VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 586 - Chương 590

Chương 588: Thanh tẩy toàn bộ

Tại nơi hội tụ năng lượng thần thức, linh thể thần hồn của bốn mươi, năm mươi vị tổ tiên Dương gia đều kinh ngạc nhìn Dương Khai, im phăng phắc.

Mãi một lúc lâu sau, họ mới cười ồ lên:
- Nói khoác không biết ngượng!

Dương Nghi cũng mỉm cười quái dị:
- Ý của ngươi là, ngươi muốn nuốt sạch tất cả bọn ta?

Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

- Ha ha ha ha ha!
Vô số tiếng cười lớn vang dội, họ không nhịn được cười như thể Dương Khai vừa kể một câu chuyện tiếu lâm vô cùng khôi hài.

Dương Nghi khẽ gật đầu:
- Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh này, bọn ta sẽ cam tâm tình nguyện để ngươi hấp thụ, dù sao thì đó cũng là nguyện vọng lớn nhất của những linh thể thần hồn bị hút vào nơi này. Nhưng chỉ mình ngươi thì không thể làm được.

- Vậy xin mời chư vị tiền bối hãy xem đây!
Dương Khai nhếch miệng cười, rũ bỏ hẳn cảm giác lo lắng áp chế trong thần hồn.

Từ lúc vào đây đến giờ, linh thể thần hồn của hắn cứ bất giác nảy sinh một cảm giác lan tỏa rất mãnh liệt, đó là lực hút từ Kim Nhân Độc Nhãn trong thức hải của hắn.

Song, trước khi chưa hiểu rõ về bí ẩn của nơi này, Dương Khai đã cố gắng áp chế lực hút đó xuống.

Giờ đây, hắn đã buông lỏng giới hạn của lực hút đó. Một lực hút khổng lồ chợt xoáy vòng qua không gian này, năm mươi linh thể thần hồn của các tổ tiên Dương gia không ai không giật mình, họ còn chưa nhận ra rốt cuộc có chuyện gì thì đã bị hút hết vào trong thức hải của Dương Khai.

Bầu trời bát ngát không một gợn mây, biển xanh nước trong vắt, một hòn đảo tỏa hào quang ngũ sắc nằm yên ả trên biển.

Tình cảnh thình lình chuyển biến khiến năm mươi linh thể thần hồn nhất thời mơ hồ, họ đều ngơ ngác nhìn quanh quất, chưa ai kịp hoàn hồn trở lại.

- Hoan nghênh các vị!
Linh thể thần hồn của Dương Khai dần dần hiện ra, hắn gác tay sau lưng, mở lời chào nồng nhiệt với họ như thể chủ nhân.

- Đây là thức hải của ngươi?
Dương Nghi kêu lên thất thanh.

- Đúng vậy, đây đúng là thức hải của vãn bối.

- Sao ngươi làm vậy được?
Dương Nghi nhìn hắn như không thể tin vào mắt mình. Hiển nhiên là bà không hiểu hắn đã dùng cách nào để hút trọn tất cả linh thể thần hồn vào trong thức hải của mình.

- Không phải do vãn bối làm, mà là do nó.
Dương Khai chỉ vào Kim Nhân Độc Nhãn đang lơ lửng trên hòn đảo ngũ sắc.

Nhìn theo hướng hắn chỉ, không hiểu tại sao, họ bỗng có cảm giác hoang mang bất an, cứ như vật thể bất định danh đó là khắc tinh của họ vậy.

- Đây là cái gì?
Dương Nghi tỏ ra lúng túng. Bao năm bao tháng đã trôi qua, bà đã không còn nhớ mình từng biết nếm trải những cảm giác gì. Nhưng hôm nay, bà lại một lần nữa trải nghiệm một cách rõ ràng cái được gọi là sợ hãi.

Không chỉ riêng bà, năm mươi linh thể thần hồn kia cũng vậy, ai nấy cũng đều run như cầy sấy, sắc mặt dữ tợn, nhìn Kim Nhân Độc Nhãn trân trối như nhìn con mãnh thú ngủ đông, cực kỳ nguy hiểm.

- Vãn bối không biết nó là cái gì, nhưng nó có thể cắt đứt gông xiềng thống khổ nhiều năm của chư vị.
Dương Khai khẽ hít một hơi, nhìn Dương Nghi và những người kia:
- Vãn bối không biết chư vị có cảm nghĩ gì khi đưa linh thể thần hồn của mình vào trong tượng Tứ Thánh Thú trước lúc chết, nhưng nếu năm tháng vô tận đã bóp méo ý chí của các vị, thì hôm nay, hãy kết thúc tại đây đi.

Hắn vừa nói, Kim Nhân Độc Nhãn chợt từ từ mở ra.

Dương Khai cũng không phí lời thêm, liền chuẩn bị động thủ.

Con ngươi màu vàng đầy uy nghiêm khiến tất cả bọn họ không khỏi lo sợ, một sự sợ hãi khuất phục.

Xoẹt...

Một luồng kim quang bắn ra từ trong độc nhãn, một linh thể thần hồn đang đứng ngơ ngác liền bị bắn trúng, đến thời gian để phản ứng còn chẳng có.

Giữa những âm vang xoèn xoẹt, ý thức và suy nghĩ trong linh thể thần hồn này lập tức bị thanh tẩy sạch sẽ, chỉ còn lại một khối năng lượng thuần khiết.

Vù vù vù...

Liên tiếp những luồng kim quang bắn ra, các linh thể thần hồn lần lượt vị thanh tẩy. Đối mặt với thứ kim quang uy nghiêm vô thượng đó, những linh thể thần hồn này chẳng có đến một chút dư lực phản kháng.

Ánh mắt Dương Nghi lập tức đong đầy bằng sợ hãi. Cuối cùng thì bà cũng hiểu, tại sao Dương Khai lại tự tin đến thế khi nói sẽ nuốt hết tất cả bọn họ.

Thứ kim quang quỷ dị này có thể thanh tẩy suy nghĩ và ý thức của họ, năng lượng thuần khiết còn lại thì bất cứ ai cũng có thể hấp thụ.

- Ta không muốn bị tiêu diệt!Thình lình, có tiếng quát giận dữ vang lên. Không biết là tổ tiên Dương gia đời nào đứng trước thời khắc các linh thể thần hồn bị tiêu diệt, dục vọng và bản năng đang áp chế cuối cùng cũng bộc phát, lão gào thét hung hãn như quỷ dữ, giương nanh múa vuốt hướng về phía Dương Khai, nhằm khống chế hắn, tìm kiếm một cơ hội sống.

Dương Khai lãnh đạm nhìn lão, ánh mắt có đôi phần phức tạp, vừa thương hại lại vừa tiếc nuối.

Thương hại cho phận linh thể thần hồn của họ bị giam cầm bao nhiêu năm, nếm trải mọi sự hành hạ của thời gian. Tiếc nuối cho nguyện vọng ban đầu của họ rất tốt đẹp, nhưng năm tháng vô tình đã mài giũa khiến bản tính họ dần thay đổi.

- Dừng tay!
Dương Nghi bỗng gầm lên.

Nghe thấy tiếng quát của bà, linh thể thần hồn đang định ra tay với Dương Khai liền dừng lại, ánh mắt xen lẫn muôn hình vạn trạng thần thái nhìn Dương Khai đau đáu, tuy hắn chỉ gần ngay trong gang tấc, nhưng lão lại không cách nào hạ thủ được.

- Ngươi muốn hủy đi niềm kiêu hãnh mà liệt tổ liệt tông Dương gia đã duy trì bao nhiêu năm nay sao?
Dương Nghi điềm đạm nói.

Câu nói này cứ như sét đánh giữa trời quang, khiến ánh mắt lão ta được trả lại sự tỉnh táo.

Một tiếng rít dài truyền ra, lão bỏ lại Dương Khai, xoay người hướng về Kim Nhân Độc Nhãn đang mở to.

Kim quang bắn xuống, thanh tẩy linh thể thần hồn lão.

Ngay sau đó, những linh thể thần hồn còn lại đồng loạt xông đến, ai nấy cũng thần sắc phức tạp, vừa vui mừng lại vừa hoang mang.

Xoẹt xoẹt xoẹt...

Dương Khai im lặng bàng quan, không hề ngăn cản, cũng không ra tay, mặc cho họ lao đến Kim Nhân Độc Nhãn như con thiêu thân.

Rất nhanh, cả thức hải chỉ còn lại mình Dương Nghi, những linh thể thần hồn khác đã bị thanh tẩy hoàn toàn.

Dương Nghi khẽ hít một hơi, nhìn Dương Khai đầy thanh thản, trầm giọng nói:
- Ta muốn thay họ nói một câu cảm ơn với ngươi!

Ánh mắt Dương Khai chợt sáng rực, hắn khẽ đáp:
- Đừng khách sáo.

- Thế hệ này của Dương gia có gia chủ như ngươi thì chắc chắn sẽ phát triển vượt bậc.
Dương Nghi mỉm cười, dung nhan già nua từ từ thay đổi, và sau một chốc đã biến thành một mỹ nữ như hoa như ngọc.

Mái tóc tuyệt đẹp nhẹ bay trong gió, hàng lông mày lá liễu mềm mại, đôi mắt sáng như sao, sống mũi thẳng tắp thanh tú, gò má ửng hồng, đôi môi đỏ thắm, làn da trắng như tuyết, thân hình tuyệt mỹ, đẹp đến nao lòng.

Dương Khai hơi thất thần.

- Đây là ta lúc còn trẻ. Thời khắc cuối cùng, ta muốn được ra đi với tư thái như thế này.
Dương Nghi nhoẻn miệng cười, chợt lạnh lùng nói:- Tiểu tử hậu bối, nếu ngươi dám để lộ chuyện này ra ngoài, ta có làm ma cũng sẽ không tha cho ngươi.

- Không dám...
Vẻ mặt Dương Khai đầy quái đản.

Dương Nghi khẽ gật đầu, rồi lập tức hóa thành một luồng lưu quang bay lên trên.

Kim Nhân Độc Nhãn lại bắn ra một tia kim quang đánh vào người bà.

Giữa tiếng xoẹt xoẹt chói tai, mọi ý thức và suy nghĩ của Dương Nghi lập tức phai đi.

Vào khoảnh khắc cuối cùng, Dương Khai thoáng nhìn thấy nét an lòng trên gương mặt bà.

Kim Nhân Độc Nhãn từ từ đóng lại. Gió biển thổi đến, năm mươi khối năng lượng thuần khiết lơ lửng trên thức hải.

Dương Khai phất tay hội tụ hết những năng lượng này lại.

Các liệt tổ liệt tông Dương gia đã hao tâm tổn sức, dồn linh thể thần hồn của mình vào trong tượng Tứ Thánh Thú trước lúc chết, mong có thể giúp ích cho con cháu đời sau. Nhưng nguyện vọng tốt đẹp đến đâu, dự tính chu đáo đến nhường nào, cũng không cưỡng lại được sự ăn mòn của thời gian.

Dương Nghi đã nói, giữa năm tháng vô tận đó, đã có rất nhiều linh thể thần hồn không chịu nổi đòn tra tấn của thời gian mà đánh mất ý thức, những năng lượng tàn dư cũng bị họ hủy diệt.

Và tình hình này có lẽ cũng là kết cục cuối cùng của mỗi người bọn họ.

Việc làm này của Dương gia là để giúp ích cho người còn sống, còn với việc bất kính với người chết, không biết đúng sai, Dương Khai không muốn đánh giá, cũng không thích đánh giá.

Ngơ ngác một lúc lâu, Dương Khai mới lại gần khối năng lượng tinh khiết đó, hắn khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu hấp thụ.

Dần dần, hắn phát hiện ra một vấn đề.

Mức tăng tiến mà những năng lượng này có thể mang đến cho hắn thực ra rất ít, ít đến mức gần như không đáng kể.

Năm tháng vô tình và vô tận đã khiến năng lượng thần thức của các tổ tiên Dương gia này cũng dần dần mai một. Đến nay, năng lượng chứa trong linh thể thần hồn của họ còn lại bao nhiêu?

E là chưa bằng một phần nghìn của họ khi còn sung mãn nhất.

Năng lượng như vậy ắt không thể đem lại cho Dương Khai bao nhiêu phần tăng tiến.

Tuy nhiên, những cảm ngộ về thiên đạo, võ đạo của họ chứa trong những năng lượng nhỏ nhoi này thì lại được bảo toàn nguyên vẹn.

Chỉ riêng những cảm ngộ này thôi đã quá có ích với Dương Khai rồi.

Quả đúng như lời Dương Nghi nói, thu nạp những thứ này rồi thì khi thăng lên Siêu Phàm Cảnh, sẽ không gặp bất cứ trở ngại nào.

Theo từng cảnh giới Thần Du Cảnh tăng cao, Dương Khai phát hiện mỗi tầng cấp đều rất khó khăn, không phải sức hắn không đủ, mà vì cảm ngộ của hắn về Thần Du Cảnh quá ít.

Hiện giờ thu nạp được những cảm ngộ của tổ tiên Dương gia, thì vấn đề này xem như đã được giải quyết.

Cộng thêm những năng lượng thần thức và cảm ngộ của mấy vị Siêu Phàm Cảnh mà hắn hấp thụ trước đây, Dương Khai phỏng chừng có lẽ trong tương lai rất dài, hắn sẽ không gặp bất cứ trở ngại nào khi đột phá.

Có lẽ, tình trạng này sẽ kéo dài đến Siêu Phàm Cảnh tam tầng là cùng!

Dương Khai mừng như điên, niềm vui này gạt tan hết mọi cảm giác buồn bã nhạt nhòa trong lòng hắn, hắn ra sức hấp thu hết tất cả.

Hai ngày sau, Dương Khai mới từ từ mở mắt ra. Cảm nhận sơ qua thì thấy, cảnh giới vẫn không thay đổi, vẫn là Thần Du Cảnh ngũ tầng, nhưng mức thông tuệ về Thần Du Cảnh đã nâng cao đến độ không ai có thể chạm đến. Tất cả đều là của báu do tổ tiên Dương gia để lại.

Không chỉ cảm ngộ về Thần Du Cảnh là vô song, mà cả Siêu Phàm Cảnh Dương Khai cũng đã hiểu rất tường tận.

Hắn vẫn đứng ở vị trí chính giữa Thần Căn Điện, phía sau có một luồng khí sống, đó là của Dương Ứng Hào.

Có điều lúc này, Dương Khai cảm giác được khí của đại bá có hơi quái lạ, dường như nội tâm không được phẳng lặng.

Dương Khai quay lại gọi:
- Đại bá.

- Thành công rồi?
Dương Ứng Hào vội hỏi.

Vào Thần Căn Điện này cũng là một công việc khảo nghiệm của gia chủ này với gia chủ kia. Nếu không thể vớt vát gì được từ Thần Căn Điện, thì người đó không thích hợp tiếp tục làm gia chủ nữa. Thấy Dương Khai cuối cùng đã tỉnh lại, Dương Ứng Hào ắt phải hỏi ngay cho ra lẽ.

Chương 589: Đại lễ nhậm chức

Kỳ thực Dương Ứng Hào cũng cảm thấy hẳn là Dương Khai đã thành công rồi, có điều không thể lý giải rốt cuộc có chuyện gì xảy ra trong hai ngày nay.

- Dạ.
Quả nhiên, Dương Khai khẽ gật đầu.

Dương Ứng Hào do dự, trầm ngâm mãi một lúc mới nói:
- Ngươi hấp thu được mấy cái?

- Toàn bộ.

- Toàn bộ?
Dương Ứng Hào trợn trừng mắt, kinh ngạc nhìn Dương Khai.

- Làm sao ngươi trụ qua hết được?
Dương Ứng Hào ngơ ngác.

Chính y cũng từng đặt chân vào không gian đó, biết ở đó có kỳ ngộ gì, cũng biết ở nơi đó có những nguy hiểm nào. Năm ấy y vào đó trong khi tu vi là Thần Du Cảnh thất tầng, liều chết liều sống cũng chỉ hấp thu được linh thể thần hồn của hai vị tổ tiên Dương gia.

Dù vậy, y cũng phải tốn mất hai ba năm mới gạt bỏ hoàn toàn được suy nghĩ và ý thức trong linh thể thần hồn của hai vị tổ tiên đó.

Dù gì thì cùng với lúc lấy được cảm ngộ võ đạo, thiên đạo của họ, còn phải kế thừa sự hành hạ họ phải gánh chịu qua bao nhiêu năm, đau đớn hệt như chính mình đã trải qua. Thứ như vậy buộc phải xóa tan hoàn toàn, bằng không sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời yên ổn.

Nếu thêm một linh thể thần hồn nữa, Dương Ứng Hào đoán mình sẽ không chịu nổi, đến lúc đó, không chết thì cũng thành phế nhân.

Nhưng giờ Dương Khai lại nói với y là hắn đã hấp thụ hết toàn bộ linh thể thần hồn của các tổ tiên Dương gia.

Dương Ứng Hào không dám tin, nhưng lại không thể không tin.

Vì tượng Tứ Thánh Thú đã rạn ra vô số kẽ nứt, lúc này không gian hội tụ ý thức đó cũng không còn tồn tại nữa. Tình trạng này cho thấy, nơi tề tựu linh thể thần hồn của các tổ tiên Dương gia đã biến mất, cũng cho thấy những linh thể thần hồn đó đã bị hấp thụ.

Có lẽ từ nay về sau, Thần Căn Điện sẽ không còn tác dụng như lúc trước nữa. Trừ phi phục hồi tượng Tứ Thánh Thiết, và có linh thể thần hồn của cao thủ Dương gia khác len lỏi vào đó.

Dương Ứng Hào nhìn vào mắt Dương Khai với ánh mắt đầy phức tạp, không kìm được tỏ ra cung kính hơn.

Thần thái đó hoàn toàn không phải thần thái dành cho một trưởng bối nhìn vãn bối, nhưng Dương Ứng Hào lại bất giác để lộ thần thái ấy.

Y biết, có lẽ giờ đây, nơi y đứng cao hơn Dương Khai một chút, nhưng thời gian qua dần, Dương Khai chắc chắn có thể leo lên đến vị trí mà y không cách nào khao khát được. Đến lúc đó, hắn sẽ đứng trên tận mây xanh mà quan sát chúng sinh.

- Xin thứ lỗi đã hủy mất nơi căn cơ này của Dương gia, sau này đệ tử sẽ bồi thường.
Dương Khai nhíu mày, cũng phát giác ra việc tượng Tứ Thánh Thiết bị hủy rồi.

- Không cần đâu, nơi này vốn được chuẩn bị cho gia chủ mà.
Dương Ứng Hào lắc đầu, kính cẩn nói:
- Gia chủ, đại lễ nhậm chức của Thất đại gia đã chuẩn bị xong, ở ngay Tế Thiên Đài của Dương gia thôi, chỉ đợi mình ngài ra là có thể bắt đầu rồi.

- Hả?
Dương Khai nhướn mày, bụng nghĩ địa vị và thân phận hiện tại của mình quả nhiên có hơi khác trong mắt người khác. Chuyện trọng đại này lại chỉ đợi mỗi mình hắn, hắn nhếch miệng cười:
- Nếu vậy thì phải mau qua đó thôi, không thể để họ đợi lâu được.

Dương Ứng Hào khẽ gật đầu, đi lên trước dẫn đường.

Bước ra ngoài Thần Căn Điện, các trưởng lão và vợ chồng Dương tứ gia đã ở bên ngoài, chỉ mình Địa Ma thì vẫn thủ hộ chờ đợi.

Thấy Dương Khai an toàn trở ra, Địa Ma cười hề hề.

Dương gia Tế Thiên Đài.

Gần hai năm trước, đoạt đích chiến của Dương gia đã bắt đầu tại đây. Tám vị huynh đệ Dương gia hội tụ lại, lắng nghe những lời khẳng khái của gia chủ Dương Ứng Hào, và ngồi lên Đạp Vân Câu hăng hái tiến về Chiến Thành.

Gần hai năm sau, đại lễ nhậm chức của Thất đại gia cũng cử hành ngay tại đây.

Lúc Dương Khai đến, tất cả mọi việc đã chuẩn bị xong, sau một tiếng hô to “Dương gia gia chủ đến”, tất cả mọi người đều đồng loạt đứng dậy, cung kính nghênh đón.

Dương Khai thoải mái sải bước nhanh lên Tế Thiên Đài, nhìn xung quanh, hắn dõng dạc nói:
- Vãn bối tuổi nhỏ, tuy tạm thời đảm nhiệm chức gia chủ Dương gia, nhưng không hề hiểu gì về trình tự lễ tiết của đại lễ này, chuyện hôm nay cứ để đại bá làm giúp vậy.

Không thể để hắn chủ trì đại lễ nhậm chức được, tuy không đến mức xấu mặt, nhưng dù gì đây cũng là đại sự của Thất đại gia, nếu làm sai trình tự thì quá thiếu nghiêm túc.

Dương Ứng Hào khẽ gật đầu, liền bay vọt lên Tế Thiên Đài.

Trong lúc Dương Ứng Hào phát biểu, Dương Khai lén lui xuống, tìm tới chỗ Thu Ức Mộng.

- Cảm giác thế nào?
Dương Khai mỉm cười liếc nhìn bảy người trẻ tuổi.

- Gay chết đi được.
Hoắc Tinh Thần bĩu môi.
- Cứ nghĩ đến việc bổn thiếu gia phải làm gia chủ Hoắc gia, ta chỉ muốn chết quách cho xong.

- Đúng là huynh không thích hợp.Dương Khai cười lớn.

- Dương Khai, đa tạ ngươi.
Thu Ức Mộng chợt nói.

- Đa tạ cái gì?
Dương Khai nghiêng đầu nhìn qua nàng.

- Đừng giả ngốc. Ta và ngươi đều hiểu rõ, hôm đó ngươi tiếp nhận các thế lực đến đầu quân một cách hào phóng đến vậy, chính là để gây áp lực cho Bát đại gia, ép họ phải thoái vị.
Thu Ức Mộng nở một nụ cười nhìn xa trông rộng.
- Người khác đều nghĩ ngươi muốn mượn cơ hội này để thu gom lực lượng. Nhưng ta biết, mục đích của ngươi chính là cục diện hiện tại đây.

Dương Khai ngạc nhiên, cũng không phủ nhận, gật đầu nói:
- Cũng có một phần nguyên nhân này.

- Ta vẫn luôn muốn kế thừa Thu gia, nay đã đạt được nguyện vọng, dĩ nhiên phải cảm tạ ngươi rồi.
Gương mặt Thu Ức Mộng đầy cảm động.
- Nói đi, ngươi muốn quà tạ lễ gì đây? Muốn ta cũng được.

Bọn Hoắc Tinh Thần rùng mình, nhìn Thu Ức Mộng vẻ cổ quái.

Mạnh Thiện Y ho dữ dội, mãi một lúc sau mới dịu lại, sắc mặt tái nhợt, thở hồng hộc bảo:
- Thu Ức Mộng, muội giờ đã là gia chủ Thu gia, trước mặt bao nhiêu người mà nói vậy thì không ổn lắm đâu, sẽ ảnh hưởng tới danh dự của Thu gia.

- Mạnh huynh, thương thế vẫn chưa lành sao?
Dương Khai nhìn y, cảm kích vì y đã đổi chủ đề.

Mạnh Thiện Y cười như mếu:
- Cả đời này e là không lành nổi nữa.

Mạnh Thiện Y bị nhiễm quỷ khí, độc khí của Quỷ vương và Độc vương, tuy giữ được mạng sống, nhưng nửa năm qua vẫn phải nằm liệt giường, nếu hôm nay không có đại lễ này, y cũng chẳng chạy ra khỏi phòng làm gì.

Dương Khai nhíu mày ngẫm nghĩ, rồi áp lại gần bảo:
- Há miệng ra đi!

- Hả?
Mạnh Thiện Y ngơ ngác.

Ngay sau đó, y liền cảm giác có thứ gì đó vừa được Dương Khai bắn vào trong miệng mình, y nuốt xuống một cách không tự chủ, một dòng nước ấm lan tỏa trong bụng, tạo nên khí lực cho y, đến cả sắc mặt tái nhợt cũng đã hồng hào hơn hẳn.

Một suy đoán chợt lướt ngang qua đầu Mạnh Thiện Y, y mừng rỡ chắp tay nói:
- Đa tạ Dương huynh.

Dương Khai mỉm cười lắc đầu, không nói thêm gì.

Đúng lúc này, Dương Ứng Hào đã phát biểu xong, dõng dạc nói:
- Đại lễ nhậm chức, bắt đầu!Chiêng trống vang rền, nhạc khí trỗi lên, náo nhiệt vô cùng.

Dương Khai mỉm cười một cách quái lạ, quay đầu nhìn về bầu trời phương Bắc.

Giữa tiếng chiêng trống, chợt có mấy bóng người lao nhanh như cắt từ phía Bắc đến, cảm giác hoang mang bất an thình lình bao trùm cõi lòng tất cả mọi người.

- Quả nhiên đã đến rồi.
Thu Ức Mộng đứng dậy, kề vai cùng Dương Khai, chú mục vào phương xa.

- Chúng không thể không đến.
Dương Khai hừ lạnh.

Tiếng chiêng trống và nhạc khí vẫn tiếp tục, nhưng các cường nhân tinh nhuệ của Bát đại gia lại đang âm thầm ngưng tụ sức mạnh để tấn công chớp nhoáng, nét phấn chấn rục rịch hiện rõ trên mặt họ.

Tuy đã nhận ra sự dị thường từ bên này, nhưng những bóng người đến từ phía Bắc kia vẫn không chút sợ sệt mà tiếp tục lao đến như chớp.

Hai ngày qua, Dương Khai vẫn luôn ở trong Thần Căn Điện, nhưng thế cục này, hắn cũng đã sớm dự liệu được.

Đại lễ nhậm chức của Thất đại gia chẳng qua chỉ để ngụy trang mà thôi, nghi thức truyền vị gia chủ thật sự đã được Thất đại gia bí mật tổ chức vào tối qua rồi.

Nói cách khác, Thu Ức Mộng và những người kia đã là gia chủ Thất đại gia danh chính ngôn thuận.

Các hậu bối trẻ tuổi trở thành người đứng đầu Thất đại gia, tức là đã chính thức liên thủ với phủ Dương Khai. Nếu Thương Vân Tà Địa mà còn không chịu hành động, thì sau khi đại lễ hôm nay kết thúc, chúng chắc chắn sẽ bị Dương Khai cùng quân tinh nhuệ của toàn bộ Trung Đô tiến đánh.

Tiên hạ thủ vi cường. Ai mà chẳng biết đạo lý này.

Dù Dương Bách cũng biết rõ đây là cái bẫy, nhưng cũng không thể không lao vào.

Chẳng mấy chốc sau, nhân ảnh Lục Đại Tà Vương đã bước vào tầm mắt chúng nhân. Họ đứng riêng lẻ ở sáu góc, lơ lửng giữa khoảng không, khí tức bí hiểm, từng tràng cười khằng khặc thốt ra từ miệng Quỷ vương và Độc vương, khiến người ta nghe mà khó chịu, khí huyết quay cuồng.

- Luc Tà vương!
Đám người Dương Ứng Hào nhìn sáu người này với ánh mắt sáng quắc, ánh mắt đong đầy sự căm thù.

Trong đó, Diệp Cuồng Nhân và Khang Nhuệ thì lại sững sờ nhìn vào hai người đang bị Âm Minh Quỷ Vương xách trong tay.

Đó là hai người bị bắt đi cách đây nửa năm, Diệp Tân Nhu và Khang Trảm.

Giờ đây, bọn họ cả người thẫn thờ, y phục rách tả tơi, sắc mặt tiều tụy, chân nguyên toàn thân hình như đã cạn kiệt, luân lạc đến bước đường của người bình thường cả rồi.

Có thể nhìn ra được, hơn nửa năm qua, họ đã chịu không ít đòn tra tấn dã man khi nằm trong tay bọn Thương Vân Tà Địa.

Phát giác được ánh mắt của hai người này, Quỷ vương bật cười u ám:
- Thất đại gia cử hành đại lễ nhậm chức, là chuyện trọng đại toàn thiên hạ, Chủ thượng lệnh cho bọn ta đến chúc mừng, dâng chút ít lễ vật để tỏ lòng tôn kính, mong chư vị nhận cho!

Nói xong, y vươn tay quẳng Diệp Tân Nhu và Khang Trảm xuống.

Diệp Cuồng Nhân và Khang Nhuệ gầm lên giận dữ, đồng loạt lao đến để đỡ lấy Diệp Tân Nhu và Khang Trảm.

- Không được!
Dương Ứng Hào quát lên.

Quỷ vương ra tay bí hiểm, không có chuyện y tự dưng lại trả Diệp Tân Nhu và Khang Trảm về, chắc chắn thân thể hai người này đã bị giăng bẫy.

Nhưng khác với dự liệu của họ, sau khi Diệp Tân Nhu và Khang Trảm rơi vào vòng tay của Diệp Cuồng Nhân và Khang Trảm, không hề xảy ra chuyện gì khác lạ. Hai người này mặt đờ đẫn, ánh mắt vô thần, tuy có hơi thở, nhưng lại như cái xác không hồn.

Diệp Cuồng Nhân và Khang Nhuệ kiểm tra tình hình của họ rất kỹ càng, không phát hiện ra bất kỳ điều gì dị thường, nhưng vẫn không dám khinh suất, liền giao cho người trong gia tộc, trầm giọng căn dặn:
- Mang đi giam lại.

Sắp xếp xong, hai người này mới ngẩng đầu lên, nhìn đau đáu Lục Đại Tà Vương.

- Diệp lão gia chủ và Khang lão gia chủ quả nhiên là rất cảnh giác.
Quỷ vương cười quái dị không ngớt, vẻ mặt chế nhạo mỉa mai.

- Bớt xàm ngôn đi, hôm nay các ngươi dám xuất hiện, thì phải chết không có đất chôn!
Diệp Cuồng Nhân gầm lên.

Một bóng người thình lình xuất hiện trước mặt Lục Đại Tà Vương, cắt đứt lời Diệp Cuồng Nhân.

Khi đã nhìn rõ tướng mạo của y, không ít người biến sắc.

Tà chủ Dương Bách!

Chương 590: Khai chiến

Không ai biết rốt cuộc y xuất hiện như thế nào, cũng không biết có phải y vẫn luôn ở đây hay không. Mãi cho đến khi y hiện thân, chúng nhân mới nhìn thấy tung ảnh của y.

- Hai vị lão gia chủ nặng lời rồi. Hôm nay bọn ta đến, không phải là muốn khai chiến với chư vị.
Dương Bách lạnh lùng nhìn chúng nhân, thần thái ung dung.

- Không muốn khai chiến?
Dương Ứng Hào hừ lạnh.
- Vậy hôm nay Tà chủ và Lục Tà Vương đến là vì chuyện gì?

Dương Bách thản nhiên nói:
- Chỉ để cầu hòa.

- Cầu hòa?
Vẻ mặt tất cả mọi người đều vô cùng quái dị, không ngờ Dương Bách sẽ nói ra những lời này.

Dương Bách không để ý đến người khác nữa, đưa ánh mắt nhìn về Dương Khai, đánh giá tỉ mỉ, thần sắc ngưng trọng trước nay chưa từng có, trầm giọng nói:
- Sư điệt, đã lâu rồi nhỉ.

- Sư thúc, đã lâu không gặp!
Dương Khai nhếch miệng mỉm cười.

Dương Bách khẽ gật đầu:
- Sư thúc đã coi thường ngươi. Ta không ngờ ngươi sẽ trở thành kẻ địch lớn nhất của ta. Có thể làm được như vậy, sư điệt quả nhiên không đơn giản.

- Sư thúc quá khen, thời thế tạo anh hùng. Sư điệt còn phải đa tạ sư thúc có thể cho sư điệt cơ hội thi triển năng lực của bản thân.

- Người một nhà, đừng khách khí.
Sắc mặt Dương Bách âm trầm, nhìn có vẻ không vui. Tuy nói thủ đoạn y thông thiên, nhưng quả thật y đã nhìn lầm. Không ngờ một người trẻ tuổi như Dương Khai lại có thể quấy động phong vân lớn như vậy, còn ép y hôm nay phải bất đắc dĩ chủ động hiện thân.

- Sư điệt, hôm nay sư thúc tới, thật lòng muốn giảng hòa với ngươi.
Thần sắc Dương Bách thành khẩn.
- Tuy nói bây giờ sức mạnh mà các ngươi tập hợp lại gần như đã vượt qua Thánh địa của ta. Nhưng nếu đánh thì ngươi thấy bên này có thể sống sót được mấy người? Chi bằng chúng ta hãy dừng tay tại đây đi, thế nào?

- Được.
Dương Khai gật đầu.
- Sư thúc có ý này, sư điệt sao dám làm trái? Ta cũng không muốn đối đầu với một cao thủ như sư thúc.

- Sư điệt quả nhiên dễ nói chuyện.
Dương Bách khẽ cười.

Thần sắc Dương Khai đột nhiên thay đổi, lạnh lùng nói:
- Nhưng trước khi giảng hòa, sư thúc có thể dâng đầu lên không? Cha ta và Sư công vẫn bận tâm cho sư thúc lắm!

- Láo xược!
Bá Thiên Lực Vương gầm lên giận dữ.
- Thằng nhóc này, ngươi…

Chưa nói dứt lời đã bị Dương Bách giơ tay lên ra hiệu dừng lại.

Dương Bách chậm rãi lắc đầu:
- Xem ra sư điệt quyết tâm muốn đối đầu với ta rồi.

Vẻ mặt y vô cùng đau đớn, cơ hồ như tiếc cho quyết định của Dương Khai.

- Sư điệt, quyết định của ngươi sẽ chi phối sinh tử của vô số người, sẽ khiến cho vô số người sinh ly tử tán. Ta hi vọng ngươi suy nghĩ cho kỹ.
Dương Bách cố gắng lần cuối cùng.

- Ngươi hỏi Bát đại gia này, hỏi Trung Đô này, có muốn giảng hòa với ngươi không!
Dương Khai hừ lạnh quát.

Dương Bách khẽ thở dài,
- Đã vậy thì không cần nói nhiều nữa.

Lời vừa dứt, khí tức tất cả mọi người đều dâng lên.

Dương Khai nhìn Dương Bách thật sâu, bỗng nhiên nổi giận gầm lên một tiếng:
- Khai chiến!

Đám cường giả của Bát đại gia, nhất tề xông lên. Đám võ giả ẩn nấp một bên Dương Khai phủ cũng xông ra từ trong đám người. Ba mươi vị huyết thị, Lã Tư, Lý Nguyên Thuần, Lăng Thái Hư và mười vị Siêu Phàm Cảnh mới gia nhập sau này, ai nấy đều chân nguyên bính phát, xông lên bao vây tiễu trừ Lục Đại Tà Vương.

Tiếng cười khặc khặc quái dị truyền ra, thân hình Độc Vương vừa lắc, một đám khói độc màu xanh từ không trung tản ra che phủ.

Nội thể Quỷ Vương không ngừng bắn ra từng đạo oan hồn linh thể, tiếng gào khóc thảm thiết khiến cả Trung Đô âm phong từng trận.

Thiểm Điện Ảnh Vương hóa thành một đạo thiểm điện, thân hình cực nhanh, cơ hồ không ai có thể suy xét. Duy chỉ có một đạo thân ảnh như giòi trong xương theo sát sau y.

Đó là Ảnh Cửu!Ảnh Cửu đã tấn thăng lên Siêu Phàm Cảnh. Về tốc độ, tuy vẫn không bằng Thiểm Điện Ảnh Vương nhưng có thể kiềm chế y đôi chút.

Tiếng gầm rung trời của Bá Thiên Lực Vương truyền ra, một quyền hung mãnh đảo xuống, một quyền không xinh đẹp chút nào. Quyền kình bạo phát ra đã đánh nát tế thiên đài của Dương gia, mặt đất trong phạm vi mười trượng trong nháy mắt lõm xuống.

Trong miệng Lôi Đình Thú Vương phát ta tiếng kêu, vô số yêu thú ngũ giai, lục giai nhanh chóng chạy từ xa tới, dẫn đầu là con yêu thú chu mẫu thất giai.

Đám cường giả của Thương Vân Tà Địa, hoặc là ngự không phi hành, hoặc là kỵ thừa yêu thú, khí thế như cầu vòng, xông về phía này.

Trong Lục Tà Vương đã có năm người ra tay không hề chần chừ.

Duy chỉ có Phiến Khinh La, thần sắc do dự phức tạp, lặng lẽ lùi về sau mấy bước, tùy ý vung vẩy chân nguyên của mình, từng đạo năng lượng mê hoặc lòng người tản phát ra.

Nàng không muốn chiến đấu, nhưng Dương Bách lại ở đây, nàng bắt buộc phải làm bộ.

- Nghịch đồ, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!
Lăng Thái Hư nhằm thẳng vào Tà chủ Dương Bách, liên thủ với các cường giả Siêu Phàm Cảnh của Bát đại gia tấn công Dương Bách.

- Sư tôn…
Dương Bách nhìn lão vẻ thương hại nhưng lại không hề giao phong chính diện với họ, chỉ là thân hình khẽ lắc, hóa thành một đạo thanh mang, biến mất không thấy đâu nữa.

Không ai biết rốt cuộc y đi đâu.

Đại chiến xưa nay chưa từng có đã bùng nổ trong nháy mắt.

Trung Đô Bát đại gia, cường giả Dương Khai phủ và quân xâm phạm Thương Vân Tà Địa cơ hồ như đều trút hết lực lượng vào đó.

Lấy Dương gia làm trung tâm, đủ loại uy năng bí bảo và hoa quang vũ kỹ đều ở rộ, thiên địa linh khí hỗn loạn, năng lượng tàn sát bừa bãi.

Các gia chủ vừa mới tiếp nhận chức vụ của Thất đại gia tuy cũng tham chiến, nhưng được cường giả của từng nhà bảo vệ chặt chẽ. Trước khi thế cục chưa rõ ràng, Thất đại gia không yên tâm để họ tùy tiện lao ra.

Duy chỉ có Dương Khai dẫn Địa Ma qua lại trong trận chiến không ngừng.

Trong thức hải, Kim Nhân Độc Nhãn liên tục tản phát ra lực hút cực lớn. Một khi có cao thủ Thần Du Cảnh chết, chỉ cần trong phạm vị hai mươi trượng, Dương Khai liền hút năng lượng thần thức của chúng băng tán ra sau khi chết vào thức hải.

Dương Khai cũng không gây khó dễ cho cường giả Siêu Phàm Cảnh, mục tiêu của hắn chỉ là Thần Du Cảnh.

Thậm chí không cần Địa Ma ra tay, cho dù là cường giả Thần Du Cảnh đỉnh phong, bây giờ cũng không còn là đối thủ của Dương Khai.

Siêu Phàm Cảnh của Thương Vân Tà Địa, tính đi tính lại cũng chỉ còn lại mười mấy người thôi. Số lượng ít ỏi như vậy, căn bản không là gì dưới sự liên thủ của Bát đại gia và Dương Khai phủ.

Lúc đầu Dương Ứng Hào nói đúng. Chỉ cần Dương Khai phủ có thể liên thủ với Bát đại gia thì chẳng khó khăn gì để khu trừ Thương Vân Tà Địa.

Chiến đấu từ trưa mãi cho đến rạng sáng ngày hôm sau, song phương tử thương vô số. Tuy Bát đại gia và Dương Khai phủ cũng có tổn thất, nhưng phía bên Thương Vân Tà Địa lại nguyên khí đại thươngChỉ e là trải qua cuộc chiến này, Thương Vân Tà Địa khó mà hồi phục lại được. Nhìn thấy hi vọng, đám võ giả của Bát đại gia và Dương Khai phủ càng chiến đấu càng dũng cảm, ngược lại võ giả và yêu thú của Thương Vân Tà Địa lại liên tiếp thối lui.

Đang đọ sức với vài cường giả Bát đại gia, Phiến Khinh La bỗng nhiên cảm thấy có một cỗ khí tức quỷ bí tiến lại gần, trong lòng lo lắng. Chưa kịp phản ứng thì Dương Bách đột nhiên hiện thân trước mặt nàng.

- Khinh La, đi theo ta !
Dương Bách thản nhiên dặn dò, không nói lời nào, một chưởng đánh vào mấy tên võ giả đang bao vây tấn công Phiến Khinh La.

Cao thủ đứng đầu Siêu Phàm tam tầng cảnh xuất chiêu, những võ giả của Bát đại gia ngay cả năng lực chống đỡ cũng không có, đổ máu liên tiếp, bay ra như chiếc diều.

Thần sắc Phiến Khinh La hoảng sợ, khẽ gật đầu, cùng Dương Bách vọt lên không trung.

Dương Bách phất tay, ngăn cách khí tức của mình và Phiến Khinh La, chỉ lạnh lùng nhìn xuống cuộc chiến phía dưới, cơ hồ như không muốn nhúng tay vào.

- Chủ thượng, mục đích của người rốt cuộc là gì?
Phiến Khinh La nhìn Dương Bách, đợi một hồi lâu sau thấy y không có ý lên tiếng mới chủ động mở miệng hỏi.

- Mục đích của ta?
Dương Bách nhìn nàng.

- Đệ tử Thánh địa tử thương trầm trọng, đám Quỷ vương cũng dần chống đỡ không nổi, người không xuất thủ cứu viện sao?

- Tại sao phải cứu viện?
Dương Bách khẽ cười,
- Sống chết của chúng, có liên quan gì đến ta đâu?

- Quả nhiên, Thánh địa đối với Chủ thượng mà nói chỉ là một quân cờ!
Trong ánh mắt của Phiến Khinh La hiện lên một tia cảm xúc phức tạp,
- Từ trước tới nay người không hề quan tâm đến sự tồn vong của Thánh địa. Buồn cười là đám Quỷ Vương cứ cho rằng dưới sự dẫn dắt của người, Thánh địa sẽ giết được Bát đại gia, thủ tiêu bọn chúng, trở thành kẻ đứng đầu thiên hạ.

- Đó là suy nghĩ của chúng, ta chưa bao giờ nói với chúng như vậy cả.
Dương Bách gật đầu không chút e dè.

- Đã vậy thì tại sao Chủ thượng còn gọi ta lên đây?
Phiến Khinh La phập phồng, hỏi với vẻ bất mãn.

- Bởi vì ta cần một nữ nhân đứng sau lưng ta.
Dương Bách nhìn nàng vẻ thích thú, đôi mắt thanh tịnh, không chút ý xấu nào.

Phiến Khinh La cười, chế nhạo:
- Không ngờ Chủ thượng cũng có hứng thú với nữ nhân.

- Ta là nam nhân, là nam nhân thì cần nữ nhân.
Dương Bách nói,
- Nhưng nữ nhân xứng với ta, khắp thiên hạ cũng chỉ có một mình ngươi. Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm gì ngươi, chỉ cần ngươi bên ta chứng kiến hết thảy những điều này. Một mình bao giờ cũng cô đơn.

- Chứng kiến? Chứng kiến cái gì?
Phiến Khinh La ngạc nhiên.

- Sắp rồi, đợi chút nữa sẽ biết.
Dương Bách cười bí hiểm. Rõ ràng Phiến Khinh La nhìn thấy thần sắc kích động trong đôi mắt y. Kiểu kích động này trước kia y chưa bao giờ biểu hiện ra, cơ hồ lập tức sẽ xảy ra một vài sự việc khiến y phấn chấn.

- Khinh La, quan hệ của ngươi và sư điệt ta hình như rất thân thiết.
Dương Bách vô tình cố ý hỏi một câu.

Trong lòng Phiến Khinh La khẽ động, nhanh chóng trấn tĩnh lại, trầm giọng nói:
- Vì một vài nguyên nhân, ta đã là nữ nhân của hắn.

Dương Bách kinh ngạc, nhưng cũng không hề để ý, gật đầu nói:
- Vậy thì từ hôm nay trở đi quên hắn đi. Tuy hắn rất lợi hại, nhưng đi theo ta, ngươi sẽ ý thức được, thế giới này không hề đơn giản như ngươi nghĩ. Ngươi sẽ được nhìn thấy rất nhiều sự việc và cảnh tượng mà trước đây ngươi chưa từng nghĩ đến.

Phiến Khinh La kinh ngạc nhìn y, không hiểu rốt cuộc ý y nói là gì.

- Chủ thượng đâu?
Thanh âm cuồng bạo truyền đến, chính là tiếng rống giận không cam lòng của Bá Thiên Lực Vương bị người của Dương Khai Phủ bao vây tấn công phát ra. Tuy thủ đoạn của y cường đại, thực lực thông thiên, nhưng song quyền khó địch tứ thủ, bị đám cường giả Dương Khai phủ công kích mạnh mẽ như vậy, chịu không ít thua thiệt. Thấy người của Thánh địa hết người này tới người kia chết đi, nhưng lại vẫn không thấy Dương Bách xuất thủ, Bá Thiên Lực Vương lập tức bàng hoàng.

Thương Vân Tà Địa dám tới công đả Trung Đô, chỗ dựa lớn nhất là Dương Bách, nếu không đám Tà Vương này nào dám chạy tới đây tìm đường chết?

- E là Chủ thượng sẽ không quan tâm tới chúng ta nữa rồi!
Thần sắc Quỷ Vương độc ác, dữ tợn. Một đám hắc vân cực lớn bao trùm lấy y. Đám hắc vân đó hóa thành hình một mặt người, sinh động như thật, há to miệng đầy máu vồ tới, cắn nuốt đám võ giả.

Chương 591: Trung Đô địa mạch

Bên kia, Tuyệt Diệt Độc Vương một thân độc công phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Nhưng dưới sự bao vây tấn công của đám cường giả, rõ ràng cũng có phần lực bất tòng tâm, thở hồng hộc, nghe vậy cười to nói:
- Không sai, Chủ thượng sẽ không quan tâm tới chúng ta nữa. Nếu không sao không thấy y xuất thủ cứu viện? E là y đã chạy từ lâu rồi.
- Các ngươi nói láo!
Lực Vương điên cuồng gầm lên,
- Chủ thượng sao có thể trốn chạy, chắc chắn là người đang chuẩn bị sát chiêu gì đó, nhất cử diệt cả Trung Đô.
- Ngu ngốc!
Độc Vương và Quỷ Vương đồng thời khinh miệt.
Người có thể ngồi vào vị trí Tà chủ đều là nhân vật không đơn giản, tâm cơ lòng dạ đương nhiên không thể so sánh với người thường. Duy chỉ có Bá Thiên Lực Vương, ngoài một thân sức mạnh ra, lòng dạ thẳng như ruột ngựa, chẳng có chút tâm cơ nào.
Sự việc đến nay, y vẫn tin rằng Tà chủ Dương Bách chắc chắn đang trù tính kế hoạch, chuẩn bị nhất cử tiêu diệt Trung Đô.
Không những các vị Tà chủ không biết lúc này Dương Bách rốt cuộc đang ẩn thân nơi nào, Bát đại gia cũng không biết.
Rất nhiều người đều đang tìm kiếm thân ảnh của Dương Bách, nhưng không ai thấy. Không ai có thể phá giải được cấm chế mà cao thủ Siêu Phàm tam tầng cảnh thiết lập.
Dẫn đến rất nhiều người bọn họ thậm chí vẫn luôn cho rằng Dương Bách thấy tình hình không ổn đến đã bỏ trốn rồi.
Nhưng Dương Khai lại âm thầm sinh ra một tia cảm giác không hay, cơ hồ như sắp có đại sự gì đó sắp xảy ra vậy.
Cũng không còn hấp thu những năng lượng thần thức của các cao thủ Thần Du Cảnh tản phát ra sau khi chết nữa mà nhanh chóng tìm đến những lão gia chủ của Bát đại gia.
Một phen đại chiến, những lão gia chủ này đều đang ngồi điều tức, chuẩn bị ứng phó trận đấu kịch liệt tiếp theo, giết hết đám Thương Vân Tà Địa. Lúc Dương Khai chạy đến, họ cũng đã chuẩn bị gần xong.
- Đại bá.
Dương Khai tự ý đi tới trước mắt Dương Ứng Hào, thần sắc ngưng trọng,
- Mọi người có biết rốt cuộc tại sao Dương Bách muốn ồ ạt xâm chiếm Trung Đô không? Mục đích của y là gì?
Dương Ứng Hào nghe xong ngẩn ra, hỏi lại:
- Ý gì?
Dương Khai khẽ hít một hơi,
- Xem ra, vì lần trước Bát đại gia bao vây tiễu trừ Thương Vân Tà Địa, Dương Bách và Lục Đại Tà Vương ôm hận trong lòng, lần này xông lên báo thù. Lý do này cũng hợp lý, dù sao bao nhiêu năm này, Bát đại gia và Thương Vân Tà Địa thủy hỏa bất dung, mối thù hận giữa hai bên đã đến mức không thể hòa giải. Nhưng, đệ tử luôn cảm thấy Dương Bách sẽ không vì nguyên nhân này mà tùy tiện tấn công Trung Đô. Hẳn là y biết dù y thành công, cũng sẽ phải trả cái giá không nhỏ. Nếu không phải vì y quá rảnh rỗi, vậy thì Bát đại gia có thứ gì đó khiến y muốn có được.
Nghe hắn nói như vậy, chư vị lão gia lần lượt chìm vào suy tư, vẻ mặt ngơ ngác. Diệp Cuồng Nhân nói:
- Thứ có thể để y mong muốn, chắc cũng chỉ có cơ mật của Dương gia các ngươi.
- Đúng vậy, Bát đại gia chúng ta tuy nội tình không tệ, nhưng cũng không có thứ gì có thể khiến nhân vật như Dương Bách để ý tới.
Dương Khai chau mày, biết những gì họ nói là bí mật trong Thần Căn Điện.
Nếu thứ mà Dương Bách để ý đến là Thần Căn Điện thì còn có thể giải thích. Nhưng nhanh chóng, Dương Khai lại lắc đầu:
- Không đúng, nếu thứ y để ý đến là cơ mật của Dương gia, vậy thì sẽ không xâm chiếm từ phương Bắc mà trực tiếp tấn công từ phương Nam!
Chiến lực lúc trước Thương Vân Tà Địa thể hiện ra cơ hồ có thể nói là thế như chẻ tre, không thể chống đỡ. Bất luận là tấn công từ phía nào, gia tộc ở đó đều không thể chống đỡ.
Nếu Dương Bách để ý Thần Căn Điện của Dương gia, chắc chắn sẽ không xâm lấn từ phương Bắc.
Hơn nữa, cơ mật trong Thần Căn Điện chỉ có gia chủ các đời và cường giả Siêu Phàm Cảnh sắp chết của Dương gia biết. Dương Bách thăm dò tin tức này từ đâu?
- Mọi người suy nghĩ kỹ một chút, có phải mỗi gia tộc còn có thứ gì quý giá khiến y để ý.
Dương Khai lướt mắt nhìn tám người.
Thần sắc tám người đều ngưng trọng, suy nghĩ cẩn thận nhưng không có manh mối nào.
Thế cục phát triển tới ngày hôm nay. Vùng đất này, nếu trong mỗi gia tộc thực sự có thứ gì đó khiến Dương Bách để ý đến, thì họ cũng sẽ không giấu diếm nữa. Dương Khai quan sát cử chỉ nét mặt, không khỏi thấy hơi thất vọng.
Thầm nghĩ chẳng lẽ suy đoán của mình đã sai? Mục đích lần này Dương Bách xâm chiếm Trung Đô là gì?
Chính lúc này, khí tức tìm mãi không thấy của Dương Bách bỗng nhiên xuất hiện trong không trung.
Thần sắc tất cả mọi người đều thay đổi, ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên nhìn thấy Dương Bách yên lặng lơ lửng trên không trung, lạnh lùng quan sát toàn bộ Trung Đô, tiếng cười lớn phát ra từ miệng y, ầm ầm như sấm.
Tất cả mọi người đều bất giác dừng mọi động tác trên tay, nhìn về phía y theo hướng thanh âm phát ra.
- Đã đến lúc rồi!
Bỗng nhiên Dương Bách thu liễm nụ cười, khẽ nói.
Trong lòng Dương Khai khẽ động, lập tức cảm thấy bất an. Hắn không biết lúc mà Dương Bách nói là lúc nào, nhưng y đã dám hiện thân thì chắc chắn đã đạt được mục tiêu của mình.- Bát đại gia….nực cười, chẳng qua chỉ như con kiến, vậy mà cũng dám tự xưng như vậy. Sư điệt, tuy ngươi không tồi, nhưng tầm nhìn không đủ sâu rộng. Hôm nay để sư thúc nói cho ngươi, cái gì gọi là thiên ngoại hữu thiên. Thực ra thế giới này không như những gì ngươi nhìn thấy, những thứ mà ngươi không hiểu còn nhiều lắm. Nhưng dù thế nào thì sư thúc cũng phải cảm ơn ngươi. Nếu không có dị quân đột khởi của ngươi, e là trận chiến ngày hôm nay cũng không có nhiều người chết như vậy. Không có người chết, sư thúc quả là phải hao tâm tổn trí đấy.
Thần thái Dương Bách ung dung, lơ lửng giữa không trung chậm rãi mà nói, bộ dạng không coi người trong thiên hạ ra gì, điên cuồng đến cực điểm.
Thần sắc Dương Khai khẽ động, kinh ngạc nhìn Dương Bách. Dương Khai nghe ra một vài tin tức không bình thường từ những lời mà y vừa nói ra.
Dương Bách biết được một vài bí mật ngoài thế giới này?
Không để hắn suy nghĩ sâu xa, Dương Bách bỗng nhiên gầm lên:
- Chúng Tà Vương hộ pháp!
Bá Thiên Lực Vương nhanh chóng bay về phía Dương Bách, không chút chần chừ.
Độc Vương, Quỷ Vương, Ảnh Vương, Thú Vương lại tỏ ra do dự, không biết nên lên hay không.
Dương Bách thản nhiên liếc nhìn họ, khẽ cười:
- Sao, các ngươi muốn chống lại mệnh lệnh của ta.
Độc Vương cười âm lãnh, mở miệng nói:
- Chủ thượng, ta chỉ muốn hỏi một câu, từ hôm qua đại chiến đến hôm nay, tại sao không thấy ngươi xuất thủ? Thánh địa tử thương không nhẹ đó.
- Bời vì ta muốn bọn chúng chết ! Không có người chết, ta làm sao đạt được mục đích của mình ?
Dương Bách đáp lại với vẻ tùy ý.
- Như vậy à.
Độc Vương gật gật đầu, đột nhiên ôm quyền nói:
- Chủ thượng, ngươi bảo trọng, bọn ta không chơi cùng ngươi.
Lúc trước bọn họ theo Dương Bách đến tấn công Trung Đô, vốn nghĩ muốn thay thế Trung Đô. Bây giờ nhìn thấy không có chút hi vọng nào, Dương Bách lại tuyệt tình vô nghĩa, đám Tà Vương này nào còn muốn ở lại?
Bọn chúng là người tư lợi, âm hiểm, giả dối, trung thành vinh nhục không có quan hệ gì tới bọn chúng.
Nói xong, Độc Vương, Quỷ Vương, Ảnh Vương cùng Thú Vương liền định rời đi. Dương Bách không để ý đến tử thương của thủ hạ, thì đương nhiên bọn chúng cũng không để ý. Chỉ cần mình còn sống thì mọi thứ đều không là gì.
Dương Bách cười lạnh:
- Các ngươi, không ai có thể đi! Hộ pháp!
Lời vừa dứt, bốn vị Tà Vương chuẩn bị rời đi bỗng dừng bước, thần sắc gian khổ đau đớn, cơ hồ như đang chống đỡ gì đó. Một lát sau, thần sắc dần dần dịu đi, bay đến bên cạnh Dương Bách, bao xung quanh y, thủ hộ chặt chẽ.
Đám cường giả của Bát đại gia đều biến sắc.Dù không biết rốt cuộc bốn vị Tà Vương kia xảy ra chuyện gì, nhưng ai cũng có thể nhận ra Dương Bách dùng một thủ đoạn bá đạo khống chế chúng!
Cuối cùng Dương Bách đã có hành động, vung tay, một đạo năng lượng huyền diệu từ trong không trung kích sát ra, bao trùm cả Trung Đô.
- Ngăn y lại!
Dương Khai gầm lên giận dữ, cũng không cần biết động tác này của Dương Bách có mục đích gì nhưng bắt buộc phải ngăn động tác của y lại.
Ra lệnh một tiếng, tất cả Siêu Phàm Cảnh còn sức chiến đấu đều xông lên, nhằm thẳng vào Dương Bách và Lục Đại Tà Vương.
- Muộn rồi.
Dương Bách cười lớn,
- Ta đã hiện thân thì các ngươi có làm gì cũng vô dụng.
Vừa nói, máu tươi trong cơ thể của những người đã chết và trên mặt đất khắp Trung Đô đều tuôn chảy, thấm xuống đất. Từng cỗ năng lượng tối tăm xuyên xuống lòng đất tìm kiếm như những con giun.
Bỗng nhiên, thần sắc Dương Bách vui mừng, ánh mắt đổ dồn về một nơi, vung tay.
Máu tươi thấm xuống đất, toàn bộ đều đến nơi đó.
Khí tức tanh máu kinh thiên tràn ngập.
Địa Ma theo bên cạnh Dương Khai, thần sắc ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Thiếu chủ, đây hẳn là huyết tế chi pháp.
Địa Ma cũng biết huyết tế, đương nhiên đã nhận ra một vài manh mối. Nhưng thủ đoạn của y và Dương Bách hơi khác nhau. Điểm giống nhau là đều phải có người chết, đều phải là máu tươi.
Những ngày này người của Thương Vân Tà Địa và Trung Đô chết vô số kể, máu tươi chảy ra như sông. Lúc này Dương Bách lấy máu tươi này huyết tế, có thể nói là tốn kém không nhỏ. Ma Ảnh Thánh Pháp của Địa Ma không thể so sánh nổi.
Dưới lòng đất truyền ra tiếng vang kích liệt, cả Trung Đô rung động.
Mọi người đều hoảng sợ.
Dương Ứng Hào bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, kinh hô:
- Không xong rồi, chẳng lẽ thứ mà Dương Bách để ý tới là thứ dưới lòng đất?
- Dưới lòng đất có gì?
Dương Khai vội hỏi.
Dương Ứng Hào nói:
- Đây chỉ là chuyện ghi lại trong điển tịch của Bát đại gia, không ai chứng thực. Nghe nói dưới lòng đất Trung Đô có một địa mạch cực lớn, chính vì địa mạch này mà Bát đại gia ta mới luôn cắm rễ nơi đây. Không những Dương gia có ghi chép như vậy mà Thất đại gia khác hẳn là cũng có.
Thu Thủ Thành ngẫm nghĩ, gật đầu:
- Thực ta thì lão phu từng nhìn thấy trong điển tịch của gia tộc.
- Nhưng nghe nói từng có một thế hệ có ý đồ tìm địa mạch này, qua bao thế hệ, cuối cùng cũng thất bại. Chẳng lẽ thực sự có mà chúng ta vẫn không tìm thấy?
Thần sắc Mạnh Tây Bình khó coi.
Bát đại gia sống ở Trung Đô bao nhiêu năm, tuy có ghi chép về địa mạch nhưng lại không có duyên được nhìn thấy. Nhưng bây giờ Tà chủ Dương Bách lại tinh chuẩn phát hiện ra. Điều này khiến y hơi xấu hổ.
- Địa mạch?
Dương Khai nghiêm nghị.
Dương Khai đã từng nhìn thấy địa mạch, thậm chí còn hấp thu năng lượng trong địa mạch.
Năm đó ở ẩn đảo hải ngoại, có một địa mạch khô cạn, bị hắn hấp thu toàn bộ năng lượng còn sót lại, thực lực thăng tiến cực lớn.
Vậy mà dưới lòng đất Trung Đô có một địa mạch khổng lồ hoàn hảo không tổn hại gì. Nếu tìm thấy, người vào trong đó sẽ có được lợi ích không tưởng được.
- Mục đích của y tám phần là cái này.
Dương Khai khẽ gật đầu.
Dương Bách là Siêu Phàm tam tầng cảnh, đã đạt đến trình độ cực hạn của y. Muốn tấn thăng thực lực, phải mượn ngoại lực, mà năng lượng khổng lồ trong địa mạch này chính là lựa chọn tốt nhất của y.
Dù chỉ là suy đoán nhưng hẳn là đã gần đúng.

Chương 592: Tìm kiếm dưới lòng đất

Toàn bộ Trung Đô đất rung núi chuyển, từng toàn kiến trúc đổ xuống, khói bụi bốn phía, cảnh tượng tận thế ập tới.

Dù người không hiểu thế cục cũng ý thức được nơi này không an toàn.

Cường giả của Bát đại gia và Dương Khai phủ ai nấy đều bạo phát ra hết thực lực của mình, hung mãnh tấn công Dương Bách để quấy nhiễu động tác của y. Lục Đại Tà Vương bất đắc dĩ thủ hộ chặt chẽ bên cạnh y. Không đột phá được phòng ngự của Lục Đại Tà Vương thì căn bản không thể làm tương thổn gì Dương Bách.

Lục Đại Tà Vương, ngoài Phiến Khinh La thì năm người còn lại đều là Siêu Phàm nhị tầng cảnh. Trong đó Ảnh Vương và Lực Vương nghiễm nhiên đã đến cực hạn của nhị tầng, bất chấp an nguy bản thân, liều mạng thủ hộ cho Dương Bách, phòng ngự kiên cố.

Ánh mắt Phiến Khinh La hiện lên quang mang khác thường, bỗng nhiên cầm bí bảo Huyền cấp Khinh La Phiến trên tay, rót chân nguyên vào trong, từng điểm huỳnh quang rơi xuống.

Từng bức họa mỹ nhân sống động như thật trên Khinh La Phiến giống như được trao sinh mệnh, bay ra khỏi Khinh La Phiến. Mỗi một mỹ nhân đều phóng đãng vô cùng, tư thế lẳng lơ, y sam hờ hững, để lộ từng mảng da thịt mê người.

Từng tiếng nỉ non vang lên trong không trung, cơ hồ có thể thức tỉnh dục vọng sâu kín nhất của mọi người, biến con người trở thành dã thú phát dục.

Món bí bảo Huyền cấp này là thứ truyền dạy từ đời này qua đời khác của Yêu Mị Nữ Vương, mị công vô hạn theo Yêu Mị Mữ Vương một đời, có người có thể chống đỡ.

Dù đều là cường giả Siêu Phàm Cảnh, cũng có thể thất thần trong nháy mắt, sa vào ôn nhu hương, không thể nào thoát ra.

Mà lúc này đối tượng uy lực của Khinh La Phiến mà Phiến Khinh La thi triển nhằm vào là Ngũ Đại Tà Vương và Dương Bách.

Lực Vương tâm tư đơn thuần nhất, hai mắt đỏ ngầu trong nháy mắt, hơi thở thô trọng, hạ thân nổi cao lên giống như đỉnh lều.

Tứ Đại Tà Vương còn lại nhíu chặt mày, rõ ràng cũng đã chịu chút ảnh hưởng.

- Tiện tỳ!
Lực Vương bỗng nhiên tỉnh táo lại. Chính vì tâm tư y đơn thuần cho nên trúng chiêu nhanh, thoát khỏi mị công của Phiến Khinh La cũng nhanh. Rống giận lên một tiếng, một chưởng hung mãnh áp xuống Phiến Khinh La.

Yêu Mị Nữ Vương hoa dung thất sắc, sắc mặt tái đi, không dám chống đỡ, vội vàng lùi ra sau, nhưng thân thể mềm mại vẫn bị chưởng kình Lực Vương bạo phát ra quét trúng, kêu thảm lên một tiếng, ngã xuống đất.

Dương Bách lạnh lùng nhìn Phiến Khinh La, lắc đầu nói:
- Khinh La, ngươi làm ta thất vọng quá. Đây chính là lựa chọn của ngươi sao?

Thần sắc Phiến Khinh La thản nhiên, tùy ý để mình rơi xuống, khẽ nói:
- Ta nói rồi, ta đã là nữ nhân của hắn, đương nhiên không thể giúp ngươi đối phó với hắn!

- Ngươi sẽ hối hận.
Dương Bách khẽ thở dài,
- Đỉnh cao võ đạo quả nhiên là nơi cao không khỏi lạnh.

Lúc nói, động tác trên tay cũng không ngừng lại.

Có võ giả của Bát đại gia định đuổi theo lấy tính mạng của Phiến Khinh La, nhưng bị Đường Vũ Tiên nhanh chân đến trước.

Đám huyết thị đều biết mối quan hệ tế nhị giữa Phiến Khinh La và Dương Khai, đương nhiên sẽ không làm khó nàng. Đường Vũ Tiên đuổi theo chỉ là muốn cứu viện Phiến Khinh La.

Thấy Đường Vũ Tiên đỡ lấy Phiến Khinh La, Dương Khai mởi thở phào nhẹ nhõm.

Chíu chíu chíu…

Từng đạo năng lượng khổng lồ bỗng nhiên từ dưới lòng đất kích phát ra. Những năng lượng này hùng hậu vượt xa tưởng tượng của mọi người. Mỗi một đạo năng lượng dày đặc mắt thường có thể nhìn thấy, giống như từng quang trụ tuôn ra từ dưới lòng đất, bao phủ cả Trung Đô.

Từ trên nhìn xuống, Trung Đô Thành hỗn loạn, bị phá thành từng mảnh nhỏ, lúc này đang lóe ra từng quang trụ kéo dài tới chân trời, tản phát ra năng lượng kinh hồn khiếp vía.

Dương Bách cười lớn, thân hình khẽ lắc, tùy ý tìm một đạo quang trụ, nhìn thẳng xuống dưới, nhanh chóng đã không thấy bóng dáng, chỉ còn lại Ngũ Đại Tà Vương vẫn liều mạng thủ hộ tại chỗ.

- Quả nhiên có địa mạch!
Dương Ứng Hào thất thanh nói.

Thấy cảnh tượng trước mắt, lão gia chủ Bát đại gia lập tức hiểu ra. Ghi chép trong điển tịch của mỗi nhà đều không phải là tin đồn vô căn cứ, thực sự là có một địa mạch khổng lồ.

Hôm nay, địa mạch này đã bị Dương Bách dùng thủ đoạn của mình tìm ra.

- Dù y muốn lợi dụng địa mạch làm gì đều không thể mặc kệ!
Thần sắc Dương Ứng Hào khó coi, sau khi nói một câu, cùng bảy người còn lại đuổi sát theo Dương Bách, tìm kiếm quang trụ, theo nguồn gốc của quang trụ đó mà xông vào lòng đất.

Dương Khai chau mày:
- Chúng ta cũng đi xem sao.

Địa Ma vội vàng đuổi theo.

Dương Khai phủ.

Vẫn luôn tọa trấn ở Dương Khai phủ duy trì Thiên Hành Cung, bảo vệ cơ sở hậu phương của Dương Khai, thần sắc của Mộng Vô Nhai bỗng nhiên trở nên vui mừng, thân hình khẽ động bay lên không trung. Nhìn thấy cảnh tượng cả Trung Đô vừa tiêu điều vừa dày đặc năng lượng, chân mày lộ ra vẻ vui mừng, kinh hô:
- Địa mạch!
Ngơ ngẩn một hồi, bỗng nhiên cười lớn:
- Quả thật là đi mòn gót sắt không thấy, có được lại chẳng tốn chút thời gian. Ngưng Thường, tùy vi sư tẩu, đã đến lúc vi sư phá giải phong ấn thứ nhất rồi!

Hạ Ngưng Thường nghe vậy, tinh thần cũng phấn chấn, vội vàng gật đầu.

Nàng được Mộng Vô Nhai thu dưỡng từ nhỏ, ra sức bồi dưỡng, chính là vì một ngày kia phát hiện ra cơ hội, thay Mộng Vô Nhai giải khai phong ấn gông xiềng bản thân.

Hạ Ngưng Thường cũng biết, muốn giải khai phong ấn thứ nhất của Mộng Vô Nhai cần phải có một nguồn năng lượng không lồ, liên tục không ngừng. Dù nguồn gốc của năng lượng này là gì, chỉ cần phân lượng đủ, nàng có thể lợi dụng thể chất đặc thù của mình, lấy thân thể Mộng Vô Nhai làm lò luyện, biến những năng lượng đó thành nguyên tuyền, luyện hóa phong ấn đầu tiên.

Biến người thành đan luyện. Đây là việc mà chỉ người có Linh Dược Thánh Thể mới có thể làm được.

Hai thầy trò cũng tìm một quang trụ, biến mất dưới lòng đất dưới sự bảo vệ của Mộng Vô Nhai.

Trên Trung Đô Thành, đám cường giả Bát đại gia và Dương gia phủ vẫn đang bao vây tấn công võ giả Thương Vân Tà Địa. Quân xâm lược tử thương vô số, đến nay chỉ còn lại hơn trăm người, còn có một vài yêu thú kéo dài chút hơi tàn.

Tuy Ngũ Đại Tà Vương còn có sức chiến đấu, nhưng bị khoảng mười vị cường giả Siêu Phàm Cảnh bao vây, cũng là thượng thiên vô lộ, nhập địa vô môn, chờ bọn chúng kiệt sức sẽ kích sát.

Cục diện dần dần sáng tỏ.

Dưới Trung Đô Thành, Dương Khai cùng Địa Ma thuận theo nguồn gốc của quang trụ rơi xuống, cơ hồ như không có điểm dừng. Tuy xung quanh bị năng lượng dày đặc bao trùm, có thể chịu đựng được nhưng cứ rơi xuống như thế này lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi, không biết đến lúc nào mới tới đáy.

Khoảng chừng một nén nhang, hai người mới giẫm lên nền đất.

Không biết đây là nơi nào dưới lòng đất. Tiếng huyên náo và cuộc chiến trên Trung Đô Thành, thậm chí khí tức và dao động của năng lượng cũng không cảm nhận được. Phóng mắt nhìn, bốn phương tám hướng chỉ là năng lượng dày đặc mà tinh thuần đang lưu chuyển bên cạnh như nước sông, có thể thấy được.

Những năng lượng này tập hợp lại, tản phát ra hào quang nhàn nhạt. Vậy cho nên dù ở sâu dưới lòng đất, ánh sáng cũng không đến nỗi quá mờ tối.

- Tám người kia đi đâu rồi?
Địa Ma quay đầu nhìn khắp nơi, không hề phát hiện ra bóng dáng của Dương Ứng Hào và đám người kia.

- Bên này.
Dương Khai ra hiệu phương hướng. Ngay trên mặt đất phía trước, hắn nhìn thấy một vài dấu chân lộn xộn.

Thần thức tản phát, nhưng chỉ có thể cảm ứng được khoảng trăm trượng.

Năng lượng nồng đậm như vậy ngăn cách phạm vị thăm dò của thần thức.

Đi được một lúc, phía trước xuất hiện mấy lối rẽ, Dương Khai không khỏi chau mày.

Địa mạch dưới Trung Đô Thành này, bốn phương thông suốt. Thông đạo dưới lòng đất cũng ngoằn nghèo, quanh co. Sức mạnh thần thức bị hạn chế, muốn tìm kiếm lão gia chủ của Bát đại gia và Dương Bách vô cùng khó khăn.

Chỉ có thể dựa vào dấu vết mờ nhạt họ để lại.

Liên tiếp rẽ nhiều phương hướng, đi qua mấy chỗ giao nhau, ngay cả dấu vết của tám người kia cũng biến mất.Dương Khai và Địa Ma hoàn toàn mất dấu họ. Bất đắc dĩ, Dương Khai cũng chỉ có thể dựa vào cảm giác, lững thững đi trước.

Bỗng nhiên, bước chân của Dương Khai dừng lại, quay đầu nhìn.

- Thiếu chủ, sao vậy?

Dương Khai không đáp, được một lúc, một đạo thân ảnh mảnh khảnh bay từ bên kia lại. Địa Ma kinh hãi, đang định xuất thủ thì bị Dương Khai ngăn lại.

Đợi đến khi thân ảnh này đi tới trước mắt, Địa Ma mới phát hiện ra người này lại là Tô Nhan sư tỷ của thiếu chủ.

- Sao nàng xuống đây?
Dương Khai vội vàng kéo Tô Nhan.

Nàng và các sư huynh sư đệ của Lăng Tiêu Các vẫn chờ ở Thiên Hành Cung, không tham gia đại chiến với Thương Vân Tà Địa lần này. Lúc này Dương Khai nhìn thấy nàng xuất hiện, đương nhiên hơi kinh ngạc.

- Ta đuổi theo Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường tới đây.
Tô Nhan giải thích:
- Cảm ứng được khí tức của chàng, liền đến xem sao.

- Mộng chưởng quầy và tiểu sư tỷ cũng xuống đây?
Dương Khai ngạc nhiên,
- Vậy phủ đệ thì sao?

- Phủ đệ không sao. Kết giới của Thiên Hành Cung không còn.

Dương Khai khẽ gật đầu, không khỏi lại hơi nghi hoặc:
- Mộng chưởng quầy xuống đây làm gì? Lại còn kéo theo tiểu sư tỷ.

Điều này có phần khiến hắn khó hiểu. Tuy sau khi Mộng Vô Nhai giải khai phong ấn tự thân có thể có tu vi Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh nhưng cũng tổn hại đến bản thân. Cho nên chưa đến lúc bất đắc dĩ, Dương Khai không hề có ý muốn để Mộng Vô Nhai tham gia chiến đấu.

Chỉ cần lão tọa trấn ở phủ đệ, duy trì chuyển động của Thiên Hành Cung là được.

Không từng nghĩ, lão lại chủ động chạy ra.

- Đã đến rồi thì đi cùng nhau đi.
Dương Khai mỉm cười.

Tô Nhan khẽ gật đầu.

Ba ngươi cùng đi, tìm kiếm sâu dưới lòng đất, cẩn thận cảm ứng nhưng vẫn không cảm nhận được khí tức của người khác. Vì Tô Nhan và Dương Khai tâm tâm tương ấn nên mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn, tinh chuẩn tìm được vị trí của hắn. Phương pháp này chỉ giới hạn giữa hai người Tô Nhan và Dương Khai.

Đang lúc Dương Khai bàng hoàng, lại cảm nhận được năng lượng trong địa mạch này chuyển động hơi khác thường.

Năng lượng bốn phương tám hướng hung mãnh tập trung về một phương hướng.

Cơ hồ bên đó sinh ra một lực hút khổng lồ, đang điên cuồng cắn nuốt năng lượng trong địa mạch.

- Qua đó xem thử.
Thần sắc Dương Khai trầm xuống, thuận theo phương hướng năng lượng tuôn đi tiến về phía trước.

Sau nửa canh giờ, Dương Khai cảm nhận được hai cỗ khí tức sinh mệnh.

Thần sắc chợt giật mình, vội vàng tiến lên.

Ở chỗ rẽ không xa, Dương Khai bỗng phát hiện ra Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường.

Mộng Vô Nhai lúc này đang nghiêm túc ngồi khoanh chân trên mặt đất, Hạ Ngưng Thường đứng trước mặt lão, song thủ không ngừng đánh ra từng đạo ấn quyết huyền diệu. Ấn quyết đánh ra, năng lượng trong địa mạch không ngừng tập trung vào nội thể của Mộng Vô Nhai.

Dường như cảm nhận được có người tiến lại gần, Mộng Vô Nhai căng thẳng liếc nhìn, ngay cả động tác của Hạ Ngưng Thường cũng dừng lại, không còn lưu loát nữa.

Sau khi nhìn rõ khuôn mặt của Dương Khai, hai người bất giác thở phảo nhẹ nhõm.

- Mộng chưởng quầy, các ngươi xuống đây làm gì vậy?
Dương Khai kinh ngạc quan sát, nghi hoặc hỏi.

- Giải trừ phong ấn.
Mộng Vô Nhai khẽ đáp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau