VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 521 - Chương 525

Chương 523: Hai chúng ta đã hết nợ..

Thu Ức Mộng và mọi người nhất thời lộ ra thần sắc khẩn trương, bọn họ đều nhìn ra được Dương Chiếu rục rịch động thủ.

Hơn nữa, lúc Dương Khai bị cổ năng lượng tà ác trong cơ thể ảnh hưởng, Dương Chiếu rất khó để thể hiện tâm ý của mình, có thể thích đáng xử lý cục diện trước mắt.

Y cũng bị ảnh hưởng rồi.

Đều là con cháu Dương gia, y lại là lão Nhị trong thế hệ trẻ, giờ phút này biết thành tựu của bản thân đã cách quá xa so với Dương Khai, trong lòng không khỏi sinh ra cảm xúc ghen tị. Loại cảm xúc tiêu cực này bị phóng đại, tròng mắt Dương Chiếu đã có chút ửng đỏ.

-Nhị công tử, không nên ngừng lại, say này tất sẽ chịu nạn!
Hướng Sở quát to, ý muốn rèn sắt khi còn nóng.

Dương Chiếu rốt cục cũng quyết định, gật đầu thật mạnh, phất tay về phía bầu trời, quát lên:
-Bằng bất cứ giá nào, ngăn hắn lại!

Hai vị huyết thị của Dương Chiếu ở bên cạnh nghe vậy thì giật mình, tất cả đều lộ ra vẻ mặt khó xử.

Chính như lời một người trong đó đã nói lúc trước, mọi người trong Huyết Thị Đường đều kính nể cảm kích Dương Khai. Nhưng giờ phút này, Dương Chiếu lại bảo bọn họ ngăn cản Dương Khai thăng tiến, bọn họ lập tức có chút không biết nên làm thế nào mới tốt.

Bây giờ là thời điểm khá mấu chốt. Trong quá trình tấn thăng nếu bị người khác quấy nhiễu khiến hắn thất bại, thì có khả năng rất lớn người chết đạo tiêu, hồn bay phách lạc. Cho dù không xảy ra kết quả ác liệt như vậy, thì thành tựu của bản thân cũng có thể mãi mãi sẽ dừng lại ở Chân Nguyên Cảnh cửu tầng.

Hai vị huyết thị làm sao nhẫn tâm hạ độc thủ được cơ chứ?

Trong lòng không khỏi có chút phản cảm. Nhưng Dương Chiếu nói cho cùng vẫn là chủ nhà của họ, bọn họ đi theo công tử, nghe được mệnh lệnh thì phải thực thi.

-Coi như lão phu không tồn tại sao?
Địa Ma cười khặc khặc đầy quái dị. Ở bên cạnh xem cuộc vui nãy giờ, huyết mạch của Địa Ma đã sớm sôi trào, đằng đằng sát khí, giờ phút này gã thấy Dương Chiếu không để ý hậu quả mà truyền ra mệnh lệnh như vậy, thì quát một tiếng, cùng với Đường Vũ Tiên cản hai người vị huyết thị.

-Dương Chiếu ngươi phát rồ rồi!
Thu Ức Mộng cũng nổi giận, khẽ quát một tiếng, dẫn tất cả mọi người trong quý phủ bay lên trời cao, vây quanh Dương Khai, thề sẽ thủ hộ an nguy cho hắn.

-Ai dám cản ta, người đó chết!
Thần sắc Dương Chiếu dữ tợn nhìn đám võ giả trong quý phủ của mình phát ra mệnh lệnh, sau khi tà ác trong lòng bị phóng đại, Dương Chiếu đã không từ thủ đoạn nào nữa rồi.

Phía sau đám người, Hướng Sở thấp giọng nhe răng cười âm độc nhìn về phía bầu trời dường như không thể nhúc nhích, chỉ có thể cảm nhận năng lượng thiên địa tẩy lễ của Dương Khai, trên mặt hiện ra vẻ khoái ý.

Dương Khai mặt lạnh như băng liếc mắt nhìn y một cái, thản nhiên nói:
-Nam Sênh chết rồi, ngươi hôm nay cũng chạy không được đâu!

Nghe vậy, Hướng Sở không khỏi lui về phía sau mấy bước, rồi chợt ổn định bước chân, vẻ mặt dữ tợn quát:
-Dương Khai, ngươi muốn làm ta sợ ngươi, trước mắt hãy vượt qua cửa ải khó khăn rồi nói sau!

Hai bên võ giả đã đánh nhau, hai người Địa Ma và Đường Vũ Tiên liên kết, chẳng những ngăn cản được hai vị huyết thị đi theo Dương Chiếu, mà còn kềm chế hơn mười vị cao thủ Thần Du Cảnh trong phủ của y.

Đám người Thu Ức Mộng tuy nhân số ít, nhưng vây quanh bên người Dương Khai cùng nhau trông coi, tạm thời cũng không đến nỗi bị địch nhân đột phá phòng ngự. Quang hoa của các loại bí bảo vũ kỹ nở rộ, chiếu sáng Chiến Thành vốn đang âm u.

Năng lượng cuồng bạo thỏa sức bùng nổ, trong nháy mắt công thủ chiến đã khai hỏa!

Trong trà lâu kia, Dương Uy có chút đau lòng lắc lắc đầu:
-Lão Nhị làm quá mức rồi.

Liễu Khinh Diêu cũng nhẹ nhàng gật đầu. Tuy nói đoạt đích chi chiến có thể không từ thủ đoạn, nhưng lúc này là thời khắc khẩn yếu nhất của Dương Khai, nếu thật sự có điều gì bất ngờ xảy ra, đây chính là sự tình ảnh hưởng cả đời.

Khi nói chuyện, Dương Uy chậm rãi đứng lên xóa bỏ ngụy trang của mình, lộ ra diện mạo như cũ.

-Đại thiếu gia muốn xuất thủ sao?
Liễu Khinh Diêu lay động cặp mắt liếc nhìn y, thản nhiên hỏi một tiếng.

-Ừ.
Dương Uy gật đầu rồi vuốt cằm,
- Lấy thân phận của Đại thiếu gia của Dương gia để ra tay!

Nói xong thân hình nhoáng lên một cái, mang theo huyết thị bên cạnh mình phóng đi vào trong chiến trường.

Liễu Khinh Diêu sửng sốt rồi bỗng nhiên mỉm cười:
- Đại thiếu gia quả nhiên là chân quân tử!

Dương Uy nói là mình lấy thân phận Đại thiếu gia của Dương gia để ra tay, chứ không phải là lấy thân phận công tử trong đoạt đích chi chiến để ra tay. Điều này cũng có nghĩa là lần này y hành động chỉ đại biểu chính y.

Y hoàn toàn có thể điều động binh mã của quý phủ, nhân cơ hội đánh lén Dương Khai phủ hoặc là liên kết võ giả của Dương Khai phủ tấn công Dương Chiếu.

Nhưng y cũng không có làm như vậy, hiển nhiên không muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để vụ lợi, khiến cho Liễu Khinh Diêu phải khen ngợi.
Một lát sau, Dương Uy đã đến bên cạnh Dương Khai, đợi y hiện thân ở chỗ này, Thu Ức Mộng lập tức cảnh giác vạn phần, quát lên:
-Đại thiếu gia đã tới rồi sao?

Dương Uy nhìn ra tâm tư ngờ vực vô căn cứ và kiêng kị của nàng, cũng không trả lời, chỉ có điều vị huyết thị đang theo bên cạnh thản nhiên gật đầu. Tên này cũng có tu vi Thần Du cảnh bát tầng, y lặng lẽ cúi người lao xuống, tiến vào chiến trường đang hỗn loạn.

Sắc mặt Thu Ứcc Mộng không khỏi ngập ngừng, ửng đỏ nói:
-Đa tạ Đại thiếu gia xuất thủ tương trợ!

Dương Uy thản nhiên gật đầu, cũng không có ý tứ kể công.

Cảnh tượng này Dương Khai cũng thấy được, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp, nhìn thoáng đại ca gật gật đầu, huynh đệ hai người liếc nhau, hết thảy mọi chuyện đều không cần nói lời nào.

Phía dưới, Hướng Sở luôn luôn nhìn về phía Dương Khai nói năng lỗ mãng, khiêu khích gây chuyện, ý đồ dùng ngôn ngữ để quấy nhiễu tâm cảnh của hắn lúc này.

Y không có can đảm xông lên, chỉ có thể dùng loại phương thức đê tiện này để giải phóng sự bất an và phẫn nộ trong lòng, tốt nhất là khiến cho tâm cảnh của Dương Khai bất ổn, thăng tiến cảnh giới thất bại, đó mới là khát vọng lớn nhất của y.

Ở bên này tất cả mọi người Dương Khai phủ bị ô ngôn uế ngữ của y làm cho sắc mặt khó coi, nhưng cũng không ai có thể ra tay công kích y, càng khiến cho Hướng Sở càng kiêu ngạo hung hăng ngang ngược, không coi ai ra gì.

Dương Khai chán ghét nhìn y một cái, bỗng nhiên giơ tay xuất ra một tiểu nhân được chế tác từ sợi tóc màu lam nhạt, bấm quyết vài cái rồi búng.

Ở nơi xa, trong đám người đang đứng bên ngòai để quan sát, một người mặc hắc y bào, thân hình nhìn như nữ tử nhỏ nhắn xinh xắn bỗng nhiên hét rầm lên, vươn hai cánh tay ôm lấy trán của mình, ủy khuất lại không có cách nào, đành nhìn về phía bầu trời.

Ở giữa không trung, Dương Khai lại cong ngón tay lại.

Nữ tử này cũng không dám chậm trễ, khẩn trương phóng về phía trước, vừa xông đến vừa lớn tiếng reo lên:
-Đến thì cũng đến rồi, đừng búng!

Nghe thanh âm của nàng có chút hổn hển, động tác của Dương Khai cũng ngừng lại.

Thấy hắn không có tiếp tục búng, Thủy Linh mới mở to miệng thở dốc một chốc, trong mắt toát ra thần sắc phẫn hận, cắn răng nói:
-Tên khốn khiếp này, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

-Lần này hãy giúp ta, thứ này sẽ trả lại cho ngươi!
Dương Khai chịu đựng đau đớn cùng cực, vừa nói vừa giơ tiểu nhân trên tay lên.

-Thật?
Thủy Linh vui mừng quá đỗi, có chút hưng phấn xen lẫn chờ mong nhìn hắn.

Dương Khai giơ tay lên, trực tiếp ném tiểu nhân do tóc của nàng chế tác thành trên tay ra ngoài. Thủy Linh chộp được, xem qua báu vật vẫn bình thường thì cất ngay vào trong ngực, không kìm nổi bật cười ha hả.

Từ lần trước bị Câu Hồn Chú tra tấn qua vài lần, Thủy Linh hận thấu xương món đồ chơi này, vẫn ảo tưởng một ngày kia có thể trộm nó từ trên tay Dương Khai, đoạt lại tự do cho bản thân.
Cho nên nàng vẫn còn lưu lại ở Chiến Thành, ngấm ngầm tìm cơ hội.

Nhưng qua một thời gian dài như vậy, nàng vẫn không thể tìm được cơ hội thích hợp, thậm chí ngay cả Dương Khai phủ cũng không dám dễ dàng đặt chân đến. Lại không nghĩ tới biến cố ngày hôm nay, khiến cho nàng dễ dàng đạt được điều ước nguyện.

Thủy Linh bỗng nhiên cảm giác, tầng gông xiềng trói buộc trên người mình kia, từ khi tiểu nhân vào tay đã biến mất không thấy gì nữa, một lần nữa mình lại khôi phục được thân phận tự do!

Trịnh trọng đem tiểu nhân thu vào trong áo ngực, còn giơ tay vỗ vỗ, lúc này Thủy Linh mới cảm thấy an tâm, nghiêng cái đầu nhỏ, tò mò nhìn Dương Khai, cười ha hả nói:
-Ngươi không sợ ta lấy được đồ vật này rồi sẽ cúp đuôi chạy trốn à?

-Tùy ngươi! Không có ngươi hỗ trợ, ta cũng sẽ không có chuyện gì. Tuy nhiên người dám lừa gạt ta, từ trước đến nay luôn không có kết cục tốt đẹp cho lắm.
Dương Khai hừ lạnh.

Thủy Linh bĩu môi:
-Đã đến lúc này rồi, mà vẫn còn có tâm tư mạnh miệng, hừ!

Dừng một chút, lại nói:
-Tuy thế, coi như ngươi rất may mắn, ngươi không có nhìn lầm, bản cô nương không phải loại người nói không giữ lời.

Dương Khai tuy đã tra tấn nàng không ít lần, nhưng mỗi lần ra tay đều rất có chừng mực, chỉ làm nàng cảm giác được một ít thống khổ, cũng chưa từng làm cho nàng bị thương. Huống chi, tiểu nhân bị Dương Khai nắm giữ thời gian dài như vậy, Dương Khai nếu muốn nàng làm gì, thì Thủy Linh cũng vô lực phản kháng.

Chính vì duyên cớ đó nên Thủy Linh mới ý thức được, nam nhân này cũng không phải rất đáng giận, hắn khống chế mình, cũng chỉ vì kiêng kị mình mà thôi.

-Nói đi, muốn ta làm gì.
Thủy Linh dò hỏi.

-Bắt người nọ lại cho ta.

Dương Khai liếc mắt nhìn Hướng Sở một cái.

-Việc rất nhỏ.
Thủy Linh mỉm cười hì hì, vung tay lên, một dòng nước gần như trong suốt bỗng nhiên bắn ra. Dòng nước kia giống như một dây thừng có linh tính, vượt qua đám người hỗn loạn, chuẩn xác vô cùng trực tiếp quấn quanh người Hướng Sở vẫn đang chửi mắng không ngớt.

Hướng Sở quá sợ hãi, vận khởi chân nguyên phản kháng, nhưng đây là thủ đoạn của võ giả Thần Du cảnh bát tầng thi triển ra, loại người như Hướng Sở có thể ngăn cản sao?

Bất kể y dùng sức như thế nào, cũng chém không đứt dòng nước đang quấn quanh người.

-Lại đây đi!
Thủy Linh khẽ quát một tiếng, bàn tay nhỏ bé vẫy vẩy trở về, Hướng Sở đang còn kinh hoảng kêu to, nhanh chóng bị xách tới bên người Thủy Linh.

-Ngoan nào, đừng nhúc nhích, bằng không sẽ cho ngươi thấy.
Thủy Linh kéo y lại rồi nắm lấy bả vai Hướng Sở, tùy tiện quăng y cho Dương Khai, động tác nhẹ nhàng thoải mái, dường như là đang làm chuyện bé nhỏ không đáng nhắc đến.

Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Dương Khai, sắc mặt Hướng Sở lập tức tái nhợt, ở giữa không trung chắp tay dậm chân, vội vàng kêu to:
-Cửu công tử tha mạng!

Dương Khai cười lạnh:
-Bây giờ hối hận rồi hả? Muộn rồi!

Phải...

Từ trong tầng mây đen ở trên bầu trời lại phát ra một đạo năng lượng tối đen, đánh vào trong cơ thể Dương Khai. Đạo năng lượng kia cuồng bạo tàn sát bừa bãi khắp nơi. Vừa mới tiếp cận Dương Khai, Hướng Sở đã bị ảnh hưởng, da thị lộ ra bên ngài nhanh chóng lan tràn một tầng hắc khí, hai mắt lồi ra ngoài, dường như trong cơ thể có một cỗ sức năng lượng cực lớn nổ bung.

Rầm...

Một âm thanh truyền ra, cả người Hướng Sở bị bạo nổ thành một đám sương máu, ngay cả hài cốt cũng không còn.

Chiến trường đang diễn ra hết sức kịch liệt đột nhiên đình trệ trong một cái chớp mắt. Mọi người dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía bầu trời đang tỏa ra huyết quang, tựa hồ cũng không nghĩ tới vị công tử Hướng gia này sẽ chết thê lương như thế.

Trước đã có Nam Sênh bị giết, hiện tại Hướng Sở hài cốt cũng không còn, Dương Khai thật sự đã làm được điều mình nói rồi.

Cho dù là Dương Chiếu cũng không thể bảo vệ hai người kia.

-Hai chúng ta đã hết nợ nhau.

Thủy Linh đắc ý nhìn Dương Khai nói, Dương Khai gật gật đầu, chậm rãi nhắm hai mắt lại, thăng tiến sắp tới, hắn cũng không có hơi sức đi để ý tới chuyện bên ngoài. Giờ phút này hắn chỉ có thể toàn lực chịu đựng uy năng thiên địa để tẩy lễ, chờ đợi cơ hội thức hải mở ra, đột phá đến Thần Du cảnh.

Chương 524: Là phúc khí của các ngươi

Sau khi Hướng Sở bị giết, trên bầu trời những đám mây đen chất chứa năng lượng hủy diệt dường như hoàn toàn đã bị kích hoạt, một đạo lại một đạo, không chút nào gián đoạn oanh kích lên người Dương Khai, khiến mọi người nhìn hết hồn, không biết vị công tử nhỏ tuổi nhất Dương gia này có thể lần vượt qua tẩy lễ để sống lại không, hay hoặc là bị hủy diệt.

Dương Chiếu thất thần nhìn lên giữa không trung, quát ầm lên:
-Đại ca, ngươi cũng đứng về phía lão Cửu sao?

Dương Uy lắc lắc đầu, âm thanh lạnh lùng nói:
-Không phải đại ca đứng về phía lão Cửu, là lão Nhị ngươi hơi quá đáng, hãy tỉnh táo lại, suy nghĩ thật kỹ đi, ngươi hiện tại đang làm việc gì?

-Đoạt đích chiến, dù có dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ta đương nhiên biết mình đang làm gì.
Dương Chiếu hừ lạnh.

Vẻ mặt Dương Uy tràn đầy thất vọng, vô cùng đau đớn nói:
-Ngươi muốn bảo vệ Nam Sênh và Hướng Sở khỏi sát thủ của lão Cửu, đại ca ta không phản đối, nhưng ngươi muốn phá hư thành tựu một đời của lão Cửu, đại ca không thể ngồi nhìn mặc kệ. Ta nghĩ nếu đổi lại lão Cửu, cũng sẽ không quấy nhiễu ngươi lúc ngươi đội phá một đại cảnh giới.

Dương Chiếu ngẩn ra, trong chớp mắt hai tròng mắt đỏ thẫm xuất hiện một tia thanh tỉnh, trên mặt không khỏi hiện ra thần sắc thống khổ, nhưng rất nhanh, lại bị khí thế dữ tợn thay thế, trở nên vô cùng điên cuồng.

Y bây giờ căn bản không thể ổn định tâm tình của mình nữa rồi.

Nếu như lúc y thanh tỉnh, có lẽ y có thể ý thức được điều gì đó, nhưng hiện tại, trong lòng chỉ có ý niệm duy nhất là đánh bại Dương Khai, nó chiếm hết tất cả ý chí của y.

Ầm.

Lúc hai huynh đệ nói chuyện, một tiếng bạo nổ bỗng nhiên truyền đến. Nương theo động tĩnh ấy, khí tức tà ma không gì sánh kịp trong cơ thể Dương Khai lại lần nữa khuếch tán ra ngoài, so với vừa rồi càng thêm dày đặc, càng làm cho người ta khó có thể ngăn cản.

Nếu bị cổ hơi thở này ảnh hưởng, tất cả võ giả cũng khó khăn lắm mới có thể áp chế ý niệm tà ác ở trong lòng, thậm chí ngay cả cao thủ Thần Du cảnh cũng như vậy.

Địa Ma hung hăng ngang ngược cười ha hả, ở trong cổ tà khí này y như cá gặp nước, thực lực bản thân dường như cũng đột nhiên tăng thêm một bậc.

-Tiểu tử này rốt cuộc sao lại như thế này nhỉ?
Phía xa, thần sắc Mộng Vô Nhai ngưng trọng, thì thào tự nói.

Lão chưa bao giờ biết trong cơ thể Dương Khai lại tụ tập nhiều tà khí như vậy, thế thì Chân Dương nguyên khí trước kia của hắn đi đâu rồi? Vậy nó phải là khắc tinh của tà khí mới đúng chứ.

-Có nguy hiểm không sư phụ?
Hạ Ngưng Thường gấp đến độ sắp khóc, khoảng cách xa như vậy, nhưng nàng cũng cảm nhận được tà khí ảnh hưởng đến mình, viên bảo thạch màu lam nhạt trên trán đang tản ra từng đạo hào quang dịu dàng, xua tan hắc ám bên người nàng.

-Ta không biết.
Mộng Vô Nhai cũng bối rối,
-Ý thức của hắn hiện đang đắm chìm trong đầu, căn bản không thể khống chế năng lượng bùng nổ trong cơ thể của mình.

Lúc này đột phá không giống như lúc bình thường. Lần này nếu có thể thăng tiến vào Thần Du cảnh, có thể khai mở thức hải của bản thân vỏ giả để thăng tiến.

Hiện tại ý thức của Dương Khai nhất định đang ở trong đầu. Có thể nói, hắn căn bản không thể làm chủ được thân thể mình, không thể nắm trong tay năng lượng trong cơ thể, lực lượng tà ác dĩ nhiên là tha hồ mà tung hoành.

-Tiếp tục như vậy không ổn.
Mắt thấy chiến đấu ở phía bên kia càng ngày càng cuồng bạo tràn đầy máu tanh, trên mặt Mộng Vô Nhai toát ra vẻ lo lắng. Lão không phải lo lắng Dương Khai không thể bình an vượt qua kiếp nạn lần này, mà đang lo lắng toàn bộ mọi người trong Chiến Thành sau khi bị lực lượng tà ác này ảnh hưởng không biết sẽ biến thành bộ dáng gì nữa.

Nếu mấy vạn người trong Chiến Thành bởi vì lần thăng tiến của Dương Khai mà tâm tính đại biến, vậy hắn sẽ là tội nhân thiên cổ rồi.

Thần thức khuếch tán, sắc mặt Mộng Vô Nhai càng ngày càng lộ vẻ lo lắng.

Lão nhận thấy bốn phương tám hướng bên trong Chiến Thành đều phát sinh chiến đấu. Những người này có lẽ không quan hệ đến chuyện đoạt đích chi chiến, nhưng sau khi bị năng lượng tà ác trong cơ thể Dương Khai thoát ra dẫn dắt, bọn họ đã không thể khống chế tâm tình của mình, hơi chút va chạm cũng dẫn đến chuyện xung đột.

Giờ này khắc này, toàn bộ các cuộc chiến đấu đều có vẻ thần hồn nát thần tính, khắp nơi đao quang kiếm ảnh, máu tươi bắn tung tóe.

Hơn nữa theo thời gian trôi qua, tình thế chỉ sợ sẽ càng ngày càng ác liệt, trừ phi Dương Khai thu hồi khí tà ma trong cơ thể!

Một người thăng tiến, không ngờ có thể ảnh hưởng đến cả một tòa thành trì, đây thật là thiên cổ kỳ đàm, Mộng Vô Nhai cũng bị rung động không thôi.

Bỗng nhiên, sắc mặt của lão biến đổi, ngưng thần nhìn về phía trung ương của Chiến Thành, thở dài nói:
-Cuối cùng bọn họ cũng bị kinh động mà xuất thủ rồi.

-Ai kinh động ạ?
Hạ Ngưng Thường vội vàng hỏi.

-Vài lão bất tử.
Mộng Vô Nhai hít sâu một hơi, mở miệng nói:
-Đồ nhi, ngươi về phủ trước đi, qua lát nữa nơi này chỉ sợ sẽ không an toàn nữa rồi.

-Đệ tử không muốn trở về...
Hạ Ngưng Thường lắc lắc đầu, nhìn về phía Dương Khai đang đứng:-Sư đệ đang ở đó.

-Quay về.
Mộng Vô Nhai nhìn nàng,
-Yên tâm, ta sẽ mang Dương Khai bình an trở về.

Thần sắc Hạ Ngưng Thường do dự từ chối một hồi, lúc này mới nhẹ nhàng gật đầu:
-Sư phụ, nếu người không mang sư đệ trở lại, đồ nhi cũng sẽ chết.

Dứt lời, lập tức phóng người về phía Dương Khai phủ nhanh như gió.

Nàng biết mình lưu lại chẳng những không thể chiếu cố cho Dương Khai mà còn trở thành gánh nặng cho sư phụ, nên cũng không dám lưu lại nữa.

Nhìn bóng lưng nàng biến mất, Mộng Vô Nhai cười khổ một tiếng, thực không biết mình rốt cuộc thiếu nợ gì Dương Khai nữa, lại phải vì hắn mà làm những chuyện như thế này.

Phía xa, có tám đạo thân ảnh bay về phía Dương Khai, Mộng Vô Nhai khẽ thở dài một cái, cũng phiêu nhiên bay về phía bên kia.

Tám đạo thân ảnh thuộc Bát đại gia đều có cảnh giới Thần Du Chi Thượng, mỗi người chừng một hai trăm tuổi tuổi. Ngày bình thường trấn thủ ở Phong Thần Điện, không để ý tới ngoại sự, hôm nay, bọn họ vốn cũng không muốn để ý tới lần xung đột này, Dương Chiếu và Dương Khai đánh nhau chết đi sống lại, không chút liên quan gì đến họ.

Nhưng hiện tại, bọn họ không thể ngồi yên được nữa.

Toàn bộ Chiến Thành đều bị khí tà ma bao trùm, tất cả mọi người hoặc nhiều hoặc ít đều bị ảnh hưởng, khiến cho bọn họ không thể không ra mặt để xử lý việc này.

Tám người thần sắc lãnh đạm, trong đó có mấy người dường như vì Dương Khai mà bị quấy rầy, tâm tình có chút không tốt.

Chạy như bay đến nơi cách Dương Khai một khoảng không xa, tám người tạm dừng lại.

Không ai thấy được tám người này tới gần, cho nên khi bọn họ đột nhiên xuất hiện, tất cả mọi người đều ngẩn ra.

-Đủ rồi!
Dương Lập Đình thản nhiên quát một tiếng. Khi nghe được tiếng quát này, toàn bộ võ giả của Dương Chiếu phủ và Dương Khai đang hung mãnh tấn công lẫn nhau đều không tự chủ được phải ngừng lại. Dường như trong tiếng quát đó ẩn chứa lực lượng thần kỳ, cưỡng ép động tác của bọn họ.

Thần sắc Dương Uy lập tức ngưng trọng, khẩn trương khom mình thi lễ:
-Bái kiến tám vị tiền bối!

Hai mắt Dương Chiếu đỏ thẫm, cũng vội thu liễm vẻ mặt dữ tợn, bắt đầu trở nên ngoan ngoãn, cũng thi lễ một cái.

Ở trước mặt tám người này, y cũng không dám lỗ mãng.

Liễu Khinh Diêu đang ở trong trà lâu cũng khẩn trương chạy như bay đi ra ngoài, chủ động chào hỏi.

Mỗi người đều biểu hiện thái độ khá cung kính.Dương Lập Đình thản nhiên nhìn thoáng qua Dương Chiếu, thần sắc lãnh đạm, vung tay đánh ra một đạo năng lượng, chui vào trong cơ thể Dương Chiếu.

Dưới tác dụng của cổ năng lượng này, hai tròng mắt Dương Chiếu lập tức khôi phục lại sự thanh minh, kinh ngạc nhìn hết thảy mọi chuyện đang xảy ra trước mắt, hồi tưởng mệnh lệnh và động tác vừa rồi của mình, trong nháy mắt trên trán rịn mồ hôi.

Sau khi tỉnh táo, cuối cùng y cũng đã khôi phục thần trí.

-Bị khí tức tà ma ảnh hưởng mà không thể chịu đựng, tâm tính như vậy cũng có tư cách trở thành con cháu Dương gia sao?
Dương Lập đình khinh thường khiển trách một tiếng.

Dương Chiếu đột nhiên biến sắc, cúi thấp đầu, ôm quyền nói:
-Khiến Thái trưởng lão thất vọng rồi.

Dương Lập Đình hừ nhẹ một tiếng, cũng không liếc nhìn y lấy một cái, sắc mặt Dương Chiếu không khỏi trắng bệch, xấu hổ vạn phần. Loại biểu hiện không thèm nhìn này khiến tâm tư của y lần nữa chịu dày vò, không khỏi sinh ra loại cảm giác mình quả thật không bằng lão Cửu.

Ý niệm trong đầu vừa xuất hiện, vội vàng bị xua tan, y sợ hãi chính mình lại bị ảnh hưởng. Nếu thật là như vậy thì sau này mình chỉ sợ bất kể như thế nào đều không thể ra mặt ở Dương gia.

-Ngươi coi như không tệ.
Dương Lập Đình nhìn thoáng qua Dương Uy, nhẹ nhàng gật đầu.

Dương Uy không quan tâm hơn thua, thần sắc tự nhiên nói:
-Đa tạ Thái trưởng lão tán thưởng.

Dương Chiếu bởi vì đủ loại nguyên nhân, bị khí tà ma ảnh hưởng, ngược lại là Dương Uy vẫn đủ khả năng để bảo vệ bản tâm không đổi, tự nhiên sẽ được Dương Lập Đình xem trọng một chút.

-Tiểu cô nương này cũng không tệ.
Một lão già dáng người hơi béo nhìn Thu Ức Mộng, cười ha hả một tiếng, nàng cũng là một trong số ít những người không bị ảnh hưởng.

-Người của Thu gia ta, tất nhiên sẽ không tệ.
Trên mặt Thu Đạo Nhân hiện ra một tia ngạo khí, biểu hiện của Thu Ức Mộng cũng làm cho lão tương đối vừa lòng.

-Bái kiến Thái trưởng lão.
Thu Ức Mộng tiến lên một bước, sau khi thi lễ lập tức hỏi:
-Không biết tám vị tiền bối giá lâm, muốn làm gì?

Lúc nói chuyện, trên mặt hiện lên vẻ khẩn trương. Tám người bọn họ từ trước đến nay bất hiển sơn, bất lộ thủy, không hỏi thế sự, hiện tại bỗng nhiên xuất hiện, rõ ràng nguyên nhân là vì Dương Khai.

Mà giờ khắc này trạng thái của Dương Khai cũng có chút bất ổn. Bát đại gia cùng với Thương Vân Tà Địa vốn là thủy hỏa bất dung, nhất là người thuộc thế hệ trước, căm thù tà ma đến tận xương tuỷ. Để họ nhìn thấy Dương Khai lúc này, Thu Ức Mộng làm sao không lo lắng?

Thu Đạo Nhân sắc mặt ngiêm túc, mở miệng nói:
-Muốn làm gì phải hỏi Dương huynh của ngươi, việc này dù sao cũng là người của Dương gia bọn họ gây ra chuyện.

Thu Ức Mộng lập tức đưa ánh mắt nhìn về phía Dương Lập Đình.

Những người khác không nói được một lời, nhìn chằm chằm Dương Khai đang tẩy lễ dưới uy năng cuồng bạo của thiên địa, thần sắc dần dần trở nên lạnh lùng nghiêm nghị.

Trong lòng Thu Ức Mộng không khỏi máy động, cảm giác hoảng sợ bất an lan tràn.

Bây giờ sắc mặt của y rõ ràng là chán ghét đến cực điểm, chẳng qua Dương Khai dù sao cũng là người của Dương gia, là vãn bối của y. Nếu đổi lại là những người khác khi xuất hiện tình huống như vậy, chỉ sợ sớm đã bị chém chết.

-Lão già này, ngươi nên nhìn cho rõ, không nên có chủ ý gì với Thiếu chủ nhà ta, bằng không lão phu có thể không đáp ứng!
Địa Ma dường như không biết sống chết, nhe răng cười độc ác nói với Dương Lập Đình.

Mặt mọi người đều biến sắc.

Lại có người dám đứng ở trước mặt cường giả có cảnh giới Thần Du Chi Thượng nói những lời như vậy!

Nghe được lời Địa Ma nói, tám người đồng loạt nhìn sang, tám đạo thần thức trong nháy mắt đã tập trung trên người Địa Ma. Địa Ma hung mãnh kích phát ra ma khí toàn thân, hô ứng với cỗ năng lượng tà ác trong cơ thể Dương Khai, lập tức khiến tất cả mọi người đều sinh ra loại cảm giác tận thế đã đến.

-Hắn tu luyện tà công là do đi theo ngươi?
Dương Lập Đình không hề coi Địa Ma ra gì, thản nhiên hỏi.

-Ha hả, ngươi đoán sai rồi.
Địa Ma chậm rãi lắc đầu, thần sắc cũng không có chút e ngại nào,
-Lão phu đây không có bản lĩnh dạy cho Thiếu chủ, một thân thành tựu của người đều là do tự mình tu luyện. Dương gia các ngươi có thể được vị Thiếu chủ như vậy, đó là phúc khí của các ngươi, phải che chở cho tốt. Tương lai Dương gia các ngươi, đã có thể trông cậy vào Thiếu chủ rồi.

Chương 525: Tất cả đều đã tới

Trước mắt bao người, Địa Ma nói xằng nói bậy một hồi. Trước mặt tám đại cao thủ mà dám nói như vậy, khiến tất cả mọi người đều không ngừng liếc mắt nhìn y.

-Không biết điều!
Dương Lập Đình hừ lạnh một tiếng, phất tay tung ra một chưởng.

Đối mặt với một chưởng này, thân hình Địa Ma không khỏi chùng xuống, suýt nữa ngã quỳ trên mặt đất, nhưng y vẫn cứng rắn như cũ, mạnh mẽ chống cự. Ngược lại con rối huyết ma ở cách đó không xa chợt nổ bung, giống y như lúc Hướng Sở bị giết, đến cả hài cốt không còn.

Hai tròng mắt Địa Ma đột nhiên lóe ra hàn quang lạnh như băng nhìn Dương Lập Đình.

-Hả?
Thần sắc của tám vị cường giả đều ngẩn ra, dường như không nghĩ tới Địa Ma lại có thực lực cường đại có thể chống đỡ như vậy. Một chiêu này của Dương Lập Đình tuy không dùng toàn lực, nhưng cũng không phải là chiêu mà võ giả ở Thần Du cảnh có thể ngăn cản, chí ít y cũng phải gãy xương hộc máu, bị thương nặng ngã xuống đất.

Nhưng Địa Ma gần như chỉ khum người xuống một chút, điều này võ giả Thần Du cảnh căn bản không thể làm được.

Tuy Dương Lập Đình đã sớm thấy khó chịu với Địa Ma, nhưng dầu gì y cũng là nhân vật đứng ở trong hàng ngũ đỉnh cao, một chiêu không hiệu quả, cũng không thể làm chuyện mất mặt là tiếp tục công kích Địa Ma, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, không để ý tới y nữa.

Địa Ma không ngừng nhe răng cười độc ác, ánh mắt nhìn Dương Lập Đình bắt đầu trở nên nguy hiểm.

Con rối huyết ma luyện chế không dễ, cứ như vậy mà đã bị một chưởng của Dương Lập Đình đánh thành bột mịn, trong lòng y tất nhiên sẽ căm tức.

Nhưng do e dè trạng thái và tình cảnh của Dương Khai vào giờ phút này, Địa Ma cũng chỉ có thể nén giận, không dám dây dưa.

-Dương tiền bối...
Thu Ức Mộng hết sức cẩn thận hô lên một tiếng, trong lòng thấp thỏm bất an, mấp máy môi khô khốc mấy lần mới hạ giọng nói:
-Dương Khai đang dùng hết sức để đột phá cảnh giới, người nếu có gì chỉ giáo, có thể nói trước cho vãn bối biết được không? Vãn bối nhất định sẽ thay người chuyển đạt!

Nàng chỉ dám suy đoán một ít ý nghĩ trong lòng Dương Lập Đình, cũng không dám xác nhận, chỉ có thể nói như vậy thay Dương Khai, tranh thủ thêm một ít thời gian, cũng trông cậy vào mối quan hệ huyết mạch thân tình với Dương Lập Đình, mà sẽ không làm ra chuyện đoạn tuyệt.

Nào biết Dương Lập Đình căn bản không có để ý tới ý tứ của nàng, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Dương Khai đang tiếp thụ uy năng của thiên địa để tẩy lễ, vẻ mặt vẫn hết sức lạnh lùng như ban nãy.

Từ sau khi ý thức của Dương Khai đắm chìm vào trong đầu, năng lượng tà ác vẫn nghông nghênh phun ra ngoài mà không chút gián đoạn nào. Đến lúc này, chẳng những không có dấu hiệu kiềm chế được, ngược lại có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng.

Dương Lập Đình cau mày, sắc mặt của bảy vị cường giả khác xem ra cũng không tốt lắm.

-Dương huynh, tiểu tử này chỉ sợ là đã thật sự tẩu hỏa nhập ma!
Lão già béo thở dài một tiếng.

- Đáng tiếc, hạt mầm tốt như vậy mà lại…

Y đã sớm khuyên Dương Lập Đình ngăn Dương Khai bạo động, nhưng Dương Lập Đình không nghe, kéo dài đến hiện tại, đã không thể xoay chuyển nữa rồi.

-Chỉ có điều trong cơ thể hắn tại sao lại có tà khí khổng lồ như vậy?
Một người khác chau mày, có chút nghi hoặc khó hiểu.

Một võ giả Chân Nguyên cảnh cửu tầng, căn bản không có khả năng có nhiều chân nguyên như vậy. Đan điền và kinh mạch của hắn cũng không phải là không đáy. Năng lượng khổng lồ như vậy, gần như đã sánh bằng một Thần Du cảnh đỉnh phong, hơn nữa còn phát ra bên ngoài.

-Xem ra, hắn tu luyện tà công không phải trong khoảng thời gian ngắn ngủi đâu.
Một lão già sắc mặt đỏ sậm, trầm giọng nói.
Quay đầu nhìn Dương Lập Đình:
-Dương huynh, ngươi rốt cuộc muốn làm như thế nào, khẩn trương lên đi. Cứ theo tình hình như thế này, sợ rằng mấy vạn người trong Chiến Thành này đều phải rơi vào tà ma chi đạo. Mặc dù hắn mang huyết mạch Dương gia các ngươi, nhưng cũng không thể vì hắn mà làm cho sinh linh lầm than.

-Không cần ngươi nói!
Dương Lập Đình hừ lạnh một tiếng, xem bộ dáng như là đã có kế hoạch từ trước rồi.

-Tiền bối, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?
Thu Ức Mộng vội vàng tiến lên một bước, trầm giọng hỏi, trái tim càng ngày càng bất an, càng ngày càng lo lắng.

Thu Đạo Nhân nhíu nhíu mày, chậm rãi vươn một tay ra. Thu Ức Mộng lập tức có cảm giác mình bị một cổ lực lượng vô hình trói buộc, rồi bị xách tới bên người Thu Đạo Nhân.

-Thái trưởng lão...
Thu Ức Mộng hoa dung thất sắc.

-Chuyện của Dương gia, ngươi không cần xen vào!
Thu Đạo Nhân chậm rãi lắc đầu, khi nói chuyện, đánh vào trong Thu Ức Mộng một đạo năng lượng. Thu Ức Mộng lập tức cứng ngắc đứng ngay tại chỗ, không thể động đậy được, không mở miệng được, chỉ có thể trơ mắt nhìn, trong hai tròng mắt tràn sự đầy thất thố và lo lắng.

-Tiểu tử ngươi cũng câm miệng cho ta!
Vị cường giả của Hoắc gia bỗng nhìn thấy Hoắc Tinh Thần không biết sống chết đang định mở miệng nói chuyện, vội vàng bắt chước làm theo, không chế rồi đưa y đến bên người.

Hoắc Tinh Thần không nhịn nổi liếc mắt nhìn lão ta một cái.

Hai vị công tử tiểu thư xuất thân từ Bát đại gia trong Dương Khai phủ nháy mắt mất đi quyền nói chuyện, những người còn lại lập tức ý thức được chuyện không ổn.

Tám người này hiển nhiên là muốn làm gì đó, bằng không không thể làm như vậy.

-Dương huynh, việc này không nên chậm trễ, muốn động thủ hãy khẩn trương đi.Đã có người thúc giục, mặt lộ vẻ không kiên nhẫn. Bọn họ trấn thủ ở Phong Thần Điện, chỉ lo chuyện tu luyện của mình, kỳ vọng sinh thời có thể đột phá được một tầng cảnh giới mới, nhưng hôm nay lại bị Dương Khai quấy nhiễu, không thể không xuất động, tự nhiên có người tâm tình khó chịu.

Không phải mọi người ai cũng như lão già mập mạp, biết thông cảm thương hại, tiếc hận tư chất của hắn.

Dương Lập Đình nhẹ nhàng gật đầu, nhìn đám lĩnh quân trẻ tuổi đang vây quanh Dương Khai cách đó không xa, mở miệng nói:
-Tránh ra đi.

Thời khắc mấu chốt, lão mập họ Đổng đứng dậy, trên khuôn mặt mập mạp có chút khẩn trương, nhưng vẫn kiên định chắn trước người Dương Khai, không kiêu ngạo không siểm nịnh chắp tay dò hỏi:
-Tiền bối rốt cuộc muốn làm gì, có thể nói qua cho vãn bối nghe được không?

Hồ Gia tỷ muội cũng tiến tới một bước, đứng ở bên cạnh Đổng Khinh Hàn, nghiêm túc nhìn Dương Lập Đình.

Bốn thiếu nữ của Vạn Hoa Cung, Lạc Tiểu Mạn của Tử Vi Cốc, Tả Phương của Vấn Tâm Cung, Trữ Cảnh Sơn của Phi Vũ Các, năm vị Thần Du cảnh của Đoan Mộc gia tộc...

Tất cả mọi người đều tiến lên, xếp thành một hàng.

Tám vị Thần Du Chi Thượng không khỏi kinh ngạc, không nghĩ tới nhân duyên của Dương Khai tốt như vậy, tại thời điểm này còn có người dám thay hắn ra mặt nói chuyện.

Bọn họ tin tưởng, nếu không phải Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần bị giam cầm, khẳng định cũng sẽ trở thành một thành viên trong số bọn họ, hơn nữa hai người chính là đầu lĩnh.

Dương Lập Đình cũng không tức giận, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, kiên nhẫn nói một câu:
-Ta muốn ngăn cản hắn đột phá!

Mọi người đột nhiên biến sắc, hoảng sợ hỏi:
-Vì sao?

Nếu Dương Khai trong quá trình đột phá bị ngăn cản, tu vi của hắn có thể sẽ hoàn toàn bị phế, trở thành người bình thường. Từ đỉnh cao của thế giới rơi xuống tầng dưới chót, đả kích như vậy, chỉ sợ không ai có thể chịu đựng được.

Dương Lập Đình chậm rãi lắc đầu:
-Hắn đã tẩu hỏa nhập ma, một khi đột phá đến Thần Du cảnh, chỉ sợ hắn sẽ biến thành người khác.
Khi nói chuyện, duỗi ngón tay, tiếp tục nói:
-Bát đại gia chúng ta và tà ma chi đồ thề không đội trời chung, không thể cho phép trong tộc xuất hiện người như vậy!

-Đây chỉ là điều tiền bối phỏng đoán?
Đổng Khinh Hàn nhíu nhíu mày.

Thần sắc Dương Lập Đình lập tức lộ ra vẻ không hài lòng, hừ lạnh nói:
-Đây là kinh nghiệm của mấy người lão phu, lúc trước cũng đã phát sinh sự tình tương tự như vậy!

Bát đại gia không thể xuất hiện người tu luyện tà công. Mỗi người tu luyện tà công, khi thực lực của mình tăng trưởng, tâm tính cũng sẽ dần dần thay đổi, thực lực càng mạnh, càng trở nên tàn ác. Một khi xuất hiện nhân vật như vậy, Bát đại gia đều đã thừa dịp kẻ đó chưa mọc đủ lông đủ cánh ra tay hủy diệt hoặc là phế bỏ tu vi, miễn trừ hậu hoạn.

-Trước kia phát sinh, không có nghĩa là lúc này cũng sẽ phát sinh!
Cảm xúc của Đổng Khinh Hàn cũng kích động hẳn lên. Chỉ vì nguyên nhân như vậy, mà tám người này lại hạ độc thủ đúng vào thời khắc mấu chốt nhất sao?Y bất kể như thế nào cũng không thể chấp nhận chuyện này!

-Lão phu không phải đến đây để lý luận cùng ngươi, ngươi cũng không có tư cách này!
Sự kiên nhẫn của Dương Lập Đình đã đến cực hạn. Sở dĩ vừa rồi giải thích một câu như vậy, cũng chỉ vì y thấy Dương Khai có nhiều bạn tốt như vậy nên trong lòng có xúc động.

Hiện tại một đám người trẻ tuổi không ngờ lại dám chắn trước mặt lão, không cho lão ra tay thanh lý môn hộ, Dương Lập Đình sao có thể không tức giận?

-Ta tin tưởng Dương Khai có thể khống chế tốt tâm tính của mình, sẽ không rơi vào tà ma chi đạo đâu.
Đổng Khinh Hàn cao giọng quát.

-Chúng ta cũng tin tưởng!
Hồ Gia tỷ muội đồng thời khẽ nói.

-Chúng ta cũng thế...
Tất cả mọi người đồng thanh nói, khiến tất cả mọi người đều không khỏi có chút động tâm.

Dương Chiếu thất thần.

Thế lực tụ tập dưới tay y so với Dương Khai còn nhiều hơn vài lần! Nhưng Dương Chiếu cảm thấy, nếu như mình lâm vào tình cảnh của Dương Khai hiện tại, những người ở dưới trướng sẽ không làm chuyện như Đổng Khinh Hàn, Hồ Gia tỷ muội, càng không có lập trường kiên định nhất quyết bảo vệ mình.

Mình cùng những thế lực này chỉ có quan hệ lợi ích mà thôi.

Mà những người ở bên cạnh lão Cửu mới thật sự là bạn tâm giao, là bằng hữu có thể cùng chung hoạn nạn.

Nhận thấy được điểm này, Dương Chiếu cảm thấy miệng mình chua xót như ăn hoàng liên, nhìn Dương Khai đang bị hắc khí bao vây không có chút ý thức nào, trong mắt lại toát ra thần sắc hâm mộ.

Y cũng muốn bằng hữu như vậy.

Dương Uy nhíu nhíu mày, khom người nói:
-Thái trưởng lão, vừa rồi lão Cửu cũng bị tà ma khí quấn thân, nhưng đệ tử thấy hắn thần trí tương đối tỉnh táo, cũng không đánh mất bản tính, không bằng...

-Ở đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện!
Dương Lập Đình quát.

-Vâng.
Dương Uy đành bất đắc dĩ ngậm miệng không nói gì nữa.

-Tiền bối nếu thật sự muốn phế Dương Khai, vậy hãy vượt qua cửa ải của chúng ta đã!
Đổng Khinh Hàn hít sâu một hơi, thần sắc vững vàng, dáng vẻ quyết không lùi bước.

Những người khác cũng như thế.

Thu Ức Mộng đang bị giam cầm, trong hai tròng mắt tràn ra một tia nước mắt, vui mừng thỏa mãn nhìn những người đó.

Hoắc Tinh Thần thần tình kích động, nhiệt huyết toàn thân sôi trào.

Phải dùng từ châu chấu đá xe để hình dung cục diện trước mắt. Cũng không biết vì sao, nhìn có vẻ như không biết lượng sức để đối kháng, lại được Hoắc đại công tử ưu ái, khiến y hận tự mình không thể đứng ở đó, biết rõ là tự tìm đường chết, nhưng làm việc nghĩa không mà không chùn bước.

Hoắc đại công tử đột nhiên cảm giác được chính mình bị coi thường.

-Chỉ bằng các ngươi?
Dương Lập Đình chậm rãi lắc đầu, thần sắc lãnh đạm.

Lão là Thần Du Chi Thượng, những người này số lượng tuy rằng không ít, nhưng muốn ngăn cản lão động thủ, chẳng khác gì người si nói mộng.

-Bọn họ không đủ, nếu có thêm chúng ta nữa thì sao?
Một tiếng quát to truyền đến, theo tiếng quát, bảy đạo thân ảnh nhanh chóng chạy lại đây.

Rầm rầm rầm oanh...

Bảy người giống như thiên thạch từ trên trời rơi xuống, mang theo hơi thở cuồng bạo, vừa mới hạ xuống đã xếp thành một hàng, che trước mặt đám người Đổng Khinh Hàn.

Hai mắt lão mập họ Đổng lập tức tỏa sáng, tâm tình đang bị đè nén không khỏi buông lỏng đi một ít.

Bởi vì bảy người vừa tới không phải ai khác, chính là bảy vị huyết thị không đủ tư cách để tham dự đoạt đích chi chiến của Dương Khai phủ!

Lần lượt là Phong Vi Thủ, Khúc Cao Nghĩa, Tiêu Thuận, La Hải, Nghiêm Lệnh Hành, Ngô Câu, Phó Thông. Một người cũng không thiếu, tất cả đều đã tới.

Chương 526: Nếu tính thêm lão phu thì sao?

Sự xuất hiện của bảy vị cường nhân này lập tức làm bọn Đổng Khinh Hàn nhẹ nhõm hơn hẳn.

Chỉ dựa vào đám thanh niên như họ mà đối kháng với Thần Du Chi Thượng, cũng đủ sợ hãi hoang mang rồi, bây giờ xuất hiện bảy vị cường nhân này, họ liền cảm thấy đã có chỗ dựa đáng tin cậy.

Đường Vũ Tiên cũng bay đến cạnh Đồ Phong.

Ngoại trừ Ảnh Cửu lúc này không rõ tung tích ra, thì tám người còn lại đều hội tụ tại đây! Đối diện với tám vị Thần Du Chi Thượng, vẫn không hề sợ sệt.

Tám chọi tám!

Nhân số tuy bằng nhau, nhưng chênh lệch về sức mạnh thì một trời một vực.

Tám người phía đối phương đều là Thần Du Chi Thượng, là các thái thượng trưởng lão của Bát đại gia.

Mà tám vị huyết thị chỉ có bốn Thần Du Cảnh cửu tầng, bốn Thần Du Cảnh bát tầng, công lực chênh lệch quá lớn.

- Bá Huyết Cuồng Thuật!
Bọn Đồ Phong vừa đến, liền không chút do dự, trực tiếp thi triển cấm thuật của Dương gia huyết thị, sóng năng lượng cuồng bạo truyền ra, mặt ai nấy cũng phảng phất ánh hồng quang, huyết khí tăng vọt.

Bọn võ giả phủ Dương Chiếu và đám đông đến xem náo nhiệt đều trố mắt ếch ra nhìn.

Bảy vị huyết thị đồng loạt sử dụng Bá Huyết Cuồng Thuật, đây là cảnh tượng hùng tráng đến mức nào nữa?

Bản thân huyết thị đã là đại từ dành cho cường nhân rồi, luận về đẳng cấp thì cơ bản có thể nói là vô địch. Khi chiến đấu, trừ khi gặp trường hợp đặc biệt họ mới thi triển cấm thuật, còn bình thường chẳng động đến bao giờ.

Có thể nói, được thấy một huyết thị thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật là đã đủ đã mắt rồi, huống gì lúc này, lại có đến bảy người cùng thi triển.

Khí thế và xung năng lượng hội tụ cùng một chỗ, gần như khiến mọi linh khí toàn Chiến Thành hỗn loạn hoàn toàn.

Tám vị Thần Du Chi Thượng nọ cũng khẽ biến sắc, không ngờ họ lại có thể làm được đến mức này.

- Hỗn xược!
Dương Lập Đình giận dữ quát.
- Các ngươi có còn biết mình mang thân phận gì không hả?

- Xin thái trưởng lão chớ trách!
Đồ Phong mặt đỏ bừng, khí huyết trào dâng đến cực điểm, lớn tiếng nói:
- Tuy ngài là thái thượng trưởng lão của Dương gia, chúng tiểu nhân cũng là huyết thị của Dương gia. Nhưng nếu Trưởng Lão Điện đã hạ lệnh cho chúng tiểu nhân theo tiểu công tử, thì chúng tiêu nhân là người của tiểu công tử, giờ khắc này, chúng tiểu nhân bảo vệ ngài ấy là lẽ dĩ nhiên.

- Trong mắt các ngươi, sự an nguy của hắn còn quan trọng hơn cả vinh nhục của gia tộc?
Dương Lập Đình lạnh mặt nhìn về phía trước.

Tám vị huyết thị gật đầu cùng lúc, Đường Vũ Tiên nói:
- Thái trưởng lão, theo ý của Trưởng Lão Điện, chúng tiểu nhân giờ chỉ tận trung với một mình tiểu công tử. Sự an nguy của ngài ấy ắt quan trọng hơn vinh nhục của gia tộc, nếu ngài ấy có sai lầm gì, chúng tiểu nhân chết vạn lần cũng khó từ được tội lỗi. Hôm nay nếu có chỗ nào đắc tội, kính mong thái trưởng lão rộng lòng tha thứ!

- Phản rồi!
Dương Lập Đình giận đến cười tức tưởi, da mặt kéo căng chặt. Với địa vị và công lực của lão, xưa nay chưa ai dám làm trái lời lão, huống chi huyết thị Dương gia còn là một tấm kim bài của Dương gia, là đại từ cho sự trung thành. Nhưng nào ngờ hôm nay, những huyết thị được thế nhân xưng tụng là cánh tay đắc lực của Dương gia, lại bất chấp mọi giá hòng đối kháng với lão!

Nhất là trước ánh mắt theo dõi của bao nhiêu người, Dương Lập Đình lập tức cảm thấy sự uy nghiêm của mình đã bị xúc phạm.

- Ngu xuẩn!
Vị Thần Du Chi Thượng thúc giục Dương Lập Đình nọ lạnh lùng hừ một tiếng, tỏ ra khinh thường cách làm ngu ngốc của các huyết thị. Theo lão, các cao thủ của Huyết Thị Đường Dương gia tuy rất mạnh, cũng rất trung thành, nhưng trong một vài trường hợp lại ngu muội thấy rõ, chẳng hạn như trong tình hình hiện tại.

- Chúng tiểu nhân không hề có ý làm phản, nhưng nếu các tiền bối muốn làm khó tiểu công tử, chúng tiểu nhân... không đồng ý!
Đồ Phong chú mục vào tám người phía trước, chậm rãi lắc đầu.

- Cho dù có tính hết các ngươi, cũng chưa đủ tư cách để ngăn cản bổn trưởng lão!
Dương Lập Đình gầm lên, xem bộ là đã quyết ý thanh lý môn hộ nơi này rồi.

- Nếu tính thêm cả lão phu thì sao?
Một giọng nói thoạt nghe có chút mờ ảo vọng lại từ xa.

Nghe thấy tiếng nói này, tám vị Thần Du Chi Thượng bất giác biến sắc, cảnh giác nhìn về phía bắt nguồn giọng nói này.

Chỉ thấy trong bóng tối, tựa hồ có một người đang phiêu diêu như tiên, thong thả bước đến, không nhanh không chậm, vẻ mặt ung dung tiêu sái.

Y bước đi không hề nhanh, nhưng chỉ qua hai ba bước chân, đã tiến đến trước mặt chúng nhân, cũng không rõ là vô tình hay cố ý, mà vị trí y đứng trên khoảng không còn cao hơn tám vị Thần Du Chi Thượng một bậc.

Dừng bước lại, nhìn xuống tám người trước mặt, thần sắc bình tĩnh.

Cả bọn Dương Lập Đình liền nặng nề sắc mặt hẳn, nhìn đau đáu vào Mộng Vô Nhai, đôi hàng mày nhíu chặt.

Tuy người trước mặt chỉ có tu vi Thần Du Cảnh đỉnh phong, nhưng họ cứ cảm thấy, y có gì đó không hề đơn giản. Mấy bước đi đó của y thoạt nhìn như sải bước tùy ý, nhưng lại mơ hồ ám hợp thiên đạo, khó nhìn ra ẩn điểm.

Cảm giác lạ kỳ này, kể cả mấy vị Thần Du Chi Thượng của Bát đại gia cũng khó mà nhìn thấu được.

Một võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong sao lại có cảm ngộ sâu rộng đến thế? Chúng nhân đều thầm kinh hãi.

Tám người người họ đều biết đến sự tồn tại của Mộng Vô Nhai, dù gì lão cũng đã ở Chiến Thành khá lâu, nhưng hiểu biết của họ về lão, cũng chỉ gói gọn ở tu vi mà thôi.

Họ cho rằng lão chỉ là một võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong bình thường.Nhưng giờ nhìn lại, tám người họ mới chợt tỉnh ngộ, lão Thần Du Cảnh đỉnh phong này có điểm gì đó bất thường.

Đối diện với lão, đến nhân vật tầm cỡ như Dương Lập Đình mà còn có cảm thấy áp lực và nguy ngập trào dâng tự đáy lòng, cứ như, nếu đánh một chọi một, bản thân lão căn bản không phải là đối thủ của đối phương vậy.

- Cả lão phu nữa!
Lại thêm một giọng nói vọng lại, lần này, Thần Du Chi Thượng Bát đại gia đều không kìm được kinh sợ.

Mộng Vô Nhai xuất hiện, họ ít ra còn biết động tĩnh, thần thức siêu phàm của tám người len lỏi khắp các ngóc ngách của Chiến Thành, dĩ nhiên có thể phác giác ra khí tức của lão.

Nhưng người vừa lên tiếng kia, cứ như thoát ra từ hư vô, khí tức không hề để lộ ra một chút nào, nếu y không chủ động hiện thân, thì tám người nọ cũng chẳng phát hiện được.

Nếu để họ phát giác ra được, thì tu vi của y đã chẳng cần phải đoán rồi.

Thần Du Chi Thượng! Chỉ có Thần Du Chi Thượng mới có thể làm được như vậy!

Ở Chiến Thành, lại có một cao thủ Thần Du Chi Thượng ẩn náu.

Nếu người này mà có dụng tâm gây bất lợi với các nhân tài trẻ tuổi kia, thì hậu quả... Cả tám người đều toát mồ hôi lạnh lập tức.

May thay, có vẻ y không hề có ác ý.

Ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy một ông già râu tóc bạc phơ, cốt cách phi phàm đang dỏng bước đi tới, hệt như Mộng Vô Nhai lúc nãy, rúng động tâm linh, chấn động nhãn cầu.

Điều khiến tám người hơi nghi hoặc, đó là bí ẩn thiên đạo tiềm tàng trong bước chân của y có phần giống với người lộ diện trước, như đúc ra từ một khuôn.

Người nọ đứng cách mấy mươi trượng, mỉm cười nhìn Mộng Vô Nhai, Mộng chưởng quầy lắc đầu cười mếu:
- Ta biết huynh ở Chiến Thành từ lâu rồi, bây giờ cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa rồi nhỉ?

Ông lão nọ cười hối lỗi:
- Thời gian qua vất vả cho Mộng huynh rồi, ta thực không tiện ra mặt.

- Ta biết.
Mộng Vô Nhai khẽ gật đầu.

- Cũng phải đa tạ Mộng huynh đã đàm luận võ đạo với ta mười mấy năm qua, từ sau khi thăng cấp, ta được lợi rất nhiều, rất nhiều thứ trước đây ta chưa hiểu được, bây giờ đã hiểu cả rồi.

- Nặng lời rồi.
Mộng Vô Nhai cười điềm nhiên.
- Hai chúng ta, không cần phải khách khí!

Thấy hai người họ diễn cảnh cửu biệt trùng phùng, trò chuyện hoan hỉ, xem anh hùng thiên hạ chẳng ra gì, các Thần Du Chi Thượng Bát đại gia lập tức khó chịu ra mặt.

Họ không xem chúng ta ra gì cả.

Trong lòng tuy căm tức, nhưng từ cuộc đối thoại ngắn ngủi của họ, tám người cũng nghe ra một vài điểm không được bình thường cho lắm.
Hai người này hẳn là bạn cũ, hơn nữa cao thủ Thần Du Chi Thượng xuất hiện sau dường như rất khách khí với người đến trước kia.

Sao lại như thế? Luận tu vi, chẳng phải Mộng Vô Nhai thấp hơn sao? Lão có tư cách và bản lĩnh gì để đàm luận võ đạo với người kia? Lại còn khiến y cảm kích vô cùng?

Lão còn làm vẻ mặt rất hiển nhiên, không hề kiêu căng tự mãn.

Tất cả mọi người bất giác thấy hoang mang.

- Dám hỏi cao danh quý tánh của hai vị?
Thu Đạo Nhân lên tiếng hỏi, thần sắc nặng nề.

Dù đã xác định hai người này không có ác ý, mà chỉ lộ diện để bảo vệ Dương Khai, nhưng cao thủ mạnh đến vậy, bọn họ cũng muốn biết thân phận và lai lịch của đối phương.

Mộng Vô Nhai mỉm cười, lãnh đạm nói:
- Mộng chưởng quầy của Cống Hiến Đường Lăng Tiêu Các, Mộng Vô Nhai!

Màn giới thiệu này khiến tất cả những ai không rõ lai lịch Mộng Vô Nhai đều có cảm giác da mặt đang co giật.

Chưởng quầy... Chỉ một chưởng quầy nhỏ nhoi mà có khí thế và tu vi bậc này, có lẽ nào Lăng Tiêu Các thật sự là tông môn ngọa hổ tàng long?

- Còn vị này?
Hít sâu một hơi, Thu Đạo Nhân chuyển hướng sang ông già còn lại.

Y điềm đạm gật đầu:
- Chưởng môn Lăng Tiêu Các, Lăng Thái Hư!

Các cường nhân của Bát đại gia lập tức biến sắc!

Chưởng môn Lăng Tiêu Các, Lăng Thái Hư!

Cao thủ duy nhất xuất thân từ tông môn nhị đẳng, nhưng lại có thể thăng lên Thần Du Chi Thượng! Trong ghi chép của cả thiên hạ, chỉ có một trường hợp vinh dự độc nhất vô nhị này.

Trước đây, chưa bao giờ có thế lực nhị đẳng nào vượt qua Thần Du Chi Thượng. Kể cả Lã Tư của Lã gia, cũng phải sau khi Lã gia trở thành thế gia nhất đẳng, mới đột phá lên Thần Du Chi Thượng, hơn nữa đó còn nhờ vào cường nhân Thu gia chỉ điểm và đề bạt, mới tạo nên thành tựu của lão ngày hôm nay.

Lăng Thái Hư, ba chữ này đại diện cho một truyền thuyết, là một huyền thoại sống.

Hơn nữa, ông còn có một người đồ đệ.

Người đồ đệ này, chính là Tà chủ hiện tại của Thương Vân Tà Địa! Khống chế một phạm vi nghìn vạn dặm, có thủ hạ là lục đại Tà Vương cùng vô số tà ma gian ác!

Tà Chủ mà nổi giận, thiên địa liền chuyển sắc, sinh linh đồ thán.

Cho nên khi vừa nghe thấy ba chữ “Lăng Thái Hư”, tám người đều chợt thấy căng thẳng đầu óc, nhất là Thu Đạo Nhân, ngày đó Thu gia của lão kéo quân đến Lăng Tiêu Các, phóng hỏa thiêu cháy tông môn người ta, bây giờ tông chủ lại đứng ngay đây, tính ra thì giữa đôi bên cũng có xích mích.

Nếu mà giao chiến thật, thì e là Chiến Thành này sẽ đi tong mất.

Song, điều khiến tám người họ không ngờ nổi là, rõ ràng Lăng Thái Hư mới tấn thăng chưa bao lâu, nhưng sao cứ có cảm giác độ lĩnh ngộ về thiên đạo và võ đạo còn sâu sắc hơn cả chính bọn họ?

Nếu không phải thế, thì tại sao họ lại không phát giác ra sự tồn tại của Lăng Thái Hư?

Tám người này, đều đã tấn thăng ít nhất hơn năm mươi năm rồi. Trong năm mươi năm này, cũng không thể nói là công lực chẳng có tiến bộ, ít nhiều gì thì cũng khá khẩm hơn, nhưng nếu so với Lăng Thái Hư, thì chút tiến bộ đó quả thật chẳng đáng kể.

Y làm được bằng cách nào?

- Thì ra là Lăng huynh!
Thu Đạo Nhân kìm chế thần sắc, nhẹ nhàng gật đầu.
- Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

- Không dám!
Lăng Thái Hư cười ôn hòa, không hề có ý xoi mói, ngược lại còn khiêm nhường thấy lạ:
- Tính ra thì, các vị đây đều là tiền bối của Lăng mỗ, được các tiền bối xem trọng, gọi một tiếng Lăng huynh, đã là vinh hạnh của Lăng mỗ rồi.

h chóng chạy lại đây.

Rầm rầm rầm oanh...

Bảy người giống như thiên thạch từ trên trời rơi xuống, mang theo hơi thở cuồng bạo, vừa mới hạ xuống đã xếp thành một hàng, che trước mặt đám người Đổng Khinh Hàn.

Hai mắt lão mập họ Đổng lập tức tỏa sáng, tâm tình đang bị đè nén không khỏi buông lỏng đi một ít.

Bởi vì bảy người vừa tới không phải ai khác, chính là bảy vị huyết thị không đủ tư cách để tham dự đoạt đích chi chiến của Dương Khai phủ!

Lần lượt là Phong Vi Thủ, Khúc Cao Nghĩa, Tiêu Thuận, La Hải, Nghiêm Lệnh Hành, Ngô Câu, Phó Thông. Một người cũng không thiếu, tất cả đều đã tới.

Chương 527: Chờ một lát thì có sao đâu

Thấy thái độ của Lăng Thái Hư như vậy, sắc mặt các cường nhân Bát đại gia đều mờ ám hơi sương, lão béo nọ liền cười:
- Lăng huynh quá khiêm tốn rồi, Thần Du Chi Thượng không phân thế hệ, tất cả đều luận giao ngang hàng, nói ra thì, tám người bọn ta đây vai vế thứ bậc cũng rối rắm lắm chứ.

- Phải đó phải đó.
Có người hùa theo.

Chỉ qua đôi ba câu hình thức, mà bầu không khí đã dịu đi hẳn.

- Lần này Lăng huynh xuất hiện, là vì cớ gì vậy?
Dương Lập Đình vẫn bộ măt lạnh lùng ấy, đã biết vẫn hỏi.

- Tất nhiên là vì tiểu tử này.
Lăng Thái Hư khẽ cười, chỉ vào vị trí của Dương Khai:
- Nói sao thì ta cũng là sư công của nó, đồ tôn đang tấn thăng Thần Du Cảnh, vào thời khắc quan trọng này, ta phải trông chừng cho ổn thỏa mới được.

- Huynh cũng muốn bảo vệ hắn?

- Không sai.
Lăng Thái Hư khẽ gật đầu.

Dương Lập Đình lập tức thấy khó nhằn rồi đây.

Một Lăng Thái Hư Thần Du Chi Thượng, Mộng Vô Nhai khí tức kỳ dị, Địa Ma toàn thân đầy ma khí, tám vị huyết thị thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật... Sức mạnh tập hợp từ những người này đã không còn ở mức lão có thể khinh thường nữa rồi.

Huyết thị Thần Du Cảnh cửu tầng sau khi thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, thì có thể ra khoảng hai chiêu với Thần Du Chi Thượng, lực lượng tám vị huyết thị không thể coi nhẹ được.

Sức mạnh của Lăng Thái Hư thì quá rõ ràng. Dương Lập Đình phỏng chừng nếu lão đấu một chọi một với ông, thì e là sẽ yếu thế. Mộng Vô Nhai thì lại càng quái đản khó lường, đến Dương Lập Đình cũng không biết nên đánh giá sức chiến đấu của lão ta ra sao. Địa Ma thì vẫn đang chực rình mồi ở một bên.

Trận này... không thể đánh được, nếu mà đánh thật, thì dù thắng, cũng sẽ dẫn đến sinh linh Chiến Thành đồ thán.

Ánh mắt luôn sắc bén tựa chim ưng của Dương Lập Đình cuối cùng cũng bắt đầu run rẩy, xuyên qua màn đêm vô tận mà rọi về Dương Khai.

Lão không hiểu, tên tiểu tử hậu bối này của nhà mình có tài đức gì mà lại tụ hội được nhiều cao thủ lợi hại vậy đến giúp đỡ hắn.

- Các vị, có thể thứ cho ta nói câu này chăng?
Lăng Thái Hư chợt nghiêm mặt.

- Lăng huynh cứ nói.
Thu Đạo Nhân gật đầu, đối với một người cùng cảnh giới Thần Du Chi Thượng như Lăng Thái Hư, bọn họ không còn tiện vin vào thân phận địa vị gì nữa rồi.

Lăng Thái Hư có tư cách nói chuyện ngang hàng với họ.

- Các vị muốn ngăn cản đồ tôn ta tấn thăng Thần Du Cảnh, không ngoài lý do e sợ sau khi nó có công lực mạnh hơn, tâm tính cũng theo đó mà thay đổi, rồi rơi vào con đường tà ma, thành kẻ mối họa nguy hiểm chẳng người chẳng quỷ.

Bọn họ gật đầu, thừa nhận Lăng Thái Hư nói không hề sai.

Địa Ma lại trừng mắt, miệng lẩm bẩm đầy bất mãn:
- Kẻ không khống chế nổi sức mạnh bản thân, bị chính sức mạnh đó nô dịch mới là kẻ tà ma thật sự. Tu luyện tà công thì nói lên được gì, thân đầy ma khí thì đã sao? Chẳng qua cách truy cầu sức mạnh của mỗi người không giống nhau mà thôi, cái gọi là đạo bất đồng, bất tương vi mưu, mình tu luyện cái của mình, việc gì phải đi phủ nhận, chèn ép người khác, rặt một lũ thiển cận.

- Nói lớn lên đi.
Thủy Linh chẳng biết chạy đến cạnh Địa Ma từ lúc nào, liên tục xúc bẩy:
- Lão nói nhỏ vậy, họ không nghe thấy đâu.

Địa Ma liền trừng mắt nhìn nàng, cười quái dị:
- Nha đầu này, chớ có lừa lọc lão phu, đừng tưởng lão phu nhìn không thấu lai lịch của ngươi!

Thủy Linh giật mình, ngạc nhiên nói:
- Lão biết à?

- Hừ, dĩ nhiên là biết, không chỉ lão phu, mà cả lão Mộng Vô Nhai sống dai trên kia cũng biết, chúng ta xuất thân từ một bầu trời mà ra.
Địa Ma hừ lạnh, vẻ mặt thách thức.

Thủy Linh lập tức sáng rỡ hai mắt, kéo lấy cánh tay Địa Ma, vẻ mặt như người vừa tìm thấy tri âm, hai mắt rưng rưng, xúc động vạn phần:
- Tiền bối, vậy tiền bối có biết làm cách nào để trở về không?

Địa Ma nhìn nàng từ trên xuống dười, cười hề hề một tiếng:
- Sao, về không được hả?

- Vâng. Tiểu nữ bị kẹt ở đây quá lâu rồi, vẫn không biết làm thế nào để trở về, nếu tiền bối biết, có thể nói cho tiểu nữ hay được không?

Địa Ma cười sặc sụa, đắc ý hết đỗi, tiếng cười chói tai đó khiến Thủy Linh như bị mèo cào tận tâm can, khó chịu vô cùng, nhưng vẫn cố làm bộ dạng đáng thương, van nài sự thông cảm.

- Ta không cho ngươi biết đâu!
Địa Ma đột nhiên khoát tay.

Thủy Linh ngẩn ra, bĩu môi đầy thất vọng:
- Tại sao?

Địa Ma nhún vai:
- Vì lão phu phải đợi thiếu chủ.

- Đợi hắn?
Thủy Linh sững sờ.
- Tiền bối nghĩ hắn có thể đột phá được vòng vây của thiên hạ này sao?
Địa Ma hừ một tiếng:
- Thiếu chủ mà không làm được, thì chẳng ai làm được hết.

Thủy Linh nghiêm mặt lại, nhìn về phía Dương Khai, thật lâu sau mới nhẹ nhàng gật đầu, thì thào:
- Nếu là hắn, thì cũng có khả năng...

- Hãy chờ xem, lâu thì mười năm, nhanh thì dăm ba năm nữa, thiếu chủ nhất định có thể đi được đến bước đó.
Địa Ma tự tin vô cùng, hết mực kỳ vọng vào tương lai của Dương Khai.

Mặt Thủy Linh liền tối sầm, cả người như nhũn cả ra:
- Lâu vậy sao?

- Nếu ngươi muốn trở về, thì có thể đợi, có điều thiếu chủ có đưa ngươi theo hay không, thì quyết định không phải ở lão phu. Dù gì thì trước đây ngươi cũng đã từng gây hấn với ngài ấy, thiếu chủ... thù dai lắm đấy.
Địa Ma liếc xéo Thủy Linh một cái, chậm rãi lắc đầu.

Thủy Linh ngẫm nghĩ qua, đột nhiên cảm thấy, với tâm tính tàn bạo và bộ mặt thực dụng của gã này, có lẽ hắn sẽ không tốt bụng dẫn mình theo, bèn vội vã cầu khấn, thái độ cung kính hết mực:
- Kính xin tiền bối chỉ điểm mê lộ!
Địa Ma cười lớn:
- Nói hay lắm, nói hay lắm.

Dừng một lát, lão thấp giọng:
- Con người thiếu chủ tuy thù dai, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng đối đãi với bằng hữu thì chẳng có gì phải bàn. Ngươi ở Chiến Thành lâu vậy rồi, hẳn là cũng đã nhìn ra điểm này ở tính tình ngài ấy rồi.

Thủy Linh khẽ gật đầu, ánh mắt có phần mơ màng.

Việc lần này gần như là ví dụ tốt nhất! Quá trình cụ thể thì Thủy Linh không biết, nhưng nàng cũng đoán ra được đại khái rồi.

Vì một đệ tử Lăng Tiêu Các, Dương Khai có thể dấy động can qua, thậm chí không tiếc việc hoàn trả Câu Hồn chú lại cho nàng, còn để nàng giúp hắn bắt Hướng Sở. Từ đó có thể thấy, gã nam nhân này đúng thật là một người chân tình, tàn nhẫn ác độc với kẻ địch, nhưng lại phóng khoáng hào sảng với bằng hữu, tính cách thật là đối lập.

- Ngươi nhìn ra được điểm này, chẳng lẽ còn chưa biết làm thế nào ư?
Địa Ma nhìn nàng đầy thâm ý.

Thủy Linh chợt giật mình, lập tức thông suốt, vội gật đầu:
- Tiểu nữ biết rồi, tiểu nữ cũng muốn xem hắn như bằng hữu!

Chỉ cần trở thành bằng hữu của hắn, đến lúc đó sợ gì hắn không chịu dẫn mình cùng đi?

- Hê hê...
Địa Ma bật cười quái gở.
- Với nữ nhân, thiếu chủ xưa nay đều không cự tuyệt ai cả, nhất là nữ nhân xinh đẹp, ngươi thì chắc không thành vấn đề, ta nghĩ với xuất thân của ngươi, cũng khá xứng với thiếu chủ đấy, cố gắng vào!

Thủy Linh đỏ cả mặt, liếc xéo Địa Ma:
- Tiền bối nói vớ vẩn gì đó? Hạng háo sắc như hắn làm sao xứng với bổn cô nương được?

Địa Ma cười nhạt:
- Mười năm nữa, ngươi chẳng còn tư cách nói câu này nữa đâu.

Thủy Linh ngạc nhiên, thầm nhủ lão ma này có hơi đề cao Dương Khai. Không nhiều lời với lão thêm nữa, nàng chỉ thầm hạ quyết tâm, nhất định phải chăm chút quan hệ bằng hữu với Dương Khai.

Trong lúc hai người nói chuyện, thì các vị Thần Du Chi Thượng cũng đang thương thảo.Lăng Thái Hư nói:
- Lăng mỗ thì lại nghĩ, dù đồ tôn ta có tấn thăng, thì tâm tính cũng không thể bị ảnh hưởng được.

- Huynh dựa vào đâu mà phán đoán như thế?
Dương Lập Đình hừ lạnh một tiếng.

- Vì nó trưởng thành dưới con mắt quan sát của ta, ta hiểu nó hơn các vị.
Lăng Thái Hư khẽ cười, ông không như những người khác, đã từng nhìn thấy mặt tà của Dương Khai, cũng từng bàn bạc vấn đề này với Dương Khai, nên dĩ nhiên rất yên tâm về hắn.

- Nói cũng có lý.
Thu Đạo Nhân nhẹ nhàng gật đầu, tay vuốt ve chòm râu, trầm ngâm một chốc mới nói:
- Nhưng lỡ như diễn biến giống như bọn ta dự liệu thì sao?

- Đến lúc đó không cần các vị ra tay, tự Lăng mỗ sẽ xử lý!
Lăng Thái Hư nghiêm nghị, nói to rõ, bỗng nhiên sắc mặt lại có chút ảm đạm:
- Môn hạ của ta đã để xảy ra chuyện này một lần rồi, tuyệt đối không thể có lần thứ hai!

Các cường nhân Bát đại gia đều không khỏi chau mày, trong lòng biết rõ người mà ông nói chính là Tà chủ chứ chẳng ai, bất giác thấy thông cảm cho tâm trạng của ông.

- Không lẽ chút thời gian này các vị cũng không đợi được?
Lăng Thái Hư nhìn tám người nói.

- Được!
Dương Lập Đình gật đầu nặng nề.
- Cứ làm theo ý huynh, đợi hắn tấn thăng xong, nếu tính tình biến đổi, thì xin phiền Lăng huynh ra tay.

- Yên tâm, nếu là vậy thật, ta sẽ phế bỏ tu vi của nó.

- Ta vốn cũng không muốn lấy mạng hắn!
Dương Lập Đình khẽ hừ một tiếng, quyết định cùng bảy người còn lại âm thầm chờ đợi, không dài dòng thêm. Kể cả Dương Khai có thay đổi tâm tính sau khi tấn thăng, thì cũng chỉ vỏn vẹn là Thần Du Cảnh, có biết bao nhiêu cao thủ ở đây, hắn mọc thêm cánh cũng không thoát được.

Thế nên chờ thêm một lúc cũng chẳng sao.

Ngược lại, Lăng Thái Hư thì khẽ khàng lắc đầu, vẻ mặt không mảy may căng thẳng, rõ ràng là rất có lòng tin ở Dương Khai, không hề lo lắng chuyện ngoài ý muốn xảy ra ở hắn.

Đôi bên đạt thành hiệp nghị, các huyết thị và bọn Đổng Khinh Hàn vẫn luôn đứng chắn trước tám vị cường nhân đều không kìm được thở phào một hơi. Lúc này, chúng nhân mới nhận ra cả người mình ướt dầm mồ hôi lạnh, gió thổi đến mà rét run người.

Đối kháng với Thần Du Chi Thượng, là chuyện mà trước đây đến nghĩ họ cũng chẳng dám nghĩ, nhưng hôm nay, họ đã làm được, và không hề chùn bước.

Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai gật đầu với họ, chúng nhân liền hành sự với vẻ mặt kích động...

Thu Đạo Nhân thả Thu Ức Mộng vẫn bị trói buộc nãy giờ ra, vị cao thủ nọ của Hoắc gia cũng thả Hoắc Tinh Thần ra, hai người khẩn trương quay về trận doanh của mình, chỉ huy điều quân, để chúng nhân lùi xa ra một chút.

Đám võ giả phủ Dương Chiếu cũng tự nhiên tránh ra một khoảng cách.

Sau một chốc, bên cạnh Dương Khai chỉ còn lại Lăng Thái Hư, Mộng Vô Nhai và tám vị cường nhân Bát đại gia.

Vừa rồi chúng nhân bàn ra tán vào, trông trông ngóng ngóng, nhưng lại chẳng để mắt đến Dương Khai. Đến lúc này, ánh mắt họ lại tụ vào mình hắn, thì liền phát hiện, thử thách thiên địa uy năng mà hắn phải tiếp nhận khủng khiếp đến mức nào.

Từng luồng năng lượng khổng lồ không ngừng trào xuống từ trên tầng mây, ập xuống người Dương Khai. Những thiên địa uy năng này, đủ khiến cho một cường nhân Thần Du Cảnh đỉnh phong phải trọng thương, nhưng Dương Khai vẫn luôn lặng lẽ trôi nổi dưới tầng mây, nội thể sản sinh ra một lực hút điên cuồng, tựa cái động không đáy, có bao nhiêu thiên địa uy năng đánh đến đều bị hấp thụ sạch sẽ.

Không một chút lãng phí, cũng không gian khổ như trong tưởng tượng, cơ thể hắn ứng phó với những thứ này một cách dễ dàng.

� chút tiến bộ đó quả thật chẳng đáng kể.

Y làm được bằng cách nào?

- Thì ra là Lăng huynh!
Thu Đạo Nhân kìm chế thần sắc, nhẹ nhàng gật đầu.
- Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

- Không dám!
Lăng Thái Hư cười ôn hòa, không hề có ý xoi mói, ngược lại còn khiêm nhường thấy lạ:
- Tính ra thì, các vị đây đều là tiền bối của Lăng mỗ, được các tiền bối xem trọng, gọi một tiếng Lăng huynh, đã là vinh hạnh của Lăng mỗ rồi.

h chóng chạy lại đây.

Rầm rầm rầm oanh...

Bảy người giống như thiên thạch từ trên trời rơi xuống, mang theo hơi thở cuồng bạo, vừa mới hạ xuống đã xếp thành một hàng, che trước mặt đám người Đổng Khinh Hàn.

Hai mắt lão mập họ Đổng lập tức tỏa sáng, tâm tình đang bị đè nén không khỏi buông lỏng đi một ít.

Bởi vì bảy người vừa tới không phải ai khác, chính là bảy vị huyết thị không đủ tư cách để tham dự đoạt đích chi chiến của Dương Khai phủ!

Lần lượt là Phong Vi Thủ, Khúc Cao Nghĩa, Tiêu Thuận, La Hải, Nghiêm Lệnh Hành, Ngô Câu, Phó Thông. Một người cũng không thiếu, tất cả đều đã tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau