VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 551 - Chương 555

Chương 553: Thần thức chiến

Lão ta ra vẻ chắc chắn sẽ nuốt chửng được Dương Khai, nói toạc hết mọi suy tính của Thất đại gia và Dương gia, không chút giấu giếm.

Đó cũng chính là tình hình thực tế.

Sở dĩ Dương gia không ngó ngàng gì tới Dương Khai, mà chỉ phái Dương Trấn cùng mấy vị trưởng lão điều đình một phen với hắn, cũng chính vì mưu tính này.

Trong mắt gia tộc, nếu bảy đại gia tộc đều chĩa mũi nhọn vào Dương Khai, nhất định hắn sẽ không chiu nổi áp lực. Tới lúc đó, hắn chắc chắn sẽ cam tâm tình nguyện trở về vòng tay bảo vệ của Dương gia. Và cái giá phải trả chính là bí pháp nâng cao công lực võ giả của hắn.

Dưa xanh thì không ngọt, gia tộc không muốn cưỡng chế Dương Khai, một là vì sợ tâm trạng hắn thất thường, hai là vì phủ hắn có không ít cao thủ. Còn một nguyên nhân khác là vì gia tộc cho rằng, thân là người của Dương gia, thì phải cống hiến tất cả cho Dương gia!

Cống hiến bí pháp gia tăng công lực võ giả cho gia tộc là lẽ đương nhiên.

Nhưng trở về Dương gia, công lực sẽ bị phế bỏ hoàn toàn, đây là hậu quả mà Dương Khai không thể nào chấp nhận được.

Thất đại gia đã lợi dụng mâu thuẫn tinh vi giữa Dương Khai và gia tộc để hô phong hoán vũ.

Nếu bắt sống được Dương Khai trong trận chiến này thì không còn gì tốt hơn, đó cũng là cảnh tượng mà họ mong muốn nhìn thấy. Đến lúc đó, Thất đại gia có thể thương lượng với Dương gia làm sao để phân chia lợi ích tiềm tàng ở Dương Khai.

Kể cả không tóm được Dương Khai, thì sẽ ép hắn phải trở về Dương gia. Kết quả này họ cũng có thể chấp nhận được.

Đúng như những gì lão nói, Thất đại gia cùng Dương gia diễn vở kịch này đã khiến không ít người tử mạng. Dương gia buộc phải làm gì đó để bù đắp, bằng không Thất đại gia đời nào chịu để yên?

Hôm nay Dương Lập Đình xuất hiện, cũng chính vì suy xét tới điều này. Một mặt phối hợp với những người còn lại áp chế Dương Khai, mặt khác âm thầm bảo đảm Dương Khai sẽ không rơi vào tay kẻ khác, để tối đa hóa ích lợi của Dương gia!

Nghe xong lời lão nói, Dương Khai thầm gật đầu, một cảm giác bi thương chợt nảy sinh trong hắn.

Đây là hiện trạng của các đại thế gia, đại gia tộc. Người trong tộc không thể có bất cứ hành động phản kháng nào khi đứng trước ích lợi của toàn gia tộc. Đối mặt với yêu cầu và sự cưỡng ép của gia tộc, hắn buộc phải thần phục hoàn toàn.

Lão lại nói:
- Vốn dĩ mục đích của bọn ta là cái này, nhưng giờ lão phu đã phát hiện được một thứ còn thú vị hơn.

- Bí quyết tấn thăng Thần Du Chi Thượng trong nháy mắt?
Dương Khai nhếch miệng cười. Hắn đâu phải đồ ngốc mà không đoán được đối phương đang ngấp nghé cái gì.

Đêm nay, Mộng Vô Nhai và Địa Ma thi triển thần thông, gia tăng công lực lên tới Thần Du Chi Thượng. Điều này là một cú đánh cực mạnh vào tâm trí tất cả mọi người.

Mộng Vô Nhai tạm không nói đến, có thể đó mới là công lực vốn có của lão, lão chỉ phong ấn tu vi, vừa nãy giải phong ấn nên khôi phục lại công lực mà thôi.

Đó là thủ đoạn mà không ai có thể bắt chước và làm theo được.

Còn Địa Ma, thì rõ ràng dùng bí pháp để chạm ngưỡng Thần Du Chi Thượng. Nếu có được bí pháp này, thì còn đáng giá hơn bất kỳ thứ gì.

Mỗi một gia tộc trong Bát đại gia đều có ít nhất mười mấy, hai mươi vị Thần Du Cảnh đỉnh phong. Chỉ cần nắm được bí pháp này, thì sẽ có được lực lượng mười mấy, hai mươi vị Thần Du Chi Thượng trong thời khắc nguy ngập.

Vì sao lão lại nảy ra ý nghĩ này?

Nếu Diệp gia của lão có được bí mật này, thì việc giẫm đạp Dương gia cũng chẳng phải chuyện không tưởng.

Cho dù thủ đoạn của Địa Ma có đôi phần tàn nhẫn thì đã sao? Đứng trước sự cám dỗ của lợi ích, tất cả đều chỉ là phù du.

Bất kể là mèo trắng hay đen, chỉ cần bắt được chuột, thì là mèo ngoan.

- Thú vị đấy, lúc này mà các người lại chẳng để tâm tà công hay không nữa rồi?
Dương Khai nhìn đối phương đầy mỉa mai.
- Ta chỉ có chút nguy cơ trở thành Tà chủ thôi, mà đã bị các người liên thủ tấn công. Còn thủ đoạn mà Địa Ma thi triển, thì các người lại khao khát đến thế. Sao nào? Mấy người cũng muốn tu luyện tà pháp à?

- Bất kể là sức mạnh thuộc tính gì, chỉ cần hữu dụng với gia tộc, thì đều là hảo phẩm!
Lão hừ một tiếng lạnh ngắt, không một chút ngại ngùng.

Dương Khai kinh ngạc:
- Hóa ra các người cũng biết à, ta cứ tưởng các người không biết cơ đấy. Còn làm bộ đạo mạo, đòi chèn ép, tiêu diệt ta bằng được. Các người không thấy nực cười hay sao?

Lão chậm rãi lắc đầu:
- Lập trường khác nhau thì suy nghĩ sẽ khác nhau. Chuyện áp chế ngươi buộc phải làm, nếu muốn nói nguyên nhân thì... chỉ có thể nói đó là do ngươi quá nhỏ bé. Nếu ngươi đứng ở vị trí của ta, sẽ chẳng ai dám ngông cuồng với ngươi cả!

- Ta biết rồi.
Dương Khai khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm trang.- Nói cho cùng, cũng là vì ta không quyền không thế.

- Không sai. Dù ngươi có là công tử Dương gia, đứng trước bọn ta, ngươi cũng chỉ là một tiểu tử nhãi nhép

- Đa tạ đã chỉ giáo. Ta sẽ cố gắng hết sức để khiến tất cả phải ngưỡng vọng, nể phục ta.
Dương Khai cười khẩy, ánh mắt hừng hực như lửa cháy.

- Ngươi hết cơ hội rồi.
Lão hờ hững lắc đầu, sắc mặt lạnh tanh:
- Nếu ngươi không phát hiện ra ta, biết đâu vẫn còn cơ hội. Nhưng ngươi đã phát hiện ra rồi, ngươi nghĩ lão phu sẽ để ngươi bình an ra khỏi đây sao?

- Lão muốn giết ta?
Dương Khai nhìn chằm chằm đối phương, không hề sợ sệt mà còn đầy vẻ trông mong.

- Ta không giết ngươi đâu. Nếu giết ngươi thì làm sao ta lấy được bí pháp từ lão ma đầu đó? Với lão phu, khống chế ngươi còn có giá trị hơn việc giết ngươi nhiều.
Lão điềm đạm nói cứ như đang tuyên bố một chuyện cỏn con.
- Ngươi cũng đừng hòng thoát khỏi đây để loan tin. Lão phu mà ra tay, thì sẽ cho thức hải của ngươi phải phong bế!

- Ai nói ta định rời khỏi đây?
Dương Khai nhếch miệng cười giảo hoạt. Sau câu nói của hắn, cả thức hải từ từ nổi gió dậy sóng.
- Lão cẩu, có phải lão quên rồi chăng. Nơi này là thức hải của ta. Ở đây, ta mới là chúa tể!

Vừa dứt lời, vô số cột nước nhô lên từ thức hải, ập đến linh thể thần hồn của lão già kia từ tứ phương bát diện như lũ giao long.

Lão già vẫn khinh khỉnh đứng nguyên tại chỗ, dường như không hề để tâm đòn tấn công đang ập đến. Vào khoảnh khắc những cột nước đó lao tới, lão chỉ huơ tay bừa một cái.

Ầm ầm.
Tất cả cột nước đã được ngăn lại, lão không hề bị thương tổn.

- Sức mạnh thần thức của ngươi tuy rất mạnh, nhưng vẫn còn kém xa lão phu. Lão phu cũng nói vậy mới ngươi rồi thì phải?
Lão ta nhìn Dương Khai đầy châm chọc.

Dương Khai nhíu mày. Hắn chợt phát hiện, lão thất phu này đã đưa hết sức mạnh thần thức của lão vào đây từ lúc nào không hay.

Sức mạnh thần thức của lão hội tụ tại đây, thì chắc là bản thể của lão sẽ không có sức phản kháng.

Nhưng hiện giờ các Thần Du Chi Thượng đang đại chiến, mọi ánh mắt đang dồn vào đó, e là chẳng ai phát giác ra điểm dị thường của lão.

Nói cách khác, nếu Dương Khai không giải quyết được lão ngay tại đây, thì có thể sẽ bị lão khống chế thật.
Hắn huơ hai tay, chim trời cá nước thình lình hóa thành những đòn tấn công sắc nhọn, lao cả về phía lão.

Thần sắc lão cũng hơi nghiêm lại. Tuy sức mạnh thần thức của lão lớn hơn Dương Khai một chút, nhưng lão vẫn chưa tới mức không xem hắn ra gì. Thần thức của tên Thần Du Cảnh lưỡng tầng này không hề tầm thường, lão cũng không dám khinh suất.

Vô số năng lượng vô hình giải phóng ra từ linh thể thần hồn của lão, đánh vào những lũ chim cá khí thế hung hãn kia.

Chuyện đã đến nước này, cả lão và Dương Khai đều không nương tay, chiến đấu đến long trời lở đất trong thức hải này.

Từng con cá hóa thành huỳnh quang, từng con chim rơi xuống. Đòn tấn công của Dương Khai rất khó đối phó, sắc mặt lão cũng mỗi lúc một căng hơn. Năng lượng phát tiết từ linh thể thần hồn lão hao tổn không ngừng. Độ khó nhằn của Dương Khai đã vượt hẳn dự kiến của lão.

Vù...

Trên hòn đảo ngũ sắc, thanh tiểu kiếm bí bảo thần hồn nọ chợt lao vụt đi cùng một chuỗi sáng mịt mờ. Lão biến sắc, không thể bình tĩnh được nữa.

Bí bảo thần hồn này tuy chỉ là Thiên cấp thượng phẩm, nhưng nó chuyên dùng để tấn công thần thức, đích thị là khắc tinh lớn nhất với linh thể thần hồn của lão.

Dương Khai thúc nó bay đến, nên lão không thể không đếm xỉa được.

Từng luồng sức mạnh thần thức rõ rệt màu xanh mướt tản mác ra từ nội thể lão, dệt thành một tấm lưới lớn vững chắc trước mặt lão trong tức khắc, bao trùm lấy thanh tiểu kiếm kia.

Tấm lưới này cực kỳ dẻo, tiểu kiếm đâm vào lại không thể phá rách được nó ngay, ngược lại còn chuyển động chậm hẳn như sa phải vũng lầy.

Thấy thế, lão già lạnh lùng quát:
- Tiểu tử Dương gia, giơ tay chịu trói đi. Lão phu đích thân động thủ đã là nể mặt ngươi lắm rồi. Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!

- Bớt mạnh mồm đi!
Dương Khai lờ đi:
- Nếu lão có cách để hạ ta thì việc gì phải lải nhải lắm lời?

Lão trầm mặt xuống, tuy không muốn thừa nhận lời nói của Dương Khai, nhưng đây cũng là sự thật.

Trước khi lẻn vào thức hải của Dương Khai, lão cũng đâu ngờ sức mạnh thần thức của hắn lại hùng hậu đến mức này, đâm ra kế hoạch của lão vẫn chưa thể tốc thành được.

Vừa nói, Dương Khai vừa huơ tay. Tiểu kiếm đang vướng trong tấm lưới đó vút bay ra, trở về trong tay hắn. Hắn trút sức mạnh thần thức vào trong, thanh tiểu kiếm dài mấy tấc thình lình tản mác kiếm sắc kinh người.

Nắm chắc thanh kiếm, Dương Khai nhếch miệng cười gian xảo, xông thẳng về phía lão ta. Người còn chưa đến, kiếm đã chém xuống, mười mấy luồng kiếm khí bắn ra từ lưỡi kiếm, nhằm vào lão già.

Lão biến sắc, lạnh lùng quát:
- Ngươi điên rồi!

Đợt giao chiêu trước đó, hai người đều sử dụng sức mạnh thần thức, đôi bên cọ xát lẫn nhau, tuy có hao tổn, nhưng không gây ra bất kỳ thương tích gì. Song, nếu linh thể thần hồn bị thương, thì sẽ dẫn đến hậu quả vô cùng khủng khiếp.

Nhẹ thì trở thành kẻ đần độn, thần hồn bị ảnh hưởng, nặng thì chết ngay tại chỗ, vạn kiếp bất phục.

Vì lẽ đó, vừa thấy linh thể thần hồn của Dương Khai cầm kiếm xông đến, lão cũng giật nảy mình, đâu có ai lại dùng cách này đến chiến đấu chứ?

Lão liên tục huơ tay tạo ra mấy dải phòng ngự, thì đều bị Dương Khai phá sạch bằng bí bảo thần hồn. Chỉ trong chớp mắt, hai người đã gần nhau trong gang tấc.

Tuy đã sống đến chừng này tuổi, nhưng ở lão vẫn tồn tại nỗi sợ bản năng với cái chết.

Người còn chưa chiến, mà gan đã suy. Lão hấp tấp lùi lại để kéo giãn khoảng cách với Dương Khai.

- Lão cẩu, lão chỉ biết trốn thôi sao?
Dương Khai truy theo ráo riết, mồm mép cũng không ở yên, hắn vừa truy kích vừa châm chọc khiêu khích.

Nơi này là thức hải của Dương Khai, chiến đấu ở đây thì Dương Khai có được ưu thế tuyệt đối. Từng luồng thần thức cứ không ngừng bắn ra từ đại dương bên dưới, cản lối đi của lão.

Lão nào còn thời gian để trả lời?

- Chẳng phải lão vừa bảo sẽ khống chế ta sao? Nói lại lần nữa ta nghe nào.
Dương Khai cười ha hả, càng đuổi càng gay gắt, kích động đến mức lão già nọ cũng phải xanh mét mặt mày.

Chương 554: Kim nhân độc nhãn

Trong thế giới của thức hải, linh thể thần hồn của lão già chơi trò đuổi bắt, chạy quanh khắp hòn đảo ngũ sắc.

Lão không muốn đánh chính diện với linh thể thần hồn của Dương Khai, cốt tránh bất trắc cho chính mình. Dương Khai thì lại sục sôi khí thế, không hề sợ chết, bám sát không buông tha, như thề phải giết chết lão cho bằng được.

Luận riêng về khí thế, lão đã thua rồi.

Nhưng trên thực tế, Dương Khai không thể làm gì được đối phương. Dù đây có là thức hải của hắn, dù hắn có là chúa tể nơi đây, nhưng về mặt tu luyện và vận dụng sức mạnh thần thức, lão vẫn hơn Dương Khai gần trăm năm kinh nghiệm. Tích lũy cô đọng từ khoảng thời gian dài này đủ giúp lão vô sự trước sự truy kích của Dương Khai.

Thậm chí trong lúc bỏ chạy, lão còn rảnh rỗi tới mức liên tục quan sát hòn đảo ngũ sắc.

Càng ngắm, lão càng khó chế ngự khát vọng trong lòng mình. Lão không biết hòn đảo ngũ sắc này rốt cuộc là cái gì, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự ấm áp từ nó.

Lúc linh thể thần hồn đến gần hòn đảo, sức mạnh thần thức của lão như được tăng cường không ít, lượng hao tổn cũng khôi phục lại nhanh chóng.

Trong nháy mắt, lão đã hiểu ra, hòn đảo ngũ sắc thần kỳ này nhất định là chí bảo ôn dưỡng thần thức! Như vậy đã đủ lý giải tại sao Dương Khai lại sở hữu một sức mạnh thần thức khổng lồ đến vậy khi chỉ ở Thần Du Cảnh lưỡng tầng.

Tất thảy căn nguyên đều nằm ở hòn đảo ngũ sắc này.

Biết đâu giá trị của hòn đảo này còn lớn hơn cả bí pháp thông thiên của Địa Ma.

Nghĩ đến đây, hơi thở lão liền trở nên gấp gáp hơn.

Thần thức của lão lẻn vào trong thức hải của Dương Khai, vốn để tìm cơ hội khống chế hắn khi hắn không phòng bị. Tuy xảy ra chút việc ngoài dự liệu, nhưng giờ lại phát hiện được một bảo bối cực kỳ giá trị.

Công sức đã bỏ ra lần này rất đáng!

Dù linh thể thần hồn bị thương, cũng phải hạ tên tiểu tử này. Bí mật và của cải mà hắn giấu giếm thực sự đủ khiến tất cả mọi người phải đố kỵ
Lão thầm vạch định.

Như đã phát giác ra suy nghĩ của lão ta, sắc mặt Dương Khai cũng tối sầm lại.

Ở hắn có ba bí mật lớn vĩnh viễn không thể để những người mình không tin tưởng biết được.

Thư nhất là Vô Tự Hắc Thư, bí mật này cho tới tận nay chưa có ai hay. Thứ hai là Ôn Thần Liên ngũ sắc này, chỉ có Địa Ma biết đến sự tồn tại của nó. Thứ ba chính là Vạn Dược Linh Dịch.

Giờ đây, bí mật thứ hai này đã bị phô bày trước mắt đối phương. Đối phương khá là để tâm tới Ôn Thần Liên, Dương Khai bèn nảy ra sát cơ ngay lập tức.

Bất luận ra sao, cũng không được để đối phương bình yên rời khỏi thức hải của mình để tiết lộ bí mật này!

Hắn vừa nảy ra ý nghĩ này, toàn bộ thức hải đã xao động dữ dội, vô số đòn tấn công che trời phủ đất lao đến tựa đàn châu chấu qua hồ.

Lão ta bỗng dừng bước, quay lại lặng lẽ nhìn Dương Khai, cười khẩy:
- Tiểu tử Dương gia, ngươi còn non lắm!

Dương Khai giật thót tim, nỗi hoang mang trào dâng trong tim.

Lão cười lớn:
- Ngươi tưởng lão phu bỏ chạy vì ngươi đuổi theo ư? Ha ha ha, lão phu đang thầm sắp xếp mà thôi, khôi hài thay ngươi lại chẳng phát hiện ra. Quả nhiên là tuổi trẻ xông xáo!

Dứt lời, từng tia sát xanh ngắt bỗng hiện lên giữa khoảng không. Những tia sáng này dệt thành một tấm trướng cực lớn bao trùm lấy toàn hòn đảo.

Nhanh như cắt, nó đã cắt đứt mối liên hệ giữa Dương Khai và thức hải của hắn.

Dương Khai thoáng biến sắc, không một chút chần chừ, hắn nắm chắc thanh kiếm bí bảo, xoay người xông về phía màn trướng xanh đó, định phá hủy nó.

- Mơ tưởng hão huyền.
Lão ta quát gầm lên. Lão đã đã hao tâm tổn tức và một lượng thần thức cực lớn để bố trí thứ này, sao có thể để Dương Khai phá giải dễ dàng được?

Nếu để hắn phá mất, thì kế hoạch của lão coi như đổ sông đổ bể.

Quát xong, lão dang rộng tay, từng sợi dây nhỏ bắn ra, phủ xuống người Dương Khai.

Dương Khai ngoái đầu lại, vung kiếm chém tới tấp. Tuy chém được không ít, nhưng cũng chẳng ăn thua gì.

Mối nguy hiểm khủng khiếp đã cận kề, toàn thức hải bị ảnh hưởng bởi căng thẳng và áp lực lớn, thình lình trời lay đất chuyển, xao động dữ dội.

Lão cười khẩy như đã nắm chắc phần thắng, vẻ mặt đầy bình tĩnh.

Chính vào lúc những sợi dây đó sắp quấn quanh Dương Khai, một thứ áp lực sởn tóc gáy đột nhiên giáng xuống.

Cả lão và Dương Khai đều lập tức khựng lại, linh thể thần hồn của họ bỗng có ảo giác mình sắp bị nghiền nát dưới thứ áp lực này.

Lão già hoảng sợ, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Cho dù lão là Thần Du Chi Thượng, cũng chưa từng bị áp lực khủng khiếp đến thế.

Những sợi dây lão bắn ra hòng vây hãm Dương Khai, bỗng tiêu tán nhanh như tuyết xuân dưới nắng gắt.Dương Khai tuy cũng cảm nhận được áp lực, nhưng vẫn còn khá hơn lão ta nhiều. Thứ áp lực này hình như đang nhắm vào lão, Dương Khai chỉ bị ảnh hưởng chút đỉnh thôi.

Răng rắc...

Một âm thanh vang lên giòn tan.

Hai người trong thế giới thức hải nghe thế liền nhìn quanh, lập tức sửng sốt.

Vật thể hình tròn dẹp lơ lửng trên hòn đảo ngũ sắc tự dưng bị nứt ra một đường rất nhỏ từ vị trí trung tâm.

Như có người xé toạc hư không, khe nứt này từ từ khuếch trương. Nó càng khuếch trương, áp lực kia càng dữ dội, càng mãnh liệt.

Trong thức hải, sóng gió dâng trào, điên cuồng chưa từng thấy.

Lão già run cùng mình, cảm giác lo sợ buông xuống, khiến lão sắp không đứng vững nữa. Toàn thân linh thể thần hồn cũng thoáng biến ảo, tiếng gào rú thảm thiết thốt ra từ miệng lão.

Dương Khai sững sờ nhìn vật thể vô danh hình tròn dẹp giữa bầu trời đó, chợt thấy lạnh khắp người.

Sau khi có được nó từ trang thứ bảy của Hắc Thư cho đến tận giờ, Dương Khai đã nhiều lần thử khám phá nó, nhưng mãi vẫn chưa được như ý. Nào ngờ hôm nay, khi tính mạng hắn gần kề nguy hiểm, thì nó lại có phản ứng.

Rốt cuộc nó là cái gì?
Dương Khai nhìn đăm đăm vào nó, không chớp mắt lấy một cái.

Khe nứt lại rộng ra hơn nhiều, dưới áp lực mỗi lúc một lớn đó, kết giới mà lão già nọ hao tổn tâm sức lắm mới tạo ra được ầm ầm sụp đổ, mỏng manh hệt như giấy mã.

Chốc sau, khe nứt đã khuếch trương đến cực hạn. Khi đã nhìn rõ được vật thể bên trong khe nứt, cả Dương Khai và lão già đều sởn hết tóc gáy.

Thậm chí lão ta còn hét lên như xé ruột xé gan:
- Con mắt?

Đúng là con mắt!

Một con mắt khổng lồ!

Ban đầu, khi Dương Khai lấy được thứ này, cũng từng phỏng đoán hình dạng thật của nó. Hắn tưởng nó là một thứ quả, trông hơi giống con mắt.

Có điều là một con mắt đang nhắm chặt.

Còn lúc này, con mắt này đã mở ra rồi.

Rất khác thường, đây là một con mắt có nhãn cầu đen như mực, nhưng đồng tử thì lại màu hoàng kim.

Một màu vàng vừa uy nghiêm vừa khiếp đảm, không thể không cúi lạy trước nó.Dù rằng nó chỉ là một con mắt, đứng sừng sững lặng yên phía trên hòn đảo, nhưng nó lại nhìn xuống lão già nọ với một ánh mắt rẻ rúng chúng sinh, như thể với con mắt này, kẻ có tu vi Thần Du Chi Thượng như lão nhỏ bé chẳng khác loài giun dế.

- Tiểu tử Dương gia, rốt cuộc đây là cái gì?
Lão thét lên không ngừng, hòng moi được câu trả lời từ Dương Khai. Dưới ánh nhìn chăm chú của con mắt này, lão không thể động đậy dù chỉ một chút. Linh thể thần hồn lão đã no căng áp lực, như sắp tiêu tan đến nơi.

Dương Khai không trả lời, tâm trạng dậy sóng.

Hắn cũng không biết nó là cái gì.

Trong lúc lão già đang giãy giụa phản kháng, một tia sáng vàng chợt bắn ra từ con mắt đó, trúng ngay vào linh thể thần hồn của lão.

Không một tiếng động, không một phản ứng, linh thể thần hồn của cao thủ Thần Du Chi Thượng bị thanh tẩy trong nháy mắt, chỉ còn lại một khối sức mạnh thần thức trong veo lơ lửng giữa khoảng không.

Dương Khai liền kinh hãi.

Hoàn toàn việc này, con mắt không rõ mở ra vì cớ gì đó lại từ từ nhắm nghiền, thần bí quỷ dị hệt như lúc trước.

Nhưng Dương Khai cứ có cảm giác âm ỉ rằng, hình như trước khi nhắm chặt, nó đã liếc nhìn hắn bằng ánh mắt vừa thất vọng, vừa thanh thản.

Sóng gió trong thức hải dần lắng xuống, mặt trời lại chiếu rọi, chim trời cá nước tiếp tục vui đùa giữa đại diên và không gian.

Dương Khai ngẩn ra hồi lâu, rồi mặc xác chuyện tìm tòi bí mật của con mắt này, vội vã thoát ra ngoài.

Ngay lập tức, tiếng la thất thanh của đám đông dội vào tai hắn.

Nhìn kỹ lại, thì đó là mấy vị Thần Du Chi Thượng của Bát đại gia.

Lão béo nọ dìu lấy lão già mặt chữ điền, kêu lên sốt ruột:
- Diệp huynh, Diệp huynh, huynh làm sao vậy?

Dương Lập Đình đứng một bên quan sát thật cẩn thận, một lúc sau, lão mới chậm rãi lắc đầu một cách ủ ê:
- Chết rồi.

Tất cả đều trợn tròn mắt, bất kể là võ giả phủ Dương Khai hay cường nhân của liên quân Thất đại gia, đều không dám tin lời Dương Lập Đình vừa nói, họ cứ đứng ngây ra đó, chân tay luống cuống.

Thần Du Chi Thượng... chết rồi?

- Không có bất kỳ thương thế nào, chẳng rõ đã xảy ra chuyện gì hết.
Dương Lập Đình nhíu chặt mày, vẻ mặt đầy lo sợ và cảnh giác.

Vị cường nhân Diệp gia mặt chữ điền này mạnh không kém gì lão, nhưng lại chết một cách vô duyên vô cớ như vậy, trên người lại không có chút thương thế, là do tuổi thọ đã tận, hay là bị ám sát?

Khả năng đầu không hợp lẽ lắm, Dương Lập Đình và lão ở cạnh nhau nhiều năm đến vậy, nếu tuổi thọ lão thật sự sắp tận, thì thân là Thần Du Chi Thượng, lão ắt phải tự biết.

Nhưng chưa nghe lão nói đến chuyện này bao giờ, chắc chắn không phải chết vì tận thọ.

Bị hạ độc thủ?
Dương Lập Đình nghĩ cũng không dám nghĩ. Ai có thể ám sát một vị Thần Du Chi Thượng trước mắt nhiều người thế này? Khắp thiên hạ chẳng ai có bản lĩnh này, kể cả Tà chủ của Thương Vân Tà Địa cũng không thể!

- Xảy ra chuyện gì vậy?
Dương Khai cố ý hỏi một huyết thị bên cạnh.

Đồ Phong đánh nuốt một ngụm nước bọt, vẻ mặt hoảng loạn:
- Không rõ ạ, bọn thuộc hạ đều không nhìn thấy, chỉ biết vị Thần Du Chi Thượng của Diệp gia đó tự dưng miệng sùi bọt mép rồi ngã xuống đất, sau đó thì thành ra thế này.

Dương Khai khẽ gật đầu, thần sắc lãnh đạm, lại một lần nữa hoảng sợ vì khả năng sát thương của con mắt đồng tử vàng đó.

Chỉ một đòn nhẹ nhõm như nét chấm phá, đã tiêu diệt linh thể thần hồn của một vị Thần Du Chi Thượng.

Linh thể thần hồn của lão già Diệp gia chứa đựng mọi tư duy của lão, nó bị tiêu diệt, thì thân xác lão sao có thể sống được?

Con mắt đó rốt cuộc có lai lịch gì?

Bầu không khí xung quanh nặng nề hơn hẳn. Kể cả các Thần Du Chi Thượng Bát đại gia và Mộng Vô Nhai, Lăng Thái Hư đều nhíu chặt mày, không hiểu được nguyên do sâu xa trong đó.

Địa Ma cười sặc sụa quái đản:
- Các ngươi chớ có suy bừa là bọn ta lén hạ độc thủ đấy. Lúc nãy khi xảy ra chuyện, ba bọn ta đều ở trên trời, hoàn toàn không có cơ hội, cũng chẳng có bản lĩnh làm được việc này.

Chương 555: Quyết định bỏ đi

Lời nói của Địa Ma tuy khiến người khác có cảm giác như lạy ông tôi ở bụi này, nhưng ai cũng thấy lão nói rất đúng.

Vừa rồi, khi lão cường nhân Diệp gia ngã xuống đất, Mộng Vô Nhai, Lăng Thái Hư và lão quả thực đang chiến đấu trên trời cao, đến khi phát giác ra vấn đề bên dưới, mới bay xuống.

Ba người họ đúng là không có thời gian, cũng chẳng có cơ hội, càng không có bản lĩnh để làm chuyện này.

Một vị Thần Du Chi Thượng tự nhiên bỏ mạng, đây là chuyện lớn đủ để chấn động thiên hạ. Các cao thủ Bát đại gia cũng không còn lòng dạ nào tiếp tục quấy nhiễu Dương Khai nữa.

Cái chết của cao thủ Diệp gia này quá khó hiểu, chẳng ai cảm thấy được an toàn.

Kẻ hắc thủ mai phục trong bóng tối có thể giết chết một Thần Du Chi Thượng một cách lặng lẽ, thì cũng có thể giết sạch tất cả những người còn lại.

- Chuyện đêm nay đã quấy quả rồi.
Dương Lập Đình nhìn sang Mộng Vô Nhai, điềm nhiên nói một câu.
- Hôm khác ta lại đến lĩnh giáo cao chiêu của chư vị.

Nói xong, lão nhấc thi thể cao thủ Diệp gia lên, rồi vội vã cùng sáu người còn lại quay về hướng Phong Thần Điện.

Phía Mộng Vô Nhai cũng không muốn giữ lão lại. Lần này họ ra mặt phô trương thanh thế, cũng chỉ vì Dương Khai mà thôi.

- Gom hết thi thể lại, chúng ta cũng đi.
Diệp Tân Nhu như hồn bay phách lạc, hạ lệnh rút lui.

Tuy trong đợt hành động đêm nay, cả Bát đại gia đều có tổn thất, nhưng chịu tổn thất lớn nhất, rõ ràng chính là Diệp gia của nàng.

Một vị Thần Du Chi Thượng tự nhiên tử vong, với Diệp gia mà nói, là một sự đả kích nghiêm trọng.

Rất nhanh, tất cả quân địch đều đã thoái lui.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Mộng Vô Nhai cũng ù ù cạc cạc, nghĩ mãi chẳng hiểu vì sao lão già đó lại chết. Vừa nói, lão liếc Dương Khai một cái nửa vô tình nửa cố ý.

- Nhìn ta làm gì?
Dương Khai làu bàu.
- Có phải ta làm đâu.

Câu nói này khiến không ít người muốn cười, không lại không cười nổi.

Đúng vậy, tiểu công tử dù có bản lĩnh thông thiên, tiềm lực kinh người, hết lần này đến lần khác tạo ra những kỳ tích không tưởng, nhưng việc giết chết một Thần Du Chi Thượng thì quá xa vời.

- Ta có nói ngươi đâu, làm gì mà nhạy cảm thế.
Mộng Vô Nhai trợn trừng mắt, lập tức ý thức được một số chuyện.

Nếu Dương Khai không biện bạch, có thể lão đã không nghĩ đến hắn. Vừa nãy lão liếc nhìn Dương Khai, cũng chỉ là hành động vô thức thôi, nhưng Dương Khai biện minh ngay, liền khiến lão để tâm.

Việc này... thật sự có liên quan đến tiểu tử này?
Mộng Vô Nhai bắt đầu thấy mơ hồ.

- Chúng ta cũng dọn dẹp chiến trường đi.
Dương Khai nghiêm mặt, nhìn chiến trường hỗn độn rồi ra lệnh.

Các thế lực lớn nhỏ nhanh chóng hành động, thu dọn thi thể của các võ giả tử trận.

Trời tờ mờ sáng, cả đêm ác chiến lại kết thúc thế này. Tuy chẳng khác đầu voi đuôi chuột là mấy, nhưng xảy ra chuyện hệ trọng như vậy, thì chẳng ai có thể ngăn cản được.

Song, qua trận ác chiến đêm nay, tất cả những người ở phủ Dương Khai đều đã biết một chuyện.

Thế cục hiện tại e rằng còn nghiêm trọng hơn những gì Dương Khai đã nói với họ trước đó. Nói cách khác, lời nhắc nhở ngày trước của Dương Khai không chỉ là đe dọa thái quá, mà còn có phần đánh giá thấp mức độ ác liệt của thế cục.

Hắn thật sự đã trở thành kẻ địch của Bát đại gia Trung Đô!

Hơn nữa, còn kéo cả các Thần Du Chi Thượng nhúng tay vào.

Dương Khai có tài đức gì, mà lại khiến những thế lực thượng đẳng của Trung Đô phải kinh động đến vậy? Dương gia thì lại im lặng, bỏ mặc Dương Khai?

Họ không biết, nhưng lại thực sự ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Qua một buổi sáng nghỉ ngơi, chỉnh đốn, rất nhiều người không những không hồi phục lại tinh thần, mà ngược lại còn tiều tụy hơn. Trận đại chiến đêm qua khiến mỗi thế lực đều chịu tổn thất, cao thủ Thần Du Cảnh giảm sút, là tổn thất cực kỳ lớn với những thế lực này.

Mỗi một thế lực đều đau buồn chán chường.

Trong phòng, Dương Khai, Mộng Vô Nhai, Lăng Thái Hư và Địa Ma cùng quần tụ, thương thảo sự việc.

- Tiểu Dương Khai, tiếp theo ngươi định làm thế nào đây?
Mộng Vô Nhai lại trở về tu vi Thần Du Cảnh đỉnh phong, trầm giọng hỏi.

Đại chiến đêm qua, lão không bị thương tổn là mấy, còn Địa Ma hôm nay có vẻ hơi yếu ớt.

- Chắc là đi khỏi đây thôi.
Dương Khai lắc đầu cười gượng.
- Nơi này đã không chịu chứa chấp ta nữa rồi.Mộng Vô Nhai khẽ gật đầu:
- Ngươi nên đi từ lâu rồi mới phải. Nếu ngươi không muốn làm gia chủ Dương gia, thì không nên tham gia vào đoạt đích chiến để quấy nhiễu vũng nước đục này.

Dương Khai chán nản:
- Vốn dĩ ta tham gia đoạt đích chiến là để chính danh cho tông môn. Giờ xem ra, chỉ dựa vào lập trường của ta, e là không thể làm được gì.

Lăng Thái Hư trấn an:
- Đừng áy náy, tông môn có được chính danh hay không, thì vẫn là tông môn đó thôi, con đừng để tâm thái độ của thiên hạ.

Dương Khai khẽ gật đầu:
- Con biết rồi.

Địa Ma cười ha hả:
- Đi cũng tốt. Từ nay về sau trời cao mặc chim bay, biển rộng kệ cá lội. Có lão nô phò tá thiếu chủ, thành tựu tương lai của thiếu chủ chắc chắn sẽ không thể lường được, tốt hơn cái chức gia chủ Dương gia đó gấp mấy trăm lần. Sau này, công lực mạnh hơn hẵng trở về, chỉ e lúc đó bọn Bát đại gia Trung Đô chó má đều phải liếm chân cho thiếu chủ nữa là.

- Ngươi độc mồm quá đấy.
Dương Khai trừng lão.

Mộng Vô Nhai lắc đầu bảo:
- Tuy lão độc mồm, nhưng đó cũng là lối đi tốt nhất cho ngươi trong tương lai. Hơn nữa, bọn ta đều thấy, với tư chất và tiềm lực của ngươi, thì có thể làm được đến bước này. Ngươi thích hợp với việc đơn độc lang bạt tu luyện hơn là bị trói buộc trong tông môn, gia tộc. Tông môn, gia tộc đều đeo gông xiềng vào người ngươi, nếu ngươi không phá vỡ nó, thì thành tự về sau tất sẽ bị hạn chế.

Dương Khai kinh ngạc, ngước lên nhìn ba người trước mặt, hắn nhận ra họ đều đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng tin tưởng. Hắn lập tức cảm động, mỉm cười đáp:
- Vậy thì Dương Khai sẽ cố gắng để không phụ lòng kỳ vọng của các vị.

- Thế thì tốt rồi.
Lăng Thái Hư mỉm cười.
- Tông môn con không cần phải lo, chỉ cần lão phu còn sống, thì tự biết phải bảo vệ an nguy cho tông môn. Về phía gia tộc, an nguy của cha mẹ con cũng không đáng lo. Dương gia tuy hống hách, bất công với con, nhưng họa không can đến phụ mẫu. Họ sẽ không làm gì với cha mẹ con đâu.

- Điều này thì tất nhiên là con biết.
Dương Khai khẽ hít một hơi.

- Thiếu chủ, ngài chuẩn bị khi nào đi?
Địa Ma hỏi.

- Càng sớm càng tốt.
Vẻ mặt Dương Khai có phần ảm đạm. Mọi nỗ lực bỏ ra trong thời gian qua, nay đành phải vứt bỏ, hắn vẫn cảm thấy nuối tiếc.

- Lão phu phải hồi phục mấy ngày mới được, Địa Ma cũng vậy.
Mộng Vô Nhai khẽ đằng hắng.
- Mấy ngày này, ngươi hãy lo liệu mà giải thích với người trong phủ đi. Dù gì thì họ cũng đã bỏ biết bao công sức vì ngươi.

Dương Khai khẽ gật đầu, chợt tò mò hỏi:
- Mộng chưởng quầy, lão và Địa Ma rốt cuộc đã dùng cách gì để nâng tu vi lên Thần Du Chi Thượng vậy?

Tất cả mọi người đều hiếu kỳ về bí pháp thông thiên mà họ thi triển đêm qua, dĩ nhiên Dương Khai cũng không ngoại lệ.

Nghe vậy, Mộng Vô Nhai và Địa Ma liếc nhìn nhau, bật cười ha hả.- Nếu được thì ta cũng muốn nghe thử.
Lăng Thái Hư tỏ ra hứng thú.

Mộng Vô Nhai trầm ngâm một lúc, rồi điềm đạm gật đầu. Lão vung tay lên, một luồng năng lượng vô hình bao trùm cả gian phòng, ngăn cách với mọi tai mắt bên ngoài.

- Lão phu biết, bí pháp này của ta và Địa Ma nhất định đã khiến không ít người chú ý và thèm thuồng.
Mộng Vô Nhai vừa nói vừa hừ một tiếng:
- Nhưng chúng quá thiển cận, tưởng rằng chỉ cần có được bí pháp này của lão phu và Địa Ma là có thể làm lại y nguyên những gì mà bọn ta đã làm. Thật khôi hài làm sao.

Dương Khai kinh ngạc:
- Biết phương pháp mà cũng không được ư?

Địa Ma gật đầu nặng nề:
- Không được đâu ạ. Có lẽ chúng cũng đã nhìn ra, chúng không thể bắt chước bí pháp của lão Mộng được. Còn về bí pháp của lão nô thì dù chúng có biết, cũng không lên được Thần Du Chi Thượng.

- Tại sao?

- Vì Thần Du Chi Thượng là một cảnh giới không hề giống với các cảnh giới trước. Chưa vượt qua cảnh giới này, chưa có nền tảng của nó, thì không thể làm được.
Địa Ma nói vài câu, phát hiện mình chưa nói đến trọng điểm, bèn lúng túng bảo:
- Lão Mộng giải thích đi.

Mộng Vô Nhai khẽ cười một tiếng:
- Nói một cách đơn giản thì Địa Ma đã từng là Thần Du Chi Thượng, có điều lão đã đánh mất cơ thể của mình, đành phải dùng thân xác người khác. Hiện giờ lão mới chỉ có tu vi Thần Du Cảnh đỉnh phong, nhưng đã có căn cơ của Thần Du Chi Thượng, nắm được bí ẩn của Thần Du Chi Thượng, nên lão thi triển Ma Ảnh Thánh Pháp thì có thể lên đến cảnh giới này.

Dương Khai chợt tỉnh ngộ.

Những Thần Du Cảnh đỉnh phong của Bát đại gia khổ sở truy cầu cả một đời, cũng chỉ vì một cảnh giới cao hơn. Họ không thể phá nát xiềng xích đó, dĩ nhiên cũng không hiểu được bí mật của cảnh giới này. Dù có nắm được Ma Ảnh Thánh Pháp thì đã sao? Vẫn không thể đột phá lên Thần Du Chi Thượng được.

- Còn về lão phu, ha ha...
Mộng Vô Nhai cười một tiếng.
- Tu vi của ta chỉ bị phong ấn thôi, đêm qua giải một phần phong ấn cũng do bất đắc dĩ.

Dương Khai hơi biến sắc.

Dù đã có suy đoán, nhưng khi suy đoán này bị Mộng Vô Nhai chứng thực, Dương Khai vẫn không dám tin được.

Công lực của Mộng Vô Nhai đang bị phong ấn!

Tự lão phong ấn? Hay là bị người khác phong ấn?

Nếu lão tự phong ấn, thì nguyên nhân là gì? Nếu bị người khác phong ấn, thì đó là ai mà cao thâm đến thế?

Chẳng trách ở Mộng chưởng quầy cứ luôn đầy thần bí, cũng không chịu nhúng tay vào đoạt đích chiến cho lắm. Thì ra là vì lý do này.

Cao thủ Thần Du Chi Thượng đều phải cân nhắc đến thân phận, nào chịu đi ức hiếp người khác trong đoạt đích chiến chứ?

- Có điều, cả lão phu và ma đầu này, tuy dùng những cách khác nhau để lên Thần Du Chi Thượng, nhưng bản thân cũng đều chịu thương tổn. Ma đầu này thì giờ ngươi đã thấy rồi đó. Nên nếu ngươi muốn đi, vẫn phải đợi bọn ta hồi phục hoàn toàn rồi hẵng đi.

Chẳng ai biết liệu Bát đại gia có để mặc cho Dương Khai đi không. Để bảo đảm không có điểm yếu nào, Mộng Vô Nhai và Địa Ma bắt buộc phải duy trì trạng thái tốt nhất.

- Đợi thêm vài ngày thì không sao. Đoán chừng mấy ngày này, Bát đại gia đang điên đầu vì cái chết của cao thủ Diệp gia đây.
Dương Khai nhếch miệng cười.
- Có điều, hôm nào đó mọi người phải làm một cuộc nói chuyện đàng hoàng về Thần Du Chi Thượng cho Dương Khai mới được.

- Dĩ nhiên rồi, có lão nô đi theo thiếu chủ, tới lúc đó ngài ắt sẽ hiểu.
Địa Ma đáp.

Nghĩ một lúc, Dương Khai bèn lấy ra ít Vạn Dược Linh Cao đưa cho Mộng Vô Nhai và Địa Ma:
- Thứ này chắc sẽ giúp ích cho việc hồi phục của hai người.

Lăng Thái Hư sáng rỡ hai mắt:
- Là thứ đó sao?

Dương Khai gật đầu.

- Thứ gì mà khiến huynh ngạc nhiên thế?
Mộng Vô Nhai nhìn Lăng Thái Hư đầy hiếu kỳ.

- Mộng huynh, nhờ thứ này mà ta mới lên được Thần Du Chi Thượng đấy.
Lăng Thái Hư điềm đạm trả lời.

Mộng Vô Nhai không khỏi biến sắc, vội buông thần thức dò xét Vạn Dược Linh Cao, thật lâu sau lão mới thốt lên:
- Ở đây mà lại có thứ đẳng cấp này ư?

Chương 556: Ai muốn đi

Dương Khai nhướn mày, hỏi:
- Đẳng cấp gì kia?

Nói ra thì hắn cũng không rõ lắm về đẳng cấp của Vạn Dược Linh Dịch, Linh Nhũ và Linh Cao. Vì từ trước đến giờ, chưa có ai xác định đẳng cấp cho mấy thứ này hết. Giờ nghe Mộng Vô Nhai nói vậy, dĩ nhiên hắn phải để tâm.

Mộng Vô Nhai không trả lời, chỉ trầm tư:
- Bát đại gia đang ngấp nghé thứ này phải không?

- Có lẽ vậy.
Dương Khai khẽ gật đầu, bụng thầm hồ nghi, hắn phát hiện, chỉ cần đề cập đến những thứ cao cấp, Mộng Vô Nhai sẽ đánh trống lảng ngay, không muốn nói gì thêm. Dương Khai cũng không biết vì cớ gì.

Lão không muốn nói, Dương Khai cũng không tiện hỏi cho ra ngô ra khoai.

- Thứ này ta không dùng được, ngươi cất đi.
Mộng Vô Nhai vừa nói, vừa trả Vạn Dược Linh Cao lại, rồi liếc nhìn Địa Ma một cái tinh ý, cười hề hề:
- Lão ma, ngươi có phúc đấy. Có thứ này, chưa biết chừng ngươi có thể đột phá thẳng lên Thần Du Chi Thượng đấy.

- Thứ này thật sự có thể giúp phá xiềng xích Thần Du Chi Thượng sao?
Dương Khai nghe thế liền mừng rỡ. Lần trước Lăng Thái Hư cũng nhờ Vạn Dược Linh Cao mà được như bây giờ, Dương Khai cứ nghĩ là trùng hợp, nhưng Mộng Vô Nhai nói vậy, cũng khiến hắn ý thức được giá trị của Vạn Dược Linh Cao.

- Trong thứ này có chứa pháp tắc thiên đạo, rất hữu dụng cho việc phá vỡ ngưỡng cửa thăng cấp. Lão ma này vốn đã có căn cơ rồi, có thêm nó mà không đột phá được, thì lão tự sát đi cho xong.

Địa Ma cười hề hề, liền cất viên Vạn Dược Linh Cao đó vào, nâng niu như chí bảo.

- Thời gian để hình thành thứ này không ngắn đúng không?
Mộng Vô Nhai nhìn Dương Khai.

- Khoảng năm, sáu nghìn năm.
Dương Khai trả lời thành thật.

- Vậy là đúng rồi, thành quả tích tụ từ mấy nghìn năm... Đồ tốt đấy, đồ tốt. Đáng tiếc là phong ấn của ta, dùng cái này cũng không thể giải khai hoàn toàn.
Mộng Vô Nhai thở dài.

- Vậy thì dùng cái này.
Vừa nói, Dương Khai vừa lấy Vạn Dược Linh Dịch ra.

Mộng Vô Nhai nhận lấy, quan sát qua liền “ý” một tiếng:
- Thứ này cũng không tệ. Tuy không tinh khiết bằng cái hồi nãy, nhưng cũng là cực phẩm. Dùng để hồi phục thương thế là quá tốt. Ồ... thứ này hình như còn có thể giúp tẩy kinh phiệt tủy nữa.

- Mộng chưởng quầy thật tinh mắt.
Dương Khai giơ ngón tay cái lên.

Mộng Vô Nhai khẽ hừ một tiếng:
- Bấy nhiêu chẳng lẽ lão phu không nhìn ra được chắc? Ngươi lấy ở đâu ra vậy, còn bao nhiêu?

Dương Khai khịt mũi, nói ra một con số.

Cả ba người suýt nữa la toáng lên, trợn to mắt nhìn Dương Khai.

- Cho đồ đệ của lão phu một ít đi. Thứ này tuy vô dụng với ta, nhưng rất có lợi cho Ngưng Thường.
Mộng Vô Nhai lập tức kêu lên, không hề khách khí.

- Cho từ lâu rồi.

Mộng chưởng quầy ngớ ra:
- Chẳng trách một hai năm trở lại đây, công lực của Ngưng Thường lại tăng nhanh hơn trước nhiều, thì ra là nhờ cái này. Huyền đan mà võ giả trong phủ được dùng cũng có pha thứ này đúng không?

- Ừ.

Lăng Thái Hư lắc đầu cười miễn cưỡng:
- Lần này Dương gia đã tự chèn đá lên chân mình thật rồi.

Nếu họ biết trong tay Dương Khai có nhiều Vạn Dược Linh Dịch đến vậy, không biết liệu có hối hận vì đã bỏ mặc hắn hay không.

Nếu Dương gia đối tốt với Dương Khai, không luôn miệng đòi phế tu vi của hắn, quy kết hắn là hạng tà ma, thì với những gì Dương Khai đang nắm trong tay, chắc chắn hắn sẽ không để bụng khi chia cho Dương gia một ít.

Bảo bối hắn đang sở hữu quá nhiều. Dù hắn có gom hết thân bằng hảo hữu lại thì cả đời cũng không thể dùng hết được. Nếu có thể gia tăng sức mạnh cho gia tộc, thì mắc gì hắn không làm?

Nhưng biết bao hành động của Dương gia đã bức ép nguồn lực khổng lồ này về phía đối lập, buộc Dương Khai phải nổi dậy phản kháng.

Bước ra khỏi phòng Mộng Vô Nhai, Dương Khai đi thăm Thu Ức Mộng.

Thu đại tiểu thư đã không còn gì đáng ngại nữa. Nhát kiếm nàng tự đâm không quá sâu, để Tô Nhan chăm sóc một hồi, đến hiện giờ cũng gần như hồi phục rồi.

Sau khi hắn cho nàng biết quyết định sẽ bỏ đi, Thu Ức Mộng chỉ tỏ ra chua xót, chứ không phản đối. Với thế cục hiện tại, rời đi là chọn lựa tốt nhất cho Dương Khai.
- Triệu tập tất cả mọi người lại đi, ta có chuyện muốn nói.
Dương Khai điềm đạm bảo.

Thu Ức Mộng sững sờ, lập tức hiểu ra việc hắn định làm, nàng khẽ gật đầu, bước ra ngoài triệu tập mọi người.

Tuy sáng hôm qua nàng vừa rời khỏi phủ Dương Khai, đêm đến lại kéo quân tới tấn công, nhưng cuối cùng, mọi người đều hiểu cho nỗi khổ tâm của nàng, đều không hận nàng hay Hoắc Tinh Thần, ngược lại còn cảm thông.

Bị ép đứng về phía đối lập, nỗi khổ tâm trong lòng họ có ai hay?

Thu Ức Mộng vẫn là nhân vật quan trọng thứ hai trong phủ, vị trí này không ai có thể lay chuyển được.

Trong Thiên Điện, tất cả các thống lĩnh đã tề tựu, nhưng ai nấy cũng mang vẻ mặt buồn rầu, thậm chí cả Hoắc Tinh Thần chưa bao giờ đứng đắn một lần, thì giờ đây cũng nghiêm mặt.

Chúng nhân im lặng chờ đợi.

Phải một lát sau, Dương Khai mới đứng dậy nói:
- Đoạt đích chiến tính đến nay đã được khoảng mười tháng rồi. Dương Khai xin cảm tạ sự ủng hộ và nỗ lực của mọi người trong thời gian qua. Tuy chúng ta đã không còn cách chiến thắng bao xa, nhưng lại có quá nhiều chuyện xảy ra, hết lần này đến lần khác hỏng đại sự. Nay đoạt đích chiến cũng đã không còn là đoạt đích chiến nữa, bản thân ta cũng chuẩn bị ngơi tay. Mấy ngày nữa, ta sẽ rời khỏi đây. Đã phụ lòng kỳ vọng của mọi người trong thời gian qua rồi.

Tất cả mọi người đều không nói tiếng nào, chỉ im lặng nhìn hắn.

Họ biết, Dương Khai bất đắc dĩ mới phải đưa ra quyết định này.

- Như ta đã từng nói, nếu tiếp tục theo ta, mọi người sẽ phải đối đầu với Bát đại gia, sẽ liên lụy đến an nguy của tông môn, gia tộc của mọi người! Trước đây, ta cũng không dám khẳng định mấy, nên chỉ nhắc nhở mọi người một câu, nhưng sau chuyện đêm qua, mối lo này đã trở thành sự thật. Cục diện hiện tại đã không còn nằm trong vòng kiểm soát của mọi người nữa. Bởi vậy, ta hy vọng mọi người có thể suy nghĩ thật kỹ, hãy nghĩ cho tông môn, gia tộc mình, nghĩ xem có nên tiếp tục ở lại không. Ai muốn đi ngay lúc này, ta sẽ không ngăn cản. Về tổn thất của mọi người, ta sẽ bù đắp hết sức có thể. Thời gian qua, chúng ta đã tích góp được không ít trong Đan phòng và Bảo khí thất, đủ để chia hết cho mọi người.

Nói xong, hắn đứng yên ở đó chờ đợi.

Tất cả đều nhìn hắn, không nói năng gì, cũng chẳng có ai định rời đi.

Dương Khai mỉm cười:
- Ta đã quyết định rời khỏi đây, không tham gia đoạt đích chiến nữa, mọi người còn ở lại đây làm gì? Xin cáo biệt tại đây, mai sau gặp lại, chúng ta vẫn là bằng hữu, nào có phải sinh li tử biệt.

Nói xong, hắn chợt trầm mặt xuống:
- Nói thế này thì không hay, nhưng nếu mọi người tiếp tục ở lại đây, chỉ e sẽ nguy hại đến tông môn, gia tộc mình. Tránh xa khỏi ta là lựa chọn sáng suốt nhất cho mọi người vào lúc này. Ta không dọa mọi người đâu, mà đó là sự thật. Ta có ơn với rất nhiều người ở đây, nhưng mọi đồng cam cộng khổ trong mười tháng qua, mọi người đã trả đủ rồi. Chúng ta không ai nợ ai nữa, nên không cần phải thấy áy náy.

Đổng Khinh Hàn chợt bật cười:
- Tuyệt tình đến thế làm gì chứ. Đệ cũng đã nói, quyền lựa chọn là ở bọn ta, lúc nên đi thì bọn ta sẽ đi. Còn về chuyện đệ nói nợ hay không nợ, thì ta thấy thực sự không ai nợ ai cả. Từ khi đến đây, bọn ta đều chịu những tổn thất không nhỏ, nhưng... có thế lực nào không bội thu? Những người còn đứng tại đây, nếu không nhờ huyền đan của phủ, liệu có nổi tu vi của hiện tại không? Có khi phải vắt sức đến mấy năm mới được như hiện tại. Mỗi một người còn sống sót trong phủ đều có ít nhất trên ba món bí bảo, đâu phải thế gia nhất đẳng nào cũng được thế.

- Chúng ta là họ hàng, huynh không có quyền phát biểu.
Dương Khai liếc nhìn y.

Đổng Khinh Hàn liền trợn trừng mắt, làu bàu:
- Ta đâu có bênh vực đệ.

- Những điều Đổng công tử nói cũng chính là điều ta đang nghĩ.Hàn Tiểu Thất khẽ cười một tiếng, ánh mắt sáng rực nhìn Dương Khai:
- Ta có quyền được phát biểu chứ?

Dương Khai thở dài:
- Không phải ta muốn đuổi mọi người đi, chỉ là hiện giờ...

- Bọn ta hiểu.
Hàn Tiểu Thất ngắt lời hắn, nàng cũng ít thức được nỗi khó xử của Dương Khai, định nói tiếp điều gì đó thì bên ngoài phủ chợt có tiếng quát tháo dội vào.

- Tất cả những người ở phủ Dương Khai nghe đây, các ngươi nối giáo cho giặc, tội không thể tha. Nhưng niệm tình các ngươi còn trẻ, ít trải đời, bây giờ Diệp tiểu thư muốn cho các ngươi một cơ hội hối cải, nếu các ngươi chịu cải tà quy chính, quy thuận Diệp tiểu thư, thì mọi tội lỗi trước đây sẽ xí xóa. Nếu còn tiếp tục chấp mê bất ngộ, thì các ngươi chính là kẻ địch của Bát đại gia Trung Đô, đến lúc đó, hậu quả các ngươi tự gánh lấy!

Giọng nói như chuông vang lan khắp Chiến Thành, tất cả mọi người trong phủ đều nghe rõ rành rành.

Một lần, hai lần, cứ vang lên liên tục.

Thần sắc Dương Khai lập tức trở nên quái dị, hắn cười nhạt:
- Diệp Tân Nhu thật thú vị, tự dưng khởi xướng vở kịch này.

Hắn đã sắp đi rồi, nào ngờ tới phút cuối còn được xem một vở kịch hay.

- Chúng đang đe dọa cơ đấy.
Hoắc Tinh Thần lắc đầu. Diệp Tân Nhu cử người la lối lớn tiếng, chỉ e sẽ làm dao động một số người.

Tự gánh lấy hậu quả. Hậu quả gì kia?

Dương Khai cũng đã nói, đó là hậu quả liên quan đến gia tộc và tông môn sau lưng họ.

Trong đám đông, có một người do dự, vẻ mặt đau khổ.

Đâu phải ai cũng thề sống thề chết đứng về phía Dương Khai. Hơn nữa vào lúc này, dù họ có chọn cách bỏ đi, Dương Khai cũng sẽ không chỉ trích họ.

- Tiểu công tử.
Chợt có người kêu lên.

Dương Khai nhìn qua, nhận ra đó là Liễu Phi Sinh của Thiên Nguyên Thành. Hắn ra hiệu với y, bình thản nói:
- Liễu công tử có gì cứ nói.

- Thiên Nguyên Thành ta... muốn rời khỏi đây!
Liễu Phi Sinh đỏ hết cả mặt, thần sắc khốn khổ vô cùng.

- Lựa chọn rất sáng suốt.
Dương Khai khẽ gật đầu, không hề có ý mỉa mai hay cười nhạo, mà đáp lại bằng giọng điệu rất bình thường:
- Thời gian qua, đa tạ Liễu công tử và chư vị Thiên Nguyên Thành đã góp sức. Mang lên đây.

Vài đệ tử Lăng Tiêu Các nghe thế liền bước ra từ một bên, mỗi người đều bưng theo một cái khay đi tới trước mặt Liễu Phi Sinh.

- Ở đây có mười lọ huyền đan và năm món bí bảo, là chút lòng cảm kích của Dương Khai, mong Liễu công tử nhận cho.

- Cái này...
Liễu Phi Sinh không tránh khỏi ngập ngừng. Y không ngờ, với tính cách của Dương Khai, tới giờ khắc cuối cùng này mà còn tặng cho y mấy thứ này được.

Y cứ tưởng sẽ bị hắn chê bai giễu cợt rồi đuổi đi chứ.

Vạn Dược Linh Cao đưa cho Mộng Vô Nhai và Địa Ma:
- Thứ này chắc sẽ giúp ích cho việc hồi phục của hai người.

Lăng Thái Hư sáng rỡ hai mắt:
- Là thứ đó sao?

Dương Khai gật đầu.

- Thứ gì mà khiến huynh ngạc nhiên thế?
Mộng Vô Nhai nhìn Lăng Thái Hư đầy hiếu kỳ.

- Mộng huynh, nhờ thứ này mà ta mới lên được Thần Du Chi Thượng đấy.
Lăng Thái Hư điềm đạm trả lời.

Mộng Vô Nhai không khỏi biến sắc, vội buông thần thức dò xét Vạn Dược Linh Cao, thật lâu sau lão mới thốt lên:
- Ở đây mà lại có thứ đẳng cấp này ư?

Chương 557: Sứ giả hải ngoại

Nhìn quanh quất, không ai khinh bỉ nhìn y cả, ánh mắt họ rất thản nhiên. Liễu Phi Sinh lập tức hổ thẹn vô cùng, chỉ muốn kiếm lỗ chui xuống cho xong.

So với khinh bỉ, thái độ dửng dưng của họ càng khiến y khó chịu hơn.

Tiểu công tử độ lượng, Liễu mỗ lấy làm hổ thẹn. Thời gian qua cũng chưa giúp được gì, những thứ này...
Vẻ mặt y đầy mâu thuẫn.

Năm món bí bảo kia thì thôi bỏ đi, tuy là rất tốt, nhưng Liễu Phi Sinh cũng là thiếu thành chủ của Thiên Nguyên Thành, địa vị không thấp gì cho cam, bí bảo thì cứ muốn là có. Nhưng mười lọ huyền đan kia thì y không thể ngó lơ được. Có mười lọ huyền đan này, y có thể tiết kiệm được hai đến ba năm khổ luyện. Trong hai ba năm này, y có thể vượt trước những người đồng lứa đến mấy cấp bậc.

- Cứ lấy đi.
Có người ở bên cạnh khuyên y.

- Nếu vậy thì Liễu mỗ xin cung kính không bằng tuân mệnh.
Liễu Phi Sinh nghiến răng, nhận lấy mười lọ huyền đan và năm món bí bảo, chắp tay với Dương Khai rồi rời đi.

Dương Khai vẫn đứng nguyên một chỗ gác hai tay sau lưng, vẻ mặt bình thản, tiếp tục chờ đợi.

- Tiểu công tử, bọn ta cũng phải đi đây.
Một vị cao thủ Thần Du Cảnh của Đoan Mộc gia tộc thản nhiên bước lên.

Đoan Mộc gia tộc vốn là trợ lực của lão tam Dương gia, Dương Thiết. Trong đêm đầu của đoạt đích chiến, Dương Thiết bị loại, người của Đoan Mộc gia tộc tử thương thê thảm, năm người thoát nạn đã quy thuận phủ Dương Khai.

Đại chiến đêm qua, cả năm người đều ra quân và chỉ có hai người sống sót trở về.

Họ vốn đi theo Dương Khai để báo thù cho những người đã tử chiến của Đoan Mộc gia tộc. Nguyện vọng này đã được thực hiện từ lâu rồi, nay hai người còn lại cũng đã sức tàn lực kiệt, không còn chút lưu luyến gì với nơi này nữa.

Nay thế cục bức ép, họ ắt phải đi.

Dương Khai khẽ gật đầu:
- Thời gian qua xin đa tạ các vị tiền bối.

Lại có đệ tử Lăng Tiêu Các mang mười lọ huyền đan và năm món bí bảo ra. Hai người của Đoan Mộc gia tộc nhận lấy rồi cũng nhanh chóng rời đi.

- Tiểu công tử, Tử Vi Cốc ta cũng phải đi.
Phạm Hồng tiến đến, cười gượng gạo.

Dương Khai gật đầu, phất tay ra hiệu.

Phạm Hồng thoải mái nhận lấy huyền đan và bí bảo rồi cáo biệt với Dương Khai, sải bước đi ra ngoài.

Chưa được mấy bước, y chợt dừng lại, quay lại nói:
- Sư muội, muội không đi à?

Y đang hỏi Lạc Tiểu Mạn.

Phạm Hồng và Lạc Tiểu Mạn đều xuất thân từ Tử Vi Cốc, một người là sư huynh, một người là sư muội.

Lạc Tiểu Mạn chậm rãi lắc đầu:
- Muội muốn ở bên Thu tỷ tỷ. Sư huynh về một mình đi.

Phạm Hồng ngẫm một chốc, không miễn cưỡng làm gì, bèn lẳng lặng bỏ đi.

- Còn ai muốn đi nữa không?
Dương Khai nhìn xung quanh.
- Không phải do dự gì hết. Bây giờ đi ngay hãy còn kịp, nếu không, mọi người sẽ bị quy kết là đối đầu với Bát đại gia thật đấy. Mọi người hãy nghĩ cho bản thân và cả gia tộc, tông môn mình.

- Không phải nói nữa.
Hồ Kiều Nhi hừ một tiếng.
- Có lẽ những ai vẫn còn ở lại đây đều không muốn đi đâu.

Chúng nhân đồng loạt gật đầu.

Những ai đã đi đều là các thành phần gia nhập sau vì nhiều nguyên do. Những ai ở lại thì đều đã nhập cuộc từ đầu hoặc giữa cuộc chiến, họ thật lòng muốn báo đáp, giúp đỡ Dương Khai.

- Đúng thế.
Trần Học Thư gật đầu:
- Dương huynh, huynh nói mấy ngày nữa huynh sẽ đi khỏi đây. Bọn ta không quan tâm. Đợi huynh đi rồi, bọn ta đi là xong. Chỉ có mấy ngày thôi, chẳng lẽ Bát đại gia lại kém độ lượng đến thế?

Dương Khai sững sờ nhìn họ một lúc, rồi mới gật đầu:
- Được thôi, vậy mọi người cứ đợi thêm mấy ngày nữa.

- Giải tán thôi.
Đổng Khinh Hàn hô to. Sau khi mọi người đều quyết định mấy ngày nữa mới dứt áo đi, thì gánh nặng đè trong tim chúng nhân cũng bỗng chốc tan thành mây khói.

Song, vừa nghĩ đến việc đồng cam cộng khổ bao lâu vậy mà sắp phải chia li, họ đều thấy buồn rầu.

Cả đời người, liệu có thể có được mấy bằng hữu sinh tử tương thác. Thế mà tất cả người ở trong phủ đây chính là những bằng hữu như vậy!

Người người kéo đi, trong Thiên Điện chỉ còn lại Dương Khai và Thu Ức Mộng.
Dương Khai mỉm cười nhìn Thu Ức Mộng:
- Muốn nói gì à?

Thu Ức Mộng chậm rãi lắc đầu:
- Không có gì. Ta chỉ cảm thấy không đáng và bất công cho ngươi thôi.

Dương Khai đứng dậy, đi vài bước, khẽ khàng hít một hơi:
- Đời là thế. Vả lại ta cũng chẳng thấy có gì là không đáng hay bất công cả. Ít nhất thì ta đã cố gắng rồi. Mỹ nữ, phiền “nàng” đừng có nhìn ta bằng bộ mặt đưa đám đó nữa được không? Ta đã sa ngã đến mức ấy đâu?

Thu Ức Mộng phì cười, chợt cảm thấy cả Thiên Điện sáng rực.

- Ngươi và Hoắc Tinh Thần cũng mau về đi. Ở đây lâu quá không tốt cho hai người đâu.

Hai bọn họ đều phải diễn một vở kịch vụng về hết sức mới có thể ở lại phủ Dương Khai. Nhưng người của Bát đại gia đều rất tinh mắt, nào có chuyện không nhìn ra là họ đang giở trò?

- Vết thương vẫn chưa khỏi mà, phải mấy ngày nữa mới cử động bình thường được.
Thu Ức Mộng thè lưỡi. Nàng cũng muốn ở lại phủ đến ngày cuối cùng.

Dương Khai mỉm cười gật đầu, đang định nói tiếp thì chợt biến sắc.

Không biết vì sao, Tu La Kiếm và Thiên Nhị Huyết Hải Đường trong nội thể hắn bỗng rục rịch, như thể bị sức mạnh lạ thường nào đó lôi kéo lao ra khỏi cơ thể hắn.

Phát hiện này khiến hắn không khỏi kinh ngạc. Hắn vội vã vận chân nguyên, áp chế cảm giác manh động trong nội thể.

Hắn chưa kịp tìm hiểu rốt cuộc là có chuyện gì, thì ngay sau đó, bên ngoài phủ liền có tiếng hô uy nghiêm vang lên:
- Lý Nguyên Thuần của Thái Nhất Môn đến bái phỏng, đây có phải là phủ đệ của tiểu công tử Dương gia, Dương Khai không?

Tiếng nói dội vào, sắc mặt Dương Khai và Thu Ức Mộng lập tức trở nên quái đản.

Cùng lúc đó, bên tai Dương Khai chợt văng vẳng lời cảnh tỉnh của Mộng Vô Nhai và Lăng Thái Hư:
- Kẻ này là Thần Du Chi Thượng!

- Thái Nhất Môn?
Thu Ức Mộng nhíu mày.
- Thế lực thượng đẳng ở hải ngoại? Họ đến đây làm gì, sao lại tìm ngươi?

Dương Khai sửng sờ, rồi nhanh chóng định thần lại, bực bội nói:
- Loạn hết rồi.

Giờ thì hắn đã hiểu tại sao Tu La Kiếm và Thiên Nhị Huyết Hải Đường lại phát sinh động tĩnh. E là không chỉ có mình Thái Nhất Môn đến đây.

Ngoài phủ, một đoàn người xôn xao huyên náo, đứng đầu là một cụ già tóc hoa râm, sắc mặt hồng hào. Có ít nhất hơn năm mươi người, tất cả đều là Thần Du Cảnh, cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong nhiều vô kể.

Lý Nguyên Thuần lên tiếng xong, bên cạnh lão có một người kích động nói:
- Ta cảm giác được rồi, Tu La Kiếm, bảo vật trấn tông của Tu La Môn ta quả nhiên đang ở đây.

Một mỹ phụ ăn vận diêm dúa, sát khí nồng nặc, mười ngón tay sơn màu đen kịt cũng nũng nịu nói:- Có cả Thiên Nhị Huyết Hải Đường của Lạc Hoa Thần Giáo bọn ta nữa.

Người lên tiếng lúc nãy nói:
- Đáng tiếc, Tu La Kiếm đã bị hắn luyện hóa nhập thể rồi. Dù có dùng bí pháp thu hồi thì cũng hơi khó.

Lý Nguyên Thuần gật đầu:
- Cổ Vân Đảo đã tìm ra Hóa Sinh Phá Nguyệt Công ở Vân Hà Tông rồi. Bao năm nay, các tông phái hải ngoại chúng ta đã cố gắng tìm kiếm tung tích của các bảo vật trấn tông bị đánh cắp cách đây ba trăm năm. Lát nữa các vị chớ có kích động. Lần này đến đây, chúng ta nên thương lượng hòa bình với hắn. Dù gì thì đây cũng không phải hải ngoại, chớ có ngông cuồng ở địa bàn của người ta.

- Bọn ta biết, mọi việc xin nhờ Lý tiền bối làm chủ.
Những người khác đều gật đầu.

Gương mặt Lý Nguyên Thuần thoáng lộ sự hồ nghi. Người của Tu La Môn cảm nhận được khí của Tu La Kiếm, người của Lạc Hoa Thần Giáo phát giác ra khí của Thiên Nhị Huyết Hải Đường, nhưng tại sao lão không cảm nhận được khí của Thái Nhất Ấn?

Theo suy đoán của các đại thế lực hải ngoại, thì những bảo vật trấn tông này đều được một người lấy đi, đáng lý ra phải ở cùng một chỗ mới phải.

Lúc họ nói chuyện, còn để ý thấy một thiếu nữ đứng cách đó không xa.

Thiếu nữ này ăn vận rất thú vị.

Mái tóc dài bồng bềnh như mây. Hàng lông mày lá liễu tựa làn khói mỏng. Đôi mắt dài long lanh. Sống mũi thanh tú. Hai má ửng hồng. Đôi môi đào phả ra hương lan. Gương mặt đẹp như hoa. Làn da trắng mềm mại trắng nõn. Dáng dấp thanh nhã. Kiều diễm vô cùng.

Điều khiến họ chú ý hơn cả chính là tu vi của nàng. Tuổi còn trẻ vậy mà đã là Thần Du Cảnh rồi.

Không ít người đều thầm lấy làm kinh ngạc. Lý Nguyên Thuần còn bùi ngùi rằng, trung nguyên quả là vùng đất ngọa hổ tàng long, chỉ một tiểu nha đầu thôi mà đã có công lực tầm này.

Tuy thiếu nữ này đến đây cùng lúc với họ, nhưng lại không cùng phe.

Thiếu nữ này dáng bộ đầy tinh quái, nàng vừa lặng lẽ chờ đợi, vừa âm thầm cảnh giác những võ giả hải ngoại này, cứ như con hổ con ngấp nghé, khiến người ta không nhịn được cười.

Ngoài phủ, chúng nhân chờ đợi. Trong phủ, Dương Khai đang giản lược suy đoán của hắn cho Thu Ức Mộng hay.

Năm đó, hắn một thân một mình ra hải ngoại khổ luyện, lưu lạc đến Vân Hà Tông, bị Vân Hà Tông bức bách, đưa đến Ẩn Đảo. Ở đó, Dương Khai đã lấy được Ôn Thần Liên ngũ sắc, và không ít bảo vật trấn tông của các thế lực hải ngoại.

Tới tận nay, trong số những thứ đó, hắn chỉ dùng mỗi Tu La Kiếm và Thiên Nhị Huyết Hải Đường.

Dù đã rất cẩn thận rồi, nhưng mấy năm nay hắn đã dùng đến chúng khá nhiều lần. Nếu các thế lực đó thật sự chuyên tâm tìm kiếm, thì đêm dài lắm mộng, chắc sẽ đào ra được chút manh mối.

Có lẽ chính vì vậy, họ mới vượt đường xa nghìn trùng từ hải ngoại đến đây để đòi lại bảo vật trấn tông đã bị thất lạc hơn ba trăm năm nay.

- Thì ra là vậy.
Thu Ức Mộng nghe xong, nhẹ nhàng gật đầu, cũng đã tường tận nội tình.
- Đồ của người khác thì đúng ra nên trả lại. Nhưng ngươi cũng đâu có làm sai, ngươi chỉ vô tình lấy được mấy thứ đó thôi. Có điều họ đã đến tận cửa rồi, ngươi định làm sao đây?

- Thương lượng thôi.
Dương Khai cười ha hả. Thời gian qua, Tu La Kiếm, Thiên Nhị Huyết Hải Đường đã giúp hắn không ít việc. Nhưng công lực hắn ngày càng cao, nhất là sau trận đoạt bảo Phá Kính Hồ, hắn đã lấy được không ít bí bảo Huyền cấp, thì hai thứ này cũng ngày một ít đất dụng võ hơn.

Bản thân Dương Khai cũng không thích ỷ lại vào uy năng của bí bảo cho lắm.

Vì lẽ đó, nếu điều kiện thích hợp, hắn sẽ sẵn sàng trả lại mấy thứ này. Dẫu sao thì cứ giữ lại bên mình, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Còn với họ, đó là vật trọng bảo. Nếu nhất quyết không trả, chỉ tổ gây thêm thù, chước thêm oán.

Sau một lúc dây dưa, bên ngoài lại có tiếng la lối sốt ruột.

Dương Khai cười bảo:
- Theo ta ra đó xem xem.

Thu Ức Mộng gật đầu, vội vàng đi theo.

giúp ích cho việc hồi phục của hai người.

Lăng Thái Hư sáng rỡ hai mắt:
- Là thứ đó sao?

Dương Khai gật đầu.

- Thứ gì mà khiến huynh ngạc nhiên thế?
Mộng Vô Nhai nhìn Lăng Thái Hư đầy hiếu kỳ.

- Mộng huynh, nhờ thứ này mà ta mới lên được Thần Du Chi Thượng đấy.
Lăng Thái Hư điềm đạm trả lời.

Mộng Vô Nhai không khỏi biến sắc, vội buông thần thức dò xét Vạn Dược Linh Cao, thật lâu sau lão mới thốt lên:
- Ở đây mà lại có thứ đẳng cấp này ư?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau