VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2681 - Chương 2685

Chương 2683: Con cờ

Càng làm Vũ Minh run sợ không yên, chính là Yêu Vương vẫn theo cạnh Dương Khai cũng đột nhiên bùng nổ, uy áp Đế Tôn tam tầng cảnh mạnh mẽ trào ra, như cả ngọn núi đè lên người hắn.

Lúc này Vũ Minh không thể động đậy, đế nguyên trong người cũng không vận chuyển được.

Bốp…

Một tiếng vang vọng, Vũ Minh bị đánh nghiêng đầu, má đau rát, miệng trào máu.

Các Đế Tôn Cảnh đến dự hội đấu giá đều mở to mắt, kinh hãi nhìn sang.

Vũ Minh này là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh đấy, lại ở trước mặt bao người bị người ta vả mặt, người thanh niên Dương Khai này ngông cuồng đến mức nào? Thật nghĩ rằng sau lưng có một Yêu Vương là có thể coi trời bằng vung?

- Ngươi dám… Vũ Minh xiết chặt tay, nghiến răng gầm lên với Dương Khai, như một con mãnh thú bị chọc giận.

Còn chưa nói hết, một bàn tay lại nhanh chóng phóng to ra trong mắt, hung hăng đánh lên mặt bên kia, lại một tiếng vang, mấy cái răng bay ra.

Vũ Minh choáng váng, đầu óc mơ màng, một là giận, hai là bị đánh, dù sao hắn cũng là cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, hơn nữa còn là chấp sự Tinh Thần Cung, trước giờ đều cao hơn người khác một bậc, nào ngờ ở Lưu Ảnh Thành nho nhỏ này lại bị nhục.

Lửa giận công tâm, đế nguyên vận chuyển điên cuồng, giãy khỏi khí thế trấn áp của Ưng Phi, mạnh mẽ nhảy ra sau, quát lên: - Ngươi đủ rồi!

- Còn dám kêu la! Qua đây cho ta! Thần sắc Dương Khai hung ác, mở tay ra, pháp tắc không gian tuôn trào, Vũ Minh hoảng sợ phát hiện bản thân mình không thể khống chế được, chủ động lao về phía Dương Khai.

Dương Khai vung nắm đâm, hung hăng nện lên mặt Vũ Minh, đánh cho hắn mặt đầy máu. Còn chưa hết, Dương Khai nhảy lên cao, co tay lại, khuỷu tay nện lên lưng Vũ Minh.

Lực lượng cuồng bạo đổ xuống, Vũ Minh phun máu, bị đánh bẹp xuống đất.

Nghênh đón hắn là một trận đấm đá bão táp.

Võ giả xung quanh đều ngây người, nghệch mặt mà nhìn.

Chỉ thấy người thanh niên Dương Khai này như lưu manh ngoài phố, đè Vũ Minh xuống không ngừng đấm đá, vừa đánh còn mắng không ngừng miệng, cực kỳ hung bạo. Nhìn lại Vũ Minh, mấy lần muốn đánh trả, nhưng còn chưa kịp tụ tập lực lượng đã bị đánh tan, thử mấy lần, hắn cũng hiểu mình như thịt cá trên thớt, liền không để ý hình tượng lấy tay che đầu, cuộn người lại mặc kệ cho Dương Khai chà đạp.

Trước giờ chưa thấy Đế Tôn Cảnh nào đánh nhau như thế, hôm nay coi như mở rộng tầm mắt, cả đám người chậc chậc than thở, nhưng trong lòng lại run sợ.

Không bao lâu, Vũ Minh đã bị đánh sưng mặt mũi, cả người là máu, không nhìn ra hình người, cũng may tu vi của hắn không kém, bằng không chịu đựng một trận xả giận của Dương Khai, đã sớm không còn giữ được mạng nữa.

Dương Khai thở một hơi, lại đạp mấy cái, thế mới xong, quay lại nhìn mấy người Diệp Hận: - Có muốn thu chút tiền lời không?

Diệp Hận lắc đầu cười khổ, nói: - Dương thiếu làm chủ là được rồi.

Hắn biết Dương Khai đang giúp Thiên Diệp Tông xả giận, hiện tại Vũ Minh bị đánh bẹp dưới đất không sức chống cự, hắn quả thật có thể đi lên đánh ké, nhưng mượn sức người khác ra oai, vậy là kiểu gì chứ?

Dương Khai gật đầu, cũng không miễn cưỡng, cúi người xuống nắm tóc Vũ Minh kéo mặt hắn lên, nhìn sát lại gần, âm trầm nói: - Bổn thiếu biết, đằng sau ngươi còn có người, nói cho người đằng sau ngươi, những người bạn của ta mà thiếu cọng tóc gáy, ta bẻ từng khúc xương của hắn đem nhắm rượu.

Vũ Minh cười ha ha, sắc mặt đáng sợ, đáp lại: - Vậy phải xem ngươi có thức thời hay không.

Dương Khai nhìn chằm chằm vào hắn, nhàn nhạt nói: - Ngươi muốn chết mà.

Vũ Minh cả người run lên, hơi lạnh từ chân vọt lên đầu, tay chân lạnh băng cả người rét run. Vốn hắn cho rằng mình nằm giữ ưu thế, nhất định làm Dương Khai sợ ném chuột vỡ đồ, nhưng nào ngờ tên này làm việc không hề kiêng kỵ.

Hắn muốn giết mình, thật sự muốn giết mình, sát khí dù bị ẩn giấu, nhưng vẫn như một thanh kiếm nhọn đâm vào trong lòng Vũ Minh, làm hắn câm nín.

Hắn không hề nghi ngờ, còn dám thử chọc giận Dương Khai, mình lập tức sẽ thành một xác chết.

- Ta có thể thành toàn cho ngươi. Dương Khai nhe răng cười. - Ta làm người rất mềm lòng, ngươi cầu xin một tiếng, ta lập tức cho ngươi được dứt khoát.

Vũ Minh im lặng, không dám nói nữa.

Dương Khai hừ lạnh, thuận tay ném hắn đi như vứt rác.

Vũ Minh rơi xuống đất, đã thấy Dương Khai dẫn mấy người sải bước vào trong sân đấu giá.

Tiểu súc sinh ngươi chờ đó, dựa vào một Yêu Vương hộ vệ mà đám làm càn với bổn tọa, nhục hôm nay, sau này nhất định sẽ đòi lại trăm ngàn lần!
Tưởng tượng cảnh Dương Khai quỳ xuống xin tha, trong lòng Vũ Minh sảng khoái, cười lạnh không thôi, làm các Đế Tôn Cảnh tới đây đều liếc nhìn, thầm nghĩ không lẽ Vũ Minh này bị đánh ngu người rồi?

Hội trường đấu giá, thiết kế kiểu bậc thang, từng tầng xoắn ốc hướng lên trên, đủ chứa ngàn người cũng không chật. Ngẩng đầu nhìn lên, trên đỉnh vẽ hình thú dữ tợn, làm cho hội trường đấu giá như một con mãnh thú há miệng, nuốt hết võ giả vào đó.

Đoàn người Dương Khai theo một tỳ nữ tư sắc không kém dẫn đường, vào trong một sương phòng. Sương phòng này nằm ở vùng cao nhất hội trường đấu giá, đứng ở đây nhìn xuống, cảm giác như đứng trên núi, bao quát hết hội trường vào trong mắt.

Tỳ nữ kia đã thấy được Dương Khai thể hiện thần uy cực kỳ thô bạo ở trước cửa, hiện tại cũng run rẩy sợ hãi, không dám thở mạnh, sau khi dẫn đoàn người Dương Khai vào, mặt hơi trắng nói: - Các vị khách xin chờ, hội đấu giá sẽ lập tức bắt đầu.

Dù nàng chỉ là một tỳ nữ nho nhỏ, cũng cảm thấy mục đích chuyến này của đoàn người Dương Khai là đến phá bãi, nói xong liền rời đi như chạy trốn.

Các Đế Tôn Cảnh theo những tỳ nữ khác dẫn vào trong sương phòng khác nhau, dưới đại sảnh cũng có đầy người.

Dù nói đa số người đến đây đều không đủ tài sản tham dự đấu giá, nhưng hội đấu giá thì tự nhiên càng nhiều người càng tốt.

Thần niệm hùng mạnh của Dương Khai không hề kiêng dè quét qua hội trường đấu giá, đại sảnh ồn ào lập tức lặng ngắt, cảm nhận được thần niệm mạnh mẽ, mọi người nào còn dám làm ồn.

Ưng Phi cũng đang làm thế.

Một lát sau, hai người thu hồi thần niệm.

- Dương thiếu, có phát hiện gì? Ưng Phi hỏi.

Dương Khai lắc đầu, dựa vào thế nói:

- Ẩn nấp rất sâu, Yêu Vương thì sao?

Ưng Phi nhún vai, tỏ vẻ hắn cũng không phát hiện được gì, nhíu mày nói: - Nhưng nếu có thể xác định đây là cạm bẫy, Dương thiếu nên cẩn thận hơn, ẩn nấp càng sâu thì càng nguy hiểm.

Dương Khai gật đầu.

Diệp Tinh Hàm pha trà, động tác thuần thục, nhưng trong ánh mắt lại toát ra lo lắng, Đỗ Hiến cùng Diệp Hận cũng sầu lo.

…………

- Sư tôn, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Vũ Minh bị Dương Khai đánh sưng mặt, lúc này xuất hiện, cung kính bẩm báo cho một lão giả.

Không biết hắn dùng linh đan diệu dược gì, dù vẫn còn dấu sưng vù, nhưng đã tốt hơn trước, chỉ là trong người còn một chút nội thương, quả thật không thể nhanh chóng khỏi được, mỗi lần Vũ Minh vận chuyển đế nguyên, ngũ tạng lục phủ vẫn hơi đau. Tiểu súc sinh kia thật xuống tay quá nặng…

Lão giả gật đầu, hỏi: - Có bao nhiêu Đế Tôn Cảnh?

Vũ Minh đáp: - Hơn 30 người.

Lão giả hài lòng: - Đủ dùng rồi. Ngừng một chút, lão phất tay: - Nếu khách đã đến đủ, vậy bắt đầu đi.

Vũ Minh cung kính:

- Vâng!

Quay đầu nhìn sang, Vũ Minh đưa tay: - Mời sư muội.

Hoa Thanh Ti chầm chậm đứng lên, ánh mắt phức tạp nhìn lão giả, nói: - Sư tôn, đệ tử cáo lui.

- Đi đi! Lão giả phất tay.

Hoa Thanh Ti đi mấy bước, lại đột nhiên quay đầu, đến trước lão giả quỳ xuống, cung kính dập đầu ba cái.

Ánh mắt lão giả lóe lên, như hiểu được ý của Hoa Thanh Ti, cũng không ngăn cản, mà nhắm mắt lại.

Mạng là của bản thân, đường là mình tự chọn, nếu mà là địch với ta, vậy thì thầy trò cũng không còn cảm tình gì!

Vũ Minh đứng một bên, khẽ cười lạnh: - Không biết thức thời!

Hoa Thanh Ti không để ý, dập đầu xong lên đứng lên, hít một hơi, như đã buông bỏ gánh nặng, thân tâm nhẹ nhàng hơn, nhấc chân bước ra nhgoài, lúc đi ngang qua Vũ Minh, nàng dừng bước, nói: - Vũ Minh, ngươi chọc tới người không nên chọc, sẽ chết rất thảm.

- Tiện nhân ăn trong nhà bao người ngoài! Vũ Minh giận dữ, vung tay đánh vào mặt Hoa Thanh Ti, để lại dấu ấn năm ngón tay trên khuôn mặt trắng nõn.

Hoa Thanh Ti sờ mặt, cười nói: - Sao hả, bị người ta đánh, tới đòi lại từ ta? Ngươi chỉ có bản lĩnh này.

Lời này lập tức chọc giận Vũ Minh, cảnh tượng bị Dương Khai làm nhục hiện ra trong đầu, hắn tuôn trào đế nguyên, vung tay muốn đánh lên đầu Hoa Thanh Ti.

Hoa Thanh Ti chẳng những không tránh né, còn ưỡn ngực chủ động đón lấy.

- Đủ rồi! Lão giả vẫn nhắm mắt chợt quát lên.

Vũ Minh cứng lại, tay cũng dừng giữa không trung, nhìn Hoa Thanh Ti một hồi, nhe răng cười nói:

- Sư muội đang muốn chủ động tìm chết mà, sư huynh ta cố ý không theo ý ngươi, ngươi là con cờ quý giá!

Hoa Thanh Ti nghiến răng: - Đê tiện!

Vũ Minh cười nói: - Tùy ngươi nói sao cũng được, dù sao sư tôn đã hứa đợi xong chuyện này, sẽ ban ngươi cho ta. Ngươi yên tâm, sư huynh nhất định sẽ yêu thương ngươi.

Hắn nhấn mạnh hai chữ yêu thương, thần sắc thâm ý.

Sắc mặt Hoa Thanh Ti chợt biến đổi, không thể tin nổi nhìn về phía lão giả, nhưng lão giả không hề phản ứng, trong lòng hiểu được Vũ Minh nói thật, trong lòng đau xót.

Nàng chưa từng ngờ tới, sư tôn của mình lại có một mặt không ai biết tới, có lẽ trước kia thực lực của nàng quá thấp, không thể tiếp xúc quá nhiều cơ mật, căn bản không hiểu được lão giả sư tôn này, đợi cho thăng cấp Đế Tôn Cảnh rồi, mọi thứ mới sáng tỏ.

- Đi đi, đừng để khách chờ lâu. Lão giả khoát tay.

- Vâng! Vũ Minh cung kính thưa, trừng Hoa Thanh Ti, cùng nàng bước ra ngoài.

–––-oOo–––-

Chương 2684: Ta muốn

Ba tiếng chiêng vang lên, hội đấu giá chính thức bắt đầu.

Ở trên đài, một mỹ phụ cung trang chậm rãi bước ra, đứng trên đài tròn, ánh mắt quét qua, làm không ít nam nhân sáng mắt lên.

Bình thường, chủ trì hội đấu giá đều là nam nhân, đa số đều là lão già, phụ nữ rất ít xuất hiện ở trường hợp thế này, nhưng một thiếu phụ xinh đẹp như thế lại rất đẹp mắt, làm người không ít thầm mong chờ đấu giá lần này.

- Hoa tỷ?

Trong sương phòng trên đỉnh, Dương Khai trừng mắt, kinh ngạc nhìn mỹ phụ đi ra, khẽ hô một tiếng.

- Hoa đại nhân…. Mấy người Diệp Hận cũng thần sắc phức tạp.

Bọn họ tự nhiên quen biết Hoa Thanh Ti, ở lại Thiên Diệp Tông một thời gian, chính là sau khi Vũ Minh tìm đến, Thiên Diệp Tông mới gặp tai họa diệt môn, trước đó mấy người Diệp Hận suy đoán, chuyện này có thể liên quan tới Hoa Thanh Ti.

Lúc này, Hoa Thanh Ti đột ngộ xuất hiện trước mặt mọi người, hơn nữa còn hiện thân với thân phận chủ trì đấu giá, làm người ta không khỏi suy nghĩ nhiều.

Gió nhẹ thôi qua, trên đài đấu giá lại thêm một bóng người, mọi người nhìn lại, phát hiện không biết khi nào Dương Khai đã chạy lên đó.

- Hoa tỷ! Dương Khai đứng trước mặt nàng, cười hì hì gọi.

- Dương Khai… Hoa Thanh Ti ngẩn ra, sau đó ánh mắt toát ra mừng rỡ, dù sớm biết Dương Khai ở trong này, nhưng thấy hắn lại xuất hiện trước mặt mình như thế, vẫn không tránh khỏi bất ngờ.

- Đã lâu không gặp, tỷ vẫn khỏe chứ? Dương Khai nhe răng cười.

Hoa Thanh Ti cười khổ không đáp, lại nghiêm mặt, nói: - Ngươi không nên đến đây.

Dương Khai nói: - Ta không đến, làm sao đưa mọi người đi.

Hoa Thanh Ti nói:

- Nhưng ngươi đến đây sẽ không đi được.

- Quả nhiên chuyện này nhắm vào ta? Sắc mặt Dương Khai trầm xuống.

Hoa Thanh Ti thở dài: - Ngươi còn nhớ Long Đảo Lệnh chứ?

Dương Khai nhíu mày nghĩ một hồi, chợt bừng tỉnh: - Đương nhiên là nhớ.

Thật ra hắn đã sớm quên, nếu không phải Hoa Thanh Ti nhắc đến, căn bản không nhớ tới trong nhẫn không gian của mình còn có thứ này.

Hoa Thanh Ti cười khổ: - Năm đó ta rời Tinh Thần Cung, chính là phụng lệnh sư tôn, đi Phong Lâm Thành tìm tung tích Long Đảo Lệnh. Chuyện này ngươi cũng biết, Long Đảo Lệnh liên quan rất lớn, có thể cầm đi Long Đảo, đưa ra một yêu cầu mà Long Đảo có thể thỏa mãn.

Dương Khai gật đầu, những ký ức xa xưa dần rõ ràng.

Long Đảo Lệnh này, là hắn giết Hàn Lãnh, tìm ra trong nhẫn không gian của hắn.

Nghe nói Hàn Lãnh là khí đồ của Tinh Thần Cung, quan hệ sư huynh muội với Hoa Thanh Ti. Năm đó không biết Hàn Lãnh trộm ở đâu ra Long Đảo Lệnh, trốn khỏi Tinh Thần Cung, chết ở trên tay Dương Khai, Long Đảo Lệnh đương nhiên đổi chủ.

Sau đó Hoa Thanh Ti tìm kiếm Long Đảo Lệnh, tra tới trên đầu Dương Khai, kết quả bản thân cũng bị bắt.

Tác dụng của Long Đảo Lệnh, cũng là Hoa Thanh Ti nói cho Dương Khai.

- Long Đảo Lệnh là của sư tôn ta, 1 năm trước Vũ Minh sư huynh của ta tìm đến, dẫn ta về Tinh Thần Cung, dù ta không muốn nói sự thật, nhưng bị sư tôn gieo bí thuật, không thể khống chế bản thân. Những chuyện về sau thì ngươi đã hiểu, ta không biết đến cùng ta đã nói gì với sư tôn, nhưng khẳng định hắn biết Long Đảo Lệnh ở trên người ngươi, bởi vậy mới đối phó Thiên Diệp Tông, bắt mấy người Xích Nguyệt, chính là muốn ép ngươi hiện thân.

Dương Khai nhướng mày: - Nói vậy, có thể sư tôn ngươi biết được những bí mật khác của ta?

Hoa Thanh Ti buồn bã nói: - Thật xin lỗi!

Dương Khai mỉm cười: - Không phải ý muốn của ngươi thì không sao.

Dù hắn vẫn không nghi ngờ nhân cách của Hoa Thanh Ti, nhưng nếu thật bị nàng bán đứng, Dương Khai cũng không thể thoải mái được, hiện giờ nghe nàng giải thích, tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều.

- Những người bạn của ta, vẫn an toàn chứ? Dương Khai nhỏ giọng hỏi. Hoa Thanh Ti nói: - Sư tôn cũng không tổn thương bọn họ, dù sao mục đích của hắn chính là ngươi. Trước khi bắt được ngươi, những người đó chỉ là con cờ mà thôi.

Bản thân nàng còn không phải vậy? Tình cảm thầy trò nhiều năm, ở trước mặt lợi ích tuyệt đối thì không chịu nổi một đòn.

Dương Khai quét qua chỗ Hoa Thanh Ti xuất hiện, nói: - Pháp trận không gian đó…

- Ngươi đừng làm bừa, bọn họ đều bị gieo Thôi Tâm Cổ, coi như ngươi đi qua tìm được bọn họ, cũng không cứu được. Hoa Thanh Ti lắc đầu:

- Sư tôn ta chỉ cần một ý niệm là có thể khiến họ sống không bằng chết.

- Thôi Tâm Cổ! Ánh mắt Dương Khai co rụt, trong tay có Kỳ Trùng Kinh, Dương Khai tự nhiên hiểu Thôi Tâm Cổ là gì, là Kỳ Trùng Dị Trĩ cũng xếp vào hàng Kỳ Trùng Bảng, dù không nổi danh như Phệ Hồn Trùng, nhưng cũng là thứ tốt gài người đoạt mạng.

Đang nói chuyện, đột nhiên Hoa Thanh Ti hừ một tiếng, có vẻ rất đau đớn, dưới da mặt như có thứ gì trồi lên, chạy dưới làn da.

- Hoa tỷ ngươi cũng bị… Dương Khai hơi đổi sắc.

Hoa Thanh Ti cố nén đau đớn: - Ngươi mau đi, sư tôn ta xưa nay hết sức cẩn thận, nếu không nắm chắc tuyệt đối, sẽ không đến đối phó ngươi.

Ánh mắt Dương Khai phát lạnh, quét nhìn về một hướng, chỉ thấy Vũ Minh đang cười lạnh, tay bấm huyền quyết.

Xem ra Hoa Thanh Ti khó chịu như thế, chính là do hắn thúc đẩy Thôi Tâm Cổ.

- Hoa tỷ, ta sẽ cứu ngươi ra. Dương Khai nói nhan một tiếng, lại quay sang Vũ Minh làm động tác cắt cổ, rồi mới biến mất.

Nếu hắn còn ở đây, vậy thì Hoa Thanh Ti sẽ phải chịu hành hạ hơn nữa, bây giờ lui lại mới là lựa chọn tốt nhất.

Hai người thân thiết nói chuyện trên đài cao, đã sớm bị các võ giả nhìn thấy, trong lòng làm lạ không thôi, không rõ Dương Khai và Hoa Thanh Ti có quan hệ gì.

Dương Khai đi rồi, quả nhiên Vũ Minh không hành hạ Hoa Thanh Ti nữa, dù sao hội đấu giá còn cần nàng chủ trì, làm quá đáng thì sẽ không tốt lắm.

Thôi Tâm Cổ chạy dưới da mặt Hoa Thanh Ti dần biến mất, đau đớn khó chịu cũng tan đi, Hoa Thanh Ti lại toát ra mồ hôi, gượng chống tinh thân, ngẩng đầu lên, mặt không biểu tình nói: - Hiện tại hội đấu giá bắt đầu, món đấu giá đầu tiên, Thiên Diệp Tông Thiên Khôi Khiếu Nguyệt Thiên Lang, giá quy định 1 triệu nguyên tinh thượng phẩm!

Vừa hô lên, mọi người kinh hô.

Dù sớm biết hội đấu giá lần này sẽ xuất hiện các Thiên Khôi của Thiên Diệp Tông, nhưng không ngờ món đầu tiên đã ra sân ngay.
Điều này không bình thường, theo lý thì hội đấu giá sẽ bắt đầu đấu giá từ thấp lên cao, như vậy mới thúc đẩy được tâm lý cạnh tranh, làm người ta say mê trong không khí đấu tranh nóng bỏng, vô thức đẩy giá lên cao.

Mấy thứ như Thiên Khôi, đủ để trở thành vật đấu giá áp trục, không ngờ mới món đầu đã đẩy ra, quả thật khác với lẽ thường.

Nhưng nghĩ tới Thiên Diệp Tông không chỉ một Thiên Khôi, có lẽ món đầu tiên chỉ là thả tép bắt tôm, các võ giả mới thích ứng được.

1 triệu nguyên tinh thượng phẩm, giá trị không thể không lớn, đổi ra sẽ là 100 triệu nguyên tinh trung phẩm, 10 tỷ nguyên tinh hạ phẩm, võ giả bình thường không có năng lực tham dự.

Nhưng so sánh với một con Thiên Khôi có thực lực sánh ngang Đế Tôn Cảnh, 1 triệu nguyên tinh thượng phẩm thật là vật siêu đáng giá, mua về coi như mua một vị Đế Tôn Cảnh, hơn nữa còn tùy ý sử dụng.

Số lượng Đế Tôn Cảnh đến tham dự hội đấu giá không ít, tự nhiên đã sớm chuẩn bị kỹ càng.

Hiện giờ vừa nghe giá quy định, mỗi người đều xắn áo xoa tay, chuẩn bị huyết chiến một phen.

- 1 triệu ta muốn lấy, mong các vị nể mặt! Tiếng quát vang lên, gần như ngay sau lời Hoa Thanh Ti vừa dứt.

Mọi người nghe được, đều bĩu môi, trong lòng khinh thường.

Kẻ này cho mình là ai, nói một câu liền muốn dùng giá quy định cầm lấy một con Thiên Khôi? Nếu mặt của hắn lớn như vậy, cử hành hội đấu giá để làm gì chứ.

Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, không ít người biến sắc.

Bởi vì bọn họ phát hiện, người lên tiếng không ai khác, mà là kẻ hung tàn không kiêng nể, Dương Khai.

Lời hô giá lên tới miệng cũng liền nuốt trở vào.

Dương Khai mới đến Lưu Ảnh Thành, đã dẫn người giết không ít đệ tử Lưu Ảnh Kiếm Tông, nhưng cố tình đến giờ tông chủ Lý Thanh Vân vẫn không có ý báo thù, ngược lại không lâu trước còn chủ động đưa tông chủ Thiên Diệp Tông trở về.

Chỉ riêng chuyện này cũng thôi, trước đó ở cửa hội trường đấu giá, hắn đè đánh Vũ Minh, chỉ riêng khí phách can đảm này cũng làm người ta ngập ngừng, lại càng không phải nói nghe đồn bên cạnh hắn có một Yêu Vương.

Mặt này… thật đúng là không thể không nể.

Toàn hội trường đấu giá, quỷ dị rơi vào im lặng.

Võ giả hiểu được Dương Khai hung tàn không muốn tùy ý kết thù với hắn, người không rõ chuyện thì nhận ra không khí quỷ dị, mơ hồ suy đoán, tự nhiên không dám làm chim đầu đàn.

Thế là, sau khi Dương Khai nói xong, lại không ai ra giá nữa.

Hoa Thanh Ti nhìn quanh một vòng, dứt khoát gọn gàng hô: - Nếu vậy, Thiên Khôi đầu tiên thuộc về vị ở phòng số 1.

Mọi người nghe xong đều ngẩn ngơ, thầm nghĩ Đấu giá sư này thật kỳ quái, lại không làm theo quy củ. Bình thường, lúc này Đấu giá sư tự nhiên phải lên tiếng tung hô, hỏi xem có ai tăng giá nữa không, tốt nhất phải biểu diễn cường điệu, ngữ khí kích động. Nếu như không ai lên tiếng, còn phải đếm ba lần mới tính là thành giá, nhưng cố tình thiếu phụ này lại không thèm hỏi một tiếng, liền gõ chùy xác nhận ngay.

Những nghĩ tới Dương Khai nói chuyện với nàng, mọi người đều thầm cho là nàng quen biết với Dương Khai, bởi vậy mới dứt khoát như thế.

Vậy là sao chứ?

Thế này mà là hội đấu giá ư?

Các Đế Tôn Cảnh đến đây đều không phải lần đầu tham dự hội đấu giá, nhưng mới lần đầu gặp đấu giá kiểu này.

Từ khi Hoa Thanh Ti lên tiếng đến khi đấu giá thành công, trước sau không quá 5 nhịp thở, lúc này mới có tỳ nữ nâng khay đi ra, còn chưa kịp bày Thiên Khôi trình diễn cho mọi người xem, đấu giá đã kết thúc.

Tỳ nữ đó cũng chưa kịp tỉnh hồn, nhưng vẫn nâng khay đi thẳng lên phòng số 1.

Đến nên, cửa phòng tự động mở ra, tỳ nữ này đứng ngoài cửa nói: - Quý khách, đây là hàng đấu giá của ngài, xin chi trả 1 triệu nguyên tinh thượng phẩm.

–––-oOo–––-

Chương 2685: Lòng tham không đáy

Dương Khai vung tay hút, cầm lấy chiếc khay, lật vải đỏ lên, trên khay có một con rối dáng sói to cỡ ba tấc.

- Đúng là vật này? Dương Khai quay sang hỏi Diệp Hận.

Diệp Hận kích động: - Đúng là Thiên Khôi Khiếu Nguyệt Thiên Lang của Thiên Diệp Tông ta!

Vật mất mà trở lại, Diệp Hận lệ nóng doanh tròng.

Dương Khai gật đầu, thuận tay đẩy Thiên Khôi này sang Diệp Hận: - Cất đi.

Trong lòng cũng kỳ quái không thôi, năm đó hắn thấy qua nguyên hình của những Thiên Khôi này, mỗi con to như núi, tọa trấn ở các vị trí yếu hại của Thiên Diệp Tông, nhưng không ngờ có thể thu nhỏ đến cỡ này.

Đạo khôi lỗi của Thiên Diệp Tông, quả nhiên không tầm thường.

Diệp Hận ngẩn ngơ: - Nhưng đây là vật của Dương công tử mua về, Diệp mỗ… nhận thì hổ thẹn!

Dù sao cũng là 1 triệu nguyên tinh thượng phẩm, giá trị khổng lồ, Diệp Hận làm sao không biết ngượng mà nhận lấy.

Dương Khai mỉm cười: - Thứ này chỉ có ở trên tay các người mới phát huy được tác dụng lớn nhất. Cầm đi, lát nữa có thể còn một trận ác chiến.

Khôi lỗi của Thiên Diệp Tông, dùng bí thuật luyện chế, lấy bí thuật điều khiển, truyền thừa một mạch, người khác lấy được cũng không phát huy ra tất cả uy lực, chỉ có những võ giả tu luyện bí thuật tương ứng mới khai quật ra giá trị lớn nhất của chúng.

Nghe Dương Khai nói rồi, trong lòng Diệp Hận nghiêm nghị, lặng lẽ thu lấy Thiên Khôi.

Còn tỳ nữ kia thì trong lòng run lên, tự dưng có cảm giác không yên, cố gượng cười, nhìn Dương Khai: - Quý khách, vật đấu giá đã đưa cho ngài, xin chi trả nguyên tinh!

Dương Khai khoát tay: - Không vội, ta còn muốn mua đồ, đợi xong đấu giá sẽ trả một lần, bớt rắc rối.

- A. Tỳ nữ nhíu mày, khẩn cầu Dương Khai: - Nhưng mà… chúng ta không có quy định này, hơn nữa nô tỳ không làm chủ được.

Dương Khai nhàn nhạt liếc nàng: - Nếu không làm chủ được, vậy đi hỏi người có thể làm chủ.

Bị ánh mắt của hắn quét qua, tỳ nữ này rùng mính, không dám lôi thôi nữa, xin lỗi một tiếng liền vội đi báo cáo.

Lúc này, trên đài cao lại có một tỳ nữ bưng khay đi ra, Hoa Thanh Ti mặt không biểu tình hô lên: - Vật đấu giá thứ 2, Thiên Diệp Tông Thiên Khôi Bách Túc Ngân Chu, giá quy định 1 triệu nguyên tinh thượng phẩm!

Nói xong, liền lẳng lặng đứng đó.

Dương Khai lập tức nói: - 1 triệu ta muốn lấy, mong các vị lại nể mặt.

Lời này vừa dứt, toàn trường ồ lên, các Đế Tôn Cảnh càng hận nghiến răng.

Lúc món đầu tiên Khiếu Nguyệt Thiên Lang đưa ra, Dương Khai nói câu này, các Đế Tôn Cảnh quả thật nể mặt hắn, không ai cạnh tranh, nhưng món thứ hai đưa ra, hắn còn nói câu này, lại tỏ vẻ lòng tham không đáy, không biết trời cao đất rộng.

Nhưng nghĩ tới Yêu Vương phía sau Dương Khai cùng hành xử thô bạo của hắn, phần lớn Đế Tôn Cảnh vẫn lựa chọn im lặng, không đáng làm chim đầu đàn, nhưng có một số Đế Tôn Cảnh không biết lai lịch của hắn thì ở trong phòng khẽ châm chọc, nhưng cũng không lên tiếng tăng giá.

Những người đó dù nhỏ tiếng nói chuyện, nhưng nơi này có không ít Đế Tôn Cảnh, mỗi người tai thính mắt tinh, nào không nghe được.

Vốn còn sợ Dương Khai bùng lên đánh người, nhưng không ngờ sương phòng chỗ Dương Khai lại yên ắng, không có phản ứng đặc biệt gì.

Lúc này, tỳ nữ đưa Khiếu Nguyệt Thiên Lang cho Dương Khai cũng tìm đến Vũ Minh, dè đặt nói chuyện xảy ra.

Vũ Minh giận dữ, nghiến răng mắng: - Khốn kiếp, còn dám ăn quỵt!

1 triệu nguyên tinh thượng phẩm, cũng là một khoản tiền khổng lồ đối với hắn, nhưng nhìn Dương Khai như vậy, rõ ràng là không muốn trả tiền, bởi vậy mới tùy tiện lấy lý do đuổi tỳ nữ đi.

Vũ Minh tin chắc, dù hội đấu giá kết thúc, Dương Khai cũng sẽ không trả một cục nguyên tinh nào. Làm như vậy, quả thật là hành vi tiểu nhân, không biết xấu hổ.

- Đại nhân, giờ phải làm sao đây? Tỳ nữ này cũng hoảng hốt, dám mua đồ xù tiền ở phòng đấu giá, truyền ra ngoài thì Thất Diệu Thương Hội còn gì là danh tiếng, nhưng nàng chỉ là một tỳ nữ, quả thật không có quyền quyết định gì.

Ánh mắt Vũ Minh lóe lên, hừ lạnh: - Không sao, mặc kệ hắn.

Dù sao hôm nay Dương Khai chết chắc, mặc kệ trong nhẫn không gian của hắn có bao nhiêu thứ tốt, đến lúc đó đều sẽ thành chiến lợi phẩm của hắn, không phải ngươi muốn quỵt tiền hay sao, đến lúc đó một lưới bắt hết, xem ai lợi hại.

Tỳ nữ cả kinh: - Nhưng hắn vẫn còn đấu giá, nếu lát nữa lại đấu giá thành công, vậy phải làm sao?

Vũ Minh phất tay: - Cứ đưa cho hắn.

- A! Tỳ nữ kinh hoàng, không ngờ Vũ Minh lại trả lời như thế, nhưng trước khi bắt đầu đấu giá hôm nay, các tỳ nữ bọn họ đều được thông báo, tất cả đều phài nghe theo Vũ Minh sai khiến, bởi vậy cũng không dám phản bác, chỉ trong thầm nghĩ cổ quái, đấu giá hôm nay là vì cái gì chứ.

Vũ Minh cười lạnh, ánh mắt lướt qua phòng chỗ Dương Khai, thầm nghĩ cho ngươi đắc ý trước một hồi, đợi sư tôn bố trí xong, sẽ cho ngươi chết không chỗ chôn.

Toàn bộ hội đấu giá, vừa là thủ đoạn dẫn dụ Dương Khai tới, cũng là sách lược kéo dài thời gian, trong khi hội đấu giá cử hành, sư tôn cũng âm thầm bắt tay chuẩn bị, đợi bày xong thiên la địa võng, đừng hòng có ai trốn khỏi nơi này.

Món thứ hai quả nhiên không ai đấu giá, liền có tỳ nữ đưa lên phòng của Dương Khai.

Có lẽ đã được căn dặn, lần này tỳ nữ thức thời không đòi nguyên tình của Dương Khai, đưa vật lên liền cung kính lui ra.

Dương Khai thuận tay đẩy sang Diệp Hận.

Diệp Tinh Hàm cùng Đỗ Hiến nhìn mà thầm hưng phấn, cảm thấy chuyến này có thể thu hồi toàn bộ Thiên Khôi của Thiên Diệp Tông, nếu là vậy, không chừng Thiên Diệp Tông còn có thể trỗi dậy, rất nhiều bí điển đều được bọn họ mang vào Đế Thiên Cốc, nếu thu hồi được các Thiên Khôi, sau này chiêu mộ đệ tử, Thiên Diệp Tông nhất định có ngày tái hiện huy hoàng.

- Món đấu giá thứ ba… Trên đài cao, Hoa Thanh Ti vẫn lạnh nhạt tiếp tục nhiệm vụ Đấu giá sư.

Nhưng nàng còn chưa dứt lời, Dương Khai đã hô: - 1 triệu ta lấy.

Không cần nghĩ, khẳng định lại là Thiên Khôi.

Thiên Diệp Tông vốn có 10 đại Thiên Khôi, nhưng bị Lưu Viêm đem đi Bạch Hổ chỉ còn lại 9 con, cũng tiêu tốn không ít thời gian. Trong phòng số 7 truyền ra giọng già nua, xen lẫn vô cùng bất mãn căm phẫn: - Bằng hữu, có phải còn muốn chúng ta nể mặt ngươi.

Dương Khai nhe răng cười: - Nếu có thể, tự nhiên là tốt.

Lão giả trong phòng số 7 hừ lạnh: - Mặt là giành ra, không phải người ta cho.

- Đúng thế, phàm là có một có hai không thể ba. Lập tức co người phụ họa, phát ra từ phòng số 13:

- Nếu là hội đấu giá, đương nhiên người có tiền mua được, bằng hữu làm như thế, thật không coi người ta ra gì chứ.

- Tiểu tử, có được hai con Thiên Khôi, ngươi cũng nên biết đủ, còn lại ngươi đừng tham dự nữa.

- Đúng đúng, chúng ta ngàn dặm xa xôi đến đây, chính là vì những Thiên Khôi này, một mình ngươi muốn bao hết, cẩn thận vỡ bụng.

Có người ra mặt, đương nhiên có người hùa theo, trước đó không biết lai lịch Dương Khai, cho nên mọi người đều án binh bất động, khi không để Dương Khai nhặt hời hai con. Nhưng vừa rồi mọi người lén xì xào, lại thấy Dương Khai không có phản ứng, lập tức cho rằng tiểu tử này không có gì quá lắm, lá gan cũng to ra, bắt đầu lên tiếng trào phúng khuyên can.

Thứ tốt người nào cũng muốn, nhìn Dương Khai thế này, mấy người mình còn không lên tiếng, hắn sẽ thật sự bao hết hội đấu giá này. Chuyện này làm sao chịu nổi, cho ngươi lấy giá quy định cầm hai con Thiên Khôi đã là nể mặt lắm rồi, cũng nên biết đủ đi.

Không ít người thầm hối hận, nếu sớm biết tiểu tử này không có gì hay lắm, chỉ là giả vờ ra vẻ mà thôi, đã sớm bắt đầu lên giá, bình thường mấy món đầu đều có giá thấp, càng về sau giá sẽ càng tăng cao.

Chỉ có những Đế Tôn Cảnh biết bên cạnh Dương Khai có một vị Yêu Vương đi theo, nhìn thấy Dương Khai đánh Vũ Minh, mới vẫn duy trì im lặng, trong lòng cười lạnh không thôi, cảm thấy những Đế Tôn Cảnh kia đã đại họa tới đầu.

Dương Khai dám đánh Vũ Minh không ra hình người ở trước cửa hội đấu giá, có thể thấy căn bản là làm việc xằng bậy, to gan lớn mật, lúc này châm chọc hắn, vậy không phải tự chuốc lấy khổ, Đế Tôn Cảnh ở đây không có mấy người hơn được Vũ Minh.

Chuyện không liên quan thì gác chân mặc kệ, đều ở trong tối thầm chờ trò hay diễn ra.

Nhưng làm bọn họ bất ngờ, là Dương Khai lại không hề có ý ra tay, im lặng một hồi liền nói: - Nếu không nể mặt, vậy mọi người đấu giá đi, nói nhiều như vậy làm gì.

Vừa nghe vậy, không ít người kinh ngạc vô cùng, tiểu tử này sao vậy, chẳng lẽ đổi tính? Không đúng, chẳng lẽ vì người đông thế mạnh, hắn có cố kỵ?

Dù sao không nên chọc nhiều người nổi giận,hắn đánh một mình Vũ Minh không so, nhưng nếu còn làm càn, muốn người ta nể mặt hắn, vậy sẽ đắc tội tất cả Đế Tôn Cảnh nơi này.

Thật sự xuất hiện tình huống này, hắn một mình khó chống đám đông.

Nghĩ thế, Các Đế Tôn Cảnh vẫn duy trì im lặng không khỏi hưng phấn, bắt đầu rục rịch, cảm thấy là lúc tham dự đấu giá.

Không còn cản trở lớn nhất là Dương Khai, bọn họ cũng không sợ ai, chỉ xem tiền của ai nhiều hơn, người đó có thể mua được Thiên Khôi.

Nghĩ thông suốt, các Đế Tôn Cảnh đều ngồi thẳng lưng, xoa tay xắn áo chuẩn bị huyết chiến.

Lão giả phòng số 7 mỉm cười, cậy già lên mặt: - Trẻ nhỏ dễ dạy, đây mới là không khí nên có ở hội đấu giá, nếu vậy lão phu bắt đầu trước, 1.1 triệu!

- 1.2 triệu!

- 1.5 triệu!

- 2 triệu!

Tiếng hô liên tiếp vang lên, các Đế Tôn Cảnh trong phòng đều hành động, không quá 10 nhịp thở, Thiên Khôi giá quy định 1 triệu nguyên tinh thượng phẩm đã nhảy lên 3 triệu, còn xa mới ngừng lại.

–––-oOo–––-

Chương 2686: Tùy tiện báo giá

- 10 triệu! Một âm thanh đột ngột vang lên.

Tiếng náo động trong hội đấu giá trong khoảnh khắc chợt trở nên yên tĩnh xuống, vô số người vội vàng quay đầu lại nhìn về phòng số 1, mí mắt giật giật không dứt.

m thanh báo giá 10 triệu kia không ngờ lại chính là Dương Khai, lập tức bọn chúng liền hận không chịu được.

Giá tiền được đẩy lên quá kinh khủng, trực tiếp từ 3 triệu lên 10 triệu, tăng hơn gấp ba lần, giá tiền chênh lệch như vậy, ngay cả những Đế Tôn Cảnh bọn họ cũng cảm thấy rúng động.

Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, giá trị một con Thiên Khôi quả thật đáng giá như vậy, 10 triệu nguyên tinh thượng phẩm tuy rằng xa xỉ, nhưng nếu có thể mua được một con Thiên Khôi về, cũng là đáng giá. Chỉ có thể nói tiểu tử phòng số 1 kia đủ quyết đoán, trực tiếp báo ra giá cao chấn nhiếp đa số đối thủ cạnh tranh, muốn đầu cơ trục lợi.

Hội đấu giá vốn là một nơi đấu trí đấu dũng, không chịu nổi cái giá người khác báo, cũng chỉ có thể bỏ cuộc.

- Mẹ nó! Vũ Minh núp phía sau đài, căm hận chửi ra một câu.

Người khác nghĩ rằng Dương Khai ra tay rộng rãi, nhưng Thiên Khôi lại biết tính toán của Dương Khai, giá tiền đấu giá này đối với Dương Khai mà nói, chẳng qua chỉ là một con số mà thôi, hắn căn bản cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ trả số nguyên tinh đó, đừng nói 10 triệu, 100 triệu hắn cũng có thể có thể báo ra được.

Nghĩ tới đây, Vũ Minh thầm chột dạ, mồ hôi lạnh túa ra.

Tiểu tử này… chẳng lẽ sẽ đẩy giá lên 100 triệu thật sao?

- Tiểu tử thật mạnh tay! Lão già ở phòng số 7 quát lên một tiếng, thanh âm có chút tức giận, thầm hận Dương Khai không hiểu quy củ, có hội đấu giá nào lại tăng giá đột ngột như vậy chứ, chỉ có tranh chấp lẫn nhau tăng lên một mức độ nhất định, cuối cùng được lợi chỉ có thể là người chủ trì. Nếu không phải Dương Khai đã đấu giá 2 con Thiên Khôi trước đó, hắn còn hoài nghi Dương Khai là kẻ muốn làm loạn phòng đấu giá.

- 10 triệu nguyên tinh thượng phẩm muốn mua Thiên Khôi, tiểu tử ngươi tính toán cũng không tồi, đáng tiếc là gặp phải lão phu. Lão già phòng số 7 cười lạnh một tiếng, lần nữa báo giá: - 11 triệu.

Giá tiền này gần như đã đến cực hạn của hắn, tuy nhiên thái độ của Dương quả thực quá mức càn rỡ, hắn không nuốt trôi được cục tức này, thầm quyết định dùng tiền đập chết Dương Khai, cho tên kia biết cái gì gọi là gừng càng già càng cay.

- 100 triệu!

Dương Khai ngồi ở trên ghế, hai má chống cằm, bưng chén trà khẽ nhấp một ngụm.

- Phốc… Diệp Tinh Hàm thiếu chút nữa bật cười thành tiếng.

Đến lúc này, sao nàng còn không nhìn ra tính toán của Dương Khai chứ, buổi đấu giá này đối với Dương Khai mà nói hoàn toàn là một trò cười, 10 triệu, 100 triệu, 1 tỉ cùng với 10 tỉ đối với hắn cũng không có gì khác biệt, dù sao cũng chỉ là thuận miệng báo ra mà thôi, căn bản hắn sẽ không trả.

Vẻ mặt Diệp Hận và Đỗ Hiến đều tỏ ra cổ quái, thầm lau mồ hôi trên trán.

Phía sau đài, sắc mặt Vũ Minh đen như mực, thầm nghĩ đúng là sợ cái gì đến cái đó, tiểu tử này thật đúng là đã đẩy giá lên 100 triệu.

Trái lại, phía ngoài liên tiếp truyền ra hàng loạt tiếng hít hà, vô số ánh mắt từ hai bên đại sảnh đều tập trung về phòng số 1, tất cả đều trợn mắt líu lưỡi, vẻ mặt khiếp sợ.

- Ta không nghe lầm chứ? 100 triệu? Nguyên tinh hạ phẩm hay là nguyên tinh thượng phẩm vậy?

- Nằm mơ, nằm mơ, nhất định là ta đang nằm mơ.

- Tiểu tử này điên rồi, nguyên tinh nhiều quá xài không hết hay sao? Không xài hết thì tặng cho ta đi, cần gì phải làm ra việc điên khùng như vậy chứ.

- Vị công tử này, ta nguyện ý hầu hạ ngươi a, ngực của ta rất lớn, rất mềm, rất trắng đó…



Trong đại sảnh trở nên náo động, tất cả đều bị cái giá 100 triệu Dương Khai báo ra làm cho chấn động, tiếng báo giá kia tựa như một luồng sét đánh trúng đầu bọn họ, khiến bọn họ choáng váng, mụ mẫm.

- Ngươi ngươi ngươi… Trong phòng bao số 7, lão giả kia sửng sốt mất một lúc rồi giận tím mặt, đập mạnh thành ghế, quát lên:

- Tiểu tử ngươi thật khinh người quá đáng!

Dương Khai bĩu môi, hờ hững liến về phòng bao số 7, nói: - Hội đấu giá có tiền thì đoạt được vật phẩm, bổn thiếu khinh người quá đáng chỗ nào?
- Ngươi báo giá tầm bậy, quả thực là buồn cười. Hắn không tin Dương Khai thật sự nguyện ý bỏ ra 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm để mua một con Thiên Khôi, giá trị Thiên Khôi cùng lắm chỉ tới một, hai chục triệu mà thôi, 100 triệu là khái niệm gì chứ, ngay cả những tông môn nhất đẳng cũng không nhất định có thể lấy ra nhiều nguyên tinh như vậy.

Dương Khai hừ một tiếng, nói: - Không theo nổi thì đừng có ra gió, một đống tuổi rồi không tìm một nơi an dưỡng tuổi già, còn chường mặt ra làm gì để cho mất mặt.

- Tức chết lão phu! Lão già phòng số 7 lửa giận ngút trời, quay đầu nhìn về phía Hoa Thanh Ti trên đài nói: - Vị phu nhân này, chẳng lẽ đấu giá hội lại cho phép tên này làm loạn, báo giá bậy bạ như vậy sao? Chẳng lẽ không có người duy trì trật tự sao?

Nơi này chính là phân hội của Thất Diệu Thương Hội, uy tín của Thất Diệu Thương Hội mọi người có thể tin được, lão già nhớ tới Hoa Thanh Ti chính là người của Thất Diệu Thương Hội, cho nên liền lên tiếng truy vấn.

Hoa Thanh Ti hờ hững nhìn về phòng số 7, nói: - Hắn báo giá bao nhiêu là chuyện của hắn, ta không thấy hắn có điều gì làm càn cả, trái lại nãy giờ ngươi lắm mồm quá rồi đó.

Lão già ngẩn ra, lúc này mới nhớ tới, tiểu tử phòng số 1 kia dường như rất quen thuộc với Đấu giá sư này, trước khi hội đấu giá bắt đầu, hai người còn to nhỏ trên đài một hồi. Lúc này dĩ nhiên là nàng ta sẽ ra mặt nói giúp cho tiểu tử kia, sao có thể để ý đến một người ngoài như hắn chứ.

- Thật là rắn chuột một ổ, cùng một giuộc mà! Lão già phất tay áo một cái, trong lòng đối với Thất Diệu Thương Hội thất vọng đến cực điểm, nhưng vẫn cứng miệng nói: - Lão phu không tin hắn có thể lấy ra 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm, chắc chắn là hắn báo giá tầm bậy.

Nếu ai cũng có thể tùy tiện lấy ra 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm, vậy thì sẽ không phải là nguyên tinh thượng phẩm nữa. Lão già gần như đã vét hết trong tông môn, mới gom được không tới 20 triệu nguyên tinh thượng phẩm đến đây, Dương Khai tuổi còn quá trẻ, tu vi cũng chỉ là Đế Tôn nhất tầng cảnh, sao có thể có nhiều nguyên tinh như vậy chứ.

- Chu lão nói không sai, tiểu tử này tới đây chính là để quấy rối, đánh hắn ra ngoài. Lập tức có người kêu lên, người này chính là Đế Tôn Cảnh phòng số 13.

- Đánh hắn ra ngoài, loại người này không nên để hắn tham gia đấu giá hội, vậy mà còn để cho hắn hưởng hai món hời lớn, Thất Diệu Thương Hội làm ăn kiểu gì vậy?

Trong lúc nhất thời, đám đông liền trở nên phấn khích, hò hét đòi phải đuổi Dương Khai khỏi đấu giá hội.

Nguyên nhân chính chủ yếu là vì cái giá 100 triệu kia quả thực quá dọa người, đây mới là vật phẩm đấu giá thứ ba, phía sau vẫn còn Thiên Khôi, nghe đồn còn có một tên Tinh Chủ, nếu như mỗi lần hắn đều hét ra giá tiền tùy tiện như vậy, ai có thể tranh chấp được với hắn chứ?

Vì lợi ích của mình, bọn họ không thể để cho tiểu tử này tiếp tục ở lại nữa.

Hai, ba chục tên Đế Tôn Cảnh đồng loạt la hét inh ỏi, trên người đều truyền đến một cỗ đế ý như sắp bùng phát, khiến những võ giả khác bên trong đại sảnh sợ tới mức sắc mặt tái nhợt.

Hoa Thanh Ti đứng ở trên đài cao cũng nhíu mày. Nếu chỉ là một hai người nói như vậy, nàng cũng không coi vào đâu, dù sao buổi đấu giá này chỉ là một hình thức ngụy trang mà thôi, nhưng lúc này cùng một lúc có nhiều Đế Tôn Cảnh tạo áp lực như vậy, nàng cũng không biết phải làm gì cho đúng, xử lý không tốt sẽ khiến Dương Khai gặp phiền toái lớn.

Vũ Minh đứng ở sau đài, nhếch miệng cười gằn khoái chí, căn bản không có chút ý định ngăn cản, trong lòng hắn còn ước gì Dương Khai kết thù oán càng nhiều càng tốt, như vậy kế hoạch kế tiếp cũng dễ dàng hơn.

- Câm miệng hết cho bổn thiếu! Bên trong phòng số 1, Dương Khai ngoáy ngoáy lỗ tai, khẽ quát một tiếng.
Tiếng la hét từ bốn phương tám hướng truyền tới khiến cho hắn điếc hết cả tai.

- Tiểu tử lại còn dám quát lên! Lão già phòng số 7 đã muốn nhắm vào Dương Khai từ đầu, lúc này đang chiếm đại thế nên không xem Dương Khai ra gì, lạnh lùng nói: - Thức thời thì ngoan ngoãn cút khỏi cho lão phu, nếu không biết điều, chư vị đồng đạo ở đây sẽ dạy giỗ ngươi cách làm người.

Hắn vừa dứt lời, không trung phía trên sảnh đấu giá chợt nhoáng lên một cái, một bóng người quỷ dị xuất hiện, chính là Dương Khai.

- Ngươi… ngươi làm gì đó! Mặc dù vẫn đang núp trong phòng bao số 7, nhưng lão già vẫn cảm thấy hoảng sợ, vừa rồi Dương Khai xuất hiện như thế nào, hắn không hề phát hiện ra.

Dưới ánh mắt kia nhìn lại, vách tường và trận pháp ngăn cách không có chút tác dụng nào, xuyên thẳng vào nội tâm của người ta.

Dương Khai hờ hững nhìn về phòng số 7, lại nhìn lướt qua xung quanh, không nhanh không chậm nói: - Đám cặn bã các ngươi nói bổn thiếu báo giá tầm bậy, đơn giản chính là cảm thấy bổn thiếu không thể lấy ra được 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm chứ gì, bổn thiếu hỏi các ngươi, nếu ta lấy ra được thì sao?

- Càn rỡ!

- Ngông cuồng!

- Thật là tức chết ta, thằng nhãi ranh này thật vô lễ mà.

Những Đế Tôn Cảnh ở đây, tuy rằng tu vi đều không tính là siêu tuyệt, nhưng mỗi người đều là trụ cột của tông môn, địa vị thân phận không thấp, không ngờ lúc này lại bị Dương Khai gọi là cặn bã, khiến cho bọn chúng rất phẫn nộ.

- Nếu ngươi lấy ra được, bổn tọa sẽ ăn ba cân phân!

Một âm thanh mơ hồ vô định không biết là từ phòng bao nào truyền ra, hiển nhiên chỉ là tùy tiện kêu lên, không muốn bại lộ vị trí của mình.

Dương Khai đưa ánh mắt khóa phòng bao số 13 lại, kinh ngạc nói: - Vị bằng hữu này thật là mạnh miệng a, bội phục bội phục!

Bên trong phòng bao số 13, sắc mặt tên nam nhân trung niên trở nên trắng nhợt, không ngờ hắn đã vận dụng bí thuật cũng không thể giấu được vị trí của mình, lập tức bị Dương Khai điểm mặt, trong lòng hắn hối hận muốn chết, sớm biết như vậy hắn sẽ không phun ra câu đó.

Chủ yếu là hắn rất không vừa mắt với Dương Khai, theo bản năng muốn lắm hắn xấu mặt một chút.

Những người khác cũng đều nhìn về phòng bao số 13, sắc mặt khác nhau.

- Tốt, các hạ đã can đảm như vậy, bổn thiếu nhất định sẽ thỏa mãn ngươi một lần. Dương Khai vỗ vỗ tay nói, sau đó lại quay đầu nhìn về phòng bao số 7, nói: - Lão già kia, ngươi thì sao?

- Chỉ dựa vào ngươi sao? Lão già khinh thường cười lạnh, hiển nhiên là cảm thấy Dương Khai không thể lấy ra nhiều nguyên tinh như vậy.

- Dựa vào ta thì thế nào? Nói thì thật dễ, phải đưa ra thứ gì đó thực tế một chút! Dương Khai hừ một tiếng, nói.

Lần này hắn đến đây, mục đích đầu tiên là giải cứu đám người Xích Nguyệt, thứ hai là thu Thiên Khôi của Thiên Diệp Tông về, nếu có người dám ngang ngược cản trở, dĩ nhiên hắn sẽ không chút khách khí.

Lão giả nói: - Nếu ngươi lấy ra được, lão phu sẽ vặn đầu mình, cho ngươi làm quả cầu đá chơi.

Tiểu tử này chỉ là một tên Đế Tôn nhất tầng cảnh nhỏ bé mà thôi, cho dù thật sự có thể lấy ra được 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm, hắn cũng không sợ chút nào, cùng lắm thì đến lúc đó chiến với hắn một trận, cho hắn biết cái gì gọi là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.

- Rất tốt. Dương Khai ngoác miệng cười: - Cái đầu của ngươi, bổn thiếu muốn.

Nói rồi, hắn quay người bay về phía Hoa Thanh Ti trên đài cao, sau khi hạ xuống liền nhìn bốn phía, khẽ quát:

- Chống mắt các ngươi lên mà nhìn cho rõ, rốt cuộc có phải là bổn thiếu báo giá tầm bậy hay không!

Dứt lời, hắn liền vung tay lên, trong khoảnh khắc trên đài cao hiện ra một tòa núi nhỏ nguyên tinh, từng khối nguyên tinh tỏa ra ánh hào quang màu trắng lấp lánh, linh khí kinh người ầm ầm tràn ra, khiến cho linh khí khắp đấu giá trường cũng thay đổi, trở nên nồng đậm hẳn lên.

–––-oOo–––-

Chương 2687: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ

Xoạt…

Võ giả trong khắp đại sảnh đồng loạt đứng phắt dậy, trợn tròn mắt nhìn lên đài cao. Ngay cả đám Đế Tôn Cảnh ngồi trong các phòng bao giờ phút này cũng đều không kìm lòng được rướn cổ nhìn lên, thấy được cảnh tượng trên đài cao khiến máu nóng của người ta dâng trào kia mà cảm khái không thôi.

- Thật là nhiều nguyên tinh a, cả đời ta cũng chưa từng thấy qua nhiều nguyên tinh như vậy!

- Tất cả đều là nguyên tinh thượng phẩm, quả thật là nguyên tinh thượng phẩm.

- Một đống lớn như thế, tối thiểu cũng phải hơn 100 triệu.

- Vị đại nhân này, ta nguyện sanh con cho ngươi, ngươi nhìn ta đi, nhìn ta một chút a…

Võ giả trong khắp đại sảnh đều trở nên điên cuồng, tu vi bọn họ không cao, tài nguyên tu luyện có hạn, chưa từng thấy qua nhiều nguyên tinh như vậy, hơn nữa tất cả đều là nguyên tinh thượng phẩm, một khoản tài phú khổng lồ như vậy, đủ để rúng động tâm linh của bọn họ.

Một khoản tài phú như vậy, nếu nằm trong tay mình, chưa nói cả đời này bản thân sẽ không cần lo lắng không có tài nguyên tu luyện, mà ngay cả con cháu nhiều đời sau, cũng sẽ không phải lo lắng về chuyện tài nguyên tu luyện nữa.

Ực ực…

Hàng loạt tiếng nuốt nước miếng từ khắp nơi trong phòng truyền tới, đám Đế Tôn Cảnh vừa không dám tin, lại vừa tỏ ra tham lam, mơ mộng. Đừng nói võ giả phía ngoài đại sảnh chưa từng thấy qua nhiều nguyên tinh như vậy, mà ngay cả bọn họ cũng chưa từng thấy qua, mỗi người đều cảm thấy được mở rộng tầm mắt.

- Thực sự lại có nhiều nguyên tinh thượng phẩm như vậy… Lão già trong phòng số 7 khóe mắt giật một cái, trong lòng dần nổi lên hoảng sợ cùng bất an, lúc trước hắn nhất thời nổi giận mạnh miệng tuyên bố, hiện tại đột nhiên cảm thấy cần cổ lạnh như băng, theo bản năng sờ một cái.

Tuy nhiên rất nhanh, hắn liền cười lạnh.

Cho dù tiểu tử này thật sự lấy ra được 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm thì thế nào, mình cũng là Đế Tôn nhất tầng cảnh, hơn nữa tấn cấp đã nhiều năm, một tên vãn bối như hắn có thể là đối thủ được sao? Nếu hắn biết điều, cũng không phải là không thể “chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không”, còn nếu hắn dám dây dưa không ngớt, có lẽ phải dạy dỗ hắn một chút.

Hơn nữa, tiểu tử này sớm đã khiến cho nhiều người tức giận, lúc này lại không hiểu được đạo lý “tiền tài không nên để lộ”, tùy ý khoe khoang tài phú của bản thân. Nếu thật sự phải động thủ, đến lúc đó có lẽ không chỉ có một mình hắn, mà bằng hữu phòng bao số 13 kia nhất định cũng sẽ xuất thủ tương trợ.

Nghĩ tới đây, lão già liền bình tĩnh xuống.

Mà trên đài cao, Dương Khai lại tiếp tục vung tay lên, một đống nguyên tinh thượng phẩm khác chợt xuất hiện, so với đống trước còn nhiều hơn không ít.

- Hizz…

Hàng loạt tiếng hít sâu vang lên, mỗi người đều giống như hóa đá, ngây ngốc nhìn nguyên tinh trên đài cao kia, hào quang từ nguyên tinh thượng phẩm lóe lên khiến bọn họ lóa hết cả mắt, cũng khiến cho trong lòng bọn họ rục rịch hiện lên ý đồ xấu.

Nhưng vẫn chưa hết, ngay sau đó là đống thứ ba, đống thứ tư…

Không bao lâu, khắp đài cao gần như bị nguyên tinh thượng phẩm chất đầy, linh khí tràn ngập ra gần như ngưng tụ thành thực chất, khiến cho thể xác và tinh thần mỗi võ giả trong đấu giá hội đều cảm thấy thoải mái dễ chịu, tựa như lạc vào chốn thần tiên vậy.

- A, bình cảnh của ta… bình cảnh của ta đã buông lỏng, ta sắp đột phá!

Bỗng nhiên có người kêu lên, vẻ mặt tràn đầy sợ hãi lẫn vui mừng.

Nhưng hắn chưa dứt lời, liền có một cỗ khí trường ầm ầm bạo phát khuếch tán ra bên ngoài, không ngờ lại có người khác đột phá trước hắn một bước.

Rầm rầm rầm…

Một cỗ lại một cỗ khí trường mạnh yếu không đồng nhất lần lượt bộc phát bên trong đại sảnh, không ngờ lại có trên trăm tên võ giả dưới linh khí thiên địa nồng đậm ở nơi này đột phá rào cản của bản thân, đạt tới một cảnh giới mới.

Những võ giả khác không đột phá nhưng sắc mặt cũng tràn đầy vui mừng, vội vã vận chuyển công pháp, hấp thu linh khí thiên địa xung quanh.

Những này người tu vi không cao, không có tài nguyên gì tốt để tu luyện, nơi ngày thường bế quan tu luyện cũng không phải địa phương tốt gì, thời khắc này Dương Khai lấy ra máy trăm triệu nguyên tinh thượng phẩm, khiến nơi này trở thành môi trường tu luyện có thể sánh với cấm địa tu luyện trong các đại tông môn.

Cho nên bọn họ đột phá được bình cảnh cũng là chuyện đương nhiên.

- Ngườiiii tốtttt… Có người thét dài, khóc rống lên, người này đã bị vây khốn ở Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đã 30 năm, vốn tưởng rằng cả đời này sẽ không thể tiến thêm một bước, không nghĩ tới chỉ tới tham gia một cái đấu giá hội liền đạt được lợi ích như vậy.

- n nhân, xin nhận ta một vái. Một người khác đứng dậy, hướng về phía Dương Khai đang đứng trên đài cao vái một vái, thái độ thành kính. Lần lượt có người đứng lên nói lời cảm tạ.

Dương Khai cười híp mắt, cũng không ngăn cản những người này hấp thu linh khí từ nguyên tinh của mình.

Hắn chiếm được một khoản lớn tiền của phi nghĩa trong Man Hoang Cổ Địa, lại đoạt được kho báu của Vấn Tình Tông, tài sản trong vô cùng khổng lồ, chỉ riêng nguyên tinh thượng phẩm đã có hơn một tỉ, chỉ là một chút linh khí nhỏ bé tràn ra, đối với hắn mà nói chỉ là chín trâu mất sợi lông - không đáng kể mà thôi.

Nói không khách khí, hắn hôm nay tùy tiện vặt một sợi lông chân xuống, cũng đủ để khiến những võ giả này tiêu xài mấy đời.

Phía sau đài, ánh mắt Vũ Minh sáng quắc nhìn những đống nguyên tinh thượng phẩm kia, nuốt nước miếng đánh ực một cái, trong đầu không ngừng hiện lên ý nghĩ “Của ta, tất cả đều là của ta!”

Hắn không ngờ rằng, tài sản của Dương Khai lại hùng hậu như vậy. Mấy trăm triệu nguyên tinh thượng phẩm, hắn chỉ tùy tiện là có thể lấy ra được, có thể thấy được trong nhẫn không gian của hắn còn có thứ tốt khác, chỉ cần giết chết hắn, những tài phú này không phải đều là của mình sao?

“Không đúng, không đúng, là của sư tôn. Nhưng sư tôn ăn thịt, mình đi theo uống chút nước canh chung quy cũng không có vấn đề gì đi?” Nghĩ tới đây, Vũ Minh phấn chấn không thôi, đây đúng là khoản tiền của phi nghĩa từ trên trời rơi xuống mà. Vũ Minh hưng phấn gần như muốn ngửa mặt lên trời cười lớn.

- Đám rác rưởi các ngươi, thấy rõ ràng rồi chứ? Rốt cuộc có phải là bổn thiếu báo giá bậy bạ hay không? Dương Khai nhìn khắp bốn phía, ngữ khí lạnh lùng.

Không một ai lên tiếng.

Tai nghe là giả, mắt thấy là thật, Dương Khai tiện tay đã lấy ra số lượng nguyên tinh khổng lồ như vậy, chứng tỏ bản thân hắn có đầy đủ tài lực, sao có thể nói là báo giá tầm bậy chứ?

Dứt lời, Dương Khai liền tiện tay thu đống nguyên tinh thượng phẩm kia về.

Linh khí thiên nồng đậm thoáng cái biến mất, khiến võ giả bên trong đại sảnh đều lộ ra vẻ u oán. Tuy nhiên đây là tài sản của người ta, hơn nữa đối phương còn là một vị Đế Tôn Cảnh, có thể lấy ra cho đám người bọn họ mở rộng tầm mắt đã là phá lệ khai ân rồi, bọn họ cũng không thể trông cậy Dương Khai cứ để nguyên tinh mãi ở đó cho bọn họ tu luyện được.

Trong lúc nhất thời, không ít tiếng thở dài vang lên.

- Không có ý kiến thì tốt. Dương Khai ngoác miệng cười, nhìn lại phòng số 7 nói: - Lão già kia, tới phiên ngươi thực hiện lời hứa của mình.

- Hứa gì, rắm chó! Lão già phòng số 7 nổi giận quát lên.

- Dám không thừa nhận? Sắc mặt Dương Khai trở nên hung ác: - Vừa rồi là tên vương bát đản nào nói, chỉ cần bổn thiếu có thể lấy ra được 100 triệu nguyên tinh, sẽ vặt đầu làm quả cầu cho ta đá? Trước mặt mọi người mà ngươi dám lật lọng, ngươi còn cần mặt mũi nữa hay không?

Lão già hừ lạnh nói: - Lời nói đùa cũng tưởng thật sao? Dương Khai trầm giọng nói: - Lão già ngươi quả nhiên là vô liêm sỉ, ta đếm đến ba, nếu ngươi không vặt đầu xuống thì đừng trách bổn thiếu đích thân ra tay.

- Tiểu bối ngươi dám? Lão già giận dữ, không nghĩ tới Dương Khai lại không nể tình như vậy, tốt xấu gì mọi người đều là Đế Tôn nhất tầng cảnh, mặc dù nói trước đó hắn quả thật giận dữ mà nói lẫy, nhưng bất kỳ ai nghe được cũng hiểu rằng lời ấy không phải là thật lòng, hắn thật sự muốn mình thực hiện sao?

- Một!

Dương Khai không thèm để ý đến hắn, bắt đầu đếm.

- Tiểu tử chớ khinh người quá đáng, lão phu chính là môn chủ Thương Không Môn, ngươi muốn đối địch cùng Thương Không Môn sao? Thấy Dương Khai nhất quyết không buông tha, lão già vội vàng nói rõ thân phận, muốn khiến cho Dương Khai kiêng kỵ.

- Hai! Dương Khai bất động thanh sắc, lạnh lùng đếm ra số thứ hai.

Thương Không Môn là cái thá gì, ngay cả Vấn Tình Tông hắn còn tiêu diệt, sao có thể sợ một cái Thương Không Môn?

Sắc mặt lão già hoảng hốt, không ngờ Dương Khai lại làm thật. “Tiểu tử này có điên không vậy? Tốt xấu gì tu vi của mình và hắn cũng tương đương, nếu không phải có thâm thù đại hận gì, có cần thiết phải làm náo loạn lên như vậy không chứ?”

Hắn lại không biết rằng, một tên Đế Tôn nhất tầng cảnh nhỏ bé, một cái Thương Không Môn nhỏ bé, căn bản Dương Khai không xem ra gì.

Nếu như hắn là Đế Tôn tam tầng cảnh, nói không chừng Dương Khai còn phải suy tính một chút.

Lão già nghiến răng một cái, bỗng nhiên nhìn về phía phòng số 13, truyền âm với vị Đế Tôn Cảnh bên trong: - Vị bằng hữu này, tiểu tử này là tên điên, không bằng ta và ngươi cùng liên thủ bắt hắn lại, nếu không với tính tình của hắn, sau khi đối phó với lão phu xong tất sẽ không bỏ qua cho ngươi, chi bằng tiên hạ thủ vi cường, mấy trăm triệu nguyên tinh kia hai người chúng ta chia 5-5!

Sắc mặt của tên Đế Tôn Cảnh phòng số 13 vốn cũng đang sa sầm xuống, bởi vì Dương Khai biểu hiện quá mức bức người, hắn cũng biết lão già nói không sai, lúc trước hắn còn nói cái gì mà “Ăn ba cân phân” chẳng qua là muốn miệt thị Dương Khai mà thôi, hơn nữa hắn còn cố ý ẩn tàng vị trí, nào ngờ lại bị Dương Khai nhanh chóng phát hiện.

Trong khi hắn còn đang lo lắng Dương Khai cũng sẽ bắt hắn thực hiện lời hứa, lão già liền truyền âm tới.

Mặt khác, bị mấy trăm triệu nguyên tinh kia kích thích, lập tức hắn không hề nghĩ ngợi, gật đầu trả lời: - Tốt!

Lão già vui mừng, thầm nghĩ “chính tiểu tử ngươi muốn chết, đừng trách lão phu”.

- Ba! Sau khi hô xong, Dương Khai liền lạnh lùng nhìn chằm chằm về phòng số 7, gật gật đầu nói: - Rất tốt, xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, một khi đã như vậy, bổn thiếu sẽ thành toàn cho ngươi!

Dứt lời, hắn liền phóng về phía phòng số 7, thân đang ở giữa không trung, liền hung hăng đánh ra một quyền.

- Ầm… Một tiếng nổ thật lớn vang lên, xung quanh phòng số 7 bỗng nhiên hiện ra một quầng sáng cấm chế, quầng sáng kia lập lòe lên, đã đỡ được một quyền này của Dương Khai.

Mỗi phòng bao của đấu giá hội đều có trận pháp cấm chế bảo vệ, mục đích là bảo vệ sự riêng tư và an toàn của khách nhân Trận pháp cấm chế của phòng bao ở một số đấu giá hội đỉnh cấp, còn đủ để ngăn cản công kích và dò xét của cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh.

Lưu Ảnh Thành tuy rằng không coi là một thành nhỏ, nhưng cũng không lớn gì, trận pháp cấm chế của phân hội Thất Diệu Thương Hội này, có thể ngăn cản được công kích của Đế Tôn nhất tầng cảnh cùng với lưỡng tầng cảnh bình thường.

Nếu như Đế Tôn tam tầng cảnh ra tay, tuyệt đối không thể ngăn cản được.

Tuy nhiên hạng cường giả cấp bậc này số lượng không nhiều lắm, dưới tình huống bình thường rất ít khi gặp được, cho dù có xuất hiện cũng đều là một số người có thân phận cao quý, sẽ không làm ra chuyện thất lễ như vậy.

- Ha ha ha! Tên môn chủ Thương Không Môn ở phòng số 7 kia thấy công kích của Dương Khai bị chặn lại, cười lớn một tràng, nói: - Tiểu tử, chỉ bằng ngươi mà cũng muốn tìm lão phu gây phiền toái sao, về nhà tu luyện thêm… A!

Hắn nói được nửa chừng, chợt quát lên một tiếng, dường như gặp được thứ gì đó khiến hắn rúng động.

Mọi người phóng mắt nhìn tới, cũng đều trợn trừng, tỏ ra không dám tin.

Chỉ thấy quầng sáng cấm chế bảo vệ phòng số 7 kia, không ngờ bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt.

–––-oOo–––-

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau