VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2746 - Chương 2750

Chương 2749

Không biết báo đáp thế nào.“Chờ một chút!”

Mắt nhìn Dương Khai muốn rờiđi, Nhạc Đông Chính liền hô một tiếng.“Nhạc môn chủ còn có gì chỉ giáo?”

Dương Khai lệch đầu nhìn đi.Nhạc Đông Chính hơi híp mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Khai, một hồi lâu mới mởmiệng nói: “Ba đệ tử của ta, bây giờ… đang ở chỗ nào?”

“Ha ha!”

Dương Khai thần sắc vui vẻ một chút, chế nhạo nhìn Nhạc Đông Chính: “Ta còntưởng rằng Nhạc môn chủ thật cái gì cũng không biết đấy, thì ra ba tên kia là do ngươi hạlệnh a?.”

Biện Vũ Tình sắc mặt trắng nhợt, ánh mắt phóng hỏa mà nhìn Nhạc Đông Chính.

Nếu thật lànhư vậy, Nhạc Đông Chính kia chính là đầu sỏ gây nên cái chết của Khấu Vũ, nếu như hắnkhông có hạ lệnh, nàng cùng Khấu Vũ cũng không bị ba người kia đuổi giết.Nhạc Đông Chính phảng phất như không nghe thấy, chỉ nói: “Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đềcủa lão phu.”

“Muốn biết?”

Dương Khai nhếch miệng cười một tiếng, “Tự mình từ từ suy nghĩ đi!”

Xoay người liền đi.Nhạc Đông Chính hai con mắt bốc khói, nếu không phải Linh Hồ Thành này không cho phéptranh đấu, thời khắc này chỉ sợ đã xông lên cùng Dương Khai quyết một trận tử chiến rồi, bađệ tử kia có một người là hậu nhân của hắn.

Bây giờ nghe giọng điệu này của Dương Khai,ba người kia chỉ sợ là dữ nhiều lành ít, điều này làm cho Nhạc Đông Chính có thể nào khôngđau lòng.Cắn răng quát khẽ: “Tiểu tử, đừng để lão phu thấy ngươi ngoài thành, bằng không ngươiphải chết!”

Dương Khai xùy một tiếng, cũng chả thèm ngoảnh lại nhìn, để cho Nhạc Đông Chính sinh ramột cảm giác vô lực, một quyền đánh vào trên bông, suýt chút nữa phun ra một búng máu.Ánh mắt oán độc nhìn bóng lưng Dương Khai, âm thầm quyết định phải cho tiểu tử nàysáng mắt, bằng không ba đệ tử của mình coi như chết vô ích rồi.…“Ngươi định làm gì, mau trở về hàng chờ!”

Bên trước Linh Hồ Cung, một võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh xuất thân Thiên Vũ ThánhĐịa đưa tay cản lại Dương Khai, gương mặt hết sức kiêu căng.Thân là đệ tử tông môn đỉnh tiêm ở Nam Vực, hắn có vốn liếng để kiêu ngạo, huống chi hắntuổi không lớn lắm, đã có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, ngày sau tấn thăng Đế Tôn khảnăng cũng là cực lớn.Linh Hồ Cung là do Tinh Thần Cung dẫn đầu, ba đại tông môn đỉnh tiêm Nam Vực hợp lựckiến tạo lên, cho nên cũng là do ba đại tông môn đỉnh tiêm hợp lực quản lý.Dương Khai lấy ra một khối lệnh bài, lắc ở trước mặt người đó.Đệ tử Thiên Vũ Thánh Địa kia nháy mắt thu lại vẻ mặt kiêu căng, ôm quyền nói: “Nguyên lailà Thanh Dương Thần Điện sư huynh, dám hỏi sư huynh xưng hô như thế nào?”

Lệnh bài trong tay Dương Khai là Thanh Dương kim lệnh, là đệ tử hạch tâm mới có tư cáchcó lệnh bài.

Người này tuy rằng là người của Thiên Vũ Thánh Địa, nhưng bất quá cũng là đệtử nội môn mà thôi, so với đệ tử hạch tâm vẫn là chênh lệch khá lớn, xác nhận được thânphận Dương Khai cho nên không dám càn rở.Biện Vũ Tình tròng mắt đều thẳng, tên này suốt ngày canh giữ ở Linh Hồ Cung, thái độ hunghăng càn quấy, không coi ai ra gì, nàng nhiều lần tận mắt thấy dù là Đế Tôn cảnh đến đây,đôi khi hắn cũng không thèm nể mặt.

Nhưng vừa thấy Dương Khai lại có thể ôm quyền hànhlễ, lại vừa nghe lời nói của tên kia, Biện Vũ Tình chợt nhớ tới, năm đó lúc đi Tứ Quý Chi Địa,Dương Khai chính là đi cùng để tử Thanh Dương Thần Điện.Nguyên lai Dương Khai đã là đệ tử Thanh Dương Thần Điện, hơn nữa nhìn bộ dạng này, tựahồ địa vị còn không thấp, bằng không tuyệt đối không thể để cho Võ Giả thủ vệ này hạ mìnhcúi lưng khách khí.“Dương Khai!”

Đệ tử thủ vệ kia nghe vậy liền nhíu chân mày lại, cẩn thận suy tư một chút, phát hiện cái tênnày vô cùng xa lạ, căn bản chưa nghe nói qua.Mấy đệ tử hạch tâm của Thanh Dương Thần Điện hắn đều biết, nhưng nhân vật Dương Khainày hắn lại chưa từng nghe qua, bất quá Thanh Dương kim lệnh kia lại không giả được,dùng kim lệnh này, đã nói lên Dương Khai đúng là đệ tử hạch tâm Thanh Dương Thần Điện.Năm đó Dương Khai tại Tứ Quý Chi Địa luyện chế ra Thái Diệu Đan, danh tiếng đại chấn,truyền khắp Nam Vực, bất quá đã nhiều năm như vậy, sự tình tự nhiên chìm xuống.

Hơnnữa rất nhiều Võ Giả quanh năm bế quan, chưa nghe nói qua tên Dương Khai cũng cực kỳbình thường, Võ Giả canh giữ ở cửa này là một trong số đó.“Nguyên lai là Dương sư huynh!”

Võ Giả kia tuy rằng không biết Dương Khai, nhưng cũngnên có một chút lễ nghĩa, “Dám hỏi Dương sư huynh đến đây, là muốn sử dụng mật địa tuluyện sao?”“Không sai!”

Dương Khai gật đầu.Năm đó Cao Tuyết Đình đem Thanh Dương kim lệnh này giao cho hắn đã từng nói, Linh HồCung trừ đi ba đại cấp bậc Thiên Địa Nhân, còn có một mật địa tu luyện tốt hơn, lưu lại chođệ tử ba đại tông môn, cũng không cần phải nộp phí gì, cầm kim lệnh có thể tiến vào bêntrong miễn phí.Nếu không phải như vậy hắn cũng sẽ không mạo muội đem Thanh Ngọc lệnh phù của BiệnVũ Tình bán đi, đã có chỗ đến tốt hơn, Thanh Ngọc lệnh phù kia không có tác dụng gì nữarồi.“Dương sư huynh xin mời đi theo ta, ta dẫn ngươi đi gặp quản sự đại nhân.”

Người nọ nóimột tiếng xoay người đi vào bên trong.Dương Khai ra hiệu cho Biện Vũ Tình, cất bước đi theo.Giờ này khắc này, Biện Vũ Tình đã biết Dương Khai tính toán gì rồi, một đôi mắt đầy thầnsắc cảm kích, đồng thời cũng cười khổ không thôi, nàng tiêu hao toàn bộ tài sản, thật khôngdễ dàng mới mua được một khối Thanh Ngọc lệnh phù, tuy nhiên phải khổ sở chờ đợi támtháng mới lấy được, nhưng Dương Khai lại chỉ cần đi tới nơi này liền có thể tiến nhập mậtđịa tu luyện.

Biện Vũ Tình phát hiện thân là đệ tử đại tông môn tiện lợi vô cùng, người nhưnàng căn bản không thể so sánh, không khỏi chán nản một trận không biết làm sao.Nếu có bối cảnh hùng hậu, muốn tấn thăng Đế Tôn cũng không dễ dàng gì.“Ngươi làm gì vậy?”

Dương Khai bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Biện Vũ Tình một mắt, chaumày, hắn bỗng nhiên phát hiện sắc mặt Biện Vũ Tình có chỗ không đúng.Biện Vũ Tình nghe vậy cả kinh, chợt tỉnh ngộ.

Tại sao mình lại sinh ra loại ý niệm chánchường này? cái ý niệm này làm cho việc đột phá Đế Tôn của mình vốn mong manh càng trởnên càng nhỏ bé.Nàng liền tập trung ý chí, ánh mắt từ từ kiên nghị!Khấu Vũ vì bảo vệ Thanh Ngọc lệnh phù kia đã bị người ta giết chết, tất cả cũng chỉ vì lưu lạicho mình một tia hi vọng đột phá, nếu bản thân không làm được, ngày sau xuống Cửu U ĐịaNgục còn có mặt mũi nào đi gặp Khấu Vũ?Máu Khấu Vũ cũng không thể chảy không.“Không có gì!”

Biện Vũ Tình mỉm cười, toàn thân tản ra một cảm giác tự tin và quyết tâm.Nàng cảm thấy, nếu thời khắc này lập tức để cho nàng bế quan ở một chỗ địa phương tốt,khả năng đột phá Đế Tôn đạt hơn ba thành!Phải biết rằng trước đây nàng chỉ có xác suất một thành, bây giờ tỷ lệ đã tăng lên ba thành,như vậy cũng đã rất cao rồi.Dương Khai nghiêm túc nhìn chằm chằm Biện Vũ Tình, nhìn một hồi lâu, mới quay đầu đi.Hắn cũng không biết Biện Vũ Tình nghĩ gì lúc này, nhưng thấy nàng không vui không buồn.Đệ tử Thiên Vũ Thánh Địa kia đem Dương Khai cùng Biện Vũ Tình đi vào một gian sươngphòng, lúc này mới nói: “Dương sư huynh chờ một lát, ta đi mời quản sự đại nhân qua đây.”

“Làm phiền!”

Dương Khai gật đầu.Người nọ xoay người rời đi.“Cảm ơn ngươi!”

Biện Vũ Tình bỗng nhiên mở miệng, đây đã là lần thứ hai nàng nói lời cảmtạ với Dương Khai rồi, mỗi một lần đều phát ra từ phế phủ.
Sống nhiều năm như vậy, khôngcó người nào đối với nàng như vậy, trong lòng một mảnh cảm động.Dương Khai mỉm cười, nói: “Việc nhỏ mà thôi!”

Khi đang nói chuyện, tiện tay ném ra mấy cái bình ngọc đi qua.Biện Vũ Tình tiếp nhận, nghi ngờ nhìn Dương Khai: “Đây là…”

“Ngươi bế quan lúc tu luyện có thể dùng đến.”

Dương Khai giải thích một câu.Biện Vũ Tình tò mò, mở ra một cái bình ngọc liếc mắt nhìn, toàn thân chấn động mạnh mộtcái, trợn mắt nói: “Đây là Linh đan… Đế cấp?”

Lại nhìn một cái bình ngọc khác, cũng là Linh đan Đế cấp.

Linh đan bên trong bình ngọc cònphát ra mùi thơm, tựa hồ là Tịnh Tâm Đan.

Tịnh Tâm Đan có khả năng giúp đỡ Võ Giả thanhtrừ tạp niệm, giảm thiểu lúc tu luyện sản sinh Tâm Ma.Trên thị trường mặc dù có bán, nhưng tuyệt đối không đạt được trình độ Đế cấp, tốt nhấtcũng chỉ là Đạo Nguyên cấp trung phẩm, so cùng Linh đan trong bình ngọc chênh lệch đâuchỉ cách xa vạn dặm.Mà một lọ khác, tựa hồ là Thiên Đạo Đan, cái này thì càng ghê gớm hơn, phục dụng về sau cóthể giúp Võ Giả cảm ngộ Thiên Đạo, tìm hiểu thiên địa pháp tắc…Có hai bình Linh đan này tương trợ, lúc đầu chỉ có tỷ lệ ba thành bây giờ tối thiểu cũng phảitới năm thành! Đây chính là một nửa tỷ lệ a, nếu như lúc này không thể đột phá, chỉ sợ ngàysau cũng không có cơ hội tốt như vậy.Nắm thật chặt hai cái bình ngọc, Biện Vũ Tình cảm xúc bành trướng, ánh mắt phức tạp nhìnDương Khai, nói: “Ngươi tặng ta lễ lớn như vậy, ta không biết nên báo đáp thế nào.”

“Ta không cần ngươi báo đáp.”

Dương Khai sờ sờ cằm, trầm ngâm một chút nói: “Bất quángươi phải báo đáp lời nói, liền… Gia nhập tông môn ta.”

“Thanh Dương Thần Điện?”

Biện Vũ Tình ngây người.Lại là một món lễ lớn a, có thể nào coi như là báo đáp? Nàng cũng là một võ giả, muốn gianhập Thanh Dương Thần Điện không có mười vạn cũng có tám vạn, nhưng mà ThanhDương Thần Điện thân là tông môn đỉnh tiêm Nam Vực, há có thể nói vào là vào?Nếu như có thể gia nhập Thanh Dương Thần Điện, cho dù trở thành đệ tử tầng dưới chótnhất, cũng tốt hơn nhiều so với nàng bên ngoài một mình xông xáo.

Một cô gái như nàng,tướng mạo lại không tầm thường, một mình đi ra bên ngoài dễ dàng gặp phiền toái, cho dùim lặng phiền phức cũng sẽ tự tìm đến trêu chọc.“Không không không, không phải Thanh Dương Thần Điện.”

Dương Khai lắc đầu.“Không phải Thanh Dương Thần Điện?”

Biện Vũ Tình ngạc nhiên.Dương Khai mỉm cười nói: “Tự ta sáng lập tông môn, bây giờ tông môn có… Ân, không saibiệt lắm không đến mười người, chính là bước khởi đầu, đang còn thiếu nhân thủ, Biện hộpháp có hứng thú không?”

“Được!”

Biện Vũ Tình không hề nghĩ ngợi, liền trực tiếp mở miệng đáp ứng, Dương Khai đãgiúp nàng như vậy rồi, chính là muốn nàng lấy thân báo đáp, nàng tuyệt sẽ không chần chờ,chẳng qua cũng chỉ là gia nhập một cái tông môn mà thôi.Biện Vũ Tình không biết Dương Khai sáng lập tông môn cường đại ra sao, hắn tuy là Đế Tôncảnh, thực lực không tầm thường, nhưng bất kỳ một tông môn nào cũng đều có lịch trìnhphát triển, bây giờ tông môn không đến mười người, rõ ràng là môn phái nhỏ, có lẽ mộtphần nhỏ Bích Vũ Tông cũng không bằng.Bất quá vậy thì thế nào? Chỉ cần đồng lòng hợp lực, một ngày nào đó sẽ trở thành tông môncường đại, nếu nàng có thể tấn thăng Đế Tôn cảnh, đến lúc đó nhất định có thể mang đếntrợ giúp rất lớn cho Dương Khai, cũng có thể hoàn lại ân tình hôm nay rồi.“Đáp ứng sảng khoái như vậy!”

Dương Khai nhếch miệng cười một tiếng.Biện Vũ Tình vê sợi tóc bên tai, mỉm cười nói: “Ta làm vậy cũng là để báo đáp ngươi, ngươiyên tâm, nếu ta có thể từ trong mật địa đi ra an toàn, sẽ cùng ngươi hồi tông môn, nếukhông cẩn thận chết ở bên trong… đó cũng là số mệnh của ta.

Chương 2750

Tấn thăng Đế Tôn cảnh nguy hiểm đi kèm cũng rất nhiều, sơ sẩy một cái có thể bị nănglượng thiên địa trùng kích mà chết, rất nhiều Đạo Nguyên tam tầng cảnh tấn thăng Đế Tônchẳng những không có thành công, trái lại còn thân tử đạo tiêu.Phải biết rằng năm đó Vô Đạo vì tấn thăng Đạo Nguyên cảnh mà chết, Vô Đạo được xem làngười mạnh nhất Hằng La Tinh Vực, vậy mà cũng không qua nổi cửa ải này, mà tấn thăngĐế Tôn nguy hiểm lại càng lớn hơn.“Ha ha, Dương sư điệt lâu không có tin tức, không nghĩ tới hôm nay lại đến Linh Hồ Cung a.”

Một âm thanh bỗng nhiên truyền đến, Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một lão giảchoai choai đi tới,cái tuổi chừng chừng năm mươi sắc mặt hồng nhuận, tóc bạc, mặt hồnghào, khí huyết rừng rực, toàn thân tản ra khí tức hùng hậu.Đế Tôn nhất tầng cảnh! Dương Khai vừa xem hiểu ngay.Bất quá lão giả Đế Tôn nhất tầng cảnh này so với đại đa số Võ Giả cùng đẳng cấp khác cườngđại hơn một chút, không nói bản thân hắn có nội tình hùng mạnh, riêng một thân khí tứcnày không phải là hạng như Nhạc Đông Chính có thể so sánh.Dương Khai đoán chừng nếu để cho lão giả này cùng Nhạc Đông Chính đơn đả độc đấu, chỉsợ không đến một nén nhang là có thể phân ra thắng bại.“Tiền bối là…”

Dương Khai tiến lên ôm quyền.Lão giả choai choai kia vuốt chòm râu trên cằm, mỉm cười: “Lão phu Thiên Vũ Thánh ĐịaDiêu Lễ!”

Người Thiên Vũ Thánh Địa Dương Khai biết không nhiều, ngoại trừ Trần Văn Hạo ra, chínhlà tên Vô Thường rồi, những người khác Dương Khai cũng không nhận ra được, bất quáDiêu Lễ này đã có tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh, ở Thiên Vũ Thánh Địa cấp bậc phải là mộttrưởng lão.Trưởng giả cấp bậc lớn hơn, Dương Khai tự nhiên không dám thất lễ.“Nguyên lai là Diêu trưởng lão, Dương Khai bái kiến Diêu trưởng lão!”

“Sư điệt không cần khách khí, ngồi!”

Diêu Lễ mỉm cười, đưa tay ra hiệu.Lập tức liền có thiếu nữ tướng mạo thanh tú dâng nước trà.Diêu Lễ kia cười tủm tỉm đánh giá Dương Khai, đối với hắn cảm thấy rất hứng thú, suy chocùng vị này chính là người luyện chế Thái Diệu Đan, có thể là Đế Đan Sư, nhưng đáng tiếckhông phải là người Thiên Vũ Thánh Địa, bỗng nhiên chớp mắt, nhìn Biện Vũ Tình nói: “Vịnày chính là…”

“Đại biểu tỷ của ta!”

Dương Khai thuận miệng nói.Biện Vũ Tình đứng lên nói: “Thiếp thân bái kiến Diêu trưởng lão!”

Tuy rằng Dương Khai cùng nàng chưa có thương nghị qua, nhưng Biện Vũ Tình cũng tỏ racẩn thận, phối hợp nhịp nhàng, nàng tốt xấu cũng từng xông xáo bên ngoài nhiều năm,không phải là một tiểu hài nữ đơn thuần có thể so sánh.“Nguyên lai là họ hàng Dương sư điệt, mời ngồi.”

Diêu Lễ ngược lại biểu hiện hòa ái dễ gần.Điều này làm cho Biện Vũ Tình không khỏi có một chút vừa mừng vừa lo, từ trước tới nayngười như Diêu Lễ đối với nàng mà nói là cao cao tại thượng, là nhân vật cần ngưỡng mộ,điểm này dù nàng có tấn thăng Đế Tôn cũng không thể thay đổi, thế nhưng bây giờ, chỉ vì cóquan hệ với Dương Khai, lại có thể cùng hắn ngồi ở chỗ này uống trà.Ở sâu trong nội tâm trào ra một cảm giác vô cùng hoang đường, tựa hồ sau này nếu qua lạivới Dương Khai, vận mệnh của mình sẽ có bước ngoặt khổng lồ.“Nghe đệ tử môn hạ nói, Dương sư điệt chuyến này qua đây là muốn sử dụng một chỗ mậtđịa tu luyện?”

Diêu Lễ không nói nhảm, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Dương Khai tuy rằngnhìn không tầm thường, nhưng hắn cũng là trưởng lão Thiên Vũ Thánh Địa, không cần phảinịnh hót khách sáo cái gì.“Không sai.”

Dương Khai gật đầu, “Dám hỏi Diêu trưởng lão những mật địa tu luyện kia còncó chỗ trống không?”

Diêu Lễ hơi nhíu mày, trầm ngâm một chút nói: “Dương sư điệt, ngươi muốn tự mình dùngmật địa tu luyện này, hay là…”

Ánh mắt hơi hướng Biện Vũ Tình quét một cái.Mèo già hóa cáo, Dương Khai tuy rằng không nói gì, nhưng hắn cũng đoán ra ý đồ DươngKhai đem Biện Vũ Tình tới đây.Dương Khai nói: “Đại biểu tỷ của ta tu vi đã đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh đỉnh phong, cầnmột địa phương bế quan tu luyện nếm thử đột phá một chút”

Diêu Lễ vuốt cằm nói: “Quả thế.”

Dừng một chút, mở miệng nói: “Dương sư điệt, không dám gạt ngươi, những mật địa kiakhông mở ra cho người ngoài, vốn là chuẩn bị cho các đệ tử hạch tâm như ngươi, bất quáhôm nay ngươi đến không đúng lúc, những mật địa kia đã đủ quân số rồi.

Nếu như là ngươidùng, lão phu tuyệt đối không hai lời, lập tức sắp xếp nhường ra một chỗ cho ngươi, nhưngnếu là người ngoài dùng, điều này làm cho lão phu rất là khó xử a.”

“Đã đủ chỗ a?”Dương Khai ngạc nhiên.Nghĩ thầm không đúng, tuy rằng Linh Hồ Cung này linh khí thiên địa vô cùng nồng nặc,những mật địa tu luyện kia cũng không tầm thường, nhưng mật địa tu luyện của ba đại tôngmôn đỉnh tiêm cũng không ít, với lại đệ tử ba đại tông môn không tu luyện trong tông mônmình, chạy đến Linh Hồ Cung này làm cái gì?“Quả thực đầy rồi.”

Diêu Lễ gật đầu.Dương Khai tức khắc lúng túng.Hắn vốn tưởng rằng nơi này khẳng định có mật địa tu luyện còn trống, mới trực tiếp đemThanh Ngọc lệnh phù của Biện Vũ Tình bán đi, bây giờ nơi này lại không có vị trí trống,chẳng phải là để cho Biện Vũ Tình gà bay trứng vỡ công dã tràng?Diêu Lễ nói: “Dương sư điệt, không bằng như vậy, tuy rằng những mật địa tu luyện kia đãđầy, nhưng lão phu có thể vì ngươi an bài một cái mật địa Thiên cấp, ngươi xem coi thế nào?mật địa tu luyện Thiên cấp cũng không kém, rất nhiều Đế Tôn cảnh đều sắp xếp chờ, nếu đạibiểu tỷ của người ở trong đó bế quan, nhất định có thu hoạch.”

Việc đã đến nước này, Dương Khai cũng không có biện pháp gì tốt hơn, cũng không thể bắtDiêu Lễ đứng ra sắp xếp một gian mật thất đỉnh tiêm, đệ tử ba đại tông môn kia người nàocũng là tài năng ngút trời, địa vị người nào cũng không kém.

Nếu muốn làm như vậy, khôngnói đến Diêu Lễ có thể đáp ứng đươc hay không, khả năng dẫn đến mâu thuẫn các tông mônlà rất lớn.Huống chi, Diêu Lễ thân là trưởng lão Thiên Vũ Thánh Địa, nói chuyện với Dương Khai cũngmang thái độ thành khẩn, không dọa nạt nịnh bợ, đủ để cho Dương Khai không có ý tứ tiếptục cưỡng cầu.“Phải đợi bao lâu?”

Dương Khai hỏi.Diêu Lễ mỉm cười nói: “Hôm nay liền có thể.”

Đây coi như là chen ngang a, hơn nữa cũng không cần Hồng Ngọc lệnh phù, trực tiếp có thểan bài đi vào, nhìn vào điểm này có thể thấy Thanh Dương kim lệnh kia của Dương Khai vẫncó chỗ dùng rất lớn.“Đại biểu tỷ ngươi thấy thế nào?”

Dương Khai quay đầu hướng Biện Vũ Tình hỏi.Biện Vũ Tình nói: “Ngươi làm chủ là tốt rồi.”

Nàng vốn phải chờ hai tháng mới có thể vào mật địa tu luyện Địa cấp kia, bây giờ bỗngnhiên lại có một cái Thiên cấp, không cần phải sắp xếp chờ đợi, tự nhiên là vô cùng bằnglòng.Thấy Biện Vũ Tình không có ý kiến gì, Dương Khai nghĩ thầm cũng chỉ có thể như thế, đangmuốn mở miệng đáp ứng, một thanh âm bỗng nhiên từ bên ngoài vang lên: “Không có mậtđịa dư thừa? Không phải chứ, ta nhớ còn có một chỗ mà.”

Nghe thanh âm này, Dương Khai hơi sững sờ, lúc ngẩng đầu lên, một cái thân ảnh quenthuộc xuất hiện ở trước mắt, một nụ cười bất cần đời, dửng dưng đứng ở đó.“Hạ sư huynh!”

Dương Khai liền vội vàng đứng lên, lại chút ngoài ý muốn nhìn Hạ Sanh,“Ngươi sao lại ở chỗ này?”
Hạ Sanh thân là thủ tịch đại đệ tử Thanh Dương Thần Điện, tại bên trong Toái Tinh Hải tấnthăng Đế Tôn cảnh, bây giờ cũng là nhân vật phong vân Nam Vực, chỉ một thời gian nữa, tấnthăng Đế Tôn lưỡng tầng cảnh tuyệt đối không thành vấn đề, thậm chí tam tầng cảnh cũngcó thể triển vọng.Dương Khai thế nào cũng không nghĩ tới ở chỗ này nhìn thấy hắn, gương mặt vui mừngngoài ý muốn.Ngược lại thì biểu tình của Diêu Lễ không được tự nhiên, nâng chung trà lên nhấp mộtmiếng.“Đại sư huynh ta là một trong ba đại quản sự Linh Hồ Cung, quanh năm tọa trấn nơi này!”

Hạ Sanh cười híp mắt đi lên.“Ba đại quản sự!”

Dương Khai ngạc nhiên.Suy nghĩ một chút, lập tức minh bạch, Linh Hồ Cung này là do ba đại tông môn quản lý, mỗimột tông môn đều phái ra một quản sự tọa trấn, miễn cho đãi ngộ của đệ tử tông môn mìnhở chỗ này không công chính, đồng thời cũng có thể giám sát thu nhập tình huống.Trước kia đệ tử Thiên Vũ Thánh Địa mang Dương Khai tiến vào, chỉ nói tìm quản sự đạinhân, sau đó Diêu Lễ liền xuất hiện, Dương Khai cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng rằngDiêu Lễ quản lý Linh Hồ Cung, bây giờ nghe Hạ Sanh nói mới biết cũng không phải là nhưvậy.“Điện chủ lại có thể thả ngươi đi ra.”

Dương Khai mỉm cười.Hạ Sanh nói: “Ta tấn thăng Đế Tôn không lâu, điện chủ muốn ta trải qua Hồng Trần, củng cốtu vi, liền đem ta phái tới nơi này.”

Đang khi nói chuyện, gương mặt sầu khổ, coi như đó là một khổ sai.“Điện chủ cùng Cao trưởng lão bọn hắn bây giờ khỏe không?”

Dương Khai hỏi.“Đều tốt đều tốt, ngược lại tiểu tử ngươi đi nhiều năm cũng không trở về tông môn.”

Dương Khai lúng túng nói: “Tục sự quấn thân, chuyến này vốn định qua mấy ngày rồi điThanh Dương Thần Điện một chút.”

Hạ Sanh bỗng nhiên hạ thấp giọng: “Lúc trở về cần phải tránh một chút Cao trưởng lão, Caotrưởng lão nói, nếu gặp lại ngươi nhất định phải giáo huấn ngươi một trận.”

“Không đến mức đó…”

trán Dương Khai nháy mắt đổ đầy mồ hôi rồi.Hạ Sanh nhìn có chút hả hê nói: “Cao trưởng lão quả thực nói như vậy, tính khí trưởng lãokia…”

Nói qua nhịn không được rùng mình một cái, “Đúng rồi, nói cho ngươi một tin tứcxấu, Cao trưởng lão hai năm trước đã tấn thăng Đế Tôn lưỡng tầng cảnh rồi, dù tiểu tửngươi cũng là Đế Tôn cảnh, nhất định là đánh không lại nàng.”

“Cao trưởng lão đột phá?”

Dương Khai cả kinh, nghĩ tới Cao Tuyết Đình cảm thấy cao hứng,lần cuối cùng nàng gặp mặt là ở Đông Vực, nàng bị vây ở một vườn thuốc bên trong bí cảnh,khi đó nàng vẫn chỉ là Đế Tôn nhất tầng cảnh, không nghĩ tới nhanh như vậy đã đột phá.“Tự cầu phúc đi.”

Hạ Sanh vỗ vỗ bờ vai Dương Khai, một mặt vẻ thương hại.“Đúng rồi sư huynh, ngươi mới vừa nói mật địa tu luyện kia còn thừa, là có ý gì?”

DươngKhai nhíu nhíu mày, Diêu Lễ thì nói thế này, bây giờ Hạ Sanh lại nói thế khác, điều này làmcho hắn không khỏi suy nghĩ.Hạ Sanh mỉm cười, nhìn Diêu Lễ nói: “Mật địa tu luyện đỉnh tiêm kia tổng cộng chín nơi, bađại tông môn mỗi tông môn có ba chỗ, mật địa Thanh Dương Thần Điện ta chỉ dùng hai nơi,còn chỗ kia dùng hết lúc nào, ta tại sao không biết? Diêu quản sự, dám hỏi đệ tử Thần điệnnào đến đây, ở trong đó bế quan?”

Dương Khai nghe vậy, chân mày nhíu lợi hại hơn.Trước hắn mặc dù biết Linh Hồ Cung có mật địa tu luyện đặc biệt lưu lại cho đệ tử ba đạitông môn sử dụng, nhưng cũng không biết bên trong còn có một số điều này.Hơn nữa nhìn thái độ Hạ Sanh nói chuyện với Diêu Lễ, tựa hồ giữa hai người có một số mâuthuẫn.Diêu Lễ vỗ ót một cái, mỉm cười nói: “Đúng đúng đúng, Hạ quản sự không đề cập tới lão phucũng quên mất cái này, mật địa Thanh Dương Thần Điện các ngươi ba chỗ hình như chỉdùng hai nơi, lão thật là hồ đồ.”

Dương Khai sắc mặt đột nhiên trầm xuống, trước đối với Diêu Lễ này còn có một chút hảocảm, nháy mắt không còn sót lại chút gì.

Chương 2751: Mang các vị đi tới một nơi

Thiếu nữ dẫn Dương Khai đi, vừa mới tới trong đình viện, liền bị một đoàn mười ngườiTrương gia vây quanh.– Người nào! Có người cao giọng quát, trên mặt lộ ý cảnh giác.– Dương đại nhân… là Dương đại nhân đấy! Thiếu nữ hưng phấn khó có được, nắm cánh tayDương Khai không buông, không ngừng kêu lên với mọi người bốn phía.– Tiểu nha đầu hô to gọi nhỏ còn ra thể thống gì!Bỗng nhiên truyền đến một thanh âm quen thuộc, ngay sau đó một mỹ phụ dáng người đẫyđà từ bên kia hiện thân, bộ dáng nàng mơ hồ có vài phần tương tự với Nhược Tích.

– Tổmẫu, là Dương đại nhân tới đấy! Thiếu nữ vội vàng kêu lên.– Dương đại nhân nào? Mỹ phụ khẽ nhíu mày, đi tới trước chú mắt nhìn, vừa thấy liền bịtkín đôi môi đỏ mọng, vừa mừng vừa sợ:– Dương đại nhân!– Trương phu nhân đã lâu không gặp! Dương Khai mỉm cười, mỹ phụ này không phải aikhác, chính là Ninh Tố Uyển tổ mẫu của Nhược Tích.Ninh Tố Uyển thất thần hồi lâu, mới mỉm cười nói: – Dương đại nhân cũng phong thái nhưtrước! Dừng một chút, đột nhiên chợt tỉnh, nói với thiếu nữ đang nắm cánh tay Dương Khaikia:– Nhược Vũ, đi mời tổ nãi nãi ra đây!– Dạ! Thiếu nữ tên Nhược Vũ vội vàng phóng vọt vào bên trong.Ninh Tố Uyển nhìn xem phía sau Dương Khai ý thăm dò, nhưng không có phát hiện thânảnh mình muốn nhìn thấy, gương mặt xinh đẹp hơi đổi sắc, run giọng nói:– Dương đại nhân… Nhược Tích…Dương Khai mỉm cười nói: – Trương phu nhân yên tâm, Nhược Tích hết thảy mạnh khỏe,chỉ là chuyến này có một số việc không thể theo đến đây!Nghe Dương Khai nói như thế, Ninh Tố Uyển mới nhẹ thở ra, đúng là nàng sợ nghe được tintức xấu từ trong miệng Dương Khai.

Năm đó Trương gia bị người khi dễ lăng nhục, làDương Khai ra mặt cứu vớt Trương gia; sau đó Trương Nhược Tích đi theo Dương Khai, đimột lần chính là hơn mười… năm, một mực im bặt tin tức, đương nhiên Ninh Tố Uyển rấtnhớ.Những năm này phía ngoài luôn không êm gió lặng sóng như Trương gia nơi này, DươngKhai trước kia biểu hiện tuy rằng không tầm thường, nhưng theo những năm này mở rộngtầm nhìn, người Trương gia cũng biết năm đó Dương Khai thật ra cũng không tính là lợi hạibao nhiêu.Nếu thật ở bên ngoài trêu chọc đối thủ khó lường, chỉ sợ sẽ liên lụy tới Nhược Tích.

Cũngmay Dương Khai tới, báo cho nàng biết Nhược Tích mạnh khỏe.– Dương đại nhân, mời vào bên trong! Ninh Tố Uyển yên tâm, đưa tay ra hiệu mời, mặc dùcó một bụng thắc mắc muốn hỏi, nhưng nhiều năm va chạm tính tình của nàng cũng trở nêntrầm ổn không ít, tự nhiên biết bây giờ không phải là lúc gạn hỏi.Lúc này, rất nhiều người Trương gia vây quanh cũng biết Dương Khai rốt cuộc là người nào,trong bọn họ cũng có nhiều người năm đó đã gặp Dương Khai; cho dù người chưa từng thấycũng từng nghe qua chuyện Dương Khai, biết Nhược Tích là được hắn mang đi.Địch ý cùng cảnh giác biến mất, thay vào đó chính là thân thiết và nụ cười.

Ninh Tố Uyểndẫn Dương Khai đi vào phòng khách Trương gia,phân ngôi chủ khách ngồi xuống, lập tức có người dâng nước trà.

Còn chưa nói mấy câu,bỗng nhiên phía ngoài truyền vào thanh âm già nua:– Dương đại nhân tới à?Dương Khai vội vàng đứng dậy, chỉ thấy một lão ẩu được Trương Nhược Vũ nâng đỡ từngbước một đi tới bên này, ánh mắt mờ đục nhìn về phía Dương Khai đột nhiên phát ra mộttia sáng rực, vui vẻ nói:– Thật đúng là Dương đại nhân tới rồi, lão thân ra mắt Dương đại nhân!Dương Khai kinh hãi, lập tức đưa tay đỡ lão phu nhân lên, sợ hãi nói: – Lão phu nhân chớlàm giảm thọ tiểu tử… Tuyệt đối không thể!Trương lão phu nhân nói: – Phải vậy! Năm đó nếu không nhờ có Dương đại nhân, Trươnggia sớm đã không còn!– Chuyện được người ủy thác thôi, việc năm đó không cần nhắc lại! Dương Khai chậm rãi lắcđầu, tự mình nâng đỡ Trương lão phu nhân đilên vị trí phía trên, nhẹ đỡ bà ngồi xuống, rồi mới trở lại chỗ ngồi của mình.Ninh Tố Uyển lẳng lặng nhìn một màn này, khóe miệng hơi hé lộ ra một nụ cười vui mừng.Tuy rằng năm đó Trương gia đồng ý để Dương Khai mang Nhược Tích đi, nhưng ai cũngbiết, thanh niên tuấn ngạn như Dương Khai mang theo một thiếu nữ như hoa như ngọc nhưvậy, khẳng định sẽ xảy ra chút chuyện gì, Nhược Tích bị Dương Khai nhập phòng cũng làchuyện sớm hay muộn.Nói cách khác.

Ninh Tố Uyển sớm đã xem Dương Khai trở thành con rể của Trương gia.Chỉcó điều con rể này mạnh hơn so với Trương gia, nên tuy rằng trong lòng xác định chấpnhận, cũng không tiện biểu hiện ra, miễn cho chọc người ta không vui, liên lụy tới NhượcTích chịu khổ.

Giờ này coi lại, Dương Khai không có nửa điểm kiêu căng, biết kính già yêutrẻ, tâm tính rất là không tệ!– Dương đại nhân… Trương lão phu nhân ngồi xuống, mới vừa lên tiếng, Dương Khai liềnkhoát tay nói:– Lão phu nhân gọi thẳng tên ta là được, hai chữ đại nhân này đừng nhắc tới nữa!Trương lão phu nhân nói: – Điều đó sao được…Ninh Tố Uyển mỉm cười nói: – Mẫu thân, nếu Dương Khai có ý như thế, người cần gì phảilàm như xa lạ?Trương lão phu nhân nghe vậy, dường như cũng hiểu rõ điều gì, mỉm cười nói:– Vậy thì lão thân cứ cậy già lên mặt a! – Phải vậy! Dương Khai khẽ gật đầu.– Nhược Tích giờ này… ra sao?Ninh Tố Uyển nói: – Dương Khai trước đã nói rồi, Nhược Tích hết thảy mạnh khỏe, mẫuthân không cần lo lắng!– Thật à? Trương lão phu nhân nghiêm túc nhìn Dương Khai, hỏi.– Thật! Dương Khai mỉm cười: – Chỉ là đoạn thời gian trước Nhược Tích đang bận bế quan,không tiện xuất quan, cho nên lần này không thể theo ta trở về!– Mạnh khỏe là tốt, mạnh khỏe là tốt rồi! Trương lão phu nhân đầy mặt vui mừng: – Đúngrồi, Nhược Tích hôm nay là tu vi gì?Trương gia chính là không có cường giả nên chịu nhiều thua thiệt, những năm này tuy rằngTrương gia cũng luôn luôn nghỉ ngơi dưỡng sức, cũng xuất hiện mấy đệ tử tư chất khôngtầm thường, nhưng bởi vì gia tộc suy thoái, hiện tại không có nhiều tài nguyên cung cấp chobọn họ tu luyện, cho nên tiến triển chậm chạp, tu vi đều không cao… ngược lại chỉ có NinhTố Uyển, biến cố năm đó làm cho nàng bị chút kích thích, tuNhất Khai 8vi tinh tiến không ít, nhưng cũng chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh mà thôi.Cả Trương gia, trừ nàng là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh ra, không có ai là Đạo Nguyên Cảnh.Trương lão phu nhân có tu vi Hư Vương Cảnh, nhưng tuổi tác đã cao, huyết khí suy yếu, cănbản không thể động thủ với người.

Nói cách khác, những năm gần đây, Trương gia vẫn luôndo Ninh Tố Uyển chống đỡ.– Nhược Tích là… Đạo Nguyên tam tầng cảnh!Dương Khai ngẫm nghĩ, rốt cục vẫn không dám nói thật.
Nhược Tích giờ này tu vi đích thựckhông dễ phán định, trước khi chưa phát sinh biến cố, nàng đúng là Đạo Nguyên tam tầngcảnh, nhưng Đạo Nguyên tam tầng cảnh của nàng kia, chỉ sợ ngay cả Đế Tôn Cảnh đềukhông phải đối thủ, giờ này còn ở bên trong Huyết Môn thừa kế lực lượng của ThiênNhất Khai 9Hình thần bí kia, một khi xuất quan cũng không biết nàng lớn lên tới mức nào nữa.Dương Khai vừa nói ra, cả phòng khách Trương gia đột nhiên yên tĩnh xuống, mỗi ngườiđều trợn mắt há hốc mồm nhìn Dương Khai, không phải vì vui sướng hay hưng phấn, ngượclại có chút không tin.

Không phải không tin con người Dương Khai, chỉ là lời này không khỏicó chút… quá dọa người đi!Nên biết rằng năm đó lúc Dương Khai mang Trương Nhược Tích đi,nàng mới chỉ có Phản Hư Cảnh, sau này còn phải qua Hư Vương Cảnh,rồi mới tới Đạo Nguyên Cảnh… Giữa Hư Vương Cảnh và Đạo NguyênCảnh là một cửa ải to lớn, cũng không phải người nào đều có thể đột phá,bằng không ở Trương gia, Đạo Nguyên Cảnh cũng không hiếm có nhưthế, cho dù Nhược Tích tư chất không tệ, thật sự đột phá đến ĐạoNguyên Cảnh, cũng không có khả năng chỉ trong vòng mười năm tấnthăng đến trình độ Đạo Nguyên tam tầng cảnh.0Mười năm a, từ một Phản Hư Cảnh tăng lên đến Đạo Nguyên tam tầng cảnh… chuyện nhưvậy làm sao có thể phát sinh.Theo bản năng, Ninh Tố Uyển cùng Trương lão phu nhân cho rằng đây là Dương Khai đangan ủi mình.– Nhược Tích thật sự có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh! Dương Khai nhìn ra mọi ngườikhông tin tưởng, nghiêm nghị nói.Ninh Tố Uyển cùng Trương lão phu nhân liếc nhìn nhau, lúc này mới lên tiếng hỏi: – CònDương Khai là tu vi gì?Dương Khai không trả lời, chỉ là thúc động đế nguyên một cái, trong nháy mắt đế ý trànngập.– Đế Tôn Cảnh! Ninh Tố Uyển la lên thất thanh, những hậu bối Trương gia khác đều trongnháy mắt trợn tròn mắt.Đế Tôn Cảnh nha, Đế Tôn Cảnh sống sờ sờ đấy! Tuy rằng hiện tại trong Phong Lâm Thànhvà Linh Hồ Thành cũng có không ít Đế Tôn Cảnh, nhưng những cao nhân này không phảibọn họ muốn gặp thì gặp… vậy mà giờ này lại có một Đế Tôn Cảnh ngồi trong phòng kháchTrương gia.– Như thế, chư vị phải tin rồi chứ? Dương Khai có chút không nói nên lời, may mà mìnhkhông có nói thật tình trạng của Nhược Tích, nếu không chỉ sợ những người Trương gia nàysẽ hoài nghi đầu óc hắn có vấn đề!– Nhược Tích… thật sự đã là Đạo Nguyên tam tầng cảnh ư? Ninh Tố Uyển run giọng nói cònchưa tin hẳn.

Nếu như Dương Khai có tu vi Đế Tôn Cảnh, thì Trương Nhược Tích là ĐạoNguyên tam tầng cảnh cũng không phải không có khả năng!– Cực kỳ chính xác! Dương Khai nghiêm nghị gật gật đầu– Tốt quá! Trời phù hộ Trương gia ta, cuối cùng Trương gia cũng ra một Đạo Nguyên tamtầng cảnh rồi!Ninh Tố Uyển trên mặt tràn đầy kích động, ngay cả Trương lão phu nhân tóc trắng xoá đềulộ ra sắc mặt vui mừng; đám hậu bối Trương gia đứng trong phòng khách thì đều là vẻ mặthướng tới.Đạo Nguyên tam tầng cảnh đấy, với bọn họ xem ra, chính là nhân vật cao xa không thể vớitới… vậy mà Trương gia lại xuất hiện một vị, hơn nữa còn là cùng một thế hệ với bọn họ.Nhất là thiếu nữ tên gọi Trương Nhược Vũ kia, trong đôi mặt xinh đẹp lóe lên tia sáng cựcnóng dường như có thể hòa tan băng tuyết.– Lần này ta tới Trương gia, chủ yếu là có một chuyện muốn thương lượng với các người!Dương Khai đợi tâm tình của mọi người bình phục xuống, lên tiếng nói.313– Ngươi nói xem, chỉ cần không phải chuyện quá khó, Trương gia chúng ta đều có thể đápứng! Ninh Tố Uyển vội nói.

Không đáp ứng cũng không có cách nào, Đế Tôn Cảnh yêu cầusao có thể tùy ý cự tuyệt.Dương Khai nói: – Ta muốn mang các người đi tới một chỗ!– Nơi nào? Ninh Tố Uyển ngạc nhiên.– Tông môn của ta! Dương Khai nói: – Nơi đó an toàn không lo, hơn nữa môi trường tu luyệnđều không kém chút nào so với Linh Hồ Cung, nếu chư vị đi nơi đó, tu luyện sinh sốngcũng… không cần lo lắng gì nữa; nơi đó sẽ có người dạy đệ tử Trương gia tu luyện; vấn đềtài nguyên tu luyện cũng không cần quan tâm!Mỗi một câu nói của Dương Khai, các đệ tử trẻ Trương gia kia đều trong mắt phát sáng, mỗingười đều nảy sinh lòng mong đợi.

Dương Khai nói giống như vẽ một bức họa trước mắtbọn họ, trong bức họa đó tất cả đều là tương lai tốt đẹp.414I 14Dương Tam 15– Có chỗ như vậy… Ninh Tố Uyển hơi thất thần.– Nhược Tích… cũng ở đó chứ? Trương lão phu nhân hỏi.

– Hiện tại không ở đó, sau này sẽvề! Dương Khai nói.– Tốt, lão thân đáp ứng! Dương Khai ngươi có ý tốt, Trương gia ta sao có thể không cảmkích? Ninh Tố Uyển trầm mặc một lát cũng khẽ gật gật đầu, nếu thật sự tốt đẹp đúng nhưmiêu tả của Dương Khai, có nhiều chỗ tốt như thế đương nhiên phải đi.Giờ này tuy rằng Trương gia an phận ở một góc, nhưng những năm gần đây Phong LâmThành và Linh Hồ Thành lui tới quá nhiều cường giả, tùy tiện tới một người đều có năng lựchủy diệt Trương gia, nếu còn tiếp tục ở lại chỗ này mà không có cường giả che chở, nóikhông chừng có ngày bị tai ương diệt tộc ….515I 15Dương Tam 16

Chương 2752: Ủy khuất cầu an toàn

– Tỷ phu đi thong thả nha, sớm một chút trở lại đón chúng ta!Phía sau truyền đến tiếng gọi to duyên dáng của Trương Nhược Vũ, Dương Khai đang bayđi hướng Phong Lâm Thành thiếu chút nữa ngã lộn nhào giữa không trung.

Trương giadường như thật nhận định mình có chuyện gì với Nhược Tích rồi! Dương Khai cũng là lườibiện minh giải thích.Sau khi thương nghị thỏa đáng với lão phu nhân Trương gia, liền bảo bọn họ thu dọn hànhlý, tùy thời chuẩn bị xuất phát.

Bất quá Dương Khai còn có chút chuyện cần xử lý, không thểlập tức lên đường, nói bọn họ cứ chờ ở Trương gia, đợi hắn xử lý xong việc vặt sẽ dẫn bọnhọ trở về tông môn.

Trước khi rời đi, Dương Khai để lại Trương gia 7, 8 con huyết thú, đểphòng bất trắc.616I 16Dương Tam 17Những con huyết thú này đều là trước đây thời điểm hắn thực lực không cao luyện hóathành, theo thực lực tăng lên, huyết thú trên cơ bản đã không có tác dùng, tuy nhiên chúngvẫn có thực lực Đạo Nguyên Cảnh, lưu lại Trương gia cũng là một trợ lực lớn.

Chỉ cần khôngcó cường giả Đế Tôn Cảnh tới làm khó Trương gia, những con huyết thú này đều có thểchống cự.Dĩ nhiên, Dương Khai cũng lưu lại cho Trương gia phương thức liên lạc, nếu thật sự xuấthiện chuyện gì ngoài ý muốn, truyền tin một cái là Dương Khai có thể biết được.Phong Lâm Thành, xa cách mấy năm, lần nữa đặt chân thật không giống nhau.

Giống nhưLinh Hồ Thành, trong các võ giả lui tới, Đạo Nguyên Cảnh nhìn mãi quen mắt, Đế Tôn Cảnhbay qua lại giữa không trung, ngay cả Chấp pháp đội đều chỉ có thể giương mắt nhìn, khôngdám có mảy may can thiệp.717I 17Dương Tam 18Dương Khai quen thuộc đường xá đi tới hướng Tần gia.

Trước cửa một thằng nhỏ sai vặt,thấy Dương Khai sãi bước đi tới khí độ bất phàm, vội cung kính hỏi:– Đại nhân ngài tìm ai?– Tần gia chủ Tần Triêu Dương, làm phiền thông báo một tiếng! Dương Khai trả lời.– Tìm gia chủ ư? Thằng nhỏ kia ngẩn ra, cẩn thận dè chừng nói: – Xin hỏi tôn giá xưng hô thếnào?– Ngươi cứ nói có cố nhân họ Dương đến thăm!Thằng nhỏ gật gật đầu, cáo lỗi một tiếng, xoay người chạy vào Tần gia.

Dương Khai khoanhtay đứng ở ngoài cửa, đợi hồi lâu cũng không thấy động tĩnh, hắn cau mày quét thần niệmdò xét bên trong Tần gia.

Thần niệm quét qua, hết thảy hiện ra.

Với thời điểm hắn ra đi nămđó không818I 18Dương Tam 19khác nhau nhiều lắm, dường như Tần gia cũng không có bởi vì Phong Lâm Thành quật khởimà thu hoạch nhiều chỗ tốt gì lắm…Điều này cũng khó trách, Tần gia vốn chỉ là một gia tộc nho nhỏ mà thôi, dù Phong LâmThành có quật khởi, cũng không có khả năng chia cho họ một chén súp.

Tuy nhiên tổng thểmà nói, tu vi của võ giả Tần gia đều có tăng lên, dù sao hàng năm sinh sống ở chỗ này, PhongLâm Thành hiện tại linh khí thiên địa nồng đậm hơn không ít so với trước kia.Tần Ngọc! Bỗng nhiên Dương Khai phát hiện thân ảnh của Tần Ngọc ở trong một mật thất.Mấy năm không thấy, nha đầu kia đã có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, ngày xưa suynhược yếu ớt, thân mình cũng nở nang rất nhiều, hai má đỏ hồng đang bế quan tu luyệntrong mật thất.Không hổ là Thiên Địa Tiệt Thân, tuy có tai nạn lớn, nhưng một khi tai nạn hóa giải, liền cómay mắn lớn.

Mà Tần Ngọc đang bế quan tu luyện dường như có điều cảm ứng, nàng chợtmở mắt, đôi mắt đẹp kia cách919I 190 tầng tầng lớp lớp chướng ngại, lại nhìn về hướng Dương Khai bên này, trong mắt lóe lênmột tia sáng đen, dường như có thể xuyên thủng vô căn cứ, thấy rõ bản chất.

Tạo Hóa ThiênĐồng!Dương Khai cả kinh, vội thúc giục thần niệm ngăn cách bản thân, cả người tức thì biếnthành hư vô… Hắn sờ lỗ mũi ngượng ngùng đứng ởđó.Nếu thật để cho Tần Ngọc là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh này phát hiện mình đang rìnhcoi, thì đúng là mất hết mặt mũi! Tuy nhiên biến hóa của Tần Ngọc cũng làm cho DươngKhai cảm nhận khiếp sợ.Tu vi tăng nhanh không nói, chỉ riêng Tạo Hóa Thiên Đồng này dường như cũng vô cùnghuyền diệu… Hắn là một Đế Tôn Cảnh, hơn nữa tu vi thần hồn cực kỳ cường đại vậy màdưới tình huống len lén dò xét còn bị Tần Ngọc phát hiện… nếu để cho Tần Ngọc có thờigian trưởng thành… tương lai đúng là mong đợi mà!0 0 0 1 Dời đi thần niệm, Dương Khai tiếp tục dò xét các nơi Tần gia khác.

Trong mật thất, Tần Ngọckhẽ nhíu mày, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc.

Vừa rồi rõ ràng nàng cảm nhận như có ánh mắt dòxét, nhưng đợi nàng truy lùng lại không có phát hiện gì.

Tình huống này chỉ có hai khả năng:một là ảo giác; hai là người dò xét có tu vi hơn xa nàng.

Tần Ngọc đoán chừng là khả năngsau.Hiện tại Phong Lâm Thành có nhiều cường giả thường lui tới, vô tình dò xét một chút cũnglà chuyện bình thường.

Chủ yếu là Tần Ngọc không cảm thấy có ác ý gì, nếu không có ác ýthì không sao.– La đại nhân! Tần mỗ thật sự là không có cách nào, ngài xem có thể thư thả thêm mấy ngàyhay không? Khi thần niệm của Dương Khai dò xét đến một gian sương phòng, chợt pháthiện tung tích Tần Triêu Dương.

Chỉ có điều thời khắc này lão lại là vẻ mặt chua xót, đangcầu khẩn gì đó với một thanh niên mặc áo gấm.
Bên cạnh có hai tỳ nữ mặt không còn chútmáu, run rẩy đứng ở nơi đó.11 1 2 –Không có biện pháp ư? Thanh niên họ La kia cười lạnh nhìn Tần Triêu Dương: – Không cóbiện pháp phải nghĩ cho ra biện pháp, đi trộm đi cướp… điều này không cần ta dạy lão chứ?Tần Triêu Dương biến sắc, hô nhỏ: – Điều này sao có thể!– Không thể ư? Thanh niên họ La hừ một tiếng, bỗng nhiên đưa tay chỉ vào hai tỳ nữ bêncạnh, quát lên: – Trợn to mắt chó của lão nhìn cho rõ, hôm nay lão đưa tới hai tiện nhân đềukhông ra gì, hình dạng tởm lợm như thế cũng xứng hầu hạ bổn công tử sao? Hai tỳ nữ kia tuvi không cao bị hắn chỉ một ngón tay, trong nháy mắt sắc mặt tái nhợt, lập tức quỳ xuống, cảngười run rẩy, dường như rất sợ người này.Tần Triêu Dương đầy mặt chua xót, một đời già lão lại bị một người đáng con cháu la lốivăng nước miếng lên mặt, trong lòng cực kỳ nóng giận nhưng không dám phát tiết.

Kỳ thậtnói tới, hôm nay mang đến hai tỳ nữ này dung mạo tuy rằng không tính là xinh đẹp lắm,nhưng cũng mi2 2 2 3thanh mục tú, nhưng thanh niên họ La này yêu cầu đích thực quá cao, không phải tuyệt sắckhông cần, hơn nữa mỗi ngày phải đổi mới.Các tỳ nữ Tần gia hơi có chút tư sắc đều bị qua tay hắn giày vò mộtlần, mấy ngày nay Tần Triêu Dương còn phải từ bên ngoài mua một số tỳ nữ nhà người bìnhthường mang về, vẫn như cũ không thể thỏa mãn nhu cầu của thanh niên này.– Xem ra Tần gia là không cần bổn công tử che chở nữa rồi! Cũng tốt, bổn công tử cũng lườiphục vụ.

Bất quá Đỗ gia kia là kết cục gì, nói vậy Tần gia chủ hẳn là biết rõ! Thanh niên họ Lanói dứt lời, định bước ra ngoài.Tần Triêu Dương biến sắc, vội ngăn lại nói: – La đại nhân dừng bước! Thanh niên họ La hừlạnh một tiếng: – Lão còn có lời gì để nói?33 3 4 Tần Triêu Dương nói sắc mặt khổ sở: – Còn xin La đại nhân thư thả thêm vài ngày… không,một ngày thôi! Tần mỗ sẽ nghĩ biện pháp, nhất định làm cho La đại nhân hài lòng!Thanh niên họ La nghe vậy, thở dài nói: – Tần gia chủ, nói tới, bổn công tử tới Tần gia cũngkhông ít ngày, có bổn công tử trấn giữ Tần gia, nhưng có người nào tới tìm các người gâyphiền toái không?– Không hề có! Tần Triêu Dương vội vàng trả lời, thanh niên họ La này tuy rằng không dễhầu hạ, nhưng hắn cũng chỉ hơi hiếu sắc, mỗi ngày không gái không vui mà thôi! Tuy rằngTần gia không phải gia tộc lớn lao gì, nhưng năng lực tìm kiếm vài tỳ nữ mỹ mạo vẫn phảicó.Thế nhưng mấu chốt là tốc độ thay đổi nữ nhân của người này quá nhanh đi, hai tỳ nữ dungmạo xinh đẹp đưa vào không được mấy ngày sẽ phải đổi người… Hắn giống như con lợnđực, ngày đêm ca hát, cày cấykhông nghỉ.

Bất quá cũng đúng như lời hắn nói, có hắn trấn giữ ở Tần gia, quả nhiên khôngcó người nào tới Tần gia gây phiền toái.Ngược lại có Đỗ gia kia, trước đó vài ngày đắc tội với một cường giả, bị người ta diệt tậngốc, trong tộc hơn trăm người trong một đêm bị chém tận giết tuyệt, ngay cả người làm đềugiết chết sạch.

Phong Lâm Thành bên này không có chế độ điều lệ như Linh Hồ Thành, tuycó phủ thành chủ duy trì trật tự, nhưng mấy người phủ thành chủ kia có năng lực uy hiếpđược người nào?Rất nhiều cường giả hoàn toàn không xem phủ thành chủ vào đâu, cho dù ngoài mặt tuânthủ luật pháp, trong bóng tối lại ngầm hạ thủ độc ác.

Nguyên nhân chính vì như thế, mấy giatộc lớn trong Phong Lâm Thành, mỗi gia tộc đều mời người có thực lực có thân phận trấngiữ trong đó, bảo vệ gia tộc bình an.Dĩ nhiên, phải trả cái giá không nhỏ! Tần gia bên này coi như may mắn, chỉ cần bỏ ra một sốtỳ nữ xinh đẹp, hầu hạ thanh niên họ La này là được.

Có gia tộc phải nộp lên bảy thành lợiích thu được hàng năm, điều đó quả thực chính là ác mộng.– Tần gia chủ thật là người hiểu chuyện! Thanh niên họ La mỉm cười, mặt không đổi sắc vỗvỗ vai Tần Triêu Dương, nói:– Bổn công tử có một đề nghị, không biết Tần gia chủ có nguyện ý chấp nhận hay không?Tần Triêu Dương máy động trong lòng, không khỏi có chút cảm giác không ổn, nhưng chỉ cóthể nhắm mắt nói: – Nguyện ý lắng nghe!Võ giả họ La cười hắc hắc, thấp giọng nói: – Tần gia chủ không phải có một cháu gái sao? Chỉcần…Không được! Tần Triêu Dương cả kinh thất sắc, vội vàng cự tuyệt.

Cũng bởi vì chứng kiếnvõ giả họ La này vô cùng hiếu sắc, cho nên lão mới bảo Tần Ngọc bế quan tu luyện ở trongmật thất, không có chuyện gì không được ra ngoài… không nghĩ tới vẫn bị hắn nhắm vào.Từ lúc Dương Khai từ Tứ Quý Chi Địa mang về Kiếp Ách Nan Quả, sau khi giải Thiên Địa TiệtThân cho Tần Ngọc, Tần Ngọc liền biểu lộ ra tư chất tu luyện không tầm thường, ngắn ngủimấy năm đã có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, với thời gian, rất có khả năng tấn thăngĐế Tôn.

Tương lai Tần gia đều đặt lên người Tần Ngọc, đừng nói thân là cháu gái, dù là concháu người bình thường, Tần Triêu Dương cũng không có khả năng dùng nàng làm giaodịch.Các tỳ nữ mua về hầu hạ võ giả họ La kia, Tần Triêu Dương cũng đềulà trước nói rõ, chỉ có bản thân các nàng đồng ý, Tần Triêu Dương mớimua các nàng mang về Tần gia.

Chuyện như vậy Tần Ngọc nhất định sẽkhông đồng ý, Tần Triêu Dương cũng không cần suy tính.– Có gì không thể? Sắc mặt của võ giả họ La lập tức trở nên âm trầm, dường như uy nghiêmbị khiêu chiến.– Chuyện này không được, tuyệt đối không được… Tần Triêu Dương không ngừng xua taylắc đầu.Thái độ này của lão trong nháy mắt chọc giận thanh niên họ La, hắn cười gằn một tiếng nói:– Lão cảm thấy không được, bổn công tử lại cảm thấy được! Yên tâm đi, chỉ cần cháu gái lãocó thể ủy thân cho bổn công tử, hết thảy chuyện Tần gia đều dễ thương lượng! Được rồi, tađi tìm nàng, chuyện này lão không cần quan tâm!Nói dứt lời, hắn xoay người đi ra ngoài, dường như đã sớm biết Tần Ngọc ở nơi nào rồi!Tần Triêu Dương kinh hãi, muốn ngăn cản, nhưng võ giả họ La lại giống như con cá chạchlách mình lướt qua phía sau lão, làm lão chụp hụt.

Võ giả họ La mở cửa phòng, bất ngờ ngẩnra, chẳng biết từ lúc nào đứng trước cửa một người, chặn đường đi của hắn.– Cút! Võ giả họ La đang vội đi tìm Tần Ngọc, đâu có tâm tư lưu lại nơi này đùa bỡn, liềntung một chưởng đánh tới phía trước.Người kia không nhúc nhích, chỉ đưa tay điểm tới trước một cái, đầu ngón tay đâm vào lòngbàn tay võ giả họ La.

Trong nháy mắt truyền đến đau đớn như kim châm muối xát, võ giả họLa giống như bị sét đánh, cả người run lên, chợt nhảy lui ra sau, vừa kinh ngạc vừa kinh sợnhìn phía trước, quát lớn:– Người nào!Tần Triêu Dương cũng bị biến cố trong chớp nhoáng này dọa cho hoảng sợ ngây người,thẳng đến một mùi máu tanh quanh quẩn tại chóp mũi, lão mới chợt tỉnh, ngẩng đầu nhìnlại, ánh mắt ngẩn ngơ:– Dương tiểu huynh đệ ….

Chương 2753: Ngươi chết chắc rồi

Tần Triêu Dương cặp mắt đăm đăm, kinh ngạc nhìn nhìn bóng người chặn trước cửa, khôngnghĩ tới vào thời khắc mấu chốt này Dương Khai lại xuất hiện, hơn nữa chỉ một lóng tayđiểm bị thương La Bình! Tần Triêu Dương biến sắc nổi lên ý sợ hãi, Dương Khai không biếtLa Bình này có thân phận gì, nhưng lão thì biết rõ, căn bản không phải nhân vật có thể tùytiện trêu chọc, nếu không như thế, hắn cũng không có tư cách trấn giữ Tần gia.– Tần gia chủ, đã lâu không gặp! Dương Khai mỉm cười chào.Lúc này phía sau hắn mới ló ra thằng nhỏ kia, vẻ mặt đau khổ nói: – Gia chủ, người này nóimuốn tới gặp ngài, tiểu nhân tới bẩm báo, nghe bên trong có chút động tĩnh không dámxông vào, không ngờ…Tần Triêu Dương khoát tay nói: – Ngươi đi xuống đi! Thằng nhỏ kia như được ân xá, vộichạy ra ngoài.– Các hạ là ai, vì sao ra tay độc ác như thế! La Bình cắn răng quát khẽ, vừa rồi uy lực mộtlóng tay của Dương Khai, lại đâm thủng lòng bàn tay của hắn, mở ra một cái lổ thủng máutươi chảy ròng.– Cái này cũng coi là độc ác sao? Dương Khai toét miệng cười: – So với chuyện ngươi làm, cáinày không tính là độc ác!Quay đầu nhìn Tần Triêu Dương nói tiếp: – Người này là ai?Vừa rồi nghe hồi lâu, cũng không biết người này rốt cuộc có thân phận gì, bất quá Tần TriêuDương dường như rất e sợ hắn.

Tần Triêu Dương lộ vẻ mặt sầu khổ, còn chưa mở miệng nóichuyện, La Bình liền quát lên:– Bổn công tử chính là đệ tử của Tinh Thần Cung, ngươi dám đả thương ta, ngươi chết chắcrồi!– Tinh Thần Cung ư? Dương Khai nhướn mày.La Bình cười gằn nói: – Làm sao vậy? Sợ rồi à? Nếu sợ thì ngoan ngoãn quỳ xuống dập đầumấy cái, nói không chừng bổn công tử ta còn có thể tha cho ngươi một mạng!– Hắn thật là đệ tử của Tinh Thần Cung? Dương Khai nghiêm nghị nhìn Tần Triêu Dương.Tần Triêu Dương cười khổ nói: – Đúng vậy!2 2 2 3Dương Khai gật gật đầu, đệ tử của Tinh Thần Cung cũng không thể tùy tiện giả mạo.

Ở NamVực, giả mạo đệ tử của ba tông môn lớn nói không chừng đều không sao, chỉ cần không bịđâm phá tại chỗ là được, nhưng nếu có người nào giả mạo đệ tử Tinh Thần Cung, chắc chắnsẽ dẫn tới tai ương ngập đầu.Người trước mắt này có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, cũng coi như không tầm thường,khí tức trầm ổn.

Tuổi không lớn lắm, hẳn là xuất thân từ tông môn lớn, hơn nữa nếu TầnTriêu Dương nói như thế, thì khẳng định từng xác nhận thân phận của đối phương.Nói cách khác, La Bình này thật đúng là đệ tử của Tinh Thần Cung.

Trách không được khẩukhí ngông cuồng xằng bậy như vậy, đối mặt với hắn là một Đế Tôn Cảnh cũng không hoảngsợ chút nào, thì ra ỷ là thân phận đệ tử Tinh Thần Cung.3 3 3 4 –Quỳ xuống! La Bình ôm bàn tay chảy máu, cắn răng quát về phía Dương Khai.Dương Khai từ từ nâng bàn tay lên, bắt đầu khởi động đế nguyên, thản nhiên nói:– Cho ngươi thời gian ba hô hấp cút ra khỏi chỗ này, sau ba hô hấp nếu ngươi còn ở đây, tasẽ thay mặt Tinh Thần Cung thanh lý môn hộ!La Bình ngẩn ra, không khỏi có chút trợn tròn mắt.

Hắn vốn nghĩ là sau khi mình báo rathân phận, người này nhất định thất kinh, nào ngờ đối phương lại không xem mình ra gì,thậm chí còn khoác lác muốn thay Tinh Thần Cung thanh lý môn hộ, thật hay giả? Ngườinày không phải đầu óc có vấn đề chứ? Mình chính là đệ tử Tinh Thần Cung đấy!– Dương Khai, không nên manh động! Tần Triêu Dương cả kinh thất sắc, mặt mũi trắngbệch.

Nếu La Bình thật sự chết ở Tần gia, thì Tần gia cũng tiêu luôn.44 4 5 –Dương Khai? Nghe Tần Triêu Dương la lên, La Bình càng trợn tròn mắt, cẩn thận đánh giáDương Khai, ngay sau đó con ngươi hắn co rụt lại, lại toát ra vẻ sợ hãi.Hắn bỗng nhiên nhớ lại đoạn thời gian trước nhận được tông môn truyền tin, trong truyềntin miêu tả một người tên và độ cao thân hình giống hệt như người trước mắt này.

Ngườinày chính là tên Dương Khai kia ư? Nếu đúng thật chính là người kia, thì thân phận đệ tửTinh Thần Cung của hắn quả thực không uy hiếp được…Mắt thấy trong lòng bàn tay Dương Khai lực lượng càng ngày càng dâng trào, hắn đâu còndám tiếp tục dừng lại, thân hình thoắt một cái vội vàng phóng vọt ra ngoài nhanh như điệnchớp, ngay cả một câu ngoan độc cũng không dám để lại.Tần Triêu Dương kinh ngạc liên tục, nhìn theo hướng La Bình biến mất, trong đầu có chútphát mộng.

Đây là chuyện gì vậy? Đường đường5 5 5 6 đệ tử Tinh Thần Cung, không ngờ hoảng sợ tháo chạy như chó nhà có tang… mình không cóhoa mắt chứ? Cho dù Dương Khai để lộ ra tu vi Đế Tôn Cảnh, cũng không đến mức dọa hắnhoảng sợ đến thế, đây là đệ tử của Tinh Thần Cung sao?Tần Triêu Dương thậm chí hoài nghi thân phận của La Bình này rốt cuộc không biết là thậthay giả.
Trong một hẻm nhỏ ở Phong Lâm Thành, La Bình ngừng lại sắc mặt tái nhợt, thả rathần niệm, không có cảm nhận bất kỳ khí tức của Dương Khai, lúc này hắn mới nhẹ thở ra,đặt mông ngồi bệt dưới đất không có hình tượng chút nào, không còn sót lại chút gì khí độcủa đệ tử tông môn lớn.Cho tới giờ khắc này, hắn mới thấm nỗi khiếp sợ, hai tay lại không kiềm chế được run rẩy.Thân phận của hắn là đệ tử Tinh Thần Cung, không thể giả được, hơn nữa còn là một đệ tửnội môn, hơi có chút địa vị trong Tinh Thần Cung.

Đệ tử như hắn đi lại trong Nam Vực, chodù đụng6 66 7phải đa số Đế Tôn Cảnh, cũng có thể không để trong mắt, nhưng với tên kêu Dương Khai kiathì khác, bất đồng với tất cả các Đế Tôn Cảnh.Đoạn thời gian trước nhận được tông môn truyền tin, cảnh báo đệ tử đi lại ở ngoài lưu ýtung tích một người, mà người đó chính là Dương Khai, trước đây La Bình còn không biết vìsao tông môn lại cảnh báo lưu ý một người như vậy, sau này ở Linh Hồ Thành gặp một sưhuynh, dò xét một chút, hắn mới biết được sự tình.Tên Dương Khai này, không ngờ có liên quan tới chuyện sát hại Đàm trưởng lão Đàm QuânHạo và Vũ chấp sự Vũ Minh, hơn nữa đủ loại dấu hiệu cho thấy, Đàm trưởng lão và Vũ chấpsự chính là chết trên tay hắn.

Chuyện này qua hơn 20 vị cường giả Đế Tôn Cảnh ở Nam Vựccùng chỉ ra và xác nhận, không có nửa điểm giả dối.Đàm trưởng lão chính là một trong bốn vị trưởng lão Đế Tôn tam tầng cảnh trong TinhThần Cung, tu vi cao thâm khó lường, bản lãnh thôngthiên, không ngờ bị Dương Khai giết chết… Lúc nghe tin tức này, La Bình vốn cũng không hềtin.

Đế Tôn tam tầng cảnh cũng chết? So ra, cái chết của Vũ Minh có vẻ không bị đả kíchnhiều lắm.Một vị trưởng lão, một vị chấp sự của Tinh Thần Cung bị giết, đây chính là đại sự lật trời, cảTinh Thần Cung coi trọng cao độ phái ra rất nhiều người dò xét bốn phương, chính là muốntìm tung tích của người gọi là Dương Khai này.Nhưng từ sau chuyện ở Lưu Ảnh Thành, Dương Khai lại đột nhiên biến mất, giống như bốchơi, giờ này mới xuất hiện ở Phong Lâm Thành.

“Dám đả thương ta, ngươi chết chắc rồi!”

LaBình cắn răng rũa thầm, lấy ra một khối la bàn truyền tin, lén lút dò xét bốn phía, lúc nàymới đắm chìm thần niệm trong đó, truyền đi tin tức.Sau khi nhận được tin trở về, La Bình mới âm trầm nở nụ cười: “Cường giả tông môn ít ngàynữa sẽ tới Phong Lâm Thành, để xem ngươi làm sao chết!”Ở Tần gia, Dương Khai biết được chân tướng trầm mặc hồi lâu.

Nghe Tần Triêu Dương giảithích, đệ tử Tinh Thần Cung kêu là La Bình kia còn là Tần gia chủ động thỉnh mời tới trấngiữ.

Giờ này Phong Lâm Thành không tính là yên ổn! Phong Lâm Thành quật khởi, dẫn tớikhông ít cường giả.Trước kia mấy gia tộc lớn tuy rằng chiếm cứ thiên thời địa lợi, nhưng bởi vì thực lực khôngđủ, cũng chỉ có thể cầu sống trong kẽ hở… thậm chí có hai gia tộc đã bị diệt tộc.Tần gia cũng là nhờ có La Bình che chở, mới kéo dài hơi tàn… bất quá La Bình người này tuyrằng không yêu cầu vật tư tu luyện, nhưng lại vôcùng để ý với nữ nhân, thậm chí có phần lòng tham không đáy… lúc này Tần Triêu Dươngđều không thể thỏa mãn hắn, mới có chuyện hôm nay.– Dương huynh đệ mau mau rời đi, La Bình khẳng định sẽ truyền tin cho Tinh Thần Cung,tiểu huynh đệ ở lại chỗ này không phải là hành động sáng suốt! Tần Triêu Dương lo âukhuyên giải.Dương Khai khoát tay:– Không sao, người của Tinh Thần Cung không tìm tới thì thôi, thật muốn tìm tới, ta cũng cómột cọc ân oán muốn giải quyết với họ!Hắn giết Đàm Quân Hạo và Vũ Minh, Tinh Thần Cung khẳng định sẽ không từ bỏ ý đồ, bất kểnhư thế nào, cũng muốn tìm Dương Khai cho lời giải thích, nếu không uy nghiêm tối cao vôthượng của Tinh Thần Cung sẽ bị khiêu khích.

Dương Khai cũng không muốn trốn tránhTinh Thần Cung, đổi lại là trước kia, quái vật lớn như thế hắn chỉ có phầnngưỡng mộ, nhưng hiện tại, hắn đã mơ hồ có vốn để nói chuyện ngang tay với Tinh ThầnCung.Mà Minh Nguyệt Đại Đế nếu có thể trở thành Đại Đế, nói vậy cũng không phải người khônghiểu chuyện, hắn an bài trong Lưu Ảnh Thành hơn 20 con cờ kia, thời khắc này hẳn đềuphát huy tác dụng.– Dương huynh đệ… Tần Triêu Dương nổi dóa, lần này đắc tội chính là Tinh Thần Cung đấy,không phải tông môn a mèo a chó cái gì… vì sao Dương Khai vẫn còn tỏ thái độ bình tĩnh annhàn như thế chứ?!.Dương Khai mỉm cười nói: – Không nói ta, Tần gia lại nên đi nơi nào?Lời vừa nói ra, Tần Triêu Dương giật mình, một hồi lâu mới thở dài một hơi nặng nề.

Giờnày Tần gia chẳng những không có La Bình che chở, ngược lại còn đắc tội với hắn, đoánchừng những ngày sau này sẽ rất khó khăn, Phong Lâm Thành này chỉ sợ không còn là nơiTần gia sống yên ổn nữa rồi!– Không biết! Nhưng nhất định là phải rời khỏi Phong Lâm Thành! Tần Triêu Dương trongnháy mắt dường như già đi rất nhiều.– Rời Phong Lâm Thành, có năng lực đi tới nơi nào? Cả Nam Vực, đều là thiên hạ của TinhThần Cung!Tần Triêu Dương không nói, trầm mặc, quả thật, cho dù rời Phong Lâm Thành, tới đâu TinhThần Cung ắt sẽ tìm tới, trừ phi bọn họ rời khỏi Nam Vực, thoát khỏi tầm mắt Tinh ThầnCung… nhưng chuyện như vậy nói dễ hơn làm?Dương Khai nói: – Ta an bài cho các người một chỗ đi tới, thế nào? Tần Triêu Dương ngẩngđầu lên nói: – Nơi nào?– Bắc Vực! Dương Khai đáp.3 Tần Triêu Dương há miệng, cười khổ nói: – Đường xá quá xa, đệ tử Tần gia ta tu vi so lekhông đều, không có khả năng đi tới địa phương xa xôi như vậy!– Không cần các người đi tới, chỉ cần Tần gia chủ đáp ứng, trong vòng mười ngày ta sẽ đưacác người đến Bắc Vực!– Mười ngày! Tần Triêu Dương khiếp sợ, ý niệm đầu tiên là không có khả năng! Tuy nhiênnghĩ đi nghĩ lại, vẫn còn có một chút khả năng: dĩ nhiên phải cần dùng đến vật gì đó trongtruyền thuyết mới được!– Thật có thể trong vòng mười ngày tới Bắc Vực ư? Tần Triêu Dương run run giọng hỏi.Nếu như thế, thì Tần gia tuyệt đối có thể thoát khỏi một kiếp, Bắc Vực và Nam Vực cách xanhư trời và đất, bàn tay Tinh Thần Cung còn không sờ tới nơi đó.– Tuyệt đối có thể! Dương Khai nghiêm nghị gật đầu: – Tần gia chủ nếu như tin lời ta, thì tứckhắc thu dọn đi, hai ngày sau lên đường!Tần Triêu Dương trên mặt trong nháy mắt lộ ý giằng co, theo bản năng lão nguyện ý tintưởng Dương Khai, nhưng chuyện này quan hệ tới tiền đồ của cả gia tộc, lão không thểkhông cẩn thận.

Một hồi lâu, lão mới hạ quyết tâm, trầm giọng nói:– Vậy làm phiền Dương huynh đệ!Dương Khai mỉm cười: – Tất nhiên sẽ không để cho Tần gia chủ thất vọng!Nói đúng ra, hắn vốn không có ý định đưa Tần gia đến Lăng Tiêu Cung, chuyến này đến đâychỉ là muốn thăm hỏi một chút mà thôi, bất quá nếu Tần gia đã cùng đường, thuận đườngđưa đi cũng không có gì quan trọng.Nhất Khai 44I 445 Một con dê là thả rong, một đám dê là chạy rong, đối với Dương Khai không khác nhaunhiều lắm.

Hơn nữa kể từ đó, còn có thể thu hoạch được Tần Ngọc! Với Tần Ngọc hiện tạibiểu hiện ra tư chất tu luyện, rất có khả năng một ngày không xa tấn thăng Đế Tôn, LăngTiêu Cung cũng sẽ nhiều thêm một phần lực lượng..

điều này đối với tông môn chính làtrăm điều lợi mà không một điều hại…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau