VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 566 - Chương 570

Chương 568: Thiên hạ đệ nhất nhân

Năm vị Tà Vương nói như vậy, hiển nhiên là đối với Dương Bách tin tưởng lớn lao.

Dương Bách thần sắc thản nhiên, tùy ý nói:
- Đi xem thôi.

Gã đối cảm thấy hứng thú với bí bảo kết giới có thể ngăn cản năm vị Tà Vương này.

Đi tới bên ngoài Dương Khai phủ, Dương Bách thần sắc ngưng trọng nhìn Thiên Hành Cung trong suốt kia, thần thức mạnh mẽ lần lượt điều tra, lại vẫn luônchung không thấy gã có ý xuất thủ.

Bọn Tà Vương yên lặng cùng đợi, cũng không có nóng nảy.

Qua một lúc lâu, Dương Bách mới lắc đầu nói:
-Vật này ta không có biện pháp.

-Cái gì?
Mọi người kinh hô, sắc mặt quái dị.

Bọn họ đều đã tự mình lĩnh giáo qua Tà Vương Dương Bách cường đại, vẫn luôn cho rằng gã là cao thủ lợi hại nhất thiên hạ, nhưng hôm nay nghe được đáp án trong miệng gã, mấy người nhất thời có chút không dám tin.

Ngay cả chủ thượng cũng không phá vỡ được kết giới này?

- Có ý tứ, bí bảo này đã vượt ra khỏi phạm trù thế giới này, không phải loại người có cảnh giới như chúng ta có thể lấy ra được. Là do ai xuất ra?
Dương Bách trên mặt thản nhiên mỉm cười, hỏi một tiếng.

- Người kia.
Độc Vương chỉ vào Mộng Vô Nhai.

Dương Bách lập tức nhìn tới trên người Mộng Vô Nhai, hai người cách hơn mười trượng nhìn nhau, Tà chủ trong ánh mắt không khỏi trào ra vẻ tôn kính, ngược lại Mộng Vô Nhai mặc dù đang nhìn hướng Tà chủ, vẻ mặt vẫn thản nhiên nhiên thong dong như trước, dường như đứng ở trên mây quan sát đối phương.

Dương Bách quay đầu lại, nhìn Địa Ma phía trong đám người, cười ấm áp, trên mặt hiện lên vẻ thân thiết, nhẹ nhàng gật đầu:
-Xin chào!

-Khặc khặc-xxxxxxx..
Địa Ma cười quái dị không ngừng.

Ai cũng không biết hai người bọn họ lại như vậy, dường như người quen nói chuyện chào hỏi nhau, duy chỉ có Dương Khai như thoáng nghĩ ra điều gì đó.

Nếu hắn đoán không lầm, Tà chủ Dương Bách sở dĩ tà công đại thành, có thành tựu như ngày hôm nay, nguyên nhân chính là vì cái xác chết ma đầu ở dưới Khốn Long Giản kia.

Những năm bị vây khốn ở Khốn Long Giản kia, Dương Bách đích thị tìm được một ít phương pháp tu luyện từ t xác chết, kế thừa y bát ma đầu kia, cho nên thực lực mới tiến triển mạnh như vậy, mới có một thân thần thông này.

Mà cỗ thi thể kia hiện giờ chính là Địa Ma sở hữu, Địa Ma thần hồn linh thể nhập chủ trong đó, hút hết tà khí ở dưới Khốn Long Giản, đoạt xá thành công.

Một kẻ thừa kế y bát đại ma đầu kia, một kẻ khác lại chiếm cứ xác chết ma đầu, có cùng nguồn gốc tự nhiên giữa hai người sẽ có cảm ứng vi diệu.

Dương Bách quay đầu lại, thần sắc trở nên nghiêm túc, hơi khom người, trầm giọng nói:
-Sư tôn!

Lăng Thái Hư hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt xanh mét:
-Ta không phải sư tôn của ngươi.

Dương Bách đứng dậy, thản nhiên nói:
-Nhất nhật vi sư, chung sinh vi sư (một ngày là thầy, cả đời là thầy), mặc dù ngài thừa nhận hay không thừa nhận, Dương Bách ta cả đời này chỉ có một vị sư tôn là ngài.

Dương Khai phủ mọi người lúc này mới bỗng nhiên nhớ lại, Lăng Thái Hư và Tà chủ là quan hệ sư đồ.

Tuy nói một tay có thể bồi dưỡng một đồ đệ như vậy, cũng có thể ngạo nhân, nhưng ai cũng có thể nghe ra được, giọng điệu ảo não và hối hận của Lăng Thái Hư.

Nếu ngày đó trực tiếp giết chết nghịch đồ ngày, mà không phải phế tu vi bỏ lại ở Khốn Long Giản để hắn tự sinh tự diệt, thì hiện giờ thiên hạ cũng sẽ không có rất nhiều người vô tội chết và đổ máu như vậy.

-Nghe nói sư tôn phá được tâm kết, thành công đột phá, Dương Bách thật vui mừng.
Tà chủ nhìn Lăng Thái Hư, thần sắc bình tĩnh.

-Do ngươi ban tặng, lão phu cũng là nhân họa đắc phúc.
Lăng Thái Hư mặt trầm như nước.

-Sư tôn dạy bảo đệ tử nhiều năm, đệ tử cũng có thể vì sư tôn làm chút điểm cống hiến.
Lúc Dương Bách nói lời này, tuyệt không chút ý áy náy, làm cho Lăng Tiêu Các mọi người lập tức không vui.

Lăng Thái Hư hừ lạnh, ánh mắt băng hàn.

Chuyện xưa, lão đối với vị nhị để tử này của mình đặt bao nhiêu kỳ vọng lớn lao, âm thầm cảm thấy gã cùng với lão Đại có thể đạt tới thành tựu rất cao, cũng dốc lòng tài bồi. Nhưng giờ, lão với nhị đệ tử này cũng là thất vọng tới cực điểm.

-Ngươi chính là vị sư điệt kia đi?
Dương Bách lại nhìn về phía Dương Khai ở trong đám người, ánh mắt sáng quắc,
-Lại nói, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.

-Sư thúc, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.
Dương Khai hướng gã nhếch miệng cười.

Dương Bách nhẹ nhàng gật đầu:
-Cha ngươi tình huống như thế nào?

Dương Khai ha hả cười lạnh, ánh mắt như mũi đao giống như băng hàn:
-Nhờ phúc sư thúc, gia phụ hết thảy mạnh khỏe.-Vậy thì tốt rồi.
Dương Bách hít vào một hơi, không nói thêm lời.

Nên nói đều đã nói, nên chào hỏi cũng đều chào hỏi, đối phương tránh ở bên trong kết giới kia, gã cũng không có bất kỳ biện pháp nào. Tiếp tục ở đâu giằng co chỉ tổ phí thời gian.

-Khinh La, ngươi lưu lại đây trông coi bọn họ, những người khác đi theo ta.
Dương Bách thản nhiên ra lệnh một tiếng, chợt hành lễ với Lăng Thái Hư, dẫn năm vị Tà Vương còn lại thong dong rời đi.

Chỉ để lại Phiến Khinh La, thần sắc cổ quái đứng nguyên tại chỗ.

Nàng không biết Dương Bách an bài nàng ở lại giám thị bên này, có phải có thâm ý khác hay không.

Rất nhanh, võ giả và yêu thú hợp tụ trong Chiến thành đều đã tập kết một chỗ, dưới sự dẫn dắt của Dương Bách và năm đại Tà Vương, khí thế như cầu vồng, đánh tới Trung Đô, hiển nhiên muốn thừa dịp Trung Đô còn chưa kịp phòng ngự tốt, hung mãnh bất ngờ đánh tới.

Đợi sau khi đám người đó thực sự rời đi, Phiến Khinh La mới từ xa xa liếc mắt nhìn Dương Khai một cái, chợt bước đi tới Dương Khai phủ.

Bích Lạc không biết từ nơi nào vọt tới, nhắm mắt theo đằng sau Phiến Kinh La.

Đám người Dương Khai phủ, bất kể nam nữ lão ấu, đều kinh ngạc nhìn vị Yêu mị nữ Vương nổi tiếng thiên hạ này, mặc dù nàng không có thi triển mị công, vẻ xinh đẹp tuyệt thế kia lực sát thương cũng không phải người bình thường cho thể thừa nhận được.

Không ít nam tử trẻ tuổi thần sắc dại ra, dường như hồn phách bình thường đều bị hút đi. Bọn nử tử âm thầm tự so sánh với bản thân mình nhưng bất kể lầ ai, cũng không khỏi sinh ra một loại cảm giác tự ti.

Trong phủ, chỉ sợ cũng chỉ có tuyệt sắc Tô Nhan, mới có thể cùng Phiến Khinh La phân cao thấp.

Có lẽ, Hạ Ngưng Thường cũng có thể, nhưng chưa có ai thấy qua diện mục thật của nàng, dù là Dương Khai cũng chưa từng, tự nhiên không thể so được. Nhưng vẻ xinh đẹp quyến rũ, không có nữ tử nào có thể cùng Phiến Khinh La đánh đồng.

-Yêu tinh kia!
Hồ gia tỷ muội bĩu môi, phương tâm thầm hận, không biết nữ nhân này rốt cuộc lớn lên như thế nào, lại họa quốc ương dân( hại nước hại dân) như vậy.

Thân hình mềm mại như rắn nước không xương, vòng eo vặn vẹo tạo nên từng vòng rung động lòng người, bờ mông cao ngất, hai gò bồng đảo no đủ, một thân quần áo màu lửa đỏ hiển thị rõ ràng ý cuồng nhiệt.

Phiến Khinh La cười dài, nện bước đi đến bên ngoài kết giới, duyên dáng nhìn Dương Khai.

- Mộng chưởng quầy, cho nàng vào đi.
Dương Khai mở miệng nói.

Mộng Vô Nhai sửng sốt, kinh ngạc nhìn Dương Khai.

-Ta cùng nàng là người quen cũ, nàng sẽ không gây bất lợi với chúng ta đâu.
Dương giải thích một câu

Trong phúc chốc, vô số đạo ánh mắt chấn động ngạc nhiên nhìn qua, dường như không thể tin được Dương Khai không ngờ cùng nữ tử như vậy có qua lại.

-Ngươi tiểu tử này...
Mộng Vô Nhai cũng khâm phục chết mất, khi nói chuyện, phất tay, kết giới lập tức vỡ ra một đạo khe hở.

Phiến Khinh La và Bích Lạc hai người không có chút ý phòng bị nào, cứ như vậy đi thẳng tới, phía sau kết giới nhanh chóng khép kín.

Đi đến trước mặt mọi người, Phiến Khinh La duyên dáng thi lễ:- Gặp qua Lăng tiền bối.

Lăng Thái Hư nhíu nhíu mày thản nhiên nói:
- Không dám, Yêu mị nữ Vương nổi tiếng xa gần, ta và người đều là Thần Du Cảnh Chi Thượng, Lăng mỗ đảm đương không nổi lễ lớn như thế!

Lão đối với Tà Vương thân cận Dương Bách, vẫn vô cùng cảnh giác, tuy rằng Phiến Khinh La không có địch ý, nhưng Lăng Thái Hư vẫn cảnh giác với nàng ta.

Phiến Khinh La hé miệng cười, nói:
- Lăng tiền bối là sư tôn Dương Khai, thì cũng chính là tiền bối của ta. Ta với Dương Khai ...Ha..hả...

Phiến Khinh La còn nói chưa dứt lời, nhưng có thể nghe ra được ý vị sâu xa trong đó.

Mọi người trong phủ, cả đám vẻ mặt lập tức mờ ám, giống như phát hiện việc gì đó, Hoắc Tinh Thần và Đổng Khinh Hàn lại cười quái dị không ngừng.

- Chớ nên nói những lời dễ hiểu lầm cho người ta hiểu lầm như vậy.
Dương Khai nhíu nhíu mày.

Phiến Khinh La không khỏi bĩu môi, môi đỏ mọng rất mê người.

Bích Lạc đứng sau lưng nàng, nhìn về phía Dương Khai nghiến răng nghiến lợi , giương nanh múa vuốt.

- Lần này rốt cuộc sao lại thế này?
Dương Khai trầm giọng hỏi.

-Vì sao lại thế, cái đó chính ngươi cũng thấy rõ mà.
Phiến Khinh La vẻ mặt vô tội.

-Vì sao Thương Vân Tà Địa bỗng nhiên lại đánh tới nhanh vậy.

Chuyện lần này quá bất ngờ đến nỗi không kẻ nào có thế nghĩ tới được.

Phiến Khinh La than nhẹ một tiếng:
- Là do các ngươi tạo một cơ hội tốt như vậy cho chủ thượng, chẳng trách ai được.

- Ngươi nói Đoạt đích chi chiến?

- Đương nhiên
Đoạt đích chi chiến diễn ra, khiến cho bát đại gia thực lực phân tán thành hai mảnh, cho người ta có không gian đánh tan từng phần, hơn nữa lần trước các ngươi bao vây tiễu trừ thánh địa, cũng tổn thất không ít, hiện giờ nguyên khí còn chưa khôi phục, cơ hội tốt như vậy, chủ thượng tất nhiên phải tận dụng rồi.

-Các ngươi có thể thành công?
Dương Khai cười lạnh.

-Thành công hay không ta không biết.
Phiến Khinh La lắc đầu,
-Nhưng ta biết lấy tu vi thành tựu của chủ thượng hiện giờ, bát đại gia các ngươi không ai có thể ngăn cản được.

Dương Khai biến sắc:
-Gã rốt cuộc đã mạnh đến trình độ nào?

- Coi như thiên hạ đệ nhất nhân đi.
Mộng Vô Nhai tiếp lời, thần sắc có chút âm trầm.

-Hơn nữa, Bát đại gia các ngươi cũng không phải quá đoàn kết, Trung Đô quá lớn, Bát đại gia lại phân tán trên vị trí bát giác, người của thánh địa tấn công một nhà, những nhà khác có thể không chút do dự mà viện thủ sao?
Phiến Khinh La cười dàu nhìn Dương Khai, giọng điệu có chút bỡ cợt.

Dương Khai hừ lạnh:
-Thương Vân Tà Địa các ngươi cũng đâu phải bền chắc như thép!

Phiến Khinh La gật đầu nói:
-Đúng vậy, người của thánh địa so với Bát đại gia tộc còn tư lợi hơn, nếu không phải bây giờ có chủ thượng ở giữa phối hợp, thánh địa sáu Đại Tà Vương thậm chí còn coi nhau là địch, nhưng có chủ thượng liền khác trước.
Dương Khai, ngươi không cần nghĩ lạc quan nữa.
Chủ thượng lần này nhất định phải chiếm được Trung Đô.
Gã sẽ không để ý sinh tử của võ giả thánh địa, thậm chí ngay cả sống chết của sáu vị Tà Vương chúng ta, cũng chẳng là gì trong mắt gã, chỉ cần có thể bình diệt bát đại gia tộc các ngươi thì hy sinh chúng ta cũng chẳng là gì đối với gã.

-Chẳng lẽ các ngươi cứ vậy cam tâm tình nguyện để gã sử dụng sao?

-Không cam tâm tình nguyện, thì cũng không có cách nào phản kháng!
Phiến Khinh La thống khổ lắc đầu.

Dương Khai nhìn nàng, trầm ngâm một lúc mới nói:
-Ở lại đây đi, ở trong này, Dương Bách không có cách nào bắt ngươi được.

Phiến Khinh La cười khổ:
-Ở tại chỗ này, ta có thể an toàn, nhưng những người bên trong hành cung của ta ở Phiêu Hương Thành thì sao?

Dương Khai ngẩn ra, bỗng nhớ tới lần đầu ở bên trong hành cung của Phiến Khinh La, ba nữ tử đã hầu hạ hắn.
Mỹ phụ Vân Lệ còn có hai cái nha đầu Nhược Vũ, Nhược Tình.

Chương 569: Ưu đãi thật lớn

Nếu Phiến Khinh La thật sự làm phản, những nữ tử trong hành cung của nàng và người của Phiêu Hương Các, chắc chắn sẽ bị trả thù, lấy phong cách võ giả của Thương Vân Tà Địa thường thấy, sự trả thù nhất định cực kỳ bi thảm, làm người nghe kinh sợ.

Phiến Khinh La không giống với những Tà Vương Khác, nàng không phải người lãnh huyết, còn có điều cố kỵ, dĩ nhiên không thể đáp ứng yêu cầu của Dương Khai, ngay cả khi rất muốn cũng đành chịu.

- Các ngươi hay là thừa dịp hiện tại nhanh chóng rời khỏi nơi này, hoặc là trốn ở chỗ này không đi ra ngoài.
Phiến Khinh La sâu kín thở dài,
- Chỉ có như vậy các ngươi mới có thể an toàn, tự giải quyết cho tốt đi.

Dứt lời, liếc mắt nhìn Dương Khai, trong đôi mặt đẹp một vẻ thống khổ, dẫn Bích Lạc đi đường cũ trở về.

Trong lòng của nàng, đã lơ đãng gieo xuống hạt giống tình cảm với Dương Khai, hiện giờ đã nẩy mầm trưởng thành, chỉ sợ không lâu nữa sẽ hoàn toàn trưởng thành, khiếm khuyết thể chất độc quả phụ của nàng lúc đó sẽ hoàn toàn hiện ra.

Nàng sẽ phải liều lĩnh giữ lấy Dương Khai, một khi cùng nàng ân ái, với sự bá đạo âm độc của thể chất quả phụ, Dương Khai chắc chắn sẽ phải chết.

Phiến Khinh La không dám ở lại bên cạnh Dương Khai lâu, bởi vì càng tiếp xúc, loại tình chủng lại càng nhanh chóng trưởng thành.

Nàng nhất định phải rời khỏi nơi này, cố gắng rời xa Dương Khai càng xa càng tốt.

Mộng Vô Nhai cũng không làm khó nàng, như cũ mở ra kết giới để nàng rời đi.

Phiến Khinh La đi rồi, trong lòng một người một mảng nặng nề.

Theo như lời nàng nói, hiện giờ mọi người chỉ có hai con đường, một là trốn ở trong Thiên Hành Cung kết giới không ra, hai là thừa dịp Tà chủ và những Tà Vương Khác không có ở đây, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Đều có thể bảo vệ tính mạng của mình.

- Có đi hay không?
Mộng Vô Nhai nhìn Dương Khai dò hỏi.

- Đi nơi nào?
Dương Khai cười khổ, nếu đến cả Trung Đô cũng bị hủy, trong thiên hạ to lớn này, chỉ sợ không có chỗ cho mọi người dung thân.

Hoảng sợ chạy trốn như chó nhà có tang, không phải là điều Dương Khai muốn thấy.

- Không đi, vậy ở lại, tuy nhiên thực những người trong phủ này... phải khẩn trương đề cao thực lực.
Mộng Vô Nhai quay đầu nhìn một vòng, ở trong Đoạt đích chi chiến, lấy thực lực trong phủ, quả thực có ưu thế áp đảo hoàn toàn.

Nhưng trong thời điểm Thương Vân Tà Địa đột kích, chút lực lượng này vẫn có vẻ quá mức nhỏ yếu.

Không ít người đều tận mất chứng khiến chiến lực dũng mãnh của mấy Đại tà Vương, chiêu thức huyền diệu và bản lĩnh thông thần vẫn hiện rõ mồn một trước mắt, kích thích mọi người nhiệt huyết sôi trào, hận không thể nhanh chóng nâng cao thực lực bản thân, cùng Tà Vương phân cao thấp.

-Mặc kệ tình huống bát đại gia và Trung Đô như thế nào, chúng ta bên này nhất định phải tự bảo toàn lực lượng.
Dương Khai cũng đã suy nghĩ dần rõ ràng, hai tròng mắt mê man rất nhanh kiên định, nhếch miệng cười nói:
-Nếu đã vậy, đi tu luyện thôi.

Tất cả mọi người nhất tề gật đầu, có Thiên Hành Cung kết giới phòng hộ, bọn họ không cần lo lắng an toàn, an tâm nâng cao thực lực bản thân.

- Lý tiền bối, vượt qua cửa ải khó khăn lần này, vật của hải ngoại chư tông ta nhất định trả lại, trong khoảng thời gian này, các vị hay là vẫn ở lại đi.
Dương Khai quay đầu nhìn Lý Nguyên Thuần nói.

Lý Nguyên Thuần sợ run lên, mặc dù có chút không muốn, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu:
-Cũng được.

Lão cư trú ở hải ngoại đã lâu, đối với đại lục bên này cũng khá để ý, giờ kiến thức qua bí bảo trước kia chưa từng nghe qua, nhìn thấy cao thủ mà ở hải ngoại chưa từng thấy, tự nhiên có lòng muốn nhìn xem đến tột cùng, âu cũng là cơ hội khó có được.

Nhất là lão Mộng Vô Nhai kia, Lý Nguyên Thuần rất để ý lão, cảm giác được người này có chút gì đó rất lạ.

Trong phủ nhanh chóng khôi phục yêu tĩnh, ở bên trong một mảnh hoang tàn, cũng chỉ có Dương Khai phủ còn nguyên vẹn.

Mọi người ai về việc lấy, nên tu luyện thì tu luyện, cũng không cần lo lắng gặp phải đại nạn nữa.

Ngày đó, Dương Khai đưa cho Hạ Ngưng Thường phân phối rất nhiều Vạn Dược linh lịch để nàng sử dụng luyện đan.

Triệu tập toàn bộ Huyết tùy tùng trong phủ, tặng cho bọn họ mỗi người một ít Vạn Dược linh cao.

Mộng Vô Nhai nói qua, thứ Vạn Dược linh cao này bên trong tích chứa một ít thiên đạo pháp tắc thần kỳ, có thứ này tương trợ, có thể làm cho người ta dễ dàng cảm ngộ thiên đạo.

Vạn Dược linh cao tuy rằng vô cùng quý trọng, trên tay Dương Khai cũng không có nhiều, nhưng bây giờ là lúc cần dùng người nên lấy ra cho người tín nhiệm sử dụng.

Dương Khai hy vọng, những Huyết tùy tùng Thần Du Cảnh đỉnh phong trong phủ có thể thông qua Vạn Dược linh cao nhìn trộm huyền diệu của Thần Du Chi Thượng, có thể đột phá cảnh giới trước mắt.
Một khi thành công, những huyết tùy tùng này sẽ trở thành một đòn sát thủ mạnh nhất mà hắn nắm giữ trong tay.

Đến lúc đó mặc dù không có Thiên Hành cung của Mộng Vô Nhai, Dương Khai có thể tự bảo vệ mình trước tập kích của Thương Vân Tà Địa.

Một ngày sau, Ảnh Cửu từ Trung Đô trở về, mang theo tin tức khiến Dương Khai chấn động kinh ngạc.

Rất nhiều võ giả Thương Vân Tà Địa và yêu thú tấn công Trung Đô, từ cửa thành phía Tây Bắc Trung Đô tiến vào, diệt sạch sinh linh trong phạm vị mười dặm, trấn thủ nơi đó là Cao gia tổn thất thảm trọng, một vị Thần Du Chi Thượng Thái thượng trưởng lão bị Tà chủ giết chết, cao thủ gia tộc tổn thất thảm trọng, bất đắc dĩ phải lui lại, chạy trốn đến phía Bắc nơi Khang gia trấn thủ.

Thương Vân Tà Địa khí thế hung mãnh, thực lực quá lớn, vượt quá dự liệu của tất cả mọi người.

Sáu đại gia khác, cũng nhất tề phái viện binh, tập hợp ở địa giới Khang gia, chuẩn bị nghênh chiến Thương Vân Tà Địa.

Thời điểm Ảnh Cửu rời khỏi Trung Đô, song phương còn đang giằng co, tạm thời còn chưa đánh, chỉ có điều không biết bây giờ kết quả như thế nào.

-Tình hình Dương gia bên kia như thế nào?
Dương Khai vội vàng hỏi.

-Gia tộc vô sự, Thương Vân Tà Địa vẫn chưa có tấn công cửa phía Nam, tạm thời không có vấn đề gì, tứ gia và phu nhân đều rất an toàn, gia tộc cũng không phái bọn họ xuất chiến.

Nghe nói cha mẹ không phải nghênh chiến, Dương Khai không khỏi thời phào một hơi, lại nói:
- Ngương không đón bọn họ tới Chiến thành cùng ta hội hợp sao?

Ảnh Cửu lắc đầu:
-Tình huống Chiến thành bên này, Trung Đô không có biết, ngược lại tứ gia và phu nhân rất lo lắng an toàn của người.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, bên này đã sinh linh lầm than, trừ mọi người trong phủ, đã không còn ai sống sót,Trung Đô bên kia thật sự không biết tin tức ở nơi này.

-Ta đã biết, ngươi lui đi.
Dương Khai nói xong, lấy ra một ít Vạn Dược linh cao, dặn dò Ảnh Cửu phục dụng.

Ảnh Cửu tiếp nhận, nhanh chóng thối lui.

Ngẫm nghĩ một chút, Dương Khai gọi Kim Vũ ưng, viết một lá thư, sai nó gửi về Trung Đô Dương gia, báo tin bình an cho cha mẹ, cũng dặn dò bọn họ nếu có thể nhanh chóng đến Chiến thành.

Tuy nhiên Dương Khai đoán, lấy tính khí của Dương tứ gia, chỉ sợ là sẽ không rời khỏi ra tộc.

Nhưng nếu Thương Vân Tà Địa theo góc Tây Bắc tiến nào Trung Đô, bên phía Dương gia trong thời gian ngắn chắc cũng không có vấn đề gì lớn, hơn nữa bát đại gia cũng không ngồi không, đợi bọn họ thích ứng rồi, Thương Vân Tà Địa sẽ không có khả năng tiến triển thuận lợi như trước được.

An bài tốt hết thảy, Dương Khai cũng vội vàng tiếp nhập trạng thái bế quan.

Trong phòng, Dương Khai nín thở ngưng thanh, khoanh chân ngồi.
Thần thức trốn vào thức hải, thần hồn linh thể hiển hóa đi ra, kinh ngạc nhìn phía trên thức hải, phiêu phù một đoàn lớn thần thức lực lương tinh thuần.

Đoàn thần thức lực lượng tinh thuần này, là lần trước sau khi Kim nhân độc nhãn giết chết thần hồn linh thể lão già mặt chữ điển của Diệp gia còn sót lại.

Qua thời gian hai ba ngày, đến tận hôm nay Dương Khai còn có chút không dám tin, Kim nhân độc nhãn kia chỉ có một đạo kim quang, đã đem một vị Thần Du Chi Thượng thần hồn linh thể tiêu diệt.

Hắn cho tới bây giờ, mới có thời gian và công phu điều tra đoàn năng lượng tinh thuần mà lão già đó lưu lại sau khi chết.

Cẩn thận cảm ứng, rất nhanh, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện, một đoàn lớn năng lượng mạnh mẽ khổng lồ, chẳng những tinh thuần, hơn nữa bên trong còn tích chưa rất nhiều pháp tắc kỳ diệu.

Những pháp tắc này, hẳn đều là của vị cao thủ Diệp gia kia, là cảm ngộ đối với thiên đạo và võ đạo trong những năm gần đây.

Sau khi thần hồn linh thể của lão bị Kim nhân độc nhãn tiêu diệt, tất cả tư duy đều được tinh lọc hoàn toàn, chỉ để lại cảm ngộ năng lượng tinh thuần của lão.

Nhận thấy được điều đó, Dương Khai thần sắc không khỏi vui vẻ, không nghĩ tới một kích của kim nhân độc nhãn, mang đến cho mình chỗ tốt lớn như vậy.

Thần Du Chi Thượng cường giả tất cả lực lượng thần thức a, đây chính là thành quả mấy chục thậm chí trăm năm cố gắng tu luyện mới có, mà hiện tại có ở trong thức hải của Dương Khai.

Dương Khai thần hồn linh thể đi đến trước mặt đoàn năng lượng kia, ngồi xuống đối mặt với nó, tâm niệm vừa động, năng lượng tinh thuần khổng lồ liên tục không ngừng bị hút vào tay hắn.

Trong phút chốc, Dương Khai vui vẻ sung sướng, cảm giác như kẻ đói bụng đã nhiều ngày, bỗng nhiên ảo giác được ăn một bữa tiệc lớn vậy.

Tự thân linh hồn thể, lấy mắt thường có thể thấy được đang tăng cường, lớn mạnh.

Thức hải phía dưới Dương Khai cũng vui vẻ phập phồng, cuồn cuộn như sóng biển.

Một đoàn năng lượng khổng lồ này, đã có còn tư duy khi còn sống của Diệp gia cao thủ, là năng lượng cực kỳ tinh thuần, bất cứ kẻ nào cũng có thể thoải mái hấp thu, tự thân cường đại.

Hơn nữa không hề có khiếm quyết.

Dương Khai vui vẻ chịu đựng.

Hắn hấp thu, bảo đảo do ngũ thái ôn thần liền huyễn hóa, sắc thái cũng trở nên rực rõ.

Thời gian trôi qua, cũng không biết bao lâu, đến khi Dương Khai hấp thu hoàn toàn đoàn năng nượng tinh thuần kia, hắn mới chậm rãi tỉnh lại.

Thoáng cảm ứng một phen, Dương Khai vẻ mặt cả kinh.

Chỉ bế quan một thời gian, không ngờ lại đột phá một tiểu cảnh giới, đã vô thanh vô tức tiến vào Thần Du Cảnh tam trọng, không những vậy mà còn đang mạnh mẽ tiến tới tứ trọng cảnh giới.

Một vị Thần Du Chi Thương lưu lại năng lượng tinh thuần, không ngờ có thể tăng trưởng đến loại trình độ này, Dương Khai không khỏi miên man bất định.

Nếu như có thể đánh chết vài vị Thần Du Chi Thượng, sau đó hấp thu toàn bộ thần thức lực lượng kia, thực lực bản thân chẳng phải là nhanh chóng được nâng cao sao?

Nghĩ ra điều này, Dương Khai lập tức phấn chấn, trên mặt không khỏi có chút động dung.

Thất vất vả mới đem ý nghĩ này dằm xuống, Dương Khai mới bình phục tâm tình.

Lần trước có thể hạ sát vị Diệp gia cao thủ kia, nguyên nhân cũng là do kim nhân độc nhãn bỗng nhiên phát uy, hắn cho tới bây giờ cũng không biết cách không chế con độc nhãn kia, nếu có thể nô dịch lực lượng của nó, ý nghĩ kia của mình chưa chắc là không có khả năng thực hiện.

Nghĩ đến đây, Dương Khai không tiếp tục chần chờ, vội vàng thi triển thần thức, liên hệ với độc nhãn, muốn nhìn một chút xem có thể luyện hóa nó hay không.

Thứ này, hẳn là một kiện thần hồn bí bảo, cũng không biết là ai luyện chế ra, nhưng bí bảo có thể một kích đánh chết một vị Thần Du Chi Thượng, khẳng định không phải cấp bậc Huyền cấp.

Huyền cấp bi bảo, không có được uy lực bậc này.

Phía trên Huyền cấp, Linh cấp, là cấp bậc trong truyền thuyết.

Chính mình có một kiện Linh cấp bí bảo, đây là cái khái niệm gì a?

Kiện thần hồn bí bảo sao với Thiên Hành cung của Mộng Vô Nhai, chỉ sợ không yếu hơn chút nào.

ngẩn ra, bỗng nhớ tới lần đầu ở bên trong hành cung của Phiến Khinh La, ba nữ tử đã hầu hạ hắn.
Mỹ phụ Vân Lệ còn có hai cái nha đầu Nhược Vũ, Nhược Tình.

Chương 570: Chuyện gì

Một góc Dương Khai phủ, người qua kẻ lại, vô cùng náo nhiệt.

Trong phủ đệ, người đông đúc, cơ bản toàn bộ đều tập trung tại đây. Ngay cả những cao thủ Thần Du Cảnh cũng không ngồi tu luyện mà nghển cổ nhìn về phía trước, khuôn mặt người nào người nấy tỏ ra mong ngóng, sốt ruột.

Hơn một tháng trước, khi Thương Vân Tà Địa xâm chiếm với quy mô lớn, họ lo sợ, tuyệt vọng. Dương Khai định dẫn họ rời khỏi nơi này, nhưng cuối cùng vì Diệp Tân Nhu và bảy người trong Phong Thần Điện ngăn cản nên đành phải ở lại.

Chúng nhân đều cho rằng mình sẽ chết, cuối cùng vẫn là Thiên Hành Cung mà Mộng Vô Nhai tế ra đã bảo vệ an toàn cho tất cả mọi người, lúc này họ mới yên tâm.

Nhưng lại vô cùng mờ mịt với tương lai, với lối thoát của mình. Vì thiên hạ này rộng lớn như vậy, ngoài Dương Khai phủ ra, họ không phát hiện ra bất cứ nơi nào nữa.

Nhưng hôm nay, sau hơn một tháng, những võ giả này lại hoàn toàn tỏ ra hứng khởi, khuôn mặt hiện lên nụ cười vui vẻ. Ai nấy đều vô cùng hào hứng, tràn đầy hi vọng với tương lai và tiền đồ của mình, không còn cảm giác như một tháng trước nữa.

Mà nơi cách chỗ mọi người tập trung mấy chục trượng, có hai cái hồ thật lớn, trong hồ tràn đầy chất lỏng không biết tên, đủ loại dược tài quý hiếm chìm nổi trong hồ, dược hương tản phát ra, cơ hồ tràn ngập cả Dương Khai phủ, hương thơm ngào ngạt xông vào mũi khiến người ta đột nhiên tỉnh ra, thư sướng không nói nên lời.

Lúc này, người ngồi đầy hai hồ, nhìn cứ như đang ngồi tu luyện.

Vận chuyển công pháp, nước trong hồ sinh ra rất nhiều lực lượng thần kỳ, gột rửa thân thể của những võ giả này, rửa sạch những tạp chất trong nội thể của họ.

Dưới đáy hồ, mơ hồ có thể nhìn thấy một vài dấu vết hoa văn của trận pháp. Mà lúc này, những trận pháp này đang tản phát ra quang mang yếu ớt. Dưới tác dụng của trận pháp, dược hiệu trong hồ nước lại không ngừng được thôi hóa, được các võ giả hấp thu.

Thỉnh thoảng lại có người đột phá cảnh giới hiện tại, thành công đạt đến một tầng bậc mới.

Mỗi lúc như vậy, người đột phá kia sẽ hứng khởi vui mừng, đám người vây xung quanh cũng liên tục reo hò.

Cả Chiến Thành, cơ hồ cũng vì sự đột phá liên tục của nhiều người trong phủ đệ như vậy mà dẫn đến dấu hiệu hỗn loạn của thiên địa linh khí.

- Trì tử do Hạ cô nương của Lăng Tiêu Các tạo ra, nghe nói còn có hiệu quả thần kỳ hơn Hóa Long Trì của Dương gia, quả thật là có công hiệu tẩy kinh phiệt tủy. Dù ngươi tư chất kém như thế nào, chỉ cần vào đó ngâm mấy ngày là có thể khu trừ một thân tạp chất, khiến tiềm lực của chúng ta tăng lên nhanh chóng.
Một thanh niên thân hình gầy gò có vẻ hưng phấn nói với người bên cạnh, song quyền nắm chặt, cơ hồ như đang biểu đạt sự kích động từ trong lòng.

- Không phải là nghe nói mà là quả thật có hiệu quả thần kỳ.
Người bên cạnh y gật đầu vẻ chắc chắn,
- Ngươi chưa nhìn thấy cảnh tượng nhiều người cùng đột phá? Ta vốn cho rằng những Huyền đan trong phủ đã cải tạo tư chất bọn ta trở nên xuất sắc, nào ngờ bọn ta còn có thể cố gắng tiến thêm một bước.

- Hóa Long Trì của Dương gia, nơi thần kỳ như vậy, nghe nói ở Dương gia, chỉ có người có tư chất, hơn nữa còn phải có cống hiến lớn lao cho gia tộc mới có tư cách vào trong đó, đạt được chút lợi ích trong đó. Dù như vậy, đó cũng là bảo địa mà người của Dương gia tranh nhau vào. Nhưng so sánh với phủ chúng ta, Hóa Long Trì là cái thá gì chứ? Đây mới là Hóa Long Trì thực sự.
Người thứ ba vô cùng hưng phấn nói, cũng không giữ mồm giữ miệng:
- Nghe nói chưa, lúc tiểu công tử còn nhỏ muốn vào Hóa Long Trì, bị Dương gia từ chối nhiều lần. Theo ta thấy, đám người Dương gia kia hoàn toàn có mắt không tròng, ếch ngồi đáy giếng. Tiểu công tử lợi hại như vậy, họ cũng dám cự tuyệt.

- Đừng nói chuyện Dương gia, để người khác nghe được không hay. Dương gia có không công bằng với tiểu công tử đi nữa, tiểu công tử cũng vẫn là người của Dương gia, không phải là chuyện mà chúng ta có thể chê trách sau lưng.

- Đúng, đúng, đúng.

- Không phải chúng ta đang đợi để vào Hóa Long Trì ở đây sao. Vũ Thiên của Ánh Nguyệt Môn chỉ vào ngâm ba ngày, từ Chân Nguyên Cảnh thất tầng đột phá thẳng lên Chân Nguyên Cảnh đỉnh phong, bây giờ đang bế quan tấn công Thần Du Cảnh, chúng ta không thể thua y được.

- Hi hi, nhóm tiếp theo là đến lượt Phi Vũ Các chúng ta, thật là mong đợi. Đám ngốc Thiên Nguyên Thành lại đi như vậy, không những chết không rõ ràng mà còn mất đi cơ hội tốt như vậy.
Người đang nói cười châm biếm, vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp tai họa.

Liễu Phi Sinh của Thiên Nguyên Thành, trước khi Thương Vân Tà Địa tới đã dẫn người của Thiên Nguyên Thành rời khỏi Dương Khai phủ, nhanh chóng quy về Diệp Tân Nhu, khiến người trong phủ đều chỉ trích sau lưng Thiên Nguyên Thành.

Nhưng dưới sự công kích liên thủ của Âm Minh Quỷ Vương và Tuyệt Đại Tà Vương, người của Thiên Nguyên Thành cũng chết sạch.

Đủ kiểu bàn tán không ngừng vang lên trong đám người. Ánh mắt và nét mặt của mọi người đều tràn ngập vẻ mong đợi.

Dương Khai bước ra từ chỗ bế quan. Bế quan một thời gian dài như vậy, hắn không hề luyện hóa được Kim Nhân Độc Nhãn kia, ngược lại cảm thấy nó không phải là thần hồn bí bảo giống như mình nghĩ.

Kim Nhân Độc Nhãn đó thật sự giống mắt người hoặc yêu thú.

Không thể luyện hóa, thần thức Dương Khai không dung hòa được với nó, chỉ tạm thời không biết nên khu động nó như thế nào để mình sử dụng.

Ngửi thấy dược hương tràn ngập trong phủ đệ, Dương Khai sửng sốt, quay đầu nhìn bốn phía lại không thấy bóng người nào.

Thần thức buông ra, nhanh chóng cảm nhận được sự khác thường, vội vàng tập hợp mọi người lại.

- Xảy ra chuyện gì?
Đợi đến nơi, Dương Khai vẫn cho rằng đã xảy ra chuyện gì nên vội vàng tra hỏi.

Nghe thanh âm của hắn, Thu Ức Mộng đang đứng trên cao đài cách hai trì tử không xa liền vẫy tay với hắn, gọi:
- Dương Khai, bên này.

Dương Khai khẽ nhún mình bay lên cao đài, quay đầu nhìn bốn phía, thần sắc kinh ngạc.
Tất cả mọi người đều tập trung ở đây, bên cạnh có hai cái hồ ngâm rất nhiều dược tài, người ngồi đầy trong hồ. Dương Khai cẩn thận quan sát, phát hiện những người đó đều là người của Huyết Chiến Bang.

Trên cao đài, bên cạnh Thu Ức Mộng, một lĩnh quân nhân trẻ tuổi nhìn Dương Khai với vẻ mặt cảm kích.

- Chuyện gì vậy?
Dương Khai nhìn không hiểu.

Đám người của Huyết Chiến Bang có rất nhiều người chân nguyên di động, rõ ràng là sắp đến ngưỡng đột phá.

- Chuyện này, người hỏi Hạ cô nương đi. Nàng tạo ra đó, ta cũng không hiểu lắm, chỉ biết cái này rất lợi hại.
Thu Ức Mộng cười hì hì đẩy Hạ Ngưng Thường ra.

- Tiểu sư tỷ, chuyện gì vậy?
Dương Khai dừng lại trên chiếc khăn che mặt của Hạ Ngưng Thường.

Nàng khẽ nói:
- Không phải ngươi cho ta rất nhiều linh dịch sao? Nếu luyện đan, không dùng nhiều như vậy. Hơn nữa đan dược trong phủ nhất thời cũng không dùng hết. Mấy ngày nay đan phòng cũng không luyện đan. Ta muốn dùng những thứ đó giúp mọi người cải thiện tư chất.

- Sao làm được?
Tuy Dương Khai biết phục dụng Vạn Dược Linh Dịch một thời gian dài có thể khiến người ta tẩy kinh phiệt tủy, nhưng phát huy hiệu quả như vậy cũng quá nhanh.

- Biến người thành đan luyện.
Hạ Ngưng Thường khẽ nói.

- Biến người thành đan luyện?
Dương Khai kinh ngạc liên hồi.

- Nhờ ngươi dạy ta những linh trận kia nên ta cũng tìm được phương pháp, dùng linh trận kết hợp với linh dịch và một vài nguyên liệu quý hiếm khác. Trong một thời gian ngắn, kích phát dược hiệu của những nguyên liệu này, dưới tác dụng của linh trận và dược hiệu, khu trừ tạp chất trong nội thể của bọn họ, dùng thủ pháp và phương thức luyện đan luyện hóa bọn họ.
Hạ Ngưng Thường giải thích.

Nhưng luyện đan sư khác thì luyện đan, còn tiểu sư tỷ bây giờ đã thoát khỏi tầng bậc này, nàng có thể luyện người.

Tư chất dũng mãnh mà xuất sắc, không có tì vết gì.

Dương Khai đi tới, nhẹ nhàng hỏi:
- Sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?

- Không đâu.
Tiểu sư tỷ chậm rãi lắc đầu,
- Nhưng nếu làm như vậy, tuy hiệu quả nhanh, thậm chí rất nhiều người có thể đột phá tới mấy tiểu cấp bậc, nhưng vẫn không có hiệu quả tốt bằng phục dụng linh dịch trong thời gian dài.
- Đủ rồi.
Dương Khai khẽ gật đầu. Đối với những người trong phủ này mà nói, có thể có kỳ ngộ và tạo hóa như vậy đã là mỹ mãn, cảm ân đới đức rồi.

Dương Khai cũng không ngờ, Hạ Ngưng Thường có thể dùng những Vạn Dược Linh Dịch đó làm được như vậy.

Cứ như vậy thì thực lực của những người này sẽ nâng cao nhanh chóng, năng lực tự vệ sẽ tăng cường mạnh mẽ.

Quan trọng nhất là liên tiếp đột phá tiểu cấp bậc hiện tại và cải thiện thể chất bản thân, chắc chắn đã có sự khích lệ lớn lao cho tinh thần chán nản trước đó.

Trên khuôn mặt của võ giả trong Dương Khai phủ đã không còn nhìn thấy sự hoang mang và tuyệt vọng nữa. Tất cả bọn họ đều vô cùng hưng phấn, ý chí chiến đấu sôi sục.

Sau khi hai người bọn họ nói chuyện xong, Thu Ức Mộng mới cười duyên dáng nói:
- Đám người Huyết Chiến Bang này đã tu luyện được hai ngày rồi. Thêm một ngày nữa là phải đổi nhóm khác. Ba ngày một nhóm, phải duy trì một thời gian dài mới có thể hoàn thành.

Hoắc Tinh Thần đứng bên cạnh vô cùng ão não:
- Đều trách lão gia tử nhà ta, triệu hồi hết người mà ta dẫn tới về, nếu không họ cũng có thể có được ưu đãi.

- Đúng vậy, người của Thu Vũ Đường Thu gia ta ... Haiza.
Thu Ức Mộng cũng tiếc hận không ngừng.

Người của Thu Vũ Đường bỏ công rất nhiều cho Dương Khai phủ trong đoạt đích chi chiến, nhưng sau cùng lại bị Thu Thủ Thành triều hồi về gia tộc.

Nếu ở lại, bây giờ họ chắc chắn cũng có thể hưởng thụ đãi ngộ như vậy.

- Lão gia tử quá độc ác. Quả nhiên không thích hợp làm gia chủ nữa.
Hoắc Tinh Thần tỏ vẻ hung hãn muốn giết cha soán vị, thầm hận không ngừng.

- Các ngươi cũng đừng tụ tập ở đây, nên làm gì thì làm đi, vài người ở đây trông coi sắp xếp là được rồi.
Dương Khai dặn dò,
- Buổi tối tất cả nhớ đến phòng ta, cho các người ít thứ.

Bây giờ sự tồn tại của Vạn Dược Linh Dịch đã không còn là bí mật gì nữa, những lĩnh quân nhân trẻ tuổi trong phủ từ đoạt đích chi chiến đến bây giờ, dù hung hiểm hay thuận lợi đều đứng về phía mình, Dương Khai cũng có ý muốn cho họ thêm chút lợi ích.

Nghe hắn nói như vậy, tất cả mọi người đều sáng mắt, trong lòng thầm mong đợi.

Thu Ức Mộng trừng mắt với Dương Khai nói:
- Coi như còn chút lương tâm, không uổng công bọn ta kiên định theo ngươi như vậy.

Thu Ức Mộng nổi giận với mình, Dương Khai hơi khó chịu, đang lúc giả vở không nghe thấy thì phía dưới truyền đến tiếng hô hào:
- Dương công tử, Dương công tử!

Dương Khai nhìn theo hướng thanh âm, phát hiện ra Lý Nguyên Thuần của Thái Nhất Môn ở hải ngoại đang vẫy tay với mình.

- Lý tiền bối lên đây nói chuyện.
Dương Khai mỉm cười.

Thân hình Lý Nguyên Thuần khẽ lắc, lên tới cao đài, cười hi hi, có phần hơi ngượng ngùng nói:
- Dương công tử, đã lâu không gặp.

- Rất lâu sao?
Dương Khai bế quan, cũng không biết rốt cuộc đã bao nhiêu ngày trôi qua.

- Đã hơn một tháng rồi.
Lý Nguyên Thuần nhấn mạnh.



Mời xem: Trích đoạn cuối
.
- Rất lâu sao?
Dương Khai bế quan, cũng không biết rốt cuộc đã bao nhiêu ngày trôi qua.

- Đã hơn một tháng rồi.
Lý Nguyên Thuần nhấn mạnh.

Chương 571: Bí mật của Thần Du Chi Thượng

- Lâu vậy sao?
Dương Khai chau mày, rồi lập tức cười nói:
- Nếu Lý tiền bối muốn hỏi những chuyện về trấn tông chi bảo thì không phải lo lắng gì cả. Ta vẫn là câu nói cũ, đợi qua khỏi cửa ải khó khăn lần này, nhất định ta sẽ trả lại.

Dương Khai không hề có ác ý gì với Lý Nguyên Thuần.

Có thể khi y và đám người chư tông hải ngoại mới đến khiến Dương Khai có chút bực bội. Nhưng theo sự phát triển của tình thế, Dương Khai đã quyết định phải giữ họ lại, cùng mình vượt qua cửa ải khó khăn.

Đám người hải ngoại kia, thực lực không yếu. Hơn năm mươi vị Thần Du Cảnh, một vị Thần Du Chi Thượng, cũng được coi là một nhóm trợ lực cường đại.

Làm sao Dương Khai có thể dễ dàng để họ đi được? Bây giờ là lúc sinh tử tồn vong, thêm một phần trợ lực là thêm một đường sinh cơ. Cho dù bọn họ đều là Chân Nguyên Cảnh, Dương Khai cũng sẽ không bỏ qua, huống chi họ đều là Thần Du Cảnh.

Cho nên dù cách làm lấy trấn tông chi bảo làm danh nghĩa cưỡng ép họ ở lại là hơi hèn hạ, bỉ ổi nhưng Dương Khai cũng không quan tâm.

Năm lần bảy lượt Lý Nguyên Thần nói với Dương Khai chuyện này, bây giờ vừa nhìn thấy y, Dương Khai cho rằng y lại muốn đòi mấy bí bảo như Thái Nhất Ấn, vội vàng tỏ thái độ của mình.

Lý Nguyên Thuần lại cười, xua tay nói:
- Lần này lão phu không phải muốn nói chuyện trấn tông chi bảo.

- Hả? Vậy tiền bối có gì chỉ giáo?
Dương Khai chau mày, hơi ngạc nhiên.

Lý Nguyên Thuần cười khan, lắp ba lắp bắp cả hồi lâu mới cắn răng nói:
- Ta muốn hỏi, Dương công tử có thể cho đám người hải ngoại bọn ta vào hồ ngâm một chút không?

Nước hồ thần kỳ do Hạ Ngưng Thường tạo ra, công hiệu quá mức hùng mạnh. Võ giả Chân Nguyên Cảnh vào đó ngâm mình vài ngày, ít nhất cũng có thể đột phá một tiểu cấp bậc, nhiều nhất là đột phá thẳng lên ba tiểu cấp bậc. Cơ hồ mỗi ngày trong hồ đều có người tấn thăng.

Trong phủ xảy ra chuyện lớn như vậy, đám người hải ngoại này đương nhiên cũng nhìn thấy, vô cùng mong đợi.

Mọi người nhao nhao bày tỏ cũng muốn vào trong hồ tẩy kinh phiệt tủy một phen.

Tiếc rằng Dương Khai đang bế quan, mãi cho tới hôm nay Lý Nguyên Thuần cảm thấy hắn đi ra khỏi phòng nên mới vội vàng tìm tới.

Nói xong liền im lặng nhìn Dương Khai. Trong lòng thấp thỏm lo âu, không biết vị Dương công tử này có cự tuyệt hay không. Dù sao thì đám hải ngoại đó và hắn không thân thuộc gì, mọi người cũng không có giao tình. Mục đích lần này đến đây vẫn là đòi lại đồ trên tay hắn.

Nếu hắn một mực từ chối cũng là chuyện đương nhiên.

Bất ngờ thay, Dương Khai lại quay đầu hỏi Hạ Ngưng Thường một câu:
- Hồ nước kia có tác dụng với cao thủ Thần Du Cảnh không?

- Hữu dụng.
Tiểu sư tỷ khẽ gật đầu, nhìn Lý Nguyên Thuần, mím môi cười nói:
- Nhưng e là chẳng có tác dụng gì với Thần Du Chi Thượng.

- Lão phu không sao.
Lý Nguyên Thuần vội vàng nói,
- Ta cũng không cần vào.

- Nguyên liệu thì sao? Đủ không?
Dương Khai lại hỏi.

Hạ Ngưng Thường trầm ngâm một hồi, khẽ gật đầu.

Dược tài trong hồ, cứ ba ngày phải thay một lần, tiêu hao rất nhiều. Trong ba ngày, võ giả của một thế lực, về cơ bản có thể hấp thu hết dược hiệu trong hồ.

Thay dược tài khác cũng có thể bảo đảm nhóm võ giả tiếp thep tẩy kinh phiệt tủy, cải thiện thể chất tốt hơn.

- Nếu đủ thì sắp xếp cho chư vị hải ngoại đi.
Dương Khai dặn dò.

Thu Ức Mộng gật đầu, nhẩm tính, cười hi hi nhìn Lý Nguyên Thuần nói:
- Tiền bối, chư vị hải ngoại kia xếp vào nhóm sau cùng. Nhưng tiền bối yên tâm, dù là nhóm cuối cùng nhưng chất lượng nước hồ cũng sẽ không hề thay đổi.

Lý Nguyên Thuần nhìn qua tỏ ra vui mừng, không ngờ Dương Khai lại dễ nói chuyện như vậy. Y còn cho rằng lần này không chừng Dương Khai sẽ không đáp ứng, vội nói:
- Vậy thì đa tạ Dương công tử.

- Khách khí gì chứ.
Dương Khai cười tủm tỉm, thần sắc thân thiện,
- Từ nay về sau, chúng ta cũng là người một nhà, có chuyện tốt sao có thể quên người trong nhà được.

- Ha ha…
Da mặt Lý Nguyên Thuần hơi co rút, trong lòng thầm nghĩ, sau này e là mình khó mà tìm Dương Khai đòi lại Thái Nhất Ấn nữa rồi.
Nhưng cũng không sao, hắn đã nói thì chắc chắn sẽ trả đồ lại, chỉ là vấn đề thời gian lâu mau thôi.

Ở phủ đệ, trong hơn một tháng Dương Khai bế quan cơ hồ như dấy lên một đợt nhiệt triều toàn dân điên cuồng tu luyện. Không cần e dè an toàn của mình, những người này đương nhiên cũng muốn nỗ lực nâng cao năng lực bản thân.

Không những các đại thế lực đang chờ tới lượt vào hồ cải thiện thể chất, chín vị huyết thị thủ hạ của Dương Khai cũng đang lần lượt bế quan.

Ngay cả bốn vị huyết thị của Dương Uy và Dương Triệu được cứu về cũng không dám có chút lơi lỏng.

Tìm hiểu qua loa tình hình trong phủ đệ trong hơn một tháng qua từ chỗ Thu Ức Mộng, Dương Khai thầm vui mừng.

Người trong phủ không hề vì người của Thương Vân Tà Địa xâm lược mà nản lòng thoái chí. Họ vẫn đang nỗ lực mưu cầu sinh cơ.

Xử lý xong việc bên này, Dương Khai mới rời đi, đi thẳng đến chỗ ở của Mộng Vô Nhai.

Trong phòng Mộng Vô Nhai, chỉ có ba người Lăng Thái Hư, Địa Ma và Mộng Chưởng quầy.

Thời gian này ba người thường hay tụ tập lại một chỗ, thảo luận đại đạo pháp tắc, điên phong chi lộ. Lăng Thái Hư thu hoạch được từ hai người kia rất nhiều, tu vi bản thân cơ hồ lại có chút đột phá. Còn Mộng Vô Nhai và Địa Ma lại thường xuyên ý kiến tương bội, cãi nhau không thôi.

Cảnh tượng náo nhiệt vô cùng.

Lúc Dương Khai đến, hai người cũng đang tranh luận một vài cảm ngộ của mình. Lăng Thái Hư cười híp mắt ở bên cạnh lắng nghe, rút ra ý kiến có ích cho mình.

Đạo bất đồng, bất tương vi mưu chính là miêu tả hay nhất về hai người Mộng Vô Nhai và Địa Ma hiện tại. Con đường hai người bọn họ đi không giống nhau, đương nhiên có rất nhiều chỗ tranh luận.

Nhưng đại đạo thù đồ, vạn pháp thống quy. Bất luận hai người đi trên con đường nào, đích đến cuối cùng đều là một.

- Ba vị thật tao nhã.
Dương Khai cười một tiếng, ngồi xuống trước mặt họ.

Mộng Vô Nhai và Địa Ma cũng ngừng cãi nhau, ba người hoàn toàn hồ nghi nhìn hắn, không khỏi kinh ngạc:
- Ngươi lại đột phá à?

Từ sau khi Dương Khai đột phá lên Thần Du Cảnh, thực lực của y tiến triển vô cùng hùng mạnh. Trước sau chưa tới mười ngày đã tấn thăng lên Thần Du Cảnh lưỡng tầng. Sau một tháng, lại tấn thăng lên Thần Du Cảnh tam tầng.

Dù Mộng Vô Nhai kiến thức sâu rộng cũng không khỏi cảm thán với tốc độ tăng tiến thực lực của Dương Khai.

Ngược lại, Dương Khai lại ngạc nhiên nhìn Địa Ma, cẩn thận cảm ứng một phen, sắc mặt vui vẻ:
- Địa Ma, ngươi đến Thần Du Chi Thượng rồi à?

Địa Ma cười hì hì nói:
- Được thiếu chủ cho đồ tốt, lão nô đương nhiên có thể đột phá nhẹ nhàng.

Dương Khai khẽ gật đầu. Mộng Vô Nhai cũng từng nói, Địa Ma vốn có căn cơ và kinh nghiệm của Thần Du Chi Thượng, hiểu rõ huyền bí của Thần Du Chi Thượng. Chẳng qua vì nhục thân bị hủy, chịu sự bó buộc của thể xác hiện tại, mới chỉ ở trình độ Thần Du Cảnh đỉnh phong mà thôi.Có được sự hỗ trợ của Vạn Dược Linh Dịch, quả là y đột phá lên Thần Du Chi Thượng nhẹ nhàng hơn bất cứ ai.

- Lần này tới có chuyện gì?
Mộng Vô Nhai nhìn Dương Khai hỏi.

Dương Khai nghiêm sắc mặt, hít một hơi nói:
- Mộng Chưởng quầy, ta nhớ hơn một tháng trước lão đánh giá Tà chủ Dương Bách, nói y là kẻ thiên hạ đệ nhất, đúng không?

- Đúng.
Mộng Vô Nhai gật đầu, thần sắc trở nên ngưng trọng.

- Nếu lão giải trừ được phong ấn tự thân, cũng không thể so sánh với y?

- Còn kém một chút.
Mộng Vô Nhai chậm rãi lắc đầu.

- Vậy thì ta muốn biết, rốt cuộc Dương Bách ở trình độ nào, trình độ Thần Du Chi Thượng của mọi người là như thế nào. Đều là Thần Du Chi Thượng, sao thực lực lại khác nhau nhiều như vậy. Thần Du Chi Thượng, rốt cuộc là cảnh giới gì?
Dương Khai hỏi liên tục, cũng là những nghi hoặc trong lòng bao năm nay.

Nghe hắn hỏi như vậy, ba người nhìn nhau.

Mộng Vô Nhai cũng thở dài, nói:
- Vốn không muốn để ngươi hiểu biết cảnh giới này sớm như vậy. Vì ngươi hiểu càng nhiều càng không tốt cho sự phát triển hiện tại của bản thân ngươi.

- Sợ ta tham vọng viễn vông?
Dương Khai chau mày.

- Sợ ngươi chịu đả kích.
Mộng Vô Nhai cười,
- Nhưng bây giờ xem ra nên cho ngươi biết mình đang đối mặt với địch nhân ở trình độ nào rồi.

Trầm ngâm một lát, Mộng Vô Nhai cơ hồ như đang suy nghĩ nên giải thích với Dương Khai như thế nào. Một lát sau, mới mở miệng nói:
- Cảnh giới sau Thần Du Cảnh, thế nhân đều gọi là Thần Du Chi Thượng. Vì họ không biết rốt cuộc cảnh giới này tên là gì. Vậy thì bây giờ ta có thể nói với ngươi, cảnh giới này không phải là Thần Du Chi Thượng. Thần Du Chi Thượng chỉ là cách gọi cường giả đứng đầu của các ngươi. Thực ra nó có một cái tên.

Dương Khai nhất thời nín thở, âm thầm cảm thấy điều mà Mộng Vô Nhai sẽ nói ra ngay sau đây là bí mật khốn hoặc thiên hạ đại địa mấy ngàn vạn năm.

- Cảnh giới sau Thần Du Cảnh đó được gọi là Siêu Phàm Cảnh!
Mộng Vô Nhai trầm giọng nói.

- Siêu Phàm Cảnh?

- Cảnh giới thoát ra khỏi tầng bậc của phàm nhân. Sở dĩ gọi là Siêu Phàm Cảnh, vì đạt được cảnh giới này thì không còn là phàm nhân nữa, đã thoát ra khỏi sự trói buộc, khốn hoặc của phàm nhân.

- Giải thích như thế nào?

- Đối với cường giả Siêu Phàm Cảnh mà nói thì người ở Thần Du Cảnh trở xuống đều là phàm nhân. Chính như sự so sánh giữa người tu luyện và người phổ thông, cho nên đối diện với cường giả Siêu Phàm Cảnh, võ giả Thần Du Cảnh trở xuống cơ bản không thể hoàn thủ.

Dương Khai chau mày, giải thích này của Mộng Vô Nhai quá không rõ ràng. Hắn không hiểu rốt cuộc cảnh giới Siêu Phàm Cảnh này ẩn chứa huyền bí gì. Nhưng e là cũng chỉ có thể đợi mình thực sự tấn thăng đến tầng bậc này mới có thể hiểu rõ được phần nào.

- Những Thần Du Chi Thượng ngươi từng gặp đều là cường giả Siêu Phàm Cảnh. Nhưng sự phân chia của cảnh giới này và Thần Du Chi Thượng trở về trước không giống nhau lắm. Không phải từ nhất tầng tới cửu tầng giống Thần Du Cảnh trở về trước. Vì lúc thực lực của một người đạt đến cấp bậc này, muốn tiếp tục đột phá đều rất khó. Nhưng mỗi lần đột phá, thực lực đều nâng lên rất cao.

- Ồ. Vậy phân chia như thế nào?
Dương Khai hào hứng.

- Chỉ có ba tầng!

- Ba tầng?
Dương Khai không khỏi ngạc nhiên.

- Siêu Phàm nhất tầng cảnh, Siêu Phàm nhị tầng cảnh, Siêu Phàm tam tầng cảnh!
Mộng Vô Nhai giải thích,
- Như tám người Phong Thần Điện ngươi từng gặp đều là Siêu Phàm nhất tầng cảnh. Bát đại gia các ngươi, thậm chí cả thiên hạ đại địa, chín phần cường giả Siêu Phàm Cảnh đều dừng lại ở nhất tầng cảnh. Vì họ không cảm nhận được huyền bí của võ đạo và thiên đạo nào khác, thành tựu cả đời cũng chỉ có thể dừng lại tại đây.

Mộng Vô Nhai cười híp mắt, nói:
- Nhưng Lý Nguyên Thuần trong phủ lại có chút nội tình. Dường như y đã đạt tới cực hạn của nhất tầng cảnh, mạnh hơn nhất tầng cảnh bình thường. Nếu không có ai chỉ điểm thì đó cũng là thành tựu cả đời của y. Cả đời cũng đừng mong đột phá đến nhị tầng cảnh.

Chương 572: Phát triển mạnh

- Vậy ba người các ngươi thì sao ?
Dương Khai tò mò nhìn bọn họ.

- Chúng ta?
Mộng Vô Nhai cười ha hả, chỉ vào Địa Ma nói:
- Lão Địa Ma này bây giờ chỉ có nhất tầng cảnh bình thường thôi, vì lão mới đột phá. Nhưng đã đến trình độ này, với căn cơ và kinh nghiệm của lão, chỉ cần lực lượng tự thân theo kịp thì sau này có thể liên tiếp đột phá.

- Tiền đồ bằng phẳng.
Dương Khai nhìn Địa Ma. Địa Ma cười quái dị, lắc đầu, vẻ mặt đắc ý phi phàm.

- Còn Lăng huynh thì một tháng trước sánh ngang với Lý Nguyên Thuần, cũng ở cực hạn của nhất tầng cảnh, còn bây giờ lão đã đến nhị tầng cảnh.

Dương Khải sửng sốt, vui mừng nhìn Lăng Thái Hư:
- Chúc mừng Sư công.

Chẳng trách lần này nhìn thấy Lăng Thái Hư, cảm thấy hơi khác hơn một tháng trước. Thì ra là đột phá một tầng cảnh giới trên cơ sở vốn có.

- Còn lão phu …
Mộng Vô Nhai chần chừ một lát rồi nói:
- Sau khi giải trừ một đạo phong ấn bản thân, đại khái là đang ở cực hạn của Siêu Phàm nhị tầng cảnh.

Lời này của Mộng Vô Nhai không hề kiêu ngạo, cũng không ngông cuồng, chỉ nói ra một cách vô cùng bình thản. Hơn nữa cơ hồ khá bất mãn với thực lực thi triển ra sau khi giải trừ phong ấn bản thân.

Vẻ mặt của Dương Khai không khỏi kỳ lạ. Cực hạn Siêu Phàm nhị tầng cảnh, lão còn bất mãn. Tầm nhìn của Mộng Chưởng quầy rốt cuộc là bao xa?

- Lục Đại Tà Vương và Tà chủ Dương Bách thì sao?
Sắc mặt Dương Khai trở nên ngưng trọng.

- Lục Đại Tà Vương, trừ nữ tử kia thì năm người còn lại đều đã ở Siêu Phàm nhị tầng cảnh. Thậm chí Bá Thiên Lực Vương và Thiểm Điện Ảnh Vương ngang bằng với lão phu sau khi giải trừ phong ấn. Nữ tử kia kém hơn một chút, chỉ có Siêu Phàm nhất tầng cảnh. Dù sao thì vẫn còn trẻ, với tuổi của nàng ta, có thể có được tu vi như vậy đã là hiếm có.

- Phiến Khinh La thể chất đặc thù, cơ hồ kế thừa từ mẫu thân nàng rất nhiều tu vi.
Dương Khai giải thích một câu.

- Chẳng trách.
Mộng Vô Nhai lập tức hiểu ra. Xem ra lão cũng khá để ý đến Phiến Khinh La. Trước giờ vẫn không hiểu được với độ tuổi của nàng, làm sao có thể có được tu vi ở trình độ Siêu Phàm Cảnh này.

- Tà chủ Dương Bách …Tu vi của y, hẳn là ngươi cũng đoán được.

- Siêu Phàm tam tầng cảnh?
Dương Khai lộ vẻ sợ hãi.

- Không sai!
Mộng Vô Nhai trầm trọng gật đầu,
- Cả thiên hạ, cơ hồ chỉ mình y đạt tới trình độ Siêu Phàm tam tầng cảnh. Kể cả Bát đại gia ở Trung Đô các ngươi cũng không có nhân vật nào như vậy!

Lăng Thái Hư khẽ thở dài, nói:
- Ngươi nên hiểu điều này. Tại sao đêm đó ba người chúng ta có thể nhẹ nhàng kích bại tám người đối phương, mà hơn một tháng trước bảy người kia lại chết thảm dưới tay của Tam Đại Tà Vương rồi chứ?

- Đệ tử đã hiểu.
Dương Khai ra sức gật đầu.

Trước khi chưa hiểu được sự phân chia tầng bậc của cảnh giới Siêu Phàm Cảnh này, e là không ai có thể tiếp nhận kết cục bảy người kia khi đối trận với Tam Đại Tà Vương lại toàn quân bị diệt chỉ trong thời gian nửa chén trà.

Nhưng sau khi hiểu được sự phân chia tầng bậc của cảnh giới này rồi, Dương Khai cũng hiểu được khoảng cách thực lực giữa mọi người với nhau.

Bảy người kia chỉ là Siêu Phàm nhất tầng cảnh đối đầu với ba vị Tà Vương Siêu Phàm nhị tầng cảnh, còn có một con yêu thú thất giai, làm sao có thể chống đỡ được?

Không những thế nhân không nhận thức rõ ràng sự mạnh yếu về thực lực của họ, ngay cả bản thân bọn họ cũng có nhận thức khá mơ hồ về phương diện này.

Nhưng Mộng Vô Nhai vừa liếc nhìn đã biết.

- Trung Đô Bát đại gia các ngươi, nhà nào cũng có bốn năm vị cường giả Siêu Phàm Cảnh. Nhưng mỗi một nhà, nhiều lắm cũng chỉ có một vị đạt đến trình độ Siêu Phàm nhị tầng cảnh, thậm chí có gia tộc không có nhân vật như thế này, những người khác đều có tu vi ở nhất tầng cảnh. So sánh về nhân số cao thủ đứng đầu thì Bát đại gia các ngươi chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng phía bên Thương Vân Tà Địa có Dương Bách…, sự tồn tại của y là một biến số cực lớn.

- Vậy tình hình Trung Đô lần này sẽ như thế nào?

- Không rõ.
Mộng Vô Nhai lắc đầu,
- Chưa kết thúc thì không ai biết kết cục sẽ như thế nào.

Dương Khai khẽ thờ dài.
- Cho nên, lão phu vẫn luôn không dám nói bí mật Siêu Phàm Cảnh với ngươi, sợ ngươi chịu đả kích khi thực lực còn thấp kém.
Mộng Vô Nhai cười, lắc đầu,
- Ngươi cho rằng cái gọi là Thần Du Chi Thượng là vũ đạo điên phong, thực ra không phải.

- Đả kích?
Dương Khai bỗng nhiên nhếch miệng cười,
- Ta không chịu đả kích, ngược lại ta còn cảm thấy mục tiêu của mình bây giờ đã rõ ràng hơn một chút.

Ba ngươi kinh ngạc nhìn Dương Khai. Một lát sau, vẻ mặt đều lộ ra sự vui mừng.

Trước kia khi chưa biết bí mật của Siêu Phàm Cảnh, mục tiêu của bản thân Dương Khai thực sự chỉ là Thần Du Chi Thượng. Nhưng sau khi nghe Mộng Vô Nhai nói nhiều như vậy, Siêu Phàm Cảnh tam tầng đã trở thành phương hướng mà hắn theo đuổi.

Ba người cơ hồ có thể đoán được, chắc chắn Dương Khai sẽ dốc hết sức lực tiến đến mục tiêu này. Hoặc là năm năm sau, hoặc mười năm sau, hoặc lâu hơn nữa, cuối cùng sẽ có thể leo lên được tầng bậc cao nhất này.

Sau khi ra khỏi chỗ của Mộng Vô Nhai, Dương Khai vô cùng hào hứng, lập tức tìm Tô Nhan, ngồi xếp bằng trên Hàn Băng Sàng cùng tu luyện.

Tất thảy mọi thứ trong phủ đệ đều được tiến hành đâu vào đấy.

Một tháng sau, võ giả các thế lực đều đã tẩy kinh phiệt tủy. Ngay cả năm mươi vị Thần Du Cảnh của chư tông hải ngoại cũng có được lợi ích cực lớn.

Sau khi có được sự giúp đỡ của Huyền đan do đan phòng cung cấp, nhất thời cũng không muốn rời khỏi nơi này. Đám người bọn họ vốn muốn mau chóng đòi lại bí bảo trấn phái của các tông môn, nhanh chóng rời đi.

Nhưng bây giờ, đủ loại đãi ngộ nơi này khiến họ lưu luyến quên về.

Lại một tháng sau, chín vị huyết thị dưới tay Dương Khai cuối cùng cũng truyền ra tin vui.

Dưới sự giúp đỡ của Vạn Dược Linh Dịch, sau ba tháng bế quan, lần lượt đột phá đến Siêu Phàm Cảnh, liên tiếp xuất quan.

Mỗi một người đột phá đều khiến người ta kinh ngạc, thán phục vô cùng. Dị tượng thiên địa này kéo dài cả nửa tháng, chín vị huyết thị mới đột phá xong.

Đám võ giả đến từ hải ngoại như Lý Nguyên Thuần sợ ngây người.

Cả hải ngoại chỉ có Thái Nhất Môn có ba vị cường giả Siêu Phàm Cảnh tọa trấn.

Nhưng trong Dương Khai phủ, bọn họ lại tận mắt chứng kiến sự xuất hiện của chín vị cường giả đứng đầu, nhất thời mọi người đều sinh ra cảm giác kính trọng và nghi hoặc.

Chín người này không thể nào liên tiếp đột phá trong thời gian ngắn như vậy. Thâm ý ẩn chứa trong đó quá mức sâu xa.

Vị công tử Dương gia này chẳng lẽ có thể một tay tạo nên cao thủ Thần Du Chi Thượng? Lý Nguyên Thần thầm có một suy nghĩ khiến y sởn tóc gáy.

Nếu như vậy thì vị công tử này sau này sẽ một tay che trời.
Người này, chỉ có thể giao hảo, căn bản không thể đắc tội!

Đám người Đồ Phong lần lượt đột phá, cũng khiến bản thân bọn họ sinh ra cảm giác không chân thực.

Trước khi đoạt đích chi chiến bắt đầu, chín người này đều chỉ ở trình độ Thần Du Cảnh bát tầng. Tuy họ cũng luôn nỗ lực đạt tới mục tiêu Siêu Phàm Cảnh, nhưng ai cũng biết là mình hi vọng xa vời.

Từ khi Dương gia thành lập Huyết Thị Đường đến này, duy chỉ có Hoàng Cửu Châu lấy thân phận huyết thị đạt được tầng bậc này, tôn làm Thái thượng trưởng lão của Dương gia.

Hai người Đường chủ Huyết Thị Đường Phong Thắng, Phó Đường chủ Châu Phong dừng lại ở Thần Du Cảnh đỉnh phong nhiều năm, ngưỡng đột phá cũng không thấy dấu hiệu buông lỏng.

Trong chín vị huyết thị cũng chỉ có tư chất của Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu có thể sánh ngang với họ, từng được Dương gia và bọn họ coi trọng, cho rằng họ có khả năng trở thành Thần Du Chi Thượng.

Hiện giờ, chín người đều đã đạt đến cảnh giới này.

Chấn động lòng người, khiến người ta không khỏi sinh ra cảm giác như đang nằm mơ.

Sau khi chín người đột phá, toàn bộ đều được Mộng Vô Nhai triệu hoán. Từ chỗ Mộng Vô Nhai, bọn họ có được kinh nghiệm cực lớn mà quý báu và nhận thức về Siêu Phàm Cảnh.

Kinh nghiệm như thế này, không phải là thứ mà Bát đại gia có thể truyền ra ngoài.

Mọi người đều có thu hoạch cực lớn, cũng có nhận thức rõ ràng hơn về tương lai của mình.

Vốn dĩ bốn vị huyết thị đi theo Dương Uy và Dương Chiếu, bây giờ cũng được Dương Khai tiếp nhận toàn diện, đang dùng lượng lớn tài sản trong phủ bồi dưỡng. Sau ba tháng, bốn người này đã đạt đến trình độ Thần Du Cảnh cửu tầng. Sau khi có được Vạn Dược Linh Cao của Dương Khai đưa cho, lần lượt bế quan.

Nếu không ngoài dự liệu, mấy tháng sau, bốn người này cũng sẽ tiếp bước chín vị huyết thị kia.

Thưc lực của huyết thị tiến triển kinh người. Thực lực của đám võ giả các thế lực trong phủ tăng tiến cũng khá mạnh.

Sau khi tẩy kinh phiệt tủy, cải thiện thể chất, ai nấy đều cảm thấy khi mình tu luyện đã nhanh chóng có hiệu quả hơn lúc trước, đặc biệt là lĩnh quân nhân trẻ tuổi. Tư chất bọn họ vốn xuất sắc hơn rất nhiều so với người bình thường, bây giờ đã trở nên thiên phú dị bẩm, ai nấy đều trở thành thiên tài.

Mọi người trong phủ đều phát triển mạnh mẽ, cơ hồ như cục diện ác liệt Thương Vân Tà Địa xâm lấn với quy mô lớn không hề can hệ gì với chỗ này.

Nhưng lúc này Dương Khai cũng đang chú ý đến động tĩnh ở Trung Đô.

Phiến Khinh La vẫn ở lại Chiến Thành, giám sát Dương Khai phủ. Từ chỗ nàng, Dương Khai có được đủ loại tình báo chính xác và mới nhất.

Trận chiến đầu tiên mà Thương Vân Tà Địa đánh tới là Cao gia, sau đó là thế như chẻ tre, đẩy mạnh khuếch trương xung quanh.

Chiến lực mạnh mẽ của Dương Bách và sự quỷ bí của năm vị Tà Vương còn lại khiến đám võ giả Bát đại gia liên tục kinh ngạc, không thể chống đỡ.

Mạnh gia, Khang gia, Thu gia trước sau thoát ra khỏi vùng đất mà gia tộc mình sống bao nhiêu năm, tầng lớp tinh nhuệ trong gia tộc tìm đến dựa dẫm vào các gia tộc khác, tìm kiếm sự che chở.

Trong vòng ba tháng, nửa Trung Đô rơi vào tay địch.

Trung Đô to lớn như vậy đã bị chia làm hai. Người của Thương Vân Tà Địa chiếm cứ phía bắc Trung Đô, người của Bát đại gia lấy Dương gia làm hạch tâm, chiếm cứ phía nam, giằng co lẫn nhau.

Chiến đấu ba tháng, hai bên tử thương nghiêm trọng. Cường giả Siêu Phàm Cảnh đã ngã xuống mười mấy người, trong đó hơn nửa đều là người của Bát đại gia, chỉ có số ít người của Thương Vân Tà Địa.

Siêu Phàm Cảnh trở xuống thì tử thương không đếm xuể.

Trung Đô một màn hỗn loạn. Thi thể tản phát ra khí tức hôi thối ngập tràn cả thiên địa.

Mãi cho đến lúc này, trận chiến của hai bên mới hơi kềm lại, thế cục dần dần dịu đi.

Bát đại gia lập tức phát lệnh mộ binh khắp thiên hạ, yêu cầu các đại thế gia phái ngươi tiếp viện Trung Đô, cùng chống lại sự xâm lấn của Tà Địa.

Đây là là lần thứ hai phát lệnh chinh triệu, ba tháng trước khi Thương Vân Tà Địa xâm lấn, họ đã phát lệnh một lần.

Nhưng người hưởng ứng ít ỏi chẳng được bao nhiêu.

Mấy trăm năm nay, Bát đại gia đối ngoại quá cứng rắn, Thương Vân Tà Địa lại khí thế hùng mạnh, không gia tộc nào dám đem tinh nhuệ của gia tộc cá cược dưới tay của Bát đại gia. Vì nếu phái người tiếp viện, tinh nhuệ trong gia tộc chắc chắn sẽ bị Bát đại gia biến thành vật hi sinh, vô cùng có khả năng đi bao nhiêu chết bấy nhiêu.

Đến lúc đó, gia tộc nhất định sẽ sụp đổ!

Chính vì băn khoăn điều này, lúc Bát đại gia và Trung Đô lâm vào nguy cảnh lại không được sự tiếp viện và giải cứu của bao nhiêu người, khiến người ta không làm gì được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau