VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2836 - Chương 2840

Chương 2839: Thời gian không chờ ta

Lướt ngang qua vai, Dương Khai mỉm cười, gật đầu ra hiệu.Chiến sĩ Man tộc kia nhìn chằm chằm bóng lưng của hắn hồi lâu, mới thu hồi ánh mắt, cườikhẽ:– Thú vị!Dù hắn không phải Vu, nhưng quả thật tu luyện thân thể, hơn nữa là đội trưởng vệ độiVương thành, nói thực lực hoàn toàn không yếu hơn Đại Vu Sư thượng phẩm, hắn chỉ kémhơn những Đại Vu Sư là không thể bỏ thêm lực lượng Vu thuật cho tộc nhân mà thôi.

Đánhtay đôi, không Đại Vu Sư nào là đối thủ với hắn, nhưng cố tình vừa nãy Đại Vu Sư bề ngoàiyếu ớt kia lại làm hắn chợt sinh ra chiến ý.Có thể khiến hắn sinh ra chiến ý, đều là đối thủ mạnh mẽ không thể nghiền ép được!Điểm này, nhìn ánh mắt bình thản tự nhiên của đối phương khi đối mặt với mình là biết,ánh mắt vừa rồi dù không bỏ thêm Vu thuật, nhưng chiến ý của hắn bùng nổ thoáng chốc,bất kỳ Đại Vu Sư nào cũng không thể chịu nổi, vậy mà hết lần này đến lần khác đối phương lại làm được rồi.Đúng là Đại Vu Sư thú vị, rõ ràng nhìn rất yếu ớt, nhưng bên trong thân thể gầy yếu đó lạiẩn chứa lực lượng không tưởng.

Tên Vu Đồ kia lẽ ra phải cám ơn mình, chính vì mình xuấthiện đúng lúc, mới làm hắn tránh khỏi xấu mặt..Trong đại điện, một người khí tức như vực sâu lẳng lặng đứng đó, chắp tay sau lưng, chờmọi người tới.Hơn trăm người đi vào hồi lâu, hắn mới chầm chậm xoay người, cau mày, như đang khóhiểu vì chuyện gì đó.Nhìn qua mọi người, lớn giọng nói:– Bổn vương Vu Đãng, là Vu Vương thứ sáu Nam Man Bộ, các vị có thể biết ta, có thể nghequa ta, có thể không biết ta là ai, nhưng mà không sao, bởi vì từ hôm nay, chúng ta sẽthường gặp mặt.– Bái kiến Vu Vương đại nhân!– Mọi người đồng loạt đặt tay lên ngực, cúi mình hành lễ.Dương Khai cũng ở trong đó, ánh mắt lóe lên.

Vu Vương thứ sáu, tức là nói trong Vu VươngNam Man Bộ, thực lực của hắn xếp hàng thứ 6, bên trên hắn còn có 5 vị Vu Vương lợi hạihơn, bên dưới còn có bao nhiêu Vu Vương thì không rõ.Dương Khai chỉ biết Nam Man Bộ không có cường giả cấp bậc Vu Thánh, toàn Man tộc cũngchỉ có 4 vị Vu Thánh mà thôi, tất cả đều trấn thủ ở một bộ lạc lớn nhất.

Nam Man Bộ, VuVương mạnh nhất là Vu Vương thượng phẩm, tên gì thì Dương Khai không biết.Hắn hiểu biết về Nam Man Bộ, phần nhiều là do thôn trưởng truyền thụ, với cấp bậc Vu Đồhạ phẩm như thôn trưởng, thông tin tiếp xúc được thật sự quá ít.– Tin rằng mọi người đều nghe nói, sở dĩ lần này triệu tập mọi người tới đây, là bởi vì Madân xâm lấn, 3 bộ đã bị diệt– Vu Đãng giọng trầm thấp, dù không lớn, nhưng lại truyền rõ ràng vào trong tai mọi người.Khi nghe hắn nói 3 bộ bị diệt, cả trăm vị Đại Vu Sư đều biến sắc.3 bộ, mỗi một bộ đều không kém Nam Man Bộ, có Vu Vương thượng phẩm tọa trấn, mấytrăm Đại Vu Sư, ngàn vạn Vu Đồ, nhưng vẫn bị diệt.

Tức là, nếu Nam Man Bộ gặp kẻ địchnhư vậy, kết cục cũng sẽ không tốt lành.Chuyện này đã không chỉ là việc 3 bộ bị diệt, mà là chuyện của cả Man tộc.– Nhưng mà, tin tức đã quá hạn rồi!Một lời của Vu Đãng gây ra sóng gió, mọi người nhìn hắn, hắn lại nói tiếp:– Trong thời gian chúng ta tập hợp, Lan Ly Bộ cũng bị diệt! – Cái gì?– Là thật sao?– Lan Ly Bộ cũng bị diệt.– Nghe nói vị Vu Vương đại nhân Lan Ly Bộ là có khả năng thăng cấp Vu Thánh trong vòngtrăm năm, hiện tại ngài ấy sao rồi?Các Đại Vu Sư đều kinh hô, không trách sắc mặt bọn họ khó coi, chủ yếu là vì thực lực chỉnhthể Lan Ly Bộ còn mạnh mẽ hơn đa số bộ lạc Man tộc, chỉ dưới 4 bộ lạc có Vu Thánh tọatrấn.– Bỗng nhiên nghe Lan Ly Bộ cũng bị diệt tộc, không chấn động mới lạ.Vu Đãng trầm giọng nói: – Trên dưới Lan Ly Bố, không ai may mắn sống sót.Trong đại điện nháy mắt lặng ngắt, không ai may mắn sống sót, tức là mọi người chết sạch,bao gồm cả vị Vu Vương mạnh mẽ có khả năng thăng cấp Vu Thánh.Đại chiến tới gần, bỗng nghe tin này, mọi người đều dao động lòng tin, ngay cả Lan Ly Bộcũng bị tiêu diệt, Ma dân kia khủng bố cỡ nào? Trên đời này còn ai ngăn cản được bọn họ?

- Nhìn ra ý nghĩ của mọi người, Vu Đãng nói:– Bốn vị Vu Thánh đại nhân đã cùng nhau hành động, tin rằng lực lượng của họ có thể tổnthương được Ma dân.

Nhưng đây là chiến tranh liên quan tới toàn Man tộc, các Vu Thánh dùmạnh, nhưng chúng ta cũng không thể đặt hết trách nhiệm lên vai họ.

Man tộc chúng tacũng phải góp một phần sức, đây là nguyên nhân Vương thành khẩn cấp triệu tập tất cả tộcnhân tới đây.Nghe được Vu Đãng nói 4 đại Vu Thánh đều ra tay, mọi người mới thả lỏng.Vu Thánh là tồntại hùng mạnh nhất thế gian này, có bọn họ ra tay, nhất định có thể áp chế được Ma dânxâm lấn.

Nhưng Vu Đãng nói không sai, đây là trận chiến liên quan tới toàn Man tộc, khôngai chỉ lo cho thân mình, Vu Thánh dù mạnh, nhưng lại chỉ có 4 vị mà thôi.– Ta tin tưởng, các ngươi rất muốn hỏi ta rốt cuộc Ma dân là gì, từ đâu tới, tại sao lại muốndiệt bộ lạc Man tộc ta.Ánh mắt Vu Đãng quét qua, trầm giọng nói:– Bổn vương cho các người biết, bổn vương cũng không biết nhiều về chuyện này, nhưngmà các người chỉ cần ghi nhớ, Ma dân là kẻ thù không đội trời chung với Man tộc ta, chỉ cầnMan tộc ta còn một người một hơi thở, Ma dân tuyệt đối không được chạm đến mảnh đấtnày!Các Đại Vu Sư bị lời của hắn nói mà tâm huyết sôi trào, biểu tình kích động, thấy chết khôngsờn, như hận không thể lập tức bay ra chiến trường, dùng máu nhuộm trời xanh, dùngmạng của mình ngăn cản Ma dân xâm lấn.Dương Khai lạnh nhạt đứng nhìn, cảm thấy Man tộc quả nhiên suy nghĩ đơn giản.

Vu Đãngnói chuyện không chút cổ động, chỉ là nói ra sự thật, nhưng cũng làm các Đại Vu Sư đồngtình.

Nếu tùy tiện dụ dỗ mấy câu, vậy thì hiệu quả càng tốt hơn.– Đại nhân, giờ chúng ta phải làm gì?– Đúng vậy, đại nhân, bây giờ chúng ta sẽ lên chiến trường chứ?– Ta nóng lòng muốn xem thử Ma dân lợi hại.– Ha ha ha ha, hy vọng Ma dân gặp phải bổn Vu đừng có bị dọa tè ra quần!Một đám Đại Vu Sư la hét, không hề để mắt tới Ma dân đã diệt 4 tộc, Vu Đãng cười khẽ:– Các người sẽ có cơ hội, đến lúc đó mong là các người còn nhớ lời ta nói.
Nhưng mà…Chợt chuyển giọng, nghiêm nghị nói:– Bây giờ còn chưa tới lúc, chúng ta nhất định phải chờ tin tức của các Vu Thánh đại nhân,hơn nữa hiện tại Nam Man Bộ ta còn chưa tập hợp đủ, còn rất nhiều tộc nhân đang trênđường tới.

Nếu chúng ta có thời gian, Nam Man Bộ nhất định có thể làm tốt hơn, đáng tiếcthời gian không chờ ta, hiện giờ chuyện các người phải làm rất đơn giản, chỉnh hợp tất cả tộc nhân Nam Man Bộ, mỗi người triệu tập 2000-3000 tộc nhân, sau đó… huấn luyện bọn họ, để bọn họ nghe theo lệnh.Toàn bộ Nam Man Bộ, có trăm ngàn tộc nhân.Một vị Đại Vu Sư triệu tập 2000-3000 tộc nhân, coi như tụ tập người của cả một bộ lạc.Nhưng bình thường các tộc nhân phân tán ở các thôn, tùy tiện thu gom thì nhất định sẽ dẫntới các mâu thuẫn, tự nhiên cần một ít thời gian hòa hợp, mà những chuyện này cần Đại VuSư làm thủ lĩnh xử lý.Dương Khai nghe vậy gật đầu, rắn không đầu không được, đoàn đội 2000-3000 người, làcon số vừa phải, không nhiều cũng không ít, coi như là cực hạn mà Đại Vu Sư có thể quản lý.Hiện tại trong tay hắn tụ tập chừng 1000 người, dựa theo cách nói của Vu Đãng, hắn cònphải triệu tập ít nhất 1000 người mới được.

Nhưng mà chuyện này cũng đơn giản, có mệnh lệnh của Vu Vương, các tộc nhân khẳng định sẽ phối hợp.

Các thôn không có Vu mạnh mẽ, đương nhiên sẽ tìm dựa vào chỗ mạnh, nhưng chuyện này phải được hai bên đồng ý.

Hiện tại Vương thành tụ tập rất đông Đại Vu Sư, muốn các binh lính rải rác này gia nhập, cũng phải biểu hiện thực lực trước.

Không ai lại muốn gia nhập vào Đại Vu Sư không đáng tin cậy.Nghĩ vậy, trong lòng Dương Khai đã có tính toán.Vu Đãng không nói nhiều, lần này triệu tập mọi người đến đây chủ yếu là báo cho mọi ngườinhiệm vụ này, bởi vậy nói xong lại căn dặn mấy câu, liền cho mọi người lui đi.Thoáng cái, hơn trăm vị Đại Vu Sư tranh nhau ra ngoài, rõ ràng là vội đi thu hút người, mộtkhi đại chiến bắt đầu, nắm giữ nhiều người là thêm một phần đảm bảo, cho nên vào lúc mấuchốt này, không ai chịu thua người khác, hận không thể thi triển thủ đoạn trói bọn họ ở lại đây, để mình cẩn thận chọn lựa các chiến sĩ mạnh mẽ nhất.Chỉ có Dương Khai, chờ bọn họ đi hết, mới nhàn nhã đi ra.

– Ngươi tên là gì?Phía sau chợt vang lên tiếng của Vu Đãng.Dương Khai quay đầu, trả lời: – Vu Ngưu!Rồi nói: – Ta trời sinh bộ dạng thế này, nhưng mà quả thật là Nam Man Bộ, ta xuất thânThương Nam thôn!Vu Đãng gật đầu:– Thể trạng mạnh yếu cũng không sao, ngươi là Đại Vu Sư, lần sau nếu còn ai nghi ngờ thânphận của ngươi, cứ nói ra tên của ta!Dương Khai ngạc nhiên, không biết sao dường như hắn đang chiếu cố mình, nhưng vẫn gậtđầu:– Cám ơn đại nhân.– Lui đi! Vu Đãng khoát tay.Dương Khai mới rời đại điện.Một lát sau, đội trưởng vệ đội đã từng nhìn với Dương Khai đi ra, tò mò nhìn Vu Đãng.Vu Đãng nói: – Có gì muốn hỏi sao?Đội trưởng nói: – Đại nhân, người kia có gì đặc biệt?Rõ ràng hắn cũng nghe được lời Vu Đãng, cho nên có chút không rõ sao Vu Vương đại nhânlại cố ý giữ hắn lại nói chuyện.Vu Đãng trầm ngâm một lát, nói: – Đặc biệt, rất đặc biệt! Đó là Đại Vu Sư được Man Thầnchiếu cố!Đội trưởng nhíu mày: – Người có thể trở thành Vu, đều là được Man Thần chiếu cố.Vu Đãng mỉm cười:– Hắn không giống, mùa đông năm trước, hắn vẫn chỉ là người thường, thậm chí có thể nóicòn không bằng người thường nữa.– Cái gì? Đội trưởng cả kinh.

– Đại nhân ngài không nhầm chứ?Mùa đông năm trước còn chỉ là người thường qua một mùa đông lại thành Đại Vu Sư?Chuyện này làm sao được chứ?Vu Đãng nói:.– Lúc ta còn là Đại Vu Sư, đã từng chỉ điểm một người tên Vu Lễ tu luyện một lúc, mà Vu Lễkia… là thôn trưởng cũ ở Thương Nam thôn.

Chương 2840

Lão thôn trưởng Vụ Lễ hết sức quan tâm Dương Khai, tận mắt thấy Dương Khai trỗi dậynhư mặt trời, tỏa ra hào quang chói lọi, lão cũng hiểu chỗ nhỏ như Thương Nam thôn khôngthể cung cấp được cho Đại Vu tiền đồ vô hạn như Dương Khai.Cho nên mùa đông năm trước, lão đã viết một lá thư, dùng chim ưng đưa đi Vương thành,thỉnh cầu Vương thành có thể cho phép Dương Khai đến đó học tập chuyên sâu.Lá thư này viết cho Vu Đãng, dù sao hai người cũng từng có quan hệ thầy trò, dù nói đã lâukhông liên lạc, nhưng lão thôn trưởng cảm thấy, với tư chất cùng thiên phú Dương Khaibiểu hiện ra, Vu Đãng sẽ không từ chối.Nếu không xảy ra chuyện Thực Cốt Bộ xâm nhập, vậy qua mùa đông, Dương Khai sẽ đượcthôn trưởng an bài đi Vương thành.

Đáng tiếc có chuyện Thực Cốt Bộ, thôn trưởng mất giữađường, không kịp giao lại di ngôn.Thực ra, Vu Đãng cũng rất hứng thú với người trong thư của lão thôn trưởng, nhưng Madân xâm lấn lại làm hắn bể đầu sứt trán, không rảnh mà để ý.

Thẳng đến khi gặp đượcDương Khai trong đại điện, mơ hồ cảm thấy hắn có chút giống người Vu Lễ miêu tả trongthư, mới cố ý hỏi một câu, quả nhiên, Vu bề ngoài nhỏ yếu đó chính là Vu Ngưu xuất thânThương Nam thôn.Nhưng đã là Đại Vu Sư!Trong thư Vu Lễ có nói, Vu Ngưu chẳng qua là Vu Sĩ hạ phẩm mà thôi, qua một mùa đông lạitrở thành Đại Vu Sư.Quả nhiên là Man Thần giáng xuống kỳ tích sao? Mà ngay thời khắc nhạy cảm Ma dân xâmlấn, Man Thần ban cho kỳ tích như vậy, rốt cuộc ẩn chứa chỉ dẫn gì?Đột nhiên, Vu Đãng nhớ lại từng nghe qua một câu.Khi thế gian gặp đại tai họa, nhất định sẽ có người cứu thế.……..Vương thành, dòng người như thác, chen vai mà đi, không kém gì những thành trì màDương Khai đã đi qua.Hắn không vội vàng chạy về thu nạp thủ hạ như những Đại Vu Sư khác, mà một mình đi dạotrong Vương thành.Không lâu sau, hắn trực tiếp vào một cửa tiệm, ở nhà sau cùng chủ tiệm bí mật thảo luận hồilâu, thế mới thản nhiên đi ra.

Mà phía sau, chủ cửa hàng này lại tràn ngập sung sướng, tháiđộ khách khí khác lạ, như đã được lợi rất lớn.Không ngừng bước, lại đi cửa hàng khác, ở một hồi Dương Khai đi ra, chủ cửa hàng nàycũng cung kính đưa tiễn.Đi nửa ngày, Dương Khai ra vào mấy chục cửa hàng, mỗi lần tình cảnh đều không khác mấy.Đến nửa ngày sau, Dương Khai lặng lẽ tính toán, mới khẽ gật đầu, bay ra ngoài thành.Không lâu sau, hắn quay về chỗ đóng trại ban đầu, Điệp lặng lẽ đứng đó, thấy hắn tới, chỉnhìn lên, khẽ gật đầu.Nhưng các Vu Đồ thì đồng loạt lên đón, sốt ruột nhìn Dương Khai.Một người Vu Đồ lớn tuổi nói: – Đại nhân, ngài đã đi đâu, sao giờ này mới trở lại.– Đi làm chút chuyện, sao vậy?Lão Vu Đồ nói:– Các đại nhân khác đang kéo người ta nghe nói là Vu Vương đại nhân ra lệnh, để các Đại VuSư thu nạp 2000-3000 người bị hạ.

Bây giờ đại nhân mới trở lại, những chiến sĩ khỏe mạnhđã sắp bị bọn họ chia xong rồi.– Ừm, Vu Vương đại nhân quả thật ra mệnh lệnh này.

Dương Khai gật đầu.Các Vu Đồ nghe thế, lập tức nóng nảy, lão Vu Đồ kia nói:– Vậy đại nhân ngài còn chờ gì, nếu đã trở lại, mau bắt tay chuẩn bị thôi.

Lão xem còn mấythôn có chiến sĩ không kém, hiện tại bọn họ cũng đang do dự nên gia nhập vào Đại Vu Sưnào.Đại nhân ngài không ngạiđi mời bọn họ, có lẽ sẽ thuyết phục được họ gia nhập.– Đúng vậy, đại nhân, chuyện này không thể chậm trễ, chờ tiếp nữa, chỉ còn lại đồ thải màthôi.Các Vu Đồ đều khuyên bảo.

Trên đường đến đây, bọn họ sáp nhập với Thương Nam thôn doDương Khai dẫn dắt, hiện tại cũng không có ý đi gia nhập vào Đại Vu Sự khác, nhìn chủtướng nhà mình bình thản, thật là sốt ruột thay cho hắn.Cục diện hiện tại, người nào cũng nhìn ra được, chỉ có nắm giữ chiến sĩ mạnh mẽ, mới giànhđược ưu thế nhất định trong chiến tranh tương lai.Chỉ nửa ngày, cả trăm Đại Vu Sư đi khắp nơi, không ngừng thu nạp những dũng sĩ trong cácthôn Man tộc, chỉ có bọn họ là không có động tĩnh nào, có vẻ khác biệt rõ ràng.Không khí căng thẳng, làm bọn họ chợt nảy sinh cảm giác nguy cơ.– Không vội không vội!Dương Khai khoát tay, vẻ mặt bâng quơ thật làm mấy Vu Đồ không biết phải nói gì, nhấtthời gấp đến phun ra lửa.Quay đầu nhìn những đoàn thể khác, các Đại Vu Sư đều thi triển thủ đoạn, không giữ sức màlôi kéo người, thậm chí trực tiếp thi triển ra Vu thuật uy lực to lớn dẫn người chú ý, nhìnnhững dũng sĩ rắn chắc đi tới chỗ các Đại Vu Sư, bọn họ như thấy những tia sống sót trôiqua bên cạnh mình.Nhưng thân là Đại Vu Sư, Dương Khai cũng đã nói không vội, bọn họ có sốt ruột cũng vôdụng, dù sao chỉ là Vu Đồ mà thôi, không có tác dụng gì ở trường hợp này, nhất là bọn họcũng không quá quen thuộc Dương Khai.Quả thật là người quá trẻ tuổi, làm việc qua loa mà, các Vu Đồ nhìn nhau, trong lòng khôngkhỏi toát ra cùng ý nghĩ này.Thời gian chầm chậm trôi qua, các tán lạc Man tộc hội tụ quanh Vương thành dần dần từngnhóm bị Đại Vu Sư dẫn đoàn đội thu gom.

Tin tức Ma dân xâm lấn dần dần lan tỏa trongđám đông, tất cả Man tộc bắt đầu tụ tập lại, thậm chí có những người không cần lôi kéo liềnchủ động gia nhập vào những Đại Vu Sư có vẻ mạnh.Dương Khai quá trẻ tuổi, thân hình nhỏ yếu, căn bản không ai hỏi tới, mà bản thân DươngKhai như cũng không có ý đi lôi kéo ai, từ Vương thành trở về điền cùng Điệp ngồi đó, vận công tu luyện, xung quanh ồn ào dường như không liên quan tới hắn.Làm cho mấy Vu Đồ thủ hạ càng thêm bất đắc dĩ.
Thẳng đến đêm, có tiếng hô như sấm rềnvang dội: – Thương Nam thôn Vu Ngưu đại nhân ở đâu?Một lời hổ lên, tiếng ồn ào chợt ngừng lại, mọi người nhìn sang, không biết người này tìmThương Nam thôn Vu Ngưu làm gì.

Thương Nam thôn, rất nhiều người đều nghe qua, là mộtthôn nhỏ mà thôi, Vu xuất thân chỗ đó thì có gì mạnh?Ở chỗ này Đại Vu Sư tụ tập, Vu xuất thân thôn nhỏ cũng dám xưng đại nhân?Nhưng khi mọi người nhìn thấy những thứ chủ nhân hét lên đang mang trên lưng, ánh mắtkhông khỏi sáng ngời, hít thở dồn dập.Không có gì, trên lưng người này đeo rất nhiều Vu khí chế tạo bằng thép tinh chất, dưới ánhmặt trời sắp lặn chiếu lấp lánh, chói hết mắt người.Đây là vũ khí chân chính, nhìn lưỡi đao sắc bén, chuôi đao thật nặng, nếu bị vũ khí như thếchém trúng, vậy còn không bị chém làm hai còn gì.

Nhìn lại mẫu đá búa đá trong tay….

vô sốchiến sĩ Man tộc đều thấy xấu hổ.Trong Man tộc, chỉ có những chiến sĩ mạnh mẽ chân chính mới có tư cách dùng những vũkhí này, bởi vì người bình thường không thể có được vũ khí như thế, phải lấy ra thứ giá trịxa xỉ đổi lại, các chiến sĩ Man tộc đến từ các thôn, nào có thứ gì đáng giá.Trong toàn Nam Man Bộ, chỉ có Vương thành mới chế tạo được vũ khí như thế, các thônxóm đều không có năng lực này.Cho nên đột nhiên xuất hiện một người đeo đầy trang bị, đi giữa một đàn chiến sĩ dùng mâuda búa đá, lập tức đối chiếu làm nổi bật các chiến sĩ này quá quê mùa nghèo mạt.Còn chưa hết, đằng sau người này, lại đi theo một đám người đeo đầy trang bị, mỗi ngườivác trên lưng, bó ôm, mỗi bước đi đều làm mặt đất rên rỉ.– Bên này bên này! Dương Khai bay lên cao, vẫy gọi:– Qua bên này!Man tộc dẫn đầu giương mắt lên, nhìn thấy là Dương Khai liền nhe răng cười, toát ra hàmrăng trắng bóng, rồi gọi người phía sau, mau chóng đi tới chỗ đóng trại của Dương Khai.– Hả… sao lại là kẻ này!Ở gần đó, một Đại Vu Sư người như trụ sắt, ánh mắt lóe lên, kinh ngạc nhìn Dương Khai.Thì ra hắn là Vu Ngưu!Tình huống khác thường bên này rõ ràng dẫn tới không ít người chú ý, rất nhiều Đại Vu Sưđều bay lên không trung, nhìn xuống xem bên phía Thương Nam thôn có chuyện gì.– Vu Ngưu đại nhân, những thứ ngài cần đều ở đây, mời ngài kiểm tra xem.Chiến sĩ Man tộc dẫn đầu nói rồi, ném hết vũ khí đeo trên người xuống đất.Những món vũ khí đủ loại kiểu dáng, nhưng đều chung một điểm là rất nặng, món nào cũngkhông dưới trăm cân, mà người này vác mười mấy món, một đường đi như gió, khi các vũ khí rơi xuống đất, mới tung lên bụi bặm, phát ra tiếng trầm đục.– Ừm, đặt ở đây đi, mọi người khổ cực.

Dương Khai gật đầu.Ầm ầm ầm…Từng món từng món vũ khí bị bỏ xuống, từng chiến sĩ Man tộc đi qua, chỗ này nhanh chóngchất đống cả núi vũ khí.Đám người A Hổ trợn mắt há mồm, các chiến sĩ Man tộc xung quanh cũng há hốc.Các Đại Vu Sư bay lên trên không trung nhìn xuống, cũng nhìn đến cứng lưỡi.Những tiếng nuốt nước miếng vang lên, ánh mắt nhìn vào núi vũ khí đều tràn đầy chấnđộng khao khát, những vũ khí ngày thường rất quý giá, làm cho các chiến sĩ Man tộc mong ước nhưng không thể có được, lại chất thành đống ở đây.Quả thật như mơ vậy!Ở trong này, ngay cả các Đại Vu Sư cũng chưa từng thấy nhiều vũ khí chất đầy đất như thế,bất cứ một món nào cũng là gia tài khổng lồ.

Nhưng còn xa mới chấm dứt, vẫn còn người đitới, mang tới bỏ lại vũ khí.Sao thế này? Tại sao những chủ cửa hàng trong Vương thành lại mang vũ khí nhà mình đemra bỏ ở đây? Bọn họ có quan hệ gì với Vu Ngưu.Rốt cuộc là có chuyện gì?Chẳng lẽ bọn họ đem vũ khí này cho Vu Ngưu? Cái này không thể, những cảnh tượng trướcmắt này phải giải thích kiểu gì? Rất nhiều Đại Vu Sư cũng quen biết những chủ cửa hàng kia, cũng từng có giao tiếp, tự nhiên sẽ không nhìn nhầm.

Chương 2841: Thu người

Nghĩ thế, không ít Đại Vu Sư đã không bình tĩnh được.

Dựa vào cái gì, mọi người đều là ĐạiVu Sư, vì sao chỉ đưa cho Vu Ngưu không đưa cho mình? Mình cũng là Đại Vu Sư, hơn nữabất cứ Đại Vu Sư nào ở đây mà không hơn Vu Ngưu yếu ớt kia.– Nè, vậy là thế nào? Tại sao các người đưa đồ sang bên đó, cũng đưa cho bổn Vu một chútchứ?Một vị Đại Vu Sư ở không trung hét lên.– Đúng vậy, đại chiến sắp tới, những thứ này phải chia đều, không thể nào chỉ đưa cho mỗi hắn.Lập tức có người hùa theo.Những lời này được các Đại Vu Sư đồng ý, nhất thời mọi người không ngừng la hét, tràngcảnh hỗn loạn.– Ồn ào cái gì?Chiến sĩ Man tộc dẫn đầu lúc này tức giận quát lên, không chút nể mặt những Đại Vu Sư này,lạnh lùng ngẩng đầu, hừ nói:– Ai nói chúng ta đem những vũ khí này tới cho Vu Ngưu đại nhân? Toàn bộ đều là của ngàiấy dùng vật đổi lấy.– Đổi… Đổi lấy?– Không thể nào!– Nhiều vũ khí như thế, hắn dùng thứ gì để đổi?Không ai có gia tài khổng lồ như vậy, ở chỗ này vũ khí chất đống phải tới ngàn món, hơnnữa còn không ngừng có vũ khí được đưa tới.Dù cho là Vu Vương, cũng không thể có được gia sản để đổi được nhiều vũ khí thế này?Man tộc dẫn đầu kia lắc đầu nói:– Ta không biết Vu Ngưu đại nhân dùng thứ gì đối với những người khác, nhưng ngài ấy chota cái này.Nói rồi, hắn lấy ra một thứ tròn vo, các chiến sĩ Man tộc nhìn còn chưa rõ ràng, nhưng cácĐại Vu Sư đều biến sắc:– Nội đan Man thú!Hơn nữa còn là nội đan Man thú phẩm chất cực cao, một viên nội đan Man thú như vậy,thậm chí còn có lợi lớn cho Vu Vương tu luyện, càng đừng nói Đại Vu Sư.

Nếu như có một viên nội đan Man thú như thế, quả thật có thể đổi được không ít vũ khí.Nhưng bất cứ Đại Vu Sư nào cũng sẽ không lấy ra loại bảo bối này đi đổi vũ khí mà mìnhkhông dùng tới, mà muốn đổi được nhiều vũ khí như vậy, Vu Ngưu này có bao nhiêu nội đan?Nghĩ thôi cũng thấy khủng bố rồi.– Vu Ngưu đại nhân cũng dùng thứ này đối với ta.Một chủ cửa hàng khác cũng nói, lấy ra một viên nội đan quơ quơ, thiếu chút chói mù mắtmột đám Đại Vu Sư.Nếu nói những vũ khí đủ kiểu dáng này có sức hút to lớn với các chiến sĩ Man tộc, như vậynhững nội đan này cũng giống như thế đối với các Đại Vu Sư.Nhất thời, không ít ánh mắt nhìn Dương Khai cũng thay đổi, trong đầu chỉ có một câu hỏivang vọng: Hắn lấy đâu ra nhiều nội đan Man thú như thế?– Không có Đại Vu Sư nào có năng lực giết được nhiều Man thú như vậy, ngay cả Vu Vươngcũng không làm được.

Nói lại, chỗ nào mà có nhiều Man thú để giết như thế.Thời gian dần trôi qua, sau khi biết chân tướng giao dịch, những Đại Vu Sư lớn tiếng ồn àocũng xấu hổ không dám nói nữa, chỉ có thể dõi mắt nhìn những vũ khí bị bỏ xuống, mặt đầyhâm mộ.

Càng có người lặng lẽ tính toán, có phải nên tạo quan hệ tốt với Vu Ngưu, khôngnói đâu, nếu có thể lấy được một viên nội đan Man thú từ hắn, cũng đủ cho mình được lợivô cùng.Phải thật lâu sau, người cuối cùng mới mang theo vũ khí đi qua, vũ khí chất đống dưới đấtđã mấy ngàn món!Những tiếng thở hổn hển, thể hiện rõ nội tâm không bình tĩnh của các Man tộc.Các thôn dân Thương Nam thôn càng kích động nuốt nước miếng, bọn họ đã đoán đượcnhững vũ khí này dùng để làm gì.Dù sao bọn họ không ngốc, Ma dân xâm lấn, đại chiến sắp tới, Dương Khai đột nhiên làm ranhiều vũ khí như vậy, rõ ràng là để cho họ dùng, chỉ là thủ đoạn thần kỳ như thế, làm bọn họkhông tin nổi.A Hổ đi lên cạnh Dương Khai, kéo hắn lại, nhỏ giọng hỏi: – A Ngưu, những thứ này….là chochúng ta sao?Dương Khai mỉm cười, vỗ vai hắn:– Đương nhiên là cho mọi người.Sau đó vung tay, nói: – Tự chọn đi, mỗi người một cái.Vừa nghe vậy, hơn ngàn người liền nghiêm lại.Các Vu Đồ mới này còn thầm oán trách Dương Khai không làm chuyện ra hồn, lúc này đềukhông còn gì để nói, mặt đầy sùng kính.Đại Vu Sư hội tụ ngoài Vương thành phải hơn trăm người, nhưng người nào có năng lực lậptức điều động được nhiều vũ khí đến thế? Lại có ai có quyết đoán như vậy?Muốn làm chuyện lớn, trước phải có vũ khí sắc bén, nhiều vũ khí như thế, dù chỉ có 1000người, chiếm ưu thế không chừng có thể chống lại đoàn đội 2000-3000 người.

Mà vũ khíchất đống chỗ này nào chỉ có1000?Các Vu Đồ đã có thể dự liệu được sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, trong lòng còn một chút oántrách bất mãn với Dương Khai dã sớm tan thành mây khói, cảm thấy Vu Ngưu dù trẻ tuổi,nhưng làm việc già dặn.Không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã nhắm ngay yếu hại, làm người ta không bội phục khôngđược.Nhìn nhau, các Vụ Đề xuất thân thôn khác nhau đều hiểu ý mỉm cười.Tiếng nuốt nước miệng ừng ực vang lên liên tục, 1000 người thuộc Dương Khai dẫn dắt tụtập quanh núi vũ khí, nhưng không ai vội vàng tranh giành, đều vẻ mặt mê say nhìn vũ khíchất thành đống, ánh mắt mọi người tràn ngập ôn hòa, giống như trong mắt không phải làvũ khí lạnh băng, mà là mỹ nhân đang trần truồng vậy.– Các người trước đi!A Hổ quay đầu, nhìn những thôn dân khác, là dũng sĩ cùng thôn với Dương Khai, A Hổ cảmthấy lúc này nên tạo uy tín, dựng vinh quang cho Dương Khai, tự nhiên không vội đi lấy, mànhường quyền cho những thôn khác.Nghe hắn nói vậy, những người dẫn đầu thôn khác nhìn nhau, một người lắc đầu cười nói:– Đây là vũ khí của Vụ Ngưu đại nhân mang đến, Thương Nam thôn nên được lựa chọn ưutiên, các vị trước đi.– Đúng đó, A Hổ, các người lấy trước! – Đúng rồi, A Hổ, đừng từ chối!A Hổ lắc đầu:– Chính vì những thứ này là của A Ngưu làm ra, cho nên mới để các người chọn trước,những thứ này không phải mang tới vì Thương Nam thôn, mà là làm ra cho mọi người.Chiến sĩ thủ lĩnh các thôn lại tranh cãi, không ai chịu nhận, cũng không muốn đi đầu, làmcho những Man tộc vây xem thầm mắng to, hâm mộ lại bất đắc dĩ.Vu Đồ lớn tuổi nhất chợt cười nói:– Đừng cãi nữa, trước mắt nếu chúng ta tụ tập một chỗ, vậy không phân biệt thôn này thônkia, hiện tại chúng ta đều là một chỉnh thể, thuộc về Vu Ngưu Bộ, ai trước ai sau cũng khôngkhác.Huống chi, chỗ này nhiều vũ khí như vậy, mỗi người lấy một cái cũng không hết,không cần phải nhường nhau.– Vu Ngưu Bộ… Mọi người nghe vậy ánh mắt sáng ngời, đều suy nghĩ sâu xa.Lão Vu Đồ nói không sai, hiện tại mọi người đã tụ tập một chỗ, vậy thật không cần phân biệtngười thôn này thôn kia, chỉ có thật sự trở thành một chỉnh thể, vậy trong chiến tranhtương lai mới thật sự kết thành một lòng, chí vững như thành đồng.

Cố ý phân biệt, sẽ chỉlàm có lòng riêng với nhau, mà một chút lòng riêng, có lẽ sẽ khiến cho có người phải bỏmạng trong chiến đấu tương lai.A Hổ nghĩ một hồi, gật đầu: – Lão đại nhân nói phải, nếu thế, vậy cùng nhau chọn đi.Những người còn lại tự nhiên không có gì để nói, lúc này mọi người cùng ào lên, bắt đầuphân chia vũ khí, tìm được thứ thích hợp với mình, rồi tránh ra nhường cho người khácchọn lửa.Nhất thời, tiếng người xôn xao, mọi người đều cười ha ha, dù náo nhiệt nhưng cũng khônghỗn loạn, mỗi người đều có trật tự.Cảnh này lọt vào mắt những Đại Vu Sư khác, đều có thần sắc khác nhau.Hâm mộ ghen tị tự nhiên không cần nói, Vu Ngưu này chỉ đơn giản tặng vũ khí liền khiếnhơn 1000 người ngưng tụ làm một, thủ đoạn này làm bọn họ bội phục, nhìn lại các chiến sĩMan tộc thủ hạ bên mình đang nhìn đỏ cả mắt, đều thở dài ngậm ngùi.Không còn cách nào, thủ đoạn này dù nhìn là hiểu, nhưng lại không thể nào bắt chước theo,bọn họ không có gia tài khổng lồ như Vu Ngưu.Bội phục không thôi, cũng sinh ra cảm giác nguy cơ.Vu Vương đại nhân hạ lệnh đã nói rõ, các Đại Vu Sư mỗi người thu nạp 2000 đến 3000 tộcnhân, thời gian đã qua nửa ngày, số người hoàn thành nhiệm vụ cũng không ít, nhưng vẫncòn có người đang cố gắng.Cũng còn những người rải rác đang nhìn, vốn mọi người thi triển thủ đoạn, cạnh tranh côngbằng thì thôi, hiện tại Vu Ngưu đột nhiên nhảy ra, chiếm cứ ưu thế trực tiếp bỏ xa nhữngĐại Vu Sư khác.Chắc chắn ngàn người kia chia vũ khí xong, nhất định sẽ có người muốn gia nhập vào bọnhọ, nếu chiến sĩ mạnh mẽ đều bị Vu Ngưu thu đi, vậy bọn họ làm sao đây?Nghĩ thế, các Đại Vu Sư quan hệ tốt liền tụ tập lại, bắt đầu thương lượng đối sách.Sau một nén nhang, hơn 1000 chiến sĩ Man tộc bên Dương Khai đã lấy được vũ khí củamình, mỗi người cầm búa lớn đao lớn trường mẫu bằng thép, uy phong lẫm liệt, khí chấtthay đổi hẳn, những xạ thủ cũng thay mới, nhận được cung tên uy lực càng mạnh hơn.Núi vũ khí chất đống chỉ mới rút nhỏ một phần ba, vẫn còn thừa vũ khí chờ chủ nhân tớichọn.Các chiến sĩ Man tộc tụ tập tới, nhìn đủ loại vũ khí, đều liếm môi thèm khát, lại nhìn về phíaDương Khai, trong mắt tràn ngập khát vọng.Dương Khai mỉm cười, búng tay kêu vang:– Vu Ngưu Bộ… thu người!– Vu Ngưu đại nhân, ta muốn gia nhập!Ta gia nhập! Ta gia nhập!– Ta cũng muốn gia nhập, Vu Ngưu đại nhân xin nhất định phải nhận ta, ta là chiến sĩ mạnhmẽ nhất thôn ta!Dương Khai vừa dứt lời, đã bị vô số tiếng hô bao phủ, tràng cảnh muốn mất khống chế, cũngmay đám người A Hổ kịp thời rút ra vũ khí chói lọi, ngăn cản những người tràn lên.Dương Khai giơ tay nói:– Đừng vội, cũng đừng chen lấn.

Vu Vương đại nhân ra lệnh cho chúng ta thu nạp 2000-3000 tộc nhân, mục tiêu của Vu Ngưu ta là 3000, cho nên rất nhiều người có cơ hội.

Ai có ýmuốn gia nhập Vu Ngưu Bộ ta, mời xếp hàng theo thứ tự, đi lên nhận vũ khí, sau đó ngườisẽ là người của Vu Ngưu Bộ ta.Nói xong, tràng cảnh liền yên tĩnh lại, sau đó, rất nhiều người di chuyển, nhanh chóng xếpthành một hàng dài.

Chương 2842: Phong cảnh trên cao rất đẹp

– 3000 người? Vu Ngưu, ngươi là Đại Vu Sư hạ phẩm có năng lực quản lý được nhiều ngườinhư thế, coi chừng ăn nhiều quá mà vỡ bụng đó.Âm thanh vang lên, một bóng người cao to ầm ầm từ trên cao giáng xuống, đụng vào bêncạnh núi vũ khí, lực xung kích mạnh mẽ làm mặt đất cũng rung lên, bụi bặm tung bay, núivũ khí cũng xốn xoảng.Dương Khai liếc lông rậm trên ngực người này, nhướng mày: – Vu Đồ? Vậy thì thế nào?Vu Đồ cười ha ha, lên tiếng:– Bổn Vu chỉ là nhin ngươi quá trẻ tuổi, thực lực thấp kém, cho nên lo lắng thay người màthôi.– Vậy cảm ơn ý tốt, nhưng mà lo lắng thì miễn đi.Vu Đồ lắc đầu nói:– Không thể nói vậy, mọi người đều là Đại Vu Sư Nam Man Bộ, phải giúp đỡ nhau mới đúng.À, thế này đi, thực lực bổn Vu cao hơn ngươi một chút, vậy vất vả một chút, ngươi lại thu1000 người, còn 1000 người khác để bổn Vu thu giúp ngươi, để cám ơn… vũ khí dư ra đưacho bổn Vu đi.Nói xong, hắn lại trực tiếp giơ tay chộp về phía núi vũ khí, không cho Dương Khai có cơ hộiphản ứng.– Dừng tayA Hổ thấy thế giận dữ, những vũ khí này là của A Ngưu trả giá đắt mới đổi được từ Vươngthành, tuy rằng hắn không biết A Ngưu lấy đâu ra nhiều nội đan như thế để giao dịch,nhưng hiện tại có người dám giương móng vuốt tới lấy, hắn tự nhiên không thể ngồi nhìnmặc kệ.Đại Vu Sư chó má gì, đám cướp đồ của mình thì là kẻ thù.

Gầm lên, A Hổ một búa chém về phía Vu Đồ.– Cút! Vu Đồ cũng không quay đầu, chỉ quát lớn một tiếng, sóng khi thấy bằng mắt thườngtừ chân lan ra, ẩn chứa lực lượng xung kích mạnh mẽ, bởi vì A Hổ bị sóng khi chạm vào liềnnháy mắt bay vọt lên cao như tờ giấy, rồi rơi thẳng xuống đất.Đồng thời, Vu Đồ đã nắm lấy một cây trường mâu thép, tay dùng sức, cả núi vũ khí rung lên,có một nửa số vũ khí bay lên không, nhìn phương hướng rõ ràng là bay về phía những chiếnsĩ do Vu Đồ dẫn đầu.Người Vu Đồ Bộ thấy thế mừng rỡ không thôi, vẻ mặt hưng phấn chuẩn bị nghênh đón vũkhí rơi xuống.Nhưng vào lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện trên núi vũ khí, cũng không thấyhắn có động tác gì, hơn ngàn món vũ khí bay lên lại như bị núi lớn đè xuống, toàn bộ rơi trởxuống, va chạm vào nhau phát ra tiếng leng keng.Ở trên không, Dương Khai nhìn Vu Đồ, vẻ mặt châm chọc: – Cướp đồ hả?Vu Đồ mặt đỏ lên, giải thích:– Làm gì mà cướp? Bốn Vu đã nói, mọi người đều là Nam Man Bộ, bổn Vu chỉ là muốn chia sẻgiúp người thôi, ngươi không cám ơn bốn Vu thì thôi, lại còn muốn làm xấu danh dự bổn Vu,lá gan Vu Ngưu ngươi thật không nhỏ.Dương Khai cười vì: – Ta lại chưa đồng ý cho ngươi chia sẻ gánh nặng mà.Vu Đồ lắc đầu:– Ngươi có muốn hay không cũng không sao, trước giờ bổn Vu thích giúp người, mau tránhra, đừng không biết điều!Dương Khai kinh ngạc nói:– Vu Đồ ngươi có đắp da mặt không? Trợn mắt nói dối như thế, ngươi cũng không đỏ mặt?Vu Đồ quả nhiên đỏ mặt, nhưng vẫn cứng rắn nói:– Được được được, tiểu tử ngươi không biết thức thời, bổn Vu là Đại Vu Sư thượng phẩm, cótrách nhiệm cùng nghĩa vụ dạy người hiểu rõ hiện thực.Nói rồi, hắn liền phát ra chú ngôn, vung tay, Vu lực tuôn trào, hai sợi xích Vu lực nhìn thấybằng mắt thường liền cuốn lấy Dương Khai, hết sức bất ngờ liền trói nghiến lấy Dương Khai.Hắn không khỏi cười ha ha, lên mặt nói:– Nhớ kỹ, bây giờ ngươi không nhìn rõ hiện thực sẽ chỉ mất mặt, nhưng lên chiến trường màkhông nhìn rõ hiện thực thì sẽ mất mạng, bởi vậy không cần cám ơn ta, đây là chuyện bổnVu phải làm.Nói rồi, tay mạnh mẽ dùng sức, nhìn có vẻ muốn kéo Dương Khai khỏi không trung.Nhưng hắn lập tức biến sắc, bởi vì dưới động tác của hắn, Vu Ngưu ở trên núi vũ khí vẫnkhông hề động đậy, cười hì hì nhìn hắn, như bị lực lượng nào đó đóng đinh một chỗ.Trong lòng hơi cả kinh, bản năng cảm thấy không đúng.

Đối phương chỉ là Đại Vu Sư hạphẩm, kém mình tới 2 tiểu cảnh giới, nếu đã bị mình trói buộc, làm sao có thể ngăn cảnđược lực lượng của mình?Hắn vẫn không tin, liền thử lần nữa, lại hoảng sợ phát hiện không có hiệu quả.Hắn như không phải trói một Đại Vu Sư hạ phẩm, mà là cả một ngọn núi lớn, hai lần dùngsức không có kết quả, cũng làm hắn đỏ hết cả mặt.Rất nhiều tộc nhân vây xem đều mờ mịt, không rõ Vu Đồ này đang làm cái gì, càng có mấyĐại Vu Sư nháy mắt ra dấu với Vu Đồ, ra hiệu hắn mau kết thúc trò hề này đi.Trước đó mấy người bọn họ tụ tập thảo luận, cảm thấy biện pháp tốt nhất để phá giải cụcdiện hiện tại chính là làm Vu Ngưu xấu mặt, hắn mang tới mấy ngàn món vũ khí là sự thật,thu hút rất nhiều chiến sĩ Man tộc mạnh mẽ chú ý, cũng dẫn tới bọn họ muốn gia nhập.Nhưng hứng thú này xây dựng trên cơ sở vũ khí, nếu để các tộc nhân thấy Vu Ngưu nàykhông chịu nổi một đòn, vậy những người chuẩn bị gia nhập vào hắn cũng sẽ có tính toán khác.Vũ khí dĩ nhiên mê người, nhưng một Đại Vu Sư thực lực thấp kém, vậy thì không đáng giao phó tính mạng.

Nên biết, tiếp theo Man tộc phải đối mặt với huyết chiến sinh tử, một thủ lĩnh Đại Vu Sư mạnh mẽ, càng thêm đảm bảo an toàn hơn những vũ khí đó.

Cho nên Vu Đồ mới nhảy ra gây chuyện, cố ý đánh với Dương Khai.Dựa theo tính toán của bọn họ, chỉ cần nghiền ép Vu Ngưu này ở trước mặt bao người, làm hắn mất hết thể diện, vậy ưu thế của hắn cũng không còn nữa.

Nhưng tình huống hiện tại lại không giống như những gì bọn họ thảo luận.Vu Ngưu đã bó tay chịu trói, Vu Đồ đang làm gì thế?Nhoáng cái, lại có một Đại Vu Sư thượng phẩm bay xuống, cũng vung tay đánh ra một sợixích Vu thuật trói lấy Dương Khai, quát lớn:– Vu Ngưu, Vu Đồ nhân hậu, không muốn làm người xấu mặt, bổn Vu không dễ nói chuyệnnhư vậy, lăn xuống cho ta.Tay vừa dùng sức, lại khiến bản thân nghiêng ngã, suýt cắm đầu xuống đất..Đại Vu Sư thượng phẩm này suýt lọt tròng mắt, thế mới hiểu được không phải là Vu Đồnương tay, mà là thật sự bất lực.Đây là chuyện gì thế này?Thần sắc kinh ngạc, lại thấy Dương Khai đưa tay túm lấy xiềng xích Vu thuật của hai người,nhe răng cười nói:– Phong cảnh trên cao rất đẹp, bổn Vu không muốn xuống, các người lăn lên đây đi!Tay túm xiềng xích kéo mạnh, cùng với hai tiếng kinh hộ cùng vô số ánh mắt kinh ngạc, VuĐồ cùng Đại Vu Sư kia liền bay khỏi mặt đất, không khống chế được người lao thẳng về phíaDương Khai.Ở trên không, hai người tay chân múa may, không dễ dàng gì mới đứng vững được.Sau đó, trong lòng lại trầm xuống.Bởi vì bọn họ nhìn thấy Vu Ngưu cười dữ tợn, xoa tay xắn áo, không có ý tốt.Hít vào một hơi, hai người không hẹn mà cùng vận chuyển Vu lực, ngưng tụ ra khiến Vuthuật trước người.Hào quang khiến Vu thuật vừa sáng lên, Dương Khai đã đấm ra.Đấm trái đấm phải… Hai đấm như gió.Rắc…Tiếng vang truyền ra, khiến Vu thuật trước hai vị Đại Vu Sư thượng phẩm ầm ầm tan vỡ, đốimặt với nắm đấm nhìn như nhỏ bé không có bao nhiêu sức mạnh của Dương Khai, lại hoàntoàn không thể ngăn cản nổi.Hai Đại Vu Sư hừ một tiếng, văng ra như túi rách, nện mạnh xuống đất, mặt đầy vết máu.Tràng cảnh thoáng cái lặng ngắt, mọi người khiếp sợ nhìn Dương Khai, giống như thấy quỷ,nhất là các Đại Vu Sư, mỗi người miệng co rúm, da mặt rút lại, không thể tin nổi cảnh mìnhvừa thấy là sự thật.Chiến sĩ Man tộc thì cũng thôi, không có tu luyện Vu lực, không biết chênh lệch to lớn giữaĐại Vu Sư hạ phẩm và thượng phẩm, nhưng các Vu Sư ở đây lại hiểu.Dưới tình huống bình thường, một Đại Vu Sứ thượng phẩm trở tay là có thể nghiền ép mộtĐại Vu Sư hạ phẩm, chênh lệch 2 phẩm không phải là bày biện.Nhưng cảnh tượng trước mắt lại chân thật như thế, làm bọn họ không tìm được lý do thíchhợp để giải thích.Hai vị Đại Vu Sư thi triển ra khiến Vu thuật lại bị Vu Ngưu này dễ dàng phá vỡ, nếu nhưkhiến Vu thuật thật không chịu nổi một đòn như thế, vậy mọi người khổ sở học tập tu luyệnđể làm gì?Trên thực tế, không phải khiến Vu thuật không chịu nổi một đòn, mà là Vu Ngưu đó quákhủng bố.Tất cả Đại Vu Sư da đầu tê rần, trước đó mọi người nhìn thấy hắn mang ra mấy ngàn mónvũ khí, lập tức chiếm ưu thế lớn trong lôi kéo người, trong lòng còn có chút không cân bằng,thậm chí có người như Vu Đồ chuẩn bị tìm tới gây sự, thừa cơ cướp lấy chút vũ khí, nhưnghiện tại còn ai dám nảy ra ý này?Hai vị Đại Vu Sư liên thủ cũng xấu mặt lớn như vậy, còn ai là đối thủ với hắn.Bên kia, hai Đại Vu Sư bị đánh bay cũng đang ngớ ra.Vu Đồ giãy giụa đứng lên, lắc đầu, không dễ dàng gì mới tỉnh táo lại, ánh mắt mờ mịt nhìnnhững tộc nhân khác nhìnHắn không muốn thừa nhận mình không phải đối thủ của Dương Khai, chỉ cầm thấy vừa nãythất bại chỉ là nhất thời không chú ý mà thôi, bởi vì hắn căn bản không ngờ Dương Khai lạithật sự ra tay với mình.

Nếu để hắn chuẩn bị đầy đủ, làm sao cũng không thể mất mặt xấuhổ đến thế này.Càng nghĩ càng giận dữ, lần này hắn ra mặt là để dạy dỗ Dương Khai, đơn giản là kiếm cớ ápchế ưu thế của Dương Khai, thuận thế tăng cường uy vọng của mình.

Ai ngờ trộm gà khôngđược còn mất nắm gạo, chẳng những kế hoạch không thuận lợi, ngược lại còn làm mình uđầu mẻ trán.

Chuyện này không thể bỏ qua, nếu như vậy là nhận thua, vậy uy vọng của hắnnhất định sụt giảm, vậy không cần thu nhận người nữa.– Bao vây chúng cho ta! Vu Đồ quát lớn.Vừa dứt lời, ào ào, gần 2000 Man tộc xông ra, trải vòng quanh, bao vây hơn ngàn người doDương Khai dẫn đầu.Các Đại Vu Sư khác thấy vậy, cũng im lặng vung tay, 1500 người dưới trướng cũng tụ tập lại.Thoáng cái, ba bốn ngàn người nghe lệnh tụ tập, đám người A Hổ căng thẳng, nắm chặt vũkhí trong tay.Những người khác vây xem thấy thế, lập tức hiểu được chuyện lần này sẽ không dễ dàngkết thúc, vội vàng tránh sang một bên, nhường sân cho hai bên khai chiến.

Chương 2843: Sinh Mệnh Tỏa Liên

– Muốn đánh nhau?Dương Khai nhướng mày, thần sắc cao ngạo cưới dữ tợn:– Được thôi!Dứt lời, miệng phát ra chú ngôn, vung tay lên, một quầng sáng lan tỏa, bao phủ ngàn người phe ta.

Hơn ngàn người, bên ngoài tỏa ra hào quang đỏ máu, như được một lớp sương máu bao phủ.

Không chỉ thế, mấy người A Hổ trong người phát ra tiếng nổ bóc bóc, thân hình cao to lại đột nhiên lớn thêm ba phần, áo da thú trên người căng ra, mắt cũng đỏ rực, không chút sợ hãi, ngay cả có Vu Thánh đứng trước mặt, bọn họ cũng sẽ vung vũ khí chém tới.

Sát khí của ngàn người tụ tập lại, như công phá vòm trời.

Lực lượng vô tận cuồn cuộn trào ra từ trong người, hơn ngàn người nắm chặt vũ khí, như được tái sinh, thần sắc hưng phấn, trợn mắt ngớ ra, không thể tin được mình lại có sức mạnh đến vậy.Thị Huyết Thuật!Hơn nữa còn là Thị Huyết Thuật cấp bậc cực cao! Bởi vì ngàn người này dù mắt đỏ sẫm,không chút sợ hãi, nhưng vẫn không đánh mất lý trí, chỉ có Thị Huyết Thuật cao thâm nhấtmới có hiệu quả này.Thị Huyết Thuật bình thường đương nhiên làm cho chiến sĩ Man tộc càng mạnh mẽ hơn,giảm bớt cảm giác, nhưng tương ứng cũng ảnh hưởng nhất định tới lý trí của chiến sĩ, ngườinghiêm trọng sẽ giống như phát điên, tổn thương nguyên thần, sau khi Thị Huyết Thuật mấttác dụng, còn để lại di chứng.Nhưng mà Vu Ngưu thi triển ra Thị Huyết Thuật thì khác, tuyệt đối là cấp bậc Vu Vươngmới thi triển ra.Rất nhiều Đại Vu Sư nhìn mà cả kinh, chỉ riêng một cái Thị Huyết ThuậtNhất là hắn thi triển ra Thị Huyết Thuật, có thể dễ dàng bao phủ ngàn người, không thừakhông thiếu, vậy thì lực khống chế chính xác cỡ nào? Hơn nữa nhìn còn xa mới tới cực hạn.Đây là muốn chiến thật sự sao?Thị Huyết Thuật cũng sử dụng, tên đã lên dây không thể không bắn.

Nhưng còn chưa hết.Sau Thị Huyết Thuật, Dương Khai vẫn không ngừng chú ngôn, hai tay không ngừng vunglên, theo động tác của hắn, từng đạo hào quang màu sắc khác nhau tuôn ra, bao phủ ngànngười.Khinh Doanh Thuật, Thạch Giáp Thuật, Cự Lực Thuật…Từng tầng hào quang bao phủ những chiến sĩ Vu Ngưu Bộ, trên người họ tỏa ra những hàoquang màu đỏ xen vàng, như được phủ thêm một lớp áo giáp thật dày, đao thương bấtnhập; trên chân quấn quanh gió nhẹ, làm tốc độ của họ càng nhanh hơn; hào quang màu vàng tượng trưng cho Cự Lực Thuật, làm sức mạnh của họ tăng thêm 30-50%.Hơn ngàn người hít thở càng thêm nặng nề, chiến ý triển khai toàn diện.Ba bốn ngàn người bao vây xung quanh lại bị uy thế này dọa đến không nhịn được lùi lạimấy bước, đầy vẻ kiêng kỵ.Không cần đánh, nhìn tình thế này cũng hiểu, hiện tại người Vu Ngưu Bộ đều có năng lực lấymột chống hai, thậm chí còn hơn nữa.Sắc mặt Vu Đồ cùng Đại Vu Sư kia cực kỳ khó coi, bọn họ vốn tưởng kéo thủ hạ ra uy hiếpmột phen, Vu Ngưu này nhất định rối loạn tay chân, ai biết tên này cứng rắn như thế, chẳngnhững không hề sợ hãi, ngược lại trực tiếp tăng cường Vu thuật cho người phe mình.Lúc này hai người cũng như những Đại Vu Sư khác, chìm trong chấn động dữ dội.Một mình lại liên tiếp tung ra nhiều Vu thuật quy mô to lớn như thế, ngay cả Vu Vương cũngkhông chịu nổi.

Vu Ngưu chẳng qua là Đại Vu Sư hạ phẩm, trong người làm sao có nhiều Vulực để dùng như thế?Cho tới giờ bọn họ mới biết mình quả thật coi thường Vụ Ngưu này, chỉ riêng người hắnchứa đựng Vu lực, đã vượt xa Đại Vu Sư bình thường.Hiện tại hắn chỉ là Đại Vu Sư hạ phẩmmà thôi, nếu để hắn thăng cấp Đại Vu Sư thượng phẩm thì sẽ còn đến mức nào?Trong lúc hai người chấn động, Dương Khai lại phát ra chú ngôn, lại một đạo hào quang phủxuống.Ánh sáng giáng xuống, hơn ngàn người đều chấn động, hào quang màu đỏ trên người họnhư sống lại, lần lượt dung hợp.Nháy mắt, hơn ngàn người như hợp làm một thể, không phân biệt nhau, hội tụ khí thế tậntrời, khiến cho thiên địa cũng rung chuyển.– Sinh Mệnh Tỏa Liên!Sắc mặt Vu Đồ đại biến, không khỏi nuốt nước miếng, nhìn Dương Khai như đang thấy quáivật.Sinh Mệnh Tòa Liên, đó chân chính là Vu thuật cao thâm, chỉ có Đại Vu Sư mới có tư cách tuluyện.

Vu thuật này có thể kết nối sinh mệnh của chiến sĩ Man tộc nhân số không giới hạnvào một chỗ, dưới tác dụng của Sinh Mệnh Tỏa Liên, bất cứ tổn thương nào cũng sẽ phânchia đều, làm cho các chiến sĩ Man tộc có thể chịu đựng tổn thương vượt trội.Đây là Vu thuật nổi trội nhất của Man tộc trong chiến tranh cỡ lớn.Tuy nhiên, dù các Đại Vu Sư học được Sinh MệnSố người ít thì cũng thôi, một Đại Vu Sư thượng phẩm thi triển Sinh Mệnh Tỏa Liên, có thểnối tiếp sinh mệnh của 200 người.

Nhưng nếu trong đội ngũ có Vu Sư, Vu Sĩ, Vu Đồ hỗ trợ,sẽ có thể mở rộng ra vài lần chục lần, số lượng Vu hỗ trợ càng nhiều, hiệu quả càng tốt.Mà vừa rồi khi Vu Ngưu thi triển Sinh Mệnh Tỏa Liên, lại không có một người nào hỗ trợ.Những ánh sáng Vu thuật của hắn nháy mắt bao phủ ngàn người, nối tiếp sinh mệnh củangàn người làm một, khiến cho ngàn thân thể phân tán hợp thành một thể.Chuyện như thế mà không tận mắt thấy, sẽ không có Đại Vu Sư nào tin tưởng.Chỉ có Vu Vương, hơn nữa còn là Vu Vương thượng phẩm, thi triển ra Sinh Mệnh Tỏa Liênmới có thể kết nối được ngàn sinh mệnh.Đối mặt đoàn thể khủng bố như vậy, ưu thế nhân số gấp mấy lần đã tan biến.Vu Đồ cùng Đại Vu Sư kia dĩ nhiên cũng có thể thi triển ra Sinh Mệnh Tỏa Liên, kết nối sinhmệnh của chiến sĩ phe mình, nhưng cũng cần chút thời gian chuẩn bị, dù sao bọn họ cònphải phối hợp với các Vu thủ hạ, làm sao nhẹ nhàng tung ra Sinh Mệnh Tỏa Liên được nhưDương Khai?Tức là, nếu thật đánh lúc này, 1000 người bên Dương Khai đủ nghiền nát 10 ngàn chiến sĩMan tộc, hơn nữa sẽ không tổn thương lớn.– Bổn Vu chuẩn bị xong rồi, lúc nào khai chiến?Dương Khai đứng trên cao nhìn xuống Vu Đồ, mặt không đổi sắc hỏi, bộ dạng bình thản làmnhững Đại Vu Sư khác nhìn mà mí mắt co giật.Thi triển ra nhiều Vu thuật quy mô lớn như thế, vậy mà nhìn hắn không có chút mỏi mệt,hắn là quái vật sao?Vu thuật như thế, tùy tiện thả ra hai ba cái, cũng đủ khiến Đại Vu Sư cạn kiệt Vu lực, rã rờihơi sức.Đối mặt kẻ địch như thế, làm quái gì phải đánh nhau nữa?Nhưng mà làm vậy có đáng không? Những Vu thuật khác cũng thôi, giải tán cũng không ảnhhưởng nhiều tới chiến sĩ, nhưng mà Thị Huyết Thuật thì khác, một khi kích hoạt, sẽ tiêu haotinh huyết sẵn có của các chiến sĩ Man tộc, sau khi hết hiệu lực thì nhất định phải suy yếunhiều ngày.Vu Ngưu này không nói một lời liền bỏ thêm Thị Huyết Thuật cho chiến sĩ, quả thật có bệnh,chẳng lẽ hắn không biết làm thế sẽ dẫn tới hậu quả gì?Đối mặt Dương Khai hùng hổ dọa người, Vu Đồ mặt đỏ lên, một câu cũng không nói được.Có thể nói gì? Khai chiến bây giờ?Hắn vốn không có ý thật sự khai chiến với Dương Khai, kéo người ra cũng chỉ lấy tác dụnguy hiếp, ai biết tên khốn này thật cao ngạo không lý lẽ, lập tức nổi nóng.Bây giờ đâm lao phải theo lao, làm Vu Đồ hối hận đứt ruột.– Hả?Dương Khai mỉa mai nhìn Vu Đồ, cười khẽ nói:– Nhìn Vu Đồ đại nhân, có vẻ chưa chuẩn bị xong? Có cần ta cho các người vài ngày để chuẩnbị?Vu Đồ mặt đỏ bừng, vẫn gân cổ nói: – Vu Ngưu, ngươi đừng lớn lối.
Bổn Vu chỉ cảm thấy nơinày là ở ngoài Vương thành, nếu chúng ta thật sự đánh nhau, nhất định sẽ kinh động VuVương đại nhân.

Nếu chọc giận Vu Vương đại nhân, không ai tốt lành được, không phải Vu Đồ ta sợ ngươi.

Mọi người nghe lời này, các Đại Vu Sư thần sắc khác biệt.

Hiện tại ai cũng nhìn ra được cục diện lúc này, Vu Đồ không có phần thắng nào, chỉ có thể dùng miệng lưỡi mà bảo toàn thể diện.Nhưng mà làm lớn chuyện như vậy, chỉ sợ Vu Đồ đã mất hết thể diện, nói nhiều thế nàocũng không có ý nghĩa, đã không còn khả năng chiêu mộ thêm người.Ngược lại là Vu Ngưu, có chiến tích đánh bay hai vị Đại Vu Sư, bây giờ thể hiện nội tình Vuthuật mạnh mẽ, sẽ chỉ làm những chiến sĩ rải rác càng thêm hứng thú với hắn.May mắn, may mà mệnh lệnh của Vu Vương đại nhân là cho mỗi Đại Vu Sư triệu tập 2000-3000 người, nếu mặc kệ cho hắn phát huy, chỉ sợ hắn có thể triệu tập được mấy chục ngàn người.

Nếu thật như thế, vậy sẽ có rất nhiều ĐạiVu Sư không thể hoàn thành được nhiệm vụ.– Ý của Vu Đồ đại nhân là không đánh nữa? Dương Khai cười khẽ, vẻ mặt thất vọng:– Uổng cho ta chuẩn bị nhiều như thế.Vu Đồ hừ lạnh:– Mọi người đều là Nam Man Bộ, nội chiến có ý nghĩa gì? Muốn đánh phải đi đánh Ma dân,đến lúc đó đấu xem ai giết Ma dân nhiều hơn!Dương Khai vuốt cằm trầm ngâm, gật đầu:– Vu Đồ đại nhân nói cũng có lý.Vu Đồ liền thả lỏng: – Ngươi cũng cảm thấy có lý đúng không?Dương Khai mỉm cười:– Đã như thế, vậy chúng ta phân cao thấp trên chiến trường.– Được! Một lời đã định! Bổn Vu nhất định sẽ không thua ngươi! Vu Đồ nói xong, phất tay,2000 thủ hạ liền thở ra, lần lượt giải tán.Mà Vu Đồ xoay người bị gió thổi qua, thế mới phát hiện sống lưng mình ướt đẫm, khôngnhịn được rùng mình, thầm mắng mình không có mắt, lại đi đá vào tấm thép.Bên này, Dương Khai biến đổi ấn quyết liên tục, giải tán Sinh Mệnh Tỏa Liên cùng Thị HuyếtThuật.Ngoài dự liệu của mấy người A Hổ, Thị Huyết Thuật bị giải tán, bọn họ lại không cảm thấyváng đầu hoa mắt, tuy rằng cũng có chút mỏi mệt, nhưng cũng hợp lý.

Hơn nữa di chứngnhư thế căn bản không là gì đối với chiến sĩ Man tộc khỏe mạnh, tùy tiện ăn một chút là sẽkhôi phục lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau