VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2891 - Chương 2895

Chương 2894

Phân thân Dưới giới đạo, bên cạnh Trường Thanh Thần Thụ, Ma Thánh Mạc Đa bỗng nhiên hiện thân, làm cho Man tộc vừa hiện ra một tia hy vọng liền nháy mắt tan vỡ. Đối mặt Thánh giả, trừ khi Trường Thanh Thần Thụ tự mình ra tay, không thì chẳng có ai cản nổi, ngay cả Dương Khai cũng không được.

Nhưng giờ Thanh nào có thừa sức chiến đấu với Ma Thánh? Hắn tập trung toàn bộ lực lượng để phát triển, khóa hết cảm giác với bên ngoài, hiện tại Thanh thiêu đốt tinh hoa sinh mệnh tồn trữ mấy chục ngàn năm, một mình phong tỏa đường đi giữa hai giới.

– Ta chẳng qua là Vu Vương mà thôi, Mạc Đa đại nhân cứ phải ỷ lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu?

– Ha ha…

Mạc Đa cười khẽ, cười thật vô hại, nếu không phải biết thân phận của hắn, còn cho rằng người này hòa ái dễ gần, hết sức sáng sủa, hoàn toàn không giống Ma tộc cả người tràn ngập ma khí.

– Ngươi tuyệt đối không yếu.

Dương Khai bĩu môi:

– Cũng không mạnh bằng các ngươi, ngươi có chiến trường của ngươi, ta có chiến trường của ta, mọi người tự chơi riêng, không can thiệp nhau, được chứ?

Mạc Đa lộ ra vẻ khó xử:

– Chỉ sợ không được, cái cây lớn của các ngươi có vẻ cổ quái, nếu thật để nó tiếp tục phát triển, chỉ sợ chúng ta không thể kết nối với Ma Vực, cho nên ta phải phá hủy nó mới được. Thật có lỗi.

Dương Khai nghe lời hắn, mặt ngoài không có gì, nhưng trong lòng lại mừng rỡ.

Bởi vì lời của Mạc Đa vô ý lộ ra tin tức, làm hắn biết được Thanh thật sự có năng lực phong tỏa giới đạo, điều kiện là mình có thể tạo cơhội cho hắn tiếp tục phát triển.

– Ôi! Dương Khai thở dài, bất đắc dĩ nói: – Ta hiểu được ý của đại nhân!



Mạc Đa vẫn mỉm cười, gật đầu: – Chuẩn bị chết rồi chứ? Dừng một chút, hắn nói:

– Thật ra ngươi cũng có thể đầu phục ta, như vậy chúng ta không cần đánh. N

| Dương Khai nghiêm nghị nói:

– Đại nhân cất nhắc, Vụ Ngưu xin nhận, nhưng mà… Vụ Ngưu ta sinh là người Man tộc, chết là quỷ Man tộc, kiên quyết không có khả năng đầu phục Ma tộc.

Lời này để cho người Vu Ngưu Bộ nghe, càng thêm tự hào, nhìn Dương Khai càng thêm cung kính.

Mạc Đa nhún vai nói:

– Vậy không còn cách nấo. Được rồi, không nói nhiều, ta muốn giết ngươi.

 Hắn nói chuyện nhẹ nhàng, giống như đồ tể đối mặt dê con.

Dứt lời, liền đưa tay chụp lấy Dương Khai.

Chiều này không có gì lạ, nhưng dưới bàn tay, lại làm pháp tắc thiên địa rung động, Dương Khai chợt sinh ra ảo giác không gian xung quanh bị giam cầm, bản thân như lọt vào vũng bùn, cảng giãy giụa càng chìm sâu.

Ma Thánh, Vụ Thánh, đều là tồn tại cấp bậc Đại Đế, tầng thứ này, giơ tay nhấc chân đều thầm hợp chỉ lý thiên địa, đại đạo pháp tắc, cho nên công kích càng bình thường lại càng ẩn chứa huyền bí sâu vô cùng.

Trên người Dương Khai, lực lượng pháp tắc không gian trào ra, người lóe lên liền biến mất.

Chỗ hắn đứng phát ra tiếng vang kỳ dị, giống như có thứ gì bị đánh vỡ, mọi người nhìn thấy rõ ràng, hư không bên đó có dấu hiệu sụp đổ.

Mạc Đa nghiêng đầu nhìn sang một bên, trong ánh mắt lóe lên hứng thú:

– Thần thông không gian, quả nhiên tuyệt diệu. Ta càng không nỡ giết người. Nếu Đại Ma Thần được người hỗ trợ, phá vỡ giới cạo những đại thế giới khác sẽ càng thoải mái hơn, nói không chừng có thể để bản thân hắn phủ xuống hoàn toàn.

– Không nỡ giết, vậy thì đừng ra tay. Dương Khai lau mồ hôi lạnh, miễn cưỡng cười đùa:

– Mọi người đứng đầy tâm sự thì thật hay, chuyện trên chiến trường giao cho người khác giải quyết.

Mạc Đa lắc đầu nói:

– Nhiệm vụ của ta là giết người hoặc bắt người, cho nên chỉ sợ không thể tiếp tục nói chuyện nữa.

Nói rồi, hắn bấm tay bắn ra, một đạo năng lượng đen thui bắn về phía Dương Khai.

| Dương Khai dùng Nguyệt Nhận đón đỡ, va chạm giữa không trung, hai đạo công kích tan thành mây khói.

Dương Khai nhướng mày:

– Thực lực của đại nhân dường như không đúng, đang nương tay với ta sao?

– Ha ha…

Mạc Đa mỉm cười, tay vẫn không ngừng, ma khí tuôn trào, một lưỡi đao ma khí to lớn chém về phía Dương Khai, không chút báo hiệu, vừa nói:
– Đây là toàn bộ lực lượng của ta, không hề nương tay gì cả.

| Dương Khai nhíu mày, bản năng không muốn tin, nhưng luôn cảm thấy Mạc Đa không nói dối. Hiện tại hắn bày ra lực lượng dù mạnh, nhưng theo Dương Khai thấy thì còn không mạnh đến mức không thể đổi phó.

Hiện tại, lực lượng của hắn không khác mấy khi mới phủ xuống.

2 năm trước Mạc Đa vừa đến thế giới này, bởi vì đi qua giới đạo, cho nên trả giá đắt, thực lực bị cắt giảm mạnh, để cho Dương Khai thi triển thần thông không gian trốn khỏi tay hắn.

| 2 năm qua, thực lực của Mạc Đa lẽ ra phải khôi phục đỉnh cao mới phải, nhưng thực tế hắn biểu hiện không khác 2 năm trước, khác biệt duy nhất là không có cảm giác suy yếu.

Lực lượng Ma Thánh tuyệt đối không phải vậy, Dương Khai thầm chú ý.

Thị triển thuấn di, tránh né công kích của Mạc Đa.

Nhưng lúc này, trong mắt Mạc Đa lóe lên tia sáng, nhìn vào hư không vô tận.

Hắn lập tức nắm được bóng dáng Dương Khai, thần thông khônggian không phải làm gì cũng được, dù thi triển có thể đưa bản thân vào hư không bỏ chạy, nhưng ở trước mặt cường giả thì vẫn có quy luật.

Mạc Đa chính là cường giả như thế, hắn đưa tay chỉ vào trong hư không.

Xẹt một cái, hư không như bị xé ra, Dương Khai lảo đảo xuất hiện.

Đồng thời, một cái lưới đen xuất hiện bao phủ hư không, muốn bao trùm Dương Khai.

Dương Khai biến sắc, vung tay đánh ra Tuế Nguyệt Như Toa Ân vềphía trước, lực lượng trào ra.

Am ầm, tấm lưới đen bị ngăn cản, nháy mắt Dương Khai thừa cơ chạy ra, tránh khỏi bao phủ, đứng vững lại, sau lưng toát mồ hôi lạnh.

Mạc Đa ra tay hai lần, lại không có chút hiệu quả, bất đắc dĩ than thơ:

– 5 phần lực lượng, hình như thật không đủ.

2

– 5 phần? Dương Khai trừng mắt, tức điên lên:

– Không phải người vừa nói đây là toàn bộ lực lượng của ngươi, giờ lại nói là 5 phần? Câu nào mới là thật?

Mạc Đa nhàn nhạt nói: – Toàn bộ lã thật.

Hắn giơ tay, vẫy hướng khác.

Dương Khai còn cho rằng hắn thi triển bí thuật thần thông gì, tràn đầy đề phòng, nhưng Mạc Đa vẫy tay lại không thấy có dấu hiệu công kích, mà một đạo hào quang màu đen bay tới, nhập vào người Mạc Đa.
Mạc Đa vốn đã mạnh đến mức Dương Khai phải đau đầu, khí thế lại chợt tăng vọt, lực lượng tăng mạnh làm tâm tính của hắn cũng thay đổi, vẻ mặt luôn cười có thêm một phần dữ tợn, cười khẽ nói:

– Bây giờ là 7 phần!

Dương Khai nghiến răng: – Ngươi là phần thân?

Mạc Đa nói: – Ta chính là ta, không phân chủ thứ, bên kia cũng là ta!

Bên kia, dĩ nhiên là chiến trường của Thánh giá.

Dương Khai thế mới hiểu, không phải Vu Thánh Man tộc sơ suất thả đến đây, Mạc Đa còn ở bên kia đại chiến với các Vu Thánh, đây chỉ là một phân thân mà thôi.

| Phần thân này rõ ràng là thủ đoạn khẩn cấp của Ma tộc, sự thật chứng minh thủ đoạn này có hiệu quả rất lớn. Nếu không có Mạc Đa cản trở, Trường Thanh Thần Thụ sẽ không hề chịu quấy nhiễu, nhưng cũng vì Mạc Đa đột nhiên xuất hiện, làm Dương Khai buộc phải cẩn thận khắp chốn, đi trên băng mỏng,

12

Càng làm Dương Khai khó xử, chính là Mạc Đa có thể tự do chuyển đổi phân chia lực lượng giữa chủ thân và phân thân.

5 phần lực lượng, hắn không ngăn cản được Dương Khai thuấn dị, cho nên hắn bất đắc dĩ phải dùng 7 phần. Lực lượng bên này mạnh lên, vậy bên kia cũng sẽ yếu đi.

0

– Ta biết người có ý gì. Mạc Đa tùy ý nói.

– Không phải là kéo dài thời gian với ta, cho cây to này phong tỏa lối đi hai giới. Nhưng hiện tại ngươi không có cơ hội này, bởi vì, ngươi đã không còn là… đối thủ với ta!

Một chữ cuối cùng vừa dứt, Mạc Đa đột nhiên xuất hiện trước mặt Dương Khai, một tay đâm vào ngực hắn.

Sắc mặt Dương Khai đại biến, trong mắt rõ ràng còn giữ lại hình bóng Mạc Đa, không ngờ công kích của hắn đã tới gần gang tấc.

| Trong hốt hoảng, bản năng thi triển ra thần thông không gian, nhưng hoảng sợ phát hiện không gian xung quanh vững chắc, không thể động đậy.

Khóe miệng Mạc Đa toát ra nụ cười hung ác, bàn tay ma khí tuôn trào xuyên qua ngực Dương Khai.

Không có máu tươi phun ra như tưởng tượng, càng không có cảm giác va chạm, Mạc Đa nhướng mày, mới phát hiện thân thể Dương Khaihóa thành hư ảnh mờ đi, tay của hắn xuyên thẳng qua hư ảnh này.

Dương Khai vẻ mặt dữ tợn, giống như chịu đau đớn, thân thể mờ đến sắp dụng nhập không khí nhảy ra sau, thoát khỏi khống chế của Mạc Đa.

Thân thể tái lập lại, Dương Khai giống như bị trọng thương, há miệng phun máu.

Lấy ra năm đan dược, nhét vào miệng, cả người Dương Khai toát mồ hội như thác.

– Đây cũng là thần thông không gian?

Mạc Đa nhíu mày, một chiêu chí mạng chắc chắc, không ngờ lại bị Vu Ngưu hóa giải bằng phương thức không thể hiểu nổi. Dù nhìn đối phương bị thương không nhẹ, nhưng còn kém xa kết cục hắn muốn.

Đây là điều rất ít gặp.

– Thần thông không gian không chỉ có mỗi thuấn di mà thôi.

Dương Khai nuốt vào đan dược, rất sẵn lòng nói chuyện với Mạc Đa lâu hơn, tranh thủ thời gian khôi phục.

– Một chiều vừa rồi, ta gọi là Hư Vô.

– Tự đày bản thân vào hư không, từ đó tránh được công kích mạnh mē.

Ánh mắt Mạc Đa sáng ngời, khen ngợi: – Thần thông thật khá.

Dương Khai nói:

– Nhưng lực lượng của người quá mạnh, dù phần lớn lực lượng không tạo ra tác dụng, nhưng vẫn có một phần đánh vỡ hư không truyền tới người ta, ta suýt bị người đánh chết.

– Thì ra thế!

Mạc Đa bừng tỉnh, lộ ra vẻ suy nghĩ:

– Xem ra, muốn giết người thật là không dễ dàng!

________________

Chương 2895

Bóng móc câu Dương Khai cười hắc hắc:

– Có cần thu hồi toàn bộ lực lượng từ phần thân của ngươi, đối mặt với Thánh giả chân chính, hẳn là ta sẽ không có bao nhiều sức chống cự.

– Không cần!

Mạc Đa hừ lạnh, đối phó một kẻ chỉ ngang với Ma Vương, vận dụng 7 phần thực lực đã là giới hạn mà hắn có thể chấp nhận, nếu thật bị ép phải vận dụng toàn bộ thực lực, vậy đó là sỉ nhục, hắn đường đường Ma Thánh, cũng có kiêu ngạo riêng.

Vừa nói, trong tay hắn xuất hiện móc sắt màu đen, tràn ra ma khí tinh thuần, làm người ta chỉ nhìn qua đã thấy khó chịu, giống như tà ác ở sâu trong nội tâm bị đánh thức.

Ánh mắt Dương Khai nhìn vào móc sắt, trong lòng khẽ động.

Móc sắt này làm hắn cảm giác tương tự Ma Binh Chiến Chùy của pháp thân đang giữ, tuy rằng hình thái hoàn toàn khác, nhưng quả thật có chung nguồn gốc.

| Thánh khí! Đây chính là Thánh khí mà mấy người Bảo Kỳ có nói. Ở Ma Vực, chỉ có cường giá cấp bậc Ma Thánh mới năm giữ, tức là, móc sắt này cung cấp bậc với Ma Binh Chiến Chùy.

Thần sắc Dương Khai nghiệm lại, âm thầm đề phòng.

Mạc Đa đột nhiên lấy ra Thánh khí Ma đạo như thế, rõ ràng là có động tá lớn, hắn phải tập trung tinh thần đối phó.

Ngoài dự liệu của Dương Khai, Mạc Đa lấy ra Thánh khí lại không lập tức đánh tới, mà giờ móc sắt vạch vào hư không, động một cái tây một cái, trái một cái phải một cái, nhìn không có trật tự, hoàn toàn tùy ý mà làm. 1

Thần thải động tác hết sức tùy ý, lại còn hết sức kiêu ngạo tự phụ.

| Nhưng chính động tác tùy tiện như vậy lại làm sắc mặt Dương Khai trầm xuống, bởi vì hắn chợt cảm giác không gian xung quanh đột nhiên xuất hiện trạng thái ngăn cách, giống như cả một mảnh thiên địa bị Mạc Đa lột ra khỏi đại thế giới này cô lập thành một mảnh không gian khác.

Hắn còn có thể nhìn cảnh sắc bên ngoài, nhưng ở trong thế giới ngăn cách này, đã không thể tùy tiện thuấn di. –

| Thần thông không gian là năng lực vô cùng khó xơi đối với Ma Thánh, cho nên trước tiên Mạc Đa phải phá giải năng lực này, hành động vừa rồi chính là cách phá giải của hắn.

| Làm xong rồi, Mạc Đa mới xoay người, lạnh nhạt nhìn Dương Khai, khẽ giơ móc sắt lên, kéo giữa hư không.

Một cái bóng móc câu đột nhiên xuất hiện, như vũ khí cầu hồn, kéo lấy Dương Khai.

Cả thiên địa hiện ra dị tượng dưới móc câu này, khí tức âm trầm tràn

ra.

Dương Khai vội lùi lại, sắc mặt ngưng trọng chưa từng có, không dám sơ sẩy, hai tay vỗ vào nhau, pháp tắc không gian tuôn trào, một cái Nguyệt Nhận vô cùng to lớn hình thành, chém về phía móc câu kia.

| Còn chưa xong, hắn lầm bầm, pháp tắc thời gian bắt đầu trào ra, hai tay kết ấn, Tuế Nguyệt Như Toa đánh ra theo ngay sau Nguyệt Nhận.

Không gian, thời gian, hai đại lực lượng pháp tắc cực kỳ ảo diệu nối tiếp nhau, làm cho thiên địa biến ảo lại càng thêm quỷ dị khó lường.

| Mạc Đa toát ra một tia kinh dị, rõ ràng cũng nhìn ra được một chút, toát ra thần sắc khó tin. Một người vừa tu luyện pháp tắc không gian lại kiêm tu pháp tắc thời gian, đây là điều hắn chưa từng nghe qua.

Từ xưa đến nay, thiên địa 3000 đại đạo, vô số pháp tắc, nhưng pháp tắc không gian hay pháp tắc thời gian đều là lĩnh vực chỉ một số ít người chạm tới, mà người đồng thời dính dáng tới hai lĩnh vực này thì gần như chưa từng xuất hiện. Nó không chỉ đơn giản là vận số, ngay cả những người thiên mệnh bao phủ, mới có vận số không ai địch nổi. Mà người như thế, xưa nay không ai không phải hạng cường giả tung hoành thiên địa.

Oanh

Tiếng nổ lớn vang lên, Nguyệt Nhận cùng Tuế Nguyệt Như Toa Ân đụng vào cái bóng móc câu, trực tiếp phát tán trong hư không, năng lượng cuồng bạo lan tỏa, làm mảnh thiên địa ngăn cách này rung chuyển, mọi người như thấy ngày tận thế ập tới. –

| Dư sóng xung kích tràn ra ngoài, quét ngang mấy trăm dặm, mặc kệ Man tộc hay Ma tộc đều bị đánh vào ngã trái nga phải, không thể đứng vững. Còn Dương Khai bị phản lực bay ngược mười mấy trượng, thần sắc mỏi mệt, nhưng vẫn mạnh miệng nói: C

– Mạc Đa, 7 phần lực lượng chỉ sợ không được! Mau cho ta xem tất cả thực lực của ngươi, đừng có che giấu nữa. N

Nói rồi lại điên cuồng nốc đan dược, nhìn rất thê thảm.
Vẻ tao nhã trước sau của Mạc Đa đã sớm biến mất, bị Dương Khai châm chọc như vậy, cuối cùng toát ra giận dữ, quay lại nhìn Trường Thanh Thần Thụ, hắn với Dương Khai dây dưa một hồi, cây to cổ quáinày lại cao lên trăm trượng, quả thật là vô lý.

– Xem ngươi có thể đỡ được mấy lần! Mạc Đa giận dữ quát, lại chỉ móc câu về phía Dương Khai.

Bóng móc câu lại xuất hiện. LG

Khóe mắt Dương Khai run lên, miệng mắng to, động tác lại không chậm.

. | Vừa rồi chọi cứng với Mạc Đa làm hắn hiểu rõ chênh lệch với đối phương, dù Mạc Đa chỉ phát huy 7 phần thực lực, nhưng hiện tại mìnhtuyệt đối không phải đối thủ.

| Đỡ được một lần là may mắn, không thể nào chống được lần hai, lần ba.

– Người chỉ biết một chiều này? Có cái mới hơn không? Dương Khai tràn đầy trào phúng,

Mạc Đa cười lạnh: – Chiêu không cần mới, có tác dụng là được rồi!

Rõ ràng hắn cũng hiểu được ưu thế, chuẩn bị dùng thần thông trựctiếp nghiền nát Dương Khai.

Móc cẩu bắn tới, hư không rạn nứt, trời trăng đều tối sầm dưới móc câu này.

Dương Khai hừ nặng, tiếng rồng gầm cao vút vang lên, ánh sáng vàng bùng nổ, đầu rồng vàng to lớn hiện lên ở sau người, mắt rồng uy nghiêm nhìn xuống thiên địa, vạn vật thế gian chỉ là nhỏ bé.

Hư ảnh Kim Thành Long chỉ xuất hiện trong nháy mắt, lại nhập vào người Dương Khai.

| Khí thể mỏi mệt của Dương Khai đột nhiên tăng vọt, còn mạnh hơn lúc toàn thịnh khi nãy.

– Đó là…

Trong lòng Mạc Đa chấn động, tập trung nhìn phía sau Dương Khai, muốn thấy rõ hơn, nhưng hư ảnh đã sớm biến mất, toát ra vẻ khó tin:

– Thánh linh? Ngươi làm sao có căn nguyên thánh linh?

Dù nơi này là thời kỳ thượng cổ, thánh linh cũng là đại danh từ sức mạnh, nhất là Long tộc, đó là tồn tại không thèm để ý tới Ma Thánh, ở Ma Vực cũng có Long tộc, là Ma Long, mỗi một con đều ngang với cường giả Ma Thánh, đều có uy năng hủy thiên diệt địa.
– Ngươi hỏi nhiều quá. Ánh sáng vàng thu lại, Dương Khai lại hiện ra

Hiện tại hắn không còn là loài người nhỏ bé, thân cao hai trương, người phủ vảy, mọc sừng ngắn, hai tay thành móng vuốt, trên mặt phủ đầy vảy, mơ hồ có thể nhìn ra đường nét khuôn mặt.

Móc câu đánh tới, Dương Khai giơ cao Bách Vạn Kiếm, chém thậtmạnh.

Sau long hóa, thực lực của Dương Khai tăng lên rõ rệt, dưới một kiếm, bóng móc câu nhìn như không địch nổi khựng lại, như có thứ gì ngăn cản nó không thể đột phá.

Dương Khai lảo đảo lùi lại, dùng hết sức vận chuyển kiếm mang Bách Vạn Kiếm, va chạm với bóng móc câu, phát ra tiếng nổ ầm ầm.

Mạc Đa cười lạnh, móc sắt lặng lẽ chỉ ra, mục tiêu nhắm thẳng vào Dương Khai.

Sau đó Dương Khai liền mở to mắt, lộ ra vẻ mờ mịt, giống như mất hồn, ngay cả động tác ngăn cản bóng móc câu cũng yếu ớt, để cho móc câu đánh tới.

Sau một nhịp thở, Dương Khai bỗng rùng mình, giận dữ quát:

– Câu hồn? Mạc Đa ngươi ỷ mạnh hiếp yếu, lại còn hèn hạ như thế, còn dám xưng là Ma Thánh!

Mạc Đa nghiến răng, có phần thẹn quá hóa giận: – Rốt cuộc ngươi là thứ quỷ quái gì!

Vừa rồi hắn quả thật thi triển câu hồn thuật, móc sắt trong tay hắn chẳng những có thể thi triển thần thông công kích uy lực mạnh mẽ, còn có thể tác động trực tiếp vào thần hồn đối phương. Lặng lẽ móc một cái, trong mơ hồ hóa thành xiềng xích, quấn lấy thần hồn Dương Khai.

Cho nên Dương Khai mới mờ mịt một thoáng, suýt mất ý thức.

Chỉ cần Dương Khai có thể câu thần hồn của hắn rời thân thể, vậy Dương Khai sẽ trở thành một cái xác mà thôi.

| Bóng mốc câu đánh tới lần nữa, chỉ là ngụy trang dẫn dụ chú ý của Dương Khai, nhưng làm Mạc Đa tuyệt đối không ngờ tới, là thủ đoạn tốn hết tâm sức của hắn lại không tạo được hiệu quả phải có.

Một kẻ chỉ ngang cấp Ma Vương, có thể giao đấu trực tiếp chống đỡ được 7 phân lực lượng của mình đã không thể tưởng tượng, dù là mình không thi triển toàn bộ lực lượng, nhưng ở góc độ người xem, đổiphương đã làm đủ tốt rồi.

Tiếp theo cấu hồn thuật không tạo ra hiệu quả, mới làm Mạc Đa khó mà chấp nhận được. Kể này, tuyệt đối không chỉ sánh ngang Ma Vương, dù cho bản thân là Ma Thánh, Mạc Đa cũng chưa từng gặp loại quái vật thế này. |_

Dương Khai hừ lạnh, không để ý hắn nữa, trong lòng cũng sợ hãi không thôi.

Cảnh vừa rồi dù ngắn ngủi, nhưng lại là nguy hiểm nhất từ khi hắn đấu với Mạc Đa. Nếu không có chí bảo thiên địa Ôn Thần Liên bảy màu,chỉ sợ thần hồn của hắn đã bị Mạc Đa câu mất.

| Lực lượng thần hồn của hắn đương nhiên mạnh mẽ, nhưng còn không mạnh đến mức cản nổi bí thuật của Mạc Đa, vào lúc mấu chốt là Ôn Thần Liên bảy màu lôi thần hồn của hắn trở về, để hắn phản ứng lại.

| Bản thân yếu ớt làm Dương Khai tức phát điện, Bách Vạn Kiếm kiếm mang xung thiên ầm ầm bùng nổ, một hơi áp chế bóng móc câu của Mạc Đa, thừa dịp tâm thần không yên trực tiếp chấn vỡ nát.

2 Hào quang chói lọi, vạn vật thế gian mất đi thần sắc.

Mạc Đa dường như còn đang thất thần, đây là chuyện cực khó thấy đối với Ma Thánh, chủ yếu là biểu hiện của Dương Khai quá mức kinh thế hãi tục.

Ngay lúc này, Dương Khai thần sắc dữ tợn xong tới trước mặt hắn, móng vuốt năm lại, hung hăng nện xuống.

Nắm đấm đi qua, hư không quay cuồng, vòm trời vỡ vụn, như sắt nóng ấn lên da, để lại dấu vết thật lâu không tan.

12 Mạc Đà ngẩng đầu, ánh mắt không chút cảm tình nhìn Dương Khai, hờ hững nói:

– Ngươi sẽ phải trả giá đắt vì bản thân lỗ mãng!

Dứt lời, hắn cũng nhấc tay nghênh đón.

Chương 2896

Ngươi là ngu đần hả Ma tộc cũng giống Man tộc, đều vô cùng chú trọng luyện thể, nhất là Ma Thánh như Mạc Đa, thân thể không nói bất tử bất diệt, nhưng từ lâu đã tu luyện thân thể đến cực hạn.

Nếu Dương Khai đấu thần thông bí thuật có lẽ hắn còn tốn chút tay chân, nhưng hắn lại lao thẳng tới, làm như muốn đấu cận chiến, điều này làm Dương Khai vừa buồn cười lại tức giận.

Buồn cười kẻ địch quá ngu xuẩn, tức giận là mình lại có ngày bị coi thường.

Mạc Đa ra tay, không chừa chút sức.

Hai đấm đụng nhau, Mạc Đa lung lay một chút, Dương Khai lại lảo đảo lùi mấy bước.

Dương Khai thi triển bí thuật long hóa, khi đấu lực lượng thân thể, vẫn không thể địch nổi Ma Thánh chỉ có 7 phần lực lượng! Có thể thấy được Ma Thánh mạnh cỡ nào,

Phản lực mạnh mẽ như thác đổ, tràn vào kinh mạch cơ bắp, Dương Khai cảm nhận đau đớn chưa từng có, khóe mắt muốn nứt ra.

| Hắn còn chưa kịp đứng vững, Mạc Đa phản kích ập tới, một quyền kéo theo khí tức hủy diệt đánh vào bụng Dương Khai, ma khí tuôn trào, con mắt của Dương Khai muốn lọt ra ngoài, mất đi khả năng hít thở.

Còn chưa xong, Mạc Đa đấm vào mặt Dương Khai, đánh hắn bay ra ngoài, lăn lộn giữa không trung, máu văng vô số. /

Nếu không phải thi triển bí thuật long hóa, thân thể tăng mạnh, chỉ riêng 2 đấm này đã đủ lấy mạng cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh. Ngay cả vậy, Dương Khai cũng không dễ chịu, bụng lồng lộn, ma khí theo công kích xâm nhập vào thân thể, chạy quanh phá hoại kinh mạch thân thể, làm hắn không ổn định, đầu óc choáng váng.

Chật vật rơi xuống đất, Dương Khai vội bò dậy, hắn còn chưa đứng vững, Mạc Đa xuất quỷ nhập thần xuất hiện trước mặt, lại một đấm đánh tới.

Vẻ mặt mơ màng của Dương Khai chợt xẹt qua một tia gian xảo, trong mắt lóe sáng, tể ra Sơn Hà Chung, trực tiếp bao phủ bản thân.

12 Mạc Đa tròn mắt, muốn thu tay lại cũng bất lực, Dương Khai nắm thời cơ tế ra Sơn Hà Chung quá đúng lúc, ngay khi công kích của hắn lên tới đỉnh.

Am….

Một đấm hủy diệt nện vào Sơn Hà Chung, cái chuông cổ xưa trào ra gợn sóng thấy rõ, khí tức hồng hoang xa xưa tràn ra.

Nắm đấm của Mạc Đa nện lên Sơn Hà Chung nháy mắt đẫm máu, dù hắn là Ma Thánh, chịu đựng một đòn toàn lực của mình phản ngược lại cũng không dễ chịu gì. Đây là thứ yếu, khi tiếng chuông Sơn Hà Chung vang lên, Mạc Đa lại chợt sinh ra ảo giác bị trấn áp.

Trên đầu như có vô số ngọn núi lớn, đè hắn cúi gập người.

Chuông vang trấn sơn hà, đế vận chuyển càn khôn, đây là đánh giá Sơn Hà Chung của các cường giả thời đại xưa nay, dị bảo hồng hoangnày có thần thông mạnh nhất chính là trấn áp, trấn áp vạn vật thiên địa.

Khí thế của Mạc Đa giảm mạnh.

Sơn Hà Chung đột nhiên biến mất, Dương Khai dữ tợn nhào lên, vuốt rồng sắc bén nhất trên đời nhắm thẳng vào ngực Mạc Đa.

Sống chết trước mặt, Mạc Đa giận dữ hừ một tiếng, hết sức vận chuyển Ma Tôn chính pháp, xua tan khó chịu của Sơn Hà Chung dẫn tới, một tay nhanh chóng chộp về phía vuốt rồng, muốn ngăn cản công kích.

Nhưng lúc này, Sơn Hà Chung đã biến mất lại xuất hiện nữa, lần nàynó không bao phủ Dương Khai, mà hóa thành cái chuông nhỏ, nằm trong tay kia của Dương Khai.

Ngón tay búng mạnh, tiếng vang Sơn Hà Chung truyền ra, sóng âm ngưng tụ thành công kích vô hình đánh vào Mạc Đa.

Mạc Đa khịu xuống, trạng thái vừa khôi phục lại tan vỡ.

Phập… Móng vuốt của Dương Khai đâm xuyên ngực hắn, trực tiếp xuyên qua sau, ma tâm đỏ tươi đang đập mạnh.

– Ngươi…

Mạc Đa trừng mắt, nhìn Dương Khai gần trong gang tấc, giận dữ há miệng quát.

Xung kích không thể tưởng tượng phun ra từ miệng hắn, hội tụ thành lực lượng nhìn thấy đánh vào ngực Dương Khai, tiếng xương gãy vang lên, Dương Khai văng ra như tờ giấy

| Mạc Đa lảo đảo, ở ngực máu phun trào, một cái lỗ thủng từ ngực xuyên qua lưng, ngũ tạng lục phủ đều nhìn thấy được, ở ngực một mảnh trống rỗng.

Hắn cúi đầu nhìn, vẻ mặt dữ tợn.

| Dương Khai bò dậy, phun máu, cầm ma tầm trên tay, nhe răng cười với Mạc Đa: – Nghe nói cường giả như các ngươi không chỉ có một ma tâm, ma tâm chưa diệt, Ma tộc không chết! Ngươi có mấy ma tâm?

Mạc Đa nheo mắt, xẹt qua tia sáng lạnh chưa từng xuất hiện, ma khí tuôn trào, thịt ở lỗ thủng mấp mánh, nhanh chóng khép lại, như chưa từng bị thương.

– Trả lại cho ta! Hắn cúi đầu nói.

Dù nói hắn không chỉ có một ma tâm, tổn thất một cái cũng không ảnh hưởng tính mạng, nhưng ma tâm bị hủy cũng ảnh hưởng ít nhiều tới thực lực của hắn. Dương Khai cho hắn thấy thực lực có thể chống đỡ trực diện, thiếu đi một ma tâm sẽ thiếu đi một phần thắng.

Dương Khai cười:

– Ngươi nói gì? Ta nghe nhầm, hay là người nói nhầm, vừa rồi ngươi bảo ta trả thứ này cho ngươi?

– Ngươi không nghe nhầm, trả lại cho ta! Mạc Đa lạnh lùng nói.

– Ha ha! Dương Khai cười to.

– Người như người, thật hay nói đùa, hai ta quyết chiến, thi triển thủ đoạn sống mái, ta cướp đi ma tâm của ngươi, ngươi lại đi bảo ta trả lại? Ta chỉ hỏi một câu… Ngươi là ngu đần hả?..

– Trả lại cho ta, ta có thể cho người được chết dứt khoát, bằng không ngươi sẽ hưởng thụ chuyện đáng sợ hơn cả chết.

Thần sắc Dương Khai nghiêm lại, trầm giọng nói: 5

– Ma tâm của người ở trong tay ta, ngươi không cầu xin ta còn thôi, lại bảo ta trả lại cho ngươi, còn nói cho ta được chết dứt khoát?

Vẻ mặt Dương Khai chuyển thành trào phúng: – Ngươi quả nhiên là đần độn!

Mạc Đa không nói nữa, ánh mắt vẫn dừng lại trên ma tâm.

Nháy mắt, trong lòng Dương Khai nhảy dựng, cảm nhận được gì, sắc mặt đại biến bóp mạnh tay.

V21

Am một cái, ma tâm vỡ tan, không có máu tươi trào ra, cũng không có mảnh thịt vụn, ma khí ẩn chứa bên trong trào ra, hóa thành sương mù đen bao phủ cả người Dương Khai. Sương mù đen như có sinh mệnh, mặc kệ mọi giá ồ ạt chui qua lỗ chân lông, qua mắt mũi miệng, nhập vàongười Dương Khai.
Sắc mặt Dương Khai khó coi, dù muốn ngăn cản nhưng bất lực, mặc kệ hắn vận chuyển lực lượng thế nào, cũng không ngăn cản được ma khí ăn món.

Hơn nữa vừa rồi ma tâm nổ tung không phải hắn bóp vở, là bị Mạc Đa thi triển thủ đoạn tự nổ.

?ng phố,

Cùng lúc ma tâm nổ tung, Mạc Đa cũng hừ nặng một tiếng, khí tức sa sút, giống như bị trọng thương, nhưng vẫn lên tiếng: – Ta biết người có cách ngăn cản ma khí ăn mòn bình thường, nhưngngươi tuyệt đối không chống đỡ được ma khí của ta. Người sẽ mất đi bản thân, trở thành người hầu của ta, mà ta sẽ thực hiện lời hứa vừa rồi, cho người hưởng hết những chuyện đáng sợ hơn cả cái chết. Vu Ngưu, quỳ xuống cầu xin đi, có lẽ ta sẽ còn thương hại.

Như chứng minh lời của hắn, vẻ mặt Dương Khai trở nên đau đớn, mắt trừng ra, muốn nổ tung, cả người hiện lên màu đen không bình thường.

Mạc Đa thờ ơ đứng bên cạnh, thỉnh thoảng nhìn về phía cây to đằng xa, cân nhắc lúc này ra tay hủy diệt cây to cổ quái này.

Ma khí đã biến mất, toàn bộ nhập vào người Dương Khai, hòa làm một với hắn.

Mạc Đa mất kiên nhẫn, đưa tay chỉ về phía Dương Khai, dù bị kẻ địch hủy diệt một ma tâm làm hắn khó chấp nhận được, hắn rất muốn hành hạ đối phương cho hả cơn giận, nhưng hiện tại hắn còn chuyện trọng yếu hơn phải làm.

Cây to đã lao thẳng lên trời, không xa lối đi hai giới, còn chần chờ nữa, sợ là sẽ rắc rối. –

Mạc Đa quyết định giết Dương Khai trước, rồi mới đi xử lý cây tokia.

Nhưng ngay khi hắn ra tay, cảnh tượng chấn động xuất hiện.

VA Dương Khai vẻ mặt đau đớn chợt rên một tiếng dài, theo tiếng rên, trong miệng phun ra ma khí đen, kéo dài không ngớt.

>

Mạc Đa chấn động.

Ma khí đó chính là ma khí chứa trong ma tâm của hắn, theo lý đã phải xâm nhập vào người Vu Ngưu, dung hợp với hắn rồi mới phải, sao lại bị hắn phun ra ngoài?

Càng nhiều ma khí bị phun ra, ma khí như có sinh mệnh lại rất hoảng loạn, giống như trong người Dương Khai có thứ gì làm chúng sợ hài.

Mạc Đa thật khó chấp nhận được cảnh tượng này, sững sờ ra đó.

Mãi một hồi, Dương Khai mới phun hết ma khí, vỗ bụng, vẻ mặt chán ghét: – Thứ quỷ này, thật là khó ăn.

V2 – Làm sao ngươi… Mạc Đa muốn hỏi rõ ràng, vừa lên tiếng, liền hiểu đối phương sẽkhông trả lời hắn, trên người Vu Ngưu có bí mật, bởi vậy nói một nửa liền dừng lại.

Dương Khai quả thật không đáp lời hắn, phun hết ma khí liền vung tay, Sơn Hà Chung bay về phía Mạc Đa, xoay tròn, nhanh chóng to ra, chụp xuống đầu Mạc Đa, muốn lập tức trấn áp.

Mạc Đa làm sao khoanh tay chịu chết, hắn biết chuông nhỏ này lợi hại, bởi vậy vừa thấy động tác của Dương Khai là lập tức chạy đi.

29 Dương Khai phát sau tới trước, đuổi theo Sơn Hà Chung, hai tay vỗ mạnh lên.

Dành…

Sóng âm thấy rõ hội tụ thành công kích, theo Dương Khai điều khiển, như lưỡi dao cắt qua hư không, chém về phía Mạc Đa.

Mạc Đa không thể tránh né, bị sóng ẩm chạm trúng liền khựng lại, vẻ mặt đau đớn.

| Trước đó Sơn Hà Chung có thể ảnh hưởng áp chế hành động của hắn, giờ mất đi một ma tâm, Mạc Đa lại càng khó chống lại uy năng của Sơn Hà Chung.

| Vừa khựng lại, Dương Khai đã lao tới trước mặt, nhe răng trắng cười.

Mạc Đa vô thức nhảy ra sau, lại bị Dương Khai túm lấy tay, vuốt rồng như thép truyền ra lực lượng khủng bố, bóp cánh tay của hắn kêu rắc rắc.

Chương 2897

To lớn khổng lồ Mạc Đa trợn mắt, nghiến răng nhìn Dương Khai, nghênh đón từng đấm nặng nề.

Lực lượng khổng lồ đánh vào mặt hắn, đánh mặt mũi vặn vẹo, làm hắn lăn lộn trên không, cảm giác bị trấn áp cuối cùng cũng biến mất, Mạc Đa vội vàng ổn định lại. Nhưng vừa đứng vững, bên tai lại vang lên tiếng chuông cổ quái.

| Lực trấn áp vừa biến mất lại bao phủ, làm hắn vận chuyển lực lượng chậm lại. Chính khoảng khắc ngưng trệ này làm hắn lõm vào, văng ra ngoài.

Đường đường Ma Thánh, lại như bao cát không ngừng bị một tên Vu Vương đánh bay tới bay lui trên không, nhưng lại không thể chống cự, quả thật là cực kỳ sỉ nhục. Trong lòng Mạc Đa như ngọn núi lửa ấp ủ, có thể bùng nổ cơn giận bất cứ lúc nào. Quy

Dù công kích của đối phương không đủ chí mạng, nhưng xấu mặt trước hàng triệu Ma tộc, Mạc Đa không thể nào chấp nhận được.

| Tất cả nguyên nhân đều là ở trên chiếc chuông cổ quái kia, chỉ là Vu Ngưu thì Mạc Đa không sợ, nhưng cái chuông cổ quái kia lại có thể trấnáp cả lực lượng Ma Thánh, làm hắn đánh mất cơ hội, sai một bước sai liên tục, hoàn toàn không còn cơ hội vãn hồi cục diện.

Mỗi lần tiếng chuông vang lên, Mạc Đa vừa kéo lên khi thể lực lượng lại bị trấn áp xuống, lại nghênh đón công kích bão táp của Dương Khai. L

O

Chỉ trong vòng 1 nén nhang, Dương Khai đã công kích Mạc Đa hơn ngàn lần, mỗi lần đều dùng hết sức, đủ để miểu sát Đế Tôn Cảnh bình thường. –

Nhưng công kích dày đặc như vậy lên người Mạc Đa, lại chỉ làm hắncó vẻ thê thảm mà thôi, thậm chí hắn còn không có dấu hiệu trọng thương, mặc kệ ngực lõm xuống cỡ nào, xương gãy bao nhiêu cái, đều có thể khôi phục lại trong thời gian cực ngắn.

Ma Thánh Mạc Đa, có sức sống vô cùng cứng cỏi!

Dương Khai cả người mỏi mệt, thở hổn hển, thực lực sau khi long hóa đương nhiên tăng mạnh, nhưng tiêu hao cũng tăng gấp đôi. Huống gì mỗi lần đảnh ra đều phải sử dụng Sơn Hà Chung, cũng là gánh nặng không nhỏ, nếu không phải hắn có nội tình hùng hậu, đã sớm kiệt sức mà chết.

Nhưng hắn vẫn không vội, hắn đang chờ cơ hội, chờ cơ hội một đòn quyết thắng.

Cơ hội nhanh chóng tới.

Mạc Đa đã bị chà đạp đến cuồng bạo, mặt dữ tợn vặn vẹo, nghiến răng ken két, hai mắt đỏ sẫm, giống như mất lý trí.

Sơn Hà Chung lại vang lên, sóng âm thấy được đánh về phía Mạc

Đa,

2

Nhưng lần này Dương Khai có vẻ không nắm chắc thời cơ, sóng âmđánh vào, Mạc Đa đã tránh né trước. Không bị Sơn Hà Chung trấn áp, cuối cùng hắn có thể buông tay chân đối phó Dương Khai, hắn nhe răng cười gằn, ma khí tuôn trào, lao về phía Dương Khai.

Dương Khai cũng thể hiện vẻ bối rối, vội vàng lùi bước, nhưng không thể giật ra khoảng cách với Mạc Đa..

Mạc Đa bay lên đầu hắn, một chưởng chụp xuống, trong bàn tay phun trào khí tức hủy diệt, bao phủ Dương Khai. 21

F Ngay lúc này, Dương Khai khoát tay, Huyền Giới Châu bay ra, theo khống chế, lập tức ẩn vào hư không, đồng thời giữa hắn và Mạc Đa xuấthiện đường hầm lốc xoáy.

| Thần niệm trào ra như thủy triều, bao trùm Mạc Đạ, hóa thành tấm lưới, mà Mạc Đa là con cá lớn bên trong. C

Dương Khai hừ nặng, hai chân đính vào mặt đất, vận chuyển lực lượng thần hồn kéo lưới bắt cá.

| Chỉ cần túm được Mạc Đa vào trong Tiểu Huyền Giới, vậy hắn có thể nắm giữ sống chết của Mạc Đa cho dù hắn là Ma Thánh thật sự, nhưng cũng chỉ phát huy được 7 phần lực lượng, ở trong Tiểu Huyền Giới sẽ không phải đối thủ với mình.

Mấu chốt là phải kéo được Mạc Đa vào trong Tiểu Huyền Giới.

Lốc xoáy xuất hiện, Mạc Đa biến sắc, cũng ý thức được, trong lòng sinh ra báo động, hắn vội thu tay lùi lại, nhưng không gian xung quanh đông đặc, lọt vào vũng bùn, làm hắn không thể giãy ra được.

Đông đặc như thế, là Dương Khai bao phủ thần hồn còn thêm thần thông không gian.

Mạc Đa nhanh chóng ứng biến, lực lượng thần thức cấp bậc Ma Thánh trào ra, hóa thành mũi nhọn điên cuồng đâm ra xung quanh.

Lực lượng thần hồn của Dương Khai ngưng tụ ra tấm lưới lớn lập tức thủng lỗ chỗ, không chỉ vậy, thần hồn cũng bị trọng thương, tai mắt mũi chảy máu, nhìn cực kỳ đáng sợ.

– Đúng là ngu xuẩn, lại đấu lực lượng thần hồn với ta? Mạc Đa lấm như nắm chắc phần thắng, vẻ mặt châm chọc, cũng không vội thoát ra, hắn phát hiện Vu Ngưu này mua dây tự trói, lại đi dùng lực lượng thần hồn vây khốn mình.

| Giao chiến vô hình đang diễn ra, thần hồn của Dương Khai bị thương ngày càng nghiêm trọng, tấm lưới vô hình đã sớm vỡ vụn, nhưng vẫn không chịu buông tay.

Mạc Đa châm chọc chuyển thành chấn động, bởi vì Dương Khai kiên trì đã vượt xa tưởng tượng của hắn.

Thần hồn là căn nguyên của mỗi sinh linh trí tuệ, nếu như thần hồn bị tổn thương nghiêm trọng, sinh linh có thể biến thành xác không.

| Công kích của hắn cuồng bạo dày đặc, theo lý mà nói Vu Ngưu đã sớm mất hết thần thức, biến thành ngu ngốc rồi. Nhưng hắn phát hiện sự thật không như thế, Vu Ngưu sắc mặt dữ tợn, rõ ràng đang chịu đựng đau đớn thần hồn, nhưng lý trí vẫn tỉnh táo.

Có thứ gì bảo hộ thần hồn của hắn!

Mạc Đa cuối cùng là Ma Thánh, tuy rằng không biết Ôn Thần Liên, nhưng trong thời gian cực ngắn liền đoán ra được chân tướng.

Chính vì có Ồn Thần Liên, mới làm Dương Khai dám dùng cách này liều chết với Mạc Đa.

Mạc Đa cũng chấn động hưng phấn vì suy đoán này, hắn mạnh mẽ vận chuyển lực lượng thần hồn, nhìn thẳng vào mắt Dương Khai, ánh mắt thâm thúy như nhìn xuyên mọi che chắn, nhìn thấy mọi bí mật trong thức hải của Dương Khai.

| Bảo vật có thể bảo hộ được thần hồn bất diệt, cũng đáng xem đối vớihăn.

| Đúng lúc này, vẻ mặt đau đớn của Dương Khai toát ra tươi cười quỷ di.

Mắt trái chợt hóa thành ánh sáng vàng, uy nghiêm dọa người, tiếp theo nụ hoa sen chợt lóe lên, lao vào trong thức hải của Mạc Đa.

| Mạc Đa giận dữ hừ một tiếng, đang muốn ngăn cản bí thuật Sinh Liên, lại hoảng sợ phát hiện tấm lưới lớn vốn bị mình phá hủy lại mạnh mẽ kéo về, lực lượng mạnh mẽ làm hắn suýt không phòng bị được, kéo hắn vào trong lốc xoáy.

| Mạc Đa kinh hãi, thân thể lao về phía cửa vào Huyền Giới Châu, | đồng thời bí thuật Sinh Liên bộc phát trong đầu hắn, làm đầu hắn đau

muốn nứt ra.

Nếu để đối phương thành công, vậy mới là sỉ nhục. Tuy rằng Mạc Đa không biết lốc xoáy này đi tới đâu, nhưng nhìn Dương Khai dốc hết sức kéo mình vào, cũng biết tuyệt đối không phải chỗ tốt lành, có khi vào rồi sẽ không ra được nữa.

Hắn cố nén đầu đau đớn, quát lớn: – Đủ rồi!

Một tiếng gầm rú, chấn động khắp chốn Lực lượng kéo hẳn chợt khựng lại, cùng lúc, trên bầu trời chiến trường Thánh giá, một hào quang màu đen lao xuống, nhập vào người Mạc Đa.

Khí thế vốn đã khủng bố của Mạc Đa, ầm ầm tăng vọt.

hủng bốc

Sắc mặt Dương Khai đại biến, miệng đầy chua xót, còn hơn cả nuốt trái đắng.



Hắn dốc hết thủ đoạn, sắp thấy kéo được Mạc Đa vào Tiểu Huyền

Giới rồi tùy ý mà làm, nhưng không ngờ vào lúc cuối cùng, Mạc Đa triệu tập lực lượng phân thân trở lại. Hiện tại, Mạc Đa là một vị Ma Thánh chân chính, Ma Thánh đỉnh phong..

Cục diện giằng co nháy mắt bị phá vỡ..

Khôi phục lực lượng, Mạc Đa còn chưa ra tay, chỉ riêng khí thế tăng vọt đã chấn tan lực lượng thần hồn cùng thần thông không gian của Dương Khai

Trên chiến trường, hàng triệu Ma tộc cùng đại quân Man tộc đồng loạt quay đầu nhìn sang, thấy cảnh tượng cả đời khó quên.

Một cái bóng đen đột nhiên sừng sững giữa hư không, rồi nhanh chóng phình to ra.

3 trượng, 5 trượng, 10 trượng, 20 trượng.

Cao lớn lên chừng 30 trượng, bóng đen mới dừng lại.

Mạc Đa hóa thân thành quái vật khổng lồ, đầu mọc hai sừng, hơi mong, mũi nhọn, như chọc thủng bầu trời, hai chân to lớn, đứng thẳng trên mặt đất, vạn vật thế gian đều vô cùng nhỏ bé trước mặt hắn. Thân thể như đúc bằng đồng, tỏa ra hào quang kim loại, trong mũi phun ra một hơi, không trung xuất hiện lốc xoáy thấy được.

| Ma Thánh Mạc Đa, sau khi khôi phục toàn bộ toàn bộ lực lượng, hóa thành quái vật như bò, ma khí đày đặc quay quanh thân thể to như núi của hắn, cuộn trào như sống dậy.

| Dương Khai đã không thấy bóng, ngay cả Huyền Giới Châu cũng biến mất. |_ O N

Ngay khi Mạc Đa khôi phục lực lượng, hắn đã ẩn nấp tung tích.

Con mắt to như cửa sổ của Mạc Đa tùy ý quét qua, liên đâm thủng hư không, tìm được bóng dáng bỏ chạy của Dương Khai.

| Hắn nhổ một cọng lông trên người mình, nhẹ nhàng nắm lấy như cầm một cây kim.

Rồi ném cọng lông về phía trước, rất là tùy ý.

Và một cái, sợi lông xuyên thủng hư không, biến mất.

2 Cách xa 10 dặm lại phát ra tiếng hừ nặng, sau đó Dương Khai bảo đảo xuất hiện, té xuống đất, ở bụng hắn bị một đạo năng lượng đen xuyên qua, ghim xuống đất. Năng lượng đen đó là sợi lông của Mạc Đa biến thành, có năng lượng cực quỷ dị. Bị đạo năng lượng đó ghim trúng, Dương Khai chẳng những cảm giác thân thể không động đậy được, ngaycả suy nghĩ cũng khó khăn.

Đùng đùng dùng… 2

Mạc Đa sải bước đi tới, hắn đi rất chậm, nhưng thật ra tốc độ rất nhanh.

Khoảng cách 10 dặm chỉ trong 3 hơi thở là vượt qua, đứng ở trước mặt Dương Khai, từ trên cao nhìn xuống, Mạc Đa như đang nhìn con kiến: –

– Có thể buộc ta đến thế này, coi như người có bản lĩnh.

| Từ lúc hắn xuất hiện, dùng 5 phần lực lượng đối phó Dương Khai, ngang tay nhau, tiếp theo vận dụng 7 phần lực lượng, lại vẫn có chút không đánh nổi, sau khi khôi phục đỉnh cao, cuối cùng tạo thành cục diện nghiền ép.

———-o0o–

Chương 2898

Trụ chống trời – Hắc hắc.

Dương Khai cười thảm, ngẩng đầu nhìn Mạc Đa như núi ở trước mặt.

– Người thắng, giờ ngươi muốn làm sao? Giết ta? Vậy mau ra tay đi, không thì chờ chút nữa sẽ có bất ngờ cho ngươi.

Mạc Đa thần sắc lạnh lẽo, nhấc chân đạp xuống Dương Khai.

Đối với kẻ địch tạo thành rất nhiều rắc rối, chết kiểu này quá nhẹ nhàng, nhưng Mạc Đa tốn quá nhiều thời gian trên người Dương Khai, hắn không có thời gian hành hạ đối phương, chỉ có thể giết trước thôi.

Chân to nện xuống, trăm dặm nứt nẻ, khe rãnh ngang dọc.

Mạc Đa nhíu mày, nhấc chân lên, mặt đất để lại dấu chân lớn, nhưng không có dấu vết máu thịt.

Vừa rồi hắn nhận ra dao động không gian, rõ ràng Vu Ngưu kia lại trốn, hơn nữa lần này càng thêm bị ân, Mạc Đa quét nhìn xung quanh, không lập tức phát hiện ra tung tích.

Lắc đầu, Mạc Đa sải bước đi về phía Trường Thanh Thần Thụ.

Hắn không để ý tới con kiến kia nữa, bị một đòn thần thông củamình đánh trúng, còn bị thương không nhẹ, con kiến này đã không còn cách nào cản trở mình được nữa. Chuyện hiện tại, diệt trừ cái cây kia mới là trọng yếu nhất.

Thân hình khổng lồ cao đến 30 trượng tung hoành trên chiến trường, tất cả sinh linh cản đường đều thành thịt bằm dưới chân hắn, mặc kệ Man tộc hay Ma tộc, đều không khác gì đối với Mạc Đa, mỗi một bước đặt xuống, đều có người hai tộc chết dưới chân hắn.

Ban đầu hắn đi không nhanh, nhưng đặt bước ra, tốc độ của hắn ngày càng nhanh, dần dần chạy tới, nhanh như điện

Đùng đùng đùng dùng…

Tiếng vang như trong trận truyền ra, trái tim mọi người đều đập mạnh theo.

Nơi Mạc Đa đi qua, Man tộc Ma tộc đều tránh lui, không ai dám chặn trước mặt hắn, những người chết dưới chân hắn là chứng minh rõ ràng.

Vu Ngưu Bộ còn sót lại không tới 8000 người, lúc này đều tụ tập xung quanh Trường Thanh Thần Thụ, dựa vào đó ngăn cản Ma tộc tấn công. Mà Ma tộc xung quanh nào chỉ 8000? Chênh lệch xa như vậy, nếukhông có Trường Thanh Thần Thụ che chở, người Vu Ngưu Bộ còn lại đã sớm bị diệt.

Khi Mạc Đa xông về phía Trường Thanh Thần Thụ, mọi người đều nhìn thấy, tất cả Man tộc toát ra thần sắc tuyệt vọng.

6 vị Ma Vương còn đang khổ sở chống đỡ trở thành đào binh đầu tiên, tuy rằng Dương Khai hạ lệnh tử thủ với bọn họ, nhưng đối mặt với Ma Thánh, bọn họ không có dũng khí này, nhất là một Ma Thánh đang trong nỗi giận.

Các Ma Vương bỏ chạy, các Man tộc lại không thể chạy, TrườngThanh Thần Thụ là hy vọng duy nhất phong tỏa lối đi hai giới, kiên trì đến giờ đã không dễ dàng, làm sao cam lòng bỏ dở giữa chừng?

Vòng phòng thủ của Vu Ngưu Bộ lại rút nhỏ, lui về tới rễ cây.

Trên cây khô truyền ra tiếng hát, các Vu Sư Sương Tuyết Bộ bắt đầu tung sức, bọn họ muốn mượn lực lượng Trường Thanh Thần Thụ, ngăn cản công kích của Ma Thánh Mạc Đa.

| Một tầng hào quang màu xanh nổi lên, bao phủ trong vòng 50 trượng, tạo thành quầng sáng dày, nhìn rất chắc chắn, chặn đứng Ma tộc bên ngoài. Ma Soái, Ma Tướng cùng Ma Vương thi triển ra bí thuật cũngchỉ tạo ra chút gợn sóng, không thể đột phá.

Điều này làm các Man tộc thấy được một tia hy vọng.

Nhưng một tia hy vọng này nhanh chóng chuyển thành hoảng sợ.

Mạc Đa đánh tới, thân thể to lớn 30 trượng như núi nhỏ, đụng mạnh vào quầng sáng xanh.

| Oanh! Quầng sáng không ngừng rung chuyển, các Man tộc thót tim, ngẩng đầu nhìn chỗ Mạc Đa va chạm quầng sáng, quên mất hít thở, tràn đầy lo lắng.

Bọn họ sợ quầng sáng bị phá, một khi bị phá, vậy không ai cản nổi sức phá hoại của Ma Thánh. Có lẽ Trường Thanh Thần Thụ sẽ bị hủy diệt, hy vọng cuối cùng của Man tộc cũng tan thành mây khói.

Quầng sáng còn đó, nhưng ánh sáng mờ đi 3 phần.

Các Man tộc thở ra, nhưng tiếp theo lại lo lắng. Quầng sáng có thể chống đỡ một lần va đụng của Mạc Đa, nhưng còn lần 2, lần 3… Vô số lần thì sao? Cuối cùng cũng đến lúc, Mạc Đa phá vỡ lá chắn này, thân hình 30 trượng xông vào thân thụ.

Dưới ánh mắt lo lắng của mọi người Vu Ngưu Bộ, Mạc Đa lùi lại mấy bước, rồi nghiêng đầu nhìn quầng sáng xanh, nắm đấm kéo ra sau, rồi như dây cung kéo căng, nắm đấm lao ra như rồng.

Vu Ngu,

” kéo càng nghìn quầng

đành…

Quầng sáng lại chấn động, màu sắc lại đi đi một chút.

Quầng sáng còn chưa ổn định, Mạc Đa lại giáng xuống đấm thứ hai.

Dành ầm ầm…

Nắm đấm to như căn nhà mỗi lần nện vào quầng sau, đều sinh ra xung kích khủng bố, mọi người Vu Ngưu Bộ cảm thấy khí huyết tuôn trào, ngực khó thở, giống như Mạc Đa không đánh vào quầng sáng, mà là đánh vào ngực họ.

Rắc…



Tiếng giòn giã truyền vào tài mọi người, tất cả Man tộc biến sắc, bọn họ nhìn thấy một cái khe nứt xuất hiện trên quầng sáng.

| Mạc Đa lặng lẽ cười gằn, như đang đắc ý vì kiệt tác của mình, một đấm cuối cùng nệm vào ngay chỗ khe nứt.

Oanh, tựa như mặt gương vỡ nát, quầng sáng của Trường Thanh Thần Thụ cuối cùng không chống nổi Ma Thánh lần lượt công kích, đã vỡ tan.

| Mất đi quầng sáng bảo hộ, các Man tộc bại lộ trước mắt Ma Thánh, không ai có thể chống đỡ nổi, Mạc Đa chỉ cần thổi một hơi, là đủ làm bọn họ toàn diệt.

Mạc Đa lại không để ý tới những con kiến kia, hắn là Ma Thánh, không cần quan tâm sống chết của đám lính lác, hắn chỉ có một mục tiêu —–Trường Thanh Thần Thụ. Sải bước đi, Mạc Đa trực tiếp đánh vào thân cây.

| Trong tiếng la hét của Man tộc, thân thể cao 30 trượng của Ma Thánh đụng vào thân cây, ầm ầm, Trường Thanh Thần Thụ rung chuyển dữ dội, vô số lá xanh rơi xuống, chưa chạm đất đã hóa thành lá khổ. | Cùng lúc, các Vu Sư Sương Tuyết Bộ ẩn trong khắp Trường Thanh Thần Thụ cũng như bị sét đánh, vô số tiếng hự truyền ra, có mười mấy vị Vu trực tiếp bỏ mạng dưới va chạm.

Bọn họ vẫn ẩn mình trong thân cây, tuy rằng có thể được Trường Thanh Thần Thụ che chở, kích hoạt lực lượng thần thụ, nhưng tương ứng cũng cùng một nhịp thở với thần thụ.

Là Sương Tuyết Bộ chung sống mấy chục ngàn năm với Trường Thanh Thần Thụ mà sáng tạo ra bí thuật này.

| Lực va đụng của Mạc Đa, phân tán đến các chỗ trong thân cây, tự nhiên có những Vu không chịu nổi, nổ tan xác.

Mạc Đa cực kỳ không hài lòng với lần này, toát ra thần sắc tức giận, | theo hắn thấy, mình đụng vào thì phải đánh ngã cái cây này mới phải, không chỉ đụng rớt một chút lá là được rồi.

Hắn còn chưa đụng lần thứ hai, Sương Tuyết Bộ đã phản kích.

Trên tán cây rũ xuống những cành mềm, hóa thành những cây roi, cách không đánh về phía Mạc Đa.

Các Vu Sư Sương Tuyết Bộ chính là dùng thủ đoạn này, mới hỗ trợ Vu Ngưu Bộ chống đỡ trước vòng vây trăm ngàn Ma tộc, giết vô số Ma tộc.

Nhưng công kích này đối với Ma Thánh thì quá yếu ớt, cây roi hủy thiên diệt địa quất lên người hắn, lại không tạo thành hiệu quả gì, ngược lại càng kích thích hùng tính của Mạc Đa.

| Hắn túm lấy từng cành cây, kéo mạnh, bẻ gãy những cành này. Bẻgãy mấy chục cành, Mạc Đa liền chán, không quan tâm những công kích quất tới, đánh mạnh vào thân cây.

Tiếng ầm ầm vang lên không ngớt, mỗi lần va chạm, Trường Thanh Thần Thụ đều sẽ rung chuyển dữ dội, lá rơi rụng, Vu Sư bỏ mạng.

Nhưng mặc kệ Mạc Đa cố gắng thế nào, Trường Thanh Thần Thụ vẫn sừng sững như cột chống trời. –

Cuối cùng Mạc Đa nổi giận, hắn không đụng vào nữa, mà dùng tay chân leo lên trên, trong lúc leo cũng không ngừng thể hiện lực phá hoại của mình, từng nhánh cây bị hắn kéo xuống, ném xuống đất.

Các Vụ Sự Sương Tuyết Bộ đã bất lực ngăn cản bước chân phá hủy của hắn, nơi Mạc Đa đi qua, Trường Thanh Thần Thụ chỉ còn thân cây chính trụi lủi, toàn bộ cành nhánh đều bị phá hủy.

Các Ma tộc tụ tập xung quanh thấy thế, đều noi theo, ở phía sau Mạc Đa xông lên Trường Thanh Thần Thụ, có thể bay thì bay lên cao, phá hủy tất cả, không bay được thì bò lên thân cây, dùng miệng cắn, vũ khí chém, dùng mọi thủ đoạn.

Thần thu hộ của Sương Tuyết Bộ, Trường Thanh Thần Thụ tồn tại hàng chục ngàn năm, nháy mắt bị Ma tộc tràn lên, tựa như trên cây có mứt ngọt, dẫn tới vô số con kiến, nhìn từ trên cao, thật là đồ sộ.

Hiện tại các Vụ Sự Sương Tuyết Bộ có thể làm được rất có hạn, dù bọn họ dựa vào lực lượng Trường Thanh Thần Thụ, cũng chỉ có thể càn quét Ma tộc bình thường, thuận tiện che chở tàn quân Vu Ngưu Bộ còn đang khổ cực chống đỡ phía dưới.

| Từ một mức độ khác mà nói, bọn họ đã làm đủ tốt, nếu không có bọn họ, Vu Ngưu Bộ đã sớm toàn quân bị diệt, Trường Thanh Thần Thụ sẽ không yên ổn phát triển..

Nhưng đây đã là cực hạn của bọn họ.

Thất bại gần trong gang tấc, mỗi Mân tộc đều tràn ngập bị thương.

Cặp sinh đôi Vũ Lộ đưa mắt tìm trong chiến trường, muốn tìm bóng dáng kia, tuy rằng cảm thấy dựa vào lực lượng của hắn cũng không thể ngăn cản xu thế suy tàn, nhưng các nàng đã không còn hy vọng.

Nhưng các nàng không tìm được, bóng dáng kia bị trọng thương liền không còn xuất hiện, có lẽ đã chết, có lẽ đã nấp vào chỗ khác.

Các nàng thà rằng người kia thật sự đã chết, cũng không muốn tin | hắn lâm trận bỏ chạy

đành…

Tiếng vang lớn từ trên không truyền xuống, sau đó, Trường Thanh Thần Thụ rào rào, tựa như trời mua, vô số Ma tộc leo lên trên bị ném xuống, cây lớn lập tức sạch sẽ hơn nhiều.

Nghe âm thanh quen thuộc này, Vũ Lộ tinh thần chấn động, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, dù tầm nhìn bị tán cây che phủ, không thấy được gì, nhưng các nàng biết, bóng dáng mà các nàng đang tìm đã trở lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau