VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 346 - Chương 350

Chương 347: Si mị võng lượng

Lão già áo xanh đó mang theo Dương Khai nhanh chóng xông vào trong Hung Sát tà động, ba người còn lại cũng theo sát bên cạnh.

Lão già áo lục quay đầu lại cười mím chi nhìn một cái, mắt lão ta đầy vẻ hứng thú, đột nhiên vung tay một cái, hai vệt sáng màu xanh biếc như linh xà xuất động bay về phía sau

Tiếng kêu của tỷ muội Hồ gia vừa dứt thì thân hình mềm mại liền bị tia sáng xanh biếc này đánh trúng.

Lập tức hai tỷ muội Hồ gia trở nên xanh mơn mởn, chuyện này khiến hai nàng chấn động tại chỗ, vội vàng kiểm tra người mình thì lại phát hiện không sao, chân nguyên vận chuyển cũng không gặp trở ngại gì.

Sắc mặt Lãnh San thay đổi hẳn, thất thanh nói:

- Phụ cốt u ảnh!

Đám người Qủy Vương Cốc lại quay sang nhìn tỷ muội Hồ gia, ánh mắt tỏ vẻ đồng cảm.

- Ý gì vậy, đây là gì?

Hồ Kiều Nhi trầm giọng hỏi.

Sắc mặt Lãnh San cực kì khó coi, vẻ lo lắng ưu tư, chần chờ một chút mới mở miệng giải thích:

- Si Mị Võng Lượng, tên mặc áo dài màu lục trong số bọn chúng là kẻ háo sắc, e rằng các người bị lão để ý đến rồi, phụ cốt u ảnh này là tuyệt kỹ độc môn của lão ta, một khi đã bị đánh trúng thì bất cứ lúc nào lão ta cũng có thể cảm nhận thấy vị trí của các người, thậm chí còn có thể dùng chiêu này ảnh hưởng đến tâm thần các người, khiến các ngươi phải bó tay chịu trói, ngoan ngoãn nghe lời.

Tỷ muội Hồ Gia tức thì hoa dung thất sắc.

- Hơn nữa màu sắc trên người các người cũng là dấu hiệu của chiêu này, chỉ cần ra ngoài, bất cứ ai nhìn thấy màu này đều biết các người đã trúng phải phụ cốt u ảnh.

Dừng lại một chút Lãnh San lại tiếp:

- Bây giờ lão ta phải vào trong đó thăm dò tình hình, phải phân tâm, vì thế mới để lại phụ cốt u ảnh thuật trên người các người, đợi lát nữa xong việc trong đó nhất định sẽ đi tìm các người.

- Dù hắn không đích thân đi thì cũng sẽ có người đến bắt các người và giao cho lão, gây ra thiện cảm cho lão ta, các người gặp phiền phức lớn rồi!

Thẩm Dịch cũng thần sắc ngưng trọng.

- Có cách gì phá giải không?

Sắc mặt Hồ Kiều Nhi lãnh đạm, trầm giọng hỏi.

- Cao thủ Thần Du cảnh tầng chín còn không chắc có thể phá giải. Trừ phi giết chết lão, hoặc là tìm người thực lực cao hơn lão!

Lãnh San cắn môi nói.

Nghe nàng ta nói vậy, tâm trạng tỷ muội Hồ gia như tức khắc rơi vào đáy cốc.

Dương Khai không hề hay biết tình hình bên này của tỷ muội Hồ gia, nhưng hai vệt lục quang mà lão già áo màu lục đánh ra cùng với ánh mắt dâm dê của lão thì hắn thấy rõ ràng.

Ánh mắt Dương Khai đột nhiên lạnh lùng nghiêm nghị.

Ba lão kia vẻ như cũng đã quen với hành động này của lão già áo màu lục, nên thần sắc cũng không có gì thay đổi, càng không phải nói đến chuyện bàn tán gì rồi.

Mấy lão ta chỉ vùi đầu mà bay vào bên trong.

Tốc độ bay của bậc cao thủ Thần Du cảnh thì vô cùng nhanh, đám người Dương Khai phải lâu lắm mới xông đến được chỗ lối ra, nhưng không bao lâu đã bị bọn lão ta bắt về.

Lại trở lại chỗ cách hai tòa cao đài không xa, Si Mị Võng Lượng đều nheo mắt lại, vẻ mặt ngưng trọng mà nhìn lên phía trước đó.

Lúc này nước suối Tà Sát đã rút cạn, còn ở chỗ con suối Tà Linh lại có thêm một con vật hình kén màu đen kịt.

Trên kén đó, những đường vân nhìn giống như huyết mạch cơ thể người đan xen lẫn lộn, bên trong đó có một dòng năng lượng không rõ đang chạy.

Cái kén lớn đó phải cao đến bốn năm trượng, khổng lồ vô cùng, khắp người nó phát ra một dòng cảm giác lạnh lẽo băng hàn, những chùm tà khí như thực thể đó giường như đã biến thành những con xúc tu, du động phất phơ ở bên ngoài cái kén đó, nhìn mà thấy ghê người.

Tùng tùng…

Có tiếng đập nhảy mạnh từ trong kén truyền ra, cùng với tiếng đập nhảy đó là một dòng năng lượng đủ làm ảnh hưởng đến tâm linh và thần thức dập dờn như những gợn sóng, cuốn đến chỗ Si Mị Võng Lượng và Dương Khai.

Lão già áo màu xanh đang xách Dương Khai trên tay sắc mặt khẽ thay đổi, lão đánh ra mấy thủ quyết , giơ tay phất lên trước một cái để cản lại cú công kích này.

- Đây là gì vậy?

Lão già áo vàng sắc mặt nặng nề, chằm chằm nhìn cái kén lớn đó, vẻ mặt mơ màng.

Mấy lão này thực lực thâm hậu, tuổi đời không ít, hiểu biết cũng khá uyên bác, tuy có thể cảm nhận áp lực lớn từ trong cái kén đó, nhưng cũng biết rằng vật trong đó tuyệt đối không phải dễ đối phó, nhưng không ai nhận ra nó rốt cuộc là vật gì.

Tà khí nồng như vậy, giống như một thực thể, mắt thường có thể nhìn thấy.

Cả đời bốn lão ta cũng chỉ nhìn thấy nó trên một người.

Đó chính là Tà chủ xuất thế không lâu!

Mấy tháng trước, trong lúc bốn người đi theo Âm Minh Qủy Vương để gặp Tà chủ, đã có may mắn tận mắt chứng kiến phong thái của Tà chủ. Thứ tà ác của Tà chủ đã vượt qua khỏi tầng bậc của tà, Âm Minh Qủy Vương từng nói, đó là ma! Là ma thực sự!

Tất cả tà cũng chỉ là vô danh tiểu tốt trước mặt ma.

- Tiểu tử, ta hỏi người lần cuối cùng, có biết chuyện xảy ra ở đây không. Ngươi mà dám nói không biết lão phu sẽ giam ngươi ở đây, để ngươi tự sinh tự diệt, còn nếu ngươi nói cho lão phu biết thì lão phu sẽ cho ngươi một đường sống.

Lão già áo xanh thả Dương Khai xuống, thản nhiên nhìn hắn.

Dương Khai sắc mặt bình thản, ánh mắt bình tĩnh mà nhìn lão ta rồi cau mày nói:

- Đây là vật ẩn chứa trong con suối Tà Linh.

- Con suối Tà Linh?

Mặt bốn lão Si Mị Võng Lượng đều biến sắc, giọng lão mặc áo xanh đó đột nhiên giương cao.

Bốn chữ con suối Tà Linh này cũng có sức chú ý đối với bọn lão.

- Phải.

Dương Khai gật đầu, cũng không che dấu điều gì mà đem những chuyện xảy ra trước đó ngắn gọn kể lại một hồi.

Bốn lão ta càng nghe càng thấy hừng hực trong lòng, mắt bừng sáng, sự kiêng dè đối với cái kén ban đầu giờ đã bị thay bằng lòng tham, ai nấy đều mắt sáng rực mà nhìn về phía cái kén lớn đó.

Khi Dương Khai nói xong thì hơi thở bọn lão có chút không bình tĩnh được nữa.

- Làm thế nào đây?

Ba lão kia vẻ khẩn trương và mong đợi nhìn lão già áo xanh, đợi lão đưa ra chủ ý.

Trong lòng lão già áo xanh đó rõ ràng là cũng vô cùng bối rối, con suối Tà Linh này rất hiếm khi xuất hiện, nhưng mỗi lần xuất hiện nhất định sẽ mang đến những thứ hay, là những thứ bảo bối mà các cao thủ Thần Du cảnh liều mạng để cướp lấy.

Nhưng lần này con suối Tà Linh lại mang đến một vật như vậy, thực sự là đã vượt ra khỏi kiến thức và hiểu biết của bọn họ.

Lão già áo xanh không biết có nên đánh cuộc tính mạng của mình ở đây không.

- Chúng ta cách Thần Du cảnh chín tầng cũng không xa nữa, nhưng mãi vẫn không tìm được nguồn năng lượng thích hợp, nếu bỏ qua cơ hội lần này thì không biết phải đợi đến lúc nào nữa.

Lão già áo tím rõ ràng là muốn mạo hiểm cược một lần, ánh mắt đầy vẻ muốn thử.

- Đúng vậy.

Lão già áo lục và lão già áo vàng cùng lúc gật đầu, cho rằng lão già áo xanh nói có lý.

Ba người cùng có ý định như vậy, lão già áo xanh cũng không thể chuyên quyền độc đoán huống hồ, lão ta cũng là kẻ có thiên hướng mạo hiểm, chỉ là trong lòng cũng có chút kiêng sợ là thôi.
Trầm mặc một lúc, lão già áo xanh đó liền mắt lóe sáng, ánh mắt kinh định, trầm giọng nói:

- Vậy thì làm!

Vừa nói lão vừa quăng Dương Khai ra, khiến hắn bay ra khỏi chừng trăm dặm.

Còn chưa rơi xuống đất Dương Khai đã cảm thấy đột nhiên có một dòng năng lượng ngang ngược bạo phát ra, dòng năng lượng này chứa đầy loại âm u nham hiểm, chân dương nguyên khí tự chủ mà phản kích lại cũng vẫn không thể chống đỡ.

Tiếng răng rắc vang giòn, mấy khúc xương cốt đã đứt gãy, một ngụm máu tươi nhổ ra giữa không trung, khi rơi xuống đất thì Dương Khai thậm chí không thể động đậy được, sắc mặt thì tái nhợt.

Lão già áo xanh cười đầy âm hiểm:

- Kha kha, lão phu nói lời giữ lời, thả cho người một đường sống.

Dương Khai vẻ đầy oán độc nhìn đến bên đó, ánh mắt đầy thù hận và sâm lãnh.

Lão già áo xanh đó đâu phải là thả cho hắn một đường sống, nếu không phải chân dương nguyên khí trong người mình đủ tinh thuần hùng hậu thì cái ám chiêu vừa rồi của lão cũng đủ đánh tan đan điền trong người Dương Khai, hoàn toàn phế bỏ tu vi của hắn, khiến hắn trở thành một người bình thường.

Một người thường không có thực lực gì mà ở chốn này thì ngoài đường chết ra không còn kết cục nào khác.

May mà khoảng cách lúc này đủ xa, nên lão già áo xanh mới không biết được Dương Khai không hề bị phế bỏ tu vi, nếu mà để lão biết thì với bản tính độc ác của lão e là sẽ lập tức hạ độc thủ.

Không dám có chút chậm trễ Dương Khai vội gượng người dậy, khoanh chân ngồi điều tức, đồng thời đưa tay chấm lấy một giọt Vạn Dược linh dịch đút vào mồm để hóa giải dược hiệu.

Chỉ chốc lát sau, bên đó liền truyền đến có tiếng giao đấu kịch liệt.

Si Mị Võng Lượng thực lực cao thâm, bốn người mà hợp lực thì có thể coi là vô địch trong Thần Du cảnh, lúc này đang hung mãnh tấn công cái kén lớn đó.

Có tiếng gầm lên từ trong cái kén, hình như có cái gì đó đang thoát khỏi bị trói buộc.

Tiếng kêu vừa kinh hoàng vừa mừng rỡ ngạc nhiên của lão già áo xanh chợt vang lên:

- Quả đúng là ma thực sự, là ma linh!

Cùng với tiếng kêu to đó trận chiến càng kịch liệt, có lẽ là vật trong cái kén lớn đó bị bốn lão đánh buộc phải ra, đang giao chiến cùng bọn họ.

Lúc này cả Hung Sát tà động đều âm phong từng trận, ma khí bốc lên, vốn đã là huyệt động trong lòng đất không sáng lắm, lại càng thêm hắc ám, giường như đã đắm chìm trong địa phủ rồi.

Dương Khai không chú tâm đến mà đang chuyên tâm trị thương.

Nhưng bị dẫn dắt bởi ma khí cuồn cuộn đó, Dương Khai rõ ràng là cảm nhận thấy có thứ gì đó trong cơ thể mình, đang thình thịch nhảy lên không ngừng, khiến chân nguyên toàn thân cũng cuồn cuộn sôi trào.

Dương Khai ngẩn người ra một chút rồi lại vội vàng điều tra, sau khi hiểu rõ rốt cuộc là cái gì bị ma khí gây cho phản ứng thì sắc mặt bỗng trở nên cổ quái.

Trầm tư hồi lâu, Dương Khai lại từ từ phân tâm ra quan sát tình hình bên đó.

Đấu trường vô cùng kịch liệt, tuy Dương Khai không nhìn thấy bên đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì nhưng từ giọng nói của Si Mị Võng Lượng thì hắn có thể đoán được, bọn chúng dù có nhân lúc ma linh của cái kén lớn đó vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành mà đánh nó ra, thì bốn người có liên thủ lại cũng không phải dễ dàng, ngược lại còn đối thủ tấn công mà phải liên tiếp tháo chạy.

Ma linh đó mạnh hơn cả tưởng tượng của bọn họ.

Nhưng cao thủ quá chiêu, cho dù có phát hiện không ổn thì nhất thời cũng không thể thoát thân, mà chỉ có thể cắn răng chống đỡ, mỗi người đều phát huy ra thực lực cao hơn mười hai lần.

Thời gian trôi đi, vết thương của Dương Khai cũng đang nhanh chóng hồi phục.

Bỗng nhiên, bên đó truyền đến tiếng gầm hét rung trời, giường như là ma linh gặp thua thiệt gì đó, mà cùng lúc đó bốn lão Si Mị Võng Lượng cũng đồng thanh kêu lên, hai người trong đó đột nhiên dừng lại, rất là nhanh chóng dồn dập.

- Chết rồi!

Dương Khai hai mắt sáng lên, trong lòng sảng khoái.

- Đi thôi!

Tiếng quát của lão già áo xanh đó truyền đến, vẻ khá là hoảng hốt thất thố, còn có vẻ như mệt mỏi vô cùng.

Ngay sau đó, tiếng hai đường tay áo vù truyền đến, hiển nhiên là hai lão đó vẫn còn sống và đang vội vàng bỏ chạy.

Ma linh đó cũng không đuổi theo, mà chỉ đứng tại chỗ phát ra tiếng gào thét vẻ như không cam lòng.

Dương khai bỗng đứng dậy, đôi mắt loáng lên bốn phía, tâm trạng phập phồng.

Cái vật trong người đó vẫn đang nhảy nhót, còn kịch liệt hơn ban nãy, vẻ như đang thúc giục hắn.

Chỉ chần chừ một lát Dương Khai liền sải bước, nhanh chóng tiến đến chỗ Ma Linh đó.​

Chương 348: Ta chính là ma tướng mông qua

Ngoài mười dặm, Qủy Vương Cốc, Bảo Khí tông và tỷ muội Hồ gia vẫn đang nhanh chóng trở về.

- Các người theo đến đây làm gì?

Hồ Kiều Nhi vừa cùng với muội muội chạy vội vừa không ngừng gượng cười hỏi.

- Vậy hai người quay lại làm gì?

Lãnh San không trả lời mà hỏi lại.

- Quan hệ giữa bọn ta với hắn thì khác!

Hồ Kiều Nhi trả lời, vừa dứt lời thì mọi ánh mắt tức khắc đều nhìn đến, ý thức được ý khác trong lời nói của mình, nàng ta liền vội vàng nói:

- Bọn ta đã quen nhau từ lâu rồi, Huyết Chiến bang và Lăng Tiêu các là láng giềng.

Nghe nàng nói vậy mọi người mới hiểu tại sao trước đây giữa Dương Khai và hai người họ có chút thân mật, thì ra là vẫn có mối quan hệ này.

- Trở lại thì rất có khả năng sẽ chết!

Giọng Hồ Kiều Nhi trầm xuống.

Lãnh San bĩu môi:

- Đó là các người, bọn ta dù sao cũng là người của Qủy Vương Cốc, thuộc phạm vi quản hạt của Âm Minh Qủy Vương, Si Mị Võng Lượng không chắc sẽ ra độc thủ với bọn ta.

Thẩm Dịch gật đầu:

- Nói không sai, vẫn là Đào huynh các người đừng có đến chuyến nước đục này thì tốt hơn.

Đào Dương thản nhiên cười một cái:

- Bọn ta là người của Bảo Khí tông, càng không thể chết, bốn lão già đó chỉ cần vẫn còn có chút lý trí thì sẽ biết giá trị của bọn ta.

- Các người…ai!

Hồ Kiều Nhi một hồi không nói được gì, làm sao mà nàng không biết đám người này đang tự kiếm cớ cho mình, thực ra vẫn là vì muốn đi giúp một tay.

Dù sao thì trước đó Dương Khai cũng nhiều lần cứu họ khỏi nước sôi lửa bỏng, lúc này Dương Khai gặp nạn mà bọn họ lại mặc kệ bỏ đi thì e là cũng không qua được lương tâm của mình.

Nhưng mà đối mặt với bốn đại cao thủ đó, những người này đi thì cũng ích gì?

Chỉ là kiến càng lay cây mà thôi!

Trong lúc bay chạy thì đột nhiên bên đó truyền đến tiếng gầm rung trời, rồi chợt tia sáng xanh biếc trên người tỷ muội Hồ gia đột nhiên băng tán và biến mất.

Đám người vội vàng dừng bước, kinh ngạc mà nhìn hai người.

- Đây là thế nào?

Hồ Kiều Nhi vẻ mặt nghi hoặc,

- Không phải ngươi nói trừ phi lão già đó chết, thì phụ cốt u ảnh đó mới có thể phá giải sao?

Mọi người đều ngẩn người ra, vẻ mặt hoảng sợ.

- Không phải chứ? Mới có bao lâu?

Vẻ mặt Thẩm Dịch như không dám tin.

Bọn lão Si Mị Võng Lượng mới đi chưa được nửa canh giờ, lẽ nào đã chết rồi? Nhưng nếu không phải như vậy thì tại sao phụ cốt u ảnh trên người tỷ muội Hồ gia lại đột nhiên tự bị phá giải?

Bốn lão đó mà liên thủ lại thì sẽ vô địch Thần Du cảnh, rốt cuộc là gặp phải nguy hiểm gì mà chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã mất mạng?

Xoạt xoạt…

Hai bóng người trước mặt bay tới, mọi người vội vàng đề phòng, ngẩng đầu nhìn thì thấy đó là hai lão trong số Si Mị Võng Lượng đó đang nhanh chóng đến gần.

Một tên là lão già áo xanh bắt Dương Khai, còn một tên là lão già áo tím, hai lão mặc áo vàng và áo lục thì không thấy đâu.

Hơn nữa, hai lão này không còn ngang ngược càn rỡ và hung hăng vênh váo như vừa nãy nữa, lúc này bọn lão sắc mặt tái nhợt, vết máu đỏ sẫm trên miệng chảy ra, vây quanh người đầy là những khí tức đen kịt, những khí tức này giống như là những con rắn độc quấn trên người bọn lão, khiến bọn lão vô cùng hoảng sợ.

Hai lão đều bị thương rất nặng, trong đó một cánh tay lão già áo màu xanh cụp vào một bên, rõ ràng là đã bị gãy, còn bụng lão già áo tím thì có năm lỗ máu, nhìn giống như là bị người ta dùng tay móc vào vậy, bọn lão chạy đến đâu thì máu tươi lại róc rách chảy ra đến đó mà rắc đầy đường.

Không thấy bóng dáng Dương Khai đâu khiến trong lòng mọi người đều trầm xuống.

Hai lão sắc mặt hốt hoảng, giống như gió xoáy mà lướt qua đỉnh đầu mọi người, đến nhìn cũng không nhìn, vẻ như vô cùng hoảng sợ.

Hai lão thục mạng chạy và sắc mặt hoảng sợ đó càng khiến mọi người thêm lo lắng. Trước đó bốn lão đi, chỉ trong nửa canh giờ hai lão đã chết, còn hai lão thì trọng thương bỏ chạy, sự nguy hiểm bên đó đã không phải là nơi mà đám người trẻ tuổi này có thể đụng đến, nếu như cứ đi sâu vào trong thì chỉ e là thập tử vô sinh.

Hơn nữa Dương Khai liệu còn sống hay không vẫn là một ẩn số, rất có khả năng Dương Khai đã chết rồi.

- Tỷ tỷ…

Hồ Mị Nhi khẽ hô một tiếng, vẻ mặt kiên định nhìn vào bên trong.

- Ừ.

Hồ Kiều Nhi vẻ mặt lạnh lùng gật đầu, không nói gì hết, hai tỷ muội thân như trường hồng, nhanh như tia chớp mà xông vào đó.

Quỷ Vương Cốc và Bảo Khí tông nhìn nhau, rồi cũng không chút do dự mà đi theo.



Chân nguyên toàn thân Dương Khai ngưng tụ, bước chân không nhanh không chậm, cẩn trọng và mạnh dạn tiến gần chiến trường đó.

Không bao lâu, thi thể lão già áo lục và lão già áo vàng hiện lên trong tầm mắt, nhìn thấy cái chết của hai lão Dương Khai không khỏi co mắt lại.

Thực lực hai người này tuy không được coi là đỉnh cao, chỉ là ở Thần Du cảnh tầng bảy tầng tám, nhưng Lãnh San từng nói, bốn người họ mà liên thủ lại thì vô cùng lợi hại.

Cái gọi là Ma Linh đó, có thể trong thời gian ngắn ngủi phá vỡ hợp kế chi thuật của bọn họ, lại còn giết chết hai người, thực lực hùng mạnh đó không cần phải nghi ngờ gì nữa.

Cái chết của hai lão áo lục và áo vàng đều vô cùng thê thảm, một người bị đánh mất nửa người, chết không nhắm mắt, còn một người thì thịt máu lẫn lộn, thảm không dám nhìn, nhìn thương thế của bọn họ rõ ràng là bị Ma Linh một chiêu giết chết, đến thời gian phản ứng cũng hoàn toàn không có.

Cách đó không xa có tiếng người hồng hộc truyền đến, Dương Khai vội ngẩng đầu nhìn.

Chỉ thấy ngoài đó mấy dặm có một nam nhân thân hình vô cùng lực lưỡng, người ở trần, tướng mạo cuồng dã bị một cây giáo dài mấy trượng cắm trên đất.

Ma Linh!

Đây chính là Ma Linh sinh ra từ trong cái kén lớn đó, và cũng là vật hội tụ tất cả nước suối Tà Sát và tinh hoa mấy trăm con Tà Linh mà thành.

Hắn không giống Tà Linh, mà đã là một cơ thể hoàn chỉnh rồi có tứ chi, cũng có ngũ quan, nhìn không khác gì một con người.

Chỉ duy nhất ở bên ngoài cơ thể hắn, những đường khí tức đen kịt như mực đang bay lượn, trong mỗi đường khí tức đó đều chứa những năng lượng vô cùng kinh khủng.

Phát hiện sự xuất hiện của Dương Khai, Ma Linh đó chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái, ánh mắt như hoàn toàn không để ý đến Dương Khai.

Đồng thời mấy đường khí tức màu đen bên ngoài cơ thể hắn cuốn thẳng đến chỗ Dương Khai.

Trong khi ma khí cuồn cuộn, sắc mặt Dương Khai bình tĩnh, đưa tay ra đỡ phía trước, một tầng lồng phòng ngự chân dương nguyên khí liền chắn ngay trước mặt.

Phù phù phù… Ma khí đập vào bình chướng, nhưng chỉ khiến Dương Khai lui sau mấy bước chứ không hề phá vỡ phòng ngự.

Ma Khí nhìn Dương Khai với chút kinh ngạc, vẻ như không ngờ hắn lại có thủ đoạn này, ngẩn ra một lúc rồi lại nhếch mép nhìn Dương Khai cười dữ tợn.

Chợt hắn lại giơ một bàn tay lớn cường tráng mạnh mẽ ra, nắm lấy cây giáo lớn đâm trên bụng, hắn gào thét mà từ từ rút cây giáo dài đó ra khỏi bụng.

Cây giáo dài này hẳn là bí bảo của bốn lão Si Mị Võng Lượng đó, dựa vào uy lực của bí bảo mà đóng tên Ma Linh trên đất thì hai người còn sống đó mới có cơ hội thoát mạng.

Cây giáo từ từ bị rút ra, Ma Linh không những không thấy khó chịu, ngược lại vẻ mặt đầy dữ tợn hưng phấn, máu chảy ra ngoài, chỉ là máu tươi của Ma Linh chảy ra đó không phải màu đỏ, mà là màu tím, nên đầy quỷ dị khó hiểu.

Hắn chưa kịp rút trường giáo ra khỏi thì Dương Khai đã ra tay rồi.

Tiếng xiềng xích vung vẩy loạt xoạt vang đến, một bộ bí bảo đột nhiên bay ra từ trong người Dương Khai, phát ra năng lượng nóng rực tinh thuần trong không trung, phóng ra bốn phía.

Bị ảnh hưởng bởi dòng năng lượng này, cơ thể Ma Linh bất giác run lên, những khí tức màu đen mấp máy bay lượn bên ngoài cơ thể hắn cũng thu vào trong người.

Loạt xoạt…

Tiếng xiềng xích trong không trung lại càng lanh lảnh vang dội, trong tối tăm, dường như vẫn chứa một loại năng lượng thần kỳ khiến tên Ma Linh đó vô cùng sợ hãi.

Trong nháy mắt xiềng xích đó đã hoàn toàn triển khai, dài không đầy ba thước, trên đỉnh có một cái vòng, hình dáng đơn giản, có chút giống với xích chó.

Tỏa Ma Liên!

Bí bảo mà Dương Khai thu được từ trong đáy Khốn Long Giản vẫn luôn được ôn dưỡng bằng chân dương nguyên khí trong đan điền đến tận bây giờ, nó trước giờ chưa có tác dụng gì, nhưng lần này lại chủ động có phản ứng.

Nếu như không có Tỏa Ma Liên thì Dương Khai cũng không tùy tiện mà chạy đến đây.

Tỏa Ma Liên là bí bảo mà tổ sư của Lăng Tiêu các để lại, nó có thể khóa chặt ma khí toàn thân của con ma đầu dưới đáy Khốn Long Giản đó, chưa hẳn là khóa không nổi con Ma Linh này.

Sau khi Tỏa Ma Liên hoàn toàn hiển hiện ra, tên Ma Linh vốn vẫn không coi Dương Khai ra gì cuối cùng cũng phải hoảng sợ, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi hẳn, thất thanh nói:

- Thuần dương chí bảo, ma khí khắc tinh!

Vừa nói, bàn tay lớn đang nắm ở cây giáo dài vừa rút mạnh và rút cây giáo ra khỏi, bất chấp vết thương của mình mà dùng hết sức hung hăng quăng cây giáo đó đến chỗ Tỏa Ma Liên.

Tiếng vỡ chói tai vang lên, cây giáo dài đó trong phút chốc gần như đã phá vỡ sự ngăn chặn của không gian, xuất hiện một cách kỳ lạ trước mặt Tỏa Ma Liên.

Nhưng cái kích đủ để hủy thiên diệt địa này lại đánh ra vô ích.

Tỏa Ma Liên đột nhiên trở nên kim quang lập lòe, cây giáo dài đó không bị ngăn cản mà xuyên qua nó, ngay sau đó, kim quang chợt lóe lên, Tỏa Ma Liên liền xuất hiện trên cổ của tên Ma Linh, vừa vặn chụp lên.

Tiếng xoẹt xẹt truyền ra, tên Ma Linh giống như bị giội nước sôi nóng bỏng lên người, trên người không ngừng bốc lên khói trắng, ma khí đen kịt bên ngoài cũng nhanh chóng bị trấn áp vào trong cơ thể.

Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, thân hình khổng lồ của Tà Linh mạnh mẽ đâm tới, hai tay giữ chặt Tỏa Ma liên, muốn đẩy nó ra nhưng dù cho dùng sức thế nào cũng không làm nó mảy may lay động, ngược lại còn khiến hai tay bị đốt đến khói trắng cuồn cuộn, kêu thảm cuống quít.

Tỏa Ma Liên lúc sáng lúc tối, mập mờ bất định.

Ma khí đen kịt trên người Ma Linh lúc hiện lúc ẩn.

Hai bên rõ ràng là đang liều mạng giao đấu.

Dương Khai trầm mặt, mau chóng lui ra sau vẻ mặt nghi ngờ.

Hắn không ngờ con Ma Linh này lại có thể nói chuyện.

Ma Linh hình thành, hắn tận mắt chứng kiến, chính là do lấy bản nguyên trong con suối Tà Linh làm trung tâm, hội tụ nước suối và tinh hoa của mấy trăm con Tà Linh mà thành.

Con Ma Linh được hình thành như vậy, lẽ ra không thể có bất kỳ nhận thức gì mới đúng, có thể nói tư tưởng của hắn phải là một mảnh trống rỗng, chỉ có bản năng.

Nhưng hắn nhìn một cái đã thấy Tỏa Ma Liên là khắc tinh của ma khí, điều này có chút không bình thường.

Ánh mắt Dương Khai lóe lên, cũng không biết phải lý giải thế nào về những gì diễn ra trước mắt mình.

Trận đấu giữa Ma Linh và tỏa ma diễn ra không lâu, cùng lắm cũng chỉ là thời gian một nén nhang, hai bên đã phân thắng bại rồi.

Tỏa Ma Liên trấn áp hoàn toàn ma khí của Ma Linh, còn Ma Linh cũng không dám phản kháng giãy dụa nữa, để mặc cho cơ thể toát ra sương trắng, khoanh gối ngồi trên đất, nhe rằng cười gằn nhìn Dương Khai.

Không hề có một chút kinh hồn và sợ hãi khi đối mặt với cái chết, ngược lại hắn còn đầy hứng thú, cặp mắt hiện ra tia sáng kỳ dị.

- Tiểu tử, ta chính là ma tương Mông Qua, ngươi dám đánh thương một chòm phân thần của ta, bản tọa nhớ mặt ngươi rồi, hôm khác có cơ hội, bản tọa sẽ đích thân tóm lấy ngươi, khiến ngươi sống không được, chết cũng không xong! Ha ha ha ha!​

Chương 349: Nhập ma

Lúc hai tỷ muội Hồ gia hốt hoảng chạy tới, chỉ nhìn thấy một cảnh hoang tàn. Nơi đây lưu lại dấu vết sau một cuộc đại chiến kịch liệt. Trên mặt đất, thi thể của lão giả lục sam và hoàng sam ngổn ngang.

Đôi mắt vội vàng lưu chuyển, bỗng nhìn thấy Dương Khai đứng cách đó không xa.

Trên tay hắn cơ hồ đang cầm một sợi dây xích đứng ở đó, không động đậy, toàn thân tản phát ra một cỗ dao động năng lượng băng hàn khiến người ta kinh hồn.

Soạt soạt soạt….

Người của Quỷ Vương Cốc và Bảo Khí Tông cũng lần lượt đuổi tới. Sau khi cảm nhận được sự quỷ dị trên người Dương Khai, tất cả mọi người đều biến sắc, không biết hắn đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng cục diện trước mắt còn tốt hơn những gì mà chúng nhân lo lắng rất nhiều. Ít nhất thì trên người Dương Khai không có thương thế gì ghê gớm, còn tản phát ra khí tức của sự sống, rõ ràng là chưa chết.

Cảm nhận được điều này, chúng nhân đều thở phào nhẹ nhõm.

Những người này đến, Dương Khai cũng cảm nhận được. Chỉ là bây giờ hắn vẫn đang nhớ đến câu nói kia của ma linh trước khi chết.

Chỉ là một câu nói, trong đó lại ẩn chứa rất nhiều điều.

Ma Tương Mông Qua! Đây chính là danh xưng của ma linh. Từ cách xưng hô này không khó để đoán ra, y không phải là ma linh vừa ra đời, mà là người có lai lịch lớn. Nếu không cũng sẽ không có danh có tính như vậy, rất có thân phận.

Hơn nữa, ma linh đó cơ hồ vẫn chỉ do một đám phân thần của y hình thành.

Yêu ma quỷ quái tứ đại cao thủ liên kết kịch chiến với y chưa tới một nén nhang, hai người bị giết, hai người trọng thương tháo chạy. Còn y chỉ bị một trường mâu bí bảo găm trên mặt đất, sau đó còn rút trường mâu ra như không có việc gì.

Một đám phân thần có uy phong như vậy, nếu bổn tôn tới đây thì kinh khủng tới mức nào?

Thực lực thực sự của người này, e là vượt xa tầm hiểu biết và nhận thức của mình! Dương Khai thầm kích động.

Cũng may y là ma thực sự, Tỏa Ma Liên chỉ có phản ứng với ma thực sự. Nếu không phải vậy, mấy chục năm sau, e là Dương Khai sẽ hết cách với nó.

Sau khi Ma Tương Mông Qua nói xong câu đó, cơ hồ biết thời gian của mình không còn nhiều, trực tiếp phá hủy thân thể không chút do dự.

Chỉ để lại một đám bổn nguyên lớn, băng hàn mà mênh mông.

Đám bổn nguyên này chính là bảo bối ẩn giấu trong Tà Linh Tuyền Nhãn.

Lúc này đã bị Dương Khai hút vào trong kinh mạch.

Tỏa Ma Liên trên tay cơ hồ cũng mất đi linh tính trong trận chiến này, cả vật thể ảm đạm không phát sáng, không khác gì một phế phẩm. Nhưng Dương Khai vẫn có thể cảm nhận được một chút sinh cơ mà nó ẩn giấu. Chỉ cần chăm sóc đúng cách, đợi một thời gian, nó nhất định có thể hồi phục lại.

Dù sao đây cũng là bảo bối mà Sư tổ Lăng Tiêu Các để lại. Tuy thời gian đã lâu, nhưng cũng sẽ không hư hao dễ dàng như vậy.

Thở dài xa xăm, trong lòng Dương Khai bỗng nhiên hăng hái vô cùng. Hôm nay chứng kiến phong thái của một đám phân thần Ma Tương Mông Qua, một lần nữa kích khởi mong muốn theo đuổi võ đạo đỉnh phong của hắn.

Cắn răng, sắc mặt Dương Khai ngưng trọng, ánh mắt vẫn kiên định.

- Dương Khai….

Thấy hắn mãi lâu không nói, Hồ gia tỷ muội không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đành phải nhẹ giọng hô gọi.

- Ta không sao.

Dương Khai hít một hơi, thu Tỏa Ma Liên vào nội thể, quay đầu nhìn chúng nhân, nói:

- Ta muốn tìm một nơi nào đó bế quan.

- Ta biết một nơi thích hợp, cách chỗ này không xa!

Trình Anh vội vàng nói.

- Dẫn ta qua đó.

….

Trong một địa động của Hung Sát Tà Động, Dương Khai ngồi khoanh chân, lẻ loi một mình, bắt đầu luyện hóa năng lượng trong đám bổn nguyên đó.

Nơi này là Trình Anh vô tình phát hiện ra, quả thực bí mật vô cùng. Hơn nữa, sau khi Hung Sát Tà Động trải qua biến cố lần này, cơ bản đã không còn tà linh lui tới.

Chúng nhân của Quỷ Vương Cốc và Bảo Khí Tông biết chắc chắn Dương Khai lại có thu hoạch gì đó, cũng không vội rời đi, ở lại thủ hộ trên đia động, an dưỡng nghỉ ngơi.

Nhân những lức rảnh rỗi này, chúng nhân cũng bắt đầu lần lượt luyện hóa bổn nguyên tà linh thu hoạch được.

Quỷ Vương Cốc và Bảo Khí Tông, nhà nào cũng thu hoạch được hai Tịnh Linh Bình bổn nguyên. Tổng cộng là bốn mươi con! Chia đều cho mỗi người, số lượng cũng không ít.

Tỷ muội Hồ gia còn nhiều hơn, hai người bọn họ có tới năm bình.

Hai tỷ muội đều rất tốt bụng, vốn muốn chia cho Quỷ Vương Cốc và Bảo Khí Tông, mỗi phái một Tịnh Linh Bình, nhưng đều bị từ chối khéo.

Bọn họ rất hài lòng với thu hoạch lần này, làm sao có thể ngấp nghé phần của tỷ muội Hồ gia chứ? Đó là thứ mà Dương Khai cho họ.
Không còn cách nào khác, Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cũng không khách sáo nữa. Hai tỷ muội vận chuyển Đồng Khí Liên Chi Thần Công, tốc độ luyện hóa bổn nguyên tà linh nhanh hơn người khác mấy lần. Tuy không thể so sánh với Dương Khai, nhưng người thường cũng không thể sánh bằng.

Trên địa động, chúng nhân đang luyện hóa bổn nguyên tà linh, Dương Khai cũng vậy.

Chỉ có điều, bổn nguyên mà Dương Khai luyện hóa không giống với bổn nguyên của mọi người cho lắm.

Dù là bổn nguyên của hồn tà linh kia để lại, cũng không thể so sánh với đám bổn nguyên này.

Đang luyện hóa, Ngạo Cốt Kim Thân truyền đến từng đợt chuyển động có tiết tấu, phối hợp chặt chẽ với năng lượng trog bổn nguyên.

Khi Chân Dương nguyên khí hoàn toàn lui về đan điền, toàn thân Dương Khai bị hắc khí bao lấy, giống hệt trạng thái của Ma Tương Mông Qua lúc trước.

Chỉ có điều hai người xem ra không giống nhau lắm. Mông Qua rõ ràng có thể khống chế năng lượng của mình, thu hồi ma khí, còn Dương Khai thì không. Cả cơ thể của Dương Khai bị bao trùm, hiện ra một đám đen kịt, chỉ khi chớp mắt, đôi mắt kia lóe sáng.

Khí tức băng lãnh mà ma tính lan tràn, cả địa động truyền ra âm thanh răng rắc, vách động nhanh chóng kết thành sương, ngưng tụ thành vảy băng, đông thành huyền băng.

Chúng nhân thủ hộ bên ngoài nhanh chóng cảm nhận được điều chẳng lành. Cỗ âm hàn này đã lộ ra trên mặt đất, đẩy về phía họ, mà tốc độ lại cực nhanh.

Trong tiếng hét kinh hãi, chúng nhân vội vàng bỏ chạy cách xa hơn trăm trượng, lúc này mới sợ hãi nhìn lại phía sau. Chỉ thấy chỗ địa động, cả thế giới đã bị băng bao phủ, nước trong không khí ngưng kết thành băng, bao phủ từng tầng từng tầng, lan rộng ra.

Dường như là ở đằng xa đó chính là một vùng đất lạnh lẽo.

ở một khoảng cách xa như thế, thực lực hơi thấp là thấy lạnh run, mỗi khi hồi tường lại cái rét lạnh chiếm vào tận trong linh hồn này đều cảm thấy kinh hoảng.

- Đây là làm sao thế?

Thẩm Dịch thấy nghi hoặc:

- Sao ta lại cảm thấy cỗ hàn ý này tương tự với bên trong con suốt Tà Sát đó thế?

Lúc trước cố thủ ở trên đài cao, mọi người cũng từng cảm thụ được cảm giác rét lạnh này, nhưng nó chẳng đáng sợ bằng lần này.

- Dương Khai không sao chứ?

Hồ Mị Nhi nhẹ giọng hỏi tỷ tỷ của mình.

Hồ Kiều Nhi bình tĩnh lắc đầu:

- Đây là chuyện hắn làm ra, chỉ cần còn có động tĩnh gì đó thì chắc cũng chẳng gặp chuyện không may nào.

Thật ra trong lòng nàng cũng thiếu tự tin, nhưng cũng chỉ có thể nói như vậy an ủi muội muội.

Lãnh San cũng đồng ý, gật đầu;

- Người tốt sống dai, ta cũng tin hắn không có việc gì.

- Chậc chậc. Thẩm Di chậc miệng, bỡn cợt nhìn nàng:

- Sư muội, ta thấy sao muội nói chua chua…

- Không nói lời nào ngươi chết hay sao?

Lãnh San trừng mắt nhìn hắn.

- Ha ha..

Thẩm Di đành cười gượng cho qua chuyện.

Bên trong địa động, sắc mặt Dương Khai bình thản, căn bản chưa hề bị ảnh hưởng của âm hàn, cảm giác lạnh băng này rất thích hợp với trạng thái của hắn bây giờ, chẳng những không làm hắn khó chịu mà còn làm hắn thấy thoải mái.

Trước kia vận dụng năng lượng của Ngạo Cốt Kim thân, Dương Khai làm cho người ta có cảm giác tà ác, mà giờ thì lại là lạnh, hai thứ tương giả tương thành càng gia tăng thêm sức mạng của đối phương.

Bên ngoài từng ngày trôi qua, bên trong huyệt động cũng không biết đã bao thời gian.

Cho tới khi một đám căn bản nguyên cuối cùng được luyện hóa, năng lượng chất chứa trong bản nguyên đã giống như một cái chìa khóa, mở ra huyền bí bao năm của Ngạo Cốt Kim Thân.

Trong khoảnh khắc đó, trói buộc của Ngạo Cốt Kim Thân hoàn toàn bị hóa giải.

Tà khí cuồng bạo tỏa ra, trong địa động nháy mắt bì hắc ám bao phủ, tà khí quay cuồng, giống như giao long chuyển mình, không ngừng ô ô bên tai.

Dương Khai bỗng trợn mắt, hai tròng mắt mà đỏ chậm rãi tán đi, trở nên rõ ràng hơn.

Mà đúng lúc đó, hắn cũng hiểu được những kỳ ảo cùng huyền diệu bên trong Kim Thân.

Trong sự bao phủ của tà khí, hai mắt Dương Khai sáng lên.

Hắn hơi nheo mắt, vươn tay ra, chậm rãi điểm lên trán mình, giống như mộng huyền lẩm bẩm.

- Nhập ma!

Thân thể trong phút chốc là một cái động không đáy, điên cuồng hít tà khí tối đen bên ngoài vào.

Tất cả tà khí đều có kết cấu, biến thành một loại năng lượng dùng mắt thường cũng có thể thấy được, bao trùm lên trên người Dương Khai.

Chỉ là khoảng thời gian ngắn, tất cả khối tà khí đó đều biến mất, thay vào đó, toàn thân Dương Khai lại được bao phủ bởi một loại hoa văn màu đen.

Đám hoa văn đó rậm rạp, sắp xếp quỷ dị, trải khắp chín phần trên người Dương Khai, duy chỉ bộ mặt là không có.

Chậm rãi đứng dậy, thần sắc Dương Khai tự nhiên, vô hỉ vô bi, hai tròng mắt lạnh băng.

Nhưng hắn có thể thấy được rõ ràng, trạng thái hiện tại hoàn toàn khác với trước kia.

Không giống trước kia bị hắc khí bao vây, ngay cả mặt mũi đều không thấy rõ, giờ nếu Dương Khai không cởi quần áo thì cũng chẳng khác gì người bình thường.

Nhưng hiện tại mình có thể phát huy được sức chiến đấu mạnh mẽ hơn trước kia rất nhiều.

Cảnh giới vẫn là cảnh giới cũ, không tăng lên chút nào, nhưng đoàn bản nguyên tà linh thật lớn kia hình như chỉ có tác dụng mở khóa bí ẩn của Ngạo Cốt Kim Thân.

Dương Khai đứng lên, từng phiến thiên địa cũng như run rẩy, ông ông không dứt bên tai, vô duyên vô cớ làm cho người ta sinh ra cảm giác như thế giới sắp tan vỡ.

Hơn nữa ma tính không gì sánh kịp cũng phóng ra, hầm hầm đánh vào cảm giác của mọi người trong khoảng cách một trăm dặm, tròng mắt kịch liệt run rẩy, hoảng sợ cực điểm.

Nhẹ nhàng nắm tay lại, một tiếng vang trong trẻo truyền ra.

Một quyền này dường như tích chứa uy năng có thể hủy thiên diệt địa vậy.

Cả người chưa bao giờ có cảm giác tự tin tới thế, dường như cho dù đứng trước mặt hắn giờ là một võ giả Thần Du cảnh, Dương Khai cũng có thể đánh gục được.

Tuy tay vung lên một đạo tà khí tối đen bay ra ngoài, trực tiếp chui vào vách động, Dương Khai dùng thần thức cảm thụ thấy phá xa hơn mười trường rồi mới biến mất không thấy gì nữa.

Uy lực không tệ, Dương Khai nhếch miệng cười, hơi có chút dữ tợn.

Trừ lần đó ra, Dương Khai cảm thấy trên cỗ thân thể này cũng chất chưa khí huyết, còn là tràn đầy trước nay chưa từng thấy, nhiều gấp bốn năm lần bình thường.

Khí huyết tràn đầu, rõ ràng khôi phục sức mạnh ban đầu, lực đạo cùng tốc độ đều tăng lên.

Sau khi nhập ma, toàn bộ khí huyết trong cơ thể đều bị kích hoạt, hơn nữa còn được phòng đại lên​

Chương 350: Chia tay

Phía trên địa động, đám người Quỷ Vương Cốc và Bảo Khí Tông, Tỷ muội Hồ Gia, sắc mặt lo âu, sốt ruột, yên lặng cùng đợi chờ.

Dương Khai bế quan tới nay cũng đã gần nửa tháng rồi, thế nhưng cho tới tận lúc nàyhắn vẫn chưa xuất hiện, ngược lại trong phạm vi mười mấy trượng xung quanh địa động tất cả đều đông cứng lại dưới tầng tầng lớp lớp băng dày.

- Sao Dương huynh vẫn chưa ra? Liệu có xảy ra chuyện gì không?

Trình Anh đi đi lại lại, đứng ngồi không yên.

Vừa dứt lời thì phát hiện ba ánh mắt nghiêm nghị đang nhìn mình, khiến đầu gã không khỏi rụt lại, hì hì gượng cười một tiếng.

Thẩm Dịch đành cười gượng:

- Thật đáng tiếc, chúng ta không có ai đạt tới cảnh giới Thần du, nếu như có người tu luyện xuất thần trí được, có thể thám thính tình hình dưới đó.

Đào Dương nghiêm nghị lắc đầu:

- Không, Dù có thần trí cũng không thể tìm hiểu được, trời lạnh như thế này thì e là thần trí bình thường sẽ bị đông cứng lại ngay.

Nghe thấy vậy, mọi người đều vô cùng run sợ và càng lo lắng hơn,

Qua một hồi lâu .

Bỗng nhiên lớp băng trong phạm vi mấy mươi trượng vang lên âm thanh răng rắc, tức thì, lớp băng tưởng chừng không thể lay chuyển đó bỗng võ tan thành nhiều mảnh, từ trong lớp bụi đầy trời đó, một bóng người xuyên qua, bay vút đến.

Mọi người vô mừng rỡ,vôi vàng ra nghênh tiếp.

- Rốt cục huynh cũng ra rồi, nếu huynh k ra, chúng đệ chắc chỉ có thể đành vào mà xem tình hình ra sao rồi.

Thẩm Dịch vừa nhìn thấy Dương Khai hạ xuống liền cười vang ha hả.

Dương Khai khẽ cười, nhìn tất thảy mọi người vuốt cằm nói: - khiến chư vị phải lo lắng rồi.

- Nếu đã ra ngoài rồi, chúng ta hãy rời khỏi nơi này trước, Tà động lúc này không được an toàn cho lắm

Lãnh San có chút vội vàng nói.

Đào Dương cũng khẽ gật đầu.

Hung sát tà động xuất hiện chấn động khủng khiếp như vậy, mà đám Qủy Vương tọa hạSi Mị Võng Lượng cũng tổn thất hai người ở trong đó, lại có thêm tin tức Ma Linh xuất hiện truyền tới, nên trong những ngày Dương Khai bế quan, đã có không ít cao thủ Thần Du cảnh đến nơi này tìm hiểu tình hình.

Nếu còn ở lại, nhất định sẽ có phiền phức tìm đến.

Bên ngoài Hung Sát tà động 30 dặm.

Một đám người dừng chân lại.

Thẩm Dịch hiếu kì hỏi:

- Dương huynh, ta thấy đám Si Mị Võng Lượng kia đều tử thương thê thảm, sao huynh vẫn bình an vô sự, mà xem thần sắc của huynh thì dường như còn có thu hoạch lớn nữa .

Nghe vậy, mọi người đều nhìn về một phía, tất cả đều rất hiếu kì.

Dương Khai mỉm cười:

- Chỉ là chút thu hoạch nhỏ thôi,bốn lão già đó và vật từ trong con suối Tà Linh xảy ra trận đại chiến, đôi bên đều tổn thất, nên ta ở giữa được lợi, chỉ là may mắn mà thôi.

- Cái này…

Thẩm Dịch ngạc nhiên, gượng cười nói:

- Đúng là may mắn, thiên hạ này lại còn có chuyện tốt thế nữa chứ.

Đào Dương khẽ cười:

- Xem ra mấy lão Si Mị Võng Lượng đó bắt huynh đi, lại là cơ duyên của huynh, mấy lão già đó, lần này đúng là trộm gà bất thành mất thêm nắm gạo, ha ha!

- Sao lại k để ta gặp được nhỉ?

Trình Anh ngập ngừng lên tiếng, vẻ mặt hâm mộ ghen tị.

Lãnh San cười nhạt:

- Ngoài Dương Khai ra, tất cả chúng ta ở đây, ai bị bắt đi là chết kẻ đó, ngươi nghĩ rằng đấy là chuyện đơn giản nhẹ nhàng sao?

Trình Anh ngượng ngập cười:

- Chỉ là thuận miệng nói thôi.

Ai mà không biết muốn kiếm lời từ trong tay mấy lão Si Mị Võng Lượng đó còn khó hơn lên trời? Dù Dương Khai k nói rõ, nhưng trong đó nhất định là có nguy hiểm mà người ta không biết, chỉ có hắn, mới có thể thoát khỏi tay chúng.

Trong thời gian ở cạnh nhau, họ k ít lần chứng kiến sự khác thường của Dương Khai, biết k thể coi hắn như một võ giả Chân Nguyên cảnh bình thường được.

- Bất kể thế nào nói.

Thẩm Dịch nghiêm sắc mặt, vẻ thân thiết vỗ vaiDương Khai :

- Lần này vào tà động , người của Quỷ Vương cốc ta nợ huynh nhiều mạng, sau này nếu Dương huynh có chuyện gì, chỉ cần kêu một tiếng, cái khác thì ta k dám đảm bảo, các huynh đệ ở đây nhát định sẽ cố hết sức mình, k ngại núi đao biển lửa, chết k từ nan

Đám người Quỷ Vương cốc nhất loạt gật đầu.

Đào Dương cười nói:

- Bốn sư huynh muội chúng ta cũng vậy, dù chúng ta đánh nhau k giỏi nhưng nói về phương pháp luyện chế bí bảo thì ha ha… Dương huynh về sau huynh cần luyện bí bảo gì chỉ cần tới Bảo Khí tông tìm ta”

- Được.

Dương Khai nghiêm trang gật đầu.

- Nơi này cách Quỷ Vương Cốc k xa, nếu Dương Huynh thấy tiện, chi bằng hãy tới chơi vài ngày”

Thẩm Dịch mời nhiệt tình. - Huynh ấy tốt hơn là k đi.

Lãnh san ôn hoà nói

- Sư muội, muội nói vậy cũng quá vô tình rồi.

Thẩm Dịch liền xấu hổ, vốn vẫn muốn trò chuyện trao đổi vớiDương Khai nhiều hơn k ngờ Lãnh San thật k nể mặt.

- Ta là vì tốt cho huynh ấy, ngươi hiểu được cái gì.

Lạnh San trừng mắt nhìn hắn,

- Sư tôn quen biết huynh ấy, nếu huynh ấy đi Quỷ Vương Cốc, chỉ sợ k sống tới ngày mai.

Thẩm Dịch bộ dạng sợ hãi, lúc này mới nhớ ra sư tôn Qủy Lệ và chưởng môn Lăng Tiêu các có mối thâm thù.

Lúc đók dám nhắc tới nữa, quay đầu nhìn Đào Dương nói:

- Các người thì sao?

Đào Dương cười nói: -

- Thẩm huynh k nói thì chúng ta cũng đi cùng huynh, ta có chút tò mò với nơi sinh quỷ của Quỷ Vương Cốc, k biết có thể đi xem một phen chăng.

- Ta cầu còn không được nữa là.

Thẩm Dịch sang sảng cười to.

- Vậy chúng ta hãy tạm biệt tại đây nhé, các người tự bảo trọng.

Lãnh San nhìn Dương Khai nói

Dương Khai gật đầu cười.

- Đi thôi, đi thôi, Dương huynh, nhị vị cô nương, sau này gặp lại. Thẩm Dịch hô gọi mọi người, rồi cung tay làm lễ chào Dương Khai và tỷmuội Hồ gia.

- Bảo trọng.

Dương Khai đáp lễ, nhìn mọi người Quỷ Vương Cốc và Bảo khí tông đang đi xa.

- Người của tà tông, hóa ra cũng k phải xấu.

Đợi đến lúc chỉ còn lại ba người, Hồ Mị Nhi bỗng nhiên mở miệng nói,

- Mấy người của Quỷ Vương Cốc đều rất được đấy|

Hồ Kiều Nhi đồng tình gật đầu, lời lẽ sâu xa:

- Tốt xấu chỉ là tương đối thôi.

Dương Khai không kìm nổi cười nhìn nàng, Hồ Kiều Nhi mặt đỏ lên, lườm hắn một cái:

- Tiểu tử thối! Ta còn chưa tìm ngươi tính sổ đâu.

- Tính sổ gì chứ?

Dương Khai vẻ mặt mơ màng.

Hằm hằm nhìn hắn, Hồ Kiều Nhi cũng không phải không biết xấu hổ mà nhắc lại chuyện lúc trước, lắc đầu nói: - Không có gì. Bây giờ ngươi định đi đâu?

Dương Khai không khỏi có chút ngỡ ngàng, ngẩn người ra nghĩ một lát, đúng là không biết nên đi nơi nào.

Nhìn hai tròng mắt hắn trống rỗng mê man. Tỷ muội Hồ Gia không khỏi đau xót trong lòng.

Nam nhân mạnh mẽ và quỷ dị trước mặt không còn vẻ hăm hở tự tin như khi trong Hung Sát tà động nữa, hắn lúc này, giống như một đứa trẻ lạc đường, không biết phải đi đâu về đâu.

Bị ảnh hưởng bởi sự mịt mù của hắn, Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cũng chua xót trong lòng.

- Hãy rời khỏi Thương Vân tà địa đã.

Hồ Kiều Nhi vội nói thêm, thực ra là không muốn tiếp tục nhìn hắn trong bộ dạng này.

- Được!

Ánh mắt Dương Khai mau chóng trở lại vẻ tinh anh và kiên định. Dù không biết phải đi về đâu nhưng điều duy nhất hắn có thể khẳng định chính là phải k ngừng mạnh mẽ, con đường võ đạo từ trước tới nay đều rõ ràng như vậy, k thể bị ảnh hưởng bởi bất cứ thứ gì

Dừng một chút. Hỏi: "- -

- Các ngươi muốn đi đâu? Về huyết Chiến bang?

- Không trở về.

Hồ Kiều Nhi cười khổ,

- Trận chiến tranh này không đánh xong, chúng ta không thể trở về, bằng không lại sẽ bi miệng lưỡi thế gian chê cười.

Huyết Chiến bang bọn họ và Phong Vũ lầu là vì việc của Lăng Tiêu các mà bị liên lụy, bị những thế lực lớn đó buộc phải đưa người tham gia trận chiến lần này. Nếu lúc này trở về chỉ mang đến phiền toái cho Huyết Chiến bang.

- Vậy chúng ta đi tìm những người khác trong bang thôi.

Hồ Mị Nhi đề nghị,:

- Lần này trong bang đưa tới năm mươi người, giờ này nhất định vẫn đang đánh nhau ở đằng kia.

- Ý của ngươi thế nào?

Hồ Kiều Nhi nhìn Dương Khai.

- Đi theo các ngươi .

Dương Khai nhún nhún vai, hắn cũng muốn tìm nơi có nhiều người tìm hiểu tình hình bọn người Lăng Tiêu các, nhất là tung tích của bọn người Lăng Thái Hư và Tô Nhan.

Nhìn tỷ muội Hồ Gia, bỗng nhiên cười nói:

- Nhưng mà trước hết. Các ngươi phải cải trang giả dạng hạ mới được.

- Là ý

gì?

Hồ Kiều Nhi nhíu nhíu mày.

- Các ngươi rốt cuộc làm thế nào lại được Tiêu Dao

Tông nhìn trúng vậy, chẳng lẽ còn không tiếp thu giáo huấn sao?

Hồ Kiều Nhi lập tức tỉnh ngộ, sắc mặt lạnh lùng nói: - Xinh đẹp lại không phải lỗi của tỷ muội chúng ta! nếu trong thiên hạ k lắm kẻ háo sắc như các người, chúng ta sao lại khổ sở như thế này? K chọc ghẹo tới ai, đi đâu cũng cóngườinhớ nhung, phiền chết đi được!

Tuy nói vậy, nhưng Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi cũng không thể không nghe theo Dương Khai.

Nơi này dù sao cũng là Thương Vân tà địa, đồ háo sắc so với bên ngoài càng lộng hành.

Sau khi hóa trang, dung nhan tuyệt sắc của hai người đã giảm đi phần nào, trên tay không có công cụ thích hợp cũng không thể làm thật tốt, nhưng ít ra cũng không làm người ta mới nhìn đã sinh tà niệm được.

Tỷ tỷ thì tốc tai rối bù, mặt đầy bụi bặm, vô cùng lôi thôi, muội muội lại mặt rỗ tàn nhang, khiến người nhìn mà phải chán ngán.

Giả dạng xong, hai tỷ muội nhìn nhau liếc mắt một cái, đều có chút k chịu được.

Tuy dung nhan bị che đi phần nào, nhưng thân hình xin đẹp kiều diễm dù có thế nào cũng không thể che dấu được.

Ba người cùng đi, vô cùng cẩn thận ở trong Thương Vân Tà Địa, tránh hết sức việc tiếp xúc với người ở đây.

Thần thức Dương Khai lúc này phát huy tác dụng cực đại, thần thức vừa phát ra, tình hình ba mươidặm xung quanh đều hiện ra trước mặt, có thể liệu địch tiên cơ, nếu có nguy hiểm gì thì sẽ mang tỷ muội Hồ gia trốn đi.

Nếu không có hắn, tỷ muội Hồ Gia căn bản không thoát khỏi Thương Vân Tà Địa.

Một tháng sau, trong phong trần loạn lạc, ba người đã rời khỏi Thương Vân Tà Địa.

Một thángtrời trốn trốn tránh tránh, tranh đấu chém giết, bất kể là Dương Khai hay là tỷ muội Hồ Gia, thể xác và tinh thần đều mỏi mệt.

Tuy nhiên cũng may đoạn đường này, đều là hữu kinh vô hiểm (có kinh hãi mà không có nguy hiểm), nguy hiểm nhất một lần, chỉ là đụng phải một cao thủThần Du cảnh tứ tầng, trong lúc Dương Khai bất ngờ xuất ra Thần Hồn Kỹ hắn đã bị thương nặng, hốt hoảng bỏ chạy.

Trận chiến ấy, Dương Khai cũng bị thương rất nặng, tuy nhiên được hai tỷ muội dốc lòng chăm sóc và dưới tác dụng của Vạn Dược linh dịch, chỉ hai ba ngày sau đã khôi phục hoàn toàn.

Một tháng này,tỷ muội Hồ gia dần dần dựa dẫm vào Dương Khai, lại càng thêm tin tưởng hắn, Dương Khai nói cái gì các nàng cũng sẽ không phản bác.

Ngay cả Hồ Kiều Nhi giàu tính công kích, cũng không dám xem Dương Khai là thằng nhóc con nữa, không ít nhần nàng cùng muội muội chứng kiến sự thần kì của Dương Khai, cũng đủ thay đổi cách nhìn và thái độ đối với Dương Khai.

Đoạn đường này nếu như không có hắn bảo vệ, Hồ Kiều Nhi không biết mình và muội muội giờ đã thế nào rồi.​

Chương 351: Thái phòng sơn

Thái Phòng Sơn, một dãy núi chạy dài từ bắc tới nam. Mảnh đất trải dài này không rộng lắm, những cũng không phải là nhỏ.

Vốn dĩ dãy núi này cũng được coi là nơi yên tĩnh, thanh bình. Trên núi cây cối xào xạc, xanh um tươi tốt, chim hót hoa nở. Nhưng lúc này đây, dãy núi này đã trở thành chiến trường.

Phía nam của dãy núi là nơi thế lực Thương Vân Tà Địa hội tụ. Còn phía Bắc của dãy núi là nơi tụ tập của những thế lực bao vây tiễu trừ Thương Vân Tà Địa.

Người ngựa hai nơi nhìn nhau qua dãy núi, biến cả dãy núi thành chiến trường. Mấy tháng đánh đấm, Thái Phòng Sơn bị tổn hại nghiêm trọng, đâu đâu cũng thấy dấu vết đầu rơi máu chảy. Cũng không biết là có bao nhiêu võ giả đã bỏ mạng nơi đây.

Tình hình hai bên giằng co như thế này, ở nơi khác nhìn mãi cũng đã quen mắt.

Thái Phòng Sơn chỉ là một điểm trên toàn bộ chiến tuyến mà thôi!

Từ sau khi rời khỏi Thương Vân Tà Địa, hai tỷ muội Hồ gia chạy một mạch tới nơi này. Vì đám người Huyết Chiến Bang của họ bị sai đến nơi này tác chiến.

Lúc đầu họ cũng ở đây, bị cao thủ truy bắt, không thể quay về, đành phải lẩn trốn vào Thương Vân Tà Địa.

Trên đường đi, Dương Khai cũng biết được không ít thông tin hữu dụng từ miệng hai người bọn họ.

Chiến sự bên này của Thái Phòng Sơn không hề quá nghiêm trọng, cho nên cao thủ hội tụ nơi đây cũng không nhiều. Ngoài Huyết Chiến Bang bọn họ ra, còn có người của Phong Vũ Lâu cũng ở đây. Ngoài ra, một vài tinh anh của thế lực nhị đẳng hết thảy đều quy dưới dự điều phối của thế gia nhất đẳng.

Hướng gia chính là dòng họ thế gia này!

Vì người ở đây đến từ khắp nơi, đa số đều xuất thân từ thế lực nhị đẳng, tam đẳng, cho nên thế gia nhất đẳng như Hướng gia có quyền lãnh đạo tuyệt đối.

Tuy có người không phục, cũng dành nghe theo mệnh lệnh của Hướng gia. Dù sao thì nội tình của người ta hùng hậu hơn một chút.

Phía dưới Thái Phòng Sơn là nơi dễ phòng thủ khó tấn công, xây dựng rất nhiều nơi ở đơn giản. Nơi đây chính là nơi các võ giả bao vây tiễu trừ Thương Vân Tà Địa nghỉ ngơi.

Một ngày nọ, một nam hai nữ từ ngoài đi vào, phong trần mệt mỏi.

Ba người còn chưa lại gần, đã bị vài người y sam sặc sỡ chặn lại, la hét, tra hỏi thân phận của cả ba.

Chúng thấy thực lực của ba người Dương Khai và tỷ muội Hồ gia không phải là rất cao, cho nên cũng không coi họ ra gì, chặn lại tra hỏi cũng chỉ là làm theo phép.

Chẳng qua là những cặp mắt đó lại không ngừng liếc nhìn loạn xạ trên thân hình mỹ lệ của tỷ muội Hồ gia. Nhưng vừa nhìn thấy nét tôn vinh của hai nàng, đám người lập tức mất hứng, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét.

Thần sắc Dương Khai lãnh đạm, không nói một lời.

Còn hai người Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi lại vội vàng chùi hết lớp ngụy trang trên mặt, để lộ diện mạo ban đầu.

Lau chùi một hồi, tuy trên khuôn mặt vẫn còn đen sì những dù sao cũng đã có chút phong thái của những mỹ nhân.

Những người cản đường đó sững sờ nhìn một lúc, bỗng nói:

- Hai người là tiểu thư Hồ gia của Huyết Chiến Bang?

- Đúng!

Hồ Kiều Nhi thản nhiên trả lời.

- Thì ra là hai người !

Tên dẫn đầu lộ vẻ vui mừng, hưng phấn nói :

- Hai vị cô nương không có chuyện gì là quá tốt rồi, nhanh nhanh vào trong, mời.

Nói rồi, tránh ra, thần sắc trở nên khiêm tốn:

- Bọn tại hạ cũng chỉ làm theo phép. Hai vị cô nương xin đừng để bụng.

Hồ Kiều Nhi chau mày, thần sắc có chút lãnh đạm, dẫn Hồ Mị Nhi và Dương Khai định đi thẳng vào.

Mấy tên đó lại hồ nghi đánh giá Dương Khai. Tên cầm đầu cẩn thẩn hỏi:

- Xin hỏi hai vị cô nương, vị này là…

- Bằng hữu của ta.

- Ồ, đã là bằng hữu của cô nương, vậy thì không sao.

Tên đó mỉm cười nói, cũng không vặn hỏi, phóng khoáng cho qua.

Đợi ba người đi vào bên trong, mất bóng, thần sắc tên cầm đầu mới trở nên ngưng trọng dặn dò:

- Đi bẩm báo với công tử, nói là tỷ muội Hồ gia đã bình an trở về. Mau!

- Ồ!

Một tên tuân lệnh, lập tức bay vút ra ngoài.

Dương Khai đi theo sau tỷ muội Hồ gia, xuyên qua nơi này. Không lâu sau liền tới nơi tận sâu bên trong.

- Ở bên đó!

Hồ Mị Nhi đột nhiên vui mừng hét lên một tiếng, ngón tay chỉ về một hướng.

Nhìn theo hướng chỉ của nàng, Dương Khai nhìn thấy một đám người tụ tập ở bên đó, cũng không biết đang nói những gì.

- Là Nhạc thúc!

Hồ Kiều Nhi cũng nở một nụ cười, vội bước tới.

Đám người bên đó phát giác ra có người tới, tất thảy đều nhìn thoáng qua bên này. Ngay sau đó, một lão giả nhìn khoảng năm mươi sáu mươi tuổi đỏ hoe mắt, run rẩy đứng dậy, kinh ngạc nhìn hai tỷ muội Hồ gia, trong đôi mắt già nua tràn ngập tình cảm vui mừng.

Quản Trì Nhạc, cao thủ Thần Du Cảnh tứ tầng, một vị cường giả của Huyết Chiến Bang. Năm đó, lúc đại chiến với Mộng Vô Nhai, lão cũng tham gia.

Nhưng không giống Long Tại Thiên. Quản Trì Nhạc là người vô cùng trung thành với Huyết Chiến Bang, trung thành với Hồ gia, còn là người chứng kiến sự trưởng thành của tỷ muội Hồ gia. Cho nên, ở Huyết Chiến Bang, mối quan hệ của tỷ muội Hồ gia và lão cũng khá tốt.

- Là hai vị tiểu thư?

Quản Trì Nhạc ngập ngừng hỏi.

- Là bọn ta, Nhạc thúc !

Khuôn mặt Hồ Kiều Nhi tươi cười rạng rỡ.

- Hai tiểu thư quả thật đã bình an trở về!

Quản Trì Nhạc bỗng nhòa lệ.

Đám người bên cạnh lão cũng đều ngạc nhiên mừng rỡ nhìn về phía hai tỷ muội Hồ gia. Hai tỷ muội mất tích đã hai ba tháng rồi. Gần đây có người nhìn thấy họ, vẫn đang bị người truy bắt ở Thái Sơn Phòng. Vốn cho rằng họ nhất định đã khó thoát khỏi độc thủ, không ngờ hai tháng sau, họ lại bình an vô sự quay về đây.

Người ở đây đã tụ tập lại với nhau, chắc chắn là đã liên hệ với nhau rất chặt chẽ. Có thể thấy tỷ muội Hồ gia quay về, đương nhiên cũng vui mừng.

Đám người này nhân số không nhiều, chỉ có mười mấy người thôi, nhưng Dương Khai liếc mắt nhìn qua, lại toàn là người quen!

Nào là người của Huyết Chiến bang, nào là đệ tử của Phong Vũ Lâu!

Hơn nữa, Dương Khai còn thấy Phương Tử Kỳ trong số đó!

Tên vô cùng trọng nam khinh nữ này, không ngờ cũng bị kéo đến đây tác chiến.

Đệ tử hai phái đến từ một nơi, đều là bị ép tham gia chiến sự lần này, có thể thân mật tề tựu lại cũng chẳng có gì kỳ lạ.

- Về rồi thì tốt, về rồi thì tốt. Bang chủ có thể yên tâm rồi.

Quản Trì Nhạc rất vui, liền sửa lại sắc mặt, vui mừng gật đầu. Sau khi lão liếc mắt về phía Dương Khai, không khỏi chau mày, hồ nghi nói:

- Vị tiểu ca này, có phải ta đã gặp ở đâu rồi không?

Tỷ muội Hồ gia bỗng không biết nên giải thích như thế nào.

Nếu chỉ là đám người ở đây biết thân phận của Dương Khai thì cũng không sao. Nhưng quan trọng là gần đây còn có võ giả của thế lực khác thường lui tới. Lỡ như chúng biết được Dương Khai đến từ Lăng Tiêu Các, chuyện sẽ khó giải quyết.

Phương Tử Kỳ lại liếc nhìn Dương Khai đầy thâm ý, vội vàng đi lên trước, khẽ ho một tiếng, mang theo một nụ cười cổ quái, ôm quyền nói:

- Phương Tử Kỳ của Phong Vũ Lâu. Bằng hữu nhìn rất giống một vị cố nhân mà trước kia ta quen biết. Xin hỏi đại danh của bằng hữu?

- Dương Khai!

Trong lòng Dương Khai thầm buồn cười, ngoài mặt vẫn cẩn thận.

- Thì ra là Dương huynh, hạnh ngộ, hạnh ngộ. Bằng hữu không những tướng mạo giống một vị cố nhân của ta, mà cái tên này cũng giống. Ha ha, các ngươi nói có phải không!

Phương Tử Kỳ vỗ mạnh lên vai một vị sư đệ đứng bên cạnh.
- Đúng, đúng ….

Vẻ mặt tên sư đệ kia bất đắc dĩ, vội vàng gật đầu.

Còn làm ra vẻ thần thần bí bí như vậy nữa.

Những người khác cũng đã nhanh chóng hiểu được ý của Phương Tử Kỳ, thần sắc ai nấy đều trở nên cổ quái.

Quản Trì Nhạc nhân lão thành tinh. Sau khi nghe tên của Dương Khai cũng bỗng nhiên hiểu ra, thầm nghĩ chẳng trách lại trông quen quen. Thì ra là hắn!

Một đám người ngầm hiểu lẫn nhau, nhưng đều không nói ra.

Một cảnh tượng vui vẻ, hòa hợp. Nhưng Dương Khai lại nhạy bén nhận ra, trong nụ cười và sự an ủi của cao thủ Thần Du Cảnh Huyết Chiến Bang này ẩn chứa một sự lo lắng.

Đang nói chuyện, thần sắc Phương Tử Kỳ chượt lạnh lùng, ánh mắt lóe lên, khóe miệng khẽ cong lên, mở miệng nói:

- Hướng Sở tới rồi.

Đang nói chuyện, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm hai tỷ muội Hồ gia.

Một đám người bỗng nhiên lặng ngắt như tờ. Sắc mặt Quản Trì Nhạc trở nên ngưng trọng, tỏ vẻ không hài lòng.

Dương Khai quay đầu nhìn thì thấy cách đó không xa, một công tử ca phong thần tuấn lãng, y sam rực rỡ, cùng hai cao thủ Thần Du Cảnh, bước nhanh về phía này.

Y phục của y rất chỉnh tề, khuôn mặt nở một nụ cười ngập gió xuân. Hơn nữa, dáng vẻ cũng nghiêm túc, có thể nói là ngọc thụ lâm phong, tiêu sái hào phóng.

Nhìn dáng vẻ của y, cũng chỉ khoảng hai sáu, hai bảy tuổi.

Hướng Sở!

Công tử của Hướng gia. Hướng gia là thế gia nhất đẳng. Thân phận và địa vị của Hướng Sở đương nhiên là không thể thấp được, cũng cỡ như Bạch Vân Phong, Đổng Khin Hàn, đều là lớp nhân tài trẻ tuổi kiệt xuất.

Trong một tháng này, Dương Khai cũng đã nghe hai tỷ muội Hồ gia nói đến cái tên Hướng Sở mấy lần. Nhưng mỗi lần nói tới người này, hai tỷ muội lại vội vài tránh né, không muốn nói nhiều.

Bây giờ nhìn thấy y, lại thấy ánh mắt y lúc này, cuối cùng Dương Khai cũng hiểu tại sao hai tỷ muội Hồ gia lại không thích nói đến y.

Không những tỷ muội Hồ gia, tất cả người của Huyết Chiến Bang, Phong Vũ Lâu đều không ưa gì cái tên hay ra vẻ này.

Chỉ có điều Hướng Sở vẫn tươi cười ôn hòa, từ xa đi tới.

Đi tới gần dừng lại, trong mắt hiện lên hào quang vui mừng, dịu dàng nói:

- Kiều Nhi, Mị Nhi, đường xa trở về, vất vả rồi.

Quản Trì Nhạc nheo đôi mắt già nua lại, nhìn chằm chằm vào hai Thần Du Cảnh phía sau Hướng Sở.

Hồ Kiều Nhi chau mày, thần sắc bình thản, nói:

- Hướng công tử, Hồ Kiều Nhi không phải là cái tên mà ngươi có thể xưng hô, không cần ta phải nói lại lần nữa đâu nhỉ?

Thần sắc Hướng Sở sững sờ, cơ hồ nghĩ tới điều gì, cười khan một tiếng, ôm quyền nói:

- Hai vị cô nương thứ lỗi, xa cách từ lâu không gặp, nhất thời tâm trạng kích động, có phần nói không lựa lời.

- Hi vọng không có lần sau!

Hồ Kiều Nhi hừ nhẹ một tiếng.

- Nhất định, nhất định, bảo đảm sẽ không có lần sau.

Hướng Sở liên tục gật đầu, lại thở dài một tiếng, chau mày khổ sở, nói:

- Nhưng tại hạ muốn xin lỗi hai vị cô nương.

- Hử?

Đôi chân mày Hồ Kiều Nhi khẽ nhíu lại, thản nhiên nhìn y.

Hướng Sở cười gượng,nói:

- Lần tác chiến đó, hai vị cô nương bị giam trong ngục tù, đáng lẽ tại hạ nên đi cứu viện, nhưng tài nghệ không tinh, thực lực thấp kém, đành phải giương mắt nhìn hai vị bị tặc nhân truy bắt. Lần này hai vị đi cũng được ba tháng, tại hạ ngày nào cũng nhớ đến mà lòng đau như cắt, đêm không say giấc, hận không thể mọc thêm đôi cánh để bay tới bên cạnh hai vị, bảo vệ sự an toàn cho hai vị.

Nói rồi bỗng cười, rạng rỡ vô cùng:

- Cũng may, hai vị cát nhân thiên tướng, cuối cùng hôm nay cũng đã trở về, tại hạ cũng an lòng.

Nụ cười này của y chân thành vô cùng, khuôn mặt lộ ra vẻ rạng rỡ như đã xua đi hết mây mù.

Chỉ có điều, tỷ muội Hồ gia vẫn giữ nguyên vẻ mặt thờ ơ.

Hướng Sở không để tâm, ôm quyền nói:

- Hai vị đường xa trở về, chắc là mệt nhọc, hay là nghĩ ngơi sớm một chút, hôm sau chúng ta lại nói chuyện. Nếu hai vị cần gì, cứ nói với tại hạ, có thể thỏa mãn, tại hạ nhất định sẽ giúp, không chối từ!

Nói xong, mỉm cười, tự nhiên rời đi.​

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau