VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2821 - Chương 2825

Chương 2824: Giới Vực Lôi

Chỉ là thời gian quá ngắn, Xa còn chưa biết Vu Ngưu này thích những gì, những ngày quahắn luôn thu thập tin tức về Dương Khai, nhưng làm sao cũng không tra ra thông tin hữudụng.Chỉ biết hơn 1 tháng trước hắn theo Vũ vào Sương Tuyết Thành, sau đó vào ở trong hốc câyThần Thụ, nếu không phải hắn pha chế thuốc chữa thương thần kỳ đem ra bán, chỉ sợ vẫnkhiêm nhường đến không ai hỏi tới.

Người như thế không nên im hơi lặng tiếng, phải ở lại Sương Tuyết Bộ, sau đó tỏa ra hào quang kinh người.– Xa đại nhân… Đối diện, Dương Khai mỉm cười, có phần trào phúng: – Đây là cách đãi kháchcủa Sương Tuyết Bộ ngươi?Xa mặt không đổi sắc, nói: – Nếu ngươi đi ra, xem ra là hiểu ý của ta.

Bổn Vu thành tâm mờingươi gia nhập Sương Tuyết Bộ, không biết ý ngươi thế nào.Dương Khai nói: – Ta cảm nhận được thành ý của Xa đại nhân, nếu không có chuyện khác, taphải đi.Xa nhướng mày, rõ ràng không vui vì Dương Khai tùy tiện càn rỡ, dù không phải cùng mộtbộ lạc, nhưng Vu hạ đẳng khi đối mặt Vu cao cấp hơn thì vẫn phải tôn kính, Xa lại không hềcảm nhận được chút kính ý nào từ trên người Dương Khai.Nhưng chuyện này vốn là hắn không đúng, Xa cũng không thể chỉ trích được đối phương,cài người học lén vốn không sáng rọi gì, đối phương rộng lượng chịu dốc túi truyền thụ,trên dưới Sương Tuyết Bộ vô cùng cảm kích, bây giờ còn muốn giữ người ta lại, vậy có phầnđược voi đòi tiên.– Có điều kiện gì cứ việc nói, Sương Tuyết Bộ có thể thỏa mãn ngươi, ta đều có thể đồng ý!Xa không muốn bỏ cuộc, vẫn muốn giữ Dương Khai lại, cho mình sử dụng.– Ngàn vàng khó mua lòng ta! Dương Khai lắc đầu, giọng trầm xuống: – Trước mắt, ta cònkhông có ý kiến gì với Sương Tuyết Bộ, nhưng nếu Xa đại nhân còn nói nhảm nữa, cảm giácvới Sương Tuyết Bộ sẽ thay đổi.– Ôi! Xa thở dài nặng nề, giơ tay lên: – Vu Ngưu, bổn Vu không muốn làm chuyện đến nướcnày, nhưng nếu không nói chuyện được, vậy chỉ có thể giữ ngươi lại đã.

Tin rằng ngươi ở lạivương cung thêm một thời gian, sẽ có thể thay đổi cách nhìn với tộc ta, cũng như ngươi nóivới Vũ, Man tộc một nhà thân, cống hiến ở nơi nào mà không được?Dứt lời, trong tay hắn bắn ra tia chớp, nổ vang bắn về phía Dương Khai, tia chớp tới nửađường chợt vỡ tung ra, hóa thành lưới điện, bao kín Dương Khai không kịp đề phòng.Hồ quang chạy quanh, Dương Khai bị trói chặt, tóc dựng đứng.

– Hả?Xa lại nhướng mày, đòn này dù hắn không dùng hết sức, chủ yếu là bao vây, không có ý tổnhại đối phương, nhưng đón đỡ Vu thuật của mình lại không đổi sắc, vẫn làm Xa cả kinh.

Đốiphương chỉ là Vu Sĩ thượng phẩm, theo lý mà nói giờ phải trực tiếp bất tỉnh mới đúng,nhưng nhìn ánh mắt Dương Khai trong suốt, nào có dấu hiệu ngất đi.– Xa đại nhân… Lúc này, Dương Khai thản nhiên lên tiếng: – Không phải ta coi thường ngươi,nhưng mà nếu ta muốn đi… chỉ sợ ngươi không cản được ta!Nói đến đây, lưới điện bao phủ trên người hắn bị lực lượng mạnh mẽ đánh tan.Xa biến sắc, kinh hãi: – Vu Sư!Dương Khai vừa ra tay, hắn liền nhìn ra được.

Người này… sao lại trở thành Vu Sư? Mấyngày trước mới gặp hắn, rõ ràng hắn chỉ là Vu Sĩ thượng phẩm mà thôi, thế mới mấy ngày,lại vượt qua trói buộc cảnh giới lớn.Dù chỉ là từ Vu Sĩ đến Vu Sư, thoạt nhìn tăng lên không nhiều, nhưng đây là một bước ngoặccủa Vu, vô số Vu Sĩ bị kẹt ở một bước này cả đời khó tiến thêm.

Nghĩ tới tin tức Vũ nói, ánhmắt Xa chợt tỏa sáng.Gặp được bảo bối rồi! Đây không phải Vu là Dược sư đơn giản, thực lực Vu Ngưu tăng lênnhanh đến khủng bố, hơn 1 tháng trước chỉ là Vu Sĩ hạ phẩm mấy ngày trước đã thành Vu Sĩthượng phẩm, lần này gặp lại, bỗng nhiên đã là Vu Sư.

Tăng lên nhanh như thế, nói rõ hắnđược Man Thần ban ơn chiếu cố, nếu cho hắn thêm thời gian, Đại Vu Sư, Vu Vương, VuThánh cũng không thành vấn đề.Sương Tuyết Bộ không có Vu Thánh trấn thủ, chỉ có mấy vị Vu Vương, cho nên vẫn còn chútchênh lệch với những bộ lạc lớn đứng đầu.

Nhưng nếu như Sương Tuyết Bộ lại thêm một vịVu Thánh, vậy địa vị của bộ lạc sẽ tăng lên một đoạn lớn.Mặc kệ thế nào, hôm nay cũng không thể để Vu Ngưu rời đi, mặc kệthế nào cũng phải giữ hắn lại, dù làm hắn chán ghét, ghi hận, cũng phảikhông tiếc mọi giá làm hắn trở thành người Sương Tuyết Bộ.

Đợi ngàysau hắn lên đỉnh Vu Thánh, chính là lúc Sương Tuyết Bộ chấn độngthiên hạ.Tâm tư xoay chuyển, Xa hạ quyết tâm, khí tức cuồn cuộn tuôn trào, hồ quang chạy quanhngười, mỉm cười nói:– Vu Ngưu, bổn Vu ngày càng xem trọng ngươi, ở lại thành người Sương Tuyết Bộ ta đi.Dương Khai hừ lạnh: – Ta sinh là người Nam Man Bộ, chết là quỷ Nam Man Bộ, muốn giữ talại cũng phải xem ngươi có bản lĩnh này hay không.Xa còn muốn nói gì, nhưng chợt biến sắc, vung tay ngưng tụ khiên Vu thuật trước mặt.Thânlà Đại Vu Sư, nhiều năm nghiền ngẫm làm hắn vận dụng Vu thuật đơn giản này đến đỉnhcao, lực lượng chiêu này vừa đúng, không nhiều một phân không thiếu một tấc, không lãngphí chút nào.Mà khiên Vu thuật này, Vu Sư vừa thăng cấp không thể đột phá được.

Trong lòng tràn đầytự tin, nhưng ngay lập tức, sắc mặt Xa đại biến.

Bởi vì tiếng răng rắc truyền vào tai, khiên Vu thuật hắn vừa bày ra nháy mắt vỡ tan, nắm đấm không quá lớn nhanh chóng phóng to trước mắt.Khiên Vu thuật bị phá! Xa khó mà tưởng tượng, ở trong thân thể nhỏ bé này ẩn chứa lựclượng cuồng bạo cỡ nào, lực lượng như vậy, đã không kém gì dũng sĩ hùng mạnh nhất bộ lạcđược bỏ thêm Thị Huyết Thuật.Oành…Dương Khai một đấm đánh vào mặt Xa, trực tiếp đánh gãy mũi hắn, máu phun ra, Xa văngngược ra sau.

Dương Khai lại không chút vui vẻ vì thành công, mà nhướng mày, toát ra bấtngờ.Ánh mắt nhìn tới, Xa bay ra chợt bùm một cái, nổ tung, linh lực tràn ra, hóa thành một cànhcây khô.

Cùng lúc, phía sau sấm sét rít gào, có lực lượng mạnh mẽ bao phủ lấy mình.
Thầnniệm quét qua, không biết từ lúc nào mà Xa đã tới phía sau mình, bay giữa không trung,trong tay cầm một cái xương thú, không biết là loại mãnh thú nào, nhưng có hào quang màu tím, trên xương thú bắn ra tia điện.Xa nâng xương thú ấn xuống, những tia sét to bằng cánh tay từ trên cao đánh xuống, uy thếkhông gì chống nổi.Dương Khai đạp chân tránh né, vô số tia sét đánh xuống, mặt đất xuất hiện một cái hố sâuthật to.Xa nhướng mày, thầm nghĩ tốc độ thật nhanh, dù mới vừa giao đấu, nhưng hắn đã nhìn raVu Ngưu không phải kém cỏi, dù mới thăng cấp Vu Sư, nhưng chỉ là dựa vào thân thể bùngnổ lực lượng mạnh mẽ, Vu Sư bình thường không thể chống đỡ được.

Đáng tiếc, mình là ĐạiVu Sư! Cao hơn hắn một đại cảnh giới.Giơ tay lên, xương thú bay ra một con rắn điện, tung người cắn vào hư không, khi miệng rắnhá ra, Dương Khai đột nhiên xuất hiện ở đó.

Xa như có năng lực biết trước, dự đoán trước chỗ Dương Khai đạp xuống, thành công đánh cho hắn không kịp trở tay.– Bỏ cuộc đi, với bản lĩnh của ngươi, không cách nào chống lại ta, Sương Tuyết Bộ rất mongchờ ngươi gia nhập!Xa đứng từ trên cao, sắc mặt chân thành nói.

Dương Khai cười xì, tay nắm vào hư không, Bách Vạn Kiếm xuất thế ngang trời, kiếm quét ngang, kiếm mang quét ra.Kiếm mang vô cùng sắc bén, cắt qua thân thể rắn điện, xé nó làm đôi, bay đi xa đánh vỡ vụnmột cung điện.Khóe miệng Xa co rút, ánh mắt nhìn chằm chằm Bách Vạn Kiếm trên tay Dương Khai.

Chỗvắng vẻ như Thương Nam thôn, trong thôn không có cường giả gì, tự nhiên không có vũ khíra hồn nào, thôn dân đều dùng mâu đá búa đá chinh chiến.Nhưng Sương Tuyết Bộ thì khác, chiến sĩ mạnh mẽ trong bộ lạc đều có vũ khí riêng, dùngtinh thiết bách luyện rèn ra, thậm chí có những dũng sĩ hùng mạnh còn được các Đại Vu bancho Vu khí!Xương thú trong tay Xa, cũng coi như là một loại Vu khí.

Hắn không phải hạng người kémhiểu biết, nhưng khi nhìn thấy Bách Vạn Kiếm, tâm thần vẫn chấn động mạnh.

Thanh kiếmnày tuyệt đối là Vu khí, hơn nữa còn là Vu khí cấp bậc cực cao.Vu khí cao cấp như thế, Xa chỉ thấy một lần, đó là sở hữu của Vu Vương Sương Tuyết Bộ.Một tên Vu Sư, làm sao lại có Vu khí mạnh mẽ như thế? Hơn nữa lực lượng hiện tại như hắnlại có thể sử dụng tự nhiên, ngay cả mình là Đại Vu Sư, lấy được Vu khí như thế cũng khôngvận dụng được.Cảnh tượng này, đã vượt ngoài nhận thức của hắn.Dương Khai kiếm chỉ Vu Xa, tóc đen bay trong gió, mỉm cười nói: – Xa đại nhân, ta nói lại lầnnữa, nếu ta muốn chạy, ngươi không cản được ta.

Còn dây dưa không buông, ta sẽ khôngnương tay.Giọng điệu tự tin làm Xa không khỏi chấn động tâm thần, nhưng vẫn cắn răng, trầm giọngnói:– Sương Tuyết Bộ cần ngươi, mời ngươi ở lại!Chân đạp hư không, Giới Vực Lôi lấy hắn làm trung tâm điên cuồng lan tỏa ra ngoài, nháymắt bao phủ trăm trượng, bên trong giới vực, khắp nơi sấm chớp rền vang, tựa như ngàytận thế giáng xuống.– Lĩnh vực ư! Dương Khai mỉm cười.

Giới Vực Lôi này, có phần tương tự lĩnh vực mà võ giảHư Vương Cảnh nắm giữ, nhưng cũng khác rất lớn, mấy chục ngàn năm chuyển dời, làm chovõ đạo càng thêm thịnh vượng, nhưng cũng biến đổi nhiều.Giới Vực Lôi của Xa, càng mạnh mẽ hơn bất cứ lĩnh vực Hư Vương Cảnh nào mà Dương Khaiđã thấy, dù cho Đạo Nguyên Cảnh bình thường rơi vào trong đó, sợ là cũng phải tốn côngsức.Xa rõ ràng cũng đánh ra huyết tính, râu tóc dựng thẳng, quát khẽ: – Vào Lôi Ngục của ta, bịta nắm giữ.

Vu Ngưu, bó tay đi, ngươi biết ta không muốn làm ngươi bị thương.Dương Khai khinh thường: – Vậy cũng cần ngươi có bản lĩnh này.Xa lắc đầu thở dài: – Xem ra nhất định phải cho ngươi kiến thức được lực lượng của bổn Vu,mới làm ngươi thay đổi cách nhìn về Sương Tuyết Bộ ta.Rồi giơ tay quát khẽ: – Buộc!

Chương 2825: Tiền bối đừng quấy nữa

Vu Xa dứt lời, lực sấm sét hóa thành thế đè nén bao phủ Dương Khai, trực tiếp trấn áp hắn.Xa ngẩng đầu, ngạo nghễ nói:– Thế nào? Ngươi có cần cân nhắc lại?Trong Giới Vực Lôi, hắn khống chế tất cả, Vu Ngưu này đừng mong gây ra một chút sóng giógì.Dương Khai giãy giụa mấy cái, người bị khóa cứng, không động đậy được, không khỏi khen:– Không tệ!Xa hơi nhíu mày, toát ra vẻ mặt cổ quái, hắn nghe rõ Vu Ngưu nhàn nhạt khen ngợi, làm hắncảm thấy vô cùng buồn cười, giống như đối mặt không phải là Vu Sư vừa thăng cấp, mà làVu Vương Vu Thánh, đứng đó bình phẩm thủ đoạn mà mình kiêu ngạo.Sao lại có ảo giác kỳ quái như thế, đối phương chỉ là Vu Sư thôi.

Nhưng sau đó, Dương Khaihít vào một hơi, ngực phồng lên, Bách Vạn Kiếm nhẹ nhàng lung lay, mũi kiếm tỏa ra daođộng vô cùng kỳ diệu, tạo nên gợn sóng thấy rõ ràng.Gợn sóng đi qua, Giới Vực Lôi chợt thả lỏng, có dấu hiệu sụp đổ.Xa cả kinh, không dám giữ lại, người chấn động, tăng cường khống chế Giới Vực Lôi.

Vừa rồihắn thi triển Giới Vực Lôi cũng không dùng hết sức, dù sao tu vi đối phương kém một đạicảnh giới, nhưng nào ngờ Vu Ngưu này lại có năng lực rung chuyển Giới Vực của mình?Nhưng vẫn hoài công, Vu khí kiếm tỏa ra gợn sóng có lực lượng không tưởng, mặc kệ hắntăng cường thế nào, vẫn không thể ngăn cản Giới Vực sụp đổ.Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Xa, nhìn Dương Khai như thấy quỷ, trong mắt tràn đầy hoảngsợ.Bách Vạn Kiếm nhẹ nhàng múa lên, lực lượng pháp tắc không gian lan tỏa, Dương Khai đi ramột bước, phá vỡ Giới Vực Lôi, từng bước đi về phía Xa.Ở thế giới võ đạo ngày sau, võ giả Phản Hư Cảnh nhất định phải nắm giữ Thế tràng, HưVương Cảnh nắm giữ Vực tràng.

Đến Đạo Nguyên Cảnh, sẽ có thể kết nối pháp tắc thiên địa,còn Đế Tôn Cảnh lại nắm giữ pháp tắc thiên địa.Giới Vực Lôi của Xa, nói đúng ra thì cao hơn Vực tràng của Hư Vương Cảnh một chút, cũngkết nối một chút pháp tắc thiên địa.

Nhưng Dương Khai nắm giữ lực lượng, lại càng cao cấphơn.Nếu như Xa không mùa rìu qua mắt thợ, muốn dùng Giới Vực Lôi trói buộc Dương Khai, màđao thật thương thật đánh một trận, có lẽ Dương Khai còn phải tốn công sức, dù sao hiện tạitu vi của Dương Khai hạn chế, phát huy ra lực lượng có hạn.Nhưng cố tình hắn lại không biết, muốn dùng cảnh giới tuyệt đối nghiền ép Dương Khai,làm cho Dương Khai thoải mái phá tan.Lực lượng pháp tắc không gian vốn vô cùng quỷ dị, hiện giờ tỏa khắp Giới Vực Lôi, nháymắt khiến Giới Vực Lôi rung chuyển, Dương Khai đi qua, sấm sét ngập trời tan biến, toàn bộVực tràng bị xóa sạch.

Cảnh giới cao thấp, vừa nhìn là hiểu.Đối phương đạp bước, Xa còn nghe được tiếng Giới Vực của mình tan vỡ.

Khoảng cách haingười ngày càng gần.
Dương Khai khóe miệng châm chọc, còn Xa không còn giữ được bìnhthản cao xa như trước.Khi Dương Khai đạp ra một bước cuối cùng, một bước này không phải đạp lên hư không,mà đạp lên trái tim Xa.Vu Xa, Đại Vu Sư hùng mạnh, một trong các Đại thống lĩnh Sương Tuyết Bộ, người run lên,há miệng phun ra sương máu, Giới Vực Lôi nháy mắt sụp đổ, người lảo đảo lùi ra, tay ôm ngực, ánh mắt sáng ngời cũng tối lại.Giới Vực bị phá, ngang với tổn hại căn cơ, hắn đã bị thương không nhẹ, Vu Ngưu đã nóimình không thể ngăn cản được hắn, còn tưởng là nói lung tung khoác lác, nhưng bây giờ…Người ta nói thật mà.Trên đời này sao lại có Vu Sư như thế.

Dương Khai lại không chút vui vẻ vì phá cục, mà quayđầu liếc một vòng, chậc một tiếng, buồn bực nói:– Thật là phiền quá.Nói rồi, lấy ra một chiếc lá xanh, tâm thần liên hệ, ánh sáng xanh lóe lên liền biến mất.Ở sâu trong cung điện, một cỗ khí tức khủng bố như cự long ngủ say đang tỉnh lại, khí tứcnày xuất hiện, liền như dẫn tới phản ứng dây chuyền, khắp hoàng cung nhanh chóng tỏa ra những cỗ khí tức không kém.

Đây là các Vu Vương Sương Tuyết Bộ bị kinh động.Trong hoàng cung, tất cả tộc nhân Sương Tuyết Bộ sắc mặt tái nhợt, run run cúi đầu.

Mấyđạo thần niệm mạnh mẽ quét qua, Xa cố nén thương thế phác tác, tay ôm ngực, xoay ngườihành lễ với hư không:– Bái kiến các vị đại nhân!– Đã xảy ra chuyện gì? Khí tức xuất hiện đầu tiên lên tiếng, âm thanh mơ hồ, không rõ là từđâu.Xa trầm ngâm, rồi kể đơn giản chuyện đã xảy ra, trọng điểm trình bày những điều khó tincùng bản lĩnh pha chế thuốc của Dương Khai.Các vị Vu Vương im lặng một hồi, không rõ có phải đang trao đổi với nhau, Vu Vương kia lạinói: – Nếu có lợi cho bộ lạc, vậy lại mời hắn đến, nhưng mà, dường như Thanh đại nhân đang bảo hộ hắn, các ngươi không được quá vô lễ.– Thanh đại nhân… Xa liền biến sắc.Có thể được Vu Vương đại nhân gọi là Thanh đại nhân, khắp Man tộc cũng chỉ có một vị, làTrường Thanh Thần Thụ che chở toàn Sương Tuyết Thành! Hắn lại được Thanh đại nhânbảo hộ?Đang khó hiểu, Xa chợt toát ra vẻ hiểu ra, khó trách trước đó Vu Ngưu đột nhiên biến mất,thì ra là thủ đoạn của Thanh đại nhân, vừa rồi hắn còn đang nghĩ rốt cuộc là chuyện gì.
Bâygiờ nhớ lại, trước khi đối phương biến mất, dường như có lấy ra một cái lá xanh…Khí tức các vị Vu Vương tới nhanh, biến mất cũng nhanh, nháy mắt liền rút xuống, Xa nhíumày, sắc mặt xấu hổ.Vu Vương đại nhân muốn chính mình đi mời Vu Ngưu đến, nhưng Vu Ngưu lại được Thanhđại nhân bảo hộ, nếu đối phương không muốn, mình làm sao mời được hắn tới? Nếu làtrước đó, Xa còn có lòng tin trực tiếp dùng võ lực trấn áp, nhưng sau một trận với Vu Ngưu,Xa cảm thấy mình không có năng lực này.Vu Ngưu kia, căn bản không thể đối đãi như Vu Sư bình thường, thực lực của hắn thấp nhấtcũng là cấp bậc Đại Vu Sư, thậm chí có thể là Đại Vu Sư đỉnh phong.……….Bên này, dùng lá xanh liên hệ Trường Thanh Thần Thụ, quay trở về hốc cây của mình,Dương Khai gõ vào cây khô, không khách khí gọi:– Thanh tiền bối!Trong hốc cây chợt lóe lên bóng người, lão già lớn tuổi hiện thân, mỉm cười nhìn hắn.Dương Khai cũng không nhiều lời, nói thẳng: – Cám ơn những ngày qua nhờ tiền bối chiếucổ, núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, về sau còn có cơ hội gặp lại.Sương Tuyết Bộ chú ý tới hắn, tuy rằng không muốn lấy mạng hắn, chỉ là muốn hắn ở lạiphục vụ cho Sương Tuyết Bộ, nhưng Dương Khai không muốn vì vậy mà mất đi tự do, chonên chạy trước thì hơn.Thực lực hiện tại của hắn, đánh với Đại Vu Sư như Xa thì phần thắng không nhỏ, nhưng nếuđối đầu toàn bộ Sương Tuyết Bộ, vẫn không có phần thắng nào, trước đó kinh động cả VuVương, không đi thì chỉ sợ không kịp nữa.Hơn nữa hắn đã đạt đến mục đích đi Sương Tuyết Thành, hiện tại thăng cấp Vu Sư, tốt nhấtlà trở về chỗ vắng vẻ như Thương Nam thôn.Có 1 triệu nội đan trong nhẫn hỗ trợ, chỉ cần cho hắn thời gian, hắn sẽ nhanh chóng thăngcấp, đợi thực lực của hắn đủ mạnh, ngay cả Sương Tuyết Bộ muốn giữ hắn lại cũng không cóbản lĩnh này.Nói rồi Dương Khai vươn đầu ra ngoài hốc cây nhìn quanh, bên ngoài một mảnh yên ắng,dưới tàng cây có người đi qua lại, một mảnh hòa bình, rõ ràng chuyện trong vương cungchưa truyền tới đây.

Nghĩ lại cũng đúng, hắn dùng lá xanh thuấn di trở về, Sương Tuyết Bộphản ứng nhanh thế nào cũng cần chút thời gian.Có thời gian giảm xóc, đủ cho hắn rời địa bàn Sương Tuyết Bộ, cao bay xa chạy, đến lúc đótrời cao biển rộng, Sương Tuyết Bộ có thế làm gì được hắn.– Đừng đi vội! Thanh khoát tay nói.– Tiền bối còn có gì chỉ giáo? Dương Khai khó hiểu hỏi.Thanh vuốt râu, mỉm cười nói: – Ta xem mấy ngày nay ngươi tu luyện công pháp dường nhưrất kém cỏi, có muốn đổi một bộ khác?Dương Khai ngần ra, mừng rỡ nói: – Muốn chứ, muốn chứ.Trước kia hắn cũng nghĩ tới, đổi một bộ công pháp tu luyện từ Sương Tuyết Bộ, dù sao côngpháp của hắn là do thôn trưởng truyền thụ, làm sao là thứ tốt được.

Nhưng ngẫm lại, côngpháp tu luyện của người Sương Tuyết Bộ đa số lấy băng hàn là chính, chưa chắc thích hợpvới mình, bởi vậy cũng không đưa ra yêu cầu.

Dù sao hắn tu luyện không như ngườithường, công pháp thấp kém chút thì thôi, sau này không chừng sẽ tìm được cơ hội khác.Bây giờ Thanh nói ra, làm hắn mừng rõ không thôi, đúng là buồn ngủ có người đưa gối nằmmà.Dừng một chút, Dương Khai lại hỏi: – Tiền bối có chuyện gì cần ta giúp?Tuy rằng tiếp xúc không lâu, nhưng Dương Khai cũng nhìn ra được vị trưởng lão này khôngphải người tốt quá đến khi không lại ban thưởng cho người ta.

Lão làm việc rất rõ ràng,muốn ở hốc cây, trước tiên phải tưới máu yêu thú, mình gãi ngứa cho lão, lão liền thưởngcho mình một cái lá xanh, có lẽ là bởi thân phận cây bảo hộ của lão.Lão bảo hộ toàn Sương Tuyết Bộ, nếu mỗi người cầu xin là lão liền ban cho, vậy lão đã sớmmệt chết rồi.

Cho nên dù mừng rỡ, nhưng Dương Khai vẫn cảnh giác hỏi.Thanh mỉm cười: – Quả thật có chuyện nhỏ cần nhờ ngươi giúp.– Mời nói! Dương Khai nghiêm túc chờ đợi.Thanh nói: – Nếu ta cho ngươi biết, ta sắp tới đại nạn, ngươi sẽ nghĩ thế nào?Dương Khai cả kinh, thầm nghĩ chuyển đề tài nhanh thật, làm đầu óc của mình không theokịp, nhìn lại lão, khóe miệng co rút: – Tiền bối đừng quấy nữa!Thanh cười ha ha, không tiếp tục đề tài này, mà chỉ nói: – Ngươi là người rất kỳ lạ, ta sốngnhiều năm như vậy, cũng chỉ gặp một mình ngươi, cho nên ta có thứ muốn phó thác chongươi.– Là gì?Thanh không nói, đưa tay chỉ về phía Dương Khai.Dương Khai cả kinh, nhưng biết Thanh không có ác ý, bởi vậy cũng không có phòng ngự gì,đợi ngón tay chỉ lên trán, Dương Khai liền cảm giác như bị cả ngọn núi đụng thẳng vào, đầuóc choáng váng, trong đầu hiện ra những chữ viết huyền ảo.Nhưng trạng thái hiện tại của hắn căn bản không nhìn rõ được những chữ này là gì, mắt liềntối sầm, trực tiếp ngã xuống đất ngất đi.

Trước khi hôn mê, bên tai còn mơ hồ nghe tiếng nóicủa Thanh.

Chương 2826: Dị biến

Đến khi Dương Khai tỉnh lại, đã không còn ở trong hốc cây, mà là ở chỗ hoang vu.

Trong đầuvẫn còn sót chút đau đớn, làm Dương Khai nghĩ lại mà vẫn còn sợ.

Dù hắn mới đến Vu Sư,mở ra thần niệm, nhưng nội tình của hắn không phải Vu Sư so sánh được.Thanh chỉ một cái lại làm thần hồn của hắn chấn động, rõ ràng là truyền qua thông tinkhổng lồ, làm cho hắn bây giờ không thể chịu nổi, mới lập tức ngất đi.Cũng không có thời gian kiểm tra kỹ Thanh đã truyền sang tin tức gì, Dương Khai nghiêngđầu nhìn quanh, lại đối mặt với một đôi mắt sáng ngời.Ngây ra một hồi, Dương Khai mới nói: – Sao cô lại ở đây?Thiếu nữ nhỏ nhắn nhún vai nói: – Thanh gia gia bảo ta đi theo ngươi ra ngoài đi lại nhìnngó, ngài ấy bảo ta vẫn ở Sương Tuyết Thành, quá xa lạ với bên ngoài.– Đây là vật phó thác sao… Dương Khai vuốt cằm thì thào.Trước đó Thanh đã nói có chuyện nhỏ nhờ hắn giúp, lại còn nói có vật phó thác, xem raThanh muốn phó thác chính là Điệp.16 năm trước Điệp bị bỏ lại dưới gốc Trường Thanh Thần Thụ, là Thanh đem nàng về nuôidưỡng, nhưng dù sao Điệp không như Thanh, không thể nào vẫn ở mãi không ra khỏiSương Tuyết Thành, nhưng thân phận Điệp quá nhạy cảm, một mình ra ngoài thì chưa hẳn an toàn, nói không chừng sẽ bị người ta nhắm vào.

Có Dương Khai chiếu cố thì khác.Trước khi ngất đi, những lời Thanh nói hình như cũng nhắc tới Điệp….

Hiểu được điều này,Dương Khai cũng bình thường.

Dù sao Điệp cũng là Đại Vu Sư, cũng không thua kém mìnhbao nhiêu, coi như mình muốn chiếu cố cũng không được gì, Thanh để nàng đi theo mình rangoài, hẳn là chỉ muốn để nàng tăng thêm kiến thức mà thôi.– Chúng ta đang ở đâu? Dương Khai đứng lên nhìn quanh, mờ mịt hỏi.Điệp nói: – Thanh gia gia dùng phân thân đưa chúng ta ra ngoài, nơi này cách Sương TuyếtThành 500 dặm, ở hướng đông.Nói rồi, Điệp chỉ sang bên cạnh.

Dương Khai quay đầu, chỉ thấy một cây Thường Thanh Thụcao bằng người, mọc ở bên đường, tỏa ra khí tức cùng nguồn gốc với Thanh.Dương Khai nhíu mày, hứng thú nhìn Thường Thanh Thụ.Điệp nói: – Ngươi không cần lo, người Sương Tuyết Bộ còn không biết ngươi đã đi, hẳn làcòn tưởng ngươi ở trong hốc cây nữa.– Thanh tiền bối thật cao tay.

Dương Khai khen ngợi.Điệp mỉm cười: – Là Thanh gia gia mà! Lời nói tôn sùng Thanh rõ ràng, sau đó hỏi DươngKhai: – Chúng ta đi đâu?– Chờ ta xem lại… Dương Khai nói rồi, lấy ra bản đồ thôn trưởng đã cho, xem một hồi, tìmđược vị trí của mình trên đó, so sánh xác định phương hướng.Mùa đông rời thôn, hắn đã nói với thôn trưởng, đến đầu xuân sẽ về.

Hiện tại đã không xamùa xuân, hắn cũng đạt được mục tiêu ra ngoài tu luyện, tự nhiên cần phải trở về.Thương Nam thôn là chỗ vắng vẻ, hiếm dấu người, là chỗ tốt để bế quan tu luyện, chờ đếnngày hắn trở lại thực lực đỉnh cao, mới đi thăm dò thế giới này.– Biết bay không? Dương Khai thu bản đồ, liếc sang Điệp.Điệp cười xì, miệng phát ra chú ngôn, sau lưng hiện ra đôi cánh nhiều màu, thiếu nữ chợthóa thành con bướm xinh đẹp, nhẹ nhàng bay múa.Vỗ cánh, Điệp đã bay lên cao, nhìn xuống Dương Khai, vẫy gọi: – Đi thôi, ngây ra làm gì.Dương Khai thu lại kinh diễm trong mắt, người lóe lên đi trước dẫn đường.Lần đầu tiên Điệp rời Sương Tuyết Thành, rất tò mò thế giới bên ngoài, ánh mắt khôngngừng quan sát xung quanh, tràn đầy thần sắc vui vẻ, cảm giác mới lạ với bất cứ thứ gì trênthế giới này.

Nhưng nàng lại không quấy rầy Dương Khai, chỉ là thưởng thức phong cảnh bên đường, thỉnh thoảng phát ra tiếng hô.Dương Khai lại vừa chạy vừa tiêu hóa tin tức mà Thanh truyền cho.

Vốn tưởng chỉ là côngpháp tu luyện, nhưng càng nhìn càng kinh hãi, bởi vì thông tin này không phải bao hàmcông pháp, mà là tinh hoa cả đời của Thanh.Thanh dù là thụ yêu, nhiều năm trấn thủ Sương Tuyết Thành, chưa từng di động ra ngoài,nhưng tuổi thọ của lão dài đến mấy chục ngàn năm.

Trong năm tháng lâu dài, biển cả thànhruộng dâu, chỉ có Thanh vẫn sừng sững không ngã.Lão chứng kiến đủ loại người, trải qua thời đại biến chuyển, sóng gió chảy qua.

Lão nắm giữkiến thức khổng lồ uyên bác, trên người lão, có hình ảnh thu nhỏ của toàn bộ thời kỳthượng cổ.Mà lão truyền những thông tin này cho Dương Khai, là bao gồm tất cả kiến thức cùng từng trải.Công pháp, Vu thuật chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là tinh hoa lắng động qua tuổi thọ vôtận.

Chuyện gì thế này? Dương Khai không cảm giác mình giúp lão chuyện nhỏ, liền đủ làmThanh tặng cho mình món quà quý giá như vậy.Có thể nói, một phần quà như thế, ngay cả cấp bậc Đại Đế cũng phải động lòng, có ích rất lớncho tu luyện tương lai.

Chỉ cần tiêu hóa những kiến thức này, tu luyện sau này của DươngKhai nhất định là một mảnh bằng phẳng.Dương Khai dám khẳng định, đây nhất định là lợi ích lớn nhất mà mình lấy được ở tronglịch lãm bí cảnh này, không thứ gì có thể sánh bằng.

Cũng nhờ thôn trưởng tận tụy cần mẫn,làm cho hắn có thể nắm giữ rõ ràng chữ viết thượng cổ, nếu không bây giờ hắn làm sao hấp thu được những kiến thức này, âm thầm may mắn không thôi.Quả nhiên nhà có một người già như báu vật, nếu không phải thôn trưởng kiên quyết, chỉ sợDương Khai đã không chịu học chữ viết thượng cổ.Một đường đi, một đường cảm ngộ, Dương Khai căn bản không phát hiện thời gian trôi qua,hận không thể lập tức tìm chỗ bế quan, tiêu hóa hết kiến thức được truyền cho.

Nhưngđường có xa cũng có lúc kết thúc, huống gì hắn chỉ là trở về Thương Nam thôn mà thôi.Trước kia không đủ thực lực, không thể bay, tốn thời gian dài, bây giờ một đường bay về,chỉ cần không tới 5 ngày liền đến nơi.Dương Khai thu liễm tâm thần, lại không khỏi sinh ra cảm giác vinh quy về quê cũ, khôngkhỏi cười thầm.Điệp cũng có chút căng thẳng: – Người thôn của ngươi có thể nào ghét ta không, có thể nàođuổi ta đi không? Ta có cần dùng Thuật Biến Thân?Rời Sương Tuyết Bộ, không còn Thanh bảo hộ, Điệp không thể vẫn dùng hình dạng namnhân to xác gặp người, nhưng thân là Đại Vu Sư, nắm giữ một cái Thuật Biến Thân cũngkhông phải khó gì, với tu vi của nàng, một khi dùng Vu thuật, trong thôn không thể nào cóngười nhìn ra.Nàng nói mãi không dứt, giống như con dâu nhỏ sắp gặp cha mẹ, Dương Khai không khỏicười xì, đang muốn nói, chợt nhướng mày, nhìn về phía trước.

Sau đó, Dương Khai biến sắc,tốc độ tăng vọt, trực tiếp bỏ lại Điệp.– Nè…Điệp không rõ, buồn bực gọi, nhưng nàng cũng nhanh chóng phát hiện không đúng, bởi vìđằng xa giống như là một chỗ thôn xóm, nhưng lại đang bốc khói.

Chưa tới giờ nhóm lửanấu cơm, làm sao mà nhiều khói như thế? Nhíu mày, trong lòng Điệp dâng lên dự cảm không ổn, lập tức tăng tốc đuổi theo.Một lát sau, khi Dương Khai cùng Điệp đáp xuống thôn, Điệp nhìn quang, thầm thở dài.Thôn này bị công kích, tường đổ vách nát, mặt đất còn không ít máu, nhìn màu sắc, hẳn làđã vài ngày.Thôn xóm yếu ớt như thế rất dễ gặp phải công kích, mỗi năm toàn Man tộc cókhông biết bao nhiêu thôn vì chuyện này mà chịu khổ diệt tộc.Thở dài, Điệp nói: – Không phải dã thú, là người làm.Dù không kiểm tra kỹ, nhưng điểm này rất rõ ràng, mặt đất không có dấu chân dã thú, cũngkhông có dấu vết cắn xé, rõ ràng không phải dã thú gây ra.– Hơn nữa chiến đấu kết thúc rất nhanh, bên kia rất đông người, hoặc là thực lực rất mạnh…Kiểu sau thì khả năng lớn hơn.

Dù Điệp ra đời không sâu, nhưng thân là Man tộc Phù Du Bộ,theo dõi phản theo dõi gần như là bản năng, cho nên mới nhìn được rất nhiều thông tin từdấu vết trong thôn.– Thôn của ngươi có kẻ thù nào không? Điệp hỏi.Dương Khai lắc đầu, thần niệm nháy mắt tuôn trào, điên cuồng tỏa ra khắp nơi.

Cảm nhậnđược thần niệm hùng hồn mạnh mẽ, trong mắt Điệp tràn đầy chấn động.Thần niệm như thế, dường như còn mạnh mẽ hơn cả nàng.

Một lát sau, ánh mắt DươngKhai nghiêm lại, bay đi một hướng.

Điệp không biết hắn muốn làm gì, nhưng vẫn đi theo.Không lâu sau, hai người đi tới trước một đống củi, Dương Khai đẩy đống củi ra, tìm đượctấm gỗ đẩy lên một cái hố, đẩy tấm ván ra, bên dưới hiện ra mấy gương mặt sợ đến trắngbệch.

Toàn là trẻ con, khoảng 7-8 đứa, lớn nhất không quá 10 tuổi, nhỏ nhất chỉ mới 4-5tuổi.Đợi nhìn rõ là Dương Khai, đứa nhỏ lớn nhất liền mừng rỡ, gào khóc: – A Ngưu ca!– Đi ra trước đã!Dương Khai đưa tay gọi, đứa nhỏ này gật đầu, đỡ những đứa nhỏ hơn đưa lên cho DươngKhai Không lâu sau, đám trẻ con được cứu ra, nhưng vì lo lắng sợ hãi đã lâu, lại không đượcăn uống gì, đều có vẻ suy yếu.– Đã xảy ra chuyện gì? Là ai tấn công thôn? Dương Khai nhìn đứa nhỏ kia hỏi.– Thôn trưởng nói những người kia là Thực Cốt Bộ.

Đứa nhỏ này cắn môi nói, như hồi tưởnglại cảnh mấy ngày trước, người không khỏi phát run.– Cái gì? Thực Cốt Bộ?Sắc mặt Dương Khai đại biến.

Biểu tình của Điệp cũng nghiêm lại.

Người các bộ lạc lớn Mantộc bởi vì chỗ ở và công pháp tu luyện khác nhau, tính cách đều có khác biệt.Ví dụ người Nộ Diễm Bộ vô cùng hiếu chiến, lại như Mộc Linh Bộ tính tình ôn hòa.

Nhưngnếu nói người bộ lạc nào đẫm máu hung tàn nhất, Thực Cốt Bộ được công nhận là đứng đầu.Không gì khác, người bộ lạc này, ngay cả người Man tộc cũng lấy làm thức ăn, dùng để nobụng.

Nói cách khác, bọn họ là bộ lạc ăn thịt người! Lúc không có thức ăn, thậm chí bọn họcòn tự giết nhau, ăn chán người tộc mình, càng đừng nói là người bên ngoài.

Chương 2827: Tình cờ gặp gỡ

Bộ lạc hung tàn đáng sợ như thế, làm các bộ lạc lớn Man tộc đều tránh càng xa càng tốt,thậm chí có người cho rằng Thực Cốt Bộ căn bản không phải Man tộc, mà là một đám dã thú chưa khai hóa, tốt nhất là xóa sổ bộ lạc này.Đáng tiếc, là trong Thực Cốt Bộ có một vị Vu Thánh thực lực hùng mạnh trấn thủ, trừ khitập trung toàn bộ lực lượng Man tộc, không thì chẳng ai chịu đi khai chiến với Thực Cốt Bộ.Hơn nữa người Thực Cốt Bộ có thù tất báo, không được tùy tiện chọc tới.Thương Nam thôn bị kẻ địch như vậy công kích, có thể tưởng tượng được hậu quả.– Chết rất nhiều người, A Ngưu ca, ngươi mau đi cứu mấy người thôn trưởng đi!Đứa nhỏ lớn nhất khóc nấc, mặt đầy mong chờ nhìn Dương Khai, đối với nó, Dương Khai làkhông gì không làm được.– Chuyện đã xảy ra bao lâu rồi? Dương Khai trầm giọng hỏi.– 3 ngày rồi.3 ngày, không biết có còn kịp nữa không, Dương Khai không chần chờ, quay sang dặn Điệp:– Chăm sóc bọn nó.Điệp liền kéo tay hắn lại, quát khẽ: – Ngươi muốn làm gì? Đừng có đi tìm chết.Dương Khai cười dữ tợn: – Ai sống ai chết còn chưa chắc.Điệp lắc đầu nói: – Chuyện đã qua 3 ngày rồi, bây giờ ngươi đuổi theo cũng chưa chắc đuổikịp, người bị Thực Cốt Bộ bắt được, chỉ có một kết quả… là bị đem làm thức ăn, nói khôngchừng người trong thôn ngươi bây giờ đều đã…– Vậy chúng cũng phải trả giá đắt.

Dương Khai đẩy tay nàng ra, dậm chân bay đi.Điệp nhìn bóng lưng của hắn, thở dài một tiếng, lắc đầu.

Mấy đứa nhỏ lại há to miệng, ngâydại nhìn bầu trời, đứa nhỏ lớn nhất tràn đầy sùng bái:– A Ngưu ca biết bay kìa…………..Thương Nam thôn có gần 300 thôn dân, mạc kệ nam nữ già trẻ, toàn dân đều là lính, muốnbắt sống nhiều người như thế, Thực Cốt Bộ điều động tuyệt đối không ít người, cho nên bọnhọ rút lui đã để lại dấu vết rõ ràng.Dương Khai một đường truy theo dấu vết, không phải chuyện gì khó.

Tuyết đang tan, là lúcvạn vật sống lại, có lẽ Thực Cốt Bộ sắp tiêu hao hết lương thực dự trữ mùa đông, mới pháingười ra ngoài tìm thức ăn, rồi vô tình phát hiện Thương Nam thôn ở chỗ vắng vẻ, liền lấylàm mục tiêu công kích.Theo Dương Khai biết, tuy rằng người Thực Cốt Bộ không kiêng kỵ gì, ngay cả tộc nhân củamình cũng ăn, nhưng dù sao chúng cũng là người, bởi vậy càng thích ăn đồ tươi.

Tức là,chúng sẽ không một lần giết hết tù binh, chỉ đến lúc cần mới bắt ra giết.Như vậy liền cho Dương Khai có thời gian cứu người.

Chỉ cần sự tình chưa đến mức khôngthể vãn hồi, chặn đường chúng hay tìm tới hang ổ, cứu người ra thì sẽ không sao.Sắc trời đen lại, Dương Khai đến trước một chỗ thôn đá.

Thôn đá này xây dựa vào núi, đằngsau là vách núi đá, bóng loáng như gương, diện tích rất rộng.Bên trong thôn đá, những Man tộc cao to, mặt mũi dữ tợn xách theo các loại vũ khí đi qualại, nhìn như lệ quỷ.

Ở xung quanh tường đá, còn treo mấy thứ, Dương Khai vận mắt nhìnrõ, mắt liền muốn nứt ra.Thứ treo trên đó, là những cỗ thi thể, tính sơ qua cũng phải hơn trăm bộ.

Toàn bộ ThươngNam thôn chỉ mới 300 người, ở đây đã treo 100 thi thể, trong lòng Dương Khai lạnh lẽo, cảngười tỏa ra khí lạnh như thực chất.Cuối cùng vẫn trễ một bước!Hít vào một hơi, ổn định tâm tình căm phẫn, Dương Khai đứng dậy, chuẩn bị thừa dịp đêmvào trong thôn đá tùy cơ hành động.

Hiện tại dù hắn thăng cấp Vu Sư, Đại Vu Sư bìnhthường cũng không phải đối thủ với hắn, hơn nữa theo lý thì thôn đá này không thể nào cóVu Vương tọa trấn, nhưng cẩn thận một chút thì vẫn hơn.Ngay lúc này, Dương Khai chợt phát giác, lại ngồi xuống, nín thở ngưng thần nhìn về mộthướng khác.Bên kia có động tĩnh, sột soạt, dù rất nhỏ, nhưng Dương Khai lại nghe rõ ràng.

Lén thả rathần niệm, quét qua bên đó, Dương Khai toát ra kinh ngạc.

Trầm ngâm một lát, Dương Khai liền như cá chạch lượn sang bên đó.

Bỗng nhiên, trong đêm vang lên tiếng hô kinh hãi:– Ai?Vừa hô lên liền bị người ta bịt miệng, Dương Khai chỉ ngón tay bên miệng thổi một tiếng, ănủi chiến sĩ Man tộc bị khống chế:– Đừng căng thẳng, ta không phải kẻ địch!Chiến sĩ Man tộc kia kinh hãi muốn chết, dù đối phương chỉ dùng một tay, nhưng mặc kệhắn giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi khống chế, giãy giụa mấy lần, cảm giác cảngười phát lạnh, tay chân run rẩy, tuyệt vọng bao trùm.Dưới ánh trăng, chiến sĩ Man tộc kia chợt im lặng, mở to mắt nhìn Dương Khai, tràn đầykinh ngạc, ồm ồm nói:– Ngưu đại nhân?– Hả? Dương Khai ngẩn ra: – Ngươi nhận ra ta?Nói rồi liền buông tay, đợi nhìn thấy hình xăm trên mặt người này, bừng tỉnh: – Nộ DiễmBộ?Chiến sĩ Man tộc này mừng rỡ: – Đúng vậy, Ngưu đại nhân, lần trước chúng ta đã gặp nhau ởtrong khe núi.Hắn nhắc tới khe núi, Dương Khai liền sáng tỏ, ánh mắt sáng lên: – Nha ở đây?– Ở ngay phía trước, ta dẫn ngài qua đó.– Được.

Dương Khai gật đầu.Dù hắn nhận ra bên này có không ít người tụ tập, cũng biết là bạn không phải địch, nhưngkhông ngờ lại là người quen cũ, cũng may người Nộ Diễm Bộ này nhận ra hắn, bằng khôngthì khó mà giải thích được.Đi theo người Nộ Diễm Bộ này, một đường mò mẫm, xung quanh không ngừng truyền vềánh mắt quan sát khó hiểu, như là không rõ làm sao lại thêm một người.Một lát sau, người này đến phía trước, khẽ giọng hô: – Nha đại nhân, Ngưu đại nhân tới rồi.Phía trước truyền ra tiếng của Nha: – Ngưu đại nhân? Ai là Ngưu đại nhân?Hắn vừa dứt lời, phía trước xuất hiện khuôn mặt quen thuộc, Dương Khai cố gượng cười:– Nha đại nhân, lại gặp mặt.Nha kinh ngạc không thôi, mở to mắt: – Vu Ngưu, sao ngươi lại ở đây?Lần trước chiến đấu trong khe núi, Vu Ngưu này làm Nha có ấn tượng rất sâu, tự nhiên hắnsẽ không quên.Dương Khai trầm giọng nói: – Hẳn là cùng một nguyên nhân với ngươi!Nha ngẩn ra, liền chợt hiểu: – Xem ra thôn của ngươi cũng bị tấn công.– Sao các ngươi cũng bị công kích?Nha sầm mặt nói: – Ta dẫn một ít tộc nhân ra ngoài tìm thức ăn, lúc trở về thì tất cả thôn dânđã bị bắt, ta theo dấu vết truy đuổi tới đây.– Vậy chúng ta cùng một mục tiêu! Dương Khai nhe răng, lộ ra hàng răng trắng, dưới ánhtrăng có vẻ cực kỳ âm trầm, làm Nha thầm cả kinh, vội chuyển lời:– Ngươi chỉ có một mình?– Trong thôn chỉ còn ta có chiến lực.Nha toát ra vẻ khâm phục, nếu đổi lại là hắn, trong thôn chỉ còn mỗi mình, Nha chưa hẳn códũng khí một đường đuổi tới đây.

Đối thủ là Thực Cốt Bộ đại biểu cho hung tàn máu tanh,tới đây chưa chắc đi được.– Ngươi đi theo ta, ta dẫn ngươi đi gặp mấy vị đại nhân! Nha nói rồi, vẫy gọi Dương Khai, sauđó cúi người đi trước dẫn đường.Dương Khai khó hiểu, không biết hắn muốn dẫn mình đi đâu, nhưng cũng đi theo.Không lâu sau, phía trước có tiếng trầm thấp phát ra:– Nha, ngươi sang đây làm gì?Nha cung kính đáp: – Xích đại nhân, có bằng hữu Nam Man Bộ đến đây, thôn dân của hắncũng bị bộ lạc của Vưu bắt.– Ồ? Người gọi là Xích kia có vẻ bất ngờ, nói: – Qua đây đi.Nha thưa một tiếng, liền ra hiệu với Dương Khai, dẫn hắn đi tới trước.Trong bụi cỏ rậm rạp, một nam một nữ đang ngồi, khí tức hùng hồn không tiết lộ, như hòalàm một với tự nhiên xung quanh.Hai vị Đại Vu Sư! Dương Khai nhướng mày, toát ra vẻ bất ngờ.

Nam nhân kia hẳn là Xích,bởi vì trên mặt hắn có hình xăm Nộ Diễm Bộ, một thân khí tức có phần nóng bỏng, rõ ràngtu luyện Vu pháp Vu thuật hệ hỏa.Còn nữ nhân kai dù người cao to, nhưng lại khiến người ta có cảm giác nhẹ nhàng tự nhiên,khí chất này kết hợp với hình thể như thế, lại trở nên mâu thuẫn kỳ lạ.Lúc Dương Khai tới, ánh mắt lợi hại của hai người nhìn tới, mang theo dò xét, làm người tarất khó chịu.– Thương Nam thôn Vu Ngưu, bái kiến hai vị đại nhân! Dương Khai tay ôm ngực nói.Xích khẽ gật đầu, khen ngợi: – Vu Sư, vậy cũng được.– Cái gì Vu Sư? Nha ngẩn ra, thầm nghĩ Vu Ngưu không phải Vu Đồ thượng phẩm sao? Chẳnglẽ Xích đại nhân nhìn lầm?Hắn lại không biết, chỉ một mùa đông mà thôi, Vu Ngưu này đã từ Vu Đồ thượng phẩm lêntới Vu Sư, nếu biết được, sợ là hắn sẽ hét to ông trời bất công.– Sao lại có tộc nhân nhỏ gầy như vậy? Ngươi không phải người Phù Du Bộ đó chứ? Nữ nhânkia lại nhíu mày, trong mắt không che giấu chán ghét Dương Khai.Dương Khai còn chưa nói, Nha đã lên tiếng:– Vu Ngưu không phải Phù Du Bộ, hắn là người Nam Man Bộ, hắn hào phòng rộng rãi, đámkẻ trộm Phù Du Bộ làm sao mà sánh được?Hắn vẫn còn nhớ ân tình được Dương Khai chia cho 100 con dã thú.– Vậy thì tốt! Nữ nhân khẽ gật đầu, rõ ràng không hoài nghi lời của Nha.– Vị đại nhân này xưng hô thế nào? Dương Khai nhìn nữ nhân này hỏi.

Xích nói: – Nàng làTrúc đại nhân Cuồng Phong Bộ.Nha khẽ giọng nói:– Lần này Thực Cốt Bộ điều động, tổng cộng cướp 3 thôn, một là thôn của ngươi, một là củata, còn lại là Cuồng Phong Bộ.

Xích đại nhân là ta tìm tới, vừa lúc gặp được Trúc đại nhân,cho nên mọi người tụ tập chung.– Nhiều người sức lớn.

Dương Khai gật đầu, nói: – Mạo muội xin hỏi, hai vị đại nhân chuẩn bịhành động thế nào?Xích nói: – Đợi đến lúc mờ sáng.Dương Khai trầm ngâm: – Lúc mờ sáng, là thời điểm người ta thả lỏng nhất, chính là thời cơhành động tốt nhất.

Nhưng hai vị đại nhân đều là Đại Vu Sư, chẳng lẽ không nắm chắc đượctrực tiếp tấn công thôn đá kia?Trúc nhìn hắn, nói: – Ngươi biết bao nhiêu về thôn đá kia?Dương Khai nói thẳng: – Không biết gì cả.Trước đó, hắn thậm chí không biết chỗ này có một bộ lạc Thực Cốt Bộ.Trúc nói: – Trong thôn đá này là một bộ lạc nhỏ Thực Cốt Bộ, nhân số chừng 700 đến 800người, tổng cộng hơn 20 Vu, trong đó một người mạnh nhất là Vưu! Là Đại Vu Sư trungphẩm!Dương Khai chú ý tới, Trúc nói tới Vưu, biểu tình của Xích kiêng kỵ rõ ràng, là tự giác khôngphải đối thủ với Đại Vu Sư Thực Cốt Bộ.

Chương 2828: Tập kích đêm

– Với thực lực của Vưu, ngay cả ta cùng Xích liên thủ, cũng chưa chắc là đối thủ với hắn.Trúc lạnh nhạt giải thích, cũng không thấy xấu hổ vì thực lực bên mình không bằng ngườita.– Nhưng may là mục đích lần này chủ yếu là cứu người, đến lúc đó chỉ cần ta và Xích cuốnlấy hắn, các ngươi dẫn người giải cứu tộc nhân là được, không cần phải sống chết với hắn.Dừng một chút, Trúc lại nói: – Ngươi là Vu Sư, có thể giúp không ít trong chiến đấu, nếu tộcnhân của ngươi bị bắt, đến lúc đó cùng nhau hành động đi.Nha chấn động, không thể tin nổi tai mình, kinh hãi nhìn Dương Khai.

Vu Sư, thật sự là VuSư? Vừa rồi hắn còn tưởng Xích đại nhân nhìn nhầm, nhưng bây giờ Trúc đại nhân cũng nóivậy, thế thì chỉ có một khả năng… Vu Ngưu thật sự là Vu Sư.Dương Khai gật đầu, nói: – Hai vị đại nhân tính toán đánh lén khi mờ sáng?– Phải.– Nếu là vậy, có lẽ ta sẽ giúp được nhiều chuyện hơn.

Ánh mắt Dương Khai lóe lên.Xích nhướng mày: – Nói ra nghe xem!Một lát sau, Nha cùng Dương Khai lui ra.

Nha có phần mất hồn mất vía, giống như bị đả kíchlớn, thật lâu sau mới hồi thần:– Ngưu đại nhân, phải cẩn thận.Dương Khai cười vỗ vai hắn: – Các người cũng thế!Dứt lời, miệng phát ra chú ngôn, Vu lực trào ra, người như hóa thành lốc xoáy, hấp thu ánhtrăng từ trên trời đổ xuống, Nha kinh ngạc phát hiện, theo ánh trăng chảy vào, thân hìnhDương Khai dần dần trở nên trong suốt, sau đó biến mất.Tiếng bước chân soàn soạt dần đi xa, Nha biết Vu Ngưu đã đi rồi, nhưng tận mắt nhìn thấyhắn thi triển ra Vu thuật thần kỳ như vậy, Nha vẫn còn trầm trồ không thôi.Đó hẳn là Nguyệt Ẩn Thuật của Nguyệt Hoa Bộ trong truyền thuyết, nhưng từ mấy ngànnăm trước Nguyệt Hoa Bộ đã bị diệt tộc, Nguyệt Ẩn Thuật này lẽ ra phải thất truyền, VuNgưu học được từ nơi nào?Thương Nam thôn quá nhỏ, không thể nào cung cấp được Vu thuật cao thâm như thế mớiđúng.

Nguyệt Ẩn Thuật của Dương Khai tự nhiên không phải học được từ thôn trưởng, màlà được Thanh truyền cho.

Trên đường trở về, Dương Khai luôn tiêu hóa tin tức của Thanh,cho nên cũng học được không ít Vu thuật, bây giờ Nguyệt Ẩn Thuật thất truyền vừa lúc pháthuy tác dụng.Dưới ánh trăng, Dương Khai gần như vô hình, chỉ có đến gần hắn hay dùng thần niệm quétqua mới phát hiện ra tung tích.Hắn một đường đi tới trước thôn đá, lặng lẽ bò lên tường, đột nhập vào trong.

Trên tườngđá, xạ thủ Thực Cốt Bộ 3 bước một trạm, 5 bước một gác, rõ ràng bọn họ cũng biết cướp 3thôn rồi thì có thể bị tấn công, mà những xạ thủ này không có thần niệm, nhưng mỗi người cảm giác nhạy bén, có cảnh giác trời sinh với nguy hiểm và mọi thứ khả nghi.Khi Dương Khai đi qua tường đá, suýt dẫn tới một xạ thủ chú ý, ánh mắt quét qua chỗDương Khai, cũng may người này không tra xét kỹ, bằng không Dương Khai rất có khả năngbại lộ.Vào trong thôn đá, trong mũi Dương Khai liền bị nhồi đầy mùi máu tanh, đó là mùi máungười.

Trước đó Dương Khai nhìn trăm thi thể treo trên tường, đều thuộc người 3 bộ lạc,máu tươi nhỏ giọt, phát ra âm thanh làm người ta dựng tóc gáy.Lúc này trong thôn đá, người Thực Cốt Bộ ăn uống thoải mái, khắp nơi là mùi thịt, DươngKhai nhìn qua, chỉ thấy những người Thực Cốt Bộ đang gặm thịt nấu chín, có những phầnthịt rõ ràng là bộ phận thân thể người, người thường nhìn qua là không nuốt nổi, nhưngnhững người Thực Cốt Bộ lại ăn say sưa, ngay cả những đứa trẻ chưa lớn cũng thế,còn thường vì tranh giành một khúc xương dính thịt mà đánh nhau, không chút nhượng bộ,còn các tộc nhân trưởng thành lại đứng nhìn cười ha ha.Đã sớm nghe nói Thực Cốt Bộ là ngoại tộc trong Man tộc là một đám dã thú chưa khai hóa,Dương Khai tận mắt thấy, chỉ có thể nói lời đồn không giả.Hít vào một hơi, đè xuống bực bội, lén lục tìm trong thôn đá.

Dựa theo hắn ước định vớiXích và Trúc, hắn sẽ tìm chỗ nhốt người 3 thôn, đợi đến mờ sáng, mở cửa thôn đá, gây rahỗn loạn, sau đó người Nộ Diễm Bộ cùng Cuồng Phong Bộ sẽ nội ứng ngoại hợp.

Đến lúc đóhắn sẽ thả ra chiến sĩ 3 bộ lạc, nhất định có thể đánh Thực Cốt Bộ không kịp trở tay.Trong thôn đá có tồn tại Đại Vu Sư, mấy vị Vu Sư, Dương Khai không thể làm càn quá mức,căn bản không dám dùng thần niệm, miễn bứt dây động rừng, đành phải tra xét từng chút.Qua nửa đêm, Dương Khai đã chạy hết thôn đá, nhưng vẫn không phát hiện chỗ nhốt tùbinh.3 bộ lạc, người của 3 thôn, ít ra cũng phải 700-800 người, số lượng đông như vậy, chỗ nhỏnhất định không nhốt được, nhưng Dương Khai tìm một vòng lại không hề phát hiện.
Cuốicùng hắn đưa ánh mắt về trung tâm thôn đá, đó là trung tâm của thôn Thực Cốt Bộ, bêntrong mơ hồ tỏa ra khí tức hung tàn mạnh mẽ, hẳn là chỗ ở của Vu Vưu.Trầm ngâm một hồi, Dương Khai tỏa ra thần niệm, đâm xuống lòng đất.

Vừa chạm liền thu.Quả nhiên, dưới lòng đất còn có chỗ khác, Dương Khai cảm giác được khí tức không ít ngườisống, nhưng hắn không tra xét kỹ càng, tránh cho Vu Vưu phát giác.

Nhưng mà chỉ cần xácđịnh chỗ nhốt, còn lại thì dễ làm.Nín thở tập trung đứng đó một hồi, xác nhận mình vừa tra xét không quấy nhiễu tới Vu Vưu,Dương Khai mới lác mình, ẩn nấp một chỗ, chờ đợi thời cơ tới.Trong thôn đá vô cùng náo nhiệt, cả mùa đông khốn khó, đến gần đây Thực Cốt Bộ thuhoạch lớn, tự nhiên phải ăn mừng một phen.Ngoài thôn đá, người hai tộc Nộ Diễm Bộ cùng Cuồng Phong Bộ yên lặng ẩn nấp, như haicon rắn độc, chờ đợi nhe ra răng nanh.Thời gian trôi qua, âm thanh náo nhiệt trong thôn đá cũng dần lặng xuống, tiếng ngáy vanglên như sấm, ngay cả các xạ thủ canh gác trên tường cũng bắt đầu ngáp dài.

Phía đông sắplóe lên tia nắng sớm, thia địa đang ở trong thời điểm tối tăm nhất.Bóng người hiện ra từ chỗ nấp, nhanh như cơn gió lao tới cánh cửa thôn, mấy tiếng va đụngtrầm đục, mấy người Thực Cốt Bộ canh cửa liền vỡ nát đầu, óc ác tung tóe, chết đi trong ngủsay.

Trên thành tường, mấy xạ thủ nghe được động tĩnh cùng lúc cả kinh, quay đầu nhìn xuống.

Lại thấy một bóng người xa lạ đứng dưới đất, một đấm nện vào cửa đá.Ầm!Cửa đá vỡ tan, đá văng tán loạn, mặt đất rung chuyển như ngàn ngựa chạy qua, tiếng bướcchân dồn dập từ xa truyền đến.Các xạ thủ hoảng sợ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới bóngđêm che phủ, những con mắt đỏ rực vì Thuật Thị Huyết tỏa ra hào quang dọa người, kéotheo khí tức tử vong, như mãnh thủ hồng thủy ập tới.– Địch tấn công! Có người hô lên.Tiếng hô như kéo chuông cảnh báo, đánh thức những người Thực Cốt Bộ đang ngủ say,đồng thời, các xạ thủ trên tường dá cũng kéo cung, nhắm bắn xuống dưới.

Xạ thủ Man tộcmỗi người đều là Thần Xạ Thủ, Thực Cốt Bộ tự nhiên cũng thế, một đợt tên, liền có mườimấy người ngã xuống mất mạng.Nhưng trong đoàn quân lao tới, có hai bóng người nhảy lên, một người hai tay lóe sáng ánhlửa, vung tay lên, hai con rồng lửa từ trên trời giáng xuống, xoay một vòng liền thiêu chếtđám xạ thủ Thực Cốt Bộ.Người còn lại phát ra chú ngôn, tường đá nổi lên lốc xoáy dữ dội, sắc bén như dao, ngườiThực Cốt Bộ bị cuốn vào liền bị xé tan xác, trong nháy mắt bị lột hết da thị, chỉ còn bộ xươngtrắng dọa người.Xích cùng Trúc đồng loạt ra tay, nháy mắt quét sạch uy hiếp từ xạ thủ.

Các Vu Sư, Vu Sĩ haibộ tộc theo sát hai vị Đại Vu Sư, nhân số không nhiều, chỉ có 7 người mà thôi, nhưng tronglúc tiến lên không ngừng ngâm vang chú ngôn, bỏ thêm các loại Vu thuật cho dũng sĩ hai bộ,làm bọn họ nhanh hơn, mạnh hơn, hung hãn hơn.Dương Khai xoay người, nổi giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn người Thực Cốt Bộ bịkinh động tụ tập tới.

Các Vu Thực Cốt Bộ xen lẫn trong đám đông quát các tộc nhân, đang chỉ thị bọn họ công kích Dương Khai.Không cần chỉ rõ, Dương Khai làm bia ngắm rõ ràng, người Thực Cốt Bộ tự nhiên thấy được,người chưa xông lên, những mũi tên xé gió bắn tới, muốn bắn rơi hắn.

Hào quang khiên Vuthuật sáng lên, mũi tên nặng ngàn cân lại không lập công.

Sau đó là đủ loại Vu thuật ập tới.Khiên Vu thuật vẫn sừng sững không ngã, bên ngoài nổi lên những gợn sóng, cản hết côngkích.Các Vu trong đám người trợn mắt cứng lưỡi.

Dũng sĩ Thực Cốt Bộ đã xông tới trước mặtDương Khai, mười mấy chiến sĩ mặt mũi dữ tợn nhảy lên cao, vũ khí chém thẳng vào DươngKhai.Dương Khai giơ tay nắm lại, Bách Vạn Kiếm xuất hiện, thuận tay vung lên, kiếm mang dàiđến mười mấy trượng như có thể phá vỡ hư không, tỏa sáng chói lọi giữa không trung.Oành…Mười mấy chiến sĩ Thực Cốt Bộ nhảy lên thật cao đều bị chém ngang eo, tiếng hét vang lên,đều rơi xuống đất, nội tạng tung tóe, máu trào như suối.

Những người xông tới đều đồngloạt dừng bước, tất cả người Thực Cốt Bộ vô cùng kinh hãi nhìn Dương Khai, như thấy ácma tàn bạo nhất.Người Thực Cốt Bộ không sợ trời không sợ đất, dưới một kiếm này lại sinh ra sợ hãi.– Dám làm càn ở chỗ bổn Vu, muốn chết!Tiếng gầm giận dữ truyền ra từ thôn đá, sau đó một bóng người để trần nửa người, mặt mũidự tợn bay ra như sấm nổ, người còn chưa tới đã đấm ra.Ánh mắt Dương Khai co rụt, Bách Vạn Kiếm xoay chuyển, vung kiếm chắn ngang.Oành!Bách Vạn Kiếm kêu vang, thân kiếm cong lại muốn vỡ tan, Dương Khai còn chưa đánh trả,hai bên đã xuất hiện hai bóng người.

Đó là Xích cùng Trúc liên thủ đánh tới, hai vị Đại Vu Sưthuộc bộ lạc khác nhau đều không nói một lời, trực tiếp tìm tới Vu Vưu mạnh mẽ nhất, Vuthuật tinh luyện nhiều năm lập tức tỏa sáng hào quang kinh người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau