VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 341 - Chương 345

Chương 342

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
[​IMG]

Chương 343

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
[​IMG]

Chương 344: Uy lực Thần Hồn Kỹ

Chỗ cao đài mà mọi người đứng cách mặt đất khoảng tầm bảy tám trượng, lẽ ra qua một thời gian dài như vậy mực nước suối nước Tà Sát đã dâng đến ba bốn trượng rồi.

Vậy mà lúc này suối nước nồng đặc như dòng nước đó lại đang dâng lên với tốc độ điên cuồng, cứ như là căng phồng lên vậy.

Tất cả mọi người đều không khỏi mặt biến sắc.

Chỉ trong thời gian ba tức ngắn ngủi, suối nước Tà Sát đã dâng tràn đến chỗ cao đài, hơn nữa nó vẫn còn tiếp tục dâng cao nữa.

- Không hay rồi!

Đào Dương thất thanh kêu lên, sắc mặt hoảng sợ nhìn mọi thứ đang diễn ra.

Những người khác cũng vội vàng lùi vào giữa chỗ cao đài, sợ mình không cẩn thận mà rơi ra khỏi cao đài và ngã vào trong suối nước Tà Sát đầy tà ác đó.

Suối nước Tà Sát bạo phát ra phạm vi lớn đến vậy, bây giờ bọn họ muốn chạy e là cũng đã muộn, ai nấy đều mặt như tro nguội, trong giây lát không nghĩ được gì hết.

Lão giả bên đó cũng vẻ đầy kinh hãi, lão ta tuy đã biết sự tồn tại của con suối Tà Linh nhưng dù sao cũng là lần đầu nhìn thấy, nên cũng không biết tình hình trước mặt rốt cuộc là thế nào.

Nhìn thấy suối nước Tà Sát lập tức sẽ bao quanh lấy bốn phương tám phía, biết rằng nơi này không thể ở lại lâu, lão giả kêu to một tiếng, tim gan tức giận mà giương giọng quát:

- Không muốn chết thì theo ta!

Vừa nói lão vừa bạo phát ra chiêu thức, đánh ra một lỗ hổng vào đúng chỗ mà phần đông bọn Tà Linh bao vây, chân nguyên toàn thân gào to, bảo vệ bốn hậu bối của mình và chạy đến chỗ đám người Dương Khai.

Mấy người của Tiêu Dao tông cũng vội vàng theo sau, phòng thủ bên người đủ loại vũ kỹ và bí bảo, nhất thời cũng không cần phải lo ngại vấn đề an toàn tính mệnh.

Dương Khai vẻ mặt lạnh lùng, nheo mắt nhìn lão giả sắp tiến đến bên này, hàn quang trong mắt lóe lên.

Mục đích mà lão giả đó bay đến đây không cần nói cũng rõ.

Chỉ chốc lát sau, cả khung trời đất này e là sẽ bị suối nước Tà Sát ngấn chìm, đến lúc đó cao đài chỗ đám người Dương Khai sẽ là nơi tránh nạn duy nhất.

Có lồng phòng ngự do hai mươi tầng chân dương nguyên khí chồng lên mà thành đủ để ngăn cản sự xâm phạm của suối nước Tà Sát đó.

Trong lúc sinh tử nguy cấp, đây là chiêu hiểm của lão giả.

Khi bay đến trước mặt, lão giả cũng không kịp động thủ mà chỉ nhìn Dương Khai nói:

- Anh bạn nhỏ, giữa chúng ta có nhiều hiềm khích, nhưng đến lúc này lão phu cũng không tính toán với cậu nữa, bảo các bằng hữu của cậu nhường cho mấy chỗ được chứ?

Dương Khai vẻ khinh miệt nhìn lão giả và thản nhiên nói:

- Ông không thấy chỗ bọn ta đã kín rồi sao?

Lão giả trầm mặt xuống, vội vàng nói:

- Vì thế mới kêu các người nhường cho mấy chỗ! Suối nước Tà Sát biến động bất thường như thế, lát nữa không biết sẽ phát sinh biến cố gì, nếu không có Thần Du cảnh lão phu ta thì thử hỏi cậu có bao phần cơ hội sống sót? Mấy người bằng hữu của cậu thực lực cao thấp không đều, đưa mấy người thực lực thấp ra không phải là được rồi sao. Nên biết rằng tiện cho người cũng là tiện cho mình.

- Tiền bối…

Dư Khánh vẻ khẩn trương, hắn nghe lão giả nói vậy, vẻ như hoàn toàn không có ý định mang đám người của Tiêu Dao đường theo, nên đương nhiên là trong lòng lo lắng rồi.

Còn những người khác nghe vậy thì bực tức nhìn lão giả. Lời của lão ta rõ ràng là muốn mấy người đi chịu chết thay cho bọn lão.

Dương Khai cười nhạt, thản nhiên lắc đầu nói:

- Lúc này tôi thấy rất thuận tiện rồi, nên không muốn thuận tiện cùng với người khác!

- Tên tiểu bối ngươi tự chuốc lấy đấy nhé.

Lão giả mặt đầy phẫn nộ mà quát lớn.

Suối nước Tà Sát càng dâng càng cao, lão đã không còn thời gian để mà lãng phí nữa rồi.

- Lão phu không qua được thì các ngươi cũng đừng mong dễ sống, Tiêu Dao tông đâu, cùng ta đánh đuổi bọn chúng ra, chiếm lấy cao đài này, các ngươi mới có thể giữ mạng.

Lão giả vung cánh tay hô lên.

- Được!

Dư Khánh mừng rỡ, hắn không do dự gì mà liên miệng đồng ý.

Sắc mặt mọi người trên cao đài đã âm trầm đến tột độ, lão già này rõ ràng là đã cùng đường rứt giậu rồi, Thần Du cảnh tầng năm cùng với bảy tám người Chân Nguyên cảnh cùng đánh tới, bọn họ không biết mình có thể chống đỡ nổi không.

Chỉ có duy nhất Dương Khai là vẫn đang thản nhiên cười, ánh mắt hắn nhìn lão giả đầy khinh miệt và giễu cợt.

“Oành…” một đường hỏa long đột nhiên vọt ra khỏi cao đài và bay đến chỗ bọn người lão giả, cũng không biết là do ai động thủ.

Cao đài được bao phủ bởi lồng phòng ngự chân dương nguyên khí lúc này trở thành nơi cứu mạng duy nhất, nên sẽ không ai chịu nhường, lão giả hùng hổ hăm dọa ép người quá đáng như thế đương nhiên là có người không thể kiềm nén được.
Ngay sau đó uy lực các loại vũ kỹ và bí bảo cùng phóng ra các tia sáng kỳ dị.

Đám người bên cạnh lão giả cũng không dám tỏ ra yếu thế mà vẫn giữ lấy thể diện.

Nhưng mới chỉ một lượt giao chiến mọi người trên cao đài đã thấy có sự bất ổn rồi.

Mỗi đợt ông kích của mình đều bị chặn lại chỉ với sức lực của một mình cao thủ Thần Du cảnh như lão giả đó.

Tuy lão giả cũng phải khó khăn lắm mới chặn lại được nhưng dù sao thì vẫn là chặn được rồi.

Ngược lại thì mấy tên võ giả Chân Nguyên cảnh phía sau lão cũng khiến mọi người trên cao đài phải luống cuống mà ứng phó.

Trong lúc nhất thời sắc mặt mọi người đều xanh mét, có một Thần Du cảnh chắn phía trước, bọn họ có muốn ra sát thủ với đám người đằng sau thì cũng khó mà được như ý nguyện.

Chỉ trong chốc lát suối nước Tà Sát đã lại dâng cao hơn, nhìn như sắp nuốt chìm đám người đó rồi.

Bốn tên bên cạnh lão giả và đám người Tiêu Dao tông cũng dồn hết sức lực, thi triển những gì mình học được, liều mạng thôi động chân nguyên mà tấn công mạnh.

Còn lão giả đó, đôi mắt như chim ưng chằm chằm nhìn Dương Khai, trực giác nói cho lão ta biết người thanh niên quỷ dị này vẻ đầy kỳ lạ, nhất định là có chút thủ đoạn nào đó mà người ta không biết.

Nếu như bình thường lão sẽ cẩn thận mà thăm dò rõ ràng, để tránh thuyền lật trong mương, nhưng trong lúc quan trọng nguy hiểm này, lão nào có rảnh rỗi đó?

Tay vung ra, lập tức một đường chưởng ấn cực lớn đã giáng xuống người Dương Khai, như muốn một chiêu lấy mạng hắn vậy.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, ngón tay vừa chỉ về phía trước thì một tấm chắn màu đỏ máu chặn ngay phía trước.

Oành…

Dấu tay ấn đập vào tấm chắn do dương dịch ngưng thành, tấm chắn đó lập tức liền vỡ vụn, nhưng cũng vẫn ngăn được cú đánh của lão giả.

Không đợi lão giả tiếp tục ra tay, trong đầu Dương Khai đột nhiên phát ra một năng lượng mắt thường không thấy được, quỷ bí mà im ắng, vượt qua khỏi sự phòng thủ của lão giả mà lóe đến đám người phía sau lão.

Mặt lão giả biến sắc, trong giây phút đó dường như lão đã nhận ra có một dòng năng lượng thần thức.

Còn chưa rõ là có chuyện gì thì đột nhiên phía sau lão lại có một vầng sáng màu tím nổ bung ra.

Vầng sáng bạo phát đó hiện hình quạt, bao phủ lấy bốn đệ tử hậu bối của lão giả và đám người Tiêu Dao tông.

Cú công kích không tiếng động đó lan tràn ra, mấy cao thủ Chân Nguyên cảnh đó bỗng nhiên thần sắc ngẩn ngơ, sắc mặt đầy đau khổ.

Ngay sau đó lại là một vầng sáng bạo phát…

Đạo thứ ba…

- A…

Dư Khánh lấy tay ôm đầu, nỗi đau đớn toàn tâm khiến hắn hoàn toàn không thể định vị được sự vận chuyển chân nguyên, hắn lộn người cắm xuống phía dưới. Người hắn rơi vào trong suối nước Tà Sát, tiếng xoẹt xẹt vang ra, mắt thường đều có thể nhìn thấy quần áo và máu thịt toàn thân Dư Khánh nhanh chóng bị ăn mòn, chỉ còn để lại bộ xương trắng hếu.

Ngoài Dư Khánh ra, Tiêu Dao tông và bốn tên hậu bối của lão giả đều gặp sự đả kích tương tự, có mấy tên rơi xuống theo Dư Khánh, mấy tên còn lại thì bị bọn Tà Linh đuổi đến phân thây.

Chỉ trong nháy mắt, phe cánh của lão giả đó chỉ còn một mình lão, hơn nữa nhìn bộ dạng lão xem ra cũng đã bị thương.

Đăng đăng đăng đăng…

Lão giả nhanh chóng lui về phía sau, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Dương Khai, giọng run lẩy bẩy nói:

- Thần Hồn Kỹ!

Dương Khai nhếch mép, điệu cười vô cùng xán lạn.

- Làm sao có thể!

Vẻ mặt lão giả như nhìn thấy quỷ, dù thế nào cũng không thể tin vào những gì mình nhìn thấy.

Đây chẳng qua chỉ là tên vũ giả Chân Nguyên cảnh tầng sáu, làm sao hắn có thể thi triển ra Thần Hồn Kỹ? Hơn nữa chiêu Thần Hồn Kỹ này có vẻ rất quen, rõ ràng là chiêu thức mà vừa nãy con Hồn Tà Linh đã thi triển, chẳng qua là bị tên thanh niên này thay đổi một chút phạm vi công kích mà thôi.

- Chính là Thần Hồn Kỹ!

Dương Khai nhìn lão giả với ánh mắt khiêu khích,

- Ta đã lấy được từ trong nhóm bản nguyên đó đấy, lão già, lão chết chắc rồi!

- Không thể nào!

Vẻ mặt lão dữ tợn, ba đạo quang vựng vừa rồi tuy không thể làm hắn trọng thương nhưng thần thức cũng có chút tổn hại, nỗi đau đớn trong đầu làm thế nào cũng không vơi đi,

- Cho dù ngươi có thể lĩnh ngộ được Thần Hồn Kỹ trong bản nguyên đó nhưng chưa tu luyện ra thần thức thì cũng không thể nào thi triển được.

Nói rồi mắt lão sáng lên, vẻ không dám tin mà nhìn Dương Khai:

- Lẽ nào nhóm bản nguyên vừa rồi cũng giúp ngươi tu luyện ra thần thức rồi?

- Cứ coi là vậy đi.

Dương Khai cười ha hả, cũng không thanh minh gì thêm nữa.

Dương Khai sớm đã tu luyện ra thần thức rồi, hơn nữa lực lượng thần thức của hắn lúc này khá mạnh, nếu không cũng không thể nào ba lần liên tiếp thi triển Thần Hồn Kỹ mà vẫn thản nhiên như vậy.

Cho dù là cao thủ mới bước vào Thần Du cảnh thì cũng không thể liên tiếp ba lần thi triển Thần Hồn Kỹ.

Mọi người trên cao đài đều mừng rỡ kinh ngạc nhìn Dương Khai, không ngờ rằng trong lúc quan trọng này Dương Khai lại có thể một lần nữa xoay chuyển tình thế.

Bọn họ tiếp xúc với Dương Khai không phải lâu, nhưng trong chính khoảng thời gian ngắn ngủi này Dương Khai đã liên tiếp thi triển ra những thủ đoạn khiến người ta không dám tin, và hết lần này đến lần khác tạo ra kỳ tích.

Tất cả mọi người đều biết rằng, nếu như chuyến đi đến Hung Sát tà động này mà không gặp được Dương Khai thì e rằng mình đã chết mấy lần rồi.

Không nói đến ân cứu mạng này, mà chỉ sự quỷ dị và hùng mạnh của Dương Khai cũng đủ để mọi người thầm quyết định giao hảo với hắn, sau này nhất định không nảy sinh xung đột gì với hắn.

Lão giả đó vẻ mặt đau khổ nhìn suối nước Tà Sát ở phía dưới, bốn kẻ hậu bối mà hắn gắng sức bảo vệ vừa rồi đều rơi xuống đó, trong lòng đương nhiên là hận Dương Khai đến thấu xương.

Sắc mặt âm tình bất định, chần chờ một lát lão giả đột nhiên quay đầu rồi đi, miệng nói:

- Tiểu tử, ngươi hãy sống cho tốt, sẽ có một ngày lão phu rút gân lột da ngươi!

Cho dù Dương Khai đã nắm giữ Thần Hồn Kỹ trong tay nhưng lão giả đó cũng không hề sợ.

Lão giả chỉ sợ suối nước Tà Sát mau chóng dâng lên phía dưới!

Không thể chiếm đoạt cao đài, lão giả chỉ có thể chạy ra ngoài, xem có thể thoát mạng được không.

- Muốn chạy ư? Ngươi chạy được sao?

Dương Khai lạnh lùng quát một tiếng, rồi bay vọt ra khỏi cao đài, nhanh chóng đuổi theo, trong khi thân hình bay vút đi, trong đầu hắn lại lóe ra một dòng lực lượng thần thức, hơn nữa dòng lực lượng này có chút khác với ban nãy, nó ngưng tụ lại thành một điểm, hóa thành một vệt hào quang màu tím, nhanh chóng đánh vào đầu lão giả.

Cũng là Thần Hồn Kỹ có được từ trong bản nguyên của Hồn Tà Linh, tuy nhiên Thần Hồn Kỹ vừa rồi công kích trong phạm vi lớn, còn cái này là công kích đơn thể. Cả hai có chỗ giống nhau, chỉ là thủ đoạn sử dụng không giống nhau.

Lão giả rõ ràng là không ngờ tới Dương Khai còn có thủ đoạn này, lão không kịp đề phòng mà bị hào quang màu tím đó đánh trúng, lão ngẩn người ra, xiêu xiêu vẹo vẹo ngã xuống, nửa người đều rơi vào trong suối nước Tà Sát.​

Chương 345: Còn có thể tạo ra kỳ tích nữa không?

Tiếng xoẹt xẹt vang đến, nửa người dưới của lão giả giống như rơi vào trong chảo dầu, các loại tà ác ẩn chứa trong suối nước Tà Sát bạo phát ra uy lực không gì sánh nổi, chỉ trong phút chốc đã khiến máu thịt lão giả tan nát ra một mảng lớn.

Lão giả thảm thiết kêu lên, chân nguyên toàn thân thôi động, liều mạng ngăn cản tà khí xâm nhập vào trong cơ thể.

Nhưng bất luận lão cố gắng thế nào thì khí tức nồng đậm quỷ dị đó vẫn nhanh chóng lan tràn vào người lão.

Gan mật lão giả như đều vỡ ra, lão dùng hết sức để tung về phía trước nhưng suối nước Tà Sát lại như truyền đến một sức hút khổng lồ, cứ như phía dưới có những bàn tay vô hình hung giữ lôi người lão xuống vậy.

Lão ta như trong lúc lơ đãng mà rơi vào đầm lầy, càng dùng sức thì thân thể càng nhanh chóng lún xuống.

Dương Khai nhân cơ hội này bay vọt đến đỉnh đầu lão. Cũng là song chưởng đánh ra, lấy khí thế đại sơn áp đỉnh mà hung mãnh xuất chiêu.

Viêm Dương tam điệp bạo và Thần Hồn Kỹ đồng thời vận dụng. Mạn Thiên chưởng ấn cùng xuất ra, chưởng ấn nằm ở giữa còn mang một vệt u quang màu tím.

Phải đuổi theo giết sạch!

Lão giả có thực lực Thần Du cảnh tầng năm, nhưng mà hổ lạc nơi đất bằng, hoàn toàn không thể phát huy ra, nghẹn nuốt phẫn nộ mà bị Dương Khai đánh vào trong suối nước Tà Sát.

Tiếng rú thảm chói tai vang lên, có thể loáng thoáng thấy dưới suối nước tối đen như mực, lão giả đang giãy dụa phản kháng nhưng cuối cùng cũng không thoát khỏi sự trói buộc của năng lượng tà ác trong suối nước, càng chìm càng sâu, rồi dần dần không thấy tung tích lão đâu nữa.

Không lâu sau, tiếng lão giả cũng biến mất mà hoàn toàn chết oan uổng.

Sắc mặt Dương Khai cũng có chút khó coi. Hắn không ngờ uy lực của suối nước Tà Sát này lại mạnh đến vậy, ngay cả Thần Du cảnh rơi vào trong đó cũng không thể thoát khỏi, khi năng lượng tà ác trong Ngạo Cốt Kim Thân của mình mà động dụng thì còn có thể thỏa thích bơi lội trong đó, nhưng những người khác mà rơi vào đó thì e là kết cục cũng không khác gì Tiêu Dao tông.

Lồng phòng ngự chân dương nguyên khí trên cao đài đó…có thể chống đỡ nổi không?

Dương Khai có vẻ lo lắng nhìn phía bên đó, rồi vội vã trở về.

Lực lượng thần thức sử dụng nhiều như vậy, quả thật là có chút yếu ớt, nhưng Dương Khai vẫn không lộ ra chút mảy may.

Khi hắn trở lại cao đài mọi người đều nín thở nhìn hắn, vẻ như không dám tin một cao thủ Thần Du cảnh tầng năm lại bị hắn giết chết như vậy.

Tuy mọi người đều biết, đó không phải là bản lĩnh của Dương Khai, mà chủ yếu là dựa vào sự tà ác của suối nước Tà sát, nhưng cho dù vậy thì cũng đủ làm người ta nghe mà thấy rùng rợn.

- Khụ…xem ra nơi đây chỉ còn lại chúng ta rồi.

Thẩm Dịch khẽ ho một tiếng, kéo sự chú ý của mọi người về.

- Đúng vậy, đều đã chết cả rồi.

Lãnh San nhìn phái cao đài vắng vẻ bên kia, cảm giác như một giấc mơ.

Quỷ Vương Cốc lần này đắc tội với Tiêu Dao tông, nàng đang lo lắng sau khi trở về liệu có bị sư phụ trách phạt không, nhưng không ngờ bọn người Dư Khánh không ai sống sót, đây là kết cục mà nàng mong đợi.

Không kẻ nào của Tiêu Dao tông sống sót trở về, đương nhiên sẽ không ai biết sự việc xảy ra ở đây.

- Đã dâng đến đây rồi!

Đào Dương trầm giọng hô lên, ánh mắt nặng trĩu chằm chằm nhìn bên ngoài.

Suối nước Tà Sát lúc này lại một lần nữa phun trào ra, suối nước đã căng phồng ra rất nhanh sẽ tràn đến cao đài, nhanh chóng dâng lên mấy chục trượng mà ngấn chìm cả vùng Hung Sát tà động này.

Quay đầu nhìn bốn phía, ngoài cao đài là có thể nhìn thấy mọi thứ ra thì bốn phương tám phía đều bị suối nước bao vây, suối nước nồng đậm chắn hết tất cả ánh sáng, mọi người lúc này như là ẩn trốn trong một chiếc bong bóng dưới đáy biển.

Nhìn xuyên qua lồng phòng ngự thi thoảng vẫn có thể nhìn thấy một vài con Tà Linh đang bơi lội trong suối nước.

Mọi người không khỏi mừng thầm, may mà vừa rồi không tùy tiện rời khỏi cao đài, nếu không e là không kịp xông ra khỏi khu vực an toàn đã bị suối nước này nuốt lấy rồi.

“Xoẹt xẹt…” nước suối đụng phải lồng phòng ngự chân dương nguyên khí mà truyền ra một tiếng nổ vang, hai loại năng lượng tương khắc va vào nhau, cả hai đều nhanh chóng tiêu hao năng lượng của đối phương.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều căng thẳng, chốc lát lại để ý đến động tĩnh của lồng phòng ngự.

Trong tình hình này lồng phòng ngự mà bị phá thì ngoài Dương Khai ra những người khác đều phải chết.

Tùng tùng…

Tiếng con suối Tà Linh bên đó truyền đến ngày càng mãnh liệt, ngày càng dày đặc, bị dẫn dắt bởi âm thanh này khiến mọi người trên cao đài đều bất giác tim đập mạnh lên, nơm nớp lo sợ, không biết bên đó rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì.

“Phù…”

Giường như tiếng nứt vỡ của thứ gì đó truyền đến.

Triệu Dung của Bảo Khí tông kinh ngạc hô lên một tiếng “a”, mặt thất sắc nói:

- Giường như đã bị vỡ một tầng lồng phòng ngự rồi!

- Thật hay giả vậy?

Sắc mặt Trình Anh cũng tái mét.

Mới được bao lâu mà đã có một tầng lồng phòng ngự bị ma diệt rồi, nếu cứ tiếp diễn với tốc độ này thì không đầy thời gian một nén nhang cao đài sẽ không còn an toàn nữa.

- Thật đấy, ta nhìn thấy rồi.

Triệu Dung sắp khóc ra được rồi. Cái chết có lúc không đáng sợ như vậy, như một lưỡi kiếm thình lình đến là có thể trong lúc một người không cảm nhận thấy mà kết liễu đời hắn.

Đáng sợ là ở cái cảm giác chờ chết đó, sự dày vò lo lắng sợ hãi đằng đẵng đó khiế người ta sống một ngày bằng một năm.

- Nếu như toàn bộ bị phá hủy thì phải làm thế nào?

Trình Anh vẻ mặt mặt buồn rười rượi hỏi.

- Cái mồm quạ đen!

Lãnh San quở mắng một câu.

Rồi chợt mọi người đều quay đầu, giương mắt nhìn Dương Khai.

Vẻ như cảm thấy hắn vẫn có thể tạo ra kỳ tích, xoay chuyển tình thế.

Dương Khai hít mũi một cái rồi nói:

- Ta vẫn có thể ngưng luyện ra lồng phòng ngự như thế này!

Sắc mặt mọi người đều mừng rỡ, Thẩm Dịch thì càng không kìm nổi mà bật cười lớn:

- Ta đã nói Dương huynh nhất định có cách khác nữa mà, ha ha. Vậy là không cần phải lo lắng điều này nữa rồi.

Tránh trong lồng phòng ngự vô cùng an toàn, ngoài có chút lo lắng hãi hùng ra thì những cái khác đều không vấn đề.

Đào Dương cau mày. Nhìn Dương Khai mà có vẻ như đang nghĩ gì đó, hắn trầm giọng hỏi:

- Dương huynh, huynh vẫn có thể ngưng luyện được bao nhiêu tầng nữa?

Dương Khai kiểm tra một chút dương dịch trong đan điền rồi thản nhiên nói:

- Năm mươi tầng là có thể.

Đào Dương hít sâu một hơi, chằm chằm nhìn Dương Khai như nhìn một con quái vật.

Chân nguyên ẩn chứa trong tầng lồng phòng ngự này đã vô cùng khổng lồ, năm mươi tầng… Đào Dương vẻ như không dám tưởng tượng trong cơ thể Dương Khai rốt cuộc tại sao lại có nhiều chân nguyên đến vậy.

Nhưng đột nhiên hắn lại nhíu mày lại, vẻ lo lắng nói:

- Quan trọng là nước suối ở đây bao giờ mới rút đi, cho dù Dương huynh có cố hết sức thì e là cũng chỉ kéo dài được nửa canh giờ, nếu như nửa canh giờ sau số nước này vẫn còn thì…

Dương Khai cũng cau mày, đây chính là điều mà bây giờ hắn sợ.

Tuy không cần phải lo lắng về an toàn của mình nhưng hai tỷ muội Hồ gia vẫn ở đây, hắn không thể trừng mắt đứng nhìn hai người đó chết được.

Đôi tỷ muội song sinh này đối với Dương Khai không tệ khi thực lực hắn còn yếu, trong lòng Dương Khai cũng vẫn rất nhớ tình cũ.

Hắn nói năm mươi tầng thì cũng là cố gắng hết sức rồi. Nếu thật sự đến lúc đó thì hắn sẽ bất chấp tất cả mà đưa tỷ muội Hồ gia bay ra, dùng chân nguyên của mình để che chở cho bọn họ, không để họ bị thương.

Sở dĩ đến giờ nãy vẫn còn ở đây là vì Dương Khai muốn cố gắng hết sức mình, dù sao thì ở cùng với đám người Qủy Vương Cốc và Bảo Khí tông hắn cũng thấy rất vui.

Chỉ một mình hắn thì không thể lo liệu được cho nhiều người như vậy, tuy là có chút ích kỷ nhưng trong lúc nguy hiểm thế này cũng chỉ có thể lo cho người quen của mình thôi.

Nhất thời mọi người trên cao đài đều có vẻ lo lắng buồn bã, bồn chồn không yên.

Hồ Mị Nhi lén nhìn Dương Khai, trên mặt nàng không hề có vẻ lo lắng gì mà chỉ xích lại gần người hắn.

Hồ Kiều Nhi thấy muội muội mình như vậy thì cũng chỉ gượng cười mà đưa mắt nhìn ra phía khác.

- Đúng rồi, các người có tin tức gì của sư công ta không?

Việc đáng lo không chỉ có một nên Dương Khai cũng không muốn nghĩ khó khăn trước mắt nữa, hắn đứng cạnh Hồ Mị Nhi, khẽ tiếng hỏi, và bắt đầu thăm dò tin tức của tông môn.

- Sư công của chàng ư?

Hồ Mị Nhi kinh ngạc nhìn Dương Khai, do đứng quá gần nhau nên nàng ta lại vội quay mặt đi.

- Lăng Thái Hư đó.

- Ờ.

Hồ Mị Nhi đáp lại một tiếng, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại, nghĩ một chút rồi nói:

- Bọn muội không biết, muội chỉ biết vào một buổi tối Lăng Tiêu các của chàng đột nhiên phát sinh đại chiến, hình như là do Trung Đô Thu gia đem người đến gây khó khăn, trận chiến đó đánh rất lâu, muội nghe nội nói Lăng chưởng môn hình như dã đột phá qua Thần Du rồi, Lăng chưởng môn quả là cao siêu.

- Vậy kết cục trận chiến thế nào?

Dương Khai vội vàng hỏi.

- Hình như là không phân thắng bại. Lăng chưởng môn thực lực mạnh, lại có bốn vị trưởng lão trợ giúp, những cao thủ mà Trung Đô Thu gia mang đến đều bị đánh lui, nhưng mà từ đó về sau mọi người Lăng chưởng môn cũng mất tích luôn.

- Vậy thì tốt rồi.

Dương Khai thấy yên tâm, mặc dù sớm biết rằng sư công sẽ không xảy ra chuyện gì nhưng lâu như vậy mà không có tin tức gì nên hắn cũng thấy có chút lo lắng.

- Nhưng bị Lăng Tiêu các của huynh làm cho liên lụy nên Huyết Chiến bang bọn muội và người của Phong Vũ lâu cũng gặp xui xẻo.

Hồ Mị Nhi trừng mắt nhìn Dương Khai một cái, vẻ vừa giận lại vừa vui, giọng điệu hờn rỗi, nhưng lại không có chút gì là trách móc.

- Sao vậy?

Tà chủ vốn ở Lăng Tiêu các của huynh, bọn người của Trung Đô Thu gia bị các chàng đánh lui, hơn nữa hình như Trung Đô Thu gia còn có một nhân vật quan trọng nào đó bị mất tích, đến nay bặt vô âm tích, đám người đó vô cùng bá đạo, trách tội nên đầu Huyết Chiến bang của bọn muội và Phong Vũ lâu, sau đó hai phái bị ép phải đưa người đi tham gia bao vây Thương Vân tà địa để bày tỏ trong sạch, chính vì thế mà muội và tỷ tỷ mới lâm nạn đến đây.Hồ Mị Nhi khẽ giọng giải thích.

Nghe nàng ta nói vậy Dương Khai mới rõ tại sao hai tỷ muội họ lại có mặt tại Thương Vân tà địa, nhất định là bị đem đến để đánh nhau, kết quả là đã tẩu tán cùng với những người khác.

Ở nơi lại lẫm này, càng đi lại càng tiến sâu vào, sau đó lại gặp phải đám người bại hoại của Tiêu Dao tông và bị ép phải vào Hung Sát tà động.

- Nói đùa huynh đấy, bọn muội không trách Lăng Tiêu các của huynh đâu, là do đám người đó vô đạo!

Hồ Mị Nhi thấy Dương Khai trầm mặc thì cứ nghĩ là hắn tức giận nên không khỏi có chút lúng túng.

- Ừ, ta biết.

Vẻ mặt Dương Khai có chút buồn rầu, đổi giọng hỏi:

- Tô Nhan đầu? Bọn muội gần đây có nghe thấy tin gì của Tô Nhan không?

- Không có!

Hồ Mị Nhi rõ ràng không biết đám người Tô Nhan đã đi qua hư không dũng đạo đi rất xa rồi, nên lắc đầu nói:

- Lăng Tiêu các của huynh lúc này đã không còn ai rồi, sau khi nhân vật quan trọng đó của Thu gia mất tích thì đám cao thủ đến xâm phạm đó đã tức giận mà thiêu sạch cả Lăng Tiêu các rồi, bây giờ ở đó…chỉ là một đống đổ nát.

Dương Khai hít sâu một hơi, trầm giọng nói:

- Ta biết rồi.

- Huynh…bớt buồn một chút.

Hồ Mị Nhi nhìn sắc mặt Dương Khai khó coi thì cũng không biết phải an ủi thế nào, nên chủ động kéo tay hắn và khẽ nắm chặt.

Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng.

Hồ Mị Nhi cúi đầu không nói, nghĩ bụng có thể lát nữa thôi sẽ chết, dù sao thì cũng chỉ là kéo tay thôi, mình cũng không phải chưa từng suồng sã trước mặt huynh ấy, trước đây còn lớn gan mà đi mê hoặc huynh ấy, nhưng từ sau khi tu luyện Đồng Khí Liên Chi thần công có lẽ là do tâm tính của mình đã bị ảnh hưởng nhiều bởi tỷ tỷ nên không coàn phóng túng như hồi đó nữa.​

Chương 346: Dây cà ra dây muống

Thời gian chưa bao giờ trôi chậm như thế này.

Áp lực tiến gần đến cái chết khiến ai nấy đều trở nên căng thẳng, tim đập rộn lên.

Những đôi mắt đó không lúc nào không chú ý đến tình hình cái lồng phòng ngự chân nguyên dương khí đó.

Mỗi khi một tầng lồng phòng ngự đó nứt ra đều như có thể khiến người ta thêm ớn lạnh trong lòng.

Theo dòng thời gian thì hai mươi tầng lồng phòng ngự đó cũng hoàn toàn nứt vỡ, Dương Khai sớm đã ngưng luyện ra bình chắn mới che chở bảo vệ mọi người, lại càng làm cho họ vô cùng cảm kích.

Xung quanh nước suối Tà Sát đó bọn Tà Linh không ngừng bay lượn chao đảo, còn có những bọt khí lớn ở dưới đáy nổi lên.

Nhiệt độ nhanh chóng giảm xuống.

Mọi người ở đây đều là những võ giả Chân Nguyên cảnh, cái lạnh bình thường hoàn toàn không làm gì được bọn họ, nhưng bây giờ những người thực lực thấp hơn một chút thì đầu tóc đã bạc trắng cả, ôm lấy cánh tay mà run lẩy bẩy, đến cả hơi thở ra cũng là những làn sương mù màu trắng.

Những người thực lực cao thì cũng có chút chống đỡ không nổi, trong số những người ở đây, ngoài Dương Khai là thờ ơ với cái lạnh đó ra thì không ai có thể xem thường.

Suối nước Tà Sát xung quanh đó dường như chứa đựng một sự lạnh giá xâm nhập vào tận nơi sâu thẳm linh hồn, lúc này đang gặm nhấm hơi ấm cơ thể mọi người.

Tùng tùng…

Tiếng động từ phía con suối Tà Linh bên đó không lúc nào ngừng, đến giờ khắc này đã khá là mãnh liệt rồi, mỗi lần chấn động đều kéo theo cao đài cũng nhảy bật lên mấy lần.

Pà pà pà…

Bọt khí lớn xung quanh đó liên tiếp vỡ ra, những dòng năng lượng tà ác phát ra từ trong đó vừa nguy hiểm vừa âm u.

Lồng phòng ngự chân dương nguyên khí thì vẫn đang từng tầng từng tầng mà nứt vỡ ra, sắc mặt Dương Khai cũng dần dần trở nên nghiêm trọng.

Một lúc sau, con suối Tà Linh bên đó đột nhiên lại truyền đến một hồi vang trầm đục gấp rút như tiếng trống trận.

Sau tiếng vang đó thì tất cả tiếng động đều biến mất.

Mọi người đều kinh hãi trong lòng, ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt đầy ngỡ ngàng.

Mọi người chưa kịp hiểu rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì thì một dòng năng lượng vô cùng ầm hàn nồng đậm đột nhiên từ bên đó truyền đến, sự âm lạnh này vừa giống như cơn gió lạnh thổi từ trên núi tuyết ngàn năm không tan, lại giống như cơn gió quỷ cõi âm từ trong Cửu U luyện ngục thổi đến, khiến tất cả mọi người đều không khỏi phải rùng mình.

Răng rắc…

Lồng phòng ngự chân nguyên dương khí bao phủ trên cao đài kết ra một tầng băng tra, cảnh tượng này khiến ai nhìn thấy cũng phải hoảng sợ.

Năng lượng băng giá và năng lượng tà ác đều đang ăn mòn lồng phòng ngự chân dương nguyên khí, khiến tốc độ tiêu tan của nó tăng gấp đôi.

- Không phải chứ!

Trình Anh há hốc mồm, ánh mắt đầy vẻ đau khổ, bọn họ nguyên chỉ nơm nớp lo lắng và chống cự cũng đã đủ khổ sở rồi, lúc này xung quanh lại còn xảy ra biến thế này, rõ ràng là không để cho họ đường sống mà.

Còn chưa dứt lời thì nước suối Tà Sát ở xung quanh đó đột nhiên cùng xô mạnh về một phía, khiến bọn Tà Linh đang bơi lội trong đó cũng không thoát khỏi.

Dường như phía bên đó xuất hiện một lốc xoáy cực lớn, đang nuốt chửng mọi thứ trong Hung Sát tà động đó.

Hàng loạt tiếng gào thét chói tai truyền đến, đó là tiếng phần đông bọn Tà Linh đang giãy dụa.

Khiến mọi người trên cao đài cũng bị kéo vào lực hút đó, may mà họ đang ở trong lồng phòng ngự trên không trung nên không bị cuốn vào suối nước Tà Sát đó.

Chỉ cần khẽ vận chuyển dương khí là có thể triệt tiêu dòng lực hút này.

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Thẩm Dịch nhìn sang bên đó thì thấy ở chỗ con suối Tà Linh có một tia sáng u lạnh truyền đến.

Tia sáng này không sáng lắm, nhưng lại có thể soi thấu suối nước tối như mực đậm này.

Bản nguyên Tà Linh! Bản nguyên Tà Linh chứa trong con suối!

Đó chính là vật bảo bối mà trước đó lão giả mong muốn có được, tiếc là lão ta chưa kịp nhìn thấy bản nguyên thì đã chết rồi.

Tất cả đều đang hội tụ vào nhóm bản nguyên này, nó giống như một trái tim, vừa truyền ra tiếng vang tùng tùng vừa hấp thu năng lượng mà từ từ hồi phục.

Tia sáng đó từ từ biến mất, dường như là bị nước suối tuôn ra chắn mất.

Pà…

Lần lượt từng tầng một của lồng phòng ngự nứt vỡ ra.

Dương Khai ngưng thần nhìn, đang định dùng hai mươi giọt dương dịch để ngưng luyện lồng phòng ngự thì Lãnh San mừng rỡ kêu lên:

- Nước suối sắp rút rồi!

Nghe vậy mọi người đều mừng rỡ trong lòng và nhìn theo ánh mắt của nàng, quả nhiên là thấy có ánh sáng bên cạnh đó truyền đến, đó là ánh sáng trong Hung Sát tà động.

Suối nước tràn ngập cả vùng trời đất này đang nhanh chóng xô về phía con suối bên đó, nên đương nhiên là chỗ ngập nước này sẽ cạn đi. - Ha ha, người hiền ắt gặp lành!

Thẩm Dịch mừng rỡ, vốn nghĩ rằng lần này e là tai vạ khó tránh, không ngờ đến phút cuối suối nước này lại rút về.

Cứ thế này thì chỉ lúc nữa là nước suối xung quanh cao đài sẽ tự biến mất.

Dương Khai chau mày, giọng trầm xuống mà dặn dò:

- Đến lát nữa mà an toàn rồi thì lập tức rời khỏi đây, nơi đây e là sắp xảy ra biến cố lớn.

- Nghĩa là sao?

Lãnh San giật mình.

- Có một lão già đang thành hình!

Dương Khai mặt trầm như nước, mắt nhìn chằm chằm phía suối nước.

Những người khác không có thần thức nên chỉ có thể cảm nhận thấy phía con suối bên đó có một năng lượng khổng lồ đang chập chờn, còn Dương Khai thì có thể cảm thấy rõ ràng hơn.

Suối nước gần đó còn có bọn Tà Linh còn sống bị hút vào, lúc này đều đã hóa thành một loại năng lượng tà ác và đang hội tụ ngưng hợp.

Lấy bản nguyên Tà Linh xuất hiện trông con suối làm trung tâm mà từ từ hình thành một cơ thể.

Dòng năng lượng khổng lồ như vậy hội tụ mà thành, cái vật vừa xuất hiện này chỉ e là đã kinh khủng đến cực điểm.

Lát sau đó, nước suối xung quanh đó đã rút cạn.

- Đi thôi!

Dương Khai trầm giọng hô lên, tất cả mọi người đều lập tức nhảy từ trên cao đài xuống và bay vút về phía cửa ra.

Khó khăn lắm mới có cơ hội thoát mạng nên bất kể là Qủy Vương Cốc hay là người của Bảo Khí tông đều chạy nhanh hơn cả thỏ, chỉ hận sao mình không mọc thêm hai chân, chân nguyên hung mãnh mà thôi động, ai có thân pháp thì liền triển khai thân pháp, đến cả bí bảo dùng để phụ trợ cũng mang ra dùng, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi trốn thị phi này.

Dương Khai tốc độ vốn đã rất nhanh, hắn dẫn đầu bay trước, bên cạnh hắn là hai tỷ muội Hồ gia, hai tỷ muội này không biết thi triển huyền diệu gì mà chân nguyên cứ như là nối lại với nhau, mặt không đỏ tim cũng chẳng loạn đập nhìn như không hao phí chút lực gì theo sau Dương Khai.

Liên tiếp bay ra khỏi mười dặm thì đột nhiên phía sau truyền đến tiếng gào thét vang dội.

Tiếng gào thét này chấn động đến mức làm cả Hung Sát tà động đều phải rung lên, cứ như là con hung thú bị nhốt đã lâu nay chạy thoát ra và lại được thấy mặt trời.

Ngay sau đó một dòng sóng khí khổng lồ từ phía sau kéo tới, nếu không phải cách xa thì e là mọi người đều sẽ bị dòng sóng khí này cuốn bay đi.

Phát giác được sự kinh khủng chưa biết độ lớn mạnh đó, mọi người không ai là không biến sắc, dưới chân lại càng dùng sức hơn.

Hết sức chạy đi với tốc độ nhanh nhất.

- Ở bên đó, lối ra ở bên đó!
Trình Anh trước nay vẫn có nhiệm vụ thăm dò địa hình, về địa hình Hung Sát tà động thì hắn quen thuộc hơn ai hết.

Nhìn theo hướng mà hắn chỉ Dương Khai quả nhiên nhìn thấy bên ngoài mấy dặm có một vệt sáng từ trên không trung chiếu xuống, nên vội vàng chuyển hướng, dẫn mọi người bay về phía đó.

Mọi người đều không khỏi thở phào một hơi, hận không thể lập tức thoát khỏi Hung Sát tà động.

Nhưng ngay lúc mọi người cách lối ra khoảng hai dặm đường thì bên đó lại đột nhiên có mấy cao thủ Thần Du cảnh bay đến.

Dương Khai nhéo mắt lại, trong lòng ngầm cảnh giác.

Mấy người Thần Du cảnh này ai nấy đều sát khí đầy người, hơn nữa khắp người còn phát ra một mùi vị quỷ mị, không phải nghĩ, đây nhất định không phải người tốt đẹp gì.

Hung Sát tà động xảy ra biến cố lớn như vậy, dụ dẫn đám người Thần Du cảnh đến đây cũng không có gì làm lạ, nhưng điều làm Dương Khai buồn rầu là bọn chúng lại bay đến phía đám người mình, rõ ràng là muốn đến thăm dò tình hình trong tà động.

Hai bên cách nhau ngày càng gần, mấy người Thần Du cảnh bên đó không hề xem đám người Dương Khai ra gì, còn chưa đến gần thì một tên cầm đầu đã quát từ đằng xa:

- Người bên đó dừng lại cho lão phu!

Nghe hắn ta nói vậy, trong lòng mọi người đều trầm xuống, vẻ mặt không vui.

Ngay trong lúc chạy thoát mạng, nhanh chóng là có thể thoát khỏi rồi, vậy mà lại bị người ta chặn lại như vậy, ai mà không thấy khó chịu.

- Đó là Si Mị Võng Lượng của Qủy Vương tọa hạ!

Mặt Lãnh San càng biến sắc, khẽ nhắc nhở Dương Khai,

- Bốn người đó ai cũng có thực lực Thần Du cảnh tầng bảy tầng tám, đánh không lại.

Nàng ta sợ Dương Khai không biết trời cao đất dày mà đắc tội bốn người này, nên đương nhiên là phải vội vàng nói, hơn nữa bốn người này mới thực sự là ác đồ, chuyện xấu chúng làm kể không hết, tội ác tày trời, ngay cả trong Thương Vân tà địa bốn người này cũng bị người ta căm ghét.

Nhưng bốn người bọn chúng tinh thông hợp kích chi thuật, cho dù chỉ đến Thần Du cảnh tầng bảy tầng tám nhưng cũng có thể ganh đua cao thấp với cao thủ đỉnh cao Thần Du cảnh, vì thế cho dù bọn chúng thù địch khắp thiên hạ thì vẫn sống thoải mái.

Huống hồ bốn người bọn chúng còn là kiện tướng của Qủy Vương cõi âm!

Tính khí bọn chúng quái đản, nếu không vừa lòng bọn chúng thì một chiêu giết sạch những người ở đây là điều có thể.

Dương Khai đương nhiên là biết chừng mực, nghe người đó quát vậy thì cũng vội vàng dừng bước, trong lòng tuy vô cùng lo lắng nhưng cũng không có cách nào khác.

Bốn lão già đó hợp lực mà bay đến, kiều dáng y phục bọn chúng mặc không khác nhau lắm, nhưng màu sắc thì lại khác nhau, màu sắc khác nhau là đại diện cho các thân phận không giống nhau của bọn chúng.

Si Mị Võng Lượng, màu sắc tương ứng lần lượt là xanh, lục, vàng, tím.

Lão già áo màu xanh vẻ mặt uy nghiêm nhìn đám người Dương Khai, trầm giọng hỏi:

- Các ngươi là ai? Có biết chuyện xảy ra ở đây không?

Dương Khai nhíu mày, thản nhiên đáp:

- Chúng tôi là người của Qủy Vương Cốc, đang ở đây tu luyện, cũng không biết ở đây đã xảy ra chuyện gì.

- Không biết ư?

Lão già áo màu xanh đó hừ lạnh một tiếng, rõ ràng là lão biết Dương Khai nói dối.-

- Phí lời với hắn làm gì, trên đường rồi hỏi.

Lão già áo màu lục cau mày nói.

- Cũng phải.

Lão già áo xanh gật đầu, thoắt một cái hắn đã đến bên cạnh Dương Khai rồi.

Chân nguyên trong người Dương Khai theo bản năng mà phản ứng lại, nhưng nhanh chóng lại kiềm chế được, đối mặt với một cao thủ Thần Du cảnh tầng bảy tầng tám thì tất cả mọi người ở đây có liều mạng thì cũng không thể đánh lại, huống chi bọn họ lại những bốn người.

Manh động chỉ làm cho sự việc càng nghiêm trọng.

Lão già áo xanh nhấc Dương Khai lên một cách dễ dàng, cũng không phong tỏa tu vi của hắn, dường như rất tự tin về mình, thân hình cứ thế lóe lên mà xung vào bên trong.

- Các người đi trước đi! Đợi ta ra được rồi sẽ đi tìm các người.

Dương Khai chỉ kịp nhìn mọi người hô một tiếng thì đã bị lão già đưa đi, không thấy bóng dáng đâu nữa.

- Dương Khai!

Tỷ muội Hồ gia hoa dung thất sắc, sắp thoát ra khỏi Hung Sát tà động này rồi, tại sao ở đây lại gặp biến cố chứ?​

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau