VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2611 - Chương 2615

Chương 2613: Người trẻ tuổi bây giờ....

Loan Phượng nghe vậy cười khổ, biết Dương Khai là muốn kéo nàng làm hộ vệ, nhưng cho tới lúc này nàng cũng không có cách nào cự tuyệt, chỉ có thể gật đầu nói:

- Dương tiên sinh khách khí, vị đại nhân kia nếu muốn ta chiếu cố tốt ngươi, thiếp thân tự nhiên nghĩa bất dung từ. Chỉ là có một chuyện muốn tiên sinh biết, dù sao thân phận của thiếp cũng đặc thù, không quá tiện để quá mức càn rỡ trong tông môn nhân loại, nếu không nhất định sẽ dẫn tới Đại Đế đuổi giết.

Cho dù nàng là thánh linh nhưng trong tâm cũng có chút kính sợ 10 đại Đế Tôn nhân loại kia. Nếu là thời kỳ đỉnh cao, có lẽ nàng có thể phân cao thấp với 10 đại Đế Tôn, nhưng mấy năm trước nàng mới sinh hạ một nữ nhi, bây giờ nguyên khí còn chưa khôi phục, nếu làm xằng làm bậy trong tông môn nhân loại, nhất định sẽ chọc cho Đại Đế đuổi giết, đến lúc đó vĩnh viễn không có ngày yên tĩnh.

Dương Khai khẽ cười nói: -Phượng phu nhân nghĩ sai rồi, ta đi Hoàng Tuyền Tông cũng không phải là muốn giết người.

- Ha ha Loan Phượng cười một tiếng, cũng không biết là nên tin thì tốt hay là nên không tin thì tốt hơn.

- Đi thôi! Dương Khai kêu một tiếng, mang Cơ Dao bay ra ngoài.

Loan Phượng không động, quay đầu, liếc mắt nhìn mười mấy tên đệ tử Hoàng Tuyền Tông đang quỳ sụp xuống đất, mắt đẹp phát lạnh, phất tay vỗ ra một chưởng.

Ầm ầm ầm

Một tiếng trầm đục vang lên, mười mấy tên đệ tử Hoàng Huyền Tông đồng loạt nổ thành một đám sương máu, cứ thế biến mất khỏi thế gian.

Không phải là Loan Phượng lấy mạnh khi yếu, chỉ là bọn người kia vừa rồi không giữ mồm miệng, quả thật khiến người tức giận. Giải quyết xong đám dư nghiệt Hoàng Huyền Tông, Loan Phượng mới quay người lại, đuổi theo Dương Khai.

Mấy chục tên đệ tử Tề Thiên Bảo đều mồ hôi chảy đầm đìa đứng tại chỗ, thẳng đến lâu sau khi mới từ từ hồi thần, ý thức được nhóm mình lần này vận khí tốt, xem như nhặt được một cái mạng trở về.

- Thiếu bảo chủ, bọn họ... đều đi rồi! Một lão già đi tới trước mặt Tề Hải, nhẹ giọng nói. Tề Hải vô lực quỳ sụp xuống đất, hai mắt thất thần, trên mặt tràn đầy chua xót....

Loan Phượng dường như rất am hiểu Đông Vực, theo như nàng nói, nàng cũng nhiều lần huyễn hóa thành hình người, đi lại trong Tinh Giới lịch duyệt du lãm, cho nên vô cùng quen thuộc phong thủy địa lý các nơi trên Tinh Giới.

Dưới sự hướng dẫn của nàng, nhóm ba người Dương Khai chỉ một ngày đã đến một tòa thành kêu Khang Hải Thành. Vào bên trong thành, ba người chạy thẳng tới phủ thành chủ. Thành chủ Khang Hải Thành chỉ có tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh.

Nghe nói có người tự tiện xông vào phủ thành chủ, hắn giận tím mặt, vội vàng từ chỗ bế quan hung hung chạy đến. Còn không chờ hắn lên tiếng chất vấn, Cơ Dao nhận được phân phó của Dương Khai liền thoáng phóng ra uy áp khiến vị thành chủ đại nhân này đứng nguyên tại chỗ, không dám vọng động.

Trước mắt bao người, ba người Dương Khai mượn pháp trận không gian của phủ thành chủ trực tiếp rời đi. Đợi sau khi ba người rời đi, vị thành chủ đại nhân này mới không khỏi nhẹ nhàng thở ra, phía sau đã sớm ướt đẫm mồ hôi.

Liên tiếp truyền tống nhiều lần, ba người cuối cùng đi tới Luyện Ngục Thành.

- Dương tiên sinh, Luyện Ngục Thành là thành trì cách Hoàng Tuyền Tông gần nhất, cũng là một trong những cơ nghiệp của Hoàng Tuyền Tông. Từ nơi này xuất phát không cần hai canh giờ liền có thể tới Hoàng Tuyền Tông. Sau khi đi vào pháp trận không gian, Loan Phượng giải thích với Dương Khai.

Dương Khai gật gật đầu, nói:

- Còn làm phiền Phượng phu nhân dẫn đường.

Loan Phượng cười nói:

- Mời đi theo ta.

Mấy ngày nay chung sống cùng, Loan Phượng phát hiện tính khí Dương Khai coi như ôn hòa, đối với nàng cũng là nho nhã lễ độ, so với biểu hiện kiệt ngạo không thiện ý ở trong Cổ Địa khi đó tưởng chừng như hai người khác nhau. Điều này cũng làm cho Loan Phượng yên tâm không ít, biết Dương Khai không phải loại người sẽ làm xằng làm bậy.

Ra khỏi phủ thành chủ, ba người chạy thẳng tới tông môn Hoàng Tuyền Tông. Hai canh giờ sau, phía trước xuất hiện một tòa linh sơn đại xuyên, bên trong các dãy núi nối nhau liên tiếp. Có nhiều đình lầu gác vũ, bên trong rất nhiều võ giả đang đi lại, chỗ này cũng là linh khí dạt dào, rõ ràng có địa mạch không tồi.
Nhưng nơi này lại cho Dương Khai cảm giác không giống với linh sơn đại xuyên của hắn. Bởi vì nơi này luôn có cảm giác âm khí dày đặc, có lẽ là có quan hệ với căn cơ tu luyện của Hoàng Huyền Tông. Đệ tử Hoàng Tuyền Tông tu luyện đều là một chút công pháp âm tà, tế luyện bí bảo cũng đều là vật âm tà vật, trong tông cũng tồn tại Hoàng Tuyền Trì, quanh năm suốt tháng, khiến cho linh xuyên bảo địa trở nên dày đặc quỷ khí.

Đệ tử bảo vệ sơn môn cũng chỉ là Đạo Nguyên Cảnh mà thôi, lúc ba người Dương Khai bay qua, đệ tử bảo vệ sơn môn kia thậm chí còn không thể phát hiện ra. Chỉ sợ bọn chúng cũng không nghĩ tới, trên đời này lại còn có người dám cả gan không thông báo mà tự tiện xông vào Hoàng Huyền Tông.

Vào trong Hoàng Huyền Tông, mấy người ngông nghênh từ từ phi hành như vào chỗ không người. Dương Khai nhìn xung quanh, không ngừng đánh giá cảnh sắc chung quanh.

Loan Phượng nói:

- Dương tiên sinh, ngươi muốn tìm Phục Ba tông chủ Hoàng Tuyền Tông phải không?

Dương Khai nói:

- Đúng, Phượng phu nhân biết hắn đang ở đâu không?

Loan Phượng lắc lắc đầu, nói:

- Thiếp cũng không biết, trước kia thiếp chưa từng đến Hoàng Tuyền Tông.

- Vậy thì tìm người hỏi thăm một chút mới được. Hai người đang nói chuyện, chợt nghe cách đó không xa có người chợt quát một tiếng:

- Mấy người bên kia, đứng lại cho ta! Dương Khai nghe tiếng quay đầu nhìn lại, liền thấy một vệt sáng bay vụt đến, đợi tới gần, ánh sáng tản ra lộ ra thân ảnh hai người một nam một nữ. Nam ước chừng ba mươi, nhưng sắc mặt nhợt nhạt như sáp, khí tức phù phiếm, ấn đường biến thành đen, tu vi chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, áo gấm hoa bào, xem ra thân phận không thấp.

Còn cô gái kia, khóe mắt ngậm xuân, hai má phiếm hồng, mái tóc hơi có chút rối loạn, một đôi mắt đầy nước câu người, tư sắc ngược lại cũng không tầm thường, nhất là dáng người kia, quả thực là một người xinh đẹp vô cùng, tu vi lại cao hơn nam tử kia hai tầng thứ, là tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh.

Một nam một nữ này cùng nhau đến đây, liền có mùi vị dâm mỹ theo gió bay tới. Dương Khai kinh nghiệm vô cùng phong phú, vừa ngửi mùi này, lại nhìn cô gái kia mị nhãn như tơ, sao lại không biết một nam một nữ vừa làm chuyện tốt gì.

Trong lòng âm thầm bật cười, ban ngày như thế này cũng thật thua thiệt bọn họ có hưng trí này. Cũng không biết bọn học vừa ở chân núi nào diễn trò. Loan Phượng lại là nhướng mày, nói:
- Cái mùi gì thế này! Mặc dù nàng đã sinh dục một nữ, nhưng cũng không phải như Dương Khai lúc trước tưởng tượng tìm một tên Yêu Vương tằng tịu với nhau, mà là tinh huyết của bản thân và nguyên khí ở trong người ngưng kết thành trứng, bàn về kinh nghiệm nam nữ, Loan Phượng còn là một tờ giấy trắng, sao có thể cảm nhận được tinh túy tích chứa trong mùi này? Nhưng mùi này khiến cho bản năng của nàng không thích.

- A, một băng sơn nữ nhân thật xinh đep!

Thanh niên kia vừa đến trước mặt đám người Dương Khai liền bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào gương mặt lạnh lùng của Cơ Dao. Bởi nguyên nhân tu luyện công pháp hệ băng, đệ tử Băng Tâm Cốc rất nhiều người đều là lạnh như băng, bộ dáng người lạ chớ lại gần, từ chối người từ ngoài ngàn dặm.

Mà Cơ Dao sau khi rửa mặt chải chuốt ăn mặc xong, đã sớm mất bộ dáng bẩn thỉu lúc trước, xinh đẹp xuất chúng, dáng người yểu điệu, phối hợp với khí tức lạnh như băng kia càng dễ dàng gợi lên dục vọng chinh phục của nam nhân.

Tên thanh niên trước mặt này không nghi ngờ gì chính là loại thích nữ sắc, nếu không cũng không đang ban ngày lại lôi kéo bạn gái làm việc vô sỉ này. -Biến! Cơ Dao bị hắn nhìn, cảm giác rất không thoải mái, lập tức sắc mặt sương lạnh quát lạnh một tiếng.

- A, tính khí còn thật nóng nảy, ta thích. Da mặt thanh niên càng dày, Cơ Dao rõ ràng tỏ vẻ không thích, hắn lại một bộ vui vẻ chịu đựng, trong mắt tinh quang lóe lên, ngón trỏ động, quả thực đê tiện đến tận xương tủy.

Dương Khai đưa tay kéo Cơ Dao đến phía sau mình, cười tủm tỉm nhìn thanh niên kia.

Thanh niên sắc mặt lạnh lùng, hừ nói:

- Các ngươi là người nào, không phải là đệ tử của Hoàng Tuyền Tông ta đi? Tại sao trước kia ta chưa từng thấy các ngươi?

Dương Khai thản nhiên nói:

- Ngươi không cần phải để ý đến cái này, chúng ta đến Hoàng Tuyền Tông thu chút nợ, ngươi nói cho ta biết, tông chủ của các ngươi...

Dương Khai còn chưa nói hết lời, bỗng nhiên tên thanh niên kia giống như phát hiện ra bảo vật, cặp mắt trợn to, toát ra ánh sáng kinh người, thẳng tắp nhìn chằm chằm Loan Phượng đang đứng ở một bên, liếm môi nói:

- Một phụ nhân thật đẹp, ha ha ha! Bổn thiếu hôm nay diễm phúc không tồi a, quyết định, đêm nay liền ngươi thị tẩm! So với Cơ Dao mỹ nhân băng sơn lạnh như băng mà nói, tên thanh niên này dường như càng thích mỹ phụ phong vận trưởng thành.

Lúc trước ánh mắt của hắn bị Cơ Dao hấp dẫn, lúc này mới chợt phát hiện sự tồn tại của Loan Phượng, lập tức hưng phấn không thôi, ngay hít thở cũng hơi dồn dập, trong mắt tràn đầy tà quang. Vừa nói chuyện lại vừa đưa tay chụp lấy Loan Phượng. Nhìn tư thế này, dường như là muốn cưỡng ép bắt lấy Loan Phượng.

- Người trẻ tuổi bây giờ đều như vậy? Dương Khai hoảng sợ, vội vàng nghiêng người lui qua một bên

- Muốn chết! Loan Phượng giận dữ. Nàng là thân phận gì, ngay cả Phục Ba tông chủ Hoàng Huyền Tông đích thân đến đây cũng phải rất cung kính, nhưng tên thanh niên không biết gì Đạo Nguyên nhất tầng cảnh lại dám giơ móng vuốt ra hướng nàng, không chỉ như thế, trong miệng lại còn nói những lời bẩn thỉu muốn nàng buổi tối thị tẩm?

Tượng đất còn có ba phần hỏa tính, huống chi là thánh linh Loan Phượng? Thanh niên kia vừa chộp lấy Loan Phượng, vừa liếc nhìn Dương Khai một cái, trong mắt vừa có ý khinh miệt lại cũng có vẻ tán thưởng, dường như đang nói Dương Khai rất thức thời.

Vừa rồi Dương Khai nghiêng người lui qua một bên hắn tự nhiên thấy được, còn tưởng rằng Dương Khai sợ hắn.

Điều này làm cho tên thanh niên tâm đầy hư vinh lập tức bạo bằng, miệng nói:

- Tiểu nương tử, ngươi tốt nhất chớ phản kháng, gia gia bổn thiếu là đại trưởng lão, theo bổn thiếu, sau này ngươi sẽ hưởng rất nhiều chỗ tốt. Loan Phượng hừ nhẹ, một chưởng chụp ra. Thanh niên kia còn không có kịp phản ứng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, liền bị chưởng lực kia chụp bạo thành sương máu, thi cốt vô tồn.

- A! Người con gái đi cùng với tên thanh niên kia trong nháy mắt hoa dung thất sắc, tay che đôi môi đỏ mọng, mắt đẹp run rẩy kịch liệt. Nhìn đống thịt nát máu tươi đang rơi xuống từ giữa không trung, nàng còn không thể tin vào hai mắt của mình.

Cháu của đại trưởng lão mới một khắc trước còn ở dưới chân núi cùng mình thề non hẹn biển, quan hệ thân mật, cũng hứa hẹn với mình vô số chỗ tốt không ngờ lại chết như vậy? Những chỗ tốt kia hắn còn chưa thực hiện, sao lại chết như vậy? Có chết cũng phải cho mình chỗ tốt trước đã a, nếu không chẳng phải lần này mình thua thiệt lớn, không công bị đùa bỡn một lần. Nghĩ tới lúc trước đống thịt nát máu tươi này rong ruổi trên người mình, làm xằng làm bậy, cô gái bỗng nhiên sắc mặt trắng bệch, nghiêng người sang một bên phun ra, ói đến hôn thiên ám địa, cặp mắt choáng váng.

Chương 2614: Phục Ba

- Phượng phu nhân, không phải ngươi nói ngươi sẽ không làm quá mức ở trong tông môn của nhân loại sao, sao bây giờ ngươi lại giết con cháu của đại trưởng lão chứ? Vậy mà ngươi lại giết người a, có phải không được tốt lắm hay không? Dương Khai nhìn gương mặt băng hàn của Loan Phượng nói.

Loan Phượng nghiến răng nói: - Trèo lên đầu bổn cung đùa giỡn, chẳng lẽ còn muốn bổn cung mặc hắn thích làm gì thì làm sao?

Dừng một chút, nàng lại giận dữ nói:

- Dương tiên sinh cũng không phải người tốt!

- Gì chứ?... Dương Khai không nói nên lời: - Liên quan gì đến ta chứ? Là do người ta vô lễ với ngươi, không phải ta.

Loan Phượng nhìn hắn chằm chằm nói: - Vậy sao ngươi lại không can thiệp?!

Dương Khai hoàn toàn có năng lực ngăn lại chuyện vừa rồi, nhưng hắn lại cố tình đứng ngoài không quản, điều này làm cho Loan Phượng tức giận không nhẹ. Nếu Dương Khai can thiệp một chút, nàng cũng sẽ không tức giận thấu tim giết chết đối phương.

- Ha ha... Dương Khai cười khan, nói: - Phản ứng bản năng, phản ứng bản năng, chỉ là một tên rác rưởi mà thôi, muốn giết thì giết, Phượng phu nhân không cần để ý.

Vẻ mặt Loan Phượng lạnh bằng, dường như vẫn còn để bụng, nàng hoài nghi Dương Khai cố ý, muốn kéo nàng xuống nước. Hiện tại thì tốt rồi, bản thân mình dưới cơn nóng giận đã giết chết người nhà đại trưởng lão, coi như đã kết thù với Hoàng Tuyền Tông.

- Các ngươi... các ngươi biết hắn là ai không? Bên kia, nữ tử đã hoàn hồn trở lại, chấp nhận sự thật tử tôn của đại trưởng lão đã chết, nhưng vẫn không nhịn được sự khiếp sợ nhìn đám người Dương Khai.

Lá gan của những tên này cũng quá lớn đi, dám giết con cháu của đại trưởng lão, hơn nữa sau đó còn tỏ ra thờ ơ như thường, chẳng những không chạy trốn, ngược lại còn đứng tại chỗ nói chuyện phiếm.

- Vừa rồi lúc tự giới thiệu, ta nghe được đó là tôn tử của đại trưởng lão phải không? Dương Khai cười hì hì nhìn thiếu nữ kia.

- Các ngươi... Nữ tử này đã hoàn toàn bối rối, giờ phút này ánh mắt nàng ta tràn đầy kinh ngạc, không biết nên nói cái gì cho tốt. Tuy nhiên nàng biết rằng, đại trưởng lão sẽ không bỏ qua bọn họ, dòng họ của đại trưởng lão, nhân khẩu ít ỏi, truyền thừa đến đời thứ ba thì chỉ còn lại có người cháu này, đáng tiếc tên này bất tài vô dụng, tư chất lại không tốt, cả ngày chỉ nghĩ đến nữ nhân.

Trong tông môn đã có không ít tỷ muội gặp phải độc thủ của hắn, có chủ động yêu thương nhung nhớ, cũng có bị cưỡng bách lăng nhục.

Bởi vì hắn là tôn tử của đại trưởng lão, tài nguyên tu luyện trong tay thừa thãi, do đó đã có không ít tỷ muội nhắm vào hắn, chủ động cởi đồ để cầu một chút tài nguyên tu luyện, trong đó có nàng, mà những người bị cưỡng bách lăng nhục thì cũng không có cách nào báo thù rửa hận, bởi vì tên đó có đại trưởng lão che chở.

Tuy nhiên tên này ngược lại cũng thông minh, những tỷ muội bị hắn cưỡng bách lăng nhục kia, đều là những người không có địa vị gì trong tông môn, bị thiệt thòi cũng không có biết nói với ai. Mặt khác, đối với những người có địa vị, hắn chưa bao giờ dùng sức mạnh, đều là lấy lợi dụ hoặc.

Nàng là dùng phương pháp chủ động nhào vào lòng hắn.

Nào hiểu được sau khi hy sinh thân thể của mình, chẳng những không được chút lợi ích nào, mà còn tận mắt chứng kiến cái chết của hắn.

Một nam hai nữ ra tay kia cố nhiên không có kết cục gì tốt, nhưng bản thân nàng chỉ sợ cũng sẽ bị liên lụy...

Nghĩ tới cảnh đại trưởng lão bạo nộ, nữ tử không khỏi rùng mình một cái, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

- Đừng sợ. Dương Khai ôn nhu nói:

- Chúng ta sẽ không làm gì ngươi.

- Các ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Nữ tử khóc thút thít hỏi.

- Tông chủ Phục Ba của các ngươi đang ở đâu? Dương Khai cười tủm tỉm hỏi, nhưng nụ cười vô hại kia ập vào mắt nữ tử, lại khiến cho nàng cảm thấy còn đáng sợ hơn cả ác ma.

Theo bản năng nàng chỉ về một hướng, nói: - Ngọn núi kia chính là nơi tông chủ tu luyện.

- Hử? Dương Khai nhìn theo hướng tay nàng chỉ, khẽ vuốt cằm nói: - Cảm tạ rồi!

Dứt lời, hắn liền dẫn theo Cơ Dao cùng Loan Phượng bay về hướng ngọn núi kia.

Để lại nữ tử Hoàng Tuyền Tông thất hồn lạc phách đứng ở nơi đó, một hồi lâu sau, nàng mới chợt rùng mình một cái, vội vàng nhắm hướng một đỉnh núi khác bay đi.

Nàng phải nhanh chóng bẩm báo chuyện vừa xảy ra với đại trưởng lão, nếu không đợi đến khi đại trưởng lão tra xét xuống, thì chắc chắn nàng sẽ chết không thể nghi ngờ.

Trên đỉnh núi, âm khí nồng đậm, dường như nơi này có trận pháp to lớn bảo vệ, khiến âm khí dày đặc như thực chất không thể tiết ra ngoài.

Mà trong âm khí dày đặc kia, mơ hồ còn có âm thanh gào khóc thảm thiết truyền ra, khiến người ta rợn cả tóc gáy. Ba người Dương Khai vừa tới nơi này, bên trong bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát lớn: - Kẻ nào!

- Phục Ba? Dương Khai nhướng mày, lên tiếng hỏi.

- Tiểu bối to gan, dám gọi thẳng tục danh bổn tọa, muốn tìm chết sao? Giọng nói kia lần nữa truyền đến.

- Xem ra ngươi chính là Phục Ba. Dương Khai ngoác miệng cười, cất bước đi tới, trực tiếp hòa vào màn âm khí kia không thấy bóng dáng, Cơ Dao cùng Loan Phượng vội vàng đi theo.

m khí bao phủ đỉnh núi này dường như chỉ để sử dụng trong tu luyện, cũng không có tác dụng mê hoặc và ngăn địch, Dương Khai dẫn Cơ Dao và Loan Phượng một đường đi tới, không gian trước mặt chợt rộng mở thoáng đãng.

Một tòa cung điện hiện ra.

Dương Khai phát ra thần niệm cảm ứng, lập tức cảm nhận được bên trong cung điện có một cỗ khí tức cường hãn.

Hắn cất bước đi vào, quả nhiên thấy được một đại hán thân hình khôi ngô đứng ở nơi đó, ánh mắt hắn nhìn về phía bên này không giận mà uy, vẻ mặt âm trầm.

Hoàng Tuyền Tông dù gì cũng là thế lực đứng đầu Đông Vực, cho dù so sánh trong khắp Tinh Giới cũng vô cùng không tầm thường, không ngờ lúc này lại có người xông vào, hơn nữa còn xông thẳng đến nơi tu luyện của hắn, dĩ nhiên Phục Ba hết sức phẫn nộ.

Hắn phát ra thần niệm dò xét Dương Khai, thấy Dương Khai chẳng qua chỉ là một tên Đế Tôn nhất tầng cảnh, trong lòng càng thêm tức giận.

Tuy nhiên dù sao hắn cũng là chủ một tông, kinh nghiệm và lịch duyệt người thường khó có thể so sánh. Thấy Dương Khai ung dung bước vào, không có chút khẩn trương, theo bản năng hắn cảm thấy lai lịch người này cũng không nhỏ, nếu không sao dám gọi thẳng tục danh của mình, lại còn đường đột xông thẳng vào nơi này chứ?

- Các ngươi là ai? Vì sao tự tiện xông vào Hoàng Tuyền Tông ta? Phục Ba hừ lạnh một tiếng, hỏi.

Dương Khai không vội trả lời, ánh mắt quét qua xung quanh một vòng, lúc này mới mỉm cười, nói: - Bổn thiếu Dương Khai, không biết Phục tông chủ đã từng nghe qua chưa?

- Dương Khai? Phục Ba nhướng mày: - Dường như có chút quen tai...

Cẩn thận nghĩ ngợi một hồi, hắn chợt biến sắc, khẽ quát lên: - Ngươi là kẻ thù của Nhạc Sinh?

Doãn Nhạc Sinh là đệ tử thân truyền của hắn, Phục Ba rất kỳ vọng đối với hắn, sau chuyện Toái Tinh Hải, Doãn Nhạc Sinh trở về cũng không giấu giếm, đã từng đề cập qua cái tên Dương Khai này.

Chỉ có điều, ân oán của đám hậu bối, Phục Ba cũng lười để ý, chỉ nhắc nhở Doãn Nhạc Sinh tích cực tu luyện, sau này đích thân đi báo thù.

Nào ngờ Doãn Nhạc Sinh nôn nóng, sau một thời gian chờ đợi trong Hoàng Tuyền Tông, hắn liền lôi kéo Hoa Phi Trần đi cùng hắn tới Man Hoang Cổ Địa gây hấn với Dương Khai. Sau khi biết tin này, Phục Ba liền sai phó tông chủ Vũ Nguyên Chính dẫn người đi trước tiếp ứng, tránh cho tên đệ tử của hắn xuất hiện tình huống ngoài ý muốn ở Man Hoang Cổ Địa. Nhưng khiến hắn không ngờ chính là, trong khi đệ tử của mình và phó tông chủ vẫn còn chưa trở về, thì tên Dương Khai này không ngờ lại chạy tới.

- Xem ra Phục tông chủ cũng biết bổn thiếu. Dương Khai cười hắc hắc, gật gật đầu nói: - Vậy thì dễ nói chuyện rồi.

Phục Ba hờ hững, sắc mặt âm trầm như nước, chậm rãi nói: - Theo bổn tọa biết, Nhạc Sinh đang đi tìm ngươi, trên đường ngươi đến đây, ngươi có gặp qua tên đệ tử vô dụng kia của bổn tọa không?

- Có gặp. Dương Khai mỉm cười nói:

- Ở cùng một chỗ với hắn còn có một người tên là Hoa Phi Trần, dường như là trưởng lão của quý tông thì phải!

Phục Ba nghe vậy, trái tim lập tức chìm xuống đáy cốc, khẽ quát lên: - Bọn họ đâu?

Dương Khai ngoác miệng cười, nói: - Thấy Phục tông chủ cũng là người hiểu chuyện, bọn họ tìm bổn thiếu gây hấn, mà hiện tại bổn thiếu hoàn hảo không việc gì xuất hiện ở nơi này, ngươi cảm thấy bọn họ sẽ có kết quả gì? Phục tông chủ cũng nói tên đệ tử kia của ngươi vô dụng, bổn thiếu sinh lòng từ bi, giúp cho ngươi dọn dẹp môn hộ, không cần khách khí!

Lập tức khí huyết của Phục Ba quay cuồng, phẫn nộ quát: - Điều này không có khả năng!

Dương Khai lạnh lùng nói: - Trước khi chết, Vũ Nguyên Chính cũng nói như vậy!

- Cái gì? Phục Ba lúc này đã thật sự khiếp sợ: - Ngay cả Vũ phó tông chủ cũng đã chết?

Một lát sau, bỗng nhiên Phục Ba bình tĩnh lại, hừ nhẹ nói: - Tiểu tử nói hươu nói vượn, thiếu chút nữa bổn tọa đã bị ngươi lừa gạt rồi. Bằng vào tu vi nhỏ bé của ngươi, ngay cả Hoa trưởng lão cũng có thể dễ dàng thu phục, sao ngươi có thể giết được Vũ phó tông chủ chứ? Thật là chuyện đáng cười nhất thiên hạ!

Dương Khai thản nhiên nói: - Thực lực bổn thiếu quả thực không bằng Vũ Nguyên Chính, nhưng ta cũng không có nói là ta giết hắn, giết hắn... là người khác!

Phục Ba nhướng mày, cảm thấy Dương Khai không giống như đang nói dối, lập tức chột dạ, vội vàng phát ra thần niệm lần nữa, dò xét hai nữ tử bên cạnh Dương Khai.

Một nữ tử có khí tức băng hàn, tu vi không thấp, Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, khiến cho Phục Ba hơi kinh hãi.

Đợi đến khi hắn chuyển qua người Loan Phượng, bỗng nhiên nhận ra một cỗ thần niệm cực kỳ hung ác đang ép tới bản thân, hắn sợ tới mức biến sắc, không nhịn được lui sau về vài bước, sợ hãi thốt lên: - Tôn giá là ai?

Cho tới lúc này hắn mới phát hiện ra, mỹ phụ này sâu không lường được.

Mỹ phụ đứng ở nơi đó, đem lại cho hắn cảm giác giống như đang đối mặt với một vị Đại Đế!

Thân là tông chủ Hoàng Tuyền Tông, cũng không phải Phục Ba chưa từng gặp Đại Đế, U Hồn Đại Đế cũng ở Đông Vực, hắn đã gặp qua không chỉ một lần.

Mỗi một lần tới U Hồn Cung gặp mặt Đại Đế, cảm giác trong lòng Phục Ba cũng giống như bây giờ vậy, vô cùng thấp thỏm lo âu, tựa hồ đối phương chỉ cần phất nhẹ tay là có thể lấy đi tính mạng của hắn vậy.

Không ngờ bên cạnh người thanh niên này còn có một vị Đại Đế! Hắn có lai lịch gì chứ?

So sánh với việc tìm hiểu hắn, Phục Ba càng muốn hiểu rõ người mỹ phụ này hơn.

Loan Phượng hừ nhẹ một tiếng, cũng không định tự giới thiệu.

Dù sao nàng thân là thánh linh, chạy tới tông môn nhân loại đã là không nên, nếu không cần thiết, nàng cũng không muốn bại lộ thân phận.

- Phục tông chủ đã tin chưa? Dương Khai ung dung nhìn Phục Ba.

Phục Ba nuốt nước miếng, vẻ mặt kiêng kỵ nhìn nhìn Loan Phượng, rồi lại nhìn nhìn Dương Khai, ý thức được Dương Khai mới là người phát ngôn chính, liền gật gật đầu nói: - Có vị đại nhân này xuất thủ, chỉ sợ Vũ Nguyên Chính không có cơ hội nào toàn mạng.

Vũ Nguyên Chính đã chết, vậy dĩ nhiên Doãn Nhạc Sinh cùng Hoa Phi Trần cũng không có cơ hội sống sót.

Nhưng hắn lại không biết, Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần đều là do Dương Khai giết, không chút liên quan đến Loan Phượng.

Phục Ba thở dài, chán nản nói: - Là do tên đệ tử vô dụng của ta có mắt không tròng, trêu chọc các hạ, hắn chết còn chưa hết tội! Chỉ có điều... giữa các hạ và tên đệ tử kia của ta dù sao cũng là ân oán cá nhân, nếu hắn đã đền tội, không biết vì sao các hạ còn tới Hoàng Tuyền Tông làm gì?

Chương 2615: Chu đại trưởng lão

Doãn Nhạc Sinh trêu chọc tới cường địch như vậy, chết thì đã chết, tuy rằng khiến cho Phục Ba đau lòng, nhưng ai bảo hắn không rửa mắt chó nhìn kỹ một chút chứ, thậm chí còn khiến Hoàng Tuyền Tông mất đi hai vị trưởng lão Đế Tôn Cảnh, một vị phó tông chủ.

Lần này có thể nói là Hoàng Tuyền Tông chịu tổn thất to lớn.

Phục Ba nhận định, kẻ giết chết những người này chính là Loan Phượng, nên cũng không dám có tâm tư báo thù gì, thái độ cũng trùng xuống. Hiện tại hắn lo lắng nhất chính là người ta có chịu từ bỏ ý đồ, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không hay không, nếu không, đối với Hoàng Tuyền Tông mà nói không thể nghi ngờ chính là một hồi tai kiếp.

Đại Đế đích thân tới cũng không phải là chuyện đùa, chỉ cần sơ ý một chút, chỉ sợ Hoàng Tuyền Tông từ này sẽ phải xóa xổ khỏi Tinh Giới!

Dương Khai hừ nhẹ nói: - Doãn Nhạc Sinh nhiều lần trêu chọc sinh ta, bổn thiếu vốn nhân hậu, khi ở trong Toái Tinh Hải đã tha cho hắn một con đường sống, nhưng không ngờ hắn vẫn còn vọng tưởng tìm bổn thiếu gây hấn, khiến bổn thiếu gặp nhiều phiền toái...

"Người thì đã bị ngươi giết, phiền toái ngươi cái rắm ah! Người bị phiền toái chính là bổn tọa mới đúng, khốn kiếp." Phục Ba thầm nổi giận, nhưng lại không dám phản bác.

- Tục ngữ có câu "con làm cha chịu", một ngày làm thầy, suốt đời làm cha, tuy rằng Doãn Nhạc Sinh đã chết, nhưng ngươi làm sư phụ trách nhiệm cũng không nhỏ, nếu ngươi có thể dạy dỗ hắn tử tế, hắn cũng sẽ không ngoan cố, lòng dạ nhỏ mọn như vậy!

Đến rồi! Quả nhiên đã đổ chuyện này lên đầu Hoàng Tuyền Tông, đổ lên đầu mình.

Tuy rằng đã sớm dự liệu, nhưng khi nghe Dương Khai nói vậy, Phục Ba vẫn vô cùng hối hận, hắn hận sao lại thu cái tên Doãn Nhạc Sinh kia làm đồ đệ chứ? Nhưng việc đã đến nước này, hắn muốn trốn tránh cũng không thể.

- Các hạ muốn như thế nào? Phục Ba thở dài.

Loan Phượng đứng ở phía sau Dương Khai, đang nhìn hắn chằm chằm, khiến hắn sợ hãi không thôi, chỉ sợ mình lỡ miệng sẽ chọc giận đối phương, khiến đối phương mượn cơ hội gây khó dễ.

Dương Khai hừ một tiếng, nói: - Lệnh đồ đã gây ra cho bổn thiếu thương tổn về thể xác và tinh thần không thể phai mờ, khiến đến nay nhớ lại bổn thiếu vẫn vô cùng khiếp sợ, ăn không ngon ngủ không yên, đoạn trí nhớ kia cứ như ác quỷ quấn thân vậy, không thể vứt bỏ được...

Phục Ba giơ tay lên ngắt lời hắn, chán nản nói: - Các hạ ra giá đi.

Hắn đã nhìn ra, lần này Dương Khai tới cũng không phải là muốn xử lý hắn và Hoàng Tuyền Tông, mà chính là tới để tống tiền.

Hắn vừa đau lòng đồng thời cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu như có thể bồi thường một khoản để đổi lấy đối phương bỏ qua, như vậy cũng có thể chấp nhận được. Chỉ có điều cái giá phải trả... chắn chắn sẽ không nhỏ.

Dương Khai liếc mắt cả giận nói: - Phục tông chủ nhìn người không khỏi cũng quá nhỏ nhen đi! Ngươi cho rằng bổn thiếu có thể dễ dàng mua chuộc vậy sao?

Phục Ba ngẩn ra, thầm nghĩ chẳng lẽ mình đã nghĩ sai? Hắn không khỏi sợ hãi, hoàn toàn không biết lần này Dương Khai tới Hoàng Tuyền Tông là muốn làm gì.

Bên kia, Dương Khai lại thay đổi ngữ điệu, vuốt cằm nói: - Tuy nhiên... nếu như Phục tông chủ thực sự có thành ý, chưa chắc bổn thiếu đã không thể dàn xếp ổn thỏa.

Phục Ba vừa nghe xong, tức giận đến thiếu chút nữa phun máu ra ngoài. Vừa rồi hắn thấy Dương Khai nói năng chính nghĩa như vậy, còn tưởng rằng hắn là một người có nguyên tắc, nào ngờ chỉ chớp mắt đã lộ cái đuôi hồ ly ra.

Nói tới nói lui, vẫn là tới tống tiền...

Sắc mặt Phục Ba khó coi nói:

- Không biết thành ý mà các hạ nói... là bao nhiêu?

Dương Khai từ tốn đáp: - Nếu như có cái mấy chục hoặc hơn trăm triệu nguyên tinh, nói không chừng bổn thiếu sẽ quên được chuyện những người của quý tông tìm ta gây rối, sau này cũng có thể an giấc ngủ ngon.

- Mấy chục triệu... Hơn trăm triệu... Phục Ba cả kinh, lau mồ hôi lạnh trên trán, hỏi tiếp: - Nguyên tinh trung phẩm sao?

- Tức cười!

Dương Khai tỏ vẻ giận dữ, trừng mắt nhìn Phục Ba nói: - Xem ra thành ý của Phục tông chủ còn chưa đủ để dập tắt cơn tức giận của bổn thiếu a! Phượng phu nhân!

Hắn gầm lên một tiếng, lập tức Loan Phượng liền tiến lên trước một bước, nói: - Dương tiên sinh có gì phân phó?

- Ấy ấy... chờ một chút! Phục Ba vừa thấy Loan Phượng bước ra, lập tức hoảng sợ, vội vàng giơ tay lên ngăn lại, mồ hôi vã ra như tắm, yếu ớt hỏi: - Chẳng lẽ các hạ muốn nói... nguyên tinh thượng phẩm?
Dương Khai cười lạnh: - Phục tông chủ cần gì đã hiểu mà còn giả bộ hồ đồ chứ?

Phục Ba không nhịn không được nuốt nước miếng đánh ực, đến lúc này mới biết, cái miệng của Dương Khai lớn như thế nào.

Mấy chục tới hơn trăm triệu nguyên tinh thượng phẩm, cũng không phải Hoàng Tuyền Tông không lấy ra được, nhưng nếu lấy ra nhất định sẽ tổn hại đến căn cơ. Tuy Hoàng Tuyền Tông là tông môn đứng đầu Đông Vực, thủ hạ cũng trông coi không ít quặng mỏ nguyên tinh, số lượng hàng năm sản xuất ra không ít, nhưng tông môn có nhiều đệ tử như vậy, dù có nhiều của cải cũng phải chi ra rất lớn.

Nếu thỏa mãn Dương Khai, mấy năm tới, tài nguyên tu luyện của các đệ tử sẽ phải cắt giảm với số lượng lớn.

Trong lòng Phục Ba giận không thể tả, phó tông chủ, hai đại trưởng lão cùng với đệ tử thân truyền của bổn môn đều bị giết, mà cừu nhân lại còn chạy tới trước mặt mình vơ vét tài sản, hơn nữa một lần đòi là con số thiên văn. Chuyện này rơi vào đầu người nào cũng sẽ không chịu nổi, nhưng cố tình nắm đấm của người ta lại lớn hơn.

Ngay khi Phục Ba còn đang do dự, bỗng nhiên ngoài điện truyền đến giọng nói một người: - Tông chủ, Chu Vĩnh cầu kiến!

- Đại trưởng lão! Phục Ba nhướng mày, không biết vì sao lúc này đại trưởng lão lại chạy tới đây làm gì, đây chính là thời khắc "rồng bơi nước cạn gặp tôm giỡn", dĩ nhiên hắn không muốn người khác nhìn thấy tình cảnh quẫn bách của mình. Song nghĩ lại, nhiều người có thể nhiều hơn một chủ ý, có đại trưởng lão ở đây, có lẽ sẽ có thể vãn hồi được chút tổn thất, dù sao đại trưởng lão cũng không phải người ngoài.

Vừa nghĩ đến đây, Phục Ba mở miệng nói: - Vào đi!

Dương Khai liếc nhìn Loan Phượng một cái, khóe miệng mỉm cười.

Vẻ mặt Loan Phượng vẫn lạnh như băng, khẽ hừ một tiếng.

Lúc mới bước vào Hoàng Tuyền Tông, Loan Phượng đã ra tay giết chết một tên trầm mê nữ sắc muốn dùng vũ lực bắt nàng, tên nam tử kia cũng tự giới thiệu mình là tử tôn của đại trưởng lão.

Lúc này vị đại trưởng lão Hoàng Tuyền Tông này bỗng nhiên lại đích thân tìm tới, sao nàng còn không biết đối phương tới vì chuyện gì chứ?

Đây rõ ràng là muốn báo thù a.

Sự thật cũng chính là như thế, nữ nhân đi theo tên kia, sau khi chỉ chỗ cho đám người Dương Khai, lập tức đi cầu kiến đại trưởng lão, bẩm báo lại toàn bộ chuyện đã xảy ra.

Đại trưởng lão nổi cơn lôi đình, khi biết được đám người Dương Khai đã đi tìm Phục Ba, cũng vội vàng chạy tới nơi này.

Cháu của mình bị người ta giết ngay trong tông môn, điều này sao có thể chấp nhận được chứ? Chưa nói đến tên kia chính là tử tôn duy nhất của hắn, thù giết cháu không đội trời chung, chỉ tính riêng hành vi lớn lối của đối phương, cũng đủ khiến cho cái mặt già của hắn như bị người ta vỗ thẳng vào.
Bên ngoài cửa điện, vẻ mặt Chu Vĩnh lạnh như băng tiến tới, sát khí trong mắt gần như thực chất, sau khi thi lễ với Phục Ba, lập tức phóng mắt về phía hai nữ nhân đang đứng phía sau Dương Khai.

Hắn nghe một tên đệ tử Đạo Nguyên tam tầng cảnh nói lại, kẻ giết cháu hắn chính là một mỹ phụ đoan trang.

Khí chất của Loan Phượng và Cơ Dao khác nhau rất nhiều, cho nên rất nhanh Chu Vĩnh đã nhận ra ai là hung thủ giết người.

Giờ phút này, Phục Ba vẫn còn đang chau mày suy nghĩ, không biết nên nói tình huống trước mắt với đại trưởng lão như thế nào để hắn nghĩ đối sách giúp mình, căn bản không hề chú ý tới sát khí và phẫn nộ của Chu Vĩnh.

Không chờ hắn lấy lại tinh thần, bỗng nhiên Chu Vĩnh chợt quát lên: - Tiện tỳ, là ngươi giết đứa cháu của bổn tọa?

- Hử? Phục Ba thức tỉnh, ngẩng đầu nhìn Chu Vĩnh, hoảng sợ nói: - Đại trưởng lão, ngươi đang nói cái gì vậy?

Hắn không nghe lầm chứ? Đại trưởng lão vừa mở miệng đã gọi người ta là tiện tỳ?

Chu Vĩnh đưa tay chỉ vào Loan Phượng đang đứng phía sau Dương Khai, tức giận nói: - Tông chủ, chính là ả nữ nhân đê tiện này đã giết chết Chu Cát ngay trong tông môn, đây chính là đứa cháu duy nhất của bổn trưởng lão!

- Chu Cát? Phục Ba nhíu nhíu mày: - Là cái tên bất tài vô dụng kia sao?

Hiển nhiên hắn cũng biết Chu Cát, dù sao cũng là con cháu đại trưởng lão, đổi thành đệ tử bình thường, chắc chắn hắn sẽ không nhớ được. Dù sao với thân phận của hắn, lại thêm đệ tử trong tông có hơn vạn, hắn sẽ không để ý tới một tên đệ tử Đạo Nguyên nhất tầng cảnh làm gì.

Đối với tên này, Phục Ba đã sớm nghe được, là một tên bất tài vô dụng, ỷ có đại trưởng lão làm chỗ dựa, thường xuyên làm xằng làm bậy.

Tuy nhiên tiểu tử kia cũng không gây ảnh hưởng gì lớn đến tông môn, càng chưa từng làm hại qua những nữ đệ tử có tư chất xuất sắc, cho nên hắn nể mặt đại trưởng lão, cũng lười đi quản.

Không ngờ, tên vô dụng kia lại bị người ta giết chết, lại còn bị giết ngay trong tông môn. Mà người giết chết hắn, lại chính là vị cường giả khiến hắn cũng phải kiêng kỵ không thôi kia.

Chu Vĩnh tỏ ra vô cùng đau đớn, nói: - Tuy rằng Cát nhi bất tài vô dụng, nhưng dù sao vẫn còn trẻ người non dạ, có lão phu đích thân chỉ dạy, ngày sau hắn cũng có thể thành tài, vậy mà hôm nay lại bị giết chết! Bị nữ nhân đê tiện này giết chết, Chu gia ta... đã tuyệt hậu rồi!

Sắc mặt Phục Ba đen như đít nồi, vừa lặng lẽ quan sát phản ứng của Loan Phượng, vừa trầm giọng quát: - Đại trưởng lão, im miệng!

Vị này chính là tồn tại cấp bậc Đại Đế, sao Chu Vĩnh lại có mắt không tròng như vậy, hết lần này tới lần khác vũ nhục nàng là nữ nhân đê tiện, nếu chọc giận đối phương, sao có thể có kết cục tốt chứ.

Trong lúc nhất thời, Phục Ba gấp đến líu lưỡi, sớm biết như vậy, sao hắn có thể để Chu Vĩnh tiến vào chứ? Tên này đã không giúp được gì, lại còn làm loạn lên.

Chu Vĩnh cả giận nói: - Tông chủ, mặc dù bọn họ là khách nhân của ngươi, nhưng thù giết cháu ta, lão phu nhất định phải báo!

Hắn nghĩ rằng, đám người Dương Khai là khách nhân của Phục Ba, nên mới có thể đứng ở nơi này.

Nhưng cho dù có là khách nhân của Phục Ba, hắn cũng không sợ, thân là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, lại là đại trưởng lão Hoàng Tuyền Tông, thân phận địa vị hết sức cao quý, Chu Vĩnh tin rằng tông chủ sẽ đứng về phía hắn.

Nào ngờ thực tế so với hắn tưởng tượng lại hoàn toàn khác nhau, không ngờ Phục Ba sa sầm xuống, phẫn nộ quát: - Đại trưởng lão, mong ngươi hãy lấy đại cục làm trọng!

- Đại cục? Chu Vĩnh cười lạnh: - Lão phu đã tuyệt hậu, ở đâu ra đại cục gì chứ! Nếu hôm nay tông chủ thành toàn thì lão phu cũng bỏ qua, nhưng nếu không thành toàn, cho dù lão phu phải rời khỏi Hoàng Tuyền Tông, cũng phải giết mấy tên này!

Phục Ba chấn động toàn thân, ý thức được chuyện này rất phiền toái, sắc mặt khó coi nói: - Ngươi đang nói bậy nói bạ gì đó.

Phó tông chủ đã chết, hai trưởng lão cũng đã chết, nếu ngay cả đại trưởng lão cũng rời khỏi tông môn, vậy thì Hoàng Tuyền Tông tất sẽ xuống dốc không phanh, đến lúc đó cho dù còn lại hắn là tông chủ có tu vi Đế Tôn tam tầng cảnh, chỉ sợ cũng là "một cây chẳng chống vững nhà".

- Mong tông chủ thành toàn! Chu Vĩnh ôm quyền trầm giọng nói, thái độ kiên quyết.

Vừa rồi hắn nói như vậy, cũng chỉ là lấy lui làm tiến, chứ không phải thật sự muốn rời khỏi Hoàng Tuyền Tông, dù sao hắn đã bỏ ra cả đời vì Hoàng Tuyền Tông, tự nhiên đoạn tuyệt với tông môn, không phải là chuyện dễ dàng như vậy.

Chương 2616: Ngươi có ý kiến gì không?

Chu Vĩnh tin rằng, chỉ cần mình biểu hiện ra một chút quyết tâm, nhất định tông chủ sẽ thành toàn cho hắn, dù sao hắn đã phấn đấu vì tông môn nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao.

- Ngươi là Chu đại trưởng lão sao? Đúng lúc này, bỗng nhiên Dương Khai khẽ nở nụ cười, gương mặt đầy vẻ giễu cợt nhìn hắn nói: - Sao ngươi không nói với Phục tông chủ, tại sao đứa cháu của ngươi lại bị giết chết?

Phục Ba ngẩn ra, thầm nghĩ đúng vậy. Chu Vĩnh vừa tiến vào liền chỉ trích vị Đại Đế kia giết cháu hắn, nhưng người ta là một vị Đại Đế, sao có thể vô duyên vô cớ ra tay với một tên võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh chứ? Lúc bình thường, chỉ sợ ngay cả nhìn người ta cũng không thèm nhìn tới, đừng nói chi là động thủ.

Chu Vĩnh hừ lạnh nói: - Bất kể Cát nhi làm sai điều gì, các ngươi cũng không thể giết hắn!

Dương Khai ngẩn ra, không nói nên lời, hồi lâu sau mới dựng ngón tay cái lên, khen: - Đại trưởng lão quả nhiên khí phách!

Chu Vĩnh cả giận nói: - Cát nhi là tôn tử của bổn tọa, phạm vào chút sai lầm nhỏ cũng là hợp tình hợp lý, vậy mà các ngươi lại hạ sát thủ, hôm nay lão phu tới đây, nhất định phải lấy mạng các ngươi, báo thù cho Cát nhi của ta!

- Sai lầm nhỏ! Dương Khai không nhịn được bật cười, nhìn Phục Ba nói: - Phục tông chủ, vị Chu Cát kia thấy mỹ nhân liền nổi dâm tính, không hỏi phải trái đúng sai liền muốn cưỡng chế bắt vị Phượng phu nhân bên cạnh bổn thiếu về phòng riêng, Phục tông chủ ngươi thấy sao?

- Cưỡng chế! Phòng riêng!

Phục Ba hoảng sợ, mồ hôi lạnh tuôn ra đầy trán, cảm thấy trời đất trước mắt quay cuồng, không chút ánh sáng.

Vị Phượng phu nhân trước mặt này, ngay cả hắn cũng phải thành thành thật thật không dám có bất kỳ vọng động, tên Chu Cát kia lại dám cưỡng chế? Còn muốn đem nàng tới phòng riêng? Đây chính là tìm chết mà.

Cho tới giờ phút này, hắn mới hiểu ra vì sao một vị Đại Đế lại ra tay với một tên võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh như vậy.

Hơn nữa hắn rất hiểu Chu Cát, tên vô dụng kia thật sự là có khả năng làm ra loại chuyện này.

Dương Khai cười cười nhìn Chu Vĩnh, nói: - Đại trưởng lão thật uy phong, hôm nay bổn thiếu xem như được mở rộng tầm mắt, không hổ là nhân vật của đại tông môn, khẩu khí nói chuyện cũng không tầm thường, quả thực khiến người ta mở rộng tầm mắt mà! Đúng như lời ngươi nói, nếu đứa cháu kia của ngươi còn sống, có ngươi đích thân chỉ dạy... nhất định sẽ thành tài! Dù sao, gia gia nào thì tử tôn vậy mà.

- Hiện tại ngươi nói những lời này cũng vô dụng! Chu Vĩnh lạnh lùng nhìn Dương Khai, sát khí ngút trời:

- Các ngươi chỉ có nhận lấy cái chết, mới có thể hạ cơn tức giận trong lòng lão phu được!

Hắn quay đầu nhìn Phục Ba, lần nữa trầm giọng nói: - Xin tông chủ thành toàn!

Vẻ mặt Phục Ba âm trầm như nước, thầm mắng đại trưởng lão không ngờ hôm nay lại có mắt không tròng như thế, đang chuẩn bị truyền âm giúp hắn sáng tỏ sự lợi hại của Loan Phượng, bỗng nhiên Dương Khai chợt mở miệng nói: - Phục tông chủ, nếu vị đại trưởng lão này tình nguyện rời khỏi quý tông cũng phải giết ta bằng được, vậy thì ngươi không ngại giúp người ta hoàn thành tâm nguyện đi, thế nào? Nếu ngươi vẫn cứ ngăn cản, chỉ sợ người ta sẽ không hài lòng a.

Phục Ba nghe vậy, sao còn không biết Dương Khai có ý gì, hắn nặng nề thở dài một tiếng, nhắm hai mắt lại, tỏ ra không xen vào nữa.

- Đa tạ tông chủ! Chu Vĩnh quá đỗi vui mừng, quay người lại, mạnh mẽ thúc dục đế nguyên trong cơ thể, hung hăng vung một bàn tay vỗ về phía đám người Dương Khai.

Khí thế kia như muốn đem đám người Dương Khai đập chết dưới tay vậy.

- Đom đóm mà cũng dám so với ánh trăng! Loan Phượng hừ lạnh một tiếng, không thấy nàng có động tác gì, bỗng nhiên liền xuất hiện trước mặt Dương Khai, khoát tay một cái, liền phóng ra một ngọn lửa đen kịt đón lấy công kích của Chu Vĩnh.

Ngọn lửa đen kịt kia vừa xuất hiện, liền đem đến cho người ta một loại khí tức có thể thiêu đốt vạn vật.

Một chưởng uy mãnh của Chu Vĩnh, không ngờ lại ầm ầm sụp đổ, thân hình hắn chấn động mạnh, lộ ra sơ hở trăm chỗ.

- Cái gì? Sắc mặt Chu Vĩnh đại biến, trong nháy mắt hai tròng mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ, đối diện với khí tức tử vong ập thẳng tới, hắn liền kinh hãi kêu lên: - Tông chủ cứu ta!

Cuối cùng hắn cũng biết mình đá phải thiết bản, thực lực vị mỹ phụ đoan trang xinh đẹp này, không ngờ lại hơn xa hắn, căn bản không phải là người hắn có thể chống lại.

Phục Ba đang khép chặt hai mắt lập tức mở ra, nhưng không chờ hắn kịp nói gì, Dương Khai đã lạnh lùng lên tiếng:

- Phục tông chủ tốt nhất không nên tự nhóm lửa thiêu thân!

Phục Ba chột dạ, lời vừa đến miệng lại lần nữa nuốt trở vào.

- A! Một tiếng kêu thảm thiết truyền ra, không ngờ thứ kia lại là một luồng Diệt Thế Hắc Viêm, lúc này đã bao phủ Chu Vĩnh lại, trực tiếp thiêu đốt hắn.
Cũng như Vũ Nguyên Chính trước khi chết vậy, Chu Vĩnh càng liều mạng điều động đế nguyên, ngọn lửa trên người càng thêm hung mãnh, tựa như đế nguyên chính là nhiên liệu để lửa thêm cháy to vậy.

- Tông chủ... Chu Vĩnh vẫn đang kêu gào thảm thiết, muốn cầu cứu.

Tuy Phục Ba không đành lòng, nhưng cũng không dám nhúng tay mảy may, chỉ có thể trơ mắt nhìn, sắc mặt ảm đạm.

Ước chừng 10 hơi thở sau, Chu Vĩnh liền hóa thành một bãi tro bụi, luồng Diệt Thế Hắc Viêm được Loan Phượng thuận tay phát ra, lần nữa lại bay trở về.

Đại trưởng lão Hoàng Tuyền Tông đương nhiệm, cứ như vậy chết đi.

Sau khi Loan Phượng phát tiết một trận, dường như cơn giận vẫn còn chưa tiêu tan, trừng mắt nhìn Dương Khai nói: - Dương tiên sinh, thật ngại quá, thiếp quên mất nhẫn không gian của hắn. Nàng nói quên mất, rõ ràng là cố ý, bởi vì nàng biết, cho dù giết chết Chu Vĩnh, cũng không có khả năng nhẫn không gian sẽ lọt vào tay nàng, cuối cùng chỉ có khiến cho Dương Khai hưởng lợi mà thôi, cho nên dứt khoát thiêu hủy sạch sẽ.

Chuyện hôm nay, Dương Khai có trách nhiệm rất lớn, hiển nhiên Loan Phượng vẫn còn tức giận chuyện lúc trước Dương Khai đứng ngoài không quản, khiến nàng bất đắc dĩ đành phải giết tên đệ tử háo sắc kia.

Nếu Dương Khai không biểu hiện như vậy, thì sẽ không có phiền toái lúc này.

Dương Khai lau mồ hôi lạnh trên trán, ngượng ngùng nói: - Không sao, không sao!

Thấy bộ dáng Dương Khai như vậy, cơn tức giận của Loan Phượng cũng hạ xuống rất nhiều. Lại nói, tên nam nhân này có vị hậu nhân của Thiên Hình chống lưng, bản thân nàng quả thực không nên làm cho hắn mất mặt, có điều lúc này Dương Khai cũng không chút tỏ ra buồn bực, khiến cho Loan Phượng cảm thấy người này cũng không tồi.

Dương Khai quay đầu lại, nhìn Phục Ba nói: - Phục tông chủ, Phượng phu nhân giết đại trưởng lão quý tông, ngươi không có ý kiến gì chứ?

Sao lại không có ý kiến, quả thực là có một trời ý kiến a! Ba nhân vật lớn Đế Tôn tam tầng cảnh của tông môn, lúc này chỉ còn lại một mình hắn, sao có thể không có ý kiến? Nhưng có ý kiến thì sao chứ?

Phục Ba tận mắt thấy Loan Phượng xuất thủ, đã nhận ra lai lịch luồng lửa đen kịt kia, lại nghe Dương Khai xưng hô với nàng là Phượng phu nhân, trong lòng đã mơ hồ đoán được thân phận của Loan Phượng.

Thánh linh Loan Phượng! Một trong tứ đại Thánh Tôn của Man Hoang Cổ Địa, có tám đại Yêu Vương, tả hữu Thánh sứ dưới trướng, thực lực mỗi một người đều không yếu hơn hắn.

Những người này cho dù không phải Đại Đế, nhưng có thể sánh ngang với Đại Đế, đều là nhân vật hắn không trêu chọc nổi. Nếu chọc giận nàng, chỉ cần nàng tùy tiện phái mấy Yêu Vương đến đây, cũng dễ dàng tiêu diệt Hoàng Tuyền Tông.

Trong lòng chua xót, Phục Ba ngoác miệng cười khan, nói:

- Lúc trước Chu Vĩnh đã rời khỏi bổn tông, nên không tính là người của bổn tông, hắn sống hay chết cũng không liên quan đến bổn tông!
Trong lòng hắn cũng tràn đầy nghi vấn, đường đường là thánh linh Loan Phượng, sao lại cam nguyện đi theo một võ giả nhân loại chứ, hơn nữa có tỏ ra tùy ý để người ta sai khiến.

Tên Dương Khai này, rốt cuộc là có bối cảnh "khủng" như thế nào chứ?

Dương Khai thâm ý sâu sắc nhìn Phục Ba, mỉm cười nói: - Phục tông chủ quả nhiên là người hiểu chuyện, một khi đã như vậy, chúng ta lại tiếp tục nói chuyện bồi thường lúc trước!

- Không cần. Phục Ba cười khổ: - Phục mỗ nhất định sẽ làm các hạ hài lòng.

Lúc trước nghe Dương Khai đòi hỏi quá đáng, hắn còn muốn cò kè mặc cả một phen, nhưng hiện tại hắn chỉ muốn tống mấy tên Ôn Thần này đi thật mau mà thôi. Môn hạ đệ tử của hắn thấy Loan Phượng xinh đẹp muốn cưỡng chế bắt nàng, người ta không nổi giận diệt cả nhà hắn đã là vạn hạnh trong bất hạnh rồi, hắn nào dám dài dòng gì nữa chứ.

Vừa dứt lời, Phục Ba liền lấy ra một chiếc la bàn truyền tin, truyền thần niệm vào trong, hiển nhiên là đang trao đổi cùng người nào đó.

Sau khi thu la bàn lại, Phục Ba mới cười nịnh nói: - Các vị xin chờ một lát.

- Ừm. Dương Khai gật gật đầu, rồi chợt nghiêm mặt nói: - Phục tông chủ, lần này tới Hoàng Tuyền Tông, thật ra bổn thiếu có hai chuyện, chuyện thứ nhất đã xong xuôi, chuyện thứ hai còn phải nói một câu với Phục tông chủ mới được.

Phục Ba chột dạ, không biết Dương Khai còn muốn vơ vét thứ gì nữa, hắn lập tức khẩn trương đến cực điểm, thấp thỏm hỏi: - Không biết các hạ còn có gì phân phó?

Dương Khai cười nói: - Phục tông chủ không cần khẩn trương như vậy, chuyện thứ hai này đối với Phục tông chủ mà nói, chỉ là tiện tay làm chút chuyện mà thôi. Thật ra ta muốn mượn trận pháp không gian của quý tông dùng một chút.

- Mượn trận pháp không gian? Tâm tình Phục Ba buông lỏng, cảm giác tựa như từ địa ngục đi tới thiên đường vậy, lên tiếng: - Không thành vấn đề, không thành vấn đề.

Vừa rồi hắn còn đang thấp thỏm lo âu, không biết chuyện thứ hai đối phương muốn nói rốt cuộc là gì, không ngờ chỉ là mượn trận pháp không gian mà thôi.

- Các hạ muốn đi nơi nào? Phục Ba thử dò xét hỏi.

Dương Khai đáp: - Bắc Vực!

- Bắc Vực! Xa như vậy sao... Phục Ba nhíu nhíu mày, nói: - Tuy rằng trận pháp không gian của bổn tông cũng coi như trận pháp loại hình lớn, nhưng cũng không thể truyền tống đến Bắc Vực được, muốn đi thẳng tới Bắc Vực, phải dùng trận pháp không gian nhảy vực mới được. Theo Phục mỗ biết, cả Đông Vực cũng chỉ có U Hồn Cung mới có một tòa trận pháp không gian nhảy vực, hơn nữa còn là tòa trận pháp được lưu lại từ thời kỳ viễn cổ.

- U Hồn Cung có trận pháp không gian nhảy vực sao? Dương Khai nhướng mày, có chút ngoài ý muốn hỏi.

- Phục mỗ cũng chỉ nghe nói, chưa từng tận mắt nhìn thấy.

Dương Khai gật gật đầu.

Chớ nói Phục Ba chỉ là nghe nói qua, cho dù U Hồn Cung thật sự có trận pháp không gian nhảy vực, Dương Khai cũng không có khả năng đi mượn. U Hồn Cung có U Hồn Đại Đế trấn giữ, không phải ai cũng có thể đến giương oai.

Hơn nữa, Dương Khai còn từng phát sinh xung đột với nhi nữ của U Hồn Đại Đế, lần đó U Hồn Đại Đế Hồn giáng cũng không làm khó hắn, nhưng nếu hắn thật sự đưa mạng tới cửa thì cũng không biết sẽ xảy ra hậu quả gì.

- Nếu không thể nhảy vực, vậy thì hãy giúp ta truyền tống đến một nơi gần Bắc Vực nhất đi. Dương Khai lên tiếng.

- Không thành vấn đề, xin đợi một lát, Phục mỗ sẽ đích thân giúp các hạ an bài. Phục mỗ lập tức nhận lời.

- Dương tiên sinh muốn đi Bắc Vực? Loan Phượng ở bên cạnh nghe nãy giờ, lúc này mới lên tiếng hỏi.

- Ừm. Dương Khai gật gật đầu, liếc mắt nhìn Cơ Dao.

Lúc này, trạng thái của Cơ Dao không ổn định, tuy rằng nàng chạy thẳng đến tự nhận mình là người của Băng Vân tiền bối, cũng an ổn khi ở tại bên cạnh mình, nhưng ai biết lúc nào thần trí của nàng sẽ lại bất ổn chứ.

Hắn muốn đi Bắc Vực, chính là muốn mau chóng tống Cơ Dao trở về Băng Tâm Cốc. Có Băng Vân ở bên cạnh chiếu cố, có lẽ Cơ Dao có thể khôi phục lại.

Loại chuyện như vậy, Dương Khai chỉ có thể ưu tiên xử lý trước.

Chương 2617: Huyền Giáp Thành

Dương Khai quay đầu lại, cười nói: - Phượng phu nhân có muốn cùng đi hay không, phong cảnh Bắc Vực tuyệt đẹp, địa linh nhân kiệt, non xanh nước biếc, đi du ngoạn một chút cũng không tệ lắm.

- Ngươi nghĩ thật hay! Loan Phượng trợn mắt.

Tên này lại còn muốn kéo mình làm bảo tiêu miễn phí, thật là đáng ghét a. Vốn nàng chỉ cần đưa hắn ra khỏi Cổ Địa coi như xong chuyện, không ngờ rơi vào đường cùng phải bồi tiếp hắn đi tới Hoàng Tuyền Tông một chuyến đã là chuyện mất mặt rồi, hiện tại tên gia hỏa này còn muốn nàng đi cùng hắn tới Bắc Vực gì đó nữa chứ.

- Không đi thì không đi, cần gì phải nóng tính như vậy. Dương Khai sờ sờ mũi nói.

Phục Ba ở bên cạnh nhìn thấy mà sợ hết hồn hết vía, thật sự không hiểu nổi rốt cuộc Dương Khai có lai lịch gì, không ngờ lại có quan hệ thân mật với thánh linh Loan Phượng như vậy. Tuy nhiên hắn biết chắc một điều, người trẻ tuổi này... tuyệt đối không thể trêu chọc.

Không tới nửa canh giờ sau, ngoài điện liền truyền đến âm thanh của một nữ nhân: - Tông chủ, thuộc hạ cầu kiến!

- Vào đi! Phục Ba vội nói, ở chỗ này đợi nửa canh giờ bồi tiếp Dương Khai và Loan Phượng, Phục Ba như ngồi trên bàn chông, thời khắc này tựa như gặp được cứu tinh, vẻ mặt tràn đầy vui mừng.

Theo tiếng bước chân truyền lại, một mỹ phụ từ bên ngoài liền tiến vào.

Nhan sắc của mỹ phụ này cũng vô cùng không tầm thường, ăn mặc đoan trang, có tu vi Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, xem ra có thân phận không thấp trong Hoàng Tuyền Tông.

Tiến vào trong điện, mỹ phụ tò mò nhìn ba người Dương Khai, không biết một nam hai nữ này là ai, không ngờ lại xuất hiện ở nơi tông chủ bế quan. Theo nàng biết, nơi này không phải ai muốn vào là vào, ngay cả trưởng lão như bọn họ, bình thường cũng khó được triệu kiến, càng không có cơ hội đặt chân vào nơi này.

- Đồ đâu? Phục Ba nhìn mỹ phụ hỏi.

Mỹ phụ vội trả lời: - Đã chuẩn bị xong.

Nói rồi, nàng liền giao cho Phục Ba một chiếc nhẫn không gian.

Phục Ba nhận lấy, thần niệm đảo qua, trên mặt mơ hồ hiện lên vẻ đau xót, tuy nhiên rất nhanh đã thu liễm lại, hướng về phía phía mỹ phụ kia, phất phất tay nói: - Lui xuống đi.

- Tông chủ! Không ngờ mỹ phụ kia không vội ly khai, mà tò mò nhìn Phục Ba nói: - Bỗng nhiên ngài vội vã muốn 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm làm gì vậy?

Mỹ phụ thân là tổng quản của Hoàng Tuyền Tông, trông coi tất cả kho tàng và vật tư tu luyện trong tông môn, 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm này tuy rằng nàng lấy ra từ trong kho tàng, nhưng cũng không khỏi hỏi qua mục đích sử dụng một chút. Dù sao số lượng này cũng quá lớn, thiếu mất 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm, tương lai mấy năm tới, vật tư tu luyện của các đệ tử cũng phải cắt giảm lớn.

Đến lúc đó các đệ tử ai oán, không phải tổng quản nàng sẽ bị chê cười hay sao.

- Tu luyện! Phục Ba hờ hững trả lời, mí mắt cũng không thèm nhấc lên.

Mỹ phụ sợ run lên, bỗng nhiên đại hỉ nói: - Chẳng lẽ tông chủ người...

Phục Ba vung tay lên nói: - Chớ hỏi nhiều.

Mỹ phụ cuống quít ôm quyền nói:

- Vâng! Trong ánh mắt nàng lại hiện lên vẻ vui mừng không thể che giấu.

Nàng cho rằng tông chủ lấy nhiều nguyên tinh như vậy, là bởi vì có cảm ứng đột phá. Phục Ba đã là Đế Tôn tam tầng cảnh, nếu lại đột phá, như vậy chính là cấp bậc Đại Đế, nếu Phục Ba trở thành Đại Đế, vậy thì nhất định Hoàng Tuyền Tông cũng sẽ nước đẩy thuyền lên.

So với việc tông chủ tăng lên tu vi, chỉ 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm nhỏ nhoi thì tính là cái gì chứ? Trong lòng mỹ phụ lập tức kích động.

- Vậy thuộc hạ xin cáo lui! Mỹ phụ cung cung kính kính thi lễ một cái, rồi rời đi.

- Ừm, tiện thể đi chuẩn bị trận pháp không gian một chút, lát nữa bổn tọa sẽ tiễn mấy vị khách nhân này ly khai. Phục Ba lại phân phó một tiếng.

Mỹ phụ nhận lệnh, hoan hỉ rời đi.

Đợi cho mỹ phụ đi khỏi, Phục Ba mới lộ ra vẻ lúng túng, đưa nhẫn không gian trên tay cho Dương Khai.

Thân là tông chủ Hoàng Tuyền Tông đương nhiệm, lại đi nói dối trước mặt đám người Dương Khai, dù da mặt hắn có dày hơn nữa cũng cảm thấy nhục nhã, nhưng nếu không nói dối thì biết làm sao, chẳng lẽ lại nói cho thuộc hạ của mình, mình bị người ta lừa bịp tống tiền sao?

Lời này quả thực là không có mặt mũi phun ra a.

Dương Khai nhận lấy nhẫn không gian, truyền thần niệm vào trong dò xét, cũng không đếm kỹ, liền thuận tay thu vào.

Hắn tin rằng Phục Ba sẽ không dám giở trò quỷ, nói 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm, nhất định là 100 triệu nguyên tinh thượng phẩm!

Bỗng nhiên lại vơ được một khoản tiền của phi nghĩa, tâm tình Dương Khai rất tốt, tính cả thu hoạch lần trước trong Man Hoang Cổ Địa, nguyên tinh thượng phẩm trong tay hắn đã có tới 700, 800 triệu.

Con số này quả thực cũng quá kinh khủng đi. - Phục tông chủ quả nhiên có thành ý! Dương Khai cười ha ha, nói: - Nếu Phục tông chủ đã có thành ý như vậy, ân oán của bổn thiếu cùng Hoàng Tuyền Tông sẽ xóa bỏ, từ nay về sau nước sông không phạm nước giếng, ý Phục tông chủ thế nào?

- Rất tốt, rất tốt! Phục Ba làm sao dám nói "không" chứ?

Dương Khai nói tiếp: - Về chuyện thứ hai còn cần nhờ quý tông giúp cho!

- Mời các vị theo ta! Phục Ba cũng không chần chờ, vội vàng đi trước dẫn đường.

Ra khỏi cung điện, một nhóm bốn người lập tức nhắm thẳng một hướng bay đi.

Trên một đỉnh núi, Phục Ba dẫn theo đám người Dương Khai hạ xuống một khu đất bằng phẳng, trên đỉnh núi này không ngờ còn có một tòa cung điện. Chưa vào bên trong, Dương Khai đã cảm nhận được một cỗ dao động lực lượng không gian truyền đến rất rõ ràng.

Đó chính là dao động của trận pháp không gian khi khởi động.

Xem ra quả nhiên mỹ phụ vừa rồi đã chuẩn bị kỹ càng.

Vào trong điện, lập tức có đệ tử Hoàng Tuyền Tông bảo vệ trận pháp không gian cung kính hành lễ. Mỹ phụ lúc trước đem nhân không gian đến cũng vội vàng nghênh đón, ôm quyền nói: - Tông chủ, hết thảy đã chuẩn bị thỏa đáng, không biết mục tiêu định vị là nơi nào!

- Huyền Giáp Thành! Phục Ba thản nhiên nói.

Mỹ phụ gật gật đầu, quay đầu ra hiệu cho mấy đệ tử đứng bên cạnh trận pháp không gian, mấy tên đệ tử kia lập tức bắt tay vào điều chỉnh.

Không lâu sau, trận pháp không gian đã được điều chỉnh hoàn tất.

Phục Ba mỉm cười, đưa tay nói: - Các vị, mời!

Dương Khai dẫn Cơ Dao bước lên, đi tới trung tâm trận pháp không gian đứng ngay ngắn, lúc này mới cười tủm tỉm nhìn Loan Phượng nói: - Phượng phu nhân, ngươi thật sự không theo ta đi du ngoạn một chút sao?

Vẻ mặt Loan Phượng không chút thay đổi nói: - Chúc Dương tiên sinh thuận buồm xuôi gió!

Dương Khai cười ha ha nói:

- Vậy thì đa tạ Phượng phu nhân đã hộ tống, nếu sau này rảnh rỗi, bổn thiếu sẽ tới bái phỏng nói lời cảm tạ ah.

Khóe miệng Loan Phượng giật một cái, cố nặn ra một nụ cười, cũng không nói thêm gì. Giờ phút này, nói nhiều nhất định mất khôn ah, im lặng là vàng mới là vương đạo!

Dương Khai quay đầu, nhìn mấy tên đệ tử Hoàng Tuyền Tông nói: - Bắt đầu đi!
Mấy tên đệ tử liếc mắt nhìn Phục Ba, đợi sau khi Phục Ba gật gật đầu, lúc này mới hoàn toàn kích phát trận pháp không gian.

Một luồng ánh sáng chói chang lóe lên, trong nháy mắt, nguyên tinh thượng phẩm đặt ở trung tâm trận pháp không gian lập tức bị hút hết năng lượng, hóa thành một bãi phấn vụn.

Đợi sau khi luồng ánh sáng biến mất, Dương Khai và Cơ Dao cũng đồng thời biến mất không thấy.

- Phù... Loan Phượng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng cũng tiễn tiểu tổ tông này đi khỏi, trong lúc nhất thời tâm tình sung sướng, nét mặt tươi cười như hoa.

Nàng xoay người lại, cũng không có ý định chào hỏi Phục Ba, đi thẳng ra khỏi cung điện, bay đi.

Phục Ba dẫn theo đám đệ tử Hoàng Tuyền Tông đi tới cửa điện, chắp tay đưa tiễn.

- Tông chủ... Giờ phú này, gương mặt mỹ phụ kia tỏ ra mờ mịt, bởi vì nàng phát hiện ra, khi tông chủ nhà mình đối mặt với nữ nhân kia, không ngờ lại là vô cùng cung kính và kiêng kỵ, thậm chí người ta không thèm đoái hoài đến hắn, hắn vẫn đích thân chạy ra ngoài đưa tiễn.

- Nữ nhân vừa rồi... là ai vậy? Mỹ phụ không nhịn được, nói ra nghi vấn trong lòng.

Phục Ba chưa kịp trả lời, thì từ trong không trung xa xa chợt truyền đến một tiếng kêu cao vút, âm thanh du dương réo rắt, vang tận mây xanh.

Từ trong tầng mây, thấp thoáng có một quái vật to lớn đang tung bay, rất nhanh đã biến mất không thấy.

Quả nhiên...

Ánh mắt Phục Ba không khỏi híp lại, trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác sợ hãi. Tuy lúc trước hắn cũng lờ mờ đoán ra thân phận Loan Phượng, nhưng dù sao cũng không được xác nhận, lúc này nghe được tiếng kêu, lại tận mắt thấy được quái vật đang đằng vân giá vũ kia, sao hắn còn không biết suy đoán của mình là chính xác chứ.

Vị kia, quả đúng là Thánh Tôn trong Man Hoang Cổ Địa!

Võ giả bình thường sẽ không hiểu rõ tình huống trong Cổ Địa, nhưng đến cấp độ của Phục Ba, luôn có thể thông qua các loại tin tức, biết được một ít bí mật mà người bình thường không biết, trong đó bao gồm cả thông tin về phân bố thế lực trong Man Hoang Cổ Địa!

Nếu không có có tứ đại Thánh Tôn cùng Yêu Vương của 32 đường trấn giữ Cổ Địa, chỉ sợ khối bảo tàng khổng lồ Man Hoang Cổ Địa này đã bị các thế lực lớn trong Tinh Giới càn quét sạch sẽ rồi.

- Đừng hỏi nhiều, làm chuyện của mình đi! Phục Ba hờ hững trả lời.

- Vâng! Mỹ phụ cung kính đáp, bỗng nhiên lại hỏi: - Đúng rồi tông chủ, lúc trước nghe đệ tử nói lại, đại trưởng lão đi tới chỗ ngài, vì sao không lại thấy bóng dáng đại trưởng lão?

Khóe miệng Phục Ba giật mạnh, thở dài thườn thượt, nói: - Chu Vĩnh... đã chết rồi.

- Cái gì? Mỹ phụ cả kinh thất sắc, sợ hãi nói: - Đại trưởng lão đã chết? Là ai giết?

- Hắn chọc tới người không nên chọc. Phục Ba thoáng giải thích một câu, lại nhìn mỹ phụ nói: - Trác trưởng lão, lòng hiếu kỳ của ngươi quá nặng đó.

Sau khi nói xong, hắc liền lắc mình một cái, hóa thành một luồng sáng, bay về nơi bế quan của hắn.

Mỹ phụ họ Trác kia vẫn thất hồn lạc phách đứng đó, dường như vẫn chưa kịp tiêu hóa xong tin tức đại trưởng lão đã chết, vẻ mặt khiếp sợ. Nếu nàng biết ngay cả phó tông chủ cũng đã chết, không biết sẽ có cảm giác gì.

...

Huyền Giáp Thành là biên giới của Đông Vực, cách Bắc Vực cũng chỉ 50 ngàn dặm.

Tại trận pháp không gian bên trong thành, Dương Khai và Cơ Dao chợt hiện ra.

Không đợi hai người đứng vững, đột nhiên một luồng chưởng phong mạnh mẽ đã ập tới, kèm theo tiếng cười ha hả: - Tên này là của ta!

- Hử? Dương Khai ngạc nhiên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên kia có một đại hán râu quai nón đang bay tới, hung hăng phóng ra một chưởng nhắm vào ngực hắn, cũng không biết tên này có thù oán gì với hắn.

Tuy nhiên Dương Khai có thể khẳng định, mình chưa từng gặp tên đại hán râu quai nón này bao giờ.

- Sa Dong, nam nhân thuộc về ngươi, nữ nhân thuộc về ta. Hizz... Nữ nhân này thật là đẹp a, ta thật may mắn! Lại một giọng nói vang lên, ngay sau đó, từ bên kia lại có một bóng người lao thẳng tới Cơ Dao, gương mặt đầy vẻ dâm tà, tựa như đang hận không thể lập tức bắt Cơ Dao đem đi, hưởng thụ một phen vậy.

Tên đại hán râu quai nón gọi là Sa Dong kia, dường như vừa rồi không để ý đến Cơ Dao, hiện tại vừa nghe, liền vội vàng nhìn sang Cơ Dao, thấy quả nhiên nàng đẹp không thể tả được, nhất là khí chất lạnh như băng từ chối người từ ngàn dặm kia, càng khiến cho người ta dễ dàng sinh ra một loại cảm giác muốn chinh phục.

Sa Dong đổi hướng, cũng vọt tới Cơ Dao, miệng hét lớn: - Mỗi người một lần! Cố Bằng, lần trước ngươi đã đoạt được một nữ nhân, lần này đến phiên Sa đại gia ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau