VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2806 - Chương 2810

Chương 2809: Nha

Cho dù là Vu, cũng không nên yếu ớt như thế, nhìn người thanh niên này giống như chưatrưởng thành, tay nhỏ chân nhỏ, mặt mày méo mó, một ngón tay của mình cũng dí chết hắnđược.– A Ngưu mạnh mẽ, ngươi làm sao mà biết được! A Hổ cười lạnh không thôi.Các thôn dân cũng đều trào phúng nhìn dũng sĩ Man tộc này.

Trước kia bọn họ cũng đềucảm thấy A Ngưu yếu ớt, thậm chí còn không bằng những đứa trẻ 13-14 tuổi, nhưng mấyngày trước gặp phải thú triều xâm lấn làm bọn họ đổi mới cái nhìn với A Ngưu.Đó là bóng lưng mà bọn họ nhìn lên, chiến lực khủng bố dũng mãnh không gì cản nổi.

Nếukhông tận mắt thấy, thật khó tưởng tượng được dưới thân thể này làm sao che giấu đượclực lượng như thế.Dũng sĩ Man tộc Nộ Diễm Bộ cười xì, không nói gì, rõ ràng không cảm thấy lời của A Hổ cóuy hiếp nào, chỉ xoay người nói: – Nha đại nhân đang chờ ngươi bên trong, đi theo ta.Nói rồi, liền đi trước dẫn đường.

Dương Khai đi theo, cả trăm thôn dân cũng đi cùng.

Vàotrong khe núi, đám người A Hổ nhìn xung quanh, chỉ thấy các xạ thủ Nộ Diễm Bộ vẫn ở haibên vách đá, bám theo sát nút, cung tên trong tay vẫn chưa hề buông xuống, đang cảnh cáomọi người nếu dám làm bừa sẽ gánh chịu đả kích dữ dội.Không lâu sau, đoàn người đi vào sâu trong khe núi, ánh lửa chiếu rọi, cả trăm tộc nhân NộDiễm Bộ đều trở nên dữ tợn.

Dũng sĩ Man tộc dẫn đường đi tới trước đống lửa, nhỏ giọngnói với một Man tộc to khỏe ngồi dưới đất.

Man tộc này mới nhướng mắt lên, nhìn Dương Khai cùng các thôn dân phía sau hắn.

Đây làVu của đối phương! Dương Khai thông qua Ưng Nhãn Thuật đã nhìn thấy hắn, lúc này gặp lànhận ra ngay.Nha lẳng lặng quan sát Dương Khai, trong mắt lóe lên không che giấu thần sắc kinh dị, rõràng cũng giống người Man tộc kia, đều cảm thấy Dương Khai nhìn như yếu ớt quá mức.

Dùnói Vu ở trong Man tộc cũng không chú trọng tu luyện lực lượng thân thể, phần lớn thờigian bọn họ đều trải qua trong minh tưởng, tố chất thân thể nhất định phải kém xa tộc nhânkhác.

Nhưng da mỏng thịt mềm như Dương Khai, Nha mới thấy lần đầu.– Xưng hô thế nào? Nha nghiêm túc nhìn một hồi, liền hỏi.– A Ngưu! Dương Khai mỉm cười, thần sắc vừa phải.– Như vậy Vu Ngưu… xin hỏi các ngươi đến đây, có chuyện gì? Dương Khai trả lời: – Tới lấy chiến lợi phẩm của ta!Nha nhướng mày: – Chiến lợi phẩm của ngươi?Dương Khai chỉ ra: – Các ngươi đang nướng trên đống lửa, cùng đặt ở bên kia, chính là chiếnlợi phẩm của ta!Các tộc nhân Nộ Diễm Bộ đang cười cợt nhìn Dương Khai vừa nghe, lập tức nổi xung, đứnglên trừng mắt nhìn Dương Khai, thật muốn đánh chết hắn.Nha nhướng mày, sau đó mỉm cười: – Ngươi nói những dã thú đã chết này đều là chiến lợiphẩm của ngươi? Có chứng cớ gì?Dương Khai nhún vai nói: – Hẳn là không có chứng cớ đặc biệt gì! Ngừng một chút, lại nói:

- Chỉ là mấy ngày trước thôn ta gặp phải thú triều tập kích, thôn dân không dễ dàng gì đánhlui thú triều, ta truy đuổi tới khe núi này, mới giết sạch chúng.

Đáng tiếc chỉ có một người,không thể mang theo số thức ăn này, đành về cầu viện, không ngờ các ngươi lại tới trước.Biểu tình của Nha bỗng nhiên trở nên rất đặc sắc, ngạc nhiên nhìn Dương Khai: – Ngươi vừa nói… ngươi một thân một mình đuổi giết tới đây, sau đó giết sạch sẽ đám dã thú này?– Phải!.Dương Khai gật đầu, bổ sung: – À, lúc đó còn có một con Man thú.– Còn có một con Man thú? Biểu tình của Nha càng thêm đặc sắc.– Ha ha ha ha! Các tộc nhân Nộ Diễm Bộ xung quanh chợt cười to, giống như nghe chuyện buồn cười nhất trên đời, ngay cả Nha cũng cười, không ngừng lắc đầu.Nếu nói Dương Khai cùng các thôn dân chiến thắng dã thú trong khe núi, vậy còn thông qua,nhưng hắn bảo một mình giết hơn 300 con dã thú cộng thêm một con Man thú! Lời như thế, chỉ cần là người có chút lý trí đều không tin được.

Dũng sĩ Man tộc dẫn đường đoàn người Dương Khai đi vào chợt trào phúng nhìn A Hổ, nói:– Vu của các ngươi là kẻ ngốc hả?– Ngươi nói gì, ngươi lặp lại coi!”

A Hổ lập tức nổi giận.Vu chính là lãnh tụ trong thôn, là thủ lĩnh, bất cứ Vu nào cũng là tượng trưng tối cao trongthôn.

Sỉ nhục một vị Vu, cũng ngang với sỉ nhục thôn của Vu đó, của cả bộ lạc đó! Mấy ngườiA Hổ làm sao chịu được?– A Hổ! Dương Khai hô một tiếng, lắc đầu với hắn.

A Hổ thế mới cắn răng, nuốt cơn giận trởvào.– Được rồi, ta coi như biết ý đồ của các ngươi đến đây.Nha mỉm cười, có vẻ bình thản, rõràng đã gặp rất nhiều người trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng như Dương Khai.– Thế này đi, xem các ngươi đều là tộc nhân, lại đi đường xa đến đây, ta cũng không làm khódễ các ngươi…Quay sang nói với dũng sĩ Man tộc kia: – Chia cho bọn họ 10 con, để bọn họ đi!Dũng sĩ Man tộc kia nghe vậy, dù không muốn, nhưng nếu Vu đã lên tiếng, hắn cũng khôngthể từ chối, phải nghe lệnh làm việc.– 10 con… Nha đại nhân thật rộng rãi.

Dương Khai mỉm cười, nhưng không cảm kích.– Người tuổi trẻ, đừng khiêu khích kiên nhẫn của ta.

Biểu tình của Nha chợt nghiêm lại.

– Cácngươi cũng không xa lạ gì danh tiếng Nộ Diễm Bộ ta, nếu là ta lúc trẻ, bây giờ ngươi đã nằmdưới dất, cho nên… tốt rồi thì thu đi.Dương Khai gật đầu: – Nha đại nhân dạy bảo, A Ngưu khắc ghi trong lòng.

Nhưng mà… ta kiên trì cho rằng Nha đại nhân phải trả lại toàn bộ chiến lợi phẩm của ta, những thứ này không phải của các ngươi! Dứt lời, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Nha.Nha đứng lên, dáng người cao to phủ xuống cái bóng bao phủ Dương Khai, nhìn xuống nói:

- Ngươi đang tự rước phiền phức!Hai vị Vu bỗng nhiên đối đầu, các thôn dân tự nhiên phản ứng lại.

Tiếng keng keng vang lên,những xạ thủ kéo cung, mũi tên nhắm về phía dũng sĩ khỏe mạnh nhất bên đối phương,đám người A Hổ cũng lấy ra búa đá mâu đá, mũi phun ra hơi nóng, chiến ý sôi trào.

Một trậnđại chiến, rục rịch xung động.– Các ngươi sẽ chết! Nha âm trầm nói.– Các ngươi cũng sẽ không tốt lành.

Dương Khai mỉm cười, như là không hề để ý cuối cùngai sống ai chết.– Ngươi cố ý khai chiến?– Ta nói những thứ này đều là chiến lợi phẩm của ta, ngươi không tin, chỉ chịu chia cho ta 10con, nhưng tình hình thật sự thì chính ngươi cũng hiểu.Khi các ngươi đến đây, những dãthú này đã chết mấy ngày, cho nên chúng không thuộc về các ngươi!Nha giận dữ: – Vật vô chủ, ai nhặt được là của người đó!– Chủ nhân đã tới đây!– Chứng cớ!Dương Khai nói: – Không lấy ra được, ta cũng không thể chứng minh.

Nha cười xì, còn chưa kịp nói, Dương Khai lại tiếp tục: – Vậy đặt ở trước mặt chúng ta chỉ có một con đường… Dưới Man Thần chứng kiến, dùng phương thức của Vu giải quyết tranh chấp này.Ánh mắt Nha co rụt, không thể tin nổi nhìn Dương Khai: – Ngươi đang khiêu chiến ta?Dương Khai cười nói: – Đây là biện pháp giải quyết duy nhất, chẳng lẽ ngươi chịu nhìn tộc nhân hai bên liều mạng thương vong? Trời đông sắp tới, nếu tộc nhân bị thương, vậy mùa đông này sẽ không dễ chịu gì.Nha nghiêm nghị suy nghĩ, gật đầu: – Quả thật như ngươi nói, nhưng mà…Nhe răng cười dữ tợn.

– Ngươi cảm thấy có phần thắng sao?– Chưa đánh lên, ai biết được? Dương Khai cười ha ha.– Được, nếu ngươi muốn thế, vậy Vu Nha ta dùng danh nghĩa Man Thần, tiếp nhận khiêuchiến của ngươi!Dứt lời, hắn vung tay quát: – Lui ra hết! Những người Man tộc Nộ Diễm Bộ nghe vậy, lần lượt thu lại vũ khí, lui ra sau.Dương Khai quay đầu nói: – Các người cũng lui lại!Mấy người A Hổ lo lắng nhìn Dương Khai, vừa rồi dù bọn họ giằng co với đối phương,nhưng đều nghe rõ lời Dương Khai nói, bọn họ chưa từng thấy Vu quyết đấu, nhưng cũngkhông xa lạ.

Đây là chiến đấu thần thánh dưới Man Thần chứng kiến, đặt cược tính mạngcùng danh dự của mình, chỉ chiến thắng mới được lấy tất cả thành quả, mà bên thua thườngthì kết cục sẽ rất thảm.– A Ngưu… A Hổ môi mấp máy, vốn còn muốn khuyên Dương Khai mấy câu, nhưng cũnghiểu khuyên nữa cũng vô dụng.Nếu Vu Nha tiếp nhận khiêu chiến của Dương Khai, vậy đã không thể tránh khỏi trận chiếnnày nữa.

Một khi rút lui, vậy tức là khinh nhờn Man Thần không ai có thể tha thứ hành vinày.

Muôn ngàn lời chỉ thành một câu:– Cẩn thận! Dương Khai gật đầu, cho hắn ánh mắt đừng lo lắng.

Mấy người A Hổ lại tràn đầy lo âu, làmsao mà không lo lắng được?Ngay mấy ngày trước, Dương Khai còn là một A Ngưu phế vật, dù cho thú triều xâm lấn cóbiểu hiện kinh người, nhưng dù sao thời gian còn ngắn.

Nhìn lại Vu bên đối phương, dùkhông lớn tuổi như thôn trưởng, nhưng thân thể khỏe mạnh, khí tức còn mạnh mẽ hơnthôn trưởng.

A Ngưu có thể thắng được sao?Không lo lắng như các thôn dân Thương Nam thôn, các tộc nhân Nộ Diễm Bộ đều thoải máinhư đang xem trò hay, tụ tập thành nhóm chỉ trỏ về phía Dương Khai, thần sắc đầy cười cợtchâm chọc, như đang cười nhạo Dương Khai không biết lượng sức.Người sáng mắt đều nhìn ra được, Vu Ngưu này không thể nào là đối thủ với Nha đại nhân,kết cục của hắn tuyệt đối sẽ rất thảm.

Nhanh chóng dọn ra một cái sân, trong khe núi, chỉ cóDương Khai cùng Nha đối mặt, cách xa 10 trượng, đây là khoảng cách thường dùng trong quyết đấu của Vu.

Gió lạnh quét qua khe núi, kéo theo tiếng rít, lửa trại phát ra tiếng tạch tạch.Nha mỉm cười, nói: – Vu Ngưu, ta là Vu Sĩ trung phẩm, xem khí tức trên người ngươi không nồng nặc, hẳn chỉ là Vu Đồ thôi?Dương Khai đáp: – Nha đại nhân ánh mắt rất tốt, thôn trưởng nói hiện tại ta là Vu Đồ thượng phẩm!Nha gật đầu: – Dũng khí của ngươi thật đáng khen ngợi, hơn nữa còn rất trẻ, nếu cố gắng tu luyện, chưa chắc không có tương lai tươi đẹp, đáng tiếc ngươi tự đại quá mức!Dương Khai nói: – Nha đại nhân, nếu muốn giảng đạo, đợi lát nữa có thời gian, ngươi khôngđánh, ta sẽ ra tay đây!Nhà cười xì, rõ ràng không muốn ỷ lớn hiếp nhỏ lấy mạnh hiếp yếu, dứt khoát cho DươngKhai đánh trước.

Nếu thế, Dương Khai không do dự gì, hai chân đan xen, lao về phía Nhanhư một cơn lốc.

Biểu tình đùa cợt châm chọc của Nha chợt cứng lại.

Đây là cái gì! Xông tớinhư vậy sao?

Chương 2810

Man tộc chiến đấu xưa nay nổi danh đơn giản thô bạo, dũng mãnh tiến tới là bản năng củahọ, nhưng đó cũng chỉ giới hạn trong Man tộc bình thường mà thôi.

Chiến đấu giữa Vukhông phải đấu đá bừa bãi, mà là đấu tu vi cùng Vu thuật học được.Khi đồng ý khiêu chiến của Vu Ngưu, trong lòng Nha đã cân nhắc ra rất nhiều phương ánnháy mắt đánh bại hắn, chỉ là một tên Vu Đồ thượng phẩm mà thôi, không gây ra sóng gió gìtrong tay mình, mặc kệ cảnh giới hay kinh nghiệm chiến đấu, Vu Ngưu này hoàn toàn không thể so sánh với bản thân.Cho nên nhìn thấy Dương Khai một đường lao tới, đầu óc không khỏi ngớ ra.

Hắn khôngphải Vu sao? Sao lại không thi triển Vu thuật, mà lại dã man như tộc nhân bình thường.

Kinhngạc đột ngột làm hắn khựng lại một chút, nhưng cuối cùng cũng là Vu Sĩ trung phẩm kinhnghiệm phong phú, Nha nhanh chóng tỉnh táo lại, miệng phát ra ngôn ngữ cổ xưa, vung gậylên, không khí phía trước dập dờn một chút, hóa thành tấm khiên trong suốt vững chắc chechắn phía trước.Sau đó hắn không ngừng lại, chỉ cây gậy ra phía trước.

Ánh lửa bắn ra, quả cầu lửa to bằngcái chậu rửa mặt rít gào lao về phía Dương Khai.Thắng rồi! Chỉ 2 cái Vu thuật đơn giản, một phòng một công, lại thể hiện hoàn mỹ bản lĩnhmạnh mẽ của Vu Nha.

Quả cầu lửa đó, ngay cả Vu Sĩ hạ phẩm cũng không thể ngăn cản, VuĐồ thượng phẩm này chỉ có nước nuốt hận.

Nha nhàn nhã đứng yên ở đó, trong mắt tràn đầy châm chọc, lẳng lặngthưởng thức cảnh tượng Vu Ngưu bị mình đánh bại.Khi quả cầu lửa bắn ra, các thôn dân Thương Nam thôn cùng phát ra tiếng kinh hô, tràn đầythần sắc lo lắng kiêng kỵ.

A Hổ lớn tiếng nhắc nhở, Dương Khai lại coi như không nghe, xôngthẳng vào quả cầu lửa đó.Oành…Ánh lửa bùng lên, cả khe núi bị chiếu sáng rực, mọi người không mở mắt nổi, các thôn dânThương Nam thôn như chìm tận đáy.Xong rồi xong rồi, lần này A Ngưu xong rồi, bị quả cầu lửa lớn như thế đánh trúng trực tiếp,nào còn mạng sống nửa? Hy vọng tương lai của Thương Nam thôn, không ngờ lại ngã xuốngnhư thế.

A Hổ xiết tay, trong lòng tràn đầy tự trách, phải sớm nên ngăn cản quyết đấu giữaA Ngưu cùng Vu Nha, dù có đánh liều nguy hiểm khinh nhờn Man Thần, ít ra cũng tốt hơn làmất mạng.Sau đó, khi mấy người A Hổ khôi phục lại thị giác, mở mắt nhìn về phía Nha, lại chợt trợnmắt, mọi người đều như thấy quỷ, còn có mấy thôn dân ra sức dụi mắt, muốn nhìn cho rõràng hơn.

Các tộc nhân Nộ Diễm Bộ đang hả hê, sắc mặt lại đại biến, sững sờ tại trận.Chỉ thấy Nha cả người cứng ngắc, nhìn Vu Ngưu lẽ ra phải bỏ mạng dưới quả cầu lửa, khôngbiết từ lúc nào đã đến trước mặt mình, cười hì hì nhìn sang.

Cả người A Ngưu không bị tổnthương nghiêm trọng gì, chỉ có tóc hơi bị cháy một chút.– Nha đại nhân, ta cảm thấy là mình thắng rồi, ngài nói sao? Dương Khai cười hì hì nhìn Nha.Nha da mặt co rút, làm thế nào cũng không hiểu nổi sao lại có chuyện này, rõ ràng quả cầulửa của mình đánh trúng đối phương, làm sao hắn tránh né được? Nhưng mà như vậy làmuốn mình nhận thua…– Chiến đấu vừa mới bắt đầu thôi! Nha gầm lên, miệng lại phát ra ngôn ngữ cổ xưa, nhấctrượng chỉ về phía Dương Khai.

Nhưng lần này hắn không có cơ hội thả ra Vu thuật, câytrượng vừa giơ lên, Dương Khai đã một quyền đánh ra.Cái khiên Vu thuật che trước người Nha vặn vẹo, như quả bóng bị đè nén, lực lượng khủngbố nhanh chóng vượt quá cực hạn chịu đựng của khiên Vu thuật này, ầm ầm tan vỡ.Mắt Nha muốn nứt ra, cả người phát lạnh.
Bị Dương Khai kéo gần khoảng cách, sở dĩ hắnkhông tránh né, mà kiên trì thả ra Vu thuật, cũng là bởi có lòng tin tuyệt đối vào khiên Vuthuật của mình, tin tưởng Vu Ngưu này không thể nào đánh vỡ được khiên Vu thuật, cho nên mới đứng yên tại chỗ.Nhưng ai biết chiếc cái khiên Vu thuật mà mình vẫn kiêu ngạo, ngay cả một quyền của đốiphương cũng không chịu nổi.

Vừa rồi thả ra Vu thuật không có sai sót gì, sao lại yếu ớt nhưthế?Oành…Nắm đấm nện lên mặt, mặt của Nha lập tức vặn vẹo, răng lợi bay ra, thân thể cao lớn hơnDương Khai phân nửa liền bay lên như diều, rơi mạnh xuống đất, phát ra tiếng vang dội.Hắn còn chưa đứng lên, Dương Khai đã như báo săn nhào tới, một tay kẹp cổ, tay còn lại giơlên nắm lại, nhe răng cười nói:– Nha đại nhân, ngươi tự nhận thua, hay là ta đánh tới khi ngươi chịu thua? Thân thể vốn là yếu ớt, nhưng lúc này lại trở nên hùng tráng như núi trong mắt Nha.– Ngươi… ngươi gian lận! Nha giận dữ hét lên, trong mắt tràn ngập không cam lòng.Nếu như không phải Vu Ngưu này thủ đoạn kỳ quái, đánh bất ngờ không kịp đề phòng, trậnnày chưa chắc mình đã thua.

Mình là Vu Sĩ trung phẩm mà, hắn chỉ là Vu Đồ thượng phẩmmà thôi, hai bên chênh nhau 2 cấp nhỏ mà.Dương Khai cười lạnh: – Ngày sau khi ngươi đụng phải Man thú, cũng muốn Man thú đấu Vuthuật với ngươi, không cho phép tới gần người hay sao?Nha ngẩn ra, liền tắt tiếng.

– Thả Nha đại nhân ra! Mau buông tay!Người Nộ Diễm Bộ lập tức xông lên bao vây chật kín quanh Dương Khai, hai mắt đỏ rực,địch ý sôi trào.

Tuy rằng tổn thương một vị Vu cao quý là tội lớn đối với bất cứ người Mantộc nào, nhưng nhìn Vu nhà mình bị người ta ấn xuống đất, các tộc nhân Nộ Diễm Bộ tựnhiên không thể không nổi giận.Dương Khai quay đầu, ánh mắt lạnh băng quét qua các Man tộc Nộ Diễm Bộ, khóe miệngnhếch lên mỉm cười khinh thương.– Tất cả lui ra! Nha vung tay quát.Nhiều người Nộ Diễm Bộ nghe vậy, dù bất đắc dĩ, nhưng vẫn nghe lời lui lại, tuy nhiên vẫnchưa bỏ qua cảnh giác nhìn Dương Khai, một khi Dương Khai thật ra tay sát thủ với Nha,vậy nhất định sẽ khiến những Man tộc này trả thù điên cuồng.Nha trải qua không cam lòng cùng nhục nhã bị kẻ yếu hơn đánh bại, thần sắc lúc này bình tĩnh hơn nhiều, thở dài nói: – Ngươi nói phải, ta là sơ sẩy!Hắn không thừa nhận thực lực không bằng Dương Khai, chẳng qua là thấy mình quá không cẩn thận, cho nên mới lật thuyền trong mương.Dương Khai hiểu suy nghĩ của hắn, cũng lười nói nhiều, nghiêng đầu nói: – Vậy trận đấu này…Nha suy sụp nói: – Ngươi thắng, tất cả chiến lợi phẩm đều là của ngươi.

Không cần đánh tiếp, bị người ta ấn xuống đất như vậy, Nha không còn mặt mũi nào mà giãy giụa nữa.– Cám ơn! Dương Khai nhe răng cười, thế mới buông tay bóp cổ Nha, đứng dậy, cũng kéo hắn lên.Nha há miệng phun ra ngụm máu, cảm giác quai hàm đau rát, vừa rồi Dương Khai đấm một cái, hắn cũng bay ra 2 cái răng, cả mặt chết lặng, lúc này tê cứng, cho nên cũng không thấy đau lắm.

Không nói nhiều, người thua cũng không có tư cách nói nhiều, ánh mắt của hắn phức tạp, nhìn Dương Khai, vung tay:– Chúng ta đi!Các tộc nhân Nộ Diễm Bộ không nói một lời, xếp hàng đi theo sau Vu của mình, chuẩn bị chạy trong đêm trở về thôn.– Nha đại nhân, chờ chút đã! Dương Khai gọi hắn lại.– Còn có chuyện gì? Nha quay đầu, không rõ nhìn Dương Khai.– Chẳng lẽ Nha đại nhân không cần những dã thú này nữa? Dương Khai chỉ vào thi thể dã thú chất đống như núi, đã bị đông lạnh cứng ngắc.Nha biến sắc, giận dữ: – Vu Ngưu, ngươi đang làm nhục ta sao?Quyết đấu thua, hắn không có tư cách chạm tới những dã thú này, giờ Dương Khai nói thế, theo hắn thấy là cố ý khiêu khích.Dương Khai lắc đầu, nói: – Ta không có ý này, chỉ là Nha đại nhân, các người ra quân rầm rộ, nhiều tộc nhân đi xa như thế đến đây, hẳn là vì tìm lương thực mùa đông? Nha hít vào một hơi, nói: – Các ngươi chẳng phải như vậy? Dương Khai mỉm cười nói: – Nếu là vậy, ta sẵn sàng chia một phần cho Nha đại nhân!– Cái gì? Nha ngẩn ra.

Ngay cả các Man tộc Nộ Diễm Bộ cũng cực kỳ kinh ngạc, nhìn về phía Dương Khai.– Lần trước ta đi cũng không đếm kỹ, nhưng mà trong sơn cốc này cũng phải có 300-400 con dã thú, Nha đại nhân xem, dân thôn ta chỉ hơn trăm người, dù cho mỗi người kéo 2 con trở về, vẫn còn một số lớn bỏ lại đây, tuyết lớn sắp tới, lần này chúng ta về thôn sẽ không trở lại nữa.

Tức là, những dã thú còn thừa cũng sẽ bị đóng băng ở đây, nếu như Nha đại nhân không ngại, có thể mang số dã thú còn thừa về thôn, tuy rằng số lượng không nhiều, nhưng dùng tiết kiệm một chút, hẳn là đủ để qua mùa đông.– Ngươi… ngươi…ngươi thật chịu làm thế? Nha thật không tin nổi tai mình.

Vu Ngưu này lại chịu chia cho mình một phần chiến lợi phẩm? Vừa rồi hắn nói không sai, số lượng dã thú chết trong khe núi này quả thật có 300-400 con, mà bọn họ không đủ người, không thể nào mang hết về thôn, dù lấy số thừa lại, ít ra cũng có cả trăm con.Mỗi một con dã thú ở đây đều có hình thể to lớn, đủ cho một tộc nhân ăn no cả tháng, dùngtiết kiệm một chút, vậy quả thật có thể qua hết mùa đông.

Nhưng mà làm sao được chứ? Có ai lại chịu đem miếng ăn tới miệng nhướng lại cho người khác.

Chuyện này cũng như thế giới hiện tại, đem vợ của mình ra cho người khác chơi, theo cách nhìn của Nha là thật sự ngu xuẩn.

Nhưng mặc kệ thế nào, nếu Vu Ngưu này nói thật lòng, vậy người toàn thôn đều phải mang ơn.– Đương nhiên, lấy danh nghĩa Man Thần, Vu Ngưu ta tặng số dã thú còn lại cho các người! Dương Khai thần sắc trăng nghiêm.

Lần này Nha không còn hoài nghi nữa, một Vu lấy danh nghĩa Man Thần nói ra, vậy sẽkhông có một chút giả dối nào.

Hắn lẳng lặng nhìn Dương Khai, hồi lâu sau, đột nhiên xoayngười, tay đặt lên ngực, trầm giọng nói:– Vu Ngưu, xin tha thứ cho ta đã vô lễ ngạo mạn trước đó, cảm tạ ngươi hào phóng rộnglượng, thôn dân Liêm Hỏa thôn Nộ Diễm Bộ ta khắc ghi ơn đức của ngươi, ngươi sẽ là bạn vĩnh viễn của chúng ta!Các thôn dân Liêm Hỏa thôn Nộ Diễm Bộ khác cũng xoay người đặt tay lên ngực.

Đây là lễtiết cao quý nhất của Man tộc.

Đám người A Hổ đứng đằng sau Dương Khai, thần sắc đềutoát ra hào quang cùng nhau vinh quang!

Chương 2811: Tính toán lâu dài

Lửa trại bập bùng, mùi thịt nướng lan tỏa khắp khe núi, thôn dân Liêm Hỏa thôn cùngThương Nam thôn ở chung hài hòa, trò chuyện vui vẻ.

Hai vị Vu lãnh tụ đã bỏ lại hiềmkhích, bắt tay giảng hòa, kéo theo các thôn dân cũng bỏ lại cảnh giác thù địch, vui vẻ ởchung một chỗ.Người Liêm Hỏa thôn đem ra rượu trái cây mang theo, thôn dân hai bộ lạc cắn miếng thịtlớn, uống ngụm rượu to, thân thiết như anh em một nhà.

Xung quanh những cô gái xinh đẹpmỗi thôn đều tụ tập không ít nam tính thôn kia, đang triển khai theo đuổi, có ý đồ muốn để lại một đêm xuân ở khe núi này.

A Hổ cùng các thôn dân Liêm Hỏa thôn lại đang đấu thử ở bãi đất trống.

Trong sinh hoạthàng ngày, Man tộc có rất ít giải trí, thường thấy nhất là vật lộn tay đôi như thế, mà giao tình của người Man tộc đều là dùng nắm đấm tạo ra.

Thôn dân vật lộn với A Hổ có vẻ to khỏe hơn, mà A Hổ hơn ở chỗ trẻ tuổi dũng mãnh, haingười nhất thời đánh ngang hàng, không phân cao thấp, làm các tộc nhân xem trận khôngngừng khen hay.

Ánh mắt Dương Khai liếc qua chiến trường, thấy A Hổ chịu một đòn nặng của đối phương, lưng cong như tôm, nhưng thừa dịp nháy mắt đối phương sơ sẩy, bất ngờ đột kích, đá vào đầu gối đối phương, thôn dân Liêm Hỏa thôn bất ngờ không kịp phòng bị, liền ngã quỵ xuống.

Quay đầu lại, Dương Khai nói: – Nha đại nhân, khiên Vu thuật mà ngươi vừa nói, là thế này ư.

Dứt lời, tay giơ ra chỉ phía trước, truyền ra dao động linh lực, không khí trước mặt gợn sóng, hóa thành mặt khiên trong suốt che phía trước.

Nha há to miệng, hồi lâu sau mới nói: – Đúng, chính là như thế!– Thì ra là vậy! Dương Khai gật đầu, lại nói: – Nhưng mà khiên Vu thuật này có vẻ chỉ phòng bị được Vu thuật cấp thấp mà thôi, nếu như Vu ngang cấp thi triển Vu thuật, sợ là không thể cản nổi.Nha nói: – Ít ra cũng có thời gian giảm xóc, đủ cho người ta tránh né, vào lúc mấu chốt, đây là Vu thuật cứu mạng.

Dương Khai nói: – Nha đại nhân nói cũng có lý, nhưng ta cảm thấy thi triển khiên Vu thuậtthế này có phải càng tốt hơn.

Nói rồi, Dương Khai liền bắt đầu làm mẫu… Nha quả thực phát điên! Trao đổi tham khảo vớiVu Ngưu này, hắn phát hiện đối phương hiểu biết Vu rất kém cỏi, rất nhiều Vu thuật thườngdùng đều không biết, giống như mới học Vu thuật chưa được mấy ngày, nhưng ngộ tínhcùng sức sáng tạo của Vu Ngưu lại khiến hắn chấn động.Mình giảng giải làm mẫu vài loại Vu thuật thường dùng, đối phương lại có thể tự nhiên màthả ra ngay.

Nếu không phải thần sắc của hắn rất chân thành, không có ý đồ với mình, thậmchí Nha muốn hoài nghi có phải là hắn đang giả vờ hay không.Hơn nữa, mấy loại Vu thuật thường dùng này, hắn đều có thể sửa đổi tăng mạnh, trải quathay đổi của hắn, những Vu thuật này mặc kệ là tốc độ làm phép hay uy lực đều tăng lênmột bậc rõ ràng! Như vậy làm sao là Vu Đồ thượng phẩm chứ? Chỉ có những Đại Vu Sư mới làm được chuyện như thế này? Nha thân là Vu Sĩ trung phẩm,đến giờ cũng chỉ học theo được dạy, đi theo dấu chân người trước, căn bản không có nănglực thay đổi Vu thuật mình học được, nhưng tới Vu Ngưu này, lại gặp được kỳ tích.Suốt một đêm, hai vị Vu chụm lại không ngừng trao đổi, đôi bên đều có thu hoạch.

DươngKhai học được vài loại Vu thuật đơn giản mà thực dụng, còn Nha được Dương Khai dẫn dắtlàm mẫu, càng hiểu sâu hơn mấy loại Vu thuật đó.Mặc dù cảnh giới không tăng lên, nhưng Nha cảm giác được thực lực của mình tăng vọt, chỉcần cho hắn một đoạn thời gian tiêu hóa thu hoạch tối nay, ngày sau dù gặp phải Vu Sĩthượng phẩm, hắn cũng có sức đánh một trận.Trời đã sáng, người hai thôn sẵn sàng xuất phát, ở cửa khe núi mỗi người một ngả.

Nha cóchút luyến tiếc nhìn Dương Khai, nói: – Ngưu đại nhân, mời ngươi nhất định phải đến làm khách Liêm Hỏa thôn ta, chúng ta nhất định sẽdùng thức ăn tốt nhất chiêu đãi ngươi cùng tộc nhân của ngươi! Dương Khai cười ha ha: – Có cơ hội, cũng mời Nha đại nhân rảnh rỗi đi Thương Nam thôn chơi.Ánh mắt Nha sáng lên, nói: – Được, chờ tuyết tan, mùa xuân tới, ta nhất định sẽ đi.– Sau này còn gặp! Dương Khai chắp tay.Nha ngẩn ra, dù không biết đây là lễ tiết gì, nhưng cũng ra dáng làm theo.Dương Khai xoay người, nắm chân sau hai con dã thú, kéo đi trên tuyết, dẫn trăm thôn dân đi xa.

Nha nhìn theo Dương Khai rời đi, lầm bầm: – Ta nhìn thấy một ngôi sao mới nổi lên!– Sao vậy? Có tộc nhân bên cạnh không rõ hỏi.– Không có gì, về nhà! Nha khoát tay, thôn dân Liêm Hỏa thôn cũng mỗi người kéo một condã thú, thắng lợi trở về.Mỗi người kéo 2 con dã thú hình thể to lớn đi trong tuyết không phải đơn giản, đoàn ngườiThương Nam thôn từ khe núi trở về thôn, đã là 2 ngày sau.

Cả trăm thôn dân được nhữngngười khác hoan nghênh nhiệt liệt như anh hùng, vừa trở về, liền bắt đầu công tác xử lý cất giữ.Thôn trưởng cũng run run đi tới, hỏi xem chuyến đi này có chuyện gì bất ngờ không.

A Hổkể lại đầu đuôi chuyện gặp phải người Liêm Hỏa thôn cho thôn trưởng.Thôn trưởng nghe xong, gật đầu với Dương Khai: – A Ngưu, ngươi làm khá lắm.

Dù là bộ lạc khác nhau, nhưng dù sao cũng là tộc nhân, có thể giúp được thì cũng đừng keo kiệt.– Ta cũng tính như thế.

Dương Khai gật đầu.– Được rồi, ngươi cũng mệt mỏi, về nghỉ ngơi đi.

Ngày mai ta còn chuyện muốn nói vớingươi.Ngày hôm sau, Dương Khai sáng sớm đã đến tìm thôn trưởng.– A Ngưu à, ta muốn ngươi làm thôn trưởng Thương Nam thôn, ngươi có chịu không?Vừa gặp mặt, thôn trưởng một lời dứt khoát, vào thẳng chủ đề.

Dương Khai ngây ra một hồi,sau đó liền từ chối: – Chuyện này không được…– Ngươi đừng vội từ chối! Thôn trưởng mỉm cười, như đã sớm có quyết định, thở dài: – Hãynghe ta nói hết! Dương Khai gật đầu.Thôn trưởng thế mới tiếp tục: – Ta già rồi, cũng không sống được vài năm, đợi khi ta chết, ngươi cũng phải tiếp nhận chức thôn trưởng.Vốn ta còn lo lắng, không còn Vu bảo vệ, thôn này nhất định sẽ bị những thôn khác sáp nhập, ngươi cũng biết cuốc sống của thôn dân sau khi bị sáp nhập sẽ thế nào.

May nhờ Man Thần chiếu cố, cho ngươi mở ra lực lượng của Vu,hơn nữa hiện tại ngươi đã là Vu Đồ thượng phẩm, cao hơn ta nhiều, hoàn toàn có năng lựctiếp nhận thôn trưởng.– Ngươi còn trẻ tuổi, giao chức thôn trưởng cho ngươi, ban đầu ta cũng không yên lòng.Nhưng nhìn ngươi xử lý chuyện Liêm Hỏa thôn, ta liền hiểu, sau này ngươi sẽ không làm tathất vọng, sẽ không khiến thôn dân thất vọng.

Ngươi làm người phúc hậu, xử lý ổn thỏa,trước kia ta thật không nhìn ra, cho nên để ngươi làm thôn trưởng, sẽ càng tốt hơn ta, thôndân cũng sẽ tin phục ngươi.

Trải qua chuyện thú triều xâm lược cùng quyết đấu với Nha, thôn dân tự nhiên vô cùngsùng kính Dương Khai, nếu hắn làm thôn trưởng, tuyệt đối không ai nói gì.Dương Khai lắc đầu: – Thôn trưởng, ta không thể đồng ý chuyện này.– Tại sao? Thôn trưởng toát ra một tia thất vọng, lão không ngờ mình đã nói nhiều như thế,Dương Khai vẫn từ chối.Dương Khai thở dài, cũng không thể nói mình chỉ vào bí cảnh lịch lãm, thôn trưởng như lão,cùng các thôn dân nói không chừng chỉ là ảo cảnh sinh ra, bản thân mình cuối cùng cũngphải rời đi.– Ta phải thừa dịp còn trẻ đi ra ngoài xem thử, sau này hẳn không có nhiều thời gian ở lạithôn.– Ngươi… muốn rời thôn? Thôn trưởng kinh ngạc nhìn Dương Khai, nhưng mà nhanh chóngbình thường trở lại.– Cũng phải, tư chất của ngươi phi phàm, ở lại chỗ này không tốt cho ngươi, đi nhiều xemnhiều, sẽ có giúp ích nhiều cho ngươi.– Thôn trưởng, xin lỗi.Thôn trưởng mỉm cười: – Không cần xin lỗi, ngươi là thôn dân Thương Nam thôn ta, mặc kệđi tới đâu cũng vậy.

Được rồi, không nói chuyện này, chúng ta học chữ đi.Như thường lệ, thôn trưởng dạy cho Dương Khai nhận biết những chữ viết thượng cổ kỳquái, giống như chưa có chuyện gì xảy ra.2 ngày sau khi Dương Khai dẫn thôn dân trở về từ khe núi, tuyết lớn rơi xuống, toàn thếgiới hóa thành băng giá.

Dưới hoàn cảnh này, ngay cả mãnh thú cũng không muốn đi rangoài, càng đừng nói là người, thôn dân đều vùi mình trong phòng, không tùy tiện ra ngoài.Sinh hoạt hằng ngày của Dương Khai rất có quy luật, buổi sáng theo thôn trưởng học chữviết thượng cổ 1 canh giờ, sau đó về nhà mình tu luyện thân thể, tiếp theo là tích lũy lựclượng của Vu.10 ngày sau, Dương Khai chợt cảm nhận trong người có lá chắn gì đó bị phá vỡ, lực lượngchạy vòng trong kinh mạch, lực lượng nháy mắt tăng vọt.Vu Sĩ! Từ lúc mở ra lực lượng của Vu đến Vu Đồ thượng phẩm, chỉ là một đêm, mà từ Vu Đồthượng phẩm đến Vu Sĩ, Dương Khai lại tốn nửa tháng.

10 ngày qua, Dương Khai luôn chờđợi bí cảnh này đẩy mình ra ngoài, nhưng vẫn không được như ý, hắn có phần hoài nghi bảnthân mình có thể nào không thể thoát ra khỏi bí cảnh này.Mặc kệ thế nào, Dương Khai phải làm tính toán lâu dài.

Thế giới này rất kỳ quái, áp chế lựclượng Đế Tôn Cảnh của hắn, ngay cả thần thức cũng không thả ra được, nếu không, hắn làmsao lại tới mức không thể mở ra nhẫn không gian.

Theo lời thôn trưởng, chỉ có khi hắn tăng lực lượng đến Vu Sư, mới có được thần niệm.

Cho nên mục tiêu trước mắt của hắn là nhanh chóng tu luyện đến Vu Sư, sau đó mở ra nhẫn không gian, lấy ra 1 triệu nội đan yêu thú.

Chỉ cần có 1 triệu nội đan yêu thú làm căn bản,tốc độ thăng cấp của hắn sẽ tăng vọt, đến lúc đó trở thành Vu Vương Vu Thánh dễ như trở bàn tay.Có lẽ, khi lực lượng của Vu tăng lên tới cảnh giới nhất định, sẽ có thể tìm được cách rời khỏithế giới này.

Nhưng Vu Sĩ đến Vu Sư, là tăng lên một cảnh giới lớn, Dương Khai ước đoántheo tốc độ tu luyện hiện tại, ít ra cũng phải khoảng một năm rưỡi.

Hắn làm sao chờ nổi.Bị hãm trong bí cảnh không rõ này, thực lực mới là căn bản sinh tồn, hắn không thể chờ chođến khi mạnh lên.

Chương 2812: La Bạch Sơn

– Không được, tuyệt đối không được! Trong nhà gỗ, thôn trưởng như bị kích thích, lắc đầunguầy nguậy, vô cùng đau lòng nhìn Dương Khai: – A Ngưu, ngươi có biết ngươi đang nói gì không?Dương Khai thở dài: – Ta chỉ là ra ngoài lịch lãm một trận, đầu xuân sẽ trở lại.Thôn trưởng nói: – Giờ này giá rét đã tới, tuyết lớn cô lập, cho dù ngươi là Vu Đồ thượngphẩm… Hả, ngươi ngươi ngươi… lúc nào ngươi trở thành Vu Sĩ? Vừa rồi Dương Khai đến đây, thôn trưởng không nhìn kỹ càng, bây giờ vừa nhìn liền cảkinh, A Ngưu trở thành Vu Sĩ từ bao giờ! Cũng không phải nói thôn trưởng có năng lực nhậnra Vu Sĩ, mà là ánh mắt của lão rất sáng suốt, khí tức trên người Dương Khai, tuyệt đốikhông phải của Vu Đồ.Làm sao lại thế này! Nửa tháng trước A Ngưu mới được Man Thần chiếu cố, mở ra lựclượng của Vu, trong một đêm đột phá đến Vu Đồ thượng phẩm đã đủ làm người ta chấnđộng, không ngờ tới hôm nay đã thành Vu Sĩ! Đó là cảnh giới mà cả đời lão ngóng trông!Dương Khai mỉm cười: – Thôn trưởng, ngài cảm thấy Vu Sĩ như ta chẳng lẽ ra ngoài còn không có sức tự vệ sao?Thôn trưởng nói: – Cho dù ngươi đã là Vu Sĩ, nhưng ngươi biết mấy loại Vu thuật? Vu thuật ngươi nắm giữ đều là ta truyền thụ…Còn chưa hết lời, thôn trưởng liền há to miệng, sững sờ nhìn trước mặt Dương Khai nổi lêncái khiên Vu thuật, cộng thêm Hỏa Cầu Thuật trong bàn tay.

Thôn trưởng há miệng, lại pháthiện lão không tìm được lý do gì ngăn cản A Ngưu đi mạo hiểm.

Dương Khai nói: – Thôn trưởng, ta đến chỉ là thông báo cho ngài một tiếng, dù ngài không đồng ý, ta cũng sẽ tìm cơ hội trốn đi.

Thôn trưởng thở dài nặng nề, hồi lâu sau mới nói: – 3 ngày, cho ta 3 ngày, ta sẽ dạy cho ngươi vài thứ.– Được! Trong 3 ngày tiếp theo, Dương Khai vẫn ở trong nhà thôn trưởng.Trong 3 ngày, thôn trưởng cũng không truyền Vu thuật đặc biệt lợi hại gì cho Dương Khai,cũng không có công pháp tu luyện gì, thôn trưởng đã bó tay về mặt tu luyện, theo lời lão, lãocũng không có thứ tốt hơn để dạy cho Dương Khai.

Chỉ là lão biết, trước kia A Ngưu vẫnluôn ngăn cách với đời, không giao tiếp gì với người trong thôn, lại càng không nói hiểu biếtvề thế giới bên ngoài.Chuyến này ra ngoài, không phải có thực lực là có thể tự lo được, cho nên thôn trưởng dạyDương Khai là kiến thức về thế giới này, các loại tập quán riêng, những phương án khẩn cấpkhi gặp phải nguy hiểm.

Lúc còn trẻ, thôn trưởng cũng từng xông xáo bên ngoài… 3 ngày vừa qua, thôn trưởng hoàn toàn không còn gì để dạy cho Dương Khai, ngay cả nhữngchữ viết thượng cổ cũng đã dạy hết.– Ta sẽ nói với thôn dân, ngươi đang bế quan tu luyện, bảo bọn họ đừng quấy rầy ngươi.Ngày mai thừa dịp trời chưa sáng thì lặng lẽ lên đường, nhớ phải sớm trở về!Thôn trưởng giống như cha mẹ dặn dò đứa nhỏ sắp đi xa, thần sắc tràn đầy bận lòng lo lắng.– Ta hiểu.– Nghỉ ngơi đi, bắt đầu từ ngày mai, ngươi sẽ đối mặt với hành trình mới!………………Ngày hôm sau còn tờ mờ sáng, Dương Khai đã lên đường, lúc này các thôn dân cơ bản cònđang ngủ, chỉ là khi Dương Khai rời thôn, chợt cảm ứng quay đầu, chỉ thấy trên tường rào, A Hoa phụ trách trực đêm lẳng lặng đứng đó, nhìn nhau, khẽ gật đầu, đều không nói gì.Dương Khai sải bước, nhanh chóng biến mất trong tầm nhìn của A Hoa.5 ngày sau, dưới chân núi cách Thương Nam thôn khoảng ngàn dặm, Dương Khai lấy ra tấmda thú ố vàng, so sánh đường đi của mình, nhìn lại núi non liên miên phía trước:– Hẳn đúng là chỗ này rồi.

La Bạch Sơn! Đây là mục tiêu chuyến này của Dương Khai.Năm đó thôn trưởng ra ngoài lịch lãm, cũng không đi quá xa, La Bạch Sơn này là một điểmtrên tuyến đường lão đi, tấm bản đồ ố vàng này cũng là thôn trưởng đưa cho trước khi lênđường.

Theo lời thôn trưởng, trong La Bạch Sơn có không ít Man thú sinh tồn, có nhữngMan thú mạnh mẽ thậm chí ngang ngửa Đại Vu Sư.Thôn trưởng lại cảnh cáo Dương Khai nhất định phải biết lượng sức mà đi, nhưng mục đíchchuyến này của Dương Khai chính là nhắm vào Man thú, làm sao để tâm tới lời cảnh cáo củathôn trưởng.Sau đó, Dương Khai lên đường tiến vào La Bạch Sơn.

Lại nửa ngày sau, trong một hangđộng, Dương Khai thở ra hơi nóng, đạp trên thi thể một con yêu thú, bất mãn nói:– Thật là yếu mà! Theo hắn thấy, yêu thú này cũng chỉ khoảng cấp ba cấp bốn, hiện tại dùhắn không dùng lực lượng của Vu, chỉ bằng thân thể cũng có thể tùy ý đánh chết.

Nhưng cócũng còn hơn không.Lấy ra nội đan yêu thú, tùy tiện rửa một chút, Dương Khai trực tiếp nuốt vào bụng, ngồixuống, vận chuyển công pháp luyện hóa.

Trong bụng nổ vang như sấm, truyền ra tiếng độngkỳ dị, trước sau không quá một nén nhang, Dương Khai đã luyện hóa xong nội đan này.Cảm thụ một chút, Dương Khai nhíu mày.

Kết quả không quá lý tưởng, luyện hóa một viênnội đan yêu thú, thực lực tăng lên lại không quá rõ ràng, yêu thú này còn yếu hơn cả conhắn giết trong khe núi lần trước, năng lượng chứa trong nội đan này tự nhiên cũng khôngnhiều.Chiếu theo tốc độ này, cho dù luyện hóa 1000 viên nội đan, mình cũng chưa chắc có thểthăng cấp Vu Sư.Mục tiêu của hắn cũng không xa, chỉ cần có thể thăng cấp Vu Sư, có thầnniệm là được rồi.

Tuy rằng không như ý, nhưng hiện giờ hắn cũng không còn cách này hayhơn, đành phải kiên trì bền bỉ, chờ mong đụng phải yêu thú mạnh hơn, từ từ dựa vào sốlượng để tích lũy.Ngày hôm sau, Dương Khai vẫn lang thang trong La Bạch Sơn, một đường đi sâu vào,chuyên tìm kiếm giết yêu thú.Thời gian thoáng cái đã 1 tháng, trong lúc này Dương Khai cũng giết được không ít yêu thú,thu được rất nhiều nội đan yêu thú, nhưng số nội đan này vào bụng hắn, cũng chỉ làm tu vi tăng lên đến Vu Sĩ hạ phẩm cực hạn mà thôi, thậm chí không thể đột phá được Vu Sĩ trung phẩm.Yếu, quá yếu, cấp bậc yêu thú La Bạch Sơn quá thấp, căn bản không thể thỏa mãn nhu cầucủa hắn.

Vốn hắn định trong vòng 1 tháng thăng cấp Vu Sư, sau đó mở ra nhẫn không gian,lại hung ác bế quan 2 tháng, cuối cùng thành Vu Vương thậm chí Vu Thánh trở về thôn,nhưng bây giờ xem ra là mình nghĩ nhiều.

Hắn chỉ có thể không ngừng đi sâu vào, tronglòng ôm mong chờ.Một ngày, Dương Khai đang luyện hóa nội đan vừa tới tay, lỗ tai khẽ động, nhíu mày lại.

Hắnnghe được tiếng bước chân đang tới gần hang động mình đang ở.

Hơn nữa tiếng bước chânkhông chỉ có một người.Chỗ quỷ quái này còn có người khác? Giờ đang trong giá rét lạnh buốt, ngoài mình ra, còn aicó thể lang thang bên ngoài? Không sợ lạnh chết đói chết hay sao? Đang khó hiểu, mấy người kia đã vào trong hang, lập tức có người lên tiếng:– Cẩn thận, có mùi máu tươi!Tiếng bước chân liền yên ắng, yên lặng đến không nghe được tiếng hít thở, tuy nhiênDương Khai cảm nhận được đối phương đang từ từ tiến tới gần mình.
Quả nhiên không lâusau, một Man tộc chợt xuất hiện, dừng lại cách Dương Khai 5 trượng, vừa nhìn thấy DươngKhai, người Man tộc này kinh hãi rõ ràng, thần sắc trở nên kinh ngạc không thôi.Rõ ràng hắn không ngờ ở chõ này lại đụng phải tộc nhân.

Những Man tộc theo sát sau ngườinày cũng lần lượt xuất hiện, tuy nhiên đều có vẻ thê thảm, giống như vừa trải qua trậnchiến, một người thảm nhất mất cả cánh tay, máu chảy không ngừng, đau đến sắc mặt trắngbệch, Dương Khai chỉ nhìn thoáng qua, liền biết cánh tay của hắn là bị cắn đứt.

tuy nhiên dù sao cũng là Man tộc, dù bị thương nặng như thế, cũng không rên một tiếng,tay kia vẫn cầm một cây mâu đá rạn nứt.– Ngươi là ai? Người Man tộc dẫn đầu liếc nhìn Dương Khai, quát hỏi, người này nhìn damỏng thịt mềm, không có một chút dáng vẻ Man tộc, từ đâu chạy ra?Dương Khai mở mắt liếc hắn, cũng không để ý nữa.

Thái độ ngạo mạn cuồng vọng này liềnlàm đối phương căm tức, đang muốn bùng nổ, đằng sau chợt lóe lên xuất hiện một nữ nhâncao gầy, nữ nhân thần sắc lành lạnh, lên tiếng:– Đừng quấy rầy hắn, hắn đang trong tu luyện! Nữ nhân này có vẻ rất có uy tín, bởi vậy nàngvừa lên tiếng, Man tộc kia dù vẫn còn tức giận, nhưng không nói nữa, mà tò mò quan sátDương Khai, nhíu mày nói:– Tu luyện? Chẳng lẽ hắn là Vu?Nữ nhân cũng kinh ngạc nhìn Dương Khai: – Hắn đúng là Vu, hơn nữa còn là Vu Sĩ!– Vu Sĩ! Các chiến sĩ Man tộc hoảng sợ, quả thật không tin vào tai mình.Nhưng lời này là do Vu của mình nói ra, ngay cả bọn họ không muốn tin cũng phải tin.

Cáithứ như hắn, cũng là Vu Sĩ?Nữ nhân đi lên một bước, nhìn Dương Khai nói: – Đồng bạn của ta bị thương trong chiến đấu vừa rồi, chúng ta cần một chỗ cho yên lặng trị thương cho hắn, gần đây không có chỗ thích hợp, bởi vậy đành chọn nơi này.

Nhưng ngươi yên tâm, chúng ta sẽ không quấy rầyngươi.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Trong lòng cười thầm, đối phương hẳn cho rằng mình đang tuluyện đến lúc mấu chốt, bởi vậy không thể nói chuyện cũng không được quấy nhiễu, cô tanào biết Dương Khai chỉ lười để ý tới bọn họ, muốn vội luyện hóa hết nội đan rồi tính tiếp.– Cám ơn! Nữ nhân nói xong, mới dẫn những người khác lùi lại một khoảng cách, an bài tộcnhân bị thương ngồi xuống, giúp hắn trị thương.

Dao động linh lực rõ ràng truyền tới, tuyrằng Dương Khai không biết nữ nhân này dùng thủ đoạn gì, nhưng dưới cảm nhận củaDương Khai, đối phương cũng là Vu Sĩ, hơn nữa có thể là Vu Sĩ thượng phẩm!Nói cách khác, cảnh giới của nàng cao hơn mình.

Tuy nhiên nàng làm người cũng không tệ,không có địch ý với mình, dù sao theo nàng thấy, hiện giờ mình đang tu luyện không thể cắtngang, nếu thật có ác ý gì, vậy đây là thời cơ ra tay tốt nhất.Nửa ngoài hang động, mấy người Man tộc tụ tập một bên, nhìn Vu của mình trị thương chođồng bạn, nữ nhân kia thi triển ra Vu thuật cực kỳ lạnh lẽo, mang theo đặc tính đóng băngvạn vật, nhanh chóng đông cứng vết thương, mở túi da thú lấy ra chút thảo dược, cho tộcnhân kia uống.Man tộc bị thương nhanh chóng giãn mặt ra, không còn đau đớn như vừa nãy.

Nữ nhâncũng thoáng thở ra.Ngay lúc này, bên cạnh truyền tới tiếng nói xa lạ: – Hắn trúng độc, ngươi không giúp hắnkhử độc, hắn cũng không sống được bao lâu.

Chương 2813: Man tộc một nhà thân

Vừa nghe tiếng, mấy chiến sĩ Man tộc chợt xoay người, cầm mâu đá búa đá, cảnh giác nhìnDương Khai, sống lưng phát lạnh.

Vừa rồi dù bọn họ quan tâm an nguy của đồng bạn, nhưngthân là chiến sĩ vẫn còn có bản năng, nhưng không một ai nhận ra có người đến gần phíasau, thật là khó tin.Nếu không phải người tới gần không có ác ý, vậy bọn họ đã phải nằm lại đây.

Dù sao đây làmột Vu Sĩ! Nữ nhân Vu kia cả người run lên, nhưng phản ứng không kịch liệt như các chiến sĩ Man tộc, xoay người giơ tay ấn xuống, ra hiệu cho các đồng bạn đừng căng thẳng như thế.

Sau đó nàng lên tiếng: – Ta biết hắn trúng độc, ta cũng thi triển Tiêu Độc Thuật.– Hiệu quả không tốt lắm.

Dương Khai nghiêng đầu, nghĩ lại rồi nói: – Có cần ta giúp không?– Ngươi? Nữ nhân nhíu mày, trong mắt có thần sắc không tín nhiệm.Một là Vu Sĩ này cũng là người xa lạ, ai biết thiện hay ác, Vu cùng Man tộc ở những bộ lạckhác nhau, xung đột bên ngoài là bình thường.

Hai là dù sao Dương Khai chỉ là Vu Sĩ hạphẩm, còn nàng là Vu Sĩ thượng phẩm cũng bó tay, Dương Khai làm sao có khả năng giảiquyết được.Dương Khai nhún vai: – Ta chỉ tùy ý nói thôi.

– Ngươi là người bộ nào? Nữ nhân hỏi.

Dương Khai đáp: – Nam Man Bộ! Dừng một chút, hỏi: – Các người là Sương Tuyết Bộ phải không?Cũng nhờ thôn trưởng dạy dỗ tốc hành trước khi lên đường, Dương Khai mới nhận ra đượcxuất thân những Man tộc này.

Ở thế giới thượng cổ này, có những bộ lạc Man tộc có đặc thùrất rõ ràng, ví dụ người Nộ Diễm Bộ ở khe núi lần trước, trên mặt đều vẽ dấu hiệu vật tổnhư hoa lửa, đó là Thanh Liên Thánh hỏa của Nộ Diễm Bộ.Dù trên mặt người Sương Tuyết Bộ không có dấu hiệu vật tổ gì, nhưng vừa rồi nữ nhân nàythi triển Vu thuật toát ra thuộc tính linh lực, làm cho Dương Khai có suy đoán.

Tuy rằngkhông phải mỗi một bộ lạc Man tộc đều có đặc trưng rất rõ ràng, ví dụ Thương Nam thôn ởNam Man Bộ cũng không có, bởi vậy nữ nhân này mới không nhận ra lai lịch của hắn.Bị Dương Khai vạch trần, nữ nhân này cũng không có ý che giấu, gật đầu: – Phải, chúng ta là Sương Tuyết Bộ! Ngươi có cách nào giải độc cho hắn?– Có thể thử xem.Nữ nhân nhíu mày, tuy rằng không cảm thấy Dương Khai thật có bản lĩnh này, nhưng hiệntại nàng chỉ có thể ôm chút hy vọng cuối cùng, dù sao tộc nhân trúng độc này dù được mìnhthi triển Vu thuật áp chế miệng vết thương, cũng thi triển Tiêu Độc Thuật rút ra một chútđộc tố nhưng không loại trừ hoàn toàn.

Độc thực cốt của Thực Cốt Lang cực kỳ dữ dằn, sótlại một chút xíu cũng đủ làm bất cứ chiến sĩ Man tộc khỏe mạnh nhất biến thành vũng nướcmủ, nếu bỏ mặc kệ, tối đa 3 ngày là tộc nhân này phải chết! Nhưng thời gian 3 ngày, đãkhông đủ cho bọn họ trở về bộ lạc.– Vậy ngươi thử xem! Nữ nhân nhường chỗ.Dương Khai bước lên.Lại có một chiến sĩ Sương Tuyết Bộ khẽ hô: – Đại nhân! Nữ nhân giơ tay, ngăn người kia nói.

Nhưng ánh mắt các chiến sĩ Man tộc nhìn Dương Khai,rõ ràng tràn ngập không tín nhiệm.Dương Khai cũng không để ý, đi thẳng đến ngồi xuống cạnh tộc nhân Sương Tuyết Bộ bịthương, cẩn thận nhìn vết thương, trong lòng cũng có phần bội phục.Cũng may là chiến sĩ Man tộc thân thể khỏe mạnh, khí huyết tràn đầy, bằng không thươngthế như vậy đã đủ làm hắn chết mười lần rồi, nhưng bây giờ hắn thiếu mất một tay, ngườitrúng kịch độc, lại không rên một tiếng, thần trí có vẻ rất tỉnh táo, bởi vì đau đớn mà sắcmặt vặn vẹo tái nhợt.Nhìn một hồi, Dương Khai đột nhiên giơ tay, vỗ mạnh mấy cái lên người chiến sĩ Man tộcnày, lực lượng vừa phải, linh lực lan tỏa.

Chiến sĩ Man tộc này chợt đỏ mặt lên, há miệngphun ra máu đen.Dương Khai đã sớm chuẩn bị, lắc người tránh ra, không chút do dự phá vỡ phần tay cụt bịđóng băng, hai tay bóp bả vai của hắn, linh khí trào ra chảy vào người hắn.Các tộc nhân Sương Tuyết Bộ nhìn không chớp mắt, tộc nhân bị thương chợt run rẩy dữ dội,sau đó phát ra tiếng gầm rú như dã thú bị thương, làm người ta giật mình.Ngay sau đó, chỗcụt tay bỗng bắn ra rất nhiều máu, máu rơi xuống đất, lại phát ra tiếng xèo xèo, ăn mòn mặtđất ra mấy cái lỗ, đủ thấy được độc tính dữ dội.Máu phun ra kéo dài chừng 10 hơi thở, trong quá trình này, nếu không phải có nữ Vu Sĩ kiangăn cản, những chiến sĩ Man tộc Sương Tuyết Bộ đã sớm xông lên ngăn cản Dương Khai.Sau 10 hơi thở, Dương Khai thu tay lại, quay sang cô gái kia: – Bịt kín vết thương của hắn đi.Nữ nhân này nghe vậy, khoát tay, khí lạnh chạy tới chỗ cụt tay, nháy mắt liền đóng băngmiệng vết thương.

Còn chiến sĩ Man tộc Mà bị thương bởi vì mất máu quá nhiều, lúc nàymặt trắng nhợt, khí tức suy yếu đến muốn không phát hiện được, giống như sắp chết.Dương Khai đứng dậy lùi lại, các chiến sĩ Man tộc lập tức tràn lên, kiểm tra tình trạng củahắn.

Một lát sau, một người ngẩng đầu nói:– Có vẻ khá hơn nhiều, chỉ là mất máu nhiều lắm.

Liếc Dương Khai, ánh mắt trở nên phứctạp.Nữ Vu Sĩ kia mới gật đầu, nói với Dương Khai: – Ta tên Vũ, ngươi gọi là gì?– A Ngưu! Dương Khai mỉm cười.– Ra là Vu Ngưu, cảm tạ Man Thần, cho hai ta gặp nhau ở đây! Vũ vẫn luôn lành lạnh, cuốicùng mới toát ra mỉm cười.Dương Khai nói: – Đồng bạn của ngươi dù đã loại trừ độc tính, nhưng nếu bỏ mặc kệ, cũngsẽ rất rắc rối, tốt nhất nên chữa trị cho hắn đi.– Ta hiểu rồi, vậy Vu Ngưu, xin chờ một lát.

Vũ nói rồi, đến cạnh các chiến sĩ Man tộc, khẽcăn dặn mấy câu, sau đó có một chiến sĩ Man tộc khiêng đồng bạn bị thương rời hang động,xem ra là đưa hắn về thôn cứu chữa.Sau đó, Vũ lại gọi một người khác lấy ra chút thịt khô nước sạch, tự tay đưa đến trước mặtDương Khai: – Cám ơn ngươi đã cứu tộc nhân của ta.– Man tộc một nhà thân, Vũ đại nhân không cần khách khí như vậy.

Dương Khai mỉm cười,cũng không từ chối, lấy thịt khô nước sạch tới ăn uống thoải mái, không hề cố kỵ.

Dáng vẻthoải mái như thế làm Vũ càng thêm có hảo cảm, trước đó nhìn hình thể gầy yếu của Dương Khai mà có chút bài xích coi thường cũng biến mất.Man tộc một nhà thân! Cách nói thật là thú vị.
– Trước đó ta cũng thi triển Tiêu Độc Thuật, nhưng vì sao hiệu quả kém hơn ngươi rất nhiều?Vũ khiêm tốn thỉnh giáo, trước khi tới hang động này, nàng đã xử lý đơn giản cho tộc nhânbị thương, chính vì còn sót lại độc không thể rút ra, cho nên nàng mới đóng băng miệng vếtthương, cho hắn uống thảo dược, kỳ vọng những thảo dược này có thể hóa giải độc tính.

Dùnàng cũng biết hy vọng không lớn.– Cô muốn nói là, cấp bậc của cô cao hơn ta, vì sao thi triển Tiêu Độc Thuật lại không hiệuquả bằng ta? Dương Khai tự nhiên hiểu ý của nàng, mỉm cười nói: – Có đôi khi, khống chếtinh vi càng quan trọng hơn lực lượng mạnh mẽ.Vũ nghe vậy trầm tư, hồi lâu mới gật đầu: – Cám ơn!Dương Khai ăn xong thịt khô, uống nước rồi nói: – Trời đông giá rét, các người ra ngoài làmgì?Dù nói người Sương Tuyết Bộ không sợ giá lạnh, nhưng bình thường cũng không tùy tiện rangoài.

Trời đông giá rét, mặc kệ dã thú hay Man thú đều sẽ vì tìm kiếm thức ăn mà hoạtđộng rất mạnh, độ nguy hiểm khi ở bên ngoài sẽ tăng lên rất cao so với bình thường.– Ngưu đại nhân thì sao? Vũ không trả lời câu hỏi của Dương Khai, mà hỏi ngược lại.– Tu luyện! Dương Khai mỉm cười.Vũ ngẩn ra, thần sắc bội phục, nói: – Chúng ta đi ra đào thảo dược, cần dùng cho hiến tế mùa xuân.– Hiến tế! Dương Khai nhướng mày, Thương Nam thôn là thôn nhỏ, không biết có chuyệnhiến tế hay không.Nhưng hắn biết ở thời kỳ thượng cổ, hiến tế là rất chuyện thường xuyên, dù cho các Đại Vutu luyện có thành tựu, cũng thường xuyên sẽ hiến tế.

Mà đối tượng hiến tế, hoặc là trời cao,hoặc là vật tổ của bộ lạc, kiểu sau chiếm đa số.

Liền mỉm cười, nói:– Xem ra các người cũng không thuận lợi.Vũ ủ rũ nói: – Những thảo dược đó lại bị mấy con Thực Cốt Lang bảo vệ, chúng ta bị maiphục.– Mấy con? Dương Khai nhướng mày, toát ra hứng thú: – Cụ thể là bao nhiêu? Vũ nói: – 6 con, nếu không phải vậy, dựa vào lực lượng của ta, đã không để có chúng tổnthương tới tộc nhân.Ánh mắt Dương Khai chớp động, một lát sau, liền nghiêm mặt, trầm giọng hỏi: – Vũ đại nhân, lúc các người đi đào thảo dược, có cần hỗ trợ mạnh mẽ không?Vũ ngạc nhiên nhìn Dương Khai, ánh mắt cũng sáng lên.

Vừa rồi nàng còn đang nghĩ, có thểmời Vu Ngưu này hỗ trợ, nhưng dù sao hai người không quen, cũng không cùng một bộ lạc,không lấy ra lợi ích, Vũ quả thật không tiện lên tiếng, nhưng không ngờ đối phương lại chủđộng đề nghị giúp một tay.Dù cách nói tự xưng là hỗ trợ mạnh mẽ làm người ta hết biết, nhưng những điều vụn vặtnày cũng không sao, hai vị Vu, đủ đảm bảo an toàn của các tộc nhân khác.– Vu Ngưu, điều kiện của ngươi là gì? Tuy rằng Vũ mừng rỡ, nhưng không mất năng lựcphán đoán, bèo nước gặp nhau, Vu Sĩ Nam Man Bộ lại tự dưng chủ động giúp đỡ, nhất địnhlà có yêu cầu.– Mấy con Man thú kia thuộc về ta.

Dương Khai mỉm cười nói.Nếu là bình thường, Vũ sẽ không thể đồng ý điều kiện này, dù nói những dược thảo đó quýgiá, nhưng Man thú cũng có giá trị xa xỉ.

Bọn họ có nhiều người, còn có một vị Vu Sĩ thượngphẩm, mà đối phương chỉ là một Vu Sĩ hạ phẩm, chia cho hắn 2 con thì có thể chấp nhậnđược.

Tuy nhiên trước đó Dương Khai cứu giúp tộc nhân, Vũ chỉ trầm ngâm liền sảng khoáiđồng ý:– Được, Man thú thuộc về ngươi, thảo dược thuộc về chúng ta! Nàng đưa ra quyết định, tựnhiên tộc nhân khác không có ý kiến.Dương Khai đứng lên: – Vậy không cần chậm trễ, chúng ta đi thôi.Vũ nhíu mày: – Nhưng tộc nhân của ta mới đại chiến một trận, cần nghỉ ngơi 1 ngày.

hất thân thể Man tộc đều vô cũng mạnh mẽ, nhưng trận đại chiến trước, Vũ đã bỏ ThịHuyết Thuật cho bọn họ, dù chỉ duy trì một thời gian ngắn, nhưng mất đi tinh huyết trờisinh cũng làm bọn họ suy yếu một chút, không dũng mãnh như bình thường.– Không cần phiền phức như vậy, đi cùng ta là được rồi.

Dương Khai dẫn đầu rời hang, vẫygọi đoàn người Vũ.Các chiến sĩ Man tộc đều chần chờ nhìn Vũ, Vũ cũng rất đau đầu, thầm nghĩ sao vị Vu Ngưunày làm việc vội vàng như thế.

Nhưng đã thế này rồi, nàng cũng khó nói được gì, đành phảidẫn đội đi theo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau