VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 556 - Chương 560

Chương 558: Phải xem các vị có thể cho ta cái gì

Ra đến ngoài phủ, khi đã mục sở thị cấp bậc và số lượng võ giả bên ngoài, Dương Khai không khỏi biến sắc.

Những người này hẳn đã chuẩn bị sẵn sàng khi đến đây, không thì đã chẳng dàn quân hoành tráng thế này. Người cầm đầu kìm hãm khí tức, ánh mắt sáng quắc, khiến Dương Khai vô cùng áp lực.

Chắc đây là Thần Du Chi Thượng rồi.

Thấy Dương Khai đi ra, vô số con mắt đều chĩa vào hắn.

Lý Nguyên Thuần ôn tồn hỏi:
- Dám hỏi có phải là tiểu công tử Dương Khai của Dương gia không?

- Phải, chư vị là...

- Lý Nguyên Thuần của Thái Nhất Môn.

- Dạ Phòng của Tu La Môn.

- Hoa Đoạn Hồn của Lạc Hoa Thần Giáo... Hí hí.

- Từ Thiên Hạo của Xích Luyện Tông.

- Song Tử Đảo...

- Vân Long Đảo...

Sứ giả của các thế lực hải ngoại lần lượt tự giới thiệu. Họ vừa nói, vừa quan sát Dương Khai, càng nhìn càng kinh ngạc. Thiếu nữ trẻ trung kia đã khiến họ ngạc nhiên rồi, nhưng giờ nhìn lại Dương Khai, họ càng thêm phần kinh sợ.

Tiểu công tử Dương gia này còn nhỏ tuổi hơn cả thiếu nữ ban nãy, vậy mà đã có tu vi Thần Du Cảnh lưỡng tầng rồi.

Dương Khai gật đầu với từng người, đảo mắt qua một vòng, rồi chợt dừng lại ở một thiếu nữ, vẻ mặt quái dị:
- Bích Lạc?

Thiếu nữ nọ hừ một cái lạnh ngắt, như thể không ưa Dương Khai.

Thu Ức Mộng hướng mắt qua, đến khi nhìn thấy Bích Lạc, nàng cũng kinh ngạc theo. Quay lại nhìn Dương Khai, gương mặt nàng thấp thoáng vẻ ám muội.

Bích Lạc, thiếu nữ trong phủ của Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La ở Thương Vân Tà Địa. Năm đó, khi Thu Ức Mộng và Lạc Tiểu Mạn bị Phiến Khinh La giam lỏng, cũng từng có quen biết nàng, hơn nữa còn phá hỏng chuyện hay giữa nàng và Dương Khai.

Giờ đây, vừa nhìn thấy thiếu nữ này, Thu Ức Mộng liền bất giác nhớ lại cảnh tượng hôm đó, nhớ lại chất dịch màu trắng ngà bên mép cô ả...

Nàng lập tức đỏ hết cả mặt.

Dương Khai cũng suy tư không dứt, ánh mắt vô thức dừng ở khuôn miệng mềm mỏng của Bích Lạc.

Cái miệng nhỏ xinh này... cũng không tệ.

- Hóa ra Dương công tử và vị cô nương này là người quen cũ.
Lý Nguyên Thuần cười khà khà.
- Bọn ta tình cờ gặp nhau ở đây, chứ không phải đi cùng.

- Ta biết.
Dương Khai gật đầu. Đoàn người của Lý Nguyên Thuần đến từ hải ngoại, Bích Lạc là người của Thương Vân Tà Địa, chắc chắn là không cùng phe rồi.

Chỉ có điều... Bích Lạc tới đây làm gì? Dương Khai chợt thấy bất an.

- Mục đích của chư vị ta đều biết, cứ vào trong trước đã.
Dương Khai ra hiệu nhường đường.

Nghe hắn nói vậy, đoàn người hải ngoại liền mừng rỡ, đến cả vẻ mặt nhìn hắn cũng thân thiện hơn hẳn. Ít nhất thì, hắn không phủ nhận việc mình đã lấy số bảo vật trấn tông kia.

Vậy có phải hắn đồng ý trả lại những bảo vật đó?

Nghĩ vậy, bọn họ liền kéo nhau vào phủ.

- Bích Lạc, ngươi cũng vào đi.
Dương Khai gọi.

- Ngươi vào trước đi, tránh xa ta ra.
Bích Lạc làu bàu. Kể từ cái ngày nàng và Dương Khai ỡm ờ làm chuyện đó, Bích Lạc đâm ra cảnh giác Dương Khai vô cùng.

Dương Khai phì cười, không miễn cường nàng, chỉ nói với Thu Ức Mộng:
- Chào hỏi đi.

- Ừ.
Thu Ức Mộng khẽ gật đầu cười chào Bích Lạc:
- Bích Lạc cô nương, lâu rồi không gặp.

- Là cô à.
Bích Lạc cười hì hì.
- Lâu rồi không gặp nhỉ.

Vừa nói, nàng vừa chạy đến, nắm lấy tay Thu Ức Mộng, thân mật hết đỗi.

Thu Ức Mộng thấy hơi lạ, nhưng cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ cho là nàng nhiệt tình, nên cứ mặc cho nàng nắm tay mình, cùng nàng vào trong phủ.

- Tiểu nha đầu ngực to kia đâu rồi?
Bích Lạc hỏi Thu Ức Mộng, ánh mắt lóe lên tia nhìn quái đản.- Cô nói Tiểu Mạn à? Thu Ức Mộng mỉm cười.
- Ở trong phủ đấy, lát nữa là gặp được thôi.

- Vậy hả.
Bích Lạc cười rạng rỡ.

Lại quay về Thiên Điện lúc nãy, chúng nhân hải ngoại an tọa, Dương Khai sai người dâng trà. Không khí hòa hợp, họ thưởng trà thư giãn, có vẻ không sốt sắng cho lắm.

Dương Khai không chủ động lên tiếng, chỉ vừa uống trà, vừa nhìn Bích Lạc đang lén lút khiếm nhã với Thu Ức Mộng.

Thu đại tiểu thư có lẽ cũng đã nhận ra điều bất ổn rồi. Vì Bích Lạc cứ vuốt ve tay nàng mãi, vừa vuốt vừa khen da nàng mịn, chăm sóc kỹ, vân vân. Thi thoảng lại còn sờ eo và ngực nàng.

Làm Thu Ức Mộng đỏ bừng cả mặt.

Đuối cái là do trước mặt bao nhiêu người, Thu Ức Mộng cũng không tiện phản kháng, chỉ hướng ánh mắt cầu cứu về phía Dương Khai.

Dương Khai vờ như không nhìn thấy.

Mãi một lúc sau, Lý Nguyên Thuần mới cười khà khà:
- Dương công tử quả là rồng trong người. Tuy dọc đường bọn ta đã nghe qua không ít chuyện liên quan đến đoạt đích chiến của Dương gia, cũng biết được vài chiến tích của Dương công tử, nhưng nay đến quý phủ, mới biết tin đồn không ngoa. Phủ đây đúng là ngọa hổ tàng long, đáng kinh ngạc tán thán.

- Tiền bối quá khen.
Dương Khai điềm đạm nói.
- Đất trung nguyên này đâu có bằng hải ngoại. Các đảo của chư vị linh khí dồi dào, cơ man là thiên tài địa bảo, đó mới là nơi bọn ta khao khát.

Lý Nguyên Thuần cười ha hả:
- Hải ngoại có ưu điểm của hải ngoại, trung nguyên cũng có cái hay của trung nguyên. Có điều nghe khẩu khí của Dương công tử, hình như đã đi hải ngoại rồi.

- Phải, mấy năm trước ta đã đi một lần, từng lạc nạn ở Vân Hà Tông...

Lý Nguyên Thuần nheo mắt lại:
- Vân Hà Tông, tông môn bị Cổ Vân Đảo hủy diệt?

- Đúng vậy.

- Cổ Phong, đảo chủ Cổ Vân Đảo đã tìm thấy Hóa Sinh Phá Nguyệt Công bị thất lạc hơn ba trăm năm ở Vân Hà Tông. Nói vậy, tất cả chuyện này đều do Dương công tử chủ đạo.

- Phải, ta có chút xích mích với Vân Hà Tông. Lúc đó ta sức yếu, chỉ có thể mượn tay Cổ Vân Đảo tiêu diệt tông môn này thôi.

Lý Nguyên Thuần hít một hơi lạnh ngắt:
- Dương công tử bạo tay lắm!

Những người khác cũng phải biến sắc.

Mấy năm trước, con người này mới bao nhiêu tuổi? Chỉ giở chút thủ đoạn đã tiêu diệt cả một tông môn. Tính cách này quả nhiên là khác người.

- Nếu Dương công tử đã tìm được Hóa Sinh Phá Nguyệt Công, vậy thì chắc là cũng đã tìm được những thứ khác?
Lý Nguyên Thuần giương ánh mắt sáng quắc nhìn Dương Khai.
- Tất cả đều đang ở chỗ ta.
Dương Khai cười hề hề. Hắn nắm tay lại, một thanh trường kiếm màu đỏ thẫm liền xuất hiện trong tay, một đóa hoa tươi đẹp, sát khí nồng đậm lơ lửng trước mặt.

Hương hoa nhàn nhạt lan tỏa.

- Tu La Kiếm!

- Thiên Nhị Huyết Hải Đường!

Dạ Phòng của Tu La Môn và Hoa Đoạn Hồn của Lạc Hoa Thần Giáo đồng loạt đứng dậy thốt lên, ánh mắt thèm thuồng nhìn hai món bí bảo Thiên cấp trước mặt Dương Khai.

Tông môn đã khổ sở tìm kiếm hơn ba trăm năm ròng, nhưng vẫn biệt tăm. Nay bảo vật trấn tông thình lình xuất hiện trước mặt mình, sao họ không kích động cho được?

- Ngồi xuống!
Lý Nguyên Thuần quát khẽ.

Dạ Phòng và Hoa Đoạn Hồn do dự một lúc, mới hậm hực ngồi xuống. Nhưng ánh mắt vẫn dính chặt vào bảo bối của tông môn mình.

Dương Khai mỉm cười, không một chút căng thẳng. Hắn để Tu La Kiếm và Thiên Nhị Huyết Hải Đường lên cái bàn bên cạnh, ung dung quan sát chúng nhân hải ngoại.

Lý Nguyên Thuần khẽ đằng hắng một tiếng, chau mày hỏi:
- Dương công tử nói, tất cả đều ở chỗ công tử, vậy tại sao lão phu không cảm nhận được khí tức của Thái Nhất Ấn?

Kể cả nó bị Dương Khai luyện hóa nhập thể, lão cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của Thái Nhất Ấn bằng bí pháp của tông môn.

Thái Nhất Ấn, chính là bảo vật trấn tông của Thái Nhất Môn.

- Muốn luyện hóa Thái Nhất Ấn phải dùng bí pháp độc tôn của Thái Nhất Môn. Ta không luyện hóa nó, mà cất ở một nơi an toàn rồi.
Dương Khai cười hì hì.
- Những thứ khác cũng đều được cất một chỗ.

Những thứ này được cất giữ trong không gian Hắc Thư, Lý Nguyên Thuần không cảm ứng được cũng dễ hiểu.

- Thì ra là thế.
Lý Nguyên Thuần khẽ gật đầu, nghi hoặc được xua tan.
- Dương công tử thật thẳng thắn, bọn ta lấy làm kính phục.

Trước khi đến đây, họ còn sợ đối phương sẽ không chịu thừa nhận, định sẽ tiên lễ hậu binh, bằng không thì đã chẳng kéo tới hơn năm mươi cao thủ Thần Du Cảnh, và còn để một vị Thần Du Chi Thượng thống lĩnh.

Từ đó đã đủ thấy, họ xem trọng việc này thế nào.

Đúng như suy đoán của Dương Khai, mấy năm trước, Cổ Vân Đảo đột nhiên tìm ra Hóa Sinh Phá Nguyệt Công bị thất lạc ba trăm năm ở Vân Hà Tông, các thế lực hải ngoại khác lũ lực kéo đến Cổ Vân Đảo thăm dò, nhưng không thể thu được chút thông tin hữu dụng nào.

Khi đã bình tĩnh lại, họ cùng ngồi xuống bàn tính, lập tức cảm thấy chuyện Hóa Sinh Phá Nguyệt Công xuất hiện ở Vân Hà Tông hơi kỳ lạ, và cũng đoán ra Vân Hà Tông bị hãm hại.

Nếu người hãm hại họ đã có được Hóa Sinh Phá Nguyệt Công, thì biết đâu cũng có được bảo vật trấn tông của những tông môn khác.

Mấy năm nay, các thế lực hải ngoại liên tục phái người dò la tin tức ở trung nguyên. Dương Khai lại nhiều lần sử dụng Tu La Kiếm và Thiên Nhị Huyết Hải Đường, nên những ai chú tâm sẽ phát hiện ra manh mối. Tin tức truyền về, họ bỗng nhìn thấy một tia hy vọng, bèn cấp tốc tìm đến đây.

Nay hy vọng đã trở thành sự thật, tất cả bọn họ đều rất kích động.

- Dương công tử chắc cũng biết, những thứ này tuy đẳng cấp không cao mấy, thậm chí là vô dụng với võ giả, nhưng với mấy tông môn hải ngoại bọn ta, chúng lại có ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Vì chúng đều là di vật cho tổ sư khai tông để lại, được xem là tín vật của chưởng môn.
Lý Nguyên Thuần không hề lên mặt kẻ cả, cũng không ỷ lại vào thân phận bức ép Dương Khai, mà dùng một giọng nói rất thành khẩn.

Dương Khai khẽ gật đầu. Điều này hắn đã biết từ lâu rồi. Trong những thứ hắn lấy được ở Ẩn Đảo, đúng là có vài thứ chẳng có chút tác dụng gì, chỉ có thể xem là tín vật.

- Mà mục đích lần này đến đây của bọn lão hủ, chắc Dương công tử hiểu rõ hơn ai hết.
Lý Nguyên Thuần cân nhắc từ ngữ, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Dám hỏi Dương công tử, công tử yêu cầu điều kiện gì mới bằng lòng trả những thứ này lại cho bọn ta?

- Điểm này thì phải xem các vị có thể cho ta được cái gì thôi.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, bộ dạng chờ ra giá.

Hắn thực sự không quan tâm những thứ lấy được ở Ẩn Đảo, thậm chí cả Tu La Kiếm, Thiên Nhị Huyết Hải Đường hắn cũng có thể bỏ. Công lực càng cao, những thứ này càng ít giá trị với hắn. Nhưng hắn không thể trả những thứ này lại khi không nhận được một cái giá bù đắp.

Con người hắn không xấu, cũng chẳng tốt, muốn lấy lại những thứ này, thì phải tỏ chút thành ý.

Nhất là vào thời điểm này, hắn vướng bận biết bao nhiêu chuyện, phiền não vô cùng. Các thế lực hải ngoại lại nhè đúng lúc này mà tìm đến, đâm ngay vào mũi thương của Dương Khai.

- Cái này...
Lý Nguyên Thuần lập tức bối rối. Lần này họ đến đây, không mang theo bảo bối hay vật gì đáng tiền. Dương Khai nói vậy, ắt khiến họ lúng túng.

Mộng Vô Nhai nhìn Lăng Thái Hư đầy hiếu kỳ.

- Mộng huynh, nhờ thứ này mà ta mới lên được Thần Du Chi Thượng đấy.
Lăng Thái Hư điềm đạm trả lời.

Mộng Vô Nhai không khỏi biến sắc, vội buông thần thức dò xét Vạn Dược Linh Cao, thật lâu sau lão mới thốt lên:
- Ở đây mà lại có thứ đẳng cấp này ư?

Chương 559: Đại nhân bảo ta chuyển lời này cho ngươi

Mấy người hải ngoại này tuyệt nhiên không ngờ là Dương Khai lại dễ tính đến vậy, vốn định đòi của không được thì sẽ cưỡng đoạt, dù gì thì họ cũng là thế lực hải ngoại, Bát đại gia Trung Đô có mạnh đến đâu cũng không quản được họ.

Đoạt xong rồi chạy cũng được, chỉ cần về đến hải ngoại, Bát đại gia cũng chẳng là gì hết.

Nhưng khí tức của các cường nhân trong phủ khiến kế hoạch ban đầu của phe Lý Nguyên Thuần đều vô nghĩa hết. Nếu động thủ, họ chưa chắc thắng được, huống chi, hiện tại mới chỉ có Tu La Kiếm và Thiên Nhị Huyết Hải Đường là xuất hiện, Thái Nhất Ấn và những thứ khác ở đâu, họ đều không biết.

Nếu liều mạng chọc giận tên tiểu tử Dương gia này, thì chẳng có lợi cho ai hết.

- Đây là việc nên làm.
Lý Nguyên Thuần cũng nhanh trí, liền tiếp lời, nhìn Dương Khai:
- Thứ cho bọn ta bàn bạc với nhau chút được không?

Dương Khai mỉm cười ra hiệu đồng ý.

Ánh mắt chúng nhân hải ngoại liền đổi khác, nhìn như là đang bắt đầu thương lượng.

Dương Khai hướng ánh nhìn qua Bích Lạc, hỏi:
- Bích Lạc, sao ngươi lại đến đây?

Bích Lạc đang kéo Thu Ức Mộng mãi không chịu buông, nói hết cái này đến cái kia. Thu Ức Mộng bối rối, nhiều lận định rút tay nàng ra nhưng đều không thành công, nghe Dương Khai hỏi thế, nàng liền mừng rỡ.

Bích Lạc ngẩn ra, đột nhiên đứng dậy:
- Suýt nữa thì quên, đại nhân bảo ta chuyển lời này cho ngươi.

- Lời gì?

- Mau rời khỏi đây đi, người của thánh địa sắp đến rồi.

- Cái gì?
Dương Khai lập tức biến sắc.
- Đến đâu kia?

- Đến đây.
Sắc mặt Bích Lạc nặng nề.
- Họ thừa cơ Dương gia ngươi triển khai đoạt đích chiến, sức mạnh của Bát đại gia bị phân tán, muốn san bằng Chiến Thành trước, rồi tiến đến Trung Đô. Sáu vị đại nhân dưới sự thống lĩnh của Tà chủ, đều đã khởi hành hết rồi. Cao thủ thánh địa cũng đồng loạt tiến về đây. Chiến Thành không trụ nổi đâu, ngươi mau đi đi.

- Khi nào sẽ đến đây?
Dương Khai trầm giọng hỏi, lập tức ý thực được rắc rối.

- Đêm nay!
Lúc Bích Lạc nói câu này, khóe miệng bất giác nhếch lên.

- Chuyện lớn như vậy sao không nói sớm?!
Dương Khai quát lên, rồi hắn mới phát hiện ra sự đắc ý nho nhỏ nơi khóe miệng Bích Lạc, hắn lập tức nhận ra nàng cố tình làm vậy.

Nếu mình không hỏi, thì có thể nàng sẽ không nói.

Cô ả này...

Dương Khai hận không thể vác nàng đi đốt đèn trời ngay lập tức.

Nàng theo lệnh của Phiến Khinh La, đến báo tin cho hắn đã rất tốt rồi. Chỉ e với mức độ mê đắm Phiến Khinh La của nàng, thì chỉ mong hắn sớm chết đi cho xong thôi. Dương Khai chợt sáng tỏ, cũng biết rốt cuộc nàng nghĩ gì rồi.

Thu Ức Mộng ngơ ngác mãi một lúc sau mới hỏi:
- Ý cô là, Tà chủ thống lĩnh Lục Đại Tà Vương tiến về đây?

- Còn bao gồm rất nhiều cao thủ ở thánh địa nữa.
Bích Lạc trầm giọng nói.

- Thật to gan!
Thu Ức Mộng sa sầm mặt.
- Coi Bát đại gia bọn ta là bùn nhão hay sao?

- Mấy người còn muốn ngăn cản à?
Bích Lạc nhìn Thu Ức Mộng mỉa mai.
- Người của thánh địa đã dám đến đây, thì chắc chắn đã nắm chắc phần thắng rồi. Ta bảo, các ngươi không ngăn được đâu.

- Bên đó có bao nhiêu Thần Du Chi Thượng?
Thu Ức Mộng cũng không cãi nhau với nàng làm gì, mà dò la tin tức hữu dụng.

- Chắc là mười mấy người, ngoài đại nhân ta là người duy nhất có cảnh giới này ở lãnh địa của ngài, thì lãnh địa của những đại nhân khác đều có ít nhất hai người.

- Phiến Khinh La cũng tấn thăng rồi?
Dương Khai kinh ngạc. Năm đó, khi hắn cáo biệt nàng, nàng vẫn còn là Thần Du Cảnh đỉnh phong. Hơn một năm không gặp, nàng đã lên tới Thần Du Chi Thượng rồi.

Tự cổ chí kim, Lục Đại Tà Vương của Thương Vân Tà Địa đều có tu vi Thần Du Chi Thượng, hơn nữa ai nấy cũng công lực siêu tuyệt, bản lĩnh kinh người.

Nếu không thế thì cuộc liễu trừ Thương Vân Tà Địa hơn một năm trước cũng không đến nỗi thất bại.

- Chỉ có mười mấy người chứ mấy. Ở Chiến Thành đã có bảy vị Thần Du Chi Thượng rồi.
Thu Ức Mộng cười giễu cợt, tuy nói là nói vậy, nhưng nàng cũng biết tình thế không lạc quan.

Bích Lạc chậm rãi lắc đầu, tỏ ra khinh bỉ:
- Vô dụng thôi. Đừng nói ở đây có bảy người, cho dù tất cả Thần Du Chi Thượng của Bát đại gia các ngươi đều ra quân, cũng không ngăn được Tà chủ. Tà chủ kỳ này không giống trước đâu. Đại nhân ta nói rồi, khắp thiên hạ, không có ai là đối thủ của y. Nếu y muốn, thì chỉ cần một chiêu là đánh bại được một Thần Du Chi Thượng, ba chiêu là đủ giết chết một người.Thu Ức Mộng thất sắc.

- Huống hồ, dưới trướng Tà chủ còn có Lôi Đình Thú Vương, Bá Thiên Lực Vương, Âm Minh Quỷ Vương, Thiểm Điện Ảnh Vương, Tuyệt Diệt Độc Vương và Yêu Mị Nữ Vương. Trong sáu người này, đại nhân ta là công lực thấp nhấp.
Bích Lạc thản nhiên liệt kê từng người một.

- Dương Khai, làm sao đây?
Thu Ức Mộng sốt ruột hỏi. Chuyện hệ trọng thế này cũng khiến nàng phải bối rối đến quên hết chừng mực.

Có lẽ, nếu không có Dương Khai ở đây, nàng còn có thể giữ vững chủ kiến của mình, nhưng khi bên cạnh có một người dựa dẫm được, thì Thu Ức Mộng liền mất hết khả năng phán đoán.

Sắc mặt Dương Khai u ám, nhìn Bích Lạc chằm chằm.

Bích Lạc đến báo tin, tin này hẳn không phải là giả. Tuy Phiến Khinh La cũng là một trong Lục Đại Tà Vương, nhưng từ những ngày tiếp xúc với nàng, có thể thấy cô ả này bản tính không xấu, lại còn chủ tâm phái Bích Lạc đến để làm trò tiêu khiển cho hắn một cách thừa thãi.

- Thu Ức Mộng, ngươi và Hoắc Tinh Thần đến Phong Thần Điện một chuyến, thông báo tin này với bảy người đó.
Dương Khai quyết định nhanh chóng, trầm giọng nói.

- Được.
Thu Ức Mộng liền gật đầu, rồi hỏi:
- Nhưng nếu họ hỏi tin này từ đâu ra... thì làm sao?

- Trả lời thành thật!

Thu Ức Mộng cười gượng gạo một tiếng:
- Vậy ta đi đây.

Bảy người đó nhất định sẽ hỏi nguồn tin tức. Nếu trả lời thành thật, khoan bàn chuyện họ có tin hay không, mà họ chỉ càng thêm khẳng định tội danh cấu kết tà ma của Dương Khai.

Có quan hệ với Yêu Mị Nữ Vương, không phải cấu kết tà ma thì là gì?

Nhưng đại nạn sắp giáng xuống, Dương Khai cũng không cách nào giấu giếm được.

Lúc Dương Khai hạ lệnh, Bích Lạc chỉ đứng một bên im lặng quan sát, không ngăn cản cũng chẳng nêu ý kiến, coi như hoàn toàn không phải chuyện của nàng.

Sau khi Thu Ức Mộng đi, Dương Khai cũng vội vã bước ra ngoài.

- Dương công tử...
Lý Nguyên Thuần không ngồi yên được nữa, vội vàng kêu lên. Bọn họ vượt xa nghìn trùng đến đây tìm bảo vật trấn tông của mình, nay sắp thỏa hiệp được với Dương Khai, thì tự dưng lại xảy ra chuyện này, họ không lo lắng sao được?

Ngộ nhỡ lần này Dương Khai bỏ mạng, thì họ biết tìm ai đây?

- Chư vị xin chờ cho một lát!
Dương Khai cũng không còn thời gian để ý tới bọn họ nữa, hắn căn dặn một tiếng rồi lập tức biến mất tăm.

Sắc mặt Lý Nguyên Thuần càng khó coi bội phần.

Chúng nhân hải ngoại đều căm phẫn nhìn Bích Lạc. Nếu không phải nha đầu này báo tin, thì giờ họ có thể thương lượng đàng hoàng với Dương Khai rồi.
Bị họ nhìn chằm chằm, Bích Lạc đâm ra sợ sệt, mồ hôi ứa đầy bàn chân.

Đi vào trong nội viện, Dương Khai huýt gió, liền sau đó, vô số bóng người lao đến.

- Tiểu công tử có chuyện gì sai bảo?
Đồ Phong hỏi.

- Đi theo ta.
Dương Khai bước liên tục, vừa gấp rút đi về phía gian phòng của Mộng Vô Nhai, vừa nghĩ kế hoạch tiếp theo.

Khi đã đến chỗ Mộng Vô Nhai, hắn giơ chân đá cửa, mặc kệ lời mắng mỏ của Mộng chưởng quầy, hắn tìm giấy bút viết một phong thư.

- Rốt cuộc là muốn làm gì mà hớt ha hớt hải vậy hả?
Mộng Vô Nhai bực bội. Lăng Thái Hư cũng nghe vậy liền tìm đến, hồ nghi nhìn Dương Khai.

- Người của Thương Vân Tà Địa đang kéo đến đây.
Dương Khai giải thích sơ qua tình hình. Tất cả bọn họ đều biến sắc, vội vàng dò hỏi tin tức có chính xác không.

- Chắc chắn đến chín phần.
Dương Khai trầm giọng đáp, đưa phong thư cho Ảnh Cửu:
- Ngươi về Dương gia, giao phong thư này cho phụ thân ta.

- Tuân lệnh.
Ảnh Cửu nhận lấy phong thư, rồi biến mất ngay tức khắc.

Trong tất cả huyết thị, tốc độ của y là nhanh nhất, nên dĩ nhiên nhiệm vụ đưa thư phải giao cho y.

- Ngươi tính thế nào đây?
Mộng Vô Nhai trầm giọng hỏi.

- Khẩn trương rời khỏi đây, bây giờ vẫn còn chút ít thời gian.
Dương Khai hít sâu một hơi. Tuy trong phủ có vô số cao thủ, nhưng cũng không ít người công lực thấp, nhất là đám bằng hữu của Dương Khai. Nếu để họ bị cuốn vào đại chiến với Thương Vân Tà Địa, thì rất có khả năng sẽ chôn thây tại đây.

Chuyến này của Thương Vân Tà Địa đã có trù tính hết cả. Đoạt đích chiến của Dương gia khiến sức mạnh của Bát đại gia bị phân tán ở hai tòa thành. Chiến Thành phòng thủ không nghiêm mật bằng Trung Đô, rất dễ bị hủy diệt ngay tức khắc.

Nếu ở lại thì không hề sáng suốt.

Chuyện hắn có thể làm chính là nhờ Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đến Phong Thần Điện, cho bảy người trấn thủ ở đó biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, và hắn cũng chỉ có thể bảo Ảnh Cửu đưa thư về Dương gia, nhờ phụ mẫu cảnh tỉnh Dương gia, để họ chuẩn bị sẵn sàng.

Hắn đã tận tình tận nghĩa lắm rồi!

Nghe hắn nói vậy, Mộng Vô Nhai cũng khẽ gật đầu:
- Lựa chọn khá đấy.

- Đồ Phong, truyền lệnh xuống, tất cả mọi người trong phủ hãy mau chóng chuẩn bị, nửa canh giờ sau, bắt buộc phải chuẩn bị thỏa đáng.

- Vâng.
Đồ Phong hành động ngay.

Rất nhanh, tất cả mọi người trong phủ đều rục rịch, tuy họ không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn sắc mặt của Đồ Phong, cũng biết vấn đề rất nghiêm trọng.

Từng thống lĩnh trẻ tuổi cứ chạy đến hỏi Dương Khai, khi có được câu trả lời, tất cả đều sửng sốt.

- Không phải chứ. Thương Vân Tà Địa xuất quân hàng loạt đến vậy, tại sao không có bất cứ tin tức nào truyền ra?
Tả Phương lẩm bẩm.

Sắc mặt Đổng Khinh Hàn tối sầm, y nói:
- Chỉ e những nơi chúng đi qua, đã chẳng còn một ai sống sót.

Dưới Tà chủ là Lục Đại Tà Vương, vô số cao thủ, nơi chúng đi qua, tấc cỏ cũng không sống nổi, đất đai khô cằn, hoang tàn đổ nát, đại địa rên rỉ, tất cả mọi người đều bất giác tưởng tượng ra cảnh này.

Họ không khỏi rùng mình.

Tiếng chim ưng vang lên, Dương Khai đã thả con chim Kim Vũ Ưng bên mình ra. Con Kim Vũ Ưng này luôn ở trong phủ Dương Khai, đến nay, nó đã tiến hóa thành công lên yêu thú lục giai, chỉ có điều, suốt quá trình đoạt đích chiến, tác dụng của nó ngày càng ít đi, ngày thì chỉ có thể dùng cho đám con gái đùa nghịch.

Bây giờ cũng đã đến lúc cho nó ra mặt tìm hiểu tình hình.

Nửa canh giờ sau, tất cả mọi người đều đã chuẩn bị xong.

Dường như đã nhận ra điều bất thường trong phủ, chúng nhân hải ngoại vội vàng theo sau Lý Nguyên Thuần tìm tới Dương Khai, chưa kịp lên tiếng thì hắn đã chặn họng lão:
- Tiền bối, khoan hãy nói chuyện của chư vị. Vãn bối xin hứa sẽ trả lại đồ cho chư vị, nhưng không phải là lúc này. Thế này đi, chúng ta cùng lên đường, vừa đi vừa bàn bạc được không?

đạm trả lời.

Mộng Vô Nhai không khỏi biến sắc, vội buông thần thức dò xét Vạn Dược Linh Cao, thật lâu sau lão mới thốt lên:
- Ở đây mà lại có thứ đẳng cấp này ư?

Chương 560: Thánh địa đột kích

Dương Khai đã nói đến nước này rồi, Lý Nguyên Thuần còn có thể nói gì được nữa?

Tuy lão biết tỏng Dương Khai muốn dùng bọn lão làm bảo tiêu không công, nhưng cũng không thể không đồng ý, lão còn cười tít mắt:
- Được thế thì tốt quá.

Mấy người hải ngoại này không xem Bát đại gia ra gì, và cũng không xem Thương Vân Tà Địa ra gì. Vì căn cơ của họ không ở trung nguyên!

Cùng lúc đó, cách Chiến Thành gần nghìn dặm.

Vô số bóng người, vô số yêu thú hình thù kỳ quái mờ ảo giữa làn khói bụi cuồn cuộn

Đi đầu là một con yên thú khổng lồ, hình thể to lớn. Trên lưng nó, một gã nam tử im lặng đứng đấy, không màng đến phương hướng của Chiến Thành.

Gã này ước chừng chỉ tầm bốn mươi, năm mươi tuổi, toàn thân không có điểm nào kỳ lạ, tướng bạo bình thường, người mặc áo xanh. Nhưng đôi mắt y thì lại không ngừng tóe tinh quang, vẻ mặt lạnh lùng, không nộ nhưng đầy uy thế.

Tà chủ Thương Vân Tà Địa, Dương Bách!

Trước khi gặp y, thế nhân đều cho rằng Tà chủ phải là người ba đầu sáu tay, tướng mạo hung dữ, tàn ác như ma quỷ. Nhưng chỉ những ai đã mục sở thị tướng mạo thật của y mới biết, Dương Bách không có gì bất thường, thậm chí còn chẳng khác gì một người bình thường.

Ai chưa trải nghiệm bản lĩnh của y thì sẽ không bao giờ tin nổi một người như vậy lại có thể phất tay một cái là thu phục toàn Thương Vân Tà Địa.

Hơn hai mươi năm trước, Dương Bách tu luyện dưới trướng Lăng Thái Hư của Lăng Tiêu Các. Vì tâm tính hẹp hòi, tu luyện tà công không rõ tên mà tẩu hỏa nhập ma, ra tay với sư huynh Dương Ứng Phong và sư phụ Lăng Thái Hư. Trận chiến đó, Dương Ứng Phong bị trọng thương, để lại căn bệnh bám thân dai dẳng suốt mười mấy năm trời. Sau trận chiến đó, Lăng Thái Hư lòng đã nguội lạnh, không màng chuyện trong tông môn nữa.

Mấy năm sau, Lăng Thái Hư đích thân ra tay bắt Dương Bách về Lăng Tiêu Các, phế bỏ tu vi và ném y xuống Khốn Long Giản, mặc y tự sinh tự diệt.

Nào ngờ tạo hóa trêu ngươi, y gặp được kỳ ngộ dưới Khốn Long Giản, luyện nên bản lĩnh thông thiên. Ngày y xuất quan, đã lực chiến toàn Lăng Tiêu Các, giết chết một vị trưởng lão, đánh Lăng Thái Hư trọng thương rồi nghênh ngang bỏ đi.

Sau đó, y xuất hiện tại Thương Vân Tà Địa.

Và hiện giờ, y đã là chủ nhân của toàn Thương Vân Tà Địa.

Sau lưng Dương Bách, có sáu bóng người theo sát. Sáu người này thi thoảng lại liếc nhìn y, ánh mắt đầy sự kính sợ.

Sáu người này chính là Lục Đại Tà Vương của Thương Vân Tà Địa, năm nam một nữ.

Tướng mạo sáu người khác nhau, bề ngoài quái đản.

Có người cưỡi một con yêu thú hung mãnh. Có người khói độc màu xanh vần vũ quanh người. Có người âm ý dày đặc, quỷ khí lượng lờ. Có người cao to lực lưỡng, trông như dã thú. Còn có người toàn thân phủ đầy tia chớp, thoắt ẩn thoắt hiện.

Duy chỉ có một người khá bình thường, đó là nữ tử duy nhất, Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La.

Dù là Phiến Khinh La, thì cũng sở hữu một dung nhan quyến rũ tuyệt thế không phải của người phàm. Bất cứ ai nhìn vào nàng, nhìn vào đôi mắt nàng, thì đều mê đắm trong nháy mắt.

Thậm chỉ cả năm vị Tà vương kia cũng không dám nhìn vào mắt Phiến Khinh La.

Kể từ sau khi tấn thăng Thần Du Chi Thượng, mị công của yêu nữ này còn lợi hại hơn lúc trước. Dù năm vị Tà vương mạnh hơn nàng về tu vi và công lực, cũng không thể khinh suất, nếu không cẩn thận là sẽ trúng chiêu.

Sáu người thi triển đủ thủ đoạn, không cưỡi yêu thú thì cũng là dùng sức mạnh để theo sát bước Dương Bách.

Sau lưng sáu người này, là đông đảo cao thủ đến từ Thương Vân Tà Địa. Thần Du Chi Thượng, Thần Du Cảnh đỉnh phong đếm không xuể.

Và cả vô số yêu thú hình thù kỳ quái. Lũ yêu thú này con nào con nấy cũng ít nhất là ngũ giai. Yêu thú lục giai thì đâu cũng có.

Thậm chí còn có cả một con yêu thú thất giai!

Con yêu thú thất giai này là con nhện mẫu khổng lồ dùng thần thức để nói chuyện với con người mà Dương Khai từng gặp.

Yêu thú thất giai, tính theo cảnh giới thì ngang ngửa Thần Du Chi Thượng. Nay con nhện này để cho Lôi Đình Thú Vương sử dụng. Tuy Thú vương chưa thể thu phục nó, nhưng đôi bên cũng đã có giao kèo với nhau. Lần này chinh chiến Trung Đô, con nhện này ắt cũng đi cùng.

Do chuyện ghê tởm mà Dương Khai và Phiến Khinh La làm trong sào huyệt nhện hôm đó, mà giờ nhện mẫu vô cùng thù hận Phiến Khinh La, nhưng nó lại e sợ sức mạnh của Tà chủ, nên không dám hành động khinh suất.

Nếu ở đây không có Tà chủ Dương Bách, nhện mẫu chắc chắn sẽ tấn công Phiến Khinh La.

- Chủ thượng, chúng ta còn cách Chiến Thành không quá tám trăm dặm nữa.
Âm Minh Quỷ Vương đột nhiên lên tiếng.
- Thuộc hạ xin được đi trước một bước, để nghe ngóng tình hình cho chủ thượng.

Vẻ mặt Dương Bách không thay đổi, y vẫn ung dung bay về phía trước, cũng chẳng đáp lời.

- Quỷ vương, mới nửa ngày không giết người, mà ngài đã ngứa tay rồi à?
Tuyệt Diệt Độc Vương cười quái đản, liếc xéo Quỷ Vương.

Âm Minh Quỷ Vương cười ha hả:
- Chỉ có Độc vương hiểu ta thôi. Nghe nói hiện giờ Chiến Thành hội tụ không ít cao thủ. Lần trước bọn chúng đến nhiễu loạn thánh địa, có qua mà không có lại là thất lễ, nay lão phu cũng phải đem đại lễ đến cho chúng mới được.

Độc vương nói:- Luận về giết người thì thủ đoạn của lão phu lợi hại hơn. Chủ thượng, hãy để thuộc hạ đi trước.

Quỷ vương không chịu yếu thế:
- Độc của ngài tuy ghê gớm, nhưng mấy đứa nhóc của lão phu cũng không hề ít. Nếu ra tay đồ sát, cũng sẽ không kém ngài đâu.

Lúc y nói, dường như có âm thanh ma chê quỷ hờn văng vẳng. Nội thể Quỷ vương chợt nổi lên từng gương mặt dữ tợn rõ rệt. Những gương mặt này đầy nét thống khổ và đau đớn, hình như là linh thể thần hồn của những người bị giam trong nội thể Quỷ Vương, giãy giụa mãi cũng không xong.

- Muốn đi thì đi đi.
Dương Bách hờ hững nói một câu, không ngăn cản.

- Tạ ơn chủ thượng!
Quỷ vương và Độc vương mừng rỡ, lập tức thi triển thân pháp bay ào về phía trước.

- Ta cũng đi.
Thiểm Điện Ảnh Vương nói, rồi một tia chớp vút qua, y đã biến mất tăm.

- Mẹ nó, đi hết à?
Một tiếng quát như tiếng chuông vang lên. Gã nam nhân thân hình lực lưỡng, vai u thịt bắp như dã thú trợn trừng hai mắt.
- Các người đều đi hết, lão tử đến nơi còn giết cái quái gì nữa!

Vừa nói, Bá Thiên Lực Vương dậm chân xuống đất rồi vội vàng đuổi theo. Mỗi một bước chân của y đều làm mặt đất rung chuyển ầm ầm như muốn sụp đổ, chấn động lòng người.

- Ha ha... Ta cũng muốn đi góp vui.
Lôi Đình Thú Vương thúc con yêu thú đang cưỡi, cơ man yêu thú sau lưng cũng rời khỏi hàng ngũ.

Chỉ trong nháy mắt, Ngũ Đại Tà Vương đều đã xuất phát, chỉ còn lại mình Phiến Khinh La vẫn đi theo sau Dương Bách.

- Khinh La, ngươi không đi à?
Dương Bách quay lại nhìn Phiến Khinh La.

- Thuộc hạ không đi nữa. Có họ là đủ rồi.
Phiến Khinh La chậm rãi lắc đầu.

- Không đi cũng tốt. Bọn chúng sát tâm quá nặng, chẳng đi được bao xa trên con đường võ đạo đâu.

Phiến Khinh La kinh ngạc nhìn Dương Bách, như không ngờ y lại đánh giá năm người này như vậy.

- À phải, tì nữ Bích Lạc bên cạnh ngươi... mấy ngày nay sao không thấy đâu vậy.
Dương Bách nói một câu vừa như cố ý vừa như không.

Phiến Khinh La khẽ run, vội vàng điều chỉnh hơi thở, bình tĩnh đáp:
- Thuộc hạ sai nó đi làm chút việc ạ.

- Ừ.Dương Bách khẽ gật đầu.

Trong lòng Phiến Khinh La căng thẳng vạn phần, lo sợ y sẽ tiếp tục truy vấn. Nhưng bất ngờ là Dương Bách không nói gì thêm, hình như chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.

Lúc này Phiến Khinh La mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn về hướng Chiến Thành xa xăm, Yêu Mị Nữ Vương thầm cầu nguyện, tên tiểu tử khốn kiếp đó phải nhanh chóng rời khỏi đó. Lần này thánh địa tiến quân quy mô lớn, chỉ một Chiến Thành nhỏ nhoi căn bản không thể ngăn cản được.

Thậm chí Phiến Khinh La còn hoài nghi, cả Trung Đô cũng không thể trụ vững.

Công lực của Dương Bách tăng quá nhanh. Ngày đó, khi y vừa mới đến Thương Vân Tà Địa, thu phục Lục Đại Tà Vương, Phiến Khinh La còn có thể nhìn ra ít giới hạn tu vi của y. Nhưng đến nay, nàng đã đột phá Thần Du Chi Thượng rồi mà lại không thể nhìn thấu Dương Bách.

Sức mạnh của gã này quá khủng khiếp, Trung Đô không có ai ngăn cản được!

Chú tâm cảm thụ một phen, Phiến Khinh La liền phát hiện, Dương Khai vẫn còn ở Chiến Thành, chưa rời đi, nàng không khỏi lo lắng.

Hơn tám trăm dặm, dù có là Thần Du Chi Thượng cũng không thể cảm ứng với khoảng cách xa như vậy được.

Nhưng nội thể Dương Khai có Truy Hồn Ấn của Phiến Khinh La. Có con dấu này thì dù Dương Khai có chạy tới chân trời góc biển, Phiến Khinh La cũng có thể tìm ra hắn.

Trong tim Phiến Khinh La, có hạt giống tình của Dương Khai. Ngày đó nàng gieo Truy Hồn Ấn vào hắn, chẳng qua chỉ để phòng hờ hắn chạy trốn mà thôi, nào ngờ lại hữu dụng vào lúc này.

Tên khốn đó rốt cuộc đang làm gì vậy? Tại sao vẫn chần chừ, không có động tĩnh? Bích Lạc hẳn đã đến nơi, báo tin cho hắn rồi mới phải.

Chiến Thành. Phủ Dương Khai.

Tất cả đã chuẩn bị xong.

Mọi người cũng biết được mức độ nghiêm trọng của sự việc, nên không ý kiến gì về việc Dương Khai thúc ép rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Lúc họ đang chuẩn bị xuất phát, Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đã trở về. Hai người họ làm theo lệnh Dương Khai, đến Phong Thần Điện bẩm báo tin này với bảy người ở Phong Thần Điện.

- Thế nào rồi?
Dương Khai hỏi.

Sắc mặt Thu Ức Mộng ảm đạm, buồn bã lắc đầu:
- Bọn họ không tin.

Dương Khai không kìm được hừ một tiếng:
- Chết đến nơi mà còn không biết, đúng là quá ngu xuẩn! Mặc kệ họ, những gì nên làm ta đã làm cả rồi, hai người chuẩn bị thế nào đây? Về Trung Đô hay là...

- Đi cùng ngươi!
Thu Ức Mộng liền nói.

- Thế thì đi thôi.
Dương Khai vung tay lên, không nhiều lời nữa. Hiện giờ thời gian vô cùng quý giá, không phải là lúc để tranh chấp. Tuy Dương Khai nghĩ họ nên về Trung Đô thì tốt hơn, dù gì thì họ cũng là công tử, tiểu thư của đại thế gia, không cần phải lưu lạc cùng hắn.

Dương Khai thống lĩnh một đoàn người ồ ạt đi ra.

Ngoài phủ, từ nãy đến giờ cứ có người không ngừng la hét, ép các thế lực của phủ Dương Khai phải đi khỏi đây.

Đến tận bây giờ, họ vẫn đang la lối.

Vừa thấy đông đảo võ giả phủ Dương Khai kéo ra ngoài, tên la hét đó không khỏi giật mình, cứ tưởng Dương Khai định làm gì, bèn bội vàng lên tiếng cảnh giác.

Ngay sau đó, liền có vô số cao thủ chạy đến chắn trước mặt chúng nhân, cản đường đi.

Trận chiến đêm qua, liên quân Thất đại gia tuy tổn thất không nhẹ, nhưng chưa bị hại đến căn cơ, giờ đây họ lại tụ tập một chỗ, vẫn cảnh tượng bi hùng, người đông như kiến.

- Tiểu công tử, ngươi định làm gì?
Khang Trảm của Khang gia lách khỏi đám đông, đi lên phía trước, cẩn thận hỏi.

Dương Khai nhìn y, nhíu mày trầm ngâm rồi nói:
- Đừng bảo ta chưa nhắc nhở các ngươi đấy. Tà chủ đang thống lĩnh người của Thương Vân Tà Địa kéo quân về đây. Nếu không muốn chết thì mau mau trời khỏi Chiến Thành, về Trung Đô đi.

Khang Trảm ngơ ngác nhìn Dương Khai, hình như chưa hiểu.

Phải một lúc sau, y mới phì cười, lắc đầu nói:
- Tiểu công tử, ngươi nói vậy... nghĩa là sao?

Chương 561: Nói không thông

Khang Trảm thật là hồ đồ , tuy nói từ khi Đoạt đích chi chiến bắt đầu, Dương Khai có những hành động kinh người , khiến không kẻ nào dám khinh thường hắn , nhưng hắn đột nhiên nói một câu không rõ đầu đuôi , Khang Trảm thật cảm thấy có chút buồn cười.

Thấy được vẻ không tín nhiệm trên mặt y, Dương Khai trầm giọng nói :
- Ta không có thời gian để giải thích với ngươi, nếu tin thì nhanh chóng rời khỏi nơi này , còn không tin ta ngươi có thể ở lại , sinh tử của ngươi không liên quan gì tới ta!

Nói xong, liền bước đi.

Hắn vừa động , lập tức khiến cho liên quân thất đại gia cảnh giác, vô số cường giả vội vàng tụ lại , ngưng trọng nhìn hắn.

Hai mắt Dương Khai bắn ra hàn quang nhìn bốn phía , trên mặt một vẻ không kiên nhẫn.

-Tiểu công tử...
Diệp Tâm Nhu bỗng nhiên chen ra khỏi đám người, hẳn là có người thông báo tin tức cho ả , vội vàng chạy tới trên mặt thần sắc bỡn cợt nói :
- Lời ngươi nói , có tính là nói chuyện giật gân không? Người của Thương Vân Tà Địa không co đầu rút cổ ở địa bàn của mình , chạy tới đây tìm chết sao?

- Ngu ngốc!
Dương Khai thóa mạ một tiếng,
- Diệp Tân Nhu , ta biết ngươi có thành kiến đối với ta, chuyện lần trước ta làm có hơi quá , nhưng giờ ta không muốn mà cũng chẳng có thời gian cãi cọ với ngươi , bảo bọn hắn tránh ra, nếu không đừng trách ta không khách khí.

- Ta thật sự sợ bộ dạng hung ác của tiểu công tử đấy.
Diệp Tân Nhu bộ dạng sợ hãi mở lời , bỗng nhiên lại khinh miệt cười :
- Ngươi nói người của Thương Vân Tà Địa đang đánh tới , có gì chứng minh không ?

Dương Khai lạnh lùng nhìn ả, không nói lời nào.

Hắn nào có căn cứ gì? Hắn chẳng qua tin tưởng Phiến Khinh La mà thôi! Đã phái Kim Vũ Ưng đi quan sát tình hình, hiện tại chưa có trở về, mà dù Kim Vũ Ưng mang theo tin tức trở về, thì những tin tức nó mang lại cũng chỉ có hắn hiểu mà thôi , vẫn chỉ là lời nói một phía.

Thấy hắn trầm mặc , Diệp Tân Nhu cười một tiếng , buông tay nói :
- Không có bằng chứng , chúng ta sao có thể tin ngươi được , đây chẳng lẽ là thủ đoạn đùa giỡn của tiểu công tử ngươi sao?

- Ta không đùa giỡn.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu ,
- Ta đã rút lui khỏi Đoạt đích chi chiến, Dương gia chi chủ không liên quan gì với ta, đại ca nhị ca ai muốn cứ lấy, hiện tại ta chỉ muốn mang người của mình rời khỏi nơi này.

- Ha hả
Diệp Tân Nhu cười duyên liên tục ,
- Tiểu công tử, mặc kệ ngươi có rút lui khỏi Đoạt đích chi chiến hay không , ngươi cũng đừng hòng rời khỏi nơi này.

- Ai nói ta không thể rời khỏi?

- Ngươi có thể thử xem.

- Đừng ép ta.
Dương Khai đứng lên, khí tức nguy hiểm bùng phát.

Diệp Tân Nhu vẻ tươi cười nhanh chóng mất đi , âm thanh lạnh lùng nói :
- Dương Khai , ngươi rượi mời không uống thích uống rượi phạt , tuy rằng chỗ ngươi có cao thủ , nhưng ngươi đừng quên , ngươi làm như vậy là đối địch với Bát đại gia , nhất định sẽ không có kết cục tốt , ngươi cho rằng bằng bản lĩnh của ngươi , có thể chống lại toàn bộ Trung Đô ? Ngươi quá đề cao mình rồi.

- Diệp muội muội , bây giờ không phải lúc tranh luận những điều này.
Thu Ức Mọng đứng dậy ,
- Người của Thương Vân Tà Địa , thật sự đã đánh tới rồi. Cho dù giữa ngươi và Dương Khai có tư oán gì , cũng tạm thời gác lại chờ sau khi thoát nạn rồi nói sau được không?

- Đây không phải Thu tỷ tỷ sao?
Diệp Tân Nhu mỉm cười , bỡn cợt nhìn Thu Ức Mộng nói :
- Như thế nào, đêm qua bị trọng thương , hôm nay liền bình phục? Thu tỷ tỷ thể chất thật phi phàm, hoặc là ngày hôm qua ngươi chỉ diễn trò mà thôi?

Sắc mặt Thu Ức Mộng đột nhiên trở nên khó coi.

Diệp Tân Nhu không có chừng mực như vậy, bày ra tư thế muốn vây toàn bộ Dương Khai phủ ở trong này, làm nàng vô cùng tức giận , vốn muốn cùng nàng hảo hảo nói chuyện , hiện tại xem ra cũng là đàn gảy tai trâu rồi.

Ghen ghét thù hận trong lòng Diệp Tân Nhu đối với Dương Khai và Thu Ức Mộng làm cho ả không còn lý trí.

- Không thế nói cho ả ta hiểu được rồi.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, trên mặt có vẻ bất đắc dĩ.

Diệp Tân Nhu bỗng nhiên quát lạnh nói:
- Người trong phủ Dương Khai nghe đây , các ngươi lập tức rời khỏi bên cạnh hắn , quy thuận Bát đại gia , chuyện trước kia sẽ không nhắc tới , nếu không tông môn và gia tộc sau lưng các ngươi sẽ là địch nhân của Bát đại gia , hậu quả như thế nào các ngươi đều hiểu rõ.

Mọi người phía sau Dương Khai nhất tề biến sắc.

Diệp Tân Nhu cười lạnh một tiếng :
- Quy thuận Bát đại gia cũng là có chỗ tốt. Chỉ cần các ngươi nguyện ý thì đứng bên cạnh ta , ta sẽ bảo vệ các ngươi và tông môn được an toàn...Điểm này , Liễu công tử có quyền lên tiếng đấy , đúng không Liễu công tử?

Khi nói chuyện , mắt đẹp liếc nhìn bên cạnh.

Bên trong đám người , Liễu Phi Sinh thần sắc khó coi đứng ở nơi đó , Dương Khai phủ có vô số ánh mắt nhìn y , khiến y cảm thấy như có mũi nhọn sau lưng , hận không tìm thấy cái lỗ chui xuống.

- Liễu Phi Sinh , đồ rác rưởi!
Ngơ ngác một chút , Đổng Khinh Hàn không kìm nổi mắng.Thiếu chủ Thiên Nguyên Thành này , mới rời khỏi Dương Khai phủ chưa được một canh giờ , không ngờ hiện tại đã bị Diệp Tân Nhu thu phục.

Đây là trước mặt mọi người làm mất mặt Dương Khai.

Lúc y rời đi , Dương Khai còn nói lời cảm tạ tặng lễ , cảm tạ những giúp đỡ của hắn trong khoảng thời gian ở Thiên Nguyên Thành.

Nghe Đổng Khinh Hàn tức giận mắng , Liễu Phi Sinh sắc mặt lúc xanh lúc đỏ.

- Chỉ có một mình Liễu Phi Sinh sao?
Dương Khai thản nhiên liếc nhìn Diệp Tân Nhu.

Diệp Tân Nhu bĩu môi nói:
- Đoan Mộc gia tộc và Tử Vi cốc đảo quả là có chút khí phách , trực tiếp rời khỏi Chiến Thành , tuy nhiên chỉ cần có một vậy cũng là đủ rồi.

Nghe ả nói như vậy , Lạc Tiểu Mạn không khỏi thở phào , nàng thực sự sợ sư huynh của mình không tự chủ được đầu nhập Diệp Tân Nhu.

Nếu là như vậy Lạc Tiểu Mạn không còn mặt mũi lưu lại.

- Liễu công tử , ngươi ở chung với bọn họ lâu như vậy , bọn họ cho ngươi chỗ tốt gì , bây giờ nói cho ta nghe.
Diệp Tân Nhu dương dương đắc ý nhìn Dương Khai , mở miệng ra lệnh cho Liễu Phi Sinh.

Liễu Phi Sinh thần sắc khó coi đến cực điểm , hai tay nắm chặt thành quyền , đối mặt nhìn sang Dương Khai phủ bên kia , y gần như không thể sống yên ở chỗ này.

- Tiểu công tử...Rất xin lỗi . ta không có lựa chọn nào khác.
Liễu Phi Sinh thần sắc áy náy , lẩm bẩm nói

- Không cần , đây là lựa chọn của ngươi.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu , cũng không có bao nhiêu cảm xúc , tựa hồ đối với Liễu Sinh Phi làm phản nhanh như vậy không thèm để ý.

Diệp Tân Nhu ngạc nhiên , cảm giác thất bại như đánh vào bịch bông vậy , không kìm nổi khuôn mặt xinh đẹp bắt đầu vặn vẹo.

- Không cần uổng phí tâm cơ , những người ở phủ ta , ngươi lôi kéo không được đâu.
Dương Khai trầm giọng nói:
- Ta nói lại lần nữa , mau để chúng ta rời khỏi nơi này , nếu ai dám cản giết không tha!

- Tiểu công tử khẩu khí thật lớn.
Diệp Tân Nhu cắn răng khẽ kêu ,
- Ta muốn nhìn xem , ngươi thực sự có bản lĩnh này không!

Dương Khai đã hết kiên nhẫn , lạnh như băng nhìn chằm chằm Diệp Tân Nhu , chậm rãi giơ tay lên.

Trong phủ, chân nguyên mọi người bỗng nhiên cuồng bạo.

- Nghiệp chướng , ngươi còn muốn động thủ?
Một tiếng gầm truyền đến.
Dương Khai sắc mặt trầm xuống , quay đầu nhìn lại , chỉ thấy bên kia bảy người nhanh chóng bay tới , đúng là trấn thủ Phong Thần điện bảy vị Thần Du Chi Thượng.

Đám người Lăng Thái Hư sắc mặt khó coi đứng lên.

Tuy rằng đêm qua đã cùng bọn chúng giao thủ , đám người Lăng Thái Hư chiếm được ưu thế tuyệt đối , nhưng hiện tại mới qua một đêm, Mộng Vô Nhai và Địa Ma còn chưa hồi phục nguyên khí , bây giờ động thủ chỉ sợ bên mình rơi vào hạ phong mất.

- Sợ là không đi được nữa.
Mộng Vô Nhai thở dài một tiếng , lắc đầu cười khổ , không nghĩ tới một chuyện đơn giản như rời khỏi thành , cũng bị người ta mọi cách ngăn cản.

- Đêm qua giết người của Bát đại gia ta , còn không đủ sao?
Dương Lập Đình lạnh lùng nhìn Dương Khai , trên mặt một vẻ chán gét ,
- Tuy rằng ngươi là con cháu Dương gia , ta xem ngươi không cần để ý tới huyết mạch của mình rồi , ngươi liền rời khỏi Dương gia đi.

Toàn trường ồ lên.

Ý tứ trong lời nói của Dương Lập Đình hiển nhiên là muốn đem Dương Khai trục xuất khỏi gia tộc a.

Bát đại gia tộc ít phát sinh chuyện trục xuất con cháu dòng chính , tin tức này truyền ra chỉ sợ là đại sự khiến thiên hạ khiếp sợ.

Dương Khai thần sắc lãnh đạm , không nhanh không chậm nói:
- Rời đi hay không, với ta cũng chẳng sao. Giờ ta chỉ muốn mang người của mình rời khỏi, kính xin các vị tiền bối dàn xếp giúp.

- Còn muốn chạy?
Người còn lại hừ lạnh ,
- Giết Bát đại gia ta nhiều người như vậy , giờ muốn đi sao? Trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy?

Lão già béo củaHoắc gia kia nhíu mày , nói:
- Dương Khai, ngươi đừng hành động theo cảm tính. Ngươi nên đứng ở lập trường của chúng ta mà nghĩ thì sẽ hiểu được vì sao chúng ta đối với ngươi như vậy. Ngươi bây giờ không thể rời khỏi đây được , nếu để ngươi đi , chẳng phải thể diện Bát đại gia tộc mất sạch sao?

Dương Khai hít sâu một hơi,hắn còn có chút thiện cảm đối với lão già béo này, nhiều lần bày tỏ hảo ý đối với mình, không giống những kẻ khác hay lấy thân phận tu vi uy ép mình.

- Tiền bối , nơi này lập tức sẽ bị hủy , nếu không nhanh chóng rời khỏi , tất cả mọi người đều phải chết ở chỗ này!

Lão giả thần sắc khó xử , nói:
- Tin tức ngươi nói Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đã báo cho chúng ta biết rồi, nhưng chính như tiểu cô nương Diệp gia đã hỏi vậy , nhưng ngươi có chứng cớ gì chứng minh tin tức này là sự thật hay không.

Dương Khai lắc đầu:
- Ta vẫn câu nói cũ, tin ta thì hãy khẩn trương bố trí , không tin ta cũng không có cách nào.

- Ài…
Béo lão giả thở dài một tiếng:
- Lời ngươi nói rất khó tin, dễ làm cho người ta hiểu nhầm là có ý tứ khác.

- Ý tứ khác?
Dương Khai ngẩn người ra , bỗng nhiên hiểu ra ,
- Các ngươi cho rằng ta lấy cớ này để làm cho các ngươi tâm thần đại loạn , thừa cơ hội chạy trốn sao?

-Chẳng lẽ ngươi không nghĩ vậy sao?
Bên trong bảy vị cường giả đỉnh tiêm có người châm chọc nói.

- Ha hả...
Dương Khai bất đắc dĩ cười lên .
- Ta thật tình chưa từng nghĩ tới chuyện này, nếu ta thực muốn chạy trốn , cũng sẽ không thông báo cho các ngươi , các vị cũng không phải trẻ con , nhưng cũng đừng thông minh quá sẽ bị thông minh hại!

- Làm càn!
Dương Lập Đình gầm lên,
- Còn chưa đến lượt ngươi dạy bảo đám người lão phu.

Lại có người nói:
- Không nói độ tin cậy của tin tức này , chỉ nói tin tức do ngươi phát ra , dường như ngươi từ chỗ thủ hạ của Yêu Mị nữ vương lấy được tin tức?

-Không tồi.

- Thật can đảm!
Người nọ gầm lên ,
- Thân là con cháu Bát đại gia , không ngờ có liên hệ với Đại Tà Vương , quả thực tội không thể tha thứ!

- Yêu Mị nữ vương vì sao lại phái người thông báo cho ngươi? Lời nói của đồ Tà ma sao lại có thể tin tưởng được.

- Quả thực trăm ngàn sơ hở , thật coi đám lão phu là hài đồng ba tuổi , mặc ngươi lừa gạt sao?

Tiếng quát mắng liên tiếp bay tới, ngay cả lão béo kia giả trên mặt cũng hiện lên thần sắc thất vọng.

Chương 562: Đã muộn rồi

Tình hình trước Dương Khai phủ lập tức trở nên giương cung bạt kiếm.

Diệp Tân Nhu cười lạnh nói:
- Dương Khai , ngươi ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi , dù sao ngươi đã quyết rời khỏi Đoạt đích chi chiến , tiếp tục chống đối , với ngươi và người của ngươi không có chỗ nào tốt cả , nếu ngươi còn chút lương tri , không nnên kéo bọn họ xuống nước , để bọn họ rời khỏi là lựa chọn tốt nhất.

Dương Khai thần sắc trầm mặc , nhưng ai cũng đều nhận thấy được , hắn đã nhẫn nại đến cực hạn , loại trầm mặc bình tĩnh này giống như kiểu trầm lặng trước bão táp , làm cho lòng người ta kinh hãi bất an.

- Muốn trợ giúp hay không?
Lý Nguyên Thuần tới gần Dương Khai , nhẹ giọng dò hỏi.

Điều hiện tại gã hy vọng thấy nhất , chính là Dương Khai trả lại Trấn phái chi bảo cho Hải ngoại chư tông , lúc này tiểu tử này rõ ràng rơi vào cục diện tứ bề thọ địch , Lý Nguyên Thuần hảo tâm đề nghị cũng là muốn bán cho Dương Khai một ân tình , sau khi thoát khỏi khốn cảnh , dĩ nhiên có thể cùng Dương Khai hảo hảo nói chuyện.

Nơi này có bảy vị Thần Du Chi Thượng , Lý Nguyên Tinh cũng không có bản lĩnh cùng bọn chúng tranh đấu , nhưng mang theo Dương Khai chạy trốn thì gã vẫn có thể làm được , dù sao gã cũng cùng cảnh giới trên.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu , khéo léo từ chối ý tốt của gã.

Tâm tư Lý Nguyên Tinh , hắn sao lại không biết?

Nếu quả thật chỉ lo chính mình chạy trốn , hắn đâu cần bất cứ kẻ nào hỗ trợ. Lấy tiêu chuẩn hắn bây giờ , thi triển khai Dương Viêm Chi Dực , dù là Thần Du Cảnh cao thủ cũng ở phía sau mông hít bụi.

Nhưng Dương Khai không có khả năng đi một mình.

Hai ngươi ra hiệu với nhau không thể giấu giiếm được bảy người Phong Thần điện, kỳ thật bọn họ vừa tói nơi này liền nhận thấy được sự tồn tại của Lý Nguyên Thuần , đều là Thần Du Cảnh chi thượng , Lý Nguyên Thuần tồn tại quá mức chói mắt.

Hải ngoại chư tông , hôm nay đưa đến năm mươi vị cao thủ Thần Du Cảnh, còn có một vị Thần Du Cảnh Chi Thượng , điều này làm cho trong lòng mọi người nghi hoặc khó hiểu , không biết Dương Khai từ đâu tìm đến giúp đỡ , lại có nội tình hùng hậu như vậy.

Hơn nữa bọn họ không biết được tình hình hiện tại của Mộng Vô Nhai và Địa Ma , cho nên tuy rằng miệng kêu gào cũng không dám dễ dàng động thủ.

Tình hình lập tức rơi vào thế giằng co.

Một tiếng Ưng gáy trong trẻo từ xa truyền tới , dường như rất kinh hãi , trong thanh âm rõ ràng ẩn chứa ý tứ lo lắng cảnh giác.

Nghe được thanh âm này , sắc mặt Dương Khai biến đổi.

Bảy người Phong Thần điện đồng dạng thần sắc ngưng trọng , nhìn lại phương hướng của Kim Vũ ưng.

- Đã muộn!
Dương Khai trên mặt một vẻ vô lực và phẫn nộ ,
- Đối phương đã tới đây rồi.

Kim Vũ ưng truyền đạt tin tức , chỉ có hắn biết được.

Nghe hắn nói vậy , mọi người mới bỗng nhiên ý thức được , lời ban đầu của Dương Khai không phải là nói chuyện giật gân , cũng không phải thủ đoạn đùa giỡn gì , dường như người của Thương Vân Tà Địa , thật sự đã đánh tới rồi.

Trong lòng không khỏi sợ hãi kinh ngạc hướng Dương Khai nhìn lại , hy vọng có được nhiều tin tức hơn nữa.

- Bích Lạc!
Dương Khai quay đầu nhìn Bích Lạc trốn trong đám người phẫn nộ quát:
- Ngươi không phải nói bọn họ buổi tối mới có thể đến nơi này sao?

- Hẳn là vậy mà.
Bích Lạc cũng mê man rồi ,
- Lấy tốc độ của đội ngũ thánh địa , đúng là đến tối mới có thể đến đây.

- Vậy tại sao bọn họ đã ở ngoài trăm dặm?

- Ngươi hỏi ta , ta biết hỏi ai đây?
Bích Lạc cũng nổi giận

Chỉ còn cách trăm dặm , thật sự quá ngắn , hơn nữa do Kim Vũ ưng hồi báo chậm. Hiện tại muốn chạy chỉ sợ không còn kịp rồi.

Diệp Tân Nhu thần sắc quái dị , phẫn nộ nói:
- Diễn rất tốt, chuyện tới bây giờ , ngươi còn muốn...

Lời còn chưa nói hết liền đem nửa câu còn lại nuốt xuống bụng, ánh mắt thù hận của Dương Khai làm cho ả sợ hãi không đủ dũng khí nói tiếp.

- Thật sự đến rồi!
Dương Lập Đình bỗng nhiên biến sắc, ngẩng đầu nhìn lại phía chân trời.

Sáu người khác thần sắc cũng khó coi đếm cực điểm.

Cho tới giờ, bọn họ mới biết được điều Dương Khai nói , tất cả đều là sự thật.

Vừa nhìn , mọi người lập tức há hốc mồm.

Chỉ thấy ở đường chân trởi , một đoàn mây đen quay cuồng , với một tốc độ khủng khiếp đang bay tới , trong mây đen kia lờ mờ có thể nhìn thấy chút bóng dáng.

Tia chớp lần lượt thay đổi , bầu trời khủng bố bên kia gây người ta cảm giác sợ hãi.

Một cỗ hơi thở hủy diệt theo mây đen tới gần , hướng chiến thành bao phủ.
Mây đen bao phủ Chiến thành…

Trong mắt mỗi người tràn đầy vẻ sợ hãi.

- Đó là Thiểm Điện Ảnh Vương!
Bích Lạc bỗng nhiên kinh hô lên ,
- Chỉ có hắn mới có tốc độ như vậy , nhất định là hắn mang người tới rồi , ta phải đi đây , hắn mà nhìn thấy ta ở đây thì đại nhân nhà ta không biết ăn nói sao.

Bích Lạc vỗi vã nói một câu, liền chạy đi như bôi mỡ vào chân.

- Ngăn nàng lại!
Diệp Tân Nhu khẽ quát một tiếng.

Chuyện tới nước này, ả còn không chịu buông tha bất luận một cơ hội nào để chèn ép khí thế của Dương Khai.

Nhưng không ai nghe theo lệnh ả cả, Bích Lạc chỉ lóe lên vài cái , liền không còn thấy bóng dáng.

Hiện tại tai vạ đến nơi , còn ai có tâm tư để ý nữa ? Bích Lạc nói cho cùng cũng chỉ là tỳ nữ của Phiến Khinh La , bắt nàng ta có tác dụng gì chứ?

Người của Ngũ Đại Tà Vương còn chưa tới , chỉ bằng cỗ hơi thở hủy diệt này , liền làm cho cả Chiến Thành câm như hến.

- Giờ đã tin chưa?
Dương Khai miệt thị Diệp Tân Nhu và bảy người kia của Phong Thần điện, khóe miệng cười lạnh như dao , vẻ mặt châm chọc.

Bảy người sắc mặt tái mét.

Nếu vừa rồi thời điểm Dương Khai để Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đi mật báo cho bọn họ , bọn họ liền bắt tay chuẩn bị ngay mà nói , sẽ không bị đánh không kịp trở tay như này.

Thậm chí , thời điểm ngăn cản Dương Khai rời đi , nếu tin lời hắn cũng không tính là quá muộn , tối thiểu cũng cho mọi người thời gian thở dốc.

Nhưng hiện tại , người ta đã giết tới rồi , nói gì cũng đã muộn rồi.

Nơi đây hội tụ bảy vị Thần Du Chi Thượng của Bát đại gia tộc và khoảng hai trăm đến ba trăm vị Thần Du Cảnh cao thủ , nếu Chiến Thành tổn thất những người này , đây tuyệt đối là một đả kích trầm trọng.

- Không thể để bọn họ chạy tới!
Dương Lập Đình thần sắc ngưng trọng,
- Đón đánh!

Nói xong không chút do dự hướng bên kia vọt tới.

Sáu người khác lập tức theo sau , vị béo lão giả kia của Hoắc gia trước khi đi , tiếc hận ảo não nhìn Dương Khai một cái , trên mặt có chút áy náy , chợt trầm giọng dặn dò Diệp Tân Nhu nhẹ nhàng nói:
-Tiểu cô nương Diệp gia , nơi này giao lại cho ngươi , mặc kệ ngươi làm cách gì , nhất định phải đảm bảo mọi người an toàn rút lui!

- Vâng
Diệp Tân Nhu vội vàng đáp.

Mây đen tới rất nhanh , vốn đang ở xa cuối chân trời , nhưng chỉ chút thời gian đã đến bên ngoài Chiến Thành hai mươi dặm , sau khi đám người Dương Lập Đình đón đánh thì khoảng cách chỉ còn lại chưa tới mười dặm rồi.Kinh thiên đại chiến , bùng nổ trong nháy mắt.

Mây đen bị đánh tan , từ bên trong lộ ra bóng dáng ba người.

Một người trong đó trên người điện quang lóe ra , một người thân hình khôi ngô, nhìn như lực lượng lớn vô cùng , người còn lại cưỡi trên một đầu yêu thú uy mãnh.

Đó là Thiểm Điện Vương , Bá Thiên Lực Vương , Lôi Đình Thú Vương!

Lấy ba đối bảy , mặc dù nhân số áp đảo , nhưng trái lại bảy người của Bát đại gia tộc sắc mặt ngưng trọng , mà người của Thương Vân tà Địa vẻ mặt lại thong dong.

Ở phía sau ba người còn có một con nhện thật lớn , chỉ là con nhện này mọc ra một bộ mặt người , quái dị đến cực điểm.

Bộ mặt người đó là gương mặt của một nữ tử xinh đẹp tuyệt mỹ, tuổi chỉ khoảng mười sáu , xinh đẹp không gì sánh được , còn có một mái tóc mềm mại , nhưng phụ trợ thêm vào thân thể toàn lông lá kia toát lên vẻ dữ tợn đáng sợ.

- Nhện mẫu?
Dương Khai thất thanh nói, ngay lập tức liền nhận ra lai lịch conTtri chu yêu thú này , đây chẳng phải con yêu thú mà hắn cùng Phiến Khinh La đã gặp qua sao?

Làm sao lại chạy đến nơi đây?

- A , nơi đây còn có loại yêu thú này ư , ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy đấy.
Thủy Linh Dã kinh hô ,
- Tuy nhiên đáng tiếc , không có hóa sinh trì , nàng vĩnh viễn cũng không thể thu luyện thành nhân hình được.

- Mộng chưởng quầy , lão thấy thế nào?
Dương Khai vội vàng hỏi Mộng Vô Nhai.

- Không quá lạc quan.
Mộng Vô Nhai chậm rãi lắc đầu , tuy rằng hiện tại lão không có cách để gỡ bỏ phong ấn phong tỏa thực lực chính mình , nhưng nhãn lực vẫn còn ,
- Các ngươi bảy vị Thần Du chi thượng nơi này thực lực yếu kém , đối diện với ba người cường đại như vậy , cho dù chiếm ưu thế về nhân số , nhưng tình hình không được tốt , nhiều khả năng sẽ chết ở đây!

Dương Khai không khỏi biến sắc.

Mộng Vô Nhai đánh giá hẳn không sai , dù sao lão và bảy người kia đã giao thủ , cũng biết được điểm mấu chốt của bọn họ , Dương Khai vốn tưởng rằng có bảy người này xuất mã , Chiến thành bên này có lẽ tạm thời không gặp nguy hiểm , nhưng hiện tại xem ra , bọn họ chỉ có thể kéo dài chút thời gian.

- Mộng chưởng quầy, chỉ đường sinh lộ đi.
Dương Khai trên mặt một vẻ vô lực , bất đắc dĩ nhìn Mộng Vô Nhai.

Mộng Vô Nhai thản nhiên cười nói:
- Ngươi tin rằng ta có thể chỉ dẫn phương hướng cho ngươi sao?

- Đồ đệ bảo bối của lão ở đây , nếu thật sự gặp nguy hiểm mà nói , lão sẽ không thong dong như vậy.
Dương Khai cười khổ nói.

Thực lực chênh lệch tuyệt đối không phải một chút mưu kế có thể bù lại được , Dương Khai hiện tại cũng chỉ có thể cầu trợ ở Mộng Vô Nhai

Mộng chưởng quầy quay đầu nhìn một vòng trầm giọng nói:
- Nếu hiện tại rời đi mà nói , người ở đây đại khái chỉ có một thành thoát được , tuy nhiên có lão phu và Lăng huynh bảo hộ , ngươi không cần lo lắng an toàn của mình , chúng ta sẽ mang người rời khỏi.

- Ta muốn mọi người ở đây bình yên rời khỏi!

Mộng Vô Nhai nhếch miệng cười :
- Ta biết ngươi sẽ nói như vậy.

- Mọi người trong phủ không khỏi lộ ra thần sắc cảm động , ngay cả những người hải ngoại đó sắc mặt cũng hơi biến đổi.

Dạ Phóng và Hoa Đoạn Hồn lén lút tới gần Lý Nguyên Thuần hỏi :
- Tiền bối , chúng ta làm như thế nào?

Lý Nguyên Thuần nhìn Dương Khai thật lâu , lại nhìn Mộng Vô Nhai mở miệng nói :
- Trước giờ đều đi cùng bọn họ , nếu thật sự không xong , lão phu sẽ mang tiểu tử kia rời khỏi đây , đến lúc đó các người tự mình tìm đường thoát thân.

Tồn Vong của Dương Khai liên quan trực tiếp tới tung tích của mấy trăm Trấn tông chi bảo của các đại tông môn hải ngoại , Lý Nguyên Thuần không cho phép Dương Khai xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

- Dạ.
Dạ Phóng Hòa và Hoa Đoạn Hồn nhẹ nhàng gật đầu , cũng đồng ý với Lý Nguyên Thuần.

Mộng Vô Nhai lại nói:
- Ba người kia hẳn chỉ là tiên phong của Thương Vân Tà Địa , chỉ sợ một chút nữa , người phía sau sẽ đến. Hơn nữa ngươi xem bên kia Lôi Đình Thú Vương dẫn theo rất nhiều yêu thú tới đây.

Theo phương hướng hắn chỉ dẫn , Dương Khai nhìn đến hơn mười dặm bên ngoài , một mảnh cuồn cuộn khói bụi , trên bầu trời rậm rạp vô sô yêu thú. Thoáng cảm ứng qua một chút , sắc mặt không khỏi trầm xuống.

Nơi đó yêu thú thấp nhất cũng là ngũ giai , chuẩn lục giai yêu thú cũng có rất nhiều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau