VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2741 - Chương 2745

Chương 2743

Nhân sinh chỗ nào cũng gặp.Biến hóa của Linh Hồ Cung cùng Phong Lâm Thành, Dương Khai cũng không hiểu rõ lắm.

Hắn giờ phút này đang tò mò đánh giá hai tòathành phía trước hô ứng lẫn nhau, ánh mắt có chút ngạc nhiên, bởi vì hắn phát hiện vô luậnlà toà nào phía trong thành trì đều là dòng người như nước thủy triều, chen vai thích cánh.Cho dù còn ở xa ngoài ngàn dặm, Dương Khai cũ ng có thể cảm nhận được cái phồn hoa củahai tòa thành trì này.Xem ra, Phong Lâm Thành không giống như xưa, không biết Tần gia bây giờ trải qua ra sao.Năm đó Tần gia tại Phong Lâm Thành cũng coi là một đại gia tộc, trong tộc có một vị ĐạoNguyên cảnh, nhưng bây giờ Đạo Nguyên cảnh rõ ràng không coi vào đâu.Bách Vạn Kiếm của hắn là đồ của Tần gia, hắn cùng Tần Triều Dương từng có ước định, đợicho Tần Ngọc tấn thăng Đế Tôn, liền đem Bách Vạn Kiếm trả lại.Huyền Vũ Thất Tiệt Trận truyền thụ cho đệ tử Băng Tâm Cốc cũng là bí mật bất truyền củaTần gia.Có thể nói, lúc trước hắn không trợ giúp được nhiều cho Tần gia, lại nhận của Tần gia khôngít ân nghĩa.

Chuyến này về Phong Lâm Thành, tự nhiên là muốn đi Tần gia nhìn một chút.Còn có mấy đại gia tộc, cũng muốn đi xem một chút.

Mà đã trở về Nam Vực, Thanh DươngThần Điện cũng phải đi bái phỏng một chút, nói thế nào mình cũng coi như là đệ tử ký danhThanh Dương Thần Điện, được phát lệnh bài đệ tử hạch tâm Thần Điện.Hắn còn nhớ lời hứa với Thiên Diễn tiền bối, bây giờ đã tìm được Sinh Thân Quả, lại thuthập đủ mấy vị dược liệu phụ trợ, đã có thể luyện chế Sinh Thân Đan, nếu có thể đem ThiênDiễn từ bên trong thần du kính đi ra, hắn có thể tạo ra thân thể của mình.Thiên Diễn tiền bối có cấp bậc Đại Đế, một khi tạo ra nhục thân, có thể hành tẩu ở Tinh Giới,Lăng Tiêu Cung ngày sau cũng có chỗ dựa cực lớn.Dương Khai trong lòng tính toán hành trình lần này, phía trước bỗng nhiên có một đạo lưuquang kích xạ mà đến, tốc độ cực nhanh.Mà theo sát đạo lưu quang đó, còn có một đoàn quang mang, bên trong mơ hồ có thể thấyđược mấy thân ảnh.Nhìn điệu bộ này đoàn người tựa hồ là đang đuổi trốn, lưu quang phía trước chỉ lẻ loi mộtmình, bên sau lại là người đông thế mạnh, đều tản ra khí tức Đạo Nguyên cảnh.

Cũng khônglà gì trong mắt Dương Khai.Loại sự tình này ở Tinh giới nhìn mãi cũng quen mắt, chắc cũng là thấy hơi tiền nổi máutham, hoặc là ân oán tình cừu.

Mỗi ngày người bị giết vô số kể.

Chính bản thân Dương Khai,cũng không biết bị người ta đuổi giết bao nhiêu lần, mỗi lần đều là hiểm tử hoàn sinh.Cái lưu quang bị truy đuổi kia chạy bừa, thẳng tắp hướng vị trí Dương Khai bay tới.Dương Khai nhíu mày.

Không biết đối phương có phải là nhìn thấy mình nên muốn mìnhgánh họa thay hay không.

Nhưng loại sự tình này hắn cũng lười đi can dự vào, cũng khôngcó thay đổi phương hướng, trực tiếp bay tới lưu quang kia nghênh đón tiếp lấy.Chỉ là mấy Đạo Nguyên cảnh, hắn không cần tránh lui.Trong nháy mắt, Dương Khai cùng đạo lưu quang phía trước cách nhau chỉ có trăm trượng.Cẩn thận liếc mắt nhìn, Dương Khai phát hiện thân hình ẩn tàng bên trong lưu quang đúnglà có lồi có lõm, rõ ràng là một nữ tử, dò xét một chút khuôn mặt.

Lập tức kinh dị một tiếng,bỗng nhiên thân hình dừng lại.Nữ tử phía trước hiển nhiên cũ ng thấy Dương Khai, một đôi mắt đẹp đầu tiên là ngạc nhiên,ngay sau đó là kinh hỉ: “Dương Khai!”

Dương Khai mỉm cười, nói: “Đúng là nhân sinh không nơi nào không gặp lại, Biện hộ pháp,từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ.”

Nữ tử này lại là một người quen cũ của hắn, hộ pháp Bích Vũ Tông Biện Vũ Tình.Năm đó hắn cùng Lưu Tiêm Vân mới tới Tinh Giới thì bị Khấu Vũ Bích Vũ Tông bắt đi, vềsau đầu nhập vào môn hạ Biện Vũ Tình.

Ở trong Bích Vũ Tông một thời gian, thẳng đến khihậu nhân Phệ Thiên Đại Đế Ô Mông xuyên thoát khốn, đại khai sát giới, mới hốt hoảng chạyra.Mà Biện Vũ Tình cũng may lúc đó ra ngoài làm việc.

Thoát khỏi độc thủ Ô Mông Xuyên, vềsau trở thành thủ hạ bán mạng của Ô Mông xuyên.Sau đó, hai người ở bên trong Tứ Quý Chi Địa gặp qua một lần.Như vậy có thể suy đoán, sở dĩ Ô Mông xuyên có thể tiến vào Toái Tinh Hải, nguyên nhânhẳn là do Biện Vũ Tình lá y đượ c Tinh Ấn ở bên trong Tứ Quý Chi Địa.

Lần đó nàng mangKhấu Vũ đi Tứ Quý Chi Địa, hẳn cũng là do mệnh lệnh đi tìm kiếm Tinh Ấn dâng Ô Môngxuyên.Chỉ tiếc bên trong Toái Tinh Hải Ô Mông Xuyên đại sự không thành, bị Dương Khai đánhgiết, để pháp thân có thể tu luyện hoàn chỉnh Phệ Thiên chiến pháp, thực lực đại tăng.Đúng là Nhân Quả, tựa hồ từ ngày Dương Khai tiến vào Bích Vũ Tông mọi thứ đã định.Rất nhiều suy nghĩ trong đầu Dương Khai lóe lên một cái rồi biến mất, Biện Vũ Tình đã vọttới bên người Dương Khai, cắn răng nói: “Tại sao lại là ngươi!”

Dương Khai nhếch miệng cười một tiếng: “Biện hộ pháp nhìn thấy ta giống như rất thấtvọng a.”

Biện Vũ Tình nói: “Ta vốn định “họa thủy đông dẫn”

(dùng người khác thay tội cho mình)thế nhưng lại là ngươi… Nơi đây không phải là chỗ nói chuyện, trước tiên rời khỏi đây đã.”

Không ngờ nàng lại thừa nhận mục đích bay tới bên này, cũng làm cho Dương Khai có chútngạc nhiên.

Khi đang nói chuyện, liền bay sượt qua người Dương Khai.Vừa mới bay ra một đoạn, nhưng không thấy Dương Khai có động tác gì, thân hình liềndừng lại, lo lắng nói: “Ngươi muốn làm gì, còn không mau chạy,?”

Dương Khai bất động như núi, nhìn chăm chú Biện Vũ Tình, cau mày hỏi: “Ngươi có ân oángì với những người kia? Tại sao bọn hắn lại muốn truy sát ngươi?.”
“Đầu người có sạn à, bây giờ còn có tâm tư hỏi ta những thứ này.”

Biện Vũ Tình khẩntrương, nàng vốn là ở thế yếu, bây giờ Dương Khai còn đứng tại chỗ không đi, quả thực làmuốn chết.Nàng biết Dương Khai là võ giả đến từ tinh vực Hạ Vị Diện, thiên tư xuất chúng, tốc độ tuluyện không chậm, nhưng lúc này mới mấy năm a, nàng cảm thấy Dương Khai không có khảnăng tu luyện lợi hại hơn nàng, chính mình cũng không phải là đối thủ của những người kia,Dương Khai sao có thể là đối thủ của bọn chúng?Khi đang nói chuyện, một đoàn quang mang từ phía sau đã tiếp cận ba dặm, một tiếng quátchói tai từ bên đó truyền tới: “Tiện nhân, đem lệnh phù giao ra, ta cho ngươi chết một cáchthoải mái!”

“Lệnh phù, lệnh phù gì? Ngươi cướp đồ vật người ta?”

Dương Khai nhíu nhíu mày, nếu đúngnhư vậy, Biện Vũ Tình chính là tự tìm phiền toái.“Ai đoạt đồ vật của bọn hắn, là bọn hắn muốn cướp của ta.”

Biện Vũ Tình nhanh chóng nóimột câu, “Ngươi có đi hay không, không đi ta mặc kệ ngươi, bọn hắn khẳng định sẽ giếtngươi diệt khẩu.”

Ngữ khí mặc dù nghiêm khắc, nhưng cũng là lo lắng cho Dương Khai, làm cho ấn tượng củaDương Khai đối với nàng có chút đổi mới.Suy cho cùng hắn và Biện Vũ Tình không oán không cừu, lúc ở Bích Vũ Tông, đã từng chọcmột đống tai họa, vẫn là Biện Vũ Tình thay hắn nói giúp, cuối cùng bị phạt đến sườn núibăng kia bế quan ăn năn.“Ngươi muốn đi thì đi đi.”

Dương Khai mỉm cười.“Ta mặc kệ ngươi!”

Biện Vũ Tình nghiêng đầu, nhanh chóng hướng phía trước bay đi.Chẳng qua bay được một đoạn, lại bỗng nhiên quay người, một lần nữa đến bên cạnhDương Khai.“Không đi?”

Dương Khai tò mò nhìn qua nàng.Biện Vũ Tình trầm mặt, buồn bực tức giận nói: “Lần này bị ngươi hại chết, thật không biếtngươi nghĩ như thế nào.”

Dương Khai ngạc nhiên nói: “Biện hộ pháp, ngươi đây là muốn cùng ta chung sinh tử hoạnnạn mà, sao lại nói ta hại chết ngươi? Mà cũng tốt, dưới Hoàng Tuyền chúng ta làm đồngmệnh uyên ương!”

“Cút!”

Biện Vũ Tình trừng mắt liếc hắn một cái, thần sắc đột nhiên lạnh, nói: “Chút nữa,ngươi giúp ta kiềm chế một chút, ta muốn giết tên kia.”

“Ngươi cùng tên kia có thù oán gì?”Dương Khai lông mày nhíu lại.“Khấu Vũ chết ở trên tay hắn!”

Biện Vũ Tình thanh âm lạnh lẽo thấu xương, nắm đấm nắmchặt.“Khấu Vũ chết rồi?”

Dương Khai giật mình, sắc mặt cũ ng trầm xuống, tuy nói năm đó hắncùng Lưu Tiêm Vân bị Khấu Vũ bắt tới Bích Vũ Tông, nhưng về sau Khấu Vũ đối với bọn hắnvẫn có chút chiếu cố.Lúc gặp nhau trong Tứ Quý Chi Địa, mới thấy Khấu Vũ đi theo bên người Biện Vũ Tình, thếmà bây giờ đã chết.

Để Dương Khai không khỏi có chút thổn thức sầu não, con đường tuluyện võ đạo, không cẩn thận một chút chính là thịt nát xương tan.“Giúp ta trì hoãn một chút thời gian.”

Biện Vũ Tình hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Nếunhư ngươi còn nhớ tình đồng môn, hãy giúp ta lần này.”

“Tốt!”

Dương Khai gật gật đầu.Biện Vũ Tình lại nói: “Những người kia đều là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, ngươi không thểđịch lại, nếu tình huống có chút không đúng… Lúc đó ngươi hãy rời đi, không cần phải để ýđến ta.”

Dương Khai nhìn nàng, lần đầu chân chính nhận thức được nàng.Biện Vũ Tình mỉm cười, nói: “Đừng có dùng ánh mắt này nhìn ta, không có Bích Vũ Tông, tacùng Khấu Vũ hai người sống nương tựa lẫn nhau, hắn chết, ta cũng nên báo thù mối hậncho hắn.”

“Mong ngươi đạt được ước muốn.”

Dương Khai nhẹ nhàng đáp.“Chỉ mong vậy.”

Biện Vũ Tình thở nhẹ một hơi, đôi mắt đẹp đóng lại, thờ i điẻm mở ra, hànquang chợt lóe, một cái bí bảo hình dáng vòng tay xuất hiện trên lòng bàn tay.Hai người khi đang nói chuyện, một đoàn lưu quang đã bay tới nơi, quang mang thu lại, lộra thân ảnh ba người.Ba người đều có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhìn cái cách ăn mặc, tựa hồ là xuất thâncùng một tông môn nhưng Dương Khai lại không nhận ra đây rốt cuộc là võ giả tông mônnào.Một người hiện ra, mặt trắng không râu, tuổi chừng bốn mươi, cầm trong tay một thanhkiếm sắc, trên thân kiếm nhuộm một màu máu tươi.Biện Vũ Tình nhìn thấy máu tươi kia, tròng mắt trong nháy mắt đỏ lên.Nàng biết, đây tuyệt đối là máu của Khấu Vũ.“Tiện nhân, xem ngươi chạy đi đâu!”

Trung niên nam tử kia giơ kiếm lên, quát chói tai,trong mắt lộ hung quang.Biện Vũ Tình cắn răng, không nói một lời.Nam tử trung niên nói: “Đem lệnh phù giao ra, sẽ tha cho ngươi một mạng!”

“Đệ tử ta là do ngươi giết?”

Biện Vũ Tình khẽ quát.Nam tử trung niên nói: “Không sai, chính là ta giết, một kiếm xuyên tim, chết rất sungsướng, lúc đó hắn đối với ngươi trung thành vô cùng, tình nguyện hi sinh bản thân mình đểcho ngươi chạy trốn.”

Biện Vũ Tình sắc mặt âm hàn, đè nén phẫn nộ trong lòng, bờ môi đã cắn ra máu tươi, thânthể run rẩy nói: “Vậy hôm nay ta cho các ngươi một cái chết thống khoái!”

Lời vừa nói ra, ba tên kia đều ngửa mặt lên trời cười to.Nam tử trung niên liếc mắt nhìn qua Dương Khai, khinh thường nói: “Cũng không biết từchỗ nào tìm được một oắt con đến giúp đỡ, thế mà cũng dám mạnh mồm không biết thẹn.Tiểu tử, ta nếu là ngươi, chạy xa được từng nào hay từng đó, mỹ nhân tuy tốt, nhưng cũngphải có mệnh hưởng dụng mới được.”

Hắn rõ ràng coi Dương Khai là bị sắc đẹp dụ dỗ, tướng mạo Biện Vũ Tình cũng không tầmthường, nhất là phong vận thành thục, với một số thiếu nữ ngây ngô không cách nào sosánh.“Thứ cho tại hạ không thể tòng mệnh.”

Dương Khai mỉm cười.Nam tử trung niên sầm mặt lại, hừ lạnh nói: “Ngươi đã muốn chết, vậy đừng oán sư huynhđệ chúng ta là được.”

Lai lịch cùng thân phận Biện Vũ Tình, bọn hắn đã sớm tìm hiểu rõ ràng, cũng chỉ là khôngmôn không phái mà thôi, phía sau cũ ng không có chỗ dựa gì, nếu không có như thế, mấyngười bọn họ cũng không dám có ý đồ với Biện Vũ Tình, cướp đoạt cái lệnh phù gì đó.

Chương 2744

Đá trúng thiết bảng.Phải biết Phong Lâm thành cùng Linh Hồ thành bây giờ bên trong ngọa hổ tàng long, nếu để kẻ đứng sau xuất hiện khả năng liên luỵ là rất lớn, làm không tốt sẽ đá trúng thiết bảng.Như Biện Vũ Tình người như vậy, coi như tìm tới người giúp đỡ, thực lực cũ ng sẽ khôngquá cao, ở độ tuổi Dương KHai, muốn cho người không coi nhẹ cũng khó khăn.“Hai vị sư đệ, giết tiểu tử này, trở lại bang sư huynh, hôm nay cướp tuân lệnh phù, hắn lêncấp Đế Tôn là điều chắc chắn!”

Người đàn ông trung niên chỉ tay mo ̣ t cá i Dương Khai, xônglên này hai người khác phân phó nói.Hai tên đạo nguyên tam tầng này, trong mắt hung quang lấp loé, thân hình lay động liền haibên trái phải hướng Dương Khai bọc đánh lại.“Dương Khai ngươi cẩn thận!”

Biện Vũ Tình căn dặn một tiếng.Lời này để trung niên nam tử kia nghe vào trong tai, không nhịn được cười nhạo nói: “Còncó tâm lo lắng tiểu tình lang, trước tiên lo lắng lo lắng mình đi.”

Dứt lời, ánh kiếm lóe lên, liền vừa vặn hướng Biện Vũ Tình đánh tới, trường kiếm trên taylàm dáng muốn vung, mang theo một đạo óng ánh á nh kiém.Ngay vào lúc này, hai tiếng kêu thảm thiết bỗng nhiên đồng thời truyền ra.Người đàn ông trung niên biến sắc mặt, quay đầu hướng âm thanh khởi nguồn phương vịnhìn tới, con ngươi bỗng nhiên trợn tròn.Chỉ thấy hai tay hắn vỗ tới hai người sư đệ, xuyên thấu qua này lỗ thủng, lại có thể nhìn thấythân thể đối diện cảnh sắc, trong cơ thể ngũ tạng lục phủ còn đang nọ nguậy cũ ng rõ ràng cóthể biện.“Chuyện gì xảy ra!”

Người đàn ông trung niên đầu bỗng nhiên có chút mộng, một khắc trướchai người sư đệ này còn khỏe mạnh, làm sao thời gian một cái nháy mắt liền biến thành nhưvậy, này vết thương khủng bố ở chỗ yếu điển, khiến toàn bộ trái tim đều biến mất khôngcòn tăm hơi.Nói cách khác,hai người này tuyệt không còn sống, tuyệt đối chết chắc rồi.Bọn họ nhưng là đạo nguyên ba tầng cảnh, thực lực so với mình coi như không bằng cũ ngcách biệt không xa, làm sao sẽ một thoáng bị người giết chết.Ai làm?Người đàn ông trung niên phản ứng đầu tiên chính là có cao nhân ẩn giấu ở phụ cận, cái ýniệm này đồng thời, hắn đánh về phía Biện Vũ Tình hành động lập tức dừng lại, trườngkiếm trên óng ánh ánh kiếm cũ ng bồng dập tắt.Biện Vũ Tình đồng dạng choáng váng, nàng vốn định hôm nay coi như liều mạng ngã xuốngở đây cũng phải giết người đàn ông trung niên này vì Khấu Vũ báo thù rửa hận.

Chỉ cầnDương Khai có thể kéo dài hai người kia một quãng thời gian, nàng tuyệt đối có lòng tinnày.Tuy nói vẫn không cách nào lên cấp Đế Tôn, nhưng ở đạo nguyên ba tầng cảnh nhiều nămnhư vậy, ở tầng thứ này nàng tuyệt đối là hàng đầu tồn tại.Mà bây giờ.

Này hai tên lẽ ra nên bị Dương Khai kiềm chế đối thủ lại bị trọng thương, mắtthấy liền không sống được.Hết thảy đều sinh ở trong chớp mắt, sắp tới mỗi người tư duy đều có chút theo không kịp.Một luồng khí tức sởn cả gai ốc từ trong cơ thể Dương Khai lan tràn ra, hắn đưa tay nắm, chỉlà dùng sức một nắm.

Hai tên sư đệ liền hóa thành sương máu, hài cốt không còn.Đinh đương, hai cái Không Gian giới rơi xuống đất, âm thanh tuy nhẹ, nhưng như thầnchung mộ cổ chấn động màng nhĩ của người ta, khiến người ta từ trong khiếp sợ phục hồitinh thần lại.“Đế Tôn cảnh!”

Người đàn ông trung niên thay đổi sắc mặt, suýt chút nữa cắn đầu lưỡi.Tên này bỗng nhiên xuất hiện giúp đỡ, lại là Đế Tôn cảnh!Hơn nữa tuyệt đối không phải Đế Tôn cảnh bình thường, coi như là Đế Tôn một tầng cảnhtồn tại, cũ ng không thể trong nháy mắt giết chết hai sư đệ của hắn.

Tên này xem ra tuổikhông lớn lắm, tuyệt đối là Đế Tôn nhị tầng cảnh, thậm chí tam tầng cảnh nhân vật khủngbố!Một niệm đến đây, người đàn ông trung niên tâm thần kinh hoảng, ngơ ngác gần chết.Thật sự đá vào tấm sắt…Hắn không khỏi có chút khóc không ra nước mắt, bởi vì trước đó hắn đã cẩn thận tìm hiểuquá Biện Vũ Tình nội tình, xuất thân là Bích vũ tông tông môn, Tông chủ mất tích sau khi,tông môn lòng người tan rã, không bao lâu liền giải tán.

Hơn nữa Biện Vũ Tình tựa hồ cũ ngcăn bản không có nhận thức Đế Tôn cảnh.

Làm sao bỗng nhiên có giúp đỡ khủng bố nhưvậy.Lòng sinh khiếp ý, hắn cái nào còn dám lại xông Biện Vũ Tình ra tay, trong đầu nghĩ tới tấtcả đều là làm sao mới có thể bảo toàn tính mạng.
Thanh niên kia có thể tiện tay chém giếtmình hai vị sư đệ, giết mình phỏng chừng cũng chính là thổi khẩu khí sự tình.“Dương Khai ngươi…”

Biện Vũ Tình triệt để há hốc mồm.Nàng làm sao cũ ng không nghĩ tới.

Ngăn ngắn mấy năm không gặp, Dương Khai lại trưởngthành đến Đế Tôn cảnh trình độ.

Đế Tôn cảnh, nhưng là nàng truy tìm nhiều năm nhưngvẫn không cách nào đột phá cảnh giới, Dương Khai lại dễ dàng đột phá.

Đây vẫn là tiểu tửnăm đó vào Bích Vũ Tông, cần mình chăm sóc sao? Từ Hạ Vị Diện tinh vực đến, lẽ nào đềukhủng bố như vậy?Trong lúc nhất thời.

Biện Vũ Tình thấy Dương Khai càng là xa lạ như thế.“Biện Hộ Pháp ngươi không phải muốn thay Khấu Vũ báo thù rửa hận sao?”

Dương Khainghiêm nghị mà nhìn Biện Vũ Tình, khẽ quát: “Lúc này không động thủ, còn chờ khi nào?”Một lời thức tỉnh người trong mộng, Biện Vũ Tình thần sắc cứng lại, nguyên lực thôi thúc,vẫn chộp vào vòng tay bỗng nhiên phóng ra tia sáng chói mắt, đột nhiên biến lớn hơn mộtvòng, có tới một người vòng eo độ lớn.

nàng tay bấm pháp quyết, tiện tay ném đi, vòng ngọcliền hô lạp lạp hướng người đàn ông trung niên đập tới.Người đàn ông trung niên còn có chút bối rối, Biện Vũ Tình này đột nhiên ra tay, hắn khôngkịp phản ứng lại, chờ hắn thôi thúc nguyên lực dựng thẳng lên trường kiếm vội vàng chặn ởtrước mặt mình thời điểm, này lớn lên vòng tay đã ầm ầm mà tới.Cạch một tiếng vang thật lớn.Vòng tay tựa hồ có vạn cân lực lượng, nện ở trường kiếm bên trên lại đem đạo nguyên cấptrường kiếm đập cho uốn lượn xuống, dư kình xuyên thấu qua trường kiếm đánh vào nơingực của hắn, trực tiếp đem hắn hộ thể nguyên lực oanh nát tan.Người đàn ông trung niên biến sắc mặt, làm như không nghĩ tới Biện Vũ Tình vừa ra tay đãlôi đình như thế, hắn trước cùng mình hai vị sư đệ cũ ng từng cùng Biện Vũ Tình giao thủquá một phen, bất quá vào lúc ấy lấy nhiều khi ít, hắn cũng không cảm thấy Biện Vũ Tình cócái gì, bây giờ đơn đả độc đấu mới cảm nhận được này mỹ phụ có chỗ kinh khủng.Huống chi bên cạnh hắn còn có một cái Đế Tôn cảnh mắt nhìn chằm chằm, tâm thần khôngyên bên dưới hắn căn bản vung không ra toàn bộ thực lực.Không phải là đối thủ!Cái ý niệm này còn không chuyển qua đến, đa ̣ p trú ng tay của hắn trạc liền bỗng nhiên gảytrở lại, súc tích một thoáng sức mạnh, lại một lần gào thét mà tới.Người đàn ông trung niên lúc trước mới ăn qua này bí bảo thiệt thòi, giờ khá c nà y thấy, cóthể nào không sợ, vội vã đẩy ra trường kiếm, một bộ Kiếm Quyết sử dụng, lại đem mìnhquanh thân bảo vệ gió thổi không lọt.Bất quá một bước chậm, từng bước chậm, Biện Vũ Tình lúc trước thời điểm xuất thủ hắnphản ứng chậm một nhịp, giờ khá c nà y đã có chút theo không kịp nàng điên cuồng tấn công, lần lượt cùng này bí bảo va chạm hạ xuống, càng va hắn hổ khẩu ma, một thanh trườngkiếm nhiều lần suýt chút nữa tuột tay.Một bộ Kiếm Quyết, càng là sơ hở trăm chỗ.Biện Vũ Tình nhìn chuẩn cơ hội, vừa vặn nhào trên, một đôi lòng bàn tay trên Phong Vânhội tụ, chất chứa cực kỳ khủng bố lực phá hoại, mạ nh mẽ một chưởng hướng người đàn ôngtrung niên đập xuống.Người đàn ông trung niên đột nhiên không kịp chuẩn bị, một mặt muốn lo lắng Dương Khaira tay, một mặt phải đề phòng vòng tay đánh mạnh, giờ khá c nà y càng là phân thân thiếuphương pháp, miễn cưỡng tạo nên một ánh kiếm hướng Biện Vũ Tình chém tới, nhưng cũnguy lực không đủ, bị Biện Vũ Tình tiện tay hóa giải.Lòng bàn tay khắc ở người đàn ông trung niên lồng ngực nơi, trực tiếp đem hắn đánh miệngphun Tiên huyết.Cũ ng là ở thời khắc mấu chốt người đàn ông trung niên thân thể vẫn cứ chếch đi mộtthoáng, tách ra chõ yéu vị trí, bằng không riêng là đòn đánh này liền đủ khiến hắn ngã vàovạn kiếp bất phục.Nhiễu là như vậy, giờ khá c nà y hắn cũ ng không tốt lắm, sau này tung bay thời gian, nàyvòng tay bí bảo như ảnh đi theo, lần lượt hướng hắn nện xuống, hơi bất cẩn một chút thì sẽlạc bại thân vong.Tâm thần hoảng hốt bên dưới, hắn bận bịu hô: “Vị đại nhân này, là tiểu nhân có mắt khôngtròng, kính xin đại nhân từ bi, nhiễu ta một mạng, Đoạn Nhạc trên cửa dưới tất có lễ trọngdâng!”

Hắn đúng là thông minh, biết mình chết sống tất cả trong một ý nghĩ của Dương Khai, tuynói hắn cùng Biện Vũ Tình chiến đấu Dương Khai cũng không có nhúng tay, nhưng nếu nhưhắn có thể thuyết phục Dương Khai lưu mình một mạng, tin tưởng Biện Vũ Tình tuyệt đốigiết không được mình.Hơn nữa hết sức điểm ra xuất thân của chính mình, cũng là muốn muốn Dương Khai cókiêng kỵ, tốt xấu Đoạn Nhạc trong môn phái cũ ng có một vị Đế Tôn cảnh cường giả.Hắn làm sao biết, Dương Khai căn bản liền không biết Đoạn Nhạc cửa là thứ đồ gì.Nam Vực rộng lớn, tông môn vô số, Dương Khai có thể nào đem toàn bộ Nam Vực tông môncũng hiểu rõ ràng? Bất quá coi như Dương Khai biết Đoạn Nhạc môn, e sợ cũ ng sẽ không đểvào trong mắt, hắn bây giờ tiếp xúc, đều là các lớn vực hàng đầu tông môn, cho dù nhữngtông môn kia Môn chủ ở trước mặt hắn cũng không dám nói chuyện lớn tiếng, liền Lệ Giaocùng Di Thiên đều bị hắn hãm hại 25 ức Thượng phẩm nguyên tinh, chỉ là một cái ĐoạnNhạc lại đáng là gì?Dương Khai nhếch miệng nở nụ cười: “Người muốn giết ngươi lại không phải bản tọa, cùngbản tọa cầu xin có tác dụng gì?”

Trung niên nam tử kia nghe xong, sắc mặt tuyệt vọng, biết Dương Khai đây là sẽ không bỏqua mình, chỉ có thể quay đầu xông lên Biện Vũ Tình nói: “Vị đại tỷ này, ngươi chết một cáiđệ tử, ta hai vị sư đệ cũng chết, không bằng mọi người dừng tay như vậy làm sao? Tại hạ sẽcùng ngươi chịu nhận lỗi.”

“Nằm mơ!”

Biện Vũ Tình cắn răng, đôi mắt đẹp đỏ đậm, phảng phất điên như thế, trong cơthể nguyên lực như thủy triều trút xuống, một bộ thế muốn đuổi tận giết tuyệt tư thế.Người đàn ông trung niên giận dữ: “Ta cùng ngươi liều mạng!”

Đang khi nói chuyện, nỗ lực thôi thúc một tầng hộ thể nguyên lực, trường kiếm thẳng đứngở mình trước mũi, cũng chỉ ở trên thân kiếm một vệt, há mồm thời khắc, một miệng lớntinh huyết không muốn sống phun ra ngoài.Thân kiếm đột nhiên ong ong, tựa như lúc nào cũng sẽ phóng lên trời như thế, tràn ngập rakiếm ý cực kỳ ác liệt.“Biện Hộ Pháp cũng phải cẩn thận.”

Dương Khai mi mắt thu nhỏ lại, nhàn nhạt nhắc nhởmột câu, bất quá cũng không có ý muốn nhúng tay vào.

Đối phó người đàn ông trung niênnày Dương Khai tùy tiện là có thể giết, nhưng chuyện báo thù như vậy, vẫn là cần mình tựmình động thủ.Kỳ thực không cần Dương Khai đi nhắc nhở, Biện Vũ Tình cũng biết trung niên nam tử nàymuốn liều mạng, thần sắc nghiêm lại, hai tay hợp lại vỗ một cái, trong mie ̣ng khẽ quát:“Phút!”

Dứt lời, này vòng tay bí bảo càng bỗng nhiên chia ra làm hai, hai phân thành bốn, bốn phânthành tám…Thời gian nháy mắt, đầy trời đều là lớn lên vòng tay, bốn phương tám hướng, cùng nhauhướng người đàn ông trung niên đánh tới, mỗi một cái đều chân thự c đến cực điểm, phảngphất thật sự như thế, tràn ngập cực cường khí tức.Bất quá ở Dương Khai xem ra, lại biết những này vòng tay chỉ có một cái là thật sự, cái kháctất cả đều là bóng mờ.Này bí bảo cũng không phải tục, đương nhiên cũ ng vẻn vẹn chỉ là ở đạo nguyên cấp.Người đàn ông trung niên mới vừa thấy biến hóa này, ánh mắt bối rối, hơi có chút khôngbiết làm sao cảm giác, bất quá rất nhanh hắn liền bảo vệ tâm thần, dữ tợn nói: “Dù là chết,ngươi cũ ng đừng nghĩ dễ chịu!”

Ánh kiếm lóe lên, Nhân Kiếm Hợp Nhất, hóa thành một vệt sáng, xuyên qua này tầng tầngtrạc thắng, hướng Biện Vũ Tình đánh giết mà tới.

Chương 2745: Thanh Ngọc lệnh phù

Đối mặt với uy lực một kích này, Biện Vũ Tình không tránh không né, thẳng tới mà đánh,đồng thời đem vòng ngọc trên tay ra sử dụng, ngọc ảnh đầy trời đập tới phía nam tử.Từng đạo từng đạo ngọc ảnh nện xuống, nhưng lại không chạm đến được một sợi lông tócnam tử trung niên kia, ngược lại những ngọc ảnh kia vỡ vụn ra, dù sao cũng là hư ảnh, cũngkhông có lực sát thương gì.Khoảng cách của hai người đột nhiên rút ngắn lại, chính diện giao phong.Nam tử trung niên thần sắc cợt nhả, trường kiếm hướng phía trước đâm tới.Xùy một tiếng, thân thể Biện Vũ Tình run lên, trường kiếm kia trực tiếp xuyên thấu quangực.Cố nén đau đớn, Biện Vũ Tình sắc mặt dữ tợn, trong miệng quát lớn: “Chết đi!”

Vừa dứt lời, vòng tay nện thẳng trên đầu nam tử trung niên, soạt một tiếng, phảng phất nhưdưa hấu bị đập nát, một mảnh đỏ trắng, bắn tung tóe trong hư không.Thi thể không đầu lung lay một cá i, bỗng nhiên từ giữa không trung rơi xuống.Thân hình Biện Vũ Tình run lên, tay che chỗ đâm ở ngực, lảo đảo mấy bước, há miệng phunra một ngụm máu tươi.Gió nhẹ phất động, Dương Khai bỗng nhiên xuất hiện bên người nàng, một tay nâng nàng,cau mày nói: “Có thể dùng cách khác đánh chết hắn, làm gì mà phải kịch liệt như vậy.”

Tình huống vừa rồi, Biện Vũ Tình tuyệt đối chiếm ưu thế, còn có mình ở bên cạnh lược trận,câu kéo thêm một chút thời gian, nàng có thể chém giết đối thủ không phải tốn sức, nhưngDương Khai không nghĩ tới là nàng lại lựa chọn lưỡng bại câu thương.Nam tử trung niên bị giết chết, lồng ngực của nàng cũng bị đâm một kiếm, thương thế nàykhông thể nói là không mạo hiểm, chỉ cần không cẩn thận một chút là mất mạng trước.Biện Vũ Tình lau đi vết máu khóe miệng, tự giễu cười một tiếng: “Cũng không phải chỉ cóđàn ông các ngươi mới có máu liều mạng!”

Dương Khai im lặng.Biện Vũ Tình đối với Khấu Vũ đoán chừng là hổ thẹn trong lòng, cho nên mới tình nguyệnliều mạng, cho dù bị thương cũng phải mau chóng giết chết đối thủ, đây đúng là một loạihuyết tính.“Hiện tại trong lòng thống khoái?”

Dương Khai hỏi.Biện Vũ Tình lắc đầu, cũng không có chút vui sướng nào sau khi báo thù, ngược lại thần sắccực kỳ cô đơn.Không có Bích Vũ Tông, nàng một mực cùng Khấu Vũ sống nương tựa lẫn nhau, bây giờngay cả Khấu Vũ cũng đã chết, chỉ còn lại có nàng một người cô đơn, nghĩ về tương lai saunày lại sinh ra một cảm giác mê mang vô vọng.“Trước chữa thương quan trọng hơn.”

Dương Khai nhìn chỗ ngực bị trường kiếm xuyênqua, khẽ nhíu mày.Thời khắc mấu chốt nếu nàng không lách thân thể đi một chút, một kiếm này sẽ lấy mạngcủa nàng.

Cũng không phải là Dương Khai không cách nào xuất thủ cứu nàng, chỉ là DươngKhai biết một kiếm này giết không được nàng, cho nên mới khoanh tay đứng nhìn.Thương thế này nếu không kịp thời xử lý.

Có lẽ sẽ có tai hoạ ngầm.Biện Vũ Tình lại lắc đầu nói: “Trước thu thập thi cốt Khấu Vũ đã, chỗ đó có rất nhiều dã thú.”

Dương Khai thở dài nói: “Nơi nào?”

“Bên kia!”

Biện Vũ Tình chỉ một phương hướng.Dương Khai đưa tay giữ nàng, thân hình lắc lư đang muốn đi, Biện Vũ Tình bỗng nhiên nói:“Nhẫn của bọn hắn…”

Dương Khai đưa tay vẫy một cái, phía dưới bỗng nhiên bay ra mấy đạo lưu quang.

Ba cáinhẫn không gian đều bay tới.Nhẫn của Đạo Nguyên cảnh, Dương Khai không để vào mắt, nhưng đối với Biện Vũ Tình mànói lại là một đống tài phú, tự nhiên không thể tuỳ tiện buông tha.Tiện tay vứt cho Biện Vũ Tình, lúc này mới khởi hành.Không lâu sau, trên mặt đất, hiện ra một cỗ thi thể, ngửa mặt nằm ở nơi đó, không phảiKhấu Vũ thì là ai? Xác thực như trung niên nam tử đó nói, Khấu Vũ chết cực kỳ thống khoái.Một kiếm trí mạng chỗ ngực, hẳn là không cảm giác được thống khổ.Biện Vũ Tình khóe mắt có chút đỏ lên, hít mũi một cái, cố nén chua xót, thoát ly khỏi DươngKhai, phi thân xuống bên dưới.Rơi xuống mặt đất, yên lặng một lát, buồn bã nói: “Đi theo ta cũng không thể đại phú đạiquý, kiếp sau tìm đến nơi tốt đẹp hơn nhé.”

Nước mắt rốt cục nhịn không được liền chảy dài, thân thẻ khom xuó ng.

Cẩn thận đem thithể Khấu Vũ bỏ vào không gian giới của mình.Dương Khai yên lặng quan sát, cũng không có nói gì.Thẳng đến lúc Biện Vũ Tình thu thập xong, muốn rời đi.

Hắn mới mang theo nàng tiến đếnmột tòa sơn phong.Thần niệm đảo qua, kiếm một cái sơn động, tiến vào bên trong, Dương Khai lúc này mới lấyra mấy viên linh đan nói: “Há mồm!”

Biện Vũ Tình cũng là nghe lời, y nguyên há miệng ra, Dương Khai cong ngón búng một cái,liền đem mấy viên linh đan kia bay vào trong miệng Biện Vũ Tình.Còn không đợi nàng kịp phản ứng, Dương Khai bỗng nhiên đưa tay cầm chuôi kiếm cắm ởtrước ngực nàng trực tiếp lôi ra.Biện Vũ Tình thân thể cứng đờ, sau một khắc mới tê tâm liệt phế kêu thảm.Dương Khai thẳng ngón tay điểm liên tiếp mấy lần trên người nàng, máu tươi đã ngừngchảy ra, đứng lên nói: “Nàng luyện hóa dược hiệu đi, vết thương cũng không đáng lo ngại.”

Quay người ra khỏ i sơn đo ̣ ng.Mấy viên linh đan chữa thương kia đều là hắn tự mình luyện chế, trong đó một viên là linhđan Đế cấp, thương thế Biện Vũ Tình cũng không tính là nghiêm trọng, lấy tu vi Đạo Nguyêntam tầng cảnh của nàng luyện hóa linh đan, chỉ sợ không bao lâu liền có thể khỏi hẳn.Tầm nửa ngày sau, đang đứng chắp tay trước cửa sơn động, Dương Khai nghe được tiếngbước chân truyền đến, nhìn lại, Biện Vũ Tình đã đổi một bộ quần áo sạch sẽ đi ra.Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Biện Vũ Tình có chút phức tạp, nói khẽ: “Cảm ơn.”

Tiểu tử ngày xưa chưa lọt vào được tầm mắt của mình thế mà nhất cử đã phát triển đếntrình độ này, biến hóa này để Biện Vũ Tình có chút không biết phải làm sao, tự nhiên khôngdám tùy ý như trước kia nữa, thần thái ngược lại trở nên có chút câu nệ.“Việc nhỏ mà thôi.”

Dương Khai lắc đầu, lại nói: “Các ngươi biến thành như vậy, có lẽ ta cũngcó một chút trách nhiệm.”

Biện Vũ Tình khó hiểu nói: “Có liên quan gì tới ngươi?”

Dương Khai ánh mắt sáng rực nhìn qua nàng: “Ô Mông Xuyên là ta giết.”
“Cái gì?”

Biện Vũ Tình toàn thân chấn động, gần như không dám tin tưởng lỗ tai mình,nhưng nàng cũ ng minh bạch, lấy thân phận địa vị cùng thực lực Dương Khai bây giờ, cănbản không cần phải lấy chuyện này lừa nàng.Hắn đã nói như vậy, Ô Mông Xuyên đúng là chết ở trên tay hắn.Bích Vũ Tông xuống dốc cùng Ô Mông Xuyên mất tích có quan hệ với nhau, tông chủ đãchết, mấy Đại hộ pháp bị Ô Mông xuyên giết chỉ còn lại có Biện Vũ Tình, nàng tự nhiên mộtcây chẳng chống được vững nhà, không bao lâu Bích Vũ Tông liền giải tán, đệ tử trong mônđường ai nấy đi.Người bên ngoài không biết Ô Mông Xuyên vì sao mất tích, nhưng Biện Vũ Tình lại biết hắnđi Toái Tinh Hải sảy ra chuyện, dù sao trước đó có được Tinh Ấn, vẫn là do nàng cùng KhấuVũ từ Tứ Quý Chi Địa ở bên trong lá y đượ c.Chỉ là… Ô Mông Xuyên thế mà lại chết trên tay Dương Khai, đây chính là hậu nhân PhệThiên Đại Đế, theo Biện Vũ Tình biết, trên tay Ô Mông xuyên còn có một Đế Bảo lưu truyềntừ Phệ Thiên Đại Đế.Thời điểm Dương Khai tiến vào Toái Tinh Hải khẳng định cũng là Đạo Nguyên cảnh, lại cónăng lực giết chết Ô Mông Xuyên?.“Xem ra ngươi cũng không muốn bá o thù cho hắn.”

Dương Khai nhìn mặt mà nói chuyện,mỉm cười.Hắn nói mình giết chết Ô Mông xuyên, Biện Vũ Tình mặc dù chấn kinh, nhưng cảm xúc cũngkhông có biến hóa.“Ta tại sao phải báo thù cho hắn?.”

Biện Vũ Tình cười lạnh một tiếng, “Nếu không phải hắncà n một người thay hắn quản lý Bích Vũ Tông, sau khi hắn thoát ra ta sớm đã bị giết, ngươigiết hắn ta không có ý kiến gì.”

“Không có ý kiến thì tốt.”

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, bỗng nhiên nói: “Đúng rồi, lúc bangười kia đuổi theo ngươi, có nhắc tới một cái lệnh phù, đó là vật gì?”

Biện Vũ Tình im lặng một lúc, bất quá vẫn là từ trong nhẫn không gian của mình nhẫn lấy ramột khối ngọc bội màu xanh to chừng bàn tay, đưa cho Dương Khai nói: “Chính là cái này.”

Dương Khai nhận lấy xem xét qua, phát hiện ngọc bội kia chỉ là Thanh Ngọc điêu khắc màthành, cũng không có chỗ đặc biệt gì.Thanh Ngọc chính là một loại khoáng vật, cũng không tính là trân quý, rất nhiều nơi sảnxuất, luyện chế một số bí bảo cá p thá p có lẽ cần dùng đến một chút, chỉ là một khối lệnh phùvì sao lại để cho võ giả Đạo Nguyên cảnh chém giết đuổi đoạt?Lật ra mặt sau xem xét, phía sau lại khắc mấy cái con số: Ba chín một hai!“Dùng để làm gì?”

Dương Khai nghi ngờ nhìn qua Biện Vũ Tình.“Đây là lệnh phù Linh Hồ Cung, có nó liền có thể đi mật địa tu luyện Linh Hồ Cung.”

Biện VũTình giải thích nói, “Ngươi nhiều năm không trở về, cũng không biết bây giờ Linh Hồ Cungnáo nhiệt đến cỡ nào, những mật địa tu luyện tam đại cấp bậc Thiên Địa Nhân, hàng nămđều có vô số người xếp hàng chờ đợi.

Ta vì khối lệnh phù này, cũng là hao phí toàn bộ tàisản, mới từ bên trong Linh Hồ Cung đổi được, nhưng cũng phải đợi đến hai tháng sau, mớicó thể đến phiên ta đi vào tu luyện.”

Dương Khai mặt tối sầm, cả kinh nói: “Hai tháng sau? Nhiều người xếp hàng như vậy?”

Biện Vũ Tình nói: “Vậy ngươi có biết ta đổi được khối này lệnh phù này tốn bao nhiêu thờigian không?”“Bao lâu?”

“Nửa năm.”

Biện Vũ Tình nói: “Nửa năm trước để đổi được khối lệnh phù này, ta phải chờròng rã tám tháng mới có thể đến phiên ta.

Những người khác phải chờ một hai năm nhiềuvô số kể.”

“Ồ!”

Dương Khai tấm tắc lấy làm kỳ lạ, “Linh Hồ Cung náo nhiệt như vậy?”

Biện Vũ Tình bật cười nói: ”

Linh Khí Thiên Địa Linh Hồ Cung nồng đậm, cho dù là đẳng cấpNhân cấp, cũ ng không phải môn phái nhỏ bình thường có thể so sánh, những người nhưchúng ta muốn đột phá, đối với Linh Hồ Cung chạy theo như vịt, chẳng qua không có nhiềutài phú cùng với tông môn, chỉ có thể xếp hàng khổ đợi.”

Dương Khai nói: “Cũng vì cái này, ba người kia mới đi đoạt lệnh phù?”

Biện Vũ Tình nói: “Đương nhiên, ngươi cũng không nên xem nhẹ giá trị của cái lệnh phùnày, Linh Hồ Cung có lệnh chỉ nhận phù không nhận người, nói một cách khác, bất kể là aicầm cái lệnh phù này, hai tháng sau đều có thể đi mật địa tu luyện Linh Hồ Cung.

Lúc ta đổilấy lệnh phù này hao phí tất cả Nguyên Tinh, nhưng nếu bây giờ ta đem cái lệnh phù này tớiHắc Thị bán, tuyệt đối có thẻ lừa giá gấp đôi, ngay cả đấu giá hội cũ ng thường xuyên xuấthiện lệnh phù bài danh áp trục.”

“Nguyên nhân do thời gian?”

Dương Khai lông mày nhíu lại.“Ân, thời gian gần đến lúc đó, lệnh phù càng đáng tiền.

Hắc Thị Phong Lâm Thành kiếm cáinày đến phát điên, không biết có bao nhiêu người ở nơi đó muốn tìm một khối lệnh phù.”

Dương Khai gật gật đầu.

Không đề cập tới giá trị của tấm lệnh phù, chỉ cần hai tháng sau cóthể khiến người ta tiến vào mật địa tu luyện, cũng đủ để cho rất nhiều người tránh phá dađầu.

Biện Vũ Tình hẳn là không cẩn thận bị bại lộ, lúc này mới dẫn tới truy sát của ba ngườiĐoạn Nhạc Môn.Nhiều năm không trở về, không nghĩ tới nơi đây biến hóa to lớn như thế.“Vậy cái lệnh phù của ngươi, có thể đi vào mật thất cấp bậc gì?”

Dương Khai nghĩ nghĩ lạihỏi.“Bạch Ngọc lệnh phù là Nhân cấp, Thanh Ngọc lệnh phù là Địa cấp, về phần đứng đầu làHồng Ngọc lệnh phù tự nhiên là Thiên cấp!”

Biện Vũ Tình giải thích nói, “Thiên cấp… Cũngkhông phải là nơi ta có thể đi vào.”

Chỗ kia, ngay cả rất nhiều Đế Tôn cảnh cũng đều muốn đi vào, lấy tài sản của Biện Vũ Tình,tự nhiên không có cách nào cạnh tranh nổi.

Chương 2747: Người có thể trả giá cao?

“Chỉ là Địa cấp a…”

Dương Khai thì thào một tiếng, như có điều suy nghĩ, liền nói: “Nếungươi tiến vào bên trong, có thể đột phá Đế Tôn cảnh hay không?”

Biện Vũ Tình khẽ mỉm cười nói: “Ta sẽ nỗ lực hết sức, tuy rằng hi vọng không lớn.”

Nàng đối với bản thân không có bao nhiêu lòng tin, Dương Khai phỏng chừng cho dù nàngđi vào mật địa tu luyện Địa cấp, chỉ sợ cũng vô pháp đột phá Đế Tôn cảnh, Võ Giả tu luyện,tâm tính là một nhân tố rất trọng yếu.Hơi trầm ngâm một chút, Dương Khai nói: “Đi thôi.”

“Đi đâu?”

Biện Vũ Tình hỏi.“Đi Linh Hồ Cung nhìn một chút, ta đã nhiều năm không trở về, nhìn dáng vẻ của ngươi đốivới Linh Hồ Cung tựa hồ rất quen thuộc, đi trước dẫn đường cho ta.”

Biện Vũ Tình vuốt cằm nói: “Cũng tốt.”

Dương Khai thúc dục Đế Nguyên một chút, liền bọc nàng hướng vị trí Linh Hồ Cung bay đi,cũng không đem Thanh Ngọc lệnh phù kia trả lại.Biện Vũ Tình muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không thể mở miệng đòi lại.

Nếu Dương Khaithật sự muốn cướp đoạt Thanh Ngọc lệnh phù này, Biện Vũ Tình căn bản không giữ được.Một nghìn dặm, thời gian ngắn ngủi đã tới nơi.Thân ở giữa không trung, Dương Khai nhìn Linh Hồ Cung kia không khỏi trầm trồ mộtphen, chỉ mới mấy năm mà thôi, nơi này không ngờ lại có quy mô không kém Phong LâmThành, hơn nữa nhìn bộ dáng này, tựa hồ còn đang muốn khuếch trương, có lẽ không cầnđến nhiều thời gian, sau này Linh Hồ Cung có thể trực tiếp chiếm đoạt Phong Lâm Thành,đem hợp hai thành lại một.Nhìn tư thế Dương Khai nghênh ngang muốn bay vào, Biện Vũ Tình vội hỏi: “Vào Linh HồThành phải chi ra Nguyên tinh, mỗi người mười khối trung phẩm Nguyên tinh.”

“Phí vào thành mà cũng nhiều như vậy?.”

Dương Khai líu lưỡi, hắn cũng đi qua không ítthành trì, những thành trì kia thu phí bất quá cũng chỉ là Nguyên tinh hạ phẩm, đại đa sốđều là mười khối Nguyên tinh hạ phẩm mà thôi, nhưng Linh Hồ Thành này lại muốn mườikhối Nguyên tinh trung phẩm, là gấp trăm lần những thành trì khác.“Linh khí thiên địa bên trong Linh Hồ Thành tuy rằng không bằng mật địa tu luyện Linh HồCung, nhưng cũng vô cùng nồng đậm, rất nhiều người không chiếm được lệnh phù đều chạyvào Linh Hồ Thành tìm một cái chỗ ở, quanh năm ở lại nơi này.”

Dương Khai gật đầu, hắn cũng là võ giả cấp thấp đi lên, tự nhiên có thể nhận thức được giankhổ của những Võ Giả cấp thấp kia, đối với bọn hắn linh khí thiên địa bên trong Linh HồThành giống như là một tin mừng, mười khối Nguyên tinh trung phẩm đáng để bỏ ra.Đang nói chuyện, hai người đã đến trước cửa thành, cũng may cửa thành này trống trải,cũng chẳng có bao nhiêu người xếp hàng, đến phiên Dương Khai, một viên Nguyên tinhthượng phẩm liền ném ra ngoài, thủ vệ Võ Giả kia tiếp nhận, liền vui vẻ cho đi vào.Ngược lại cũng không phải là Dương Khai cố tình khoe của, chẳng qua là hắn không cóNguyên tinh trung phẩm cùng Nguyên tinh hạ phẩm, trong nhẫn không gian đều là Nguyêntinh thượng phẩm.Vào Linh Hồ Thành, một cỗ náo nhiệt nhào tới trước mặt, trên đường phố, Võ Giả qua lạinhư cá diếc sang sông, nhiều người lui tới, náo nhiệt vô cùng, hai bên đường phố, cửa hàngmọc ra như rừng, san sát nối tiếp nhau, còn có rất nhiều người trực tiếp tự bày ra quầyhàng, đem vật mình không cần lấy ra bán, những quầy hàng đó đều có người dừng lại, cò kèmặc cả không ngừng bên tai.Dương Khai tấm tắc lấy làm kỳ lạ, liếc mắt nhìn qua, võ giả Đạo Nguyên cảnh ở chỗ này tầngtầng lớp lớp, thậm chí còn có một ít Đế Tôn cảnh che giấu tu vi đi lại trong đám người, sựtình này mười năm trước căn bản không thể nào xuất hiện, năm đó bên trong Phong LâmThành, thực lực mạnh nhất bất quá cũng chỉ là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, võ giả ĐạoNguyên cảnh dùng hai bàn tay cũng không thể đếm ra, nhưng bây giờ Đạo Nguyên cảnhkhắp nơi trên mặt đất a…Biến hóa như vậy, tất cả đều do Linh Hồ Cung quật khởi.Dương Khai một đường cưỡi ngựa xem hoa, cảm thụ được bầu không khí náo nhiệt nơi này,sinh ra một loại cảm giác không tin vào mắt.Biện Vũ Tình thỉnh thoảng nói với Dương Khai một chút sự tình Linh Hồ Thành, DươngKhai không ngừng gật đầu.

Từ khi Bích Vũ Tông giải tán, nàng cùng Khấu Vũ liền tới LinhHồ Thành này kiếm ăn, điều này cũng nằm trong lý giải của Dương Khai.Một lúc lâu sau, hai người tới chính giữa Linh Hồ Cung.Cung điện to lớn giống như một ngọn núi khổng lồ nằm giữa thành, nơi cửa cung điện, córất nhiều người xếp thành đội ngũ.Dương Khai nhìn qua tổng cộng có ba đội, đội ngũ bên trái có số người nhiều nhất, khôngsai biệt lắm có khoảng năm trăm người, đội ngũ ở giữa nhân số ít hơn, chỉ bằng một nửa độingũ bên trái, mà đội ngũ bên phải số người lại càng ít hơn, ước chừng không đến bảy mươingười mà thôi, thực lực của ba đội này cũng phân biệt rõ ràng, bên trái cơ bản đều là HưVương cảnh hoặc dưới Hư Vương cảnh, thỉnh thoảng có mấy Đạo Nguyên cảnh thoạt nhìnchán nản xen lẫn ở trong đó.Đội ngũ ở giữa đại đa số đều là Đạo Nguyên nhất lưỡng tầng, chỉ có số ít Hư Vương cảnh.Đội ngũ còn lại tu vi tối thiểu cũng là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, tam tầng cảnh, thậm chícòn có hai Đế Tôn cảnh.Dương Khai suy nghĩ nói: “Ba đội ngũ này nắm giữ lệnh phù khác nhau đúng không?”

Biện Vũ Tình vuốt cằm nói: “Không sai, bọn người bên trái nắm giữ Bạch Ngọc lệnh phù, ởgiữa là Thanh Ngọc lệnh phù, còn bên phải là Hồng Ngọc lệnh phù.

Bên trong Linh Hồ Cung,mật địa tu luyện Nhân cấp chiếm số lượng nhiều nhất, Địa cấp xếp thứ hai, ít nhất là Thiêncấp.

Cũng đừng xem số người tu luyện Nhân cấp nhiều, kỳ thực tốc độ thay phiên cũng rấtnhanh.”

Dương Khai gật đầu, cất bước đi tới một bên, đến một cái vị trí tương đối trống trải, nhìnquanh bốn phía, lộ ra vẻ hài lòng.Biện Vũ Tình không biết hắn muốn làm gì, nhưng cũng không có mở miệng hỏi dò, chẳngqua là tò mò quan sát.Dương Khai bỗng nhiên cất cao giọng nói: “Ta có một Thanh Ngọc lệnh phù đánh số ba chínmột hai, ai muốn mua thì nhanh chân lên, tới trước được trước!”Âm thanh tuy rằng không lớn, nhưng dưới sự thúc giục lực lượng của Dương Khai, chỉ sợtoàn bộ Linh Hồ Thành cũng có thể nghe được.Biện Vũ Tình biến sắc, kinh hô: “Ngươi muốn làm gì!”

Thứ này do nàng hao phí toàn bộ tài sản, thật không dễ dàng mới có thể đổi được ThanhNgọc lệnh phù này, hơn nữa chỉ cần đợi thêm hai tháng là có thể đến phiên nàng, là thứ mấuchốt để nàng tấn thăng Đế Tôn cảnh, nhưng Dương Khai lại không quan tâm đến sự đồng ýcủa nàng liền đem lệnh phù này ra bán, nếu thật sự muốn bán, nàng sớm đã đem đến phòngđấu giá bán đi rồi, sao còn lưu lại đến bây giờ?“Tin ta!”

Dương Khai một mắt nhìn nàng.Biện Vũ Tình trừng mắt nhìn hắn, nhíu nhíu mày, gật đầu, không nói nữa.Dương Khai đã là Đế Tôn cảnh, nếu như hắn có ác ý đối với nàng, nàng cũng không phảnkháng được.Lời vừa nói ra được một lúc, Võ giả xung quanh đều dừng lại, một mặt ngạc nhiên nhìn hắn,sau một khắc, dòng người như nước thủy triều, mỗi người thân hình lắc lư nhào tới DươngKhai.Trong nháy mắt, đám người kia liền vây quanh Dương Khai cùng Biện Vũ Tình, ba tầng bênngoài ba tầng bên trong, tình huống này để cho Biện Vũ Tình không khỏi có chút khẩntrương, phải biết rằng những Võ Giả nhào tới có rất nhiều người tản ra khí tức vô cùngcường hãn, những người đó nàng không có khả năng chống lại.Không tự chủ liền nhích lại gần Dương Khai, tìm kiếm một tia cảm giác an toàn.“Đánh số ba chín một hai? Thật hay giả?”

“Nhanh lấy ra nhìn một chút.”

“Tiểu tử nếu ngươi dám lừa gạt chúng ta, ngươi nhất định phải chết.”

Những võ giả ở đây, có rất nhiều người muốn cầu được một khối lệnh phù, đối với nhữngdãy số kia tự nhiên rất quen thuộc, thanh ngọc lệnh phù đánh số ba chín một hai này đã cựckì cao rồi, có lẽ chỉ cần chờ đến hai tháng là có thể tiến vào tu luyện.Thông thường loại lệnh phù đánh số gần trước này đều chỉ tại đấu giá hội mới thấy được,thậm chí Hắc Thị cũng không nhất định có khả năng lấy ra, bây giờ bỗng nhiên tại đây trướcmặt mọi người xuất hiện một tấm, chắc chắn sẽ khiến người ta kích động.Trong lúc nhất thời, mọi người ồn ào bàn tán.Dương Khai đối với những khí tức uy hiếp kia hắn bỏ mặc không thèm quan tâm, vẫn nhưcũ hô hét rao bán.Không ngừng có người từ đàng xa bay tới, không đến hai mươi hơi thở sau, Võ Giả hội tụ ởchỗ này lại có thể vượt qua con số năm trăm, xung quanh bốn phương tám hướng tất cả đềulà người, giữa không trung cũng đứng đầy Võ Giả.Nếu không phải Linh Hồ Thành không cho phép tranh đấu, chỉ sợ nơi này đã có người muốnxuất thủ tranh đoạt.Nhìn một chút không sai biệt lắm, Dương Khai lúc này mới đưa tay đem thanh ngọc lệnhphù kia lấy ra ngoài, đầu tiên là chính diện giơ lên trước mặt mọi người, sau đó bay lên giơcao, bày ra một phen.Mấy chữ số ở mặt sau kia dưới ánh mặt trời rạng ngời rực rỡ, khiến người ta thấy rất rõràng.“Thật là đánh số ba chín một hai!”

“Lệnh phù có bài danh gần trước như vậy đã thật lâu không xuất hiện rồi, đánh số này chỉcần chờ hai tháng a.”

“Tiểu tử, ta là kẻ đến đầu tiên, mau đem lệnh phù bán cho ta, giá cả đảm bảo làm ngươi hàilòng.”

Một lão giả choai choai vội vàng gào thét, lão giả này tuổi tác không nhỏ, tóc hoa râm,tu vi bất quá cũng chỉ có Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, hơn nữa toàn thân tràn ngập một cỗtử khí, huyết khí vô cùng mỏng manh, nhìn bộ dáng này tựa hồ là đại nạn sắp đến.Bất quá nếu hắn có thể đột phá, có lẽ có thể sống thêm được chút năm, cho nên vô cùng để ýđến cái lệnh phù này.Một người khác có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh đứng ở giữa không trung nhìn xuốngkhẽ nói: “Tiểu tử, lệnh phù bán thế nào, ra giá đi!”Dương Khai mỉm cười, ngắm nhìn bốn phía, nói: “Xem ra chư vị bằng hữu đối với lệnh phùnày đều cảm thấy rất hứng thú, rất tốt, đã như vậy, chúng ta ở đây đấu giá tại chỗ, ai trả giácao hơn sẽ có được tấm lệnh phù này!”

Lão giả choai choai kia nghe vậy biến sắc, gầm nhẹ nói: “Tiểu tử ngươi rõ ràng vừa mới nóitới trước được trước, giờ lại muốn lật lọng?”

Dương Khai nhếch miệng cười nói: “Lão trượng, ta thuận miệng nói một chút ngươi cũngcho là thật? Lệnh phù trân quý như thế tự nhiên là muốn đấu giá rồi.”

“Ngươi…”

Lão giả choai choai râu mép run run, tức giận nói: “Tức chết lão phu.”

“Đã muốn đấu giá, giá khởi đầu bao nhiêu?”

Võ giả Đạo Nguyên cảnh ở trên không trung hỏi.Dương Khai nói: “Chư vị có thể nhìn ra, thứ này không có giá khởi đầu.”

Nhiều người như vậy đều đến tranh đoạt, căn bản cũng không cần gì giá khởi đầu, giá tiềntranh mua thời điểm này dĩ nhiên là có thể lên đi.Dứt lời, lúc này có người hô lớn nói: “2000 vạn!”

“2000 vạn chỉ là giá Linh Hồ Cung bán ra lệnh phù, ngươi cũng không cảm thấy ngại? ta ra3000 vạn!”

“3100 vạn…”

“3200 vạn!”

… Từng tiếng kêu giá liên tục không ngừng, thời gian nháy mắt, Thanh Ngọc lệnh phù này liềnlên tới 3600 vạn.Dương Khai thấp giọng hỏi Biện Vũ Tình: “Tính bằng Nguyên tinh hạ phẩm hay là Nguyêntinh trung phẩm?”

Biện Vũ Tình trả lời: “Nguyên tinh trung phẩm”

.Bạch Ngọc lệnh phù là Nguyên tinh hạ phẩm, mà Hồng Ngọc lệnh phù thì là Nguyên tinhthượng phẩm.“Ngươi mua cái này hết bao nhiêu?”

Dương Khai lại hỏi.“2000 vạn!”

Chương 2748

Bị ép mua ép bán.2000 vạn Nguyên tinh trung phẩm, đổi xuống, cũng chínhlà 20 vạn Nguyên tinh thượng phẩm, mấy cái chữ này đối với hắn mà nói bất quá là chíntrâu mất sợi lông, nhưng đối với Biện Vũ Tình mà nói lại như là toàn bộ tài sản.Trước đây nàng từng quản lý Bích Vũ Tông, trên tay nắm giữ tài nguyên tu luyện của tôngmôn, cho nên mới có thể có được tấm lệnh phù này, bằng không căn bản không thể mua nổi.2000 vạn mới mua được, chớp mắt liền nhảy lên tới 3600 vạn, đây còn chưa phải là cựchạn, xem ra theo như lời Biện Vũ Tình nói nếu bán lại có thể lợi nhuận gấp đôi cũng khôngcó nói ngoa, Võ Giả Linh Hồ Thành đối với lệnh phù này cực kỳ thèm muốn.“4000 vạn!”

Giữa không trung, Võ Giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh kia mặt đỏ cổ thô hô lêngiá cả, nhìn thì là vậy nhưng cũng là trong lòng nhỏ máu, bất quá chỉ cần có Thanh Ngọclệnh phù này, hai tháng sau có thể thử đột phá Đế Tôn cảnh, một khi thành công, 4000 vạnNguyên tinh trung phẩm lại đáng là gì?Linh Hồ Cung xuất hiện, đã để cho không ít Võ Giả đột phá thành công xiềng xích bản thân,riêng tấn thăng Đế Tôn cảnh nhiều năm cũng có hơn mười vị, trên cơ bản mỗi năm đều cómười cái tả hữu, người khác đột phá được, mình chưa hẳn không được.“Nếu ai có thể ra giá tiền cao hơn, lệnh phù này ta cũng không cần nữa.”

Võ giả Đạo Nguyêntam tầng cảnh cắn răng, ánh mắt thấp thỏm nhìn bốn phía.Để cho hắn mừng rỡ là giá tiền này, không có ai tăng giá theo.

Ngẫm lại cũng đúng, 4000vạn, so với giá mua trong Linh Hồ Cung cũng là gấp đôi, giá như vậy cũng là con số khổng lồrồi.

Võ giả ở đây cũng không phải là kẻ ngu, tuy rằng bài danh này đánh số cực kì cao, nhưngNguyên tinh cũng không phải gió lớn thổi tới, làm sao có thể tùy ý tiêu xài.“Lão phu ra 4001 vạn!”

Một thanh âm già nua bỗng nhiên từ nơi không xa truyền đến.Mọi người nghe vậy, đều lộ ra biểu tình cổ quái, người này bỗng nhiên tăng giá chỉ có mộtvạn, cũng không biết Võ Giả ra giá 4000 vạn kia có ân oán gì với hắn hay không.“Ai, là ai!”

Võ Giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh kia nghe vậy liền giận dữ, một đoàn lửa giậnnhư núi lửa nổi lên.Tuy rằng Dương Khai cũng không nói mỗi lần tăng giá là bao nhiêu, nhưng nếu là ai đã từngđấu giá sẽ biết không ít quy củ, mỗi lần tăng giá tối thiểu cũng phải 50 vạn, trên cơ bản đềulà trăm vạn, nhưng hôm nay bỗng nhiên xuất hiện một cái một vạn, đây không phải là làmloạn hay sao.“Là lão phu, thế nào? Ngươi có ý kiến?”

Bóng người chợt lóe, một lão giả bỗng nhiên hiện thân, đứng trên không trung, quan sátmọi người, trong lúc nói chuyện, lực lượng trong cơ thể thúc đẩy một chút, một cỗ Đế ý ầmầm tràn ngập ra.“Đế Tôn cảnh!”

Võ Giả kia vốn đang tìm kiếm kẻ nào quấy rối bỗng nhiên sắc mặt biến đổi,lập tức nghẹn họng.Hắn không nghĩ tới một Đế Tôn cảnh lại có thể đi tranh đoạt Thanh Ngọc lệnh phù với hắn,tuy nói Thanh Ngọc lệnh phù có thể đi vào mật địa tu luyện Địa cấp, đối với Đế Tôn cảnhcũng có chút chỗ dùng, nhưng đám Đế Tôn cảnh thông thường đều là đi mật địa tu luyệnThiên cấp, đương nhiên, cũng có thể lão giả này tham dự đấu giá là vì môn hạ đệ tử hoặcngười thân cận của mình.“Là môn chủ Đoạn Nhạc Môn Nhạc Đông Chính!”

Trong đám người, không biết ai bỗng nhiên khẽ hô một tiếng, tựa hồ nhận ra thân phận lãogiả này.Những người khác nghe vậy, đều lộ ra gương mặt kiêng kỵ.Biện Vũ Tình thân thể khẽ run lên, bản năng cảm thấy Nhạc Đông Chính này là đến gâyphiền toái, bất quá nghĩ lại, nàng cùng Dương Khai giết ba đệ tử Đoạn Nhạc Môn kia cũngkhông có bị người khác nhìn thấy, lúc này thần tình mới thả lỏng rất nhiều.Dương Khai hơi híp mắt, nhìn Nhạc Đông Chính kia, trên mặt như đang suy nghĩ điều gì.Không nói đến lão gia hỏa này bỗng nhiên nhô ra tăng giá một vạn làm loạn chỗ này, chỉriêng hắn mới giết đệ tử Đoạn Nhạc Môn, môn chủ này bỗng nhiên lại tìm đến, việc này cóhơi quá trùng hợp một chút chứ?Lẽ nào sự tình bại lộ rồi, không đúng, lúc giết người Thần Niệm hắn một mực tra xét bốnphía, căn bản không phát hiện ra bất kỳ người nào đang nhìn trộm, hơn nữa ba người kiatrước khi chết cũng không truyền lại tin tức gì, Nhạc Đông Chính làm sao có thể biết.“Nguyên lai là Nhạc đại nhân.“Võ Giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh kia cũng nhận ra NhạcĐông Chính, cười khổ nói: “Nếu Nhạc đại nhân muốn Thanh Ngọc lệnh phù này, vãn bối tựnhiên không dám có ý kiến gì.”

“Không ý kiến thì tốt!”

Nhạc Đông Chính hừ nhẹ một tiếng, quay đầu ngưng mắt nhìn DươngKhai, đưa tay nói: “Đem Lệnh phù ra đây.”

Dương Khai ngưng mắt nhìn hắn, cười nhạo nói: “Đấu giá còn chưa có kết thúc.”

Nhạc Đông Chính nói: “Thế nào, chẳng lẽ còn có người ra giá cao hơn so với lão phu?”

Ánh mắt uy nghiêm ngắm nhìn bốn phía, phàm là người nào bị hắn nhìn qua trong lòng đềukhông khỏi phát lạnh, dù có tâm muốn đấu giá cũng không dám lên tiếng nữa, huống chi giá4000 vạn này không sai biệt lắm đã là cực hạn.“Thấy không, lão phu ra giá cao nhất!”

Nhạc Đông Chính lần nữa đưa tay, “Đem lệnh phù ra.”

Dương Khai sờ sờ cằm, lắc đầu nói: “Coi như ngươi ra giá cao nhất, lệnh phù này… Ta cũngkhông bán cho ngươi.”

Thêm một vạn đã nghĩ đoạt được lệnh phù? muốn Dương Khai bán cho hắn, chỉ sợ hắn chưacó bản lĩnh này, huống chi trước đó ba tên đệ tử Đoạn Nhạc Môn kia còn muốn cướp lệnhphù này, làm cho Khấu Vũ liều chết để bảo vệ, làm sao có thể giao cho Nhạc Đông Chính.Nhạc Đông Chính sầm mặt lại, quát khẽ nói: “Tiểu tử ngươi không tuân theo quy củ?”

Dương Khai cười nhạo nói: “Đồ của ta, quy củ là ta định, ngươi là cái thá gì?”Lời vừa nói ra, một đám người đều nghẹn họng trân trối nhìn Dương Khai, âm thầm bộiphục lòng can đảm của hắn, Nhạc Đông Chính là Đế Tôn cảnh a, thanh niên này lại dám trêuchọc.“Muốn chết!”

Nhạc Đông Chính giận tím mặt, khí thế trên người thúc giục một chút, liền đèxuống đầu Dương Khai.Không ít người đứng gần đó đều kêu lên một tiếng, đồng thời lui về phía sau.Dương Khai lù lù bất động, cười lạnh nhìn Nhạc Đông Chính, nhẹ nhàng thổi một hơi, khíthế Đế Tôn cảnh như mãnh thú sống lại, chậm rãi đi ra.Nhạc Đông Chính biến sắc: “Ngươi cũng là Đế Tôn cảnh!”

Mọi người thất kinh, làm thế nào cũng không nghĩ tới Dương Khai lại có tu vi Đế Tôn cảnh,từng người một liền sợ hãi không thôi, may mà vừa rồi lúc đấu giá tất cả đều tuân thủ quycủ, không có đắc tội hắn, nếu không chỉ sợ chịu không nổi a.“Lão phu không ngờ đã nhìn lầm ngươi.”

Nhạc Đông Chính thần sắc âm hàn nhìn xuống.Dương Khai coi như không thấy hắn, chỉ một ngón tay phía trước: “Tên kia, ngươi tới đâycho ta!”

Nhìn theo hướng ngón tay, mọi người đồng thời tránh ra hai bên, phảng phất thứ kia khôngphải là một ngón tay, mà là một con rắn độc.Võ Giả ra giá 4000 vạn lúc trước liền trốn ở đây, không ngờ trốn đến tránh đi, lại bị ngóntay của Dương Khai phát hiện chỉ tới.

Sắc mặt hắn tức khắc kêu khổ, mở miệng nói: “Vị đạinhân này, có gì phân phó?”

Tuổi của hắn so với Dương Khai lớn hơn nhiều, nhưng tu vi không bằng, chỉ có thể xưng hôđại nhân.“Ngươi qua đây!”

Dương Khai lần nữa nói.Người nọ bất đắc dĩ, chỉ có thể đi tới phía Dương Khai, một mặt thấp thỏm, không biếtDương Khai muốn làm cái gì.Đi tới gần, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Dương Khai đã lấy Thanh Ngọc lệnh phùnhét vào tay hắn, nói: “Lệnh phù này ta bán cho ngươi.”

Chỉ một thoáng, ở trên không trung, sắc mặt Nhạc Đông Chính tái xanh.Hắn có tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh, hơn nữa lại ra giá cao, Dương Khai lại không bán chohắn, trái lại đem Thanh Ngọc lệnh phù giao cho một tên Đạo Nguyên cảnh, đây quả thực làkhông thèm để ai trong mắt a.Trái lại Võ Giả Đạo Nguyên cảnh kia vừa kinh vừa sợ, sắc mặc không dám vui mừng chútnào, cầm trên tay Thanh Ngọc lệnh phù lại phảng phất như bàn ủi thiêu đỏ, bỏng tay vôcùng.Nếu như không có Nhạc Đông Chính mở miệng đấu giá, hắn can tâm tình nguyện đem lệnhphù này lấy về, nhưng bây giờ Nhạc Đông Chính mở miệng muốn có thứ này, hắn nào dámcó ý tứ gì.Bây giờ mà nhận lại đắc tội với người ta.“Vị đại nhân này, lệnh phù… Ta không cần.”

Khó khăn lắm mới mở miệng, muốn đem lệnhphù trả lại.“Dám không muốn?”

Dương Khai núm cổ áo của hắn, tròng mắt trợn trừng, hung thần ác sátnói: “Có tin ta đánh ngươi hay không!”Người nọ hoảng hốt, sắc mặt trắng bệch, vội vàng nói: “Bên trong Linh Hồ Thành… Khôngđược tranh đấu.”

Dương Khai thâm trầm nói: “Ngươi có thể trốn cả đời ở Linh Hồ Thành? Chờ ngươi ra thànhrồi, ta lại đánh ngươi.”

Người nọ như muốn khóc, nghẹn lời nói: “Đại nhân, ngươi hà tất phải làm khó ta a, ta cũngchỉ là một Đạo Nguyên cảnh mà thôi, mong đại nhân tha cho ta.”

“Bán lệnh phù cho ngươi kêu làm khó ngươi?”

Dương Khai cười lạnh một tiếng, núm cổ áocủa hắn không thả, “Có muốn hay không? Không muốn ngươi nhất định phải chết.”

Ánh mắt người nọ liền né tránh, không dám đối diện cùng Dương Khai.Dương Khai thấp giọng nói: “Nếu ngươi nói có, có khả năng đắc tội Nhạc Đông Chính, bấtquá lại thu hoạch được một cái lệnh phù, có hy vọng tấn thăng Đế Tôn cảnh, nhưng nếungươi nói không, lại đắc tội với bản thiếu, không có nửa điểm chỗ tốt, được mất trong đó tựmình suy nghĩ kỹ càng.”

Người này vừa nghe, mắt sáng lên.Đúng a, mặc kệ có muốn lệnh phù này hay không, đều sẽ đắc tội một vị Đế Tôn cảnh, nhưngnếu là muốn, vậy thì có thể có một tia hy vọng tấn thăng, vấn đề đơn giản như vậy tại saomình không nhớ ra được.Trong nháy mắt, trong lòng liền có quyết định.Ngẩng đầu nhìn Nhạc Đông Chính, người này ôm quyền nói: “Nhạc đại nhân, đây cũngkhông phải là vãn bối tranh đoạt với ngươi, là bị ép mua ép bán a, đại nhân minh giám!”

“Hừ!”

Nhạc Đông Chính hừ lạnh một tiếng, để cho sắc mặt người kia lại là một màu trắngbệch, bất quá việc đã đến nước này, hắn cũng không có do dự gì nữa, vội vã lấy 4000 vạnNguyên tinh trung phẩm trong nhẫn không gian của mình ra, thả vào một nhẫn không giankhác giao cho Dương Khai.Dương Khai nhận lấy liền vứt cho Biện Vũ Tình, lúc này mới nới lỏng Võ Giả kia, nghiêmmặt nói: “Lệnh bài kia ngươi có thể tự mình dùng, nhưng tuyệt đối không thể bán, nhất làbán cho lão gia hỏa kia!”

Đưa tay chỉ Nhạc Đông Chính một cái, uy hiếp nói: “Nếu để cho tabiết ngươi bán cho hắn, Hừ!”

“Biết biết, ta tự dùng, tuyệt đối không bán.”

Người nọ gật đầu không ngừng.“Đi thôi!”

Dương Khai phất phất tay.Người nọ như được ban đại xá, liền chạy vào trong đám người, không thấy bóng dáng.Mọi người thấy lệnh phù cũng đã bán đi rồi, liền tản ra bốn phía, nhao nhao tan tác nhưchim muông.Chỉ có Nhạc Đông Chính vẫn ở lại, ánh mắt hơi híp nhìn Dương Khai, một tia băng hànquang mang trong khe mắt lóe ra, từ từ nói: “Vị tiểu hữu này, không biết lão phu đã đắc tộigì với ngươi, ngươi lại muốn nhằm vào lão phu như vậy?.”

Dương Khai cười nhạo nói: “Nhạc môn chủ hà tất phải giả bộ hồ đồ tỏ vẻ minh bạch, đã tìmtới cửa, không bằng nói thẳng ra đi.”

Nhạc Đông Chính nói: “Ta không biết tiểu hữu đang nói cái gì.”

“Nếu đã không biết thì không có gì để nói.”

Dương Khai xoay người hướng Biện Vũ Tình nói:“Chúng ta đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau