VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 511 - Chương 515

Chương 513: Ai làm?

Nhìn xung quanh, Dương Khai lập tức phát hiện ra đám đông Lăng Tiêu Các đang xôn xao, tuy không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bản năng mách bảo có điều bất ổn, thần sắc lập tức trầm xuống.

- Dương sư huynh, Tô sư tỷ!
Lý Vân Thiên kêu đến xé ruột xé gan
- Tô thiếu…Tô thiếu bị người ta đâm rồi!

Tô Nhan lập tức thất sắc, nhân ảnh trắng toát hóa thành một luồng hào quang len lỏi vào trong đám đông, Dương Khai theo sát phía sau.

Nhìn vào trong, họ không kìm được nheo mắt lại, sắc mặt tái mét.

Giữa đám đông, Tô Mộc tái nhợt mặt mày, ngồi khoanh chân dưới đất, ngực phải vẫn còn cắm nguyên một thanh kiếm xuyên qua, miệng và mũi không ngừng ứa máu, khí huyết yếu ớt. Y thở hổn hển, như cái ống trong lò rèn cũ nát mỗi khi động vào là tắc đến khổ sở.

Một vị sư thúc Lăng Tiêu Các ngồi phía sau, tay đỡ lưng và truyền chân nguyên cho y.

Hai mắt Tô Nhan liền đỏ lên.

Nàng và Tô Mộc là tỷ đệ, thấy đệ đệ của mình bị hại thê thảm như vậy, làm sao không đau lòng?

Dương Khai dẹp đám người ra, tức tốc bước lên trước, đưa tay đặt lên cổ Tô Mộc dò xét một hồi, rồi bấm đầu ngón tay búng ra một ít Vạn Dược Linh Nhũ cho vào miệng y.

Trút linh nhũ vào, Dương Khai đưa tay rút trường kiếm trên ngực Tô Mộc, máu trào ra nóng hổi.

Hắn đánh ra vài luồng chân nguyên chặn máu đang chảy ở miệng vết thương, rồi trấn an Tô Nhan:
- Không sao nữa rồi.

Tô Nhan khẽ gật đầu.

Có Vạn Dược Linh Nhũ, tính mạng của Tô Mộc không đáng lo nữa, thậm chí có thể biến họa thành phúc, công lực được nâng lên một chút. Nhưng... nếu hắn và Tô Nhan không đến kịp thời, nếu chậm thêm chỉ nửa canh giờ thôi, kết cục của Tô Mộc sẽ ra sao, rất khó nói.

Cho dù không chết, cũng có thể tàn phế suốt đời!

Chậm rãi đứng lên, Dương Khai điềm tĩnh xoay người, nhìn về phía Khang Trảm.

Khang Trảm lập tức cảm thấy môi khô khốc, Dương Khai im lặng khiến y thực sự khó xử, lập tức ý thức được lần này e là không ổn rồi.

- Ai làm?
Dương Khai nhìn xoáy vào Khang Trảm, khẽ khàng hỏi một câu.

Khang Trảm nuốt nước miếng, ngập ngừng nói:
- Cửu công tử, chỉ là ngoài ý muốn…

- Ai làm…

Khang Trảm nhíu mày, tuy biết rõ tính ngang tàng của Dương Khai, nhưng y là kẻ đã để việc này xảy ra, và cũng là công tử Trung Đô, lẽ dĩ nhiên sẽ không tỏ ra quá khiếp đảm, y trầm giọng nói:
- Cửu công tử, đây là đoạt đích chiến, chết một hai người là chuyện bình thường. Giữa ta và ngươi có quan hệ đối địch, không nói chuyện vị bằng hữu này hiện giờ không đáng lo về tính mạng, dù có chết, cũng đã có là gì. Người chết dưới tay cửu công tử, lẽ nào còn ít hay sao?

- Quả thực không ít.
Dương Khai gật đàu
- Ta đã giết không ít người. Nếu người thân, bằng hữu của họ muốn báo thù, cứ trực tiếp đến tìm ta là được. Bây giờ có kẻ đả thương người của ta, ta cũng phải báo thù, cho nên ta muốn biết, là do ai làm.

Khang Trảm lập tức nghẹn họng. Đúng thế, có oán báo oán, có thù báo thù, ngươi có thể giết người, hại người, chẳng lẽ còn muốn ngăn người ta trả thù? Huống hồ, giữa hai người đã có giao hẹn, người của Lăng Tiêu Các sẽ không nhúng tay vào cuộc chiến này.

Dưới điều kiện tiên quyết này, Lăng Tiêu Các có người bị đả thương, Khang Trảm quả thực không thể dành chữ lý về mình.

Nhưng bắt mình bán rẻ người phe mình thì Khang Trảm cũng không làm được. Như vậy thì mình thật không có khí phách, và cũng tỏ ra là mình sợ Dương Khai.

- Là tên đó!
Lý Vân Thiên bỗng nhiên căm phẫn đứng dậy, chỉ về một hướng:
- Vừa nãy hai nhóm người của bên đó lại đây, chính tên đó muốn giết Tô thiếu!

Nhìn theo hướng y chỉ, Dương Khai nhìn thấy Nam Sênh đứng cách đó không xa.

Khang Trảm nhíu mày, y chợt phát hiện ra, không biết từ khi nào, Nam Sênh và Hướng Sở đã quay trở về trận doanh của phe mình nhanh như bôi mỡ vào chân.

Y ở lại đây “hốt phân” cho bọn chúng, chúng lại không nói không rằng bỏ đi mất, Khang Trảm lập tức cảm thấy phẫn nộ vô cùng!

- Ta biết rồi!
Dương Khai khẽ gật đầu, liếc Khang Trảm rồi nói:
- Khang công tử, ta đã nói sẽ không để người của Lăng Tiêu Các tham gia cuộc chiến, là vì muốn tốt cho các ngươi! Nếu họ bị thương, ta thực sự sẽ đại khai sát giới, xem ra các ngươi không tin thì phải.

Khang Trảm sững người, sự kinh hãi đong đầy ánh mắt.

Y phát hiện, khí tức cả người Dương Khai bỗng nhiên sực mùi khát máu, sát khí xung thiên.Theo phản xạ, Khang Trảm liền vội vàng lùi ra sau. Dương Khai vẫn nhìn y lạnh như băng, hắn giơ tay lên, thanh kiếm rút từ ngực Tô Mộc bắn về phía Khang Trảm cùng một tia hàn quang.

Khang Trảm thất sắc, không ngờ Dương Khai nói hạ thủ là hạ thủ, y vội vã thi triển võ kỹ ngăn cản, nào ngờ thanh kiếm này ẩn chứa thứ sức mạnh đầy tính hủy diệt, là sức mạnh mà một võ giả cấp bậc như y không đủ sức kháng cự.

Phập...

Khang Trảm kêu lên đau đớn, ngực phải bị trường kiếm đâm xuyên qua hệt như Tô Mộc. Dưới lực đạo quá lớn đó, y lùi về sau liên tiếp mấy bước, khó khăn lắm mới dừng lại được.

Khang Trảm giương ánh mắt run rẩy kinh ngạc nhìn Dương Khai.

Tất cả mọi người nín thinh, vẻ mặt hoảng hốt!

Từ khi đoạt đích chiến bắt đầu cho đến nay, cuối cùng cũng có vị công tử xuất thân Bát đại gia Trung Đô bị đả thương, hơn nữa còn là trọng thương!

Công tử xuất thân Bát đại gia tham dự vào đoạt đích chiến, thông thường không thể bị thương, lại càng không cần phải lo lắng về tính mạng. Không ai dám hạ thủ với họ, cùng lắm là đánh bại họ, cho họ nếm mùi thua cuộc mà thôi.

Nhưng bây giờ, tiền lệ được duy trì bao nhiêu năm nay đã bị phá vỡ.

Khang Trảm sững sờ cúi xuống nhìn thanh trường kiếm trên ngực mình, cơn đau dần dần lan tỏa. Cho tới lúc này y vẫn không thể tin nổi Dương Khai lại to gan tới mức coi trời bằng vung như vậy.

- Cửu công tử…
Khang Trảm thì thào, miệng đầy mùi máu, hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Dương Khai lạnh lùng liếc y:
- Nếu ngươi không phải người của Bát đại gia, thì hôm nay chết chắc rồi!

Da mặt Khang Trảm co giật, cảm giác ớn lạnh ngập tràn nội tâm. Y không dám chần chừ, liền ngồi khoanh chân xuống đất, lấy ra một viên đan.

Cuồng phong gáo thét, Dương Khai sải bước đi về phía trước, tựa như một quả núi lớn rưới đầy máu. Tất cả mọi người đều cảm thấy hơi thở chết chóc đang ập tới.

Toán quân này của phủ Dương Chiếu, ngoài Khang Trảm đang vận công trị thương, mấy tên Thần Du Cảnh ngũ tầng bị đóng băng và mười mấy cao thủ bị Ảnh Cửu khống chế ra, số còn lại đều đã tụ lại một chỗ.

Đứng đầu là Thu Tự Nhược, tất cả đều hoảng sợ nhìn về phía bên này.

- Làm sao đây? Làm sao đây?
Thu Tự Nhược mặt trắng bệch, không ngừng hỏi người bên cạnh.

Lần này xuất binh, vốn là do Khang Trảm chỉ huy, nhưng bây giờ thân y còn khó bảo toàn, gánh nặng này theo lẽ đã được gác lên người Thu Tự Nhược.

Đối diện với thế áp đảo đó, ngay cả Khang Trảm Dương Khai cũng dám đả thương, Thu Tự Nhược căn bản không có gan chống lại, y sợ mình cũng sẽ bị giống như Khang Trảm.

Y không dám làm gì, thì những người khác nào dám chứ?- Nam Sênh, chuyện do ngươi gây ra, ngươi nói bây giờ phải làm sao?
Thu Tự Nhược quay lại giận dữ hét Nam Sênh.

Vẻ ngang ngược hống hách khi nãy ở Nam Sênh đã biến mất, y nghe vậy liền thất thần, môi khô khốc, không nói nổi câu nào.

Ánh mắt Hướng Sở thì lại toàn sự khinh bỉ và hung tợn, y nói:
- Thu công tử, Dương Khai có lợi hại tới đâu cũng chỉ có một mình, sao phải sợ hắn? Hơn nữa, Khang công tử cũng đã nói, đây là đoạt đích chiến, chết một hai người cũng có là gì, huống hồ tên kia còn chưa chết. Dương Khai xé chuyện bé ra to, chuyện này mà truyền đến Trung Đô hắn cũng không gánh nổi! Bây giờ là cơ hội tốt để loại Dương Khai, Thu công tử cứ nắm cho chắc, ta chờ nghe mệnh lệnh.

- Vớ vẩn!
Thu Tự Nhược nổi giận gầm lên.
- Dương Khai và Khang công tử đã nói trước rồi, các ngươi lại còn động đến người của Lăng Tiêu Các. Hơn nữa, vừa nãy Dương Khai nương tay với người của chúng ta rồi, còn các ngươi thì lại… mẹ kiếp mười tám đời tổ tông nhà các ngươi!

Hướng Sở bị chửi đến tối sầm mặt, lập tức tỏ ra thất vọng vì sự như nhược của Thu Tự Nhược.

Khi họ đang tíu tít, Dương Khai đã đến cách họ hai mươi trượng, chỉ đi một mình, không hề sợ hãi khi đối mặt với bảy thế lực. Tuy những cao thủ đứng đầu của những thế lực này đều đã bị khống chế, nhưng vẫn còn khá đông người, Thần Du Cảnh thì vẫn còn một một vài tên.

- Thu Tự Nhược.
Dương Khai gào lên
- Ngươi là đệ đệ của Thu Ức Mộng, ta không muốn làm khó ngươi, tránh ra một bên.

Thu Tự Nhược lập tức mừng rỡ, đang định mở miệng đáp lại, bỗng nhiên lại kịp phản ứng, vội lắc đầu nói:
- Cửu công tử, yêu cầu này, thứ cho Thu mỗ không thể làm theo.

Dương Khai gật đầu:
- Coi như ngươi có chút khí phách!

Không nói thêm gì, hào quang chợt lóe lên trên tay hắn, Cốt Thuẫn âm khí dày đặc xuất hiện.

- Là bí bảo Huyền cấp đó!
Đám người Thu Tự Nhược biến sắc.

Cốt Thuẫn này, lần trước Dương Khai đã từng dùng lúc đối phó với Dương Kháng, vừa nãy đã cũng dùng qua một lần, nên dĩ nhiên bọn họ biết sức mạnh phòng thủ của nó, cũng biết nó có thể nuốt đi năng lượng tấn công. Có Cốt Thuẫn này trong tay, lá chắn phòng thủ của Dương Khai có thể nói là vô cùng kiên cố.

Nhưng lúc này Dương Khai lại lấy nó ra, khiến mọi người càng không hiểu ra làm sao, họ thầm đoán, Dương Khai làm vậy để phòng thủ?

Họ còn chưa nghĩ xong, trời đất bỗng nhiên trỗi dậy khí tức đầy nguy hiểm.

Trên Cốt Thuẫn, lóe lên những tia chớp màu đen, năng lượng sôi sục trong mồm thú há rộng ở trung tâm Cốt Thuẫn.

Xoẹt xoẹt xoẹt…

Từng luồng điện long to chân người thình lình bắn ra từ miệng Cốt Thuẫn, con nào con đấy lất phất lượn lờ, trông rất sinh động, người dài đến vài chục trượng, phóng về phía bảy thế lực đang tụ một chỗ với khí thế hủy thiên diệt địa.

- Sao lại thế được?
Thu Tự Nhiên thất thanh.

Bí bảo chia làm rất nhiều loại, có phòng ngự, có tấn công, có phụ trợ. Cốt Thuẫn trên tay Dương Khai, rõ ràng là dùng để phòng ngự, nhưng bây giờ sao lại trở thành bí bảo tấn công?

Hơn nữa, bọn điện long này hình như đã nghe nói đến ở đâu đó rồi!

- Đó là uy năng bí bảo Huyền cấp của Dương Kháng!
Hướng Sở hét lên, rồi đột nhiên ý thức được Cốt Thuẫn trên tay Dương Khai, chẳng những có thể nuốt được đòn tấn công, còn có thể dùng những gì đã nuốt để phản công.

Bọn điện long này, rõ ràng chính là uy năng của bí bảo Huyền cấp từng xuất hiện trong trận đối kháng giữa Dương Khang và Dương Khai cách đây hơn hai tháng.

Lúc ấy uy năng này bị Cốt Thuẫn của Dương Khai nuốt trọn, sau hơn hai tháng, mới được Dương Khai phóng ra tại đây ngăn cách bên trong kết giới, không phân thắng bại tuyệt đối không thể đi ra.
Mà là chủ nhân của bí bảo, Dương Khai ở bên trong đó tác chiến không thể nghi ngờ là có được ưu thế tuyệt đối!
Thuộc tính của bí bảo này tựa hồ giống với thuộc tính công pháp của nữ tử kia tu luyện!
Trong phút chốc, Khang Trảm liền ý thức được tình huống không ổn.
Uy năng của Huyền cấp bí bảo y cũng đã được nhận thức sâu sắc. Thân là công tử của Trung Đô Bát đại gia, trên người y tự nhiên cũng có bí bảo cấp bậc Huyền cấp.
-Nhanh chóng đánh vỡ phòng ngự của bí bảo này!

Khang Trảm nhanh chóng hạ lệnh, cùng Thu Tự Nhược hai người dẫn một đám người nhanh chóng chạy như bay lên phía trước.
Bên trong thế giới trắng bạc, Dương Khai cùng Tô Nhan cuối cùng lại hội tụ cùng nhau.
Nhìn cảnh sắc tuyết trắng bốn phía, còn có băng sơn nguy nga kia, Tô Nhan không khỏi hít sâu một hơi, bộ ngực sữa no đủ lay động tạo ra một đường cong mê người, trên mặt xuất hiện thần sắc cực kỳ kích động.
Hòa mình vào bên trong đó, nàng giống như là ở trên thiên đường, tự thân chân nguyên vận chuyển so với bình thường không biết nhanh hơn bao nhiêu lần.

Chương 514: Ta có thể bỏ qua cho các ngươi?

Uy năng của bí bảo Huyền cấp bí bảo, ai có thể kháng cự?

Trừ phi có bí bảo phòng ngự cũng là Huyền cấp giống Cốt Thuẫn trên tay Dương Khai kia!

Lúc bảy, tám con điện long từ trong miệng thú giữa Cốt Thuẫn chuyển động, tất cả bọn họ đều kinh hãi trợn tròn mắt, tiếng gọi của âm ti địa ngục vang vọng bên tai, không ai có thể bình tĩnh được.

Nếu ở đây vẫn còn có cao thủ, họ hãy có thể dựa vào tài thông thiên của những cao thủ này tránh được lũ điện long. Nhưng cao thủ của họ không bị khống chế thì cũng bị đóng băng, những người còn lại căn bản không có khả năng kháng đòn.

Tình cảnh đầy thảm hại, ai cũng hoảng loạn bất an, hớt ha hớt hải chạy lung tung hòng thoát khỏi nơi này, trốn khỏi những con điện long kia.

Hướng Sở coi như vẫn còn tỉnh táo, y kêu gọi mọi người hợp sức ngăn cản, nhưng cảnh tượng hỗn loạn này khiến y lực bất tòng tâm, ngay cả Thu Tự Nhược cũng đã chạy rồi, những người khác sao chịu ở lại chờ chết?

Rầm rầm rầm…

Rắc rắc…

Những con rồng sét tựa như lưỡi kiếm kiên cố, chúng ẩn chứa sức mạnh thiên hạ vô song, xông vào giữa đám đông, nhưng những ai bị điện long chạm vào đều co giật chân tay, ngã nhoài ra mặt đất, thậm chí còn bị sét đánh khét lẹt.

Những cao thủ Thần Du Cảnh còn lại lo bảo vệ công tử nhà mình, nhao nhao né tránh lũ điện long, như chó nhà có tang, chật vật không tả nổi.

Liên tiếp những tiếng kêu thảm thiết vang lên, trước uy năng của bí bảo Huyền cấp, mạng người chỉ như cỏ rác.

Khang Trảm đang vận công trị thương từ từ mở mắt ra, nhìn cảnh tượng thê thảm bên đó chợt thấy ớn lạnh trong lòng.

Lúc này y mới thức được, câu nói của Dương Khai trước đó là thật.

Hắn không để người của Lăng Tiêu Các tham chiến, đúng là vì nghĩ cho người của bên mình! Nam Sênh chẳng qua chỉ đả thương một đệ tử trẻ của Lăng Tiêu Các, đã dẫn chết màn sát phạt này. Nếu người của Lăng Tiêu Các thật sự tử thương nghiêm trọng vì cuộc hỗn chiến này, thì… cái mạng này của mình còn có thể sống để trở về Chiến Thành không?

Khang Trảm không dám suy nghĩ tiếp, y nhắm mắt nghiền mắt lại, không màng đến tình hình bên đó nữa.

Người của Lăng Tiêu Các bỗng nhiên kích động, mặt đỏ bừng, siết chặt nắm đấm.

Mọi nhục nhã, khổ nhường ban nãy của họ dường như đã được bù đắp vào lúc này.

Thật bất ngờ, dựa vào sức của một mình Dương Khai mà có thể khiến võ giả bảy thế lực này hỗn loạn, đào thoát tan tác, không có lấy một cơ hội tấn công.

Từng luồng u quang sắc tím chợt bừng sáng thành từng vòng gợn sóng rõ rệt giữa không trung, hệt như ném đá vào mặt hồ đang yên ả, vây lấy đám võ giả đang chật vật trốn chạy lũ điện long.

Mà trong tầng tầng sóng gợn đó, có ẩn chứa đòn tấn công thần thức hủy diệt điên cuồng.

Thần Hồn Kỹ!
Dương Khai thi triển Thần Hồn Kỹ của mình một cách không tiết chế và phóng túng.

Những nơi sức mạnh thần thức lan đến, đa số võ giả đều bỗng nhiên đờ đẫn thất thần, sắc diện trở nên thống khổ như bị thứ tà ác nào đó xâm nhập vào đầu, không biết sống chết, cứ ngơ ngác đứng một chỗ.

Điện long theo sau đó đánh họ cháy xém.

Chỉ có những cường nhân Thần Du Cảnh thì còn có thể chống đỡ một chút chiêu tấn công thần thức này, nhưng thần sắc cũng có đôi phần đau đớn.

Mùi cháy khét tràn ngập không gian, thứ mùi ngửi thấy không thôi cũng đã muốn nôn.

Một lúc sau điện long mới dần dần biến mất, uy năng của bí bảo Huyền cấp đã được phát huy hoàn toàn. Thần Hồn Kỹ của Dương Khai cũng không phát tán nữa. Giữa vùng đồng hoang tràn ngập tiếng kêu rên ai oán, tử thương vô số.

Thế lực của thất gia, vốn dĩ có gần ba trăm người, lúc này đây, chỉ còn chưa đầy hai trăm..

Thi thể nằm la liệt khắp nơi, tất cả đều đen như than củi, từng sợi khói lơ lửng bay ra từ thi thể, hệt như khói bếp.

Thu Tự Nhược đã ngã sõng soài trên đất từ lúc nào, hai mắt thất thần, hai hàm răng cọ nhau ken két.

Thoát chết trong gang tấc, tâm trạng của y cực kỳ phức tạp.

So với những người khác, có thể nói y hầu như không bị thương tổn.

Y tham gia vào cuộc chiến đoạt đích, cũng là vì có chỗ dựa, không nghĩ rằng mình sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng hôm nay, y không dám nghĩ như vậy nữa.

Y không biết là Dương Khai nể mặt Thu Ức Mộng nên mới thủ hạ lưu tình, lại còn tưởng mình may mắn, không bị sấm sét đánh trúng. Nhưng màn tàn sát này của Dương Khai, thực sự khiến y sợ chết khiếp.

Tận sâu trong suy nghĩ của y, một bóng đen khổng lồ phủ xuống, dường như đang nhe răng cười dữ tợn với y, định lấy mạng y.
- Thu công tử, đi thôi!
Không biết là vị Thần Du Cảnh xuất thân từ thế lực nào, thấy Thu Tự Nhược thất hồn lạc vía, lập tức chạy đến đỡ y, không quay đầu nhìn lại mà bay đi luôn.

Đối mặt với một tên dám đả thương cả Khang Trảm, y đã không còn ý chí chiến đấu nào nữa, giờ chỉ muốn chạy càng xa càng tốt.

Hầu như mọi người đều nghĩ như vậy, dồn dập đứng dậy, không màng đến bất cứ gì cả ngoài việc đào thoát.

- Chạy gì mà chạy?
Hướng Sở gào thét
- Bí bảo của hắn đã không thể vận dụng được nữa, bây giờ đang là lúc hắn suy yếu, chúng ta nên hợp lực bắt hắn lại. Thu công tử, Thu công tử, Thu công tử đâu rồi?

Không ai để ý đến y, khoan nói việc Hướng Sở không có tư cách ra lệnh, mà hiện tại, những người này cũng chẳng muốn ở lại chốn địa ngục này nữa.

Đang kêu gào, Hướng Sở bỗng cảm thấy một ánh mắt sắc lẻm đang nhìn về phía mình.

Ngoảnh lại, y bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Dương Khai.

Thầm giật mình, Hướng Sở bất giác lùi lại mấy bước.

- Hướng lão đệ, đi thôi, đại sự bất thành rồi.
Nam Sênh xông lên, kéo y lại.

Hướng Sở nghiến chặt răng, nhìn lại Dương Khai bằng ánh mắt dữ dằn và oán hận, rồi mới dậm chân một cái:
- Đi!

Một lũ nhu nhược! Một đoàn quân như vậy liên thủ, làm sao có thể thành đại sự? Hướng Sở vô cùng bực bội, nghĩ nếu ngày đó ở chân núi Thái Phòng Sơn, y không đắc tội với Dương Khai, hoặc nói Dương Khai hãy chấp nhận thiện ý của mình, thì hôm nay mình ở cạnh hắn, có khi nào cũng có thể lập được đại công?

Nhưng, cuộc đời này không có lối rút lui, Hướng Sở chỉ hận mình lúc đó có mắt không tròng, đắc tội với một người như vậy.

Bảy thế lực, kẻ chạy đã chạy, kẻ chết đã chết, chớp mắt không còn một mống.

- Các ngươi nghĩ ta sẽ bỏ qua cho các ngươi?
Giọng nói của Dương Khai đột nhiên vọng đến tai từng người, vô cùng rõ ràng, tất cả bọn họ như đóng băng.

Hướng Sở và Nam Sênh đang chạy trốn, quay đầu lại nhìn thì thấy Dương Khai vẫn lẳng lặng đứng yên chỗ cũ không hề đuổi theo, thở phào một hơi, cứ tưởng hắn đang dọa phe mình.

Chúng gia tăng tốc độ, chỉ muốn nhanh chóng quay về Chiến Thành để trốn trong phủ Dương Chiếu, đợi Dương Khai nguôi giận, hoặc để Dương Chiếu ra mặt điều đình sự việc này.

Khí huyết toàn thân Dương Khai sôi trào, để lộ nội tâm không bình tĩnh, quay lại nhìn thấy Tô Mộc đang hôn mê và đôi mắt đỏ hoe của Tô Nhan, hắn nói:
- Mọi người đợi một lát hẵng xuất phát, lúc đó Tô Mộc chắc không còn đáng lo nữa.Tô Nhan thất kinh, ngẩng đầu hỏi:
- Chàng thì sao?

- Kẻ dám động đến người của tông môn, nhất định phải trả giá đắt!

Câu này vừa dứt, hắn bay vụt đi rồi biến mất cùng sát khí ghê người.

Những võ giả còn sống của bảy thế lực kia đang ra sức chạy trốn, đi được cỡ trăm dặm, mới dần dần bình tĩnh, quay đầu nhìn lại, cũng chẳng thấy ai đuổi theo, không kìm được thở phào một hơi.

Nhớ lại cảnh tượng khi nãy, ai cũng phải rùng mình và cảm thấy may mắn như thoát được một kiếp nạn.

Ngó nghiêng xung quanh, chỉ có hơn hai mươi người tụ tập một chỗ, còn những người khác, sớm đã chạy tận đằng trời nào rồi.

- Chắc là không sao chứ?
Có người hoảng sợ hỏi, những người khác trầm mặc không nói, há mồm thở dốc.

- Cửu công tử kia, thật sự không xem mạng người ra gì...
Câu này vừa nói ra, lập tức nhận được sự tán đồng.

- Cả Nam Sênh, Hướng Sở, nếu không phải tại hai con lợn đó, chúng ta đâu phải khổ sở thế này?

- Ngươi nói cái gì?
Có người phẫn nộ đứng phắt dậy.
- Nam thiếu gia nhà ta cũng vì nghĩ cho đại cục, ngươi là cái thá gì mà dám mắng Nam thiếu gia?

- Ta nói không đúng à? Nghĩ cho đại cục, đúng là tức cười! Nam Sênh và Hướng Sở rõ ràng là vì muốn trả thù riêng, mới tìm tới đám người đó. Tưởng bọn ta không biết Nam gia và Hướng gia từng bị cửu công tử cho ăn vố đau à, nên tham gia cuộc chiến đoạt đích lần này chẳng qua chỉ để báo thù thôi hay sao?

- Mẹ kiếp nhà ngươi!

- Ta chỉ nói sự thật thôi, điều hai nhà Hướng, Nam các ngươi chẳng là cái đinh gì mà còn dám khiêu chiến với công tử của Dương gia! Còn chẳng chịu lau cái mắt chó của các ngươi cho sạch, dù cho nhị công tử có chiến thắng đoạt đích chiến thì làm sao, Hướng Sở và Nam Sênh có thể làm gì Dương Khai? Bất quá cũng chỉ có thể hả giận là cùng.

- Ngươi là người của Nam gia?
Lúc hai người cãi cọ, một giọng nói trầm thấp bỗng nhiên vang lên.

Võ giả vừa thanh minh cho Nam Sênh ngẩng cao cổ, ngạo nghễ nói:
- Thì sao?

Y còn chưa dứt lời, một cánh hoa màu đỏ liền vụt xuyên qua đầu y. Tên này mắt trợn trừng như hạt châu, mặt ngửa lên trắng bệch, ý thức mơ hồ hẳn trong nháy mắt. Một bóng người khiến y hoảng sợ xuất hiện trong tầm mắt.

- Cửu... cửu công tử...
Sau khi thấy rõ gương mặt người ra tay giết chết võ giả của Nam gia, tất cả mọi người đột ngột biến sắc, vội vàng đứng lên, hoảng sợ nhìn Dương Khai.

Bọn họ không ngờ, Dương Khai thật sự đuổi theo.

Trong hơn hai mươi người ở đây, chỉ có một người là Thần Du Cảnh, hơn nữa chỉ là Thần Du Cảnh tam tầng, còn chẳng biết là xuất thân từ thế lực nào.

Đột nhiên nhìn thấy Dương Khai hiện ra trong tầm mắt, hơn hai mươi người họ bất giác nhìn vào võ giả Thần Du Cảnh, như tìm kiếm chút cảm giác an toàn.

Ngược lại, võ giả Thần Du Cảnh tam tầng kia, không kìm được nuốt nước bọt ừng ực.

Y là Thần Du Cảnh, nhưng sức chiến đấu không mạnh, Dương Khai có thể đánh ngang tay với Liễu Khinh Diêu, muốn diệt gọn y chẳng phải quá dễ dàng còn gì?

Y tự thấy mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Liễu Khinh Diêu!

Nhưng điều khiến y quan tâm là, Dương Khai sau khi giết chết võ giả Nam gia kia, thì không hạ sát thủ nữa, mà lạnh lùng nhìn bọn họ, hỏi một câu:
- Còn tên nào là người của Nam gia, Hướng gia nữa không?

Hơn hai mươi người ngơ ngác nhìn nhau, lập tức ý thức được Dương Khai muốn làm gì.

Oan có đầu, nợ có chủ. Cửu công tử là muốn diệt sạch người của Hướng gia và Nam gia!

Không ai dám trả lời, nói nhiều kiểu gì cũng lỡ lời, chẳng ai dám chắc rốt cuộc Dương Khai đang nghĩ gì

Chương 515: Đuổi gần đến nơi rồi

Đối mặt với câu hỏi của Dương Khai, không ai dám trả lời, chỉ có tiếng tim đập dồn dập đáp lại.

Đợi một lát sau, Dương Khai mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói:
- Không nói thì tất cả đều phải chết, nói ra, ta có thể tha cho các ngươi một mạng!

- Hắn là người của Hướng gia đó!
Lập tức có người không chịu nổi sức ép quá lớn này, liền giơ tay chỉ vào một tên.

Tên này không kìm được tức giận chửi thề một tiếng rồi nhanh chân bỏ chạy.

Một cánh hoa đỏ thẫm bay lên từ xác tên vừa chết, nhanh như cắt bay vào gáy tên đang chạy trốn, xuyên qua đầu y.

Bịch một tiếng, y hét lên rồi ngã gục xuống, lăn vài vòng trên đất, rồi dần dần bất động.

- Còn nữa không?
Dương Khai lại hỏi.

Tất cả lắc đầu lia lịa, ở đây không còn ai là người của Hướng gia và Nam gia nữa.

Dương Khai khẽ gật đầu, không hỏi nữa, lập tức biến mất.

Thấy hắn giữ lời, thật sự tha cho mình, lúc này họ mới há mồm thở dốc, toàn thân vô lực ngã khụy trên mặt đất, trên người đầy mồ hôi, gió khẽ lướt qua, cả người ớn lạnh.

- Đừng để ta gặp lại các ngươi ở Chiến Thành!
Tiếng của Dương Khai truyền đến từ nơi xa…

Mọi người thất kinh, liền vội vàng gật đầu:
- Dạ vâng, dạ vâng!

Sau lần này, họ cũng không dám quay về Chiến Thành nữa. Bất kì ai đã trải qua kiếp nạn này, đều không có gan đối mặt với vị công tử Dương gia giết người như ngóe ấy nữa!

Một mình hắn còn có thể làm tới mức đó, huống hồ trong phủ hắn còn bao nhiêu cao thủ thâm hậu? Vốn dĩ đám võ giả còn muốn nhờ cậy thế lực của Dương Chiếu, vì cho rằng y có thể trở thành kẻ thắng cuộc trong đoạt đích chiến dựa vào thế mạnh về số người. Họ có thể theo sau Dương Chiếu mà hưởng ít lợi lộc.

Nhưng bây giờ, không ai dám nghĩ vậy nữa.

Lát sau, cách đó năm mươi dặm, Dương Khai lại giết chết ba võ giả xuất thân Nam gia và Hướng gia. Vứt lại một đám lâu la tuy sống sót nhưng hồn bay phách lạc, hắn nghênh ngang rời đi.

Hắn không phải là người chưa hỏi rõ trắng đen đã ra tay tàn sát. Con người hắn, khi nên cứng rắn thì cứng rắn, khi nên nương tay thì nương tay.

Như việc hắn đã không để Tô Nhan giết chết bốn cao thủ Thần Du Cảnh của Thu gia và Khang gia, cũng là vì e dè mối quan hệ phức tạp giữa Bát đại gia.

Nhưng lúc này, hắn thực sự bị điên người vì Hướng Sở và Nam Sênh.

Hai tên này đã luôn đối địch với hắn từ khi đoạt đích chiến bắt đầu. Trước đây, khi tranh chấp với chúng, Dương Khai cũng không mấy để tâm, không cùng chí hướng thì không thể chung sự nghiệp. Đã tham gia vào đoạt đích chiến, bản chất đã có mối quan hệ đối lập với nhau. Bọn chúng giết người của mình, mình cũng giết người của chúng, hoàn toàn chính đáng!

Nhưng lần này thì khác, những người đó là nền móng và hy vọng phục hưng cuối cùng của Lăng Tiêu Các.

Huống hồ giữa hắn với Khang Trảm đã có giao ước, mà Nam Sênh và Hướng Sở vẫn cứ hạ thủ.

Dương Khai đương nhiên không thể bỏ qua cho người của Hướng gia và Nam gia.

Hắn muốn cho người đời biết, Lăng Tiêu Các thực sự chính là mông hùm, không được sờ đến!

Vừa truy kích, vừa đồ sát, tất cả những ai xuất thân hai nhà Hướng, Nam, hắn giết sạch, hạ thủ không một chút lưu tình, ven con đường hắn đi qua đã ngập đầy máu tanh.

Sau một ngày đêm, Dương Khai lao như điên suốt hai nghìn dặm, cuối cùng cũng thấy bóng dáng Nam Sênh và Hướng Sở từ xa xa.

Hai tên này cùng với một nhóm quân đang ra sức chạy trốn suốt một ngày đêm chưa hề ngừng nghỉ, hiện giờ không tránh khỏi hao tổn chân nguyên, há mồm thở hổn hển.

Chúng cứ tưởng sẽ bình an trở về được Chiến Thành, nên mới chạy nhanh như vậy, cũng là để đề phòng bất trắc, ai ngờ Dương Khai thực sự liều mạng đuổi theo?

Khi cảm nhận được sát khí và mùi khát máu ngút trời từ phía sau ập đến, chúng kinh hãi quay đầu lại nhìn, lập tức hoảng sợ:
- Cửu công tử đuổi tới nơi rồi.

- Cái gì?
Nam Sênh và Hướng Sở biến sắc, vội vã ngoảnh lại, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng Dương Khai hệt như sao băng, cách bọn chúng ngày càng gần.

- Hắn điên rồi sao?
Nam Sênh hãi hùng.- Chỉ vì một đệ tử của Lăng Tiêu Các mà làm đến mức này ư?

Sắc diện xám ngoét của Hướng Sở hằn rõ sự bất lực và lo sợ, y khẽ gật đầu:
- Chúng ta thật sự đã chọc phải tổ kiến lửa rồi!

- Hướng lão đệ, làm thế nào bây giờ?
Nam Sênh toát mồ hôi hột.
- Nhanh nhanh nghĩ cách đi!

- Về Chiến Thành, trừ cách này ra, không còn cách nào khác. Chỉ cần về được phủ của nhị công tử, chúng ta có thể bình an vô sự!
Hướng Sở cắn răng, gia tăng tốc độ.

Nam Sênh mắng thầm một tiếng, bụng nghĩ nói thế thì khác gì không nói, mấu chốt bây giờ là làm thế nào thể thoát khỏi sự truy sát của Dương Khai mà không chết.

Bọn chúng đã chạy một ngày một đêm, giờ như đèn sắp cạn dầu, có thể chạy thoát khỏi hắn hay không còn chưa biết, với tốc độ của Dương Khai chỉ e không được bao nhiêu hy vọng.

Tên khốn này lấy đâu ra nhiều chân nguyên đến vậy? Truy sát lâu thế mà vẫn sát khí đằng đằng, đấu chí sung mãn, thề không chịu bỏ cuộc.

Không kịp oán hận, Nam Sênh vội vàng nhét mấy viên đan bổ sung chân nguyên vào miệng, và gia tăng tốc độ.

- Các ngươi chạy không thoát đâu.
Tiếng của Dương Khai bỗng nhiên vọng đến, bọn chúng vừa nghe thấy đều thầm giật mình.
- Người của Nam gia và Hướng gia, một tên cũng không được sống!

- Cửu công tử, bọn ta không phải người của Hướng gia, cũng không phải người của Nam gia!
Thủ lĩnh trẻ tuổi của một thế lực thật sự chịu không nổi áp lực truy sát của Dương Khai ở phía sau nữa, vội vàng hô lớn.

- Vậy thì giết người của hai nhà Nam gia, Hướng gia bên cạnh ngươi, ta sẽ bỏ qua cho các ngươi!

Hướng Sở và Nam Sênh biến sắc, lập tức cảnh giác nhìn sang những người bên cạnh, lo sợ những người này trở mặt.

Người của hai nhà Hướng - Nam, cũng chỉ có khoảng bảy tám người, đầu tiên đã bị Dương Khai đồ sát một phen, sau đó thì phân tán khắp nơi khi bỏ chạy, bây giờ trong những kẻ bên cạnh, chỉ có không đến hai người, mà người của thế lực khác, thì nhiều hơn bọn chúng gấp hai, ba lần.

Những người này nếu thực sự tin vào lời mê hoặc của Dương Khai mà hạ thủ với bọn chúng, Hướng Sở và Nam Sênh cảm thấy mình sắp phải gặp bi kịch thật rồi.

May mà, những người đó nghe Dương Khai nói xong, cũng chỉ có chút do dự. Nói sao thì họ cũng cùng một phe với hai nhà Hướng -Nam, tự dưng Dương Khai nói vậy, bọn họ cũng không hạ thủ nổi.

Nhìn ra sự do dự của bọn họ, Hướng Sở vội vàng cao giọng nói:
- Chư vị, hai nhà Hướng - Nam cũng có thể xem là gia tộc có máu mặt, nếu các vị thực sự xuống tay với bọn ta tại đây, hậu quả như thế nào, tự mình biết rõ.
Những người đang do dự lập tức tỉnh táo trở lại. Nếu đôi bên mang mối quan hệ đối địch, thì chết ra sao, đánh như thế nào sẽ không có ai nói gì. Nhưng bây giờ tất cả bọn họ đều là môn hạ của Dương Chiếu, nếu phải động thủ lẫn nhau ở đây, nhỡ lan tin ra bên ngoài, gia tộc của họ sau này cũng không thể sống yên.

Nếu so với tính mạng của họ, thì vinh nhục của gia tộc quan trọng hơn.

Huống hồ, Dương Khai có thể đuổi kịp hay không lại là chuyện khác, cũng có thể sẽ hạ thủ với người của hai nhà Hướng – Nam trước, bọn họ sẽ có cơ hội chạy thoát.

- Nam thiếu gia, Hướng thiếu gia yên tâm, bọn ta tuyệt đối sẽ không hạ thủ với các người đâu.
Có người lên tiếng ngay lập tức.

- Vậy là tốt.
Hướng Sở khẽ gật đầu, lấy làm yên tâm.

Phía sau, Dương Khai dường như đã nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt và thần sắc của bọn họ, không khỏi hừ lạnh một tiếng:
- Các ngươi đã không muốn trở mặt với hai nhà Hướng - Nam, thì ta cũng không ép các ngươi nữa! Chỉ cần các ngươi có thể thay ta chặn Hướng Sở và Nam Sênh lại, ta sẽ không làm khó các ngươi, nếu không, tự gánh hậu quả!

Bầu không khí vừa bớt căng thẳng liền bị câu này quật ngược trở lại.

Điều kiện này của Dương Khai so với điều kiện trước, quả thật hấp dẫn hơn. Chỉ có cần gây trở ngại cho Hướng Sở và Nam Sênh chứ không hạ thủ, thì bọn họ còn có thể chấp nhận được.

Nam Sênh và Hướng Sở phát hiện thấy không ổn, vội vàng dẫn người của mình, tránh xa đám võ giả kia một chút.

Nam Sênh nổi trận lôi đình, giận dữ quát:
- Dương Khai, ngươi tưởng rằng mình giỏi lắm à? Nếu không phải kiêng dè thân phận của ngươi, bổn thiếu gia có thể để ngươi đuổi theo chắc?

Dương Khai cười nhạt:
- Điều này thì ta đã lĩnh giáo ở chân núi Thái Phòng Sơn rồi. Hai nhà Hướng - Nam các người, chỉ biết cậy thế hiếp yếu thôi, chẳng ngươi thích phanh thây người khác lắm sao? Ngôn ngênh phách lối, đùa giỡn với mạng người ở chân núi Thái Phòng Sơn. Thế nào, giáp mặt với công tử xuất thân thế gia thượng đẳng như ta, lại chỉ có gan chạy thôi à?

Bị châm biếm, Nam Sênh tức đến nói không ra lời.

Dưới chân núi Thái Phòng Sơn, y quả thực đã quá ngang ngược, lăng nhục Dương Khai và người của Huyết Chiến Bang cùng Phong Vũ Lâu, thậm chí còn bức ép tỷ muội Hồ gia, ghê tởm cùng cực.

May mà lúc ấy Đồ Phong và Đường Vũ Tiên tìm đến, nói ra thân phận thật của Dương Khai, khiến cho cái mã oai phong của y và Hướng Sở lập tức bị dập tắt. Nếu không, sau trận chiến ấy, Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu chắc chắn đã tử thương thê thảm, Dương Khai cho dù có chạy thoát, cũng phải trả cái giá không nhỏ.

Thù mới hận cũ, đã đến lúc thanh toán rồi. Dương Khai cũng không còn kiên nhẫn để tiếp tục giằng co với hai kẻ không coi hắn ra gì nữa.

- Không xong rồi, cửu công tử sắp đuổi đến nơi rồi!
Có người la lên thất kinh.

Rất nhiều võ giả quay đầu nhìn lại, thần sắc đại biến, họ phát hiện, trong lúc lời nói của Dương Khai và Nam Sênh giao thoa, hắn đã lặng lẽ tiến lại rất gần, chỉ e một lúc nữa là đuổi kịp.

Hướng Sở và Nam Sênh cũng kinh hãi thấy rõ.

Sau lưng chúng, một luồng năng lượng mênh mông dậy sóng, dường như Dương Khai đang chuẩn bị tung sát chiêu.

Phát hiện này khiến chân tay bọn họ luống cuống hết cả. Tới giờ phút này, đòn tấn công kinh thiên động địa của Cốt Thuẫn vẫn còn nguyên trong kí ức của họ, họ lo sợ hắn sẽ lại tung chiêu thức hủy diệt đó nữa cũng dễ hiểu.

Soạt Soạt Soạt…

Tiếng gió gào thét sau lưng, kiếm khí hào hùng.

Ngàn vạn luồng kiếm khí do chân nguyên tạo thành, xếp thành từng hàng, như một trời mũi tên, hung mãnh lao về phía này.

Đòn tấn công phủ kín đất trời lập tức quấy rối bước chân họ, những võ giả này không thể không xoay người, thi triển võ kỹ và bí bảo, ngăn cản kiếm khí đang ập đến.

Lần này, lại thêm mấy võ gỉa công lực không đủ ngã nhào xuống mặt đất.

Sắc diện Hướng Sở tối sầm, ý thức chỉ còn mỗi một chữ “chạy”, nhưng tuyệt nhiên chạy không thoát khỏi sự truy sát của Dương Khai, tốc độ của hắn nhanh hơn nhiều so với bên y.

- Chư lão, e là lần này phải phiền các vị ngăn chặn hắn rồi!
Thần sắc bỗng trở nên kiên nghị, y nhìn sang mấy vị Thần Du Cảnh.

Những người này, là cao thủ Thần Du Cảnh còn sống sót của hai nhà Hướng – Nam. Mạnh nhất chỉ là Thần Du Cảnh tứ tầng, lại ít người, hai bên gộp lại cũng chỉ được bảy người!

Chương 516: Chỉ dựa vào các ngươi?..

Có được bảy vị Thần Du Cảnh điện hậu như vậy, cho dù Dương Khai có lợi hại cỡ nào chăng nữa cũng không thể tiếp tục truy kích được.

Hơn nữa, Chiến Thành đã ở đằng xa, chỉ còn trăm dặm nữa là tới, Hướng Sở tuy rằng bất đắc dĩ, cũng chỉ nghĩ ra cách này để làm chậm bước của Dương Khai.

Bảy người kia nghe Hướng Sở nói vậy miệng đều khô khốc, tuy nhiên rất nhanh liền kiên định lại gật đầu nói:
- Công tử yên tâm, đám người lão hủ dù phải liều mạng cũng sẽ chặn hắn lại.

Hướng Sở nặng nề gật đầu:
- Được, các vị hãy cẩn thận, tuyệt đối không thể sơ suất.

- Hiểu rồi.

Dứt lời, bảy vị Thần Du Cảnh hai nhà Hướng Nam bỗng dừng bước, nhất tề quay người, đứng nguyên tại chỗ nhìn về phía sau.

Hướng Sở và Nam Sênh dẫn đầu đám người còn lại cũng không quay đầu mà tiếp tục chạy trốn.

Nhìn thấy bảy người kia dừng lại, Dương Khai thần sắc lạnh lùng, thần thức lại càn quét một vòng, lập tức hiểu được bọn họ lo sợ tu vi và thực lực, vẻ mặt hắn lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

- Cửu công tử, muốn đuổi theo thiếu gia nhà chúng ta, trước tiên hãy vượt qua cửa ải đám người lão phu đã rồi hãy tính.
Một người trong đó nói, bảy người đồng thời vận chuyển chân nguyên, vũ kỹ hào quang hoa nở rộ, hung hãn đánh tới đón đầu Dương Khai.

Bọn họ cũng không có ý định nói gì với Dương Khai, sự tình phát triển đến mức này, chỉ là tình hình đã xác định rõ rồi.

- Chỉ dựa vào các ngươi?
Dương Khai càn rỡ cười to, cốt thuẫn Huyền cấp hạ phẩm hiện ra trên tay chắn ở trước mặt đón mưa rền gió dữ công kích vọt lên.

Rầm rầm rầm…

Từng tiếng nổ vang truyền đến, năng lượng cuồng nộ mỗi lần va đập đều làm bước tiến của Dương Khai hơi khựng lại. Nhưng từ cốt thuẫn này lại mở ra một miệng thú nuốt sạch từng đạo năng lượng, từ đó diện tích của tấm chắn cũng trở nên lớn hơn mà mắt thường có thể nhìn thấy được.

Luân phiên công kích, Dương Khai không chút tổn thương nhưng tốc độ của hắn cũng bị chậm lại.

- Giải tán!
Những người biết rõ điều thần bí của cốt thuẫn nào dám tụ tập ở chỗ cũ nữa, sau một tiếng quát mọi người đều dạt ra tứ phía.

Trong miệng thú của cốt thuẫn phát ra một tia ánh sáng, xung quanh cốt thuẫn, từng chiếc gai sắc nhọn cũng đang rung động.

Một tiếng “xoạt” vang lên, toàn bộ năng lượng vừa mới bị cắn nuốt toàn bộ trả phản lại.

Phì phì phì…

Xương gai bên cạnh cốt thuẫn cũng theo từng đạo hào quang phóng ra ngoài hướng tới công kích bảy người kia.

Bảy người sớm có sự chuẩn bị đều xuất ra bí bảo phòng ngự, thủ hộ quanh thân vội vàng trốn tránh.

Một phen giao phong, bảy người tránh công kích của cốt thuẫn, những chiếc xương gai kia cũng bị bọn họ thi triển các công pháp chặn lại, mặc dù chật vật song cũng không bị thương.

Cốt thuẫn quả thực là hùng mạnh, người luyện võ không đạt Thần Du Cảnh bát tầng căn bản không phá rách được phòng ngự của nó. Nhưng nếu đặc biệt nhắm vào đặc tính cốt thuẫn sẽ rất khó khiến nó phát huy ra tác dụng của mình. Bí bảo dù sao cũng là vật chết, chỉ có người là vật thể sống.

Hơn nữa bảy người này cũng không định liều mạng với Dương Khai. Bọn họ chỉ có ý định kéo dài thời gian công kích của Dương Khai thêm một tách trà, như vậy với tốc độ của Nam Sênh và Hướng Sở, hai người họ có thể an toàn trở về Chiến Thành, về Dương Chiếu phủ.

Mắt thấy kế sách thành công, bảy người thần sắc đều trở nên phấn chấn, đột nhiên cảm thấy Dương Khai cũng không đáng sợ như tưởng tượng.

Có lẽ hắn thực sự vô địch trong đám người luyện võ ngang cấp, thậm chí có thể tác chiến với cao thủ Thần Du Cảnh, nhưng hắn chỉ là dựa vào ngoại lực mới có thể một lần giết hơn trăm người.

Một khi không có ngoại lực, cho dù thực lực bản thân hắn có lợi hại nhưng cũng vẫn là có hạn độ.

Có lẽ lần này chẳng những có thể cản bước, kéo dài thời gian của hắn mà còn có thể thừa dịp bên cạnh hắn không có cao thủ thủ hộ lấy mạng hắn. Ý nghĩ này vừa nảy sinh, bảy người đều trở nên phấn chấn, vốn có chút lòng tin trong chốc lát đã được thay thế bằng ý chí chiến đấu.

Không nói lời gì, từng đạo Thần Hồn Kỹ hướng về phía Dương Khai đánh tới, sức mạnh của thần thức từ bốn phương tám hướng đan vào nhau như mạng nhện bủa vây Dương Khai.

Đúng tại vị trí thần thức hội tụ, Dương Khai chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt khinh thường.

Từ sau khi luyện được bổn nguyên hồn tà linh ở trong Hung Sát Tà Động, hắn không sợ nhất chính là sự công kích của thần thức. Sức mạnh thần thức của bảy người ở trước mặt hắn giống như hải dương mênh mông với dòng suối nhỏ, căn bản không thể lay động tinh thần của hắn.Ngược lại ở Dương Khai lại bạo phát ra sức mạnh thần thức, điều này làm thức hải của những người kia thấy lạnh, trên mặt đều có một cảm giác bị băng phong.

Lập tức kinh hãi vạn phần, không biết trên người Dương Khai rốt cuộc có bao nhiêu thần hồn bí bảo, không ngờ có thể đạt tới trình độ này.

- Hướng Sở để các ngươi lại cũng chỉ để các ngươi chết thay mà thôi, làm gì mà phải ra sức như vậy?
Dương Khai lắc đầu không muốn cùng bọn họ tiếp tục giằng co nữa.
- Cho dù y có trốn được về Chiến Thành thì ta cũng vẫn phải lấy mạng y, các ngươi cũng chỉ chết một cách không có giá trị gì thôi.

Bảy người sắc mặt trầm xuống, một người trong số đó nói:
- Cửu công tử, không cần phải châm ngòi li gián, ta sinh ra là người nhà Hướng Nam, chết làm ma nhà Hướng Nam, bảo vệ cho sự an toàn của công tử là trách nhiệm của chúng ta. Cửu công tử nếu đã có lòng tin như vậy sao không để cho bọn ta được diện kiến thủ đoạn thông thiên của người?

- Vậy ta sẽ thành toàn cho các ngươi.
Dương Khai khẽ gật đầu, thần sắc bỗng bình tĩnh trở lại, cốt thuẫn trên tay cũng đã biến mất không còn gì nữa, tay phải chậm rãi giơ lên.

Theo cánh tay hắn nâng lên, bảy người bỗng có một cảm giác không ổn, dường như trong trời đất này hết thảy đều đã dừng lại, bảy cặp mắt không tự chủ được trợn tròng, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi dừng ở Dương Khai, có tâm công kích lại không thể động chân động tay.

Trong lúc này một người duy nhất có thể cử động chính là Dương Khai.

Ngón giữa bàn tay phải đặt trên trán, như mộng huyễn lẩm bẩm rồi đột nhiên vang lên.

- Nhập ma!

Không trung run rẩy, mặt đất rung chuyển, cảm giác trời long đất lở nảy sinh trong lòng mỗi người.

Một đạo hào quang hắc ám có thể cắn nuốt tất cả bỗng từ người Dương Khai tuôn ra, năng lực màu đen kia nồng đậm, khát máu, tàn bạo, tà ác tràn ngập trong không gian, khiến bảy người trong lòng đều hoảng sợ.

Theo hơi thở của Dương Khai tăng trưởng, cảm giác bất lực trong lòng mỗi người cũng tăng lên.

Sức mạnh Dương Khai biểu hiện ra hoàn toàn đã làm bọn họ rung động.

Năng lượng tà ác của Ngạo Cốt Kim Thân đã lâu không dùng đến, Dương Khai cũng e dè quan hệ thuỷ hoả bất dung của Bát đại gia và Thương Vân Tà Địa cho nên vẫn không thể hiện ta mặt tà ác của mình.

Nhưng hiện tại, vì đánh chết Hướng Sở và Nam Sênh, hắn sẽ không băn khoăn, hối tiếc gì.

Năng lượng đen xì tà ác kia chỉ xuất hiện trong chớp mắt liền bị thân thể Dương Khai cắn nuốt sạch sẽ.

Đưa mắt nhìn lại, Dương Khai vẫn là Dương Khai nhưng cảm giác lại không giống với lúc trước.Trong chốc lát bảy người kia còn ảo tưởng liên thủ tiêu diệt Dương Khai, lập chút công lao vì Nam Sênh và Hướng Sở nhưng hiện tại không ai dám nghĩ như vậy.

Không biết vì sao, đối mặt với Dương Khai giờ phút này bảy người không khỏi sinh ra một cảm giác cùng đường không lối thoát.

Ánh mắt bảy người cũng như bị mây đen che đậy, hắc ám bao trùm, không nhìn thấy một tia sáng, không thấy phương hướng.

Ánh mắt lạnh như băng tàn nhẫn trông lại, bảy người không khỏi hoảng sợ hướng lùi về sau mấy bước.

Dương Khai hơi giơ tay, từng đạo năng lượng nhỏ màu đen như những con linh xà, phát ra hơi thở phì phò hướng tới một người.

Người này sắc mặt đại biến vội vàng tránh né, nhưng vừa làm ra động tác này thì thân mình đã rung động mạnh, toàn bộ phần da thịt lộ ra bên ngoài trong chốc lát bị màu đen kia bao trùm, ngửa mặt ngã lăn trên mặt đất.

Một kích, một cao thủ Thần Du Cảnh tam tầng đã mất mạng không có khả năng chống trả.

Còn lại sáu người sắc mặt trắng bệch, câm như hến.

Bọn họ thậm chí không thấy được người này rốt cuộc trúng chiêu như thế nào, cũng không ngờ đến giờ phút này Dương Khai đã mạnh đến vậy.

Ngày đó dưới Thái Phòng Sơn, Dương Khai dựa vào Chân Nguyên Cảnh ngũ tầng đã có thể đánh chết hai người Thần Du Cảnh nhị tầng, đến hôm nay hắn chỉ còn thiếu một bước nữa là đã đạt tới Thần Du Cảnh, năng lực phát huy so với ngày đó đương nhiên sẽ càng mạnh hơn gấp bội phần.

Những người Thần Du Cảnh tam tứ tầng này quả thật không là gì trong mắt hắn.

- Ai chặn đường…chết!
Dương Khai thanh âm âm trầm truyền đến, bầu trời bỗng trở nên mờ tối, một thủ ấn như mây đen quay cuồng, hướng tới đầu sáu người nhào tới, như bàn tay to che phủ bầu trời, càng lúc càng lớn, làm cho mấy người bọn họ sinh ra một loại ý niệm muốn tránh cũng không thể được.

Sáu người không ngừng sợ hãi kêu lên, điên cuồng vận chuyển chân nguyên muốn thoát khỏi chỗ đó, nhưng mặc kệ bọn họ có cố gắng thế nào cũng không tránh khỏi thủ ấn kia.

Một tiếng va chạm vang lên làm rung chuyển mặt đất.

Thủ ấn bao trùm xuống dưới đào thành một vết sâu trên mặt đất, có tiếng xương cốt gẫy truyền tới dầy đặc liên tục như tiếng xay đậu.

Sáu người hoặc nằm ngửa hoặc bò, tất cả đều ngã vào trong hố sâu do thủ ấn tạo nên, mặc dù không có người chết nhưng năng lượng tà ác này lại ăn mòn tâm linh và thể xác bọn họ khiến ý thức của bọn họ trong nháy mắt trở nên mơ hồ.

Cả người xương cốt gẫy vô số, chỉ sợ cả đời này cũng không có cách nào khôi phục.

- Nói rồi các ngươi là kẻ chết thay, còn cứ khăng khăng không chịu tỉnh.
Dương Khai lắc lắc đầu, Nam Sênh và Hướng Sở biết sức mạnh của mình đã tăng lên đáng kể nhưng có vẻ như bọn họ đã không nói với ai.

Nếu như bảy người ở lại chặn Dương Khai biết được tin này, bọn họ thể nào cũng không ôm hy vọng đoạt mạng hắn, cũng không bị hắn đánh cho thê thảm đến vậy.

Không để ý tới sự sống chết của sáu người kia, Dương Khai nhìn Chiến Thành cách đó chừng trăm dặm chỉ hừ lạnh một tiếng rồi đuổi tới.

Cho dù Hướng Sở và Nam Sênh thật sự trốn vào Dương Chiếu phủ thì cái chết của bọn họ ngày hôm nay cũng không thể nghi ngờ.

Chiến Thành.

Nam Sênh và Hướng Sở hai người thần sắc hốt hoảng, cùng một đám võ giả hãi hùng xông vào, số đông người đi đường nhìn bọn họ như vậy cũng không khỏi kinh nghi, không biết những người này bị người nào truy kích mà thành ra như vậy.

Cả đám, người nào người nấy mồ hôi đều chảy ướt lưng áo, chân nguyên hao hết, vừa la hét người đi đường nhường đường vừa hướng tới Dương Chiếu phủ phóng đi.

Tin tức rất nhanh truyền đến Dương Uy phủ và Dương Khai phủ.

Dương Uy chau mày cũng không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng ý thức được lát nữa sẽ phát sinh đại biến cố, lúc này đã cùng huyết thị thân cận lặng lẽ rời khỏi phủ, hướng đến Dương Chiếu phủ.

Dương Khai phủ, lúc Thu Ức Mộng biết được tin tức này không khỏi dung hoa thất sắc, vội vàng ra lệnh cho các thế lực lớn trong phủ xuất phát ra ngoài Chiến Thành, chuẩn bị đón Dương Khai trở về.

Nàng không xác định Nam Sênh và Hướng Sở rốt cuộc gặp phải chuyện gì nhưng cũng mơ hồ cảm thấy việc này cũng có quan hệ với Dương Khai.

Chương 517: Thất bại rồi sao?

Những người luyện võ ở Dương Khai phủ dưới sự dẫn dắt của Thu Ức Mộng đang định xuất phát, Địa Ma bỗng chợt từ đâu xuất hiện bên cạnh Thu Ức Mộng cau mày nói:
- Không cần đi ra ngoài, thiếu chủ dường như trở lại rồi.

- Đã trở lại?
Thu Ức Mộng lập tức thở phào nhẹ nhõm. Những ngày Dương Khai mang theo Ảnh Cửu đi nàng đã luôn lo lắng phập phồng, sợ Dương Khai gặp phải chuyện gì, bây giờ nghe Địa Ma nói như vậy, nàng vội vàng hỏi:
- Bây giờ hắn đang ở đâu?

Địa Ma thần sắc lạnh lẽo, âm thầm điều tra, thật lâu mới trầm giọng nói:
- Về thì đã về rồi, nhưng dường như chưa có ý hồi phủ, thiếu chủ chạy về hướng Đông Nam rồi.

- Hướng Đông Nam…
Thu Ức Mộng thì thào một, tiếng sắc mặt biến đổi:
- Đó là vị trí Dương Chiếu phủ.

- Ai đắc tội với thiếu chủ rồi, bây giờ thiếu chủ đang rất tức giận.
Địa Ma hít sâu một hơi:
- Lão phu muốn đi hộ giá.

Vừa dứt lời, người đã hoá thành một đạo huyết quang biến mất không dấu vết.

Thu Ức Mộng lập tức mặt mày thất sắc, không dám chần chừ, vội vàng mang theo cao thủ trong phủ xông ra ngoài.

Cùng lúc đó, Mộng Vô Nhai đang ngồi trong phòng cũng chậm rãi mở hai mắt, cau mày, ánh mắt hướng về vị trí Dương Khai, lẩm bẩm:
- Tên tiểu tử khốn kiếp này, tại sao sát khí lại nồng đậm như vậy?

Vừa nói vừa vội vàng đứng dậy mở cửa phòng đưa mắt liếc nhìn phía chân trời. Trên bầu trời kia mây đen che phủ không thấy chút ánh mặt trời, dường như toàn bộ Chiến Thành cũng đã lâm vào trong bóng tối, mây đen quay cuồng ập đến đè chặt trong lòng mỗi người.

Khẽ than thở một tiếng, Mộng Vô Nhai bước vài bước, người đã bay vài trăm trượng.

Phong Thần Điện, tám vị Thần Du Chi Thượng đang ngồi vây quanh thế giới thần thức giao hòa trên đài cao kia đã lùi ra, nhìn nhau, trong ánh mắt đục ngầu toát ra vẻ kinh ngạc.

Thu Đạo Nhân trầm giọng nói:
- Dương huynh, tên tiểu tử kia nhà ngươi như có dấu hiệu tẩu hoả nhập ma đó.

Dương Lập Đình vẻ mặt thờ ơ, nhắm mắt không nói.

Lão béo kia cười nói:
- Ngươi không quản, để hắn làm như vậy thực sự có thể tẩu hoả nhập ma đấy.

Dương Lập Đình lúc này mới mở hai mắt thản nhiên nói:
- Con đường của mình tự mình đi, lão phu cũng không rảnh để ý đến sự sống chết của hắn.

- Nếu tâm tính hắn thực sự có đại biến biến thành tà ma chi đồ thì phải làm sao?
Vị Thần Du Chi Thượng Khang gia cau mày hỏi. Một người trẻ tuổi mà sát khí trên người nồng đậm như vậy, sớm hay muộn tâm tính cũng sẽ bị ảnh hưởng mà rơi vào tà ma chi đạo, biến thành người lục thân không nhận giết người như ngoé.

- Đến lúc đó lão phu sẽ tự ra tay thanh lý môn hộ, không nhọc Khang huynh lo lắng.
Dương Lập Đình lãnh đạm đáp lại.

Bảy người khác nghe lão nói vậy cũng không khuyên giải nữa, không khỏi chậm rãi lắc đầu, âm thầm cảm thấy Dương gia tuy rằng hùng mạnh nhưng uy phong lần này chỉ sợ không duy trì được bao lâu. Thân tình của bọn họ thật sự rất nhạt, đổi lại đệ tử trẻ tuổi trong gia tộc họ xuất hiện tình huống như vậy, bọn họ làm sao ngồi yên được? Sớm đã phải rời núi bắt về dậy dỗ cẩn thận ngăn chặn tà ma trong người rồi.

Huống chi, tiểu tử kia thiên tư xuất chúng, vô cùng có khả năng là nhân vật mới của Dương gia, Dương Lập Đình không ngờ cũng bỏ mặc không quản không hỏi.

Bảy người kia thực sự có chút không hiểu được.

Tuy nhiên đây dù sao cũng là việc nhà người khác, bọn họ cũng sống đến chừng này tuổi, tâm tính thản nhiên. Dương Lập Đình cũng mặc kệ, bọn họ tự nhiên cũng không muốn quản, thậm chí trong lòng còn có chút vui với cảnh tượng này.

Dương gia chiếm cứ danh hiệu đệ nhất Trung Đô đã đủ lâu, nếu cứ theo đà này không tới trăm năm chắc chắn sẽ nhường vị cho Thất đại gia khác.

Buồn cười là Thất đại gia đều có thể nhìn ra sự tình, người trong Dương gia lại mê muội.

Dương Chiếu phủ.

Nam Sênh và Hướng Sở hớt hải chạy về như chó nhà có tang, tiếng gọi gấp gáp kinh động đến Dương Chiếu.

Vội vàng quay người đứng dậy bước ra ngoài.

- Nhị công tử, sao vậy?
Diệp Tân Nhu thân hình như con rắn nước giãy dụa cái eo nhỏ, cặp ngực trắng như tuyết lồ lộ, hai chân thon dài quấn quanh hông Dương Chiếu, đôi mắt mơ màng, khuôn mặt đỏ hồng rực xuân tình.

- Có chút không phải, ta dường như nghe thấy tiếng Hướng Sở và Nam Sênh.
Dương Chiếu cau mày nói.

- Bọn họ đã trở lại rồi sao? Diệp Tân Nhu cười tươi như hoa làm cho dung nhan nàng càng thêm phần quyến rũ.
- Vậy chắc chắn là mang tới tin tức tốt lành cho nhị công tử rồi.

Dương Chiếu khẽ cười một tiếng, đưa tay nhéo một chút ở chỗ thịt cao ngất no đủ kia làm nó khẽ rung động lòng người.

Động tác thô bạo này làm Diệp Tân Nhu duyên dáng hét một tiếng oán trách, nhìn y chằm chằm.

- Tốt nhất là như vậy
Dương Chiếu cũng âm thầm mong đợi, hành động lần này có thể nói là thần không biết quỷ không hay. Y rất tin tưởng Khang Trảm và Thu Tự Nhược bọn họ, mấy ngày này vẫn đang đợi tin tốt lành, không có tâm trí tu luyện nên mới cùng Diệp Tân Nhu triền miên không dứt, giản bớt lo âu chờ đợi trong lòng.

Nếu không như vậy, dựa vào tính cách cách của y, căn bản không thể làm chuyện đó vào ban ngày. Sắc đẹp cố nhiên mê người nhưng y càng coi trọng thực lực và khả năng nắm quyền lực của mình.

Chỉ cần trong đoạt đích chi chiến có thể đánh bại Dương Khai, đại ca Dương Uy đằng đó cũng không đáng sợ, đến lúc đó y có thể dễ dàng giành thắng lợi cuối cùng trong đoạt đích chi chiến.

- Đã là tin tức tốt thì nghe muộn một chút cũng không sao.
Diệp Tân Nhu nũng nịu vươn cánh tay ngọc ngà ôm lấy cổ Dương Chiếu kéo y lại phía mình, muốn giữ y thêm một lúc.

- Thôi đi, nếu đúng là tin tốt buổi tối ta lại tới chiều nàng.
Dương Chiếu mắt sáng rực, không có chút ánh sáng dâm uế, chỉ có sự chờ mong vô tận.

Diệp Tân Nhu tuy rằng cảm giác có chút nuối tiếc và thất vọng nhưng cũng không dây dưa thêm nữa, đối phó với người như Dương Chiếu, thân thể nàng chỉ là một chút thủ đoạn nho nhỏ, nhưng cũng không phải nhân tố có tính chất quyết định.

- Vậy nô gia hầu hạ chàng mặc y phục.
Diệp Tân Nhu ngoan ngoãn ngồi dậy, tìm quần áo của hai người từ đống quần áo hỗn độn chồng lên nhau ở trên giường mặc cho Dương Chiếu.

Vừa mới mặc xong một thứ, thần sắc Dương Chiếu đã biến đổi, động tác của Diệp Tân Nhu cũng hơi dừng lại, bởi vì hai người đều nghe được tiếng gọi sợ hãi hổn hển,l có thể nói là có chút tuyệt vọng của Hướng Sở và Nam Sênh.

Ngay lập tức họ đều ý thức được có gì không phải.

Nếu hai người này thật sự mang về tin tức tốt mà Dương Chiếu mong đợi thì không thể là biểu hiện như vậy.

- Nhị công tử, nhị công tử.
Ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân của hai người kia.

Dương Chiếu thần sắc trầm xuống, vội vàng cất bước đi ra ngoài, mở cửa phòng liếc mắt nhìn Hướng Sở và Nam Sênh, nét mặt không khỏi xanh mét.

Hai người này không ngờ đều trầy trật, trên người còn có nhiều vết thương, mặt mũi tái nhợt, chân nguyên trong cơ thể yếu ớt đến mức gần như không thể tìm thấy, quả thực là bị truy trốn chạy về.

Diệp Tân Nhu kinh hô một tiếng vội vàng vọt đến bên giường lấy chăn che thân thể trắng như tuyết, nghiêng tai nghe ngóng bên ngoài.

- Sao lại thế này?
Dương Chiếu hít sâu một hơi, cố gắng đề nén nỗi phập phồng trong lòng, trầm giọng hỏi. Nhìn thấy bộ dạng và vẻ mặt hai người, Dương Chiếu cũng hiểu được chút chuyện. Nhưng dù sao đi nữa y cũng không dám tin suy đoán của mình là chính xác.
- Nhị công tử…
Nam Sênh mấp máy cặp môi khô khốc trắng bệch, sau khi hô lên một tiếng không nói được gì.

Dương Chiếu lập tức hướng ánh mắt tới Hướng Sở, thần sắc người này loé ra, cũng là vẻ mặt xấu hổ, phẫn uất.

- Thất bại rồi sao?
Dương Chiếu lạnh giọng hỏi, khoé miệng chứa đựng ánh hàn quang sắc như dao.

Nam Sênh trầm mặc không nói, sắc mặt đỏ bừng, Hướng Sở không thể không bất chấp nói:
- Làm nhị công tử thất vọng rồi.

Dương Chiếu không khỏi hơi lảo đảo, không thể tin nổi nhìn chằm chằm hai người. Tuy trong lòng mơ hồ suy đoán, nhưng khi suy đoán này được chứng thực, Dương Chiếu vẫn còn có chút không thể tin được.

Mình xuất động nhiều người như vậy, có được đội hình hoàn mỹ và sức mạnh không chê vào đâu được, làm sao lại có thể thất bại?

- Nguyên nhân.
Thần sắc Dương Chiếu đột nhiên lạnh lùng nghiêm nghị trầm giọng khẽ quát.

- Ảnh Cửu…đã tới Thần Du Cảnh cửu tầng.
Hướng Sở cắn răng đáp, đây là điều tất cả mọi người đều không nghĩ tới. Một Ảnh Cửu Thần Du Cảnh bát tầng đã làm Dương Chiếu đau đầu triệu tập tới hai vị Thần Du Cảnh đỉnh phong để đối phó, ai biết y làm sao có thể thăng tiến đến Thần Du Cảnh cửu tầng?

Huyết thị đã tới Thần Du Cảnh cửu tầng, chỉ sợ chỉ có người có cùng thực lực hoặc là Thần Du Chi Thượng trở lên mới có khả năng đối phó.

Nghe giải thích như vậy Dương Chiếu không khỏi ngẩn người, sắc mặt cũng giãn ra đôi chút, chuyện nhầm lẫn này hiển nhiên là nguyên nhân chính dẫn đến hành động thất bại

- Còn gì nữa không? Cho dù là Ảnh Cửu có tới Thần Du Cảnh cử tầng, vậy các ngươi cũng không đến nỗi thất bại, ta đã cho các ngươi những người đủ khống chế Ảnh Cửu sau khi thăng cấp.
Sau khi hoàn hồn, Dương Chiếu lạnh lùng hỏi.

- Ảnh Cửu quả thật bị khống chế…
Hướng Sở nét mặt chua xót nhớ lại những gì gặp phải, không khỏi run người.
- Nhưng Dương Khai có hai bí bảo huyền cấp…

Lập tức thuật lại đơn giản sự việc đã trải qua.

Dương Chiếu càng nghe càng thấy lạnh người, lúc này mới ý thức được Cửu đệ của mình là người kinh khủng bậc nào.

- Khang Trảm và Thu Tự Nhược đâu? Sao chỉ có hai ngươi quay lại?
Dương Chiếu lấy lại tinh thần dò hỏi.

- Khang công tử…đã bị một kiếm của Dương Khai xuyên thấu ngực phải, đánh trọng thương, hẳn là còn đang chữa thương.

- Cái gì?
Mắt Dương Chiếu trừng mở, Diệp Tân Nhu nằm trên giường cũng kinh sợ kêu một tiếng, giơ tay bưng kín cái miệng nhỏ nhắn, trong mắt hiện ánh hào quang khác thường.

Khang Trảm bị một kiếm của Dương Khai xuyên thấu ngực phải…Tin tức này quả thực rất là kinh khủng.

Từ xưa đến nay, chưa từng có con cháu nào của Bát đại gia tham gia đoạt đích chi chiến tổn thương như vậy. Điển tích ghi lại những tiểu thư công tử đó nhiều nhất cũng chỉ bị thương ngoài da, dưỡng thương vài ngày là khỏi.

Nhưng lúc này đây, người thừa kế của Khang gia lại bị đâm.

Tin tức này khiến Dương Chiếu và Diệp Tân Nhu há hốc mồm, không nghĩ tới Dương Khai lại to gan lớn mật như vậy.

- Thu Tự Nhược thì sao?

- Không rõ lắm, chúng tôi chia ra trên đường về, không biết huynh ấy hiện giờ ở đâu.

- Tốt, tốt, tốt!
Dương Chiếu bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười như sấm dội lại. Cả Hướng Sở và Nam Sênh hai người đều không khỏi cảm thấy da mặt nóng bừng, hận không thể tìm được cái lỗ nào để chui xuống.

- Các ngươi rất lợi hại! Bị cửu đệ của ta đánh ra nông nỗi này, các ngươi quả nhiên đều là những công tử xuất thân từ nhất đẳng thế gia, bản lĩnh không tầm thường. Bình thường ai cũng diễu võ dương oai, cao ngạo vênh váo, bây giờ như chó nhà có tang, mang theo nhiều người như vậy, ngay cả một cửu đệ của ta cũng không giải quyết được, ta cần các ngươi để làm gì?

Hướng Sở và Nam Sênh bị giáo huấn té tát, vẻ mặt căm tức, trong lòng tuy rằng uất nghẹn lại cũng không dám phản bác.



việc này cũng có quan hệ với Dương Khai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau