VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 541 - Chương 545

Chương 543: Ngươi không có tư cách để đánh giá ta

- Dương Chiếu ta dù có nham hiểm xảo quyệt, cũng không đời nào dùng thủ đoạn bỉ ổi này để đánh bại lão cửu! Trong đoạt đích chiến, đấu trí đấu dũng với lão cửu, ta đã dùng đủ mọi cách. Ta thua, nhưng không oán hận gì! Tiện tỳ, ngươi có không có tư cách để đánh giá ta. Còn dám nói những lời như ban nãy nữa, ta sẽ không ngại cho ngươi làm tiểu thư gia tộc cao quý đầu tiên chết trong đoạt đích chiến đâu... Việc lão cửu dám làm, ta cũng dám làm, hơn nữa ta còn tàn nhẫn hơn hắn!

Giọng nói trầm đục của Dương Chiếu như thốt ra từ kẻ ác ma nơi âm ti địa ngục. Đôi mắt Diệp Tân Nhu lập tức bị lấp đầy bằng sự hoảng hốt và hoang mang.

Nhìn ánh mắt của Dương Chiếu, Diệp Tân Nhu sợ hãi thật sự.

Nàng nhận ra Dương Chiếu không chỉ dọa suông. Nếu nàng còn tiếp tục nói năng lỗ mãng và chọc tức y, rất có khả năng sẽ phải chết tại đây.

- Thiếp sai rồi, thiếp không dám nói nữa.
Diệp Tân Nhu mềm nhũn cả người, thân là nữ nhi, nàng cũng sẽ không thấy xấu hổ vì điều đó.

Dương Chiếu hừ một tiếng lạnh ngắt, rồi thả nàng ra.

Bò dậy từ trên giường, Dương Chiếu nói:
- Lũ người đó tụ tập ở phủ ta, chẳng qua là để mượn danh nghĩa ta mà thôi. Không có ta, chúng cũng có thể mượn danh đại ca được. Nếu Dương gia ta đã cho phép chúng làm vậy, thì ta cũng không cách nào phản kháng! Song, muốn ta dẫn chúng đi đối phó với lão cửu thì không thể được! Ngươi đi đi, kể từ giờ trở đi, mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ sẽ do ngươi tiếp quản!

Vẫn còn đang ngập trong cơn hoang mang, Diệp Tân Nhu vừa nghe vậy, liền không kìm được thở dốc, giọng nói đầy run rẩy:
- Nhị công tử, ngài...

- Khỏi phải thắc mắc, từ giờ trở đi, phủ đệ này là của ngươi. Cao thủ của Thất đại gia cũng do ngươi nắm quyền chỉ huy. Ngươi chẳng phải cũng là một nữ nhân đam mê quyền lực sao? Nếu không cùng một giuộc, thì chúng ta đời nào ngồi cùng thuyền. Giờ chính là cơ hội cho ngươi đó.

Diệp Tân Nhu không hề để tâm lời xỉa xói của Dương Chiếu. Hai má nàng ửng đỏ, trông kích động vô cùng, trầm ngâm một chốc, nàng mới nói:
- Nhưng mà... phải giải thích với người trong phủ ra sao đây?

- Cần phải giải thích nữa ư? Ta đồng ý cho chúng mượn danh nghĩa của ta là được rồi. Còn về lời giải thích, tùy ngươi.

Diệp Tân Nhu cười tươi như hoa, nũng nịu nói:
- Nhị công tử bị đả kích, nhưng chưa hề ngã lòng, mà còn khí thế hơn trước. Ngài sắp phải đột phá, cần bế quan tu luyện!

- Rất tốt.
Dương Chiếu cười nhạt.
- Xem ra ta phải cảm tạ ngươi đã tìm giúp ta một cái cớ rất hay để giữ lại thể diện cho ta.

- Người một nhà, đâu cần phải nói lời khách khí.
Diệp Tân Nhu nháy mắt với Dương Chiếu.
- Biết đâu sau này, thiếp sẽ gửi gắm thân mình cho nhị công tử thật thì sao. Chỉ mong khi nhị công tử đã ngồi lên vị trí gia chủ Dương Chiếu, có thể chiếu cố phần nào tới Diệp gia thiếp.

Dương Chiếu cười khẩy:
- Ngươi sống sót khỏi tay lão cửu đi rồi hẵng nói.

Da mặt Diệp Tân Nhu giật giật, hai mắt thoáng hiện vẻ sợ hãi, có điều rất nhanh, nàng bình tĩnh lại, dịu dàng nói:
- Với thế trận hiện tại của phủ ta, Dương Khai đời nào lại có cơ hội khác nữa chứ?

Dương Chiếu nhắm nghiền mắt, không nói gì nữa.

- Thiếp xin cáo lui.
Diệp Tân Nhu chậm rãi lui ra.

Bước ra ngoài phòng, nàng ngẩng đầu lên.

Đêm xuống rồi, trăng tròn vành vạnh treo trên không.

Diệp Tân Nhu mỉm cười, cười một cách khoái trá, rồi ngoảnh lại nhìn về phòng Dương Chiếu, ánh mắt lóe lên sự khinh thường.

Nàng không ngờ Dương Chiếu lại đưa ra quyết định như vậy. Có điều, y đã giao quyền chỉ huy cho nàng, thì nàng thật sự có thể dang rộng hai tay đại náo một phen rồi.

Gương mặt nàng đầy vẻ phấn chấn, tiếng cười khanh khách vang vọng, khiến ai nghe cũng phải sởn tóc gáy.

Không lâu sau đó, các chỉ huy của Thất đại thế lực đã tụ tập trong Thiên Điện, phủ Dương Chiếu.

Diệp Tân Nhu ngồi chễm chệ ở ghế đầu.

Bên dưới, Liễu Khinh Diêu của Liễu gia, Khang Trảm của Khang gia, Cao Nhượng Phong của Cao gia, Thu Ức Mộng của Thu gia, Hoắc Tinh Thần của Hoắc gia, Mạnh Thiện Y của Mạnh gia đều nhìn nàng với sắc diện đầy phức tạp.

Vẻ mặt Diệp Tân Nhu rất điềm nhiên, phong tư trác tuyệt, không hề có chút bất an.

Đưa mắt lướt qua bên dưới một lượt, Diệp Tân Nhu mở lời:
- Mạnh ca ca, đại thiếu gia không đến sao?

Bị nhắc tên, Mạnh Thiện Y bất giác nổi da gà cả người, y trầm giọng đáp:
- Đại thiếu gia nói có lẽ sắp đột phá, đang bế quan, chuyện lần này để Mạnh mỗ toàn quyền thay mặt phủ đại thiếu gia.
Diệp Tân Nhu tỏ ra ngạc nhiên, che miệng cười:
- Ồ, khéo thật đấy, nhị công tử cũng sắp đột phá đó. Ngài ấy cũng phải bế quan, e là phải lâu lắm mới ra được. Người nhà họ Dương thật thú vị, hai huynh đệ cùng đột phá, quả nhiên là rồng trong người, đáng kính phục.

Nghe nàng nói vậy, chúng nhân đều không kìm được biến sắc.

Hoắc Tinh Thần hỏi:
- Diệp muội muội, nhị công tử không ra ngoài, vậy ai phụ trách chuyện liên thủ của Thất đại gia lần này, đừng nói là muội chứ?

- Đúng đấy.
Diệp Tân Nhu đáp nũng nịu, đổi thế ngồi khác trông phong tình hết đỗi.
- Chính là ta.

Hoắc Tinh Thần cười khì một tiếng.

- Nhị công tử nói, trước khi ngài xuất quan, chuyện trong phủ để ta toàn quyền xử lý. Tất cả đều phải nghe lệnh ta!
Thần sắc Diệp Tân Nhu nghiêm túc trở lại, nàng nhẹ nhàng quát lên.

Sắc mặt của sáu người kia đều trở nên quái dị tột cùng.

- Chư vị ca ca, tỷ tỷ đang nghi ngờ năng lực của muội muội phải không?
Diệp Tân Nhu nhìn rõ hết biểu cảm của họ, mỉm cười khẽ hỏi.

- Không dám.
Khang Trảm lắc đầu.
- Có điều, đại sự tầm này, nhị công tử không ra mặt một lời, mà chỉ để Diệp tiểu thư nhắn gửi, thì không thỏa đáng lắm. Dẫu sao thì bọn ta cũng được lệnh gia tộc mình đến đây phò trợ nhị công tử mà.

- Khang ca ca đang nghi ngờ người ta giả truyền lời nhị công tử sao?
Diệp Tân Nhu khẽ cười.
- Ta không bạo gan đến thế đâu. Nếu các vị không tin, có thể hỏi nhị công tử, ngài ấy ở ngay trong phủ.

Khang Trảm nhíu mày, tuy ngoài mặt không vui, nhưng cũng không tiện nhiều lời nữa.

Diệp Tân Nhu đã nói vậy rồi, thì chắc chắn là đã được sự cho phép của Dương Chiếu.

Hoắc Tinh Thần lại nói:
- Nhị công tử không ra mặt cũng được, song ta cảm thấy với uy danh của Diệp muội muội, e là chưa đủ để thu phục chúng nhân.

- Ồ? Hoắc thiếu gia nghĩ vậy... thế theo ý của Hoắc thiếu gia, ai có thể thu phục chúng nhân đây?

Vừa nói, nàng giương ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Thu Ức Mộng. Thu Ức Mộng mang thần sắc lãnh đạm, không chút biểu cảm.

Không chỉ Diệp Tân Nhu nhìn nàng, mà đa số bọn họ đều hướng mắt về phía Thu Ức Mộng.So với Diệp Tân Nhu, Thu Ức Mộng chắc chắn phải thích hợp để thống lĩnh phủ Dương Chiếu hơn. Nàng có khả năng này.

Song, mới sáng nay, Thu Ức Mộng vừa bị ép rời khỏi phủ Dương Khai, giờ nếu thống lĩnh phủ Dương Chiếu, thì cũng không hợp lẽ cho lắm.

Tạm không nói nàng có đồng ý hay không, đám cao thủ Thất đại gia kia chắc chắn cũng sẽ không cho phép, và càng không nghe theo mệnh lệnh của nàng.

- Thu tỷ tỷ nghĩ sao?
Diệp Tân Nhu nhìn Thu Ức Mộng như thị uy.

Người ta đã hỏi đến tận mặt rồi, Thu Ức Mộng cũng không thể im lặng nữa, nàng điềm đạm nói:
- Muội muội cũng được. Ta tin tưởng vào năng lực của muội muội.

- Nếu tỷ tỷ đã nói vậy, thì muội muội phải gánh việc nghĩa, không dám từ nan.
Diệp Tân Nhu thầm cười trong bụng, vẻ mặt đắc ý.

Hoắc Tinh Thần thở dài, y có thể hiểu tại sao Thu Ức Mộng lại không phản bác, nhưng dù hiểu, cũng không kìm được lửa giận bùng lên trong lòng.

Bộ dạng hiện tại của Diệp Tân Nhu rất có phong thái của một kẻ tiểu nhân đắc chí.

Một cô gái dung mạo xinh đẹp, thân hình thướt tha, nhưng Hoắc Tinh Thần thực sự không vắt ra nổi một chút yêu mến đối với nàng.

Có lẽ đây là mỹ nữ đầu tiên mà sói Trung Đô Hoắc công tử căm ghét.

- Đề tài này nói đến đây thôi.
Diệp Tân Nhu nghiêm mặt, qua đôi ba câu đã xác định quyền lực của nàng ở phủ Dương Chiếu, nàng cất cao giọng:
- Chư vị đều nhận lệnh gia tộc mình mà hội tụ tại đây. Mục đích chỉ có một, đó chính là lật đổ tên Dương Khai ngông cuồng càn quấy. Nếu thất bại, sẽ dẫn đến hậu quả gì, ta nghĩ các vị ắt hiểu rõ. Sức mạnh hiện tại của chúng ta đã vượt hẳn phủ Dương Khai. Nhưng rốt cuộc nên làm thế nào để đánh đổ lớp phòng ngự của phủ Dương Khai với tổn thất nhỏ nhất, mọi người hãy nêu ra quan điểm của mình, tiểu muội nhỏ tuổi, mong các vị ca ca tỷ tỷ tương trợ hết sức có thể!

Lướt mắt qua xung quanh, Diệp Tân Nhu im lặng chờ đợi.

Liễu Khinh Diêu vẫn nhắm mắt thư giãn, có lẽ sẽ không phát biểu ý kiến. Khang Trảm và Cao Nhượng Phong ghé sát tai nhau, thì thầm to nhỏ gì đó, vẻ mặt nặng nề, trông như đang bàn bạc rất nghiêm túc.

Hoắc đại công tử ngẩng đầu lên nhìn trời, như thể trên đó có mỹ nữ bay qua.

Thu Ức Mộng thần sắc lãnh đạm, nét mặt đau buồn.

Mạnh Thiện Y thì gãi đầu, tỏ ra chán nản.

Thần thái sáu người không đồng nhất, nhưng cũng chẳng một ai lên tiếng.

Đợi mãi hồi lâu, Diệp Tân Nhu mới nhếch miệng cười:
- Xem ra, chư vị đều không có kế sách nào được nhỉ. Nếu vậy thì có thể lắng nghe ý kiến của tiểu muội được không?

Nói rồi, nàng không đợi họ đáp lời, liền tiếp tục:
- Tuy hiện tại trong phủ đã tề tựu cao thủ Thất đại gia, cao thủ hàng đầu lại càng nhiều vô kể, đã đạt được ưu thế và sức mạnh áp đảo, nhưng vẫn không thể xem thường lực lượng của phủ Dương Khai. Phía hắn có một vị Thần Du Chi Thượng, đó là chủ tà tông, Lăng Thái Hư. Lăng Thái Hư không thể ra mặt được, dù sao thì hiện giờ vẫn còn là đoạt đích chiến. Mấy huyết thị ở phủ hắn cũng vì chuyện Dương gia tiết chế trước đây, nên chỉ có thể phái ra hai người trong đoạt đích chiến. Nhưng hắn còn có một cao thủ tà ma, và một hộ vệ Thần Du Cảnh đỉnh phong khác... Mấy tên này là rắc rối lớn nhất.

- Nếu chúng ta tùy tiện tấn công, rất có thể sẽ gánh chịu những tổn thất không đáng có. Bọn người ở phủ Dương Khai, không thể khi dễ được, chúng thường có những hành động gây bất ngờ. Điểm này thì ta nghĩ Hoắc thiếu gia và Thu tỷ tỷ hiểu rõ hơn ai hết.

Hoắc Tinh Thần khẽ cười:
- Đừng có hỏi ta, ta chẳng biết gì đâu. Ở phủ hắn, ngoài chòng ghẹo phụ nữ ra thì ta chẳng làm gì hết. Mỹ nữ ở phủ hắn nhiều lắm đó...

Diệp Tân Nhu mỉm cười:
- Hoắc thiếu gia khiêm nhường rồi. Ai mà không biết công lực hiện tại của huynh đã tăng cao, đến Cao ca ca còn không phải đối thủ của huynh nữa là.

Cao Nhượng Phong tối sầm mặt, bụng thầm mắng “đồ tiện tỳ biết lựa lời”. Ngày đó, Dương Khai tấn công phủ Dương Kháng giữa đêm, Cao Nhượng Phong bại dưới tay gã công tử bột Hoắc Tinh Thần. Y xem đó là mối nhục lớn nhất đời mình, nên bao ngày qua khổ công tu luyện, đợi một ngày sẽ gỡ gạc lại thể diện.

Giờ Diệp Tân Nhu nhắc lại chuyện này, lập tức khiến y tức giận, y lạnh lùng nói:
- Diệp tiểu thư nói chuyện chính đi.

Diệp Tân Nhu mỉm cười với y, tỏ ra day dứt:
- Cao ca ca đừng để ý, muội muội nói bâng quơ thôi, xin tạ tội với huynh vậy.

Sắc diện Cao Nhượng Phong mờ ảo như sương.

Diệp Tân Nhu nói tiếp:
- Xét theo tình hình trên, ta thấy chúng ta nên xuất kỳ binh, đánh cho Dương Khai không kịp trở tay.

Chương 544: Xuất kỳ binh

Các công tử, tiểu thư Thất đại gia tề tựu. Diệp Tân Nhu ngồi chễm chệ trên ghế đầu, nói năng đĩnh đạc, rõ ràng mạch lạc, khiến nhiều người phải nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.

Cô ả này hóa ra không chỉ biết mỗi làm nũng.
Chúng nhân trộm nghĩ.

Ngồi trên vị trí cao vời đó, nàng có thể phô bày hết mọi tính cách, nêu ra những ý kiến thỏa mãn thân phận.

Qua một phen phát biểu thấu tình đạt lý, chúng nhân bất giác bị cuốn hút, đưa mắt nhìn vào nàng.

- Kỳ binh?
Cao Nhượng Phong hỏi.
- Như thế nào là kỳ binh?

Diệp Tân Nhu mỉm cười:
- Cái mà tiểu công tử không ngờ tới được, chính là kỳ binh!

Cao Nhượng Phong nhíu mày. Diệp Tân Nhu cứ nói vòng vo thế này, khiến y hơi khó chịu, y trầm giọng:
- Nói cụ thể hơn đi.

Diệp Tân Nhu khẽ cười khúc khích, nhìn Thu Ức Mộng không chớp mắt:
- Với tiểu công tử, Thu tỷ tỷ chính là kỳ binh lớn nhất.

Thu Ức Mộng liền ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Tân Nhu đầy giận dữ.

Hoắc Tinh Thần ngồi bên cạnh cũng bật cười cay nghiệt.

Những người khác đều mang vẻ mặt quái đản, họ chợt nhận ra ý định mà Diệp Tân Nhu đang nung nấu.

- Thu tỷ tỷ luôn ở trong phủ tiểu công tử, làm việc cùng hắn, được tiểu công tử xem là cánh tay đắc lực, nắm rõ nhiều việc trong phủ hắn. Có lẽ chẳng ai tường tận hơn Thu tỷ tỷ cả. Hơn nữa, tỷ tỷ mới rời khỏi phủ Dương Khai lúc sáng. Tiểu công tử đời nào ngờ được, chỉ qua một buổi thôi, tỷ tỷ đả trở thành kẻ địch, kéo quân tấn công hắn chứ?

- Diệp Tân Nhu, tốt nhất ngươi nên suy nghĩ cho kỹ mình đang nói cái gì.
Hoắc Tinh Thần nhìn xoáy vào nàng, ánh mắt lóe lên hàn quang.

Diệp Tân Nhu cười giễu cợt:
- Hoắc thiếu gia, huynh nói vậy là có ý gì? Dĩ nhiên là ta biết ta đang nói gì. Còn thái độ của huynh... không lẽ không phục ta à?

Hoắc Tinh Thần cười khẩy.

- Chớ có quên, hiện giờ ta đang đại diện cho nhị công tử! Không phục ta, tức là không phục nhị công tử! Ta có quyền mời huynh đi khỏi phủ đệ này. Một hạt phân chuột có thể làm hỏng cả nồi cháo, phủ nhị công tử không cho phép một cá nhân làm hại tập thể.
Diệp Tân Nhu xỏ xiên, lời lẽ sặc mùi khiêu khích.

Hoắc Tinh Thần biến sắc, muốn dứt áo mà đi, nhưng cứ nghĩ đến lời uy hiếp của cha mình, y bất đắc dĩ phải dằn cơn manh động.

Miệng y mấp máy, nhưng không có tiếng nói nào, nhìn như đang chửi rủa.

Diệp Tân Nhu lại cười, ôn tồn nói:
- Kỳ thực, đề nghị này của tiểu muội cũng có rất nhiều suy tính của bản thân. Những gì nói lúc trước chỉ là một trong số đó thôi.

- Còn có suy tính gì nữa?
Cao Nhượng Phong hỏi vặn lại. Y chợt phát hiện, qua đoạt đích chiến này, Diệp Tân Nhu đã trưởng thành quá mức. Ngày trước, nàng không ranh mãnh, cũng chẳng ghê gớm đến thế này.

Có lẽ ở cạnh nhị công tử quá lâu, nên mưa dầm thấm đất.

- Xét từ sự việc tiểu công tử giết chết Nam Sênh và Hướng Sở, đủ thấy tiểu công tử vô cùng coi trọng các bằng hữu bênh cạnh mình. Thu tỷ tỷ cũng là bằng hữu của hắn. Ta nghĩ với tính cách của tiểu công tử, hắn sẽ không nỡ hạ thủ với Thu tỷ tỷ.

- Cũng đúng.
Khang Trảm khẽ gật đầu, cho rằng lời phân tích của Diệp Tân Nhu rất có lý.

Lần đó, chỉ vì đả thương một đệ tử Lăng Tiêu Các, mà hai tên ngốc Nam Sênh và Hướng Sở đã bị Dương Khai truy sát suốt hai ba nghìn dặm. Dù có trốn vào phủ Dương Chiếu, cũng không thoát khỏi vận tử.

Thu Ức Mộng đã ở bên Dương Khai một thời gian dài, cùng chung hoạn nạn, nàng lại còn có cống hiến rất lớn cho phủ Dương Khai. Với tính cách của Dương Khai, hắn mà hạ thủ với nàng được mới là lạ.

- Vì lẽ đó, nếu Thu tỷ tỷ dẫn theo ít người hành động, có thể dễ dàng đánh bại tiểu công tử cũng nên.
Diệp Tân Nhu cười giả lả nhìn Thu Ức Mộng, truy vấn:
- Thu tỷ tỷ thấy sao?

Sắc diện Thu Ức Mộng lạnh tanh, nàng nhìn xa xăm, chậm rãi nói:
- Muội muội nghĩ quá nhiều rồi. Tuy Dương Khai coi trọng tình bằng hữu, nhưng hắn cũng là một kẻ vô cùng ích kỷ! Khi đôi bên có xung đột, hắn sẽ chọn cách duy trì lợi ích của bản thân.

Diệp Tân Nhu tỏ ra kinh ngạc:
- Thu tỷ tỷ đúng là rất hiểu tiểu công tử. Ta thấy việc này không để tỷ hành động là không được, không làm ngay lần này thì sao biết là có thành sự hay không?

Vừa nói, nàng vừa ném ra ánh nhìn khinh bỉ, như thể quyết không buông nếu Thu Ức Mộng không đồng ý.

- Được thôi.
Thu Ức Mộng chợt cười.
- Muội muội đã nói vậy, thì tỷ tỷ sẽ nghe muội lần này. Xem xem bản lĩnh của tỷ đây có thể hạ bệ được Dương Khai hay không.

- Tỷ tỷ quả nhiên là nữ trung hào kiệt, rất quyết đoán.

- Phải cảm tạ muội muội chiếu cố vì đã giao đại sự này vào tay tỷ tỷ.- Thu Ức Mộng khẽ cười.

Diệp Tân Nhu cũng nhoẻn miệng cười:
- Tỷ muội chúng ta nói mấy lời này làm gì chứ. Mấy ngày trước, muội muội cũng đã được tỷ tỷ chiếu cố rồi. Hì hì... Muội muội luôn ghi lòng tạc dạ, cả đời sẽ không bao giờ quên.

Thiên Điện chợt dày đặc âm khí.

Bọn Cao Nhượng Phong, Khang Trảm đều không kìm được rùng mình.

Họ không biết rốt cuộc hai cô nương này đang nói gì, nhưng cũng nhìn ra, chắc hẳn mấy ngày trước, giữa hai nàng đã xảy ra mâu thuẫn nào đó.

Vài ngày trước, Diệp Tân Nhu lén lút chạy đến phủ Dương Khai quyến rũ hắn, kết quả bị Dương Khai phá nát hết xiêm y, để lại mình nàng trong Thiên Điện. Sau đó, Thu Ức Mộng phái mấy hộ vệ đứng gác cửa.

Diệp Tân Nhu bị giam tròn ba ngày trong tình trạng khỏa thân.

Sau ba ngày, Thu Ức Mộng mới cho tỳ nữ đem y phục đến...

Diệp Tân Nhu sao có thể quên mối nhục này. Khi Thất đại gia liên quân, điều đầu tiên mà nàng nghĩ đến chính là bới móc Thu Ức Mộng. Có thể nói, nàng dùng việc công để trả thù riêng, nhưng cái cớ và thủ đoạn của nàng lại quá cao minh, cao minh đến mức khiến Thu Ức Mộng không thể nào phản bác, đành để nàng dắt mũi.

- Cứ vậy đi, tỷ tỷ làm kỳ binh đánh tiên phong, hy vọng có thể thắng ngay trận đầu.

- Xin mượn lời chúc lành của muội.

- Việc này không nên chậm trễ, xuất phát ngay bây giờ đi.
Diệp Tân Nhu nói.

- Ngay bây giờ?
Những người khác đều bất giác kinh ngạc vì không ngờ, Diệp Tân Nhu lại gấp gáp đến thế.

- Dụng binh quý ở chỗ thần tốc. Vừa hay, hành sự nửa đêm thế này, biết đâu lại thành công hơn dự kiến.
Diệp Tân Nhu mỉm cười.

- Nói có lý, vậy ta xuất phát đây.
Thu Ức Mộng khẽ cười một tiếng, rồi đứng dậy đi ra.

- Thu Ức Mộng...
Hoắc Tinh Thần đứng phắt dậy, khẽ kêu lên. Thu Ức Mộng không ngoảnh đầu lại, chỉ vừa lắc đầu vừa bước đi.

Khi Thu Ức Mộng đã đi mất dạng, Hoắc Tinh Thần mới quay lại, chĩa ánh mắt u ám vào Diệp Tân Nhu:
- Nha đầu chết giẫm, nếu Thu Ức Mộng mà có bề gì, ngươi cứ ngồi chờ cho lão tử bán ngươi vào kỹ viện hạ cấp nhất. Đến lúc đó, ai cũng sẽ nhấp nháp được ngươi, không quá dăm ba tháng, ngươi sẽ biến thành một miếng thịt thối đến chó hoang cũng không thèm đếm xỉa!

Ánh mắt Diệp Tân Nhu lóe lên tia sắc lẻm, ngạc nhiên thay, nàng không nổi giận, mà còn cười khanh khách:
- Hoắc thiếu gia lo bò trắng răng rồi thì phải? Thu tỷ tỷ đời nào có bề gì được. Huynh nghĩ tiểu công tử sẽ hạ thủ với tỷ ấy sao? Vậy thì xem ra, tiểu công tử đã tẩu hỏa nhập ma, mất hết tính người thật rồi.

Dừng một chốc, nàng lại nói:
- Nếu Hoắc thiếu gia lo lắng đến vậy, thì chúng ta cùng đi xem xem, coi như để đề phòng bất trắc.
Khang Trảm và Cao Nhượng Phong đều gật đầu, cảm thấy quyết định này của Diệp Tân Nhu là xác đáng.

Họ không cho rằng, chỉ mình Thu Ức Mộng là đủ đánh bại Dương Khai. Dù Dương Khai có niệm tình đến đâu, thì hắn cũng không phải tên ngốc, đời nào chịu bó tay chịu trói?

Bọn họ đi cùng, nếu bên đó rộ chiến, sẽ tiện phối hợp nhập cuộc.

Nói xong, tất cả bọn họ đứng dậy, đồng loạt kéo ra ngoài.

Trăng sáng sao thưa, cả Chiến Thành đắm mình trong ánh bạc rực rỡ.

Trong phủ Dương Khai, các võ giả đã bình tĩnh lại sau sự ra đi của Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần.

Phủ đệ này hiện tại đang thắng áp đảo, dù Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần có bỏ đi, họ cũng nghĩ Dương Khai nhất định sẽ giành chiến thắng trong cuộc chiến.

Song, họ lại lo âu về những gì lúc ban ngày Dương Khai đã nói: Có khả năng sẽ trở thành kẻ địch của Bát đại gia.

Dầu gì họ cũng đều còn trẻ, ai mà muốn đấu với Bát đại gia? Chuyện này không chỉ can hệ đến bản thân, mà còn liên lụy đến tông môn, thế gia sau lưng họ.

Giữa đêm khuya, phủ đệ im phăng phắc.

Dương Khai đang tĩnh tọa thì thình lình mở mắt, ánh mắt sáng quắc.

Hắn vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.

Vừa mở cửa ra, tiếng vạt áo bay phần phật trong phủ. Ngay sau đó, Ảnh Cửu, Địa Ma và Đường Vũ Tiên đã xuất hiện trước mặt hắn.

- Tiểu công tử...
Đường Vũ Tiên kêu lên.

- Ta biết rồi.
Dương Khai nghiêm mặt.
- Gọi tất cả mọi người dậy.

Đường Vũ Tiên vội vàng giải phóng thần thức, bao trùm toàn phủ đệ. Phát giác ra lời nhắc nhở và hô hoán trong thần thức này, các thế lực trong phủ đều nhanh chóng tập họp.

- Ôi!
Một tiếng thở dài vọng lại từ kế bên. Một bóng người thoắt ẩn thoắt hiện từ từ bước đến. Thủy Linh với mái tóc màu xanh lam nhạt thình lình xuất hiện.

Ảnh Cửu liền nheo mắt lại. Cho tới tận giờ, y vẫn rất kiêng dè tiểu nha đầu xuất quỷ nhập thần này.

Tuổi còn trẻ, mà đã có tu vi Thần Du Cảnh bát tầng, hơn nữa thể chất còn đặc biệt. Nếu đánh tay đôi, Ảnh Cửu tin rằng nàng không phải đối thủ của mình, nhưng y lại không thể kìm chân nàng được, dù có thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, cũng không xong.

- Hình như Thu Ức Mộng kéo quân đến rồi.
Thủy Linh thở dài rầu rĩ.
- Tiếc thật, bọn ta cũng khá thân nhau. Dương Khai, ngươi với tỷ ấy sao lại đến nông nỗi này vậy?

- Ta không biết, đừng hỏi ta.
Dương Khai bực dọc.

Thủy Linh nhận ra thân phận của người đang tiến đến, thì lẽ nào Dương Khai lại không biết?

Quân tiên phong, lại chính là Thu Ức Mộng, người vừa mới đi khỏi lúc sáng!

Đi cùng nàng là hơn hai mươi cường nhân trên Thần Du Cảnh lục tầng. Trừ Thu Ức Mộng hơi thở vẫn đồng đều ra, thì những người khác đều đằng đằng sát khí, rõ ràng nóng lòng muốn tấn công phủ hắn.

Dương Khai không nghĩ là Thu Ức Mộng sẽ làm thế này. Ở cạnh nàng đã lâu, Dương Khai cũng khá hiểu nàng. Tính cách nàng ra sao, Dương Khai biết rõ nhất. Nhưng nàng dẫn quân tiến đến đây, thì lại là sự thật không thể tranh cãi.

- Đi ra đó xem sao.
Dương Khai hừ một tiếng lạnh ngắt, đi đầu tiên.

Ảnh Cửu, Đường Vũ Tiên và Địa Ma vội vàng theo sau.

Chẳng mấy chốc, họ đã ra đến ngoài phủ. Các võ giả trong phủ cũng chạy từ trong ra rất trật tự, và đồng loạt hội tụ bên cạnh Dương Khai. áng giữa đêm, Cao Nhượng Phong bại dưới tay gã công tử bột Hoắc Tinh Thần. Y xem đó là mối nhục lớn nhất đời mình, nên bao ngày qua khổ công tu luyện, đợi một ngày sẽ gỡ gạc lại thể diện.

Giờ Diệp Tân Nhu nhắc lại chuyện này, lập tức khiến y tức giận, y lạnh lùng nói:
- Diệp tiểu thư nói chuyện chính đi.

Diệp Tân Nhu mỉm cười với y, tỏ ra day dứt:
- Cao ca ca đừng để ý, muội muội nói bâng quơ thôi, xin tạ tội với huynh vậy.

Sắc diện Cao Nhượng Phong mờ ảo như sương.

Diệp Tân Nhu nói tiếp:
- Xét theo tình hình trên, ta thấy chúng ta nên xuất kỳ binh, đánh cho Dương Khai không kịp trở tay.

Chương 545: Ngươi chẳng là gì cả

Mọi người đều không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy đến. Khi ra khỏi phủ, dưới ánh trăng, họ định nhãn nhìn về trước và chết lặng người ngay lập tức.

Cách đó không xa, là Thu Ức Mộng đứng lẻ bóng.

Sau lưng nàng khoảng hai mươi trượng, là một hàng ngang hơn hai mươi cao thủ Thần Du Cảnh, với áp lực, uy thế khủng khiếp tột cùng.

Sau một chốc sửng sốt, Lạc Tiểu Mạn kêu lên mừng rỡ:
- Thu tỷ tỷ.

Vừa nói, nàng vừa hối hả chạy khỏi đám đông về phía Thu Ức Mộng.

Trong số họ, nàng thân với Thu Ức Mộng nhất. Hai người họ, một thì thông minh mẫn cán, một thì hồn nhiên chất phác, nhưng tính cách lại bù đắp cho nhau. Bởi vậy, Thu Ức Mộng rất tốt với nàng, tình cảm giữa hai người họ cũng rất khắng khít.

Sáng nay, khi Thu Ức Mộng đi, Lạc Tiểu Mạn đã khóc rất lâu, đến tận giờ, hốc mắt hãy còn đỏ, chưa lấy lại tinh thần được.

Giờ đây thấy Thu Ức Mộng trở lại, Lạc Tiểu Mạn mừng hơn ai hết, ánh mắt phảng phất sự vui sướng, như đứa trẻ đi lạc tìm được đường về, vội vàng chạy ào đến.

Thu Ức Mộng tỏ ra lãnh đạm, gương mặt thoáng buồn.

Khi hai người họ chỉ còn cách nhau khoảng năm trượng, Thu Ức Mộng mới nhẹ nhàng giơ tay lên.

Một luồng hào quang như dải lụa bắn ra từ tay nàng, đánh xuống trước chân Lạc Tiểu Mạn.

Bụi đất tung bay.

Lạc Tiểu Mạn khựng lại, ngơ ngác nhìn Thu Ức Mộng.

- Đừng tiến đến nữa, bằng không chớ trách ta hạ thủ không lưu tình.
Thu Ức Mộng lạnh lùng nhìn Lạc Tiểu Mạn, ngữ khí băng hàn như người xa lạ.

- Thu tỷ tỷ...
Lạc Tiểu Mạn thì thào, đôi mắt mơ hồ, dường như vẫn chưa hiểu đang có chuyện gì xảy ra.

Thu Ức Mộng chưa bao giờ động thủ với nàng. Nhưng vừa rồi, nếu nàng chạy nhanh hơn một chút thôi, hoặc Thu Ức Mộng đánh xa hơn một chút nữa, có thể đôi chân nàng đã tàn phế rồi.

Cảm nhận được sự lãnh đạm và xa cách ở Thu Ức Mộng, Lạc Tiểu Mạn liền đau nhói trong tim, nấc liên hồi, theo bản năng, nàng chợt cảm thấy thấp thỏm lo âu.

Đang bối rối, thì bỗng có một bàn tay to lớn đặt lên vai. Ngoảnh lại nhìn, thì thấy Dương Khai đang chậm rãi lắc đầu với nàng.

- Về đi.
Dương Khai hờ hững nói, dứt lời, không đợi nàng phản ứng, hắn liền quẳng nàng ra sau.

Đến khi Lạc Tiểu Mạn rơi xuống đất, thì lập tức nhận ra, bầu không khí đã đổi khác.

Bên ngoài phủ đệ, Dương Khai và Thu Ức Mộng mặt đối mặt, hệt như cảnh tượng khi Thu đại tiểu thư rời đi lúc sáng. Đôi bên không nói một lời, tất cả chỉ dừng lại ở im lặng.

Nhưng ai cũng đều nhìn ra, lần tương kiến này hoàn toàn khác với lúc chia tay ban sáng.

- Bị ép à?
Dương Khai nghiêng đầu, nghiêm nghị nhìn Thu Ức Mộng.

- Không.
Thu Ức Mộng khẽ lắc đầu.

- Không ư?
Dương Khai chợt cười, nhếch mép lên.
- Không ai ép, ngươi còn dẫn mấy kẻ kia đến đây làm gì? Chả có nhẽ lại đầu quân cho ta?

- Ta đến làm gì, ngươi tự hiểu rõ, hà tất phải hỏi nhiều?
Thu Ức Mộng vẫn mặt lạnh như tiền.

- Ngươi không nói, sao ta biêt được?

- Ngươi thì sao, không bao giờ chịu nói bất cứ chuyện gì cho ta biết. Sao ta phải nói với ngươi?
Thu Ức Mộng trả đũa.

Dương Khai nhún vai, hắn chịu thua rồi.

- Đại tiểu thư, không cần phải nhiều lời với hắn.
Đột nhiên, có tiếng quát lớn vọng lại từ sau Thu Ức Mộng.

Dứt lời, các cường nhân Thần Du Cảnh đứng cách Thu Ức Mộng hai mươi trượng đều đồng loạt tiến đến, đẩy theo khí thế ngang tàng, và dừng lại cách nàng không xa.

- Các hạ là...
Dương Khai nhíu mày.
- Trưởng lão Thu gia, đường chủ Lạc Diệp Đường, Trần Hiên!
Lão già đó lạnh lùng hừ một tiếng, hơi ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngạo mạn:
- Đại tiểu thư niệm tình xưa, muốn nói với ngươi vài câu, giờ thì hẳn là đã nói hết rồi.

Dương Khai vẫn giữ nguyên sắc mặt, hắn gật đầu:
- Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, danh tiếng đường chủ Lạc Diệp Đường đúng là như sấm bên tai.

Lạc Diệp Đường của Thu gia, cũng tương tự như Huyết Thị Đường của Dương gia. Kiểu môn đường này bất kỳ gia tộc nào trong Bát đại gia cũng đều có. Những cao thủ do họ bồi dưỡng đều vô cùng trung thành với gia tộc.

Có điều, vì của cải, danh tiếng của mỗi gia tộc đều khác nhau, nên phương thức bồi dưỡng cũng khác. Do vậy, trong những môn đường của Bát đại gia này, Huyết Thị Đường là nổi tiếng nhất. Và những cao thủ của Huyết Thị Đường đều mạnh hơn cao thủ của Thất đại gia một bậc.

Đặc biệt là bí kíp bất truyền Bá Huyết Cuồng Thuật trong Huyết Thị Đường. Cấm chiêu này đủ giúp Huyết Thị Đường vượt trội những môn đường khác.

Lạc Diệp Đường của Thu gia chính là kiểu môn đường như vậy. Các cường nhân xuất thân từ đây đều rất lợi hại, họ ra tay dứt khoát, gọn gẽ như gió quật lá rụng, không bao giờ cho kẻ địch thời gian để thở dốc.

Chính vì cách hành sự chuẩn tắc này, mà người của Lạc Diệp Đường thường khá nóng tính, ghét nhất bị lãng phí thời gian.

Trong lúc Thu Ức Mộng và Dương Khai lời qua tiếng lại, họ đã kiềm chế hết nổi. Bấy nhiêu đây đã đủ phản ánh tính cách của họ rồi.

Trần Hiên hừ một tiếng, làm lơ với lời khen ngợi của Dương Khai, lão cười nhạt:
- Nếu nói xong rồi, thì mời đại tiểu thư lùi về sau ạ.
Rồi lão lại nhìn sang Dương Khai, lạnh lùng quát:
- Tiểu tử, giờ tận của ngươi đã đến rồi. Tuy ngươi là công tử Dương gia, nhưng lại tu luyện tà công, cấu kết yêu tà, mưu đồ lật đổ Bát đại gia. Hôm nay chính là ngày chết của ngươi.

Trần Hiên và đám cường nhân Lạc Diệp Đường này luôn ở Trung Đô, không hiểu nhiều về Dương Khai và thế lực của phủ hắn. Tuy họ cũng rất quan tâm diễn biến của đoạt đích chiến, cũng nghe người khác nói Dương Khai và phủ Dương Khai ghê gớm đến đâu, lợi hại thế nào. Nhưng Trần Hiên luôn cho rằng những tin tức này quá phóng đại, nghe một mà đồn thành trăm.

Lão thân là cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong, nào chịu coi một võ giả Thần Du Cảnh lưỡng tầng ra gì, nhất là hắn lại còn khá trẻ.

Không chỉ Trần Hiên nghĩ vậy, mà đa số cường nhân của Thất đại gia đều có suy nghĩ này. Trong mắt họ, lần này Thất đại gia liên thủ, phái đi chừng ấy cường nhân, có hơi phóng đại vấn đề rồi.

Bởi vậy, khi Thu Ức Mộng thống lĩnh họ tiến đến phủ Dương Khai, Trần Hiên và các cường nhân Lạc Diệp Đường đều rất phấn chấn, họ nghĩ rằng làm qua loa lấy lệ là có thể phá vỡ lớp phòng ngự của phủ Dương Khai.

Đến cả người trấn thủ trong phủ là Lăng Thái Hư, họ cũng không xem là cái đinh gì.

Tuy Lăng Thái Hư là Thần Du Chi Thượng, nhưng lại là chưởng môn tà tông, sư phụ của Tà Chủ. Nếu ông dám tùy tiện ra tay, thì tám người ở Phong Thần Điện chắc chắn sẽ không chịu ngồi yên.

Nghe thấy những lời trâng tráo của Trần Hiên, Dương Khai liền lạnh mặt:
- Quy kết giỏi thật!

- Trần đường chủ đợi cho một lát.
Thu Ức Mộng bỗng nhiên chen vào.
- Ta vẫn còn vài câu muốn nói với Dương Khai.

Trần Hiên hừ lạnh ngắt, nhưng cũng không thể không nể mặt Thu Ức Mộng. Lúc đi, Thu Thủ Thành đã căn dặn, tuy rằng lần hành động này mượn vũ đài của đoạt đích chiến, và hành sự dựa trên danh nghĩa các công tử, tiểu thư Bát đại gia, nhưng người thực tế quyết định sách lược hành động, phương hướng trên chiến trường vẫn là lão, Trần Hiên.
Nói cách khác, ở một mức độ nào đó, Thu Ức Mộng cũng phải tạm thời nghe lệnh lão.

Nhưng mà chỉ nói mấy câu thôi, thì lão còn có thể chấp nhận được.

Dương Khai khinh bạc nhìn lão, rồi quay sang Thu Ức Mộng, khẽ giọng hỏi:
- Rốt cuộc là vì lý do gì?

- Cha ta nói, chỉ cần đánh bại ngươi, ta có thể kế thừa đại nghiệp Thu gia với thân phận nữ nhi. Ngươi cũng biết là ta mong muốn ngày đó đến thế nào. Tuy trước đây quan hệ giữa chúng ta khá tốt, nhưng nếu so với chí nguyện cả đời ta, thì ngươi chẳng là gì cả.

- Ha ha.
Dương Khai không nhịn được cười.
- Đúng là ta chẳng là gì cả, nhưng mấy lời dối trá này của ngươi, có thể thuyết phục được chính ngươi ư?

- Ta dối trá khi nào? Ta đang nói lời thật lòng. Hôm nay, ta đến là để đánh bại ngươi. Dương Khai, hãy niệm tình thời gian qua, ta đã luôn giúp đỡ ngươi, ngoan ngoãn chịu trói đi. Nếu động thủ thật sự, sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của mọi người, hơn nữa, chắc chắn ta cũng không phải đối thủ của ngươi.

- Được thôi.
Dương Khai khẽ gật đầu.

Bên kia, mắt Trần Hiên chợt sáng quắc, lão lập tức đề cao cảnh giác, chú mục vào hành động của Dương Khai, đề phòng hắn giở trò.

Người trong phủ Dương Khai thì ngơ ngác bối rối.

Họ không ngờ, chỉ qua một buổi thôi, mà Thu Ức Mộng đã bằng lòng đứng về phía đối lập với Dương Khai, hơn nữa còn đích thân dẫn quân đến tấn công hắn. Nhìn nàng nói chuyện nhẹ tênh, thần sắc lãnh đạm, không ít người sục sôi căm phẫn, nhưng vẫn còn niệm tình nghĩa ngày trước mà không có ai lên tiếng chửi mắng.

Nếu là người khác nói vậy, thì họ nào chịu buông tha, có khi còn lôi tổ tôi mười tám đời nhà người ta ra hỏi han một lượt.

Dù là vậy, vẻ mặt họ cũng không được dễ coi mấy. Lạc Tiểu Mạn còn nước mắt lưng tròng, nhìn Thu Ức Mộng đầy kinh ngạc.

- Ngươi chịu thật ư?
Thu Ức Mộng sững sờ.

- Thế thì có gì đâu. Ngươi bắt được ta, thì có thể làm chủ nhân Thu gia rồi đúng không?
Dương Khai cười.
- Ngươi đã cực nhọc vì ta nhiều đến vậy, bây giờ đến lượt ta góp sức cho ngươi một chút, thì có làm sao?

Thu Ức Mộng liền biến sắc, đôi mắt phượng lấp lóa ánh nhìn lạ thường, như thể đã bị những lời này làm cảm động gần rơi nước mắt.

- Đại tiểu thư...
Trần Hiên thấy Thu Ức Mộng có vẻ không muốn động thủ, bèn thúc giục gắt gao.

Gươm chưa dính máu đã bắt được Dương Khai, nếu được vậy thì Thu gia của lão lập đại công rồi. Thu Thủ Thành đã nói, khi bắt được Dương Khai, thì bằng mọi giá phải đưa hắn về Thu gia Trung Đô!

Thu Ức Mộng làm lơ lão, vẻ cảm động vẫn tuôn trào trên gương mặt, nhưng đột nhiên nàng nghiến răng:
- Ngươi tưởng nói như vậy, là có thể khiến ta mềm lòng, không động thủ với ngươi à? Tên khốn nhà ngươi thật quá bỉ ổi.

Dương Khai nhếch miệng cười, để lộ hàm răng trắng tinh, vẻ mặt như muốn nói: Bị ngươi nhìn thấu thật ngại quá.

- Quả nhiên là ngươi nghĩ vậy.
Thu Ức Mộng tức tối, vì vừa rồi nàng đã xúc động thật sự. Ngay lập tức, nàng quát lên:
- Bất kể ngươi nghĩ gì, hôm nay ta đã đến, thì sẽ không trở về tay không.

Vừa nói, nàng vừa giơ một tay lên, một thanh đoản kiếm dài tầm một thước thình lình xuất hiện trong tay nàng. Trên đoản kiếm lấp lóa hào quang bạc, rõ ràng là một bí bảo đẳng cấp khá cao.

Chân nguyên hung hãn bùng phát, có vẻ như không chút lưu tình.

Tiếng kinh hô rộn rã, không ai nghĩ biến cố lại xảy đến nhanh vậy, thậm chí cả Ảnh Cửu còn không kịp phản ứng.

Trần Hiên và các cường nhân Lạc Diệp Đường của Thu gia đều sáng rực hai mắt, lập tức nín thở chờ đợi.

�i:
- Diệp tiểu thư nói chuyện chính đi.

Diệp Tân Nhu mỉm cười với y, tỏ ra day dứt:
- Cao ca ca đừng để ý, muội muội nói bâng quơ thôi, xin tạ tội với huynh vậy.

Sắc diện Cao Nhượng Phong mờ ảo như sương.

Diệp Tân Nhu nói tiếp:
- Xét theo tình hình trên, ta thấy chúng ta nên xuất kỳ binh, đánh cho Dương Khai không kịp trở tay.

Chương 546: Ngươi làm cái gì vậy?

Đối mặt với lưỡi kiếm của Thu Ức Mộng, Dương Khai vẫn cứ cười, như thể không biết chết là gì, ánh nhìn sáng quắc nhìn Thu Ức Mộng gần ngay trước mắt hắn, đứng bất động, cũng không vận chân nguyên, như không có ý trả đòn.

Đôi mắt của Thu Ức Mộng đầy đoạn tuyệt, động tác tay càng nhanh hơn.

Ngay sau đó, Dương Khai chợt biến sắc, chấn động khi nhìn vào đôi mắt nàng, đột nhiên giơ tay ra bắt lấy nàng.

Phụt...

Sau một tiếng kêu đau đớn, là máu bắn ra.

Một tiếng kêu kinh hãi vang lên, hai cường nhân phía sau nhất tề xông ra, điên cuồng lao vào giữa.

Ánh mắt đám người Trần Hiên đầy điên cuồng, chăm chú nhìn vào sắc mặt chấn động vì kinh ngạc của Dương Khai, cười gằn liên hồi.

Ảnh Cửu, Đường Vũ Tiên, Địa Ma đồng loạt bật ra, vượt qua đầu của Dương Khai và Thu Ức Mộng, hướng đến đám người Trần Hiên.

Cuộc chiến bắt đầu trong nhát mắt, võ giả chưa đến Thần Du Cảnh Cảnh căn bản không thể nhúng tay vào, các thống lĩnh trẻ tuổi càng không dám tới gần, chỉ có thể đứng từ xa thi triển uy năng võ kỹ và bí bảo của mình.

Quang hoa rực rỡ, sức mạnh tàn phá khắp nơi.

Giữa hỗn loạn, Lạc Tiểu Mạn lảo đảo xông tới bên Dương Khai và Thu Ức Mộng, sau khi thấy rõ tình hình, lập tức bịt miệng, đôi mắt run rẩy.

Thu Ức Mộng lả người vào lòng Dương Khai, mặt trắng bệch, không có chút huyết sắc nào, bụng dưới của nàng, bị một thanh chủy thủ - chính là món bí bảo nàng cầm khi nãy đâm vào.

Dương Khai thì lại không một chút thương tổn.

- Ngươi làm cái gì vậy?
Dương Khai gầm lên.

- Không hạ thủ được…
Thu Ức Mộng cười khổ sở.
- Ta chỉ có thể nghĩ ra cách này, để mình tạm thời bị loại khỏi chiến cục thôi.

Nhát kiếm vừa nãy của Thu Ức Mộng, tới nửa đường bỗng dưng chuyển hướng, đâm phập vào chính nàng, Dương Khai nhìn ra điều này, mới ra tay ngăn cản.

Nhưng biểu cảm lúc đó của Thu Ức Mộng quá nghiêm túc, khiến Dương Khai cũng bị nàng đánh lừa, tưởng nàng thật sự sẽ hạ thủ với mình.

Đến khi muốn ngăn cản, thì đã không kịp nữa.

Máu trào ra từ bụng Thu Ức Mộng, nhanh chóng nhuộm đỏ quần áo nàng

- Đừng nói gì nữa.
Dương Khai cau mày, không căng thẳng cho lắm, vết thương của Thu Ức Mộng không phạm đến chỗ chí mạng, chủy thủ đâm vào cũng không quá sâu, lấy Vạn Dược Linh Nhũ trị liệu, chắc một hai ngày nữa là có thể khỏi hẳn, hơn nữa sẽ không để lại sẹo.

- Ta có một chuyện muốn hỏi ngươi.
Thu Ức Mộng thở hổn hển, nhưng lại nhìn Dương Khai đầy quật cường.

- Muốn nói gì thì cứ huỵch toẹt ra đi.
Dương Khai hừ lạnh, hôm nay hắn đã bị Thu Ức Mộng chơi một vố quá đáng buồn.

Thu Ức Mộng không để bụng, ngược lại, ánh mắt còn ngập tràn chờ mong, nhẹ giọng hỏi:
- Nếu lúc nãy ta thực sự đâm ngươi, ngươi sẽ không phản kháng chứ?

- Ngươi nghĩ sao?
Dương Khai trừng mắt nhìn nàng.

- Ta không biết, ta chưa bao giờ biết được suy nghĩ của ngươi.

- Ta đâu có ngu mà phải đứng một chỗ chờ ngươi đâm chứ!

- Quả nhiên…
Thu Ức Mộng mỉm cười,
- Ngươi quả nhiên vẫn luôn là một kẻ ích kỷ. Nhưng nếu không phải như vậy, thì đã không phải là ngươi rồi.

Dương Khai cười âm trầm:
- Nếu vừa nãy ngươi thật sự đâm xuyên vào suy nghĩ của ta, thì hôm nay ngươi xong đời rồi.

- Ngươi sẽ làm gì ta? Giết ta ư?

- Không đến mức đó, ta chỉ cởi sạch y phục ngươi, sau đó… haha, đánh thật mạnh vào mông ngươi!

Thu Ức Mộng lập tức đỏ mặt, chưa từng có ai nói với nàng những lời mất mặt thế này, cũng không biết tại sao, trong đầu nàng lại hiện ra cảnh mình trần truồng bị Dương Khai đè trên giường mà đánh thật mạnh vào mông.

Xấu hổ chết đi được.

- Hai người đừng nói mấy chuyện này nữa.
Lạc Tiểu Mạn đứng một bên chân tay luống cuống
- Mau chữa thương đi kìa.

- Không chết được đâu.
Vẻ mặt Dương Khai như không có chuyện gì. Hắn bế Thu Ức Mộng lên, ngoảnh đầu nhìn qua trận chiến hỗn loạn, ánh mắt lóe lên tia hàn quang, rồi mới sải bước đi vào trong phủ.
Lạc Tiểu Mạn chạy theo đuôi.

Không lâu sau, ba người đã tới trong phòng Tô Nhan.

Đẩy cửa bước vào, hàn khí lập tức ập tới.

Tô Nhan đang ngồi trên giường hàn băng, nhìn như đang tu luyện, kỳ thực tâm tư nàng hiện không phải ở đây. Phủ Dương Khai xảy ra chiến trận, nàng tất sẽ chú tâm, nhưng vì xuất thân Lăng Tiêu Các, chỉ có thể yên lặng ngồi đợi.

- Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại bị thương đến nông nỗi này?
Tô Nhan vừa thấy Thu Ức Mộng, vội vàng hỏi.

- Ả ngốc này tự đâm mình đấy.
Dương Khai vừa nói vừa đặt Thu Ức Mộng lên giường băng, mặt giường lạnh như băng này, khiến nàng không khỏi rùng mình.

Nhưng may mà có hàn khí phong tỏa, nên vết thương của nàng đã nhanh chóng được cầm máu.

- Giao cho nàng đấy.
Dương Khai dặn dò, xoay người đi ra.

Vị trí bị thương của Thu Ức Mộng quá tế nhị, nếu là chỗ khác, Dương Khai hoàn toàn có thể tự xử lí, nhưng ở bụng dưới, thì hắn không tiện động đến, chỉ có thể đưa đến chỗ Tô Nhan, nhờ nàng chăm sóc.

Chỗ Tô Nhan cũng có Vạn Dược Linh Nhũ, nàng biết nên làm thế nào.

Âm thanh từ trận chiến không ngừng truyền đến, nhìn ra, đến một nửa bầu trời gần như đã được hào quang điểm sáng.

Lúc Dương Khai trở lại bên ngoài phủ, phát hiện trận chiến đã rơi vào trạng thái kịch liệt, bên tám lạng người nửa cân.

Bên phe Lạc Diệp Đường của Thu gia, là hơn hai mươi cường nhân trên Thần Du Cảnh Cảnh lục tầng.

Bên phe hắn, Thần Du Cảnh Cảnh đỉnh phong có ba người, Ảnh Cửu, Đường Vũ Tiên, Địa Ma, ai ai cũng bản lĩnh thông thiên.

Thủy Linh cũng lợi dụng thể chất đặc thù của mình để hô phong hoán vũ giữa chiến trường, gây nhiễu loạn tai mắt của kẻ địch.

Những cao thủ Thần Du Cảnh khác thì lại không thiếu. Chỉ so về số lượng, rõ ràng phe hắn chiếm ưu thế hơn, nhưng cường nhân của Lạc Diệp Đường không thể coi thường, cho nên ngay cả khi đã chiếm ưu thế về số đông, cũng không chiếm thế thượng phong được.

Họ nhất thời rơi vào khổ chiến.

Từ khi đoạt đích chiến bắt đầu đến nay, phủ Dương Khai chưa từng phải nếm trải tình trạng này, trận chiến nào cũng đều lấy ưu thế áp đảo kẻ thù cả.

Đám người Trần Hiên cũng kinh ngạc như phe hắn. Họ vốn tràn đầy tự tin, nhưng khi thực sự lâm trận mới phát hiện lời đồn không ngoa, thậm chí còn cho rằng lời đồn đã đánh giá hơi thấp sức chiến đấu của những võ giả ở phủ Dương Khai.

Cường nhân của Lạc Diệp Đường gần như đã dốc toàn lực, mà giờ lại không làm gì được phủ đệ của một công tử Dương gia.

Trần Hiên không khỏi cảm thấy nhục nhã khôn cùng, lão xuống tay càng độc ác hơn, không chút lưu tình.

Dương Khai quan sát một lát, thì không đích thân lâm trận, mà hướng mắt nhìn về nơi xa.

Hắn cảm nhận được, ở đó có nhiều hơi thở của cường nhân hội tụ.Tu vi của những cường nhân này, không thua gì người của Lạc Diệp Đường, mà số người còn nhiều hơn bọn họ gấp mấy lần!

Không ngoài dự đoán, đó chắc chắn là cường nhân của sáu gia tộc còn lại.

Đúng như Dương Khai dự liệu, cách đây một dặm, trên một các lâu ba tầng, Diệp Tân Nhu đứng ở vị trí thống lĩnh, các công tử, tiểu thư của lục đại siêu cấp thế gia hội tụ ở đây, quan sát trận chiến bên đó từ xa.

Tuy là nửa đêm, nhưng ánh trăng trêu người, bọn họ vẫn nhìn rõ được tất cả những gì xảy ra trước phủ Dương Khai.

Hành động chống đối của Thu Ức Mộng, dấu vết do Dương Khai động thủ, bọn họ đều nhìn thấy.

Nhưng kết quả cuối cùng lại làm họ chấn động!

Người nằm trong vũng máu, lại là Thu Ức Mộng.

Gương mặt xinh đẹp của Diệp Tân Nhu toát lên sự vui sướng khi người khác gặp họa, nàng hừ lạnh tanh:
- Dương Khai quả nhiên mất hết nhân tính rồi, ngay đến Thu Ức Mộng giúp đỡ hắn lâu như vậy, quan hệ tốt đến thế, hắn cũng nhẫn tâm hạ độc thủ.

Đám người Khang Trảm im lặng, tuy bọn họ cũng không thích Diệp Tân Nhu vênh mặt sai khiến, những vẫn rất tán đồng với ý kiến của nàng.

Nơi này cách đó quá xa, họ không thấy rõ trong đó có nội tình gì, chỉ cho rằng chính Dương Khai đã đả thương Thu Ức Mộng.

Từ khi vào trong phủ Dương Khai, Thu Ức Mộng luôn nhẫn nhục chịu khó, làm trợ thủ đắc lực của Dương Khai, thống lĩnh cả phủ, bỏ ra bao nhiêu công sức, cuối cùng, lại bị hắn đả thương...

Đổi lại là bất kỳ ai, e là cũng đều phải đau lòng đúng không?

Mà, có thể làm ra chuyện này, Dương Khai nào còn nhân tính nữa, thực sự là quá ích kỷ.

Duy chỉ Hoắc Tinh Thần thì mang vẻ mặt dữ tợn, liên tục cười khẩy. Tuy y cũng không thấy rõ, nhưng y sẽ không gật bừa với quan điểm của Diệp Tân Nhu.

- Xem ra, kế sách của ta đã thất bại rồi.
Diệp Tân Nhu nói thì nói vậy, nhưng lại không tỏ ra chút thất vọng, ngược lại còn có vẻ khoái trá, dường như nàng lấy làm vui mừng trước tình cảnh của Thu Ức Mộng, lại vờ vịt:
- Nếu sớm biết thế, ta đã không để Thu tỷ tỷ một mình mạo hiểm. Ầy, chúng ta đánh giá đạo đức Dương Khai hãy còn cao quá. Tên này đã hết thuốc chữa rồi. Hạng tà ma đều là như vậy, lục thân không nhận, thủ đoạn hung tàn, ha ha.

- Tiếp theo làm thế nào đây?
Cao Nhượng Phong trầm giọng hỏi. Cái gọi là kỳ binh Thu Ức Mộng, lại chẳng được tác dụng gì, điều này khiến y hoài nghi liệu có phải Diệp Tân Nhu sớm đã biết kết quả nên mới cố ý làm như vậy, y bất giác nảy sinh ý nghĩ gạt bỏ.

- Xem tiếp cái đã.
Diệp Tân Nhu không hề khẩn trương, ngược lại còn ung dung, bĩu môi nói:
- Xem kìa, đánh nhau rồi.

- Chúng ta đến để tăng viện kia mà?
Khang Trảm nhíu mày.
- Nếu nhắm mắt làm ngơ, e là người của Thu gia sẽ gièm pha mất.

- Để họ đấu một trận thôi mà.
Diệp Tân Nhu khẽ mỉm cười.
- Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên đã thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, ta nghĩ quân của các huynh không ai muốn đụng độ họ vào lúc này đâu nhỉ? Đơi thêm một lát nữa, khi Bá Huyết Cuồng Thuật tiêu tan, chúng ta vào cuộc là được.

Thần sắc mọi người trở nên vô cùng kì quái, nhưng họ không phản bác.

Chẳng ai muốn cao thủ nhà mình chịu thương tổn cả.

Bàn xong, bọn họ im lặng chờ đợi.

Trận chiến càng đánh càng kịch liệt, liên tục có người bị thương và tử vong.

Phủ Dương Khai có tổn thất, người của Lạc Diệp Đường cũng có tổn thất.

Cường nhân Lạc Diệp Đường tuy bản lĩnh ghê gớm, nhưng cũng không thể đảm bảo an toàn cho bản thân giữa trận hỗn chiến này.

Nhất là sau khi Dương Khai vào cuộc, thế cân bằng trong nháy mắt đã bị phá vỡ. Với ác năng phun trào mãnh liệt, tu vi Thần Du Cảnh lưỡng tầng, Dương Khai có thể đơn chiến với một cường nhân Thần Du Cảnh đỉnh phong.

Sau khi tu luyện ra thức hải, toàn bộ uy lực của thần hồn cũng có thể thi triển ra ngoài, phối hợp thêm với thanh tiểu kiếm bí bảo kia, thì bất thình lình có thể giết chết một người trong một chiêu!

Lạc Diệp Đường tổn thất trầm trọng, tình hình ngày càng tồi tệ. Giữa vòng ác chiến, Trần Hiên cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa, bèn hét lên:
- Diệp tiểu thư!

�� tội với huynh vậy.

Sắc diện Cao Nhượng Phong mờ ảo như sương.

Diệp Tân Nhu nói tiếp:
- Xét theo tình hình trên, ta thấy chúng ta nên xuất kỳ binh, đánh cho Dương Khai không kịp trở tay.

Chương 547: Đây đã không còn là đoạt đích chiến

Lão đang gọi cứu viện.

Những người kia nếu không ra tay, lão buộc phải rút lui. Nếu đánh tiếp, e là toàn bộ người của Lạc Diệp Đường đều phải chôn thây tại đây.

Tu vi và thủ đoạn của những người ở phủ Dương Khai, hoàn toàn vượt quá dự liệu của lão.

Những võ giả Thần Du Cảnh này không chỉ chân nguyên tinh thuần, thủ đoạn lợi hại, bí bảo lại còn đa chủng đa loại.

Đây mà là Thần Du Cảnh xuất thân nhất đẳng thế gia? Sao cứ thấy còn giàu có hơn phe mình vậy! Trần Hiên buồn bực.

Lạc Diệp Đường là môn đường quan trọng của Thu gia, cường nhân ở đó trung thành với gia tộc, bí bảo đương nhiên không quá ít hay quá kém, thậm chí có thể nói là nhiều nhất, tốt nhất cả Thu gia. Nhưng so với những tên Thần Du Cảnh này của phủ Dương Khai, lại sơ sài hơn rõ ràng.

Hơn nữa đan dược những người này dùng trong đoạt đích chiến cũng rất kì quái. Trần Hiên và những cao thủ Lạc Diệp Đường đã thở hồng hộc, chân nguyên đứt quãng, nhưng ngược lại, đối phương vẫn mạnh mẽ như cũ, chân nguyên đánh ra không kiêng nể, không hề lo lắng chuyện cạn kiệt.

Đan dược gì mà khôi phục hiệu quả vậy?

Mặc dù sớm đã biết phủ Dương Khai có hai trợ lực lớn là Dược Vương Cốc và Bảo Khí Tông, nhưng tới lúc này, Trần Hiên mới lĩnh hội sâu sắc sức mạnh phụ trợ mà hai đại trợ lực này mang lại lớn đến thế nào.

Nghe tiếng lão kêu, Diệp Tân Nhu cũng không thể giương mắt làm ngơ được nữa.

Lạc Diệp Đường của Thu gia tổn thất không ít người, tất cả nàng đều thấy rõ, không kìm được hừ lạnh nói:
- Lũ vô dụng.

Nói xong, nàng mới tỏ ra ung dung uể oải:
- Chúng ta cũng qua đi.

Như phải làm một việc mà nàng không muốn làm.

Cao Nhượng Phong, Khang Trảm nhìn thấy bộ dạng này của nàng, lại nhìn vào cảnh ngộ của đám người Lạc Diệp Đường của Thu gia, không khỏi có cảm giác buồn rầu của nước mắt cá sấu.

Rất nhanh, họ đang vượt qua khoảng cách một dặm.

Người còn chưa đến, tiếng của Diệp Tân Nhu đã truyền khắp Chiến Thành:
- Dương Khai, ngươi kết bè kết đảng với yêu tà, sớm muộn cũng có ngày rơi vào tà ma chi đạo, chớ tự mua dây buộc mình, ngu muội vô tri nữa, hãy ngoan ngoãn giao ra đệ tử tà tông chỗ ngươi, tự mình nhận tội nhận phạt! Nể tình Bát đại gia chung sống ở Trung Đô nhiều năm như vậy, bọn ta cũng sẽ không làm khó ngươi, nếu như ngươi còn tiếp tục ngoan cố, sẽ chỉ liên lụy những người vô tội bên cạnh ngươi thôi.

Trong lúc kích chiến, bóng Dương Khai thoáng vụt ra khỏi vòng chiến, lơ lửng giữa không trung, lãnh đạm nhìn về phía bên đó.

Một nhóm các công tử tiểu thư của lục đại siêu cấp thế gia đi trước, sau lưng mỗi người, đều có cao thủ không kém Lạc Diệp Đường bao nhiêu về quân số và đẳng cấp.

Những người này giáp mặt với Dương Khai, trừ Diệp Tân Nhu vẻ mặt đắc ý ra, những người khác ít nhiều cũng có chút ngượng ngập. Hoắc Tinh Thần cười mỉa lập lờ:
- Diệp muội muội, tài ăn nói không tồi nhỉ.

Những lý do này đã dồn Dương Khai vào đường cùng về mặt đại nghĩa trong tức khắc, Hoắc Tinh Thần tự thấy mình không tài nào nghĩ ra những lời như vậy được.

Trông Diệp Tân Nhu khá là nhọc lòng, nàng biết phải dùng cách gì mới khiến Dương Khai rơi vào thế bị động.

- Diệp tiểu thư.
Trầm mặc một hồi, Dương Khai bỗng nhiên nhếch miệng cười.
- Mấy ngày không gặp, xuân phong đắc ý hơn rồi nhỉ, nhị ca ta đâu?

Ánh mắt Diệp Tân Nhu hiện lên tia oán độc, lầm trước nàng câu dẫn Dương Khai bất thành, bị hắn mắng là đồ đàn bà dâm đãng, nên ắt phải ghi hận. Trong lòng tuy căm tức, nhưng ngoài mặt lại không hề để lộ, khẽ cười nói:
- Nhị công tử đang bế quan, mọi việc trong phủ hiện giờ do ta tiếp quản.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, sắc mặt khá lên không ít:
- Ta nghĩ, nhị ca ta chắc sẽ không hèn hạ vô sỉ như vậy, hóa ra có người khác chỉ huy hành động lần này, cũng khó trách.

Diệp Tân Nhu biến sắc, thầm mắng một tiếng.

Dương mở tiếp tục cười, vẻ mặt thoáng qua chút kỳ dị, dùng giọng điệu mờ ám nói:
- Diệp tiểu thư, chuyện mấy ngày hôm trước thật ngại quá. Sau chuyện đó ta đã nghĩ kỹ, là ta không đúng. Tiểu thư tự dâng tới cửa, ta không nên cự tuyệt tiểu thư mới phải. Tiểu thư xinh đẹp như vậy, thân kiều thể nhu, tiểu thư cởi hết y phục, ta cũng không có tổn thất gì,lời là đằng khác. Lúc ấy cũng không biết nghĩ gì mà lại không ân ái cùng tiểu thư, thật sự là hối hận quá!
Vừa nói, hắn vừa vỗ mạnh vào đùi, lời nói đầy hối tiếc.

Nghe hắn nói vậy, sắc mặt đám người Khang Trảm, Cao Nhượng Phong lập tức trở nên cổ quái, nhất loạt quay qua nhìn Diệp Tân Nhu.

Bọn họ không biết Diệp Tân Nhu đi quyến rũ Dương Khai vào lúc nào, hơn nữa xem ra, hình như Diệp Tân Nhu đã thất bại…

Chuyện này… thật đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.

Tiểu công tử, có khí phách! Mọi người thầm lấy làm khâm phục, trộm nghĩ nếu Diệp Tân Nhu quyến rũ mình… không chừng mình đã rơi vào tay giặc rồi.

- Giờ ta đã nghĩ thông rồi.
Dương Khai nghiêm túc nói.
- Diệp tiểu thư, nếu không ngại thì bây giờ chúng ta đi tìm một nơi yên tĩnh, để ta giúp tiểu thư thỏa mãn, công lực ta không tệ, công phu trên giường cũng không xoàng đâu.Diệp Tân Nhu bối rối, tức đến run vai, nàng không ngờ Dương Khai lại trơ trẽn đến thế. Bí mật này mà cũng mà lôi ra nói trắng trợn cho được.

Muốn phản bác nhưng lại không chút tự tin, nàng nhịn không được mà nói:
- Dương Khai, ngươi chớ có xàm ngôn, dùng lời lẽ ô uế để nói xấu ta, Diệp Tân Nhu ta sao có thể là loại người như thế?

Bọn Cao Nhượng Phong và Khang Trảm quay đầu đi, thần sắc quái dị.

Hoắc Tinh Thần thì lại ngả ngớn huýt sáo.

- Các người không tin à?
Diệp Tân Nhu tức giận nhìn bọn họ, mặt đỏ bừng.

Không ai để ý tới nàng.

- Bất luận các người tin hay không, giữa ta với tên khốn này chẳng xảy ra chuyện gì hết.
Diệp Tân Nhu thở dốc, có vẻ cơn giận không hề nhỏ.

- Đúng thế, Khai thiếu cự tuyệt ngươi từ ngoài cửa, ngươi có thể có chuyện gì với hắn chứ?
Giọng Hoắc Tinh Thần đầy quái đản.

Diệp Tân Nhu hít sâu vào một hơi, rồi thở ra, cảm xúc phẫn nộ kích động đã biến mất, đôi mắt lạnh như băng nhìn Dương Khai, bên khóe miệng là một nụ cười lạnh tựa mũi đao, nàng nhẹ nhàng gật đầu nói:
- Dương Khai, lần này ta đến không phải nói với ngươi những chuyện linh tinh này, mà để bắt ngươi về Trung Đô, tẩy rửa tà khí và tội nghiệt của ngươi, đây cũng là ý của Bát đại gia!

Dứt lời, nàng chỉ tay:
- Bắt lấy Dương Khai, ai dám phản kháng, giết!

Nàng đã thẹn quá hóa giận, không muốn giao chiến với Dương Khai bằng lời nói nữa.

Sáu toán quân phía sau nàng, nghe lệnh liền hành động, khí thế như cầu vồng.

- Làm như ta không có người chắc?
Dương Khai nổi giận gầm lên:
- Đồ Phong!

Bảy bóng người thình lình từ trong phủ xông tới, do Đồ Phong dẫn đầu, phía sau là bảy huyết thị.

Tính cả Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên đã tham gia trước đấy, cả chín huyết thị trong phủ đã xuất quân.

- Bá huyết cuồng thuật!
Tiếng gầm giận dữ truyền đến, khí huyết mạnh mẽ dâng cao, khiến tất cả mọi người run rẩy đồng tử. Cả Chiến Thành, dường như muốn sụp đổ trong nháy mắt.

Diệp Tân Nhu vừa sợ hãi lại vừa hưng phấn, nói lớn:- Dương Khai, ngươi đừng quên, đây là đoạt đích chiến, ngươi từng có giao ước với Dương gia, bọn Đồ Phong không thể nhúng tay vào đoạt đích chiến, ngươi dám để bọn họ tham chiến, khác nào làm trái với giao ước giữa ngươi với gia tộc.

- Đây đã không còn là đoạt đích chiến nữa rồi.
Dương Khai cười khẩy ha ha:
- Ngươi phải rõ hơn ta chứ!

Địa Ma đang đánh kịch liệt với cao thủ của Lạc Diệp Đường bèn cười sặc sụa, miệng lẩm bẩm:
- Tưởng tiểu công tử để tâm đến đoạt đích chiến thật à? Gia chủ Dương gia là cái đếch gì. Các ngươi bức bách vu oan ngài như vậy, nếu không phải ở đây quá quá nhiều mối bận tâm, ngài đã đi từ lâu rồi.

- Ngươi nói gì kia?
Mấy cường nhân đang giao đấu với Địa Ma nghe thấy câu nói của lão, không kìm được nghi hoặc hỏi.

Địa Ma nhếch miệng cười, lộ ra răng nanh trắng hếu:
- Ta nói, ngươi đã chết rồi!

Câu này như có ma lực vô tận, xộc vào tận tâm trí của gã cao thủ này cùng sát khí. Ngay sau đó, động tác của y liền dừng lại, hai mắt vô thần, sắc mặt trắng bệch, miệng lẩm bẩm:
- Ta chết rồi, ta…chết…rồi.

- Đồ đần độn.
Địa Ma hừ lạnh tanh, nhân lúc đối phương thất thần, nhanh như cắt, lão chọc tay xuyên qua ngực đối phương. Sau khi rút ra, lão nắm trong tay một quả tim vẫn còn đang đập mạnh.

Máu phun ra như nước từ lồng ngực gã đó.

Thần sắc Địa Ma càng đáng sợ hơn bội phần, lão nhìn vào vị trí có nhiều địch nhân nhất, quát lên:
- Huyết Hải Phong Thiên!

Một luồng huyết quang bắn ra từ sau lưng lão, mặt đất bỗng nhiên trở nên sền sệt, như tràn đầy máu đỏ, khí tức u ám lan tràn, giữa vũng máu đó, động tác của mọi người cũng trở nên chậm chạp hơn.

Diệp Tân Nhu kinh hãi, Cao Nhượng Phong, Khang Trảm, Mạnh Thiện Y đồng loạt biến sắc, ngay cả Liễu Khinh Diêu, cũng lộ ra vẻ kiêng kỵ rõ rệt.

Thủ đoạn tàn nhẫn của Địa Ma không phải người người có thể lí giải được. Trước đó, bọn họ không hề biết rằng trên đời này còn có người tu luyện công pháp võ kỹ tà ác đến vậy.

Ngửi thấy mùi máu nồng nặc đó, Diệp Tân Nhu như muốn nôn đến nơi.

Địa Ma ra ay quyết đoán, trong nháy mắt đã kìm chân hơn mười vị Thần Du Cảnh vào giữa biển máu, tiến thoái lưỡng nan.

- Sao lại thế được!
Nhìn qua chiến cục, Cao Nhượng Phong không nhịn được hét ầm lên.

Y phát hiện, Thất đại gia liên thủ, hội tụ hơn một trăm cường nhân trên Thần Du Cảnh lục tầng, lại không thể đánh bại đám võ giả trong phủ Dương Khai.

Cho dù hiện tại, quân số Thần Du Cảnh của phủ Dương Khai ít hơn, nhưng họ vẫn đánh rất khá.

Nhìn kỹ lần nữa, Cao Nhượng Phong đột nhiên bừng tỉnh:
- Các huyết thị thủ hạ của Dương Khai… đã là Thần Du Cảnh cửu tầng từ khi nào vậy?

Câu nói này khiến người khác cũng phải giật mình, nhìn lại, quả đúng là như thế.

Chín vị huyết thị, chín vị Thần Du Cảnh cửu tầng…

Trước đó mấy ngày, khi Dương Khai thăng lên Thần Du Cảnh, còn có bốn người là Thần Du Cảnh bát tầng. Mới mười mấy ngày, mà bọn họ đã đột phá rồi.

Chín vị huyết thị Thần Du Cảnh cửu tầng, sau khi thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật thì có thể đánh mấy chiêu với Thần Du Chi Thượng. Cường nhân của Thất đại gia tuy rất lợi hại, nhưng nếu độc chiến thì sao làm đối thủ của bọn họ được. Cho dù có liên thủ tấn công, cũng không chắc sẽ đánh được.

Có thể nói, sở dĩ phủ Dương Khai có thể chống đỡ được, nguyên nhân chủ yếu là ở công sức của chín vị huyết thị.

- Họ còn có một vị Thần Du Cảnh đỉnh phong còn chưa xuất trận!
Liễu Khinh Diêu chợt lên tiếng, câu nói này khiến tất cả mọi người đều phải căng thẳng. �nh hình ngày càng tồi tệ. Giữa vòng ác chiến, Trần Hiên cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa, bèn hét lên:
- Diệp tiểu thư!

�� tội với huynh vậy.

Sắc diện Cao Nhượng Phong mờ ảo như sương.

Diệp Tân Nhu nói tiếp:
- Xét theo tình hình trên, ta thấy chúng ta nên xuất kỳ binh, đánh cho Dương Khai không kịp trở tay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau