VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2791 - Chương 2795

Chương 2794: Khu vực giảm xóc

Dương Khai cùng Lam Huân đáp xuống, Tiêu Thần cùng Lôi Đình liền lên đón.Nhất Khai 5975979798– Công chúa điện hạ! Tiêu Thần cười hì hì chào, còn Lôi Đình theo hắn đến thì thần sắc táobạo, ngó đông ngó tây, rất không tự nhiên.– Tiêu sư huynh, Lôi sư huynh! Lam Huân mỉm cười, liếc qua hai người.– Ưm… Lôi Đình ừ một tiếng, mặt lại đỏ lên, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt LamHuân.Trong mắt Dương Khai lóe lên kinh ngạc, nhìn Lôi Đình, lại nhìn Lam Huân, mỉm cười thú vị.– Dương huynh! Tiêu Thần chắp tay với Dương Khai, thần thái thân thiết ôn hòa, không khíthế hiếp người như mấy lần trước, giống như biến thành người khác.– Tiêu huynh, Lôi huynh, lại gặp mặt.

Dương Khai đáp lễ.Lôi Đình khẽ hừ một tiếng, quay đầu sang chỗ khác.Nhất Khai 5985989899Dương Khai không quan tâm, nói: – Lần này Đế Tôn Cảnh đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp, chỉ có 4người chúng ta thôi sao?Nơi này tụ tập nhiều võ giả, nhưng Đế Tôn Cảnh lại chỉ có 4 người bọn họ mà thôi, còn bốnvị trưởng lão Đế Tôn tam tầng cảnh dù ở đây, nhưng khẳng định họ sẽ không đi vào.Lam Huân gật đầu: – Phải, cũng chỉ có 4 người chúng ta, Đế Tôn Cảnh đi vào Ngũ Sắc BảoTháp phải trả giá không nhỏ, hơn nữa chiếm cứ chỗ, bởi vậy mỗi lần đều không thể có nhiềuĐế Tôn Cảnh đi vào.Dương Khai à một tiếng.

Lam Huân lại nói:– Dương sư huynh tuy rằng đã từng lịch lãm một lần ở Ngũ Sắc Bảo Tháp, nhưng lần đókhông giống lần này.

Ngũ Sắc Bảo Tháp có tổng cộng 5 tầng, mỗi một tầng đều có nhiềukhông gian vỡ vụn, có cái nối liền với nhau, có thể qua lại, có cái hoàn toàn khép kín.

Số tầngcàng cao, tình huống này càng rõ ràng.

Không gian tầng đầu thích hợp cho võ giảNhất Khai 5995999900Phản Hư Cảnh, tầng thứ hai thích hợp Hư Vương Cảnh, tầng thứ ba thích hợp Đạo NguyênCảnh, còn tầng thứ tư thích hợp với Đế Tôn Cảnh.

Tầng thứ năm cao nhất, chỉ có ngườimạnh nhất trong Đế Tôn Cảnh mới vào được.– Không lẽ có phong ấn gì? Dương Khai nhướng mày.Lam Huân gật đầu: – Phải, không đủ thực lực, sẽ không cách nào vào tầng tiếp theo.

Đươngnhiên, số tầng càng cao, cũng càng nguy hiểm, mười mấy năm trước mở ra Ngũ Sắc BảoTháp, trong tầng thứ hai xuất hiện một con Mộc Tiêu thượng cổ, khiến cho Phong LâmThành chết không ít người.

Chuyện này Dương sư huynh từng trải qua, hẳn là vẫn nhớ rõ?Dương Khai ngưng trọng: – Làm sao không nhớ được?Mộc Tiêu gây họa làm Phong Lâm Thành một hơi chết mấy chục triệu người, Dương Khai tựtrải qua toàn bộ, tự nhiên nhớ rõ.00000001Lam Huân nghiêm mặt nói: – Lịch lãm trong Ngũ Sắc Bảo Tháp dù có lợi lớn cho võ giả,nhưng cũng có rất nhiều nguy hiểm, mỗi một lần mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp, cũng đều có đệtử Tinh Thần Cung bỏ mạng trong đó.– Không có cách đảm bảo an toàn cho bọn họ? Dương Khai nhíu mày.Lam Huân nói: – Không có cách nào, nghe nói những không gian vỡ vụn bị phong ấn trongNgũ Sắc Bảo Tháp đều là chiến trường thượng cổ, các thế giới bị đánh vỡ tan, dù vỡ vụn,nhưng vẫn còn để lại rất nhiều pháp tắc thiên địa, rất nhiều di chủng thượng cổ sinh mệnhlực cứng cỏi vẫn có thể tìm được đường sinh tồn trong đó.

Về sau có đại năng dùng thủđoạn kinh thiên thu thập những mảnh thế giới vỡ nát, luyện chế ra Ngũ Sắc Bảo Tháp.

Bảotháp trải đủ tang thương, qua tay nhiều người, bị phụ thân ta lấy được, nhưng ngay cả phụthân cũng không thể hoàn toàn khống chế vô số không gian vỡ vụn đó.01010102Dừng một chút, Lam Huân cười nói: – Đương nhiên, dù cho khống chế được, hẳn là phụ thâncũng sẽ không can thiệp.

Nếu lịch lãm không có nguy hiểm, vậy còn gọi là lịch lãm gì!Dương Khai rất đồng ý, gật đầu: – Lam sư muội nói đúng.Lam Huân mỉm cười nói: – Cho nên khi Dương sư huynh vào bảo tháp, nhất định phải cẩnthận trên hết, không được sơ sẩy khinh thường.– Ta ghi nhớ.

Dương Khai gật đầu.Lúc này, đệ tử Tinh Thần Cung tham dự lịch lãm Ngũ Sắc Bảo Tháp cũng đã đến đủ.

Đạitrưởng lão Lôi Hồng ho khẽ, âm thanh ồn ào phía dưới liền lặng xuống, hơn ngàn đôi mắttập trung vào lão.– Hôm nay mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp, các ngươi đều là tinh nhuệ Thần Cung ta, là trụ cộttương lai của Thần Cung.

Lão phu cùng các trưởng lão hy vọng các ngươi có thu hoạch trongbảo tháp, đương nhiên, đầu tiên là02020203phải bảo vệ tính mạng.

Là đồng môn, phải nên hỗ trợ, giúp đỡ nhau trong bảo tháp…Thừa dịp này, Lam Huân lại âm thầm truyền âm cho Dương Khai, nói những chuyện về NgũSắc Bảo Tháp, Dương Khai đều ghi nhớ.Lôi Hồng không nói nhiều, vài câu liền phất tay: – Nếu ghi nhớ, vậy chuẩn bị tiến vào!Dứt lời, hắn cùng ba vị trưởng lão nhìn nhau, mỗi người lóe lên chia ra đáp xuống bốn gócNgũ Sắc Bảo Tháp, vận chuyển huyền công, bấm pháp quyết.Đế nguyên tuôn trào, bốnngười đưa tay chỉ xuống dưới.Ầm ầm, cánh cửa Ngũ Sắc Bảo Tháp đóng chặt liền mở ra.

Động tác dù nhanh, nhưng bốnđại trưởng lão lúc này lại toát mồ hôi như mưa, rõ ràng mở ra bảo tháp cũng là gánh nặngkhông nhỏ đối với họ.03030304Lúc mở ra cánh cửa, lốc xoáy đen thui hiện ra, như miệng thú khổng lồ cắn nuốt người ta.Lốc xoáy ban đầu còn không ổn định, không ngừng vặn vẹo biến đổi, truyền ra dao động lựclượng làm người ta kinh hãi.Nhưng bốn đại trưởng lão không ngừng truyền lực lượng vào, lốc xoáy dần ổn định, daođộng cũng dần biến mất.

Tình hình kéo dài chừng một nén nhang, bốn đại trưởng lão chợtđồng loạt thu tay, sắc mặt mỗi người tái nhợt, thở hổn hển, khí tức trên người cực kỳ suyyếu.

Lúc này nếu tùy tiện có Đế Tôn lưỡng tầng cảnh đi ra, sợ là bọn họ cũng không phải đốithủ.– Giờ còn không vào, còn chờ khi nào? Đại trưởng lão Lôi Hồng chợt quát lớn.Chúng đệ tử Tinh Thần Cung đã sớm rục rịch nào còn chần chờ? Người chợt lóe lên, nối tiếpnhau xông vào lốc xoáy rồi biến mất.

Tố chất lễ độ khiêm nhường của đệ tử đại tông mônliền thể hiện ra, hơn ngàn người04040405hành động, dù mỗi người nhanh như gió, nhưng không hề chật chội thúc đẩy, mà rất ngayngắn trật tự.Đầu tiên là võ giả Phản Hư Cảnh đi vào, kế là Hư Vương Cảnh, sau là Đạo Nguyên Cảnh…Không tới 50 nhịp thở, hơn ngàn người đã vào hết, chỉ còn lại bốn người Đế Tôn CảnhDương Khai.– Chúng ta cũng vào thôi.

Lam Huân nói rồi, dẫn đầu bay đi.

Xông vào lốc xoáy, Lam Huândặn dò: – Các vị sư huynh phải bảo trọng.

- Công chúa điện hạ cũng vậy! Tiêu Thần mỉm cười, toát ra quan tâm đúng lúc.– Huân… Huân… Lôi Đình lắp bắp nói, nhưng chưa được câu, Lam Huân đã biến mất, thầnsắc liền ảo não như đưa đám.– Ta đi trước một bước.

Tiêu Thần cười to xông vào lốc xoáy.Lôi Đình quay đầu, hung tợn trừng Dương Khai.05050506– Làm gì? Dương Khai nhìn ngược lại.– Đừng để ta gặp ngươi bên trong, không thì ngươi chết chắc rồi.Lôi Đình hừ lạnh.Dương Khai cười xì, dẫn trước xông vào lốc xoáy.

Tầm mắt chợt hoa lên, không có cảnh rơivào một mảnh thế giới vỡ nát như Dương Khai nghĩ, nháy mắt Dương Khai xông vào, một cỗdao động lực lượng kỳ dị bỗng ngăn cản hắn một chút, làm hắn không tự chủ điều động lựclượng đề phòng bất trắc.Pháp tắc không gian tuôn trào, cả người như đụng vào tảng bông vải, bị bắn trở ra.

Nhìnquanh, Dương Khai cả kinh.

Mình lại trôi nổi trong một mảnh hư không, nhìn quanh, khắpnơi là những đoàn mây mù, hư vô mờ mịt, nhưng sắc thái không giống, có cái nhiều màuthích mắt, có cái mờ tối, một đoàn tử khí, thậm chí có cái đen thui khiến người ta khó chịu.Chúng tồn tại dày đặc quanh Dương Khai, nhiều không đếm hết.06060607Đây là chuyện gì? Dương Khai choáng váng.

Không giống những gì Lam Huân nói trước đó.Ngũ Sắc Bảo Tháp chia 5 tầng, mỗi tầng có không ít không gian vỡ vụn, những không giannày có cái nối liền, có cái đóng kín.Võ giả đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp, theo tu vi cao thấp sẽ tự động được đưa đi tầng không gianphù hợp.

Ví dụ, võ giả Phản Hư Cảnh thông qua cánh cửa bảo tháp, sẽ trực tiếp vào mộtkhông gian vỡ nát ở tầng một.Lại như võ giả Hư Vương Cảnh, sẽ đi vào một không gian vỡ nát ở tầng hai.

Còn Đế Tôn nhấttầng cảnh như Dương Khai, nhất định sẽ vào tầng thứ tư.

Tầng thứ năm thì không thể trựctiếp đi qua cánh cửa bảo tháp, mà phải tìm cánh cửa ở tầng thứ tư.

Dương Khai vốn chorằng mình sẽ xuất hiện trong một không gian vỡ nát ở tầng thứ tư, Lam Huân cũng nói vậy,nhưng giờ nhìn lại, chuyện này không đúng.07070708Nơi này tuyệt đối không phải không gian vỡ vụn tầng thứ tư, bởi vì Dương Khai không cảmnhận được bất cứ lực lượng pháp tắc nào, những đoàn mây mù màu sắc khác nhau này làthứ gì?Thả ra thần niệm tra xét, Dương Khai vừa kinh lại sợ.

Bởi vì hắn phát hiện những đoàn mâymù này, có chút giống cửa vào đường hành lang hư không, xuyên qua những cửa vào này,không biết sẽ bị đưa đi chỗ nào.Nhíu mày suy nghĩ một hồi, Dương Khai chợt giật mình, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một cáilốc xoáy màu đen to lớn đang chầm chậm xoay tròn.

Đó không phải cửa vào Ngũ Sắc BảoTháp sao? Sao lại xuất hiện ở đằng sau mình.Phía sau là cửa vào, vậy phía trước chính là đường đi? Chẳng lẽ mình đi vào khu vực giảmxóc trong Ngũ Sắc Bảo Tháp? Dương Khai tâm tư08080809xoay chuyển, chợt lóe lên, chẳng lẽ những đường hành lang hư không như sương mù nàylà…Quay đầu nhìn một vòng, Dương Khai nhắm một đoàn mây mù vàng, người lóe lên xôngvào.

Tầm nhìn điên đảo, trời đất xoay tròn, lực lượng pháp tắc kỳ dị quấn quanh người, khiDương Khai hồi thần lại, đã xuất hiện trên một mảnh bình nguyên lớn.

Trên bình nguyênkhông một ngọn cỏ, đầy đá vụn, xem ra rất hoang vu, không có trời trăng, nhưng lại sángnhư ban ngày.– Linh khí thuộc tính kim thật dày đặc! Dương Khai thoáng cảm nhận, thần sắc khiếp sợ.Linh khí thiên địa nơi này có chút quỷ dị không tưởng, cực kỳ dày đặc, nhưng thuộc tínhduy nhất, không phải linh khí tự nhiên, mà nghiêng sang thuộc tính kim.09090910

Chương 2795: Thế giới vỡ nát

Nếu có võ giả tu luyện công pháp bí thuật thuộc tính kim đến đây, vậy sẽ mừng rỡ như điênvì hoàn cảnh tu luyện này! Tu luyện ở chỗ này, hiệu suất tuyệt đối tăng lên gấp trăm lần.– Đây là không gian vỡ nát tầng thứ tư? Dương Khai nghiền ngẫm.

– Quả nhiên có hơi vặnvẹo.Trước đó Lam Huân đã nói, bởi vì không gian vỡ vụn không hoàn chỉnh, cho nên kéo theopháp tắc thiên địa cũng có khả năng vỡ vụn, có những không gian mà pháp tắc thiên địa trảiqua nhiều năm trở nên vặn vẹo, có khi xuất hiện một hay vài loại pháp tắc trở nên đặc biệtmạnh, những pháp tắc khác yếu ớt thậm chí biến mất.Không gian vỡ nát này cũng vậy, pháp tắc hệ kim gần như thống nhất thiên hạ, không có chỗcho pháp tắc khác dung thân, vặn vẹo quá lớn.10101011Mình nhắm vào cánh cửa tỏa ra hào quang màu vàng mà đi vào, tức là, sắc thái của mây mùđại biểu tình trạng của không gian vỡ nát bên trong.

Mà những đoàn mây mù đó, chính làcửa vào các không gian vỡ nát!Thông qua mây mù tỏa màu khác nhau, có thể đi vào từng không gian vỡ nát.

Sao lại thếnày? Dương Khai dám khẳng định các đệ tử Tinh Thần Cung khác không gặp được chuyệnthế này, bởi vì nếu từng xảy ra, vậy Lam Huân đã nói.

Nếu như Lam Huân không nhắc tới,vậy tình huống của Dương Khai là duy nhất.Đây là tin tốt, bởi vì ở trong khu giảm xóc này, Dương Khai có quyền tự quyết định, có thểchọn đi vào không gian vỡ nát nào, điều kiện đầu tiên là Dương Khai có thể trở ra vùnggiảm xóc đó.

Nghĩ vậy, Dương Khai liền hành động.

Pháp tắc không gian tuôn trào, đưa tayxé rách hư không phía trước.11111112Thuận lợi ngoài dự kiến, không gặp bao nhiêu cản trở, ngẫm lại cũng bình thường, mảnhthiên địa này dù sao vỡ nát, pháp tắc thiên địa không hoàn chỉnh, có thể quấy nhiễu DươngKhai được bao nhiêu? Khe nứt hư không hiện ra, Dương Khai lóe lên chui vào.Đến lúc xuất hiện, quả nhiên trở lại vùng giảm xóc, lần này cũng vậy, lực lượng kỳ dị truyềnđến, đẩy Dương Khai một cái, theo bản năng vận chuyển lực lượng pháp tắc không gian,người liền ổn định ở trong vùng giảm xóc thần kỳ này, xung quanh là những đoàn mây mù.– Hắc, thì ra là thế! Dương Khai cười to.

Vừa rồi khi vào vùng giảm xóc này, Dương Khai cònkhông rõ là chuyện gì, giờ thăm dò lần hai, cuối cùng mò ra cách.Pháp tắc không gian! Theo lời Lam Huân, võ giả Đế Tôn Cảnh thông qua cánh cửa bảo tháp,sẽ tự động được Ngũ Sắc Bảo Tháp đưa lên trong12121213không gian tầng thứ tư, trong này nhấy định dính dáng tới pháp tắc không gian.Mà bản thân Dương Khai là người tinh thông pháp tắc không gian, pháp tắc trào ra, bài xíchlực lượng dẫn dắt, cho nên Ngũ Sắc Bảo Tháp không cách nào đưa hắn tới bất cứ không gianvỡ nát nào, đành để hắn ở lại vùng giảm xóc.– Vậy thì không phải muốn chơi kiểu nào cũng được? Hiểu được ngọn nguồn, Dương Khainhếch miệng cười.Những người khác đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp, chỉ có thể ăn may, nếu không cẩn thận đi vàovùng đất chết, vậy chỉ có thể trách ra cửa không coi ngày, nhưng còn Dương Khai, lại có thểtự chủ đi nhiều chỗ.

Suy ngẫm hiểu ra, Dương Khai liền tìm kiếm xung quanh.Những đoàn mây mù tối đen, một mảnh tử khí, đương nhiên không cần để ý tới.

Vào trongđó nhất định là đất chết, pháp tắc thiên địa cũng13131314không còn bao nhiêu.

Hắn muốn tìm là những mây mù sáng ngời, bởi vì màu sắc của nó cóliên quan trực tiếp với không gian bên trong, sắc thái càng sáng thì không gian vỡ nát càngtốt, càng có lợi cho hắn.Không lâu sau, Dương Khai nhắm vào một đoàn mây mù màu sắc rực rỡ, lao đầu vào.

Quảnhiên, lần này đi vào thế giới vỡ nát, pháp tắc thiên địa vẫn vỡ vụn, nhưng không vặn vẹo,ngoài dự liệu là linh khí thiên địa vô cùng dày đặc, không kém tông môn hạng nhất NamVực.

Tuy nhiên Dương Khai thả ra thần niệm, không khỏi ngạc nhiên.– Nhỏ như vậy…Hắn phát hiện không gian vỡ nát này rất nhỏ, diện tích chỉ cỡ mấy chục mẫu, bên bờ là mộtmảnh hư vô hỗn đoạn, làm người ta khó chịu.

Không giản nhỏ như thế, cũng cỡ Đế ThiênCốc ở Thiên Diệp Tông, có chút cỏ cây, nhưng không có vật sống.

Dương Khai quét thầnniệm, không gì trốn được trong mảnh thế giới này.Nhỏ thì nhỏ, có còn hơn không,14141415Dương Khai cũng muốn biết, luyện hóa hấp thu pháp tắc thiên địa của một mảnh thế giới, sẽlàm Huyền Giới Châu biến hóa thế nào.

Lấy nó làm thí nghiệm đi.Nghĩ vậy, Dương Khai tế ra Huyền Giới Châu, ngồi xuống, chắp tay nâng Huyền Giới Châu.Trong lòng khẽ động, Huyền Giới Châu mở cửa, tâm thần chìm vào, vận chuyển huyền công,đồng thời dùng tâm thần khống chế Huyền Giới Châu cắn nuốt linh khí thiên địa cùng pháptắc thiên địa vỡ nát trong này.Thoáng cái, gió mây xoay vần, linh khí xung quanh không ngừng chảy vào Huyền Giới Châu,như sông đổ về biển.

Cùng lúc, những đạo pháp tắc cực kỳ huyền diệu, không thể nắm bắt,chảy vào trong Huyền Giới Châu, tràn ngập thiên địa bên trong.Đột nhiên, sấm nổ rền vang, Dương Khai mở mắt, chợt nhận ra địch ý từ khắp xung quanhbao phủ mình.

Dương Khai kinh hãi, còn tưởng chỗ15151516này có nguy hiểm mà mình không nhận ra, nhưng cẩn thận tra xét, lại phát hiện không phảithế.

Toàn bộ thế giới không có vật sống, nhưng địch ý rõ ràng thật sự tồn tại, có mặt ở khắpnơi, bao phủ lấy mình.

Bản thân lập tức lọt vào trong biển địch ý.– Lực thế giới! Sắc mặt Dương Khai nghiêm nghị, nhận ra địch ý này là chuyện gì.

Mình dùngHuyền Giới Châu luyện hóa cắn nuốt pháp tắc thiên địa của mảnh thế giới này, tự nhiênkhiến cho thiên địa này phản cảm bài xích, thiên đạo hữu thường, thiên hành vô thường,ngay cả thế giới vỡ vụn cũng là một mảnh thế giới.Trong sấm nổ, những tia chớp giáng xuống, Dương Khai không chút phòng bị, liền bị đánhcho cả người run run, vội vận chuyển đế nguyên ngăn cản, thế mới dễ chịu hơn.Trong lòng cả kinh, giờ mới chỉ là lực bài xích của mảnh thiên địa nhỏ có mấy chục mẫu, đãcó uy lực thế này, nếu là thế giới lớn hơn, vậy địch16161617ý bài xích sẽ mãnh liệt cỡ nào nữa.

May mắn ngay từ đầu đã chọn một mảnh thế giới vỡ vụnlàm thí nghiệm, không thì tùy tiện đụng tới những thế giới lớn hơn, không chừng sẽ lậtthuyền trong mương.Trong lòng thầm may mắn, Dương Khai cảm nhận được lực bài xích từ khắp tới đè tới,muốn đẩy mình ra khỏi thế giới này, không cho mình tùy tiện làm bậy.Tuy nhiên lực bài xích không đủ mạnh, Dương Khai chỉ thoáng ngăn cản là đứng vững.
Sấmsét nổ vang càng thêm cuồng bạo.

Dương Khai nhàn rồi ngồi đó, sấm sét giáng xuống cũngkhông để ý, giống như du côn xông vào nhà lão nông tay không tấc sắt, muốn cướp sạch sẽnhà này.– Lực thế giới hả… Khóe miệng Dương Khai nhếch lên, mỉm cười, chẳng những không sợ, lạicòn mừng rỡ.17171718Mấy năm trước trong hiểu được, tận mắt thấy trận chiến kinh thiên của hai vị Đại Đế, làmDương Khai hiểu được lực lượng Thiên Địa Vĩ Lực, đó là lực lượng cao thâm hơn lực lượngpháp tắc, chỉ có Đại Đế mới nắm giữ.

Lực thế giới này, không phải Thiên Địa Vĩ Lực sao?Tuy rằng lực thế giới của mảnh thế giới này không mạnh, nhưng dù sao cũng là mầm non,đã bài xích coi Dương Khai như kẻ thù, chẳng những không thể tổn thương được hắn, lạicòn hắn có cơ hội tiếp xúc sớm cảm ngộ loại lực lượng này.Trong mơ hồ, như có cảm ngộ.

Nhưng ngày vui chẳng tày gang, trước sau không quá 3 canhgiờ, sấm sét chợt biến mất, ngay cả địch ý của thế giới cũng tan biến.

Xuất hiện tình huốngnày, không phải thế giới chấp nhận hắn, mà là Huyền Giới Châu đã nuốt sạch pháp tắc vỡnát của mảnh thiên địa này.18181819Ngay cả pháp tắc còn sót lại cũng mất hết, mảnh thiên địa này đã không thể làm được hànhvi bài xích thù địch nào nữa.

Dương Khai mở mắt, chép miệng, vẻ mặt còn chưa thỏa mãn.Đột nhiên, thế giới chợt vỡ ra, bầu trời nứt một cái khe lớn, như mặt gương bị người tađánh vỡ, mặt đất rung chuyển, khe nứt tràn lan, hư không xuất hiện những khe nứt hưkhông, truyền ra khí tức hư vô hỗn độn.

Dương Khai vội vàng đứng lên, xé rách hư khôngchui ra khỏi nơi này, quay về khu giảm xóc.Vừa trở ra, đoàn mây mù trước mặt chợt nổ tung, hóa thành bụi bặm tiêu tán.

Mảnh thế giớivỡ nát này, liền biến mất.– Tiếp theo! Dương Khai thì thào, người lóe lên, chạy quanh những mảnh mây mù mà tìmkiếm.

Không lâu sau, hắn đi vào một mảnh thiên địa vỡ nát khác.

Nơi này rất nhiều thiên địavỡ nát tuy rằng lớn nhỏ không đều, nhưng quan sát kỹ, vẫn có dấu vết nhận ra, Dương Khai19191920không dám đụng tới những thế giới quá lớn, chỉ tìm những thế giới nhỏ mà xuống tay.Cứ như thế, chỉ trong 3 ngày, đã có mười mấy mảnh thế giới nhỏ bị Huyền Giới Châu cắnnuốt sạch pháp tắc, hoàn toàn tan vỡ.

Dương Khai cảm nhận rõ ràng, thế giới trong HuyềnGiới Châu có một chút biến hóa, pháp tắc thiên địa đã hoàn thiện thêm, chỉ là còn mộtkhoảng cách cho tới hoàn mỹ.

Điều này làm hắn mừng rỡ không thôi.3 ngày này, Dương Khai tâm tình sảng khoái, nhưng ngoài Ngũ Sắc Bảo Tháp, bốn đạitrưởng lão Đế Tôn tam tầng cảnh lại mặt mày lo lắng, phủ đầy mây đen.Bởi vì sau khi Ngũ Sắc Bảo Tháp mở ra lần này, lại xảy ra chuyện lạ.

Chuyện lạ trước giờchưa từng gặp.

Bảo tháp mở ra 3 canh giờ, tầng thứ tư chợt tuôn ra ánh sáng, lúc đó bốn đạitrưởng lão nghỉ ngơi gần bảo tháp, đều thấy rõ dị biến này.20202021Lôi Hồng kinh hãi lập tức đi điều tra, nhưng tra tới tra lui cũng không tra được gì, ba đạitrưởng lão khác cũng không nói được nguyên do.

Chương 2796: Ngũ hành đủ, thế giới sinh

Trong lúc bốn người tìm kiếm nguyên nhân, cảnh tượng lúc trước lại xuất hiện nữa.

Chođến nay, đã xuất hiện mười mấy lần.

Tầng thứ tư xuất hiện tình huống này, rõ ràng cho thấynhững tiểu bối Đế Tôn Cảnh lịch lãm trong đó gặp phải chuyện gì.Trong các tiểu bối, không tính Dương Khai, thì Lam Huân, Tiêu Thần cùng Lôi Đình đều làhậu nhân cao tầng Tinh Thần Cung, mỗi một người đều không thể xảy ra chuyện bất ngờ.Sự tình trọng đại, đại trưởng lão Lôi Hồng không dám chần chờ lâu,truyền tin cho Đại Đế, bẩm rõ chuyện nơi này, xin Đại Đế quyết định xửlý thế nào.21212122– Đại Đế còn chưa có chỉ thị sao? Tiết Chính Mậu nóng nảy đi qua lại, đột nhiên dừng lại hỏiLôi Hồng.Dù rằng các đệ tử lịch lãm ở tầng thứ tư không phải hậu nhân của hắn, nhưng hắn là mộttrong bốn đại trưởng lão Tinh Thần Cung, cả đời dính liền với Thần Cung, vô cùng để ý ThầnCung.

Nếu không, ngày đó sao hắn lại ỷ mạnh hiếp yếu, đi đối phó Dương Khai.Lôi Hồng vừa lắc đầu, liền thấy ánh sáng trắng từ xa bắn tới, tinh thần chấn động vươn taynắm lấy, thoáng cảm ứng, thần sắc liền cổ quái.– Đại Đế nói sao? Tiêu Vũ Dương trầm giọng hỏi.Lôi Hồng nhìn ba vị trưởng lão khác, đáp: – Yên lặng theo dõi…– Yên lặng theo dõi, làm sao mà yên lặng theo dõi được… Tiết Chính Mậu thì thào, dườngnhư không ngờ chỉ thị của Đại Đế như thế.22Tiêu Vũ Dương trầm ngâm một hồi, nói: – Nếu Đại Đế đã nói vậy, đương nhiên là có lý củangài ấy, chúng ta không được tùy tiện nhúng tay quấy nhiễu.

Không ai dám làm trái mệnhlệnh của Đại Đế, nếu Đại Đế đã ra chỉ thị rõ ràng, tự nhiên mọi người phải nghe theo.Âm thầm suy đoán, mấy tiểu bối có lẽ không gặp nguy hiểm gì ở tầng thứ tư, cho nên Đại Đếmới không lo lắng.……………..Nửa tháng sau, trong không gian vỡ nát, Dương Khai nhíu mày.

Trong nửa tháng này, hắnxuyên qua các không gian vỡ nát, vận chuyển Huyền Giới Châu cắn nuốt rất nhiều lực lượngpháp tắc, thu hoạch rất lớn.Không nói bản thân có chút lĩnh ngộ lực thế giới, chỉ riêng Huyền Giới Châu cắn nuốt hấpthu pháp tắc thiên địa đã không thể tưởng tượng, từng cái thế giới vỡ nát hoàn toàn chônvui, mỗi một thế giới tan biến đại biểu cho Huyền Giới Châu cắn nuốt sạch pháp tắc trongđó.23232324Mỗi lần, Dương Khai đều gặp địch ý cùng bài xích của thế giới đó, thế giới có lớn nhỏ, địch ýcó mạnh yếu.

Sấm sét chớp lóe giáng xuống là thường gặp, thậm chí có những thế giới vỡnát còn che giấu di chủng thượng cổ, mỗi một con đều rất mạnh mẽ, dưới ý chí thế giới saikhiến, chúng đều xông lên đánh tới tận nơi, liều chết với Dương Khai, để trục xuất kẻ địch,mặc kệ Dương Khai trốn sâu cỡ nào cũng không thoát được.May là chỗ này chỉ là tầng thứ tư, dù có những di chủng thượng cổ lưu lại, thực lực cũngkhông quá khủng bố, hiện tại Dương Khai đối phó cũng không khó.

Nếu là tầng thứ năm caonhất, tình hình sẽ không như vậy.

Tuy nhiên tầng thứ năm không thể trực tiếp đi vào từ khugiảm xóc, chỉ có thể tìm cửa vào trong một chỗ không gian vỡ nát tầng thứ tư.Mấy ngày qua, Dương Khai đã hủy diệt mấy chục cái không gian vỡnát, cũng chém giết không biết bao nhiêu di chủng thượng cổ, nhưng đếngiờ vẫn chưa phát hiện cửa vào tầng thứ năm, không rõ có phải là mình24242425quá xui xẻo, hay là có quá ít cửa vào.

Nửa tháng khổ cực, tự nhiên thu hoạch không nhỏ.Chỉ là hiện giờ Dương Khai gặp chút chuyện khó.

Hắn cảm nhận được, Huyền Giới Châu đãcắn nuốt đủ pháp tắc thiên địa, chẳng những đủ, còn đến mức bão hòa, nhưng vẫn không từlượng biến dẫn tới chất biến, hình như cuối cùng thiếu cái gì, làm Huyền Giới Châu khôngthể đi tới một bước cuối cùng.

Điều này làm hắn không khỏi rối rắm.– Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, âm dương hóa ngũ hành, ngũhành đủ, thế giới sinh… Ngũ hành… Ngũ hành…Miệng không ngừng lầm bầm, ánh mắt Dương Khai chợt sáng lên, mơ hồ nắm bắt được gì.Một lát sau, hắn chợt đứng dậy, vung tay xé rách không gian trở về khu giảm xóc, ánh mắttỏa sáng sắc bén, tìm kiếm trong vô số mây mù.

Không lâu sau, ánh mắt hắn lóe sáng:25252526– Tìm được rồi! Người chợt lóe trực tiếp xông về phía một đoàn mây mù tỏa ánh sáng vàng.Lập tức, người liền xuất hiện trong thế giới pháp tắc hệ kim vặn vẹo, cũng là thế giới đầutiên mà Dương Khai tiến vào từ nửa tháng trước.

Thiếu ngũ hành, vậy bù đủ ngũ hành làđược.
Trong Ngũ Sắc Bảo Tháp chỉ có không thiếu những thứ này.

Tế ra Huyền Giới Châu,mở cửa giới, toàn lực cắn nuốt pháp tắc cùng linh khí hệ kim.

Dương Khai phân ra tâm thầncảnh giác xung quanh.Làm nhiều lần, Dương Khai cũng có kinh nghiệm đối phó, dù sao thì mảnh thế giới này tuyệtđối sẽ không thờ ơ mặc cho hắn cướp đi lực lượng pháp tắc, nhất định sẽ quấy nhiễu bàixích.

Chỉ là căn cứ thế giới khác nhau, lực lượng pháp tắc khác nhau, phương thức bài xíchquấy nhiễu cũng sẽ khác nhau.26262627Trên trời không có dấu hiệu mây mù ngưng tụ, điều này làm Dương Khai thoáng thở phào,trong thời gian này hắn thật bị sét đánh tới sợ, vừa nghe tiếng nổ là cả người giật thót, maymà pháp tắc hệ kim nơi này vặn vẹo, các pháp tắc khác không có chỗ dung thân, tự nhiên sẽkhông xuất hiện sấm sét.Tuy nhiên địch ý bài xích của thế giới này lại mãnh liệt chưa từng có, nếu không phải DươngKhai căn cơ vững chắc, thực lực hùng hậu, đã sớm bị bài trừ ra ngoài.– Sẽ là cái gì đây… Thần sắc Dương Khai chẳng những không căng thẳng, mà còn hưng phấn.Là địch với thế giới, chống lại thế giới, không phải ai cũng gặp được, mỗi một lần chống lạiđều làm người ta trưởng thành.

Trước kia Dương Khai tìm kiếm thế giới đều là loại các hệpháp tắc trộn lẫn, còn thế giới pháp tắc duy nhất này thì mới là lần đầu, bởi vậy không khỏimong chờ.27272728Keeng… Tiếng kêu vang lên, như bảo kiếm rời vỏ.

Dương Khai nhìn theo âm thanh, liềnnhướng mày.

Chỉ thấy ở gần đó, một thanh kiếm linh khí màu vàng chói lọi hình thành, trôinổi trong hư không, lưỡi kiếm xoay tròn, mũi kiếm chỉ thẳng Dương Khai.– Kim kiếm… Dương Khai mỉm cười.

– Có chút…Keng keng keng…Tiếng vang reo liên tiếp, cắt tiếng lầm bầm của Dương Khai, sau đó khắp mọi hướng xuấthiện cả trăm thanh kiếm vàng, mỗi một thanh giống như khuôn đúc, không khác chút nào,hơn nữa mỗi một thanh kiếm đều tỏa ra khí tức lợi hại, có thể chém núi chém biển.Ục…28282829Dương Khai không khỏi nuốt nước miếng, thần sắc cứng ngắc.
Kim chủ sắc bén, nhiều kimkiếm như vậy, mỗi một thanh tràn ngập địch ý, quả thật làm Dương Khai cười không nổi.Không chỉ vậy, còn có kim kiếm đang ngưng tụ, chỉ trong nháy mắt, trên trời dưới đất, trêndưới trải phải, Dương Khai liền chìm trong một mảnh biển kim kiếm, bản thân như conthuyền nhỏ cô độc giữa biển, lúc nào cũng có thể lật nhào.Vô số kim kiếm xuất hiện, cũng không lập tức chém giết Dương Khai, mà đồng loạt kêuvang, có linh tính cảnh cáo một tiếng, hội tụ thành kiếm ý kinh thiên, chấn nát bầu trời, điênđảo càn khôn.Dương Khai không động đậy, thần sắc ngưng trọng, sẵn sàng đón đỡ.

Sau 3 hơi thở, nhữngthanh kim kiếm rung chuyển, xoay tròn tốc độ cao, để lại những tàn ảnh, như có bàn tay vôhình khống chế, đột phá cản trở không gian, khoảng khắc đánh lên người Dương Khai.29292930Bách Vạn Kiếm đã sớm tế ra, kiếm ý vô thượng bùng nổ, Dương Khai vung trường kiếmphòng thủ vững chắc.

Nhưng phòng ngự chỉ duy trì được một hơi thở liền tan vỡ.Keng keng keng keng vang lên, tia lửa tung tóe, Dương Khai bị đánh tung ra, kim kiếm đánhtới, muốn chém Dương Khai tan xác.

Dương Khai kinh hãi, dù không coi thường uy lựcnhững kim kiếm này, nhưng lại đánh giá thấp.

Vội vàng vận chuyển Bất Diệt Ngũ Hành KiếmKhí bao quanh người, nhưng cũng chỉ chớp mắt liền tan vỡ.Xẹt xẹt xẹt xẹt…Những tiếng vang nhỏ truyền ra, Dương Khai quần áo tả tơi, vô cùng thê thảm, trên mặtcũng rất nhiều vết thương, lộ ra xương trắng, máu chảy đầm đìa, nhìn rất đáng sợ.

Sau mộtđợt bắn, kim kiếm ổn định hơn, không phát động công kích lần nữa.30303031Thiên hành đạo, tổn có thừa mà bổ không đủ, đối với ý chí mảnh thế giới này, sẽ không làmsự tình quá đoạn tuyệt, chỉ cố gắng khiến Dương Khai biết khó mà lui.

Dương Khai trải quacảnh này không biết bao nhiêu lần, tự nhiên quá quen.Bởi vậy dù hơi bị dày vò, nhưng hắn không tính thu tay, mà càng ra sức vận chuyển HuyềnGiới Châu cắn nuốt pháp tắc nơi này.

Thế giới nổi giận.

Vô số kim kiếm tỏa ra kiếm ý càngthêm kinh người, xoay tròn càng mạnh mẽ hơn.Vù….

Tiếng rít vang lên, kim kiếm lại đánh tới.Dương Khai sớm chuẩn bị trước, trầm giọng quát lớn:– Long hóa! Lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long xuất hiện, đầu rồng màu vàng lóe lênsau người Dương Khai, nhập vào người hắn, sau đó thân hình Dương Khai phình to, thânthể vọt lên 3 trượng, những mảnh vảy hiện ra trên da thịt, trên đầu nổi lên 2 cục u, có thứ gìmuốn31313132trồi lên.

Tay thành vuốt rồng, vô cùng sắc bén, mông mọc ra đuôi, Phi Hồng Mặc Long Giápkhoác lên người, uy phong lẫm liệt vô cùng.Trong thời gian này, cũng ở không, Dương Khai liền tu luyện bí thuật long hóa chân chính,có lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long hỗ trợ, tu luyện bí thuật này rất dễ dàng, hiện tạiDương Khai thi triển bí thuật long hóa còn mạnh hơn trước.Lần trước long hóa trước mặt Hoa Thanh Ti, Dương Khai nhớ mình chỉ cao có 2 trượng, cònhôm nay đã đến 3 trượng! Còn tu luyện nữa, sẽ càng cao to hơn.

Nếu không có Đế Bảo PhiHồng Mặc Long Giáp này, vậy lúc này Dương Khai đã trở nên trần truồng.Nháy mắt long hóa, ngàn vạn kim kiếm đã đánh tới.

Vươn vuốt rồng ra, túm lấy mười mấycây kim kiếm, thoáng dùng sức, bụp một cái, những kim kiếm này hóa thành đốm sáng biếnmất.–––-oOo–––-32323233

Chương 2797: Cửa vào tầng năm

Hai ngày sau, tiếng rồng gầm vang trời, Dương Khai mắt trừng lớn, cả người đẫm máu,giống như trải qua mấy trăm trận chiến sống còn, vẫn duy trì bí thuật long hóa, trên ngườingoài những chỗ Phi Hồng Mặc Long Giáp bao phủ ra, còn lại đều bị thương, mấy trăm ngànvết thương vô cùng khủng bố, ngay cả sừng rồng trên trán cũng bị đứt một đoạn.Khí tức dù suy yếu, nhưng chiến ý nóng cháy như lửa.

Ở trước mặt hắn, một thanh kim kiếmlớn trăm trượng dựng giữa hư không, xa xa đối diện, kiếm ý dọa người như xé rách cả hưkhông.Hai ngày qua, Dương Khai đối đầu với thế giới hệ kim này, dốc hết thủ đoạn, dùng vô số linhđan diệu dược, cuối cùng chống đỡ được đến giờ.

Nếu không phải hắn có nội tình hùng hậu,tố chất thân thể hơn người, đã33333334sớm bị mảnh thế giới này đẩy lùi hay đánh chết.

Là địch với thế giới, thật là sảng khoái.Tuy nhiên Dương Khai đã hết sức, tương ứng, mảnh thế giới này cũng không khá hơn.

Qua 2ngày, Huyền Giới Châu vẫn luôn cắn nuốt pháp tắc cũng linh khí thiên địa, tiêu hao linh tínhcủa thế giới này, nếu không phải Dương Khai đánh lâu tiêu hao quá nhiều, chỉ riêng suy sụpnhư thế cũng đủ cho hắn chinh phục được mảnh thế giới này.

Tuy nhiên bây giờ cũng gầnđến lúc kết thúc.– Tới đây, một đòn cuối cùng, xem ai sống chết! Dương Khai nhìn vào thanh kim kiếm to lớn,cười ha ha.Đáp lại khiêu khích của hắn, thanh kim kiếm ông vang, chém thẳng xuống đầu Dương Khai,một đòn này là ngưng tụ lực lượng cuối cùng của mảnh thế giới này, một đòn này, cũng làbiểu hiện địch ý cuối cùng34343435của nó.

Một đòn khủng bố như vậy, đủ để lật trời lật biển, làm cho hư không vỡ nát.Vết nứt to lớn đen thui xuất hiện trên trời, như vết thương không thể khép lại.

Dương Khaigầm lên, không lùi mà tiến, đuôi rồng vung lên, người bắn tới như đạn pháp.Tiếng rồng gầm vang dội, hư ảnh cự long màu vàng hiện ra, bao phủ cả người Dương Khai,thân mình cự long dài đến trăm trượng, rất sinh động, lắc đầu vẫy đuôi sấm nổ vang rền.Oành…Tiếng nổ đinh tai truyền ra, lực lượng cuồng bạo quét ngang, không gian trăm dặm vỡ vụn.Hai đoàn ánh sáng chói mắt bùng nổ trên không, chói không mở nổi mắt, toàn bộ thế giớichìm trong biển màu vàng.Đùng rắc…35353536Tiếng vang phát ra, kim kiếm vàng nứt ra, từ đó bắt đầu lan tràn.Bùm…Tựa như đánh vỡ chiếc gương, kim kiếm khổng lồ vỡ nát, hóa thành đốm sáng rải khắpthiên địa.

Dương Khai tiến nhanh, văng ra cũng nhanh, người như thiên thạch rơi xuốngđánh thẳng vào lòng đất, hư ảnh cự long cũng vỡ nát.Rơi mạnh xuống đất, lại bị bắn trở lên, Dương Khai vừa há miệng đã phun máu, khí tức suyyếu như cạn kiệt, nằm yên không động đậy.

Chỉ có Huyền Giới Châu vẫn không ngừng cắnnuốt linh khí cùng pháp tắc nơi này.Phải thật lâu sau, Dương Khai mới phát ra tiếng rên rỉ, khẽ động một chút là cả người đauđớn, cảm giác xương cốt cả người gãy hết.

Vội vàng mở nhẫn không gian lấy ra linh đan sửdụng, cố gắng ngồi dậy, vận chuyển huyền công.36363637Nửa ngày sau, Dương Khai mới từ từ đứng lên, sắc mặt vẫn tái nhợt, trận chiến trước đólàm hắn tiêu hao quá lớn, sợ là phải tĩnh dưỡng một hồi.

Nhưng không thể ở lại chỗ nàynữa, hắn cảm nhận được thế giới này có dấu hiệu sụp đổ, không gian xung quanh đã trở nênkhông ổn định.

Thu hồi Huyền Giới Châu, Dương Khai nhìn quanh thế giới này lần cuối, mớiquay về khu giảm xóc.Lại một ngày sau, Dương Khai tinh thần hăng hái xông vào một đoàn mây mù màu xanh,đến một mảnh thế giới pháp tắc hệ mộc vặn vẹo.Ở thế giới này, Dương Khai gặp lại người quen cũ – Mộc Tiêu!Không phải một hai con, mà là thành quần kết đội, cả ngàn cả vạn… Sinh mệnh lực của MộcTiêu cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa hạt giống Mộc Tiêu còn có hiệu quả ký sinh, bất cứ một conMộc Tiêu nào cũng rất khó bị đánh chết.37373738Đáng tiếc đụng phải Dương Khai.Mộc Tiêu sợ nhất là bí thuật cùng công pháp hệ hỏa, hiệntại Dương Khai dùng thần thông không gian là căn bản, nhưng khi vào võ đạo lại dùng côngpháp hệ hỏa nhập môn, còn kiêm tu thần thức hỏa.Mộc Tiêu đúng là gặp phải thiên địch.

Ở trong thế giới này, Dương Khai dễ chịu hơn là ở thếgiới pháp tắc hệ kim vặn vẹo, đứng cố thủ một chỗ, thần thức hỏa bao trùm, Mộc Tiêu cănbản không thể tới gần.

Lại tốn 2 ngày, Huyền Giới Châu cắn nuốt hết pháp tắc mảnh thế giớinày.Trở về khu giảm xóc, Dương Khai không dừng chân, không lãng phí chút thời gian nào, tìmkiếm pháp tắc ngũ hành.

Thế giới pháp tắc hệ thủy sóng gió tận trời, đại dương mênh mông,thế giới pháp tắc hệ thổ là con rối đá, mỗi một con có lực lượng diệt quốc, nhưng đều bịDương Khai chém giết.38383839Ngày thứ 25 đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp, trong thế giới pháp tắc hệ hỏa, Dương Khai thần sắcngưng trọng, Bách Vạn Kiếm vung lên, toàn bộ đế nguyên ngưng tụ thành kiếm mang xérách thân mình Viêm Ma Thượng Cổ.

Pháp tắc không gian trào ra, ẩn chứa trong kiếm mang,không gian vỡ vụn hình thành lốc xoáy, hiện ra những lỗ đen, nuốt lấy những mảnh thânmình của Viêm Ma Thượng Cổ.Viêm Ma gào thét, không muốn chấp nhận vận mệnh, nhưng vẫn không thoát được khônggian cắn nuốt, cuối cùng vẫn biến mất.

Dương Khai thở ra, gặp phải Viêm Ma Thượng Cổ ởthế giới hệ hỏa này, lực công kích không lợi hại bằng thế giới hệ kim, lực phòng ngự khôngvững chắc bằng thế giới hệ thổ, cũng không linh hoạt biến hóa như thế giới hệ thủy, khôngcó số lượng đông đảo như Mộc Tiêu thế giới hệ mộc.Làm người ta đau đầu là thân thể gần như bất tử của nó.

Mặc kệ bịthương nặng cỡ nào, chỉ cần hấp thu một chút linh khí hệ hỏa, là có thểkhỏi ngay.Cũng may thần thông không gian của Dương Khai có thể đày39393940nó vào hư không vô tận, bằng không thật không biết phải làm sao mới giết được nó.Viêm Ma Thượng Cổ bị trục xuất, uy hiếp lớn nhất thế giới hệ hỏa này cũng biến mất,Dương Khai liền dễ làm hơn, tập trung vận chuyển Huyền Giới Châu, cắn nuốt pháp tắc hệhỏa nơi này.Theo hắn phỏng đoán, sở dĩ Huyền Giới Châu không thể đi ra một bước cuối cùng, là bởi vìngũ hành không đầy đủ, nếu đã không đủ, vậy thì bù đắp đủ ngũ hành là được.

Hắn mới làmnhư vậy.

Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, cắn nuốt tất cả pháp tắc ngũ hành, hiện tại trong HuyềnGiới Châu tràn đầy hào quang năm màu, nối trời nối đất, rất là đồ sộ, lực ngũ hành tươngsinh tương khắc, sinh sôi không ngừng, đang xảy ra biến hóa thần kỳ, làm Dương Khai càngthêm tin tưởng vào phỏng đoán của mình.Sau một ngày, mảnh thế giới pháp tắc hệ hỏa này bị cắn nuốt hết, thế giới này sắp sụp đổ.Dương Khai thu lại Huyền Giới Châu, cũng không40404041kịp tra xét nó sẽ xảy ra biến hóa gì, cũng không như những lần trước lập tức trở về khugiảm xóc, mà người chợt lóe nhắm một hướng khác.

Nơi đó có một đường hành lang hưkhông.

Hẳn là cửa vào tầng thứ năm.Hơn 20 ngày qua, Dương Khai xuyên qua mấy chục không gian vỡ nát, không dễ gì mới gặpmột cửa vào, tự nhiên không thể bỏ qua như vậy.

Hắn rất muốn biết ở tầng thứ năm NgũSắc Bảo Tháp có cái gì.Âm thầm cảnh giác, Dương Khai lao vào trong đường hành lang hư không, thân thể liền nhưkhông có trọng lượng.

Nhưng rất nhanh đến nơi, Dương Khai không kịp quan sát hoàn cảnhnơi này, chợt phát hiện ánh mắt sắc bén nhìn về phía mình.

Dương Khai biến sắc, ầm ầmvận chuyển đế nguyên, nhìn lại, không khỏi kinh ngạc:– Lôi huynh? Người nhìn hắn, chính là Lôi Đình.

Gặp phải Lôi Đình ở nơi này, Dương Khaithật là bất ngờ.41414142– Quả nhiên ngươi đến tầng thứ năm.

Lôi Đình lại tuyệt không bất ngờ, mà lại như sớm suyđoán được, nhe răng cười nói: – Không uổng công ta lãng phí mười mấy ngày chờ ngươi ởđây.Dương Khai nhíu mày hỏi: – Lôi huynh đang chờ ta? Vì sao?Lôi Đình giận dữ: – Đừng giả ngu, trận chiến giữa hai ta còn chưa xong, không lẽ ngươimuốn làm rùa rụt đầu.Dương Khai kinh ngạc, sau đó bật cười nói: – Ta nghĩ là, chúng ta đã đánh xong rồi.Lôi Đình hừ nói: – Không phân thắng thua, làm sao lại đánh xong?– Vì sao phải phân thắng thua? Dương Khai hỏi lại.Lôi Đình nói: – Đương nhiên là… Đến đây, hắn lại vung tay: – Nói nhiều vậy làm gì, đánh xongnói sau.42424243Dứt lời, hắn vung đấm đánh về phía Dương Khai, trên tay dòng điện lưu chuyển, phát ratiếng xẹt xẹt, uy thế kinh người.Dương Khai bình thản đi lên một bước, mặt không đổi sắc đón nhận.Nắm đấm của Lôi Đình nháy mắt dừng lại trước mặt hắn, hồ quang xẹt qua làm tóc củaDương Khai dựng lên.– Ngươi làm gì? Lôi Đình giận dữ trừng Dương Khai.– Ngươi có biết nếu ta không thu tay kịp, ngươi sẽ là người chết?Vừa rồi hắn đánh ra, Dương Khai không lùi mà tiến thì cũng thôi, mấu chốt là Dương Khaikhông ngưng tụ bất cứ lực lượng gì, tùy ý cho hắn đánh tới, giống như không chống cự.

Điềunày làm cho Lôi Đình có cảm giác một đấm vào bị bông, dù nói hắn hận không thể dạy choDương Khai một trận, nhưng đối phương không đánh trả, đánh nhau còn có ý43434344nghĩa gì? Hắn muốn là chiến đấu chân chính, thắng lợi đường đường chính chính.Dương Khai nhàn nhạt nói: – Lôi huynh thực lực cao thâm, tại hạ cam bái hạ phong!Trên trán Lôi Đình nổi lên gân xanh, cảm giác trong lòng bùng lên ngọn lửa, có thể nổ tungbất kỳ lục nào.Dương Khai lại coi như không thấy, đi qua hắn nhìn về phía trước, lại quay đầu hỏi:– Đây là chỗ nào? Sao có một hành lang dài như thế?Đến lúc này, hắn mới phát hiện chỗ này là một cái hành lang dài, chỗ mình xuất hiện có mộtcái pháp trận một cái không gian, cuối hành lang là một mảnh tối đen, giống như miệng thú.44444445Lôi Đình buồn bực nói: – Ở giữa tầng thứ tư và tầng thứ năm, xuyên qua hành lang này, sẽđến được tầng thứ năm, còn bên kia là gì, vậy phải xem vận số cá nhân.Dương Khai vuốt cằm, suy ngẫm lầm bầm: – Có chút tương tự tầng thứ tư.Tầng thứ tư cũng có một khu giảm xóc, nhưng không phải ai cũng vào được, chỉ có mình tuluyện thần thông không gian, bài xích lực dẫn dắt, bởi vậy mới được ở lại khu giảm xóc.

Chương 2798: Vật trong túi

Hành lang trước mặt chính là vùng giảm xóc của tầng thứ năm, bất cứ ai cũng vào được,điều kiện đầu tiên là có thể tìm được cửa vào ở tầng thứ tư.

Khó trách Lôi Đình chờ đợi ởđây, thì ra đã sớm dự liệu được mình sẽ đến tầng thứ năm.45454546– Lôi huynh không muốn vào xem? Dương Khai liếc sâu bên trong tối đen, nghiêng đầu hỏi.– Không cần phải vội.

Lôi Đình nhàn nhạt đáp.Dương Khai bấm tay tính toán: – Nếu không nhầm, lịch lãm Ngũ Sắc Bảo Tháp lần này chỉcòn không được vài ngày sẽ kết thúc, nếu không nắm chắc, sợ là sẽ không còn cơ hội.Lôi Đình trào phúng: – Đó là đối với ngươi thôi.Hắn là cháu của đại trưởng lão Tinh Thần Cung, lại là người dẫn đầu trong một đời trẻ tuổiThần Cung, Ngũ Sắc Bảo Tháp cách 3 năm mở một lần, chỉ cần hắn muốn, vậy có thể đi vàonhiều lần, chuyện thăm dò tầng thứ năm, đương nhiên là không cần nóng vội.

Nhưng màDương Khai, cơ duyên trùng hợp có được cơ hội lần này, nếu không nắm chắc, chỉ sợ saunày không còn cơ hội đi Ngũ Sắc Bảo Tháp nữa.46464647– Nói cũng đúng.

Dương Khai vuốt cằm, thản nhiên cười nói: – Nếu vậy, ta đi trước mộtbước.– Chạy đi đâu! Lôi Đình quát lớn, khí cơ khóa chặt Dương Khai, hắn dám động đậy là sẽ chomột trận.Dương Khai nhíu mày, có phần bực bội: – Lôi huynh, hai ta không thù không oán, làm gìhung dữ ép người như thế?Lôi Đình cười lạnh nói: – Chúng ta quả thật không oán không thù, nhưng mà ngươi là đối thủkhó có, không thể bỏ qua như thế.Dương Khai nghĩ một hồi, nghiêm túc nhìn hắn nói: – Đây chỉ là cái cớ? Nguyên nhân lớnnhất là công chúa điện hạ mới phải?Lôi Đình đỏ mặt, xua tay: – Ngươi nói gì, đừng có bậy bạ.Dương Khai nhe răng cười nói: – Có thể nhìn ra được, Lôi huynh vô cùng quan tâm côngchúa điện hạ, trong lòng ái mộ.

Lôi huynh sợ ta xuất47474748hiện làm công chúa điện hạ hứng thú, cho nên muốn dùng võ lực thể hiện bản thân mạnhmẽ, làm công chúa điện hạ chú ý tới ngươi?Lôi Đình lúng túng nói: – Rõ ràng vậy sao?Dương Khai chỉ vào mắt mình: – Ta không phải người mù.Bị Dương Khai vạch trần, Lôi Đình như cũng thoải mái hơn, thả ra hết: – Ngươi nói đúng, tacùng Huân nhi lớn lên từ nhở, còn chưa thấy nàng nhiệt tình với nam nhân khác như vậy,ngươi làm ta có cảm giác rất nguy hiểm, khiến ta không thể không nghiêm túc đối đãi.Trong mắt Dương Khai xẹt qua tia kỳ dị, mỉm cười nói: – Vậy thì thật vinh hạnh, nhưng màLôi huynh nhầm lẫn rồi… Nói rồi không ngừng lắc đầu.Lôi Đình ngớ ra: – Nhầm lẫn cái gì?48484849Dương Khai nghiêm mặt nói: – Công chúa điện hạ tất nhiên quốc sắc thiên hương, tính tìnhhiền hòa, được người yêu thích, nhưng công chúa điện hạ có thân phận cỡ nào, tầm mắt caora sao, làm gì mà tùy tiện coi trọng một nam nhân nào? Chuyện nam nữ, chẳng những phảihai bên vừa ý, còn phải môn đăng hộ đối nữa.Lôi Đình nghĩ một hồi, gật đầu: – Ừ, ngươi nói cũng phải.Dương Khai tiếp tục: – Lôi huynh cùng công chúa điện hạ là thanh mai trúc mã, hẳn phải quáhiểu tính tình của nàng.

Hơn nữa ngươi cùng Lôi đại trưởng lão lại là chú cháu, Lôi đạitrưởng lão là đại trưởng lão Thần Cung, dưới Đại Đế, trên muôn người, thân phận như Lôihuynh miễn cưỡng xứng đôi công chúa điện hạ, môn đăng hộ đối tự nhiên không thành vấnđề.
Lôi huynh chỉ cần có thể nắm bắt được trái tim của công chúa điện hạ, tự nhiên có thểhoàn thành chuyện tốt.49494950Lôi Đình cười ha ha: – Nhìn không ra, tiểu tử ngươi thật là thú vị.

Sắc mặt lại chợt lạnh, lờicũng xoay chuyển: – Ngươi nghĩ ta là kẻ ngu? Tùy tiện nói mấy câu liền làm ta tin ngươi?Dương Khai ngạc nhiên, thở dài: – Lôi huynh à Lôi huynh, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, takhông phải kẻ địch của ngươi, kẻ địch của ngươi là người khác mà thôi.Lôi Đình hừ nói: – Ai?Dương Khai chớp chớp mắt, nói: – Còn là ai nữa? Tiêu Thần đó! Chẳng lẽ Lôi huynh khôngbiết có câu gần quan được lộc sao? Hai ta giờ ở đây giằng co, chỉ sợ Tiêu huynh đang theocạnh công chúa điện hạ, hơn nữa Tiêu Thần nói về tu vi, xuất thân đều không kém gì ngươi,ta cũng nhiều lần thấy hắn đi chung với công chúa điện hạ, chiếu cố lên xe xuống ngựa, namnữ khác biệt, ở chung lâu, đương nhiên là lâu ngày sinh tình! Ta hỏi Lôi huynh có sợ không.50505051Lôi Đình cười lạnh không thôi: – Tiêu Thần? Chỉ bằng hắn? Hắn là thứ gì! Lôi mỗ ta tùy tiệncó thể giết hắn, nhưng mà ngươi… Ừm, thái độ của Huân nhi đối với ngươi làm người takhông yên tâm.

Nói rồi, siết tay lại, phát ra tiếng rắc rắc, cười dữ tợn đi tới gần Dương Khai:– Yên tâm, ta không phải muốn lấy mạng ngươi, cùng lắm là đánh ngươi tàn phế, chỉ cần giảiquyết ngươi, làm sau này ngươi không còn mặt mũi xuất hiện trước mặt Huân nhi, Huân nhisẽ là vật trong túi của ta.– Ồ?Dương Khai nhướng mày, nghiêm túc hỏi: – Lôi huynh có biết họa từ miệng mà ra, nói lờikhông chịu trách nhiệm như vậy có được không?Lôi Đình bĩu môi: – Đừng nói nhiều nữa, mau tới đánh!– Ồ… thì ra đối với Lôi sư huynh, ta lại là vật trong túi sao…51515152Tiếng nói thanh thúy truyền tới từ phía sau Lôi Đình.

Sắc mặt dữ tợn của Lôi Đình nháy mắtcứng lại, lông tóc dựng thẳng, một bụng chiến ý sôi trào như bị xối nước lạnh toát ướt hết.Ực, khó khăn nuốt nước miếng, trên trán Lôi Đình trào ra mồ hôi lạnh, cứng ngắc quay đầulại, chỉ thấy trong pháp trận không gian, Lam Huân cùng Tiêu Thần đứng đó, người trướclạnh nhạt nhìn hắn, người sau tràn đầy châm chọc hả hê.– Từ… lúc nào… Lôi Đình kinh hãi không thôi, cảm giác trong lòng trầm thẳng xuống, như lọtvào cửu u địa ngục, cả đời không thể thoát ra, sâu trong lòng không ngừng gào thét, xong rồixong rồi, lần này hoàn toàn xong hết rồi, bị Huân nhi nghe được những lời mình nói, cả đờinày cũng đừng mong nàng thèm nhìn tới mình.Làm hắn không tin nổi, từ lúc nào sau lưng có thêm hai người, mà hắn lại không phát hiện,không thì sao lại xấu mặt đến thế này.
Là Dương Khai! Là hắn cố ý chuyển chú ý, đúng rồi,vừa nãy hắn vận chuyển pháp52525253tắc không gian, vốn còn tưởng là hắn đang đề phòng, nhưng giờ nghĩ lại thì nào có đề phònggì, rõ ràng là quấy nhiễu phán đoán của mình mà.– Lôi Đình! Ngươi… làm sao ngươi lại nói như vậy, còn không mau xin lỗi công chúa điện hạ!Tiêu Thần đột nhiên tràn đầy căm phẫn, lời lẽ hùng hồn quát lớn.Sắc mặt Lôi Đình lập tức nghẹn đỏ rực lên, tay chân luống cuống: – Ta… ta…Lam Huân thoáng phồng má lên, nhìn thẳng vào hắn, như đang chờ đợi giải thích.Lôi Đình lại hoàn toàn không nói được một câu, ta ta nửa buổi, cuối cùng cắn răng dậmchân, trực tiếp xông vào phía hành lang, nháy mắt không thấy bóng.53535354– Lôi Đình ngươi trở lại cho ta, không nói rõ ràng còn muốn chạy? Tiêu Thần giận dữ, biết rõLôi Đình không có khả năng trở lại, nhưng vẫn không ngừng hét to, khóe miệng lại nhếchlên.Ha ha ha ha, lần này Lôi Đình triệt để bị loại, vốn hắn đã không biết nói chuyện trước mặtcông chúa điện hạ, giờ lại bị Dương Khai gài một vố, chỉ sợ sau này không còn mặt mũi xuấthiện trước công chúa điện hạ nữa.

Tình địch đã trừ! Trong lòng Tiêu Thần vô cùng vuisướng, chầm chậm liếc sau Dương Khai.Hắn không giống Lôi Đình, dù Dương Khai đối với hắn có chút uyhiếp, nhưng hắn cũng không quá coi trọng.

Mấy câu trước đó DươngKhai nói không sai, ở gần quan mới được ban lộc mà! Sau lịch lãm NgũSắc Bảo Tháp lần này, Dương Khai sẽ phải rời Tinh Thần Cung, sau nàycòn không biết có cơ hội gặp lại công chúa điện hạ nữa không, làm saocó uy hiếp gì.

Cũng chỉ có tên ngốc Lôi Đình kia, mới tin lời mê hoặccủa hắn.54545455– Như vậy có tàn nhẫn quá không… Dương Khai nhìn hướng Lôi Đình chạy đi, vuốt cằm tựnói.Lam Huân nói: – Là Lôi sư huynh dây dưa không rõ, Dương sư huynh đừng quá để ý.Dương Khai thản nhiên cười nói: – Cũng được, nếu hắn có thể nhìn thấu một chữ tình, saunày thành tựu nhất định cao hơn, cứ coi như một lần thử thách.Lam Huân mỉm cười, ánh mắt duyên dáng nhìn hắn: – Dương sư huynh nói lời này, thậtgiống có xúc động mới nói.Dương Khai ho khẽ: – Cuộc đời lịch duyệt hơi phong phú một chút.Tiêu Thần mắt lạnh đứng nhìn, thấy hai người nói chuyện náo nhiệt, thầm hô không ổn, vộinhảy ra:– Dương huynh cũng tìm được cửa vào, thật là đáng mừng.55555556– May mắn trùng hợp mà thôi.

Dương Khai mỉm cười, lại khó hiểu nhìn bọn họ: – Nhưng màcác người, sao lại ở cùng một chỗ?Tiêu Thần cười nhạt: – Duyên phận!Vào tầng thứ tư Ngũ Sắc Bảo Tháp, hắn vẫn luôn tìm Lam Huân, trong đó đi qua mười mấykhông gian vỡ nát, cuối cùng mấy ngày trước mới tìm được, liền đảm nhiệm công tác sứ giảhộ hoa.Lam Huân nói: – Đến kỳ hạn một tháng cũng không còn mấy ngày, trước mắt là tầng thứnăm, Dương sư huynh có muốn xem thử?– Đi, tự nhiên phải đi.

Dương Khai gật đầu, lại hỏi: – Chỉ là không biết tầng thứ năm và tầngthứ tư có gì khác?Lam Huân nói: – Tự nhiên có chỗ không giống!– Xin giải thích! Dương Khai khiêm tốn thỉnh giáo.56565657Tiêu Thần xen vào: – Không gian tầng thứ tư, là những mảnh thế giới vỡ nát, pháp tắc thiênđịa không hoàn thiện.

Không gian tầng thứ năm, tuy rằng cũng không ít, nhưng không giốngtầng thứ tư, mà là những bí cảnh độc lập!– Bí cảnh? Dương Khai nhướng mày.Tiêu Thần nói: – Đúng vậy, những bí cảnh đó thoát thai từ các thế giới vỡ nát ở những tầngtrước, đại năng thượng cổ luyện chế Ngũ Sắc Bảo Tháp này, gộp những thế giới vỡ nát lại,tạo thành bốn tầng đầu, còn các bí cảnh sót lại trong thế giới vỡ nát thì bị rút ra, đặt trongtầng thứ năm.Dương Khai trầm ngâm, nỏi: – Nói vậy, bí cảnh ở tầng thứ năm, có chút liên hệ với nhữngthế giới vỡ nát trong 4 tầng khác?– Đúng là thế, nhưng mà liên hệ không lớn, tầng thứ năm rất nhiều bí cảnh, đủ chủng loại,giống như vô số thế giới vỡ nát ở những tầng trước,57575758đi vào loại bí cảnh nào cũng là dựa vào vận số, không thể tự chủ lựa chọn.Dương Khai sững sờ hồi lâu, mới cảm thán: – Ngũ Sắc Bảo Tháp, quả nhiên tuyệt diệu.Trước khi hiểu được chân tướng của Ngũ Sắc Bảo Tháp, Dương Khai chỉ cảm thấy sự tồn tạicủa nó rất quan trọng đối với Tinh Thần Cung, nhưng hôm nay hiểu rõ mọi mặt, hắn mớibiết đây quả là một món báu vật!Tinh Giới hàng tỷ tỷ võ giả tu hành, chỉ cầu không ngoài cơ duyên, mà cơ duyên từ đâu ra, bícảnh là nguồn phát lớn nhất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau