VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 431 - Chương 435

Chương 433: Thật quá xảo trá

Trầm mặc hồi lâu, một cụ già râu tóc bạc phơ mới lên tiếng bằng chất giọng nghe chừng như yếu ớt cực điểm:

- Góc tây bắc, là phủ đệ tiểu tử thứ mấy của Dương gia vậy?

Có người trầm ngâm một lát rồi đáp:

- Hình như là người nhỏ tuổi nhất.

Tất cả đều khẽ khàng gật đầu tán tụng:

- Tự cổ anh hùng xuất thiếu niên, quả nhiên không sai.

Vị thái thượng trưởng lão Dương Lập Đình nọ không kìm được bật cười ha hả, gương mặt đầy vẻ đắc ý. Dù rằng lão đã không còn mưu cầu gì ở thế gian vạn vật, tâm tĩnh như nước đọng, nhưng đêm nay, sau khi chứng kiến biểu hiện của Dương Khai, lão bất chợt có cảm giác an lòng, rằng Dương gia đã có người kế tục.

Thu gia thái thượng trưởng lão, Thu Đạo Nhân gật gù:

- Có lòng can đảm, thực lực cá nhân cũng chẳng có gì đáng bắt bẻ, song trong đoạt đích chi chiến, chỉ dựa vào hai điểm này thì không thể giành chiến thắng được, không biết là liệu nó có còn trợ thủ nào nữa không.

- Hãy chú ý quan sát biểu hiện của nó nhiều vào, có vẻ đoạt đích chi chiến lần này thú vị hơn hẳn những lần trước rồi.

Tất cả đều nhất tề gật đầu, tán đồng quan điểm này.

Tám vị thái thượng trưởng lão Thần Du Chi Thượng, đều là nhân vật nhất bối tổ tông của các đại gia tộc, trước khi đêm xuống, họ đã thả thần thức của mình thâm nhập vào từng ngóc ngách Chiến Thành, hòng giám sát động tĩnh tứ phương.

Động tĩnh của Dương Khai dĩ nhiên không thể qua nổi mắt bọn họ.

Chỉ là có một điểm mà tám người họ vẫn không hiểu được, rốt cuộc thì hắn đã dùng cách nào mà đột nhiên bộc phát ra sức mạnh thần thức ngang tàng kỳ lạ đến vậy.

Với tu vi cảnh giới của hắn, căn bản không thể có thần thức được, như vậy chỉ còn một cách giải thích duy nhất, đó là vị hậu duệ nhỏ tuổi nhất Dương gia này có trang bị một thứ bí bảo thần hồn uy lực cực mạnh, có thể phóng thích thứ thần thức uy áp, làm người khác nảy sinh ảo giác.

Dù tám người đều khá hứng thú với biểu hiện của Dương Khai, nhưng cũng chỉ dừng ở giới hạn đó thôi. Tám vị trưởng lão này không tham dự hay can thiệp vào đoạt đích chi chiến. Nếu Dương Khai thắng, họ rất vui được chứng kiến, nếu Dương Khai thua, chẳng vấn đề gì cả, kể cả Dương Lập Đình cũng có suy nghĩ như vậy.

Gần như sau khi tám người họ đã thu hồi thần thức bao la về, Dương Khai mới bất giác thở phào một hơi, nét cảnh giác mờ nhạt thường trực trên mặt cuối cùng cũng tan biến, hắn trông về phía Phong Thần Điện một cách vô cùng kín đáo.

Hắn có thể phát giác ra có người đang theo dõi mình, hơn nữa không chỉ có một người.

Nhưng hắn đành chịu bó tay với sự cao cường của thần thức đối phương, căn bản không thể che giấu nổi hành tung của mình. Chợt nhớ đến lời đồn, Dương Khai mới nhanh chóng hiểu ra rốt cuộc là ai đang theo dõi mình.

Nhất định phải nhanh chóng đột phá lên Thần Du Cảnh thôi, có sự bảo bọc của thức hải, cộng thêm Ôn Thần Liên tương trợ, Dương Khai tin mình có thể tránh khỏi con mắt theo dõi của tám người nọ, có như vậy thì hành sự mới thuận tiện được.

Cảm giác bị theo dõi rất khó chịu, dù biết họ sẽ không có động thái gì, nhưng Dương Khai cũng không cho phép chuyện này tiếp tục xảy ra nữa.

Bí mật ở hắn đã quá nhiều rồi.

- Dương Khai!

Thu Ức Mộng vui mừng hớn hở, bật dậy khỏi chiếc ghế thái sư, ngẩng đầu lên gọi hắn.

Lướt mắt xuống bên dưới, Dương Khai ra lệnh:

- Gọi ngươi dọn sạch sẽ hết mấy thi thể, vết máu ở đây đi.

Những thi thể trên mặt đất, toàn bộ là người nhà. Thi thể địch thì đã được bọn chúng mang đi rồi. Thu gia Thu Vũ Đường tổn thất sáu người, phía Hướng Thiên Tiếu cũng vong mạng bảy vị, mười ba cái xác ngằm ngổn ngang trước Trung Đường, mùi máu tanh hôi ngập trời.

Nói xong, hắn khẽ cựa mình, đáp xuống trước mặt Khúc Cao Nghĩa.

Trong trận chiến này, một mình Khúc Cao Nghĩa kìm hãm màn tiến công của gần mười vị cao thủ Thần Du Cảnh, trong đó có vài người là Thần Du Cảnh thất tầng, bát tầng, y đã làm đến điểm cực hạn.

Nếu không có y dốc sức, thì kết cục của đêm nay khó mà dự liệu được.

Mà hiện giờ, cơ thể vừa mới bình phục của Khúc Cao Nghĩa lại bị trọng thương, toàn thân lấm đầy máu, cả máu địch và của chính y, từng đường da thịt lồi ra trên người y, trông đến là khủng kiếp.

- Thuộc hạ đã không phụ sự ủy thác của tiểu công tử!

Khúc Cao Nghĩa cắn răng thấp giọng nói.

- Người làm rất tốt.

Dương Khai điềm đạm gật đầu.

Được khen ngợi, Khúc Cao Nghĩa nhoẻn miệng cười, thân hình lực lưỡng khẽ dao động.

Trong bóng tối, một cái bóng xuất hiện như ma quỷ, Ảnh Cửu bước ra dìu lấy Khúc Cao Nghĩa, không để y ngã quỵ xuống.

- Đưa y về nghỉ ngơi đi.

Dương Khai bảo Ảnh Cửu. - Vâng.

Ảnh Cửu gật đầu, dìu Khúc Cao Nghĩa từ từ biến mất.

Dương Khai ngoái lại nhìn hai hắc y nhân bí hiểm, khẽ cười một tiếng:

- Làm phiền hai vị rồi.

Hai người nọ không nói tiếng nào, chỉ chắp tay chào Dương Khai rồi nhanh như cắt rời đi.

Hoắc Tinh Thần chú mục vào hai người họ từ đầu đến cuối, lúc này, đôi mắt đó vẫn gặm nhấm lấy bóng lưng họ như con châu chấu, miệng y rên rỉ tiếng cười khẩy í ới, gian tà vô cùng.

Đợi họ đi khỏi, Hoắc Tinh Thần mới quay lại Dương Khai, vẻ mặt bất lực, nghiến răng nói:

- Ngươi lợi hại lắm! Tính kế với cả lão tử đây nữa.

Dương Khai cười ôn tồn, khẽ lắc đầu:

- Không cần bọn họ thì đêm nay cũng an toàn mà, cùng lắm thì ngươi bị bắt đi thôi.

- Được rồi, bổn thiếu gia không nói với ngươi nữa.

Hoắc Tinh Thần cũng biết điều Dương Khai nói là sự thật, có Ảnh Cửu đang trong trạng thái đỉnh điểm ẩn thân bênh cạnh, kể cả Dương Chiếu hay Dương Thận đều không dám manh động, nếu hai người họ biết hợp tác chân thành, dùng một huyết thị của mình ngáng chân Ảnh Cửu, người còn lại đi lấy lệnh kỳ thì có khả năng sẽ thành công.

Nhưng họ có thể hợp tác chân thành không?

Đôi bên vốn đã là đối thủ, có lợi thì hợp, bất lợi thì tan, ai lại cam tâm làm bà mai cho kẻ khác chứ?

Dương Khai hiển nhiên cũng đã tính trước điều này, nên mới yên tâm một mình chạy ra ngoài hành sự.

Người của Thu Vũ Đường và Hướng Thiên Tiếu đang thu dọn thi thể, Dương Khai lướt mắt qua một vòng, cất giọng nói:

- Đoạt đích chi chiến, các ngươi tự nguyện tham gia vào, vong mạng bao nhiêu người, các ngươi cũng cần có chuẩn bị về tâm lý.

Nghe vậy, đám người của Thu Vũ Đường và Hướng gia đều không khỏi chau mày, chợt cảm thấy tên Dương Khai này chẳng ra gì. Người khác đến giúp hắn đoạt đích mà tử trận tại đây, hắn lại nói ra những lời như vậy, tối thiểu cũng phải an ủy mới phải chứ.

Ngươi có là công tử Dương gia thì đã làm sao? Những người đã chết tại đây không phải là gia súc, mà là từng mạng người rành rành!

Thần sắc chợt lạnh trầm xuống, Dương Khai chợt chuyển đề tài, nói tiếp:

- Những người đã chết ta đều ghi lòng tạc dạ, sau này ta sẽ đền bù gấp mấy lần so với tổn thất của các ngươi. Do đó, hãy cố sống tiếp mà chờ xem.

Thần sắc Thu Ức Mộng chợt thoáng hiện vẻ hoan hỉ, nàng nở nụ cười mím chi nhàn nhạt.

Có được câu nói này, là đủ rồi. Thời gian sát cánh giữa nàng và Dương Khai tuy không thể nói là dài, cũng không hề ngắn, nhưng nàng chưa từng nghe hắn hứa hẹn bất cứ điều gì cả. Một nam nhân không hay hứa hẹn, chắc chắn là bậc trượng phu hễ nói là làm!

Thoáng chốc, Thu Ức Mộng chợt tràn đầy kỳ vọng về tương lai sau này.

Nàng vẫn nhớ rõ, Dương Khai từng nói, cái hắn cần là lúc hắn nguy nan, khốn cùng nhất, vẫn có những đồng minh bên hắn không rời nửa bước, còn những kẻ chỉ muốn xâu xé quả dưa lợi ích với hắn, thì hắn không cần.

Và những người đang có mặt ở đây, đều là những đồng minh chủ động đến bên hắn trong lúc hắn yếu thế nhất, bất kể điều đó xuất phát từ lý do gì, thì cũng đã nhận được sự tán đồng từ hắn.

Đoạt đích chi chiến, đồng tiền vốn bỏ ra càng sớm, thì lãi đền ơn nhận về sẽ càng lớn.

Muốn giao hảo với một người, mà không kết giao khi họ đương lúc yếu ớt mà đợi đến khi họ mạnh lên thì e là chẳng còn cơ hội nào nữa.

Thu Ức Mộng chợt cảm thấy may mắn vì mình đã có sự lựa chọn đúng đắn, gã nam nhân này, quả nhiên là người có thể mang đến kỳ tích.

Phủ đệ kinh qua trận chiến này, bị phá hoại nghiêm trọng, người của Thu Vũ Đường và Hướng gia dọn dẹp thi thể xong thì lập tức cuốn vào công việc tu sửa, thậm chí đến thời gian nghỉ ngơi còn chẳng có.

Thu Ức Mộng cứ y như một bà quản gia đích thực, chỉ huy chút lực lượng thủ hạ dốc sức lấp bằng từng cái hố, dựng lại từng vách sụp đổ trong phủ Dương Khai.

Còn Hoắc đại công tử thì không rõ đã biến mất tăm từ lúc nào, chẳng ai biết y đã đi đâu.

Chiến Thành, ngoài thành, Hoắc Tinh Thần nghênh ngang bước ra ngoài, đi được cả mười dặm, y mới từ từ dừng bước, khẽ quát một tiếng:

- Ra đây đi, còn trốn làm gì nữa?

Liền sau đó, có hai lão già Thần Du Cảnh bát tầng bước ra khỏi bóng tối, đến trước mặt Hoắc Tinh Thần, cung kính gọi:

- Thiếu gia.

Hoắc Tinh Thần nhìn hai người họ, sắc mặt phức tạp khó hiểu, một hồi lâu sau mới nói:

- Cha ta cho các ngươi âm thầm bảo vệ ta đúng không?

Một người gật đầu:

- Vâng, lão gia sợ đêm nay có chuyện gì xảy đến với thiếu gia, nên lệnh cho chúng thuộc hạ âm thầm theo dõi.

Hoắc Tinh Thần là độc đinh Hoắc gia, tuy Hoắc Chính hận mình rèn sắt không nên thép, đã ra sức phản đối y chọn Dương Khai làm đồng minh, tức giận bỏ đi, nhưng lão nào có yên tâm bỏ mặc con trai mình đang ở chốn hiểm nguy? Vì thế lão ắt phải tự sắp xếp thì mới an tâm được.

- Cha ta bảo các ngươi âm thầm bảo vệ!

Hoắc Tinh Thần nghiến răng.

- Âm thầm bảo vệ nghĩa là gì, các ngươi không hiểu à? Các ngươi chạy ra làm gì? Tên huyết thị của Dương Chiếu đó cũng đâu có gan giết ta, cùng lắm là ta bị bắt, thiếu gia ta đâu đã rơi rớt cọng tóc nào! Lại còn che mặt, mờ mờ ám ám, thật mất mặt! Bổn thiếu gia tức chết vì các ngươi mất thôi! May là các ngươi ra tay kín đáo, cũng chỉ ra một chiêu với huyết thị, có lẽ bọn cũng chưa nhìn ra được lai lịch của các ngươi, không thì phen này Hoắc gia ta có bẽ mặt không đây?

Cao thủ được Trung Đô Bát đại gia phái đi tham gia đoạt đích chi chiến, ngoài huyết thị Dương gia, những ngươi khác không được vượt quá Thần Du Cảnh ngũ tầng, hai vị Thần Du Cảnh bát tầng Hoắc gia này thượng đài ra chiêu, nếu mà bị truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ thành trò cười cho thiên hạ.

Hai vị cao thủ liếc nhìn nhau, vẻ mặt ngượng ngùng, tên lên tiếng trước lúc nãy nói:

- Chúng thuộc hạ cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ ạ.

- Nỗi khổ, nỗi khổ gì, nói nghe thử xem.

Hoắc Tinh Thần liếc xéo hai người họ.

Hai lão già liền lộ vẻ bối ấp a ấp úng, kể lại chuyện xảy ra lúc ban ngày.

Hoắc Tinh Thần vừa nghe, sắc mặt càng lúc càng khó coi, đợi họ nói xong mới cười khà khà:

- Hai hũ rượu nhỏ mà đã mua đứt được hai ngươi rồi? Ta thấy các ngươi cứ về Thu gia hay Dương gia cho xong đi, Hoắc gia ta chắc chẳng có thứ mỹ tửu đấy mà cung ứng cho các ngươi đâu.

- Thiếu gia bớt giận!

Hai người họ hốt hoảng vô cùng, vội vàng nói:

- Quan trọng là ở chỗ, hai hũ rượu đó do Thu đại tiểu thư đích thân mang đến, chúng thuộc hạ thực không thể nào từ chối được.

Hoắc Tinh Thần bĩu môi, trừng mắt nhìn họ, nghiến răng mắng:

- Đôi gian phu dâm phụ này, thật quá xảo trá! Cũng tại hai ngươi ngu ngốc, không ẩn thân cho kỹ, để chúng phát hiện ra hành tung.​

Chương 434: Danh truyền trung đô

Vẻ mặt hai vị Thần Du Cảnh của Hoắc gia càng thêm xấu hổ, định bụng giải thích cùng với thiếu gia rằng không phải hai người họ không giấu kỹ, nhưng lại không thể nói nên lời.

Tới giờ họ cũng không rõ sao mình lại bị lộ được, việc này chỗ nào cũng đáng nghi.

- Thế thì bổn thiếu gia xong rồi, thật sự chết không có chỗ chôn rồi, không còn cách nào xoay chuyển trời đất rồi.

Hoắc Tinh Thần ai oán thở dài, không ngừng lắc đầu.

- Đã xảy ra chuyện gì rồi?

Hai tên cường giả thất sắc, bọn đi theo Hoắc Tinh Thần nhiều năm như thế còn chưa từng nghe thấy y nói câu này nghiêm trọng như thế, giờ nghe được thế còn tưởng Hoắc Tinh Thần bị làm sao, sao lại không lo lắng được?

- Thiếu gia ta mà trần truồng lượn mười vòng trong Chiến Thành, không phải ta sẽ chết chắc sao?

Hoắc Tinh Thần đột nhiên giận dữ nói.

Sắc mặt hai cường giả đột nhiên trở nên vô cùng cổ quái, vị thiếu gia này nhà mình cho dù là ăn uống, chơi gái, bài bạc đều thuần thục, từ bé tới giờ chưa từng bị trường hợp như thế.

Liếc nhau, hai người dường như hình dung ra cảnh Hoắc Tinh Thần lột mông chạy vòng vòng trong Chiến thành, làm cho đám nữ nhân hét chói tai đó.

Cũng không biết tại sao đều thiếu chút nữa là bật cười ra miệng.

Vội vàng chỉnh lại sắc mặt, một tên nói:

- Thiếu gia, rốt cuộc là làm sao thế? Người làm sao lại phải… khụ… phải làm như thế chứ? Có phải là có ai bức người không?

- Không ai bức ta, chỉ là ban ngày bản thiếu gia ta nhất thời kích động, đánh cuộc cùng tên khốn Dương Khai kia!

Nghĩ tới cảnh đánh cuộc ban ngà liền giận tới nghiến răng.

Tên hỗn đãn Dương Khai kia rõ ràng là lên kế hoạch từ trước, buồn cười là mình còn cho rằng hắn không có sức phản kháng, không ngờ lại tham một con Kim Vũ Ưng mà đồng ý đánh cuộc cùng hắn ta.

Lúc ấy còn cảm thấy thằng đần đó suy nghĩ lạ lùng, giờ xem ra thằng ngu đó không phải Dương Khai mà chính là mình.

Kể lại chuyện đánh chuyện đánh cuộc đó, hai vị cường giả của Hoắc gia đều cảm thấy không biết nói sao.

Bọn họ đều biết rõ bản tính của thiếu gia nhà mình. Con người Hoắc Tinh Thần này, thanh danh bên ngoài cũng không tốt, bộ dạng phóng đãng, phong lưu không kiềm chế được, nhưng đó không phải là chuyện thật.

Nói cách khác, người này đánh cuộc quả thật là hơi lưu manh vô lại, nhưng chuyện đánh cuộc với người khác thì chưa từng nuốt lời.

Lúc trước ngân lượng trên người hắn không đủ liền dùng Huyền Quang Hội để gạt nợ cho Dương Khai là có thể thấy được, con người này là kẻ khá tự phụ, không thích mắc nợ người khác, cho dù là tiền cược hay ân tình.

Nếu đã đánh cuộc, giờ thua rồi y liền thật sự lột sách y phục chạy mười vòng quanh Chiến thành.

Hai vị cường giả Hoắc gia này có lẽ cũng đoán trước được nếu chuyện này mà truyền tới Hoắc gia thì Hoắc Chính lão gia tử chắc tức tới hộc máu mà chết mất.

- Có diệu kế gì giúp bổn thiếu gia tránh thoát kiếp này không? Nói ta nghe xem?

Hoắc Tinh Thần bỗng đi sang một bên, không hề hình tượng ngồi trên một tảng đá lớn, liếc hai kẻ kia hỏi.

Hai tên cường giả liếc nhau, một tên trong đó ho nhẹ một tiếng, nói:

- Thiếu gia, ta thấy công tử Dương Khai kia cũng không phải thật sự muốn người trần truồng chạy mười vòng trong Chiến thành. Thiếu gia hạ thấp coi hắn như một đồng minh, sao hắn lại không nể mặt thiếu gia chứ. Hắn sẽ nể tình thiếu gia, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

- Phóng thí!

Hoắc Tinh Thần quát một tiếng:

- Tuy rằng bản thiếu gia biết hắn không lây, nhưng tính tình tên này ra sao ta cũng biết khá rõ. Tên hỗn đản này lòng lang dạ sói, ác nghiệt vô tình, còn khó ứng phó hơn cả bản thiếu gia ta. Ta nghĩ nếu thật sự, hắn nhất định bắt ta chjay mười vòng, không chừng giờ còn đang tìm ta rồi.

Vừa nói, vừa nghiến răng nghiến lợi:

- Tên hỗn đản này thực lực không tầm thường, nếu không thì bản thiếu gia đã thẳng tay đập chết gã xả hận rồi.

Nhớ tới cảnh tượng đêm đó, còn nhớ lại phong thái hắn chỉ dùng một chiêu mà đánh bại Hướng Thiên Tiếu, cảm giác thật uất hận.

Tất cả đều là công tử Bát đại gia, sao hắn lại lợi hại như thế?

- Thiếu gia định ra sao?

một tên hiểu được ẩn ý của Hoắc Tinh Thần, mở miệng hỏi một câu.

- Ta cũng chẳng biết, nên mới hỏi các ngươi.
Hoắc Tinh Thần làm như không phải chuyện của mình.

Tên kia trầm tư, chậm rãi nói:

- Không bằng thế này, dù sao thiếu gia cũng tuyên bố với bên ngoài rằng mình là đồng minh với Dương Khai công tử rồi, tuy rằng lão gia phản đối, nhưng cũng chẳng làm gì. Huống chi, Dương Khai quý phủ giờ hình như thiếu người cùng vật tư, tài lực của Hoắc gia chúng ta lại hùng hậu, nhân tài đông đúc, không bằng tìm lão gia nói mang người cùng đồ đạc đưa sang đó, thế thì chắc công tử Dương Khai sẽ không truy cứu nữa.

Hoắc Tinh Thần nghe thấy thế cười ha hả, đưa ngón tay qua:

- Câu này chính là ngươi nói nha, bản thiếu gia cũng chẳng nói gì cả. Đợi lát nữa về nhà, phụ thân ta mà hỏi tới thì ngươi cứ bẩm báo giống như thế đi.

Tên cường giả kia ngạc nhiên, rồi chợt không khỏi cười khổ, giờ mới hiểu Hoắc Tinh Thần sớm đã nghĩ thế, chỉ là dụ y nói ra lời mà thôi.

Kể từ đó, Hoắc Chính có hỏi thăm thì cũng có cái mà thanh minh.

Hoắc Chính sợ nhi tử mình tùy ý làm bậy, không để cho hắn quyền điều động lực lượng nào. Nhưng nếu có hai vị cường giả này ở bên làm thuyết khách, không chừng thật sự có thể điều động nhân lực cùng vật tư đi.

- Được rồi, về nhà đi, trước khi trời sáng phải làm xong, đỡ tên kia nói bản thiếu gia lật lọng, không giữ lời hứa.

Hoắc Tinh Thần khoanh hai tay vào nhau, nghênh ngang bước đi, hai tên cường giả Thần Du Cảnh nhắm mắt đi theo.

Lúc không ai nhìn thấy, vẻ mặt Hoắc Tinh Thần bỗng trở nên ngưng trọng, không còn phóng đáng bất kỵ như trước.

Trận chiến tối nay làm cho ai ai cũng ngạc nhiên thực lực của hai tên Huyết tùy tùng, bản thân y cũng bị thu hút. Ai cũng không kịp hểu sao hai tên Huyết tùy tùng đó vừa một ngày đã có thể khôi phục được lại cảnh giới cao nhất.

Hoắc Tinh Thần thừa nhận hắn đã xem thường Dương Khai, trước đêm na quả thật nghĩ rằng Dương Khai thua chắc rồi, cho dù Dương Khai có chuẩn bị gì nữa thì cũng không thể xoay chuyển cục diện.

Nhưng y thật không nghĩ otiws Dương Khai lại có thể dễ dàng bảo vệ được phủ đệ của mình, còn làm cho mình chạy ở bên ngoài một vòng.

Tên tiểu công tử Dương gia này quả nhiên là thú vị.

Không chỉ có hắn, đám con cháu Dương gia này đều không dễ chọc vào.

Vốn hắn chỉ định vui đùa chút để giết thời gian trong cuộc chiến tranh chấp này, nhưng hiện tại bỗng nhiên lại mong đợi cuộc chiến này sẽ kết thúc ra sao. Y muốn xem Dương Khai kia thắng hay bại.

Ánh mắt thâm thúy, trên đường về, Hoắc Tinh Thần đã suy tính rất nhiều.

Đoạt đích chi chiến, đêm đầu tiên đã có hai cuộc chiến, một hồi là ở phủ của lão tam Dương Thiết, một hồi là ở phủ của lão cửu Dương Khai.

Mà kết cục của hai cuộc chiến này đều làm mọi người rung động.

Trong cả hai cuộc chiến đều có một bóng người, là Dương Khai.

Cuộc chiến ở phủ đệ của lão tam Dương Thiết kia, thời điểm cuối cùng, lệnh kỳ cùng người đều bị Dương Khai nhân lúc loạn lạc mà cướp đi, còn phủ đệ của bản thân hắn, cho dù hắn không trấn giữ lại phòng ngự an toàn chắc chắn.
Đây thật khó mà tin được.

Nghe thấy hai tin tức đó, nhiều người không chịu tin, đi tìm hiểu lại thật kỹ mới xác định tin rằng nó là thật.

Cùng lúc đó, một tin tức khác càng oanh động hơn, Dương Khai bỗng dưng lại có Hoắc Tinh Thần làm đồng minh, mà ngay cả Thu Ức Mộng của Thu gia cũng tạm thời thoát ly gia tộc, trở thành trợ thủ của hắn!

Hoắc Tinh Thần thì thôi, coi như là công tử ăn không ngồi rồi, không biết trời cao đất rộng cũng chẳng trách, mà vì sao nay cả Thu Ức Mộng cũng cam tâm tình nguyện rời gia tộc đi giúp Dương Khai chứ?

Tiếng tăm của Thu tiểu thư vô cùng vang dội, từ trước tới giờ luôn độc địa. Mà hành động lần này của Thu Ức Mộng là cho người ta phải suy nghĩ.

Lập tức danh tiếng của Dương Khai truyền khắp nơi, vị công tử Dương gia ban đầu chẳng có ai ủng hộ lại được công tử cùng tiểu thư nổi tiếng của Bát đại thế gia làm đồng minh.

Dương Khai thật quá nổi bật, không ai sánh kịp.

Đêm qua, mặt trời rạng, bình minh rực rỡ.

Trong sân, Dương Khai đang đánh Ngạo Cốt Kim Thân Quyết, Thu Ức Mộng mệt mỏi đi tới.

Nàng gần như một đêm không ngủ, hôm qua thu thập tàn cục làm nàng phải luôn chân luôn tay tới giờ. Đi tới khoảng cách mười trượng chợt dừng lại, Thu Ức Mộng có vẻ hồ nghi.

Trước kia nàng cũng từng thấy Dương Khai luyện bộ cước thuật này, giờ cũng chẳng thấy lạ lẫm gì. Nhưng nhìn tới nhìn lui cũng chẳng thấy bộ quyền cước này có gì cao minh, dường như chính nàng cũng có thể thoải mái thi triển.

Nàng không biết vì sao Dương Khai lại luôn yêu thích bộ quyền cước này, hơn nữa mỗi lần đều là tập ngay lúc bình minh.

- Có chuyện gì thế?

Dương Khai nhẹ giọng hỏi.

- Biểu ca ngươi tới.

Thu Ức Mộng day day trán, nói.

- Thằng mập đó?

- Đúng, là thằng mập đó.

- Cho y tới chỗ nào đó, lát ta sẽ tới tìm.

- Được.

Thu Ức Mộng gật đầu, đi được mấy bước lại nói:

- Quên mất, hôm nay ngươi nên sắp xếp chút thời gian.

- Làm cái gì?

- Đại khái sẽ có người tìm ngươi nương tựa.

- Không cần kẻ không quen.

Dương Khai nhíu nhíu mày, không nhanh không chậm thi triển quyền cước.

Hôm nay sẽ có người tìm tới gia nhập, nhất định là vì tin tức đêm qua truyền ra ngoài, tuy rằng lúc ban ngày đã có không ít thế lực đều nhận làm đồng minh ở trước Trung Đô Chính nam môn, nhưng càng nhiều thế lực khác đều đang âm thầm quan sát, chỉ chờ biểu hiện của các vị công tử trong đêm qua rồi mới tính.

Đêm qua Dương Khai biểu hiện nối bật, đương nhiên có người tới xin gia nhập cũng chẳng có gì lạ.

Nghe Dương Khai trả lời như thế, Thu Ức Mộng không phản bác, ngược lại nhẹ nhàng vuốt cằm:

- Cũng được, người không quen biết mà tới chỉ sợ là tới vì lợi ích.

Nàng xem như hoàn toàn hiểu được con ngường Dương Khai này, ăn miếng phải trả miếng ngay, ăn mềm không ăn cứng. Hiện tại khó khăn lắm mới quan hệ hòa hoãn một chút, Thu Ức Mộng sao lại phản đối hắn,làm cho hắn chấn ghét chứ?

Lên tiếng đồng ý liền chạy đi.

Nửa canh giờ sau, Dương Khai đánh quyền cước xong, trong xương cốt truyền tới tiếng hoan du bạo liệt. Cho tới nay hắn vẫn chưa thể thi triển được toàn bộ Ngạo Cốt Kim Thân Quyết, bộ quyền cước thuật nhìn như một bộ quyền cước đơn giản bình thường lại ẩn chứa bản chất của võ đạo. Càng thi triển thì áp lực thừa nhận càng lớn. Với tu vi hiện tại của Dương Khai, nhiều lắm chỉ có thể thi triển được một nửa mà thôi.

Hắn đoán chừng mình tối thiểu cũng phải trên Thần Du Cảnh mới có thể thi triển được toàn bộ Ngạo Cốt Kim Thân Quyết!​

Chương 435: Cố nhân tương kiến

Trong Thiên Điện ở phủ Dương Khai, Đổng Khinh Hàn đang nhấm nháp trà, hồi tưởng lại những chuyện đêm qua Phong Vân song vệ đã nói với mình lúc họ trở về, cảm giác rúng động trong tim đến tận lúc này vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống.

Tuy lúc đó y không có mặt, nhưng qua lời miêu tả của Phong Vân, Đổng Khinh Hàn vẫn ý thức được sự ghê gớm của Dương Khai.

Tên biểu đệ này của y, cứ như được thánh thần nuôi dưỡng mấy năm qua vậy! Đổng Khinh Hàn bất giác sinh lòng ngưỡng mộ.

Đợi mãi hồi lâu, Dương Khai mới đi từ trong ra, mồ hôi nhầy nhụa. Đổng Khinh Hàn không trách cứ hắn ra vẻ hay gì hết. Lúc nhỏ cũng đánh hắn nhiều rồi, khi Đổng Khinh Hàn gặp lại Dương Khai, còn thân thiết hơn cả huynh đệ ruột thịt, nên y cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

- Tên tiểu tử này.

Đổng béo không đứng dậy, chỉ nhìn Dương Khai đầy trầm tư.

- Có bản lĩnh đấy, không uổng công ta giao hai lão Phong Vân cho đệ mượn lúc nửa đêm.

Dương Khai cười hề hề:

- Không có kim cương, ai dám làm gốm sứ chứ. Đêm qua làm phiền hai vị tiền bối rồi.

Dương Khai cũng khá kính trọng Phong Vân song vệ, không chỉ vì họ là hộ vệ của biểu ca hắn, mà còn vì ngày trước, khi đại nạn sắp ập xuống Lăng Tiêu Các, Phong vệ đã không quản đường xa đến báo tin, giúp cho hơn trăm người của Lăng Tiêu Các sớm di tán.

Nếu không nhờ Phong Vệ đến kịp thời, thì lần đó Lăng Tiêu Các phải chịu tổn thất cũng chưa biết chừng. Nếu chuyện này xảy ra, thì bây giờ, không cách nào hòa giải quan hệ với Thu Ức Mộng được nữa!

Phong Vệ lắc đầu gượng cười:

- Tiểu nhân và lão Vân chỉ chạy lung tung một vòng thôi, đâu có đổ công đổ sức gì nhiều, người có bản lĩnh thật sự là công tử mới phải.

Vân Vệ cũng im lặng gật đầu, lúc này, hai lão đều nhìn Dương Khai một cách đầy khâm phục.

Không có hậu bối nào lại khiến họ kinh ngạc đến thế. Công tử nhà họ tuy cũng là bậc kỳ tài trong đám hậu bối, nhưng nếu so với vị thiếu gia này, thì vẫn còn kém xa.

Phong Vân song vệ đều không biết, người như Dương Khai đây, có thể phát triển đến mức độ nào.

- Lần này ta đem đến cho đệ ba mươi người. Ngoài Phong Vân song vệ ra, còn có năm vị Thần Du Cảnh, những người khác đều là Chân Nguyên Cảnh, thấp nhất là Chân Nguyên Cảnh ngũ tầng!

Đổng Khinh Hàn nghiêm mặt.

- Ngoài ra, cha ta còn bảo ta mang ít vật tư đến, đa số là đan dược thành phẩm, còn có một ít vật liệu. Không nhiều, nhưng cũng chẳng ít.

Dương Khai lặng lẽ gật đầu, cười đáp:

- Cữu cữu có lòng rồi.

Đổng gia là nhà mẹ của Đổng Tố Trúc, Dương Khai là con trai của Đổng Tố Trúc. Thân là thế lực nhất đẳng, Đổng gia có thể cử nhiều người, nhiều Thần Du Cảnh đến vậy, hơn nữa còn mang đến đan dược, vật liệu, đã là khá lắm rồi.

Dẫu sao thì trước đó, Dương Khai hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ hy vọng nào trong đoạt đích chiến, khả năng chiến thắng là con số không.

Đổng gia phái những người này đi, nhất định là đã chuẩn bị tâm lý hy sinh cả rồi. Nếu để mất họ, nhất là các cao thủ Thần Du Cảnh, với Đổng gia mà nói, cũng là một sự đả kích khá lớn.

Công sức của Đổng gia, Dương Khai đã sớm dự tính trước.

- Người và vật ta đã giao cho bà quản gia của đệ rồi.

Đổng Khinh Hàn cười, gương mặt béo tốt thoáng lộ vẻ cợt nhả.

- Huynh nói Thu Ức Mộng à?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Ngoài cô ta ra thì còn ai được nữa. Tiểu tử, chiến trường đắc ý, tình trường cũng đắc ý. Đệ phất ghê thật đấy.

Đổng Khinh Hàn ngưỡng mộ ra măt.

- Hơn nữa, ta nghe muội muội nói, hình như còn một giai nhân ngây thơ, thuần khiết ngày đêm mong nhớ đệ nữa.

Lời nói đầy ngưỡng mộ và đố kỵ.

Như y, thân là công tử thế gia nhất đẳng, cũng chẳng có được diễm phúc như Dương Khai.

Dương Khai nghe vậy giật mình đang định lên tiếng hỏi thì Thu Ức Mộng chợt đi từ ngoài vào, cười hì hì:

- Huynh đệ hai người đang nói gì vậy? Hình như ta nghe có ai nói xấu ta thì phải?

- Không dám, không dám!

Đổng Khinh Hàn vội đứng dậy. Trước mặt Dương Khai, y có thể tùy tiện ra sao cũng được, đôi bên là biểu huynh đệ, luận về tình cảm, còn thân thiết hơn cả mấy đường huynh đệ của Dương Khai. Nhưng với Thu Ức Mộng, Đổng Khinh Hàn lại không dám lộ chút mạo phạm.

Dương Khai khẽ cười một tiếng, chưa trả lời, ánh mắt hắn đã khẽ run lên, hướng vào cô nương bên cạnh Thu Ức Mộng, hàng mày hơi nhíu lại.

Đó là một mỹ nữ hiếm thấy. Mái tóc đen tuyền mềm mại như thác nước, chân mày lá liễu cong cong, đôi mắt hút hồn, sống mũi thanh tú, hai má hơi ửng hồng, đôi môi như quả anh đào đỏ mọng, gương mặt trái xoan như hoa kiều diễm, làn da trắng muốt, thân hình tuyệt mỹ, đầy quyến rũ.

Thân hình, dung mạo, khí chất của mỹ nữ này không hề kém cạnh Thu Ức Mộng.

Nhưng nếu ai không quen biết, lần đầu gặp nàng, nhất định sẽ không bị cuốn hút bởi dung nhan mỹ lệ đó, mà thứ thu hút ánh mắt, chính là đôi gò bồng đào đẫy đà kia.
Đôi gò bồng đào này đúng là hiếm thấy, như muốn xé toạc lớp áo, co giãn rung rinh.

Tiếp theo đó là vòng eo. Vòng eo tựa rắn nước đó mềm mại như không xương. Và cả cặp mông tròn cao ngưỡng, lúc nàng bước đi hình như nó còn tạo ra từng gợn sóng mê người.

Ánh mắt Dương Khai bất giác đỗ xuống bộ ngực đó một chốc. Thu Ức Mộng thấy hắn kiềm chế ánh mắt đến tột cùng, bèn hừ một tiếng lặng lẽ, ưỡn thẳng lưng.

Khẽ hít hà, Dương Khai nhìn lên trên, vừa hay chạm phải đôi mắt long lanh của cô nương nọ.

Đôi mắt đó dường như vừa có vui mừng, hối hận, vừa có kích động, bối rối, đủ mọi thần sắc hòa quyện vào nhau.

Dương Khai khẽ nhếch miệng, cô nương đó cũng nhoẻn miệng cười.

- Dương Khai, vị cô nương này đệ còn nhớ chứ?

Đổng Khinh Hàn cười ha hả.

- Dĩ nhiên là nhớ.

Dương Khai gật đầu, mở lời chào:

- Lam sư tỷ, đã lâu không gặp.

- Phải rồi, đã ba bốn năm kể từ khi cáo biệt rồi nhỉ.

Nàng dẹp bỏ ánh mắt phức tạp, thản nhiên đáp lại.

Cô nương này, rõ ràng chính là đệ tử của Lăng Tiêu Các ngày xưa, Lam Sơ Điệp!

Hồi đó, Dương Khai từng mua của nàng hai hạt giống linh thảo thuộc tính dương. Sau này, còn đi cùng nhóm với nàng trong Truyền Thừa Động Thiên. Giữa Dương Khai và vị sư tỷ này có vài chuyện bất hòa, nên đôi bên đường ai nấy đi.

Về sau, các thế lực nhất đẳng nghe nói gần Lăng Tiêu Các xuất hiện Truyền Thừa Động Thiên, nhiều đệ tử gặt hái không ít từ đó, họ bèn ra sức chiêu mộ.

Cũng chính vào thời điểm đó, Lam Sơ Điệp đã được Đổng Khinh Hàn chiêu về Đổng gia. Nàng cũng đã kiếm được không ít huyền cơ từ Truyền Thừa Động Thiên.

Lúc đầu, Lam Sơ Điệp chỉ có tu vi Khí Động Cảnh thất tầng, còn hiện giờ, đã là Chân Nguyên Cảnh lục tầng rồi!

Ấn tượng của Dương Khai với vị sư tỷ này không thể nói là tốt, nhưng cũng không quá tệ. Hắn chỉ cảm thấy nàng khá so đo thế lực, tranh giành được mất, tính toán quá kỹ lưỡng.

Thời gian đã qua lâu đến vậy, xích mích năm đó Dương Khai cũng không còn để tâm nữa. Lam Sơ Điệp một thân một mình ở Lăng Tiêu Các, lại là nữ nhi, có thực dụng một chút thì cũng không đáng trách. Nhất là nàng còn xinh đẹp, có tư chất. Nữ tử như nàng, nếu không nghĩ cách để mạnh hơn, thì chỉ còn nước làm đồ chơi cho bọn nam nhân.

Mỗi người đều có nỗi khó xử của họ! Dương Khai cũng có thể hiểu được.

- Sư tỷ thật lợi hại, công lực thăng cấp nhanh thật đấy.

Đổi hướng nghĩ, Dương Khai lên tiếng tán dương.

- Đâu lợi hại bằng sư đệ.

Lam Sơ Điệp nhoẻn miệng cười. - Sư tỷ có nào ngờ, đệ lại xuất thân từ Dương gia của Trung Đô. Nếu sớm biết, thì ngày đó sư tỷ đã không lấy tiền hai hạt giống của đệ rồi.

Lời nói khách khí, thậm chí có phần cẩn trọng, dường như lần tương phùng này, sự thay đổi ở thân phận của Dương Khai khiến Lam Sơ Điệp không thích ứng được cho lắm.

Thu Ức Mộng đứng bên cạnh quan sát, bất giác nhận thấy quan hệ giữa hai sư đệ, sư tỷ này có gì đó bất thường, không có một chút vui mừng của sự cửu biệt trùng phùng. Tuy không biết nguyên do, nhưng tinh ý như nàng, thì vẫn có thể đoán ra chút gì đó.

Đổng Khinh Hàn xen vào:

- Dương Khai, hiện giờ Lam cô nương là nhân tài kiệt xuất của Đổng gia ta đấy. Được rất nhiều người ở Đổng gia sùng bái.

- Vậy à?

Dương Khai tỏ ra khá ngạc nhiên.

- Công lực mạnh lên nhanh chóng, dung mạo xinh đẹp, chẳng biết có bao nhiêu người thích nữa là.

Đổng Khinh Hàn nói ỡm ờ.

Lam Sơ Điệp không kìm được đỏ ửng mặt, trừng mắt nhìn Đổng Khinh Hàn:

- Đổng thiếu gia chớ nói lung tung.

Vừa nói, nàng vừa lén quan sát phản ứng của Dương Khai, phát hiện hắn vẫn thờ ơ dửng dưng, bất giác thấy đôi chút lạc lõng.

- Được rồi.

Thu Ức Mộng phủi tay, cắt đứt chủ đề không chút bổ béo này của họ.

- Chuyện xưa tạm gác lại. Nhân lúc đang có mặt đầy đủ, Dương Khai, ngươi nói xem, dự định mấy ngày tới ra sao đi.

- Dự định gì?

Dương Khai ngạc nhiên nhìn Thu Ức Mộng.

Thu đại tiểu thư chớp mắt hai lần:

- Ngươi là chủ nhân của phủ đệ này, đêm qua lại giành đại thắng, chẳng lẽ ngươi không có kế hoạch gì cho mấy ngày tiếp theo ư?

- Ngươi muốn có kế hoạch gì?

Dương Khai bật cười.

- Có thể tấn công lão bát Dương Tuyền nhà ngươi. Theo ta được biết, Dương Tuyền tuy có một vị huyết thị Thần Du Cảnh bát tầng, nhưng cũng chỉ vỏn vẹn một vị thôi. Với lực lượng hiện tại của chúng ta, hoàn toàn có thể hạ bệ hắn. Thậm chí chỉ cần ngươi ra tay, cho một trong hai người Khúc Cao Nghĩa hoặc Ảnh Cửu đối phó với vị huyết thị kia. Đến lúc đó, bắt người hay cướp lệnh kỳ đều dễ như trở bàn tay!

- Ngươi tưởng đám huynh đệ đó của ta toàn kẻ ngồi không à?

Dương Khai phì cười.

- Họ sẽ trơ mắt ra nhìn ta đi tấn công lão bát chắc?

- Tất nhiên là họ không ngồi không. Chuyện trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, ai mà chẳng làm, ngươi còn là người khơi mào đầu tiên. Nhưng đêm qua, ngoài lão đại Dương Uy nhà ngươi không chịu tổn thất nào, thì những người khác đều bị ảnh hưởng lực lượng. Mấy ngày tới đây, họ chỉ có thể chiêu binh mãi mã, khuếch trương lực lượng, chứ đâu còn thừa sức để mắt đến ngươi? Kể có để mắt đến ngươi đi nữa, cũng chỉ gây rối qua quýt thôi. Nếu là ta, thì đêm nay sẽ hành động, hất cẳng lão bát nhà các người khỏi cuộc chiến!

- Dã tâm của ngươi cũng không nhỏ nhỉ.

Dương Khai mỉm cười nhìn nàng.

- Ta thừa nhận ngươi nói rất có lý, nhưng ta sẽ không đi tấn công lão bát đâu.

- Tại sao?

Thu Ức Mộng hồ nghi.

- Bỏ lỡ mấy ngày này, thì về sau có thể chẳng còn cơ hội nào tốt như vậy nữa đâu.

Đổng Khinh Hàn cũng nghiêm nghị gật đầu:

- Thu tiểu thư nói không sai, ta cũng thấy nên hành động vào đêm nay.

Đại chiến đêm qua y chưa thể tham gia, dĩ nhiên rất nóng lòng được hô phong hoán vũ.

- Có phải ngươi vẫn chưa hiểu rõ quy tắc của đoạt đích chiến không? Nếu ngươi đánh bại được lão bát, thì sẽ có cơ hội nắm giữ lực lượng trong tay hắn. Thời cơ tốt thế này, sao vẫn còn do dự?

Thu Ức Mộng lấy làm khó hiểu. Nếu nàng là Dương Khai, thì chẳng phải nghĩ ngợi gì, mà sẽ rèn sắt khi còn nóng ngay đêm nay, làm một trận long trời lở đất khác, thắp sáng thêm danh tiếng của bản thân.

Do vậy, khi thấy Dương Khai từ chối lời đề nghị của mình, nàng có hơi mơ hồ.​

Chương 436: Sứ giả lã gia

Trong Thiên Điện, không chỉ có Thu Ức Mộng nghi hoặc, mà những người khác đều không hiểu, tại sao Dương Khai không thừa thế mà xông lên.

Rõ ràng hiện tại, hắn có đủ tư cách để tấn công Dương Tuyền.

- Chẳng lẽ đến lúc này mà ngươi còn niệm tình huynh đệ vớ vẩn ư?

Thu Ức Mộng cười khẩy.

- Chớ quên, đêm qua ngươi vừa bị hai huynh đệ tấn công, họ nào có niệm tình gì cho ngươi. Đoạt đích chiến của Dương gia các người, nói trắng ra là trò cá lớn nuốt cá bé, dùng máu và xương cốt của võ giả những nhà khác để đắp bằng con đường thành danh cho các người thôi.

Dương Khai chau mày. Tuy thừa nhận Thu Ức Mộng nói rất đúng thực tế, nhưng vẫn không tỏ thái độ gì.

Thu Ức Mộng hình như chưa nhìn thấy sắc mặt của hắn, tiếp tục nói:

- Huống hồ, dù ngươi không tấn công Dương Tuyền đi nữa, thì sớm muộn cũng sẽ có kẻ tấn công hắn. Miếng thịt béo bở này, thà nắm chắc ngay lúc này, còn hơn là nhường cho kẻ khác.

- Sư đệ làm vậy, chắc phải có nguyên do chứ?

Lam Sơ Điệp chợt lên tiếng, đôi mắt rung rinh ánh nhìn dịu dàng, thấu hiểu lòng người.

Thu Ức Mộng tự nhiên thấy khó chịu trong lòng, khẽ hừ:

- Có nguyên do gì?

- Tự nghĩ đi, Thu đại tiểu thư thông minh đến vậy, dĩ nhiên là có thể nghĩ ra được.

Dương Khai cười ha hả.

Thu Ức Mộng ngơ ngác nhìn hắn, nội tâm hỗn loạn liền lắng xuống. Ban nãy nàng to tiếng đến vậy, một là vì bất luận nàng đưa ra đề nghị gì, cũng chưa bao giờ được Dương Khai chấp thuận, khiến nàng hơi nản lòng. Hai là vì vừa mới đây, Dương Khai liếc nhìn ngực của Lam Sơ Điệp, khiến nàng không vui.

Bổn cô nương cũng có, chỉ là không to bằng thôi!

Thu Ức Mộng khôn khéo, thông minh hơn ngươi, ắt có cách tư duy của riêng mình. Khi đã bình tĩnh lại, nàng liền đẩy nhanh mạch suy nghĩ, ngẫm xem dụng ý không tấn công của Dương Khai và cái được mất là gì.

Đổng Khinh Hàn nhận thấy bầu không khí căng thẳng, cũng không dám mở miệng chen lời, chỉ lặng thinh, giả câm vờ điếc.

Thiên điện im phăng phắc. Mãi lâu sau, Thu Ức Mộng mới chợt sáng rực hai mắt, nàng quay sang nhìn Dương Khai với ánh mắt vỡ lẽ, mỉm cười nói:

- Ta biết rồi.

- Biết rồi thì đừng đề nghị gì nữa.

Dương Khai gật đầu.

- Ừm, về sau ta không khoa tay múa chân với ngươi nữa vậy. Chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.

Thu Ức Mộng bĩu môi, bực bội ra mặt.

- Ngoan, nữ nhân biết nghe lời vẫn tốt hơn!

Dương Khai quăng cho nàng một cái nhìn khen ngợi “ngươi cũng biết điều”.

Đổng Khinh Hàn vừa nhấp một ngụm nước, nghe thấy câu này suýt nữa là phun hết ra, ho sặc sụa, lại thêm phần khâm phục Dương Khai.

Ai mà dám nói vậy với Thu Ức Mộng? Công tử của Bát đại gia Trung Đô chẳng ai có gan, càng không có tư cách làm vậy. Chỉ riêng tên biểu đệ này của y là dám.

Gan đúng là to bằng trời! Mà Thu đại tiểu thư lại chẳng hề phản bác.

Lam Sơ Điệp đứng một bên mà ù ù cạc cạc, lại ngại hỏi, nghĩ mãi vẫn không hiểu thâm ý trong đó.

Còn Phong Vân song vệ trầm tư một chốc, cũng lặng lẽ gật đầu lia lịa.

- Này... Ta có thể hỏi được không?

Đổng Khinh Hàn lên cơn tò mò.

- Rốt cuộc là hai người đang đánh đố cái gì vậy?

Thu Ức Mộng khẽ cười một tiếng, nhìn Phong Vân:

- Nếu hai vị tiền bối đã đoán ra, thì hãy giải thích cho Đổng thiếu gia đi, kẻo thiếu gia lại sốt ruột.

Phong Vân song vệ liếc nhìn nhau, rồi Phong Vệ khẽ đằng hắng:

- Hai lão hủ cũng chỉ nhìn ra được một nguyên do, nếu nói có chỗ nào sai, mong Khai thiếu gia và Thu tiểu thư chỉ điểm.

Dừng một chút, lão nói tiếp:

- Hiện tại, Khai thiếu gia đang thắng thế, bảy công tử kia không ai bì kịp. Nhìn bề ngoài, thì hiện giờ đúng là thời điểm thích hợp để thừa thắng xông lên. Đêm qua, các công tử kia đều chịu tổn thất nghiêm trọng, không có thời gian, càng không có tâm trạng đâu mà để ý người khác nữa. Còn về đại công tử Dương Uy, đêm qua không xuất thủ, rõ ràng là vì nhượng bộ huynh đệ với tư cách là đại ca. Lần này nếu Khai thiếu gia tấn công phủ Dương Tuyền, với tính cách của thiếu gia Dương Uy, hẳn sẽ không ngầm hạ độc thủ, cùng lắm cũng chỉ liên thủ với Khai thiếu gia, có lợi cùng hưởng.

- Nhưng nếu Khai thiếu gia làm vậy thật, thì sẽ đánh bại liên tiếp hai công tử Dương gia. Như vậy, danh tiếng của ngài ắt cũng sẽ vang dội hơn. Nhưng danh tiếng đó cũng sẽ đẩy ngài đến trước đầu sóng ngọn gió. Năm vị công tử kia nhất định sẽ xem Khai thiếu gia là kẻ thù lớn nhất, biết đâu sẽ ép nhau liên thủ tiễu trừ!

Phong Vệ tỏ ra kinh sợ, trầm giọng nói:

- Cây cao hơn rừng, ắt sẽ bị gió đẩy.

Nghe lão nói, Đổng Khinh Hàn và Lam Sơ Điệp chợt ngộ ra tại sao Dương Khai không đồng ý với đề nghị của Thu Ức Mộng.

Lời phân tích của Phong Vệ rất hợp tình hợp lẽ, quả thật rất có khả năng... không, đó là chuyện nhất định sẽ xảy ra.

Nếu để các công tử Dương gia khác liên thủ lại, thì Dương Khai khó bề yên thân. Hành sự nổi trội, làm một lần thì được, hai lần thì chỉ tổ phản tác dụng.

Bỗng nhiên, Đổng Khinh Hàn chợt mừng thầm rằng mình không sinh ra trong Dương gia. Giả như sinh ra là người nhà họ Dương, có đối thủ nham hiểm như Dương Khai, thì e là bản thân thua ra sao cũng chẳng hiểu.

Phong Vệ lại chậm rãi lắc đầu:

- Lão hủ chỉ nhìn ra một nguyên do, có điều, lão nghĩ Khai thiếu gia chắc hẳn phải còn lý do khác. Khai thiếu gia có thể giải mối nghi hoặc cho lão hủ được không?

- Mỗi nguyên do này mà vẫn chưa đủ ư?

Đổng Khinh Hàn ngạc nhiên, chỉ riêng điều này cũng đã đủ cho Dương Khai án binh bất động rồi.

Dương Khai khẽ mỉm cười:

- Quả thật vẫn còn lý do khác, có điều hiện giờ ta không tiện nói. Nói ra chỉ khiến người khác nghĩ ta quá ngạo mạn. Vài ngày nữa mọi người sẽ hiểu thôi.

Phong Vệ gật đầu:

- Khai thiếu gia thấy khỏ xử, thì lão hủ cũng không miễn cưỡng, đành chờ đợi thôi.

Thu Ức Mộng thở dài:

- Càng ngày càng thấy ngươi khó hiểu.

Đến nàng, cũng chẳng hiểu được lý do thứ hai để Dương Khai không tấn công là gì, thậm chí, hắn còn lý do thứ ba cũng chưa biết chừng.

Họ đang nói chuyện, thì Hướng Thiên Tiếu hùng hổ bước vào, vẻ mặt nghiêm trọng, chắp tay nói:

- Khai thiếu gia, có người đến đầu quân.

- Ta đã nói là không quen thì không nhận rồi cơ mà?

Dương Khai nhíu mày.

- Họ bảo có quen biết.

Hướng Thiên Tiếu đáp.

- Là nhà nào vậy?

Dương Khai bất ngờ.

- Lã gia.

Dương Khai và Thu Ức Mộng liếc nhìn nhau, cùng mỉm cười, Lã Lương đã phái người đến rồi.

- Đến rồi thì cho họ vào đi.

Dương Khai hạ lệnh. Không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, Lã gia phái người đến chắc chắn là để dâng lễ vật.

Hướng Thiên Tiếu đáp lời, rồi ra ngoài mời họ vào.
Một lát sau, Lã Tống cùng hai cao thủ Thần Du Cảnh thất tầng nghênh ngang bước vào.

Thực lòng, Lã Tống không muốn dâng số lễ vật này cho Dương Khai. Theo y nghĩ, Dương Khai chắc chắn là hạng gian tà xảo trá, bằng không, sao có thể lừa lấy được của cải của Lã gia y?

Y chưa bao giờ thấy ai mặt dày đến vậy!

Nếu được, chắc chắn y sẽ mang số lễ vật này đi đầu quân vào phủ công tử Dương gia khác. Nhưng sau khi kỳ tích đêm qua của Dương Khai được truyền ra, Lã Tống lập tức ý thức được, không tặng số lễ vật này là không được.

Bỏ qua chuyện Lã Lương đã dặn, bất luận Dương Khai biểu hiện ra sao trong đoạt đích chiến, lễ vật cũng phải được dâng tận tay hắn. Huống hồ, hắn còn tỏ ra dũng mãnh, không tầm thường.

Nếu y tự ý chuyển số lễ vật này cho người khác, thì khi trở về, nhất định sẽ có gia pháp đang đợi y.

Lần này, vừa dâng lễ vật, vừa phải đưa người đến làm lâu la cho Dương Khai, Lã Tống ghê tởm tột cùng. Lần này Lã gia phái đi không ít người, hai vị Thần Du Cảnh thất tầng làm hộ vệ cho Lã Tống, một vị Thần Du Cảnh tứ tầng, hai vị Thần Du Cảnh tam tầng, số còn lại là hai mươi võ giả Chân Nguyên Cảnh.

Lực lượng này, đi đầu quân cho vị công tử nào, cũng chắc chắn sẽ được nghênh tiếp. Tên Dương Khai này thì lại quá kiêu ngạo, cử một tên thuộc hạ ra đón y vào, chẳng có ý gì là muốn nghênh tiếp.

Lã Tống giận sôi gan.

Lúc đi vào, y tỏ ra rất bình thản, nhưng khi nhìn thấy Thu Ức Mộng liền vội vã bước đến:

- Lã Tống bái kiến biểu tỷ.

Thu Ức Mộng khẽ gật đầu:

- Ừm, đệ đi đường vất vả rồi.

Lã Tống mỉm cười:

- Không vất vả đâu, chỉ mang theo ít đồ thôi, chẳng sao cả.

Vừa nói, y vừa lướt mắt qua đám đông, hỏi:

- Vị nào là Khai công tử?

Dương Khai gật đầu:

- Là ta!

Lã Tống hướng mắt qua, nhếch miệng cười:

- Bái kiến Khai công tử, Lã Tống ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

Thu Ức Mộng nghe câu này, không khỏi chau mày lại. Giọng điệu của Lã Tống có chứa chút gì đó khiêu khích.

Dương Khai tỏ ra lãnh đạm, không để bụng, chỉ nói:

- Lã gia chủ tốn kém rồi.

Hắn lừa gạt Lã Lương, vị Lã công tử này mà vui được mới lạ. Bởi vậy, Dương Khai cũng chẳng so đo với y làm gì, dẫu sao thì chuyện hắn làm cũng không tử tế mấy, nhưng mà đều có nguyên nhân cả.

Lã Tống không ngờ Dương Khai lại bình thản đến vậy, nên cũng không tiện tỏ thái độ, y nói:

- Trước khi đi, cha ta đã dặn dò, lễ vật phải được dâng đến tận tay Khai công tử. Người ta đưa đến, tùy ý Khai công tử sai khiến. Mong có thể giúp được Khai công tử trong đoạt đích chiến.

- Ta biết ròi.

Dương Khai gật đầu.

- Đã vậy thì các ngươi cứ tự nhiên. Phủ đệ rất rộng, cứ để Thu Ức Mộng sắp sếp cho các ngươi chỗ nghỉ ngơi. Có việc gì thì ta sẽ cho gọi.

Dương Khai không bất giờ với sự thay đổi ở thái độ của Lã gia chủ Lã Lương, có điều với toán người Lã gia này, hắn lại không xem trọng mấy.

Nếu hắn đoán không sai, Lã Tống đã đến Chiến Thành từ sớm rồi, hôm qua không xuất hiện, mà hôm nay mới vác thân đến, rõ ràng là để chờ xem hắn có bị loại trong đêm qua không.

Suy đoán này có chính xác hay không, thì phải nhờ Trúc Tiết Bang dò la mới được.

Đối với những đồng minh đến sau này, Dương Khai ắt sẽ không đối đãi ngang với Đổng gia và Thu Ức Mộng.

Thu Ức Mộng mỉm cười, đang định sắp xếp cho bọn Lã Tống, thì Hướng Thiên Tiếu lại chạy vào:

- Khai thiếu gia, lại có người...

- Ai vậy?

- Tử Vi Cốc!

Thu Ức Mộng sáng rỡ hai mắt, vui mừng nói:

- Là Tiểu Mạn đến đấy.

Vừa nói, nàng vừa lẹ làng bước đến trước mặt Dương Khai, trầm giọng nói:

- Không phải tối qua Tiểu Mạn không muốn giúp ngươi đâu. Có điều, ngươi cũng biết đấy, Tiểu Mạn thân là nữ nhi, tuy có địa vị ở Tử Vi Cốc, nhưng đại sự quan trọng thì muội ấy không có quyền quyết định. Hôm nay muội ấy dẫn người đến được, nhất định là đã hao tâm tổn trí lắm rồi. Ngươi phải cảm tạ người ta cho đàng hoàng đấy.​

Chương 437: Nườm nượp

Lạc Tiểu Mạn và Thu Ức Mộng có tình cảnh khá giống nhau. Cả hai đều là nữ nhi, địa vị ở thế lực của chính mình không hề thấp, nhưng vì là phận nữ nhi, nên nhiều lúc đành lực bất tòng tâm.

- Ta tự biết.

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Cùng ra nghênh tiếp thôi.

Nghe hắn nói thế, Thu Ức Mộng liền cười rạng rỡ:

- Coi như ngươi vẫn còn chút lương tâm.

Đứng dậy, Dương Khai dẫn đầu một đám người đi ra ngoài. Trước khi đi, Thu Ức Mộng quay lại dặn dò Lã Tống một câu:

- Bọn đệ cứ chở ở đây, lát nữa ta sẽ sắp xếp cho bọn đệ.

Lã Tống hờ hững gật đầu, bỗng nảy sinh cảm giác bị coi thường. Bởi khi y đến, Dương Khai đâu có ra tận nơi đón tiếp như vậy.

Ngoài phủ đệ, toán người của Tử Vi Cốc, với Lạc Tiểu Mạn là thống lĩnh, đang im lặng chờ đợi.

Một lát sau, Dương Khai và Thu Ức Mộng cùng bước ra, theo sau là Đổng Khinh Hàn và Lam Sơ Điệp.

- Thu tỷ tỷ!

Lạc Tiểu Mạn vừa nhìn thấy Thu Ức Mộng, liền kêu lên vui mừng, nàng định chạy đến, nhưng khi nhìn thấy Dương Khai đi ngay bên cạnh, thì lập tức dừng bước, rụt cổ lại, sợ hãi vô cùng.

Nỗi sợ Dương Khai đã ăn sâu vào linh hồn nàng. Chẳng biết vì cớ gì, mà cứ gặp Dương Khai, thậm chí chỉ cần nhắc đến tên hắn, là Lạc Tiểu Mạn liền run lẩy bẩy.

Lần này, nếu không vì mục đích được ở cạnh Thu Ức Mộng, thì nàng cũng nào có gan chọn đứng về phe Dương Khai.

- Tiểu Mạn.

Thu Ức Mộng biết nàng nhát gan, vội vàng bước đến kéo tay, vỗ về nàng.

Dương Khai mỉm cười nhìn nàng, rồi lại nhìn Lam Sơ Điệp đứng sau lưng Đổng Khinh Hàn. Bỗng phát hiện hai cô nương này có một điểm tương đồng.

Đó chính là đều sở hữu một bộ ngực ngạo nghễ. Hai nàng tuy không cao lắm, thậm chí có thể nói là thấp bé, nhưng “vốn liếng” trước ngực thì thật quá hùng hậu.

Liếc được hai cái, Dương Khai bỗng thấy choáng váng đầu óc như bị đấm vào mặt.

Lam Sơ Điệp nhìn thấy hết ánh mắt suồng sã đó của hắn, mặt nàng hơi ửng đỏ.

- Tử Vi Cốc Phạm Hồng bái kiến Khai công tử!

Một thanh niên bước ra từ toán người Tử Vi Cốc, mỉm cười chắp tay chào hỏi.

- Phạm huynh không phải là người ngoài, không cần phải khách khí.

Dương Khai cười khà khà.

Phạm Hồng cười gượng:

- Lần trước ở Lăng Tiêu Các, nếu có chỗ nào đắc tội, mong Khai công tử đừng chấp nhặt. Phạm Hồng xin tạ tội tại đây với công tử.

Ánh mắt Dương Khai lóe sáng, thái độ cũng hòa nhã hơn, hắn cười sảng khoái:

- Phạm huynh có thể đến giúp, đã là niềm vinh hạnh cho ta rồi. Chuyện ngày trước đều đã là phù vân, ta đã sớm quên sạch sẽ rồi.

Lần trước ở Lăng Tiêu Các, Đổng Khinh Hàn của Đổng gia, Bạch Vân Phong của Bạch gia và gã Phạm Hồng của Tử Vi Cốc này cùng ra sức chiêu mộ đệ tử trong tông môn. Sau đó gặp được Dương Khai, biết tin hắn có trong tay một bộ võ kỹ Huyền cấp, họ đều ra giá hòng mua lại bộ võ kỹ đó từ Dương Khai.

Đổng Khinh Hàn biết gia thế của Dương Khai, nhưng Bạch Vân Phong thì không, y đắc tội với hắn, cuối cùng bỏ mạng trong sào huyệt nhện mẫu của Thương Vân Tà Địa.

Lúc ấy, tuy thái độ của Phạm Hồng với Dương Khai không thể nói là tốt, nhưng ít nhất, y không ỷ thế hiếp người như Bạch Vân Phong, nên Dương Khai cũng không ghi hận.

Nghe hắn nói vậy, Phạm Hồng liền mừng rỡ ra mặt, luôn mồm tạ ơn.

- Vào trong uống trà đi, vừa uống vừa nói chuyện.

Dương Khai nhiệt tình chào mời.

Nhân lực Tử Vi Cốc phái đến lần này không nhiều, cũng không thể nói là ít, luận về sức mạnh thì xấp xỉ với người của Lã gia. Đoạt đích chiến là vũ đài dành cho lớp hậu bối trẻ tuổi, nên những người này ắt đều phục tùng mệnh lệnh của Phạm Hồng và Lạc Tiểu Mạn.

Song, Lạc Tiểu Mạn và Thu Ức Mộng xưa nay như hình với bóng. Dương Khai đoán chừng, người của Tử Vi Cốc có lẽ đều nghe lệnh Lạc Tiểu Mạn. Như vậy thì đồng nghĩa với việc cũng nghe lời Thu Ức Mộng.

Tức là, họ có thể trở thành trợ thủ thật sự cho hắn! Dương Khai ngẫm nghĩ, rồi xác định vị trí của Tử Vi Cốc trong tâm.

Đi vào Thiên Điện, Dương Khai giới thiệu từng vị công tử, tiểu thư của các thế lực, chào hỏi qua một lượt, họ mới ngồi xuống.

Sắc mặt Lã Tống vốn rất khó coi, nhưng khi nhìn thấy người Dương Khai ra ngoài nghênh đón là Lạc Tiểu Mạn, ánh mắt y liền thoáng hiện sắc sáng tỏ, lửa giận trong lòng cũng tắt bớt. Tự cổ anh hùng yêu mỹ nhân, thiếu nữ như thế này đến đầu quân, Dương Khai chủ động ra nghênh đón thì cũng chẳng có gì đáng trách. Đôi mắt gian tà chuyển động qua lại giữa Lạc Tiểu Mạn và Lam Sơ Điệp, trong lòng sóng dậ thầm so sánh nàng nào “vốn liếng” đầy đủ hơn.

Lạc Tiểu Mạn vốn là một thiếu nữ tinh quái, nhưng từ sau chuyến đi Thương Vân Tà Địa, tính tình nàng thay đổi hẳn, gan còn bé hơn chuột. Bị Lã Tống nhìn chằm chằm, nàng lập tức khiếp sợ, nép vào Thu Ức Mộng. Còn Lam Sơ Điệp, vẫn đĩnh đạc đứng cạnh Đổng Khinh Hàn, giương mắt nhìn lại, không mảy may sợ sệt, nàng nhếch miệng cười lạnh nhạt.

Lã Tống lập tức kìm nén lại.

Dương Khai đang nói chuyện với Phạm Hồng và Đổng Khinh Hàn, nhưng cũng thấu suốt hết thần thái của tất cả những ai đang có mặt trong Thiên Điện. Hắn nhận ra sự bối rối ở Lã Tống, không kìm được cười khẩy trong bụng.

Con người Lam sư tỷ không hề dễ động chạm. Nàng vốn là người mạnh mẽ, nào chịu để người khác được lợi mà không tỏ thái độ gì?

Nói chưa được mấy câu, thì “chân chạy việc” Hướng Thiên Tiếu lại đi vào.

Không đợi y lên tiếng, Dương Khai liền hỏi:

- Lại ai nữa?

- Chỉ có một đôi nam nữ trẻ, công lực khoảng Chân Nguyên Cảnh thất tầng.

Hướng Thiên Tiếu đáp cẩn trọng.

- Họ nói là người quen cũ của Khai thiếu gia, một người là Trần Học Thư, người kia là Thư Tiểu Ngữ.

- Là họ sao?

Dương Khai sửng sốt.

- Ngươi quen à?

Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Ừ, có quen.

Dương Khai mỉm cười.

- Làm quen trong một lần tu luyện bên ngoài, một cặp tình nhân sư huynh muội, xuất thân Ánh Nguyệt Môn.

- Ánh Nguyệt Môn...

Thu Ức Mộng nhíu mày.

- Nếu ta nhớ không lầm, thì Ánh Nguyệt Môn chỉ là tông môn nhị đẳng.

- Đúng là tông môn nhị đẳng.

Dương Khai gật đầu. Hướng Thiên Tiếu lại nói:

- Khai thiếu gia, họ chỉ có hai người, hình như không có cao thủ đi cùng, huynh tính sao?

Chỉ có hai võ giả trẻ tuổi công lực tầm Chân Nguyên Cảnh thất tầng, căn bản không hữu dụng trong đoạt đích chiến. Muốn tham gia đoạt đích chiến, các thế lực lớn trong thiên hạ đều phải cử đến một toán quân hiệp trợ, hoặc là chi vật tư, không thể chỉ phái hai người trẻ tuổi, công lực thấp đến yểm trợ.

Hướng Thiên Tiếu hỏi vậy, hiển nhiên cho rằng, Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ muốn mượn cái cớ người quen cũ để leo lên cây đại thụ Dương Khai nà rất coi khinh hạng người dựa dẫm quan hệ, đầu cơ trục lợi như vậy.

- Dương Khai, dù có là người quen cũ, nếu có âm mưu, thì đệ nên biết phải từ chối.

Thân là biểu ca, Đổng Khinh Hàn thấy mình có nghĩa vụ nhắc nhở hắn.

Nếu làm vậy thật, chỉ khiến những đồng minh vừa giao người vừa dâng vật tư thất vọng. Dù gì sau khi đoạt đích chiến kết thúc, Ánh Nguyệt Môn này cũng sẽ đòi phân chia một chén canh.

Có điều, nếu như họ thật lòng đến giúp đỡ, thì dù người có ít, công lực có thấp đi nữa, ít ra đó cũng là tâm ý của họ.

- Họ không phải hạng người đó đâu.

Dương Khai lắc đầu, đứng dậy sửa sang y phục.

- Mọi người đợi một lát, ta ra đó tiếp khách.

Thu Ức Mộng sững sờ, không biết tại sao Dương Khai lại trịnh trọng với người của một tông môn nhị đẳng. Kể cả lúc nghênh tiếp Tử Vi Cốc lúc nãy, hắn cũng chẳng vui vẻ đến thế.

Trầm ngâm suy nghĩ, Thu Ức Mộng khẽ cười một tiếng.

Quay đầu lại nhìn Lã Tống, nàng nhận ra, sắc mặt của vị thiếu gia Lã gia này đã khó coi hơn ngàn vạn lần.

Khẽ chau mày, Thu Ức Mộng hiểu rằng, y phẫn uất vì cách đối xử khác biệt của Dương Khai. Nàng không khỏi thở dài. Lần này Lã Lương cho con trai lão tham gia cuộc chiến, e là chỉ hư bột hư đường thôi.

Thu Ức Mộng không qua lại nhiều với vị thiếu gia Lã gia này. Trước đây không biết tính cách y ra sao, nhưng giờ xem ra, tên biểu đệ này không có khả năng làm đại sự.

Nàng chợt mỉm cười, lên tiếng:

- Lã Tống, đệ cũng chớ nghĩ ngợi nhiều. Hai người đó là người quen của Dương Khai, hắn ra ngoài tiếp đón cũng chẳng có gì to tát. Đợi lát nữa họ vào đây rồi, ta ép họ đi là được. Chỉ là người của một tông môn nhị đẳng, e là chẳng có tư cách ở lại đây.

Đổng Khinh Hàn ngạc nhiên nhìn Thu Ức Mộng, dường như không ngờ được, lòng khoan dung của vị Thu đại tiểu thư này lại nhỏ đến mức đó.

Lã Tống đang kìm nén cơn tức, vừa nghe Thu Ức Mộng nói vậy, lập tức mừng rỡ, y cho rằng Thu Ức Mộng đang chống lưng cho mình, liền gật đầu nói:

- Biểu tỷ nói phải. Các vị đang ở đây có ai mà không xuất thân thế lực nhất đẳng? Ánh Nguyệt Môn đó cũng hay thật, tông môn nhị đẳng nhãi nhép mà chỉ phái hai người đến chen chân đoạt đích chiến, quá nực cười. Lát nữa đệ phải xem xem, chúng còn mặt mũi để tiếp tục ở lại không.

Thu Ức Mộng mỉm cười gật đầu, không nói thêm gì. Được ánh mắt nàng cổ vũ, Lã Tống lập tức hăm hở, chờ Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ vào sẽ đánh phủ đầu cho họ biết.

Ngoài phủ đệ, một cặp thanh niên và thiếu nữ đang sốt ruột trông ngóng.

Thư Tiểu Ngữ nhìn vào bên trong, đợi lâu rồi mà chưa thấy bóng dáng Dương Khai đâu, nàng bĩu môi bảo:

- Sư huynh, huynh nói xem Dương Khai đó có phải Dương Khai này không? Sao khai danh tính rồi mà chẳng ai để mắt đến chúng ta vậy?

Trần Học Thư nghe thế liền cười gượng gạo:

- Muội hỏi vậy chẳng phải hỏi nhầm người rồi à? Làm sao ta biết Dương huynh này có phải là Dương huynh đó hay không? Thiên hạ rộng lớn, người cùng tên cùng họ nhiều vô kể.

- A...

Thư Tiểu Ngữ chợt cảm thấy lạc lõng.

- Nếu Dương Khai ở đây không phải là người mà chúng ta quen. Vậy chúng ta chạy đến đây nhờ cậy, bị hắn cự tuyệt thì mất mặt lắm.

- Mất mặt thì mất mặt thôi. Vốn sư phụ cũng không muốn tham gia đoạt đích chiến này. Ánh Nguyệt Môn chúng ta chỉ là thế lực nhị đẳng, sức không mạnh, chen chân vào cũng chẳng vớt vát được lợi ích. Chỉ vì nghe nói ở đây có một người tên Dương Khai, sư phụ mới cho phép chúng ta tham gia. Nếu người này không phải là người chúng ta quen biết, thì từ chối âu cũng là chuyện tốt. Chúng ta có thể quay về, bớt đi nỗi phiền toái.

- Muội cảm thấy chính là hắn đó! đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com

Thư Tiểu Ngữ bỗng nhiên khẳng định.

- Huynh còn nhớ lúc ở kỳ địa, hắn biểu hiện ra sao không? Mấy tên Thiên Lang Quốc bị hắn vần cho chóng mặt. Chúng ta cũng được hắn cứu mạng. Trừ Dương gia của Trung Đô ra, e chẳng có thế lực nào có thể bồi dưỡng được người như vậy đâu.

Hồi tưởng lại bao nhiêu trải nghiệm ở kỳ địa, Trần Học Thư cười khổ sở. Lần đó, nếu không có Dương Khai, e rằng cả đám võ giả Đại Hán sẽ bị giết không sót một mạng.

- Phải hay không phải, đợi lát nữa sẽ biết.​

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau