VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2796 - Chương 2800

Chương 2799: A Ngưu

Người thường muốn tìm một chỗ bí cảnh đã khó lên trời, rất nhiều võ giả cả đời cũng khôngđụng tới cơ hội vào trong bí cảnh lịch lãm tìm bảo58585859một lần, nhưng ở Tinh Thần Cung, lại có vô số bí cảnh chờ người khám phá.

Tông môn ĐạiĐế có nội tình khủng bố như vậy?Lam Huân mỉm cười: – Dương sư huynh còn nhớ Kim Giáp Thiên Thư chứ?Dương Khai buồn cười: – Ta còn chưa già mà.Thứ này mới bị Lam Huân cầm đi chưa bao lâu, Dương Khai làm sao lại quên? Cũng bởi LamHuân cầm lấy Kim Giáp Thiên Thư, Dương Khai mới có cơ hội đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp lịchlãm 1 tháng, chuyện chưa bao lâu, Dương Khai tự nhiên vẫn còn như mới.

Tuy nhiên lúc nàynàng nhắc tới Kim Giáp Thiên Thư, rõ ràng không phải thuận miệng nói, mà là…Dương Khai biến sắc, hỏi: – Chẳng lẽ Kim Giáp Thiên Thư có liên quan với Ngũ Sắc BảoTháp?59595960Lam Huân gật đầu: – Không sai, Kim Giáp Thiên Thư chính là Đàm sư thúc… Đàm Quân Hạomang ra từ bí cảnh tầng thứ năm Ngũ Sắc Bảo Tháp, hơn nữa nó chẳng những là Đế Bảo uylực không kém, còn là chìa khóa mở ra một chỗ bí cảnh!Dương Khai cả kinh: – Tức là nói, bí cảnh vốn ở trong tầng thứ năm Ngũ Sắc Bảo Tháp,nhưng bởi vì Đàm Quân Hạo lấy ra Kim Giáp Thiên Thư, cho nên đệ tử Tinh Thần Cungkhông cần thông qua Ngũ Sắc Bảo Tháp, vẫn có thể đi vào bí cảnh đó lịch lãm?– Đúng là thế! Lam Huân gật đầu: – Bí cảnh này vốn tồn tại trong tầng thứ năm Ngũ Sắc BảoTháp, bình thường muốn đi vào, làm sao cũng phải thông qua tầng thứ tư, còn phải có maymắn mới được, nhưng từ khi Đàm Quân Hạo đem ra Kim Giáp Thiên Thư, các đệ tử có thểtùy ý ra vào đó.60606061– Số mệnh của Đàm Quân Hạo thật là không nhỏ! Dương Khai chậc chậc kỳ lạ.Lam Huân mỉm cười: – Theo phụ thân đại nhân suy đoán, trong bí cảnh tầng thứ năm cũngcó rất nhiều bí cảnh như thế, có chìa khóa riêng! Chỉ cần tìm được chìa khóa, vậy có thể tùylúc mở ra lối vào Bí cảnh, cho các đệ tử đi vào lịch lãm!Dương Khai chấn động, kinh hô: – Còn có chuyện này?Tiêu Thần chợt đổi sắc, lén nói nhỏ với Lam Huân: – Công chúa điện hạ, nói nhiều quá rồi.Chuyện này là cơ mật của Tinh Thần Cung, dù không tính là tuyệt mật, nhưng cũng khôngthể tùy tiện tiết lộ cho người khác.

Nhưng mà thân phận Lam Huân thì khác, nói ra cũngkhông ai chỉ trích được nàng.61616162Lam Huân lắc đầu: – Không sao cả, dù sao cũng không thể tùy tiện tìm ra được chìa khóa,Thần Cung ta nhiều năm qua vẫn luôn thăm dò, nhưng tìm tới tìm lui, cũng chỉ tìm đượcmột chìa khóa bí cảnh mà thôi.Dương Khai suy ngẫm một hồi, mới chắp tay: – Đã thụ giáo.Lam Huân mỉm cười: – Nói đã nhiều rồi, chậm trễ không ít thời gian, Dương sư huynh, nênvào tầng thứ năm thôi.Dương Khai gật đầu: – Cũng được, Lam sư muội, mời!Lam Huân thần sắc nghiêm nghị, căn dặn: – Có một điều phải nói cho sư huynh biết, trongtầng thứ năm rất nhiều bí cảnh, cái gì cũng đụng tới, sư huynh nhất định phải giữ vững bảntâm, đừng bị sự vật bên ngoài tác động!– Ta nhớ kỹ.

Dương Khai gật đầu.62626263Nói rồi, ba người đến cuối hành lang, nhìn ra, nơi này là một đoàn tinh vân xoay tròn, rất làthần bí, khí tức quỷ dị truyền ra, làm người ta rất không thoải mái.– Dương sư huynh, tiểu muội đi trước, phải bảo trọng, ra ngoài chúng ta gặp lại.

Lam Huânnói một tiếng với Dương Khai, liền nhảy vào trong tinh vân, biến mất.Tiêu Thần đứng đó thở dài, có chút buồn bực, lần lịch lãm này hắn rất khó khăn mới tìmđược Lam Huân ở tầng thứ tư, vốn định theo nàng cho đến khi kết thúc lịch lãm, ai biết LamHuân cứ muốn đi tầng thứ năm, làm cho bây giờ lại xa cách.

Liếc Dương Khai, Tiêu Thầncũng không có hứng thú nói chuyện, cũng nhảy vào tinh vân.Chỗ này liền chỉ còn một mình Dương Khai.

Thời gian gấp rút, Dương Khai tự nhiên khôngchần chờ, dù sao Lam Huân cùng Tiêu Thần đã vào, hắn tự nhiên cũng phải đi.63636364Nháy mắt bước vào tinh vân, Dương Khai lập tức vận chuyển pháp tắc không gian, muốnthử xem có thể giống như tầng thứ tư một dừng lại ở khu giảm xóc.

Nếu thật như thế, vậyhắn sẽ có đường khống chế, hoàn toàn có thể lựa chọn bí cảnh thích hợp để lịch lãm.
Nhưnglần này làm hắn thất vọng, vận chuyển pháp tắc không gian, căn bản không có phản ứng gì.Chờ tầm nhìn hồi phục, bên tai Dương Khai liền nghe tiếng gọi nóng vội: – A Ngưu, tỉnh lại,tỉnh lại, thú triều đột kích, mau tỉnh lại, ngươi ngây ra làm gì?Tiếng nói truyền tới, còn có bàn tay nắm bả vai mình, ra sức đẩy.Dương Khai kinh hãi, hoàn toàn không biết chuyện gì, sắc mặt trầm xuống, liền đưa taychộp lấy tay đối phương.

Nào biết đối phương phản ứng rất nhanh, Dương Khai vừa cóđộng tác, liền bị đối phương nắm lấy cổ tay, lực lượng cuồng bạo không tưởng từ tay đốiphương truyền đến,64646465một thân sức mạnh của Dương Khai lập tức bị áp chế, không thể động đậy.Dương Khai lại biến sắc, trong lòng khiếp sợ đối phương mạnh mẽ, lập tức vận chuyển đếnguyên, sau đó… Hoàn toàn không có phản ứng! Trong người lại trống rỗng, không tồn tạimột chút đế nguyên!Thoáng cái, Dương Khai bị dọa sắc mặt tái nhợt, thần hồn thiếu chút bay mất.

Trước khi vàobí cảnh tầng thứ năm, Dương Khai vẫn có chút tự tin, dù sao thực lực hiện tại của hắn khôngthể xem nhẹ, Đế Tôn tam tầng cảnh chết trong tay hắn không chỉ một người, ngay cả LamHuân, Tiêu Thần cùng Lôi Đình cũng dám vào bí cảnh tầng thứ năm lịch lãm, hắn không cólý nào lại e ngại.Hắn cảm thấy dù đụng tới nguy hiểm gì, mình cũng sẽ không nguy hiểm tính mạng, có pháptắc không gian, đánh không lại còn chạy không được sao? Nhưng mà vừa vào lại đột biếnkhiến hắn không biết làm sao.65656566Sao không còn đế nguyên? Không có đế nguyên, vậy còn là Đế Tôn Cảnh sao? Ngay cả võ giảmới nhập môn cũng không phải.

Rốt cuộc chuyện thế nào vậy? Trong kinh hãi, lời của LamHuân lại vang bên tai:– Ở trong tầng thứ năm rất nhiều bí cảnh, chuyện gì cũng đụng tới, sư huynh nhất định phảigiữ vững bản tâm, không bị sự vật bên ngoài tác động! Tâm thần Dương Khai rung lên, sắcmặt lập tức ổn định lại.Không rối không loạn, trước tiên làm rõ là chuyện gì rồi tính sau, có lẽ bí cảnh nơi này cópháp tắc áp chế thực lực của mình, nên mới không cảm giác được một tia đế nguyên nào.Còn chủ nhân nắm cổ tay mình dù sức lớn, nhưng không có ác ý địch ý gì, hẳn là không uyhiếp tới mình.Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đôi mắt đỏ rực gần ngay gang tấc, tràn ngập tơ máu, tầm nhìnmở rộng, bộ mặt đầy râu hiện ra.

Đây là một thanh niên, tuổi hẳn ngang mình, chỉ là tướngmạo thô ráp, người to khỏe66666667không như giống người, hơn nữa… có chút không giống người thường mà Dương Khai gặp,dường như có khác biệt huyết thống.Ăn mặc rất đơn giản, chỉ là da thú bó sát, che chỗ cần che, những chỗ khác để trần, cơ bắpnhư thép, nổi phồng lên, nhìn là biết tràn ngập lực bùng nổ.

Nhìn lại bản thân, tay nhỏ chânnhỏ, so sánh với thanh niên này, quả thật trên trời dưới đất mà!Nói lại, dù hình thể của Dương Khai không tính là vạm vỡ, nhưng cũng khỏe mạnh, chỉ là đốiphương quá tráng kiện.Nhưng mà… sao lại có người sống xuất hiện? Chẳng lẽ đây là cảnhmơ hay là bí cảnh ảo ảnh? Không thể nào là cảnh mơ, nhưng nếu là ảo ảnh, vậy quả giốngthật, Dương Khai không cảm nhận được bất cử thành phần hư ảo nào từ trên người thanhniên râu quai nón này, giống như hắn là một người sống sờ sờ!67676768Hoàn cảnh chỗ này rất mộc mạc, chỉ là một căn nhà gỗ tàn tạ, bên trong không có đồ vật gì,có ghế bằng rễ cây, mấy tấm ván ghép thành bàn, bên cạnh còn có nồi niêu, trên vách treomấy miếng thịt thú không biết tên, bị hun khói đến đen, trong gió gỗ còn có chút rau dài,trong chén đá còn có canh thừa lạnh… Đây là chỗ nào? Trong khi Dương Khai đang suy nghĩ,thanh niên râu quai nón quát lớn với Dương Khai:– Ngươi ngu rồi hả? Ta đã bảo có thú triều tới, ngươi có nghe không?Giọng nói nóng vội, chấn đến điếc tai.

Dương Khai đờ đẫn gật đầu: – Nghe rồi!– Nghe rồi thì mau đi giúp! Người trong thôn không đủ, phòng ngự sắp bị đột phá rồi.

Thanhniên râu quai nón nói rồi, liền nắm lấy Dương Khai chạy như bay ra ngoài.Dương Khai vội hỏi: – Còn chưa hỏi…68686869Râu quai nón chợt ngừng bước chân, quay lại nhìn Dương Khai hai mắt đỏ sẫm đầy thú tínhlàm người ta sợ hãi, hồi lâu sau, thanh niên thở dài nói: – Ngươi lại phát ngu nữa? Ta là A Hổđây!Khóe miệng Dương Khai co rút, hỏi lại: – Ngươi bảo ta là A Ngưu? A Ngưu… A con mẹ ngươimới ngưu!Bản thân mình bị gọi là A Ngưu, cái bí cảnh chó má gì đây? Đối phương lại còn tên A Hổ, đặttên đúng là đơn giản mà.– Không có thời gian nói với ngươi, mau đi giúp, thú triều kết thúc ta sẽ nói chuyện vớingươi!A Hổ vội kéo Dương Khai chạy nhanh.

Rời nhà gỗ không xa, bên tai nghe được tiếng hò hét,gần đó có tiếng thú rống, vang tận mây xanh, mặt đất cũng bị chấn động.

Dương Khai nhìnquanh, liền cả kinh.

Chỉ thấy xung quanh đầy người chạy, nam nhân đều như A Hổ, hình thể69696970cường tráng, thân như thép đúc, mỗi người vô cùng mạnh khỏe, ngay cả những cô gái cũngcao to vạm vỡ, rắn chắc khó tin.Một người phụ nữ vác theo tảng đá kích thước lớn đến 2 trượng, chạy đi như bay, nhẹnhàng như không, Dương Khai không cảm nhận được dao động lực lượng gì trên ngườinàng, tức là nói, cô ta chỉ dựa vào lực lượng thân thể vác được tảng đá này.Còn có những đứa nhỏ rõ ràng chưa trưởng thành, mười mấy tuổi, nhưng cũng đều cầm vũkhí, những khuôn mặt non nớt tràn đầy thần sắc thấy chết không sờn.

Dương Khai quả thậtnhìn muốn lọt cả mắt ra.Mọi người đều vội vàng tụ tập về một hướng, trên người bọc mấy tấm da thú, căn bảnkhông thấy được quần áo đơn sơ nhất.

Dương Khai cúi đầu nhìn, phát hiện mình cũng thế!Làn da trắng nõn lộ ra, tạo thành đối lập rõ ràng với màu tối đen của A Hổ.Thôi thôi, đây chỉ là chuyện nhỏ… Dương Khai thầm an ủi mình.70707071

Chương 2800

Xung quanh nhà gỗ san sát, nam nhân đều rất to khỏe, Dương Khai nhìn thoáng ra xa, chỉthấy hàng rào dựng bằng gỗ tròn và đá, nơi này hẳn là thôn xóm, hơn nữa còn là thôn xómcổ xưa rất nguyên thủy.Những tiếng thú rống làm người ta sợ hãi, truyền ra từ bên kia hàng rào.

Trên tường rào,không ít thôn dân đứng bên trên, ôm đá ném xuống, hay cầm cung tên bắn xuống.

Chiến hỏatán loạn, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh, làm người ta muốn buồn nôn.Bỗng nhiên, ánh mắt Dương Khai co rút.

Chỉ thấy ở trên một chỗ hàng rào, một con báohình thể dài đến ba trượng xông lên như gió, há miệng máu cắn vào đầu một thôn dân, tuyrằng thôn dân kia cũng to khỏe vô cùng, ra sức giãy giụa, nhưng lại không địch nổi nó? Chỉgiãy giụa một71717172chút, đã bị con báo cắn rơi đầu, máu dưới cổ phun cao như suối phun, toát ra màu sắc chóimắt trước ánh mặt trời nóng rát.Thôn dân quanh tường rào vừa sợ vừa giận, vội rống lên xông về phía con báo, cùng lúcmười mấy mũi tên nhọn bắn tới, cắm lên người con báo.

Bị đau, con báo gầm lên, chânkhông vững, bị một thôn dân đánh văng khỏi hàng rào, mà bản thân thôn dân đó cũng ngãxuống, kết cục không cần phải nói.

Biến cố này, làm cho phòng ngự hàng rào bị khuyết mộtgóc, thôn dân khác đều luống cuống, không ngừng rống lên.– Nhanh nhanh nhanh!A Hổ kéo Dương Khai một đường chạy thẳng đến dưới tường, tay dùng sức ném DươngKhai lên hàng rào, hô với một cô gái khỏe mạnh đứng trên tường:– A Hoa, giao A Ngưu cho ngươi.72727273Nữ nhân A Hoa kia nghe vậy liếc A Ngưu, chân mày rậm nhíu lại, có chút chán ghét, đangmuốn nói, đã thấy A Hổ xông tới cửa chính.– Thôi, có còn đỡ hơn không.

A Hoa bực bội thì thầm, đưa tay với Dương Khai, nói khôngđầu đuôi: – Tên!Dương Khai ngẩng ra, nói thật, từ khi đi vào bí cảnh tới giờ, Dương Khai vẫn còn mơ màng,căn bản không hồi thần được, biến cố hoa cả mắt làm hắn không thể hiểu rõ thế cục hiện tại.Hắn chỉ biết tự dưng mình xuất hiện ở thôn xóm nguyên thủy cổ xưa này, tự dưng có cái tênA Ngưu, tự dưng bị cuốn vào trong đại chiến giữa người và thú.Hắn cũng xông pha không ít bí cảnh, nhưng chưa bao giờ tình thế lại phức tạp như thế này.Hắn mơ hồ cảm thấy không thể coi thường bí cảnh này, âm thầm quyết định phải tập trungtinh thần đối phó, có lẽ sẽ có được thu hoạch không tưởng.

Còn những thôn dân này có phảiảo giác73737374hay gì khác, vậy hắn không quan tâm.

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, chuyện đến cuốicùng cũng phải có cách.– Tên! Ngươi điếc hả? Nhìn Dương Khai còn đang ngẩn ngơ, nữ nhân A Hoa kia không khỏirống lên, mắt cũng đỏ sẫm như A Hổ, tràn đầy tơ máu, tâm tình hận thù giận dữ như ngưngkết thành thực chất.Căm thù này không phải nhắm vào Dương Khai, mà là nhìn rất nhiều thôn dân chết dướimiệng thú, chết mất xác, bản thân mình lại bất lực báo thù.

Bị nàng rống một cái, DươngKhai mới tỉnh lại, vội nhìn xung quanh, thấy dưới chân có tên gỗ chẻ bằng gỗ gì đó, mỗi mộtcây dài chừng một trượng, to bằng cánh tay trẻ con, nhìn rất khiếp người.

Cầm lên, DươngKhai kinh ngạc, bởi vì tên gỗ này rất nặng nề, không kém gì tên rèn bằng tinh thiết.Thật khó tưởng tượng, người thường không có nguyên khí làm sao khống chế được.74747475– Nhiệm vụ của ngươi là đưa tên vào tay ta! A Hoa nghiêm nghị nhìn Dương Khai, quát: –Nghe rõ ràng chưa?– Nghe rõ rồi! Dương Khai ngoan ngoãn gật đầu, thừa cơ quan sát nữ nhân A Hoa này.Thôn dân phổ biến rất to xác già dặn, nhưng nữ nhân A Hoa này lại có mặt mũi thanh tú,dáng người bốc lửa, da thú bọc ngực lộ ra khe rãnh sâu hút, eo thon thả, bụng phẳng lỳ,mông vểnh cao.

Ừm, nếu không phải nàng quá cao to, vậy cũng là mỹ nhân không kém.Tuy nhiên nơi này vạn vật cạnh tranh, đã định sẵn không thể sinh ra mỹ nữ như ngọc, ngườithường không có sức khỏe, cuối cùng chỉ có đường chết.Kiểu như A Hoa, lại có mỹ cảmkhác.Mũi tên vào tay, A Hoa lập tức kéo cung, cây cung to lớn bị nàng kéo căng tròn, làm DươngKhai nhìn mà khóe mắt run lên.

Cây cung này có75757576thể bắn ra mũi tên to cỡ bàn tay trẻ con, đủ thấy bản thân nó lớn cỡ nào, nhưng ở trong tayA Hoa lại nhẹ như không, thuận tay mà làm.Oong…Tiếng động vang lên, mũi tên xoay tròn bắn tới, Dương Khai thấy rõ trước mũi tên có dòngkhí bùng nổ.Uy lực mũi tên này khủng bố như vậy.

Một con thú phóng lên cao bị mũi tên ghim vào mắt,mũi tên dài một trượng xuyên qua đầu, kéo theo chùm máu nóng, con thú rơi xuống đất,giãy giụa vài cái liền không động đậy.– Lợi hại! Dương Khai khen hết lòng.

A Hoa lại lạnh băng nhìn về phía hắn, đưa tay ra.Dương Khai vội cầm lên một mũi tên, đưa vào tay nàng.A Hoa lại giương cung kéo ra, mũi tên bay đi.

Mỗi một mũi tên đều bắn chết một con thú, tàibắn cung của A Hoa vô cùng chính xác, mỗi tên đều76767677nhắm vào hốc mắt các con thú, trực tiếp xuyên qua đầu, thật là bắn đâu trúng đó.Trên tường rào, còn có mười mấy người cung thủ như A Hoa, mỗi một đều bắn chính xác,Dương Khai nhìn mà than thở.

Dưới hoàn cảnh ác liệt như thế, các thôn dân trong thôn nàykhông có bản lĩnh, vậy sợ là đã không thể sinh tồn được.Chiến đấu trên tường rào coi như dễ chịu, mười mấy cung thủ như A Hoa gương cung càitên, nhịp nhàng trật tự, nhưng ở ngoài thôn, có trăm thôn dân cầm đủ loại vũ khí, đang liềumạng chém giết đẫm máu với thú dữ.Tiếng thú rống, người gầm lên, đan xen vào nhau.
Máu tươi văng lên, máu thịt cắt xé, từngcon thú lớn ngã xuống, từng thôn dân mất mạng, giữa người và thú xảy ra trận chiến sốngchết trước thôn xóm, có thù không đội trời chung, chỉ có tiêu diệt một bên thì bên còn lạimới bỏ qua.77777778Trên chiến trường, chợt có vang lên giai điệu cổ xưa.

Một lão già người còng xuống, cầmtheo cây gậy, chầm chậm đi giữa mặt đất đẫm máu, theo những tiếng hét đầy nhịp điệu, câygậy chống lóe lên những đạo ánh sáng, như có linh tính nhập vào người những thôn dânđang chiến đấu.Mỗi một thôn dân được hào quang bao phủ, đột nhiên trở nên dũng mãnh vô cùng, sứcmạnh vô song, như gà say máu, da thịt đỏ sẫm lên, trên người bao phủ hào quang màu đỏ,rống giận đánh ngã những con thú lớn.Kỳ dị là lão già người còng xuống nhìn rất yếu ớt, nhưng lão lại đi giữa chiến trường khôngchút phòng bị, những con thú lại như không nhìn thấy lão.Dương Khai tròn mắt, kinh hô: – Man thuật! Man tộc? Man tộc thượng cổ?78787879Vốn hắn còn không biết thôn xóm cổ xưa này là chỗ nào, nhưng nhìn thủ đoạn thần kỳ củalão già này, trong đầu chợt lóe lên, mơ hồ ý thức được.

Nghe đồn ở thời kỳ thượng cổ, võ giảcòn chưa thịnh hành, thiên tai nhân họa không ngừng, loài người vì sinh tồn, đấu tranh vớitrời.

Vì vậy mà sinh ra Man thuật.

Man tộc thượng cổ, chú trọng tu luyện thân thể, nghe đồntu luyện thân thể đến cực hạn, gần như có thể dùng thân thể thành thánh, bất tử bất diệt,không kém gì Đại Đế.Ở niên đại đó, không có bí thuật công pháp vô số, không có bí bảo đạo cụ làm người ta hoamắt, mọi người chỉ có thể dựa vào chính thân xác mình.

Loài người thời đại đó, được gọi làMan tộc thượng cổ, cũng là tổ tiên Nhân tộc hiện nay.Trong Man thuật, nổi danh nhất cũng thực dụng nhất, chính là ThuậtThị Huyết.

Giống như lão già này đang thi triển, dùng lực lượng khôngrõ kích hoạt lực lượng trong người Nhân tộc, thiêu đốt tinh huyết cóđược tiến bộ nhảy vọt.79797980Nhưng Thuật Thị Huyết này lại có họa ngầm rất lớn, một khi sử dụng, sau đó chẳng nhữngphải rơi vào thời gian dài suy yếu, còn sẽ ảnh hưởng tuổi thọ, nếu nhiều lần, có khi sẽ trựctiếp chết đi.

Bởi vì Thuật Thị Huyết, chính là thiêu đốt tinh huyết vốn có trong người.

Khótrách thôn dân nơi này đều nhìn già nua, xem ra đã không phải lần đầu thi triển Thuật ThịHuyết, tinh huyết vốn có bị tiêu hao, sẽ làm người ta già nua nhanh hơn.

Mà trong Man tộcthượng cổ, chỉ một số ít người mới nắm giữ được Man thuật, đa số sẽ chỉ khổ tu thân thể.Người có thể tu luyện Man thuật, được gọi là Vu! Man thuật, còn được gọi là Vu thuật.Lão già kia rõ ràng là một vị Vu, nhưng lão là Vu cấp bậc nào, Dương Khai không biết được,dù sao đó là niên đại rất xa xưa, Dương Khai cũng chỉ xông pha Tinh Giới lâu dài mới ngẫunhiên nghe qua, phân chia lực lượng niên đại xa xưa như thế, hắn làm sao mà biết.Đây là Man tộc thượng cổ, đây là Vu thuật! Tức là nói, chỗ mình đang ở là thời kỳ thượngcổ? Có khả năng hay sao? Thời kỳ thượng cổ cách80808081hiện tại quá lâu, đã sớm chôn vùi trong dòng sông lịch sử, nhưng bí cảnh này vẫn duy trìkhông khí thượng cổ hoàn chỉnh.Nơi này rốt cuộc là sự thật, hay là hư ảo? Bản thân mình chẳng lẽ gọi là A Ngưu? Vậy DươngKhai là chuyện gì? Mình nằm mơ sao?– Thôn trưởng là Vu đồ, giờ ngươi mới biết? Những năm qua ngươi sống để làm gì hả? AHoa nghe lời Dương Khai, không nhịn được mắng to, nước miếng văng tung tóe:– Ngươi nhớ kỹ cho ta, trong thôn không nuôi phế vật, nếu không phải A Hổ vẫn chia thứcăn cho ngươi, ngươi đã sớm đói chết.

Hôm nay ngươi phải chứng minh giá trị sinh tồn củabản thân, đừng làm mất mặt A Hổ!81818182

Chương 2801: Bắn đâu trúng đó

Dừng một chút, A Hoa mặt lạnh băng, âm trầm nói: – Nếu không chứng minh được, tự mìnhnhảy khỏi tường này đi!Dứt lời, bắn ra mũi tên, lực lượng mạnh mẽ bắn chết con thú lớn nhảy lên không, ánh mắtlạnh băng chán ghét vẫn nhìn vào mặt Dương Khai, từ đầu đến cuối vẫn không rời đi.– Phế vật ư… Dương Khai thì thào, cúi đầu nhìn hình thể của mình, nhìn lại hình thể các thôndân khác…Ừ, hình thể như vậy, ở thời đại này đúng là phế vật mà.

Nhưng mà lão già còng kia, lại làthôn trưởng chỗ này, lại làm Dương Khai kinh ngạc.

Dù hắn không biết thôn trưởng sử dụngVu thuật gì làm cho thú vật không để ý tới lão, nhưng tuyệt đối không phải là nhân phẩmbùng nổ, còn Vu đồ… nghe tên giống như hàng dưới chót vậy?82828283Xem ra ở thời đại thượng cổ này, số lượng Vu thật là ít ỏi.

Trên tường rào, Dương Khai cùngA Hoa hợp tác chặt chẽ, trải qua thời gian đầu không thích ứng, Dương Khai cũng bình tĩnhlại, không còn bối rối nữa.

Mặc kệ thế nào, trước tiên vượt qua chuyện này rồi tính, có lẽđây là thử thách của bí cảnh này.Từng mũi tên được Dương Khai đưa cho A Hoa, số lượng tên chất đống dưới chân nhanhchóng giảm đi, nhưng liền có một thiếu niên man tộc ôm tới bổ sung.

Thiếu niên này nhìnkhoảng 13-14 tuổi, rõ ràng là vị thành niên, không thể ra trận chém giết với thú dữ, chỉ cóthể làm chút chuyện hậu cần, nhưng ngay cả thiếu niên 13-14 tuổi này cũng to con khỏemạnh hơn những người mà Dương Khai từng tiếp xúc, từng khối cơ bắp nổi lên quả thậtkhông giống như tuổi của hắn.Trong thôn cũng không thiếu vị thành niên Man tộc đang vội vàng như thiếu niên đó.

Thờigian dần trôi qua, có Thuật Thị Huyết của thôn83838384trưởng, thú triều công kích dần bị áp chết, thôn dân trả giá nhỏ nhất, giết đám thú ngã rạp,tử thương vô số.Các thôn dân đều rất hưng phấn, giống như thấy được hy vọng thắng lợi, cung tên trên tay AHoa lại kéo ra, phát ra tiếng xé rách hư không.Dương Khai lại nhíu mày.

Không giống các thôn dân mơ hồ, Dương Khai cảm giác tình thếrất bất lợi với thôn.

Đám thú dù nhìn mặt ngoài là bị áp chết, cũng chết rất nhiều, nhưngthực tế là thôn dân tiêu hao rất lớn, chiến đấu cường độ cao trong thời gian dài, làm bọn họđều khó mà tiếp tục nữa.

Nhìn A Hoa là biết.Ban đầu nàng bắn tên như gió, một mũi tiếp một mũi không ngừng nghỉ, mỗi một mũi tênđều bắn chết một con thú.

Nhưng hiện tại, nàng đã không thể kéo căng hết dây cung, hai taycầm cung khẽ run run, nhiều lần phải hai mũi tên mới bắn chết một con thú, hơn nữakhoảng cách bắn tên cũng ngày càng dài.

A Hoa như vậy, những xạ thủ khác cũng thế.84848485Tình hình của các thôn dân ngoài thôn cũng làm người ta lo lắng.

Bọn họ được thôn trưởngbỏ thêm Thuật Thị Huyết, cạn kiệt tinh huyết trời sinh, một khi Thuật Thị Huyết mất hiệuquả, di chứng bùng phát, vậy cả trăm thôn dân chiến đấu ngoài thôn sẽ thành thức ăn chođám thú, không một chút sức chống cự.Nhìn lại thú triều, tuy rằng thế công vẫn hung hãn, nhưng Dương Khai nhận ra thú triềuđang kéo dài thời gian, dường như còn có tồn tại thông minh, đang chỉ huy vô số mãnh thú,lặng lẽ ẩn nấp, chỉ chờ thời cơ sẽ chuyển bại sang thắng.Là lúc phải ra tay! Ngay từ đầu Dương Khai không tùy tiện ra tay, là bởi không rõ tình cảnhcủa mình, cũng không biết tùy tiện ra tay sẽ dẫn tới biến cố gì, nhưng xem hồi lâu, DươngKhai đã bị nhiệt huyết của những thôn dân Man tộc lây nhiễm.85858586Tự dưng có thân phận A Ngưu, lại trở nên chân thực hơn, mơ hồ có một chút cảm giác quythuộc thôn xóm xa lạ này.Những Man tộc này đều đáng kính đáng bội phục, là bọn họ ngangbướng sinh tồn ở thời kỳ thượng cổ, chống cự thiên tai nhân họa, để cho Nhân tộc sinh sôiđến nay, trở thành chủ lưu thế giới, là bọn họ dốc sức truyền thừa các đời, để cho Nhân tộcđứng vững trên mảnh thiên địa này.Bảo vệ mảnh đất này, bảo vật thôn này! Ta tên A Ngưu! Nhiệt huyết trong người lập tức sôitrào.

Dương Khai xoay người nhặt lên một cây cung lớn cạnh đó.

Cây cung lớn này vốn củathôn dân khác, nhưng lại bị một con báo nhào lên cắn mất đầu.

Kéo dây cung, coong mộttiếng, tự như trống trận đang gõ trong lòng, làm người ta phát ra dục vọng xung phong.– Tên! A Hoa đưa tay, mắt đỏ rực nhìn chằm chằm phía trước, lóe lên tia thù hận.

Nhưngkhông được Dương Khai giúp.86868687Quay đầu lại, A Hoa đang muốn mắng to, lời lại nghẹn ở cổ, trợn mắt nhìn Dương Khai cùngcây cung trên tay hắn, kinh ngạc: – Ngươi làm gì?Dương Khai mỉm cười, lộ ra hàng răng trắng, nói: – Ngươi nghỉ ngơi một chút, quá mệt mỏirồi.Bàn tay đưa ra của A Hoa đang run rẩy, trên ngón tay đầy vết cắt đẫm máu, nhìn mà ghêngười.

Nhìn nhau, A Hoa liền nổi điên:– Nghỉ ngơi? Làm gì có thời gian nghỉ ngơi, ngươi có biết không còn các xạ thủ chúng ta hỗtrợ, các huynh đệ tỷ muội phía dưới sẽ có kết cục gì?– Ta biết chứ! Dương Khai vẫn mỉm cười, cầm lên một mũi tên, đặt lên dây cung, nghiêngđầu liếc A Hoa: – Cho nên chỗ này giao cho ta.– Ngươi… A Hoa còn muốn nói, nhưng con mắt liền trợn tròn, mặt đầy kinh hãi.87878788Trời ạ, mình thấy cái gì? A Ngưu được gọi là phế vật trong thôn, lại kéo được dây cung? Hơnnữa… còn kéo căng? Tay nhỏ chân nhỏ, ở đâu ra sức lớn như thế? A Hoa vô thức cho rằngmình hoa mắt, bởi vì nàng nhớ rõ, lần trước khi huấn luyện, A Ngưu muốn cầm cung lớnnhư vậy cũng rất quá sức, đừng nói là lắp tên kéo cung.Nhưng hiện tại, cảnh tượng trước mắt lật đổ hết nhận thức của nàng đối với A Ngưu.

ANgưu trước mắt như không tốn bao nhiêu sức, bởi vì A Hoa không thấy cơ bắp của hắnbùng nổ lực lượng gì, giống như tùy tiện kéo mà thôi, nhưng dây cung mà ngay cả nàngcũng cảm thấy quá sức lại bị hắn kéo căng.Dây căng, bắn tên, Dương Khai thần sắc nghiêm túc.A Hoa không khỏi nhìn theo quỹ tíchmũi tên bắn ra.

Trước mũi tên, có thể thấy rõ không khí bùng nổ, rõ ràng mũi tên của ANgưu ẩn chứa uy lực mạnh mẽ, không kém gì một chiêu toàn lực của mình, đủ để xuyênthủng thân thể bất kỳ con thú nào.88888889Bỗng nhiên, A Hoa lại có một chút tin tưởng vào tên phế vật này, cảm thấy dưới một tênnày, nhất định có thể bắn chết một con thú.Vù…Mũi tên bay sát qua người một con thú, nháy mắt không thấy bóng.

Ngược lại hù dọa thôndân đang chiến đấu với con thú đó, bởi vì nháy mắt khi nãy, nếu mũi tên lệch vài tấc, đã trựctiếp lấy mạng hắn.A Hổ quay đầu, nhìn người đứng trên tường rào, gào lên: – A Hoa, nhìn kỹ chút!– Ta… A Hoa há miệng, mặt đầy ủy khuất.Mũi tên kém cỏi như vậy làm sao là nàng bắn ra được? Dù nàng nhắm mắt lại cũng sẽ khôngphạm phải sai lầm như thế, rõ ràng là A Ngưu làm mà? Ủy khuất xong là nổi giận, quay lạitrừng Dương Khai, không ngờ nàng lại tin tưởng vào tên phế vật này, đúng là mù mắt rồi.89898990– Có chút cảm giác rồi.

Dương Khai nói rồi, đưa tay cầm lên mũi tên khác, đặt lên dây cung.– Đây không phải chỗ cho ngươi chơi đùa, nếu ngươi không muốn chi viện thì mau cútxuống cho ta! A Hoa gầm lên, dù nói phế vật này có thể kéo căng dây cung làm nàng kinhhãi, nhưng bắn không chính xác thì có lợi gì? Còn không bằng dứt khoát đi xuống đánh tayđôi với đám thú kia, ít nhiều gì cũng có thể phát huy chút tác dụng.Xạ thủ xuất sắc, đều phải trải qua muôn ngàn huấn luyện cũng vô số lần chém giết sống chếtmới luyện ra, A Ngưu rõ ràng không có những kinh nghiệm này.– Tin tưởng ta! Dương Khai nghiêm mặt nhìn A Hoa, tay kéo dây cung vững vàng.90909091A Hoa tức giận thoáng ngưng lại, thở dài nói: – Bắn vào chỗ không có người! So với biểu hiệncủa phế vật trước kia, lần này hắn có thể cầm cung lên, chia sẻ chút áp lực cho thôn cũng đãlàm người ta chấp nhận.Dương Khai mỉm cười: – Lần này sẽ không xuất hiện tình huống vừa rồi.Mục tiêu vẫn là con thú chém giết với A Hổ, lúc bắn ra, A Hoa gần như không dám nhìn, sợthấy Dương Khai bắn nhầm vào A Hổ.

Nhưng sự thật, mũi tên bay tới, vừa lúc con thú nhảylên, gầm một tiếng, mũi tên dài một trượng nhập vào từ miệng nó, bắn ra từ sau đuôi, lựclượng khủng bố khuấy nát nội tạng của nó, rớt xuống đất, ư hử mấy tiếng, máu tuôn nhưsuối.– Thật sự làm được? A Hoa bị chấn động, mắt trợn trừng.Nếu không nhớ nhầm, trước kia A Ngưu kéo dây cung cũng không ra, càng đừng nói bắntên.

Tức là, đây là lần đầu hắn chân chính bắn tên,91919192mũi tên đầu tiên dù hơi lệch một chút, làm người ta sợ bóng gió một hồi, nhưng mũi tên thứhai lại vô cùng chính xác.Phế vật này rốt cuộc là sao vậy? Trong khi nàng thất thần, Dương Khai lại cầm lên một mũitên, không dừng lại, kéo cung, bắn tên.

Một con thú đằng xa lập tức mất mạng.

Dù là ở trongbí cảnh này, Dương Khai không cảm nhận được một chút đế nguyên nào, nhưng nội tình ĐếTôn Cảnh vẫn còn đó, cung tên to lớn này dù khó khống chế, nhưng đối với Đế Tôn Cảnh thìcó là gì?Mũi tên đầu chỉ là thử nghiệm mà thôi, đã có tiêu chuẩn, chuyện tiếp theo thì đơn giản.

Bắnđâu trúng đó.

Một bó 10 mũi tên, bị Dương Khai bắn hết trong vòng chưa hết 3 nhịp thở,ngoài mũi tên đầu không lập công, 9 mũi khác đều liên tiếp chí mạng.92929293– A Ngưu ca, ngươi lợi hại vậy sao? Thiếu niên Man tộc phụ trách hậu cần ôm bó tên chạytới, vừa lúc thấy cảnh Dương Khai phát huy thần uy, liền sùng bái không thôi.Người lớn không phải đều khinh bỉ A Ngưu ca sao, nói hắn là phế vật trong thôn, khôngcống hiện được chút nào còn lãng phí lương thực, rất nhiều người lớn đều có ý trục xuất ANgưu khỏi thôn, để hắn tự sống tự chết.Nếu không phải thôn trưởng nhân từ, A Hổ vẫn luôn dùng lương thực của mình cho A Ngưuăn, chỉ sợ A Ngưu đã sớm đói chết rồi.

Bị gọi là phế vật, không ngờ A Ngưu lợi hại như thế,không kém gì A Hoa tỷ được khen là bắn cung giỏi nhất thôn, thiếu niên một bụng mơ hồ.93939394

Chương 2802: Dễ dàng nghiền nát

Tuyết bay tán loạn, thiên địa cổ xưa này tự dưng giáng xuống tuyết rơi, nhuộm tầm nhìntrắng toát, mặt đất toàn máu đỏ sẫm nhìn mà ghê người.

Trong hoàn cảnh rét buốt, thôndân lại không cảm thấy gì, làn da để trần bốc lên hơi nóng hừng hừng.Ngoài thôn, cả trăm thôn dân cầm những vũ khí nguyên thủy như búa đá, mâu đá hung hăngchiến đấu với đám thú lớn, trên tường rào, 10 vị Thần Xạ Thủ dùng kỹ năng thuần thục củamình chi viện mạnh mẽ.Thôn trưởng người còng xuống vẫn đi giữa chiến trường, cây gậy đen thỉnh thoáng tung ranhững đạo hào quang yếu, dùng Vu thuật yếu ớt của mình chống lại thú triều xâm lấn.

Cácthôn dân được bỏ Thuật Thị Huyết, huyết quang trên người ngày càng mờ, là dấu hiệuThuật Thị Huyết sắp mất hiệu quả, một khi mất hẳn, vậy các thôn dân này sẽ bị thoát lực lâudài, không còn sức đánh trận.94949495Nếu như trước đó còn chưa đánh lui thú triều, vậy sẽ chỉ có một vận mệnh chờ đợi thôn….hủy diệt.

Cả trăm dũng sĩ khỏe mạnh nhất sẽ thành lương thực trong miệng thú, còn già trẻlớn bé trong thôn cũng khó thoát tai họa.Đến lúc đó, thú dữ đạp qua, mặt đất tràn ngập rên xiết.

Thú triều không rút, thôn dân tửchiến đến cùng, đằng sau là quê nhà, sẽ không ai lùi bước.Vù vù…Dương Khai một lần 3 mũi tên, ba con thú liền bỏ mạng, thủ đoạn như thần làm A Hoachoáng váng.

Nếu nói trước đó Dương Khai kéo cung, bắn đâu trúng đó làm nàng khiếp sợ,vậy cảnh tượng hiện giờ làm nàng không suy nghĩ được, đầu óc mơ màng.

Thì ra cung têncòn có thể chơi như thế.

Nàng là Thần Xạ Thủ xuất sắc nhất trong thôn, tự có kiêu ngạo95959596của mình, so tài bắn cung, toàn bộ lạc cũng không ai hơn được nàng, nhưng Dương Khaimột cung 3 tên làm nàng chưa từng nghe qua.Thắng được! Tuyệt đối có thể thắng được! A Ngưu đột nhiên bùng phát, làm A Hoa thấyđược hy vọng thắng lợi, chỉ cần hắn có thể bảo trì được trạng thái hiện tại, chỉ là thú triềunày không có gì đáng lo.– A Hoa tỷ, A Ngưu ca, không hay rồi, cung tên không còn bao nhiêu, đây là 5 bó cuối cùng, dìLệ bảo ta nói cho các người, bảo các người dùng tiết kiệm.

Thiếu niên phụ trách hậu cần ômmấy bó tên chạy tới, rống lên một tiếng, làm cho A Hoa như lọt hầm băng.Một bó tên là 10 cây, 5 bó sẽ là 50 cây, tính tối đa cũng chỉ giết được 50 con thú, nhưng thútriều phía dưới nào chỉ mới 50 con? Sắc mặt A Hoa lập tức trở nên tái nhợt, nếu đến lúc đókhông còn các xạ thú chi viện, đám người A Hổ chiến đấu bên dưới nhất định chết chắc.96969697Quay đầu lại, trừng thiếu niên, A Hoa gào lên: – Sao lại không còn, tên trong kho đâu? Cácngười chưa lấy sao?Thiếu niên vẻ mặt khóc ra: – Lấy ra hết rồi, nhưng các người tiêu hao nhanh quá, mấy ngườidì Lệ đang vội chế tạo thêm, nhưng vẫn không kịp bổ sung.Tiêu hao nhanh quá? Không phải nhanh, mà là thời gian quá dài, chưa từng có lần thú triềunào kéo dài như vậy, đám thú này trả giá thảm thiết như thế vẫn không rút lui, hoàn toànkhác những lần thú triều trước kia.Ngẩng đầu nhìn trời, tuyết rơi dày đặc, gió lạnh thấu xương kéo theo tiếng rít gào, vangvọng rừng rậm.

Mùa đông, mãnh thú cũng phải tồn trữ thức ăn qua mùa đông, bằng khônghoàn cảnh giá rét sẽ khiến chúng chết đói trong hang động.Làm sao đây? Làm sao đây? Tin tức khiến người ta tuyệt vọng ập tới, làm cho A Hoa lungmuốn té, môi tái nhợt mím chặt, cắn bật máu cũng97979798không cảm giác.

Quay đầu nhìn ra ngoài thôn, nhìn những thôn dân yên tâm giao lưng lạicho bọn họ, A Hoa lòng như dao cắt.– Chỗ này giao cho ngươi!A Hoa ngẩn ra, quay đầu nhìn A Ngưu, vô thức hỏi: – Cái gì?Dương Khai hít sâu một hơi, buông ra cây cung lớn, nghiêng đầu cười với A Hoa: – Ta đi mộtlát sẽ về!Dứt lời, nhảy xuống tường rào, xông vào trong chiến trường đầy máu thịt.
A Hoa mắt liềntrợn tròn, lớn tiếng hô lên, nhưng tiếng hô bị vùi lấp trong gió rít, không biết A Ngưu cónghe được.

Vậy là muốn chết mà! Có thể kéo cung bắn chết thú dữ, A Ngưu biểu hiện đươngnhiên không kém, nhưng từ xa bắn chết cùng tới gần chém giết là hai chuyện khác nhau, cậnchiến với thú lớn dài 3-4 trượng, phải cần thân thể hơn người cùng dũng khí xem thườngcái chết.98989899Dũng khí của A Ngưu thế nào thì tạm không nói, nhưng thân thể thì nhìn là biết ngay.

Hìnhthể còn không bằng đứa nhỏ chưa thành niên trong thôn, người như vậy thì lên chiếntrường cũng có thể làm gì? Chỉ sợ còn chưa đủ cho đám thú nhét kẽ răng.Xuống tường rào, Dương Khai thuận tay nhặt một cây búa đá, chống đỡ gió lạnh thấuxương, đạp trên thịt nát máu tươi trộn lẫn đất cát, nháy mắt liền xông vào trong bầy thú.Giống như một con cừu non vừa sinh xông vào bầy hổ, thân mình lập tức bị chôn vùi.A Hoa đã không đành lòng nhìn tiếp, vươn tay cầm lấy một mũi tên, thầm hạ quyết tâm báothù cho A Ngưu.– A Hoa tỷ nhìn kìa! Thiếu niên kia còn chưa đi, đột nhiên chỉ ra, hưng phấn hô lên.A Hoa nhìn theo hướng ngón tay hắn, chỉ thấy bên đó từng con từng con thú lớn tự dưng bịđánh bay, múa may trên không trung, rơi xuống99999900đất máu chảy ồ ạt, nháy mắt liền chết.

Những con thú bay lên không trung, hình thể to lớnnổ tung ra, thậm chí có một số gãy đôi.Nháy mắt, mười mấy con thú xông vào liền bị quét sạch, một bóng người không to lớn đứngsừng sững ở đó, búa đá trên tay đẫm máu cùng nội tạng.– Sao lại thế này? A Hoa tròn mắt.Mười mấy Thần Xạ Thủ trên tường rào đều tròn mắt, quên mất dùng cung tên hỗ trợ, đềusững sờ nhìn bóng dáng nhỏ bé kia.

Thân hình mà ngày xưa bọn họ chỉ trích thậm chí khinhbỉ đến mức muốn trục xuất, ở giữa chiến trường đẫm máu cùng thịt nát, lại cao to uy phongnhư Man thần!Hắn đứng ở đó, như có thể ngăn cản mưa sa bão táp, làm người ta yên bình chưa từng có.Dường như có tiếng cười to truyền ra, gió quá lớn,không nghe rõ, nhưng mọi người đều thấy trên mặt A Ngưu toát ra tươi cười hưng phấnsảng khoái.Động tĩnh bên đó nhanh chóng kinh động đám thú khác, con mắt đỏ sẫm nhìn lại bên này,mơ hồ có tiếng gầm khẽ truyền ra, sau đó đám thú lớn đang vây công thôn dân liền chia ramột bộ phận bao vây Dương Khai.Dương Khai cầm búa trên tay, khí thế liên tục kéo lên, ánh mắt sắc bén quét qua đám thú,làm cho đám thú lớn khựng lại, không dám tiến lên.Dã thú đều có bản năng, bản năng của chúng nói, kẻ trước mắt… không phải hạng yếu ớt.Trong gió rét lại truyền ra tiếng gầm khẽ, đám thú lớn mới lại bước lên.

Bên cạnh có một thithể không đầy đủ của thôn dân, thẳng đến lúc sắp chết, thôn dân này còn nắm chặt mâu đá,đâm vào bụng mềm của conNhất Khai 7011 102thú, cùng chết chung với nó, nhưng cũng bị con thú cắn mất một bên đầu.

Máu tươi đã cứnglại.Dương Khai cầm lấy mâu đá, một mâu một búa, tay vung lên, hít sâu một hơi, hai chân dẫmlên mặt đất, như sấm sét nổ vang, lao đi như tia chớp xông vào bầy thú.Đâm, chém, chặt,vung… Giống như người chưa từng tu luyện, toàn bộ động tác của Dương Khai đều đơn giảnđơn điệu, cầm vũ khí cũng là mâu đá búa đá nguyên thủy nhất.Nhưng ở trong tay một vị Đế Tôn Cảnh bị áp chế lực lượng, hai thứ vũ khí đơn giản này lạicó công hiệu thần kỳ.

Nơi đi qua, dễ dàng nghiền nát, không có bất cứ con thú nào chống đỡnổi, từng con bị ném ra ngoài, chém ngã xuống đất, trên người có vết thương khổng lồ ghêngười.

Vết thương này đã đủ chí mạng!Không ngừng có tiếng rên rỉ, đám thú lớn liên thục lùi lại, cả trăm con thú hợp thành vòngvây, trực tiếp bị Dương Khai xé tan.

Khi DươngNhất Khai 7022 203Khai chạy ra, đám thú lớn đã ngã xuống một phần ba.

Lão già lưng còng dùng Vu thuật chegiấu khí tức cùng thân mình, đang như thấy quỷ, đôi mắt đục ngầu nhìn Dương Khai, nhưvừa mới quen biết hắn.Bởi vì tâm thần dao động quá lớn, dẫn tới Vu thuật xuất hiện sơ hở, thân mình ẩn giấu chợthiện ra, con thú bên cạnh liền cắn tới.

Nếu không có bất ngờ, lão già này sẽ mất mạng trongmiệng thú.Vù… Mũi tên nhọn xé gió lao tới, trực tiếp ghim con thú kia xuống đất.

Lão già lưng còngquay lại nhìn, chỉ thấy trên tường rào, A Hoa gật đầu với lão.– Thôn trưởng, thêm một cái đi! Dương Khai cả người đẫm máu, trên người còn dính nộitạng của những con thú, cả người sát ý tận trời, nhưng lại mỉm cười với lão già.Nhất Khai 7033 304Lão già chợt rùng mình, nhưng vẫn nghe lời giơ gậy lên, miệng phát ra âm thanh tối nghĩa.Vung trượng tới, một đạo hào quang bắn ra, rơi vào người Dương Khai.Sau đó, Dương Khai cảm giác được máu trong người sôi trào, như có ngọn lửa bùng cháy,trên người toát ra ánh sáng vàng nồng đậm, làm hắn trở nên trang nghiêm! Lão giả càngthêm rung động, thật dấy lên sóng gió tận trời, ánh mắt đục ngầu lại toát ra ánh sao.– Đây là Thuật Thị Huyết! Dương Khai hít vào một hơi, cảm nhận rõ ràng lực lượng củamình tăng lên, nhưng Thuật Thị Huyết này có chút khuyết điểm, vừa tăng mạnh lực lượng,nhưng lại suy yếu cảm giác.Cũng chỉ có Dương Khai, có nội tình Đế Tôn Cảnh, có thể bỏ qua suy yếu này, còn người bìnhthường như A Hổ, tuyệt đối không cách nào chống đỡ.

Khó trách các thôn dân được bỏ thêmThuật Thị Huyết đềuNhất Khai 7044 405chiến đấu hung hãn không sợ chết, trong này dĩ nhiên có dũng khí của bọn họ, nhưng cũngcó công lao của Thuật Thị Huyết.Bị mất đi cảm giác, bọn họ không cảm thấy đau đớn cùng sợ hãi, tự nhiên chiến đấu dũngmãnh hơn người.

Chỉ là ánh sáng vàng trên người Dương Khai lại trở nên nổi trội, nhữngngười khác được bỏ thêm Thuật Thị Huyết, trên người hiện lên ành sáng đỏ, chỉ mỗi hắn làmàu vàng.

Hết cách, Thuật Thị Huyết này kích hoạt tinh huyết trời sinh trong người, màmáu của hắn là màu vàng.

Chương 2803: Đuổi tận giết tuyệt

– Thôn trưởng, tự lo cho mình, lớn tuổi đừng có chạy lung tung bên ngoài, quay về nghỉ đi!Dương Khai mỉm cười với lão già, xoay người lại xông vào trong đám thú.Nhất Khai 7055 506Khóe miệng lão già co rút, trong lòng khiếp sợ, đồng thời cũng không quên bỏ thêm một cáiThuật Ẩn Nặc.

Lão là thôn trưởng, còn là một vị Vu đức cao vọng trọng, mọi người trongthôn đều kính yêu vô cùng, trước kia A Ngưu này thậm chí còn không có dũng khí nhìnthẳng vào lão, hôm nay sao lại dám nói chuyện với mình như vậy?Trước kia A Ngưu không có một chút cống hiến với thôn, còn chia mất thức ăn và chỗ ở.

Lãocũng từng nghĩ, cứ làm như thôn dân nói, trục xuất A Ngưu ra ngoài, tùy tiện cho hắn tựsinh tự diệt.

Nhưng dù sao cũng là một sinh mệnh, là thôn dân của mình, thôn trưởng luôncảm giác có một ngày nó sẽ trưởng thành, phát huy tác dụng.Nhưng thực tế những năm qua, A Ngưu biểu hiện làm người ta quá thất vọng.

Cho đến hômnay, lại toát ra hào quang chói lọi không nhìn nổi!– Man Thần phù hộ, Man Thần hiển linh! Thôn trưởng thì thào, tận mắt thấy Dương Khaixông vào bầy thú, một hơi xông phá chém giết bầy thúNhất Khai 7066 607thành mảnh vụn.

Hắn như thanh kiếm trong tay Man Thần, tung hoành trong chiến trường,không gì cản nổi.Ánh sáng vàng chói mắt ngay cả tuyết lớn cũng không che lấp nổi, xông pha đột phá trongchiến trường, nhanh chóng xé ra một mảnh trống không.Thú dữ gào thét, sợ hãi, dần dần lùi lại.

Thôn dân càng đánh càng hăng, ba người thành tổ,năm người thành khiên, thuật hợp kích đơn giản nhất, đuổi mãnh thú khỏi nhà mình.

Búađá và mâu đá trong tay Dương Khai đã sớm đổi một bộ khác.Cuối cùng, tiếng gió nhỏ dần, tuyết rơi yếu dần, thú triều rút lui.

Để lại mặt đất đầy xác chếtvà máu tươi.

Thôn dân đuổi theo mấy chục trượng mới dừng lại, đồng loạt phát ra tiếng hôrung trời, như mãnh thú gầm thét, làm cho đám thú lớn chạy tán loạn càng thêm hoảng sợ.– Thắng rồi!Nhất Khai 7077 708– Thắng rồi!Các thôn dân hoan hô, vô cùng phấn khởi, hưng phấn vì có thể sống sót sau một lần thútriều, mọi người đều tràn ngập vui vẻ, nhảy nhót hoan hô.– A Ngưu, thật là ngươi sao?A Hổ không biết từ đâu chạy ra, cả người đẫm máu, có thể nhìn ra được hắn không bịthương nặng, chỉ bị cắn một cái trên bụng, hắn mở to mắt nhìn Dương Khai, vỗ mạnh lên vaihắn: – Ta còn tưởng là nhìn nhầm chứ.Làm sao nhìn nhầm được? Trong toàn thôn, có hình thể như vậy, chỉ có A Ngưu.

Tuy rằngtrước đó A Hổ đã chú ý tới Dương Khai, nhưng làm sao cũng không tin nổi, giờ này mặt đốimặt, mới xác nhận được.

Các thôn dân sống sót đều tò mò nhìn về phía Dương Khai, trongmắt đều có cảm kích và sùng bái.Nhất Khai 7088 809Đến lúc cuối cùng, nếu không phải Dương Khai đánh vào bầy thú, ngăn cơn sóng dữ, vậy cóthể tưởng tượng được vận mệnh của thôn hôm nay.

Thế giới Man tộc rất đơn giản, kẻ mạnhlà vua! Quy tắc này vẫn kéo dài đến nay, nhưng thiếu đi đơn thuần chất phác của Man tộcthượng cổ.– Đây là Man Thần ban ơn! Lão thôn trưởng run run đi lên, cầm cậy trượng màu đen.Dương Khai thầm nghĩ, đây là công của bổn thiếu, mắc mớ gì tới Man Thần! Tuy nhiênkhẳng định không thể nói ra lời này, bằng không mặc kệ hắn có bao nhiêu cống hiến vớithôn, cũng nhất định sẽ thành kẻ địch của toàn Man tộc.Lời miệt thị Man Thần, là tội lớnnhất ở Man tộc thượng cổ.– Thôn trưởng, lần này giết được nhiều đã thú như vậy, chúng ta có nên chúc mừng mộtphen? A Hổ hưng phấn nhìn thôn trưởng, các thôn dân cũng đều tràn đầy mong chờ.Nhất Khai 7099 910Trong thôn thiếu thốn thức ăn, lần thú triều này chết hơn trăm con mãnh thú, đủ cho thônăn thật lâu.

Mấy ngày trước thôn trưởng còn lo lắng vì lương thực qua mùa đông, mỗi nămtrời đông giá rét, có không ít thôn dân chết đói, năm nay tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Chỉlà không nghĩ tới hạnh phúc đột nhiên tới, có xác dã thú, mùa đông năm này không phải lolắng vì thức ăn.Thôn trưởng mỉm cười, đang muốn lên tiếng, Dương Khai đi lên nói: – Thôn trưởng, ngàikhông cảm thấy thú triều lần này có cổ quái sao?Thôn trưởng nhíu mày, nhìn Dương Khai: – Ngươi cũng nhìn ra.Dương Khai ngạc nhiên: – Thôn trưởng nhìn ra chuyện gì?Lão thôn trưởng im lặng một hồi, mới nói: – Man thú, có một con Man thú, đã chỉ huy thútriều.Nhất Khai 710710I 71011Vừa nghe vậy, thôn dân sắc mặt đại biến, bởi vì Man thú rất mạnh mẽ, chỉ có các Vu mới đốiphó được, thân xác thịt chẳng là gì trước mặt Man thú.“Thì ra nó là Man thú!”

Dương Khai phân tích những lời này, hắn cảm thấy chẳng qua là mộtcon yêu thú không ra gì thôi, sinh ra chút linh trí, bởi vậy mới chỉ huy được thú triều, làmcho lần thú triều này khó chơi như vậy.– Mùa đông tới, nhất định đám dã thú kia cũng đang tìm đồ ăn, lần này dù đánh lui chúng,nhưng nếu không nhổ cỏ tận gốc, chúng nhất định sẽ ngóc đầu trở lại.Các thôn dân lại biến sắc, đều hiểu Dương Khai nói không sai, nếu không có Man thú, đámmãnh thú này không đáng lo, nhưng có Man thú chỉ huy, tình hình sẽ khác.Nhất Khai 711711I 71112Lỡ như có ngày thú triều đột kích nữa, sẽ là một trận tai họa đối với thôn, hiện tại trongthôn tổn thất rất nhiều chiến sĩ, chưa chắc có thể chống đỡ được lần thú triều sau.– Thôn trưởng, không thì chúng ta đi cầu viện bộ lạc.

A Hổ đề nghị.Thôn trưởng lắc đầu: – Nếu như cầu viện, vậy phân nửa chiến lợi phẩm cướp được, phảihiến phân nửa cho bộ lạc, các ngươi chịu sao?Thôn dân nghe vậy đều lắc đầu, chết nhiều người như thế mới được số chiến lợi phẩm này,vô duyên vô cớ chia mất phân nửa, ai mà chịu được.

Ở chỗ này, thức ăn là căn bản sinh tồn!– Vậy thì làm sao? A Hổ nhíu mày.Dương Khai nói: – Ta đi giết nó! Nói rồi quay đầu đuổi theo hướng thú triều rút lui.Nhất Khai 712712I 71213A Hổ kinh hãi, kéo tay Dương Khai, hô lên: – A Ngưu, không được làm bậy, ngươi không thểđối phó được Man thú.Dương Khai nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra, mỉm cười nói: – Chỉ là một con Man thú mà thôi, mọingười chờ tin tốt đi.A Hổ giật mình, bởi vì vừa rồi Dương Khai đẩy tay hắn ra, hắn cảm nhận được lực lượngkinh hãi.

Đây là A Ngưu mà mình biết sao?– Ta đi theo ngươi! A Hổ nói rồi muốn đuổi theo, nhưng mới đi được hai bước liền choángváng, người lảo đảo.Thuật Thị Huyết đã kết thúc, di chứng sắp bùng nổ, lúc này dù hắn đi theo Dương Khai cũngkhông có tác dụng gì, ngược lại sẽ thành trói buộc.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn Dương Khai biếnmất trong gió tuyết.Quay đầu lại, hỏi thôn trưởng: – Thôn trưởng, A Ngưu làm sao vậy?Nhất Khai 713713I 71314Các thôn dân đều muốn biết chuyện này, A Ngưu hôm nay so với trước kia mà bọn họ biết,gần như là hai người.Thôn trưởng im lặng hồi lâu, mới nói: – Man Thần ban cho lực lượng, làm A Ngưu thay dađổi thịt.Thôn dân bừng tỉnh, dường như không hề nghi ngờ lời giải thích này, thậm chí không ai toátra thần sắc ghen tỵ.Dương Khai một mình đi, cầm búa đá trên tay, lần lịch lãm này chưa từng trải qua, ngườisống, chiến đấu sinh động, như để mình đột phá trói buộc thời gian, trở về thời kỳ thượngcổ, trở thành một thành viên thượng cổ, chứng kiến phong thái thời đại này.

Hắn không biếtmình sẽ nhận được gì trong lịch lãm này, nhưng biết mình xuất hiện trong thôn là mấu chốt,giành được hảo cảm của thôn dân sẽ có được thu hoạch không tưởng.Nhất Khai 714714I 71415Cho nên hắn một mình ra đi, giết con Man thú xảo quyệt đáng ghét kia.

Thú triều rút lui đểlại rất nhiều dấu vết, mặt tuyết đầy dấu chân mãnh thú, tuyết rơi nhiều, nhưng không kịpxóa đi dấu vết này.

Dương Khai vẫn đuổi theo, không tốn sức gì liền tới phía sau bầy thú.Nhưng tốc độ của chúng rất nhanh, nhất thời không đuổi kịp.

Mãi tới đêm, Dương Khai mớiđuổi tới một chỗ thung lũng.Tuyết đã ngừng, dấu chân để lại trên mặt tuyết vẫn còn máu đỏ sẫm.

Nhìn từ bên ngoài, khenúi này như một cái hồ lô, ngoài nhỏ trong lớn, xung quanh vách đá dựng thẳng, ánh trăngsáng ngời, dù là đêm tối, Dương Khai vẫn có thể nhìn xa mười dặm.

Hắn thấy được cuối khenúi, là một đường cùng.Vậy càng đơn giản! Dương Khai mỉm cười, không chuẩn bị làm cho chuyện này rối rắm, chỉlà một con yêu thú chưa mở ra linh trí mà thôi.Nhất Khai 715715I 71516Trên người hắn sáng chói lấp lánh, đứng trên khe núi, cắm búa đá bên hồng, vung hai nắmtay, đánh vào vách đá.Oành ầm ầm….Tiếng nổ vang dội trong cốc, liền kinh động bầy thú mới quay lại không lâu, vô số dã thúgầm thét, chạy ra ngoài chỗ ẩn thân.

Xa xa, nhìn thấy ánh sáng chói lọi, đám mãnh thú đềudừng chân, hoảng sợ nhìn cửa ra duy nhất bị chặn đứng.Ban ngày, đồng bọn của chúng bị kẻ tỏa sáng màu vàng này giết chóc vô số, lúc này lại nhìnthấy ánh sáng vàng đòi mạng quen thuộc, tự nhiên sợ hãi không thôi, chần chờ không dámtiến lên.

Nếu có thể trốn, chúng nó nhất định lập tức chạy thật xa, tuyệt đối không muốngiáp mặt với người màu vàng này.

Nhưng giờ cửa ra khe núi bị chặn, chúng muốn chạy cũngkhông được.Nhất Khai 716716I 71617Trước giờ đều là chúng tập kích thôn xóm Man tộc, nhưng không ngờ có một ngày lại bịngười Man tộc đánh tới cửa nhà, đám mãnh thú thần trí cùng kinh nghiệm kém cỏi, nhấtthời không biết làm sao, phải xử lý thế nào.Vào lúc mấu chốt, sâu trong khe núi truyền ra tiếng gầm khẽ.

Như được mệnh lệnh, đámmãnh thú mới bất đắc dĩ bước lên, bao vây quanh Dương Khai.Dương Khai mỉm cười, cười sáng lạn, toát ra hàm răng trắng, cầm lên búa đá, từng bước đitới bầy thú.Ngay sau đó, giết chóc lại nổ ra, ánh sáng vàng lướt qua, bầy thú tan loạn như bong bóngnước, từng con thú lớn ngã xuống trong vũng máu, Dương Khai bước chân nhanh chóngvững chắc, một đường đánh vào trong khe núi.Nhất Khai 717717I 71718Tiếng rống, tiếng gào, một mảnh liên tiếp, trong cốc nhanh chóng tràn ngập mùi máu tươigắt mũi.

Búa đá trong tay Dương Khai đã vỡ vụn, dứt khoát bỏ vũ khí, hai đấm vung lên, mỗimột đấm là đám mãnh thú gãy xương đút gân.–––-oOo–––-

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau