VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2596 - Chương 2600

Chương 2598: Thiên Hình Kiếm

- Chuyện gì vậy, cỗ lực lượng này...

- Không xong, lực lượng cấm chế Huyết Môn sống lại.

- Các vị đại nhân, mau lui, chậm trễ sợ sinh biến.

Đám Yêu Vương tranh nhau hô lên, bọn chúng có thể tiến vào gần, hoàn toàn là vì Huyết Môn xảy ra dị biến khiến lực lượng cấm chế thần bí kia tạm thời biến mất, nếu là lúc trước, trong vòng mười dặm quanh Huyết Môn căn bản không ai có thể đến gần.

Nhưng hiện tại, lực lượng thần bí vô cớ biến mất kia dường như đã trở lại, khiến tất cả Yêu Vương lập tức sinh ra cảm giác bị áp chế, hơn nữa theo thời gian trôi qua, lực áp chế này lại ngày càng mạnh.

Mấy vị Thánh Tôn cũng phát hiện ra điểm này, trong thời gian ngắn ngủi, thực lực tu vi vượt xa Đế Tôn tam tầng cảnh không ngờ lại bị áp chế xuống Đế Tôn tam tầng cảnh.

Nói cách khác, thời khắc này chỉ cần một võ giả Đế Tôn tam tầng cảnh bất kỳ của nhân loại, cũng đủ để chiến đấu ngang tay với bọn chúng.

Nhiều năm trước, mấy người bọn hắn cũng đã nhiều lần tới phụ cận Huyết Môn dò xét, biết rõ sự kinh khủng của lực áp chế này, đây vẫn chỉ là bắt đầu mà thôi, nếu lực áp chế đạt đến cực hạn, đủ để khiến thực lực của bọn chúng bị áp chế xuống dưới Đế Tôn Cảnh.

- Các ngươi đi trước đi. Phạm Ngô vung tay, lên tiếng.

Tuy rằng thực lực đám Yêu Vương không tầm thường, nhưng không thể so được với tứ đại Thánh Tôn, nếu tiếp tục lưu lại chỉ sợ dữ nhiều lành ít.

Nghe được mệnh lệnh, đám Yêu Vương cùng Thánh sứ như được đại xá, vội vã phóng ra ngoài, trước khi rời đi cũng không quên mang toàn bộ người Thạch Linh nhất tộc đang bị kiềm chế theo.

Không lâu sau, ở nơi này chỉ còn lại tứ đại Thánh Tôn cùng Dương Khai, Nhược Tích và lão tam.

Tứ đại Thánh Tôn tu vi siêu tuyệt, mặc dù bị cấm chế Huyết Môn áp chế, nhưng tạm thời cũng không gặp nguy hiểm gì. Còn Dương Khai, Nhược Tích và lão tam thì không phải là sinh linh Cổ Địa, cũng không phải Yêu tộc, nên cũng không bị lực áp chế ảnh hưởng.

Thời khắc này, ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Trương Nhược Tích.

Nàng đang quỳ sụp xuống đất, đầu vẫn gục xuống không nhúc nhích, khí tức cuồng bạo cũng đã thu liễm trở về. Nhưng bên trong thân thể nhỏ bé kia lại đang có một cỗ lực lượng thức tỉnh, khiến cho tứ đại Thánh Tôn cũng phải kinh hồn táng đảm.

- Huyết mạch lực! Bỗng nhiên hai mắt Dương Khai sáng ngời, mơ hồ ý thức được chuyện gì đang xảy ra.

Tới tận bây giờ, huyết mạch lực của Nhược Tích vẫn còn là một bí mật, Dương Khai cũng rất hy vọng giúp Trương Nhược Tích giải khai huyết mạch huyền bí ẩn tàng bên trong nàng, nhưng thủy chung vẫn không có biện pháp gì tốt.

Lần trước, khi gặp Hồng Trần Đại Đế, dường như Đoàn Hồng Trần đã nhìn ra một chút đầu mối, đáng tiếc lão gia hỏa kia lại tỏ ra thần thần bí bí, không nói rõ, ngược lại còn xiên xỏ Dương Khai, khiến hắn hận đến ngứa hàm mà không thể làm gì được.

Dương Khai tuyệt không nghĩ tới, lần này bởi vì hắn, dưới sự phẫn nộ và tuyệt vọng tột cùng, dưới sự khát khao đối với lực lượng cường đại, không ngờ huyết mạch lực của Nhược Tích lại hoàn toàn thức tỉnh.

- Tiểu tử, ngươi nói cái gì? Thạch Hỏa cúi đầu, căm tức nhìn Dương Khai. Hắn mơ hồ nghe được Dương Khai lẩm bẩm gì đó, đáng tiếc toàn bộ sự chú ý của hắn đang đặt trên người Trương Nhược Tích, nên không thể nghe rõ.

- Liên quan gì tới ngươi! Dương Khai ngẩng đầu nhìn hắn đầy miệt thị, không ngừng cười lạnh.

- Tiểu tử muốn chết!

Thạch Hỏa giận tím mặt.

- Đừng có làm phức tạp thêm! Bỗng nhiên Phạm Ngô quát lên một tiếng, vẻ mặt tràn đầy tức giận. Trương Nhược Tích xảy ra biến hóa lớn, khiến trong lòng hắn cực độ bất an, mà sự biến hóa của tiểu cô nương này, đơn giản chính là vì Dương Khai.

Nếu lúc này lại tiếp tục làm khó Dương Khai, có trời mới biết cô bé này còn có thể biến thành bộ dáng gì.

Không quản trong thân thể nàng có bí mật gì, nếu đã liên quan đến Huyết Môn, Phạm Ngô đều không thể xem thường.

Gương mặt Thạch Hỏa khó chịu gục gặc đầu, quả nhiên không dám tiếp tục gây phiền toái cho Dương Khai.

Dương Khai cũng lười dây dưa với hắn, với hắn mà nói, nếu Thạch Hỏa còn muốn dây dưa, thì cùng lắm là dốc toàn lực khai chiến với đối phương. Vừa rồi hắn chịu nhục như vậy, chỉ là muốn để Nhược Tích và Thạch Linh nhất tộc đi trước.

Dương Khai quay đầu, khẽ gọi: - Nhược Tích, Nhược Tích...

Liên tiếp hô mười mấy lần, nhưng Nhược Tích vẫn không chút phản ứng chút, khiến Dương Khai chau mày.

- Ta cảm thấy rất không ổn. Thương Cẩu không nhịn được nuốt nước miếng một cái, trên mặt tràn đầy vẻ kiêng kỵ.

Với thực lực của hắn, ngay cả Đại Đế có đến đây, cũng không đủ khiến hắn kinh hãi thành như vậy. Đánh không lại chẳng lẽ không thể chạy thoát sao? Không ngờ khi nhìn đến thiếu nữ yếu đuối quỳ trên mặt đất kia, trong lòng hắn lại tràn đầy kiêng kỵ.
Loan Phượng cùng Phạm Ngô liếc nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương sự khiếp sợ và bất an.

Thạch Hỏa nóng nảy nói: - Ta muốn giết nàng, loại cảm giác này... bổn tọa rất không thích!

Dứt lời, hắn liền cất bước tiến về phía Trương Nhược Tích.

Nhưng mới đi được hai bước, Trương Nhược Tích đang một mực không có động tĩnh bỗng nhiên thấp giọng nói: - Ta hiểu rồi.

- Cái gì? Tứ đại Thánh Tôn đều kinh nghi nhìn nàng.

Nhược Tích từ từ ngẩng đầu, chỉ có điều trên gương mặt xinh đẹp kia lại lạnh như băng, hai tròng mắt đỏ thẫm càng khiến cho người khác nhìn vào mà run sợ.

- Nhược Tích... Dương Khai ngây ra, hắn sống cùng Nhược Tích nhiều năm như vậy, nhưng cũng chưa từng thấy qua bộ dáng này của nàng, bộ dáng kia, còn là Nhược Tích sao?

Thiếu nữ khẽ thở phào một hơi, đứng dậy, dáng vẻ siêu phàm thoát tục, xuất chiêu phủi sạch bụi bặm trên quần áo, rồi xoay đầu lại, khuôn mặt lạnh như băng nhìn Thạch Hỏa, hé đôi môi đỏ mọng nói: - Đại Thạch Đầu, ngươi vừa mới nói muốn giết ta sao?

Thạch Hỏa bị ánh mắt không chút tình cảm nào nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy cả người cứng đờ, trong lòng xuất hiện một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc từ đầu đến chân. Nhưng dưới ánh mắt của nhiều Yêu Vương đang từ xa trông lại, hắn vẫn mạnh miệng nói: - Vậy thì sao?

Nhược Tích gật gật đầu, không nói gì, ánh mắt quét về phía Dương Khai.

Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai chau mày, tràn đầy lo lắng, hắn chưa kịp mở miệng hỏi gì, Nhược Tích đã chuyển ánh mắt đi, như thể không nhận ra hắn.

Điều này làm cho trong lòng Dương Khai trầm xuống, hoàn toàn không biết trên người Nhược Tích đã xảy ra biến hóa gì. Ánh mắt kia khiến cho hắn cảm thấy thật xa lạ, xa lạ đến mức khiến hắn có chút đau lòng.

Nhược Tích khoát tay, trên bàn tay ngọc bỗng nhiên xuất hiện một vật.

Đó là một viên ngọc bích tỏa ra lực lượng không gian yếu ớt, tinh xảo xinh đẹp có một không hai.

- Không Linh Ngọc Bích!

Dương Khai chau mày, không biết Trương Nhược Tích lấy Không Linh Ngọc Bích ra vào lúc này làm gì, đây chính là vật gia truyền của Trương gia, lúc trước vẫn luôn được Dương Khai bảo quản, trước khi vào Cổ Địa hắn mới giao lại cho Nhược Tích, bởi vì Dương Khai cảm thấy thực lực Nhược Tích không đủ lắm, để nàng tìm hiểu bí mật trong Không Linh Ngọc Bích một chút, không chừng có thể giải khai huyết mạch bí mật trong cơ thể nàng.

Nhưng Nhược Tích vẫn không phát hiện được gì, không ngờ lúc này lại lấy ra ngoài.

Ngay khi Dương Khai đang miên man suy nghĩ, Nhược Tích đã bấm tay bắn ra, Không Linh Ngọc Bích bỗng nhiên hóa thành một luồng sáng bắn về phía Huyết Môn.

Luồng sáng trắng lập tức được khảm vào Huyết Môn, khiến trên màn chắn đỏ tươi xuất hiện một tầng trắng nõn. Ngay sau đó, trên Không Linh Ngọc Bích bỗng ồ ạt hiện lên các loại đồ án giống như tiên cảnh, mà theo những đồ án này lóe lên, một tiếng "cách cách" giòn tan đột nhiên vang lên truyền ra khắp thiên địa.

Dường như có một cánh cửa phủ bụi đã lâu đang từ từ mở ra, một cỗ khí tức khiến người ta kinh sợ từ bên trong cửa tràn ngập ra.

- Chìa khóa Huyết Môn, chìa khóa Huyết Môn! Phạm Ngô đang cau mày nhìn, bỗng nhiên sắc mặt cuồng biến, kêu lên, hắn trợn tròn hai mắt nhìn Trương Nhược Tích, sợ hãi nói: - Sao ngươi lại có chìa khóa Huyết Môn?

Loan Phượng cũng không khỏi lấy tay che kín miệng, thất thần nhìn Huyết Môn, lẩm bẩm nói: - Huyết Môn... đã mở ra!

Ầm ầm...

m thanh đại môn mở ra cuối cùng cũng vang lên, bên trong Huyết Môn, hào quang bay lượn, cảnh sắc tuyệt vời như ẩn như hiện, thoáng thoáng như có một tòa cung điện huy hoàng, sừng sững trong đó, rồi lại như lọt vào trong mây, khiến người ta nhìn như rơi vào trong màn sương mù.

- Chìa khóa Huyết Môn? Dương Khai ngạc nhiên, biểu tình trên mặt cũng cực kỳ đặc sắc.

Hắn nghiên cứu Không Linh Ngọc Bích cũng không ít thời gian, nhưng chưa từng nghĩ qua, Không Linh Ngọc Bích lại chính là một cái chìa khóa.

Chìa khóa mở ra Huyết Môn.

Xem ra, trước đây trên Không Linh Ngọc Bích không ngừng lóe lên các loại cảnh sắc diễm lệ, chính là cảnh sắc bên trong Huyết Môn, cung điện kia, chính là Thánh Linh Cung trong truyền thuyết.

- Ngươi nghĩ xem... tại sao bổn cung lại có chìa khóa Huyết Môn? Nhược Tích hờ hững trả lời một câu, ngữ khí êm ái, nhưng khi lọt vào tai Phạm Ngô lại như sét đánh ngang tai, khiến hắn không nhịn được lui về sau mấy bước, vẻ mặt tái nhợt.

Nhược Tích nâng một tay lên, xuất ra một chiêu về phía Huyết Môn, tựa như đang kêu gọi thứ gì đó.

Vút...

Một luồng sáng từ trong Huyết Môn chợt bắn thẳng ra, được nàng bắt vào trong tay.

Choang...

Tiếng kiếm ngâm vang lên, đến lúc này mọi người mới nhìn thấy, vật bay ra từ trong Huyết Môn không ngờ chính là một thanh kiếm, một thanh kiếm sắc bén, vô cùng tinh mỹ, thân kiếm sáng bóng, chuôi kiếm trạm trổ hình long phượng đang bay lượn, đuôi kiếm có một chùm tua màu đỏ, trong vô cùng linh động như đang còn sống vậy.

Kiếm trong tay, khiến khí tức Nhược Tích ầm ầm tăng vọt, khí thế kia vô cùng cường đại, không ngờ so với cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh lại không kém chút nào.

Rầm...

Bỗng nhiên phía sau Nhược Tích ngưng tụ một hư ảnh.

Dương Khai trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn hư ảnh kia.

Hắn đã thấy qua không chỉ một lần, nhưng mỗi một lần gặp được hư ảnh này đều vô cùng rung động.

Đó là hư ảnh một thiếu nữ to lớn, mái tóc buông thả phía sau, đầu hơi ngước lên, vẻ mặt lạnh lùng, thoạt nhìn có vài phần tương tự Nhược Tích, hai tay cầm một thanh cự kiếm lẳng lặng đứng phía sau Nhược Tích, tựa như một cái bóng kéo dài của Nhược Tích vậy.

- Thiên Hình Kiếm. Phạm Ngô không nhịn được nữa, la lên thất thanh, mặt cắt không còn một giọt máu.

Chẳng những hắn như vậy, mà ba vị Thánh Tôn khác cũng đồng dạng đều tỏ ra kinh hãi, ánh mắt tràn đầy sợ sệt.

- Không ngờ ngươi lại là hậu nhân của Thiên Hình. Loan Phượng biến sắc, cay đắng nói.

Thương Cẩu toàn thân phát run, gần như đứng không vững.

Thạch Hỏa thì choáng váng, thiếu chút nữa té xỉu xuống đất.

Thân là hậu duệ thánh linh, được truyền thừa lực lượng căn nguyên của tổ tiên, thu được ký ức tổ tiên, không có ai hiểu rõ chỗ kinh khủng của Thiên Hình hơn bọn họ.

Thiên Hình ở trong niên đại xưa kia, tuyệt đối chính là đại họa của niên đại đó, thánh linh khắp thiên hạ bị nàng chém chết hơn chín thành, vô số căn nguyên thánh linh bị phong ấn bên trong Thánh Linh Cung của Huyết Môn không thấy được mặt trời, rất nhiều thánh linh vừa nghe nói tới đã biến sắc, hoảng sợ không chịu nổi.

Chương 2599: Quỳ xuống

Nói riêng về thực lực chân chính, Thiên Hình so với những Đại Đế khác mặc dù mạnh hơn, thì cũng không mạnh hơn bao nhiêu, nhưng lực lượng này lại cực kỳ khắc chế đối với thánh linh, hầu như là thiên địch của tất cả thánh linh!

Điểm này ngay cả long phượng cũng không ngoại lệ, năm xưa số lượng Long tộc chết dưới kiếm của nàng cũng không ít.

Tuy tứ đại Thánh Tôn của Cổ Địa cũng là thánh linh, nhưng so với Long tộc vẫn còn chênh lệch không nhỏ, ngay cả Long tộc cũng không phải là đối thủ của Thiên Hình, thì bọn họ sao dám thẳng mặt chạm chán chứ? Cho nên vừa phát hiện Trương Nhược Tích chính là hậu nhân Thiên Hình, mỗi người đều sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, tựa như sắp xảy ra tận thế vậy.

- Phạm Ngô... ăn có thể ăn đại, nhưng nói cũng không thể nói lung tung a. Thương Cẩu nuốt nước miếng đánh ực, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Trương Nhược Tích đã xảy ra thay đổi khí chất to lớn, sợ hãi nói: - Ngươi khẳng định nàng chính là hậu nhân Thiên Hình?

Phạm Ngô cười khổ không thôi, khàn giọng nói: - Ngươi cũng có ký ức truyền thừa của tổ tiên, chẳng lẽ còn không nhận ra thanh kiếm kia sao?

Thương Cẩu không nói được gì, Thiên Hình Kiếm, chính là thần binh lợi khí năm xưa Thiên Hình sử dụng, trong trí nhớ truyền thừa của tổ tiên, sở dĩ bọn họ phong tỏa chỗ này không cho bất kỳ kẻ nào tiến vào gần Huyết Môn, cũng không phải là sợ có Yêu tộc đi vào trong đó thu được lực lượng căn nguyên, cá vượt Long Môn, hóa thân thánh linh.

Mà nỗi sợ lớn nhất của bọn họ, chính là sợ Thiên Hình Kiếm tái hiện nhân gian.

Nhưng giờ phút này, lo lắng kia đã trở thành sự thật.

Cũng không phải có người đi vào Huyết Môn lấy Thiên Hình Kiếm ra, mà là bị một thiếu nữ nhân loại chừng hai mươi tuổi gọi ra.

Thiên Hình Kiếm, chỉ có hậu nhân của Thiên Hình mới có thể sử dụng, kiếm ở trong tay, thân phận Trương Nhược Tích đã bày ra rõ ràng!

- Xong rồi... Thương Cẩu cay đắng nói.

Chuyện lo lắng nhất đã xảy đến, Thiên Hình Kiếm tái hiện nhân gian, huyết mạch hâu nhân Thiên Hình thức tỉnh, từ nay về sau, thánh linh trong trời đất này chỉ sợ sẽ không có ngày bình yên. Mà đứng mũi chịu sào, không thể nghi ngờ chính là tứ đại Thánh Tôn đương trường.

- Hậu nhân Thiên Hình... Dương Khai cũng ngây ra, tuyệt không nghĩ tới Trương Nhược Tích lại chính là hậu nhân Thiên Hình trong truyền thuyết kia, thiên địch của tất cả thánh linh!

Tin tức này quả thực quá mức rúng động, hắn ngây người một lúc lâu vẫn không bình tĩnh lại được.

Tuy nhiên ý niệm trong đầu vừa động, hắn chợt nhớ tới một vài chuyện.

Năm xưa ở trong Tứ Quý Chi Địa, lúc tiến vào Tuế Nguyệt Thần Điện, Nhược Tích đột nhiên biến mất, chờ đến thời điểm xuất hiện lại, trên người nàng đã có thêm một bộ Phượng Thải Hà Y.

Đây chính là một món Đế Bảo phòng ngự, giá trị không thể đo lường.

Nhược Tích nói cho hắn biết, đó là một người tên Cùng Kỳ đưa cho nàng.

Cùng Kỳ chính là hung thú đại danh đỉnh đỉnh trong thánh linh, Dương Khai nghĩ mãi vẫn không hiểu, vì sao một tồn tại cường đại như vậy lại tặng cho Trương Nhược Tích bảo vật quý giá như thế chứ? Hiện tại hắn đã hiểu rõ, hẳn là Cùng Kỳ đã cảm nhận được huyết mạch lực của Trương Nhược Tích, cho nên mới không dám làm khó nàng. Sợ sẽ bức bách nàng đến cực hạn, khiến huyết mạch sớm thức tỉnh, nếu thật vậy thì từ giây phút đó, chỉ sợ Cùng Kỳ đã không có một ngày bình yên rồi.

Mà Đoàn Hồng Trần cũng nhìn ra, chỉ có điều chuyện này quá mức trọng đại, nên lão không dám tiết lộ.

Đủ loại dấu hiệu cho thấy, Nhược Tích chính là hậu nhân Thiên Hình không thể nghi ngờ.

- Không ngờ lại là vậy... Dương Khai không ngừng cười khổ, sự việc phát triển vượt quá tưởng tượng của hắn, hắn tuyệt không nghĩ tới sau khi huyết mạch lực của Nhược Tích thức tỉnh sẽ mang đến cho hắn rúng động lớn như vậy.

- Đại Thạch Đầu! Bỗng nhiên Trương Nhược Tích lạnh lùng nhìn về phía Thạch Hỏa, âm trầm nói: - Ngươi muốn chết như thế nào?!

Thạch Hỏa chấn động toàn thân, vẻ mặt tỏ ra cực độ kinh khủng, ngọn lửa trong tròng mắt nhảy nhót loạn xạ, biểu hiện nội tâm vô cùng mất bình tĩnh.

Trước đó hắn hoàn toàn không xem Trương Nhược Tích ra gì, chỉ là một thiếu nữ nhân loại Đạo Nguyên tam tầng cảnh nhỏ bé, hắn thổi một hơi là có thể giết chết đối phương, nhưng Trương Nhược Tích hiện tại, lại khiến cho hắn thấp thỏm lo âu, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.

Vừa rồi hắn tỏ ra muốn giết chết Trương Nhược Tích, trước đó lại giày xéo Dương Khai lâu như vậy, tuyệt đối đã bị Trương Nhược Tích hận thấu xương. Hôm nay, những Yêu tộc cùng mấy vị Thánh Tôn ở đây, ai cũng có thể còn sống, duy chỉ có hắn là chắc chắn không có hy vọng gì!

Thạch Hỏa rõ ràng cũng ý thức được điểm này, Hỏa Diễm đen như mực trên người ầm ầm bộc phát ra, ngoài mạnh trong yếu nói: - Hậu nhân Thiên Hình thì sao, bổn tọa là hậu duệ thánh linh thượng cổ, trước khi ngươi chưa trưởng thành, dựa vào đâu để giết được bổn tọa?

Dứt lời, hắn liền quay đầu nhìn về phía đám người Phạm Ngô, nói: - Các vị, Thiên Hình là công địch của tất cả thánh linh, Thiên Hình lực lại vô cùng khắc chế thánh linh chúng ta, nếu các vị muốn ngủ yên giấc sau này, không bằng cùng bổn tọa đồng loạt ra tay, thừa dịp nàng còn chưa trưởng thành giết chết ngay lúc này. Lời vừa nói ra, sắc mặt Dương Khai liền trầm xuống, khẩn trương nhìn về phía ba vị Thánh Tôn khác.

Đúng như Thạch Hỏa nói, dù sao Nhược Tích cũng vừa mới thức tỉnh huyết mạch lực trong cơ thể, thực lực mạnh bao nhiêu vẫn còn là một ẩn số, nhưng hợp lực của bốn vị Thánh Tôn ở đây thì không có gì phải hoài nghi, một khi bốn người bọn họ liên thủ, không biết Nhược Tích có thể chống lại được hay không?

Hắn thấy được, vẻ mặt Thương Cẩu tỏ ra nhao nhao muốn thử, rõ ràng đã bị Thạch Hỏa đả động.

Ngược lại, Phạm Ngô và Loan Phượng không có biểu hiện gì rõ ràng, không biết bọn họ đang nghĩ gì. Phản ứng của bọn họ cũng gián tiếp ảnh hưởng đến Thương Cẩu, khiến hắn chau mày suy tư một hồi, rồi khẽ lắc đầu, áp chế rục rịch trong lòng xuống.

Thạch Hỏa thấy vậy, trong lòng không khỏi trầm xuống, phẫn nộ quát: - Không ngờ các ngươi lại nguyện ý cho nàng không gian trưởng thành? Các ngươi cũng biết, nếu nàng trưởng thành, thánh linh khắp thiên hạ căn bản không chỗ dung thân mà!

Điểm này ba người Phạm Ngô sao có thể không biết chứ? Năm xưa khi Thiên Hình còn tung hoành, những thánh linh kéo dài hơi tàn đều phải chạy đông chạy tây, sợ bị nàng tìm được giết chết, lấy đi căn nguyên thánh linh.

Mãi đến sau này, không hiểu sao Thiên Hình chợt mất tích, suốt mấy vạn năm sau, dần dần mới có thánh linh mạo hiểm ra mặt hoạt động.

Thạch Hỏa nói như vậy, không phải không có lý, nhưng ba người Phạm Ngô căn bản không dám đùa với lửa.

Đối mặt với huyết mạch Thiên Hình, trong lòng họ có một loại kiêng kỵ cùng hoảng sợ bản năng, mặc dù bọn họ có ý nghĩ đối phó Trương Nhược Tích, cũng không có can đảm kia.

Phạm Ngô nhắm hai mắt lại, tỏ ra không xen vào, không muốn đắc tội với Trương Nhược Tích.

Tuy nhiên hắn cũng muốn cho Thạch Hỏa đi trước thử dò xét một chút, nếu như Trương Nhược Tích, hậu nhân Thiên Hình này biểu hiện hữu danh vô thực, ba người bọn họ sẽ ra tay cũng không muộn, nhưng nếu Trương Nhược Tích thật thừa đã kế thừa được Thiên Hình lực, Thạch Hỏa chính là đá lót đường tốt nhất.

- Tốt tốt tốt! Thạch Hỏa cười lớn, trong mắt tràn đầy vẻ châm chọc, ánh mắt nhìn ba người Phạm Ngô, khí phách nói: - Một khi đã như vậy, thì để bổn tọa xuất thủ kết liễu nàng! Ba vị không cần cảm tạ ta!

Dứt lời, Thạch Hỏa gầm lên giận dữ, thân thể vốn cao lớn không ngờ lại phồng thêm một vòng, Hỏa Diễm đen như mực lượn lờ quanh người, hai mắt bốc cháy hừng hực, mặt đất trong nháy mắt bị nóng chảy ra, dung nham cực nóng tràn ngập.

Thịch thịch thịch...

Thạch Hỏa sải bước chân, chỉ hai ba bước đã vọt tới trước mặt Trương Nhược Tích, cánh tay phải đưa về sau lấy đà, rồi đấm thẳng về phía Trương Nhược Tích.

- Từ nay sau này, trên đời này sẽ không còn hậu nhân Thiên Hình nữa! Thạch Hỏa cười lên dữ tợn, khí tức cuồng bạo. Hắn vốn cũng không phải là người lương thiện, nếu không ba vạn năm trước cũng sẽ không tàn sát toàn bộ Huyền Vũ Tông. Năm xưa, chỉ vì một đệ tử Huyền Vũ Tông ra ngoài lịch lãm, có mắt không tròng đắc tội với hắn, vậy mà hắn liền chạy tới Huyền Vũ Tông, đem toàn bộ hơn vạn người trong tông môn giết sạch.

Hôm nay, từ hành vi ngược đãi Dương Khai cũng có thể thấy được, tính tình của hắn vô cùng tàn bạo, so với hung danh của hung thú Cùng Kỳ ở bên ngoài, còn có xu thế vượt trội hơn.

Nắm đấm to lớn đánh thẳng tới Trương Nhược Tích, kình phong bắn tới khiến mái tóc và trang phục Nhược Tích bay lên phần phật.

Trong nháy mắt này Phạm Ngô cũng mở mắt, chăm chú theo dõi, hắn muốn biết Nhược Tích, hậu nhân Thiên Hình rốt cuộc có phải là hữu danh vô thực hay không. Loan Phượng, Thương Cẩu cũng khẩn trương quan sát.

Lão tam thì kinh hô không dứt, đưa tay che mắt, làm như không dám nhìn một màn kế tiếp vậy.

Dương Khai cũng rống lớn: - Nhược Tích cẩn thận!

Trước mắt bao người, Nhược Tích chỉ đứng ở nơi đó, không có chút dấu hiệu dao động lực lượng nào, cũng không có ý tránh né, càng không phòng thủ. Đối mặt với một kích đủ để hủy thiên diệt địa kia, vậy mà nàng xem như gió thoảng qua tai vậy, vẻ mặt lạnh nhạt. Nhìn nàng đứng trước Thạch Hỏa to lớn, tựa như một con kiến hôi nhỏ bé, khiến cho thị giác người xem xung đột vô cùng mãnh liệt.

Thạch Hỏa đại hỉ, ra tay càng thêm không chút lưu tình nào, cười gằn nói: - Chẳng qua cũng chỉ vậy thôi!

Dường như hắn đã thấy được cảnh tượng Trương Nhược Tích bị hắn đấm thành cặn bã vậy, nếu thật sự có thể giết chết Trương Nhược Tích, vậy thì thánh linh khắp thiên hạ này đều phải thiếu hắn một phần nhân tình.

Nhân tình này vô cùng quý báu, đến lúc đó ở trong Cổ Địa này, cho dù là đám người Phạm Ngô cũng phải nhìn sắc mặt hắn mà hành sự.

- Quỳ xuống!

Mắt thấy quả đấm to lớn kia sắp đánh lên người Trương Nhược Tích, bỗng nhiên nàng đưa tay vén lọn tóc rũ xuống bên tai, đôi môi đỏ mọng nhẹ nhàng thốt lên hai chữ.

- Cái gì? Phạm Ngô ngẩn ra.

Loan Phượng và Thương Cẩu cũng ngây dại tại chỗ, hai mặt nhìn nhau.

Bọn họ không nghe lầm đó chứ? Trương Nhược Tích lại muốn Thạch Hỏa quỳ xuống? Cho dù nàng thật sự là hậu nhân Thiên Hình, đã thức tỉnh Thiên Hình huyết mạch, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là một thiếu nữ mà thôi, sao có thể không coi ai ra gì như vậy chứ? Người nàng đối mặt chính là thánh linh Thạch Hỏa đó!

Vù...

Bỗng nhiên Huyết Môn vang lên tiếng vù vù, một cỗ lực lượng thần diệu từ trong Huyết Môn chợt tràn ra.

Phạm Ngô, Loan Phượng, Thương Cẩu đồng loạt rên to, sắc mặt đại biến, dưới sự dưới áp chế của lực lượng kia, không ngờ căn nguyên thánh linh bên trong cơ thể của bọn họ lại đang run rẩy kịch liệt, sự sợ hãi đến từ sâu trong linh hồn tràn ngập trong đầu, khiến bọn họ không kiềm chế được, thiếu chút nữa đồng loạt quỳ sụp xuống đất.

Ba người này tốt xấu gì cuối cùng cũng có thể cưỡng ép được thân hình, không bị mất mặt trước mọi người, nhưng Thạch Hỏa bị lực lượng thần bí kia trực tiếp tác động tới, lại không có may mắn như vậy.

Quả đấm to lớn ngừng lại ngay trước mặt cách Nhược Tích nửa xích, ngọn lửa suýt nữa thiêu đốt mái tóc của nàng, nhưng bất kể Thạch Hỏa dùng sức như thế nào, không ngờ lại không thể đánh một quyền này ra ngoài.

Ngược lại, lúc này hắn đang trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt thất kinh, thân hình khổng lồ đột nhiên hạ thấp, "thịch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Trương Nhược Tích.

- Hizz...

Đám người Phạm Ngô hít sâu một hơi, vẻ mặt đều tràn ngập hoảng sợ.

Bọn họ có thể cảm thụ được, lực lượng áp chế Thạch Hỏa quỳ xuống, không phải là lực lượng tự thân của Trương Nhược Tích, mà là đến từ bên trong Huyết Môn, nhưng lực lượng này lại bị Trương Nhược Tích khống chế.

Đường đường là thánh linh Thạch Hỏa, lại bị nàng dễ dàng áp chế quỳ sụp xuống đất, nói cách khác, nếu nàng muốn áp chế ba người bọn họ, chỉ sợ cũng rất dễ dàng a.

Chương 2600: Đoạt căn nguyên này

Trong lúc nhất thời, ba người Phạm Ngô phía sau vã mồ hôi khắp người, nhất là Thương Cẩu, trên mặt tràn đầy vẻ may mắn, trong lòng thầm kêu "nguy hiểm thật", vừa rồi thiếu chút nữa bị lời nói của Thạch Hỏa đả động, liên thủ với hắn.

Nếu thật sự như vậy, thì người đang chịu nhục quỳ sụp xuống đất kia, chỉ sợ cũng có phần của hắn trong đó.

- Thật... thật sự đã quỳ xuống!

Ngoài mười dặm, rất nhiều Yêu Vương trợn tròn mắt, miệng há hốc muốn rớt cả cằm xuống. Ngược lại, đám người Thạch linh đang bị bọn chúng khống chế thì vẻ mặt phấn chấn không dứt, trong lòng hả hê.

Pháp thân cười hắc hắc nói: - Không muốn chết thì mau thả chúng ta, nếu không đợi lát nữa các ngươi từng tên một sẽ chết rất coi!

Đám Yêu Vương cùng tám đại Thánh sứ nghe vậy cả kinh, hai mặt nhìn nhau một phen, rồi đều vội vàng chạy xa khỏi đám người Thạch linh, không dám làm khó bọn họ nữa.

Ngay cả Thạch Hỏa, dưới một câu nói của Trương Nhược Tích cũng phải quỳ sụp xuống đất, đám Yêu Vương này nào còn dám càn rỡ chứ? Trong lòng chúng thấp thỏm không yên, không biết số phận đang chờ mình phía trước là gì.

Thạch Linh nhất tộc và pháp thân lúc này mới gồng mình, đồng loạt đứng dậy, từ khoảng cách hơn mười dặm nhìn sang.

Bên kia, Thạch Hỏa đang quỳ sụp xuống đất, dường như vẫn còn không thể tin được một màn vừa xảy ra, Hỏa Diễm đen như mực trong tròng mắt nhảy lên kịch liệt, nội tâm gần như sắp sụp đổ.

Hắn - thánh linh của một giới, một trong tứ đại Thánh Tôn Cổ Địa, không ngờ bởi vì một câu nói của một thiếu nữ lại khiến bản thân phải quỳ sụp xuống? Phần nhục nhã này quả thực khiến hắn khó có thể nhịn nổi.

- Gầm... Thạch Hỏa rống lên giận dữ, như một người điên liều mạng muốn đứng lên, nhưng chẳng biết từ lúc nào trên người hắn đã có thêm một tầng ánh sáng đỏ, tầng ánh sáng đỏ bao phủ hắn lại, trói buộc lực lượng của hắn, khiến hắn không thể động đậy.

Choang...

Thiên Hình Kiếm trên tay Nhược Tích vươn ra, điểm vào ngực Thạch Hỏa, kèm theo động tác này, bầu trời bỗng nhiên liền thay đổi, hư ảnh thiếu nữ to lớn phía sau nàng cũng có động tác.

Trường kiếm to bản đột nhiên được thiếu nữ rút ra, chỉ về phía Thạch Hỏa ở phía xa, trên khuôn mặt xinh đẹp được phóng đại vô số lần kia tràn đầy vẻ lạnh lùng.

- Thế của thiên địa. Phạm Ngô biến sắc, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, miệng đắng ngắt.

Nếu vừa rồi hắn còn đang hoài nghi Nhược Tích thừa kế Thiên Hình lực không được bao nhiêu, còn manh nha tâm tư phản kháng, thì hiện tại phần tâm tư này đã tan thành mây khói. Chuyện duy nhất hắn cần phải nghĩ tới, chính là làm sao để bảo toàn mạng sống dưới tay Trương Nhược Tích.

Một kiếm xuất ra, dẫn động thế của thiên địa, điều này không thể nghi ngờ chính là huyết mạch Thiên Hình đã hoàn toàn thức tỉnh rồi. Chỉ cần cho Trương Nhược Tích đủ thời gian, nhất định nàng sẽ trở thành Thiên Hình thứ hai, khắc tinh mà tất cả thánh linh vừa nghe tới đã sợ mất mật.

- Ngươi... ngươi muốn làm gì?

Sắc mặt Thạch Hỏa cuồng biến, kinh hãi lên tiếng. Hắn đã nhận ra chênh lệch giữa mình cùng Trương Nhược Tích quá lớn, hắn không thể giữ được bình tĩnh nữa, ngọn lửa thiêu đốt trong hai tròng mắt cũng tràn đầy bất an, sợ hãi, quát lên: - Bổn tọa chính là thánh linh Thạch Hỏa, ngươi đừng mơ tưởng giết ta!

- Thánh linh Thạch Hỏa, cường giả bất nhân, thích giết chóc thành bản chất, ta- Trương Nhược Tích, hậu nhân của Thiên Hình, lúc này sẽ rút lấy căn nguyên thánh linh, đoạt thánh linh lực... rút đi sinh cơ của ngươi! Trương Nhược Tích mặt không thay đổi, ngữ khí lạnh nhạt.

- Cái gì? Hai mắt Thạch Hỏa trợn ngược, thất thanh nói: - Ngươi muốn đoạt căn nguyên thánh linh của bổn tọa?

Trương Nhược Tích không đáp, Thiên Hình Kiếm trong tay chậm rãi đâm tới phía trước.

Cùng lúc đó, hư ảnh thiếu nữ to lớn phía sau nàng cũng vung cự kiếm trên tay, đâm vào cơ thể Thạch Hỏa.

Thân mình Thạch Hỏa cứng rắn vô cùng, ngay cả đám người Phạm Ngô, Loan Phượng ra tay, cũng đừng nghĩ đến chuyện làm hắn bị thương mảy may. Chỉ nói riêng về mức độ cường hãn của thân thể, so với Thạch Linh nhất tộc, hắn còn cao hơn một bậc.

Nhưng thân thể cứng rắn như vậy, dưới Thiên Hình Kiếm trước mặt lại yếu đuối như đậu hũ vậy.

Không thấy Trương Nhược Tích dùng bao nhiêu khí lực, vậy mà Thiên Hình Kiếm trên tay lại cứ thế đâm thẳng vào lồng ngực Thạch Hỏa.

- Không! Thạch Hỏa kêu lên thảm thiết, hai mắt trợn trừng nhìn vào ngực mình, sau đó lập tức hoảng hồn, gấp gáp kêu lên: - Không, ngươi không thể cướp đi căn nguyên thánh linh của bổn tọa, bổn tọa chính là thánh linh Thạch Hỏa, bổn tọa không phục.

Sụt sụt sụt sụt...

m thanh Thiên Hình Kiếm đâm vào cơ thể Thạch Hỏa vang lên, khiến sắc mặt đám người Phạm Ngô tái nhợt, nghe thanh âm này, khiến bọn chúng liên tưởng đến bản thân, tựa như thanh kiếm sắc bén kia đang đâm vào cơ thể của mình vậy.

Thân thể mềm mại của Loan Phượng run rẩy kịch liệt, tấm lưng trơn bóng đã vã đầy mồ hôi lạnh.

- Không nên, không nên, đại nhân, Thạch Hỏa sai rồi, xin đại nhân cho Thạch Hỏa một cơ hội hối cải làm người mới, Thạch Hỏa tuyệt đối sẽ không làm điều ác nữa. Thạch Hỏa thấy không thể phản kháng được, lực lượng căn nguyên của bản thân không ngờ bắt đầu buông lỏng, cuối cùng không nhịn được lên tiếng cầu xin tha thứ. Hắn là thánh linh, hắn có kiêu ngạo của mình, nếu không bất đắc dĩ, sao hắn có thể tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục chứ?

Đám người Phạm Ngô thấy vậy, trong lòng tràn ngập cảm giác bi ai.

Trái lại, Trương Nhược Tích vẫn bất động, thanh Thiên Hình Kiếm gần như đã cắm toàn bộ vào trong cơ thể Thạch Hỏa, sâu đến tận cán.

- Sớm biết như thế, lúc trước đừng làm. Ánh mắt Nhược Tích lạnh lùng, đâm mạnh tới.

Uỳnh...

Một tiếng nổ lớn truyền ra, lập tức lồng ngực của Thạch Hỏa xuất hiện một lỗ lớn, xuyên thủng từ trước ra sau.

Thạch Hỏa chấn động toàn thân, khí thế vốn cường đại nhanh chóng suy yếu xuống.

Khi Thiên Hình Kiếm đâm tới, một vật nhìn giống như quả tim bị nàng chấn bay ra ngoài, trái tim kia dường như vẫn còn đang đập mạnh, phát ra tiếng thình thịch, bên trong ẩn chứa một cỗ lực lượng khiến người ta phải thầm run sợ.

- Căn nguyên Thạch Hỏa. Sắc mặt Phạm Ngô tái nhợt, thân hình lảo đảo muốn ngã.

Hắn liếc mắt một cái đã nhận ra, thứ trên tay Nhược Tích chính là lực lượng căn nguyên của thánh linh Thạch Hỏa, mất đi lực lượng căn nguyên này, chắc chắn Thạch Hỏa sẽ bị giáng xuống, từ thánh linh cao cao tại thượng trở thành Thạch yêu bình thường.

Loan Phượng và Thương Cẩu cũng hoảng sợ đến không thở nổi, đầu óc choáng váng.

Mặc dù trong trí nhớ của tổ tiên truyền thừa xuống, bọn họ đã sớm biết Thiên Hình có thể tước đoạt lực lượng căn nguyên của thánh linh, nhưng ký ức dù sao cũng là ký ức, tận mắt chứng kiến vẫn cảm thấy khó tin.

Trong thiên hạ này, chỉ sợ ngoại trừ Thiên Hình nhất mạch ra, thì không còn ai có thể cướp đi căn nguyên của một vị thánh linh thoải mái như vậy.

Thạch Hỏa xong rồi.

Bị đoạt đi căn nguyên, cho dù may mắn không chết, sau này cũng chỉ là một phế vật.

Ở bên kia, Thạch Hỏa đang quỳ gối, vẻ mặt ngốc trệ, nơi buồng tim có lỗ thủng lớn nhìn mà giật mình, bên ngoài cơ thể vốn có Hỏa Diễm đen như mực thiêu đốt, không biết lúc nào cũng đã gần như tắt ngấm.

Khí tức toàn thân hắn vô cùng suy yếu, ngay cả Đế Tôn Cảnh cũng không bằng.
Nhược Tích huy kiếm, tia sáng lóe lên, thân thể cao lớn của Thạch Hỏa ầm ầm đổ xuống đất, biến thành một đống đá vụn, sinh cơ hoàn toàn biến mất, chết không thể chết lại nữa.

Ánh mắt đẹp lạnh lùng lại nhìn về hướng khác, Phạm Ngô, Loan Phượng và Thương Cẩu đều giật mình, không nhịn được lui lại mấy bước, vẻ mặt hoảng sợ. Hiện tại bọn họ lo lắng nhất chính là, Trương Nhược Tích sẽ ra tay với bọn họ.

Từ tao ngộ của Thạch Hỏa vừa rồi cho thấy, Trương Nhược Tích thật sự đã động sát tâm. Ba người bọn họ không ai có thể trốn thoát, lực áp chế bên trong Huyết Môn truyền đến thật sự quá mức kinh khủng, hoàn toàn không phải là thứ bọn họ có thể ngăn cản, cũng không biết có phải nó chuyên nhằm vào thánh linh hay không, mà dường như Dương Khai cũng không bị ảnh hưởng gì.

Cũng may Nhược Tích chỉ lạnh lùng nhìn qua một chút, ngay sau đó liền xoay Thiên Hình Kiếm trên tay, làm động tác tra kiếm vào vỏ.

Thiên Hình Kiếm bỗng nhiên biến mất, cùng với đó còn có hư ảnh thiếu nữ to lớn phía sau nàng.

Đám người Phạm Ngô đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, mặc dù không biết rốt cuộc Trương Nhược Tích có ý gì, nhưng động tác này không thể nghi ngờ, chính là cho thấy tạm thời bọn họ không bị nguy hiểm đến tánh mạng.

Nhược Tích quay đầu lại, nhìn về phía Dương Khai.

Giờ phút này, Dương Khai chật vật đến cực điểm, có thể nói đây là lần hắn chật vật nhất trong đời, quần áo bê bết máu, mặt mũi sưng húp, con mắt híp thành một khe nhỏ, hai chân thì đều bị gãy dập, ngay cả đứng lên cũng hữu tâm vô lực, chỉ có thể ngồi bệt dưới đất.

Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai cười chua xót.

Hiện tại hắn cũng có chút không hiểu nổi, Nhược Tích biến thành như vậy rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu.

So sánh Nhược Tích lúc trước và sau, hắn vẫn thích một Nhược Tích ôn nhu biết điều trước kia hơn, còn Nhược Tích- hậu nhân của Thiên Hình đang đứng ở trước mặt hắn luc này, dường như có chút lạnh lùng vô tình, ánh mắt và khí chất cũng giống như một người xa lạ.

Nhược Tích đứng tại chỗ trầm mặc một hồi, rồi đưa tay phát ra một chiêu, một luồng sáng từ trong Huyết Môn chợt bắn ra.

Đám người Phạm Ngô lần nữa biến sắc, vội vàng chú mục nhìn lại.

Lúc trước Trương Nhược Tích vẫy tay một cái, Thiên Hình Kiếm đã từ trong bay ra, lần này lại là cái gì đây?

Ngoài dự liệu của bọn họ, thứ Nhược Tích cầm trên tay không ngờ không phải là thần binh lợi khí gì, mà là một quả linh quả, linh quả kia đỏ thẫm mê người, vừa bay ra đã tỏa ra mùi thơm cực kỳ nồng đậm, khiến tinh thần mọi người rung động.

Nhược Tích chợt lắc mình một cái, đi tới trước mặt Dương Khai, ngồi xổm xuống, đưa linh quả trên tay ra.

Dương Khai không nhận, chỉ kinh ngạc nhìn nhìn nàng, một hồi lâu sau mới hỏi: - Ngươi có phải Nhược Tích không?

Nhược Tích khẽ gật gật đầu, nhẹ giọng nói: - Tiên sinh, là ta, trước tiên người ăn cái này đã, thương thế của người rất nhanh sẽ tốt lên.

- Ngươi... Dương Khai kinh ngạc.

- Tiên sinh, Nhược Tích vẫn là Nhược Tích, sẽ không thay đổi.

Nói rồi, vẻ lạnh lùng băng hàn trong tròng mắt Nhược Tích dần dần tan rã, hiện ra một ánh mắt quen thuộc.

- Ha ha ha ha... Dương Khai không nhịn được cười lớn, tâm tình thả lỏng không ít.

Đưa tay nhận lấy kia linh quả từ trên tay Nhược Tích, Dương Khai liếc mắt nhìn, sắc mặt hơi đổi, thốt lên: - Vạn Niên Phượng Huyết Quả!

Linh quả Nhược Tích triệu hoán ra từ trong Huyết Môn, không ngờ lại là Vạn Niên Phượng Huyết Quả.

Thứ này chính là kỳ trân tuyệt thế, bởi vì loại linh quả này phải dùng máu tươi của thánh linh Phượng Hoàng mới có thể sinh ra, Phượng tộc chính là tồn tại đứng đầu nhất trong thánh linh, đừng nói giết lấy máu, cho dù là đấu ngang tay, trong thiên hạ này cũng không mấy người có thể làm được.

Mà một gốc Phượng Huyết Quả Thụ, lại cần toàn bộ tinh huyết của một đầu thánh linh Phượng Hoàng mới có thể phát triển được, vạn năm nở hoa, vạn năm kết quả, nói về độ quý hiếm, so với Thái Diệu Bảo Liên năm xưa Dương Khai gặp được trong Tứ Quý Chi Địa còn quý hiếm hơn.

Nhưng không ngờ lúc này lại có một quả Phượng Huyết Quả xuất hiện trước mặt, hơn nữa còn được Nhược Tích thuận tay triệu hoán ra từ trong Huyết Môn.

Có thể tưởng tượng được, bên trong Huyết Môn nhất định có một cây Phượng Huyết Quả Thụ, hẳn là linh thụ năm xưa Thiên Hình đánh chết thành viên Phượng tộc, lấy máu trồng xuống.

Chương 2601: Thánh linh mới

Phượng Huyết Quả không những có công dụng khác, lại có hiệu quả trị thương, chỉ cần có một hơi thở, Phượng Huyết Quả đều có thể cải tử hồi sinh, về mặt này, nó có cùng hiệu quả như Bất Tử Nguyên Dịch.

Đám người Phạm Ngô cũng đều nhìn sáng con mắt, mặc dù bọn họ là thánh linh cao cao tại thượng, nhưng kỳ trân tuyệt thế như Phượng Huyết Quả này, bọn họ chưa từng thấy qua? Ai nấy đều bị dọa cho khiếp sợ không thôi.

Bất quá rất nhanh, sắc mặt ba vị Thánh Tôn lại sụp xuống, nhất là Loan Phượng, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy hối tiếc và bất an.

Bởi vì xem từ tình hình trước mắt, vị Thiên Hình người đời sau này mặc dù là huyết mạch thức tỉnh rồi, cũng vô cùng coi trọng Dương Khai, nếu không thì sao có thể từ trong Huyết Môn triệu ra một quả Phượng Huyết Quả cho hắn trị thương? Cái này đúng là phí của trời mà!

Nhưng trước đó lúc Dương Khai bị Thạch Hỏa khi dễ làm nhục, ba người bọn họ cũng chỉ là thờ ơ đứng nhìn, cũng không có ra tay can ngăn, kết quả dẫn tới Dương Khai trở nên chật vật như vậy, cũng không biết có làm cho vị Thiên Hình người đời sau này ghi hận tính toán sổ sách với bọn họ hay không?

Nhất là Loan Phượng, Nhược Tích ở trước mặt nàng tự tát hai má, chỉ cầu nàng ra tay trợ giúp Dương Khai, nhưng Loan Phượng vẫn không nhích động, thậm chí ngay cả ý niệm ngăn cản Trương Nhược Tích cũng không có, kết quả Trương Nhược Tích tát cho một bên mặt mình sưng tấy lên, máu tươi bên khóe miệng đến bây giờ còn chưa khô.

Sớm biết như thế, lúc đó không ngại bán cho nàng ta một cái mặt mũi, ra tay cứu Dương Khai, nhất định có thể làm cho đối phương thiếu mình một mối nhân tình... Thế nhưng bởi vì nàng không muốn đắc tội với Thạch Hỏa chỉ khoanh tay đứng nhìn.

Đây chính là mối nhân tình với người đời sau Thiên Hình đấy!

Hiện tại thì xong rồi, Thạch Hỏa chết, ngay cả lực lượng căn nguyên đều bị tước đoạt, sự băn khoăn của nàng trước đó hoàn toàn trở thành trò cười, ngược lại còn phải lo lắng đề phòng.

Lần đầu trong đời, Loan Phượng cảm nhận được cái gì gọi là cảm giác hối hận, miệng đầy chua xót. Nếu có cơ hội lựa chọn lần nữa, cho dù đắc tội với Thạch Hỏa thì sao chứ?

- Tiên sinh, ngài trước trị thương đi! Nhược Tích thấy Dương Khai tay cầm Phượng Huyết Quả không nhúc nhích, không nhịn được thúc giục.

Nàng đi theo Dương Khai nhiều năm, chưa bao giờ thấy tiên sinh chật vật như vậy? Nàng đau lòng, đồng thời, sâu trong nội tâm cũng vô cùng phẫn nộ! Thạch Hỏa, tên đầu têu gây họa kia tuy rằng bị nàng giết chết, nhưng ba người khoanh tay đứng nhìn cũng rất đáng ghét!

Dương Khai gật gật đầu, thảy Phượng Huyết Quả vào trong miệng nhai nuốt.

Trái cây tuy rằng quý hiếm, nhưng đây là tâm ý của Nhược Tích, đương nhiên hắn sẽ không từ chối.

Mùi vị ngọt thanh tan ra trên đầu lưỡi, ngay sau đó một luồng hơi nóng từ trong bụng chạy lan ra tứ chi bách hài, tràn đầy trong máu thịt và xương cốt, nhanh chóng chữa trị thương thế trên thân thể.

Dương Khai thầm cảm thấy kinh hãi, mặc dù đã sớm biết Phượng Huyết Quả chính là Thánh quả trị thương, nhưng chân chính uống vào thể hội mới biết chỗ nghịch thiên của linh quả này.

Theo như lời đồn đãi chỉ cần còn có một hơi thở, một quả Phượng Huyết Quả cũng đủ để người ta khỏe lại sinh lực dồi dào. Giờ này xem ra, lời đồn đãi kia không giả!

- Tiên sinh, ba người bọn họ làm sao bây giờ?

Nhược Tích một mặt lặng lẽ truyền âm, một mặt quay đầu nhìn về phía ba người Phạm Ngô đứng ở đó không dám nhúc nhích.

Thấy ánh mắt nàng trông lại, ba người Phạm Ngô đều căng thẳng trong lòng, không tự chủ nuốt nước miếng một cái. Hai tròng mắt lạnh như băng kia đích thực làm cho bọn họ kiêng dè. Không biết vị người đời sau Thiên Hình này đang có tính toán gì trong lòng.

- Cô nương muốn làm thế nào? Dương Khai không đáp hỏi ngược lại.

- Giết hết bọn họ!

Nhược Tích đáp ánh mắt lạnh xuống.

Dương Khai cười khổ không thôi, biết lần này sợ là nàng tức giận không nhỏ, cho nên hoàn toàn không có ý định bỏ qua cho đám người Phạm Ngô.

- Tuy nhiên ta nghe lời tiên sinh! Nhược Tích lại bổ sung một câu: - Tiên sinh muốn bọn họ chết, ta sẽ giết bọn họ!

Dương Khai trầm ngâm một hồi, nói: - Lúc trước lực lượng cô nương dùng giết chết Thạch Hỏa, cũng không phải là bản thân có đúng không?

Nhược Tích khẽ gật gật đầu, nói: - Là mượn lực lượng của tổ tiên lưu tại bên trong Huyết Môn, lực lượng của chính ta, không thể là địch với bọn họ!
- Dùng lực lượng kia, có tệ đoan gì không? Dương Khai hỏi tiếp. Dùng lực lượng không thuộc về mình, đĩ nhiên sẽ không dễ sai khiến, Nhược Tích dù sao chỉ là một võ giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, đột nhiên thu được lực lượng có thể đánh chết một vị thánh linh, không có khả năng một chút trả giá cao cũng không có.

Nhược Tích im lặng một hồi mới nói thật: - Có chút gánh nặng với cơ thể của ta!

- Vậy thì quên đi! Dương Khai mỉm cười.

- Nhưng mà tiên sinh... Nhược Tích dường như tỏ vẻ còn không nguyện ý từ bỏ ý đồ.

Dương Khai nói: - Bọn họ trước đây tuy rằng thờ ơ đứng nhìn, cũng là chuyện thường tình của con người, tội không đáng chết! Nói đến cùng, bọn họ cũng không có làm gì có hại đối với ta, Thạch Hỏa chết là đủ rồi! Hơn nữa, trước đó Loan Phượng từng ngăn cản cô nương, ta còn thiếu nàng ta một mối nhân tình!

Nhược Tích cắn cắn bờ môi đỏ mọng, lúc này mới không làm sao được gật gật đầu, xem như đồng ý với cách nói của Dương Khai.

- Tiên sinh nói không giết, thì không giết, nhưng bất kể như thế nào cũng phải gõ một cái, bằng không bọn họ còn cho là chúng ta dễ khi dễ! Nhược Tích khẽ hừ một tiếng, từ trước mặt Dương Khai từ từ đứng lên, mắt lạnh nhìn lại ba người Phạm Ngô.

Dương Khai lắc đầu cười khổ, Nhược Tích huyết mạch lực này vừa thức tỉnh, liền thay đổi tính tình, trở nên cường thế như vậy, quả thật làm hắn có chút không thích ứng lắm: Tuy nhiên đây là chuyện tốt! Ở trên đời này, yếu đuối và ôn thuận đều không có chỗ để đặt chân.

Phạm Ngô, Loan Phượng, Thương Cẩu từ lúc chào đời tới nay cuối cùng mới cảm nhận được cái gì gọi là nỗi khổ hành hạ, mắt thấy Nhược Tích ở bên kia nói nhỏ với Dương Khai, âm thầm truyền âm không biết trao đổi những gì... ai nấy đều tâm tình khẩn trương, thấp thỏm lo âu.

Thời khắc này bất chợt thấy Nhược Tích đứng dậy, ba người đều da đầu tê rần, theo bản năng muốn bỏ chạy cách xa chỗ thị phi này, nhưng cái chết của Thạch Hỏa vết xe đổ trước mắt, ba người sao dám có hành động khinh suất, e sợ dẫn tới họa sát thân.

- Không biết đại nhân... có gì phân phó không? Phạm Ngô đánh liều ôm quyền hỏi. Loan Phượng, Thương Cẩu cũng đều trông lại, trên mặt cứng đờ.

Nhược Tích hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: - Ba người các ngươi nghe cho kỹ, trước đây các ngươi đám trợ Trụ vi ngược, vẽ đường cho hươu chạy, nơi chốn làm khó tiên sinh nhà ta... dù có giết chết các ngươi cũng khó tiêu tan mối hận trong lòng bổn cung!

Lời vừa nói ra, ba người Phạm Ngô đều biến sắc mặt, thiếu chút nữa không nhịn được vọt chạy trốn, nhưng trong lòng có cố kỵ còn là cố gắng đứng yên tại chỗ.

- Bất quá... Nhược Tích chợt chuyển giọng: - Tiên sinh có lòng từ bi không muốn tùy tiện tạo sát nghiệp, nếu đầu têu gây họa đã đền tội thì tiên sinh cũng không muốn truy cứu thêm nữa!

Phạm Ngô, Loan Phượng, Thương Cẩu lập tức vui mừng ra mặt, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Dương Khai, giống như nhìn ân nhân cứu mạng của mình, trên mặt đầy ý cảm kích.

- Các ngươi tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tránh! Bổn cung hơi trừng phạt cảnh cáo, nhìn sau này các ngươi tự giải quyết cho tốt, nếu sau này dám dựa vào lực lượng thánh linh làm xằng làm bậy thì kết quả của Thạch Hỏa chính là vết xe đổ của các ngươi! Dứt lời, Nhược Tích bỗng nhiên vỗ ra một chưởng về hướng ba người.
Huyết Môn kêu vù vù, bỗng nhiên từ bên trong Huyết Môn bắn ra hai luồng sáng đỏ sẫm, không chút sai lệch đánh thẳng vào trên người Phạm Ngô và Thương Cẩu. Hai vị Thánh Tôn căn bản không có sức đánh trả liền bị đánh bay ra ngoài, thân ở giữa không trung miệng phun máu tươi.

Loan Phượng ngẩn người tại chỗ, đôi mắt đẹp khẽ chớp chớp.

Một hồi lâu mới kịp có phản ứng: chính mình không ngờ không có bị công kích, bất quá nàng cũng là người thông minh, tự nhiên hiểu rõ vì sao Phạm Ngô, Thương Cẩu đều bị đả thương cố tình mình vẫn bình an vô sự? Rõ ràng là do trước đây mình ra tay cứu vị người đời sau Thiên Hình này mà ra.

Trong lúc nhất thời, nàng cảm thấy mình vô cùng may mắn!

Bên kia Phạm Ngô, Thương Cẩu ngã xuống đất, chật vật không chịu nổi, cũng không dám có nửa câu oán hận, ngược lại đều thở ra một hơi như trút được gánh nặng, sau đó đứng lên đồng loạt ôm quyền nói: - Đa tạ đại nhân nhẹ tay nương tình!

Bọn họ cũng đều biết, nếu Nhược Tích đã ra tay, thì xem như đã bỏ qua chuyện kia, mình không còn nguy hiểm đến tánh mạng nữa.

Nhược Tích hừ một tiếng, dưới gương mặt xinh đẹp nổi lên một tia đỏ ửng không bình thường, hẳn là một lần nữa mượn lực lượng bên trong Huyết Môn mang đến gánh nặng cho thân thể.

Đứng tại chỗ, Nhược Tích đưa mắt nhìn ra phía xa xa, bỗng nhiên đưa tay ngoắc: - Thạch đầu thúc, Tiểu Tiểu, các ngươi đến đây!

Thạch đầu thúc trong miệng nàng chính là pháp thân. Chung sống với nhau không ít năm tháng ở trong Huyền Giới Châu, Nhược Tích còn là rất quen thuộc với pháp thân.

Pháp thân nghe vậy, lập tức cùng Tiểu Tiểu từ ngoài mười dặm chạy tới.

Không bao lâu, pháp thân và Tiểu Tiểu liền dừng lại trước mặt Nhược Tích.

Nhược Tích quay đầu liếc nhìn Phạm Ngô một cái, cũng không lên tiếng, Phạm Ngô lại lập tức hiểu ý, vội vàng ra tay giải trừ cấm chế trên người pháp thân và Tiểu Tiểu cho bọn họ lấy được tự do.

- Thạch đầu thúc, cái này tặng cho thúc! Nhược Tích vừa nói chuyện, vừa bắn Thạch Hỏa căn nguyên một mực nắm trên lòng bàn tay đến trước mặt pháp thân. Vật kia giống như trái tim xoay tròn, trôi lơ lửng nơi ngực pháp thân.

- Tặng cho ta ư?

Pháp thân trong mắt sáng ngời, Nhược Tích giết chết Thạch Hỏa hắn cũng nhìn thấy trong mắt, tự nhiên biết vật này rốt cuộc là thứ gì!

Đây chính là Thạch Hỏa căn nguyên, nếu người có điều kiện thích hợp chiếm được luyện hóa, thừa kế lực lượng căn nguyên trong đó, vậy thì lại có một Thạch Hỏa thứ hai.

Nhược Tích gật gật đầu, lần nữa rút ra Thiên Hình Kiếm, vừa nhẹ nhàng điểm tới trên người pháp thân, vừa nói: - Thạch Linh nhất tộc và Thạch Hỏa vốn có chút ít quan hệ sâu xa, cấu tạo thân thể, lực lượng truyền thừa rất tương tự, cho nên Thạch Linh nhất tộc có thể thừa kế lực lượng của Thạch Hỏa!

Thiên Hình Kiếm điểm vào trên người pháp thân, trên mũi kiếm tia sáng nở rộ, lập tức ở chỗ ngực hắn lạc ấn ra một cái đồ án vô cùng cổ quái. Trong đồ án kia dường như truyền đến một lực hút kỳ bí, hút vào Thạch Hỏa căn nguyên trôi lơ lửng giữa không trung kia, trong nháy mắt biến mất không thấy.

Pháp thân kêu lên một tiếng đau đớn, bên ngoài thân bỗng nhiên dấy lên một ngọn lửa đen như mực, sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng đau đớn.

Nhược Tích ném xuống Thiên Hình Kiếm, hai tay nhanh chóng kết ấn, từng đạo pháp quyết huyền diệu liên tiếp không ngừng đánh trên người pháp thân. Mỗi một lần pháp ấn đánh xuống, ngọn lửa đen kịt kia liền bị áp chế rất nhiều, một hồi lâu sau, ngọn lửa thiêu đốt kia mới từ từ biến mất.

Cùng lúc đó, pháp thân cũng yên tĩnh lại, rồi trực tiếp khoanh chân ngồi tại chỗ như lão tăng nhập định.

- Thạch linh này... một bước nhảy vọt lên trời! Phạm Ngô ở cách đó không xa nhìn, bỗng nhiên lên tiếng nói một câu.

Loan Phượng cười khổ một tiếng, nói:

- Đã từng nghe nói Thiên Hình chẳng những có thể tước đoạt căn nguyên thánh linh, còn có thể tạo ra thánh linh mới! Hôm nay nhìn thấy, mới biết danh bất hư truyền!

Thương Cẩu cũng không nhịn được nói hâm mộ: - Nếu để cho Thạch linh này tự mình thừa kế Thạch Hỏa căn nguyên, sợ là chỉ có tỷ lệ thành công 10%, nhưng có người đời sau Thiên Hình ra tay tương trợ thì không hề có tai họa ngầm, cộng với thời gian, đợi sau khi hắn luyện hóa Thạch Hỏa căn nguyên, thiên hạ này lại có thêm một thánh linh rồi đây!

Chương 2602: Dựa vào đàn bà

Đưa Thạch Hỏa căn nguyên vào trong cơ thể pháp thân xong, sắc mặt của Nhược Tích bỗng nhiên trở nên hơi tái nhợt.

Vừa rồi một phen động tác kia nhìn như tùy ý, có lẽ cũng tiêu hao của nàng không ít tinh khí thần, quay nhìn chung quanh, nàng lại lần nữa đưa tay chụp một cái, Vạn Thú Ấn trước bị Thạch Hỏa cướp đi kia "vù" một tiếng bay tới, bị nàng cầm trong lòng bàn tay.

- Tiên sinh, lễ vật ngài tặng ta này, ta để lại! Nhược Tích nắm chặt Vạn Thú Ấn trong tay, trong mắt hiện đầy vẻ không đành lòng.

- Cô nương định đi đâu? Dương Khai cả kinh, vội hỏi.

Nhược Tích cắn cắn bờ môi đỏ mọng nói: - Huyết mạch lực của ta đã thức tỉnh, ta cần phải đi thừa kế lực lượng của tổ tiên!

Dương Khai lập tức nhìn lại hướng Huyết Môn.

Nhược Tích nhoẻn miệng cười, vẻ lạnh như băng cố ý giữ trên mặt kia lập tức hòa tan đi, nói giọng dịu nhẹ: - Tiên sinh hãy đợi Nhược Tích đi ra là có thể giúp chiếu cố ngài, sau này sẽ không làm liên lụy cho ngài... chuyện hôm nay cũng vĩnh viễn sẽ không phát sinh nữa!

Dương Khai há to miệng, thở dài nói: - Là ta không thể bảo vệ tốt cho cô nương!

Nhược Tích lắc đầu: - Chuyện không liên quan với tiên sinh, là Nhược Tích quá tự tung tự tác chủ trương!

Dương Khai không nói thêm vấn đề đó nữa, chỉ nhìn nàng nói: - Không đi không được sao?

Trương Nhược Tích gật gật đầu, thần sắc kiên định.

Dương Khai gật gật đầu nói: - Vậy thì đi đi! Nếu là lực lượng của tổ tiên cô nương, thì không có đạo lý không để ý tới, bất quá mọi sự hãy cẩn thận!

- Nhược Tích biết! Trong hốc mắt Nhược Tích hơi có chút ươn ướt, lại nhìn Tiểu Tiểu nói: - Tiên sinh! Còn Tiểu Tiểu ta mang vào, nhất định giúp nó thừa kế lực lượng của Thái Nhạc! Chuyện này đợi lát nữa ngài hãy nói cho Thạch Linh nhất tộc biết!

- Tốt! Dương Khai gật đầu.

Thạch Linh nhất tộc lần này dốc hết lực lượng, vốn chỉ muốn đưa Tiểu Tiểu đi vào Huyết Môn thừa kế lực lượng thánh linh Thái Nhạc kia, chỉ tiếc chuyện phát triển ra ngoài ý muốn của họ, nhưng bây giờ đã có Trương Nhược Tích mang theo Tiểu Tiểu đi vào, thì dĩ nhiên là không có vấn đề gì.

- Tiểu Tiểu! Vào Huyết Môn, hết thảy nghe theo lời Nhược Tích, không cần mang tới phiền toái gì cho nàng! Dương Khai lại dặn dò Tiểu Tiểu một tiếng.

Tiểu Tiểu không ngừng gật gật đầu, trong miệng không ngừng "ô ô", bộ dáng như muốn nói ta rất có nề nếp.

- Tiên sinh hãy yên tâm, Thạch đầu thúc có thể thừa kế Thạch Hỏa căn nguyên, Tiểu Tiểu thừa kế Thái Nhạc căn nguyên càng không thành vấn đề! Nhược Tích nói trấn an.

Nói xong, nàng lại quay đầu nhìn lại hướng đám người Phạm Ngô, vẻ ôn hòa dịu dàng trên mặt trong nháy mắt bị băng hàn thay thế, lạnh lùng nói: - Tiên sinh nhà ta nếu ở trong Cổ Địa xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, đợi tới ngày bổn cung từ trong Huyết Môn đi ra, chính là lúc táng thân của ba người các ngươi!

Lời nói này không chút khách sáo, nếu là câu nói của người khác, ba người Phạm Ngô hẳn đã sớm xông tới liều mạng, nhưng cố tình Trương Nhược Tích nói như thế, ba người một chút nổi giận cũng không có.

Phạm Ngô lại sợ hãi ôm quyền nói: - Đại nhân yên tâm, có Phạm Ngô ta ở đây một ngày, nhất định sẽ không để cho vị tiên sinh này xảy ra bất kỳ chuyện xấu gì!

Loan Phượng, Thương Cẩu cũng run run căng thẳng gật gật đầu phụ họa.

Ba người thầm nghĩ trong lòng: "Nhìn tình thế này, sau này muốn sống thoải mái dễ chịu một chút, còn phải làm tốt quan hệ với Dương Khai mới được! Chỉ cần làm tốt quan hệ với Dương Khai, còn sợ vị người đời sau Thiên Hình này tìm tới mình gây phiền toái sao?"

Trong lúc nhất thời, ở trong mắt ba người, Dương Khai bất ngờ biến thành một khối bảo bối chiếu sáng lấp lánh, mỗi người đều muốn gặm một miếng...

- Tiên sinh...

Nhược Tích lần nữa quay đầu lại, trong đôi mắt đẹp chứa đầy ý lưu luyến không nỡ rời xa, cắn cắn bờ môi đỏ mọng nói: - Nhược Tích... đi!

Dương Khai ngồi dưới đất, ít nhiều cũng có chút sầu não, nhưng gượng cười nói: - Cũng không phải sinh ly tử biệt, chung quy sẽ có một ngày gặp lại, ta chờ cô nương từ trong Huyết Môn đi ra!

Nhược Tích cúi đầu, trên hai má bỗng nhiên ửng lên chút đỏ hồng, có chút khẩn trương nói: - Trước khi đi, tiên sinh có thể thỏa mãn ta một yêu cầu hay không?

Lời nói này nghe cực kỳ không có tự tin, vừa nói còn vừa lén lén lút lút nhìn lại hướng Dương Khai, dáng vẻ như có tật giật mình!

Dương Khai mỉm cười, nói: - Cô nương nói đi! Đừng nói là một yêu cầu, dù là mười cái trăm cái, chỉ cần ta có thể làm được, đều có thể!

- Vậy... Tiên sinh nhắm mắt lại đi! Nhược Tích cắn răng một cái, lấy hết dũng khí nói, sau đó chỉ cảm thấy hai má nóng rần lên. Đám ba người Phạm Ngô ở bên cạnh nhìn xem kinh ngạc, tất cả đều lộ ra vẻ mặt ý vị sâu sắc, đột nhiên ý thức được nhóm người mình còn xem thường quan hệ giữa vị người đời sau Thiên Hình này và Dương Khai! Vốn tưởng rằng hai người chỉ là quan hệ bằng hữu không tệ, giờ này xem ra... lại là mối tình đầu của vị người đời sau Thiên Hình này đây!?

Nếu chuyện này đúng thật như thế, ngày sau bọn họ cũng không phải là muốn làm tốt quan hệ với Dương Khai đơn giản như thế, mà chỉ sợ phải là nghe lệnh làm việc mới được a!

Mà một khi như thế đúng là ứng với câu nói của Dương Khai trước kia.

30 năm Hà Đông, 30 năm Hà Tây, nói không chừng lúc nào đó thì có yêu cầu trợ giúp của hắn.

Lúc đó tuy rằng Dương Khai chỉ chính là Thạch Linh nhất tộc, Phạm Ngô căn bản không thèm để trong mắt, nhưng hiện tại xem ra, lời này còn nói thật không có sai!

Dương Khai nghe vậy cũng ngạc nhiên, hắn cũng không phải đứa nhỏ mới ra đời, thần thái cùng giọng nói của Nhược Tích như thế, sao hắn còn không nhìn ra một chút đầu mối... Trong lòng khẽ thở dài, từ khi đến Tinh Giới đến giờ, hắn chưa bao giờ dám đi trêu hoa ghẹo nguyệt, dù sao tại cố thổ cách xa nơi này, còn có Tô Nhan, Hạ Ngưng Thường, Phiến Khinh La cùng Tuyết Nguyệt đang chờ hắn.

Xông xáo Tinh Giới nhiều năm như thế, cuộc sống của hắn cũng rất tự ràng buộc, chưa bao giờ có hành vi quá thân mật với bất kỳ một nữ nhân nào.

Thế nhưng hắn cũng là người, là một nam nhân...

Trong đầu xoay chuyển bao ý niệm, Dương Khai theo lời nói nhắm hai mắt lại.

Nhược Tích cắn bờ môi đỏ mọng, trái tim đập "thình thịch" trong lồng ngực, nhịp tim kịch liệt kia quả thực giống như tiếng trống trận, trên gò má của nàng nóng rần lên như lửa đốt.

Nàng bước từng bước một đi tới trước mặt Dương Khai, rồi mới ngồi xuống, đưa ra hai tay run run ôm gò má của Dương Khai, nhắm lại hai mắt của mình, lông mi thật dài khẩn trương lay động, chậm rãi áp đôi môi đỏ mọng của mình.

Trên trán Dương Khai rất nhanh truyền đến một cảm giác ấm áp, chóp mũi lại quanh quẩn một mùi hương thơm say lòng người, sợi tóc mềm mại mơn trớn gò má của Dương Khai, mang theo cảm giác tê tê từ bên tai.

Dường như chỉ trong một chớp mắt đó, lại như qua trăm ngàn năm, Nhược Tích giống như con thỏ bị dọa cho kinh sợ nhảy dựng lên, mắt say lờ đờ mờ ảo, bên vành tai xinh xắn đều đỏ sẫm, run run nói: - Tiên... tiên sinh... Nhược Tích thật... thật phải đi rồi... ngài hãy bảo trọng!

Nói xong, nàng uốn thân mình phóng vọt tới Huyết Môn bên kia, dường như một khắc cũng không dám ở lại lâu nơi này.

Kết quả thân mình như nhũn ra một cách kỳ bí, thiếu chút nữa bị vướng chân một hòn đá té xuống đất.

"Xùy..." Thương Cẩu lập tức không nhịn được, thiếu chút nữa bật cười.

Nhược Tích thẹn quá thành giận trừng mắt nhìn bên kia một cái, lập tức vẻ cười trên mặt Thương Cẩu liền cứng đờ, trên trán nhỏ giọt mồ hôi.

- Chiếu cố tốt tiên sinh nhà ta, bằng không các ngươi nhất định phải chết! Nhược Tích bỏ lại một câu nói, chợt lách người vọt vào bên trong Huyết Môn biến mất không thấy, Tiểu Tiểu ở trước mặt Dương Khai ô ô một hồi, dường như là đang cáo biệt, lại quay đầu phất phất tay về phía Thạch Linh nhất tộc ngoài mười dặm, tiếp theo vọt vào Huyết Môn. "Rầm..." Truyền ra một tiếng vang lạ, cấm địa Huyết Môn đứng sừng sững trong Man Hoang Cổ Địa vô số năm kia, lại đột nhiên biến mất không thấy, dường như chưa từng xuất hiện.

Huyết Môn vừa biến mất, lực lượng kỳ bí áp chế sinh linh Cổ Địa kia cũng theo đó tiêu tan.

Đám người Phạm Ngô đồng loạt nhẹ thở ra, sâu trong nội tâm không khỏi trào ra một cảm giác may mắn còn sống nốt quãng đời còn lại. Thầm nghĩ, vị cô nãi nãi này cuối cùng cũng đi rồi! Nếu nàng ta còn không đi, sợ là ba người ngay cả nhịp thở đều phải phí sức.

Liếc nhìn nhau, rồi thân hình đều nhoáng lên một cái, lập tức đi tới trước mặt Dương Khai, đồng loạt ôm quyền nói: - Chúc mừng Dương tiên sinh!

Thời khắc này ba người đâu còn dám tự tôn tự phụ ở trước mặt Dương Khai, rối rít hạ thấp tư thái, e sợ cho hình tượng của mình không đúng chọc cho Dương Khai không vui, sau này nói ra nói vào ở trước mặt người đời sau Thiên Hình kia.

Dương Khai còn đang tay sờ trên trán của mình, nhớ lại nụ hôn ấm áp vừa rồi kia... nghe vậy ngẩng đầu nhìn bọn họ, tức giận nói: - Có cái gì tốt mà chúc mừng?

Còn có cái gì tốt để chúc mừng ư? Bất cứ người nào leo lên cây cổ thụ là người đời sau Thiên Hình như vậy, sau này đều có thể xông pha dọc ngang ở trong Tinh Giới, dù là Đại Đế đều phải cho mấy phần mặt mũi.

- Dựa vào đàn bà, đáng để chúc mừng sao? Dương Khai hừ nhẹ nói giọng khinh miệt, ánh mắt quét qua trên mặt ba người:

- Hay là ba vị cảm thấy bổn thiếu giống như một tên công tử bột?

Đám người Phạm Ngô nhất thời nghẹn lời, cũng không biết trong lòng Dương Khai rốt cuộc là đang nghĩ gì, ba người đều ngượng ngùng không nói, vô cùng lúng túng, ngây ngốc đứng tại chỗ.

- Bổn thiếu còn có chút chuyện phải làm, các ngươi tự tiện đi! Dương Khai phất phất tay, bỗng nhiên lại nhớ tới điều gì, nói: - Bảo Thạch Linh nhất tộc ở lại một chút!

- Rõ! Đám người Phạm Ngô vội vàng ôm quyền, cung kính lui đi.

Đợi bọn họ rời đi, lúc này Dương Khai mới ngẩng đầu nhìn lên trời.

Trong bầu trời, lão tam Băng Tâm Cốc đứng ở nơi đó, cau mày, chu cái miệng nhỏ nhắn, gương mặt không thoải mái, ánh mắt một mực nhìn vào chỗ vốn là Huyết Môn ở đó.

Nàng cùng đi với Nhược Tích tới đây, thời khắc này Nhược Tích đi mất, bỗng nhiên chỉ còn lại một mình nàng, dưới thần trí đang hỗn loạn nàng còn có chút không hiểu rõ tình huống.

- Lão tam! Dương Khai lên tiếng gọi một tiếng.

Lão tam lập tức quay nhìn lại, đợi thấy rõ khuôn mặt Dương Khai, bỗng nhiên nàng mừng rỡ, cười đùa nói: - Tới bắt ta đi, tới bắt ta đi...

Nói xong, dường như nàng muốn chạy khỏi nơi này, tiếp tục chơi trò mèo bắt chuột với Dương Khai.

- Lão tam đừng làm rộn, cô nương còn muốn gặp Băng Vân tiền bối, muốn gặp An Nhược Vân, Tôn Vân Tú, Trưởng Tôn Oánh hay không?! Đã trải qua chuyện Nhược Tích, Dương Khai hoàn toàn không có tâm tình chơi trò náo loạn với lão tam, liền nói ra tên mấy người thân mật với nàng nhất.

Quả nhiên lão tam bị một chút lực đánh sâu vào, thân mình vừa xoay qua chỗ khác định vọt vào không trung, từ từ quay đầu lại, đôi mắt đẹp run rẩy kịch liệt, chứng tỏ thần thức hỗn loạn.

Dương Khai thật sợ nàng xảy ra vấn đề gì, nhưng ngoài ý liệu là, chỉ trong chốc lát, trong hai mắt của nàng lại toát ra một tia thanh minh, nàng cắn răng kêu lên: - Ngươi nhận biết sư tôn ta ư?

Dương Khai nhướn mày, ngạc nhiên nói: - Cô nương đã khỏe rồi à?

Lúc nàng nói câu nói kia, thần thái không khác gì với ngươi bình thường, hiển nhiên là đã khôi phục thanh tỉnh.

- Ngươi có biết sư tôn ta hay không? Lão tam vội vàng hỏi tới.

- Có! Dương Khai gật đầu.

- Lão nhân gia bà... Lão tam lập tức tâm tình kích động, khẩn trương nhìn Dương Khai nói:

- Vẫn còn sống chứ?

Dương Khai nghiêm nghị nói: - Băng Vân tiền bối đã trở về Băng Tâm Cốc, các vị sư tỷ sư muội đều rất quan tâm tung tích của cô nương, đáng tiếc trước nay không tìm được cô nương!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau