VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2626 - Chương 2630

Chương 2628: Chiêu Hiền Lệnh

- Dương Khai? Thạch Thiên Hà ngây ra một lúc, sau đó kinh hãi: - Tiền bối chính là...

Dương Khai mỉm cười: - Đúng thế, ta chính là người mà Vấn Tình Tông vẫn luôn tìm.

Nghe được chính miệng Dương Khai thừa nhận, Thạch Thiên Hà cười khổ không thôi.

Trước kia khi nghe lời đồn, nàng còn từng thầm oán Dương Khai thật là không phúc hậu, dù sao sở dĩ Băng Tâm Cốc gặp tai kiếp này, nguyên nhân căn bản chính là vì Dương Khai. Bởi vì hắn giết Phong Khê trong Toái Tinh Hải, kết quả dẫn tới Phong Huyền giận dữ, thế mới dẫn tới một loạt mâu thuẫn về sau, gây ra thế cục hỗn loạn ở Bắc Vực hiện tại.

Thạch Thiên Hà chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày, đầu sỏ gây họa khiến Bắc Vực náo động lại xuất hiện ngay trước mặt mình.

Nghĩ một hồi, Thạch Thiên Hà lại cả kinh.

Bởi vì nàng bỗng nhớ tới, Phong Khê bị giết ở Toái Tinh Hải mấy năm trước, tức là mấy năm trước Dương Khai cũng ở trong Toái Tinh Hải, mà nơi này chỉ có võ giả Đế Tôn Cảnh trở xuống mới đi vào được.

Vậy không phải nói, mấy năm trước Dương Khai chỉ Đạo Nguyên Cảnh? Hiện tại hắn tối đa cũng chỉ là Đế Tôn nhất tầng cảnh mà thôi.

Nhưng đều là Đế Tôn nhất tầng cảnh, các trưởng lão Huyền Lôi Các cùng với thành chủ Thái Bình Thành lại hoàn toàn không phải đối thủ.

Dương Khai bày ra tu vi, đúng là tu vi thật sự của hắn, không hề che giấu gì!

Chuyện này nếu không phải xảy ra trước mắt, làm sao Thạch Thiên Hà cũng không tin được, bao giờ mà Đế Tôn nhất tầng cảnh dễ giết như vậy?

Trước đó nàng còn ảo tưởng, nếu có ngày tìm được Dương Khai kia, vậy bắt hắn giao cho Vấn Tình Tông, hóa giải nguy nan của sư môn, nhưng hôm nay, nàng nào còn dám có ý này.

- Bạch Du xong rồi! Ngay lúc này, Dương Khai chợt lên tiếng.

Thạch Thiên Hà vội nhìn lên, chỉ thấy hào quang bùng lên, ý lạnh đông cứng nội tâm quét ngang thiên địa, cùng với kiếm quang chói lọi lóe lên, chiến đấu bên kia đã kết thúc.

Ánh sáng tan đi, Cơ Dao không động đậy, trường kiếm nhẹ nhàng vung lên, thần sắc lạnh nhạt.

Còn ở trước mặt nàng, lúc này đã thêm một tảng băng, bên trong đóng băng một người... Bạch Du, các chủ Huyền Lôi Các.

Ở trong đóng băng, Bạch Du tràn ngập hoảng sợ, như vẫn không tin nổi mình thua như vậy, thua hoàn toàn, không thể chống cự.

Bùm...

Tảng băng rơi xuống dưới, chạm đất liền vỡ vụn.

Bạch Du ở bên trong cũng tan tành, không tìm được một cục nguyên vẹn.

Đúng như Cơ Dao đã nói, nàng thật sự bằm thây đối phương thành ngàn vạn.

Vụt một cái, Cơ Dao lắc mình đến cạnh Dương Khai, nhìn qua nhìn lại, cũng không hỏi bốn kẻ địch còn lại ở đâu, máu tươi thịt nát đầy đất đã nói rõ ràng, gật đầu với Dương Khai: - Sư tôn, chúng ta mau trở về cốc!

Trước đó không biết tình hình Băng Tâm Cốc thì cũng thôi, bây giờ nghe Thạch Thiên Hà nói Băng Tâm Cốc bị bao vây, Cơ Dao một lòng muốn về ngay, hận không thể lập tức về cốc cùng chia hoạn nạn với các tỷ muội.

- Được! Dương Khai gật đầu, nháy mắt ra hiệu với Thạch Thiên Hà.

Thạch Thiên Hà cũng thông minh, vội bay ra, tìm về nhẫn không gian của Bạch Du.

Cơ Dao ném ra lâu thuyền, ba người lên trên, Cơ Dao bấm quyết, lâu thuyền lập tức bay đi như chớp.

- Dương tiền bối, của ngài đây! Thạch Thiên Hà đưa lên nhẫn không gian còn đeo trên ngón tay nằm trong cục băng.

Dương Khai cầm lấy, vận chuyển đế nguyên hòa tan cục băng, ném bỏ ngón tay, lại ném nhẫn về cho Thạch Thiên Hà.

- Dương tiền bối ngài... Thạch Thiên Hà không rõ nhìn Dương Khai.

- Đây là chiến lợi phẩm của Tam sư thúc ngươi, nếu Tam sư thúc ngươi chướng mắt, vậy ngươi cầm đi. Sau khi về Băng Tâm Cốc, tu luyện cho tốt, đừng làm sư phụ ngươi thất vọng. Dương Khai mỉm cười.

Thạch Thiên Hà cảm kích: - Cảm tạ Dương tiền bối, cảm tạ Tam sư thúc...

- Cái gì Dương tiền bối! Cơ Dao trừng nàng: - Đã nói với ngươi, đây là sư tổ của ngươi!

- Vâng, cảm tạ tổ sư. Thạch Thiên Hà biến sắc, vội đổi lời, không biết phải giải thích với Cơ Dao thế nào, lén liếc Dương Khai, thấy hắn cũng đầy bất đắc dĩ.

....................

Hai ngày sau, cách Băng Tâm Cốc 3000 dặm, ở trên một núi tuyết.

Tuyết rơi xuống, trời đất đóng băng, mấy người Dương Khai đứng trên đỉnh núi nhìn ra xa xa.

Cơ Dao không thể nén được, cả người kích động đến run lên, nhìn cảnh sắc quen thuộc, ngửi không khí quen thuộc, tuyết rơi như lông ngỗng lên người, tan ra, nàng cảm giác như được tái sinh, tâm tình vui sướng không thể nén được.

Có lẽ vì càng gần quê càng sợ, ánh mắt Cơ Dao còn có chút lo lắng sợ hãi.

- Thật nhiều người. Dương Khai thở ra một hơi, trước mặt toàn là khói trắng.

Đứng ở đây nhìn ra xa, có thể thấy rõ bên ngoài Băng Tâm Cốc không ngừng có võ giả qua lại tra xét, bọn họ đương nhiên không phải đệ tử Băng Tâm Cốc, có những nhóm năm ba người, thậm chí mười mấy hai mươi người vây quanh một chỗ, canh chừng yếu đạo ra vào Băng Tâm Cốc.

Toàn bộ Băng Tâm Cốc bị bao vây kín như thùng sắt.

- Một cái Vấn Tình Tông, ở đâu ra nhiều người như vậy? Dương Khai nhíu mày.

Theo tin tức thám thính từ Thạch Thiên Hà, Dương Khai biết được chẳng những Băng Tâm Cốc bị vây khốn, ngay cả Băng Luân Thành gần đó cũng bị chiếm giữ.

Băng Luân Thành là trung tâm liên lạc trọng yếu với bên ngoài của Băng Tâm Cốc, sau khi bị chiếm, coi như bị cắt đứt ngõ liên lạc với bên ngoài.

Nếu người Vấn Tình Tông muốn vây Băng Tâm Cốc, lại muốn chiếm Băng Luân Thành, làm sao lại có nhiều người như vậy?

Thạch Thiên Hà nói: - Ở Bắc Vực có rất nhiều tông môn gia tộc dựa vào Vấn Tình Tông, lần này Vấn Tình Tông gây ra động tĩnh lớn như thế, các thế lực bên dưới nhất định đều tới hỗ trợ.

- Vậy cũng không thể có nhiều người đến vậy. Dương Khai lắc đầu, chợt hỏi: - Băng Tâm Cốc cùng Vấn Tình Tông đều là thế lực lớn, Vấn Tình Tông có gia tộc tông môn dựa vào, chẳng lẽ Băng Tâm Cốc không có sao? Theo ta biết, Băng Tâm Cốc có không ít nữ đệ tử gả ra ngoài? Có tầng quan hệ này, hiện tại Băng Tâm Cốc nguy nan, chẳng lẽ những thế lực kia không tới hỗ trợ?

Thạch Thiên Hà nghe vậy cười khổ, không biết phải đáp thế nào.

Còn Cơ Dao lại nói: - Sư tôn, năm đó ngài sáng lập Băng Tâm Cốc, không phải đã định ra quy củ này? Trong cốc không cấm kết hôn, nhưng đệ tử gả đi vậy không còn liên quan tới Băng Tâm Cốc nữa. Khi đó ngài băn khoăn không muốn người đời hiểu nhầm Băng Tâm Cốc lấy đám hỏi làm lý do mở rộng thế lực, miễn cho cây to đón gió.
Dương Khai ngạc nhiên nói: - Có quy củ này?

Cơ Dao bực bội: - Chính là ngài định ra quy củ này mà...

Dương Khai cười khan: - Vi sư hồ đồ.

- Kẻ nào lén lút ở đó! Trong khi ba người quan sát từ xa, bỗng có tiếng quát lớn.

Sau đó, những tiếng xé gió ập tới, lập tức một đoàn 5 người hiện ra trước mặt Dương Khai.

Trong 5 người này, do một lão giả dẫn đầu, còn lại đều khoảng 40 tuổi trở xuống, không có một nữ, toàn bộ là nam nhân.

Dương Khai quét thần niệm, nhìn ra 5 người chỉ là có Đạo Nguyên, lão già dẫn đầu mới Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, còn 4 người kia chỉ là nhất tầng cảnh mà thôi.

- Các ngươi là ai? Dương Khai liếc mắt hỏi, lúc nói còn thoáng vận chuyển một chút uy áp, bao phủ 5 người.

Sắc mặt 5 người đại biến, lão già dẫn đầu càng sợ hãi, chắp tay: - Tại hạ Phương Minh Huy, bái kiến đại nhân, vừa rồi có mạo phạm, xin đại nhân thứ tội.

Nhận ra Dương Khai là Đế Tôn Cảnh, Phương Minh Huy nào còn dám làm càn? Vội hạ thấp tư thái, sợ chọc Dương Khai không vui.

- Các ngươi ở đây làm gì? Dương Khai mặt lạnh hỏi.

Phương Minh Huy vội thưa: - Mấy người tại hạ phụng lệnh đến tra xét. Vừa nói, còn cười nịnh Dương Khai.

- Tra xét? Các ngươi là đệ tử Vấn Tình Tông? Dương Khai nhíu mày.

Phương Minh Huy lắc đầu: - Không phải, chúng ta là người Phương gia ở Song Ngọc Thành, những người đằng sau là đệ tử Phương gia.

- Song Ngọc Thành Phương gia... Dương Khai chợt hiểu. - Là thế lực phụ thuộc.

- Đại nhân nói đùa rồi. Phương Minh Huy cười nịnh không thôi. - Phương gia ta ta chỉ là một tiểu gia tộc xuống dốc, làm sao có thể với tới cây to như Vấn Tình Tông, ngay cả Song Ngọc Thành, chỉ sợ Vấn Tình Tông cũng không thèm nhìn.

Dương Khai ngạc nhiên: - Nếu không phải thế lực phụ thuộc Vấn Tình Tông, vậy các ngươi tới nơi này làm gì? Lại phụng lệnh ai tới đây tra xét!

Nơi này rất gần Băng Tâm Cốc, hiện tại Vấn Tình Tông cùng Băng Tâm Cốc thế như nước lửa, lúc nào cũng có thể khai chiến, người không liên quan thì sao ở lại đây?

Phương Minh Huy ngạc nhiên: - Tự nhiên phụng lệnh Vấn Tình Tông.

Dương Khai hừ nói: - Ngươi nói chuyện lộn xộn, làm bổn tọa hồ đồ, không nói cho rõ ràng, bổn tọa lập tức rút lưỡi ngươi!

Phương Minh Huy cả kinh, vội nói: - Tiền bối bớt giận, tại hạ quả thật phụng lệnh Vấn Tình Tông tra xét chỗ này, Phương gia ta cùng Vấn Tình Tông quả thật không có quan hệ, tại hạ không nói bậy.

Bốn người đằng sau lão đều trắng hết cả mặt, thầm nghĩ quả nhiên Đế Tôn Cảnh không dễ chọc, tâm tình không tốt liền muốn rút lưỡi người ta, quả thật hung bạo, khi nào mình có thể thăng cấp Đế Tôn Cảnh, đến lúc đó không có chuyện gì thì rút lưỡi người ta chơi...

- Nếu không liên quan, tại sao các ngươi lại nghe theo lệnh, ngươi cho rằng bổn tọa dễ lừa? Sắc mặt Dương Khai lạnh lùng nhìn Phương Minh Huy.

Phương Minh Huy lau mồ hôi lạnh, nói: - Đại nhân, hiện tại ở xung quanh Băng Tâm Cốc, có không ít trường hợp như Phương gia ta ta...

Đang nói, lão chợt hiểu ra, dè dặt hỏi Dương Khai: - Đại nhân chưa nghe qua Chiêu Hiền Lệnh của Vấn Tình Tông?

- Cái gì Chiêu Hiền Lệnh? Dương Khai nhíu mày.

Phương Minh Huy thở phào, nói: - Quả nhiên đại nhân chưa nghe qua.

- Nói chi tiết, nói rõ ràng, không rút lưỡi ngươi nữa.

- Vâng vâng vâng... Phương Minh Huy không ngừng gật đầu, liền giải thích: - Mấy năm trước Vấn Tình Tông cùng Băng Tâm Cốc đánh nhau, hai phái đều là tông môn đứng đầu Bắc Vực, thực lực không kém bao nhiêu, bởi vậy đều có tổn thất. Về sau Vấn Tình Tông vì tránh cho bản thân tổn thất, liền đưa ra Chiêu Hiền Lệnh, báo cho võ giả Bắc Vực, chỉ cần có thể tạm thời gia nhập vào Vấn Tình Tông, nghe theo hiệu lệnh, giúp bọn họ đối phó Băng Tâm Cốc, chẳng những có thể được ban thưởng nguyên tinh, bí bảo, công pháp, thậm chí có thể xem xét công lao lớn nhỏ. Sau này trở thành thế lực phụ thuộc Vấn Tình Tông. Đợi khi toàn diệt Băng Tâm Cốc, còn có thể được phân chia nữ đệ tử Băng Tâm Cốc.

Chương 2629: Sư tỷ muội gặp nhau

- Phân chia Băng Tâm Cốc đệ tử? Dương Khai trợn to tròng mắt tử, gương mặt vẻ kinh hãi.

Phương Minh Huy đầy mặt cười một cách đê tiện, nói: - Băng Tâm Cốc một môn nữ nhân, mỗi người băng thanh ngọc khiết, lãnh nhược băng sương, càng thêm thiên tư không tầm thường. Cuộc đời này nếu ai có thể có một hai người trong họ, tất nhiên không uổng a.

Trong Bắc Vực, Băng Tâm Cốc có danh tiếng lớn như vậy, Băng Tâm Cốc nữ đệ tử đối với những thứ thế lực lên không được mặt đài mà nói, lại mỗi người như Nữ thần vậy, chỉ có thể đứng xa nhìn không thể khinh nhờn.

Từ xưa đến nay, vô số nam nhân của Bắc Vực có thể lấy được Băng Tâm Cốc đệ tử làm vinh hạnh.

Nhưng chân chính có thể làm được lại không bao nhiêu người. Hôm nay Chiệu Mộ Lệnh của Vấn Tình Tông vừa ra, lúc này liền khiến vô số nam nhân ở Bắc Vực trở nên điên cuồng. Những thứ ban thưởng kia cũng đã đành, vạn nhất lập được công lao gì, đợi sau khi hủy diệt Băng Tâm Cốc, có thể được chia một hai người Băng Tâm Cốc nữ đệ tử, làm nô tỳ cũng là chuyện khá nở mặt nở mài. Cho dù cưới hỏi đàng hoàng về làm chính thất, vậy cũng không mất mặt, sẽ chỉ làm người khác hâm mộ ghen tỵ.

- Các ngươi cũng đều tới vì đệ tử của Băng Tâm Cốc sao? Dương Khai ly kỳ nhìn Phương Minh Huy. Người này tuổi đã cao, nhưng không nghĩ tới còn có tâm tư này.

Phương Minh Huy cười khổ đáp: - Không dám hy vọng xa vời nhiều lắm, chỉ cầu có thể tùy tiện được chút ít sự ban thường của Vấn Tình Tôn, thì đủ để cho Phương gia ta hưởng dụng rất nhiều năm. Nếu có thể quy phụ Vấn Tình Tông, dĩ nhiên không còn gì tốt hơn.

Dương Khai cười ha ha hỏi: - Hiện tại Vấn Tình Tông chiêu mộ bao nhiêu người?

- Có 100 ngàn, đại đa số đều là thế lực gia tộc như Phương gia ta vậy, cũng có một vài nhị tam đẳng tông môn tới dốc sức.

- Các ngươi không sợ Băng Tâm Cốc sau này xoay người, tìm các ngươi tính toán sổ sao?

Phương Minh Huy lắc đầu đáp: - Băng Tâm Cốc không có cơ hội.

- Chỉ giáo cho? Dương Khai nhướng mày lên.

Phương Minh Huy đáp: - Cụ thể tiểu nhân cũng không rõ lắm, chỉ biết là bên phía Vấn Tình Tông hiện giờ có hai vị Đế Tôn tam tầng cảnh cường giả, Băng Tâm Cốc tổ sư Băng Vân tuy rằng cũng là tu vi này, nhưng cũng chỉ có một mình thôi, như thế nào có thể đối kháng với Vấn Tình Tông? Những năm này tranh đấu, Băng Tâm Cốc lại thương vong thảm trọng, nếu không phải như thế, các nàng cũng không rút về bên trong Băng Tâm Cốc, dựa vào đại trận hộ tông mới với kéo dài hơi tàn. Hơn nữa...

- Hơn nữa cái gì? Dương Khai hỏi.

Phương Minh Huy khẽ cười đáp: - Băng Tâm Cốc không kiên trì được bao lâu. Ngắn thì nửa tháng, dài thì một tháng, Băng Tâm Cốc tất bại.

Dương Khai hừ nói: - Ngươi là một tên Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh nhỏ nhoi, sao dám tự tin lớn như thế.

Phương Minh Huy nhìn trái phải một chút. Gương mặt bộ dáng thận trọng, lúc này mới thấp giọng nói: - Phong Huyền tông chủ mời Nam Môn đại sư đến đây, đang nghiên cứu phá trận, e rằng không tới bao lâu sẽ có đầu mối. Đến lúc đó đại trận hộ tông của Băng Tâm Cốc vừa vỡ. Bọn ta dốc lực một kích, Băng Tâm Cốc há còn có sức phản kháng?

Cơ Dao cùng Thạch Thiên Hà đứng phía sau Dương Khai nghe vậy càng biến sắc mặt, đến thời khắc này lại gương mặt xinh đẹp trắng bệch.

Phương Minh Huy nhứ nhứ thao thao nói một trận, lúc này mới lên tiếng nói: - Vị đại nhân này, ngươi muốn tham dự một phen hay không? Hiện giờ Vấn Tình Tông đang chiêu hiền nạp sĩ, với thực lực của đại nhân, nghĩ rằng bên phía Vấn Tình Tông rất hoan nghênh.

Dương Khai nhướng mày hỏi: - Ta cũng có thể hả?

Phương Minh Huy gật đầu đáp: - Đương nhiên, chỉ cần đi tới Băng Luân Thành ghi danh một chút, nói rõ lai lịch của mình, thì có thể vì Vấn Tình Tông xuất lực. Đến lúc đó chỗ tốt dĩ nhiên là không thiếu được... Đúng rồi, vẫn chưa hỏi đại nhân đến từ phương nào vậy? Nếu có liên hệ gì với Băng Tâm Cốc, bên phía Vấn Tình Tông chắc là sẽ không muốn.

Lần này Dương Khai còn chưa mở miệng nói chuyện, Cơ Dao đã đi trước một bước, lạnh lùng nói: - Bổn cung Băng Tâm Cốc Cơ Dao!

Một lời ra, sắc mặt của đám người Phương Minh Huy đại biến, đồng loạt lui về phía sau.

Mấy người của Phương gia làm sao cũng không nghĩ tới, mình cùng người ta ở bên này chậm rãi nói hồi lâu như thế, đối phương lại là người của Băng Tâm Cốc.

Không phải nói người của Băng Tâm Cốc đều núp bên trong tông môn không dám đi ra sao. Hơn nữa ngay cả đại trận hộ tông đều đã mở ra, mấy người này làm sao đi ra chứ?

- Chạy! Phương Minh Huy ngược lại cũng là người quyết định thật nhanh. Lão ta biết mình vừa rồi một phen ngôn ngữ khẳng định làm cho đối phương mất hứng, hét lớn một tiếng, liền muốn thoát đi chỗ này.

Bốn tên Phương gia võ giả đi theo sau lão ta cũng phản ứng thật nhanh, rối rít thúc giục nguyên lực.

Còn không chờ bọn họ rời khỏi tại chỗ, một cỗ ý cảnh đông triệt nội tâm bỗng nhiên tràn ngập ra.

Lộng xịch xịch...

Một trận vang nhỏ, mặt đất trở thành vùng đất lạnh. Ngay cả không gian kia tựa hồ đều bị đóng băng. Năm người bị định ở tại chỗ, không thể động đậy.

- Giữ lại một mạng của lão ta! Dương Khai vội vàng quát một tiếng. Cơ Dao cau mày, nhưng vẫn thu điểm lực lượng, chỉ đông thành tượng đá bốn tên Phương gia võ giả khác, duy nhất còn lại một mình Phương Minh Huy cứng đờ đứng ở nơi đó, bị đông cứng môi bầm đen, khớp hàm run lên, vẻ mặt đưa đám nói: - Đại nhân tha mạng a, Phương gia ta từ khi quy nhập Vấn Tình Tông tới nay, chưa làm qua chuyện gì có lỗi với Băng Tâm Cốc. Chúng ta đều chỉ dò xét chung quanh, căn bản không làm bị thương bất kỳ một đệ tử nào của Băng Tâm Cốc.

Dương Khai vỗ trên bả vai lão ta, trực tiếp đánh lão ta hôn mê bất tỉnh, đưa tay xốc lấy hắn, rồi phất tay áo một cái, đánh xuống bốn tên đệ tử của Phương gia còn dư lại bị đông thành tượng đá thành phấn vụn.

- Sư tôn, để lại tính mạng lão ta làm chi? Đôi mắt đẹp của Cơ Dao phát lạnh nhìn Phương Minh Huy ngất đi, có chút không hiểu.

- Chuyện tên này vừa mới nói với chúng ta, cần nói lại một chút với một người khác. Có lẽ, còn có thể tìm hiểu ra một ít tin tức khác từ trong miệng của lão. Dương Khai nhàn nhạt giải thích một chút, lúc này mới hô: - Trở về cốc!

- Dạ! Cơ Dao cùng Thạch Thiên Hà rối rít vâng lời.

Dưới pháp tắc không gian bắt đầu khởi động, Dương Khai bao phủ lấy hai nàng, thân hình thoắt một cái, liền biến mất ở tại chỗ.

Đợi đến lúc lại xuất hiện, một nhóm ba người đã tới bên ngoài đại trận hộ tông của Băng Tâm Cốc. Đại trận hộ tông này vô cùng chắc chắn to lớn, bày biện ra nửa màn hào quang trong suốt, bao phủ lấy cả yếu địa của Băng Tâm Cốc.

Rất xa nhìn lại, phảng phất như có một cái chén lớn chụp trên mặt đất vậy. Bên trong quầng sáng hết thảy đều mông lung mờ ảo, nhìn không rõ.

Một cái đại trận hộ tông như vậy, tuyệt đối không phải dễ dàng có thể công phá. Vấn Tình Tông tuy rằng thực lực không tầm thường, nhưng mạnh mẽ công không được, cũng chỉ có thể mời tới đại sư trận pháp phá trận.

Tuy nhiên chống đỡ lên một cái đại trận như vậy, tiêu hao nguyên tinh nhất định cũng là thiên văn sổ tự. Dưới tình hình chung, chỉ có tông môn lúc có tai họa diệt môn, đại trận hộ tông này mới có thể hoàn toàn mở ra.

Trước đó Dương Khai trên núi tuyết ngắm nhìn đã lâu. Hắn cũng hiểu rõ trong lòng đối với quy luật dò xét chung quanh đây. Thời khắc này mang Cơ Dao cùng Thạch Thiên Hà đến đây, cũng không làm kinh động người nào.

- Dao nhi, khai trận! Dương Khai dùng thần niệm quét ra, vừa cảnh giác bốn phía, vừa phân phó Cơ Dao nói.

- Dạ! Cơ Dao gật đầu, vội vàng lấy ra một khối quyền trượng từ trong nhẫn không gian của mình, rót vào đế nguyên. Quầng sáng trước mắt nhẹ nhàng nhoáng lên một cái.

Một đạo tia sáng đen bắn ra, trong quầng sáng lập tức nứt ra một vết thương, không đợi lỗ hổng khép lại, mấy người Dương Khai đã nối đuôi nhau mà vào.

Đại trận hộ tông này người khác không mở được, nhưng Cơ Dao thân là tam đệ tử dưới trướng Băng Vân dĩ nhiên có biện pháp mở ra.

- Người nào?

Ba người còn chưa đứng vững vàng thân hình, một tiếng khẽ kêu liền đã truyền ra. Ngay sau đó bên kia một đạo kiếm quang hiện ra, một bộ thân thể mềm mại khóa lại trong kiếm quang, giống như đốm lửa rơi xuống ngoài cửu thiên, chói mắt như cầu vồng.

Đế ý trong nháy mắt tràn ngập, khí tức của băng hàn hạ xuống, làm cho Thạch Thiên Hà không khỏi sợ run cả người. - Thất sư muội? Là Thất sư muội sao?

Sát chiêu tập chí, Cơ Dao ngay cả tâm tư ngăn cản cũng không có, chỉ là ánh mắt chăm chú nhìn thân ảnh khóa lại trong kiếm quang, run giọng hô.

- Hả?

Trong kiếm quang truyền đến một tiếng thét kinh hãi, ngay sau đó tia sáng chợt tan ta, lộ ra một đạo thân ảnh xinh đẹp nhỏ nhắn.

Sau khi thân ảnh kia rơi trên mặt đất, trường kiếm cầm trong tay, ánh mắt ngựng trọng trông lại phía trước.

- Thất sư muội! Thân thể mềm mại của Cơ Dao khẽ run, la lên.

- Tam... Tam sư tỷ! Bên kia, thân ảnh nhỏ nhắn xinh đẹp cũng trong nháy mắt kích động, gần như không thể tin được hai mắt của mình. Sau khi nàng hô xong còn dùng sức dụi dụi, phát hiện đứng ở trước mắt nàng đúng thật là Tam sư tỷ Cơ Dao mất tích nhiều năm im bặt tin tức.

Bốn mắt nhìn nhau, sư tỷ muội hai người đều vô cùng kích động, thân hình lắc lư chạy đi về phía lẫn nhau, rất nhanh ôm chặc nhau.

- Tam sư tỷ, tỷ cuối cùng cũng đã trở lại. Tỷ những năm này đi đây chứ? Thân ảnh nhỏ nhắn xinh đẹp kia nhào vào trong ngực của Cơ Dao, nghẹn ngào hỏi.

Khóe mắt của Cơ Dao cũng đỏ đỏ, vẫn cố nén nỗi lòng phập phồng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của thân ảnh kiều tiểu, nhẹ giọng nói: - Thật xin lỗi, khiến cho các ngươi lo lắng rồi.

Lúc này, một ít Băng Tâm Cốc nữ đệ tử nghe được động tĩnh cũng đều chạy tới. Bốn phía một chút có nhiều hơn trăm người. Mỗi người đều cầm trong tay kiếm sắc bén, đằng đằng sát khí, còn tưởng rằng có ngoại địch xâm lấn. Tuy nhiên vừa thấy thất sư thúc nhà mình không ngờ ôm thành khối với một người nữ nhân, bộ dáng thân mật vô gian khiến toàn bộ đều choáng váng mắt.

Sau khi bọn họ nghe được đối thoại của hai người, một đám Băng Tâm Cốc nữ đệ tử rối rít bừng tỉnh đại ngộ.

- Đây là vị Tam sư thúc kia hả?

- Cái gì? Nàng chính là vị Cơ Dao sư thúc mất tích bao năm đó sao?

- Đúng, chính là nàng! Ta đã từng thấy qua bức họa của nàng trong cấm địa, sẽ không nhận sai.

- Cơ Dao sư thúc đã trở lại...

- Tông môn nguy nan, sư thúc trở về, sư môn may mắn a. Tổ sư khẳng định sẽ rất cao hứng.

- Cái cốc này cuối cùng cũng có một chuyện vui.

Một đám người nữ ríu ra ríu rít, tựa như một đám chim sơn ca vậy, tranh cãi ầm ĩ không nghỉ, lại đều đang truyền đưa khí tức vui sướng.

- Sư muội? Lại có một tiếng duyên dáng gọi to truyền ra.

Trong đám người, một cô gái vóc dáng cao gầy, mặt mũi thanh tú kinh ngạc nhìn nhìn Thạch Thiên Hà đứng phía sau Dương Khai, giật mình hô: - Thiên Hà sư muội?

Thạch Thiên Hà nghe tiếng hướng bên kia nhìn lại, thân thể mềm mại khẽ run lên, cố nén kích động trong lòng, run giọng nói: - Ngu sư tỷ!

Thần thái của nàng có chút câu nệ cùng khiếp đảm, dường như có chút không dám đi đối mặt vị Ngu sư tỷ kia vậy, như là đứa bé đã làm sai chuyện gì.

Dương Khai nghe vậy quay đầu hướng bên kia nhìn xem, nhớ lại lời của Nghiêm Đông trước đây, lập tức sáng tỏ người con gái cao gầy đó chính là Ngu Đan mà hắn đề cập tới.

Ngu Đan cất bước ra, đi tới trước mặt Thạch Thiên Hà, trên dưới quan sát nàng một cái, mỉm cười nói: - Nhiều năm không, sư muội gầy đi rồi. Những năm này ở bên ngoài, có phải bị ủy khuất hay không?

Khóe mắt của Thạch Thiên Hà đỏ lên, mím môi lắc đầu, nước mắt nước lập tức chảy ra.

- Được rồi đừng khóc, sư tôn những năm này cũng một mực nhớ đến ngươi, ngươi trở về là tốt rồi. Ngu Đan nói chuyện, nhẹ nhàng lau lau nước mắt của Thạch Thiên Hà chảy xuống.

Nhưng nước mắt kia lại giống như đoạn tuyến trân châu vậy, lau xong một chuỗi lại một một đợt khác, lau làm sao cũng lau không hết.

Chương 2630: Hoàn toàn thanh tỉnh

Hai sư tỷ muội bối phận bất đồng xa cách gặp lại, tràng diện đó quả thực xúc động lòng người.

Một đám nữ đệ tử của Băng Tâm Cốc lại là người có tính đa cảm lớn, nhìn một chút bên này, nhìn một chút bên kia, rất nhanh từng người một ánh mắt đều ướt át, làm như bị lây. Thanh kiếm sắc bén cầm trên tay đều thu về toàn bộ, lẳng lặng đứng ở nơi đó.

- Khụ... Dương Khai co bàn tay đặt ở bên miệng ho nhẹ một tiếng, trong khoảnh khắc hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

- Đúng rồi Thất sư muội, ta cùng với sư tôn trở về. Cơ Dao bị kinh động, gương mặt mang vẻ vui mừng theo sát thân ảnh kiều tiểu nói.

- Sư tôn? Thân ảnh kiều tiểu gương mặt vẻ mờ mịt, hồ nghi nói: - Sư tôn không phải ở...

- Trưởng Tôn cô nương, lại gặp mặt. Dương Khai khẽ mỉm cười, cắt ngang lời của nàng.

Người con gái nhỏ nhắn xinh xắn này chính là Băng Vân thất đệ tử Trưởng Tôn Oánh mà Dương Khai đã gặp vào mấy năm trước!

Trưởng Tôn Oánh quay đầu nhìn lại Dương Khai, kinh ngạc nói: - Dương sư huynh, sao lại là ngươi?!

Nàng quả thật rất kinh ngạc, trước đó cùng Cơ Dao xa cách gặp lại, đắm chìm trong không khí vui sướng vẫn chưa chú ý chuyện gì, thời khắc này mới phát hiện, Tam sư tỷ của mình lại cùng đi với Dương Khai.

Nàng xưng hô Dương Khai là sư huynh, trái lại không phải là bởi vì tu vi của Dương Khai cao hơn so với nàng. Nàng có Đế Tôn nhất tầng cảnh tu vi, hơn nữa mấy năm trước lúc gặp được Dương Khai, hắn mới chỉ có Đạo Nguyên tam tầng cảnh mà thôi.

Nàng xưng hô như vậy chỉ là xuất phát từ tôn trọng.

Dù sao Băng Vân sở dĩ có thể thoát khỏi Tịch Hư Bí Cảnh, trở về Băng Tâm Cốc, từ đầu tới cuối là công lao của Dương Khai. Mấy đệ tử dưới trướng của Băng Vân sau khi biết được chuyện này, đều đối với hắn cảm động đến rơi nước mắt, xưng hô một tiếng sư huynh là lễ phép.

- Trưởng Tôn cô nương không chào đón ta sao? Dương Khai khẽ cười hỏi.

Sắc mặt của Trưởng Tôn Oánh đỏ lên, đáp: - Nói chi lời đó. Dương sư huynh có đại ân đối với Băng Tâm Cốc ta, làm sao có thể không chào đón? Sư tôn đã sớm phân phó, Dương sư huynh đối với Băng Tâm Cốc, tựa như người trong nhà.

- Băng Vân tiền bối có lòng rồi. Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

Cơ Dao ở bên kia cau mày, gương mặt không hiểu nhìn Dương Khai, một đôi mắt đẹp dần dần có chút cảm giác hỗn loạn.

Trong sự nhận biết của nàng, Dương Khai là sư tôn, là Băng Vân. Nhưng bây giờ nghe Dương Khai nói, lại là hồ lý hồ đồ, thế nào cũng nghĩ không thông đây rốt cuộc là tại sao.

Dương Khai đã nhận ra sự khác lạ của nàng, thần tình nghiêm một chút hỏi: - Băng Vân tiền bối hiện giờ có đây không? Ta có việc cần gặp bà ta.

Trưởng Tôn Oánh vội đáp: - Sư tôn gần đây cũng không bế quan. Nếu biết được ngươi qua đây bà ấy khẳng định sẽ rất cao hứng, còn có Tam sư tỷ cũng đã trở lại... các ngươi đi theo ta!

Nàng nói xong, liền kéo tay của Cơ Dao, đi trước dẫn đường.

Dương Khai một tay cầm Phương Minh Huy, đi mấy bước lại quay đầu nói: - Thiên Hà nàng cũng đến đây, gặp sư tôn của nàng một chút.

Thân thể mềm mại của Thạch Thiên Hà run lên, trên mặt tràn đầy thần tình bất an.

- Sư muội đừng sợ, ta cùng đi với muội. Ngu Đan vỗ vỗ mu bàn tay của Thạch Thiên Hà, ôn nhu nói. Tâm tình của Thạch Thiên Hà lúc này mới thoáng bình phục một chút, cùng Ngu Đan hai người đi theo bước chân của Dương Khai.

Trên nửa đường, Thạch Thiên Hà thấp thỏm lo âu hỏi han: - Sư tỷ, sư tôn bà ấy những năm này còn giận ta chứ?

Ngu Đan nghiêm nghị gật đầu đáp: - Dĩ nhiên!

Thạch Thiên Hà lúc này sắc mặt có chút trắng bệch, đôi chân giống như là ngã xuống vậy, bước không mở bước chân.

Ngu Đan lại cười một cách quỷ quái bí hiểm, nói:

- Ngươi năm đó không tiếc không vâng lời sư tôn cũng muốn cùng tên nam nhân họ Đổng kia, sư tôn dĩ nhiên sẽ tức giận. Ngươi dù sao cũng là một tay người dạy nên, không nghe lời như vậy, còn không khiến nàng tức giận sao?

Thạch Thiên Hà khổ sở nói: - Là sư muội khiến sư tôn thất vọng.

Ngu Đan nói: - Bất quá ngươi cũng đừng lo lắng, sư tôn tức giận thuộc về tức giận. Nhưng những năm này thật ra một mực nhớ tới ngươi.

- Thật chứ? Thạch Thiên Hà đại hỉ hỏi.

Ngu Đan lặng lẽ đáp: - Trăm năm qua, cách mỗi hai năm, ta đều phải phụng mệnh đi một chuyến tới Thái Bình Thành, đi tìm hiểu tình huống của ngươi, nhìn một chút ngươi có bị ủy khuất gì hay không.

Thân mình của Thạch Thiên Hà run lên, kích động hỏi: - Là sư tôn bảo tỷ đi ư?

Ngu Đan mỉm cười đáp: - Sư tôn không lên tiếng, ta nào có lá gan chứ? Sư tôn nói, nếu là ngươi ở Đổng gia đó bị nửa điểm ủy khuất, người sẽ đi diệt cả nhà người ta. ngươi đừng xem sư tôn này trăm năm qua không có quản ngươi, thật ra trong lòng của người vẫn nhớ tới ngươi.

Nghe vậy, hốc mắt của Thạch Thiên Hà lại đỏ, thiếu chút nữa lại khóc lên. Ngu Đan lại một trận trấn an mới khiến cho tâm tình nàng bình tĩnh lại.

..

Bên trong đại điện của Băng Tâm Cốc, Dương Khai ngồi nghiêm chỉnh. Cơ Dao cùng Thạch Thiên Hà đều đứng ở phía sau hắn. Về phần Phương Minh Huy kia, vẫn như cũ chết ngất, bị Dương Khai nhét vào bên chân không quản không để ý tới. Ngu Đan thì theo bên cạnh Thạch Thiên Hà, lặng lẽ truyền âm trao đổi.

Sau khi Trưởng Tôn Oánh dâng nước trà, mở miệng nói: - Dương sư huynh chờ một lát, sư tôn bà ấy đã nhận được tin tức, lập tức sẽ tới.

- Tới rồi! Dương Khai biến đổi sắc mặt, nhìn lại ngoài điện.

Chỉ thấy ngoài điện tia sáng nhoáng lên một cái, thân ảnh của Băng Vân đã xuất hiện. Mà theo sát ở sau lưng nàng, còn có một đám Đế Tôn Cảnh cao thủ của Băng Tâm Cốc, số lượng không nhiều lắm, không tới mười người.

Đám người đại đệ tử An Nhược Vân, nhị đệ tử Tôn Vân Tú đồng loạt ở trong nhóm.

Dương Khai vội vàng đứng lên nghênh đón, ôm quyền hành lễ nói: - Dương Khai bái kiến Băng Vân tiền bối!

Băng Vân mỉm cười nói:

- Ngươi đã đến rồi sao?

Hai người tuy rằng tiếp xúc thời gian không lâu, nhưng bởi vì có duyên cùng chung sức đến từ Hằng La Tinh Vực, cho nên cảm giác so với người khác đều phải nhiều thân mật hơn. Lúc nguy nan trước mắt có thể gặp được Dương Khai, Băng Vân thấy cao hứng trong lòng.

- Bái kiến Dương sư huynh! Phía sau Băng Vân, một đám đệ tử đều vội vàng hành lễ.

Dương Khai gật đầu, ánh mắt lướt qua trên người mọi người, thấy được Lưu Tiêm Vân, thấy được Phạm Hinh, còn thấy được Tử Vũ. Giờ đây Tử Vũ đã là Đế Tôn Cảnh, nàng cùng Dương Khai một dạng đều vào Toái Tinh Hải, trong đó có được cơ duyên, tấn thăng đế vị.

Dưới bốn mắt nhìn nhau, Tử Vũ hơi gật đầu với Dương Khai, mặt tràn đầy cảm kích.

Năm đó bên trong Toái Tinh Hải, nàng đang sắp đột phá, lại đưa tới địch nhân mơ ước, mấy Băng Tâm Cốc đệ tử căn bản không thể bảo vệ. Sau khi nàng đột phá Đế Tôn Cảnh, mới từ trong miệng của mấy Băng Tâm Cốc đệ tử biết được, là Dương Khai dẫn đi cường địch, khiến nàng có an ổn đột phá không gian.

Chỉ riêng một phần ân này cũng đủ để cho Tử Vũ cảm động đến rơi nước mắt, đừng nói chi là Dương Khai cùng Băng Tâm Cốc có thiên ty vạn lũ quan hệ. Cùng tổ sư Băng Vân lại quan hệ mật thiết.

Còn Lưu Tiêm Vân đồng dạng rất kích động. Mấy năm không gặp Dương Khai, thời khắc này gặp lại, nàng đương nhiên có một bụng lời muốn nói, nhưng hôm nay lại không phải lúc.

- Nghe nói Cơ Dao đã trở lại? Băng Vân vừa hỏi, vừa quét về phía sau, lập tức thấy Cơ Dao ngây ngốc đứng ở nơi đó.
- Tam sư muội!

- Tam sư tỷ!

Đám người An Nhược Vân đều kích động la lên.

Cơ Dao lại kinh ngạc nhìn đứng ở nơi đó, một đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ mờ mịt. Nàng nhìn chằm chằm Băng Vân không rời, vẻ hỗn loạn trong mắt càng ngày càng rõ ràng, dường như một đoàn mây đen chặn tầm mắt của nàng.

- Tam sư muội ngươi ngây người gì nữa, còn không mau tới bái kiến sư tôn! An Nhược Vân không rõ cho nên, còn tưởng rằng tâm tình của Cơ Dao quá mức kích động, vội vàng nhắc nhở một câu.

Băng Vân lại nhìn ra một chút không ổn, quay đầu nhìn về Dương Khai hỏi: - Dao nhi đây là thế nào?

Dương Khai vội vàng truyền âm báo cho, đơn giản nói lại tình huống hiện giờ của Cơ Dao, ngay cả chuyện mình giả mạo cũng không che giấu.

Sau khi Băng Vân nghe chuyện, tất nhiên là lòng thương yêu không dứt. Cơ Dao trong Man Hoang Cổ Địa bị khổ sở nhiều năm như vậy, ngay cả thần trí cũng thay đổi thành không minh bạch. Nếu không phải vô tình gặp được Dương Khai, chỉ sợ thời khắc này vẫn còn ngây ngô sống qua ngày trong Cổ Địa rồi.

Bà ta nhẹ nhàng thở dài, trên mặt tràn đầy thần tình hòa ái, lên tiếng gọi: - Dao nhi, Vi sư chính là chỗ này, còn không qua đây?

- Sư tôn... Cơ Dao nghe được tiếng gọi lên, thân thể mềm mại run lên, mắt đẹp bỗng nhiên run rẩy kịch liệt. Thần tình hỗn loạn trong thời gian cực ngắn vỡ nát ra, hóa thành một mảnh thanh minh.

- Phốc... Cơ Dao hé miệng, một ngụm máu đen phun ra ngoài. Khí tức lập tức uể oải không ít, nhưng ánh mắt lại trở nên sáng vô cùng.

Đám người An Nhược Vân thấy vậy đều thất kinh, hoàn toàn không biết Cơ Dao đây là thế nào.

- Sư tôn! Thân hình của Cơ Dao lắc lư, lập tức đi tới trước mặt Băng Vân, quỳ sụp xuống trên đất, run giọng nói: - Đệ tử không tốt khiến sư tôn lo lắng.

Băng Vân đưa tay, nhẹ nhàng mà vỗ vỗ đầu của nàng, nói: - Trở về thì tốt rồi, trở về thì tốt rồi, đứng lên đi.

Cơ Dao lắc đầu, khóc ròng không ngừng, một đôi tay ôm chặt lấy đùi của Băng Vân, dường như không bao giờ nguyện ý buông lỏng ra nữa.

Đám người An Nhược Vân cũng lặng lẽ lau lau khóe mắt.

Băng Vân bất đắc dĩ nói: - Thầy trò ta và ngươi, xa cách gặp lại là chuyện vui, không cho khóc, đứng lên mà nói.

Bà ta đưa tay kéo một cái, kéo lên Cơ Dao, tự mình thay nàng lau đi nước mắt, giao cho An Nhược Vân chiếu khán, lúc này mới quay đầu nhìn Dương Khai nói: - Để ngươi chê cười rồi, Dao nhi nàng từ nhỏ tánh khí quật cường.

Dương Khai lắc đầu nói: - Dao nhi nàng... Khụ khụ, tính tình của Cơ Dao sư muội trung nhân.

Hắn trong khoảng thời gian này gọi Dao nhi thành thói quen, thiếu chút nữa lại gọi sai.

Cơ Dao nghe vậy, giương mắt nhìn nhìn Dương Khai, ánh mắt không khỏi có chút phức tạp. Sau khi chân chính gặp được Băng Vân, nàng không thể nghi ngờ đã hoàn toàn thanh tỉnh lại. Tuy nói không biết sau này còn có thể khinh suất hay không, nhưng tối thiểu bây giờ là bình yên vô sự.

Chính bởi vì thanh tỉnh, nàng mới ý thức tới trạng thái trước đây của mình có bao nhiêu không xong.

Nàng nhận lầm một người nam nhân thành sư tôn của mình, chuyện như vậy nếu không phải phát sinh ở trên người mình, Cơ Dao e rằng thế nào cũng không thể tin được.

Dương Khai có chút chột dạ, không dám chạm ánh mắt của nàng, ánh mắt mơ hồ không chừng.

- Ngồi xuống nói chuyện đi, chớ đứng hết như vậy. Tâm tình của Băng Vân rất tốt. Tam đệ tử của mình mất tích đã lâu trở về tông môn, Dương Khai cũng tới, có thể nói là chuyện đại hỉ, khó có dịp trên mặt nở nụ cười.

Chúng đệ tử nhìn thấy cũng đều mừng thầm trong lòng.

Trong khoảng thời gian này Băng Vân không hề lộ ra khuôn mặt tươi cười gì cả. Hôm nay cuối cùng là vén mây đen thấy trăng sáng, khiến tâm tình của một đám đệ tử đều buông lỏng không ít.

Băng Vân lên tiếng, mọi người đương nhiên không dám không tuân theo, lập tức theo thân phận tôn ti ngồi xuống.

An Nhược Vân được Băng Vân truyền âm dặn dò, không dám thả Cơ Dao xa rời mình quá xa, đương nhiên là để nàng cùng ngồi chung với mình cho dễ chiếu khán.

- Dương sư huynh, ngươi là nghe nói đến tình huống của Băng Tâm Cốc chúng ta, cố ý chạy đến sao? Sau khi ngồi xuống, Tôn Vân Tú tò mò nhìn Dương Khai hỏi, nếu không phải cố ý, trên thời gian cũng quá trùng hợp.

Dương Khai lắc đầu đáp: - Trái lại cũng không phải cố ý, chỉ là trong Man Hoang Cổ Địa trong lúc vô tình đụng phải cơ Dao sư muội, muốn mang nàng về trước thôi. Lúc đến Thái Bình Thành đã xảy ra một chuyện, mới khiến cho chúng tôi biết được tình hình gần đây của Băng Tâm Cốc.

Chương 2631: Cơn giận của An Nhược Vân

- Thái Bình Thành? Sắc mặt của An Nhược Vân biến đổi: - Đã xảy ra chuyện gì?

Thái Bình Thành ba chữ này đối với người khác có lẽ xa lạ, nhưng đối với An Nhược Vân mà nói lại giống như một cây gai trong lòng. Năm đó Thạch Thiên Hà không tiếc không vâng lời nàng, muốn gả cho người nam nhân nọ chính là người của Thái Bình Thành.

Nghe được câu hỏi của nàng, thân thể mềm mại của Thạch Thiên Hà run lên, khiếp khiếp ngẩng đầu liếc nhìn An Nhược Vân một cái, lại thấy An Nhược Vân mắt cũng không nhìn mình một chút, trong trái tim nàng tràn đầy chua xót. Nàng biết sư tôn của mình đây là vẫn luôn chưa tha thứ cho mình. Nếu không sớm thấy được mình, vì sao một mực không triệu kiến mình lên hỏi thăm.

Dương Khai khẽ cười nói: - Chuyện này nhắc tới, có chút quan hệ với An sư muội.

An Nhược Vân nghe vậy, như có điều suy nghĩ quan sát một chút Thạch Thiên Hà thần sắc tái nhợt bên kia, thần tình nhàn nhạt, nhìn không ra tâm tình gì.

- Chuyện của Thái Bình Thành làm sao có quan hệ với đại sư tỷ chứ? Dương sư huynh cẩn thận nói nghe một chút. Trưởng Tôn Oánh tò mò hỏi.

Dương Khai đáp: - Ta cùng với Cơ Dao sư muội mấy ngày trước đây nghỉ ngơi cả đêm ở Thái Bình Thành, vào ngày thứ hai chuẩn bị ra khỏi thành thì đụng phải một người ăn mặc cải trang muốn rời khỏi Thái Bình Thành, lại bị người khám phá đầu mối, ngăn lại...

Hắn lúc đó mới nhất ngũ nhất thập nói một trận chuyện đã xảy ra ở chỗ cửa thành của Thái Bình Thành. Lúc hắn nói chuyện nhìn chằm chằm vào An Nhược Vân, dường như là đang nói cho một mình nàng nghe vậy.

Đợi đến khi nghe được Đổng Hải không ngờ không để ý tình cảm vợ chồng trăm năm, chẳng những bêu xấu Thạch Thiên Hà lấy trộm trấn tộc chi bảo của Đổng gia, thậm chí còn trục xuất nàng ra khoi Đổng gia trước mặt mọi người, tay vịn ghế ngồi của An Nhược Vân một phen bị nàng bóp nát.

Thạch Thiên Hà tuy là khí đồ của nàng, nhưng dù sao cũng là nàng giáo dưỡng lớn lên, khi nào đến phiên một người Đổng gia khi dễ như thế.

Huống chi, tâm tính của Thạch Thiên Hà nàng biết rõ nhất, làm sao có thể đi làm chuyện trộm đạo như vậy.

- Sau đó ta cùng với Cơ Dao sư muội mới biết, chuyện lấy trộm trấn tộc chi bảo bất quá là muốn tăng thêm tội thôi. Nguyên nhân căn bản lại là Thiên Hà nghe nói sư môn gặp nạn, muốn trở về cốc dốc chút lực non yếu của mình. Nhưng hôm nay Bắc Vực thế cục rung chuyển, phàm là cùng Băng Tâm Cốc nhấc lên một chút quan hệ cũng sẽ không có kết quả gì tốt. Đổng gia không dám để Thiên Hà bại lộ thân phận của mình, lúc này mới tùy ý gán lên một cái tội danh truy bắt nàng, cũng như trục xuất nàng ra khoi Đổng gia, mượn điều này khiến nàng cùng Đổng gia thoát khỏi quan hệ. Miễn cho bị dính líu trong đó.

Dương Khai nói tiếp: - Ta cùng với Cơ Dao sư muội chính là gặp phải Thiên Hà, thế mới biết tình huống của Băng Tâm Cốc, cho nên một đường ngựa không ngừng vó câu chạy tới.

Sau khi nói xong, hắn liền bưng lên nước trà bên cạnh, nhẹ nhàng nhấp lên.

- Khinh người quá đáng! An Nhược Vân cũng không nhịn được nữa, một bàn tay cũng chụp nát tay vịn của một bên khác.

Trong đại điện, rất nhiều nữ nhân của Băng Tâm Cốc nghe vậy đều bộ mặt tức giận.

Nhớ ngày đó, nam nhân của cả Bắc Vực đều lấy chuyện có thể lấy được Băng Tâm Cốc đệ tử làm vinh làm kiêu ngạo. Nhưng hiện giờ rồng bơi nước cạn, hổ xuống đồng bằng, nhỏ nhoi một Đổng gia của Thái Bình Thành cũng đang khi dễ đến trên đầu của các nàng.

Đệ tử gả cho vào Đổng gia trăm năm, thân là quý vi chủ mẫu, kết quả trước mặt mọi người bị trục xuất khỏi gia tộc, còn mang tiếng xấu là tên trộm.

Điều này làm cho một đám nữ nhân quả thực tức bể phổi.

- Thiên Hà ngươi qua đây! An Nhược Vân vừa nhướng mày lên, nhìn Thạch Thiên Hà vẫn đứng phía sau Dương Khai.

Thạch Thiên Hà nghe vậy, thân thể mềm mại run lên bần bật, bước chân khó khăn, có chút bước không ra. Còn Ngu Đan nhẹ nhàng đẩy nàng một cái, cho nàng một cái ánh mắt khích lệ. Thạch Thiên Hà mới đi tới trước mặc An Nhược Vân, quỳ xuống cái phịch.

Nàng không nói một lời, lại là rơi lệ không ngừng.

Bàn tay của An Nhược Vân giơ lên thật cao, gương mặt rèn sắt không thành thép, tựa như muốn quất xuống, nhưng thử mấy lần cũng không thể hạ quyết tâm, cuối cùng giậm chân một cái, thu tay.

Anh Nhược Vân hít một hơi thật sâu, trầm giọng hỏi: - Nghịch đồ, ngươi có biết sai chưa?

Thạch Thiên Hà lệ rơi đầy mặt, gật đầu đáp: - Đệ tử biết sai rồi!

An Nhược Vân hận nói: - Trăm năm trước ta đã khuyên ngươi, không cần bởi vì một lần ân cứu mạng gả cho Đổng gia. Phương pháp báo ân có rất nhiều loại, không cần thiết hy sinh hạnh phúc của cuộc đời mình. Ngươi cố tình không nghe, kết quả là rơi vào kết cục như vậy, ngươi vì sao phải lãng phí bản thân mình như thế!

Thạch Thiên Hà cuối đầu xuống đất, phủ phục không dậy nổi, khóc thút thít nói: - Xin sư tôn trách phạt!

An Nhược Vân lạnh mặt nói: - Đừng gọi ta là sư tôn, trăm năm trước ta đã không có ngươi tên đệ tử này. Ngươi và ta từ lâu đoạn tuyệt quan hệ thầy trò. Kết quả hôm nay là ngươi ngày đó gây nên, là đau xót hay là khổ sở, ngươi đều phải tự mình gánh chịu, không quan hệ với ta, cũng không quan hệ với Băng Tâm Cốc.

- Xin sư tôn trách phạt! Thạch Thiên Hà cực kỳ bi ai cầu khẩn.

An Nhược Vân cả giận quát: - Còn dám gọi ta sư tôn! Trưởng Tôn Oánh có chút nhìn không đặng, đứng lên nói: - Đại sư tỷ, đừng nổi giận. Thiên Hà năm đó tuy rằng không nghe lời của tỷ, không vâng lời tỷ, nhưng hiện giờ cũng ăn đau khổ, tin rằng nàng sau này không bao giờ sẽ như vậy nữa. Hơn nữa... nàng lần này liều chết cũng muốn trở về Băng Tâm Cốc, cũng là bởi vì nghe được sư môn gặp nạn, dựa vào phần tâm chí cùng trung thành này, đại sư tỷ chẳng lẽ không thể tha thứ nàng sao?

Những sư tỷ muội khác cũng đều rối rít gật đầu, mau mồm mau miệng tranh nhau lên tiếng khuyên lại nói tiếp.

An Nhược Vân nghe vào trong tai, lại không nói một lời.

Ngu Đan thấy thế, cũng gấp gáp đi ra phía trước, một tiếng phịch quỳ xuống trước mặt An Nhược Vân, nói: - Sư tôn, người tha thứ cho Thiên Hà sư muội lần này đi.

Tử Vũ cũng là thân thể mềm mại nhoáng lên một cái, đồng dạng đi tới trước mặt An Nhược Vân quỳ xuống, nói: - Sư tôn, Thiên Hà sư muội đã biết sai rồi, người tha thứ nàng đi.

Hai người cũng giống như Thạch Thiên Hà vậy, đều là mộn hạ của An Nhược Vân, dĩ nhiên có tư cách xin tha.

- Các ngươi... An Nhược Vân thấy thế, một tiếng kêu nổi giận không thể gọi, chỉ vào Ngu Đan cùng Tử Vũ. Ngón tay mảnh khảnh không ngừng điểm điểm, cắn răng nói: - Được được được, các ngươi đều đã cứng cáp rồi, đều không chịu nghe lời nữa, còn có mặt mũi gọi ta người sư tôn này sao.

Thân thể mềm mại của Ngu Đan cùng Tử Vũ run lên, nói liên tục: - Sư tôn bớt giận, đệ tử không dám.

- Nếu không dám, vậy thì nhanh lên đứng lên cho ta. An Nhược Vân cả giận nói.

Ngu Đan cùng Tử Vũ liếc nhau, đồng thanh nói:

- Sư tôn xin hãy tha thứ Thiên Hà sư muội.

- Các ngươi còn cùng ta cò kè mặc cả hả? An Nhược Vân giận điên lên.

- Được rồi! Băng Vân bỗng nhiên lên tiếng quát một tiếng.

Nàng phát ra một lời, mọi người nhất thời yên tĩnh lại.

Băng Vân quét một vòng trái phải, lúc này mới đưa mắt đầu đến trên người của Thạch Thiên hà một mực phủ phục ở đó, khấu đầu trên đất, hỏi: - Ngươi tên là Thạch Thiên Hà?

Thạch Thiên Hà vội vàng chuyển phương hướng, đè nén tiếng khóc, trả lời: - Đệ tử Thạch Thiên Hà, bái kiến tổ sư!

- Ừ. Băng Vân nhẹ nhàng gật đầu, trầm ngâm một chút nói: - Ngươi trăm năm trước không vâng lời sư tôn của ngươi, phạm vào sai lầm lớn, bị trục xuất khỏi sư môn. Theo đạo lý mà nói, ngươi không bao giờ là người của Băng Tâm Cốc ta nữa, sống hay chết cũng không liên quan với Băng Tâm Cốc ta... Thạch Thiên Hà nghe vậy, thân thể run lên, sinh lòng tuyệt vọng.

Băng Vân chợt chuyển lời, nói: - Tuy nhiên nể tình trên phần ngươi lần này tâm hệ sư môn, liều chết quay trở về dốc sức, bổn cung có thể cho ngươi một cơ hội!

Thạch Thiên Hà vội vàng nói: - Xin tổ sư chỉ rõ!

Băng Vân mỉm cười nói:

- Bổn cung làm chủ, lần nữa thu ngươi vào Băng Tâm Cốc. Tuy nhiên... rốt cuộc có thể lần nữa bái nhập làm môn hạ của sư tôn ngươi hay không, vậy phải xem biểu hiện sau này của ngươi.

Thạch Thiên Hà hoắc mắt ngẩng đầu. Gương mặt vui mừng vừa cảm kích nhìn Băng Vân, nhưng rất nhanh, nàng nghiêng đầu lại, gương mặt thấp thỏm nhìn xem An Nhược Vân, khàn giọng nói: - Sư tôn không đồng ý, đệ tử không dám trở về Băng Tâm Cốc.

Băng Vân cười nói: - Sư tôn của ngươi là đệ tử ta, bổn cung nếu lên tiếng, nàng không dám không đồng ý. Nhược Vân ngươi nói xem?

An Nhược Vân bị Băng Vân nhìn một cái, lập tức khom người đáp: - Đệ tử cẩn tuân sư mệnh!

Sau khi nói xong, lại nhìn Thạch Thiên Hà nói: - Còn quỳ đó làm gì, còn không mau cám ơn tổ sư!

Thạch Thiên Hà chấn động, vội vàng khấu đầu nói: - Đa tạ tổ sư khai ân, tạ ơn sư tôn khai ân!

Sau khi nàng bái tạ xong, lúc này mới đứng dậy, gương mặt vui không tự kiềm hãm được, rồi lại đầy mặt nước mắt.

An Nhược Vân cả giận nói: - Bộ dạng có ra làm sao không?!

Nàng vừa nói, vừa vãi ra một chiếc khăn gấm nhẹ nhàng lướt qua phía Thạch Thiên Hà.

Thạch Thiên Hà nhận lấy, nhưng không lau nước mắt của mình, chỉ siết chặt lấy, dùng ống tay áo của mình lau đi nước mắt. Nàng lại đứng lên, nhìn thẳng vào mắt của Tử Vũ và Ngu Đan, không nhịn được mỉm cười.

- Từ nay về sau, ngươi đi theo bên cạnh Tử Vũ tu luyện đi. Chuyện của Đổng gia ngươi không cần quan tâm. Đợi chuyện chỗ này xong, ta sẽ đi thay ngươi đòi cái công đạo! An Nhược Vân lạnh lùng nói.

Lời này vừa ra, Thạch Thiên Hà liền biết trong lòng của sư tôn mình vẫn có mình, bằng không cũng sẽ không nói muốn đòi công đạo cho mình như thế.

Nàng lắc đầu nói: - Sư tôn, Đổng gia đã không còn...

- Không còn!

Trong con ngươi xinh đẹp của An Nhược Vân lóe lên hàn quang, hừ lạnh nói: - Trái lại tiện nghi bọn họ, nếu không còn cũng tốt, sau này an tâm đợi ở trong cốc, nếu tái phạm hạ sai lầm lớn, sẽ không dễ dãi như thế đâu.

- Dạ! Thạch Thiên Hà cung kính đáp.

- Chúc mừng Băng Vân tiền bối thầy trò gặp lại, chúc mừng An sư muội thầy trò gặp lại. Dương Khai ở một bên phẩm trà đã nửa ngày, mắt thấy giờ này mọi chuyện đã định, lúc này mới cười híp mắt ôm quyền nói.

Băng Vân cười nói: - Đây còn may mà có ngươi. Nhắc tới... Vài chuyện đại sự của Băng Tâm Cốc đều có liên quan với ngươi. Xem ra giữa ta và ngươi thật sự có duyên.

Bản thân bà ta có thể thoát cây trở về từ trong Tịch Hư Bí Cảnh, nguyên nhân lớn nhất là bởi vì Dương Khai. Giờ đây Cơ Dao cùng Thạch Thiên Hà có thể trở về, cũng là bởi vì Dương Khai. Hai lần ba lượt như thế, không phải duyên phận thì là gì?

- Cơ duyên xảo hợp thôi. Dương Khai mỉm cười, ngay sau đó lại thần tình nghiêm một chút, nói: - Tiền bối, lúc trước ta cùng với Cơ Dao sư muội nghe được lời đồn không nhiều lắm, giờ đây Băng Tâm Cốc rốt cuộc là cục diện gì cũng không quá rõ. Xin tiền bối có thể nói cho ta biết một chút tin tức hay không?

Vừa nghe Dương Khai nhắc tới chuyện chính, vẻ mặt của mọi người đều trang nghiêm lại. Băng Vân hỏi: - Ngươi muốn biết gì?

Dương Khai đáp: - Thực lực của Vấn Tình Tông cùng Băng Tâm Cốc hẳn không xê xích bao nhiêu mới đúng, vì sao có thể bức bách Băng Tâm Cốc tới tình cảnh như bây giờ?

Băng Vân thở dài nói: - Thực lực của hai phái vốn quả thật không kém lắm. Nhưng hơn nửa năm trước, Vấn Tình Tông phó tông chủ chợt đột phá đến Đế Tôn tam tầng cảnh. Hắn cùng Phong Huyền hai người liên thủ, bổn cung không địch nổi. Hơn nữa Băng Tâm Cốc ta nghiêng về giữ địa bàn, xưa nay cùng phái khác không kết giao quá mức thân mật. Vấn Tình Tông lôi kéo nhiều tay chân, Băng Tâm Cốc ta khó có thể ngăn cản, chỉ có thể lui cư trong cốc, mở ra đại trận hộ tông.

Chương 2632: Sư huynh biến thành sư thúc

- Vấn Tình Tông phó tông chủ? Dương Khai ngạc nhiên, trong đầu rất nhanh dâng lên một đạo thân ảnh, trầm giọng nói: - Diêu Trác?

Băng Vân gật đầu nói: - Đúng, chính là hắn!

Cơ Dao một mực trầm mặc im lặng ngạc nhiên hỏi: - Ngươi nhận biết Diêu Trác hả?

Dương Khai gật đầu đáp: - Lần trước khi tới Băng Tâm Cốc, có không ít giao thiệp với hắn.

Lần trước hắn tới Băng Tâm Cốc, vừa lúc gặp phải chuyện mai mối giữa Vấn Tình Tông cùng Băng Tâm Cốc hai phái. Vấn Tình Tông thiếu tông chủ Phong Khê coi trọng Tử Vũ, trăm phương ngàn kế muốn có được, làm áp lực bên phía Băng Tâm Cốc. Bên này bị bất đắc dĩ đáp ứng việc hôn nhân.

Lúc đó chính là Diêu Trác dẫn Phong Khê tới Băng Tâm Cốc đón dâu.

Khi đó Diêu Trác là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh. Dương Khai bất quá Đạo Nguyên tam tầng cảnh, so ra thực lực sai biệt to lớn.

Nhưng Diêu Trác vẫn bị Dương Khai dùng Băng Vân dùng Đế Tuyệt đan gây thương tích. Trong Đế Tuyệt đan, phong ấn chính là Băng Tuyết Lê Hoa Kiếm bí thuật của Băng Tâm Cốc.

Sau đó, Dương Khai ngay cả nhẫn không gian của Diêu Trác cũng đoạt lấy. Bên trong nhẫn không gian đó, có lễ hỏi do Vấn Tình Tông chuẩn bị, thực tại khiến Dương Khai lúc đó phát một khoản tiền của phi nghĩa.

Đây bất quá là chuyện của mấy năm trước, ký ức của Dương Khai dĩ nhiên hãy còn mới mẻ, cho nên thời khắc này vừa nghe Băng Vân nhắc tới Vấn Tình Tông phó tông chủ, hắn liền nghĩ tới.

Bên kia, Trưởng Tôn Oánh môi rung rung, lén lút truyền âm cho Cơ Dao, nói một lần chuyện đã xảy ra vào mấy năm trước.

Cơ Dao nghe xong cũng một trận không nói nên lời. Nàng chợt phát hiện Dương Khai người này quả thực chính là một người cường đạo. Mấy năm trước bất quá Đạo Nguyên tam tầng cảnh, liền đoạt một cái nhẫn không gian của Đế Tôn lưỡng tầng cảnh. Mà đoạn thời gian trước ở Man Hoang Cổ Địa, lại bắt chẹt vơ vét đại lượng tài phú của tứ đại Thánh Tôn.

Người này chính là người có khiếu trời sanh cường đạo.

- Diêu Trác sao lại đột nhiên tấn thăng Đế Tôn tam tầng cảnh chứ? Dương Khai khẽ nhíu mày.

Mấy năm trước Diêu Trác mặc dù là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, nhưng muốn đột phá tấn thăng cũng không phải dễ dàng như vậy. Nhất là đến tầng thứ của Đế Tôn Cảnh, thường thường trăm ngàn năm đều không thể đột phá.

Lúc này mới thời gian không bao lâu, tu vi của Diêu Trác theo đạo lý không có khả năng tăng lên nhanh như vậy.

Băng Vân lắc đầu nói: - Cái này ta cũng không biết, có lẽ hắn có cơ duyên của mình. Bà ta buông tiếng thở dài nói tiếp: - Vốn dĩ Băng Tâm Cốc ta cùng Vấn Tình Tông quả thật thế quân lực địch. Nhưng từ sau khi Diêu Trác đột phá đến Đế Tôn tam tầng cảnh, cái thăng bằng đó liền bị đánh vỡ. Ta đánh không lại Phong Huyền cùng Diêu Trác hai người liên thủ, Băng Tâm Cốc dĩ nhiên sẽ bị áp chế. Hơn nữa Vấn Tình Tông lôi kéo những thứ tay chân kia, Băng Tâm Cốc có vẻ có chút thế đan lực cô.

Dương Khai gật đầu hỏi: - Tiền bối định làm như thế nào? Chẳng lẽ một mực núp ở trong cốc sao?

Băng Vân lắc đầu nói: - Tạm thời cũng không có biện pháp gì tốt, chỉ có thể trước tiên dựa vào đại trận hộ tông bảo vệ một khoảng thời gian.

- Đại trận hộ tông sợ là không duy trì nổi quá lâu. Dương Khai trầm giọng nói.

- Xin chỉ giáo cho?

Băng Vân cả kinh.

Dương Khai đáp: - Trước đó ta cùng với Cơ Dao sư muội ở bên ngoài đụng phải người này, nghe người này nói, Vấn Tình Tông mời một tên Nam Môn đại sư gì đó đang nghiên cứu phá trận, dường như là một chuyên gia trận pháp, tiền bối có từng nghe nói qua người này chưa?

- Nam Môn đại sư... Băng Vân chau mày.

An Nhược Vân lại cả kinh kêu lên:

- Nam Môn Đại Quân!

Tôn Vân Tú cùng Trưởng Tôn Oánh cũng đều là gương mặt xinh đẹp trắng nhợt, dường như biết Nam Môn đại sư đó là ai.

Băng Vân ném ánh mắt hỏi thăm về phía An Nhược Vân. Nàng ta vội vàng nói: - Sư tôn, Nam Môn Đại Quân đúng là một vị đại sư trận pháp, danh vang Bắc Vực, trình độ hết sức rất cao trên một đường trận pháp.

Băng Vân cũng là gương mặt xinh đẹp biến đổi, hỏi: - Người này có lai lịch gì, quan hệ thế nào với Vấn Tình Tông?

Bà ta trước đây rời khỏi Bắc Vực quá lâu, Nam Môn Đại Quân cái tên này thật đúng là chưa nghe nói qua.

An Nhược Vân đáp: - Hắn cùng với Vấn Tình Tông cũng không quan hệ. Theo đệ tử biết, Nam Môn Đại Quân người này xuất thân thảo mãng. Trước kia dường như được một bộ trận pháp kỳ thư, tự học thành tài, cũng không có bất kỳ tông môn bối cảnh. Hơn nữa cũng bởi vì duyên cớ trước kia ăn quá nhiều khổ cực, bị khi dễ, cho nên người này từ trước đến nay thấy tiền mở mắt, chỉ nhận tiền không nhận người, chỉ cần có đủ tài phú, ai cũng có thể thỉnh động hắn. Tôn Vân Tú cũng gật đầu nói: - Chỉ có điều người này luôn luôn "rồng thần thấy đầu không thấy đuôi", không nghĩ tới Vấn Tình Tông không ngờ đã tìm được hắn, xem ra trả giá cao không nhỏ.

Sắc mặt của Băng Vân cũng nghiêm túc lại, hỏi: - Dương Khai, tin tức này có đúng chứ?

Dương Khai đáp: - Ta cũng nghe hắn nói thôi. Có đúng hay không, tiền bối tự mình hỏi một chút đi.

Khi Dương Khai nói chuyện, đá một đá thẳng tới Phương Minh Huy trên mặt đất, hừ lạnh nói: - Ngồi dậy, giả bộ chết nữa ta cho ngươi chết thật!

Phương Minh Huy nhìn như hôn mê bất tỉnh vừa nghe vậy, cả người kích linh một chút, vội vàng bò dậy, sắc mặt tái nhợt ôm quyền nói: - Bái kiến Băng Vân tiền bối, bái kiến chư vị thần nữ tiền bối. Phương Minh Huy là người của Phương gia ở Song Ngọc Thành, cùng Vấn Tình Tông không có quan hệ gì, chư vị tiền bối minh giám.

Cũng không biết lão ta đã tỉnh lại khi nào, rõ ràng nghe được không ít cuộc nói chuyện trước đó, cho nên mới biết ngồi ở phía trên chính là Băng Vân.

- Cho ngươi nói cái này sao? Cho ngươi nói cái này hả? Dương Khai trên đi tới là một trận quyền đấm cước đá, vừa đánh vừa nói: - Còn dám hồ ngôn loạn ngữ, lập tức bầm thây vạn đoạn.

Phương Minh Huy không tránh khỏi, cực kỳ chính xác bị trúng vài cái, vẻ mặt đưa đám nói: - Đại nhân muốn ta nói gì thì ta sẽ nói cái đó!

Dương Khai hừ nói:

- Băng Vân tiền bối có mấy lời muốn hỏi ngươi, thành thật trả lời, bằng không ngươi chờ coi.

- Dạ dạ dạ! Phương Minh Huy không ngừng gật đầu.

Tuy nói lão ta đã dự liệu được kết quả của mấy tên Phương gia đệ tử khác, nhưng thời khắc này lại ngay cả nửa điểm tâm tư báo thù đều không sinh ra được. Ai bảo thực lực của lão ta thấp kém, người nào làm cho bọn họ chủ động lẫn vào trong đại chiến của hai phái.

Băng Vân nhìn Phương Minh Huy, hỏi:

- Chuyện Nam Môn Đại Quân là thế nào?

Phương Minh Huy vẻ mặt đau khổ nói: - Tiền bối, chuyện này ta cũng không rõ lắm a. Tiểu nhân chỉ nghe người khác nói, Phong Huyền tông chủ... Ừ, lão thất phu kia mời một tên Nam Môn đại sư đến đây, đang nghiên cứu phá trận, ngắn thì nửa tháng, lâu thì một tháng, nhất định có thể phá trận. Đến lúc đó phía ngoài 100 ngàn đệ tử khuynh sào mà vào, đạp Băng Tâm Cốc thành đất bằng phẳng.

- Ngươi biết chỉ có những điều này hả? Băng Vân nhíu mày.

Phương Minh Huy đáp: - Tiền bối minh giám a, thực lực của mấy người Phương gia ta không cao, mặc dù nhất thời hồ đồ đầu phục Vấn Tình Tông, nhưng cũng chỉ là phụ trách tuần tra ở vòng ngoài. Chuyện cơ mật quan trọng bọn ta thật không biết a, cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Băng Tâm Cốc.

Dương Khai nói: - Lúc trước, lão ta còn nói Vấn Tình Tông phát một cái Chiêu Mộ Lệnh, hứa không ít chỗ tốt, chiêu mộ một số võ giả tới dốc sức. - Chuyện này ta đã biết. Băng Vân gật đầu:

- Nếu không một cái Vấn Tình Tông, làm sao có thể có 100 ngàn đệ tử?

Băng Tâm Cốc đệ tử mới không đủ vạn người mà thôi. Mấy năm này lớn có nhỏ có chiến đấu đánh ngã xuống, cũng tổn thất không ít. Giờ đây đã không được bảy ngàn. Bảy ngàn đối 100 ngàn, chỉ riêng số người này liền khiến người ta tuyệt vọng, đừng nói chi là Vấn Tình Tông còn chiêu mộ không ít cường giả, còn có hai vị Đế Tôn tam tầng cảnh.

Đại trận hộ tông một khi thật sự bị phá, Băng Tâm Cốc coi như xong rồi, đến lúc đó đệ tử có thể trốn ra sinh thiên chỉ sợ không có mấy người.

Thế cục nghiêm trọng, khiến mọi người trong đại điện đều sắc mặt ứ đọng lại.

Các nàng vốn tưởng rằng có đại trận hộ tông ở đó, Vấn Tình Tông cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, giờ này lại hiểu rõ đây chỉ là chỉ theo ý mình mà thôi.

Dương Khai ngẫm nghĩ một lát rồi nói: - Băng Tâm Cốc gặp kiếp nạn này khó khăn, nguyên nhân căn bản vẫn trên người ta, nếu ta ra mặt...

Phong Huyền sở dĩ không tiếc nâng lên hai phái đại chiến, tới Bắc Vực thế cục không để ý, đơn giản chính là muốn vì con trai của mình Phong Khê báo thù rửa hận, mà người giết Phong Khê chính là Dương Khai. Dương Khai cảm thấy, nếu mình chủ động lộ diện, hẳn có thể dẫn dắt người của Vấn Tình Tông rời đi. Đến lúc đó tình thế nguy hiểm của Băng Tâm Cốc cũng liền tự sụp đổ.

- Không thể! Hắn lời còn chưa nói hết, Băng Vân liền lắc đầu.

Đám người An Nhược Vân, Tôn Vân Tú cùng Trưởng Tôn Oánh rối rít lên tiếng khuyên can.

Băng Vân nói: - Tuy nói nguyên nhân gây ra là ngươi, nhưng Vấn Tình Tông hắn đánh Băng Tâm Cốc ta chủ ý cũng không phải một ngày hai ngày. Ngươi cũng biết Vấn Tình Tông Vấn Tình Vô Thượng Công là chuyện gì xảy ra. Đệ tử tu luyện công pháp này trong Vấn Tình Tông không phải số ít. Mà Băng Tâm Cốc ta phần nhiều là nữ đệ tử tư sắc tư chất không tầm thường, đúng là lô đỉnh cao nhất cho công pháp tu luyện của bọn họ. Cho nên cho dù ngươi thật sự ra mặt, Vấn Tình Tông cũng sẽ không dễ dàng dừng tay. Thế cục phát triển trở thành như bây giờ, bọn họ không thể không tiêu diệt Băng Tâm Cốc ta, ngươi ra mặt cũng vô ích.

Bà ta nói cũng có đạo lý, khiến Dương Khai không khỏi khẽ thở dài một tiếng.

Băng Vân đứng lên nói: - Băng Tâm Cốc ta tuy rằng thế đan lực cô, nhưng Vấn Tình Tông muốn diệt tông môn ta cũng là chuyện không phải dễ dàng như vậy. Dương Khai ngươi không cần phải lo lắng, nếu đã tới, vậy cứ ở mấy ngày đi. Tử Vũ, dẫn Dương sư thúc của ngươi đi nghỉ ngơi.

- Dạ! Tử Vũ lên tiếng, nhìn Dương Khai nói: - Dương sư thúc, mời.

Dương Khai gật đầu, biết Băng Vân các nàng còn có chuyện cần thương nghị. Hắn một người ngoài cũng không nên tiếp tục lưu lại, liền theo Tử Vũ đi ra ngoài.

Dọc theo đường bước ra ngoài, phong cảnh bên trong Băng Tâm Cốc tuyệt mỹ mê người, đẹp không sao tả xiết.

Đi một đoạn, Tử Vũ bỗng nhiên hé miệng cười nói: - Mấy năm trước còn là sư huynh, giờ này lại thành sư thúc rồi.

Dương Khai ngẩn ra, nói: - Tử Vũ cô nương nếu không ngại, chúng ta cùng kể về chuyện của mình đi.

Mấy năm trước lúc hai người biết nhau, Dương Khai đúng thật xưng hô với Tử Vũ là sư muội. Giờ đây một câu nói của Băng Vân lại làm cho bối phận của hắn lên một cấp bậc.

Tuy nhiên điều này cũng không kỳ quái, Dương Khai cùng Cơ Dao chung sống, bình bối luận giao. Tử Vũ là vãn bối của Cơ Dao, vậy dĩ nhiên được gọi Dương Khai một tiếng sư thúc.

Tử Vũ lắc đầu nói: - Khó mà làm được, để tổ sư biết, không thể nào không dạy dỗ ta.

Nàng dừng một chút, nói: - Đúng rồi, còn phải cám ơn Dương sư thúc trong Toái Tinh Hải giúp ta bận rộn lớn. Nếu không có sư thúc dẫn đi những người xấu đó, Tử Vũ sợ là không thể thuận lợi tấn thăng như vậy.

- Chuyện nhỏ mà thôi, không cần lo lắng. Dương Khai mỉm cười.

Hai người nói chuyện, liền tới đến một chỗ trong sân nhỏ. Tòa nhà nhỏ tinh xảo thanh lịch. Trong viện một gốc cây cây hồng mai ngạo tuyết lăng sương, một cái đường đá cũng rải thật chỉnh tề.

- Dương sư thúc, tới Băng Tâm Cốc chớ khách khí, nếu có gì phân phó cứ gọi là được rồi. Tử Vũ dẫn Dương Khai vào trong viện mở miệng nói.

- Ừ, ngươi đi giúp đi, ta tự đi được rồi. Dương Khai gật đầu.

Tử Vũ cáo lỗi một tiếng, lúc này mới rời đi.

Dương Khai quay đầu nhìn chung quanh, khi đó mới đẩy cửa mà vào, khoanh chân ngồi tu luyện trên bồ đoàn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau