VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 296 - Chương 300

Chương 297: Cái chết dưới hoa mẫu đơn

Ngân quang vút qua, ba tên Thần Du Cảnh vừa rồi ép Dương Khai đến đường cùng đều ngã chìm trong vũng máu, chưa có chút phản kháng, đã bị giết trong cơn mơ màng.

Ngân quang vẫn không dừng lại, tiếp tục truy sát Thu Ức Mộng và Lạc Tiểu Mạn.

Đứng trước cửa sinh tử, đôi hoa tai của Thu Ức Mộng chợt tản ra luồng u quang, len lỏi vào trong trí óc, khiến nàng tỉnh lại nhanh chóng.

Nhanh như chớp, Thu Ức Mộng giơ tấm khiên cổ ra chắn ngay phía trước.

Keng! Thu Ức Mộng miệng dính đầy máu ngã lăn ra, ngân quang bị ngăn lại.
Nữ tử nọ nhíu mày, thân mình run rẩy, đôi môi đào thấm đỏ vài giọt máu, dường như vừa rồi đã động đến chân nguyên, khiến nàng khó mà chịu đựng được trạng thái hiện tại.

Không tiếp tục ra tay, nàng vội vàng nhấc tên Dương Khai đang bị trói trong dây lụa, tung người bay đi, có phần hấp tấp, nóng ruột.

Lạc Tiểu Mạn sắc diện đỏ hồng, đôi mắt mơ màng, tận trong yếu hầu không ngừng có tiếng rên rỉ kiềm nén mà tiêu hồn, hai chân kẹp chặt vào nhau. Một cảm giác thoải mái vô cùng lan tỏa, khiến thân dưới nàng tê liệt, thân mình khẽ run rẩy, một thứ quỳnh tương ngọc dịch nóng hổi, trắng lóa chảy ra từ vùng tiểu phúc, ướt đẫm cả quần.

Tiếng rên rỉ kiềm nén ngân vang truyền ra từ trong miệng nàng, Lạc Tiểu Mạn toàn thân mềm nhũn, quỳ thẳng xuống đất, hai má ửng đỏ, thở phì phò, lồng ngực nhấp nhô liên hồi, chịu đựng từng chút cảm giác như dư vị khi leo lên núi cao.
- Tiểu Mạn... Khụ khụ... Thu Ức Mộng ngã ngay bên cạnh, yếu ớt gọi nàng.

- Vâng... Lúc này Lạc Tiểu Mạn mới hồi tỉnh lại, nhận ra mình vừa thất thố và thân dưới ướt đẫm, lập tức thất tỉnh hồn vía.

Nàng hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Vừa rồi ả áo đỏ chỉ lên tiếng một câu thôi, mà đã khiến nàng rơi vào ảo mộng không thực, trong ảo cảnh đó, nàng đã vứt bỏ hết mọi tự tôn và e thẹn, dường như biến thành một oán phụ khuê phòng không khi nào ngơi khát vọng, dốc hết mọi bản năng suồng sã.

Và đối tượng khát vọng đó lại chính là kẻ chính nàng đang truy sát, Dương Khai!
Hồi tưởng lại từng cảnh tượng vừa rồi, Lạc Tiểu Mạn xấu hổ và giận dữ đến chết, đôi mắt run rẩy, nảy lên sự căm hận và ô nhục tột cùng!

- Tiểu Mạn... Lại đây đỡ ta! Toàn thân Thu Ức Mộng chân nguyên sôi sục, khí huyết nghịch lưu. Cơ thể không thể nhúc nhích nổi, thấy Lạc Tiểu Mạn vẫn còn ngơ ngác bất động, không kềm được kêu lên một tiếng.

- Dạ... Lúc này Lạc Tiểu Mạn mới loạng choạng đứng dậy, gió khẽ thổi qua, một mảng lạnh lẽo phảng phất phía thân dưới lại dấy lên cảm giác sung sướng tê dại, khiến nàng khẽ rùng mình.

- Muội bị làm sao vậy?
Thu Ức Mộng nhìn nàng đầy nghi hoặc, dường như cảm giác được có điều bất ổn.

- Không... không có gì! Lạc Tiểu Mạn vội vàng đáp, mặt đỏ bừng, bước đến lại gần Thu Ức Mộng, Lạc Tiểu Mạn làm theo chỉ thị, lấy ra một lọ đan dược từ trong ngực áo Thu Ức Mộng, nhét một viên đan vào trong miệng nàng.

Sững sờ ngoái nhìn thi thể của ba cao thủ Thần Du Cảnh kia, Lạc Tiểu Mạn hoảng sợ tột cùng.

Thật lâu sau, Thu Ức Mộng mới thở phào ra một hơi.

- Thu tỷ tỷ, nữ nhân nọ là ai vậy? Lạc Tiểu Mạn ôm đầu gối ngồi dưới đất, run như cầy sấy, giọng nói đầy bất an.
Thu Ức Mộng chậm rãi lắc đầu: - Không biết, nhưng bất kể là ai, đó cũng là một ả yêu nữ, lần sau gặp lại, nhất định phải cẩn thận.

- Vâng... Lạc Tiểu Mạn đáp lại, có đôi chút chột dạ.

Chỉ bằng một câu nói, đã khiến một thiếu nữ không rành thế sự biến thành oán phụ. Rõ ràng nữ tử này có tu luyện mị công gì đó rất ghê gớm, nữ tử mà tu luyện mị công thì có gì là tốt đẹp?

Không lâu sau, mười mấy tên Chân Nguyên Cảnh bị phân tán khắp nơi rốt cuộc cũng đến, chúng cũng nhờ nghe ngóng được động tĩnh trận chiến mới kéo về đây.
Bạch Vân Phong cũng ở trong số đó, tên tiểu tử này vận khí cũng chẳng tệ, không những không bị vùi khí thông đạo sập đổ, mà cũng chẳng phải lâm vào cuộc chiến vừa rồi, may mắn giữ được một cái mạng.

Vừa hội tụ, tìm hiểu tình hình đôi bên, Thu Ức Mộng chợt trầm mặc.

Hiện giờ chỉ còn lại chưa đầy mười người, hơn nữa ba cao thủ Thần Du Cảnh đều đã bị giết chết!

- Xem thử nơi này là nơi nào rồi hẵng tính tiếp! Thu Ức Mộng ung dung hạ lệnh. ...
Trong hư không, một cái bóng đỏ vụt qua.

Chính là nữ tử phong tình ban nãy. Công lực của cô ả quả thật rất mạnh, tốc độ bay như gió quật, Dương Khai bị ả trói trong sợi dây lụa hồng, không tung ra được một chút sức lực, đành thụ động để ả xách trong tay.

Vừa thoát hang hùm, lại rơi vào ổ sói. Dương Khai thầm nghĩ.

Lúc nữ nhân này đã giết chết mấy tên kia, không hề nháy mắt đến một lần, vô duyên vô cớ ra tay hạ thủ, rõ ràng không phải là người dễ nói chuyện, nhưng tại sao ả lại bắt hắn đi?

Dương Khai nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi.
Hắn ngấm ngầm huy động chân nguyên, song phát hiện chân nguyên toàn thân cũng không điều động nổi, chỉ còn thần thức là có thể dùng đến, nhưng trước cao thủ như ả ta, Dương Khai nào dám khinh suất sử dụng thần thức.

- Đừng phí sức nữa, đã trúng Xúy Hồn Hương của ta, chân nguyên bị phong tỏa, ngươi chẳng còn chút sức lực nào đâu, trừ phi công lực của ngươi cao hơn ta! Giọng nói êm dịu của nữ tử đó vang lên, tim Dương Khai chợt đập mạnh mấy hồi.

- Xúy Hồn Hương? Dương Khai nhếch miệng cười: - Tên hay lắm!

Sao cái tên này nghe thế nào cũng giống mị dược vậy? Dương Khai mắng thầm trong bụng, quả nhiên là một ả yêu nữ phóng đãng, hơn nữa vừa rồi trên gương mặt ả phảng phất vẻ xuân tình, tựa hồ dục vọng hiển hiện. Lần này rơi vào tay ả, cũng chẳng biết có bị hút cạn chân nguyên, thoát dương mà chết hay không!

Trực giác mách bảo Dương Khai, ả này hẳn có tu luyện tà ma công pháp lấy dương bổ âm nào đó.

Nếu phải chết như vậy, thì quá thảm rồi!

- Ngươi không biết Xúy Hồn Hương sao? Ả ta có phần kinh ngạc.

- Ta phải biết hay sao? Dương Khai hỏi vặn lại, rồi lập tức hít một hơi thật sâu, áp chế khí huyết quay cuồng trong lòng:
- Thôi bỏ đi, tạm thời ngươi đừng nói gì với ta, chỉ sợ ta trụ không vững lại để ngươi thượng lên nữa.

Ả ta vốn đã nhẫn nhịn rất khó khăn rồi, nghe những lời vừa trâng tráo lại vừa xấc xược này của Dương Khai, thì lại không nhịn được cười khúc khích. Khẽ lướt mắt nhìn xuống, ả trộm nghĩ, tên tiểu tử này không biết đại danh của Xúy Hồn Hương, lẽ nào hắn không phải đệ tử của thánh địa?
Cử chỉ lướt mắt này lại nhằm ngay đúng lúc Dương Khai ngẩng đầu lên nhìn ả.

Cô ả cười tươi như hoa, hai má ửng đỏ, vô cùng quyến rũ.

Ánh mắt Dương Khai đổi hướng một cách không tự chủ, vừa hay đụng phải cảnh sắc hữu tình bên dưới váy ả ta.
Tim hắn đập càng nhanh hơn vạn phần!

Tiết khố của nữ tử này là một chiếc quần màu đen rỗng có viền hoa, cỏ thơm chen chúc len lỏi qua những chỗ rỗng, thoắt ẩn thoắt hiện, mỹ miều vô cùng, đôi chân trắng như sữa không chút tì vết, phảng phất ánh rực rỡ như gốm sứ đến mê người.

Đôi chân này dường như không phải của người phàm, hội tụ nét thanh tú của đất trời, sở hữu tạo hóa của muôn đời, khơi dậy bản năng trong lòng Dương Khai lúc ban đầu, chớp mắt, hắn cảm thấy mê mị, trống rỗng, hơi thở nặng nề.

Cũng không biết lấy sức lực từ đâu ra, Dương Khai mơ hồ vươn tay ra, sờ ngay vào bắp chân nữ tử này, vuốt ve ngắm nghía.

Ả ta như bị sét đánh, vốn đã nhẫn nhịn rất vất vả rồi, lại không kịp phòng bị hành động mạo phạm này của Dương Khai, ả đến thất sắc, sắc đỏ ửng trên hai má lại càng thêm kiều diễm động lòng người, yếu hầu không kìm được tiếng rên rỉ ăn mòn hồn phách, thân mình run rẩy như con chim cút giữa mùa đông giá rét.

- Tiểu tử thối! Ả ta giận điên người, nghiến răng quở mắng. Dù biết hành động này của Dương Khai không hoàn toàn là chủ ý của hắn, cũng có một phần nguyên nhân bắt nguồn từ chính ả, nhưng cái kiểu vuốt ve này khiến ả không thể nào chịu nổi.

Những chỗ bàn tay thô ráp đó lướt qua dường như đều sản sinh từng luồng điện tê dại khắp người, cho dù cô ả có là cao thủ Thần Du Cảnh, cũng chẳng thể nào giữ vững thế bay.

Ả quắp theo Dương Khai lượn lờ siêu vẹo, cứ như say rượu.
- Buông ra! Ả khẽ nghiến răng, đạp lên vai Dương Khai, sau đó nhấc dải lụa trong tay lên, kéo hắn đến bên cạnh.

Đôi mắt mơ màng rực cháy của Dương Khai chợt hằn lên nét điên cuồng và xảo quyệt, hắn nhếch miệng cười, dùng toàn lực vươn tay ra ôm lấy vòng eo mỹ miều của ả.

- Ngươi... Nữ tử này đột nhiên biến sắc, dường như không ngờ được Dương Khai vẫn duy trì trạng thái tỉnh táo.

Dương Khai suồng sã một cách thẳng thừng, hai tay siết chặt lấy eo của ả ta, cảm giác mềm mại truyền đến, vòng eo của nữ tử này cứ như không xương, dễ dàng co giãn trong tay, chỉ dùng ít lực thôi cũng có thể ghì đứt cơ thể cô ả.
Mười ngón tay nảy lên nảy xuống, chòng ghẹo vuốt ve hết mức có thể, hắn há to mồm không chút khách khí, áp sát lớp áo màu đỏ của nữ tử nọ, cắn thẳng vào phần ngực sung mẩy bên trái.

Nhát cắn này không hề tốn chút chân nguyên, thậm chí Dương Khai cũng chẳng dùng bao nhiêu sức lực, nhưng đó lại là đòn tấn công chí mạng.

Khí tức nam nhân nóng hừng hực xuyên qua lớp y phục, thiêu đốt cơ thể của ả, khiến ả run rẩy yếu ớt, nhát cắn đó như biến thành đòn hút, chân nguyên toàn thân của ả xoay vần bất linh, cả ả và Dương Khai đều rơi ào xuống mặt đất.

- Mau buông ta ra! Cô ả nghiến răng kêu lên, cố kìm nén cơn sợ hãi và dục vọng hỗn loạn trong lòng, đôi môi đỏ mọng bị cắn đến nát ra, hai tay bưng lấy đầu Dương Khai nhằm đẩy hắn ra, nhưng cảm giác tê dại ấy lại trào đến, khiến ả không vận được bao nhiêu sức, khiến cái tư thế hiện giờ lại càng thêm hớ hênh.

- Không buông! Trong miệng Dương Khai ngậm hạt nhỏ màu đỏ thẫm, không ngừng phả hơi nóng vào bên trong, đầu lưỡi hắn ngoe nguẩy như linh xà, giọng điệu qua loa úp mở.

Tình trạng hiện tại của yêu nữ này rất không ổn, cứ như trúng phải thứ mị dược mạnh nhất trần gian, từng cái vuốt ve, động chạm đều khiến ả không thể làm chủ được mình. Công lực ả quá cao, căn bản không thể đối kháng, muốn sống sót trong tay ả, Dương Khai chỉ còn nước giở thủ đoạn bỉ ổi này.

- Ngươi muốn chết sao? Ngươi mà không buông ra thì cả hai chúng ta đều phải chết! Ả vừa run rẩy, vừa la lối, hai người càng lúc càng đến gần mặt đất, rơi từ độ cao cả trăm trượng xuống, cho dù công lực của cô ả có cao cao cường cách mấy cũng sẽ thịt nát xương tan.

- Ha ha, chết dưới hoa mẫu đơn thì làm quỷ cũng phong lưu! Dương Khai cười bông đùa, không hề để tâm đến sinh tử.

Rốt cuộc cô ả cũng biến sắc, thầm mắng tên tiểu tử thối vô sỉ vô lại, hít sâu một hơi, cố nhẫn nhịn cảm giác khó chịu trên cơ thể và sự kích thích trong tim, ả ngấm ngầm ngưng tụ chân nguyên, làm giảm tốc độ rơi xuống đất.

Nhưng chút chân nguyên này cũng nhanh chóng bị cảm giác trên cơ thể triệt tiêu.

Rầm! Dương Khai và nữ tử nọ rơi xuống mặt đất, cả hai quấn chặt lấy nhau, quằn quại đến mấy vòng mới từ từ dừng lại.

Chương 298: Miệng lưỡi lắt léo

May mà tốc độ rơi vừa được giảm thiểu, nên dù trông khá thảm hại, nhưng cả hai cũng chưa bị thương.

Sau một phen giày vò và chống đối, khí lực của Dương Khai lại lớn hơn rất nhiều.

Bụi đất tung bay khắp trời, hắn đè nữ tử đó bên dưới không chút kiêng nể, hắn đưa tay ra phủ lên phần ngực còn lại, tìm ngay ra được vị trí hạt anh đào gồ lên, vuốt ve suồng sã.

Bộ y phục đỏ hơi nhàu nát, lồng ngực ả ta lộ ra một cảnh tượng trắng xóa, hai ngọn đồi to lớn run rẩy bẩy đó dường như muốn vùng khỏi vòng trói buộc, xé toạc lớp áo che phủ, mức độ đàn hồi cũng thật là kinh người.
Một lúc chịu nhiều sự dày vò, cô ả hầu như đã hoàn toàn mất hết sức kháng cự, mắt nhắm nghiền, hàng lông mi dài không ngừng run rẩy, thân hình mềm mỏng như rắn nước uốn éo bên dưới người Dương Khai, từng âm thanh rên rỉ áp chế khát vọng truyền ra từ trong yết hầu.

Dường như ả đã chấp nhận số mệnh, không phản kháng thêm nữa, ả đưa tay lên dịu dàng ôm lấy đầu Dương Khai, kéo hắn ra khỏi lồng ngực mình, hai má ả ửng hồng, nhấn đôi môi đỏ thẫm về phía hắn.

Dương Khai vốn vẫn âm thầm cảnh giác Xúy Hồn Hương của ả, nhưng không ngờ ả lại chịu thuận theo, hắn cũng chẳng khách khí nữa, thú tính nổi dậy, hôn đến ngấu nghiến.

Một mùi vị ngọt ngào lan tràn nơi đầu lưỡi, hắn vừa mới nhấp nháp được chút cảm giác tuyệt vời đó, thì nữ tử này chợt mở bừng mắt, sắc thái giảo hoạt và khoái chí hiện rõ trong đồng tử.

Phát giác điều bất ổn, Dương Khai vội vàng ngẩng đầu lên.

- Ngươi... Vừa thốt ra một chữ, Dương Khai chợt cảm thấy cảnh vật trước mặt như sụp đổ, mất hết tri giác, hắn ngã nhoài vào lồng ngực cô ả.

Ả ta thở hổn hển liên hồi, khôi phục khí huyết dâng trào trong lòng về trạng thái bình thường, một lúc sau mới hồi phục được một chút sức lực, vươn tay ra đẩy Dương Khai, ả chậm rãi ngồi thẳng dậy, nghiến chặt răng, oán hận tràn ngập tâm trí.

Chốc lát sau, ả đột nhiên phá lên cười, khẽ nhếch đôi môi đỏ thắm, ả tự nhủ: - Tiểu tử thối thành thạo lắm, chắc cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì! Hừ, vẻ đẹp của bổn tọa đâu phải ai cũng có thể thưởng thức được!

Nói xong, ả đứng dậy chỉnh đốn lại y phục, ném một cái nhìn căm hận về tên Dương Khai đang nằm hôn mê trên mặt đất, một tay nhấc hắn dậy, tung người bay lên trời.

...

Dương Khai lờ mờ tỉnh lại, chỉ thấy tòan thân đau nhức như bị kim đâm, xung quanh không mấy sáng sủa, chỉ có một ngọn đuốc cắm trên vách đá, ánh lửa lập lòe uốn lượn.

Một mùi hương thoang thoảng vấn vít nơi đầu mũi, mùi hương này... có chút quen thuộc. Chính là mùi hương của ả nữ tử phong tình nọ, không rõ đó là mùi hương cơ thể của ả hay là có dùng thứ gì khác.
Không nồng cũng không nhạt, ngửi vào thấy ngọt như đường, hơn nữa còn có chút hiệu quả kích tình.

Nhớ lại yêu nữ kia, Dương Khai chợt tỉnh táo hẳn, cảnh giác quan sát xung quanh.

Hắn nhìn thấy ngay nữ tử đó đang ngồi khoanh chân gần đó, chân nguyên hung hãn tuôn trào, hai mắt nhắm nghiền, không biết là đang vận hành công pháp gì.

Cảm thụ thử tình hình cơ thể mình hiện tại, sắc mặt Dương Khai không khỏi trầm xuống.

Khí lực đã hồi phục không ít, chân nguyên cũng có thể vận hành, nhưng cả người hắn lúc này cứ như bị một thứ sức mạnh thần bí cầm cố một chỗ, không thể cựa quậy nổi.
Hơn nữa còn giống như bị trúng độc, hễ vận chuyển chân nguyên là lại chóng mặt hoa mắt, hoang mang, Dương Khai im bặt, không dám manh động.

Nơi này hẳn là một sơn động, không sâu mấy, chỉ được khoảng mười mấy trượng, hắn ngồi ở góc trong cùng của sơn động, còn nữ tử kia thì ngồi ngay phía trước, rõ ràng không muốn để hắn trốn thoát.

Quan sát kỹ nữ tử này, Dương Khai không thể không thừa nhận cô ả rất đẹp, hơn nữa lại quyến rũ vô cùng, mỗi một bộ phận trên cơ thể dường như đều sinh ra từ hai chữ phong tình, nhất là nốt ruồi lệ ở khóe mắt khiến cô ả trông tươi đẹp vô cùng.

Dường như phát giác ra ánh mắt càn rỡ của Dương Khai, cô ả khẽ mở mắt ra, trong mắt tràn ngập một làn khói mơ hồ, ẩn chứa vẻ xuân tình phảng phất, long lanh ngấn nước đến mê người, trên hai má cô ả vẫn còn đấy những nét ửng hồng, hơi thở nóng bỏng vô cùng.

- Ngươi tỉnh rồi à? Cô ả nhoẻn miệng cười, nhìn Dương Khai đầy hứng thú.

- Hì hì, ý của tỷ tỷ đây là gì? Dương Khai vẫn thản nhiên nhìn ả, khẽ cười: - Tỷ tỷ giam giữ đệ thì thôi tạm không nói, còn ngồi đấy chặn đệ làm gì?

Cô ả cười duyên dáng: - Không chặn ngươi lại, ngộ nhỡ ngươi chạy mất thì sao?
Dương Khai hất cằm: - Sao đệ chạy được, cảnh đêm đang nồng, tiểu đệ nào nỡ để tỷ tỷ phòng không gối chiếc, thật ra tỷ tỷ cũng không cần phải làm vậy, tỷ chỉ cần nói một tiếng, tiểu đệ nguyện vì tỷ xông vào nơi nước sôi lửa bỏng, quyết không từ nan!

Ả nhìn lại hắn, nửa như cười nửa như không, nhớ lại cảnh hắn động chạm lên thân thể mình, lợi dụng được bao nhiêu phần, cả người ả chợt mềm nhũn, căm hận vô cùng.

Ánh mắt Dương Khai nóng rực như lửa, hắn vừa liếm cái môi khô nứt, vừa lướt cái nhìn cợt nhả khắp người ả ta, trong ánh mắt hắn tràn đầy sự xâm phạm chẳng gì sánh bằng, cứ như muốn lột trần cô ả ra, hắn thì thào: - Kỳ thực cũng chẳng giấu tỷ tỷ, tiểu đệ thấy tỷ mới gặp như đã quen thân, sau lại cảm mến, chi bằng tỷ tỷ hãy thả đệ ra, chúng ta nói chuyện cho đường hoàng thì thế nào? Tiểu đệ thật lòng thích tỷ tỷ, tấm lòng này có trời đất chứng giám, nhật nguyệt tỏ rõ!

Cô ả không nhịn được bèn bật cười run người, trong bụng thầm mắng tên tiểu tử khốn kiếp này miệng lưỡi toàn lời mê sảng, cái cổ trắng ngần hơi ửng hồng.

Thấy ả không tức giận, Dương Khai cũng bạo gan hơn, dù gì sự tình cũng đã vậy rồi, ả nữ tử này công lực cao thâm, hắn tuyệt đối không thể chạy thoát, chi bằng cứ xem xem rốt cuộc ả muốn làm gì cái đã.

Nếu ả thật sự muốn giết hắn, thì cũng chẳng cần để đến bây giờ mà còn chưa động thủ.

Ả chậm rãi nín cười, đưa bàn tay trắng nõn lên che miệng, mê mị vô cùng, phong tình vạn chủng, nhẹ nhàng nói: - Thích ta... Vậy sao lúc nãy ngươi lại nặng tay đến thế? Ngươi nhẫn tâm đến vậy ư? Nhỡ chẳng may phá hủy cả thân thể người ta thì biết làm sao?
Yêu tinh! Dương Khai thầm mắng, suýt nữa thì lại mất hết lý trí.

Vội vàng điều chỉnh tâm trạng, hắn cười ranh mãnh: - Tục ngữ nói trước lạ sau quen mà! Tiểu đệ chưa nếm trải việc người, cũng chẳng biết làm sao mới lấy lòng tỷ tỷ được, vừa rồi quả thật đã có phần mạo phạm, có điều bây giờ tiểu đệ đã rút kinh nghiệp rồi, không biết tỷ tỷ có hứng thú thử lại không, cam đoan sẽ làm tỷ vừa lòng!

- Tên vô lại! Ả ta khiến chặt răng khẽ mắng, ánh mắt đưa đẩy.

Độ dày da mặt như của Dương Khai âu cũng là điều ả thường gặp. Bản lĩnh nói dối không chớp mắt thì quả thật nhất hạng. Những cử chỉ trêu hoa ghẹo nguyệt của hắn đầy thành thục, lấy đâu ra chuyện chưa từng trải việc người? Rõ ràng là kẻ lão luyện trong tình trường, chắc chắn đã xâm phạm sự trong trắng của không biết bao nhiêu thiếu nữ rồi.

Tuy ả là một nữ tử khá thoải mái, nhưng hành động trêu ghẹo trắng trợn của Dương Khai vẫn khiến ả thẹn thùng đôi chút, huống chi lúc này cơ thể ả đương bất thường, những lời này là không lọt tai nhất.

Ả đang nổi cơn căm hận trong lòng thì chợt thấy Dương Khai nghiêm mặt: - Tỷ tỷ trúng mị dược phải không?

Lúc này rõ ràng ả đang trong trạng thái xuân tình tuôn trào, phải tìm nam nhân để giải thoát ý niệm trong lòng, nhưng lại khư khư nhẫn nhịn cả thời gian dài đến vậy, khiến Dương Khai nghi hoặc không ngừng.

Ả sững sờ, thần sắc có phần mất tự nhiên, cười gượng gạo:
- Có thể nói vậy mà cũng có thể là không.

- Vậy rốt cuộc là có hay không? Dương Khai mơ hồ.
- Coi như là có đi, nhưng mà mị dược này lại từ chính ta mà ra! Ả mỉm cười nhìn Dương Khai, không giấu giếm gì nữa: - Công pháp ta tu luyện sắp phải đột phá, mỗi lần đột phá đều như vậy cả, có điều lần này trên đường đi bị mai phục đả thương, nên quá trình này mạnh hơn những lần trước, ta không biết mình có trụ vững được hay không nữa.

- Vậy nên mới bắt tiểu đệ đến đây? Dương Khai bừng tỉnh.
Trong lòng hắn chợt dậy sóng, loại công pháp nào mà khi đột phá lại có thể khiến nữ tử lâm vào cơn xuân tình?

Tà công! Chắc chắn là tà công!

Dám đến tám phần đây là công pháp lấy dương bổ âm!

Dương Khai chợt thấy lạnh toát cả cõi lòng, nếu bị ả yêu nữ này hại thật thì kiếp này quá thê thảm rồi.

- Ta cũng chỉ đề phòng vậy thôi! Ả khẽ gật đầu, không hề phủ nhận.

Lúc này Dương Khai đang bị giam cầm, căn bản không thể xoay chuyển được gì, ả cũng chẳng cần phải nói dối.

- Vậy tại sao lại là tiểu đệ đây?

- Ở đó trừ ngươi ra thì chỉ còn ba lão già và hai cô nương... Ta không bắt ngươi thì bắt ai đây? Ả ta cười hờ hững.

Khốn kiếp, đen quá! Lúc đó tên tiểu tử Bạch Vân Phong sao còn chưa đến chứ? Nếu có y đuổi theo thì biết đâu mình đã không bị bắt.

- Được dốc sức vì tỷ tỷ là vinh hạnh của tiểu đệ! Dương Khai cười thản nhiên, nhìn ả đầy ẩn tình: - Chi bằng tỷ đừng cố trụ nữa, chúng ta mau nghỉ ngơi đi, một khắc đêm xuân đáng nghìn vàng mà.

Ả che miệng cười duyên, sẵng giọng: - Ngươi nghĩ hay quá nhỉ! Bộ công pháp ta tu luyện rất đặc biệt, tuy khi đã đánh mất trinh trắng cũng có thể tiếp tục tu luyện, nhưng trước khi đại thành mà phá thân, tốc độ tu luyện sẽ giảm đi đáng kể, ta chỉ còn thiếu một bước nữa thôi, sao có thể đổ hết mọi công sức từ trước đến nay ngay tại đây được?

Hai mắt Dương Khai sáng rỡ: - Hóa ra tỷ tỷ vẫn là bạch ngọc trọn vẹn, được được, vừa hay tiểu đệ cũng là đồng nam, quả đúng là trời sinh một đôi! Tỷ đừng nhẫn nhịn khổ cực vậy nữa, nếu không chịu đựng nổi thì cứ việc lại đây với đệ là được!

Thế nhưng hắn lại lo ngay ngáy trong lòng, tuy không biết nếu bị ả yêu nữ này thượng lên thì sẽ dẫn đến hậu quả gì, nhưng cứ nhìn mức độ tà ác của công pháp ả tu luyện là đủ biết kết cục chắc chắn không hề tốt.

Vì lẽ đó, cho dù mỹ sắc ở ngay trước mắt, nhưng Dương Khai cũng không dám có chút mơ tưởng.

Ả ta nhìn đăm đăm vào hắn, đôi mắt mơ màng khẽ lướt qua một tia tiếc nuối và thương cảm, giọng run rẩy: - Ngươi tên gì?

- Dương Khai!

- Dương Khai... Cô ả buông làn mí mắt xuống, thì thầm lại một lần, rồi đột nhiên nghiêm nghị gật đầu: - Ta nhớ kỹ cái tên này rồi, ta là Phiến Khinh La!

- Tên hay lắm... Dương Khai bất giác nhíu mày, cái tên này... hình như đã nghe nói ở đâu đó rồi thì phải.

Có điều ả yêu nữ này công lực rất cao, hiển nhiên là cao thủ nổi danh thiên hạ, có từng nghe nói đến cũng là chuyện thường tình, nên Dương Khai chẳng nghĩ ngợi gì thêm.

- Ta không có phong bế chân nguyên của ngươi, ngươi tự thủ kỹ lấy tâm thần, đừng có đánh mất lý trí! Phiến Khinh La cười duyên nhắc nhở: - Tâm trí của ngươi khá lắm, nhưng ta không biết liệu ngươi có chống lại được cám dỗ tiếp theo đây hay không. Ngoài ra... tốt nhất ngươi nên cầu nguyện ta có thể trụ vững được!

- Nếu không thì sao? Dương Khai chợt có dự cảm không mấy tốt đẹp.

- Hì hì... Phiến Khinh La khẽ cười, không trả lời, giương đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm Dương Khai một lúc, rồi nói: - Tướng mạo cũng khá khôi ngô, tuy miệng lưỡi xằng bậy, lưu manh vô sỉ, nhưng đó không phải là bản tính của ngươi, nên tỷ tỷ đây cũng khá là thích ngươi đấy!

Vừa nói, gương mặt ả ửng đỏ cả lên, không để cho Dương Khai có thời gian phản ứng, ả đột nhiên nhắm nghiền mắt lại, chân nguyên toàn thân lại sôi sục một lần nữa!

Chương 299: Phá giải thiên hạ mị công

Dương Khai nhếch miệng, lặng lẽ lưu ý mọi thay đổi từ phía Phiến Khinh La, âm thầm cảnh giác vạn phần.

Từ dăm ba câu nói của ả, không khó để Dương Khai đoán ra, lúc này là thời điểm nguy hiểm của ả, và cũng là của chính hắn.

Ả bắt hắn đến đây chỉ để đề phòng vạn nhất, một khi ả không chống lại được cám dỗ lúc đột phá công pháp, thì hắn chắc chắn sẽ bị ả xơi tái. Còn về kết quả thì... nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết đó không phải là kết quả tốt đẹp, nếu không thì sao ả lại căn dặn hắn nghiêm túc đến vậy.

Dương Khai vẻ mặt u ám, suy xét đường ra.
Bên trong sơn động bỗng tỏa ánh hào quang mù mịt, ngẩng đầu lên thì thấy chân nguyên nội thể của Phiến Khinh La đang tuôn trào, từng luồng năng lượng rõ rệt phun ra khỏi các yếu huyệt trên người ả, từng lượt chân nguyên tiếp xúc với không khí, dường như sản sinh ra sự biến hóa vô lường, chuyển biến thành từng tia trắng sáng long lanh.

Những sợi tơi này nhiều vô số kể, rũ quanh người Phiến Khinh La, bọc thành từng cụm.

Thời gian dần trôi qua, tơ sợi mỗi lúc một nhiều, càng lúc càng dày đặc.

Dương Khai trố mắt nhìn, nhướng cao mày.

Những sợi tơ này... trông rất giống tơ nhện, mà vừa lại như tơ tằm, sợi nào sợi nấy cũng đầy dẻo dai và ẩn chứa năng lượng dồi dào.
Trước sau chưa đầy nửa canh giờ, cả người Phiến Khinh La đã bị phủ kín trong tầng tầng lớp lớp tơ sợi, dung nhan tuyệt thế biến mất dạng, thân hình uyển chuyển cũng chìm vào trong đám tơ đó.

Những gì mà Dương Khai còn có thể nhìn thấy chỉ là một khối trắng trông như kén tằm, lại tựa như một cái lều bao phủ Phiến Khinh La bên trong. Thân hình mỹ miều của cô ả in bóng trên một mặt kén tằm, mờ mờ ảo ảo, nhìn không thấu rõ.

Hương thơm thoắt ẩn thoắt hiện dần dần lan tỏa trong sơn động, mùi hương len lỏi vào sống mũi, nhịp dập trái tim Dương Khai từ từ nhanh lên, khí huyết sục sôi, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

Mùi hương phát tán từ trong cơ thể Phiến Khinh La này hiển nhiên chính là thứ mị dược tinh khiết nhất!
Phát hiện điều bất ổn, hắn vội vã vận chuyển Chân Dương Quyết, đóng chặt tâm thần bất động.

Càng chống đỡ lại càng khó khăn.

Chính lúc hắn đương khổ sở vạn phần, thì phía Phiến Khinh La đột nhiên có tiếng thều thào rên rỉ kiềm nén vọng lại.

Thanh âm lọt vào tai, hai tròng mắt của Dương Khai đột nhiên trống rỗng, mê man.

Cảnh tượng trước mắt biến ảo khôn lường, sơn động mờ tối biến mất. Ánh lửa le lói cũng tiêu tán. Cái kén tằm trắng xóa và Phiến Khinh La cũng mất dạng.

Vị trí hiện tại của hắn hốt nhiên biến thành một gian phong ngập tràn hương khí, đầy những cánh hoa bay lả tả, mặt đất dưới chân trải một tấm thảm đỏ thẫm hoa lệ.

Bên tai hắn chợt có tiếng cười khúc khích, nhìn sang bốn bề, chỉ thấy vây quanh hắn là mười mấy thiếu nữ tươi trẻ ăn mặc lộ liễu. Mấy thiếu nữ này chỉ dùng vải the để che lấp những phần quan trọng, để vẻ đẹp mềm mại thoắt ẩn thoắt hiện.

Thanh âm mê lạc vang lên, mười mấy thiếu nữ nọ đồng loạt mỉm cười với Dương Khai, múa hát tưng bừng xung quanh hắn.

Mấy thiếu nữ này mỗi người một vẻ, nhưng người nào người nấy cũng đều xinh đẹp mê người. Không gai góc, thì cũng thẹn thùng, không phóng khoáng, thì cũng quyến rũ, hay thanh lịch...

Họ vừa nhảy múa tung tăng xung quanh Dương Khai, vừa liếc mắt đưa tình với hắn, lôi kéo hắn hết mức có thể, thể hiện ra phần động lòng nhất, trong yếu hầu có tiếng rên rỉ ức chế, đôi môi đỏ mọng nhu động tỏa ra khát vọng vô hạn.

Hơi thở của Dương Khai đột nhiên trở nên gấp gáp!

Cảnh tượng dâm tà sa đọa này cơ hồ có thể khai quật dục vọng giấu kín tận đáy tâm hồn của một người, khiến họ biến thành dã thú đánh mất lý trí.

Cổ họng gằn lên tiếng gầm gừ, Dương Khai bất chấp tất cả, tóm bừa một thiếu nữ bên cạnh, trong tiếng kêu la thất thanh của ả, hắn đè ả xuống dưới đất.

Hàng lông mày duyên dáng của thiếu nữ này khẽ chau lại, cố chịu đựng cơn đau, nhưng vẫn nhìn Dương Khai đầy tình ý, tiếng rên rỉ nỉ non khẽ ngân nga, ả đưa hai cánh tay trắng nõn lên quấn qua cổ Dương Khai.
Dương Khai nhếch miệng cười, thần sắc hỗn loạn, tung thẳng một quyền vào đầu ả.

Chỉ một cú đánh, mười mấy thiếu nữ xung quanh đều biến mất sạch.

Y phục cả người Dương Khai ướt đẫm mồ hôi, cái lạnh chạy dọc sống lưng.

Thứ ảo giác ong bướm này quá đánh đố tâm trí của con người rồi, may là, tuy Dương Khai cũng bị chút ảnh hưởng, nhưng đã tỉnh táo lại ngay thời khắc quan trọng.

Những tưởng đã phá được ảo cảnh này rồi, nhưng khi Dương Khai đứng trở dậy, lại phát hiện khung cảnh ban nãy vẫn không hề thay đổi, mười mấy thiếu nữ nọ dù đã biến mất, song bên trong đại điện chợt xuất hiện thêm một cái giường phủ trướng.
Trên giường, có một nữ tử thân hình đẫy đà đang nằm nghiêng, đầu tựa vào một cánh tay, đang tươi cười với hắn.

Xuyên suốt qua tấm trướng phủ, Dương Khai nhận thấy dường như toàn thân ả chỉ có một tấm vải mỏng như cánh ve.

Tiếng cười khúc khích vẳng lại từ phía đó, nữ tử trên giường nhẹ nhàng vẫy tay với Dương Khai, âm thanh thì thầm ẩn chứa một ma lực vô tận, khiến thần trí vừa khôi phục của Dương Khai lại một lần nữa bị kéo vào trong vũng lầy.

Mắt đỏ ngầu, hơi thở nặng nhọc, hắn bước về phía chiếc giường, thô lỗ xé toạc tấm trướng màu hồng phấn.

Những gì đập vào mắt là Phiến Khinh La đang nằm chễm chệ trên giường, ả yêu nữ này dáng người nở nang, da thịt trắng nõn, đường cong lả lướt, cặp mông đầy đặn ưỡn cao, làn tóc xanh phân nửa phủ trên người, phác họa từng đường cong hoàn mỹ, khiến ai nhìn thấy cũng phải sôi sục khí huyết.

Ả cười khanh khách, chậm rãi đứng dậy, nét lẳng lơ chan đầy trong ánh mắt, kéo Dương Khai lên giường, chậm rãi thả xuống.

Dương Khai không phản ứng lại, để mặc ả định đoạt.

Ánh mắt Phiến Khinh La đầy tình tứ, ả quỳ trên người Dương Khai, chậm rãi trút bỏ y phục trên người hắn, gương mặt đỏ hây hây như ráng chiều tà, vừa thẹn thùng lại vừa khao khát.

Khoan y giải đới, thổ khí như lan, Phiến Khinh La thở gấp liên hồi, cắn chặt đôi môi mọng, khẽ khàng lắc lư hạ bộ, chậm rãi ngồi xuống.
Cảm giác mềm mại, ướt át lan tỏa, đồng tử Dương Khai bỗng lay giật.

Âm Dương Hợp Hoan Công bất giác vận hành, hông dưới chợt có một lực hút cực kỳ mạnh.

Ngồi trên người hắn, Phiến Khinh La kêu lên thảm thiết, tất cả mọi huyễn cảnh sụp đổ trong nháy mắt.

Mở bừng mắt ra, Dương Khai vẫn ngồi ở chỗ cũ, cả người mồ hôi đầm đìa, thở lấy thở để.

Ngước lên nghìn, ngay gần đó, Phiến Khinh La vẫn ở trong kén tằm. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu rồi mà Âm Dương Hợp Hoan Công vẫn còn đang vận hành. Từng luồng năng lượng khổng lồ và tinh khiết tuôn ra từ kén tằm, hòa vào trong kinh mạch của Dương Khai.

Hông dưới long thủ ngẩng cao, một bộ dạng trông rất lợi hại.

Dương Khai hít sâu mấy hơi, chậm rãi hồi phục huyết dịch đang quay cuồng.

Hắn không biết vì cớ gì mà huyễn cảnh kia đột nhiên sụp đổ, nhưng có thể khẳng định rằng, tất cả có liên quan đến Âm Dương Hợp Hoan Công.

Âm Dương Hợp Hoan Công là công pháp song tu, hẳn là khắc chế được mị công của Phiến Khinh La, nên mới có thể thuận lợi đẩy hắn ra khỏi huyễn cảnh.
Dò xét thử, hắn phát hiện mình vẫn không thể động đậy được, không khỏi thầm oán trách trong bụng.
Nhưng hắn cũng không hề nóng nảy. Ả yêu nữ Phiến Khinh La này ngoài mặt có vẻ độc ác, nhưng thật ra muốn hòa hợp cũng không khó. Hơn nữa, ả cũng chẳng có ý muốn giết hắn.

Sau khi đã định tâm, Dương Khai quyết không để ý nữa mà toàn âm toàn ý vận chuyển Hợp Hoan Công.

Theo lối Hợp Hoan Công, từng luồng năng lượng tách ra khỏi kén tằm của Phiến Khinh La, len lỏi vào kinh mạch và đan điền của Dương Khai. Dần dà, Dương Khai cảm thấy giữa hắn và Phiến Khinh La chợt như nảy sinh một mối quan hệ mật thiết nào đó.

Thời gian cứ dần trôi, cảm giác này mỗi lúc một mạnh hơn.

Thình lình. Có tiếng thét kinh hãi vang lên.
Dương Khai vội mở mắt ra, thì thấy Phiến Khinh La đang trừng hai con mắt kiều diễm nhìn hắn đầy lạ lùng.

- Ơ... Dương Khai không khỏi ngạc nhiên.

- Sao ngươi lại vào được? Phiến Khinh La nói lí nhí.

- Gì cơ? Dương Khai nhướn mày, ngờ vực nhìn quanh bốn phía, phát hiện không rõ từ lúc nào, hắn đã ngồi ngay trước mặt Phiến Khinh La giữa một vùng biển mênh mông.

- Không đúng, đây là thần thức. Ngươi đã vào trong thức hải của ta!
Phiến Khinh La thốt lên hoang mang, dung nhan kiều mị hằn lên vẻ run sợ: - Ngươi làm thế nào mà vào được trong thức hải của ta?

- Tiểu đệ đâu biết. Dương Khai lắc đầu, cúi xuống nhìn, quả nhiên phát hiện hắn không có thân thể, thì ra thần thức đã vô tình xông vào trong thức hải của ả.

Hiếu kỳ quan sát đại dương bên dưới, dường như nước biển ở đây chứa đựng sức mạnh hủy diệt dâng trào, Dương Khai tấm tắc: - Đây chính là thức hải của tỷ à...

- Mau cút ra! Phiến Khinh La vội vã hét lên.
Thức hải của một người ẩn chứa tất cả mọi bí mật của người này, một khi thức hải bị dò xét, thì bí mật của người đó sẽ bị bại lộ.

Vì lẽ đó, ai nấy cũng đều canh giữ thần thức của mình rất cẩn thận.

Vả lại, xông vào thức hải của người khác cũng chẳng phải chuyện đơn giản, khoan nói đến những bí bảo thần hồn dùng để phòng ngự, mà còn có một số Thần Hồn Kỹ đặc biệt có thể ngăn cản người khác xâm nhập thức hải.

Cao thủ như Phiến Khinh La há lại không có bí bảo thần hồn bên người, và chẳng lẽ lại chưa từng tu luyện Thần Hồn Kỹ phòng ngự?

Nhưng thức hải của ả vẫn bị Dương Khai xâm nhập trong im hơi lặng tiếng.
Trong lúc chấn động, thấy Dương Khai vẫn còn nán lại trong thần thức của mình mà liếc ngang liếc dọc, ả vừa sốt ruột lại vừa giận dữ, nghiến răng nói: - Ngươi mà không ra khỏi đây, thì ta sẽ cho ngươi ở lại đây vĩnh viễn!

Dương Khai hoảng hốt, vội vàng nói: - Đừng, tiểu đệ đi ngay! Đệ chưa thấy thức hải bao giờ, chỉ ngắm sơ qua mà thôi.

Dứt lời, hắn lẩn ra ngoài.

Đợi đến khi thần thức của Dương Khai rời khỏi, Phiến Khinh La mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Có trời mới biết vừa rồi nguy hiểm đến mức nào, nếu để hắn nhìn thấy bí mật thì ả không khác nào đang trần như nhộng trước mặt hắn, vì đó là nơi riêng tư nhất của một người.
Không chỉ thế, nếu thần thức của cả hai tương giao thì sẽ càng thêm rắc rối.

Không giống với tiếp xúc trên thân thể, sự giao hòa về thần hồn càng điên đảo hơn nhiều, nó khiến người ta lưu luyến không muốn rời, đó là cảm giác sung sướng hơn sự đụng chạm thể xác, một khi đã nếm trải thì sẽ nghiện ngay tức khắc, mãi mãi không thể dứt ra được.

Vừa rồi quả thật Phiến Khinh La rất sợ Dương Khai sẽ lên cơn háo sắc, đòi giao hồn với ả, may mà hắn cũng khá biết điều, không làm gì quá đáng.

Rốt cuộc hắn là một kẻ như thế nào?

Phiến Khinh La tuy có rất nhiều nghi vấn, nhưng lúc này đang là thời khắc đột phá, nên ả không dám khinh suất, chỉ đành gác ngờ vực qua một bên, chuyên tâm vận công.
Dương Khai cũng đang vận Hợp Hoan Công, từng luồng năng lượng rõ rệt chảy ra từ cái kén tằm, hòa vào trong kinh mạch, khiến hắn mạnh lên từng chút một.

Tựa như kéo tơ phá ổ, cái kén tằm quanh Phiến Khinh La dần dần thu nhỏ lại, một thân hình đẫy đà từ từ hiện ra.

Chương 300: Chính là bổn tọa!

Thời gian thoi đưa.

Chớp mắt, đã mười ngày trôi qua.

Dương Khai chậm rãi mở mắt, nhẹ động phần thân cứng ngắc, một trận răng rắc giòn giã từ khắp cơ thể truyền đến, cả người dường như chứa sức mạnh dùng không hết, chân nguyên trong cơ thể sôi trào, trạng thái tuyệt vời trước nay chưa từng có.

Chân Nguyên Cảnh tứ tầng!

Mười ngày tĩnh tọa, lại thêm không ít sức mạnh tinh khiết từ con nhộng thuần khiết của Phiến Khinh La, đã khiến hắn đột phá đến trình độ này, thu hoạch cực lớn.
Đối diện có ánh mắt chiếu đến, Dương Khai ngẩng đầu nhìn, đúng lúc nhìn thấy yêu nữ lười biếng dựa trên vách động, đôi mắt đẹp đang nhìn mình hết sức phức tạp.

Dương Khai cả kinh, chân nguyên vận động một cách không tự chủ.

Phiến Khinh La cười duyên: - Nếu ta muốn giết ngươi, đã sớm động thủ rồi, ngươi có mấy cái mạng cũng không đủ sống.

Dương Khai vừa ngượng ngập, lòng nghĩ quả đúng là như thế, lập tức vẻ mặt cũng dễ chịu trở lại, cười ha hả, ôm quyền nói: - Đạ tạ ơn tỷ tỷ tha mạng.

Phiến Khinh La lắc lắc đầu:
- Ta vốn không muốn giết ngươi, bắt ngươi cũng là tình thế bất đắc dĩ.

Khi nói chuyện, không kìm được ho một tiếng, sắc mặt hơi tái.

- Ngươi làm sao vậy? Dương Khai nhíu mày nhìn nàng, hơi thở của yêu nữ này bây giờ so với trước đây suy nhược không ít, hơn nữa còn giống như bị thương.

- Còn không phải chuyện tốt ngươi làm! Phiến Khinh La khẽ cắn răng, đôi mắt đan phượng toát ra vẻ đau đớn.

- Ta? Dương Khai chỉ chính mình, vẻ mặt mơ hồ, có chút không hiểu ra làm sao.
- Ngươi đã làm gì với ta?

- Chẳng làm gì cả. Dương Khai mơ mơ màng màng.

- Vậy tại sao sức mạnh của ta bị ngươi lấy đi không ít? Phiến Khinh La hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Dương Khai ngơ ngẩn, nhớ lại cảnh ngộ trước đây, cau mày nói: - Ta rơi vào ảo mộng, cùng ngươi điên long đảo phượng, chăn lớn cùng ngủ, sau đó vận chuyển một bộ công pháp, thì thoát ra khỏi ảo mộng đó

Khuôn mặt Phiến Khinh La ửng đỏ. Nhìn hắn không tin nổi: - Cùng ta?
- Ừ, ngươi rất chủ động, rất phóng khoáng. Dương Khai gật đầu mạnh mẽ, nhớ lại biểu hiện của Phiến Khinh La trên giường hương kia, không kìm được máu nóng sôi trào, - Thật là đáng tiếc! Dương Khai than ngắn thở dài, hơi ảo não.

- Tên khốn! Phiến Khinh La gắt lên một tiếng, mặt đỏ hồng.

- Ảnh hưởng gì đến ngươi à? Dương Khai nhíu mày hỏi.

- Ngươi nói? Phiến Khinh La hít sâu một hơi. Bộ ngực phập phồng căng tràn. Cái áo đỏ suýt nữa bị căng đến rách luôn, - Ta đang ngay trước ngưỡng đột phá, năng lượng của bản thân bị ngươi chiếm lấy ha ha, ngươi nói có ảnh hưởng hay không?

Dương Khai lập tức cảm thấy ngại ngùng: - Không phải chứ? Ta không biết.

- Nếu ngươi biết, thì ta sớm đã giết ngươi rồi. Phiến Khinh La oán hận nhìn hắn, - Nào có thể để ngươi sống đến giờ.

- Vậy ngươi chưa đột phá? Ánh mắt Dương Khai lóe lóe.
- Chưa! Không những không đột phá, mà còn bị công pháp phản ngược lại, thực lực giảm mạnh! Lần đột phá tới cũng không biết phải đợi đến khi nào, ngươi nói, đây có phải lỗi của ngươi không!

- Cái này làm sao có thể trách ta được Dương Khai nhéo nhéo cái mũi, nhưng mà nghe nàng ta nói thực lực của nàng giảm mạnh, thần thái cũng càng lúc càng thả lỏng. Thâm ý sâu sắc mà nhìn nàng, nói: - Thế ngươi bây giờ trình độ gì

- Chân Nguyên Cảnh nhất tầng, ngươi hài lòng chưa? Phiến Khinh La tức giận trả lời, vạn kiểu phong thái liếc Dương Khai.

- Sớm nói rồi mà! Dương Khai cười ha ha, một chút câu nệ và coi chừng cũng hoàn toàn biến mất. Vô cùng yên tâm rồi.

Yêu nữ này chỉ có Chân Nguyên cảnh nhất tầng, thấp hơn cảnh giới của mình, vậy thì không cần sợ nàng ta nữa rồi.

Nhưng mà tuy nàng cảnh giới thấp hơn mình, nhưng suy cho cùng căn bản của cao thủ vẫn còn đó, thật sự phải đánh với nàng ta, cũng không biết ai thắng ai thua.

May mà bất luận là ai, cả hai bên đều không có sát tâm với nhau, chắc không đến nỗi động binh đao.

- Ai, cũng không thể hoàn toàn trách ngươi, nếu không phải ta bắt ngươi đến đây, cũng sẽ không gặp phải xúi quẩy thế này! Đều là ta tự tìm đen đủi. Phiến Khinh La khẽ thở dài một tiếng.
Nghe nàng nói chân thành, Dương Khai cũng có chút áy náy, xấu hổ gật đầu: - Nói như vậy, ta còn phải cám ơn ngươi trước đây đã cứu ta một lần.

- Tiểu tử thối ngươi coi như còn chút lương tâm. Phiến Khinh La hé miệng cười khẽ, dường như đột phá thất bại lần này đối với nàng cũng không gây ra ảnh hưởng gì, cũng không mang chút tâm trạng xấu nào đến cho nàng.

Tán gẫu một hồi, Dương Khai bỗng nhiên đứng lên nói: - Ngươi nghỉ ngơi chút đi, ta đi tìm thứ gì ăn.

- Cẩn thận chút! Phiến Khinh La nhỏ giọng dặn dò.
Dương Khai kinh ngạc nhìn nàng một cái, không biết yêu nữ này tại sao bây giờ lại quan tâm mình như vậy, cũng không suy nghĩ sâu xa, liền quay người ra khỏi sơn động.

Đợi cho sau khi Dương Khai rời đi, Phiến Khinh La mới nhẹ nhàng thở dài, thần sắc có chút cổ quái, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn sờ lên ngực của mình, khuôn mặt ửng đỏ, lẩm bẩm: - Tình chủng ai

Dòng máu của Phiến Khinh La thể chất đặc thù, công pháp tu luyện đặc thù, tuy xinh đẹp quyến rũ, nhưng cả đời chỉ có thể thích một người nam nhân, càng chỉ có thể phát sinh quan hệ với nam nhân đó một lần.

Trước đó, bắt buộc phải để tình chủng ở trong lòng, đợi đến khi thời cơ chín muồi, tình chủng tràn đầy, mới là lúc hai người mây mưa.
Một đêm xuân tình, người nam nhân đó phải chết! Cũng là, công pháp sở tu đại thành.

Trước đây Dương Khai suồng sã đối với nàng, vô ý thâm nhập vào thức hải nàng, trong đầu lưu lại một hơi thở thần thức, không nghi ngờ là trong lúc ý thức lơ đãng đã gieo một hạt mầm trong trái tim nàng.

Đây chính là tình chủng!

Dòng dõi của nàng rất đau khổ bi ai, dòng dõi đơn truyền, sinh ra chỉ là nữ tử.

Nhưng mỗi đời đều phải trải qua loại giày vò cực kì vô nhân đạo này.

Phiến Khinh La đến giờ còn nhớ mẫu thân của mình, trong quãng đời còn lại nhớ phụ thân như thế nào, trong lòng đã chịu đựng giày vò và tra tấn như thế nào, cuối cùng buồn bực không vui, không bệnh mà chết.

Bởi vì tình chủng chỉ có đến khi sâu đậm mới có thể viên mãn, cho nên muốn công pháp đại thành, nữ tử Phiến Khinh La này cũng phải cho đi hết tất cả tấm lòng chân thành, đó là ái niệm khắc cốt ghi tâm.

Sau một đêm xuân, ái lang đột tử!

Chuyện này nữ tử nào có thể tiếp nhận?

Mà bây giờ, chuyện này lại sắp rơi xuống đầu nàng.

Khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, Phiến Khinh La có chút không biết phải làm sao, nàng còn không có chút chuẩn bị tâm lí nào.

Vốn dĩ là muốn qua mấy năm nữa, tìm được một nam tử thích hợp, chân thành yêu chàng, thúc đẩy tình chủng, lại không ngờ chuyện này đến đột ngột như thế.

Tiếng lách tách cách đó không xa truyền đến, quanh mũi còn phảng phất mùi thịt thoang thoảng, lông mi dày của Phiến Khinh La động động, hơi mở mắt.

Dương Khai ngồi cách không xa trước mặt nàng. Một đống lửa được dựng lên, trên ngọn lửa đang nướng một con thú rừng đã chín được một nửa.

- Ngươi đúng là yên tâm thật!
Dương Khai cười nhẹ một tiếng, vừa nãy lúc hắn quay lại nhìn thấy yêu nữ vẫn đang ngủ, không kìm được kinh ngạc một hồi.

- Có cái gì để mà không yên tâm, chẳng lẽ ngươi còn có thể ăn được ta? Phiến Khinh La nhìn Dương Khai cười dài.

- Muốn, chỉ cần ngươi không ngại.
- Chỉ sợ ngươi không có phúc khí này! Phiến Khinh La liên tục cười duyên.

Một lúc sau, thú rừng đã nướng xong, Dương Khai bẻ một cái chân đưa qua cho nàng. Phiến Khinh La nhận lấy, chậm rãi xé một miếng thịt, đưa vào trong miệng, nhã nhặn nhai, tư thế tao nhã.
Ngược lại là Dương Khai ôm nguyên phần to còn lại cắn ăn, tướng ăn tục tằn.

- Dã man Phiến Khinh La trừng mắt nhìn hắn.

Dương Khai cười ha hả, vừa ăn vừa nói: - Đây là đâu? Vẫn chưa kịp hỏi ngươi.

- Bản thân ngươi mà cũng không biết đây là đâu? Phiến Khinh La hồ nghi nhìn hắn. - Ngươi không phải đệ tử của Thánh Địa?

- Thánh Địa? Thánh Địa cái gì? Đầu óc Dương Khai mờ mịt.
Trước đây Phiến Khinh La cũng từng hỏi hắn là đệ tử của nhất lãnh nào, bây giờ nghĩ lại, e là có chút quan hệ với cái Thánh Địa này.

Vô cùng kinh ngạc, Dương Khai cả kinh nói: - Nơi này không phải Đại Hán?

Phiến Khinh La cười khanh khách, nói: - Ngươi thật sự hồ đồ hay giả hồ đồ vậy? Nơi này đương nhiên là Đại Hán!

Dương Khai cười ngượng một tiếng: - Ta thực sự là không rõ lắm, còn u mê không hiểu ra sao thì đã đi đến đây rồi.

Thấy hắn như không có vẻ đang nói dối. Sắc mặt Phiến Khinh La lúc này mới nghiêm túc, nói:
- Đây là Thương Vân Thánh Địa!

- Thương Vân Thánh Địa? Thương Vân Tà Địa! Dương Khai cả kinh, vô cùng kinh hãi nhìn Phiến Khinh La.

- Ngươi quả nhiên không phải đệ tử Thánh Địa! Đôi mi thanh tú của Phiến Khinh La chau lại, nói có chút tức giận: - Cái gì tà địa với không tà địa, nói gì khó nghe vậy. Tà ở trong miệng các ngươi, chính là đạo trong lòng bọn ta! Chỉ là quan niệm của mọi người khác nhau thôi, sao phải phân rạch ròi như thế, tự nhiên làm thiên hạ này phân tranh nhiều hơn bao nhiêu.

- Thương Vân Tà Địa Phiến Khinh La Trong đầu Dương Khai lóe lên một ý, bỗng đứng dậy, ánh mắt sáng quắc nhìn yêu nữ trước mặt, hai mắt híp lại, thất thanh nói:
- Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La?

Thương Vân Tà Địa, dưới Tà chủ, Lục Đại Tà Vương

Lôi Đình Thú Vương, Bá Thiên Lực Vương, Âm Minh Quỷ Vương, Yêu Mị Nữ Vương, Tia Chớp Ảnh Vương, Tuyệt Diệt Độc Vương!

Vì liên quan đến sự ra đời của Tà chủ, Dương Khai lúc trước cũng đã bao nhiêu lần tìm hiểu qua chút tin tức về Thương Vân Tà Địa, danh xưng của Lục Đại Tà Vương đương nhiên cũng có nghe nói.

Trong Lục Đại Tà Vương, chỉ có duy nhất một nữ!

Đó chính là Phiến Khinh La hồng nhan họa thủy, xinh đẹp quyến rũ trước mắt đây!
Chả trách trước đây lúc nghe được cái tên này cảm thấy có chút quen thuộc.

Thấy Dương Khai hoảng hốt như vậy, Phiến Khinh La khẽ cười một tiếng, ung dung nói: - Đúng thế, chính là bổn tọa, sợ rồi à?

- Sợ? Dương Khai bỗng nhiên nhếch miệng cười, thần sắc thản nhiên trở lại, - Có gì phải sợ chứ, chẳng qua là nữ nhân xinh đẹp đệ nhất thiên hạ trong truyền thuyết đang ở trước mặt, có chút không thật thôi.

Vừa nhình từ trên xuống dưới đánh giá Phiến Khinh La, vừa tấm tắc kêu kì lạ.

Yêu Mị Nữ Vương đồn đại bên ngoại thì ra là thế này, quả nhiên là nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt hơn hẳn nghe danh, quả thực cực hạn xinh đẹp.

- Nhìn đủ chưa, tên khốn! Phiến Khinh La bị ánh mắt nóng bỏng của hắn nhìn đến cả người không được tự nhiên, giơ tay lên, lấy miếng thịt làm ám khí ném qua.

Dương Khai thân hình vừa né, làm nàng ném vào khoảng không, cười gian lại ngồi xuống, nhíu mày trầm tư.

Lần này Hư Không Dũng Đạo sụp đổ, lại có thể đưa mình đến được Thương Vân Tà Địa. Nơi này cách chỗ bọn Tô Nhan đặt chân đúng là trống đánh xuôi kèn thổi ngược, e là trong thời gian ngắn không cách nào tìm được họ rồi.

Huống hồ, nơi này đã là Thương Vân Tà Địa, chắc chắn tà ma rất nhiều, mình phải làm thế nào để rời khỏi đây đây?

Phải tạo quan hệ tốt với Phiến Khinh La mới được, dùng thân phận và phương pháp của nàng, đưa mình rời khỏi Thương Vân Tà Địa thật là dễ như chơi.

Chủ ý trong lòng đã quyết, Dương Khai lại xé một miếng thịt nướng, ân cần đưa qua.

Phiến Khinh La tức giận nhìn hắn, hừ nhẹ nói: - Đồ đã dính nước miếng rồi không ăn.

- Chưa từng ăn qua Dương Khai làu bàu một tiếng, cũng không miễn cưỡng nàng.

Ngực Phiến Khinh La lập tức phập phồng, nhớ tới lần đó bất đắc dĩ đã phải hôn môi, hận đến nghiến răng.

Chương 301: Gan của các ngươi không nhỏ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
[​IMG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau