VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 261 - Chương 265

Chương 261: Tử mạch gặp nguy

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 262: Mỹ nữ, hoàn cảnh khó khăn nhỉ

Tử Mạch đã lĩnh giáo sâu sắc sự lợi hại của Vũ Thừa Nghi rồi, không hổ là cao đồ xuất thân từ Cửu Tinh kiếm phái, lần đó Xích Huyết cười con yêu thú lục giai truy sát hắn cả một tháng trời mà chẳng làm gì được hắn, như vậy thì Từ Mạch lại càng không phải đối thủ của hắn.

Tử Mạch nghiến chặt răng, nói khẽ:

- Nếu ta giao Nô Thú Pháp cho ngươi, thì ngươi có chịu thả ta đi không?

- Ta có thể cho ngươi sự sảng khoái!

Sắc mặt Vũ Thừa Nghi vô cùng cay nghiệt.

Tử Mạch biến sắc, lạnh lùng nói:

- Ta đưa cho ngươi thứ ngươi cần mà ngươi vẫn muốn đuối cùng giết tận ư? Ngươi

có còn chút nhân tính nào không vậy?

Vũ Thừa Nghi cười lên u ám:

- Nhân tính? Thắng làm vua, thua làm giặc, mắc gì ta phải nói chuyện nhân tính với ngươi?

Hắn đang nói thì chợt biến sắc, cặp mắt sáng quắc lên. Trong nháy mắt, có mấy luồng kiếm khí ập đến, phóng vào mặt đất cách chân hắn một thước.

Thấp thoáng âm thanh kiếm khí xuyên qua vật gì đó, chợt có vết máu đỏ sẫm ứa trên mặt đất mấy con Khống Hồn Trùng mà Tử Mạch lén tung ra.

-Tiện nhân!

Vũ Thừa Nghi gầm lên, tuy hắn vẫn luôn đề phòng cô ả trông yểu điệu của Thiên

Lang Quốc này, nhưng không ngờ lại suýt nữa tráng kế. Nếu hắn không đủ cảnh giác, bị đám trùng này chui vào người sẽ gay to.

- Ngươi tự chuốc lấy đấy nhé. Ta sẽ bẻ gãy hết chân tay ngươi, khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!

Sát khí nổi hừng hực trên gương mặt Vũ Thừa Nghi, hắn huơ trường kiếm lên, cả thân mình nép trong ánh kiếm, lao đến Tử Mạch như tên bắn.

- Khốn kiếp!

Tử Mạch nghiến răng chửi thầm trong bụng, đụng độ tên máu lạnh Vũ Thừa Nghi này, cô ả quả thật cũng hết cách.

Tử Mạch vội vàng tránh né nhát kiếm kinh hồn đó, trong lúc dịch chuyển, cô vung

tay lên, mấy lười dao hình thù kỳ lạ theo đó bay ra.

Trường kiếm của Vũ Thừa Nghi vung lên vài đường hòng ngăn cản mấy lười dao nọ, đánh lên cả mảng lửa đốm lập lòe.

Tử Mạch tái xanh mặt mày, cắn răng chống đờ. Khó khăn lắm mới tránh được những chỗ hiểm, còn bả vai lại bị kiếm khí quẹt trúng.

Cô kêu lên đau đớn, bờ vai mảnh dẻ đã thấm đấy một màu đỏ thẫm.

Hoàn toàn yếu thế nhưng Tử Mạch cũng không chịu ngồi chờ chết. Cô chĩa lưng về phía Vũ Thừa Nghi, phân tán toàn bộ Khống Hồn Trùng còn lại xuống đất, hy vọng đám trùng này có thể xơi tái Vũ Thừa Nghi một phen.

Nhưng Vũ Thừa Nghi vừa rồi suýt nữa thì mắc bẫy, lúc này hắn nào dám sơ suất?

Kiếm quang dấy lên một luồng ánh sáng như dải lụa, phá nát cả một vùng đất rộng mười mấy trượng. Kiếm khí vừa vung lên, tất cả Khống Hồn Trùng đều bị tiêu diệt gọn ghẽ.

Khống Hồn Trùng được gieo vào trong cơ thể người thực sự rất mạnh, chẳng sợ bất cứ cái gì ngoài sợ nóng. Nhưng trước khi chui vào trong cơ thể người thì chúng bất quá cũng chi là lũ sâu bọ, kiếm khí của Vũ Thừa Nghi đủ sức diệt gọn bọn chúng.

Tử Mạch mặt cắt không còn hột máu, mất đi quân cờ ẩn là Khống Hồn Trùng, cô thực sự không biết nên đối phó thế nào với Vũ Thừa Nghi. Đang lo âu thì bỗng một tia kinh ngạc nồng đậm chợt lướt qua mắt cô, Tử Mạch nhìn về sau lưng Vũ Thừa Nghi, gương mặt tràn trề nét phấn khởi và vui mừng.

Chi một chút thay đổi nhỏ trên sắc mặt cũng không thoát khỏi con mắt của Vũ Thừa

Nghi.

Hiểu ra có điều bất thường, Vũ Thừa Nghi trầm sắc mặt xuống, không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, hắn vung trường kiếm lên cho đòn tấn công cuối cùng.

Chẳng đợi hắn phóng thích chiêu kiếm ra, sau lưng hắn chợt có một luồng sát khí khóa chặt lấy hắn, Vũ Thừa Nghi nhíu chặt mày, với tay vung kiếm đi, Mạn Thiên Kiếm Ảnh phong tỏa cả một phạm vi rộng lớn.

Trong ánh lấp loáng của kiếm quang, một bàn tay đỏ bừng thò ra, quyền phong quét đến, Mạn Thiên Kiếm Ảnh vang rền tiếng nứt vỡ.

Một bóng người đáp xuống.

Vũ Thừa Nghi bay vọt ra mấy mươi trượng rồi mới quay lại nhìn về hướng người này, khi đã nhìn rõ gương mặt người nọ, hắn không khỏi kinh ngạc:

- Là ngươi!

- Hê hê, không ngờ được đúng không?

Dương Khai nở nụ cười quái đản nhìn Vũ Thừa Nghi một cách hứng thú.

Lúc trước khi đang khổ luyện ở kỳ địa, hắn đã một lòng muốn tim cho ra tên Vũ Thừa Nghi này để xử gọn, nhưng sau đó lại đụng độ Xích Huyết rồi đuổi theo hắn đến vùng sương trắng, vô tình làm lờ mất cơ hội.

Nhưng nào ngờ lại gặp hắn ở đây, đúng là đi mòn gót tìm chẳng thấy thì con mồi lại tự tìm đến nộp mạng.

Nén cơn vui mừng trong lòng xuống, Dương Khai quay sang nhướn mày với Tử Mạch, bộ dạng ngả ngớn:

- Mỹ nữ, hoàn cảnh khó khăn nhi!

- ừm, ngươi mà đến muộn một chút là khỏi còn nhìn thấy ta nữa rồi!

Tử Mạch trợn mắt nhìn hắn, nhưng trong lòng thì lại mừng thầm.

Tách khỏi Dương Khai đã mấy tháng nay gặp lại, Từ Mạch cũng chẳng biết nên có cảm tưởng như thế nào, cô vốn nghĩ cả đời này sẽ không còn gặp lại hắn và cũng không phải lo bị hắn dày vò thần hồn.

Nhưng hiện giờ, quỹ đạo đời người của cả hai lại một lần nữa giao nhau. Song lần này Tử Mạch không hề lo thần hồn của mình sẽ bị chi phối, mà ngược lại còn vui sướng nữa. Dầu sao tính mạng của cô cũng tạm bảo toàn rồi, còn về những cái khác thì nếu còn sống thì sẽ tính sau.

Dương Khai nghiêng đầu sang nhìn cô từ trên xuống dưới:

- Cô là nhân tài Sâm La Điện cơ mà, sao lại đến nông nỗi này vậy?

- Ngươi thì biết cái gì!

Tử Mạch nghiến răng,

- Ngươi hãy cẩn thận gã này, hắn mạnh lắm đó, chân nguyên tinh thuần, khủng khiếp hơn ta rất nhiều.

- Không mạnh thì hắn không phải là Vũ Thừa Nghi rồi!

Dương Khai cười khẩy.

Còn về phần chân nguyên tình thuần hơn Tử Mạch âu cũng dễ hiểu. Chắc chắn Vũ Thừa Nghi có Lưu Viêm Dịch, đã nuốt thứ bảo bối tôi luyện nguyên khí này vào rồi, chân nguyên của hắn không tình thuần mới lạ.

- Không ngờ hạng háo sắc như ngươi cũng sống sót trở ra được, số ngươi kể ra cũng đỏ nhĩ!

Vũ Thừa Nghi nhìn Dương Khai đầy khinh miệt, giống hệt lần đầu gặp nhau, vẻ mặt hắn lạnh băng, hờ hững khinh khi.

- Nếu số ta không đỏ thì đã bị sư đệ ngươi giết từ lâu rồi.

Ánh mắt Dương Khai như lười đao sắc bén.

- Ngươi đã biết ta muốn lấy mạng ngươi thì không nên tự dâng thân mình ra trước mặt ta chứ! Vận số của một người không phải lúc nào cũng tốt đâu.

Vũ Thừa Nghi bình thản, không hề dao động vì cái chết của Tề Kiếm Tinh.

- Muốn đánh thì đánh đi, bọn đàn ông các người sao lắm lời vậy!

Vừa rồi Tử Mạch phải nếm không biết bao nhiêu ngón đòn của Vũ Thừa Nghi, giờ

Dương Khai đã xuất hiện thì lập tức như hồi sức, ráo riết đòi xoay chuyển tình thế.

Cô ả biết rõ sức mạnh của Dương Khai, có hắn giúp đờ, cả hai liên thủ thì thừa sức áp chế Vũ Thừa Nghi.

- Nói đúng lắm!

Dương Khai gật đầu.

- Ta cũng có ý đó!

Vũ Thừa Nghi lạnh lùng hừ một tiếng, chậm rãi nâng kiếm lên.

- Dương Khai, ngươi ở một bên hiệp trợ, để ta đối phó với hắn!

Tử Mạch nghiêm nghị nói.

- Không, cô hiệp trợ cho ta!

Dương Khai đáp gọn lỏn, câu nói còn chưa dứt thì hắn đã lao về phía Vũ Thừa Nghi, nội thể hắn đang yên đang lành bỗng thình lình bỗng phát tán một luồng sóng dữ dội ngang tàng.

-Ngươi...

Nét kinh ngạc thoáng qua ánh mắt Tử Mạch, cô hãi hùng thể hội sức ép đến từ Dương Khai.

Hắn đã thăng lên Chân Nguyên Cảnh rồi? Lúc tách ra vào bốn tháng trước, hắn chi mới bước lên Li Hợp Cảnh bát tầng. Bốn tháng không gặp mà đã vọt lên Chân Nguyên Cảnh. Tốc độ đột phá này... quá nhanh.

Song nghĩ lại, Tử Mạch thấy thư thái hẳn, hắn là một tên khác thường, có thể đột phá

nhanh đến vậy cũng chẳng có gì lạ.

Trong nháy mắt, Dương Khai đã áp sát Vũ Thừa Nghi. Vũ Thừa Nghi triển khai chiêu thức, kiếm khí dâng trào, sát khí đằng đằng. Dương Khai tung ra song quyền nhanh như chớp giật. Hắn xoay chuyển, tung tẩy giữa Mạn Thiên Kiếm Ảnh, quanh người hắn toát lên hơi nóng hừng hực, tựa như ngọn đuốc sống đang bùng cháy.

Thiên địa năng lượng hỗn loạn, cuồng phong nổi lên tứ phía, Tử Mạch nheo mắt lại, có lòng muốn tương trợ nhưng lại không biết nhúng tay vào bằng cách nào!

Hai người này vừa bắt đầu đã tung hết toàn lực, không chút nương tay. Tất thảy sát khí và hơi thở đều giao hòa cùng nhau, Tử Mạch có kiên quyết xen vào chi tổ nếm đòn phản kích từ hai bên thôi.

Cô nào dám liều mạng như vậy?

Dương Khai bảo cô hiệp trợ xem ra cũng chi là lời nói khách sao thôi, Từ Mạch lúc này chi có thể đứng một bên quan sát, đến tư cách áp trận còn chẳng có nữa là.

- Gã đàn ông thối tha!

Tử Mạch cười mếu máo, nhưng cũng quyết đoán, lướt về sau cả trăm trượng nhẹ nhàng như tơ liễu, rồi mới dừng lại.

Trong trận chiến, Vũ Thừa Nghi ngạc nhiên ra mặt, hắn căn bản không ngờ cái tên trong mắt hắn chi là rác rưởi, phế vật này lại có sức giao chiến với hắn. Biết bao nhiêu kiếm ảnh đều bị quyền phong hung bạo của hắn diệt gọn. Chiêu thức của đối phương lúc khép lúc mở, còn kiếm chiêu của hắn thì linh động mờ ảo, mỗi người mỗi vẻ, trước mắt chẳng ai gây khó dễ được ai!

Chi trong thời gian nửa chén trà ngắn ngủi, hai bên đã giao thủ mấy trăm chiêu, chân nguyên vỡ òa khắp chốn. Vũ Thừa Nghi càng đánh càng kinh hãi, còn Dương Khai lại càng đáng càng điên cuồng, hưng phấn ra mặt, trông chẳng khác nào con yêu râu xanh vớ bẫm phải một mỹ nhân tuyệt sắc lõa thể.

Ầm...

Hai người đột nhiên tách ra.

Vũ Thừa Nghi kêu lên, bay ngửa ra, khóe miệng ứa một chút máu.

Dương Khai cũng bị thương, bụng hắn bị trường kiếm của Vũ Thừa Nghi rạch một vết rất dài, máu cứ đổ lênh láng.

Cả hai đều lùi lại hơn ba mươi trượng mới dần dần đứng vững được.

- Ha ha! Đã lắm!

Tuy bị thương đến đổ máu nhưng Dương Khai vẫn cười sặc sụa.

Thế mới là chiến đấu đúng nghĩa, khiến người ta sảng khoái vô bờ, một cuộc chiến giữa những người đàn ông muốn ngừng tay nhưng không thể bỏ cuộc chơi. Tuy đối phương là tên Vũ Thừa Nghi mà hắn căm ghét và thù hằn, nhưng Dương Khai không thể không thừa nhận rằng y rất có bản lĩnh.

Suy cho cùng hắn cũng là cao thủ Chân Nguyên Cảnh bát tầng, đơn cử độ tinh thuần và hùng hậu của chân nguyên đã ắt đứt Dương Khai rồi!

- Ngươi lợi hại lắm!

Vũ Thừa Nghi nhìn đau đáu vào Dương Khai, ánh nhìn có phần đau đớn, tựa hồ không chịu tin rằng tên đệ tử tông phái nhị đẳng này lại có thể đấu một trận ngang sức với

mình.

- Quá khen!

Dương Khai lãnh đạm sắc mặt.

- Ta thừa nhận lúc trước đã từng khinh thường ngươi! Xem ra sư đệ ta chẳng phải chết vì tai nạn mà là chết trong chính tay ngươi.

Vũ Thừa Nghi chậm rãi xoay trường kiếm, rồi lại vung kiếm lên.

- Ngươi phái hắn đến đánh lén ta, hẳn đã có thể nghĩ đến điều này rồi.

- Ngươi thừa nhận là tốt rồi!

Vũ Thừa Nghi tiếp tục vung kiếm.

- Muốn báo thù à? Dương Khai cười nhạt.

- Hắn chết là tại hắn kém cỏi, chẳng trách ai được! Nhưng hôm nay ngươi dám đối đầu với ta thì đừng hòng sống sót rời khỏi đây!

Gương mặt Vũ Thừa Nghi chợt hằn lên nét cuồng bạo, hắn lạnh lùng quát lên:

- Tôn nghiêm của Cửu Tinh Phái ta không dễ đạp lên đâu! Kể cả các công tử của Bát đại gia Trung Đô cũng chỉ có thể ngường vọng ta, ngươi thì chẳng là cái thá gì hết!

- Kiếm Thân!

Một tiếng quát âm trầm vang lên, từng luồng kiếm khí phân li quanh người Vũ Thừa Nghi đột nhiên kêu rang ràng, hóa thành thực thể, xoay vần quanh hắn.

Chiêu thức này vẹn toàn cả công kích và phòng ngự, Dương Khai từng lĩnh giáo một

lần từ Lưu Kiếm Tinh, giờ lại được Vũ Thừa Nghi thi triển, trông lại càng ngoạn mục hơn.

Tuy nhiên bên trong Kiếm Thân hỗn loạn này có ẩn chứa một lực sát thương cực lớn.

- Tới đây mà chịu chết, ta sẽ cho ngươi một cái chết thật khoan khoái!

Vũ Thừa Nghi đột nhiên phấn khích như uống phải xuân dược, hắn chĩa trường kiếm về phía Dương Khai, vênh váo rú lên.

Chương 263: Cuộc chiến sống còn

Có thêm Kiếm Thân, Vũ Thừa Nghi tự thấy mình không có gì là không làm được!

Hắn đứng ở đó, tựa như thanh kiếm sắc bén tuyệt thế đã rời vỏ, hơi kiếm sừng sững bao trùm cả một phạm vi mấy mươi trượng, kiếm khí chao liệng trong hư không phát ra tiếng động xoèn xoẹt như lười đao bồ ngang thiên địa, giữa mặt đất nháy mắt xuất hiện những vết chém nhỏ li ti.

Dương Khai cười khẩy, không chút sợ hãi, huy động chân nguyên đến cực điểm, một sức mạnh kinh khủng ào ra từ nội thể, tiếng nổ vang vọng lại liên hồi từ trong thân thể không mấy cường tráng.

Đồng hành cùng những tiếng nổ này là một khí thế vô song nhanh chóng dâng lên đến đỉnh điểm.

Khí thế của hai người hoàn toàn không giống nhau, Vũ Thừa Nghi kiên cố vô song, còn Dương Khai lại điên cuồng bá đạo, chưa giao thủ mà khí thế đã giao phong, mặt đất cuộn trào cuồng phong, xoay vần quanh vị trí của hai người.

- Đến đây!

Vũ Thừa Nghi gầm lên, vẻ mặt hung tợn toát lên nét điên cuồng, trường kiếm vung lên tung ra hai nhát mạnh mẽ.

Không gian dường như bị cắt thành hình chữ thập, trong tiếng gào thét trầm đục của Vũ Thừa Nghi, vị trí này đột nhiên nổi lên một đường kiếm khí hình chữ thập giao thoa, bay ào về phía Dương Khai như sao băng.

Dương Khai giậm chân một cái thật mạnh, mặt đất chợt rúng động.

Sức mạnh hung mãnh bộc phát từ gót chân hắn, mặt đất nứt đồ rã rời, những vết nứt như tấm mạng nhện bắt đầu lan ra từ gót chân hắn, dài đến mười mấy trượng.

Thân như cuồng phong, hắn xông thẳng về phía Vũ Thừa Nghi.

Nửa đường, hắn xuất quyền, trúng ngay luồng kiếm khí chữ thập nọ.

Tiếng nổ vang rền, kiếm khí vỡ vụn, Dương Khai cơ hồ như chẳng bị ngăn trớ, dư âm không giảm.

Đồng tử của Vũ Thừa Nghi chợt co rút lại, hắn tung ra hết đủ loại kiếm kỹ tinh diệu không chút nề hà. Trường kiếm khua động, hắn quơ kiếm đánh về phía Dương Khai.

Dương Khai liên tục tránh né, thật sự thì tránh không hết được, chi còn cách sử

quyền đánh lại.

Trong khoảng thời gian ba hơi thớ, Dương Khai đã ép sát đến bên cạnh Vũ Thừa

Nghi.

Khí tức ngông cuồng như tường thành đồ sập xuống, khiến Vũ Thừa Nghi gần như không thở nổi, hắn thi triển hết mọi sức mạnh, cấp tốc thoái lui!

- Chạy đi đâu!

Dương Khai cười gian xảo. Trên đường truy đuổi, thiết quyền trong tay hắn ngấm đầy chân nguyên không ngừng nhắm thẳng vào Vũ Thừa Nghi. Vũ Thừa Nghi giương kiếm đờ chiêu, kiếm pháp phiêu diêu linh động, ảo diệu vô cùng.

Từng quầng hào quang và kiếm kỹ khiến con ngươi mờ lóa bộc phát từ vị trí của cả

hai người, tuôn trào ra tứ phía.

Lúc vừa bắt đầu, tốc độ của cả hai vẫn bình thường, không nhanh không chậm, nhưng ngay tức khắc, nhân ảnh chợt mờ mờ ảo ảo, lát sau đã hoàn toàn hòa quyện vào nhanh.

Từng âm thanh chi chít len lỏi vang lên.

Chi trong thời gian nửa chén trà ngắn ngủi, không biết hai bên đã giao thủ được mấy trăm chiêu!

Ầm!

Nhân ảnh của cả hai xoay vần, vụt lên cao mười mấy trượng rồi lại lập tức đáp mạnh

xuống đất, khiến mặt đất trũng xuống một cái hố vô cùng lớn.

Phù phù...

Xê dịch liên hồi, Dương Khai và Vũ Thừa Nghi đã nhảy lên hơn mấy mươi trượng, tiếp tục kích chiến.

Tử Mạch đứng từ xa quan sát, không dám chớp mắt một giây, trong ánh mắt lấp lóa sắc thái lạ kỳ.

Cô vốn chẳng lo lắng chuyện sinh tử của Dương Khai, mà chi cảm thấy kim hãi bởi sức chiến đấu bộc phát từ hắn.

- Tiểu tử thối này lại mạnh lên rồi!

Tử Mạch khẽ cắn môi, thầm oán thán, nhưng khóe miệng lại thoáng hiện nụ cười mỉm nhàn nhạt.

Vào lần tách biệt trước, hắn đấu chính diện với sư huynh Xích Huyết của cô còn có phần đuối sức, sau cùng phải nhờ đến võ kỹ kỳ lạ nọ để khống chế con yêu thú lục giai mới xoay chuyển thế cục được.

Nhưng hôm nay tái kiến, hắn lại có thể đánh ngang ngửa với Vũ Thừa Nghi.

Luận riêng về sức chiến đấu, Vũ Thừa Nghi còn mạnh hơn Xích Huyết vài phần.

Tốc độ phát triển của Dương Khai khiến Tử Mạch vừa ngường mộ, lại vừa khâm

phục.

Chi ngẩn ngơ một chốc thôi mà Dương Khai và Vũ Thừa Nghi đã lao ra hơn trăm trượng rồi. Tử Mạch giậm chân một cái hấp tấp theo sau, cô không muốn bỏ lờ cuộc chiến kịch liệt và ngoạn mục này.

Hơn nữa đó còn là cuộc chiến giữa những võ giả cùng đẳng cấp và tuổi tác xấp xi với chính cô.

Dọc đường đi có vài vết máu, không biết là của Dương Khai hay Vũ Thừa Nghi, dù gì cả hai đã đánh đến mức phát hỏa, không một mất một còn thì đâu thể nào ngưng tay.

Lúc Tử Mạch chạy đến nơi, thì thấy hai người này lại tách ra, đứng cách nhau ba mươi mấy trượng.

Sắc mặt Vũ Thừa Nghi tái nhợt, vẻ trầm ổn ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự

điên cuồng vô tận, con ngươi hắn run rẩy, nhìn Dương Khai một cách hãi hùng.

Khóe miệng hắn ứa ra ít máu, thần sắc có phần nhợt nhạt, rõ ràng là đã bị chút thương tích.

Nhìn qua Dương Khai, trên người hắn cũng có đến mấy đường kiếm quét, huyết nhục nhầy nhụa, máu chảy đầm đìa, nhất là hai bàn tay chằng chịt bao nhiêu là vết kiếm.

Vũ Thừa Nghi có Kiếm Thân hộ vệ, công thủ lường toàn, Dương Khai muốn làm hắn bị thương ắt phải chịu thương thế trước.

Nhưng hắn vẫn đang cười, một nụ cười cợt nhả.

Hắn ngửa mặt lên đối diện với ánh chiều tà, toàn thân đẫm máu, từng làn tóc bay lả

lướt, anh tuấn đến lạ lùng, Tử Mạch nhìn hắn đến đỏ ừng cả mặt.

- Ta bắt đầu tu luyện từ năm tám tuổi...

Vũ Thừa Nghi đột nhiên lên tiếng, giọng nói khản đục và có phần run rẩy:

- Đến nay đã được mười bốn năm, từ nhỏ đến lớn, có thể nói ta là vô địch trong lứa võ giả đồng bối, không một ai có tư cách làm đối thủ của ta, không một ai có thể đánh bại ta! Kể cả đám công tử Bát đại gia ở Trung Đô cũng chẳng phải đối thủ của ta. Mũi kiếm đã vung lên thì đừng hòng bất tuân.

Hít vào một hơi thật sâu, Vũ Thừa Nghi chợt nghiêm mặt trớ lại:

- Ngươi rất lợi hại! Chân Nguyên Cảnh nhất tầng lại có thể đánh ngang tay với ta, hôm nay Vũ Thừa Nghi ta được mở mang tầm mắt rồi, hóa ra không phải thiên hạ vô kỳ tài, mà do ta quá thiển cận!

- Kịp tỉnh ngộ trước khi chết, cũng không uống kiếp này của ngươi.

Dương Khai cười ranh mãnh.

Vũ Thừa Nghi nhướng mày, lạnh lùng đằng hắng:

- Ngươi tưởng ngươi có thể thắng nổi ta sao? Ta vẫn chưa tung hết toàn lực đâu!

- Ta cũng vậy!

Ánh mắt Dương Khai lạnh băng, khóe miệng hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười khó hiểu.

Vừa nghe thế, Vũ Thừa Nghi liền nheo mắt lại.

- Vậy thì chúng ta đánh tiếp, xem xem ngươi chết hay là ta chết!

Vũ Thừa Nghi bị kích động lòng háo thắng, quát lên một câu.

Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn được hưởng thụ những lời ca ngợi từ trướng bối và sự ngường mộ của đồng bối, Cừu Tinh Kiếm Phái nuôi dường hắn hắn như hy vọng tương lai, từng có người khẳng định, sau này Vũ Thừa Nghi mạnh lên thật sự, Cửu Tinh Kiếm Phái sẽ có cơ hội vượt qua những thế lực khủng khiếp khác.

Một kẻ cao ngạo đến vậy, hôm nay lại bị một đối thủ thua xa về trình độ đả thương, Vũ Thừa Nghi sao có thể chấp nhận nổi?

Ban đầu là Dương Khai muốn lấy mạng hắn.

Còn bây giờ cho dù Dương Khai có muốn ngừng tay thì Vũ Thừa Nghi cũng không đời nào đồng ý.

Giữa hai bên tất phải phân thắng bại, phải có một người chôn thây tại đây! Không

phải là Vũ Thừa Nghi, thì là Dương Khai! Người nào sống sót được thì mới là thiên tài thật sự!

Văn vô đệ nhất, võ bất đệ nhị! Nhưng theo tư tưởng của Vũ Thừa Nghi, trong thế hệ hậu bối, hắn chính là đệ nhất! Ai dám tranh giành địa vị của hắn, thì người đó chính là kẻ thù không đội trời chung.

Sau tiếng quát chói tai, vẻ mặt Vũ Thừa Nghi từ hung bạo chợt trở về trạng thái bình thản, một luồng kiếm khí khiếp đảm lan rộng ra.

Tử Mạch biến sắc, lập tức lùi về sau đến mấy mươi trượng mới chịu dừng lại.

Thần sắc Dương Khai bỗng nhiên trầm xuống.

- Ta chỉ có một chiêu thôi, nếu tiếp được thì ngươi thắng, còn không thì... ngươi sẽ

chết!

Vũ Thừa Nghi rít lên, chân nguyên toàn thân thình lình hóa thành những lười dao sắc bén, nhất tề bay ra từ các huyệt vị chính trong cơ thể, hợp sức từ Kiếm Thân bên ngoài rồi đồng loạt phát tán.

Hắn trút bỏ lớp phòng ngự, dồn hết mọi chân nguyên hòa thành đòn công kích.

Trong nháy mắt, Vũ Thừa Nghi chìm giữa biển kiếm khí bao quanh.

Mỗi một luồng kiếm khí này đều tạo thành từ chân nguyên, chứa đựng lực sát thương cực lớn và sức phá hủy không thể xem thường được, cả trăm luồng kiếm khí đồng phát, bất luận là ai cũng phải tránh xa mũi nhọn của nó ra.

Nhưng vẫn chưa hết, trường kiếm lại vung lên, và lại thêm trăm luồng kiếm khí tuôn Tiếp sau đó, thêm trăm luồng nữa...

Kiếm khí dày đặc che phủ thiên địa, quay quanh người Vũ Thừa Nghi, cả một vùng không gian như biến thành thế giới của đao kiếm.

Dương Khai hít sâu một hơi, không thèm giấu giếm, vung tay tung chiêu, bí bảo trấn tông của Tu La Môn Tu La Kiếm đã xuất hiện trên tay hắn.

Chân nguyên trong kinh mạch dồn cả về đan điền, năng lượng trong Ngạo cốt Kim Thân hung hãn trào ra ngoài.

Hắc khí vần vũ, đủ mọi khí tức ghê rợn bộc phát ra từ người Dương Khai.

Năng lượng trong Ngạo cốt Kim Thân là Chân Dương Nguyên Khí chí dương chí cương, khác hẳn thứ năng lượng tà ác.

Loại năng lượng tràn đầy sát khí này có phần giống với khí tức của chính Tu La Kiếm. Ban đầu Dương Khai chi muốn phát huy hết mức uy lực của món bí bảo này, nhưng lại không ngờ khi cầm Tu La Kiếm trong tay và sử dụng năng lượng trong Ngạo cốt Kim Thân, thanh bảo kiếm trấn tông của Tu La Môn này cứ như sống dậy, điên cuồng nuốt trọn năng lượng phun ra từ Ngạo cốt Kim Thân.

Nháy mắt, Tu La Kiếm chợt tỏa ra ánh hào quang hắc hồng giao thoa!

Luồng hào quang này tựa hồ một hắc động, lúc nó bộc phát, đã thôn tính hết mọi ánh

sáng, cả không gian đều mất hết mọi sắc màu trong giây lát.

Đứng ở phía xa, Tử Mạch cảm thấy cảnh vật trước mắt như tối sầm lại.

Hào quang kiếm khí của Vũ Thừa Nghi cũng chợt mờ đi.

Keng...

Kiếm âm vang lên từ Tu La Kiếm, thanh âm truyền ra cùng sóng năng lượng tác động đến hằng hà vô số kiếm khí của Vũ Thừa Nghi, khiến cả thiên la địa võng kiếm khí này cũng đồng loạt cộng hưởng ào ào.

Từng luồng kiếm khí lay giật, cứ như muốn thoát li khỏi vòng chi phối của Vũ Thừa Nghi mà bắn ra ngoài.

Vũ Thừa Nghi biến sắc, vội vã ổn định lại tinh thần, khống chế kiếm khí, không để Tu La Kiếm ảnh hưởng đến chúng.

Dương Khai ngạc nhiên cảm thụ tất cả, ngay lập tức, trong mắt hắn hằn rõ tia hân hoan, hắn tiếp tục trút năng lượng vào Tu La Kiếm. Lúc này, hắn đã nắm rõ sự huyền diệu của thứ bí bảo Thiên cấp này, giữa người và kiếm đã nảy sinh một sợi dây liên hệ mờ nhạt, nửa có nửa không.

Tu La Kiếm dường như đã trở thành một phần thân thể hắn, hòa quyện vào huyết

nhũ.

Song phương đều đang liều mạng vun vén cho đòn đánh cuối cùng, họ đứng cánh nhau mấy mươi trượng, giương ánh nhìn khinh bạc về phía đối phương.

Màn kiếm khí vần vũ quanh Vũ Thừa Nghi đã lên đến số lượng hơn hai nghìn.

Những luồng kiếm khí cuối cùng bắn ra từ nội thể, gương mặt tên cao đồ của Cửu Tinh Kiếm Phái này bắt đầu mất đi huyết sắc, trở nên nhợt nhạt vạn phần, hắn không ngừng thở dốc, dường như trong giây lát này, hắn đã biến thành một người bình thường trói gà không chặt.

- Đây là bí kíp bất truyền của Cửu Tinh Kiếm Phái ta, Vạn Kiếm Quy Nhất!

Vũ Thừa Nghi quát lên, một chút gì đó tiếc nuối khẽ thoáng qua gương mặt hắn:

- Đáng tiếc, với công lực của ta, chi có thể hóa ra hơn hai nghìn luồng kiếm khí! Những kiếm khí này đều tạo thành từ tất cả nguyên khí mà ta có!

Dương Khai nắm chắc thanh kiếm đỏ ngầu đang kêu lên không ngừng, cười hà hà:

- Chiêu này của ta chẳng biết có trò trống gì, nhưng uy lực thì chắc chắn không nhỏ,

ngươi cẩn thận đấy!

Chương 264: Đoạt địch kiếm kỹ

Tử Mạch đứng một bên nhìn chăm chú, ngạc nhiên vô cùng, bất giác bĩu môi.

Rõ ràng hai người này đều muốn sớm diệt gọn đối phương, nghiền xương thành tro bụi, băm xác thành nghìn mảnh. Vừa rồi họ cũng đánh đến giở sống giở chết, sục sôi đất trời, không chút lưu tình, nhưng đến giây phút cuối cùng lại căn dặn, nhắc nhở lẫn nhau.

Nam nhân... đúng là loài động vật kỳ lạ.

Thân là nữ nhi, hơn nữa lại là một nữ nhi tâm tư kín đáo, Tử Mạch làm sao biết được, nam nhân nhiều khi còn cao ngạo hơn cả nữ nhi, vào một số thời điểm đặc biệt, cho dù phải chết, họ cũng không bao giờ vứt bỏ sự cao ngạo đó!

Sự cao ngạo của Vũ Thừa Nghi khiến hắn tin rằng, chiêu này của hắn có thể giải

quyết Dương Khai, cho nên hắn không hề lo lắng tiết lộ này sẽ ảnh hưởng thế nào đến chiến cục.

Sự cao ngạo của Dương Khai khiến hắn không chịu chiếm lợi thế từ Vũ Thừa Nghi, vậy nên hắn cũng nhắc nhở lại một câu.

Đây là cuộc chiến của đàn ông!

Nữ nhi... không thể hiểu được.

Đứng giữa hơn hai nghìn luồng kiếm khí, Vũ Thừa Nghi chợt khẽ nhúc nhích.

Vào lúc này, thần sắc Dương Khai trở nên rất kỳ lạ: vẻ nghiêm nghị đi cùng sự thành kính, dường như thứ hắn sắp thi triển không phải là kiếm chiêu, mà là sự nở rộ của sinh

mệnh.

Trường kiếm chuyển động, mũi kiếm lấp lánh lưu quang.

Kiếm khí ngút trời đồng loạt kêu lên, âm thanh vù vù không ngừng vọng lại bên tai, kiếm ý ác liệt xông thẳng lên trời cao.

Hơn hai nghìn luồng kiếm khí đột nhiên tiêu biến một nửa, chi còn lại hơn một nghìn, ngay lập tức lại biến mất một nửa, còn lại hơn năm trăm...

Ba trăm luồng kiếm khí... hai trăm... một trăm... chín mươi...

Một tiếng thở dài yếu ớt phả ra từ miệng Vũ Thừa Nghi, bao hàm trong đó là sự thương xót và lực bất tòng tâm.

Sau tiếng thở dài, sắc diện Vũ Thừa Nghi đột nhiên ừng hồng, bừng bừng khí thế. Trường kiếm vung lên, hơn chín mươi luồng kiếm khí ùn ùn kéo về phía Dương

Khai!

Vạn Kiếm Quy Nhất!

Bí kíp bất truyền của Cửu Tinh Kiếm Phái xưa nay chi có người có cống hiến nhất định với tông phái mới được phép luyện tập, trong thế hệ đệ tử trẻ, chi có mình Vũ Thừa Nghi được học, có thể thấy các trướng bối của Cửu Tinh Kiếm Phái kỳ vọng ở hắn thế nào.

Chiêu thức này nếu như tập luyện đến cảnh giới đại thành, vạn kiếm quy làm một, thì mới đủ để phá khai thiên địa, khiến sơn hà biến sắc, chỉ có điều công lực của Vũ Thừa

Nghi hiện tại vẫn chưa đủ, dùng cạn chân nguyên toàn thân cũng chỉ ngưng tự được hơn hai nghìn luồng kiếm khí, cuối cùng cũng chi gộp lại được chín mươi lười kiếm quang.

Dù vậy, chi một chiêu đó thôi cũng đã có uy lực vô cùng lớn rồi.

Đôi mắt Tử Mạch khẽ run rẩy, dẫu đứng ở khoảng cách gần hai trăm trượng, nàng cũng có thể cảm nhận rõ sức ép từ kiếm ý khủng khiếp đó. Không khí xung quanh như biến cả thành lười dao sắc bén, cứa vào da thịt nàng, cảm giác đau nhói như bị côn tràng gặm nhấn lan ra khắp người.

Chiêu kiếm này... đã vượt xa khỏi phạm vi hiểu biết và giới hạn mà nàng có thể chịu

đựng.

Vừa rồi nếu Vũ Thừa Nghi dùng chiêu này đối phó với nàng, e là nàng đã tan xương

nát thịt rồi.

Hốt hoảng, nhìn sang phía Dương Khai, nàng không biết hắn liệu có thể chống đờ chiêu này với công lực đó hay không.

Bên đấy, bóng dáng Dương Khai đã hoàn toàn bị hắc khí bao trùm, nhìn không rõ nhân ảnh. Trong bóng tối, chỉ có hai con ngươi đỏ ngầu phát ra ánh sáng ghê người, trong ánh mắt đó chứa đầy sự điên cuồng và lãnh đạm.

Một sự kết hợp mâu thuẫn, hết sức kỳ lạ.

Đối mặt với hơn chín mươi luồng kiếm khí, Dương Khai không hề trốn tránh, hắn nắm chặt Tu La Kiếm trong tay, dốc toàn lực chém về phía trước, mọi tà khí vừa bị Tu La Kiếm nuốt chừng đột nhiên bùng phát.

Một đợt chấn động hãi hùng bùng nổ, lấy vị trí của Dương Khai làm trung tâm, mặt đất như nứt ra, đất đá bay mù trời.

Song, mũi kiếm Tu La Kiếm không có kiếm khí, cũng không có kiếm quang, chẳng có bất cứ thứ gì.

Mức độ quỷ dị của nhát kiếm này một lần nữa vượt xa ngoài tưởng tượng của Tử

Mạch.

Sau nhát kiếm đó, Dương Khai đứng thẳng dậy, hắn nhoẻn miệng cười, giơ thanh trường kiếm đỏ thẫm gác lên vai.

Trong nụ cười đó, tràn đầy sự tự tin.

Vũ Thừa Nghi chợt co rút đồng từ, tuy hắn chưa nhìn thấy bất kỳ đòn công kích nào, nhưng một cảm giác kinh hãi bỗng dâng trào từ tận đáy lòng. Đó chính là lời kêu gọi của tò thần.

Trong chớp mắt, hơn chín mươi luồng kiếm khí của Vũ Thừa Nghi ập đến trước mặt Dương Khai. Nhưng giữa không trung thình lình xuất hiện một hốc đen to bằng cái bát.

Cảnh tượng này quái lạ cực độ, giống như có người bất cấn vẩy rơi một giọt mực lên bức họa vậy.

Cái hốc đen ngòm nọ vừa xuất hiện chợt khuếch tán ra bốn phía, dường như nó có sức mạnh nuốt chửng tất cả, những nơi hắc quang lướt qua, Tử Mạch đều tối tăm cả mặt mày, chẳng nhìn thấy được gì.

Trong bóng tối, âm thanh phù phù vọng về, như có ai đó đã bị kiếm khí đâm trúng.

Tử Mạch giận bắn người, vì nàng nghe ra được âm thanh này phát ra từ chỗ Dương Khai đang đứng, không đợi nàng kêu lên, Vũ Thừa Nghi cũng thốt ra một tiếng rên ri.

Đất trời lại quay về trạng thái yên ổn.

Phải một lúc lâu sau, Tử Mạch mới nhận ra có ánh sáng phủ về, mọi cảnh vật trước mắt dần dần hiện rõ.

Phóng tầm mắt ra nhìn, trời đất sáng ngời, tà dương đã hạ sơn, ráng chiều đỏ chói, nhuộm cả một mảng thiên địa trong thứ sắc màu như máu.

Tiếng tim đập dồn dập vọng ra từ trong lồng ngực, Từ Mạch căng thẳng nhìn về phía

Dương Khai, chi thấy hắn vẫn đứng yên tại chỗ, y phục rách tả tơi, để lộ ra hình dáng cao lớn, tráng kiện.

Trên cơ thể không mấy là cường tráng nhưng tràn đầy lực bật đó, cả trước và sau đều xuất hiện mấy vết đỏ sẫm, sau một hơi thớ, những giọt máu đỏ au ứa ra từ đó.

La vết thương do bị kiếm khí đâm xuyên qua.

Thua rồi sao?

Tử Mạch bất giác mún môi lại, đôi mắt hằn lên nét kinh hãi. Một người ghê gớm như vậy mà lại thua ư?

Nhìn sang Vũ Thừa Nghi, hắn cũng đang đứng yên tại chỗ cũ, như chưa hề nhúc nhích đến một lần, hắn đứng thẳng tựa như cây thương, ánh mắt đầy vẻ cương quyết và bất

kham.

Lúc này, trường kiếm của hắn đang cắm ngay trước mặt, gió khẽ lướt qua, lay động y phục hắn.

Một giọt máu đỏ thẫm ứa ra từ trên ngực hắn, dần dần lan rộng ra.

Hắn nhếch miệng lên, rất khó khăn, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nổi, nét mặt dần trở nên cứng đờ.

Sự bất kham và cương quyết trong mắt hắn dần dần tan biến, trống rỗng và vô thần. Chẳng còn chút sức sống!

Tử Mạch kêu lên một tiếng, thần sắc hỗn loạn vạn phần.

Một kết cục tương tàn?

- Khụ khụ...

Đột nhiên, Dương Khai khẽ ho, Tử Mạch giật nảy mình, quay sang nhìn hắn thì thấy hắn đang thu kiếm, người lảo đảo như sắp ngã.

- Mỹ nữ...

Dương Khai cực nhọc quay lại nhìn nàng, miệng nở một nụ cười gượng gạo:

- Lại đây dìu ta với được không?

Tên tiểu tò thối này quả nhiên chưa chết!

Tử Mạch khẽ nghiến răng, ánh mắt lay động, chần chừ một chút rồi mới chậm rãi

tiến lại gần.

Khoảng cách hơn một trăm trượng, Tử Mạch chi cần một thời gian hơn hai mươi hơi thở đã đi qua.

Nàng giương ánh mắt phức tạp nhìn Dương Khai, tâm trạng hỗn loạn.

Nếu bây giờ trừ khử hắn ngay tại đây...

Vậy thì sau này không phải lo lắng về Lạc Ấn nữa.

Nhưng vừa nghĩ đến việc khi còn ở trong kỳ địa, gã nam nhân này đã ra mặt giết chết hai huynh đệ Tất Tu Minh vì nàng, và còn cứu cô một mạng giữa vòng vây yêu thú, Tử Mạch lại không đành lòng hạ thủ. Hơn nữa, lần này nếu không có hắn, nàng đã không thể

thoát khỏi nanh vuốt của Vũ Thừa Nghi.

Tính ra thì, hắn đã cứu nàng đến hai lần.

Ôi, thật đau đầu...

- Nhặt thứ dưới đất đưa cho ta!

Dương Khai thở hổn hển.

Suy nghĩ của Tử Mạch bị cắt ngang, nàng cúi xuống nhìn, chi thấy trên mặt đất có một cái túi vải nho nhỏ, nhặt lên đưa cho Dương Khai, nàng hiếu kỳ hỏi:

- Đây là cái gì vậy?

- Chẳng gì cả, một món bí bảo nhỏ thôi.

Dương Khai khẽ cười, nhét Càn Khôn Đại vào túi quần, sau đó thô bạo kéo Tử Mạch lại, vác một cánh tay lên vai nàng, dồn hết nửa sức nặng cơ thể lên người nàng.

- Qua chỗ Vũ Thừa Nghi!

Dương Khai ra hiệu.

Tử Mạch trừng hắn một cái, nhưng vẫn nghe lời, dìu hắn đi qua chỗ Vũ Thừa Nghi.

Bước đến trước mặt Vũ Thừa Nghi, Dương Khai vươn tay lục soát ngực áo hắn, cuối cùng cũng tim được một cái lọ nhỏ lấp nửa lọ là một thứ chất lỏng.

- Ha ha!

Dương Khai mừng rờ, quả nhiên hắn đoán không sai, Vũ Thừa Nghi cũng có Lưu Viêm Dịch, hơn nữa còn nhiều hơn cả Lưu Kiếm Tinh.

- Lại là cái gì nữa vậy?

Tử Mạch nhìn trân trối, tuy biết rõ đây chắc chắn là hảo phẩm, nhưng lại ngại không dám đòi hỏi.

- Sau này ta sẽ cho ngươi biết!

Dương Khai nhếch miệng cười:

- Đi tim chỗ khác để ta trị thương đã!

Giữa đồng hoang, bên trong một cái động dưới sườn dốc, Dương Khai để trần thân trên, khoanh chân ngồi dưới đất.

Sau trận chiến của Vũ Thừa Nghi, thương thế của hắn không hề nặng, và những vết

thương trên người hắn cũng chẳng phải do kiếm khí của Vũ Thừa Nghi gây ra.

Mà là do kiếm ý!

Kiếm ý của Vạn Kiếm Quy Nhất mà Vũ Thừa Nghi thi triển đã xuyên qua nội thể Dương Khai!

Lúc này hắn hai tay nâng Tu La Kiếm lên, cảm ngộ luồng kiếm ý này.

Kể từ khi có được bảo kiếm trấn tông của Tu La Môn này, Dương Khai chỉ mới sử dụng một lần khi đối chiến với Bạch Vân Phong ở Lăng Tiêu Các.

Khi đó, hắn vừa mới luyện hóa Tu La Kiếm nhập thể, chưa hề hiểu rõ nó, vậy nên hiểu biết của hắn về nó chỉ dừng lại ở bí bảo Thiên cấp.

Trong một năm vừa qua, Tu La Kiếm luôn ở trong đan điền, được nguyên khí ôn dường, đã hòa nhập hoàn toàn với cơ thể hắn.

Đến tận hôm nay, đã trở thành một thể duy nhất.

Lần này Dương Khai đã phát hiện ra Tu La Kiếm không chi là thứ bí bảo Thiên cấp dùng để sát phạt, mà nó còn có tác dụng rất đặc biệt.

Đó chính là tước đoạt kiếm kỹ của địch, chiếm làm vật sở hữu! Và chỉ nhằm vào riêng kiếm kỹ!

Trong chiêu liều mạng cuối cùng với Vũ Thừa Nghi, Tu La Kiếm đã vận dụng năng lượng tà ác bên trong Ngạo cốt Kim Thân, hình thành nên một hắc động, hắc động này đã nuốt chửng mọi lực sát thương từ kiếm kỹ của Vũ Thừa Nghi, chỉ để lại kiếm ý.

Vậy nên Dương Khai mới không né tránh, mà hứng chịu hết vào xác thịt.

Song, dù đó chi là kiếm ý cũng đủ sức xuyên thủng cơ thể Dương Khai, khiến hắn thoạt nhìn tưởng như bị thương rất nặng.

Kiếm ý là kết tình sức sống trong kiếm kỹ, tương tự như thần thức của một người. Kiếm chiêu không có kiếm ý thì chỉ là cái vỏ rỗng tuếch, chẳng thể nào phát huy được bao nhiêu uy lực.

Lúc này, Dương Khai đang cảm ngộ kiếm ý của kiếm chiêu này, khám phá ra bí ấn của Vạn Kiếm Quy Nhất.

Nếu thành công, hắn sẽ có thêm một chiêu thức kiếm kỹ để thi triển. Hơn nữa, cấp bậc của kiếm kỹ này cũng không hề thấp.

Bí kíp bất truyền của Cửu Tinh Kiếm Phái, tức là kiếm kỹ Huyền cấp.

Công dụng này của Tu La Kiếm rất kỳ lạ, chẳng trách nó lại là bí bảo trấn tông của Tu La Môn. Song, cướp đoạt kiếm kỹ của kẻ khác cũng rất nguy hiểm, một khi không tập trung, có khi thành công thì ít mà hỏng việc thì nhiều.

Dương Khai không hề nôn nóng mà từ tốn tìm hiểu, tâm thức không ngừng hồi tưởng về động tác và làn sóng chân nguyên lúc Vũ Thừa Nghi thi triển Vạn Kiếm Quy Nhất, Tu La Kiếm cũng thoáng có động thái lạ, cộng hưởng cùng hắn.

Tử Mạch đứng ở cửa động, vô vị chán chường, vẻ mặt phức tạp nhìn vào tên Dương Khai đang nhắm nghiền mắt.

Nàng vừa mân mê làn tóc, vừa nhếch miệng lên, do dự không biết có nên giết tên

tiểu tò thối đáng ghét này không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn ngập ngừng do dự, tâm trạng rối bời.

Chương 265: Cô nương, cẩn thận chơi vói lửa

Rất lâu, rất lâu sau, Tử Mạch mới lặng lẽ thở dài, xoay người bước đi.

Dương Khai từ từ mở mắt ra, nhìn chăm chăm vào hướng đi của nàng, khóe miệng hắn ngậm cười.

- Thiếu chủ, nha đầu đó vừa nảy ý muốn giết ngài, có điều chẳng hiểu do dự điều gì mà sau cùng lại bỏ cuộc!

Địa Ma lên tiếng nhắc nhở, lão luôn luôn cảnh giác mọi động thái của Tử Mạch, nên dĩ nhiên nhìn rõ ràng thần thái vừa rồi của cô ả.

- Ta biết, cô ta đã lựa chọn rất sáng suốt.

Dương Khai khẽ gật đầu, tiếp tục nhắm mắt lĩnh hội kiếm kỹ.

Nửa ngày sau, Tử Mạch lại quay về, mang theo không ít củi khô và một con thú

rừng.

Nhóm lừa nướng thịt, Tử Mạch ngồi bên cạnh đống lừa, vừa sưởi ấm vừa đợi Dương Khai tỉnh lại.

Ba ngày sau.

Tử Mạch đang nghiến răng chửi rủa Dương Khai thì chợt có một luồng kiếm ý thoắt ấn thoắt hiện truyền đến gần đó, Tử Mạch lập tức biến sắc, bật người đứng dậy, nhìn về hướng bắt nguồn của luồng kiếm ý nọ.

Bỗng, nàng lộ vẻ ngạc nhiên.

Vì kiếm ý này truyền ra từ bên trong hang động nơi Dương Khai đang trị thương.

Kiếm ý này rất quen thuộc, giống hệt kiếm ý của chiêu thức kinh thiên động địa mà Vũ Thừa Nghi đã thi triển vào mấy ngày trước, thế nhưng bây giờ nó lại tái hiện ở Dương Khai.

Tử Mạch ngờ vực trông chờ, nhíu chặt hàng lông mày thanh tú.

Dần dà, luồng kiếm ý ấy mỗi lúc một mạnh lên với tốc độ rất nhanh, chỉ trong thời gian một chén trà ngắn ngủi, nó đã mạnh đến mức khiến Từ Mạch kinh hồn bạt vía.

Tựa như, Vũ Thừa Nghi đã chết bỗng nhiên sống lại, thi triển kiếm chiêu kinh diễm vô song đó một lần nữa!

Ầm...

Bên trong hang động nơi Dương Khai ấn thân bỗng phát nồ, bụi đất tung bay đầy trời, có bóng người vụt lao ra, mang theo một chuỗi hào quang đỏ sẫm.

Tử Mạch kêu lên kinh hãi, vội vã lùi về sau, sừng sốt nhìn về phía đó thì thấy Dương Khai đang nhắm nghiền đôi mắt, tay cầm thanh kiếm bí bảo huyết sắc nọ, đứng yên không nhúc nhích tại chỗ cũ.

Chân nguyên cả người hắn trầm bồng liên hồi, kiên cố vô song, tựa như có từng lười kiếm sắc bén găm vào người.

Keng...

Thanh kiếm đỏ thẫm đó vang lên âm thanh lanh lảnh, đi cùng âm thanh này, chân nguyên của Dương Khai cũng như bị kích động, trong chớp mắt đã có mấy trăm luồng kiếm khí xuất hiện xung quanh hắn.

Lại thêm mấy trăm luồng nữa.

Trong chốc lát, cả đất trời lại một lần nữa hóa thành thế giới của kiếm.

Giống hệt cảnh tượng của mấy ngày trước, chấn động cả đồng tử người chứng kiến. Tử Mạch đưa tay che miệng, kinh ngạc muôn phần.

Ngày hôm đó Vũ Thừa Nghi đã từng nói, chiêu thức này là bí kíp bất truyền của Cừu Tinh Kiếm Phái, tại sao Dương Khai cũng sử được chiêu này?

Hơn nữa, kiếm khí mà hắn tung ra còn nhiều hơn cả Vũ Thừa Nghi, hôm đó Vũ Thừa Nghi đã tiêu hao toàn bộ chân nguyên mà chi hóa ra được hơn hai nghìn kiếm khí. Nhưng còn Dương Khai, thì lại là hơn ba nghìn luồng.

Hơn ba nghìn luồng kiếm khí, là cực hạn của Dương Khai, và lúc này sắc mặt hắn đang dần xấu đi.

Trường kiếm chợt động, hơn ba nghìn luồng kiếm khí dung hợp lại với nhau, ữong nháy mắt chi còn lại chừng một trăm luồng.

Theo hướng mũi kiếm, những kiếm khí ấn chứa sức hủy diệt vô hạn đó ồ ạt phun trào về một phía.

Rầm rầm rầm...

Mặt đất bên đó lập tức loang lổ đổ nát.

Dương Khai ngắm mắt cảm thụ, vẻ mặt nghiêm nghị.

Bí kíp bất truyền của Cửu Tinh Kiếm Phái, kiếm kỹ Huyền cấp, quả nhiên uy lực thật lớn!

Chiêu thức này không hề thua kém Tinh Ngân, song lại giống nhau ở chỗ phải tiêu tốn khá nhiều chân nguyên, chẳng trách Vũ Thừa Nghi thi triển chiêu này xong, trông hắn kiệt sức quá đỗi.

Tuy nhiên, Vạn Kiếm Quy Nhất có nhiều ưu điểm hơn Tinh Ngân.

Bởi vì chiêu thức này do hai bộ phận tồ thành, một là hóa chân nguyên thành kiếm

khí, những kiếm khí này có thể dùng để tấn công, hai là dung hợp những kiếm khí này lại, luyện đến đại thành, sẽ hội tụ thành một đòn tấn công hủy thiên diệt địa!

Vũ Thừa Nghi vẫn chưa luyện đến đại thành, Dương Khai cũng vậy.

Có điều luyện được kiếm kỹ này, Dương Khai cũng đã mãn nguyện rồi, chí ít sau này khi sử dụng Tu La Kiếm, hắn không phải chém loạn xạ nữa, ít nhiều gì cũng đã có một chiêu kiếm kỹ để dằn mặt đối thủ.

Qua lần lĩnh hội này, lượng chân nguyên vừa mới hình thành trong nội thể lại một lần nữa giao hòa hội tụ, trở nên sắc bén như lưỡi kiếm, chảy cuồn cuộn bên trong kinh mạch, dấy lên từng tiếng động vù vù. Dương Khai vẫn nghiêm nghị nét mặt, không hề nhúc nhích.

Nửa canh giờ sau, một làn khí vô hình ào ào khuếch tán ra bên ngoài, Dương Khai khẽ động đậy, mở to hai mắt ra.

Chân Nguyên Cảnh lường tầng!

Nhờ lần lĩnh hội kiếm kỹ Huyền cấp này mà công lực của hắn lại thăng lên một

tầng.

Khẽ mỉm cười, hắn thu hồi Tu La Kiếm.

Chợt sau lưng có tiếng bước chân, Dương Khai quay lại thì thấy ngay Tử Mạch đang đi về phía mình, sắc mặt hết sức cổ quái.

Đến cách hẳn khoảng mười mấy trường, Tử Mạch dừng lại, vẻ mặt tuy hớn hở vui

vẻ, nhu mì vô cùng, nhưng bên trong đôi mắt đó lại ẩn chứa sự cảnh giác và kiêng dè khó che giấu, chính vì vừa rồi, ngay trước mặt nàng, Dương Khai lại một lần nữa đột phá, làm gì có chuyện nàng không nhận ra?

Lần đột phá này quá sức lạ kỳ, chẳng có chút dấu hiệu nào, khiến Tử Mạch vừa ngường mộ lại vừa kính phục.

Trầm mặc hồi lâu, Tử Mạch mới lên tiếng:

- Ngươi tỉnh rồi thì chúng ta đi thôi.

Nàng không dò hỏi tại sao Dương Khai lại sử dụng được kiếm kỹ của Vũ Thừa Nghi, lúc này biết càng nhiều càng có hại, Tử Mạch mà một cô gái thông minh, nàng ắt biết lúc nào thì nên nhắm mắt làm ngơ.

- Đi đâu cơ?

Dương Khai nghiêng đầu, cười hỏi.

Tử Mạch ngẩn người, cười khẽ khàng, thanh âm điềm đạm, ra giọng đương nhiên:

- Còn đi đâu được, dĩ nhiên là về Thiên Lang rồi.

Nói xong, nàng lại che miệng lại, mắt khép hờ:

- Sao nào? Chẳng lẽ ta không được về nhà à?

- Đừng về nữa.

Dương Khai cười nhạt, nụ cười ẩn chứa ý vị khó mà phản bác:

- Từ giờ hãy đi theo ra.

Tử Mạch sững sờ, cười sặc sụa:

- Theo ngươi làm gì chứ! Dù gì ta cũng là người Thiên Lang, đi theo về tông môn nhà ngươi, bị khắp chốn khinh thường, ta thèm vào.

- Ngươi khoác thêm ít y phục vào người cũng chẳng khác nữ nhân Đại Hán là mấy đâu. À, ta còn đang thiếu một tỳ nữ tùy tùng để rót nước bưng trà, ấp giường gấp chăn.

Dương Khai nghiêm túc ra mặt.

Tử Mạch hơi hơi biến sắc, cười gượng gạo:

- Ngươi nói thật đấy à?

- Ngươi nghĩ sao?

Cuối cùng thì Tử Mạch cũng không chịu nổi nữa, nụ cười dần dần tắt ngóm, tia sắc lạnh và tủi thân vô cùng tràn ngập trong mắt, nàng nhíu mày dậm chân:

- Nhà ngươi có biết điều không vậy? Ta có thiện ý ở lại nơi này cả ba ngày trông chừng giúp ngươi, vậy mà ngươi vừa tỉnh lại liền đòi ta làm tỳ nữ cho ngươi? Sớm biết vậy, ta thà giết quách ngươi lúc đang trị thương cho xong...

Nhận ra mình vừa lờ lời, Tử Mạch vội che miệng lại, sợ hãi quan sát phản ứng của Dương Khai, nở nụ cười khiên cường:

- Người ta chỉ nghĩ vậy thôi chứ chưa động thủ thật mà, ngươi đừng có giận...

- Ha ha!

Dương Khai bật cười.

Tử Mạch lại càng bất an hơn, cắn môi nhăn nhó, nàng hoàn toàn không thể nhìn thấu tâm can Dương Khai rốt cuộc đang nghĩ gì.

- Đùa với ngươi thôi.

Dương Khai vừa cười vừa nói:

- Ai bảo ngươi tin làm gì?

- Đùa ư?

Sắc mặt Tử Mạch lại thêm lạnh băng, nàng nghiến răng đánh ra từ chữ một. -ừ.

Dương Khai gật đầu:

- Ta sẽ không dẫn ngươi về cùng đâu.

- Ngươi có nữ nhân rồi à?

Tử Mạch mắt sáng rỡ.

Dương Khai cười ngượng ngập.

Biết được điều này, Tử Mạch không kìm nổi hừ một tiếng lạnh tanh, nhớ lại hành động xấc xược của Dương Khai với mình lúc còn ở kỳ địa, nàng bỗng thấy đắng lòng. Lá gan như to lên, Tử Mạch xông xáo bước đến cạnh Dương Khai, xấn lại gần khoác tay hắn, ườn đôi gò bồng đào lên cao.

- Ta đổi ý rồi, ta muốn về cùng ngươi.

Tử Mạch ngửa cái cằm mơn mởn lên, nhìn Dương Khai đầy khiêu khích.

- Ta phải xem thử, cô ả đó tốt tướng đến đâu mà có thể khiến hạng đàn ông vô sĩ như ngươi điên đảo thần hồn.

Dương Khai cười nắc nẻ, thích thú liếc nhìn nàng.

- Ngươi không dám à?

Tử Mạch cười khinh miệt.

- Cô nương, cẩn thận chơi với lừa có ngày chết cháy đấy!

Khóe miệng Dương Khai nhếch lên một nụ cười gằn bất thường.

Tử Mạch thất sắc, chợt nhớ lại việc đã từng xảy ra ở kỳ địa, vội vàng tránh xa Dương Khai như thấy rắn rết, trong lòng cực kỳ phẫn nộ, lồng ngực nhấp nhô liên hồi.

Quả thật nàng không có tư cách khiêu khích hắn, thần hồn nàng bị hắn chi phối, nếu chọc cho thú tính của hắn nổi dậy, thì ở nơi hoang vu hẻo lánh này...

- Ta về đây, cầu cho hết kiếp này không bao giờ gặp lại ngươi nữa, ta càng phải cầu cho nữ nhân của ngươi sẽ vứt bỏ ngươi, khiến ngươi cô độc cả đời!

- Gượm đã!

Dương Khai nhíu mày.

- Ngươi còn muốn gì nữa đây?

Tử Mạch giật mình, nàng không muốn ở cạnh Dương Khai thêm một giây một khắc nào nữa.

Chính vào lúc đang cảnh giác, thì chợt thấy Dương Khai lấy ra vài cái lọ từ trong túi quần, sau đó lại rút ra hai cái từ trong số đó, trút mỗi lọ một giọt dịch thể rồi tiện tay ném lọ qua.

Tử Mạch đón lấy, ngờ vực:

- Đây là cái gì vậy?

- Một giọt Lưu Viêm Dịch và một giọt Tẩy Hồn Lộ!

Tử Mạch chấn động ra mặt, ngạc nhiên nhìn Dương Khai, lập tức trên gương mặt nàng lộ rõ nét vừa kinh ngạc vừa hoan hi.

Như không dám tin nổi, nàng mở một lọ ra ngửi thừ.

- Cho ta sao?

Sau khi xác nhận hai lọ này đúng là Lưu Viêm Dịch và Tẩy Hồn Lộ, Từ Mạch liền nâng niu như bảo bối, hai tay nắm thật chặt.

Dương Khai gật đầu:

- Xem như thù lao cho việc ức hiếp ngươi trong thời gian qua.

Tử Mạch đỏ bừng cả mặt, nhìn Dương Khai trân trối, một lúc sau mới khẽ khàng

- Kỳ thực con người ngươi cũng không xấu cho lắm...

- Động lòng rồi à? Bây giờ muốn theo ta cũng vẫn còn kịp đấy.

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Cút đi!

Tử Mạch mắng yêu một câu, thần sắc đột nhiên trở nên nghiêm nghị vô cùng:

- Yên tâm, ta sẽ dùng mấy thứ này trong yên lặng, không tiết lộ ngươi ra ngoài đâu. Sau này nếu ngươi đến Thiên Lang, chi cần đến Sâm La Điện tìm ta, ta sẽ khoản đãi ngươi thật long trọng... Hì hì.

Câu nói sau cùng, Tử Mạch đay nghiến ra từng chữ.

- Gã đàn ông thối tha, bảo trọng nhé!

Tử Mạch khẽ cười, thân hình lả lướt tung người ra sau, thi triền thân pháp, chớp mắt đã mất hình mất dạng.

Cuối cùng đã thoát khỏi xiềng xích của Dương Khai rồi! Tử Mạch như gờ được gánh nặng nghìn cân trong lòng.

Tuy trong tâm thức vẫn còn Lạc Án, nhưng Dương Khai ở Đại Hán, còn nàng ở Thiên Lang Quốc, có gì phải sợ? Cứ về tông môn hỏi sư phụ xem có cách nào giải trừ Lạc Án không là được.

Trông theo hướng Tử Mạch biến mất, Dương Khai khẽ mỉm cười, hắn xoay người lao vút đi.

Trên đường đi băng qua nơi đánh nhau với Vũ Thừa Nghi vài ngày trước, thi thể của Vũ Thừa Nghi đã biến mất, gần đó có một ụ đất mới đào, có lẽ là Tử Mạch đã lo hậu sự cho hắn.

Cô gái này cũng thật là nhanh nhẹn.

Một ngày sau, Dương Khai đặt chân đến tiểu trấn gần đó, hắn thuê một cỗ xe ngựa, nói cho phu xe biết địa điểm xong, hắn bế quan trong khoang xe, củng cố cảnh giới Chân Nguyên Cảnh lường tầng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau