VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2751 - Chương 2755

Chương 2754: Lấy toàn bộ

Phong Lâm Thành, phân hội Tử Nguyên Thương Hội.Phong Lâm Thành giờ này quật khởi cực nhanh, trước đây không thể so sánh, Tử Nguyên Thương Hội là một trong hai đại thương hội ở Nam Vực, tự nhiên ở chỗ này bố trí thêm phâna hội, thậm chí có cường giả Đế Tôn Cảnh trấn giữ.

Nhất Khai 45 45 I 45 6 Võ giả qua lại ở Phong Lâm Thành và phụ cận Linh Hồ Thành đông đúc như nước chảy, mang đến cho thương hội lượng giao dịch cùng lợi ích thu được cực lớn, dĩ nhiên Tử Nguyên Thương Hội cực kỳ coi trọng nơi này.Phân hội quản lý 50 gian cửa hàng đa dạng, còn có một Phòng đấu giá quy mô không tầm thường.

Thời gian mấy năm nay, Tử Nguyên Thương Hội ở Phong Lâm Thành bên này kiếm lợi đầy bồn đầy bát.Dương Khai đi vào bên trong phân hội Tử Nguyên Thương Hội, ngắm nhìn trái phải, phát hiện số lượng võ giả trong đại sảnh này rất nhiều, đa số đều đang thấp giọng trò chuyện với nhau; cũng có một số như đang cưỡi ngựa xem hoa thưởng thức hàng hóa bày trên giá.

Đại sảnh rất lớn, kiến tạo cũng vô cùng khí phái, biểu hiện tài lực của Tử Nguyên Thương Hội không tầm thường.Ở một góc quầy, mấy thiếu nữ xinh đẹp đang nhỏ giọng đùa giỡn thấy Dương Khai đi vào, lập tức phái ra một người đi tới trước mặt Dương Khai, dịu dàng thi lễ: Nhất Khai 46 46 I 46 7 – Ra mắt đại nhân, không biết đại nhân có nhu cầu gì? Dương Khai vừa thấy liền biết nàng là thị nữ đã trải qua huấn luyện chuyên môn tiếp khách, thị nữ như vậy phần lớn thương hội đều có.Xem thiếu nữ kia, tuổi không lớn lắm, ước chừng hai tám xuân xanh, tướng mạo thanh tú, nụ cười ngọt ngào, lời nói nhỏ nhẹ ôn nhu… rất dễ làm cho người ta sinh ra hảo cảm.

Dương Khai mỉm cười nói: – Có một chuyện làm ăn, muốn bàn với thương hội các vị! Thiếu nữ trong đôi mắt đẹp sáng ngời.Thị nữ các nàng vui lòng nghe nhất chính là loại lời nói này, bởi vì mỗi một chuyện làm ăn thành công các nàng đều có hưởng phần trăm, tuy rằng trích phần trăm con số không lớn, nhưng nếu là làm ăn lớn, một khi thành công, mấy năm tài nguyên tu luyện đều không cần rầu rỉ.

Nhất Khai 47 47 I 47 8 Trước đây thấy Dương Khai khí độ bất phàm, hiện tại càng thêm xác định điểm này.Trong lúc nhất thời, thiếu nữ có vẻ càng thêm nhiệt tình, cười tươi xinh đẹp nói: – Không biết đại nhân muốn bàn chuyện làm ăn gì, 10 triệu nguyên tinh trở xuống tiểu tỳ đều có thể làm chủ! – Nguyên tinh hạ phẩm ư? Dương Khai hỏi.

– Dạ! Thiếu nữ gật đầu.

Dương Khai mỉm cười nói: – Vậy gọi chủ sự của các vị ra đi! Thiếu nữ hơi sửng sốt, rất nhanh kịp phản ứng: vị đại nhân này muốn bàn chuyện làm ăn, đại khái không phải mình có thể làm chủ.10 triệu nguyên tinh hạ phẩm đối với nàng là một con số to lớn, nhưng đối với một số người khác thật ra cũng không tính là gì… Nhất là các vị Đế Tôn Nhất Khai 48 48 I 48 9 C ảnh kia.Xem ra, vị đại nhân trước mắt này muốn bàn chính là loại chuyện làm ăn này.

Vẻ mặt nghiêm túc, thiếu nữ nói: – Mời đại nhân theo ta vào phòng khách, nghỉ một lát! Dương Khai khẽ gật gật đầu, đi theo thiếu nữ.

Không lâu sau liền đi tới một gian phòng độc lập, thiếu nữ mời Dương Khai ngồi, lại dâng trà nước, lúc này mới nói: – Đại nhân vui lòng chờ, tiểu tỳ đi mời quản sự đại nhân! Dương Khai gật đầu, đang lúc thiếu nữ vừa ra tới cửa, bỗng nhiên Dương Khai nói: – Đúng rồi, Khang Tư Nhiên người này cô nương có nghe nói qua hay không? Nhất Khai 49 49 I 49 0 Khang chưởng quỹ là người bạn đầu tiên hắn kết giao ở Phong Lâm Thành; Dương Khai có thể thu được truyền thừa của Công Tôn Mộc, cũng là nhờ có Khang Tư Nhiên dẫn đường.

Chỉ là khi đó Phong Lâm Thành quá nhỏ, sau khi Khang Tư Nhiên tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh đã được Tử Nguyên Thương Hội điều đi, cũng không biết điều đến nơi nào.Đến nay đã hơn mười năm không gặp mặt.Giờ này Dương Khai trở về chốn cũ, tự nhiên cũng nhớ tới hắn, vốn chỉ thuận miệng hỏi thăm một chút, không nghĩ tới thiếu nữ kia kinh ngạc nói: – Đại nhân quen biết Khang quản sự ư? – A? Dương Khai ngạc nhiên.Thiếu nữ mỉm cười nói: – Nếu đại nhân quen biết Khang quản sự, vậy tiểu tỳ sẽ mời Khang quản sự đến đây trao đổi với ngài? Dương Khai nhướn mày: – Khang Tư Nhiên ở đây à? Nhất Khai 50 50 Đúng vậy, Khang quản sự đang ở trong phân hội nơi này! Niềm vui bất ngờ như thế, Dương Khai cũng không nghĩ tới mình thuận miệng hỏi thăm, không ngờ có thể hỏi ra chuyện như vậy, vội vàng gật đầu nói: – Tốt quá! Mời hắn đến đây! – Dạ! Thiếu nữ đáp một tiếng, khom người lui ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

Trong gian phòng, Dương Khai thưởng thức nước trà, lẳng lặng chờ đợi.Thời gian không lâu, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, Dương Khai mỉm cười nói: – Mời vào! Cửa phòng đẩy ra, thân ảnh của Khang Tư Nhiên xuất hiện trong tầm mắt Dương Khai, bốn mắt nhìn nhau, Khang Tư Nhiên vô cùng kinh ngạc: Nhất Khai 51 51 1 2 – Dương… Dương huynh! – Nước từ trên núi chảy xuống có ngày gặp nhau! Lại gặp mặt Khang huynh! Dương Khai mỉm cười ôm quyền.

Khang Tư Nhiên vừa mừng vừa kinh ngạc, đóng cửa phòng nói: – Vừa rồi ta còn suy nghĩ, là vị quen cũ nào tới tìm ta, thì ra là Dương huynh, chúng ta hơn mười năm không gặp rồi chứ? – Đúng vậy! Khang huynh ngồi xuống nói chuyện! Lâu ngày gặp lại Dương Khai như thế, Khang Tư Nhiên hơi có chút kích động.Dù sao năm đó hắn có thể tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh, là nhờ Dương Khai tặng cho hắn một quả Đạo Nguyên đan, nếu không như thế, có lẽ hắn còn bị vây ở Hư Vương Cảnh đỉnh phong không thể tiến thêm, cũng không có tu vi và địa vị ngày hôm nay.Mà thời gian hơn mười năm, tu vi của Khang Tư Nhiên không ngờ cũng đạt tới Đạo Nhất Khai 52 52 2 3 Nguyên lưỡng tầng cảnh, xem ra thời gian hơn mười năm này hắn cũng quyết chí tự cường, chuyên cần tu luyện.

Ngồi xuống, Khang Tư Nhiên không khỏi có chút cảm khái.Nhớ lại hồi đó, hắn cùng Dương Khai hai người đều là Hư Vương Cảnh, từng cùng nhau vào sinh ra tử, giờ này gặp lại, phảng phất như cách một thế hệ.

– Khang huynh không phải được điều đi rồi sao? Sao giờ này lại trở về Phong Lâm Thành? Dương Khai tò mò hỏi.
Khang Tư Nhiên cười nói: – Phong Lâm Thành, trước kia không thể so sánh, tổng hội bên kia tự nhiên vẫn luôn chú ý nhiều một chút nơi này, mà Khang mỗ tuy rằng tu vi không tính là cao, nhưng dù gì cũng kinh doanh hơn nửa đời người ở nơi này, rất quen thuộc với tình huống ở Phong Lâm Thành bên này… vì thế được phái trở lại đây! Nhất Khai 53 53 3 4 Phong Lâm Thành hiện tại chính là một địa phương tốt, tổng hội bên kia vẫn luôn muốn phái người có tài đi qua bên này, nếu không phải Khang Tư Nhiên có một chút ưu thế địa lợi, thì với tu vi của hắn, miếng bánh thơm ngon này căn bản không tới phiên hắn.

Bất quá cho dù như vậy, phỏng chừng thêm một đoạn thời gian hắn cũng phải bị điều đi, bởi vì phân hội đã đứng vững gót chân, cũng từ từ quen thuộc đối với Phong Lâm Thành, cũng không cần hắn chỉ dẫn gì nữa… đến lúc đó tự nhiên sẽ có người tu vi cao hơn, quan hệ mạnh hơn đến thay thế vị trí của hắn.

– Thì ra là thế, đây chính là chuyện tốt! Dương Khai khẽ gật đầu, cũng không biết nội tình bên trong thương hội luôn lục đục với nhau.

Khang Tư Nhiên ung dung cười, không có giải thích gì thêm.Chuyện nội bộ trong thương hội dù sao cũng là chuyện nhà, giữa hắn và Dương Khai mặc dù quan hệ không tệ, nhưng cũng không cần nói ra chuyện đó.

Nhất Khai 54 54 4 5 “Cốc Cốc Cốc…”

Ngoài cửa bỗng nhiên truyền vào tiếng gõ cửa.Tiếng gõ cửa mới vừa dứt tiếng, cũng không đợi Dương Khai và Khang Tư Nhiên đáp lại, không ngờ cửa phòng đã bị mở ra, ngay sau đó, một thanh niên mặc áo gấm cười híp mắt đi vào.Vừa thấy người này, sắc mặt Khang Tư Nhiên trong nháy mắt sa sầm xuống, cau mày nói: – Cốc Hồng ngươi làm gì vậy, không thấy ta đang bàn chuyện làm ăn với khách sao? Cốc Hồng này cũng quá càn rỡ đi, không được đồng ý đã đi vào phòng; cũng may mà ngồi chỗ này là Dương Khai, nếu là người khác, Khang Tư Nhiên thật không biết phải giải thích thế nào với người ta.Làm không xong sẽ khiến người ta nghĩ rằng Tử Nguyên Thương Hội không bảo đảm biện pháp giữ bí mật, dẫn tới chuyện làm ăn thất bại như chơi.

Nhất Khai 55 55 5 6 Nghe Khang Tư Nhiên trách cứ, Cốc Hồng lại không thèm quan tâm đến lý lẽ, chỉ mỉm cười nhìn Dương Khai nói: – Chào bằng hữu, tại hạ là quản sự Cốc Hồng của phân hội Tử Nguyên Thương Hội, không biết bằng hữu xưng hô như thế nào! Dương Khai liếc nhìn Khang Tư Nhiên một cái, lại quay nhìn Cốc Hồng, trong mắt lóe sáng, mỉm cười, nhưng không nói một lời.

Cốc Hồng không nhận được đáp lại, sắc mặt ngượng ngùng, nhưng vẫn nói tiếp: – Quấy rầy bằng hữu rồi, xin hãy tha lỗi! Chỉ là Khang quản sự năng lực không đủ, Cốc mỗ e sợ nếu có chuyện làm ăn lớn giao trên tay Khang quản sự sẽ lầm lỡ đại sự, cho nên mới không mời tự tới… thứ lỗi thứ lỗi! Dương Khai híp mắt nói: – Khang quản sự năng lực không đủ ư, căn cứ vào đâu nói vậy? Nhất Khai 56 56 6 7 C ốc Hồng cười nói: – Thời gian một năm mới thương lượng thành công ba mối làm ăn… đây không phải là năng lực không đủ là gì? Khang Tư Nhiên sắc mặt tái xanh, lạnh lùng nói: – Nếu không có người ngang ngược nhúng tay ngăn cản, Khang mỗ cũng có thể thương lượng nhiều thêm mấy chuyện làm ăn! Cốc Hồng nói: – Khang quản sự không cần tức giận! Cốc mỗ nhúng tay vào chuyện làm ăn của Khang quản sự cũng là muốn tốt cho Khang quản sự mà thôi! Ít ngày nữa Khang quản sự sẽ được điều đi khỏi chỗ này, đến lúc đó các loại thủ tục giao hàng hiện nay cũng rất là phiền toái, không bằng lúc này giao cho Cốc mỗ xử lý thì tốt hơn! Khang Tư Nhiên hừ một tiếng nói: – Vậy có phải Khang mỗ phải cám ơn ngươi hay không? Cốc Hồng cười nói: – Đều là người trong thương hội, nói làm gì cám ơn với không cám ơn! Hắn xoay chuyển ánh mắt, nhìn Dương Khai nói: Nhất Khai 57 57 7 8 – Vị bằng hữu này, nếu thực sự có chuyện làm ăn, Cốc mỗ nguyện ý ra sức! Không nói gạt bằng hữu, Khang quản sự quả thật sắp bị điều đi, nếu bằng hữu có chuyện làm ăn gì, không bằng thương lượng với Cốc mỗ, bảo đảm bằng hữu sẽ hài lòng! Dương Khai quay đầu nhìn Khang Tư Nhiên nói: – Lại phải điều đi ư? Khang Tư Nhiên thở dài một tiếng.Năm đó điều đi khỏi Phong Lâm Thành, là ý nguyện của hắn, Phong Lâm Thành quá nhỏ quá nghèo nàn, tiếp tục lưu lại cũng không có tiền trình tốt… nhưng hiện tại thì khác, Phong Lâm Thành chính là một miếng bánh thơm ngon, ai cũng muốn gặm một miếng… hắn sao nguyện ý bị điều đi? Chỉ là trứng không thể chọi đá mà thôi! Dương Khai gật gật đầu: – Lòng tốt của Cốc quản sự tại hạ tâm lĩnh! Tuy nhiên ta với Khang quản sự là chỗ quen biết cũ, có giao tình vào Nhất Khai 58 58 8 9 sinh ra tử, cho nên chuyện làm ăn này ta muốn thương lượng với Khang quản sự thôi! – Như vậy à… Cốc Hồng ngẩn ra, mỉm cười nói: – Nếu như thế, Cốc mỗ sẽ không làm phiền… xin cáo lui! Dương Khai nói lời này, hắn hiểu rõ, mối làm ăn này đại khái là không giành được, hắn cũng dứt khoát không lãng phí thời gian, sảng khoái lui ra ngoài.Bên trong gian phòng trang nhã rất nhanh chỉ còn lại hai người Dương Khai, Khang Tư Nhiên.

Dương Khai nói: – Khang huynh là không muốn rời Phong Lâm Thành thì phải? Khang Tư Nhiên gật gật đầu nói: – Nam Vực mặc dù có mấy phân hội có thể sánh với Phong Lâm Thành, nhưng cũng không phải ta có thể vào… lần này nếu như bị điều đi, muốn trở về lại rất khó! Nhất Khai 59 59 9 0 – Hiểu rồi! Dương Khai gật gật đầu.

Khang Tư Nhiên cười nói: – Âu cũng là số mệnh! Không nói chuyện của ta nữa… lần này, Dương huynh đến đây là muốn giao dịch thứ gì với thương hội? Dương Khai sắc mặt nghiêm lại, nói: – Không Linh Tinh và Không Linh Ngọc! Khang Tư Nhiên vuốt chòm râu trên càm, nói: – Hai loại vật này là tài liệu chính luyện chế nhẫn không gian, ngược lại cũng không tính là khó tìm.Phân hội bên này có tích trữ một ít… không biết Dương huynh cần bao nhiêu? – Phân hội các người có bao nhiêu? Dương Khai hỏi ngược lại.Khang Tư Nhiên nói: – Để ta xem lại! 0 0 0 1 Khi nói chuyện, liền lấy ra một khối ngọc giản tra duyệt, một lát sau ngẩng đầu lên nói: – Có không sai biệt lắm giá trị 30 triệu nguyên tinh trung phẩm! Nếu Dương huynh muốn, ta có thể làm chủ giảm cho huynh 9 %… Đây là cực hạn của ta! – Lấy toàn bộ!

Chương 2755: Khoản làm ăn lớn

– Lấy… lấy toàn bộ ư? Khang Tư Nhiên kinh hãi kêu lên.

Đây chính là 30 triệu nguyên tinhtrung phẩm, không phải 30 triệu nguyên tinh hạ phẩm, cho dù là đổi thành nguyên tinhthượng phẩm cũng trị giá 300 ngàn khối.– Lấy toàn bộ! Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.Khang Tư Nhiên lập tức ý thức được, đây có lẽ là hắn thương lượngchuyện làm ăn lớn nhất trong đời, có công cuộc làm ăn này ăn mồi, chodù bị điều đi, cũng không đến mức bị điều đến địa phương tệ hại.11 1 2 Sợ hãi lẫn vui mừng còn chưa kịp dâng lên, Dương Khai liền nói: – Ngoài ra ta còn muốn ủythác Khang huynh tiếp tục giúp ta thu mua Không Linh Tinh và Không Linh Ngọc, có baonhiêu lấy bấy nhiêu!“Hu…”

Khang Tư Nhiên hít vào một hơi lạnh.

Không Linh Tinh cùng Không Linh Ngọc trên cơ bảnđều là dùng để luyện chế nhẫn không gian, tuy nhiên trong Tinh Giới, nhẫn không gian cũngkhông tính là vật đáng tiền cho lắm, rất nhiều võ giả trên người đều dùng mười mấy cái.Cho nên hai loại vật liệu này nhu cầu không tính là quá lớn, vậy mà Dương Khai một hơi baotrọn gói 30 triệu nguyên tinh trung phẩm vật liệu kia, còn bảo hắn tiếp tục thu mua… Đây làmuốn luyện chế bao nhiêu nhẫn không gian chứ?Ổn định lại tâm thần, Khang Tư Nhiên nói:2 2 2 3 –Phân hội chỉ có 30 triệu nguyên tinh trung phẩm, tổng hội bên kia hẳn phải có, hơn nữa cóthể từ các phân hội khác điều tới… Dương huynh xác định có bao nhiêu lấy bấy nhiêu ư? Đócũng không phải là số lượng nhỏ đâu! Một phân hội có 30 triệu nguyên tinh trung phẩm,mười phân hội chính là 300 triệu, một trăm phân hội chính là 3 tỉ…Phân hội của Tử Nguyên Thương Hội trên Nam Vực có tới hơn một trăm, nếu thật thu muanhư thế, nhất định phải trả mấy chục triệu nguyên tinh thượng phẩm mới đủ.

Mấy chụctriệu đấy, còn là nguyên tinh thượng phẩm! Đây tuyệt đối là một khoản làm ăn to lớn.Khoản làm ăn này nếu thành công thì công trạng đủ để Khang Tư Nhiên tấn thăng làm hộitrưởng một phân hội!Chỉ có điều là tu vi hắn hơi kém một chút, không đủ để phục chúng.

Dùsao thương hội có quy định, hội trưởng phân hội chỉ có Đế Tôn Cảnhmới có thể đảm nhiệm.

Nếu là người khác tới bàn chuyện làm ăn như vậyvới Khang Tư Nhiên, hắn cái gì cũng sẽ không khuyên bảo, bảo đảm một3 3 3 4tiếng đáp ứng ngay tức thì, nhưng người tới bàn chuyện làm ăn chính là Dương Khai, KhangTư Nhiên sao có thể không suy tính vì hắn.

Sợ là Dương Khai không biết nặng nhẹ, KhangTư Nhiên còn cố ý tính toán một chút số lượng cho hắn biết.– Xác định! Dương Khai mỉm cười, nói: – Khang huynh chẳng lẽ không làm chủ được sao?Khang Tư Nhiên nghiêm mặt nói: – Làm ăn lớn như thế, đúng là quản sự nho nhỏ như ta nàykhông làm chủ được!Dương Khai vốn là thuận miệng nói giỡn, nào ngờ sự thật lại đúng như thế, không khỏi rấtngạc nhiên.

Khang Tư Nhiên nói:– Nếu Dương huynh thật sự muốn làm chuyện làm ăn này, Khang mỗ cũng nên đi mời hộitrưởng đến đây tự mình nói chuyện với huynh!Dương Khai nói: – Cũng tốt!4 4 4 5 –Huynh chờ một chút! Khang Tư Nhiên nói xong, lập tức mở cửa phòng bước ra ngoài.Ngoài cửa, Cốc Hồng thấy Khang Tư Nhiên đi ra, khẽ mỉm cười nói:– Khang quản sự bàn chuyện như thế nào? Có cần Cốc mỗ hỗ trợ hay không?Khang Tư Nhiên hừ một tiếng nói: – Không nhọc lòng Cốc quản sự!Cốc Hồng hừ nhỏ một tiếng, phất tay áo nói: – Không biết điều!Ở trước mặt Dương Khai, hắn cần duy trì hình tượng của thương hội, tự nhiên không thểlàm mất mặt nhau, nhưng với Khang Tư Nhiên thì hắn không cần nhẫn nhịn.
Thấy Khang TưNhiên đi thẳng lên lầu, Cốc Hồng nhíu nhíu mày.

Nhìn xu thế này, dường như là muốn đi tìmhội trưởng, chẳng lẽ làm ăn này lớn đến mức ngay cả một quản sự đều không thể làm chủ?5 5 5 6 Vừa nghĩ đến đây, Cốc Hồng cả kinh trong lòng: nếu thật đúng như vậy, thì công lao củaKhang Tư Nhiên sẽ to lắm, nói không chừng có thể ổn định lại địa vị của hắn trong phân hộinày.

Trong lòng cấp bách một trận, trên mặt Cốc Hồng hiện lên vẻ ưu sầu.Qua một thời gian nữa, tổng hội bên kia sẽ cử một người có bối cảnh tới đây đảm đươngchức quản sự, bất quá số lượng quản sự của mỗi phân hội là có quy định.

Nói cách khác, cóngười xuống, thì quản sự bên này phải nhường ra một vị trí.

Vốn tính theo công trạng và tuvi, người nhường ra vị trí kia khẳng định là Khang Tư Nhiên, nhưng nếu Khang Tư Nhiêncủng cố được vị trí, thì rất có khả năng phải đến phiên Cốc Hồng hắn nhường lại.

Dù sao bấtkể là ai, đều phải đi một người.Phong Lâm Thành là một địa phương béo bở, võ giả nhiều, lượng giaodịch lớn… Cốc Hồng sao có thể bỏ được rời đi? Ở chỗ này lăn lộn mộtnăm, bằng với ở phân hội khác lăn lộn hai ba năm.Cho nên hắn mới luôntìm cơ hội làm khó Khang Tư Nhiên, tranh đoạt mối làm ăn của Khang6 6 6 7Tư Nhiên, chính là muốn cắt đứt hy vọng của Khang Tư Nhiên, để hắn không bị điều đi!Giờ này lại có khả năng thất bại trong gang tấc! Điều này làm cho Cốc Hồng vừa sợ vừa giận!Ngay lúc Cốc Hồng suy nghĩ hỗn loạn, quả nhiên nhìn thấy hội trưởng theo Khang Tư Nhiênđi xuống, hắn biến sắc: chuyện làm ăn này lại thật kinh động tới hội trưởng, rốt cuộc làchuyện làm ăn lớn tới mức nào?Trong lòng cực kỳ khó chịu, Khang Tư Nhiên này từ đâu lại có vận may như thế? Tới trướcgian phòng khách, Khang Tư Nhiên nhẹ gõ cửa, sau khi được Dương Khai đáp lại, lúc nàymới đẩy cửa phòng, cung kính nói:– Mời hội trưởng!Một lão già hơi lớn tuổi dáng người thấp nhỏ cất bước đi vào, ánh mắt như điện quét nhìnDương Khai.7 7 7 8Dương Khai nhướn mày, đứng dậy ôm quyền nói: – Ra mắt Lâu hội trưởng!Hội trưởng Lâu Sất trấn giữ phân hội Phong Lâm Thành này, còn là phó hội trưởng của TửNguyên Thương Hội! Có thể thấy được mức độ coi trọng Phong Lâm Thành của Tử NguyênThương Hội.

Dương Khai trước kia đã từng thấy qua lão, tự nhiên sẽ không quên.– Ngươi nhận được lão phu? Lâu Sất có hơi kinh ngạc.Mặc dù lão là phó hội trưởng Tử Nguyên Thương Hội, cũng là hội trưởng của phân hộiPhong Lâm Thành, nhưng ngày thường luôn ở trong nhà, rất ít có người gặp mặt, giờ nàyDương Khai lại liếc mắt một cái nhận ra, dĩ nhiên lão vô cùng kinh ngạc.

Tuy nhiên lão nhìnlên quan sát cẩn thận, mơ hồ cảm thấy Dương Khai có chút quen mặt, dường như đã gặp ởnơi nào rồi.8 8 8 9Thần niệm quét ra, Lâu Sất lại cả kinh, bởi vì lão phát hiện thanh niên trước mặt này khôngngờ có tu vi không kém gì lão, đều là Đế Tôn nhất tầng cảnh.

Vốn nghe Khang Tư Nhiên báocáo, nói là một người bạn của hắn muốn thương lượng một khoản làm ăn lớn, Lâu Sất cònkhông có để ở trong lòng, Khang Tư Nhiên với tu vi như thế, có thể có bằng hữu dạng gìchứ? Giờ này mới biết mình sai rồi, người này lại là Đế Tôn Cảnh! Lão lập tức thu lại lòngkhinh thị, mỉm cười nói:– Lão phu dường như đã gặp qua tiểu hữu ở đâu rồi!Dương Khai mỉm cười nói: – Năm đó thời điểm Tinh Thần Cung mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp tạiPhong Lâm Thành, tiểu tử có ở đây.

Lúc Tứ Quý Chi Địa mở ra, ta cũng có mặt!Lâu Sất suy nghĩ một chút, trước mắt sáng ngời, nói: – Tiểu hữu là… – Dương Khai!9 9 9 0Lâu Sất sắc mặt chợt trầm xuống, nạt nhỏ: – Ngươi lá gan không nhỏ, lại dám quang minhchánh đại hiện thân như thế! Sắc mặt lão biến hóa cực nhanh, Khang Tư Nhiên bị dọa chohoảng sợ, không biết Dương Khai đắc tội với Lâu Sất khi nào?!.Dương Khai ngẩn ra, bất quá rất nhanh liền hiểu rõ vì sao lão có thái độ như thế, hẳn là cóliên quan với chuyện của Tinh Thần Cung.

Có một số việc Khang Tư Nhiên không tiếp xúcđược, nhưng Lâu Sất thì có thể tiếp xúc.Dương Khai mỉm cười nói: – Không thẹn với lương tâm, vì sao không dám hiện thân?Lâu Sất chăm chú nhìn hắn, thản nhiên nói: – Quả thật lớn mật!Dương Khai nói: – Lâu hội trưởng muốn bàn chuyện làm ăn? Hay là cứ như vậy buông bỏ?Nếu không bàn chuyện, ta có thể đi tìm Thất DiệuNhất Khai 701Thương Hội, tin chắc bọn họ hẳn cảm thấy rất hứng thú với chuyện làm ăn này!– Thương lượng, chứ sao không! Lâu Sất hừ một tiếng, Dương Khai cố ý đem ra Thất DiệuThương Hội lão đối đầu với Tử Nguyên Thương Hội, rõ ràng là lạt mềm buộc chặt, bất quáchuyện làm ăn là làm ăn, Lâu Sất tuyệt đối sẽ không bỏ qua! Dương Khai đưa tay ra hiệu,Lâu Sất lập tức ngồi xuống, mở miệng nói:– Tiểu hữu cũng mời ngồi!Dương Khai liếc mắt nhìn Khang Tư Nhiên đứng bên cạnh Lâu Sất.Lâu Sất nói: – Khang quản sự cũng ngồi đi! Trong lòng thầm nghĩ, Dương Khai này coi trọngKhang Tư Nhiên như vậy, quan hệ giữa hai người dường như rất tốt!Nhất Khai 7171I 712Khang Tư Nhiên có chút lúng túng, nhưng nếu Lâu Sất đã lên tiếng, hắn cũng chỉ có thể ngồixuống một bên bồi tiếp, sắc mặt hơi không được tự nhiên.Lâu Sất nói ngay vào điểm chính: – Nghe Khang quản sự nói, tiểu hữu muốn bàn chuyện làmăn, giá trị mấy chục triệu nguyên tinh thượng phẩm?– Đúng vậy! Không biết Lâu hội trưởng có thể nhai được hay không? Dương Khai gật đầu.Lâu Sất cười nói:– Trên đời này cũng chưa có chuyện làm ăn nào Tử Nguyên Thương Hội ta không nhai được.Chỉ có điều không biết tiểu hữu muốn nhiều Không Linh Tinh và Không Linh Ngọc như thếđể làm gì?Nhất Khai 7272I 723Dương Khai cười tủm tỉm nói: – Đây không phải là chuyện Lâu hội trưởng cần quan tâmchứ?Lâu Sất thoáng sửng sốt, mỉm cười nói: – Là lão phu nói nhiều rồi! Lão trầm ngâm một chútnói tiếp:– Tiểu hữu yêu cầu số lượng hàng hóa quá mức to lớn, đều không phải là lão phu không tínnhiệm tiểu hữu, chỉ là tiểu hữu có nên hay không cũng đưa ra chút thành ý?Lão vừa nói dứt lời, Dương Khai liền thảy ra một cái nhẫn không gian:– Đây là tiền đặt cọc, Lâu hội trưởng nhìn xem có hài lòng hay không?Lâu Sất nhận lấy, quét thần niệm dò xét, lập tức thấy nguyên tinh thượng phẩm chất đốngnhư ngọn núi nhỏ, tối thiểu đơn vị hàng triệu.

Lão nghiêm mặt, biết Dương Khai quả thật cótư cách giao dịch với thương hội, gật đầu nói:Nhất Khai 7373I 734– Rất tốt, tiểu hữu là người thành tín, vậy lão phu cũng phải sảng khoái một phen: trongvòng hai tháng, lão phu có thể điều tới cho tiểu hữu lượng vật tư trị giá 40 triệu nguyên tinhthượng phẩm.

Đến lúc đó còn hy vọng tiểu hữu có thể mang đủ nguyên tinh tới thương hộita, hai bên thanh toán theo thỏa thuận!– Được! Dương Khai gật đầu: – Bất quá ta có một điều kiện…Lâu Sất nói: – Mời tiểu hữu nói!Dương Khai nhìn Khang Tư Nhiên nói: – Chuyện làm ăn này ta chỉ giao tiếp với Khang quảnsự, người khác miễn bàn!Lâu Sất nhướn mày: – Đây là vì sao? Chẳng lẽ tiểu hữu không tin tưởng Tử Nguyên ThươngHội ta?Nhất Khai 7474I 745Dương Khai lắc đầu nói: – Thương hội danh tiếng bày ra đó, sao ta lại không tin! Tuy nhiênta cùng Khang quản sự giao tình tâm đầu ý hợp, giao tiếp với hắn ta yên tâm hơn một chút!Lâu Sất không khỏi lộ ra vẻ khó xử, bởi vì không tới một hai tháng sau, Khang Tư Nhiênkhẳng định sẽ bị điều đi, đến lúc đó người đều không có mặt ở Phong Lâm Thành, như thếnào giao tiếp với Dương Khai? Nhưng chuyện làm ăn này sẽ mang đến lợi ích thu lợi to lớncho thương hội, vì thế Lâu Sất không thể không suy tính cẩn thận.Chợt lão nhướn mày nói: – Tiểu hữu đây là muốn giúp Khang quản sự một phen ư?Lão mơ hồ đoán được ý đồ của Dương Khai: đây không phải là hắn muốn dùng phươngthức này để Khang Tư Nhiên lưu lại địa phương Phong Lâm Thành giàu có và béo bở nàysao? Lão lắc đầu nói:6 –Hành động này của tiểu hữu cũng không có ý nghĩa, làm như vậy tuy rằng có thể giúp choKhang quản sự lưu lại Phong Lâm Thành hai tháng, nhưng sau khi vật tư giao hàng hoàn tất,nên điều đi cũng sẽ điều đi!Dương Khai cau mày nói: – Lâu hội trưởng cũng không có cách nào sao?Lâu Sất nói: – Chuyện này luôn là do quyết định của tổng hội bên kia, lão phu cũng khôngthể ra sức!Khang Tư Nhiên lộ vẻ mặt cảm kích, đang muốn lên tiếng, Dương Khai giơ tay ngăn hắn lại,nghiêm túc nói:– Nếu ta nói, còn có chuyện làm ăn khác muốn hợp tác với Khang quản sự thì sao? Hơn nữacòn là hợp tác lâu dài!Lâu Sất híp mắt lại, thản nhiên nói: – Vậy phải xem là chuyện làm ăn gì!?.Nhất Khai 767Dương Khai thuận tay phất một cái trên bàn, lập tức trên mặt bàn xuất hiện một viên nộiđan yêu thú lớn chừng trái nhãn, màu sắc sáng rực, thoáng cái yêu khí cuồn cuộn ập vàomặt…

Chương 2756: Hợp tác lâu dài

– Nội đan bậc mười hai! Lâu Sất cả kinh kêu lên, trong mắt tỏa sáng ngời, chộp lấy nội đantừ trên bàn, xoay qua xoay lại trên tay thưởng thức cẩn thận, không ngừng gật gật đầu nói:– Quả nhiên là nội đan bậc mười hai! Nội đan bậc mười hai a! Chỉ có thể sinh thành trong cơthể yêu thú bậc mười hai, mà yêu thú bậc mười hai chính là tương đương với Đế Tôn Cảnh.Lâu Sất cũng chỉ là võ giả Đế Tôn nhất tầng cảnh, nếu thật đụng phải một con yêu thú bậcmười hai, ai thắng ai thua còn không biết, làm không được còn phải chết dưới cái miệng tonhư chậu máu của yêu thú.Nhất Khai 778Có thể nói, nội đan bậc mười hai ở khắp Tinh Giới đều là vật hiếm có, kẻ yếu không lấyđược, cường giả cho dù thu được cũng sẽ không tùy tiện mang ra bán.

Dù sao nội đan yêuthú sử dụng rất rộng rãi, chỉ riêng dùng làm luyện đan cũng đủ để cho vô số người đổ xôchen lấn tranh giành.– Đáng tiếc… Lâu Sất lại thở dài một tiếng.Khang Tư Nhiên nói: – Đáng tiếc cái gì?Hắn cũng bị chấn động.

Lần này gặp lại Dương Khai, hắn phát hiện bỗng nhiên mình có chútkhông nhận ra Dương Khai: thứ nhất là bàn chuyện làm ăn lớn với mình như vậy; giờ nàylại thuận tay lấy ra một viên nội đan bậc mười hai… cũng may mà tính cách của Dương Khaicòn giữ nguyên dáng vẻ kia, cũng không có thay đổi bao nhiêu.Hắn còn nhớ rõ, năm đó thời điểm Dương Khai mới tới Phong Lâm Thành, không nói giannan cùng khốn cũng là rất nghèo nàn, làm sao chỉNhất Khai 7878I 789qua mười năm liền trở nên sung túc giàu có như thế? Cùng so sánh với hắn, mười mấy nămnay quả thực là mình sống uổng phí mà!– Đáng tiếc đây chỉ là một viên nội đan của yêu thú bậc mười hai hạ phẩm… Ừm… tươngđương với Đế Tôn nhất tầng cảnh! Lâu Sất vuốt chòm râu, gật gù đắc ý.Cùng là nội đan bậc mười hai, nhưng phẩm chất và giá trị cũng có khác biệt một trời mộtvực, giống như trong Đế Tôn Cảnh có một hai ba tầng, mỗi cao hơn một bậc, giá trị đều làtăng lên mấy phần.– Một viên nội đan như vậy giá trị bao nhiêu? Dương Khai hỏi.Lâu Sất đáp: – Nếu là thương hội ta thu mua, giá 2 triệu nguyên tinh thượng phẩm!Nhất Khai 7979I 790 –Giá tiền còn coi như xứng đáng! Dương Khai khẽ gật gật đầu, một viên nội đan hạ phẩmbậc mười hai với giá tiền này quả thật không thua thiệt lắm!– Dĩ nhiên, nếu như mang ra Phòng đấu giá thương hội ta bán đấu giá, cũng có khả năng thuđược 3 triệu nguyên tinh thượng phẩm! Lâu Sất mỉm cười: – Tiểu hữu vừa nói chuyện làmăn, không phải là chỉ thứ này chứ?Đây đúng là một khoản làm ăn tốt! Nội đan của yêu thú bậc mười hai, đưa tới nơi đâu đều làcung không đủ cầu, nhưng một viên nội đan hạ phẩm cũng không tính là gì, mặc dù khôngthường gặp, nhưng Phòng đấu giá cũng thỉnh thoảng có được.– Cộng thêm cái này thì sao? Dương Khai lại thuận tay thảy ra.Lâu Sất theo bản năng chụp lấy, vừa thấy con ngươi lập tức trợn tròn, thất thanh kêu lên:Nhất Khai 8000 1 –Này… này này…– Bậc mười hai thượng phẩm? Khang Tư Nhiên cũng nhìn con ngươi thẳng.

Nếu không cóviên nội đan hạ phẩm trước đó để so sánh, Khang Tư Nhiên còn không có được nhãn lựcnày, nhưng giờ này xuất hiện một viên nội đan so sánh với viên trước đó, bất luận là khí tứcphát ra hay là tạo cho người cảm giác đều mạnh hơn mấy bậc.

Đây khẳng định là nội đanbậc mười hai thượng phẩm! Đây chính là tương đương với một cường giả Đế Tôn tam tầngcảnh mới có thể dựng dục ra được.– Tiểu hữu từ nơi nào lấy được? Lâu Sất hoàn toàn không bình tĩnh, lại đứng bật lên.Dương Khai cười tủm tỉm nhìn lão, trên mặt lộ ý vị sâu sắc.Lâu Sất lúng túng bụm miệng: – Lão phu lỡ lời rồi! Chuyện như vậy cũng không phải lão nêntìm hiểu, chuyện này trong thương hội có văn bản quy định rõ ràng: một khi xúc phạm, chodù lão là phó hội trưởngNhất Khai 811 1 2cũng phải bị trừng phạt, thậm chí bị trục xuất khỏi thương hội… chỉ là lão đích thực quákhiếp sợ!Từ lúc mình chào đời tới nay lại có may mắn nhìn thấy một viên nội đan bậc mười haithượng phẩm! Trong lúc nhất thời, tay lão cầm nội đan nhưng lại dùng hết sức, không đànhlòng buông ra.– Một viên nội đan này giá trị bao nhiêu? Dương Khai hỏi.– 10 triệu! Lâu Sất trầm giọng nói: – Ít nhất 10 triệu, nếu như đấu giá.

cũng có thể 15 triệu!Dương Khai nhướn mày, đều là nội đan bậc mười hai, mà giá tiền chênh lệch giữa thượngphẩm và hạ phẩm quả thật rất lớn!– Khoản làm ăn này như thế nào? Dương Khai cười híp mắt hỏi.– Mối làm ăn này quả thật không tệ! Lâu Sất nghiêm túc gật gật đầu.Nhất Khai 822 2 3Dương Khai này đưa tới hai mối làm ăn lớn, đều vượt qua hàng triệu nguyên tinh thượngphẩm, đủ để cho lão đích thân tiếp đãi, loại mối lớn này cũng không phải tùy tiện là có thểgặp được.Có mối làm ăn lớn này ăn mồi, công trạng của Khang Tư Nhiên nhất định sẽ lênnhư diều gặp gió, ném rất xa mấy chấp sự khác trong phân hội.– Chỉ là loại làm ăn này… như thế nào có thể hợp tác trường kỳ? Lâu Sất nhíu mày, hỏi.

Thậtra lão rất muốn hợp tác lâu dài với Dương Khai, nhưng nội đan yêu thú bậc mười hai đâu códễ dàng thu lấy như vậy, cũng không biết Dương Khai từ địa phương nào thu được hai viên,lần sau không nhất định có vận may tốt như thế.– Sau này hàng năm ta sẽ giao dịch với Khang huynh hai viên nội đan bậc mười hai, phẩmbậc không hạn chế, giao dịch này thẳng đến khi Khang huynh rời khỏi Phong Lâm Thànhmới ngừng!Nhất Khai 833 3 4Lâu Sất cười khổ nói: – Nói tới nói lui, tiểu hữu vẫn là muốn Khang quản sự lưu lại ở PhongLâm Thành… Không phải lão phu không muốn hỗ trợ, cũng không phải lão phu không tínnhiệm tiểu hữu, chỉ có điều là nội đan bậc mười hai này, tiểu hữu làm thế nào có thể cungcấp hàng năm…Nói tới đây, bỗng nhiên Lâu Sất trợn to mắt, ngây ngốc nhìn từng viên nội đan kẹp giữa nămngón tay phải của Dương Khai… Những viên nội đan kia bất luận là độ lớn nhỏ, màu sắc haylà khí tức, đều không kém chút nào so với viên đầu tiên hắn đưa ra.

Coi lại tay trái, khôngngờ cũng y như vậy.“Ực…”Dù là Lâu Sất thường thấy sóng to gió lớn, thời khắc này cũng không nhịn được nuốt nướcmiếng một cái.

Lão đang muốn nhìn kỹ cho rõ ràng,Nhất Khai 8444 5Dương Khai lật hai bàn tay một cái, những viên nội đan bỗng nhiên biến mất không thấy.– Đều là bậc mười hai ư? Lâu Sất đầu óc choáng váng hỏi han.Dương Khai mỉm cười nói: – Tai nghe là giả, mắt thấy là thật! Lâu hội trưởng không phải tựmình nhìn thấy sao?Lâu Sất gãi gãi tai nói: – Tiểu hữu có không bán ra toàn bộ số nội đan kia…– Đừng mơ tưởng! Dương Khai một ngụm nói lời từ chối.Tuy rằng nội đan của hắn nhiều không dùng hết, nhưng sẽ không tùy ý bán đổ bán tháo.

LâuSất buồn khổ một hồi, nhưng vật là của người ta, bán hay không cũng phải nhìn tâm tìnhcủa người ta, lão cũng không thể ra tay tranh đoạt.Nhất Khai 855 5 6Thở một hơi thật dài, Lâu Sất thử nỗ lực cuối cùng: – Tiểu hữu nếu có thể bán toàn bộ nộiđan kia cho thương hội ta, lão phu có thể làm chủ cho tiểu hữu một cái giá cực kỳ ưu đãi!– Không bán không bán! Dương Khai liên tục xua tay.Lâu Sất chán nản, bỗng nhiên lại nghiêm mặt, nói: – Được rồi! Tiểu hữu quả thật có tư cáchhợp tác trường kỳ với thương hội ta! Chỉ riêng số nội đan lão mới vừa nhìn thấy đã có 8viên, nói cách khác có thể hợp tác bốn năm!– Chuyện này ta sẽ báo lên tổng hội bên kia, tổng hội quyết định như thế nào, lão phu cũngkhông can thiệp được!Dương Khai mỉm cười nói: – Lâu hội trưởng quá khiêm nhượng rồi! Lão dầu gì cũng là phóhội trưởng, phải quyền phát biểu, như thế nào không thể can thiệp?Nhất Khai 866 67 Ừm, như vầy đi, nếu ta có thể hợp tác lâu dài với Khang huynh, mỗi nửa năm bán cho cácngười hai viên nội đan bậc mười hai, thế nào?– Nửa năm, hai viên! Lâu Sất sắc mặt rung lên, híp mắt cười nói: – Được rồi… được rồi, tiểuhữu yên tâm, tổng hội bên kia lão phu sẽ nói nhiều thêm một chút!Dương Khai ôm quyền nói: – Vậy làm phiền Lâu hội trưởng!– Nói hay nói hay! Chuyện còn lại các người tâm sự đi! Lão phu cũng nên đi điều tập KhôngLinh Tinh và Không Linh Ngọc cho tiểu hữu, miễn cho lỡ đại sự của tiểu hữu!Nói dứt lời lão liền đứng lên, đặt hai viên nội đan bậc mười hai kia trên tay Khang Tư Nhiên,dùng thần niệm truyền âm dặn dò mấy câu, lúc này mới đẩy cửa đi ra.Nhất Khai 877 7 8 Cửa phòng lần nữa đóng lại, Khang Tư Nhiên nắm hai viên nội đan trong tay, trên mặt đầyvẻ cảm kích, nói:– Dương huynh! Ân tình này không lời nào cảm tạ hết được, ngày khác có chỗ cần tới Khangmỗ, cứ việc lên tiếng!Dương Khai khoát tay nói: – Khang huynh nghiêm trọng rồi! Ta làm như thế cũng khôngđơn thuần là cho huynh, mà còn vì chính mình!Khang Tư Nhiên đương nhiên không tin, cho là hắn đang trấn an mình.Dương Khai nói: – Ta gần đây thành lập một tông môn, còn đang giai đoạn khởi đầu, sau nàyphát triển đối với các loại vật tư sẽ có nhu cầu rất khổng lồ, Tử Nguyên Thương Hội là mộtbạn hàng hợp tác không tệ! Có Khang huynh ở đây, giao dịch với Tử Nguyên Thương Hộikhẳng định không đến mức bị thua thiệt!Nhất Khai 888 8 9Khang Tư Nhiên cả kinh nói: – Dương huynh không ngờ đều khai tông lập phái rồi?Điều này đúng thật làm cho hắn khiếp sợ! Tuy rằng Dương Khai đã là Đế Tôn, nhưng cũngkhông phải Đế Tôn nào đều có tư cách khai tông lập phái, trước tiên phải chọn một địaphương tốt, còn phải có nhân mạch rộng khắp và thực lực cường ngạnh, còn có chiêu thu đệtử các thứ… nhiều vô số, rất là phiền toái.– Làm bậy làm bạ thôi! Dương Khai mỉm cười.Khang Tư Nhiên nghiêm mặt nói: – Dương huynh yên tâm, ngày nào đó nếu quý tông có giaodịch gì với thương hội, Khang mỗ nhất định sẽ tận tâm tận lực!Dương Khai mỉm cười nói: – Đối với Khang huynh đương nhiên ta rất yên tâm! À… Nếu mộtngày nào đó không thích ở lại thương hội, hoan nghênh Khang huynh tới tông môn ta bất cứlúc nào!Nhất Khai 899 9 0Khang Tư Nhiên cười to nói: – Nếu huynh không nói quý tông cùng thương hội sau này sẽ cóhợp tác, hiện tại ta cũng có thể đi! Tuy nhiên nếu tông môn của Dương Khai sau này thànhlập được thông thương hợp tác với Tử Nguyên Thương Hội, hắn lưu lại dĩ nhiên sẽ càng tốthơn cho Dương Khai.Nói chuyện phiếm một hồi, Khang Tư Nhiên nói: – Hội trưởng vừa rồi lúc đi phân phó với ta,nói nếu Dương huynh nguyện ý bán cho thương hội hai viên nội đan này, thương hội có thểxuất ra 13 triệu nguyên tinh!Dương Khai nói: – Ta lấy ra nội đan dĩ nhiên là bán, chẳng lẽ còn để làm gì khác hay sao?Khang Tư Nhiên nói: – Đây là lần đầu tiên hợp tác thôi! Hội trưởng nói huynh có thể tùytiện, có thể trực tiếp bán cho thương hội ta, cũng có thể để thương hội ta thay mặt bán đấugiá… Nhưng sau này thì không có lựa chọn đấu giá rồi!Nhất Khai 900 0 1Dương Khai không chần chừ nói: – Thì bán cho thương hội thôi! Làm như vậy tuy rằng bịthua thiệt, không thể cao giá so với đấu giá, nhưng nếu như ủy thác cho thương hội bán đấugiá, vẫn phải bỏ ra thủ tục phí nhất định, đến lúc đó chiết tính ra so với giá bán thẳng chothương hội cũng không hơn kém bao nhiêu.

Nếu đã định giúp Khang Tư Nhiên, đươngnhiên Dương Khai sẽ không ham hố chút lợi nhỏ đó.– Cũng được! Khang Tư Nhiên gật gật đầu, nói: – Vừa lúc đêm mai thương hội bên này cómột buổi đấu giá, hai viên nội đan này nhất định sẽ bán ra giá tốt.

Nguyên tinh bán ra này,Dương huynh nhìn xem…Dương Khai nói: – Coi như thanh toán tiền mua Không Linh Tinh và Không Linh Ngọc đi!– Được! Khang Tư Nhiên gật gật đầu.Dương Khai sảng khoái làm hắn ý thức được, tài sản của Dương Khai rất có khả năng cònkinh khủng hơn so với tưởng tượng của hắn, nếuNhất Khai 911 1 2không cũng không đến mức xem thường không coi một hai chục triệu nguyên tinh thượngphẩm vào đâu.– Đúng rồi Khang huynh, có chuyện này muốn nhờ huynh! Khang Tư Nhiên nói: – Dươnghuynh nói nghe!– Hội đấu giá đêm mai, có bán ra bảo giáp gì không?

Chương 2757: Hội đấu giá Tử Nguyên

– Bảo giáp trung phẩm cấp Đế, có thỏa mãn nhu cầu của Dương huynh không? Khang TưNhiên mỉm cười.– Trung phẩm cấp Đế! Dương Khai hơi đổi sắc: – Trên hội đấu giá có bảo giáp trung phẩmcấp Đế ư?Nhất Khai 922 2 3Khang Tư Nhiên gật gật đầu nói: – Không sai! Lần này bảo vật áp trục của hội đấu giá, chínhlà một kiện bảo giáp trung phẩm cấp Đế!– Lời ấy là thật! Dương Khai vô cùng vui mừng, lần này tới Tử Nguyên Thương Hội, một làmua Không Linh Tinh và Không Linh Ngọc, để chuẩn bị sau này bố trí pháp trận không gian;thứ hai là muốn tìm một kiện bảo giáp! Dương Khai yêu cầu không cao, nhưng dầu gì hắncũng là Đế Tôn Cảnh, vốn mục tiêu chỉ muốn tìm một kiện bảo giáp cấp Đế là được, nhưngkhông nghĩ tới ở đây lại có một kiện cấp Đế trung phẩm, còn tốt hơn rất nhiều so với mongmuốn.

Hắn cũng không muốn sau này mỗi khi thi triển bí thuật long hóa, toàn thân quần áorách nát thậm chí là thân thể lõa lồ.– Có thể ngấm ngầm giao dịch không? Dương Khai hỏi.

Các vật bán đấu giá đa số đều là võgiả gởi bán đấu giá, nhưng cũng có rất nhiều là Phòng đấu giá tự mình tìm ra, bất luận làloại nào, với quan hệ đạt thànhNhất Khai 933 3 4 hợp tác lâu dài giữa Dương Khai và Tử Nguyên Thương Hội hiện nay, đều có tư cách ngấmngầm giao dịch.Khang Tư Nhiên áy náy nói: – Điều này sợ là không được! Nếu là vật đấu giá nào khác thì dễtính, còn kiện bảo giáp trung phẩm cấp Đế này là bảo vật đưa lên làm áp trục, hơn nữa đãcho quảng cáo từ ba tháng trước, Lâu hội trưởng không có khả năng đáp ứng ngầm giaodịch với huynh!– Như vậy à… Dương Khai cũng không có thất vọng bao nhiêu.

Nếu đã quảng cáo làm bảovật áp trục từ trước, khẳng định sẽ không ngấm ngầm bán đi, bởi vì làm như vậy cũng có đảkích rất lớn đối với uy tín của Tử Nguyên Thương Hội:– Không sao, thời điểm đó ta đi đấu giá là được!Khang Tư Nhiên nói: – Dương huynh chờ một lát, ta đi chuẩn bị cho huynh một tấm thiệpmời!Nhất Khai 944 4 5Nói dứt lời liền đi ra.

Dương Khai lẳng lặng chờ một lát, Khang Tư Nhiên liền trở lại cầmmột tấm thiệp mời thiếp vàng đưa cho Dương Khai nói:– Đêm mai giờ Tuất, hội đấu giá đúng giờ bắt đầu.

Dương huynh tới sớm một chút, nóikhông chừng có thể gặp vật mình thích!– Được! Dương Khai nhận lấy thiệp mời, nhét vào nhẫn không gian.

Sau một lúc, DươngKhai mới từ trong phòng khách đi ra, rời phân hội Tử Nguyên Thương Hội.Tùy ý đi dạo một vòng Phong Lâm Thành, mua sắm một chút vật tư, xuất ra bó lớn bó lớnnguyên tinh… Lúc này Dương Khai mới đi vòng tới Tần gia.

Tần gia giờ này vô cùng bận rộn,mỗi người đều đang thu dọn đồ đạc.

Tuy là gia tộc nhỏ, nhưng dầu gì cũng ở chỗ này sinhsôi phát triển mấy ngàn năm, đột nhiên phải rời bỏ nơi này, người Tần gia ít nhiều vẫn cóchút không đành lòng.

Tuy nhiên dưới mệnh lệnh của TầnNhất Khai 955 5 6Triêu Dương, ngay cả không đành lòng cũng chỉ có thể vâng theo, vật gì có thể mang đi toànbộ đều mang đi.Dương Khai dạo qua một vòng Tần gia, không ngờ không có phát hiện bóng dáng Tần TriêuDương.Nhưng thật ra Tần Ngọc đã xuất quan, vừa gặp Dương Khai lập tức gương mặt vuimừng tiến lên đón:– Dương đại ca!Dương Khai mỉm cười gật gật đầu: – Mấy năm không thấy, tu vi tăng tiến không ít!Trước hắn đã dò xét qua, giờ này Tần Ngọc có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, tốc độ tuluyện này đã là cực nhanh, có lẽ có quan hệ với Thiên Địa Tiệt Thân của nàng… Võ giả có tưchất như thế, chỉ cần cho nàng đủ thời gian và không gian phát triển, nhất định có thể tăngtrưởng.Nhất Khai 966 6 7– Đều nhờ phúc của Dương đại ca! Tần Ngọc đan mười ngón tay vào nhau, đứng trước mặtDương Khai, duyên dáng yêu kiều nói cảm kích: – Nếu không nhờ Dương đại ca, mười támtuổi năm ấy có khả năng ta đã chết rồi! Dương đại ca chính là ân nhân lớn nhất của muội!– Đây là mệnh số của cô nương, không cần cảm tạ ta! Dương Khai mỉm cười: – Gia gia cônương đâu?Tần Ngọc vén tóc rũ xuống bên tai, nói: – Vì phải đi ngay nên gia gia muốn bán đi khế đấtcủa Tần gia, hẳn là đi phủ thành chủ! Dừng một chút, nàng nói: – Dương đại ca, chúng ta thậtsẽ đi Bắc Vực sao?– Không sai!– Nghe nói Bắc Vực bên kia rất lạnh, đầy trời gió tuyết!Dương Khai cười nói: – Lời đồn đãi có sai lầm, Bắc Vực bên kia tuy rằng rất nhiều địaphương quả thật đầy trời gió tuyết, nhưng cũng có rấtNhất Khai 977 7 8nhiều địa phương hương hoa thơm ngát, chim muông hót líu lo.

Ta mang các người đi chínhlà loại địa phương đó, đến nơi đó, Tần gia các người sẽ có điều kiện phát triển tốt hơn!Tần Ngọc trong đôi mắt đẹp sáng ngời, không khỏi lộ ra ý hướng tới.– Cô nương làm gì làm đi, ta nghỉ ngơi một chút! Dương Khai nói một câu, rồi di vào hậuđường.Nhìn bóng lưng của hắn, Tần Ngọc hé miệng, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.

Thờigian một ngày trôi qua rất nhanh, đợi tới ngày thứ hai bóng đêm phủ xuống, Dương Khaimới đẩy cửa phòng đi ra.

Trước cửa Tần Ngọc đang đi qua đi lại dáng vẻ tâm sự nặng nề,nghe tiếng động nàng ngẩng đầu nhìn, thấy Dương Khai hiện thân, vội nói:– Dương đại ca, chúng ta đều chuẩn bị xong!Nhất Khai 988 8 9Tần Triêu Dương cũng từ cách đó không xa đi tới, nghiêm nghị nói: – Dương lão đệ, hết thảyTần gia chuẩn bị thỏa đáng, lúc nào khởi hành!Dương Khai nói: – Giờ hợi xuất phát, chờ ở ngoài thành đông nam 500 dặm, còn có mộtnhóm người khác sẽ cùng đi chung với các vị!– Ai vậy? Tần Triêu Dương ngạc nhiên.– Người của Trương gia! Dương Khai trả lời.Tần Triêu Dương gật gật đầu nói: – Thì ra là bọn họ!Trương gia có quan hệ không tệ với Dương Khai, điểm này Tần Triêu Dương đã biết.

Nămđó sau khi Dương Khai rời đi, Tần gia cũng có quan tâm nhiều tới Trương gia, chỉ là mấynăm sau này Tần gia tự mình còn không quản nổi, đương nhiên cũng không có năng lựcchiếu cố Trương gia.
Giờ này nghe nói người của Trương gia cũng sẽ đi cùng nhóm mình,Tần Triêu Dương không khỏi nảy sinh cảm giác cùng chung hoạn nạn.Nhất Khai 999 9 0 –Dương đại ca định đi đâu? Tần Ngọc đột nhiên hỏi.– Đi hội đấu giá của Tử Nguyên Thương Hội, có một kiện vật cần mua! Dương Khai trả lờimột câu, bước chân một bước liền bay ra ngoài, bỗng nhiên dừng lại thân hình ở ngoàimười mấy trượng, quay đầu nhìn Tần Ngọc hỏi:– Cô nương muốn đi cùng không?Vẻ mong đợi trên mặt Tần Ngọc thoáng cái hóa thành sắc mặt vui mừng, thân thể mềm mạinhoáng một cái liền đuổi theo.– Đi thôi! Dương Khai gọi một tiếng, bắt đầu khởi động đế nguyên bao phủ Tần Ngọc, hóathành một luồng sáng dần biến mất trên bầu trời Tần gia.Trước cửa Phòng đấu giá Tử Nguyên Thương Hội, giăng đèn kết hoa, trải thảm đỏ thật dài,dường như lễ hội phi thường náo nhiệt.

Khang Tư000Nhiên cùng Cốc Hồng hai quản sự chia ra hai bên tiếp khách, trên mặt nụ cười không ngừng,ôm quyền chào hỏi hàn huyên với khách tới.– Nhạc môn chủ, nhiều ngày không thấy!Một lão già hơi lớn tuổi ưỡn ngực xoải bước đi tới, Cốc Hồng lập tức bước ra chào đón.Nhạc Đông Chính mỉm cười, đáp lễ: – Cốc quản sự khách sáo rồi! Nghe nói hội đấu giá lầnnày có xuất hiện không ít thứ tốt, nên đặc biệt tới tham gia náo nhiệt!Cốc Hồng nói: – Nhạc môn chủ nói đùa, nếu ngài tới tham gia náo nhiệt vậy chỉ sợ không cóai mua đồ! Nhạc Đông Chính nói:– Cốc quản sự bận rộn, lão phu tự tiện!– Chiêu đãi không chu toàn, Nhạc môn chủ thứ lỗi!011 1 2 Cốc Hồng cười một tiếng lấy lòng, đưa tay ra hiệu, lập tức có một tỳ nữ tướng mạo khôngtầm thường đi tới, dẫn Nhạc Đông Chính đi vào bên trong hội đấu giá.

Phàm là người cóchút thân phận và địa vị tới, đều sẽ có tỳ nữ dẫn đường, biểu hiện bất đồng với người khác.– Dương huynh! Bên kia Khang Tư Nhiên cũng ôm quyền chào Dương Khai, xoay chuyểnánh mắt liếc nhìn Tần Ngọc, mỉm cười nói:– Tần đại tiểu thư cũng tới! Tần Ngọc tự nhiên Khang Tư Nhiên nhận được, dù sao Khang TưNhiên cũng kinh doanh ở Phong Lâm Thành thời gian nửa đời người.Tần Ngọc mỉm cười đáp lễ: – Chào Khang quản sự!– Không cần chào mời ta, chính ta đi vào là được! Dương Khai mỉm cười.022 2 3Hắn vừa mới dứt lời, bỗng nhiên cảm nhận phía trước có tia ánh mắt cừu thị chiếu vàomình, Dương Khai quay nhìn lại, liền thấy Nhạc Đông Chính đang lạnh lùng nhìn mình, ánhmắt hắn vô cùng âm trầm, dường như có thù giết cha, mối hận đoạt vợ với Dương Khaikhông bằng.

Dương Khai mỉm cười, hoàn toàn không có để hắn ở trong lòng.Nhạc Đông Chính hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

Ánh mắt hai người va chạm tuy rằngngắn ngủi, nhưng Khang Tư Nhiên và Cốc Hồng đều nhìn rõ.

Cốc Hồng đảo con ngươi mộtvòng, cũng không biết nghĩ tới điều gì, hắn cười nhẹ một tiếng.Khang Tư Nhiên thì lại ưu tư lo lắng, thấp giọng hỏi: – Dương huynh cùng Nhạc môn chủ kiacó phải có thù hận gì không?– Có một chút! Dương Khai sờ lỗ mũi một cái, giết ba tên đệ tử Đạo Nguyên tam tầng cảnhcủa Nhạc Đông Chính hắn… thù này cũng không phải là lớn bình thường.033 3 4Khang Tư Nhiên nghiêm mặt nói: – Vậy huynh phải cẩn thận một chút, Nhạc Đông Chính làmôn chủ Đoạn Nhạc Môn, từ 100 năm trước đã tấn thăng Đế Tôn, nghe đồn hắn tùy thời cóthể đột phá tới Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, không thể khinh thường!Dương Khai gật đầu tươi cười trấn an: – Không sao đâu! Ta đi vào trước!Khang Tư Nhiên gật gật đầu, ra hiệu về phía đám tỳ nữ bên cạnh, lập tức có một người đi ra,nhận thiệp mời trên tay Dương Khai, dẫn hắn đi vào bên trong hội trường đấu giá.

Xuyênqua một đường hành lang rộng rãi sáng sủa, rất nhanh đi tới trước một gian phòng bao.Mở cửa phòng, một gian phòng rộng rãi hiện ra trước mắt, bên trong trang trí vô cùng xahoa, tối thiểu cũng có thể chứa 20 người mà không chật chội, phía trước một mặt cửa sổtinh thạch trong suốt to lớn, xuyên qua cửa sổ tinh thạch, đều nhìn thấy hết thảy phía ngoài.044 4 5Phòng bao dạng này, chỉ có khách nhân rất tôn quý mới có tư cách đi vào, tỳ nữ kia hiểnnhiên cũng biết rõ điểm này, cho nên thái độ vô cùng khiêm tốn và cung kính.– Đại nhân nếu cần gì, chỉ phân phó nô tỳ là được! Tỳ nữ giới thiệu với Dương Khai một chútquy tắc của hội đấu giá, sau đó ôn nhu nói.– Không có gì cần, cô đi ra ngoài trước đi, ta ở chỗ này là được rồi! Tần Ngọc bỗng nhiên lêntiếng, đuổi tỳ nữ ra ngoài như đuổi ruồi.Tỳ nữ kia vẫn không mất nụ cười, vừa thấy là biết đã được huấn luyện rất tốt, khom ngườinói: – Vậy tiểu tỳ ra ngoài trước, chờ ở ngoài cửa! Nói dứt lời liền lui ra ngoài, nhẹ đóng cửaphòng.Tần Ngọc liếc nhìn Dương Khai, phát hiện hắn đang cười tủm tỉm nhìn mình, nàng khôngkhỏi đỏ mặt, tránh né ánh mắt hắn.055 5 6 –Ngồi đi! Dương Khai gọi một tiếng, tự mình tìm ghế ngồi xuống, đối diện với đài đấu giáphía ngoài: – Đợi lát nữa nếu thấy vật gì ưa thích, cứ việc lên tiếng báo giá!– Muội nhìn xem náo nhiệt… Tần Ngọc nhỏ giọng nói một câu, lại thấy Dương Khai đã nhắmhai mắt lại, không khỏi dẩu dẩu môi, cũng tìm chỗ ngồi xuống.Trong phòng trong lúc nhất thời yên tĩnh không tiếng động, cũng làm cho Tần Ngọc càngkhông được tự nhiên.

Vốn nàng còn muốn hỏi một chút Dương Khai mấy năm này đi nơinào, làm chuyện gì, nhưng bây giờ thấy Dương Khai cũng không có hứng thú nói chuyện,nàng cũng ngại ngùng quấy rầy.

Cũng may hai người cũng không chờ đợi bao lâu, hội đấugiá đã bắt đầu.Một mỹ phụ đi lên đài đấu giá, ăn mặc hở hang, bộ ngực đầy đặn hơn phân nửa lộ ra ngoài,hai cặp đùi thon đẹp như ẩn như hiện dưới lớp sa066 6 7 mỏng, trong cặp mắt đa tình đầy ý mê hoặc, khóe miệng chưa nói đã cười, thoáng cái làmcho bầu không khí của hội trường đấu giá sinh động hẳn lên… làm cho Tần Ngọc nhìn thấymặt đỏ tới mang tai, thầm khinh bỉ trong lòng…Len lén liếc nhìn Dương Khai, phát hiện hắn vẫn như cũ nhắm mắt lại, lúc này nàng mới hàilòng không ít…

Chương 2758: Lưu Vân Hồ Điệp Trâm

Hội trường đấu giá náo nhiệt phi thường, Tử Nguyên Thương Hội tổ chức hội đấu giá nàyquy cách khá cao, không ít Đế Tôn Cảnh đều tới tham dự, mỗi một kiện vật đấu giá đều cóthể đấu ra giá tiền rất lớn, làm mỹ phụ đứng trên đài đấu giá không ngừng nở nụ cười.

Linhđan diệu dược, kỳ trân dị bảo, nối tiếp nhau được đưa ra, bốn phương tám hướng khôngngừng vang lên tiếng đấu giá.077 7 8 –Kế tiếp đấu giá chính là một kiện Lưu Vân Hồ Điệp Trâm! Mỹ phụ trên đài bỗng nhiênthanh âm tăng lên không ít, đôi mắt đẹp dịu dàng quét nhìn phía dưới, khẽ hé đôi môi đỏmọng nói:– Các bằng hữu mang theo bạn gái tới hoặc là chuẩn bị tặng lễ vật cho bạn gái… các bằnghữu hãy chú ý, thiếp dám cam đoan đây tuyệt đối là một kiện lễ vật tốt nhất!Không quản mỹ phụ này ăn mặc như thế nào, nàng là một Đấu giá sư hợp cách, tự nhiênbiết nên dùng phương thức gì để ào ào đẩy giá lên, cho nên lời vừa nói ra, không ít ngườiđều lộ vẻ mặt hứng thú.

Dù sao Lưu Vân Hồ Điệp Trâm này vừa nghe tên chính là một vậttrang sức.

Bình thường vật trang sức là không có khả năng đưa lên hội đấu giá, duy chỉ cómột vài bí bảo có giá trị mới có tư cách.

Mọi người rất tò mò Lưu Vân Hồ Điệp Trâm này rốtcuộc là trang sức loại hình gì, có uy năng ra sao?088 8 9Trước mắt bao người, một tỳ nữ bưng một cái khay từ phía sau đi tới, đứng bên cạnh mỹphụ Đấu giá sư.

Trên khay trùm một tấm vải đỏ, mọi người không thể nhìn thấy hình dángvật đấu giá.

Mỹ phụ chờ bầu không khí căng lên, lúc này mới mỉm cười, đưa tay giở tấm vảiđỏ, chỉ một thoáng, một luồng sáng màu u lan chợt bay lên, mang theo một chuỗi ánh sáng ulan chiếu rọi đài đấu giá sáng trưng, hùng vĩ tráng lệ.Vang lên một tràng tiếng hô kinh ngạc, rất nhiều nữ nhân đều mở to hai mắt nhìn lên đài…Vật xinh đẹp loại này xưa nay đều dẫn tới chú ý của nữ nhân! Đợi thấy rõ, các nữ nhân kialại “ồ”

lên một tràng, bởi vì ánh sáng màu u lan bay lên kia không là gì khác, mà lại là mộtcon bướm nhẹ nhàng bay múa, mỗi một lần vỗ cánh đều mang theo đốm sáng xinh đẹpkhiến người ta nhìn hoa mắt tâm thần ưa thích.

Một lát sau, con bướm kia bỗng nhiên hạxuống, đậu trên cây trâm ngọc bích kia, cánh vẫn như cũ nhẹ nhàng lay động, giống như vậtcòn sống.099 9 0Thế nhưng ai cũng biết, con bướm này hoàn toàn không có sinh mạng, mà với một loại hìnhthái tồn tại đặc biệt trang trí trên cây trâm.

Mọi người xem thấy đều cảm thán, vật nàykhông chỉ các nữ nhân trong mắt lộ ý yêu thích, ngay cả một số nam nhân đều cảm thấyhứng thú.

Vật trang sức này nếu mua về tặng cho các nàng, tuyệt đối là có thể tìm đượcniềm vui, nói không chừng có thể thành tựu một cọc chuyện tốt gì đó.– Bí bảo này không đơn giản chỉ là vật trang sức chứ? Xin hỏi có uy năng gì? Trong một gianphòng bao truyền tới một thanh âm rổn rảng.Câu hỏi này đúng là nghi vấn trong lòng mọi người muốn biết.Tuy rằng Lưu Vân Hồ ĐiệpTrâm này nhìn từ bề ngoài, quả thật không tầm thường, vô cùng xinh đẹp, nhưng nếu vẻnvẹn chỉ là một vật trang sức, thì giá trị của nó nhất định phải giảm nhiều.

Chỉ dễ nhìn màkhông có công dụng gì khác chỉ có một số nữ nhân ưa thích, nhưng xuất tiền túi lại là namnhân.101100 1 Mỹ phụ trên đài mỉm cười, mở miệng nói:– Bí bảo do Hậu đại sư luyện chế, sao có thể chỉ là vật trang sức? – Cái gì?– Cây trâm này là bí bảo do Hậu đại sư luyện chế ư?– Lời ấy là thật? Trên đài cao mỹ phụ vừa nói ra lập tức dưới đài vang lên hàng loạt tiếngkinh hô, dường như vị Hậu đại sư kia là một nhân vật tài giỏi hiếm có.Dương Khai cũng mở mắt, hiếu kỳ nói: – Hậu đại sư là người nào vậy?Hắn hỏi một câu nhưng không có ai đáp lời, quay đầu nhìn lại, liền thấy Tần Ngọc đang mímbờ môi đỏ mọng, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm trên đài cao không chớp mắt một cái, đầymặt ý động… rõ ràng nàng cũng cảm thấy rất hứng thú với Lưu Vân Hồ Điệp Trâm kia.111111 2Dương Khai hỏi lại một câu, lúc này Tần Ngọc mới giật mình, đỏ mặt nói: – Hậu đại sư là mộtvị đại sư luyện khí mới quật khởi mười năm gần đây, bí bảo qua tay ông ấy luyện chế, khôngcó kiện nào không phải là tinh phẩm, chỉ có điều…– Vì cái gì?– Bất quá Hậu đại sư vô cùng khiêm tốn, trước nay không có người nào thấy qua mặt mũithực của ông ấy, ngay cả ông ta là nam hay nữ cũng không biết!– Thần bí như thế ư? Dương Khai nhướn mày hỏi.Tần Ngọc cười nói: – Không sai! Mười năm gần đây, Nam Vực bên này xuất hiện không ít bíbảo không tệ, đều là do Hậu đại sư luyện chế.

Hơn nữa ông ta tựa hồ đối với luyện chế mỗimột loại bí bảo bất luận là phòng ngự hay là công kích, hoặc là bí bảo phụ trợ, đều vô cùngtinh thông… Dù sao người này là một đại sư luyện khí rất lợi hại!121122 3Dương Khai nói: – Nếu không ai thấy qua ông ta, thì làm sao biết những bí bảo này là ông taluyện chế?Tần Ngọc trả lời: – Bí bảo do ông ta luyện chế đều có một dấu hiệu, trên mỗi kiện bí bảo, đềucó ẩn tàng dấu hiệu một đầu khỉ!Lúc này, trên đài cao, mỹ phụ kia nói: – Nếu chư vị không tin, có thể dò xét một chút câytrâm ngọc trên tay thiếp, nhìn xem có phải xuất từ tay Hậu đại sư hay không!?.Một lời nói ra, tức thì vô số đạo thần niệm từ bốn phương tám hướng tràn ra, rối rít rơi vàotrên ngọc trâm.

Thần niệm của Dương Khai cũng ở trong đó, cẩn thận quét nhìn, phát hiệnquả đúng như Tần Ngọc nói, bên hông trâm ngọc này có một dấu giống như đúc đầu khỉ.Nhìn thoáng qua dường như đầu khỉ này còn đang gãi tai, trông rất sống động.– Đúng là tác phẩm của Hậu đại sư!131133 4 –Chính xác không thể nghi ngờ! Hơn nữa còn là một kiện bí bảo cấp Đạo Nguyên thượngphẩm!– Không tệ không tệ, bí bảo này lão phu muốn!– Chu lão thất phu, ngươi tuổi một bó to, muốn cái này làm gì? Tốt hơn là để lại cơ hội chongười trẻ tuổi đi!– Lão phu gần đây mới nạp một phòng tiểu thiếp, muốn bí bảo này tặng cho nàng, ngươi có ýkiến gì?………Trên đài cao, mỹ phụ xem cảnh náo nhiệt phía dưới như không có gì, mở miệng nói:– Hậu đại sư luyện chế bí bảo số lượng không nhiều lắm, nhưng mỗi một kiện đều là cựcphẩm trong cực phẩm.

Ngay cả đế khí sư trong thương hội ta đều rất tôn sùng Hậu đại sư,cảm thấy Hậu đại sư đã có141144 5trình độ đế khí sư! Tin tưởng mọi người cũng rất quan tâm muốn biết, Lưu Vân Hồ ĐiệpTrâm này rốt cuộc là bí bảo loại hình gì?Bí bảo chủng loại đơn giản chỉ là vài loại hình đó, tuy nhiên nữ nhân bình thường dùng bíbảo trang sức, đa số đều là loại hình phòng ngự, cũng có loại hình tấn công, bất quá sốlượng ít hơn loại hình phòng ngự.
Lưu Vân Hồ Điệp Trâm này đưa ra bán đấu giá hẳn là vậtkhông tầm thường, nếu là loại hình phòng ngự, tự nhiên giá cả phải cao hơn một chút.Mỹ phụ ngược lại cũng không có tháo gỡ thắc mắc, mỉm cười nói: – Cây trâm ngọc nàykhông phải công kích cũng không phải phòng ngự, mà là… Nói đến đây, nàng vừa thúc dụcnguyên lực, Lưu Vân Hồ Điệp Trâm trên tay bỗng nhiên trở nên lớn, lập tức lớn chừng batrượng, nhìn thoáng qua, giống như một con bướm phóng lớn, cặp cánh khổng lồ nhẹ vỗ,dâng lên màn ánh sáng đầy trời.

Mỹ phụ hai tay bấm quyết, thúc151155 6 động nguyên lực, con bướm to lớn lại hóa thành một luồng sáng màu u lan bay vòng vòngbên trong hội trường đấu giá, rồi trở về trên đài.– Bí bảo phi hành!Mọi người kinh ngạc kêu lên.

Trước đó mọi người đều phỏng đoán Lưu Vân Hồ Điệp Trâmnày rốt cuộc là bí bảo loại hình gì, nhưng không người nào nghĩ đây lại là một kiện bí bảophi hành.

Nếu đúng thật như thế, thì giá trị của nó sẽ rất cao, hơn nữa nhìn theo tốc độ biểuhiện vừa rồi dường như cũng rất nhanh.Mỹ phụ nói: – Không có luyện hóa, thiếp cũng chỉ có thể phát huy ra nửa thành tốc độ củaLưu Vân Hồ Điệp Trâm mà thôi.

Tuy nhên trải qua nhân sĩ quyền uy của thương hội ta giámđịnh: Lưu Vân Hồ Điệp Trâm này nếu như toàn lực thúc giục, tốc độ phi hành cho dù khôngbằng Đế Tôn Cảnh, cũng không chênh lệch nhiều lắm… tuyệt đối là một kiện lợi161166 7khí bỏ chạy giữ mạng.

Dĩ nhiên, ánh sáng u lan trên bí bảo này cũng có tác dụng che giấu ẩntàng, không cần lo lắng sẽ bại lộ hành tung!Đủ loại thổi phồng của mỹ phụ này, đơn giản chính là biểu đạt hai chữ: Thứ tốt! Quả thật làđồ tốt, bất kể là bán ra hay là tính thực dụng, đều đủ để làm cho không ít võ giả động tâm.Mỹ phụ thấy quảng cáo không sai biệt lắm, lúc này mới hô to: – Bí bảo phi hành cấp ĐạoNguyên thượng phẩm, Lưu Vân Hồ Điệp Trâm, giá khởi đầu 50 triệu nguyên tinh trungphẩm, mỗi lần tăng giá không ít hơn 1 triệu… Mời chư vị! Mỹ phụ vừa nói dứt lời, liền vanglên một tràng tiếng ra giá.Thời gian chỉ trong nháy mắt, giá khởi đầu 50 triệu nguyên tinh trung phẩm tức thì bị nânglên ào ào tới 60 triệu, mà còn không có dấu hiệu ngưng lại.

Chưa tới mười hô hấp, giá tiềnđã nhảy lên tới 70 triệu, hai mươi hô hấp vọt lên 80 triệu… Tần Ngọc sắc mặt không ngừngbiến đổi,171177 8 vẻ vui mừng trước đó trở thành hư không, thay vào đó là gương mặt rầu rĩ chán nản.Nàng cũng biết với tài lực của mình là dứt khoát không thể cạnh tranh được thứ tốt nhưvậy, nhưng sau khi nghe báo giá con số kinh khủng như thế, nàng vẫn cảm thấy mình thậtbất lực.

80 triệu nguyên tinh trung phẩm đấy! Dù là đi Linh Hồ Cung mua thanh ngọc lệnhphù kia, cũng có thể mua được bốn cái.

Tuy nhiên giá trị so với Lưu Vân Hồ Điệp Trâm, 80triệu còn rất xa không có đạt tới lằn ranh này.Cây trâm ngọc xuất hiện, thoáng cái làm cho hội đấu giá nhấc lên đỉnh cao đấu giá: sau 80triệu, võ giả ngồi bên trong đại sảnh đã không thể tham gia ra giá, chỉ có khách trong cácphòng bao vẫn còn tiếp tục cạnh tranh.

Nhất là lão già trước đó nói mới nạp một phòng tiểuthiếp, lão ra giá rất nhanh chóng, với xu thế như tình thế bắt buộc phải mua.181188 9 Tới khi giá tiền nhảy lên tới con số kinh khủng 130 triệu, trong hội trường chỉ còn lại có haingười ra giá, hơn nữa mỗi một lần tăng giá tựa hồ đều trải qua một phen cân nhắc kỹ lưỡng,không còn sảng khoái như trước.– 141 triệu! Chu lão thất phu, nếu ngươi có thể cao hơn cái giá này, thì Lưu Vân Hồ ĐiệpTrâm nhường cho ngươi! Bên trong một phòng bao truyền ra thanh âm.Lão họ Chu kia cười ha hả, nói: – Nếu Vương huynh có lòng, thì đương nhiên lão phu rất cảmkích, 142 triệu!– Ngươi thắng! Đế Tôn Cảnh kia khẽ thở dài một tiếng.142 triệu nguyên tinh trung phẩm, tính ra cũng chính là 142 vạn nguyên tinh thượng phẩm,cường giả Đế Tôn Cảnh nhất định là có phần tài sản này, nhưng cũng phải nhìn xem mua vậtgì, chỉ là một vật trang sức tặng nữ nhân, đương nhiên không thể hao phí nhiều như vậy…Lúc này hội191199 0 đấu giá mới tiến hành một nửa, phía sau còn có thứ tốt thì sao, nếu hao phí nhiều, đợi mộthồi sau làm sao có thể theo đấu giá.– Đa tạ! Lão già họ Chu cười ha hả, hướng về phía trên đài cao thúc giục: – Nhanh đếm ngượcđi, không có người đấu giá tiếp đâu!Mỹ phụ không giảm nụ cười trên mặt, nhìn khắp bốn phía nói: – Còn có người tăng giákhông? Nếu không có người…– 150 triệu! Bỗng nhiên vang lên thanh âm của Dương Khai.Trong phòng bao, Tần Ngọc ngạc nhiên nhìn Dương Khai, không nghĩ tới một mực im lặng,đúng lúc này hắn lại lên tiếng, đây là muốn mua tặng cho người nào? Vật quý trọng như thếkhẳng định sẽ không mua tặng cho mình… là ai có thể chiếm cứ địa vị trọng yếu trong lònghắn như thế?20120I 1201Tiếng cười của lão già họ Chu chợt ngừng bặt, ngược lại hô hấp trở nên dồn dập: – 160triệu!Kiện vật vốn 142 triệu có thể nắm trong tay, lại bị Dương Khai xen ngang một chân làm đắttiền hơn, đương nhiên tâm tình lão không vui lắm…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau