VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2811 - Chương 2815

Chương 2814: Vu này có chút thần kinh không bình thường

Trong một khe núi, Dương Khai cùng đoàn người Vũ lặng lẽ mai phục.Vũ chỉ về phía trước nói: – Chúng ta muốn đào Ngưng Tuyết Hoa ở phía trước, mấy conThực Cốt Lang cũng ở đó.

Dương Khai nhìn tới, phát hiện bên đó thật có để lại dấu vết chiến đấu, mặt đất còn vũngmáu lớn, màu đỏ rực, trên tuyết còn đầy dấu chân lộn xộn.– Vu Ngưu, lát nữa chúng ta cùng xông lên, ta bỏ thêm Vu thuật cho tộc nhân, ngươi phụtrách bên trái, ta phụ trách bên phải.

Thực Cốt Lang dù có đến 6 con, nhưng thật không khóđối phó, chỉ cần cẩn thận đừng bị cắn là được, trước đó chúng ta cũng…Vũ nhìn chằm chằm phía trước, thần sắc nghiêm túc thảo luận phương án tác chiến vớiDương Khai, nhưng nói được một nửa chợt phát giác không đúng, quay đầu lại, Vu Ngưuvừa nãy còn ở bên cạnh đã biến đi đâu không biết.– Đâu mất rồi? Vũ cả kinh, quay sang hỏi tộc nhân.Các tộc nhân giống như mới phản ứng lại, mờ mịt nhìn quanh, một chiến sĩ Man tộc bỗngtrợn mắt chỉ về phía trước: – Hắn hắn hắn….Vũ nhìn theo hướng chỉ, lập tức biến sắc: – Tên ngu xuẩn này!Vu Ngưu này lại ngông nghênh đi tới, một khi kinh động mấy con Thực Cốt Lang, vậy nhấtđịnh phải lâm vào một trận ác chiến, vốn nàng còn muốn hợp tác với đối phương, đánh léngiết 2 con rồi tính sao.

Nhưng giờ xem ra, kế hoạch tác chiến này căn bản không thể ápdụng.Đang muốn gọi Dương Khai trở lại, liền thấy Dương Khai bỗng đứng ở khe núi, giang rộnghai tay, như muốn ôm trọn cả thiên địa, hít sâu một hơi, tràn đầy nhiệt tình hô to:– Những người bạn thân ái, ta đến đây!Xoạt xoạt xoạt…Âm thanh vang vọng trong khe núi, tuyết bám trên cây cũng bị chấn rơi xuống.Mấy con Thực Cốt Lang ngửi được mùi người sống liền nhẹ nhàng nhảy vọt ra khỏi chỗ ẩnnấp, nhe răng trợn mắt, nước miếng chảy qua khóe miệng, trong mắt lóe lên hung tàn.

Vũxưa nay vẫn luôn điềm tĩnh, khóe miệng bỗng co giật.– Đại nhân, chúng ta làm sao đây? Một tộc nhân hỏi.– Rút lui! Vũ lập tức quyết đoán.Vu Ngưu này có chút thần kinh không bình thường, sao trước đó không nhìn ra? Nếu nhìnra sớm, nói cái gì Vũ cũng sẽ không theo hắn đến nơi này.

Giờ hay rồi, không có bất cứchuẩn bị gì liền chọc dẫn ra 6 con Thực Cốt Lang, cho dù hắn là Vu Sĩ cũng chết là cái chắc.Dù nói hắn có ơn cứu mạng tộc nhân của mình, nhưng thân là lãnh tụ của tộc nhân, Vũ tựnhiên không thể điên theo hắn.

Bây giờ chỉ có đi trước tính sau, còn ơn cứu mạng, đợi cáctộc nhân nghỉ ngơi dưỡng sức một hồi, quay lại báo thù rửa hận, coi như bàn giao cho hắn.Mấy người hành động như gió, Vũ vừa dứt lời, các chiến sĩ Man tộc liền theo nàng dẫn đầuchuẩn bị rút lui.

Quay đầu lại, Vũ thương hại liếc nhìn Dương Khai.

Mấy con Thực Cốt Langxuất hiện cũng không dừng lại, chia nhau lao tới như cơn gió, há to miệng máu có thể nuốtcả con dê.Sau đó Vũ liền nhìn thấy cảnh tượng chấn động.

Chỉ thấy Vu Ngưu thần kinh không bìnhthường kia cười ha ha, trái một đấm phải một đấm, trái một đấm phải một đấm…Từng chùm hoa máu nở rộ trên không trung, cùng tiếng đầu lâu nổ tung và tiếng rên rỉ ngắnngủi dồn dập của Thực Cốt Lang.

Chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, 4 con Thực Cốt Lang bịđánh bay, thân hình ở trên không trung, đầu đã vỡ tung.Vũ ngây dại, sững sờ đứng đó, giống như bị Vu Vương vô hình thi triển Định Thân Thuật,miệng nhỏ há ra, con mắt sắp lọt xuống đất.– Đại nhân! Các chiến sĩ Man tộc nhanh chóng rút lui chợt phát hiện Vu nhà mình không đitheo, đều vội quay đầu lại.Sau đó, các chiến sĩ Man tộc này đều bị chấn động sững sờ.– Xảy ra chuyện gì vậy?– Sao dưới đất có xác 4 con Thực Cốt Lang?– Vì sao đầu của chúng đều vỡ tung? Trong nháy mắt bọn họ xoay người, rốt cuộc đã xảy rachuyện gì?Ở trong chiến trường, 4 đồng bạn tử vong cũng không khiến Thực Cốt Lang còn lại lùi bước,mà kích hoạt hung tính của chúng, 2 con còn lại chạy nhanh, nhảy vọt lên cao, một trái mộtphải nhào tới cắn lấy Dương Khai, thân thể to lớn như đạn pháo đụng tới.Dương Khai lật tay một đấm đánh nổ đầu con Thực Cốt Lang bên trái, óc văng tung tóe,nháy mắt bỏ mạng, tay phải lại bị một con Thực Cốt Lang khác cắn trúng.Rắc một cái, phátra tiếng thứ gì vỡ vụn.Dương Khai còn chưa có động tác, một thứ lạnh băng bắn tới, cắm thẳng vào hốc mắt conThực Cốt Lang cuối cùng, đâm sâu đến ba tấc.

Cuối cùng Vũ cũng phản ứng lại, ở xa xa chiviện một cái Băng Lăng Thuật, một đòn đơn giản lại thể hiện rõ nội tình mạnh mẽ cùng kinhnghiệm chiến đấu phong phú của Vu Sĩ thượng phẩm như Vũ.Thực Cốt Lang ư hử một tiếng, nhả tay của Dương Khai ra.

Dương Khai bước lên, hai đấmvung lên, liền đập chết nó.

Hít vào một hơi, Dương Khai toát ra biểu tình khinh thường.– Ngươi bị cắn, mau giải độc! Vũ vội bước lên, không kịp hỏi Dương Khai làm sao sáng tạokỳ tích, đã vội nhắc nhở.

Nhưng nói xong, nàng lại ngẩn ngơ, bởi vì cánh tay phải bị cắn của Dương Khai lại nguyên vẹn như không.Sao lại thế này, rõ ràng là nàng thấy hắn bị cắn, với lực lượng khủng bố của Thực Cốt Lang,làm sao hắn chống đỡ nổi? Nghĩ kỹ lại, tiếng rắc kia vang lên không giống tiếng xương gãy,mà là… âm thanh của khiên Vu thuật bị cắn vỡ.Thì ra là thế! Nhất định là trong nháy mắt bị cắn, hắn bỏ thêm một cái khiên Vu thuật chobản thân, tốc độ phản ứng thật nhanh!– Đừng qua đây! Dương Khai chợt quát lên, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn, nhìn sâuvào trong khe núi, liếm môi nói: – Còn một tên bự con nữa.– Cái gì? Vũ không rõ ràng, vô tình liếc qua nhìn bên đó, lập tức cảm giác cả người rét run,tay chân lạnh băng, thất thanh hô lên: – Thực Cốt Lang Vương!Bên kia, một con Thực Cốt Lang hình thể còn lớn hơn một vòng so với đám vừa rồi đangbước về phía bên này, khí tức mạnh mẽ làm cho Vũ cũng khó thở.Sao lại có Thực Cốt Lang Vương ở chỗ này? Sói là động vật quần cư, mặc kệ dã thú hay Manthú đều như vậy, dù nói chỗ này có 6 con Thực Cốt Lang tụ tập, nhưng quy mô như vậy cănbản không đủ để sinh ra Lang Vương!Nhưng Vũ nhanh chóng hiểu được, bởi vì con Thực Cốt Lang Vương này có vẻ như bị trọngthương, trên người đầy vết thương lớn nhỏ, nhìn miệng vết thương, có lẽ là trong 1 thánggần đây.
Lang Vương này, bởi vì thua trận chiến trong tộc đàn, mới bị đày tới đây.Lang Vương bị đánh bại, sẽ không còn là vua của tộc đàn, sẽ bị Lang Vương trẻ khỏe hơnthay thế.

Nhưng như vậy vẫn là tồn tại mà Vu Sĩ không thể chống đỡ, Thực Cốt Lang Vương,đó là Man thú hùng mạnh sánh ngang với Vu Sư! Dù cho nó trọng thương chưa khỏi, nhưng vẫn còn oai phong.– Chạy mau! Vũ hét lớn với Dương Khai, trong lòng hết sức hối hận vừa rồi không lập tức rútlui.Nàng vốn muốn chạy, nhưng xoay người nhìn thấy kỳ tích xảy ra, liền không nhịn đượcchạy trở về, ai biết một bước này liền rơi vào bùn lầy.

Lần này thật sự xong rồi, đám ngườimình chỉ sợ đều sẽ chết ở chỗ này.Hiện tại nàng cũng không thể nào trách được Dương Khai nữa, chỉ tự trách mấy người mìnhđến đây không tra xét rõ tình hình, ngay cả một con Thực Cốt Lang Vương trốn ở đây cũngkhông phát giác ra.

Lang Vương uy áp cực mạnh, khủng bố như thực chất, Vũ cảm giácngười mình đang khẽ run lên.Đối mặt tồn tại khủng bố như thế, Vu Ngưu kia thần sắc lại trào phúng khinh thường, chỉthấy hắn duỗi tay duỗi chân, tiếng răng rắc truyền ra,làm người ta dở khóc dở cười.

Mà hành động này rõ ràng chọc giận Thực Cốt Lang Vương,há to miệng, một quả cầu độc xanh biếc bắn như mũi tên về phía Dương Khai.Dương Khai giơ tay, nhiệt độ không khí chợt tăng vọt, quả cầu lửa lớn bằng chậu rửa mặtbắn ra.Oành, quả cầu lửa cùng quả cầu độc đụng giữa không trung, phát ra tiếng vang dội, sau đólửa bay tung tóe, chất độc văng ra, rơi xuống đất phát ra tiếng xẻo xèo, tuyết bị ăn mònnhanh chóng tạo ra những lỗ lớn.Trong khi đám người Vũ sững sốt, Dương Khai thừa dịp Lang Vương chưa chuẩn bị, ngườilao tới triển khai vật lộn tay đôi với Lang Vương.Đám người Sương Tuyết Bộ nhìn ngây người.

Vũ cũng hai mắt đăm đăm.

Đây là Vu sao? Đâythật là Vu sao? Sao mà mặc kệ đối thủ nào, đều dũng mãnh xông lên như thế?Vừa nãy đối mặt 6 con Thực Cốt Lang như vậy, bây giờ đối mặt Thực Cốt Lang Vương cũngthế! Sao lại có Vu như thế được! Vũ cảm giác nhân sinh quan của mình sắp bị lật đổ, tu luyệnmấy chục năm cùng lý niệm kiên trì nháy mắt sụp đổ, nàng chưa từng nghĩ tới phương thứcchiến đấu của Vu lại có thể dã man tàn bạo như vậy, còn cao hơn một bậc so với nhữngdũng sĩ mạnh mẽ nhất bộ lạc.Có thể nhìn ra, kỹ xảo vật lộn cận chiến của Vu Ngưu vô cùng thuần thục, rõ ràng khôngphải lần đầu làm thế, mà hắn chẳng những có dũng khí cùng cẩn thận của dũng sĩ hùngmạnh nhất, còn có được bản lĩnh của Vu.

Khi vật lộn, các loại Vu thuật đơn giản thực dụngđều thuận tay mà làm, nhưng vào lúc mấu chốt lại phát huy tác dụng không tưởng, nhất thờiđánh khó phân cao thấp với Lang Vương ngang ngửa Vu Sư.– Đại nhân… chúng ta, giờ làm sao? Đã không phải lần đầu tộc nhânSương Tuyết Bộ hỏi Vũ điều này, chỉ là những gì trước mặt quả thậtvượt ngoài nhận thức của bọn họ, làm bọn họ mất hết sức phán đoán.Vũ chỉ do dự trong nháy mắt, liền quyết đoán: – Hỗ trợ!Dứt lời, nàng hát vang ngôn ngữ cổ xưa, bỏ thêm Thị Huyết Thuật, Khinh Doanh Thuật, CốtGiáp Thuật cho các dũng sĩ Man tộc, hình thể các chiến sĩ này đột nhiên phình to, hai mắt đỏsẫm, trong điên cuồng mà vẫn tỉnh táo, nhìn nhau, đều ngầm hiểu tới gần chiến trường.Vũ hít vào một hơi, khoát tay, một cây băng lăng lớn hiện ra.

Ở trong hoàn cạnh lạnh buốtnày, Vu thuật hệ băng của nàng được thiên địa ban ơn, uy lực càng mạnh thêm, thả ra càngdễ hơn.Vù, băng lăng to lớn run lên, biến mất như tia chớp, khi xuất hiện đã đánh trúng Thực CốtLang Vương đang quấn lấy Dương Khai, đâm vào thịt ba tấc.

Lang Vương gầm rú, ngườirung lên, liền chấn vỡ băng lăng.Lúc này, các chiến sĩ Man tộc từ hai bên bao bọc, ra sức vung vũ khí chém vào Lang Vương,mỗi một đòn uy lực mạnh mẽ.

Chương 2815: Sương Tuyết Thành

Nửa ngày sau, sự kiện kết thúc.

Vũ thở hổn hển, mặt hơi tái nhợt, không thể tin nổi nhìn thithể Thực Cốt Lang Vương nằm dưới đất.Trận chiến này, lại không tổn thất nhân viên nào.

Mấy tộc nhân của mình thậm chí chỉ bịthương nhẹ! Mà nguy nhân lớn nhất làm được đến thế, chính là Vu Ngưu da mỏng thịt mềmkia! Hắn một mình cuốn lấy Thực Cốt Lang Vương, khiến cho Lang Vương căn bản khôngthể rút ra, nàng dẫn các tộc nhân không ngừng tạo ra vết thương lên người nó, ác chiến nửangày, cuối cùng đánh chết nó!Gần như có thể nói, Lang Vương là bị mài từ từ đến chết.

Nhìn Vu Ngưu đang mò mẫm trongthi thể Lang Vương, tâm tình của Vũ có chút lộn xộn, đến giờ nàng vẫn còn không tin, thắnglợi này thần kỳ như thế.

Đây là Lang Vương sánh ngang Vu Sư đó, ngay cả bị trọng thương,đám người mình cũng không đối phó được.

Nhưng tới Vu Ngưu dùng đủ loại thủ đoạn nhỏ nhặtlại thành kỳ diệu, Lang Vương lại không có sức chống cự.Rốt cuộc hắn đã làm như thế nào? Từ đầu tới giờ, hắn cũng không thả ra Vu thuật lợi hại gì,thi triển ra Vu thuật thì đa số nàng cũng biết, nhưng tuyệt đối sẽ không có hiệu quả rõ ràngnhư hắn.– A, tìm được rồi! Dương Khai cười lớn, móc ra nội đan đẫm máu từ thi thể Lang Vương, cẩnthận chùi trong tuyết, cất đi như bảo bối.Sau đó hắn không quay đầu lại, đi thẳng tới chỗ 6 con Thực Cốt Lang khác, y như cũ, móc ra6 viên nội đan.Vũ bình ổn tâm tình, nháy mắt ra hiệu với tộc nhân, liền có một người đi đào Ngưng TuyếtHoa, còn Vũ đi thẳng đến chỗ Dương Khai, hỏi: – Ngưu đại nhân, ngươi rất cần nội đan sao? Dương Khai nhìn túi da phồng lên, không ngẩng đầu đáp: – Cần chứ!Hắn muốn nhanh chóng tích lũy lực lượng, nhất định phải dựa vào nội đan yêu thú.Vũ nói: – Dù ta không biết ngươi cần nhiều nội đan như vậy làm gì, nhưng có một chỗ, có lẽngươi sẽ thấy hứng thú.– Là chỗ nào? Dương Khai ngẩng đầu nhìn nàng.– Sương Tuyết Thành?Dương Khai nhướng mày: – Là thành trì Sương Tuyết Bộ các người?– Đúng thế.– Ở đó có rất nhiều nội đan sao?Vũ mỉm cười: – Sương Tuyết Thành là thành trì duy nhất ở Sương Tuyết Bộ, tụ tập 8 phầnVu của Sương Tuyết Bộ, cho dù Vu bộ lạc khác cũng sẽ thường xuyên xuất hiện trong Sương Tuyết Thành.

Nhất là mùa đông, chỉ có SươngTuyết Thành ta không bị mùa đông xâm lấn, mở ra cả ngày, ở trong thành mỗi ngày có giaodịch rất ớn, nội đan Man thú không phải hiếm gì ở đó, nội đan cao cấp hơn Thực Cốt LangVương cũng có, chỉ cần Ngưu đại nhân có thể lấy ra hàng hóa giá trị không chênh lệch baonhiêu, ta tin các Vu khác chắc chắn sẵn lòng trao đổi với ngươi.– À? Dương Khai vuốt cằm, động lòng không thôi.Nếu nói Sương Tuyết Thành thật sự tốt như Vũ nói, vậy hắn quả thật phải đi xem thử, ít ratốc độ thu hoạch nội đan còn nhanh hơn là tìm kiếm Man thú trong La Bạch Sơn này.

Đươngnhiên, trong tay hắn không có gì để trao đổi.– Thế nào? Có muốn đi xem thử? Vũ thừa dịp thổi lửa, nhìn ra Dương Khai đã có hứng thú.

- Vũ đại nhân nhiệt tình, ta từ chối thì bất kính.

Dương Khai cười hì hì.Vũ gật đầu: – Vậy đợi một lát chúng ta cùng lên đường.Lúc này, chiến sĩ Man tộc đào ra Ngưng Tuyết Hoa đã trở lại, nhỏ giọng nói với Vũ, nàng liềnnhìn sang Dương Khai: – Ngưu đại nhân, thi thể những con Man thú này…– Các người tùy tiện xử lý đi.– Vậy cám ơn! Vũ nói rồi, mới gọi tộc nhân xử lý thi thể những con Thực Cốt Lang.Nếu Vu có thể dùng thịt Man thú thời gian dài, sẽ có thể tăng lên thực lực, cho nên dù choVũ cũng là Vu Sĩ thượng phẩm, cũng không nỡ bỏ lại nhiều thi thể Man thú như thế ở chỗnày, thật là lãng phí của trời, nhất là thi thể Thực Cốt Lang Vương, đây chính là thức ăn đạibổ đối với cả Đại Vu Sư.

Mà còn Vu Ngưu, lại chỉ lấy nội đan, không cần thịt thú, Vũ hoàn toàn không biếthắn suy nghĩ thế nào.Tuy rằng giá trị nội đan khá cao, nhưng cách dùng thường thấy là pha rượu để uống.

Cónhững Dược sư có thể dùng nội đan Man thú chế ra dược phẩm, nhưng mà nhìn Vu Ngưunày thế nào cũng không giống một vị Dược sư.Các chiến sĩ Man tộc tự nhiên không phải lần đầu tiên xử lý thi thể yêu thú, tay nghề thànhthạo, không quá một nén nhang, 6 con Thực Cốt Lang cộng thêm một con Lang Vương đã bịxử lý gọn gàng.

7 tấm da sói, cộng thêm phần thịt mềm ngon nhất trên người chúng, mỗingười khiêng vác, thu hoạch trở về.Xử lý ổn thỏa xong, mọi người liền xuất phát.Sương Tuyết Thành không gần La Bạch Sơn,dù chạy hết tốc lực, ít nhất cũng phải tốn 3 ngày, còn là Vũ bỏ thêm Thần Hành Thuật cho mọi người, nếu không, tốc độ sẽ càng chậm hơn.Nửa đường, Dương Khai tới xin Vũ chỉ giáo, tự nhiên vừa học liền biết Thần Hành Thuật,làm Vũ chấn động vì ngộ tính của hắn.3 ngày sau, một cái bóng to lớn xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người.

Các chiến sĩ Mantộc kể cả Vũ, đều không khỏi toát ra mỉm cười từ đáy lòng.– Ngưu đại nhân, đã đến Sương Tuyết Thành! Vũ chỉ về phía trước.Dương Khai vận đủ thị lực nhìn ra, không khỏi ngạc nhiên.

Đây là lần đầu hắn đến thành trìMan tộc thượng cổ, nhưng nhìn thấy, lại không giống như trong tưởng tượng của mình.

Hắnvốn tưởng là thành trì thì ít ra cũng phải có hình dáng thành trì, nhưng bên đó không cóbóng dáng thành trì, mà là một cây to che trời, đứng ở chân trời, ngay cả khoảng cách cựcxa, Dương Khai vẫn cảm nhận được hoành tráng của nó.Cây to che trời phủ đất, cao tận trên mây, thật khó tưởng tượng nó cao lớn thế nào.

Còn bêndưới tán cây như vòm trời của cây to này, những công trình lộn xộn xây dựng dưới đất,giống một bàn cờ bị lật tung.

Mơ hồ có thể thấy không ít người đang hoạt động trong đó.– Đây là Sương Tuyết Thành? Dương Khai quay lại nhìn Vũ.Vũ mỉm cười: – Đúng vậy, đây là Sương Tuyết Thành! Cũng là căn cơ của Sương Tuyết Bộchúng ta, có thấy Trường Thanh Thần Thụ kia không?Đó là Thanh đại nhân, cũng là Thần thủ hộ che chở Sương Tuyết Bộ chúng ta.– Thanh đại nhân… Khóe miệng Dương Khai co rút.

– Ý ngươi nói là, cây đó… là sống? Nếu làsống, vậy còn không phải là thụ yêu sao, nhưng mà thụ yêu lớn như thế, thật là khó gặp.Vũ nghiêm mặt lại, nói: – Thanh đại nhân đã trải qua vạn năm, bất tử bất diệt, Ngưu đạinhân nếu vào Sương Tuyết Thành, nhớ kỹ không được khinh nhờn Thanh đại nhân!Bất tử bất diệt, vậy không phải Bất Lão Thụ sao.Nhưng Bất Lão Thụ của mình so vớiTrường Thanh Thần Thụ này, quả thật là cháu chắt với tổ tông mà.

Nhưng mà Vũ nghiêmtúc dặn dò, Dương Khai cũng ý thức được Trường Thanh Thần Thụ có địa vị tối cao tronglòng người Sương Tuyết Bộ, liền gật đầu: – Ta hiểu.Vũ lại mỉm cười, nói: – Ngưu đại nhân cũng không cần quá lo lắng, Thanh đại nhân bao dungvạn vật, chỉ cần ngươi không cố ý khinh nhờn ngài ấy, tộc nhân của ta sẽ không làm khóngươi.Nói rồi, mấy người dần tới gần Sương Tuyết Thành, nhìn gần, Trường Thanh Thần Thụ làmngười ta càng rung động mạnh.

Toàn bộ Sương Tuyết Thành không có tường thành cùngtrận pháp bảo vệ như đời sau,nhưng tán cây to lớn bao phủ kín trong vòng mấy trăm dặm, các tộc nhân Sương Tuyết Bộ đời đời sinh tồn dưới tán cây bảo hộ.

Dù là mùa đông, nhưng bên trong Sương Tuyết Thành không một chút tuyết đọng, mà lại tràn ngập ý xuân.Nửa canh giờ sau, khi Dương Khai cùng Vũ đến cạnh Sương Tuyết Thành, chợt cảm nhậnđược một cỗ thần niệm mạnh mẽ quét qua người mình, thoáng cái cả người Dương Khaicăng cứng, cảnh giác quan sát xung quanh, nhưng lại không phát hiện gì.Vũ nói: – Ngưu đại nhân đừng căng thẳng, bất cứ người nào đi vào Sương Tuyết Thành,Thanh đại nhân đều sẽ kiểm duyệt một lần, nếu đối phương có địch ý với Sương Tuyết Bộ,sẽ lập tức bị trục xuất.Dương Khai thở dài: – Thanh đại nhân thật là lợi hại.

Đây không phải lời nịnh nọt, mà là thậtlòng, đạo thần niệm vừa rồi còn vượt qua cả hắn ở thời kỳ đỉnh cao, đủ thấy được thụ yêu này quả thật là cường giả vô song!Vũ nói: – Đương nhiên, Thanh đại nhân là Thần thủ hộ Sương Tuyết Bộ chúng ta, vạn nămqua vẫn luôn bảo hộ, chỉ là đáng tiếc…– Đáng tiếc thế nào?Vũ ảm đạm nói: – Nghe nói từ mấy ngàn năm trước, Thanh đại nhân đã chìm vào ngủ say,hiện tại cũng không ai gọi tỉnh lại được.– Vậy vừa rồi… Dương Khai khó hiểu, nếu ngủ say, vậy thần niệm vừa rồi là chuyện gì?Vũ mỉm cười: – Cho dù đang trong ngủ say, Thanh đại nhân vẫn có năng lực phân biệt kẻđịch.Cái này không phải hoang đường sao… Dương Khai thầm nghĩ nếu mình đang trong bếquan, trừ khi có cảm ứng với nguy cơ sống chết, còn lại sẽ không thể cảm giác được chuyện gì khác, vị Trường Thanh Thần Thụ này dù có lợi hạicỡ nào, cũng không thể làm được tới mức này.

Nhưng người ta nói là phải, Dương Khai cũngkhông giải thích.Trong lúc nói, mấy người đã vào Sương Tuyết Thành, các chiến sĩ Man tộc trải qua đi lại mỏimệt thời gian dài, hiện tại cuối cùng trở về an toàn, đều có vẻ hưng phấn, thần sắc toát ramột chút vinh quang.

Dương Khai đứng trong Sương Tuyết Thành, lại sinh ra cảm giác lâungày không gặp.

Bên tai truyền tới tiếng la lớn cùng cò kè trả giá, làm hắn thoáng sinh ra ảogiác trở về Tinh Giới.– Ngưu đại nhân, cám ơn ngươi hỗ trợ ở La Bạch Sơn, chúng ta chia tay ở đây, ta còn phải đigặp Vu Sư đại nhân, nộp lên vật phẩm nhiệm vụ lần này.

Vũ quay lại nói với Dương Khai.– Ngươi cứ làm việc, không cần để ý tới ta.

Dương Khai gật đầu.Vũ liền đưa tay với một chiến sĩ Man tộc bên cạnh, người này liền lấy ra một cái túi nướcđưa cho nàng, Vũ cầm lấy, chuyển đưa lại cho Dương Khai:– Cầm cái này, tưới lên rễ của Thanh đại nhân, ngươi sẽ có được một chỗ ở.Dương Khai nhướng mày, hắn nhận ra túi nước này, lúc ở La Bạch Sơn các chiến sĩ Man tộcxử lý thi thể yêu thú, chính là dùng túi nước này để chứa máu yêu thú.

Lúc đó hắn cònkhông rõ mấy người Vũ lấy máu yêu thú làm gì, nhưng giờ xem ra, nó còn có tác dụng khác.

Chương 2816: Cơ hội tới rồi

Vũ dẫn các chiến sĩ Man tộc Sương Tuyết Bộ đi về phía tòa nhà cao to, Dương Khai đứngtrong Sương Tuyết Thành, trầm ngâm một hồi, cũng không vội đi tìm chỗ ở theo như Vũ chỉ dẫn, mà bắt đầu dạo quanh Sương Tuyết Thành rộnglớn náo nhiệt, vừa đi vừa xem xét.Sở dĩ hắn đồng ý tới Sương Tuyết Thành, đơn giản là muốn mau thu được nội đan để tuluyện.

Nhưng giờ trên người hắn không có thứ gì, ngoài 7 viên nội đan Thực Cốt Lang ra,cũng chỉ có một túi máu sói.

Nhưng thứ nào cũng là thứ bắt buộc, cho nên Dương Khaimuốn thăm dò giá thị trường nơi này, rối mới tính toán tiếp.Hắn tin tưởng với bản lĩnh của mình, dù cho khởi đầu rất thấp, cũng sẽ nhanh chóng dùngưu thế của mình tạo thành hiệu quả lăn qua cầu tuyết.Một đường vừa đi vừa xem, Dương Khai có vẻ khác lạ ở thành trì Man tộc khắp nơi, khôngcó gì, thân hình của hắn quá yếu ớt, không có một chút cảm giác Man tộc.

Cho nên mặc kệhắn đi tới đâu, đều dẫn tới ánh mắt kỳ dị khinh bỉ của các Man tộc.Dương Khai đã sớm quen chuyện này, dường như mỗi một Man tộc vừa gặp đều sẽ dùngánh mắt này nhìn hắn.Sương Tuyết Thành thật sự phồn hoa, dù so với những thành trì lớn đời sau cũng khôngkém, trong nhà cửa lộn xộn, vô số quầy hàng cùng hàng hóa, Vu bộ lạc khác nhau tụ tập,Dương Khai là Vu Sĩ hạ phẩm nho nhỏ hoàn toàn không trồi lên được.

Căn cứ kiến thứctrưởng thôn dạy cho trước khi lên đường, Dương Khai lần lượt phân biệt xuất thân cùng lailịch các Vu này.Trời nam biển bắc, hội tụ một nơi, tình cảnh như vậy rất khó gặp.

Cũng chỉ có mùa đông,Sương Tuyết Thành mới có cảnh tượng này.

Bởi vì vào mùa đông, các thành trì những bộlạc khác không có điều kiện trời ban như Sương Tuyết Thành, nơi này có Trường ThanhThần Thụ bảo hộ, dù cho mùa đông giá lạnh, nơi này vẫn tràn ngập khí xuân.Những thành trì bộ lạc khác thì không tốt lành như thế, tự nhiên thu hút rất nhiều Vu đếnđây tụ tập trao đổi.

Đợi ngày đông trôi qua, các Vu đường xa đến đây đều sẽ trở về bộ lạcthành trì của mình.

Cho nên mùa đông hàng năm, Sương Tuyết Thành là thành trì phồn hoanhất.Dương Khai không ngừng dừng lại ở mỗi một quầy hàng, kiểm tra hàng hóa ở đó, cũng cò kètrả giá với chủ quầy.

Ngoài dự liệu của hắn, vốn tưởng là ở thời đại thượng cổ, phương thứcgiao dịch hẳn là dùng vật đổi vật mới đúng, nhưng kiểm tra một phen, hắn phát hiện mìnhsai hoàn toàn.Trong Sương Tuyết Thành này cũng có tiền riêng… một loại như lá xanh, được gọi là thanhtệ.Thôn trưởng không có thông tin về thanh tệ, bởi vậy Dương Khai suy đoán đây là đặc sắcriêng của Sương Tuyết Thành.

Thanh tệ không có tác dụng tu luyện, nghe nói là lá rụng củaTrường Thanh Thần Thụ, không mục không nát, chỉ có thể dùng làm giao dịch, cũng chỉ giới hạn trong Sương Tuyết Thành.Tuy nhiên như vậy là đủ rồi, có một vật ngang giá như tiền, có tác dụng rất lớn đối với lưuthông vật tư.

Giao dịch Sương Tuyết Thành cả ngày không nghỉ, Dương Khai đi một hơi 3ngày, không ngừng chút nào, trong lòng đã có kế hoạch ban đầu.3 ngày sau, hắn mới đi lên Trường Thanh Thần Thụ, lấy ra túi nước Vũ đưa cho, đổ ra máusói, tưới lên rễ Trường Thanh Thần Thụ.Máu đỏ sẫm tưới xuống đất, nhanh chóng bị hấpthu hết, không sót một giọt, sau đó một đoàn ánh sáng xanh bắn ra từ tán cây, ngay ngườiDương Khai.Đồng thời, một cỗ lực lượng dẫn dắt không rõ dẫn đường cho Dương Khai, như có bàn tayvô hình từ từ nâng hắn lên cao.Lên chừng mười mấy trượng, lực nâng đó mới ổn định, ở trước mặt Dương Khai là một cáihốc cây vừa phải, sạch sẽ thoải mái.

Đây là chỗ ở của hắn trong vòng 30 ngày tương lai.

Người ngoài muốn tìm chỗ ở trong Sương Tuyết Thành, có 2 cách.Một là đến chỗ tương tự khách sạn, nhưng mà phải trả thanh tệ.

Còn kiểu thứ hai, là giốngnhư Dương Khai, dùng máu yêu thú tưới trên rễ Trường Thanh Thần Thụ, Trường ThanhThần Thụ sẽ chọn cho người tưới một hốc cây để gửi thân.Hốc cây như thế có vô số kể trên người Trường Thanh Thần Thụ cao tận mây xanh, mỗi mộthốc cây đều là chỗ ở tự nhiên, được Trường Thanh Thần Thụ bảo hộ, mặc kệ làm gì ở trongcũng sẽ không bị người khác quấy nhiễu.Hốc cây không lớn, miễn cưỡng đủ cho 3 người ở, nhưng đối với Dương Khai thì thế là đủrồi.

Hoàn cảnh bên trong rất thoải mái, Dương Khai ngồi xuống, vừa tu luyện vừa hoànthiện kế hoạch trong đầu.Ngày hôm sau, hắn rời hốc cây, Trường Thanh Thần Thụ dẫn đường từ từ xuống đất, sau đóliền đi thẳng.Không lâu sau, Dương Khai đến một chỗ cửa hàng chuyên thu mua nội đan, bán ra toàn bộ 7viên nội đan trong tay.

Một lát sau, Dương Khai xách theo một túi thanh tệ rời cửa hàng, đivào trong đám đông.Sau 1 nén nhang, trải qua một phen cò kè trả giá, Dương Khai thỏa thuận được với một chủquầy xa lạ, tốn 50 thanh tệ quét hết dược thảo trên quầy của hắn, chủ quầy này hớn hở ramặt, cảm thấy gặp được khách sộp, tràn đầy nhiệt tình gói gém dược thảo cho Dương Khai.Lại một hồi, cảnh tượng như thể xảy ra ở một quầy khác.Không bao lâu, thanh tệ trong tay Dương Khai đã bị tiêu sạch, nhưng mà đổi lại một đốnglớn thảo dược thường gặp có giá trị không cao.
Hắn trở về hốc cây, lấy ra tất cả thảo dược.Không cần kiểm tra kỹ, thuận tay lấy ra mấy gốc thảo dược, trên tay Dương Khai bùng lên ngọn lửa sáng ngời ấm áp, ném thảo dược vào lửa, tập trung luyện chế.Cũng ít ỏi giống như luyện đan sư tôn quý ngày sau, ở thời đại thượng cổ, địa vị cùng sốlượng Dược sư cũng như vậy.Mỗi một Dược sư, đều là nhân tài hiếm có của bộ lạc, mà mỗi một Dược sư của bộ lạc đềuchỉ pha chế dược phẩm cho tộc nhân của mình.

Thời đại này, võ đạo chưa thịnh hành, thuậtluyện đan cũng đang trong quá trình mơ hồ tìm kiếm, các Dược sư pha chế dược phẩm vừađơn giản lại thô sơ, cũng không có quá nhiều chú ý, chỉ trộn lẫn các loại dược thảo, pha chếđơn giản, hoàn toàn không phát huy ra công hiệu của dược liệu.Dương Khai là Đế đan sư, dù cho tu vi bị phong ấn, thậm chí không thể vận dụng thần niệm,với thủ đoạn hiện tại, hắn tùy tiện luyện chế chút thứ, cũng không kém hơn những Dược sưbộ lạc lớn.Mà luyện chế ra dược phẩm, chính là đường phát tài của hắn, cũng là khởi điểm để lăn quảcầu tuyết.

Thời đại khác biệt, hắn không dám làm quá mức kinh hãi thế tục, huống gì hiệntại thực lực của hắn giảm xuống, không có khả năng làm đến hoàn mỹ trong quá trình luyệnchế.Ngay cả như thế, hắn luyện chế phân phối ra cũng là thể hiện tích lũy kiến thức mấy vạnnăm, Dược sư đương thời hoàn toàn không thể sánh bằng.

Nửa ngày sau, tiêu hao hết dượcliệu, Dương Khai có thêm một đống chai lọ.Thời đại này, bình ngọc dùng để chứa đan dược rất hiếm, tuy nhiên Dương Khai cũng khôngquá nghiêm khắc, hiện tại cũng không phải luyện chế ra đan dược, mà là một loại như hồtương, dùng bình đá để chứa cũng không sao.

Dọn dẹp một chút, Dương Khai lại rời hốc cây.Vùng phồn hoa nhất Sương Tuyết Thành, dòng người như thủy triều qua lại, Dương Khaingồi xuống một góc, bày ra những gì mình luyện chế, lại lấy một tấm gỗ, dùng ngón tay như kiếm, viết một chữ lớn như rồng bay phượngmúa, cắm ở bên cạnh, rồi làm như thanh cao, nhắm mắt điều tức.Một chủ quầy bên cạnh liếc Dương Khai, lại nhìn một chữ Dược thật to trên tấm gỗ, khôngkhỏi bật cười.

Còn có loại thuốc đen như bùn này sao? Hắn thật cho rằng mình là Dược sư?Dược sư trước nay đều tôn quý, làm sao có thể lưu lạc đến mức chạy ra đây bày quầy?Nếu không phải trên người kẻ này truyền ra khí tức của Vu, chủ quầy còn cảm thấy kẻ nàyvốn không phải Man tộc.

Trừ khi Man Thần giáng xuống kỳ tích, bằng không những thứ nàyhoàn toàn không thể nào bán ra được.Sự thật đúng như hắn đoán, 2 ngày liên tục, quầy hàng của Dương Khai không hề có ngườihỏi tới, chỗ này dù là khu phồn hoa, dòng người không ngớt, nhưng mỗi người đi ngang qua quầy hàng của Dương Khai đều chỉ liếc nhữngthứ như hồ tương kia liền bỏ đi.Tuy nhiên Dương Khai vẫn ngồi yên như thường, không vội không nóng, làm cho hàng xómnhư hắn cũng phải bội phục định lực này.

2 ngày sau, hàng hóa của hắn cũng bán hết, sắpphải dọn quầy.Có lẽ vì đồng tình, chủ quầy này không nhịn được nói: – Ngươi thế này không bán được đồđâu.Dương Khai thế mới mở mắt nhìn hắn, mỉm cười nói: – Vậy theo ý ngươi, phải bán thế nào?Chủ quầy nói: – Ít ra ngươi cũng phải la to mấy tiếng, dù những dược phẩm này nhìn khôngra gì, nhưng ngươi lớn tiếng hét hò, ít ra cũng có người ghé thăm.– Rượu thơm không sợ ngõ sâu, của ta là thuốc hay, dù không quảng bá cũng sẽ có người tớimua.Chủ quầy này bĩu môi, rõ ràng không đồng ý cách nói này, nhưng nghe cũng có lý, hắn gậtđầu: – Trừ khi xảy ra kỳ tích, bằng không cả đời ngươi cũng không bán được.Dương Khai mỉm cười nói: – Không cần kỳ tích gì, chỉ cần một cơ hội mà thôi… À, cơ hội tớirồi!Nói rồi, ánh mắt Dương Khai chợt sáng ngời.

Chủ quầy kế bên ngạc nhiên, nhìn theo, chỉthấy có mấy người Sương Tuyết Bộ đang dìu nhau đi tới, nhìn cả người họ đẫm máu, xem ralà vừa trải qua đại chiến, hơn nữa tuyệt đối là đại chiến gian khổ.

Bởi vì mỗi người đều đầyvết thương lớn nhỏ, người dẫn đầu có vết rạch dài một tấc trên bụng, máu thị lộn ra, nhìnrất khủng bố.Cái này là cơ hội gì? Chủ quầy kế bên có chút không rõ.

Đang khó hiểu, các chiến sĩ Man tộcnày đã đi ngang qua trước mặt.Đúng lúc này, Dương Khai chợt híp mắt cười, lên tiếng: – Các vị tráng sĩ xin dừng bước, tathấy các vị trán no đủ, khí huyết tận trời, có chút duyên phận với bổn Vu, hiện bổn Vu cómột vật đưa tặng, mong các vị tráng sĩ thu nhận!

Chương 2817: Vô cùng sỉ nhục

Luyện đan chế thuốc là nghề gốc của Dương Khai, cho nên nếu muốn ở trong hoàn cảnh xalạ lại thêm tiền bạc có hạn mà kiếm đủ thứ cần thiết, vậy luyện đan chế thuốc chính là lựachọn tốt nhất.Sương Tuyết Thành, mấy chiến sĩ Man tộc cả người bị thương dừngbước, người dẫn đầu nhìn xung quanh, mới nhìn lại Dương Khai, mặtđầy sát khí nói: – Ngươi… đang nói chuyện với chúng ta?Dương Khai tươi cười đầy mặt, cả người vô hại: – Đúng thế!Chiến sĩ Man tộc kia nhíu mày, dù người này vừa rồi nói này nói nó, mình nghe đến mơ mơhồ hồ, nhưng một câu cuối cùng lại quá đơn giản.

Người này có đồ tặng mình! Cho không dùkhông có lý nào lại bỏ qua, nhưng nhìn thần thái của người này, chiến sĩ Man tộc liền có cảmgiác không tín nhiệm, lắc đầu, xoay người muốn đi.Dương Khai vội nói: – Vị tráng sĩ này chậm đã.– Rốt cuộc có chuyện gì? Người này có phần khó chịu.Dương Khai nói: – Tráng sĩ bị thương không nhẹ, bổn Vu vừa lúc có chút thuốc chữa thương,sẵn sàng tặng cho tráng sĩ dùng trị thương! Nói rồi, chỉ ra một cái.Người này trừng mắt, nhìn mấy cái bình đá, cau mày nói: – Quầy của ngươi bán… cũng gọi làthuốc?– Không thể giả được! Chiến sĩ Man tộc này cười xì, tràn đầy khinh thường.Chủ quầy kế bên cũng có chút nhìn không nổi, dọn dẹp quầy hàng của mình chuẩn bị rờikhỏi đây, miễn cho xem tiếp làm bẩn mắt mình.– Thử xem cũng không mất mát gì, dù sao không cần tiền, nếu có hiệu quả thì tốt, nếu khônghiệu quả….

Các người có thể đập phá quầy hàng của ta.

Dương Khai cười hì hì nói.– Cái này thật là thuốc? Chiến sĩ Man tộc này thấy Dương Khai nói thật sự, không phải tùytiện nói bậy, liền trở nên tò mò.– Thuốc chữa thương tốt nhất!– Nếu không hiệu quả, ta thật đập phá quầy của ngươi!Dù đối phương tự xưng là Vu, nhưng chiến sĩ Man tộc này không quan tâm, nơi này làSương Tuyết Thành, bọn họ là tộc nhân Sương Tuyết Bộ,bên ngoài nếu không tuân thủ quy củ, chọc tới đầu bọn họ, vậy họ cũng sẽ không nương tay.– Vậy còn do dự cái gì, mau thử đi! Dương Khai lớn tiếng hô lên.Chiến sĩ Man tộc này gật đầu, ngồi xuống trước mặt Dương Khai, mùi tanh ập vào mặt, làmhắn không khỏi nhíu mày, có chút chần chờ, không biết có thể thử cái thứ đáng nghi này không.Dương Khai ân cần khuyên bảo: – Thuốc đắng dã tật, dù mùi thuốc của ta rất khó ngửi,nhưng hiệu quả tuyệt không nói hết.– Chỉ mong như ngươi nói.Chiến sĩ Man tộc nói rồi, thần sắc kiên quyết, hạ quyết tâm lớn, ngón tay quẹt một chúttương hồ ra bình đá, theo Dương Khai hướng dẫn, cẩn thận bôi đều lên miệng vết thươngcủa mình.

Miệng vết thương dài đến ba tấc, thịt lộn ra, thương thế này cũng không quá nghiêm trọng đối với Man tộc, nhưng nếu mặc kệ không chăm sóc thì sẽ rất rắc rối.Bôi lên tương hồ tanh hôi, chiến sĩ Man tộc này liền nhướng mày, toát ra thần sắc bất ngờ.Mấy đồng bạn của hắn cũng nhìn sang, muốn biết thuốc này có hiệu quả hay không.Cảm giác mát lạnh tỏa ra ở bụng, đau đớn giảm bớt, sau đó chiến sĩ Man tộc này cả kinh hôlên, cảm giác được gì, vội cúi đầu nhìn xuống, con mắt liền trợn tròn.

Chỉ thấy vết thương ởbụng, thịt đang co bóp, sau một hồi, miệng vết thương mọc ra tia thịt, thịt chỗ đó bắt đầukhép lại thấy rõ bằng mắt thường, rồi kết vảy…Các đồng bạn của hắn cũng phát hiện điều này, đồng loạt hô lên, không thể tin nổi nhìn vếtthương biến hóa.

Chủ quầy kế bên đang dọn dẹp chuẩn bị bỏ đi, lúc này cũng ngây dại, mởto mắt, hận không thể trừng lọt tròng ra, dán lên bụng đối phương nhìn cho rõ ràng.Biểu hiện khác thường của mấy người nhanh chóng thu hút những người đi ngang qua, đợihiểu được có chuyện gì, đều tò mò nhìn vết thương biến đổi.

Sau nửa canh giờ, chiến sĩ Mantộc thử thuốc quẹt qua bụng, cặn thuốc cũng máu khô tróc ra, một vết thương dài 3 tấc hiệnra trước mắt mọi người, dù còn chưa khỏi hẳn, nhưng hiệu quả thần kỳ như thế cũng làmngười ta than thở.Nên biết, nửa canh giờ trước, vết thương của hắn vẫn còn rất dọa người.– Thật có tác dụng! Chiến sĩ thử thuốc ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn Dương Khai, trànđầy sùng bái cảm kích.Dương Khai cười mà không nói.

Dược phẩm do hắn luyện chế ra dĩ nhiên dùng tốt, nhưngcũng chỉ giới hạn đối với Man tộc thân thể rắn chắc, khí huyết tràn đầy.Nếu là võ giả đờisau, hiệu quả tuyệt đối không tốt như thế.Bởi vì công hiệu của dược phẩm này, phần lớn là kích thích vết thương tuôn trào khí huyết,tăng nhanh tốc độ tự lành mà thôi, cũng chỉ có Man tộc thượng cổ mới dùng thuốc chữathương này đạt đến hiệu quả tức thời như vậy.– Ngài là Dược sư? Chiến sĩ Man tộc kia hỏi.– Tạm thời xem như vậy.Người xung quanh nghe thế, đều thu hồi biểu tình khinh thường, mặc kệ hình thể củaDương Khai nhìn yếu ớt thế nào, nếu là Dược sư, vậy là tồn tại đáng tôn kính.Dương Khai ngẩng đầu, nhìn đám đông vây kín xung quanh, mỉm cười nói: – Các vị dũng sĩthường xảy ra chiến đấu, nếu ở bên ngoài gặp kẻ địch mà bị thương, nhất định sẽ ảnhhưởng tới sức chiến đấu, nhưng nếu mang theo bên mình thánh dược trị thương của bổnVu, vậy có thể không cần lo trước lo sau.

Thuốc chữa thương của bổn Vu, thuốc đến thương trừ, có thể làm các vị khỏe mạnh như voi trong chớp mắt.

Lần này bổn Vu mới đến SươngTuyết Thành, liền kết thiện duyên với mọi người, bán rẻ cho các vị.Nếu là trước khi chiến sĩ Man tộc thử thuốc, tự nhiên sẽ không có người quan tâm những lờiDương Khai nói, nhưng sau khi tận mắt thấy cảnh tượng như kỳ tích này, đã không còn aihoài nghi hiệu quả của thuốc chữa thương này.Vị Dược sư này nói phải, các chiến sĩ Man tộc đi lại bên ngoại bị thương mà chuyện rất rắcrối, dù nói mọi người đều biết ít nhiều kiến thức chữa thương, nhưng làm sao hơn đượcthuốc chữa thương của người ta? Nếu có thể mang theo mình một chút, có thể trị thương ởbất cứ chỗ nào, hơn nữa hiệu quả trị thương tốt thần kỳ.– Bán thế nào? Lúc này liền có người hỏi.– 1 phần 10 thanh tệ! Dương Khai sớm đoán trước, lập tức báo giá.

10 thanh tệ, giá này không cao không thấp, bất cứ chiến sĩ Man tộc trưởng thành nào cũnggánh nổi, cũng có thể làm tối đa hóa lợi ích cho Dương Khai.
Quả nhiên, vừa dứt lời, lập tứccó vô số người hét lên: – Ta mua một phần!Nhìn tràn ngập đầu người phía trước, Dương Khai nhếch miệng cười, toàn là tiền đây mà.Mấy bình thuốc lớn, không tới một nén nhang liền bán sạch, người mua được tự nhiênmừng rỡ không thôi, không cướp được thì đấm ngực dậm chân, ảo não vô cùng.Dương Khai dọn quầy, cười hì hì nói: – Dược phẩm hôm nay đã bán hết, các vị còn muốnmua, ngày mai đến sớm! Quay người bước đi, chủ quầy kế bên hâm mộ nhìn bóng lưng củahắn, cảm giác bóng dáng này thật là cao thâm khó lường….Một lần bán thuốc, làm gia tài của Dương Khai tăng gấp 10 lần, cũng như mấy ngày trước,hắn dùng toàn bộ thanh tệ điên cuồng quét hàng trong Sương Tuyết Thành, sau đó về hốccây luyện chế dược phẩm.Đến hôm sau Dương Khai đi ra bày quầy, chỉ thấy trước quầy cũ đã tụ tập vô số khách hàng.Có những người hôm qua không mua được, cũng có người nghe tin mà tới.Sương Tuyết Thành xuất hiện một vị Dược sư thần kỳ, pha chế dược phẩm có thể làm ngoạithương khỏi nhanh, tin tức này một đêm truyền khắp Sương Tuyết Thành, hơn nữa cũngđược nhiều vị chiến sĩ Man tộc Sương Tuyết Bộ làm chứng.Người thời đại này còn tương đối đơn giản, không có nhiều chuyện lừa lọc, tin tức truyền bátự nhiên không thể nào làm giả được.

Cho nên hôm nay Dương Khai dọn ra dược phẩm gấp10 lần hôm qua, cũng chỉ nửa buổi liền bán hết, gia sản của hắn cũng như dự đoán, trở thành lăn quả cầu tuyết, có xu hướng ngày càng to ra.5 ngày liên tục như vậy, xu thế điên cuồng vẫn không hạ xuống.

Cục diện này làm DươngKhai mừng rỡ, hắn âm thầm tính toán gia sản, ước chừng thêm nửa tháng là có thể kết thúc.Đến lúc đó hắn sẽ có đủ thanh tệ mua nội đan, chỉ cần tăng cảnh giới Vu Sĩ hạ phẩm lên tớiVu Sư, như vậy khó khăn ban đầu sẽ không còn, tu luyện về sau sẽ là một đường bằngphẳng.Một ngày, Dương Khai vừa bán xong thuốc, đi trên đường phố Sương Tuyết Thành chuẩn bịmua sắm nguyên liệu, bỗng nhiên nhướng mày, bản năng cảm giác có chỗ không đúng, tayđặt lên hông, sắc mặt liền tối sầm.Túi da thú để chứa thanh tệ của mình, lại không thấy đâu.

Trong túi da thú này chứa thanhtệ bán thuốc hôm nay, hơn 1000 cái, thanh tệ đều được Dương Khai gửi trong hốc cây,không cần lo vấn đề an toàn.Có kẻ trộm? Má nó niên đại này cũng có kẻ trộm? Nếu không phải cảm giác trống rỗng trongtay làm Dương Khai hiểu được đó không phải ảo giác, hắn thật không thể tin nổi suy đoáncủa mình.Từ khi vào bí cảnh đến giờ, tiếp xúc Man tộc mặc kệ thiện ác, tốt xấu, đều là hạng người tâmtư đơn thuần, tính tình thẳng thắng, cho nên Dương Khai căn bản không ngờ ở chỗ này lạicó người trộm túi tiền của mình.

Nhất thời không quan sát, không ngờ lại lật thuyền trongcống rãnh.

Vô cùng sỉ nhục!Đường đường Đế Tôn Cảnh lại bị kẻ khác thần không biết quỷ không hay trộm mất túi tiền,sỉ nhục như vậy dốc hết biển hồ cũng không rửa sạch.

Dương Khai biến sắc, ánh mắt quét qua đoàn người đi lại, nhanh chóng khóa chặt mộtngười cao to đi trong đám đông, người Man tộc đều ăn mặc đơn giản, nam nữ đều thế.Nhưng người này lại bao bọc kín mít cả người, sơ hở lớn như thế, Dương Khai tự nhiên nhìnra được.Khẽ hừ một tiếng, Dương Khai không có ý kinh động người khác, người lóe lên lén đi theosau người này.

Người kia cũng rất cảnh giác, vòng vèo trong đám đông, hoàn toàn không điđường bình thường, chừng nửa canh giờ sau, mới quẹo vào một góc vắng người.

Chương 2818: Điệp

Man tộc cao to đó nấp vào một chỗ bí ẩn, móc ra một cái túi da thú, mở ra nhìn vào trong,liền cười hắc hắc.Hơn 1000 thanh tệ, số tiền này không nhỏ, đủ cho hắn tiêu xài một năm.– Thu hoạch khá không?Đột nhiên có tiếng người truyền từ sau lưng, làm người này hoảng sợ, vội xoay người lại,trừng mắt nhìn người nói chuyện.

Nhưng ánh mắt vừa tiếp xúc, người này lại chột dạ.Không có gì, hắn nhận ra người này chính là chủ nhân túi tiền đó.

Ở trong Sương TuyếtThành này, Man tộc gầy yếu như vậy thật là không có nhiều, gần như có thể nói chỉ có mộtngười.Nhưng mà nhận ra thì nhận ra, Man tộc này không có ý thừa nhận, làm ra vẻ hung dữ nói: –Chuyện gì?Dương Khai liền buồn cười: – Trộm túi tiền của ta còn giả như không có gì, không thể khôngnói, tồn tại của ngươi lật đổ nhận thức về Man tộc của ta.– Cái gì túi tiền của ngươi!nh là cái ngươi che giấu kia.

Dương Khai mặt lạnh nhìn hắn.– Không hiểu ngươi đang nói gì.

Người này làm như không có gì cất túi tiền vào người, cònbực mình nói: – Không có chuyện gì thì ta đi đây, đừng có đi theo ta.Dương Khai kinh ngạc không thôi, giận dữ mắng: – Kẻ trộm đáng xấu hổ, còn dám lớn lốinhư vậy, ngươi có tin ta gọi đội hộ vệ Sương Tuyết Bộ tới xử lý ngươi?Nam nhân Man tộc này khinh thường nhìn Dương Khai, cười lạnh nói: – Ngươi kêu đi!Không ngờ hắn lại không hề sợ hãi, làm Dương Khai tròn mắt.Gọi đội hộ vệ Sương Tuyết Bộ tới đây rõ ràng là không thể, dù mình nhận định kẻ này là ăntrộm, trộm đi túi tiền của mình, nhưng không có chứng cớ rõ ràng, gọi đội hộ vệ tới cũng chỉlà lãng phí thời gian.

Hơn nữa chuyện này, Dương Khai cũng không muốn làm phiền ngườikhác.Chậc chậc hai tiếng, Dương Khai nói: – Tiểu tử, ngươi chọc phải người không nên chọc.Nam nhân Man tộc này vẫn cười lạnh: – Bớt nói nhảm, còn dám nhiều chuyện ta đánh chếtngươi! Nói rồi, còn giơ nắm đấm lớn ra trước mặt Dương Khai, làm như rất uy hiếp.Vừa dứt lời, hắn lại biến sắc, bởi vì Dương Khai lại đi lên một bước, lao người đánh tới, nắmđấm phóng to ra trước mắt.– Muốn chết! Nam nhân Man tộc này nổi giận, hắn làm sao cũng không ngờ kẻ nhìn yếu ớtnày lại chủ động đánh trước.Vừa kinh ngạc tức giận, cũng đánh ra một quyền.

Hai đấm đụng nhau, Dương Khai khẽ kêumột tiếng, bởi vì hắn phát hiện không có lực lượng cuồng bạo như tưởng tượng đánh tới,hình thể cùng nắm đấm uy hiếp của đối phương chỉ là có cái mẽ ngoài.Trong thần sắc sợ hãi kinh ngạc của nam nhân Man tộc này, thân thể to lớn ngửa đầu văngra.

Người ở trên không, thân thể to xác bỗng vặn vẹo biến hóa, trở thành một cái bóng nhỏnhắn, dáng người lồi lõm.Bụp một cái, rơi xuống đất như cá chết, đồng thời, trên bầu trời rơi xuống một cái lá xanh.Dương Khai suýt nữa lọt tròng, đứng ngây ra hồi lâu chưa hồi thần lại.
Một đấm đánh mộtnam nhân biến thành thiếu nữ, cái này tuyệt đối không phải vấn đề của mình.Trong khi Dương Khai sững sờ, thiếu nữ té xuống đất khó khăn bò dậy, nhìn Dương Khai,thần sắc tràn đầy kiêng kỵ.Giờ nhìn lại, Dương Khai mới phát hiện thiếu nữ này cũng chỉ 16-17 tuổi, hơn nữa còn cókhí tức của Vu, cụ thể cấp bậc gì thì Dương Khai không cảm nhận được.

Thời gian hắn đếnthế giới này quá ngắn, cho nên còn chưa phán đoán chính xác về phân chia lực lượng củavu.

thể thiếu nữ đại biến, quần áo trên người nàng liền trở nên rộng thùng thình, nhưngvẫn không che giấu được dáng người nổi bật, đủ thấy chỗ đó lớn đến cỡ nào.Phát hiện mình hiện ra nguyên hình, thần sắc thiếu nữ cũng rất hoảng loạn, ánh mắt nhìnquanh, vội bước lên nhặt lấy chiếc lá rơi xuống khi nãy, đặt lên trên đầu, chỉ thấy dángngười nhỏ gọn lại vặn vẹo, biến về thân hình to lớn khi nãy.– Ngươi là người Phù Du Bộ! Trong đầu Dương Khai chợt lóe lên, lập tức chọc thủng xuấtthân của thiếu nữ.– Nói… nói bậy gì đó! Thiếu nữ hóa thân thành nam nhân, ánh mắt tránh mé, mạnh miệngphản bác.– Vậy sao! Dương Khai cười hì hì nhìn đối phương, làm như nắm chắc phần thắng: – Ta nóibậy?– Cái gì Phù Du Bộ, ta là Vân Khê Bộ.– Hắc hắc… Dương Khai cười khẽ, đột nhiên bắt tay làm loa, kề lên miệng hô to: – Mọi ngườimau tới xem, chỗ này có kẻ trộm Phù Du Bộ, mọi người…– Câm miệng! Thần sắc thiếu nữ đại biến, thò tay vào lòng lấy ra túi tiền, trực tiếp đẩy sangDương Khai: – Trả túi tiền cho ngươi, ngươi đừng hô nữa.Dương Khai tung túi tiền, châm chọc nhìn thiếu nữ: – Ngươi không phải Phù Du Bộ, căngthẳng như vậy làm gì?Thiếu nữ vẫn cố chống: – Ta làm gì căng thẳng.Theo thôn trưởng dạy, toàn bộ Man tộc thượng cổ trên cơ bản đều lấy thân thể cường tránglà chính, nhưng mà có một bộ tộc lại khác, chính là Phù Du Bộ! Người bộ tộc này không cóchỗ ở cố định, phiêu bạc lưu tán, hơn nữa tộc này rất ít người, thường khó gặp được.

Bọn họ không chú trọng tu luyện thân thể, cho nên thân thể kém xa những bộ lạc khác.Nếu chỉ thế thì cũng thôi, mấu chốt là người Phù Du Bộ đều là hạng tay chân không sạch sẽ,mỗi một người Phù Du Bộ đều là đạo tặc trời sanh, cho nên danh tiếng bộ lạc này thậtkhông tốt trong Man tộc thượng cổ.Dương Khai đi lại, sở dĩ bị khinh thường khắp nơi, một là vì hình thể của hắn quá nhỏ bé,khó được người ta tôn trọng, một mặt khác, cũng là vì có người nhận nhầm hắn là ngườiPhù Du Bộ.

Tình cảnh của Dương Khai, cũng là hình ảnh thu nhỏ của tộc nhân Phù Du Bộ.Dương Khai chậc chậc, xoay quanh thiếu nữ mấy vòng, rất có hứng thú:– Đã sớm nghe qua đặc thù của Phù Du Bộ, hôm nay mới lần đầu gặp được, thật là thú vị…Tới đây tới đây, lại để cho ta nhìn người thật của ngươi.Bộ dáng không tốt lành như vậy làm thiếu nữ căng cứng, run run nói: – Ngươi muốn làm gì?Dương Khai nhún vai nói: – Chỉ là nhìn một chút, không làm gì cả.– Ngươi đừng mơ!Dương Khai đặt tay lên miệng làm loa, đang hít vào, thiếu nữ liền hô: – Đủ rồi!Ánh mắt hung ác nhìn hắn, Dương Khai cười hì hì nhìn lại.Cuối cùng vẫn là thiếu nữ bạitrận, đưa tay lên đầu lấy xuống một cái lá xanh, đồng thời hình dáng to cao liền nhỏ lại, hóathành hình dạng thiếu nữ.– Ngươi sẽ hối hận vì chuyện này! Thiếu nữ cắn môi đỏ, giống như có thù giết cha với DươngKhai, trong mắt phun ra lửa giận thù hận.– Như vậy mới phải chứ, đang yên lành là con gái, cứ giả dạng nam nhân làm gì.Dương Khai cười hắc hắc.

Gặp nhiều kiểu đẹp dã tính của Man tộc, vẫn là hình dạng thiếunữ này làm người ta thoải mái hơn.– Nhìn đủ chưa? Thiếu nữ bực bội nói, liền đặt lá cây lên đầu, lập tức lại hóa thành hình dạngnam nhân to con.Dương Khai lắc đầu thở dài, có phần bất mãn bị cắt ngang, nhưng vẫn hiếu kỳ hỏi:– Đây là ảo thuật? Sao ta không cảm giác dao động linh lực khi ngươi thi triển Vu thuật?Lá xanh thần kỳ này như có được công hiệu không tưởng, có lá xanh, hình dạng thiếu nữ đạibiến, rớt cái lá ra là lại hiện bản thể.

Dương Khai vốn tưởng cái lá này là đạo cụ mà thiếu nữthi triển ảo thuật, nhưng ngẫm kỹ lại thì không đúng.Thoạt nhìn chiếc lá này không khác thanh tệ lắm, rõ ràng cùng là lá của Trường Thanh ThầnThụ, hơn nữa hắn không nghe nói thi triển Vu thuật gì còn cần đạo cụ như thế.– Liên quan gì tới ngươi, túi tiền đã trả cho ngươi, ngươi còn muốn làm gì.Thiếu nữ bực tức không thôi, bị Dương Khai thấy được người thật, đây là nàng quá sai lầm,bị nắm giữ nhược điểm này, sau này thiếu nữ khó mà khống chế được bản thân.Nhưng cũng may Dương Khai không đê tiện như ngươi nghĩ, chỉ trầm ngâm một hồi, hỏi: –Cô tên gì?Thiếu nữ im lặng một hồi, đáp: – Điệp!– Ta là A Ngưu! Dương Khai mỉm cười đáp lại.– Vu Ngưu… Ta nhớ kỹ, không có chuyện gì nữa thì ta phải đi! Điệp nói rồi, thấy Dương Khaikhông có ý gì, liền xoay người bước đi.Dương Khai nhìn bóng lưng của nàng biến mất, cười khẽ, tiếp tục đi mua dược liệu.Ngày hôm sau, Dương Khai luyện chế đủ thuốc chữa thương đi ra khỏi hốc cây, lại khônglập tức xuống dưới, mà khống chế phương hướng, đến một hốc cây gần đó, gõ vào cây khô.Trong hốc cây nhanh chóng vương ra một cái đầu, kinh ngạc nhìn Dương Khai:– Ngươi… làm sao ngươi biết ta ở chỗ này!Vị hàng xóm này, lại chính là Điệp vừa gặp hôm qua.

Lại gặp Dương Khai, hơn nữa trực tiếptìm tới cửa nhà, trong mắt Điệp tràn đầy kinh hãi.– Hôm qua vô tình thấy cô về đây.– Rốt cuộc ngươi muốn sao? Điệp đau khổ, dù cho hôm qua trộm túi tiền bị Dương Khai bắttận tay, nàng cũng không có gì e ngại, nhưng bị Dương Khai biết thân phận Phù Du Bộ, lạilàm nàng không biết phải làm sao.

Nàng ở đây mười mấy năm, mới lần đầu bị người ta nhìnra người thật.– Đừng căng thẳng.

Dương Khai cười khẽ: – Ta chỉ là có chuyện nhờ cô giúp.– Là chuyện gì? Điệp nhíu mày.– Cô cũng biết mấy ngày nay ta bán thuốc chứ? Chính vì biết, cho nên mới xuống tay với ta?Điệp nhíu mày, dùng im lặng để đáp lại.– Nếu biết thì dễ làm rồi.

Dương Khai nói rồi đưa số bình trong tay sang.Điệp không nhận lấy, khó hiểu nhìn hắn: – Làm gì?– Giúp ta bán thuốc, giá cả ngươi cũng biết, tiền lời thu được, chia cho ngươi 10%!Điệp nghe vậy, ánh mắt sáng ngời, giật mình hô lên: – Thật sao?– Đồ cũng đưa cho cô rồi, còn giả được sao!Điệp vội nhận lấy số bình, mừng rỡ không thôi, nên biết Vu Ngưu này một ngày bán thuốcchữa thương cũng kiếm được 1000 thanh tệ, 10% cũng là cả trăm thanh tệ, dù số lượngkhông nhiều, nhưng cũng chính đáng hơn hành vi trộm cắp của nàng.– Tại sao? Điệp có chút không rõ, theo lý mà nói, hôm qua mình trộm túi tiền của người này,hắn rộng lượng không tìm tới tính sổ, không làm lộ thân phận của nàng thì cũng thôi, vì saocòn phải làm chuyện tốt, đến chia phần cho nàng?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau