VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2881 - Chương 2885

Chương 2884

Chém ngàn đao Thực Cốt Bộ là một trong bốn đại bộ lạc đứng đầu Man tộc, bởi vì bộ lạc này có Vụ Thánh tọa trấn, hơn nữa so sánh với những bộ lạc Man tộc khác, người Thực Cốt Bộ càng thêm hung bạo tàn nhẫn.

Trước khi Ma tộc xâm lấn, không bị lạc Man tộc nào chịu xảy ra xung đột với Thực Cốt Bộ, dù mọi người đều cực kỳ căm ghét bộ lạc này, thậm chí tận đáy lòng không muốn thừa nhận thân phận Man tộc của chúng.

Nhưng không thể phủ nhận, trong chiến dịch chống đỡ Ma tộc xâm lấn, Thực Cốt Bộ phát huy tác dụng to lớn. Toàn bộ chiến tuyến phía đồng đều do Thực Cốt Bộ một mình chống đỡ, đồng thời liên tục dồn ép, thu phục rất nhiều lãnh thổ bị mất, chém giết vô số Ma tộc.

Các tộc nhân Thực Cốt Bộ dùng dũng cảm của mình chứng minh tâm huyết Man tộc, bọn họ hung bạo tàn nhẫn lúc này lại thành vũ khí sắc nhọn, làm cho không ít cường gia Ma tộc biết được sự tồn tại của họ, càng chú ý nhiều hơn.

Thương Nhĩ sơn cốc, một trong chỗ đóng quan của Thực Cốt Bộ, tụ tập mấy trăm ngàn tộc nhân Thực Cốt Bộ, có 5 vị Vu Vương tọa trấn, nằm ở gần tiền tuyến nhất, chính là chỗ đồn trú quan trọng của Thực Cốt Bộ, cùng cả Man tộc.

| Từ khi mấy trăm ngàn người Thực Cốt Bộ vào đồn trú ở đây, giao chiến hơn 6 lần với một chi đại quân Ma tộc cách đó trăm dặm, thắng nhiều thua thiếu, giành được chiến tích không nhỏ.

Nhưng không biết sao, trong 1 tháng gần nhất, các Ma tộc kia trở nên thành thật hơn, dẫn tới bên Thực Cốt Bộ không có gì làm.

Ngày qua ngày, Thương Nhi sơn cốc chìm trong không khí náo nhiệt ồn ào, mấy trăm ngàn người tụ tập ở trung tâm sơn cốc, nhìn lên đài cao xây dựng tạm thời, ánh mắt nóng rực, thần sắc hưng phấn.

Chỉ có khi nhìn thấy mùi thức ăn tuyệt vời, các tộc nhân Thực Cốt Bộ mới thể hiện vẻ mặt này.

| Trên đài cao, dựng một cọc gỗ lớn, một bóng người cao to bị các loại Vu thuật trói cứng không động đậy được, cọc gỗ có khắc các hoa văn phức tạp cổ quái, thỉnh thoảng diễn sinh ra những dòng chảy như tia chớp, trút vào cái bóng bị trói, làm cho cái bóng kia co rút, thần sắc dữ tợn, chịu đựng đau đớn vô cùng.

Tất cả tộc nhân Thực Cốt Bộ đều tràn ngập nóng cháy nhìn cái bóng kia, có người đôi lúc liếm môi, nếu không phải biết kẻ đó có thân phận gì, chỉ sợ đã có người xông lên cắn ra miếng thịt của hắn để nếm thủ.

Đây là một Ma Vương! Thực lực không kém!

Là mấy vị Vu Vương đại nhân liên thủ bắt về, dù là Thực Cốt Bộ không cấm kỵ ăn thịt người, thực tế nhiều năm qua họ vẫn làm thế, nhưng đối mặt với một Ma Vương thì lại không ai dám có ý này.

Không ai biết ăn một miếng thịt của Ma Vương, bản thân có thể bị ma khí ăn mòn, chuyển hóa thành ma nhân hay không. Nhưng kiêng kỵ này vẫn không che giấu nội tâm rục rịch của bọn họ.

Càng nghĩ thế, lại càng muốn nếm thử mùi thịt Ma Vương, muốn biết ăn vào thì mình sẽ có kết cục gì.

Nhưng hiện tại không đến lượt những tộc nhân bình thường suy nghĩ, bởi vì bên cạnh Ma Vương đó, có một vị Vu Vương đang đứng.

Đây là người quen cũ của Dương Khai, Vu Trì!

Trong tay Vu Trì cầm một cây chủy thủ không rõ làm bằng chất liệu gì, vẻ mặt dữ tợn điên cuồng, hắn cầm chủy thủ, từng dao cắt thịt của Ma Vương, bàn tay to lớn lúc này lại hết sức linh hoạt, mỗi một dao đặt xuống đều chỉ cắt ra một lát thịt mỏng, không thừa không thiếu một ly

nào.



Rất nhiều tộc nhân Thực Cốt Bộ đều có nghiên cứu kỹ về ăn người sống, bởi vì đối với họ, thịt tươi sống càng thêm ngon lành hơn thịt thối của người chết. Mà trong quá trình ăn thịt, nếu có thể thưởng thức cảnh thức ăn giãy giụa hét thảm, vậy quả thật là cảnh tượng làm người ta hưởng thụ.

Vu Trì thân là người cắt thịt, lại càng thêm ưa thích.

Một lát thịt bị cắt ra, Bảo Kỳ mặt không đổi sắc, chỉ lạnh lùng nhìn Vu Trì, giống như không phai hắn bị lóc thịt. Thân là Ma Vương, hắn tự nhiên có lực ý chí mạnh mẽ cứng cỏi, lúc trước thần phục Dương Khai, cũng là vì bị cưỡng chế gieo dấu ấn thần hồn, không thể chống lại được.

Còn kỹ xảo của tên Vu Vương này, hắn thật không sợ.

Nhưng mà rõ ràng Bảo Kỳ hiểu quá ít về Thực Cốt Bộ.

Vu Trì mặt đầy hưng phấn bỏ miếng thịt vào miệng, nhai một hồi mới toát ra vẻ hưởng thụ, cuối cùng sắc mặt Bảo Kỳ cũng thay đổi.

| Róc xương cắt thịt, cũng không là gì, nhưng Vu Trì nuốt thịt sống mới rõ ràng ngoài dự liệu của hắn. Thịt của mình lúc này bị Vu Vương kia nhai nuốt, phát ra tiếng chóp chép, ngay cả Ma tộc cũng không có ngoại tộc như vậy.

Mấy trăm ngàn tộc nhân Thực Cốt Bộ đều mỏi mắt nhìn Vu Trì, không ngừng có người nuốt nước miếng, vội vàng muốn biết thịt của một vị Ma Vương có ngon không, có gì khác với những thứ bọn họ từng ăn.

Thần sắc hưởng thụ trên mặt Vu Trì vẫn không giảm bớt, nhắm mắt lại như đang hưởng thụ món ăn ngon nhất trên đời.
Hồi lâu sau, hắn mới ực một cái nuốt hết thịt đã nhai nát xuống bụng, quát lớn:

– Rất ngon!

Các tộc nhân sôi trào, mỗi người đều hăng máu gà, kêu gào không ngớt.

Vụ Trì quay sang nhìn Bảo Kỳ, khóe miệng nhếch lên cười gằn:

– Đừng có chết nhanh quá, Ma Vương không dễ bắt, người phải để các tộc nhân của ta đều nếm thử hết mới được!

Da mặt Bảo Kỳ co rút một chút. –

Dù không đếm kỹ, nhưng hắn cũng biết chỗ này ít nhất cũng phải mấy trăm ngàn người Thực Cốt Bộ, nói cách khác, Vu Vương này phải cắt lên người mình mấy trăm ngàn dao, cắt ra mấy trăm ngàn lát thịt, mới cho phép hắn được chết.

| Lực sinh mệnh của Ma Vương là vô cùng mạnh mẽ, dù thật sự cắt lấy mấy trăm ngàn lát thịt, Bảo Kỳ cũng sẽ không chết, nhưng biết trước hành hạ như thế, chính là làm cho đau đớn lâu dài đến mức làm người ta không nhịn được.

O N | Vu Trì cười gằn, lại vung dao, một lát sau, từng lát thịt cắt ra từ trên người Bảo Kỳ, hắn không quay đầu ném ra phía sau, lớn tiếng:

– Đây là trừng phạt đối với Ma tộc các ngươi, Thực Cốt Bộ ta sẽ ăn hết tộc nhân các ngươi, làm cho các ngươi không dám đặt chân lên lãnh địa của chúng ta nữa!

| Lát thịt mỏng bay vào trong đám đông, lập tức dẫn tới hỗn loạn, rất nhiều người tranh giành lát thịt này mà ra tay đánh nhau vỡ đầu, cuối cùng lát thịt này rơi vào tay một nữ nhân, liền không chút do dự bỏ vào miệng, vừa ôm đầu ngồi xuống chịu đựng những người khác đánh, vừa hưng phấn hét lớn:

– Thật ngon thật ngon, thật là quá ngon!

– Nhìn thấy chưa? Đây chính là tộc nhân Thực Cốt Bộ ta, Ma tộc các ngươi có là gì chứ! | Vu Trì chẳng những không quan tâm rối loạn bên dưới, mà lại lấy làm kiêu ngạo, nhe răng cười găn.

Bảo Kỳ im lặng không nói, nếu đứng ở lập trường Ma tộc, hắn tự nhiên có thể phản bác mấy câu, nhưng hắn đã sớm bị Dương Khai thu phục, dù là Ma Vương, nhưng vẫn phục vụ cho Man tộc,

Buồn bực là hiện tại mình bị Man tộc bắt giữ, còn phải bị cắt mấy trăm ngàn dạo mới được chết, hắn không phải chưa thử giải thích, đáng tiếc bên Thực Cốt Bộ không có ai tin hắn. –

– Kiên trì, nhất định phải kiên trì! Vu Trì lại giơ dao lên cắt.

– Nhất định đừng có chết quá nhanh, ngươi là là Ma Vương, đừng làm mất mặt Ma tộc.
| Lại một lát thịt bị cắt ra, ném vào đám đông, lại dẫn tới một trận rối loạn.

| Tiếp theo, động tác của Vu Trì nhanh lên rõ ràng, hơn nữa hắn cắt thật có phương pháp, một dao lại một dao, ánh đao nối liền một mảnh, mỗi ánh đao lóe lên đại biểu một lát thịt bay ra, làm các tộc nhân bên dưới không ngừng tranh cướp.

Không quá nửa nén nhang, nửa cánh tay của Bảo Kỳ đã biến mất, lộ ra xương trắng bệch, trong khoảng thời gian đó, hắn phải chịu đựng 3000 lần cắt.

Ngay cả mạnh như Ma Vương, hắn cũng không nhịn được cả người run rẩy, trán toát mồ hôi lạnh, đau đớn dữ dội khiến hắn cắn chặt răng.

Cách mười mấy trượng, có 20 ngàn người lặng lẽ chú ý, bọn họ rõ ràng không giống người Thực Cốt Bộ, bởi vì bọn họ nhìn giống như bị nhốt, xung quanh có các cường giả Thực Cốt Bộ bao vây bọn họ, có chút cử động sẽ dẫn tới tra xét rõ ràng.

Những người này tự nhiên là người Vu Ngưu Bộ, lấy Vũ Lộ dẫn đầu, đều nhìn về phía cọc gỗ, nhiều người toát ra thần sắc không đành

long.

| Bọn họ đều biết Bảo Kỳ đã quy thuận Dương Khai, trước đó giành được rất nhiều thắng lợi, đều có công lao của Bảo Kỳ, dù cho thân phận Ma tộc làm mọi người không tiếp nhận hắn làm đồng bạn, nhưng quả thật đã cùng kề vai chiến đấu.

Lúc này nhìn Bảo Kỳ phải chịu đựng dày vò như thế, nhiều người không đành lòng, giết người cũng chỉ là nơi đầu, cách làm của Vu Vương Thực Cốt Bộ thật quá tàn nhẫn.

Vũ đi về phía một Đại Vu Thực Cốt Bộ, cắn răng nói: – Ta muốn gặp Vũ Vương!

| Đại Vụ kia quay đầu, liếc nàng, cười lạnh một tiếng, không hề đáp lại.

– Ta muốn gặp Vu Vương! Vũ lại quát lên.

Đại Vu kia lạnh lùng nhìn nàng: – Cút trở về!

Vũ không động đậy, nói:

– Bảo Kỳ là người được Vu Ngưu đại nhân thu phục, hiện tại hắn phục vụ cho Man tộc chúng ta, các ngươi không thể giết hắn!

Đại Vụ kia cười lạnh nói:

– Hắn là là Ma Vương, Ma Vương không có khả năng bị Vu Ngưu thu phục, các ngươi đều bị hắn lừa.

– Vu Ngưu đại nhân sẽ nói rõ ràng, các ngươi thả người trước, đợi Vu Ngưu đại nhân đến, các ngươi sẽ hiểu. – Vu Ngưu?

– Đại Vu kia toát ra cười khinh thường. – Hắn là ai? Chưa từng nghe qua.

– Vu Ngưu đại nhân là Đại Vu Sư Nam Man Bộ ta, ngài ấy…

– Nam Man Bộ? Đại Vụ làm ra dáng suy nghĩ một hồi, rồi mới bừng tỉnh: – Nhưng mà Nam Man Bộ đã bị diệt tộc rồi!

– Còn chúng ta ở đây, Nam Man Bộ sẽ không diệt tộc! Vũ cắn răng quát.

– Nam Man Bộ không diệt!

Đám đông phía sau hô lên, mỗi người toát ra căm phẫn, đứng ở sau Vũ, trợn mắt trừng Đại Vu Thực Cốt Bộ.

Hắc Diệu Diệt Thế đã qua 1 tháng, chuyện mấy trăm ngàn người

Nam Man Bộ toàn diệt đã truyền bá rộng rãi, người Vu Ngưu Bộ tự nhiên cũng biết. Có lẽ bọn họ là nhóm đội ngũ cuối cùng của Nam Man Bộ, chỉ cần bọn họ còn sống, Nam Man Bộ sẽ không diệt vong.

———-o0o———-

Chương 2885

Vu Vương Đại Vu liếc mọi người, toát ra tươi cười thâm ý: – Nam Man Bộ sẽ diệt.

Vũ nhíu mày, trong lòng trầm xuống, hiểu được ý của đối phương, không khỏi làm nàng dựng tóc gáy, Lộ còn muốn nói, bị tỷ tỷ kéo một cái, cũng liền ngậm miệng.

Vũ trở về, đi thẳng tới chỗ Điệp, nhỏ giọng hỏi: – Ngươi trốn thoát được không?

Mọi người ở đây, chỉ có Điệp là thực lực mạnh nhất, cảnh giới Đại Vụ Sư, nếu nói có ai thoát khỏi chỗ này được, Điệp là có khả năng lớn nhất. Nhưng từ khi bị bắt, Điệp vẫn yên lặng ở bên trong, không hề có ý đồ chạy trốn.

Điệp lắc đầu.

– Ngươi không phải người Phủ Du Bộ sao? Am hiểu nhất là ẩn nấp,

Điệp nói – Nhưng ta chỉ là Đại Vu Sư, chỗ này có tới 5 vị Vu Vương.

Vũ không còn lại để nói, chênh lệch thực lực quá lớn, làm việp hoàn toàn không có hy vọng trốn khỏi chỗ này.

Vũ nói:

– Chúng ta sẽ bị bọn họ ăn hết, phải có người chạy ra tìm Vu Ngưu đại nhân!

Điệp nhỏ giọng nói: – Hắn sẽ tới, chúng ta cũng sẽ không bị ăn.

– Nhưng mà…

Vũ lo lắng, lời của Đại Vu vừa rồi làm nàng ý thức được một chuyện, hơn 20 ngàn người Vu Ngưu Bộ bị nhốt trong này, không phải chỉ là bởi bọn họ cùng Ma Vương ở chung một chỗ, mà là vì Thực Cốt Bộ coi bọn họ như thức ăn tồn trữ.

| Mấy trăm ngàn tộc nhân Thực Cốt Bộ tụ tập ở đây, nhất định phải ăn uống, nhưng thế giới binh mã loạn lạc này làm gì có nhiều thức ăn như vậy? 20 ngàn người Vu Ngưu Bộ chính là đồ ăn đưa lên cửa.

Cho nên Đại Vu kia mới nói Nam Man Bộ sẽ diệt.

– Không phải đã đến rồi sao? Điệp chợt nhếch miệng về một phía, mỉm cười, giống như đã sớm dự

liệu.

Đám người Vũ Lộ vội nhìn lại, sau đó ánh mắt sáng lên.

Chỉ thấy ở trên đài cao, Vu Ngưu đại nhân không biết xuất hiện từ bao giờ, chắn giữa Bảo Kỳ cùng Vu Trì, một tay nắm lấy tay cầm dao của Vu Trì.

Đột nhiên xuất hiện một người, làm cho mấy trăm ngàn tộc nhân Thực Cốt Bộ cũng kinh ngạc một thoáng, Vu Trì sắc mặt đại biến, lập tức vận chuyển Vu lực chống đỡ, nhưng phát hiện tay phải vẫn không thoát ra được.

Nhìn lại, khuôn mặt làm hắn ngày đêm không ăn ngủ yên được xuất hiện.

– Là ngươi! Vu Trì cắn răng quát, thần sắc trở nên dữ tợn.

– Vu Trì người già rồi. Dương Khai lạnh nhạt nhìn hắn.

Vu Trì nghe vậy, da mặt co rúm, quát: – Người dùng Vu thuật gi với ta?

Vụ Trì hiện tại so với nửa năm trước, quả thật già đi rất nhiều. Nửa năm trước lần đầu gặp mặt Dương Khai, bề ngoài Vụ Trì chỉ khoảng 40 tuổi, nhưng hôm nay gặp lại, nhìn như già thêm mười mấy hai mươi tuổi.

Điều này đối với Vu Vương, là chuyện rất không bình thường.

Nhưng mà Vụ Vương trúng Tuế Nguyệt Như Toa thì ngoại lệ.

Tuế Nguyệt Như Toa là thần thông của Tuế Nguyệt Đại Đế, vốn có uy năng khống chế thời gian trôi đi, ở Thương Nam thôn, Dương Khai ở cảnh giới Đại Vu Sư hạ phẫm vận chuyển Tuế Nguyệt Như Toa An, Vu Trì trúng chiêu, dù không chí mạng, nhưng cũng bị chút ảnh hưởng, già đi mười mấy hai mươi tuổi chính là dấu tích của Tuế Nguyệt Như Toa.

Vụ Trì không biết đây là vụ thuật gì, mỗi lần nhớ lại đều kinh hoàng không yên, thù hận ngày càng sâu.

– Ngươi không biết, cũng không cần biết!

Dương Khai nhàn nhạt đáp, thần thông Đại Đế ở mười mấy vạn năm, các Vu Vương thế giới hiện tại làm sao hiểu được? Hắn dùng chút sức, Vu Trì liền không nhịn được bùm bùm lùi lại mấy bước.

– Bảo Kỳ là người của ta! Ánh mắt Dương Khai nhìn thẳng Vu Trì.

– Hắn không đáng chịu dày vò như thế!

– Đại nhân!

Bảo Kỳ cố nén thân thể run rẩy, khẽ hô lên, vốn hắn cho rằng mình sẽ chết ở chỗ này, nhưng Dương Khai xuất hiện làm hắn có hy vọng sống sót.

Dù chỗ này có 5 vị Vu Vương tọa trấn, nhưng hắn tin tưởng Vu Ngưu đại nhân có thể cứu được mình ra, đây là trực giác bản năng, Bảo Kỳ hoàn toàn tin tưởng.

Dương Khai gật đầu, tay lóe lên ánh sáng chạm vào người Bảo Kỳ, Vu thuật trói buộc lập tức tan rã, cho hắn lấy lại tự do.

– Sao người dám tha hắn!
Vụ Trì giận dữ quát lên, vì bắt Ma Vương này, bên phía Thực Cốt Bộ tốn rất nhiều công sức, Vu Ngưu này vừa đến là lập tức thả người, quả thật không coi Thực Cốt Bộ ra gì.

– Mở miệng! Dương Khai không thèm để ý tới hắn, nhìn Bảo Kỳ ra lệnh.

Bảo Kỳ ngoan ngoãn há miệng, sau đó, liền có vật gì bắn ra từ ngón tay Dương Khai, rơi vào trong cổ họng hắn.

– Luyện hóa.

| Bảo Kỳ lập tức ngồi xuống, vận chuyển lực lượng luyện hóa vật chạy vào bụng, lập tức cảm giác được một luồng mát lạnh chạy ra toàn thân, giảm bớt đau đớn, nhất là chỗ cánh tay đã thành xương trắng, lại phát ra cảm giác tê dại.

Cảnh này quả thật khiến Vu Trì giận nổ phổi, sắc mặt hắn âm trầm nhìn Dương Khai, cũng không vội ra tay, chỉ cười lạnh lên tiếng:

– Vu Ngưu, nói lại ta còn phải cám ơn người mới đúng,

– Cám ơn ta chuyện gì?

Dương Khai nhướng mắt nhìn lại.

Vụ Trì vận chuyển Vu lực, khí thế mạnh mẽ liền tỏa ra.

Dương Khai nhướng mày: – À? Vụ Vương trung phẩm, thật phải chúc mừng người.

Vu Trì nói:

– Nếu không phải ngươi, Vu Trì ta cũng không thể nhanh chóng tăng lên Vụ Vương trung phẩm như thế.

Lần trước chịu thiệt dưới tay Dương Khai, tuy rằng bị thương khôngnhẹ, nhưng Vụ Trì biết nhục lại tiến lên, trong lúc trị thương lại mơ hồ có cảm ngộ, trong thời gian qua lại không ngừng chiến đấu với Ma tộc, một hơi làm hắn đột phá, Vu Vương hạ phẩm tăng lên thành trung phẩm.

– Không cần khách khí, đây là cố gắng của ngươi. Dương Khai mỉm cười.

Sắc mặt Vụ Trì vặn vẹo, đáp lại như thế không phải là điều hắn muốn, liền quát:

– Vu Ngưu, Nam Man Bộ đã diệt vong, nếu người muốn sống, tốt nhất thức thời đi.

– Nam Man Bộ không diệt! Thần sắc Dương Khai nghiệm lại. – Nam Man Bộ còn có ta, còn có bộ hạ của ta,

Vu Trì cười to:

– Chỉ bằng Đại Vụ Sự nhà ngươi? Vu Vương Nam Man Bộ đều chết sạch, không có Vụ Vương, bộ lạc không có cả tư cách tồn tại, chẳng lẽ ngươi không biết chuyện này?

Giữa Man tộc thường có chuyện gồm thấu nhau, ví dụ Thương Nam thôn, nếu không phai Dương Khai xuất thể ngang trời, đợi lão thôn trưởng chết, thôn không có Vụ bảo hộ sẽ nhanh chóng bị những thônkhác gồm thâu.

Nhìn lên các bộ lạc lớn nhỏ cũng thế.
Tiêu chuẩn tồn tại trọng yếu nhất của bộ lạc lớn chính là phải có một vị Vu Vương tọa trấn, bộ lạc lớn không có Vu Vương, cũng mất đi căn bản đứng vững.

– Có Vu Vương là được rồi? Dương Khai nói rồi nhắm mắt. – Như người mong muốn.

Lúc mở mắt ra, trong mắt bùng lên hào quang, khí tức hùng hồn tỏa ra từ trên người hắn.

| Vụ Trì biển sắc, cứ tưởng Dương Khai muốn ra tay đánh, hắn càng ước gì như thế, vậy hắn có thể không do dự phản kích, thanh toán thù hận cũ.

Nhưng hắn nhanh chóng kinh ngạc phát hiện, Dương Khai không có ý ra tay, chỉ là khí thể trên người hắn ngày càng mạnh, ngày càng mãnh liệt, khoảng khắc vượt qua trình độ Đại Vu Sư, vọt thẳng lên gần tới Vu

Vương.

– Đây là… Vu Trì không khỏi tròn mắt.

Chưa hết lời, khí thế của Dương Khai đột nhiên vọt cả đoạn lớn, mơ hồ như có xiềng xích trói buộc bị phá vỡ, làm cảnh giới của Dương Khai nhảy lên độ cao mới.

Con mắt Vu Trì run rẩy, không thể tin được những gì đang nhìn.

– Vu Vương, cũng chỉ thế thôi…. Dương Khai nhe răng cười với hắn.

20 ngàn người Vụ Ngưu Bộ bị giam gần đó lại yên lặng một hồi, sau đó bùng phát tiếng hoan hô, mỗi người kích động tột cùng, Vũ Lộ cảng hơn nữa. Vụ Vương, Nam Man Bộ còn có một vị Vu Vương! Vậy có nghĩa ở trong đại chiến đại chiến hai tộc, Nam Man Bộ còn có quyền tự chủ, không cần dựa vào những bộ lạc lớn hay trở thành phụ thuộc.

Tiếng hoan hô nhanh chóng bị trấn áp xuống.

Mấy bóng người xuất hiện xung quanh đài cao, chia làm bốn góc bao vậy, mỗi người tu vi cực sâu, tỏa ra khí tức Vu Vương. Bọn họ đều là Vụ Vương Thực Cốt Bộ tọa trấn Thương Nhĩ sơn cốc, trước đó không hiện thân là bởi không cần… Dương Khai chẳng qua là Đại Vu Sự mà thôi, Vu Trì có thể dễ dàng xử lý.

Nhưng khi Dương Khai đột nhiên thăng cấp Vụ Vương, bọn họ không thể không hiện thân.

Trong đó một Vu Vương đầu trọc khí tức mạnh mẽ nhất, cao hơn những người khác một đoạn, ánh mắt uy nghiêm nhìn Dương Khai, lên tiếng: – Ta chưa từng thấy quá trình thăng cấp Vu Vương dễ dàng như thế.

21 – Vậy tức là nói tầm nhìn của người quá nông cạn. Cho dù đối mặt Vu Vương thượng phẩm cao hơn hai tầng nhỏ,

Dương Khai cũng không đổi sắc, nhàn nhạt nói.

– Nghe nói người được Man Thần chiếu cố, vốn ta không tin lắm, giờ xem ra quả thật có chút khả năng. C

Vụ Vương đầu trọc nhìn vào Dương Khai, muốn nhìn thấu hắn.

– Đại nhân có nghe qua ta? Dương Khai có chút bất ngờ.



Vu Vương đầu trọc liếc Vu Trì, nói: – Lấy yếu thắng mạnh, đả thương Vu Trì, ta tự nhiên có biết.

Sắc mặt Vụ Trì trở nên khó coi, oán độc nhìn Dương Khai không rời, giống như vết sẹo chưa lành bị người ta xé ra xát thêm muối vào.

– Chỉ là…

Vu Vương đầu trọc nói tiếp:

– Cho dù ngươi lâm trận đột phá Vu Vương cũng không có ý nghĩa, Nam Man Bộ các ngươi đã diệt vong, đây là sự thật, không ai có thể thay đổi.

ein.con

– Ta còn sống, 20 ngàn bộ hạ của ta cũng còn sống, chúng ta có thể xây lại Nam Man Bộ! | Dương Khai trầm giọng nói.

– Đại nhân nói nói chuyện đừng độc đoán như thế.

Vu Vương đầu trọc lắc đầu nói: – Thánh vật của Nam Man Bộ cũng đã mất, ngươi… người lấy ở đâu

ra?

Ánh mắt của hắn đột nhiên nhìn chằm chằm một đoạn tượng gỗ tung lên xuống trong tay Dương Khai, tượng gỗ như thế, trong Thực Cốt Bộ cũng có một cái, nhưng nằm trong tay Vu Thánh đại nhân, dù hắn là Vu Vương thượng phẩm cũng không có tư cách tiếp xúc.

Thánh vật là tượng trưng quyền lợi của mỗi bộ lạc lớn, đa số người nghĩ rằng đó chỉ là tượng trưng mà thôi, nhưng chỉ có số ít Vụ Vương hiểu được, Thánh vật còn có công dụng khác.

Có được Thánh vật, sẽ có ích lớn cho Vu Vương tu hành.

——–o0o–

Chương 2886

Tự chịu hậu quả Có một việc Vu Vương đầu trọc nghĩ không ra, tại sao Thánh vật Nam Man Bộ lại xuất hiện trong tay người Vụ Ngưu này.

Hắc Diệu Diệt Thế, mấy trăm ngàn tộc nhân Nam Man Bộ diệt vong, bao gồm cả Vu Vương Nam Man Bộ khi đó, theo lý thì Thánh vật phải Vu Vương bỏ mạng mà thất lạc hay bị phá hủy mới đúng, nhưng hôm nay lại thật sự xuất hiện trước mặt mình.

Chẳng lẽ Vu Ngưu này đi qua mảnh chiến trường kia?

Vừa nảy ra ý nghĩ này, Vu Vương đầu trọc lập tức phủ định, bởi vì theo hắn biết, khi đó bên kia có một vị Ma Thánh thực lực mạnh mẽ bản lĩnh thống thiên, ngang với Vụ Thánh, nếu Vu Ngưu này thật đi chiến trường đó, làm sao có khả năng sống sót trở về được.

Nam Man Bộ còn có một vị Vu Vương, Thánh vật vẫn tồn tại, vậy không giống như Thực Cốt Bộ mong muốn..

Với Vu Vương đầu trọc dẫn đầu, mấy Vu Vương Thực Cốt Bộ nhìn nhau, lén trao đổi, một lát sau đạt được nhận định chung.

Vu Vương đầu trọc nói: – Vu Ngưu, giao ra Thánh vật, các ngươi đầu phục Ma tộc, đã không còn là con dân Man Thần.

Dương Khai hừ nói: – Con mắt nào của người thấy chúng ta đầu phục Ma tộc?

Vu Trì quát:

– Còn muốn cãi bướng? Nếu ngươi không đầu phục Ma tộc, vì sao lại cứu Ma Vương kia?

Dương Khai nói: – Ta nói, hắn là người của ta, đương nhiên ta phải cứu hắn!

Vụ Trì khinh thường: – Nghe người nói, vậy là Ma Vương kia bị người thu phục?

– Đúng thế!

| Vu Trì cười to, rõ ràng không tin, các Vu Vương cũng lắc đầu, cho rằng Dương Khai quá ngông cuồng, chỉ bằng lúc trước Dương Khai chỉ là Đại Vu Sư, có tài đức gì thu phục được Ma Vương? Đây là tồn tại ngang hàng Vu Vương bọn họ, cùng tâm cao khí ngạo, đổi lại là mình, bọn họ chết cũng không khuất phục trước Ma Soái, thà chết cũng không sống tạm.

– Người bị ma khí xâm nhiễm, ngươi cũng nhập ma rồi! Vu Vương đầu trọc thở dài.

– Cũng may hiện tại ma niệm của ngươi không sâu, giao ra Thánh vật, Nam Man Bộ người còn có cơ hội duy trì,

– Ta nhập ma hay không, bản thân ta biết rõ, không phiền đại nhân quan tâm, hôm nay ta đến, là muốn dẫn người Vu Ngưu Bộ đi, mong các vị đại nhân có thể mở đường!

Vu Trì quát:

– Đừng nhiều lời với hắn, kẻ này thân trí không rõ, một lòng chỉ muốn cứu ra Ma Vương kia, để ta giết hắn lấy lại Thánh vật!

| Vụ Trì tính tình nóng nảy, ra tay cực nhanh, vừa nói liền vận chuyển Vu lực, đầu lâu to lớn bắn ra, to ra như căn phòng, há miệng cắn lấy Dương Khai, muốn nuốt lấy hắn.

Đám người Vu Vương đầu trọc thờ ơ, không ngăn cản cũng không giúp đỡ, rõ ràng là ngầm đồng ý với Vu Trì.

Dương Khai đã thấy qua đầu lâu này, trong chiến đấu lần trước Vu Trì vận dụng Vụ khí này, cực kỳ hiểm ác, nhưng hôm nay Vu Trì vận chuyển, uy năng dường như còn lớn hơn trước.

Khí tức âm trầm ập tới, Dương Khai híp mắt nhìn ra.

| Đầu lâu giáng xuống, lập tức nuốt lấy hắn.

Vu Trì ngẩn ra, rõ ràng không ngờ dễ dàng thành công như thế, vẻ mặt mừng rỡ chưa hiện ra đã chuyển sang kinh ngạc, tiếp theo trong đầu lâu bắn ra những đạo kiếm mang kinh thiên, đầu lâu chạy lung tung như ruồi không đầu, mặc kệ Vụ Trì điều khiển kiểu gì cũng không được.

Vu Trì biến sắc, vội vàng thay đổi pháp quyết.

Đầu lâu há miệng, Dương Khai người hóa kiếm quang bay ra, đầu lâu cũng nhanh chóng rút nhỏ, mất nhiều linh tính.

Khóe mắt Vụ Trì muốn nứt ra, đau lòng không thôi, thậm chấn động vì thực lực Vu Ngưu sao lại khủng bố như thế? Lần trước mình là Vu Vương hạ phẩm đánh với hắn mới là Đại Vu Sư hạ phẩm cũng bị thua, vốn cho rằng mình thăng cấp Vu Vương trung phẩm là có thể lấy lại thể diện, nào ngờ đối phương lại trưởng thành càng khủng bố hơn.

Bản thân mình lại hoàn toàn không phải đối thủ, dù chỉ là giao đấu chớp nhoáng, Vu Trì đã có phán đoán rõ ràng.

Cũng may mình không chỉ có một mình… Trong lòng nghĩ vậy, Vu Trì ngẩng đầu nhìn lại

Bên kia, Vu Vương đầu trọc đã sớm tính trước, chắn trước mặt Dương Khai, khoát tay đánh ra trụ năng lượng màu đen, uy thế dọa người, có thể xoay chuyên càn khôn, chẩn vỡ vòm trời.

Một đòn toản lực của Vu Vương thượng phẩm, tự nhiên vô cùng khủng bố.

Hắn quát khẽ:

– Vu Ngưu, ngươi vốn là kỳ tài khoảng thế Man tộc ta, nếu không có gì bất ngờ, tương lai nhất định có thành tựu lớn, đáng tiếc không biết trân trọng, rơi vào ma đạo, Man tộc không tha người được, người phải chết ở đây.

Dương Khai cười ha ha: – Rất nhiều kẻ muốn ta chết, kết quả đều không tốt lành, đại nhân ngươi cũng không ngoại lệ.

Nói rồi Bách Vạn Kiếm chỉ tới, tia sáng lạnh lóe lên, kiếm ra như

rồng.

Trụ năng lượng màu đen bị kiếm hoa chấn vỡ, tan rã như tuyết dưới nắng trời.

Vụ Vương đầu trọc thấy biến không sợ, trong lòng khẽ động, tay đổi pháp quyết, trụ năng lượng màu đen chợt co rút, biến thành lồng giam bao quanh Dương Khai.

Cùng lúc, ngoài Vu Tri, 3 vị Vu Vương khác cũng đánh công kích tới, mỗi người đều vô tình tàn nhẫn, không một chút nương tay.

Bọn họ hạ quyết tâm phải giết Dương Khai ở đây, không chỉ đơn giản là vì ân oán củ giữa Dương Khai và Thực Cốt Bộ, càng là bởi Thánh vật Nam Man Bộ đã đủ khiến bọn họ nổi lòng tham.

| Huống gì, người Vu Ngưu Bộ còn đi chung với Ma tộc, đúng là chết không đáng tiếc, dù thật giết hết bọn họ, người bị lạc khác cũng không nói gì được.

20 ngàn người Vu Ngưu Bộ phát ra tiếng kinh hồ liên tục, mấy người Vũ Lộ lại căng thẳng, muốn lên giúp Dương Khai một tay, đáng tiếc ở chiến đấu tầng thứ này, các nàng hiểu được không gây ra được tác dụng gì, chỉ có thể thầm hạ quyết tâm, nếu như Vu Ngưu đại nhân thật gặp chuyện, lập tức vùng lên chống trả, thả bị người Thực Cốt Bộ giết hết, cũng tốt hơn là bị nhốt làm lương thực dự trữ, /

| Trên đài cao, đối mặt 4 vị Vu Vương liên thủ công kích, Dương Khai vẫn biểu hiện bình thản, Bách Vạn Kiếm trong tay chỉ đông chỉ tây, một kiếm tiếp một kiếm, nhìn như lộn xộn, không có đường lối gì, nhưng cố tình mấy kiếm liền phá hủy Vu thuật của các Vu Vương, chỉ có lồng giam của Vu Vương đầu trọc mới trói được hắn.

Dương Khai người rung lên, lực lượng hùng hồn bùng nổ từ trong người, lồng giam vô hình bị kéo căng ra mấy lần, phát ra tiếng rung lắc, có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Vu Vương đầu trọc hơi biến sắc, không dám chần chờ, miệng phát ra chú ngôn tối nghĩa.

O N

4 vị Vu Vương khác cũng đột nhiên trở nên trang nghiêm, cũng phát ra chú ngôn.

V2 Âm thanh của 5 người nhanh chóng dung hợp, tuy hai mà một, giống như một người phát ra. Theo chú ngôn biến hóa, một bàn tay xương to lớn xuất hiện, tay chân bộ xương dài mấy chục trường, kéo ngang bầu trời, tốc độ chậm nhưng thật nhanh vươn xuống dưới, mục tiêu nhắm thẳng Dương Khai.

Dưới bàn tay, tựa như pháp tắc thiên địa cũng có thể bị túm lấy.

Dương Khai bị áp lực vô hình làm khó thở, người lún xuống, như có | ngọn núi lớn đè lên người, làm hắn không đứng thẳng được.

| Hắn chậc chậc kỳ lạ, dù không biết đây là Vu thuật gì, nhưng cần 5 vị Vu Vương liên thủ mới thi triển ra thì nhất định là Vu thuật không tầm thường, hắn đạn bay Bảo Kỳ, người lóe lên tránh sang một bên.

Am! Bàn tay xương chụp xuống, đài cao tạm thời liền hóa thành bụi phấn.

Dương Khai còn chưa đứng vững, bàn tay xương lại vươn tới, sắc mặt Dương Khải âm trầm, đang muốn thử năng lực của bàn tay kia, lại thấy trong lòng bàn tay của nó phun ra tia sáng nóng rực, khoảng khắc xuyên thủng hư không, nhắm thẳng vào ngực hắn.
Dương Khai lại một lần nữa tránh né.

121

Mấy lần liên tiếp như thế.

Dương Khai tức giận, quát: – Đủ rồi!

Vụ Trì cười lớn: – Trốn đi, ra sức trốn đi, ta xem ngươi còn trốn được đến bao giờ.

– Vu Tri, người đang tự tìm đường chết! Dương Khai mắt lạnh nhìn hắn.

– Bản thân người khó bảo toàn còn có lòng dạ uy hiếp ta? Vu Trì bĩu môi khinh thường: – Lo cho thân mình trước rồi nói.

– Ngươi có biết vì sao ta lại tránh né?

Dương Khai vừa tránh né bàn tay xương công kích đuổi theo, vừa lạnh giọng nói.

Vu Trì cười to:

– Không đủ thực lực, tự nhiên phải chạy trốn, ai cũng có bản năng chạy trối chết mà.

– Ngươi sai rồi, Dương Khai khẽ lắc đầu, nhàn nhạt nói: – Ta chỉ là không muốn Vu Thánh đại nhân đuổi giết ta.

– Tại sao Vụ Thánh đại nhân lại phải đuổi giết người? Vu Trì nhíu mày.

va

Dương Khai nhe răng cười gằn, âm trầm nói:

– Nếu ta giết sạch các ngươi, ngươi nói Vu Thánh đại nhân có thể đuổi giết ta không?

Vu Trì ngẩn ra, lại cười to không thôi, giống như nghe chuyện cười:

– Chỉ dựa vào ngươi? Muốn giết chúng ta? Vu Ngưu, ngươi có phải chưa tỉnh ngủ?

Dương Khai không nói chuyện với hắn nữa, mà quay sang nhìn Vụ Vương đầu trọc:

– Các ngươi không nên chết trên tay ta, Ma tộc còn đang tàn phá mảnh đất này, các ngươi nên chừa sức mà đối phó đám Ma Vương kia!

YL

– Chuyện Ma Vương không cần người quan tâm, chúng ta sẽ xử lý, ngươi nên ngoan ngoãn chịu trói đi. C

Vu Vương đầu trọc hừ lạnh.

Dương Khai thở dài, cuối cùn vẫn nói: – Hiện giờ thu tay còn kịp, bằng không… tự chịu hậu quả!

Vụ Vương đầu trọc dường như nổi giận thật, hừ lạnh nói:

– Kẻ lớn lối như thế, ta mới gặp lần đầu, mong là bản lĩnh của ngươi cũng lớn như giọng điệu người nói!

Nói rồi, hắn chẳng những không thu tay, mà càng vận chuyển Vu lực | hung hãn, bàn tay xương khổng lồ càng mạnh hơn.

– Bản lĩnh của ta bao lớn, chính người… tận mắt xem đi.

Dương Khai chợt ngừng tránh né, đứng giữa không trung, giơ lên Bách Vạn Kiếm.

5 vị Vu Vương Thực Cốt Bộ thấy thế liền biến sắc, hiểu được Dương Khai thật sự muốn liều mạng, lập tức không do dự thúc đẩy bàn tay xương khổng lồ túm xuống.

| Bóng dáng nhỏ bé và bàn tay xương khổng lồ tạo thành đối lập rõ ràng, làm cho mọi người nhìn thấy xung đột thị giác mãnh liệt, bất kể tộc nhân Thực Cốt Bộ hay Vu Ngưu Bộ, lúc này đều không khỏi nín thở, như đang chứng kiến thời điểm kích động ghi vào sử sách.

———-o0o—-

Chương 2887

Giết Bàn tay xương chụp xuống, lần này Dương Khai lại không tránh né.

Bàn tay khép lại, bóng dáng Dương Khai biến mất, mấy trăm ngàn người Thực Cốt Bộ phát ra tiếng hoan hố rung trời, thần sắc kính ngưỡng nhìn 5 vị Vu Vương.

Sắc mặt Vũ Lộ tái nhợt, không thể chấp nhận được cảnh tượng này, bên cạnh vang lên tiếng của Điệp:

– Hắn không sao!.

Điệp là tồn tại đặc biệt ở Vu Ngưu Bộ, nàng chỉ là Đại Vu Sư, nhưng lại như có được năng lực ngay cả Vụ Vương cũng không có, thường thường những lời nàng nói đều ứng nghiệm thành sự thật.

Trước đó nàng nói Dương Khai sẽ đến.

Lập tức Dương Khai liền đến..

Cho nên nàng vừa lên tiếng, mọi người Vu Ngưu Bộ như bị lây nhiễm, tâm tính ổn định hơn.

Ngược lại 5 vị Vu Vương Thực Cốt Bộ bỗng nhiên biến sắc, không có một chút vui vẻ và thành công.

Một tiếng rên rỉ truyền ra từ trong bàn tay xương, không ai nghe rõ tiếng rên đó nói gì, nhưng sau đó, tiếng rồng gầm truyền ra, một cái đầu rồng to lớn trồi lên, lóe lên nhập vào trong lòng bàn tay xương.

Khí tức làm người ta run sợ tràn ra.

5 vị Vu Vương Thực Cốt Bộ đồng lòng hợp sức, lúc này lại sinh ra ảo giác nhỏ bé.

Rắc rắc rắc…

Bàn tay xương bị lực lượng vô hình khổng lồ trào ra, từ khe hở, mơ hồ nhìn thấy một cái bóng cao to bên trong.

Kiếm quang quét ra, bàn tay run lên, 5 ngón tay đứt đoạn, rơi xuống như 5 quả núi nhỏ, làm cho người Thực Cốt Bộ tụ tập bên dưới chạy tán loạn.

el.

Dương Khai đã Long hóa nhảy lên cổ tay to lớn, Bách Vạn Kiếm | kéo bên dưới, một đường chạy lên cánh tay, nơi kéo qua, lưỡi kiếm ma sát khung xương phát ra tiếng rít chói tai, ánh lửa tung tóe.

| Trong nháy mắt, Dương Khai đã vọt đến khuỷu tay khung xương, dừng lại đứng lên, giống như quân vương trên cao uy nghiêm nhìn xuống dưới.

5 vị Vu Vương Thực Cốt Bộ không khỏi ngẩng đầu nhìn lên, thấy được cảnh tượng cả đời khó quên.

| Bàn tay xương khổng lồ do 5 người hợp sức thi triển, lại bị một tên Vu Vương vừa lên cấp bạo lực phá vỡ, khe nứt rất lớn từ cổ tay kéo dài đến khuỷu tay, giống như khe sâu trên mặt đất, chứng kiến thời đại chuyển dời.

Dương Khai dậm chân, cánh tay xương chia ra làm hai, Vu thuật bị phá, bàn tay xương hóa thành đốm sáng biến mất.

| Bách Vạn Kiếm chỉ xuống dưới, Dương Khai thần sắc lãnh khốc nói:

– Ta không muốn đánh với các ngươi, không có nghĩa là ta không thể xử lý các ngươi. Nếu đã đánh, vậy ta cho các ngươi bài học khó quên.

Hắn đưa mắt nhìn về phía Vu Trì

Vụ Trì hoảng loạn, không khỏi lùi lại mấy bước, hắn nhìn thấy sát khí dày đặc trong mắt Dương Khai.

22 – Cứu ta! Vụ Trì hô lên, muốn chạy tới gần những Vu Vương khác, Vu Vương đầu trọc phản ứng đầu tiên, đã chạy tới.

. Nhưng kiếm mang chém ra chắn ngang đường hắn, đợi kiếm mang tiêu tán, Vụ Vương đầu trọc dừng lại, âm trầm nhìn phía trước. Ở đó, không biết khi nào Dương Khai đã đến cạnh Vu Trì, trường kiếm gác lên cổ hắn. 2

je i – Cả trăm thôn dân Thương Nam thôn ta chết vì Thực Cốt Bộ các ngươi, hôm nay ta giết một Vư Vương của các ngươi, coi như báo thù cho tộc nhân của ta.

Vụ Trì kinh hãi, quát lên:

– Ngươi dám! Vụ Thánh đại nhân nhất định không cho người làm thế, nếu người thật giết ta, Vu Thánh sẽ đuổi giết ngươi khắp thiên hạ.

CO

Dương Khai cười cợt:

– Ta vừa bị một Ma Thánh đuổi giết, người cảm thấy ta sẽ sợ Vụ Thánh của các ngươi? Huống gì, hắn hình như còn đang trị thương? Cho nên, ngươi ngoan ngoãn chết đi!

– Dừng tay! Vu Vương đầu trọc quát lên.

Dương Khai quay lại nhìn hắn, vẻ mặt thản nhiên:

– Đại nhân còn gì chỉ bảo?

– Thả Vụ Trì ra, ta cho các ngươi đi! Vu Vương đầu trọc trầm giọng nói.
Dương Khai cười, lắc đầu nói: –

– Trước đó ta bảo các ngươi dừng tay, các ngươi lại liên tục dồn ép, hiện giờ chọc ra chuyện lại muốn giang hòa? Trên đời này nào có chuyện nhẹ nhàng như thế, xin lỗi, hiện tại quyền quyết định nằm trên tay ta.

Vu Vương đầu trọc nói:

– Ngươi giết Vu Trì không có lợi gì cho ngươi, sẽ chỉ làm Thực Cốt Bộ ghi hận ngươi!

Dương Khai bĩu môi:

– Nói giống như không giết các ngươi sẽ không ghi hận vậy. Các người vốn là một tộc trừng mắt tất báo, nếu không phải Ma dân xâm lấn, đã sớm xuống tay với Thương Nam thôn ta. Nếu có thì cũ, vậy ta cũng không ngại thêm thù mới.

*

– Trước mắt hai tộc đại chiến, một vị Vu Vương là lực lượng không thể thiếu, ngươi không thể giết hắn.

– Buồn cười! Dương Khai lạnh lùng nói: – Ta cũng là Vu Vương, vừa rồi là ai liên thủ muốn giết ta?

– Đó là vì chúng ta nghĩ người đã nhập ma.

– Nếu ta nhập ma, hôm nay tất cả các ngươi đều phải chết, mà không phải chỉ chết một người. A | Dương Khai dứt lời, Bách Vạn Kiếm lóe lên tia sáng lạnh, đầu của Vu Trì bay lên, máu ở cổ phun như suối.

4 Vụ Vương Thực Cốt Bộ còn lại đều ngây ra.

Vốn bọn họ tưởng Dương Khai chỉ nói miệng mà thôi, sẽ không thật sự xuống tay giết Vu Trì, nhưng không thể ngờ hắn thật làm. Thân thể Vụ Trì còn đứng đó, trên đầu bay ra tràn ngập thần sắc kinh ngạc, rõ ràng thẳng đến khi chết cũng không ngờ mình lại xong đời như thế.

Hắn không chết trong tay Ma tộc, lại chết ở trên tay Man tộc.

Dương Khai giết xong Vu Trì liền lắc mình đến trước mặt Vu Vương đầu trọc kia, Bách Vạn Kiếm đặt trên ngực hắn, đâm vào ba tấc.

SK | Vụ Vương đầu trọc lập tức cả người cứng ngắc, không dám động đậy.

– Đừng cho rằng ta đang nói đùa, nếu ta muốn, ta có thể giết sạch các ngươi.

Dương Khai mắt lạnh nhìn Vụ Vương đầu trọc, một giọt mồ hôi lạnh chảy ra trên đầu Vu Vương đầu trọc, trượt qua mà rơi xuống.

– Nhưng các ngươi còn có giá trị, các ngươi còn có thể chiến đấu với Ma tộc, cho nên hôm nay ta không giết các ngươi!

Dương Khai rút lại Bách Vạn Kiếm, từ trên nhìn xuống Vu Vương đầu trọc, giọng sắc bén nói:

– Các ngươi phải nhớ cho kỹ, đừng tới chọc Nam Man Bộ ta, bằng không mặc kệ là ai cũng phải trả giá đắt.

| Vụ Vương đầu trọc không nói, rõ ràng trong lòng bị chấn động cực mạnh.
Bách Vạn Kiếm biến mất, Dương Khai đi ngang qua vai Vụ Vương đầu trọc, thẳng về phía 20 ngàn người Vu Ngưu Bộ bị nhốt.

Những người Thực Cốt Bộ ở trên đường đều sợ hãi nhìn hắn, giống như mãnh thú hồng thủy, không khỏi tránh xa ra.

Đến chỗ Vu Ngưu Bộ, Đại Vu vẫn luôn canh gác giống như ngây ngốc, sững sờ ở đó không động đậy, Dương Khai nhướng mắt, Đại Vụ Sư kia liền lắc mình chạy sang một bên, gió thổi qua, sau lưng một mảnh lạnh lẽo.

– Đại nhân! Đám người Vũ Lộ đi lên làm lễ, trong mắt đều tràn đầy sùng bái.

– Đi. /. Dương Khai gọi.

A Hổ đi lên nói: – Thú cưỡi của chúng ta bị bọn họ cướp rồi.

Dương Khai quay lại nhìn Vụ Vương đầu trọc. |

Vụ Vương đầu trọc vẻ mặt giãy giụa, nụ cười của Dương Khai dần trở nên hàm ý sâu xa.

Một lát sau, Vu Vương đầu trọc như đau đớn hạ quyết định, quát: – Trả lại những thứ đó cho chúng!

Lập tức có người Thực Cốt Bộ chạy ra ngoài, không lâu sau, hơn | ngàn con ma thú, mấy chục con chim ưng lớn được thả ra, quay về bên cạnh chủ nhân.

2

Kỵ binh cưỡi lên lưng ma thú, không kỵ cưỡi chim ưng, 20 ngàn người hùng hồn tiến ra ngoài Thương Nhĩ sơn cốc, đội ngũ trật tự, bước chấn chỉnh tề, mỗi một tộc nhân Vu Ngưu Bộ đều thẳng lưng, vững vàng như những cây trụ.

Phía sau là ánh mắt phức tạp của mấy trăm ngàn người Thực Cốt Bộ.

Chờ cho đến khi người Vu Ngưu Bộ biến mất trong tầm nhìn, mọi người Thực Cốt Bộ mới thở ra, 4 vị Vu Vương càng như kiệt sức, cả người mỏi mệt.

| Bên ngoài sơn cốc, tâm tình hưng phấn lại lan tỏa, cuối cùng phá vỡ đại quân yên lặng, bắt đầu có người tụ tập chụm đầu, nói chuyện vừa rồi, càng nói càng kích động.

Không ai ngăn cản.

Mấy ngày qua mọi người vẫn bị Thực Cốt Bộ giam giữ, chịu đựng dày vò tinh thần rất lớn, hiện tại cuối cùng được cứu ra, hơn nữa còn là Vu Ngưu đại nhân cứu ra với phương thức chấn động, tự nhiên cần phát tiết tâm tình để nén.

– Muốn nói gì?

Dương Khai quay sang nhìn Vũ, từ lúc đầu nàng vẫn muốn nói lại thôi, rõ ràng là có ý kiến, nhưng không cần nàng nói, Dương Khai đã đoán được:

– Có phải cảm thấy ta không nên giết Vu Tri?

| Vũ gật đầu:

– Dù sao hắn cũng là Vu Vương Thực Cốt Bộ, lại chết trên tay ngươi, nếu tin tức truyền ra, có lẽ những bộ lạc khác sẽ bài xích chúng ta. Hiện tại Nam Man Bộ chúng ta suy thoái, cần phải chôn giấu, không nên ngông nghênh như thế.

Dương Khai mỉm cười nói:

– Chính vì suy thoái, mới không thể nhẫn nhịn, chính là muốn để những bộ lạc khác biết, Nam Man Bộ ta dù chỉ còn lại một Vu Vương, 20 ngàn người, cũng vẫn là Nam Man Bộ, chúng ta tự nắm giữ mạng của mình, không chịu kẻ nào áp chế, không làm phụ thuộc với bộ lạc nào! Ánh mắt của hắn dần trầm xuống.

– Phòng tuyến Ma tộc ngày càng co rút, chiến sự sẽ ngày càng kịch liệt, nếu chúng ta không biểu hiện đủ cứng cỏi, sớm muộn gì cũng sẽ thành vật hy sinh cho bộ lạc khác.

Vũ nghĩ lại, phát hiện không có lời nào phản bác, đành gật đầu: – Có lẽ là ngài đúng.

Dương Khai nói:

– Hơn nữa lần này là bọn họ gây chuyện trước, ta giết một Vu Vương dĩ nhiên là sai, nhưng ta nghĩ sẽ không ai vội vàng ra mặt cho Vu Trì. Thực Cốt Bộ sẽ tiếp tục ghi hận chúng ta, nhưng muốn xuống tay với chúng ta, cũng là chuyện sau đại chiến hai tộc, mong là bọn chúng còn có thể tồn tại đến cuối cùng.

– Vậy còn chúng ta? Vũ ngẩng đầu nhìn Dương Khai, giống như đứa nhỏ chưa lớn.

– Chúng ta sẽ còn sống, sẽ đuổi Ma tộc đi, xây lại quê nhà mình!

Ánh mắt Vũ trở nên mê ly, giống như nhìn thấy tràng cảnh tương lai tươi đẹp..

– Vu Đằng đại nhân đã chết! Dương Khai chợt nói.

Vũ thu lại vẻ mặt hướng tới, cụp mắt xuống, không nói gì, nhưng tâm tình bao phủ bị thương, Lộ khoác tay lên nàng, hai tỷ muội dựa sát vào nhau.

———

Chương 2888

Hai năm Thế giới rên rỉ, sinh linh than khóc.

Ma tộc xâm lấn đã chừng 2 năm, trong thời gian này, hai tộc giao chiến ngàn vạn lần, từng bộ lạc Man tộc bị diệt, từng chi đại quân Ma tộc bị giết, vùng đất phía bắc, khắp nơi là chiến trường, lúc nào cũng có người chết đi.

Các Vu Thánh cùng Ma Thánh từ 1 tháng trước đã cùng trị thương xong, lần lượt xuất quan, hai bên lại chiến đấu một trận, nhưng lần này mọi người đều thu liễm, không kịch liệt dữ dội như 2 năm trước, lần này chiến đấu đa số là thăm dò.

Bên phía Man tộc rơi vào thế yếu, bởi vì so với 2 năm trước, bên Ma tộc thêm một Mạc Đạ, nhiều thêm một Ma Thánh liền phá vỡ cân bằng hai bên.

| Huyết chiến 2 năm, làm những người sống sót trưởng thành lên

nhiều.

Nam Man Bộ còn sót lại một đội ngũ, ngày càng lớn mạnh trong chiến tranh, hiện tại đã mở rộng lên 100 ngàn người, uy danh Vu Ngưu càng truyền khắp hai tộc. Bên cạnh hắn có 10 đại Ma Vương là người hầu cũng không còn bí mật, chính là dựa vào 10 Ma Vương này, Vu Ngưu Bộ mới có thể tung hoành trong trận chiến tranh kéo dài này.

2 năm, đủ để xảy ra rất nhiều thay đổi.

Thay đổi lớn nhất là viện quân Ma tộc cuồn cuộn xông ra từ giới đạo, tuy rằng giới đạo không quá ổn định, không thể đưa qua cường giả lợi hại hơn, nhưng lính thường thì cần bao nhiêu có bấy nhiều.

Nhưng vẫn không thể ngăn cản quyết tâm thu hồi đất mất của Man

tộc.

| Trạm tộc Ma tộc, mỗi một tộc đều có thần thông thiên phú của mình, nếu không phải Dương Khai thu phục 10 đại Ma Vương, bên phía Man tộc nhất định phải tổn thất không nhỏ. Ma Vương hiểu rõ ràng nội tình Ma tộc, Dương Khai đã sớm tổng hợp thông tin mà họ biết, sau đó truyền cho các bộ lạc lớn. Có những tình báo này, quả thật làm Man tộc giảm bớt rất nhiều tổn thất, chiến sự mới được thuận lợi như thế.

Dù cho không ngừng có Ma tộc từ tường giới dũng mãnh đi ra, nhưng 2 năm qua, phòng tuyến Ma tộc đã lấy tường giới làm trung tâm, kéo dài 2000 dặm.

Toàn bộ Ma tộc tụ tập ở đây, cách xa 2000 dặm, các bộ lạc lớn Man tộc, mấy triệu tộc nhân tụ tập giằng co.

Trên trời, một khe nứt kéo ngang, mãi không khép lại, ma khí trào ra, hết sức dọa người, mọi người đều thấy rõ sự tồn tại của khe nứt này.

Nó như vết sẹo trên trời, mãi mãi không lành.

Đây là Đại Ma Thần Ma Vực dùng thủ đoạn kinh thiên xé ra tạo thành lối đi, Man tộc gọi là giới đạo.

Giới đạo không khép, trận chiến tranh này vĩnh viễn không kết thúc.

Điểm này tất cả cao tầng Man tộc đều hiểu rõ, bởi vậy trong 2 năm qua, tất cả Man tộc đều cố gắng vì mục tiêu này, khắp nơi dồn ép Ma tộc, muốn đánh tới trước giới đạo, rồi mới nghĩ cách bít lại giới đạo.

Chỉ cần bít được giới đạo, như vậy sẽ cắt đứt được nguồn lực lượng của Ma tộc, sẽ không còn Ma tộc từ Ma Vực đi sang, các Ma tộc ở lại bên này cũng sẽ suy yếu lực lượng, trở thành thịt cá trên thớt.

Man tộc mấy lần xung kích quy mô cực lớn, đều bị Ma tộc ngăn cản, | hai bên đều có tổn thất, nhưng không cách nào đột phá đến giới đạo.

| Bản thân Dương Khai cũng đi giới đạo thăm dò mấy lần, nhưng hắn phát hiện giới đạo này quá lớn, hơn nữa nối liền với đại thế giới khác, dính dáng tới pháp tắc thiên địa thế giới kia, dù hắn tinh thông pháp tắc không gian, thực lực hiện tại cũng không cách nào vá lại được.

| Trừ khi hắn có thể thăng cấp Đại Đế.

Hiện tại hắn chỉ là Vu Vương thượng phẩm mà thôi, nhìn như rất gần Đại Đế, nhưng lại xa xa không thấy. C

Hơn 1 năm, từ Vụ Vương hạ phẩm thăng cấp thượng phẩm, tuyệt đối là kỳ tích, trong lịch sử Man tộc, chưa từng có người thăng cấp nhanh như vậy. Dương Khai làm được, trong đó dĩ nhiên có nội tình Đế Tôn Cảnh của hắn, hỗ trợ lớn nhất là Thánh vật mà Vụ Đãng đưa cho trước khi chết.

Khi vừa lấy được Thánh vật, hắn cũng không phát hiện kỳ diệu trong đó.

Thẳng đến sau khi thăng cấp Vu Vương, Thánh vật mới thể hiện ra chỗ đặc biệt của nó.

Mỗi lần lúc bế quan tu luyện, Thánh vật như hóa thành môi giới, làm hắn trực tiếp liên hệ với Vu Thần Điện. 2

Vu Thần Điện là chỗ trọng yếu nhất toàn Man tộc, bên trong hội tụ tất cả ký ức cùng Vu thuật quý giá của cường giả Man tộc trong vô số năm qua. Năm giữ Thánh vật, Dương Khai có thể dùng thần hồn ngao dụ trong Vu Thần Điện, xem vô số đại năng tiện hiền bày ra năng lực kỳ diệu, hấp thu kiến thức được bọn họ truyền thụ.

Những kiến thức này, còn uyên bác sâu xa hơn cả Trường Thanh Thần Thụ truyền thụ.

Phát hiện điểm này, hắn mới biết vì sao lúc đó những Vu Vương Thực Cốt Bộ lại đặc biệt muốn cướp lấy Thánh vật của hắn, rõ ràng sớm biết Thánh vật giúp cho tu luyện, thế mới nổi lòng tham. Một vị Vu Vương thượng phẩm tọa trấn bộ lạc, tự nhiên không thể khinh thường, huống gì bên trong còn có 10 đại Ma Vương.

| Vụ Ngưu Bộ là chi bộ lạc cuối cùng của Nam Man Bộ kéo dài, được các bộ lạc lớn Man tộc thừa nhận đồng ý, cặp sinh đôi Vũ Lộ cũng thành công thăng cấp Đại Vu Sư, trở thành tồn tại chi dưới Dương Khai ở Vu Ngưu Bộ. Các Vu khác cũng ít nhiều tăng lên, những người ngày xưa đi theo Dương Khai, đều trở thành nòng cốt Vụ Ngưu Bộ.

Điệp vẫn như trước, 2 năm chinh chiến dường như không để lại dấu vết gì trên người nàng, tu vi cũng không tăng lên chút nào.

| Tựa hồ nàng như thờ ơ với chiến tranh này, chỉ luôn đi theo Dương Khai. Lúc Dương Khai không tìm thì nàng sẽ không xuất hiện, chỉ cần Dương Khai gọi, nàng sẽ lập tức hiện thân.

Giống như nàng có thể hiểu được mọi suy nghĩ của Dương Khai.

Cho dù là ở chung 2 năm, Dương Khai cũng cảm thấy mình có chút nhìn không thấu nữ nhân này.

Cửa phòng bị gõ, Dương Khai thở ra một hơi, kết thúc hành trình thần niệm ngao du Vu Thần Điện, thu hồi Thánh vật, nhướng mắt nói:

– Vào đi!

Cặp sinh đôi Vũ Lộ đấy cửa vào, sắc mặt hai nàng có chút nghiêm nghị quá mức.

– Các Vu Thánh có chỉ thị gì mới?

Dương Khai ngẩng đầu nhìn các nàng, vừa rồi hai tỷ muội nghe các Vụ Thánh triệu tập, cùng Vu Vương các bộ lạc khác đi nghị sự. Các nàng chỉ là Đại Vu Sư, vốn không có tư cách này, nhưng tình hình Vu Ngưu Bộ đặc thù, Dương Khai lại không lộ mặt, cũng không có ai so đo.

Trong thời gian qua, Dương Khai vẫn luôn tu luyện, cho nên giao chuyện Vu Ngưu Bộ cho Vũ Lộ xử lý.

Bây giờ nhìn sắc mặt các nàng khi về, Dương Khai liền ý thức được có thể sắp xảy ra chuyện.

– Các Vu Thánh có chỉ thị gì mới?

Dương Khai ngẩng đầu nhìn các nàng, vừa rồi hai tỷ muội nghe các Vụ Thánh triệu tập, cùng Vu Vương các bộ lạc khác đi nghị sự. Các nàng chỉ là Đại Vu Sư, vốn không có tư cách này, nhưng tình hình Vu Ngưu Bộ đặc thù, Dương Khai lại không lộ mặt, cũng không có ai so đo.

Trong thời gian qua, Dương Khai vẫn luôn tu luyện, cho nên giao chuyện Vu Ngưu Bộ cho Vũ Lộ xử lý.

Bây giờ nhìn sắc mặt các nàng khi về, Dương Khai liền ý thức được có thể sắp xảy ra chuyện.

Thời gian này hai tộc không ngừng chiến tranh, nhưng vẫn không tính là quyết chiến, hai bên đều hiểu trận chiến tranh này sẽ không dễ dàng kết thúc, trừ khi phong tỏa được giới đạo. Đột nhiên các Vụ Thánh muốn phát động quyết chiến, Dương Khai có thể đoán được bọn họ tìm ra cách phong tỏa giới đạo.

Đây là tin tốt, nhưng Dương Khai lại không cảm thấy các Vu Thánh có năng lực này, không phải khinh thường, mà là sự thật.

– Dường như là tìm được.

– Dường như? Dương Khai nhíu mày. – Các Vụ Thánh trả lời các ngươi như vậy?

Chiến tranh không cho phép dường như, một cái dường như có thể khiến mấy trăm ngàn người tan thành mây khói.

Vũ nói: – Nhìn thần sắc các đại nhân có vẻ nắm chắc, chỉ là bọn họ không

nói rõ.

|

Lộ tiếp lời:

– Các đại nhân nói mặc kệ thế nào ngài cũng phải đi một chuyến.

Dương Khai vuốt cằm: – Xem ra bọn họ thật sự có chút nắm chắc.

Nếu không nắm chắc, sẽ không cố ý gọi hắn đi một chuyến, không nói rõ, là sợ các Vu Vương tiết lộ cơ mật. –

Không chần chờ, Dương Khai rời khỏi chỗ đóng quân Vu Ngưu Bộ, thẳng tới chỗ các Vu Thánh.

Hắn đi qua mấy lần, tự nhiên quen đường, chỉ là về sau luôn tu luyện, lười lãng phí thời gian, liền để Vũ Lộ đi thay, mỗi lần các Vu Thánh triệu tập, hắn đều không ra mặt.

Mà lần này, tình hình không bình thường.

Ở trong đại điện đơn sơ, Dương Khai gặp được Vu Thánh Khư.

| Khư là tồn tại đặc thù trong bốn đại Vu Thánh, từ xưa đến này cũng có thể là tồn tại đặc biệt, bởi vì hắn dù là Vu Thánh, nhưng không biết nhiều Vu Thuật, toàn bộ lực lượng của hắn đều tới từ thần thể mình.

Hắn là cường giả thân thể thành Thánh.

| Chiến sĩ Man tộc chú trọng luyện thể, nhưng có được thành tựu như | hắn, trăm ngàn năm qua cũng chỉ có mỗi hắn mà thôi.

Trận chiến Thánh giả 2 năm trước, các Thánh giả Ma tộc Man tộc đều bị thương, chỉ có hắn còn nguyên lành, mang theo 3 vị Vu Thánh chạy về, có thể thấy được thực lực mạnh mẽ.

| Khư dù là Vu Thánh, nhưng lại không có cái giá Vu Thánh, Dương Khai giao tiếp với hắn mấy lần, ấn tượng rất tốt, vị Vu Thánh này mặc kệ gặp chuyện gì đều luôn cười tít mắt, rất là thân thiện dễ gần.

Ba vị Vu Thánh khác không thấy bóng, Dương Khai khẽ thở ra.

| Không phải e ngại, chỉ là lười đối mặt với Thánh giá Thực Cốt Bộ, Vụ Ngưu Bộ cùng Thực Cốt Bộ ân oán sâu đậm, trước đó Dương Khai còn giết một Vụ Vương Thực Cốt Bộ, vị Vu Thánh Thực Cốt Bộ luôn không vừa mắt Dương Khai. Nếu không phải Vu Ngưu Bộ biểu hiện chói mắt trong đại chiến hai tộc, giết không ít Ma tộc, lập được rất nhiều công lao, vị Thánh giả Thực Cốt Bộ đã sớm xuống tay với Vu Ngưu Bộ, đây cũng là một trong những nguyên nhân Dương Khai không để ý các Vụ Thánh triệu tập.

Khư nhìn tuổi không lớn, khoảng chừng 40 tuổi, miệng rộng mũi to, đầu vuông tại lớn, mặt đỏ hồng, người to khỏe, cánh tay rất dài, sắp rũ ngang sông lớn.

Mỗi lần Dương Khai gặp hắn, đều chấn động vì lực khí huyết hung mãnh cuồn cuộn trong người hắn, đó còn là Khư cực lực thu liễm, bằng không, lực khí huyết của hắn sẽ càng thêm khủng bố.

Dương Khai không chút nghi ngờ, dù cho một con cự long ở trước mặt hắn, hắn cũng có thể dùng tay không xé nát. S.

Nếu nói thân thể Dương Khai như mặt trời vừa mọc, vậy thân thể Vu Khư như mặt trời nóng rát giữa trưa, chỉ đứng cạnh hắn cũng cảm thấy nóng bỏng.

________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau