VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 466 - Chương 470

Chương 468: Cưỡng bức dụ dỗ

- A, Phương sư huynh?
Lam Sơ Điệp mắt đẹp sáng ngời, tuy nói hai người tông môn khác nhau, nhưng dù sao cũng đều đến từ cùng một nơi, giờ phút này gặp lại ở đây, tự nhiên cảm giác có chút thân thiết.

- Ngươi là... sư muội ở Lăng Tiêu Các?
Phương Tử Kỳ có chút không quá nhận ra được Lam Sơ Điệp.

Lam Sơ Điệp mỉm cười gật đầu.

Đổng Khinh Hàn nhíu nhíu mày, cao thấp liếc mắt một cái đánh giá Phương Tử Kỳ, bỗng nhiên vỗ tay nói:
- Ta đã biết, ta nói hai vị cô nương kia như thế nào có chút quen mắt, hóa ra là Huyết Chiến bang hoa tỷ muội!

Lần trước thời điểm Đổng Khinh Hàn đi Lăng Tiêu Các, cũng chú ý một chút tình huống Phong Vũ lâu và Huyết Chiến bang, kiều mỵ song hoa và Phương Tử Kỳ đều là nhân vật lĩnh quân trong tông môn, hắn tự nhiên sẽ không quá xa lạ.

Chỉ có điều chưa từng quen biêt lẫn nhau, tạm thời không nhận ra được.

Cái này có thể giải thích, tại sao nàng phải đem món bí bảo ném cho mình.

Một đám người đều tương đối thức thời, nhìn ra Hồ Kiều Nhi thần sắc không đúng, cũng không tùy tiện tiến lên quấy rầy, chỉ thân thiện hàn huyên cùng Phương Tử Kỳ, âm thầm dỏng tai lên, lắng nghe động tĩnh cách đó không xa.

- Tới thì tới rồi, trốn tránh ta làm gì?
Dương Khai nhìn Hồ Kiều Nhi hỏi.

- Ai trốn ngươi rồi.
Hồ Kiều Nhi hừ nhẹ một tiếng, khuôn mặt có chút đỏ.

- Thật không có trốn ta?
Dương Khai nhếch miệng lên, đi tới phía trước một bước, ép hỏi.

- Không...
Hồ Kiều Nhi ngập ngừng một tiếng, mắt đẹp lóe ra,
- Hôm nay mới đến nơi đây mà thôi.

Dương Khai quay đầu nhìn thoáng qua Hồ Mị Nhi, Mị nhi cười một tiếng, môi giật giật, vô thanh vô mà tức đem tỷ tỷ bán đi.

- Được rồi, nếu đã đến đây. Vật liền theo ta hồi phủ.
Dương Khai biết nàng có chút ngại ngùng, cũng không mệt mài theo đuổi.

Hồ Kiều Nhi cười cười một tiếng:
- Chúng ta chỉ có đến Chiến thành vui đùa chút thôi, lại chưa nói đi với ngươi tham gia đoạt đích chi chiến. Ta mới không đi đâu.

- Mị nhi, nàng có đi hay không?
Dương Khai mỉm cười hỏi.

Hồ Mị Nhi liên tục gật đầu.
- Ta đi.

- Mị Nhi.
Hồ Kiều Nhi khẽ quát một tiếng, tức giận đến bộ ngực sữa phập phồng, dường như không nghĩ tới tỷ muội lập trường không kiên định như vậy. Dương Khai chỉ vừa thuận miệng hỏi, nàng liền ưng thuận liền.

Hồ Mị Nhi thè cái lưỡi thơm tho, hì hì cười không ngừng.

- Chúng ta chỉ là nhị đẳng tông môn, đi cũng không giúp đỡ được cái gì, đi chỗ đó làm gì?
Hồ Kiều Nhi thần sắc có chút xấu hổ, nhẹ giọng nói thầm.

Dương Khai lập tức trong lòng tỉnh ngộ, hóa ra nàng để ý chuyện này a.

Phủ đệ mình tụ hội thế lực, ngoại trừ Trần Học Thư và Thư Tiếu Ngữ Nguyệt Môn là ở ngoài nhị đẳng tông môn, những thế lực khác đều là tiêu chuẩn nhất đẳng, nói vậy Hồ Kiều Nhi là có chút tự ti. Lúc này mới vẫn trốn tránh chính mình.

- Kiều nhi, tương lai ngươi và Mị nhi, có thể là nhân vật đứng đầu một phương, đừng quá để ý tông môn.
Dương Khai vẻ mặt nghiêm túc nhìn nàng, thời điểm lần trước gặp mặt. Hoa tỷ muội mới chỉ có Chân Nguyên Cảnh ngũ trọng, mà hiện tại đã đến Chân Nguyên Cảnh bát trọng, cùng mình giống nhau, hơn nữa các nàng tu luyện đồng khí liên chi thần công cũng không giống người thường, đợi một thời gian nữa nhất định có thể tấn thăng vào Thần Du chi thượng.

Có thể nói. Tương lai thiên hạ này, nhất định có một phần cho hai người họ!

- Ngươi nghĩ như vậy?
Hồ Kiều Nhi thần sắc hơi sương, trong đôi mắt đẹp hiện ra một tia sáng kỳ dị, có chút mừng rỡ nhìn Dương Khai, dường như không nghĩ tới hắn đối với tỷ muội mình đánh giá cao như vậy.

Dương Khai chính sắc gật đầu.

- Này...Dường như là rơi vào tay giặc nha.
Hoắc Tinh Thần nhìn bên này, nhẹ giọng nói thầm.

- Đã sớm rơi vào tay giặc rồi.
Phương Tử Kỳ cười ha hả, vẻ xấu xa.

- Ngạo kiều, ta thưởng thức!
Hoắc đại công tử lắc lắc quạt xếp.

- Ngô, ta suy nghĩ một chút, nếu nghĩ thông suốt, qua mấy ngày nữa sẽ cùng Mị nhi qua chỗ ở cửa ngươi.
Hồ Kiều Nhi trong lòng mừng thầm, khẽ cắn môi mỏng, đỏ diễm diễm rất là mê người.Dương Khai hướng này ngoắc ngón tay đầu.

- Làm gì?
Hồ Kiều Nhi vẻ mặt hơi nghi hoặc, hơi chít để sát vào một tí, đưa lỗ tai qua.

Dương Khai ha hả dữ tợn cười một tiếng, ở bên tai nàng hạ giọng nói:
- Nếu như nàng còn tiếp tục nhăn nhăn nhó nhó, ta sẽ đem bí mật của nàng chiêu cáo thiên hạ!

- Bí mật gì chứ?
Cổ Hồ Kiều Nhi hiện ra một mảng phấn hồng, bị Dương Khai một ngụm nhiệt khí thổi tới lỗ tai, lập tức cả người không được tự nhiên, trên da thịt mềm mại dường như có hàng ngàn hàng vạn con kiến bò qua, vừa thích lại vừa ngứa.

- Cái mông của nàng, một bên lớn, một bên nhỏ!
Nói xong, Dương Khai ngồi thẳng lên, cười quái dị hai tiếng, ánh mắt vô tình cố ý hướng hạ thân Hồ Kiều Nhi ngắm thêm vài lần.

Bị ánh mắt sung mãn có tính xâm lược của hắn nhìn chăm chú, Hồ Kiều Nhi không khỏi sinh ra một lạo ảo giác bị lột sạch quần áo, trong lòng phát lạnh lập tức sắc mặt đỏ ửng, tức giận nói:
- Ta nào có?

Nói xong, lơ đãng hóp bụng xách mông.

- Nói đến nước này, tới hay không chính nàng nhìn mà xử lý đi, Mị nhi theo ta đi.
Nói xong, lại kéo Hồ Mị Nhi, cũng không quay đầu lại hướng phương hướng chiến thành đi đến.

- Dương Khai ngươi như thế nào lại vô sỉ như vậy, lưu manh!
Hồ Kiều Nhi gầm lên, một trận nghiến răng nghiến lợi.

- Vô sỉ lưu manh?
Hoắc Tinh Thần chạy trốn đi lên, lòng đầu căm phẫn nói:
- Cô nương, Khai thiếu đối với ngươi làm cái gì?

- Không liên quan đến ngươi!
Hồ Kiều Nhi cao thấp quét mắt nhìn hắn một cái, hừ lạnh một tiếng, bước nhanh đuổi theo, bắt lấy một cánh tay Dương Khai ồn ào không ngừng:
- Ngươi hôm này không giải thích rõ cho ta, ta không để yên cho ngươi!

- Tính cách hơi ác liệt a, dường như chỉ ở trước mặt Khai thiếu mới biểu hiện dịu ngoan chút.
Hoắc Tinh Thần như suy nghĩ thoáng qua chút, đen tối thầm tính qua một chút các mỹ nữ ái mộ Dương Khai, lập tức đối với thủ đoạn liệp diễm của Dương Khai khâm phục vạn phần.

Huyết Chiến bang và Phong Vũ lâu người tới không ngừng, không chỉ Hồ gia tỷ muội và Phương Tử Kỳ ba người, mỗi nhà đều đến đây có hơn hai mươi người, mặc dù trên chỉnh thể thực lực không thể đánh đồng với thế lực khác, nhưng dù gì cũng là bọn họ một phen tâm ý.

Lần trước hai phái bởi vì sự tình Lăng Tiêu Các mà đã bị liên lụy, các cao thủ bên trong tông môn đều bị điều động đi ra ngoài tham dự bao vây tiễu trừ đại chiến Thương Vân Tà, tổn thất so với thế lực khác càng thêm thảm trọng.

Cho nên Huyết Chiến bang và Phong Vũ lâu trong những người tới, chỉ có số ít ba bốn vị Thần Du Cảnh, hơn nữa trình tự cũng không cao.

Chính vì băn khoăn như vậy, Hồ Kiều Nhi xấu hổ vẫn không đi đầu nhập vào Dương Khai, nếu tới tham gia đoạt đích chi chiến, nhất định là muốn dẫn cao thủ tới, bọn họ không có quá nhiều cao thủ, cao nhất cũng chỉ có cái Thần Du Cảnh tứ trọng.

Trong đó cũng có vị Thần Du Cảnh tam tầng Quản Trì Nhạc cũng ở trong đó.Dương Khai và Hồ Kiều Nhi một đường cãi nhau trở lại chiến thành, theo khách điếm đem ngững người đó tiếp đi ra.

Tình cảnh hai phái hiện tại, Dương Khai so với bất cứ kẻ nào đều rõ ràng hơn, tự nhiên sẽ không để ý, ngược lại còn khách khí đến cực điểm.

Những người này nhìn thấy đồng minh của Dương Khai cũng đều biểu hiện tương đối cẩn thận, hiện nhiên là bởi vì sự tình lần trước bị gây sức ép, thậm chí có thể nói có chút cẩn thận, sợ bởi vì lời nói vô ý sẽ tự mình mang lạip phiền toái cho tông môn.

Trở về phủ đệ, Thu Ức Mộng đã sớm dẫn một đám người, mặt tươi cười nhiệt tình nghênh đón rồi.

Làm nhân vật số hai trong phủ đệ, Thu đại tiểu thư tự nhiên là vì Huyết Chiến bang và Phong Vũ lâu gia nhập liên minh tỏ ra vui vẻ một phen, thân thiết cười đùa chuyện phiếm với Hồ gia tỷ muội, ánh mắt vô tình cố ý bỏ qua Dương Khai.

Nàng nhạy bén phát hiện, một đôi hoa tỷ muội song sinh, thái độ đối với Dương Khai có chút khác thường, không khỏi có chút hận đến nghiến răng nghiến lợi thầm mắng Dương Khai một tiếng du côn, ra cửa một chuyến không ngờ có thể lừa gạt đến hai mỹ nữ.

Đại chiến trở vể, một đống phiền toái việc vặt.

Người của Huyết Chiến bang và Phong Vũ lâu được Thu Ức Mộng an bài ở lại, các thế lực khác đều kiểm kê thu hoạch lần này và nhân số thương vong.

Rất nhanh, kết quả đi ra.

Trong đoạt bảo chi chiến. Dương Khai quý phủ hao tổn khoảng ba mươi người, trong đó Thần Du Cảnh có bốn vị, Những người khác đều là Chân Nguyên Cảnh,may là mọi tổn thất hôm nay đã được nhân mã mới đến của Huyết Chiến bang và Phong Vũ lâu bù đắp trở về.

Không có ai bị thương , cũng không có hao tổn tinh thần, nếu tới tham gia đoạt đích chi chiến, tất cả mọi người đã có chuẩn bị tâm lý.

Mà một ngàn kiện bí bảo kia, nhân mã bên Dương Khai đoạt được tổng cộng khoảng gần hai trăm kiện.

Hai trăm kiện cấp bậc không đồng nhất bí bảo này, nên phân phối như thế nào, Dương Khai toàn bộ ném cho Thu Ức Mộng, làm cho nàng đau đầu đi.

Gần hai trăm kiện, nhìn như số lượng rất nhiều, nhưng kỳ thật phân phối xuống dưới, vẫn còn có chút cung không đủ cầu. Tuy nhiên Dương Khai tin tưởng lấy năng lực của Thu Ức Mộng, hẳn có thể làm xử lý cân bằng trong đó, sẽ không bởi vì chút bí bảo mà khiến các thế lực lớn trong lòng có khúc mắc.

Mới trở lại trong phòng, Dương Khai liền nhìn thấy Hạ Ngưng Thường đang nằm trên bàn ngủ.

Tiểu sư tỷ trong khoảng thời gian này vẫn luôn luyện đan, cái đám người Dược Vương Cốc kia tuy rằng cũng đã quen thuộc Hạ Ngưng Thường chỉ đạo luyện đan, nơi chốn phối hợp với nàng, nhưng thời gian dài, bất kể thể lực hay là tinh thần đều có tiêu hao thật lớn.

Tiếng động khi mở cửa đã đánh thức nàng, đợt đến sau khi nhìn đến Dương Khai lông tóc không hao tổn gì, tiểu sư tỷ không khỏi thở phào nhẹ nhõ một hơi.

Ôm lấy nàng, tiểu sư tỷ giống như đã thành thói quen loại này vô cùng thân thiết, ngoại trừ khuôn mặt có chút đỏ ở ngoài, cũng không có thất kinh giống như lần trước vậy.

Nhẹ nhàng mà đặt nàng tới trên giường, chặn chăn đệm, Dương Khai ngồi ở đầu giường, mà trong chốt lát, tiểu sư tỷ liền phát ra tiếng hô hấp đều đều.

Khẽ mỉm cười, thay nàng gỡ xuống sợi tóc, nhìn khăn sa che đậy dung nhan, Dương Khai trong lòng rục rịch.

Hắn cho tới hôm nay cũng chưa bao giờ thấy qua toàn bộ khuôn mặt đại sư tỷ, nhìn thấy nhiều nhất một lần, cũng chỉ ở tại trong Cửu Âm sơn cốc, thời điểm hôn môi nàng, xốc lên một nửa cái khăn che mặt.

Đối với bộ dạng tiểu sử tỷ, Dương Khai nói không hiếu kỳ đó là không có khả năng.

Hắn cũng tin tưởng, chính mình nếu như muốn xem, tiểu sư tỷ nhất định sẽ cởi bỏ cái khăn che mặt.

Nhưng...Loại mông lung thần bí này, cũng là một trong những điểm hấp dẫn người ta nhất của Hạ Ngưng Thường.

Chỉ điều chần chừ một chút, Dương Khai liền buông tha tính toán việc xốc khăn che mặt nhìn trộm nàng đi ra, nhìn trên trời một vòng trăng khuyết, chính như ánh mắt khi cười rộ lên của Hạ Ngưng Thường.

- Ảnh Cửu!
Dương Khai la lên một tiếng.

Trong bóng đêm, đi ra một bóng người gầy yếu, ngày cả khi chân nguyên hoàn toàn biến mất, Ảnh cửu ẩn nấp cũng đã là một loại bản năng.

- Ngươi đi theo ta.

Ảnh Cửu khẽ gật đầu, không nói một lời.

Đi đến căn phòng cách vách, nhẹ nhàng gõ của, trong phòng truyền đến thanh âm Mộng Vô Nhai:
- Vào đi.

Dương Khai đẩy cửa vào.

Mộng chưởng quầy khoang chân ngồi ở trên giường, lặng lẽ vận huyền công.

Thời điểm Ảnh Cửu nhìn thấy hắn, từ trước đến nay đều yên tĩnh như nước, như cục diện đáng buồn giống như không có việc gì có thể khiến hắn biến đổi sắc mặt, bắt đầu từ khi Mộng Vô Nhai đến quý phủ, Ảnh Cửu liền đặc biệt để ý đến người này.

Chẳng những Ảnh Cửu, Khúc Cao Nghĩa và Tiêu Thuận, cũng đồng dạng có ý như vậy.

ak'>

Chương 469: Mánh khóe

Mộng Vô Nhai hùng mạnh và quỷ bí, khiến ba vị huyết thị đều cảm nhận được áp lực khổng lồ. Bọn họ thật không ngờ thiên hạ này còn có cao thủ như vậy

Đây không phải là Thần Du Cảnh đỉnh phong bình thường. Đây là tuyệt đỉnh cao nhân, chỉ kém một chút là có thể đột phá lên Thần Du Chi Thượng

Ba vị huyết thị tuy rằng ngoài miệng không hề nói gì cả, nhưng kỳ thật mỗi người đều đoán xuất thân của Mộng Vô Nhai có chút mù mờ.

Thấy Dương Khai dẫn mình đến đây, trong lòng Ảnh Cửu có chút suy đoán nhưng không thể hiện trên mặt

Bản thân trúng Phong Nguyên Chú là do Dương gia thái thượng trưởng lão Hoàng Cửu Châu giở trò. Cho dù Mộng Vô Nhai rất hùng mạnh, chỉ sợ cũng vô kế khả thi.

Dù sao Hoàng Cửu Châu cũng đã là Thần Du Chi Thượng, Mộng Vô Nhai chỉ là Thần Du Cảnh đỉnh phong, chênh lệch khá lớn.

- Mộng chưởng quầy.
Dương Khai nói một tiếng, Mộng Vô Nhai chỉ nhẹ nhàng gật đầu, hồ nghi nhìn Ảnh Cửu một cái, không khỏi khẽ hứ lên một tiếng.

- Bị cầm giữ?
Mộng Vô Nhai mỉm cười nhìn Ảnh Cửu hỏi.

Ảnh Cửu hờ hững mà chống đỡ.

- Mộng chưởng quầy, lão có biện pháp gì giải trừ cấm chế trên người y hay không?
Dương Khai ngồi xuống, rót chén nước nhuận nhuận yết hầu.

- Ta xem một chút.
Mộng Vô Nhai cũng không chối từ nhìn Ảnh Cửu nói:
- Ngươi lại đây!

Ảnh Cửu nhìn Dương Khai liếc mắt một cái, được Dương Khai cho phép, lúc này mới đi đến bên người Mộng Vô Nhai

Dường như nhìn ra y có chút không thoải mái, Mộng Vô Nhai khẽ cười nói:
- Thả lỏng, ta biết tiểu tử ngươi có chút năng lực, nhưng ngươi hiện tại chính là một phế nhân, cảnh giác lão phu làm gì?

Vừa nói, vừa giơ tay đặt lên cổ tay Ảnh Cửu

Trong phòng nhất thời yên tĩnh, Dương Khai bưng chén nước, đặt ở bên miệng, chờ đợi có chút nóng vội, hắn không xác định Mộng Vô Nhai có cách hay không

Ảnh Cửu lại tỏ ra thản nhiên, thoạt nhìn y không có hi vọng gì với Mộng Vô Nhai

- Ha hả.
Qua một hồi lâu, Mộng Vô Nhai mới bỗng nhiên cười quái dị hai tiếng,
- Có chút thú vị, người hạ thủ giam cầm đúng là có chút trình độ

Ảnh Cửu buồn bực nói:
- Đó là Dương gia Thái thượng trưởng lão Hoàng Cửu Châu!

- Lão phu mặc kệ y cái gì Hoàng Cửu Châu, Hoàng Bát Châu.
Mộng Vô Nhai bĩu môi, chưa từng nghe qua

Ảnh Cửu còn muốn há mồm lý luận vài tiếng, lại bị Dương Khai giơ tay ngăn lại.

Từ trước đến nay Ảnh Cửu trầm mặc, lại muốn tranh cãi hiển nhiên là bởi vì trong lòng cực kỳ sùng bái Hoàng Cửu Châu này, không cho phép người khác coi thường lão.

Dù sao, Hoàng Cửu Châu là người duy nhất từ thân phận huyết thị tấn thăng làm thái thượng trưởng lão, trở thành tấm gương và mục tiêu phấn đấu cả đời của tất cả huyết thị

Lời kia của Mộng Vô Nhai dù khen ngợi phương pháp giam cầm của Hoàng Cửu Châu, nhưng lão già này cũng càn rỡ quá, người ta đã tới Thần Du Chi Thượng, một Thần Du Cảnh đỉnh phong như lão có tư cách gì đánh giá Hoàng trưởng lão?

- Mộng chưởng quầy, ngươi chỉ nói có thể hay không?
Dương Khai hơi hơi nghiêng về phía trước thân mình, trầm giọng hỏi

- Có thể.
Mộng Vô Nhai vẻ mặt tùy ý mà đáp lời

Con ngươi Ảnh Cửu co rụt lại, ngạc nhiên lại khiếp sợ nhìn về phía Mộng Vô Nhai, dường như là không nghĩ lão trả lời như vậy

Dương Khai cũng là âm thầm thở dài một hơi. Nói ra thì hắn cũng không xác định Mộng Vô Nhai rốt cuộc có thủ đoạn thần kì gì, nhưng Mộng chưởng quầy vẫn cho mình ấn tượng thần bí quỷ dị. Thần Du Chi Thượng,, Dương Khai đã gặp qua Lã Tư, Dương Ứng Hào, mấy vị trưởng lão Dương gia đều là Thần Du Chi Thượng

Nhưng cảm giác không mãnh liệt như Mộng Vô Nhai

Trong tiềm thức, Dương Khai nhận thức Mộng lão đầu có chút sâu không lường được, có lẽ so với Thần Du Chi Thượng còn khủng bố hơn một ít

Có được câu trả lời như vậy, Dương Khai trong lòng lập tức yên ổn. Lão nói có thể, vậy nhất định có thể rồi, không cần hỏi nhiều nữa

- Ngươi có thể giải trừ?
Ảnh Cửu run giọng hỏi, y có chút không dám tin tưởng, cho rằng Mộng Vô Nhai đang mạnh miệng

Mộng Vô Nhai liếc mắt nhìn y, hơi hơi gật đầu rồi vuốt cằm.

- Bao lâu?
Ảnh Cửu lại hỏi một câu.

Nói đến Phong Nguyên Chú không phải y không giải trừ được , nhưng ít nhất phải hai tháng, kiên trì bền bỉ không ngừng nỗ lực mới được.

Nếu là Mộng Vô Nhai cũng cần thời gian dài như vậy, còn không bằng chính mình cố gắng tấn công cấm chế, cũng không phiền toái lắm

Ảnh Cửu đối với lão gia ăn nói ngông cuồng không coi Hoàng Cửu Châu ra gì, cũng không có cảm tình gì, tự nhiên không muốn nhận ân tình của lão

Mộng Vô Nhai dựng thẳng hai ngón tay.

Dương Khai lông mày nhíu lại, khẽ cười nói: - Đây là hai tháng, hay ý là hai mươi ngày

Tuy hỏi như vậy, nhưng trong lòng Dương Khai vẫn nghiêng về khả năng thứ hai. Trong tiềm thức của hắn, Mộng Vô Nhai muốn dùng hai mươi ngày hóa giải cấm chế cũng là điều hợp lý.

Ảnh Cửu cũng hồ nghi nhìn Mộng Vô Nhai, nghi hoặc khó hiểu

- Hai ngày!
Mộng Vô Nhai thản nhiên nói.

Dương Khai và Ảnh Cửu nhất tề biến đổi sắc mặt, đều không thể tin nổi

Dương Khai chợt phát hiện, chính mình dường như là đánh giá thấp bản lĩnh Mộng Vô Nhai, Mộng chưởng quầy, tuyệt đối không đơn giản như tưởng tượng của chính mình

- Tiền bối.
Ảnh Cửu hít sâu một hơi, thần sắc cổ quái nói:
- Không phải Ảnh Cửu coi khinh lão, chỉ có điều lời này của lão nói không khỏi có chút...

- Kiêu ngạo, ngông cuồng?
Mộng Vô Nhai khẽ cười một tiếng, bĩu môi nói:
- Nếu cấm chế này trúng trên người lão phu, trong nháy mắt có thể phá vỡ, nhưng lại trúng trên người ngươi mới cần hai ngày. Lão phu cũng có nghiên cứu phương pháp phong ấn, cái mánh khóe này với ta không có vấn đề gì.

- Mánh khóe?

Dương Khai đoán ý qua lời nói và sắc mặt, rõ ràng phát hiện Ảnh Cửu da mặt hơi có chút co giật, trong lòng có chút buồn cười, nhưng lại không thể không nghiêm nghị sắc mặt, vẻ mặt cứng rắn, ho nhẹ một tiếng hỏi:
- Mộng chưởng quầy, lão thực có nắm chắc...

- Không thử là đồ ngốc, lão phu không rảnh mà phí lời với ngươi, cửa chính ở bên kia.
Mộng Vô Nhai hừ nhẹ một tiếng, nghiêng qua Ảnh Cửu nói:
- Lấy bản lĩnh của ngươi, tối thiểu cũng cần hai tháng mới phá vỡ cấm chế này, cũng phải nỗ lực nhiều

Ảnh Cửu lại biến đổi sắc mặt.

Hai tháng phá vỡ Phong Nguyên Chú. Y tự tính toán năng lực của chính mính, nhưng Mộng Vô Nhai chỉ liếc qua một cái đã biết. Vị cao thủ này nhãn lực rất sắc bén

Nhíu nhíu mày, Ảnh Cửu mới ngưng trọng nét mặt, ôm quyền nói:
- Kính xin tiền bối ra tay, vừa rồi vãn bối đắc tội, xin tiền bối bao dung

Dù sao cũng chỉ là hai ngày, sau hai ngày tất cả đều thấy rõ

Ảnh Cửu kỳ thật cũng rất tò mò, Mộng Vô Nhai rốt cuộc có lợi hại như thế không?

- Mộng chưởng quầy, ngươi xem...
Dương Khai mỉm cười nhìn Mộng Vô Nhai.

Mộng lão đầu không kiên nhẫn khoát tay:
- Được rồi, ngươi đi đi, hai ngày sau y sẽ đi gặp ngươi đấy.

Dương Khai lúc này mới vừa lòng gật đầu, chỉ bảo Ảnh Cửu an tâm một chút rồi xoay người đi ra ngoài

Một lần nữa trở lại căn phòng cách vách, Hạ Ngưng Thường đã chẳng biết đi đâu, hẳn là lại trở về đan phòng luyện đan

Khoanh chân ngồi vào trên giường, Dương Khai từ trong lồng ngực lấy ra một vật.Đó là một đám tóc đen!

Là tóc chém được trên người cao thủ thần cướp đoạt bộ bí hảo Huyền cấp trong Phá Kính Hồ.

Chẳng ai ngờ rằng, cao thủ xuất quỷ nhập thần, thủ đoạn thông thiên lại là nữ tử!

Rõ ràng đã giao phong với nàng hai lần rồi nhưng chưa biết mặt nàng , không khỏi có chút buồn bực

Nữ tử này tốc độ quá nhanh, hơn nữa thủ đoạn lẻn vào cũng có chút tài nghệ như thần. Trước mắt bao người, đoạt đi Huyền cấp bí bảo thứ tám. Dương Khai thật không biết nàng rốt cuộc là làm như thế nào, nhất là như thế nào có thể an toàn chịu được cấm chế của bí bảo và PhongNguyên Chúcủa Hoàng Cửu Châu, thoát thân an toàn.

Liễu Khinh Diêu hiến tế một bộ Huyền cấp bí bảo mới bài trừ Phong Nguyên Chú, nữ tử kia sao lại có thể?

Càng làm cho Dương Khai để ý một chút, là nữ tử này rốt cuộc là thủ hạ ai mời chào. Thần sắc Dương Uy, Dương Chiếu, Dương Kháng, Dương Thận, Dương Ảnh đều kinh ngạc tựa hồ không biết thân phận nữ tử kia, nhưng không thể bài trừ một người trong đó đang diễn trò.

Suy nghĩ hồi lâu, Dương Khai cũng nghĩ không ra đầu mối gì, chỉ có thể bở nó sang một bên.

Lắc tay một phen, xuất hiện trước mặt ba bộ bí bảo, đây mới là thu hoạch lớn nhất của Dương Khai ngày hôm nay.

Tuy rằng giành được gần hai trăm bộ bí bảo, nhưng cộng lại đều không bằng ba kiện trước mặt

Tiểu kiếm dài bằng bàn tay, cầm thấy lạnh lẽo, là thần hồn bí bảo. Thiên cấp

Dương Khai tỉ mỉ cảm thụ một phen, rõ ràng phát hiện bộ thần hồn bí bảo này có cấp bậc Thiên cấp thượng phẩm thì vô cùng vui vẻ

Thần hồn bí bảo, bản thân nó liền tương đối quý trọng, so với những thứ bí bảo khác cũng khó luyện chế hơn.

Thiên cấp thượng phẩm thần hồn bí bảo, luận giá trị đã không kém hơn Huyền cấp bí bảo bình thường.

Tuy nhiên thần hồn bí bảo luyện hóa tương đối khó khăn, nhất là khi mình không có thức hải. Dương Khai thưởng thức một hồi, rồi đặt qua một bên, tiếp tục đi điều tra hai bộ khác

Bên trong hai bộ bí bảo đó, có một cái gương mà mình coi trọng, băng hàn thấu xương, nhưng cảm giác không giống thần hồn bí bảo lúc nãy.. Cái lạnh của tiểu kiếm kia là một loại lạnh đến linh hồn, còn cái lạnh của chiếc gương này tê cóng thấu xương, đủ để đóng băng thế gian.

Rót chân nguyên vào trong gương, hoa quang bên ngoài mặt gương lấp lánh. Dương Khai lập tức phát hiện cảnh tượng li kì

Xuyên thấu qua mặt kính, hắn nhìn thấy từng ngọn tuyết sơn nguy nga bao la hùng vĩ, tuyết bay đầy trời trang điểm bao phủ lấy những ngọn tuyết sơn, gió lạnh thấu xương gào thét, trong tầm mắt một mảnh trắng xoá.

Răng rắc sát...

Nhiệt độ trong phòng giảm xuống, hơi thở băng hàn kích động khiếnChân Dương nguyên khí trong cơ thể Dương Khai chống lại một cách không tự chủ

Huyền cấp trung phẩm bí bảo!

Dương Khai trong phút chốc ngộ ra, không khỏi thần sắc chấn động!

Hắn không biết cấp bậc của bảy bộ Huyền cấp bí bảo kia là gì, nhưng có thể khẳng định là số lượng của Huyền cấp trung phẩm tuyệt đối không nhiều, nhiều lắm cũng chỉ có một hai bộ mà thôi. Mà chiếc gương mình coi trọng trước nhất này, không ngờ chính là bí bảo Huyền cấp trung phẩm.

Một bộ Huyền cấp trung phẩm bí bảo có giá trị đủ để chống đỡ được với mười món Huyền cấp loạhạ phẩm.

Lần này thật đúng là lời lớn!

Dương Khai có chút cảm xúc mênh mông, chân nguyên kiềm chế, trên gương hoa quang lập tức biến mất, cảnh tượng tuyết sơn cũng biến mất

Trước khi luyện hóa nó, Dương Khai cũng không biết cái gương này có tác dụng gì

Buông gương, Dương Khai đem ánh mắt nhìn chằm chằm vào món bí bảo cuối cùng

Đây là bộ bí bảo Liễu Khinh Diêu ném tới

Một chiếc cốt thuẫn!

t tiếng.

Trong bóng đêm, đi ra một bóng người gầy yếu, ngày cả khi chân nguyên hoàn toàn biến mất, Ảnh cửu ẩn nấp cũng đã là một loại bản năng.

- Ngươi đi theo ta.

Ảnh Cửu khẽ gật đầu, không nói một lời.

Đi đến căn phòng cách vách, nhẹ nhàng gõ của, trong phòng truyền đến thanh âm Mộng Vô Nhai:
- Vào đi.

Dương Khai đẩy cửa vào.

Mộng chưởng quầy khoang chân ngồi ở trên giường, lặng lẽ vận huyền công.

Thời điểm Ảnh Cửu nhìn thấy hắn, từ trước đến nay đều yên tĩnh như nước, như cục diện đáng buồn giống như không có việc gì có thể khiến hắn biến đổi sắc mặt, bắt đầu từ khi Mộng Vô Nhai đến quý phủ, Ảnh Cửu liền đặc biệt để ý đến người này.

Chẳng những Ảnh Cửu, Khúc Cao Nghĩa và Tiêu Thuận, cũng đồng dạng có ý như vậy.

ak'>

Chương 470: Quý phủ lắm kẻ thần bí

Cốt thuẫn này thể tích không lớn, ước chừng chỉ tầm cỡ cái thớt, cũng không biết luyện từ xương cốt yêu thú gì, tạo hình quái đản, trong ngoài lóe ra ánh sáng trắng như ngà voi. Bên cạnh cốt thuẫn còn có cốt lăng bén nhọn, vô cùng sắc bén, mà ở ngay chính diệ của cốt thuẫn lại có hình mãnh thú lớn giương miệng dính máu

Mãnh thú mặt mũi hung tợn, rất là đáng sợ, giận mắt trừng trừng, dường như muốn nhắm người mà cắn.

Khi cầm trong tay, Dương Khai liền cảm thấy một hơi thở máu tanh đánh tới, lập tức trong lòng rùng mình.

Cấp bậc không bằng cái gương kia, chỉ là Huyền cấp hạ phẩm nhưng là bí bảo phòng ngự cho nên giá trị cũng không kém cái gương là bao.

Chủng loại bí bảo rất nhiều nhưng bí bảo phòng ngự ít hơn bí bảo tấn công nên giá trị của nó cũng tăng cao

Ba bộ bí bảo này, bộ này quý giá hơn bộ kia. Nếu như có thể luyện hóa ba bộ, thì phạm vi thực lực của Dương Khai còn tăng lên nhiều

Cho đến bây giờ hắn cũng chỉ có ba bộ bí bảo có thể vận dụng

Tu La Kiếm, Thiên Nhị Huyết Hải Đường, Tỏa Ma Liên.

Hai món trước là Thiên cấp, dùng lâu như vậy, Dương Khai cũng có thể xác định chúng nó là Thiên cấp thượng phẩm. Dù sao cũng là bảo vật trấn phái của tông môn hải ngoại nhất đẳng, cấp bậc cũng không quá kém.

Nhất đẳng tông môn, nhất định là có Huyền cấp bí bảo, ít nhất cũng là một bộ. Nhưng Tu La Kiếm và Thiên Nhị Huyết Hải Đường vẫn là bảo vật trấn phái, nhất định là bởi vì hai bộ bí bảo có ý nghĩa đặc biệt

Mà không biết cấp bậc của Tỏa Ma Liên. Sau khi khóa được phân thần của ma đầu trong Hung Sát Tà Động, Tỏa Ma Liên cho tới giờ khắc này cũng vẫn được Dương Khai dùng chân nguyên chăm sóc, vẫn chưa khôi phục lại.

Phẩm chất của ba bộ bí bảo lần này, Dương Khai tự nhiên là phải nhanh chóng luyện hóa, để mình sử dụng.

Cẩn thận suy tính một lúc, Dương Khai đem thần hồn bí bảo và gương thu vào trước, trên tay nắm lấy cốt thuẫn, vận chuyển chân nguyên, vừa tu luyện, vừa luyện hóa.

Chân nguyên tinh thuần cuộn trào rót vào cốt thuẫn, tăng tốc độ luyện hóa lên

Thời gian trôi qua, Dương Khai từ ngày đại chiến đoạt bảo vẫn bế quan, tiểu sư tỷ mỗi ngày tới một lần. Cũng chưa bao giờ quấy rầy hắn, chỉ nhẹ nhàng nghỉ ngơi bên cạnh, thần thái an bình

Trong phủ đệ, tâm trạng đau buồn bởi vì nhân sự tổn thất trước kia cũng dần dẫn mất đi, người của Huyết Chiến Bang, Phong Vũ Lâu nhanh chóng dung nhập vào phủ Dương Khai, tỷ muội Hồ gia cũng yên tâm thoải mái ở đây và dần dần quen thuộc các thế lực

Điều duy nhất làm cho các nàng cảm thấy buồn bực chính là mấy ngày nay đều không thấy bóng dáng Dương Khai

Đừng nói các nàng, cho dù là Thu Ức Mộng, nhân vật số hai phủ đệ này muốn gặp Dương Khai cũng khó

Tuy nhiên tất cả mọi người đều biết. Dương Khai nhất định là đang luyện hóa bí bảo trong tay

Hai ngày sau, Khúc Cao Nghĩa trấn thủ ở Trung Đường đang nhắm mắt dưỡng thần, bên cạnh bỗng nhiên thổi qua luồng gió nhẹ

Mở mắt ra, vừa hay nhìn thấy Ảnh Cửu đôi mắt trông mong đang nhìn mình.

-Ngươi không đi theo bên người tiểu công tử, sao lại chạy tới đây?
Khúc Cao Nghĩa hồ nghi hỏi

An toàn của Dương Khai, từ trước đến nay là Ảnh Cửu phụ trách, đi theo như hình với bóng

- Tiểu công tử đang bế quan, hơn nữa an toàn của tiểu công tử... chắc cũng không thành vấn đề.
Ảnh Cửu nhớ tới lão đầu phòng bên cạnh Dương Khai kia, một chút cũng không có lo lắng.

- Cho dù là như vậy, ngươi cũng không thể qua loa.
Khúc Cao Nghĩa bắt đầu răn dạy

- Không nói cái này.
Ảnh Cửu vẻ mặt thổn thức, trầm giọng nói:
- Lão Khúc, ta gặp được cao nhân rồi.

- Cao như thế nào?
Khúc Cao Nghĩa ngạc nhiên, huyết thị vốn rất hùng mạnh, chẳng những xuất thân Dương gia, lại có Bá Huyết Cuồng Thuật gia thân, nên huyết thị từ trước đến nay là mắt cao hơn trán, ít người có thể lọt vào mắt của họ.

- Rất cao.
Ảnh Cửu trước sau như một

- Rất cao là cao như thế nào?
Khúc Cao Nghĩa đảo cặp mắt trắng dã, các huynh đệ cùng một chỗ nói chuyện, y cũng khá tùy ý. Tuy nhiên nếu như Ảnh Cửu đánh giá thực lực người kia cao như vậy khẳng định rất lợi hại

Khúc Cao Nghĩa không khỏi cảm thấy hứng thú, không biết Ảnh Cửu rốt cuộc gặp người nào, không ngờ vẻ mặt đả kích như vậy

- Ta xem chừng, nếu đánh nhau thật, ta và ngươi bất kỳ người nào, ba chiêu sẽ bị lão đánh gục!
Ảnh Cửu vẻ mặt nghiêm túc

Khúc Cao Nghĩa há to miệng, y dường như cho tới bây giờ không tin lời Ảnh Cửu, sửng sốt một hồi lâu mới ngưng trọng hỏi:
- Nếu là thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật thì sao?- Cũng không phải là đối thủ, nhiều lắm mười chiêu!

- Thần Du Chi Thượng sao?

- Thần Du đỉnh phong!

- Nói láo!
Khúc Cao Nghĩa văng nước miếng lên mặt Ảnh Cửu

Ảnh Cửu tùy ý xoa mặt, nghiêm mặt nói:
- Thật đấy.

Khúc Cao Nghĩa thần sắc trở nên quái dị, nhìn Ảnh Cửu từ trên xuống dưới, bất kể như thế nào cũng không muốn tin tưởng.

Thần Du đỉnh phong, bọn họ không phải chưa từng gặp qua. Thế lực nhất đẳng còn có cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong. Sau khi thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, bất kể là Khúc Cao Nghĩa hay là Ảnh Cửu, đều từng đã đánh bại Thần Du Cảnh đỉnh phong.

Một người luyện võ cường đại đến đâu cũng có cực hạn. Làm sao có thể đánh bại mình với mười chiêu khi mình thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật?

Đường chủ Huyết Thị Đường, Phong Thắng cũng không có bản lĩnh này. Phong Thắng chính là Thần Du Cảnh đỉnh phong lợi hại nhất trên thế gian mà Khúc Cao Nghĩa gặp. Không có võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong nào trên đời này mạnh hơn y

- Ngươi nhìn ta hiện tại.
Ảnh Cửu bày thân mình, ra hiệu nói

- Xem ngươi cái gì.
Khúc Cao Nghĩa nhíu nhíu mày, bỗng nhiên mặt lộ vẻ hoảng sợ:
- Sao chân nguyên của ngươi …

Y rốt cục cũng phát hiện có chút không thích hợp rồi.

-Phong Nguyên Chú được giải trừ do cao thủ kia giúp đõ!

- Làm sao có thể?
Khúc Cao Nghĩa kinh hãi tột đỉnh.

Mới hai ngày đã giải trừ được Phong Nguyên Chú, đây là thủ đoạn ly kì như thế nào vậy? Nhưng quả thật chân nguyên đang lưu chuyển trong kinh mạch Ảnh Cửu, không có chút dấu hiệu giam cầm nào. Khúc Cao Nghĩa không thể tin được, cũng buộc phải tin tưởng.

- Rốt cuộc là ai ?
Khúc Cao Nghĩa rốt cuộc cũng hỏi chuyện chính

Ảnh Cửu nhìn xung quanh, vẫy tay với y, ghé nhỏ vào tai nói

- Lão kia …Khúc Cao Nghĩa ngạc nhiên, y cũng biết Mộng Vô Nhai rất mạnh, lại không nghĩ rằng lão lại mạnh đến thế

- Chính là lão. Ta đến hiện tại cũng có chút mơ mơ màng màng đấy.
Ảnh Cửu không ngừng lắc đầu, có chút khó có thể chấp nhận sự thật này. Y cũng tâm tính còn nước còn tát nhưng đến hôm nay, mời Mộng Vô Nhai ra tay thử một lần liền có hiệu quả rồi

Hồi tưởng lại, lão già kia tùy ý đâm mình vài cái, sau đó truyền thụ pháp môn hấp khí thổ khí. Cứ hấp khí thổ khí như vậy, Phong Nguyên Chú bị phá vỡ lúc nào không hay.

Thần kì đến mức Ảnh Cửu nghĩ mình đang nằm mơ

Thế mới biết, hai ngày trước lão nói với mình có nghiên cứu về phương pháp giam cầm không phải nói bừa. Như vậy đau chỉ dừng lại ở nghiên cứu, rõ ràng là trình độ uyên thâm!

- Lão Khúc, như ta thấy quý phủ có rất nhiều kẻ thần bí.
Ảnh Cửu thổn thức không ngừng.

- Ta cũng phát hiện.
Khúc Cao Nghĩa đồng tình gật đầu.

Mộng Vô Nhai không cần phải nói, Phong Nguyên Chú của Hoàng Cửu Châu, nói phá giải là có thể phá gải. Thủ đoạn kinh thiên.

Một đôi tỉ muội xinh đẹp cổ quái đến cực điểm, rõ ràng chỉ có Chân Nguyên Cảnh bát tầng nhưng Ảnh Cửu và Khúc Cao Nghĩa đều cảm thấy các nàng chiến đấu không kém Thần Du Cảnh chút nào, thậm chí Thần Du Cảnh tam tứ tầng bình thường cũng không phải đối thủ của các nàng

Còn có sư tỷ của tiểu công tử! Che mặt, cả ngày xuất nhập đan phòng, sau đó có thể sản xuất đan dược đủ loại cấp bậc

Huyền cấp đan dược ở Dương Khai phủ đã quá quen thuộc rồi.

Hơn nữa, cô gái này thực lực tăng tiến cũng vô cùng kinh người đến. Khi vừa tới chỉ có Thần Du Cảnh nhất tầng, dường như là vừa mới đột phá không lâu, đảo mắt vài ngày chính là Thần Du Cảnh nhị tầng, đến hiện tại đã hoàn toàn củng cố, không bao lâu nữa sẽ tấn thăng lên Thần Du Cảnh tam tầng.

Căn bản không thấy nàng bế quan tu luyện, sao tu vi tăng nhanh như vậy?

Hơn nữa, sau khi phục dụng những đan dược, các tiểu thư công tử phủ đệ này ngày càng thay đổi, biến hóa kinh người, nam thì càng ngày càng tuấn tú, nữ càng ngày xinh đẹp, tựa hồ thay da đổi thịt, tiến triển thực lực không như cô gái che mặt kia nhưng cũng nhanh hơn rất nhiều so với trình độ bình thường

Thần bí nhất, không thể nghi ngờ phải là tiểu công tử!

Vết thương của Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu đã khỏi từ lâu, chẳng những thương thế khỏi hẳn, những vết thương trước kia cũng biến mất, hầu như không còn. Ngay cả Tiêu Thuận sau gia nhập vào, mấy ngày nay cũng cảm thấy sảng khoái tinh thần, bệnh tật trong người cũng biến mất, tốc độ tu vi cũng nhanh hơn nhiều

Hết thảy những điều này đều do tiểu công tử đưa cho mấy đan dược Địa cấp, bên trong cũng không biết rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ gì

Hơn nữa thủ đoạn của bản thân hắn cơ hồ có thể nói là tài nghệ như thần. Từ khi đoạt đích chi chiến bắt đầu đến nay đã có rất nhiều hành động kinh người, càng khiến Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu bội phục không thôi

Người ta nói là nhân tài như lá mùa thu, sao thế hệ này lại xuất hiện nhiều quái tài như vậy? Hơn nữa tất cả đều ở bên người Dương Khai?

- Lão Khúc, lại nói tiếp, ta dường như sắp đến Thần Du Cảnh cửu tầng rồi.
Ảnh Cửu khóe miệng hơi có chút nhếch lên.

- Hừ hừ. Ta cũng thế.
Khúc Cao Nghĩa không cam lòng yếu thế.

- Chúng ta trước kia tu luyện có nhanh như vậy sao?
Ảnh Cửu nhìn thẳng vào y

- Không có.
Khúc Cao Nghĩa nhíu mày, thấp giọng hỏi:
- Ngươi muốn nói cái gì.

- Ta chẳng qua là cảm thấy, nhiều quái tài như vậy ở bên tiểu công tử như vậy có chút bất thường. Rốt cuộc là do bọn họ tụ tập tới hay là do tiểu công tử tạo nên?
Ảnh Cửu thâm ý sâu sắc nói.

Khúc Cao Nghĩa thần sắc chấn động, khuôn mặt hoảng sợ

Bị Ảnh Cửu nhắc nhở như vậy, y mới hoàn toàn tỉnh ngộ

Không thể có chuyện tất cả quái tài đều tập trung tại phủ của một công tử. Những tiểu thư công tử mới tới cũng không có biểu hiện gì lắm, chỉ như bình thường. Tuy nói tư chất tu vi của bọn họ mạnh hơn người thường nhưng cũng chỉ như vậy thôi, nhưng theo thời gian trôi qua mỗi người đều trở nên thiên phú tuyệt đỉnh

Trong khoảng thời gian này, quý phủ liên tiếp có người đột phá cảnh giới, tấn thăng lên cấp bậc cao hơn.

Nếu nói là do Dương Khai tạo ra, rốt cuộc thì hắn làm như thế nào? Dù cho Hóa Long Trì của Dương gia cũng không thể có công năng như thế.

Chương 471: Lão phu đói bụng

Cách Chiến Thành một ngàn dặm, một tòa thạch thành tửu lầu hai tầng, khách khứa đông nghịt, buôn bán hưng thịnh. Võ giả đến nghỉ chân uống rượu, ngôì chật ních hơn mười chiếc bàn bát tiên.

Một cái bàn gàn cửa sổ, thoạt nhìn có một người trung niên thân hình gầy yếu, da bọc xương, thần sắc lãnh đạm ngồi chỗ đó

Trên bàn y, bày đầy bầu rượu lớn nhỏ, ít nhất cũng có mấy chục bầu, người trung niên này tửu lượng kinh người, uống nhiều như vậy, nhưng mặt không đỏ tim ổn định

Chỉ có điều ánh mắt âm u, lạnh lẽo, ngồi đó nhìn người đi lại trên đường

Mỗi khi nhìn thấy người luyện võ thực lực có chút xuất sắc, hai tròng mắt hung ác cực điểm khiến người ta kinh hãi tỏa ra từng đợt hào quang u hàn, giống như mãnh thú cực đói mới gặp mồi ngon, muốn ăn tươi nuốt sống.

Thần sắc vật lộn, do dự, ngần ngừ, hồi lâu mới trở lại bình thường, không kìm nổi thở dài dốc bầu rượu lên uống

- Lão phu đói chết đi được.
Người trung niên nhẹ giọng nói thầm. Một đôi mắt gian tà nhìn khắp một lượt những tân khách trên lầu hai, trong yết hầu truyền ra âm thanh cổ quái bị kìm nén đến cực điểm, thần sắc không ngừng biến hóa, dường như trong lòng đang cố nén ý muốn hành động, rục rịch đầy rối rắm

- Vẫn là Thương Vân Tà Địa tốt, muốn làm gì thì làm.
Người trung niên kia lại thở dài.

Tiểu nhị liên tiếp đưa rượu ngon lên, trong lòng run rẩy quay ra, khi tới gần người trung niên da bọc xương khiến tiểu nhị luôn cảm thấy một cảm giác nguy hiểm đến tính mạng, cơ hồ như người trung niên này sẽ hóa thân thành ác quỷ ngay lúc này mà nuốt mình vào

Đang lúc người trung niên này vẻ mặt khó chịu và buồn bực, có âm thanh truyền đến

Nói chuyện đoạt bảo đại chiến mấy hôm trước, giống như họ tận mắt nhìn thấy, miêu tả cảnh chiến trường cuuar đoạt bảo đại chiến kia một cách sinh động

- Các ngươi còn không biết đấy, đệ nhất công tử Trung Đô hiện nay không còn là Liễu gia Liễu Khinh Diêu nữa rồi

- Có người đánh bại Liễu Khinh Diêu?
Mọi người sợ hãi.

- Cũng không phải đánh bại, chỉ có điều vị công tử nhỏ tuổi nhất Dương gia dựa vào Chân Nguyên Cảnh bát tầng đối kháng hai chiêu với Liễu Khinh Diêu Thần Du Cảnh tam tầng. Thực lực chênh lệch lớn như vậy, nhưng vẫn có thể đánh nhau ngang sức ngang tài. Đợi cho vị tiểu công tử kia trưởng thành và đạt tới trình độ của Liễu Khinh Diêu, nhất định có thể thắng được y.

- Có thật vậy hay không?

- Đương nhiên, chuyện này cực kỳ chính xác, ta tận mắt nhìn thấy. Vị tiểu công tử kia, tuổi còn trẻ, tu vi kỹ càng, dưới tay tụ tập hơn mười trợ lực nhất đẳng. Ta thấy hắn có thể là người cười cuối cùng trong đoạt đích chi chiến.

- Không thể nào như vậy chứ? Không phải nói công tử kia không có nhân mạch gì hết sao?

- Giả chết bắt quạ, ngươi hiểu hay không. Giả bộ yếu hơn địch, sau đó đột nhiên phát lực, ai có thể ngăn cản?

- Ta nhớ ra rồi, vị công tử nhỏ tuổi nhất có phải tên là Dương Khai không?

- Đúng đúng đúng. Chính là Dương công tử…

Vừa nghe đến hai chữ Dương Khai, người trung niên đang uống điên cuồng bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về hướng bên kia, tựa hồ khá hứng thú với điều này.

Người kia nói chuyện cũng không giấu diếm gì, khiến tất cả mọi người trên lầu hai đều nghe rõ, lập tức có người châm biếm phản bác:
- Ngươi thì biết cái gì. Liễu công tử ngày đó rõ ràng không xuất toàn lực, cho nên Dương Khai mới có thể chống đỡ hai chiêu. Lúc ấy ta cũng tận mắt nhìn thấy, biết Liễu công tử nói cái gì không?

Khẽ cười một tiếng, úp úp mở mở, lúc này mới ung dung nói:
- Liễu công tử nói, Dương Khai ngươi không phải đối thủ của ta, ta chờ ngươi lớn lên, chúng ta mới tiếp tục đánh nhau một trận. Đây mới là khí độ và phong độ đệ nhất công tử Trung Đô nên có, người ta mới đỡ hai chiêu, ngươi đã cho rằng Dương Khai giỏi lắm rồi ư?

Người lúc trước nói chuyện lập tức có chút không phục:
- Đây chẳng qua là Liễu Khinh Diêu nói mà thôi, chiêu thứ ba mà đánh xuống còn chưa biết ai thắng ai thua, Dương Khai bây giờ mới là Trung Đô đệ nhất.

- Thối lắm!

Cuộc cãi vã của hai người nhanh chóng lan rộng ra, người luyện võ cả Đại Hán bây giờ đều đang chú ý đến đoạt đích chi chiến, đương nhiên sẽ có cách nghĩ riêng của mình về xu thế và cục diện tương lai của đoạt đích chi chiến.

Không lâu sau, người luyện võ trên lầu chia làm hai phe cánh, la hét ầm ĩ không ngớt.

Duy chỉ có người trung niên gần cửa sổ, thấp giọng ha hả nhe răng cười độc ác, không nói một lời, chẳng qua cặp mắt phát ra hào quang ngày càng nguy hiểm, càng khiến người ta sợ hãi

Mọi người cãi vã nửa ngày, cũng không ra kết quảNgười nói chuyện lúc đầu đỏ mặt tía tai, quay đầu nhìn lại, vừa hay lại nhìn thấy người trung niên kia, không kìm nổi hét lên:
- Này tên kia, ngươi nói một chút, hiện tại rốt cuộc ai là Trung Đô đệ nhất nhân

- Cần lão phu nói sao?
Người trung niên nhân kia thần sắc ngạc nhiên, kinh ngạc hỏi.

- Đúng vậy, muốn ngươi nói xem, thấy ngươi trầm mặc ít lời, hiển nhiên là có cái nhìn của mình, nói ra cho mọi người chúng ta nghe một chút. Nhưng mà ngươi bao nhiêu tuổi, tự xưng lão phu cái gì? Ha ha ha

Mọi người cũng đều có chút buồn cười, hoài nghi người trung niên nhân có phải thích cậy già lên mặt hay không.

Trên lầu hai lập tức yên tĩnh, ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào người trung niên kia, trưng cầu ý kiến của y.

Người trung niên kia nhẹ nhàng gật gật đầu, trầm ngâm một hồi, lúc này mới nói:
- Thật muốn lão phu nói, Trung Đô đệ nhất nhân nhất định là Dương Khai công tử, chẳng những Trung Đô đệ nhất nhân mà tương lai đệ nhất thiên hạ cũng là hắn, ha hả

Tất cả mọi người ngạc nhiên không ngừng, mà ngay cả đám người ra sức ủng hộ Dương Khai cũng cảm thấy người trung nhiên này có chút thần trí không rõ ràng, âm thầm lắc đầu không ngừng.

Nói Dương Khai là Trung Đô đệ nhất nhân còn có thể tin nhưng muốn nói hắn là đệ nhất thiên hạ trong tương lai thì lại quá khoa trương

Võ đạo vô chừng mực, cho đến tận lúc này đến những cao thủ Thần Du Chi Thượng cũng không dám tự nhận là thiên hạ đệ nhất nhân

-Này kẻ điên...
Những người xem trọng Liễu Khinh Diêu tỏ vẻ khinh miệt:
- Nói nhảm cái gì thế, Dương Khai là cái gì mà có thể là thiên hạ đệ nhất nhân

Còn chưa nói hết, bỗng nhiên khựng lại, dường như yết hầu bị lực vô hình ép lại không thốt ra tiếng

Mọi người quay đầu nhìn về phía y, không khỏi đột nhiên biến sắc.

Chỉ thấy người luyện võ này sắc mặt trong giây lát trở nên tối đen vô cùng, giống như trúng kịch độc, trong hốc mắt tràn đầy tơ máu đỏ sẫm, thất khiếu lại chảy ra máu tươi

Ngay sau đó, một cỗ năng lượng mắt thường có thể thấy được từ đỉnh đầu người này bay ra, lượn vài vòng ở không trung bắn xuyên qua chỗ người trung niên gần cửa sổ.

Miệng người trung niên mở rộng trực tiếp hấp thu toàn bộ năng lượng này

Vô cùng quỷ dị, người trung niên da bọc xương sau khi nuốt năng lượng này, cơ thể lớn hơn một chút, tuy còn gầy yếu nhưng không khủng bố như vừa rồiBịch một tiếng, võ giả mặt mày đen kịt kia ngã nhào xuống nền, không còn sức sống.

Trong đầu mọi người dâng lên cảm giác lạnh buốt, khiến cho tất cả các võ giả cảm thấy như rớt vào hầm băng.

Không ai biết y chết như thế nào, nhưng nhìn thấy cảnh lúc nãy, bất kể là ai cũng hiểu, đây nhất định là do người trung niên đáng sợ kia gây ra

Khí tức khủng bố, lạnh lẽo, âm u, hung bạo bỗng nhiên bộc phát ra, bao phủ toàn bộ tửu lầu.

Người trung niên hơi cúi đầu, trong cổ họng truyền đến tiếng cười khặc khặ-x-xxxxx quái dị, tiếng cười lọt vào tai, khí huyết của những người luyện võ đều bốc lên, sắc mặt trong phút chốc trướng đến đỏ bừng, dường như trong nháy mắt máu của mình bị đun sôi

- Khặc khặ-x-xxxxx khặc khặ-x-xxxxx...

Tiếng cười càng lúc càng lớn, càng ngày càng càn rỡ, vô cùng biến hoá kỳ lạ âm trầm.

- Lão phu đói bụng, các ngươi đụng vào, lão phu không khách khí, nếu sau này thiếu chủ truy cứu lão phu cũng có cớ!
Người trung niên nói như vậy, thân hình bất động

Ba ba ba...

Từng đám hào quan như hoa hồng nở rộ bạo phát trong cơ thể người luyện võ, ngũ tạng lục phủ rơi, máu tươi đầy đất. Cứ mỗi một người chết lại có một cỗ năng lượng mắt thường có thể thấy bay ra từ những thi thể không lành lặn kia, bị người trung niên nuốt vào

Thân hình gầy yếu của người trung niên bành trướng ra từng vòng, càng trở nên có chút phong thần tuấn lãng, duy chỉ có hàn quang hung ác nham hiểm trong đôi mắt không thay đổi

Trong nháy mắt, tửu lầu thành Tu La Địa Ngục, hơn hai mươi người luyện võ chết oan uổng

Những người còn sống lạnh run lên không có dũng khí phản kháng. Trên khuôn mặt hiện lên vẻ xót thương, nhìn về phía người trug niên kia như muốn khóc

- Chưa ăn no.
Người trung niên vỗ bụng vẫn chưa thỏa mãn, ánh mắt u ám nhìn mấy người sống sót, thần sắc rục rịch.

Bị y nhình như vậy, tất cả mọi người đều bật người phủ phục trên mặt đất, mạnh mẽ đập ngẩng, miệng cầu xin tha thứ không ngừng.

Người trung niên do dự một hồi, cũng không biết sao lại không có đuổi tận giết tuyệt, chỉ có điều thân hình nhoáng lên một cái, hóa thành một màn sương đen, biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Sau khi đợi cho y rời đi, những người sống sót liếc nhìn nhau, không hiểu sao kẻ hung tàn đó lại buông tha bọn họ

Với biểu hiện, tính tình tàn nhẫn của y mà nói thì giết thêm mười mấy người cũng không sao

Nhìn nhau đánh giá, họ phát hiện những người ủng hộ Dương Khai đều sống sót, ngược lại đều chết hết

Sống sót sau tai nạn không khỏi thấy có chút may mắn

Nhìn lại máu tanh xung quanh, sắc mặt tất cả mọi người đều trắng bệch, nôn ra hết những thứ vừa ăn

Dù họ đều gặp qua cảnh đao kiếm đổ máu nhưng không hề khủng khiếp như ở đây

Những người chết kia cơ hồ như biến thành khối vụn và bột thịt

Bên ngoài thạch thành, màn sương đen đột nhiên xuất hiện, người trung niên kia chậm rãi hiện ra, đưa mắt nhìn Chiến Thành cách ngàn dặm, trên mặt lộ ra một nụ cười độc ác, nhẹ giọng thầm nói:
- Thời gian dài như vậy không gặp, cũng không biết thiếu chủ thế nào, bộ dạng này của lão phu có thể dọa hắn nhảy dựng lên không?

Sợ run lên, lại âm thầm ảo não không ngừng:
- Cũng không biết thiếu chủ có trách tội ta lưu lại ở Thương Vân Tà Địa lâu như vậy hay không.

ười đột phá cảnh giới, tấn thăng lên cấp bậc cao hơn.

Nếu nói là do Dương Khai tạo ra, rốt cuộc thì hắn làm như thế nào? Dù cho Hóa Long Trì của Dương gia cũng không thể có công năng như thế.

Chương 472: Lần này phiền toái rồi..

Nhớ tới thiếu chủ, người trung niên thần sắc cũng có chút phức tạp.

Kì thật, bản chất mối quan hệ của y với thiếu chủ không hòa thuận. Ngay từ thời điểm gặp gỡ lần đầu tiên, y đã lấy thần hồn của mình, âm mưu đoạt thân thể hắn, không ngờ bị hắn khắc chế, dùng thần hồn khống chế

Sau đó phải làm người nô dịch, lúc đó bề ngoài người trung niên dịu ngoan, trung thành và tận tâm, kì thực không có lúc nào là không nghĩ đến cách thoát khỏi sự nô dịch của thiếu chủ, khôi phục tự do

Nhưng theo thời gian trôi qua, người trung niên cũng dần dần phát hiện thiếu chủ có tiềm lực rất lớn, tuy rằng trí nhớ của y cũng không khôi phục bao nhiêu nhưng vẫn là có nhãn lực đấy

Thiếu chủ không giống với người luyện võ bình thường, trên người hắn bao phủ đủ loại ánh sáng thần bí, mặc dù ngày đêm ở chung với hắn, nhưng cũng không thể nhìn thấu được sự thần bí, ngược lại càng ngày càng hoang mang, mới khiến cho y thu lại tâm tư, âm thầm chờ mong thiếu chủ trưởng thành.

Sau đó, dưới Khốn Long Giản tìm được ma thể, thiếu chủ lại cho phép thần hồn của mình nhập vào

Nói thật lúc đó bản thân có chút lo lắng, sợ thiếu chủ ngờ vực mình vô căn cứ, nếu hắn không cho phép mình nhập ma thể hiện tại, chắc mình sẽ hận hắn, tìm cách thoát khỏi sự khống chế của hắn

May mà thiếu chủ cho phép.

Điều này làm y lúc đó cảm động rơi nước mắt

Cẩn thận ngẫm lại, thiếu chủ dường như đối với mình cũng không tệ, vì khối ma thể này mình có thể giúp hắn một chút, trong thần hồn của mình còn có dấu vết của hắn, nếu làm hắn bực chỉ có thể tan thành tro bụi

Quyết định. Người trung niên thần sắc kiên định không chần chờ nữa.

Tuy nhiên nếu một mình đến hình như có chút không ổn, nếu chẳng may thiếu chủ hỏi tới, chẳng lẽ lại nói cho hắn biết mình ở Thương Vân Tà Địa lưu luyến quên về, quên ước định khắc vào phiến đá hay sao?

Nhíu mày trầm tư một chút, người trung niên thả thần thức ra

Muốn xem có cớ gì có thể lợi dụng không nhưng thần thức người trung niên đột nhiên dao động trong chớp mắt, dường như có một loại thần hồn quen thuộc dao động truyền tới

- A?
Người trung niên thần sắc không khỏi kinh nghi, nhìn xa liếc mắt một cái, chợt nhớ tới cái gì. Ha hả cười nhẹ một tiếng, thân hình nhoáng lên một cái, nhanh như điện xẹt rời đi

Ngoài trăm dặm, một đám người đang ở hốt hoảng chạy trốn.

Số người không nhiều cũng không ít, chừng trên dưới ba mươi người, đầu lĩnh cũng chỉ là có Thần Du Cảnh tứ tầng mà thôi, còn lại cũng không có mấy cao thủ Thần Du Cảnh, phần lớn đều là Chân Nguyên Cảnh

Bốn phía nhiều bóng người chạy như bay, bao quanh đám người kia, không hạ thủ luôn, chỉ đi theo không hề rời một bước

Đám võ giả bên cạnh đám người đó hình như không phải là một đám người ngựa, tổng cộng có mấy đám, trong đó đang cảnh giác với nhau

- Mấy người này cũng thật đáng ghét, theo chúng ta cũng hơn mười ngày, không dứt ra.
Trong đám người đó, một thiếu nữ xinh đẹp chạy vội đang oán giận

-Lần này phiền toái rồi.
Một nam tử bên cạnh nàng cười khổ một tiếng,
- Cứ như vậy thì e là chúng ta không đến được Chiến Thành đấy.

- Sư huynh, chúng ta làm sao bây giờ
Cô gái kia lo lắng hỏi.

- Đến đâu tính đến đấy.
Nam tử kia cũng không có cách nào, chỉ chạy như bay theo sau trưởng bối sư môn

Lúc hai người nói chuyện, một nữ tử thần sắc trong trẻo lạnh lùng lại tiến sát tới. Nữ tử này dáng người tinh tế thon thả, dáng vẻ thướt tha mềm mại, đúng là mĩ nữ hiếm gặp nhưng cũng khiến cho người ta thấy kì quái, dây trắng quấn tay, căn bản không để cho người ta nhìn thấy bộ dạng đôi tay

Không chỉ nàng mà rất nhiều người trong nhóm người này cũng dùng vải trắng quấn tay như che giấu một vài bí mật không cho ai biết

- Đào sư huynh, nếu thật sự không được, chúng ta tách ra.
Đôi mắt đẹp của nàng lóe ra hàn quang, mấy nay bị truy đuổi nàng cũng nổi nóng:
- Mục tiêu những người đó là Quỷ Vương Cốc chúng ta, chúng ta mà tách ra, bọn họ cũng không gây phiền toái cho Bảo Khí Tông mấy người

Đào Dương nghe vậy lắc đầu:
- Lãnh sư muội, ngươi nghĩ rất đơn giản. Ngươi thực cho là bọn họ nhằm vào Quỷ Vương Cốc các ngươi sao?

- Tuy rằng không hoàn toàn, nhưng chúng ta cũng có phần trách nhiệm.
Lãnh San thần sắc buồn bã, nàng không phải ngu ngốc, nàng biết nhóm người kia đuổi theo nhưng không tấn công trực tiếp vì không muốn đắc tội với Bảo Khí Tông

Quỷ Vương Cốc chỉ là cái cớ cho bọn chúng mà thôiLần này, chỉ sợ là đã làm sai!

Mấy tháng trước tin tức về đoạt đích chi chiến cũng đến chỗ Thương Vân Tà Địa, những người Quỷ Vương Cốc này tự nhiên cũng nghe được phong thanh.

Những người đó cũng giống như Trần Học Thư, sau khi Lãnh San nghe được danh tính Dương Khai, cũng có chút nghi ngờ, không biết vị thiếu gia công tử Dương gia này có phải là người mình biết kia không?

Hỏi thăm nhiều lần, lúc này mới xác nhận được

Thân phận Lãnh San ở Quỷ Vương Cốc không thấp, thỉnh cầu Quỷ Lệ cho phép nàng dẫn dắt người trong tông môn tham gia đoạt đích chi chiến.

Quỷ Lệ cự tuyệt

Quỷ Vương Cốc dù sao cũng là tông môn của Thương Vân Tà Địa, đệ tử tùy tiện rời khỏi Thương Vân Tà Địa, khẳng định không có kết quả gì tốt đẹp. Trung Đô Dương gia đoạt đích chi chiến, y nào dám tham gia?

Không chỉ cự tuyệt còn nhốt Lãnh San, giao cho nàng không đến Thần Du Cảnh tuyệt đối không cho phép đi ra.

Sau đó, sư huynh Thẩm Dịch và Trình Anh lén đem nàng ra, ba người tập kết một đám hung thần chịu ơn huệ của Dương Khai, lén rời khỏi Quỷ Vương Cốc đến Trung Đô.

Chỉ vì muốn báo ơn lúc trước Dương Khai năm lần bảy lượt cứu mạng. Lần đó trong Hung Sát Tà Động, nếu không có Dương Khai, những đệ tử của Quỷ Vương Cốc này đã chết lâu rồi

Nhưng dấu hiệu của đệ tử Quỷ Vương Cốc lại rất rõ ràng

Đôi tay quỷ trắng bệch không có chút huyết sắc nào, khi bị người khác nhìn thấy sẽ biết xuất thân tà tông. Người của tà tông du đãng ở bên ngoài, sẽ bị người ta giết chết

Cho nên bọn người Quỷ Vương Cốc mới quấn băng lên tay, tuy rằng nhìn quái dị, tốt xấu cũng có thể che dấu thân phận

Nhóm người trẻ tuổi này, ngoại trừ Lãnh San một lần rời khỏi Thương Vân Tà Địa ra, những người khác hầu như chưa đi ra ngoài bao giờ, như con ruồi không đầu trốn trốn tránh tránh

Cuối cùng ngẫm nghĩ một chút, Thẩm Dịch quyết định đến Bảo Khí Tông tìm Đào Dương trước, lợi dụng Bảo Khí Tông yểm hộ, cùng nhau đi tới Trung Đô

Y nghĩ đến đám người Đào Dương của Bảo Khí Tông nhất định sẽ giúp Dương Khai

Đào Dương đã sớm biết tin tức Dương Khai, bất đắc dĩ không thuyết phục được trưởng bối trong tông môn, chỉ dựa vào mấy huynh đệ quen biết với Dương Khai nên lực lượng cũng không nhiều

Lúc bọn người Quỷ Vương Cốc đến Bảo Khí Tông, Đào Dương đang sứt đầu mẻ trán, nhìn thấy bọn người Lãnh San va Thẩm Dịch rất vui sướng, vội sắp xếp cho bọ họ lén ở đây

Một thời gian ngắn sau, đám người Lãnh San và Đào Dương mỗi ngày nhõng nhẽo trưởng bối của Bảo Khí Tông, rốt cuộc cũng thuyết phục được trưởng bối sư môn.
Vội vàng xuất phát.

Mới đi ra khỏi Bảo Khí Tông, liền bị mấy nhóm người theo dõi.

Bên ngoài Bảo Khí Tông thường ngày vô cùng náo nhiệt, giống như Dược Vương Cốc, người đến xin luyện khí nhiều không kể xiết, nhưng nhóm đội ngũ này không tầm thường, bọn họ chỉ theo dõi, cũng không bắt chuyện, làm cho người ta cực kì để ý

Sau một ngày bị bọn họ truy lùng, một Thần Du Cảnh của Bảo Khí Tông không nén được hỏi thẳng thì được biết nhóm này là nhóm của công tử Dương gia phái đến, thuyết khách muốn lôi kéo họ

Đám người Dược Vương Cốc đã bị Dương Khai thu nạp, đương nhiên đám Bảo Khí Tông là món mồi thơm ngon

Bất kể là Dương Chiếu, Dương Cang, Dương Thận hay là Dương Ảnh, thậm chí là Dương Uy, đều đều phái người ra

Đám người Đào Dương làm sao lại chấp nhận sự lôi kéo?

Sau khi cự tuyệt, đám người kia cũng không nóng nảy, vừa cảnh giác lẫn nhau, vừa không thuận theo, không buông tha, bày ra thái độ kiểu như cho dù không thể lôi kéo, người khác cũng đừng nghĩ đến việc đó

Đi theo như vậy suốt mấy ngày, cuối cùng những người đó cũng đã tìm được cơ hội

Một đệ tử Quỷ Vương Cốc không cẩn thận bại lộ thân phận, lập tức khiến đám người kia rục rịch xuất động

- Ngũ tiên sinh, chỉ cần ngươi có thể giao ra mấy người Quỷ Vương Cốc, ta sẽ không để quý tông khó xử. Dù sao thuật luyện khí của quý tông độc bộ thiên hạ. Nếu không được, về sau lại phiền phức.
Một cao thủ Thần Du Cảnh lục tầng mỉm cười nói

Lời này lập tức khiến những người khác phụ họa theo, đều gật đầu đồng ý, lần lượt bày tỏ thái độ của mình. Ám chỉ chỉ cần Bảo Khí Tông có thể giao đám người Quỷ Vương Cốc ra, cũng sẽ không đưa việc bọn họ câu kết tà tông truyền ra ngoài

Ngũ Nham đầu lĩnh hừ nhẹ một tiếng, không muốn phản ứng.

Y làm sao nhìn không ra dụng ý của nhóm này, chính vì đã nhìn ra mới nhất định bài xích

- Đào Dương! Quay lại đây!
Ngũ Nham một bụng căm tức không chỗ giải phóng, hét một tiếng

Đào Dương cổ co rụt lại, bật người vội vội vàng vàng vọt tới đằng trước, cung thanh hỏi:
- Sư thúc, có gì chỉ bảo?

Ngũ Nham ha hả cười lạnh hai tiếng:
- Tiểu tử ngươi, lớn rồi gan cũng lớn hả? Đám người Quỷ Vương Cốc mà ngươi cũng dám tiếp nhận, ngươi bảo sư thúc ta nói gì đây?

Ngũ Nham cũng là mấy ngày hôm trước do đệ tử Quỷ Vương Cốc để lộ dấu vết mới biết được thân phận thật sự của họ

Nếu sớm biết thì bề trên làm sao để bọn Lãnh San ở trong tông môn?

Đào Dương lơ đễnh, cười ha hả nói:
- Sinh tử chi giao mà sư thúc, ta cùng Triệu Dung sư muội và vài người lần trước đi Hung Sát Tà Động, ít nhiều bọn họ chiếu cố, bằng không chúng đệ tử đã sớm về Tây Thiên rồi

Ngũ Nham vừa trừng mắt:
- Chiếu cố người của ngươi không phải Dương Khai sao? Tại sao lại biến thành đám người Quỷ Vương Cốc, ngươi vẫn chưa nói thật sao?

- Đều chiếu cố, đều chiếu cố!
Đào Dương lộ rõ vẻ mặt không nghiêm chỉnh
- Hơn nữa sư thúc, Bảo Khí Tông chúng ta giống như Dược Vương Cốc, mở rộng cửa, tứ hải ngũ hồ đều là bằng hữu, cái gì tà tông chính tông chúng ta đâu cần quan tâm?

- Hừ! Dù sao ngươi gây ra phiền toái, tự giải quyết cho lão phu, bằng không, lần này sau khi trở về sẽ trục xuất ngươi khỏi tông môn

- Đừng sư thúc, con đang nghĩ cách đây.
Đào Dương thần sắc khổ muộn

- Ngươi tốt nhất nên nghĩ cách đi

ong Trì của Dương gia cũng không thể có công năng như thế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau