VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 546 - Chương 550

Chương 548: Tái chiến Liễu Khinh Diêu

Đúng thế, cao thủ tự xưng Mộng Vô Nhai đâu? Đánh nhau đến tận giờ, lão vẫn chưa ra tay, sao lão không ra tay, có phải vì là chuyện nhỏ nhặt không đáng làm, nên không có mặt ở đây?

- Đêm dài lắm mộng.
Khang Trảm cau mày, y cứ có linh tính không tốt, có lẽ là do bóng đen tâm trí mà Dương Khai đã để lại trong y. Dù sao thì Khang Trảm bây giờ chỉ cần nghĩ đến cái tên Dương Khai, liền thấy sợ hãi.

Cao Nhượng Phong nhẹ nhàng gật đầu, mấy tháng nay trong đoạt đích chiến, Cao Nhượng Phong cũng nhiều lần cùng Dương Chiếu giao thủ với Dương Khai. Lần nào phủ Dương Khai cũng đều gây bất ngờ, tạo ta những chiến tích và huy hoàng mà chẳng ai dám nghĩ chứ đừng nói là dám làm.

Lần này Thất đại gia gần như đã cầm chắc hạ bệ phủ Dương Khai, nhưng ai biết cuối cùng sẽ xảy ra biến cố gì?

Kì tích, là chuyện như cơm bữa với phủ Dương Khai rồi.

- Ta đến trợ giúp!
Hoắc Tinh Thần đảo mắt một vòng, nói xong, không đợi Diệp Tân Nhu trả lời đã vọt đi.

Mắt Diệp Tân Nhu chợt lóe sáng, nàng hừ lạnh một tiếng, nhưng không ngăn cản.

- Ta sẽ đi gặp tiểu công tử!
Liễu Khinh Diêu cất bước đi ra.

Lần này Diệp Tân Nhu không thể bình tĩnh được nữa, vội vàng nói:
- Đừng, Liễu công tử, huynh không phải là…

Lời còn chưa nói hết nàng lại nuốt xuống, vì Liễu Khinh Diêu dùng ánh mắt lạnh băng chĩa vào nàng. Tuy hiện giờ nàng là chỉ huy liên quân Thất đại gia trên danh nghĩa, nàng cũng không xem Cao Nhượng Phong và Khang Trảm ra gì, dựa vào danh Dương Chiếu mà chuyên quyền độc đoán, nhưng với Liễu Khinh Diêu, trong nàng vẫn tồn tại sự sợ hãi theo bản năng.

Đó là áp lực từ nhiều năm sống ở Trung Đô, sống dưới bóng của vị đệ nhất công tử này.

Diệp Tân Nhu muốn nói Liễu Khinh Diêu không phải đối thủ của Dương Khai, những lời này đương nhiên sẽ làm y tức giận.

- Trận chiến ở Phá Kính Hồ, ta đã nói, đợi khi công tử thăng lên Thần Du Cảnh, ta sẽ đánh một trận với hắn. Bây giờ đã đến lúc rồi, ai dám ngăn ta, chớ trách ta không khách khí.
Liễu Khinh Diêu hờ hững nói.

Diệp Tân Nhu cố gượng cười, dịu dàng nói:
- Liễu công tử hãy cẩn thận, chúc huynh thắng ngay trận đầu, áp đảo uy phong của Dương Khai.

Bên dưới, Hoắc Tinh Thần đã lão tới bên ngoài phủ Dương Khai, cười hì chào hỏi đám thống lĩnh trẻ tuổi.

Mọi người trợn mắt nhìn nhau!

Họ đều không hiểu tại sao thế cục lại thành ra thế này, đêm nay Hoắc gia của Hoắc Tinh Thần cũng tham gia vào cuộc tấn công phủ Dương Khai, đương nhiên là họ không vui vẻ gì được.

Hoắc Tinh Thần cũng không để bụng, ngược lại còn nhìn chằm chằm Đổng Khinh Hàn nói:
- Tên béo, lăn ra đây, bổn thiếu gia đã ngứa mắt với ngươi từ lâu rồi. Béo như heo còn cả ngày ra vẻ anh tuấn kiệt xuất, ngươi còn không bằng một phần vạn phong thái của bổn thiếu gia.

- Ngươi nói cái gì?
Sắc mặt Đổng Khinh Hàn trầm xuống, ánh mắt lạnh như băng nhìn Hoắc Tinh Thần.

- Tai ngươi không điếc thì chắc phải nghe thấy chứ.
Hoắc Tinh Thần nghiêng đầu, ra vẻ ất ơ.

Đổng Khinh Hàn cười ha hả, gương mặt hơi ngấn mỡ cùng cơ thể rung nhẹ. Ngay lập tức, y sải bước hướng về phía trước, vừa đi, vừa nắm tay răng rắc.

- Thế mới đúng chứ.
Hoắc Tinh Thần cười lớn.
- Công tử của nhất đẳng thế gia, cũng cả gan dám làm bạn với hạng nghiệp chướng Dương Khai, chống mắt lên nhìn hôm nay bổn thiếu gia sẽ đánh cho ngươi tàn phế!

Nói xong, y lại nhìn sang những người khác, nói nham hiểm:
- Còn lũ ngu ngốc các ngươi, không muốn chết sớm, thì mau mau rời khỏi Dương Khai, xa được bao nhiêu thì xa bấy nhiêu!

Sắc mặt mọi người trở nên vô cùng khó coi.

- Không phục à, nếu không phục đến đây đánh với bổn thiếu hai chiêu, bổn thiếu gia đang đợi đây.
Hoắc Tinh Thần cười khẩy liên hồi.

Hàn Tiểu Thất kinh ngạc nhìn y, khẽ nhíu mày lại, quát một tiếng:
- Hãy dạy cho vị công tử bậc cao nhân này biết, chúng ta không phải dễ chơi đi.

Ngay sau đó, mười mấy người xông tới chỗ Hoắc Tinh Thần đấm một trận.

Sau thời gian mười mấy hơi thở, Hoắc Tinh Thần trông y hệt lợn chết, bị Đổng Khinh Hàn xách lên, ném vào trong phủ Dương Khai, nói với mấy thuộc hạ:
- Lột hết quần áo hắn ra, nhốt vào hầm mấy ngày mấy đêm, bà nó, dám chửi ta béo à?

Bọn Cao Nhượng Phong và Khang Trảm nhìn thấy cảnh này thì thần sắc quái dị, cảm giác kỳ lạ chợt trào dâng trong lòng.

- Hoắc thiếu gia bị bắt rồi, làm sao đây?
Mạnh Thiện Y bỗng cười một tiếng.

- Màn kịch vụng về!
Diệp Tân Nhu hừ lạnh, cũng không để tâm. Hoắc Tinh Thần còn ở đây hay không cũng chả sao, chỉ cần có các cao thủ của Hoắc gia ở đây là được.
Lúc Hoắc Tinh Thần bị bắt, Liễu Khinh Diêu cũng đã tìm tới Dương Khai.

- Lần trước ở Phá Kính Hồ chưa thể thỏa chí, hôm nay ta muốn lĩnh giáo tiểu công tử, xin tiểu công tử tác thành.
Liễu Khinh Diêu lãnh đạm, nhẹ nhàng nói với Dương Khai.

Dương Khai khẽ gật đầu:
- Liễu thiếu gia thứ lỗi, thời gian gấp gáp, muốn làm gì thì nhanh lên.

Liễu Khinh Diêu cũng khẽ gật đầu, không nói thêm nữa. Trong nháy mắt, khí tức đột nhiên phun trào, chân nguyên bắt đầu sôi sục.

Y nhẹ nhàng tiến lên phía trước một bước, tiếng động “đùng đùng” vang vọng tận lòng đất.

Cửu Khúc Bộ của Liễu gia!

Lần trước ở Phá Kính Hồ Liễu Khinh Diêu cũng dùng chiêu này để giao thủ với Dương Khai. Đây là bí kíp bất truyền của Liễu gia, có cấp bậc Huyền cấp trung phẩm, cũng là chiêu mạnh nhất của Liễu Khinh Diêu.

Chỉ có điều lần này khác lần trước. Lần trước vì áp đảo hẳn về cảnh giới, Liễu Khinh Diêu còn nương tay khi xuất chiêu, không muốn thẳng người yếu hơn.

Còn lần này, Liễu Khinh Diêu thi triển toàn lực, so với ngày đó ở Phá Kính Hồ, khí thế mãnh liệt hơn nhiều.

Đùng…
Lại thêm một bước chân. Mỗi một bước chân của y, đều kèm theo tiếng vang như trống trận, rúng động màng nhĩ, khiến người người hoang mang, toàn thân run lẩy bẩy.

Đùng đùng đùng…

Cơ thể Liễu Khinh Diêu ngày càng khổng lồ, ngày càng lớn.

Đến bước chân thứ chín, cả người Liễu Khinh Diêu đã to lớn hơn gấp mấy lần.

Đầu đội trời, chân đạp đất, bề thế như người khổng lồ, như thể mảnh trời này là do y chống đỡ.

Chín bước chân sải ra, trời tru đất diệt! Đây chính là Liễu gia Cửu Khúc Bộ

Lúc giẫm ra bước chân thứ chín, khí thế cả người Liễu Khinh Diêu đã lên tới đỉnh điểm, không kém gì như đi vào đỉnh cao của Thần Du Cảnh.

Bàn chân cực lớn đó, kiên định mà lại thong thả đạp xuống đầu Dương Khai.

Tất cả mọi người bỗng dưng sinh ra ảo giác, như cảm thấy bàn chân này sẽ dẫm lên người mình, nghiền nát mình thành bột.

Một vài võ giả công lực kém hơn, thì không kìm được run như cầy sấy, sắc mặt trắng bệch sợ hãi.

Đối mặt với chiêu thức kinh khủng như vậy, Dương Khai chỉ vung nắm đấm ra đối kháng.

Nhìn như bình thường, không có gì lạ, nhưng cú đánh đó lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt.

Nắm tay hắn đội lấy bàn chân to lớn đó, trong khoảnh khắc ấy, qquyền ảnh như ngập đầy trời.Khí thế của Liễu Khinh Diêu như đã trút hết, nhân ảnh to lớn bỗng nhiên uể oải, ngửa mặt lảo đảo ngã ra sau.

Ầm... Gã khổng lồ ngã xuống đất, hóa thành nhiều điểm huỳnh quang rồi biến mất. Liễu Khinh Diêu đứng giữa không trung bỗng nhiên kêu lên một tiếng trầm đục, thổ ra một ngụm máu, tay bưng lấy ngực lảo đảo lùi về sau, nhìn Dương Khai với ánh mắt hoảng sợ lẫn kiêng dè.

- Đa tạ!
Dương Khai khẽ hít một hơi.

- Lợi hại!
Liễu Khinh Diêu tán dương một cách chân thành:
- Liễu mỗ thua rồi, đa tạ tiểu công tử thủ hạ lưu tình!

Lần trước ở Phá Kính Hồ, khi Liễu Khinh Diêu thi triển chiêu này, Dương Khai còn phải dùng đến võ kỹ Huyền cấp là Tinh Ngân để đối phó.

Nhưng lần này, hắn chỉ dùng một cú đấm, đã nhẹ nhàng phá giải bí kíp bất truyền của Liễu gia.

Hai người ai cao ai thấp, vừa xem là đã đủ biết.

- Liễu công tử khách khí rồi.
Dương Khai điềm đạm gật đầu.

- Tuy ta thua, nhưng chuyện bên này, ta không thể làm chủ, mong tiểu công tử thứ lỗi. Ta chỉ có thể nói, lần này, người của Liễu mỗ sẽ không nhúng tay vào nữa, cáo từ.
Vừa nói, y vừa lướt như chớp, nhanh chóng biến mất vào bóng đêm.

- Công tử, công tử!
Cường nhân của Liễu gia vừa thấy Liễu Khinh Diêu cứ thế mà bỏ đi, lập tức thất kinh, liền gọi theo ý ới.

Chẳng có ai đáp lại.

Diệp Tân Nhu xanh mét hết cả mặt!

Chỉ trong một canh giờ ngắn ngủi, đã có tới ba công tử, tiểu thư rút khỏi vòng chiến.

Thu Ức Mộng rút lui, là do nàng một tay tạo dựng, thậm chí có thể nói là nàng cố tình làm như vậy.

Hoắc Tinh Thần rút lui, nàng không ngăn cản, cũng không quan tâm. Dù sao thì tên này người ở đây, mà tâm lại ở phủ Dương Khai, giữ lại cũng chẳng được việc gì, chi bằng cút đi sớm một chút cho đỡ chướng mắt.

Nhưng không ngờ Liễu Khinh Diêu cũng bỏ đi, đây không phải là điều Diệp Tân Nhu có thể chấp nhận được.

Liễu Khinh Diêu dù gì cũng mang danh đệ nhất công tử Trung Đô. Chuẩn tắc hành sự của y ở một mức độ nào đó có thể chi phối được rất nhiều thứ, chẳng hạn như dư luận.

Trong mắt thế nhân, Liễu Khinh Diêu hãy còn chút uy danh.

Diệp Tân Nhu sao có thể không tức tối được.

Đến bây giờ, bên cạnh nàng chỉ còn lại ba người.

Khang Trảm, Cao Nhượng Phong, Mạnh Thiện Y, ba người này rốt cuộc có đồng tâm với nàng không thì nàng cũng không rõ. Khang Trảm và Cao Nhượng Phong còn khá hơn chút, còn Mạnh Thiện Y lại rất khó đoán.

- Đừng nói mấy vị cũng muốn rút lui chứ?
Diệp Tân Nhu quay đầu nhìn ba người.

- Diệp muội muội lo lắng thái quá rồi.
Khang Trảm lắc đầu.
- Chuyện lần này, là ý của Bát đại gia, sao bọn ta có thể tắc trách rút lui được? Làm như vậy, thật quá thiếu trách nhiệm.

Cao Nhượng Phong cũng gật đầu tán thành, tuy bọn họ cũng có chút thông cảm với cảnh ngộ của Dương Khai hiện giờ. Nhưng nói cho cùng thì cũng không thân quen với hắn là mấy, cũng chẳng hơi đâu mà quản nhiều chuyện, chỉ cần hành sự theo ý gia tộc là được rồi.

Thấy thái độ của bọn họ, sắc mặt Diệp Tân Nhu hơi mờ mịt, nàng gật đầu nói:
- Thế thì muội muội an tâm rồi, việc lớn như vậy, một mình muội muội khó mà chống vững, vẫn cần có mấy vị ca ca ở bên hiệp trợ.

Nàng không thể không xuống nước, cư xử với hai người họ như trước đây khi ở phủ Dương Chiếu.

Thu Ức Mộng, Hoắc Tinh Thần, Liễu Khinh Diêu nối đuôi nhau rút lui, ít nhiều cũng ảnh hưởng tới tâm thái của cường nhân ba gia tộc này. Công tử, tiểu thư của phủ mình không ở đây, khiến họ tự dưng có cảm giác đang làm không công cho kẻ khác, bèn hạ thủ nhẹ tay hơn rất nhiều, cố gắng bảo vệ bản thân hết mức có thể, chuyện khác nói sau.

Nhất là cường nhân của Thu gia, bọn họ vốn là quân tiên phong, tổn thất lớn nhất, giờ nào còn muốn bỏ ra toàn lực? Sau khi được tiếp viện, họ cứ đứng một bên đánh với gió, không trực tiếp giao thủ với địch nhân.

Những cường nhân này ai ai cũng khôn khéo, chuyện thiệt thòi đời nào lại muốn làm?

Liên quân Thất đại gia, thoạt nhìn thì vững chắc như thép, kỳ thực lại có trăm ngàn sơ hở, không khỏi khiến người ta buồn cười.

Xét theo tình hình trên, ta thấy chúng ta nên xuất kỳ binh, đánh cho Dương Khai không kịp trở tay.

Chương 549: Đủ rồi

Không cần phải nói gì nữa, thêm lời là sẽ thêm lệ...

Trận chiến gay gắt vẫn đang tiếp diễn.

Liên quân Thất đại gia tổn thất ngày càng thê thảm và nghiêm trọng, chín vị huyết thị Thần Du Cảnh cửu tầng thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, trở thành lá chắn lớn nhất trước phủ Dương Khai.

Từng lần xung đột một, huyết chiến không nguôi, lại chẳng thể đánh lui chín người này.

Chín người bọn họ, với hai người một nhóm, đủ làm chệch hướng tất cả những võ giả của các thế gia. Trừ Ảnh Cửu, không lúc nào không hộ giá cạnh Dương Khai, đập tan ý đồ của địch nhân tới gần hắn.

Bọn Diệp Tân Nhu và Cao Nhượng Phong đều phải biến sắc.

Vì lần này thời gian các huyết thị thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật kéo dài quá lâu. Theo thông tin bọn họ có được, cấm thuật này của huyết thị Dương gia, nhiều lắm chỉ có thể duy trì được nửa canh giờ.

Nhưng nửa canh giờ đã qua từ lâu rồi, chín vị huyết thị không hề có dấu hiệu khí huyết suy kiệt, ngược lại càng đánh càng hăng.

Tới lúc này, mọi người mới ý thức, Dương gia đứng vững được trong Bát đại gia nhiều năm như vậy, quả nhiên là có nguyên nhân.

Cùng là cường nhân xuất thân siêu cấp thế gia, liên quân TThất đại gia lại không thể làm gì được chín vị huyết thị này, họ không khỏi vừa sốt ruột vừa tức tối.

Trong vòng chiến, Dương Khai không lúc nào là không quan sát thế cục.

Tuy nói chín vị huyết thị vô cùng dũng mãnh, Địa Ma cũng không yếu kém, nhưng những cao thủ Thần Du Cảnh trong phủ đó mỗi lúc một ít đi, quân số giảm sút, cũng có thể gây ảnh hưởng rất lớn đến thế cục.

Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai không ra mặt, Dương Khai có thể hiểu được, vì bọn họ mà ra tay, tình hình có thể sẽ diễn biến đến mức không thể vãn hồi.

Trong Chiến Thành, có thể còn có cao thủ ngoài bọn họ.

Dương Khai cũng không muốn bọn họ ra tay vào lúc này, hai người họ thích hợp làm kẻ uy hiếp hơn.

Trận chiến này, không đánh tới cùng, sẽ không thể biết kết quả thế nào.

Một cái bóng trắng toát chợt vút qua, Dương Khai cảm nhận được một hơi thở quen thuộc, vội vàng lùi về sau hội hợp cùng người này.

Quay lại nhìn, Tô Nhan đã tới nơi.

- Thu Ức Mộng không có gì đáng ngại nữa rồi, giờ đang nghỉ ngơi.
Tô Nhan nhẹ nhàng nói.

Dương Khai gật đầu.

- Ta giúp chàng.

- Được!

Tô Nhan vốn không định nhúng tay vào trận chiến này, nhưng đối phương người đông thế mạnh, khí thế hung hãn, Dương Khai cũng đã nói rõ, lần này đã không còn là đoạt đích chiến nữa, sao nàng có thể ngồi yên? Sắp xếp xong cho Thu Ức Mộng, nàng lập tức đến tiếp viện.

Đi cùng nàng, còn có tứ đại trưởng lão của Lăng Tiêu Các. Bốn người này công lực cũng không kém, sau khi gia nhập vòng chiến, lập tức giúp bên ta giành được chút ưu thế.

Tô Nhan lấy chiếc gương bí bảo Huyền cấp trung phẩm ra, hàn khí lạnh thấu xương lập tức lan tỏa. Nàng trút chân nguyên vào trong, từng ngọn núi tuyết trắng xóa thoắt ẩn thoắt hiện trên mặt gương. Thế giới trong gương toàn một màu bạc bao trùm, hàn khí ghê người.

Hào quang tỏa sáng, một kết giới cực lớn bỗng nhiên ập xuống, bao trùm lấy mười mấy vị cường nhân của Thất đại gia.

Đôi mắt Khang Trảm lập tức trở nên run rẩy, y kinh hãi nói:
- Là bí bảo đó!

Hơn mười ngày trước, bốn vị Thần Du Cảnh của Nam gia và Hướng gia, đã bị chính bí bảo này vây hãm rồi đóng thành băng. Bây giờ lại nhìn thấy cảnh này, Khang Trảm liền cảm thấy hoảng sợ.

- Bí bảo này có gì đặc biệt?
Diệp Tân Nhu vội vàng hỏi.

Vẻ mặt Khang Trảm cứng đờ, y khẽ giọng kể lại mọi chuyện.

Nghe y kể, Diệp Tân Nhu cũng biến sắc, sắc mặt Cao Nhượng Phong và Mạnh Thiện Y cũng lạnh ngắt.

Bí bảo mạnh như vậy, ai có thể phá giải?

Trong lúc họ nói chuyện, kết giới đang bao phủ kia bỗng nhiên bị vỡ ra, hai bóng người từ trong đó bước ra, họ lập tức nhìn theo, quả nhiên không ngoài dự đoán, hai người này là Dương Khai và Tô Nhan.

Còn các cường nhân trước đó bị bao phủ trong kết giới, đã nhanh chóng hóa thành tượng băng, đứng sừng sững một chỗ, muôn hình vạn trạng, không rõ sống chết.

Trước sau chỉ không quá thời gian một chén trà.

Vẫn chưa xong, Tô Nhan vừa mới loại bỏ được mười mấy cường nhân, lại tiếp tục trút chân nguyên vào gương. Kết giới vừa nãy được lại thành hình dưới con mắt kinh hãi của đám người Diệp Tân Nhu.
Lần này lại có mười mấy người bị phong tỏa.

- Không thể nào.
Diệp Tân Nhu la lên thất thanh.
- Bí bảo như vậy muốn thi triển cực kì hao tổn chân nguyên, cho dù ả có là Thần Du Cảnh cũng không thể sử dụng hai lần liên tiếp!

Với bản lĩnh của mình Tô Nhan, quả là không thể sử dụng hai lần liên tiếp. Nếu làm vậy, chỉ e sẽ cạn sạch chân nguyên, như thế cho dù vây được kẻ thù, cũng không làm gì được ai, kết quả là sẽ bị địch nhân hạ bệ ở bên trong kết giới.

Nhưng bên cạnh nàng còn có Dương Khai, và cả hai người cùng tu luyện Âm Dương Hợp Hoan Công.

Chân nguyên trên người họ không ngừng lưu chuyển lẫn nhau. Tiêu hao ở mức độ này, Tô Nhan vẫn trụ vững được.

Nỗi bất an trong lòng Diệp Tân Nhu lại tăng lên.

Chỉ dựa vào món bí bảo Huyền cấp này, Dương Khai và Tô Nhan có thể xử lí được phần lớn đối thủ, nếu nàng còn thi triển vài lần nữa, thì bên Diệp Tân Nhu còn lại ai đây?

Lúc nàng hoang mang, kết giới vỡ ra lần thứ hai, lại có thêm mười mấy người bị đóng băng.

Vù vù…

Hào quang một lần nữa tỏa ra rực rỡ, các cường nhân của Thất đại gia không kịp tránh né, bị kết giới thứ ba bao phủ.

Diệp Tân Nhu cuối cùng cũng hoảng sợ thật sự rồi, sắc mặt khó coi, nàng cố vắt óc ra nghĩ nhưng chẳng tìm ra cách giải quyết hiệu quả nào.

Lần này nàng cảm thất bất lực vô cùng, cứ lẩn quẩn trong đầu một suy nghĩ, nếu có nhị công tử ở đây thì tốt rồi, với tâm tính và thủ đoạn của nhị công tử, nói không chừng sẽ nghĩ ra cách áp chế chiêu này.

Chiêu thức này, tuy đơn điệu nhưng lại vô cùng hiệu quả, chí ít là với liên quân Thất đại gia.

- Đủ rồi!
Một tiếng quát tháo đột nhiên vang lên từ trong hư không cùng sự uy nghiêm vô tận, tất cả mọi người đều bất giác ngưng tay.

Một áp lực cực kỳ ghê gớm sản sinh, trông về nơi xuất phát áp lực này, họ phát hiện, giữa hư không, xuất hiện một chưởng ấn khổng lồ.

Chưởng ấn ấy chậm rãi đánh xuống, mục tiêu chính là kết giới do Tô Nhan dùng bí bảo tạo ra.

Ầm…

Chưởng ấn đánh vào kết giới, đất rung núi chuyển, mọi người đều đứng không vững.

Rầm.
Kết giới phòng thủ kiên cố bị đánh vỡ nát, từng mảnh vỡ rơi xuống, để lộ ra những người ở bên trong.

Dương Khai và Tô Nhan đồng loạt kêu lên một tiếng trầm đục, sắc mặt tái nhợt.Chiếc gương bí bảo có thể nói là vật đồng sở hữu của họ, nó do Dương Khai luyện hóa, hiện giờ do Tô Nhan sử dụng, bí bảo bị phá, hai người đều bị thương.

Mấy cường nhân vừa bị kết giới bao phủ thấy vậy liền mừng rỡ như cùng đường gặp lối thoát, vội vàng chạy khỏi đó.

Bọn họ đâu muốn bị đóng băng.

Thấy vậy, Diệp Tân Nhu không kìm vui mừng, bọn người Cao Nhượng Phong, Khang Trảm đều há hốc mồm, kinh ngạc nhìn vào không trung.

Nơi đó, tám bóng người đồng loạt hiện thân, chính là tám vị Thần Du Chi Thượng trấn thủ ở Phong Thần điện. Cả tám đôi mắt đều nhìn vào Tô Nhan và Dương Khai, tám vẻ mặt không giống nhau, có kinh ngạc, có chấn động, cũng có kiêng dè.

Dương Khai ngẩng đầu lên, khinh bạc nhìn bọn họ.

Tám người này xuất hiện, có nằm trong dự liệu của Dương Khai, nhưng cũng nằm ngoài dự liệu của hắn.

Một người trong đó chậm rãi rút cánh tay đang giơ về, chưởng ấn khổng lồ khi nãy là do lão tung ra.

Dương Khai chú mục vào lão, đột nhiên nhớ ra, lão chính là vị cường nhân không ưa hắn.

- Lão tổ!
Diệp Tân Nhu kêu lên vui sướng.

Người đấy nhẹ nhàng gật đầu nhìn nàng.

Bọn Cao Nhượng Phong, Khang Trảm, Mạnh Thiện Y vội vàng khom người hành lễ.

Sau mười mấy ngày, tám vị Thần Du Chi Thượng lại hiện thân, mục đích là gì, không cần nói mọi người cũng biết, và đồng thời cũng có đôi phần hổ thẹn.

Nếu liên quân Thất đại gia có thể hạ được phủ Dương Khai, cũng không cần tám người họ xuất hiện. Hẳn là họ cũng ý thức được với quân lực hiện tại của võ giả Thất đại gia, căn bản không cách nào bắt được Dương Khai, thế nên họ không thể không xuất hiện.

Đây cũng là kết quả của việc Diệp Tân Nhu sắp xếp không thỏa đáng, nếu không thì không thể nào dẫn đến cục diện như thế này.

- Tiểu tử Dương gia. Vị Thần Du Chi Thượng mặt chữ điền đó nghiêm nghị nhìn Dương Khai, trầm giọng nói:
- Lần trước không phế ngươi luôn, cũng là vì nể tình ngươi là con cháu Trung Đô, cho ngươi một cơ hội hối cải. Giờ ngươi chẳng những không ăn năn, ngược lại còn táo tợn hơn, dung túng hạ thủ sát thương cường nhân Bát đại gia, ngươi muốn tạo phản hay sao?

Dương Khai hít sâu một hơi, bình ổn khí huyết quay cuồng trong lồng ngực, cất cao giọng nói:
- Dao kề ngay trên cổ, vãn bối nên để nó đâm vào cổ hay ra sức phản kháng? Nếu đổi lại là tiền bối, thì tiền bối sẽ làm thế nào?

- Nếu ngươi không làm gì sai, thì sao Bát đại gia ta lại đối xử với ngươi như vậy? Và Dương gia bỏ mặc ngươi? Ngu muội tự hại mình, lại còn không tinh trí!

- Vãn bối không thấy mình làm gì sai cả.
Dương Khai lạnh lùng nhìn lão.
- Nếu các ngài lo việc sau này vãn bối sẽ trở thành người như Tà chủ, thì hủy bỏ tư cách của vãn bối trong đoạt đích chiến này là được. Vãn bối không tranh đấu chức gia chủ Dương gia, các ngài không cần phải lo lắng nữa!

- Bát đại gia không cho phép xuất hiện con sâu làm rầu nồi canh như ngươi, sự tồn tại của ngươi, là vết nhơ của Dương gia, cũng là vết nhơ của Bát đại gia.
Lão quát lạnh tanh.

- Nói cho cùng, vẫn bắt vãn bối phải khuất phục cho được.
Dương Khai cười khẩy.
- Thật ngại quá, con người vãn bối không biết tự trọng, thích ngọt bùi chứ không ưa roi vọt. Nếu các ngài thương lượng đường hoàng với vãn bối, thì dễ thôi. Nhưng nếu cứng rắn, thì bọn vãn bối sẽ liều một trận, bất cứ ai cũng đừng hòng trục lợi.

- Láo xược!
- Cường nhân mặt chữ điền quát lên.
- Ngươi không có tư cách này, hôm nay bất kể là ai, đều không bảo vệ được ngươi đâu!

- Huynh đài, lớn tuổi rồi, còn phân cao thấp với bọn hậu bối như vậy, không hợp lắm thì phải?
Một giọng nói nhẹ tênh truyền đến, ngay lập tức, có hai bóng người bay ra từ trong phủ Dương Khai.

Chính là Mộng Vô Nhai và Thái Lăng Hư.

Mộng Vô Nhai cười điềm nhiên:
- Chuyện của trẻ con, chúng ta đâu cần phải nhúng tay vào chứ?

- Mộng Vô Nhai!
Cường nhân mặt chữ điền nhìn đăm đăm vào Mộng chưởng quầy, thần sắc không thay đổi, như đã sớm biết lão và Thái Hư Lăng sẽ xuất hiện.
- Ta không biết ở ngươi rốt cuộc che giấu bí mật gì, nhưng chỉ ngươi thôi, thì chưa có tư cách ngăn cản Bát đại gia ta hành sự.

Lần trước Dương Khai thăng lên Thần Du Cảnh, cường nhân Bát đại gia cũng buộc phải xuất hiện một lần. Nhưng lúc đó họ không hạ thủ với Dương Khai, một là vì tình hình chưa tới mức không thể vãn hồi, suy cho cùng Dương Khai vẫn nằm trong tay họ, không nhất thiết phải trở mặt. Hai là vì bên cạnh Dương Khai có Mộng Vô Nhai và Thái Lăng Hư.

Chương 550: Bản lĩnh thông thiên

Mộng Vô Nhai tạm thời khỏi bàn, ở lão có biết bao nhiêu điều thần bí, chẳng ai nhìn thấu được, Lăng Thái Hư là Thần Du Chi Thượng, Thần Du Chi Thượng mà nhập cuộc, thì không phải là chuyện đùa nữa.

- Ta không có tư cách, ha ha.
Mộng Vô Nhai bật cười, thần thái ung dung.
- Không nói ta, mà cả lão già dưới kia, nếu độc chiến, các người cũng không phải đối thủ của hắn.

Vừa nói, lão vừa chỉ về phía Địa Ma đang ở xa xa.

Địa Ma nhếch miệng cười gian xảo, thần sắc đáng sợ.

- Hắn ư?
Cường nhân mặt chữ điền giật mình, một thoáng kinh ngạc lướt qua gương mặt, lão chậm rãi lắc đầu:
- Hắn chẳng là cái gì hết!

Lúc nói câu này, vẻ mặt lão đầy sự khinh thường.

Không riêng gì lão, trong các Thần Du Chi Thượng của Bát đại gia, có mấy người cũng tỏ thái độ như vậy. Họ thầm nghĩ, có phải Mộng Vô Nhai hồ đồ rồi không mà lại nói vậy.

Trong ba người Địa Ma, Mộng Vô Nhai, Lăng Thái Hư, tám người họ kiêng kỵ nhất Lăng Thái Hư. Ông là Thần Du Chi Thượng, hơn nữa tu vi trong cảnh giới này còn cao hơn một họ một bậc. Huống hồ, ông còn là người đã tạo ra Tà chủ!

Tiếp theo là Mộng Vô Nhai. Mộng chưởng quầy tuy là Thần Du Cảnh đỉnh phong, nhưng tám người họ chưa bao giờ nhìn thấu được lão, nên dĩ nhiên sẽ sinh lòng hoài nghi với một con người mờ ám như vậy.

Về phần Địa Ma… Tuy cũng là Thần Du Cảnh đỉnh phong giống Mộng Vô Nhai, nhưng nói ra thì họ không xem lão ra gì.

Võ giả cỡ lão, họ muốn giết là giết. Lần trước Dương Lập Đình tiêu diệt hình nộm Huyết Ma của Địa Ma chỉ trong một chưởng, lão còn không dám phản kháng. Từ đó có thể thấy, lão ma đầu này cũng không thể động vào họ.

Nghe cường nhân mặt chữ điền chê bai, Mộng Vô Nhai không kìm được bật cười ha hả:
- Lão ma đầu, người ta khinh thường ngươi kìa, làm sao đây?

- Khinh thì cứ khinh, có gì đáng nói?
Địa Ma cười sặc sụa quái dị, không hề giận giữ, thần sắc thư thái, như không thèm để bụng.

- Ngươi vẫn còn nhịn được à?
Mộng Vô Nhai cười tủm tỉm nhìn Địa Ma.
- Với cái tính tàn bạo của ngươi, lẽ nào không muốn dạy cho lũ thiển cận hung hăng này một bài học?

- Ngươi nói bọn chúng thiển cận, lão phu còn chấp chúng làm gì.
Địa Ma nhe răng cười, phát biểu hênh hoang. Cứ đủng đỉnh nói chuyện với Mộng Vô Nhai, coi tám vị Thần Du Chi Thượng như không tồn tại.

Tất cả mọi người đều phải giật mình.

Nghe lời này, dường như lão ma đầu đây thật sự có bản lĩnh thông thiên, ngay đến Thần Du Chi Thượng lão cũng không coi ra gì.

Lão có bản lĩnh này thật? Và cũng có khả năng này??

Trong lúc mọi người đang ngờ vực, thì Địa Ma bỗng nghiêm mặt, điềm đạm hỏi:
- Tuy lão phu không muốn chấp nhặt bọn chúng, nhưng người ta vuốt mặt chẳng nể mũi, lão phu lại không nói gì, chỉ e sẽ bị người ta xem thường. Chậc, thi triển một chiêu thôi cũng phí sức lắm. Không phải bất đắc dĩ, thì lão phu chẳng đánh đâu.

Nói rồi, chân nguyên quay cuồng trong nội thể lão bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng như mặt nước giếng, tựa như ao tù nước đọng.

- Ma Ảnh Thánh Pháp!
Một tiếng quát khẽ bỗng buột ra từ miệng Địa Ma. Sau tiếng quát ấy, khí tức giữa đất trời bỗng nhiên trở nên hỗn độn.

Cùng lúc đó, mọi người cảm thấy máu nóng trong người chợt sục sôi, dường như có một lực hút vô song truyền ra từ Địa Ma, chực rút hết máu trong cơ thể họ ra ngoài.

Những võ giả công lực thấp, thần sắc thống khổ, dưới tác dụng của lực hút này, mặt bọn họ đỏ hết cả, máu đỏ nhanh chóng trào ra từ thất khiếu, trông đến kinh hãi.

Kể cả những võ giả Thần Du Cảnh, cũng đều phải âm thầm vận công pháp, chống cự một cách khó nhọc.

Rất nhiều người đều biến sắc, không ai biết Địa Ma giở thủ đoạn gì, mà lại hiệu quả như vậy.

Vù vù vù...

Từng tia huyết quang đỏ tươi, bỗng nhiên từ bốn phương tám hướng bắn tới, toàn bộ phóng vào trong thân thể Địa Ma.

Những tia huyết quang này, đều ngưng tụ từ máu của những võ giả đã chết, bất luận là người của liên quân Thất đại gia, hay võ giả phủ Dương Khai, chỉ cần là người chết, thì đều bị hút cạn máu trong cơ thể chỉ trong chớp mắt.

Thậm chí ngay cả máu thấm trên mặt đất, cũng bị lực hút khổng lồ này hút đi.

Cơ thể Địa Ma tiếp nhận toàn bộ chỗ máu này, toàn thân đột nhiên đỏ bừng hệt như con cua nướng.

Một lực khí huyết khiếp đảm thình lình toát ra từ lão, ghê gớm hơn một huyết thị Dương gia sau khi thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật gấp mấy lần!

Sau khi toàn bộ lượng máu có trong phạm vi trăm trượng đã bị hút sạch, lực hút này mới biến mất.

Những võ giả Thần Du Cảnh bát tầng trở xuống, đều chảy máu ở thất khiếu, bao gồm cả người của phủ Dương Khai.
Chỉ có điều họ không bị nguy hiểm đến tính mạng, Địa Ma hạ thủ vẫn có chừng mực, không giết họ một cách vô cớ.

Tới lúc này, một luồng khí tức long trời lở đất, mới phát tán ra từ Địa Ma.

Lấy lão làm trung tâm, khí trường vô hình ầm ầm khuếch tán.

Khí thế của lão tăng vọt, lão đột phá Thần Du Cảnh với tốc độ không tưởng tượng, vẫn cứ tăng nhanh, tăng cao…

Tám vị cường nhân Bát đại gia đồng tử run rẩy dữ dội, nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm giác hoảng sợ lạnh người.

Một lát sau, động tĩnh kinh thiên động địa mới từ từ lắng xuống trở lại, Địa Ma hít sâu một hơi, vẫn cười dữ tợn như cũ, lão duỗi dài chân tay, gương mặt lộ vẻ hài lòng.

Tám vị Thần Du Chi Thượng sững sờ, vội vàng thả thần thức quét trên người Địa Ma một lượt, rồi lập tức trợn tròn mắt.

Thần Du Chi Thượng!

Lúc này, Địa Ma đã thật sự là Thần Du Chi Thượng.

Sau khi định thần lại, tám người họ mới ý thức được một vài điều không tưởng. Ma Ảnh Thánh Pháp kia rốt cuộc là bí pháp gì, có cấp bậc gì? Sao có thể khiến võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong thăng lên thành Thần Du Chi Thượng chỉ trong một thời gian ngắn?

Kể cả cấm thuật Bá Huyết Cuồng Thuật của huyết thị Dương gia, cũng không lợi hại đến vậy.

Bọn Đồ Phong thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, tuy có thể ra vài chiêu với Thần Du Chi Thượng, nhưng khoảng cách với cảnh giới này vẫn còn rất xa.

Nhưng Địa Ma đã chính thức đặt chân vào cảnh giới này!

Thoáng chốc, tám người họ chợt thở dốc, con ngươi cũng đỏ cả lên.

Nếu có được thứ bí pháp nghịch thiên này, thì sức mạnh của gia tộc sẽ lên đến mức nào đây?

Mỗi một gia tộc Bát đại gia sở hữu rất ít Thần Du Chi Thượng, nhưng Thần Du Cảnh đỉnh phong thì không ít, dù chỉ là tăng công lực trong thời gian ngắn, nhưng bí pháp này cũng có hiệu quả mạnh tới mức vô song.

- Giờ thì lão phu có tư cách so chiêu với các ngươi rồi chứ?
Địa Ma âm trầm nhìn tám người. Họ đều mang thần sắc quái dị, chẳng ai đáp lời.

Vị cường nhân mặt chữ điền ban nãy nói Địa Ma chẳng là cái gì sắc mặt lại càng khó coi hơn.

Đã cùng là Thần Du Chi Thượng, bây giờ lão nào có thể tiếp tục khoa chân múa tay với Địa Ma.

- Chiêu Ma Ảnh Thánh Pháp này không tồi.
Mộng Vô Nhai gật gù.
- Có phải cũng tương hỗ với hình nộm Huyết Ma kia của ngươi không?

Địa Ma cười hê hê:- Đừng nói toạc ra thế chứ.

Mộng Vô Nhai tinh thông ghê gớm, vừa nhìn đã biết giữa Ma Ảnh Thánh Pháp và hình nộm Huyết Ma có quan hệ không bình thường.

Ma Ảnh Thánh Pháp cần một lượng máu lớn mới có thể thi triển, máu từ võ giả công lực càng cao, khoảng cách thăng cảnh giới cho Địa Ma càng lớn.

Nhưng điều kiện thi triển lại là vấn đề, không phải lúc nào, chỗ nào cũng có máu để Địa Ma dùng.

Nếu có hình nộm Huyết Ma thì khác, công dụng lớn nhất của Huyết Ma chính là ngưng tụ, hấp thụ máu của người chết vào ngày thường, sức chiến đấu của nó chỉ là thứ yếu.

Tới lúc cần thiết, Địa Ma hoàn toàn có thể huyết tế Huyết Ma, dùng sự hy sinh của Huyết Ma và máu trong người nó để thi triển thành Ma Ảnh Thánh Pháp.

- Ngươi còn có bản lĩnh này ư?
Dương Khai cũng hơi kinh ngạc nhìn Địa Ma, dù sớm biết Địa Ma và Mộng Vô Nhai không hề tầm thường, cũng thầm phán đoán khả năng ẩn giấu của hai người họ, nhưng Dương Khai nhận ra, mình đã hơi đánh giá thấp họ.

- Thiếu chủ thứ lỗi, bình thường lão nô không sử dụng chiêu này, nên trước giờ chưa từng thi triển.
Địa Ma bật cười.

Dương Khai khẽ gật đầu, cũng không để bụng. Hắn không phải người tò mò thích hỏi bí mật của người khác, nói xong hướng ánh mắt về phía Mộng Vô Nhai cùng Địa Ma.

- Lão già này, ngươi cũng đừng nhìn nữa, chỉ dựa vào lão phu và Lăng chưởng môn, e vẫn không đủ để thành sự đâu.
Địa Ma kêu oai oái.

Suy cho cùng thì trước mặt họ có tới tám người, luận về quân số đã chiếm ưu thế rồi.

Tuy Địa Ma và Lăng Thái Hư có sức uy hiếp, những vẫn không đủ sức đẩy lui bọn họ.

Mộng Vô Nhai khẽ gật đầu, chỉ thốt lên mỗi một chữ:
- Giải!

Răng rắc…

Một đường vân năng lượng hệt sợi xích chợt hiện ra từ nội thể Mộng Vô Nhai. Sợi xích này quấn quanh người lão, ngọ nguậy như con linh xà. Sau tiếng quát của lão, sợi xích liền gãy nát, nổ thành một quầng sáng bắn ra bốn phía.

Áp lực vô địch đột nhiên giáng xuống, thiên địa run rẩy.

Thần sắc Mộng Vô Nhai lãnh đạm, nhưng lão của lúc này và khi nãy cứ như là hai người khác nhau.

Thần Du Chi Thượng!

Chỉ một chữ, chỉ một cái nháy mắt, Mộng Vô Nhai đã trở thành Thần Du Chi Thượng!

Hơn nữa cách của lão hoàn toàn khác với Địa Ma.

Địa Ma dùng cách thi triển bí pháp, hút hết máu trong phạm vi trăm trượng, để đẩy cao công lực.

Nhưng Mộng Vô Nhai thì lại dùng cách giải phong ấn trong cơ thể, khôi phục công lực vốn có.

Vậy tức là, Mông Vô Nhai vốn dĩ có công lực Thần Du Chi Thượng, chỉ là không hiểu vì nguyên cớ gì, lại phong ấn công lực bản thân lại.

Phát hiện này, khiến cường nhân của Bát đại gia lập tức kinh hãi.

Nhìn lại Mộng Vô Nhai, thần sắc của tám vị chợt thay đổi.

Bọn họ lại càng không thể nhìn thấu được Mộng Vô Nhai. Con người này thần bí đến mức không ai có thể phán đoán được.

Giờ khắc này đây, áp lực mà Mộng Vô Nhai gây cho họ là lớn nhất, ngược lại, Lăng Thái Hư vốn có công lực mạnh nhất đã trở thành người yếu nhất.

Thế trận này, sức mạnh này…

Gay to rồi!
Thần sắc người nào người nấy cũng quái dị, vốn tưởng sự xuất hiện của họ, nói gì thì cũng có thể cân bằng tình thế, nhưng bây giờ họ mới phát hiện, tuyệt nhiên không như những gì họ nghĩ.

Lúc này họ mới biết, tại sao Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai lại tự tin khi ngăn cản họ phá hoại việc Dương Khai tấn thăng hơn mười ngày trước đến vậy.

Ngày đó, nếu động thủ thật, không nói chuyện có ngăn cản được Dương Khai hay không, Chiến Thành này chỉ e sẽ bị hủy diệt trong chốc lát.

Trận kịch chiến này thay đổi thật phức tạp. Chúng nhân đều trơ mắt ếch lên quan sát, vừa phấn chấn lại vừa căng thẳng.

Địa Ma và Mộng Vô Nhai, người hát kẻ bè, bản lĩnh thông thiên, lần lượt thăng lên Thần Du Chi Thượng. Màn phô diễn này, không phải ai cũng được xem, họ bất giác nghĩ có chết cũng đáng, đồng thời lại thầm mong ngóng tình hình tiếp theo sẽ thế nào.

Chương 551: Chiến luân phiên trá hình

Chỉ một Chiến Thành nhỏ nhoi mà lúc này lại có hẳn mười một vị cường nhân Thần Du Chi Thượng tề tựu tại đây. Tình thế đã vượt quá vòng khống chế của hai bên.

Hiện giờ, không ai có thể dễ dàng lùi bước. Thế trận đã bày biện ra hết, bên nào thoái lui thì chỉ cho thấy rằng mình yếu đuối hèn nhát mà thôi.

Lăng Thái Hư âm thầm truyền âm cho Dương Khai, bảo hắn cẩn thận một chút.

Dương Khai im lặng, cho các võ giả trong phủ rút khỏi vòng chiến, hội tụ lại một chỗ.

Cùng lúc đó, Diệp Tân Nhu cũng ra lệnh tương tự.

Chẳng mấy chốc, ranh giới chiến trường đã phân rõ ràng.

Mười một người trên không trung đứng sóng đôi, võ giả phủ Dương Khai và liên quân Thất đại gia đứng cách nhau trăm trượng. Đa số đều căng thẳng đến mức nín thở.

- Phải đánh thật à?
Mộng Vô Nhai nhìn tám người đối diện, nhìn ra ý vị trong ánh mắt họ.

- Chuyện đã đến nước này, thì chúng ta hãy làm một trận mài giũa đi.
Trong tám người, một lão béo thản nhiên nói. Lúc trước, lão cũng khá xem trọng Dương Khai, vốn dĩ lão không hề mong muốn cuộc tranh chấp này xảy ra, đáng tiếc là không được như sở nguyện, lão cũng đành bó tay.

Dẫu sao thì lão phải đứng trên lập trường của Bát đại gia. Dù có xem trọng Dương Khai, cũng không thể làm gì được cho hắn.

- Đành vậy.
Mộng Vô Nhai khẽ lắc đầu, người tít mắt nhìn phía trước.
- Quần chiến, đánh tay đôi, đánh luân phiên, chư vị muốn chơi thế nào? Muốn gì cứ nói, ba người bọn ta làm theo là được.

Trong tám người, có đến mấy người không kìm được hừ một tiếng lạnh tanh, vẻ mặt bực dọc.

Câu nói này của Mộng Vô Nhai quá sức coi khinh họ, dĩ nhiên họ không thể vui nổi được.

Lão béo nọ cũng tối mặt lại:
- Khẩu khí các hạ thật lớn.

Họ đều là Thần Du Chi Thượng, còn là người có thân phận, địa vị. Ngày thường, tuyệt nhiên không giao thủ với bất cứ ai, cũng chẳng có ai đủ tư cách giao thủ với họ. Trận chiến hôm nay có vẻ như sẽ không thể tránh khỏi, nếu thật sự phải nhập cuộc hết, dùng đa số chèn ép thiểu số, bị truyền ra ngoài thì cũng chẳng hay ho gì.

Không thể quần chiến, thì chỉ có thể đánh tay đôi hoặc luân phiên. Đánh tay đôi thì chẳng ai trong họ đủ tự tin. Vậy thì chỉ còn lại một lựa chọn thôi.

Nhưng tám người họ đâu có ngốc đến nỗi chính diện trả lời Mộng Vô Nhai.

Dương Lập Đình chợt sải về trước một bước, nói lớn:
- Lăng chưởng môn, nói ra thì ông và Dương gia ta cũng có chút quan hệ. Hai hậu duệ thuộc hai thế hệ nối tiếp trong Dương gia ta đều tu luyện và được chiếu cố ở tông phái ông. Hôm nay Dương mỗ xin lĩnh giáo với ông, xem xem bản lĩnh của Lăng chưởng môn đến đâu!

Lăng Thái Hư mỉm cười, điềm nhiên nói:
- Cũng được. Từ sau khi thăng bậc, ta chưa giao thủ với ai đồng đẳng cấp cả. Lát nữa mong Dương huynh hạ thủ lưu tình, chúng ta chỉ so chiêu sơ qua rồi ngừng.

- Mời!

Lời vừa dứt, Lăng Thái Hư và Dương Lập Đình liền tung người bay hòa vào bầu trời đêm, biến mất tăm ngay tức khắc. Một lúc sau, giữa khoảng không mấy nhìn trượng, vọng lại dao động năng lượng kịch liệt. Đưa mắt lên nhìn, thậm chí có thể trông thấy từng cụm hào quang nổ tung lập lòe.

Đó là trận so chiêu giữa hai vị Thần Du Chi Thượng, không phải ai cũng có phúc được nghía qua một lần.

- Dương huynh đúng là nóng tính.
Lão béo nọ khẽ lắc đầu cười mếu máo, rồi chợt nhìn Mộng Vô Nhai bằng ánh mắt sáng quắc:
- Mộng huynh, chúng ta cũng lên đi.

Vừa nói, lão lắc mình một cái rồi biến mất giữa màn đêm sau một vệt sáng xanh.

Mộng Vô Nhai đuổi theo sau.

- Ma đầu kia, lão phu đấu với ngươi!
Lại thêm một người bước ra, chỉ vào Địa Ma mà quát.

Địa Ma cười sằng sặc:
- Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai đều lên cả rồi, lão phu không lên nữa. Ta mà đi thì lấy ai bảo vệ thiếu chủ đây?

Người nọ giận dữ quát:
- Ngươi nói vậy là có ý gì? Không lẽ ngươi cho rằng bọn ta sẽ nhân lúc ba ngươi không có mặt mà hạ thủ với một tên vãn bối?

- Chẳng phải các ngươi định làm vậy sao?
Địa Ma lườm lão, hỏi giọng kỳ quái dị hợm.
Người nọ giận tím mặt, gầm lên:
- Nếu ngươi nghĩ vậy, thì quá khinh thường bọn lão phu rồi. Bọn ta không vô liêm sỉ đến mức đó!

Địa Ma cười quái đản:
- Ai mà biết các ngươi nghĩ gì.

Lão thề chết cũng phải ở lại, hiển nhiên là lo lắng về vấn đề lão vừa nói.

Địa Ma không ứng chiến, lập tức khiến người kia giận đến tím mặt. Mấy vị cao thủ còn lại cũng khó chịu ra mặt, giận giữ nhìn Địa Ma, chân nguyên vần vũ.

- Được rồi. Ta tin chư vị là người quang minh lỗi lạc, không thể có chuyện thừa cơ vắng mặt bọn ta mà hạ độc thủ với thiếu chủ.
Địa Ma cười khặc khặc, cố ý nói lớn tiếng.

Tuy lão cũng cảm thấy thân phận địa vị cỡ như họ thì không đến mức nào chuyện như vậy, nhưng có kiêng thì có lành, Địa Ma ít nhiều gì cũng vẫn cảnh giác.

Song, nếu giờ không ứng chiến, chỉ tổ làm mâu thuẫn thêm nghiêm trọng, bất đắc dĩ, lão cũng đành phải nhập cuộc.

- Thiếu chủ hãy tự cẩn thận, đừng sơ suất đấy.
Địa Ma thấp giọng dặn dò, hóa thành một luồng huyết quang bay lên trời, tiếng nói vọng lại từ xa xăm:
- Lên đi, lão phu đợi ngươi!

Lão già vừa lời qua tiếng lại với Địa Ma vội vàng tung người bay lên.

Sáu vị Thần Du Chi Thượng chiến đấu giữa khoảng không cao mấy nghìn trượng. Tất cả mọi người đều bất giác ngẩng cao cổ, tập trung quan sát. Song dù đại đa số chúng nhân công lực không hề thấp, nhãn lực cũng lợi hại hơn người thường, nhưng nhìn thấy được rất ít.

Dương Khai cũng chỉ mơ hồ cảm thấy được một vài điều huyền ảo từ khoảng không đó.

Đó là những cảm ngộ và tư duy về võ đạo, về thiên đạo của sáu người họ.

Giả sử có thể tiếp thu những điều này, thì lợi ích mà bất kỳ võ giả nào nhận được cũng vô cùng lớn lao.

Hắn vừa chú ý quan sát, vừa lặng lẽ cảm nhận, dung nạp những điều thần kỳ huyền diệu đó vào tâm thức, khắc vào thân thể, đợi đến một ngày nào đó, có thể hiểu tường tận những điều này.

Trận chiến dường như ngày càng kịch liệt. Ánh sáng trên trời cao chói chang như ban ngày. Chỉ ở những không gian chớp lòa ánh sáng, chúng nhân mới thoáng nhìn thấy có bóng người bay đến bay lui. Còn việc họ xuất chiêu ra sao, đánh chiêu thức gì, thì chẳng ai biết được.

Không ít người thông minh lặng lẽ quan sát sắc mặt các vị cường nhân Bát đại gia còn lại. Họ nhận ra rõ ràng, vẻ mặt của mấy người này đều căng thẳng và bất lực. Họ lập tức ngộ ra rằng, trong trận chiến trên không kia, hình như phe Bát đại gia đang rơi vào thế yếu.

Phát hiện này khiến không ít người rùng mình.

Tám người của Phong Thần Điện xưa nay luôn được thế nhân xem là biểu tượng mạnh mẽ nhất, nhưng lúc này, khi so với ba vị cao thủ phủ Dương Khai, thì cao thấp lại phân rõ ràng.

Thần Du Chi Thượng là một cảnh giới đầy thần bí, chưa bước đến cảnh giới này, thì chẳng ai biết ở đấy rốt cuộc ra sao. Kể cả bọn đỉnh phong cũng biết rất ít về Thần Du Chi Thượng.Do đó, khi biết các vị Thần Du Chi Thượng Bát đại gia đang rơi vào thế yếu, chúng nhân lập tức tỏ ra khiếp sợ vì sức mạnh của ba người bên phe Lăng Thái Hư.

Mộng Vô Nhai và Địa Ma thì rõ ràng mới dùng cách khác nhau để chạm đến cảnh giới này. Còn Lăng Thái Hư chỉ mới thăng lên cảnh giới này hơn một năm. Nhưng họ lại lợi hại hơn cả những cao thủ thượng thặng của Bát đại gia.

Tám người đó đều đã đột phá Thần Du Chi Thượng ít nhất là cách đây năm mươi năm. Chẳng lẽ những khổ tu trong năm mươi năm lại không sánh bằng một khoảnh khắc đột phá của người khác?

Thần Du Chi Thượng rốt cuộc là cảnh giới ra sao?

Trong lúc mọi người đang hồ nghi kinh hãi, thì hình như có một góc trong trận đấu trên không đã phân định thắng bại.

Giây lát sau, có hai bóng người bay xuống, đích thị là Mộng Vô Nhai và đối thủ của lão.

Mộng Vô Nhai vẫn bình thản, còn đối thủ của lão thì mặt xanh như tàu lá. Tuy có vẻ không cam lòng nhưng vẫn chắp tay nói với Mộng Vô Nhai:
- Xin lĩnh giáo.

- Nương tay rồi.
Mộng Vô Nhai khẽ gật đầu.

Không có bất cứ thương thế hay dấu tích chiến đấu nào trên người họ. Vậy tức là, có thể họ giao đấu trong hòa bình, hoặc là chênh lệch công lực quá lớn.

Khả năng đầu tiên không thực tế cho lắm. Lúc nãy đoi bên lời qua tiếng lại, sặc mùi hận thù. Dù không phải trận chiến sinh tử, thì cũng chẳng hòa bình gì cho cam.

Còn khả năng thứ hai... thì không ai dám nghĩ tiếp.

Được một lúc sau, Lăng Thái Hư và Dương Lập Đình cũng bay trở xuống, cả hai đều thở dốc, chú mục vào đối phương.

- Lăng chưởng môn cao chiêu, Dương mỗ xin thua.
Dương Lập Đình ném cho một câu, rồi ung dung bước về.

Bầu không khí chợt náo động.

Mộng Vô Nhai thắng, Lăng Thái Hư cũng đã thắng. Những nhân vật đại tiền bối của Bát đại gia này lại không sánh bằng hai lão già của phủ Dương Khai.

Vậy cặp đấu còn lại thì sao?

Đang định ngẩng lên nhìn, thì họ chợt nghe thấy tiếng vật nặng rơi rớt vọng lại khoảng không. Không đợi mọi người kịp phản ứng, sau một tiếng động lớn, dường như có vật gì đó rơi từ trên trời xuống, giã nền đất thành một cái hố sâu.

Bụi đất tung bay, khi cát bụi đã mờ hết, nhìn về phía trước, mọi người đều bất giác há hốc mồm.

Họ phát hiện, vị cao thủ khiêu chiếu Địa Ma đang đứng đó sừng sững, mặt xám ngoét. Bên chân lão có một cái hố lớn do chính lão đạp trũng mà thành. Bên mép lão còn lấm một vệt máu, có vẻ như đã bị thương.

Địa Ma đứng trên không, cách mặt đất mười mấy trượng, nhìn xuống đối thủ của mình, cười ranh mãnh:
- Xin lỗi nhé, lão phu ra tay không nhẹ cũng không nặng, nhưng không thoải mái như Lăng chưởng môn và Mộng Vô Nhai đâu.

Người nọ ngẩng lên liếc nhìn Địa Ma, không nói gì cả, vội vã quay về đội hình của mình, khoanh chân ngồi xuống vận huyền công. Một chốc sau, lão há mồm thổ ra một luồng hơi đen lẫn đỏ.

Luồng hơi này quỷ dị khác thường, hẳn là do Địa Ma đánh vào nội thể lão.

Ba trận đều bại!

Mọi người ồ lên, ánh mắt đong đầy sự kinh ngạc khó tin. Các Thần Du Chi Thượng xuất thân Bát đại gia mà lại không chịu nổi một đòn? Họ là những nhân vật đứng trên đỉnh cao võ đạo cơ mà!

- Tiếp đi, trông điệu bộ các ngươi thế này, không đánh cho các ngươi phục thì chuyện hôm nay không xong nổi.
Địa Ma cười u ám.

Nhìn thì như Địa Ma đang khiêu khích, nhưng thực ra ai cũng biết, mấy vị cao thủ Bát đại gia này đã ra tay là sẽ làm cho trót lọt.

Ba người đã bại, vẫn còn năm người nữa! Mọi người đều ngầm nhận định.

Đáp lại lời của Địa Ma, ngay tức khắc có ba người bước ra.

Lăng Thái Hư thở dài một tiếng, chán nản liếc nhìn Mộng Vô Nhai, rồi lại bay lên lần thứ hai.

Trận kịch chiến giữa các Thần Du Chi Thượng lại khai hỏa. Đến lúc này, các cường nhân trong liên quân Thất đại gia đều lo âu, âm thầm cầu cho ba người này đừng bại trận như lúc nãy. n này, không phải ai cũng được xem, họ bất giác nghĩ có chết cũng đáng, đồng thời lại thầm mong ngóng tình hình tiếp theo sẽ thế nào.

Chương 552: Xuân Phong Tế Vũ, lặng lẽ vô thanh

Các cao thủ Thần Du Cảnh của liên quan Thất đại gia đều nín thở, lặng lẽ quan sát trận đấu trên không.

Hai vị Thần Du Chi Thượng chưa lâm trận cũng quan sát chặt chẽ.

- Hoắc huynh, Mộng Vô Nhai đó... công lực rốt cuộc ra sao vậy?
Cường nhân mặt chữ điền nọ khẽ hỏi lão béo. Cuộc đấu vừa rồi tuy lão cũng đã quan sát toàn bộ, nhưng không xem trọn vẹn như lão béo kia.

Lão béo Hoắc gia khẽ thở dài, cười gượng gạo:
- Thứ cho ta phải dùng bốn chữ “thâm sâu khó lường” để mô tả.

Lão già mặt chữ điền giật mình, thất kinh nhìn lão béo.

Lão béo lắc đầu bảo:
- Không phải ta nâng người khác lên mà hạ thấp bản thân đâu. Ta sống đến chừng này tuổi, nghiền ngẫm bao năm ở cảnh giới Thần Du Chi Thượng này, cũng đã có cảm ngộ của riêng mình về thiên đạo võ đạo, nhưng chưa bao giờ thấy ai như y cả... Nói thế này đi, nếu đánh tay đôi, kể cả có dùng cách đánh luân phiên, mình y cũng có thể quật ngã cả tám người chúng ta.

- Cái gì?
Lão già mặt chữ điền lập tức biến sắc.

Dù biết Mộng Vô Nhai không dễ đối phó, nhưng lời đánh giá này cũng có hơi quá. Song câu nói này lại thốt ra từ chính miệng lão béo kia, thì tuyệt đối không sai.

Bọn họ đã quen nhau nhiều năm rồi, hiểu rất rõ tính cách lẫn nhau, không có chuyện lão béo Hoắc gia nói quá lên được.

- Ma đầu kia cũng không tầm thường...
Đối thủ bại dưới tay Địa Ma trước đó chậm rãi mở to mắt, trầm giọng nói.
- Tuy không bằng Mộng Vô Nhai, nhưng chúng ta cũng khó mà đối phó được.

Ánh mắt lão béo thoáng hoang mang, lão thì thào:
- Hơn nữa, ta cứ có cảm giác, hai người này và chúng ta... hình như không cùng một đẳng cấp.

- Nghĩa là sao? Sao lại không cùng một đẳng cấp? Bọn họ chẳng phải cũng là Thần Du Chi Thượng còn gì?

- Khó mà giải thích được.
Lão béo nhíu chặt mày, thầm tự so sánh mình với Mộng Vô Nhai, lão cứ cảm thấy người này như đứng trên mây xanh nhìn xuống mình, mình mãi mãi không thể chạm đến tầm cao của y.

- Nói vậy thì Lăng Thái Hư cũng tương đối bình thường thôi.
Dương Lập Đình chen vào.
- Cảnh giới của Lăng Thái Hư tuy xấp xỉ bọn họ, nhưng huyền công và chiêu thức của y cứ thấp thoáng bóng dáng của Mộng Vô Nhai. Có lẽ hai người này cùng đàm luận võ đạo ở Lăng Tiêu Các nhiều năm, nên y góp nhặt được không ít kinh nghiệm quý báu từ Mộng Vô Nhai. Với biểu hiện của y, có lẽ chỉ đánh thắng được hai trận là kiệt sức.

- Thắng hai trận!
Lão già mặt chữ điền kia liền sa sầm sắc mặt:
- Vậy há chẳng phải chúng ta bại hết hay sao?

Tám người họ giáp mặt với ba người này, cho dù Lăng Thái Hư chỉ lâm trận hai lần, thì bản lĩnh của Mộng Vô Nhai và Địa Ma cũng có thể giải quyết gọn những người còn lại.

Dù cho chỉ thắng được một trận cũng được. Nhưng suy nghĩ đơn giản này lại trở thành ước vọng xa vời của những cao thủ Thần Du Chi Thượng, thật đúng là nực cười hết đỗi.

Cả năm người đều mặt mày tái xám, đành chịu bó tay bất lực.

Trước đây trấn thủ Phong Thần Điện, họ thân là Thái thượng trưởng lão của Bát đại gia, bản thân còn là Thần Du Chi Thượng, được thế nhân sùng bái, họ cho rằng thiên hạ này dù có người lợi hại hơn mình, thì cũng chẳng hơn bao nhiêu. Mãi đến hôm nay, họ mới biết mình vô dụng đến đâu.

- Ếch ngồi đáy giếng, thì xem trời chỉ như miệng giếng...
Dương Lập Đình thì thào, ánh mắt đầy sâu xa. Câu nói này vừa thốt ra đã dội sâu vào tâm khảm chúng nhân.

- Diệp huynh, lát nữa, bất kể là huynh đánh với Mộng Vô Nhai hay ma đầu kia, đều phải cẩn thận. Mộng Vô Nhai còn đỡ, ra tay có chừng mực, còn ma đầu kia thì lại hung tàn thủ đoạn.
Người bị Địa Ma đả thương trước đó trầm giọng căn dặn.
- Cả Liễu huynh nữa, tuyệt đối đừng để ma khí của y đả thương... Thứ ma khí này rất khó hóa giải.

Vừa nói, sắc mặt lão ta chợt tái đi. Lão vội vã vận công, rõ ràng là chưa hồi phục được hoàn toàn.

Hai vị cao thủ thượng đẳng của Diệp gia và Liễu gia được nhắc nhở đều khẽ gật đầu. Sắc mặt lão già mặt chữ điền của Diệp gia lại càng nghiêm trọng, lão chợt ngoảnh lại lướt mắt nhìn Dương Khai.

Lúc này Dương Khai đang say sưa chú mục vào trận kịch chiến trên không, cảm ngộ đủ mọi ý cảnh truyền lại từ khoảng không.

Thình lình, một cảm giác mất cân bằng chợt trào dâng trong lòng hắn.

Dương Khai liền cảnh giác, thì chỉ cảm thấy có một luồng hàn khí nhàn nhạt lướt trên người mình. Hắn xem xét cẩn thận thì lại không phát hiện được gì.

Hắn cau mày nhìn về hướng mấy vị cường nhân Bát đại gia, vừa khéo chạm phải ánh mắt của lão già mặt chữ điền Diệp gia.
Đối phương mặt không chút biểu cảm, chậm rãi chuyển hướng nhìn.

- Tiểu công tử...
Đường Vũ Tiên phát hiện thần sắc Dương Khai khác lạ, liền khẽ hỏi:
- Sao thế ạ?

- Không có gì.
Dương Khai lắc đầu.
- Chắc là ảo giác thôi.

- Dạ.
Đường Vũ Tiên thấy hắn không có gì đáng ngại, cũng chẳng hỏi tiếp.

Hờ hững liếc nhìn lão già mặt chữ điền nọ, Dương Khai nhíu chặt mày. Cho dù không phát giác được điểm bất ổn nào ở chính mình, nhưng cảm giác bất cân bằng ban nãy của hắn cũng không phải là ảo giác.

Dã thú có bản năng, võ giả cũng có bản năng. Hơn nữa về một mức độ nào đó, bản năng của võ giả còn chính xác, nhạy cảm hơn cả dã thú.

Vừa rồi, có thể lão già mặt chữ điền kia định làm gì hắn, hoặc là lão đã hạ thủ với hắn rồi, do vậy mà hắn mới thoáng có cảm giác.

“Thấy thế cục không ổn, nên muốn tìm lỗ hổng từ mình sao?”
Dương Khai sắc mặt u ám, thầm cười khẩy trong bụng.

Không dám mảy may khinh suất, nếu cao thủ Thần Du Chi Thượng ra tay với hắn, thì hắn không phát giác ra cũng bình thường.

Khẽ hít một hơi, Dương Khai nhắm mắt lại, hắn dùng sức mạnh thần thức kiểm tra chính mình, không phát hiện ra bất cứ điều dị thường nào.

Thần thức luồn vào trong thức hải, linh thể thần hồn của Dương Khai lơ lửng trên đại dương rộng lớn, quan sát bốn bề.

Thức hải lặng như tờ, đủ loại cá bơi lội dưới biển, chim bay lượn không ngừng trên trời cao. Mấy loài chim cá này đều mang năng lượng thần thức trong ký ức và trải nghiệm của Dương Khai.

Giữa thức hải, sừng sững một hòn đảo ngũ sắc tựa như bảo sơn.

Phía trên hòn đảo là một thanh tiểu kiếm đương lơ lửng, và một vật thể tròn dẹp không rõ công dụng.

Hòn đảo ngũ sắc hóa từ Ôn Thần Liên, tiểu kiếm là bí bảo thần hồn của Dương Khai, còn vật thể tròn dẹp đó là bảo bối có được từ trang thứ bảy của Hắc Thư.

Có điều đến tận giờ, Dương Khai cũng không biết rốt cuộc nó có công dụng gì. Từ khi xuất hiện, nó đã an tọa trong thức hải của hắn, không đem lại bất cứ công hiệu về sức mạnh và cũng không có chút tác hại nào với hắn.

Mưa phùn liên miên, cảnh tượng trong thức hải tựa tiên cảnh nhân gian, tráng lệ lộng lẫy, quyến luyến khó rời.
“Mình đa nghi quá chăng?”
Dương Khai trầm tư.
“Đối phương không hề ra tay mới mình?”

Dù gì thì trước đó, Địa Ma cũng đã lo lắng về vấn đề này, còn cố ý nói thẳng thừng cả rồi. Đối phương cũng nói không có chuyện họ thừa cơ Địa Ma, Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai vắng mặt mà gây hại cho hắn.

Bọn họ là những nhân vật bậc lão tổ tông của Bát đại gia, lời nói của họ ắt phải có trọng lượng.

Phì cười, Dương Khai chuẩn bị rút khỏi thức hải của mình.

Đúng lúc này, hắn chợt khựng lại, đôi mắt đầy lạnh lẽo nhìn đăm đăm vào thức hải. Một lúc sau, hắn mới bật cười ha hả:
- Thú vị thật, thức hải của mình đổ mưa từ lúc nào sao mình không nhớ nhỉ.

Vạn vật trong thức hải đều biến hóa theo tâm trạng của người tu luyện. Lúc vui thì sẽ trời trong vắt không gợn mây, không vui thì sẽ tối tăm, mưa gió dầm dề.

Vừa rồi Dương Khai còn tưởng đó là do tâm trạng hắn không ổn định, mới tạo nên cơn mưa phùn này, nhưng nghĩ lại thì cảm thấy có gì đó không đúng, thử khống chế một chốc, hắn phát hiện trận mưa này căn bản không phải từ hắn mà ra.

Nếu không phải do hắn, thì chắc chắn là có kẻ khác đang giở trò.

- Cút ra đây!
Sau tiếng quát của Dương Khai, thức hải yên ả thình lình nổi lên những đợt sóng cao mấy chục trượng, từng cột nước vụt xoáy thẳng tận chân trời như giao long xuất hải.

Cơn mưa phùn chợt gián đoạn trong nháy mắt, rồi ngưng hẳn dưới đòn tấn công thức hải vô biên kia.

Phía trước không xa, một bóng người nửa hư nửa thực xuất hiện, nghiêm nghị nhìn Dương Khai.

- Biết ngay là lão!
Dương Khai cười nhạt, mỉa mai:
- Sao nào, lời thốt ra từ miệng cao thủ Thần Du Chi Thượng cũng chẳng khác trò khoác lác nhỉ?

Kẻ đối diện, chính là linh thể thần hồn của lão già mặt chữ điền Diệp gia.

Đêm nay, kể từ khi xuất hiện tới giờ, lão luôn có thành kiến với Dương Khai và chúng nhân ở phủ hắn. Điều này khiến Dương Khai rất nghi hoặc, không hiểu mình đã đắc tội lão ở chỗ nào. Sau cùng nghĩ lại, hắn chỉ có thể giải thích rằng lão đang giúp Diệp Tân Nhu.

Dẫu sao thì lão cũng là lão tổ tông của Diệp gia.

Trên gương mặt lão thoáng phảng phất sự kinh ngạc, dường như không ngờ thủ đoạn của mình lại bị Dương Khai nhìn thấu, lão bất giác gật đầu:
- Ngươi quả là rất khá, chỉ là Thần Du Cảnh lưỡng tầng thôi đã phá được Thần Hồn Kỹ của lão phu. Chiêu Xuân Phong Tế Vũ này của lão phu chưa thất thủ bao giờ cả.

Xuân Phong Tế Vũ, lặng lẽ vô thanh, là tuyệt kỹ sở trường của lão già này.

Lão là Thần Du Chi Thượng lại dùng chiêu này đối phó với Dương Khai, khiến hắn thấy thật lãng phí tuyệt chiêu khi chẳng đem đến hiệu quả nào, ngược lại còn bị bóc trần nhanh chóng, hắn không khỏi lấy làm ngạc nhiên.

Dương Khai hừ một tiếng, im lặng khinh bạc nhìn lão.

- Tiểu tử Dương gia, thức hải này của ngươi tu luyện ra sao vậy?
Lão trầm giọng hỏi.
- Với cảnh giới tu vi của ngươi, tuyệt đối không thể có sức mạnh thần thức khổng lồ, thuần thục như vậy được. Sức mạnh thần thức này tuy kém hơn lão phu rất nhiều, nhưng cũng hơn hẳn trình độ Thần Du Cảnh đỉnh phong.

- Lão cẩu, lão lén lút xâm nhập thức hải của ta, không phải chỉ để hỏi câu này thôi chứ?
Dương Khai nhìn lão đầy mỉa mai. Không đợi lão trả lời, hắn nói tiếp:
- Có phải lão cảm thấy lần hành động này mất thể diện quá, nên muốn tìm cách vãn hồi từ nơi này?

Lão già không để tâm đến lời bóng gió của Dương Khai, điềm nhiên nói:
- Lão phu chỉ tò mò ngươi làm được bằng cách nào thôi. Nếu ngươi không muốn nói, thì ta không hỏi nữa, kiểu gì ta cũng sẽ có cơ hội làm rõ. Còn về lý do cho việc lão phu lẻn vào đây, tất nhiên là hòng tìm hiểu vài bí mật của ngươi.

- Bí mật của ta?
Dương Khai sững sờ, nhếch miệng cười.
- Cách để gia tăng công lực nhanh chóng hả?

Lão gật đầu:
- Không sai. Dương gia ngươi bỏ mặc ngươi, cũng vì hy vọng ngươi bỏ cuộc trước khó khăn để trở về vòng che chở của Dương gia ở Trung Đô. Thất đại gia bọn ta lợi dụng thái độ này của Dương gia để tìm cách đoạt lấy phương pháp đó từ tay ngươi trước Dương gia. Kể cả không thể lấy được nó trước Dương gia, thì màn kịch chung sân của Thất đại gia với Dương gia đêm nay, có lẽ cũng sẽ kiếm chác được chút đỉnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau