VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 581 - Chương 585

Chương 583: Lôi kéo

Uống vài ngụm trà không chút mùi vị, mấy người trong Bát đại gia dần dần mất kiên nhẫn. Nói ra thì họ cũng là những trụ cột của các thế gia thượng đẳng Trung Đô, luận về địa vị hay tu vi thì cũng đều vượt xa người bình thường. Bình sinh họ cao cao tại thượng, nay muốn đến phủ Dương Khai lại phải cẩn trọng như vậy, họ không phục và không tức tối mới là lạ.

Nhất là lúc này, Dương Khai còn ra vẻ ung dung hờ hững, như thể sắp hạ bệ họ đến nơi, hắn chỉ ngồi chễm chệ ở ghế đầu, thần sắc lạnh lùng, không nói tiếng nào, có vẻ là đang đợi họ lên tiếng trước.

Cao Mặc đứng phắt dậy, lạnh lùng quát:
- Thế điệt, các gia chủ Bát đại gia bọn ta đến tìm ngươi bàn chuyện quan trọng, ngươi lại để con yêu nữ này vào đây là có ý gì?

- Yêu nữ?
Ánh mắt Phiến Khinh La chợt lóe lên tia nhìn lạnh tanh, nàng chợt cười khanh khách:
- Cao gia chủ quá lời rồi, hai chữ này ta không gánh nổi đâu.

- Hừ, yêu nữ là yêu nữ. Hôm nay nếu không phải nể mặt thế điệt, bọn lão phu đã lấy mạng ngươi rồi. Ngươi không niệm ân tình thì thôi, còn không mau rời khỏi đây. Chẳng lẽ ngươi muốn ép bọn lão phu phải động thủ với ngươi ở đây?

Cao Nhượng Phong chết thảm trong tay Độc vương và Quỷ vương, nên Cao Mặc ắt thề không đội trời chung với Tà vương của Thương Vân Tà Địa.

- Ở phủ của ta, không ai được động thủ!
Dương Khai lạnh lùng hừ một tiếng, rồi đưa tay huýt gió.

Ngay sau đó, các gia chủ Bát đại gia liền biến sắc, họ cảm giác có một luồng năng lượng lạ kỳ thình lình xuất hiện, giữ chắc lấy họ, khiến chân nguyên toàn thân họ không thể ngưng tụ nổi.

Họ lập tức hoang mang, sợ hãi nhìn Dương Khai.

Họ không biết rốt cuộc Dương Khai đã dùng thủ đoạn gì mà có thể kìm giữ những Thần Du Chi Thượng như họ. Thủ đoạn này quá sức ghê gớm rồi.

Thần sắc Dương Khai đầy lãnh đạm, hắn chỉ cảnh cáo họ một chút thôi, rồi lại ra hiệu cho Mộng Vô Nhai dừng kìm hãm.

Trong Thiên Hành Cung này, Mộng Vô Nhai có thể chi phối mọi thứ. Kể cả cường nhân Siêu Phàm Cảnh vào đây, sinh tử cũng đều nằm trong tay lão. Chính vì có bản lĩnh này, mà trước đó lão muốn Bá Thiên Lực Vương xông vào Thiên Hành Cung, nhưng đáng tiếc đã thất bại vì y được Thiểm Điện Ảnh Vương cứu trở ra.

Lửa nộ cháy gắt gao trong lòng, Cao Mặc nhìn chằm chằm Dương Khai, lão không tiện làm càn nữa, khó chịu nói:
- Thế điệt, ngươi thân là con cháu đích hệ Dương gia, chẳng lẽ lần này lại đứng về phe Thương Vân Tà Địa?

Bảy người kia sắc mặt đều cứng đờ, tập trung nhìn vào Dương Khai.

- Cấu kết yêu tà, tu luyện tà công, mưu đồ nhiễu loạn Trung Đô...
Dương Khai liệt kê từng tội trạng ra:
- Tất cả những tội danh này đều là lời nói phiến diện của Bát đại gia trước đây. Bây giờ bảo vãn bối muốn đứng về phía Thương Vân Tà Địa, cũng là lời nói đơn phương của chư vị. Các vị thúc bá, Dương Khai có cần phải phản bác không?
Dương Khai lạnh lùng nhìn họ.

Sắc mặt tám vị gia chủ lập tức đầy ngượng ngập, chỉ muốn độn thổ cho xong.

Lúc đó, Bát đại gia họ đã cật lực vu oan giá họa cho Dương Khai, Dương Khai không có sức phản kháng, giờ thì sao? Giờ hắn đã có tư cách để ngồi ngang hàng với Bát đại gia rồi.

Thậm chí, lực lượng tề tựu dưới trướng hắn có thể san bằng bất cứ một gia tộc nào trong Bát đại gia.

Lời chất vấn lạnh lùng này của Dương Khai khiến họ không khỏi sợ sệt.

- Song, có một điểm mà các vị nói không sai, đúng là vãn bối có cấu kết yêu tà.

Tám người liền biến sắc, kinh hãi nhìn hắn.

Dương Khai chỉ về phía Yêu Mị Nữ Vương, cười bảo:
- Vãn bối và Phiến Khinh La là người quen cũ. Năm đó vãn bối gặp nạn ở Thương Vân Tà Địa, cũng nhờ nàng ấy nhiều lần chiếu cố. Có ân báo ân, có thù báo thù! Nên nếu ai dám gây bất lợi với nàng ấy, chớ trách vãn bối không nể mặt!

Nữ vương tỏ ra vô cùng hạnh phúc, trong lòng đầy tự hào.

Đây chính là nam nhân mà mình đã chọn, áp chế các gia chủ Bát đại gia với tư thái cứng rắn, khiến họ không dám có chút suy nghĩ phản kháng.
Phiến Khinh La trộm nghĩ, ánh mắt thoáng mê ly.

- Đó chỉ là quan hệ cá nhân giữa thế điệt và yêu... Yêu Mị Nữ Vương mà thôi, không thể xem là cấu kết yêu tà được. Thế điệt là người công tư phân minh, điểm này bọn ta đều biết.
Khang Nhuệ vội nói, chủ động biện hộ thay cho Dương Khai.

Dương Ứng Hào khẽ thở dài:
- Dương Khai, chuyện nửa năm trước là Dương gia ta, là Bát đại gia Trung Đô có lỗi với ngươi. Nay đã là chuyện cũ rồi, đợi kiếp nạn này qua đi, Bát đại gia nhất định sẽ đền bù xứng đáng cho ngươi. Bọn ta có thể thỏa mãn mọi yêu cầu của ngươi.

- Đại bá.
Dương Khai trầm ngâm một lúc, rồi nghiêm nghị nói:
- Chuyện nửa năm trước không cần nhắc nửa, đệ tử cũng không để bụng. Nếu đệ tử muốn có thứ gì thì sẽ tự mình đoạt lấy, không cần Bát đại gia bồi thường.

Dương Ứng Hào khẽ gật đầu, y biết những lời này của Dương Khai chứng tỏ rằng, hắn quả thật đã nguội lòng với Bát đại gia rồi. Có điều, hắn thực sự đã không để tâm chuyện xảy ra cách đây nửa năm nữa.

Dù sao thì những người đối phó với hắn vào lúc đó hầu như đã chết cả rồi!

- Hôm nay các vị thúc bá đến có việc gì vậy?
Dương Khai nhắc đến chính sự.

Tám người nhìn nhau, Dương Ứng Hào khẽ đằng hắng:- Cũng chẳng phải việc gì to tát. Yêu Mị Nữ Vương cũng đến tìm ngươi, chắc là để thương lượng gì đó, để nữ vương nói trước đi.

Dương Khai mỉm cười, cũng không miễn cưỡng, biết họ không yên tâm mục đích của Phiến Khinh La khi đến đây, nên muốn quan sát một chút.

Hắn quay sang nhìn Phiến Khinh La, nàng nhoẻn miệng cười, mặc kệ tám người kia, nàng nói thẳng:
- Dương Khai, lần này ta phụng mệnh Tà chủ đến để thuyết khách.

Phía Dương Ứng Hào lập tức tối sầm mặt. Tuy đã có phỏng đoán, nhưng khi Phiến Khinh La thốt ra câu này, họ vẫn không khỏi lo canh cánh, tất cả đều dỏng tai lên nghe thật cẩn thận.

- Tà chủ nói, hy vọng ngươi có thể liên thủ với ngài để tiêu diệt Bát đại gia, chi phối thiên hạ.
Phiến Khinh La nói trắng hết ra, như thể không xem các gia chủ Bát đại gia ra gì.

Dương Khai nhướn mày, lộ vẻ hứng thú:
- Điều kiện thì sao?

- Sau khi thành công, cả thiên hạ sẽ là của ngươi.

Dương Khai ngạc nhiên:
- Vậy Tà chủ muốn cái gì?

- Ngài chỉ muốn tiêu diệt Bát đại gia.
Phiến Khinh La nhíu mày đáp, ngữ khí quái lạ, rõ ràng nàng cũng không nghĩ Tà chủ phí sức kéo bao nhiêu cao thủ đến Trung Đô chỉ vì mục đích này. Một chuyện không có chút ích lợi nào mà sao y lại bán sức như vậy để làm gì?

- Tà chủ còn nói điều này nữa.
Hai má Phiến Khinh La chợt ửng hồng, nàng nhìn Dương Khai một cái đầy mờ ám.
- Nếu ngươi đồng ý, ngài sẽ ban Yêu Mị Nữ Vương cho ngươi làm tạ lễ.

- Ha ha!
Dương Khai cười lớn, nhìn Phiến Khinh La đầy hứng khởi.
- Ngươi chẳng phải vốn đã là của ta hay sao? Ai cần hắn ban thưởng chứ, hắn làm gì có tư cách.

- Ta cũng nghĩ vậy.
Phiến Khinh La gật đầu cười hì hì.

Các gia chủ Bát đại gia kinh ngạc. Quan hệ giữa Dương Khai và Yêu Mị Nữ Vương nức danh thiên hạ này sao lại thân mật một cách mờ ám đến vậy?

- Vậy ngươi có đồng ý hay không?
Phiến Khinh La hỏi lại.

- Đồng ý, chuyện tốt như vậy sao không đồng ý chứ?
Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

Phía Dương Ứng Hào biến sắc, cảnh giác nhìn Dương Khai, như không ngờ hắn lại dễ dàng để Phiến Khinh La thuyết phục đến thế.
Họ định lên tiếng chất vấn, thì Dương Khai chợt lạnh mặt hẳn:
- Tuy nhiên, ta có một điều kiện.

Phiến Khinh La nói:
- Ngươi nói đi, ta chỉ phụ trách chuyển lời thôi.

- Về nói với Tà chủ, ta muốn có thủ cấp của hắn. Sư công của ta rất có hứng thú với thủ cấp của hắn. Chỉ cần hắn thực hiện được điều kiện này, ta sẽ liên thủ với hắn!

Phiến Khinh La điềm nhiên gật đầu:
- Vậy ta sẽ về chuyền lời cho ngài ấy. Có điều ta nghĩ, chắc ngài ấy sẽ không đồng ý đâu.

Nói xong, nàng liền nhẹ nhàng đứng dậy, rời đi cùng Bích Lạc, hình như thật sự chỉ chuyển lời thay cho Tà chủ, không hề có bất cứ hành động nào để du thuyết Dương Khai.

Đợi đến khi nàng đi khỏi, các gia chủ Bát đại gia mới thở phào nhẹ nhõm, bụng nghĩ Dương Khai tuyệt đối sẽ không đứng về phía Tà chủ.

Tà chủ xuất thân từ Lăng Tiêu Các, là sư thúc của Dương Khai. Còn chưởng môn Lăng Tiêu Các là Lăng Thái Hư lại muốn lấy mạng Tà chủ Dương Bách. Có quan hệ tiềm ẩn này thì Dương Khai và Dương Bách chỉ có thể làm kẻ thù, vĩnh viễn không thể trở thành bằng hữu.

Nghĩ đến đây, cả tám người đều thầm trút được không ít gánh nặng.

- Mấy vị thúc bá đến tìm thế điệt có việc gì đây?
Dương Khai quay sang nhìn tám người họ.

Dương Ứng Hào trầm ngâm rồi nói:
- Bọn ta hy vọng ngươi có thể trở về Dương gia, dù gì thì ngươi vẫn là con cháu dòng chính Dương gia!

Hiện tại, Trung Đô đang ở thế chân vạc, phủ Dương Khai miếng xương cá mắc ở cổ họng chen giữa Bát đại gia và Thương Vân Tà Địa, hơn nữa thái độ ám muội bất minh, phía Trung Đô dĩ nhiên là muốn Dương Khai về phe mình.

Trong một tháng qua, phủ Dương Khai đã tiếp nhạn không ít các cường nhân tinh nhuệ đến tiếp viện cho Trung Đô, trong đó còn có mười vị Siêu Phàm Cảnh, chỉ cần liên thủ với Bát đại gia, thì muốn tiễu trừ Thương Vân Tà Địa cũng chẳng khó.

- Đại bá, đệ tử không về đâu.
Dương Khai lắc đầu.

- Tại sao?

- Người đã nắm sức mạnh trong tay, lời nói lại có trọng lượng, nếu đệ tử trở về... còn được nói chuyện thế này nữa không?
Dương Khai cười nhạt.

Một khi trở về Dương gia, thì sức mạnh mà hắn đang nắm giữ sẽ được Bát đại gia tiếp nhận toàn bộ. Tới lúc đó, mình Dương Khai thì có thể gây nên bão táp phong ba gì?

- Sư công của vãn bối muốn lấy mạng Dương Bách, vãn bối phải giúp ông. Tông môn cần được chính danh, vãn bối cũng phải tự dựa vào chính sức mình. Các vị thúc bá, nếu vãn bối về Dương gia, người của Bát đại gia có thể giao cho vãn bối chỉ huy không? Nếu mọi người đồng ý thì vãn bối về Dương gia cũng được.

- Không được!
Cao Mặc trầm giọng quát.
- Cùng lắm chỉ có thể cho người chút quyền phát ngôn. Chuyện bố trí sách lược chiến đấu vẫn phải để bọn ta làm chủ.

Theo Cao Mặc thì Dương Khai còn quá trẻ, tuổi trẻ thường nông nổi, dễ phạm sai lầm. Cơ nghiệp lớn như Trung Đô sao có thể giao vào tay hắn?

- Vậy thì không cần nói gì nữa, con người vãn bối thích chuyên quyền độc đoán.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, tỏ ra không muốn bàn tiếp.

- Bắt buộc phải như thế?
Dương Ứng Hào dò hỏi.

- Không sai!
Dương Khai gật đầu.

Dương Ứng Hào trầm tư, một lúc sau mới nói:
- Ta phải về thương lượng với Trưởng Lão Điện trước. Bát đại gia không thể giao cho ngươi, nhưng còn Dương gia thì ta có thể cố gắng!

- Dương huynh?
Cao Mặc nhìn Dương Ứng Hào như tên ngốc, không ngờ y lại nói vậy.

Câu nói này có nghĩa là Dương gia sắp đổi chủ rồi.

- Con người có thể nhìn lầm đôi ba lần, nhưng không thể cả đời đều nhìn lầm được... Dương Khai, ngươi nghĩ sao?
Dương Ứng Hào hỏi hắn một cách đầy thâm ý.

- Đại bá nói không sai,
Dương Khai cười tự tin.

Chương 584: Đổi chủ toàn cục

Nghe ra hàm ý của Dương Ứng Hào, bảy người kia lập tức im lặng suy nghĩ.

- Vậy bọn ta xin cáo từ.
Dương Ứng Hào nói xong liền đứng lên, bảy người kia cũng lần lượt rời chỗ, liếc Dương Khai một cách phức tạp, rồi lắc đầu thở dài, chậm rãi bước ra bên ngoài.

Lần này hội kiến Dương Khai, họ đã bị đả kích không hề nhẹ.

- Đại bá.
Dương Khai chợt gọi.
- Cha mẹ đệ tử thế nào rồi?

- Vợ chồng lão tứ ngươi không phải lo. Dù cho Dương gia có bị phá hủy, ta cũng sẽ không để họ xảy ra chuyện gì đâu.

Dương Khai khẽ động thần sắc, trịnh trọng nói:
- Đa tạ đại bá.

- Người một nhà mà.
Dương Ứng Hào nhẹ nhàng gật đầu.

Tám người họ rời khỏi Thiên Điện, lúc đi trong hành lang thì gặp Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần, có thể nhìn ra, hai người họ cố tình đứng đây chờ.

- Bái kiến các vị thúc bá.
Thu Ức Mộng nhẹ nhàng thi lễ theo đúng lễ nghi đại thế gia.

Ngược lại, Hoắc Tinh Thần thì lại tỏ thái độ ất ơ, khiến Hoắc Chính muốn nổ đom đóm mắt.

Cả Trung Đô, e là chỉ có Hoắc Tinh Thần là không giống công tử thế lực siêu cấp nhất.

- Qua đây, cha có chuyện muốn nói với ngươi.
Hoắc Chính quát lên với Hoắc Tinh Thần.

Hoắc Tinh Thần cười hề hề, ngoan ngoãn theo Hoắc Chính đi sang một bên.

Một bên khác, Thu Thủ Thành buồn bã nhìn Thu Ức Mộng, một lúc lâu mới nói:
- Mộng nhi, con nhìn xa trông rộng hơn cha rồi!

Trước khi đoạt đích chiến bắt đầu, Thu Ức Mộng đã cố gắng để Thu gia chọn Dương Khai làm đồng minh, nhưng Thu Thủ Thành và Thu Tự Nhược lại chọn lão lục Dương Thận.

Sự thật đã chứng minh, sự lựa chọn của Thu Ức Mộng là chính xác.

Trong đoạt đích chiến, Dương Khai vô cùng nổi bậc, từ hai bàn tay trắng mà vượt xa hết tất cả mọi người.

Sau đoạt đích chiến, Thu Thủ Thành truyền lệnh triệu hồi Thu Ức Mộng và người của Thu Vũ Đường, không muốn nàng dây dưa gì với Dương Khai nữa.

Nhưng sự thật lại chứng minh lần nữa, kiên định đứng cùng phe với Dương Khai thì sẽ được lợi hơn những gì mà Bát đại gia hợp lực đem lại.

Hiện giờ, Trung Đô loạn trong giặc ngoài, Thu Ức Mộng vẫn ở lại phủ Dương Khai, làm cánh tay đắc lực cho hắn, Thu Thủ Thành không những không thể có suy nghĩ phản đối, mà ngược lại còn thầm lấy làm may mắn.

May sao mà Thu Ức Mộng đã chọn theo Dương Khai ngay từ đầu, thậm chí còn không tiếc việc bất hiếu, quay lưng lại với mệnh lệnh của lão.

Con gái lão quả thật là nhìn xa trông rộng hơn lão. Thu Thủ Thành không khỏi cảm thấy suy sụp, một cảm giác suy sụp của tuổi già xế bóng.

- Cha!
Đôi mắt Thu Ức Mộng chợt ngấn nước, đây là lần đầy tiên Thu Thủ Thành khen nàng không kiệm lời như vậy.

Từ nhỏ đến lớn, bất luận nàng tỏ ra ưu tú đến đâu, Thu Thủ Thành cũng chưa bao giờ khen nàng, mà chỉ dồn hết sức vào việc bồi dưỡng Thu Tự Nhược làm người thừa kế tương lai.

Thậm chí, đôi khi nàng biểu hiện quá xuất sắc, Thu Thủ Thành còn lộ ra vẻ tiếc nuối.

Tiếc rằng nàng không phải là nam nhi.

Giờ đây nàng đã được nghe lời khen ngợi thành thật thốt ra từ Thu Thủ Thành.

Thu Ức Mộng lập tức có một cảm giác xót xa đầy hãnh diện.

- Cha già rồi, sau này có lẽ Thu gia cần con phải hao tâm nhiều đây.
Thu Thủ Thành khẽ thở dài.

Mắt Thu Ức Mộng ứa lệ, nàng mím môi bảo:
- Cha vẫn còn trẻ mà.

- Không còn trẻ nữa đâu.
Thu Thủ Thành cười khà khà, quay sang nhìn những người khác:
- Họ đều già cả rồi.

Khang Nhuệ và Mạnh Tây Bình đều bĩu môi.

Một bên khác, cha con Hoắc Chính và Hoắc Tinh Thần đang thì thào to nhỏ, không biết rốt cuộc là họ nói cái gì mà mãi một hồi lâu sau, Hoắc Chính mới thở dài một cách nặng nhọc.

- Cha à.
Hoắc Tinh Thần làm điệu bộ thiếu nghiêm chỉnh, quàng vai bá cổ Hoắc Chính, giọng điệu thấm thía:
- Cha nên thoái vị nhường chức để hưởng phúc đi thôi. Nếu không co việc gì làm thì đừng chạy tới chạy lui trên chiến trường, tìm thêm vài tì thiếp sinh cho con mấy đệ đệ cũng được. Nhà mình nhiều tỷ tỷ, muội muội quá, sau này không khéo Hoắc gia không gánh nổi khoản của hồi môn đâu!
- Khốn nạn!
Hoắc Chính giơ tay gõ đầu Hoắc Tinh Thần, giận giữ quát:
- Có kiểu nói chuyện với cha như vậy hả?

Hoắc Tinh Thần xoa đầu, không hề để tâm, y cười hề hề:
- Con cũng chỉ vì muốn tốt cho cha thôi. Nhỡ cha mất mạng trên chiến trường, thì Hoắc gia cũng chỉ còn mình thằng độc đinh này. Hiện giờ cha cũng được coi là gừng càng già càng cay, công phu trên giường chắc là chưa phai nghề chứ, có cần con dạy cha ít ngón nghề không?

- Cút ngay thằng con hư đốn!
Hoắc Chính nổi trận lôi đình.

Hoắc Tinh Thần chợt cởi bỏ một mặt cợt nhả, nghiêm nghị nói:
- Cha à, có lẽ con không thích hợp chấp chưởng Hoắc gia, nhưng con tin tưởng Dương Khai, cha hãy suy nghĩ cho kỹ đi, việc này không có chút bất lợi nào cho tương lai về sau của Hoắc gia cả.

Hoắc Chính lặng lẽ nhìn y, hừ một cái lạnh ngắt:
- Chỉ dựa vào ngươi mà nhìn thấu được cục diện này đến vậy, có ai chỉ điểm đúng không?

- Thu Ức Mộng bảo đấy.
Hoắc Tinh Thần ngoác miệng cười.

- Ta biết ngay mà. Quỷ nha đầu này tinh khôn hơn mấy người các ngươi.
Hoắc Chính liếc nhìn Thu Ức Mộng, bụng nghĩ mình có nhiều con gái đến vậy, mà sao không có ai sánh bằng Thu Ức Mộng?

Lão già sống dai Thu Thủ Thành chỉ có mỗi một đứa con gái, vậy mà thông minh lanh lợi đến thế, chỉ trong thoáng chốc đã nhìn ra được điểm mấu chốt của vấn đề.

Dương Khai không muốn hợp tác với Bát đại gia vì hắn không muốn buông tay khỏi lực lượng đang nắm giữ. Các gia chủ Bát đại gia cũng sẽ không khép nép dưới trướng hắn.

Nếu họ mà làm vậy, thì Bát đại gia há chẳng phải làm trò cười? Huống hồ, các gia chủ đời này của Bát đại gia đã làm một việc không tốt với Dương Khai.

Nhưng nếu đổi gia chủ khác thì sẽ không còn vấn đề gì nữa. Nhất là lớp trẻ Trung Đô, có rất nhiều người muốn giao hảo với Dương Khai.

Ví dụ như Hoắc Tinh Thần và Thu Ức Mộng, nếu Hoắc gia và Thu gia để họ nắm quyền, thì có thể danh chính ngôn thuận liên thủ với Dương Khai.

Những người khác tuy không có giao tình gì với Dương Khai, nhưng họ đều còn trẻ, thanh niên không đến nỗi rắc rối phức tạp, mọi bề đều rất dễ thương lượng.

Nhìn như trò đùa, nay đã trở thành chiều hướng phát triển của thế cục, trừ phi Bát đại gia không muốn mượn lực lượng của phủ Dương Khai.

Các gia chủ Bát đại gia nặng nề rời đi, Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần tiễn họ ra đến ngoài phủ.

Tất cả lại trở về với yên ả.

Kể từ sau khi Dương Khai chen ngang sát phạt, người của Thương Vân Tà Địa đã hiền lành hơn thấy lạ. Người của Bát đại gia thì sẽ không chủ động cầu chiến. Tuy Dương Khai rất muốn kiếm ai đó để giết, nhưng mãi chẳng có cơ hội, chỉ đành ngồi yên ở phủ song tu với Tô Nhan.

Tuy công lực tăng không nhanh, nhưng lại vững chắc, rất có lợi cho sau này.

Các đại thế lực đầu quân vào phủ Dương gia thì lại càng ổn định. Họ đến tiếp viện cho Trung Đô, nhưng không một ai muốn xung độ với người của Thương Vân Tà Địa, được yên ổn sống qua ngày là quá tốt rồi.

Mấy ngày sa, các gia chủ Bát đại gia lại tìm đến phủ Dương gia, mang đến một vài tin tức đủ để khiến hắn hài lòng.
Thu Thủ Thành sẽ truyền chức gia chủ cho trưởng nữ Thu gia, Thu Ức Mộng, lệnh cho nàng khởi hành về nơi tạm cư của Thu gia ngay trong ngày, để chuẩn bị cho đại lễ nhậm chức.

Cùng lúc đó, Hoắc Chính cũng sẽ truyền chức gia chủ cho Hoắc Tinh Thần.

Mạnh Tây Bình truyền chức cho Mạnh Thiện Y.

Liễu Sơ Tuyền truyền chức cho Liễu Khinh Diêu.

Khang Nhuệ truyền chức cho Khang Kiếm.

Cao Mặc truyền chức cho Cao Nhượng Hiền.

Diệp Cuồng Nhân truyền chức cho Diệp Cảnh Li.

Vị trí gia chủ của Thất đại gia đổi chủ toàn bộ.

Trong đó, Mạnh Thiện Y, Liễu Khinh Diêu và Dương Khai đã quen biết từ trước.

Khang Kiếm, Cao Nhượng Hiền, Diệp Cảnh Li, Dương Khai không quen, nhưng hẳn cũng là những hậu bối nổi bật trong ba gia tộc này.

Tuy Trung Đô vẫn còn loạn chưa bình ổn, Thương Vân Tà Địa vẫn rình rập ở phía Tây Bắc, nhưng gia chủ kế nhiệm là việc đại sự với mỗi một gia tộc Bát đại gia, nên Bát đại gia không thể chuẩn bị sơ sài, dĩ nhiên cũng không thể tổ chức quá long trọng, chỉ có thể làm trong một mức độ cho phép.

Đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra trước đây, các thế lực siêu cấp đổi chủ cùng lúc, hơn nữa lại còn là các hậu bối trẻ tuổi.

Tình thế bắc buộc, các thế gia Trung Đô chỉ có thể làm vậy thôi.

Để những hậu bối này tiếp nhận chức vị gia chủ, thì các thế gia Trung Đô này sẽ tề tựu cả dưới trướng Dương Khai, trở thành một khối thiết bản vững chãi.

- Dương gia thì sao? Ai sẽ làm gia chủ Dương gia?
Dương Khai nghe xong bảy người kia nói, liền hỏi Dương Ứng Hào.

Dương Ứng Hào khẽ cười:
- Ta thấy ngoài ngươi ra, còn ai đủ tư cách nữa?

Bảy người kia đều gật đầu đồng tình.

Họ bất đắc dĩ phải truyền vị lại, chính là để kết đồng minh với phủ Dương Khai. Nếu Dương Khai không tiếp nhận vị trí gia chủ Dương gia, thì quan hệ giữa đôi bên sẽ chẳng được bền vững nữa.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu:
- Đệ tử sẽ không làm gia chủ Dương gia đâu. Đại bá, điểm này thì hình như đệ tử đã nói với đại bá lúc đoạt đích chiến bắt đầu rồi.

- Ngươi nói thật à?
Dương Ứng Hào kinh ngạc. Y quả thật đã nghe Dương Khai nói thế. Hắn tham gia đoạt đích chiến chỉ là để chính danh cho tông môn, chứ không phải vì vị trí gia chủ. Nhưng Dương Ứng Hào cứ luôn nghĩ hắn chỉ nói suông thôi, nào ngờ hắn thật sự không muốn làm gia chủ.

Với tu vi công lực hiện tại và lực lượng hắn đang nắm giữ, hắn chỉ cần gật đầu thôi, thì có lẽ Dương gia chẳng ai dị nghị gì hết.

- Dĩ nhiên là đệ tử nói thật.
Dương Khai nghiêm nghị.
- Làm gia chủ quá lao tâm lao lực, đệ tử không muốn làm.

- Nhưng lực lượng hiện tại của ngươi còn mạnh hơn Dương gia. Vị trí này của ngươi không phải là gia chủ, mà hơn hẳn gia chủ rồi.

- Đợi kiếp nạn này kết thúc, ai từ đâu sẽ trở về nơi đấy. Nhưng làm gia chủ thì lại là chuyện cả đời. Đệ tử không phải tên ngốc, sao phải để Dương gia trói buộc tại đây?
Dương Khai ngẫm nghĩ, rồi nói:
- Có thể để đại ca hay nhị ca làm chức này, nhất là nhị ca, đệ tử cảm thấy chắc chắn huynh ấy sẽ bằng lòng.

- Dương Chiếu dĩ nhiên sẽ bằng lòng, nó cũng có năng lực để làm việc này, nhưng với tiền đề là không có ngươi!
Dương Ứng Hào lắc đầu.
- Hào quan của ngươi quá sáng chói. Dương gia đã có ngươi rồi, thì không thể để người khác làm gia chủ. Dương Chiếu... sinh không gặp thời.

Y cũng cảm thấy rất tiếc nuối cho con trai mình.

Nếu không phải vì Dương Khai biểu hiện quá lôi cuốn, Dương Chiếu chắc chắn sẽ là ứng viên tốt nhất cho chức gia chủ. Điểm này thì đến Dương Uy cũng không thể sánh được. Dương Uy tính cách cô độc, si mê tu luyện, người như vậy không thích hợp làm gia chủ.

- Ngươi đừng vội cự tuyệt
Dương Ứng Hào thoáng cười.
- Còn nhớ ta đã từng nói gì không?

- Gì ạ?

- Làm chủ Dương gia cũng đâu phải không có chút ích lợi nào.

Bảy người kia lập tức hướng ánh mắt về phía Dương Ứng Hào, dường như cũng mơ hồ biết được gì đó, vẻ mặt thoáng nét ngưỡng mộ.

Dương Khai cố nhớ lại, hắn gật đầu. Dương Ứng Hào quả thật đã từng nói vậy.

Chương 585: Ba tỷ muội

- Tại sao mỗi một gia chủ Dương gia đều là Thần Du Chi Thượng?
Dương Ứng Hào cười bí hiểm.
- Vì gia chủ Dương gia có đãi ngộ đặc biệt, và đãi ngộ này cũng chỉ dành riêng cho mình gia chủ Dương gia. Nếu ngươi chịu tiếp nhận ghế gia chủ, thì có thể nắm rõ bí mật này.

Nghe y nói vậy, Dương Khai không có phản ứng gì, còn bảy người kia hơi thở đều nặng nề hơn, rõ ràng là rất để tâm đến bí mật này của Dương gia, nhưng lại không biết đó rốt cuộc là gì.

- Đại bá đang dùng lợi ích để hàng quân?
Dương Khai cười.

- Cứ cho là vậy đi.
Dương Ứng Hào cũng không phủ nhận. Dương Khai là người không chịu thua thiệt, nói đơn giản, hắn là người hám lợi, không thấy thỏ thì không thả diều hâu. Y không tin rằng bí mật này của Dương gia mà vẫn không thể đả động hắn.

- Có thể tiết lộ một chút không?
Quả nhiên, Dương Khai đã nổi hứng rồi.

Dương Ứng Hào khẽ mỉm cười, miệng mấp máy.

Sắc mặt Dương Khai khẽ động, thấp thoáng nét mừng vui bất ngờ.

Các gia chủ Thất đại gia vò đầu bứt tai, nhìn vào cuộc đối thoại im lặng của Dương Khai và Dương Ứng Hào không chớp mắt, nhưng vẫn không biết rốt cuộc họ đang nói gì, trong lòng sốt ruột như thể bị mèo cào.

- Tuy đệ tử có hơi động lòng vì bí mật này, nhưng đại bá à, đệ tử thật sự không muốn làm gia chủ gì hết.
Dương Khai lại nhíu mày, nghiêm túc nói.

- Tương lai của Dương gia sẽ để ngươi khai sáng.
Dương Ứng Hào cũng nghiêm mặt theo.
- Bát đại gia Trung Đô phấn đấu bao nhiêu năm nay, cũng chỉ đến được mức độ hiện tại. Thương Vân Tà Địa tấn công, Bát đại gia liên thủ cũng không thể kháng cự nổi. Một nửa Trung Đô đã thất thủ, đó là nỗi nhục nhã ê chề của Bát đại gia chúng ta. Nhưng còn ngươi, mới về Dương gia chưa đầy hai năm, đã tạo ra cục diện còn cao thế hơn bất kỳ một gia tộc nào của Bát đại gia. Phủ đệ của ngươi nay đã là bá chủ hữu danh như thực toàn thiên hạ! Ta không thể không nói, ngươi thích hợp để chấp chưởng Dương gia hơn bất kỳ ai. Nếu không thì ngươi nghĩ mấy lão già này sẽ yên tâm giao vị trí gia chủ cho một tên nhóc chưa đủ lông đủ cánh ư? Họ không yên tâm con cháu mình, nhưng lại yên tâm về ngươi.

Cả bảy người đều nghiêm mặt, nhìn Dương Khai đầy mong đợi, không còn một chút khinh khi như lúc trước.

Dương Khai cười gượng gạo. Hồi còn đối địch với Bát đại gia, hắn có thể bỏ mặc sinh tử và ý nguyện của Bát đại gia. Nhưng giờ thì họ đều muốn cầu hòa, cũng đã có hành động thiết thực, thì lại khiến Dương Khai ngại phải tiếp tục đối đầu với họ.

Vuốt mặt phải nể mũi. Bát đại gia cũng đã hao tổn tâm huyết vì việc chống đỡ Thương Vân Tà Địa rồi.

- Đại bá, đệ tử vẫn phải phụ lòng kỳ vọng của đại bá rồi.
Dương Khai thành thật nói.
- Có điều do tình hình hiện tại, đệ tử sẽ chấp chưởng Dương gia một thời gian. Đợi sau khi chuyện này qua đi, thì hãy để đại ca hoặc nhị ca chấp chưởng chức gia chủ. Tương lai của đệ tử không ở Dương gia, không ở Trung Đô, nơi này chỉ là một chặng đường trong đời đệ tử chứ không phải là điểm dừng cuối cùng.

Ánh mắt Dương Khai đầy sự mong đợi và hướng tới tương lai:
- Có lẽ mọi người sẽ không tin, nhưng đệ tử cứ cảm thấy ở một nơi nào đó trên thế giới này, vẫn còn có những võ giả mạnh hơn, tông môn, gia tộc mạnh hơn... Có thể Bát đại gia sẽ chẳng là gì khi so sánh với họ cả.

Ít nhất thì Dương Khai biết một nơi là Thủy Thần Điện, nơi có thể tạo ra cao thủ như Thủy Linh!

Cả tám người đều lộ vẻ kinh ngạc, họ liếc nhìn nhau, hình như không hiểu ý Dương Khai cho lắm.

Thiên hạ này, còn thế lực nào mạnh hơn Bát đại gia? Thương Vân Tà Địa tuy rất ghê gớm, nhưng cũng được hội tụ lại từ tận sáu lãnh địa.

- Vậy cũng được.
Dương Ứng Hào trầm ngâm một lúc, khẽ gật đầu:
- Ngươi có chí hướng cao xa, ta ắt sẽ không ngăn cản. Thời gian này, ngươi cứ tạm chấp chưởng vị trí gia chủ Dương gia đi.

Dương Khai khẽ gật đầu:
- Tạm thời chấp chưởng thì được, còn đại lễ nhậm chức thì thôi khỏi đi ạ.

Dương Ứng Hào thở dài, nhưng cũng không miễn cưỡng hắn mà chỉ có thể đồng ý.

Bát đại gia Trung Đô thay đổi gia chủ cùng một lúc, tin này truyền ra, cả thiên hạ đều rúng động, nhất là những người còn ở lại Trung Đô, gần như đều tê tái vì tin tức này.

Thất đại thế gia cử hành đại lễ nhậm chức, chính thức truyền lại vị trí gia chủ. Còn Dương gia thì chỉ thông báo với bên ngoài là Dương Khai sẽ tạm giữ chức gia chủ trong giai đoạn sinh tử tồn vong này.

Chuyện đại sự như vậy, dĩ nhiên mỗi một gia tộc đều xem đó là cuộc hội họp long trọng nhất. Nhưng bọn cao thủ Thương Vân Tà Địa đang rình rập như hổ vồ mồi, nên Thất đại gia quyết định sẽ tổ chức đại lễ nhậm chức cho bảy hậu bối trẻ tuổi cùng một chỗ. Làm vậy cũng để tiện bề phòng bị mọi động tĩnh của Thương Vân Tà Địa.

Cũng may là trong thời gian này, các võ giả Thương Vân Tà Địa khá là an phận. Còn các đại gia tộc thì gấp rút chuẩn bị đại lễ, bận đến tối mắt tối mũi.

Nhiệm vụ bảo vệ trong thời gian này được giao cho các cường nhân phủ Dương Khai.

Có các cường nhân phủ Dương Khai phòng thủ, chuyện ở đây mới có thể tiến hành ra đâu vào đấy.

Thời gian trôi qua, ba ngày sau, Dương Ứng Phong cùng phu nhân quá bộ đến phủ Dương Khai.

Hay tin, Dương Khai vội vàng ra nghênh tiếp, bái kiến song thân.

Tô Nhan nhăn nhó theo cạnh Dương Khai, mặt đỏ bừng chào “bá phụ, bá mẫu”. Dương Ứng Phong và Đổng Tố Trúc đều là người từng trải, vừa thấy Tô Nhan ngượng ngùng, liền hiểu ra mối quan hệ giữa nàng và Dương Khai.

Đổng Tố Trúc liền kéo Tô Nhan lại kể đủ mọi chuyện nhà. Bà tỏ ra rất hài lòng về cô con dâu tương lai có dung nhan băng thanh lệ chất, tuyệt sắc như búp bê băng này.

Dương tứ gia thì lại giơ ngón cái về phía Dương Khai một cách tỉnh như không, tỏ vẻ ngưỡng mộ.

- Bá mẫu, thật ra chàng vẫn còn một người nữa.
Tô Nhan chợt khẽ giọng nói với Đổng Tố Trúc.- Vẫn còn ư?
Đổng Tố Trúc nghe xong liền mừng thầm, gương mặt chợt cứng đờ, nói với Tô Nhan:
- Yên tâm, ta sẽ giáo huấn nó đàng hoàng. Tiểu tử khốn kiếp này, đủ lông đủ cảnh rồi lại biết chơi trò lắm thê nhiều thiếp.

Bà tưởng Tô Nhan nói vậy vì ghen.

- Không phải vậy.
Tô Nhan vội vàng xua tay.
- Chỉ là vị sư muội đó dễ xấu hổ, muội ấy ngại ra đây. Vả lại sư đệ cũng chưa bao giờ tỏ thái độ gì với muội ấy. Cứ mơ hồ vậy mà làm lỡ cả cuộc đời người ta thì cũng không ổn... Vậy nên...

Đổng Tố Trúc nghi hoặc nhìn Tô Nhan:
- Nha đầu, ý của con là...

- Con muốn để muội ấy gặp bá phụ, bá mẫu.
Tô Nhan nghiêm túc nói.

Đổng Tố Trúc thầm lấy làm ngạc nhiên, không ngờ Tô Nhan lại rộng lượng đến thế, mãi lúc sau mới nói:
- Chỉ cần con không để bụng, ta tất sẽ vui lòng gặp để nói chuyện với nha đầu đó.

- Vậy con đưa muội ấy đến ngay.
Tô Nhan cười đáp, thoắt cái đã không thấy đâu nữa.

- Mẹ, Tô Nhan đi đâu vậy?
Dương Khai đang nói chuyện với cha, thấy Tô Nhan chạy mất liền hỏi.

- Hừ!
Đổng Tố Trúc hừ một tiếng đầy quái gở. Dương Khai gãi đầu, vẻ mặt khó hiểu.

Một lát sau, Tô Nhan liền dẫn Hạ Ngưng Thường trở ra. Tiểu sư tỷ đỏ bừng hai má, nhẹ nhàng hành lễ với vợ chồng Dương tứ gia, rồi ngoan ngoãn ngồi vào một bên, không hề nhúc nhích, chỉ lúc nào Đổng Tố Trúc hỏi chuyện thì mới đáp lại vài câu.

Nhìn bên này rồi nhìn bên kia, Đổng Tố Trúc tỏ ra rất hài lòng.

Một người băng thanh lệ chất, một người nhu thuận đáng yêu. Con trai mình không biết được hưởng phúc tu từ đời nào nữa.

Dương tứ gia ngưỡng mộ vô cùng, nhưng lại nghiêm mặt giáo huấn:
- Khai Nhi, không được bạc đãi hai vị cô nương đây đấy. Sớm định ngày đi.

Dương Khai cười hề hề:
- Không vội đâu. Vẫn còn trẻ mà.

- Con còn trẻ, cha mẹ thì già rồi.
Dương tứ gia rầu rĩ nói.

- Già gì chứ? Cha nhìn mẹ đi, ngồi cùng với Tô Nhan và tiểu sư tỷ cứ như ba tỷ muội ấy.
Dương Khai mỉm cười nhìn sang một bên, cảm thấy ấm lòng.
- Vậy hả?
Đổng Tố Trúc thích nhất được nghe câu này.

- Dĩ nhiên rồi.
Dương Khai gật đầu nghiêm nghị.

- Vậy từ nay về sau chúng ta sẽ là ba tỷ muội.
Đổng Tố Trúc phấn khích vô cùng, kéo Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường lại một cách thân mật.

Tô Nhan và tiểu sư tỷ đều thất sắc, kinh ngạc nhìn Đổng Tố Trúc.

Dương tứ gia và Dương Khai cũng tối sầm mặt.

- Bá mẫu thường xuyên trúng phong vậy đó, mặc kệ bà ấy.
Dương tứ gia vội giải thích.

- Cha, hôm nay cha mẹ đến có việc gì vậy?
Dương Khai lái sang chủ đề khác, để tránh cho Tô Nhan và tiểu sư tỷ nghĩ quá nhiều.

Dương Ứng Phong nói:
- Đại bá bảo con về một chuyến.

- Về Dương gia?

- Không sai.

Dương Khai nhíu mày:
- Khi nào ạ?

- Càng nhanh càng tốt.

- Con biết rồi.
Dương Khai khẽ gật đầu.
- Đại bá có nói lý do không?

- Không có, chỉ bảo với ta là việc quan trọng cần con đích thân về Dương gia một chuyến.

- Nếu vậy thì... phải đi ngay thôi.
Dương Khai nghĩ một lúc rồi nói.
- Cha mẹ đợi cho một lát, con đi sắp xếp chút chuyện.

Vào trong phủ, hắn thông báo chuyện về Dương gia cho mọi người hay. Hiện giờ Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đều không ở trong phủ, mà trở về nhà mình để chuẩn bị kế thừa gia chủ. Dương Khai chỉ có thể nhờ Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai trông coi phủ đệ hộ hắn.

- Thiếu chủ, đừng trách lão nô nhiều chuyện. Dương gia triệu ngài về gấp như vậy, liệu có âm mưu quỷ kế gì không?
Địa Ma chợt cảnh giác.

- Không đến mức đó đâu.
Dương Khai lắc đầu.
- Ta đã đồng ý liên thủ với họ, họ không nhất thiết phải làm gì ta nữa.

- Chuyện này đâu đơn giản thế.
Địa Ma cười u ám.
- Bát đại gia hống hách quen rồi. Nay phải chịu nấp dưới trướng người khác, có lẽ thực bụng rất căm tức. Chỉ cần thiếu chủ xảy ra chuyện, thì lực lượng ở phủ đệ này sẽ sụp đổ. Đến lúc đó, Bát đại gia sẽ tận hưởng mọi lợi ích.

- Không thể không đề phòng.
Mộng Vô Nhai cũng trầm giọng căn dặn.

- Nếu họ làm vậy thật thì quá thiển cận rồi, ta cũng chẳng còn gì để nói.
Dương Khai cười nhạt.

Hiện tại, mối nguy Thương Vân Tà Địa đóng tại Trung Đô vẫn chưa được xóa bỏ, nếu họ lại đòi chiến tranh nội bộ, chia cắt quyền lợi từ tay hắn, thì Bát đại gia không cần phải góp mặt trên đời này nữa.

- Bất luận thế nào, lão nô cũng phải đi cùng ngài.
Địa Ma trầm giọng nói.

Dương Khai liếc lão, phủi một câu:
- Được thôi.

Hắn có cảm giác lần này Bát đại gia sẽ không ngu ngốc đến vậy. Họ truyền vị cho lớp hậu bối cũng là làm thật. Đại nạn sắp giáng lâm, họ phải làm được một chuyện đúng đắn mới nên lẽ.

Điều này khiến Dương Khai cảm thấy, họ vẫn còn nước để cứu vãn.

Hắn can dự vào trận đại chiến này chỉ để hấp thu sức mạnh thần thức của các cao thủ Thần Du Cảnh tử mạng. Hiện tại, mãi không bắt đầu tiếp chiến, hắn cũng buộc phải tạo chút thời cơ, việc sát nhập Bát đại gia và phủ đệ của mình lại chính là cơ hội tốt nhất.

Chương 586: Thần căn điện

Trung Đô, Dương gia.

Đầu não của Bát đại gia tọa lạc tại phía nam Trung Đô, nên lần này Thương Vân Tà Địa kéo quân đến chưa gây tổn hại đến một viên gạch của Dương gia. Lúc Dương Khai trở lại đây, cả Dương gia vẫn không có gì thay đổi.

Chỉ có một thứ đã thay đổi: thái độ của Dương gia với hắn.

Hình như biết là hôm nay Dương Khai sẽ về, đám thị vệ trong gia tộc đều đứng thẳng thớm, nghiêm trang nhìn về phía trước không chớp mắt lấy một cái.

Mới vừa vào Dương gia, Dương Khai đã nhìn thấy một đám người đang đợi mình, đứng đầu là lão tam Dương Thiết.

- Bái kiến gia chủ!
Dương Thiết chợt hô to, đám người sau lưng y cũng vội vàng hành lễ.

Dương Khai chuyển sắc mặt quái đản, vội bước lên trước, nhẹ nhàng hỏi:
- Tam ca, huynh làm gì vậy?

- Đại bá dặn bọn ta ở đây nghênh tiếp đệ.
Dương Thiết cũng khẽ khàng đáp.
- Giờ đệ đã là gia chủ Dương gia, nên có chút nghi thức của gia chủ.

- Là gia chủ tạm thời...
Dương Khai nghiêm mặt.

- Như nhau thôi.
Dương Thiết lại đứng thẳng lên, mỉm cười nói lớn:
- Xin mời gia chủ, chư vị trưởng lão đã đợi lâu rồi.

Dương Khai khẽ gật đầu, chỉnh đốn lại sắc mặt rồi sải bước về phía trước.

Phía sau hắn, vợ chồng Dương tứ gia và Địa Ma đi theo sát nút. Vợ chồng Dương tứ gia mặt sáng ngời, đầy vẻ tự hào.

Dương Khai trở thành gia chủ, thân là phụ mẫu, họ lấy làm tự hào cũng là lẽ dĩ nhiên.

Còn Địa Ma thì lại không ngừng cảnh giác mọi động tĩnh xung quanh. Lão là ma đầu, trời sinh tính đa nghi, lão lo lần này Dương gia vội vàng triệu Dương Khai về liệu có phải vì mục đích mờ ám nào đó không.

Dương Thiết dẫn đường đưa Dương Khai và ba người họ đến trước một tòa đại điện.

Khoảng trước đại điện là hai hàng người đứng sừng sững, đếm sơ qua, có ít nhất hơn bốn mươi người. Họ đều là trưởng lão Dương gia, Dương Trấn và mấy trưởng lão Dương Khai từng gặp hiển nhiên cũng có mặt.

Mấy vị trưởng lão từng cười nhạo Dương Khai, giờ gặp lại hắn, vẻ mặt không tránh khỏi đầy phức tạp. Họ thầm lo lắng không biết Dương Khai có gây rắc rối cho mình không. Nhưng Dương Khai lại ngoảnh mặt làm ngơ, đi qua khỏi họ, cứ như không hề quen biết.

Họ bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Dương Ứng Hào gác tay sau lưng, đứng phía trước đại điện đầy uy nghiêm, cặp mắt sáng rực nhìn vào Dương Khai đang tiến lại gần mình.

Khi Dương Khai đã bước đến, chúng nhân nhất tề hành lễ:
- Bái kiến gia chủ!

Dương Khai điềm đạm gật đầu, không quan tâm cảm giác khó chịu trong lòng nữa, mà nghiêm nghị đi xuyên qua giữa hai hàng trưởng lão.

Đến cạnh Dương Ứng Hào, Dương Khai mới chắp tay nói:
- Đại bá.

- Gia chủ!
Dương Ứng Hào khẽ cười.
- Mời vào.

Nói xong, y liền dẫn đường đưa Dương Khai vào trong đại điện.

Ba vị thái thượng trưởng lão Dương gia bên cạnh y chợt dời bước, ngăn Địa Ma và vợ chồng Dương tứ gia lại.

- Hề hề, có ý gì vậy?
Địa Ma cười quái đản, khí tức dần dần sôi sục.

- Các hạ thứ lỗi, đây là trọng địa của Dương gia, ngoài gia chủ ra thì không ai được vào. Mời các hạ đợi ở đây cho!
Một vị thái thượng trưởng lão Siêu Phàm Cảnh trong số họ nhẹ nhàng nói.

- Không được, ta phải đi theo thiếu chủ mọi lúc mọi nơi.
Địa Ma chậm rãi lắc đầu, không muốn thương lượng.

Sở dĩ lão theo đến đây là để bảo vệ Dương Khai, bây giờ họ muốn tách lão khỏi Dương Khai, Địa Ma nào chịu đồng ý?

- Địa Ma, ngươi ở lại đây đi.
Dương Khai ngoái đầu ra lệnh.

- Thiếu chủ...

Dương Khai lắc đầu, ra hiệu mình không sao.

- Vậy thiếu chủ hãy cẩn thận.
Địa Ma nhíu mày, trầm giọng dặn dò.Dương Ứng Hào khẽ động thần sắc, không kìm được bật cười:
- Các hạ đang lo là bọn ta sẽ gây bất lợi cho gia chủ?

- Tri nhân tri diện bất tri tâm, chuyện này không chắc được.
Địa Ma cười khẩy.

- Địa Ma, không được xấc xược.
Dương Khai lạnh lùng quát.

- Dạ.
Địa Ma vội đáp.

Ba vị thái thượng trưởng lão kia ngơ ngác nhìn nhau, chợt phì cười, tán dương Địa Ma:
- Lòng trung thành của các hạ với gia chủ, bọn ta đều đã thấy rõ, dám hỏi các hạ xưng hô thế nào?

Tuy họ đều biết đến sự tồn tại của Địa Ma, nhưng chưa bao giờ biết tên lão.

Địa Ma lên mặt:
- Lão phu là Địa Ma.

Ba vị thái thượng trưởng lão ngầm hiểu trong bụng, nhưng không để tâm, một người trong đó nói:
- Vậy Địa huynh xin chờ ở đây, nhanh thì hai canh giờ, lâu thì ba bốn ngày, gia chủ sẽ trở ra. Người đâu, dâng trà!

Lập tức liền có người chuẩn bị trà để tiếp đãi lão.

Dương Khai theo Dương Ứng Hào tiến vào bên trong đại điện, mãi một lúc sau mới đến trước cửa điện. Ngẩng đầu lên nhìn, Dương Khai lẩm bẩm:
- Thần Căn Điện?

- Đúng vậy, Thần Căn Điện.
Dương Ứng Hào gật đầu.
- Đây là điện đường trọng yếu nhất, cũng là căn cơ của Dương gia. Ngoài gia chủ các đời ra, không ai được phép đặt chân vào đây. Kể cả thái thượng trưởng lão của Dương gia... nếu không phải trong điều kiện riêng biệt, cũng không thể vào được trong này.

Dương Khai khẽ gật đầu. Hắn đã nghe nói đến tên tòa điện này, cũng biết đây là trọng địa của Dương gia. Mức độ quý giá ẩn giấu trong nơi này thậm chí còn vượt xa Hóa Long Trì, nhưng không ai biết ở đó rốt cuộc có bí mật gì.

- Đại bá, đệ tử chỉ là gia chủ tạm thời, hơn nữa cũng sẽ không quản bất kỳ chuyện gì trong Dương gia, chỉ là vì Bát đại gia cần liên thủ với phủ đệ của đệ tử để đối kháng Thương Vân Tà Địa nên đệ tử mới gánh danh nghĩa này. Vào đây liệu có sao không?
Dương Khai nhíu mày hỏi.

- Gia chủ tạm thời... thì cũng là gia chủ mà.
Dương Ứng Hào mỉm cười.
- Cứ yên tâm vào trong đi.

Nói xong, y giơ tay đẩy cửa Thần Căn Điện ra.

Két...
Cửa chính rộng mở. Dương Khai tập trung nhìn vào trong. Ngoài dự kiến của hắn, đại điện này trống không, ngoài cái lư hương khói bay nghi ngút trước điện ra thì chẳng còn gì khác.
Theo Dương Ứng Hào vào trong, Dương Khai nhìn quanh quất, chợt phát hiện một vài thứ không tầm thường.

Trên bốn góc tòa đại điện này là sừng sững bốn bức tượng đá uy phong lẫm liệt, sống động như thật.

Bốn tượng đá Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ nằm ở bốn góc, giữa bốn bức tượng này có âm ỉ một mối liên hệ thoắt ẩn thoắt hiện.

Dương Ứng Hào dẫn Dương Khai tới vị trí chính giữa tòa đại điện. Y dùng móng tay vạch ra một vết thương trên đầu ngón tay.

Y vung tay lên, bốn giọt máu lập tức bay ra, đánh vào miệng bốn bức tượng một cách chuẩn xác.

Như thể có phản ứng rất ghê gớm, bốn bức tượng chợt bừng sáng từng đường hoa văn trận pháp. Một nguồn năng lượng khó hiểu bắn ra từ miệng bốn bức tượng và nhanh chóng hội tụ giữa khoảng không.

Dương Khai ngẩng lên nhìn, chỉ thấy giữa hư không chợt có ánh hào quang trắng xóa bùng lên. Năng lượng từ bốn bức tượng càng trút vào, thì hào quang này càng tỏa sáng, càng to lớn hơn.

- Ngươi sắp được hưởng đãi ngộ dành riêng cho gia chủ Dương gia các đời, và đó cũng là điều cơ mật nhất của Dương gia. Trước đó ta đã hỏi ngươi, tại sao mỗi một đời gia chủ Dương gia đều có thể chạm đến Thần Du Chi Thượng. Giờ bí mật này đang ở ngay trước mắt ngươi. So với việc nói cho ngươi biết thì thà để ngươi đích thân thể nghiệm, ngươi sẽ có thể hiểu được nguyên nhân trong đó. Đây cũng là ích lợi sẽ được hưởng khi ngồi vào ghế gia chủ.
Dương Ứng Hào nhìn quầng sáng trên không, lên tiếng giải thích.

- Đại bá.
Dương Khai ngập ngừng.
- Làm vậy có thích hợp không?

- Có gì mà không thích hợp?
Dương Ứng Hào nhướn mày.

- Nếu là ích lợi, đệ tử lấy đi mất thì sau này đại ca hoặc nhị ca đến đây, chẳng phải không còn gì cho họ nữa sao?
Dương Khai có phần lo lắng, lấy đi mất ích lợi thì phải chịu trách nhiệm, Dương Khai cũng không muốn cả đời bị trói buộc ở Dương gia.

Dương Ứng Hào ngạc nhiên nhìn hắn, chợt phì cười, lắc đầu nói:
- Ngươi tham lam lắm, muốn lấy hết à? Ừ, nếu ngươi có bản lĩnh này thì không phải lo lắng, lấy được bao nhiêu cứ lấy bấy nhiêu. Có điều ta nghĩ ngươi không lấy được hết đi đâu. Đừng hỏi ta tại sao, ngươi vào trong đó rồi sẽ hiểu lý do để ta nói vậy.

Nghe y nói thế, Dương Khai lại càng thêm ngờ vực.

- Có điều hãy nhớ lấy, vào trong đó sẽ có những mối nguy hiểm nhất định, nếu thấy không ổn thì phải ra ngoài ngay.

- Đệ tử biết rồi.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

Đúng lúc này, quầng sáng trên không chợt ổn định lại, năng lượng phóng ra từ miệng bốn bức tượng cũng không tiếp tục truyền tới, tất cả trở về trạng thái tĩnh lặng.

Đến khi nhìn thấy cảnh tượng trong khoảng trời đó, mắt Dương Khai chợt sáng rực. Hắn cảm thấy cảnh tượng này rất quen thuộc, ngẫm kỹ một lúc, hắn cuối cùng cũng nhớ ra.

Quả cầu ánh sáng này khá giống thứ mà hắn đã nhìn thấy trong Phong Thần Điện trước đây.

Trong Phong Thần Điện, các cường nhân Siêu Phàm Cảnh của Bát đại gia tụ thần thức của mình về một chỗ, khai tịch ra một không gian ý chí chỉ họ mới có thể ra vào. Trong không gian đó, họ mài giũa võ kỹ, cảm ngộ võ đạo thiên đạo. Với phương pháp này, họ có thể tung ra toàn lực, không phải lo sẽ phá hủy kiến trúc xung quanh và gây thương vong không đáng có.

Và lúc này, quả cầu ánh sáng khổng lồ trong Thần Căn Điện và quả cầu ở Phong Thần Điện như đúc từ một khuôn ra, không khác gì nhau.

Dương Khai chợt mơ hồ biết được trong đó ẩn chứa bí mật gì.

- Có thể vào rồi, giải phóng thần thức của ngươi đi.

Nghe Dương Ứng Hào nói thế, Dương Khai cũng không chút do dự, liền giải phóng sức mạnh thần thức, đẩy vào trong quả cầu ánh sáng nọ.

Dương Ứng Hào ngoái lại nhìn hắn, vẻ mặt thấp thoáng sự kỳ vọng.

Năm đó, y vào bên trong đã gặt hái được thành quả không nhỏ. Bước từ trong đó trở ra, tu vi của y nhanh chóng tăng lên đến Thần Du Chi Thượng không một chút chướng ngại.

Có lẽ trong bao nhiêu thế hệ Dương gia, cũng chỉ có Dương Khai là tư chất tuyệt đỉnh nhất. Dương Ứng Hào cũng rất hiếu kỳ và mong đợi, hắn có thể gặt hái được thành quả lớn đến đâu từ nơi này.

Ở trong đó, có hội tụ kinh nghiệm quý giá của vô vàn thế hệ Dương gia.

Trong quả cầu ánh sáng khổng lồ đó, linh thể thần hồn của Dương Khai dần dần hiển hiện.

Hệt như lúc hắn vô tình xâm nhập vào không gian ý chí của tám người ở Phong Thần Điện, thế giới này dường như khác với hiện thực, đó là thế giới hư ảo đơn thuần.

Gió thổi vù vù, trời xanh không gợn mây, khắp nơi chim ca hoa nở, đẹp đến lộng lẫy ngất ngây.

Tứ bề có từng đốm trắng tản mác ánh sáng âm u đang lượn lờ quanh Dương Khai.

Dương Khai hiếu kỳ quan sát những đốm trắng này, thình lình, thần sắc hắn bỗng cứng đờ, hắn nhìn chằm chằm vào mấy đốm trắng đó, vẻ mặt cảnh giác.

Một tiếng cười to lớn vang lên. Những đốm trắng đó nhanh chóng tản ra, tạo thành vòng tròn vây quanh Dương Khai.

Ngay sau đó, những đốm trắng này bắt đầu nhúc nhích, biến thành từng linh thể thần hồn rõ ràng. Những linh thể thần hồn này đều mạnh vô cùng, toàn ở mức Siêu Phàm Cảnh, nam có nữ có, cả nam cả nữ đều tóc bạc phơ.

Chương 587: Tổ tiên Dương gia

Những linh thể thần hồn của các lão cường nhân tóc bạc phơ này đều phấn khởi quan sát Dương Khai, vẻ mặt mỗi người một kiểu. Có người tỏ ra thích thú, người thì thần sắc u ám, lại có người cười quái đản, khí tức nguy hiểm.

- Bao nhiêu năm rồi?
Chợt có một giọng nói truyền tới.
- Kể từ cái lần tên tiểu tử Dương Ứng Hào vào đây, đã gần hai mươi năm rồi nhỉ?

- Tròn hai mươi năm!
Có người đáp.

- Hai mươi năm, chớp mắt mà đã qua rồi.

- Mới hai mươi năm sao đã có người vào tiếp rồi? Dương Ứng Hào chết rồi ư? Không đúng, nếu hắn chết rồi, lẽ ra linh thể thần hồn phải đến đây rồi. Hắn chết ở bên ngoài chăng?

- Hê hê, từ đầu ta đã bảo tiểu tử đó không hợp để làm gia chủ, quả đúng là vậy.

- Tên tiểu tử này cũng không được, trông quá trẻ, chưa đủ lông đủ cánh sao vào đây được?

- Ầy, xem ra Dương gia càng ngày càng xuống dốc rồi. Có ngày lại đến lượt một tên nhóc thế này được làm gia chủ, còn ra thể thống gì nữa?

- Này ranh con, có phải người của Dương gia không? Thành thật trả lời đi, nếu dám lừa gạt bọn ta, ngươi muốn sống không được mà chết cũng không xong đâu đấy!

Từng tiếng quát tháo dội lại từ tứ phía. Mấy linh thể thần hồn tóc bạc này đều chen mồm chen miệng, lời ai nấy nói, như thể đã nhiều năm rồi không mở miệng nói chuyện với ai, nay khó khăn lắm mới bắt được một linh thể thần hồn của người sống, họ bèn bổ bả thao thao bất tuyệt.

Dương Khai trầm mặc, lạnh lùng quan sát chung quanh, hắn đẩy nhanh mạch suy nghĩ, dần dần đã hiểu rốt cuộc cục diện gì đang bày ra trước mắt.

- Ủa, không nói gì hết? Chẳng lẽ bị câm?

- Ta thấy nó không phải là người của Dương gia! Nuốt luôn đi, ha ha.

- Không phải người của Dương gia thì sẽ không vào được nơi này. Muốn khởi động Tượng Tứ Thánh Thú phải dùng đến huyết mạch Dương gia.

- Tiểu tử này lại không hề tỏ ra hoang mang, xem ra tâm tính cũng rất trầm ổn. Năm đó Dương Ứng Hào vào đây còn bị chúng ta dọa cho thất kinh hồn vía cơ đấy.

- Dương Ứng Hào, hừ, bùn lầy không dựng được tường. Có lẽ giờ hắn đang chết ở xó xỉnh náo đó ai mà biết được.

- Câm mồm hết cho ta!
Một tiếng quát giận giữ vang lên, đông đảo linh thể thần hồn lập tức im bặt.

Dương Khai nhìn theo hướng giọng nói đó liền nhìn thấy một lão bà tóc bạc mặt hồng hào, tay chống gậy, im lặng lơ lửng cách đó không xa, ánh mắt nghiêm nghị chú mục vào hắn.

Có thể nhìn ra được, lão bà này thời trẻ hẳn là một mỹ nhân, hơn nữa còn là một nữ nhân rất mạnh, có lẽ vai vế cũng rất cao trong số các linh thể thần hồn này, không thì bà vừa quát lên, những người khác đã chẳng im phăng phắc như thế.

Quay người lại, Dương Khai giáp mặt với bà, chắp tay nói:
- Đệ tử dòng chính Dương gia, hàng thứ chín, Dương Khai bái kiến chư vị tổ tiên!

Một tia ngạc nhiên thoáng qua đôi mắt lão bà:
- Ngươi biết bọn ta là tổ tiên Dương gia?

- Đoán ra được chút đỉnh ạ.
Dương Khai khẽ gật đầu.

Lão bà nhìn hắn một cái rõ tán dương:
- Không tồi, nhãn lực cũng được, khá hơn Dương Ứng Hào một chút. Năm đó khi hắn vào đây, bà già này còn phải giải thích cho hắn nửa ngày trời. Dương Ứng Hào thế nào rồi? Có phải chết rồi không?

- Đại bá vẫn khỏe mạnh, chính đại bá đã mở nơi này ra để vãn bối vào.
Dương Khai nghiêm mặt đáp.

- Ừ.
Lão bà khẽ gật đầu.
- Có biết đây là nơi nào không?

- Đại bá nói là nơi cơ mật nhất của Dương gia.
Dương Khai nhoẻn miệng cười.
- Theo vãn bối thấy, đây hẳn là nơi tụ tập thần thức của các liệt tổ liệt tông Dương gia khi đã tạ thế.

Không một ai không giật mình, ánh mắt lóe lên tia nhìn bất thường mà chĩa vào Dương Khai.

- Điều này mà ngươi cũng đoán ra được?

- Tiên sư, chắc chắn là tên tiểu tử Dương Ứng Hào đã cho nó biết. Lão tử đã nói rồi mà, đưa người đến đây thì được, nhưng không được nói gì hết mà để đấy cho bọn ta. Hiếm có cơ hội tốt được nói chuyện với người sống, vậy mà bị hắn phá hỏng mất. Lão tử phải làm cương thi để giết chết tiểu súc sinh đó!- Tam gia, nguôi giận nguôi giận!

- Đúng rồi, xương cốt của ông chắc đã thành cát bụi từ lâu rồi, sao làm cương thi được?

Hình như đã nhiều năm rồi họ không nói câu nào, nay gặp được Dương Khai, ai nấy cũng tỏ ra rất hưng phấn, nắm cơ hội là nói luôn mồm, ồn ào đến điếc tai.

Lão bà trừng họ một cái thật nghiêm khắc, chúng nhân vội vàng im lặng.

- Không sai, đúng như ngươi nói, đây là nơi hội tụ thần thức của liệt tổ liệt tông Dương gia sau khi chết. Các linh thể thần hồn ở đây, sinh tiền đều là thái thượng trưởng lão của Dương gia!
Lão bà gõ gậy xuống, dõng dạc nói:
- Ta là thái thượng trưởng lão đời thứ hai của Dương gia, Dương Nghi!

Dương Khai khẽ động sắc mặt. Đời thứ hai của Dương gia, không biết phải ngược dòng thời gian về bao nhiêu năm nữa.

- Cao thủ Thần Du Chi Thượng của Dương gia, nếu nhận thấy mình sắp đến cực hạn số mệnh thì sẽ đến Thần Căn Điện, đưa thần thức vào trong tượng Tứ Thánh Thú, bảo toàn kinh nghiệm cả đời để sau ngày các hậu bối đến tiếp thu. Sau nhiều năm, nhiều thế hệ, đã tạo nên quy mô như hiện giờ.

Dương Khai nhìn quanh quất, đếm sơ sơ thì thấy ở đây có ít nhất bốn đến năm mươi linh thể thần hồn của cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Số lượng và nguồn năng lượng khổng lồ đến vậy mà hấp thụ hết toàn bộ thì sẽ tiến cao vượt bậc.

- Dương gia, chỉ có mình gia chủ mới được vào đây để hấp thụ ích lợi từ linh thể thần hồn của bọn ta. Khi đã có được kinh nghiệm của bọn ta, bất cứ ai khi sắp đột phá lên Thần Du Chi Thượng đều không gặp chướng ngại, điểm này ngươi hiểu được không?

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

Có được những cảm ngộ của họ thì quả thật sẽ không gặp chướng ngại khi thăng lên Siêu Phàm Cảnh. Chỉ cần sức mạnh bản thân theo kịp thì cứ duy trì việc đột phá trong vô lo.

Dương Nghi lại nói:
- Ngươi được Dương Ứng Hào đưa đến đây, vậy tức là ngươi chính là gia chủ hiện tại. Bọn ta đã chết rồi, lẽ ra sẽ không quan tâm hiện nay Dương gia ra sao nữa, nhưng bà già này vẫn không thể không hỏi, tại sao trẻ như ngươi lại được ngồi vào chức gia chủ, ngươi có tư cách gì?

- Vãn bối có tư cách gì?
Sắc mặt Dương Khai quái dị hẳn, hắn suy nghĩ rồi nói:
- Năm nay vãn bối chưa đầy mười chín tuổi, đã có tu vi Thần Du Cảnh ngũ tầng, thủ hạ có hai mươi bảy vị cường nhân Siêu Phàm Cảnh, tư cách như vậy đã đủ chưa ạ?

- Tu vi của ngươi thì ta có thể nhận ra, sức mạnh thần thức của ngươi bọn ta đều cảm nhận được. Nhưng còn Siêu Phàm Cảnh mà ngươi nói đó... là sao?
Dương Nghi nhíu mày đầy thắc mắc. Những người khác cũng ngơ ngác nhìn Dương Khai.

Dương Khai ngạc nhiên, lúc này hắn mới nhớ ra, cảnh giới Siêu Phàm Cảnh chỉ có cường nhân ở phủ mình mới biết tên, mấy liệt tổ liệt tông Dương gia này có lẽ chưa nghe đến bao giờ.

- Siêu Phàm Cảnh... chính là Thần Du Chi Thượng mà mọi ngươi hay gọi.
Dương Khai giải thích.- Hóa ra thế nhân đã đặt tên cho cảnh giới này rồi.
Dương Nghi gật đầu ngưỡng mộ, họ hiểu rất mơ hồ về Thần Du Chi Thượng.

- Hai mươi bảy vị Thần Du Chi Thượng?
Có người thốt lên, kinh ngạc nhìn Dương Khai, cười bảo:
- Tiểu tử, nói dối là phải trả giá đắt đấy nhé.

Những người khác cũng đều lộ vẻ buồn cười, cho rằng Dương Khai đang khoác lác.

- Vãn bối có cần phải nói dối với người đã chết không?
Dương Khai thản nhiên nghiêng đầu nhìn xung quanh.

Bọn họ dần chuyển sắc mặt, lúc này mới ý thức được lời hắn nói có khả năng là thật.

Nhưng thủ hạ có tới hai mươi bảy vị Thần Du Chi Thượng, thì họ không thể chấp nhận được. Con số này quá to lớn.

- Tạm không bàn chuyện ngươi nói thật hay nói dối, nhưng nếu muốn đoạt lấy thứ gì đó từ bọn ta, thì cũng phải tỏ ra có chút bản lĩnh mới được.
Dương Nghi hừ lạnh tanh.

- Xin tiền bối chỉ giáo.

- Đời thứ hai Dương gia đã hao tâm tổn sức tạo ra tượng Tứ Thánh Thú, mục đích vốn là để lại kinh nghiệm cho đời sau. Bao nhiêu năm qua, bọn ta cũng đều làm vậy, mỗi một người bước vào đây đều được hưởng lợi ích cực lớn. Nhưng... đã quá lâu rồi.
Vẻ mặt Dương Nghi có phần đau khổ.
- Bà già này đã chẳng còn nhớ nổi linh thể thần hồn của mình bị nhốt ở đây bao nhiêu năm rồi nữa. Ở không gian hư vô tĩnh mịch khôn cùng này bao nhiêu năm, bất cứ ai cũng sẽ đâm ra bất an hoang mang. Ý chí và ý định ban đầu của bọn ta đã bị năm tháng dài dằng dặc này bóp méo cả rồi.

- Nghĩa là sao ạ?
Dương Khai chau mày, chợt phát hiện khí tức của mấy linh thể thần hồn đang vây quanh mình đã đổi khác.

Từng người trong số họ đều toát ra thứ khí tức u ám đáng sợ, họ nhìn hắn đau đáu như con mãnh thú đang chực vồ mồi.

- Hẳn là Dương Ứng Hào đã nói với ngươi, vào trong này sẽ có những nguy hiểm nhất định, hơn nữa nguy hiểm này đến từ chính bọn ta!
Dương Nghi lạnh lùng nói:
- Nguyện vọng lớn nhất hiện giờ của bọn ta chính là thoát khỏi nơi này. Và ngươi chính là công cụ tốt nhất!

- Các tiền bối muốn cướp xác?
Dương Khai thất kinh.

- Đó là bản năng tự chủ của mấy linh thể thần hồn này khi bị giam nhiều năm đến vậy. Tuy bọn ta cũng biết khắc chế, nhưng ngươi hãy cẩn thận.
Dương Nghi dõng dạc nhắc nhở.
- Đã vào đây thì một là ngươi sẽ có được kinh nghiệm của bọn ta và an toàn trở ra, hai là linh thể thần hồn của ngươi sẽ bị một trong số bọn ta thôn tính, chiếm lấy thân xác và sống thay cho ngươi.

Dương Khai nhìn xung quanh, nhận ra quả nhiên đúng như Dương Nghi nói, linh thể thần hồn của mấy liệt tổ liệt tông Dương gia này đều đang nhìn hắn thèm thuồng, như thể muốn nuốt trọn thần thức của hắn, nhưng họ cũng đều đang vất vả kháng cự cảm giác rục rịch bản năng và khống chế bản thân.

Tình hình này có hệ trọng cũng có nhẹ nhõm, những người đã bị giam cầm quá lâu thì bản năng và dục vọng sẽ càng mãnh liệt. Còn những ai mới bị giam trong thời gian ngắn thì dấu hiệu sẽ đỡ hơn một chút.

- Nhiều năm trôi qua rồi, đã có rất nhiều linh thể thần hồn đánh mất lý trí trong năm tháng vô tận, họ chìm vào năng lượng hung bạo vô thức và bị bọn ta hợp lực hủy diệt. Đó cũng là vận mệnh tương lai của bọn ta.

- Vậy thì các tiền bối cũng thật đáng thương.
Dương Khai nhìn họ đầy cảm thông.

Nhận thấy ánh mắt hắn, tất cả bọn họ đều thầm lấy làm kinh ngạc.

Những người từng vào đây, không mừng vui hết đỗi thì cũng hoảng sợ bất an, nhưng chưa bao giờ có ai cảm thông với họ cả.

Dương Khai là người đầu tiên.

Nét hung tợn trên mặt Dương Nghi chợt dịu xuống, bà sững sờ nhìn Dương Khai, một lúc sau mới nói:
- Đáng thương hay không thì đó là lựa chọn của bản thân bọn ta, lời đánh giá của ngươi chẳng có chút ý nghĩa gì hết. Sau này nếu ngươi chẳng may bỏ mạng ở nơi khác, thì linh thể thần hồn cũng sẽ trở về đây, lưu lại kinh nghiệm và cảm ngộ tu luyện cho con cháu Dương gia đời sau.

- Không đâu.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, thần sắc kiên định.
- Có điều, vận mệnh thương tâm của các tiền bối, hôm nay sẽ được vãn bối đánh dấu chấm hết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau