VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2846 - Chương 2850

Chương 2849: Mở màn

Ở ngoài Vương thành, tiếng kèn không ngừng vang lên, từng đội ngũ bước đi chỉnh tề,hướng về phía bắc, nơi đó, là hướng sắp nổ ra đại chiến.3000 người Vu Ngưu Bộ, 10 tiểu đội thường quy, 1 nhóm không kỵ, 1 đội hộ vệ sẵn sàngxuất phát, 12 tiểu đội tổng cộng 3000 người tập trung, không một tiếng động.Phía trước đội ngũ, 2 Vu Sư đến từ Vu Thần Điện, 4 Vu Sĩ, 9 Vu Đồ ngẩng đầu nhìn lên.Dương Khai ngồi trên lưng Ưng Vương, giống như thống soái chân chính, ánh mắt lợi hạiquét qua toàn trường, mỗi người đều thẳng lưng, bày ra một mặt oai dũng nhất của mình.Không nói nhiều lời, Dương Khai vung tay:– Xuất phát!Tiếng ưng kêu vang lên, không kỵ dẫn đầu xuất phát, giương cánh bay lên.Lấy Vũ cùng Lộ dẫn đầu, các Vu Sĩ Vu Đồ liên thủ thi triển ra Khinh Doanh Thuật quy môlớn, hào quang bao phủ lên đội ngũ 3000 người, làm cho thân thể mọi người càng nhẹnhàng hơn.m ầm! Vu Ngưu Bộ lấy tốc độ cực nhanh rời Vương thành, nhân số đông, nhưng lại trật tự.Trên không trung, Dương Khai ngồi trên lưng Ưng Vương, không lãng phí thời gian, vẫnluôn tu luyện.Ở Vương thành, Vu Đãng hạ lệnh rất đơn giản, hiện tại Ma dân đang xây dựng phòng tuyền,muốn kéo dài thời gian, để cho cường giả phe mình có đủ thời gian khôi phục.Bên phía Man tộc tự nhiên sẽ không ngồi nhìn mặc kệ, cho nên các bộ lạc lớn đều đồng loạthành động, muốn cướp lại địa bàn bị chiếm trong thời gian cường giả phe Ma dân tĩnhdưỡng.Bên phía Nam Man Bộ, mấy trăm Đại Vu Sư dẫn đội ngũ bao vây Ma dân từ phía nam, gặmnhấm lực lượng Ma dân, buộc bọn chúng tụ tập lại, sau đó sẽ có Vu Vương ra tay, dẫn mọingười quyết tử chiến với Ma dân.Sách lược này làm chiến tranh ban đầu rất linh hoạt, toàn bộ đội ngũ Đại Vu Sư đều khôngcó nhiệm vụ đặc biệt, chỉ cần đụng phải Ma dân liền đuổi tận giết tuyệt là được, phát huy tựdo.Điều này vừa hợp ý Dương Khai, thực lực của hắn còn cần tăng lên, nếu có nhiệm vụ đặcbiệt, vậy khẳng định phải đi ra, còn hiện tại thì quá tốt đối với hắn.Chỉ cần đến trước đại chiến, thực lực tăng lên đến mức nhất định, vậy trong chiến trườngtương lai, nhất định có chỗ đứng của hắn.Đến thế giới thượng cổ lâu như thế, Dương Khai đã vô thức cân nhắc lo lắng cho Man tộc, bịcuốn vào trong chiến tranh như thế, hắn đã không thể đơn thuần làm quần chúng.150 đội ngũ Đại Vu Sư dẫn đầu xuất phát từ Vương thành, dần dần, không ngừng có đội ngũphân tán, đi tới hướng khác nhau.Từ ban đầu, xung quanh Vu Ngưu Bộ còn mơ hồ thấy bóng quân bạn, nhưng rời xa Vươngthành 10 ngày, trong phạm vi không kỵ trinh sát đã không thấy bóng đội bạn nào.Mấy trăm ngàn người phân tán trên khu vực rộng lớn, các Man tộc đều ôm ý niệm khôngsống thì chết, lao lên chiến trường tàn khốc.10 ngày sau, đang tu luyện trên lưng Ưng Vương, Dương Khai chợt mở mắt, phía trước AHoa cưỡi trên chim ưng tiến tới, đến gần liền dựng lại, đứng vững vàng, mặt không đổi sắcnói:– Đại nhân, phía trước có một thôn.– Có phát hiện gì không? Dương Khai hỏi.A Hoa lắc đầu: – Không một bóng người.Dương Khai gật đầu:.– Bảo mọi người qua đó nghỉ ngơi một chút, càng đi tới, chỉ sợ sẽ không bình yên, ăn uốngno đủ, chuẩn bị làm lớn một trận.– Rõ! A Hoa nhận lệnh đi.Đội ngũ tiếp tục đi tới.Sau 1 canh giờ, quả nhiên thấy được một thôn nhỏ, quy mô còn lớn hơn Thương Nam thôn,nhưng cũng không lớn lắm, đa phần xây dựng bằng gỗ đá, một vòng tường đất bao quanh.Vào trong thôn, lập tức có người phụ trách cảnh giới xung quanh, có người bắt đầu nhómlửa nấu ăn, trật tự gọn gàng.Đội ngũ như thế, dù mới xây dựng không lâu, nhưng cũng đã thành đại quân có tố chất huấnluyện.Dương Khai vốn muốn tìm chỗ nghỉ ngơi, nhưng sau khi vào thôn lại sinh ra cảm giác khôngổn, mơ hồ có ánh mắt vô hình đang nhìn hắn.Làm cho hắn giật mình, lặng lẽ thả ra thần niệm, tra xét kỹ càng trong thôn.Nhưng làm hắn bất ngờ, là lại không cảm thấy gì khác thường, cảm giác bị cảm giác bị nhìnchằm chằm cũng đột nhiên biến mất.

Lắc đầu, gọi Điệp rồi nói:– Bảo mọi người cẩn thận hơn, có thể sẽ xảy ra chuyện.Điệp ngạc nhiên nhìn hắn: – Ngươi cảm giác được gì sao?Dương Khai nhàn nhạt nói:– Cẩn thận thì không sai, nơi này đã không tính là vùng bình yên nữa.

Điệp gật đầu: – Tôihiểu rồi.Điệp truyền lệnh xuống, mọi người quả nhiên càng thêm cảnh giác.Không lâu sau, mùi thịt lan tỏa, liên tục hành quân 10 ngày, mỗi ngày cũng chỉ ăn một bữacơm no, ngay cả Man tộc cũng không chịu nổi, bây giờ ngửi được mùi thịt, nhiều người đóibụng sôi sùng sục.Không chờ nướng chín thịt, nhiều người đã bắt đầu chia nhau ăn, mỗi người mặt thỏa mãn.Ngay lúc này, Dương Khai chợt giật mình, trong cảm giác thần niệm, mấy chục khí tức ẩnnấp quỷ dị đột nhiên xuất hiện trong thôn.Không kịp tra xét là gì, liền gầm lên: – Địch tập kích!Mọi người đang ăn uống vui vẻ nghe tiếng đều sững sờ, nhưng lại nhanh chóng phản ứng,vội ném đi thức ăn, rút vũ khí đề phòng, các Vu cũng vội vận chuyển Vu lực, sẵn sàng tấncông.Sau đó, những tiếng xèo xèo vang lên, dưới mặt đất toát ra những luồng khí tức màu đen,nháy mắt bao phủ cả thôn.Mọi người kinh hãi, không ai biết đây là gì, theo bản năng vận chuyển lực lượng thân thể,mặt đầy cảnh giác.“Ma khí!”
Ánh mắt Dương Khai co rụt, tràn đầy hoảng sợ.Đây chính là ma khí! Hơn nữa còn là ma khí thượng cổ vô cùng tinh thuần!Trước đó nghe nói có Ma dân xâm lấn, Dương Khai cũng nghĩ tới Ma dân thế giới thượng cổ,có phải là Ma tộc này.

Nhưng bởi vì vẫn chưa tiếp xúc, càng không có nhiều tin tức, bởi vậykhông thể suy đoán.Đến lúc này nhìn khí tức đen thui, Dương Khai lập tức rõ ràng, cái gọi là Ma dân quả thật làMa tộc mà mình biết.Năm đó ngoài Phong Lâm Thành, Cự Ma thượng cổ sống lại, ma khí vây thành, không biếtbao nhiêu người bị ma khí ăn mòn, chuyển hóa thành ma nhân, ngay cả chính hắn cũng bịăn mòn, may mắn có năng lượng trong cây hai màu vàng bạc hóa thành lực phong ấn, phongấn tại ma khí thượng cổ trong đan điền, bằng không đã sớm mất hết thần trí.Loại ma khí này có lực ăn mòn rất mạnh, bất cứ ai dính một chút cũng sẽ chuyển hóa thànhma nhân, chuyển hóa thành Ma không còn bản thân, bị Ma tộc nô dịch.Thôn trang hoang vu này, lại che giấu nhiều ma khí như thế, rõ ràng là cạm bẫy!Càng làm Dương Khai kinh hãi, là ma khí này ẩn giấu thật sâu, vừa rồi thần niệm của hắn traxét cũng không phát hiện.Ma khí không thể nào tự nhiên đi ra, cho dù vốn che giấu trong lòng đất, cũng nhất địnhphải có người kích hoạt.Mà mấy chục khí tức xa lạ vừa nãy làm Dương Khai chú ý.Thần niệm quét qua, Dương Khai lập tức phát hiện manh mối.Trên Mặt đất, ma khí bao phủ, lại nổi lên những cái u, những khí tức xa lạ phát ra từ trongđó, những cái ụ này lặng lẽ nhô lên, đến mức nhất định liền hóa thành những bóng người như đắp bằng bùn, đầy đủ mặt mũi, nhưng làn da khô như bùn, toàn thân tỏa ra ma khí.Đây là những ma nhân dị bẩm!Biến cố đột ngột, làm cho đội ngũ 3000 người hoảng loạn.Mọi người chưa từng trải qua chuyện như thế, trong bóng tối vươn tay không thấy ngón,hơn nữa trong khí tức màu đen có ẩn giấu thứ gì khác thường làm lòng người nảy ra ý niệmtà ác, không tự chủ rục rịch, hận không thể chém giết tất cả những gì trước mắt.Hào quang những chiếc khiên Vu thuật sáng lên trong bóng tối, như ánh đèn chỉ dẫn, soisáng phương hướng cho 3000 người.Trên người Dương Khai hào quang chói lọi, trực tiếp mở rộng ra mười trượng, làm ma khíkhông thể tiến lên.– Ngưng Thần, Tinh Lọc!Dương Khai quát lớn, vung tay lên, từng vầng hào quang trắng nhũ lan tỏa.Mười mấy Vu bị biến cố đột ngột đang không biết làm sao, cũng lập tức tìm được chỗ dựa,học theo thi triển 2 loại Vu thuật này.Hành động này, liền phân chia trình độ cao thấp của các Vu.Dương Khai thi triển hào quang Vu thuật, mỗi lần bao phủ toàn thôn, thậm chí còn hơn, màĐiệp thi triển lại chỉ bao phủ được nửa thôn.

Vũ cùng Lộ liên thủ cũng không kém Điệp, còncác Vu Sĩ Vu Đồ thì kém xa, Vu Đồ kém nhất chỉ thắp sáng hào quang Vu thuật trong mườimấy trượng.Tiếng xèo xèo vang lên.Hào quang Vu thuật bùng lên, bóng tối bao phủ nơi này như gặp khắc tinh, từng mảng lớnbiến mất, bóng đen dày đặc bắt đầu nhạt đi thấy rõ.Ma khí tuôn trào không ngừng chạy trốn, giống như vật sống, nhưng vẫn không thể tránhkhỏi hào quang Vu thuật xua tan.Thế cục tốt lên, cả người Dương Khai lại phát lạnh.Man tộc không hiểu nhiều về ma khí, hắn tự trải qua một lần, hiểu được ma khí mạnh mẽkhủng bố.

3000 người của mình vừa rồi cơ bản đều bị ma khí dính vào, ngoài mười mấy Vukịp thời vận dụng khiên Vu thuật.Mà một khi bị ma khí dính vào, sẽ không tránh khỏi chuyển hóa thành ma nhân, đến lúc đómất hết tính người, hung tàn khát máu.Hắn vừa xẹt qua ý nghĩ này, tiếng hét thảm truyền ra, nhìn lại, trong lòng Dương Khai trầmxuống.

Chương 2850

Cách đó không xa đã có một tộc nhân bị ma khí ma hóa, hắn vung vũ khí trên tay hung hăngchém đứt đầu một tộc nhân xưa nay xem như huynh đệ, hạ thủ không lưu tình chút nào.“Chẳng lẽ vừa mới ra quân, Vu Ngưu Bộ của mình sẽ phải toàn quân bị diệt tại đây!?”

Ngay khi truyền ra tiếng kêu thảm thiết, tất cả Man tộc đều thất kinh, ai cũng không biếttình huống chung quanh như thế nào, chỉ có thể quay quần lại, dựa lưng vào nhau, cảnh giácbốn phía.Mà tên tộc nhân bị ma hóa kia sau khi giết chết một đồng bạn, hắn cũng không dừng lại, mộtlần nữa giơ cao lợi khí trên tay, chém xuống một người khác.Dương Khai run tay một cái, một đạo Vu thuật xiềng xích liền bay tới trói gô tên tộc nhânnày thật chặt, không thể động đậy.Bất chợt lại truyền ra tiếng kêu thảm thiết, liên tiếp khắp nơi, hiển nhiên là có không ítngười gặp phải độc thủ của đồng bạn tín nhiệm xưa nay.Dương Khai phóng ra thần niệm bao phủ cả thôn, một đạo lại một đạo Vu thuật xiềng xíchrời tay bay ra, toàn bộ trói gô từng tên tộc nhân bị ma hóa.Mà trải qua thời gian ngắn ngủi như thế, Dương Khai chợt phát hiện tình huống tốt hơn rấtnhiều so với dự liệu của mình.Vu Ngưu Bộ ba ngàn người cũng không có toàn quân bị diệt, tính sơ qua, chỉ có ước chừnghơn trăm người bị ma hóa, các chiến sĩ còn lại không ngờ cũng không có phản ứng gì quálớn, vẫn như cũ duy trì thần trí thanh tỉnh.Chỉ là bốn phía ma khí có mặt khắp nơi, lại đang không ngừng ăn mòn thân thể bọn họ, nếukhông nhanh chóng xua tan những ma khí này, toàn quân bị diệt chỉ là chuyện sớm haymuộn.Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai cũng không dám chậm trễ, không ngừng phóng ra một đạolại một đạo Tịnh Hóa Thuật với quy mô rộng lớn, mà sau mỗi một lần thi pháp, ma khí bốnphía liền trở nên mờ nhạt một chút.Trừ hắn ra, các Vu còn lại cũng đều tùy ý tung ra Vu lực và Vu thuật của mình.Vu thuật của các Vu thi triển ra dường như đúng thật là khắc tinh của ma khí, thời giantrước sau không tới mười hô hấp, bóng tối che phủ trong thiên địa đã không còn sót lại chútgì, ánh sáng mặt trời lần nữa chiếu xuống.Mà rất nhiều tộc nhân cho tới giờ khắc này mới nhìn rõ thế cục trong sân.Chừng một trăm đồng bạn chết tại chỗ, máu chảy thành dòng, ngoài ra còn có không ít đồngbạn bị Vu thuật xiềng xích trói gô tại chỗ, không ngừng vùng vẫy.

Mà hai trong mắt nhữngđồng bạn này tất cả lại đều là màu đen bầm, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ, dường như đãđánh mất lý trí của mình.
Trong miệng phát ra hàng loạt tiếng gầm gừ vô nghĩa.Cục diện này khiến mọi người đều vô cùng hoảng sợ.Mà bên kia, mấy chục tồn tại quỷ dị toát ra từ trong lòng đất cho tới giờ khắc này mới hoàntoàn thành hình, hóa thành những Sa Ma giống như bùn cát tạo thành.Những Sa Ma này đều toàn thân lay động, từ trong cơ thể chúng cuốn ra ma khí ngập trời,gào thét sinh gió, hành động mau lẹ, bổ nhào tới hướng Man tộc ở xung quanh.Mặc dù không biết những Sa Ma này rốt cuộc có cái gì thần kỳ, nhưng nếu dám nhào tới đóchính là địch nhân.Các chiến sĩ Man tộc đều nổi giận gầm lên một tiếng, giơ cao vũ khí trên tay, dũng mãnhphát động xung phong.Tiếng chim ưng kêu vang, nhóm không kỵ bay lên không trung, vờn quanh trên bầu trời,bắn xuống những mũi tên nhọn chuẩn xác.

Còn bên kia, với Vũ và Lộ cầm đầu, hơn mười vịVu cũng đều miệng ngâm chú ngôn, toát ra từng đạo Vu thuật đủ màu sắc tỏa hào quangsáng lạn.Chiến đấu bắt đầu đột ngột, kết thúc cũng rất nhanh.Mấy chục tên Sa Ma tuy rằng mượn ma khí che giấu thành công phát động một đợt đánhlén, nhưng trừ lúc ban đầu làm cho mọi người Vu Ngưu Bộ có chút luống cuống tay chân,tổn thất một số người, kế tiếp ngay mặt cận chiến hoàn toàn là thế cục nghiền ép.Không có bất kỳ người nào tử vong, chỉ có mười mấy người bị chút vết thương nhẹ, cònmấy chục tên Sa Ma thì bị chém chết không còn tên nào.Sau khi kịch chiến, mọi người đều hai mặt nhìn nhau, rồi nhìn đồng bạn bị ma hóa chếtthảm ở bốn phía, không ai có cảm giác thắng lợi chút nào.Đây là Vu Ngưu Bộ gặp phải trận chiến đầu tiên kể từ ngày xuất phát rời khỏi Vương Thành,mà đối thủ chẳng qua là mấy chục tên Sa Ma mà thôi, nhưng mặc dù chiến đấu như vậy,cũng bị thương vong khó có thể chấp nhận.Điều này làm cho tất cả Man tộc đều xấu hổ khó chịu.– A Hổ đến đây!Dương Khai sắc mặt ngưng trọng ngoắc tay kêu.A Hổ ứng tiếng bước ra khỏi hàng, đi tới trước mặt Dương Khai, trầm giọng nói:– Đại nhân có gì phân phó!Tuy rằng trước đây hai người ở chung một thôn, rất thân thiết, nhưng giờ này nếu DươngKhai đã là thống soái đoàn quân, A Hổ cũng không thể tùy ý xưng hô ở trước mặt ngườikhác.Thống soái nên có uy nghiêm của thống soái.– Có cảm giác chỗ nào không thích hợp hay không?Dương Khai vừa hỏi A Hổ, vừa đưa tay nắm lấy cổ tay hắn, khởi động Vu lực, cẩn thận dò xétthần thể hắn.A Hổ suy nghĩ một hồi rồi nói: – Ta cảm giác rất khó chịu! Dương Khai kinh hãi vội hỏi:– Chỗ nào khó chịu?A Hổ quay đầu nhìn một bên, nói:– Nếu vừa rồi ta yếu lòng một chút, có lẽ đã chém chết mấy người!Dương Khai nhẹ nhàng thở ra đồng thời vỗ vai của hắn nói:– Việc đã đến nước này không nên tự trách! Chuyện lần này mọi người đều có trách nhiệm!Phất tay bảo hắn lui xuống, Dương Khai đầy mặt mờ mịt, bởi vì khi hắn dò xét, A Hổ lạikhông có điểm dị thường chút nào, hoàn toàn không có dấu vết bị ma khí lấy dính.Nhưng vừa rồi ma khí bao quanh toàn quân, trong ba ngàn người hẳn không ngoại lệ đều bịlây dính ma khí mới đúng.Không dám tin lại kéo tới mấy tộc nhân dò xét thử, phát hiện tình huống đều giống như AHổ, mỗi người đều khỏe mạnh, điều này làm cho Dương Khai không khỏi nhíu mày.Nếu như tất cả tộc nhân đều như thế thì cũng thôi đi, nhưng vẫn còn có trên trăm người bịchuyển hóa thành ma nhân.Nghĩ tới đây, hắn đi tới bên cạnh một tên nhân tộc ma hóa bị khống chế, thời khắc này tộcnhân kia rõ ràng thần chí không còn, không ngừng phát ra tiếng gầm gừ, hai tròng mắt denbầm.

Vũ đang đứng ở bên cạnh không ngừng gia tăng Tịnh Hóa Thuật và Ngưng Thần Thuậtcho hắn, nhưng xem ra không có hiệu qua bao nhiêu.Mặt khác mười mấy Vu cũng đều đang bận rộn bên những tộc nhân bị ma hóa khác, các loạiVu thuật thi triển xuống, cũng không có xuất hiệnLộ từ cách đó không xa đi tới, xưa nay đôi mắt bình thản của nàng cũng xuấtDương Khai không có trả lời, dùng thần niệm quét qua mỗi tộc nhân bị ma hóa, rất nhanhliền phát hiện một chung điểm.Những tộc nhân này so sánh với các tộc nhân khác, đều có vẻ yếu kém một chút.Man tộc tuy rằng mỗi người thân thể cường tráng, nhưng cũng có phân chia mạnh yếu, mànhững tộc nhân bị ma hóa này, trên cơ bản đều là những kẻ dưới cùng trong ba ngàn người.Có thể thấy rõ ràng, sở dĩ bọn họ bị ma hóa, là có quan hệ với thực lực của bản thân.Chiến sĩ Man tộc không tu Vu thuật, chỉ tu luyện thân thể, thân thể càng cường đại, khíhuyết sẽ càng thịnh vượng, ngược lại, thực lực càng yếu, thì khí huyết lực càng thấp.– Khí huyết lực!Dương Khai tự lẩm bẩm, trong đầu bỗng nhiên nhớ lại một ý niệm, tức thì trong mắt hắnsáng ngời.Dương Khai đi thẳng tới trước mặt một tộc nhân bị ma hóa, bất ngờ đưa tay điểm ngay tráncủa hắn.Mọi người đều khẩn trương theo dõi, không biết rốt cuộc Dương Khai định làm gì.Nhưng rất nhanh bọn họ liền phát hiện, sau khi bị Dương Khai điểm một ngón tay, khôngngờ tộc nhân bị ma hóa kia cả người toát ra huyết khí đỏ sẫm, thân hình cũng đột nhiên cấtcao rất nhiều, dường như lập tức trở nên cường đại không ít.Thị Huyết Thuật!Vũ và Lộ nheo mắt, hai mặt nhìn nhau, đều cảm nhận khiếp sợ.Bởi vì các nàng hoàn toàn không nghe Dương Khai ngâm chú ngôn, không ngờ cứ thế thitriển ra Thị Huyết Thuật.Nói cách khác, chỉ riêng là Thị Huyết Thuật này, Vu Ngưu đã đạt tới trình độ thuật do tâmmà sinh.Đây cũng không phải là cảnh giới tùy tiện người nào đều có thể đạt tới, chỉ có một số ítngười hiểu về tình huống Vu thuật đạt tới trình độ tối cao mới xuất hiện.Điểm này, ngay cả các nàng xuất thân từ Vu Thần Điện cũng không làm được.Khiếp sợ thì khiếp sợ, chỉ là hiện tại thi triển Thị Huyết Thuật lên tộc nhân đã bị ma hóa,vốn đã khó có thể khống chế, nếu lại tăng thêm Thị Huyết Thuật, chỉ sợ tình huống sẽ…Ý niệm này còn chưa có nghĩ xong, hai tỷ muội Vũ Lộ liền giật mình nhìn tộc nhân được thipháp Thị Huyết Thuật kia.Sau khi hiệu quả của Thị Huyết Thuật xuất hiện, trong đội con người đen bầm của tộc nhânkia lại nổi lên một tầng đỏ sẫm, tuy rằng không bắt mắt lắm, nhưng màu đen xen lẫn trongđó lại thấy rất rõ ràng.Mà vốn tên tộc nhân đang không ngừng gầm gừ, vùng vẫy, thời khắc này cũng dường nhưngẩn ra, đình chỉ động tác vùng vẫy.Ngay sau đó, trong cổ họng hắn truyền ra tiếng rên rỉ đau khổ, vốn ánh mắt không hề có tiasáng xuất hiện tia tia thần trí.Hắn chuyển động con người nhìn quanh bốn phía, cuối cùng ngừng lại trên thân DươngKhai, thật khó khăn kêu nhỏ:– Vu Ngưu đại nhân….Dương Khai nghiêm trọng, trầm giọng nói:– Ngươi là con dân của Man Thần, ngươi là chiến sĩ của Man tộc, có thể xác cường tráng vàtâm chí kiến nghị,ta tin ngươi có thể chiến thắng tà ác trong lòng mình, mau chóng tìm về chính mình, cáchuynh đệ của ngươi đang chờ ngươi!Những đôi ánh mắt ở bốn phía đều nhìn vào hắn.Làm như nhận được khích lệ, tên tộc nhân bị ma hóa này gầm nhẹ một tiếng, trên thân đỏsẫm sáng rực lên, liên đới trong trong mắt đỏ thẫm cũng sáng lên như ngọn lửa bốc cháy,tràn ngập trong đôi mắt đen như mực nhưng lại giống như bông tuyết rơi giữa ánh mặt trờigay gắt, nhanhchóng tan rã hết sạch.Ngay sau đó, bỗng nhiên từ trong thất khiếu của tộc nhân này tràn ra những luồng sáng đennhư mực: hiển nhiên đây là ma khí trước đó ăn mòn vào trong cơ thể hắn bị ép ra.Dương Khai phất tay, tung ra một đạo Tịnh Hóa Thuật, liền tinh lọc sạch sẽ ma khí này.Mà ngay khi ma khí rời thân thể, tên tộc nhân lập tức giống như bị mệt lả, hắn cố nặn ra mộtnụ cười, rồi ngả nhào xuống đất.Mấy tộc nhân bên cạnh vội vàng đỡ lấy hắn dò xét, rất nhanh quay đầu lại nói:– Không chết, chỉ là ngất đi thôi!Dương Khai gật gật đầu, nói: – Chờ hắn tỉnh lại thì tốt rồi!Hắn dùng thần niệm dò xét lại, ma khí bên trong cơ thể tộc nhân này đã biến mất sạch sẽ,nói cách khác, đã loại trừ hết tai họa ngầm.– Đại nhân, Thị Huyết Thuật cũng có thể khắc chế ma khí sao? Vũ tò mò hỏi Dương Khai,trên mặt lộ ra ý ham học hỏiDương Khai vừa sai bảo các tộc nhân đưa những đồng bạn bị ma hóa đến đây, vừa thuậnmiệng giải thích:– Tình huống cụ thể ta cũng không hiểu rõ lắm, tuy nhiên ta cảm thấy cũng không phải là ThịHuyết Thuật khắc chế ma khí, mà là khí huyết lực của các chiến sĩ Man tộc ta có tác dụngngăn cản ma khí.

Khí huyết lực càng cường đại, càng có thể chống chọi lực ăn mòn của makhí…

Chương 2851

Mị Ma rất rõ ràng, sau khi đám người A Hổ bị ma khí dính lấy vẫn không có chuyện gì, bởi vì thân thể và khí huyết lực của bọn họ đủ cường đại.

Còn trên trăm tộc nhân bị ma hóa đều là những người yếu kém nhất. Còn sau khi Dương Khai thi pháp Thị Huyết Thuật, khí huyết lực sẽ bành trướng gấp hai ba lần, đủ để bức tất cả ma khí xâm nhập trong cơ thể ra ngoài. Trước đó Dương Khai cũng chỉ định thử một chút, không nghĩ tới lại có hiệu quả tốt như vậy. Hiện tại xem ra, nếu ngay lúc ma khí bắt đầu khởi động liền dùng Thị Huyết Thuật cho các tộc nhân, tăng huyết khí lực của bọn họ lên hẳn là sẽ không có ai bị ma khí ăn mòn. Man tộc bên này hiểu biết quá ít về ma khí, tin tức có thể dùng quá ít. Thời điểm Ma dân xâm lấn, bốn bộ lạc bị diệt, bốn bộ lạc lớn không một người nào có thể may mắn thoát khỏi, đương nhiên không có quá nhiều tin tức truyền tới, mà sau khi bốn vị Vu Thánh ra tay, lại trực tiếp tìm tới kẻ mạnh nhất của Ma tộc, trận đại chiến đó không phân biệt được cao thấp. Trước khi đi từ Vương Thành, Vu Đãng cũng nói: cần các Đại Vụ Sự trong chiến đấu tìm nhược điểm của Ma dân.

Mà bây giờ, Dương Khai có cảm giác như mình đã tìm được một phương pháp khắc chế ma khí. Chỉ là nếu thi pháp Thị Huyết Thuật quá nhiều lần, thì dù là tộc nhân cường tráng mấy đi nữa, cũng không tránh khỏi chuyện tổn thọ… nhưng xét cho cùng cũng đáng giá, vì sự sống chết trước mắt, ai còn quản được điều này? Suy nghĩ một hồi, Dương Khai lại cảm thấy có điều không đúng. Nếu đơn thuần là khí huyết lực có thể chặn ma khí ăn mòn, thì năm đó Phong Lâm Thành bị ma khí vây thành, sẽ không có nhiều võ giả bị chuyển hóa thành ma nhận như vậy. Võ giả ở đời sau tuy rằng đa số không chú trọng tu luyện thân thể, nhưng nhiều năm qua với linh khí thiên địa tưới nhuần thân thể, tố chất thân thể chưa chắc đã yếu kém so với đám người A Hổ. Thế mà khi bọn họ đối mặt với ma khí lại hoàn toàn không hề có năng lực phản kháng.

Phàm là người bị ma khí lấy dính, đều sẽ biến thành ma nhận, biểu hiện thật sự chênh lệch rất xa so với đám người A Hồ. Ba ngàn người thủ hạ này của mình, cũng chỉ có hơn trăm người không chống đỡ được mà thôi. Là pháp tắc thiên địa hay sao? Ở thế giới thượng cổ này, khoảng cách đời sau tối thiểu tới mười mấy vạn năm, pháp tắc thiên địa, lực lượng chênh lệch của hai thời đại hoàn toàn khác nhau. Với pháp tắc thiên địa bất đồng đó, cường giả có thể bồi dưỡng ra cũng khác nhau.

Ví dụ như một Đế Tôn Cảnh như hắn mà đến nơi này, một thân thực lực không phát huy ra được một phần. Man tộc sinh hoạt ở thế giới thượng cổ này, dưới ảnh hưởng của pháp tắc thiên địa vô hình vô chất có mặt khắp nơi kia, có lẽ có thứ gì đó mà võ giả đời sau không có được, lúc này mới giúp cho bọn họ có thể kháng ma khí ăn mòn. Càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này rất lớn. Mà nghe Dương Khai giải thích, mười mấy Vu kia cũng đều chợt hiểu.

Còn Vũ và Lộ lại là lần đầu tiên lộ ra ý kính trọng Dương Khai. Các nàng là Vu có tư chất xuất sắc nhất của Nam Man Bộ, chỉ cần cho các nàng đủ thời gian, tu luyện đến cảnh giới Vu Vương tuyệt đối không phải không thể.

Các nàng còn là người tài xuất thân từ Vu Thần Điện, các nàng tiếp xúc tu luyện, Vu thuật và kiến thức nào cũng đều là cao thâm nhất, lợi hại nhất hiện tại. Mặc dù bị Vu Đãng sai đến làm thủ hạ nghe lệnh Dương Khai, nhưng nói thật ra, Vũ và Lộ cũng không cảm thấy Vu Ngưu mạnh hơn bao nhiêu so với các nàng. Từ đầu tới giờ, trong lòng các nàng cũng chỉ xem Dương Khai là Vu ngang hàng với mình, không có kính ý.Bởi vì các nàng cảm thấy, hai người mình sớm hay muộn sẽ vượt qua Vu Ngưu này, đạt tới độ cao khiến hắn khó mà sánh bằng. Nhưng sau khi trải qua chuyện vừa rồi, các nàng mới phát hiện: cũng không phải tất cả Vu lợi hại đều xuất thân từ Vu Thần Điện, mà còn có cao thủ ở dân gian. Không nói gì khác, chỉ riêng một ngón Thị Huyết Thuật tự phát sinh kia đã làm cho các nàng cảm thấy khiếp sợ, đó là thủ đoạn mà bất kỳ ai trong hai nàng đều không thể thi triển, cho dù liên thủ cũng không được… Thời khắc này chỉ trong thời gian ngắn đã tìm được phương pháp cứu chữa tộc nhân bị ma hóa, cũng không phải Vu bình thường có thể làm được, điều này cần tầm nhìn rộng rãi và kiến thức uyên bác mới làm được. Dương Khai chỉ biểu hiện trong lúc vô tình đã làm cho tỷ muội song sinh nổi lên kính ý. Cùng lúc đó, được Dương Khai sai phái, gần một trăm tộc nhân bị ma hóa còn lại đều tập trung một chỗ, mắt mỗi người đều biến thành đen bẩm, mặc dù bị Vu thuật xiềng xích trói gô lại, cũng gầm gì như mãnh thú, nhe răng trợn mắt với các tộc nhân bên cạnh, mọi người nhìn thấy mà khiếp sợ. Dương Khai phất tay, một màn hào quang đỏ sẫm bao phủ đám tộc nhân bị ma hóa, lập tức trên thân mỗi tộc nhân đều hiện lên một lớp sương máu, trong con ngươi đen bầm từ từ toát ra tia sáng màu đỏ. Sau khi kích phát khí huyết lực, có một số tộc nhân rất nhanh khôi phục thần trí trở lại, nhưng cũng có một số cần thời gian. Không ngừng có ma khí đen như mực từ trong thất khiếu bọn họ tràn ra, mười mấy vu kia liên thủ thi pháp Tịnh Hóa Thuật.

Dưới màn sáng bao phủ, ma khí kia vừa xuất hiện liền bị tinh lọc sạch sẽ.

Ngay lúc mọi người đang đầy mặt mừng rỡ, bất ngờ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn Chỉ nghe “ầm” một tiếng vang, đầu một tộc nhân bị ma hóa không ngờ nổ tung,não bắn ra tung tóe, thân mình mềm nhũn ngã xuống. Mọi người thất kinh, mi mắt Dương Khai cũng co rụt lại. Chuyện này còn chưa xong, tao ngộ của người này giống như ngọn lửa cháy lan, nhanh chóng lan tràn ra bốn phía. Mà kèm theo một loạt tiếng nổ vang “ầm ầm”, liên tiếp có mười mấy tộc nhân ngã xuống đất mất mạng. Mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, những tộc nhân này trước khi chết, hai màu đỏ thẫm và đen trong mắt không ngừng xảy ra xung đột, dường như hai đại quân dùng thân thể của những tộc nhân này làm chiến trường, tranh đoạt quyền khống chế thân thể. Mà khi hai màu sắc xung đột này đến cực hạn, các tộc nhân sẽ không chịu nổi nữa. Cũng may trong hơn trăm tộc nhân, chỉ có mười mấy người xảy ra chuyện ngoài ý muốn, còn lại toàn bộ đều được cứu, ma khí trong cơ thể bị ép ra, sau đó hôn mê. Hết thảy đã xử lý xong, Dương Khai trầm giọng nói: Hãy nhớ… chuyện hôm nay là sỉ nhục của Vu Ngưu Bộ ta! Ngày sau nhất định Ma dân phải trả lại gấp trăm lần! Đại quân ba ngàn người, đối mặt với mấy chục tên Sa Ma đánh lén, lại bị chết hơn trăm người, mặc dù phần lớn nguyên nhân là vì tin tức không đủ, nhưng quả thực không cách nào chấp nhận. Rất nhiều tộc nhân đều lặng lẽ nắm chắc quả đấm, hít thở sâu, ánh mắt nhìn lướt qua từng đồng bạn chết thảm kia, cổ đè nén phần tức giận này ở trong lòng, chờ đợi thời cơ thích hợp bộc phát ra. Phân phó các tộc nhân chăm sóc các đồng bạn hôn mê, Dương Khai ngoắc tay gọi: A Hoa! Đại nhân! A Hoa tiến lên trước. Điều người đi thông báo cho quân đội bạn ở phụ cận chuyện chúng ta gặp hôm nay, để bọn họ cảnh giác! Dạ! A Hoa lĩnh mệnh, lập tức quay đầu đi. Hôm nay tuy rằng Vu Ngưu Bộ chết hơn trăm người, nhưng không phải không có giá trị, tối thiểu đã biết được thủ đoạn xuất quỷ nhập thần của Sa Ma, cũng biết phương pháp khắc chế ma khí và cứu chữa tộc nhân bị ma hóa. Đây là tin tức vô cùng trọng yếu, phải mau sớm truyền ra ngoài, có lẽ sẽ giúp cho các bộ tộc Đại Vu Sư khác giảm bớt rất nhiều tổn thất. Đại nhân! Nơi này nếu đã là bẫy rập, thì không thể dừng lại lâu! Vũ tiến lên một bước, thấp giọng nói.
Vừa rồi chỉ là mấy chục tên Sa Ma, nếu ở lại lâu, ai biết Ma dân có xuất hiện nữa hay không. Dương Khai gật đầu nói: Truyền lệnh xuống, nghỉ ngơi tại chỗ, một khắc sau xuất phát! Một khắc sau, Vu Ngưu Bộ rầm rộ lên đường, tiếp tục đi tới hướng bắc. Mà sau khi tất cả mọi người rời đi, ở vị trí chính giữa thôn, trên một mảnh đất trống bỗng nhiên nhô ra một đống cát, từ từ dâng lên cao, dần dần hóa thành một tên Sa Ma da khô héo. Con ngươi đen bầm không tình cảm chút nào nhìn theo hướng đội ngũ Dương Khai rời đi, bỗng nhiên thân hình hắn nhoáng một cái, lại chui vào trong lòng đất.

Nửa ngày sau, trước một hang động ở trong rừng sâu núi thẳm, tên Sa Ma kia bỗng nhiên hiện thân một cách quỷ dị. Trong hang động, một nữ nhân vóc người cao gầy, mặc hở hang, để lộ ra da thịt trắng như tuyết, phía sau có một cái đuôi ngắn nhỏ vểnh lên, bên cạnh còn có một Ma tộc thấp lùn… Nữ nhân nhìn hắn một cái, bỗng nhiên đưa tay ấn trên đầu tiên Sa Ma này. Trong cơ thể nữ nhân tràn ra ma khí đen như mực, hóa thành nhiều chùm tia sáng mắt thường có thể thấy được quấn quanh tên Sa Ma,. Sa Ma kia lập tức như gặp phải cực hình, trong con người không hề có chút sắc thái tình cảm của hắn lại lộ ra vẻ cực kỳ kinh khủng… nhưng dù vậy, ở trước mặt nữ ma này hắn cũng không dám phản kháng, chỉ có thể mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm. Trong mắt nữ ma kia có tia sáng chớp chớp, từng đoạn hình ảnh chợt hiện ra, đều là cảnh tượng trước đó đã xảy ra trong thôn. Cũng không biết nàng ta dùng thủ đoạn gì, mà có thể làm hiện ra hết thảy hình ảnh trước đó tên kia thấy.

Tuy nhiên loại thủ đoạn này rõ ràng vô cùng bá đạo, người bình thường khó có thể thừa nhận.

Một lát sau, nữ ma thu tay lại, Sa Ma kia mềm nhũn ngã trên mặt đất, cả người suy yếu dường như sắp chết.

Nữ ma vốn không hề để ý tới hắn, chỉ cười lạnh một tiếng: Người dị tộc đáng ghét, quả nhiên đã đánh tới! Gã Ma tộc thấp lùn bên cạnh, cả người bao phủ trong hắc khí liền hỏi: Đại nhân, đã xảy ra chuyện gì? Nữ ma xoay người, ngồi trên ghế đá rộng lớn, bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết chống cằm, lười biếng nói: Cũng không có gì, chỉ là mấy chục tên Sa Ma chết mà thôi! Hơn nữa những dị tộc này dường như có phương pháp khắc chế chúng ta! Ma tộc thấp lùn kia nói: Có cần thuộc hạ dẫn người đi bắt chúng hay không? Nữ ma lắc lắc đầu: Không cần! Trước khi các Ma Thánh đại nhân bế quan, từng hạ mệnh lệnh, bảo chúng ta cứ phòng thủ là được, không cần chủ động! Vậy… chẳng lẽ để các Sa Ma chết vô ích sao? Ma tộc thấp bé hỏi. Chết vô ích? Nữ ma cười khúc khích, ánh mắt lại lạnh lẽo: Làm sao có khả năng? Ta đã nhớ kỳ hình dáng tên thủ lĩnh kia, đợi các Ma Thánh đại nhân khôi phục, ta sẽ đích thân tìm hắn tính sổ! Vừa nói, nàng lại thè ra đầu lưỡi liếm môi, một bộ dáng như ngón trỏ nhúc nhích, bộ dáng kiều mỵ khiến thân mình Ma tộc thấp lùn kia run lên, tinh thần hoảng sợ dời tầm mắt qua một bên, phía sau lưng toát ra mồ hôi lạnh. Nữ Vương đại nhân chính là Mị Ma nhất tộc đại danh đỉnh đỉnh, cho dù ở trong trăm tộc cũng là nhân vật xếp hạng trên cao… nam nhân bị nàng để mắt tới từ trước đến nay không ai có kết cục tốt.

Cho dù mình là một Ma soái, nếu đắm chìm trong mị hoặc của Nữ Vương đại nhân, cũng sẽ rất nhanh sẽ mất đi lý trí, trở thành món đồ chơi của nàng. Có thể hưởng thụ đêm xuân cùng Nữ Vương chính là điều tuyệt vời nhất, nhưng nếu ngày hôm sau trở thành cái xác không hồn, thì coi như là một tai nạn lớn rồi…

Chương 2852: Xâm nhập hang ma

Đại nhân! Chúng ta đi đâu? Vũ hỏi.

Từ lúc rời thôn đã ba ngày, phương hướng hành quân của đội ngũ ba ngàn người có vẻ rất kỳ quái, lúc trái lúc phải, lúc nam lúc bắc, hoàn toàn không có quy luật. Dường như Dương Khai dựa theo linh cảm tùy ý ra lệnh.

Theo đạo lý, Dương Khai mới là lãnh đạo đội ngũ này, đương nhiên mọi người đều phải tuân theo mệnh lệnh của hắn.

Nhưng hành quân kỳ quái không mục đích như này, luôn khiến mọi người không sao nghĩ thông được.

Sau khi nín nhịn mấy ngày, cuối cùng Vũ không nhịn được muốn hỏi cho rõ ràng.

Truyền lệnh chuyển hướng đông nam, hết tốc lực tiến tới phía trước!

Dương Khai quát một tiếng, lúc này mới ung dung nhìn Vũ, tươi cười nói:

Còn có thể đi đâu? Đương nhiên là báo thù rồi!

“Báo thù?” Vũ và Lộ cùng đứng chung một chỗ, đều ngẩn ra.

“Tìm ai báo thù? Đi nơi nào báo thù?”.

Mấy ngày nay cũng không thấy đội ngũ điều tra ra tin tức gì, hơn nữa lần trước ở trong thôn kia không cẩn thận bị một lần đánh lén, ba ngày qua một mực sóng êm gió lặng, nên các nàng không khỏi có chút hoài nghi có phải đám Ma dân đã rút lui trở về rồi hay không? Giờ này bỗng nhiên Dương Khai nhắc tới muốn báo thù, làm các nàng nghi hoặc không hiểu.

Dương Khai cũng không muốn giải thích với các nàng, một tầng suy nghĩ mờ nhạt trong đầu, chỉ dẫn hướng đi cho hắn, hắn nhìn về một hướng, mi mắt híp lại, lóe lên tia sáng lạnh.

Trong thôn lúc trước, còn ẩn giấu một tên Sa Ma, điểm này lúc đó Dương Khai đã biết.

Chỉ là hắn không có lập tức ra tay giết chết, mà âm thầm phân ra một tia thần niệm bám vào trên thân tên Sa Ma kia. Sau khi đội ngũ của mình xuất phát không bao lâu, hắn liền cảm nhận được tên Sa Ma rời đi theo một hướng khác, nửa ngày sau dừng lại ở nơi nào đó, rồi mấy ngày nay tên Sa Ma vẫn một mực dừng tại chỗ… mà địa phương đó, hiển nhiên là một cái hang ma.

Mục tiêu của hắn chính là cái hang ma kia!

Trận chiến mở màn có kết quả không lý tưởng lắm, đối mặt với mấy chục tên Sa Ma, mà đội ngũ ba ngàn người lại chết trên trăm người. Mấy ngày nay, trong lòng các chiến sĩ Mạn tộc đều tức giận, hy vọng có thể đụng phải đám Ma dân khác rồi đại chiến một trận, để báo thù rửa hận cho đồng bạn đã chết.

Cái hang ma kia chính là đối tượng để bọn họ phát tiết tốt nhất. Mà Vu Ngưu Bộ cũng cần một trận thắng lợi thực sự để tăng sĩ khí. Mấy ngày nay hành quân, không phải là tản mạn không mục đích. Nếu như từ trên bầu trời nhìn xuống, hoàn toàn có thể thấy được đội ngũ Vụ Ngưu Bộ đã lấy hang ma kia làm trung tâm, tuần tra một lần xung quanh phạm vi ba trăm dặm.

Tình huống còn tốt hơn một chút so với dự liệu của Dương Khai, chung quanh đây cũng không có bóng dáng Ma dân nào khác, trong phương viên ngàn dặm dường như chỉ có cái hang ma kia tồn tại. một khi Vụ Ngưu Bộ khai chiến với hang ma, thì không cần phải lo lắng sẽ bị người từ phía sau đánh lén.

Hiện tại vấn đề duy nhất là, tìm hiểu bên trong hang ma có bao nhiêu

Ma dân, và có cường giả dạng gì trấn giữ?

Nửa ngày sau, đội ngũ đi tới một khe núi, Dương Khai khẽ phất tay, đội ngũ ba ngàn người ngừng lại.

Dương Khai ra lệnh cho các tộc nhân nghỉ ngơi tại chỗ, tự lấy lương khô ăn no bụng. Dương Khai lại gọi tới mười mấy Vu thủ hạ mật đàm kế hoạch. Khi biết ngoài trăm dặm phía trước lại có một hang ma, mọi người đều thất kinh, gần như không thể tin được,

Mấy ngày nay bọn họ cũng không thấy Dương Khai có động tác gì khác thường, cũng không có rời khỏi đội ngũ… như vậy tin tức này hắn lấy từ đâu?

Rồi khi biết Dương Khai muốn đích thân đi một chuyến điều tra tình huống hang ma, mười mấy vụ đều lo lắng. Vũ và Lộ thì xung phong nhận việc, muốn lo liệu nhiệm vụ này. Hai nàng mặc dù là Vu Sư của Nam Man Bộ, nhưng tu luyện ở trong Vu Thần Điện nhiều năm như vậy, đối với Vu thuật ẩn thân có chút nắm giữ. Loại công tác dò hỏi tin tức này không cần có thực lực cao, nhưng nếu để bại lộ hành tung thì khẳng định kết quả sẽ không tốt lắm.

Đối với ý tốt của hai tỷ muội Vu, đương nhiên là Dương Khai cự tuyệt.

Lại dặn dò các Vụ mấy câu, lúc này Dương Khai mới lắc người một cái, bỗng nhiên biến mất. Điệp đối với thủ đoạn này của hắn là chuyện thường thấy, chẳng có gì lạ, nhưng mười mấy Vu kia thì không khỏi há to miệng, đưa mắt nhìn khắp nơi, muốn tìm kiếm bóng dáng Dương Khai, nhưng sao có thể tìm được?
Một lát sau, trong hang ma ngoài trăm dặm, Dương Khai giống như âm hồn trôi vào. Đám Ma dân bảo vệ tại cửa giống như bù nhìn.

Đây là một cái bụng núi, bên trong dường như bị móc rỗng, không gian rộng lớn, lối đi giữa lòng núi quanh co lòng vòng, dễ thủ khó công.

Dương Khai nín thở ngưng thần, một mặt ẩn giấu thân hình của mình, một mặt dò xét tin tức trong này.

Dưới tình huống không biết trong này có cường giả trấn giữ hay không, Dương Khai cũng không dám tùy ý thả thần niệm, chỉ có thể dò xét từng chút một.

Hang ma trong lòng núi quả thật có không ít Ma dân, hơn nữa dường như những Ma dân này cũng không phải là một chủng tộc, bởi vì hình thể bọn chúng có lớn có nhỏ, Ma tộc cao lớn thậm chí thoạt nhìn còn uy vũ hùng tráng hơn so với chiến sĩ Man tộc cường tráng nhất, còn Ma tộc thấp bé thì chỉ cao chừng ba xích, giống như một người lùn. Nhưng đều không ngoại lệ, trên thân những Ma dân này đều tản ra ma khí khiến Dương Khai vô cùng chán ghét. Mà ma khí kia đậm nhạt không đều tỏ rõ thực lực của chúng cao thấp khác nhau.

Lần đầu tiên tiếp xúc gần với Ma tộc như vậy, cũng không biết bọn chúng có năng lực gì, Dương Khai không dám sơ suất.

Xuyên qua hang ma, Dương Khai lại phát hiện một hiện tượng làm hắn nhức đầu.

Đó là trong này lại có không ít Man tộc bị ma hóa. Những Man tộc này hiển nhiên đều là tộc nhân của bốn bộ lạc bị tiêu diệt kia. Trên tin tức nói bốn bộ lạc kia toàn quân bị diệt, không một ai may mắn còn sống, giờ này xem ra không phải như vậy. Chỉ là một phần Man tộc trong đó bị ma hóa thành ma nhân mà thôi.

Có thể nhận ra, những ma nhân bị ma hóa này cùng Ma dân chính thống, địa vị chênh lệch rất lớn, bất kỳ một Ma dân nào đều có thể quát tháo sai phái bọn họ. Mà đám Man tộc bị ma hóa cũng không dám oán hận, ngược lại khi đối mặt với Ma dân thì vô cùng kiêng kỵ, chỉ biết cúi đầu nghe lệnh.

Bọn họ giống như là đầy tớ vậy.

Chẳng những có tộc nhân bình thường bị ma hóa, thậm chí Dương Khai còn nhìn thấy bóng dáng mấy Vu. Người thực lực mạnh nhất kia rõ ràng là một Vu Sư! Nhưng giờ này, vị Vu Sư vô cùng cao quý trong Mạn tộc này, lại bị một Ma dân thấp bé coi là đầy tớ, tùy ý đánh chửi quát mắng, cũng không dám oán hận.

Khẽ lắc đầu một cái, Dương Khai tiếp tục đi sâu vào bên trong.

Đi một đoạn, bỗng nhiên truyền ra một trang tiếng vang như thú gào rống, trong tiếng rống xen lẫn sự tàn ác khó diễn tả.

Dương Khai nhướn mày, theo thanh âm kia bước vào, không bao lâu đi tới một hang động đá vôi rộng lớn.

Trong bóng tối, bỗng nhiên sáng lên những cặp mắt đỏ thắm, làm như chúng nhận ra điều gì, rối rít nhìn về phía Dương Khai.
Dương Khai trên mặt chợt ngưng trọng, vội vàng thi triển bí thuật Hư Vô, đâỷ thân mình vào trong hư không. –

Những cặp mắt đỏ thẫm kia nhìn chòng chọc một hồi, lúc này mới từ từ thu lại.

Dương Khai thấy rõ chủ nhân của những cặp mắt đỏ thẫm này rõ ràng là những con cự thú toàn thân đầy ma khí… Ma tộc cũng có yêu thú sao? Đó không lẽ là ma thú? Chỉ không biết là những con ma thú này có gì khác biệt với yêu thú?

Quan sát tỉ mỉ những con ma thú này một hồi, Dương Khai khẽ phóng ra thần niệm, xác định bốn phía không người, lúc này mới đột nhiên xuất hiện bên cạnh một con ma thú, vung tay chụp lấy nó, khởi động thần niệm bao phủ toàn thân nó, rồi thu vào Tiểu Huyền Giới.

Động tác này rõ ràng đã làm kinh động đám ma thú, chỉ thoáng cái, trên trăm con ma thú trong hang động đồng loạt đứng dậy, không ngừng kêu rống.

Một loạt tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần, hẳn là có Ma dân nhận ra dị thường, muốn tới xem tình hình.

Dương Khai nhoáng một cái liền biến mất. Đợi mấy Ma dân kia chạy đến, sớm đã không thấy bóng dáng Dương Khai.

Giờ khắc này, Dương Khai lại hơi có chút lúng túng.

Vừa rồi thuấn di một cái, hắn không cẩn thận đi tới một địa phương rất không tầm thường, chỗ này vô cùng trống trải, bốn phía là kỳ thạch làm cho hang đá chỗ này có vẻ mông lung mờ ảo.

Mà trong một gian phòng phía trước, lại truyền ra một loạt tiếng thở gấp khiến người ta đỏ mặt.

Tiếng rên rỉ kia uyển chuyển, vô cùng dễ nghe, truyền vào trong tai làm cho lòng người ngứa ngáy khó nhịn.

Dương Khai ẩn mình trong bóng tối, dùng đầu ngón chân suy đoán cũng biết bên kia đang xảy ra chuyện gì.

Len lén dùng thần niệm quét qua, quả nhiên đúng y như mình suy đoán. Trong hang đá, trên một cái giường đá, một thanh niên Man tộc tinh tráng khôi ngô cả người trần truồng nằm đó, một nữ nhân dáng người thướt tha yêu kiều đang ngồi trên thân Man tộc kia, thân thể mảnh mai trắng nõn đang phập phồng không ngừng, đầu ngửa ra sau, cả người mồ hồi nhỏ giọt, trong miệng không ngừng rên rĩ….

Làn da trắng như tuyết lung lay làm cho Dương Khai đầu váng mắt hoa, miệng lưỡi khô khốc.

Mà Man tộc nằm trên giường đá không nhúc nhích, rõ ràng cũng lộ ra bộ dáng vô cùng sung sướng, thấy sắc đẹp thần hồn điên đảo. Thân thể rắn chắc của hắn cùng với dáng người mảnh mai kia tạo thành đối lập vô cùng rõ ràng, đả kích thị giác mãnh liệt đủ để cho bất kỳ nam nhân nào đều khó mà giữ lòng được.

“Tiện nhân!” Dương Khai thầm mắng một tiếng, thật cẩn thận thu lại thần niệm. Mặc dù không có dò xét tỉ mỉ, nhưng hắn cũng cảm giác được nữ nhân này không dễ chọc, nàng ta hẳn có thực lực tương đương với Vu Vương, hơn nữa còn là một Vu Vương thượng phẩm. Đây tuyệt đối là người mạnh nhất trong hang ma, có lẽ chính là thủ lĩnh trong hang ma này.

Thân hình nữ nhân rõ ràng là đặc trưng của Ma tộc, không đề cập ma khí như có như không trong thân thể mềm mại kia, chỉ riêng là cái đuôi ngắn vểnh lên phía sau, đã chứng tỏ thân phận dị tộc của nàng.

Cũng may mà nữ nhân này đang đắm chìm trong mây mưa, nếu không động tác của mình vừa rồi khẳng định đã kinh động tới nàng.

Một nhân vật có thể so với Vu Vương thượng phẩm, Dương Khai thật ra cũng không e ngại lắm, nhưng lần này tới đây chỉ là dò xét tin tức, đánh rắn động cỏ sẽ không tốt.

Lẳng lặng ẩn núp, Dương Khai chuẩn bị tìm thời cơ rời đi.

Trên giường đá, động tác thiếu nữ kia càng ngày càng mãnh liệt, mái tóc bay lên, sợi tóc rối bù, tiếng rên rỉ trong miệng cũng càng ngày càng tăng nhịp.

Mắt thấy nữ nhân sắp đạt tới điểm giới hạn, Dương Khai chuẩn bị rời đi, bất ngờ nổi lên biến cố khác thường, một bóng đen bất chợt xuất hiện phía sau hắn, rồi một cây chủy thủ nhanh như gió quét ngang cần cổ hắn.

Chủy thủ này toàn thân đen như mực, không có phản quang chút nào, quỷ bí vô hình, hơn nữa bóng đen này trước khi hành động không có dấu hiệu báo trước. Dương Khai đang ở trong sào huyệt địch nên cũng không thể phóng ra thần niệm cảnh giác mọi lúc mọi nơi.

Nhất thời không quan sát, không ngờ bị hắn đánh lén thành công nào, quỷ bí vô hình.

Chương 2853: Phía dưới là cái gì

Thẳng đến cảm thấy lành lạnh chỗ cần cổ, Dương Khai mới chợt cảnh giác, cơ hồ là phản xạ có điều kiện thúc động Vu lực ngăn cản.

“Xuy…” một tiếng, đốm lửa văng khắp nơi, chủy thủ sắc bén lướt qua cổ Dương Khai, lộ ra một vệt máu tinh mịn.

Một kích thành công, người đánh lén sau lưng lại có chút bối rối, bởi vì hắn cảm giác được tuy rằng đối phương bị thương, nhưng chỉ là bị thương ngoài da mà thôi. Nói cách khác, một kích bất ngờ của mình lại không thu được hiệu quả phải có.

Mà ngay lúc hắn sửng sốt thẫn thờ, Dương Khai đã xoay người, đánh ra một quyền.

Vang lên tiếng kêu rên, trong màn sương đen, một thân ảnh cao ba xích đột ngột xuất hiện, con người trợn tròn, ngực gần như vỡ nát, cả người đánh vào trên vách đá, máu tưới phun ào ào.

Sau khi rơi xuống đất, tên Ma tộc thấp nhỏ này rõ ràng lộ ra vẻ mặt kiêng kỵ. Mắt thấy Dương Khai lại vung quyền đánh tới, hắn cả kinh thất sắc thân hình nhoáng một cái, lại hóa thành một luồng khói đen, làm Dương Khai đánh hụt một quyền.

Dương Khai khẽ nhíu mày, mấy ngày trước tuy rằng đã giao phong với đám Sa Ma kia, nhưng loại Ma tộc thấp lùn này còn là lần đầu tiên đụng phải, có năng lực khó giải quyết như vậy, khiến hắn cũng không có thời gian tìm ra phương pháp phá giải.

Sương mù đen cấp tốc rút lui.

Cùng lúc đó, phía sau chợt vang lên một trang tiếng kêu cực kỳ chói tai, dường như tiếng chim quyên hót.

Mà ngay khoảnh khắc thanh âm kia truyền vào trong tai Dương Khai, không ngờ làm thần hồn chấn động, hơi có chút cảm giác tâm thần không yên, trước mắt lại xuất hiện ảo giác một trận loạn vũ quỷ quái.

“Công kích thần hồn!” Dương Khai dùng sức lắc đầu, giữ vững tâm thần, thúc giục lực lượng thần hồn tiêu trừ ảnh hưởng của tiếng kêu bén nhọn kia.

Từ phía sau lưng truyền đến tiếng “xùy xùy”, như tiếng xé gió.

Dương Khai vung mạnh tay, chặn bên cạnh mình.

“Bốp” một tiếng vang nhỏ, một cây nhuyễn tiên không biết chế tạo bằng vật liệu gì bị hắn cản lại. Tuy nhiên còn chưa xong, cây nhuyễn tiên tập kích bất ngờ kia tuy bị chặn lại, nhưng lại đột nhiên với bàn tay của hắn làm trung tâm chuyển nửa vòng, đầu roi quất thẳng vào mặt hắn.

Trong chớp nhoáng, không ngờ đầu cây roi kia há cái miệng rộng, dầy đặc rằng lóe ra hào quang xanh biếc, trong tiếng “tê tê” vang dội cắn tới hướng Dương Khai.

Đây đâu phải là nhuyễn tiến gì, rõ ràng là một con rắn độc!

Dương Khai chợt đưa ra bàn tay còn lại, vô cùng tinh chuẩn nắm đầu rắn, dùng một chút lực liền bóp vỡ đầu rắn.

Sau lưng truyền đến một tiếng kêu kinh dị, làm như không nghĩ tới phản ứng của Dương Khai lại nhanh như thế, ngay cả sát chiều như vậy đều có thể dễ dàng hóa giải. Ngay sau đó, một luồng gió mang theo hương thơm bay nhào tới bên cạnh Dương Khai, hóa thành một bóng trắng, vung bàn tay sáng lóa bao phủ đầy trời chụp vào hắn.

Dương Khai hít sâu một hơi, sừng sững như núi cao hồ sâu, hai tay cũng hóa thành một màn hư ảnh.

“Bốp bốp bốp…”.

Truyền ra tiếng vang dồn dập mà dày đặc, đợi đến khi bóng trắng kia quay người rút về, hai người đã va chạm trên trăm chưởng chấn động rung chuyển bốn phía, cát đá tung bay… dường như làm cho hang đá này có thể sụp xuống bất cứ lúc nào.

Hết thảy đều phát sinh trong thời gian cực nhanh, Ma tộc thấp lùn kia ẩn mình trong bóng đêm ra tay đánh lén, rồi đến Dương Khai đụng nhau với bóng trắng, cũng chỉ trong thời gian một cái nháy mắt.

Cho đến lúc này, Dương Khai mới từ từ xoay người, khẽ nhếch khóe miệng cười mỉa mai, quan sát phía trước.

Cách hắn không tới năm trượng, lẳng lặng đứng một nữ nhân toàn thân lõa lồ, thân hình mảnh mai, mà lại có vóc người nóng bỏng, bộ ngực đầy đặn ươn thẳng, bụng phẳng mượt mà, cặp chân thẳng tắp thon dài, cả người da thịt lại trắng nõn như sương như tuyết, lại vô cùng mịn màng… động lòng người.

Dường như là mới vừa được tưới nhuận mưa móc, trên mặt nữ ma này hơi có chút ửng đỏ, hai trong mắt mọng nước mang một tia mê ly thỏa mãn.

Nữ ma này, bất ngờ chính là người vừa rồi Dương Khai len lén quan sát.

Cùng đấu với bóng đen kia một trận, ngay phụ cận cách chỗ nàng không xa, đương nhiên nàng phát hiện.

Giờ khắc này, toàn thân nàng trên dưới không mảnh vải, thoải mái phô bày những bộ vị mềm mại nhất xinh đẹp nhất trên thân thể, lại không có cảm giác khó chịu chút nào.

Ở bên cạnh nữ ma, một đoàn bóng đen lơ lửng lên xuống không chừng, từ trong truyền ra khí tức suy nhược, hiển nhiên là tên Ma tộc trước đó đánh lén Dương Khai không thành, bị Dương Khai đánh bị thương.

Là ngươi!

Nữ ma liếc nhìn Dương Khai một cái, trong mắt sáng ngời, bộ dáng ngẹo đầu, gương mặt ngây thơ hồn nhiên nói:

Không ngờ ngươi có thể tìm tới nơi này, quả thật lợi hại!

Dương Khai tươi cười nói: Chúng ta quen biết sao?

Nữ ma hé miệng cười duyên: Hiện tại không phải biết rồi sao?

Dương Khai gật gật đầu, nói: Xưng hô thế nào?

Nữ ma cười khanh khách, ngực trắng như tuyết lắc lắc đầy ý phóng đảng, trong mắt mang một tia giễu cợt nói:

Ma Vương Sa Nhã!
Ma Vưong? Dương Khai nhướn mày:

Cô nương là Ma Vương, vậy trên Ma Vương có phải là Ma Thánh hay không?

Sa Nhà cười tủm tỉm nhìn Dương Khai, thản nhiên nói:

Tiểu đệ đệ đây là muốn từ miệng ta moi lấy tin tức sao? Thủ đoạn này cũng không tính là cao minh lắm!

Dương Khai nhún nhún vai nói:

Lần đầu tiên giao tiếp với các người, tùy tiện tâm sự, cô nương không muốn nói cũng không sao!

Người thật có hứng thú!

Sa Nhã đưa mắt quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới, khẽ nhíu chân mày, hơi có chút tiếc hận nói:

Chỉ là thể trạng hơi yếu một chút!

Dương Khai cười khi một tiếng, nói:

Thể trạng nhỏ cũng không đại biểu là kẻ yếu! Cô nương cũng là người thân kinh bách chiến, chẳng lẽ chưa từng đụng phải chuyện “dễ nhìn nhưng vô dụng”?

Sa Nhã nghe vậy, tán đồng gật gật đầu:

Ngươi nói cũng phải! Không sai, trên Ma Vương chính là Ma Thánh, các người bên đó không phải cũng có Thánh giả sao? Trước đây vài ngày, bọn họ còn đánh nhau một trận, đừng nói là người không biết nha!

Đương nhiên biết! Hình như là lưỡng bại câu thương rồi, đáng tiếc không có chính mắt nhìn thấy!

Sa Nhã lộ vẻ mặt cổ quái nhìn hắn:

Ngươi còn muốn tận mắt nhìn thấy sao? Cẩn thận không còn cái mạng để nhìn!

Dương Khai cười to nói: Tất cả vật của ta đều rất cứng rắn, nhất là cái mạng!

Sa Nhã nói có thâm ý: Vậy đúng là ta phải kiến thức một chút thật tốt mới được!

Có cơ hội! Dương Khai nhẹ gật đầu, chợt chuyển đề tài nói: Phía trên cô nương là Ma Thánh, vậy phía dưới cô nương là gì?

Phía dưới ta là cái gì, chính người không nhìn thấy sao?

Sa Nhã nói, bỗng nhiên trên mặt nổi lên một tia ửng đỏ thẹn thùng, giọng nói cũng biến thành ôn nhu… khi nói chuyện, vô tình hay cố ý hé lộ ra chỗ phong tình xinh đẹp nhất của mình, bốn phía không khí đột nhiên biến đổi.

Dương Khai nuốt nước miếng ực một cái, ánh mắt liếc nhìn lướt qua… phía dưới:
Thấy rồi thấy rồi…

Ma tộc thấp bé kia vẫn đứng bên cạnh Sa Nhã, bỗng nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, với tốc độ cực nhanh chạy khỏi chỗ này.

Sa Nhã thi triển ra mị thuật, hắn căn bản không dám dừng lại thêm, nếu không lập tức sẽ trở thành tù binh của nàng, biến thành cái xác không hồn.

Không cần để ý đến hắn, hắn chỉ là tên vật nhỏ vô dụng mà thôi!

Sa Nhã khẽ cười, trong cổ họng như có như không truyền ra tiếng rên rỉ, thân thể mềm mại ửng hồng, khẽ cắn bờ môi đỏ mọng nói:

Ta có hơi khó chịu, ngươi có thể giúp ta một chút không?

Được!

Dương Khai hai mắt mơ màng, trên miệng đáp ứng đồng thời liền đi tới trước, hít thở cũng biến thành cấp bách, cặp mắt dường như con đỉa dán trên thân thể trắng nõn của Sa Nhã. Ánh mắt tràn đầy tính xâm lược này dường như làm cho Sa Nhã vô cùng hưởng thụ, toàn thân cũng sung sướng đến mức khó có thể tưởng tượng… nàng khẽ cười khúc khích, trong tiếng cười ẩn chứa ma lực vô cùng quỷ dị, nàng dang hai tay ôm choàng lấy Dương Khai.

Trong ngực nàng ta, trong mắt Dương Khai vốn đang mất đi dòng suy nghĩ chợt lóe sáng một cái, một tay nắm tóc Sa Nhã, hung hăng kéo ghịt một cái, lôi thân thể nàng uốn cong ra sau.

Đau quá! Sa Nhã duyên dáng kêu lên, trong mắt lóe lên một tia dị sắc, cau mày nói:

Người làm gì vậy?

Dương Khai lộ ra vẻ cười gần: Cô nương nói xem ta muốn làm gì?

Sa Nhã khẽ run lên, kinh hãi nói: Ngươi làm sao có thể… –

Đối mặt với ánh mắt tràn đầy chế giễu của đối phương kia, lập tức Sa Nhã hiểu rõ đối phương vốn hoàn toàn không có bị nàng mê hoặc. Điều này sao có thể? Nàng là Mị Ma nhất tộc đại danh đỉnh đỉnh trong trăm tộc Ma tộc, còn là Ma Vương trong Mị Ma tộc… khí tức của đối phương rõ ràng nếu so với nàng thấp kém mấy tầng thứ, đối thủ như vậy nàng tùy tiện là có thể mê hoặc. Nhưng trên thực tế, chính mình lặng yên không tiếng động thi triển ra mị thuật không ngờ không thể tạo được tác dụng.

Lúc trước mơ màng chỉ là ngụy trang, nhìn vẻ châm chọc và lãnh ý trong mắt hắn thời khắc này, đâu có mảy may dấu vết bị mê hoặc?

Dương Khai cười to nói:

Chút mị thuật nhỏ nhoi cũng dám múa búa trước cửa Lỗ Ban trước mặt bồn Vu? Thật là không biết tự lượng sức!

Vừa nói dứt lời, hắn đã vung quyền đánh vào bộ ngực đầy đặn của Sa Nhã.

Sa Nhã chưa bao giờ gặp qua chuyện mi thuật mất hiệu lực như vậy, trong lúc nhất thời lại không kịp tỉnh thần, thẳng đến lúc Dương Khai tung quyền, nàng mới mặt mày biến sắc thét lớn..

Đồng thời với tiếng thét truyền ra, dường như có một lưỡi dao vô hình sắc bén đâm vào đầu Dương Khai, làm đầu hắn hơi trầm xuống một cái, nhưng quả đấm kia vẫn đập mạnh trên ngực Sa Nhã.

“ẵm” một tiếng, Vu lực bạo phát.

Bộ ngực chắc nịch trắng như tuyết của Sa Nhã lập tức vỡ toạt ra, hóa thành một đoàn máu loãng.

Mượn phản lực này, đồng thời thừa dịp thần hồn Dương Khai bị ảnh hưởng trong nháy mắt, Sa Nhã lắc mạnh đầu, mái tóc đứt đoạn tận gốc, cả người giống như cá chạch trượt qua bên cạnh Dương Khai vọt ra ngoài.

Lần nữa đứng vững thân hình, Sa Nhã sắc mặt tái xanh cúi đầu nhìn lồng ngực của mình, lập tức cả người phát run lẩy bẩy.

Trong ngày thường, hai gò ngực trắng như tuyết minh vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, thời khắc này không ngờ thiếu một bên, máu loãng rơi xuống, theo bụng chảy một đường đến hai chân.

Ta phải giết ngươi! Sa Nhã lạc giọng hét lên, giống như điên cuồng.

Nàng là Mị Ma nhất tộc, vóc người xinh đẹp chính là một trong vốn liếng của nàng, giờ này bị Dương Khai làm người không ra người quỷ không ra quỷ, quả thực nàng khó có thể chấp nhận. Tuy rằng thương thế như vậy cũng không phải không có biện pháp khôi phục, nhưng khôi phục cũng cần bỏ ra một chút giá cao mới được.

Nhất thời sơ suất, không ngờ bị thua thiệt trên tay một tên Man tộc yếu kém thua nàng mấy tầng thứ.

Dương Khai không nói một lời, thân hình nhoáng một cái liền lần nữa bổ nhào tới hướng Sa Nhã. Lần này mặc dù mục đích là tới dò la tin tức, nhưng nếu đã bại lộ thân hình, vậy thì dứt khoát làm lớn một trận…

Nếu có thể chém chết Ma Vương ở chỗ này, thì không còn gì tốt hơn, cũng không uổng phí mình bỏ công đi một chuyển.

Nhìn Man tộc kia giống như một con hùng sự nổi giận xông tới, Sa Nhã lại theo bản năng cảm nhận một tia nguy hiểm, dường như nếu mình không bỏ chạy lập tức sẽ chết ở chỗ này.

Ý niệm này vừa hiện lên, quả thực khiến nàng không thể tin được.

Nhưng chỉ do dự trong phút chốc, Sa Nhã liên quyết định nghe theo cảm giác của mình.

Bỗng nhiên từ trong thân thể nàng toát ra một vòng tia sáng, truyền ra một kháng lực vô cùng to lớn. Dương Khai bay nhào tới trước mặt nàng, còn chưa kịp ra tay ngoan độc đánh nát đóa hoa, đã bị một vòng tia sáng này đẩy lui ra sau mấy bước…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau