VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Ngươi đừng có nói nữa mất mặt

Vân Ẩn Đỉnh của Dược Vương Cốc, ở giữa sườn núi, Dương Khai và Đổng Khinh Yên ở trong rừng, hai người đeo hai chiếc sọt trên lưng tìm kiếm dược liệu.

Nhiệm vụ lần này Tiêu lão giao cho cũng không khó hoàn thành, những dược liệu kia không quý kiếm cũng không khó tim, đều có ở sườn núi này.

Duy nhất là yêu cầu về tuổi tác có chút hà khắc.

Tối thiểu cũng phải là dược liệu có ba mươi năm tuổi trở lên.

Hai người trèo non lội suối cẩn thận tìm kiếm, bận rộn đến tận xế chiều mới tìm được kha khá.

- Còn thiếu một vị Thiết cốt thảo, Hương di nói Thiết cốt thảo phải hái mười gốc mới đủ.

Đổng Khinh Yên đếm trên đầu ngón tay:

- Biểu ca à, chúng ta chưa tim được cây nào đâu.

Dương Khai nhìn xa bốn phía nói:

- Vân Ẩn Đinh sợ là không có loại cỏ này, chúng ta đi nơi khác tìm.

Đổng Khinh yên đảo hai tròng mắt cười cười:

- Ngươi nói là Đan Thánh Đỉnh?

Dương Khai trừng mắt nhìn nàng.

Đổng Khinh Yên ngầm hiểu, hai người họ cùng đi về phía Đan Thánh Đỉnh.

Đan Thánh Đinh là cấm địa của Dược Vương Cốc, từ đỉnh núi đi xuống ba trăm trượng, các đệ tử bình thường không thể tiếp cận, nhưng ba trăm trượng phía dưới cũng có thể tùy ý đi vào.

Hai người mục đích rõ ràng thẳng hướng Đan Thánh Đỉnh.

- Chúng ta chia ra tìm.

Dương Khai nhẹ ho một tiếng nói.

-ừ.

Đổng Khinh Yên cười nhẹ gật đầu, nàng tự biết Dương Khai muốn làm gì nhưng cũng không nói ra mà chỉ dặn dò:

- Cẩn thận nhé.

- Ta biết rồi.

Sọt thuốc trên lưng, Dương Khai dường như không có việc gì hướng đến Đan Thánh Đỉnh, một mặt để ý tim Thiết cốt Thảo, một mặt âm thầm cảnh giác động tĩnh bốn phía.

Sau nửa canh giờ cùng Dương Khai vô tinh cố ý đến gần, khoảng cách giữa hai đỉnh núi chi còn không đến trăm trượng.

Lén lút ngẩng đầu quan sát, Dương Khai phát hiện trên đỉnh núi có một pho tượng đá của Đan thánh đứng sừng sững, đây chính là di ảnh của Đan thánh.

Tượng đá cao ít nhất có đến tầm ba mươi trượng, khí thế vô cùng. Dương Khai đứng ở khoảng cách cách đó chừng trăm trượng vẫn có thể nhìn được tượng đá từ ngực trở lên.

Trên tượng đá có nhiều điểm loang lổ, cũng không biết đã được thiết lập ở đó bao lâu rồi, trải qua bao gió táp mưa sa vẫn đứng vững không ngã.

Dương Khai định buông thần thức thám thính một phen xong lại có chút e dè.

Mặc dù bây giờ hắn không nhìn thấy người nào. Nhưng phía bên kia nhất định là có cao thủ canh giữ.

- Địa Ma, ngươi có thể lén lút vào xem tinh hình bên trong không?

Dương Khai hỏi.

- Phía trên nếu có cao thủ Thần Du Cảnh thì lão nô cũng không có cách nào che giấu. Thực lực của lão bây giờ không cao, căn bản không thể ấn núp một thân ma khí trên

mình. Hơn nữa đặc thù của lão cũng quá rõ ràng, Phá Hồn Chùy đang giữ chính là một đạo hắc khí không có cách nào giấu diếm được tai mắt của cao thủ Thần Du Cảnh.

Không có cách nào sao? Đi lên Vân Ẩn Đỉnh được hơn một tháng, đến bên kia có điều gì bí hiểm cũng không thể xác minh được.

- Ai thế.

Đang lúc Dương Khai cau mặt cáu giận, phía trên liền truyền đến một tiếng gầm

vang.

Một bóng người từ trên phi xuống trước mặt Dương Khai, thần sắc lạnh như băng nhìn hắn.

Người này tuyệt đối là cao thủ Thần Du Cảnh, hơn nữa thực lực lại không thấp. Các

đệ tử trong Dược Vương Cốc mặc đù đại đa số đều là Luyện Đan Sư, nhưng vẫn có một vài cao thủ phụ trách chiến đấu và phòng ngự.

- Ngươi là đệ tử đỉnh nào? Không biết dưới ba trăm trượng Đan Thánh Đỉnh chính là cấm địa sao?

Người nọ lạnh giọng quát thần sắc không tốt.

Dương Khai nhíu nhíu mày nhanh trí ổn định tâm lý.

- Đang hỏi ngươi đi đâu? Sư phụ ngươi là ai, không nói với ngươi nếu tự tiện xông vào Đan Thánh Đinh sẽ có hậu quả gì sao?

Dương Khai lúc này mới ôm quyền nói:

- Bái kiến tiền bối, vãn bối là môn hạ Tiêu lão tiên sinh ở Vân Ẩn Đỉnh, phụng mệnh

Tiêu lão hôm nay xuống núi hái chút dược liệu.

- Tiêu đại sư?

Người nọ có chút sừng sốt, giật mình tỉnh ngộ nói:

- Ngươi chính là thiếu niên mới bái nhập Vân Ẩnh Đỉnh tháng trước sao?

- Đúng là vãn bối.

Người nọ cảnh giác cẩn thận nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, một cỗ thần thức lan ra rồi lát sau lại thu lại.

Thần sắc lạnh như băng dần giãn ra.

Dương Khai lại nói:

- Vãn bối chi lo tim kiếm dược liệu, không ngờ lại đi đến nơi này, tiền bối thứ lỗi. Người nọ gật gật đầu nói:

- Nếu là đệ tử bên đó hôm nay tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Nhưng nghĩ lại ngươi mới nhập môn không lâu, sai sót ngày hôm nay có thể tha thứ, hãy nhanh chóng rời đi, lần sau chớ có tái phạm, nếu không sẽ nghiêm trị không tha!

Dương Khai đành bất đắc dĩ thối lui.

Đợi cho Dương Khai rời khỏi, người nọ thân hình nhoáng lên lại trở về Đan Thánh Đỉnh tiếp tục phòng hộ.

Xa xa đó, Dương Khai lại ngoái đầu nhìn.

Nơi đó quả nhiên là có cao thủ Thần Du Cảnh trông coi, phải làm sao mới được? Nếu có cơ hội tiếp cận Vạn Dược Đầm mà nói còn có thể quan sát được huyền cơ, nhưng hiện tại ngay cả đến gần cũng không được chứ đừng nói đến chuyện khác.

Vả mặt hậm hực trở về. Xa xa, Dương Khai chợt nghe tiếng Đống Khinh Yên đang lý luận điều gì cùng ai đó, không khỏi nện nhanh bước chân, không bao lâu đã nghe rõ tiếng tranh cãi.

- Cây Thiết Cốt thảo này rõ ràng là ta phát hiện ra trước, các ngươi làm sao có thể như vậy?

Giọng điệu Đổng Khinh Yên có phần uất ức.

Lại có tiếng một người khác truyền tới:

- Sư muội nói đùa, thảo dược này là tài sản sở hữu của Dược Vương Cốc, ai đến

trước sẽ là của người đó. Huống chi nếu theo sư muội nói thế thì thảo dược khắp núi này đều là chúng ta phát hiện ra trước chứ, chúng ta từ nhỏ đã ở đây rồi.

- Ai là sư muội của ngươi hả?

Đổng Khinh Yên tức giận nói:

- Ta là đệ tò của Tiêu đại sư, nếu theo bối phận mà nói thì các ngươi phải gọi la là sư

thúc.

- Khụ, khụ

Ba đệ tử của Dược Vương Cốc đang giằng co với Đồng Khinh Yên, nét mặt ngượng ngùng nhưng lại không thể phản bác.

Tiêu Phù Sinh lúc tuổi cao mới thu đồ đệ cho nên Đồng Khinh Yên dù tuổi còn rất nhỏ nhưng so thân phận trong Dược Vương Cốc lại cao hơn người bình thường, ngang hàng với Tần Trạch, mấy người trẻ tuổi này tự nhiên thấp hơn nàng một bậc.

- Sao? Vài vị sư điệt muốn cướp thứ mà sư thúc coi trọng hả?

Đổng Khinh Yên dương dương đắc ý hừ nhẹ.

- Sư thúc cái gì

Người cầm đầu trong số mấy người kia bất mãn nói thầm một tiếng,

- Chẳng qua là do may mắn bái nhập tổ môn Tiêu sư thúc mà thôi, nếu Tiêu sư thúc tổ đồng ý để cho ta thử độc đan kia, ta cũng có thể thông qua khảo nghiệm.

-Hừ!

Đổng Khinh Yên nhíu nhíu cái mũi nhỏ.

- Bây giờ nói chuyện đó cũng vô dụng. Hãy ngoan ngoãn đem vật liệu đó đưa sư thúc, bằng không ta phải đi nói cho sư phụ các ngươi biết, các ngươi phạm thượng, mục vô tôn trướng.

Nói xong lời cuối cùng, thanh âm đột nhiên cất cao lên rất nhiều.

Mấy đệ tử trẻ tuổi của Dược Vương Cốc sắc mặt biến sắc, bị quy kết như vậy làm họ chịu không nổi. Trong Dược Vương Cốc, cũng chỉ có giới luật của Vân Ẩn Đỉnh là lỏng lẻo một chút hoặc không có giới luật, hoàn toàn tự do, còn những đỉnh khác đều quy củ hơn nhiều. Phạm thượng, mục vô tôn trướng những lời này truyền đi cũng không phải là chuyện đùa.

Nhưng mấy người này, tuổi tác lớn hơn Đồng Khinh Yên, lại là nam giới, sao có thể đồng ý chịu thua trước mặt nha đầu này.

Một người cầm đầu con ngươi đảo vòng, nảy ra ý hay cười ha hả cắn răng nói:

- Sư thúc nếu là Vân Ẩn Đinh môn hạ vậy khẳng định là bậc luyện đan kỳ tài.

- Đó là đương nhiên.

Đổng Khinh Yên vô cùng đắc ý, tiểu nha đầu cũng là si mê luyện đan, khen nàng xinh đẹp còn không làm nàng vui bằng khen thuật luyện đan tinh diệu của nàng. Vừa nghe đến vậy nàng liền vênh váo tự đắc đứng lên.

- Sư thúc đang tìm kiếm Thiết cốt thảo?

- Đúng.

- Hiện tại số lượng Thiết cốt thảo ở Dược Vương Cốc cũng không nhiều, không biết sư thúc cần bao nhiêu.

- Phải mười gốc, ta mới tim được hai gốc

- Vậy thật đúng dịp, chúng ta ở đây cũng hái được không ít Thiết cốt thảo, hẳn là đủ lượng sư thúc cần.

- Các ngươi sẵn lòng cho ta sao?

Đổng Khinh Yên thần sắc vui vẻ, lập tức cảm thấy mấy sư điệt này trớ nên mi xanh

mắt tú.

Người nọ ha hả cười:

- Tặng không chắc chắn là không thể nào . Tuy nhiên sư điệt muốn dùng Thiết cốt thảo này để đặt cược với sư thúc, cùng sư thúc so tài một phen. Nếu sư thúc có thể thắng, không những ta có thể đem dâng chỗ Thiết cốt thảo này mà những dược liệu khác, nếu sư thúc thích cũng cứ cầm đi. Không biết ý sư thúc thế nào?

Đổng Khinh Yên nghe vậy nhíu mày, cái miệng nhỏ bĩu lên.

Đang lúc không biết phải làm như thế nào thì bỗng bên kia truyền đến tiếng Dương

Khai:

- Ai muốn so tài, ta hầu tiếp.

- Dương hộ vệ.

Đổng Khinh Yên thần sắc vui vẻ vẫy hắn.

Dương Khai lướt mình đi tới trước mặt Đồng Khinh Yên, thản nhiên nhìn ba đệ tử Dược Vương Cốc.

- Các ngươi muốn so tài?

- Là hắn, là một người khác thông qua khảo nghiệm, cũng bái nhập Vân Ẩn Đỉnh môn hạ.

Một tên đệ tử khác của Dược Vương Cốc nghiến răng, trên mặt hâm mộ lẫn ghen tị chi hận sao không đổi lại là mình.

- ức hiếp phụ nữ thì có bản lĩnh gì, có chuyện gì hãy để ta này.

Dương Khai nhìn ba người này một lượt.

Dương Khai càn rờ như vậy đã kích thích lòng hiếu thắng của ba người kia, người cầm đầu nói:

- Được, ngươi đã có ý đó, ta sẽ cho ngươi biết bản lĩnh của ta.

- Đợi một chút.

Dương Khai ra hiệu:

- Các ngươi vừa nói lấy Thiết cốt thảo ra để cược, lời này còn giá trị không?

- Đương nhiên là có giá trị.

- Vậy là được rồi.

Dương Khai gật đầu.

- Cả ba người cùng tới đi.

Ba người nghe vậy không khỏi ngạc nhiên ngơ ngác nhìn nhau.

- Mời chi giáo!

Dương Khai còn chưa dứt lời đã lao đến. Ba người kia chi thấy một tàn đạo ảnh lướt đến, vài tiếng động vang lên cả ba Luyện Đan Sư của Dược Vương Cốc đều ngã ra kêu thảm.

- Yếu như vậy?

Dương Khai nhíu mày vẻ mặt hồ nghi.

Vốn tưởng rằng mấy người này càn rờ như vậy chắc hẳn cũng phải có chút bản lĩnh, không ngờ một kích của mình đã không chịu nổi. Mà đòn công kích vừa rồi chi là thăm dò,

mới chi tung ra năm phần công lực mà thôi.

- Ngươi Ngươi sao dám ra tay đánh người.

Người vừa bị đánh ngã nhào ra đất, ngón tay run rẩy chi Dương Khai, sắc mặt phẫn uất bi thương.

-Nhảm nhí.

Dương Khai cười lạnh một tiếng. So tài mà không đánh thì còn làm gì?

Cũng không dài dòng tiến lên phía trước lục soát một lượt ba sọt thuốc của mấy người này, đem tất cả Thiết cốt thảo bỏ vào túi.

- Dương hộ vệ, chúng ta đi nhanh lên đi.

Đổng Khinh Yên khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng kéo Dương Khai như chạy trốn

hướng đến Vân Ẩn Đỉnh.

- Các ngươi khinh người quá đáng.

Sau lưng vọng đến tiếng kêu oan khuất thê lương.

- Ta phải nói với Tiêu sư thúc tồ trừng trị các ngươi.

- Bọn họ sao lại như vậy?

Dương Khai nhíu mày:

- Chẳng phải là bọn họ muốn so tài sao? Đánh thua còn kêu rầm ri không ngừng, quá mềm yếu.

- Khụ, khụ

Đổng Khinh Yên mặt càng đỏ hơn.

- Chúng ta chạy cái gì? số Thiết cốt thảo này là do bọn họ lấy ra cược, thắng được đương nhiên, cũng chẳng phải chúng ta cướp của họ.

- Ngươi đừng có nói nữa, mất mặt chết được.

Chương 277: Không phải như vậy

Chạy một mạch đến Vân Ẩn Đinh hai người mới chậm lại, Dương Khai hồ nghi nhìn Đổng Khinh Yên vẻ mặt khó hiểu không biết sao nàng lại đỏ mặt.

- Tại sao vậy?

Dương Khai nhíu mày hỏi.

Đổng Khinh Yên giận dữ liếc nhìn hắn một cái, lúc này mới hít sâu một hơi bất đắc dĩ giải thích:

- Biểu ca à, giữa Luyện Đan Sư với nhau nói so tài có nghĩa là mọi người lấy những dược liệu giống nhau sau đó luyện chế thành đan dược. Sau đó dựa vào số lượng và phẩm chất của đan dược cùng thời gian luyện chế để luận thắng thua. Không phải giống ngươi như vậy

Vừa nói vừa vẫy tay đầy hình tượng:

- Không phải như vậy

Dương Khai ngạc nhiên sắc mặt tự nhiên đỏ bừng ngượng ngùng nói:

- Bọn họ cũng không nói rõ ràng sao ta biết được.

Đổng Khinh Yên cười khổ:

- Đây là kiến thức phổ thông à. May mà ngươi ra tay không nặng, cũng không làm bọn họ bị thương, nếu thật là đánh bọn họ bị thương thì hậu quả sẽ nghiêm trọng rồi.

Nói xong dùng tay vỗ mạnh vào trán nói:

- Quả nhiên người luyện võ đều là một đám man đồ chi biết động chân động tay

Dương Khai cũng vô cùng xấu hổ, thầm nghĩ không trách được ba người kia khi nghe mình đồng ý so tài còn có vẻ mặt hưng phấn, dường như căn bản không biết chữ chết viết như thế nào.

Hóa ra bọn họ cho là mình phải cùng bọn họ so đấu thuật luyện đan.

Trận đòn kia bị đánh thật oan uống à.

Tự giác đuối lý, trên đường trở về Dương Khai trầm mặc không nói, còn Đổng Khinh Yên cứ nghĩ lại chuyện vừa rồi liền che miệng cười không ngừng.

Trở lại đỉnh núi, đem dược liệu thu thập được giao cho hai mỹ phụ. Sau khi dùng bữa do họ chuẩn bị, cả hai người Dương Khai và Đống Khinh Yên ai nấy về phòng mình nghĩ ngơi.

Ngày thứ hai, Dương Khai còn chưa ra khỏi cửa đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt từ ngoài vào làm cho cả người thư thái.

Tò mò, Dương Khai mở cửa đi ra khỏi phòng men theo mùi hương.

Đưa mắt nhìn lại chỉ thấy trong hai gian phòng cách đó không xa có một cái vạc lớn nóng hổi, trong vạc đang nấu một vài dược liệu kỳ lạ, hai mỹ phụ mỗi người phụ trách một gian đang quạt lò lửa, bận rộn đến nỗi mồ hôi nhỏ giọt.

- Sư phụ đang muốn luyện đan gì đây?

Đổng Khinh Yên cũng đi ra tò mò quan sát, hai con mắt sáng lạ lùng hưng phấn.

Dương Khai nhìn một hồi đi lên trước hỏi:

- Có cần chúng tôi hỗ trợ không?

Hương di nghe vậy đứng dậy cười, nhìn bọn họ gật đầu -ừ.

Dương Khai xắn tay áo hỏi:

- Phải làm như thế nào?

Hương di hé miệng cười.

- Hai người tạm thời không cần làm gì cả, hai lò thuốc súp này là để chuẩn bị cho hai người đấy, đã nấu cả đêm rồi, đợi một chút nữa là được.

- Chuẩn bị cho chúng tôi?

Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

Lan di gật đầu:

- Đúng vậy, một tháng nay Tiêu lão luôn kết hợp các loại dược liệu, cả những thứ hôm qua các người đi kiếm cũng ở trong này rồi.

- Ta cũng có phần?

Dương Khai trong lòng có chút xúc động. Muốn nói Tiêu lão vất vả chuẩn bị gì cho Đổng Khinh Yên còn có thể lý giải được. Vì dù sao Đồng Khinh Yên cũng đã bái nhập môn hạ của lão, là truyền nhân y bát của lão. Nhưng chính mình cũng có một phần, điều này làm cho Dương Khai có chút bất ngờ.

Hương di khẽ gật đầu:

- Tất nhiên là có, đã vào Vân Ẩn Đỉnh thì chính là người của Vân Ẩn Đỉnh, hai người đi ăn gì đó trước đi, tự mình đi chuẩn bị một lát, một giờ nữa quay lại.

Dương Khai há miệng, ánh mắt có chút cảm động.

Điểm tâm đều đã chuẩn bị xong, ngay tại phòng bếp lại cũng còn nóng hôi hổi, hẳn là vừa mới làm không lâu. Vừa ăn vừa xem hai dì ở ngoài vội vội vàng vàng, Dương Khai trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp.

Loại cảm giác này đã thật lâu chưa từng có rồi.

Một lúc lâu sau Dương Khai và Đổng Khinh Yên hai người đều vào một gian phòng.

Ở bên Dương Khai này là Hương di phụ trách, dưới chỉ thị của dì, Dương Khai cởi bỏ áo ngoài chỉ mặc vỏn vẹn chiếc quần đơn nhảy vào nồi thuốc.

Đối với hai mỹ phụ ở Vân Ẩn Đỉnh, Dương Khai vẫn rất kính trọng.

Bọn họ đã lặng lẽ bỏ ra hơn hai mươi năm tuổi xuân của mình trên Vân Ẩn Đỉnh này, bỏ đi những năm tháng đẹp nhất của đời mình, nhưng người đời chi biết trên Vân Ẩn Đỉnh có một Tiêu Phù Sinh chứ chưa ai biết còn có hai người phụ nữ không rõ thanh danh.

Mặc dù Dương Khai vào đây đã một tháng, mọi sinh hoạt trong cuộc sống hàng ngày đều do hai người chăm sóc từng li từng tí, nhưng cũng chi biết xưng hô Hương di với Lan di chứ cũng không hề biết đầy đủ tục danh của hai người.

Cho nên ngay cả giờ phút này cởi bỏ quần áo trên người, thần sắc cũng không có chút nào mất tự nhiên.

- Hương di, bây giờ phải làm như thế nào?

Dương Khai cảm thụ được xung quanh ấm áp, thể xác và tinh thần đều thoải mái không khỏi mở miệng hỏi.

- Vận chuyển bộ công pháp quen thuộc mà Tiêu Lão đã cho các ngươi luyện. Lò thuốc này chuẩn bị để bộ công pháp kia hấp thu. Những dược liệu này thu thập không dễ, Tiêu Lão đã rất tốn công mới thu thập đủ, cũng chi có hai lò này mà thôi cho nên ngươi phải cẩn thận không được lãng phí dược hiệu, phụ ý tốt của Tiêu Lão.

- Ta biết rồi.

Dương Khai sắc mặt ngưng trọng đáp, liền đó nhắm mắt vận chuyển bộ công pháp

Theo công pháp vận chuyển Dương Khai cảm thấy hàng ti lỗ chân lông trên cơ thể đều mở ra, dược lực chất chứa trong lò thuốc giờ phút này như hóa thành từng cây kim châm.

Có mặt ở khắp nơi, chỗ nào cũng đâm vào.

Theo lỗ chân lông chui vào trong cơ thể của mình.

Không kìm được, Dương Khai kêu lên một tiếng trầm đục, thân hình hơi phát run. Ngược lại ở cách vách chỗ Đổng Khinh Yên lại truyền đến một tiếng kêu cực kỳ bi

thảm.

Đổng Khinh Yên dù sao cũng là nữ tử lại được nuông chiều từ bé, làm sao chịu đựng được nỗi đau đớn này.

Tiếng an ủi của Lan di từ cách đó truyền đến, Hương di ở bên cạnh nhìn chằm chằm phản ứng của Dương Khai, khuôn mặt khẽ chút biến động, trong đôi mắt đẹp hiện một tia ngưng trọng.

Trước đó Tiêu Lão có nói loại thuốc này tác động đến thân thể rất rõ rệt, người đó sẽ đau khổ như bị tra tấn. Trước đó lão còn lo lắng Dương Khai và Đống Khinh Yên có thể chịu đựng được không. Hiện tại xem ra bên này Dương Khai không hề có vấn đề gì.

Sự đau đớn dường như có chút tăng mạnh. Một lát sau, chẳng những thân thể bên ngoài cảm thấy đau đớn mà ngay cả trong kinh mạch và trong lục phủ ngũ tạng cũng không có một chỗ nào không có cảm giác đau đớn.

Như thể có hàng vạn con kiến đang gặm cắn thân thể của mình.

Mồ hôi trên trán nhỏ xuống từng giọt lớn, da thịt toàn thân Dương Khai đỏ bừng như máu, công pháp liên tục vận chuyển không ngừng nghĩ chút nào.

Loại đau đớn vô biên vô hạn này giằng co ước chừng một canh giờ rồi sau đó chậm

lại rất nhiều.

Dường như đạt đến một độ cực hạn rồi giảm dần rõ nét, thời gian qua một lát, toàn

bộ sự đau đớn biến mất không còn thấy gì nữa.

Thay vào đó là cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái lan tỏa.

Dương Khai không kìm nổi hít sâu một hơi chậm rãi mở hai mắt, trong mắt tia sáng

rạng rờ.

Hương di vui mừng nhìn Dương Khai nở nụ cười, nghiêng tai lắng nghe một lát mở miệng nói:

- Tiêu lão đánh giá thấp năng lực chịu đựng của hai người rồi, xem ra bên kia cũng chống đờ được.

Vừa nói vừa đem các loại dược liệu trên tay ném vào trong nồi thuốc xoay người tiếp tục quạt lò lửa.

Công pháp thần kỳ kia lúc này đã không cần cố vận chuyển, cùng với tác động của dược liệu truyền vào cơ thể giờ phút này cũng đang tự chuyển động.

Mỗi một chu thiên, Dương Khai liền có thể cảm nhận được một thân máu thịt của chính mình dường như đã kiên cố hơn một ít, kinh mạch càng rộng càng cứng cỏi, chân nguyên trong cơ thể cũng ngày càng tinh thuần.

- Hương di, lò thuốc này của ta nên để cho Đống tiểu thư.

Dương Khai trong lòng có chút áy náy, tự mình đến Vân Ẩn Đỉnh là có mục đích khác, cũng không có tâm trí cho việc luyện đan, nhưng lại không ngờ Tiêu lão vẫn không coi mình là người ngoài.

Hương di khẽ cười một tiếng:

- Dược hiệu của lò thuốc này của Tiêu lão rất bá đạo, một người một đời chi có thể dùng một lần, tiểu thư nhà ngươi nếu dùng lần thứ hai thì kinh mạch sẽ chịu không nổi.

Dừng một chút Hương di lại nói:

- Ngươi đừng có cảm thấy áp lực tâm lý. Tiêu lão kỳ thực cũng rất coi trọng ngươi, chi có điều con đường ngươi theo đuổi không giống Luyện Đan Sư thôi.

- Lò thuốc này có tác dụng gì?

Dương Khai tò mò hỏi.

Hương di trầm ngâm một phen, kiên nhẫn giải thích:

- Theo như Tiêu lão nói có thể bản chất là để cải thiện kinh mạch của một người, để

cho các ngươi sau này tu luyện dễ rèn luyện nguyên khí, làm nguyên khí trớ nên tinh thuần.

- Việc này có liên quan đến việc luyện đan không?

Dương Khai nhíu mày, rõ ràng nhớ tới thời điểm lần đầu tiên tới đây gặp Tiêu lão, lão đã từng nói một câu.

- Con đường Luyện Đan Sư rất nhiều người đều đi nhầm, lão phu cũng lầm rồi.

Dương Khai đến nay còn nhớ rõ vẻ cô đơn và tiếc nuối trong giọng nói Tiêu Lão.

Hương di gật đầu:

- Có liên quan, Tiêu lão mấy năm gần đây mới tìm hiểu ra, chi có điều tỉnh ngộ quá muộn. Luyện Đan Sư cũng giống như người luyện võ, cần nguyên khí tinh thuần mới có

thể tạo ra được đan dược tốt, cho nên lão mới phải dùng cách khảo nghiệm đó để chọn đồ đệ.

Vén chút tóc bên mái, Hương di trầm tư một lát sau mới nói:

- Tiêu lão đã từng nói nếu thu đồ đệ sẽ dạy hắn một đạo lý.

- Đạo lý gì?

- Bất nhập thần du bất luyện đan.

Hương di cười khổ một tiếng:

- Có lẽ đây không phải chí lý, cũng không nhất định chính xác, nhưng đây là những gì Tiêu lão ngộ được khi luyện đan.

Bất nhập thần du bất luyện đan! Chẳng trách, bây giờ lão không truyền dạy Đổng Khinh Yên luyện đan thuật. Hơn một tháng nay lại có chút quan tâm đến việc tăng trướng cảnh giới của nàng.

- Nếu ngươi có tâm học luyện đan thuật thì chắc sẽ là nhân tài Tiêu lão khát vọng.

Hương di cười khổ.

Tiêu lão trước khi bồi dường được một Luyện Đan Sư thì muốn bồi dường được một Thần Du Cảnh, điều này yêu cầu các đệ tử của lão phải có theo đuối nhất định đối với võ đạo.

Mà Dương Khai lại hướng tới võ đạo hẳn nhiên là phù hợp với điều kiện.

- Tiêu lão cất nhắc rồi.

Dương Khai khẽ lắc đầu, trước khi thực lực của mình đạt tới trình độ nhất định, Dương Khai cũng không định phân tâm đi làm chuyện khác.

Luyện Đan Sư quả thật tôn quý, cũng làm cho thế nhân kính ngường, nhưng đây không phải con đường Dương Khai theo đuổi.

- Đúng rồi, nghe nói ngày hôm qua ngươi đánh ba đệ tử của Đoan lão trướng môn hạ ở Vân Lai Đỉnh?

Hương di đổi đề tài, sợ Dương Khai lúng túng.

Dương Khai đỏ mặt vò đầu bứt tai ngập ngừng.

- Ta không biết bọn họ nói so tài là so đến thuật luyện đan

Hương di mún miệng cười, vai run rẩy, một lúc lâu sau mới bình tĩnh nói:

- Hiện ở bên ngoài đồn đại đệ tử đến Vân Ẩn Đỉnh thuật luyện đan không lớn nhưng đánh nhau rất lưu manh.

- Chưa mang đến phiền toái gì cho Tiêu lão chứ?

Dương Khai có chút áy náy.

Hương di lắc đầu:

- Không có, ngươi cũng không đả thương bọn họ, chi có điều sáng nay có người đến đây thông báo một tiếng thôi. Tuy nhiên lần sau chú ý chút, đừng chưa biết nguyên do đã động thủ với người ta.

- Nhất định rồi.

Dương Khai liên tục gật đầu.

Việc làm không phải này, mỗi khi nhớ tới đều khiến người ta đỏ mặt.

Chương 278: Oan gia ngõ hẹp, oan hồn không tiêu tan

Nguyên thời gian một ngày Hương di đều bận rộn trước lò thuốc, cứ một chốc lại cho dược liệu vào vại thuốc. Tới lúc chạng vạng tối nàng mới thở phì phì, mồ hôi nhỏ giọt trên người, nói với Dương Khai, hấp thu hết dược lực thì có thể đi ra, lúc này mới rời khỏi phòng về nghỉ ngơi. 

Dương Khai ở trong đó ngâm mình cả đêm, hấp thụ dược lực trong vại thuốc đến không còn một giọt nào. 

Trở lại phòng của mình, nhắm mắt ngồi xuống cảm thụ những thay đổi trong cơ thể mình. 

Cảnh giới tăng lên một chút như vậy, chân nguyên trong cơ thể cũng tinh thuần thêm một chút, cảm nhận rõ ràng nhất chính là kinh mạch và máu thịt.
Hương di buổi sáng có nói qua, tác dụng chủ yếu của lò thuốc kia chính là cải thiện kinh mạch cơ thể để về sau tu luyện càng dễ dàng rèn luyện nguyên khí, dễ làm nguyên khí trở nên ngưng thực tinh thuần. 

Tác dụng này tạm thời nhìn không ra nhưng là tác dụng đủ để ảnh hưởng cả đời. 

Thử vận chuyển Chân Dương quyết, Dương Khai phát hiện rõ tốc độ vận chuyển nhanh mạnh hơn trước, hơn nữa năng lượng của trời đất hấp thu vào trong cơ thể còn tinh thuần hơn một chút so với trước kia. 

Loại thay đổi này rất tinh tế, nhưng nước chảy đá mòn, tích cát thành tháp, quanh năm suốt tháng tích lũy lại, hiệu quả nhất định không tầm thường. 

Một lò thuốc, một bộ công pháp thần kỳ đã làm được điều kì diệu này, thủ đoạn của Tiêu Phù Sinh quả thực thông thiên. 

Lực chiến đấu của lão trong thiên hạ này e rẳng chẳng được xếp hạng gì nhưng lão lại là một trong số ít những Huyền cấp thượng phẩm Luyện Đan Sư, thuật luyện đan nắm trong tay đã đăng phong tạo cực, trình độ luyện đan đã đạt tới mức thần kỳ, có thể nói là công sâm tạo hóa. 

Bình minh, Tiêu Phù Sinh gọi Dương Khai và Đổng Khinh Yên tới. 

Lão vẫn chưa truyền thụ luyện đan thuật mà lại truyền cách khống chế nguyên khí. 

Việc này có liên quan lớn đến thuật luyện đan, bởi vì trong lúc luyện đan, Luyện Đan Sư cần đem nguyên khí trong mình hóa thành một lò lửa mới được. Có câu sai một ly đi một dặm, muốn luyện chế ra một lò đan tốt thì không thể thiếu được phải khống chế nguyên khí một cách tinh tế. 

Thủ đoạn khống chế nguyên khí này có liên hệ rất lớn đối với bất kỳ người luyện võ nào. Trong lúc chiến đấu, việc thi triển võ kỹ đều quan hệ đến việc khống chế nguyên khí. 

Bất kỳ một kẻ mạnh nào đều đã đem nguyên khí của mình tính toán tỉ mỉ. Có thể sử dụng một phần nguyên khí phóng xuất ra những chiêu võ kỹ, tuyền đối sẽ không hao phí một phần nào. Kiểu tính toán tỉ mỉ này có thể làm cho nguyên khí phát huy ra công hiệu lớn nhất, có thể giúp người luyện võ kéo dài thời gian chiến đấu. 

Cho nên bất kể là Dương Khai hay Đổng Khinh Yên đều học tập rất chăm chỉ. 

Thủ đoạn này là Tiêu Phù Sinh tìm ra trong lúc luyện đan, có thể nói là một trong những kinh nghiệm luyện đan quý giá nhất của lão, lão không hề giữ lại mà là truyền thụ toàn bộ. 

Thời gian truyền thụ này cũng mất vài ngày. Thời gian học tập đứt quãng, Dương Khai và Đổng Khinh Yên hai người đã thuộc phương pháp, chỉ là thực tiễn còn kém thôi. 

Đến lúc này, Dương Khai nhớ ra ngày đó Tiêu Phù Sinh đã nói một câu khác. 

Ai nói luyện đan thì không thể du ngoạn võ đạo đỉnh phong? 

Thời điểm Tiêu lão nói những lời này trên mặt đều tràn đầy tự tin. 

Riêng là thủ đoạn khống chế nguyên khí này, luyện đến mức tận cùng có thể có khả năng theo dõi thần bí.
Dương Khai kính nể. Tiêu lão nói mỗi một câu đều thâm ý sâu sắc, ý vị sâu xa, có thể nói là mỗi chữ như ngọc. 

Mấy ngày kế tiếp, Dương Khai và Đổng Khinh Yên hai người đều đã luyện thành thục khả năng khống chế nguyên khí tinh diệu. Theo thời gian trôi qua, Dương Khai phát hiện luyện tập như vậy chẳng những giúp cho mình khống chế tốt nguyên khí mà càng làm cho nguyên khí của mình chậm rãi dung hợp tinh thuần. 

Chân Nguyên Cảnh nhị tầng đã mơ hồ đến đỉnh cao, chỉ kém một chút đột phá là có thể đạt đến tam tầng. 

Ngày hôm nay, lúc Dương Khai và Đổng Khinh Yên đang ở phòng của mình tập luyện khống chế nguyên khí, phát hiện ra khắp các đỉnh đều vô cùng náo nhiệt, rất nhiều người đi lại trên ngọn núi gập ghềnh kia, trong đó không ít là đệ tử Dược Vương Cốc, cũng có rất nhiều người ngoài. 

- Thế này là thế nào? Đổng Khinh Yên ngừng lại tò mò nhìn khắp các đỉnh. - Dược Vương Cốc sao lại có nhiều người ngoài tới như vậy. 

Dương Khai lắc đầu vẻ không biết. 

- Đại hội luyện đan mấy ngày nữa sẽ bắt đầu. Hương di và Lan di chậm rãi đi tới, dịu dàng giải thích. 

- Dược Vương Cốc tuy rằng bình thường không cho phép người ngoài vào, nhưng nơi này dù sao cũng có muôn vàn liên hệ với các thế lực lớn trong thiên hạ, nên cứ vào dịp này lại có rất nhiều người tới các đỉnh hỏi thăm các đại trưởng lão.
Dương Khai và Đổng Khinh Yên lúc này mới tỉnh ngộ. Từ lúc tiến vào Vân Ẩn Đỉnh đến nay, hai người vô ưu vô lự ru rú trong nhà, thời gian trôi qua rất mau cũng không phát hiện ra sắp đến đại hội luyện đan. 
Hương di khẽ cười một tiếng. - Các đỉnh đều rất náo nhiệt ngoại trừ Đan Thánh Đỉnh và Vân Ẩn Đỉnh chúng ta. 

- Đúng vậy, chỉ có nơi này của chúng ta thanh tịnh. Lan di khẽ mỉm cười. 

Đổng Khinh Yên hì hì nói: - Nếu sư phụ lão gia khai sơn môn, bảo đảm những người đó đông như vịt. Chỉ sợ những đỉnh khác sẽ lập tức thanh tịnh.
Hương di nguýt nàng một cái nói: - Vậy thì ta với Lan di sẽ mệt chết đi được, nhiều khách qua lại như vậy, bưng trà rót nước làm sao có thể loay hoay kịp. 

Trong khoảng thời gian ở chung này, Hương di và Lan di cũng rất yêu quý Đổng Khinh Yên, hai người đều không có con cái liền coi Đổng Khinh Yên như con mình, quan tâm nàng đầy đủ. 

Tiểu nha đầu miệng cũng ngọt như mía lùi, cũng không vì thân phận nữ tỳ mà coi thường các nàng, nên rất được các nàng yêu thích. 

Hương di vừa dứt lời, Tiêu Phù Sinh liền mở cửa cười lớn. - Xem ra Vân Ẩn Đỉnh của ta hôm nay cũng không thanh tịnh được rồi.
- Sư phụ. 

- Tiêu lão 

Dương Khai và Đổng Khinh Yên vội vàng hành lễ, chỉ thấy Tiêu Phù Sinh tươi cười thong dong đi ra từ phòng của mình, long hành hổ bộ, vẻ mặt hưng phấn. 

- Sư phụ, có chuyện gì mà vui vẻ như vậy à? Đổng Khinh Yên đi trước hỏi, Dương Khai cánh tay nổi da gà. Cô em họ này trước mặt mình thì tinh quái nhưng ở trước mặt sư phụ và hai dì thì lại nhu thuận vô cùng. 

- Có bạn từ phương xa tới ta đương nhiên là vui vẻ rồi. Tiêu Phù Sinh cười ha hả nói.
Đổng Khinh Yên đảo mắt: - Đệ tử cứ tưởng sư phụ người không thích người khác tới thăm, hóa ra không phải như vậy à. 

Tiêu Phù Sinh ha hả cười: - Phải xem người đó là ai rồi, đến nhờ ta làm việc thì ta không chào đón, nhưng người sắp tới này lại khác. 

- Ha ha Tiêu lão nhân, lão phu lần này tới nếu cũng nhờ người làm việc thì người có đuổi đi không? Cùng một tiếng cười to truyền đến, dưới đường núi có một bóng người nhanh chóng tiếp cận. 

Nghe được âm thanh này, Dương Khai không khỏi nhíu mày, thần sắc tự nhiên cổ quái. 

Âm thanh nàylẽ nàocó vẻ như 

Hương di và Lan di nghe có người dám gọi Tiêu Lão là Tiêu lão nhân thì không khỏi kinh ngạc, các người hiển nhiên cũng không biết người tới rốt cuộc là ai. 

Trong thiên hạ, mặc dù là Bát đại gia gia chủ đến đây cũng phải tôn trọng kêu một tiếng Tiêu đại sư 
Không người nào dám không kiêng nể gì gọi lão là Tiêu lão nhân. 

Nhưng cách xưng hô này vào tai Tiêu lão làm ông không những không phật ý mà còn trêu ghẹo:
- Lão phu sao dám đuổi ngươi đi? Lão phu còn đang nợ ngươi một mạng đấy. 

Dăm ba câu, Hương di và Lan di lập tức tỉnh ngộ, không ngờ người tới lại là ân nhân cứu mạng Tiêu lão, hai nàng khuôn mặt xinh đẹp nghiêm nghị cung kính đón chào. 

Phía dưới một bóng người thoáng qua, trong khoảng hơn trăm trượng có một bóng người hiện ra trước mắt mọi người. 

Hơn nữa tới không phải một người mà là hai người. 

Đi đầu là người tuổi tác không sai biệt so với Tiêu lão, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, tươi cười chân thành, đằng sau có một nữ tử đi theo, nữ tử có đôi mắt đẹp như sao rực rỡ hồn nhiên, mặc quần áo màu xanh biếc, trên trán một viên bảo thạch màu lam, sa mỏng che mặt làm người ta không nhìn rõ dung mạo. 

Gió thổi đến làm tung bay quần áo và chiếc sa mỏng của nàng làm nàng thoạt nhìn phiêu nhiên như tiên, không nhiễm bất kỳ hạt bụi nào, vô trần vô cấu. 

Thần sắc Dương Khai chấn động, khóe miệng hiện tia cười quái dị, trong một chốc nhìn chằm vào nữ tử che mặt này. 

Nữ tử cảm nhận được sự kì lạ này, ánh mắt không kiêng nể, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại, thản nhiên liếc mắt nhìn một lượt Dương Khai. 

Chợt trong đôi mắt đẹp hiện lên niềm vui bất ngờ, hàng mi run rẩy không tin vào mắt mình.
Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai khẽ mìm cười, ánh mắt nữ tử cũng híp lại thành hình lưỡi liềm. 

Nữ tử này rõ ràng chính là Hạ Ngưng Thường, còn lão già tới trước đó, không ngờ là Mộng Vô Nhai. 

- Mộng huynh, đã lâu rồi. Tiêu lão tiến lên, chắp tay ôm quyền nói. 

Mộng Vô Nhai vẻ mặt tươi cười vội ôm quyền đáp lễ: - Tiêuặckhụ khụ khụ 

Chỉ kịp phun ra một chữ rồi dường như đột nhiên bị hóc xương, trong cổ họng phát ra tiếng ho khan, chỉ khụ khụ ho, váng đầu hoa mắt, ý thức mơ hồ.
- Sư phụ. Hạ Ngưng Thường hoảng sợ vội vàng đập nhẹ vào lưng Mộng Vô Nhai. 

- Mộng huynh bị thương sao? Tiêu Phù Sinh sắc mặt nghiêm trọng khẩn trương tiến tới xem mạch cho Mộng Vô Nhai. 

Mộng Vô Nhai vội vàng xua tay, ho thật lâu, vất vả thở gấp, vẻ mặt như lão già sắp chết, kinh ngạc nhìn Dương Khai dở khóc dở cười: - Tiểu tử thối sao nhà ngươi lại ở đây. 

Chuối thật, đúng là oan gia ngõ hẹp, oan hồn không tiêu tan. 

Một năm trước, tên tiểu tử này được Lăng Thái Hư đưa tới U Minh Sơn rèn luyện, hơn một năm nay đều không gặp. Tuy ban đầu làm đồ đệ cưng của mình mất hồn mất vía, suốt ngày than thở, nhưng theo thời gian trôi qua cùng sự dạy bảo ân cần của, mình đồ đệ cưng cũng bước ra khỏi bóng ma tương tư, thực lực càng phát tinh anh, tiến triển thần tốc. 

Vốn Mộng Vô Nhai nghĩ đồ đệ chắc hẳn đã sớm phai nhạt tình cảm với Dương Khai rồi, nhưng không ngờ hôm nay lại gặp nhau ở nơi này. 

Nhìn đồ đệ cưng của mình ánh mắt nồng đượm tình cảm, Mộng Vô Nhai sao có thể không biết được tình cảm của nàng dành cho Dương Khai chưa từng phai nhạt, mà chỉ đem tình cảm đó chôn chặt trong lòng thôi. 

Hoặc có lẽ lúc không có người, nàng sẽ lật lại hồi ức để giải nỗi khổ tương tư. 

Giờ khắc này, Mộng Vô Nhai đã hiểu cái gì gọi là ái như mỹ tửu, giấu càng lâu càng nồng đậm. 

Ngay lúc này Mộng Vô Nhai muốn quay đầu bước đi nhưng đã muộn. 

Lão hận không thể tự cho mình mười mấy cái bạt tai. 

Lão cũng là thấy Hạ Ngưng Thường mấy ngày nay có chút rầu rĩ không vui, vừa lúc Dược Vương Cốc lại mở đại hội luyện đan nên cố ý mang nàng đi giải sầu, làm sao nghĩ tới việc sẽ đụng tên tiểu tử khốn kiếp này ở đây? 

Khốn kiếp thật, ai bảo ngươi lắm chuyện, ai bảo ngươi lắm chuyện. Mộng Vô Nhai thậm chí muốn treo cổ tự sát.

Chương 279: Không nên như vậy đâu

Trên Vân Ẩn Đỉnh, Mộng Vô Nhai vẻ mặt bi phẫn muốn chết, Hạ Ngưng Thường dìu sư phụ của mình hé miệng cười khẽ.

Tiêu Phù Sinh thần sắc kỳ quái hết nhìn Hạ Ngưng Thường lại nhìn Dương Khai, trong ánh mắt tinh quang hiện vẻ hiểu biết ra là thế. Hương di và Lan di đầu óc mù mịt như mây đen che phủ không hiểu tại sao.

Đổng Khinh Yên cũng lén lút tiến đến bên người Dương Khai lấy ngón tay khều hắn: - Này, đừng có nhìn người ta chằm chằm như vậy, nhìn đỏ cả mặt người ta rồi đấy.

- Các người có quen biết? Tiêu Phù Sinh cười híp mắt nhìn mọi người.
Dương Khai khẽ gật đầu mỉm cười vuốt cằm hành lễ đệ tử: - Mộng chưởng quầy

Hắn lại quay đầu vẻ mặt dịu dàng: - Tiểu sư tỷ!

Vành tai nhỏ xinh của Hạ Ngưng Thường ửng đỏ, hơi cúi đầu nhẹ nhàng đáp: - Sư đệ

Âm thanh run rẩy, nội tâm hẳn không bình tĩnh.

- Khụ khụ Mộng Vô Nhai vội ho hai tiếng cắt đứt bầu không khí nhu tình mật ý, ngay cả chảo hỏi Dương Khai cũng không muốn mà đảo mắt:
- Tiêu lão , khách ở xa tới mà ngươi cứ chắn lão phu ở ngoài cửa như vậy sao?

Tiêu Phù Sinh cười ha hả: - Mộng huynh mời, vào trong nói chuyện.

Tuy một bụng nghi hoặc nhưng Tiêu Phù Sinh vì già cả nên tinh tường, làm sao không nhìn ra đồ đệ của Mộng Vô Nhai đúng là có chút ý tứ với Dương Khai. Năm đó khi gặp mặt tiểu cô nương này mới chỉ khoảng mười hai tuổi, Mộng Vô Nhai đã coi nàng như bảo bối, hiện tại thiếu nữ gặp mối tình đầu, Mộng Vô Nhai đúng là vì chuyện này mà lo lắng.

Có thể hiểu được, nữ tử xinh đẹp hồn nhiên như vậy, nếu bái ở môn hạ của mình thì khẳng định mình cũng sẽ lo lắng nó nhìn nhầm người mà chịu thiệt.

Mộng Vô Nhai và Tiêu Phù Sinh dắt tay nhau đi vào, Hạ Ngưng Thường liếc nhìn Dương Khai rồi rảo bước đuổi theo.

Nhẹ nhàng, tiếng Mộng Vô Nhai như gió truyền tới: - Đồ nhi à, con xem tên tiểu tử khốn kiếp này đúng là phong lưu, đi tới đâu cũng có mỹ nhân làm bạn, đúng là một tên sắc đồ, con nên cẩn thận cảnh giác cao độ nhìn cho kỹ nhé.

Hạ Ngưng Thường ngoan ngoãn gật đầu.

- Lão già này Đổng Khinh Yên lập tức bĩu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt bất mãn.
Hương di và Lan di không ngừng mím miệng cười rồi đi theo vào bưng trà nước.

- Biểu ca, vị kia là ai vậy? Đợi mọi người đều đi vào phòng rồi Đổng Khinh Yên mới tò mò hỏi.

- Một vị sư tỷ ở Lăng Tiêu Các. Dương Khai thản nhiên đáp.

- Chỉ đơn giản là sư tỷ thôi sao? Đổng Khinh Yên hi hi cười nhẹ.

Dương Khai liếc nàng một cái rồi đi thẳng về phòng của mình.

Đổng Khinh Yên đứng nguyên tại chỗ cắn đôi môi đỏ mọng, con ngươi liên tục đảo qua đảo lại, một lúc sau mới nói: - Hừ, tưởng ta không nhìn ra sao, ta đâu phải trẻ con?

Nghĩ rồi nàng lại bật cười không dứt.

Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường đến Dược Vương Cốc nằm ngoài dự liệu của Dương Khai.

Mặc dù nói sắp tới đại hội luyện đan, Dương Khai cũng từng nghĩ bên phía Lăng Tiêu Các sẽ cho người đến tham gia, nhưng tiểu sư tỷ thể chất đặc thù, thuật luyện đan không phải là những Luyện Đan Sư trẻ tuổi có thể so sánh được, nếu nàng tham giai đại hội lần này thì đệ nhất danh hiệu không thể không thuộc về nàng.
Một lát sau bên ngoài truyền đến tiếng gọi cửa, Dương Khai khẽ mỉm cười đứng lên mở cửa liền thấy chính là Hạ Ngưng Thường đang vui vẻ đứng đó.

- Sư đệ. Hạ Ngưng Thường ánh mắt lấp lánh vui sướng như người xa cách lâu ngày gặp lại nhẹ nhàng hô một tiếng.

- Vào rồi nói. Dương Khai lách người.

Hạ Ngưng Thương nhẹ nhàng gật đầu cất bước đi vào mang theo một làn hương thơm ngát.

Dương Khai tiện tay đóng cửa lại.
- Các người làm sao lại tới đây. Dương Khai vừa rót nước vừa hỏi.

- Sư phụ nói tới đây có một Luyện Đan Sư tốt nhất trên đời, để cho ta tới lãnh giáo một phen. Hạ Ngưng Thường điềm tĩnh ngồi kia, đã hơn một năm không gặp, nàng hiển nhiên có chút căng thẳng gò bó, nhưng phần nhiều vẫn là vui vẻ.

- Ừ, Tiêu lão đúng là Luyện Đan Sư tốt nhất thiên hạ. Dương Khai khẽ vuốt cằm.

- Sư đệ ngươi tại sao lại ở chỗ này? Hạ Ngưng Thường nghiêng đầu hỏi: - Ngươi không phải là đi U Minh Sơn sao?
- Chuyện nói ra dài lắm. Dương Khai cười khổ một tiếng, cũng không nói tỉ mỉ mà chỉ nói: - Ta tới nơi này có một việc muốn làm.

- Chuyện gì, ta có thể giúp đỡ ngươi hay không.

Dương Khai cũng không muốn gạt nàng, nhưng bên trong căn phòng này có một đạo thần thức mờ ảo đang phiêu lãng, không cần nghĩ cũng biết là Mộng Vô Nhai đang giám sát. Dương Khai cười ha hả vẫy Hạ Ngưng Thường ghé sát tai nàng.
Hạ Ngưng Thường trái tim run lên, thân mình cứng đờ, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng không dám động đậy, ngay cả hô hấp cũng như ngừng lại.

Dương Khai mặc kệ, vẫn kề tai nàng hạ giọng : - Ta muốn đi Đan Thánh Đỉnh một chuyến, nhìn Vạn Dược Đầm kia.

- Oh, ah Hạ Ngưng Thường như vô thức đáp lời, mười ngón tay xiết chặt chén trà, cơ bản không nghe rõ Dương Khai đang nói gì.

- Khụ, khụ khụ khụ Cách đó không xa trong phòng truyền đến tiếng ho khan của Mộng Vô Nhai.
- Mộng huynh! Đối diện Mộng Vô Nhai, Tiêu Phù Sinh nhìn lão dở khóc dở cười khuyên giải: - Có những chuyện, thuận theo tự nhiên là tốt, muốn phòng cũng không phòng được.

- Phải. Mộng Vô Nhai xấu hổ liên tục gật đầu, nét mặt già nua đỏ bừng thu lại thần thức.

Lão tuy rằng quan tâm đồ đệ nhưng cũng không thể đi rình thời khắc riêng tư của đồ đệ được. Nhưng nghĩ tới đồ đệ cưng của mình cách đó vài chục trượng đang ở cùng tên tiểu tử khốn kia, cô nam quả nữ ở một phòng, hai người lại còn thân mật như vậy thì lão không thể không lo lắng.

Haiz, nhắm mắt làm ngơ.
Trong phòng, Hạ Ngưng Thường thân mình cứng ngắc một lúc lâu, vẫn còn có thể cảm giác được hơi thở nóng hổi bên tai, tim đập loạn nhịp như đi vào cõi thần tiên, rất lâu sau mới kịp phản ứng. - A, sư đệ ngươi muốn đi

- Suỵt

Hạ Ngưng Thường vội vã nín thinh: - Ta cũng phải đi tới đó một chuyến.

- Nàng cũng phải đi? Dương Khai thản nhiên nhìn nàng.

Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu:
- Sư phụ nói nơi đó ẩn giấu huyền cơ, bên trong có khả năng thực sự là tâm đắc của một thế hệ Luyện Đan Đại Sư nên muốn để ta đi xem, không biết chủ nhân nơi này có dàn xếp hay không.

- Nếu là lời của tiểu sư tỷ, Tiêu lão không biết chừng sẽ đáp ứng. Dương Khai nhíu mày trầm tư suy nghĩ, hai mắt không khỏi tỏa sáng.

Chính mình hiện tại còn không biết Vạn Dược Đầm trong đó rốt cuộc che giấu điều gì, nếu như mượn tay Hạ Ngưng Thường thăm dò trước thì mình hành sự cũng dễ dàng hơn.

Nếu tự mình có thể đi một chuyến thì đương nhiên là không còn gì tốt hơn, nhưng Tiêu Lão đối với mình không tệ, cũng không có khả năng tùy tiện mở Vạn Dược Đầm. Mộng Vô Nhai đã cứu lão một mạng, Hạ Ngưng Thường lại là Dược Linh Thánh Thể, có thể coi đây là ranh giới phá lệ mở ra Vạn Dược Đầm rồi.

Tiểu sư tỷ đúng là cứu tinh, đến thật đúng lúc. Dương Khai vui vẻ phấn chấn.

Trong lúc vui vẻ, Dương Khai đột nhiên thấy từ hướng cửa có tiếng hừ nhẹ, trong nháy mắt xuất hiện một đạo khí tập kích ra.

Một tiếng va đập, cánh cửa đang đóng bật mở.

- Ai da Đổng Khinh Yên đang nghiêng tai nghe ngóng tiếng nói chuyện trong phòng, nhất thời không cẩn thận đầu đập vào ngã nhào ra.
- Ngươi lén lén lút lút làm cái trò gì? Dương Khai trừng mắt nhìn nàng. Đổng Khinh Yên vội vàng đứng dậy, phủi sạch bị đất trên quần áo rồi cười hì hì, hăng hái đánh giá Hạ Ngưng Thường.

- Vị này chính là Hạ Ngưng Thường chân thành đứng dậy nghi hoặc hỏi:

- Biểu muội taĐổng gia thiên kim tiểu thư. Dương Khai nhẹ nhàng nói.

- Đổng gia, lần trước có một vị Đổng gia đi qua Lăng Tiêu Các.
- Người đó chính là ca ca của muội ấy.

- Hóa ra là Đổng tiểu thư.

- Khách khí khách khí Đổng Khinh Yên cơ bản không coi mình là người ngoài, tiến đến trước mặt Hạ Ngưng Thường cẩn thận đánh giá nàng làm Hạ Ngưng Thường đỏ mặt, lúc này Đổng Khinh Yên mới nhẹ nhàng nói: - Ngươi làchị dâu?

Hạ Ngưng Thường sửng sốt, trái tim đập loạn, len lén nhìn Dương Khai vội vàng xua tay. - Không, không phải Chị dâu ngươi, là một người khác hoàn toàn
- Ta thấy sớm muộn gì cũng thế. Đổng Khinh Yên làm bộ dạng khẽ gật đầu, giọng điệu chắc chắn.

Ngồi thẳng người vờ ho một tiếng, sau đó đi đến một bên kéo ghế, ngồi trước mặt Hạ Ngưng Thường và Dương Khai, mở to đôi mắt tròn trong veo cười đùa nói: - Các ngươi coi như ta không tồn tại, cần làm gì thì cứ làm đi.

Tiểu nha đầu cũng là tò mò với mối tình đầu, với tình cảm nam nữ, hiện tại tự nhiên vất vả kiếm được một đôi kim đồng ngọc nữ, tự nhiên cũng muốn nghiên cứu một chút.

Hạ Ngưng Thường chân tay luống cuống kích động nói: - Sư phụ gọi ta, ta đi trước
Nói xong liền vội vã rời đi.

Đổng Khinh Yên ngạc nhiên, vẻ mặt thất vọng ảo não không ngừng nhíu mày: - Không nên như vậy chứ

- Vậy ngươi cảm thấy nên như thế nào? Dương Khai nhìn nàng kì lạ.

- Các ngươi xa cách từ lâu gặp lại, không phải hẳn làhẳn là tình ý kéo dài, tâm tình không dứt, sau đó thiên lôi động đến địa hỏa, sau đó thì

Càng nói Đổng Khinh Yên càng có chút không chịu nổi, vẻ mặt đỏ bừng xấu hổ.

Dương Khai thở dài.
- Lẽ ra là như vậy đấy, nhưng ngươi đã đến rồi nên không như vậy nữa, hiểu chưa?

Thân hình mềm mại của Đổng Khinh Yên run lên, lập tức cảm thấy áy náy, hối hận nói: - Biểu ca, ta sai rồi, lần sau các ngươi ở cùng nhau ta sẽ không bao giờ quấy rầy nữa.

- Ừ, biết sai là tốt rồi, cút đi. Dương Khai thản nhiên gật đầu.

- A.

Trong phòng khác, Mộng Vô Nhai và Tiêu Phù Sinh đang ngồi đối diện nhau uống trà.
Uống vài chén trà, Mộng Vô Nhai mới cười ha ha: - Tiêu lão nhân, lão phu lần này tới có mục đích gì ông chắc cũng biết chứ?

Tiêu Phù Sinh ha hả cười, đặt chén trà xuống gật đầu: - Ta biết, nhờ ta lãnh giáo luyện đan thuật, lão phu không thể chối từ. Nhưng một chuyện khác

- Thế nào? Không tiện sao?

- Cũng không phải là không tiện, chỉ có điều không biết đồ nhi kia có tư cách đó hay không? Nếu không có tư cách, vất vả mở ra Vạn Dược Đầm cũng là vô ích, mở ra Vạn Dược Đầm một lần tiêu phí rất lớn đấy.
Nghe vậy, Mộng Vô Nhai cười ha hả: - Đồ đệ của ta sao lại không có tư cách. Nếu nó mà không được thì trên đời này không ai có đủ tư cách đó rồi.

- Ngươi tự tin vậy sao? Tiêu Phù Sinh nhướn mày.

Mộng Vô Nhai khẽ mỉm cười: - Không phải ta không tự tin, là ta tin tưởng nó. Nếu lão không tin thì bây gờ có thể khảo giáo một phen.

Tiêu Phù Sinh thần sắc chấn động trầm giọng nói: - Được, lão phu cũng không đợi được nữa rồi.
- Đồ Nhi. Mộng Vô Nhai gọi lớn.

- Có đệ tử. Hạ Ngưng Thường nhanh chóng đáp.

- Tiêu lão nhân muốn kiểm tra trình độ của con, hãy biểu hiện cho tốt đừng làm Tiêu lão thất vọng. Mộng Vô Nhai ha hả cười quái dị.

- Vâng.

Chương 280: Huyền cấp thượng phẩm là cái gì

Lúc Tiêu Phù Sinh kiểm tra Hạ Ngưng Thường, Dương Khai và Đổng Khinh Yên cũng ngồi một bên yên lặng lắng nghe.

Tiêu lão hiển nhiên là muốn đồ đệ của mình cũng học được chút kiến thức luyện đan từ đó. Về phần Dương Khai thì chỉ coi như làm nền.

Thời gian của cuộc kiểm tra này kéo dài hẳn một ngày.Tiêu lão đặt ra các câu hỏi về vấn đề luyện đan, câu hỏi được đưa ra theo mức độ từ nông đến sâu, từ dễ đến khó.

Hạ Ngưng Thường nhất nhất đáp lại, thái độ nghiêm túc tỉ mỉ.

Nửa ngày sau, thần sắc Tiêu lão vui vẻ bất ngờ, một ngày sau lại trở nên kinh hãi, ánh mắt nhìn Hạ Ngưng Thần cũng thay đổi.
Thật giống như phát hiện ra một báu vật tuyệt thế, hai con mắt loé sáng đầy vẻ tham lam.

Mộng Vô Nhai ở một bên ha hả cười quái dị.

Đổng Khinh Yên cũng nhìn Hạ Ngưng Thường với một ánh mắt sùng bái khâm phục, chỉ có Dương Khai thần sắc thản nhiên.

Một ngày sau, Tiêu lão thở dài một hơi.

- Như thế nào? Mộng Vô Nhai liếc nhìn Tiêu Phù Sinh vẻ mặt đắc ý.

Tiêu Phù Sinh sắc mặt ngưng trọng trầm ngâm hồi lâu mới nghiêm sắc mặt nói:
- Kiến thức cơ bản và lý luận vững chắc, rất nhiều kinh nghiệm, không kém là bao so với lão nhân này.

Trong lúc kiểm tra Hạ Ngưng Thường, Tiêu lão cũng thu hoạch được không ít từ các đáp án của nàng. Lần này nói là khảo sát nhưng thực ra là tỷ thí với nhau, chẳng qua là Tiêu Phù Sinh hỏi còn Hạ Ngưng Thường đáp lại mà thôi.

- Đương nhiên là vậy rồi! Mộng Vô Nhai thản nhiên nói.

Nhưng vẻ cao ngạo và đắc ý thì không thể nào giấu được, khoé miệng cười gần đến mang tai rồi.

Tiêu Phù Sinh cười khẽ, thâm ý sâu sắc liếc mắt nhìn load nói:
- Lý luận là lý luận, đôi khi lý luận dù có đúng đắn chăng nữa thì khi bắt tay vào làm chưa chắc đã là như thế.

Mộng Vô Nhai lúc này như mèo bị dẫm đuôi, âm dương quái khí nói: - Tiêu lão nhân người cứ việc ra đề, nếu đệ tử này của lão phu không làm người tâm phục khẩu phục thì lão phu nguyện mang họ người, gọi người là cha.

Đổng Khinh Yên buồn cười đến nỗi ngay lúc ấy đã ôm bụng cười, bả vai không ngừng run lên.

Tiêu Phù Sinh cũng cười khổ thở dài, nhìn Hạ Ngưng Thường hỏi: - Cho tới bây giờ thì đan dược cao nhất ngươi luyện chế được là cấp bậc gì?

- Huyền cấp hạ phẩm
Hạ Ngưng Thường nhẹ giọng đáp lại.

Tiêu Phù Sinh thân hình biến động, nét mặt già nua biến sắc, không thể tin nổi nhìn nàng, dường như muốn từ thần sắc của nàng tìm ra một chút sắc thái đùa cợt nhưng cặp mắt hồn nhiên không lẫn tạp chất sáng ngời vô vùng, không hề có dấu vết dối trá.

- Huyền cấp hạ phẩm

Chẳng phải là nói nàng tuổi còn trẻ vậy mà đã đạt đến trình độ luyện đan sư huyền cấp hạ phẩm?

Đệ nhất nhân tài Dược Vương Cốc là Tần Trạch năm nay đã ba mươi lăm tuổi mới là Thiên cấp thượng phẩm, luận tuổi tác thì Tần Trạch cũng gấp đôi tuổi nàng.
Trên đời sao lại có thể có bậc kỳ tài như vậy?

- Ngươi luyện chế huyền đan hạ phẩm tỉ lệ thành công là bao nhiêu? Tiêu Phù Sinh nghiêm túc hỏi.

- Mới chỉ luyện qua một lần, hơn nữa việc luyện có phần khó khăn

- À Tiêu Phù Sinh không khỏi thở ra một hơi nghĩ thầm rằng điều này coi như hợp tình hợp lý, xem ra lần đó cũng là may mắn mới có thể chế luyện ra đan dược Huyền cấp hạ phẩm, cũng không được tính.

Lão vội vàng thay đổi câu hỏi: - Còn Thiên cấp thì sao?
- Chưa từng thất bại.

- Cái gì? Tiêu Phù Sinh vẻ mặt kinh hãi: - Chưa từng thất bại?

Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu.

- Không thể nào. Tiêu Phù Sinh chân mày cau lại. - Mặc dù lão phu tự tay mình luyện chế cũng không thể đảm bảo xác xuất thành công là một trăm phần trăm.

Thuật luyện đan luôn có những mạo hiểm nhất định, Tiêu Phù Sinh mặc dù đã đạt đến đỉnh cao thuật luyện đan nhưng cũng không thể hoàn toàn tránh được điều này. Chỉ có thể nói là tỷ lệ thất bại của lão là rất nhỏ.

Mộng Vô Nhai cười quái dị một tiếng: - Trên đời này không có gì là không thể, nếu Tiêu huynh hoài nghi thì cứ thử là biết. Tiêu Phù Sinh sắc mặt âm trầm bất định, một lúc lâu sau mới đứng dậy hướng tới mọi người vẫy tay nói: - Đi theo ta.

Lão đi trước, mọi người vội vàng theo sau.

Theo lão đi vào căn phòng ngày thường lão ở, trong phòng có một đường ngầm dẫn xuống phía dưới, hiển nhiên dưới đất Vân Ẩn Đỉnh cũng có danh đường.
Một đám người đều là người luyện võ, nên có thể nhẹ nhàng đi xuống dưới hầm, họ đi mấy vòng thì đột nhiên thấy một thạch thất lớn.

Thạch thất này có chừng hơn mười gian phòng ốc lớn nhỏ, bên trong bày đầy đủ các loại lò đỉnh, bốn phía còn có rất nhiều kệ thuốc, trên kệ bày đầy đủ các loại dược liệu. Số lượng dược liệu lưu giữ ở đây nhiều đến nỗi làm người ta líu lưỡi.

- Đồ vật của người ở đây thật không ít. Mộng Vô Nhai vừa tiến đến liền nhìn ngó khắp nơi, nhặt cái này nhìn cái kia không rời tay.

Tiêu Phù Sinh không chút phật ý chỉ hừ nhẹ nói: - Đây là cả đời lão phu vất vả có được.
Nhưng phàm ai mà thỉnh cầu Tiêu Phù Sinh ta luyện đan thì đều đưa đến rất nhiều thiên tài địa bảo để trả thù lao, mấy năm nay tích cóp được mới có được số lượng phong phú như cất giữ ở đây.

Đứng trong thạch thất, Tiêu Phù Sinh nhìn Hạ Ngưng Thường nói: - Sư điệt, các vật ở đây ngươi đều có thể dùng, hãy luyện chế loại đan dược sở trường của ngươi để cho lão phu được xem tay nghề của ngươi.

- Vâng. Hạ Ngưng Thường lên tiếng đáp lại sau đó mới đi lại trong thạch thất.

Đổng Khinh Yên và Dương Khai cũng vội đi tới giúp đỡ, Hạ Ngưng Thường tìm được vật liệu gì hai người đều thay nàng cầm.
Không mất bao lâu mấy người trở về, Tiêu Phù Sinh tiến đến kiểm tra dược liệu, không khỏi nhíu mày. - Những dược liệu này đều để luyện chế đan dược Thiên cấp trung phẩm đấy. Sư điệt ngươi có chắc không?

Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu.

- Vậy bắt đầu đi, thích dùng lò luyện nào thì dùng, ở nơi này lò luyện đan của lão phu cũng không ít. Tiêu Phù Sinh khẽ mỉm cười.

- Không cần đâu. Hạ Ngưng Thường nhẹ nhàng nói.
- Không cần lò luyện đan Tiêu Phù Sinh chưa dứt lời thì Hạ Ngưng Thường đã bắt đầu khởi động Chân Nguyên toàn thân.

Bàn tay nhỏ bé của nàng nhặt lên một vị dược liệu trong đó, Chân Nguyên hoá thành những sợi tơ trong suốt ngấm vào bàn tay cầm dược liệu, dược lực nhanh chóng ngưng luyện ra, trôi nổi trong không trung, một giọt trong suốt như giọt mưa, hương khí ngào ngạt nhanh chóng được hình thành.

Cong ngón búng ra, giọt thuốc này liền chuyển đến bàn tay còn lại, lơ lửng trong lòng bàn tay trắng nõn.

Hạ Ngưng Thường lấy thêm một vị dược liệu khác, bào chế theo cách đó, rất nhanh lại xuất hiện thêm một giọt nữa.
Phàm là dược liệu bị lấy đi dược lực đều mất đi linh tính, biến thành bộ dạng như cây gỗ khô.

- Ôi trời Đổng Khinh Yên ánh mắt ngạc nhiên, gương mặt cũng lộ vẻ kinh sợ.

Đây quả thực không chỉ là ở luyện đan mà là thủ pháp kinh ngạc thần kì. Tiêu Phù Sinh thần sắc cũng kinh ngạc bất định, miệng không ngừng thì thào. - Dược dịch còn có thể tinh luyện như vậy, điều này sao có thể, sao lại có thể?

Không đến một khắc đồng hồ. Tất cả dược liệu đã bị ngưng tụ thành dược dịch, hội tụ trên bàn tay nhỏ của Hạ Ngưng Thường.
Nàng khua động hai tay, hết đường Chân Nguyên này đến đường Chân Nguyên khác đánh vào số dược dịch kia. Một lát sau nàng đột nhiên nắm chặt tay, năng lượng thiên địa nhanh chóng hội tụ. Cũng không biết trong đó đã xảy ra chuyển biến như thế nào, mà khi nàng xòe bàn tay ra, một viên đan dược màu lục hiện ra rõ ràng.

Viên đan mượt mà đầy đặn, không chút tạp chất. Trên viên đan dường như còn có những đường nét giống như hoa văn khiến viên đan thoạt nhìn huyền ảo tràn đầy linh tính.

- Đan vân! Tiêu Phù Sinh đột nhiên trợn tròn mắt kinh ngạc hô lên.

Dương Khai khẽ động trong lòng.

Hắn còn nhớ rõ thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Phù Sinh, khi ấy ông vừa luyện xong một viên đan dược. Khi ông cầm viên đan dược kia đi ra trong miệng không ngừng thì thào một câu cũng có liên quan đến đan vân.

- Sư thúc mời kiểm tra. Hạ Ngưng Thường cầm viên thuốc đưa cho Tiêu Phù Sinh.

- Nhẹ thôi, nhẹ thôi, bà cô nhỏ của ta. Móng tay của ngươi đừng làm hỏng đan vân kia Tiêu Phù Sinh hai tay đưa ra, run rẩy nhận lấy viên đan, nét mặt hiện vẻ thành kính như đang hành hương.

- Chẳng có triển vọng gì. Mộng Vô Nhai chế nhạo.

- Người ngoài ngành ngươi biết cái gì?
Tiêu Phù Sinh tức giận mắng một tiếng, sau đómới nhẹ nhàng cầm lấy viên đan dược đặt trước mắt rồi nhìn.

- Đúng là đan vân, đúng là đan vân Giờ phút này Tiêu Phù Sinh không còn phong phạm của một vị đại sư, giống như một gã nhà quê đột ngột đi vào trong thành trì thì nhất chợt thất kinh mất hết phong độ.

- Sư phụ, đan vân là cái gì? Đổng Khinh Yên nhẹ giọng hỏi.

- Đan vân Tiêu Phù Sinh nhẹ nhàng thở ra một hơi. - Đan vân là biểu hiện trình độ cao nhất của luyện đan sư, là hoa văn trên mặt đan dược, giống như kinh mạch trong cơ thể chúng ra, đan vân là kinh mạch của đan dược.
- Đan phân làm hai loại Huyền thiên và Địa phàm, nhưng đan dược cùng một đẳng cấp có và không có đan vânlà khoảng cách rất lớn. Đan dược có đan vân thì đã là đạt đến đỉnh phong rồi, dược hiệu ước chừng vượt gấp đôi so với đan dược không có đan vân. Hơn nữa loại đan dược có đan vân có thể ngăn cản linh khí mất đi, bất kể qua bao nhiêu năm dược hiệu sẽ không mảy may mất đi. Lão phu luyện đan nhiều năm, mấy năm gần đây luôn nghiên cứu đan vân, nhưng cũng chỉ ngẫu nhiên thấy xuất hiện vài viên có đan vân khi luyện chế đan dược Phàm cấp, Địa cấp cơ bản sẽ không xuất hiện, còn về Thiên cấp thì chưa có một lần nào thấy.

Lão chuyển chủ đề, ánh mắt sáng quắc nhìn Hạ Ngưng Thường: - Sư điệt, ngươi luyện chế Thiên cấp đan dược xác suất xuất hiện đan vân là bao nhiêu?

Hạ Ngưng Thường cắn chặt môi sợ hãi nhìn Mộng Vô Nhai không biết nên đáp lại như thế nào.

Tiêu đại sư hôm nay đã bị đả kích quá nhiều rồi, nàng thật sự không đành lòng nói ra đáp án thật.

Mộng Vô Nhai cười ha hả nói: - Cứ nói đi.

- Đại khái năm sáu phần.

Tiêu Phù Sinh hít một hơi dài kinh ngạc.

Năm sáu phần đan dược đều có thể xuất hiện đan vân, mỗi viên đan dược có đan vân dược hiệu lại gấp đôi, bản lĩnh như vậy
Tài nghệ như thần!

Thần sắc chấn động, Tiêu Phù Sinh lại hỏi: - Đan vân thì sao? Đan vân là cấp bậc lớn hơn đan văn đã xuất hiện chưa?

Hạ Ngưng Thường chậm rãi lắc đầu.

- Ừ, hẳn là thực lực không đủ, nếu ngươi có thể đạt tới Thần Du cảnh thì có thể chế luyện ra đan vân rồi. Tiêu Phù Sinh liên tục gật đầu, tay chân run rẩy bước trong thạch thất, lát sau đột nhiên nói: - Toàn bộ các ngươi đi ra ngoài, ta có vài lời muốn nói với Mộng huynh.

Ba người trẻ tuổi nghiêm sắc mặt vội vàng thi lễ cáo lui.
Một lát sau bên dưới truyền đến tiếng gầm của Mộng Vô Nhai: - Làm Xuân Thu Đại Mộng của ngươi? Lão phu bình sinh có mỗi một người đồ đệ này, làm sao có thể tặng cho ngươi, sớm biết ngươi đáng khinh bỉ như vậy thì năm đó đã không cứu ngươi rồi, để cho ngươi chết dưới nanh vuốt mấy con yêu thú Lục giai đó cho xong chuyện.

Tiêu Phù Sinh nói: - Chuyện gì ra chuyện đó, ngươi không biết luyện đan, cũng sẽ không luyện đan, ngươi có thể dạy gì cho nàng? Một khối ngọc quý như vậy mà đặt dưới tay ngươi quả thực là lãng phí của trời rồi, bái nhập làm môn hạ của lão phu mới phải.

Mộng Vô Nhai liên miệng cười quái dị: - Ta không thể dậy thì ngươi có thể sao?
- Ta có thể đem những gì mình học được truyền thụ hết cho nó. Ta có thể làm cho nó trở thành luyện đan sư trình độ Huyền cấp thượng phẩm trong thời gian ngắn nhất.

- Huyền cấp thượng phẩm là cái gì? Ngươi cũng quá coi thường đệ tử của ta rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau