VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 506 - Chương 510

Chương 508: Ta cũng là muốn tốt cho các ngươi

Một Lăng Tiêu Các lớn như thế, tuy rằng chỉ là nhị đẳng tông môn, nhưng cũng có đến mấy ngàn người. Nhưng sau khi trải qua một kiếp nạn thì chỉ còn lại có hơn một trăm đệ tử trung thành tận tâm với tông môn.

Tuy nói hiện tại trong Lăng Tiêu Các cũng còn không ít người, nhưng lòng trung thành của những người này với tông môn hiển nhiên không bằng những đệ tử này.

Những người này là căn cơ để ngày sau trọng chấn Lăng Tiêu Các, tuyệt đối không thể có tổn thương gì!

Tin tức có thể sẽ phát sinh chiến đấu rất nhanh truyền xuống dưới, phần đông các đệ tử của Lăng Tiêu Các mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng lại không một người nào biểu hiện ra vẻ sợ hãi, ngược lại lại giống như Tô Mộc, biểu hiện có chút hưng phấn.

Bọn họ đã hơn một năm trốn tránh sóng gió, những ngày trốn trốn tránh tránh cũng đã quá đủ, hiện giờ có Dương Khai che chở, tự nhiên sẽ không còn e ngại gì, thật có chút cảm giác không cần thiết. Bởi vì bọn họ không biết mình sắp sửa đối mặt với địch nhân như thế nào.

Dương Khai nhíu chặt mày lại, Dương Chiếu đã phái người đến ngăn chặn, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của hắn.

Đối phương nếu dám làm như thế, khẳng định là đã có nắm chắc, ít nhất tin là trì hoãn được Ảnh Cửu! Điều này có nghĩa là trong đám người của đối phương có cường giả Thần Du Cảnh đỉnh phong.

Nhưng đối phương xuất động nhân thủ đại quy mô như thế, nhất định là không giấu diếm được thám tử do Thu Ức Mộng bày ra! Có lẽ, đám người trong phủ của mình cũng đang đuổi đến cũng không chừng.

Nghĩ đến đây, Dương Khai nhất thời an tâm không ít.

Hơn nữa, đây cũng không phải là tử cục! Chỉ sợ bọn họ đã đánh giá sai thực lực thật sự của Ảnh Cửu. Y đã đạt đến Thần Du Cảnh cửu tầng, có thể phát huy đ sức chiến đấu cường đại hơn rất nhiều so với trước kia.

Thực lực thật sự của mình bọn họ cũng không rõ ràng, còn có biến số Tô Nhan này!

Nếu Dương Chiếu xuất động nhân thủ dựa theo thế cục trước kia mà tính toán, vậy lúc này đây cũng là một cơ hội cho mình!

Nhưng rất nhanh, Dương Khai liền phát hiện mình đã xem nhẹ sự kiêng kị của Dương Chiếu đối với mình.

Phía trước bỗng nhiên xuất hiện một đám người, thần thức của Dương Khai quét một vòng trong đám người, không khỏi cười khổ một tiếng.

Đối phương xuất động ít nhất là thế lực của bảy nhà! Trong đó có bốn nhà Dương Khai nhận ra, Trung đô Thu gia cùng Khang gia, nhất đẳng thế lực là Hướng gia cùng Nam gia. Có thể nói là binh hùng tướng mạnh, đã quyết nhất định phải diệt mình.

Vừa thấy nhiều người như vậy, mọi người của Lăng Tiêu Các cũng không khỏi lắp bắp kinh hãi, bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới lực lượng của đối phương lại khổng lồ như thế.

Các vị sư thúc lại tỏ ra hoảng sợ, nháy mắt hiểu rõ trong mắt địch nhân Dương Khai ở trọng yếu cỡ nào. Để bắt hắn lại không tiếc phái ra nhiều cao thủ như vậy.

Giữa chốn đồng không mông quạnh, hai nhóm nhân mã đối đầu nhau, cách nhau trăm trượng nhìn nhau.

Hai ánh mắt oán độc quét qua bên này. Theo hai ánh mắt đó, Dương Khai cười khẩy một tiếng với Hướng Sở cùng Nam Sanh.

Thần sắc của Thu Tự Nhược trở nên phức tạp, kinh ngạc nhìn Dương Khai không hề sợ hãi, trong lòng cũng không biết đang suy nghĩ gì. Khang Trảm lại bày ra vẻ mặt bình thản.

Ngược lại là những người khác, có rất nhiều người đều chỉ trỏ vào Tô Nhan đứng ở bên cạnh Dương Khai.

Khí chất thanh u, dáng người như tiên châu ngọc lộ, tự nhiên hấp dẫn ánh mắt người khác. Nhìn nàng, vô luận nam nữ lão ấu, không khỏi đều sinh ra một loại cảm giác tự ti, thậm chí ngay cả hai vị công tử của Trung Đô cũng như thế.

Bọn họ không phải chưa từng thấy mỹ nữ. Với thân phận cùng địa vị của bọn họ, mỹ nữ muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

Nhưng khí chất của Tô Nhan lại làm cho bọn họ cảm thấy, mặc dù là mình cũng không tư cách trèo cao.

Ngược lại Dương Khai đứng cùng nàng, quả thật có một cảm giác quần anh tụ hội, trai tài gái sắc.

Ý niệm này trong đầu vừa hiện lên, Thu Tự Nhược cùng Khang Trảm không khỏi sắc mặt tối sầm. Bọn họ cũng cho rằng mình không thua kém Dương Khai là bao.

Ho nhẹ một tiếng, Khang Trảm ôm quyền hướng bên kia quát lên:

-Cửu công tử, đã lâu không gặp!

-Khang huynh!

Dương Khai hơi hơi vuốt cằm, thần sắc tự nhiên nói:

-Nhị ca ta có ở đây không?

-Nhị công tử quý nhân đa sự, lần này là ta cùng Thu huynh hai người đến tiếp đãi Cửu công tử, mong rằng Cửu công tử bao dung!

Dương Khai cười lạnh một tiếng, bước lên từng bước, ngạo nghễ nói:

-Nhị ca ta không đích thân xuất mã mà để hai người các ngươi đến đây làm kẻ chết thay?

Khang Trảm sắc mặt trầm xuống, âm thanh lạnh lùng nói:

-Cửu công tử, ta cùng với Thu huynh nghĩ đến giao tình của chúng ta, ngươi cũng không nên nói khó nghe như vậy chứ?

-Ta cùng với hai vị. . . . . . Có giao tình sao?

Dương Khai nghiêng đầu sang một bên, khẽ cười nói:

- Tại sao ta lại không biết?

Hai người Khang Trảm cùng Thu Tự Nhược, Dương Khai có thể nói là không hề giao tế. Trước kia thật ra có cùng uống rượu một lần, là lúc vừa mới quay về Trung đô không lâu, bị Dương Chiếu làm mất hứng, cuối cùng lại cụt hứng tan rã. Còn Thu Tự Nhược, thậm chí chưa từng nói chuyện.

Khang Trảm khẽ hít một hơi, quát:

-Nếu Cửu công tử nói như vậy, vậy Khang mỗ cũng không nhiều lời. Chúng ta quả thật không có giao tình gì, thuộc hạ cũng chưa gặp qua! Đợi chút nữa nếu có gì đắc tội, chỉ có thể trách Cửu công tử ngươi vận khí không tốt!

-Đúng vậy!

Khang Trảm tiếp tục thét to:

-Trước khi đi, Nhị công tử dặn dò ta rằng nếu Cửu công tử nguyện ý đầu hàng, sẽ không làm khó ngươi, tránh làm tổn thương tình nghĩa huynh đệ các ngươi! Cho nên Khang mỗ vẫn phải hỏi một câu, đối với ý tốt của Nhị công tử, Cửu công tử nguyện ý nhận hay không?Dương Khai cười lắc lắc đầu:

-Ngươi đã biết rồi, cần gì hỏi thêm?

-Tốt!

Khang Trảm nặng nề gật gật đầu.

-Nói những lời vô nghĩa với hắn làm gì? Cao thủ hai nhà Hướng Nam chúng ta đi kiềm chế Ảnh Cửu, người còn lại xông lên đi bắt hắn là được.

Hai tròng mắt Nam Sanh hai nổi đóa, hận không thể lập tức công kích Dương Khai, làm nhục hắn, giải trừ oán hận trong lòng.

Khang Trảm cau mày, cũng không nói gì. Y biết Nam Sanh có oán khí rất lớn với Dương Khai. Hơn nữa, y cũng tính toán như thế.

Người Dương Khai mang đến, tuy rằng không ít, nhưng không có mấy Thần Du Cảnh. Đám người Lăng Tiêu Các căn bản không được Khang Trảm coi ra gì.

Đang muốn hạ lệnh tấn công, thanh âm của Dương Khai lại truyền tới:

-Khang huynh, ta cùng ngươi thương lượng, thế nào?

-Chuyện gì?

Khang Trảm nhướng mày.

-Trận chiến này, chỉ có ta cùng Ảnh Cửu hai người ra trận! Các ngươi nếu có thể đánh bại ta cùng Ảnh Cửu, vậy các ngươi liền có thể lập công lớn cho Nhị ca ta!

Nghe hắn nói như vậy, Khang Trảm cùng Thu Tự Nhược không khỏi ngẩn ra, không thể tin nhìn hắn.

Bọn họ tựa hồ không nghĩ tới, Dương Khai cũng không có tính toán vận dụng hơn một trăm người bên cạnh hắn.

Hơn một trăm người kia, tuy rằng không được Khang Trảm coi ra gì, nhưng khi tập hợp lại, khẳng định cũng có thể gây ít nhiều tổn thất cho bên ta.

Cho nên vừa nghe đến đề nghị này của Dương Khai, Khang Trảm theo bản năng nghĩ đến Dương Khai đang dùng âm mưu quỷ kế gì, thần sắc nhất thời chần chờ không quyết.

Phía bên Dương Khai, các vị sư thúc của Lăng Tiêu Các cũng kích động, đều tỏ vẻ muốn ra một phen sức lực, ngay cả chết trận cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, vẻ mặt trào dâng, thái độ kiên quyết.

-Các ngươi không thể có tổn thất.

Dương Khai lắc lắc đầu, cự tuyệt ý tốt của bọn họ, thần sắc ngưng trọng:

-Ta là người của Dương gia, bọn họ không dám giết ta, đánh không lại ta có thể chạy, bọn họ cũng không có biện pháp giữ lại ta! Nhưng các ngươi nếu có thương vong, ta làm sao giải thích cho sư phụ?

-Các sư thúc có thể không giúp, nhưng ta muốn lên!

Tô Nhan nhìn Dương Khai, ánh mắt kiên định.

Dương Khai nhìn nàng, trầm ngâm một hồi, lúc này mới gật gật đầu. Thực lực của Tô Nhan giống mình, không thể nhìn tu vi của nàng mà suy đoán. Hơn nữa nàng cùng mình song tu, lúc kề vai chiến đấu có thể sẽ có một ít hiệu quả ngoài ý muốn.

Tô Nhan mỉm cười.

-Khang huynh, ta đổi ý, ta bên này có ba người ra trận, ta, Ảnh Cửu, còn có sư tỷ Tô Nhan của ta!
Dương Khai vẻ mặt tùy ý, la lớn về phía bên kia:

-Đánh bại chúng ta, ta liền rời khỏi đoạt đích chi chiến!

Khang Trảm đang đoán Dương Khai rốt cuộc muốn làm gì, nghe vậy sắc mặt liền trở nên quái dị. Y cảm thấy Dương Khai dường như thật sự muốn như vậy, cũng không phải muốn giở thủ đoạn.

-Xem ra những người đó đối với Dương Khai mà nói rất trọng yếu, cư nhiên để cho hắn hao tổn tâm cơ bảo hộ.

Nam Sanh nhe răng cười một tiếng, hơi thở nguy hiểm, giống như một con độc xà lạnh như băng, nhắm hướng đám người Lăng Tiêu Các.

Hướng Sở ở một bên cười lạnh không thôi.

Khang Trảm nhíu nhíu mày, quát:

-Cửu công tử, có thể nói cho ta biết vì sao không?

-Không vì sao cả.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu:

-Những người này là sư thúc cùng huynh đệ tỷ muội của tông môn ta! Bọn họ nếu có tổn thương gì, ta sợ ta khống chế không được mình, vạn nhất sát tâm đại động để ngươi cùng Thu thiếu hai người không quay về được Chiến Thành, không thể giải thích với Thu Gia và Khang gia.

-Người của Tà tông Lăng Tiêu Các?

Khang Trảm cùng Thu Tự Nhược biến sắc, nhất thời hiểu được hơn một trăm người này xuất thân ở tông môn nào, không khỏi hiện ra một tia kiêng kị.

Lăng Tiêu Các, cũng không thể so sánh với nhị đẳng tông môn bình thường. Đó là tông môn xuất hiện Tà chủ!

-Đề nghị này đối với ngươi và ta đều có lợi. Khang huynh cảm thấy như thế nào?

Dương Khai thúc giục nói.

-Khang công tử, không cần đáp ứng hắn!

Nam Sanh liếm liếm môi, âm trầm nhìn chăm chú vào bên kia:

-Người của Tà tông, mọi người đều có thể giết. Nói không chừng trong số những người này, một ngày nào đó lại sẽ xuất hiện thêm một Tà chủ. Bây giờ giết hêt toàn bộ những người này, coi như là phòng ngừa trước!

-Ta cũng cảm thấy như vậy!

Hướng Sở gật đầu đồng ý.

Khang Trảm liếc mắt nhìn bọn họ một cái, hừ nhẹ một tiếng, trong lòng biết bọn họ là muốn lấy công báo tư thù. Dương Khai đã nói đến như vậy, bọn họ còn muốn chọc vào cấm kị của Dương Khai, hiển nhiên là muốn cho hắn thống khổ để báo thù lúc trước.

Thu Tự Nhược lắc lắc đầu nói:

-Khang huynh, ta cảm thấy đáp ứng hắn cũng không sao. Nhìn cục diện này, chúng ta chiếm cứ ưu thế tuyệt đối. Ở thời điểm này có thể cho hắn một nhân tình, ta nghĩ Nhị công tử cũng không muốn hành sự tuyệt tình như vậy đâu.

Trong mắt Thu Tự Nhược, lúc này đây bắt được Dương Khai là chuyện chắc chắn, không hề lo lắng.

Một khi đã như vậy, vậy không nên thật sự chọc giận hắn.

Giết chết hơn trăm người của Lăng Tiêu Các kia, đối với đoạt đích chi chiến cũng không có trợ giúp, sẽ chỉ để Dương Khai ghi hận với tất cả mọi người nơi này thôi.

Thu Tự Nhược cũng không muốn bị Dương Khai nhớ đến. Đây chính là một nam nhân vô pháp vô thiên.

Nghe vậy, Khang Trảm nhẹ nhàng gật đầu:

-Thu huynh nói có đạo lý.

Nam Sanh cùng Hướng Sở hai người liếc nhìn nhau, không khỏi đều nhìn ra căm tức trong lòng hai người. Trước mắt có một cơ hội tuyệt vời để trả thù Dương Khai, nhưng bọn họ lại không có quyền lựa chọn, tự nhiên trong lòng buồn bực.

-Cửu công tử, ta đáp ứng ngươi!

Khang Trảm cao giọng thét to với bên kia:

-Trận chiến này, sẽ không đụng đến những người của tông môn ngươi, điều kiện tiên quyết là bọn họ cũng đừng nhúng tay vào, bằng không, chết tự chịu!

-Đây là đương nhiên!

Dương Khai nhẹ nhàng hít một hơi, cười nói:

-Kỳ thật, ta cũng vì muốn tốt cho các ngươi. �������������������������������������������������������������������������������������������������������������ông cần phải xen vào, bảo vệ tốt môn hạ đệ tử là được.

-Không thể tránh bọn họ sao?

Đám người hiện tại của Lăng Tiêu Các thực lực quá yếu, các vị sư thúc hiển nhiên không muốn phát sinh chiến đấu.

-Bọn họ có chuẩn bị, muốn trốn cũng không được.

Dương Khai bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng cũng là một trận căm tức.

Chương 509: Không đủ

Nghe Dương Khai nói như thế thì cho dù là tính tình của Khang Trảm không tồi cũng hừ lạnh một tiếng:

-Nói khoác không biết ngượng!
Đáp ứng đề nghị của hắn chỉ đơn giản là không muốn chọc tức hắn. Khang Trảm thấy mình đã giúp hắn, nể mặt hắn, cũng không nghĩ tới đối phương lại còn nói là muốn tốt cho đám người mình.
Lời nói được tiện nghi còn khoe mẽ bực này tự nhiên làm cho y căm tức.
Cũng không đi so đo điều đó, Khang Trảm phất phất tay:

-Hướng huynh, Nam huynh, để cho người của các ngươi xuất thủ đi.
Hướng Sở cùng Nam Sênh gật gật đầu, ngay sau đó liền có hai đường xanh đỏ từ trong đám người bắn ra ngoài.
Tốc độ của hai luồng sáng đó rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã vọt tới trước mặt đám người Dương Khai. Hai người này một người đến từ Hướng gia, một người đến từ Nam gia, đều là những cao thủ đạt tới Thần Du cảnh đỉnh phong.
Nếu không phải Hướng Sở cùng Nam Sênh cực lực cầu viện với gia tộc, Hướng gia cùng Nam gia cũng không muốn phái bọn họ tham dự vào đoạt đích chi chiến.
Bọn họ cũng không khách khí, hai người vừa đi đến liền xuất thủ đánh tới Ảnh Cửu.
Chiêu thức hung mãnh phô thiên cái địa đánh lại, có xu thế muốn nhất cử đánh trọng thương Ảnh Cửu.
Hai vị cường giả Thần Du đỉnh phong ra tay quả nhiên không giống tầm thường, chỉ trong khoảnh khắc liền làm cho đám người của Lăng Tiêu Các sinh ra một loại cảm giác trời long đất lở.
Lực lượng không gì sánh kịp kia bộc phát ra tựa hồ sinh ra một cỗ lốc xoáy muốn kéo người khác vào.
Mọi người đều bị hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch. Đám người Lăng Tiêu Các dưới sức mạnh này, ngay cả ý niệm phản kháng trong đầu cũng không có.
Nam Sênh cùng Hướng Sở đắc ý cười lạnh nhìn sang bên này, trong lòng âm thầm chờ mong khoảnh khắc Ảnh Cửu bị buộc phải thi triển ra Bá Huyết Cuồng Thuật.
Ảnh Cửu thần sắc lạnh lùng, lúc công kích cuồng bạo sắp đánh lên người bỗng nhiên biến mất không thấy.
Cường giả của hai nhà Hướng Nam đều ngẩn ra. Trong nháy mắt mất đi mục tiêu công kích làm trong lòng họ dâng lên một cảm giác không quá tốt đẹp.
Họ liền vội vàng lui về phía sau, nhưng sau lưng lại có một cỗ sát khí lặng yên đánh tới.
Một đạo nhân ảnh nhanh đến mắt thường cũng thấy không rõ đang vung lên hai thanh chủy thủ lóe ra hàn quang từ phía sau đánh đến.
Ảnh Vũ Sát!
Trong hư không tràn đầy năng lượng cuồng bạo, dao động giống như gợn sóng sinh ra trên mặt nước, từng vòng từng vòng khuếch tán ra bốn phía.
Biểu tình đắc ý của Hướng Sở cùng Nam Sênh trong khoảnh khắc đọng lại ở trên mặt, đôi mắt kịch liệt run rẩy không thể tin nhìn lên không trung.
Khang Trảm cùng Thu Tự Nhược cũng thất thần.
Tất cả mọi người đều vì thực lực cường hãn Ảnh Cửu biểu hiện ra mà run rẩy!
Dương Khai khẽ cười một tiếng, thản nhiên nói:

-Các vị sư thúc nên dẫn các sư huynh sư đệ lui ra phía sau xa một chút đi.
-Ồ.

Mấy vị sư thúc kia như vừa mới tỉnh dậy từ trong mơ, nhìn lên cuộc giao chiến của ba vị cao thủ Thần Du cảnh đỉnh phong. Họ hiểu được cho dù những người này đều ra trận chỉ sợ ngoài việc có thêm một chút thương vong ra cũng không còn bất kỳ tác dụng gì, lúc này liền thức thời dẫn mọi người vội vàng lùi ra phía sau.
Chỉ để lại hai người Dương Khai cùng Tô Nhan sóng vai đứng tại chỗ.
Gió lướt qua cuốn lên mái tóc của Tô Nhan che đi nửa khuôn mặt của nàng, nàng cùng Dương Khai liếc mắt nhìn nhau, hai người đều hiểu ý cười.
Xoát xoát xoát. . . . . .
Trên bầu trời, ba người đang chiến đấu kịch liệt đã tách ra, phân biệt đứng đối diện lẫn nhau.
Ảnh Cửu vẫn giống như vừa rồi, thần sắc lạnh lùng, trên người không hề bị thương.
Ngược lại cao thủ hai nhà Hướng Nam sắc mặt xanh mét, quần áo trên người bọn họ cũng có nhiều chỗ tổn hại. Tuy rằng cũng không có dấu vết bị thương nhưng một phen giao thủ này lại làm cho tất cả mọi người ý thức được Ảnh Cửu đã không còn là Ảnh Cửu của lúc trước nữa!
Và cũng làm cho bọn họ ý thức được sức chiến đấu của Dương gia huyết thị khủng bố cỡ nào!
Vô địch cùng giai, vượt giai tác chiến cũng là sự việc bình thường, đấy chính là Dương gia huyết thị!
-Hai người, không đủ!

Hai tay Ảnh Cửu nắm hai thanh chủy thủ, thản nhiên nhìn cao thủ hai nhà Hướng Nam lắc lắc đầu, từng chữ như kim châm, tàn khốc cực kỳ.
Lời này nói ra liền làm cho sắc mặt hai người kia biến thành khó coi!
-Khang huynh, Ảnh Cửu tựa hồ đã đạt tới Thần Du cảnh cửu tầng!

Thu Tự Nhược cũng nhìn ra được điều không ổn. Trước kia, họ suy nghĩ dùng hai vị Thần Du cảnh đỉnh phong cuốn lấy Ảnh Cửu, chỉ cần thiếu đi sự trợ lực cường đại này thì đám người còn lại dù như thế nào đi nữa cũng có thể bắt được Dương Khai. Chỉ là Ảnh Cửu hiện tại cũng là Thần Du cảnh cửu tầng đã đánh vỡ nguyên bản kế hoạch của bọn họ.
-Hai người không đủ, vậy thì phái thêm người lên.

Khang Trảm cũng hơi có chút choáng váng, sau khi phản ứng lại liền lạnh lùng nói.
Thu Tự Nhược gật gật đầu, hướng đến mấy vị cường giả trong trận doanh gật gật đầu, những người đó lập tức phi thân lên, đứng ở phía sau cao thủ hai nhà Hướng Nam.Hai vị Thần Du cảnh bát tầng, hai vị Thần Du cảnh thất tầng!
Cộng thêm hai vị Thần Du cảnh cửu tầng phía trước thì tổng cộng có sáu người giằng co một mình Ảnh Cửu, nhưng sắc mặt của Ảnh Cửu vẫn không đổi, ngược lại bốn người kia sau khi lên thì thần sắc có vẻ bất an.
-Cũng vẫn không đủ!

Ảnh Cửu lắc lắc đầu:

-Nếu như muốn kiềm chế ta vậy thì phái thêm nhiều người một chút.
Khang Trảm cùng Thu Tự Nhược sắc mặt lạnh lùng, âm thầm nghĩ Ảnh Cửu này cũng quá cuồng vọng. Cho dù ngươi là Dương gia huyết thị, ngay cả ngươi là Thần Du cảnh cửu tầng, chung quy ngươi bất quá cũng chỉ có một người.
-Bá Huyết Cuồng Thuật!

Ảnh Cửu bỗng nhiên trầm quát một tiếng, khí huyết lực toàn thân điên cuồng dâng lên, chân nguyên cũng kịch liệt ba động nổi lên.
Tất cả mọi người sắc mặt đại biến, vạn lần không nghĩ tới Ảnh Cửu có thể quyết đoán thi triển ra cấm thuật của huyết thị như thế.
Đây là bí pháp lấy sinh mệnh lực của bản thân làm cái giá để mạnh mẽ tăng khí huyết lực lên! Mỗi khi thi triển một lần, huyết thị đều sẽ giảm đi rất nhiều thọ mệnh.
Cho nên dù cho huyết thị của Dương gia thực lực có cao tới đâu đi nữa thì bình thường cũng không trường thọ.
Chỉ trong nháy mắt công phu khí tức của Ảnh Cửu đã thay đổi, khí chất lạnh nhạt lúc trước trở nên cuồng bạo vô cùng, da thịt lộ ra bên ngoài đều đỏ lên như con cua nướng làm cho người ta sợ hãi.
Xoát………
Ảnh Cửu giống như đã cử động, lại giống như đang đứng bất động, mấy vị cao thủ đang cùng y giằng co cũng nhất tề động dung, tất cả đều không khỏi lui về phía sau vài bước.
Phụt………
Một thanh âm của máu tươi phun tung toé truyền ra, một vị Thần Du cảnh thất tầng mới vừa lên không lâu, thậm chí còn chưa kịp cùng Ảnh Cửu so chiêu bỗng nhiên sắc mặt dại ra, một cái đầu lâu từ giữa không trung rơi xuống.
Chỗ yết hầu của y máu tươi phun ra như suối, cả người còn chưa rơi xuống tới mặt đất đã nổ thành một đoàn huyết vụ, thi cốt vô tồn!
Một cảm giác lành lạnh từ đáy lòng mọi người dâng lên làm cho bọn họ cảm thấy cả người lạnh lẽo.
-Các ngươi cảm thấy là đã đủ sao?

Hai thanh chủy thủ trên tay Ảnh Cửu đảo lộn một cái, nằm trên tay linh động giống như con bướm nhẹ nhàng bay múa, tao nhã mà mang theo hơi thở tử vong làm cho người ta tuyệt vọng:

-Nếu các ngươi cảm thấy đã đủ, ta đây liền đại khai sát giới!
Lời nói vừ dứt, cường giả Thần Du cảnh cửu tầng của hai nhà Hướng Nam liền gầm lên một tiếng:

-Cẩn thận!
Đồng thời nhất tề bước ra phía trước một bước, tế ra bí bảo đắc ý nhất của bản thân, thi triển ra thủ đoạn sở trường nhất, lực lượng cuồng bạo bắn mạnh ra.Thân ảnh của Ảnh Cửu di chuyển bên trong luồng lực lượng này giống như một chiếc lá bên trong cuồng phong sóng lớn, lên xuống bất định, lại vĩnh viễn không chìm.
-Tất cả Thần Du cảnh bát tầng đều lên!

Khang Trảm cũng không dám khinh thường Ảnh Cửu chút nào nữa. Thực lực của Ảnh Cửu đã đạt tới Thần Du cửu tầng, cộng thêm thi triển ra Bá Huyết Cuồng Thuật thì đã có thể so chiêu cùng cường giả Thần Du Chi Thượng.
Mấy người chắn trước mặt y quả thật không đủ để kiềm chế y! Lúc này liền hạ mệnh lệnh tiếp viện.
Xoát xoát xoát…….

Bên trong đám người liên tiếp bay ra bốn năm đạo thân ảnh, những người này tất cả đều là võ giả Thần Du cảnh bát tầng, cũng là nhân số mà thế lực bảy nhà xuất động.
Có những người này gia nhập, cuối cùng cũng làm cho Ảnh Cửu đình trệ một chút, nhưng vẫn không thể ngăn cản bộ pháp quỷ dị của y.
Y giống như một thanh kiếm sắc bén vô kiên bất tồi, hai thanh chủy thủ vung lên làm cho lòng người hoảng sợ.
Ảnh Cửu tinh thông ẩn nấp ám sát, trong cục diện lấy một địch nhiều lại có thể chiếm cứ hoàn toàn vị trí chủ đạo, thân ảnh mơ hồ như ẩn như hiện làm cho trong lòng mỗi người giống như mang theo một tảng đá lớn, không dám có ý lơi lỏng.
-Vẫn là không đủ!

Giữa hai mắt Khang Trảm lộ ra thần sắc tuyệt vọng. Những lời này vừa mới nói xong thì vị cường giả Thần Du cảnh thất tầng còn lại trên bầu trời liền kêu thảm một tiếng rồi rơi xuống.
-Trưởng lão!

Có một người bên dưới kinh hô.
Người nọ là một vị trong thế lực thất gia, thế lực của y cũng không tính là mạnh mẽ, tổn thất một vị Thần Du cảnh thất tầng đối với cả thế lực mà nói chính là đả kích không nhỏ.
Đưa mắt nhìn lại, vị cường giả Thần Du cảnh thất tầng kia trong khi rơi xuống hai cánh tay bỗng nhiên tách ra khỏi thân thể, chỗ cụt tay một mảnh bằng phẳng phun ra từng dòng máu đỏ tươi.
-Tiếp tục tiến lên!

Khang Trảm sắc mặt xanh mét, tiếp tục hạ lệnh.
Mấy cường giả Thần Du cảnh thất tầng trong đám người liếc nhìn nhau, bất đắc dĩ đến cực điểm tiến lên.
Có những người này gia nhập mới chính thức chế trụ được hành động của Ảnh Cửu, để cho y không thể tùy ý phát huy như vừa rồi.
Lấy thực lực bản thân kiềm chế hai vị Thần Du cảnh cửu tầng, sáu vị Thần Du cảnh bát tầng, năm vị Thần Du cảnh thất tầng, sự mạnh mẽ của Dương gia huyết thị đã vượt ngoài dự kiến của mọi người.
Thậm chí ngay cả bản thân Ảnh Cửu cũng cảm thấy kinh ngạc.
Trước lúc tấn thăng, y đã nhiều lần mặc sức tưởng tượng sau khi mình tấn thăng thực lực sẽ tăng lên bao nhiêu. Y cũng từng có nhận định, sau khi tấn thăng mà thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật có lẽ có thể kiềm chế một ít cao thủ, nhưng tuyệt đối không có thể nhiều như vậy.
Có thể chống lại nhiều cao thủ như vậy, đã vượt qua rất xa nhận định của Ảnh Cửu lúc trước.
Y không rõ là vì sao, chỉ biết là mình quả thật đã làm được. Tuy rằng ứng phó có chút gian khổ nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng sẽ không lo lắng về tánh mạng!
Là do công dụng của huyền đan trong đan phòng sản xuất? Ảnh Cửu cũng không thể hiểu hết, việc y hiện tại có thể làm chính là phát huy ra thực lực lớn nhất của bản thân, tranh thủ giảm bớt gánh nặng cho Dương Khai.
Nhìn Ảnh Cửu trên bầu trời bước đi có vẻ hơi khó khăn, Khang Trảm cùng Thu Tự Nhược mới không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cục diện như thế này là việc lúc trước bọn họ không thể tưởng tượng, âm thầm cảm thấy may mắn, may mà Nhị công tử phòng ngừa chu đáo, lệnh cho hai người dẫn theo nhiều nhân mã như thế xuất thủ.
Nếu là làm theo đề nghị của hai người lúc đó thì một mình Ảnh Cửu bọn họ chỉ sợ cũng không chặn được, lại càng đừng nói đến việc đi bắt Dương Khai.
Nhị công tử thật sự là nhìn xa trông rộng! Giờ khắc này Khang Trảm cùng Thu Tự Nhược cũng không khỏi sinh ra một chút kính nể đối với Dương Chiếu.
-Đến lượt chúng ta!

Khang Trảm hít sâu một hơi, liếc mắt nhìn về hướng Dương Khai đang đứng bất động.
Ảnh Cửu đã bị kiềm chế, chuyện còn lại là chỉ cần bắt lấy Dương Khai là được. Tuy rằng đại đa số cường giả đều bị phái ra, nhưng đối với việc truy bắt Dương Khai, Khang Trảm vẫn có mười phần tin tưởng.
Dù sao bên người y cùng Thu Tự Nhược cũng còn lại hai vị cao thủ Thần Du cảnh ngũ tầng xuất thân từ Bát đại gia, các thế lực khác cũng đều còn không ít người.
Đội hình như vậy, Khang Trảm không tin vẫn bắt không được Dương Khai!

ư thúc hiển nhiên không muốn phát sinh chiến đấu.

-Bọn họ có chuẩn bị, muốn trốn cũng không được.

Dương Khai bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng cũng là một trận căm tức.

Chương 510: Kề vai chiến đấu

Đến lượt chúng ta rồi!

Dương Khai thu hồi ánh mắt dừng ở trên không trung, nhẹ nhàng nói với Tô Nhan.
Tô Nhan khẽ gật đầu, vén mái tóc lên bên tai, hé miệng cười nói:

-Đây hình như là lần thứ ba chúng ta kề vai chiến đấu!
-Lần thứ ba?

Dương Khai ngạc nhiên.
-Chàng quên rồi sao?

Tô Nhan quay đầu nhìn hắn nói:

-Lần đầu tiên là ở trong Truyền Thừa Động Thiên chàng đã cứu ta một mạng, lần thứ hai là ở dưới Khốn Long Giản chàng đoạn hậu, đây là lần thứ ba.
-Lần đầu tiên cũng phải tính?
-Đương nhiên phải tính.

Tô Nhan hạnh phúc cười, nhẹ giọng nói:

-Hai lần trước là chàng giúp ta, lúc này đây là ta đến giúp chàng!
Dương Khai quay đầu sang nhìn nàng, ha hả cười cười gật đầu nói:

-Tốt!
Nhìn thấy hai người vẻ mặt vân đạm phong khinh thì thầm to nhỏ giống như là đang liếc mắt đưa tình, Khang Trảm cùng Thu Tự Nhược đều tức đến méo miệng.
Bọn họ cảm thấy mình hoàn toàn bị khinh thị.
Khuôn mặt âm lãnh phất phất tay, bốn vị cường giả Thần Du cảnh ngũ tầng của Khang gia cùng Thu gia bước đến trước mặt Dương Khai cùng Tô Nhan.
Động tác của bọ họ không nhanh không chậm, thần sắc trên mặt cũng lạnh nhạt tự nhiên, hiển nhiên đối với việc bắt lấy Dương Khai đã có mười phần tin tưởng.
Khoảng cách trăm trượng nhanh chóng rút ngắn.
Nụ cười trên mặt Dương Khai dần dần thu liễm, thần sắc ngưng trọng nhìn bốn cao thủ đang đi đến.
Bốn người này cũng không phải Thần Du cảnh ngũ tầng bình thường, đây là Thần Du cảnh của Bát đại gia, mỗi một người đều có thủ đoạn cao siêu.
-Ta hẳn là có thể ứng phó một người.

Tô Nhan cau mày lại, cũng cảm nhận áp lực không nhỏ từ bốn người kia.
-Ta cũng vậy.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, chỉ dựa vào thực lực bản thân, quả thật chỉ có thể làm được như thế. Nhưng nếu như xuất mọi thủ đoạn, như vậy thì không nói trước được.
Bốn người đi đến trước mặt Dương Khai khoảng mười trượng liền dừng chân lại, rồi khách khí ôm quyền nói:

-Cửu công tử, đắc tội.
-Sinh tử tự chịu a.

Dương Khai nhếch miệng cười cười.
Lời nói cuồng vọng làm cho bốn người sắc mặt trầm xuống, một người trong đó quát lạnh nói:

-Cửu công tử cứ việc ra tay.........
Lời còn chưa nói xong thì hai người Dương Khai cùng Tô Nhan đã đồng thời động thủ.
Một cỗ nóng rực như lửa, một cỗ băng hàn thấu xương, hai đạo năng lượng hoàn toàn bất đồng đồng thời phát ra, không có sự bàn bạc trước, không có liên hệ trên ngôn ngữ, ràng buộc tâm linh khiến hai người đều có thể hiểu rõ ý niệm cùng ý tưởng trong đầu đối phương.
Chân nguyên nóng rực như lửa phả vào mặt, như lửa cháy hừng hực thiêu đốt bao phủ vị trí của bốn người. Nhận thấy được lực lượng tinh thuần mênh mông chứa trong chân nguyên, bốn người cũng không khỏi thần sắc khẽ biến, bây giờ mới biết Dương Khai lúc trước có thể cùng Liễu Khinh Diêu bất phân thắng bại cũng không phải là do may mắn.
Hắn có thực lực cùng vốn liếng này!
Tại nơi lửa cháy đi qua, từng đạo băng lăng sắc bén như lợi kiếm xếp thành một hàng, phát ra tiếng rít chói tai bắn tới bốn người.
Ngàn vạn băng lăng rạp như châu chấu, vô kiên bất tồi, mang theo hơi lạnh thấu xương, cơ hồ đem không gian che lấp làm cho bốn người không đường tiến thối.
Trong mỗi một băng lăng đều chất chứa hàn khí lãnh liệt đến cực điểm, lực trùng kích cực kỳ kinh người.Băng lăng này là dùng Hàn Băng Kính Khí bên trong cơ thể nàng cô đọng thành, năng lượng trùng kích hình thành cho dù là cao thủ Thần Du cảnh xuất thân Bát đại gia cũng không dám khinh thường.
Tô Nhan vừa ra tay liền nổi bật lên.
Ngược lại chân nguyên nóng rực của Dương Khai dưới năng lượng khắc chế có vẻ có chút bé nhỏ không đáng kể .
Bên trong bốn người có hai người không hề động tay, hai người còn lại cũng đồng thời trầm quát một tiếng, thất thải quang mang từ trong cơ thể hai người phóng ra, ở trước mặt bọn họ hình thành một tầng phòng ngự mỏng manh, ở thời điểm chân nguyên nóng bức cùng băng lăng đánh tới liền đem toàn bộ cản lại.
Không chỉ như thế, hai người này còn vươn tay bắn ra từng đạo kính khí, lao đến đánh nát băng lăng đang phô thiên cái địa.
Một kích liên thủ đầu tiên của Dương Khai cùng Tô Nhan không hề có hiệu quả!
Trong khi bốn vị cao thủ Thần Du cảnh thả lỏng cảnh giác thì chân nguyên nóng bức cùng Hàn Băng Kính Khí bị đỡ lại lại bỗng nhiên đã xảy ra một sự giao hòa và biến hóa làm cho người ta không tưởng được, mà cũng huyền diệu đến cực điểm.
Công kích vừa rồi nhìn giống như sắp kết thúc lại đột nhiên biến thành mênh mông như nước, thay đổi hẳn hướng về bên này đè ép lại, tính công kích còn hơn vừa rồi một bậc, càng nhiều lực uy hiếp.
Bốn người sắc mặt đại biến, hai vị Thần Du cảnh chưa động thủ cũng vội vàng thi triển thủ đoạn.
Rầm rầm oanh………
Giống như sóng biển trùng kích, lần sau mạnh hơn lần trước, màn phòng ngự bảy màu mỏng manh của bốn vị cao thủ Thần Du cảnh bị dập nát, năng lượng nóng cùng lạnh bao vây lấy bốn người, để cho bốn người hoàn toàn trải nghiệm cái gì gọi là sự giày vò của Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên.
Khang Trảm cùng Thu Tự Nhược cũng một trận thất thần.
Một màn trước mắt làm cho bọn họ lập tức ý thức được chênh lệch của mình cùng Dương Khai rốt cuộc lớn như thế nào, trong lòng không khỏi sinh ra một loại cảm giác vô lực.
Đối mặt với Liễu Khinh Diêu, bọn họ còn có thể sinh ra ý niệm phấn khởi tiến lên trong đầu, chờ mong một ngày kia có thể đuổi kịp bước chân của Liễu Khinh Diêu.
Nhưng khi đối mặt với Dương Khai thì ý niệm này trong đầu không tài nào sinh ra được, chỉ có thể ngưỡng vọng nhìn lên.
Tâm tình uất ức cùng tự ti làm cho Khang Trảm lâm vào căm phẫn đến cùng, phẫn nộ quát:

-Không cần lưu thủ, Cửu công tử không dễ chết như vậy!
Bốn người đang ngăn cản năng lượng nóng lạnh trùng kích thần sắc lạnh lùng, cũng không lưu thủ nữa, điên cuồng ngưng tụ lực lượng, gầm lên một tiếng, đem bao vây của Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên xé mở ra một cái khe, nhất tề chạy ra, vũ kỹ, bí bảo, hết thảy đều đánh đến bên người Dương Khai.
Dương Khai vừa mới tế ra cốt thuẫn cắn nuốt vài đạo công kích, còn chưa kịp phản kích thì hai vị cao thủ của Khang gia đã tới gần dây dưa.
Khoảng cách gần như thế thì năng lượng cắn nuốt trong cốt thuẫn căn bản không thể làm ra phản kích.
Cùng với hai tiếng gầm rống, Bạch Hổ Ấn, Thần Ngưu Ấn được đánh ra, hung mãnh lao về phía hai người cắn xé.
Được một chút thời gian thở dốc, Dương Khai nhanh chóng lùi ra tạo khoảng cách với hai người, tranh thủ liếc nhìn bên phía Tô Nhan một cái, phát hiện nàng đang bị hai vị cao thủ Thu gia dây dưa, chật vật vô cùng.
Trong lòng căm tức, hắn cùng với Tô Nhan tu luyện Âm Dương Hợp Hoan Công có thể để cho hai người trong lúc kề vai chiến đấu phát huy ra thực lực bản thân vượt xa lúc bình thường, nhưng bốn người đối phương hiển nhiên cũng nhìn ra điểm này cho nên mới muốn tách hắn cùng Tô Nhan ra, muốn đánh bại từng người.
Nếu cứ như vậy đánh tiếp, mình lại có cốt thuẫn làm phòng ngự cũng không xuất hiện vấn đề, thủ đoạn của bọn họ có lợi hại cũng không mảy may làm thương tổn được mình, nhưng Tô Nhan bên kia chỉ sợ cũng tràn ngập nguy cơ .
Có ý muốn gấp rút tiếp viện cho Tô Nhan, nhưng hai người của Khang gia lại gắt gao dây dưa với Dương Khai, một tấc cũng không rời.
-Hẳn là không thành vấn đề.

Mắt thấy thế cục chuyển biến tốt đẹp, Khang Trảm mới yên lòng nhẹ nhàng gật đầu.
Thu Tự Nhược cũng là âm thầm lau mồ hôi lạnh, cười khổ nói:
-Không nghĩ tới thủ đoạn của Cửu công tử lại kinh người như thế.
-Hắn lợi hại thì ta có thể hiểu được, nhưng nữ tử này là ai? Tại sao cũng lợi hại như vậy?

Khang Trảm nhìn chăm chú vào Tô Nhan, vẻ mặt nghi hoặc khó hiểu.
-Nữ nhân kia đối với Dương Khai khẳng định là rất trọng yếu.

Nam Sênh hắc hắc cười một tiếng, trên mặt có chút rục rịch.
Nếu như muốn trả thù Dương Khai, tự nhiên là phải cho hắn một lần giáo huấn khắc cốt minh tâm, thống khổ cả đời.
Nữ nhân này nếu là không cẩn thận bị hai vị cao thủ Thu gia giết đi, vậy mới thú vị! Trong lòng Nam Sênh âm thầm chờ mong, tuy biết rằng điều này rất khó phát sinh, nhưng vẫn không khỏi có suy nghĩ như vậy.
Thậm chí y còn nghĩ mình có cần lên phụ một tay tạo chút tình huống đột phát hay không.
Nhưng vừa thấy thực lực mạnh mẽ của nàng, Nam Sênh vẫn là có chút nản lòng. Thực lực của y không cao, lên cũng không giúp ích được gì.
-Nam công tử, mục đích của chúng ta lần này chính là bắt Dương Khai.

Khang Trảm nhìn ra ý niệm trong đầu y, cảnh cáo một tiếng.
-Hắc hắc, ta biết.

Nam Sênh gật gật đầu.
Trong lúc mấy người đang nói chuyện, bốn vị Thần Du cảnh đã áp chế Dương Khai cùng Tô Nhan gay gắt hơn.
Cao thủ xuất thân từ siêu cấp thế lực quả là không đơn giản, mặc dù chỉ là hai vị Thần Du cảnh ngũ tầng, cũng làm cho Dương Khai bó tay bó chân. Hai người bọn họ luôn gắt gao bám lấy mình, để cho mình căn bản không có cách nào tiếp viện cho Tô Nhan, cũng không có cách nào đem năng lượng cắn nuốt trong cốt thuẫn phóng xuất để phản kích, chỉ có thể bị động phòng ngự.
Mắt thấy bên phía Tô Nhan thế cục càng ngày càng bất ổn, thần sắc của Dương Khai dần dần âm lãnh xuống.
Cốt thuẫn vẫn phụ trách phòng ngự trên tay đã biến mất không thấy, đổi lại là một mặt gương màu sắc cổ lão.
Bên trong tấm gương tản ra hàn ý lạnh thấu xương, trên mặt gương thậm chí còn có một ít hình ảnh tuyết trắng như ẩn như hiện.
Một đoàn khí tức nguy hiểm từ trong gương phát ra.
Phát hiện ra sự việc không hay, thần sắc của hai vị cao thủ của Khang gia đều khẽ biến, vội vàng vọt đến bên cạnh Dương Khai có ý muốn quấy nhiễu động tắc của hắn.
Nhưng vẫn muộn một bước.
Bên trong tấm gương bỗng nhiên lan ra một tầng sóng gợn, theo hướng sóng gợn khuếch tán ra, hàn ý lạnh như băng trong nháy mắt đã bao phủ một mảnh thiên địa.
Xôn xao………
Một cái kết giới rộng lớn phong tuyết đầy trời, giống như một cái bát lớn úp ngược bỗng nhiên xuất hiện tại trên mặt đất, bao phủ cả chiến trường chiến đấu kịch liệt của Dương Khai, Tô Nhan cùng bốn vị Thần Du cảnh Khang gia, Thu gia vào trong đó.
-Huyền cấp bí bảo!

Khang Trảm thất thanh kinh hô, đưa mắt nhìn lại, ngoài một mảng tuyết trắng ra thì không còn thấy gì nữa.
Ở bên trong kết giới chỉ có phong tuyết đầy trời, chỉ cần liếc mắt một cái liền làm cho người ta kìm lòng không được, sinh ra một loại cảm giác lạnh thấu xương, chứ đừng nói tới việc bản thân ở trong đó.
Mấy toà kỳ phong ở bên trong kết giới như ẩn như hiện, phủ kín một màu trắng bạc.
-Tại sao lại là một kiện Huyền cấp bí bảo?

Khang Trảm sắc mặt xanh mét. Tuy rằng biết được Dương Khai ngoài mặt cốt thuẫn kia ra còn có một kiện Huyền cấp bí bảo và cũng đã sớm có phòng bị, nhưng y như thế nào cũng không nghĩ đến lại là loại hình này.
Khi tế ra một kiện bí bảo như thế này tương đương với việc đem chiến trường giao chiến của song phương ngăn cách bên trong kết giới, không phân thắng bại tuyệt đối không thể đi ra.
Mà là chủ nhân của bí bảo, Dương Khai ở bên trong đó tác chiến không thể nghi ngờ là có được ưu thế tuyệt đối!
Thuộc tính của bí bảo này tựa hồ giống với thuộc tính công pháp của nữ tử kia tu luyện!
Trong phút chốc, Khang Trảm liền ý thức được tình huống không ổn.
Uy năng của Huyền cấp bí bảo y cũng đã được nhận thức sâu sắc. Thân là công tử của Trung Đô Bát đại gia, trên người y tự nhiên cũng có bí bảo cấp bậc Huyền cấp.
-Nhanh chóng đánh vỡ phòng ngự của bí bảo này!

Khang Trảm nhanh chóng hạ lệnh, cùng Thu Tự Nhược hai người dẫn một đám người nhanh chóng chạy như bay lên phía trước.
Bên trong thế giới trắng bạc, Dương Khai cùng Tô Nhan cuối cùng lại hội tụ cùng nhau.
Nhìn cảnh sắc tuyết trắng bốn phía, còn có băng sơn nguy nga kia, Tô Nhan không khỏi hít sâu một hơi, bộ ngực sữa no đủ lay động tạo ra một đường cong mê người, trên mặt xuất hiện thần sắc cực kỳ kích động.
Hòa mình vào bên trong đó, nàng giống như là ở trên thiên đường, tự thân chân nguyên vận chuyển so với bình thường không biết nhanh hơn bao nhiêu lần.

Chương 511: Chúa tể

Bí bảo huyền cấp hình tấm gương này vừa tung ra, khí tức toàn thân Tô Nhan liền thay đổi long trời lở đất. Nàng rõ ràng đứng ngay bên cạnh Dương Khai, nhưng giờ trong mắt bốn vị cao thủ Khang gia, Thu gia, bóng dáng nàng như thoắt ẩn thoắt hiện, tựa hồ có ở khắp nơi. Nói cách khác, cô nương này giờ đây đã hợp làm một với món bí bảo Huyền cấp này, không thể tách rời.

Bốn người lập tức biến sắc, thực sự không hiểu rốt cuộc thế là thế nào.

Bí bảo Huyền cấp, rõ ràng là do Dương Khai lấy ra, cô nương này tài đức đến đâu, lại có thể cộng hưởng với bí bảo như vậy?

Hiện tượng này, cũng đã được Dương Khai và Tô Nhan phát hiện ra, đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều nhìn ra sự phấn chấn ở đôi bên.

Trước khi sử dụng tấm gương bí bảo, Dương Khai không ngờ sẽ có hiệu quả như vậy.

Nhưng bây giờ, hắn đã hiểu rồi.

Hắn và Tô Nhan song tu Hợp Hoan Công, có sự ràng buộc về thể xác và tinh thần với nhau. Ở một mức độ nào đó, bí bảo hắn luyện hóa thì Tô Nhan cũng có thể sử dụng được. Tương tự, bí bảo do Tô Nhan luyện hóa, hắn cũng có thể sử dụng.

Đồng nghĩa với việc hai người dùng chung bí bảo của nhau.

Nhất là tấm gương bí bảo này thuộc tính băng hàn, đặc biệt thích hợp với thuộc tính chân nguyên của Tô Nhan, thực sự có thể nói là luyện riêng cho nàng. Nàng có thể phát huy tối đa công năng của bí bảo này. Điểm này thì Dương Khai không làm được, suy cho cùng chân nguyên nội thể Dương Khai, tương phản hoàn toàn với thuộc tính của bí bảo.

Ngày đó, khi đoạt bí bảo này ở Phá Kính Hồ, cũng chỉ vì Dương Khai cảm thấy cấp bậc của nó tương đối cao, nào đâu vô tình lại tạo nên cục diện hiện tại.

- Là bí bảo loại cấm chế kết giới!
Một vị cao thủ Khang gia sau khi quan sát xung quanh, sắc diện ngưng trọng, mấy người kia cũng gật đầu, bọn họ đều là người hiểu biết, đương nhiên vừa nhìn là nhận ra điểm mạnh của bí bảo này.

Xung quanh được bao bọc bởi một tầng kết giới và cấm chế, tạo ra khu vực chiến đấu thích hợp trong phạm vi lớn như vậy, không phá vỡ kết giới cấm chế, căn bản không thể phá được vòng phong tỏa của bí bảo. Nhưng muốn phá vỡ tầng kết giới kia chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng, đặc biệt là dưới ánh mắt ngấu nghiến như hổ đói của Dương Khai và Tô Nhan, bốn người họ nào dám hành động thiếu suy nghĩ? Gió lạnh thấu xương gào thét, mặt đất phủ một lớp tuyết dày thật dày, trên trời những bông tuyết lớn như lông ngỗng không ngừng bay lả tả.

Chân nguyên như cũng bị đóng băng rồi! Bốn người họ điên cuồng vận công pháp, vẫn không ngăn được hàn khí xâm nhập. Chẳng mấy chốc sau, râu tóc, quần áo toàn bộ đều kết đầy băng tuyết.

- Cảm giác thế nào?
Dương Khai chằng màng đến bốn vị cao thủ kia, mà hỏi Tô Nhan.

- Sức mạnh tăng lên rất nhiều, ta cảm giác như mình… không gì là không làm được!
Tô Nhan khẽ hít vào một hơi, khí lạnh xộc vào mũi, lại khiến nàng vô cùng thoải mái.

Tô Nhan không phải người thích mạnh miệng, nàng nói như vậy, đã cho thấy nàng thực sự là vô song trong kết giới cấm chế này!

Dương Khai cười to:
- Được, vậy sau này bí bảo này nàng dùng đi!

- Ừ.
Tô Nhan khẽ gật đầu, cũng không có ý từ chối, nhận thứ nam nhân của mình cho, là điều đương nhiên.

Lời đối thoại của hai người truyền đến tai của bốn vị cao thủ Thần Du Cảnh, lập tức khiến bọn họ không hài lòng ra mặt. Bí bảo Huyền cấp tuy cao minh, nhưng bon họ cũng đâu phải kẻ tầm thường, nào chịu can tâm để hai tên hậu bối xem thường như vậy?

- Ta thử xem!
Tô Nhan khẽ nói, giơ bàn tay trắng nõn lên, nhìn như tùy ý vung về phía bốn người kia.

Gió đã lạnh, đột nhiên lại thêm băng hàn, bốn người biến sắc, tuy vẫn đứng tại chỗ như cũ, nhưng trong guồng gió rét gào thét, râu tóc của bọn họ đã kết thành từng sợi từng sợi băng mảnh dẻ với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.

Chân nguyên đang điên cuồng vận chuyển, căn bản không ngăn nổi guồng gió rét, bốn người này đã có dấu hiệu run rẩy.

Tô Nhan bắt đầu chuyển động, khẽ nhíu mày, nhìn như là đang làm quen với uy năng của bí bảo. Đi cùng với động tác của nàng, chân nguyên hàn băng toàn thân dần dần gắn liền với mảng thiên địa băng phong này. Mặt đất phát ra âm thanh ken két, tận sâu mấy thước bên trong lớp tuyết dày, bất thình lình bắn ra chi chit những múi gai băng, dấy lên cuồng phong, ngàn tầng sóng tuyết bao phủ lấy bốn người nọ như tuyết lở.

Cùng đường mạt lộ, bốn vị cường nhân xuất thân thế lực siêu cấp đều vô cùng bối rối, chân nguyên bị băng hàn kìm chế tốc độ vận chuyển, thành thử phản ứng của họ cũng không còn nhanh nhẹn. Họ vội vàng liên thủ thi triển võ kỹ và bí bảo, đã ngăn được một đòn tấn công, còn chưa kịp thở phào, lần tấn công tiếp theo của Tô Nhan lại đến.

Trên đỉnh mấy ngọn núi băng trắng xóa xung quanh lấp lóa từng luồng hào quang sáng chói, dường ở nơi xa xôi đó, có người đang bắn ra từng đòn công kích sắc bén về phía bốn người.
Dương Khai đứng lặng lẽ cạnh Tô Nhan, tâm trạng khấp khởi.

Hắn không ngờ, có bí bảo Huyền cấp như vậy tương trợ, Tô Nhan có thể phát huy công lực đến mức này, chỉ với sức của một người, đã khiến bốn vị Thần Du Cảnh ngũ tầng xuất thân Bát đại gia Trung Đô phải ứng phó khổ sở, chỉ có thể phòng thủ, không có lấy một cơ hội phản kích.

Món bí bảo này tạo ra môi trường chiến đấu lí tưởng nhất cho Tô Nhan, trong khoảng trời đất này, nàng chính là chúa tể!

Hắn mới là chủ nhân của bí bảo này, vậy mà lại trở thành khán giả xem kịch.

Uy năng của bí bảo tuy khủng khiếp, nhưng công lực của Tô Nhan cũng không phải thấp! Kết hợp giữa mạnh với mạnh, mới tạo nên được cảnh tượng trước mắt.

Đánh bại bốn người kia, chỉ còn là vấn đề thời gian, chứng kiến màn biểu diễn của Tô Nhan, Dương Khai nghĩ chắc như vậy.

Bên ngoài thế giới cấm chế, Khang Trảm vả Thu Tự Nhược đã dẫn quân của mình lao đến, tất cả đều không dám tới gần trong phạm vi ba mươi trượng.

Hàn khí từ bên trong phát ra thực sự quá mạnh, dù đứng cách tới ba mươi trượng, bọn họ cũng phải vận công pháp chống lại sự xâm nhập của hàn khí.

- Đánh vỡ nó!
Khang Trảm gầm lên, lên tiên phong, lấy ra bí bảo Huyền cấp mà bình thường hầu như không dùng tới, trút chân nguyên vào trong, đánh vào kết giới bán nguyệt trước mặt.

Trên kết giới, nhanh chóng nổi lên từng gợn sóng, gió tuyết bên trong như đột ngột dừng lại trong nháy mắt.

Sau một chiêu, Khang Trảm cũng hơi hơi thở dốc, công lực của y không cao lắm, muốn sử dụng bí bảo Huyền cấp cũng không dễ dàng. May mà Thu Tự Nhược có bí bảo cấp bậc tương tự, những võ giả khác càng điên cuồng mà phóng đòn đánh của mình.

Sau một hồi, kết giới cấm chế có dấu hiệu yếu đi, Khang Trảm cảm thấy có hy vọng, kích động nói:
- Đừng dừng lại, mau chóng mở nó ra!

Thời gian kéo dài càng lâu, thì càng bất lợi với phe y, phần lớn cao thủ đã rút đi hãm chân Ảnh Cửu, bốn vị Thần Du Cảnh của Bát đại gia Trung Đô nếu tiếp tục bị dày vò trong kết giới, Khang Trảm thực sự không biết nên dùng cách gì để bắt Dương Khai.

Lúc này, y sốt ruột hơn bất kì ai khác!

Tất cả bọn họ đều huy động chân nguyên dữ dội, hòng mở được kết giới bán nguyệt trước mặt nhanh nhất có thể.

Vài tiếng kêu la bỗng nhiên truyền tới từ cách đó không xa, Khang Trảm sững sờ, quay ngoắt lại thì lập tức xanh mét mặt mày, phẫn nộ quát về phía đó:- Hướng Sở, Nam Sênh, các ngươi làm gì vậy?

Bên đó, Hướng Sở và Nam Sênh dẫn quân hai nhà Hướng - Nam, lặng lẽ xông tới chỗ đám người Lăng Tiêu Các đang đứng.

Kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, những người này vẫn cứ đứng ở đây, im lặng theo dõi chiến biến, họ làm đúng như những gì Dương Khai và Khang Trảm đã giao hẹn với nhau, không có ý định nhúng tay vào trận chiến.

Nhưng khi tất cả mọi người đang công kích kết giới cấm chế, Nam Sênh và Hướng Sở lại đưa mắt về hướng bọn họ.

Khi đang chạy ra bên ngoài, thì bị Khương Trảm phát hiện.

Nam Sênh lộ vẻ mất kiên nhẫn khi đang giằng co với đám người Lăng Tiêu Các, phớt lờ câu hỏi của Khang Trảm, y hung tợn nói với đám người Lăng Tiêu Các:
- Ngoan ngoãn chịu trói đi, bằng không thì các ngươi lợi hại đến đâu, ta chơi với các ngươi đến đó!

Mấy vị sư thúc lộ sắc mặt khó coi, chắn trước đám đệ tử trẻ, dù giận dữ nhưng không thể phác tiết, mà trầm giọng nói:
- Hai vị, vừa nãy Dương sư điệt đã thỏa thuận rõ với người đứng đầu của các vị rồi, vì sao các vị còn muốn lật lọng?

Nam Sênh cười nhạt:
- Thỏa thuận cái gì, ta không biết, ai thỏa thuận với Dương Khai, ngươi đi mà tìm kẻ đó. Tưởng Lăng Tiêu Các các người là mông hùm không sờ được chắc? Hôm nay bổn thiếu gia sẽ sờ thử xem, Dương Khai có thể làm gì được ta?

- Các hạ đừng hiếp người quá đáng.

- Hiếp người quá đáng?
Nam Sênh bật cười ha hả.
- Câu này ngươi đi mà nói với Dương Khai, xem xem hắn có biết cái gì là hiếp người quá đáng không!

Dứt lời, y quát lạnh tanh:
- Bao vây lại, ai dám phản kháng, giết! Dương Khai rất quan tâm các ngươi đúng không? Ta muốn xem xem, rốt cuộc thì hắn quan tâm tới mức nào!

Quân của Nam gia và Hướng gia nhất tề xông về phía trước bao vây người của Lăng Tiêu Các, thần sắc ai ai cũng dữ tợn.

Đám người Lăng Tiêu Các phẫn nộ, đám đệ tử trẻ tuổi nổi giận đùng đùng, thấy tình thế sắp xấu đi, Khang Trảm vội vã từ bên kia phóng tới, nắm lấy cổ áo Nam Sênh quát lên:
- Ngươi làm gì vậy?

Nam sênh ngó lơ, khẽ cười, giơ tay hất bàn tay Khang Trảm đang tóm y ra, thản nhiên nói:
- Khang công tử, ngươi nghĩ… bốn vị cao thủ của Khang gia và Thu gia ở trong kia có thể bắt được Dương Khai hay sao?

Khang Trảm chau mày, thần sắc khó chịu, hừ lạnh nói:
- Bắt được hay không, có liên quan gì đến việc ngươi đang làm?

- Đương nhiên là có liên quan.
Nam Sênh hí hửng, không căng thẳng một chút nào.
- Nếu bốn người kia không bắt được Dương Khai, hành động lần này có thể xem như là thất bại! Chúng ta xuất nhiều quân như vậy, lại địch không nổi ba tên của phe địch, chuyện này mà truyền ra ngoài… Ha ha, Khang công tử, hậu quả thế nào, không cần ta nói chứ?

- Ngươi có ý gì?
Khang Trảm dần dần bình tĩnh trở lại, vừa rồi thấy bọn Nam Sênh và Hướng Sở gây bất lợi cho người của Lăng Tiêu Các, y còn tưởng hai nhà này bắt tay đại khai sát giới nhằm trả tư thù.

Y bực mình là lẽ đương nhiên, một là vì Nam Sênh và Hướng Sở không hề xem trọng mệnh lệnh của mình, hai là y cũng không muốn đắc tội với Dương Khai.

Có điều hiện tại, chưa ai bị tổn mạng, cũng không ai bị thương, nên có thể nghe y giải thích.

Hơn nữa, tình thế trước mắt quả thực không khả quan, Dương Khai có khả năng sắp chạy thoát thật rồi, cũng không biết ăn nói làm sao với Dương Chiếu, địa vị của y vốn chẳng được như Diệp Tân Nhu kia, gây chuyện như vậy chỉ e địa vị sau này càng thấp hơn

Chương 512: Ngươi không có gan đâu

- Không có ý gì hết.
Đối diện với câu hỏi của Khang Trảm, Nam Sênh chợt cười nhạt.
- Ta chỉ muốn nói, chỉ cần trên tay bọn ta có nén bạc thí, cho dù bốn vị tiền bối thất bại, vẫn có thể chiếm thế thượng phong, Dương Khai có đầu hàng vì bọn chúng không thì ta không biết, có phân nửa khả năng là không, nhưng chúng ta lại có thể thoái lui một cách an toàn. Khang công tử cũng đã thấy uy lực bí bảo Huyền cấp của hắn rồi, hắn quyết giữ chúng ta lại đây, ai mà chống đỡ nổi?

Thần sắc Khang Trảm chợt thay đổi, ngẫm kỹ lời của Nam Sênh, cảm thấy y nói cũng có lí.

Có thể nhận thấy, Dương Khai đúng là rất quan tâm đám người Lăng Tiêu Các này, nếu không đã chẳng thương lượng với y. Với tính khí của hắn, nếu bị ai ngáng đường, thì có lẽ chẳng phải giải thích gì mà trực tiếp đánh luôn.

Dùng những người này làm con tin, ép Dương Khai phải tuân theo sao? Tệ lắm thì cũng có thể ung dung rút lui!

- Đừng bảo Khang công tử vẫn còn lo lắng giao kèo lúc đầu giữa ngươi với Dương Khai đấy chứ?
Nam Sênh nhìn ra sự do dự của y, cười mỉa mai một tiếng.

Sắc mặt Khang Trảm liền khó coi, nhưng y không phủ nhận. Tuy giao ước vừa nãy chỉ là ngoài miệng, nhưng các công tử Trung Đô cực kì coi trọng lời hứa của mình, nếu đã hứa với Dương Khai, không động đến người của Lăng Tiêu Các, mà lại lật lọng, e là không ổn.

- Người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết Khang công tử ạ. Chẳng lẽ ngươi muốn giơ mắt ra nhìn Dương Khai dùng bí bảo kia giam ngươi lại chỗ này?
Nam Sênh tranh thủ dụ dỗ.

Nãy giờ không lên tiếng, giờ Hướng Sở cũng nói:
- Khang công tử, hãy suy nghĩ cho kĩ, có lẽ ngươi cảm thấy chúng ta làm như vậy là dùng việc công để trả thù riêng, ta không phủ nhận ta vô cùng căm hận Dương Khai, nhưng ta và Nam đại ca cũng là nghĩ cho mọi người thôi.

Giọng điệu đầy sức hấp dẫn, Khang Trảm từ do dự chuyển thành kiên quyết, gật đầu nói:
- Cứ làm vậy đi!

Y thật sự sợ Dương Khai, không còn hy vọng gì ở bốn vị Thần Du Cảnh nữa.

Nam Sênh và Hướng Sở nghe vậy liền mừng rỡ, phấn chấn hẳn lên.

Từ khi tham gia vào cuộc chiến đoạt đích đến nay, bọn họ cuối cùng cũng đã nắm được cơ hội để trả thù Dương Khai, vui mừng cũng là lẽ thường.

- Đừng làm quá, bắt hai người là được rồi.
Khang Trảm nhíu mày, dặn dò một tiếng.

- Được.
Nam Sênh gật đầu, cười gian xảo một tiếng, ánh mắt quét qua đám người Lăng Tiêu Các, chỉ vào một đệ tử tiền bối Lăng Tiêu Các, lập tức liền có người xông đến bắt lấy.

Vị sư thúc đó cũng không phản kháng, thậm chí còn cản trở mấy đệ tử trẻ liều mình phản kháng, chậm rãi lắc đầu với mọi người.

Lúc này địch mạnh ta yếu, nếu giao chiến, toàn quân bọn họ bị diệt tại đây cũng không lạ, nhẫn nhịn nhất thời để gió yên bể lặng.

Thấy đám người Lăng Tiêu Các chẳng hề phản kháng, Nam Sênh và Hướng Sở không khỏi tỏ ra thất vọng, khinh miệt phỉ nhổ:
- Đồ hèn nhát!

Khang Trảm nhướn mày, tuy không muốn y khiêu khích đám đệ tử Lăng Tiêu Các như vậy, nhưng cũng không nói gì.

Hai mắt Nam Sênh tiếp tục len lỏi trong đám đông, tìm kiếm mục tiêu thích hợp. Bỗng nhiên, y cảm thấy một ánh mắt hung ác đang nhìn về phía mình, không kìm được cười khẩy một tiếng, y chỉ vào người đó nói:
- Bắt cả hắn qua đây!

Vừa dứt lời, liền có cường nhân của Nam gia tới bắt đệ tử trẻ đó của Lăng Tiêu Các.

Người này khá trẻ, thậm chí còn nhỏ tuổi hơn Dương Khai, công lực cũng không cao lắm, chỉ có Chân Nguyên Cảnh ngũ tầng, rõ ràng tư chất không tồi.

Chính vì vậy Nam Sênh mới lựa chọn y.

Hai đệ tử một già một trẻ của Lăng Tiêu Các bị bắt đến trước mặt Nam Sênh. Đệ tử tiền bối kia bình thản, không bi quan, không kháng cự. Ngược lại, đệ tử hậu bối kia, lại cười nhạt u ám, nhìn chằm chằm vào Nam Sênh quật cường mà ngạo nghễ.

- Ánh mắt khá lắm!
Nam Sênh gật đầu, bỗng nhiên vung tay cho y một cái bạt tai.

Bốp một tiếng, trên mặt đệ tử trẻ tuổi đó xuất hiện dấubàn tay năm ngón, một cái răng bay ra, máu ứa nơi khóe miệng, mặt bị đánh thành méo mó.

Y quay đầu lại, vẫn dùng ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm Nam Sênh như cũ, không nói một lời nào.

Gân xanh nổi đầy trên trán Nam Sênh, y không ngờ tên này lại cứng đầu như vậy, lên cơn căm tức, y lại cho thêm một cái tát, cười nhạt nói:
- Không biết thân phận!

Bị ăn hai cái bạt tai, gò má đệ tử trẻ đó sưng lên, máu bầm trào cả mồm, nhưng ánh mắt vẫn không mảy may thay đổi, thậm chí còn không lộ vẻ khiếp đảm, chỉ có duy nhất một sự kiên quyết thà chết chứ không chịu nhục!

Khang Trảm không kìm được biến sắc, dường như rất bất ngờ với biểu hiện của tên đệ tử Lăng Tiêu Các này.

- Ngươi tên gì?
Khang Trảm hỏi.

Đệ tử trẻ kia thản nhiên liếc y một cái, ngạo nghễ nói:
- Tô Mộc!

- Tô Mộc…Khang Trảm hít sâu một hơi, lẩm bẩm, gật đầu nói:
- Lăng Tiêu Các quả nhiên là không tầm thường.

Một đệ tử trẻ tuổi bình thường đã có khí phách như vậy, thì những người còn lại sẽ thế nào? Những người này, có lẽ dù có giết sạch bọn họ, họ cũng không chịu khuất phục mà cầu xin tha thứ đâu.

Không biết vì sao, Khang Trảm rất chắc chắn về điều này.

Tô Mộc cười nhạt:
- Các ngươi cũng chỉ có thể ra oai trước mặt ta thôi, đợi Dương sư huynh của ta ra, ngươi cứ việc diễn trò cho huynh ấy xem!

Khang Trảm tối sầm mặt, đúng như lời Tô Mộc nói, y quả thực không dám đùa trước mặt Dương Khai.

Nam Sênh nổi đóa, hung hăng đá một cước vào đầu gối Tô Mộc. Tô Mộc không phản kháng, ngã quỵ xuống mặt đất, sau đó tay Nam Sênh như cuồng phong bão táp quạt xuống.

Khang Trảm thậm chí còn chưa kíp ngăn lại, Tô Mộc đã bị đánh mấy chục lần.

Tiếng chát chát chói tai vô cùng.

Chúng nhân Lăng Tiêu Các không hề động đậy, chỉ có tiếng hít thở dần dần nặng nề hơn, mắt ai cũng đỏ ngầu như mãnh thú ắn thịt người đóng đinh vào Nam Sênh.

Bầu không khí tĩnh lặng như trước bão, khiến Khang Trảm tự dưng rùng mình, y liền quát lên giận dữ:
- Đủ rồi!

Lúc này Nam Sênh mới dừng tay, thở gấp, đưa tay bóp miệng Tô Mộc, rút ra thanh kiếm bên cạnh, kề trên cổ Tô Mộc, lạnh lùng nói:
- Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi à?

- Ngươi không có gan đâu.
Tô Mộcc miệng đầy máu, lại cười khẩy mỉa mai, như thể thấy mình sống đủ lâu rồi.

Thần sắc Nam Sênh đột nhiên thay đổi lạ thường, vẻ mặt do dự giùng giằng, thanh kiếm trên tay từ từ gia tăng lực đạo, một vệt máu chợt xuất hiện trên cổ Tô Mộc, nhưng y lại không có can đảm trực tiếp cắt tiếp.

Giết Tô Mộc, không khó khăn gì cả.

Nhưng kế sau đó sẽ là sự trả thù từ Dương Khai, Nam Sênh không gánh vác nổi.

Ngược lại Tô Mộc vẫn ung dung, không một chút sợ hãi, y chắc chắn Nam Sênh rất sợ Dương Khai.

- Thả hắn ra đi.
Khang Trảm hít sâu một hơi, chậm rãi lắc đầu Con người Nam Sênh nhìn thì tưởng độc ác tàn nhẫn, kỳ thực y chỉ là một tên vô dụng biết bóp hồng cho mềm thôi.

Nam Sênh siết chặt nắm đấm, nghiến răng ken két, muốn cho một đao giết chết kẻ không biết sống chết đang khiêu khích mình cho xong, nhưng dù thế nào cũng không xuống tay được.

Câu nói này của Khang Trảm lập tức khiến y nảy sinh suy nghĩ đâm lao phải theo lao. Nếu thả Tô Mộc, chẳng khác nào thừa nhận mình nhát gan, thân là công tử nhất đẳng thế gia, Nam Sênh còn mặt mũi nào nữa?

Y chợt hung tợn ra mặt, thanh kiếm trên tay liền lướt thành một đường cong.Vù!
Máu đỏ bắn ra.

Ngực phải của Tô Mộc bị lưỡi kiếm đâm xuyên qua.

Nam Sênh hung hăng ném Tô Mộc xuống đất.

Chúng nhân Lăng Tiêu Các sợ hãi, vội vàng chạy đến phía trước đỡ y dậy.

- Tưởng ta không dám động thủ với hắn chắc?
Nam Sênh nhổ toẹt nước bọt, da mặt co giật.

- Đồ khốn!
Khang Trảm cũng sững sờ, giận dữ quát một tiếng, cho cước đá lên người Nam Sênh, khiến y loạng choạng.

Vừa nãy Nam Sênh đánh Tô Mộc, y không làm sao ngăn được. Dầu gì đó cũng là ngoại thương, cho dù có đánh cho thê thảm hơn nữa, cũng sẽ không thương đến xương cốt, dưỡng thương vài ngày là được, còn dễ ăn nói với Dương Khai. Nhưng bây giờ, nhát kiếm này không cẩn thận có thể gây chết người.

Nhưng cũng có thể nhìn ra, Nam Sênh đã do dự lúc hạ thủ.

Y chọn ngực phải của Tô Mộc, chứ nếu là ngực trái, vị trí tim, Tô Mộc có lẽ đã mất mạng ngay rồi!

Tiếng kêu la, tiếng la mắng vang rền từ đám người Lăng Tiêu Các, càng lúc càng ồn ào, điên cuồng vang dội vào bọn võ giả của Hướng gia và Nam gia.

- Mẹ nó, không được phản kháng!
Khang Trảm gầm lên ra lệnh cho bọn võ giả hai nhà Hướng - Nam, y bước nhanh lên phía trước, lấy ra một cái bình ngọc từ trong ngực áo, tay run lẩy bẩy cầm một viên đan cho vào trong cái mồm đầy máu của Tô Mộc.

Lúc này, Khang Trảm cũng bị đám người Lăng Tiêu Các đánh cho vài cú, may mà y mặc bảo giáp phòng ngự khá tốt, nên không bị thương.

Nhận ra dụng ý của y, đám người vây quanh Tô Mộc không làm khó y nữa, mấy vị sư thúc lập tức thay Tô Mộc vận công hóa giải dược hiệu.

Rắc…

Một tiếng vang giòn tan bỗng nhiên từ nơi không xa truyền tới.

Khang Trảm quay đầu lại nhìn, bất ngờ phát hiện kết giới cấm chế tạo từ bí bảo Huyền cấp trung phẩm đã hóa thành từng điểm hào quang sau tiếng vang rồi biến mất.

Gió tuyết vần vũ khắp trời cũng đã tan biến.

Ở vị trí trung tâm của kết giới, Dương Khai và cô nương nọ xuất hiện trước mắt mọi người cùng một luồng hàn phong.

Gần bọn họ, có bốn thứ như tượng băng lặng lẽ đứng đó với đủ mọi tư thế.

Đó là bốn vị cao thủ thuộc Khang gia và Thu gia!

Nhìn thấu qua vẻ mặt cứng đờ trên bốn bức tượng băng đó, là phảng phất sự kinh ngạc còn lại trước khi bị đóng băng.

Khang Trảm bất giác thấy tê rần da đầu, bàn chân như bị co giật.

Tuy rằng y đã có dự cảm bốn vị Thần Du Cảnh này sẽ không hạ được Dương Khai, nhưng y không thể ngờ được kết quả cuối cùng lại như vậy.

Các võ giả vây xung quanh kết giới, vừa thấy bóng dáng Dương Khai và Tô Nhan, tất cả đều lui về phía sau đầy kinh hãi.

Bọn họ không còn lại bao nhiêu cao thủ nữa, mặc dù có Thần Du Cảnh, cũng chỉ là Thần Du Cảnh tứ tầng mà thôi.

Cường nhân xuất thân Bát đại gia bị đóng băng rồi, bọn họ nào dám còn ý nghĩ đối địch.

Thu Tự Nhược sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, nỗi sợ hãi trào dâng nội tâm.

Dương Khai nhìn y, nói:
- Không chết đâu, nhưng mà nếu họ muốn ra, chí ít cũng mất nửa ngày.

Thu Tự Nhược gật đầu một cách vô thức, gượng cười nói:
- Đa tạ cửu công tử giơ cao đánh khẽ!

Dương Khai khẽ gật đầu, không nói gì.

Bốn người đó suy cho cùng cũng là người của Bát đại gia Trung Đô, giáo huấn, đả thương bọn họ chút đính cũng được, thậm chí có đánh cho trọng thương hay tàn phế cũng không sao, nhưng không được giết.

Có những lúc, nên nương tay thì nên nương tay, chính vì điều này, Dương Khai mới bảo Tô Nhan giữ lại cái mạng cho bọn họ, hắn tin là cho dù họ có thoát khỏi lớp băng, cũng phải dưỡng sức mấy hai tháng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau