VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2826 - Chương 2830

Chương 2829: Cứu người

Trong khoảnh khắc, 3 vị Đại Vu Sư liền lao vào chiến đấu, chiến trường nhanh chóng lêncao, thẳng vào tầng mây, không thấy bóng đâu.Oành ầm ầm.300 người Nộ Diễm Bộ cùng Cuồng Phong Bộ cũng đồng loạt đánh tới, xung kích phòng ngựthôn đá tan vỡ, các Thần Xạ Thủ thân hình linh hoạt leo lên tường đá, giương cung tên, mũi tên xé gió vèo vèo không ngớt, bắn hạ những chiến sĩ Thực Cốt Bộ.Một lần đột kích nội ứng ngoại hợp, đánh cho Thực Cốt Bộ không kịp trở tay, những ngườiThực Cốt Bộ vừa ăn no căng ngủ một giấc, thậm chí không còn một nửa sức chiến đấuthường ngày, nháy mắt chết mấy chục người.

Nhưng trải qua hoảng hốt nhất thời, Thực CốtBộ hung tàn khát máu cuối cùng tỉnh táo lại, 20 Vu phân tán trong tộc đàn lần lượt hát vangchú ngôn, bỏ thêm các loại Vu thuật cho tộc nhân.Hai nhóm Man tộc, đều có mấy trăm người xông vào nhau, một bên được xạ thủ phe mìnhche chở không sợ chết, bên kia bị mùi máu kích thích bản năng, điên cuồng gào thét đụngvào.Mặt đất rên xiết.

Chiến trường nháy mắt như một cái máy xay thịt, máu tươi văng ra, xácthịt đứt rời, từng Man tộc ngã xuống.Dương Khai thu hồi ánh mắt nhìn lên tầng mây, nhìn qua chiến trường dã man hỗn loạn, hơinhíu mày, người lóe lên xuất hiện bên trên chỗ người Thực Cốt Bộ tụ tập.

Bách Vạn Kiếmkêu vang, một đạo kiếm mang bắn ra từ mũi kiếm.

Không chút động tĩnh, không một tiếngvang, chỉ thấy ánh sáng lóe lên, ở giữa chỗ người Thực Cốt Bộ lập tức xuất hiện một dảitrống rỗng, tất cả những người ở trong đó đều bị xé thành phấn biến mất.Chiến trường ồn ào chợt yên tĩnh, mọi người đều nhìn lên.

Người Thực Cốt Bộ trong mắttràn đầy sợ hãi, còn người Nộ Diễm Bộ Cuồng Phong Bộ lại mừng rỡ, không thể ngờ, ngườinhìn yếu ớt này vừa ra tay lại có thần uy như vậy.Vù! Một tia sáng máu từ bên dưới bắn lên, hóa thành con rắn máu, há miệng cắn lấy DươngKhai.Đây là Vu thuật của Thực Cốt Bộ, quỷ dị khó lường, miệng rắn há ra, mùi tanh hôi làm ngườita buồn nôn, rõ ràng có chứa kịch độc, nếu thật bị cắn trúng, kết quả tuyệt đối không tốtlành.Dương Khai lại không thèm nhìn, dưới ánh mắt kinh hãi của các tộc nhân Nộ Diễm BộCuồng Phong Bộ, thuận tay giơ lên nắm vào hư không, liền túm lấy con rắn máu, dùng sứcbóp lại, rắn máu nổ ầm hóa thành bọt máu, rải xuống dưới đất.

Cùng lúc, một Vu Sư ThựcCốt Bộ hừ nặng, tai mắt mũi miệng trào máu.Rắn máu đó là đòn sát thủ của hắn, dùng tinh huyết bổn mạng bồi dưỡng ra, bị Dương Khaiphá đi, bản thân cũng bị cắn trả không nhẹ.

Kinh nghiệm chiến đấu của hắn rõ ràng là rấtphong phú, nhìn rắn máu bị Dương Khai thoải mái phá hủy, liền biết mình không phải đốithủ của người này, bởi vậy lắc mình muốn ẩn nấp vào đám đông.Dương Khai lại xoay tay chỉ ra Bách Vạn Kiếm, hóa thành ánh sáng chạy một vòng trongđám người, đâm thẳng vào ngực Vu Sư đó, xuyên ra sau, lượn một vòng lại trở vào tayDương Khai.Bịch bịch, mười mấy người Thực Cốt Bộ ngã xuống.Vu Sư bị nhắm tới cũng không thoát được, khiên Vu thuật của Vu Sư chỉ như giấy ở trướcmặt Bách Vạn Kiếm, căn bản không có tác dụng chống đỡ.

Rất nhiều người Thực Cốt Bộ lầnnày sợ thật, trong mắt kinh hoàng, đều lùi lại.Ngay cả Vu Sư nhà mình cũng bị hắn giết trong nháy mắt, bây giờ ở đây còn ai cản bước hắnđược? Cũng chỉ có Vưu đại nhân, nhưng hiện g– Rống! Các chiến sĩ Nộ Diễm Bộ gầm lên, thừa dịp người Thực Cốt Bộ sợ hãi lùi lại, dũngmãnh phát động xung phong, Thực Cốt Bộ dù đông người hơn nhưng đã kinh hồn, liền tụcbị đẩy lùi.Dương Khai gật đầu với Nha trong đoàn người, nhấc chân rời khỏi chiến trường.

Dù uy lựchai kiếm của mình tạo thành ưu thế lớn cho Nộ Diễm Bộ cùng Cuồng Phong Bộ, áp chế dũngkhí niềm tin của Thực Cốt Bộm nhưng dù sao nhân số phe ta kém hơn, chiến đấu kéo dài thìkhó mà giữ được ưu thế.Hắn còn nhiệm vụ quan trọng hơn.

Cho nên nhanh chóng tới chỗ đã tra xét, bởi vì bị tấncông làm toàn thể người Thực Cốt Bộ đi ra, hắn xông vào trong thôn đá cũng không bị ai cảntrở, nhưng nói lại, dù có người cản đường, cũng không thể cản được bước chân của hắn.Thần niệm quét một vòng, Dương Khai liền nhanh chóng tìm được cửa xuống lòng đất ởmột chỗ, mở cửa đá ra, Dương Khai liền đi thẳng xuống.Mùi gặt mũi tràn ra, sâu trong lòngđất có ánh lửa mơ hồ.Đến một chỗ tương tự địa lao, tiếng bước chân kinh động người Thực Cốt Bộ quản lý nhàgiam, phía trước truyền tới âm thanh ồm ồm:– Bên trên xảy ra chuyện gì?Dương Khai không đáp, đi thẳng tới.– Ta hỏi ngươi bên trên xảy ra chuyện gì? Tính tình người kia có vẻ không tốt, rống lên.Trả lời hắn chính là một tia sáng lạnh trong bóng đêm.

Dương Khai đi ngang qua người hắn,một cái đầu bay lên, thân thể to xác lảo đảo liền ngã xuống, máu phun trào nhuộm đỏ mặtđất.

Biến cố như thế làm những người khác cả kinh, đáng tiếc bọn họ còn chưa có động tác, Bách Vạn Kiếm bay ra, thu lấy tính mạng họ như cắt cỏ.Thu lại Bách Vạn Kiếm, ánh mắt Dương Khai quét vòng quanh, nhà tù dưới đất này chia ramười mấy phòng giam, mỗi phòng đều nhét đầy người, những đôi mắt kinh ngạc mong chờnhìn Dương Khai.– A Ngưu? Tiếng gọi quen thuộc truyền tới.Dương Khai nhìn về bên đó, lại thấy được A Hổ.– A Ngưu ca?– A Ngưu ca tới rồi!– A Ngưu ca tới cứu chúng ta!Trong phòng giam, các thôn dân Thương Nam thôn đều hô lên, vô cùng hưng phấn vui vẻ.Dương Khai đi tới, đặt tay lên cửa phòng giam, Vu lực trào ra, chấn động mạnh, cửa lao vững chắc liền vỡ nát.

Các thôn dân Thương Nam thôn chen nhau ra, không cần nói nhiều, mọi người tỏa ra, đi giải cứu những phòng giam khác.Dương Khai nhìn qua bọn họ, thấy bọn họ suy yếu một chút, cũng không có vấn đề gì, nhưnglại nhanh chóng nhướng mày, hỏi:– Thôn trưởng đâu?Hắn không nhìn thấy vị lão giả hiền hòa ở chỗ này.

Vừa hỏi, các thôn dân vây quanh DươngKhai đều sầm mặt lại.Dương Khai nhìn về phía A Hổ, ánh mắt sắc bén.A Hổ cúi đầu nói: – Đám khốn kia dẫn chúng ta tới đây, thôn trưởng không chịu được dàyvò… chết ở giữa đường.Dương Khai không nói lời nào, khí tức trên người lại lạnh thấu xương.
A Hổ ngẩng đầu, haimắt đỏ rực: – A Ngưu, ta muốn báo thù!– Báo thù cho thôn trưởng! Các thôn dân Thương Nam thôn nghiến răng quát.Dương Khai ngẩng đầu, nhìn ánh mắt thôn dân thấy được lửa phục thù hừng hực, khẽ gậtđầu.

Lúc này, những tù binh trong các phòng giam khác cũng được giải cứu ra, Nộ Diễm Bộcùng Cuồng Phong Bộ đều đi ra một người, xem ra là đầu lĩnh của họ, nhưng còn chưa nói,Dương Khai đã nhìn sang:– Xích đại nhân cùng Trúc đại nhân dẫn người tới, hiện tại người hai bộ tộc đang tử chiếnvới người Thực Cốt Bộ bên trên, bọn họ cần sức mạnh của các người.– Xích đại nhân đến rồi? – Trúc đại nhân cũng tới?Người hai tộc nghe vậy đều mừng rỡ không thôi, hai người này đều là cấp bậc Đại Vu Sư, cóbọn họ, người hai bộ tộc đều tăng thêm lòng tin.– A Hổ, dẫn mọi người cùng nhau chiến đấu, đừng bỏ qua tên Thực Cốt Bộ nào! Dương Khaiquay lại dặn dò.– Được! Hôm nay ta giết Thực Cốt Bộ không còn manh giáp!– Không còn manh giáp!Mọi người hét lớn, cùng chung kẻ thù, mấy trăm người tụ tập làm một thể, hội tụ khí thế vọtlên cao.

Dương Khai ngâm vang chú ngôn, những đạo Vu thuật tinh diệu hiện ra trong tayhắn, hóa thành lực lượng quỷ dị, tăng cường thực lực của người 3 bộ tộc.

Mấy trăm ngườiđều chấn động không thôi.Nhất là mấy người A Hổ, mỗi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng, dù nói A Ngưu làVu, nhưng cũng chưa từng thấy ai có thể bỏ thêm nhiều loại Vu thuật cho mấy trăm người đến thế.

Hơn nữa bọn họ cảm giác A Ngưu thi triển Vu thuật còn cao cấp hiệu quả hơn so với thôn trưởng trước kia.Ít nhất là Thị Huyết Thuật làm người ta cảm giác không giống, thân mình suy yếu lúc này lạitràn ngập lực lượng, ngay cả có một con hổ báo trước mặt, cũng có thể dùng tay không xéxác nó.

A Ngưu hiện giờ… có thực lực cỡ nào?Đại chiến sắp tới, không kịp hỏi nhiều, Dương Khai khoát tay: – Đi đi.A Hổ gật đầu với Dương Khai, cùng hai thủ lĩnh bộ lạc dẫn mấy trăm tộc nhân xông ra ngoài.Dương Khai đứng yên tại chỗ, khép mắt lại, thần niệm như thùy triều tỏa ra, nháy mắt khóađược Vu Vưu đang một mình chống hai ở trên tầng mây.

Lập tức, hắn chỉ kiếm lên trời,người chợt lóe lên hóa thành con quay, mũi kiếm chỉ tới, mặt đất bên trên vỡ tan, hóa thành một đường hầm sâu hút.Oành!Dương Khai chui lên mặt đất, người bao bọc trong kiếm quang lao thẳng lên trời.

Đồng thời,Vu Vưu một mình chống hai mà vẫn không rơi xuống thế yếu, thậm chí còn chiếm ưu thế,trong lòng chợt nảy sinh báo động, cảm giác khí tức tử vong bao phủ, làm cả người lạnhbăng.Thấy hắn thất thần, Xích vội vàng tách ra, trên người bao phủ mấy lớp khiên Vu thuật màvẫn toát mồ hôi lạnh.Nháy mắt vừa rồi cực kỳ nguy hiểm, vốn hắn cho rằng liên thủ với Trúc, dù không giết đượcVu Vưu, ít ra cũng cầm chân được hắn, chỉ cần Vu Ngưu thả ra tộc nhân bị bắt, có thể cânbằng nhân số phe ta bất lợi, đến lúc đó có thể bình thản rút lui.

Mục đích chủ yếu lần này làcứu người, không phải thật đánh sống chết với Thực Cốt Bộ.

Nhưng thật sự đánh lên, Xích mớiphát hiện phán đoán của mình sai lầm.

Chương 2830

Dù nói Vưu đúng là Đại Vu Sư trung phẩm, chỉ cao hơn mình và Trúc một bậc, nhưng thựclực của hắn lại cao hơn suy đoán rất nhiều, hai người liên thủ lại không có chút ưu thế ởtrước mặt hắn.

Vu khí của hắn là một cái hồ lô, dốc ra một biển máu, có tính ăn mòn rấtmạnh, mình cùng Trúc rơi vào trong biển máu, lại chỉ phát huy được tám phần thực lực.Nếu không phải thế, thì sao cục diện vừa rồi lại gian khổ như vậy.

Rõ ràng là Vưu định chia ra công phá, dùng lực lượng biển máu vây khốn Trúc, rồi xuống tay sát thủ với mình, mới giao chiến chưa bao lâu, mình bị hắn đánh cho không sức chống trả, nếu không phải vừa rồi Vưu chủ động lùi lại, mình không chết cũng phải trọng thương.Sao lại lui ra? Xích không rõ ràng, cũng không biết đó có phải là chiến thuật của Xích haykhông, cho nên mới lùi về cạnh Trúc, cảnh giác nhìn sang.Ngay sau đó, hắn liền hiểu được nguyên nhân Vưu lui lại.

Bởi vì một cỗ khí tức cực kỳ lợi hạikhiến người ta kinh sợ từ phía dưới đâm xuyên qua biển máu, dù không nhắm vào mình,nhưng cũng làm Xích cảm giác thần hồn rung động, tâm thần không yên.

Còn Vưu đối đầu cỗhơi thở này thì có lẽ cũng không hề dễ chịu.Quả thật vậy, Vưu vẫn luôn biểu hiện nhẹ nhàng, lúc này như gặp đối địch, thần sắc căngthẳng, không ngừng phát ra chú ngôn, biển máu tụ thành sóng, hóa thành lốc xoáy tuôntrào, bên trong truyền ra uy năng hủy diệt.Xích hít vào một hơi lạnh, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Không phải là vì thực lực của Vưumạnh mẽ, hắn cũng chỉ là Đại Vu Sư, cho dù Đại Vu Sư trung phẩm cao hơn mình một bậc,nhưng có thể mạnh hơn bao nhiêu?Vưu mạnh mẽ, là dựa vào Vu khí hồ lô máu kia.

Nó là Vu khí mà Đại Vu Sư tuyệt đối khôngthể tùy tiện có được! Hẳn là Vu khí được Vu Vương hay Vu Thánh ban cho, nghĩ vậy, tronglòng Xích trầm xuống.

Không chờ hắn nghĩ nhiều, khí tức lợi hại đó đụng vào biển máu, liềntruyền ra tiếng xẹt xẹt, từng đạo kiếm khí xuất hiện chạy trong biển máu.

Kiếm khí đi qua,từng mảng sương máu bốc hơi, bị hủy diệt không ít.Ánh mắt Xích sáng ngời, dù không biết là hỗ trợ từ đâu tới, nhưng có thể làm được như vậy,liền biết đây là thời cơ tốt để mình phản kích, liếc sang Trúc, hai người nhìn nhau, đều tựhiểu ngầm.Mỗi người ngâm chú ngôn, Vu khí trong tay bùng lên hào quang, đánh thẳng về phía Vưu.Biển máu sôi trào, sóng biển hội tụ thành tường che trước mặt Vưu, làm hai vị Đại Vu Sưcông kích vô ích, không chỉ vậy, Vu khí của hai người bị biển máu vấy bẩn, khi không tổnthất nhiều linh tính, làm hai người vô cùng đau lòng.Nhưng bọn họ ra tay, cũng kéo đi một chút sức của Vưu, dẫn tới không dồn đủ sức chống lạikhí tức lợi hại kia.

Lốc xoáy máu chợt rối loạn, tiếp theo vỡ tung, bên trong lốc xoáy, kiếmquang phá không lao ra, người kiếm hợp nhất chém về phía Vưu.– Rống! Vưu thấy biến không sợ, gầm lên vung hai tay, từng dòng máu tươi xuất hiện, hóathành mưa tên bắn về phía kiếm quang.Xẹt xẹt xẹt xẹt…Mưa tên che trời ngăn cản kiếm quang tiến tới, huyết quang vấy bẩn, kiếm quang chợt mờđi, hiện ra bóng một người.Hừ lạnh, Dương Khai lọt vào biển máu, có phần kinh ngạc nhìn xung quanh.– Là ngươi?Xích chấn động nhìn Dương Khai, không thể tin nổi cứu viện mạnh mẽ đó lại là Vu Sư NamMan Bộ.

Má nó chứ vậy còn là Vu Sư sao? Làm gì mà mạnh mẽ như thế.Ngay cả Trúc ánh mắt run lên, rõ ràng còn không tiếp thụ được những gì mình thấy.– Vu Sư? Vưu nhíu mày lại, vốn tưởng người tới ít ra cũng phải là Đại Vu Sư thượng phẩm,nhưng nhìn cho rõ, mới biết đối phương chỉ là Vu Sư.Nhưng Vưu nhanh chóng hiểu ra, ánh mắt thoáng dừng lại ở Bách Vạn Kiếm.

Hắn đã nhìn ra,sở dĩ Vu Sư này có thể phát huy thực lực vượt xa thân, nguyên nhân căn bản chính là thanh kiếm này, tuyệt đối là một món Vu khí có thể khiến Vu Vương, Vu Thánh cũng không thể bỏ qua.Hiểu được điều này, Vưu không khỏi cười xì, biển máu của mình lợi hại nhất là ăn mòn Vukhí, mặc kệ Vu khí lợi hại cỡ nào, chỉ cần dính một chút máu là đều sẽ mất nhiều linh tính.Dựa vào Vu khí mạnh mẽ chiến đấu với mình, đây là không sáng suốt nhất.Chỉ cần ăn mòn linh tính cây kiếm kia, ở trong biển máu này, hắn sẽ có thể làm gì cũngđược, mặc kệ còn hai hay ba kẻ địch, hắn không quan tâm.Nhưng ngay sau đó, cả ngườiVưu chấn động, hoảng sợ nhìn sang.Bởi vì Dương Khai chỉ run tay, máu dính trên Bách Vạn Kiếm liền biến mất hết, lại hiện rathân kiếm sáng bóng, không một chút dấu vết ăn mòn.

Sao lại như vậy? Trong nháy mắt hắnthất thần, Dương Khai hóa thành sấm sét chém tới.– Cẩn thận! Xích kinh hãi, dù nói một đòn kinh diễm của Dương Khai vừa rồi cũng làm hắnchấn động, nhưng dù sao người này cũng chỉ là Vu Sư, tùy tiện xông về phía kẻ địch nhưvậy, làm sao có kết cục tốt lành?Vưu cười ha ha, ánh mắt nhìn Dương Khai như người đã chết, khoát tay, biển máu tách ra,sóng máu vỗ xuống đầu Dương Khai, nháy mắt hắn liền mất bóng.Xích há to miệng, mặt đầy ảo não, thầm mắng Vu Sư Nam Man Bộ này được việc không đủhỏng chuyện có thừa, biển máu của Vưu vốn đã khó chơi, giờ lại ăn mòn người này, được bổsung thêm lực lượng, chỉ sợ sẽ càng thêm mạnh mẽ, mình cùng Trúc sẽ không còn chútphần thắng.Lập tức rút lui! Vậy mới còn được đường sống, bằng không chờ Vưu phản ứng lại, mìnhcùng Trúc cũng đừng mong chạy nữa, còn có tộc nhân, có thể chạy được bao nhiêu thì chạy,cục diện hiện tại, hắn cũng không lo được cho những người khác.Trong lòng xoay chuyển, Xích lại không hành động, bởi vì hắn nhìn thấy biểu tình của Vưucó vẻ không đúng.

Theo lý thì Vưu vừa loại bỏ kẻ địch mạnh, phải vui mừng mới phải,nhưng nhìn mặt hắn lại không một chút vui vẻ, mà lại còn kinh ngạc.

Chẳng lẽ còn có biếnhóa khác?Còn chưa kịp nghĩ xong, một bóng người đột phá biển máu lao ra, áo da thú trên người bị ănmòn hết, lộ ra thân thể yếu ớt đối với Man tộc, nhưng thân thể nhó bé này lại không chút bịthương, hành động như gió, nháy mắt xông đến trước mặt Vưu, thanh kiếm sắc bén từ trêncao chém xuống.Một kiếm, Vưu hồn phi phách tán, bởi vì hắn phát hiện một kiếm này nhìn như đơn giản,nhưng mình làm sao cũng không tránh né được, giống như bị khóa cứng.

Trong lúc khẩncấp, hắn phun ra một ngụm tinh huyết, cưỡng chế vặn người.Tiếng động vang lên, cánh tay trái của Vưu đứt rời, rơi vào biển máu, nháy mắt thành vũngmáu, khiến biển máu càng sôi trào dữ dội.– Ngươi… Vưu lùi lại mấy bước, kinh hãi nhìn Dương Khai, tay kia ôm phần cụt, đầu óc ngâydại.Hắn hoàn toàn không hiểu được làm sao đối phương bị biển máu bao phủ mà vẫn còn tồntại, lại làm sao chém cụt một tay của mình.Dựt lời, trước mặt chợt hiện ra khuôn mặt lạnh lùng, dán sát vào mặt hắn.

Vưu liền hồn phiphách tán, vội vàng lùi lại, trong lòng vừa động, dưới chân xuất hiện lốc xoáy màu máu, trựctiếp rơi xuống, muốn che giấu bản thân.Lúc này, mắt phải của đối phương lại hóa thành một mảnh sáng vàng, con mắt uy nghiêmkinh sợ lòng người xuất hiện, bên trong con mắt tỏa ra lực lượng thần kỳ, kéo theo thần hồncủa mình, khiến tâm thần không yên.Nháy mắt khựng lại, làm Vưu chạy chậm một chút.Dương Khai lại đánh xuống Bách Vạn Kiếm, tay phải của Vưu liền văng ra.Đau đớn kịch liệt làm Vưu tỉnh táo lại, phát ra tiếng hét thảm, không còn chần chờ nữa, trựctiếp biến mất bóng trong biển máu.
Dương Khai lắc đầu, có chút buồn bực.

Bị pháp tắc thờiđại thượng cổ cùng bí cảnh này áp chế, hắn căn bản không phát huy được toàn lực, vậndụng Diệt Thế Ma Nhãn một lần cũng rất tốn sức, nhưng hai tay bị chặt, bản thân Vưu đãtrọng thương, hẳn là sẽ không dám xuất hiện trước mặt mình.Trong hư không, biển máu sôi trào, Xích cùng Trúc ngây ra đó, nhìn Dương Khai khôngchớp mắt, đầu óc lộn xộn.

Những gì vừa rồi… là thật sao? Hai người đều hoài nghi ánh mắtcủa mình có vấn đề gì không.

Một tên Vu Sư, hai lần vung kiếm, lại chém đứt hai tay Vưu?Nhìn lại Vưu, giống như không hề né tránh, liền ngây dại bị trọng thương.Thân là Đại Vu Sư, hai người cũng xem không hiểu trận chiến này.

Nhưng thế cục không quálạc quan, Vưu dù trọng thương, nhưng thành công trốn vào biển máu, vậy hắn sẽ như cáxuống nước, không ai đảm bảo được khi nào hắn lại đột ngột nhảy ra công kích.Đang nghĩ, Dương Khai chợt quay lại nhìn hai người, ánh mắt lạnh lùng làm cho Xích cùngTrúc đều phát lạnh.

Ngay sau đó, liền xảy ra cảnh làm người ta kinh hãi muốn chết, VưuNgưu giơ tay lên, một đạo công kích quỷ dị như trăng khuyết màu đen xuất hiện, kéo theokhí tức chết chóc chém thẳng về phía hai người.Hai người không chút nghi ngờ, nếu thật dính một chiêu này, nhất định sẽ mất mạng tại chỗ.– Ngươi làm gì? Trúc giận dữ, còn tưởng là Vu Ngưu bị biển máu làm loạn thần trí, lại xuốngtay với người mình.Nói rồi, liền cùng Xích liên thủ thả ra khiên Vu thuật che trước mặt.

Nhưng Nguyệt Nhậnmàu đen kia thế như chẻ tre, trực tiếp phá tan khiên Vu thuật, đánh thẳng tới trước mặt.Hai vị Đại Vu Sư cảm giác cả người phát lạnh, khí tức tử vong bao phủ, sống chết trước mắt,đầu óc lại trống rỗng.Ngay sau đó, phía sau phát ra tiếng hét thảm.

Là tiếng của Vưu! Xích cùng Trúc cả kinh,không để ý vì sao mình không chết hay bị thương, vội quay đầu lại, chỉ thấy Vưu vẻ mặt oánđộc hoảng sợ, chân phải không biết sao lại bị chém rơi, người đang trốn vào biển máu, nháymắt mất bóng.– Mục tiêu của hắn là các người.

Lời của Dương Khai truyền tới.

– Các ngươi cẩn thận hơn đi!Xích cùng Trúc nghe thế, đều toát ra xấu hổ.

Vừa rồi Vưu xuất hiện ở đằng sau, bọn họ lạikhông hề phát giác, nếu không phải Dương Khai ra tay đánh trước, lúc này bọn họ đã chịuhại độc thủ.

Chương 2831: Mây tan thấy trời sáng

Trong hư không, biển máu vẫn còn, 3 người đứng lặng.

Ánh mắt Dương Khai như điện, thầnniệm trào ra tìm kiếm bóng dáng của Vưu, Xích cùng Trúc không dám sơ sẩy, hai người dựalưng nhau cùng cảnh giác, đề phòng đánh lén.Biển máu không còn cuộn trào, yên lặng không tiếng động.

Nhưng ai cũng biết, Vưu khôngtrốn, vẫn còn ở chỗ này.

Không phải hắn không muốn trốn, mà là không đi được, một khihắn rời biển máu hiện thân, Vu Ngưu mạnh mẽ quỷ dị kia tuyệt đối sẽ không bỏ qua chohắn.Tận mắt nhìn thấy thủ đoạn của Vu Ngưu, Xích cùng Trúc đã không còn coi hắn như Vu Sưnữa, đây là người chỉ cần hai ba chiêu đã đánh cho Vưu không sức chống trả, bị chặt taychân.– Ngươi cho là trốn đi, ta sẽ không có cách nào với ngươi? Dương Khai chợt lên tiếng, toát rachâm chọc khinh thường.

– Hôm nay bổn Vu cho ngươi nợ máu trả bằng máu!Dứt lời, trong tay cầm một hạt châu lớn bằng trái long nhãn.

Hạt châu này nhìn bìnhthường, nhưng bị Dương Khai thúc đẩy, bỗng nhiên tỏa ra sức hút mạnh mẽ, ở trước hạtchâu xuất hiện lốc xoáy đen thui, như nối liền cửu u địa ngục.Biển máu ngập trời bị lực hút kéo đi, chảy vào trong lốc xoáy.

Xích cùng Trúc ánh mắt sángngời, trong lòng hưng phấn.

Cục diện hiện tại, Vưu trốn đi không dám hiện thân, dựa vàobiển máu thần diệu ẩn giấu bản thân, hai người họ lại không cách nào làm gì được đối phương, còn giằng co như vậy, không chừng có thể để Vưu trốn thoát.Dù sao bọn họ không thể nào canh biển máu này mãi không đi.

Nhưng giờ thấy Vu Ngưu lấyra Vu khí mạnh mẽ, chuyện này có thể làm được.

Chỉ cần hấp thu hết biển máu, Vưu sẽkhông thể trốn được, hiện tại vấn đề duy nhất là hạt châu bình thường kia có thể hấp thuhết biển máu to lớn này không.Đáp án là đương nhiên có thể! Huyền Giới Châu tự thành một mảnh thế giới, biển máu củaVưu dù không nhỏ, nhưng không là gì đối với Huyền Giới Châu, cắn nuốt hết chỉ là chuyệnsớm muộn.Xích cùng Trúc tập trung chú ý, biển máu che trời đang nhỏ đi thấy rõ, còn sức hút từ hạtchâu kia vẫn không yếu đi, lốc xoáy to lớn vẫn tồn tại, lực hút mạnh mẽ rút đi biển máu.Không quá một nén nhang, biển máu chỉ còn bằng một nửa ban đầu.Đến lúc này, Vưu trốn trong biển máu trị thương chờ đợi thời cơ cũng đã không thể ngồiyên được nữa, một thân bản lĩnh của hắn có 8 phần dựa vào biển máu này, một khi biểnmáu bị phá, vậy hắn nhất định bị cắn trả.Biển máu bình lặng đột nhiên sôi trào, dưới mặt biển tuôn trào, một bóng người lao đi nhưcá, hướng về phía Xích và Trúc, không một tiếng động, hành động quỷ dị, ngay cả hai ngườiXích Trúc cảnh giác thế nào cũng không hề phát giác.Oành!Vưu như thần binh gián xuống, đột nhiên xuất hiện trước mặt Trúc, mặt cười dữ tợn, hai taycùng chân phải đã bị Dương Khai chém mất lại không biết sao mọc lại như cũ, chỉ là da thịtmới sinh trắng nõn, không còn khỏe mạnh như ban đầu.Trúc cả kinh thất sắc một tay bấm quyết, hào quang khiên Vu thuật sáng lên.

Cùng lúc, mộtlưỡi đao gió chém thẳng vào Vưu, muốn đánh lùi hắn.Biển máu tuôn trào, trước mặt Vưu xuất hiện tường máu, đỡ lưỡi dao gió, tường máu tánloạn, Vưu đã không thấy bóng.Ngay lập tức, Trúc phát hiện khiên Vu thuật bị phá, hoảng sợ mất hồn vía, cả người lạnh lẽo.Lúc này, một bóng người đột ngột xuất hiện trước mặt nàng, bóng dáng không cao to, mà lạicó vẻ nhỏ yếu, nhưng lại khiến người ta có ảo giác khó mà nhìn lên.Vu Ngưu! Dương Khai đưa tay chụp vào hư không, trong sương máu ngập trời, nắm đượcthứ gì, sau một tiếng hừ nặng, Vưu lại hiện ra, nhưng lúc này đã bị Dương Khai túm cổ, thânthể to khỏe bị Dương Khai xách trong tay như gà.Trúc há to miệng, mặt vẫn còn sợ hãi.Khoảng khắc vừa rồi nhanh như tia chớp, nàng gần như không phản ứng được, nếu khôngphải Vu Ngưu đánh ra ngay lúc mấu chốt, nhắm trúng ngay Vưu trốn trong sương máu, vậynàng đã xong đời rồi.

Làm sao mà hắn đến đây được? Trúc đầu óc mờ mịt, nhưng cũng hiểubây giờ không phải lúc nghĩ chuyện này, hiện tại Vưu đã bị bắt, với những thủ đoạn thực lựcmà Vu Ngưu biểu hiện ra, Vưu sẽ không thể gây ra sóng gió gì được nữa, có thể nói đã thắngđược trận chiến này.Trong khi nàng thả lỏng tâm thần, lại thấy Vưu chợt cười quỷ dị, từ tốn nói: – Ngươi cho làđã bắt được ta sao?Trúc ngớ ra, bản năng cảm giác không ổn, nhưng là chỗ nào thì không rõ.– Ngươi cho là đã thành công? Dương Khai cười lạnh hỏi lại.Vưu nắm chắc phần thần, lập tức toát ra kinh ngạc, còn chưa kịp nói, Dương Khai dùng sức,trực tiếp bẻ gãy cổ hắn.Ào ào…Vưu gãy cổ lại đột nhiên tan ra, hóa thành vũng máu, nhập vào trong biển máu.– Huyết phân thân! Xích cùng Trúc đều cả kinh.Nếu nói Vưu Ngưu bắt được Vưu là huyết phân thân, vậy Vưu chân chính ở đâu? Hai ngườichợt nghĩ tới, cùng lúc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía hạt châu ở bên trên biển máu, đangcắn nuốt dòng máu, Vưu đã xuất hiện ở đó, đang cầm lấy hạt châu, muốn cướp lấy Vu khínày.
Rõ ràng đây là hành động sáng suốt.Một thân bản lĩnh của Vưu được xây dựng trên nền tảng biển máu, hiện tại Vu khí của VuNgưu có thể phá đi biển máu, bản thân cũng mạnh mẽ không hợp lẽ thường, nếu mình là Vưu, nhất định cũng sẽ nghĩ cách cướp Vu khí kia rồi tính sau.

Chỉ cần không còn Vu khí này phá đi biển máu, vậy Vưu sẽ có thể đứng ở thế bất bại.Huyết phân thân đánh lén Trúc chẳng qua là ngụy trang, thu hút chú ý của Vu Ngưu, kéohắn rời khỏi Vu khí.

Mà sự thật chứng minh, thủ đoạn của Vưu rất hiệu quả, Vu Ngưu quảthật bị kéo đi, không ai bảo vệ Vu khí, liền bị hắn túm lấy.Lúc này lẽ ra Vưu phải mừng rỡ mới đúng, nhưng sao… sao hắn lại sợ hãi như vậy? Tay cầmhạt châu Vu khí lại run rẩy dữ dội thế kia.– Ngu xuẩn! Dương Khai cười lạnh, chầm chậm bước trên biển máu, từng bước đi về phíaVưu.Phát hiện Dương Khai tới gần, Vưu tràn đầy sợ hãi, Vu lực điên cuồng trào ra, vẫn không thểthoát khỏi lực hút từ Huyền Giới Châu, chỉ có thể đứng đó không thể động đậy.

Hắn nghĩrằng chỉ cần cướp đi Huyền Giới Châu là sẽ không sao, nhưng lại không biết Dương Khai cùng Huyền Giới Châu đã sớm tâm thần hợp nhất, sai khiến như bàn tay.Vu khí thời đại thượng cổ và bí bảo đời sau có khác biệt rất lớn, nếu như Huyền Giới Châuthật là Vu khí, có lẽ đã bị Vưu lấy được.

Nhưng Huyền Giới Châu tự thành một mảnh thiênđịa, trước khi luyện hóa, với thực lực của Vưu làm sao di động nổi một mảnh thiên địa?Dù cho Vu Vương, Vu Thánh tới đây, cũng không cầm nổi.

Ngược lại trong Huyền Giới Châutruyền ra sức hút, liền khóa cứng Vưu.

Nhìn Dương Khai tới gần, cuối cùng trên mặt Vưutoát ra bối rối, cho dù vừa rồi bị chém hai tay một chân, sắc mặt của hắn cũng không có baonhiêu thay đổi, nhưng hiện tại, hắn cảm nhận được cái gì gọi là tuyệt vọng.Không xin tha, không khiếp sợ, Vưu chỉ lạnh lùng nhìn lại Dương Khai, nhe răng cười gằn:– Thực Cốt Bộ sẽ không bỏ qua các ngươi!Dứt lời, trên mặt hiện ra kiên quyết, Vu lực cả người sôi trào.Dương Khai nhướng mày,dừng bước.

Sau đó, tiếng nổ lớn vang lên, cả người Vưu nổ tung, máu loãng đầy trời rơixuống, như một cơn mưa máu nhuộm đỏ mặt đất phía dưới.

Trong tuyệt cảnh, Vưu này lựachọn tự bạo, đủ thấy được tính tình cương quyết.Nhưng mà đa số người Man tộc đều như thế, dưới cục diện chết chắc, hiếm có ai lựa chọnsống tàn.

Biển máu biến mất, bầu trời một mảnh sáng rọi, lúc này mặt trời đã lên, ánh nắngchiếu xuống, lại không thể hóa giải mặt đất lạnh lẽo.

Bên dưới vẫn tiếp tục giết chóc, thôn đáThực Cốt Bộ có gần 800 người, còn phía Nộ Diễm Bộ cùng Cuồng Phong Bộ chỉ có 300 ngườitới, nhưng Dương Khai thả tù binh ra lấp vào, nhân số lại chiếm ưu thế.Bất lợi duy nhất là số lượng Vu ít hơn đối phương, 3 bộ lạc chỉ có 7-8 Vu, Thực Cốt Bộ lại cóđến 20 người.Cho nên trận này đánh tới kinh thiên động địa, hai bên ngang hàng, không ngừng có Mantộc chết trận.

Cục diện ngang ngửa cho đến khi Vưu chết đi lập tức thay đổi.

Khi biển máuche trời biến mất, mọi người ngẩng đầu nhìn lên, tìm kiếm kết quả chiến đấu cao tầng.Từ một mặt khác, kết quả chiến đấu cao tầng, cơ bản cũng sẽ là kết cục cuối cùng.

Ba bóngngười sừng sững trên không, người 3 bộ tộc hét lên, người Thực Cốt Bộ lại như tro tàn.– Giết!Gầm lên, 3 bộ lạc Man tộc phát động xung phong cuối cùng, Thực Cốt Bộ không còn Vưu đãkhông thể chống lại 3 bộ lạc, lòng người tan rã, cục diện bế tắc lập tức bị phá vỡ.Trúc cùng Xích không nói một lời, mỗi người bay xuống, Vu thuật mạnh mẽ xuyên qua chiếntrường, vung tay là có kẻ địch chết đi, 20 Vu Thực Cốt Bộ không chống đỡ được 10 nhịp thởliền toàn quân bị diệt.Không còn Vu nhà mình hỗ trợ, chiến lực của các chiến sĩ Thực Cốt Bộ giảm mạnh, nhanhchóng bị giết tan vỡ.Chiến đấu về sau đơn thuần là tàn sát nghiêng về một phía, không có ai nương tay, bởi vì kẻđịch là Thực Cốt Bộ! Là ngoại tộc trong Man tộc! Phải sớm bị xóa khỏi Man tộc.Chiến đấu kéo dài nửa ngày, khi người Thực Cốt Bộ cuối cùng mất mạng, trong thôn đá máuchảy thành sông, xác chất như núi.

Người 3 bộ lạc đi lại trong chiến trường, mặc kệ nhữngngười Thực Cốt Bộ sống hay chết, bỏ thêm một đao rồi nói.

Sau đó mọi người bắt đầu thudọn thi thể người bộ lạc mình.Màn đêm buông xuống, bên ngoài thôn đá cử hành nghi thức đơn giản, toàn bộ người 3 bộtộc đặt chung một chỗ, do Xích chủ trì, đem hỏa táng.

Man tộc cho rằng, ngọn nửa nóngbỏng có thể cho tộc nhân chết đi trở về vòng tay Man Thần.

Chương 2832: 1 tháng

Ngoài thôn đá, trải qua một đêm điều chỉnh, người 3 bộ tộc xuất phát, dù mọi người đều bịthương, nghiêm trọng còn cụt tay chân, chỉ có thể nhờ người dìu, nhưng mọi người đều vuivẻ.

Có thể cứu được tộc nhân trở về từ tay Thực Cốt Bộ, vốn là thành tựu rất lớn.Ở gần đó, Xích, Trúc cùng Dương Khai vừa đi vừa nhỏ giọng nói chuyện.

– Vu Ngưu, ngươiphải cẩn thận Thực Cốt Bộ trả thù! Trúc nghiêm nghị căn dặn.– Thực Cốt Bộ là bộ lạc có thù tất báo, lần này chúng ta tàn sát một bộ lạc nhỏ của chúng,bọn chúng tuyệt đối sẽ không bỏ qua.Xích gật đầu: – Tốt nhất ngươi có thời gian đi gặp Vu Vương đại nhân ở bộ lạc các ngươi, đểngài ấy ra mặt xử lý chuyện này thì hơn.Dù sao lần này cũng là Thực Cốt Bộ có sai trước, có Vu Vương ra mặt điều giải, có lẽ chuyệnnày có thể bỏ qua được.– Không đơn giản như vậy.

Dương Khai lắc đầu, nói: – Không biết các người có chú ý tới, Vukhí của Vưu không phải là Đại Vu Sư như hắn có thể dễ dàng sở hữu được.Vừa nói ra, Trúc cùng Xích đều đổi sắc, rõ ràng cũng từng nghĩ tới.Dương Khai nói tiếp: – Có được Vu khí như thế, rõ ràng lai lịch của Vưu không nhỏ, nóikhông chừng là con cháu của các Vu Vương hay Vu Thánh Thực Cốt Bộ, hoặc là được VuVương Vu Thánh rất coi trọng.

Chúng ta giết hắn, chọc tới rắc rối không nhỏ, Vu Vương ramặt giảng hòa cũng chưa chắc giải quyết được.Trúc nói: – Mặc kệ thế nào, có Vu Vương ra mặt, cuối cùng cũng còn đường xoay chuyển.

Chỉdựa vào thực lực của chúng ta hiện giờ, không có cách nào chống lại Vu Vương.Dương Khai mỉm cười, không nói nhiều.

Bây giờ là hắn là Vu Sư, có lẽ thật sự không phảiđối thủ của Vu Vương, nhưng hiện tại đã mở ra thần niệm, cũng có thể vận dụng thần thôngpháp tắc không gian, cho dù thật đối mặt Vu Vương cũng không sợ.Huống chi, chỉ cần chohắn đủ thời gian, thực lực của hắn sẽ còn tăng vọt.Nhưng mà Trúc và Xích, một khi thật sự bị Vu Vương Thực Cốt Bộ tìm tới cửa, tuyệt khôngcó sức chống cự, bọn họ phải đi xin Vu Vương bộ lạc mình che chở cũng là hợp lý.Ba người một đường vừa đi vừa nói, dù nói cảnh giới của hai người Xích Trúc cao hơnDương Khai rất nhiều, nhưng trải qua huyết chiến hôm qua, hai người đã không dám coithường hắn.

Có thể ép Đại Vu Sư trung phẩm tự bạo, bọn họ không có bản lĩnh như thế.

Bởivậy hai người chủ động hạ thấp thân phận, nói chuyện ngang hàng với Dương Khai.Nửa ngày sau, người 3 bộ lạc chia ra, Dương Khai dẫn 200 thôn dân tiến về Thương Namthôn.

Thương Nam thôn vốn có hơn 300 người, nhưng trải qua trận đánh này, nhân số giảmmất 1/3, mà là Vu còn sống ở trong thôn, Dương Khai tự nhiên trở thành lãnh tụ của thôn.3 ngày sau, Dương Khai dẫn hơn 200 người trở về Thương Nam thôn, nhìn thôn trang mộtmảnh đổ nát, không ít thôn dân đều đau thương.

Ở cửa thôn lóe lên hình bóng của Điệp,nhìn về phía Dương Khai, khẽ gật đầu.Ở phía sau Điệp, 7-8 đứa trẻ đều tràn ra, tìm tới cha mẹ của mình, ôm nhau khóc rống.

Độtnhiên xuất hiện Điệp xa lạ, các thôn dân đều thấy tò mò, cũng may thôn dân không tiếp xúcnhiều với bên ngoài, rất xa lạ với Phù Du Bộ, cho nên cũng chỉ là tò mò mà thôi.Nhưng mà hình thể của Điệp rất giống Dương Khai, không to khỏe rắn chắc như Man tộcbình thường, nhưng lại làm thôn dân thấy thân thiết.Dương Khai giới thiệu Điệp cho thôn dân, bảo nàng là bạn của mình, lập tức liền được thôndân nhiệt tình chiêu đãi.Thôn bị hủy, tự nhiên phải xây dựng lại, cũng may thôn dân mỗi người khỏe mạnh, làmchuyện này không thành vấn đề.

Công tác xây dựng lại chỉ cần 5 ngày, thôn tàn lụi cũngquay về như cũ.5 ngày sau, mọi chuyện đi vào quỹ đạo, trong nhà gỗ, Dương Khai ngồi xuống, lục lọi hồi lâutrong nhẫn không gian mới tìm được một viên nội đan yêu thú bậc chín.Nội đan yêu thú bậc chín, nếu là trước kia thì Dương Khai căn bản không thèm nhìn, ngayđó ở trong thú mộ Man Hoang Cổ Địa, khi nhặt nội đan, Dương Khai cũng chỉ nhặt bậc chíntrở lên, còn thấp hơn thì hắn không thèm nhìn, không thì số lượng 1 triệu nội đan sẽ càngkhủng bố hơn.Nhưng mà hiện tại, nội đan bậc chín đối với hắn, có thể vẫn còn quá cao cấp.

Trước kiaDương Khai sử dụng nội đan yêu thú tu luyện đều khó mà xếp hạng, một viên cao cấp nhấtcũng chỉ ngang nội đan bậc sáu, hiện tại đột nhiên có một viên bậc chín, cũng như quen ăncanh suông cải luộc mà gặp một bàn sơn hào hải vị, không biết có chịu nổi không nữa.Nhưng đến giờ này, Dương Khai không có gì do dự, thân thể hắn vốn đã không kém, dù chonăng lượng trong nội đan bậc chín quá to lớn đối với hắn lúc này, nhưng cũng sẽ không đếnmức bị thương.

Há miệng nuốt nội đan, Dương Khai lập tức vận chuyển vu pháp.Vu pháp này không phải bộ của thôn trưởng truyền cho, mà thu được từ tri thức của Thanh,là một bộ Vu pháp vô cùng cao cấp, bộ cũ không thể so sánh nổi.Vận chuyển Vu pháp, Dương Khai lập tức nhận ra khác thường.Dù sao hắn cũng là cườnggiả Đế Tôn Cảnh, công pháp tốt xấu gì thử một lần là biết, bộ Vu pháp của Thanh quả nhiên rất cao cấp, tốc độ tu luyện nhất gấp chục lần trước kia.Mấu chốt nhất là, hắn vừa dụng một viên nội đan bậc chín.

Trong bụng truyền ra cảm giácnóng rát, như có ngọn lửa thiêu đốt trong bụng, năng lượng khổng lồ lúc thu lúc thả, làmcho bụng của Dương Khai căng tròn.

Nếu không phải thân thể hắn đủ mạnh mẽ, chỉ riênglần này đã đủ làm hắn nổ tan xác.Mặt đỏ rực, trán nổi gân xanh, bị đại bổ quá mức, mũi của Dương Khai phun máu, hắn sừngsững như núi, giữ chặt tâm thần, vận chuyển Vu pháp luyện hóa.

Lúc hấp thu, sóng khí nhưbiển, nhà gỗ rung động muốn sập, linh khí xung quanh sôi trào, làm thôn dân ngạc nhiênkhông thôi, không rõ xảy ra chuyện gì.Điệp ở gần đó dạy đám trẻ cách tu luyện, ánh mắt lóe lên, nhìn ra một chút, ngăn cản đámngười A Hổ muốn xông vào trong nhà gỗ.Điệp nhanh chóng dung nhập vào thôn, 5 ngày qua nàng cũng giúp không ít chuyện xâydựng lại thôn, đối với các thôn dân Thương Nam thôn thuần phác mà nói, nàng đươngnhiên là một thành viên trong thôn, hơn nữa mọi người cũng biết nàng cũng giống A Ngưu,là Vu mạnh mẽ.

Đối với nàng nói, mọi người tự nhiên không dám không nghe.

Dị tượng nhưthế kéo dài một ngày, động tĩnh kỳ lạ truyền ra từ nhà gỗ chỗ Dương Khai mới dần ổn định.Ở bên trong, cái bụng căng phồng của Dương Khai cũng xẹp xuống, một viên nội đan bậcchín bị hắn dùng Vu pháp luyện hóa, dung nhập thân thể, hóa thành lực lượng của mình.

VuSư, lập tức tăng lên không nhỏ.Không chần chờ, Dương Khai lại lấy ra một viên nội đan bậc chín, mở miệng nuốt vào.

Cácthôn dân lại kinh ngạc nhìn thấy động tĩnh cùng sóng khí phát ra từ nhà gỗ.………………Thời gian thoáng cái đã 1 tháng, trong 1 tháng này, thôn dân cũng quen với việc trong nhàgỗ của A Ngưu truyền ra đủ mọi động tĩnh khác lạ.Ban đầu còn tò mò, đến giờ cũng quenrồi, đã trải qua quá nhiều lần.Ban đầu, động tĩnh này còn một ngày 1 lần, dần dần ổn định lại.

Nhưng càng về sau, tần suấtngày càng nhanh, ổn định cũng nhanh hơn.

Điệp nói đó là Dương Khai đang tu luyện.

Cácthôn dân không hiểu Vu pháp và Vu thuật, nhưng vẫn cảm thấy tu luyện như vậy khônggiống thôn trưởng trước kia.Trước kia thôn trưởng cũng từng tu luyện, nhưng không hề có động tĩnh lớn như vậy.Nhưng nếu Điệp đã nói, vậy là đúng rồi.Suốt 1 tháng, A Ngưu không ra mặt, thậm chí thôn dân còn sợ hắn chết đói trong phòng,mấy người A Ny mấy lần đưa thức ăn đều bị Điệp ngăn cản, làm cho hiện giờ A Ny nhìn Điệpcũng trở nên ai oán.Nói nghiêm túc, A Ngưu làm vậy rất không trách nhiệm, trước kia khi thôn trưởng lãnh đạomọi người, chuyện lớn nhỏ đều sẽ chỉ đạo mọi người làm thế nào.

Nhưng từ khi A Ngưu lênlàm lãnh tụ mới, ngoài bận rộn trong 5 ngày xây lại thôn, từ đó lại mất bóng.Mấy người A Hổ chỉ có thể tuỳ cơ ứng biến, thật không được thì đi hỏi Điệp, dù Điệp ra đờikhông lâu, nhưng vẫn có thể quản lý được một thôn, cũng giúp thôn dân không ít chuyện.Hiện tại uy vong của Điệp ở thôn này dù không bằng Dương Khai, nhưng cũng chỉ dướiDương Khai.Một ngày, thôn bình lặng chợt bị tiếng rít chói tai kinh động.

Các thôn dân đều chạy rangoài, các trai trái như A Hổ thần sắc nghiêm nghị, sẵn sàng đại chiến, bởi vì tiếng rít truyềntừ bên kia hàng rào, là tiếng cảnh báo.Âm thanh này đại biểu có người ngoài tới thôn.– Có chuyện gì? A Hổ vọt lên tường rào, nhìn xạ thủ tuần tra hỏi.– Có Đại Vu đến đây!Xạ thủ này chỉ về phía trước, A Hổ nhìn theo, quả nhiên thấy một người ở trên không baysang bên này.

Vu! Hơn nữa là Vu rất mạnh! Chỉ có cấp bậc Vu Sư, mới có thể thoát khỏi sứchút mặt đất, bay lượn trên không trung như chim.

Ánh mắt A Hổ lập tức trầm xuống.– Hắn bị thương! Bên cạnh vang lên tiếng của Điệp, A Hổ không biết nàng tới lúc nào, nhưng1 tháng tiếp xúc, mấy người A Hổ cũng hiểu, Điệp cũng là Đại Vu thực lực rất mạnh.

Nếunàng nói vậy, tuyệt đối sẽ không sai.– Bị thương? A Hổ nhướng mày, lúc nhìn lại, quả nhiên nhìn ra dấu vết.Đại Vu bay tới, thân hình lảo đảo lắc lư, đối phương tới gần, còn mơ hồ nhìn thấy máu đỏ.Quả nhiên đối phương bị thương.– Là người Nộ Diễm Bộ.

Điệp lại nói.– Xích đại nhân! Cuối cùng A Hổ nhìn rõ được đối phương, không khỏi kinh hô.Đó là Xích đại nhân Nộ Diễm Bộ mà.

Hơn 1 tháng trước đã gặp ở thôn đá Thực Cốt Bộ, theohắn biết, Xích đại nhân là Đại Vu Sư, ai có thể làm hắn bị thương? Hơn nữa nhìn hắn lúc này,tình hình không chút tốt lành, tay phải bị mất, máu phun trào nhuộm đỏ nửa người.

Mà nhìnvết thương, không giống vật sắc bén gây ra, mà như là… bị người ta tay không xé ra.

Vừanghĩ tới đây, cả người A Hổ lạnh băng.

Chương 2833: Vu Vương phủ xuống

Có thể xé đi cánh tay của Đại Vu Sư, kẻ địch của hắn là ai? Chỉ nháy mắt, A Hổ liền đưa raphản ứng chính xác nhất, quay lại hô bên dưới: – Đi gọi A Ngưu!Vừa hô xong, hắn liền giật mình, bởi vì không biết từ khi nào A Ngưu đã xuất hiện ở phíasau, bay giữ không trung, ánh mắt lạnh lẽo nhìn phía trước.

Ở phía xa bay tới, Xích cũngphát hiện ra Dương Khai, mặt vừa toát ra mừng rỡ, người chợt khựng lại, mắt trợn trừng,toát ra hoảng sợ, sau đó cả người run rẩy, như bị bàn tay vô hình nắm chặt giữa khôngtrung, không thể động đậy.Mặt hắn lúc xanh lúc tím, cắn răng hét lên: – Mau… chạy!Dứt lời, người của hắn chợt phình to, căng rách cả áo da thú, làn da cũng trở nên trong suốt,nhìn thấy rõ mạch máu bên trong.Oành…Khi phình ra đến cực hạn, cả người Xích nổ tung, hóa thành vũng máu rơi xuống, không cònthi thể!– A! Thôn dân đều cả kinh, hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì, bị thảm cảnh của Xíchdọa lùi lại mấy bước.

Khi nhìn kỹ lại, chỗ Xích ban đầu lại đột nhiên xuất hiện một bóngngười cao to, người kia ăn mặc khí phách, bên hông có mấy đầu lâu, có lớn có nhỏ, đầu lâunày tỏa ra khí tức khiến người ta phát lạnh, bao phủ toàn Thương Nam thôn.Lúc này, trên tay quái nhân đột nhiên xuất hiện có cầm gì đó, vừa cười gắn nhìn DươngKhai, vừa cắn xé thứ trong tay.– Thực Cốt Bộ! A Hổ khẽ hô lên, nhìn vào hoa văn đặc thù trên mặt đối phương mà biết đượcthân phận của hắn.Đã sớm nghe nói Thực Cốt Bộ là một đám có thù tất báo, lúc trước A Ngưu cùng hai ngườibộ lạc khác quét sạch một bộ lạc nhỏ của Thực Cốt Bộ, A Hổ cũng lo lắng sẽ bị Thực Cốt Bộtrả thù, vốn muốn tìm thời gian đề nghị A Ngưu dẫn mọi người di chuyển.Nhưng trong thời gian này A Ngưu vẫn luôn ở trong nhà không gặp được, tự nhiên khôngcách nào nói chuyện.

Bây giờ, xem ra mình lo lắng là đúng, người Thực Cốt Bộ thật sự tớibáo thù.

Hơn nữa thực lực của người này tuyệt đối rất khủng bố, dù sao ngay cả Xích đạinhân là Đại Vu Sư cũng bị hắn giết, A Ngưu có thể là đối thủ được sao?Các thôn dân nghe lời của A Hổ, cũng đều biến sắc, Thực Cốt Bộ khủng bố, bọn họ đã lĩnhgiáo sâu sắc.

Chờ nhìn rõ trong tay Đại Vu Thực Cốt Bộ cầm là thứ gì, sắc mặt đều trắngbệch.Bởi vì đó là một cái chân nhỏ, hơn nữa nhìn hình dạng tuyệt đối là một cái chân trẻ con,không quá 5 tuổi, da mỏng thịt mềm, mỗi lần Đại Vu Thực Cốt Bộ cắn một cái đều xé ramảng thịt lớn, nhai mê say, bộ dạng càng thêm dữ tợn.Không ít thôn dân nhìn mà khó chịu, bụng lồng lộn, muốn nôn ra.Ánh mắt Dương Khai cụp xuống, nhìn vết máu Xích chết đi để lại, khẽ thở dài.

Dù không rõXích đã gặp chuyện gì, nhưng hắn cũng mơ hồ đoán ra.Đại Vu Thực Cốt Bộ hẳn là cố ý không giết Xích, mà dày vò truy đuổi, thừa cơ tìm đếnThương Nam thôn, trong đó có lẽ dùng rất nhiều thủ đoạn, làm Xích không thể đi bộ lạc lớnNộ Diễm Bộ, chỉ có thể tìm tới đồng minh.Nhưng mặc kệ thế nào, có thể đùa bỡn Đại Vu Sư trong lòng bàn tay, thực lực Đại Vu trướcmắt chỉ có một khả năng… Vu Vương!– Ta đã ngửi được mùi của ngươi.

Đại Vu Thực Cốt Bộ bỗng nhiên lên tiếng, ánh mắt sángquắc nhìn Dương Khai: – Ở bên thôn đá.Dương Khai cười lạnh nói: – Vưu là ta giết! Đại Vu cười xì: – Chỉ bằng ngươi?Rõ ràng hắn không cho rằng Dương Khai cho bản lĩnh giết được Vưu, sau khi thôn đá xảy rachuyện, hắn cố ý tới điều tra, dùng thủ đoạn tái hiện hình ảnh chiến đấu ngày đó, dù rất mờnhạt, nhưng vẫn đủ cho hắn truy lùng hung thủ.Cuồng Phong Bộ, Nộ Diễm Bộ, hắn lần lượt tới thăm, hủy diệt hai bộ lạc nhỏ, giết hết nhữngngười tham dự tấn công thôn đá, chỉ có người cuối cùng là hắn không thể phán đoán, tựanhư có thứ gì che mắt.Cuối cùng bất đắc dĩ, đành phải thả Xích ra, để hắn dẫn mình tìm tới hung thủ.

Kế hoạch rấtthành công, Xích không đường để đi, quả nhiên tìm tới một nơi xa lạ.
Khi ngửi được mùi củamục tiêu cuối cùng, Đại Vu này liền dứt khoát kích hoạt thủ đoạn để trên người Xích, giếtchết hắn.Còn lại, chỉ cần hủy diệt thôn nhỏ này là xong, uy nghiêm Thực Cốt Bộ không được xâmphạm, bất cứ kẻ địch nào dám dính máu tộc nhân Thực Cốt Bộ nhất định phải bị trả thùngàn vạn lần.– Ngươi cho rằng ta không có bản lĩnh này? Dương Khai mỉm cười hỏi lại, đồng thời léntruyền âm cho Điệp, bảo nàng đưa thôn dân đi trốn.Dù nói 1 tháng bế quan khổ tu làm thực lực Dương Khai tăng vọt, nhưng đối đầu trực diệnvới Vu Vương, hắn cũng nhất định phải dốc toàn lực, căn bản không có sức lo cho ThươngNam thôn.

Nếu thôn dân không trốn trước, lực lượng lan tỏa ra đủ làm bọn họ hồn phiphách tán.Đại Vu hừ lạnh, không thèm nói nữa.– Vưu cũng cảm thấy ta không có bản lĩnh này, sau đó hắn liền chết! Dương Khai cười khẽ.Đại Vu nhìn xuống: – Ngươi muốn nói, Vu Trì ta cũng sẽ rơi xuống kết cục như thế?Dương Khai nhún vai, nhưng thái độ như vậy rõ ràng là thừa nhận.Vu Trì sững sờ nhìn Dương Khai một hồi, sau đó cười ha ha, tiếng cười cuồn cuộn như sấm,có hiệu quả nhiếp hồn, không ít thôn dân đang lặng lẽ sơ tán bị tiếng cười làm cả kinh, mũiphun ra máu.Chỉ có Dương Khai đối đầu trực diện, vẫn sừng sững bất động.

Tiếng cười thu lại, Vu Trìnhíu mày đánh giá Dương Khai, phát hiện hắn không phải giả vờ bình tĩnh, mà là thật sựchẳng bị gì cả, thế mới lấy làm lạ:– Chỉ là Đại Vu Sư… vậy thì cũng có bản lĩnh!Hắn là Vu Vương, cho dù là Vu Vương hạ phẩm, nhưng cũng là Vu Vương, thầm vận chuyểnlực lượng cười lớn, làm sao Đại Vu Sư có thể chống nổi? Nhưng đối phương đứng đó, giốngnhư ngọn núi xa xưa sừng sững, làm thủ đoạn của mình không có hiệu quả.Nói rồi, Vu Trì ném cái chân nhỏ đi, vỗ vào bên hông, Vu lực trào ra, phát ra tiếng gào khócthảm thiết, mấy đầu lâu treo bên hông lại phát ra khí tức lạnh buốt, hốc mắt trống rỗng lóe lên hào quang xanh biếc, đều bay ra ngoài.– Dám giết người Thực Cốt Bộ ta, hôm nay bổn Vu biến tất cả các ngươi thành lương thực!Vu Trì gầm lên, những đầu lâu bay ra đón gió lớn lên, to như một căn phòng, tỏa ra bốnphía, chặn ở xung quanh thôn, trong miệng mỗi cái phun ra khí tức âm hàn, phàm là chỗ bịkhí tức này bao phủ, mặt đất cùng nhà gỗ đều bị đông cứng, mất hết sức sống.Nháy mắt, cả thôn như thành mảnh đất chết.

May mà lúc trước Dương Khai âm thầm căndặn Diệp, lúc này thôn dân đều tụ tập ở giữa thôn, đang chuẩn bị rút vào địa đạo, cho nênkhông xuất hiện thương vong.Địa đạo này là do Điệp chủ trương đào ra, sau khi trải qua chuyện Thực Cốt Bộ tấn công, cóđịa đạo này, sẽ đảm bảo được không còn tình hình tương tự, thôn dân có được con đường an toàn rút lui.

Cho nên Điệp đưa ra đề nghị này, mấy người A Hổ tự nhiên ra sức phối hợp.Trong vòng 1 tháng, địa đạo này đã thông ra ngoài một chỗ bí ẩn cách xa 30 dặm, đủ để rútra khỏi khu an toàn.

Nhưng mà tử khí lan tràn rất nhanh, 200 thôn dân rút lui cũng cần thờigian, nếu không ngăn cản, khẳng định không thể bỏ chạy an toàn được.Cũng may khi những đầu lâu dịch chuyển, Dương Khai cũng ra tay.Người lóe lên, đột nhiênxuất hiện trước một cái đầu lâu lớn.Vu Trì thấy thế, không khỏi nhướng mày, khinh thường: – Tự tìm đường chết!Mấy đầu lâu đó là Vu khí của hắn, tế luyện không biết bao nhiêu năm, còn khó chơi hơn cảchính hắn.

Nếu lúc này Dương Khai tấn công bản thể của hắn, có lẽ hắn còn tốn công sứcđánh lùi, nhưng có chết không, người này lại đi tới đánh Vu khí tự rước phiền phức, thật làvô tri.Nói rồi, Vu Trì vừa động ý niệm, cái đầu lớn lớn lóe lên tia sáng xanh, sau đó khí tức âmhành phun ra lại mạnh lên mấy lần, hoàn toàn bao phủ Dương Khai.Tử khí âm hàn này là hắn thu thập oán khí những người bị giết bị ăn luyện chế thành, uy lựcmạnh mẽ quỷ dị.

Đừng nói đối phương là Đại Vu Sư, ngay cả Vu Vương bị phun trúng, cũngsẽ bị ác quỷ quấn thân, tâm thần dao động.

Mà đến khi đó, hắn sẽ có thể tùy ý đùa giỡn đốiphương trong tay, muốn chết kiểu gì cũng được.Vu Trì đã có thể đoán được kết cục của Dương Khai, bị tử khí âm hàn đông chết, sau đó bịđầu lâu rút đi hồn phách.

Nhưng, bên trong tử khí âm hàn lại bùng lên hào quang năm màu,trong hào quang, lực ngũ hành tương sinh tương khắc, tuần hoàn không ngớt, lại như trụchống trời, sừng sững không ngã, mà có xu hướng mở rộng.Vu Trì nhướng mày, bản năng cảm giác có chút không ổn.

Đối phương quả thật chỉ là Đại VuSư,hơn nữa hẳn là Đại Vu Sư hạ phẩm, hoàn toàn không lý nào ngăn cản được uy lực Vu khícủa mình mới đúng.

Nhưng hiện tại, lại vượt qua nhận thức của hắn.Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí bao bọc, xẹt xẹt vang lên, tử khí âm hàn làm cho Vu Vươngcũng khó giải quyết lại bị chặn ở bên ngoài.Dương Khai giơ cao kiếm, lực lượng tuôn trào, ánh sáng phóng lên cao, muốn chọc thủngbầu trời.

Sau đó, hắn một kiếm giáng xuống đầu lâu, kiếm mang giáng xuống, như xé trờirạch biển, chia đôi tử khí âm hành, kiếm mang chém mạnh vào đầu lâu.Tiếng gào thét tiếng quỷ khóc sói tru truyền ra, ma trơi xanh biếc trong đầu lâu rungchuyển dữ dội, bị lực lượng khổng lồ đẩy văng ra ngoài, lăn lộn không ngừng, xu thế khôngchậm, muốn bay thẳng lên trời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau