VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2841 - Chương 2845

Chương 2844: Thuần thú

Vu Đồ khiêu khích chẳng những không tạo ra hiệu quả cần thiết, ngược lại còn thúc đẩydanh vọng của Dương Khai.Hiện tại ai cũng biết được, vị Đại Vu Sư Vu Ngưu này dù bề ngoài gầy yếu, nhưng thực lực cánhân lại sâu không lường, nếu có thể đi theo Đại Vu Sư như vậy, khẳng định đảm bảo hơn,có tiền đồ hơn là theo người khác.Huống chi, gia nhập vào ngài ấy, còn được phân phát vũ khí.Điều kiện như vậy, ai mà không muốn?Cho nên sau khi Vu Đồ đi rồi, bên Dương Khai thu người rất thuận lợi.Trước sau không quá một nén nhang, đã thêm 2000 người gia nhập, phân chia xong vũ khícòn lại.Dương Khai không phải ai tới cũng thu, hắn lấy thôn làm đơn vị thu người, một thôn hai batrăm người, với số lượng 2000 người thì chỉ cần 8-9 thôn là thu đủ.Trong số đó, 99% là chiến sĩ cùng xạ thủ Man tộc, chỉ có một số ít Vu thực lực không đều.Điệp thống kê tình hình 2000 người mới thu, sau đó báo lên cho Dương Khai.

Trong tayDương Khai lập tức thêm mấy Vu, cộng thêm những người vẫn theo Dương Khai đến Vươngthành, hiện tại trong tay hắn có 13 vị Vu, trong đó 4 Vu Sĩ, 9 Vu Đồ.Vu Sư thì không có một ai, đây là chuyện hết cách, số lượng Vu vốn đã ít ỏi, những thôn xómbên ngoài rất khó bồi dưỡng ra Vu Sư, cũng chỉ có những bộ lạc nhỏ khoảng ngàn ngườicùng Vương thành mới có được Vu Sư.Tuy nhiên đây không phải vấn đề lớn, vì Dương Khai còn có Điệp.Đại Vu Sư khác có thủ hạ Vu Sư, nhưng thủ hạ của Dương Khai lại là Đại Vu Sư.

Điệp khôngphải là Đại Vu Sư bình thường, được Thanh dạy dỗ nhiều năm, nàng nắm giữ Vu thuật tuyệtđối phong phú hơn những Đại Vu Sư khác.

Một khi chiến tranh nổ ra, hai người liên thủ, đủdùng Vu thuật bao phủ 3000 người vẫn dư.Tiếp theo, Dương Khai tự mình ra tay, giải tán 3000 người, chia làm 10 tiểu đội, mỗi đội từ250-300 người, bố trí chức đội trưởng cùng đội phó, do các chiến sĩ cùng xạ thủ mạnh nhấtđảm nhiệm.Còn điều ra 100 tinh nhuệ, lập ra đội hộ vệ.Không phải là Dương Khai cần đội hộ vệ, với thực lực của hắn, làm gì cần những Man tộcnày bảo hộ, đội hộ vệ đặc thù này có nhiệm vụ chủ yếu là bảo vệ 13 vị Vu khác.Những Vu này chỉ là Vu Sĩ Vu Đồ, đánh lên thì không có tác dụng lớn, nhưng trong chiếntranh quy mô nhỏ, lại là mấu chốt liên lạc của 10 tiểu đội, chết một người cũng là tổn thấtlớn.Cho nên Dương Khai không thể không tính toán cho an toàn của họ.Phân chia đội ngũ rõ ràng, đoàn đội 3000 người trở nên ngay ngắn, mỗi tiểu đội đều có độitrưởng đội phó quản lý, mà bọn họ lại trực tiếp nghe Dương Khai quản lý, hiệu quả hơn làhắn phát lệnh xuống 3000 người.Các Đại Vu Sư xung quanh thấy thế, cũng nhận ra lợi ích trong đó, liền học theo, các bộ tộccũng trở nên ngay ngắn trật tự.Thi triển thủ đoạn xong, 3000 người này cũng ngoan ngoãn nghe theo Dương Khai, cảmthấy lần này đi theo đúng người, trong chiến tranh sau này có thể còn có ưu thế hơn nhữngngười khác, Hạ lệnh cho 3000 người thao luyện, làm quen phối hợp cùng xếp đội hình, Dương Khai cùng Điệp lén rời khỏi Vương thành.– Chúng ta đang đi đâu? Điệp không rõ Dương Khai kéo nàng đi ra để làm gì khó hiểu hỏi.Dương Khai bay trước dẫn đường, cũng không quay đầu, nói:– Lúc trước ở trong Vương thành, ta nhìn thấy có chút yêu thú bị thuần hóa, chúng ta bắtmột số về.– Ngươi muốn thuần thú? Điệp kinh ngạc nhìn hắn.– Thanh tiền bối có dạy cho cô Ngự Thú Thuật chứ? Dương Khai quay lại nhìn nàng.Điệp gật đầu: – Có dạy, nhưng mà chưa từng dùng, chưa biết có hiệu quả không.– Đã dạy là được, còn hiệu quả không, đến lúc đó thử thì biết, ta cũng chưa dùng thử mà..Dương Khai mỉm cười.– Nhưng mà… ngươi biết chỗ nào có Man thú sao?– Đi theo ta là được, những con trong Vương thành không thể tự nhiên nhảy ra, nếu bọn họbắt được, chúng ta tự nhiên cũng làm được.Nói rồi, Dương Khai đi thẳng tới trước.Trước đó hắn cũng nghe ngóng chỗ này, cách Vương thành nửa ngày đường, có một dãy núi,bên trong đó là mục tiêu chuyến đi này.Hai người xuất phát giữa đêm, thẳng đến khi trời sáng, phía trước đã núi non liên miên, nhưmột con rồng lớn nằm dài.Vào trong núi, vẫn tiến thẳng phía trước, không hề ngừng lại.Lại qua nửa ngày, trên đầu chợt truyền xuống tiếng kêu.Dương Khai ngừng lại, nhìn lên, xuyên qua tán lá nhìn thấy một con yêu thú chim ưng hìnhthể to lớn lao xuống, vọt vào trong khe núi.

Khi nó bay lên, hai móng sắc bén quắp một conmãng to, con mãng xà không ngừng vặn vẹo, thậm chí vươn lên trói lấy chân chim ưng.Chim ưng cúi đầu, mổ vào người mãng xà, máu tươi rải trên không, mãng xà giãy giụa càngdữ dội, kéo theo chim ưng cũng lảo đảo, muốn rơi khỏi không trung.Nhưng chim ưng há mồm, trong miệng phát ra công kích như dao gió, cắt qua người mãngxà, trực tiếp chém làm mấy khúc, nội tạng trào ra, thân thể giãy giụa cũng ngừng lại.Tiếng kêu cao vút vang lên, chim ưng đảo một vòng trên không trung, quắp lấy con mồi, bayđi một hướng..– Ngươi muốn bắt thứ này?Điệp thấy Dương Khai hứng thú theo dõi, thần sắc hài lòng, lập tức hiểu được ý hắn.– Đương nhiên phải bắt loại này!Dương Khai nói rồi gọi Điệp đi, đuổi theo hướng chim ưng.Điệp vẻ mặt hết biết nói, dù nàng biết Dương Khai muốn bắt Man thú, nhưng không biếtmục tiêu của hắn lại là Man thú phi hành.Thứ này khó bắt hơn nhiều so với những Man thúbình thường, hơn nữa nhìn hình thể cùng khí tức của chim ưng đó, cấp bậc cũng khôngthấp, dựa vào mình cùng Ngự Thú Thuật thì chưa chắc hiệu quả.Trong lòng lo lắng, nhưng không nói nhiều, một đường đi theo Dương Khai.Sau 1 nén nhang, hai người đến trước một khe núi, xung quanh toàn là vách đá, dựng thẳnglên cao, đá vụn lởm chởm.

Ở giữa bãi đá, những cái ổ chim dựng lên, đếm không hết, mỗimột ổ đều có một con chim ưng lớn cao ngạo đứng đó, như những quân vương quan sátlãnh địa của mình.Có chim ưng giương cánh bay lượn, hoặc là ra ngoài tìm thức ăn, hoặc là săn mồi trở về.– Nhiều như thế! Điệp kinh ngạc nhìn cảnh này.– Nhiều mới hay!Dương Khai mỉm cười, theo ý hắn, chúng càng nhiều càng tốt, nhưng đầu tiên phải là NgựThú Thuật có tác dụng mới được, nếu vô dụng, vậy tất cả chỉ là nói suông.– Cô chờ chút, ta đi thử xem.

Dương Khai nói rồi, người lóe lên biến mất.Điệp mở to mắt nhìn quanh, lại không thấy bóng dáng Dương Khai, thần sắc không khỏichấn động, nó tuyệt đối không phải hiệu quả của Vu thuật nào mà nàng biết.Càng tiếp xúc với Vu Ngưu, Điệp lại càng phát hiện hắn quỷ thần khó lường.Trong khi nàng đang tìm kiếm Dương Khai, chợt phát hiện bên phía vách đá đối diện cókhác thường, nhìn qua đó, quả nhiên thấy bóng Dương Khai.Không biết từ lúc nào mà hắn chạy sang bên đó, lúc này đang túm chặt cổ một con chimưng, ấn nó trong tổ, nằm rạp người không bị những chim ưng khác phát hiện.Hào quang yếu ớt lóe lên, nhập vào người chim ưng.Điệp nhìn thấy con chim ưng đang không ngừng vùng vẫy chợt khựng lại, qua một lúc, chimưng lại đứng dậy, mở rộng cánh, trở nên vô cùng cao ngạo, giống như chưa từng có gì xảy ra.Thành công rồi!Ánh mắt Điệp sáng ngời, Ngự Thú Thuật là một loại Vu thuật phi thường bá đạo, khi thitriển cần tiêu hao rất nhiều Vự lực, hơn nữa giống như Sinh Mệnh Tỏa Liên, phải là Đại VuSự mới nắm giữ, điều kiện thi triển vô cùng khắc nghiệt.Nếu có thể thành công, sẽ để lại dấu ấn trong người Man thú, nắm giữ sống chết của nó.Nhưng nếu thất bại, chẳng những Đại Vu Sư thi triển Ngự Thú Thuật sẽ bị cắn trả ở mứcnhất định, ngay cả vật thi triển cũng sẽ nháy mắt chết đi.Cho nên lúc bình thường, muốn thi triển Ngự Thú Thuật đối với Man thú, tốt nhất là bắt lấynó, tốn chút thời gian bồi dưỡng tình cảm, làm nó không có nhiều phòng bị, thế mới có chúthy vọng thành công.Còn trực tiếp cứng rắn nhào lên như Dương Khai, trên cơ bản chỉ có kết cục thất bại.Nhưng thực tế, hắn lại thành công.Dù cho đã nhìn thấy nhiều kỳ tích mà Vu Ngưu làm ra, Điệp vẫn còn tròn mắt.Chỉ là may mắn thôi? Nàng nghĩ thế.Sau đó, Dương Khai khống chế chim ưng nay giang cánh bay lên, trực tiếp bay về phía bênnày.Sau đó, khi chim ưng đáp xuống, Dương Khai nấp bên trên vươn đầu ra:– Ta có một ý hay, cần cổ phối hợp!Điệp sững sờ:– Có ý gì?Ánh mắt Dương Khai lóe lên: – Ta muốn bắt Ưng Vương! Điệp không khỏi co rút khóemiệng.Nhưng mà chờ Dương Khai nói rõ ràng, nàng lại cảm thấy ý này cũng được.Dùng Ngự Thú Thuật cưỡng chế thu phục một con chim ưng, Dương Khai mơ hồ cảm nhậnđược suy nghĩ của nó, trong đó, Dương Khai hiểu được ở nơi này có một con Ưng Vương.Ưng Vương hùng mạnh hơn tất cả chim ưng nơi này, bất cứ con nào cũng cúi đầu xưng thầnvới nó.Nếu thật sự có thể đánh thẳng trung tâm, thu phục được Ưng Vương, vậy đông đảo chimưng to lớn nơi này có thể cho bọn họ tùy ý thu lấy.Đây là phương pháp đào tận gốc, hiệu quả hơn là tính toán ban đầu đánh lén thu phục từngcon một.Hai người thảo luận một hồi, nhanh chóng xác định kế hoạch.Sau đó, chim ưng lại bay lên, Dương Khai cùng Điệp ẩn nấp trên lưng nó, phần lưng của yêuthú này rất rộng rãi, đủ cho hai người ngồi cũng không chất, dưới lông chim rất dài baotrùm, Dương Khai cùngĐiệp được che giấu hoàn toàn.

Chương 2845: Không kỵ

Trong một ổ chim khổng lồ, Ưng Vương bị Dương Khai thi triển Vu thuật khóa tại chỗ, từngđạo hào quang Ngự Thú Thuật bùng lên từ trong tay Dương Khai, bao trùm Ưng Vương,nhưng lại không có hiệu quả.

Ưng Vương không ngừng kêu to, hai mắt đỏ tràn đầy cao ngạobất tuân.Xung quanh ổ chim, gần trăm chim ưng không sợ chết phát động công kích, không ngừngđánh vào bên này, muốn cứu viện Vương của tộc đàn.Điệp bay trên không, vận chuyển Vu lực, khiến Vu thuật bao phủ toàn ổ chim, ngăn cảnnhững chim ưng lao vào, những lưỡi dao gió chúng phun ra cũng chỉ gây ra gợn sóng trênkhiến Vu thuật.Khi Dương Khai cùng Điệp trực tiếp đánh vào trong ổ của Ưng Vương, Dương Khai vừakhống chế được Ưng Vương, chưa kịp thi triển Ngự Thú Thuật, nó đã kêu to một tiếng, sauđó chim ưng xung quanh như nghe được mệnh lệnh, đồng loạt lao tới.Nếu không phải có Điệp ngăn cản, Dương Khai cũng không có thời gian xử lý Ưng Vương.Những chim ưng này cấp bậc không thấp, nhưng không quá cao, với thủ đoạn của Điệp, nếuhung ác lên, không bao lâu là có thể tàn sát bọn chúng.

Nhưng lần này Dương Khai đến đâykhông phải vì giết chóc, mà là thu phục, bởi vậy Điệp chỉ có thể ngăn cản chim ưng cứu viện,không dám tổn thương chúng, làm nàng có một thân bản lĩnh Đại Vu Sư mà không thể pháthuy, cục diện rất bị động.– A Ngưu, ngươi mau lên đi, ta sắp không chống đỡ nổi.Trán Điệp toát mồ hôi, ngăn cản chim ưng cùng lưỡi dao gió công kích lâu như thế, nàngcũng tiêu hao không nhỏ.– Ta đang cố đây!Dương Khai đáp, lại đánh ra hào quang Ngự Thú Thuật, nhập vào người Ưng Vương, nhưnglại không xuất hiện hiệu quả trong dự tính.Ngược lại hắn không ngừng thử, đã tạo thành tổn thương không nhỏ đối với Ưng Vương.Ngự Thú Thuật vốn là Vu thuật vô cùng bá đạo, Ung Vương cao ngạo bất khuất, Vu thuậtkhông thể phát huy hiệu quả, bị Vu lực xung kích, làm cho nó phun máu.CO.Nếu không phải nó là Ưng Vương, mạnh mẽ hơn chim ưng bình thường, lúc này đã sớmchết rồi.Nhưng tình hình hiện tại, nó cũng không chống đỡ được bao lâu.Ưng là cao ngạo, nó thuộc về bầu trời, không trói buộc nào cản trở được tự do của chúng.Lạnh lùng nhìn vào đôi mắt đỏ của nó, Dương Khai nói:– Ngươi nhất định nghe hiểu lời ta nói, dù nghe không hiểu, cũng phải hiểu ý của ta.
Ngườichỉ có 2 lựa chọn, thần phục… hoặc là chết! Thời gian của ta không nhiều, ngươi cũng khôngcó nhiều cơ hội như thế, lựa chọn cho kỹ đi.Dứt lời, một đoàn hào quang Ngự Thú bùng lên, lần này không nhập vào người Ưng Vương,mà bị ý chí mạnh mẽ của nó bắn trở ra.Dương Khai mắng một tiếng, mặt hiện ra vẻ dữ tợn, con mắt xoay chuyển, đột nhiên vungtay, một cái Nguyệt Nhận bay ra, nhắm trúng vào một con chim ưng, chém nó làm hai.Tiếng kêu thảm vang lên, máu tươi nội tạng của chim ưng kia rơi vãi trên không trung, hainửa thân thể rơi xuống khe sâu.Điệp ngạc nhìn quay lại liếc Dương Khai, không hiểu hắn nổi điên cái gì.Dương Khai nhìn Ưng Vương, cười dữ tợn:– Ngươi từ chối ta một lần, ta giết một đồng bọn của ngươi, ta xem ngươi có thể từ chối baonhiêu lần.Nói rồi, lại một lần nữa thi triển ra Ngự Thú ThuậtLần này hào quang Ngự Thú không bắn ra, nhưng rõ ràng Ưng Vương còn chống cự, khôngmuốn phối hợp.Dương Khai cũng không chịu thua, vung tay lên, lại một con chim ưng bị chém, rơi khỏikhông trung.– Két!Ưng Vương kêu lên, rõ ràng nó đã nổi giận, nếu không phải bị Dương Khai dùng Vu thuậttrói buộc, nó đã lập tức nhào lên, liều mạng chiến đấu với hắn.Dương Khai không sợ mà mừng, không khỏi gật đầu:– Tốt tốt tốt, nổi giận là tốt, không muốn chúng chết hết, vậy ngoan ngoãn cúi đầu đi!Phương pháp ngự thú, trên phải ngược dòng viễn cổ, dưới phát triển đời sau.

Ở Tinh Giớicũng có Ngự Thú Tông, danh tiếng lẫy lừng, tông môn này sai khiến yêu thú mà nổi danh,mỗi đệ tử trong môn đều có mấy con chiến thú, chiếm hết ưu thế khi đánh với người ta.Tuy nhiên pháp môn ngự thú của Ngự Thú Tông rất ôn hòa, nhưng rất phức tạp, tốn thờigian rất lâu.Dương Khai không biết pháp môn huyền diệu của Ngự Thú Tông, nhưng nghĩ rằng cũngphải thoát thai từ Ngự Thú Thuật thời kỳ thượng cổ, mặc kệ là dùng thủ đoạn hèn hạ thếnào, cũng chỉ vì cùng một mục đích… làm yêu thú thần phục, cho mình sai khiến mà thôi.Chỉ cần đạt được mục đích, vậy dùng chút thủ đoạn cũng không đáng trách.Với thực lực của Dương Khai hiện tại, nếu cho hắn đủ thời gian, thuần phục một con ƯngVương như thế cũng không phải chuyện khó, nhưng mấu chốt là hắn không có bao nhiêuthời gian, hắn phải mau về Vương thành, miễn cho bên đó có chiến sự.Ưng Vương cao ngạo bất tuân, vậy chỉ có thể dùng thuốc mạnh.Có lẽ nó không quan tâm sống chết của mình, tình nguyện làm ngọc nát chứ không chịu ngôilành, nhưng thân là Vương giả của tộc, lại không cách nào bảo vệ được tộc dân, vậy chính làkhông tròn chức trách, là điều không thể tha thứ đối với bất cứ sinh linh cao ngạo nào.Mỗi lần Dương Khai ra tay giết một con chim ưng, tâm tình Ưng Vương liền càng thêm nóngnảy lo lắng, xiềng xích Vu thuật trói buộc nó bị giãy đến biến dạng.Dương Khai mặt không đổi sắc, liên tiếp chém 10 con chim ưng,Ưng Vương vùng vẫy điên cuồng mới đột nhiên ngừng lại, toát ra khẩn cầu.Nó hẳn cũng nhìn ra được, nếu thật sự không khuất phục, Dương Khai sẽ thật sự giết sạchcon dân của nó.Dương Khai chú ý theo dõi, biết đã đến lúc, lại thi triển ra hào quang Ngự Thú, lần này hàoquang không bị bắn ra, cũng không bị ngăn cản, dễ dàng đột phá phòng ngự của ƯngVương, trực tiếp ấn vào người nó.Dương Khai chấn động, cảm nhận được mình và Ứng Vương có thêm một tầng liên hệ, cóthể nắm giữ sống chết của nó.Ưng Vương vẫn luôn cao ngạo, lúc này cũng trở nên ngoan ngoãn, cúi xuống cái đầu caoquý.– Hoàn thành!Dương Khai mỉm cười, vỗ đầu Ung Vương, lại lấy ra mấy viên linh đan trị thương.Ưng Vương nhìn ngó, ánh mắt nhân tính hóa toát ra tò mò, nhưng vẫn mổ lấy nuốt vào.Đandược vào bụng, tinh thần Ưng Vương chấn động rõ ràng, thần thái uể oải vì bị Dương Khaidày vò, lại tỏa sáng như xưa.Dương Khai thử trao đổi với nó.Ưng Vương lập tức đáp lại.Đám chim ưng vẫn tụ tập xung quanh, dù Dương Khai ra tay giết chóc vẫn không hề sợ hãirút lui, bây giờ như nhận được mệnh lệnh, đồng loạt ngừng công kích, vỗ cánh xoay quanhbầu trời.Điệp thấy thế, không khỏi thở ra, quay lại hỏi: – Thành công chưa? Dương Khai gật đầu.Lúc này Điệp mới thu hồi khiên Vu thuật, sắc mặt có hơi tái nhợt.– Cô nghỉ ngơi đi, chuyện còn lại để tôi xử lý Dương Khai nói rồi, lại trao đổi với Ưng Vương.Mặc dù Ưng Vương không tu luyện đến trình độ hóa hình, nhưng đã mở ra linh trí, DươngKhai nói chuyện với nó cũng không tốn sức lắm, bảo nó ra lệnh cho tất cả chim ưng về tổ,sau đó, các chim ưng trên không trung liền quay về.Dương Khai dẫn Ưng Vương tới từng chỗ một.Nếu Dương Khai đi một mình, đám chim ưng này nhất định coi hắn là địch, không chừng sẽcông kích, nhưng nếu có Ưng Vương bên cạnh thì khác.Dưới Ưng Vương áp chế, mỗi con chim ưng đều không có ý chống cự, ngoan ngoãn ở trongổ chim, bị Dương Khai gieo quầng sáng Ngự Thú.Quá trình hết sức thuận lợi, hơn nữa mỗi lần đều thành công, không hề thất bại.Sau nửa canh giờ, Dương Khai thu phục toàn bộ chim ưng nơi này, đếm lại, có hơn 76 con.Thu hoạch này làm Dương Khai mừng rỡ.Có nhiều chim ưng như thế, ý tưởng mơ hồ của hắn đã có thể áp dụng.Nghỉ ngơi nửa canh giờ, Điệp cũng lấy lại tinh thần, hai người cùng cưỡi Ưng Vương trở vềtheo đường cũ.Đằng sau Ưng Vương, 76 con chim ưng lớn nối tiếp nhau thành một mảnh màu đen, che phủmặt đất.Tốc độ bay của chim ưng rất nhanh, không kém hơn Đại Vu Sư bay hết tốc lực, hơn nữa ởtrên lưng rất vững chắc, không bị dòng khí quấy nhiễu.Không quá nửa ngày, đã đến bầu trời Vương thành.Xa xa, đã nghe được bên dưới ồn ào, có người hét lên: – Man thú đột kích!Man tộc tụ tập tới nghe tiếng, các xạ thủ lần lượt giương cung, nhắm ngay vào Ưng Vươngdẫn đường phía trước.

Có các Đại Vu Sư ngâm chú ngôn, bay lên cao, trên người lóe lên hàoquang khiến Vu thuật, lao lên đánh tới.Khoảng cách hai bên kéo gần.Những dao động Vu lực sáng tối, tuôn trào từ các nơi.Nhìn thấy công kích sắp bùng nổ, Dương Khai vội đứng lên trên lưng Ưng Vương, hô to:– Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng!Trên lưng chim ưng đột nhiên xuất hiện một người, làm cho các Man tộc kinh ngạc.Còn các Đại Vu Sư đánh tới đều tròn mắt.Một người dùng sức dụi mắt, giật mình: – Vu Ngưu?Hôm qua Dương Khai cùng Vu Đồ xung đột gây ra động tĩnh khá lớn, làm không ít Đại Vu Sưnhìn thấy từ đầu tới cuối, tự nhiên có ấn tượng rất sâu đối với Vu Ngưu người nhỏ bé, bởivậy bây giờ nhìn thấy Dương Khai là lập tức nhận ra.Trong đám đông, Vu Đồ nhảy ra, sững sờ hỏi:– Vu Ngưu, từ đâu mà ngươi lấy ra nhiều Man thú như thế? Dương Khai mỉm cười:– Tự nhiên là bắt được rồi.– Bắt… bắt được.Mọi người nghe mà mặt co rút, loại Man thú phi hành mà dễ bắt như thế, mọi người đãkhông kinh ngạc như vậy.Nếu chỉ một con còn thôi, có thể nói là Vu Ngưu may mắn, nhưng đám chim ưng khổng lồnày rõ ràng là một tộc đàn, đến 80 con, làm sao mà bắt được?Dương Khai đứng trên lưng Ưng Vương, lớn tiếng nói: – Chúng là không kỵ của bổn Vu, cácvị đại nhân thấy sao?– Không kỵ…Các Đại Vu Sư đều ngớ người, tuy rằng lần đầu nghe cái tên không kỵ, nhưng nháy mắt liềnhiểu được tính toán của Dương Khai.

Sau đó, không ít người đó mắt, thèm thuồng nhìnnhững con chim ưng đó.Đại chiến sắp tới, nếu có một đoàn không kỵ như vậy, không nói đâu, chỉ riêng điều tra tintức đã có ưu thế trời ban.

Chương 2846: Thứ trên trời

Trên Vương thành, ngoài Ưng Vương, 75 con chim ưng giang cánh bay lượn, trên lưng mỗicon đều có một xạ thủ đang ngồi, những xạ thủ này nắm chặt lông chim, sắc mặt mỗi ngườitrắng bệch, càng có người ói giữa không trung, nhưng vẫn kiên trì không buông ra.Bọn họ không phải Vu, chưa bao giờ cảm nhận được ngoạn mục khi bay lên cao, tùy tiệncưỡi lên lưng chim ưng bay lên trời cao, tự nhiên không quen được.Nhưng bọn họ đều là Man tộc, trời sinh sức bền cùng năng lực thích ứng mạnh mẽ, chỉ cầncho bọn họ vài ngày, vậy là sẽ tốt lên thôi.Đây cũng là không kỵ binh của Dương Khai, A Hoa Thương Nam thôn cũng làm đội trưởngnhóm không kỵ binh này.Bổ nhiệm A Hoa làm đội trưởng không kỵ, cũng không phải Dương Khai dùng người tin cậy,mà là các xạ thủ thi đấu bầu ra.

Xạ thủ Man tộc mỗi người đều là Thần Xạ Thủ, chẳng nhữngthị lực rất tốt, còn có thể cách xa trăm trượng bắn trúng cánh muỗi, có bản lĩnh phi thường như thế, tự nhiên không ai chịu thấp hơn người.Khi thành lập không kỵ binh, mỗi vị xạ thủ đều nhìn chằm chằm vào chức đội trưởng,Dương Khai cũng không nói nhiều, chỉ cho bọn họ đi đấu bắn cung, ai lợi hại nhất sẽ là độitrưởng đội trưởng.Kết quả các xạ thủ được chọn lựa kỹ càng đi ra ngoài một chuyến, đến khi trở về, A Hoa mặtđầy tự hào, những người khác đều ngoan ngoãn nghe lời.Nhưng hiện tại là đội trưởng, A Hoa cũng có chút không chịu nổi huấn luyện không kỵ nhưthế, mỗi lần rời khỏi bầu trời, trực tiếp xụi lơ ra đất, cả nửa buổi không tỉnh táo lại được.Ở chỗ Dương Khai đóng quân, có nhà gỗ vừa được xây dựng, rất đơn sơ, nhưng tốt xấu gìcũng che mưa gió được.Lúc này, Dương Khai cùng Điệp đang ngồi tu luyện.Từ từ thu hồi thần niệm, Dương Khai gật đầu:– Mấy người A Hoa tiến bộ rất nhanh, thêm 2 ngày nữa là có thể ra trận rồi.Điệp mở mắt nhìn sang, nói:– Không biết Ma dân có bộ dạng gì không kỵ binh tuy rằng cơ động linh hoạt, những mụctiêu quá rõ ràng.

Nếu trong Ma dân có thủ đoạn công kích tầm xa, một chi không kỵ binhnày chỉ sợ không phát huy được tác dụng lớn.Dương Khai mỉm cười: – Có thể điều tra tình hình phe địch chính là tác dụng lớn nhất!Lúc này, trong phòng truyền vào tiếng của lão Vu Đồ:Vu Ngưu đại nhân.Không chờ hắn nói xong, Dương Khai đã sầm mặt quát: – Bảo bọn họ cút đi, không gặp aihết!.Từ 2 ngày trước Dương Khai mang về hơn 70 con chim ưng khổng lồ, các Đại Vu Sư hai lầnba lượt tới cửa, mỗi người tràn đầy nhiệt tình, giống như quen biết nhiều năm với Dương Khai, thậm chí còn mang theo quà tặng.Bình thường, Đại Vu Sư chuẩn bị quà lễ tự nhiên không bình thường, nhưng đối với DươngKhai giàu có mà nói, đám quê mùa này đem tới thật không lọt được vào mắt hắn.Cù cưa qua lại, các Đại Vu Sư này mới từ từ bộc lộ ra mục đích.Mong là Dương Khai có thể chia cho họ mấy con chim ưng.Ai cũng nhìn ra lợi ích sử dụng những chim ưng này để điều tra tình hình phe địch, cho nênmỗi người đều muốn gõ mấy con của Dương Khai.Đối với những yêu cầu vô lễ vô sỉ bừa bãi này, Dương Khai tự nhiên không khách khí từchối.

Nói chơi hả, 75 con chim ưng đều là Dương Khai lần lượt thu phục, hợp thành một chikhông kỵ binh quy mô vừa phải, coi như vừa vặn đủ số, nếu bị người khác chia đi, vậy hắnkhổ cực đi bắt làm gì?Bị từ chối, những Đại Vu Sư này đều không chịu bỏ cuộc, hoặc là dùng lý nói chuyện, hoặc làdùng tình đánh động, thậm chí có người còn dùng vũ lực bắt buộc….Đều không ngoại lệ, bị Dương Khai ném ra khỏi nhà gỗ, mấy Đại Vu Sư muốn đánh nhau liềnbị đánh lại sưng mặt mũi.Hiện tại Dương Khai đánh giá Nam Man Bộ cực kém, toàn bộ Đại Vu Sư đều là những kẻ íchkỷ tư lợi, tính tình không tốt, hoàn toàn không nói chuyện được.Ngay cả như thế, vẫn còn không ít Đại Vu Sư mặt dày mày dạn tới cửa kỳ vọng có kỳ tích xảyra, làm Dương Khai đổi ý.Cho nên vừa nghe Vu Đồ Vu Đồ báo cáo, Dương Khai đã cho rằng có tên ngu nào lại muốnđổi lấy chim ưng của mình, tâm tình liền trở nên khó chịu..Có thời gian phun nước miếng với họ, còn không bằng tập trung tu luyện.Bên ngoài lại vang lên tiếng nói một người khác, có chút quen tai: – Vu Ngưu đại nhân, là VuVương đại nhân có chuyện triệu kiến!– Hả?Dương Khai ngạc nhiên, sau đó đứng lên đẩy cửa đi ra, nhìn thấy một khuôn mặt hàm hậuquen thuộc, không khỏi mỉm cười:– Là ngươi sao!Người này chính là Vu Sư đưa tin lúc trước, Dương Khai không biết hắn tên gì, chỉ nhớkhuôn mặt hàm hậu này.Vu Sư này cười hắc hắc: – Đúng là thuộc hạ.Dương Khai nghiêm mặt lại, nói: – Vu Vương đại nhân triệu kiến ta? Người đưa tin gật đầu: –Phải!Dương Khai nói: – Vậy đi thôi.Trên đường, Dương Khai hỏi người đưa tin Vu Vương triệu kiến mình vì chuyện gì, ngườinày cũng mơ hồ không rõ, không chắc là không rõ hay quả thật không biết.

Nhưng màDương Khai cũng không có ý làm khó hắn, chỉ là một đường nói chuyện, cũng làm ngườiđưa tin này có chút được khen mà sợ.Mấy ngày nay danh tiếng Vu Ngưu truyền khắp Vương thành, mọi người đều biết vị Đại VuSư người gầy yếu này không phải hạng dễ chọc.Đến Vương thành chưa được mấy ngày, đãđánh đòn Đại Vu Sư thực lực vượt qua hắn lên tới 2 con số, còn xây dựng lên một chi khôngkỵ binh bằng chim ưng khổng lồ.

Mấy chục con chim ưng thỉnh thoảng đảo quanh bầu trờiVương thành, ngẫu nhiên còn thả một đống phân lên đầu người bên dưới, làm cho dânchúng Vương thành vô cùng căm ghét Vu Ngưu, hận không thể kéo ra đè đánh, đánh cho máhắn cũng không nhìn ra.Người đưa tin này ban đầu cũng lo lắng không thôi, ai ngờ gặp được Dương Khai mới pháthiện người này không có hung thần ác khí như lời đồn, ngược lại còn rất thân thiện dễ gần,làm cho hắn cảm thấy lời đồn sai lầm.Hai người một đường vừa đi vừa nói chuyện, nhanh chóng vào Vương thành, đến trongcung điện gặp được Vu Vương Đãng!– Vu Ngưu bái kiến đại nhân! Dương Khai đặt tay lên ngực phải, làm lễ chào.

– Không biết đạinhân triệu kiến, là vì chuyện gì?Bên cạnh Vu Đãng, đội trưởng vệ đội ánh sáng sắc bén nhìn chằm chằm Dương Khai, nhưhai lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tâm thần, nhìn vào bí mật trong lòng hắn.Dương Khai nhíu mày, nhìn ngược trở lại, thầm nghĩ người này có bệnh, mỗi lần mình tớiđều như tra xét mình, giống như mình có thể tổn hại tới Vu Đãng vậy.Vu Đãng xoay người, cười hì hì nói: – Ngồi xuống nói chuyện!Dương Khai mới thu hồi ánh mắt, cũng không khách khí, nói: – Cám ơn đại nhân!Dứt lời liền ngồi xuống.Vu Đãng tràn ngập hòa ái nói:– Lần này gọi người tới cũng không có gì quan trọng, chỉ là mấy ngày gần đây ta nghe nóinhững chuyện thú vị mà thôi.– Ồ?Dương Khai kinh ngạc nhìn lại.Vu Đãng mỉm cười, vốn tưởng Dương Khai sẽ hỏi chuyện thú vị gì, nào biết hắn kêu mộttiếng xong liền không nói lời nào, làm Vu Đãng ra dáng uổng phí, có chút lúng túng, đành hokhẽ rồi nói:– Nghe nói người tiêu tốn rất lớn, mua rất nhiều vũ khí trang bị cho các chiến sĩ thủ hạ?Dương Khai liền làm ra vẻ đau đớn nói:– Vu Vương đại nhân minh giám, vì chiến sự lần này, có thể nói thuộc hạ dốc hết gia sản, vìcông quên mình, toàn bộ gia sản tích lũy cả đời tan biến, thuộc hạ hết mực trung thành vớiMan tộc, lòng này trời đất chứng giám, thiên địa thấu hiểu.Đáng hận đám gian thương vôlương kia lại thừa cơ lên giá, mạnh mẽ đẩy giá tăng thêm 30%, đúng là sỉ nhục, là độc hại của Man tộc ta!Nói đến cuối đã phun nước miếng tung tóe, thần sắc ghét ác như thù.Khóe miệng Vu Đãng khẽ co rút, không nhịn được nhìn lại Dương Khai mấy lần, không biếtphải tiếp lời thế nào.Thân là Vu Vương, cũng coi như thấy nhiều sóng to gió lớn, nhưng giống Dương Khai thìhắn mới gặp lần đầu.Mình mới nói một câu, đối phương lại miệng lưỡi ba hoa, phun đầy than khổ, những từ mớilạ nhảy ra từ miệng hắn, nhưng mà… khá là hay.Nghiêm mặt lại, Dương Khai mới hạ giọng nói:– Lần này Vu Vương đại nhân gọi ta đến, không lẽ là muốn khiển trách đám gian thương đó?Đại nạn Man tộc sắp tới, đám người này không thả lỏng thì thôi, lại còn lên giá theo mùa,quả thật phải hung hăng khiển trách một phen.

Nếu Vu Vương đại nhân có ý đó, thuộc hạ sẵn sàng ra mặt làm chứng, đảmbảo bọn họ không ai trốn được, trừng phát tất cả, để chỉnh đốn không khí kinh doanh NamMan Bộ ta.Lần này ngay cả đội trưởng vệ đội yên lặng đứng một bên, cũng không nhịn được co rútkhóe miệng.Vu Vương bất đắc dĩ khoát tay nói:– Bổn vương không có ý này, chuyện mua bán, người tình ta nguyện, khó mà cưỡng ép, đámthương nhân kia cũng không có lỗi lớn.– Ồ…Dương Khai liền toát ra vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh ánh mắt lại sáng lên:– Chẳng lẽ Vu Vương đại nhân chuẩn bị thanh toán một phần chi phí cho ta?– Cái gì? Vu Đãng ngẩn ra.– Thanh toán!Dương Khai nghiêm nghị nhìn hắn.– Thuộc hạ đã chi ra hết gia sản, hiện tại trên người không còn xu nào, nếu còn muốn muađồ ăn cũng bất lực.

Vương thành gia nghiệp lớn, nếu có thể…– Làm càn!Cuối cùng đội trưởng vệ đội không nghe nổi được nữa, quát lớn:– Trước mặt Vu Vương đại nhân lại dám nói năng bậy bạ!Dương Khai liếc hắn, mắt trợn trắng, làm cho đội trưởng vệ đội bốc lửa cao giận.Vu Đãng cười không sao, ý thức được còn nói chuyện nhà, kéo cảm tình với Vu Ngưu này làkhông thực tế, đành phải vào thẳng chủ đề:– Vu Ngưu, thật ra lần này bổn vương gặp người, là có chuyện muốn nói.Dương Khai ngồi nghiêm lại:– Chỉ cần không phải nói thứ trên trời, những thứ khác đều có thể nói.Vu Đãng nói: – Chính là muốn nói chuyện về thứ trên trời với ngươi.Dương Khai vẻ mặt ủy khuất:– Không phải chứ, Vương thành cũng có ý với không kỵ của ta? Vu Vương đại nhân, cácngười có nhầm không?Trước khi tới hắn đã cảm thấy không ổn, dù sao mấy ngày trước hắn đã gặp Vu Đãng, nếuthật có chiến đấu, hắn đã không chỉ gọi riêng mỗi mình.

Mà có thể làm Vu Vương coi trọng, ngoài đám chim ưng đó, vậy không có gì khác nữa.Chuyện này chỉ sợ dữ nhiều lành ít đây….

Chương 2847: Vũ Lộ

Bây giờ thì quả nhiên, Vu Đãng triệu kiến mình cũng là vì những chim ưng này, bên Vươngthành rõ ràng cũng muốn chia một phần.Những Đại Vu Sư khác muốn đòi lấy chim ưng, Dương Khai có thể không chút do dự từ chối,thậm chí đập cho một trận, dù sao mọi người địa vị ngang hàng, đánh lên cũng không sao.Nhưng nếu Vương thành vừa mở miệng, chỉ sợ hắn không thể làm trái được.Thật là đáng ghét mà!– Đại nhân, mấy ngày trước ta nhìn thấy Vương thành cũng có không kỵ, các chim ưng của tađều là Man thú trong núi, không chịu thuần hóa, chỉ sợ không ra sân được.Vu Đãng mỉm cười nói:– Vương thành quả thật có một chút không kỵ, nhưng mà số lượng không nhiều, Man thúphi hành vốn khó thuần phục, nói thật, ngươi một lần thuần phục được nhiều Man thú nhưvậy, bổn vương cũng rất giật mình.Dương Khai liền nói: – Ta đã tốn rất nhiều sức, ói mấy lít máu, thiếu chút chết ở đó.Vu Đãng nói:– Cho nên Vương thành sẽ không lấy không công các chim ưng của ngươi!Dương Khai lập tức có hứng thú, ánh mắt sáng ngời:– Vậy không biết Vương thành cần bao nhiêu chim ưng, lại chịu trả giá thế nào?Nếu không thể làm trái, vậy đương nhiên là cố gắng giảm bớt tổn thất, bên Vương thànhmuốn lấy chim ưng cũng được, lấy thành ý ra đây, chim ưng của Dương Khai không phải gióthổi tới.Vu Đãng nghiêm mặt nói: – Một nửa, điều kiện tự ngươi đưa ra!Vừa nói xong, Dương Khai đã như mèo bị đạp đuôi, nhảy dựng lên, tức giận quát:– Một nửa? Đại nhân ngài thật dám há mồm sư tử ngoạm, có cần ta đưa hết chim ưng chongài không.Hành động đột ngột làm cho đội trưởng vệ đội cũng bị dọa, vung tay liền rút ra vũ khí, cảnhgiác nhìn chằm chằm Dương Khai.Vu Đãng đưa tay vỗ vai hắn, cười hì hì nói:– Thật khó có lòng như ngươi, vậy bổn vương từ chối thì bất kính.Dương Khai ngây ngốc nhìn hắn, mí mắt run run: – Đại nhân, ta có một câu hỏi.– Hỏi đi! Vu Đãng nhướng mày.– Ngài còn cần thể diện nữa không?Vu Đãng cười thản nhiên: – Cho nên mới nói ngươi tự ra điều kiện!Hắn lại không hề để ý Dương Khai vô lễ, làm cho Dương Khai cũng bất ngờ, liền cảm thấy VuVương này đúng là người khác thường.Dương Khai im lặng một hồi, mới lên tiếng:– Cho ngài 25 con.

Ta giữ lại 50 con, số lượng này ít ra cũng phát huy được tác dụng trongchiến đấu quy mô nhỏ, ít hơn thì không có giá trị gì.

Bên Vương thành muốn lấy chim ưng,hẳn chỉ là dùng để trinh sát?Vu Đãng không phủ nhận, gật đầu: – Đúng thế!– Vậy ít hay nhiều cũng không sao cả, 25 con chim ưng, lại thêm bản thân Vương thành cókhông kỵ, dùng để trinh sát là đủ rồi.Vu Đãng còn muốn nói, Dương Khai lập tức chặn lại:– 25 con, đây là cực hạn của ta.– Cũng được! 25 con thì 25 con vậy, bổn vương cũng không làm khó ngươi.Vu Đãng sảng khoái gật đầu đồng ý, rõ ràng cũng đã chuẩn bị tâm lý, ngửa đầu nói:– Vậy điều kiện của ngươi là gì?Dương Khai lập tức nói: – Trang bị cho mỗi bộ hạ của ta một bộ chiến giáp!Vu Đãng dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn.Dương Khai vò đầu nói: – Được rồi được rồi, 1000 bộ chiến giáp cũng được chứ?Vu Đãng lắc đầu nói:– Đừng nói 1000 bộ, hiện tại Vương thành còn không lấy ra được 100 bộ nữa.– Vương thành nghèo như vậy? Dương Khai giật mình.– Không phải Vương thành nghèo.

Vu Đãng cười bất đắc dĩ.– Chỉ là vật tư trong thành, đều bị các Đại Vu Sư quét gần hết rồi.

Phải nói, chuyện này làngười dẫn đầu, ngươi một lần lấy 3000 vũ khí trang bị, các Đại Vu Sư khác làm sao cũngphải lấy ra chút thành ý mới được, bằng không thì làm sao phục chúng? Dù bọn họ không cógia sản khổng lồ như người, nhưng mỗi người mua một chút, trong thành có bao nhiêu chobọn họ chia.– Nói cũng phải…Dương Khai gật đầu, biết hắn cũng không gạt mình, mấy ngày qua ở ngoài thành thật sự cókhông ít Man tộc được phân phối vũ khí cùng áo giáp, hẳn là các Đại Vu Sư tự bỏ tiền túimua cho thủ hạ.Chẳng qua bọn họ không có khả năng trang bị cho từng người, đành phải ưu tiên số ít màthôi.– Chuyện vật tư không cần nói nữa, ta cũng không có cách nào.Dương Khai nghĩ một hồi, nói: – Vật tư không được, vậy cho người cũng được chứ.Vu Đãng híp mắt: – Ngươi muốn người thế nào?Dương Khai nhe răng cười, nói:– Vừa lúc trong tay ta khuyết một tầng Vu Sư, đại nhân không ngại điều mấy Vu Sư tới chota!– Mấy người?– 5 người! Dương Khai cười khẽ: – 5 con chim ưng đổi một Vu Sư, mua bán rất có lời đấy đạinhân!– 5 người nhiều quá, chỉ có thể cho ngươi một người! – Vu Sư gì mà quý giá như vậy? DươngKhai cả kinh.
– Đại nhân ngài có thành ý chút được không.Vu Đãng hừ lạnh nói: – Mở miệng liền đòi 5 Vu Sư, ngươi có thành ý sao?Dương Khai thản nhiên nói: – Ra giá trên trời, trả tiền dưới đất, mua bán đều là như vậymà…– Tối đa 2 người, đây cũng là cực hạn của bổn vương, nếu không được, vậy ngươi về đi, coinhư bổn vương không có nói tới chuyện này.– Sao không được chứ.

Dương Khai vội nói.– 2 người thì 2 người, ai bảo ngài là Vu Vương đại nhân đây.Vu Đãng chỉ chỉ vào hắn, làm như muốn mắng lại không biết phải mở miệng thế nào, rồiquay sang nói với đội trưởng vệ đội:– Gọi Vũ cùng Lộ ra đây.Đội trưởng vệ đội nghe vậy, rõ ràng giật mình, nhưng vẫn không nói mà đi ra ngoài.Ở trong đại điện chờ một hồi, bên ngoài mới truyền vào tiếng bước chân.Sau đó, đội trưởng vệ đội dẫn theo 2 cô gái đi vào, Dương Khai nhìn lên, ánh mắt sáng ngời.Dù hắn đã đoán Vũ cùng Lộ sẽ là nữ, nhưng không ngờ hai cô gái này dung mạo không kém,so với những Man tộc khác thì đã coi như rất xinh đẹp, hơn nữa dáng người cao gầy, ngựcđầy đặn, rất có dáng.Mấu chốt là, hai cô gái này lại giống nhau như đúc, rõ ràng là một cặp sinh đôi.Điểm này làm Dương Khai càng thêm kinh ngạc.Trong Man tộc, số lượng Vu luôn rất ít, bởi vì chỉ có những được Man Thần chiếu cố mới cóthể tu luyện Vu thuật.

Trong một thôn, có thể xuất hiện một Vu Đồ là rất hay rồi, mà cặpsinh đôi này lại cùng là Vu, thật là hiếm thấy, càng khó được chính là điều tu luyện tới cảnhgiới Vu Sư.Nhìn các nàng còn quá trẻ, dường như không lớn hơn Điệp bao nhiêu, chỉ cần thời gian, tiềnđồ không lường được.Đối với ánh mắt chú ý của Dương Khai, hai nàng đều nhìn thẳng vào, thần sắc lạnh lẽo, đilên mấy bước, đồng thanh nói:– Đại nhân ngài triệu kiến chúng ta?Giọng nói hai người gần y như nhau, nói từng chữ không chênh lệch mấy, nếu người nghekhông biết có khi còn nghĩ là một người nói chuyện…“Tâm linh liên thông?”
Dương Khai nhướng máy, ánh mắt sáng ngời nhìn các nàng.Dù ra sinh đôi rất dễ làm được tâm linh cảm ứng, tâm linh liên thông lại cao thâm hơn mộttầng, sinh đôi đạt đến trạng thái này, mặc kệ làm gì cũng bớt được nhiều sức, nếu như liênthủ làm phép, uy lực sẽ vượt xa cùng cảnh giới.Nói cách khác, Vũ cùng Lộ dù chỉ là Vu Sư, nhưng một khi các nàng liên thủ, không chừngngay cả Đại Vu Sư cũng không bằng các nàng.

Nhặt được bảo bối rồi, Dương Khải cực kỳmừng rỡ, vốn hắn chỉ muốn đòi lấy 2 Vu Sư lấp vào chỗ khuyết bên mình, ai biết Vu Đãng lạiphái tới một đôi thế này.Vu Đãng gật đầu, nhìn Vũ cùng Lộ, trong mắt lại toát ra một tia ôn nhu yêu thương.Dương Khai thầm thấy không đúng, nghĩ rằng không lẽ hai cô gái này là người của Vu Đãngđó chứ? Nếu là vậy, mình lấy các nàng đi, sau này không biết có bị làm khó dễ gì không.Trong khi đang thấp thỏm, Vu Đãng nói:– Kể từ hôm nay, các ngươi đi theo cạnh Vu Ngưu đại nhân, nghe theo lệnh hắn, không đượclàm trái!Vũ cùng Lộ nghe xong, liền nhìn sang Dương Khai, cùng ôm ngực nói:– Bái kiến Vu Ngưu đại nhân!Ngữ khí bình thản, không có bao nhiêu tôn kính của Vu Sư đối với Đại Vu Sư.Dương Khai làm ra dáng cao nhân, gật đầu nói: – Không cần đa lễ.Vu Đãng mỉm cười:– Vũ cùng Lộ từ nhỏ đã sinh hoạt tu luyện ở Vu Thần Điện, mấy ngày trước mới trở lạiVương thành, cho nên không quá hiểu đạo lý xử thế.

Sau này các nàng theo ngươi, ngươi cứbuông tay dạy dỗ các nàng, nếu không nghe theo lệnh, cũng có thể tùy ý xử phạt.– Vu Thần Điện… Dương Khai liền nghiêm nghị.Vu Thần Điện, là chỗ ký gửi tinh thần của toàn Man tộc, là tượng trưng của Man tộc.

TrongVu Thần Điện thờ phụng pho tượng Vu Thần, chỉ có những Vu tư chất xuất chúng từ các bộlạc mới có tư cách được vào Vu Thần Điện tu luyện, hầu hạ Vu Thần.Mà bình thường, Vu đi ra từ Vu Thần Điện, mỗi người đều có Vu thuật tinh diệu, thực lựcsiêu quần, trên cơ bản là tồn tại vô địch cùng cảnh giới.Dương Khai được kiến thức truyền thừa của Thanh, cũng hiểu được địa vị Vu Thần Điệntrong lòng Man tộc.Trước kia hắn còn tính toán nếu có cơ hội, nhất định phải đi Vu Thần Điện chiêm ngưỡngmột phen, nhìn xem có cơ hội học được chút gì.Chỉ là Ma dân xâm lấn, làm tính toán của hắn cũng bỏ đi.Nhưng không ngờ, bây giờ lại có hai Vu Sư xuất thân Vu Thần Điện đứng trước mặt mình.Khó trách còn trẻ tuổi đã tu luyện đến cảnh giới này, có thể vào Vu Thần Điện, như vậykhông cần hoài nghi tư chất tu luyện của Vũ và Lộ, tuyệt đối là Vu xuất sắc nhất Nam ManBộ.Vu Đãng cười nói:– Với tư chất của ngươi, nếu không xảy ra chuyện lần này, cũng có thể vào Vu Thần Điện.Cho nên… phải sống cho tốt, chân chính Vu thuật mạnh mẽ chỉ Vu Thần Điện mới có truyền thừa, muốn lĩnh hội đặc sắc trong đó, vậy trở nên càng mạnh hơn, bảo toàn tính mạng trong chiến tranh lần này! Dương Khai nghiêm mặt: – Rõ, cẩn tuân đại nhân dạy bảo!– Đi đi! Vu Đãng khoát tay, không nói nữa.Dương Khai ôm ngực lui xuống, trước khi đi, Vũ cùng Lộ có chút luyến tiếc nhìn Vu Đãng,đồng thanh nói:– Đại nhân phải bảo trọng!Vu Đãng khẽ gật đầu, Vũ cùng Lộ mới lui ra đại điện.Trong đại điện chỉ còn Vu Đãng và đội trưởng vệ đội.– Đại nhân, hắn chẳng qua chỉ là Đại Vu Sư, vì sao lại giao cho hắn Vũ cùng Lộ?Đội trưởng có chút không rõ nhìn Vu Đãng, rõ ràng khó hiểu vì quyết định này.

Hắn cần 2Vu Sư, dù trong Vương thành cũng không nhiều Vu Sư, nhưng cũng không ít, tùy tiện đưacho hắn 2 người là được, nhưng cố tình lại cho hắn Vũ cùng Lộ.

Chương 2848: Mưa gió sắp tới

Vu Ngưu kia không biết quan hệ giữa Vũ cùng Lộ và Vu Vương đại nhân, nhưng đội trưởngvệ đội lại quá rõ.Đại chiến sắp tới, giao Vũ cùng Lộ cho một tên Đại Vu Sư, làm sao an toàn bằng đi theo cạnhVu Vương đại nhân?Vu Đãng lạnh nhạt nói: – Đi theo hắn, mới có hy vọng tiếp tục sống.Đội trưởng vệ đội nhíu mày, rõ ràng không quá đồng ý quan điểm này, nhưng ở trước mặtVu Vương, hắn cũng không thể biểu hiện quá rõ ràng, đành phải im lặng.Ngoài Vương thành, Dương Khai dẫn cặp sinh đôi đi tới chỗ đóng quân của mình, một látsau chợt quay đầu hỏi:.– Các người ai là Vũ, ai là Lộ?Hai nàng dừng chân, người bên trái lên tiếng: – Ta là Vũ!Bên phải nói: – Ta là Lộ.Dương Khai nhếch miệng cười, gật đầu:– Ta nhớ rồi.

Ừm, Vu Vương đại nhân nói từ nhỏ các cô đã tu luyện ở Vu Thần Điện, Vu ThầnĐiện… có gì hay không?Cặp sinh đôi nhíu mày, Vũ trầm giọng nói:– Vu Thần Điện là chỗ trọng yếu nhất toàn Man tộc, chỉ có Vu xuất sắc nhất mới có tư cách đivào, hầu hạ Vu Thần, đó không phải chỗ chơi đùa.Lộ tiếp lời: – Xin đại nhân nói chuyện cẩn thận.Dương Khai nhún vai, mơ hồ nắm được tính cách hai Vu Sư này, cũng không nói nữa, đitrước dẫn đường.Không lâu sau trở về chỗ đóng quân, một đám chiến sĩ Man tộc đang thao luyện cùng các Vunhìn thấy hắn ra ngoài một chuyến, lại dẫn một cặp sinh đôi xinh đẹp trở về, đều khôngkhỏi kinh ngạc.Dương Khai vỗ tay, tập trung chú ý của mọi người, lớn tiếng nói:– Hai vị Vu Sư này là Vũ cùng Lộ, là Vu Vương đại nhân cố ý phái xuống Vu Ngưu Bộ ta, hiệntại mọi người quen biết, mong rằng sau này các vị có thể sống hòa thuận, đồng tâm hợp lực,cùng chống lại Ma dân!Mọi người cùng hô theo, một đám Man dân ánh mắt tràn đầy kinh diễm nhìn cặp sinh đôi,nếu không phải thân phận Vu Sư của Vũ cùng Lộ quá cao quý, nhất định sẽ có không ítngười lên bắt chuyện.Các Vu Đồ cùng Vu Sĩ lại cung kính đi lên, hành lễ bái kiến hai vị Vu Sư.Vũ cùng Lộ chỉ nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt có chút thẩm tra, quét qua người Vu Ngưu Bộ.– Tiếp tục thao luyện đi.Dương Khai phất tay, rồi nói với cặp sinh đôi:– Các cô cũng đi theo bọn họ, Vu Thần Điện chỉ dạy các người tu luyện Vu thuật, hẳn làkhông dạy các cô phát huy năng lực trong chiến tranh như thế nào? Nhân mấy ngày này làmquen, đừng tới lúc lên chiến trường lại luống cuống tay chân.Cặp sinh đôi gật đầu.Dương Khai quay chỗ khác thổi tiếng huýt, sau đó Ưng Vương nằm rạp dưới đất như ngheđược mệnh lệnh, ngẩng đầu lên, phát ra tiếng kêu to.Đám chim ưng trên không trung đều đáp lại, nhanh chóng chở các xạ thủ quay về, đápxuống mặt đất.Không ít xạ thủ sắc mặt tái nhợt, xuống lưng chim ưng liền chạy đi ói òng ọc, có người lảođảo, ngã ngồi xuống đất.– Đại nhân! Có gì căn dặn?A Hoa lưng đeo trường cung, hiên ngang đi tới, sắc mặt dù hơi tái nhợt, nhưng so sánh vớinhững người khác thì đã khá hơn nhiều, ít ra bước chân cũng không lơ mơ.Dương Khai trầm giọng nói: – Vừa rồi có lệnh của Vu Vương đại nhân, muốn ta chia ra 25chim ưng sang Vương thành.A Hoa cả kinh: – Chia ra 25 con chim ưng? Vậy chẳng phải…Vốn có 75 con chim ưng, mỗi con tương ứng một xạ thủ, nếu chia ra 25 con, vậy nghĩa là sẽcó 25 người mất tư cách không kỵ, đây là điều không thể tiếp thụ đối với bất cứ xạ thủ nào.Các xạ thủ bọn họ, đều là tinh nhuệ của Vu Ngưu Bộ, được chọn lựa kỹ càng đi ra, nói về bắncung, không ai kém hơn ai.– Bởi vậy cho các người một ngày, sau 1 ngày, 25 người biểu hiện kém nhất quay về đội ngũ,hiểu chưa?A Hoa trầm ngâm một lát, gật đầu: – Hiểu rồi!Dương Khai phất tay: – Đi đi, chuyện này giao cho cô xử lý.

– Rõ!A Hoa tâm tình phức tạp quay người đi, ngẩng đầu, 74 đôi mắt chiến ý ngập tràn nhìn vềphía nàng.

Không cần nhiều lời, mọi người đều nghe được Dương Khai nói, bởi vậy muốn ởlại trên lưng chim ưng, chỉ có thể biểu hiện tốt hơn những người khác trong ngày cuối cùngnày.Không lâu sau, 75 con chim ưng đồng loạt bay lên không trung, tràng cảnh đồ sộ.Dương Khai quay về nhà gỗ, dùng một viên nội đan yêu thú tu luyện.Sau 1 ngày, A Hoa đi vào báo cáo tình huống không kỵ, trải qua Dương Khai quyết định, rútra 25 xạ thủ biểu hiện tương đối kém, đưa chim ưng dội ra sang Vương thành.Những ngày tiếp theo không có gì khác, Vu Ngưu Bộ tổng cộng 12 đội ngũ bắt đầu huấnluyện đột kích, theo thời gian, phối hợp với nhau ngày càng thông suốt.Nhất là có Vũ cùng Lộ gia nhập, các Vu thi triển Vu thuật đã bao phủ toàn bộ 3000 người,đây là điều trước đó không làm được.Trước kia muốn làm được như thế, nhất định phải có Dương Khai hay Điệp hỗ trợ mớiđược, nhưng hiện tại có Vũ cùng Lộ, Dương Khai cùng Điệp hoàn toàn không cần xen vào.Càng tiếp xúc với cặp sinh đôi Vũ Lộ, các Vu càng phát hiện các nàng mạnh mẽ, không hổ làVu Sư đi ra từ Vu Thần Điện, hai nàng nắm giữ, hiểu biết, thả ra Vu thuật đều khác với ngườithường.Các Vu Sĩ cùng Vu Đồ được các nàng chỉ điểm, tiến bộ thần tốc.Tính tình cặp sinh đôi dù lạnh nhạt, nhưng không thờ ơ, thật ra nếu chủ động một chút, cácnàng rất dễ ở chung, cho nên qua vài ngày, các Vu Sĩ Vu Đồ đều làm quen với nàng.
Nếu cóvấn đề gì cần hỏi, các nàng sẽ chỉ dạy tỉ mỉ, không chút che giấu.Qua vài ngày, hai nàng gây dựng được uy vọng không nhỏ trong Vu Ngưu Bộ.Dương Khai vui vẻ nhàn rỗi, cả ngày ở trong nhà gỗ, cố gắng tu luyện.Nội đan bậc chín đã không đủ mạnh với hắn, Dương Khai dứt khoát bắt đầu cắn nuốt nộiđan bậc mười.Ngắn ngủi 3 ngày, liền từ Đại Vu Sư hạ phẩm vọt lên một bậc, đạt đến Đại Vu Sư trungphẩm.Một ngày, bình tĩnh cuối cùng bị phá vỡ.Khi Vương thành vang lên tiếng kèn trầm thấp, tất cả Man tộc đang bận rộn liền yên tĩnh lại,hàng ngàn ánh mắt nhìn về phía Vương thành, tiếng kèn trầm thấp mang theo khí tức mưagió sắp tới.Từng bóng người bay lên, tiến về phía Vương thành.Không lâu sau, các Đại Vu Sư liền chạy tới chỗ cung điện lần trước.Lần này Đại Vu Sư còn nhiều hơn trước phân nửa, dù sao lần trước còn rất nhiều Đại Vu Sưđang trên đường tới, chưa đến được Vương thành.

Hiện tại, tất cả Đại Vư Sư Nam Man Bộđã tụ tập nơi này.Ở đây cơ bản có thể coi như phần lớn tinh nhuệ.Trong đại điện không thấy bóng Vu Đãng, các Đại Vu Sư đến đây tự nhiên tụ tập nhiềunhóm, tham khảo chiến sự phát triển, chỉ là mấy ngày nay mọi người huấn luyện thủ hạ ởngoài Vương thành, tin tức không thông, bởi vậy không rõ bên ngoài hiện tại thế nào, nóimột hồi cũng không được gì, đành phải chờ Vu Đãng đến giải thích.Một lát sau, Vu Đãng sắc mặt ngưng trọng đi ra.Tiếng ồn ào chợt lặng xuống, nhiều ánh mắt lần lượt quay sang, vừa thấy sắc mặt Vu Đãng,không ít người trong lòng vừa động, thầm cảm thấy không ổn.Quả nhiên, Vu Đãng vừa lên tiếng liền tung trời:– Các Vu Thánh đại nhân mấy ngày trước xâm nhập vào khu Ma dân, huyết chiến với cườnggiả Ma dân.
Sau trận chiến, 3 người trong thương, chìm vào ngủ say, chỉ có Hùng đại nhânmay mắn thoát được, nhưng trong thời gian ngắn không có sức chiến đấu.Lời này toàn trường kinh hãi, các Đại Vu Sư há to miệng, có thể nhét vào nắm tay, khôngkhép lại được, đều kinh hãi tột đỉnh.Khó trách mọi người biểu hiện như vậy, ở hiện tại không có Vu Thần, Vu Thánh chính là đạibiểu mạnh nhất.Toàn Man tộc cũng chỉ có 4 vị Vu Thánh mà thôi, mấy ngày trước nghe Vu Đãng nói bốn đạiVu Thánh đã hành động, nhiều người còn ôm hy vọng, mong mỏi bốn đại Vu Thánh có thểđuổi giết Ma dân.Nhưng hôm nay nghe được tin tức chấn động như thế, mọi người mới biết, Ma dân… cũngkhông phải mềm yếu mặc cho người khác nhào nặn.Bốn đại Vu Thánh đã ra tay, 3 người trọng thương chìm vào ngủ say, chỉ một người maymắn trốn thoát, trong thời gian ngắn không còn sức chiến đấu.

Có thể đánh bốn vị Vu Thánhthành như thế, trong Ma dân đương nhiên không thiếu tồn tại sánh với Vu Thánh.Ngay cả Vu Thánh cũng không phải đối thủ, nhân số phe mình có đông hơn thì sao chứ?Thoáng cái, không ít người sắc mặt tái nhợt.Vu Đãng nhìn quanh, lớn tiếng nói:– Nhưng các vị Vu Thánh đại nhân trả giá không phải vô ích.

Theo Hùng đại nhân truyền tinvề, mấy người mạnh nhất bên Ma dân cũng kẻ chết người bị thương, cho nên lần này chiếnđấu tầng cao, chúng ta không hẳn đã thua.Nghe hắn nói vậy, mọi người mới thở ra, bốn đại Vu Thánh ra tay, đây mới là kết quả có thểtiếp thu được.– Các vị Vu Thánh đại nhân phải tịnh dưỡng, cường giả Ma dân cũng thế, đây là thời điểmmấu chốt, hướng đi chiến tranh đều nằm trong tay chúng ta.

Chúng ta có thể thừa cơ hộinày giết sạch Ma dân, sẽ có thể bảo toàn các bộ Man tộc! Nhưng nếu chúng ta thất bại, vậymảnh đất này sẽ hoàn toàn thất thủ, cho nên chúng ta chỉ có một lựa chọn… Tử chiến!– Tử chiến! – Tử chiến!Trong đại điện, các Đại Vu Sư cùng hô to, nhiệt huyết sôi trào.Vu Đãng hài lòng nhìn biểu hiện của mọi người, ấn tay xuống, làm mọi người yên lặng lại:– Các vị Vu Thánh đại nhân trả giá làm Ma dân phải dừng bước chân xâm lấn, hiện tại bọnchúng lấy địa bàn 4 bộ làm gốc xây dựng phòng tuyến, nhiệm vụ của chúng ta, là giành lạiđịa bàn 4 bộ này, làm bọn chúng không còn chỗ chống đỡ.– Đại nhân, cụ thể phải làm sao? Có người hỏi.Vu Đãng nói: – Lại đây xem.Nói rồi, vung tay lên, Vu lực tuôn trào, giữa đại điện xuất hiện bản đồ cấu tạo bằng Vu lực,bên trên có một mảng lớn màu đỏ, mọi người ngưng trọng nhìn vào.Mọi người đều hiểu, đó là địa bàn 4 bộ bị Ma dân chiếm cứ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau