VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2636 - Chương 2640

Chương 2638: Với quyền mưu tư

Phong Trì cười lạnh một trận, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn nhìn Dương Khai, rồi quay sang Tào Húc hỏi: - Lại tới một vị Đế Tôn Cảnh nữa sao?

Có thể để cho Tào Húc đích thân dẫn người đến đây, ắt hắn phải là Đế Tôn Cảnh không thể nghi ngờ.

- Vâng! Tào Húc cung kính đáp.

- Tốt, rất tôt!

Phong Trì cười lớn, khẽ gật đầu với Dương Khai, rồi ôm quyền nói: - Không biết bằng hữu xưng hô như thế nào?

Tuy rằng tuổi của hắn có vẻ lớn hơn nhiều so với Dương Khai, nhưng người tu đạo lấy thực lực làm đầu, Dương Khai đã là Đế Tôn Cảnh, như vậy có tư cách luận giao ngang hàng với hắn.

- Tiêu Bạch Y bái kiến Phong trưởng lão. Dương Khai cũng mỉm cười, lập tức hành lễ.

- Thì ra là Tiêu lão đệ! Phong Trì nhướng mày, hỏi:

- Không biết Tiêu lão đệ từ đâu đến?

Dương Khai nói: - Nam Vực, Thanh Dương Thần Điện.

- Là người Nam Vực? Phong Trì không khỏi nhíu mày, trong khoảng thời gian này, số Đế Tôn Cảnh Vấn Tình Tông dùng Chiêu Mộ Lệnh chiêu mộ được không ít, nhưng chưa từng có võ giả ở vực khác, Dương Khai xem như là người đầu tiên.

Hắn đưa ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Tào Húc, tên kia vội nói:

- Phong trưởng lão yên tâm, thân phận Tiêu công tử, Tôn trưởng lão đã xác nhận qua, không có vấn đề gì.

Phong Trì gật gật đầu nói: - Tôn Bình trưởng lão làm việc cẩn thận, nếu hắn đã nói không thành vấn đề, thì chắc chắn là ổn. Tiêu lão đệ tới thật đúng lúc, vừa lúc bên ta đang thiếu một ít nhân thủ, cần ngươi xuất lực.

Dương Khai gấp quạt lại, nói: - Phong trưởng lão cứ sai bảo là được, nếu Tiêu mỗ đã nhận Chiêu Mộ Lệnh, dĩ nhiên sẽ nghe theo ngài sai sử.

- Ngươi tới đây nhìn đi! Phong Trì đưa tay chỉ vào trận bàn, ra hiệu với Dương Khai.

Dương Khai vội tiến lên vài bước, đem quạt gấp cắm vào sau cổ, rồi chăm chú nhìn vào trận bàn trước mặt.

Chỉ thấy trên trận bàn kia, có thể rõ ràng thấy được địa thế thu nhỏ của Băng Tâm Cốc, trên đó đang có vô số điểm sáng lóe lên, bày ra xu thế vây chặt Băng Tâm Cốc lại.

Tuy rằng không hiểu rõ, nhưng ít nhiều Dương Khai cũng hiểu được, hiện tại Băng Tâm Cốc đang lâm vào tình thế nguy cấp.

- Trận bàn Câu Thiên này được Nam Môn đại sư đích thân bố trí ra, để tiện cho Phong mỗ trấn giữ nơi này, việc bày mưu nghĩ kế ngược lại cũng tiết kiệm không ít công sức a. Trong lời nói của Phong Trì tràn đầy vẻ sùng bái đối với đối vị Nam Môn đại sư kia.

Dương Khai cũng khen: - Nam Môn đại sư quả nhiên là chuyên gia trận pháp, thủ pháp thật khó lường.

Phong Trì mỉm cười, ngón tay lại chỉ về một nơi, nói: - Tiêu công tử, lão phu hy vọng ngươi có thể trấn giữ chỗ này, bảo vệ trận kỳ Nam Môn đại sư đã bày ra, đề phòng Băng Tâm Cốc chó cùng rứt giậu, đi tới quấy rối.

- Không thành vấn đề, tuy nhiên nhiệm vụ của ta chỉ là trông coi trận kỳ bên đó thôi sao? Dương Khai ngẩng đầu hỏi.

Phong Trì nghiêm nghị nói: - Chuyện này hết sức quan trọng, một khi trận kỳ bị phá, đại trận bố trí ra sẽ bị trở ngại, đến lúc đó Băng Tâm Cốc sẽ có cơ hội thở dốc. Cho nên nhất định phải có một Đế Tôn Cảnh đích thân trấn giữ mới được. Tuy nhiên theo tình hình chung cũng không có chuyện gì đâu, từ khi Băng Tâm Cốc bị vây đến nay chưa từng có động tĩnh gì, song Tiêu công tử cũng không thể lơ là được.

- Ta biết rồi. Dương Khai nghiêm nghị gật gật đầu.

Phong Trì gật đầu nói: - Mặt khác, lão phu sẽ phân phối 500 thủ hạ cho Tiêu công tử sai bảo, chờ đến khi Nam Môn đại sư chuẩn bị thỏa đáng hết thảy, Tiêu công tử cần phải phụ trách 500 thuộc hạ khởi động trận kỳ, liên kết với các trận kỳ khác, nhất định có thể một lần hành động phá vỡ đại trận hộ tông của Băng Tâm Cốc, đến lúc đó chúng ta sẽ tiến quân thần tốc, đánh thẳng vào chỗ hiểm yếu, san bằng Băng Tâm Cốc.

Dương Khai ôm quyền nói: - Nhất định không phụ Phong trưởng lão nhờ vả.

- Tốt tốt tốt. Phong Trì rất hài lòng với thái độ của Dương Khai, không khỏi gật gật đầu nói: - Tào Húc, ngươi tương đối quen thuộc đối với địa thế phụ cận, hãy dẫn Tiêu công tử qua đó đi, 500 thủ hạ sẽ đến sau.

- Rõ!

Tào Húc nhận lệnh, lập tức dẫn Dương Khai rời khỏi.

Rất nhanh hai người đã bay đến địa điểm Phong Trì chỉ định.

Phóng mắt nhìn tới, lúc này có gần 100 người đang trông coi một cái trận kỳ lớn, trận kỳ kia được bố trí ẩn nặc ở trên không, nhưng khi Dương Khai phóng thần niệm ra dò xét vẫn có thể phát hiện ra một chút manh mối.

Khi Tào Húc và Dương Khai đến, lập tức liền kinh động đến 100 người phía dưới, khiến chúng vội ngẩng lên nhìn. Tào Húc nhìn trái nhìn phải, quát lớn: - Nơi này ai là chủ sự!

Một tên nam nhân trung niên ứng tiếng đi ra, ôm quyền nói: - Sư huynh, là ta!

Tào Húc nhìn hắn, gật gật đầu nói: - Thì ra là Hoắc Hãn sư đệ.

Hắn cũng nhận ra được tên đệ tử Vấn Tình Tông này.

- Tào sư huynh, vị này là...

Tên Hoắc Hãn tò mò nhìn Dương Khai, dò hỏi.

Tào Húc cất cao giọng nói: - Vị này chính là đệ tử hạch tâm của Thanh Dương Thần Điện Nam Vực, Tiêu Bạch Y. Hiện tại Tiêu công tử đã nhận Chiêu Mộ Lệnh của Vấn Tình Tông ta, phụng mệnh Phong trưởng lão, kể từ hôm nay, hắn sẽ trấn giữ chỗ này, chư vị phải nghe theo hiệu lệnh.

Vừa nghe Dương Khai đến từ Thanh Dương Thần Điện Nam Vực, đám thuộc hạ không khỏi tỏ ra cực kỳ tò mò, nhưng cũng không ai dám lên tiếng, chỉ rối rít ôm quyền xưng vâng.

- Mặt khác, Phong trưởng lão sẽ điều thêm 400 nhân thủ đến đây, đến lúc đó đều quy về dưới trướng Tiêu công tử, đợi sau khi tiêu diệt Băng Tâm Cốc xong, sẽ luận công ban thưởng!

Vừa nghe có thưởng, hầu hết đám thuộc hạ đều kích động không thôi, trái lại, đám đệ tử Vấn Tình Tông dưới trướng của Hoắc Hãn có vẻ bình tĩnh hơn nhiều. Bởi vì bọn chúng biết, một khi thật sự tiêu diệt Băng Tâm Cốc xong, đến lúc đó đại đa số lợi ích đều sẽ thuộc về Vấn Tình Tông bọn chúng, chỉ để lại chút canh thừa ban thưởng cho người ngoài mà thôi.

- Tiêu công tử, ta trở về trước, chỗ này xin nhờ công tử.

Tào Húc ôm quyền với Dương Khai nói.

- Ừm. Dương Khai không nóng không lạnh gật gật đầu, toát ra phong phạm cường giả Đế Tôn Cảnh.

Tào Húc cũng không nói nhiều, quay đầu rời đi.

Đợi hắn đi khỏi, lúc này Dương Khai mới quét một vòng nhìn trăm người phía dưới, thản nhiên nói: - Lai lịch bổn thiếu, chư vị đã rõ ràng, nhiệm vụ của bổn thiếu, chư vị cũng đã nghe được, từ nay về sau, còn phải nhờ chư vị phối hợp nhiều hơn, nếu không để nơi này ra vấn đề gì, ai cũng không kham nổi trách nhiệm này.

Tên Hoắc Hãn kia liền ôm quyền nói: - Tiêu công tử nói chí phải, nếu là mệnh lệnh của Phong trưởng lão, đương nhiên ta sẽ vâng theo.

Dương Khai gật gật đầu nói: - Rất tốt, hiện tại nghe lệnh của ta!

Lời vừa nói ra, sắc mặt trăm người đều nghiêm lại.

Dương Khai lại hạ giọng xuống nói: - Đi chặt một ít gỗ về đây, dựng cho bổn thiếu một gian nhà gỗ ở nơi này! Hắn đưa tay chỉ về một khu vực bằng phẳng.
Trăm tên kthủ hạ phía dưới đều ngẩn cả người, vốn thấy Dương Khai nghiêm nghị oai phong, bọn họ còn không biết hắn ra mệnh lệnh gì, lúc này nghe hắn nói muốn kiến tạo một gian nhà gỗ, vẻ mặt mỗi người đều tỏ ra cổ quái, nhất là đám đệ tử Vấn Tình Tông dưới trướng của Hoắc Hãn, vẻ mặt đều tỏ ra không vui.

Bọn chúng chính là đệ tử Vấn Tình Tông, từ lúc nào lại bị người ta sai sử như vậy, huống chi, Dương Khai chỉ là một tên Đế Tôn Cảnh ngoại lai, có tư cách gì mà ngông cuồng xằng bậy như vậy chứ?

- Sao vậy? Không nghe rõ bổn thiếu nói sao? Hay là lỗ tai của các ngươi điếc hết rồi? Dương Khai hừ lạnh một tiếng, đế uy của Đế Tôn Cảnh phóng ra, lập tức khiến trăm tên kia tỏ ra khó chịu.

Lúc này liền có người ôm quyền nói: - Cẩn tuân mệnh lệnh Tiêu công tử!

Tên này vừa dứt lời lập tức vọt ra ngoài, hắn cũng không phải là đệ tử Vấn Tình Tông, mà là người tiếp nhận Chiêu Mộ Lệnh mà tới, hắn không có can đảm đi khiêu khích Dương Khai.

Người như vậy không phải số ít, hơn trăm người lập tức có hơn chín mươi tên rời đi, chỉ còn lại 5, 6 tên theo Hoắc Hãn.

5,6 tên này rõ ràng đều là đệ tử Vấn Tình Tông, chúng ỷ vào thân phận của mình, không muốn khuất phục Dương Khai.

Dương Khai lại hừ lạnh một tiếng, bắt đầu điều động đế nguyên, nâng dần uy áp lên, thản nhiên nói: - Kẻ không chấp hành mệnh lệnh, bổn thiếu cũng sẽ không nương tay, ta muốn nhìn xem các ngươi có thể kiên trì đến khi nào!

Vẻ mặt Hoắc Hãn tỏ ra đau khổ, đỏ bừng lên, nói: - Ngươi lợi dụng quyền hành làm việc tư, chuyện này ta phải báo lên Phong trưởng lão!

- Báo lên? Dương Khai cười lạnh: - Nếu Phong Trì trưởng lão đã ủy thác bổn thiếu trấn thủ ở chỗ này, vậy thì hết thảy mọi việc ở nơi này đều phải nghe theo lệnh ta, bổn thiếu mới tới, mệnh lệnh thứ nhất vừa ban ra, các ngươi đã dám công khai làm trái. Ta có giết chết đám người các ngươi để răn đe, Phong trưởng lão cũng sẽ không trách tội!

- Ngươi dám! Hoắc Hãn giận dữ.

- Ngươi thấy ta có dám hay không?! Dương Khai nhướng mày, lại tăng uy áp thêm mấy phần.

Phốc phốc phốc phốc...

Đám đệ tử Vấn Tình Tông còn lại không chịu nổi, miệng phun máu tươi, xương cốt trong cơ thể vang lên răng rắc, dường như tùy lúc đều có thể gãy lìa vậy.

Điều này khiến cho đám người Hoắc Hãn giật nảy mình, vốn chúng còn cho rằng mình có thân phận đệ tử Vấn Tình Tông, nói gì thì Dương Khai cũng phải nể mặt vài phần, không ngờ tên này lại này hung tàn như vậy, vừa lên một cái đã muốn lập uy.

Tuy nhiên đúng như Dương Khai nói, cho dù chuyện này ầm ĩ đến tai Phong trưởng lão, Phong trưởng lão cũng sẽ không ra mặt giúp bọn hắn. Hiện tại, cường giả Đế Tôn Cảnh nhận Chiêu Mộ Lệnh không ít, nếu như đệ tử Vấn Tình Tông dưới trướng đều kiệt ngạo bất tuân như vậy, thì làm sao để trông coi được bằng nấy trận kỳ chứ?

Hại tại Vấn Tình Tông đang muốn mượn lực lượng của những cường giả Đế Tôn Cảnh này, nên cũng sẽ không để cho bọn họ có điều gì bất mãn.

Chẳng những Phong trưởng lão sẽ không ra mặt giúp bọn hắn, mà thậm chí còn trách phạt, trấn an lòng người.

Cùng lắm thì chờ sau khi chiến sự kết thúc, rồi sẽ tính sổ với Dương Khai cũng không muộn.

- Tiêu công tử, xin dừng tay! Thân thể Hoắc Hãn run rẩy, căn bản không thể thừa nhận nổi uy áp của Đế Tôn Cảnh, thân thể không ngừng trùn xuống, muốn quỳ sụp xuống đất, đến lúc này hắn nào còn dám ương ngạnh nữa chứ, cuối cùng trên mặt cũng xuất hiện vẻ bối rối.

Nếu thật sự bị buộc quỳ xuống, vậy thì mặt mũi của hắn cũng mất sạch rồi.

- Các ngươi có nghe theo lệnh của ta không? Dương Khai lạnh giọng hỏi.

- Nghe, nghe, ta xin nghe theo! Đám người Hoắc Hãn không ngừng đáp lại.

- Thật là ti tiện! Cứ phải chịu chút đau khổ mới chịu đàng hoàng! Dương Khai hừ lạnh, thu lại uy áp.

Đám người Hoắc Hãn lập tức giống như bị thoát lực vậy, đồng loạt ngã ngồi dưới đất, quần áo từng tên đều thấm đầy mồ hôi.

- Còn không mau cút đi, trong vòng một canh giờ, nếu nhà gỗ còn chưa dựng xong, các ngươi nhất định phải chết. Dương Khai khẽ quát một tiếng.

Đám người Hoắc Hãn lập tức bò dậy, phi thân chạy mất.

Hiệu suất của hơn trăm tên võ giả cũng không tầm thường, không đến một canh giờ, không, chỉ hơn nửa canh giờ, một gian nhà gỗ tinh xảo đã được dựng lên.

Dương Khai cảm thấy rất hài lòng, khen đám thuộc hạ mấy câu, rồi khoan thai bước vào phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống tu luyện.

Trải qua chuyện ngày hôm nay, ấn tượng của hơn trăm tên thủ hạ đối với Dương Khai, đại đa số đều không tốt lắm, nhất là đám người Hoắc Hãn, mỗi một tên đều dùng ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm tới gian nhà gỗ, trong lòng thầm tính toán, chờ sau khi Dương Khai mất đi giá trị lợi dụng sẽ nói với trưởng lão tông môn xả giận giúp bọn hắn.

Chương 2639: Vị hôn thê giá lâm

Nửa ngày sau, 400 tên võ giả còn lại cũng đã tới, hết thảy đều quy về dưới trướng Dương Khai.

Dương Khai từ trong nhà gỗ đi ra quan sát, thoáng khiển trách mấy câu rồi không quản đến bọn chúng nũa, lại xoay người đi vào bên trong.

Vào đến trong nhà, Dương Khai không khỏi lâm vào trầm tư.

Chuyến này hắn giả mạo Tiêu Bạch Y xâm nhập vào nơi này, mục đích lớn nhất chính là tìm Nam Môn Đại Quân, một khi tìm được sẽ giết chết, nếu không thể giết thì bắt sống. Nhưng hắn không nghĩ tới, bản thân lại bị an bài nhiệm vụ bảo vệ một cái trận kỳ, khiến hắn bây giờ bị chôn chân tại chỗ.

Bảo vệ trận kỳ, dĩ nhiên không thể chạy loạn khắp nơi, huống chi hiện tại ngay cả vị trí của Nam Môn Đại Quân ở nơi nào hắn cũng không biết.

Trong lúc nhất thời, Dương Khai không khỏi lo lắng.

Nhìn khí thế của Vấn Tình Tông bên này, trận kỳ trận bàn đều đã được bố trí, chỉ sợ không lâu nữa sẽ có thể phá vỡ được đại trận hộ tông Băng Tâm Cốc, một khi chúng hành động, chỉ sợ sẽ vô lực xoay chuyển cục diện.

Nghĩ tới đây, trên mặt hắn lóe lên vẻ kiên nghị, đẩy cửa bước ra ngoài.

Lúc này, 500 tên võ giả đều đang khoanh chân ngồi phân tán ở xung quanh trận kỳ, vừa thấy Dương Khai hiện thân, chúng liền vội vã đứng lên, chờ mệnh lệnh của hắn.

Không ngờ Dương Khai không thèm liếc mắt nhìn bọn chúng lấy một cái, chỉ xoay người bước ra ngoài.

- Tiêu công tử... Một tiếng quát nhẹ truyền đến, lại là tên Hoắc Hãn đang ôm quyền kêu lên.

- Chuyện gì?! Dương Khai nhướng mày, có vẻ không vui.

- Không biết Tiêu công tử muốn đi đâu? Hoắc Hãn trầm giọng hỏi.

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, nói: - Bổn thiếu đi đâu, ngươi quản được sao?

Sắc mặt Hoắc Hãn sa sầm lại, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: - Tiêu công tử nói vậy sai rồi, nếu Phong trưởng lão đã điều ngươi trấn giữ trận kỳ ở nơi này, vậy thì Tiêu công tử phải nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh, vô cớ rời khỏi kvị trí, Phong trưởng lão biết được chỉ sợ sẽ mất hứng a, nếu lỡ nơi này xảy ra chuyện gì, ai sẽ gánh chịu trách nhiệm đây?

- Nơi này đang yên ổn, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn.

Hoắc Hãn mỉm cười nói: - Ai biết được, ta chỉ nói "nếu lỡ..." mà thôi.

Dương Khai nói: - Ta chỉ đi quan sát tình hình một chút, sẽ lập tức trở lại.

Hoắc Hãn nói: - Đi một lúc cũng là rời khỏi vị trí, nếu Tiêu công tử vẫn cố ý làm vậy, ta sẽ bẩm báo việc này lên trên.

Lúc trước Dương Khai cho hắn nếm mùi đau khổ, khiến hắn ghi hận trong lòng, lúc này có cơ hội dĩ nhiên là muốn bắt chẹt Dương Khai. Huống chi, đám đệ tử Vấn Tình Tông bọn chúng đóng quân ở nơi này, ngoài việc trợ giúp những Đế Tôn Cảnh tiếp nhận Chiêu Mộ Lệnh trông coi trận kỳ ra, đồng thời còn đảm nhiệm việc giám sát những Đế Tôn Cảnh này.

Tri nhân tri diện bất tri tâm, ai biết những tên Đế Tôn Cảnh này có đáng tin cậy hay không, dù sao mức độ trung thành của môn hạ đệ tử bổn tông vẫn đáng tin cậy hơn.

Cho nên trong số những thủ hạ của mỗi một vị Đế Tôn Cảnh nhận Chiêu Mộ Lệnh, đều có đệ tử Vấn Tình Tông, tuy nhân số cũng không nhiều, nhưng Phong Trì lại cần những tên đệ tử này để kiềm chế đám Đế Tôn Cảnh kia.

Thấy Hoắc Hãn tỏ ra nghiêm trọng, trong lòng Dương Khai đã căm ghét đến tận xương.

Hắn cũng biết đối phương đang trả thù hắn, nhưng Hoắc Hãn đã nói vậy, hắn cũng không thể cứng rắn, một khi thật sự khiến cho Phong Trì chú ý, chỉ sợ đến lúc đó sẽ bị giam sát chặt chẽ hơn.

- Không quan sát thì thôi, cũng chẳng có gì cả. Dương Khai bĩu môi khẽ cười, rồi xoay người quay trở lại nhà gỗ, đóng sập cửa lại.

Hoắc Hãn đứng tại chỗ, lộ ra nụ cười khoái chí.

Rất nhanh, màn đêm đã phủ xuống.

Đang suy tư đối sách, chợt Dương Khai nghe được có tiếng rì rầm to nhỏ ở bên ngoài, cẩn thận lắng ghe, sắc mặt Dương Khai lập tức tối sầm lại.

Tiếng rì rầm bàn luận của 500 tên võ giả ngoài kia, không phải chuyện gì khác, chính là về hắn.

- Ngươi nghe gì chưa? Vị Tiêu đại nhân này của chúng ta tuy rằng lai lịch không nhỏ, nhưng lại bị hôn thê quản thúc nghiêm ngặt ah!

- Chuyện này đã lan truyền rộng rãi rồi, nghe nói vị hôn thê của hắn vô cùng xấu xí, quả thực khiến người ta không dám nhìn thẳng, hơn nữa tính tình còn nóng nảy, vị Tiêu đại nhân của Thanh Dương Thần Điện bị hôn thê tra tấn không chịu nổi, mới phải chạy tới Bắc Vực.

- Ha ha, ta còn tưởng rằng hắn có đại năng lực gì đó, thì ra là một tên sợ vợ ah!

- Thật hay giả, có chuyện này sao?
- Chuyện này được chính người trong Chiêu Hiền Quán nói ra, còn có thể giả sao, lúc đó có rất nhiều người chứng kiến.

- Ta thấy, có lẽ vị Tiêu đại nhân này cả đời cũng chưa thấy qua mỹ nữ, cho nên mới ba chân bốn cẳng chạy tới nhận Chiêu Hiền Lệnh, hy vọng sau khi tiêu diệt Băng Tâm Cốc xong, có thể được thưởng cho vài nữ nhân xinh đẹp mang về.

- Mang về thì sao chứ? Trong nhà có vợ dữ, chỉ sợ hắn cũng không có gan làm gì ah, e là chỉ có thể nhìn cho đỡ ghiền mà thôi!

- Đáng thương, đáng thương, một vị Đế Tôn Cảnh mà lại lâm vào cảnh này, thật là mất mặt nam nhân a.

...

Một đồn mười, mười đồn trăm, cũng không biết là tên khốn kiếp nào truyền tin này ra, hiện tại dường như cả thành đều đã biết.

Khi Dương Khai ở Chiêu Hiền Quán chỉ thuận miệng nói ra, không ngờ chuyện này lại bị người ta đào bới lên châm biếm hắn.

Không cần phải nói, tuyệt đối chính là chuyện tốt do tên khốn Hoắc Hãn kia làm ra.

Mặc dù chỉ là chuyện hắn bịa đặt ra, nhưng bị người bàn tán sau lưng như vậy, nhất là lại là những thủ hạ trên danh nghĩa của mình, Dương Khai không khỏi tức anh ách, cảm thấy thật mất mặt, không nhịn được hừ một tiếng.

Nghe được tiếng "hừ", tiếng nghị luận bên ngoài mới hơi ngừng lại, tuy nhiên sau đó bọn chúng lại liếc nhau, bĩu môi cười lạnh.

- Thẹn quá hóa giận! Hoắc Hãn nhìn về phía nhà gỗ, khẽ cười lạnh.

Liên tiếp hai ngày sau, Dương Khai vẫn ở lỳ trong nhà, có Hoắc Hãn ngăn trở và giám sát khiến hắn không thể không nghĩ kế khác.

Thân mang thần thông không gian, nếu Dương Khai thật sự muốn rời đi, chỉ một tên võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh nhỏ bé sao có thể phát hiện được chứ? Chỉ có điều nơi này dù sao cũng là trong lòng địch, hắn cần phải hành động một cách cẩn trọng.

Ngày thứ ba, Dương Khai đang ngồi bên trong nhà gỗ chợt nghe được tiếng bước chân từ bên ngoài, sau đó giọng nói của Tào Húc liền truyền đến: - Tiêu công tử, Tào Húc cầu kiến.

Dương Khai nhướng mày, không biết Tào Húc chạy tới làm gì, mấy ngày trước sau khi hắn dẫn mình tới nơi này, cũng chưa từng xuất hiện lại, không ngờ hôm nay lại tới đây.

Hắn mang theo tâm trạng hoài nghi mở cửa phòng, phe phẩy quạt bước ra.

Còn chưa đứng vững, từ phía đối diện đã truyền đến một tiếng "hừ" trong trẻo nhưng lạnh lùng, ẩn chứa sự tức giận cực lớn, ngay sau đó là một cỗ khí tức bài sơn đảo hải ập tới.

Dương Khai biến sắc, lui bịch bịch về sau mấy bước, trợn tròn mắt nhìn tới.

Chỉ thấy Tào Húc ở trước mặt đang cười khan đứng đó, mà bên cạnh hắn còn có một nữ nhân mặc áo trắng như tuyết, nữ nhân này chỉ đơn thuần nhìn thân hình thì rất hấp dẫn, dáng người mảnh mai, mỵ lực vô hạn.

Nhưng khi nhìn lên khuôn mặt, lại khiến người ta vô cùng thất vọng. Khuôn mặt đầy tàn nhang, phân bố ở khắp nơi trên mặt, mắt ti hí một mí, mũi tẹt, miệng rộng, ánh mắt mặc dù có thần thái, nhưng bị những thứ trên khuôn mặt tô điểm khiến nó biến thành bén nhọn như đao, làm người ta không rét mà run.

Bộ dạng xấu xí như vậy, quả thực không có ngôn ngữ nào có thể miêu tả, cũng không biết nàng phạm tội tày trời gì, mà bị ông trời trừng phạt như vậy.

- Ngươi... ngươi... ngươi... Hai mắt Dương Khai sắp lồi ra ngoài, hoảng sợ hô lên, nhưng nửa ngày cũng không thốt nên lời.

- Giỏi quá ha, không ngờ ngươi lại chạy tới đây, khiến bổn tiểu thư phải nhọc công đi tìm! Nữ nhân xấu xí lập tức nghiến răng nghiến lợi, mắt lộ hung quang, dường như chỉ hận không thể rút xương lột da Dương Khai ra nhai ngấu nghiến vậy.

Dương Khai vã mồ hôi hột, run run tay chỉ: - Ngươi... sao ngươi lại tới đây?

Hắn hoàn toàn không nghĩ tới, nữ nhân này lại tới đây.

Nữ nhân trước mặt tuy rằng bộ dáng vừa xấu xí vừa xa lạ, nhưng Dương Khai liếc mắt một cái đã nhận ra.

Cơ Dao!

Ngược lại cũng không phải nhãn lực Dương Khai cao minh cỡ nào, mà là trong nháy mắt vừa thấy mặt, Cơ Dao đã cố ý phóng ra một chút khí tức của bản thân, Dương Khai và Cơ Dao đã chung sống với nhau thời gian không ngắn, tự nhiên không lạ gì khí tức này.

Cơ Dao có hình dạng như vậy, rõ ràng là đã được Thạch Thiên Hà dịch dung, nhìn bằng mắt thường hoàn toàn không thể nhận ra.

Trước đó vài ngày hắn đơn thân độc mã rời khỏi Băng Tâm Cốc, chính là vì không muốn kéo Cơ Dao vào trong kế hoạch của mình, không ngờ nàng lại đích thân tìm tới tận cửa, hơn nữa lại còn do đích thân Tào Húc dẫn tới.

Đây là tình huống gì chứ!

Dương Khai kinh hãi, len lén liếc nhìn Tào Húc, tên kia cười khan nói: - Tiêu công tử, vị... cô nương này nói là có hôn ước với ngươi, cố tình tới tìm ngươi, cho nên... ha ha, Tiêu công tử xin thứ lỗi!

m thanh Tào Húc vô cùng cứng nhắc, có vẻ rất là bất đắc dĩ.

- Hôn ước? Mặt Dương Khai đen lại.

Mà 500 tên võ giả ở gần đó cũng đang tò mò nhìn lại, vừa thấy khuôn mặt của Cơ Dao, từng tên đều biến sắc, một số kẻ tâm lý yếu không nhịn được, lập tức xoay người nôn liền một bãi.

- Xấu quá, xấu quá, xấu quá! Chẳng trách Tiêu đại nhân phải trốn khỏi Nam Vực, nếu ta gặp phải một nữ nhân đã có hôn ước từ trước như vậy, ta cũng sẽ bỏ trốn.

- Đáng thương a, thật là đáng thương, dù gì cũng là một vị Đế Tôn Cảnh, sao lại dính phải hôn ước với một nữ nhân như vậy chứ?

- Sĩ khả sát bất khả nhục, cưới một người con gái như vậy, không bằng tự tử chết quách cho xong!

Hàng loạt tiếng nghị luận nổi lên dồn dập, đại đa số võ giả đều tỏ ra đồng cảm với Dương Khai.

Dù sao cũng là một vị Đế Tôn Cảnh, muốn loại mỹ nhân gì mà chẳng có chứ? Không ngờ lại bị bức hôn lấy một người như vậy, ai có thể chịu đựng được chứ? Lại nói, cho dù có tắt đèn "làm việc", thì cũng bị ám ảnh.

Trái lại, đám đệ tử Vấn Tình Tông dưới trướng Hoắc Hãn không nhịn được vẻ hả hê, trố mắt xem kịch vui.

- Thế nào?

Cơ Dao bước lên trước một bước, khí thế bức người: - Hôn ước do phụ mẫu sắp đặt, ngươi dám không nghe sao? Tuy rằng bổn tiểu thư lớn lên nhan sắc trông cũng bình thường, nhưng người muốn kết hôn với ta còn có rất nhiều, nếu hôm nay ngươi dám không nghe, ta lập tức chặt chân của ngươi!

- Nhan sắc bình thường... Tào Húc choáng váng, thầm nghĩ vị cô nương này cũng thật là mạnh miệng a, tướng mạo như vậy, quả thực là sỉ nhục hai chữ "bình thường" mà.

- Ngươi nhận lầm người rồi, ta không nhận ra ngươi, đi mau, đi mau!

Dương Khai lấy tay che mặt, ra vẻ không dám nhìn Cơ Dao, đồng thời lặng lẽ truyền âm với Cơ Dao: - Sao ngươi lại chạy tới đây, chỗ này rất nguy hiểm, mau trở về đi.

Cơ Dao nổi điên quát: - Họ Tiêu kia, đừng có không biết xấu hổ, nếu tông chủ không hạ lệnh, ngươi cho rằng bổn tiểu thư nguyện ý hạ hôn ước với ngươi sao?

Nàng cũng đồng thời truyền âm nói: - Dám chạy trốn bỏ ta lại, lần trước ở trong Cổ Địa còn lừa gạt ta, chiếm tiện nghi ta, ngươi cho rằng chuyện đó cứ như vậy là xong sao?

- Sao ngươi biết hiện tại ta lấy họ Tiêu? Ai nha, chuyện lúc trước ngươi cũng biết đó, ta bị ép bất đắc dĩ mà. Dương Khai vừa truyền âm vừa sợ hãi nói: - Hôn ước kia không tính, không tính, từ nay về sau ta và ngươi nước sông không phạm nước giếng, cả đời không qua lại với nhau nữa!

Chương 2640: Nam Môn Đại Quân

- Chuyện ngươi có vị hôn thê dữ dằn mấy ngày nay đã truyền khắp cả Băng Luân Thành, tìm hiểu chút là biết liền. Nếu không có chuyện đó, ta còn không biết tên giả của ngươi là Tiêu Bạch Y đó, nhưng ngươi yên tâm, lai lịch của ta cũng được dựng lên rất hoàn mỹ, Vấn Tình Tông không thể phát hiện ra được. Cơ Dao nhanh chóng trả lời, đồng thời ngoài miệng lại quát lên: - Tiêu Bạch Y! Ngươi còn có lương tâm hay không? Năm xưa nếu không phải ta giúp ngươi, ngươi đã sớm bỏ mạng trong miệng dã thú ở nơi hoang dã rồi! Bây giờ lại muốn lật lọng, chiếm hết tiện nghi của ta rồi lại muốn bội tình bạc nghĩa sao?!

- Chiếm tiện nghi?! 500 tên võ giả lập tức dỏng tai lên nghe, mỗi người đều nhìn Dương Khai như người trời.

Không bội phục không được a, nữ nhân xấu xí như vậy, chỉ sợ cho không cũng không ai dám..., vậy mà Dương Khai lại có gan chiếm tiện nghi người ta, loại khẩu vị này... không khỏi cũng quá tạp đi.

Tranh cãi ầm ĩ chẳng những khiến 500 tên võ giả gần đó hứng thú quan sát, mà thậm chí còn kinh động đến những võ giả đang trông coi trận kỳ ở phía xa, trong lúc nhất thời, rất nhiều người đều nhìn lại phía này.

Sau khi thoáng nghe ngóng, bọn họ đều biết được có một người tên là Tiêu Bạch Y bị vị hôn thê hung hãn tìm tới tận cửa.

Chuyện Tiêu Bạch Y có vị hôn thê vô cùng dữ dằn xấu xí, mấy ngày nay đã truyền khắp, cho nên mọi người đều tỏ ra hứng thú xem trò vui, muốn biết Dương Khai sẽ giải quyết như thế nào.

- Chiếm tiện nghi... Dương Khai vã mồ hôi lạnh đầm đìa, thầm chột dạ, vẻ mặt không được tự nhiên.

Mọi người nhìn sắc mặt của hắn, xác nhận quả thật là có chuyện như vậy, không khỏi bội phục.

- Ngươi chạy tới Vấn Tình Tông nhận Chiêu Mộ Lệnh để làm gì, sao không nói cho ta không biết? Không phải là nhìn trúng mấy đệ tử nữ trắng trẻo xinh đẹp của Băng Tâm Cốc đó chứ? Ta cho ngươi biết, ngươi chớ si tâm vọng tưởng, dám dẫn về một người ta giết một người, dám dẫn về hai người ta giết cả đôi! Ngay cả của quý của ngươi ta cũng cắt xuống!

500 tên võ giả cười ầm lên, tuy rằng bộ dạng hiện tại của Cơ Dao quả thực không ai dám mở miệng khen, nhưng lời này cũng thật là mạnh miệng ah, quả nhiên là nữ tử vô cùng hung hãn, đổi thành nữ nhân bình thường khác sao dám nói ra những lời này chứ?

Nhất là Hoắc Hãn, ở bên cạnh đang cười không thể khép miệng lại được, hắn chỉ ước gì Dương Khai càng xui xẻo càng tốt.

- Quá lắm, quá lắm rồi... Dương Khai vội vàng truyền âm, người khác không biết Cơ Dao hình dáng ra sao, nhưng hắn lại rõ ràng, một nữ nhân xinh đẹp lạnh lùng như vậy lại nói ra những lời này, quả thật cũng khó cho nàng. Hắn thầm thở dài, tiếp tục truyền âm nói: - Cũng tốt, vậy làm náo loạn lên đi, phối hợp với ta một chút, đợi cơ hội đánh với ta 1 trận!

Cơ Dao trong lòng vừa động, vội vàng đáp: - Được!

- Thật là thô bỉ mà! Dương Khai tỏ ra đau lòng thốt lên, tay run run chỉ Cơ Dao, khổ sở than thở: - Tiêu Bạch Y ta cả đời tiêu sái, sao lại gặp một nữ nhân thô bỉ như ngươi chứ! Ông trời không có mắt, ông trời không có mắt a!

Cơ Dao giận dữ nói: - Ngươi còn dám chê bổn tiểu thư!

Nói rồi, thân hình nàng thoắt một cái liền vọt tới, hai tay huy động giáng liên tiếp lên người Dương Khai, vừa ra tay vừa mắng chửi không ngừng nghỉ, khiến cho người ta nhìn mà khiếp đảm.

Dương Khai cản trái cản phải, nhưng lực bất tòng tâm, không lâu sau đã bị Cơ Dao xé nát quần áo, trông vô cùng chật vật.

- Hizz... nữ nhân này, không ngờ cũng là Đế Tôn Cảnh?

- Tiêu đại nhân là Đế Tôn Cảnh, vậy mà lại hoàn toàn không phải là đối thủ, có thể thấy được tu vi nữ nhân này so với Tiêu đại nhân còn cao hơn a.

- Nghe nói Tiêu đại nhân xuất thân từ Thanh Dương Thần Điện Nam Vực, còn nữ nhân này xuất thân từ đâu chứ?

Lúc trước mọi người thấy náo nhiệt, còn không xem Cơ Dao ra gì, nhưng hiện tại Cơ Dao vừa ra tay đã bạo lộ ra tu vi Đế Tôn Cảnh, khiến mọi người thầm run sợ!

Nữ nhân đanh đá không sợ, nhưng nữ nhân vừa đanh đá vừa có thực lực thì tuyệt đối đáng sợ.

- Đủ rồi! Dương Khai nổi giận quát lên một tiếng, thúc dục đế nguyên chấn văng Cơ Dao ra, mắt lộ hung quang nói: - Chớ có quơ tay múa chân với bổn thiếu nữa, nếu không đừng trách bổn thiếu không khách khí với ngươi.

Cơ Dao ngẩn ra, tỏ vẻ không ngờ Dương Khai lại dám ra tay với nàng, tuy nhiên rất nhanh đã nổi điên lên: - Tiêu Bạch Y, ngươi dám ra tay với ta sao? Bổn tiểu thư liều mạng với ngươi!

Dứt lời, nàng liền lật tay, một thanh trường kiếm kêu "choang" một tiếng hiện ra, đâm về phía Dương Khai.

Dương Khai không kịp né tránh, bị xén mất một mảnh lớn trang phục, thiếu chút nữa đã bị đâm thủng bụng.

- Tiện nhân muốn chết! Dương Khai nổi giận ngút trời, điều động đế nguyên hiện ra một chưởng ấn to lớn đánh thẳng tới Cơ Dao.

Rầm rầm uỳnh...

Đế Tôn Cảnh xuất thủ, khí thế bất phàm, khiến sắc mặt đám võ giả đang quan sát bên ngoài đại biến, ngược lại, Cơ Dao lại nhẹ nhàng phá giải sát chiêu của Dương Khai, sao đó phát ra một loạt kiếm mang bao phủ Dương Khai lại.

- Đánh nhau, đánh nhau thật rồi...
- Đây chính đánh nhau sống chết ah!

- Hai người này đã có hôn ước, sao lại đánh nhau ầm ĩ đến mức này chứ? Tính tình Tiêu đại nhân không tốt lắm, mà nữ tử kia lại không thể nói lý.

Vừa nãy 500 tên võ giả đều say sưa xem trò vui, nhưng khi thấy Dương Khai và Cơ Dao động thủ thật sự thì đều thấp thỏm lo âu, không biết có bị liên lụy đến mình hay không.

Trái lại, tên Hoắc Hãn kia lại tỏ ra vô cùng hả hê, thầm cổ vũ cho Cơ Dao, ước gì Cơ Dao một kiếm thọc chết Dương Khai mới tốt.

Tào Húc thì vã mồ hôi hột, chần chờ đứng tại chỗ một hồi, rồi vội vàng bay về nơi Phong Trì đang ở. Lúc này đang có hai cường giả Đế Tôn cảnh động thủ với nhau, đã không còn là chuyện hắn có thể can thiệp, hắn chỉ có thể bẩm báo lại chuyện này với Phong Trì, mời hắn ra mặt xử lý.

Trên bầu trời, Dương Khai và Cơ Dao đang liều mạng khó phân thắng bại, như thể hai kẻ có thâm cừu đại hận gặp nhau vậy, vừa đánh vừa mắng chửi nhau không thôi.

Những tiếng ầm ầm không ngừng truyền ra, hai người đánh từ nơi này đến nơi khác, vô cùng kịch liệt.

Phía dưới, không ít Đế Tôn Cảnh đều ngẩng đầu quan sát, tuy nhiên nhóm bọn hắn không liên quan gì tới Dương Khai và Cơ Dao, nên dĩ nhiên sẽ không đi lo chuyện bao đồng. Sau khi thoáng nghe ngóng, biết được chuyện gì đang xảy ra, không khỏi buồn cười.

Đánh một hồi lâu, chiến trường đã sớm dời đi. Đúng lúc này, phía dưới xa xa chợt truyền tới một giọng nói: - Tiêu công tử, các ngươi đang làm gì đó?

Dương Khai tranh thủ lúc rảnh rỗi nhìn lại, thấy Phong Trì đang vội vàng chạy đến, vẻ mặt rất tức giận.

Dương Khai sao thèm để ý đến hắn chứ, vẫn chuyên chú giao chiến với Cơ Dao, chuyển sang một địa điểm khác.

- Nam Môn Đại Quân ở bên đó sao? Cơ Dao vừa phóng ra sát chiêu, vừa lên tiếng hỏi.

- Ừm, mấy ngày qua ta đã lặng lẽ đi tới đó dò xét mấy lần, tuy không dám xâm nhập vào bên trong, nhưng chắc chắn Nam Môn Đại Quân ở đó, vị trí cụ thể thì không rõ lắm, ta và ngươi phải lưu ý nhiều hơn!

- Hắn có đặc điểm gì? Cơ Dao hỏi.

- Chưa từng thấy qua, cũng không nhận ra, tuy nhiên hắn là đại sư trận pháp, phụ trách phá trận, nhất định bên cạnh có cường giả bảo vệ. Nhìn xem nơi nào có nhiều Đế Tôn Cảnh tập trung ở một chỗ là được.

- Được!

Cơ Dao đáp lời, phóng thần niệm ra dò xét khắp nơi.

Không được Dương Khai đáp lại, gương mặt Phong Trì không khỏi trở nên lạnh lẽo. - Phong trưởng lão, Nam Môn đại sư đang ở phía đó, không thể để cho bọn họ tới gần, nếu không sẽ quấy nhiễu đến Nam Môn đại sư. Tào Húc vừa thấy phương hướng Dương Khai và Cơ Dao di chuyển, vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

- Không cần ngươi nói ta cũng biết, chỉ có điều hiện tại hai người này đang giao chiến kịch liệt, nếu không phân sinh tử chỉ sợ sẽ không dừng lại. Sắc mắt Phong Trì sa sầm xuống, áo não nói: - Sớm biết có kết quả này, bổn tọa sẽ tuyệt đối sẽ không dẫn nữ nhân kia tới đây.

Tào Húc cười khổ nói: - Ai mà biết thiếu nữ kia không nói lý lẽ như vậy.

- Việc này không nên chậm trễ, mau ngăn bọn họ lại quan trọng hơn! Phong Trì vừa ra lệnh xong, lập tức phi thân về phía Dương Khai và Cơ Dao.

- Ở bên đó! Đúng lúc này, Dương Khai bỗng nhiên biến sắc, lặng lẽ nháy mắt ra dấu với Cơ Dao, nói: - Bên đó có một Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, hai Đế Tôn nhất tầng cảnh, chính là người bảo vệ Nam Môn Đại Quân!

Hai người liếc nhìn nhau, rồi song song bay về phía đó, chiêu thức đánh tới đối phương vẫn vô cùng hung mãnh.

Không lâu sau, hai người đã đến gần vị trí đã dò xét.

Phóng mắt nhìn tới, Dương Khai liền thấy được một trung niên nam tử khôi ngô đang bố trí trận kỳ, bên cạnh hắn còn có ba vị Đế Tôn Cảnh bảo vệ, một người trong đó là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, hai người còn lại là Đế Tôn nhất tầng cảnh.

- Nam Môn Đại Quân! Hai mắt Dương Khai sáng ngời, nhìn thẳng tới nam tử khôi ngô đang bày trận kia.

- Kẻ nào dám càn rỡ ở đây, mau chóng cút khỏi nơi này! Tên cường giả Đế Tôn Cảnh lưỡng tầng cảnh ngẩng đầu, lạnh giọng quát.

- Ra tay! Dương Khai khẽ quát lên.

Cơ Dao hưởng ứng, liền vỗ một chưởng vào Dương Khai, uy lực một chưởng mày khiến phong vân cũng phải biến sắc, đánh thẳng vào lồng ngực hắn.

Dương Khai "oa" lên một tiếng, phum ra một ngụm máu tươi, thân hình rơi xuống như vẫn thạch.

Phương hướng rơi xuống kia, dĩ nhiên chính là vị trí của Nam Môn Đại Quân.

Cùng lúc đó, ánh mắt Cơ Dao hiện lên vẻ tàn khốc, thét lớn: - Tiêu Bạch Y, hôm nay nơi này chính là mồ chôn của ngươi!

Nàng vừa thét lên vừa phi thân xuống, khí thế kia như thể muốn đuổi tận giết tuyệt đối thủ vậy.

Cơ Dao hạ xuống ngay sát khi Dương Khai tiếp đất, hai người lập tức đồng loạt chuyển hướng, phóng thẳng về phía trước.

Cơ Dao không còn giữ lại thực lực nữa, một kiếm quét ra, thiên địa kêu lên ong ong.

- Đế Tôn lưỡng tầng cảnh! Ba tên đang bảo vệ Nam Môn Đại Quân hơi biến sắc, quát lớn, tên cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh dĩ nhiên lập tức xuất thủ, chặn Cơ Dao lại.

Dương Khai không quan tâm, lao thẳng tới Nam Môn Đại Quân, vẻ mặt lạnh lùng, khí huyết ngất trời, nào có vẻ gì như đang bị thương chứ.

Nam Môn Đại Quân mặc dù là một trận pháp đại sư, nhưng tu vi bản thân cũng không yếu, cũng là cường giả Đế Tôn nhất tầng cảnh.

Vừa thấy Dương Khai hung hăng đánh tới, Nam Môn Đại Quân tuy rằng hoảng sợ, nhưng cũng không hoảng loạn, liền lui về phía sau mấy bước, lạnh lùng nhìn lại.

- Tiểu tặc Phương nào, lại dám tấn công Nam Môn đại sư! Một tên Đế Tôn nhất tầng cảnh hét lớn, bay ra ngăn lại.

- Cút ngay! Dương Khai quá lên một tiếng, bấm tay phát ra một luồng Nguyệt Nhận chém về phía trước.

Tên Đế Tôn nhất tầng cảnh kia thấy Nguyệt Nhận đánh tới, hừ lạnh một tiếng, điều động đế nguyên toàn thân định phòng thủ, nhưng hắn không ngờ tới mức độ sát thương và quỷ dị của Nguyệt Nhận, vừa tiếp xúc với luồng Nguyệt Nhận, lớp đế nguyên bảo vệ đã lập tức sụp đổ, hắn sợ tới mức hồn phi phách tán, vội vàng tế ra bí bảo phòng hộ, cản ở trước người.

Nhưng đã muộn, Dương Khai đã đánh tới trước mặt, một chưởng vỗ lên đầu hắn.

"Bụp" một tiếng, vị Đế Tôn nhất tầng cảnh này không kịp phản ứng, lập tức bị đánh vỡ đầu, óc văng ra tung tóe.

Chương 2641: Kịch chiến Phong Huyền

Vừa đối mặt, một vị trưởng lão Đế Tôn Cảnh của Vấn Tình Tông liền bị chụp nát đầu, chết ngay tại chỗ, một màn hung tàn này làm cho võ giả vây xem ở gần đó đồng loạt kinh hô thành tiếng, đầy mặt không dám tin!

Đây chính là Đế Tôn Cảnh, sao có thể bị một bàn tay đập chết vậy chứ? Người kêu là Tiêu Bạch Y này làm sao có năng lực cường đại như vậy?

Một chiêu đắc thủ, Dương Khai lần nữa đánh ra một đạo Nguyệt Nhận về phía một Đế Tôn nhất tầng cảnh khác, đồng thời không quản hết thảy chộp tới hướng Nam Môn Đại Quân.

- Lại là tiểu súc sinh ngươi này! Đế Tôn nhất tầng cảnh kia mắt thấy đồng bạn tử vong, chẳng những không có hoảng sợ, ngược lại trong mắt lóe sáng một cái, dường như phát hiện bí mật gì hiếm thấy. Hắn vung tay chụp tới Dương Khai, một thân tu vi kế tiếp kéo lên, rất nhanh đột phá cực hạn, đạt tới một độ cao khiến người ta tuyệt vọng.

- Đế Tôn tam tầng cảnh? Dương Khai trợn trừng mắt, sau khi nhận ra tu vi của người này, thất thanh kêu lên:

- Phong Huyền! Lão lại ẩn mình ở đây!

Trước đó hắn đã nhận được tin tức, nói là Phong Huyền đang trấn giữ trong Băng Luân Thành, nhưng bây giờ hắn mới biết, Phong Huyền vốn không ở Băng Luân Thành, ngược lại luôn canh giữ ở bên cạnh Nam Môn Đại Quân, thậm chí còn ngụy trang mặt mũi, thu liễm dao động tu vi của mình, giả mạo thành một Đế Tôn nhất tầng cảnh bình thường.

Lão thân là tông chủ của Vấn Tình Tông, trên tay nhất định là có bí thuật tương ứng có thể làm được bước này.

Lão làm như vậy, hẳn là để phòng bị Băng Vân, nhưng không nghĩ tới Băng Vân không tới, lại chờ được Dương Khai, có thể nói là vô tâm cắm liễu liễu xanh um.

Mấy năm trước lão Hồn giáng ở Toái Tinh Hải, mượn thân thể Phong Khê con trai mình đánh nhau một trận với Dương Khai. Tuy rằng cuối cùng chiến bại, ngay cả con trai đều bị giết, nhưng sau trận chiến ấy lão cũng ghi tạc trong lòng các loại thần thông của Dương Khai.

Giờ này Nguyệt Nhận vừa ra, Phong Huyền liền nhận ra thân phận của Dương Khai.

- Hiện tại biết đã muộn rồi! Bổn tọa biết tiểu súc sinh ngươi có quan hệ mật thiết với Băng Tâm Cốc, không nghĩ tới ngươi lại chui đầu vô lưới! Thật là đi mòn gót giày không tìm thấy, khi được lại không phí chút công phu! Tiểu súc sinh hãy nhận lấy cái chết! Phong Huyền cười lạnh một tiếng, thúc giục đế nguyên, quanh thân diễn hóa đại đạo pháp tắc, lại tạo thành những sợi xiềng xích pháp tắc đế nguyên, trói buộc về phía Dương Khai.

Dương Khai hơi biến sắc, bất đắc dĩ thu lại bàn tay đang chộp tới Nam Môn Đại Quân, sắc mặt trở nên trang nghiêm trang trọng, hai tay nhanh chóng kết ấn, trong miệng khẽ ngâm: - Năm tháng thăng trầm, như thoi đưa như mộng!

Ấn thành, liền chụp xuống hướng đầu của Phong Huyền.

- Tuế Nguyệt Như Toa Ấn! Phong Huyền hoảng hốt, cảm nhận được trong thần thông này chứa uy năng lớn lao, cường đại như Đế Tôn tam tầng cảnh lão này cũng không khỏi kinh hồn táng đởm, hơn nữa ở trước mặt thần thông đó, bỗng nhiên lão sinh ra một cảm giác vô cùng cổ quái.

Bốn phía hết thảy dường như đều ngưng lại.

- Pháp tắc thời gian! Phong Huyền mặt trầm như nước.

Năm đó ở trong Toái Tinh Hải, Dương Khai đã từng thi triển Tuế Nguyệt Như Toa Ấn, chính là thần thông này đã làm cho thân Hồn giáng của lão bị thua, con trai bị giết... cho nên mấy năm nay Phong Huyền luôn tra xét lai lịch cùng huyền bí của thần thông này.

Công phu không phụ lòng người, cuối cùng lão đã tra ra được.

Đây là Tuế Nguyệt Như Toa Ấn, chính là độc môn thần thông của Tuế Nguyệt Đại Đế, một ấn đánh ra, chẳng những có thể làm cho năm tháng thăng trầm, mà còn liên lụy tới pháp tắc thời gian, tuyệt đối là bí thuật cường đại có thể để cho tất cả Đế Tôn Cảnh đều đỏ mắt mơ ước.

Giờ này Dương Khai lần nữa thi triển Tuế Nguyệt Như Toa Ấn, so với mấy năm trước không thể nghi ngờ càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Phong Huyền bị pháp tắc thời gian kia bao phủ, lập tức sững sờ trong nháy mắt.

Mà ngay trong nháy mắt này, Dương Khai đã nhoáng lên một cái xẹt qua bên cạnh lão, như mãnh hổ xuống núi nhào tới trước mặt Nam Môn Đại Quân.

Nam Môn Đại Quân hoảng hốt vội vàng thối lui ra sau, đồng thời vận lên đế nguyên muốn phản kháng.

Nhưng hắn cũng giống như Dương Khai, chỉ là Đế Tôn nhất tầng cảnh mà thôi, như thế nào có thể phản kháng được? Ngay cả Đế Bảo cũng không kịp tế ra, đã bị Dương Khai một tay chụp cổ, ngay sau đó một lực lượng hung mãnh như biển gầm xâm nhập trong cơ thể hắn, đấu đá lung tung trong kinh mạch máu thịt của hắn... Lập tức Nam Môn Đại Quân kêu lên một tiếng đau đớn, sắc mặt tái nhợt, trên trán mồ hôi nhỏ giọt.

- Đừng ép ta giết ngươi, dầu gì ngươi cũng là một đại sư trận pháp, có thể có trình độ thế này cũng không dễ dàng! Dương Khai thấy Nam Môn Đại Quân còn muốn phản kháng, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Nam Môn Đại Quân chán nản thở dài, tán đi một thân đế nguyên, để mặc cho Dương Khai nâng hắn lên.

Đúng lúc này, truyền ra một tiếng răng rắc nhỏ.

Dương Khai quay đầu nhìn lại, liền thấy Phong Huyền đang bị pháp tắc thời gian ảnh hưởng, không ngờ từ trong thoát vây. Uy lực của Tuế Nguyệt Như Toa Ấn còn chưa kịp triển khai trên người lão đã bị đuổi ra bên ngoài cơ thể.
- Không hổ là chủ một tông, quả nhiên rất cao thâm! Dương Khai không nhịn được khen một tiếng.

Tuế Nguyệt Như Toa Ấn tuy rằng không tầm thường, nhưng tu vi của hắn so với Phong Huyền dù sao còn kém nhiều lắm, có thể vây khốn lão một chút thời gian đã là may mắn lắm rồi!

"Vù Vù Vù..." Bốn phương tám hướng bay vèo tới những bóng người, từng luồng dao động đế nguyên truyền đến, lại là những Đế Tôn Cảnh của Vấn Tình Tông cùng với nhóm tạm thời đầu phục Vấn Tình Tông kia... nhận ra không đúng, liền gấp rút bay ào tới tiếp viện.

Nhìn nhân số kia, tối thiểu cũng có 30 người trở lên. Là 30 vị Đế Tôn Cảnh: đây là một chiến lực kinh khủng bực nào!?!

Tuy rằng không bằng 32 lộ Yêu Vương, tám đại Thánh sứ trong Man Hoang Cổ Địa, nhưng một tông môn có thể tụ tập nhiều Đế Tôn Cảnh như thế, cũng là chuyện vô cùng khiếp người!

- Dao nhi, thành công rồi, mau rút lui! Dương Khai quát chói tai, kêu Cơ Dao đang quấn đấu với một Đế Tôn lưỡng tầng cảnh.

Hắn không muốn dây dưa, nếu đã bắt được Nam Môn Đại Quân, tự nhiên trước chạy trở về là tốt nhất.

Cơ Dao khẽ gật gật đầu, đánh ra Băng Tuyết Lê Hoa Kiếm, nhiều đóa hoa lê nở rộ, làm cho Đế Tôn lưỡng tầng cảnh của Vấn Tình Tông kia luống cuống tay chân một trận, nàng mới nhân cơ hội từ trong thoát thân, bay tới hướng Dương Khai.

- Còn muốn chạy? Nếu đã tới, thì cũng chớ đi! Phong Huyền cả người giống như núi lửa bạo phát, mang theo căm giận ngút trời, một thân Vấn Tình Vô Thượng Công vận chuyển tới cực hạn. Chỉ một thoáng, một ý cảnh kỳ diệu bao phủ chín tầng trời mười tầng đất!

Ở trong phạm vi ý cảnh này, thất tình lục dục của mọi người tựa hồ đều bị phóng lớn vô hạn, tâm thần chấn động, làm cho không người nào có thể giữ vững bản tâm.

Đây cũng là chỗ đáng sợ của Vấn Tình Vô Thượng Công, một khi thi triển, có thể dẫn lên thất tình lục dục của địch nhân ẩn giấu ở trong lòng, nếu là trận chiến sinh tử, nhất định sẽ bị nó kiềm chế, không cẩn thận một chút là kết cục tan xương nát thịt.

Vận chuyển thần công, Phong Huyền phất tay một cái, hư không cầm một thanh trường mâu, huyết khí bắt đầu khởi động, rót vào đế nguyên, trong trường mâu lập tức truyền ra tiếng sấm sét gào thét.

- Đi!

Phong Huyền quát khẽ, hung hăng ném trường mâu trong tay về hướng Dương Khai.

"Xoạt..." Trường mâu hóa thành một tia chớp màu tím, như du long bay lượn trên trời cao, dường như muốn phá hủy hết thảy!

- Di vật của Vấn Tình Đại Đế, Phong Lôi Thần Mâu! Không ít Đế Tôn Cảnh nhìn thấy một màn này, đều cả người chấn động, cũng có người kiến thức rộng rãi, nhận ra lai lịch của cây trường mâu.

Nghe đồn Vấn Tình Tông chính là một vị Đại Đế thành lập, Vấn Tình Vô Thượng Công cũng là công pháp tu luyện của vị Đại Đế năm đó, cũng chính dựa vào môn công pháp vô thượng này, mới vấn đỉnh tôn sư Đại Đế.
Sau khi Vấn Tình Đại Đế tọa hóa, trừ để lại Vấn Tình Vô Thượng Công cho Vấn Tình Tông, dĩ nhiên còn có di vật này.

Mà Phong Lôi Thần Mâu cũng là Đế Bảo bản mạng của Vấn Tình Đại Đế năm xưa! Uy năng vô hạn, lực sát thương vô cùng to lớn.

Đối phó với Dương Khai một Đế Tôn nhất tầng cảnh, Phong Huyền ngay cả Phong Lôi Thần Mâu đều tế ra, có thể thấy được quyết tâm mãnh liệt muốn giết Dương Khai của lão.

Bị khí cơ của Phong Lôi Thần Mâu kia khóa lấy, Dương Khai cũng biến sắc, cảm nhận được một cảm giác nguy cơ chưa bao giờ có, dường như ngay sau đó mình sẽ phải bỏ mình đạo tiêu!

Cơ Dao đồng dạng sắc mặt trắng nhợt.

Thời khắc mấu chốt, Dương Khai vung tay một cái, bỗng nhiên ở trước mặt xuất hiện một cái chuông nhỏ phong cách cổ xưa.

Cái chuông nhỏ này nhìn như thời đại đã lâu, trên vành chuông điêu khắc rất nhiều đồ án huyền ảo... Cái chuông nhỏ đón gió liền lớn lên, lập tức trở nên lớn như một phòng ốc, che chắn hai người Dương Khai, Cơ Dao ở phía sau.

Sơn Hà Chung!

Dị bảo hồng hoang này vừa xuất hiện, liền dâng lên một khí tức trấn áp thiên địa. Rất nhiều Đế Tôn Cảnh đang nóng vội cấp tốc chạy tới hướng bên này, đều không khỏi hít thở khôngthông, toàn thân giống như bị một ngọn núi lớn đè xuống, lồng ngực khó chịu.

Lực lượng hồng hoang trong nháy mắt lan tràn ra.

Cái này vẫn chưa xong, Dương Khai bất thình lình vỗ mạnh trên Sơn Hà Chung một cái.

"Boong..." Tiếng chuông vang lên, thẳng hướng lên trời cao, lực trấn áp kia đột nhiên tăng lên gấp mấy lần. Giờ khắc này, vô số võ giả đứng giữa không trung, căn bản không thể ổn định thân mình, lập tức rơi xuống dưới như sung rụng, chỉ có các Đế Tôn Cảnh kia, mới có thể miễn cưỡng ngăn cản phần nào.

- Vật quái quỷ gì vậy? Phong Huyền cả kinh thất sắc, cường đại như lão mà khi nghe tiếng chuông, cũng phải khí huyết quay cuồng một trận, lảo đảo thiếu chút nữa ngả nhào, có thể thấy được bí bảo này lợi hại biết bao!

"Boong..." Lại truyền ra một tiếng vang thật lớn, là Phong Lôi Thần Mâu kia đánh vào trên Sơn Hà Chung.

Hai thứ va chạm nhau, Phong Lôi Thần Mâu chợt hiện ra bản thể, hào quang trên nó lại đột nhiên mờ đi mấy phần, bị chấn bay thẳng ra ngoài, ngược lại Sơn Hà Chung vẫn vắt ngang giữa hư không, vững như núi, không có mảy may động tĩnh.

Nhưng Dương Khai lại phun ra một ngụm máu tươi.

Cái này là hắn thật sự bị thương, cũng không phải là tự mình cắn bể đầu lưỡi phun ra máu tươi như lúc đóng kịch với Cơ Dao.

Sơn Hà Chung mặc dù là dị bảo hồng hoang, nhưng giờ này bị Dương Khai thu phục, cùng một nhịp thở với Dương Khai. Bản thân Sơn Hà Chung không sợ uy lực của Phong Lôi Thần Mâu, nhưng lực va chạm này lại có một phần truyền tới trên người chủ nhân Dương Khai này.

Di vật của Vấn Tình Đại Đế, quả nhiên uy năng không tầm thường!

- Đi! Dương Khai khẽ quát một tiếng, vừa thu Sơn Hà Chung, pháp tắc không gian quanh quẩn, bao bọc Cơ Dao cùng Nam Môn Đại Quân, lập tức biến mất tại chỗ.

Trên khoáng dã, chỉ một thoáng yên tĩnh châm rơi xuống có thể nghe.

Mỗi người đều gương mặt thất thần, các Đế Tôn Cảnh kia vốn định gấp rút tiếp viện cũng đều rối rít dừng lại thân hình, không còn có động tác gì nữa.

Chiến đấu trước đó tuy rằng ngắn ngủi, nhưng dao động kinh thiên động địa này lại biểu hiện rõ trình độ chiến đấu kịch liệt. Không người nào có thể nghĩ tới: một Đế Tôn nhất tầng cảnh nhỏ nhoi, lại có thể so chiêu với cường giả Phong Huyền như vậy, mà lại toàn thân trở lui!

- Đi đâu rồi?

- Tiểu tử kia đâu?

- Rốt cuộc hắn là ai?

Từng cái nghi vấn hiện lên trong lòng nhóm cường giả Đế Tôn Cảnh, nhưng không ai có thể giải đáp! Có lẽ Vấn Tình Tông biết thân phận của người kia, bất quá lúc này ai dám đi hỏi. Bộ dáng Phong Huyền gương mặt xanh mét, giống như chết cha chết mẹ kia... lúc này mà đi hỏi lão không phải là tự tìm phiền phức sao...

Chương 2642: Toàn thân thối lui

- Thần thông không gian, đó là thần thông không gian! Bỗng nhiên, có người kêu lên, thanh âm này không lớn nhưng rất nhanh truyền khắp cánh đồng bát ngát.

Phần nhiều Đế Tôn Cảnh đều biến sắc.

Thần thông không gian, bàng môn kỳ dị, phóng mắt nhìn khắp Tinh Giới, người có thể đi vào đạo này có thể nói rất thưa thớt, mà trong lời đồn, tinh thông lực lượng không gian nhất, chính là vị Linh Thú Đảo ở Đông Vực kia.

Nhưng vị kia chính là có tu vi Đế Tôn tam tầng cảnh cường đại.

Mà giờ này, lại có một Đế Tôn nhất tầng cảnh không ngờ cũng nắm giữ thần thông không gian, mà còn thành thạo đến trình độ như vậy, quả thực là thủ pháp cao minh, khiến người ta vô cùng hâm mộ!

- Cái chuông kia chỉ sợ là Sơn Hà Chung! Lại có người nhận ra lai lịch cái chuông.

- Sơn Hà Chung? Là di vật của Nguyên Đỉnh Đại Đế ư?

- Đúng rồi! Quả nhiên là Sơn Hà Chung, đã sớm nghe môn hạ đệ tử nói, trong Toái Tinh Hải, Sơn Hà Chung xuất thế, nhưng không biết lưu lạc phương nào... giờ này xem ra, lại có người thu phục Sơn Hà Chung, còn mang nó ra ngoài Toái Tinh Hải!

- Phù... Tinh thông lực lượng không gian, hàng phục Sơn Hà Chung... người này nhiều may mắn vậy sao?

- Người kia rốt cục là ai?

Đang lúc mọi người ở đây đầy nghi hoặc, Phong Huyền bên kia mặt tái xanh bỗng nhiên ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng nổi giận: - Dương Khai tiểu nhi, bổn tọa phải giết ngươi!

- Dương Khai!

- Đây không phải là người mà Vấn Tình Tông luôn truy tìm kia sao?

- Nghe nói hắn có quan hệ mật thiết với Băng Tâm Cốc, nguyên nhân chính vì thế, Vấn Tình Tông mới hội binh tấn công Băng Tâm Cốc, chính là để bức bách Băng Vân báo ra tung tích của Dương Khai!

- Thì ra tiểu tử kia chính là Dương Khai!

...

Không quản trước kia Dương Khai nổi danh hay không, dù sao sau ngày hôm nay hắn đã được nhiều người biết đến: Trước mặt Phong Huyền tông chủ Vấn Tình Tông giết chết một trưởng lão Vấn Tình Tông, bắt đi Nam Môn Đại Quân, còn toàn thân thối lui... phần bản lãnh này quả thật không phải người nào đều có thể có!

Mà tin tức bản thân Dương Khai có thần thông không gian, có Sơn Hà Chung kinh khủng như vậy tự nhiên cũng đồng loạt truyền ra ngoài.

Có lẽ không cần tới bao lâu, danh tiếng của Dương Khai sẽ truyền khắp cả Bắc Vực.

Thần thông không gian cũng thôi đi, đây là vấn đề năng lực lĩnh ngộ của mỗi người, cho dù bắt Dương Khai cũng không học được... Nhưng Sơn Hà Chung chính là di vật của Nguyên Đỉnh Đại Đế, nghe đồn nó là dị bảo hồng hoang từ trong Man Hoang Cổ Địa mang ra ngoài, chính nó mới làm cho vô số người đỏ mắt.

Trận chiến của chư đế năm xưa, ngay cả tồn tại như Phệ Thiên Đại Đế đều không thể không liều mạng bị thương cũng muốn trước chém chết Nguyên Đỉnh... Đơn giản cũng là vì kiêng kỵ Sơn Hà Chung trong tay ông ấy.

Đây chính là bảo vật ngay cả người đứng đầu Tinh Giới đều kiêng kỵ, nếu như có thể chiếm được, chính là một bước nhảy vọt lên trời.

Băng Tâm Cốc, Dương Khai cùng Cơ Dao lắc mình toàn thân trở về.

Vừa nhận ra đại trận dao động, Trưởng Tôn Oánh lập tức vọt ra, liếc mắt nhìn thấy Cơ Dao cùng Dương Khai, lại thấy khóe miệng Dương Khai có máu tươi, liền kinh hãi kêu lên: - Dương sư huynh bị thương rồi sao?

Dương Khai khoát tay nói: - Không có gì đáng ngại!

Trưởng Tôn Oánh nói: - Các người dù sao đã trở về rồi! Mấy ngày nay sư tôn luôn lo lắng cho các người, nếu không phải sợ đả thảo kinh xà, sư tôn sớm đã tự mình ra tay!

Đang nói, bỗng nhiên Trưởng Tôn Oánh liếc mắt nhìn thấy Nam Môn Đại Quân bị Dương Khai xách trên tay, tò mò hỏi: - Người này là ai?

Cơ Dao đáp: - Nam Môn Đại Quân!

Trưởng Tôn Oánh cả kinh, ngay sau đó vui mừng: - Thành công rồi ư?

Mấy ngày trước nàng còn không biết Dương Khai đi ra ngoài làm gì, nhưng sau khi Cơ Dao cũng theo ra ngoài, nàng mới biết Dương Khai là đi đối phó với Nam Môn Đại Quân, giờ này Nam Môn Đại Quân đã bị bắt trở về, không thể nghi ngờ là đã thành công!

Dương Khai gật gật đầu, đẩy Nam Môn Đại Quân tới trước, nói: - Người giao cho các vị, muốn giết hay lưu lại, hoàn toàn do Băng Vân tiền bối làm chủ, ta về trước trị thương đây!

Nói xong quay đầu nhìn Cơ Dao nói: - Dao sư muội, ngày mai tới gặp ta một chuyến, ta có chuyện muốn muội hỗ trợ!

Cơ Dao không có hỏi chuyện gì, chỉ khẽ gật gật đầu.

Dương Khai thân hình nhoáng lên một cái liền không thấy bóng dáng.

Phần Nam Môn Đại Quân bị bắt mang về tuy rằng bị phong bế tu vi, nhưng không thấy hắn bối rối chút nào, rất có phong phạm của một đại sư. Hắn quay đầu nhìn bốn phía, nói:

- Băng Tâm Cốc, bổn tọa sớm có ý muốn bái phỏng, không nghĩ tới lần này lại tới đây với thân phận tù nhân!

Trưởng Tôn Oánh cùng Cơ Dao liếc nhìn nhau, Trưởng Tôn Oánh đưa tay ra hiệu nói: - Nam Môn đại sư xin mời, ta dẫn đại sư đi gặp sư tôn! Nam Môn Đại Quân mỉm cười, nói: - Làm phiền!

Hắn với bộ dáng thấy biến không sợ hãi, cũng làm cho rất nhiều nữ đệ tử Băng Tâm Cốc nhìn hắn với cặp mắt khác trước. Mặc dù trước đó Băng Tâm Cốc nguy cấp, đầu têu gây họa chính là người này, nhưng nói cho cùng Nam Môn Đại Quân cũng không có thù hận với Băng Tâm Cốc, chẳng qua là hắn lấy tiền tài của người gây tai họa cho người mà thôi.

Giờ này nếu đã bị bắt về, Băng Tâm Cốc liền giải trừ nguy cơ, ngược lại cũng không cần thiết làm khó người ta!

Trong một gian phòng trong tòa nhà nhỏ, Dương Khai ngồi xếp bằng, uống mấy viên linh đan trị thương, lặng lẽ vận huyền công.

Cả đêm công phu, Dương Khai liền thần thái sáng láng, nhìn không ra mảy may dấu vết bị thương.

Sáng sớm ngày hôm sau, Dương Khai đẩy cửa đi ra.

Cơ Dao sớm đã chờ ở bên ngoài.

Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, nói: - Ta muốn gặp Băng Vân tiền bối!

- Đi theo ta! Cơ Dao đáp, rồi vừa đi trước dẫn đường, vừa lấy ra la bàn truyền tin, truyền tin cho Băng Vân.

Không bao lâu, hai người đi tới chỗ Băng Vân.

Gặp mặt, tất nhiên là Băng Vân không thiếu một phen nói lời cảm tạ. Lần này nếu không nhờ có Dương Khai tự mình ra tay, thì dù là bà chỉ sợ cũng không có bắt mang về Nam Môn Đại Quân thoải mái như vậy.

Tuy rằng tu vi của bà không tầm thường, nhưng có một số việc cũng không phải tu vi siêu tuyệt là có thể làm được!

- Nam Môn Đại Quân kia tiền bối định xử trí thế nào? Dương Khai hỏi.

Băng Vân đáp: - Nói với hắn xong rồi, Băng Tâm Cốc ta không làm khó dễ hắn, nhưng cuộc đời này của hắn cũng không thể là địch với Băng Tâm Cốc! Giờ này hắn xem như một khách nhân, đợi sau khi chiến sự chấm dứt, sẽ cho hắn rời đi!

Dương Khai gật gật đầu, nói: - Tiền bối quả có lòng nhân hậu!

Đổi lại là hắn, nhất định phải cho Nam Môn Đại Quân nếm mùi đau khổ một chút, cho dù không giết, cũng phải hung hăng hành hạ để phát tiết cơn giận trong lòng.

Băng Vân cười nói: - Dù sao cũng là đại sư trận pháp một đời, ngày sau nói không chừng Băng Tâm Cốc còn có chỗ cần người ta trợ giúp, có thể kết thiện duyên thì cứ kết thiện duyên đi, hơn nữa cũng không phải hắn nhằm vào Băng Tâm Cốc ta!

Dương Khai không nói tiếp về chuyện Nam Môn Đại Quân, mà lên tiếng hỏi: - Trước đây ta nhờ tiền bối chuẩn bị các thứ, đã chuẩn bị xong chưa?

Băng Vân nghe vậy, lập tức thảy một cái nhẫn không gian cho Dương Khai, nói:

- Các thứ đều ở bên trong, ngươi xem thử đủ chưa?

Dương Khai nhận lấy, quét thần niệm lướt qua, gật gật đầu nói: - Đã đủ rồi!
Băng Vân tò mò hỏi: - Ngươi muốn nhiều Không Linh Tinh cùng Không Linh Ngọc như vậy làm gì? Theo ta biết, các vật này trên cơ bản đều chỉ dùng để luyện chế nhẫn không gian, chẳng lẽ ngươi còn biết luyện khí?

Dương Khai khẽ mỉm cười nói: - Ta sẽ không luyện khí, bất quá những thứ này trừ luyện chế nhẫn không gian, còn có chỗ dùng khác!

Băng Vân hơi suy nghĩ một chút, chợt nói: - Pháp trận không gian?

- Không sai! Dương Khai gật gật đầu, nói: - Ta muốn bố trí một cái pháp trận không gian ở bên trong Băng Tâm Cốc, không biết tiền bối có chỗ nào thích hợp, tốt nhất là phòng vệ sâm nghiêm lại ở chỗ kín đáo!

Băng Vân kỳ quái nói:

- Ngươi muốn đi tới đâu? Trong Băng Tâm Cốc ta đã có pháp trận không gian, có thể đi tới đa số vị trí ở Bắc Vực. Tuy rằng đoạn thời gian gần đây đóng cửa, nhưng vẫn có thể mở ra!

Dương Khai lắc đầu nói: - Ta cần phải đích thân bố trí một cái!

Thấy hắn kiên trì, Băng Vân trầm ngâm một lát, nói: - Băng Hồ Cấm Địa như thế nào?

Dương Khai nhướn mày, nói: - Là chỗ nhốt Tử Vũ trước kia? Thật ra là địa phương tốt!

Băng Vân nói: - Vậy thì chọn ở đó đi!

Dương Khai cau mày nói: - Nhưng đó không phải là cấm địa của Băng Tâm Cốc sao?

Băng Vân cười nói: - Trước xem như cấm địa, nhưng từ khi ngươi lấy đi hạt châu ở bên trong, nơi đó không còn là cấm địa!

Dương Khai ngạc nhiên, ngượng ngùng cười.

Mấy năm trước lúc Dương Khai tới Băng Tâm Cốc, đã lấy đi châu mùa đông trong cấm địa kia, chính vì có cơ duyên này, hắn mới gom đủ bốn hạt châu xuân hạ thu đông, từ đó ở trong Toái Tinh Hải mới tìm hiểu lĩnh ngộ ra thần thông Tuế Nguyệt Như Toa Ấn của Tuế Nguyệt Đại Đế.

Trước kia Băng Tâm Cốc sở dĩ xem thành cấm địa, cũng là vì châu mùa đông đặt trong đó, nhưng từ khi không có châu mùa đông, nơi đó không còn coi là cấm địa nữa.

- Pháp trận không gian cũng không phải là dễ bố trí như vậy, Dương Khai ngươi cũng tinh thông trận pháp ư?

Băng Vân lại tò mò hỏi.

Dương Khai lắc lắc đầu: - Ta chỉ biết bố trí một cái pháp trận này, cũng là năm đó có chút cơ duyên, được một vị cao nhân truyền thụ cho ta!

Đang nói chuyện, trong đầu Dương Khai hiện lên một nữ nhân luôn mặc áo đen.

Là Dương Viêm...

Nhiều năm không gặp, Dương Khai xông xáo ở Tinh Giới những năm này, cũng chưa từng nghe qua thế lực lớn nào có cường giả kêu là Dương Viêm, mà Lâm Vận Nhi nàng mang theo cũng im bặt tin tức.

Thu lại tâm tình, Dương Khai đứng lên nói: - Việc này không nên chậm trễ, ta sẽ đi bố trí ngay bây giờ, Dao sư muội theo giúp ta!

Băng Vân phân phó: - Dao nhi đi theo Dương Khai, có yêu cầu gì cứ việc thỏa mãn!

- Dạ! Cơ Dao đáp.

Hai người liền đi ra đại điện, đi tới chỗ cấm địa của Băng Tâm Cốc trước kia, rất nhanh liền đến nơi.

Đây là một đảo nhỏ giữa hồ nước, lần trước lúc Dương Khai đến đây, chỗ này bởi vì có châu mùa đông tồn tại, nên vô cùng giá lạnh, nhưng hiện tại nơi này trở nên không có gì khác biệt với những địa phương khác của Băng Tâm Cốc.

Trung tâm đảo vẫn như cũ tồn tại Tế đàn, lúc trước châu mùa đông vốn là đặt trên Tế đàn.

Dương Khai quét thần niệm lướt qua tiểu đảo, cẩn thận dò xét địa hình bốn phía một vòng, hài lòng nói: - Chỗ này không tệ!

Nói dứt lời, hắn vung tay bắn ra vô số vật liệu, xen lẫn một lượng lớn Không Linh Tinh và Không Linh Ngọc.

Pháp trận không gian Dương Khai đã từng bố trí rất nhiều lần. Năm đó ở Hằng La Tinh Vực, hắn bố trí pháp trận không gian có thể nói nối liền khắp cả Hằng La Tinh Vực, giúp võ giả lui tới giữa các tinh tu luyện lớn trở nên cực kỳ dễ dàng.

Phải biết rằng, trước khi Dương Khai bố trí các pháp trận không gian kia, võ giả trong Hằng La Tinh Vực nếu muốn đi từ một viên tinh tu luyện này tới một viên tinh tu luyện khác, có thể phải rong ruổi mấy tháng thậm chí là cả năm trời trong Tinh Vực rộng lớn kia.

Nhưng sau khi có Dương Khai ra tay, chỉ cần thông qua pháp trận không gian, là trong nháy mắt có thể đi tới mục đích, tiết kiệm rất nhiều thời gian, cũng tránh khỏi nguy hiểm gặp phải bên đường.

Có thể nói, cống hiến của Dương Khai cho Hằng La Tinh Vực, mặc dù không phải người sau không có, nhưng trước cũng chưa từng có ai... trước hắn, không có ai có thể làm được bước này.

Nhiều năm không có bố trí pháp trận không gian, Dương Khai không khỏi có chút còn mới lạ, bất quá phần bản lĩnh kia vẫn còn, cho nên chỉ trong chốc lát hắn bắt đầu hoạt động liên tục...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau