VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2591 - Chương 2595

Chương 2593: Không có cảm giác an toàn

Dương Khai chật vật bò dậy, trong mắt hắn lóe lên một tia tinh quang nhỏ không thể tra xét, hai tay nhanh chóng bấm động linh quyết. Sơn Hà Chung bị đánh bay bỗng nhiên tích lưu lưu xoay tròn, lập tức biến thành vào khoảng cái phòng ốc vậy. Một cỗ lực trấn áp bao phủ thiên địa thoải mái tản ra, ầm ầm từng bước một rơi đi về phía Thạch Hỏa đang ép tới gần hắn.

- Cẩn thận! Thương Cẩu hơi biến sắc mặt, hô nhỏ nhắc nhở.

Thạch Hỏa cũng thất kinh, dường như không nghĩ tới Dương Khai có tố chất thân thể cường hãn như thế. Hắn ăn gián tiếp một kích của mình không ngờ không bị thương tổn quá lớn. Đổi thành Đế Tôn nhất tầng cảnh bình thường, thời khắc này chỉ sợ đã chết rồi chứ?

Lực lượng trấn áp thiên địa kia khiến thân hình lão ta bị kiềm hãm, mắt thấy Sơn Hà Chung đương đầu chụp xuống phía dưới, giữa lúc vội vàng muốn tránh ra đã có chút ít không còn kịp rồi.

Ầm...

Trước mắt bao người, Sơn Hà Chung to lớn trực tiếp trấn áp Thạch Hỏa ở trong đó, kín kẽ.

- Ha ha ha! Dương Khai cười to như điên cuồng mất trí vậy, lau máu tươi nơi mép một cái, gương mặt khoái ý nói: - Cho dù ngươi có gian ngoan như quỷ, cũng phải uống nước rửa chân của bổn thiếu!

Phạm Ngô, Loan Phượng cùng Thương Cẩu đều là sắc mặt tối sầm.

Cổ Địa tứ đại Thánh Tôn, giữa họ lẫn nhau tuy rằng thường thường nhìn không vừa mắt, thậm chí có một ít va chạm và tranh đấu. Nhưng tổng thể mà nói vẫn là nhất tổn câu tổn, nhất vinh câu vinh.

Thạch Hỏa lần này bị Dương Khai dùng Sơn Hà Chung trấn áp, điều này làm cho sắc mặt của ba vị khác đều khó coi. Thạch Hỏa này... cũng quá đánh mất mặt mũi của mấy vị Thánh Tôn bọn họ rồi. Tuy nói Dương Khai dựa vào uy lực của hồng hoang dị bảo mới có thể làm được điểm này. Nhưng hắn dù sao tu vi không cao, Đế Tôn nhất tầng cảnh trong mắt của mấy vị Thánh Tôn, không có gì khác biệt so với con kiến.

Giờ này Thạch Hỏa bị một con kiến trấn áp, chuyện này chẳng khách nào đang đánh vào mặt a.

Ầm ầm ầm...

Bên trong Sơn Hà Chung bỗng nhiên truyền đến hàng loạt tiếng nổ vang cùng rống giận. Hiển nhiên là Thạch Hỏa phẫn nộ đang đánh Sơn Hà Chung, muốn thoát vây khỏi từ bên trong.

Nhưng hồng hoang dị bảo này có lực lượng của thiên địa trấn áp không thể xem thường. Phượng Hoàng Chân Hỏa bị trấn áp mấy vạn năm căn bản không thể động đậy. Thạch Hỏa tuy là thánh linh cũng hữu tâm vô lực. Ngược lại khi lão ta một phen hồ loạn tác vi, tiếng chuông vù vù khiến nhiều Yêu Vương ở bốn phía đều khí huyết quay cuồng, vẻ mặt của mỗi người khó chịu. Hồ Lập có thực lực kém nhất cùng Thánh sứ khôi ngô nọ bị thương không nhẹ thì từng người phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt.

Thạch Hỏa thân ở bên trong Sơn Hà Chung, đoán chừng cũng không tốt gì. Từng tiếng chuông vang lên đều tích chứa lực lượng lớn lao, lão ta thân ở bên trong Sơn Hà Chung bị ảnh hưởng lớn nhất.

- Thạch Hỏa dừng tay! Phạm Ngô quát lạnh một tiếng.

Thạch Hỏa đại khái cũng đã nhận ra không ổn, nghe vậy quả nhiên ngưng lại sự đụng phải mãnh liệt, chỉ còn lại có tiếng thở dốc từng hơi từng hơi truyền ra từ bên trong Sơn Hà Chung, giống như một con mãnh thú bị vây. Bên trong tiếng thở đó xen lẫn sự phẫn nộ và sát khí vô cùng.

Bị Dương Khai trấn áp ở nơi này, lão ta quả thực tức bể phổi, một thân tà hỏa đi từ từ chạy ào tới lên trên, bạo phát ra như núi lửa vậy.

- Tiểu tử, ngươi lá gan không nhỏ! Phạm Ngô mắt lạnh nhìn Dương Khai, thản nhiên quát: - Thả Thạch Hỏa ra, nếu không ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Dương Khai cười hắc hắc, đứng tại chỗ, thân hình hơi có chút lảo đảo, gương mặt thờ ơ nói: - Đại nhân muốn động thủ thì cứ việc động thủ. Trước mặt mấy vị các ngươi, bổn thiếu tự biết không có cách nào khác rời khỏi, nếu không đi được thì sẽ không đi.

- Ngươi không sợ chết hả? Phạm Ngô hừ lạnh.

Dương Khai mắt lạnh nhìn lại, thản nhiên đáp: - Mấy vị đại nhân giết ta dễ dàng, nhưng mà giết ta rồi... Thạch Hỏa sợ là sẽ bị trấn áp bên trong rất nhiều năm. Có lẽ trong tương lai một ngày nào đó, có người có thể thu phục Sơn Hà Chung, thả ra Thạch Hỏa. Nhưng tuyệt đối không phải chư vị ở đây.

Lời vừa nói ra, vẻ mặt của mấy vị Thánh Tôn đều trầm xuống.

Mấy người họ cũng biết Dương Khai nói không sai. Sơn Hà Chung mấy vạn năm trước còn ở Man Hoang Cổ Địa, bọn họ liền nếm thử qua rất nhiều lần, muốn thu phục vật này. Nhưng kết quả lại không một người thành công, cuối cùng không ngờ bị một người tên là Nguyên Đỉnh trộm đi.

Quả thực chính là vô cùng nhục nhã!

Hôm nay nếu thật sự giết Dương Khai, chỉ sợ sẽ như hắn nói, Thạch Hỏa phải một mực bị trấn áp bên trong Sơn Hà Chung. Trừ phi một ngày nào đó người nào có thể thu phục hồng hoang dị bảo này thả lão ta ra.

Đôi mắt đẹp của Loan Phượng híp lại, nói: - Tiểu bằng hữu, ngươi tuổi quá trẻ, làm gì dễ dàng đọng chữ chết bên miệng thế. Ngươi thả Thạch Hỏa, có lời gì cứ nói.

Dương Khai cười lạnh không ngừng: - Trước đó lúc ta sắp đi là mấy vị đại nhân không nên giữ ta lại, hiện tại lại nói chuyện có lời gì cứ nói, bổn thiếu không có cảm giác gì an toàn a.
Phạm Ngô và Loan Phượng vừa nghe, biểu tình đều có chút khó coi, cảm giác có chút dời hòn đá đập chân của mình.

Loan Phượng hít sâu một hơi, nói: - Vậy ngươi phải như thế nào mới có thể có cảm giác an toàn?

Dương Khai khều chân mày, nhìn chung quanh một chút, đáp: - Để ta mang Thạch Linh nhất tộc rời khỏi nơi này trước, chờ đến khi ra khỏi ngoài mấy ngàn dặm, ta sẽ thu Sơn Hà Chung, thả Thạch Hỏa đi ra, nói như vậy, ta có lẽ sẽ có chút cảm giác an toàn.

Chỉ cần có thể rời khỏi mấy ngàn dặm, hắn có thể mang Thạch Linh nhất tộc cao bay xa chạy, đến lúc đó người nào cũng đừng nghĩ sẽ ngăn lại hắn.

Phạm Ngô nói: - Yêu cầu này của ngươi không cảm thấy thật quá đáng sao? Mình ngươi đi cũng đã đành, bổn tọa có thể mở một mắt nhắm một mắt, làm gì còn phải liên hệ với Thạch Linh nhất tộc.

Dương Khai mỉm cười, đáp: - Mấy vị đại nhân thủ hạ có 32 đường Yêu Vương, tám đại Thánh sứ, Thạch Linh nhất tộc bất quá dệt hoa trên gấm thôi, dưa hái xanh không ngọt a. Mấy vị đại nhân làm gì cố ý như thế, cùng với cưỡng ép khiến Thạch Linh nhất tộc nguyện trung thành các ngươi, không bằng thả bọn họ tự do, nói vậy trưởng lão cũng sẽ cảm ân ở trong lòng. Sau này mấy vị đại nhân nếu gặp gì phiền toái, không làm được bọn họ còn có thể đến giúp bận rộn.

Phạm Ngô cười khinh miệt, nói: - Bổn tọa có thể gặp phiền toái gì chứ!

Dương Khai nghiêm mặt nói: - 30 năm Hà Đông, 30 năm Hà Tây, ai nói đúng đâu.

- Ngươi nhất định phải làm như thế hả? Phạm Ngô thu liễm nụ cười, nhàn nhạt hỏi.

Dương Khai không nói một lời, chỉ là ánh mắt kiên định nhìn lão.

Phạm Ngô cùng Loan Phượng, Thương Cẩu liếc nhau, thần niệm bắt đầu khởi động, làm như đang trao đổi điều gì.

Dương Khai mặt ngoài trấn định, trong lòng thật ra cũng không ngừng lo lắng.

Hắn hiện tại dùng Sơn Hà Chung trấn áp Thạch Hỏa, tuy nói vì mình kiếm được một đường sinh cơ. Nhưng có quỷ mới biết ba vị Thánh Tôn còn dư lại có thể không đặt Thạch Hỏa trong lòng hay không. Vạn nhất liều mạng khiến Thạch Hỏa một mực bị trấn áp bên trong ấy cũng muốn giết mình, vậy hắn chỉ có thể đem hết toàn lực đánh một trận cuối cùng rồi.

Hy vọng không lớn, nhưng rốt cục tốt hơn thúc thủ chịu trói.

Ngay vào lúc tâm tình của Dương Khai thấp thỏm, Phạm Ngô lần nữa đưa mắt tới, dường như cùng Loan Phượng và Thương Cẩu đạt thành nhận thức chung gì đó.

Dương Khai lúc này tâm tình căng thẳng, chăm chú nhìn qua lão ta.
- Điều kiện của ngươi... Phạm Ngô nhàn nhạt lên tiếng: - Bổn tọa chấp nhận.

Nghe vậy, Dương Khai lập tức thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không khỏi trào ra một tia may mắn của quãng đời còn lại kiếp sau. Phạm Ngô tốt xấu cũng là một Thánh Tôn, nếu nói lời này ra khỏi miệng, khẳng định sẽ không đổi ý.

- Nhưng mà... Phạm Ngô chợt chuyển lời khiến Dương Khai mới vừa yên tâm lại là tâm tình trầm xuống: - Bổn tọa còn có một điều kiện.

Sắc mặt của Dương Khai khó coi, chần chờ hỏi: - Điều kiện gì?

Trong lòng âm thầm quyết định, đối phương nếu nói ra điều kiện quá mức ép buộc, bản thân mình sẽ liều mạng với bọn họ.

- Chuông này... Phạm Ngô chỉ một ngón tay về phía Sơn Hà Chung, ngữ khí không cho phép nghi ngờ nói: - Phải lưu lại.

Sơn Hà Chung quá mức nguy hiểm. Mấy vị Thánh Tôn bọn họ không thể thu phục nó, một khi rơi vào trên tay người ngoài, đối với bọn họ cũng là một sự uy hiếp. Không thấy Dương Khai dựa vào Đế Tôn nhất tầng cảnh tu vi đã trấn áp Thạch Hỏa đấy sao?

Nếu là tới một Đế Tôn tam tầng cảnh cường giả, dựa vào Sơn Hà Chung chẳng phải là có thể trấn áp cả bốn người bọn họ? Cho nên bất kể như thế nào, thứ này cũng phải lưu lại, bọn họ không thể thu phục, người khác cũng đừng nghĩ vận dụng.

Dương Khai trợn to tròng mắt, cắn răng hỏi: - Yêu cầu này của đại nhân không khỏi quá bá đạo chứ?

Phạm Ngô hừ lạnh đáp: - Bọn ngươi tự tiện xông vào Huyết Môn cấm địa, vốn là tử tội. Bổn tọa có thể mở lưới một mặt tha cho các ngươi khỏi chết, ngươi nên cảm nhận được may mắn, không phải do ngươi cò kè mặc cả!

Loan Phượng cũng nói theo: - Bí bảo dù sao cũng là vật ngoài thân, để lại nó đổi tánh mạng của mười mấy người các ngươi, tiểu bằng hữu ngươi cảm thấy không có lời sao?

Thương Cẩu cũng mỉm cười, nói: - Huống chi, chuông này vốn là vật của Cổ Địa, giờ này coi như là vật quy nguyên chủ.

- Là đạo lý này! Phạm Ngô hơi gật đầu.

Dương Khai một miệng răng đều nhanh cắn nát. Sơn Hà Chung có uy lực mạnh bao nhiêu, không có người nào rõ ràng hơn so với hắn. Hồng hoang dị bảo này là hắn tìm với thời gian hơn một năm, cực khổ thu phục trong Toái Tinh Hải. Lúc này nếu giao ra ngoài, sẽ là uổng phí thời gian một năm đó của mình, còn đánh mất một thủ đoạn sát thủ giản, làm sao thua thiệt vậy chứ.

Nhưng Loan Phượng nói cũng không sai, bí bảo dù sao cũng là vật ngoài thân, so với tánh mạng của mình và tương lai của Thạch Linh nhất tộc thật không coi là gì.

Mấu chốt nhất chính là... hắn hiện tại cánh tay ngắt bất quá đùi, nếu không đáp ứng, Thạch Hỏa dĩ nhiên không thể thoát vây. Chính hắn cũng dữ nhiều lành ít, Thạch Linh nhất tộc tiền đồ chịu không nổi.

- Được! Dương Khai chợt quát một tiếng, tràn đầy không cam lòng: - Sơn Hà Chung ta có thể để lại, coi như giao cho các ngươi bảo quản. Tuy nhiên sớm muộn gì có một ngày, bổn thiếu sẽ đích thân tới thu hồi nó.

Thương Cẩu cười giễu cợt một tiếng, khinh thường nói: - Khoác lác!

Lão ta không phủ nhận, tư chất của Dương Khai quả thật không tầm thường, tấn thăng Đế Tôn tam tầng cảnh cũng có hy vọng rất lớn. Nhưng nếu nói có thể thu hồi Sơn Hà Chung ở trên tay bọn họ, e rằng phải trở thành Đại Đế mới có tư cách này.

Phạm Ngô cũng lắc đầu mỉm cười, hiển nhiên không để trong lòng lời nói của Dương Khai, mở miệng nói: - Nếu đáp ứng thì lập tức giải trừ thần hồn lạc ấn của ngươi trên chiếc chuông này đi. Ngươi cũng đừng nghĩ làm trò quỷ quái gì, bổn tọa sẽ đích thân kiểm tra, nếu có phát hiện nửa điểm không ổn, đừng trách bổn tọa xuất thủ không lưu tình.

- Đại nhân ngươi nói đùa gì chứ! Dương Khai quát to một tiếng: - Ta bây giờ giải trừ lạc ấn, Thạch Hỏa chẳng phải là muốn ra tìm ta liều mạng ư?

Loan Phượng mỉm cười, nói: - Ngươi trái lại cũng cẩn thận. Yên tâm đi, có bọn ta ở đây, Thạch Hỏa sẽ không làm gì với ngươi đâu.

Dương Khai lắc đầu nói: - Ta không tin, trừ phi ngươi bảo lão ta thề.

Mấy người Phạm Ngô nhất thời sắc mặt trầm xuống, âm thầm cảm thấy Dương Khai rất không biết điều. Thân phận của mấy người bọn họ đặt ở đây, nói cũng đã nói đến phân thượng này, tiểu tử này lại còn từ chối tới từ chối lui, đích thực khiến người ta nổi giận.

Bên trong Sơn Hà Chung cũng truyền đến tiếng gầm lên của Thạch Hỏa: - Tiểu tử càn rỡ, ngươi có tư cách gì bảo bổn tọa thề!

Dương Khai trầm mặt, nói: - Nếu không có lòng bất chính, phát lời thề thì đã sao, chớ không phải là Thạch Hỏa đại nhân thật tính toán vừa ra tới liền tìm ta liều mạng sao? Nếu là như thế, vậy đại nhân liền chuẩn bị một mực bị trấn áp bên trong đi. Mạng của tiểu tử thấp hèn, đổi ngươi bị trấn áp cả đời cũng không thua thiệt.

Chương 2594: Lật lọng

- Tức chết bổn tọa! Thạch Hỏa bên trong Sơn Hà Chung rống giận không ngừng, rung Sơn Hà Chung vang lên vù vù: - Tiểu tử ngươi chớ để bổn tọa thoát vây, nếu không người thứ nhất tha không được chính là ngươi.

Lời vừa nói ra, Phạm Ngô Loan Phượng cùng Thương Cẩu đều mặt đen như đáy nồi.

Vừa rồi Dương Khai còn nói sợ Thạch Hỏa thoát vây tìm hắn phiền toái, hiện giờ Thạch Hỏa không ngờ tự mình nói ngay. Hơn nữa một bộ giá thế không đem Dương Khai ra sao ra sao thì thề không cam lòng. Đây rốt cuộc không có đầu óc đến bực nào mới có thể nói ra như vậy.

- Thạch Hỏa, chớ có hồ ngôn loạn ngữ. Loan Phượng không nhịn được khẽ quát một tiếng, sợ sau khi Thạch Hỏa nói ra ngôn ngữ gì không thể vãn hồi.

Gượng mặt của Dương Khai sợ hãi chỉ vào Sơn Hà Chung, nói: - Mấy vị đại nhân các ngươi nghe rồi chứ? Bộ dáng này của hắn khiến ta làm sao dám giải trừ thần hồn lạc ấn của Sơn Hà Chung? Mạng của tiểu tử tuy rằng không đáng giá, nhưng cũng không muốn chết vô ích.

Phạm Ngô trầm mặt, nhìn Dương Khai nói: - Tính khí của Thạch Hỏa rất quật cường, ngươi bảo hắn thề là không thể nào. Chuyện này ngươi đừng hy vọng. Tuy nhiên hắn trái lại có thể đáp ứng sau khi ngươi thoát vây không tìm phiền toái với ngươi nữa.

Dương Khai hừ nói: - Ngươi là ngươi, hắn là hắn. Ngươi làm sao biết tâm tư của hắn chứ?

Phạm Ngô quay đầu nhìn về Sơn Hà Chung, nói: - Thạch Hỏa, tỏ thái độ đi.

Bên trong Sơn Hà Chung trầm mặc một hồi, thanh âm của Thạch Hỏa mới bất đắc dĩ vang lên: - Được, bổn tọa sẽ không chấp nhặt với tiểu tử kia.

- Như thế nào? Phạm Ngô lại nhìn về phía Dương Khai.

Dương Khai sờ cằm, cười gằn một tiếng, nói: - Chỉ là một câu nói, không đau không ngứa, ta vẫn không có cảm giác gì an toàn a, không bằng để cho ta mang Thạch Linh nhất tộc rời đi mấy ngàn dặm trước đã...

- Chuyện này tuyệt không thể nào. Trên mặt của Phạm Ngô không kiên nhẫn: - Nếu như ngươi cảm thấy điều kiện của bổn tọa ngươi không có cách nào khác chấp nhận, vậy cũng chỉ có thể ủy khuất Thạch Hỏa bị trấn áp, còn ngươi... thì vĩnh viễn ở lại chỗ này.

Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, thật nếu để cho hắn cách xa mấy ngàn dặm, Phạm Ngô cũng không nắm chắc có thể ngăn cản hắn, làm sao có thể đáp ứng.

Sắc mặt của Dương Khai khó coi hỏi: - Không có thương lượng sao?

Phạm Ngô hơi khẽ nâng lên một tay, đáp: - Cho ngươi thời gian ba hơi thở suy tính, sau ba hơi thở, bổn tọa sẽ ra tay chém chết ngươi. Ngươi tự mình suy nghĩ kỹ càng.

Dương Khai cắn răng, trên mặt một mảnh khuất nhục. Hắn rất ít bị người bức bách đến trình độ như vậy, nhưng hôm nay, hắn thật sự bị ép đến tuyệt cảnh.

Tay của Phạm Ngô tiếp tục nâng cao. Khí tức trên người lại càng ngày càng nguy hiểm.

Mắt thấy lão ta lập tức muốn xuất thủ, Dương Khai mới nặng nề mà than thở một tiếng, nói: - Ta đáp ứng.

Phạm Ngô hơi gật đầu, tuyệt không thấy ngoài ý muốn, dù sao không có người nào không coi trọng tánh mạng của mình. Lão ta thản nhiên nói: - Thả Thạch Hỏa ra trước đi.

Dương Khai bấm pháp quyết, đưa tay vừa nhấc. Sơn Hà Chung to lớn vù vù lên, lộ ra thân ảnh của Thạch Hỏa một mực bị trấn áp trong đó. Ngọn lửa đen thiêu đốt hừng hực trên người của Thạch Hỏa. Đôi mắt kia tràn đầy vẻ phẫn nộ vô cùng.

Dương Khai âm thầm cảnh giác, một khi phát hiện Thạch Hỏa có chỗ nào không thích hợp thì lập tức trấn áp lại lần nữa. Chẳng qua là vừa rồi thành công trấn áp lão là có may mắn, hiện giờ lão ta có phòng bị, tỷ lệ thành công không lớn.

Cũng may Thạch Hỏa chỉ là trừng mắt liếc nhìn hắn một cái. Hừ lạnh một tiếng, cũng không có động tác khác.

- Giải trừ thần hồn lạc ấn của ngươi đi. Phạm Ngô lên tiếng thúc giục.

Dương Khai thu hồi Sơn Hà Chung, gương mặt không đành nhìn một hồi. Lúc này thần niệm mới bắt đầu khởi động, thi triển bí thuật giải trừ thần hồn lạc ấn trên Sơn Hà Chung.

Trên Sơn Hà Chung tinh xảo, quầng sáng nhoáng lên một cái, bỗng nhiên trở nên giản dị vô cùng.

Dương Khai thuận tay ném một cái, ném nó tới Phạm Ngô.

Phạm Ngô vung tay áo, nhận lấy Sơn Hà Chung, nhưng không ngờ vừa vào tay liền truyền đến một cổ cự lực, khiến cho lão ta không có thể tiếp nhận.

Một tiếng ầm, Sơn Hà Chung rơi trên mặt đất, mặt đất rung lên lắc lư một trận, phảng phất như bị cắm chặt vào đất vậy, không nhúc nhích tí nào.

- Hồng hoang dị bảo, danh bất hư truyền. Trong mắt của Phạm Ngô lóe lên vẻ khiếp sợ. Sơn Hà Chung này mặc dù thành vật vô chủ, lão ta không ngờ cũng cầm không nổi. Trong thiên hạ, e rằng chỉ có chủ nhân của nó mới có thể thu phục, mới có thể tùy ý sử dụng.

Một cổ lực lượng dao động cuồng bạo bỗng nhiên trầm bổng.

- Thạch Hỏa, ngươi làm gì vậy? Tiếng quát sợ hãi của Loan Phượng cùng lúc đó truyền đến. Phạm Ngô hơi biến sắc mặt, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Thạch Hỏa lại là gương mặt cười gằn nhào tới trước mặt Dương Khai. Quả đấm của hỏa diễm màu đen thiêu đốt ầm ầm đập rơi xuống Dương Khai, trên mặt treo nụ cười gằn, quát lớn: - Tiểu tử nhận lấy cái chết!

Sắc mặt của Dương Khai đại biến, mặc dù luôn luôn cảnh giác Thạch Hỏa, nhưng vẫn không nghĩ tới tên này thân là một phương Thánh Tôn, lại còn lật lọng, vừa thấy mình giải trừ Sơn Hà Chung lạc ấn không ngờ liền thống hạ sát thủ.

Giữa lúc hấp tấp, Dương Khai căn bản không kịp tránh nhanh.

Lực lượng nóng rực nọ dường như có thể hòa tan không gian với phương viên mấy chục trượng. Quả đấm to lớn càng có thể hủy thiên diệt địa.

Ầm...

Một quyền đi xuống, Dương Khai kêu lên một tiếng đau đớn, trực tiếp bị đập vào trong mặt đất, hoàn toàn không thấy bóng dáng.

- Grừừừ

Đám Thạch linh đồng loạt rống giận, trong nháy mắt khóe mắt sắp rách ra. Nhất là pháp thân, trơ mắt nhìn cái bóng của Dương Khai bị đập cũng mất đi. Lực lượng bên trong thân thể cao lớn bỗng nhiên bạo động. Nhưng bọn họ bị nhiều Yêu Vương chế ước, căn bản không thể thoát khỏi khống chế.

- Thạch Hỏa ngươi có biết mình đang làm gì không hả? Khuôn mặt tươi cười của Loan Phượng băng hàn vô cùng, dường như có thể quét ra một tầng sương lạnh, cắn răng khẽ kêu.

Sắc mặt của Phạm Ngô và Thương Cẩu đều khó coi.

Bọn họ lúc trước vừa mới đáp ứng Dương Khai thả hắn một con đường sống, nhưng không nghĩ tới Thạch Hỏa lại bội bạc. Người này bị phẫn nộ choáng váng đầu óc, tổn hại danh dự của bọn họ coi như không có gì.

Chuyện này vừa xảy ra, đám Yêu Vương thủ hạ làm sao nhìn bọn họ chứ? Sau này làm sao đặt chặn vào Cổ Địa, nơi này chính là hội tụ chiến lực đỉnh cao nhất của cả Cổ Địa, mấy chục ánh mắt đều nhìn chằm chằm a.

- Xong rồi, xong rồi...

Cách đó không xa, sắc mặt của Tạ Vô Úy trắng nhợt, thiếu chút nữa xụi lơ trên mặt đất.

Mặc dù ông ta là một vị Yêu Vương có thể có thể so với Đế Tôn tam tầng cảnh cường giả, gặp được một màn trước mắt cũng không nhịn được sinh lòng tuyệt vọng. Trước đó ông ta tuy rằng rơi lại phía sau bốn vị Thánh Tôn một đoạn lớn, nhưng đến chỗ này cũng có một khoảng thời gian, một mực vì sự an toàn của Dương Khai lo lắng đề phòng. Mắt nhìn hắn cùng mấy vị Thánh Tôn đạt thành hiệp nghị, trong lòng âm thầm may mắn cuối cùng là trốn khỏi một kiếp. Nhưng không nghĩ tới Thạch Hỏa lật lọng, dùng lực lượng của Thánh Tôn đánh lén một người Đế Tôn nhất tầng cảnh.

Ông ta là hồn nô của Dương Khai, cùng một nhịp thở với sự sống chết của hắn. Dương Khai chết thì ông ta cũng không thể sống một mình.

Lần này thật xong rồi, bị Dương Khai liên lụy chết đi, gương mặt của Tạ Vô Úy bi phẫn. Sớm biết như thế, còn không bằng chết trong Vạn Linh Chi Mộ, tối thiểu nơi đó là nơi chốn của sinh linh Cổ Địa, chết cũng không tịch mịch.

Hiện tại tốt rồi, vô duyên vô cớ chết ở chỗ này, sợ là ngay cả thu thi cũng không có. Tuy nhiên rất nhanh, Tạ Vô Úy liền phát hiện không bình thường.

Bởi vì mình lại không chết, ông ta không dám tin sờ thân thể của mình, có thể tinh tường cảm nhận được bên trong lồng ngực truyền đến tiếng tim đập. Ánh mắt đột nhiên chợt ngưng trọng, làm như ý thức được điều gì, vội vàng nhìn lại cái hố to trên mặt đất.

Bản thân mình không chết, vậy đã nói rõ Dương Khai cũng không chết.

Nhưng điều này sao có thể? Đối mặt một vị Thánh Tôn đánh lén, hắn làm sao có thể sống được chứ?

- Thạch Hỏa! Phạm Ngô cắn răng, gằn từng chữ quát khẽ, trong hai tròng mắt đều là hàn quang: - Hắn đã như ước định trước đó, chấp nhận giải trừ lạc ấn của Sơn Hà Chung. Ngươi vì sao còn muốn thống hạ sát thủ, ngay cả chút dung nhân chi lượng này ngươi cũng không có sao?

- Dung nhân chi lượng? Thạch Hỏa hừ lạnh một tiếng, một thân ngọn lửa thiêu đốt từ từ thu liễm trở về, rổn rảng nói: - Bổn tọa chỉ biết là có cừu báo cừu có oán báo oán. Tiểu tử dám dùng Sơn Hà Chung trấn áp bổn tọa, chết không có gì đáng tiếc!

Lão ta quay đầu, ung dung nhìn mặt ba vị Thánh Tôn khác một cái, nói: - Làm sao vậy, mấy vị chẳng lẽ muốn vì tiểu tử này muốn cùng bổn tọa đánh một trận sao? Đừng làm rộn, tiểu tử này chết cũng đã chết rồi, người chết là không có giá trị.

Mặc dù lời nói của lão ta có chút vô lại, nhưng không thể phủ nhận quả thật như thế, người chết có thể có giá trị gì? Vì một tên Dương Khai cùng Thạch Hỏa xích mích còn có ý nghĩa gì?

- Ngươi không nên như thế! Phạm Ngô trầm mặt nói. Lão ta ngược lại không phải tiếc hận cái chết của Dương Khai, chỉ là tại tức giận Thạch Hỏa không nói chữ tín. Thân phận thực lực đến trình độ của bọn họ, một lời nói đáng giá ngàn vàng, nói ra có đôi khi còn trọng yếu hơn so với tánh mạng.

- Được rồi được rồi! Thương Cẩu nhảy ra ngoài hoà giải: - Chuyện cũng đã xảy ra, trách mắng hắn cũng không có ý nghĩa. Chuyện này là chúng ta sai rồi. Tên nhân loại này... liền hậu táng đi!

Tựa hồ đối với bọn họ mà nói, có thể hậu táng Dương Khai đã là thù vinh cực lớn của hắn rồi...

Loan Phượng hơi gật đầu, thở dài nói: - Tiểu bằng hữu này chắc cũng là một thiên tài tuyệt thế. Chuyện này do bổn cung tổ chức đi, nhất định sẽ không bạc đãi hắn.

Phạm Ngô gật đầu, hung hăng trừng mắt nhìn Thạch Hỏa một cái. Thạch Hỏa đứng tại chỗ, gương mặt biểu tình không sao, chỉ toét miệng cười nói: - Hả được một cơn tức trong lòng, sướng!

Ngay vào lúc này, mấy vị Thánh Tôn dường như có điều cảm ứng vậy, đồng loạt quay đầu nhìn lại một phương hướng.

Chích thấy bên kia một đạo thân ảnh cấp tốc chạy tới bên này. Nhìn thân ảnh kia dường như là thiếu nữ, nhưng một thân thực lực cũng không coi có nhiều mạnh mẽ, không ngờ chỉ có trình độ của Đạo Nguyên tam tầng cảnh.

Mà theo sát phía sau thiếu nữ, còn có thân ảnh của Đế Tôn lưỡng tầng cảnh khác.

Hai người nọ một trước một sau, bay nhanh chạy tới bên này. Thiếu nữ bay ở phía trước thoạt nhìn vô cùng lo lắng.

Một đám tiểu yêu bảo vệ ở bên ngoài rối rít chặn lại bầu trời, nhưng đều bị Đế Tôn lưỡng tầng cảnh võ giả đánh xuống.

Giữa giây lát, hai đạo thân ảnh đã vọt tới.

Xoạt xoạt...

Hai người đều là như ngừng lại giữa không trung. Gương mặt của cô gái cầm đầu không dám tin nhìn cái hố to phía dưới. Nước mắt lập tức tuôn ào ra, như đoạn tuyến trân châu rơi xuống.

Còn cô gái đầu tóc rối bù đi theo phía sau vô cùng lôi thôi lếch thếch, một thân quần áo cũng đều rách rưới.

Hai người này vọt vào chỗ bầy yêu hội tụ, vọt tới trước mặt tứ đại Thánh Tôn, một bộ dạng không biết chữ chết làm sao, khiến không ít Yêu tộc tắc lưỡi lấy làm kỳ.

- Nhược Tích... Pháp thân nhìn thân ảnh giữa không trung, thần sắc chợt ngưng lại, thở dài trong lòng.

Nhược Tích bỗng nhiên lao ra ngoài, không thể nghi ngờ là thấy được một màn Dương Khai bị Thạch Hỏa đánh lén, cho nên mới dũng cảm quên mình như thế.

Người con gái cùng đi theo Nhược Tích tới đây, không thể nghi ngờ chính là Băng Tâm Cốc lão tam.

Lão tam đứng ở phía sau Nhược Tích, trên mặt một bộ biểu tình hung ác, trong miệng phát ra thanh âm cổ quái. m thanh đó thật giống như dã thú duy trì địa bàn của mình, cảnh cáo người khác không nên tới gần.

Thế nhưng Phạm Ngô chỉ là một ánh mắt trợn nhìn qua, lão tam tức thì cả người giật mình, cả người co lại thành một đoàn.

Chương 2595: Không chết

Trước mắt bao người, Trương Nhược Tích bỗng nhiên nhào tới cái hố to kia, quỳ sụp xuống đất, dùng cả hai tay, ra sức bới lớp bùn đất che giấu hố sâu, nước mắt không ngừng chảy xuống gò má, nghẹn ngào không ngừng:

- Tiên sinh, tiên sinh... Tiếng nghẹn ngào cực kì bi thương, cả người như mất đi suy nghĩ, ngay cả nguyên lực cũng không dùng đến, chỉ dùng đôi tay máu thịt bới đống bùn đất trước mặt tung bay. Trong nháy mắt, trên mười ngón tay thon dài bầy nhầy máu thịt, nhưng dường như nàng không hề cảm giác được đau đớn, vẫn ra sức bới như cũ.

Tâm tình thương tâm tuyệt vọng tới cực điểm, dường như biến thành loại vật chất lan tràn khắp nơi, khiến nhiều Yêu tộc và bị cáo Thạch Linh nhất tộc không khỏi cảm động, từng giọt nước mắt rơi xuống, lại từ từ xen lẫn tia đỏ sẫm nhàn nhạt, dường như chảy ra từ mắt nàng không chỉ đơn thuần là nước mắt, mà là máu và nước mắt.

- Không cần bỏ Nhược Tích lại, tiên sinh không cần bỏ Nhược Tích lại... Trong mắt mơ hồ là máu và nước mắt, Trương Nhược Tích căn bản không thể nhìn thấy cái gì, nhưng đôi tay lại như máy móc cố gắng bới, muốn lôi Dương Khai ra khỏi lòng đất.

- Tiểu nha đầu này Phạm Ngô híp mắt, khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm bóng lưng Trương Nhược Tích quỳ sụp xuống đất, tâm tình có chút phức tạp.

- Hình như quan hệ với tiểu bằng hữu kia không cạn, đáng tiếc thực lực có chút thấp. Loan Phượng cũng khẽ thở dài một tiếng, Đạo Nguyên tam tầng cảnh có thể làm gì ở chỗ này? Ở đây tùy tiện kéo ra một tên Yêu Vương, ít nhất cũng là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, Đạo Nguyên tam tầng cảnh thực sự là không thấm vào đâu.

- Hừ! Thạch Hỏa liếc Trương Nhược Tích một cái, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, đưa tay chụp lấy Trương Nhược Tích. Hắn vốn lật lọng đánh lén giết chết Dương Khai, lúc này bỗng nhiên gặp phải một cô gái nhân loại đang hành động lung tung ở nơi Dương Khai táng thân, đây không phải là châm chọc hắn sao?

Nhược Tích không hề phòng bị, trực tiếp bị bàn tay to lớn của hắn chặn ngang bốc lên. Thạch Hỏa thân cao năm trượng bắt lấy Trương Nhược Tích cũng giống như bắt một tên tí hon vậy.

Khoảng cách với Dương Khai càng ngày càng xa khiến Trương Nhược Tích đột nhiên thức tỉnh, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thạch Hỏa gần đó đang không ngừng quan sát nàng.

Bỗng nhiên nàng ra sức vùng vẫy, không ngừng đấm đá, trong miệng cầu khẩn nói:

- Buông ta ra, van cầu ngươi buông ta ra, ta muốn cứu tiên sinh, tiên sinh chưa chết, ta muốn cứu hắn!

Nhưng lực lượng của nàng sao có thể sánh với Thạch Hỏa, cho dù nàng giãy giụa như thế nào cũng không thể nhúc nhích được.

Thạch Hỏa cười lạnh không ngừng, nói:

- Tiên sinh của ngươi đã sớm chết không có chỗ chôn, ngươi không cần tốn công vô ích.

Nhược Tích lắc đầu, nước mắt rơi như mưa:

- Ta không tin, ta không tin, tiên sinh sẽ không chết, tiên sinh tuyệt đối sẽ không chết.

Thạch Hỏa cả giận nói:

- Tiểu nha đầu này, ngươi vẫn còn ngoan cố không tha, có tin bổn tọa trực tiếp bóp chết ngươi hay không?

Nhược Tích cắn răng, bỗng nhiên khoát tay, một đại ấn đột nhiên xuất hiện. Vạn Thú Ấn! Trong đại ấn bỗng nhiên bay ra từng lực đen như mực. Chỉ trong chốc lát, xung quanh đã dày dặc âm khí, hàng loạt âm thanh gào khóc thảm thiết vang lên, những lực đen như mực từ trong đại ấn bay ra trong nháy mắt biến thành những yêu thú với hình dạng khác nhau.

- Thú hồn! Thạch Hỏa nhướng mày, có chút kinh ngạc nhìn những yêu thú như hư vô trước mắt. Với nhãn lực của hắn tự nhiên chỉ một chút liền nhận ra những thứ này đều là thú hồn. Phạm Ngô, Loan Phượng và Thương Cẩu đồng thời hơi nhíu mày lại, bọn họ là Cổ Địa Thánh Tôn, hàng tỉ Yêu tộc Cổ Địa đều thuộc sự thống trị của bọn họ.

Trong Vạn Thú Ấn của Trương Nhược Tích bỗng nhiên thoát ra nhiều thú hồn như vậy, ít nhiều cũng làm trong lòng bọn họ hơi giận, dù sao mỗi một tên Yêu tộc đều là thủ hạ của bọn họ, mặc dù là chết, thú hồn cũng không phải là bị một nhân loại thu lại phong ấn vào trong bí bảo.

Kiện bí bảo này tuyệt đối là bí bảo Cổ Địa Yêu tộc không có cách nào dễ dàng tha thứ. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi tứ đại Thánh Tôn thất thần, thú hồn thoát ra từ Vạn Thú Ấn đã hơn mấy chục ngàn, hơn nữa số lượng còn đang không ngừng tăng lên, trong cơ thể mỗi thú hồn kia phát ra dao động lực lượng không giống nhau, hơn nữa lại có không ít thú hồn có phần mạnh hơn Yêu Vương ở đây.

- Ở đâu mà lại có nhiều thú hồn như vậy! Thạch Hỏa cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt.
Nếu như Vạn Thú Ấn chỉ phong ấn mấy chục hoặc trên trăm thú hồn thôi thì cũng bỏ qua, có thể giải thích là thành quả chiến đấu sau khi nữ tử này đánh chết yêu thú, phong ấn thú hồn lại, nhưng mấy chục ngàn thú hồn này, trong đó cũng có yêu thú bậc mười hai Điều này khiến người khác có chút khiếp sợ, hơn nữa nhìn tình cảnh này, bên trong Vạn Thú Ấn dường như vẫn còn phong ấn thú hồn.

- Tiểu nha đầu, không phải là ngươi đi vào Vạn Linh Chi Mộ chứ? Thạch Hỏa chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ. Vừa nói chuyện, tay vừa đánh Vạn Thú Ấn, thánh linh lực tràn đầy phát ra, trực tiếp đánh cho hào quanh Vạn Thú Ấn chập chờn, linh tính tổn hao nhiều.

Mà trong nháy mắt Vạn Thú Ấn bị công kích, mấy chục ngàn thú hồn từ trong ấn bay múa đi ra đều rối rít bị hút trở lại, không phát huy được một chút tác dụng nào. Thực lực cách biệt quá lớn, cho dù Trương Nhược Tích vận dụng Vạn Thú Ấn cũng không thể tạo ra bất kì khó khăn nào cho Thạch Hỏa.

Thạch Hỏa vung tay, ném Trương Nhược Tích ra ngoài, miệng nói:

- Bí bảo của tiểu nha đầu này có vấn đề, phải cẩn thận tra xét rõ ràng.

Loan Phượng hơi gật gật đầu, đưa tay hút lấy Trương Nhược Tích, khống chế ở trước mặt mình, khiến nàng không nhúc nhích được. Mà Thạch Hỏa cũng ngắm nghía Vạn Thú Ấn trên tay, thần niệm tràn vào bên trong, sau khi dò xét, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, sợ hãi quát:

- Một triệu thú hồn!

- Cái gì? Mấy người Phạm Ngô rối rít động dung.

Bên trong một cái Vạn Thú Ấn không ngờ lại phong ấn một triệu thú hồn, không nói đến bí bảo này rốt cuộc do ai luyện chế, mấy trăm vạn thú hồn này rốt cuộc từ đâu tới?

Mấy người đều ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, dõi mắt cả Tinh Giới, ngoại trừ Man Hoang Cổ Địa ra chỉ sợ không có chỗ nào có thể cung cấp được một triệu thú hồn, mà bên trong Man Hoang Cổ Địa nơi có một triệu thú hồn chỉ có một. Vạn Linh Chi Mộ!

Chẳng lẽ tiểu nha đầu này thật sự vào Vạn Linh Chi Mộ, suy đoán vừa nãy của Thạch Hoả là sự thật?

- Tiểu nha đầu ngươi tên là gì? Loan Phượng nhìn Trương Nhược Tích trước mặt vẫn đang không ngừng vùng vẫy, kinh thanh hỏi nói.

Trương Nhược Tích không đáp, dùng sức lực định xông về phía trước, nhưng trước mặt Loan Phượng, nàng có thể đi nơi nào? Thậm chí ngay cả động thân dưới đều là hy vọng xa vời.

- Rầm Một tiếng vang lạ truyền đến, thu hút sự chú ý của mọi người, trong hố sâu đầy bùn đất kia bỗng nhiên có một bàn tay to đầm đìa máu tươi vươn ra, bàn tay to ấy dường như bò ra từ Cửu U Luyện Ngục, lộ ra khí tức rét lạnh. Trong nháy mắt, con ngươi Thạch Hỏa trợn tròn. Phạm Ngô, Loan Phượng và Thương Cẩu cũng đều giật mình nhìn bên kia. Nhiều Yêu Vương và một đám Thạch linh cũng đồng dạng trợn mắt há hốc mồm.

- Đã biết ngươi không chết, đã biết ngươi còn chưa có chết! Tạ Vô Úy thấp giọng nỉ non, trong thời gian này, tâm tình giống như xe lên núi, lúc lên lúc xuống, cực kỳ khẩn trương kích thích Nhưng rất nhanh, Tạ Vô Úy liền ảo não vỗ đùi, sâu trong nội tâm không nhịn được nguyền rủa:

- Ngu xuẩn a, nếu đã không chết, cũng che giấu tai mắt người khác, len lén trốn đi là tốt rồi, tại sao bây giờ còn muốn tự mình chạy ra ngoài, thật là quá ngu xuẩn, lần này bị ngươi liên lụy mệt chết đi được, mệnh của bổn vương sao lại khổ như vậy!

- Không chết? Gương mặt Thạch Hỏa ngạc nhiên nhìn bàn tay to vươn ra từ trong đất bùn, hận không thể moi mắt mình ra bỏ sang bên kia nhìn cho rõ ràng.

- Tiểu bằng hữu nàytình huống gì đây. Loan Phượng cũng sợ ngây người, vì sinh mệnh lực ngoan cường của Dương Khai mà cảm thấy khiếp sợ. Lấy tu vi Đế Tôn nhất tầng cảnh, lại bị Thạch Hỏa đánh lén, cứng rắn đánh vào trong mặt đất, như thế nào lại không chết đây?

Trước mắt bao nhiêu người, bàn tay to đang bò ra bỗng nhiên lại rụt lại, ngay sau đó, một tiếng nổ vang truyền ra, bùn đất che giấu hố sâu bị lực lượng đánh bay, từ trong hố sâu một bóng người lảo đảo nhảy ra, ho khan dữ dội vài tiếng, máu bầm trong miệng phun ra, che ngực đứng tại chỗ.

Người này không phải Dương Khai thì là ai? Trương Nhược Tích khóc lê hoa đái vũ, hai mắt đỏ ngầu kinh ngạc nhìn phía trước, thân mình mềm nhũn, tê liệt ngã xuống đất, hai tay che miệng thật chặt, tiếng nghẹn ngào không bị khống chế truyền ra, vai rung chuyển mãnh liệt. Nàng không dám cho mình khóc, sợ tiếng khóc ảnh hưởng đến tâm trạng của Dương Khai.

- Thạch Hỏa! Dương Khai nắm chặt quả đấm, ngón tay bị nắm trắng bệch, cắn răng trừng mắt cả người như người đá khổng lồ mọc đầy gai nhọn, ánh mắt phẫn nộ tuôn ra lửa giận phừng phừng.

Vừa nãy nếu không phải trong thời khắc mấu chốt hắn thi triển bí thuật Hư Vô, đẩy thân mình vào trong hư vô, chỉ sợ đã bị Thạch Hỏa đánh đến cặn bã cũng không còn.

Cho dù là bí thuật Hư Vô, cũng không thể ngăn cản hoàn toàn một kích của Thạch Hỏa, dưới một kích cuồng bạo kia, không gian cũng chịu ảnh hưởng, không đợi dư lực tiêu trừ, bí thuật Hư Vô của hắn liền không tự chủ được giải khai, sở dĩ bị thương đều là do chấn động còn sót lại sau công kích của Thạch Hỏa.

Đường đường là Thánh Linh, lật lọng cũng liền thôi, lại còn đánh lén mình, thù này đã kết.

- Tiểu tử ngươi ngược lại mạng cũng thật lớn, có thể bị một kích của bổn tọa mà không chết, ngươi xem như là kẻ đầu tiên! Thạch Hỏa đứng hiên ngang ở đó, không có chút áy náy nào khi đánh lén, tung hứng Vạn Thú Ấn, khinh miệt nhìn Dương Khai.

Nhìn thấy Vạn Thú Ấn, Dương Khai không nhịn được ngẩn ra, ánh mắt quét một vòng, rất nhanh thấy được Trương Nhược Tích ở bên kia. Nhược Tích đến lúc nào hắn cũng không rõ lắm, nhưng vừa nãy lúc hắn đầu váng mắt hoa mơ hồ nghe thấy tiếng kêu khóc của Nhược Tích.

Lúc này Nhược Tích tê liệt ngã xuống đất, hai tay che chặt miệng của mình, thân thể mềm mại không ngừng khẽ run, hai mắt đẫm lệ, bên trong tràn đầy mừng rỡ cùng đau lòng. Chuyện vừa rồi nhất định là khiến nàng bị sợ hãi.

Dương Khai thở dài, địch ý và phẫn nộ trong mắt từ từ tiêu giảm, nắm đấm cũng buông lỏng ra, xoay chuyển ánh mắt, nhìn về Phạm Ngô ở phía bên kia, nói:

- Việc Thạch Hỏa lật lọng đánh lén ta, ta sẽ không tính toán với hắn, dựa theo ước định lúc trước, ta đã giải khai thần hồn lạc ấn của Sơn Hà Chung, bây giờ ta muốn mang những người bạn này rời đi, mấy vị Thánh Tôn không có ý kiến gì chứ?

Ánh mắt Phạm Ngô lóe lóe, gật gật đầu nói:

- Có thể!

Mặc dù ngữ khí bình thản, nhưng trong ánh mắt lại có chút tán thưởng, vừa rồi bộ dáng Dương Khai vừa xuất hiện đằng đằng sát khí phẫn nộ vô cùng hắn cũng nhìn thấy, bất cứ người nào bị đánh lén, thiếu chút nữa chết không có chỗ chôn, chỉ sợ cũng sẽ phẫn nộ như vậy

Nhưng không phải ai cũng có thể đè nén phẫn nộ xuống, xem xét thời thế tùy thời co dãn. Dương Khai có thể ở trong thời gian ngắn ngủi như vậy điều chỉnh tốt tâm tình của mình, có thể thấy được tâm tính của hắn quả thật không tầm thường.

Đây cũng là lựa chọn sáng suốt nhất thậm chí là lựa chọn duy nhất của hắn, nếu hắn phẫn nộ mà đánh lại, lấy trứng chọi đá, bị thua thiệt sẽ chỉ là chính hắn.

Chương 2596: Đến bước đường cùng

Được Phạm Ngô đáp lại, Dương Khai hơi gật gật đầu, đang chuẩn bị vẫy tay gọi Nhược Tích đến, Thạch Hỏa bỗng nhiên lạnh lùng nói:

- Ngươi mang những người khác đi không thành vấn đề, nhưng tiểu cô nương này phải lưu lại.

Một ngón tay của hắn chỉ vào Trương Nhược Tích bên kia, ngữ khí không cho phép hoài nghi.

Dương Khai đổi sắc mặt, căm tức nhìn hắn, quát lên:

- Dựa vào cái gì?

Thạch Hỏa ném ném Vạn Thú Ấn trên tay, từ trên cao nhìn xuống nói:

- Chỉ bằng cái này. Nàng dám phong ấn một triệu thú hồn của Cổ Địa ta, một điều này, nàng nhất định phải cho Cổ Địa Yêu tộc ta một câu trả lời!

Lời vừa nói ra nhưng lại chiếm được sự đồng ý của đại đa số Yêu Vương ở đây. Người nào cũng không muốn sau khi mình chết, hồn phách lại bị một tên nhân loại thu vào trong bí bảo sử dụng đánh địch, có thể nói Vạn Thú Ấn của Trương Nhược Tích đã khiến nhiều người tức giận.

Phạm Ngô và Loan Phượng Thương Cẩu nhíu nhíu mày, mặc dù biết Thạch Hỏa là đang không có việc cũng đi gây sự, nhưng lời của hắn cũng không phải không có lý, đứng ở lập trường của Cổ Địa Yêu tộc, bọn họ cũng không phản bác được cái gì.

Xem ra... chuyện hôm nay vẫn là không có biện pháp dễ dàng giải quyết, tình hình này là Thạch Hỏa không giết chết Dương Khai tuyệt không thôi. Đã sớm biết Thạch Hỏa bụng dạ hẹp hòi, nhưng không nghĩ tới hắn lại hẹp hòi đến mức này, chỉ vì Dương Khai dùng Sơn Hà Chung trấn áp hắn, hắn liền nói liên mồm như vậy.

Một lần đánh lén lại không thể giết chết Dương Khai, cho dù da mặt của Thạch Hỏa có dày đến mức nào cũng không thể lại đánh lén lần thứ hai, nhưng Vạn Thú Ấn xuất hiện lại cho hắn cơ hội làm khó dễ.

- Ngươi muốn cái gì? Hai mắt Dương Khai phát lạnh, vừa rồi hắn nguyện ý chịu nhục, không đi tính toán việc Thạch Hỏa ỷ lớn hiếp nhỏ đánh lén mình đã là quyết định vô cùng khó khăn, nếu không với tính tình của hắn, cho dù liều chết bỏ mạng ở đây cũng muốn làm lớn một trận với Thạch Hỏa.

Nhưng Nhược Tích ở chỗ này, Thạch Linh nhất tộc ở chỗ này, lão tam cũng ở nơi đây... Hắn xé rách da mặt với Thạch Hỏa, kết quả xấu nhất là mọi người đều phải chết!

Hắn chỉ có thể đè phần khuất nhục kia xuống, ẩn giấu ở trong lòng... Vạn lần không nghĩ tới, Thạch Hỏa lại còn không muốn dừng tay!

Thạch Hỏa hừ nói:

- Người khinh nhờn Cổ Địa Yêu tộc ta, chết!

- Chết!

- Không thể bỏ qua cho nàng!

- Giết nàng!

Không ngờ rất nhiều Yêu Vương cũng hô to gọi nhỏ, từng tên lòng tràn đầy căm phẫn dường như Trương Nhược Tích đã làm phải chuyện gì đó người thần đều phẫn nộ.

Trên mặt Dương Khai còn một mảng máu tươi chưa khô cạn, ánh mắt lạnh lùng quét qua những tên Yêu Vương kia, cuối cùng ngừng lại trên người Phạm Ngô. Phạm Ngô thản nhiên nói:

- Cô gái này không có trong ước định lúc trước! Nếu phạm vào kiêng kịvậy giữ lại ở Cổ Địa đi. Mặc dù hắn hổ thẹn vì Thạch Hỏa vô sỉ, nhưng nói cho cùng hắn còn là Cổ Địa Thánh Tôn, tự nhiên không muốn rét lạnh tâm chúng Yêu Vương.

- A a Dương Khai bỗng nhiên như thần kinh cười lạnh, gương mặt châm chọc nhìn rất nhiều Yêu Vương, nói:

- Rất tốt, mấy chục Đế Tôn Cảnh, tứ đại Thánh Tôn hôm nay muốn giết chết một cô gái chừng hai mươi tuổi, Cổ Địa Yêu tộc hôm nay bổn thiếu đã lĩnh giáo.

Lời này nghe có chút chói tai, không ít Yêu tộc lập tức giận tím mặt, quát lớn nói:

- Tiểu tử ngươi nói cái gì!

Sắc mặt đám người Phạm Ngô cũng đều khó coi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, quả thật như lời Dương Khai nói, bao nhiêu người mạnh như thế lại đều muốn đẩy một cô gái chừng hai mươi vào chỗ chết, chuyện lan truyền ra ngoài thật sự là không xong.

- Tiên sinh, không cần lo cho ta. Van cầu ngươi không cần lo cho ta!

Nhược Tích quỳ sụp xuống đất, bỗng nhiên duyên dáng gọi to, trong mắt tràn đầy ý khẩn thiết

- Người đi mau đi! Sau khi ý thức được vấn đề trong đó, nàng không ngừng hối hận, cảm thấy mình liên lụy Dương Khai, nếu như vừa rồi không tế Vạn Thú Ấn ra, chỉ sợ cũng không có những chuyện phiền toái này.
Dương Khai quay đầu nhìn nàng, chậm rãi lắc đầu.

Nhược Tích lần nữa khóc rống lên, gào khóc không dứt:

- Tiên sinh, Nhược Tích được ngươi dạy dỗ, là phúc khí lớn nhất đời này của Nhược Tích, có thể đi theo bên cạnh tiên sinh nhiều năm như vậy, Nhược Tích đã rất vui vẻ. Nhược Tích chỉ hận chưa từng giúp tiên sinh được việc gì lại khắp nơi kéo chân tiên sinh lại! Sau này Nhược Tích không ở bên người, tiên sinh nhất định phải bảo trọng!

Dương Khai sắc mặt thay đổi, cả kinh kêu lên:

- Nhược Tích ngươi muốn làm cái gì?

Nhược Tích không đáp, lại quay đầu nhìn về Thạch Hỏa, lại nhìn nhìn những nhóm Yêu Vương kia, cuối cùng ngừng lại trên người Phạm Ngô. Đôi mắt vốn tràn đầy nước mắt bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo, thanh âm sâm u, nói năng đầy khí phách:

- Nếu Nhược Tích phạm vào kiêng kỵ của Cổ Địa, vậy liền lấy mạng bồi lại, như vậy có thể ổn định cơn giận trong lòng chư vị đại nhân, sau khi Nhược Tích chết, nếu bọn ngươi còn muốn làm khó tiên sinh nhà ta, cho dù Nhược Tích có hóa thân lệ quỷ... cũng tuyệt đối sẽ không bỏ qua các ngươi, cả ngày lẫn đêm dây dưa bọn ngươi, thời thời khắc khắc đòi lấy tánh mạng các ngươi!

Vừa nói xong, nhiều Yêu Vương đồng loạt biến sắc, ngay cả mấy vị Thánh Tôn Phạm Ngô cũng chấn động. Bọn họ cũng đã nhìn ra, Trương Nhược Tích là muốn lấy tính mạng của bản thân ra duy trì chu toàn cho Dương Khai, chỉ là một cô gái nhu nhược lại nói ra những lời dữ tợn như vậy, có thể thấy được ý chí có bao nhiêu kiên quyết, tâm hận bao nhiêu lớn.

Trước khi chết phát ra chí nguyện to lớn như vậy, nếu không thể thỏa mãn chắc chắn nàng sẽ làm lệ quỷ, dây dưa không nghỉ. Bỗng nhiên trong lòng rất nhiều Yêu Vương sinh ra một cố hàn ý.

Nhược Tích quay đầu, nước mắt chảy qua hai má, mắt đẹp hiện ôn nhu và cực độ quyến luyến không tha, si ngốc nhìn Dương Khai bên kia, nức nở nói:

- Tiên sinh, kiếp sau Nhược Tích lại hầu hạ người!

Vừa dứt lời, một tay giơ cao, trên lòng bàn tay tràn đầy nguyên lực, hung hăng vỗ lên đỉnh đầu mình. Nếu một chưởng này hạ xuống, chắc chắn Nhược Tích sẽ mất mạng.

- Hỗn trướng!

Trong nháy mắt, khóe mắt Dương Khai như nứt ra, thân hình lắc lư, biến mất tại chỗ.

- Ngươi muốn đi đâu? Thạch Hỏa cười lạnh một tiếng, đi về phía trước một bước, quả đấm như ngọn lửa đen thiêu đốt đánh vào hư không.

Ầm Thân ảnh của Dương Khai lại xuất hiện lần nữa, giống như bị người từ trong hư không đánh ra, tiếng xương cốt gãy lìa truyền ra, khí huyết trong cơ thể quay cuồng, trong miệng đẫm máu, đau đớn kịch liệt khiến hắn không thể kiềm chế nổi giận gầm lên một tiếng, không đợi rơi xuống đất lại bỗng nhiên biến mắt trong không trung lần nữa.

Thạch Hỏa hừ nói:

- Thần thông không gian, quỷ thần khó lường, nhưng ở trước mặt bổn tọa, lại có dấu vết có thể dò theo! Vừa nói chuyện, lại đạp một cái, thân hình Dương Khai xuất hiện lần nữa, nặng nề rơi xuống đất, lăn lộn không ngừng.

- Thạch Hỏa! Giận dữ gào lên một tiếng, Dương Khai cưỡng ép thân thể đang lăn lộn dừng lại, nhảy lên một cái, hai mắt đỏ ngầu, một cỗ khí thô bạo khó diễn tả được bỗng nhiên tràn ra.

Hắn chỉ là muốn đi cứu Nhược Tích, nhưng nguyện vọng đơn giản như vậy lại không thể đạt thành, hai lần thuấn di đều bị Thạch Hỏa không chút lưu tình ngăn lại. Vừa mới nói xong,Thạch Hỏa bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống một quyền đánh Dương Khai ngã xuống đất, sau đó chân to lại đạp lên như đạp một con kiến, đạp chặt Dương Khai trên mặt đất. Phốc Một ngụm máu vàng phun ra, như nước mưa rơi xuống.

Dương Khai gian khổ nghiêng đầu qua chỗ khác, tuyệt vọng nhìn Nhược Tích bên kia. Bị Thạch Hỏa nhiều lần ngăn cản, hắn đã bỏ qua thời gian tốt nhất cứu người, lúc này Nhược Tích chỉ sợ Thân thể đau đớn, khung xương như rời ra, nhưng so sánh mà nói, chút đau đớn này thật không tính là gì, trong lòng hắn đau đớn như hàng vạn hàng ngàn lưỡi dao đang cứa, gần như không thể hít thở... Cô gái như nhược, cô gái hay xấu hổ, cô gái rất ôn thuận lại biết điều, cô gái luôn bên cạnh mình Từ Trương gia Phong Lâm Thành cùng đi với hắn, đi tới thế giới rộng lớn phong vân biến hoá kỳ lạ này, còn chưa kịp cảm nhận hết đặc sắc của thế giới này, giờ này lại muốn hương tiêu ngọc vẫn!

Hắn hận, hận lực lượng của chính mình sao lại thấp như vậy! Hắn hối, hối tiếc bản thân không nên một mực mang cô gái kia bên người, khiến nàng trải qua đủ loại nguy hiểm.

Nàng phải lưu lại Trương gia, có được một cuộc hôn nhân thật tốt, ở nhà giúp chồng dạy con, bình an cả đời. Có chất lỏng ấm áp chảy qua khóe mắt, tầm mắt mơ hồ, Trương Nhược Tích vẫn quỳ gối tại chỗ như cũ, mặt hướng về phía hắn, tay giơ lên đã vỗ tới đỉnh đầu, nhưng trên cổ tay lại có một bàn tay cầm tay nàng lại.

- Ha ha ha ha! Sau khi Dương Khai ngẩn ra, không nhịn được cất tiếng cười to, tiếng cười tràn đầy vui sướng, dường như vô cùng vui vẻ.

Tiếng cười mừng rỡ này hoàn toàn đối lập với hoàn cảnh đường cùng hắn đang gặp phải. Sắc mặt Thạch Hỏa trầm xuống, dưới chân hơi dùng sức.

- Phốc!

Tiếng cười của Dương Khai hơi ngừng lại, lại có một ngụm máu vàng phun ra, nhưng lại cắn răng quát:

- Tiền bối Loan Phượng, vãn bối nhận một nhân tình của người!

Người nắm lấy tay Trương Nhược Tích chuẩn bị đoạn tuyệt kia chính là Loan Phượng vẫn đứng ở phía sau nàng. Lấy thực lực của Loan Phượng, nếu không có sự đồng ý của nàng, cho dù Trương Nhược Tích có tâm muốn đoạn tuyệt cũng không có năng lực để làm.

Loan Phượng sắc mặt phức tạp nói:

- Ngươi quản tốt mình trước đi. Rõ ràng bản thân đều phải chết, lại còn nói thiếu nhân tình người nào, nhân tình này có tác dụng gì?

Hơn nữa, cho dù Dương Khai không chết, nhân tình này chỉ sợ cũng không có giá trị gì. Loan Phượng chỉ đơn thuần là bị Trương Nhược Tích làm cảm động, không muốn nhìn thấy bi kịch xảy ra mà thôi. Dù sao cũng là một thiếu nữ, cho dù là thánh linh cũng có mặt cảm tính.

- Buông ta ra! Trương Nhược Tích quật cường ngẩng đầu, phẫn nộ nhìn Loan Phượng, đối mặt với tồn tại cường đại đến Đế Tôn tam tầng cảnh đều phải nhượng bộ lui binh nhưng nàng lại lửa giận ngút trời, môi đỏ mọng bị cắn chảy cả máu tươi, không ngừng vùng vẫy khẽ kêu:

- Nữ nhân xấu này, mau thả ta ra!

Loan Phượng ung dung nói:

- Cho dù ngươi chết, tiên sinh nhà ngươi cũng không sống được, làm gì lãng phí tánh mạng.

Nàng đã nhìn ra, Thạch Hỏa căn bản không có ý định bỏ qua cho Dương Khai, bụng dạ hẹp hòi thật sự là muốn mạng người.

Nhược Tích ngẩn ngơ, bỗng nhiên khóc cầu nói:

- Vị tiền bối này, xin người thương xót, mau cứu tiên sinh nhà ta, cái gì Nhược Tích cũng đáp ứng người, người mau cứu hắn đi.

Ở chỗ này, nếu nói ai có thể ngăn cản Thạch Hỏa, không thể nghi ngờ chỉ còn sót lại ba vị Thánh Tôn. Nhược Tích cũng là nhìn ra điểm này mới có thể cầu khẩn.

Loan Phượng cúi đầu nhìn nàng, thản nhiên nói:

- Ta không phải là nữ nhân xấu sao?

Nhược Tích nghe lời này, lập tức nâng tay còn lại lên, hung hăng đánh miệng mình, vừa đánh vừa nói:

- Là vãn bối vừa rồi nói hươu nói vượn, xin tiền bối đại nhân đại lượng, không cần tính toán với vãn bối, vãn bối chỉ cầu tiền bối cứu lấy tiên sinh... Ba thanh âm bộp bộp vang dội vô cùng, Nhược Tích hạ thủ không chút lưu tình với chính mình, mấy cái tát trút xuống, nửa bên gò má lập tức sưng lên, khóe miệng tràn đầy máu tươi, nàng lại dường như không cảm giác được đau đớn, một lần so một lần đánh càng nặng, khiến nhiều Yêu Vương nhìn mà kinh hoàng, Thạch Linh nhất tộc gầm nhẹ không ngừng, lại hữu tâm vô lực

Chương 2597: Huyết mạch thức tỉnh

Vì Dương Khai, ngay cả tính mạng Nhược Tích cũng có thể không cần, tát vào miệng mình thì tính là gì chứ?

- Ngươi đang làm cái gì vậy? Loan Phượng nhíu mày, xuất chiêu cố định Nhược Tích lại.

Nàng có tu vi Đế Tôn tam tầng cảnh, cố định Trương Nhược Tích là chuyện rất dễ dàng. Bị cấm chế vô hình bao phủ, chẳng những Nhược Tích không thể động đậy, mà ngay cả lên tiếng nói chuyện cũng không được, cánh tay đang giơ lên bị cố định giữa không trung, nước mắt gần như cạn kiệt.

- Tiểu tử, ngươi có phải là nam nhân hay không, không ngờ lại để cho một cô bé làm những chuyện này vì ngươi, con kiến quả nhiên là con kiến, thật là buồn cười! Thạch Hỏa như đang thưởng thức một vở kịch đặc sắc vậy, vừa hung hăng đạp Dương Khai, vừa cất tiếng cười to.

Rắc rắc rắc...

Lại thêm mấy cái xương gãy vang lên.

Dương Khai cắn răng, cố nén đau đớn thấu tim, cưỡng ép nuốt máu trong cổ họng xuống, trừng mắt nhìn tên thạch nhân khổng lồ trước mặt, hung hăng nói: - Thạch Hỏa, ngươi muốn mạng bổn thiếu, bổn thiếu cho ngươi, thả Nhược Tích cùng Thạch Linh nhất tộc ra, bổn thiếu tùy ngươi xử trí!

- Con kiến có tư cách gì cò kè mặc cả cùng bổn tọa? Thạch Hỏa hừ lạnh một tiếng, vung chân đá vào thắt lưng Dương Khai, khiến hắn văng ra.

Bịch bịch...

Thân hình Dương Khai không ngừng lăn xềnh xệch, chật vật không chịu nổi.

Nhược Tích bị cố định tại chỗ, nỗ lực đảo mắt nhìn về phía Dương Khai, ánh mắt tuyệt vọng mà cực kỳ bi ai, trong hốc mắt từ từ chảy ra hai hàng máu màu đỏ, trong đó dường như ẩn tàng một loại lực lượng kỳ lạ, đang yên lặng tràn ra xung quanh.

Chỉ có điều, giờ phút này sự chú ý của mọi người đều đặt lên Dương Khai và Thạch Hỏa, kkông có ai phát hiện ra, thậm chí ngay cả bản thân Nhược Tích cũng không chú ý tới.

Cơn tức giận trong lòng dần bốc cao, máu huyết trong người nàng cũng dần dần sôi trào...

- Hử? Thạch Hỏa nhíu nhíu mày, đưa tay truyền ra hấp lực cường đại, hút Dương Khai trở về, nghiêng đầu quan sát hắn từ trên xuống dưới, lấy làm kỳ lạ chậc chậc nói: - Thân thể con kiến này... cũng có chút cổ quái.

Một tên Đế Tôn nhất tầng cảnh, bị hắn giày xéo như vậy, thông thường đã sớm phải bỏ mạng mới đúng, nhưng Dương Khai lại không chết, mặc dù khí tức của hắn có chút suy yếu, nhưng quả thật sinh cơ vẫn tràn đầy.

- Thạch Hỏa, đừng ép ta!

Dương Khai thấp giọng gào thét, tựa như mãnh thú nổi điên.

Thạch Hỏa trố mắt nhìn, cười ha ha nói: - Ép ngươi thì thế nào? Chẳng lẽ ngươi còn muốn giết bổn tọa?

Dứt lời, Thạch Hỏa lại vung nắm đấm, hung hăng nện lên khắp người Dương Khai.

Ầm ầm bịch...

Mỗi một quyền giáng xuống tựa như một tòa núi nhỏ đập vào, khiến xương cốt trong cơ thể Dương Khai bị vỡ nát phát ra tiếng răng rắc giòn tan, hắn cố vùng vẫy nhưng thân thể đã bị Thạch Hỏa trói buộc, không thể thoát khỏi, chỉ có thể bị động chịu đòn.

Mí mắt hắn bị vỡ sụp xuống, khuôn mặt đầy máu, tóc tai bù xù. Khuôn mặt vốn cũng coi như anh tuấn lúc này đã hoàn toàn sưng vù, gần như không ra hình người, cả người tắm máu...

Chật vật như vậy, ủy khuất như vậy...

Đây là điều mà từ khi Dương Khai xuất đạo tới nay chưa bao giờ trải qua.

Rắc...

Thạch Hỏa lại nện xuống một quyền chấn gãy hai chân Dương Khai, khiến hắn quỳ sụp xuống đất, nhưng thân trên lại thẳng tắp như một cây phi lao.

Nhiều Yêu Vương đang quan sát ánh mắt tỏ ra phức tạp, cả một khoảng sân rộng lớn lại yên tĩnh đến mức châm rơi xuống cũng có thể nghe được.

Mặc dù là bất đồng tộc, mặc dù Dương Khai gây phiền toái cho bọn họ không nhỏ, nhưng khi thấy Dương Khai chịu đủ hành hạ như vậy vẫn ngoan cường không ngã, đám Yêu Vương cũng sinh lòng trắc ẩn, cảm thấy nhân loại này quả thật là một nam nhân chân chính.

So sánh với hắn, Thạch Hỏa lớn lối và tàn nhẫn có vẻ có chút vô tình.

Giết người chỉ cần một chiêu, cần gì phải hành hạ người ta như vậy?

Nhưng Thạch Hỏa dù sao cũng là một trong tứ đại Thánh Tôn, mặc dù đám Yêu Vương nghĩ vậy cũng không dám biểu lộ ra, chỉ có thể tỏ ra khâm phục cùng đồng tình với Dương Khai. Tạ Vô Úy mặc dù muốn xin tha, nhưng sợ liên lụy không dám đứng ra.

- Thạch Hỏa, đủ rồi!

Thanh âm Phạm Ngô truyền đến, sắc mặt âm trầm.

Đám Yêu Vương không dám biểu lộ ý kiến, nhưng hắn thì có thể.

- Làm nhục một đối thủ thực lực kém xa ngươi, cũng không phải chuyện gì đáng tự hào. Phạm Ngô hừ lạnh một tiếng, cũng sắp không nhìn được nữa, mở miệng nói: - Nếu ngươi muốn giết hắn, thì cho hắn thống khoái đi, bớt làm những chuyện nhàm chán kia đi. Thạch Hỏa nghe vậy xuy một tiếng, tỏ ra rất không vui, một tay vẫn nắm tóc Dương Khai, kéo đầu hắn ngẩng lên.

Mặt mũi Dương Khai lúc này đã sưng vù, ngũ quan tràn đầy máu tươi, gần như mắt không còn là mắt, mũi không còn là mũi nữa. Ở vị trí mắt của hắn chỉ còn lại một cái khe li ti, mơ hồ có thể thấy được chút ánh sánh lóe lên.

Nhưng hắn vẫn nhìn về phía Nhược Tích, toét miệng cười.

Trong nháy mắt, toàn thân Nhược Tích run rẩy dữ dội, hai hàng lệ máu từ trong hốc mắt chảy ra, dấu bàn tay trên hai gò má tựa như hai cái bớt máu, trông rất dữ tợn đáng sợ!

Đi theo Dương Khai nhiều năm như vậy, thực lực Dương Khai như thế nào, trong tay có những lá bài tẩy gì, nàng hiểu rõ hơn ai hết.

Không phải tiên sinh không thể phản kháng.

Hắn còn có lực lượng phong ấn của Viễn Cổ Cự Ma, hắn còn có sức mạnh thế giới to lớn của Tiểu Huyền Giới, hắn còn có lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long...

Nhược Tích tin rằng, nếu tiên sinh vận dụng những lực lượng này, cho dù không địch nổi Thạch Hỏa, cũng đủ để đào thoát.

Nhưng dù bị Thạch Hỏa giày xéo, hắn vẫn không dùng những lực lượng này, dù đang trong thời khắc sống chết, hắn vẫn không định vận dụng những lực lượng này.

Tất cả, đều là bởi vì mình, một khi tiên sinh đào thoát, Yêu tộc Cổ Địa tất sẽ không bỏ qua cho mình.

Chính vì mình mà tiên sinh bị liên lụy sao? Quả nhiên mình vẫn luôn là gánh nặng của tiên sinh, đã nhiều năm như vậy, sao một chút chuyện cũng không thể giúp được tiên sinh?

Nàng giận bản thân, cơn giận đủ để phiên giang đảo hải.

Cơn giận đủ để hủy thiên diệt địa.

Cơn tức giận cuồng bạo từ thân thể mềm mại tuôn ra, khiến khí chất ôn nhu của thiếu nữ trong nháy mắt đã thay đổi hoàn toàn.

- Hả? Loan Phượng cảm nhận được khí tức Nhược Tích biến hóa, không khỏi nhíu mày nhìn lại, khi thấy được hai hàng huyết lệ kia, không nhịn được thở dài một tiếng.

Nếu có thể, nàng cũng nguyện ý cứu Dương Khai, nhưng cứu Dương Khai tất yếu sẽ đắc tội với Thạch Hỏa, so sánh hai bên cái nào nặng cái nào nhẹ, nàng đương nhiên hiểu rõ.

- Bỏ qua Nhược Tích cùng đám Thạch linh, ta sẽ không trả đòn! Dương Khai bị Thạch Hỏa nắm tóc ngẩng đầu, từ trong khe mắt sưng vù toát ra ánh sáng lạnh như băng. Hắn muốn thử lần cuối cùng, chỉ cần Nhược Tích và đám Thạch linh có thể rời khỏi nơi này trước, thì hắn sẽ có thể phóng tay phóng chân chiến đấu một phen.

Thạch Hỏa giận dữ, cười khẩy nói: - Lúc này mà ngươi còn có sức đánh trả sao? Ngươi yên tâm, sau khi giết ngươi, bổn tọa sẽ tiễn cô bé kia theo làm bạn với ngươi trên Hoàng Tuyền Lộ!

Dứt lời, Thạch Hỏa liền giáng một quyền vào mặt Dương Khai, một quyền này Thạch Hỏa không hề nương tay, định lấy mạng Dương Khai.

Giày xéo đã lâu, thấy Dương Khai tuyệt vọng và bi phẫn như vậy, lửa giận trong lòng hắn đã giảm nhiều, hơn nữa Phạm Ngô cũng đã cảnh cáo, hắn cảm thấy đây là lúc nên tiễn Dương Khai lên đường, cho nên cũng không trì hoãn thêm nữa. Đối mặt với một kích này, trong lòng Dương Khai trầm xuống, đang chuẩn bị thi triển ra bí thuật long hóa, chợt nghe được một tiếng tiếng kêu vô cùng chói tai bên kia truyền đến.

- Không!

Thanh âm ẩn chứa sự tuyệt vọng và kinh hoảng khó diễn tả được, kèm theo đó còn có sự phẫn nộ và sát khí không có gì sánh kịp.

- Cái gì? Loan Phượng cả kinh thất sắc, vội vàng nhìn về phía Trương Nhược Tích.

Nàng đã khống chế gắt gao tiểu cô nương trước mặt này, đừng nói lên tiếng nói chuyện, mà ngay cả nhúc nhích một ngón tay cũng vô cùng gian khổ.

Nhưng lúc này, không ngờ nàng lại phải kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc.

Rắc rắc rắc...

Lượng lượng cấm chế vô hình ầm ầm vỡ nát, trói buộc của Loan Phượng đối với Nhược Tích trực tiếp bị phá vỡ, lực phản chấn khiến toàn thân nàng run lên.

Cùng lúc đó, mái tóc đang phủ xuống của Nhược Tích không gió tự động rung bay, lực lượng huyết mạch khó diễn tả được từ bên trong nàng chợt thức tỉnh, tựa như một đầu cự long ngủ say từ từ mở mắt, khí tức lực lượng kia khiến tứ đại Thánh Tôn cũng phải thầm giật mình, hoảng sợ nhìn về phía Trương Nhược Tích.

- Cô bé này... đang xảy ra chuyện gì? Phạm Ngô kinh ngạc hỏi.

Bàn tay to lớn của Thạch Hỏa cũng ngừng giữa không trung, ánh mắt như hỏa diễm nhìn chằm chằm Nhược Tích. Chẳng biết tại sao, trong lòng hắn lại sinh ra một loại sợ hãi bản năng, cảm giác kia giống như là chuột thấy mèo- gặp phải thiên địch vậy...

Do đó một kích cuối cùng này không thể vỗ xuống người Dương Khai được.

Dương Khai cũng ngây người, nỗ lực trợn cặp mắt sưng húp nhìn về phía Nhược Tích, nhưng cũng không hiểu Nhược Tích đang xảy ra chuyện gì.

- A! Nhược Tích ngửa mặt lên trời gầm thét, dường như không thể nào áp chế lực lượng cuồng bạo trong cơ thể được nữa, quần áo bay lên phần phật.

Gương mặt xinh đẹp của Loan Phượng khẽ biến, vội vàng khẽ động thân cách xa nàng, ánh mắt trở nên khẩn trương.

Ong...

Thiên địa run rẩy, không gian chấn động.

Hai giọt máu đỏ sẫm từ tròng mắt của nàng chảy ra, không ngờ lại không rơi xuống, mà như bị thứ gì đó dẫn dắt, chậm rãi bay ra ngoài.

Sự chú ý của mọi người đều bị hai giọt máu này thu hút, kinh ngạc nhìn chằm chằm.

Trước mắt bao người, hai giọt máu tươi không ngừng bay về một nơi nào đó phía trước.

Nhìn theo đích bay của giọt máu, bỗng nhiên đồng tử Phạm Ngô co rụt lại, kinh hãi thốt lên: - Huyết Môn!

Hai giọt máu tươi kia, không ngờ lại hướng Huyết Môn bay tới, hơn nữa không biết từ lúc nào, Huyết Môn mấy vạn năm không hề nổi lên một gợn sóng, lúc này lại sôi trào, mặt ngoài Huyết Môn không ngừng nổi lên những bọt khí lớn nhỏ.

- Tiểu cô nương này có quan hệ với Huyết Môn? Thương Cẩu kinh hãi, nghi hoặc hỏi.

Phạm Ngô chậm rãi lắc đầu, ngay cả với kinh nghiệm cùng kiến thức của hắn, cũng không hiểu được chuyện xảy ra trước mắt.

Bụp bụp...

Bỗng nhiên hai giọt máu tươi chợt tăng tốc, bắn nhanh vào Huyết Môn biến mất không thấy.

Ầm...

Từ trong Huyết Môn đột nhiên truuyền ra tiếng nổ vang kèm theo một luồng sáng đỏ thẫm bắn ra, đánh vào người Nhược Tích. Trương Nhược Tích không nhịn được cơ thể run lên, không gian chấn động dần ổn định lại, mái tóc đang bay múa cũng nhẹ nhàng rơi xuống. Đầu nàng gục xuống, tựa như đã chết.

Dương Khai cả kinh, vội vàng phát ra thần niệm dò xét, không ngờ phát hiện ra sinh cơ của Nhược Tích đang tràn đầy, cuồn cuộn.

Chỉ có điều...

Nàng mang lại cho Dương Khai cảm giác thật xa lạ, khí tức Nhược Tích hiện tại hoàn toàn bất đồng với trước, tựa như đã thay đổi thành một người khác vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau