VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2756 - Chương 2760

Chương 2759: Tặng cô nương

– 170 triệu! Dương Khai tăng giá mặt không đổi sắc, Tần Ngọc nhìn liên tục kinh ngạc dịthường.– 180 triệu! Lão già họ Chu gầm nhẹ.– 2 triệu! Lời vừa nói ra, mọi người đều giật mình, lão già họ Chu cười ha hả nói: – Tiểu tửngươi hồ đồ rồi sao? 2 triệu…– Nguyên tinh thượng phẩm! Dương Khai nói bổ sung.21121I 1212Tiếng cười nhạo của lão già họ Chu trong nháy mắt tắt ngấm.

2 triệu nguyên tinh thượngphẩm, đổi giá trị chính là 200 triệu nguyên tinh trung phẩm, bất quá tại địa phương hội đấugiá loại này, 200 triệu nguyên tinh trung phẩm thì không đổi được 2 triệu nguyên tinhthượng phẩm.

Nói cách khác, 2 triệu nguyên tinh thượng phẩm này tuy rằng trên lý thuyếttương đương với 200 triệu nguyên tinh trung phẩm, nhưng giá trị cao hơn rất nhiều.Lão già họ Chu nếu như muốn tăng giá, nhất định phải ra giá bằng nguyên tinh thượngphẩm.

Lão lập tức trầm mặc.

Trên đài cao, mỹ phụ Đấu giá sư cười tươi xinh đẹp, chăm chúnhìn phòng bao của Dương Khai hé miệng nói:– Bằng hữu phòng chữ Thiên số ba ra giá 2 triệu nguyên tinh thượng phẩm, còn có ai ra giácao hơn không?22122I 1223Đương nhiên không có người nào tăng giá.

Nên biết rằng, Dương Khai bán cho Tử NguyênThương Hội một viên nội đan bậc mười hai, mới chỉ có 2 triệu nguyên tinh thượng phẩmmà thôi, Lưu Vân Hồ Điệp Trâm này lại giá trị tương đương với một viên nội đan bậc mườihai.

Nhưng vật này cũng không phải mỗi người đều có thể lấy được.– Chúc mừng vị bằng hữu phòng chữ Thiên số ba!Mỹ phụ mỉm cười, trong lòng cũng rất nghi hoặc, nghe thanh âm của Dương Khai rất xa lạ,nàng cũng không biết từ lúc nào thương hội có một khách hàng lớn như vậy.

Phòng bao chữThiên kia cũng không phải người nào đều có thể đi vào, mà còn chiếm giữ phòng bao chữThiên xếp hạng số 3 đáng giá như thế, có thể tưởng tượng người bên trong này hẳn là kháchnhân vô cùng trọng yếu đối với thương hội.Mà trước đó ngay lúc Dương Khai lên tiếng đấu giá, trong một gian phòng bao chữ Thiênkhác, Nhạc Đông Chính ánh mắt lạnh xuống.

Đã23123I 1234 từng va chạm với Dương Khai đương nhiên lão nghe ra giọng nói của Dương Khai, ánh mắtcừu thị của lão nhìn chằm chằm hướng phòng số ba, trong lòng cực kỳ phẫn nộ.Lão coi như một khách hàng lớn của Tử Nguyên Thương Hội, nhưng mặc dù với thân phậnđịa vị của mình, cũng chỉ có thể chiếm giữ căn phòng xếp hạng thứ 9, thanh niên kia có tàiđức gì không ngờ chiếm giữ phòng chữ Thiên số ba? Trầm ngâm một lát, lão nói với tỳ nữhầu hạ quỳ ở trước mặt:– Đi gọi Cốc quản sự đến đây một chuyến!– Dạ! Tỳ nữ đứng dậy, đi ra ngoài.Thời gian không lâu, Cốc Hồng gõ cửa đi vào, ôm quyền nói: – Nhạc môn chủ tìm tại hạ cóchuyện gì vậy?24124I 1245Nhạc Đông Chính nói: – Người ở phòng chữ Thiên số ba kia… có lai lịch gì?Cốc Hồng ngẩn ra, khổ sở nói: – Nhạc môn chủ tìm hiểu cái này làm gì? Ngài cũng biết quy củcủa thương hội, Cốc mỗ dù là một quản sự, nhưng tư liệu khách nhân này lại là bí mật tuyệtđối không được tiết lộ!Nhạc Đông Chính mỉm cười, nói: – Dù sao cũng có ngoại lệ không phải sao?Cốc Hồng nói: – Nhạc môn chủ đây là làm khó ta!Nhạc Đông Chính nhíu nhíu mày, giao tế nhiều năm với Cốc Hồng như thế, lẫn nhau đều biếtbản tính của đối phương, Cốc Hồng này cũng không phải là người biết giữ bổn phận gì, lãokhẽ thở dài một tiếng, nói:– Không nói gạt ngươi, lão phu có thù với tiểu tử này!25125I 1256 Cốc Hồng ngạc nhiên nói: – Hắn đắc tội với Nhạc môn chủ thế nào vậy?Nhạc Đông Chính hừ lạnh một tiếng: – Nếu chỉ là đắc tội cũng thôi đi, ba đệ tử Đạo Nguyêntam tầng cảnh chúng ta chết trên tay hắn… Một người trong đó còn là con cháu của lão phu!– Cái gì! Cốc Hồng cả kinh, thầm nghĩ không trách được Nhạc Đông Chính tìm mình hỏi tintức người kia, hóa ra đã có thù hận lớn như thế.Nhạc Đông Chính nói: – Cốc quản sự cũng thấy đấy, tiểu tử này đấu giá không chút do dự, tàisản rất phong phú… Nếu ta có thể bắt giữ hắn, đến lúc đó nhất định có thể thu được mộtkhoản lợi ích… Đến lúc đó chia cho Cốc quản sự ba thành, thế nào?Cốc Hồng lộ vẻ mặt sầu khổ nói: – Nhạc môn chủ, không phải Cốc mỗ không muốn giúpngài…26126I 1267 –Năm thành! – Cái này, cái này… Cốc Hồng làm bộ suy nghĩ một hồi, vỗ đùi nói: – Nhạc mônchủ, lai lịch thân phận của người này ta cũng không rõ lắm.

Hôm qua bỗng nhiên hắn xuấthiện trong thương hội, trước nay chưa từng thấy qua…– Xem ra Cốc quản sự là không muốn giúp lão phu chuyện nhỏ này rồi.

Cũng được, sau nàylão phu sẽ không tới Tử Nguyên Thương Hội làm ăn nữa! Nhạc Đông Chính hừ lạnh mộttiếng.Cốc Hồng cười khổ nói: – Nhạc môn chủ! Dù ta không biết lai lịch của hắn, nhưng đợi sau khian bài hắn rời hội đấu giá, ta có thể tới báo cho Nhạc môn chủ một tiếng hướng đi của hắn!Nhạc Đông Chính trong mắt lóe sáng, gật gật đầu: – Như thế làm phiền Cốc quản sự!Cốc Hồng xoa xoa tay, nói: – Vậy Nhạc môn chủ trước đó nói năm thành…27127I 1278 –Nhất định không thiếu một xu! Nhạc Đông Chính phất tay xác định.Cốc Hồng ôm quyền nói: – Vậy thì đa tạ Nhạc môn chủ! Chúc Nhạc môn chủ thời thế thuậnlợi, thành công trở về!Cốc Hồng lui ra ngoài cửa, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, thầm nghĩ: “Tiểu tử chớ cótrách ta, quả thực là sự xuất hiện của ngươi cản trở tiền đồ của ta!”
Hôm qua sau khi DươngKhai xuất hiện, hắn rõ ràng nhận ra thái độ của phân hội trưởng Lâu Sất đối với hắn lãnhđạm một chút, còn với Khang Tư Nhiên thì càng nhiệt tình hơn, liên tưởng tới thời điểmtrước và sau khi Dương Khai tới thương hội, Cốc Hồng sao còn không biết Khang Tư Nhiênlà dựa vào một khoản làm ăn lớn này, có thể là ngoài mức tưởng tượng của hắn.

Chỉ có nhưthế, mới có thể làm cho Khang Tư Nhiên hết cùng lại thông, mà nếu Khang Tư Nhiên hếtcùng lại thông, thì người gánh chịu xui xẻo chính là hắn.28128I 1289Phân hội bên này nhất định là phải điều đi một người, Khang Tư Nhiên lưu lại, thì hắn nhấtđịnh phải bị điều đi.

Nhưng nếu Dương Khai chết, Khang Tư Nhiên không có trợ lực, tựnhiên không đủ gây e sợ.

Trong phòng chữ Thiên số ba, tỳ nữ đưa tới Lưu Vân Hồ ĐiệpTrâm, Dương Khai xuất ra trả 2 triệu nguyên tinh thượng phẩm, lúc này mới cầm cây trâmtrên tay thưởng thức một hồi, mặc dù không có luyện hóa cũng không thể hội được uy năngchân chính của Lưu Vân Hồ Điệp Trâm, nhưng Dương Khai lại có thể cảm nhận được câytrâm ngọc này luyện chế vô cùng dụng tâm, là cực phẩm hiếm có.Dấu hiệu đầu khỉ bên thân cây trâm nhìn gần, càng tinh xảo hơn, sống động hơn.

Thưởngthức một hồi, Dương Khai thuận tay thảy cây trâm ngọc về hướng Tần Ngọc.

Tần Ngọc cònchưa có lấy lại tinh thần, luống cuống tay chân tiếp nhận, ngạc nhiên nhìn Dương Khai.– Tặng cô nương! Dương Khai nói một câu, rồi lần nữa nhắm mắt dưỡng thần.29129I 1290 –Tặng muội… Tần Ngọc tay cầm trâm ngọc, tim đập như hươu chạy, hai má có chút nóngrần.

Vừa rồi nàng còn đang suy nghĩ, rốt cuộc là nữ nhân nào chiếm cứ vị trí trọng yếu ởtrong mắt hắn, mà hắn lại không tiếc hao tốn 2 triệu nguyên tinh thượng phẩm cũng muốncho bằng mua được vật này như thế, vậy mà chỉ chớp mắt cây trâm ngọc lại đến tay mình.“Dương đại ca mua cái này chính là để tặng cho mình sao? Mình ở trong lòng huynh ấy cóđịa vị trọng yếu như thế sao?”Tần Ngọc không nhịn được suy nghĩ lung tung một trận, ngẩng đầu len lén nhìn lại DươngKhai, khi nhìn lên trái tim nóng bỏng lập tức bị giội một chậu nước lạnh: chỉ thấy DươngKhai đã nhắm hai mắt lại, dường như đưa tặng không phải một bí bảo phi hành giá trị 2triệu nguyên tinh thượng phẩm, mà là hàng hóa có thể tùy ý nhìn thấy trên vỉa hè.301300 1 –Dương đại ca, vật này quá quý trọng! Tần Ngọc ổn định lại tâm thần, vội lên tiếng nói cựtuyệt.2 triệu nguyên tinh thượng phẩm đấy, đối với cả Tần gia đều là một con số to lớn khôngtưởng, nàng với Dương Khai không thân không thiết, sao có thể nhận hậu lễ như vậy? Nóidứt lời, liền đưa trâm ngọc qua.Dương Khai mở mắt, nói: – Thật không muốn?Tần Ngọc cắn môi, lắc lắc đầu, vật quá quý trọng, nàng không chịu nổi.Dương Khai cười nói: – Nếu cô nương không cần, ta cầm về cũng không có chỗ dùng!Tần Ngọc cúi đầu, nhỏ giọng nói: – Có thể đưa cho nữ nhân Dương đại ca… thích, bất luận làngười nào nhất định đều sẽ rất vui mừng!– Nhưng ta trước đã tặng cô nương rồi! Dương Khai nói.311311 2 –Nhưng muội không phải… Tần Ngọc nói giọng nhỏ hơn.Dương Khai nói: – Bách Vạn Kiếm của Tần gia ở trên tay ta dùng thời gian lâu như thế, mấylần lập công cho ta… cây trâm ngọc này coi như tạ lễ của ta cảm tạ Tần gia, đừng có gánhnặng gì trong lòng!– Không giống nhau! Tần Ngọc lắc lắc đầu, không phải người thân mật, tặng vật trang sức làcó ý gì chứ, hơn nữa còn là vật trang sức quý trọng như thế.– Nếu vậy ta chỉ có thể trả lại Bách Vạn Kiếm cho Tần gia thôi! Dương Khai nghiêm mặt nói.– Không cần đâu! Tần Ngọc vội vàng lắc đầu, Bách Vạn Kiếm tuy thuộc về Tần gia, nhưng nóchính là Đế Bảo, giờ này Tần gia hoàn toàn không có năng lực bảo vệ.321322 3Thật ra cũng nhờ năm đó Tần Triêu Dương để Dương Khai mang đi Bách Vạn Kiếm, nếuthật lưu lại Đế Bảo này ở Tần gia, nói không chừng đã sớm bị họa lây rồi.– Nếu không cần, vậy thì thu lấy đi, 2 triệu nguyên tinh thượng phẩm nhỏ nhoi tặng cônương, Dương đại ca này còn không coi vào đâu! Dương Khai mỉm cười.Tần Ngọc ngẩn người, tâm tình bỗng dưng buông lỏng rất nhiều.

Thì ra 2 triệu nguyên tinhthượng phẩm là con số to lớn đối với Tần gia, nhưng với hắn căn bản không tính là gì.

Nóicách khác, hắn đưa tặng cũng không phải vật đặc biệt quý trọng gì, mà chỉ là một phần tạ lễđơn giản.

Vừa nghĩ như thế, Tần Ngọc có chút bình thường trở lại.– Vậy… cám ơn Dương đại ca nhiều! Tần Ngọc nhấc nhấc cây trâm ngọc trên lòng bàn tay,thấp giọng nói cảm tạ.331333 4“Trong mắt huynh, đây chỉ là một phần tạ lễ đơn giản, nhưng ở trong mắt ta, đây chính là lễvật quý trọng nhất ta nhận được từ lúc chào đời tới nay, không liên quan với giá tiền…”

Hội đấu giá vẫn tiếp tục.

Sau khi Lưu Vân Hồ Điệp Trâm bán ra với giá trên trời, không khícủa hiện trường càng thêm bốc lửa, dường như lòng cạnh tranh của tất cả mọi người đều bịkích thích, giá tiền của mỗi một kiện vật đấu giá đều kế tiếp kéo lên.

Một canh giờ sau, hộiđấu giá đã từ từ đến gần giờ phút cuối.Sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi, mỹ phụ Đấu giá sư lần nữa đi lên đài, thần thái sáng láng nói: –Kế tiếp đấu giá, là bảo vật áp trục của hội đấu giá lần này… là Phi Hồng Mặc Long Giáp!Dứt lời, mỹ phụ đưa tay ra hiệu, phía sau lập tức đi ra hai nhân viên vạm vỡ, khiêng một cáirương tinh thiết, từng bước một đi lên đài đấu giá, nhìn xu thế kia dường như cực kỳ cố hếtsức.

Chỉ một thoáng, hơn341344 5 một ngàn cặp mắt đều chú mục nhìn lên đài cao, trong các phòng bao không ít người hít thởđột nhiên trở nên dồn dập.Phi Hồng Mặc Long Giáp này Tử Nguyên Thương Hội đã cho quảng cáo từ ba tháng trước,cho nên hội đấu giá lần này rất nhiều cường giả Đế Tôn Cảnh đều nhìn nhắm vào Phi HồngMặc Long Giáp mà đến, có thể nói giá trị của kiện bảo giáp này, nếu so với tất cả vật đấu giátrước đó chung vào một chỗ cũng có giá trị cao hơn.“Ầm…”

Khi hai nhân viên lực lưỡng kia thả cái rương trên đài cao, lại phát ra một tiếng vang trầmtrọng, dường như Phi Hồng Mặc Long Giáp này cực kỳ nặng, khiến không ít người đều trởnên rét lạnh.

Tuy nhiên mọi người cũng biết, chỉ cần có thể luyện hóa, bảo giáp nặng hơn đinữa cũng sẽ trở nên nhẹ như không có vật gì, nếu không thì riêng điều này, cũng đủ để chogiá trị của Phi Hồng Mặc Long Giáp giảm xuống rất nhiều…351355 6

Chương 2760

Trong hội trường đấu giá, không ít người đột nhiên hít thở dồn dập, vô số đạo thần niệm từbốn phương tám hướng dò xét trên đài cao, muốn trông thấy trước mới khoái trá.

Đế Bảobản thân chính là giá trị cực cao, đừng nói là một kiện Đế Bảo loại hình phòng ngự, hơn nữacòn là bảo giáp trung phẩm cấp Đế.

Bất quá mọi người đều cảm thấy đáng tiếc là, cái rươngkia thoạt nhìn dường như dùng tinh thiết chế thành, không ngờ lại ngăn cách thần niệm dòxét, làm cho thần niệm của mọi người đều vô công quay về.Trên đài cao, mỹ phụ cười tủm tỉm nhìn quanh bốn phía, nói giọng ngọt ngào:– Kiện bảo giáp này cũng không phải là các đại sư luyện khí đương thời luyện chế thành, màlà đến từ một chỗ động phủ thượng cổ, là niên đại361366 7 rất xa xưa nào đó, được một vị bằng hữu trong lúc vô ý phát hiện, đưa đến thương hội tađấu giá!Một lời nói ra, không ít người trên mặt đều hiện lên vẻ mặt hâm mộ ghen tỵ.

Động phủthượng cổ trong Tinh Giới nhìn mãi quen mắt, nhưng cũng không phải người nào đều có thểgặp.

Hơn nữa cho dù gặp, nói không chừng cũng sẽ lọt vào trong cấm chế trận pháp trongđó không thể thoát vây, đừng nói chi là thu được bảo vật.

Có thể tìm tới động phủ thượngcổ, từ trong đó toàn thân trở lui, còn thu được một kiện bảo bối như vậy, có thể tưởngtượng người kia có vận may lớn biết bao!“Loại chuyện tốt như thế sao không tới phiên ta?”

Mỗi người đều tự vấn lòng, hận đến ngứahàm răng.

Nếu có thể gặp được loại chuyện tốt này, thì vật tư tu luyện mấy đời đều khôngcần rầu rỉ.– Bởi vì niên đại rất cổ xưa, cho nên kiện bảo giáp này tuy là trung phẩm, nhưng có một chúttỳ vết! Mỹ phụ dứt lời, hội trường đấu giá đột371377 8nhiên tĩnh lặng.

Một hồi lâu, trong một gian phòng bao chữ Thiên mới truyền ra thanh âm:– Xin hỏi, là dạng tỳ vết gì? Rất nhiều Đế Tôn Cảnh đều là nhắm vào kiện bảo giáp này màtới.

Trước đó Tử Nguyên Thương Hội quảng cáo cũng nói rõ sẽ có một kiện bảo giáp trungphẩm cấp Đế xuất hiện đấu giá, giờ này mỹ phụ lại nói cho bọn họ biết bảo giáp có tỳ vết.Dương Khai nghe nói cũng hơi sửng sốt, chuyện này Khang Tư Nhiên không có nói cho hắnbiết.

Tuy nhiên với giao tình giữa hắn và Khang Tư Nhiên, nếu Khang Tư Nhiên thực sự biếttrước, nhất định sẽ không giấu giếm.

Nói cách khác, cơ mật này ngay cả Khang Tư Nhiênđều không rõ lắm.Ngẫm nghĩ một lúc, Dương Khai cũng bình ổn trở lại.

Tuy có tỳ vết, nhưng dầu gì cũng làbảo giáp trung phẩm cấp Đế, khi quảng cáo không cần thiết nói quá rõ, mục đích hấp dẫnmọi người đến đây là đủ rồi.381388 9Giờ khắc này, mỹ phụ cười nói: – Chư vị chờ chốc nữa là có thể biết được, hiện tại mời Lâuhội trưởng tới thử nghiệm uy năng của bảo giáp!Nàng né người sang một bên, ra hiệu mời, chỉ thấy phía sau nhanh chóng đi ra một thân ảnhkhông tính là cao lớn, chính là Lâu Sất trấn giữ chỗ này.

Đi tới bên cạnh mỹ phụ, Lâu Sất ômquyền hướng về phía khách hàng trong các phòng bao, không nói một lời, bỗng nhiên thúcgiục đế nguyên, phất tay điểm vào cái rương tinh thiết kia, kèm theo một tràng tiếng xé gió“vù vù…”

, trong rương lại bay ra từng miếng từng miếng giáp lớn bằng móng tay, nối thànhmột con rồng dài màu đen bao phủ lấy Lâu Sất.Trong một tràng tiếng “bùm bùm”

, từngmiếng giáp bằng móng tay kia rất có quy luật bao trùm trên thân Lâu Sất, kín kẽ, tạo thànhmột kiện bảo giáp màu đen che kín từ cần cổ đến dưới chân.Mặc giáp trong người, khí chất của Lâu Sất bỗng nhiên trở nên vô cùnguy mãnh, giống như một pho tượng chiến thần, khí thế lẫm liệt, một thânkhí tức Đế Tôn nhất tầng cảnh tựa hồ đều nhận được tăng cường… mọi391399 0người nhìn thấy đều trợn mắt há hốc mồm.

Phóng mắt nhìn tới, bảo giáp này cũng khôngtính là quá nặng, ngược lại thoạt nhìn vô cùng nhẹ nhàng, Lâu Sất di chuyển trên đài caocũng cực kỳ linh hoạt… điểm mấu chốt là không chịu ảnh hưởng chút nào.Tuy nhiên mọi người thấy rõ, bảo giáp này tuy rằng bao trùm toàn thân Lâu Sất, nhưng vịtrí phần eo lại trống ra một phạm vi ước chừng một xích, chỗ trống góc cạnh không giốngnhau.

Đó cũng không phải thiết kế của bản thân bảo giáp, mà tạo cho người ta có cảm giácnhư bị thiếu mất, dường như bảo giáp này đã từng gặp phải công kích cực mạnh, vị trí mảnhgiáp phần eo bị rơi đi.– Phi Hồng Mặc Long Giáp này vốn là một kiện hoàn chỉnh, đáng tiếc chẳng biết tại sao thiếusót một phần! Mỹ phụ giải thích.– Thiếu sót nghiêm trọng như vậy, giáp này còn có chỗ hữu dụng sao? Có người hỏi.40140I 1401 Mỹ phụ cười nói: – Thủ đoạn của các đại sư luyện khí thượng cổ không phải chúng ta có thểtưởng tượng.

Chư vị yên tâm, đừng thấy giáp này thiếu sót không ít, nhưng uy năng vẫn bảolưu lại hơn phân nửa! Dĩ nhiên, giờ này tuy rằng cấp bậc bảo giáp còn là cấp Đế trung phẩm,nhưng chỉ có thể phát huy ra uy năng phòng ngự của cấp Đế hạ phẩm!Trong lúc mỹ phụ nói chuyện, Lâu Sất bỗng nhiên khẽ quát một tiếng, giáp trụ mặc trênthân kia kêu vang một tràng tiếng “vù vù…”

, lại từ trên người lão bay ra, từng phiến từngphiến trôi lơ lửng giữa không trung, rồi lần nữa ngưng tụ thành hình dáng bảo giáp.

Lâu Sấtđưa tay phất một cái, một vật có hình dáng bổn điển tịch ố vàng trông rất nặng xuất hiệntrên bàn tay lão.– Lưỡng Nghi Lục! Có người cả kinh kêu lên.Vật thoạt nhìn hình dạng như là điển tịch này, chính là Đế Bảo Lưỡng Nghi Lục của Lâu Sất,uy năng lớn lao.

Lâu Sất thúc giục đế nguyên,41141I 1412trên Lưỡng Nghi Lục liền bắn vọt ra hai luồng sáng đen, một âm một dương lần lượt xoaytròn, rồi đánh về hướng bảo giáp trôi lơ lửng giữa không trung kia, tức thì tràn ra dao độnglực lượng khiến mọi người đều biến sắc.Bất cứ người nào đều không nghi ngờ, nếu hai luồng sáng đen này đánh vào trên thân mộtvị Đế Tôn Cảnh không hề phòng bị, chỉ sợ ngay cả Đế Tôn Cảnh đó đều có thể trong nháymắt bị đánh chết.Ầm ầm một trận, luồng sáng đen đánh vào trên bảo giáp, lại chỉ làm chobảo giáp kia bắn ra đốm lửa bốn phía, mặt ngoài bảo giáp lóe lên những tia sáng đen, nhưngvẫn như cũ hoàn chỉnh không hề bị tổn hại.Đúng lúc vang lên thanh âm của mỹ phụ, giọng nói cất cao rất nhiều: – Bảo giáp này trải quacác vị đại sư thương hội ta cùng nhau giám định, xác định là dùng vảy trên thân Mặc Giaotrưởng thành luyện chế thành.42142I 1423Trong Tinh Giới, tuy có nhiều giao thú, nhưng Mặc Giao lại rất thưa thớt, xưa nay dùng đểphòng ngự là trư danh kinh người.

Phi Hồng Mặc Long Giáp dùng mặc giáp lân giáp luyệnchế, lực phòng ngự có thể so với Đế Bảo cũng không phải bình thường… có được một kiệnnày, ở thời khắc mấu chốt có thể cứu mạng!– Không ngờ là dùng vảy Mặc Giao luyện chế thành!– Giao loại đều có huyết mạch Long tộc, vảy của Mặc Giao trưởng thành, chẳng phải cũng cómột tia long tính sao? Thứ tốt, quả nhiên là đồ tốt đây!– Vật tuy tốt, nhưng giá tiền…Phía dưới trầm trồ cảm khái một trận, nụ cười trên môi mỹ phụ càng tươi, một hồi lâu mớihé miệng nói: – Phi Hồng Mặc Long Giáp, giá khởi đầu 10 triệu nguyên tinh thượng phẩm,tăng giá tùy ý… Mời chư vị! Một lời nói ra, tức thì vang lên một trận hít ngược hơi lạnh.43143I 1434Trước đó, giá sau cùng cao nhất trên hội đấu giá là một lọ linh đan cấp Đế, chỉ có giá trị 6triệu nguyên tinh thượng phẩm mà thôi.

Mà giờ này không ngờ giá khởi đầu của Phi HồngMặc Long Giáp tới 10 triệu nguyên tinh thượng phẩm… có thể tưởng tượng giá khởi đầunày kinh khủng biết bao… chỉ riêng giá khởi đầu này đã khiến chín phần chín người đứtđoạn ý đấu giá.Chỉ có các Đế Tôn Cảnh chuẩn bị đầy đủ mới rục rịch chờ ra giá.

10 triệu nguyên tinhthượng phẩm tuy nhiều, nhưng vừa rồi Lâu Sất thí nghiệm cũng để mọi người nhìn thấy,bảo giáp này hoàn toàn không sợ công kích của cường giả Đế Tôn nhất tầng cảnh.

Có bảogiáp này trong người, đối mặt với Đế Tôn nhất tầng cảnh gần như ở vào thế bất bại, cho dùđối mặt với Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, có lẽ cũng có thể bảo toàn tính mạng.Đồ tốt như thế ai cũng không muốn bỏ lỡ, chỉ sợ đợi một hồi sẽ cạnh tranh rất kịch liệt đây!Người nào cũng không muốn làm con chim đầu44144I 1445đàn, đều muốn nhìn xem tình thế rồi nói sau, trong lúc nhất thời, hội trường đấu giá trở nênyên tĩnh.Mỹ phụ đứng trên đài đấu giá, mặt đầy ý cười, cũng không thúc giục… Qua nhiều lần chủ trìhội đấu giá, nàng biết tâm lý của những người này ra sao: Phi Hồng Mặc Long Giáp cho dùcó chút tỳ vết, cũng là bảo bối hiếm thấy, không sợ không ai đấu giá.

Yên tĩnh chỉ trong thờigian mười hô hấp, bỗng nhiên vang lên thanh âm một người:– 20 triệu! Các Đế Tôn Cảnh còn đang yên lặng theo dõi biến chuyển đều giật mình kinh sợ,đồng loạt nhìn lại hướng nơi phát ra thanh âm.

Là phòng chữ Thiên số ba, chính là ngườitrước đó đấu giá được Lưu Vân Hồ Điệp Trâm.Trong nháy mắt, không ít người sắc mặt đen xuống, còn có người ở trong lòng mắng nhưmáu chó giội lên đầu người trong phòng chữ Thiên số ba.

Giá khởi đầu chỉ 10 triệu, hắn vừalên tiếng là tăng thêm đến 2045145I 1456triệu, đây là có ý gì? Cho dù có tiền cũng không thể làm loạn như thế chứ! Chẳng lẽ là cò mồicủa Tử Nguyên Thương Hội bố trí?Rất nhiều hội đấu giá đều sẽ có bố trí cò mồi như thế, nhiệm vụ của bọn họ chính là ào àotăng lên giá tiền vật đấu giá, kích động tâm tình người đấu giá, để người ta phải với giá tiềncao hơn thu vào tay vật đấu giá.

Nghĩ như thế, lập tức một số người cảm thấy người trongphòng chữ Thiên số ba kia quả thật là cò mồi.Trong phòng chữ Thiên số ba, Tần Ngọc giơ tay che đôi môi đỏ mọng, khiếp sợ nhìn DươngKhai, run giọng nói: – Dương đại ca, đó là nguyên tinh thượng phẩm…Nàng sợ Dương Khai nghe không rõ giá khởi đầu, tưởng lầm là trung phẩm hoặc là hạ phẩm,vội nhắc nhở một chút, miễn cho đến lúc đó kết quả không trả được.46146I 1467 –Ta biết! Dương Khai gật gật đầu, cười một tiếng.

Tần Ngọc giật mình, nghĩ lại vừa rồi khihắn tặng cho mình Lưu Vân Hồ Điệp Trâm có nói, hóa ra… 2 triệu nguyên tinh thượng phẩmhắn thật sự không coi vào đâu.– Tiểu tử đáng ghét!– Tiểu tử ăn phân đi thôi!– Tiểu tử có dám nói ra tên ngươi hay không? Lão phu muốn nhìn xem rốt cuộc ngươi là đệtử nhà ai?Đế Tôn Cảnh trong các gian phòng bao, thời khắc này đều không còn bình tĩnh, rối rítnguyền rủa la mắng ầm lên.

Trong phòng chữ Thiên số 9, Nhạc Đông Chính trợn trừng mắtthiếu chút nữa lọt con ngươi ra ngoài.

Tuy rằng vừa rồi Dương Khai hao tốn 2 triệu nguyêntinh thượng phẩm thu lấy Lưu Vân Hồ Điệp Trâm, làm cho lão cảm thấy Dương Khai tài sảndồi dào, nếu thật có thể bắt giữ hắn, khẳng định có thu hoạch lớn,47147I 1478nhưng thế nào lão cũng không nghĩ tới tài sản của Dương Khai không ngờ phong phú đếnmức độ này.20 triệu nguyên tinh thượng phẩm đấy, vậy mà cứ ung dung báo ra như thế, cuối cùng củaranh giới hắn là bao nhiêu, 30 triệu, 40 triệu? Bất luận là bao nhiêu, khẳng định trên tay hắncó bó lớn bó lớn nguyên tinh thượng phẩm.– Tốt tốt tốt… đúng là Ông trời phù hộ Đoạn Nhạc Môn ta! Nhạc Đông Chính bỗng nhiên nởnụ cười, Dương Khai càng giàu có lão càng cao hứng! Dù sao chỉ cần giết chết Dương Khai,thì tài vật của hắn đều thuộc về mình.

Về phần Cốc Hồng, tùy tiện chia cho hắn chút số lẻ làđược, cái gì năm thành… đúng là người si nói mộng.– Một đám lão bất tử, không có thực lực cũng dám tới tham gia hội đấu giá… Vị phu nhânnày, ta đề nghị hủy bỏ tư cách đấu giá của bọn họ, đuổi bọn họ ra khỏi hội trường đấu giá,miễn cho làm bẩn danh dự của48148I 1489 Tử Nguyên Thương Hội! Dương Khai cũng bị mắng chửi sắc mặt tái xanh, quát nói về phíamỹ phụ trên đài cao.Mỹ phụ nghe vào trong tai, cau mày nói: – Chư vị là tới tham gia hội đấu giá hay định tớichửi nhau? Nếu là tới chửi nhau thì xin dời bước, chớ quấy nhiễu tiến trình của hội đấu giá!Nàng vừa lên tiếng, các Đế Tôn Cảnh kia quả nhiên yên tĩnh lại, không dám tiếp tục có lờinói lỗ mãng gì nữa…

Chương 2761: Ếch ngồi đáy giếng

Tử Nguyên Thương Hội là một trong hai thương hội lớn đứng đầu Nam Vực, đều có lui tớihợp tác làm ăn với rất nhiều tông môn trên Nam Vực, nếu thật sự đắc tội, cũng không có chỗtốt đối với tông môn nhà mình.49149I 149Dương Tam 150– Lão phu ra giá 21 triệu, tiểu tử ngươi có gan thì theo! Lão già trong phòng bao hừ lạnh mộttiếng, dường như là nhận ra thân phận cò mồi của Dương Khai.– 30 triệu!“Phốc…”

Lão già kia thiếu chút nữa phun ra một búng máu, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Vốn tưởng rằngDương Khai chỉ là cò mồi hội đấu giá bố trí để tăng lên giá đấu, nếu đã tăng lên giá đấu, thìlão tăng thêm 1 triệu, coi như trên cơ bản đối phương đã hoàn thành nhiệm vụ… Tuy rằnglão hận đến ngứa hàm răng, nhưng nếu chi ra 21 triệu có thể thu được… thì cũng không tệ.Nhưng không nghĩ tới tiểu tử phòng chữ Thiên số ba không ngờ một hơi tăng thêm đến 30triệu.Không phải cò mồi! Tuyệt đối không phải cò mồi! Trên đời này không có khả năng có cò mồilớn lối như thế, cũng không có khả năng có cò50mồi không có lý trí điên cuồng tăng giá, rất có khả năng dọa lui đa số người đấu giá như vậy.Nói cách khác, tiểu tử này là thật sự muốn đấu giá Phi Hồng Mặc Long Giáp.

Không chỉ lãogià này nhìn thấu điểm này, mà đa số Đế Tôn Cảnh ở đây đều nhìn ra.

Phòng chữ Thiên sốba, tuyệt đối là một người có tài lực hùng hậu.31 triệu! Sau chừng mười hô hấp, mới có người gian khổ báo ra giá mới.– 35 triệu! Dương Khai lập tức báo tiếp theo.Bỗng nhiên từ trong gian phòng bao kia truyền ra một tiếng thở dài, rồi không có lên tiếngbáo giá nữa.

Một kiện Đế Bảo tầm thường, trên cơ bản có thể bán ra 15 triệu đến 20 triệunguyên tinh thượng phẩm, nếu là Đế Bảo phòng ngự, thì sẽ cao hơn một chút, chừng 20, 30triệu, mà Phi Hồng Mặc Long Giáp này tuy là bí bảo phòng ngự trung phẩm cấp Đế,51151I 151Dương Tam 152nhưng có chút tỳ vết, về giá trị nằm giữa cấp Đế hạ phẩm và cấp Đế trung phẩm: 35 triệu,không sai biệt lắm đã đến lằn ranh.

Huống chi, một khoản nguyên tinh khổng lồ như vậy,cũng không phải tùy tiện là ai đều có thể lấy ra.Buổi đấu giá trong Lưu Ảnh Thành mấy tháng trước, Đế Tôn Cảnh ở hiện trường lúc đó tàisản phần nhiều đều là một hai chục triệu, rất ít người có 30 triệu nguyên tinh thượng phẩmtrở lên.

Cho nên Dương Khai gần như có thể xác định, giá tiền 35 triệu này đủ để áp đảo hếtthảy.

Sự thật cũng đúng thật như thế.Mỹ phụ Đấu giá sư ngắm nhìn một lát, cũng cảm thấy không có người nào ra giá tiếp, lập tứccao giọng nói:– Phi Hồng Mặc Long Giáp, 35 triệu nguyên tinh thượng phẩm, có ai ra giá cao hơn haykhông? Nếu không ai ra giá cao hơn… thì bảo giáp này52152I 152Dương Tam 153thuộc về bằng hữu phòng chữ Thiên số ba! Đếm ba tiếng, mỹ phụ mĩm cười nhìn về hướngphòng Dương Khai, nói:– Chúc mừng bằng hữu phòng chữ Thiên số ba! Trong lòng không khỏi sinh ra một cảm giáccổ quái, bảo vật áp trục này, vốn nên do các Đế Tôn Cảnh kia tranh giành ngươi chết ta sống,khó bề phân hơn thua, phải qua nhiều lần đấu giá mới có thể quyết định mọi chuyện…Nhưng không nghĩ tới bị người trong phòng chữ Thiên số ba này dao sắc chặt đay rối, thànhthạo dễ dàng đấu giá được.Phần lớn người chuẩn bị tham dự trong đó, thậm chí cũng không kịp báo giá một lần, chỉ cónước nhìn xem náo nhiệt.

Nàng từng chủ trì nhiều buổi đấu giá, tình huống như thế còn làlần đầu gặp phải.

Người ở phòng số ba này quả thật là một khách hàng lớn siêu cấp, nếu cócơ hội thật ra có thể làm quen một chút, nói không chừng sau này còn có khả năng hợp tác.53153I 153Dương Tam 154Cuối cùng một kiện bảo giáp coi như kết thúc hội đấu giá lần này.

Võ giả bên trong đại sảnhrối rít đứng dậy bước ra ngoài, tâm thần còn có chút cảm giác hoa mắt choáng váng.

Các ĐếTôn Cảnh trong phòng bao cũng đều được tỳ nữ hướng dẫn ra khỏi phòng, thông qua mậtđạo rời đi.
Trong phòng số ba, Dương Khai im lặng chờ, chốc lát vang lên tiếng đập cửa.Dương Khai lên tiếng, cửa phòng liền đẩy ra, một tỳ nữ dẫn hai nhân viên lực lưỡng khiêngcái rương kia đi vào, chốc lát hai bên thanh toán xong, có người khác dẫn Dương Khai đi vàomột mật đạo.

Đây cũng là một loại thủ đoạn bảo vệ khách hàng của Phòng đấu giá.Miễn cho có khách nhân đấu giá được thứ tốt lại bị cừu gia để mắt tới.Mật đạo của Phòng đấu giá Tử Nguyên Thương Hội có tới hơn mấy trămcái, đi thông tới các hướng ngoài Phong Lâm Thành, nếu không biếttrước phương hướng, là không thể nào truy lùng theo.

Dương Khai tuyrằng không sợ gì, nhưng cũng không có từ chối bố trí này.54154I 154Dương Tam 155Rất nhanh, dưới hướng dẫn của tỳ nữ liền đi vào một địa đạo dưới lòng đất.

Trong phòngchữ Thiên số 9, Cốc Hồng gõ cửa đi vào.

Nhạc Đông Chính đang nhắm mắt dưỡng thần liềnmở mắt ra, trong mắt lóe sáng một cái, truyền âm hỏi một câu.

Cốc Hồng khó nén hưngphấn trên mặt, nhanh chóng trả lời một câu.

Nhạc Đông Chính đứng dậy, vung tay áo, nhẹnhàng bay đi.Cốc Hồng đứng tại chỗ ngẫm nghĩ một lúc, rồi lại lén lút đi theo ra ngoài.

Nhạc Đông Chínhlà bản tính thế nào hắn biết rõ hơn ai hết, người kêu là Dương Khai này tài sản không ngờdồi dào như thế, là trước đó hắn không có nghĩ tới, Nhạc Đông Chính nếu thật ra tay thànhcông, hắn cũng không tin đối phương sẽ giữ đúng hứa hẹn, phân năm thành chỗ tốt chohắn! Cho nên tốt hơn là tự mình đi theo nhìn chằm chằm so ra thỏa đáng một chút, đợi NhạcĐông Chính thành công, mình lập tức hiện thân, nói vậy lão cũng không tiện phủ nhận.55155I 155Dương Tam 156Đây chính là đại sự liên quan tới mấy chục triệu nguyên tinh thượng phẩm, Cốc Hồng sao cóthể sơ suất.Nếu chuyện làm ăn này thành công, hắn cũng không cần tranh giành với KhangTư Nhiên làm gì, cứ tùy tiện đi tới bất kỳ địa phương nào, cả đời đều vô ưu vô sầu.

Ướcchừng sau thời gian cạn một chung trà, Dương Khai cùng Tần Ngọc mới đi ra từ trong bụngmột ngọn núi nhỏ khoảng cách Phong Lâm Thành chừng 50 dặm.

Ngẩng đầu nhìn lên, bầutrời trăng sáng sao thưa.

Phân biệt phương hướng phía dưới, Dương Khai thúc dục đếnguyên, liền bọc theo Tần Ngọc bay về một hướng.Thời gian không lâu, hai người liền tới bầu trời một ngọn núi, nhìn xuống phía dưới tụ tậpkhông ít người.

Dường như nhận ra có người đang tới gần, những người kia đều ngẩng đầunhìn lên, thấy một luồng sáng đang bắn nhanh tới hướng bên này, ai nấy đều lộ ra ý cảnhgiác.– Gia gia! Tần Ngọc hô to một tiếng.56156I 156Dương Tam 157Tần Triêu Dương nghe thanh âm, cười ha hả, nói: – Không cần khẩn trương, là Dương lão đệvà Ngọc nhi tới!Luồng sáng hạ xuống trước mặt mọi người, quả nhiên lộ ra thân ảnh của Dương Khai và TầnNgọc.

Dương Khai đảo mắt nhìn lướt qua, nói: – Đều đến đông đủ rồi chứ?Trước khi đi hội đấu giá, hắn đã phát tin cho Trương gia, bảo người của Trương gia tới đâyhội hợp với Tần gia, thời khắc này xem ra không thiếu một ai.Trương lão phu nhân nói: – Người của Trương gia đều ở nơi này!Trương gia vốn không có bao nhiêu người, mấy ngày trước đã chuẩn bị xong, Dương Khaivừa phát tới tin tức, lập tức liền xuất phát.

Tần gia bên này cũng như vậy, ngay cả khế đấtkia Tần Triêu Dương đều nghĩ biện pháp bán đi, tất cả mọi người trong tộc, đều tụ tập tớinơi này.57157I 157Dương Tam 158Hai gia tộc nhỏ, cộng hết nhân số chỉ chừng 150 người, thực lực cũng cao thấp lẫn lộn, caonhất cũng chỉ có Tần Ngọc là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh mà thôi, những người khác cóHư Vương Cảnh, có Phản Hư Cảnh, thậm chí ngay cả Thánh Vương Cảnh Nhập Thánh CảnhSiêu Phàm Cảnh đều có.– Tỷ phu! Chúng ta thật sắp đi Bắc Vực sao?Trương Nhược Vũ nhảy ra ngoài, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vừa khẩn trương lại vừa mongđợi.

Từ nhỏ đến lớn, nàng cũng chưa từng đi xa nhà, lần này rời nhà, lại sắp đi tới Bắc Vựccực kỳ xa xôi, thân là một người sinh ra lớn lên ở Nam Vực, đối với Bắc Vực chính là cực kỳxa lạ.– Tỷ phu… Tần Ngọc ngẩn ngơ, lập tức có chút tâm loạn như ma, thần sắc cô đơn.– Ai là tỷ phu, tiểu nha đầu đừng kêu loạn! Dương Khai nói, mặt tối sầm.58158I 158Dương Tam 159Ninh Tố Uyển cũng quát nhỏ: – Nhược Vũ lui xuống!– Này… Trương Nhược Vũ dẩu dẩu miệng, đứng qua một bên, buồn buồn không vui, giươngmắt, bốn mắt nhìn nhau với Tần Ngọc, mỉm cười lộ ra hàm răng trắng, nói: – Tần tỷ tỷ!Tần Ngọc miễn cưỡng nặn ra nụ cười: – Nhược Vũ muội muội…– Người đều đủ rồi, vậy thì đi thôi! Dương Khai gọi một tiếng, nếu là một mình hắn, khôngcần tới hai ngày là có thể chạy tới Thiên Diệp Tông, nhưng dẫn theo một số đông người thựclực cao thấp lẫn lộn như thế, phỏng chừng tối thiểu cũng phải đi hết nửa tháng.Vừa nói dứt lời, bỗng nhiên Dương Khai nhướn mày, trong lòng có cảm giác quay nhìn lạiphía sau, chỉ thấy phía chân trời có một luồng sáng đang nhanh chóng vọt tới, nhìn phươnghướng dường như đang bay về phía bên này.59159I 159Dương Tam 160Đám người Tần Triêu Dương cùng Ninh Tố Uyển hiển nhiên cũng phát hiện, lập tức đều cóchút khẩn trương.

Nhất là Tần Triêu Dương, dù sao hai ngày trước Dương Khai mới đắc tộivới đệ tử Tinh Thần Cung tại Tần gia, vạn nhất tới là cường giả Tinh Thần Cung thì Tần giaxong rồi.– Các người đi trước, ta theo sau! Dương Khai quét ra thần niệm nhận ra người tới rốt cuộclà ai, liền phân phó một tiếng về phía Tần Trương hai nhà, rồi xoay người đứng chờ.– Đi hướng nào? Tần Triêu Dương hỏi.Dương Khai chỉ một hướng.– Dương lão đệ hãy cẩn thận một chút! Tần Triêu Dương dặn dò, rồi hướng về phía Ninh TốUyển khẽ gật gật đầu, hai người lập tức dẫn tộc nhân gia tộc của mình bay tới phía trước.Lúc này lưu lại chỉ làm quẩn chân Dương Khai, cho nên hai người quyết định thật nhanh.60160I 160Dương Tam 161Thời gian nháy mắt, hơn 100 người đã càng lúc càng xa.

Một lát sau, luồng sáng kia ầm ầmhạ xuống, thu lại tia sáng lộ ra thân ảnh một lão già hơi lớn tuổi.– Nhạc môn chủ vội vội vàng vàng như thế, là định đi nơi nào? Dương Khai mỉm cười, nhìnNhạc Đông Chính đuổi theo chạy tới hỏi.Nhạc Đông Chính trong mắt nhoáng lên một tia sáng lạnh lẽo, hừ lạnh nói: – Biết rõ còn hỏi!Đưa mắt nhìn theo hướng người của hai gia tộc xa xa, Nhạc Đông Chính nói: – Đó đều làngười của ngươi?– Không sai! Dương Khai gật gật đầu.Nhạc Đông Chính cười gằn nói: – Rất tốt, bọn họ một cái đều chạy không thoát, lão phu sẽtru diệt sạch bọn họ!61161I 161Dương Tam 162Dương Khai mỉm cười nói: – Vậy cũng phải nhìn lão có mệnh sống cho đến lúc đó haykhông!Nhạc Đông Chính híp mắt nói: – Tiểu tử khẩu khí cũng không nhỏ, ngươi cảm thấy ngươi cóthể thắng được lão phu sao?Mặc dù Dương Khai tu vi xấp xỉ với mình, Nhạc Đông Chính cũng không có để hắn vào mắt.Đều là Đế Tôn nhất tầng cảnh, nhưng cảnh giới của lão đã thấm nhuần trên trăm năm, há làa mèo a chó bình thường có thể so sánh?– Ếch ngồi đáy giếng, xem trời lớn bằng cái nia! Dương Khai cười phì một tiếng.– Càn rỡ! Nhạc Đông Chính giận dữ.62162I 162Tiếng nói vừa dứt âm, vốn Dương Khai đang ở ngoài mấy chục trượng bỗng nhiên lại quỷ dịxuất hiện ở trước mắt lão, gần như dán sát mặt với lão, khoảng cách giữa nhau không tới batấc!“Phù…”

Nhạc Đông Chính hít vào một hơi lạnh, cả kinh cả người lông tơ đều dựng đứng.Lão hoàn toàn không phát hiện Dương Khai có động tác gì, không ngờ liền dán sát trướcmắt mình như thế.

Trong đôi mắt gần trong gang tấc kia tràn đầy ý khinh thường và châmchọc, lập tức làm cho trái tim Nhạc Đông Chính như rơi xuống vực sâu, chìm thẳng xuống.Nhạc Đông Chính theo bản năng thúc giục đế nguyên, đồng thời bước chân một bước muốncách xa Dương Khai, nhưng lão lại kinh hãi phát hiện, bất kể mình lách mình xê dịch nhưthế nào, Dương Khai đều giống như giòi đục xương chân theo sát bên không cách gì thoátkhỏi đưDương Khai ấn một bàn tay trên ngực Nhạc Đông Chính, vẻ chế giễu đầy ắp trong mắt chợthóa thành lạnh lùng: – Chết đi!

Chương 2762: Hoa tỷ quả là người xấu

Cốc Hồng một đường ngựa không ngừng vó đuổi tới, mệt mỏi thở hồng hộc.

Hắn chỉ có tu viĐạo Nguyên tam tầng cảnh, so với Nhạc Đông Chính còn kém một đoạn lớn, nếu không phảisớm biết Dương Khai đi mật đạo đi thông tới hướng nào, chỉ sợ hắn cũng không biết nêntruy lùng theo phía nào.

Sau khi chạy đến nơi, Cốc Hồng lập tức tìm cây cối rậm rạp ẩn giấuthân hình, đồng thời thu liễm khí tức đưa mắt nhìn ra xa.Không có bất kỳ tiếng động đánh nhau hay truyền đến dao động năng lượng, chẳng lẽ NhạcĐông Chính đã giải quyết tiểu tử kia nhanh như thế? Không phải chứ, mình cũng ngay tứcthì chân sau đuổi theo tới, chođánh tới địa phương nào rồi, tốt nhất là đánh nhau tới lưỡng bại câu thương, để cho mìnhlàm ngư ông đắc lợi! Nếu có cơ hội, hắn không ngại làm kẻ xấu, ra tay tận diệt Dương Khaivà Nhạc Đông Chính.Cốc Hồng đang ảo tưởng trong lòng, bỗng nhiên một mùi máu tươi nhàn nhạt theo gió bayvào chóp mũi.

Khẽ ngửi một hơi, hắn biến sắc mặt.

Khi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy ở dướiánh trăng, trên mặt đất cách chỗ mình trăm trượng, hình như có một người nằm vắt ngang.Dương Tam 166– Đây là… Cốc Hồng sắc mặt ngưng trọng, vận hết thị lực.

Người nằm vắt ngang trên đất kia,đầu hơi nghiêng, vừa lúc đối mặt với hướng nhìn của hắn, hắn có thể nhìn rõ khuôn mặt.– Nhạc Đông Chính! Cốc Hồng hoảng sợ, cột sống lạnh lẽo rùng mình một cái.

Nhạc ĐôngChính môn chủ Đoạn Nhạc Môn chỉ rời Hội đấu giá Tử Nguyên Thương Hội trước hắn mộtbước, không ngờ thời khắc này cả người là máu nằm ở đó, không nhúc nhích, sống chếtkhông biết.

Có khả năng rất lớn đã chết, bởi vì Cốc Hồng không có nhận ra bất kỳ khí tức gìcòn lại.Cả người hắn thiếu chút nữa máu đều đọng lại, thân mình cứng đờ tại chỗ thật lâu khôngdám nhúc nhích.

Nhạc Đông Chính chính là Đế Tôn nhất tầng cảnh nhãn hiệu lâu đời đấy! Cólời đồn đãi hắn tùy thời đều có thể đột phá đến Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, một cường giả nhưvậy không ngờ lại rơi vào kết quả như thế? Người nào làm?66166I 166Dương Tam 167Rõ ràng trước một khắc lão còn vui vẻ linh động, muốn tìm tiểu tử phòng chữ Thiên số bakia báo thù rửa hận… thế nào hiện tại lại giống như cá chết như thế chứ?!.

Cốc Hồng thật lâukhông dám nhích động, sợ còn có cường địch ẩn thân gần đây, chờ mình vừa động, lập tứcdẫn tới họa sát thân.Nhưng đợi chừng một canh giờ, cũng không có bất cứ dị thường nào, lúc này Cốc Hồng mớilấy can đảm đứng dậy, từng bước một cảnh giác đi lại gần Nhạc Đông Chính bên kia.
Khônglâu sau, đi tới trước mặt Nhạc Đông Chính, Cốc Hồng nhìn bộ dáng lão chết thảm, trên mặtcàng rét lạnh.Một chiêu! Nhạc Đông Chính là bị người một chiêu giết chết, chỗ lồng ngực kia rõ ràng cómột dấu năm ngón tay, trong ngực hoàn toàn vỡ nát, trong miệng mũi còn có vết máu chưakhô, trong tròng mắt trợn to kia còn chứa đầy vẻ không thể tin, dường như trước khi chếtlão nhìn thấy chuyện gì ghê gớm lắm.67167I 167Dương Tam 168“Ực…”

Cốc Hồng nuốt nước miếng một cái.

Cường giả như Nhạc Đông Chính ở trong mắt hắn chínhlà nhân vật cao cao tại thượng, có thể một chiêu giết chết lão, thì rốt cuộc người kia phảicường đại tới mức nào?Bất kể có phải tiểu tử phòng chữ Thiên số ba kia ra tay hay không, tóm lại hẳn là có quan hệvới hắn… Phong Lâm Thành không thể ở lại được rồi, nếu để cho tiểu tử kia tra ra là mìnhtiết lộ hành tung của hắn, kết quả của mình chỉ sợ không tốt lành được!Cả người rùng mình một cái, Cốc Hồng liếc mắt nhìn trên tay của Nhạc Đông Chính, cũngkhông thấy bóng dáng nhẫn không gian, có lẽ là bị người giết lão lấy đi rồi! Không dámdừng lại lâu, Cốc Hồng thúc giục nguyên lực, thân hình hóa thành luồng sáng, vội vàng rờichốn thị phi này.––––68168I 168Dương Tam 169Đưa một vài trăm người đi so với dự liệu của Dương Khai chậm hơn một chút, một đườngvừa đi vừa dừng nghỉ ngơi, mất thời gian 10 ngày mới đi được gần như một nửa lộ trình.Cũng may không có gặp nguy hiểm gì, nếu là lúc bình thường, một đám người đi lại trongTinh Giới như vậy, rất dễ dàng bị một số võ giả mang lòng dạ bất lương để mắt tới, nhưngcó Dương Khai trấn giữ trong đó, người dám đến kiếm chác đều chết cực kỳ thê thảm.Đột nhiên rời bỏ nơi sinh sống nhiều thế hệ, bất luận là người Trương gia hay người Tần giađều có chút buồn bã, mà tuổi càng lớn thì càng như thế.

Ngược lại những người tuổi trẻ kia,đều tràn ngập tò mò và mong đợi đối với thế giới bên ngoài, nhất là Trương Nhược Vũ, rỗirãnh một liền vây quanh Dương Khai hỏi thăm không ngừng, bất kỳ kỳ nhân dị sự gì cũng cóthể làm cho nàng vui vẻ cả nửa ngày.Nha đầu kia tính tình hoàn toàn khác với Nhược Tích, hoạt bát hiếu động, không ngừng hỏivấn đề.

Dương Khai cũng không có biểu hiện69169I 169Dương Tam 170ngại phiền chút nào, vừa lúc cũng muốn giới thiệu về Bắc Vực với người của hai gia tộcTrương Tần, để họ biết một chút tình huống của tông môn mình sắp tới, cho nên TrươngNhược Vũ có hỏi là hắn đáp, từ từ cũng làm cho hơn 100 người này tràn đầy hướng tới đốivới Lăng Tiêu Cung và Bắc Vực.Cứ như thế, đi ước chừng hơn hai chục ngày, một đám người cuối cùng cũng đi tới địa chỉ cũcủa Thiên Diệp Tông.

Lần lượt đưa người của hai gia tộc đi vào tiểu thiên địa Đế Thiên Cốc,đi tới pháp trận không gian trong sơn cốc kia, khởi động, hơn 100 người chia làm vài nhóm,lần lượt truyền tống tới Lăng Tiêu Cung.Dương Khai đi sau cùng, chờ đến lúc hắn dẫn theo nhóm cuối cùng mười mấy người truyềntống vào bên trong Lăng Tiêu Cung, Hoa Thanh Ti lập tức tiến lên đón: – Cung chủ!70170I 170Dương Tam 171Vừa rồi lúc nhóm võ giả đầu tiên truyền tống tới, hai tên đệ tử Thiên Diệp Tông bảo vệ tạiđây lập tức truyền tin báo cho đại tổng quản Hoa Thanh Ti, Hoa Thanh Ti cũng không biếtchuyện gì xảy ra, vội vàng chạy tới dò xét.Sau một phen hỏi thăm, mới biết là Dương Khaian bài cho bọn họ đi tới, đương nhiên sẽ không sơ suất.Dương Khai gật gật đầu, liếc mắt nhìn võ giả hai gia tộc, mỉm cười.

Giờ khắc này, hơn 100người đều lộ vẻ mặt không thể tưởng tượng, trong mắt tất cả đều là khiếp sợ và vui mừng,Trương Nhược Vũ lại giang hai cánh tay, trên mặt đầy ý vui, dường như muốn ôm khắpthiên địa.Lăng Tiêu Cung vốn là cơ nghiệp của Vấn Tình Tông, linh sơn sông núi nơi này nồng đậmlinh khí, đâu phải Phong Lâm Thành có thể sánh bằng… bỗng nhiên đi tới một nơi giốngnhư tiên cảnh, mỗi người đều phảng phất như được tân sinh, nếu không có điều khắc chế,chỉ sợ là sẽ hô to gọi nhỏ rồi.71171I 171Dương Tam 172– Chúc Tình chưa có trở về sao? Dương Khai cảnh giác quét mắt nhìn bốn phía, thấp giọnghỏi Hoa Thanh Ti.– Chưa có về! Hoa Thanh Ti lắc lắc đầu.– Rất tốt! Dương Khai thở ra một hơi, mặc dù biết Chúc Tình không có khả năng trở về maunhư thế, dù sao nàng muốn đi chính là địa phương quỷ quái Đống Thổ kia, còn muốn truytìm căn nguyên của tộc nhân tử vong để lại… nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, nếuChúc Tình thật sự trở lại, chỉ sợ nàng lại như thuốc cao bôi trên da không thể bỏ rơi.– Cung chủ! Người của hai gia tộc này bố trí như thế nào? Hoa Thanh Ti chợt hỏi.Dương Khai nói: – Cô nương là đại tổng quản sao hỏi ta, cứ xem đó bố trí là được.

Tuy nhiênkhông cần đặc biệt ưu đãi gì, cứ thế tìm chọn ra một số người có tư chất, chọn làm nhóm đệtử đầu tiên của Lăng Tiêu Cung, trọng điểm bồi dưỡng một chút!72172I 172Dương Tam 173– Hiểu rõ! Hoa Thanh Ti đáp.Dương Khai nói như thế trong lòng nàng liền có kế hoạch.

– Cô nương đi bố trí đi, xong việctrở lại ta còn có chuyện muốn nói! Dương Khai khoát tay nói.– Rõ! Hoa Thanh Ti đáp một tiếng, lúc này mới phi thân lên bầu trời, khẽ kêu:– Chư vị nếu vào Lăng Tiêu Cung, chính là người của Lăng Tiêu Cung, hãy đi theo ta!Nàng dầu gì cũng là một Đế Tôn Cảnh, vừa lên tiếng nói chuyện, người của hai gia tộc lậptức nghiêm túc lại, rối rít đi theo.

Hơn 100 người trong nháy mắt đi sạch sẽ.

Dương Khaithân hình thoắt một cái, liền về tới tẩm cung của mình.73173I 173Dương Tam 174Nửa ngày sau, Hoa Thanh Ti mới trở lại báo cáo tình huống, người của hai gia tộc đều đượcbố trí trong ngọn núi linh khí không tầm thường, trong đó cũng có sẵn nhà cửa kiến trúc, đủcho bọn họ cư ngụ.

Hoa Thanh Ti còn để lại cho bọn họ một số vật tư tu luyện, báo cho bọnhọ biết một năm sau sẽ kiểm tra tình huống tu luyện của mọi người, xem theo tiến độ tuluyện sẽ cấp cho danh phận khác nhau.Chuyện an bài này không có kén chọn, tin rằng người của hai gia tộc sẽ không báo oán cái gì.Vốn ở Phong Lâm Thành bên kia, hai gia tộc đều là tìm sống trong kiềm kẹp, mọi lúc mọinơi đều lo lắng đề phòng… Giờ này Lăng Tiêu Cung không những cung cấp cho bọn họ mộtchỗ cư trú an toàn không lo, còn có môi trường tu luyện cực tốt như thế, dĩ nhiên ai nấy đềuhưng phấn mừng rỡ.– Cung chủ mới vừa nói có chuyện muốn nói với ta, không biết làchuyện gì? Hoa Thanh Ti sau khi báo cáo tình hình của hai gia tộc, lêntiếng hỏi.74174I 174Dương Tam 175– Là như vầy, ta chuyến này trở về Nam Vực, có tới Tử Nguyên Thương Hội làm một giaodịch với họ… Dương Khai đơn giản nói một lần chuyện giao dịch của mình.Hoa Thanh Ti nói: – Rồi sao?Dương Khai nói: – Sau đó bỗng nhiên ta nghĩ tới, Lăng Tiêu Cung chúng ta có thể hay khôngđạt thành quan hệ hợp tác lâu dài với Tử Nguyên Thương Hội? Cô nương thấy đó, chúng taở Bắc Vực, bọn họ thì ở Nam Vực, giữa hai đại vực sản vật bất đồng, có một số vật ở Bắc Vựcsản lượng phong phú, giá tiền rẻ mạt, nhưng đưa đến Nam Vực bên kia lại là vật quý hiếmđắt giá, cũng có một số vật thì trái ngược, nếu như có thể trao đổi với nhau…– Buôn đi bán lại! Hoa Thanh Ti thoáng cái liền nhìn thấu.

Trong Tinh Giới có rất nhiềuthương nhân làm như thế, tuy nhiên bọn họ lại cần trải qua ngàn núi vạn sông, xuyên quatầng tầng lớp lớp trở ngại hung hiểm,75175I 175Dương Tam 176mới có thể đi qua lại một chuyến giữa hai đại vực, hơi lơ là sơ suất là kết quả tiền mất tậtmang!Nhưng Lăng Tiêu Cung thì khác, có pháp trận không gian nhảy vực ở chỗ này, tùy tùy tiệntiện là có thể qua lại giữa hai đại vực… Có ưu thế lớn lao như thế, chuyện làm ăn này khẳngđịnh chỉ có lời không sợ lỗ!Hoa Thanh Ti hé miệng cười nói: – Cho dù cung chủ không đề cập, chuyện này ta cũng nghĩtới!– Hả? Cô nương có ý tưởng gì nói nghe xem! Dương Khai nhìn nàng hỏi.Hoa Thanh Ti nghiêm túc nói: – Chủ ý này rất tốt! Hơn nữa cũng tuyệt đối dễ làm, nhưng cómột cọc việc khó, không biết cung chủ đã nghĩ tới chưa?– Nguyện nghe cho rõ! Dương Khai khiêm tốn thỉnh giáo.76176I 176Dương Tam 177– Người có đủ hay không là một chuyện, tình huống Lăng Tiêu Cung chúng ta hẳn cung chủcũng biết, đệ tử cũng không có mấy người, nếu thật muốn làm chuyện này, khẳng định cầnmột lượng lớn nhân thủ.

Tuy nhiên đối với chuyện thứ hai, nơi phát ra vật tư lại là một vấnđề lớn, trừ phi…– Trừ phi cái gì?Hoa Thanh Ti khẽ cười nói: – Trừ phi cung chủ cho người hỗ trợ thu thập vật tư!Dương Khai híp mắt nói: – Thí dụ như Ly Long Cung và Di Thiên Tông kia phải không? Hoatỷ quả là người xấu!Hoa Thanh Ti chu miệng nói: – Dù sao hai tông môn bọn họ thiếu chúng ta nhiều nguyêntinh như thế, để cho bọn họ dùng vật tư trả thay chính là đặc biệt khai ân đối với bọn họ!77177I 177Dương Tam 178– Không sai!Dương Khai mỉm cười gian giảo: – Đúng rồi, chuyện này không ngại kêu gọi Băng Tâm Cốc,Băng Tâm Cốc cơ sở thâm hậu khổng lồ không kém so với chúng ta, lấy chút ít vật tư từ BắcVực hẳn là rất dễ dàng!– Tốt quá!

Chương 2763: Lời không hợp ý không nói hơn nửa câu

– Còn như muốn mua bán vật gì, cũng phải châm chước cẩn thận rõ ràng, đừng để đến lúcđó không những không có lời, ngược lại còn lỗ vốn!Hoa Thanh Ti nói: – Chuyện này ta sẽ đích thân đi Nam Vực bên kia điều tra một chút! Nếuchuyện này thành công, chính là kế hoạch lớn liên quan tới tương lai của Lăng Tiêu Cung!78178I 178Dương Tam 179Đừng xem giờ này Dương Khai tiền của dồi dào, Ly Long Cung và Di Thiên Tông đều thiếunợ Lăng Tiêu Cung, nhưng một tông môn muốn phát triển lâu dài, nhất định phải có sinh kếcủa chính mình.

Dương Khai cũng không ở lại Lăng Tiêu Cung lâu, cách ngày sau liền quaytrở về Nam Vực.Mấy ngày sau, Dương Khai nhìn núi non chập chùng phía trước, thân hình bay tới nhanhnhư điện chớp.

Dãy núi đó chính là dãy núi Thanh Dương, hắn muốn đi Thanh Dương ThầnĐiện một chuyến.

Tuy rằng hắn chỉ là đệ tử ký danh của Thanh Dương Thần Điện, nhưng dùsao có Thanh Dương Kim Lệnh thứ này, hơn nữa bất luận là Ôn Tử Sam hay Cao Tuyết Đìnhđều rất coi trọng hắn, giờ này trở về Nam Vực, về tình hay về lý đều nên trở về thăm ThầnĐiện.Mặt khác, hắn còn muốn vào Thần Du Kính một chuyến, báo choThiên Diễn biết tin tức tốt mình đã tìm được Sinh Thân Quả.

Vốn hắnđịnh chính mình luyện chế Sinh Thân đan, tuy nhiên giờ này có Kê Anh79179I 179Dương Tam 180trợ giúp, chuyện luyện chế Sinh Thân đan dĩ nhiên là phó thác cho Kê Anh.

Trước khi đi,Dương Khai đã lưu lại tất cả dược liệu cần thiết ở Lăng Tiêu Cung, tin rằng lần sau đi trở vềlà có thể có Sinh Thân đan rồi!Chỉ cần có Sinh Thân đan, như vậy Thiên Diễn liền có thể trọng tố thân thể, thoát khỏi gôngcùm xiềng xích của Thần Du Kính, đến Tinh Giới này trở thành một tấm chắn vững chắc choLăng Tiêu Cung.

Một vị cường giả cấp bậc Đại Đế làm chỗ dựa vững chắc, Lăng Tiêu Cungkhông phải tông môn Đại Đế cũng sẽ trở thành tông môn Đại Đế, đến lúc đó địa vị tuyệt đốikhông kém chút nào so với Tinh Thần Cung và U Hồn Cung.Bỗng dưng, Dương Khai chợt dừng thân hình, ngưng lại giữa hư không, mắt lạnh nhìn lạihướng một bên, trầm giọng nói:– Vị bằng hữu nào lén lút, sao không hiện thân gặp mặt?80180I 180Dương Tam 181Vừa dứt lời, trong hư không bên kia bỗng nhiên tràn ra một màn tia sáng, tia sáng chói mắt,Dương Khai không khỏi híp mắt lại, đợi cho tia sáng tan đi liền lộ ra hai thân ảnh anh vĩ bấtphàm.

Một người là nam nhân trung niên, mặt trắng không râu, trên mặt không giận mà oai;một người là một thanh niên thoạt nhìn cùng tuổi với Dương Khai, phong thái anh tuấn,mày kiếm mắt sáng.Hai người nhìn thoáng qua hình dáng có vài phần tương tự, dường như là quan hệ cha con.Nam nhân trung niên cũng bình thường, ánh mắt bình thản; nhưng thanh niên kia trongánh mắt nhìn Dương Khai tràn đầy chiến ý nhao nhao muốn thử.– Tiêu đại nhân! Dương Khai nhướn mày nói.Tiêu Vũ Dương nói: – Ngươi là Dương Khai?– Đúng vậy! Dương Khai híp mắt nhìn vào thanh niên kia, mỉm cười nói: – Tiêu huynh, từ khitừ biệt Toái Tinh Hải, đã lâu không gặp?81181I 181Dương Tam 182Hai người này, bất ngờ chính là người của Tinh Thần Cung, tất cả Dương Khai đều nhậnbiết.

Thanh niên Tiêu Thần kia đương nhiên không cần phải nói, Dương Khai cùng hắn gặpnhau không ít lần, mỗi lần hắn đều đi theo bên cạnh Lam Huân công chúa, đảm đương vaitrò hộ hoa sứ giả.Còn Tiêu Vũ Dương phụ thân của hắn, là một người trong nhóm Đế Tôn Cảnh, Dương Khainhìn thấy đầu tiên thời điểm đi tới Tinh Giới.

Khi đó, Tiêu Vũ Dương chính là Ngân tinh sứcủa Tinh Thần Cung, tu vi cao tới Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, là nhân vật Dương Khai cần nhìnlên, tùy tiện một hơi đều có thể thổi chết hắn!Mới qua một số năm như thế, khí tức của Tiêu Vũ Dương dường như càng hùng hậu hơn,bất ngờ đã đạt tới Đế Tôn tam tầng cảnh! Về phần Tiêu Thần, tu vi cũng không yếu là ĐếTôn nhất tầng cảnh, xem ra trong Toái Tinh Hải lúc trước, hắn cũng có thu hoạch khôngnhỏ.
Hai người82182I 182Dương Tam 183này bỗng nhiên xuất hiện ở nơi này, hơn nữa vừa lúc ngăn cản đường đi của Dương Khai, ýđồ thật rõ ràng!Trưởng lão Đàm Quân Hạo, và chấp sự Vũ Minh của Tinh Thần Cung bị giết chết, đoạn thờigian này Tinh Thần Cung một mực truy tra chuyện này, tra tới tra lui, dĩ nhiên là tra đượctrên đầu Dương Khai, nhưng gần đây hành tung của Dương Khai có chút xuất quỷ nhậpthần.Tinh Thần Cung cho dù là tông môn Đại Đế, nhãn tuyến rất nhiều cũng không nắm bắt đượcđộng thái của hắn.

Trước đây vài ngày nhận được truyền tin của một đệ tử tên là La Bình,nói là đã nhìn thấy Dương Khai ở Phong Lâm Thành.

Tiêu Vũ Dương liền ngựa không ngừngvó chạy tới.Giờ này Tiêu Vũ Dương cũng là một trong trưởng lão của Tinh Thần Cung, tu vi cao tuyệtmà đích thân ra quân ngược lại cũng không phải cho Dương Khai mặt mũi, chỉ là từ tin tứcTinh Thần Cung thu được,83183I 183Dương Tam 184Đàm Quân Hạo và Vũ Minh đều là là chết trên tay Dương Khai, có chiến tích hung hãn này,người tu vi kém đến sợ là không có tác dụng gì, chỉ có Đế Tôn tam tầng cảnh mới có thểđược việc.Vì chuyện của Đàm Quân Hạo, đã phái toàn bộ trưởng lão Đế Tôn tam tầng cảnh của TinhThần Cung ra mặt, chung quanh tìm kiếm hành tung của Dương Khai.

Tiêu Vũ Dương biếtDương Khai là đệ tử của Thanh Dương Thần Điện, thầm nghĩ nếu Dương Khai xuất hiện ởPhong Lâm Thành, rất có khả năng trở về Dương Thần điện, cho nên mới mai phục tại đây.Sự thật chứng minh phỏng đoán của lão không sai, ở chỗ này khổ sở chờ đợi nửa tháng,cuối cùng Dương Khai hiện thân.Nghe Dương Khai nói, Tiêu Thần phì cười một tiếng: – Ngươi là ai, ta quen biết ngươi sao?Hắn nói với bộ dáng lỗ mũi hỉnh lên trời, không coi mọi người vào đâu, dường như đối mặtvới bất kỳ người nào đều có một loại cảm giác ưu84184I 184Dương Tam 185việt nồng đậm.

Tiếp xúc mấy lần, Dương Khai sao có thể không biết tính tự đại của hắn, chonên chỉ mỉm cười, không hề tức giận, mà chỉ nhìn Tiêu Vũ Dương nói:– Không biết Tiêu đại nhân ngăn chặn đường đi tiểu tử, vì chuyện gì?– Ngươi còn dám biết rõ còn hỏi? Tiêu Thần giận dữ, chỉ trường kiếm trên tay vào DươngKhai: – Chính ngươi làm chuyện tốt gì tự mình còn không rõ sao? Ở chỗ này còn giả mù samưa!Dương Khai mỉm cười nói: – Tiêu huynh nói cái gì ta nghe không hiểu!Tiêu Thần trầm mặt nói: – Thật không hiểu hay là giả không hiểu?Dương Khai không quản tới hắn, chỉ nhìn Tiêu Vũ Dương, khiến Tiêu Thần nổi dóa.

Tiêu VũDương chắp hai tay sau lưng, sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng chậc chậc lấy làm kỳ.Đốivới Dương Khai, trước đó lão rất xa lạ, chỉ mơ hồ nhớ năm đó có một Đạo Nguyên Cảnhluyện chế85185I 185Dương Tam 186được một lò Thái Diệu đan tạo ra danh tiếng rất lớn, người đó gọi là Dương Khai.

Nhữngchuyện khác lão không rõ lắm, mấy ngày nay lão cũng cẩn thận hỏi thăm Tiêu Thần mộtchút về chuyện Dương Khai, lúc này mới phát hiện người trẻ tuổi này thật lợi hại, hắn làmđủ loại chuyện, mặc dù là lão xem ra cũng vô cùng khó khăn.Con trai của mình cũng coi như là “rồng trong loài người”

, nhưng so sánh với đối phươngdường như có chút thua chị kém em.

Thời khắc này mặt đối mặt, Tiêu Vũ Dương đánh giáDương Khai lại cao hơn một phần.

Bản thân mình chính là trưởng lão của Tinh Thần Cung,còn có tu vi Đế Tôn tam tầng cảnh, hắn chỉ là một người trẻ tuổi Đế Tôn nhất tầng cảnh vậymà lúc đối mặt với mình lại không có nửa điểm e ngại, ngược lại chậm rãi nói chuyện thậtthoải mái ung dung.“Đàm Quân Hạo và Vũ Minh thật là hắn giết chết ư?”

Trong lòng TiêuVũ Dương nổi lên hoài nghi sâu đậm, thực lực của Dương Khai bày rađó, Đàm Quân Hạo và Vũ Minh cũng không phải trái hồng mềm, làm sao86186I 186Dương Tam 187có khả năng chết ở trên tay hắn? Nhưng từ tìm hiểu của Tinh Thần Cung trong khoảng thờigian này, còn có khẩu cung của hơn 20 Đế Tôn Cảnh kia, xem ra cái chết của Đàm Quân Hạovà Vũ Minh, cho dù không phải Dương Khai làm ra, cũng khẳng định không thoát liên quanvới hắn!– Đàm Quân Hạo, Vũ Minh! Tiêu Vũ Dương không nói nhiều, chỉ báo ra hai cái tên, đôi mắtthì chăm chú nhìn ánh mắt của Dương Khai, dường như muốn nhìn thấu sâu trong nội tâmcủa Dương Khai, để nắm bắt một tia dao động tâm lý của hắn.Dương Khai nhướn mày nói: – Thì ra là chuyện này… Ừm! Nếu Tiêu đại nhân đã tới tìm hiểuchuyện về hai người này, thì tiểu tử có thể nói cho Tiêu đại nhân biết, hai người này là do tagiết! Hắn thừa nhận rất sảng khoái, không có mảy may ý che giấu.– Thúi lắm! Tiêu Thần đầy mặt khinh bỉ và châm chọc, rõ ràng không tin.87187I 187Dương Tam 188– Nghe nói bên cạnh ngươi có một vị Yêu Vương thực lực không tầm thường? Tiêu VũDương hỏi có hàm ý: – Yêu Vương kia hiện đang ở đâu?Dương Khai lắc đầu nói: – Yêu Vương không ở địa phương này!Tiêu Vũ Dương nói: – Dương Khai! Ngươi cũng là nhân tài hiếm có, bổn tọa không muốn làmkhó dễ ngươi, ngươi nói cho bổn tọa biết tung tích của Yêu Vương kia, rồi theo ta trở vềTinh Thần Cung một chuyến!Dương Khai híp mắt nói: – Tiêu đại nhân nghĩ rằng, Đàm Quân Hạo và Vũ Minh là chết ở trêntay Yêu Vương ư?– Còn có khả năng khác sao?Dương Khai cười to, lắc đầu không ngừng, không nghĩ tới nói thật cũng không có người tin.Trầm ngâm một chút, hắn nghiêm mặt nói: – Đàm Quân Hạo thân là trưởng lão Tinh ThầnCung, đại biểu Tinh Thần Cung88188I 188Dương Tam 189và Đại Đế, theo lý nên che chở cho võ giả Nam Vực ta, nhưng ở Lưu Ảnh Thành, lão lại làmđiều ngang ngược, dùng thủ đoạn vô sỉ khống chế nhiều Đế Tôn Cảnh, xúi giục các Đế TônCảnh kia là địch với tiểu tử, muốn tranh đoạt bảo vật từ tay tiểu tử.Tiểu tử nổi giận mới giết chết… coi như thay Tinh Thần Cung thanh lý môn hộ! Tiểu tửkhông cầu Đại Đế và Tinh Thần Cung cảm kích, đừng tới tìm ta phiền toái là tốt rồi! Hômnay Tiêu đại nhân lại ở chỗ này ngăn chặn đường đi của ta! Nếu đây là thái độ của TinhThần Cung, thì tiểu tử rất thất vọng… đối với Tinh Thần Cung!– Tinh Thần Cung làm việc, không phải do ngươi quơ tay múa chân! Tiêu Thần hừ lạnh mộttiếng.Tiêu Vũ Dương nói: – Chuyện xảy ra, Tinh Thần Cung ta vốn đã tìm hiểu rõ ràng, Đàm QuânHạo vì võ bất nhân, thị mạnh hiếp yếu, phá hủy danh dự của Tinh Thần Cung, chết không cógì đáng tiếc.

Nếu thật là do89189I 189Dương Tam 190ngươi giết lão, thì Tinh Thần Cung ta tuyệt đối không nói hai lời… tuy nhiên nếu lão chết ởtrên tay một vị Yêu Vương… thì chuyện sẽ khác! Ngươi hẳn là hiểu rõ chứ?Dương Khai không kiên nhẫn nói: – Yêu Vương không có ra tay, những chuyện này chẳng lẽcác Đế Tôn Cảnh kia không có nói cho các người biết sao?Tiêu Vũ Dương nói: – Nói thì có nói, nhưng rất khó để người ta tin tưởng, cho nên ngươi cầnphải theo ta trở về Tinh Thần Cung một chuyến! Tiêu mỗ bảo đảm, sẽ không có người nàogây bất lợi đối với ngươi, chỉ cần ngươi nói cho Tiêu mỗ biết Yêu Vương kia ở chỗ nào làđược!Dương Khai híp mắt nói: – Tiêu đại nhân yêu cầu này, thứ cho ta không thể đáp ứng!– Ngươi không tin ta… Tiêu Vũ Dương khẽ nhíu mày.90190I 190Dương Tam 191Dương Khai nói: – Ta không quen không biết với Tiêu đại nhân, sao có thể tín nhiệm?– Lời không hợp ý không nói hơn nửa câu! Cha, không cần nhiều lời với hắn, để con ra taybắt giữ hắn! Tiêu Thần từ đầu đã nhao nhao muốn thử, thời khắc này cuối cùng không nhịnđược, trường kiếm rung động, vang lên tiếng kiếm ngân, đồng thời, thân kiếm hợp nhất liềnđánh tới hướng Dương Khai, trong miệng hừ lạnh:– Tấn thăng Đế Tôn liền cho là mình giỏi lắm sao, hôm nay để cho ngươi kiến thức chênhlệch giữa ta và ngươi!Đế ý tràn ngập, kiếm ý thông thiên, tiếng “xùy xùy”

không ngừng kêu bên tai, Tiêu Thầnthần sắc trang nghiêm trang trọng, trong miệng nhẹ ngâm:91191I 191Dương Tam 192– Mai ẩn trong tuyết tỏa mùi thơm, ánh trăng trong gương tỏa sáng bầu trời! Vừa ra tay liềnra sát chiêu cực mạnh, hơn nữa kiếm thế uyển chuyển khiến người nhìn hoa mắt thần mê.Dương Khai cười ha hả: – Nguyên câu xin hoàn trả!Một tay đưa ra một tư thế cổ quái, một chưởng đánh thẳng về hướng trung tâm kiếm thếkhắp trời kia.

Tiêu Vũ Dương vốn thấy con trai của mình thi triển ra một chiêu kiếm này,còn có ý khen thầm, nhưng vừa thấy Dương Khai ra tay, lão liền biến sắc…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau