VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 591 - Chương 595

Chương 593: Gặp lại Hư Không Thông Đạo

Dương Khai chợt sáng mắt, kinh hỉ vạn phần. Tuy Mộng chưởng quầy không nhiều lời nhưng ít nhiều hắn cũng đoán được đôi phần.

Thể nội của Mộng Vô Nhai có phong ấn. Vì phong ấn nên lão mới chỉ có tu vi ở Thần Du Cảnh đỉnh phong. Nếu có thể giải khai phong ấn thì hằng năm lão có thể duy trì tu vi Siêu Phàm nhị tầng cảnh.

- Chúc mừng Mộng chưởng quầy.
Dương Khai cũng rất vui khi Mộng Vô Nhai có thể tìm được cơ hội giải khai phong ấn.

- Mộng chưởng quầy, có nhìn thấy bóng dáng của Dương Bách và những lão gia của Bát đại gia không?
Dương Khai lại vội vàng hỏi.

Mộng Vô Nhai lắc đầu, lập tức nói:
- Nếu muốn tìm họ, Ngưng Thường có thể giúp ngươi.

Dương Khai vội vàng chuyển ánh mắt sang tiểu sư tỷ.

Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu, cũng không nói gì, chỉ phất tay đánh ra một đạo năng lượng. Năng lượng đó nhanh như tia chớp, biến mất khi tới khúc quanh thông ra bốn phương tám hướng.

Đợi một lúc lâu, đạo năng lượng đó mới quay lại.

Hạ Ngưng Thường chỉ tay về một hướng. Dương Khai nhếch miệng cười, đi theo hướng nàng chỉ.

- Dương Khai, ta ở lại thay Mộng chưởng quầy và Hạ Ngưng Thường hộ pháp.
Tô Nhan chần chờ nói.

Nàng rất muốn cùng Dương Khai hành động. Vì cho đến bây giờ, mọi việc nguy hiểm, mọi cuộc chiến, về cơ bản đều do một mình Dương Khai gánh vác. Nhưng bây giờ thấy Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường đang tiến hành một vài việc quan trọng, bên cạnh không ai thủ hộ cũng cảm thấy không yên tâm cho lắm.

Nàng ở lại, ít nhất có thể bảo vệ an toàn cho hai người vào những lúc nguy hiểm.

Dương Khai gật đầu:
- Vậy nàng cẩn thẩn!

- Chàng cũng vậy.
Tô Nhan mỉm cười.

Từ biệt Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường, Dương Khai cùng Địa Ma thuận theo phương hướng mà tiểu sư tỷ chỉ dẫn đi một mạch về phía trước. Sức mạnh thần thức cường đại liên tục điều tra thăm dò động tĩnh bốn phía.

Rất nhanh, một vài khí tức sinh mệnh khắc sâu vào cảm giác của Dương Khai. Tinh thần Dương Khai khẽ động, dẫn theo Địa Ma đi về phía đó.

Ở phía trước, có chín thân ảnh.

Tám thân ảnh trong đó là những lão gia của Bát đại gia đuổi theo Tà chủ tới đây. Thân ảnh còn lại chính là Dương Bách.

Lúc Dương Khai và Địa Ma đuổi tới, hai bên đang giằng co.

Tuy tám vị gia chủ cũng có tu vi Siêu Phàm Cảnh, nhân số đông, nhưng đối đầu với nhân vật như Tà chủ vẫn không dám manh động. Lúc này khí tức Dương Bách tản phát ra tạo nên áp lực rất lớn cho họ.

Còn Dương Bách thì thần thái ung dung, sâu trong đôi mắt còn có chút thần thái hưng phấn. Tuy thủ đoạn thông thiên nhưng cũng không vội vàng động thủ, ung dung nhìn tám người, ánh mắt trêu tức.

Thấy Dương Khai và Địa Ma bỗng nhiên hiện thân ở đây, ánh mắt Dương Bách càng sáng hơn, cười nói:
- Sư điệt cũng tới rồi. Không tồi, không tồi. Sư thúc đang lo không có ai chứng kiến giờ khắc này, có thêm người tới cũng tốt.

Dương Khai hừ lạnh, bước chậm về phía trước, ngưng trọng đánh giá Dương Bách:
- Sư thúc, ngươi hao tâm tốn sức, hao phí toàn bộ sinh mệnh của cao thủ Thương Vân Tà Địa chỉ để tìm thấy địa mạch này ở dưới Trung Đô Thành?

- Đúng vậy!

- Tại sao?
Dương Khai chất vấn,
- Địa mạch này thuộc Trung Đô, dù ngươi tìm thấy, nhất thời cũng không thể hấp thu hết năng lượng trong này, chỉ hời cho Bát đại gia. Nhìn sư thúc không phải kẻ ngốc, sẽ không làm chuyện lỗ lã như vậy đâu nhỉ?

Vẻ mặt Dương Bách có ý tứ, khẽ gật đầu:
- Xem ra thì sư điệt thông minh hơn tám người này một chút. Họ đều cho rằng mục đích của ta là chiếm hữu địa mạch này, thực ra họ nhầm rồi. Ta không có bản lĩnh lớn như vậy, hấp thụ năng lượng của địa mạch trước mắt mọi người Trung Đô, cũng không có dã tâm lớn như vậy.

Sắc mặt của đám người Dương Ứng Hào thày đổi, nét mặt nghi hoặc.

Họ đều cho rằng thứ mà Dương Bách để ý tới là năng lượng trong địa mạch này, không ngờ bây giờ y lại buột miệng phủ nhận.

Vậy y làm như vậy để làm gì?

- Mặc kệ mục đích của ngươi là gì, hôm nay nơi đây là chỗ táng thân của ngươi!
Dương Ứng Hào hừ lạnh, cắt lời lải nhải của Dương Bách.

Dương Bách khẽ cười:- Chỉ dựa vào mấy người các ngươi thì không có bản lĩnh này đâu. Chỉ cần ta muốn, ta có thể lấy tính mạng của các ngươi bất cứ lúc nào.

- Tại sao sư thúc còn chần chừ chưa động thủ?
Dương Khai tỏ vẻ châm chọc.

- Ta nói rồi, ta cần có người đến chứng kiến. Vốn dĩ Phiến Khinh La là lựa chọn tốt nhất. Ta cũng đã chuẩn bị dẫn nàng tới đây cùng hưởng thụ, đáng tiếc nàng không tán thưởng, bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.
Dương Bách chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt thất vọng.

- Hứng thú của sư thúc thật ác liệt.

- Không sao.
Dương Bách nhún vai, thần thái tùy ý.
- Vì ta sắp rời khỏi nơi này, đến một thế giới cao hơn.

- Thế giới cao hơn?
Tám người kinh ngạc, không hiểu y nói gì.

Địa Ma cười khặc khặc, Dương Khai như thoáng có suy nghĩ.

- Vô tri.
Trên mặt Dương Bách hiện ra một tia thương xót.
- Các ngươi cho rằng Thần Du Chi Thượng đã là đỉnh cao nhất của võ đạo rồi sao? Các ngươi nhầm rồi, Thần Du Chi Thượng không phải, hơn nữa tên của nó cũng không phải là Thần Du Chi Thượng. Đây chỉ là cái tên mà các ngươi đặt cho cảnh giới này mà thôi.

Thần sắc tám vị gia chủ chấn động, kinh ngạc, cơ hồ như nghe thấy chuyện gì đó ghê gớm lắm, không khỏi có chút mong đợi nhìn Dương Bách, hi vọng hiểu được rốt cuộc Thần Du Chi Thượng là cảnh giới như thế nào.

- Nó là Siêu Phàm Cảnh, vượt qua cảnh giới của phàm nhân.
Dương Khai tỏ vẻ chán ghét, cắt ngang sự khoe khoang của Dương Bách, lắc đầu nói:
- Sư thúc, vốn dĩ ta cho rằng ngươi là một nhân vật, bây giờ xem ra người chẳng qua chỉ là một tên nhãi nhép thôi.

Ánh mắt Dương Bách lạnh lùng, cơ hồ không ngờ Dương Khai cũng hiểu biết đôi chút về cảnh giới này, lập tức thư thái, gật đầu nói:
- Là vị nhân huynh sau lưng nói cho ngươi phải không?

Địa Ma cười quái dị, chẳng nói chẳng rằng, cũng nhìn Dương Bách với vẻ khinh miệt.

Dương Bách khoe khoang nhận thức về Siêu Phàm Cảnh trước mặt y, quả thật là hơi múa rìu qua mắt thợ.

Nhìn Địa Ma, Dương Bách thành khẩn nói:
- Nhân huynh, nói ra thì ta và ngươi đều xuất thân từ một nguồn gốc. Một thân thành tựu của ta từ nhục thân hiện tại của ngươi, mọi người nên thân thiết hơn một chút mới đúng. Nếu nhân huynh đồng ý, không phiền chúng ta liên thủ tại đây chứ?

- Miễn đi.
Địa Ma cười hi hi,
- Lão phu theo thiếu chủ còn có tiền đồ hơn.
- Người cảm thấy như thế thật à?
Dương Bách hơi thất vọng, cường điệu:
- Tuy sư điệt ta tư chất bất phàm, thành tựu cả đời e là cũng chỉ có thể giới hạn ở đây thôi. Nếu ngươi đi cùng ta, ta có thể dẫn ngươi mở mang kiến thức về một thế giới rộng lớn hơn.

Nói xong, Dương Bách đột nhiên đưa tay vỗ vào vách động bên cạnh, chân nguyên hung mãnh rót vào, năng lượng cả địa mạch trong nháy mắt xuẩn xuẩn dục động, không ngừng tập trung về bên này.

Không lâu sau, tại ví trị phách kích của Dương Bách, đột nhiên trào ra một điểm đen nho nhỏ. Điểm đen nhỏ này nhanh chóng lan rộng ra, chỉ trong thời gian hai ba tức đã lan ra thành một hắc động rộng mấy trượng.

Sâu thăm thẳm khiến người ta phải sợ hãi, cơ hồ như có thể cắn nuốt hết tất thảy.

Mấy lão gia chủ của Bát đại gia biến đổi sắc mặt, vội vàng lùi lại, không biết rốt cuộc hắc động này là cái gì.

Ngược lại, Dương Khai và Địa Ma trợn tròn mắt, đồng thời kinh hô:
- Hư Không Thông Đạo?

Dương Bách kinh ngạc nhìn họ, không ngờ họ có thể hoàn toàn nhận ra cái này, gật đầu nói:
- Không sai, chính là Hư Không Thông Đạo. Đầu bên kia chính là thế giới cao tầng hơn, khác xa với thế giới bên này. Đây chỉ là nơi man di, năng lượng thiên địa thiếu thốn, cường nhân thưa thớt. Nhưng bên kia thì khác, năng lượng thiên địa bên kia đầy đủ, thích hợp với những võ giả cảm tứng thiên đạo võ đạo, cường nhân lớp lớp. Nhân huynh, chỉ cần ngươi gật đầu, ta nguyện để ngươi cùng ta vào trong đó, cùng hưởng tài nguyên ở đó.

- Thì ra là vậy!
Địa Ma ra sức gật đầu,
- Xem ra, không những ngươi kế thừa truyền thừa của nhục thân này, mà còn kế thừa cả ký ức của y.

- Đúng!
Dương Bách gật đầu không chút e dè.

Thi thể ma đầu dưới Khốn Long Giản ở Lăng Tiêu Các kia, bây giờ đã bị Địa Ma chiếm được, trở thành thân thể của y. Nhưng trước đó, Dương Bách đã chiếm được truyền thừa và tư tưởng của y từ trên thi thể này, cho nên mới biết huyền bí của Siêu Phàm Cảnh, cho nên thực lực mới tăng lên nhanh như vậy.

Hẳn là ký ức ẩn chứa trong thi thể ma đầu đó chỉ dẫn Dương Bách tìm đến địa mạch dưới Trung Đô Thành, tìm được vị trí của Hư Không Thông Đạo.

Mục đích của y không phải là Trung Đô, cũng không phải là địa mạch, chỉ là Hư Không Thông Đạo trước mắt này.

Y muốn thoát khỏi thế giới này, tới nơi đó, theo đuổi cảnh giới và tu vi cao hơn.

- Nhưng, hình như ký ức ngươi đạt được không hoàn chỉnh.
Địa Ma cười quái dị.

- Sao nhân huynh nói vậy?
Dương Bách khẽ chau mày.

- Ngươi cho rằng tài nguyên ở đó có thể để mặc ngươi sử dụng? Ngươi cho rằng cao thủ ở đó dễ ăn hiếp? Nực cười, tuy ở đây là nơi man di, nhưng ở đó đâu đâu cũng hung hiểm. Tu vi của ngươi không tồi, ở đây có thể xưng vương xưng bá, nhưng nếu đến đó, cùng lắm cũng chỉ là Chấp sự trưởng lão của một tông môn mà thôi. Nếu ta là ngươi, chi bằng chọn ở đây tiêu dao tự tại.
Địa Ma chậm rãi nói, thần thái ung dung.

- Sao ngươi biết nhiều như vậy?
Dương Bách cuối cùng kinh ngạc,
- Không thể nào, ta đã kế thừa hết toàn bộ ký ức còn lại trong thi thể đó. Ngươi không thể có được tư tưởng của y.

- Lão phu không cần phải đạt được tư tưởng của y, vì bản thân lão phu ….chính là đến từ thế giới đó!
Địa Ma cười lớn, chỉ vào mình nói:
- Chủ nhân ban đầu của thân thể này quả thật là phải coi lại, đáng lẽ ra phải là vãn bối của vãn bối của lão phu!

Dương Bách đột nhiên biến sắc, nhìn Địa Ma như nhìn quái vật, sâu trong đôi mắt cuối cùng cũng toát ra ý kiêng dè.

Vì đạt được truyền thừa trong thi thể đó nên y mới có được thành tựu của ngày hôm nay, nhưng Địa Ma lại nói ma đầu đó là vãn bối của vãn bối của mình. Vẻ mặt khinh miệt, coi thường khiến Dương Bách cảm thấy không biết nghe theo bên nào. Nhận thức từ trước tới nay của mình hoàn toàn đã bị lật ngược.

- Muốn lừa ta?
Thần sắc Dương Bách lạnh lùng,
- Mặc kệ ngươi ba hoa thiên địa, ta cũng không mắc lừa. Đã đi đến ngày hôm nay rồi, thế giới bên đó như thế nào, ta sẽ tận mắt xem.

Địa Ma chậm rãi gật đầu:
- Ngươi mới chính là người vô tri nhất.

- Không tới lượt ngươi đánh giá!
Dương Bách quát lên chói tai, một thân khí tức đột nhiên trở nên nguy hiểm, tà sát ma khí nồng đậm từ nội thể tuôn ra, cả khuôn mặt cũng trở nên hung ác vạn phần, như tà ma giáng lâm, ngạo mạn không chịu nổi.

- Nhập ma!
Dương Khai giơ tay điểm vào trán, năng lượng khổng lồ trong Ngạo Cốt Kim Thân cũng hung mãnh bính phát ra. Từng đạo hoa văn giống như ma vân bao trùm cơ thể hắn, mức độ nồng đậm của tà sát chi khí không thua kém gì Dương Bách, thậm chí còn vượt hơn một bậc.

Chương 594: Thanh lý môn hộ

Thần sắc Dương Bách nghiêm nghị, cuối cùng thì ánh mắt nhìn Dương Khai cũng đã trở nên ngưng trọng hơn, kinh ngạc nói:
- Sư điệt, không ngờ ngươi có thể có được sức mạnh bậc này. Không tồi, xem ra ngươi có ngoại lực có thể mượn dùng. Nhưng chỉ là Thần Du Cảnh ngũ tầng, vẫn còn quá yếu.

- Đúng vậy.
Địa Ma bước lên trước một bước, thủ hộ bên cạnh Dương Khai, tà sát ma khí cũng nồng đậm không kém tuôn ra từ nội thể, không khác gì khí tức trên người Dương Bách, âm thầm tương hấp tương dẫn.

Tám vị lão gia đồng thời quát chói tai, nâng cao lực lượng tự thân đến cực đại, vẻ mặt xúc động, cùng chung mối thù, bộ dạng như muốn liều mạng với Dương Bách.

Dương Bách cười lớn:
- Ỷ nhiều mà nghĩ là đánh thắng được ta? Các ngươi quá ngây thơ rồi. Thôi được, trước khi ta đi cho các người mở mang kiến thức xem Siêu Phàm tam tầng cảnh là gì! Nhân huynh, ta đã cho ngươi cơ hội, đáng tiếc ngươi lại không lĩnh tình. Hôm nay ta sẽ thu lại một thân tà ma chi khí của ngươi.

Những lời cuối cùng lại là nói với Địa Ma.

Lúc Dương Bách xuất quan khỏi Khốn Long Giản, tu vi còn chưa đến Siêu Phàm tam tầng cảnh, không thể hấp thu toàn bộ năng lượng trong thi thể của ma đầu kia. Vốn nghĩ đợi thêm một thời gian nữa, tu vi tinh tấn rồi sẽ hấp thu, nhưng không ngờ lại để cho kẻ đến sau như Địa Ma được lợi.

Cơ hội ngày hôm nay ở trước mắt, đương nhiên y muốn lấy lại sức mạnh vốn thuộc về mình.

Nói xong liền phất nhẹ tay, một tầng ánh sáng bảy màu như bảo giáp bao phủ toàn thân y.

Hoa quang võ kỹ và bí bảo của đám lão gia chủ Bát đại gia đã nở rộ, oanh kích vào Dương Bách. Công kích như sông cuộn biển gầm này lại chỉ khiến quang mô bên ngoài Dương Bách gợn lên vài gợn sóng nhỏ, ngay cả phòng ngự của y cũng không phá được.

Dù đã biết Dương Bách thủ đoạn thông thiên, thực lực cường đại, nhưng đến bây giờ, sau màn vừa rồi, tám vị lão gia chủ vẫn chưa dám tin, sắc mặt người nào người nấy hoảng sợ, thần sắc chấn động, kinh ngạc.

Địa Ma cũng xuất thủ nhanh như tia chớp. Một đám huyết quang hóa thành huyết vụ phủ lên Dương Bách, bao vây lấy y. Trong đám huyết quang đó ẩn chứa sức mạnh cảm ngộ và tu vi qua nhiều năm của Địa Ma, quỷ bí khó phòng, đủ để ăn mòn hết tất thảy mọi thứ trên đời.

Nhưng Dương Bách chỉ khẽ động thân, huyết vụ liền tan đi.

Địa Ma hừ lạnh một tiếng, lùi ba bước, thần sắc ngưng trọng đến cực điểm.

Sự chênh lệch tuyệt đối về cảnh giới không phải là kinh nghiệm của y có thể bù đắp được. Nếu nơi này có một lượng lớn máu tươi, y còn có thể thi triển Ma Ảnh Thánh Pháp. Nhưng những ngày này máu tươi chảy ra từ những người tử thương đã hoàn toàn bị Dương Bách động dụng, Địa Ma không bột sao gột nên hồ.

Tiếng rồng gầm cao vút truyền ra, phía sau Dương Khai hiện lên một long đầu cực lớn, lắc đầu vẫy đuôi, há to cái miệng đầy máu vồ về phía Dương Bách.

- Giao long?
Dương Bách khinh miệt, tay trái nắm chặt hư không, một con độc chu thất thái cực lớn xuất hiện trong không trung. Con độc chu đó màu sắc sặc sỡ, bộ dạng hung dữ, hung mãnh vồ tới nghênh đón giao long màu đen, há miệng phun ra từng sợi quang tuyến thất sắc. Trong quang tuyến đó ẩn chứa tà năng đáng sợ, trong nháy mắt liền đánh phá giao long thành mảnh nhỏ.

- Thường thôi!
Dương Bách cười châm biếm, thần thái ung dung, lạnh lùng nói:
- Các ngươi ra sức phóng thích lực lượng đi, ta muốn xem xem, kẻ nào có thể ngăn được ta? Dương Bách ta một đời đau khổ, những gì theo đuổi bất quá cũng chỉ là nâng cao sức mạnh. Chính thì đã sao, tà thì đã sao, chỉ cần có thể khiến ta cường đại, kẻ nào ngăn ta thì giết kẻ ấy!

- Dù là Sư tôn đã dưỡng ngươi giáo ngươi?
Dương Khai lạnh lùng nhìn y. Tuy cục diện nguy cấp, nhưng hắn không hề bối rối, ngược lạ vẻ mặt thản nhiên.

Địa Ma quan sát lời nói và sắc mặt. Tuy không biết Dương Khai rốt cuộc có gì để dựa dẫm, nhưng theo hắn lâu như vậy, Địa Ma cũng biết Dương Khai sẽ không làm việc gì không chắc chắn nên vội vàng kiềm chế ý định chạy trốn, yên lặng thủ hộ bên cạnh Dương Khai, phòng bất trắc.

- Sư tôn?
Dương Bách cười lạnh,
- Ta đã không còn Sư tôn rồi.

Vừa nói vừa khu động tà năng trong nội thể. Đám lão gia chủ của Bát đại gia nhất tề kêu rên, hai đầu gối mềm nhũn khụy xuống. Khuôn mặt người nào người nấy đều biến thành thất thái, chân nguyên và thể lực nhanh chóng trôi đi, điên cuồng hội tụ vào cơ thể Dương Bách.

Áp chế tuyệt đối về cảnh giới khiến họ sâu sắc hiểu được sự đáng sợ của Dương Bách, cũng ý thức được chỉ dựa vào một vài người bọn họ thì không thể làm gì được đối phương.

- Dương Khai, ngươi mau đi đi. Chúng ta e là không chạy thoát được rồi…
Dương Ứng Hào đột nhiên lên tiếng, vừa nói, thanh âm càng lúc càng nhỏ.

Nếu sớm biết thực lực của Dương Bách khủng khiếp như thế này, nói thế nào đi nữa thì sẽ không chỉ có tám người bọn họ xuống đây.

Họ vốn nghĩ rằng dựa vào tám người bọn họ, dù có chiến tử, ít nhất cũng có thể kéo theo Dương Bách chết cùng, nhưng lại không ngờ suy nghĩ này trên thực tế lại nực cười như vậy.

Hiện giờ chỉ có thể liều mạng bảo vệ Dương Khai.

- Không kẻ nào được đi!
Dương Bách tỏ vẻ ung dung, thản nhiên lắc đầu, đưa tay nhất chỉ, một đạo kình phong sắc bén xung kích ra, đánh xuyên bả vai Dương Ứng Hào, máu tươi lập tức chảy ra.- Dương Bách, ngươi khi sư diệt tổ, khiến tông môn chịu nhục. Hôm nay ta thay Sư công thanh lý môn hộ!
Dương Khai như một dã thú bị kích nộ, đột nhiên thô bạo dị thường, quát lên chói tai.

Dương Bách ngạc nhiên, liếc nhìn hắn vẻ kỳ quái, khinh miệt nói:
- Chỉ là Thần Du Cảnh ngũ tầng cỏn con mà cũng dám mở miệng cuồng ngôn, thật là không biết trời cao đất dày. Sư điệt, chút nữa ngươi chết, ngươi chuẩn bị hóa thành ác quỷ thay lão bất tử kia thanh lý môn hộ sao?

Tuy đồng xuất nhất môn nhưng căn bản là y khinh thường Dương Khai, cho rằng đối phương có được sức mạnh như ngày hôm nay, chẳng qua là do mượn ngoại lực.

- Ha ha…
Dương Khai cười quái dị không thôi.

Địa Ma ứng thanh xuất động, không hề chần chừ, điên cuồng nhằm vào Dương Bách.

Thần sắc Dương Bách khinh miệt, phất tay đánh về phía Địa Ma, năng lượng cuồng bạo tuôn ra, một thân nguyên khí của Địa Ma lúc sáng lúc tối, nhanh chóng biến mất, bay ngược trở về, ngã thật mạnh xuống đất, nhưng lập tức lại bò lên không hề để ý.

Không hề tổn thương!

Màn này không những khiến đám lão gia chủ Bát đại gia sững sờ, ngay cả Dương Bách, thần sắc cũng kinh nghi bất định. Sau khi trấn tĩnh lại mới gật đầu nói:
- Thể xác này quả nhiên rất lợi hại.

Địa Ma cười lớn:
- Tuy bây giờ lão phu không đánh thắng ngươi, nhưng ngươi cũng không đánh lão phu chết được. Thể xác này không phải là thứ mà ngươi có thể động vào.

Nhục thân mà Địa Ma có được di lưu dưới Khốn Long Giản mấy trăm năm, nhưng nhục thân không hư hại gì, rõ ràng lúc trước đã được ma đầu kia thối luyện đến cực hạn.

Chỉ dựa vào tu vi của Dương Bách, thực sự là không thể động vào nhục thân này.

- Ta cứ cho rằng các ngươi có gì để dựa dẫm, thì ra chỉ có cái này.
Dương Bách hừ, nói:
- Nếu chỉ như vậy thì ta không thèm chơi với các ngươi nữa.

Địa Ma buồn bực không nói, lại xông đến Dương Bách với một khí thế trước nay chưa từng có.

Dương Bách khinh miệt bĩu môi, hừ lạnh, nói:
- Chỉ là một mãng phu thôi, không có thể xác thì không phát huy được tác dụng của nó. Tốt nhất là ngươi trả lại cho ta đi.
Vừa nói, một cỗ khí kính còn hung mãnh hơn lúc nãy bạo phát ra. Dương Bách đơn thủ thành trảo, chụp ngay đầu của Địa Ma.

Ngoài dự liệu của y, Địa Ma lại không tránh không né, mặc cho y chụp lấy mình.

- Tự tìm đường chết!
Dương Bách đại hỷ, vội vàng vận công, điên cuồng hấp thụ sức mạnh trong nội thể Địa Ma. Tà ma chi khí này cùng một nguồn gốc với công pháp y tu luyện, có thể hấp thu nó không phải lo lắng kiêng dè gì. Một khi hấp thụ được sức mạnh của Địa Ma, thực lực của Dương Bách chắc chắn sẽ tăng lên nữa.

Thậm chí, y còn có thể vận dụng bí pháp, biến nhục thân hiện tại của Địa Ma làm của riêng, luyện chế khôi lỗi.

- Thiếu chủ!
Địa Ma gian khổ chống đỡ, nhưng vẫn không thể ngăn được sự lưu chảy sức mạnh trong nội thể, đành phải há miệng kêu lên một tiếng.

Bất luận Dương Khai có chủ ý gì, bây giờ hẳn là đã đến lúc xuất thủ. Chính vì tín nhiệm Dương Khai vô điều kiện, Địa Ma mới tỏ ra lỗ mãng, hấp tấp như vậy.

Một đạo tỏa liên rực rỡ đột nhiên quỷ dị xuất hiện. Cùng với sự xuất hiện của tỏa liên, một cỗ khí tức chí cương chí dương ầm ầm ập tới. Bất luận là Địa Ma hay Dương Bách, tà ma chi khí trong nội thể như gặp phải khắc tinh, đều xao động bất an.

Tỏa liên kia không dài nhưng lại có một loại năng lượng khiến bất kỳ ai cũng không thể coi thường, trực tiếp vây lấy Dương Bách.

- Tỏa Ma Liên?
Dương Bách hoảng sợ thất sắc, sắc mặt hốt hoảng, thất thố, vội vàng buông Địa Ma ra, nhanh chóng lùi về phía sau.

Dương Khai cười lạnh, lúc ý chí khu động, Tỏa Ma Liên rực rỡ kia như có sinh mệnh, trong nháy mắt đã quấn lấy Dương Bách, trói chặt lấy y.

Xèo xèo xèo

Một loạt âm thanh như bỏ muối vào dầu nóng, tà năng trong nội thể Dương Bách điên cuồng phản kháng, nhưng vẫn không phá giải được trói buộc của Tỏa Ma Liên, nội thể không ngừng tỏa ra từng cỗ hắc yên.

Ngược lại, Tỏa Ma Liên rực rỡ trở nên như vô thực thể, chầm chậm ẩn vào nội thể Dương Bách, chỉ có từng tia sáng chói lọi lúc ẩn lúc hiện.

- Sư thúc, ngươi khinh thương rồi.
Dương Khai cười nhạo,
- Nếu bọn ta đã có được thi thể của ma đầu kia thì Tỏa Ma Liên trói buộc trên thi thể ma đầu sao lại không nằm trong tay ta. Vật này, hẳn là khắc tinh của ngươi.

Thần sắc Dương Bách phẫn nộ, nhãn thần thù hận nhìn Dương Khai, khuôn mặt méo mó.

Thứ Tỏa Ma Liên khắc chế chính là tà ma chi khí.

Ngay cả thi thể của ma đầu đó mà nó còn có thể khóa được, huống hồ gì là Dương Bách hiện tại. Bất luận Dương Bách hay Địa Ma, thành tựu bây giờ đều là kế thừa từ thi thể của ma đầu kia.

Cơ hồ như chịu sự áp chế của Tỏa Ma Liên, một thân khí tức kinh người của Dương Bách nhanh chóng thu liễm, hơn nửa sức mạnh bị áp chế trong nội thể không thể động dụng.

Thế cục nhanh chóng xoay chuyển, tất cả mọi người đều trở nên vui mừng, không ngờ có thể xảy ra biến cố như vậy.

Địa Ma vừa hoảng sợ vừa vui mừng nhìn Dương Khai, thầm nghĩ tin tưởng thiếu chủ quả nhiên không sai.

Ngay cả y cũng đã quên béng sự tồn tại của Tỏa Ma Liên, nhưng không ngờ Dương Khai lại lôi nó ra vào lúc này.

- Sư thúc, ngươi có thể động dụng được mấy phần sức mạnh?
Dương Khai bước lên trước một bước, khí thế lần lượt tăng lên,
- Vì ngươi, Lăng Tiêu Các to lớn như vậy nay tiêu điều thê thảm, thiếu chút nữa Sư công còn mất mạng, cha ta còn bị bệnh tật quấn thuân nhiều năm. Ngươi phá hủy Trung Đô Thành không sao nhưng ngươi phá hủy Lăng Tiêu Các thì phải trả gá. Bây giờ hẳn là lúc ngươi trả nợ rồi đấy.

- Si tâm vọng tưởng!
Dương Bách rống giận như kẻ tâm thần.
- Ngươi cho rẳng chỉ một đạo Tỏa Ma Liên cỏn con này có thể phong trụ được ta sao? Có lẽ là đợi thực lực ngươi mạnh hơn chút nữa mới có thể làm được, chứ thực lực như ngươi bây giờ còn chưa đủ tầm! Uy lực bí bảo lấy người làm căn cơ mới có thể phát huy được. Điểm này không ai dạy ngươi sao?

Nói xong, Dương Bách song thủ hư ác, quang mang thất thái lại một lần nữa nở rộ như cuồng phong bạo vũ bao phủ phía trước. Đồng thời, thân ảnh lùi về sau, nhún mình nhảy vào Hư Không Thông Đạo mở rộng.

Hiển nhiên là y muốn rời khỏi chỗ này trước rồi tính tiếp.

Chương 595: Lực hư không

- Chạy đi đâu?
Dương Khai vẻ mặt tàn độc khẽ lắc mình tăng tốc đến cực hạn, chắn ở lối vào Hư Không Thông Đạo, ánh mắt lạnh như băng nhìn Dương Bách, toàn thân chân nguyên hung mãnh phun trào.

- Cút ngay!
Dương Bách một chưởng hướng tới chỗ ngực Dương Khai, kình khí trong lòng bàn tay như từ tâm linh xà phun ra nuốt chửng không ngừng, vô cùng nguy hiểm.

Ầm một tiếng, thân hình Dương Khai hơi lay động, khoé miệng tràn ra một tia máu tươi, Dương Bách cũng lùi mạnh về sau mấy bước.

- Ha ha ha.
Dương Khai cười to không ngừng, cao giọng nói:
- Sư thúc, ngươi hiện nay chỉ còn tu vi Siêu Phàm nhất tầng cảnh, ta xem ngươi trốn như thế nào.

Khi nói chuyện, sức mạnh thần thức khổng lồ bừng lên, chuôi kiếm trong não dưới sự thúc giục của thần thức tản ra hàn ý lạnh lẽo hướng tới Dương Bách tập kích.

Dương Bách kinh hãi không dám ngăn cản, vội vàng lui về phía sau.

Địa Ma cười khặc khặc quái dị, hoá thành một đạo huyết quang mạnh mẽ tấn công bên người Dương Bách.

Sau khi hồi phục tinh thần, lão gia chủ Bát đại gia nhất tề hiến xuất sức mạnh của mình.

Trong phút chốc, Dương Bách tay chân luống cuống như trứng chọi đá.

Bị Toả Ma Liên khoá hơn nửa tu vi, hiện giờ chỉ có thể phát ra tu vi Siêu Phàm nhất tầng cảnh, y căn bản không phải đối thủ của Dương Khai và đám người này.

Mỗi một lần y muốn trốn chạy vào Hư Không Thông Đạo đều bị chặn lại.

Dương Bách sắc mặt dữ tợn, từ khi y kế thừa được truyền thừa và một phần trí nhớ của Ma Đầu trong Khốn Long Giản liền không ngừng hướng tới thế giới cao tầng hơn. Thu phục toàn bộ Thương Vân Tà Địa, xâm chiếm Dược Vương Cốc chẳng qua đều là để khai chiến với Bát đại gia.

Trù tính kế hoạch lâu như vậy, hiện giờ mắt thấy đã sắp được toại nguyện lại bị Toả Ma Liên làm hỏng đại sự, trong nội tâm điên cuồng lo lắng suy nghĩ.

Nhưng dù sao cũng là Siêu Phàm tam tầng cảnh, mặc dù lâm vào tình thế nguy hiểm, Dương Bách tạm thời cũng không rơi vào thế thua, các loại thủ đoạn thông thiên lần lượt giở ra, kinh người đến cực điểm.

Dương Khai trong lòng nghiêm nghị, cũng không va chạm thêm với y nữa, chỉ hơi động thanh kiếm, ánh mắt lạnh lẽo bàng quan nhìn Dương Bách ngoan cố chống cự.

Bỗng nhiên có một hơi thở mạnh mẽ cực điểm từ xa nhanh chóng tiếp cận. Nhận ra nơi phát ra hơi thở này, Dương Khai thần sắc vui vẻ vội quay đầu nhìn lại.

Quả nhiên bên kia bóng dáng Mộng Vô Nhai chậm rãi xuất hiện. Mộng chưởng quầy vẻ mặt vui sướng phấn chấn, khí tức trên người không thể so sánh nổi so với lúc trước, thậm chí còn mạnh hơn nhiều so với thời điểm lão giải trừ tự thân phong ấn.

Phía sau lão, Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường cũng nhanh chóng hiện hình.

Hiển nhiên, Mộng Vô Nhai đã giải trừ được phong ấn trên cơ thể mình. Lão của ngày hôm nay chính là đã khôi phục lại tới trình độ Siêu Phàm Cảnh, Dương Khai dự tính lão thậm chí có thể là cường nhân đứng đầu Siêu Phàm tam tầng cảnh.

Đây chỉ là một loại cảm giác, nhưng Dương Khai lại tin chắc không nghi ngờ.

Mộng Vô Nhai tới đây cũng không nhiều lời, chỉ nắm nắm tay, một sức mạnh vô hình bỗng như núi lớn đè lên người Dương Bách làm y không thể tiến bước.

Nhân cơ hội này, Địa Ma và đám lão gia chủ Bát đại gia ồ ạt thi triển sát chiêu, ngay tức khắc người Dương Bách vỡ vụn, máu tươi phun trào.

- Sao lại có thể?
Dương Bách kinh ngạc nhìn Mộng Vô Nhai bỗng nhiên xuất hiện, dù thế nào cũng không thể tin được, người này có thể có được sức mạnh và tu vi không kém y là bao.

- Sư thúc, ngày chết của ngươi tới rồi.
Dương Khai lạnh giọng quát.

Dương Bách mặt xám như tro tàn, trong hõm sâu đôi mắt loé ra ý điên cuồng nồng đậm, thân bị vùi lấp không còn đường nhưng vẫn cười ha ha:
- Ngu muội vô tri, dù ta có chết các ngươi cũng đừng mong muốn được sống dễ dàng.

Nói như vậy, một thân chân nguyên cùng khí tức đột nhiên trở nên nguy hiểm vạn phần, thân hình cũng cuộn thành một vòng khổng lồ trở nên to mập cực điểm, Dương Bách sắc mặt đỏ phừng, tràn ra máu tươi.

Trong không khí nhanh chóng tuôn ra cảm giác bất an làm lòng người kinh hãi.

Mộng Vô Nhai thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị quát:
- Chặn y lại, y sắp nổ bung chân nguyên trong cơ thể.

Dương Khai sắc mặt đại biến, tư thế lấy ra Tiểu Kiếm thần hồn bí bảo đâm thẳng vào đầu Dương Bách. Thần thức đối phương cũng cực kỳ cứng cỏi hùng mạnh, Tiểu Kiếm không ngờ lần đầu không thể phá vỡ thức hải phòng ngự của y.

Mộng Vô Nhai vặn tay, một đạo sức mạnh trực tiếp đánh nửa vòng trên đầu Dương Bách.

Dương Bách cười to cứng ngắc trong cổ họng, thần thái trong hai tròng mắt nhanh chóng lui tán, nhưng một thân chân nguyên cuồng bạo lại hung mãnh bạo phát ra như cũ.

Ầm.
Lão gia chủ Bát đại gia vây quanh Dương Bách nhất tề đẫm máu bay ra, Địa Ma cũng kêu thảm một tiếng lật vài vòng rồi ngã vào Hư Không Thông Đạo biến mất không thấy dấu.

Ngay sau đó, toàn bộ năng lượng khổng lồ của địa mạch Trung Đô như có phản ứng liên hoàn, lấy nơi Dương Bách nổ tung làm tâm điểm, không ngừng hướng nổ tung ở chỗ sâu.

Cùng lúc đó một luồng sức mạnh quỷ dị thổi quét qua.

Mộng Vô Nhai ngạc nhiên vội vàng nhìn bốn phía, ánh mắt chăm chú nhìn vào Hư Không Thông Đạo hét lên thất thanh:
- Nơi này sao lại có Hư Không Thông Đạo?

Mạnh như Mộng Vô Nhai giờ phút này lại giống như gặp thứ gì kinh khủng lắm, ngay phút chốc đó bỗng trở nên rối loạn.

Hơi thất thần vội lui về phía sau, nhanh như chớp đến bên cạnh Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường mỗi tay mang theo một người tuôn ra chân nguyên thủ hộ lấy hai người, hô to:
- Dương Khai theo lão phu tiến vào.

Khi nói chuyện, thân hình đã chạm vào Hư Không Thông Đạo.

Dương Khai tuy rằng không biết vì sao Mộng chưởng quầy lại kinh hoảng như vậy nhưng cũng biết sự tình có chút không ổn.

Dương Bách làm nổ tung tự thân chân nguyên đã khiến địa mạch Trung Đô biến dị, loại dị biến này là tai nạn có tính chất huỷ diệt, chỉ sợ đến Mộng Vô Nhai cũng không ngăn cản nổi.

Hiện tại muốn sống chỉ có thể tiến vào trong Hư Không Thông Đạo đi đến thế giới đối diện.

Nghe xong tiếng Mộng Vô Nhai la lên, Dương Khai cũng không chần chừ hướng tới một bên kia đang bay toán loạn nói:
- Bát vị tiền bối lại đây.

Vừa nói dứt lời đã tiến vào Hư Không Thông Đạo.

Đúng lúc này Hư Không Thông Đạo tối đen như mực lại như đổ sụp xuống, chung quanh vỡ ra vô số khe hở, không ngừng vang lên những tiếng răng rắc bên tai không dứt.

Sức mạnh thần kỳ quái dị này nghênh diện tập kích tới.

Dương Khai đã từng chứng kiến Hư Không Thông Đạo tan vỡ là loại sức mạnh khủng bố cỡ nào. Năm đó lúc chạy trốn khỏi Hư Không Thông Đạo dưới Khốn Long Giản, những vị Thần Du Cảnh Thu gia và Tử Vi Cốc thiếu may mắn mà thân mình bị Hư Không Thông Đạo bạo phát trực tiếp cắt thành hai nửa.

Một nửa đi tới Thương Vân Tà Địa, một nửa không biết đi đâu, cảnh tượng đáng sợ hiện rõ mồn một trước mắt.

Loại hư không lực này không phải người có thể ngăn cản được.

Mà hiện giờ, Hư Không Thông Đạo trước mắt này dưới sự công kích của sức mạnh địa mạch cũng muốn vỡ tan rồi.

Dương Khai sắc mặt hoảng sợ khẩn trương lấy ra cốt thuẫn thủ hộ trước mặt, điên cuồng rót chân nguyên vào đó.

Một cỗ tin tức lo lắng từ phía trước truyền tới, chính là từ Mộng Vô Nhai, nhưng Dương Khai hướng mắt nhìn không hề thấy bóng dáng lão.Một luồng ánh sáng mãnh liệt tập kích lại, chói đến nỗi làm Dương Khai không mở được mắt, chỉ cảm thấy cốt thuẫn bị lực công kích mạnh như cắt làm hắn bị đánh lùi về sau.

Nương theo đó là thân thể đau nhức và đầu váng mắt hoa, ý thức của Dương Khai nhanh chóng trở nên mơ hồ.

… …

Từ lúc Thương Vân Tà Địa đại bại, Tứ Đại Tà Vương chết trận, Tà chủ Dương Bách chẳng biết đi đâu cho tới bây giờ đã qua nửa năm rồi.

Trong thời gian nửa năm này, toàn bộ Trung Đô có rất nhiều việc bị gác lại đang cần làm.

Trận chiến ngày hôm đó không biết dưới nền đất xuất hiện biến cố như thế nào, toàn bộ Trung Đô trong hơn mười trượng đều sụp đổ, bây giờ nhìn lại, Trung Đô rộng lớn như toạ lạc trong sơn cốc.

Nhà cửa đổ sập vô số, người chết không đếm xuể.

Duy có Dương Khai Phủ được Thiên Hanh Cung bảo hộ vẫn hoàn hảo như trước không bị tổn hao gì.

Ở trong trận chiến ấy, lão gia chủ Bát đại gia cũng không rõ tung tích, không ai biết bọn họ đi đâu nhưng ai cũng biết bọn họ chỉ e rằng lành ít dữ nhiều.

Mà điều làm Bát đại gia đau lòng vô cùng chính là Dương Khai cũng mất tích.

Trung Đô bắt đầu từ đoạt đích chi chiến nổi lên tên tuổi mới, vẫn toả ra hào quang bất thường, tạo ra một chút kỳ tích không thể tưởng tượng được, dẫn dắt những đồng minh của phủ mình dốc sức chiến đấu với những Dương gia công tử khác, đối kháng Bát đại gia, chống chọi cuộc xâm lăng của Thương Vân Tà Địa.

Dù mới chỉ hai mươi tuổi nhưng hắn hôm nay đã trở thành một nhân vật huyền thoại.

Dương gia đại gia chủ mất tích, bấy giờ, Dương gia to lớn như vậy do đời đệ tử trẻ tuổi thứ hai Dương Chiếu tiếp nhận, cùng với các vị công tử trẻ tuổi của Thất gia còn lại duy trì công việc xây dựng lại Trung Đô.

Đô thành khổng lồ này muốn xây lại không thể không mất mười mấy năm.

Điều duy nhất làm cho người ta cảm thấy vui mừng chính là sau trận chiến ấy, toàn bộ Trung Đô trở nên kinh khí đầy đủ rất thích hợp để tu luyện. Chính nguyên nhân này đã hấp dẫn vô số đệ tử tông môn thế gia tiến đến Trung Đô hỗ trợ, bọn họ một bên tiến hành công việc xây dựng lại Trung Đô, một bên ở đây tự thân tu luyện.

Trong đống hoang tàn, Thu Ức Mộng thân ảnh cô độc, ánh mắt ưu phiền lẳng lặng đứng yên nơi đó.

Phía sau nàng xuất hiện một người chính là Trung Đô Lang Hoắc đại công tử.

Hoắc Tinh Thần dường như cũng đã trưởng thành không ít, đứng sánh vai cùng Thu Ức Mộng hồi lâu mới mở miệng:
- Hảo nhân bất trường mệnh, hoạ hại di thiên niên, đừng quá lo lắng, Dương thiếu gia chắc hẳn đang trốn ở nơi nào đó âm thầm quan sát nơi đây.

Thu Ức Mộng lẩm bẩm:
- Phải vậy không? Vậy sao huynh ấy mãi không xuất hiện, đã nửa năm rồi.

Hoắc Tinh Thần trầm mặc.

Nếu Dương Khai thực sự không có việc gì nên sớm xuất hiện mới phải, nhưng hôm nay đã quá nửa năm rồi, không ai biết tung tích Dương Khai.

Chẳng những Dương Khai không rõ tung tích mà cả cường nhân thần bí Mộng Vô Nhai của quý phủ, còn có Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường của Lăng Tiêu Các, toàn bộ đều không thấy bóng dáng.

Dường như trong lần đại biến kia bọn họ đã hẹn cùng nhau biến mất.

Thu Ức Mộng đến muốn tìm người để hỏi cũng không có.

- Tinh Thần, ngươi nói huynh ấy liệu có phải chết rồi không?
Thu Ức Mộng đôi mắt đẹp chớp động hai giọt lệ khẽ rơi xuống, cắn môi dưới hỏi.

- Dương thiếu gia chết?
Tinh Thần cười to.
- Nếu Dương thiếu gia chết thì thiên hạ này đều chết hết, ngươi đừng lo lắng cho huynh ấy, ngươi cứ chăm sóc cho mình béo béo trắng trắng vào đợi đến ngày huynh ấy về ăn luôn là được.

- Vô sỉ.
Thu Ức Mộng hung hăng trợn mắt nhìn Tinh Thần.

Hoắc Tinh Thần cười ha hâả, nhìn đống hoang tàn trước mặt, ánh mắt Hoắc đại công tử cũng có chút mê man.

Dương thiếu gia à Dương Thiếu gia, ngươơi rốt cuộc ở nơi nào, nếu chết rồi thì thôi đi, mọi người cũng tuyệt đối không có ý định tìm kiếm ngươi. Nhưng nếu ngươi chưa chết thì hãy nhanh chóng xuất hiện quát một tiếng đi, rất nhiều ngươơi còn đang lo lắng cho ngươơi.

Hoắc đại công tử khoé mắt có chút ướt, tâm tình không biết sao bỗng trở nên ảm đạm.

Chương 596: Thiếu nữ chăm sóc khổng tước

Sáng sớm, Cổ Vân Đảo

Cổ Vân Đảo là một nhất đẳng thế lực trong số ít thế lực ở hải ngoại. Tông môn hạ hạt tất cả chỉ có mười mấy hòn đảo lớn nhỏ, linh khí đầy đủ, thiên tài địa bảo vô số, môn hạ đệ tử cũng cần cù chăm chỉ tu luyện, tương lai sáng lạng.

Tuy rằng Cổ Vân Đảo thế lực không bằng Thái Nhất Môn, nhưng chỉ là thiếu cường nhân Siêu Phàm Cảnh mà thôi.

Từ mấy năm trước, Cổ Vân Đảo sau khi tìm được Trấn tông bí điển hơn ba trăm năm - Hoá Sinh Phá Nguyệt Công, Đảo chủ Cổ Phong càng tận lực bồi dưỡng tu vi cho môn hạ đệ tử, chờ mong một ngày kia, những đệ tử tư chất xuất sắc trong môn hạ có thể tu luyện tới Siêu Phàm Cảnh để ngồi ngang hàng với Thái Nhất Môn.

Mặc dù mục tiêu này rất xa xôi, cũng cần phải có thời gian, nhưng Cổ Phong tin tưởng có Hoá sinh Phá nguyệt công phụ trợ, những đệ tử trong môn hạ có thể đạt tới như mình mong đợi.

Gió biển chầm chậm thổi tới, rõ ràng, thản nhiên.

Đệ tử tinh anh Cổ Vân Đảo Chung Diệu Khả tỉnh lại sau một đêm bế quan toạ thiền, dáng điệu uyển chuyển xuống giường rửa ráy mặt mũi một chút rồi mở cửa phòng đi ra ngoài.

Đi vào một căn phòng đơn sơ cạnh đó, nhẹ nhàng gõ cửa dịu dàng gọi:
- Sư đệ, dậy thôi sư đệ.

Cửa phòng có tiếng mở ra, từ sau đó lộ ra một gương mặt thanh niên trẻ tuổi.

Nhìn ánh mắt thâm thuý của đối phương dường như dãi dầu sương gió hơi có chút thất thần.

Nàng nghĩ mãi không rõ, sư đệ này của mình rõ ràng chưa tới hai mươi mà sao lại như thể trải qua rất nhiều sự tình, bất kể là thần thái của người này hay phong cách làm việc đều không phải người trẻ tuổi, còn có những lời người này ngẫu nhiên nói ra đều làm người ta phải suy nghĩ.

- Sư tỷ, chào buổi sáng.
Người này mỉm cười chào hỏi.

Chung Diệu Khả nhẹ nhàng vuốt cằm, cặp ngực đầy đặn hơi phập phồng làm người ta mơ màng, nàng khẽ nói:
- Ta tưởng ngươi vẫn còn ngủ, chuẩn bị đi, hôm nay trưởng lão muốn đi thăm khổng tước, chúng ta phải giúp mấy người kia tắm sạch cho nó, nếu không trưởng lão nhìn thấy sẽ trách phạt chúng ta đấy.

- À.
Dương Khai gật đầu, trở về phòng bắt đầu chuẩn bị.

Nơi này là một góc hẻo lánh của Cổ Vân Đảo, công việc của Chung Diệu Khả chính là chăm sóc mấy con khổng tước cao quý.

Mấy con khổng tước này cũng không phải dị thú quý báu gì, chỉ là những con khổng tước bình thường thuộc sở hữu của một vị trưởng lão Cổ Vân Đảo Hàn Chiếu.

Hàn Chiếu tu vi Thần Du Cảnh thất tầng, tu vi không cao không thấp nhưng cũng nổi danh ở Cổ Vân Đảo.

Bởi vì những con khổng tước này là do phu nhân đã qua đời của lão nuôi dưỡng, sau khi Hàn phu nhân qua đời, Hàn Chiếu liền thờ phụng chúng như bảo bối, còn đặc biệt sắp xếp người chăm sóc chúng.

Cùng Chung Diệu Khả hai người đi tới chỗ những con khổng tước, Dương Khai xách nước vào trong, giúp những con khổng tước cao quý lại cao ngạo này tẩy rửa sạch những vết bẩn trên lông chúng.

Nhìn hòn đảo này như có chút thân quen, Dương Khai không kìm nổi cười.

Hắn không nghĩ tới chính mình lại bị Hư Không Thông Đạo vỡ ra đưa tới đây.

Nửa năm trước, Chung Diệu Khả tìm thấy mình trong một vùng biển gần Cổ Vân Đảo.

Hư không lực sau khi vỡ ra suýt nữa đem thân thể hắn cắt thành vô số mảnh vụn, nếu không có cốt thuẫn thủ hộ thì hắn đã tử nạn.

Sau khi được Chung Diệu Khả cứu về, nghỉ ngơi nửa tháng, thương thế mới dần ổn định.

Dương Khai cũng không vội vã về Trung Đô, bên kia đại thế đã định, mình có về hay không cũng không sao, ngược lại là yên tâm thoải mái ở lại đây.

Chung Diệu Khả dùng quan hệ tác động năn nỉ vị trưởng lão Hàn Chiếu kia, đem Dương Khai thoạt nhìn không giống đệ tử Cổ Vân Đảo chút nào sắp xếp vào đây, làm một đệ tử kí danh trợ giúp mình chăm sóc bầy khổng tước.

Thật là có duyên à. Dương Khai thầm nghĩ năm đó hắn đã tới Cổ Vân Đảo.

- Sư tỷ, tỷ là đệ tử tinh anh trong tông môn có thể đến nơi tốt tu luyện, vì sao vẫn ở đây chăm sóc khổng tước? Có chút lãng phí tài năng à?
Dương Khai vừa chậm rãi làm việc vừa nói chuyện với Chung Diệu Khả.

- Ừ.
Chung Diệu Khả khẽ gật đầu, nàng thoạt nhìn cũng không phải thật xinh đẹp, trên mặt còn có chút tàn nhang, nhưng vóc người nhỏ nhắn rất ưa nhìn, dáng người cũng cân đối, làm việc cùng nàng cũng không thấy buồn tẻ. Tâm địa người tỷ này còn rất tốt, nếu không nàng đã không tìm được Dương Khai từ trong nước biển, dùng quan hệ đưa hắn tới Cổ Vân Đảo.

Dương Khai thoái thác với nàng, chỉ là trong lúc vô ý rơi vào lưới câu của ngư dân mà thôi.

- Tuy rằng Đảo chủ và mấy vị trưởng lão đều hy vọng ta vào Thần Phong Đao tu luyện, nơi đó linh khí cũng đầy đủ hơn so với nơi này, nhưng ta cũng không muốn đi.

- Vì sao? Người đi tới chỗ cao, nước chảy chỗ thấp, sư tỷ không phải là luyến tiếc mấy con khổng tước này chứ?
Dương Khai trêu đùa.

- Không phải vậy, Chung Diệu Khả chậm rãi lắc đầu, trong đôi mắt đẹp hiện chút thần sắc suy nghĩ, thật lâu mới nói:
- Ta ở lại là hy vọng một ngày nào đó có thể báo ân.

- Báo ân?
Dương Khai kinh ngạc.
- Ta chưa có nói với ngươi, sư tỷ trước kia ở trong tông môn rất không được trọng dụng, địa vị cũng thấp kém, rất nhiều người có thể ức hiếp ta.

Dương Khai khẽ vuốt cằm.

- Có một ngày, cục diện thay đổi.
Chung Diệu Khả có thể nói, thẳng lưng, ưỡn ngực, lau mồ hôi trán nhớ lại:
- Sáng hôm đó lúc ta dậy chuẩn bị cho khổng tước ăn thì phát hiện trên cửa có một lưỡi dao găm ở đó, trên đó có một bức thư?

- Bức thư?
Dương Khai nhíu mày.
- Trên đó viết gì?

- Trên đó có một hàng chữ, còn có một trang sách ố vàng.
Chung Diệu Khả khẽ cười:
- Ý nghĩa của dòng chữ đó, là để ta đem những thứ này giao cho Đảo chủ và các vị trưởng lão.

Dương Khai thần sắc trở nên cổ quái, bỗng nhiên cảm giác cảnh tượng này lại giống như đã quen biết.

- Sau đó ta liền làm theo.
Chung Diệu Khả hé miệng cười.
- Ngươi đoán xem thế nào, Đảo chủ và các trưởng lão làm theo chỉ dẫn trong phong thư đó, không ngờ tìm được Hoá Sinh Phá Nguyệt Công đã thất lạc hơn ba trăm năm. Vì vậy, Đảo chủ có ý thưởng ta, để ta đến Đan Đường nhận rất nhiều đan dược, lại sắp xếp ta tới Uẩn Linh Động tu luyện hơn một năm, nhờ vậy mới có tu vi như bây giờ.

Chung Diệu Khả thao thao bất tuyệt, càng nói càng hưng phấn, trong đôi mắt đẹp toả ánh hào quang, hai má ửng đỏ, hai cánh tay nắm trước ngực.
- Nếu không phải vì lá thư này ta hiện tại chắc vẫn còn là bộ dạng trước kia, khắp nơi đều bị người ta bắt nạt, cũng không được chào đón. Ta cũng không biết rốt cuộc là người nào đã đem lá thư này đến găm trên cửa phòng ta nhưng ta biết vì người đó mà địa vị của ta mới được thay đổi, ta rất cảm tạ y, từ nội tâm ta rất cảm tạ y.

Dương Khai không khỏi ho nhẹ một tiếng, mặt hơi chút co giật nói:
- Đúng thật là tình cờ.

- Đúng vậy.
Chung Diệu Khả liên tục gật đầu.
- Thật trùng hợp, Cổ Vân Đảo lớn như vậy y lại cố tình đem phong thư để chỗ ta, cho nên mặc dù đã trở thành đệ tử tinh anh ta cũng không muốn đi tới chỗ khác, ta phải ở lại đây đợi người kia hiện thân.

- Đợi y làm gì?
Sắc mặt Dương Khai tối sầm.

- Để tự mình nói với y một tiếng cám ơn.
Chung Diệu Khả nhẹ nhàng nói, bỗng nhiên vẻ mặt ngượng ngùng:
- Nếu người đó đồng ý, ta còn nguyện ý lấy y.

- Chuyện này thì thôi đi.
Dương Khai quá sợ hãi.
- Đến cả người ta là nam hay nữ tỷ cũng không biết.

Chung Diệu Khả lấy lại tinh thần, nghĩ một lát mới nói:
- Nếu là nữ, ta sẽ làm muội muội của tỷ ấy, cả đời nghe theo tỷ ấy, còn nếu là nam… hì hì…
Khi nói chuyện, thần thái hơi nhăn nhó, vẻ mặt biểu hiện hoài xuân.

Dương Khai vội nói:
- Nói không chừng người ta đã tam thê tứ thiếp, căn bản không thiếu nữ nhân, hay có thể đó là kẻ vô cùng hung ác, vẻ mặt dữ tợn, cao lớn thô kệch, giết người như ngoé, bản tính tàn bạo…

- Không cho phép ngươi nói xấu y.
Chung Diệu Khả tức giận trừng mắt nhìn Dương Khai.
- Bất kể y là cái dạng gì, là y cho ta cơ hội, đối với ta mà nói, y chính là người tốt nhất. Chỉ cần y lại xuất hiện, ta nhất định sẽ đi cùng y.

Dương Khai xoa mồ hôi lạnh trên trán thầm nói:
- Vậy thì chắc y sẽ không xuất hiện trước mặt tỷ đâu.

- Sư đệ ngươi có ý gì?
Chung Diệu Khả hơi thở trở nên nguy hiểm, hung hăng hướng tới Dương Khai, khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh:
- Ngươi nói sư tỷ không lọt vào mắt người đó sao?

- Ta không có nói.
Dương Khai oan uổng.

- Vậy ý ngươi là nói đúng là sư tỷ xấu rồi. Hừ, sư tỷ tuy rằng không xinh đẹp, nhưng làm tỳ nữ cho y cũng có thể mà.

- Hoàn toàn có thể.
Dương Khai mạnh mẽ gật đầu.

- Vậy là được rồi, hi hi.
Chung Khả Diệu hài lòng mỉm cười, cũng không gây rắc rối cho Dương Khai, chỉ thị nói:
- Nhanh lên tắm rửa sạch sẽ cho bọn chúng, lát nữa Hàn trưởng lão tới rồi.

Dương Khai đang muốn gật đầu, thần sắc bỗng nhiên biến đổi, ngẩng đầu nhìn lên không trung một hồi lâu mới lộ ra chút cười khổ.

- Sư tỷ.
Dương Khai hô một tiếng.

- Cái gì?
Chung Diệu Khả ngẩng đầu nghi hoặc, đợi đến lúc sau khi nhìn hai tròng mắt Dương Khai, đầu nàng lập tức trở nên mờ mịt, ủ rũ vô cùng, thân thể mềm nhũn muốn ngã gục.

Dương Khai bước tới một bước đỡ lấy nàng, ôm vào trong phòng, lúc này mới đi ra ngoài cửa.

Hai bóng dáng mảnh khảnh quỷ dị hiện ra trước mặt Dương Khai, người dẫn đầu phiêu diêu quyến rũ, dường như nữ tính mỹ nữ khắp thiên hạ đều tập trung trên thân người nàng, chính là Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La, đi theo bên người nàng dĩ nhiên là Bích Lạc.

Nhìn Dương Khai trầm mặc một hồi lâu, Phiến Khinh La mới nghiến răng nghiến lợi:
- Tiểu tử khốn khiếp, toàn bộ Trung Đô mọi người đều đang lo lắng tìm kiếm tung tích của ngươi, ngươi lại trốn ở chỗ này trêu hoa ghẹo nguyệt, quả nhiên phong lưu đã thành bản tính, sắc tâm không thay đổi.

Khi nói chuyện, vẻ mặt hiện lên vẻ oán trách.

- Ta đâu có.
Dương Khai giận giữ:
- Đừng có ô miệt ta.

- Hừ, đại nhân, giết hắn đi cho xong chuyện.
Bích Lạc giương nanh múa vuốt như con hổ nhỏ rình mồi hướng về phía Dương Khai.

Dương Khai liếc mắt nhìn nàng, ánh mắt dừng lại ở cái miệng nhỏ mỏng manh non nớt ha hả cười quái dị nói:
- Ta đã lâu lắm rồi không động đến nữ nhân, chớ trêu chọc ta, để ta động sức mạnh với các ngươi thì không hay đâu.

Bích Lạc hoa dung thất sắc vội vàng trốn sau Phiến Khinh La, cáo mượn oai hùm nói:
- Đại nhân nhà ta ở đây ngươi chớ làm càn.

- Được rồi.
Phiến Khinh La khẽ khiển trách một tiếng, dừng ở Dương Khai nói:
- Bọn họ đều nghĩ ngươi chết rồi, cũng chỉ có ta biết ngươi vẫn sống tốt, ngươi là tên khốn, đúng là không khỏi làm người ta lo lắng.

Trong cơ thể Dương Khai có truy hồn ấn của Phiến Khinh La, tuy rằng lấy tu vi hiện tại của Dương Khai có thể dễ dàng vứt bỏ nó, nhưng hắn cũng không làm như vậy. Vì vậy Phiến Khinh La tự nhiên có thể phát hiện ra hắn.




nh tìm kiếm ngươi. Nhưng nếu ngươi chưa chết thì hãy nhanh chóng xuất hiện quát một tiếng đi, rất nhiều ngươơi còn đang lo lắng cho ngươơi.

Hoắc đại công tử khoé mắt có chút ướt, tâm tình không biết sao bỗng trở nên ảm đạm.

Chương 597: Hắn rốt cuộc là Ai?

- Tiểu cô nương kia là thế nào?
Phiến Khinh La lại cảnh giác hỏi, đôi mắt đẹp hướng nhìn về phía trong phòng.

- Ta cùng nàng có chút sâu xa, cũng là nàng đã cứu ta.
Dương Khai thuận miệng nói.

- Ngươi chưa động đến nàng ta?
Khoé miệng Phiến Khinh La cười mờ ám.

- Ta mà nhàm chán đến thế à?
Dương Khai hừ hừ, thần sắc trở nên nghiêm nghị mở miệng nói:
- Trung Đô bên đó thế nào?

- Mọi chuyện đều tốt ngoại trừ việc ngươi mất tích ra. Hơn nữa, vài người có quan hệ thân mật với ngươi cũng đều mất tích, bọn họ muốn tìm người hỏi thăm tình hình cũng không có, nên đều đang rất mơ hồ.

Dương Khai khẽ vuốt cằm, tình huống này đã có trong dự liệu của hắn.

Thấy Dương Khai có chút bi thương, Phiến Khinh La tỉnh ngộ. Mấy người có quan hệ thân mật với hắn mất tích có lẽ không có nguy hiểm đến tính mạng, nếu không hắn cũng không có biểu hiện như vậy.

- Hôm đó…rốt cuộc dưới lòng đất Trung Đô đã xảy ra chuyện gì? Dương Bách thì sao?
Phiến Khinh La chần chừ, hơi có vẻ gấp gáp hỏi han.

- Một lời khó nói hết.
Dương Khai cười khổ lắc đầu, không muốn nhiều lời.
- Còn về phần Dương Bách thì gã chết rồi.

- Chết rồi?
Đôi mắt đẹp của Phiến Khinh La chớp động vui sướng hưng phấn hào quang.

- Ừ, chết rồi, ta tận mắt nhìn thấy.
Dương Khai nhếch miệng cười.

Bích Lạc hai tay nắm chặt thành quyền, hưng phấn duyên dáng hô lớn:
- Đã quá.

- Dương Bách chết rồi, ngươi đã bình an vô sự rồi, tại sao nửa năm nay không trở lại Trung Đô mà lại ở đây?
Phiến Khinh La âm trầm nhìn Dương Khai.
- Ngươi đang trốn tránh điều gì?

- Ta không phải trốn tránh.
Dương Khai lắc lắc đầu tuỳ ý nói:
- Nếu lúc này ta về Trung Đô thì cả Trung Đô sẽ do ta gánh vác, bọn họ chỉ biết coi ta làm chủ chốt, không có chủ kiến của mình. Nếu ta không có ở đó, bọn họ mới phát huy được năng lực của mình, làm tốt gia chủ Bát đại gia.

Hơn nữa, Dương Khai cũng cần có thời gian suy nghĩ lại sự tình, để xem xét lại tư tưởng của mình nên mới trốn tránh ở hải ngoại hơn nửa năm.

- Ngươi muốn thoát ra khỏi tầm mắt của những người ở Trung Đô?
Phiến Khinh La như thoáng chút suy nghĩ, nghe ra ý tứ trong lời nói của Dương Khai.

- Có thể nói như vậy.
Dương Khai cũng không phủ nhận.
- Bởi vì không lâu nữa ta sẽ rời khỏi nơi này, để cho bọn họ dựa dẫm nhiều quá, một khi ta đi sẽ bất lợi cho bọn họ.

- Ngươi muốn đi đâu?
Yêu Mị Nữ Vương bỗng căng thẳng, không biết vì sao, nàng cảm thấy Dương Khai lần này đi, chỉ sợ sau này khó có thể có ngày gặp lại, không tự chủ được, trái tim tràn đầy vẻ chua xót.

- Lúc đó sẽ nói cho ngươi biết.
Dương Khai khẽ mỉm cười.
- Tuy nhiên hôm nay ngươi đã tìm tới đây, ta cũng nên về Trung Đô xem sao.

Nói như vậy, ánh mắt bỗng nhiên xoay hướng sang một bên mở miệng nói:
- Hàn trưởng lão, đã tới rồi thì hiện thân đi.

Phiến Khinh La hé miệng cười, đôi mắt đẹp cũng chuyển sang hướng đó, thần sắc thong dong.

Hàn Chiếu đã đến từ lâu rồi, gần như là Phiến Khinh La chân trước vừa tới lão đã chân sau đến đây. Chẳng qua trên Cổ Vân Đảo bỗng nhiên xuất hiện Phiến Khinh La, nữ tử diêm dúa lẳng lơ như vậy, Hàn Chiếu không khỏi có chút cảnh giác liền len lén trốn ở một bên theo dõi tình hình.

Lão muốn hiểu rõ thân phận Phiến Khinh La.

Nhưng không ngờ người ta đã sớm phát hiện khí tức của lão.

Hàn Chiếu quá sợ hãi, lúc này mới tỉnh ngộ thực lực của đối phương so với chính mình cao hơn rất nhiều. Nếu không thì không thể liếc mắt đã nhìn thấy mình trốn. Không hề nghĩ ngợi, thân hình nhoáng lên muốn đi khỏi nơi đây.

Đồng thời miệng cũng hô lớn truyền ý cảnh giác.

Dương Khai vẻ mặt bất đắc dĩ ra dấu cho Phiến Khinh La.

Phiến Khinh La chỉ tay, một đạo năng lượng như tơ nhện bắn ra bay tán loạn trong không trung trực tiếp trói Hàn Chiếu lại.

Bịch, Hàn Chiếu đã rơi tại chỗ, một thân chân nguyên bị giam trong cơ thể, đợi đến lúc lão bò được dậy đôi mắt run rẩy kịch liệt, không thể tin được nhìn Phiến Khinh La thất thanh nói:
- Thần Du Chi Thượng?
Hàn Chiếu cũng có tu vi Thần Du Cảnh thất tầng, mặc dù là cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong cũng không thể tiện tay một kích đã giam cầm lão như vậy. Loại người có trình độ như vậy chỉ có thể là Thần Du Chi Thượng!

Hàn Chiếu không ngốc, một chút đã đoán được thực lực tu vi của Phiến Khinh La.

Trong lòng lập tức sợ hãi, lão không biết nữ tử diêm dúa lẳng lơ quyến rũ thực lực siêu quần như vậy bỗng nhiên đi vào Cổ Vân Đảo rốt cuộc là có ý đồ gì.

Dương Khai lững thững đi tới chỗ lão, dừng lại ở trước mặt cách lão ba trượng, thần sắc bình thản nhìn lão.

- Buông ra.
Dương Khai nhìn Yêu Mị Nữ Vương ra lệnh.

Phiến Khinh La bĩu cái miệng nhỏ đỏ sẫm, tâm niệm vừa động, tơ nhện trói buộc Hàn Chiếu đã biến mất không còn thấy gì.

Hàn Chiếu vẻ mặt cảnh giác kiêng kị nhìn Phiến Khinh La, trong lòng hoảng loạn, nhận thấy đối phương không có địch ý, cũng không khỏi thả lỏng một chút, lão trầm ngâm một lúc rồi mở miệng dò hỏi:
- Các hạ rốt cuộc thần thánh phương nào, đến Cổ Vân Đảo ta có chuyện gì?

- Nàng tới tìm ta đấy.
Dương Khai đáp.
- Hàn trưởng lão không cần lo lắng, nàng sẽ không làm điều gì bất lợi đối với Cổ Vân Đảo.

- Tìm ngươi?
Hàn Chiếu ngây ngốc, ngạc nhiên chấn động nhìn tên đệ tử ký danh có vẻ bình thường trước mặt mình, đầu óc có chút chuyển hướng.

Dương Khai từ sau khi vào Cổ Vân Đảo vẫn biểu hiện bình thường, toàn thân không có dấu vết tu luyện, làm cho Hàn Chiếu cho rằng hắn chẳng qua là một ngư dân bình thường. Vì Dung Diệu Khả thỉnh cầu nên lão mới đồng ý để Dương Khai ở lại Cổ Vân Đảo chăm sóc đám khổng tước của lão, lại không nghĩ người như vậy không ngờ có cao thủ Thần Du Chi Thượng tới tìm kiếm.

Giờ phút này, cao thủ Thần Du Chi Thượng kia lại phục tùng theo hắn.

Hắn rốt cuộc có thân phận gì?

Lại nhìn Dương Khai, Hàn Chiếu dường như nhìn thấy sau lưng hắn có một bóng dáng khổng lồ mơ hồ cao như núi, làm cho người ta có cảm giác trầm trọng không thể ngăn cản được.

Lúc nói chuyện, xa xa có tiếng tay áo phần phật truyền đến, cũng là lúc Hàn Chiếu kêu lên đã gọi Cổ Vân Đảo Đảo chủ và mấy vị trưởng lão tới.

Cổ Phong ngày thường cao lớn thô kệch, vai rộng eo thon, thoạt nhìn vẻ mặt dũng mãnh, có vẻ như là tu vi Thần Du Cảnh đỉnh phong, những trưởng lão khác, cũng đều là Thần Du Cảnh bát tầng cửu tầng.

Những người này là trụ cột của Cổ Vân Đảo, cũng là đám cao thủ lợi hại nhất Cổ Vân Đảo.

- Hàn trưởng lão, đã xảy ra chuyện gì?
Cổ Phong vừa tới chỗ này đã quát hỏi chói tai, những trưởng lão khác cũng cảnh giác, vẻ mặt nghiêm trọng.

Không đợi Hàn Chiếu trả lời, hai mắt Cổ Phong bỗng nhiên toả sáng, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Phiến Khinh La, vẻ mặt động tâm,thất thanh nói:
- Trên đời này có nữ tử như vậy sao?

Chẳng những Cổ Phong nhìn thấy tâm động mà những trưởng lão khác cũng bị lay động, hoa mắt thất thần. Phiến Khinh La lẳng lơ quến rũ, chỉ cần là đàn ông đều không thể nào chống lại được.

Khi nói chuyện, Cổ Phong cười ha hả:
- Hàn trưởng lão tìm thấy nữ tử ở đâu? Bổn đảo liền thu nạp làm thiếp nhất phòng cũng không tệ.
Vừa nói vừa lao tới Phiến Khinh La.

- Đảo chủ không được.
Hàn Chiếu phút chốc tái mặt vội vàng ngăn cản.

- Bịch.

Một tiếng động lớn truyền tới, lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, Cổ Phong đã như một quả đạn pháo bay khỏi nòng súng, miệng phát ra tiếng gào rú kinh hoàng, rơi vào vùng biển phía xa xa bắn lên một mảnh bọt nước.

Không ai biết lão bị đánh bay ra ngoài như thể nào, chỉ có điều mơ hồ nhìn thấy bàn tay Phiến Khinh La khẽ động một chút.

- Thần Du Chi Thượng?
Mấy vị trưởng lão đồng thời kinh hô, trên mặt kinh ngạc không dám mảy may khinh thường Phiến Khinh La.

Hàn Chiếu miệng há hốc, ánh mắt dừng ở nơi Cổ Phong rơi xuống, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

Xong rồi, Đảo chủ không ngờ đùa giỡn với một Thần Du Chi Thương, hôm nay Cổ Vân Đảo chỉ sợ là phải máu chảy thành sông, bị diệt môn rồi.

- Chư vị trưởng lão, nếu ai còn dám mơ tưởng đến nữ nhân của ta thì không chỉ đơn giản là bị đánh bay như vậy.
Dương Khai tiến tới một bước lạnh lùng nhìn những cao thủ Cổ Vân Đảo này.

Một trận tiếng răng va chạm truyền tới, Hàn Chiếu chấn động ngạc nhiên sau một lúc lâu mới lấy lại tinh thần vội vàng nói:
- Hiểu rồi.

Nghi ngờ trong lòng cũng càng trở nên nồng đậm, thiếu niên này còn nói nữ tử lẳng lơ diêm dúa kia là nữ nhân của hắn, còn đối phương cũng không phủ nhận, đây là tình huống gì?

Lại lặng lẽ liếc mắt đánh giá Phiến Khinh La, Hàn Chiếu rõ ràng phát hiện vẻ mặt hạnh phúc vui vẻ thích chí của nàng ta.

- Hàn mỗ cả gan xin hỏi các hạ tới Cổ Vân Đảo đây rốt cuộc muốn làm gì?
Hàn Chiếu cả người lạnh lẽo cả gan dò hỏi. Đối phương nửa năm trước đã tiềm phục tại Cổ Vân Đảo, đến hôm nay mới lộ ra bộ mặt vốn dữ tợn, hắn muốn gì? Cổ Vân Đảo có thứ gì có thể làm cho nhân vật bực này coi trọng hay sao?

Những trưởng lão khác cũng thấy bất ổn, vô cùng lo lắng, đến dũng khí nghĩ cách cứu đảo chủ ngã xuống nước cũng không có.

- Ta chỉ là không cẩn thận gặp rủi ro mà tới đây, không định làm gì đối với Cổ Vân Đảo, điểm này kính xin Hàn trưởng lão yên tâm.
Dương Khai trầm ngâm mở miệng nói:
- Ồ, bây giờ ta cần gặp Lý Nguyên Thuần, các vị vị nào có thể giúp ta tìm ra người này?

- Lý Nguyên Thuần?
Hàn Chiếu nhíu nhíu mày như kịp phản ứng kinh hô?
- Thái Nhất Môn Lý tiền bối?

- Đúng. Lão ta hẳn là đã trở về Thái Nhất Môn rồi hả?
Dương Khai hỏi.

- Sau trận chiến ấy một tháng, Lý Nguyên Thuần và chư tông hải ngoại không tìm được ngươi đều đã rời khỏi Trung Đô rồi.
Phiến Khinh La ở bên cạnh nhẹ giọng đáp.

- Trở về là tốt rồi.
Dương Khai khẽ gật đầu lại nhìn Hàn Chiếu.

Hàn Chiếu một đầu mồ hôi lạnh:
- Các hạ thứ lỗi, Hàn mỗ đến thân phận thật của ngươi cũng không biết thì đi gặp mặt Lý tiền bối như thế nào? Huống chi Thái Nhất Môn thế lực lớn bực này cũng không phải ta có thể tuỳ ý đặt chân tới, Lý tiền bối lại đức cao vọng trọng, ta chỉ sợ là…không mời được. Nếu như các hạ quả thực có việc muốn tìm Lý tiền bối thì chẳng thà tự mình đi một chuyến đến Thái Nhất Môn thì thế nào?

Lão vội vàng muốn đuổi Dương Khai đi.

- Lão chỉ cần nói cho lão biết Dương Khai muốn gặp lão. Có tới hay không là việc của lão ta.

- Còn không mau đi đi.
Phiến Khinh La trừng mắt nhìn lão, nũng nịu quát mắng.

- Được.
Hàn Chiếu kiên trì lên tiếng, rút chân hướng tới chỗ Thái Nhất Môn chạy như bay qua.

Đợi ở chỗ này có cảm giác áp bức quá mạnh mẽ, những gì nghe thấy nhìn thấy đều đã vượt qua khỏi phạm trù lý giải của Hàn Chiếu, lão cũng muốn khẩn trương thoát khỏi đây.

Lúc chạy như bay, gió lạnh thổi lại, Hàn Chiếu mới phát hiện ra sau lưng mình ướt sũng.

Đợi Hàn Chiếu đi rồi, những vị trưởng lão còn lại ngơ ngác nhìn nhau, cùng nhau trao đổi ánh mắt, một trưởng lão thoạt nhìn khá khôn khéo nói:
- Trước khi Hàn trưởng lão quay lại, các hạ không ngại hạ mình di giá Dưỡng Thần Điện nghỉ tạm một lát thế nào, để bọn ta coi như chủ nhà tận tình.

- Uhm.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

- Mời!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau