VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2831 - Chương 2835

Chương 2834: Muôn màu đủ loại

Vu Trì cả kinh, căn bản không ngờ tới Đại Vu Sư này thật sự làm đến mức đó, vội vung tay,đầu lâu bay ra lập tức bị kêu gọi, nhanh chóng rút nhỏ, rơi vào tay hắn.

Nhìn lại, Vu Trì lửagiận thiêu đốt, sắc mặt dữ tợn.Vu khí của mình, lại bị đánh nứt ra! Đây là Vu khí của Vu Vương, đừng nói là vết nứt, bìnhthường thì mặc kệ đối phương công kích thế nào, cũng sẽ không để lại một chút dấu tích.Nhưng bây giờ, cái vết nứt này lại như miệng ngoác ra, cười nhạo hắn vô tri.Đang kiểm trong đầu lâu, đột nhiên tâm thần lại rung động, nhìn lên, lập tức quát lớn: – Đủrồi!Đại Vu Sư mặt mũi tầm thường kia lại đang bay sang một cái đầu lâu khác, vung kiếm chém xuống.

Bị thiệt thòi một lần, Vu Trì nào còn không biết năng lực của đối phương, vội vàng triệu hồi tất cả đầu lâu trởvề.

6 cái đầu lâu lần lượt bay về, vây quanh hắn như những sao băng, co rút về kích cỡ bình thường.

Không còn đầu lâu, tử khí bao phủ thôn nhanh chóng tan rã hết.Dương Khai vác Bách Vạn Kiếm lên vai, tùy ý nhìn Vu Trì, cười khẽ: – Không phải ta nóikhoác, tốt nhất ngươi ra tay hết sức đi.Khe mắt Vu Trì co giật, nếu là Đại Vu Sư khác nói chuyện với hắn như thế, khẳng định hắnkhông thèm liếc tới, nhưng mà kẻ trước mắt… lại rất khác.– Vưu, thật là bị ngươi giết? Vu Trì lạnh giọng hỏi.Dương Khai nói: – Coi như là vậy, cuối cùng hắn tự bạo mà chết!– Thật sự chính là ngươi! Vu Trì giận dữ, trước đó hắn cũng hoài nghi, với năng lực của Vưu,làm sao bị người ta giết dễ dàng được.Hơn nữa kể cả thôn đá cũng bị tàn sát, dù sao Xích cũng Trúc không có năng lực giết đượcVưu.

Lúc đó hắn còn tưởng là Vu Vương của Cuồng Phong Bộ hay Nộ Diễm Bộ ra tay, nhưnghiện tại trải qua thủ đoạn của Dương Khai, hắn liền hiểu đối phương nói thật.Vưu quả thật chết trên tay hắn, bằng không làm sao biết rõ ràng chi tiết đến thế.

Năng lựccủa Vưu xây dựng trên biển máu, là do Vu khí hồ lô máu biến thành, mà Đại Vu Sư này giếtVưu, cũng có Vu khí uy năng không nhỏ.

Vu khí bình thường, làm sao tổn hại được đầu lâucủa mình?Nhưng mà… dù sao chỉ là Đại Vu Sư, dù cho có chút thủ đoạn, mình tự ra tay, hắn còn trốnthoát được sao?– Ngươi phải trả giá đắt cho ngông cuồng xằng bậy!Vu Trì quát khẽ, giơ hai tay lên cao, 6 cái đầu lâu gào thét, lao thẳng về phía Dương Khai.Nhưng mà lần này đầu lâu không lớn ra, dù thiếu chút uy thế, nhưng lại càng thêm linh hoạtbiến hóa.

Chỉ nháy mắt 6 cái đầu lâu liền bao bọc Dương Khai, sau đó chúng há miệng, phun ra khí tức âm hàn.

Khí tức này có thể đông cứng vạn vật, ngay cả Vu Vương dính một chút cũng không dễ chịu.

Dương Khai cầm kiếm mà đứng, vung lên kiếm hóa, phòng ngự kín mít.
Đinh đinh đang đang vang lên, 6 cái đầu lâu công kích toàn lực lại không hiệu quả, đều bị kiếm khí của Dương Khai ngăn cản, kéo theo những đầu lâu cũng bị đành chìm xuống.Vu Trì lại không chút vội vàng, đã sớm dự liệu với cảnh này, khóe miệng nhếch lên cườikhinh thường, môi mấp máy, lặng lẽ ngâm chú ngôn, bấm tay bắn ra, không tiếng động phátra Vu thuật uy năng mạnh mẽ, đánh về phía Dương Khai.Dương Khai như không hề phòng bị, trong lòng Vu Trì cười lạnh, chờ đợi cảnh Dương Khaibị giết.

Nhưng lúc này, tấm khiên Vu thuật trong suốt quỷ dị xuất hiện, cùng lúc đó, một con lệ quỷ trong suốt đụng vào đó, phát ra tiếng gào thét.Dương Khai không thèm nhìn, chỉ mỉm cười, tay phải cầm kiếm ngăn cản 6 cái đầu lâu, taytrái lại tung ra quả cầu lửa đánh về phía lệ quỷ.Tiếng gào thét càng thảm thiết hơn truyền ra, lệ quỷ vô ảnh vô hình lập tức hóa thành hưvô.Vu Trì trợn mắt cứng lưỡi! Tiểu tử này vẫn còn thừa sức chặn đứng đánh lén của mình? Hắnlàm sao có thần niệm mạnh như thế, trong chiến đấu cường độ cao mà vẫn phòng bị thủđoạn lén lút của mình.

Sắc mặt Vu Trì xanh mét, có cảm giác như bị sỉ nhục.Bản thân là Vu Vương, đối phó một tên Đại Vu Sư lại bị hắn liên tiếp gặp chiêu phá chiêu?Thẹn quá hóa giận, Vu Trì khống chế 6 cái đầu lâu không ngừng tạo áp lực lên Dương Khai,hai tay lại tung bay, kích hoạt đánh ra từng đạo Vu thuật, trút xuống đầu Dương Khai.Có thể phòng bị một lần,không có nghĩa là tiểu tử này có thể luôn phòng bị được.

Chỉ cầnquấy nhiễu chú ý, Vu khí của mình nhất định có cơ hội một chiêu lấy mạng hắn.

Nhưngtràng cảnh tiếp theo lại khiến Vu Trì trợn mắt há mồm.Đối mặt với Vu thuật liên tiếp quấy rối, Dương Khai lại thản nhiên như không, tay tráikhông ngừng phát ra các hào quang Vu thuật, vừa vặn đối phó công kích.Thoáng cái, hai vị Đại Vu triển khai chiến đấu Vu thuật giữa không trung.Tuy rằng cảnh giới chênh nhau một bậc lớn, nhưng đều thả ra Vu thuật không kém cạnh gì,bất kể tần suất hay sát thương đều ngang ngửa, va chạm tan rã giữa không trung, tỏa ra hàoquang chói mắt.

Có lẽ, lúc ban đầu Vu Trì còn có thể cảm thấy mình chiếm ưu thế nhất định,đối phương ngẫu nhiên có chút rối loạn.Nhưng theo thời gian trôi qua, đối phương nắm giữ những Vu thuật đó càng thêm thuầnthục, nắm giữ lực lượng phát ra càng thêm chính xác.Gặp quỷ mà! Đây chỉ là một cái thôn nhỏ mà thôi, thậm chí còn không có quy mô bộ lạc.Thôn như thế, Vu Trì diệt phải cả trăm, trong thôn như thế có xuất hiện Vu Đồ đã khá lắm,nhưng thôn này lại có Đại Vu Sư trấn giữ.Càng làm hắn không thể chấp nhận được, là Đại Vu Sư này có Vu thuật ngang ngửa vớimình.

Làm sao hắn có thể nắm giữ được nhiều Vu thuật đến thế? Bất cứ Vu thuật nào ở bộlạc đều không phải dễ dàng tiếp xúc học tập được, mỗi một Vu cơ bản chỉ học tập được Vuthuật mà bộ lạc nhà mình nghiên cứu ra, đời đời tương truyền.Theo hắn biết, Vu thuật Nam Man Bộ cũng không có gì đặc sắc, thuộc loại trung bình, tớiđẳng cấp Đại Vu Sư, có thể nắm giữ mười mấy hai mươi loại Vu thuật cũng đã giỏi lắm rồi, nhiều Vu thuật hơn thì không có sức học.Mà trong số Vu thuật đó, chỉ có phân nửa là loại công kích, nửa còn lại chủ yếu là bỏ thêmtăng cường cho chiến sĩ bộ lạc.Bản thân mình đường đường là Vu Vương hạ phẩm, cũng chỉnắm giữ 50 loại Vu thuật! Vu thuật có thể dùng công kích, cũng chỉ được 27 loại mà thôi,hắn đã sớm nắm giữ thuần thục, dễ dàng phát ra.

Thành tựu như thế, ngay cả những VuVương trung phẩm cũng phải chịu thua.

Nhưng mà… so sánh với đối phương, quả thật làgặp sư phụ mà.Chỉ trong nửa canh giờ đối đầu, Vu Trì nhìn thấy trên tay đối phương phát ra cả trăm loạiVu thuật, mỗi một loại đều không lặp lại, hơn nữa đối phương thi triển không hề tốn sức,giống như đã luyện tập rất nhiều lần.Rất nhiều Vu thuật làm hắn nhìn mà đỏ mắt, bởi vì đó là bí mật bất truyền của các bộ lạc, làcơ mật chỉ có những Đại Vu trong bộ lạc đó mới nắm giữ được.

Kẻ này thật là Đại Vu Sư?Nhìn tuổi của hắn, hình như không lớn, vậy từ đâu mà học được nhiều Vu thuật đến thế? Lạilàm sao có thời gian thấu hiểu những Vu thuật này, cũng như sử dụng?Nếu nói đối phương là một lão giả già nua, Vu Trì còn không kinh ngạc đến thế, người lớntuổi luôn làm ra những chuyện khiến người ta sợ hãi, nhưng cố tình đối phương nhìn chỉmới hai ba mươi tuổi.Vu Trì càng đánh càng kinh hãi, bỗng dưng sinh ra ảo giác đối phương là Vu Vương, cònmình mới là Đại Vu Sư.

Bởi vì biểu hiện của Đại Vu Sư này quả thật làm hắn kinh diễm, cànghận không thể bắt lấy hắn, giữ hắn còn sống mà cắn từng miếng thịt trên người, thưởngthức hương vị tuyệt vời.Oành…Lại một lần Vu thuật va chạm, hai đạo Vu thuật đụng vào giữa không trung, nhưng lại khôngtan rã như thường lệ, mà sấm sét của đối phương đột phá Thu Hồn Thuật của mình, vẫn cònuy thế đánh tới mình.

Sấm sét lung tay, như một con rắn độc há miệng đầy răng nanh.Vu Trì cả kinh, Vu thuật của mình lại bị đột phá, trong vội vàng phải ngưng tụ khiên Vuthuật che trước mặt.

Thành công ngăn cản tia sét đó, vẻ mặt Vu Trì lúc trắng lúc xanh, imlặng hồi lâu mới nói:– Ngươi… lấy bổn Vu để tu luyện?Nghĩ lại những cảnh vừa rồi, Vu Trì chợt sinh ra cảm giác không ổn, nếu mình đoán đúng,vậy lần này có thể sẽ lật thuyền trong mương.Dương Khai cười lớn, vung kiếm đánh bay 6 cái đầu lâu vây quanh mình, lớn tiếng nói: –Cám ơn Vu Vương đại nhân thành toàn!Thừa kế được kiến thức khổng lồ từ Thanh, Dương Khai vẫn chưa tiêu hóa hết, 1 tháng nàyvừa bế quan khổ tu, cũng là để tiêu hóa truyền thừa của Thanh.

Đáng tiếc đóng cửa tự họccũng không bằng xách dao chém thật, khó có khi Vu Vương đưa lên cửa, Dương Khai tựnhiên phài kiểm nghiệm thành quả tu luyện 1 tháng qua.Kết quả làm hắn hài lòng, bế quan rút ra đủ loại ý tưởng suy diễn, hôm nay đã được chứngthực, dù có chút khác biệt, nhưng cũng không lớn lắm.Được Dương Khai trả lời, sắc mặt Vu Trì càng thêm khó coi, cảm giác vô cùng xấu hổ baophủ, cả người run rẩy, quát: – Muốn chết!Dùng Vu thuật đối đầu tuyệt đối là quyết định sai lầm, người này hoàn toàn là đang mượnmình hỗ trợ tu luyện, bởi vậy thả ra Vu thuật mới ngày càng mạnh hơn, dần dần khiến mìnhmất đi chủ động, sau đó mới đột phá Vu thuật ngăn chặn.Đại Vu Sư này thật khủng bố, không ngờ lại có thể trưởng thành nhanh chóng trong chiếnđấu, tốc độ này làm cho Vu Trì cảm thấy không yên.

Cho nên hắn quyết định không chơinữa, đánh nhanh thắng nhanh.

Quát lên, 6 cái đầu lâu xoay quanh Dương Khai liền bay vềbên cạnh Vu Trì.Sắc mặt Vu Trì lạnh lẽo, miệng phát ra chú ngôn, 6 cái đầu lâu bay quanh người hắn ngàycàng nhanh hơn, hóa thành hào quang xanh biếc.

Chương 2835: Chủ động tới cửa

Ánh sáng tiêu tán, Vu trì cùng 6 cái đầu lâu cùng biến mất, thay vào đólà một quái vật cao 5 trượng, mặt mũi dữ tợn, tóc bù xù, nhìn qua cứ nhưác quỷ câu hồn trong lời đồn thế gian.

Trên người ác quỷ, những mặtngười mờ mờ chìm nổi, giãy giụa co rút, hiện ra các vẻ thảm thiết, miệngkêu rên làm người ta không rét mà run.Dương Khai cầm kiếm đứng đó, mặt lạnh băng, âm trầm nói: – Ngươi thật là đáng chết!Những mặt người chìm nổi trên người ác quỷ, rõ ràng chính là những hồn phách! Hồnphách ở đâu ra? Chính là những người bị Vu Trì đánh chết ăn xác.

Những người này bị VuTrì giết, chẳng những trước khi chết đã bị dày vò thảm thiết, thân thể bị ăn, ngay cả hồnphách cũng không trốn được, bị hắn cắn nuốt luyện hóa, chứa đựng trong người, không thểluân hồi, vĩnh viễn chìm trong địa ngục.Vu Vương như thế, đặt ở đời sau chính là tà tu, mọi người đòi đánh.

Nhưng ở thời đại này,Thực Cốt Bộ có Vu Thánh che chở, lại có thể mặc sức mà làm.Vu Trì hóa thân ác quỷ, khí tức mạnh mẽ đột nhiên vọt lên, uy thế khiến người ta kinh sợsánh ngang Vu Vương thượng phẩm.Hắn cười khặc khặc, hơi thở phun ra có thể khiến thiên địa tử vong, cỏ cây xung quanhnhanh chóng điêu tàn, hắn mở bàn tay to, hóa thành một mảnh che trời chụp xuống DươngKhai.

Không gian xung quanh bị khóa, Dương Khai thử thuấn di, nhưng hoàn toàn khônghiệu quả, thần sắc hung ác, không lùi mà tiến.Bách Vạn Kiếm trong tay quét ra quầng sáng, người bao bọc kiếm quang chém về phía bàntay, Vu lực Đại Vu Sư điên cuồng trào ra.Bàn tay khép lại, mơ hồ có tiềng hừ của Dương Khai, nhưng sau đó trên mu bàn tay xuấthiện một lỗ thủng, Dương Khai cả người đẫm máu lao ra, hung hãn không sợ chết giángxuống đầu Vu Trì, một kiếm hung hăng chém xuống.Vu Trì không hề sợ hãi, bàn tay khác quét qua, nhẹ hẫng như không, như đang quét một conruồi.

Công kích của Dương Khai chưa xuống, bàn tay đã quét bay hắn, khiên Vu thuật hộ thân lại không chút hiệu quả, nháy mắt vỡ nát.Oành ầm ầm..Dương Khai lăn lộn giữa không trung, đụng vào một ngọn núi nhỏ mới ổn định được người,khi bò dậy cả người thê thảm, mũi trào ra máu.– Tới đây thôi! Tiếng nói lạnh lùng của Vu Trì lại vang lên bên tai, vừa dứt lời, hắn lại xuấthiện trước mặt Dương Khai, vươn tay tới.– Nói khoác không sợ gió lọt miệng! Dương Khai cười lạnh, hai tay nhanh chóng kết ấn, mộtcỗ lực lượng huyền diệu trào ra.Vu Trì sững sờ, bỗng nhiên sinh ra ảo giác thời gian ngừng lại, cùng lúc, đáy lòng trào rakinh hoàng cũng nguy cơ, làm hắn kinh ngạc.

Bản thân biến thành ác quỷ, là bài tẩy mạnhnhất của mình, dựa vào nó, hắn có thể ganh đua với Vu Vương thượng phẩm, đối thủ chẳng qua là Đại Vu Sư mà thôi, dù cho sắp chết liều mạng, có thể làm gì được mình chứ?Nhưng cảm giác nguy cơ cùng sợ hãi lại là thật, không thể không khiến hắn chú ý.

Nghĩ vậy,hắn vội thu lại tám phần sức, bảo vệ bản thân, sẵn sàng phòng bị.

Sau đó, thời gian như lạichảy đi bình thường, chỉ thấy Đại Vu Sư đối diện bâng quơ nhẹ nhàng đẩy ra một chưởng,nhìn như không có uy lực gì, nhưng cố tình lại có cảm giác như hủy diệt vạn vật, luân hồivạn vật.– Tuế Nguyệt Như Toa!Tròng mắt Vu Trì co rụt, dù không nhìn ra một chưởng này ẩn chứa huyền cơ gì, nhưng bảnnăng bảo với hắn, tuyệt đối không thể để trúng, một khi chạm trúng, ít nhất cũng phải lộtda.Hắn há miệng, hét lên một tiếng.Lập tức, trong miệng phun bay ra vô số âm hồn dữ tợn, đánh về phía dấu tay kia.Oành ầm ầm…Lực lượng bành trướng bộc phát ra, Vu Trì mượn cơ hội nháy mắt này lui lại trăm trượng,những âm hồn bị dấu tay đánh trúng thì đều hồn phi phách tán.

Trước khi tan biến, nhữngâm hồn này chẳng những không toát ra đau đớn gì, mà lại như được giải thoát, thần sắcbình thản, ngẫu nhiên có mấy ánh mắt nhìn lại Dương Khai, đều tràn đầy cảm kích, nhanhchóng tan thành mây khói.Đây là Vu thuật gì? Sao lại có uy năng đến thế! Vu Trì kinh ngạc không chừng, Đại Vu Sư đốidiện thi triển ra thủ đoạn vượt ngoài hiểu biết của hắn.Sau một chưởng, Dương Khai thở hổn hên, cảm giác lực lượng cả người như bị hút khô,thầm mắng một tiếng.

Tuế Nguyệt Như Toa Ấn là thần thông Đại Đế, dù hắn có cơ hội tu luyện, nhưng hiện tại cũng không thể tùy ý thi triển, cảnh giới Đại Vu Sư hạ phẩm sử dụng thần thông này, vẫn quá sức miễn cưỡng.Cho nên đánh ra một chưởng, Dương Khai lập tức cảm giác mình thật hư không…Nhưng Vu Trì đã lấy ra đòn sát thủ, nếu hắn không liều mạng, căn bản không có cơ hộichống lại.

Không dám bại lộ, Dương Khai lau máu trên mũi, mượn động tác này nhét vàomột viên linh đan cấp Đế, Bách Vạn Kiếm chỉ về phía Vu Trì, cười lạnh nói:– Có sợ chưa!Vu Trì hừ lạnh: – Thủ đoạn của ngươi quả thật ngoài dự đoán, nhưng mà… còn kém xa lắm!Dứt lời, hắn nắm vào hư không, trong tay xuất hiện một cây liêm đao tối đen, nhẹ nhàngvung lên về phía Dương Khai.Sắc mặt Dương Khai đại biến, hắn chợt cảm giác thần hồn của mình rung động, như khôngchịu khống chế thoát ra khỏi người.

Lập tức liền hiểu, liêm đao đó không phải Vu khí, mà làmột loại Vu thuật không rõ, nếu không phải thần hồn của mình căn bản không như Đại VuSư, vậy lần này đã thảm rồi.Dương Khai hừ nặng, giữ chặt tâm thần, khóa cứng thức hải, cảm giác một cỗ lực hút mạnhmẽ tác động lên thần hồn, muốn rút linh thể thần hồn ra khỏi thức hải.Trong mơ hồ, như cómột loại kết nổi vô hình với thức hải và liêm đao kia, Vu Trì vung liêm đao nhanh hơn, lựckéo cũng càng lớn, làm Dương Khai không dám động đậy.– Rất khổ sở phải không? Quá khổ sở thì đừng chống cự, ngoan ngoãn đi vào vòng tay bổnVu, bổn Vu sẽ cho ngươi cảm nhận đặc sắc còn lại.Tiếng nói âm trầm của Vu Trì vang lên, mang theo dụ hoặc, muốn làm tan rã tâm thần củaDương Khai.– Muốn lấy thần hồn của ta? Dương Khai cắn răng quát.– Ngươi không cản được, làm gì còn cố chống? Vu Trì cười lạnh.

– Được! Dương Khai hét lớn:– Ngươi muốn lấy, vậy cho ngươi!Vu Trì ngẩn ra vốn tưởng đối phương chỉ nói đùa, dù sao bị thu thần hồn, vậy người cũngthành cái xác, tuyệt không thể may mắn sống sót, cho nên ai lại chịu chủ động đưa ra thầnhồn? Nhưng mà, Vu Trì nhanh chóng tròn mắt.

Bởi vì đối phương không phải nói đùa, mà làthật chủ động bỏ qua phòng ngự, để cho hắn thi triển Vu thuật thành công, câu ra thần hồnđối phương.– Mùi vị này… Vu Trì cả kinh, lập tức mừng rỡ: – Tuyệt diệu, quá tuyệt diệu!Bổn Vu thật là nóng lòng muốn thử! Hắn không thể ngờ tới, thần hồn của Đại Vu Sư này lạimạnh mẽ như vậy, còn tinh thuần như thế, thần hồn như vậy tuyệt đối không nên xuất hiệnở Đại Vu Sư, mà phải là của Vu Vương thượng phẩm mới đúng.Không không không, hắn cũng không phải chưa giết qua Vu Vương thượng phẩm, cho dù làvậy, thần hồn cũng không tuyệt diệu như thế.

Thoáng cái, Vu Trì như mèo ngửi được mùi cá,hai mắt tỏa sáng, thậm chí không nhịn được liếm môi.– Bổn Vu nhận lấy, ngươi yên tâm, nếu ngươi phối hợp như vậy, bổn Vu sẽ không cho ngươiquá khó chịu! Vu Trì cười to, vừa thu lại liêm đao màu đen, một đoàn hào quang chói mắt bịkéo ra từ đầu Dương Khai.Mơ hồ nhìn thấy được hào quang đó không tạp chất, chẳng những tinh khiết không tưởng,còn cực kỳ hùng hồn.

Ánh mắt Vu Trì sáng ngời, vừa rồi chỉ ngửi được khí tức thần hồn của đối phương, bây giờ tận mắt thấy, lập tức biết mình đoán không sai, đây thật là một bữa ngon lành mà hắn không thể từ chối.Mà Dương Khai bị lôi ra thần hồn, liền như khúc gỗ rơi khỏi không trung.

Người không cònthần hồn, đương nhiên không thể khống chế thân thể.

Ở trên, thần hồn bị lôi ra nhanhchóng tới gần Vu Trì, nhưng bỗng nhiên, Vu Trì biến sắc, không còn mừng rỡ mong chờ, trởthành tràn ngập giận dữ:– Ngươi dám lừa ta!Dương Khai cười ha ha:– Ngu ngốc, bổn thiếu lừa ngươi bao giờ, ta không phải chủ động đưa tới cửa sao? Nhưngmà… phải xem ngươi có năng lực ăn được không!Dứt lời, trên linh thể thần hồn tuôn ra ánh đao, toàn bộ linh thể thần hồn hóa thành một câyđao dài, chém thẳng Vu Trì.Vu Trì vội lùi lại, dù không biết đối phương không tiếc bại lộ thần hồn cũng phải thi triển rathủ đoạn gì, nhưng những điều không tưởng tượng được từ Đại Vu Sư này trước đó, làmhắn buộc phải đề phòng.Liêm đao màu đen hóa thành một đạo công kích thần hồn tinh thuần, chém về phía trước.Nhưng Vu Trì lập tức đổi sắc, bởi vì hắn một chiêu Vu thuật của hắn lại không hề có hiệuquả, ánh đao bao bọc thần hồn đối phương thế như chẻ tre, một đường nghiền nát khôngcản trở, lập tức tới trước người mình.Vu Trì cả kinh, thần niệm hung mãnh tuôn trào, bảo hộ chặt chẽ, không dám cho đốiphương tới gần nửa bước.

Kết quả lại làm hắn kinh hãi.Thần thức cảnh giới Vu Vương phong tỏa, lại không đỡ được một đao của đối phương, trongđầu tê rần, đối phương đã đột phá phòng ngự thần hồn, linh thể thần hồn kéo theo ánh đao cùng xông vào trong thức hải của mình.Vu Trì hừ nặng, dù gặp đại biến, nhưng cũng không quá kinh hoảng, lập tức rơi xuống đất,nhắm mắt lại, linh thể thần hồn biến ảo hiện ra trong thức hải, lặng lẽ ẩn nấp.Trong thức hải giống như luyện ngục, ác quỷ khắp nơi, quỷ khóc sói tru, nếu không phải tậnmắt thấy, chỉ sợ Dương Khai cũng không tin được trên đời lại có thức hải con người nhưthế.

Chương 2836: Đưa cho ngươi một phần quà

Ở đây nào phải thức hải, rõ ràng là địa ngục mà.

Một đám tiểu quỷ không có mắt ngửi đượckhí tức xa lạ, đều xông về phía Dương Khai, nhưng còn chưa tới gần, Dương Khai lóe lên ánhđao liền diệt sạch.Ở trong bóng tối, Vu Trì nhìn mà cả kinh, ánh mắt phức tạp chuyển quanh cây đao, theo bảnnăng kiêng kỵ cây đao này.

Đó là Vu khí gì? Vì sao có hiệu quả thần kỳ như vậy? Hơn nữakhông ngờ bị hắn mang theo đột nhập thức hải, chuyện này làm sao xảy ra, trên đời này saolại có Vu khí thần diệu như thế.Âm hồn trong thức hải mình dù thoát thai từ chúng sinh, nhưng được mình tẩm bổ luyệnhóa, không còn như âm hồn bình thường, ngay cả linh thể thần hồn của Vu Vương xông vào,chúng cũng có thể xé xác mà ăn.

Nhưng ánh đao chớp động mấy cái, Vu Trì cảm nhận rõràng chúng âm hồn trong thức hải lại trở nên hoảng sợ, như chuột gặp mèo, không dám tớigần.Dương Khai một tay cầm đao, nhìn xung quanh, cười lạnh: – Trốn không dám ra? Vu Trì àVu Trì, dù gì ngươi cũng là Vu Vương, đừng khiến người ta thất vọng chứ.Vu Trì không để ý, có thể tu luyện đến Vu Vương thì không có kẻ ngu, cây đao Vu khí quỷ dịkia là gì, hắn còn chưa nhìn ra, tự nhiên không dám tùy tiện mạo hiểm đánh ra.Như hiểu được hắn kiêng kỵ, Dương Khai giơ cây đao lên, búng vào, nói: – Đao này tên TrảmHồn Đao, không tổn thương thân thể, chuyên chém thần hồn, để bổn thiếu xông vào thứchải là sơ sẩy lớn nhất của ngươi.

Vu Trì, mau ra chịu chết, bổn thiếu đại từ đại bi cho ngươiđược dứt khoát.Không tổn thương thân thể, chuyên chém thần hồn? Vu Trì thật không muốn tin những lờivu vơ này, nhưng những gì đã thấy lại làm hắn phải thừa nhận đối phương nói đúng, nótuyệt đối là Vu khí tà dị nhất mà hắn đã thấy.– Được được được rồi, ngươi không ra hả, không ra thì đừng ra nữa!Dương Khai cười lạnh một tiếng, giơ cao Trảm Hồn Đao, vận chuyển lực lượng thần hồntruyền vào, một đao chém xuống.

Bóng đao to lớn như xé rách thức hải, bóng đao lao ra, vôsố âm hồn trên đường đi không kịp tránh bị chém giết, ngay cả Vu Trì nấp trong tối cũng têrần cả người, có ảo giác bị xé rách.Nơi này là thức hải của hắn, cho nên Dương Khai tổn thương chỗ này, cũng sẽ tác dụng lênngười hắn, tuy rằng tạm thời còn chưa đau đớn, nhưng nếu nhiều lần, vậy thì cũng không dễchịu gì.Trong lúc Vu Trì xanh mặt, Dương Khai lại vung Trảm Hồn Đao, như phát điên chém khắpnơi, vừa chém vừa cười như điên:– Thích không, thích không, ta hỏi ngươi có thích không!Thích được mới có quỷ.

Từng đao chém xuống, Vu Trì đều cảm nhận được đau đớn dữ dộitruyền tới, làm cho linh thể thần hồn của hắn phát run.Biết trốn nữa cũng không có ý nghĩa, tiếp tục để người này phá hoại thức hải thì mất nhiềuhơn được, cuối cùng Vu Trì không nhịn được quát lớn: – Đủ rồi!Dứt lời, hắn đã xuất hiện trước mặt Dương Khai, vung tay đánh ra công kích.

Tuy rằng TrảmHồn Đao vô cùng quỷ dị, quả thật có hiệu quả tổn thương thức hải, nhưng nơi này là sân nhàcủa hắn, hắn là chúa tể mọi thứ, thật sự liều mạng đánh lên, khả năng lớn nhất là hai bêncũng thảm hại.

Hắn không phải không có sức chống trả.– Trốn thích chứ, tiếp tục trốn đi! Dương Khai chỉ đao vào Vu Trì, tràn đầy châm chọc chếnhạo.– Cút ra ngoài! Sắc mặt Vu Trì phát lạnh, hạ lệnh đuổi khách.Bị ngoài xâm nhập thức hải của mình, đó không phải chuyện tốt, thức hải chẳng những làchỗ của thần hồn, còn chứa rất nhiều bí mật, không ai muốn bị người khác xâm nhập thứchải theo dõi.– Ngươi cầu ta đi, ngươi cầu xem ta có cút ra không.Dương Khai nhe răng cười, Vu Trì nhìn mà thiêu đốt lửa giận, cảm giác trong lòng có ngọnlửa bùng cháy, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.– Lặp lại lần nữa, cút ra ngoài! Vu Trì lạnh lùng nhìn Dương Khai.Dương Khai bĩu môi: – Muốn thu thần hồn của ta là ngươi, bây giờ muốn ta đi ra cũng làngươi.

Nói dứt khoát đi, rốt cuộc ngươi muốn sao?Vu Trì cụp mắt, nhàn nhạt nói: – Xem ra, ngươi muốn bổn Vu ra tay đuổi ngươi ra ngoài,mong là ngươi có thể chịu được lửa giận của bổn Vu!Chỉ nói mấy câu, hắn đã hiểu muốn đuổi Đại Vu Sư này ra thì chỉ có thể dùng bạo lực, dù saokẻ này không dễ gì mới chiếm được chủ động, làm sao chịu buông tay dễ dàng? Vu Trì cũngkhông muốn tốn nước bọt nữa, hạ quyết tâm dù bị thương cũng phải đuổi kẻ này ra, nếu bịhắn dùng Vu khí quỷ dị đó cầm chân trong này, Vu Trì luôn cảm thấy mạng treo sợi tóc, cả người không tự nhiên.

Dứt lời, thân hình Vu Trì tan rã, dung nhập vào mảnh không gian này.Dương Khai nghiêm lại, hiểu được Vu Trì muốn liều mạng với mình.

Không gian đột nhiênngưng tụ, sau đó lực lượng bài xích mạnh mẽ đánh về phía mình, đó là thể hiện lực lượngthống trị của Vu Trì trong thức hải.Xâm nhập thức hải người khác, dĩ nhiên có thể tùy ý tạo ra tổn thương với đối phương,nhưng chiến đấu sân khách thì cục diện bất lợi, bởi vậy chuyện này không thường gặp, chỉcó khi chênh lệch thực lực rất lớn, bên mạnh mới xâm nhập thức hải bên yếu.Nhưng nói đi phải nói lại, nếu chênh lệch thực lực quá xa, vậy không cần phải dùng thủđoạn này diệt địch.

Trong chớp nhoáng, Dương Khai cảm giác xung quanh có áp lực mạnh mẽ, như muốn bị đẩy khỏi thế giới này.Hắn cưỡng chế ổn định lại người, nhưng làm sao cũng không thể tiếp tục ở lại.Nhìn thấymình sắp bị Vu Trì đuổi ra, Dương Khai chợt có hành động, ánh mắt lóe lên, Trảm Hồn Đaokêu vang, bùng lên một đoàn hào quang, vung đao chém về phía trước:– Tặng ngươi một phần quà, mong là ngươi sẽ thích!– Làm sao lại…Tiếng nói vừa kinh ngạc lại giận dữ của Vu Trì truyền ra, uy lực một đao của đối phương lạiđột nhiên lớn hơn nhiều, gấp mấy lần trước đó.

Không kịp đề phòng, Vu Trì không thểphòng bị, nháy mắt bị phá phòng ngự, chém trúng thần hồn, cảm giác đau đớn.

Mắt hoa lên,Dương Khai đã ra khỏi thức hải của Vu Trì, sau đó bị hào quang tối đen bao phủ, chờ khi xuatan, trước mắt đã không thấy bóng Vu Trì đâu.Vu Trì đã bỏ chạy.– Coi như ngươi thông minh!Dương Khai hừ lạnh, cũng không tùy tiện đuổi theo, lần này có thể may mắn đánh lui đốiphương, là nhờ khoảng khắc cuối cùng thi triển bí thuật thần hồn Phá Thiên Nhất Kích.

VuTrì cũng phát giác không ổn, cho nên mới đánh bừa một chiêu, thừa cơ bỏ chạy.

Nếu hắncòn ở lại, kết cục nhất định sẽ không tốt lành.Dương Khai thở dài, cảm nhận được thân thể mình, không dám tiếp tục bại lộ linh thể thầnhồn, lóe lên liền hợp nhất với thể xác.

Lúc mở mắt, chỉ cảm thấy mềm nhũn, nhìn lên, mìnhđang bị Điệp ôm lấy, xem ra là lúc mình thần hồn xuất khiếu, Điệp đã phát hiện, nên mới cốý bảo vệ thân thể hắn.– Ngươi sao rồi? Điệp quan tâm hỏi.Dương Khai lắc đầu, muốn đứng lên, nhưng cảm giác choáng váng, lại ngã vào lòng Điệp,cười khổ nói: – Không chết được.Ánh mắt Điệp nhìn Dương Khai phức tạp, có cảm giác không chân thật.

Đại Vu Sư hạ phẩmđánh trọng thương Vu Vương, chiến tích này đúng là kỳ tích, tuy rằng có trả giá, nhưng rõràng không quá nghiêm trọng.Một tháng không gặp, lại trở thành Đại Vu Sư.Hắn tu luyện như thế nào? Trong lòng Điệptràn đầy khó hiểu.– Thôn dân đâu? Dương Khai nằm một hồi, khôi phục chút sức, liền hỏi.– Đã an bài xong rồi.

Điệp đáp, nàng dẫn thôn dân đi ra đường hầm rút lui, bố trí xong mớiquay lại kiểm tra tình hình bên này, vừa lúc thấy Dương Khai thần hồn rời thể, nên mới lậptức bảo vệ thân thể Dương Khai.– Gọi trở về đi, đã không sao rồi.

Dương Khai thở ra.Một vị Vu Vương Thực Cốt Bộ tự mình ra tay, cũng bị hắn đánh trọng thương rút lui, hẳn làtrong thời gian ngắn, Thực Cốt Bộ sẽ không có hành động, trừ khi có Vu Vương lợi hại hơn,thậm chí là Vu Thánh.Nhưng mà Vu Thánh hẳn sẽ không để ý tới chuyện như thế, mà Vu Vương Thực Cốt Bộ tớiđây cũng chưa chắc làm được gì.

Vu Trì lật ra bài tẩy, thực lực sánh với Vu Vương thượngphẩm, ngay cả hắn cũng không làm gì được Dương Khai, những Vu Vương khác có thể làmgì? Huống gì, chỉ cần cho Dương Khai có thời gian giảm xóc, thực lực của hắn sẽ càng mạnhhơn, lần sau còn đụng phải Vu Vương, cũng sẽ không đánh gian khổ như thế.Đang nói, chợt Dương Khai nhướng mày, nhìn về một hướng.Điệp cũng phát giác nhìn theo, lập tức cảnh giác: – Lại có người tới.Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, âm thầm đề phòng.Thương Nam thôn chẳng qua là một thôn nhỏ, bình thường nơi này cơ bản ngăn cách, hiếmcó người tới, lần này Vu Trì tìm tới đây được, cũng là nhờ Xích dẫn đường.

Mà Dương Khaivừa đánh lui Vu Trì, bỗng nhiên lại nhảy ra một người, khó đảm bảo người này không cùngnhóm với Vu Trì.Nếu vẫn là Vu Vương, vậy lần này thảm rồi.

Điệp cũng nghĩ tới, mặt liền trắng bệch.

Nhưngnàng nhanh chóng nghe Dương Khai kêu một tiếng.– Sao vậy? Điệp nhìn lại hắn.– Chỉ là một Vu Sư mà thôi, đừng căng thẳng, có lẽ là đi ngang qua.Điệp nghe vậy, không khỏi thở ra.

Vu Sư kia rõ ràng là đi ngang qua, bởi vì một lát sau, hắnmới bay thẳng về phía Dương Khai và Điệp.Một lát sau, một Man tộc bề ngoài đôn hậu xuất hiện trước mặt Dương Khai.– Chỗ này vừa mới có người chiến đấu? Vu Sư này nhìn quanh, đứng trên cao hỏi.

Dấu vếtchiến đấu còn đó, tuy rằng hắn không đoán được người trong trận chiến vừa rồi mạnh cỡnào, nhưng dư uy vẫn làm hắn chấn động.Rõ ràng đây là chiến đấu ở tầng thứ rất cao, hắn tuyệt đối không thể dính tới, chiến đấu nhưthế chỉ cần quét qua một chút cũng đủ làm hắn hồn phi phách tán.

Vừa nghĩ thế, hắn vộinhìn lại Điệp và Dương Khai.

Dương Khai vẻ mặt suy yếu, trên người Vu lực như ẩn nhưhiện, làm hắn lập tức hiểu được tu vi của đối phương.– Đại Vu Sư? Người này hoảng sợ, vội vàng hạ xuống.

Chương 2837: Tai nạn lớn

Trước đó hắn còn nghĩ chỗ vắng vẻ thế này sẽ không xuất hiện cường giả gì, cho nên vốnkhông để ý, nhưng giờ phát hiện ra Dương Khai lại là Đại Vu Sư, liền không dám làm cànnữa.– Bái kiến hai vị đại nhân!Dương Khai được Điệp dìu, nhíu mày nhìn hắn, gật đầu: – Không cần đa lễ.Vu Sư kia thế mới thẳng người, tò mò hỏi: – Hai vị đại nhân… là người thôn nào?Hắn không nhận ra Dương Khai cùng Điệp, nhưng hai vị Đại Vu Sư cũng không nên là hạng người không tiếng tăm, mình cũng nên nghe nói qua mới phải.

Nhất là hắn làm người đưa tin liên lạc giữa bộ lạc và các thôn phía dưới, không nói nắm rõ ràng Vu Sư trong trong bộ lạc, ít racũng đều biết tới.– Thương Nam thôn! Dương Khai trả lời.– Hả? Vu Sư này giật mình, khó hiểu nhìn Dương Khai, không thể tin nổi: – Thương…Thương Nam thôn?Thương Nam thôn làm sao lại có 2 vị Đại Vu Sư? Hắn biết thôn trưởng Thương Nam thôn,chẳng qua chỉ là Vu Đồ mà thôi, hơn nữa còn là Vu Đồ hạ phẩm, bởi vậy lời của Dương Khailàm hắn không tin nổi, nhưng người ta là Đại Vu Sư, không có lý nào lại lấy đó gạt mình được.Hắn sững sờ hỏi: – Đại nhân ở Thương Nam thôn?– Đúng vậy.

Dương Khai nhìn hắn, hỏi: – Có chuyện gì sao? – Vậy còn Vu Lễ thì sao?Vu Lễ… tên của lão thôn trưởng, nghe hắn hỏi thế, Dương Khai mới hiểu người này biết lãothôn trưởng, hơn nữa chuyến này có thể là tìm tới lão thôn trưởng có chuyện.

Sắc mặt liềntrầm xuống:– Lão thôn trưởng đã không còn, hiện tại bổn Vu là thôn trưởng!– Vu Lễ đã… Người kia thất thần, nhưng cũng không nghĩ nhiều, dù sao Vu Lễ lớn tuổi, tu vilại không cao, vốn đã không trường thọ, có lẽ thọ nguyên đã tới, trở về vòng tay Man Thần,nghỉ vậy liền hỏi:– Đại nhân xưng hô thế nào?– Vu Ngưu!Người này gật đầu, liền nghiêm mặt lớn tiếng nói: – Vu Ngưu đại nhân, ta phụng lệnh VuVương đại nhân, ra lệnh cho ngài trong 5 ngày tập trung tất cả thôn dân Thương Nam thôn,tập hợp ở Vương thành!– Mệnh lệnh của Vu Vương đại nhân? Dương Khai sửng sốt.Nam Man Bộ dù không phải bộ lạc quá mạnh trong Man tộc, nhưng dù sao cũng có VuVương tọa trấn.

Hơn nữa theo Dương Khai biết, còn là một vị Vu Vương thượng phẩm.

ChỗVu Vương tọa trấn, chính là vương thành của Nam Man Bộ, địa vị giống như Sương Tuyết Thành của Sương Tuyết Bộ.Các bộ lạc nhỏ cùng thôn trưởng đều xoay quanh Vương thành, Vương thành cùng VuVương có quyền chỉ huy tuyệt đối với các bộ lạc và thôn trang nhỏ bên dưới.

Chuyện nàylàm Dương Khai ngửi được mùi khác thường, mơ hồ cảm thấy có chuyện lớn sắp xảy ra.– Chính là mệnh lệnh của Vu Vương đại nhân!Người này nghiêm nghị đáp: – Lần này ta đến, là muốn thông báo Vu Lễ, nhưng nếu hiện tạiđại nhân là thôn trưởng Thương Nam thôn, vậy nói với ngài cũng vậy.Dương Khai híp mắt: – Có bộ lạc khai chiến với chúng ta sao?Thời kỳ thượng cổ, các bộ Man tộc xảy ra chiến đấu là chuyện thường, bởi vì tranh giànhkhông gian sinh tồn còn lại, vì lợi ích của bộ lạc, giữa các bộ lạc thường xảy ra đại chiến.

Một khi xảy ra tình huống đó, vậy phải điều động toàn bộ nhân viên binh lực, không ai tránh khỏi.

Cho nên nghe mệnh lệnh này, Dương Khai liền nghĩ tới có bộ lạc nào khai chiến với Nam Man Bộ, mà ngay trước mũi chính là Thực Cốt Bộ tàn bạo không nhân tính.Nếu là thế, Dương Khai không ngại đi đánh tiên phong.Vừa lúc hôm nay chưa phân sốngchế với Vu Trì, Dương Khai cũng có chút tiếc nuối.

Người đưa tin cười khổ, chầm chậm lắcđầu, nhỏ giọng nói:– Nếu chỉ là bộ lạc khác khai chiến, vậy cũng không có gì quá.Dương Khai run lên: – Chẳng lẽ còn có chuyện nghiêm trọng hơn?Người đưa tin chần chờ một chút, thế mới nói: – Chuyện này vốn là cơ mật, không thể tiết lộ,nhưng hai vị đại nhân là Đại Vu Sư, đến Vương thành cũng sẽ được Vu Vương đại nhân triệukiến, đến khi đó các người cũng sẽ hiểu được tình hình.Nói rồi, hắn mới nhỏ giọng: – Là Ma dân xâm lấn!– Cái… cái gì? Ngươi lặp lại? Dương Khai suýt cho là mình nghe nhầm.Người đưa tin cũng nghiêm nghị, lặp lại: – Ma dân xâm lấn!Dương Khai ngây ra hồi lâu, mới hít vào một hơi lạnh, mặt đầy kinh hãi: – Là thật?Người đưa tin nói: – Đã có 3 bộ lạc lớn bị diệt, tự nhiên không giả.Dương Khai thần sắc ngưng trọng, dù nói Man tộc thượng cổ dân cư thưa thớt, nhưng 3 bộlạc lớn, ít nhất cũng tụ tập mấy trăm ngàn người, nói diệt là diệt, thật là chuyện lớn kinhthiên động địa.Ma dân xâm lấn… Từ này cũng không xa lạ với hắn, nhưng cũng không quen thuộc.

Từ trongký ức truyền thừa của Thanh, hắn hiểu được mảnh đất này bị Ma dân xâm lấn không chỉmột lần, lần gần nhất là 30 ngàn năm trước, khi đó Thanh chỉ là một cái cây Thường Thanh Thụ vừa mở thần trí, hấp thu dinh dưỡng trong đất cố gắng tu luyện.Hắn tận mắt nhìn thấy Ma dân xâm lấn làm mảnh đất này biến hóa khủng khiếp, tận mắtthấy vô số người chết đi, nhìn thấy kỳ nhân dị sĩ trên mảnh đất này dùng mạng mình ngăncản bước chân Ma dân xâm lấn, vô số người nối tiếp nhau trả giá bằng tính mạng, cuối cùnggần ngàn năm mới giành lại được mảnh đất này từ tay Ma dân.Trong 1000 năm, mặt đất rên xiết, sau chiến tranh, núi non mênh mông tốn suốt 10 ngànnăm mới dần khôi phục sức sống, sau đó diễn hóa ra Man tộc thượng cổ, trở thành chủnhân mảnh đất này.

Mà bây giờ, cảnh tượng 30 ngàn năm trước lại xuất hiện, không ai biếtlần này sẽ như thế nào.Ma dân, là cách gọi chung, cụ thể như thế nào thì Dương Khai cũng không rõ, chỉ biết hìnhdạng của chúng rất khác nhau, cực kỳ hung bạo, nếu so sánh, Thực Cốt Bộ ở trước mặt chúng chỉ ngoan ngoãn như cừu non.Nhưng cũng có lời đồn, sở dĩ Thực Cốt Bộ khác biệt với Man tộc, là bởi vì bọn họ có chút ditruyền từ Ma dân, trong đại chiến 30 ngàn năm trước, có Ma dân cưỡng hiếp nữ nhân ởkhắp nơi, sau đó sinh ra một đám con cháu, những con cháu này chính là tổ tiên của ThựcCốt Bộ.Đồn đãi dù sao cũng chỉ là dồn, thật giả không ai biết, nhất là ở niên đại này, lời đồn đó đãsớm biến mất trong lịch sử, chân tướng thế nào thì người đời sau không biết, chỉ có thụ yêusừng sững mấy chục ngàn năm là còn biết được đôi điều.Nhưng thường nói không có lửa sao có khói, vô số Man tộc đề nghị diệt trừ Thực Cốt Bộ, xoátên khỏi Man tộc, sợ là cũng có liên quan tới lời đồn này.
Nhưng mà đến giờ, người đời saucũng không rõ vì sao phải diệt tộc Thực Cốt Bộ, chỉ cho là bọn họ không có gì ăn, ăn luôn cả Man tộc mà thôi.Ma dân xâm lấn, đối với mảnh thiên địa này, tuyệt đối là tai họa lớn! Không ai biết Ma dântừ đâu tới, điểm này ngay cả Thanh kiến thức uyên bác nhất cũng không biết, 30 ngàn nămtrước Ma dân như một đêm đột nhiên xuất hiện trên mảnh đất này, tung hoành bừa bãi, đồsát thành tính.Trận khổ chiếu ngàn năm cuối cùng, làm cho mảnh núi sông này đại thương nguyên khí,Nhân tộc gần như diệt tộc.Mà 30 ngàn năm sau thời kỳ thượng cổ, lại một lần nữa trình diễn cảnh Ma dân xâm lấn,Dương Khai như thấy được tận thế phủ xuống, nhìn thấy xác chất thành núi, máu chảythành sông.

So sánh lại, ân oán với Thực Cốt Bộ lại không là gì cả.– Đại nhân, đại nhân…Người đưa tin gọi mấy lần, thấy Dương Khai vẫn thất thần, cười khổ bất đắc dĩ.

Dương Khaihít sâu một hơi: – 5 ngày sau, ta sẽ dẫn thôn dân Thương Nam thôn đi Vương thành!Người đưa tin mừng rỡ, ôm ngực nói: – Cám ơn đại nhân, tôi còn phải đi thông báo thônkhác, cáo lui trước.Dương Khai gật đầu, cũng không giữ hắn lại, nhìn hắn đi xa, mới quay sang Điệp: – Đối vớiMa dân, cô biết bao nhiêu?Điệp nói: – Không biết, ngươi biết sao?Ngẫm lại cũng phải, nàng chỉ mới mười mấy tuổi mà thôi, cho dù là được Thanh nuôidưỡng, cũng không thể biết nhiều chuyện lắm, lúc bình thường sao Thanh lại đi kể cho nàngchuyện Ma dân?– Hôm nay ở lại thôn nghỉ ngơi một ngày, ngày mai cô đi về tìm Thanh tiền bối.Dương Khai nói rồi, quay người đi vào thôn.

Ma dân xâm lấn, cả thế giới này sẽ nổi sóng,nếu nói chỗ này còn một mảnh đất lành, chỉ có Sương Tuyết Thành được Thanh bảo vệ, cólẽ nơi này là chỗ trú cuối cùng.– Ngươi đuổi ta đi? Điệp mở to mắt, tức giận: – Ngươi dám đuổi ta đi?– Đi không thì tùy! Dương Khai mặc kệ nàng, quay lại nói: – Đúng rồi, gọi mấy người A Hổtrở về, ta có chuyện muốn nói.Điệp tức giận dậm chân, cắn răng quay người đi.

Không lâu sau, các thôn dân lại về thôn,nhìn Dương Khai mặt tái nhợt nhưng vẫn bình yên, tự nhiên vui vẻ ra mặt.Chỉ là còn chưa vui được bao lâu, Dương Khai mặt lạnh nói:– Các vị, người đưa tin từ Vương thành mới đến cho biết, Ma dân xâm lấn, Man tộc ta đã có 3bộ bị diệt, Vu Vương đại nhân ra lệnh tất cả thôn dân Thương Nam thôn, trong vòng 5 ngày tụ tập ở Vương thành, chờ đợi mệnh lệnh.Nói xong, hơn 200 thôn dân lại yên lặng.

A Hổ hỏi: – Ma dân là gì vậy?Đây là câu hỏi chung của mọi người, bởi vì trước kia bọn họ chưa từng nghe qua.Dương Khai nói: – Ma dân là gì thì ta cũng không rõ, ta chỉ biết đó là một đám kẻ thù cònhung tàn gấp trăm lần Thực Cốt Bộ, là kẻ thù mang tới tai họa, là đại địch lớn nhất khôngcùng sống chết với Nhân tộc ta.Còn hung tàn gấp trăm ngàn lần Thực Cốt Bộ… Nghe thế, thôn dân cũng biến sắc, trước đóhọ vừa bị Thực Cốt Bộ bắt giữ, hiểu được Thực Cốt Bộ hung ác cỡ nào.

Bây giờ có kẻ cònhung tàn gấp trăm ngàn lần Thực Cốt Bộ, vậy còn là người sao?– Dù Vương thành có mệnh lệnh, nhưng ta không bắt buộc mọi người! Ngày mai ta lênđường đi Vương thành, nếu có người chịu đi cùng ta, ngày mai ta dẫn mọi người đi cùng.Nếu không muốn đi, vậy ở lại trong thôn.Dương Khai giọng không lớn, nhưng lại vang bên tai mỗi người.– Ta không lừa mọi người, chuyến đi này cửu tử nhất sinh, nói không chừng sẽ không còn cơhội về lại thôn nữa! Mọi người tự suy nghĩ rõ ràng.Nói xong, Dương Khai không chờ thôn dân có phản ứng, đi thẳng về phòng mình, lấy ra đandược dùng trị thương.

Đánh một trận với Vu Trì, tuy rằng nguy hiểm, nhưng bị thương cũngkhông quá nghiêm trọng, điều dưỡng một đêm là không có gì đáng ngại, hơn nữa chiến đấusiêu cường độ làm hắn được lợi không ít, chiến đấu thêm mấy lần như thế, má nó còn hiệuquả hơn là đóng cửa khổ tu.Cho nên đối với mệnh lệnh của Vương thành, hắn vui vẻ chấp nhận, đầu tiên là có thể đixem Ma dân kia, hai là muốn nhanh chóng trưởng thành trong chiến đấu.

Chương 2838: Trăm Vu tụ tập

Hôm sau, khi Dương Khai đi ra ngoài, đã hơn 200 đôi mắt nhìn tới, trong thôn mặc kệ namnữ già trẻ đều tụ tập, tuy rằng động người nhưng lại yên ắng, mỗi thôn dân đều có khí thếđồng tâm hợp lực.Điệp người nhỏ nhắn cũng đứng bên trong, giữa đám người xung quanh, có vẻ rất nổi bậc.Dương Khai nhìn quanh, mọi người đối mặt với hắn đều mỉm cười hàm hậu.Có lẽ bọn họ không biết Ma dân là gì, lại càng không biết Ma dân xâm lấn có ý nghĩa gì,nhưng bọn họ đều biết, lần này đi rồi, có lẽ sẽ không còn trở về được nữa, nhất định phảichết nơi đất khách.Bởi vì hôm qua A Ngưu đã nói rõ ràng.Nhưng không ai rút lui, Man tộc nhất định dũng mãnh tiến tới, đụng thủng tường cũngkhông quay đầu.Trong mắt Dương Khai che giấu bị thương, cũng không nói nhiều, vung tay quát:– Xuất phát!Dẫn đầu đi trước, xuất phát đi về phía Vương thành, hơn 200 thôn dân theo sau, bước chânchỉnh tề, như một đội quân được huấn luyện nghiêm ngặt.Lần này đi Vương thành, với tốc độ Man tộc, ít nhất phải mất 3 ngày, nếu là Vu bình thườngdẫn 200 người, vậy phải chạy tốc độ cao nhất mới tới được trong thời gian quy định.Nhưng hiện tại Dương Khai là Đại Vu Sư, còn tinh thông các loại Vu thuật, bỏ thêm KhinhDoanh Thuật, tốc độ của thôn dân tăng thêm 3 phần.Dù tốc độ tăng nhanh, nhưng mọi người vẫn ổn định không rối loạn.2 ngày sau, khi Dương Khai dẫn thôn dân đến Vương thành, một đoàn 200 người đã mởrộng lên mấy ngàn người!Không có gì, giữa đường đi liền gặp mấy nhóm người thôn khác, trong đó cũng có Vụ tọatrấn, nhưng so sánh với Dương Khai là Đại Vu Sư thì Lực lượng mấy thôn này cũng không kém gì Thương Nam thôn khi lão thôn trưởng Vu Lễ còn sống.Man tộc trước nay có tập tục thần phục kẻ mạnh, nếu mọi người là tộc nhân Nam Man Bộ,Dương Khai lại là Đại Vu Sư, mấy thôn tụ tập tới đều nhập vào đội ngũ, theo hắn dẫn đầu.Khi tận mắt thấy Vu thuật của Dương Khai có thể bao phủ ngàn người, các Vu Đồ này càngthêm sùng kính hắn.

Giữa các thôn vốn có chút qua lại, bởi vậy nhiều người quen thân, tụtập một chỗ liền nhanh chóng hòa nhập.Sau trận chiến này, nếu ngàn người này không chết hết, vậy Dương Khai hoàn toàn có thểdựa vào thực lực cùng danh vọng mà xây dựng một bộ lạc nhỏ.Trước Vương thành Nam Man Bộ, mấy ngàn người nghỉ chân, nhìn từ xa, quy cách Vươngthành không kém gì Sương Tuyết Thành, nhưng khác ở chỗ Sương Tuyết Thành có Trường Thanh Thần Thụ bảo vệ, còn Nam Man Bộ lại không có Thần thủ hộ như thế…Ở ngoài Vương thành, các khu đất trống, đã có không ít Man tộc tụ tập, trăm người thànhnhóm, ngàn người thành đoàn, mỗi một quần thể đều có Vu tọa trấn, thực lực không đều,hẳn là nhận được mệnh lệnh Vương thành mà chạy tới.

Một hơi tới nhiều người như vậy,không thể nào chạy vào Vương thành, bên trong cũng không có chỗ chứa được nhiều đếnvậy.Bởi vậy mọi người chỉ có chờ bên ngoài, màn trời chiếu đất, nhưng như vậy cũng không là gìvới Man tộc.Đoàn người Dương Khai đến cũng không tính là trễ, những chỗ gần Vương thành đã bị cácbộ lạc nhỏ khác chiếm, Dương Khai quét thần niệm, liền tìm được một chỗ, dẫn đội ngũsang đó.Đến nơi, không cần hạ lệnh, đội ngũ ngàn người liền bắt tay làm việc, có người lấy ra lươngkhô mang theo, cũng có người nấu ăn tại chỗ, mọi việc gọn gàngLúc này, có một Vu Sư bay ra từ Vương thành, vừa bay vừ hô to:– Vu Vương đại nhân có lệnh, mời tất cả Đại Vu Sư vào Vương thành tập hợp.Liên tục hô mấy lần, thu hút mọi người chú ý.Lập tức có Đại Vu Sư bay ra, nhắm thẳng vào Vương thành.

Có người dẫn đầu, liền kéo theophản ứng dây chuyền, không ngừng có cường giả tỏa ra khí tức Đại Vu Sư nhảy lên, như đànén về tổ bay vào Vương thành.Dương Khai nhìn qua, liền nói:– Ta đi một chuyến, cô chú ý ở đây.Điệp gật đầu.Dù nàng là Đại Vu Sư, nhưng là Đại Vu Sư Phù Du Bộ, bởi vậy nàng không thích hợp lộ mặt ởtràng diện này.Vương thành quy mô rất lớn, Dương Khai xuất phát sau, nhưng không rơi đằng sau, cùngcác Đại Vu Sư đến trước một cung điện trong Vương thành, lẳng lặng chờ đợi.Nơi này tụ tập không ít người, Ma dân xâm lấn, Vu Vương ra lệnh, Nam Man Bộ tập hợptoàn tộc, Đại Vu Sư thường ngày khó gặp, ở chỗ này như cải trắng, chỗ nào cũng thấy.Dương Khai quét thần niệm, liền hiểu chỗ này ít nhất cũng có cả trăm Đại Vu Sư, hơn nữacòn không phải toàn bộ, hẳn là còn Đại Vu Sư đang trên đường đi, chưa đến được Vươngthành.Không ai gọi, các Đại Vu Sư cũng không dám tự tiện đi vào cung điện Vu Vương, chỉ có chờ ởngoài.

Có Đại Vu Sư quen biết nhau liên tụ tập lại, nhỏ giọng thảo luận chuyện Ma dân xâmlấn lần này.Bọn họ cũng đều nghe được tin tức từ người đưa tin, chỉ là Ma dân là gì, lại không ai nói rõràng, càng thảo luận càng khó hiểu, nhưng Vương thành điều động lớn như vậy làm mọingười không yên lòng.Mọi người đều biết, chiến đấu lần này sẽ là chưa từng thấy xưa nay.Trong khi Dương Khai đang nhàm chán, phía trước xuất hiện một cái bóng đen, cao như núiche phủ hắn.Dương Khai quay lại, liền thấy một bộ ngực cứng rắn, rậm lông đen.– Ngươi cũng là Nam Man Bộ chúng ta? Chủ nhân bóng đen ở trên cao nhìn xuống DươngKhai, ồm ồm hỏi.Tiếng thảo luận xung quanh cũng nhỏ đi, các Đại Vu Sư đều đưa mắt nhìn sang bên này, cóhứng thú theo dõi.Nói thật, vừa rồi mọi người tụ tập, cũng không ít người tò mò quan sát Dương Khai.Thật sựlà hình thể Dương Khai có vẻ khác lạ ở chỗ này, như giữa đàn hổ lại xuất hiện một con cừunon, thật là không hài hòa.Như vậy không làm người ta chú ý cũng khó, trong Man tộc rất ít xuất hiện tộc nhân hìnhthể như vậy, dù cho lão thôn trưởng Vu Lễ, trước khi chết dù đã già nua, nhưng nhìn thểtrạng cũng không khó tưởng tượng được năm xưa cường trắng.Nhưng mà trên người Dương Khai quả thật tỏa ra khí tức Đại Vu Sư, những người khác cótò mò cũng không quá chú ý, đến giờ lại có người hỏi thẳng Dương Khai.Từ khi đến thế giới thượng cổ này, đã có thói quen ngẩng đầu nói chuyện, giống như mọingười đều làm hắn ngưỡng mộ, làm Dương Khai rất khó chịu.Lần này dứt khoát nhìn chằm chằm lông rậm trước ngực người kia, gật đầu:– Phải.– Ha!Người kia cười.– Nhóc con, ta đang nói chuyện với người, ngẩng đầu nhìn ta.– Mỏi cổ, không thì ngươi ngồi xuống nói chuyện với ta? Dương Khai lắc đầu, nghiêm mặtnói.Khí tức Đại Vu Sư của người to lớn đột nhiên trầm xuống, bên cạnh có người cười to:– Vu Đồ, tên này xem thường ngươi, mau cho hắn một bài học đi!Tính tình Man tộc nóng nảy, tự nhiên không thiếu người ưa gây chuyện, dù sao mọi ngườichờ cũng nhàm chán, tìm chuyện náo nhiệt để xem cũng được.Nhất thời ánh mắt mọi người đều hứng thú nhìn tới, chờ xem trò hay.– Cần ngươi nói nhiều!Vu Đồ quay lại quát người kia, sau đó quay lại, hừ lạnh với Dương Khai:.– Sao hả? Không có gan nhìn vào ta?Dương Khai vẫn nhìn vào đám lông rậm, nói: – Ta càng thích người khác cúi đầu nói chuyệnvới ta.Vu Đồ ngẩn ra, nhưng mà nhanh chóng hiểu được ý của Dương Khai, giận tím mặt:– Nhóc con người muốn ăn đòn!Dứt lời, nắm đấm lớn đã đánh thẳng vào Dương Khái.Mọi người xung quanh không sợ mà vui vẻ, cũng có người huýt sáo, rất là hứng thú.

Dù saoMan tộc rất chịu đòn, ở chỗ này đều là Đại Vu Sư, đấm một cái cũng sẽ không chết người,cùng lắm chảy máu thôi.Mà máu đỏ, là thứ mà xưa nay Man tộc thích xem nhất.Dương Khai không động đậy, như không cảm nhận được công kích của đối phương, gió rítgào thét, thổi bay của tóc hắn.Đúng lúc này, cửa cung điện đóng chặt chợt mở ra, một chiến sĩ Man tộc đeo cương đạo đira, quát khẽ:– Vu Vương đại nhân gọi mọi người vào.Nắm đấm lớn chỉ cách đỉnh đầu Dương Khai một tấc liền ngừng lại, Vu Đồ mặt nhăn nhỏ,tốn rất nhiều sức mới đè xuống ý muốn đánh người, thu tay lại:– Coi như ngươi may mắn, lần sau còn dám, nhất định cho ngươi một trận.Nói xong, quay người bước đi.Lệnh của Vu Vương, hắn còn không dám bỏ qua, dù một đấm kia có thể nện xuống, nhưng lỡchọc giận Vu Vương đại nhân thì càng mất nhiều hơn.

Tuy rằng đầu óc Man tộc đơn giản,nhưng chỉ là thành thật, không phải kém trí, tự nhiên có thể cân nhắc lợi hại rõ ràng.Cả trăm Đại Vu Sư ngay ngắn im lặng đi vào đại điện, không còn ồn ào như trước.Dương Khai đi ở cúi cùng lúc đi qua bên cạnh chiến sĩ Man tộc kia, còn vô tình cố ý liếc qua.Bởi vì hắn cảm giác trong người chiến sĩ Man tộc này có khí huyết mạnh mẽ đến mức khôngtưởng, mấy người A Hổ ở trước mặt hắn thật chẳng là gì.

Mơ hồ, Dương Khai cảm thấychiến sĩ Man tộc này không dễ chọc.Dù cho Đại Vu Sư bình thường gặp hắn, nói không chừng cũng sẽ không hay ho.Nhưng cố tình Dương Khai không cảm nhận được dao động Vu lực trên người hắn, tức là,người này đơn thuần tu luyện thân thể.Quả nhiên, ba ngàn đại đạo, đạo nào cũng thông thiên.

Nghe đồn thời thượng cổ có ngườidùng thân thể thành thánh, trước đó Dương Khai còn không để ý, nhưng nhìn thấy chiến sĩMan tộc này mới phát hiện, thân thể thành Thánh không phải nói chơi.Nghe nói, trong 4 đại Vu Thánh hiện tại, trong đó có một vị thân thể thành Thánh.Ánh mắt Dương Khai không chút kiêng kỵ, chiến sĩ Man tộc tự nhiên cảm giác được, nhướngmắt, đôi mắt lợi hại nhìn thẳng Dương Khai, như hai lưỡi dao sắc bén, làm cho ánh mắtDương Khai đau rát.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau