VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 536 - Chương 540

Chương 538: Hậu quả không thể tiếp nhận

Lật đổ Trung Đô, phản lại Bát đại gia!

Dương Khai chưa từng nghĩ qua, tuy nhiên hắn không quá trung thành với gia tộc, tham dự Đoạt đích chi chiến, cũng chỉ là muốn lấy lại chính danh cho tông môn mà thôi, chứ cũng không phản nghịch đến mức độ này.

Nghe Dương Trấn lớn tiếng chất vấn như vậy, hắn nhanh chóng ý thức được điều gì đó.

- Gia tộc…nghĩ về ta như vậy?
Dương Khai nhìn Dương Trấn, trầm giọng hỏi.

Trên mặt Dương Trấn hiện lên vẻ vô cùng khổ tâm, lắc đầu nói:
- Ngươi cũng đừng trách gia tộc nghĩ không tốt về ngươi, là biểu hiện những ngày này của ngươi, khiến người ta không thể không nghĩ như vậy. Không thể phủ nhận, ngươi là một hạt mầm tốt, nhưng nếu hạt mầm tốt trở thành hạng yêu tà, gia tộc cũng không ngại thanh trừng, để bảo đảm sự tinh thuần của gia tộc!

Dừng một chút, Dương Trấn lại thở dài nói:
- Nếu chỉ gia tộc lo lắng, thì có thể thương lượng, cùng lắm thì để các cao thủ trưởng bối trong gia tộc thi triển huyền công, hóa giải tà khí trong ngươi, để tránh nỗi lo về sau. Nhưng, ngươi có biết người lo lắng chuyện này, không chỉ có Dương gia ta?

Dương Khai thần sắc lạnh lùng.

- Không ngại nói thẳng với ngươi, sau khi ngươi thăng tiến, thất đại gia đều đã phái người từng có tiếp xúc với Dương gia, bọn họ cũng rất lo lắng, lo ngươi biến thành người như tà chủ!
Dương Trấn thở dài,
- Ngươi xuất thân Lăng Tiêu Các, ngươi đã tu luyện tà công, tư chất của ngươi nghịch thiên, mà trước đây, tà chủ xuất thân Lăng Tiêu Các, tà chủ đó ngày nay vẫn tiêu dao ở Thương Vân Tà Địa, pháp lực thông thiên, huyền công tinh diệu, trong thiên hạ, không ai trên Thần Du cảnh là đối thủ của hắn, mà ngươi xuất thân giống hắn, coi như cũng là quan hệ sư thúc sư điệt.

- Một tà chủ đã khiến bát đại gia bó tay, nếu lại xuất hiện thêm người nữa…
Dương Trấn lắc đầu, trên mặt lỗ vẻ kiêng dè, nhìn đến thần sắc của Dương Khai cũng thay đổi:
- Những yếu tố này liên hệ với nhau, ngươi bảo bọn họ làm sao mà không lo lắng?

- Lo lắng ta biến thành tà chủ thứ hai?
Thần sắc Dương Khai u ám.

- Đúng, hơn nữa tư chất của ngươi, so với tà chủ kia có khi còn lợi hại hơn, thực sự hơn một bậc…
Dương Trấn không ngừng cười khổ, ánh mắt trở nên hoang mang.

Thực sự đã hơn một bậc, hai vị tà chủ giá lâm đến Trung Đô, bát đại gia làm sao ngăn cản?

Những vị trưởng lão đang ngồi, cũng một vẻ kiêng kị và hoảng sợ như vậy, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng Trung Đô bị hủy, khắp nơi một cảnh đau thương.

- Nói cho cùng, đây chỉ là phỏng đoán của các vị thôi.
Dương Khai bỗng nhiên mất đi hứng thú giải thích, thản nhiên nói.

Người của Bát đại gia tộc, đều bảo thủ ngoan cố, quanh năm sống cao cao tại thượng, khiến bọn họ tưởng mình luôn luôn đúng, bọn họ nghĩ như vậy, mình có nói gì cũng thay thể thay đổi được cách nhìn và nghi ngờ của bọn họ.

Cho dù có thể thay đổi được cách nghĩ của một hai người, cũng chẳng thay đổi được đại cục.

- Phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện, đây là bí quyết đứng vững bao năm không để bị sụp đổ của bát đại gia Trung Đô.
Dương Trấn nhìn vẻ như công bằng, thẳng thắn,
- Bát đại gia, nhất định phải phòng ngươi!

- Con đường của ta, tự ta đi.
Khóe miệng Dương Khai lộ một tia cười mỉa mai
- Năm đó ta kém cỏi, tay chói gà không chặt, không thể tu luyện, cha ta muốn đưa ta đến Hóa Long Trì của Dương gia, hy vọng Hóa Long Trì thần kì giúp ta tẩy kinh phạt tủy, nhưng ông cố gắng bao năm, cầu xin đến các vị điện trưởng lão bao lần, cũng chưa bao giờ được thông qua, cho dù công lao của ông đối với gia tộc có đủ, cũng chỉ như vậy, trưởng lão điện hồi lại cho cha ta chỉ có một câu:. Thứ rác rưởi không có tư cách để lãng phí công hiệu của Hóa Long Trì.

Thần sắc Dương Trấn ngượng ngập, Dương tứ gia tận tay cầu xin, lại bị họ đuổi quay về, bây giờ Dương Khai nhắc lại chuyện cũ, lão đương nhiên có chút mặt dày.

- Hôm nay, ta đã có thành tưu và tu vi, gia tộc lại muốn hoa chân múa tay với ta, Trấn trưởng lão, ngươi không cảm thấy quá buồn cười sao?

Mặt Dương Trấn xanh mét.

Dương Khai trả lời:
- Mấy ngày trước ta tăng lên cảnh Thần Du, nếu không phải bàn bè, trưởng bối đó của ta ra tay giúp đỡ, ta sớm đa bị Thái trưởng lão phế bỏ tu vi tại chỗ rồi, nếu không chết, e cũng thành người thường, gia tộc muốn phòng ta, phòng ta thì phải hủy diệt ta? Trưởng lão, ngươi không cảm thấy gia tộc rất quá đáng sao?

- Láo xược!
Dương Trấn thẹn quá hóa giận
- Gia tộc chí thượng, vì gia tộc hy sinh chính mình thì có làm sao?
- Trưởng lão hiểu rõ đại nghĩa, đạo đức tốt, đệ tử không so sánh được, đệ tử là một người khá ích kỷ.
Dương Khai bỗng nhiên bước về phía trước một bước, đằng đằng sát khí, lạnh lùng nói:
- Nếu đã như thế, đệ tử sẽ thành toàn cho mấy vị trưởng lão, sau khi giết mấy vị trưởng lão sẽ đến Hướng gia thỉnh tội, tùy gia tộc xử trí, như vậy, các ngươi coi như vì gia tộc mà hy sinh rồi.

Mọi người đột nhiên biến sắc, tất cả đều đứng dậy, cảnh giác kèm hoảng sợ nhìn Dương Khai, âm thầm ngưng tụ sức mạnh.

Dương Khai cười ha hả:
- Các trưởng lão xem ra cũng là người khá ích kỷ…

Mọi người không khỏi đỏ mặt, vì biểu hiện vừa nãy mà thấy xấu hổ. Nói thì dễ, nhưng thực sự làm, lại phát hiện không dễ như nói.

- Nói chính sự, nói chính sự…
Tiếng của người phụ nữ giọng khàn khàn vội vàng đổi đề tài.

Dương Trấn nhìn Dương Khai, liên tục cười khổ, lắc đầu nói:
- Đánh qua lại với ngươi, mệt chết. Lão phu cũng không vòng vo nữa, để ngươi đến nhận lỗi với hai nhà Hướng Nam, cũng là ngụy trang thôi. Con cháu Dương gia ta, còn không chịu thua người khác, cho dù ngươi muốn làm vậy, gia tộc cũng không đáp ứng, thậm chí sẽ ngăn cản ngươi.

- Gia tộc rốt cuộc muốn ta làm gì?

- Về Trung Đô, mấy vị thái thượng trưởng lão trong tộc sẽ cùng ra tay, giúp ngươi trừ bỏ tà khí trong cơ thể, từ nay về sau ngươi cũng không cần lo lắng mình sẽ đi vào con đường ma đạo, gia tộc và thất gia sẽ không đề phòng ngươi nữa.

Dương Khai im lặng.

Hắn không nghĩ dùng cách của mấy vị thái thượng trưởng lão đó, có thể xua tan sức mạnh tà ác của Ngạo Cốt Kim Thân trong người, sức mạnh này lúc hắn không sử dụng đến, thì không ai có thể phát giác.

Hơn nữa, nó lại không có hại đối với mình, Dương Khai không cảm thấy mình cần phải trừ bỏ nó.

- Đoạt đích chi chiến, ngươi có thể tiếp tục, nhưng vị trí gia chủ tương lai của Dương gia, ngươi không thể kế thừa Gia chủ nói, đợi sau khi cuộc chiến này kết thúc, người sẽ ra mặt chính danh Lăng Tiêu Các, hy vọng ngươi có thể hiểu cho cái khó của gia tộc.

Gia tộc nghi ngờ Dương Khai đủ kiểu, đương nhiên sẽ không để cho hắn ngồi vào vị trí gia chủ, chẳng may ngày nào đó Dương Khai trở thành nhân vật như tà chủ, Dương gia chẳng phải sẽ mất hết thể diện sao?

- Ngươi trước tiên đừng vội cự tuyệt, gia tộc làm như vậy, còn có sự suy nghĩ khác.
Dương Trấn hít sâu một hơi.

- Suy nghĩ gì?

- Sự huyền bí lên quan đến tốc độ tăng thực lực của những võ giả đó trong phủ ngươi!Giọng Dương Trấn trầm thấp, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Dương Khai.

Hô hấp của các vị trưởng lão khác, cũng đột ngột nhanh lên không ít.

- Ngươi tưởng mình có thể giấu được?
Dương trấn cười
- Tuy mọi người đều không biết những võ giả trong phủ ngươi tại sao có được tốc độ tăng thực lực, nhưng ai cũng biết, thoát không khỏi liên quan đến ngươi. Người của tùy tùng đường, lại có thể liên tiếp có người tăng lên cảnh Thần Du tầng chín, hiện tượng này rất bất thường, cũng làm không ít người chú ý. Ngoài ra, còn có phụ mẫu của ngươi…

Đáy mắt Dương Khai hiện ra một tia lạnh, lóe lên rồi biến mất.

- Dương Ứng Phong có bệnh, thực lực quanh năm chỉ dừng lại ở cảnh Thần Du tầng ba, nhưng bây giờ thì sao? Hắn đã cảnh Thần Du tầng tám rồi, mà tất cả chuyện này, là chỉ xảy ra từ khi ngươi quay về, còn chưa đến một năm, thực lực tăng với tôc độ như vậy, ngươi dám nói là không liên quan đến ngươi không? Thực lực của Đổng Tố Trúc tăng tuy không nhanh như Dương Ứng Phong, nhưng so với trước đây cũng nhanh hơn gấp bội, ngươi thực sự coi người Dương gia chúng ta đều là kẻ mù sao?

Dương Khai thờ ơ.

Trước khi cho phụ mẫu dùng Vạn Dược linh dịch và Vạn Dược linh nhũ, hắn cũng đã nghĩ đến chuyện này, những rồi vẫn cho họ dùng, bởi vì đó là phụ mẫu của mình.

- Tà công ngươi tu luyện là phương pháp tốc thành, thực lực tăng nhanh chóng, chúng ta có thể hiểu, nhưng ngươi rốt cuộc ngươi đã dùng thủ đoạn gì để những người khác theo người của ngươi, thậm chí cả những người thân của ngươi cũng nhanh chóng tăng thực lực, điều này không phải chúng ta không thể nghĩ ra.Dương gia ta để ý thấy, thất gia cũng sẽ để ý thấy.
Thần sắc Dương Trấn cân nhắc
- Nếu không thì ngươi tưởng thất gia vì sao lại liên thủ gia tăng áp lực cho Dương gia ta, phải xử trí ngươi? Ngươi mới có tiềm năng biến thành tà chủ thôi, thực lực vẫn chưa cao lắm, bọn họ không rảnh đến bây giờ mới phải nhằm vào thực lực của ngươi.

Không có lợi không dậy sớm, bát đại gia Trung Đô, là những gia tộc có khứu giác nhạy bén, bọn họ có động tác, tức là biểu hiện của có lợi ích.

Mà được ẩn giấu trong Vạn Dược linh dịch, chính là thứ thu hút bọn chúng.

Phương pháp có thể nhanh chóng nâng cao thực lực của võ giả, gia tộc nào không đỏ mắt?

- Cho ngươi quay vể Trung Đô, gia tộc cũng là đang suy nghĩ vấn đề này, chỉ có ngươi quay về Dương gia, dưới sự bảo vệ của cao thủ trong tộc, mới có thể bình an.

- Gia tộc chủ yếu vẫn là muốn bí mật đó chứ gì?

- Ta không phủ nhận.
Dương Trấn gật đầu
- Nhưng lần này gia tộc đã cố gắng hết sức, vì chúng ta tới tìm ngươi, chứ không phải truyền tin bảo ngươi quay về, hai việc này có gì khác nhau, chắc ngươi hiểu.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

Bọn họ đến tìm mình, nói rõ với mình tất cả, rõ ràng cũng hy vọng mình hợp tác, ngoan ngõan trở về Dương gia trốn, sẽ dâng lên bí mật, để gia tộc mang về phúc âm.

Nếu truyền tin bảo mình quay về, trực tiếp dùng vũ lực đàn áp, nhốt mình lại, thì mình tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp, đến lúc đó kết quả chỉ là cá chết lưới rách, ngọc nát đá tan.

Dương gia cũng biết rõ tính tình Dương Khai, đương nhiên là hy vọng dùng cách thứ nhất, giải quyết hòa bình việc này.

- Ngươi nghĩ kĩ một chút.
Dương Trấn nói xong, yên lặng cùng đợi.

Dương Khai lắc đầu:
- Ta biết những điều này, nhưng không thể quay về Trung Đô.

Gia tộc muốn Vạn Dược linh dịch, cũng không sao, Vạn Dược linh dịch nhiều như thế, Dương Khai lấy ra một ít là được. Tuy lòng trung thành của hắn với Dương gia không lớn, nhưng Đoạt đích chi chiếndù sao cũng là sân khấu để thí sinh hắn trổ tài, cho gia tộc ít Vạn Dược linh dịch, coi như là tạ lễ.

Nhưng sau khi quay về Trung Đô, e là không thể ra được nữa, hơn nữa, thực lực nhất định sẽ bị phế đi.

Đây là hậu quả Dương Khai không thể tiếp nhận.


ơi âm mưu gì? Có phải muốn lật đổ Trung Đô, phản lại Bát gia?
Dương Trấn từng bước từng bước đi, khi đến trước mặt Dương Khai, đôi mắt như chim ưng, nhìn thấu lòng người.

Chương 539: Đã xảy ra chuyện bất trắc

Nghe câu trả lời của Dương Khai, Dương Trấn cũng không để bụng, dường như đã đoán được từ trước, chỉ nhẹ nhàng gật đầu nói:
- Đây đã là lựa chọn của ngươi, thì lão phu cũng không nói nhiều nữa, ngươi tự giải quyết cho tốt, nhưng mà lão phu phải nhắc nhở ngươi, thất đại gia đã ngửi được mờ ám, sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu, Dương gia ta sẽ không vì ngươi mà quyết liệt với thất gia, ngươi không về gia tộc chịu sự bảo vệ, căn bản không cách nào như ý.

Nói xong, Dương Trấn đứng dậy, cùng mấy vị trưởng lão rời đi.

Phu nhân kia trước khi đi còn quay lại nhìn Dương Khai, hạ giọng nói:
- Ngươi cứ suy nghĩ đi, làm vậy không hề có hại cho ngươi, coi như thực lực của ngươi bị phế, ngươi vẫn có thể sống bình yên ở Dương gia, gia tộc sẽ đáp ứng tất cả yêu cầu của ngươi.

Dương Khai nhìn bà lạnh như băng, trong mắt có tia ác nghiệt.

Phu nhân kia chậm rãi lắc đầu, không nói nữa, theo những người khác đi ra ngoài.

Sau khi bọn họ rời đi, Dương Khai mới nhẹ nhàng hít một hơi, trên mặt lộ vẻ uể oải.

Thất phu vô tội, mang ngọc mắc tội, dùng Vạn Dược linh dịch thì không gì tốt hơn, đây cũng là lí do vì sao hắn giấu Vạn Dược linh dịch đi, ngoài những người mình tín nhiệm nhất biết sự tồn tại của nó ra, chưa từng nói với người ngoài.

Nhưng, bát đại gia thông qua vài điểm đáng ngờ, cũng không phải điều Dương Khai có thể ngăn cản được.

Cũng không thể nói, mình đã có thứ tốt nhất, ngay đến phụ mẫu cũng không quản không hỏi đấy chứ.

Thực lực của những người trong phủ nâng cao nhanh chóng, cũng là vì Hạ Ngưng Thường dùng vạn dược linh dịch khi luyện đan, dược hiệu của linh dịch thẩm thấu vào trong đan dược, kích thích công năng của đan dược, vô tình giúp bọn họ tẩy kinh phạt tủy, ưu hóa tư chất.

Nhưng mà tốc độ của bọn họ nâng cao vẫn là tương đối chậm, suy cho cùng vẫn không bằng trực tiếp dùng linh dịch.

Lấy sự ngang tàn của bát đại gia tộc với mức độ ham muốn đối với Vạn Dược linh dịch mà nói, chuyền lần này rất khó giải quyết, rất có khả năng sẽ trở thành tình thế ác liệt.

Từ trong thiên điện đi ra, đã đụng ngay phải thần sắc kinh hoảng của Thu Ức Mộng.

Dương Khai rất hiếm khi nhìn thấy Thu Ức Mộng chân tay luống cuống như vậy, Thu đại tiểu thư trước nay điềm tĩnh nhẹ nhàng, cho dù gặp phải chuyện lớn hơn nguy hiểm hơn, cũng sẽ không loạn lên như thế.

Nhưng lúc này, sự lo lắng sợ hãi hiện lên trên mặt nàng, chỉ cần không phải người mù, ai cũng có thể nhìn ra.

- Dương Khai.
Thu Ức Mộng nhẹ nhàng gọi, giọng nói có chút run rẩy.

Dương Khai bình tĩnh, nhìn thẳng vào nàng:
- Đã xảy ra chuyện gì?

- Cha ta phải người tới đưa tin, kêu ta nhanh chóng về gia tộc.
Thu Ức Mộng vội vàng đáp.

- Hành động thật nhanh.
Dương Khai cười, ánh mắt lại như mũi đao băng hàn.

Dương Trấn đến trước, Thu gia sau đó phái người tới truyền tin cho Thu Ức Mộng, kêu nàng mau trở về Trung Đô, bát đại gia tộc, quả nhiên đều cùng là châu chấu trên một sợi dây thừng.

- Có ý gì?
Thu Ức Mộng hồ nghi nhìn Dương Khai, vừa nãy lúc nhận được tin, Thu Ức Mộng cũng không hiểu tại sao lại như vậy, trong lúc hoảng hốt, mới chạy đế đây tìm Dương Khai, lại nghe được câu hắn nói chả hiểu gì cả, tim lại càng lo lắng bất an.

- Không có gì.
Dương Khai đổi sắc mặt, mỉm cười nói:
- Khi nào xuất phát?

- Lập tức phải đi luôn.
Thu Ức Mộng cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng
- Hơn nữa phụ thân truyền tin đến, muốn ta đưa cả người của Thu Vũ Đường đi nữa.

Thu Vũ Đường, là trợ lực do Thu Ức Mộng đưa đến phủ Dương Khai.

- Ta biết rồi.

Thu Ức Mộng nhẹ lắc đầu, thần sắc đau khổ:
- Không biết vì sao, ta lại co cảm giác không yên, dường như lần này đã xảy ra chuyện lớn gì đó, hơn nữa, nếu ra rời khỏi đây, e là… e là sẽ không thể quay lại nữa.

Thu Thủ Thành muốn Thu Ức Mộng đem người của Thu Vũ Đường quay về, đã nói lên rất nhiều vấn đề.

Thu Ức Mộng không phải kẻ ngốc, ngược lại còn rất không khéo, làm sao không ngửi thấy ẩn ý trong đó.

Chỉ có điều, chuyện này rốt cuộc là vì sao. Nàng đến giúp đỡ Dương Khai tham gia Đoạt đích chi chiến, là tạm thời rời khỏi gia tộc, thay mặt cho Thu gia, chứ không phải bản thân nàng.

Đồng minh thực sự của Thu gia, vốn là Dương gia lão lục Dương Thận, cuộc chiến đoạt đích còn chưa chấm dứt, không có lí gì Thu gia bỗng nhiên triệu hồi nàng.

- Ngươi suy nghĩ nhiều rồi.
Dương Khai nhếch miệng cười với nàng.

Thu Ức Mộng vội vàng nắm lấy cánh tay Dương Khai, nhìn hắn bằng ánh mắt cầu khẩn, hạ giọng nói:
- Ngươi có phải đã biết gì rồi không?

Dương Khai lắc đầu:
- Chuyện của Thu gia, làm sao ta biết được?

- Có phải có liên quan đến mấy vị điện trưởng lão đến tìm ngươi?

Khả năng quan sát của Thu đại tiểu thư, trước giờ luôn khiến người ta giật mình.

- Không có.
- Dương Khai lắc đầu như cũ:Đại khái là Thu bá phụ lâu rồi không gặp ngươi, nhớ ngươi thôi, mới gọi ngươi về.
Thu Ức Mộng ngơ ngác nhìn Dương Khai, từ từ buông lỏng hai tay đang nắm hắn, cười khổ:
- Ngươi luôn như vậy, cái gì cũng không chịu nói cho ta biết.

Dương Khai há miệng, lại không biết phải nói gì.

- Nếu đã như vậy…
Thu Ức Mộng hít sâu một hơi
- Ta không hỏi nữa, ngươi hãy tự bảo trọng.

- Thời gian này, vất vả cho ngươi rồi. Để ta tiễn ngươi!
Giọng Dương Khai trầm xuống, nhẹ giọng nói.

Bên ngoài phủ, người của Thu Vũ Đường chờ xuất phát, Thu Ức Mộng và Dương Khai nhìn nhau, chẳng ai nói gì, trong mắt của một người tràn đầy sự chờ mong và khát vọng, một người thì bình thản.

Không khí rất quái dị.

Lâu sau, đôi mắt Thu Ức Mộng mới dần dần trở nên ảm đạm, cười khổ, xoay người, dẫn đoàn người ngựa của Thu Vũ Đường trở về Trung Đô.

Cho đến cuối cùng, nàng cũng không nghe thấy Dương Khai nói một câu giữ lại nào.

Nếu Dương Khai giữ nàng lại, nàng tình nguyện bất chấp triệu hồi của Thu gia, ở lại nơi này.

Dương Khai nhìn nàng rời đi.

Hai người đều biết, Thu Ức Mộng sẽ không quay lại nữa.

Trước mặt bỗng nhiên có ba người đi tới, đi đầu là người bước chân trầm ổn, hai mắt như điện, bên người dẫn theo hai cao thủ đỉnh cao Thần Du cảnh, khí tức nội liễm, không giận tự uy.

Đây mới là thái độ của người quyền cao chức trọng thật sự phải có.

Bước chân của Thu Ức Mộng khựng lại, ngạc nhiên nhìn người đằng trước, khom người hành lễ:
- Hoắc bá phụ!

Hoắc gia gia chủ cũng dừng lại, nhìn Thu Ức Mộng, nhẹ gật đầu:
- Đại điệt nữ muốn về Trung Đô?

- Vâng.
Thu Ức Mộng nhẹ gật đầu, mỉm cười.

- Về thì tốt, về sớm một chút, cha ngươi đang chờ đấy.

Nói xong, dẫn hai cao thủ của Hoắc gia đi nhanh về phía phủ của Dương Khai.

Thu Ức Mộng quay đầu lại, trên mặt lộ vẻ kinh sợ.

Nàng không ngờ, không chỉ có mình bị Thu gia triệu hồi, ngay cả Hoắc Tinh Thần cũng bị đem đi sao.

Hoắc Chính xuất hiện ở đây, rõ ràng là để bắt tên quần là áo lượt Hoắc Tinh Thần. Hoắc Chính không xuất mã, Hoắc gia không ai có thể làm gì được Hoắc Tinh Thần, cho nên hắn phải đích thân đến đây.

Bên ngoài phủ, Dương Khai lạnh nhạt nhìn người đang đi tới, cũng như Thu Ức Mộng, đến chào hỏi Hoắc Chính.
Hoắc Chính nhẹ gật đầu, nhìn Dương Khai bằng ánh mắt phức tạp.

- Nếu tìm Hoắc công tử, hắn đang ở trong phủ.
Dương Khai bình tĩnh nói.

- Ừ, ta tự đi.
Hoắc Chính gật đầu, không nhiều lời, dẫn hai vị cao thủ trong tộc bước vào trong phủ Dương Khai.

Một lát sau, Dương Khai liền nghe thấy tiếng gào rú của Hoắc Tinh Thần, rất nhanh, Hoắc Chính đã xuất hiện, Hoắc đại công tử sói già của Trung Đô đang bị hai vị cao thủ cảnh Thần Du tầng chín kẹp ở dưới nách, không thể phản kháng.

- Lão già này, thả ta xuống.
Hoắc Tinh Thần giãy giụa cũng không có tác dụng, cao thủ kia không để ý đến hắn.

- Đắc tội với lão tử, mi chết chắc, mi tin lão tử đem mi ra băm cho chó ăn không?
Hoắc Tinh Thần liên tục chửi bới.

- Ngươi tính cái gì? Trước mặt lão tử dám xưng lão tử!
Hoắc Chính âm trầm nhìn đứa con trai.


Hoắc Tinh Thần lập tức im bặt, cười mỉa nói:
- Cha, con không phải nói cha đâu. Nhưng cha rốt cuộc muốn làm gì vậy, trước mặt mọi người, mất mặt quá.

- Ngươi câm miệng cho ta, theo ta về Trung Đô!

- Tại sao?
Hoắc Tinh Thần mù mịt hỏi.

- Bảo ngươi câm miệng thì ngươi câm miệng, lải nhải lắm, cẩn thận lão tử quạt vỡ miệng ngươi.

- Chaaaa…… chúng ta bình tĩnh nói chuyện, quân tử động khẩu không động thủ… Được rồi, được rồi, con về Trung Đô với cha, nhưng cha phải để con nói lời từ biệt với Khai thiếu đã, mọi người hoạn nạn có nhau lâu như vậy, con với Dương Khai ít nhiều cũng có tình cảm.

Hoắc Chính dừng bước, nhíu mày nhìn hắn, lại nhìn Dương Khai, lúc này mới nhẹ nhàng gật đầu.

Cao thủ Hoắc gia lập tức buông lỏng cho Hoắc Tinh Thần.

- Ta qua bên kia chờ ngươi.
Hoắc Chính nhỏ giọng căn dặn.

- Biết rồi.
Hoắc Tinh Thần gật đầu.

Đợi ba người Hoắc gia đi rồi, Hoắc Tinh Thần mới cười ha hả, quay đầu nhìn Dương Khai, nói:
- Hình như… đã xảy ra chuyện gì à.

Hắn thấy Thu Ức Mộng cũng đang ở bên kia, dáng vẻ chuẩn bị rời đi, không khỏi trong lòng chợt động, kết hợp với việc cha mình đích thân tới bắt về, Hoắc Tinh Thần cũng ý thức được sự việc bất thường.

- Không tiện nói?
Hoắc Tinh Thần nhún vai
- Bỏ đi, coi như ta chưa hỏi, dù sao cha ta cũng đến rồi, ta không thể ở lại nữa, biết quá nhiều đối với ngươi cũng không phải điều tốt.

Sắc mặt bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, Hoắc Tinh Thần thấp giọng nói:
- Khai thiếu, ngươi muốn là người làm chuyện đại sự, ta không mong ngươi sớm chết yểu. Lần này ta không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng tuyệt đối là cửa ải khó khăn, ngươi cố gắng vượt qua, đừng quan tâm người khác nhìn ngươi thế nào, ta kiên quyết ủng hộ ngươi, nếu ngươi chết sớm hơn ta, he he… Ta sẽ đào xác ngươi lên, mỗi ngày đánh mấy trăm roi… đời này của Hoắc Tinh Thần ta trước giờ chưa từng coi trọng ai, ngươi đừng chà đạp thành ý của ta.

Dương Khai nhếch miệng cười, rồi cười rộ lên:
- Đi đi, không tiễn!

- Cáo từ!
Hoắc Tinh Thần cười ha hả, cất bước đi.

Hai công tử tiểu thư của siêu cấp thế gia, cùng lúc rời khỏi phủ Dương Khai, trong đó có một người là cánh tay trái đắc lực cho Dương Khai.

Ngoài phủ đệ, mấy vị quân nhân nghe tiếng mà đến đều vẻ mặt kinh ngạc, hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Biến cố tới nhanh như vậy, như cuồng phong bão táp, không cho chút thời gian chuẩn bị.

Đến khi Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đi khuất rồi, mọi người vẫn chưa lấy lại được tinh thần.

Mãi lúc sau, mới mồm năm miệng mười hỏi Dương Khai.

- Đừng làm ồn!
Hàn Tiểu Thất của Vạn Hoa Cung đã đứng dậy
- Các ngươi ầm ĩ như vậy, Dương Khai trả lời thế nào?

Mọi người lập từng im bặt, đôi mắt trông đợi hướng về Dương Khai, hy vọng hắn cho đáp án.

- Vào trong rồi nói.
Dương Khai hít nhẹ một hơi, xoay người đi vào trong phủ.

Mọi người cũng vội vàng đuổi theo.

Chương 540: Lại có biến cố

Vẫn là Thiên Điện của vừa nãy, Dương Khai ngồi ở vị trí chủ vị, yên lặng chờ đợi, người đại diện của tất cả các thế lực hay quân nhân trong phủ đệ không ngừng tới.

Sau một hồi, tất cả đã đến đông đủ.

Hàn Tiểu Thất thông báo với Dương Khai một tiếng, rồi tự mình tìm một chỗ ngồi xuống.

Dương Khai lúc này mới lấy lại tinh thần, giật mình thoát khỏi trầm tư, nhìn mọi người.

Đảo mắt qua một lượt, lần lượt khắc sâu từng gương mặt quen thuộc vào trong mắt.

Đổng gia Đổng Khinh Hàn, Phạm Hồng và Lạc Tiểu Mạn Tử Vi Cốc, Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ của Ánh Nguyệt môn, Tả Phương của Vấn Tâm cung, Trữ Cảnh Sơn của Phi Vũ Các, bốn thiếu nữ khí chất khác nhau của Vạn Hoa cung, năm tiền bối của gia tộc Đoan Mộc, Hồ Kiều Nhi Hồ Mị Nhi của Huyết Chiến bang, Phương Tử Kỳ của Phong Vũ lâu, Lãnh San và Thẩm Dịch của Quỷ Vương Cốc, Liễu Phi Sinh của Thiên Nguyên Thành…

Mười một trợ lực, mười một thế lực. Ngoại trừ Lăng Tiêu Các, tất cả các thế lực đều tới rồi.

Không chỉ thế, Tần Trạch của Dược Vương Cốc, Ngũ Nham và Đào Dương của Bảo Khí tông cũng đến, nhóm Huyết tùy tùng cũng tập trung tại đây.

Đội ngũ hùng mạnh chưa từng có.

Nhưng chính vì Dương Khai triệu tập tất cả mọi người ở đây, mới khiến mọi người ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, hắn trước đây dù triệu tập người, cũng không gọi người của Dược Vương Cốc và Bảo Khí tông đến.

Không khỏi cảm thấy có chút không ổn, yên lặng chờ Dương Khai nói.

- Dương sư đệ, có gì thì nói nhanh lên, ta đang chờ luyện đan đấy.
Tần Trạch không nhịn được lên tiếng, thời gian này học luyện đan với Hạ Ngưng Thường trong phủ, thuật luyện đan của mấy người Dược Vương Cốc đều có tiến triển, Tần Trạch gần như cả ngày ở trong phòng không ra ngoài, hận không thể cả đời ở lại đây, không muốn quay về Dược Vương cốc nữa.

So với Dược Vương cốc, đây mới là nơi thánh địa luyện đan trong lòng.

Dương Khai đứng lên, khẽ mỉm cười, mở miệng nói:
- Tình hình vừa nãy không ít người đã thấy rồi, chắc hẳn rất thắc mắc tại sao Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần lại rời đi.

Mọi người đồng loạt gật đầu.

Dương Khai nói:
- Nguyên nhân ta không tiện nói ra, nhưng ta có thể nói cho các ngươi biết một điều…

Mọi người lập tức nín thở.

- Quý phủ có phiền phức, hơn nữa là rất phiền.
Dương Khai trầm giọng nói, sắc mặt cũng rất nghiêm túc.

Mọi người hơi sửng sốt, bỗng nhiên cười vang.

Đổng Bàn Tử nói:
- Từ khi đến phủ ngươi, chưa có phút nào thanh thản, có lần nào không phải là chuyện phiền phức chứ?

- Đúng vậy đúng vậy.
Tả Phương cũng gật đầu liên tục
- Cho dù phiền toái hơn nữa, mọi người đồng tâm hiệp lực, cũng chống đỡ được, nói xem, lần này lại là phiền phức gì.

Vẻ mặt mọi người đều thoải mái, cũng không có vẻ khẩn trương, rõ ràng không ý thức được tính nghiêm trong của vấn đề.

- Phiền phức có thể nguy hiểm đến tính mạng của các vị, thậm chí cả gia tộc và tông môn của các vị.
Dương Khai nhìn quét qua mọi người một lượt
- Như vậy các người còn cười được sao?

Huyên náo đột nhiên dừng lại, mọi người nhìn Dương Khai khiếp sợ không hiểu chuyện gì, vẻ mặt không thể tin.

- Ta không dọa đâu, hoặc có lẽ tình hình không nguy cấp như ta nói, những cũng không nhẹ hơn là bao.

- Không đến mức đó chứ?
Trữ Cảnh Sơn liên tục lắc đầu
- Tại sao có thể như vậy? Bọn ta cũng đâu có làm gì, chỉ tới đây trợ giúp, giúp ngươi tham Đoạt đích chi chiến, làm sao có thể nguy hiểm đến tính mạng của bọn ta thậm chí là sự hưng suy của tông môn?

- Chính vì các ngươi đang giúp ta,
Dương Khai áy náy nhìn mọi người
- Vấn đề xuất phát từ bản thân ta.

Hàn Tiểu Thất bỗng nhiên xen vào:
- Có liên quan đến việc ngươi tăng lên cảnh Thần Du thời gian trước?

Tất cả mọi người không khỏi biến sắc, rồi đột nhiên nhớ tới uy năng tà ác kinh khủng kia, còn cả cảnh tượng tám vị trên cảnh Thần Du cùng xuất động.

Cho tới lúc này, bọn họ vẫn thấy sợ như cũ.

- Không phải là tất cả nguyên nhân, nhưng ít nhất có chút quan hệ.
Dương Khai gật đầu, lời nói khiến người ta giật mình
- Rất có khả năng vì nguyên nhân này, ta sẽ trở thành kẻ thù của bát đại gia tộc.

Tất cả ồ lên, chấn động không ngừng.

Kẻ thù của bát đại gia tộc, đây là điều mọi người không dám nghĩ đến.

Thế lực thiên hạ tham gia cuộc chiến đoạt đích, chính là vì muốn tạo quan hệ tốt với bát đại gia tộc, quy tụ về phủ Dương Khai cho dù không phải vì mục đích này, cũng không hề muốn có một ngày đối đầu với bát đại gia tộc.

Thế chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.
Mọi đôi mắt trở nên run rẩy, kinh ngạc nhìn Dương Khai, như là muốn nhìn ra nét nói đùa từ gương mặt hắn.

Đáng tiếc làm họ thất vọng rồi, Dương Khai đang nghiêm túc vô cùng.

- Cho nên Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần bị đưa đi.
Dương Khai hít nhẹ một hơi,
- Hôm này triệu tập các ngươi, không vì điều gì khác, ta chỉ muốn nói với chư vị, trong thời gian này đa tạ chư vị ra tay tương trợ, sau này chúng ta có duyên sẽ gặp lại.

- Dương Khai ngươi có ý gì?
Hồ Kiều Nhi bỗng nhiên đứng dậy, gương mặt giận dữ
- Ngươi là muốn đuổi chúng ta đi?

Dương Khai gật đầu, trầm giọng nói:
- Đúng, tiếp tục ở lại đây, không có lơi với các ngươi!

- Tên khốn kiếp này!
Hồ Kiều Nhi cắn răng căm tức nhìn hắn, giọng mỉa mai cười nói:
- Ngươi muốn biến ta thành người thế nào? Bảo đến thì đến, bảo đi thì đi? Là ngươi muốn tỷ muội ta vào phủ, bây giờ lại muốn đuổi chúng ta đi, ta dựa vào cái gì phải nghe theo ngươi?

- Tỷ tỷ…
Hồ Mị Nhi lo lắng, khẩn trương kéo tỷ tỷ
- Dương Khai là có ý tốt.

- Ta không phải kẻ mù…
Hồ Kiều Nhi nói thầm một tiếng, trừng mắt nhìn Dương Khai oán hận
- Nhưng ta không chịu được cái kiểu độc đoán chuyên quyền đó.

Dương Khai không ngừng cười khổ.

- Ta đang làm gì đây.
Tần Trạch khinh thường bĩu môi
- Hóa ra chỉ là chuyện này… Dương sư đệ, không còn chuyện gì nữa ta đi trước. Bát đại gia tộc là cái khỉ gì, bọn họ muốn làm hại người của Dược Vương Cốc ta? Dựa vào mấy lá gan của bọn họ bọn họ cũng không dám.

Nói rồi, hiên ngang rời đi, không hề coi bát đại gia trong mắt.

Mọi người không nhịn được cười.

Tần Trạch quả thực có tư cách nói như vậy, Dược Vương Cốc mặc dù chỉ là tông môn bậc hai, nhưng vì tính đặc thù, bát đại gia quả thực sẽ không động thủ với người của bọn họ.

- Dương Khai, tình huống đã nghiêm trọng tới mức nào rồi?
Hàn Tiểu Thất bình tĩnh hỏi.

Dương Khai lắc đầu:
- Không nói rõ được, ta sẽ trở thành kẻ thù với bát đại gia tộc, vì một vài nguyên nhân, người của bát đại gia muốn ta khuất phục, ta không chịu, cho nên có mâu thuẫn, nhưng chuyện này thực sự không nói được, cho nên mọi người nên sớm rời khỏi đây, đừng vì ta mà bị liên lụy.
Dừng một chút, lại nói:
- Bao gồm của chư vị của Huyết Thị Đường, cũng nên như vậy.

Bọn người Đồ Phong biến sắc, thoáng nhìn nhau, đều cười rộ lên.

Đường Vũ Tiên nói:
- Tiểu công tử, nếu nói lời bất kính, người đừng nhìn không ra người đấy. Đám người bọn ta đã theo người rồi, là cùng sinh cùng tử, tuyệt không lui bước, tiểu công tử có phải đã quên rồi, Huyết tùy tùng là đại danh trung thành đấy!- Chết, cũng không rời.
Ảnh Cửu lạnh lùng nói.

- Thề chết theo tiểu công tử!
Mọi người đều hô lên.

- Đã như vậy, thì ta cũng không khuyên các người nữa, nói nhiều hơn, thì đúng là làm nhục các ngươi.
Dương Khai gật đầu nặng nề.

- Các tiền bối của Huyết Thị Đường không đi, ta đương nhiên cũng không đi.
Đổng Khinh Hàn cười lạnh:
- Ngươi là biểu đệ của ta, nào có biểu ca nào lại mặc kệ tiểu đệ của mình không quan tâm?

- Dương Khai, ngươi đối với chúng ta có ân, lúc ngươi khó khăn, chúng ta không thể rời đi được.
Hàn Tiểu Thất nhìn Dương Khai có chút không nỡ, nàng biết Dương Khai quyết định và đề nghị như vậy khổ sở biết bao.

- Có ân báo ân, có oán báo oán, Vấn Tâm Cung ta cũng sẽ không đi.
Tả Phương trầm giọng nói.

Không nói ngày trước ở nơi đất khách Dương Khai đã cứu một mạng, thời gian trước, Hạ Ngưng Thường còn vì sư huynh của Tả Phương Lệ Tâm Viễn từng luyện chế một quả bổ thiên đan, đã cứu chữa đan điền bị tổn hại của hắn.

Tả Phương đối với Dương Khai cảm động đến rơi nước mắt, nào có thể rời khỏi đây?

- Đã tới quý phủ, thực lực tăng lên rất nhanh, mỗi ngày bao nhiêu đan dược, bảo bối cũng vô cùng, làm sao ta nỡ bỏ đi.
Phương Tử Kỳ cười đen tối nói.

- Không có tiển đồ.
Hồ Kiều Nhi nhìn hắn khinh miệt.

- Ta nói thật.
Phương Tử Kỳ nhún vai.

- Dương Khai, chỉ cần ngươi không đuổi chúng ta, chúng ta đều không đi.

Đám võ giả trong phủ, ai ai cũng hưởng ứng, rướn cổ hét lớn.

Dương Khai mỉm cười, nhìn mọi người, hắn có thể cảm nhận được, những lời này đều phát ra từ đáy lòng, không một chút giả dối.

Chỉ là, bọn họ có thể còn ôm một chút hy vọng, mà không thực sự ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Nhưng nói đến thế, Dương Khai cũng không tiện nói thêm nữa, cũng không thể đuổi hết người ở đây đi, vậy thì quá lạnh lùng.

Chỉ đành nói:
- Đa tạ ý tốt của chư vị, nhưng những gì ta nói ở đây hôm nay, ta sẽ không ngăn cản tiền đồ và quyết định của các vị, đợi đến khi chư vị cảm thấy không thể ở lại nữa, có thể đi bất cứ lúc nào, Dương Khai ta tuyệt đối không nói nửa lời.

- Được rồi, đừng nói nữa, nói nữa tổn hại tình cảm.
Đổng Khinh Hàn đứng ra cái xoa dịu, không khí lập tức hài hòa trở lại.

Mọi người lúc này mới mồm năm miệng mười thăm dò Dương Khai, chuyện liên quan đến lợi ich của mọi người, Dương Khai cũng không nên giấu giếm, nói ra ý của đám người Dương Trấn, riêng Vạn Dược linh dịch thì không nhắc đến mọt chữ.

Sau khi nghe xong, mọi người đều nhíu mày, giờ mới hiểu, tình cảnh của Dương Khai khó khăn biết bao.

Bởi vì tu luyện tà công, thu nhận và giúp đỡ đệ tử tà công, có nguồn gốc giống tà chủ, vì bát đại gia ngờ vực vô căn cứ, tình hình qủa thực không mấy lạc quan.

Cuộc chiến đoạt đích, lại có biến cố.

Vốn dĩ trợ lực trong phủ Dương Khai, Thu Ức Mộng bị triệu hồi về Trung Đô, Hoắc Tinh Thần bị đích thân gia chủ Hoắc gia tới bắt về gia tộc giam cầm.

Mà trước đó, Hướng Thiên Tiếu của Hướng gia đã rời khỏi phủ Dương Khai.

Cùng lúc đó, bên Chiến Thành nổi lên chuyện Dương Khai cấu kết với yêu tà.

Trong phủ hội tụ dư nghiệt của Lăng Tiêu Các, đệ tử của tà tông Quỷ Vương Cốc, bản thân tu luyện tà công, suýt nữa tẩu hỏa nhập ma, lúc thăng tiến lên cảnh Thần Du thì đại náo Chiến Thành, chống lại tám vị trên cảnh Thần Du, tàn nhẫn đánh chết hai người thừa kế của nhất đẳng thế gia, hơn nữa lại có xuất thân giống tà chủ.

Đủ loại tin tức truyền ra, làm cho người ta không khỏi miên man bất định.

Bỗng nhiên tất cả mọi người cảm thấy, Dương Khai này thực sự có vấn đề.

Cũng có tin đồn, Dương gia định hủy bỏ tư cách của Dương Khai tham gia Đoạt đích chi chiến và tranh đoạt vì trí thừa kế gia chủ.

Toàn Chiến Thành, lập tức bão táp trở nên kì lạ.

Mà quá trình diễn ra Đoạt đích chi chiến, cũng biến đổi bất ngờ, khó bề phân biệt.

Dương Khai hai lần nằm ở vị trí và trình độ dẫn đầu tuyệt đối, nhưng mỗi lần đều có đủ loại nguyên nhân, không cách nào đánh tiếng trống cổ vũ tinh thần thắng lợi cuối cùng, không khỏi khiến người ta trong tiếc hận lại có chút vui sướng trong hiểm họa.

May mắn không giúp hắn giành được thắng lợi, nếu không ngày sau một đám ma đồ do Dương Khai cầm đầu, thì còn ra thể thống gì?

Chương 541: Ngươi thật đáng khinh

Dư luận như sóng triều dâng cao. Trước sau mới chưa đầy nửa ngày, những tin tức này đã lan khắp Chiến Thành và Trung Đô. Tất cả mọi người đều bàn tán xôn xao, những người vốn xem trọng và kỳ vọng Dương Khai, cũng thay đổi thái độ trong thoáng chốc.

Hai người bị ép phải rời đi là Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần, cũng trở thành nhân vật chính cho dư luận. Thiên hạ đồn rằng, chính vì nhìn rõ bản chất tà ác của Dương Khai, và đã khuyên răn hết lời nhưng vô hiệu, nên vị công tử, tiểu thư này mới quay lưng với hắn.

Nếu không phải vậy, thì họ sẽ không bao giờ rời khỏi phủ Dương Khai.

Tin tức truyền ra, cả thành huyên náo, mọi người cảm thấy bất mãn thay cho công sức mà Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đã bỏ ra trong một thời gian dài đến vậy, lại còn căm ghét tột cùng cách làm và thái độ của Dương Khai.

Phủ Dương Uy.

Từ sau khi Dương Khai thăng lên Thần Du Cảnh, phủ Dương Uy càng im hơi lặng tiếng. Võ giả của tất cả các thế lực đều đang dồn sức vào tu luyện, hoàn toàn không để tâm đến đoạt đích chiến. Vì đại thiếu gia Dương Uy đã chẳng còn tự tin để giành chiến thắng nữa, thì những võ giả dưới trướng như họ còn có thể làm gì?

Do đó, việc quan trọng hơn vẫn là nâng cao công lực bản thân, đợi đến khi đoạt đích chiến kết thúc sẽ rời khỏi Chiến Thành.

Trong phủ đệ im ắng, không một tiếng động, thình lình, tiếng bước chân dồn dập phá vỡ không gian tĩnh lặng. Tiếng bước chân dần tiến lại gần, nhanh chóng đi đến trước phòng Dương Uy. Người này không hề gõ cửa, mà xông thẳng vào, kêu lên khẩn thiết:
- Đại thiếu gia, đại thiếu gia!

Đang tĩnh tọa, Dương Uy từ từ mở mắt ra. Nhìn vẻ mặt kinh hãi nhưng lại hưng phấn tột độ của Mạnh Thiện Y, y nhướn mày, trầm giọng nói:
- Thiện Y, đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, gặp chuyện gì thì cũng đừng hấp tấp nữa. Ngươi chẳng chịu sửa gì hết.

Vừa nói, y vừa lắc đầu chậm rãi, vẻ mặt chán chường.

- Đại thiếu gia, chuyện lần này thì khác.
Mạnh Thiện Y ửng hồng cả mặt, như gặp chuyện đại hỉ. Nhưng nhìn kỹ lại, thì thấy giữa hai hàng lông mày y có đôi nét u sầu, phức tạp.

- Rốt cuộc là chuyện gì?
Mấy ngày nay, Dương Uy liên tục bế quan, không để tai đến chuyện bên ngoài, cũng tuyệt nhiên không biết gì về dư luận trong thành.

Mạnh Thiện Y nói:
- Có lẽ Dương Khai sắp bị loại rồi.

Dương Uy biến sắc, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi nghe tin đồn nhảm này ở đâu vậy?

- Không phải tin đồn nhảm.
Mạnh Thiện Y lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc, kể sơ lược chuyện vừa xảy ra trong thành một ngày qua.

Dương Uy nghe xong, thần sắc cũng quái dị hẳn.

Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần rời khỏi phủ Dương Khai, điều này vượt khỏi dự liệu của y.

Mà dư luận Chiến Thành cũng rất quyết liệt, rõ ràng là có kẻ đứng sau lưng giật dây, đổ thêm dầu vào lửa. Kẻ này rốt cuộc là ai, chẳng cần phải đoán nữa, ngoài người của Bát đại gia ra, thì chẳng còn ai có khả năng chi phối dư luận như vậy.

Y không ngờ, tên cửu đệ bản lĩnh thông thiên đó của mình lại khiến Bát đại gia phải xem trọng đến vậy.

Mơ hồ, y cứ cảm thấy có điều gì đấy bất hợp lý...

Cho dù lão cửu có nguy cơ trở thành Tà chủ, với địa vị của Bát đại gia, họ cũng không thể nào lại làm khó một vãn bối một cách ầm ĩ đến vậy. Rốt cuộc là tại sao? Nội tình nào ẩn chứa trong đó?

Hơn nữa, họ còn chi phối luồng sóng dư luận để khiến lão cửu rơi vào tình thế bị động trên lập trường đại nghĩa trước, rồi tiếp theo đó...

Dương Uy như nghĩ đến chuyện gì đó rất ghê gớm, không kìm được vẻ mặt hãi hùng.

- Đại thiếu gia, còn một việc nữa cần phải nói với ngài.
Mạnh Thiện Y nhíu mày, nói lắp bắp.

- Việc gì?

- Mạnh gia truyền tin đến, bảo chúng ta phối hợp với nhị công tử... đánh bại Dương Khai.
Lúc Mạnh Thiện Y nói ra câu này, sắc mặt chua chát tột cùng.

- Mạnh gia truyền tin?
Dương Uy nhướn mày lên.
- Còn Dương gia ta?

- Sứ giả nói... về việc này, Dương gia sẽ không nhúng tay vào, chúng ta cứ yên tâm vững dạ mà làm.

Y cũng nhận được truyền tin khi đang bế quan, vội vàng dò la trong Chiến Thành một vòng rồi mới chạy đến báo cho Dương Uy khi đã nắm rõ sự tình.

- Phối hợp với lão nhị... Ha ha.
Dương Uy tự nhiên bật cười.
- Dù cho người hai phủ hợp lại, e cũng chẳng phải đối thủ của lão cửu đâu. Liệu có phải vẫn còn kế hoạch khác không?

Mạnh Thiện Y cười gượng gạo:
- Đại thiếu gia thật tinh tường... Sứ giả nói, chúng ta không phải lo nghĩ, chỉ cần lộ diện, tỏ chút thái độ là được. Những việc khác, phủ nhị thiếu gia sẽ xử lý thỏa đáng...

Dương Uy bắt đầu trầm mặc, ánh mắt toát sự tinh quái.

- Đại thiếu gia...
Mạnh Thiện Y mấp máy miệng.
- Lần này tuy là tin do Mạnh gia truyền, nhưng có vẻ Dương gia ngài cũng đã ngầm đồng ý rồi.Dương Uy khẽ gật đầu. Nếu không có sự đồng ý của Dương gia, Mạnh gia đời nào làm vậy? Họ cũng chẳng có gan để làm vậy.

- Kể từ sau hôm đó, nhị thiếu gia không còn chút ý chí chiến đấu. Quân lực trong phủ cũng giảm hẳn, căn bản không thể làm đối thủ của tiểu công tử.
Mạnh Thiện Y thắc mắc.
- Nhưng nghe khẩu khí của sứ giả thì hiện giờ, nhị thiếu gia hoàn toàn tin chắc sẽ hạ bệ Dương Khai... Sao ngài ấy lại tự tin đến thế?

- Có chi viện, chi viện từ Bát đại gia!
Chỉ một câu của Dương Uy đã nói rõ thiên cơ.

Mạnh Thiện Y kinh hãi. Dương Uy đã nói ra suy đoán trong đầu y, sắc mặt y lập tức đầy chua xót:
- Đại thiếu gia... Họ làm vậy, có phải là đã quyết định nhị thiếu gia sẽ trở thành người thừa kế không?

Không chi viện cho phủ đại thiếu gia, mà lại là phủ Dương Chiếu, điều này đã làm sáng tỏ vấn đề.

Rõ ràng là Dương gia hy vọng Dương Chiếu có thể kế thừa vị trí gia chủ, nên mới cử chi viện tới chỗ y, để y đánh bại Dương Khai, đoạt lấy chiến thắng đoạt đích chiến.

Dương Uy mỉm cười, khẽ gật đầu:
- Khoan nói chuyện lão cửu. Theo tình hình hiện tại mà thấy thì quả thật Dương gia có ý này.

- Đại thiếu gia không buồn sao?
Mạnh Thiện Y liền tỏ ra bất mãn.

Đoạt đích chiến kéo dài tới tận giờ, ngoài cục diện, người thắng là Dương Khai, còn kẻ thảm hại nhất chẳng ai ngoài Dương Chiếu. Bị đả kích đến mức mất hết ý chí chiến đấu, người như vậy sao thích hợp để kế thừa gia chủ Dương gia?

Nếu so sánh về tâm tính, thì chắc chắn Dương Uy càng thích hợp hơn.

Dựa vào đâu lại chi viện cho phủ Dương Chiếu?

Dương Uy lắc đầu cười:
- Sao ta lại phải buồn. Kỳ thực nếu phải nói ra, thì ta không hề muốn làm chủ Dương gia. Ta cảm thấy, lão cửu cũng vậy.

- Sao lại thế...
Mạnh Thiện Y sững sờ. Dương Khai có thể nói đã áp đảo trong đoạt đích chiến, khí độ như thề phải giành lấy chiến thắng cho bằng được.

- Ta và lão cửu đều hy vọng có thể bước đến đỉnh cao võ đạo. Những ai không có truy cầu lớn lao về thân phận hay địa vị, thì thường sẽ không muốn làm gia chủ gì hết. Gia chủ Dương gia, nhìn thì oai phong lẫm liệt, nhưng thực chất vướng bận trăm công ngàn việc. Đến nước đường đó rồi, còn đâu thời gian tu luyện? Theo ta biết, lý do lớn nhất lão cửu tham gia đoạt đích chiến, là để chính danh cho tông môn Lăng Tiêu Các của hắn. Hình như hắn đã thương lượng với gia chủ rồi, chỉ cần giành chiến thắng, Lăng Tiêu Các sẽ được gạt bỏ ô danh Tà tông, hồi phục danh dự như cũ.

- Chỉ vì mục đích này ư?
Mạnh Thiện Y há hốc mồm, không hiểu nổi, trên đời này lại có người không hứng thú gì với quyền lực.

- Chỉ vì mục đích này thôi.
Dương Uy gật đầu.
- Ta tham gia đoạt đích chiến, là vì gia quy, đồng thời cũng để mài giũa bản thân. Với ta, vị trí gia chủ không hề quan trọng.

Mạnh Thiện Y im thin thít.

- Từ đó suy ra, gia tộc chọn nâng đỡ lão nhị, cũng là một việc làm sáng suốt. Lão nhị tuy tâm tính thất thường, nhưng so ra, hắn lại thích hợp để theo đuổi quyền lực, thích hợp để ngồi vào vị trí gia chủ hơn.Dương Uy mỉm cười, không một chút lưu tâm.

- Ngươi thất vọng, cảm hấy mọi cố gắng từ trước đến nay của ngươi đều không được đền đáp đúng không?
Dương Uy liếc nhìn Mạnh Thiện Y đang trầm mặc.

Mạnh Thiện Y nhẹ nhàng lắc đầu:
- Được nghe đại thiếu gia giãi bày tâm sự, đã là vinh hạnh của ta rồi. Đại thiếu gia đã không muốn làm gia chủ, thì Thiện Y cũng phải thay đổi suy nghĩ của mình thôi.

Dừng một chút, y hỏi:
- Vậy chúng ta có cần phối hợp với nhị công tử không?

Dương Uy cười bảo:
- Mạnh gia đã truyền tin, Bát đại gia đã liên thủ, chuyện được Dương gia ngầm đồng ý, ta có thể cự tuyệt không? Cứ ra mặt thôi, ngươi đi là được rồi. Chuyện từ nay về sau, đã không còn là chuyện của đoạt đích chiến nữa.

Có thể nói, ngay từ giây phút Dương Khai thăng lên Thần Du Cảnh, đoạt đích chiến có lẽ đã hạ màn rồi.

Tiếp theo sau, chỉ là âm mưu thủ đoạn bí mật của Bát đại gia trên nền vũ đài đoạt đích chiến thôi.

- Ta biết rồi.
Mạnh Thiện Y khẽ gật đầu, quay người rời đi, chuẩn bị đến phủ Dương Chiếu.

Đợi Mạnh Thiện Y đi khỏi, thần sắc Dương Uy mới nghiêm túc trở lại. Y nghĩ mãi cũng không hiểu được, rốt cuộc vì sao mà lão cửu lại bị đẩy đến bước đường này.

Một cảm giác xót xa bất giác nảy sinh trong y.

Cùng lúc đó, phủ Dương Chiếu.

Hết toán cao thủ này đến toán cao thủ khác nhanh chóng tập hợp lại. Những người này đều chưa bao giờ lộ diện trong đoạt đích chiến, thì hôm nay lại nhất tề chạy đến đây như thể đã bàn bạc ổn thỏa.

Võ giả của các thế lực vốn đang ngụ tại phủ Dương Chiếu nhìn những kẻ này, đều phải há hốc mồm.

Họ phát hiện, trong số những kẻ này, có rất nhiều tên là cao thủ Thần Du Cảnh cửu tầng, Thần Du Cảnh thất, bát tầng đầy rẫy.

Tổng cộng có bảy toán người, thế trận hùng hồn.

Ai có mắt nhìn thì chỉ nghía qua đã biết, bảy toán quân này rốt cuộc xuất thân từ đâu.

Những kẻ này đều là người của Bát đại gia Trung Đô, ngoài Dương gia không phái người đến, thì Thất đại gia còn lại đều có người tề tựu.

Trong bảy toán người, có một nam, một nữ liếc nhìn nhau, và đều nhìn ra nét bất lực và đau khổ trong mắt đối phương.

Một lát sau, gã nam tử đó từ từ đi đến cạnh cô nương kia, gật đầu với nàng.

Hai người tìm một góc yên lặng, nhìn cảnh tượng cao thủ tề tựu mà vẻ mặt đầy buông xuôi.

Hai người này, một người là Hoắc Tinh Thần, còn người kia là Thu Ức Mộng.

Lúc sáng sớm, họ vừa rời khỏi Chiến Thành, đến ban đêm, lại trở về đây.

Chỉ qua một buổi thôi, hai người đã bị ép chuyển từ đồng minh của Dương Khai thành của Dương Chiếu, thân phận thay đổi thật nhanh chóng, thật mỉa mai.

- Cha ngươi ra điều kiện gì cho ngươi vậy?
Hoắc Tinh Thần quay sang nhìn Thu Ức Mộng, nhẹ giọng hỏi.

- Sau này được kế thừa đại nghiệp Thu gia với thân phận nữ nhi!
Thu Ức Mộng khẽ hít một hơi.

- Chúc mừng, đó chẳng phải chuyện ngươi mong muốn còn gì?
Hoắc Tinh Thần cười.

- Phải.
Thu Ức Mộng gỡ tóc vướng bên tai, ánh mắt hoang mang, hỏi lại:
- Ngươi thì sao?

- Lão già bảo, nếu ta không đến, sẽ trục xuất ta khỏi Hoắc gia, từ nay về sau đừng hòng bước nửa bước vào cửa nhà họ Hoắc nữa... Lão chơi thật đấy, bổn thiếu gia ta không đọ lại được.
Hoắc Tinh Thần cười gượng gạo.

- Xem ra chúng ta đều đã thỏa hiệp rồi.

- Đúng vậy.

Hai người liếc nhìn nhau, chợt vẻ mặt đầy nét coi thường, đồng thanh nói:
- Ngươi thật đáng khinh!

Chương 542: Chi viện của Thất đại gia

Chi viện của Thất đại gia, đứng đầu Thu gia là Thu Ức Mộng, Hoắc gia là Hoắc Tinh Thần.

Khang Trảm của Khang gia, Cao Nhượng Phong của Cao gia cũng đã đến.

Thậm chí, đệ nhất công tử Trung Đô, Liễu Khinh Diêu cũng thống lĩnh một toán cao thủ Liễu gia đến đây, y lặng lẽ đứng ở một góc, không nói không rằng với ai.

Nhìn cảnh tượng hùng tráng này, Hoắc Tinh Thần bĩu môi:
- Nực cười.

- Đúng là rất nực cười.
Thu Ức Mộng khẽ gật đầu.
- Thất đại gia chĩa mũi nhọn vào Dương Khai, mà vẫn phái các đệ tử hậu bối thống lĩnh đoàn quân, rõ ràng là muốn mượn vũ đài đoạt đích chiến của Dương gia để che mắt thiên hạ.

Hoắc Tinh Thần nhún vai:
- Âu cũng là chuyện bất khả kháng. Ai biết rõ nội tình, sẽ biết là Thất đại gia muốn đối phó với Dương Khai. Nhưng với thế nhân còn ù ù cạc cạc, thì đoạt đích chiến vẫn chưa kết thúc. Đoạt đích chiến của Dương gia phải được hạ màn một cách hoàn hảo cơ mà, đâu thể để Dương Khai bị loại một cách mơ hồ được. Thế thì còn ra thể thống gì.

Cũng như lão đại Dương Uy, Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đã nhìn rõ thế cục.

Chuyện tiếp theo sau, không thể nói là đoạt đích chiến được nữa, mà là mượn sân khấu của đoạt đích chiến, Thất đại gia tô râu vẽ ria, bắt tay cùng diễn một vở kịch kinh thiên động địa.

Cuộc đối thoại kín kẽ của Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần không giấu nổi ánh mắt của những công tử khác.

Khang Trảm và Cao Nhượng Phong chần chừ hồi lâu, mới bước lại gần Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần.

Hoắc Tinh Thần dửng dưng nhìn hai người họ, khẽ cười:
- Khang thiếu gia, thương thế ra sao rồi?

- Phiền Hoắc huynh quan tâm, thương thế đã không còn đáng ngại nữa. Tiểu công tử hạ thủ có chừng mực, không hại đến gân cốt.
Khang Trảm điềm nhiên gật đầu, không tỏ ra phẫn uất vì bị Dương Khai đả thương.

- Vậy là tốt, vậy là tốt, hì hì.
Hoắc Tinh Thần cười giả lả.

Nhìn ra vẻ xa lánh của y, Cao Nhượng Phong và Khang Trảm cũng chán chường thấy rõ. Cao Nhượng Phong nói:
- Hoắc huynh, tuy ngày trước, ta và Khang huynh đều đối địch với tiểu công tử, nhưng đó cũng là do tình thế ép buộc, chứ hai bọn ta vẫn rất nể phục bản lĩnh và công lực của tiểu công tử. Nếu được, thì vẫn muốn được kết bằng hữu cùng hắn.

- Vậy à.
Hoắc Tinh Thần làm bộ bất ngờ.
- Ta thật chẳng nhìn ra, Cao thiếu gia và Khang thiếu gia lại rộng lượng đến vậy đấy. Dương Khai đối xử với mấy người đến mức vậy, mà mấy người vẫn còn muốn kết bằng hữu với hắn. Ha ha, rốt cuộc là thật lòng, hay giả vờ vậy?

- Hoắc huynh, nếu huynh vẫn cảnh giác với bọn ta, thì ta và Khang huynh thật sự chẳng còn gì để nói nữa.
Cao Nhượng Phong nghiêm mặt.

Hoắc Tinh Thần nhìn chằm chằm vào y, dần dần, gương mặt cười cợt chuyển sang nghiêm túc. Hai người lãnh đạm nhìn nhau.

- Các huynh muốn nói gì?
Từ đầu đến giờ, Thu Ức Mộng vẫn luôn đứng cạnh quan sát, lúc này mới lên tiếng.

Cao Nhượng Phong nhíu mày, trầm giọng:
- Ta và Khang huynh lấy làm nghi ngờ, tại sao Thất đại gia muốn đối phó với tiểu công tử, mà Dương gia lại không có ý kiến gì hết. Hai vị luôn theo sát tiểu công tử, hẳn phải biết nhiều chuyện hơn bọn ta chứ?

- Đúng vậy đó.
Khang Trảm cũng gật đầu.
- Chuyện lần này thật sự quá mơ hồ. Ta còn đang ở nhà dưỡng thương, đã bị cha ta phái đi. Có hỏi, ông cũng không nói. Thu tiểu thư và Hoắc huynh, nếu hai người biết chút gì đó, tiện tiết lộ được thì hãy cho bọn ta biết. Nếu không thì xem như bọn ta chưa hỏi.

Hoắc Tinh Thần lặng thinh, chỉ nhìn Thu Ức Mộng.

Thời gian y ở phủ Dương Khai bằng với Thu Ức Mộng, nhưng y không hề nhúng tay vào chuyện của phủ Dương Khai, ngày thường y cũng ít tiếp xúc với Dương gia. Còn Thu Ức Mộng, thường xuyên bàn bạc riêng với Dương Khai, cũng nắm khá rõ chuyện trong phủ.

Câu hỏi của Cao Nhượng Phong và Khang Trảm cũng chính là điều y muốn hỏi.

Đối mặt với ánh mắt của ba người họ, Thu Ức Mộng nhẹ nhàng lắc đầu:
- Ta cũng không rõ, các huynh hỏi nhầm người rồi.

Cao Nhượng Phong và Khang Trảm không giấu được vẻ thất vọng.

- Có điều, tuy ta không biết nguyên nhân rốt cuộc là gì, nhưng đại khái cũng có thể đoán được.
Thu Ức Mộng lái sang chuyện khác.
- Ồ, xin được lắng tai nghe.
Khang Trảm và Cao Nhượng Phong sáng rực hai mắt.

- Dương Khai trở thành mục tiêu công kích, có lẽ vì hắn đã chọc giận nhiều người, phạm phải điều cấm kỵ mà Bát đại gia không thể chạm đến!
Thần sắc Thu Ức Mộng lãnh đạm, giọng nói nhịp điệu vừa phải:
- Chẳng hạn như những tin tức mà thế nhân đang xôn xao.

Tu luyện tà công, xuất thân cùng một tông môn với Tà chủ, thu nhận đệ tử tà tông, bản thân hắn lại có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma...

Chuyện này, lớn cũng được mà nhỏ cũng được. Hiện giờ có người đang muốn thổi phồng thành chuyện hệ trọng.

- Điều này bọn ta cũng nhìn ra, lý do gia tộc đưa ra để phái bọn ta đến chi viện cũng là chuyện này. Nhưng bọn ta cứ cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy.
Cao Nhượng Phong chau mày, thắc mắc.

- Còn nguyên nhân khác nào không?
Khang Trảm sốt ruột hỏi.

- Nếu không phải vì chuyện này, thì là do Dương Khai có thứ mà Thất đại gia muốn có.
Thu Ức Mộng cười khẩy. Nói xong, ánh mắt nàng cũng sáng rực, con ngươi run rẩy. Nàng chợt ý thức được một số điểm then chốt, bèn nhíu chặt mày trầm tư.

Mấy người kia cũng lập tức như được khai sáng.

Thiên hạ náo nhiệt, là vì lợi ích. Thiên hạ xôn xao, cũng chỉ vì cái lợi.

Nếu đúng như cách giải thích này, thì cũng hợp tình hợp lý.

Nhìn sang thần sắc biến đổi không ngừng của Thu Ức Mộng, bọn họ lập tức hiểu ra, có lẽ Thu Ức Mộng đã biết nguyên nhân rồi. Nhưng nàng không nói gì, Khang Trảm và Cao Nhượng Phong cũng không tiện hỏi tiếp.

Có điều hành động lần này của Bát đại gia, khiến họ có cảm giác mình cứ như một ả kỹ nữ đeo khóa trinh tiết.

Nếu muốn đối phó Dương Khai, với thế lực và sức mạnh của Bát đại gia, cứ làm một cách đường đường chính chính là được, nhưng họ vẫn mượn vũ đài đoạt đích chiến này.

Lúc mấy người họ đang nói chuyện, Liễu Khinh Diêu đang nhắm mắt thư giãn, thoạt nhìn như không hề quan tâm, nhưng ai cũng phát giác ra, có một luồng thần thức thoắt ẩn thoắt hiện bao quanh bốn người họ. Rõ ràng là Liễu Khinh Diêu cũng để ý đến cuộc nói chuyện của họ.

Họ cũng không hề đề phòng y.

Cùng lúc đó, bên trong phủ.

Trong phòng Dương Chiếu, nhị công tử Dương Chiếu ngồi trên giường bất động.
Chỉ mười ngày ngắn ngủi thôi, một Dương Chiếu khí khái hào hùng, chỉ điểm giang sơn ngày trước đã trở nên tiều tụy, trên mặt không còn chút huyết sắc, hốc mắt sâu hoắm, trong hai con ngươi giăng đầy những sợi máu, trông đến mà kinh hãi.

Diệp Tân Nhu vừa đi đi lại lại trước mặt Dương Chiếu, vừa trình bày tường tận tình thế trước mắt.

Dần dần, gương mặt như vô thần của Dương Chiếu đã ửng lên chút sắc thái, hai con ngươi đỏ ngầu cũng từ từ “sống” lại.

- Nhị công tử, hiện giờ Thất đại gia đã phái người đến, mỗi một nhà đều phái ít nhất hai mươi vị cao thủ trên Thần Du Cảnh lục tầng, trong đó còn có cả Thần Du Cảnh đỉnh phong. Ý của Thất đại gia là mong ngài đứng ra chỉ huy, đánh bại Dương Khai, giành thắng lợi cuộc chiến với tốc độ nhanh nhất.

- Sao Thất đại gia lại phái nhiều người can dự cuộc chiến đến vậy?
Dương Chiếu trầm giọng hỏi.

Lâu lắm rồi mới mở miệng nói chuyện, giọng Dương Chiếu giờ khản đặc và yếu ớt, như người bệnh đang hấp hối, gần đất xa trời.

Diệp Tân Nhu cười khanh khách.
- Lúc nãy cũng đã nói với ngài rồi mà. Dương Khai là kẻ nguy hiểm, rất có thể sẽ trở thành Tà chủ. Dương gia không cho phép người như vậy kế thừa gia chủ. Thất đại gia cũng ở Trung Đô như Dương gia, đồng sinh cộng tử, dĩ nhiên không thể buông tay bỏ qua. Hiện giờ, họ đã tề tựu cả trong phủ, chỉ đợi ngài phát lệnh thôi. Nhị công tử, chức gia chủ Dương gia đang vẫy tay với ngài đó.

- Thật sự chỉ vì lý do này ư?
Ánh mắt Dương Chiếu đầy lạnh lẽo, đóng cứng vào cô nương dịu dàng trước mặt.

- Còn có thể vì lý do nào nữa?
Diệp Tân Nhu sửng sốt.

Nàng lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, tiến đến ôm lấy một cánh tay của Dương Chiếu, nũng nịu nói:
- Nhị công tử, đừng ngồi ngây ra đây nữa. Chúng ta ăn mặc chỉnh tề rồi ra ngoài thôi. Để bọn họ đợi lâu quá cũng không hay đâu.

- Ta không đi.
Dương Chiếu vẫn giữ bộ dạng chán chường, không hề hưng phấn vì tin tức chấn động này, vừa nói, y vừa lách khỏi vòng tay của Diệp Tân Nhu.

Diệp Tân Nhu sững sờ, ai ngờ Dương Chiếu vẫn không hề vui một chút nào, nàng nghi hoặc hỏi:
- Nhị công tử làm sao vậy?

Dương Chiếu lắc đầu:
- Đoạt đích chiến là cuộc chiến đấu trí đấu dũng, so tài về nhân cách và khả năng giao tế giữa các huynh đệ Dương gia ta. Cuộc chiến này, ta đã thua rồi, thua một cách thảm hại, không cần phải tiếp tục nữa.

- Sao lại thế được? Trong phủ vốn vẫn còn rất nhiều người, giờ lại có thêm biết bao nhiêu cao thủ. Họ đến để giúp đỡ ngài đó. Giờ chính là lúc để ngài quật khởi trở lại.
Diệp Tân Nhu khuyên giải.

- Người của Thất đại gia... Ha ha.
Dương Chiếu cười nhạt.
- Nếu ta dùng họ để đánh bại lão cửu, thì dù có ngồi lên được cái ghế gia chủ, cả đời này cũng chẳng được yên thân!

- Nhị công tử, xem ngài nói kìa.
Diệp Tân Nhu không khỏi bĩu môi.
- Nhưng chỉ dựa vào mấy người còn lại của phủ, thì không thể làm gì Dương Khai được. Giờ có cơ hội tốt đến thế ngay trước mắt, sao ngài không chịu nắm bắt chứ?

Dừng một lát, nàng cười chế nhạo:
- Không lẽ nhị công tử sợ người đời khiển trách? Nhị công tử, người làm nên đại sự không câu nệ tiểu tiết. Sử sách đều do kẻ chiến thắng viết nên. Đợi ngài ngồi vào vị trí gia chủ Dương gia rồi, ai còn dám khiển trách ngài?

Dương Chiếu mặt không chút biểu cảm, cũng chẳng nói gì.

Diệp Tân Nhu liền mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói:
- Nhị công tử, hy vọng ngài sẽ lấy đại cục làm trọng. Đây là cũng việc mà Dương gia đã ngầm cho phép, nếu ngài không làm, thì tức là trái ý gia tộc. Hừ, đường đường là nhị thiếu gia Dương gia, mà giờ cứ như con chó mất chủ, khôi hài quá sức!

Dương Chiếu lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào Diệp Tân Nhu. Nàng chợt bối rối, chưa kịp phản ứng thì đã có cảm giác cổ mình bị bóp chặt, đầu óc choáng váng. Khi hoàn hồn lại, nàng đã bị Dương Chiếu ném lên giường rồi.

Mặt hai người như dính vào nhau. Diệp Tân Nhu ngửi được hơi thở nóng bức xộc ra từ mũi Dương Chiếu, đó không phải vì lên cơn động tình, mà vì nóng giận.

Bàn tay to lớn như vòng sắt đó nắm chặt lấy cổ nàng.

Diệp Tân Nhu hoảng hốt, lúc này nàng mới nhớ ra, mình hoàn toàn không phải là đối thủ của Dương Chiếu.

- Nhị công tử, ngài muốn làm gì...
Diệp Tân Nhu tỏ ra đau đớn, cắt chặt đôi môi đào, nhìn Dương Chiếu một cách yếu ớt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau