VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 436 - Chương 440

Chương 438: Khiêu khích

Hai sư huynh sư muội đang nói chuyện, chỉ thấy Dương Khai nhanh chóng bước ra.

- Trần huynh, Thư tiểu muội, lâu không gặp.

Dương Khai tươi cười, giống như lâu lắm chưa vui vẻ như thế.

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ vừa rồi còn đang đoán xem Dương Khai mà mình quen có phải là vị Dương Khai tiếng tăm Trung Đô kia không, cho tới nhìn thật người thật cũng không khỏi giật mình, quên đáp lại, ngây ngốc đứng tại chỗ nhìn sang.

Trong khoảnh khắc đó, hai người chẳng biết sao tim mình lại đập thật mạnh, dường như cũng không nghĩ tới hai người họ lại có hân hạnh kết giao với nhân vật như thế, mặt đỏ hồng lên.

- Trên mặt ta có nhọ sao?

Nhìn dáng vẻ câu nệ của họ, Dương Khai mở lời trêu chọc.

Nghe giọng thân thiết của hắn, hai người mới lấy lại tinh thần, trở lại trạng thái bình thường.

Trần Học Thư thản nhiên tiếp lời:

- Dương sư đệ, lâu lắm rồi.

Thư Tiểu Ngữ lại bĩu môi, nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, hầm hừ nói:

- Cái tên này, ngươi thật là người Dương gia ở Trung Đô sao, thật không ngờ chúng ta không biết chút nào hét, thật đáng ghét!

- Sư muội!

Trần Học Thư kéo áo Thư Tiểu Ngữ, trợn mắt nói:

- Dương gia có quy có củ, con cháu đi ra ngoài không được để lộ thân phận của mình. Dương Khai không cố ý lừa gạt ngươi đâu.

- Ta biết rồi.

Thư Tiểu Ngữ nhoẻn miệng cười:

- Chỉ đùa chút thôi mà.

- Giờ biết cũng chưa muộn, vào trong đí rồi nói.

Dương Khai nhiệt tình tiếp đón, đưa hai người vào trong.

Dọc đường đi, Thư Tiểu Ngữ líu ríu như chú chim sẻ không ngừng cười hỏi. Nàng chỉ xuất thân từ tông môn bậc hai, tuy là đồng lương của Ánh Nguyệt môn, nhưng mà dù sao thì thân phận vẫn không cao, bình thường còn khó gặp đám tiểu thư, công tử đó, giờ bỗng nhiên thấy một người xuất thân từ siêu cấp thế lực, đương nhiên vô cùng hiếu kỳ.

Hơn nữa người này còn quen biết nàng từ lâu, lại còn từng cùng chung hoạn nạn.

Trịnh Tiểu Nhu gặp chuyện gì cũng hỏi, giống như một cô nương từ nông thôn mới vào tới một thành trì lớn vậy, chuyện dù trên trời hay dưới đất cũng hỏi.

Dương Khai vừa dẫn hai người đi vào trong, vừa thuận miệng trả lời. Trần Học Thư liên tục cười khổ, lắc đầu liên miên.

- Dương gia các người có lớn không? Ta ghe nói chiếm tận một phần mười diện tích của Trung Đô, cho dù cưỡi ngựa cũng phải dùng hét ba ngày ba đêm mới đi hết một vòng, dúng thật thế không?

Thư Tiểu Ngữ càng hỏi càng hưng phấn.

Dương Khai vẫn chưa trả lời, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng cười đậm vẻ khinh miệt.

Tiếng cười vừa vang lên, Thư Tiểu Ngữ không khỏi ngẩn ra, quay đầu nhìn chug quanh mới phát hiện Dương Khai đã đưa bọn họ tới một Thiên điện, mà bên trong đó ra có không ít người.

Đám công tử tiểu thư đó quần áo quý giá, vừa nhìn đã biết là xuất thân không bình thường. Bên người họ cơ bản đều là những thủ hộ cao thủ, những đồ trang sức họ đeo cũng đều có quang mang lưu chuyển, hiển nhiên đều là bí bảo cấp bậc tốt.

Trại lại với hai người nàng cũng Trần Học Thư, tuy rằng cũng có bí bảo, ăn mặc cũng đoan chính, nhưng so với hai người dó lại như một vật thể rơi từ trên trời xuống dưới đất.

Người lên tiếng cười nhạo chính là một vị thiếu niên trẻ tuôi đang ngồi ghế trên, giờ phút này y đang nhìn hai người như hai kẻ nhà quê.

Trong phút chốc, sắc mặt của Thư Tiểu Ngữ liền bừng đỏ, chỉ hận không thể tìm một cía hầm chui ngay xuống dưới, từ giờ trở đi không dám ra ngoài gặp ai nữa.

Dương Khai hơi nhíu mày, mỉm cười nói:

- Đừng nghe người bên ngoài nói bừa, tuy rằng Dương gia chiếm diện tích không nhỏ, nhưng cũng không tới nỗi khoa trương như thế đâu.

- À.

Thư Tiểu Ngữ chớp chớp mi, biết rằng Dương Khai đang giảng hòa giúp nàng, mà nàng vẫn thấy xấu hổ. Trần Học Thư nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, cố gắng trấn an nàng, lúc này tâm trạng Thư Tiểu Ngữ mới dễ chịu hơn rất nhiều.

Nàng thật không ngờ tới còn có nhiều người như thế, nếu sớm biết thì nàng cũng không hỏi nhiều vấn đề ngu ngốc như thế.

Nàng quả thật chưa biết nhiều, nhưng ở bên ngoài vẫn biết cái gì nên nói cái gì không, chuyện gì nên làm hay không. Chỉ là trước kia Dương Khai luôn rất hiền hòa, không hề khinh thường thân phận thấp hèn của nàng cùng Trần Học Thư. Thư Tiểu Ngữ nhất thời vui mừng nên mới hỏi nhiều như thế, không ngờ lại lột vào tai người khác.

- Để cho ta giới thiệu một chút.

Dương Khai nhẹ nhàng tránh không khí xấu hổ vừa rồi, nhiệt tình nói: - Hai vị này là bằng hữu đã từng cùng chunng hoạn nạn Trần Học Thư cùng Thư Tiểu Ngữ.

Trong Dị địa chi trong, Dương Khai được Trần Học Thư chỉ điểm không ít,sau đó hai sư huynh muội này lại muốn kết bạn đồng hành cùng Dương Khai, luôn chiếu cố nhau.

Lúc đó, bọn họ là Chân Nguyên cảnh tam tầng, Dương Khai chỉ mới là Ly Hợp cảnh tam tầng, Trần Học Thư cùng Thư Tiểu Ngữ đương nhiên phải chiếu cố hắn rồi.

Nguyên nhân chính là như thế, Dương Khai cũng rất có hảo cảm với hai người.

Trần Học Thư mỉm cười lắc đầu:

- Dương sư đệ nghiêm trọng hóa rồi, là Dương sư đệ đã cứu mạng hai người chúng ta, nếu không phải Dương sư đệ thì hai người chúng ta sớm hóa thành hai bộ hài cốt rồi. Ân cứu mạng này, ghi nhớ trong lòng.

- Là bằng hữu của Dương Khai thì đó chính là bằng hữu của Đổng Khinh Hàn.

Đổng mập mạp đứng dậy, vẻ mặt ôn hòa, nắm tay dõng dạc nói. Bằng hữu Dương Khai kết giao mấy năm nay đều là thật lòng kết giao, đó chính là quan hệ bằng hữu không dính chút lợi lộc nào.

Người như thế chính là những người Dương Khai thích nhất. Đám công tử con nhà quyền quý bình thường đều có bệnh chung như thế, người khác vừa mong kết giao với liền băn khoăn không biết kẻ đó có quan hệ ích lợi gì không.

Cho nên Đổng mập mạp cũng tương đối để ý chuyện này.

- Hóa ra là Đổng thiếu gia!

Trần Học Thư cũng từng nghe qua tên của Đổng Khinh Hàn, hai mắt liền tỏa sáng vội đáp lễ.

- Từ Vi Cốc, Phạm Hồng.

- Phạm huynh.

- Thu gia, tcm.

Thu đại tiểu thư cười dài, tuyệt sắc động lòng người.

Trần Học Thư chấn động, Thư Tiểu Ngữ cũng vô cùng kinh ngạc nhìn tcm.

- Hóa ra là Thu gia Thu đại tiểu thư, kinh đã lâu, kính đã lâu!

Đây cũng không phải là lời khách sáo, Trần Học Thư thành khẩn, kính ý bộc lộ trong lời nói, trên mặt cỏn mang vẻ bội phục.

Tcm cười ha hả, rất hưởng thụ, dường như khiêu khích liếc Dương Khai một cái, cảm giác như ngươi chẳng coi ta ra gì, mà bổn tiểu thư còn danh vang khắp chốn đó.

Mọi người đang ngồi đó đều nể mặt Dương Khai chủ động chào hỏi Trần Học Thư, duy chỉ có Lã Tống nghênh ngang ngồi trên ghế, vẻ mặt khinh bỉ.

Trần Học Thư ôm quyền, mỉm cười quay sang y chào hỏi:

- Xin hỏi vị này chính là… Trần Học Thư đương nhiên nhìn ra tên này khinh thường hai người, vừa rồi cũng là y cười nhạo. Người ở tông môn bậc hai đi ra ngoài bị nhất đẳng thế gia xem thường cũng bình thường. Trần Học Thư cũng hiểu biết, đương nhiên không oán giận,

Hơn nữa, người ở chỗ này đều là đồng minh của Dương Khai, sao hắn lại để Dương Khai xấu hổ được? Cũng thầm nghĩ phải hòa giải mâu thuẫn với Lã Tống.

Dù sao nếu thuận lợi thì sau này mọi người sẽ là cộng sự với nhau. Trong đồng minh lại có mâu thuẫn thì Dương Khai thân là chủ nhà cũng khó nghĩ.

Chẳng ngờ Trần Học Thư đã hạ thấp mình hỏi, mà Lã Tống không rên lấy một tiếng, như câm như điếc, bê trà lên ung dung thổi.

Dương Khai liếc mắt qua đó, khóe miệng dần trào ra chút ý cười lạnh lẽo.

Chợt, lại quay đầu sang nhìn tcm.

Lã Tống dù sao cũng là bà con với tcm, hắn muốn nhìn xem Lã Tống ở đây ra oai là do ai duy trì, ai cho hắn chỗ dựa.

Mắt vừa nhìn sang chỗ khác, lại không ngờ thấy mắt đẹp của Thu đại tiểu thư sáng lên, miệng nở nụ cười, Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Dương Khai không khỏi nhíu mày, hai mắt dần nheo lại, hàn quang trong mắt càng sâu hơn.

Trần Học Thư đợi trong chốc lát vẫn không thấy Lã Tống trả lời, sắc mặt cũng có chút xấu hổ, tính kiên trì tiếp tục dò hỏi:

- Vị huynh đài này, có phải Trần mỗ đắc tội gì không? Nếu có, Trần mỗ xin bồi lại, kinh xin huynh đài đại nhân đại lượng.

Lời này vừa nói, hai mắt Thư Tiểu Ngữ liền ướt, gần như sắp khóc.

Trần Học Thư là sư huynh của nàng, lại là ý trung nhân của nàng. Bản thân nàng bị Lã Tống cười nhạo không sao, chỉ hơi chút xấu hổ thôi. Nhưng tận mắt nhìn thấy anh hùng trong lòng mình ăn nói khép nép xin lỗi người ta rồi, sao nàng lại không đau lòng chứ?

Nhất là nguyên do chính là vì đối phương khinh bỉ địa vị của họ.

Hai mắt đầy nước, Thư Tiểu Ngữ nghiêng đầu sang chỗ khác, khẩn cầu nhìn Dương Khai, hy vọng Dương Khai có thể giảng hòa, không để cho sư huynh của mình thiệt thòi.

Dương Khai cười với nàng, miệng giật giật. Thư Tiểu Ngữ không hiểu rõ ý của hắn, nhưng lại hiểu ý trong mắt hắn.

Yên tâm, đừng vội!

Thư tiểu muội cảm thấy nhẹ nhàng đi nhiều, biết Dương Khai sẽ không đứng ngoài ngồi xem, không kìm nổi hít hít cái mũi, cố nén nước mắt không nấc tiếng nào.

Trần Học Thư hỏi hai lần, rốt cuộc Lã Tống cũng buông chén trà trên tay xuống, vẻ mặt kiêu căng lắc lắc đầu:

- Nghiêm trọng, thật ra không đắc tội với ta, chỉ là ta ở đây thân cô thế cô, không tiện giao lưu với ai, nhất là người không quen biết lại càng không biết nói gì.

Thần sắc Trần Học xấu hổ cười nói;

- Thế sao, Trần mỗ thật đường đột.

Lã Tống giương mắt nhìn lên, khẽ cười nói với Trần Học Thư:

- Các người tới từ Ánh Nguyệt môn sao?

- Đúng thế, ta cùng sư muội là ở Ánh Nguyệt môn.

- Lần này tới tham dự Đoạt đích chi chiến, có bao nhiêu người tới?

Trần Học Thư xấu hổ, khó xử nói:

- Tạm thời chỉ có ta và sư muội, nhưng…

Lời còn chưa nói hết đã bị một tiếng cười nhạo của Lã Tống ngắt đứt.

Lã gia đại thiếu đứng lên, hai tay để sau lưng, một bộ cao cao tại thượng nói:

- Chỉ có hai người, Chân Nguyên cảnh thất tầng, cứ như vậy cũng muốn tham gia Đoạt đích chi chiến? Các người cho rằng đây là trò tập làm người lớn hay sao?

Vừa thông suốt châm chọc, làm cho Trần Học Thư á khẩu không trả lời được, mặt đỏ bừng bừng.

Lã Tống dương dương đắc ý, lặng lẽ nhìn thoáng qua tcm. Thi đại tiểu thư giờ này mỉm cười, ngầm khen ngơi càng làm cho y cảm thấy nên rèn sắt ngay khi còn nóng, càng nhanh chóng thắt chặt hai mối quan hệ này mới tốt.

- Biết người Lã gia chúng ta tới đây bao nhiêu không?

Lã Tống khinh miệt nhìn Trần Học Thư:

- Hai vị Thần Du cảnh thất tầng, một vị Thần Du cảnh tứ tầng, hai vị Thần Du cảnh tam tầng, trừ những người đó ra, còn có hai mươi võ giả Chân Nguyên cảnh, vật tư không đếm xuể.​

Chương 439: Ngươi đi đi

Đứng trong điện, Lã Tống dáng vẻ bệ vệ, cao ngạo nói châm chọc

Đổng Khinh Hàn và Phạm Hồng cười ha hả, bọn họ không ngu ngốc như vậy, đã hiểu một số sự việc, nhưng Dương Khai và Thu Ức Mộng cũng chưa tỏ vẻ nhiều lắm, hai người bọn họ cũng sẽ không đi chen vào nói, chỉ yên lặng theo dõi kỳ biến, xem kịch vui là được

Lã Tống được ánh mắt tán thưởng của Thu Ức Mộng, càng không coi ai ra gì, cười nhạt nói:

- Muốn được đáp lại phải đi đầu tư trước, Ánh Nguyệt Môn của các người có thể lấy ra nhiều sức mạnh và vật tư như vậy sao? Xin lỗi, ta quên mất các ngươi chỉ là tông môn nhị đẳng, nói chung là không có thực lực này. Nhưng ít nhất, một nửa lực lượng Lã Gia ta phải xuất ra. Nếu như vậy mà không lấy được ra, ta khuyên các người lấy được ở đâu thì trả về chỗ ấy

- Thiếu gia!

Vị cao thủ Thần Du Cảnh thất tầng Lã Gia kia mồ hôi nhỏ giọt trên trán, tuổi của không lão không còn trẻ, vẫn luôn quan sát lời nói, sắc mặt đương nhiên nhận thấy vẻ lạnh lùng và không hài lòng của Dương Khai

Vị thiếu gia nhà mình ở đất của người khác dùng giọng khách át giọng chủ, khoát lác, ức hiếp chèn ép người chung hoạn noạn của Dương Khai, đây khác gì làm mất mặt Dương Khai?

Huống chi lúc nãy Dương Khai vừa giới thiệu Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ, giọng điệu cũng tương đối nghiêm túc

Tuy xuất thân hai người này không cao nhưng rõ ràng được Dương Khai coi trọng

Nếu để Lã Tống tiếp tục nói chỉ e là hỏng chuyện

- Thiếu gia, nói nhiều như vậy rồi, ngồi xuống uống chút trà đi.

Trước mắt bao người, vị cao thủ này cũngkhông thể nói toẹt ra chỉ có thể nháy mắt lén lút ra dấu cho Lã Tống

Nào ngờ Lã Tống ngoảnh mặt làm ngơ, cười nhạt, thao thao bất tuyệt, càng cả vú lấp miệng em đứng lên.

Trần Học Thư sắc mặt càng ngày càng khó coi

- Lã Tống!

Dương Khai bỗng nhiên mắt lạnh nhìn lại Lã Gia, khẽ quát một tiếng.

- Dương công tử có gì chỉ bảo?

Lã Tống lập tứckhông lải nhải nữa, vội vàng hỏi. Đối với Trần Học Thư, y có thểkhông chút biến sắc, nhưng y khônh có can đảm như vậy với Dương Khai

- Ngươi đi đi.

- Hử?

Lã Tống ngẩn ra, vẻ mặt ngơ ngác.

- Ta cho ngươi thời gian ba mươi hơi, nếu ngươi không rời khỏi phủ đệ của ta, , ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn ở lại chỗ này.

Dương Khai thần sắc lạnh như băng đến cực điểm, trong mắt lóe hàn quang.

Lã Tống hoàn toàn ngây người.Không bao giờ nghĩ tới kết cục có thể như thế này. Ý tứ lời này của Dương Khai rõ ràng đuổi người, Người hắn đuổi không phải là hai kẻ ở cửa mà lại là chính mình

- Khai công tử đùa sao?

Lã Tống khóe miệng hơi có chút co giật, sắc mặt dần dần đỏ lên. Trước mặt nhiều người như vậy bị Dương Khai đuổi, mất hết sĩ diện

- Tkhông hề nói đùa, người còn hai mươi lăm hơi.

Dương Khai hừ nhẹ một tiếng.

- Làm sao có thể!

Lã Tống hét rầm lêm, không thể tin nhìn Dương Khai,

- Lã gia bọn ta lần này xuất nhân lực giúp ngươi tham gia đoạt đích chi chiến, ngươi lại đuổi ta đi, chẳng lẽ ngươi không cần phần trợ lực này?

Dương Khai không đáp lời, chỉ có điều lạnh lùng nhìn y.

Phát hiện tia hàn ý, Lã Tống không khỏi có chút sợ, bỗng nhiên giống như nhớ tới cái gì, la lên:

- Hơn nữa biểu tỷ ta cũng ở nơi đây giúp ngươi, tỷ ấy có thể là một phần trợ lực lớn của ngươi. Ngươi đuổi ta đi, không sợ tỷ ấy cũng đi sao?

- Nếu nàngkhông thức thời, ta cũng để nàng xéo đi.

Dương Khai cười lạnh liên tục,

- Còn có hai mươi hơi thở.

Thu Ức Mộng không khỏi đảo cặp mắt trắng dã.

- Biểu tỷ...

Lã Tống rốt cục luống cuống, âm thầm hối hận vừa rồi mình nói nhiều lời vô nghĩa như vậy. Đôi mắt trông mong nhìn Thu Ức Mộng, hi vọng nàng nói đỡ vài lời khiến Dương Khai đừng kiêu ngạo như vậy.

Thu Ức Mộng thở dài một tiếng:

- Lã Tống ngươi vẫn nên đi thôi, người này nói một là một nói hai là hai, ngươi chọc giận hắn. Ta không có cách nào giúp ngươi

- Nhưng...

- Mười lăm hơi thở!

Dương Khai đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng.

- Thiếu gia, chúng ta đi thôi.

Vị cao thủ Thần Du Cảnh thất tầng cười khổ tiếc công rèn sắt không thành thép lên tiếng khuyên bảo. Lã Tống không nhìn ra huyền cơ trong chốn náo nhiệt này, nhưng y cũng rõ, biết nhiều lời vô ích, vội vàng cùng một người khác ra ngoài

Nhìn đến Lã Tống quẫn bách và bất đắc dĩ, Thư Tiểu Ngữ bỗng nhiên hưng phấn đỏ mặt, âm thầm nắm quyền

Lúc trước bị đem ra làm trò cười và bôi nhục, lúc này đã được trả lại hết, liếc mắt nhìn Dương Khai lộ vẻ cảm kích Bên ngoài truyền đến tiếng Lã Tống kêu la:

- Ta không đi, ta dẫn người lại mang vật tư tới tham gia đoạt đích chi chiến, rõ ràng còn có người đem ta đuổi ra ngoài, hắn hôm nay đuổi ta đi, ta ngày mai sẽ đem việc này truyền ra ngoài, xem về sau còn ai đến giúp hắn

Trọng điện, Thu Ức Mộng lắc đầu không ngừng, ngầm cười khổ, nếu không phải vị thiếu gia Lã gia này biểu hiện quá đáng, Thu đại tiểu thư sẽ không như vậy để y rời đi. Lã gia dù nói thế nào cũng là Thu gia một tay đỡ đứng lên, có mối thâm tình, nếu như có thể Thu Ức Mộng cũng rất thích để cho Lã Tống ở tại chỗ này.

Nghe y nói lời uy hiếp, Thu Ức Mộng không khỏi thấy có chút may mắn, quyết định của chính mình là chính xác, hiện tại đuổi y đi, chỉ có điều khiến y mất mặt, nếu để cho y lưu lại, nói không chừng có một ngày Dương Khai sẽ giết y

- Ngươi giật giây y?

Dương Khai thâm ý sâu sắc nhing Thu Ức Mộng. Lã Tống tuy rằng ngu ngốc một chút, nhưng nếu như không có Thu Ức Mộng cho y chỗ dựa, y không dám làm càn trước mắt mình như vậy

Y vừa rồi không coi ai ra gì, không kiêng nể gì, rõ ràng là tại lúc mình đi nghênh đón Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ, Thu Ức Mộng đã ám chỉ cho y

- Ừ, tùy tiện nói một câu.

Thu Ức Mộng thản nhiên gật đầu,

- Như vậy không tốt sao? Ta xem ngươi vốn cũng không có ý muốn giữ y lại

- Ừ, ta là không muốn giữ y lại, nhưng dù sao y mang theo một đống đồ vật này nọ, đuổi người đi lại không hay lắm.

Dương Khai khẽ mỉm cười.

- Cho nên ngươi phải cám ơn ta, Thu Ức Mộng mắt đẹp duyên dáng, không e dè kể công.

Với Dương Khai nàng cũng không có ý khách khí, người này mạnh mẽ vậy nếu mình yếu đuối chỉ biết cả đời bị hắn nắm mũi dẫn đi

Dương Khai giả bộ không nghe thấy, chỉ có điều nhìn về phía Trần Học Thư nói:

- Trần huynh, để huynh chịu khổ rồi

Trần Học Thư gãi gãi đầu, theo vừa rồi Dương Khai và Thu Ức Mộng nói, y cũng nghe hiểu chút ý tứ, dường như là cạm bẫy nhắm vào kẻ kia

Chính mình lại đến đúng lúc

Cũng không để tâm, chỉ cười nói:

- Có thể ra sức vì Dương sư đệ, Trần mỗ bị nói vài lời có sao đâu, cũng không mất mát gì!

Nhíu nhíu mày, Trần Học Thư nói:

- Chỉ là như vậy đuổi y đi, đúng là không tốt lắm cho danh tiếng của đệ

Dương Khai vẻ mặt không sao cả:

- Giữ y lại mới là chuyện phiền toái, người này rất không biết điều, cho dù hiện tại không xảy ra chuyện gì về sau cũng sẽ mâu thuẫn với những người khác, một cục phân chuột cũng có thể làm hỏng cả nồi cháo, ta không cho phép để xảy ra chuyện như vậy, huynh không thấy biểu tỷ Thu Ức Mộng cũng không muốn quản y sao?

Thu Ức Mộng bĩu môi:

- Chớ đẩy cho ta, nói như thế khác chi ta là kẻ có lòng dạ răn rết, ngươi đuổi y đi, ta còn phải giải thích với Lã Lương một tiếng, ... hy vọng Lã Lương hiểu được nổi khổ tâm riêng của ta, người tốt y không cử lại phái kẻ như thế này

Nhận thấy được Thu Ức Mộng khó xử, tất cả mọi người trầm mặc xuống.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một tiếng động, thỉnh thoảng xen lẫn mấy tiếng kêu đau đớn.

Mọi người nhất tề biến sắc, không biết vì sao có chiến đấu phát sinh, Dương Khai lại nhanh chóng đem thần thức buông ra, rất nhanh, thần sắc trấn định lại. Nhìn Thu Ức Mộng nói: - Ta hiện tại cũng rất vui mừng vì ngươi nghĩ biện pháp đuổi Lã Tốngđi

- Bên ngoài phát sinh cái gì?

Thu Ức Mộng kinh sợ hỏi

Những người khác cũng là vẻ mặt nghi hoặc.

- Y động phải kẻ không nên dây vào

Dương Khai cười lạnh một tiếng,

- Không có mắt nhìn tới mực này, thật sự là gieo gió gặt bão.

Khi nói chuyện, phía ngoài chiến đấu đã thở bình thường lại, Lã Tống một trận rú thảm truyền vào, khiến người ta run sợ, sởn gai ốc

- Rốt cuộc là chuyện gì?

Thu Ức Mộng nóng ruột, không kìm nổi có chút muốn đi xem tình hình bên ngoài ra sao

- Lại có ý đánh ta?

Một âm thanh hùng hùng hổ hổ từ bên ngoài truyền vào, một lát sau, Hoắc Tinh Thần vẻ mặt căm tức đi đến. Vừa mắng vừa nói:

- Lão tử là ai, cũng không cảnh giác cao độ nhìn, lá gan thật là lớn đấy

Sau khi đi vào, giương giọng thét lên:

- Này Dương Khai, vừa rồi tiểu tử kia sao lại thế này? Sao vừa thấy ta liền cướp đồ của ta?

- Cướp của ngươi cái gì?

Dương Khai ngạc nhiên, thần trí của hắn chỉ điều tra đại khái, tình huống cụ thể như thế nào cũng không rõ ràng lắm.

- Bảo bối của lão tử!

Hoắc Tinh Thần vung tay lên,

- Mang tới

Lập tức liền có một đám người, khiêng mấy chiếc rương đi tới, thả trên mặt đất.

Hai tay chống eo, Hoắc Tinh Thần nói:

- Chính là những cái này, tiểu tử kia muốn cướp của ta đấy, cũng không biết nổi điên gì

Thu Ức Mộng bất đắc dĩ đến cực điểm, vội vàng hỏi:

- Ngươi đã làm gì y?

- Đánh gãy mấy cây xương sườn, ném ra bên ngoài.

Hoắc Tinh vẻ mặt thản nhiên nói

Nghe vậy, Thu Ức Mộng không khỏi thả lỏng trong lòng, liếc nhìn Dương Khai, đều hơi dở khóc dở cười.

Lã Tống đại khái là bỗng dưng bị đuổi ra ngoài, lại không có vật tư, muốn cướp đồ bù lại tổn thất. Bên cạnh y có hai Thần Du Cảnh thất tầng, bên cạnh Hoắc Tinh Thần chỉ có hai Thần Du Cảnh ngũ tầng, so sánh thực lực rõ ràng lày chiếm cứ ưu thế

Không nghĩ tới hai vị Thần Du Cảnh ngũ tầng này không phải Thần Du Cảnh bình thường, sau khi giao thủ phát hiện không ổn thì đã muộn.

Cũng may Hoắc Tinh không muốn đại khai sát giới ở phủ Dương Khai, bằngkhông Lã Tống đã không còn mạng

Nghe Thu Ức Mộng đơn giản giải thích một phen, Hoắc Tinh Thần mới bừng tỉnh ngộ:

- Hoá ra đó là biểu đệ của nàng, may mắn ta xuống tay nhẹ, bằng không thật đúng là đánh chết. Thu Ức Mộng sao nàng lại có biểu đệ như vậy?

- Không nói ta vội, sao đêm qua đột nhiên ngươi biến mất, đã làm gì?

Thu Ức Mộng hỏi ngược lại một câu.

Hoắc Tinh Thần sắc không khỏi có chút xấu hổ, ngập ngừng nói:

- Về nhà tìm cha xin ít đồ và người đến đây

- Cha ngươi lại có thể điều phối cao thủ cho ngươi?

Thu Ức Mộng nghe vậy mừng rỡ, có quân của Hoắc gia trợ lực, lực lượng bên Dương Khai chắc chắn tăng nhiều.

- Không cho cũng không được.

Hoắc Tinh Thần quẫn bách vạn phần, cũng không nguyện giải thích nhiều lắm, đi đến chỗ mấy chiếc rương mở ra, quát Dương Khai:

- Nhìn xem, một rương vật liệu luyện đan, một rương vật liệu luyện khí, tối thiểu đều là Thiên cấp, số ít Huyền cấp đấy. Một cái rương thành phẩm đan dược, chữa thương tu luyện khôi phục tinh thần, đại khái là như thế. Một cái rương bí bảo, ừm, tuy rằng cấp bậc kém một chút, đều là Địa cấp đấy, nhưng dù gì cũng có thể võ trang cho những người này, trong đó cũng có vài món có thể lấy dùng.

Nói xong, uy phong lẫm lẫm nhìn Dương Khai, giương giọng hỏi:

- Bốn thùng này, và bổn thiếu gia, ngươi chọn cái nào.​

Chương 440: Người theo sau

Lời này của Hoắc đại công tử hiệu lực mạnh mẽ hùng hồn

Trong điện tất cả mọi người nghe được thần sắc ngẩn ra, ánh mắt ngây ngốc đảo quanh người y và Dương Khai, dường như cảm thấy quan hệ bất thường giữa hai người này

Lam Sơ Điệp và Lạc Tiểu Mạn hai người lại càng kinh ngạc bưng kín cái miệng nhỏ nhắn, đôi mắt đẹp có chút không thể tin được

Dương Khai sắc mặt tối sầm, trong lòng biết lời này của Hoắc Tinh Thần dễ khiến người ta hiểu lầm, không khỏi hừ nhẹ nói:

- Nói rõ chút

Hoắc Tinh Thần cũng ý thức được những lời mình nói có vấn đề, không khỏi ngượng ngập cười một tiếng, lúng túng nói:

- Đừng hiểu lầm, chỉ là ngày hôm qua ta cùng hắn đánh cuộc, xem hắn có thể sống qua đến đêm qua, tại hạ nhãn lực không đủ, thua một trận rồi.

- Tiền đánh cuộc là cái gì?

Thu Ức Mộng bỗng nhiên hứng trí, Dương Khai và Hoắc Tinh Thần đánh cuộc, nàng thực sự không hay biết.

- Ta thua, ta đem Kim Vũ Ưng đưa cho thua... Ha hả!

Dương Khai cười híp mắt nhìn Hoắc Tinh Thần,

- Hoắc đại công tử sẽ cởi sạch quần áo, ở trong chiến thành chạy mười vòng

Tiếng cười truyền ra, nhiều nữ tử cũng không nhịn cười được, sắc mặt đỏ bừng, nghĩ đến cảnh tượng vị Hoắc công tử này trần truồng chạy trong thành có chút buồn cười

- Thua cũng đã thua rồi, không cần nói nữa

Hoắc Tinh Thần buồn bực đến cực điểm, bỗng nhiên thần sắc phẫn uất, nói:

- Dương Khai ngươi chọn đi, nếu ngươi muốn mấy thứ này, vụ cá cược của chúng ta xóa bỏ. Nếu như ngươi không muốn, bổn thiếu gia liền cởi quần áo ra, thực hiện vụ cá cược. Nhưng người và vật này, ngươi đừng mong sẽ có, thậm chí bổn công tử cũng sẽ rời khỏi

Vừa nói, vừa mở quạt ra phe phẩy:

- Bổn thiếu gia lấy người đánh cuộc, chưa bao giờ thất tín

Lúc nói chuyện, vẻ mặt dương dương tự đắc, không thấy chút nào vẻ khẩn trương, hiển nhiên là cảm thấy dưới sự hấp dẫn như vậy, Dương Khai nhất định sẽ tiếp nhận người và vật tư y mang đến

So sánh với việc bắt y trần truồng chạy mười vòng trong thành thì cao thủ vật tư này càng có lợi ích thực tế. Dương Khai chỉ cần không ngốc, khẳng định biết nên làm cái gì.

Dương Khai cười cười, tự nhiên, phóng khoáng nói:

- Vậy thì mời Hoắc công tử... Xin hãy cởi áo ra đi!

Hoắc Tinh Thần sắc mặt dần dần ngưng đọng lại, động tác phe phẩy quạt xếp cũng chầm chậm trở nên cứng ngắc, vẻ mặt đau khổ nói:

- Khai thiếu… Ngươi đừng như vậy, ta có chỗ nào đắc tội với ngươi. Hà cớ gì phải đuổi tận giết tuyệt?

Thu Ức Mộng ở bên hé miệng cười khẽ.

Hoắc Tinh Thần vội vàng đưa mắt nhìn sang nàng, vừa thở dài vừa nói:

- Thu Ức Mộng, giúp ta nói vài lời, nàng xem náo nhiệt gì nữa

Thu Ức Mộng chậm rãi lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Ta hết cách với người này, điểm này ngươi cũng biết.

Hoắc Tinh Thần bất đắc dĩ, nghiêng đầu nhìn chung quanh. Vừa hay nhìn thấy gã mập họ Đổng ngồi ở chỗ kia, khẩn trương tiến lên vái chào:

- Vị bàn huynh này, thấy huynh và Dương Khai có quan hệ thân thiết, nói giúp đôi lời đi …

Đổng Khinh Hàn sắc mặt tối sầm, bỗng nhiên sao gọi y là bàn huynh, khiến y trong lòng có chút mất hứng, nhưng ngại thân phận của người ta chỉ cười khổ nói:

- Hoắc công tử thứ lỗi, tại hạ người nhỏ, lời nhẹ, chuyện này…

Chính lúc này, gã họ Đổng mập mạp buồn bực vô cùng phát hiện, vị Hoắc công tử này lại chăm chú nhìn vào Lam Sơ Điệp, đôi mắt sáng rực lên, không nói tiếp được nữa lại ho lên một tiếng

- Mỹ nữ.

Hoắc Tinh không e dè tán thưởng một câu, quay đầu nhìn khắp bốn phía, bỗng nhiên lại phát hiện báu vật thế gian của Lạc Tiểu Mạn, trong mắt lại tràn đầy hào quang, nếu để ý coa thể thấy lỗ mũi còn phun ra cả hơi nóng

Lạc Tiểu Mạn sợ hãi né tránh bên người Phạm Hồng, vẻ mặt hoảng sợ

Nàng còn chưa gặp qua kẻ phóng đãng háo sắc như vậy, gần như viết hai chữ háo sắc ngay trên mặt, quả thực so với Dương Khai còn chẳng biết xấu hổ

- Dương Khai, những người này, toàn bộ là minh hữu của ngươi à?

Hoắc Tinh đột nhiên hỏi.

- Ừ. Đều là hôm nay tới cả đấy

Hoắc Tinh Thần sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc, bước ra vài bước đến trước mặt Dương Khai, đầu tiên là ngưng trọng ôm quyền, tiếp theo mới nghiêm mặt nói:

- Khai thiếu, việc đánh cuộc lúc trước, thực tại là ta tầm nhìn hạn hẹp, mắt chó không biết nhìn. Khai huynh, xin huynh đại lượng, không so đo với ta. Ta là công tử con ông cháu cha sao dám so với huynh, trận chiến đêm qua ta đã biết rõ mình sai lầm, cho nên vội vàng chạy về Trung Đô, cầu xin cha vật tư và người. Từ này về sau, Hoắc Tinh Thần ta là người của Dương thiếu, chết là quỷ của ngươi, chỉ xin ngươi hay giữ ta lại

Nói xong, không ngờ đặt mông ngồi xuống, rầu rĩ nói:

- Dù sao ta ở trong này rồi, ngươi đuổi cũng không đi.
Thu Ức Mộng lắc đầu thở dài, nhìn Dương Khai nói:

- Ta thấy rằng để y đi vẫn tốt hơn, giữ y lại về sau nữ quyến bất an

Dương Khai trầm trọng gật đầu:

- Ta chính là có ý này

- Dương Thiếu, Thu đại tiểu thư, ta biết sai còn không được sao, các ngươi lẽ nào lại như vậy.

Hoắc Tinh Thần như muốn khóc tới nơi. Tuy duyệt nữ của y nhiều vô số nhưng hiếm khi có thể gặp được nữ nhi như Lam Sơ Điệp và Lạc Tiểu Mạn, nay gặp phải đương nhiên y muồn nhào vào ôm lấy nữ tử phong trần

- Được rồi.

Dương Khai nhíu nhíu mày, cũng không muốn để y tiếp tục làm càn:

- Bảo người của ngươi mang mấy thứ đó vào đi

Hắn vốn không muốn radây dưa với Hoắc Tinh Thần, nhưng không ngờ y lại mang người và vật tới

Chỉ có điều Hoắc Tinh Thần ăn chơi trác táng như vậy, không thu xếp ổn thỏa một chút, về sau chắc là y sẽ không nghe lời, bây giờ chịu tí thiệt thòi, Dương Khai tính rằng về sau y sẽ kiềm chế rất nhiều trước mặt mình

Nghe vậy, Hoắc Tinh Thần vô cùng vui mừng, vội vàng từ mặt đất bò lên, hét to với thủ hạ của mình:

- Còn đứng ngây đó làm gì, mau mang mấy thứ đó vào đây, còn nữa bảo người của chúng ta thành thật một chút, đừng nghĩ mình làngười của Hoắc gia thì hay ho lắm, ở đây đều là bằng hữu biết chưa?

- Vâng!

Mấy gia nhân Hoắc gia lên tiếng, vội vàng khiêng rương rời đi

Hoắc đại công tử cười ha hả, mặt mày hớn hở đắc ý, đi từ từ vài bước, liền lẻn đến bên Lạc Tiểu Mạn đùa cười hỏi:

- Mỹ nữ họ gì vậy?

Lạc Tiểu Mạn sợ hãi, đứng dậy, đi đến bên Thu Ức Mộng lôi kéo y phục của nàng:

- Thu tỷ tỷ...

Bộ dạng mảnh mai không nơi nương tựa khiến Hoắc Tinh Thần động lòng

Thu Ức Mộng vỗ vỗ tay, cười nhạt chỉ Hoắc Tinh Thần:

-Ngươi dám có ý với nàng, ta sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn!

Hoắc Tinh Thần cười gượng hai tiếng:

- Hoá ra có người chống lưng, yên tâm, người Thu Ức Mộng bảo vệ ta cam đoan không động đến

Nói xong, lại lẻn đến trước mặt Lam Sơ Điệp, còn chưa kịp mở miệng hỏi, Lam Sơ Điệp liền cười dài mà nói:

- Ta là sư tỷ của Dương Khai

Hoắc Tinh Thần đột nhiên tịt ngòi, buồn bực vô cùng. - Đừng gây rối nữa.

Thu Ức Mộng khẽ quát một tiếng,

- Ngươi mặc dù háo sắc, nhưng còn không đói khát tới mức này chứ. Với thân phận công tử thế gia của ngươi, muốn mĩ mữ nào mà không được, dùng cách này để hóa giải sự lúng túng của ngươi, kỹ xảo cũng quá vụng về rồi.

Hoắc Tinh Thần gãi gãi đầu, cười mỉa nói:

- Nhìn cũng nhìn thấy rồi, nói ra cũng không có ý nghĩa gì nữa

Nói xong, nhún nhún vai tìm một chỗ ngồi, kiềm chế vẻ mặt làm càn và háo sắc

Đợi y an tĩnh lại, Thu Ức Mộng mới khẽ mỉm cười:

- Dương Khai, ta xem ngươi phải sắp xếp phủ đệ của ngươi cho cẩn thận, không về sau lại càng náo nhiệt. Hôm qua nơi này đã không yên tĩnh, hôm nay lại đến một lúc ba nhóm trợ lực, các công tử khác nhất định không có sức hút như vậy. Người nhiều đương nhiên là náo nhiệt, nhưng giữa các thế lực không thân thiết, cnếu không hợp tác tốt, chỉ sợ xảy ra mâu thuẫn khó tránh

Dương Khai khẽ cười một tiếng:

- Có ngươi đang ở đây, cần ta hao tâm tốn sức sao?

Thu Ức Mộng giận hắn liếc mắt một cái:

- Ngươi thật đúng là xem ta như hạ nhân sao?

- Người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc phải làm.

Gã mập họ Đổng vẻ mặt tươi cười,

- Nếu như là Thu đại tiểu thư phối hợp hoạt động, Đổng gia tuyệt không hai lời.

- Tử Vi Cốc cũng thế.

Phạm Hồng nhẹ nhàng gật đầu.

Bọn họ đều là thế lực nhất đẳng, thực lực không kém nhau nhiều lắm, nhưng Thu Ức Mộng thì khác, xuất thân Thu gia Trung Đô, thực lực cá nhân cũng mạnh, quả thật có tư cách tính chung toàn cục

- Tuy rằng nói như vậy hơi ngượng ngùng, nhưng Ánh Nguyệt Môn ta cũng nguyện ý nghe Thu tiểu thư điều động, chẳng những chúng ta, và người đến cũng không có dị nghị đâu.

Trần Học Thư cất giọng nói.

- Người theo sau?

Thu Ức Mộng hai mắt tỏa sáng hỏi một câu

Dương Khai cũng tò mò nhìn y.

Trần Học Thư cười nói:

- Bởi vì chúng ta không thể xác định vị Dương Khai này có phải là người lúc trước mà chúng ta quen, vì vậy ta cùng sư muội liền đi tìm hiểu tình hình trước. Nếu đúng, Ánh Nguyệt Môn sẽ tham dự đoạt đích chi chiến, giúp Dương sư đệ một tay, như vậy Ánh Nguyệt Môn cũng không lẫn vào nước đục rôi.

- Hóa ra là như vậy. Vậy sư môn ngươi khoảng bao lâu nữa có thể tới?

Thu Ức Mộng không hề vì Ánh Nguyệt Môn là tông môn nhị đẳng mà coi thường, điều này khiến Trần Học Thư cực kỳ vui mừng

- Nội trong ba ngày là đến, đã trên đường rồi, chờ chúng ta truyền lại tin tức trở về, bọn họ sẽ quyết định tiếp tục tới hay không?

Trần Học Thư cười cười, nhìn Dương Khai nói:

- Chẳng những là Ánh Nguyệt Môn chúng ta, còn có rất nhiều đạo nhân mã khác đang trên đường

- Người nào?

Dương Khai có chút không ngờ

- Đều là người ngươi quen biết.

Trần Học Thư khẽ mỉm cười:

- Trừ Ánh Nguyệt Môn chúng ta còn có Thủy Nguyệt Đường, Vấn Tâm Cung, Phi Vũ Các, Vạn Hoa Cung

-Người của Vạn Hoa Cung cũng tham dự đoạt đích chi chiến?

Thu Ức Mộng không khỏi biến sắc, Hoắc Tinh Thần bật cười ha hả, vỗ tay nói:

- Thú vị, lần này có thể nhìn đã mắt rồi

Vạn Hoa Cung, một tông môn đặc thù, là nhất đẳng tông môn chỉ toàn nữ tử. Bởi vì tất cả đều là nữ tử, cho nên lòng tranh đấu cũng không mạnh, trải qua nhiều thế hệ đoạt đích chi chiến, các nàng không hề quan tâm. Nhưng không nghĩ tới lúc này đây Vạn Hoa Cung cũng sẽ tham gia, hơn nữa còn là lựa chọn Dương Khai.

- Ừ, những tông môn đó lúc trước đánh nhau với Thương Vân Tà Địa đều tổn thất khá thê thảm và nghiêm trọng, cho nên cũng không muốn tham gia, nhưng nghe nói nơi này có Dương Khai, liền động tâm suy nghĩ.

Trần Học Thư giải thích một tiếng.​

Chương 441: Thể diện của ngươi thật là lớn

- Chư vị có tâm rồi.

Dương Khai mặt lộ vẻ cảm kích, lần trước đại chiến cùng với Thương Vân Tà Địa, đám người thế lực nhất đẳng gần như bị cuốn hết vào, mỗi nhà đều bị tổn thất ít nhiều, không nghĩ tới việc những người bị Dương Khai lãng quên này có thể vì sự tồn tại của mình, thuyết phục trưởng bối đến tham dự đoạt đích chi chiến.

Nhất là vài người của Vạn Hoa Cung, chẳng khác gì phá bỏ tiền lệ mấy trăm năm, chắc chắc bề trên ngăn cản không ít, chuyện gian khổ này Dương Khai cũng có thể nghĩ đến.

Điểm trọng yếu nhất, chuyện đêm qua không truyền đến tai bọn họ, bọn họ cũng không biết tình huống trong thành, cũng không biết tình hình thế cục lúc này của Dương Khai, làm việc nghĩa không chùn bước đến nơi này đây mới khiến người ta quan tâm

Những người kết giao nơi đất khách, đều là tực tâm muốn đến giúp đỡ. Dù sao lúc đầu Dương Khai ở Thiên Lang Quốc đã cứu mạng bọn họ.

Mà những người này đều là nhân vật dẫn đầu thế hệ trẻ trong các tông môn

- Thủy Nguyệt Đường, Vấn Tâm Cung, Phi Vũ Các, Vạn Hoa Cung..

Đôi mắt Thu Ức Mộng lóe sáng, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ rạng rỡ, giọng điệu thổn thức:

- Toàn bộ đều là thế lực nhất đẳng, ba thế lực trước thì không cần nói, Vạn Hoa Cung có thể vì ngươi mà đến tham dự đoạt đích chi chiến. Dương Khia, thể diện của ngươi cũng thật lớn. Tên này, rốt cuộc mấy năm ở bên ngoài đã quen biết bao nhiêu người chứ?

Đổng Khinh Hàn và Phạm Hồng cũng nhìn Dương Khai ngạc nhiên, không rõ sao hắn lại quen biết rộng đến thế

Trần Học Thư lắc đầu cười:

- Thực ra có hai tông môn không liên lạc được, nếu mà liên lạc được các nàng ấy cũng sẽ tới thôi

- Hả, hai tông môn nào?

Thu Ức Mộng vô cùng hứng thú, muốn hỏi Dương Khai chi tiết.

- Một là Tu La Môn hải ngoại, một là Sâm La Điện Thiên Lang Quốc !

Mọi người nhất tề biến sắc

Tu La Môn hải ngoại, ở đây chỉ có Thu Ức Mộng biết chi tiết về tông môn này, mặc dù ở hải ngoại, nhưng cũng là thế lực nhất đẳng, so với thế lực nhất đẳng Đại Hán chẳng thua kém chút nào, thậm chí còn có điểm vượt qua. Bởi vì những tông môn hải ngoại đó chiếm cứ không ít đảo có đầy đủ lình khí. Trên đảo có một vài nguyên liệu ĐHán không có. Điều kiện may mắn như vậy, khiến người tu luyện của tông môn hải ngoại càng thoải mái hơn

Sâm La Điện đó tất cả đều đã nghe qua!

Thế lực siêu cấp Thiên Lang Quốc, địa vị đồng đẳng với Bát đại gia Trung Đô. Chỉ cần có chút kiến thức, sẽ không lạ gì cái tên này, ở đây đều là tiểu thư, công tử thế gia nhất đẳng, sao lại chưa từng nghe qua đại danh Sâm La Điện?

- Khai công tử thật lợi hại, không những quen biết bằng hữu hải ngoại lại còn giao tình với nước khác, Phạm Hồng khâm phục.

- Ngươi khốn khiếp...

Thu Ức Mộng nghiến răng nghiến lợi:

- Lúc trước ta hỏi ngươi có bao người giúp đỡ, ngươi nói một người cũng không, chút nữa là ta tin..giờ xem ngươi giấu diếm thế nào nữa!

Dương Khai cười nhẹ lắc đầu, cũng không giải thích.

Hắn căn bản không tính những người Trần Học Thư đề cập, chỉ là hắn không ngờ đệ tử tông môn có ân tất báo khiến hắn không ngờ tới, cũng có chút ấm lòng.

- Dương sư đệ, nếu đây thật là đệ, ta sẽ cho người về tông môn báo tin, mặt khác cũng truyền tin cho Phi Vũ Các, Vấn Tâm Cung, Vạn Hoa Cung, chắc giờ bọn họ còn đang suy đoán, không dám khẳng định. Nếu biết đệ ở đâu, nhất định sẽ vô cùng vui mừng.

Trần Học Thư hưng phấn đề nghị

Dương Khai gật gật đầu:

- Làm phiền rồi.

Dừng một chút khẽ quát một tiếng:

- Ảnh Cửu!

Trong đại điện, một bóng người mơ hồ quỷ mị xuất hiện, không ai phát hiện ra y ẩn núp nơi nào, cũng không biết y xuất hiện ra sao, nhưng dường như y vẫn ở nơi đó, thân ảnh mơ hồ lãng đãng từng gợn sóng, ngưng lại dần dần thành thân thể thật, hình ảnh Cửu Ảnh dần hiện ra trước mắt mọi người.

Mỗi người đều mặt lộ vẻ vẻ kinh hãi, nhất là cao thủ Thần Du Cảnh đứng sau các tiểu thư, công tử. Ngay cả bọn họ lúc trước không hề nhận ra hơi thở của Cửu Ảnh

Vị huyết thị này xuất quỷ nhập thần, quả nhiên không thể so sánh với tầm thường

- Có thuộc hạ.
- Hộ tống Trần sư huynh ra khỏi thành!

- Vâng!

Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ lúc trước đến chiến thành không có gì, nhưng từ phủ của Dương Khai đi một vòng, đương nhiên sẽ bị kẻ khác xem là kẻ địch, nếu không bảo vệ, sẽ bị người khác ngăn lại.

Con cháu Dương gia mỗi người đều có tổ chức tình báo của mình, đương nhiên sẽ chèn ép lực lượng tân sinh của đối thủ

Trần Học Thư hiển nhiên cũng biết điểm này, không hề chối từ, chỉ ôm quyền với Cửu Ảnh, thần sắc mặt ngưng trọng nghiêm túc, biểu hiện kính trọng:

- Vậy phiền Ảnh tiền bối rồi, Dương sư đệ, ta cùng sư muội cáo từ trước.

- Thư tiểu muội lưu lại, truyền tin một mình ngươi đi là được rồi.

Thu Ức Mộng bỗng nhiên lên tiếng, cười dài mà nói:

- Đừng hiểu lầm, ta chỉ là muốn biết các ngươi rèn luyện nơi dị địa như thế nào, tên khốn kia ở dị địa đối với các ngươi thế nào khiến cho các ngươi cảm kích như vậy

Nghe vậy, Trần Học Thư khẽ mỉm cười:

- Cũng tốt, sư muội hãy ở lại chỗ của Thu tiểu thư, một mình sư huynh cũng có thể nhanh đi mau trở về!

Nói xong, hướng Dương Khai ôm quyền, xoay người rời đi.

Ảnh Cửu gật đầu, thân mình lại hóa thành một mảnh mơ hồ, chợt biến mất không thấy gì nữa.

- Thu Ức Mộng, ngươi an bài cho bọn họ.

Dương Khai dặn dò một câu, lập tức nói với những người khác:

- Xin các vị tự nhiên, ta đoán trong thời gian ngắn chiến sự chưa phát sinh, nhân cơ hội này mọi người hãy làm quen với nhau

- Ngươi muốn làm gì đây?

Thu Ức Mộng hỏi.

-Tu luyện.

Dương Khai nhếch miệng cười, bước nhanh mà rời đi.

- Tu luyện cuồng nhân! Thu Ức Mộng lắc đầu cười khổ.

- Sự cường đại của hắn cũng không phải là không có nguyên do.

Hoắc Tinh Thần như thoáng chút suy nghĩ, chợt thần sắc lại trở nên ngả ngớn:

- Ta nếu có một nửa cố gắng của hắn, chắc cũng không quá tệ, đúng không?

Thu Ức Mộng không thèm đáp lại

Trong phòng, Dương Khai khoanh chân ngồi dưới đất, điều tra không gian hắc thư

Thời gian này tụ tập điên cuồng, khiến hắc thư chất đầy các loại vật tư, còn có thành phẩm đan dược, bí bảo, ngoại trừ một rương có cấp bậc Địa cấp mà Hoắc Tinh Thần hôm nay mang tới, còn lại cũng không có nhiều.

Những bí bảo thành phẩm này đều có thể chia ra, vũ trang cho lực lượng trong tay mình.

Dù định lực Dương Khai không tệ nhưng nhìn thấy số vật tư la liệt này cũng khó tránh biến đổi sắc mặt

Số vật tư này gồm linh thảo thần dược luyện đan, ngũ hành kim loại hiếm có, linh đan, vật tư hiếm thấy, ở đây cần gì có đấy

Nếu có luyện đan sư và luyện khí sư tốt, có thể chế ra rất nhiên linh đan bí bảo từ đám vật tư hữu dụng mà hiếm có này

Dương Khai rõ ràng phát hiện, trong lúc vô tình đã tụ họp được của cải không thua kém gì một gia tộc trung đẳng, mà đây chỉ là mới bắt đầu thôi

Trúc Tiết Bang vẫn không ngừng mua vật tư lưu chuyển trên đời. Càng nhiều thế lực đến dựa dẫm, vật tư mang đến ngày càng nhiều

Không chỉ Dương Khai đang thu thập vật tư, con cháu Dương gia khác cũng đang làm như vậy, chẳng qua Dương Khai đi trước bọn họ một bước mà thôi

Dương gia đoạt đích chi chiến, kết quả đầu tiên dẫn đến đó là khiến cho tất cả vật tư luyện đan luyện khí trên thế gian tăng giá

Theo sự gia tăng giá cả của vật tư, địa vị của luyện đan sư và luyện khí sư cũng tăng lên. Chiến thành và Trung Đô tập trung không ít luyện đan sư và luyện khí sư, chỉ chờ con cháu Dương gia mời chào liền đến.

Ngày hôm qua ngày đầu tiên của đoạt đích chi chiến, các vị con cháu Dương gia chỉ lo tranh đoạt thắng lợi thứ nhất, cũng không chú ý hắn. Nhưng hôm nay phủ của con cháu Dương gia đều truyền ra tin tức tuyển mộ luyện đan sư và luyện khí sư cấp cao, đãi ngộ vô cùng lớn. Đương nhiên luyện đan sư và luyện khí sư đẳng cấp càng cao càng được trọng dụng

Chỉ có lão bát Dương Tuyền và Dương Khai không có động tĩnh

Dương Tuyền là vì tự giác thắng lợi vô vọng, mặc dù mời chào chỉ sợ không có luyện đan sư và luyện khí sư đến, tự nhiên cũng không cố gắng. Dương Khai cũng lại thường luyện đan sư và luyện khí sư bên ngoài.

Hắn sớm có chuẩn bị!

Phân loại thành phẩm trong hắc thư, phàm là thuộc tính dương và tu luyện sức mạnh thần thức, toàn bộ đều lấy ra

Lúc nhìn thấy cây Âm Dương Yêu Sâm, Dương Khai thần sắc không khỏi nao nao

Tô Nhan rốt cuộc đi nơi nào? Hắn đã để Trúc Tiết Bang phái vài người đi tìm, nhưng vẫn không có chút tin tức gì, thậm chí mấy vị trưởng lão Lăng Tiêu Các và Lăng Thái Hư, cũng dường như bốc hơi, không có chút tung tích.

Thở dài, hiện tại Lăng Tiêu Các vẫn mang danh tà tông, thế nhân cũng còn kiêng kị Tà chủ, ngày nào Dương Khai chưa chiến thắng ở đoạt đích chi chiến, thì ngày đó chưa thể chính danh Lăng Tiêu Các.

Danh Tà tông cũng không có gì đáng sợ, mấu chốt là Tà chủ xuất thân ở Lăng Tiêu Các, đây mới là nguyên nhân căn bản các thế lực lớn nhỏ kiêng kị Lăng Tiêu Các. Có thể nuôi dưỡng được một Tà chủ, chưa chắc không đào tạo được ngưới thứ hai

Kiềm chế tâm thần, Dương Khai bắt đầu hấp thu năng lượng thuộc tính dương trong đan dược.

Trong chiến thành có tám vị Thần Du Chi Thượng đang giám sát động tĩnh tứ phương, điều này khiến Dương Khai nhận thức được nguy cơ. Nếu mình không nhanh chóng đột phá đến Thần Du Cảnh, sớm muốn một ngày cũng bị tám lão nhân kia phát hiện ra bí mật của mình

Hắn hiện tại là Chân Nguyên Cảnh bát tầng, cách Thần Du Cảnh chỉ có hai tiểu cảnh giới mà thôi, đã không khác nhau lắm.

Mất một ngày, mới hấp thu hoàn toàn đan dược thuộc tính dương, Dương Khai có thể tinh tường cảm giác được, Dương dịch trong đan điền và chân nguyên kinh mạch của mình tinh thuần dày đặc hơn.

Lư hương lâu rồi không động tới cũng được lấy ra, ở một bên dấy lên mùi thơm lạ lùng. Vừa vận chuyển Chân Dương Quyết, Dương Khai vừa vui mừng với sức mạnh của mình, thăm dò huyền bí của Luyện Đan Chân Quyết.

Trong lư hương tỏa ra mùi thơm lạ lùng, có thể áp chế tốc độ vận chuyển Chân Dương Quyết. Thường như vậy thì Chân Dương Quyết sẽ thích ứng với khối áp lực khổng lồ này, đợi sau khi không còn mùi thơm, tốc độ vận chuyển sẽ tự nhiên lên cao, đợi khi đối địch sẽ phát huy lợi ích cực kỳ to lớn.

Còn lợi dụng thần thức theo dõi lực lượng Luyện Đan Chân Quyết, cũng là cách duy nhất để luyện thần thức​

Chương 442: Thiếu nữ hoài xuân, động lòng người nhất

Luyện Đan Chân Quyết quá mức bác đại tinh thâm, bên trong không những ẩn chứa linh trận luyện đan thần kì các loại, còn có vô số tâm huyết kinh nghiệm của luyện đan đại sư, mấy thứ này cũng đủ Dương Khai hưởng thụ cả đời, nhưng muốn lấy thông tin từ Luyện Đan Chân Quyết phải tiêu hao rất nhiều sức mạnh thần thức

Trong tổn bổ thần thức, tốc độ tự nhiên nâng cao

Thời gian gấp gáp, có vật tư khổng lồ làm hậu bị, sức mạnh tu vi và thần thức Dương Khai đều tăng tốc rõ ràng

Mỗi ngày sáng sớm mặt trời lên, Dương Khai đều tập Ngạo Cốt Kim Thân Quyết, đồng thời mỗi ngày cũng dùng một giọt Vạn Dược Linh Dược.

Thời gian dài tích lũy như vậy, Vạn Dược Linh Dịch tẩy kinh phiệt đã xuất hiện công hiệu, khiến Dương Khai tu luyện nhanh hơn rất nhiều so với lúc trước, càng thấy rõ công hiệu.

Hơn nữa loại công hiệu này, sẽ dùng suốt đời. Về sau, thực lực nâng cao, công hiệu kiên trì mỗi ngày dùng Vạn Dược Linh Dịch mỗi lúc càng lớn

Hiệu ứng như quả cầu tuyết!

Chiến thành, ở phía Đông, phủ của lão đại Dương Uy.

Kết thúc mấy ngày bế quan, Dương Uy yên tĩnh vô cùng, ra ngoài, đúng lúc gặp Mạnh Thiện Y của Mạnh gia đang đứng trong sân, dường như đang đợi y đi ra. Qua lại độ bước, cau mày, cũng không biết đang suy nghĩ gì, nghĩ đến có chút xuất thần

- Mạnh huynh.

Dương Uy nói một tiếng.

- Đại thiếu gia.

Mạnh Thiện Y nghe tiếng gọi, thần sắc vui vẻ, bước nhanh đi tới, chợt hai mắt tỏa sáng:

- Đại thiếu gia dường như công pháp lại có đột phá

Dương Uy nhẹ nhàng gật đầu, thản nhiên nói:

- Ừ. Sắp tấn thăng lên Thần Du Cảnh nhị tầng, phỏng chừng mấy ngày nay thôi

Mạnh Thiện Y không khỏi khâm phục và hâm mộ. Y mặc dù là Mạnh gia trưởng tử, tư chất cũng không tệ, nhưng cho đến tận bây giờ cũng vẫn chỉ có Chân Nguyên Cảnh cửu tầng, mặc dù sắp đột phá vào Thần Du rồi nhưng vẫn không thể so sánh được với Dương Uy

Trong những người trẻ tuổi ở Trung Đô có mấy thiên tài chứ! Mạnh Thiện Y trong lòng thổn thức

Liễu Khinh Diêu của Liễu Gia không cần nói, Thu Ức Mộng đại tiểu thư Thu gia đã đột phá đến Thần Du Cảnh nhất tầng hai tháng trước, còn lại mặc dù chưa có xuất hiện Thần Du Cảnh nhưng cấp độ cũng không khác biệt lắm, cũng sắp đạt đến cấp độ này.

Điều này không khỏi làm Mạnh Thiện Y ý thức được một vài nguy cơ

Tuy y thân là công tử Mạnh gia, cho dù thực lực bản thân không được tốt lắm cũng không sao cả, nhưng người nam nhân nào không hy vọng mình trở nên hùng mạnh?

- Ngươi ở đây làm cái gì?

Dương Uy dò hỏi

- Là như vậy đại thiếu gia. Từ khi ngươi đến Chiến thành vẫn bế quan, hiện giờ đã là ngày thứ tư rồi, muốn báo cáo động tĩnh bên ngoài một tiếng

Dương Uy nhẹ nhàng gật đầu, xoay người nói:

- Vào trong nói đi.

Trong phòng, hai người ngồi đối diện trên bàn, Dương Uy trầm mặc không nói, yên lặng nghe chuyện phát sinh đêm thứ nhất của đoạt đích chi chiến ở quý phủ của lão tam Dương Thiết, vẻ mặt không thay đổi chút nào, dường như hết thảy đều nằm trong dự đoán của y.

Nhưng khi y nghe được Dương Khai giết người giữa trời, chẳng những cướp cờ còn cướp người đi, hai tròng mắt không khỏi hơi hơi nhíu lại, trên khuôn mặt cuối cùng cũng hiện ra một tia kinh hãi

Mạnh Thiện Y cười khổ:

- Lão cửu nhà ngươi làm việc ngoài dự đoán của mọi người, Dương Kháng và Dương Ảnh lần đó ăn trộm gà bất thành còn mất nắm gạo, thua lỗ không ít. Hơn nữa, y dường như thả Dương Thiết về Trung Đô, không hề mang y đi đổi lấy vật tư

- Hắn làm như vậy hay sao?

Dương Uy ngạc nhiên ra tiếng.

- Cho nên nói hắn làm việc rất ngoài dự đoán mọi người.

Mạnh Thiện Y lắc đầu không ngừng,

- Dù sao ta cũng không biết bước tiếp theo hắn định làm như thế nào? Vốn ta cho là hắn sẽ thừa cơ truy kích, thừa dịp những người khác đều đang nghỉ ngơi lấy lại sức mới bắt Dương Tuyền, nhưng không ngờ bên đó không có động tĩnh gì

- Hắn nếu đủ thông minh thì không nên làm như vậy!

Dương Uy ánh mắt chớp động.

- Ừ, lúc đầu ta không rõ, sau đó mới nghĩ, Dương Khai đương nhiên không muốn cây to đón gió, cho nên mới án binh bất động.

Mạnh Thiện Y trên mặt hiện ra một chút khâm phục:

- Hắn quả thật nhìn xa trông rộng

- Ngươi chớ xem thường cửu đệ của ta, ta cảm thấy hắn có chút không đúng.

Dương Uy nhíu nhíu mày, hồi tưởng lại cảnh tượng lúc thấy hắn lần đầu ở trước Trưởng Lão Điện, chân nguyên của mình không khỏi dao động.

- Ý của đại thiếu gia…

- Cửu đệ có thể là địch nhân lớn nhất, so với Nhị đệ còn cường đại hơn!

- Làm sao có thể? Mạnh Thiện Y vẻ mặt không tin, dường như cảm thấy Dương Uy có chút quá mức đánh giá cao Dương Khai rồi,

- Tuy rằng mấy ngày nay có không ít người đi đầu nhập vào hắn, nhưng phủ của các đại công tử đều là như thế. Những bằng hữu đại thiếu gia kết giao mấy năm bên ngoài, bây giờ tụ tập lại, bọn họ đều muốn gặp ngươi một chút.

- Ừ

Dương Uy nhẹ nhàng gật đầu,

- Ta sẽ an bài cho bọn họ

Mạnh Thiện Y không khỏi có chút hưng phấn mà hỏi:

- Có phải đại thiếu gia muốn hành động?

-Hành động gì?

Dương Uy hồ nghi nhìn y

Mạnh Thiện Y nhíu nhíu mày:

- Đại thiếu gia không muốn đi tấn công Dương Tuyền sao? Dương Khai hiện tại không muốn lớn mạnh, không muốn người khác quan tâm quá mức. Trừ người ra, những người khác đều nghỉ ngơi lấy lại sức, bây giờ là cơ hội tốt hiếm có, chỉ cần đại thiếu gia mang những bằng hữu lúc trước đến, có lẽ Dương Tuyền cũng không phản kháng. Dù sao ngươi là lão đại, đều có uy tín trong lòng các huynh đệ

Bên chỗ Dương Tuyền chỉ có một vị huyết thị Thần Du Cảnh bát tầng, họ hàng của mẫu thân y chỉ là thế lực nhị tầng. Lực lượng phòng thủ như vậy, căn bản không chịu nổi một đòn trước mặt Dương Uy

- Hiện tại đi đánh Bát đệ, nhất định là có thể đánh được.

Dương Uy cũng không phản bác quan điểm của Mạnh Thiện Y:

- Cho dù y phản kháng cũng phản kháng không được.

-Vậy đại thiếu gia còn do dự cái gì?

Mạnh Thiện Y mơ hồ.

- Chuyện cũng không lợi gì, ta không làm.

Dương Uy lắc lắc đầu,

- Cái đề tài này dừng ở đây, đến thời điểm nên tấn công, ta sẽ tấn công. Mạnh huynh hiện tại theo giúp ta đi gặp những người đó đi.

Nói xong, Dương Uy liền đứng lên.

Mạnh Thiện Y tuy rằng trong lòng buồn bực, lại cũng không tiện nói thêm. Chỉ có điều... đánh hạ Dương Tuyền, làm sao sẽ không có lợi gì. Tạm không nói đến bản thân Dương Tuyền và lệnh kỳ đều có thể đi đổi vật tư với Hướng gia. Sau khi đánh y có thể thu nạp trợ lực bây giờ của y.

Làm sao lại không có lợi!

Thời khắc này, ở bên ngoài Chiến thành ba trăm dặm

Trên một chỗ hoang vu, hai mỹ phụ đoan trang, xinh đẹp vừa đi vừa cười nói, bên cạnh hai mỹ phụ còn có hai thiếu nữ, một người trong đó có vẻ khá hoạt bát, miệng kêu tiếng dì Hương di, dì Lan, nói chuyện vui vẻ, khiến hai thiếu phụ cười liên tục.

Một thiếu nữ khác lại có vẻ rất điềm tĩnh, người thiếu nữ này che một cái khăn che mặt, không nhìn rõ gương mặt nàng nhưng đôi mắt sáng ngời ánh nước duyên dáng làm cho người ta mê luyến, trên trán, còn có một viên bảo thạch lam nhạt, thanh lịch thoát tục, giống như tiên nữ rơi xuống nhân gian. Lúc nhìn về Chiến thành, đôi mắt thiếu nữ che mạng tràn đầy chờ mong, vui sướng, còn ẩn chứa sự thẹn thùng, nhân ảnh trong ký ức hiện lên, cơ hồ như hai gò má dưới mạng che cũng ửng đỏ

Thiếu nữ hoài xuân, động lòng người nhất

Nàng lúc này là khoảnh khắc đẹp nhất trong đời, dáng vẻ này càng khiến hai mỹ phụ nhìn thấy cũng không tránh khỏi chút cảm giác kinh diễm

Thiếu nữ hoạt bát bỗng nhiên chạy tới, khoác cánh tay thiếu nữ che mạng,

- Hạ tỷ tỷ nghĩ đến biểu ca ta hay sao?

Hạ Ngưng Thường nghe vậy, thẹn thùng vô hạn, vành tai nhỏ nhắn đỏ ửng lên, ngập ngừng nói:

- Đâu. Nào có a, chớ nói lung tung.

- Ha hả.

Đổng Khinh Yên cười gian liên tục:

- Còn nói không có, ta nhắc tới hắn, ngươi đỏ mặt rồi đấy.

- Ta đỏ mặt sao?

Hạ Ngưng Thường không khỏi lấy tay che gò má, chợt bỗng nhiên tỉnh ngộ lại, chính mình còn mang mạng che mặt cho dù đỏ mặt người ngoài cũng không thể nhìn thấy

Tuy nhiên gương mặt của mình thật sự rất nóng

-Xem ngươi căng thẳng kìa.

Đổng Khinh Yên không buông tha, tiếp tục ép hỏi:

- Hạ tỷ tỷ, ngươi rốt cuộc thích biểu ca ta cái gì? Ta thấy hắn cũng thường thôi, không có gì đặc biệt

-Ta không thích hắn.

Hạ Ngưng Thường nhăn chiếc mũi nhỏ xinh, thề thốt phủ nhận

- Vậy ngươi vừa nghe nói hắn tham gia đoạt đích chi chiến, liền lập tức muốn rời Vân Ẩn Phong, sư phụ luyến tiếc ngươi, ngươi đi rồi không ai nghiên cứu thảo luận luyện đan chi đạo cùng người.

-Ta là tiểu sư tỷ của hắn, sư tỷ chiếu cố sư đệ, là chuyện đương nhiên.

Hạ Ngưng Thường khẽ cắn môi đỏ mọng, thấp giọng đáp, dường như cảm thấy lý do này rất gượng ép, ngay cả mình không thể tin.

Dì Hương và dì Lan nghe đoạn đối thoại của hai thiếu nữ cũng cười rộ lên

Đối với Hạ Ngưng Thường nhu thuận điềm tĩnh, thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên hai mỹ phụ đều là cực kỳ thích, hai người cả đời không có con cái. Trong mấy tháng nàng ở Vân Ẩn Phong, họ xem nàng như con ruột. Hạ Ngưng Thường thích Dương Khai, họ cũng biết, cũng đồng ý.

Cảm thấy trong thiên hạ này, cũng chỉ có công tử Dương gia mới xứng đôi Hạ Ngưng Thường, mới có khả năng bảo vệ nàng

- Thực không thích à?

Đổng Khinh Yên quỷ linh tinh quái chuyển tròng mắt.

Hạ Ngưng Thường thoạt nhìn cực kỳ miễn cưỡng gian khổ gật đầu

- Vậy thật tốt quá, về sau ta có thể gả cho biểu ca rồi.

Đổng Khinh Yên hì hì cười nói, nói lời kinh thiên phá thạch.

- Hả...

Hạ Ngưng Thường quá sợ hãi, ngây ngốc nhìn Đổng Khinh Yên, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ kinh sợ.

- Được rồi, Khinh Yên đừng đùa Hạ tỷ tỷ của con, đùa nữa, nó lại khóc đấy.

Dì Hương không nhìn được kéo Đổng Khinh Yên đến bên người, trừng mắt nhìn nàng, lúc này mới thấp giọng an ủi Hạ Ngưng Thường:

- Đừng nghe nó nói bừa, nó lừa gạt con.

Hạ Ngưng Thường nhẹ nhàng gật đầu, cười yếu ớt nói:

- Đổng muội muội muốn gả cho sư đệ cũng là có thể đấy, các ngươi vốn là bà con, nếu thật là kết làm vợ chồng, thì phải là thân càng thêm thân rồi

Cái này đến lượt Đổng Khinh Yên trợn tròn mắt, vội vàng xua tay:

- Ta mới không cần, biểu ca thối, ta chướng mắt, người ta muốn cưới, tốt nhất bình thường một chút, cả đời chỉ yêu ta, như vậy mới vui vẻ

Dì Hương âm thầm kinh ngạc sự rộng lượng của Hạ Ngưng Thường, cô nương này rõ ràng là cực kỳ để ý Dương Khai, ở Vân Ẩn Phong nhớ nhung đứt ruột, nhưng nghe nói có người muốn gả cho Dương Khai, lại không không phản đối, ngược lại còn cười dài đấy.

Như vậy là sao?​

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau