VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2801 - Chương 2805

Chương 2804: Anh hùng trở về

Khi trời sáng, A Hổ mặt tái nhợt xuất hiện ở ngoài thôn, từ sau trận chiến hôm qua đến giờhắn vẫn chưa phục hồi, nhất là di chứng Thuật Thị Huyết bùng nổ, ngay cả hắn là một trongnhững chiến sĩ mạnh nhất thôn, ít nhất cũng phải suy yếu vài ngày.

Trong mấy ngày này,hắn không còn năng lực chiến đấu.Ngẩng đầu, nhìn lên một cây to ở cửa thôn, hỏi: – Nhìn thấy gì không?Trên tán cây vươn ra một cái đầu, chính là thiếu niên Man tộc hôm qua phụ trách hậu cần.– A Hổ ca, không thấy gì hết.

Thiếu niên đáp.A Hổ nhíu mày, thần sắc tràn đầy lo lắng.

Ngày hôm qua A Ngưu truy đuổi Man thú, cả đêmchưa về, người trong thôn đều lo lắng cho hắn.

Thiếu niên trốn trên tán cây, đầu tiên là canhgác, hai là cũng muốn tìm tung tích của A Ngưu, nhưng thiếu niên đáp lại làm A Hổ vô cùngthất vọng.– Không phải thôn trưởng nói, A Ngưu có Man Thần phù hộ sao, ngươi lo cái gì? A Hoa lưngđeo trường cung xuất hiện ở phía sau A Hổ.A Hổ nói: – A Ngưu cũng bị bỏ Thuật Thị Huyết, giờ đã qua một đêm, khẳng định Thuật ThịHuyết đã biến mất, ngươi cũng biết nó sẽ có hậu quả gì.

Ngay cả Man Thần ban cho lựclượng, làm A Ngưu thay da đổi thịt, nhưng di chứng Thuật Thị Huyết, bất cứ Man tộc nàocũng phải chú ý, một khi suy yếu bị bầy thú bao vây, kết cục chỉ có thành đồ no bụng cho dã thú.– Lo cũng vô ích, tin tưởng Man Thần, tin tưởng A Ngưu.

A Hoa vỗ vai A Hổ, xoay người vàothôn, trận chiến hôm qua dù không lan vào trong thôn, nhưng vẫn có rất nhiều chuyện phảilàm.– A Hổ ca… Ta thấy được một người… Đúng lúc này, thiếu niên Man tộc chợt hô to.– Ai? A Hổ ngẩng đầu, vội vàng hỏi.– Nhìn không rõ lắm! Thiếu niên Man tộc đáp.– Mở to mắt ra mà nhìn! A Hổ rống lên.Thiếu niên hết chỗ nói, thầm nghĩ như vậy thì mở to mắt ra là thấy rõ được sao.

Nhưng rấtnhanh, hắn hoảng sợ hô lên: – Là Man thú! Trong tầm nhìn, hắn thấy rõ thân thể Man thú đang tiến về phía bên này với tốc độ cực nhanh.– Cái gì? A Hổ cùng A Hoa hoảng sợ biến sắc, hai người nhìn nhâu, trong đầu không khỏi toátra ý nghĩ… Thôn này xong rồi! Man thú đã đi mà quay lại, còn A Ngưu đuổi theo nó, có thểbiết được vận mệnh thế nào.Trận chiến hôm qua khiến cho phần lớn chiến sĩ trong thôn mất đi sức chiến đấu, bây giờMan thú đột kích, ai cản nổi?– Không đúng không đúng… Thiếu niên lại sửa lời, giọng run rẩy toát ra mừng rỡ: – Là ANgưu ca, là A Ngưu ca!A Hổ không biết phải mắng thế nào mới được, ủ rũ nói: – Rốt cuộc ngươi nhìn rõ ràng chưa,là A Ngưu hay là Man thú vậy? Một cái là người, một cái là thú, ánh mắt kém cỡ nào mới lẫnlộn được? A Hoa không nói một lời, nháy mắt vọt ra, dùng tay chân nhanh chóng leo lên cây, đứng trêntán cây nhìn ra xa.

Thân là Thần Xạ Thủ, thị lực của nàng không cần hoài nghi, thiếu niênnhìn xa không rõ ràng, không có nghĩa là nàng nhìn không rõ.A Hổ thấp thỏm lo lắng, ngửa cổ chờ đợi.Một lát sau, A Hoa cúi đầu cười nói: – Là A Ngưu! A Ngưu đem Man thú trở về rồi!A Hổ ngẩn ra, khó mà tin được: – A Ngưu… giết Man thú?A Hoa leo xuống cây, vung búi tóc dài ra sau, gật đầu: – Đúng vậy, A Ngưu giết được Manthú!A Hổ mỉm cười trút bỏ gánh nặng, sau đó cười to, cười như điên… Xoay người rống lớn vàotrong thôn:– Mau ra đây mau ra đây, A Ngưu giết Man thú trở về, A Ngưu giết Man thú rồi!Thôn dân đang bận rộn đều ngẩn ra, không thể tin nổi tai mình, vội vàng buông công việc, tụtập tới cửa thôn, hỏi nhau.– A Ngưu thật giết được Man thú?– Là ai nhìn thấy?– A Hổ ngươi không lừa chúng ta đó chứ?– A Ngưu phế vật có bản lĩnh đến vậy?– Bây giờ người ta không phải phế vật, hôm qua nhờ có hắn, mới đánh lui được thú triều!– Không phải trước kia hắn kéo cung còn không nổi hay sao, sao bỗng dưng như biến thànhngười khác vậy?– Thôn trưởng nói, là Man Thần ban cho lực lượng.

……….Dương Khai vác con yêu thú không ra gì này, còn chưa đến cửa thôn, từ xa xa đã thấy đámngười tụ tập, đều chỉ trỏ về phía mình.Trước đám đông, A Hổ sắc mặt tái nhợt, nhưng tươi cười đầy mặt vẫy gọi.

A Hoa có nói,trước kia là A Hổ luôn chia thức ăn cho mình, mới làm mình không đói chết.Tuy rằng bảnthân Dương Khai không trải qua chuyện đó, nhưng thân thể ở thời đại này được nhận ơnhuệ của A Hổ, thanh niên Man tộc quan tâm mình, Dương Khai cũng cảm nhận được.Hắn đáp lại một tiếng, giơ cao con Man thú trên vai, từ xa xa phô diễn cho thôn dân.

Lập tức,các thôn dân liền hô to lên, xông lên nghênh đón anh hùng trở về.Chỉ trong nháy mắt, Dương Khai đã bị cả trăm thôn dân bao bọc, mỗi người vô cùng nhiệttình vỗ vai hắn, trong mắt tràn đầy sùng bái cảm kích, rồi tránh ra một đường, để DươngKhai đi thẳng tới.Dương Khai không rõ đây có phải lễ tiết gì không, nhưng mỗi một cái vỗ vai, Dương Khaiđều cảm nhận được kính ý của thôn dân.Ở cửa thôn, lão thôn trưởng chống gậy xuất hiện, người lưng còng run run, nhìn như gầnđất xa trời.

Dương Khai đi qua các thôn dân, đến trước mặt thôn trưởng, ném yêu thú xuốngđất, nhe răng cười nói:– Thôn trưởng, ta giết được Man thú rồi.Thôn trưởng nghiêm túc nhìn Man thú gật đầu nói: – Làm tốt lắm.

Không có nhiều khenngợi, nhưng lại càng thêm thân thiết giản dị.Dương Khai vẫn cười.

Lúc này, rất nhiều thiên niên thiếu nữ Man tộc tụ tập tới, đều nhìnngó Man thú dưới đất, như là lần đầu gặp thứ hung dữ này, trong mắt tràn đầy tò mò.

Còncó mấy người gan lớn muốn đưa tay sờ thử, lại bị cha mẹ trừng mắt kéo lại.Nhất Khai.
Lúc này, có một thiếu nữ đi ra từ đám đông, trong tay bưng chén chứa chất lỏng đục ngẫu,mùi rượu nhàn nhạt tỏa ra, cô gái đi đến trước mặt Dương Khai, thẹn thùng nhìn hắn, máđỏ hồng, nhưng lại không dời mắt, ánh mắt nóng bỏng làm Dương Khai không biết làm sao.Nói nghiêm túc, nữ nhân Man tộc không phù hợp thẩm mỹ quan của Dương Khai, nhưng màthiếu nữ này không giống những cô gái khác, dù dáng người rất cao, nhưng làm Dương Khaicó chút kinh diễm.

Dương Khai nghiêng đầu, khó hiểu nhìn thôn trưởng.Thôn trưởng nói: – Chỉ có dũng sĩ xuất sắc nhất trong thôn, mới có tư cách uống chén rượuMan Thần này, ngươi uống đi.Đây thật là rượu sao… Tuy rằng ngửi được mùi rượu, nhưng nếu thôn trưởng không nói,Dương Khai thật không dám khẳng định chén chất lỏng này lại là rượu.Nhất Khai.Nhận lấy chén đá từ tay thiếu nữ, Dương Khai một hơi uống cạn, cảm giác nóng rực từ cổhọng chạy vào bụng, lực lượng kỳ dị lan tỏa từ bụng, trong kinh mạch khẽ rung động.Dương Khai nhướng mày, còn chưa kịp cảm nhận kỹ càng, liền bị thôn dân xung quanh,nắm tay chân tung lên cao.Các thôn dân hô to tên A Ngưu, ném hắn lên rồi đón, lại ném lên, lại đón….

Có không biếtbao nhiêu cô gái không hề kiêng dè sờ mó bắp thịt cùng chỗ yếu hại trên người hắn, nữnhân Man tộc trước giờ đều thẳng thắn dứt khoát như vậy, làm cho Dương Khai đỏ hết cảmặt.Các thiếu nữ non nớn ngây ngô sờ mó mình thì cũng thôi, còn có rõ ràng là những bà già cótuổi, các ngươi tới gần góp vui làm gì chứ! Cả thôn một mảnh hưng phấn sôi trào, giống nhưsang năm mới.Hồi lâu sau, thôn dân mới thả Dương Khai đầu óc choáng váng xuống đất, Dương Khai loạngchoạng, cảm giác di chứng Thuật Thị Huyết cũng không mãnh liệt như thế.Thôn trưởng cười hì hì đưa tay ra, thiếu niên trên cây liền cởi xuống chủy thủ đá đưa chothôn trưởng.

Thôn trưởng cúi mình, bắt đầu mổ xẻ Man thú, có thể thấy được, thôn trưởngrất am hiểu chuyện này, thủ pháp thuần thục, không lâu sau móc ra một vật tròn vo, to cỡmóng tay từ trong người Man thú, đưa cho Dương Khai, nói:– Pha rượu uống, ngươi sẽ trở nên càng khỏe mạnh hơn!Các thôn dân đều toát ra vẻ hâm mộ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào quả cầu dính máu đó.

Cáinày không phải nội đan sao, hơn nữa còn là nội đan cấp bậc không cao.

Dương Khai cầm lấy.Thì ra Man tộc thượng cổ đều trực tiếp sử dụng nội đan, nghĩ lại cũng đúng, thời đại này cònchưa thịnh hành võ đạo, khẳng định thuật luyện đan cũng ở trạng thái mơ màng, làm sao có thể luyệnchế ra linh đan?Trực tiếp sử dụng nội đan đương nhiên có thể tăng cường sức mạnh, nhưng cũng sẽ có họangầm.

Nội đan là chỗ tinh hoa của yêu thú, bên trong chẳng những chứa đựng căn nguyênlực lượng của yêu thú, còn có thú tính của chúng.

Loài người sử dụng, rất có khả năng ảnhhưởng tâm tính.– Man thú này là chiến lợi phẩm của ngươi, cũng mang về đi, ăn lâu dài cũng sẽ làm ngươitrở nên khỏe mạnh hơn.

Thôn trưởng chỉ vào Man thú được Dương Khai mang về.– Được! Dương Khai cũng không chối từ, tuy rằng mới đến được một ngày, còn chưa cảmnhận rõ phong tình thượng cổ, nhưng Dương Khai có thể cảm nhận được thôn dân làm việchành động thẳng thắn, bọn họ đều là những người đơn giản chân thật nhất.Dừng một chút, Dương Khai nói: – Đúng rồi, thôn trưởng, trong khe núi ta giết Man thú này,còn có thi thể hơn 300 con dã thú, có cần cho người đi mang về? Nếu cần, ta có thể dẫndường.Vừa nghe vậy, rất nhiều thôn dân đều mừng ra mặt.Thôn trưởng nói: – Lương thực quý giá tự nhiên không thể buông tha, nhưng đợi mọi ngườinghỉ ngơi vài ngày, mọi người mệt mỏi quá rồi.A Hổ cười hì hì nói: – Thôn trưởng, bây giờ A Ngưu đã trở lại, thức ăn qua mùa đông cũngcó, hôm nay chúng ta có thể ăn mừng một phen… Vừa nói, nước miếng sắp trào ra.

Các thôndân khác dù không nói, nhưng ánh mắt tràn đầy mong chờ nhìn thôn trưởng.– Chỉ biết có ăn thôi! Thôn trưởng nâng gậy lên gõ nhẹ lên đầu A Hổ.A Hổ không né tránh, bị gõ một cái, vò đầu cười hắc hắc, mặt dày trơ ra.Thôn trưởng nói: – Được rồi, hôm nay cho mọi người ăn no nê! Các thôn dân lập tức hoanhô.–––-oOo–––-

Chương 2805: Hôm nay A Ny 15 tuổi

Dân lấy ăn là trời, đạo lý mãi mãi không đổi.

Ở thời kỳ thượng cổ, có thể ăn đến no, tuyệt đốilà hưởng thụ xa xỉ nhất.Phương thức nấu nướng của Man tộc vô cùng đơn giản, đó là nướng! Từng tảng thịt lớn xâuqua cây gỗ, trong thôn đều đốt lửa, thôn dân đặt xâu thịt thú lên nướng trên lửa, màu sắcvàng óng cùng tiếng dầu mỡ nổ tách tách, làm người ta thòm thèm.Dù hôm qua đã có thịt thú, nhưng toàn thôn bao gồm cả thôn trưởng, đều không ai ăn mộtmiếng, bởi vì mọi người đều đang chờ anh hùng trở về! Bây giờ A Ngưu đã trở lại, tự nhiênlà đến thời điểm ăn mừng.Trong thôn nhanh chóng bay ra mùi thịt nướng, không có gia vị thêm thắt gì, trực tiếp cầmlên cắn xé, nuốt thẳng xuống, có chút thịt còn dính to máu, chưa chín hoàn toàn, nhưng thôndân lại ăn như mật ngọt, vô cùng vui vẻ.Trước mặt Dương Khai đặt những chỗ thịt ngon nhất trên người dã thú, đãi ngộ như thế,ngay cả thôn trưởng đức cao vọng trọng nhất cũng không được hưởng thụ, bởi vì hắn mớilà công thần lớn nhất đánh lui thú triều, chém giết Man thú, tự nhiên được ưu đãi tốt nhất.Vốn Dương Khai chỉ định tùy tiện qua loa một chút, dù sao tu vi đến trình độ như hắn, cókhông ăn gì cũng không sao.

Nhưng khi mùi thịt nướng bay vào mũi, bụng lại phát ra tiếngsùng sục.

Dương Khai liền ngây người.

Bản thân mình lại… cảm thấy đói bụng! Chuyện nàylàm sao xảy ra được? Hắn là Đế Tôn Cảnh, đã sớm không cần ăn uống, bình thường hấp thu linh khí thiên địa là cóthể bổ sung yêu cầu của thân thể.

Nhưng ở chỗ quỷ này, hắn lại thật sự cảm giác đói bụng.Còn có một chút mỏi mệt.

Thế giới này chân thật như vậy!Hắn không nghĩ nhiều, đã bị thôn dân lây nhiễm, cũng cầm lên thịt thú nướng chín, há mồmliền cắn.

Các thôn phụ đem ra quả khô cất kỹ, thôn trưởng cũng sai người đem ra rượu tráicây cất giấu, toàn thôn tràn ngập không khí náo nhiệt.Dù vậy, phòng vệ vẫn không buông thả, vẫn có thôn dân ở bên ngoài cảnh giới, phòng ngừamùi thịt nướng trong thôn dẫn tới dã thú ngấp nghé.Ăn mừng suốt một ngày.

Dương Khai không biết mình ăn bao nhiêu, uống bao nhiêu rượutrái cây, đến cuối cùng lại mơ hồ say, lảo đảo trở về nhà gỗ, ngã đầu liên ngủ.

Trong mơ hồ,cảm giác có người vào nhà gỗ của mình.

Dù rằng mỏi mệt, dù say mơ hồ, nhưng Dương Khai vẫn còn nội tình Đế TônCảnh, lập tức mở mắt, quát khẽ: – Là ai!Còn chưa hết lời, liền cảm giác một thân thể nóng bỏng chui vào tấm chăn da thú, ôm lấy eomình, đầu vùi vào ngực.Đầu mũi quấn quanh mùi thơm, hai má bị tóc dài tán loạn đâm ngứa ngáy.

Không có địch ýgì, ngược lại người trong lòng lại còn hít thở dồn dập, khẽ run run.Dương Khai chợt tỉnh táo, ngửa đầu lên, mượn ánh trăng mơ hồ bên ngoài cửa, nhìn rõngười trong lòng.

– Sao lại là ngươi! Dương Khai ngạc nhiên nhìn thiếu nữ.Đây là thiếu nữ đưa rượu cho mình lúc ban ngày, ôm ngọc ngà trong lòng, Dương Khai càngcảm nhận được thân thể thiếu nữ truyền tới co dãn kinh người.

– A Ngưu ca… Thiếu nữ nỉ non, ngẩng đầu nhìn Dương Khai, trong xấu hổ có một chút mạnhdạn, môi đỏ mấp máy, hết sức mê người.Dương Khai không khỏi ngây dại, vô thức hỏi: – Cô tới đây làm gì? Vừa nói rồi đã biết mìnhngu ngốc, người ta đã tỏ ý rõ ràng như thế, còn làm cái gì nữa?Quả nhiên, thiếu nữ khẽ nói: – A Ngưu ca, hôm nay A Ny tròn 15 tuổi.Không có giải thích nhiều, nhưng Dương Khai cũng mơ hồ đoán được tròn 15 tuổi có ýnghĩa gì với thiếu nữ Man tộc, hẳn là có nghĩa thành niên, tức là trở thành nữ nhân! Sinhnhật 15 tuổi, phải có quà tặng thật tốt, mà hiến bản thân cho dũng sĩ xuất sắc nhất trongthôn, đây là quyết định của thiếu nữ.Ý thức được điểm này, Dương Khai lập tức cảm giác không hay.

Nếu như nói đây là thế giớichân thật thì cũng thôi, Man tộc rất cởi mở chuyện này, không có bảo thủ cứng nhắc như về sau, cùng lắm chỉ một tình một đêm màthôi, không ai mất mát gì.Nhưng mấu chốt ở chỗ đây là bí cảnh mà! Đến giờ Dương Khai vẫn chưa phân biệt được đâylà chân thật, hay là đi vào ảo cảnh.Nếu là sau, vậy mọi thứ có ý nghĩa gì, cùng lắm là mộttrận mộng xuân!Trong khi Dương Khai đang rối rắm, thiếu nữ lại cọ vào ngực hắn, thân thể nóng cháy dánchặt, như muốn hòa tàn hắn, miệng thì thào: – A Ngưu ca, ngươi thích A Ny không?Dương Khai nhắm mắt nói: – Thích, thích!Mọi người đều ưa cái đẹp, đừng nói là thiếu nữ xinh đẹp tràn ngập phong tình thượng cổ.

ANy cười sáng lạn, xoay người ngồi trên người hắn, tay vừa kéo, lớp áo da thú đơn sơ bị lộtra, dưới ánh trăng, đường cong hoàn mỹ của thiếu nữ được bày ra trọn vẹn.

Dương Khai có xung động muốn phun máu mũi.

Đã bao nhiêu năm… đã bao nhiêu năm rồikhông có thân thiết da thịt với nữ nhân, từ sau khi rời Tinh Vực cố hương, dường như vẫncô đơn một mình, bỗng nhiên gặp cảnh tượng kích thích như thế, ngay cả tu vi tâm tínhkhông kém của Dương Khai, cũng cảm thấy không chịu nổi.– Chờ đã… Dương Khai vội hô lên.– Sao vậy? A Ny khó hiểu nhìn hắn.Dương Khai tâm tư xoay chuyển, nuốt nước miếng nói: – Ta bị thương, bị thương nghiêmtrọng!A Ny bụm miệng, giống như bị dọa, lo lắng hỏi: – Có nặng lắm không? Dương Khai lúng túngnói: – Không đáng ngại.– Vậy thì không sao.

A Ny liền đưa tay muốn cởi ảo Dương Khai.

Dương Khai vội nắm lại, trong lòng thiên nhân giao chiến, miệng nói: – A Ny, đừng xungđộng!A Ny chợt khựng lại, khó tin nhìn hắn: – A Ngưu ca, ngươi ghét ta sao?– Không có! Dương Khai vội phủ nhân.– Vậy tại sao… A Ny mím môi đỏ, tổn thương rất lớn như bị một con thú tông vào.– Ta chỉ cảm thấy, chuyện này chúng ta nên thận trọng hơn! Dương Khai nghiêm túc nói.A Ny nhìn thẳng vào Dương Khai, hồi lâu sau mới xoay người cầm lên quần áo, xoay ngườinhảy khỏi Dương Khai, nước mắt trào ra, tông cửa chạy ra ngoài.– A Ny… Dương Khai hô một tiếng, nhưng nào có đáp lại? Dương Khai chợt cảm giác mất mát.

Bị thiếu nữ chọc như vậy, Dương Khai hết cơn buồnngủ, dứt khoát ngồi lên giường, trong đầu rối rắm, hồi lâu sau mới ổn định lại, cân nhắc phảiđi đâu trong bí cảnh này.

Chỗ này cổ quái, đầu tiên là trấn áp phong ấn hoàn toàn đếnguyên, chỉ có thể dựa vào sức mạnh thân thể.Trong lúc đuổi giết Man thú, Dương Khaicũng từng thử điều động lực lượng thần hồn, lại phát hiện lực lượng thần hồn cũng như đếnguyên, bị phong ấn, không cảm nhận được một chút nào.Khoảng cách đến 1 tháng còn lại 5 ngày, mà mình ở trong thôn này đã 2 ngày, tức là chỉ còn3 ngày cuối cùng để rời khỏi Ngũ Sắc Bảo Tháp.

Trong 3 ngày, mình có thể lấy được gì từ bícảnh này? Nhưng mặc kệ nhìn kiểu gì, một cái thôn cũ nát này có thể cho mình cái gì? Mìnhlúc toàn thịnh, hắt hơi một cái cũng diệt được cả trăm thôn như thế.Vô thức vận hành công pháp, Dương Khai liền giật mình.

Hắn lại cảm nhận được một tia lựclượng đang chạy trong kinh mạch, dù rất yếu,thậm chí như có như không, nhưng tuyệt đối đó là đế nguyên.

Sao lại có đế nguyên xuất hiện?Dương Khai nhíu mày, chợt nhớ hôm nay mình chém giết yêu thú trở về, A Ny mời rượu,mình uống xong chén rượu Man Thần, mơ hồ cảm nhận được trong kinh mạch có khácthường.

Khi đó định kiểm tra, lại bị thôn dân nhiệt tình cắt ngang.Là công lao của chén rượu đó? Hôm nay trên tiệc chúc mừng, tuy rằng cũng uống rượu,nhưng không giống chén mà A Ny đưa, chén của A Ny đem tới, tuyệt đối là của thôn trưởngcố ý đưa cho nàng.

Phát hiện này làm Dương Khai mừng rỡ.Một chén rượu đục ngầu lại làm kinh mạch của mình sinh ra một chút đế nguyên, nếu cònloại rượu đó thì sao, vậy không chừng có thể cho mình khôi phục một phần thực lực? Khôiphục đỉnh cao?Hắn nóng vội muốn đi tìm thôn trưởng kiếm thêm chút rượu để kiểm tra suy đoán.

Dù là đivào bí cảnh này đến giờ, tạm thời còn chưa đụng tới nguy hiểm gì, nhưng Dương Khaikhông thể không phòng họa trước.Thời đại thượng cổ này có tồn tại Vu, Vu mạnh mẽ, không phải kém cỏi như thôn trưởng, đólà tồn tại không kém gì cường giả võ giả hiện đại.Quay đầu nhìn ra cửa, ánh trăng phủ xuống, Dương Khai thở dài, mọi chuyện chỉ có thể chờngày mai rồi tính.

Sau đó lại không biết bao giờ mà ngủ mất.Chờ sáng hôm sau, Dương Khai vừa tỉnh lại, liền rời nhà gỗ.

Rất nhiều thôn dân đã dậy sớm,đang vội làm việc trong thôn, nhìn thấy Dương Khai đều toát ra kính ý, khẽ gật đầu, nhưngmà quay đầu lại liền không ngừng cười khẽ, thậm chí có mấy người tụ tập lại, chỉ trỏ về phíaDương Khai.Một hai người thì cũng thôi, chủ yếu là gặp thôn dân nào cũng thế, làm cho Dương Khaimuốn hỏi nhà thôn trưởng chỗ nào cũng không được.

Chuyện gì vậy chứ? Dương Khai mộtbụng khó hiểu.– Nghe nói tối qua A Ny đi nhà ngươi, sau đó nhanh chóng đi ra? A Hổ xuất quỷ nhập thầnchợt hiện thân, đến cạnh Dương Khai cười gian hỏi.Dương Khai cả kinh: – Sao ngươi lại biết?A Hổ không ngừng cười hắc hắc, chỉ ra: – Mọi người đều biết.Dương Khai mặt đầy chỉ đen, khó trách biểu hiện của thôn dân kỳ quái như thế, thì ra làchuyện này.– Làm sao mọi người đều biết? Dương Khai mặt đầy lúng túng, bản thân không sao, nhưngkhông chừng sẽ liên lụy thanh danh của A Ny, thôn này cũng không lớn, một khi tin nàytruyền ra, khẳng định xôn xao mọi người đều biết.A Hổ nói: – Có người gác đêm nhìn thấy được.

Sau đó lại thần bí tới gần, nhỏ giọng hỏi:– Có phải ngươi…không được hả?– Ngươi mới không được! Dương Khai nổi giận.

A Hổ không ngừng cười to.

–––-oOo–––-

Chương 2806

– Thôn trưởng, chúc tốt lành!Trong nhà gỗ cũ nát, Dương Khai gặp được Vu duy nhất trong thôn, tuy rằng đã già, nhưngthôn trưởng vẫn dậy rất sớm, lúc này đang cầm một chén cháo, đang uống ngon lành.

Nghe âm thanh, thôn trưởng liếc Dương Khai, chờ ăn hết xong, mới đặt chén đá xuống nói:– Là A Ngưu hả, có chuyện gì sao.– Ta tìm lão gia ngài lấy chút rượu Man Thần! Dương Khai vào thẳng vấn đề.– Rượu Man Thần… Thôn trưởng sững ra một hồi, chống trượng đứng dậy hỏi: – Ngươi còncần rượu Man Thần làm gì?– Uống ngon lắm, còn muốn uống thêm một chén! Dương Khai đáp.Khóe miệng thôn trưởng co rút, nhưng lại nhanh chóng nghĩ tới gì, nhìn Dương Khai từ trênxuống dưới, đôi mắt đục ngầu toát ra hào quang kinh người, run giọng nói:– Có phải là ngươi… có phải mở ra lực lượng của Vu?– Cái gì? Dương Khai mơ màng, thôn trưởng xoay chuyển quá nhanh, hắn không theo kịp.– Đưa tay ngươi cho ta! Thôn trưởng kích động nắm lấy tay Dương Khai.Tuy rằng Dương Khai khó hiểu, nhưng không từ chối, tùy ý để bàn tay khô quắt nắm lấy cổtay mình, sau đó hắn cảm nhận được một cỗ lực lượng yếu ớt xâm nhập kinh mạch, chạydọc theo cánh tay.Thôn trưởng càng run rẩy hơn, mặt già đỏ hồng, như lập tức trẻ lại mấy chục tuổi, mừng rỡnói: – Thật là lực lượng của Vu, thật là lực lượng của Vu, Thương Nam thôn ta có người kếnghiệp rồi!– Ngài nói cái này? Trong lòng Dương Khai chợt động, vận chuyển một tia đế nguyên sót lại,ngón tay nhảy ra tia sáng.Thôn trưởng nhìn chằm chằm, không ngừng gật đầu: – Đây là lực lượng của Vu, đây là lựclượng của Vu!Nói rồi, đi ra ngoài nhà, quỳ sụp xuống, mặt đầy thành kính, hai tay chắp lại nói: – Cảm tạMan Thần ban ơn, cảm tạ Man Thần phù hộ!Dương Khai nhíu mày, đi lên đỡ lão thôn trưởng dậy, tránh cho lão quá kích động mà khôngcẩn thận tắt hơi đi luôn.Thôn trưởng hít sâu một hơi, vỗ vai Dương Khai nói: – A Ngưu, bây giờ ngươi xem như mộtthành viên của Vu, ta rất yên lòng.Dương Khai nói: – Nhưng ta rất mơ hồ!Thôn trưởng cười ha ha: – Không cần mơ hồ, Man Thần sẽ chỉ dẫn phương hướng cho ngươitiến tới, bởi vì ngươi cảm nhận được cỗ lực lượng này, nên mới tới tìm ta? Cho nên mới đòithêm rượu Man Thần? – Phải! Dương Khai gật đầu, nhìn quanh trong phòng, dù là thôn trưởng, nhưng nhà gỗ nàycũng chỉ có bốn bức tường, nhìn là thấy hết, Dương Khai không thấy được dấu vết rượuMan Thần.– Không còn rượu Man Thần, một chén ngày hôm qua là còn lại trong thôn.Lão thôn trưởng như nhìn thấu ý đồ của Dương Khai, giải thích: – Rượu Man Thần vốn là đểMan tộc cho chúng ta mở ra lực lượng của Vu mà ủ ra, cần rất nhiều nguyên liệt, sản xuất vôcùng phức tạp, một chén đó là để lại sau nghi thức từ 2 năm trước.– Nghi thức? Dương Khai nhíu mày.Thôn trưởng nói: – Ngươi quên rồi? 2 năm trước ngươi cùng A Hổ còn có những người trẻtuổi trong thôn đều tham dự nghi thức đó, phân biệt có tư chất Vu hay không! Đáng tiếc khiđó các ngươi đều không có ai thông qua.

Dương Khai mơ hồ hiểu được.– Không ngờ bây giờ ngươi là có lực lượng của Vu.

Thôn trưởng như rất yên lòng, dù chobây giờ có chết đi cũng không chút tiếc nuối.– Thật không còn rượu Man Thần? Dương Khai vẫn chưa chịu bỏ qua.

Hắn còn muốn kiểmtra xem có thể dùng rượu Man Thần khôi phục một phần thực lực của mình, nhưng khôngngờ lại nghe tin dữ từ thôn trưởng, làm tính toán của hắn tan vỡ.Lúc trước hắn cũng thử, vận chuyển công pháp tu luyện không thể tăng lên bất cứ lực lượngnào, linh khí thiên địa thời đại này không giống thời đại của mình, không hợp với những gìmình đã học được.Thôn trưởng lắc đầu nói: – Hết rồi, hơn nữa nếu ngươi đã có lực lượng của Vu, rượu ManThần cũng không còn hiệu quả với ngươi.

Có hiệu quả hay không, phải thử qua mới biết được, Dương Khai thầm oán.Thôn trưởng chợt híp mắt cười nhìn Dương Khai, dùng giọng dụ dỗ nói: – A Ngưu, có muốnlực lượng càng mạnh hơn, trở thành Vu mạnh hơn không?Dương Khai lập tức gật đầu lia lịa.Thôn trưởng cười ha ha, trẻ nhỏ dễ dạy, vẫy gọi: – Vào đi!Hai người trước sau vào phòng, chỉ thấy thôn trưởng lục lọi một hồi, tìm ra một cái giốngmai rùa ở trong góc nào, đưa cho Dương Khai, nói: – Chiếu theo trên đó mà tu luyện, chỉ cầnthời gian, ngươi sẽ trở thành Vu Sĩ, Vu Sư cùng với Đại Vu Sư! Ta già rồi, ngươi còn trẻ, saunày phải giao thôn này cho ngươi.

Dương Khai nhận lấy mai rùa, thần sắc nghiêm nghị, có phần trang trọng như nhận gánh annguy thiên hạ, người cũng trở nên cao to hơn.

Sau đó mới vò đầu, hỏi: – Thôn trưởng, đây làgì vậy?Thôn trưởng ngạc nhiên nhìn hắn, giải thích: – Đây là pháp quyết tu luyện của Vu mà.– Cái gì? Dương Khai kinh hãi, không thể tin nổi nhìn mai rùa trên tay, kinh ngạc nói: – Đây làcông pháp tu luyện Man Vu thượng cổ?– Cái gì mà thượng cổ? Thôn trưởng lắc đầu.

– Ngươi chiếu theo trên đó dạy mà tu luyện, sẽnhanh chóng trở nên mạnh hơn.– Nhưng mà… ta xem không hiểu.

Dương Khai bất đắc dĩ nhìn thôn trưởng.Trên mai rùa, quả thật có dày đặc chữ nhỏ, nhưng hoàn toàn khác loại chữ mà Dương Khaibiết, hắn không nhận ra một cái nào.

Thôn trưởng miệng há to, hồi lâu sau mới thở dài: – Xem ra chúng ta phải bắt đầu từ dạyngươi biết chữ đã.Suốt một ngày, Dương Khai đều chôn trong nhà thôn trưởng, thẳng đến đêm mới đi ra.

Mộtngày này, thôn trưởng giảng giải phương pháp tu luyện Man Vu ghi trên mai rùa cho DươngKhai, rồi mới dạy hắn rất nhiều chữ viết thượng cổ.Vốn là Dương Khai còn không muốn học thứ này.
Dù sao chỉ cần thôn trưởng giải thích côngpháp ghi trên mai rùa là được, không cần thiết phải học chữ viết thượng cổ làm gì.

Nhưngthôn trưởng nói một câu liền làm hắn phải thay đổi.– Chờ ngươi càng mạnh hơn, còn có pháp quyết chờ ngươi lựa chọn, đến khi đó ngươikhông biết chữ, làm sao tu luyện đây?Dương Khai ngẫm lại cũng có lý, dù sao học thêm một chút thứ cũng không tổn thất gì, liềnổn định tâm tình cẩn thận học tập.

Dương Khai ngộ tính rất cao, làm thôn trưởng mừng rỡkhông thôi.Pháp quyết tu luyện ghi trên mai rùa, năm đó lão tốn 3 năm nghiền ngẫm mới thấu suốt,nhưng bây giờ chỉ trong một ngày, Dương Khai đã nhập môn, ngay cả có lão dạy, nhưng ngộtính của đứa nhỏ A Ngưu này cao đến xưa nay chưa thấy.Vốn dĩ Dương Khai là Đế Tôn Cảnh, tiếp xúc công pháp bí thuật nhiều không đếm hết, đạttới cảnh giới một pháp thông vạn pháp thông, chỉ là một thiên phương pháp tu luyện ManVu thượng cổ, lại không quá cao thâm gì, tự nhiên lập tức thấu suốt.

Nếu không phải khôngbiết chữ viết thượng cổ, Dương Khai căn bản không cần thôn trưởng dạy bảo.Quay về nhà gỗ của mình, Dương Khai bụng sôi sùng sục, đói đến bụng dán vào lưng.

Cảmgiác đói này làm hắn có chút hoài niệm, bất đắc dĩ đành cắt chút thịt thú, bỏ vào nồi nấu, ăn ngon lành.

Ăn no rồi, Dương Khai mới bắt đầu tu luyện pháp quyết Man Vu.Vận chuyển công pháp, Dương Khai liền mừng rỡ ra mặt.

Đêm qua mặc kệ hắn thử nghiệmthế nào, đều không thể hấp thu được linh khí thiên địa, giờ lại bắt đầu chảy vào người, dướipháp quyết Man Vu dẫn dắt, từng chút một hóa thành lực lượng riêng.Đồng thời, Dương Khai cảm giác rõ ràng trong bụng sinh ra nguồn năng lượng, năng lượngyếu ớt chảy ra, đổ đầy kinh mạch đan điền.Nguồn năng lượng này không giống linh khíthiên địa, dưới pháp quyết Man Vu chuyển hóa, vạn pháp đồng quy.Là tinh hoa thịt yêu thú! Dương Khai lập tức hiểu ra ngọn nguồn, trước đó hắn ăn là thịt yêuthú, bây giờ dưới pháp quyết chuyển hóa, tinh hoa trong thịt yêu thú chuyển hóa thànhnguồn cường hóa bản thân.

Hơn nữa luyện hóa tinh hoa thịt yêu thú mạnh mẽ, còn dễ dàngnhanh hơn hấp thu linh khí thiên địa.

Chỉ một nén nhang, bụng lại kêu ùng ục, thịt yêu thú bị tiêu hóa sạch sẽ…Lại thấy đói nữa.

Dương Khai nhíu mày, hiệu suất tu luyện đột nhiên giảm xuống làm hắnkhông vui, vội đứng lên nấu một nồi thịt.

Lại nhanh chóng ăn no, tiếp tục tu luyện.………..Đến khuya, cả một con yêu thú đã bị Dương Khai ăn sạch, chỉ còn bộ xương.

Kiểu ăn khủngbố như thế, nếu để các thôn dân khác biết được sẽ trừng lọt mắt, thịt yêu thú nào phải dễ ănnhư vậy, nếu không có lực lượng mạnh mẽ trấn áp, nhất định sẽ bị yêu khí ẩn trong thịt ảnhhưởng tâm tính.Nhưng Dương Khai có nội tình mạnh mẽ, đừng nói chỉ là một con yêu thú kém cỏi, dù chomột con yêu thú bậc mười hai cũng ăn luôn không bỏ.

Tu luyện một phen, Dương Khai cảm nhận rõ ràng Man Vu thượng cổ tu luyện đơn giản thô bạo.Giống như yêu thú, yêu thú không có pháp môn tu luyện, con đường bọn chúng trở nênmạnh hơn chính là cắn nuốt đồng loại, dùng ăn để mạnh lên, ăn càng nhiều, sẽ trở nên càngmạnh.Từ một mặt khác mà nói, Man Vu thượng cổ tu luyện cũng trùng hợp với đạo sinh tồn củayêu thú, về sau trải qua vô số đời cải tiến suy diễn, làm cho đến hiện đại, công pháp trămhoa đua nở.

Ăn xong thịt yêu thú, Dương Khai chợt lóe linh quang, tới đầu giường lấy ra mộtviên nội đan tròn.Thịt có thể ăn, vậy nội đan cũng ăn được chứ? Chỉ là nội đan của yêu thú kém cỏi, với thânthể Dương Khai hiện tại thì không chừng có thể tiêu hóa an toàn.

Nếu là người khác thì cònphải cân nhắc, bằng không lúc trước sao thôn trưởng lại dặn dò Dương Khai phải lấy nội đan ngâm rượu uống, nhưng Dương Khai chỉ há miệng liền nuốt luôn nội đan.Vận chuyển công pháp, Dương Khai cảm giác được trong bụng có năng lượng bùng nổ,mạnh mẽ gấp mấy trăm lần trước kia.

Nội đan yêu thú là tập trung tinh hoa, là vị trí đánggiá nhất trên người yêu thú, nếu là Vu Đồ như thôn trưởng trực tiếp nuốt vào, khả năng caonhất là nổ tan xác.

Nhưng đối với Dương Khai, cùng lắm là cảm thấy bụng nóng lên mà thôi.Sau đó… Liền không có sau đó.–––-oOo–––-

Chương 2807: Vu Đồ Thượng phẩm

– Ngươi… ngươi…Trước nhà gỗ cũ, thôn trưởng trợn mắt cứng lưỡi nhìn Dương Khai, môi há ra, ánh mắt đụcngầu tràn đầy hoảng sợ, nói chuyện cũng không liền mạch.Một đêm không gặp, hắn phát hiện A Ngưu lại trở thành Vu Đồ chân chính! Vu Đồ đó! Cả đờilão cố gắng cũng chỉ là Vu Đồ mà thôi, nhưng không ngờ A Ngưu chỉ một đêm liền đạt tới, sosánh lại, cả đời lão thật là chó má.Trong cảm giác, trên người Dương Khai khí huyết tràn đầy, lực lượng của Vu quấn quanhngười, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với Vu Đồ như lão.– Thôn trưởng, thời gian gấp rút, chúng ta đừng nói nhiều, có tuyệt kỹ sở trường gì thì mautruyền thụ cho ta đi.

Dương Khai đi thẳng vào nhà thôn trưởng.Hắn đến thôn này đã 3 ngày, chỉ còn 2 ngày cuối cùng, tự nhiên phải nắm chắc thời gian.Thôn trưởng ngẩn ra, liền cùng đi vào.

Cho đến trưa, hai người đều đang dạy dỗ.

Thôntrưởng dạy cho Dương Khai vài loại Vu thuật, còn giải thích cho hắn phân chia lực lượngcủa Vu.

Hôm qua Dương Khai chỉ mới mở ra lực lượng của Vu, được Man Thần chấp nhận,nói nghiêm chỉnh thì còn chưa tính là Vu chân chính.Còn hôm nay, hắn là Vu Đồ là chân chính, cũng là cảnh giới nhập môn của Vu.

Trên Vu Đồ,còn có Vu Sĩ, rồi mới Vu Sư, Đại Vu Sư, Vu Vương, Vu Thánh, cảnh giới tối cao Vu Thần! Mỗimột cảnh giới lại còn có ba hạng thượng trung hạ.

Ví dụ như thôn trưởng, chính là Vu Đồtrung phẩm! Còn Dương Khai lúc này, lại là Vu Đồ thượng phẩm chân chính, cao hơn thôntrưởng một bậc nhỏ, chỉ thiếu chút thăng cấp Vu Sĩ.Sau khi trở thành Vu Sĩ, sẽ có thể học tập Vu thuật mạnh mẽ hơn, đáng tiếc bản thân thôntrưởng không biết, tự nhiên không dạy được.

Theo thôn trưởng nói, trong các cảnh giới, VuThần hùng mạnh nhất chỉ là truyền thuyết, đã rất nhiều năm rồi không xuất hiện, nhưng Vu Thánh thì có vài vị, tuynhiên đều trấn thủ ở những bộ lạc mạnh nhất.Thương Nam thôn, thuộc Nam Man Bộ, Vu mạnh nhất trong các bộ lạc cũng chỉ là VuVương, còn thấp hơn Vu Thánh một bậc.

Dạy đến trưa, Dương Khai chẳng những biết rấtnhiều chữ viết thượng cổ, còn hiểu sâu hơn về thế giới thượng cổ này.

Đây là thứ yếu, chủyếu nhất là Dương Khai đã học được Thuật Thị Huyết!Coi như là thu hoạch đầu tiên của Dương Khai ở trong bí cảnh này, pháp quyết tu luyện ManVu hôm qua không có giá trị gì, chỉ làm hắn tu luyện được ở thế giới này, chờ khi rời bícảnh, vậy pháp quyết tu luyện đó cũng thành phế phẩm, Thuật Thị Huyết thì có khi còn lợidụng được.Tuy nhiên thôn trưởng cũng nói, lão nắm giữ Thuật Thị Huyết chỉ là cấp thấp nhất, thời gianduy trì ngắn không nói, di chứng về sau cũng rất nghiêm trọng.

Đại Vu các bộ lạc lớn nắmgiữ Thuật Thị Huyết tốt hơn nhiều, tuy rằng cũng có di chứng về sau, nhưng sẽ không khiến người ta suy yếu mấy ngày.Chỉ là thi triển Thuật Thị Huyết như thế, cũng cần lực lượng mạnh mẽ duy trì.Đến trưa, Dương Khai rời nhà thôn trưởng.

Cũng không phải Dương Khai không muốn tiếnthêm, mà là trước mắt thôn trưởng không còn gì để dạy, ngoài chữ viết thượng cổ ra, thôntrưởng đã dốc túi truyền thụ cả đời, mà Dương Khai một hơi tiêu hóa hết, làm cho thôntrưởng tôn hắn như người trời.– Sau này mỗi ngày tới học chữ một canh giờ, chuyện tu luyện phải dựa vào cố gắng củangươi, ta không còn gì để dạy nữa.

Thôn trưởng đưa Dương Khai đi ra, giọng điệu có phầncô đơn lại yên lòng.Tuy rằng mặc kệ thời đại nào, đều là nhưng mới thay người cũ, nhưng Dương Khai biểuhiện xuất sắc làm cho thôn trưởng cảm nhận được mình vô năng bất lực.Hàng loạt tiếng hò hét kêu thảm truyền tới, Dương Khai giật mình, còn tưởng là thôn bị tấn công.Nhìn lại, hóa ra là mình nghĩ nhiều, chỉ thấy ở trong sân rộng giữa thôn, mỗi một Man tộcđều làm tư thế cổ quái, thậm chí có phần xấu hổ, mặc kệ nam nữ đều thế.Mà cơ bắp của bọn họ đang không ngừng run lên, từng giọt mồ hôi lớn toát ra, thấm ướtmặt đất.

Dưới các tư thế này, những người Man Tộc này duy trì rất khó khăn, thỉnh thoảngphải hét lên, nhưng vẫn kiên trì.Ánh mắt của Dương Khai sắc bén cỡ nào, nhìn qua liền biết đây là một loại pháp môn luyệnthể, liền ngạc nhiên đi tới.

Dù hắn còn không biết dùng phương pháp này luyện thể sẽ cóhiệu quả gì, nhưng nhìn tố chất thân thể của thôn dân Man tộc là biết, pháp môn luyện thểnày tuyệt đối không kém.– A Ngưu! A Hổ đầu hướng xuống, hai tay chống mặt đất, kéo người thành cây cung, nhìnthấy Dương Khai đi tới, chợt hô một tiếng, nhưng vừa hô xong, sắc mặt biến đổi, giống nhưbị đánh mạnh, người kéo căng chợt bắn ra, văng xa mười mấy trượng, đụng mạnh vào câyto, miệng phun máu.Dương Khai kinh hãi, vội đi tới đỡ hắn dậy, hỏi: – Không sao chứ?– Không sao không sao! A Hổ nhe răng cười, tay chùi máu trên miệng, như đã sớm quen.– Chúc mừng ngươi, nghe thôn trưởng nói, ngươi đã mở ra lực lượng của Vu?– May mắn! Dương Khai mỉm cười đáp.A Hổ lắc đầu: – Cái này không phải may mắn, mà là Man Thần ban cho! Vỗ mạnh vai DươngKhai, thành khẩn nói:– A Ngưu, ngươi là Vu, vậy sẽ là thôn trưởng tiếp theo, tu luyện cho tốt, tương lai của thônphải dựa vào ngươi.Dương Khai cười khổ đối phó, thầm nghĩ 2 ngày nữa ta sẽ rời đi, nào có tương lai gì? Nhưngđối mặt với nhân vật có thể là ảo cảnh, Dương Khai cũng không nói nhiều.

Liền chuyển đềtài:– Ta xem các người đang tu luyện…A Hổ nói: – Đúng rồi, ngươi có muốn tập cùng?Dương Khai gật đầu: – Được, nhưng ta không biết phải làm sao.– Tới đây tới đây, ta dạy cho ngươi! A Hổ hết sức nhiệt tình, kéo Dương Khai vào đám đôngtu luyện, cười rất vui vẻ.A Ngưu thật không như trước, sau khi được Man Thần chiếu cố, hắn thật biến thành ngườikhác.

Trước kia mình cũng muốn kéo hắn đi tu luyện chung, nhưng mỗi lần đều bị A Ngưutừ chối, giống như hắn thà rằng vẫn nấp trong phòng mình, cũng không muốn nói chuyện với thôn dân.

Nhưng màhôm nay, A Ngưu lại chủ động muốn tu luyện, A Hổ tự nhiên vô cùng vui vẻ.Ngay cả A Ngưu đã là Vu, nhưng thân thể khỏe mạnh vẫn là căn bản.

A Hổ lập tức dạyDương Khai tu luyện, các Man tộc khác không phải Vu, không mở ra lực lượng của Vu, bọnhọ tu luyện tự nhiên là nhắm vào thân thể, nói cách khác chính là đang luyện thể!So sánh những người Man tộc đang dùng các tư thế luyện thể kỳ quái, A Hổ giảng giải choDương Khai một bộ luyện thể quyết đủ loại tư thế, Dương Khai tự nhiên ghi nhớ.Tác dụngcủa thân thể, chẳng những cực kỳ trọng yếu ở Man tộc thượng cổ, ngay cả thế giới hiện tạicũng không thể bỏ qua.

Hiện tại đa số võ giả đều một lòng theo đuổi tăng lên tu vi, mà không chú ý rèn luyện thânthể, lại không biết thân thể là vật dẫn của tất cả lực lượng, chỉ có thân thể mạnh mẽ mớiphát huy ra thực lực mạnh hơn.Bản thân Dương Khai chính là người được lợi từ thân thể mạnh mẽ, tự nhiên quá rõ ràng.Một bộ Man Thể Quyết, Dương Khai không cần nửa canh giờ liền nắm giữ được.

Trong lòngcả kinh, dù không tự thân tu luyện kiểm chứng, nhưng Man Thể Quyết này rõ ràng là phápquyết luyện thể rất cao siêu, Man tộc thượng cổ đều dùng pháp quyết này luyện thể haysao?Khó trách mỗi một người đều khỏe mạnh như rồng! Mặc kệ chỗ này cóphải ảo cảnh hay không, những vật tiếp xúc có phải là ảo giác hay không,chỉ riêng một bộ Man Thể Quyết này, cũng đủ không uổng chuyến này.Lực lượng thân thể của Dương Khai quả thật mạnh mẽ, Man Thể Quyếtcó thể mang tới tăng lên không lớn, nhưng đối với đệ tử Lăng Tiêu Cungthì sao? Đối với những người thân bè bạn ở Tinh Vực cố hương thì sao? Nếu như bọn họ tu luyện bộ Man Thể Quyết này, ngày sau tố chất thân thể khẳng định tănglên mấy bậc, cảnh giới tu vi tăng lên cũng càng thêm đơn giản.

Đợi tự mình thí nghiệm xong,Dương Khai càng thêm khẳng định ý tưởng của mình.Man Thể Quyết này thật không kém, thân thể của hắn hiện giờ tu luyện nó cũng cảm thấyquá sức, cả người đau nhức, đồng thời cơ thể như ngưng luyện thêm.

Cả buổi chiều tuluyện, đến khi bóng đêm phủ xuống, rất nhiều người Man tộc mới kiệt sức trở về nhà.

A Hổnhiệt tình mời Dương Khai đi nhà hắn ngồi.Dương Khai nghĩ lại trong nhà mình cũng không có gì ăn, không bằng đi nhà A Hổ ăn ké mộtphen, lập tức gật đầu.

2 ngày sau đó, Dương Khai vẫn tiếp diễn cuộc sống như vậy, 1 canhgiờ buổi sang đi nhà thôn trưởng học tập chữ viết thượng cổ, sau đó cùng luyện thể với mấyngười A Hổ, chờ về đêm liền ở trong nhà tu luyện.Không còn thịt cùng nội đan yêu thú bổ sung, tốc độ tu luyện của Dương Khai liền chậm đi,suốt 2 ngày cũng không qua được ngưỡng cửa Vu Đồ.

Nhưng mà không sao, hôm nay đã làngày thứ 5, kỳ hạn một tháng cũng sắp đến, là lúc tạm biệt thế giới này.

Hắn ngồi trong nhàgỗ, không ra gặp người, chờ đợi bị thế giới này bài xích.………….3 ngày sau, A Hổ tới gõ cửa, không lâu sau cửa phòng mở ra, Dương Khai mắt đỏ rực nhìnhắn.– A Ngưu, ngươi làm sao vậy, mấy ngày cũng không ra ngoài, thôn trưởng bảo ta tới hỏichuyện! Mọi người đều lo cho ngươi.Đằng sau A Hổ, cả trăm thôn dân đứng đó, ngay cả A Ny đêm đó bị Dương Khai làm khóc,cũng đứng trong đám đông, ánh mắt tràn đầy lo lắng.– Có phải xảy ra chuyện gì không? A Hổ lo lắng hỏi.– Không sao, ta đang tu luyện Vu thuật thôn trưởng truyền cho mà thôi, làm mọi người lolắng rồi.

Dương Khai cố gượng cười.A Hổ thế mới thở phào: – Không sao thì tốt, chúng ta còn tưởng… Đúng rồi, thôn trưởng nóimuốn đi khe núi mang dã thú chết trở về, cần ngươi dẫn đường, sẽ sắp có tuyết rơi, khôngđi nữa sẽ không thể ra ngoài.– Được rồi, mọi người xuất phát trước, ta sẽ theo sau! Dương Khai nói một tiếng, lại khépcửa.Má nó chuyện gì thế này! Trong lòng Dương Khai đang gào thét.

–––-oOo–––-

Chương 2808: Nộ Diễm Bộ

Kỳ hạn một tháng đã tới, nhưng hắn vẫn dừng lại ở đây.

Đây là chuyện không thể nào.

LamHuân đã nói, Ngũ Sắc Bảo Tháp mở ra chỉ có thể duy trì 1 tháng, một khi đến hạn, cửa vào sẽđóng, đến khi đó toàn bộ Ngũ Sắc Bảo Tháp sẽ sinh ra bài xích không thể chống lại, đẩy võgiả ra ngoài.

Tức là, chỉ cần đến hạn, mặc kệ mấy người Dương Khai ở chỗ nào, đều sẽ quaylại Tinh Thần Cung.Nhưng sự thật là đã qua kỳ hạn 3 ngày, Dương Khai căn bản không cảm nhận được thế giớinày bài xích.

3 ngày qua, Dương Khai ở trong nhà thử đủ cách, cũng không thể rời khỏi chỗnày.

Nghĩ đi nghĩ lại, cảm giác hoặc là Ngũ Sắc Bảo Tháp xảy ra vấn đề, hoặc là mình bị bícảnh này giữ lại.Ngũ Sắc Bảo Tháp là căn bản của Tinh Thần Cung, truyền thừa mấy vạn năm, nếu có vấn đềthì đã sớm xảy ra, không thể nào vừa vặn bị mình đụng trúng.

Cho nên khả năng sau cànglớn hơn.Chẳng lẽ chỗ bí cảnh này có gì đặc biệt? Sao lại chặn mình ở đây? Nhưng suy nghĩ 3 ngày,làm Dương Khai dần ổn định lại.

Ngũ Sắc Bảo Tháp là gia tài của Tinh Thần Cung, giờ mìnhngừng trệ trong này, bên phía Tinh Thần Cung nhất định phải làm gì đó, nếu các trưởng lãobó tay, vậy nhất định Đại Đế phải tự mình ra tay.

Cho nên giờ lo lắng cho tình cảnh của mìnhcũng vô dụng, không bằng vừa chờ bên ngoài giúp đỡ, vừa tự tìm đường ra.

Thu dọn đơngiản một chút, dẫn đoàn người A Hổ ra ngoài thôn.Khe núi cách thôn khoảng trăm dặm, lần trước Dương Khai truy đuổi tốn 1 ngày mới đến,lần này dù không cần chạy như thế, nhưng cũng không thể chậm chạp, một khi bị tuyết lớncô lập, vậy mọi người khó đi nửa bước.Theo Dương Khai dẫn đường, một đoàn trăm người cuối cùng đến khe núi lúc chạng vạngtối.

Dương Khai đang chạy tới trước bỗng khựng lại, giơ tay lên cao.

Trăm thôn dân phía sauđồng loạt dừng bước, giống như đại quân được huấn luyện nghiêm chỉnh, chỉ thoáng mộtcái liền yên tĩnh, nhưng chạy thời gian dài, làm bọn họ đều thở hổn hển.A Hổ vọt tới, nhỏ giọng hỏi: – Chuyện gì thế? – Có người! Dương Khai đáp lại.A Hổ biến sắc: – Ngươi xác định?Mọi người nơi này đều là chuyên gia sinh tồn trong rừng rậm, có bản năng rất cao đối vớitruy lùng cùng phản truy lùng, A Hổ cũng không nhận ra chỗ này có gì khác thường, nhưngDương Khai nói bất ngờ như thế, hắn cũng không cảm bỏ qua.Trên tuyết không có dấu chân nào, nhưng cũng có thể bị tuyết nhỏ hôm nay bao phủ mất.Dương Khai quay đầu, ra hiệu với một nữ nhân trong đoàn người.

A Hoa liền cởi cung tên,leo lên vách đá bên cạnh nhanh như gió, nhanh chóng mất bóng.Đoàn người chờ tại chỗ hồi lâu, A Hoa mới đội gió lạnh trở về, sắc mặt ngưng trọng nói: –Quả thật có người, sâu trong khe núi có lửa trại, bao nhiêu người thì không tính chính xácđược, trời tối quá.A Hổ tức giận nói: – Nhất định là người bộ lạc khác phát hiện mãnh thú chết trong này, đángghét, nếu tới sớm thì tốt rồi.Người trong Man tộc cũng không phải sống chung hòa bình, mà thường có đối đầu xảy ra,nhất là khi tranh giành thức ăn.Trong khe núi có 300 con mãnh thú bị Dương Khai đánh chết, đây là một nguồn lương thựclớn, đủ cho cả thôn ăn qua mùa đông.– Mong bọn họ cũng là Nam Man Bộ, còn có thể can thiệp, các người chờ ở đây, ta đi xemtình huống.

A Hổ nói rồi liền muốn đi vào trong khe núi.Thương Nam thôn phụ thuộc Nam Man Bộ, nếu mọi người đều là tộc nhân Nam Man Bộ, tựnhiên chuyện gì cũng dễ nói, cùng lắm thì chia đôi thức ăn là được.– Chờ chút! Dương Khai ngăn hắn lại.

– Không cần phiền như vậy!A Hổ khó hiểu nhìn lại.Chỉ thấy Dương Khai hít vào một hơi, tay giơ lên, miệng phát ra tiếnglời xa lạ cổ xưa, trong người trào ra dao động lực lượng yếu ớt.

Sau đó, không khí trước mặtDương Khai chợt dao động, như ném hòn đá vào mặt nước dấy lên gợn sóng, hình ảnh mờmờ hiện ra trước mắt mọi người.Hình ảnh đó là chỗ đối diện cửa vào khe núi, theo Dương Khai khống chế, hình ảnh khôngngừng chuyển vào trong.– Ưng Nhãn Thuật! Ánh mắt A Hổ sáng ngời.Đây là Ưng Nhãn Thuật của thôn trưởng, Vu thuật thần kỳ này có thể làm người thi triển cóđược tầm nhìn như chim ưng, rất thích hợp để điều tra.

Không phải A Ngưu mới thành Vuchưa được mấy ngày sau? Ngay cả Vu thuật cao minh như vậy cũng biết, khó trách thôntrưởng nói thôn có người kế nghiệp, tương lai toàn phải dựa vào A Ngưu.Cả trăm thôn dân đứng sau Dương Khai, mọi người kích động không thôi, trong mắt trànđầy sùng bái.

Ưng Nhãn Thuật không một tiếng động, chạy qua khe núi tiến vào trong, nơiđi qua, nhìn rõ ràng tất cả.

Thẳng đến khi Dương Khai đẩy Ưng Nhãn Thuật vào trong khenúi, ánh sáng từ mười mấy đống lửa trại truyền tới, quanh mỗi đống lửa tụ tập 7-8 ngườiMan tộc to con, lửa trại đang nướng thịt thú vàng óng, các Man tộc tươi cười đầy mặt, tròchuyện vui vẻ.Mấy người A Hổ nhìn đỏ mắt.

Thịt thú này vốn là tài sản của Thương Nam thôn mà, bây giờbị một đám người không biết từ đâu tới chiếm riêng.

Thù cướp thức ăn, không đội trờichung!Sắc mặt A Hoa hơi đổi,nhỏ giọng nói: – Là người Nộ Diễm Bộ! Nàng nhìn thấy hoa văn dữtợn trên mặt những người Man tộc này.– Là đám người Nộ Diễm Bộ! A Hổ cũng trở nên khó coi: – Sao lại là đám dã man này.Dương Khai liếc hắn, thầm nghĩ ở trong mắt ta, các ngươi không khác gì nhau, còn dámkhông biết xấu hổ nói người ta dã man.Ngay lúc này, ở một đống lửa, một bóng người to khỏe đứng lên, ánh mắt lợi hại như ngọnlửa bập bùng, nhìn chằm chằm vào Ưng Nhãn Thuật, còn ở trong mắt mọi người ThươngNam thôn, Man tộc kia như đang nhìn chằm chằm vào mình, làm người ta không khỏi rợngáy.– Hừ! Nam nhân to khỏe kia hừ lạnh, trong tay cầm cây trượng chỉ ra, Ưng Nhãn Thuật trựctiếp bị phá, không khí phía trước Dương Khai toát ra ánh lửa.– Hả… bị phát hiện.

Dương Khai nhướng mày.– Là Vu của bọn họ! Sắc mặt A Hổ xanh mét.Ở chỗ hoang dã này, đụng phải người Nộ Diễm Bộ cũng thôi, lại còn có Vu mạnh mẽ đi theo,đây đúng là tin dữ đối với thôn dân.Trong các bộ lạc Man tộc, Nộ Diễm Bộ hung tàn hiếuchiến xếp 3 hạng đầu, chỉ dưới Thực Cốt Bộ cùng Huyết Lưu Bộ.– A Ngưu, mau rút thôi.

A Hổ vội nói, sức chiến đấu của thôn dân Thương Nam thôn dùkhông kém, nhưng đánh với người Nộ Diễm Bộ, mấy người A Hổ đều không có lòng tin, dùsao bọn họ chạy một ngày đường, còn người Nộ Diễm Bộ nghỉ ngơi chờ sẵn, chênh lệch thểlực rất lớn.Quan trọng hơn, A Ngưu còn ở trong đội ngũ, hắn là hy vọng tương lai của thôn, không chophép một chút sơ sẩy.

Cho nên cách làm thông minh nhất chính là mau rời khỏi đây, chỉ cầncó thể bảo vệ A Ngưu, từ bỏ những thức ăn này thì có sao?– Không kịp rồi.

Dương Khai nhún vai, ngẩng đầu nhìn hai bên khe núi.Các thôn dân nhìn theo, trong lòng liền trầm xuống.

Chỉ thấy vách đá hai bên khe núi độtnhiên có thêm mười mấy bóng người, trong tay đều kéo cung, nhắm ngay bọn họ.Tuy nhiên đối phương cũng không bắn ngay, hẳn là muốn khiến người Thương Nam thônbiết khó mà lui, người Nộ Diễm Bộ đương nhiên hiếu chiến, nhưng không hung tàn nhưThực Cốt Bộ.

Nếu lần này đụng tới người Thực Cốt Bộ, chỉ sợ đã sớm giáng mưa tên.

Đây làbộ lạc lấy cả người Man tộc làm thức ăn! Là khác loại trong Man tộc, nếu không phảibọn họ có một Vu Thánh mạnh mẽ trấn thủ, đã sớm bị các Man tộc khác liên hợp diệt tộcrồi.Các xạ thủ A Hoa phản ứng nhanh chóng, phát hiện bị người ta tập trung, lập tức phân tánra, kéo cung chuẩn bị phản kích.

Chỉ là mặc kệ nhân số hay vị trí, đều kém xa đối phương.Trận này nếu đánh lên thật, Thương Nam thôn nhất định thương vong thảm thiết.– Đối phương nhiệt tình như thế, chúng ta… cũng phải gặp bọn họ! Dương Khai nhe răngcười, giơ tay lên, ngón tay có hào quang màu trắng.– Vu!Trên vách đá, có người hô khẽ, có vẻ rất bất ngờ.

Thời kỳ thượng cổ, số lượng Vu rất ít ỏi,bất kỳ một Vu nào cũng là gia tài quý báu của Man tộc, cho nên khi nhìn thấy Dương Khaithi triển thủ đoạn của Vu, các xạ thủ Nộ Diễm Bộ đều nhướng mày.Bởi vì tranh chấp, giết những thôn dân bình thường thì không có gì quá lắm, mỗi năm toànMan tộc bởi vì nội đấu mà chết vô số tộc nhân.

Nhưng nếu có Vu chết trong tay bọn họ, tìnhhuống sẽ khác, rất có thể sẽ dẫn tới các Vu Vương Vu Thánh nổi giận! Có thể giết Vu, chỉ cóthể cùng là Vu.– Ta muốn gặp thủ lĩnh của các ngươi! Dương Khai lớn tiếng hô lên, âm thanh vang vọng khenúi.

Đối với yêu cầu của Vu, người Nộ Diễm Bộ không dám bỏ qua.

Lập tức có người chạykhỏi vách đá, đi vào trong khe núi, đang xin chỉ thị.Không lâu sau, các xạ thú hai bên vách đá đều rút lui, ở cửa khe núi có một bóng người caolớn đi ra, hắn đi một mình, nhưng không chút sợ hãi, đi thẳng đến trước đoàn người DươngKhai, khí tức sắc bén ập tới.A Hổ hừ lạnh, đứng ở bên cạnh Dương Khai, trừng mắt nhìn lại dũng sĩ Man tộc này, giốngnhư hai con rùa, không bên nào chịu yếu thế.

Dương Khai vỗ vai A Hổ, ý bảo hắn bình tĩnh đừng nóng, cười khẽ với dũng sĩ Man tộc đối phương,nói:– Chào người bạn Nộ Diễm Bộ, ta muốn gặp thủ lĩnh của các ngươi.Dũng sĩ Man tộc thế mới chuyển mắt khỏi người A Hổ, cúi đầu nhìn xuống Dương Khai, cóphần kinh dị nói:– Ngươi chính là Vu của bọn họ?– Còn giả được sao!Dũng sĩ Man tộc nhíu mày: – Sao lại yếu ớt như thế… ––-oOo–––-

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau