VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2816 - Chương 2820

Chương 2819: Thanh gia gia

Vì sao? Chuyện tốt như thế, bất cứ Man tộc nào cũng sẽ không bỏ qua, nhưng cố tình lại rơivào đầu mình?– Bởi vì ta không quen người khác.

Dương Khai nhín vai, mỉm cười nói: – Hơn nữa nắm nhược điểm trong tay, ta không sợ ngươi tham ô tài sản của ta.Khóe miệng Diệp co rút, lời này nói không sai, chỉ riêng Vu Ngưu đang nắm thóp của nàng, nàng lại không thể làm được đối phương.

Nhưng được 10% lợi nhuận, vậy chuyện này không quan trọng.

Tiễn Điệp đi, Dương Khai lập tức vào Sương Tuyết Thành, tìm tới cửa tiệm nhắm trước, tốn rất nhiều thanh tệ mua thật nhiều nội đan.Trong thời gian này, hắn đã tích lũy đủ tài sản để mua nội đan duy trì tu luyện, bởi vậy mới cần người giúp bán thuốc, dù sao bán thuốc cũng lãng phí thời gian.

Trở về hốc cây, Dương Khai nắm một viên nội đan to bằng long nhãn, khẽ thở ra.

Lăn quả cầu tuyết ban đầu đã xong, sau này mỗi ngày chỉ cần mua chút nội đan luyện hóa, đợi cho qua mùa đông này, mình nhất định có thể thăng cấp Vu Sư.

Dương Khai tin chắc vàođiều này.

Nuốt nội đan, Dương Khai vận chuyển công pháp, trong bụng liền phát ra tiếng như sấm nổ, khí tức tăng vọt thấy rõ.

Đến chiều, Điệp bán thuốc xong trở về, ngoan ngoãn giao ra 90% tiền thu được, lại nhậnđược thuốc mới từ Dương Khai, chuẩn bị cho bán hôm sau.

Mà chỉ mới có nửa ngày, Điệp kinh ngạc phát hiện, Vu Ngưu này lại thành Vu Sĩ trung phẩm! Ngay từ đầu gặp hắn rõ ràng chỉ là Vu Sĩ hạ phẩm, sao mới nửa buổi lại thành trung phẩm rồi? Nhưng mà trong lòng tràn đầy khó hiểu, Điệp cũng không hỏi nhiều, mỗi người đều có bí mật của mình, truy hỏi không phải cách làm sáng suốt, nhất là bí mật của nàng còn nằmtrong tay Dương Khai.

Hai người hợp tác chặt chẽ.

Mỗi ngày Dương Khai rút ra chút thời gian luyện chế thuốc, ra ngoài mua nội đan, còn Điệp phụ trách bán ra, thuận tiện mua về nguyên liệu.Thời gian thoáng cái đã 1 tháng.

Trong 1 tháng này, tu vi của Dương Khai lại đột phá, mỗi ngày luyện hóa mười mấy viên nội đan, làm lực lượng của hắn tăng lên nhanh chóng, hiện tại đã là Vu Sĩ thượng phẩm! Chỉ cần cung cấp đủ nội đan, hắn tuyệt đối có thể nhanh chóng tiến vào Vu Sư, có được thần thức.

Đến khi đó sẽ hoàn toàn thoát khỏi khốn cảnh hiện tại.

Nhưng mà nguyện vọng tốt đẹp, thực tế lại tràn đầy khó khăn.
Một ngày, mãi đến đêm Điệp mới bán thuốc trở về, vào trong hốc cây của Dương Khai bỏ lại bình đá.

Dương Khai ngạc nhiên: – Sao còn chưa bán hết? Trước kia mỗi ngày hắn luyện chế dược phẩm đều sẽ bán sạch, đây là lần đầu tiên còn thừa lại.

Điệp uể oải nói: – Hẳn là muốn mua đều mua hết rồi, ngươi không phát hiện mấy ngày nay thời gian ta trở về ngày càng trễ hay sao? Dương Khai ngẩn ra, nghĩ kỹ lại, đúng là thế thật.

Mấy ngày nay hắn luôn tu luyện, một lòng tăng lên cảnh giới Vu, cũng không quá chú ý tình huống của Điệp, bây giờ nghe nhắc nhở,mới phát hiện nàng nói đúng.

Ban đầu, nàng chỉ cần nửa buổi là bán sạch thuốc của hắn luyện chế, mà theo thời gian trôi qua, nàng phải tốn thời gian càng dài hơn.

Cho đến nay, đến chạng vạng tối mới trở về, hơn nữa còn chưa bán hết thuốc.– Thị trường bão hòa rồi sao… Dương Khai vuốt cằm, thì thào.Sương Tuyết Thành tuy rằng không nhỏ số lượng chiến sĩ Man tộc cũng không ít, nhưng bán liên tục 1 tháng, cũng làm cho mảnh thị trường này héo rút, dù sao chiến sĩ Man tộc kiếm thanh tệ cũng không dễ dàng, 1 phần thuốc giá 10 thanh tệ, bọn họ mua cũng không tốn kém lắm, nhưng cũng sẽ không mua vô hạn.

Bình thường, mọi người hẳn là sẽ giữ một phần trên người, đợi dùng xong mới mua tiếp.

Cho nên thời gian càng dài, sức mua ở Sương Tuyết Thành lại càng giảm xuống.Hiểu được điều này, Dương Khai gật đầu: – Cô nghỉ ngơi đi, ngày mai lại bán.Điệp tự nhiên không có gì để nói, 1 tháng ở chung làm nàng cũng dần quen thuộc Dương Khai, đã không còn cảnh giác kiêng kỵ hắn nữa, xoay người bước đi.

Trong hốc cây, Dương Khai cau mày, nếu thị trường bão hòa, vậy thuốc chữa thương của hắn cũng sẽ ngày càng khó bán, khó bán thuốc, vậy sẽ không đủ thanh tệ để mua nội đan, nhất định sẽ chậm trễ kế hoạch tu hành của mình.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, hiện tại hắn cũngkhông có cách nào cải thiện tình hình, trừ khi lại có một tòa thành khác như Sương Tuyết Thành cho hắn triển khai.

Nhưng ở đang là ngày đông giá rét, toàn Man tộc làm gì có Sương Tuyết Thành thứ hai? Chuyện quả nhiên không ngoài dự đoán của Dương Khai, trong những ngày tiếp theo, thuốc chữa thương ngày càng khó bán, mỗi ngày Dương Khai luyện chế, Điệp tốn cả ngày cũng chưa chắc bán được một phần ba, hơn nữa vẫn còn giảm xuống.Số lượng nội đan có thể mua được mỗi ngày cũng ít đi, dù cảnh giới Vu Sư gần ngay trướcmắt, nhưng không đủ nội đan duy trì, hắn đành phải bất lực.Nhất Khai 913131314Tình hình hiện tại, đi một bước xem một bước, trước tiên hao hết nội đan trong tay, đợi đếnkhi đó rồi tính tiếp.Một ngày, Dương Khai đang trong tu luyện, chợt cảm giác kỳ dị, trong mơ hồ như có đôi mắtđang nhìn hắn.

Điều này làm hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, tu luyện đang lúc quan trọng,Dương Khai không muốn gây thêm chuyện, vốn tưởng chỉ là ảo giác, nhưng không ngờ cảmgiác bị nhìn chằm chằm càng lúc càng rõ ràng.Vội mở mắt ra, ánh mắt Dương Khai híp lại, nhìn một bóng người phía trước.

Đó là một lãogià 70, không có thân hình cao to như Man tộc, nhìn như gần đất xa trời, râu tóc bạc trắng,lẳng lặng đứng đó, mỉm cười hứng thú đánh giá Dương Khai.Mặt ngoài Dương Khai bình thản không đổi, trong lòng lại kéo vang chuông báo động.Nhất Khai 914141415Làm sao lại thế này! Chỗ mình ở là hốc cây Trường Thanh Thần Thụ, được Trường ThanhThần Thụ bảo hộ, không được mình cho phép, mạnh mẽ như Vu Vương Vu Thánh cũngkhông vào được, mà lão già này lại không một tiếng động xuất hiện trước mặt mình.

Làmsao có thể xảy ra chuyện này được!Tuy nhiên đối phương không biểu lộ ác ý, Dương Khai cũng không thể kinh hãi nhảy dựnglên, chỉ lẳng lặng nhìn lão.Trong hốc cây, hai người nhìn nhau, lão già này cũng không vội nói chuyện, mà tự như quansát đánh giá Dương Khai, thỉnh thoảng lại gật đầu.Dương Khai bị lão nhìn đến dựng tóc gáy, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: – Lãotrượng, lão đột nhập nhà dân, có ý đồ gì?– Đột nhập nhà dân? Lão già nghe vậy, nhướng mày, rất hứng thú nói: – Cách nói rất hay,nhưng ta xuất hiện ở đây, vậy cũng không tính là đột nhập nhà dân!Dương Khai cười lạnh: – Hốc cây này là chỗ ta ở, không được phép liền tự ý xông vào, chínhlà tự tiện đột nhập, ta xem lão trượng ngài cũng lớn tuổi lắm rồi, e là đầu óc không tỉnh táo,thừa lúc bổn Vu còn dễ nói chuyện, mau mau đi ra.

Bằng không bổn Vu nổi giận, đừng nói takhông biết kính già nhường trẻ.Lão già mỉm cười: – Thế nào? Ngươi còn muốn đánh người hả.Dương Khai làm như đương nhiên: – Lúc cần thiết, dùng võ lực cũng là một cách giải quyếtvấn đề.Lão già trầm ngâm một hồi, gật đầu đồng ý: – Ngươi nói có lý, không nhìn ra, ngươi tuổikhông lớn, nhưng vẫn có chút kiến thức.– Đừng có lôi thôi.

Dương Khai khoát tay: – Còn không đi nữa thì ta sẽ không khách khí.Lão già vội nói: – Đừng kích động, đừng kích động, ta chỉ là chợt tỉnh lại, phát giác khí tứclàm người ta thân thiết, cho nên tới xem một chút, không có ác ý với ngươi.Dương Khai khinh thường: – Lang sói cũng rất thân thiết với gà vịt đấy.Lão già cười khổ, không biết phải giải thích thế nào.

Đúng lúc này, ngoài hốc cây truyền vàotiếng gõ, Dương Khai nhìn lại, liền thấy được là Điệp, trong lòng mừng rỡ, vội cho Điệp vào.Dù hắn vẫn chưa chân chính giao đấu với Điệp, nhưng những ngày ở cùng nhau làm hắnbiết, Điệp tuyệt đối là Đại Vu thực lực không kém, cảnh giới cao hơn mình nhiều.Lần trước có thể một đấm đánh ngã nàng, là bởi nàng quá khinh địch, nếu thật để nàng thitriển ra Vu thuật, vậy mình chưa chắc là đối thủ.

Không biết nàng rất trẻ tuổi mà tu luyệnkiểu gì nữa.Mặc kệ lão già này có lai lịch gì, tự dưng lại xuất hiện trong hốc cây của mình, Dương Khaiđều phải coi lão như kẻ địch, vốn còn lo một người mình không phải đối thủ, giờ Điệp tới,vậy thì tốt rồi.

Hai đánh một, ngay cả không địch lại, ít ra cũng gây ra chút động tĩnh, làmngười Sương Tuyết Bộ chú ý.Điệp không rõ chuyện, vừa đi vào, rất mất mát nói: – Hôm nay không bán được gì cả…Nói rồi lại bỏ bình đá xuống.

Ngay sau đó, Điệp liền tròn mắt, kinh ngạc nhìn lão già tóctrắng bên trong.

Dương Khai vội nháy mắt ra dấu với nàng, Điệp lại như không thấy, mà sững sờ nhìn phía trước, sắc mặt mừng rỡ hô lên:– Thanh gia gia, sao ngài đến đây! Đến tìm con sao? Nói rồi liền nhào tới, thân thiết nắm taylão già, mỉm cười ngọt ngào…Dương Khai nháy mắt ngây dại, rồi rùng mình thật mạnh, nổi hết da gà…Nếu Điệp dùng hình dạng bình thường nói những lời này, làm ra dáng thân thiết thì cũngkhông có gì, thiếu nữ xinh đẹp làm nũng thì tự nhiên thích mắt.

Nhưng bây giờ nàng lại làmột nam nhân cao to, lưng hùm vai gấu.

Cảnh tượng đột ngột này làm Dương Khai hậnkhông thể móc mắt ra rửa, cảm giác người trúng trọng thương còn nặng hơn cả bị Vu Thánhđánh cho một đòn toàn lực…Nhưng lão già kia chỉ mỉm cười, nói: – Sao con lại ở đây? Các người quen nhau sao?Điệp liền có chút không tự nhiên, rõ ràng hồi tưởng lại cảnh mới gặp Dương Khai, nhưngvẫn gật đầu, giòn giã nói: – Quen, trong thời gian này chúng ta hợp tác bán thuốc, kiếm đượckhông ít thanh tệ nữa.– Bán thuốc? Lão già nghe vậy, ánh mắt quét qua bình đá, sau đó toát ra vẻ hứng thú, đưatay hút lấy, không thấy trên người lão có dao động gì truyền ra, một cái bình đá liền bay tớitay lão, xem xét kỹ càng.

Chương 2820

Dương Khai thấy vậy biến sắc, dù chiêu này nhìn thì đơn giản, nhưng cũng thể hiện khốngchế lực lượng hoàn mỹ của lão già.

Vốn hắn tưởng dựa vào mình cùng Điệp liên thủ, dùkhông địch lại lão thì ít ra cũng tạo thành chút phiền phức, nhưng giờ nhìn lại thì chưa chắc.Thực lực lão già này… thật là sâu không lường.

Nếu lão thật có ác ý với mình, coi như liênthủ với Điệp, sợ là cũng không đủ cho lão thổi một hơi.

Lúc này lão già rất có hứng thú với thuốc do Dương Khai luyện chế, ngửi còn chưa đủ, còn quẹt ra một chút nếm thử, sau đó nhướng mày quay lại nhìn Dương Khai:– Thuốc này là do ngươi chế ra?Dương Khai gật đầu: – Đúng vậy!– Thuốc chữa thương thật đặc biệt.

Lão già không tiếc lời khen.

– Nhưng mà lại không thểdùng thường xuyên, nếu dùng nhiều sẽ tổn thương tới căn bản.Lão liếc qua liền nhìn ra được khuyết điểm của thuốc chữa thương này, dù sao Dương Khaicũng chỉ dùng thảo dược bình thường chế thành, theo lý thì không có hiệu quả trị thươngmạnh mẽ như thế, nhưng lại có thể kích hoạt sức sống trong máu Man tộc, khiến tốc độ tựchữa trị nhanh lên.Cũng giống như Thị Huyết Thuật, một hai lần thì cũng thôi, nhưng nếu quá thường xuyênthì chắc chắn tổn hại căn bản, khiến người ta già đi nhanh hơn.

Nhưng cái này không phảivấn đề lớn, dù sao cũng là thuốc trị ngoại thương, không thể nào có người dùng thườngxuyên.– Không ngờ Dược sư hiện giờ đều lợi hại như vậy.Lão già rõ ràng có hứng thú với thuốc chữa thương này, cầm bình đá bắt đầu phân biệtdược liệu.Nhân dịp này, Dương Khai kéo Diệp sang một bên, lén hỏi: – Lão trượng này, rốt cuộc làthần thánh phương nào?Điệp cười hì hì nói: – Thanh gia gia không nói cho ngươi biết sao? Dương Khai lắc đầu.Điệp nói: – Nếu Thanh gia gia không nói, vậy ta cũng không thể nói.Dương Khai đưa tay ra: – Mau trả lại số thanh tệ ngươi kiếm được trong thời gian này chota.Điệp kinh hãi, cảnh giác nhảy ra sau, trợn mắt nói: – Ngươi đừng mơ, đó là của ta.Dương Khai cười lạnh: – Xem ra ngươi muốn bí mật của mình được truyền khắp cả thànhnày.Bị người ta nắm thóp, Điệp không khỏi cắn răng nghiến lợi, khinh thường nhìn Dương Khai:– Đáng ghét, hèn hạ, vô sỉ…Dương Khai cười xì: – Đổi từ khác mới hơn!– Trong lòng tiểu tử ngươi đã suy đoán, cần gì làm khó tiểu nha đầu? Lúc này, lão già bỏbình đá xuống, mỉm cười quay lại.Dương Khai nhíu mày, hít sâu một hơi, trong mắt không che giấu được khiếp sợ, chầm chậmnói:– Ta dù có đoán, nhưng không dám khẳng định.Lão già cười nói: – Trong lòng ngươi nghĩ thế nào, sự thật chính là thế.Dương Khai cả kinh, hoảng sợ nhìn lão, trầm giọng nói: – Lão trượng quả thật là… TrườngThanh Thần Thụ?Lão già này xuất quỷ nhập thần xuất hiện trong hốc cây của mình, mà Điệp gọi hắn mộttiếng Thanh gia gia, Dương Khai tư duy chặt chẽ, nếu không liên tưởng tới mới là kỳ quái,chỉ là dù hắn nghĩ tới, nhưng thật không tin nổi.Lão già xua tay: – Thần Thụ cái gì, chỉ là Sương Tuyết Bộ nói quá về ta, nhiều năm trước, tachỉ là một cây Thường Thanh Thụ bình thường.Cái nhiều năm này, hẳn là phải đi ngược lại ngàn vạn năm trước….Thấy lão thừa nhận, Dương Khai lại thở phào, ngẫm lại cũng đúng, nghe đồn hốc câyTrường Thanh Thần Thụ là chỗ ngay cả Vu Vương Vu Thánh cũng không thể tự tiện xông vào, đối phương chợt hiện thân ở trong hốc cây của mình, ngoài bản thể Trường Thanh Thần Thụ ra, trên đời này còn ai làm được?Nguyên nhân vì thế, Dương Khai mới không thật lo lắng gì, ở Sương Tuyết Bộ lâu như thế,dù không nói chuyện với người khác, nhưng lại nghe không ít truyền thuyết Trường ThanhThần Thụ, đây là một cây hòa bình, là gốc cây phù hộ, tự nhiên sẽ không có ác ý với mình.– Thanh tiền bối thứ lỗi, vừa rồi tiểu tử nói năng ngông cuồng, có điều mạo phạm, tiền bốirộng lượng, xin đừng tính toán với tiểu tử.

Dương Khai nghiêm nghị chắp tay.Thanh cười ha ha: – Không cần vậy, Điệp được ngươi chiếu cố, ta làm sao trách ngươi.Dương Khai ngạc nhiên: – Tiền bối cùng Điệp… Một bên là Trường Thanh Thần Thụ, mộtbên là Man tộc Phù Du Bộ, hai bên nhìn căn bản không có quan hệ gì, nhưng thực tế, Điệp lại rất thân thiết với Thanh, thậm chí còn gọi là gia gia.– 16 năm trước, có người bỏ lại một bé gái ở tàng cây! Thanh không giải thích nhiều, chỉ mộtcâu mà thôi, nhẹ nhàng vỗ đầu Điệp.
Điệp cũng như không để ý, chỉ là cười hì hì, hưởng thụ sủng ái khó có.

Dương Khai hiểu, như vậy xem ra là Điệp được Thanh nuôi lớn, gọi thân mật như thế cũng hiểu được, mà thuật biến hóa của Điệp, hẳn là được Thanh bảo hộ.Trước đó Dương Khai còn tò mò, rốt cuộc Điệp thi triển Vu thuật gì, biến dáng người thonthả thành cao to, dù sao chỉ là một cái lá xanh mà thôi, nhưng giờ mới biết, đó không phảiĐiệp thi triển Vu thuật, mà là lực lượng của Thanh.Dưới Trường Thanh Thần Thụ, Thanh có thể làm chủ tất cả, ban cho Điệp một chiếc lá xanhchứa đựng lực thần bí, che giấu hình dạng ban đầu của nàng là chuyện dễ dàng.– Thanh gia gia, năm trước không phải mới tỉnh lại, sao lại tỉnh nhanh như vậy? Điệp tò mòhỏi.Nghe vậy, Thanh nhìn về phía Dương Khai, nói: – Ta cảm giác khí tức thân thiết… Lúc trướclão đã nói vậy, nhưng mà Dương Khai không tin, bây giờ lặp lại, Dương Khai tự nhiên khôngcòn hoài nghi.– Khí tức thân thiết? Điệp cũng tò mò nhìn Dương Khai.Trong lòng khẽ động, Dương Khai thầm nghĩ không lẽ là khí tức Bất Lão Thụ đó chứ? Nếunói còn khí tức nào làm Thanh cảm thấy thân thiết, vậy không cần nghi ngờ chính là Bất LãoThụ.

Bất Lão Thụ là chí bảo thiên địa, dù có chút khác Trường Thanh Thần Thụ, nhưng nóitới cùng đều là cây với nhau.

Nhưng mà như vậy còn nói không thông được, Bất Lão Thụ còn ở trong Huyền Giới Châu, sẽ không thể lọt khí tức ra ngoài mới phải.Dù trong lòng khó hiểu, nhưng Dương Khai cũng không giải thích, bí mật Bất Lão Thụ thìcàng ít người biết càng tốt.

Thanh nghiêm nghị nhìn Dương Khai một hồi, lắc đầu nói: – Kỳ quái, khí tức này như đồng nguyên với ta, nhưng lại có khác biệt rất lớn.Nói rồi, lão chìm vào trầm tư, thần sắc không ngừng biến ảo.

Dương Khai cùng Điệp mắt to nhìn mắt nhỏ, cũng không quấy rầy lão nhân gia, chỉ có thể chờ đợi nhàm chán.

Chừng nửa ngày sau, Thanh mới chợt hồi thần, mỉm cười nói: – Già rồi, suýt nữa lại ngủ.

Dù lão lớn tuổi, nhưng thật ra phần lớn thời gian đều chìm vào giấc ngủ, lần này tỉnh lại cũng chỉ là trùng hợp.Điệp lập tức làm nũng: – Thanh gia gia mới không già đâu.Thanh mỉm cười, nói: – Dù sao cũng tỉnh, Tiểu Điệp giúp gia gia gãi ngứa, thân mình khôngqua thoải mái.– Được được.

Điệp lập tức hai mắt sáng ngời, giống như nhặt được tiền, quay lại nhìn DươngKhai: – Vu Ngưu, có muốn đi cùng không.Dương Khai vẻ mặt mờ mịt, thầm nghĩ gãi ngứa cũng phải giúp nữa sao? Nhưng nể tìnhThanh cả đồng tuổi, hắn cũng ngại từ chối, đành phải phát huy phẩm đức kính già yêu trẻ,ra phía sau Thanh, đưa tay gãi lưng cho lão.Điệp ngẩn ra, sau đó liền cười to.

Thanh cũng có chút buồn cười.– Cười cái gì? Dương Khai buồn bực trừng Điệp, mình đã làm rồi, cô nàng này lại cười, hơnnữa mặt đầy châm chọc, thật là đáng ghét.Điệp cười đến đau cả ruột, gập người lại nói: – Gãi ngứa cho Thanh gia gia, không phải nhưthế gãi như vậy…– Cô dạy đi! Dương Khai lùi một bước, ra hiệu với Điệp.Điệp ngừng cười, mặt vẫn còn đang nhịn cười, nhìn sang Thanh: – Thanh gia gia, bắt đầu đi.Thanh gật đầu, đưa tay chỉ ra trước, chỉ thấy hốc cây rộng rãi chợt tách ra, lộ ra một conđường tối đen, không biết đi đến đâu.Điệp quay sang nói với Dương Khai: – Đi theo ta! Nói rồi liền bước vào trong đường hầm,nháy mắt không thấy bóng.Dương Khai cũng không nghi ngờ, liền theo sau.

Đi vào đường hầm, nháy mắt người khôngkhống chế rơi xuống, như có một cái máng trượt bên dưới, đưa mình đến chỗ nào đó.Một lát sau, khi Dương Khai đến nơi, Điệp đã đến trước thi triển ra Chiếu Minh Thuật xuatan bóng đêm chỗ này, mới chỉ xung quanh nói:– Sở dĩ Thanh gia gia cảm thấy ngứa ngáy, chính là vì sự tồn tại của chúng, mà nhiệm vụ củachúng ta là dọn dẹp sạch sẽ!Dứt lời, xung quanh chợt sáng lên những đôi mắt đỏ rực.Dương Khai nhìn lên, cả kinh: – Nhiều yêu thú như vậy!Điệp nói: – Chúng đều là ký sinh trùng trên người Thanh gia gia, tốc độ sinh sôi rất nhanh,trước kia mỗi năm ta đều phải dọn một lần, lần này có ngươi giúp, coi như ngươi kiếm hời.Dương Khai ngạc nhiên: – Cô cũng nói ta đến giúp, chỗ này thì có lợi lộc gì?Điệp mỉm cười: – Ta thấy gần đây ngươi mua rất nhiều nội đan Man thú, hình như dùng đểtu luyện, chỗ này nhiều Man thú như vậy, ngươi không có ý tưởng gì sao?Vừa nghe vậy, ánh mắt Dương Khai lập tức sáng ngời, thật là cùng đường lạc lối lại gặp ngõra, thuốc chữa thương của hắn đã bán không nổi, đang lo làm sao kiếm thanh tệ để mua nộiđan, không thể ngờ lập tức có cơ hội đưa tới trước mặt mình.Bên trong bản thể của Thanh, nghiễm nhiên hình thành một cái đại thế giới, mà trong thếgiới này, vô số yêu trùng ký sinh hấp thu lực lượng của Thanh mà sinh tồn, tốc độ trưởngthành cực nhanh, gần như mỗi một con yêu trùng hình dáng khác nhau đều là một viên nộiđan.Trong lúc hai người nói chuyện, yêu trùng xung quanh đã không nhịn được, lần lượt thoátra khỏi chỗ ẩn nấp, phát ra tiếng kêu bao phủ hai người.Thoáng cái, Dương Khai cùng Điệp như tiến vào thế giới côn trùng, bị bao vây chật kín.– Nói trước, ai giết là cười nói đó, tới khi đó ngươi đừng cướp với ta! Điệp cảnh giác báotrước với Dương Khai, vung tay lên, ba đạo khí kình không khí bắn vế phía trước.Nàng vừa ra tay, Dương Khai liền cảm nhận được dao động lực lượng hùng hồn phát ra.Đại Vu Sư!Dương Khai nhướng mày, làm sao cũng không ngờ Điệp trong thời gian này bị mình saikhiến đi bán thuốc, lại là một vị Đại Vu Sư, tuy rằng không cảm nhận được cấp bậc cụ thể,nhưng lực lượng của nàng tuyệt đối không như Vu Sư bình thường.

Chương 2821: Triệu kiến

Điệp vừa ra tay liền thể hiện tu vi lực lượng mạnh mẽ, ba đạo khí kinh không khí đánh tới,bụp bụp, 3 con yêu thú trùng to chạy tới liền bị cắt làm đôi, chất lỏng vàng nhạt bắn ra,không khí tràn ngập mùi làm người ta nôn mửa.Yêu trùng nhào tới, trong miệng phun ra dịch độc có tính ăn mòn rất mạnh, Điệp linh hoạttránh né, không để dính tới, tìm được cơ hội thì thi triển ra Vu thuật mạnh mẽ, giết yêutrùng chết vô số.Ở mặt khác, Dương Khai xông vào trong đàn yêu thú, hai nắm đấm tung hoành, dũng mãnhnhư chiến sĩ Man tộc chân chính, hoàn toàn trái ngược với ưu nhã của Điệp, nhưng tốc độgiết yêu trùng không kém đối phương, vậy mà trên người vẫn không dính hạt bụi, toàn bộdịch độc phun lên đều bị khiên Vu thuật cản lại.Không tới nửa canh giờ, cả ổ yêu trùng đã bị dọn sạch.

Hai người cũng không nói gì, mà bắtđầu tìm nội đan trong thi thể.

Nhưng lấy được nội đan, Dương Khai lại phát hiện nội đanyêu trùng này có phần sụt giảm, không được no tròn như nội đan yêu thú bên ngoài, mà mỗicái hình dạng quái dị, chẳng những không lớn, còn ẩn chứa năng lượng ít ỏi.Hẳn là bởi vì hoàn cảnh nơi này.

Những yêu trùng này ký sinh trong người Trường ThanhThần Thụ, hấp thu năng lượng Thần Thụ mà sống, dù có thể nhanh chóng trưởng thành,nhưng khẳng định không vững vàng như yêu thú bên ngoài, kéo theo chất lượng nội đancũng không đủ.Nhưng mà không sao, số lượng yêu trùng rất lớn, chất không được, vậy dùng lượng để bùvào, từ sau khi đến thế giới thượng cổ này, khẩu vị của Dương Khai vẫn luôn tốt, hắn luyệnhóa hấp thu nội đan yêu thú không phải một ngàn cũng tám trăm, chỉ cần có thể làm hắnnhanh chóng tăng lên cảnh giới Vu Sư, bất cứ nội đan nào cũng không được bỏ qua.Thu hoạch xong nội đan, Điệp mới nhìn lên nói: – Thanh gia gia, chỗ tiếp theo.Dứt lời, chỗ hai người đứng lại tách ra, nối thẳng tới sào huyệt yêu trùng tiếp theo.

Liên tụcchuyển mấy chỗ, Dương Khai cùng Điệp liên thủ, đám yêu trùng này không có sức chốngtrả, đều bị giết sạch, Dương Khai chợt ý thức được vấn đề:– Nếu Thanh tiền bối có thể cảm giác được sự tồn tại của đám yêu trùng này, vì sao không tựmình ra tay trục xuất? Còn phải nhờ người khác giúp?Thanh mạnh mẽ, dù hắn không cảm nhận bao nhiêu, nhưng cũng có suy đoán.

Yêu trùng kýsinh trong người hắn dù không phải thứ gì lợi hại, cùng lắm chỉ như bệnh ngoài da, nếu lãothật muốn, có thể tùy tiện tự tay giải quyết, nhưng thực tế thì lão lại nhờ Điệp giúp.Điệp đáp: – Thanh gia gia vẫn không sát sinh.

Khóe miệng Dương Khai co rút, thật khôngbiết phải nói sao.Dù rằng hắn có phần không chấp nhận được lý niệm xử thế của Thanh, nhưng cân nhắc tớiđây là một gốc cây bảo hộ, Dương Khai cũng hiểu được đôi chút về cách nghĩ của lão.Cũng không nói nhiều, cùng Điệp tập trung xử lý yêu trùng trên cây.

Liên tục 3 ngày, DươngKhai cùng Điệp đi qua không biết bao nhiêu sào huyệt yêu trùng, thu hoạch nội đan dù chophẩm chất kém cỏi, nhưng số lượng lại quá nhiều.Chinh chiến liên tục 3 ngày, Điệp có chút thở hổn hển, Dương Khai vẫn khỏe mạnh nhưthường, làm Điệp phục hắn không thôi.– Cũng được rồi, hai nhóc này về thôi.Tiếng của Thanh chợt vang bên tai hai người.

Đồng thời, một đường hầm xuất hiện trướcmặt, ở cuối có toát ra ánh sáng.

Dương Khai cùng Điệp nhìn nhau, liền đi vào đó.Không lâu sau hai người liền quay về hốc cây chỗ Dương Khai, Thanh vẫn đứng đó, mỉmcười nhìn Dương Khai: – Cám ơn ngươi, nhóc con.– Giúp người làm nguồn vui, tiền bối đừng khách khí.Dương Khai cười, cầm một bao nội đan, mặt mày hớn hở.Có số nội đan này, hẳn là thăngcấp Vu Sư cũng không thành vấn đề.Điệp lại áy náy nói: – Thanh gia gia, chờ ta lại lớn mạnh hơn, nhất định giúp ngài loại bỏTrùng Vương đi!Dương Khai giật mình, hỏi: – Còn có Trùng Vương?Điệp nói: – Bằng không thì ngươi cho là vì sao đám trùng đó giết mãi không hết, mỗi lầnThanh gia gia tỉnh lại, ta phải đi giết một lượt, nhưng lần sau đi vào, vẫn có rất nhiều trùng.– Tiền bối sao không nói sớm.

Dương Khai lập tức bỏ bao xuống, tràn đầy hưng phấn: – Mởlối đi, ta đi gặp Trùng Vương kia!Điệp nhìn hắn như bị thần kinh.Thanh mỉm cười: – Ngươi không đủ thực lực, bây giờ còn không phải đối thủ của nó.Điệp cũng nói: – Đó là tồn tại ngang với Vu Vương, cẩn thận nó cạp một cái nuốt ngươi luôn.Vu Vương mạnh cỡ nào, Dương Khai không có cảm nhận trực tiếp, phân chia tầng thứ lựclượng thế giới này rất khác đời sau, nhưng ở thế giới thượng cổ này, Vu Vương đã là hùngbá một phương, đổi lại đời sau, chính là Đế Tôn Cảnh! Còn như Điệp, hẳn cũng là trên dưới Đạo Nguyên Cảnh.Bị Điệp coi thường, Dương Khai muốn phản bác, lại nghe Thanh nói: – Ngươi có khách tới,chờ ngươi 2 ngày, nên gặp trước đi.Dương Khai nhướng mày, khó hiểu vươn đầu ra ngoài cửa, nhìn xuống dưới, chỉ thấy mộtcái bóng quen thuộc xuất hiện, đang lo lắng đi qua lại.

Vũ!Dương Khai không ngờ khách mà Thanh nói lại là nàng, dù nói mình coi như quen biết vớiVũ, cùng kề vai chiến đấu, nhưng dù sao cũng không tính là quen thân.

Dẫn Dương Khai đếnSương Tuyết Thành, Vũ cũng không liên lạc với mình, lần này nàng tới tìm làm gì?Thanh chợt nói: – Nhóc con này giúp lão gãi ngứa, chiếc lá xanh này coi như cảm tạ đi.Nói rồi, tay chà xát, một chiếc lá xanh xuất hiện giữa ngón tay, bắn ra bay về phía DươngKhai.Dương Khai nhận lấy chiếc lá, lại không cảm nhận được bất cứ dao động bất kỳ lực lượngnào, tò mò hỏi:– Xin hỏi tiền bối, lá xanh này có công dụng gì?Thanh mỉm cười, nói: – Cũng không có nhiều tác dụng, chỉ là ở trong phạm vi ta che phủ,vừa động ý niệm liền có thể quay lại chỗ ngươi ở.– Thì ra là thế! Dương Khai nhướng mày, trịnh trọng thu lấy chiếc lá, dù nói lá xanh này chỉlàm mình trở về hốc cây, thoạt nhìn không có tác dụng lớn, nhưng nếu là Thanh ban cho,hắn tự nhiên phải thu.Thanh không nói nữa, người lóe lên liền biến mất.Điệp trải qua 3 ngày chiến đấu cũng có chút mỏi mệt, lúc này cũng cáo từ, trở về chỗ mìnhnghỉ ngơi.Đợi hai người đi rồi, Dương Khai mới nhìn xuống dưới hô lên: – Cô tìm ta sao?Vũ nghe tiếng nhìn lên, toát ra mừng rỡ, lầm bầm chú ngôn, ánh sáng xanh bao phủ nàng, từtừ nâng lên, đưa đến hốc cây chỗ Dương Khai.– Có chuyện gì? Dương Khai nhìn nàng hỏi.Vũ đang muốn nói lý do đến đây, chợt phát giác nhìn lại Dương Khai một hồi, liền cả kinh:– Ngươi là Vu Sĩ thượng phẩm? Mới có bao lâu? Tính ra hết cũng chỉ hơn 1 tháng thôi.Lần trước hắn từ La Bạch Sơn đến đây, chỉ mới là Vu Sĩ hạ phẩm mà thôi, sao mới khônggặp trong thời gian ngắn, hắn đã thăng cấp Vu Sĩ thượng phẩm? Liên tục tăng hai cấp nhỏ,nếu không tận mắt thấy, làm sao Vũ cũng không tin trên đời có chuyện kỳ dị như vậy.

Chính nàng trong 1 tháng qua, tu vi lại không có một chút tiến bộ.Dương Khai nhún vai, cũng không giải thích nhiều.
Thân mang nội tình Đế Tôn Cảnh, hiệntại hắn tu luyện Vu pháp thượng cổ căn bản không có bình cảnh gì mà nói, chỉ cần tích lũylực lượng đến mức nhất định, sẽ có thể thuận lợi đột phá.Đây là công pháp quá kém cỏi, hắn tu luyện chỉ là do thôn trưởng truyền cho, ở ThươngNam thôn thì làm sao có công pháp tốt? Nếu cho hắn một bộ công pháp tu luyện của VuThánh, tốc độ tu luyện sẽ càng nhanh hơn.Chấn động hồi lâu, Vũ mới tỉnh thần lại, giống như bị đả kích, nói: – Vu Ngưu, Xa đại nhânmuốn gặp ngươi!– Xa đại nhân? Là thần thánh phương nào? Dương Khai nhíu mày.Vũ toát ra thần sắc sùng kính, đáp: – Xa đại nhân là một trong Đại Vu Sư của Sương Tuyết Bộta.– Đại Vu Sư Sương Tuyết Bộ muốn gặp ta làm gì? Dương Khai khó hiểu.Đại Vu Sư, không phải hắn chưa gặp qua, Điệp chính là Đại Vu Sư, chỉ là xuất thân của nàngmẫn cảm, không dám bại lộ bản thân, bằng không cũng sẽ là quyền quý trên vạn người.

Bởivậy dù Vũ trịnh trọng nói chuyện, thần sắc nghiêm nghị, Dương Khai lại không có gì căngthẳng.Vũ chần chờ một chút, nói: – Thuốc chữa thương kia… thật là ngươi chế ra?– Đúng vậy! Dương Khai gật đầu thừa nhận.

Vũ nghiêm nghị kính nể:– Không ngờ ngươi còn là một vị Dược sư.

Là thế này, trong thời gian qua có không ít tộcnhân mua thuốc chữa thương của ngươi, đều cảm thấy hiệu quả rất tốt, cho nên SươngTuyết Bộ ta muốn ngươi chế thêm một chút, để dành dùng sau.

Đương nhiên, nguyên vậtliệu đều do chúng ta chuẩn bị, ngươi chỉ cần pha chế là được.– Vậy sao! Dương Khai gật đầu, nếu là 3 ngày trước, hắn nghe tin này thì sẽ rất mừng rỡ, bởivì khi đó là lúc không bán được thuốc chữa thương, hắn đang rầu rĩ phải làm sao kiếm nộiđan, Sương Tuyết Bộ có ý này, hắn còn buồn không đủ thanh tệ mua nội đan.Nhưng bây giờ hắn mới thu hoạch tràn đầy, đang muốn bế quan luyện hóa nội đan yêutrùng, làm cảnh giới của mình mau tăng lên đến Vu Sư.

Sương Tuyết Bộ bỗng nhiên tới đây,cũng làm hắn bó tay.Trầm ngâm một hồi, Dương Khai nói: – Cũng được, cô đi trước dẫn đường.Dù sao pha chế thuốc chữa thương cũng không tốn bao nhiêu sức, vừa chế vừa tu luyệncũng không sao.Vũ thấy hắn đồng ý, liền mừng rỡ: – Vậy thật cám ơn ngươi.– Man tộc một nhà thân mà.

Dương Khai cười ha ha.Rời hốc cây, theo Vũ dẫn đường, hai người đi thẳng đến chỗ cung điện rộng lớn, ở thế giớithượng cổ, rất hiếm thấy cung điện như vậy, chỗ ở của Man tộc luôn đơn giản, mà cung điệnthì chỉ có những quyền quý địa vị đặc thù mới được ở.Dãy cung điện ở Sương Tuyết Thành chính là hoàng cung, Vu Vương Sương Tuyết Bộ ởtrong đó.

Xa Đại Vu Sư kia, cũng ở trong cung điện này.

Nhưng với thân phận địa vị củaDương Khai hiện tại, có thể tiếp xúc với Vu cấp bậc Đại Vu Sư, đã là cực kỳ vinh hạnh, hoàntoàn không thể nào gặp được Vu Vương Sương Tuyết Bộ

Chương 2822: Học lén

Đi theo Vũ vào thẳng trong cung điện, mãi tới 1 canh giờ sau, mới gặp được một Đại Vu Sưkhí tức hùng hồn, thân hình cao lớn, không rõ Đại Vu Sư này tu luyện Vu pháp gì, khí tức lạinghiêm nghị như sấm sét, ánh mắt lợi hại, đâm đến cả người Dương Khai khó chịu.– Xa đại nhân, vị này là Vu Ngưu! Vũ cung kính làm lễ Man Vu, không dám nhướng mí mắtlên nhìn, giới thiệu Xa và Dương Khai.Dương Khai cũng nhập gia tùy tục, tay ôm ngực, cúi mình nói: – Vu Ngưu, bái kiến Xa đạinhân!Xa khẽ gật đầu, mở miệng, tiếng nói vang rền như sấm nổ: – Ngươi chính là Vu chế ra thuốcchữa thương kia?Xa rất hứng thú, nói: – Rất khó gặp được Man tộc như ngươi, ngươi là người Phù Du Bộ?Dương Khai lắc đầu: – Nam Man Bộ, ta chỉ là trời sinh nhỏ yếu mà thôi.Không một Vu hay Man tộc nào lại phủ nhận xuất thân của mình, đó là miệt thị bản thân,cho nên dù nhìn Dương Khai yếu đuối, rất giống người Phù Du Bộ, nhưng nếu hắn đã nóivậy, Xa cũng không nghi ngờ.Khóe miệng nhếch lên, toát ra mỉm cười còn khó coi hơn khóc, nói: – Dược sư không cầnthân thể quá khỏe mạnh, ngươi pha chế ra thuốc chữa thương làm người tộc ta ưa dùng,cho nên không cần coi nhẹ bản thân.– Cám ơn đại nhân khen ngợi! Dương Khai có vẻ đúng mực, làm Xa có phần nhìn khác, mộtVu Sĩ thượng phẩm đối mặt với mình có biểu hiện tự nhiên như thế, thật không gặp nhiều.Chờ đã… Không phải Vũ nói hắn chỉ là Vu Sĩ hạ phẩm thôi sao? Sao giờ lại thành Vu Sĩthượng phẩm? Trong này chênh lệch 2 cấp bậc, hắn tin Vũ sẽ không báo nhầm chuyện này.Tuy rằng trong lòng khó hiểu, nhưng Xa không hỏi nhiều, chỉ nói:– Hẳn là Vũ đã nói cho ngươi biết, mục đích mời ngươi đến đây.Dương Khai nói: – Vũ quả thật đã nói, Vu Ngưu ta cũng sẵn sàng góp sức cho Sương TuyếtBộ.Trong mắt Xa xẹt qua tia sáng, mỉm cười nói: – Tốt lắm, nếu vậy, Vũ… đưa Vu Ngưu vào, cócần dược liệu gì, cứ việc báo lên.– Rõ! Vũ thưa xong, liền dẫn Dương Khai đi vào trong.Không lâu sau, hai người vào trong một gian phòng, ngoài dự liệu của Dương Khai, trongnày có thêm hai người, hơn nữa tuổi già nua, khí tức còn mạnh hơn mình một bậc, rõ ràngđều là Vu Sư.

Hai lão già mộtngười tóc trắng, một người tóc hao râm, thấy Vũ cùng Dương Khai đi vào, đều đưa ánh mắtdò hỏi về phía Vũ.Vũ khẽ gật đầu, hai lão già mới đi lên, đồng loạt hô: – Bái kiến Ngưu đại nhân!Dương Khai ngạc nhiên: – Hai vị này là…Thần sắc Vũ có chút không tự nhiên, nói: – Đây là Xa đại nhân an bài giúp đỡ cho ngươi, có gìcần giúp một tay, cứ việc ra lệnh cho bọn họ.– Vậy sao… Dương Khai mỉm cười, trong lòng dù đoán ra, nhưng cũng không nói, dù saocũng không phải chuyện gì quá lắm.Nhìn Dương Khai mỉm cười thâm ý, biểu tình của Vũ càng thêm mất tự nhiên, thậm chí cóphần áy náy.

Cũng may Dương Khai không chất vấn nhiều, chỉ nói:– Ta cần chút dược liệu, làm phiền ngươi giúp ta mang tới.– A, được, cần những thứ gì? Vũ vội hỏi.Lúc này Dương Khai báo ra tên dược liệu, Vũ ghi nhớ rõ ràng, hai lão già cũng vểnh tai tậptrung lắng nghe, không bỏ qua chút nào.Một lát sau, Dương Khai báo xong tên cùng số lượng dược liệu, Vũ liền đi ra ngoài chuẩn bị.Trong phòng còn lại Dương Khai cùng hai lão già, Dương Khai nhìn lại nói: – Hai vị tiền bốixưng hô thế nào?Hai người nhìn nhau, đều lúng túng xua tay, làm như không muốn tiết lộ danh tính củamình.Dương Khai nhìn mà buồn cười, thầm nghĩ Man tộc thượng cổ rốt cuộc vẫn là Man tộcthượng cổ, đơn thuần chất phác, tới đây học lén dù không sáng rọi gì, nhưng sợ lương tâmbị dằn vặt, cho nên mới không muốn tiết lộ danh tính.Dương Khai cũng không muốn miễn cưỡng bọn họ, chỉ tìm một chỗ ngồi, mở túi đồ lấy ranội đan yêu trùng, trực tiếp ném vào miệng nuốt vào.Những nội đan yêu trùng này nhỏ như hạt gạo, chẳng những nhỏ, chứa đựng năng lượngcũng rất kém, Dương Khai một lần ăn mấy chục viên, bụng phát ra tiếng động lạ, làm cho hailão già học lén đều trợn mắt há mồm, nhưng hai người đều không biết Dương Khai đã ăn gì,chỉ biết hắn đang tu luyện, bởi vậy dù kinh dị, nhưng đều giữ im lặng, không quấy rầy hắn.Không tới một nén nhang, Dương Khai luyện hóa xong nội đan đã nuốt, khí tức trên ngườidày đặc thêm một phần.

Chờ hắn lặp lại, lúc này hai lão già mới nhìn rõ hắn đã ăn gì.Lão già tóc trắng cả kinh biến sắc, vội vàng ngăn cản: – Ngưu đại nhân, đây chính là nội đanMan thú mà, ngài làm sao ăn như vậy?Lão già tóc hoa râm cũng ngăn cản: – Không được ăn, không được ăn!Chưa từng thấy ai dám ăn nội đan Man thú như thế, hắn không sợ bị no chết sao?– Ta vẫn luôn ăn như thế.

Dương Khai nói rồi, tay vẫn không ngừng, ném nội đan vào miệng,phát ra nhai tiếng răng rắc làm hai lão già rợn tóc gáy, nhìn hắn như quái vật..– Hai vị có muốn thử không? Vị yêu trùng, giòn lắm! Dương Khai cười híp mắt đưa tay ra.Hai lão già lắc đầu nguầy nguậy, kinh hãi không thôi.

May mà lúc này bên ngoài có rất nhiềungười Sương Tuyết Bộ đi vào, đều mang theo số lượng lớn dược liệu, Vũ dẫn đầu, sai các tộcnhân phân loại dược liệu để ở một bên.Đợi cho bố trí xong dược liệu, Vũ nói: – Vu Ngưu, những thứ ngươi cần đều ở đây, ta canhchừng bên ngoài, nếu còn cần gì thì cứ gọi ta.– Làm phiền! Dương Khai gật đầu với nàng.Vũ đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

Dương Khai nhắm mắt điều tức, luyện hóa xong nội đanđã nuốt, mới mở mắt nhìn sang hai lão già:– Vậy chúng ta bắt đầu đi.Hai lão già đều nghiêm mặt, đứng lên.– Hoa Vũ 2 cây, Địa Bì Quả 1 trái, Cẩu Phỉ Thảo 3 cây… Dương Khai không ngừng báo ra têndược liệu cùng số lượng, hai lão già ngây ra một hồi liền lập tức tiến vào trạng thái, dò tìmtrong số dược thảo khổng lồ lấy ra chính xác thứ Dương Khai cần, mặc kệ chủng loại hay sốlượng đều đúng.
Không lâu sau, trước mặt Dương Khai đã chất đống dược liệu.Dương Khai mỉm cười: – Hai vị xem kỹ…Dứt lời, thuận tay cầm mấy loại dược liệu, tay kia bùng lên ánh lửa, không ngừng bập bùng,nhiệt độ chợt cao chợt thấp.

Hai lão già lập tức nghiêm mặt, cũng không cố xấu hổ áy náy,ánh mắt nhìn chằm chằm vào động tác của Dương Khai, không dời một chút.Bọn họ đều là Dược sư xuất sắc nhất Sương Tuyết Bộ, cũng đều là tồn tại đức cao vọngtrọng, lần này bị Vu Xa an bài học lén, trong lòng thật rất xấu hổ, nhưng bọn họ cũng biết,bản thân không thể pha chế ra thuốc chữa thương thần kỳ kia, dù biết thành phần thảodược, nhưng lại bất lực.Nhưng dược phẩm do Dược sư nắm giữ, thường là cơ mật của bộ lạc, sẽ không tùy tiện tiếtlộ.

Bọn họ muốn biết phương pháp pha chế thuốc chữa thương này, cũng chỉ có thể phốihợp với Vu Xa, lấy danh nghĩa giúp việc Vu Ngưu, từ đó mà học trộm.Ai ngờ người ta đã sớm nhìn thấu ý đồ của bọn họ, căn bản không có ý che đậy, chẳngnhững thoải mái tự nhiên pha chế dược phẩm, thậm chí còn có vẻ cố ý truyền thụ.

Lòng dạ như vậy, so sánh với hành động đê tiện của bọn họ, quả thật chênh lệch một trời một vực, làm cho hai vị Dược sư đức cao vọng trọng càng thêm bị lương tâm khiển trách.Áy náy thì áy náy, nhưng trên đạo luyện thuốc, hai vị Dược sư vẫn vô cùng tập trung cốchấp, cho nên lúc này đều nín thở ngưng thần quan sát, chuẩn bị về sau rồi hãy cảm tạ xinlỗi Vu Ngưu.
Có Đế đan sư như Dương Khai tự mình làm mẫu, hai lão già nhanh chóng hiểuđược bí mật luyện chế thuốc chữa thương này.Bọn họ vốn cũng là Dược sư không kém, thuốc chữa thương của Dương Khai pha chế cũngkhông khó, chỉ là thủ pháp luyện chế có chút kỳ lạ, hai lão già chỉ cần suy ngẫm một chútliền hiểu, dù sao bọn họ còn có nội tình chế thuốc thâm hậu.Cho nên không tới một ngày, hai vị Dược sư cơ bản nắm giữ được phương pháp pha chếthuốc chữa thương, Dương Khai khuyến khích, liền bắt đầu thử nghiệm.

Dương Khai cũng mặc kệ bọn họ, bản thân đi luyện hóa nội đan, tăng lên tu vi, chỉ chờ bọn họ luyện chế xong mới kiểm tra lại, đưa ra ý kiến cùng chỉ ra sai lầm khi luyện chế.Phẩm chất thuốc chữa thương do hai vị Dược sư làm ra cũng dần hoàn mỹ.

Thời gian lặng lẽtrôi qua, trong cung điện, hai già một trẻ gần như quên mất thời gian trôi qua.

Hai vị Dượcsư Sương Tuyết Bộ dù đã già, nhưng mấy ngày qua, tinh thần càng thêm phấn chấn, bởi vìcàng tiếp xúc với Vu Ngưu, bọn họ càng phát hiện vị Vu Ngưu trẻ tuổi này nắm giữ kiến thứcdược phẩm khủng bố, thường thường một câu chỉ điểm tùy ý của đối phương cũng làm bọnhọ có cảm giác chợt hiểu ra, được lợi vô cùng.Thuốc chữa thương do bọn họ làm ra, đã không khác gì Dương Khai tự làm, tức là nói, saunày tộc nhân Sương Tuyết Bộ sẽ có thể thường dùng thuốc chữa thương này, không cầnphải lo cho ngoại thương bình thường nữa.Đây là chuyện lớn tạo phúc cho cả bộ lạc, làm cho hai lão già cảm kích Dương Khai rớt nướcmắt.

Thoáng cái 10 ngày qua, Vũ lại đưa đến số lượng dược liệu khổng lồ, toàn bộ đều cho hai lão chế thành thuốc chữa thương.

Số lượng thuốc lớn như thế, tối thiểu trong vòng 20 năm bộlạc sẽ không phải lo lắng vì ngoại thương nữa, thậm chí có thể bán cho bộ lạc khác, đổi lấyvật tư sinh hoạt và tu luyện quý giá.Hai lão tập trung luyện thuốc, lại không phát hiện khí tức trên người Dương Khai tăng vọtrất nhiều, lúc này, số lượng nội đan yêu trùng thu hoạch được cũng đã cạn kiệt.Mừng rỡ cảm nhận tình trạng bản thân, Dương Khai mở mắt ra, trong mắt xẹt qua tia chớp,chói sáng dọa người.

Khốn khó ban đầu đã qua, tiếp theo tu luyện sẽ là một đường thẳngtiến, mà nghênh đón mình sẽ là tiến bộ nhảy vọt.

Chương 2823: Tiểu Huyền Giới hoàn thiện

Trong cung điện, trên tay Vu Xa cầm một bình thuốc chữa thương dinh dính, im lặng hồi lâumới ngẩng đầu nói: – Những thứ này đều là do các ngươi luyện chế?Trước mặt hắn, lão già tóc trắng và tóc hoa râm nhìn nhau, lão già tóc hoa râm đáp:– Nói nghiêm chỉnh, là được Ngưu đại nhân chỉ dẫn, luyện chế ra được.Vu Xa nói: – Các ngươi học được chưa?Hai lão đều gật đầu, lão già tóc trắng có phần xấu hổ nói:– Hắn… cũng không che giấu, rất thoải mái dạy cho chúng ta pha chế thuốc chữa thươngnày, bởi vậy chúng ta học được rất nhanh.– Rất tốt.

Vu Xa cười khẽ, lại nói: – Vậy các ngươi cảm thấy Vu Ngưu này thế nào?Lão già tóc hoa râm nói: – Lòng dạ rộng rãi!Lão già tóc trắng:

- Làm người rộng lượng!Xa nói: – Ta nói là bản lĩnh của hắn.Hai lão già im lặng một hồi, cùng nói: – Không ai sánh bằng.Ánh mắt Xa chợt bùng lên ánh sao, giống như dã thú đói khát gặp được con mồi, nhàn nhạtnói: – Dược sư xuất sắc như vậy, Nam Man Bộ không biết lợi dụng cho tốt thật là đáng tiếc.Ngừng một chút, hạ lệnh cho bên dưới: – Vũ, chiêu đãi hắn cho tốt, thỏa mãn tất cả yêu cầucủa hắn, nhưng… không được cho hắn rời hoàng cung.Trong lòng Vũ run lên, hiểu được dụng ý của Xa, sắc mặt phức tạp: – Rõ!Hai lão già nhìn nhau, đều khẽ thở dài, vốn còn muốn nói gì, nhưng khi nhìn lên, Xa đã mấtbóng.Ở một chỗ trong hoàng cung, trong gian phòng có thể gọi là xa hoa ở thế giới thượng cổ,Dương Khai ngồi đó, thần niệm tuôn trào, cảm nhận lực lượng mất mà lại có, trong lòngmừng rỡ vô cùng.

Quả nhiên giống như thôn trưởng nói, tu vi đến Vu Sư, quả thật có đượcthần niệm, mà như vậy, các loại hạn chế trói buộc Dương Khai đều ầm ầm tan vỡ.Có thể mở ra nhẫn không gian, tế ra đủ loại bí bảo, nhất thời, Dương Khai cảm giác thiên hạrộng lớn mặc ta tung hoành.

Trước tiên hắn tra xét Tiểu Huyền Giới.

Huyền Giới Châu cắnnuốt nhiều pháp tắc vỡ nát trong tầng thứ tư Ngũ Sắc Bảo Tháp, Dương Khai còn cố ý thugom lực pháp tắc ngũ hành, dựa theo suy đoán, ngũ hành đủ thì thế giới sinh, chỉ là mãi tới giờ hắn vẫn chưa thể tra xét Huyền Giới Châu biến hóa.

Linh thể thần hồn nhập vào Tiểu Huyền Giới, Dương Khai lập tức phát hiện thế giới rất khác trước kia, dù nhìn mặt ngoài không biến hóa rõ ràng, nhưng Huyền Giới Châu đi theo hắn nhiều năm, một chút thay đổi nhỏ cũng không thoát khỏi ánh mắt hắn.

Nếu nói trước kia Tiểu Huyền Giới là một mảnh thế giới chưa hoàn chỉnh, vậy lúc này thế giới đã được bù đắp trọn vẹn.Dương Khai cảm nhận rõ ràng thế giới này tràn ngập các loại pháp tắc thần diệu, lấy pháptắc ngũ hành làm cơ sở, tương sinh tương khắc, diễn hóa lẫn nhau, diễn sinh vạn vật, hội tụba ngàn đại đạo thiên địa.

Đây mới thật sự là thế giới, thế giới không một chút khuyết điểmnào!Tiểu Huyền Giới trước kia, pháp tắc không đầy đủ, thực lực vượt qua cảnh giới nhất định,căn bản không thể đột phá cảnh giới lớn.

Bởi vì không thể dẫn tới pháp tắc thiên địa cộng hưởng, không thể làm năng lượng thiên địa hội tụ tẩy rửa.

Nhưng hiện giờ, tình huống này đã không còn.
Dù cho có người thăng cấp Đế Tôn Cảnh ở trong này cũng không chút trở ngại.

Dương Khai mừng rỡ không thôi, cẩn thận tra xét Tiểu Huyền Giới, cảm thụ được thế giới mới sinh truyền đến vui mừng.Tiểu Huyền Giới hoàn thiện, làm cho dược viên cũng tràn ngập sức sống, kỳ hoa dị thảotrồng bên trong lung lay nhảy nhót.

Lấy Bất Lão Thụ làm trung tâm, kéo theo vô số thảodược phát triển mạnh mẽ, sức sống kinh người.Làm Dương Khai mừng rỡ, là hắn cảm nhận được một cỗ ý chí mơ hồ trong Tiểu HuyềnGiới.

Đây là ý chí thế giới, giống như đứa trẻ vừa thành hình, mơ hồ lờ mờ, còn chưa tỉnhtáo, nhưng Dương Khai biết, chỉ cần cho nó thời gian, nó có thể hoàn toàn trưởng thành.Đến khi đó, mình có thể mượn nó cảm ngộ Thiên Địa Vĩ Lực, đột phá trói buộc Đại Đế.

Đây cũng là nguyên nhân làm Dương Khai tốn hết công sức tu sửa Tiểu Huyền Giới, hiện giờ xem ra đã đi đúng rồi.Hắn không vội rời Tiểu Huyền Giới, mà chìm đắm tâm thần vào đó, hóa thành lực lượng vôhình lan rộng ra, giống như cha mẹ, trao đổi với ý chí mơ hồ của Tiểu Huyền Giới.

Lần lượtthất bại, lần lượt bài xích, Dương Khai thử một lần lại một lần.Không biết đã qua bao lâu, Dương Khai cảm giác ý chí thế giới này yếu đi vài phần, xem ra làdấu hiện dần tiếp nhận hắn, Dương Khai chuẩn bị một hơi tiến lên, nhưng ánh mắt tối sầm,linh thể thần hồn tan vỡ, sau đó liền trở về thân thể.Mở mắt ra, đầu óc choáng váng, đang ngồi trên giường, Dương Khai cắm đầu lăn ra đất,phát ra tiếng vang.

Đầu đau muốn nứt ra, Dương Khai mặt tối đen, hiểu được đây là vì mình tiêu hao lực lượng thần hồn quá độ.Hiện giờ dù hắn có cảnh giới Vu Sư, mở ra thần niệm, nhưng dù sao chênh lệch rất xa vớithời kỳ đỉnh cao, thần hồn xuất khiếu không hạn chế như thế, gây ra gánh nặng rất lớn lênthân thể.Nếu là thời kỳ đỉnh cao, điều này không thành vấn đề, nhưng bây giờ, lại là vấn đềlớn.Tiếng ngã làm kinh động người canh cửa, Vũ lập tức chạy vào, vừa nhìn Dương Khai sắc mặttái nhợt, tai mắt mũi miệng chảy máu, sắc mặt cũng biến dạng, liền vội đi lên đỡ hắn dậy,lớn tiếng gọi:– Vu Ngưu… ngươi làm sao vậy?Dương Khai mở mắt nhìn nàng, nhìn rõ ràng rồi mới khoát tay, ra hiệu mình không sao, lậttay lấy ra linh đan bổ sung thần niệm, lén lút uống vào, rồi ngồi lên giường.Tuy rằng Vũ lo lắng, nhưng thấy Dương Khai bình tĩnh như thường, cũng bị lây nhiễm, đứngmột bên chú ý chặt chẽ.Làm nàng vô cùng chấn động, là mới không bao lâu, thần thái Dương Khai lại sáng láng, suýtnữa khiến nàng trừng lọt tròng.

Vừa rồi Vũ cũng nhìn ra chút tình hình, rõ ràng là Vu Ngưuxảy ra vấn đề trong tu luyện, đây là chuyện đòi mạng, sao mà chỉ mới một thoáng là hắn lạibình yên như thường?Trong khi nàng thất thần, Dương Khai hỏi: – Đã bao lâu rồi?Vũ sững sờ, nhưng vẫn nói: – 5 ngày rồi.Từ khi Dương Khai vào phòng đã qua 5 ngày, trước đó Vũ cũng kiểm tra một lần, thấyDương Khai như đang tu luyện, không tiện quấy rầy, liền vẫn canh chừng ngoài cửa.– Lâu như vậy… Dương Khai nói rồi nhảy xuống giường, giãn người ra, phát ra tiếng nổ bùmbùm, vặn người nói: – Chuyện đã làm xong, ta cũng cần trở về.Vũ cả kinh, vội cản hắn lại: – Ngươi còn chưa thể đi.– Sao vậy? Dương Khai nghiêng đầu nhìn nàng.Trong đầu Vũ nhanh chóng vận chuyển, cuối cùng nghĩ ra được một lý do khá hay: – Xa đạinhân còn muốn triệu kiến ngươi.Dương Khai nhíu mày, dù cảm thấy phiền, nhưng vẫn cố nhịn nói: – Vậy bây giờ dẫn ta đigặp Xa đại nhân.Thần sắc của Vũ liền cứng lại: – Xa đại nhân ra ngoài chưa về… không biết lúc nào mới về.Dương Khai nhìn nàng, thấy ánh mắt Vũ lấp lóe, làm như không dám nhìn thẳng vào mình,không khỏi cười: – Man tộc trời sinh là loài không giỏi nói dối… Trong đồi chợt hiện ra hình dáng một tên trộm, liền bổ sung: – Đa số đều như vậy, Xa đại nhân muốn giữ ta lại ở Sương Tuyết Bộ? Bị Dương Khai một lời vạch trần, Vũ thần sắc hoảng hốt, không biết phải giải thích thế nào.

Dương Khai vỗ vai nàng, nói: – Cách pha chế thuốc chữa thương, ta đã truyền thụ, trở vềchuyển báo cho Xa đại nhân một tiếng, hắn làm vậy ta không thích.

Dù ta không có ý là địchvới Sương Tuyết Bộ, nhưng nếu hắn muốn hạn chế tự do của ta, chỉ sợ Sương Tuyết Bộ phảitrả giá đắt.

Lời nói dù nhạt, nhưng lại khiến cả người Vũ phát lạnh, khoảng khắc này, nàng cảm giác như mình đang đối mặt không phải là Vu Sĩ thượng phẩm, mà là một vị Vu Vương, VuThánh… Dương Khai đi thẳng qua người nàng, Vũ cảm giác thân mình cứng lại, xoay ngườicũng không được, kinh hãi mới phát hiện mình mất đi khống chế thân thể.Đây là Vu thuật gì? Sao lại có hiệu quả thần kỳ này? Mấy tiếng trầm muộn đùng đùng vanglên, ngoài cửa có tiếng vật nặng rơi xuống đất, hẳn là chiến sĩ canh gác bên ngoài bị đánhngã.Vũ thở dài, dù cảm thấy có phần tiếc nuối, nhưng cũng trút bỏ gánh nặng.

Xa đại nhân muốngiữ Vu Ngưu này ở lại Sương Tuyết Bộ, nàng cũng hiểu tính toàn này, Dược sư có thể phachế ra thuốc chữa thương như vậy, vốn là một gia tài lớn, nếu có thể giữ hắn ở lại phục vụcho Sương Tuyết Bộ, sẽ có lợi lớn cho bộ lạc.Đáng tiếc Xa đại nhân còn chưa kịp nói chuyện tử tế với hắn, Vu Ngưu đã mạnh mẽ xông rangoài, chuyện làm lớn đến nước này, không biết làm sao mới kết thúc được.

Mặc kệ thế nào,nàng đã không còn đường can dự vào chuyện này nữa, ở La Bạch Sơn, nàng gánh ân tìnhcủa Vu Ngưu, vốn không nên dùng thủ đoạn này hãm hại hắn, cho nên lại yên lòng hơn.Trong hoàng cung, nơi Dương Khai đi qua, các dũng sĩ Man tộc đều im lặng ngã xuống.Thẳng đến khi sắp rời hoàng cung, đằng trước mới xuất hiện một Đại Vu Sư thân hình caolớn, khí tức như sấm sét.

Không phải Xa là ai?Thân là Đại Vu Sư Sương Tuyết Bộ, một trong thống lĩnh hoàng cung, Dương Khai mộtđường đi tới đánh ngã nhiều người như vậy, nếu hắn còn không phát hiện, vậy đúng là thấttrách.

Nhìn người bề ngoài yếu ớt thế này, trong mắt Xa không che giấu được kinh ngạckhen ngợi.Thân là Dược sư có bản lĩnh vốn là cực kỳ khó khăn, không ngờ tới thực lực của Vu Ngưunày cũng mạnh mẽ như vậy, khó trách giữa trời đông giá rét dám một mình xông xáo LaBạch Sơn.

Trước kia nghe Vũ báo cáo, nói hắn một mình, hoàn toàn dùng lực lượng thân thểđánh chết 6 con Thực Cốt Lang cùng một con Lang Vương, Xa vẫn còn không tin nổi, nhưnggiờ xem ra là thật.Người như vậy, sao không phải của Sương Tuyết Bộ chứ? Nhưng giờ cũng không muộn, kéohắn gia nhập Sương Tuyết Bộ là được, Vu thực lực mạnh mẽ gia nhập vào bộ lạc khác, trênthế giới này cũng không phải chuyện gì lạ.Mà lôi kéo một người, biện pháp tốt nhất tự nhiên là bày ra lợi ích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau