VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 266 - Chương 270

Chương 266: Biểu ca chạy mau

Dược Vương Cốc kế thừa thế lực đặc thù mấy ngàn năm, trong tông môn đều là cao thủ luyện đan, môn hạ cao đồ, đại đa số đều là luyện đan sư bản lĩnh xuất chúng.

Thực lực của họ cũng chẳng mạnh bao nhiêu, chi hơi mạnh hơn một chút so với tông môn nhị đẳng một bậc, còn xa mới theo kịp sức chiến đấu của tông môn nhất đẳng.

Nhưng sức ảnh hưởng của nó thì không một thế lực nào có thể so sánh được.

Chi cần là người luyện võ, trong quá trình tu luyện không thể không dùng đến đan dược, mà những đan dược này đều đến từ tay những luyện đan sư.

Mà đối với các luyện đan sư trong thiên hạ mà nói thì Dược Vương Cốc chính là thánh địa trong lòng bọn họ.

Bất kỳ một luyện đan sư nào khi nhắc đến Dược Vương Cốc đều vô cùng thành kính và ngường mộ. Rất nhiều người thậm chí coi việc có thể bái nhập Dược Vương Cốc để học tập luyện đan thuật, được chiêm ngường di phong Đan thánh là mục tiêu cả đời của mình.

Đan thánh, tổ sư khai phái Dược Vương Cốc đã chết bao nhiêu năm, nhưng thời gian trôi qua vẫn không mất đi địa vị thần thánh trong lòng các luyện đan sư ở đây. Tương truyền, nhất mạch của thuật luyện đan chính là do Đan thánh năm đó truyền tới đây, lấy Dược Vương Cốc làm nơi sinh sôi nảy nở. Do đó người luyện võ bây giờ lúc bị thương hay tu luyện mới có đan dược có thể dùng.

Trước khi Đan thánh truyền thụ thuật luyện đan, người luyện võ trong thiên hạ chi biết tim kiếm thảo dược, rồi cho cả vào bụng.

Đây chi là truyền thuyết, mà phàm đã là truyền thuyết thì luôn có đến vài phần hư

thực, không thể tin hết.

Nhưng trong truyền thuyết này có một chút sự thật. Đan thánh quả thực là có tồn tại, mà xác của người giờ phút này còn sừng sững trong cấm địa Dược Vương Cốc. Trải qua mấy ngàn năm mà vẫn y nguyên, không có dấu hiệu phong hóa. Bản thân điều này chính là một kỳ tích.

Trong tên của Dược Vương Cốc mặc dù có chữ Cốc, nhưng thế lực này lại không phải được xây dựng trong sơn cốc.

Xung quanh có vài chục ngọn núi, mỗi ngọn cao nghìn trượng, những ngọn núi này quy thành một vòng tròn chiếm diện tích lớn vài trăm dặm.

Trong vài trăm dặm này, tất cả đều là của tông môn Dược Vương Cốc.

Bên trong các ngọn núi đều có luyện đơn sư thực lực cao thâm lưu trú. Có người thu nạp môn đồ rộng rãi, phát triển lớn mạnh, lại có người lẻ loi một mình khổ tu, tìm hiểu thuật luyện đan. Trong ngọn núi có một dược điền rộng vài mẫu, trong đó trồng các loại thần dược tình thảo làm người ta thèm thuồng.

Toàn bộ Dược Vương Cốc tích chứa vô số vật liệu luyện đan.

Những ngọn núi này bao quanh vị trí trung tâm nên mới giống một sơn cốc. Không giống với sự tình lặng của những ngọn núi xung quanh, sơn cốc này quanh năm suốt tháng đều vô cùng náo nhiệt, người luyện võ tới lui như cá diếc qua sông, liên tục không dứt.

Bởi vì bên trong Dược Vương Cốc này có một thành nhỏ được dựng lên, chính là nơi giao lưu của Dược Vương Cốc và người luyện võ bên ngoài.

Đám người luyện võ, nếu muốn luyện chế đan dược đều mang đủ nguyên liệu tới đây tim các đệ tử Dược Vương Cốc chế luyện. Đệ tử Dược Vương Cốc luyện đan không thu vàng bạc mà chi lấy một phần ba phân lượng đan sau khi luyện thành.

Bất kể là người đến Dược Vương Cốc luyện chế bất kỳ loại đan dược nào, dù là phàm cấp hay thiên cấp cũng vậy, nếu là luyện chế thất bại thì không còn gì để nói, nhưng nếu luyện thành công mười viên đan dược thì sẽ có ba viên là thù lao của luyện đan sư.

Phương thức trả thù lao như vậy có phần hiềm nghi. Đan dược thiên cấp mỗi viên đều có giá trị không thấp. Tự mình vất vả thu thập nguyên liệu, không những phải gánh chịu rủi ro nếu như luyện thất bại sẽ mất trắng, còn nếu luyện thành công rồi thì ba phần trong đó cũng bị người khác lấy đi làm thù lao.

Nhưng dù vậy, cũng không thể ngăn cản nhiệt tình và quyết tâm của đám người luyện võ đến Dược Vương Cốc luyện đan.

Bởi vì ở trong này, tỷ lệ chế đan dược thất bại của luyện đan sư rất nhỏ. Hơn nữa, sau khi luyện thành công thì phẩm chất cũng cao hơn một chút so với luyện đan sư bên ngoài.

Cho nên dù điều kiện hà khắc như vậy, đám người luyện võ vẫn muốn tìm đến đây tìm người luyện đan. Dù sao cũng tốt hơn là tim những luyện đan sư ở ngoài, nếu không cẩn thận còn có thể hỏng hết nguyên liệu.

Dược Vương Cốc uy danh nức tiếng thiên hạ, chẳng những hấp dẫn người luyện võ Đại Hán, mà ngay cả các nước xung quanh cũng thường có người tới đây mời các bậc trưỡng lão của Dược Vương Cốc luyện chế đan dược.

Các trướng lão bình thường sẽ không dễ dàng ra tay. Nếu muốn mời bọn họ luyện chế, ít nhất cũng phải là nguyên liệu thiên cấp hoặc thậm chí là huyền cấp, hơn nữa thù lao của bọn họ có thể còn nhiều hơn một ít.

Dược Vương Cốc có mười đại trướng lão, trấn thủ mười ngọn núi xung quanh. Mỗi người đều mang tuyệt kỹ, một thân luyện đan thuật xuất thần nhập hóa, quỷ thần khó lường.

Người bình thường, thậm chí đệ tử trong Dược Vương Cốc đều rất hiếm khi nhìn thấy bọn họ. Những trướng lão này mỗi người đều nhập hoa giáp chi niên, hàng năm đều bế quan nghiên cứu thuật luyện đan, chi khi nào xuất hiện một ít nguyên liệu đặc biệt quý hiếm thì bọn họ mới ra tay luyện chế.

Trong thành trấn ở trong Cốc, cửa hàng mọc lên san sát. Không phải tất cả những

cửa hàng này đều là tài sản của Dược Vương Cốc, trong đó chín phần là của các thế lực lớn nhỏ mở ra.

Nơi này dù sao cũng là trung tâm của luyện đan sư trong thiên hạ, những thế lực này bày cửa hàng ở đây buôn bán dược liệu, thu thập tài liệu, thám thính tin tức trong thiên hạ, đủ các kiểu, không có trường hợp cá biệt.

Mà bản thân Dược Vương Cốc cũng là cô độc, trước nay không trớ mặt với bất kỳ thế lực nào, lại càng không giao hảo với bất kỳ thế lực nào trong thiên hạ, mấy nghìn năm nay vẫn duy trì địa vị riêng.

Trong thành trấn ở trong Cốc nghiêm cấm đánh đấu, cho nên đám người luyện võ dù rất nhiều người đến từ nhiều nơi khác nhau cũng chưa từng có ai dám phá vờ quy tắc nơi

Một khi có người bên trong thành đánh nhau, không cần người của Dược Vương Cốc ra tay thì những người khác cũng sẽ đánh chết họ ngay tại trận.

Nhưng nếu là ra khỏi sơn cốc thì đủ các loại ân oán, Dược Vương Cốc cũng không để ý tới.

Cho nên trong ngoài ngàn dặm này là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Núi non bao vây sơn cốc, một chốn náo nhiệt tường hòa. Nhưng chỉ ngay mười mấy dặm bên ngoài sơn cốc, đâu đâu cũng thấy tranh đấu giết chóc. Những người này đều là tranh cãi ở trong Cốc, nhưng không dám hành động ngay tại chỗ mà hẹn nhau ra ngoài sinh tử.

Một ngày nọ, một chiếc xe ngựa từ phương xa chạy tới, dừng lại ở bên ngoài cách xa Dược Vương Cốc năm mươi dặm.

Người phu xe thu hồi roi ngựa, hô to vào trong xe:

- Tiểu ca, tới Dược Vương Cốc rồi.

- Tới rồi?

Dương Khai đang ngồi bỗng bừng tỉnh, sắc mặt vui vẻ, vén rèm xe bước ra, nhìn chung quanh một lúc rồi ngạc nhiên hỏi:

- Đây là nơi nào?

Xung quanh trống trải, sao có thể là Dược Vương Cốc gì đó được. Rõ ràng đây chính là một nơi hoang vu.

Phu xe cười nheo mắt nói:

- Tiểu ca không biết chứ, ở ngoài Dược Vương Cốc hung hiểm, người thường như ta cũng không dám tùy tiện tiếp cận, nhưng phàm là có khách muốn đưa tới Dược Vương Cốc đều là đưa đến đây rồi quay đầu lại, tiến xa hơn nữa chính là Quỷ Môn Quan.

Dương Khai cau mày. Phu xe thấy thần sắc hắn không thật hài lòng lại thật cẩn thận giải thích cho hắn tinh hình xung quanh Dược Vương Cốc.

Sau khi nghe xong, nét mặt Dương Khai dần giãn ra, trong lòng hắn biết đây đều là sự thật, chứ không phải cố ý bỏ lại mình ở chỗ này.

Lập tức hắn cũng không quá so bì, dù sao cũng chi hơn mười dặm đường mà thôi, bèn chìa tay đưa một tờ ngân phiếu rồi thi triển bộ pháp, thong dong bước đi, tiếp cận ngọn

núi nơi xa.

Mặc dù nghe phu xe kia nói mức độ nguy hiểm bên ngoài Dược Vương Cốc nhưng tận mắt chứng kiến vẫn là vượt xa sức tưởng tượng của Dương Khai.

Trên đường đi tới, chưa đến ba mươi dặm hắn đã gặp được bốn năm chỗ đang ẩu đả. Những người này đều là phát sinh xung đột trong Cốc sau đó ra ngoài giải quyết.

Bên đường, thậm chí còn có không ít xác chết còn ấm thân nhiệt.

Dương Khai âm thầm líu lưỡi, nhưng cũng lo tránh đi, nguyên tắc không nhiều chuyện, lặng lẽ rời đi.

Đi không bao xa thì phía sau vọng đến tiếng truy đuối đánh giết, tiếng tay áo phần

phật truyền đến.

Dương Khai nhướn mày, quay đầu nhìn lại.

Lúc này hắn nhìn thấy một thiếu nữ mặc váy dài màu xanh da trời đang chạy như bay tới. Thiếu nữ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo cũng có thể coi là xinh đẹp, chẳng qua trong lúc này đôi mắt to hiện vẻ thất kinh, cố sức chạy.

Ở sau lưng nàng, sáu bảy người đuối theo sát nút. Những người này nét mặt tràn đầy tức giận và sát khí, người nào người nấy đeo dao mang kiếm, đều vô cùng hung ác.

- Con tiện nhân kia, ngươi đứng lại cho ta.

Một tiếng quát phẫn nộ truyền tới.

Thiếu nữ càng chạy nhanh hơn.

- Mau, đừng để cô ta trốn vào trong cốc, vào đó rồi sẽ không thể bắt được đâu.

Những người đó nhìn thấy thiếu nữ đang chạy hướng đến Dược Vương Cốc thì sắc

mặt biến đổi.

Trong Dược Vương Cốc nghiêm cấm động võ, nếu thiếu nữ đi vào rồi thì mọi chuyện đều chấm dứt.

Trong chốc mắt, thiếu nữ đã vọt tới trước mặt Dương Khai.

Nhìn thấy Dương Khai cảnh giác đánh giá mình, thiếu nữ hé miệng cười lộ ra hàm răng trắng tình, vận dụng khí lực thở hồng hộc hô:

- Biểu ca chạy mau đi, đứng ngây ra đó làm gì?

Dương Khai nhướn mày, thần sắc âm u lạnh lẽo. Không đợi hắn có phản ứng gì, thiếu nữ đã lướt qua hắn như một làn gió mang theo một mùi hương thơm ngát.

- Không được rồi, con tiện nhân kia có người tiếp ứng. Nhanh, không được tha cho ai, nam thì giết, nữ thì bắt lấy.

Người vừa nói, sắc mặt biến đổi.

Đám người đuổi tới hăng máu càng đuổi nhanh hơn.

- Mẹ nó.

Dương Khai phẫn uất cắn răng tức giận mắng, cũng không lãng phí thời gian giằng co giải thích với mấy người kia liền xoay người vọt đuổi theo thiếu nữ.

Bất kể là thiếu nữ mặc váy xanh kia hay là đám người đuổi tới từ đằng sau, thực lực

cũng không phải rất cao, mạnh nhất cũng chi là Chân Nguyên Cảnh tam tầng, tứ tầng mà thôi.

Chút thực lực ấy Dương Khai đúng là không xem là gì, nhưng không duyên cớ gặp phải chuyện phiền toái như vậy, thật sự khiến Dương Khai tức giận.

Triển khai bộ pháp của mình, bước nhanh chân, chỉ trong vài hơi thở đã đuồi kịp bóng dáng thiếu nữ kia.

Thiếu nữ thần sắc sừng sốt, trong lúc cấp bách quay đầu nhìn lại thì thấy Dương Khai đang nhe răng trợn mắt hướng về phía nàng cười độc ác, nụ cười dữ tợn đáng sợ.

- Biểu muội.

Dương Khai cắn răng, gọi một tiếng thân thiết đến cực độ.

-He he

Gương mặt tươi cười xinh đẹp của thiếu nữ ngay lập tức trở nên mếu máo, cả người nổi da gà. Nàng không ngờ Dương Khai nhìn độ tuổi không lớn mà lại có tốc độ nhanh như vậy.

Tiếng cười chưa dứt, sắc mặt Dương Khai trầm xuống, phi tới dùng một tay túm lấy thiếu nữ.

Thiếu nữ thần sắc biến đổi, nâng một bàn tay mảnh khảnh tiếp đón.

Dương Khai vận dụng chân nguyên, đấu với nàng một chiêu.

Thân hình thiếu nữ rung mạnh, tốc độ giảm đi không ít. Không đợi nàng tiếp tục phản ứng, Dương Khai đã dùng một tay ôm eo, một tay giữ chặt cổ tay nàng, thân hình

chạy nhanh về phía trước bỗng dừng lại.

- Huynh Huynh làm gì vậy. Chạy mau đi!

Thiếu nữ kinh hãi hô lớn, trơ mắt nhìn đám người đuồi theo sau đang nhanh chóng tiếp cận.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, vặn người. Trong tiếng kêu kinh hãi của thiếu nữ, ném nàng thẳng về phía đám người đang đuổi tới.

- Huynh

Ánh mắt của thiếu nữ lộ vẻ không thể tin nổi, không thể nghĩ Dương Khai lại có thể làm như vậy.

Chương 267: Đuổi cùng giết tận

Trong lúc vội vã bị khống chế, sau đó lại bị ném lại, thiếu nữ đến thời gian phản ứng cũng không kịp, rơi thẳng xuống mặt đất.

Đám người đuổi từ sau tới nhìn thấy cảnh này đều phấn chấn, vây bốn phía, đợi sau khi thiếu nữ rơi xuống mặt đất thì bao vây nàng.

- Ả tiện nhân, giờ xem ngươi chạy đâu.

Tên cầm đầu cắn răng gầm lên, vẻ mặt sát khí.

Những người còn lại đều ha hả cười lạnh, còn có mấy người nhìn thân hình đầy đặn mềm mại của thiếu nữ, trong mắt hiện vẻ dâm tà.

Dương Khai đoán ý qua lời nói và sắc mặt, để ý đến thần sắc đám người kia thì sắc

mặt chợt âm u lạnh lẽo.

Đám người này không phải tử tế gì.

Thiếu nữ thần sắc phẫn uất, cắn chặt đôi môi đỏ mọng, dè chừng nhìn đám người Đại Hán xung quanh, không dám động đậy. Thực lực của nàng không phải mạnh, chi có Ly Hợp Cảnh đỉnh phong mà thôi, hiện tại bị bao vây như vậy làm sao có thể trốn thoát.

Đôi mắt to long lanh nhìn về phía Dương Khai, mắng the thé:

- Ngươi khốn kiếp, ngươi vô sỉ, ta nguyền rủa ngươi chết không được tử tế, thần hồn câu diệt, thiên lôi đánh trúng

Nếu không bị Dương Khai ném trở lại thì giờ nàng đã vọt vào được Dược Vương Cốc, đã được an toàn. Nghĩ đến đây thiếu nữ vừa uất vừa hận.

Dương Khai hừ nhẹ một tiếng, quay người rời đi.

Hắn mặc dù biết đám người kia không phải hạng tốt đẹp gì, nhưng hành động vừa rồi của thiếu nữ cũng làm hắn tức giận nên quyết định phải hù dọa nàng một chút.

Vừa thấy hắn tuyệt tinh vô nghĩa như thế, thiếu nữ thấy toàn thân mình lạnh lẽo.

Thấy Dương Khai muốn đi, mấy tên vây quanh thiếu nữ khẽ nhìn nhau, lập tức có hai người yên lặng không tiếng động chạy ra, đao thép kiếm sắc trong tay, hướng phía Dương Khai nhào tới.

Mặc kệ hai người này có phải quan hệ biểu ca biểu muộn hay không, đã bị hắn bắt gặp thì không có lí nào để sống.

Thiếu nữ đang muốn mở miệng nhắc nhở thì một thanh kiếm sắc đã kề cồ nàng. Cảm giác lạnh lẽo truyền đến, thiếu nữ lập tức nuốt lại những lời định nói.

Hai người thực lực đều là Ly Hợp Cảnh đỉnh phong, cũng ngang bằngvới cảnh giới của thiếu nữ, rất nhanh liền tiến tới sau Dương Khai. Vũ khí trên tay tạo thành một vệt sáng âm u, nhắm hướng Dương Khai đánh tới.

Thiếu nữ không kìm nổi kinh hãi hô lên một tiếng rồi nhắm nghiền mắt lại. Hàng lông mi không ngừng run rẩy. Giờ khắc này nàng không khỏi có chút hối hận.

Mình không nên kéo người chưa từng gặp mặt này vào cuộc. Vừa rồi cũng vì bị truy đuổi quá mức, trong đầu lóe lên một ý tưởng mới hô lên như thế, cũng không muốn liên lụy tới hắn, khiến hắn gặp phải tai họa bất ngờ như vậy.

Dương Khai đang đi về phía trước, cứ như có thể nhìn thấy sau lưng. Trước khi thanh kiếm vừa gần chạm thân mình thì nhẹ nhàng lách ra kịp thời, tránh được sự tập kích của hai người một cách thần kỳ.

Xoay người, Dương Khai thản nhiên nhìn hai người, khóe miệng chậm rãi khiêu khích, nở nụ cười quỷ dị.

Biến cố lần này làm hai người kia túa mồ hôi lạnh, lập tức biết được thiếu niên này thực lực không kém, bèn hét lớn một tiếng, thôi động nguyên khí, thi triển sát chiêu, đánh tới Dương Khai.

Giữa không trung hiện lên hai đạo quyền ảnh. Hai người kia còn chưa kịp phản ứng, thân mình đã bị một cỗ đại lực va chạm mạnh mẽ bay đi.

Trong không trung, không ngừng phun máu. Sau khi rơi xuống đất đã mất mạng.

- Khạc khặc khặc khặc

Địa Ma cười quỷ dị. Lúc ở dị địa, lão không phát huy mấy tác dụng, hiện giờ không dễ gì ra được thì đương nhiên phải giương thân thủ.

Hắc khí phun ra từ chỗ hai người chết, cuộn thành vòng rồi bay ra ngoài.

Kẻ cầm đầu thấy hai thủ hạ của mình mất mạng trong nháy mắt, sắc mặt cũng biến đổi, trường kiếm đặt tại cổ thiếu nữ quát lạnh một tiếng:

-Lên!

Những người còn lại không khỏi nuốt nước miếng, nhất tề rống giận, hung hãn chạy về phía Dương Khai.

- Khạc khặc

Địa Ma lại đánh úp lại, vài người bị bí bảo quỷ dị này làm cho kinh hãi, da mặt co giật liên hồi. Lập tức chia ra một người đấu với Phá Hồn Chùy của Địa Ma, những người còn lại nhằm hướng Dương Khai đánh tới.

Pặp, pặp, pặp

Ba tiếng trầm đục, ba người vừa chạy đến bên Dương Khai đều không tự chủ được bật ra, kêu lên, mỗi người có một vết lõm trên ngực.

Từ một năm nay khi tiến vào dị địa, những người giao đấu với Dương Khai đều là những đệ tò tình anh của các thế lực lớn nhỏ. Những đệ tử tinh anh này, ai cũng có năng lực chiến đấu vượt cấp, mỗi người đều có thể giết được những đối thủ nhiều hơn mình hai

ba cảnh giới hoặc nhiều tiểu cấp bậc.

Nhưng những đệ tử tinh anh đó vẫn kinh ngạc khi gặp Dương Khai, mà ngay cả Vũ Thừa Nghi có thực lực mạnh nhất cũng vẫn khó tránh được cái chết.

Hiện tại gặp phải đám cá tạp này thì nào đâu là đối thủ của Dương Khai?

Mỗi người một chiêu, đến cơ hội phản kháng cũng không có. Người thực lực thấp một chút lập tức mất mạng, kẻ mạnh hơn một chút thì cũng ngã không dậy nối, hoàn toàn mất đi khả năng tác chiến.

Thân thể ba người vừa rơi xuống đất, Địa Ma ráo riết từ bỏ đối thủ của mình mà tiến thẳng đến thu thập thần hồn.

Đối thủ kia của Địa Ma còn chưa kịp chạy trốn đã bị Dương Khai tóm lại, hai tay túm đầu gã dùng sức bẻ mạnh.

Răng rắc một tiếng giòn vang, cổ gã này đã bị gẫy, thân mình mềm nhũn gục ngã.

Bỏ lại thi thể người này, thần sắc Dương Khai lạnh lẽo hướng về phía gã đang uy hiếp thiếu nữ kia. Một thân chân nguyên từ cơ thể toát ra, quần áo không gió mà bay, giống như một pho tượng sát thần, uy phong lầm lẫm.

Miệng thiếu nữ há hốc kinh ngạc nhìn Dương Khai, không nghĩ thiếu niên vừa bị mình làm liên lụy lại có sức mạnh như vậy.

Thấy hắn cũng lớn hơn mình không bao nhiêu, sao lại có thể lợi hại như vậy được?

Trong ánh mắt của nàng lộ ra một tầng ý nghĩ kinh hãi và khiếp sợ vô cùng. So sánh với đám địch thủ mấy ngày nay đuổi theo nàng mà nói thì Dương Khai vừa nãy giống một tên ác đồ không từ bất kỳ chuyện ác nào, một tên tử thù kỳ lạ nhuốm đầy máu.

Hắn giết người nhự nhàng như giết một con kiến. Từ đầu đến cuối thần sắc lạnh lùng kia không chút biến đổi, cũng không chớp mắt lấy một lần.

Mạng người với hắn mà nói nhẹ như lông hồng, căn bản không hề bận tâm đến.

Thiếu nữ trong lòng kinh sợ, người vừa uy hiếp nàng sao lại có thể là người như

vậy?

Y dù có là Chân Nguyên Cảnh tứ tầng thì giờ phút này cũng là gan mật liệt nứt, thần hồn bốc tán. Y là người rõ nhất thực lực của mấy tên thủ hạ của mình. Một chọi một, y

cũng có thể giải quyết được, nhưng căn bản cũng không thể nhẹ nhàng thoải mái như người thiếu niên này được.

- Vị bằng hữu, tất cả chỉ là hiểu lầm.

Trên trán tên cầm đầu toát mộ hôi lạnh, e dè bước tới phía Dương Khai, mặt cười

cười:

- Chúng ta cũng không làm gì ngươi, thôi chúng ta dừng tay ở đây, như vậy có được không?

Dương Khai thần sắc lãnh đạm, không nói lời nào.

- Đúng là ta có mắt không tròng, thế nhưng nhà ngươi đã giết nhiều như vậy, chẳng lẽ còn muốn đuổi tận giết tuyệt sao?

Tên này liên tiếp lùi về phía sau, từ đầu đến cuối, thanh trường kiếm vẫn đặt trên cổ

thiếu nữ.

Thấy Dương Khai vẫn bất động như cũ, y biết hôm nay không thể bỏ qua, lập tức trong lòng hung ác, thần sắc dữ tợn, cắn răng gầm lên:

- Đừng có tiến tới. Nếu không ta sẽ giết cô ta.

- Ngươi giết đi. Giết rồi ngươi cũng chết.

Dương Khai vẫn không nhanh không chậm tiến về phía y.

Tên này trong nháy mắt mồ hôi túa ra, cùng với bước tiến gần của Dương Khai, y cảm giác như cả quả núi đang đè lên mình làm y thở không nổi. Một thân chân nguyên không tự chủ được vận chuyển, trường kiếm trên tay khẽ dùng lực. Thiếu nữ không khỏi

phát ra tiếng thét kinh hãi, nàng cảm giác cổ mình chợt lạnh, từ nơi ấy rĩ ra một dòng ấm nóng.

- Ngươi thực sự nghĩ rằng ta không dám giết?

Y đe dọa yếu ớt.

Còn chưa dứt lời, hai mắt Dương Khai nhíu lại, một sức mạnh vô hình phát ra từ trong đầu hướng thằng thần hồn tên này.

Đây chính là thần thức lực.

Thần thức, chẳng những có thể dùng để cảm giác những tình hình xung quanh, cũng có thể dùng để công kích. Chỉ có điều Dương Khai chưa bao giờ trải nghiệm, hiện tại cũng chi là mạo hiểm thử một lần.

Thần thức rót vào, vẻ mặt tên kia kinh hãi. Đợi lúc y lấy lại tinh thần đã thấy thiếu niên đối diện đến gần mình, vươn tay chụp lấy thanh trường kiếm trong tay mình.

Tên này rống lên giận giữ, chân nguyên thúc giục, hung hăng muốn cắt cổ thiếu nữ, muốn ngọc nát đá tan.

Dương Khai tay mắt lanh lẹ, một chưởng đánh úp vào khuôn mặt tên này, đồng thời tung một cước về phía thiếu nữ đang bị chế ngự, đá nàng thoát khỏi mũi kiếm.

Nhanh như cắt, thiếu nữ chạy đến một bên, vài sợi tóc bị cắt đứt bay trong không trung. Tên kia vội vàng lùi về phía sau tránh chưởng của Dương Khai, trường kiếm trên tay vung ra, rạch một vết thương dài trên tay Dương Khai.

Máu tươi vẩy ra, Dương Khai thần sắc lạnh lùng, bình thản. Thừa cơ xông lên, nắm chặt bàn tay đầm đìa máu, một quyền trúng ngực tên kia.

Viêm Dương Tam Điệp Bạo.

Tên này thực lực ít nhiều cũng là Chân Nguyên Cảnh tứ tầng, trong lúc luống cuống không kịp chuẩn bị đã bị Dương Khai đánh trúng, cũng không đến nỗi không thể trở tay. Thanh trường kiếm múa tít không kẽ hờ, sát chiêu thi nhau tung ra.

Trong lúc tranh đấu, ba cỗ chân nguyên Viêm Dương Tam Điệp Bạo bạo phát trong nội thể y, làm tên kia kêu rên ba tiếng, sắc mặt tái nhợt.

Địa Ma lúc này mới có cơ hội nhào tới, hợp lực chiến đấu với Dương Khai.

Chi sau hơn mười chiêu, gã kia đã bị nhất chi của Dương Khai xuyên thủng.

Hai mắt dần mất đi thần thái, trên mặt y đầy chua xót lầm bấm nói:

- Đồ điên

Địa Ma cười quái dị, ôm Phá Hồn Chùy vọt vào trong cơ thể của y lấy đi thần hồn của y, rồi bỗng hóa thành hắc khí chui vào cơ thể Dương Khai.

- Thiếu chủ cảm nhận được chưa?

Địa Ma nhẹ giọng hỏi.

-ừ.

Dương Khai vẩy máu tươi trên tay.

- Những người này nguyên khí rất cuồng bạo. Xem ra là tu người luyện công pháp tà ác hoặc là người luyện võ rơi vào tà ma chi đạo.

Người luyện võ lúc ở Ly Hợp Cảnh, tâm tính sẽ phân hóa thành hai cấp, cho nên cảnh giới này mới được gọi là Ly Hợp.

Hưởng thụ khoái cảm sức mạnh nâng cao, không thể áp chế tâm tính mình bùng nổ cùng các loại cảm xúc khác, đây gọi là tà sỹ. Những người này thường thì đều rất hung tàn, khát máu cuồng bạo.

Có rất nhiều người luyện võ đều như vậy, sức mạnh càng cao, biểu hiện càng phát ra rõ rệt, cuối cùng đi vào đường tu luyện không giống những người khác. Những người Dương Khai vừa đánh chết lúc nãy chính là như vậy.

So với phương thức tu luyện bình thường, phương thức tu luyện nào tốt hơn cũng khó có thể nói rõ ràng. Nhưng xét một cách tồng thể thì tà sỹ vẫn không được đón nhận.

Mà trong thiên hạ, căn cứ lớn nhất của tà sỹ chính là Thương Vân Tà Địa.

Trong phạm vi mấy ngàn dặm, ma đầu lớn nhỏ đều tề tụ, người luyện võ tà ác khắp

nơi đều có.

Lúc trước Đại trướng lão của Lăng Tiêu Các, Ngụy Tích Đồng truyền lệnh thăng cấp cho Dương Khai, phái Dương Khai đi Thương Vân Tà Địa chém chết một gã tà sỹ có thực lực không thua kém mình, nhưng đã bị Dương Khai cự tuyệt.

Chỉ có điều Thiếu nữ này làm sao lại trêu chọc những người này?

Chương 268: Dược vương cốc

Trong lòng hồ nghi, Dương Khai quay đầu nhìn thiếu nữ kia.

Thiếu nữ bị hắn đá xong thì ngồi bệt ra đất, tới bây giờ vẫn chưa đứng dậy. Gương mặt còn khủng hoảng, trong lòng sợ hãi, dường như đã chịu một trận kinh hãi cực lớn, thân thể mềm mại run lên từng chập.

Vừa rồi chi thiếu chút nữa nàng đã ngọc nát hương tan rồi. Thanh trường kiếm kia thậm chí đã chém đứt không ít tóc của nàng, ở cỗ vẫn còn một đường đỏ sẫm. Giờ phút này nàng đang ôm lấy cổ trắng nõn của mình, mồ hôi trên người nhỏ giọt.

Thấy Dương Khai nhìn về phía mình, thiếu nữ trong lòng không khỏi hoảng loạn, nét mặt sợ hãi.

Cho tới lúc này nàng mới biết mình đã trêu chọc tới hạng nào. Bảy tám mạng người trong tay hắn đã không còn chi sau không đến ba mươi hơi thở. Dùng từ giết người như nghóe để hình dung cũng không quá.

Dương Khai nhíu nhíu mày, đi về phía trước, ngồi chồm hỗm trước mặt nàng.

Thiếu nữ liên tục lùi về phía sau, hàng mi dài không ngừng run lên, sợ hãi đến cực

điểm.

Khẽ cười một tiếng, Dương Khai đẩy tay nàng ra, nhìn vết thương trên cố nàng, mở miệng nói:

- Bị thương ngoài da, chỉ cần tình dường là được, sẽ không lưu lại dấu vết gì.

Vừa nói vừa đưa tay vào ngực lấy ra một viên liệu thương đan.

Thiếu nữ nặn ra một nụ cười nói:

- Ta có đan dược.

Lòng cảnh giác quả nhiên vô cùng lớn, Dương Khai cũng không thèm để ý, thu hồi lại đan dược của mình. Thiếu nữ vẫn sợ hãi nhìn hắn, thấy hắn dường như không có ác ý, lúc này mới đánh bạo lấy ra một chiếc bình nhỏ, nuốt một viên đan dược.

- Vừa rồi bị chế ngự, ngươi không biết ngửa hạ thân sao?

Dương Khai nhíu mày hỏi.

- Ta chưa từng đánh nhau với ai.

Thiếu nữ hơi đỏ mặt. Từ nhỏ đến lớn, nàng dù là luôn tu luyện nhưng nhiều lắm cũng chi là so tài cùng người thân, căn bản chưa từng trài qua một trận chiến sinh tử như thế kia. Bị người ta lấy trường kiếm uy hiếp thì hoang mang lo sợ không biết nên làm như

thế nào.

Dương Khai cẩn thận liếc mắt, phát hiện thiếu nữ này da thịt non nớt, quần áo cũng đẹp đẽ quý phái, thoạt nhìn có chút tình quái nhưng trên người vẫn có khí chất độc đáo. Loại khí chất này, những thế lực nhỏ không thể bồi dường được.

Đây nhất định là tiểu thư của một đại gia tộc nào đó. Chẳng trách nhìn tuổi tác cũng không khác mình là mấy, thực lực đã đến Ly Hợp Cảnh đỉnh phong, nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại kém cỏi như vậy.

Kết quả của việc được nuông chiều từ bé.

- Sao ngươi lại trêu chọc đến đám người kia?

- Làm sao ta biết được.

Thiếu nữ lập tức oan khuất đứng dậy.

- Ta rời nhà, đi ra ngoài du ngoạn, thì đám người kia đột nhiên xuất hiện, nếu ta không chạy nhanh sớm đã bị bọn họ bắt lại rồi. Một đám người xấu như vậy, làm ta sợ muốn chết.

Dương Khai không kìm nổi khẽ mỉm cười.

Thấy hắn có vẻ dễ nói chuyện, thiếu nữ cũng bạo dạn hơn rất nhiều, mắt hạnh trừng trừng, cắn răng nhìn Dương Khai:

- Còn ngươi nữa, sao ném người ta lại, ngươi có biết vừa rồi nguy hiểm như thế nào không? Nếu ta chết thật, có làm ma cũng không tha cho ngươi, ngày ngày đi theo ngươi làm phiền ngươi.

Dương Khai nhìn xa xăm, ánh mắt thâm thúy, một lát sau mới thu hồi ánh mắt trầm giọng nói:

- Có lẽ lúc ấy ngươi hô như vậy là không có ý gì, nhưng nếu đồi lại một người không có thực lực thì sao? Nếu không may thì có khi cũng bị loạn kiếm phanh thây đấy.

Thiếu nữ ngẩn ra, ánh mắt lóe sáng cúi đầu hạ giọng nói:

- Ta sai rồi

Nói xong lại ngẩng đầu, oan uổng nói:

- Nhưng ngươi cũng quá nhẫn tâm đi. Mọi người đều nói gặp chuyện bất bình đều rút dao tương trợ. Thực lực ngươi cao như vậy, cho dù là bị ta lợi dụng chút cũng không có sao mà.

Dương Khai khẽ cười một tiếng, không giải thích.

Vừa rồi, trong lúc mấy gã đó vây lấy thiếu nữ, trong mắt lộ vẻ dâm đãng đã làm Dương Khai để tâm. vốn định chờ bọn chúng rời đi thì lén lút đi theo xem tình hình, nào ngờ đám người kia không bỏ qua cho mình. Vừa lúc hợp tâm ý của hắn nên đành giết cho xong.

Đứng dậy không để ý đến thiếu nữ đang quát to chất vấn, Dương Khai triển khai thân pháp hướng thẳng Dược Vương Cốc.

Thiếu nữ thần sắc ngẩn ngơ cũng vội đứng lên đi theo. Khoảng cách từ đây đến Dược Vương Cốc cũng chỉ có vài dặm đường, nàng rất sợ tới đây lại xuất hiện vài tên ác nhân, tự nhiên muốn nhanh chóng vào Dược Vương Cốc trốn tránh rồi nói sau.

Đuổi theo bóng dáng Dương Khai đi tới, đợi sau khi vào thành trong Cốc rồi lại không tim thấy bóng dáng đâu.

- Tuổi tác so với ta cũng không lớn hơn bao nhiêu, thực lực lại mạnh như vậy? Là gia tộc nào?

Thiếu nữ nhẹ giọng nói thầm, sau một lúc lâu suy tư cũng không nghĩ ra là nhân vật nào, không tránh khỏi một trận ảo não.

Vào trong thành trấn trong Cốc, đủ loại mùi thuốc làm người ta vui vẻ thoải mái. Dương Khai đi lòng vòng trong thành trấn, phát hiện các cửa hàng ở đây, ngoại trừ nhà trọ và quán rượu thì toàn bộ đều là có quan hệ kinh doanh thảo dược, đan dược.

Linh thảo bình thường hoặc dị thường, kỳ quả, thần dược cái gì cũng có, đủ loại vật liệu bầy trong cửa hàng. Còn có nhiều loại chưa từng nghe qua, ở đây đều có, rực rờ muôn màu.

Không hổ là Dược Vương Cốc! Dương Khai trong lòng thầm khen.

Cảnh tượng như vậy, chi cần là Luyện Đan Sư tới chỗ này chi sợ là cũng không muốn đi nữa. Luyện Đan Sư có sự yêu thích đặc biệt với đan dược, ở đây có nhiều dược liệu hấp dẫn bọn họ như vậy, họ muốn đi mới là lạ.

Mỗi cửa hàng đều có rất nhiều người luyện võ đến nghỉ chân quan sát, hoặc cò kè mặc cả với chủ tiệm mua dược liệu.

Có rất nhiều Luyện Đan Sư bàn bạc kinh doanh, trợ giúp người luyện võ chế đan

dược.

Tuy nhiên toàn bộ Luyện Đan Sư trong thành trấn Dược Vương Cốc đều là đệ tử Dược Vương Cốc. Người luyện võ đến đây nhờ người luyện đan, đa số đều tìm kiếm những người hàng đầu ở Dược Vương Cốc, đương nhiên sẽ không đi tìm những Luyện Đan Sư của các thế lực khác.

Dương Khai đi dạo hồi lâu quan sát, phát hiện Luyện Đan Sư cũng có phân cấp bậc.

Tương đương với cấp bậc thiên tài địa bảo chia thành Phàm cấp, Địa cấp, Thiên Cấp, Huyền cấp. Mỗi cấp đều chia thành ba bậc Thượng, Trung, Hạ.

Nhìn thấy đại đa số đều là Luyện Đan Sư Địa cấp. Ví dụ như người ngồi ở trong cửa hàng này, trước ngực thêu hai cánh hoa màu bạc, chính là Luyện Đan Sư Địa cấp trung phẩm, cũng đồng nghĩa với việc người này có thể chế luyện đan dược Địa cấp trung phẩm.

Một cánh hoa tương đương với một cấp bậc, ba màu vàng, bạc, trắng tương đương tam phấm thượng, trung, hạ. Thông qua những hình thêu trên y phục của những Luyện Đan Sư này, liếc mắt một cái có thể thấy được là trình độ gì.

Luyện Đan Sư Thiên cấp trở lên rất ít, còn Huyền cấp thì chưa thấy một ai.

Các trướng lão ở Dược Vương Cốc mới là Luyện Đan Sư Huyền cấp.

Rất nhiều cửa hàng đều có bán đan dược thành phấm. Dương Khai cũng không có hứng thú gì với đan dược bình thường nhưng đan dược tấm bồ thần hồn lại làm hắn lưu luyến không rời.

Những đan dược này chẳng những có thể làm thần thức vừa mới tu luyện của hắn lớn mạnh, còn có thể tư dường thần thức, khiến Ôn Thần Liên ngũ thái phát triển thành Ôn Thần Liên thất thái.

Một khi Ôn Thần Liên tiến hóa đến bậc thất thái thì tác dụng là rất lớn.

Nhưng dường thần đan dược rất ít, hơn nữa lại đắt hơn nhiều lần so với đan dược bình thường.

Một lọ đan dược Địa cấp hạ phẩm bình thường có mười hạt được bán với giá năm ngàn lượng.

Nhưng một lọ dường thần đan Địa cấp hạ phẩm ít nhất cũng ba vạn lượng, đắt hơn đến sáu lần.

Dương Khai xấu hổ vì trong túi tiền rỗng tuyếch, cũng chi có thể lực bất tòng tâm.

Đi dạo hồi lâu thấy sắc trời tối dần, Dương Khai liền tim nhà trọ nghi lại.

Ban đêm thành trấn Dược Vương Cốc càng thêm náo nhiệt, Dương Khai ăn tạm chút gì đó rồi đi ra ngoài tim hiểu tin tức.

Hắn lần này tới Dược Vương Cốc là muốn đi tìm Vạn Dược Đầm xem xét, nhưng

Vạn Dược Đầm là cấm địa của Dược Vương Cốc, muốn tới đó cũng không phải là việc dễ dàng.

Liên tiếp vài ngày, Dương Khai luôn tim hiểu tin tức ở Dược Vương Cốc, nhưng vẫn không được gì, trong lòng có phần nôn nóng.

Vạn Dược Đầm của Dược Vương Cốc ở ngay trên đỉnh Đan thánh của ngọn núi cao nhất. Nơi đó không những có Vạn Dược Đầm mà còn có di ảnh của Đan thánh, là niết bàn thánh địa trong lòng Luyện Sư Đan trong thiên hạ. Bình thường coi gác nghiêm ngặt, dù là đệ tò bình thường của Dược Vương Cốc cũng đừng mơ tưởng tới gần. Chi có Cốc chủ và các trướng lão mới có đủ tư cách tim hiểu những bí kíp luyện đan huyền bí lưu lại trong di ảnh của Đan thánh.

Tin đồn xung quanh di ảnh của Đan thánh, Dương Khai đã được nghe qua rất nhiều.

Tương truyền tài nghệ như thần, nghe nói Đan thánh lúc tiên linh sẽ hiển hiện ra, nhất giải những hoang mang trong lòng Luyện Đan Sư, thậm chí sẽ truyền thụ đan thuật, khiến không ít người thu được không ít lợi ích.

Nguyên nhân chính là như vậy nên Dược Vương Cốc mới bảo vệ nghiêm ngặt Vạn Dược Đầm.

Phòng thủ nghiêm mật như vậy thì làm sao mới có thể tiếp cận?

Vạn Dược Đầm không giống cấm địa Khốn Long Giản của Lăng Tiêu Các. Khốn Long Giản tuy là cấm địa nhưng nơi đó rất dài, vạn phần hung hiểm nên tự nhiên không có ai tới gần.

Một ngày nay Dương Khai lang thang bỗng nhiên nhìn thấy một bóng hình quen

thuộc lướt qua tầm mắt.

Nhìn bóng dáng người này, Dương Khai khẽ nở nụ cười.

Lặng lẽ đi theo người này không bao lâu đã thấy người đó đi vào một cửa hàng. Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên thấy tấm biển treo có đề Đồng Thị Dược Hành.

Đi thẳng vào trong dược hành bắt gặp một tiểu nhị chạy ra nghênh đón nhiệt tình:

- Khách quan, ngài muốn tim gì? Đống Thị Dược Hành chúng ta, dược liệu phong phú, cần gì cũng có, bất kể là nguyên liệu luyện đan hay là đan dược thành phẩm đều có bán, giá cả phải chăng, già trẻ không gạt, nếu khách quan có nhã hứng thì hãy xem thừ đi.

- Ta không mua đồ.

Dương Khai lắc đầu.

- Vậy

- Ta tìm người trẻ tuổi vừa mới đi vào kia.

Dương Khai nói.

Thần sắc tiểu nhị lập tức thận trọng, cẩn thận liếc mắt nhìn Dương Khai đánh giá, cũng không mảy may nổi giận mà chi hỏi thăm dò:

- Xin hỏi tiểu ca xưng hô như thế nào?

Dương Khai lặng lẽ mỉm cười:

- Ngươi đi nói với người đó, có người quen cũ của Lăng Tiêu Các đến thăm.

Tiểu nhị ngấn người, khẽ gật đầu.

Xoay người đi vào bẩm báo, không lâu sau lại đi ra, trên mặt tươi cười vẻ nịnh nọt

- Tiểu ca đi theo ta, công tử nhà ta cho mời.

Dương Khai gật gật đầu.

Vào nội đường, hướng thẳng lên tầng ba, khi đi đến cửa, tên tiểu nhị cung kính:

- Công tử đang ở bên trong.

Dứt lời lại cung kính lui ra.

Dương Khai đẩy cửa phòng rảo bước tiến vào.

Liếc mắt nhìn thấy gương mặt mập mạp đang hướng về phía mình mỉm cười.

Đổng gia, Đổng Khinh Hàn!

Phía sau y là Phong Vân song vệ của Đống Gia. Hai người trên tám mươi tuồi không nói lời nào, nhìn như tuổi già sức yếu nhưng kì thực ánh mắt còn tinh quang, khẽ nhìn Dương Khai gật đầu.

Bên cạnh y còn một thiếu nữ đoan trang xinh đẹp đang tức giận bưng một tách trà. Dương Khai đưa mắt nhìn qua, bốn mắt gặp nhau ngạc nhiên tại trận.

Thiếu nữ kia cũng không thể tưởng tượng, thần sắc vô cùng phấn khích, mở trừng đôi mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm Dương Khai, nước trà vừa uống một ngụm không tự chủ được phun thẳng vào mặt Đổng Khinh Hàn.

Chương 269: Đúng là biểu muội

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 270: Làm sao ngươi biết?

Đổng Khinh Yên nói chắc chắn có chuyện nhưng Dương Khai sao có thể tin nàng.

- Thật sao?

Dương Khai cười kì quái hơn rất nhiều.

- Ta lừa ngươi làm gì?

Đổng Khinh Yên ườn ngực, lấy tay vỗ vỗ nói:

- Yên tâm, ta cam đoan ngươi có thể tiếp cận được nơi ngươi muốn đến.

- Ha ha

Dương Khai cười mà như không, đôi mắt nhìn chằm chằm Đồng Khinh Yên.

Tiếng cười vừa dâm dục vừa tà ác, Đồng Khinh Yên không khỏi nổi da gà, lặng lẽ

nuốt nước miếng sợ hãi nói:

- Ngươi cười cái kiểu dọa người khác.

Dương Khai sắc mặt nghiêm chinh cũng không vòng vo:

- Nói cho ta nghe làm sao ngươi biết những điều này?

- Điều gì?

Đổng Khinh Yên giả bộ hồ đồ, có vẻ mất tự nhiên.

- Biết ta muốn đi đâu?

Dương Khai nheo mắt nhìn nàng, giơ một ngón tay lên lắc lắc.

- Đừng có nói với ta là ca ca của ngươi nói, Đồng Khinh Hàn không phải không chừng mực như vậy.

Ở trong Đổng Gia Dược Hành, trước khi Dương Khai nói chuyện thì Đống Khinh Yên đã đi rồi, rõ ràng không muốn để nàng biết thân phận hiện tại của hắn, vậy sao bây giờ vô duyên vô cớ thế nào lại liên lụy đến nàng trong đó.

Hơn nữa hai người mới cáo biệt chưa tới một canh giờ. Một canh giờ trước Đổng Khinh Hàn còn bó tay không có cách nào, mới có chút thời gian như vậy sao lại đã có thể nghĩ ra cách rồi?

Hơn nữa cô em họ tinh quái này liên tục đảo mắt, Dương Khai nhìn không ra vấn đề mới là lạ.

- Thực ra là ca ca của ta nói cho ta biết đấy.

Đổng Khinh Yên nói chắc nịch.

Dương Khai cười ha hả, tóm cánh tay Đồng Khinh Yên kéo nàng ra ngoài.

- Làm gì? Ngươi làm gì

Đổng Khinh Yên sống chết không chịu đi, hoảng sợ kêu to.

Dương Khai nhíu nhíu mày.

- Còn kêu nữa ta đánh ngươi ngất xỉu đấy.

Đổng Khinh Yên im bặt lại dùng toàn lực lùi về phía sau, e ngại thực lực của nàng thấp hơn Dương Khai không ít làm sao có thể trốn được, trong nháy mắt đã bị kéo đến tận

- Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Đổng Khinh Yên đáng thương nhìn Dương Khai bằng ánh mắt khấn cầu.

- Đem ngươi trả cho Đổng Khinh Hàn kia, ta tin chắc huynh ấy còn chưa đi.

- Không được Ta khó khăn lắm mới chạy tới đây, nếu bị trả về ta chết chắc rồi.

Đổng Khinh Yên sợ hãi thất sắc.

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Vậy nói cho ta biết rốt cuộc tại sao ngươi biết được những điều này?

- Được, được, ta sẽ nói cho ngươi biết.

Dương Khai lúc này mới buông nàng ra.

Đổng Khinh Yên oán hận trừng mắt nhìn Dương Khai, xoa xoa cánh tay đau, chậm rãi sửa sang lại quần áo bị xộc xệch, lúc này mới tức giận ngồi trở lại trên giường.

- Nói đi, nếu ngươi dám nói dối, ta sẽ đem ngươi trả về cho ca ca của ngươi.

Dương Khai nghiêm mặt nói.

- Tự ta nghe trộm được.

Đổng Khinh Yên lén lút đánh giá Dương Khai, thấy sắc mặt hắn trầm xuống vội vàng nói thêm:

- Ta không lừa ngươi, thực sự là chính ta nghe trộm được.

Dương Khai cười cười nói:

- Sao ngươi có thể nghe trộm được, ngươi chỉ là Ly Hợp Cảnh đỉnh phong, với thực lực ấy làm sao có thể dấu diếm được thần thức của Phong Vân song vệ?

Trong lúc nói chuyện với Đổng Khinh Hàn, Phong Vân song vệ hai người luôn ở gần đó giám sát động tình. Nếu Đổng Khinh Yên thực sự nghe lén thì chắc chắn không

tránh khỏi sự điều tra của hai lão.

- Ta tự có cách của mình.

Đổng Khinh Yên vẻ mặt dương dương đắc ý, ngồi ở mép dường hai chân đung đưa.

Thấy Dương Khai vẻ mặt không tin, Đồng Khinh Yên lập tức không vui:

- Ta là thiên kim tiểu thư Đổng Gia, sao trên người lại không có một hai bí bảo phòng thân chứ

- Bí bảo?

Dương Khai nhíu mày vẻ mặt khó tin. Bí bảo gì có thể giấu diếm được thần thức của cao thủ Thần Du Cảnh? Hơn nữa thực lực của Phong Vân song vệ lại ở Thần Du Cảnh hậu kỳ, đại khái là khoảng thất tầng, bát tầng. Có thể giấu được họ, loại bí bảo này tác dụng cũng không nhỏ.

Phát hiện mình vừa lờ miệng, Đổng Khinh Yên vẻ mặt ảo não, chần chừ nhìn Dương Khai nhỏ giọng:

- Ta có thể cho ngươi xem, nhưng ngươi đừng có cướp của ta.

Dương Khai dở khóc dở cười không nói thành tiếng khổ sở gật đầu. Hắn đúng là cũng rất hiếu kỳ với thứ bí bảo kia.

Thấy hắn đồng ý, Đổng Khinh Yên lúc này mới thận trọng lấy từ trong áo ra một khối cổ ngọc.

Dương Khai dán mắt nhìn chi thấy khối cổ ngọc ánh sáng màu ố vàng giống như tự nhiên hợp thành, nhưng hoa văn của khối ngọc lại lần lượt thay đồi, rõ ràng là được người luyện ra.

Đổng Khinh Yên rót nguyên khí vào đó, Dương Khai nhướn mày phát hiện ra một thân khí tức của nàng biến mất trong phút chốc.

Đổng Khinh Yên nói:

- Ngươi còn chưa tới Thần Du Cảnh, nếu không có thần thức thì nhận thức không ra tác dụng kì diệu của loại bí bảo này. Nhưng ta thực sự không lừa ngươi, chính là dùng nó ta mới qua mặt được hai người bọn họ.

Lúc nàng nói chuyện Dương Khai đã phát ra thần thức tìm kiếm quanh người nàng, phát hiện ra quả thật đúng như vậy, thần thức mông lung, chỗ nàng đứng không có gì khác thường. Nếu nhắm mắt lại thì căn bản không phát hiện ra nơi này còn có một người nữa.

Bí bảo này quả nhiên là rất thú vị.

- cất đi. Sau này đừng có để lộ vật này ra trước mặt người lạ. Dương Khai nghiêm khắc dặn dò.

Đổng Khinh Yên cười hì hi:

- Tiền tài không để ra ngoài, ta cũng không phải đồ ngốc. Vừa nói nàng vừa thu miếng ngọc lại.

- Ngươi đã nghe thấy những gì rồi?

Dương Khai cười hỏi

- Gần hết Nghe thấy hết rồi.

Đổng Khinh Yên lè lười.

- Vậy ngươi biết được bao nhiêu?

- Ta biết ngươi phải đi đến chỗ đó, ta còn biết ngươi đúng là biểu ca của ta Đổng Khinh Yên không nói tiếp. Hôm đó thuận miệng nói vậy thế mà đúng thật.

- Lúc trước ngươi nói là có cách để ta tiếp cận nơi đó, có phải là thực hay không?

- Đương nhiên là thật rồi.

Đổng Khinh Yên liên tục gật đầu.

- Nhưng hiện giờ ta sẽ không nói cho ngươi đâu.

Dương Khai lập tức vui vẻ:

- Có điều kiện? Có điều kiện thì nói đi.

- Đừng để ca ca của ta bắt ta về.

Đổng Khinh Yên vội vàng nói.

Dương Khai nhíu mày không ngừng, hắn đã sớm nhìn ra nha đầu kia là lén lút chạy đến đây. Đổng Khinh Hàn ở Dược Vương Cốc xem chừng cũng là đuổi theo nàng tới. Mặc dù nói mình và Đổng gia có chút quan hệ thân thích nhưng đây dù sao cũng là chuyện nhà người ta, mình sao có thể quyết định được.

Vài ngày trước đó nàng còn bị một đám ác nhân truy bắt, nếu như có chuyện gì không may xảy ra thì Đổng Gia sao có thể để yên?

- Biểu ca à.

Đổng Khinh Yên thấy hắn trầm ngâm liền làm bộ đáng thương, lắc lắc cánh tay Dương Khai:

- Ở nhà buồn chết đi được, ta chi ra ngoài một chút chơi mấy ngày rồi về. Ngươi đừng mật báo cho bọn họ được không?

Dương Khai trầm mặc không nói.

Đổng Khinh Yên luôn miệng cầu xin, cuối cùng giận dữ nói:

- Nếu ngươi không giữ cho tata sẽsẽ chiêu cáo thiên hạ, nói cho bọn họ biết ngươi chính là Dương gia công tử, để xem ai khó sống hơn.

Dương Khai không khỏi day day trán đau đầu.

Đổi lại người bên ngoài uy hiếp hắn như vậy hắn đã giết người giệt khẩu không thương lượng. Nhưng người trước mắt này lại không được.

Suy nghĩ một hồi, hắn nói:

- Hành tung của ngươi nhất định phải nói một tiếng với Đồng Khinh Hàn.

Đổng đại tiểu thư lập tức nhảy dựng lên không ngừng mắng:

- Không có lương tâm. Anh họ thổi, ta ghét ngươi.

- Hãy nghe ta nói hết.

Dương Khai trừng mắt nhìn nàng:

- Nhưng ta cũng có thể bảo vệ ngươi, điều kiện tiên quyết là ngươi đừng có quấy rối

- ừ được.

Đổng Khinh Yên gật đầu như gà mổ thóc.

- Ta hứa sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

Bất đắc dĩ lắc đầu, Dương Khai chỉ đành viết một lá thư.

Đổng Gia Dược Hành.

Đổng Khinh Hàn giận dữ:

- Tiểu thư biến mất rồi? Làm sao có thể biến mất chứ? Các người ăn cứt mà lớn à, bao nhiêu con mắt trông coi như vậy mà sao chi trong chớp mắt đã không thấy rồi?

Mấy tên đệ tử Đổng Gia bị giáo huấn xối xả, câm như hến, khóc không ra nước mắt.

Thực sự không có biện pháp nào, mấy người cũng chẳng có mấy thực lực. Dược Vương Cốc người đi tới đi lui không dứt, tiểu thư lại tinh linh cố quái. Chen vào trong đám người đã không thấy bóng dáng, chúng tôi có thể làm gì được?

Trong lòng nghĩ như vậy nhưng lại không dám hé răng.

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, một đám người ngu ngốc, khấn trương đi tìm cho ta, tìm không thấy tiểu thư các ngươi cũng đừng có quay lại, hãy tìm một chỗ nào đó đem mình chặt ra cho chó ăn, đồ vô dụng!

Đổng Khinh Hàn nét mặt xanh mét giận dữ.

Một đám người như mộng đại xá, khấn trương tìm chỗ rời đi, trong lòng thầm cầu khấn bà cô nhỏ à mau trở về đi, còn không về là chúng tôi tuyệt mệnh mất.

- Thiếu gia, trong Dược Vương Cốc nghiêm cấm động võ, tiểu thư nhất định không có nguy hiểm gì, người đừng lo lắng, chưa biết chừng một lát nữa tiểu thư sẽ trở lại.

Phong Vân song vệ mở miệng an ủi.

- Ta chỉ sợ nó chạy ra ngoài.

Đổng Khinh Hàn nét mặt bất lực,

- Con nhỏ này không biết trời cao đất dày, vài ngày trước mới bị thiệt thòi xong mà vẫn không thèm nhớ.

Vẻ mặt chi hận sắt không rèn được thép.

Song vệ liếc nhau cũng không nói nhiều.

Đang căm tức, một tiểu tư từ ngoài cửa tiến tới, cúi đầu hỏi:

- Vị nào là Đổng Gia công tô?

Đổng Khinh Hàn trầm giọng:

- Là ta.

- Chào Đổng công tử.

Người kia cười nhẹ:

- Có vị khách quan gửi thư cho người.

Đổng Khinh Hàn chấn động.

-Đâu?

Tiểu tư dâng phong thư.

Vô cùng lo lắng mở ra, vội vàng liếc qua, lúc này tảng đá lớn đè nặng trong lòng Đổng Khinh Hàn mới được dờ bỏ.

Một người trong Phong Vân song vệ đưa chút bạc cho người truyền tin, nhìn ánh mắt công tử giãn ra thì mở miệng hỏi:

- Đã có tung tích tiểu thư?

Đổng Khinh Hàn lau trán, nặng nề thở gấp một hơi, hạ giọng nói:

- Đi đến chỗ Dương Khai rồi.

- Đã ở chỗ Dương công tử thì cũng không phải lo lắng rồi.

Trong nhà trọ, Dương Khai thuê cho Đồng Khinh Yên một gian phòng ở sát vách, sắp xếp chu đáo như vậy làm Đổng gia đại tiểu thư cũng cảm thấy Dương Khai tốt hơn nhiều:

- Biểu ca thật là tốt.

Ngày thứ hai Đổng Khinh Hàn tới chơi, Dương Khai đem sự tình đơn giản thuật lại một lần. Đổng Khinh Hàn không ngừng cười khổ, Đống Khinh Yên uy hiếp như vậy làm

hắn cũng không dám dùng sức mạnh rồi. Nếu chẳng may làm lộ thân phận Dương Khai ra cũng không phải chuyện đùa.

Red vào đường cùng cũng chỉ có thể dựa vào tính tình của tiểu muội.

Thời gian vội vã, nhoáng một cái đã bảy tám ngày trôi qua.

Mấy ngày nay Dương Khai dành phần lớn thời gian tu luyện. Dược Vương Cốc này dù người luyện võ rất đông nhưng linh khí thiên địa vẫn dư thừa, coi như cũng là nơi tốt để tu luyện.

Chốc chốc bị Đổng Khinh Yên kéo ra ngoài du ngoạn. Tiếp xúc mấy ngày nay Dương Khai phát hiện ra cô biểu muội của mình cũng là Luyện Đan Sư, chẳng qua cấp bậc không cao, chi là Phàm cấp trung phẩm, coi như cũng chi vừa mới khởi bước.

Nàng là Đổng gia đại tiểu thư, từ nhỏ áo cơm không lo, gia tộc tiêu phí khá nhiều nhân lực bồi dường nàng, muốn có đan dược gì cứ lấy trong nhà là được, không cần đến nàng luyện đan. Cho nên cho dù nàng rất có hứng thú với thuật luyện đan thì cũng chẳng có mấy kinh nghiệm thực tiễn.

Sau khi tới Dược Vương Cốc giống như là đi tới thiên đường, chỗ này điều gì cũng làm nàng lưu luyến quên về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau