VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2581 - Chương 2585

Chương 2583: Tứ linh cùng tụ tập

Vào lúc này, Nhược Tích đang ẩn thân trên tán cây của một cây đại thụ, cố gắng thu liễm khí tức.

Tuy thực lực hiện giờ của nàng cũng xem như không tệ nhưng tuyệt đối không muốn ở nơi như vậy chọc phải phiền toái gì đó, tự nhiên là phải ẩn giấu, yên tĩnh chờ Dương Khai tới. Chỉ cần đợi tiên sinh tới đây cùng Yêu tộc phát sinh xung đột, nàng lại xông ra trợ giúp tiên sinh một tay, nghĩ rằng đến lúc đó tiên sinh cũng sẽ không trách mắng nàng.

Nàng thật sự chỉ muốn ra chút sức mà thôi, cũng không muốn mỗi khi gặp nguy hiểm thì bị Dương Khai thu vào trong Tiểu Huyền Giới khô khan chờ đợi, như vậy sẽ biểu hiện ra mình rất vô dụng.

Từng đội tuần tra tiểu yêu từ phụ cận đi ngang qua, cũng không có phát hiện dấu vết của Trương Nhược Tích, điều này làm nàng thầm cảm thấy may mắn không thôi, lại tăng thêm khá nhiều lòng tin.

Nàng vẫn là lần đầu tiến hành việc nguy hiểm như vây, tất nhiên là vô cùng khẩn trương. Cũng may những năm này theo Dương Khai đi đây đi đó cũng không phải không có chút thu hoạch. Nàng cũng trải qua không ít sóng gió nên mặc dù khẩn trương nhưng ngược lại vẫn có thể miễn cưỡng giữ vững trạng thái.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Lại có một đội tuần tra Yêu tộc từ đằng trước đi tới. Những Yêu tộc này đều vô cùng cảnh giác quan sát bốn phía, dường như là đang tìm kiếm dấu vết khả nghi nào đó. Mắt thấy đám Yêu tộc này từ dưới cây qua sắp đi về phía xa thì một Yêu tộc trong đó đột nhiên dừng lại, lỗ mũi nhẹ nhàng động đậy, không ngừng ngửi cái gì đó ở trong không khí.

- Làm sao vậy? Một Yêu tộc khác nhìn hắn, nghi ngờ hỏi.

Yêu tộc đó không đáp, lại ngửi thêm một hồi mới đột nhiên giật giật mí mắt nói: - Có khí tức của nhân loại!

Lời này vừa ra, sắc mặt Nhược Tích biến đổi, trong lòng biết lần này hỏng rồi, sợ là mình đã lộ ra gì đó. Một khi bị đám Yêu tộc này tìm thấy được bóng dáng của mình thì e rằng có chắp cánh cũng không thể bay.

Hiện giờ nàng chỉ hi vọng Yêu tộc này chỉ là hoài nghi chứ không thể khẳng định, như vậy may ra còn có thể tránh khỏi một kiếp.

Nhưng hy vọng rất nhanh liền biến mất, sau khi Yêu tộc đó ngửi một hồi, không ngờ lại ngẩng đầu lên nhìn về phía trên tán cây.

Mặc dù cách một tầng lá cây rất dày, tầm mắt hai bên cũng không có gặp nhau nhưng trái tim của Trương Nhược Tích vẫn đập rất mãnh liệt, biết nơi này đã không thể ẩn núp được nữa rồi.

Vào lúc nàng quyết đinh chủ ý chuẩn bị thoát đi khỏi đây thì bên cạnh đột nhiên xuất hiện một cái đầu bẩn thỉu, tóc tai bù xù, treo ngược ngay trước mặt nàng, nhe răng trợn mắt nhìn nàng cười.

Nhược Tích hoảng sợ, suýt nữa đã la lên thành tiếng. Nhưng khi thấy rõ người có đầu tóc bù xù này rốt cuộc là ai thì vội vàng che miệng của mình lại, không dám để cho bản thân phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể trợn to đôi mắt nhìn vào khuôn mặt bẩn thỉu đó.

Một bàn tay chụp về phía Trương Nhược Tích, sau khi tóm được nàng, thân hình nhoáng một cái, biến mất ngay tại chỗ như quỷ mị.

"Soạt"

Một tên Yêu tộc phóng lên trên tán cây, nhìn xung quang một hồi lại không có bất kỳ phát hiện nào, khiến hắn không khỏi gãi gãi đầu, gương mặt hồ nghi.

- Tình trạng trên đó ra sao? Yêu tộc đợi ở phía dưới mở miệng hỏi.

- Cái gì cũng không có! Yêu tộc trên tán cây đáp lại một tiếng, lại nhảy trở xuống, cười ngượng nói: - Có lẽ là ảo giác!

Một đám Yêu tộc mặt không vui nhìn hắn, trách mắng hắn có chút trông gà hóa cuốc, lúc này mới tiếp tục đi về phía trước.

Trên tán cây của một cây đại thụ khác, Trương Nhược Tích đưa mắt nhìn đám Yêu tộc đó từ từ đi xa, sau đó mới thở ra một hơi nặng nề. Bộ ngực chắc nịch không ngừng phập phồng lên xuống. Trong khoảnh khắc vừa rồi, tim của nàng gần như muốn nhảy ra ngoài, thiếu chút nữa tưởng mình chết chắc rồi, cũng may vào thời khắc mấu chốt có quý nhân ra tay cứu giúp.

Nàng vội vàng quay đầu nhìn về một bên.

Ngay tại bên cạnh nàng, lão tam Băng Tâm Cốc cười ngây ngô nhìn nàng, nhìn ở khoảng cách gần Nhược Tích mới phát hiện vị nữ tử này nhất định có gương mặt tuyệt mỹ, chỉ là hiện giờ thần trí bị tổn hại, lôi thôi lếch thếch, hàng năm sinh sống trong Cổ Địa làm cho dung nhan hoàn toàn bị cát bụi che đi, khiến người nhìn không khỏi than nhẹ.

- Tam tiền bối, người sao lại ở chỗ này? Nhược Tích cũng không biết người trước mặt này rốt cuộc có tên gì. Dù sao ngay cả Dương Khai cũng không biết, chỉ có thể xưng hô qua loa như vậy.

Lão tam cười hì hì, cũng không biết nghe hiểu được câu nói của Nhược Tích hay không, dù sao cũng không hề có ý trả lời. Nàng ta ngược lại không ngừng ngửi ngửi như tên Yêu tộc kia, lỗ mũi bị bẩn cũng sắp dán lên trên người của Nhược Tích rồi. Dường như cảm thấy mùi vị trên người của Nhược Tích rất dễ chịu, vừa ngửi vừa lộ ra thần sắc say mê.

Nhược Tích bị ngửi đến cả người không được tự nhiên, chỉ cảm giác trên người ngứa ngáy, vội vàng đưa tay ra trước mặt cản lại ý đồ tiếp tục xâm phạm nàng của lão tam, mở miệng nói: - Tam tiền bối, đừng đùa nữa, sẽ bị những Yêu tộc đó phát hiện đấy!

Lão tam bị nàng đẩy ra thì lập tức bĩu môi, gương mặt không vui.

Nhìn thấy bộ dáng của nàng, Nhược Tích lại có chút không nhẫn tâm, vốn là một nữ tử xinh đẹp, lại có tu vi cường đại Đế Tôn lưỡng tầng cảnh. Nếu như ở bên ngoài tuyệt đối là người đẹp như thiên tiên, có thể khiến cho vô số nam nhân ngưỡng một theo đuổi. Nhưng hiện giờ lại trở nên người không ra người ma không ra ma, cũng không biết Băng Vân tiền bối sư tôn của nàng mà biết được thì có đau lòng hay không.

- Được rồi, Tam tiền bối, ta có chuyện phải làm, người ngoan một chút! Trương Nhược Tích đưa tay ra, cầm hai móng vuốt dơ bẩn của lão tam, không có chút e ngại nào, một bên vỗ nhẹ một bên dịu dàng nói: - Ta ở chỗ này đợi tiên sinh, tiên sinh đó ngươi biết không, chính là người lần trước cho người ăn trái cây đấy. Tiên sinh vẫn luôn tìm kiếm người, người không nên chạy loạn nữa, cùng ta ở chỗ này đợi tiên sinh được không!

Lão tam nhìn Trương Nhược Tích một hồi, đột nhiên gật đầu thật mạnh.

Nhược Tích cười nói: - Người có thể nghe hiểu sao?

Lão tam như hổ vồ lao tới ôm lấy Nhược Tích, vùi đầu của mình vào bộ ngực đầy đặn của Nhược Tích, loạn ủi một trận, muốn làm gì thì làm...

- Tam tiền bối... không thở được... Sắc mặt Nhược Tích đỏ lên, cảm giác khác thường trước ngực khiến cả người nàng như nhũn ra, lực lượng siết chặc càng làm cho nàng khó thở. Không may là thực lực của mình không bằng lão tam, muốn thoát khỏi cũng không có sức.

...

Bên ngoài Huyết Môn phạm vi mười dặm, đúng như những gì Mộc Na nói lúc trước. Sau khi Huyết Môn bị dị biến, lực lượng không hiểu ở chung quanh dường như cũng theo đó biến mất. Lúc bình thường, căn bản không thể tới gần phụ cận Huyết Môn, cho dù là Yêu Vương cường đại nhất, một khi tới gần cũng sẽ bị lực lượng thần bí đó biến thành nước mủ, bỏ mình đạo tiêu. Nhưng hiện giờ, bốn phương tám hướng không ngừng xuất hiện một ít Yêu tộc thực lực thấp kém, hai mắt đỏ ngầu, giống như bị mất đi thần trí vậy, xông về phía Huyết Môn muốn đi vào trong đó.

Huyết mạch hấp dẫn!

Tạ Vô Úy lúc trước đã đề cập qua cách nói này. Sau khi Huyết Môn dị biến, khí tức của căn nguyên thánh linh trong Thánh Linh Cung bị lộ ra ngoài, cái này đối với bất kỳ sinh linh nào trong Cổ Địa cũng đều có sức mê hoặc cực kỳ lớn. Những Yêu tộc thực lực không cao này là bị mê hoặc tới, dần dần mất đi lý trí, không muốn sống xông về phía Huyết Môn.
Nhưng đám Yêu tộc này được định sẵn là không có cách nào đi vào trong phạm vi mười dặm.

Bởi vì thời khắc này có tám thân ảnh đang không ngừng xuyên qua xuyên lại xung quanh Huyết Môn. Một khi phát hiện có Yêu tộc mưu toan tiếp cận Huyết Môn làsẽ ra tay chém giết không chút do dự.

Tám yêu này chính là tả hữu Thánh sứ dưới trướng bốn đại Thánh Tôn.

Trong lúc nhất thời, bên ngoài mười dặm xung quanh Huyết Môn khắp nơi đều là thi thể, huyết khí ngất trời. Chỉ trong mấy ngày thời gian ngắn ngủi cũng không biết đã có bao nhiêu sinh linh Cổ Địa chết dưới tay tám vị Thánh sứ này. Nhưng vẫn không cách nào áp chế dục vọng xông tới của vô số Yêu tộc.

Bên ngoài năm mươi dặm, trên một ngọn núi cao có một thạch đình, trong thạch đình có bốn thân ảnh hoặc ngồi hoặc đứng. Ngoài thạch đình có một đám Yêu tộc cung kính bảo vệ, thỉnh thoảng nhìn về phía bốn người thì ánh mắt của họ đều tràn ngập vẻ kính sợ.

Bốn thân ảnh đó chính là bốn đại Thánh Tôn của Man Hoang Cổ Địa.

Huyết Môn dị biến là sự việc trọng đại, ngay cả bốn người bọn họ cũng không thể không đích thân đến trước dò xét tình huống, trấn giữ ở phụ cận đề phòng bất trắc.

Thân ảnh ở bên trái là một nam nhân trung niên, mặc cẩm bào màu tím, đầu đội hoa quan, thoạt nhìn cùng người thường cũng không có gì khác biệt. Nhưng gương mặt của hắn lại không giận mà oai, hai mắt như điện làm người ta nhìn qua một cái trong lòng liền phát lạnh, người này là Đông Phương Thánh Tôn Phạm Ngô.

Thân ảnh bên phải, nhìn có chút giống với Thạch linh, đều có thân thể như nham thạch, da thịt như đá khôi, chỉ là không có sự đôn hậu của Thạch linh. Thân ảnh này tạo cho người ta cảm giác cực kỳ hung ác, toàn thân trên dưới tràn đầy gai đá, ngay cả gương mặt cũng hung thần ác sát. Lệ khí như thực chất vây quanh người của hắn, hai con ngươi như hai ngọn lửa thiêu đốt nhảy lên, dường như muốn cắn nuốt người khác vậy.

Bắc Phương Thánh Tôn, Thạch Hỏa!

Trong Tinh Giới, tam vực khác có lẽ chưa từng nghe qua đại danh của Thạch Hỏa nhưng đối với võ giả Đông Vực mà nói, tên tuổi Thạch Hỏa lại như sấm bên tai.

Không có gi khác, vào ba mươi ngàn năm trước, Huyền Vũ Tông là một môn phái đứng đầu Đông Vực đã bị Thạch Hỏa diệt môn, mấy chục ngàn đệ tử trong môn phái gần như bị tàn sát không còn. Sau vụ thảm án đó, U Hồn Đại Đế phẫn nộ, từng tự mình ra tay đi bắt Thạch Hỏa nhưng vẫn để cho Thạch Hỏa bỏ chạy vào trong Man Hoang Cổ Địa.

Có thể bình yên đào thoát dươi tay Đại Đế, đủ thấy thực lực cường đại của Thạch Hỏa.

Trong Phong Lâm Thành, tổ tiên của Tần Triêu Dương là đệ tử của Huyền Vũ Tông, Đế Bảo Bách Vạn Kiếm chính là bội kiếm của vị tổ tiên đó. Năm đó Tần Triêu Dương truyền thụ Huyền Vũ Thất Tiệt Đại Trận cho Dương Khai, cũng là bí mật bất truyền của Huyền Vũ Tông.

Sau khi Huyền Vũ Tông bị diệt môn, tổ tiên Tần gia lưu lạc đến Nam Vực, không lâu sau đó thì chết đi do bị thương nặng. Từ đời này truyền sang đời khác, gia đạo đã trở nên sa sút.

Trung ương thạch đình, trên bàn đá có một bầu trà thơm nóng hôi hổi.

Một nữ nhân ăn mặc kiểu mỹ phụ ngồi bên cạnh cái bàn, da thịt như tuyết, mày như vẽ, mắt đẹp quyến rũ, dáng người xinh đẹp. Tóc xanh như thác nước xõa ở phía sau, buông xuống vừa vặn tới mông, dung nhan có thể nói là tuyệt sắc. Mỹ phụ nhẹ nhàng đưa tay ra, rót cho mình một ly trà thơm, lặng lẽ thưởng thức.

Nam Phương Thánh Tôn, Loan Phượng!

Nếu không biết lai lịch của nàng, chỉ sợ ai cũng không dám tin tường, một mỹ phụ tràn đầy mê hoặc lại là thánh linh có được truyền thừa cổ xưa. Những ngươi dám trêu chọc nàng đều đã bị Diệt Thế Hắc Viêm đốt cháy hầu như không còn.

Một thân ảnh cuối cùng, ánh mắt hung ác nham hiểm, vừa nhìn là biết loại không dễ chọc vào. Hắn ngồi trên ghế đá trước mặt Loan Phụng, không nhúc nhích chút nào, tựa như hóa thạch. Ánh mắt hắn không biết vô tình hay cố ý, luôn luôn nhìn vào những chỗ tuyệt vời trên người của Loan Phụng nhưng lại không dám quá mức càn rỡ, thành ra có chút lén lén lút lút.

Loan Phụng nhẹ nhấp nước trà, đôi môi khẽ mở, thản nhiên nói: - Thương Cẩu, còn liếc lung tung nữa có tin bổn cung móc hai mắt của ngươi ra không?

Nam nhân tên Thương Cẩu kia nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kiêng kỵ, chỉ có thể cười ngượng nói: - Phượng phu nhân cần gì phải từ chối người ngoài ngàn dặm, tình cảm bổn tọa đối với nàng chẳng lẽ nàng còn không biết sao?

Mi mắt của Loan Phượng không đưa lên, thanh âm vẫn lạnh nhạt như cũ: - Bổn cung chỉ biết, người như ngươi... khiến người ta rất chán ghét.

Chương 2584: Thật không phải giả

Nếu người khác dám nói Thương Cẩu ghê tởm, hắn đã sớm xông lên xé xác đối phương.

Nhưng người trước mặt lại có tư cách nói vậy, chưa nói Thương Cẩu vốn cực kỳ yêu thích đối phương, chỉ riêng thực lực, cũng đã không sánh bằng Loan Phượng.

Trong thánh linh, cũng có thực lực cao thấp khác nhau, thậm chí thời kỳ viễn cổ còn có một bảng xếp hạng thánh linh. Trên bảng, long phượng đứng đầu, ngạo thị quần hùng, thực lực của thánh linh hạng cuối thì hoàn toàn không cùng một cấp bậc với hai đại thánh linh này.

Loan Phượng chính là một chi Phượng tộc, dù thực lực không thể so sánh với tổ tiên, nhưng cũng rất cao, nhất là Diệt Thế Hắc Viêm, cực kỳ khó chơi.

Trong bốn đại Thánh Tôn Cổ Địa, nếu bắt buộc phải phân chia cao thấp, Loan Phượng tuyệt đối có thể xếp hạng nhất, điểm này thì ba vị Thánh Tôn khác cũng không thể phủ nhận. Có điều bốn vị này quanh năm sống ở Man Hoang Cổ Địa, nếu không cần thiết sẽ không ra tay. Tuy rằng Loan Phượng lợi hại một chút, nếu thật chiến đấu sinh tử, ba vị khác cũng không phải ăn chay, dù không thể kéo nàng cùng chết, cũng đủ khiến nàng trọng thương.

Bốn đại Thánh Tôn, miễn cưỡng duy trì trạng thái cân bằng ở Cổ Địa.

Bị Loan Phượng hung hăng khinh bỉ một trận, Thương Cẩu không khỏi thẹn quá hóa giận, không phục nói: - Mắt mọc trên người bổn tọa, bổn tọa muốn nhìn đâu thì nhìn.

Loan Phượng chợt ngừng tay, mi mắt nhướng lên, toát ra tia sáng lạnh, nhìn chằm chằm Thương Cẩu một hồi, đột nhiên hé môi thổi ra một hơi.

Ngọn lửa màu đen đột nhiên sinh ra, như con rắn đánh về phía Thương Cẩu.

- Diệt Thế Hắc Viêm! Sắc mặt Thương Cẩu đại biến, cũng hiểu mình làm quá, Loan Phượng lại thật sự ra tay với hắn, vội vàng lùi lại, hai tay vỗ mạnh ra trước.

Vỗ một cái, hư không vỡ nát, cả đình đá cũng oành một cái biến thành phấn vụn.

Mấy bóng người lần lượt chạy ra, đứng ở trên không trung.

- Hai ngươi làm gì thế? Phạm Ngô mặt lạnh quét qua Thương Cẩu cùng Loan Phượng, quát: - Sao mà mỗi lần các ngươi gặp nhau đều như thế!

Loan Phượng vuốt tóc trên vai, phong tình miên man, nhàn nhạt nói: - Là hắn lần nào cũng chọc bổn cung.

Thương Cẩu nổi giận, nói: - Chỉ nhìn ngươi mấy cái mà thôi, cũng không rớt miếng thịt nào, ngươi liền muốn hạ sát thủ? Thấy bổn tọa dễ ăn hiếp sao?

Loan Phượng mắt lạnh nhìn hắn, nói:

- Sẽ không rớt miếng thịt, nhưng ánh mắt của ngươi làm người ta không thoải mái, bổn cung không thoải mái, đương nhiên phải ra tay.

Thương Cẩu nói: - Được được được, bổn tọa nhịn ngươi không phải một hai ngày, nếu ngươi coi thường bổn tọa, vậy hôm nay phân ra cao thấp đi.

- Được! Loan Phượng xoay người, làm như cầu còn không được, cười lạnh nói: - Bổn cung muốn giết ngươi cũng không phải một hai ngày, nếu ngươi chủ động muốn chết, vậy bổn cung thành toàn cho ngươi thì có sao!

- Hai người này... Phạm Ngô mặt phủ sương lạnh, nghiến răng quát: - Làm loạn đủ chưa?

Hắn coi như có chút uy tín trong bốn người, bởi vậy vừa lên tiếng, mặc kệ Thương Cẩu hay Loan Phượng đều không nói nữa, chỉ là mỗi người quay đầu sang hướng khác, hừ lạnh một tiếng.

- Giữa lúc rối loạn, hai ngươi còn không đồng tâm hợp sức thì cũng thôi, lại còn cứ nội chiến!

Phạm Ngô như tiếc rèn sắt không ra thép: - La lối để người bên dưới xem trò cười thì hay lắm sao?

Mắng cho một phen làm Thương Cẩu cùng Loan Phượng đều ngượng ngùng, bĩu môi không thôi.

Xung quanh đình đá, một đám Yêu tộc bảo vệ lúc này cũng trừng mắt nhìn sang bên này, không rõ vì sao các Thánh Tôn cao vời lại một lời không hợp liền ra tay.

- Còn ngươi nữa! Phạm Ngô quay sang Thạch Hỏa.

- Liên quan gì ta? Thạch Hỏa lắc đầu, tràn đầy vô tội.

- Mỗi lần chỉ biết xem trò, ngươi không biết ngăn cản bọn họ sao? Phạm Ngô hừ lạnh.

Thạch Hỏa khó chịu lầm bầm: - Bọn họ đánh của họ, ta xem của ta, liên quan gì nhau.

Khóe mắt Phạm Ngô co rút, tràn đầy bất đắc dĩ, hồi lâu sau mới ổn định tâm tình, lên tiếng: - Huyết Môn dị biến, bị huyết mạch thu hút, sinh linh Cổ Địa đều có dị động, nếu không có bốn người chúng ta đích thân trấn thủ nơi này, các Yêu Vương phía dưới đã thử xâm nhập Huyết Môn. Các vị đều được truyền thừa ký ức cùng lực lượng căn nguyên từ tổ tiên, cũng biết trong Huyết Môn có bí mật gì. Năm đó người kia cầm một thanh Thiên Hình Kiếm, chém hết thánh linh thiên hạ, tổ tiên chúng ta may mắn mới trốn thoát một kiếp. Các ngươi cũng không muốn người kia tái hiện uy phong, chúng ta hoảng hốt chạy trốn đó chứ?

Nghe hắn nhắc tới người kia, ba vị Thánh Tôn khác cũng không khỏi đổi sắc. Trong Cổ Địa, dù cho 32 lộ Yêu Vương, phần lớn đều không rõ bí mật trong Huyết Môn, nhưng bốn người họ thì khác, bốn người đều truyền thừa lực lượng căn nguyên cùng ký ức từ viễn cổ, biết rõ ràng bên trong Huyết Môn phong ấn cái gì.

Trong đó chẳng những có vô số lực lượng căn nguyên của thánh linh, còn có Thiên Hình Kiếm mà thánh linh thiên hạ nghe tiếng vỡ mật!

Nếu bị người ta đột phá phong ấn Huyết Môn, làm kiếm này xuất thế, thiên hạ rộng lớn, chỉ sợ không còn chỗ cho thánh linh ẩn thân, bốn người bọn họ cũng nhất định sẽ gặp tai ương trước tiên.

Chính vì chuyện lớn như thế, bởi vậy bốn người mới đích thân đi ra, trấn thủ chỗ này, ra lệnh cho 32 lộ Yêu Vương bảo vệ xung quanh, không cho sinh linh nào đến gần Huyết Môn, chỉ sợ phong ấn Huyết Môn bị phá, làm cho Thiên Hình Kiếm tái hiện nhân gian.

Thấy ba người im lặng, Phạm Ngô khẽ gật đầu, ngưng trọng nói: - Chỉ cần bốn người chúng ta đồng lòng, cho dù các Yêu Vương thủ hạ cố ý, cũng không dám tự tiện xâm nhập cấm địa Huyết Môn, chống đỡ mấy ngày là có thể vô tư, nhưng nếu các ngươi thật sự đánh lên, Yêu Vương bên dưới nhất định đại loạn, đến lúc đó một khi Huyết Môn có biến, ai gánh nổi trách nhiệm?

Một phen lời nói có lý có chứng, ba vị Thánh Tôn khác đều gật gù, Thương Cẩu cùng Loan Phượng cũng thu liễm địch ý, hiểu được hiện tại không phải lúc nội chiến.

................

Cách xa Huyết Môn 30 dặm, Tạ Vô Úy đang dẫn các Yêu Tướng thủ hạ phân tán ở một khu vực, ngăn cản sinh linh Cổ Địa muốn đi vào cấm địa Huyết Môn, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn một hướng khác.

Bên đó là chỗ bốn vị Thánh Tôn tập trung.

Hắn ngồi yên trên ghế thái sư, thỉnh thoảng cười lạnh mấy tiếng.

Bốn đại Thánh Tôn tụ tập gần Huyết Môn, hắn tự nhiên biết vì sao, bốn vị đại nhân này rõ ràng không yên tâm với các Yêu Vương thủ hạ, sợ những Yêu Vương này không chịu được cấm địa Huyết Môn dụ dỗ, bởi vậy mới đích thân giám thị nơi này.

Trên thực tế quả thật là vậy, nếu không phải bốn vị này ở gần đó, chỉ sợ Tạ Vô Úy đã ra tay phá giải phong ấn Huyết Môn.

Với bản lĩnh của hắn, tu luyện đến hiện tại đã là cực hạn, đời này đã không còn không gian trưởng thành, đối với Yêu tộc luôn hướng tới lực lượng, chắc chắn là dày vò đau khổ.

Huyết Môn xuất hiện dị biến, để hắn thấy được hy vọng. Hắn cảm nhận rõ ràng bên trong Huyết Môn có một cỗ lực lượng thần bí mạnh mẽ, đang dẫn động huyết mạch của mình cộng hưởng, tuyệt đối có thể cho hắn được tái sinh, huyết mạch phản tổ hóa thánh linh.

Một khi để hắn lấy được lực lượng này, vậy hắn có thể trở thành tồn tại ngang hàng với bốn vị Thánh Tôn, không cần phải nghe theo lệnh của người khác.

Đáng tiếc... hắn không có cơ hội này, thậm chí muốn tới gần Huyết Môn cũng không được, bị bốn vị này giám thị, hắn hiểu mình còn chưa đến gần Huyết Môn đã bị đánh thành bã.

Thở dài nặng nề, Tạ Vô Úy một chưởng vỗ nát tay vịn, tràn đầy không cam lòng, cơ hội tốt như vậy, nếu như bỏ lỡ, thật quá đáng tiếc!
Đúng lúc này, hắn chợt có cảm ứng, quay nhìn hướng khác, trong lòng nhảy dựng.

Cau mày nghĩ một hồi, hắn từ từ đứng lên.

Cường giả Yêu tộc Thử Ngọc đi bên cạnh thấy thế, không nhịn được hỏi: - Đại nhân muốn đi đâu?

- Nhàm chán đi xung quanh, các ngươi tiếp tục giám thị, có mưu đồ xông qua, giết không tha! Tạ Vô Úy chắp tay sau lưng, nhàn nhạt căn dặn.

- Rõ! Thử Ngọc chắp tay, nhìn Tạ Vô Úy rời đi.

Đợi tránh xa tầm mắt đám Yêu tộc, Tạ Vô Úy mới lóe lên biến mất trong rừng.

Một lát sau, hắn lén lút xuất hiện ở một gốc cây khô lớn, nhìn trái nhìn phải, sắc mặt khó hiểu.

Trong khi hắn đang mơ hồ, bên cạnh chợt lóe lên, hư không hiện ra một bóng người.

Tạ Vô Úy kinh hãi, yêu nguyên tuôn trào, vội vàng muốn ra tay.

- Yêu Vương, là ta! Tiếng nói quen thuộc phát ra, làm Tạ Vô Úy mạnh mẽ kiềm lại.

- Dương thiếu! Tạ Vô Úy ngó qua ngó lại, thần sắc kinh ngạc: - Ngươi từ đâu ra đây.

Hắn là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, lại không thể phát hiện tung tích của Dương Khai, thật là không thể tưởng tượng được.

Dương Khai mỉm cười, cũng không đáp lại, chỉ nói: - Yêu Vương, có chuyện muốn nhờ ngươi giúp.

Tạ Vô Úy lập tức cảnh giác nhìn hắn, rụt rè nói: - Là chuyện gì?

Dương Khai vẫy tay, Tạ Vô Úy e dè, nhưng vẫn phải tới gần.

Dương Khai nhỏ giọng nói vào tai hắn.

Sắc mặt Tạ Vô Úy lập tức đại biến, kinh hãi: - Ngươi bảo ta thông báo tin tức này cho các vị Thánh Tôn? Vậy không phải muốn ta đi chịu chết sao?

Dù cho là hồn nô của Dương Khai, nhưng chuyện đi chịu chết như vậy thì làm sao Tạ Vô Úy chịu được, trong lòng vừa sợ vừa giận.

Dương Khai ngạc nhiên: - Sao làm vậy là chịu chết?

Tạ Vô Úy hừ lạnh: - Tin tức này vừa nghe cũng biết là giả, các vị Thánh Tôn không phải đần độn, sao không tra xét ra được, một khi để bọn họ phát hiện, bổn vương làm sao còn sống nổi!

Nói rồi, liền lắc đầu như trống bỏi: - Bổn vương không đi, đánh chết ta cũng không đi, so với chết trên tay các vị Thánh Tôn nổi giận, còn không bằng chết trên tay ngươi, ngươi ra tay đi.

Dương Khai buồn cười: - Ai nói với ngươi tin tức này là giả?

Tạ Vô Úy liếc xéo, bĩu môi nói:

- Ngươi đừng gạt bổn vương, sinh linh Cổ Địa đều biết cái chuông đó, từ mấy vạn năm trước đã bị một cường giả loài người các ngươi lấy đi, làm sao lại tự dưng xuất hiện trong Cổ Địa.

Dương Khai nghiêm nghị nói: - Chuyện cái chuông này là thật không phải giả.

Tạ Vô Úy chấn động, cả kinh: - Bổn vương chỉ là Yêu tộc, không có mưu mô gian xảo như loài người các ngươi, ngươi đừng gạt ta.

Dương Khai nhe răng cười, vỗ vai Yêu Vương nói:

- Ta gạt ngươi làm gì, chỉ cần ngươi tiết lộ tin tức này cho các Thánh Tôn, đảm bảo ngươi không sao.

Chương 2585: Điệu hổ ly sơn

- Nhưng mà... làm sao cái chuông kia lại tự dưng quay về? Tạ Vô Úy vẫn còn không tin được, đột nhiên hắn liền nghĩ tới, trừng mắt: - Chẳng lẽ ngươi...

Dương Khai mỉm cười gật đầu: - Phải, hiện tại cái chuông đó thuộc về ta, ta đã giấu nó ở chỗ đó.

Tạ Vô Úy hoảng sợ, trong mắt tràn đầy chấn động, thật không thể tin nổi.

- Yêu Vương, chuyện nhỏ này mà ngươi cũng không giúp sao? Dương Khai lại sầm mặt xuống: - Ngươi đừng quên, hồn ấn của ngươi còn nằm trong tay bổn thiếu.

Tạ Vô Úy nhíu mày: - Ngươi muốn bổn vương tiết lộ tin tức này cho bốn vị Thánh Tôn, rốt cuộc để làm gì?

- Đó là chuyện của bổn thiếu, ngươi không cần hỏi nhiều. Dương Khai hừ lạnh.

Hắn đẩy đưa, Tạ Vô Úy vẫn cứ nói:

- Ngươi muốn dẫn dắt bốn vị Thánh Tôn rời đi... Chẳng lẽ ngươi muốn vào Huyết Môn? Ngươi không phải Nhân tộc sao?

Huyết Môn là cấm địa của sinh linh Cổ Địa, bên trong sinh ra lực hấp dẫn huyết mạch với sinh linh Cổ Địa, Dương Khai là Nhân tộc lại vào Huyết Môn làm gì? Tạ Vô Úy nghĩ sao cũng không hiểu.

- Nhiều chuyện làm gì. Dương Khai không kiên nhẫn đẩy hắn xoay người lại, vỗ vai nói: - Mau đi làm việc.

Tạ Vô Úy không đi, quay đầu lại, ánh mắt lóe tia sáng:

- Nếu như Dương thiếu muốn vào Huyết Môn, đến lúc đó phải tính thêm ta.

- Ngươi cũng muốn vào Huyết Môn? Dương Khai ngạc nhiên liếc hắn, nhanh chóng hiểu ra, Tạ Vô Úy cũng muốn đi lấy lực lượng thánh linh.

Tạ Vô Úy hừ nói: - Nếu không có bốn vị đó trấn thủ gần đây, bổn vương đã sớm xông vào, cần gì chờ đến giờ.

Dương Khai cười ha ha, gật đầu:

- Được, vậy phải xem đến lúc đó ngươi có cơ duyên này không.

Tạ Vô Úy tinh thần chấn động, người chợt lóe đã biến mất.

..........

Ở chỗ đình đá đổ nát, bốn vị Thánh Tôn sóng vai mà đứng, nhìn Huyết Môn xa xa, ánh mắt ngưng trọng.

Ngay lúc này, bên dưới có một Yêu Tướng vội chạy tới, ngẩng đầu chắp tay nói: - Bái kiến các vị đại nhân!

Phạm Ngô cụp mắt nhìn xuống dưới, lành lạnh nói: - Chuyện gì!

Yêu Tướng nói: - Bẩm đại nhân, Tạ Yêu Vương Tạ Vô Úy có chuyện cầu kiến!

- Tạ Vô Úy? Phạm Ngô nhướng mày.

Hắn tự nhiên biết Tạ Vô Úy, là một trong tám lộ Yêu Vương thủ hạ, có đầu óc, thực lực mạnh, coi như Yêu Vương đứng đầu, lúc này chạy tới gặp mình làm gì?

Phạm Ngô phất tay: - Cho hắn vào.

- Rõ! Yêu Tướng hô xong, vội lui ra ngoài.

Không lâu sau, Tạ Vô Úy đi theo người kia đến nơi này, dù thân là Yêu Vương, nhưng lúc gặp mặt bốn vị Thánh Tôn, Tạ Vô Úy vẫn cảm giác áp lực như núi. Nhất là hắn cùng Dương Khai mưu đồ không nhỏ, một khi bị Thánh Tôn phát hiện, chỉ sợ lập tức chết không chỗ chôn, không khỏi hơi căng thẳng. Hít sâu một hơi, Tạ Vô Úy chắp tay nói: - Bái kiến các vị đại nhân!

Ngoài Phạm Ngô nhìn hắn, ba vị Thánh Tôn khác không để ý, dù sao Tạ Vô Úy là Yêu Vương thủ hạ của Phạm Ngô, không liên quan gì bọn họ.

- Chuyện gì? Phạm Ngô nhàn nhạt hỏi.

Tạ Vô Úy ngẩng đầu nhìn hắn, làm như có chuyện trọng đại muốn nói, điệu bộ này làm ba vị Thánh Tôn khác hiếu kỳ, đều nhìn tới.

Phạm Ngô nói: - Có chuyện gì cứ nói, các vị Thánh Tôn không phải người ngoài. Chính là chờ câu này của ngươi, Tạ Vô Úy mừng thầm, mặt ngoài bình thản không đổi sắc, lại chắp tay nói: - Bẩm đại nhân, một Yêu Tướng của thuộc hạ phát hiện một cái chuông trong sơn cốc, cách đây 3000 dặm!

- Một cái chuông? Chuông gì mà kinh ngạc như thế? Phạm Ngô nhíu mày hỏi.

Tạ Vô Úy nói: - Theo Yêu Tướng đó miêu tả, thuộc hạ suy đoán thêm, rất có thể cái chuông đó là thứ trong truyền thuyết... Sơn Hà Chung!

- Cái gì? Phạm Ngô kinh hãi, ba vị Thánh Tôn khác ánh mắt bừng sáng, giật mình nhìn tới.

Thoáng cái, Tạ Vô Úy sụm người xuống, cảm giác trên lưng như bị ngọn núi đè xuống, làm hắn không thở nổi.

- Ngươi có xác định đó là Sơn Hà Chung? Loan Phượng là người đầu tiên không nhịn được, nghiêm giọng hỏi.

Tạ Vô Úy khó khăn nói: - Tám phần khả năng, bởi vì thủ hạ nói cái chuông đó tỏa ra lực lượng man hoang nồng đậm, hơn nữa còn có khí tượng trận áp thiên địa, hắn chỉ ở xa xa nhìn thoáng qua, không dám đến gần, liền vội trở về bẩm báo.

- Trấn áp khí tượng thiên địa, lực lượng man hoang... Thương Cẩu kích động môi run run. - Chắc chắn đó là Sơn Hà Chung, cụ thể thì cái chuông đó ở nơi nào?

Phạm Ngô thấy rõ hắn kích động, nhàn nhạt nói: - Vậy thì lạ, năm đó Sơn Hà Chung bị Nguyên Đỉnh đánh cắp từ Cổ Địa, mấy vạn năm qua không thấy bóng, nghe đồn dị bảo hồng hoang này đã sớm theo Nguyên Đỉnh ngã xuống mà lạc mất trong Toái Tinh Hải, làm sao lại vô cớ xuất hiện ở Cổ Địa, hơn nữa còn ngay lúc này.

Rõ ràng hắn nổi lòng nghi ngờ, bởi vậy dù Sơn Hà Chung có tác dụng lớn với hắn, nhưng vẫn không nhịn được hỏi cho rõ ràng.

Loan Phượng nghe vậy, trong mắt cũng lóe lên kỳ dị, vuốt cằm nói: - Thời gian này thật đúng là cổ quái.

Thạch Hỏa đảo mắt, bừng tỉnh: - Các vị hoài nghi có kẻ muốn điệu hổ ly sơn?

Phạm Ngô hừ lạnh, sắc mặt lạnh băng nhìn Tạ Vô Úy: - Vô Úy, trước giờ bổn tọa đối đãi ngươi không tệ, ngươi có biết lừa gạt bổn tọa sẽ có kết cục gì?

Cả người Tạ Vô Úy cứng ngắc, dưới áp lực khổng lồ, đầu không ngẩng lên được, chỉ có trầm giọng nói: - Đại nhân có ơn tri ngộ với thuộc hạ, tự nhiên thuộc hạ không dám quên, chỉ là chuyện này là sự thật, thuộc hạ không dám che giấu gì. Còn cái chuông kia... thuộc hạ nghe nói, mấy năm trước bên phía loài người vừa vặn mở ra Toái Tinh Hải, có khi nào có người mang Sơn Hà Chung ra ngoài?

Nghe lời này, cũng làm Phạm Ngô suy ngẫm, hắn tự nhiên cũng biết chuyện Toái Tinh Hải, Tạ Vô Úy nói vậy cũng có lý.

- Rốt cuộc có phải không, đi xem là biết, dù sao cũng chỉ mấy ngàn dặm đường. Thương Cẩu như không chờ được, lên tiếng thúc giục.

- Xem, tự nhiên phải đi xem, chỉ là ai ở lại tiếp tục trông giữ? Phạm Ngô liếc mấy người.

Loan Phượng mỉm cười, nói: - Bổn cung chưa xem qua, muốn đi mở rộng tầm mắt. Thương Cẩu nghiêm nghị nói: - Ta cũng muốn đi xem.

Phạm Ngô nhìn sang Thạch Hỏa, Thạch Hỏa liền không hài lòng, hừ hừ nói: - Nhìn ta làm gì, ta cũng phải đi, dù sao các ngươi đều đi, ta không muốn ở lại một mình.

Phạm Ngô thở dài, biết không thể trông cậy vào ba người này. Sơn Hà Chung vô cớ xuất hiện vào lúc này, lại còn cách xa mấy ngàn dặm, hắn không thể không đoán có kẻ muốn điệu hổ ly sơn, nhưng bốn đại Thánh Tôn đều muốn đi, chỉ sợ người khác chiếm được, ai ở lại cũng không thích hợp.

Thở dài, nói: - Vậy đều đi xem, nhưng mà Sơn Hà Chung là dị bảo hồng hoang, không phải ai cũng thu phục được, mọi người... tự xem cơ duyên.

Dù cảm thấy có phần không ổn, nhưng Sơn Hà Chung dụ hoặc quá lớn, huống gì nơi này có 32 lộ Yêu Vương cùng 8 đại Thánh sứ tọa trấn, trong thời gian ngắn hẳn là không thành vấn đề.

Tạ Vô Úy ở bên dưới hồi hộp không yên, vừa nghe vậy, trong lòng mừng rỡ, biết chuyện lớn có cửa rồi. Một khi bốn vị này đi rồi, Dương Khai làm việc sẽ dễ hơn, chỉ là hắn không biết Dương Khai dựa vào cái gì, có lòng tin phá giải phong ấn Huyết Môn ở trước mặt bao nhiêu cường giả Yêu tộc.

Đó là 40 vị Đế Tôn tam tầng cảnh, hợp lại một chỗ, ngay cả Đại Đế cũng phải nhường ba bước.

Hắn còn chưa kịp hưởng thụ vui sướng, Phạm Ngô lại vẫy tay gọi: - Vô Úy, ngươi đi trước dẫn đường!

Tạ Vô Úy sắc mặt khổ sở, nhưng không dám chống cự, đành ngoan ngoãn đi trước dẫn đường.

Hào quang lóe lên, Tạ Vô Úy đã dẫn bốn vị Thánh Tôn biến mất.

Ở trong rừng rậm xa xa, Dương Khai ẩn giấu khí tức, nhìn các vị Thánh Tôn rời đi, thế mới thở phào. Có bốn đại thánh linh tọa trận, hắn thật không dám làm bừa.

Cũng may hiện tại uy hiếp lớn nhất đã loại trừ, còn lại các Yêu Vương cùng Thánh sứ dù mạnh mẽ, nhưng còn chưa đến mức khiến người ta tuyệt vọng.

Lẳng lặng chờ một hồi, xác định bốn vị Thánh Tôn đã đi xa, Dương Khai mới thả ra thần niệm, liên lạc với pháp thân.

Tiểu Huyền Giới, pháp thân đang ngồi liền mở mắt, trầm giọng quát: - Tất cả chuẩn bị.

Một đám Thạch linh cùng Mộc linh chờ đợi đã lâu đều nghiêm nghị, ngay cả Tiểu Tiểu cũng lấy ra Hám Thiên Trụ, vác lên vai, uy phong lẫm liệt.

Mọi người đều biết, tiếp theo chờ bọn họ sẽ là một trận tử chiến, không thành công thì thành nhân!

Không khí tiêu điều tràn ra, ngay cả thiên địa Tiểu Huyền Giới cũng trở nên trầm trọng hơn.

Trên ngọn núi cao, một mảnh trụi lủi, chỉ có cánh cửa ánh sáng màu máu hình trứng dựng ở đó.

Huyết Môn!

Một trong hai đại cấm địa Man Hoang Cổ Địa, có thể cho sinh linh Cổ Địa được tân sinh.

Những bóng người qua lại tuần tra quanh Huyết Môn, không ngừng tra xét, khí tức hùng hồn ngưng tụ, yêu nguyên tuôn trào, cực không dễ chọc. Bọn họ, chính là tả hữu Thánh sứ dưới trướng bốn đại Thánh Tôn, tổng cộng 8 người.

Bọn họ là thủ hạ mà bốn đại Thánh Tôn tín nhiệm nhất, tự nhiên được an bài tra xét ở bên trong cùng, chính là để phòng bị các Yêu Vương bằng mặt không bằng lòng.

Nhưng mà, Huyết Môn cũng có dụ hoặc rất lớn đối với 8 vị Thánh sứ, đây là huyết mạch hấp dẫn, trung thành không thể bao trùm được, 8 vị Thánh sứ không ngừng qua lại tra xét, thỉnh thoảng cũng nhìn về phía Huyết Môn, trong mắt tràn đầy dao động.

Có điều còn những người khác ở đây, dù bọn họ dao động, nhưng cũng không dám tự tiện xông vào Huyết Môn.

Chuyện này cực kỳ đau khổ dày vò, giống như sắp đói chết, trước mặt lại có đại tiệc ngon lành bày ra, nhưng cố tình chỉ có thể nhìn không được ăn.

Cũng may 8 vị Thánh sứ thực lực không kém, nên miễn cưỡng áp chế được nội tâm rục rịch.

- Hả? Ngay lúc này, một Thánh sứ tuần tra chợt khựng lại, liếc nhìn Huyết Môn, mày cau lại.

Hắn mơ hồ cảm giác, bên phía Huyết Môn phát ra dao động không bình thường, đây là chuyện chưa từng có.

Chương 2586: Mắt nhắm mắt mở

Thánh sứ này còn chưa kiểm tra kỹ, chỉ thấy không gian bên đó bỗng vặn vẹo, một bóng người hiện ra.

Thánh sứ giật mình cả kinh, 8 người mình rõ ràng phong tỏa phạm vi 10 dặm, đừng nói người, một con muỗi cũng không thể bay vào. Cách 50 dặm còn có 32 lộ Yêu Vương trấn thủ, tầng tầng ngăn chặn, làm sao còn có kẻ chạy vào?

Hơn nữa nhìn khí tức đó lại là một con người?

Vậy cũng được?

Thánh sứ này vừa sợ vừa giận, gấp gáp hét lớn: - Tiểu tặc phương nào, dám xông vào cấm địa, nộp mạng cho ta!

Dứt lời, hắn xông tới, yêu khí tuôn trào đánh về phía Dương Khai, ở giữa không trung đánh xuống một chưởng. Đây là một chiêu giận dữ của Đế Tôn tam tầng cảnh, uy lực không kém.

Dương Khai đứng đó, cảm thấy xương cốt toàn thân bị nén răng rắc, lần đầu tự thân cảm nhận thực lực khủng bố của cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh.

Hắn cũng không hốt hoảng, mắt lạnh nhìn Yêu tộc kia đánh tới, đợi cho vừa vặn, mới vung tay.

Vụt vụt vụt...

Giống như thần binh trời giáng, Thạch linh trưởng lão dẫn đầu, tộc Thạch linh rung động ra sân.

Nhưng lại không thấy bóng tộc Mộc linh, cả trăm tộc nhân Mộc linh chạy đâu không biết, làm cho Dương Khai khó hiểu.

Rống....

Tiếng rống giận trời long đất lở, Tiểu Tiểu một bước nhảy ra, thân cao nửa người đột nhiên biến lớn, tiếng nổ bùm bùm, hóa thành người đá khổng lồ cao ba trượng, áo giáp đá sáng bóng, cực kỳ cứng cỏi, có thể chống đỡ công kích hủy thiên diệt địa.

Hám Thiên Trụ vác trên vai hắn cũng dài ra to ra, đón đầu Thánh sứ Yêu tộc quét ra một gậy.

Tiếng sấm nổ vang vọng, uy lực một gậy này kéo theo uy thế thiên địa.

Thánh sứ Yêu tộc xông tới nhảy mắt rối loạn, mới nãy thấy chỉ mỗi mình Dương Khai, hắn không do dự liền xông lên, chém giết Dương Khai, loại trừ hậu họa. Nào ngờ chỉ chớp mắt, lại đột nhiên xuất hiện nhiều người đá như thế.

Căn bản không cho hắn có thời gian phản ứng, Tiểu Tiểu một gậy đập tới.

Thánh sứ Yêu tộc này cũng rất giỏi, trong vội vàng đã dừng lại, yêu nguyên trào ra, hóa thành tầng phòng hộ che bên ngoài, hai tay đan chéo ngang trước ngực.

Oành....

Hám Thiên Trụ nện xuống, Thánh sứ Yêu tộc cảm thấy lực lượng vượt xa tưởng tượng đánh tới, phá nát yêu nguyên, xương tay nứt vỡ, người không khống chế văng ra ngoài.

Còn ở trên không đã phun ra ngụm máu, bay xa mấy trăm trượng mới không dễ dàng gì ổn định thân hình.

Lực lượng khủng bố của tộc Thạch linh đúng là cuồng bạo như thế, ngay cả Thánh sứ Yêu tộc Đế Tôn tam tầng cảnh dính một đòn trực diện, cũng tuyệt đối không dễ chịu.

- Thạch... linh!

Thánh sứ Yêu tộc hai mắt đỏ rực, dù chịu thiệt, nhưng chỉ bị chút thương mà thôi, không đáng ngại, ngược lại kích thích sát khí tuôn trào.

Vụt vụt vụt...

Những bóng người nghe được động tĩnh từ các hướng bay tới, đứng bên phía Thánh sứ Yêu tộc, cộng thêm hắn, tổng cộng là 8 người.

Đây là tám Thánh sứ bên cạnh bốn đại Thánh Tôn.

Tám vị cường giả Yêu tộc rõ ràng đều biết tộc Thạch linh, dù sao trước kia bốn đại Thánh Tôn muốn thu phục tộc Thạch linh là do bọn họ truyền tin với nhau, gặp mặt không chỉ một lần.

Một vị Thánh sứ lưng hùm vai gấu, nhìn phía trước, híp mắt hừ lạnh nói: - Trưởng lão, các ngươi có ý gì?

Tộc Thạch linh đứng gần Huyết Môn, trưởng lão nhấc tay nện gậy xuống, ồm ồm nói: - Tương lai tộc ta ở đây, ngươi nói ý của lão hủ thế nào?

Ánh mắt Thánh sứ này phát lạnh, trầm giọng nói: - Trưởng lão, đừng có nhầm lẫn, chọc giận bốn vị Thánh Tôn, ngươi nên biết sẽ có hậu quả gì. Thành viên tộc Thạch linh ít ỏi, ngươi cũng không muốn diệt tộc như thế chứ. Trưởng lão cười ha hả, vuốt râu đá, nói: - Tộc nhân tộc ta chịu khí vận thiên địa mà sinh, muốn diệt tộc nhân ta, trừ khi ý chí thiên địa phủ xuống, những người khác chỉ sợ không có bản lĩnh này!

Một vị Thánh sứ khác nghiến răng: - Chúng ta phụng lệnh trông coi nơi này, không cho phép kẻ nào đến gần, trưởng lão đang làm khó chúng ta?

Trưởng lão thản nhiên nói: - Còn không phải làm khó, nếu các vị có thể mắt nhắm mắt mở, tộc Thạch linh ta nhất định mang ơn.

- Nằm mơ nói mộng! Thánh sứ bị thương giận dữ quát. - Tự ý xông vào cấm địa Huyết Môn, hôm nay các ngươi chết chắc rồi!

Trưởng lão thở dài, nói: - Huyết Môn dị biến, chính là cơ hội tốt cho sinh linh Cổ Địa tái hiện huy hoàng của tổ tiên, chỉ cần có thể phá phong ấn Huyết Môn, vào bên trong, sẽ có cơ hội thu hoạch căn nguyên thánh linh. Tám vị quanh năm theo cạnh bốn đại Thánh Tôn, hẳn cũng biết về bí mật Huyết Môn. Thay vì chiến đấu sinh tử với tộc ta, không bằng mọi người liên thủ, cùng dùng lực lượng căn nguyên trong Huyết Môn, chẳng phải hay sao!

- Thật là không biết trưởng lão cũng biết nói chuyện như vậy, hôm nay bổn tọa thật mở rộng tầm mắt. Thánh sứ bị thương hừ lạnh, thần sắc châm chọc.

Trưởng lão nói: - Hôm nay tộc Thạch linh ta dốc hết lực lượng, nhất định phải lấy được bí mật Huyết Môn, kẻ dám cản trở tương lai tộc ta, giết không tha! Tám vị đại nhân phải suy nghĩ cho kỹ.

Vừa nghe vậy, tám sứ đều biến sắc.

Trước kia tiếp xúc với trưởng lão, chỉ cảm thấy lão già này già quá rồi, nói chuyện cũng khó khăn, làm người ta không thèm để ý, nhưng hôm nay biểu hiện cứng rắn như vậy, sát khí bừng bừng, thật làm người ta bất ngờ.

Thánh sứ to con thở dài, nói: - Trưởng lão đã cố chấp, vậy chúng ta phải đắc tội.

Thực lực của tộc Thạch linh quả thật không ai dám coi thường, nếu thật đánh với những người đá khổng lồ này, bọn họ cũng không nắm chắc chiến thắng.

Nói rồi, Thánh sứ đỡ một gậy của Tiểu Tiểu mà bị thương chợt biến sắc, quát: - Loài người đê tiện, ngươi đang làm gì?

Mọi người cả kinh, vội nhìn về phía người xuất hiện đầu tiên, chỉ thấy người kia vung tay múa lên, không ngừng đánh ra ấn quyết huyền diệu, ở bên cạnh hắn, không gian cũng trở nên vặn vẹo, muốn sụp bất cứ lúc nào.

Cảnh tượng này làm cho tám sư vô cùng khiếp sợ, không hiểu loài người này nắm giữ thần thông huyền diệu gì, làm cho không gian biến hóa đến thế.

Dương Khai vẫn không ngừng tay, quay đầu nhe răng cười: - Phá giải phong ấn, Thánh sứ đại nhân hỏi thật là kỳ lạ.

- To gan! Thánh sứ thần sắc đại biến, giận dữ quát: - Mau dừng lại, bằng không bổn tọa nhất định băm nát xác ngươi.

Dương Khai hừ lạnh:
- Bổn thiếu phá giải phong ấn, là bởi vì tương lai thánh linh Cổ Địa các ngươi, ngươi không cảm kích còn thôi, còn muốn giết ta, vậy là lý gì!

- Nhãi con loài người đừng có ăn nói bừa bãi, chuyện Cổ Địa nào đến lượt ngươi xen vào!

Trưởng lão liền lớn giọng: - Tiểu hữu này là khách quý tộc Thạch linh ta, là lão hủ nhờ đến phá giải phong ấn.

- Chỉ là Đế Tôn nhất tầng cảnh nhỏ nhoi, còn nói phá giải phong ấn Huyết Môn? Đúng là trò cười!

Trưởng lão nói: - Tiểu hữu này tinh thông lực lượng không gian, bên trong Huyết Môn là một cái tiểu thiên địa độc lập, chỉ cần hắn có thể xé rách hàng rào không gian, tự nhiên có thể mở ra phong ấn.

- Lực lượng không gian! Tám sứ cả kinh.

Trưởng lão nói tiếp: - Tám vị đại nhân, bên trong Huyết Môn phong ấn rất nhiều căn nguyên thánh linh, các vị cũng cảm nhận được huyết mạch cộng hưởng. Nếu hắn thật phá vỡ phong ấn, cũng có lợi lớn cho các ngươi.

Thánh sứ to con nói: - Chúng ta làm sao không biết chuyện này, chỉ là Thánh Tôn có lệnh...

Trưởng lão cười ha ha, nói: - Các Thánh Tôn hiện tại không có ở đây, bọn họ đi xa mấy ngàn dặm, không thấy được.

- Các Thánh Tôn không có ở đây?

Tám sứ đều sững sờ, sau đó quay đầu nhìn lại chỗ bốn vị Thánh Tôn, phát hiện bên đó thật không bóng người.

Thoáng cái, trong lòng mọi người đều rục rịch.

Không ai muốn thấp hơn người ta một bậc, dù cho tám sứ hết mức trung thành với bốn đại Thánh Tôn, nhưng nếu có thể làm thực lực của mình tiến thêm một bước, không ai muốn bỏ lỡ cơ hội này.

Nếu thật tên loài người kia xé rách hàng rào không gian, mở ra Huyết Môn, có lẽ bọn họ thật sự có thể đi vào thừa kế lực lượng căn nguyên thánh linh của tổ tiên, tái hiện chiến lực huy hoàng của tổ tiên.

Chỉ là... ai đảm bảo được tên loài người kia nhất định phá giải được phong ấn? Lỡ như thất bại, các Thánh Tôn trở về biết được đám người mình góp công không góp sức, không chừng sẽ bị giáng tội.

Tám sứ nhìn nhau, đều muốn nhìn ra ý tưởng của người khác.

Thánh sứ to con đi lên một bước, nhàn nhạt nói: - Xin lỗi, trưởng lão dù nói mê người, nhưng lệnh của Thánh Tôn không thể trái, đắc tội!

Dứt lời, tám sứ đều xông lên, hóa thành tám đạo hào quang xông về phía tộc Thạch linh.

- Chặn chúng lại! Trưởng lão vung gậy lên, chỉ tới trước.

Theo hiệu lệnh, ngoài Tiểu Tiểu ra, Thạch Nhất đến Thạch Bát đều nhảy ra, ngăn cản một vị Thánh sứ.

Thoáng cái, ở gần Huyết Môn tuôn trào yêu nguyên yêu khí ngập đầy, các Thạch linh cùng tám sứ đánh loạn xạ, kinh thiên động địa.

Nhưng tám Thạch linh tham gia chiến đấu nhanh chóng phát hiện dị thường, bởi vì tám sư không thi triển toàn bộ thực lực, bọn họ dễ dàng ngăn cản được công kích.

Các Thạch linh dù trí thông minh không cao, nhưng không phải ngốc, dù sao đã sống nhiều năm, nào còn không hiểu tám sứ có tính toán gì.

Trong lòng đều mừng thầm, đều đánh với đối thủ đến trời trăng biến sắc, trên núi cát bay đá chạy, nhìn rất náo nhiệt.

Dương Khai thấy thế, trong lòng có tính toán, hiểu được tám sự này cũng bị lời của trưởng lão làm động lòng, lúc này ra tay cũng chỉ làm cho ra dáng mà thôi, miễn cho bốn vị Thánh Tôn truy cứu sau này.

Nhưng nói đi phải nói lại, dù bọn họ dốc hết sức, cũng không làm gì được tộc Thạch linh.

Nếu tám sứ chịu đóng kịch, hắn không cần lo lắng cố kỵ, lập tức tập trung vào phá giải phong ấn Huyết Môn, dốc hết thần thông không gian.

Tiểu Tiểu cùng trưởng lão canh chừng bên cạnh, luôn luôn chú ý.

Chương 2587: Phụng lệnh làm việc

Ở gần Huyết Môn đánh tưng bừng, động tĩnh truyền ra tự nhiên làm các Yêu Vương canh phòng chú ý, đều vội chạy tới tra xét, xem bên này đã xảy ra biến cố gì.

Chỉ một lúc, đã có mười mấy Yêu Vương tụ tập cách xa 5 dặm, đợi nhìn rõ kẻ địch chiến đấu với tám sứ, mỗi người đều cả kinh.

- Tộc Thạch linh! Làm sao họ ở chỗ này?

- Sao lại như vậy được, chúng ta an bài phòng vệ xung quanh, bọn họ không thể nào đột ngột xuất hiện ở đây!

- Chẳng lẽ từ dưới đất chui qua?

- Bọn họ muốn làm gì, chẳng lẽ muốn mạnh mẽ xông vào Huyết Môn!

................

Các Yêu Vương xôn xao một hồi, đột nhiên biến sắc. Dù nói chính bọn họ cũng không chỉ một lần nghĩ tới việc mạnh mẽ xông vào Huyết Môn, nhưng thật không có can đảm làm thật, lúc này thấy tộc Thạch linh đột nhiên xuất hiện, đánh với tám sứ, trong lòng vừa bội phục lại giận dữ.

Bội phục bọn họ to gan như thế, không sợ sau chuyện này bị bốn vị Thánh Tôn trách tội, giận dữ là đám người này làm bậy, sau này mấy người mình cũng sẽ không tránh khỏi trách phạt.

Vừa nghĩ vậy, nhiều Yêu Vương nhìn nhau, muốn xông lên hỗ trợ.

Tộc Thạch linh khó chơi là thường thực của sinh linh Cổ Địa, tám sứ tuy rằng mạnh mẽ, nhưng đối mặt toàn bộ tộc Thạch linh cũng chưa chắc giành được ưu thế.

Chỉ có bọn họ cùng nhau liên thủ, mới có thể lập tức đàn áp được tộc Thạch linh.

- Các sứ đừng sợ, chúng ta tới giúp các vị một tay. Một vị Yêu Vương hét lớn, bao trùm yêu khí xông tới.

Thánh sứ to con đang đánh túi bụi với Thạch Nhất, ánh mắt co rụt, trầm giọng quát: - Đừng qua đây!

Nhóm Yêu Vương bay tới trước liền dừng lại, sắc mặt kinh nghi không thôi. Dù rằng trong Cổ Địa, thực lực của 32 lộ Yêu Vương cùng tám đại Thánh sứ cũng không chênh bao nhiêu, nhưng chân chính nói tới địa vị thì vẫn là Thánh sứ cao hơn một đoạn, ai bảo người ta là tâm phúc của bốn vị Thánh Tôn, luôn đi bên cạnh, coi như người phát ngôn của Thánh Tôn.

Bình thường, lời của bọn họ cũng là mệnh lệnh của Thánh Tôn.

Cho nên Thánh sứ to con kia vừa lên tiếng, không Yêu Vương nào dám không nghe lệnh, nhưng trong lòng tràn ngập nghi ngờ, không hiểu Thánh sứ này có ý gì.

- Tiếp tục cảnh giới xung quanh, phòng ngừa có người tiếp ứng, nếu có kẻ dám xông vào, giết không tha! Thánh sứ to con vừa phòng bị công kích như hủy thiên diệt địa của Thạch Nhất, vừa quát lên.

- Rõ! Các Yêu Vương vội thưa, chỉ là thần sắc đều rất cổ quái.

Bọn họ đều là cường giả Yêu tộc tu luyện không biết bao nhiêu năm, tâm tư linh hoạt thấu đáo, ít nhiều cũng nhìn ra được mệnh lệnh của Thánh sứ to con này có điều không đúng.

Nếu là bình thường, hắn phải liên thủ với mọi người, sớm giải quyết rắc rối tộc Thạch linh mới đúng, dù sao chuyện Huyết Môn liên quan trọng đại, không cho phép một chút sơ sẩy. Nhưng hôm nay Thánh sứ này cố tình lại bảo bọn họ tiếp tục canh gác xung quanh, như là không muốn cho bọn họ nhúng tay chiến đấu.

Chỉ dựa vào tám vị Thánh sứ, khẳng định không thể làm gì được tộc Thạch linh.

Liếc nhau, trong lòng nghiền ngẫm, không hiểu đây là ý của các Thánh sứ, hay là mệnh lệnh của Thánh Tôn.

Nếu nói là mệnh lệnh của các Thánh Tôn thì cũng có chút khả năng, dù sao các Thánh Tôn vẫn muốn thu phục tộc Thạch linh, đáng tiếc các Thạch linh này đều cứng đầu như đá, các Thánh Tôn thử rất nhiều lần cũng không thành công, có lẽ lần này là một cơ hội. Chỉ là các Thánh sứ có muốn thu phục tộc Thạch linh thế nào, cũng không thể dùng Huyết Môn để chơi được.

- Hả? Bên kia có một tên loài người, hắn đang làm gì? Một vị Yêu Vương bất chợt phát hiện, chỉ về phía Dương Khai, trừng mắt hỏi.

Các Yêu Vương nghe thế, đều vội nhìn sang, vừa thấy, sắc mặt liền đại biến.

- Loài người kia đang phá giải phong ấn Huyết Môn!

- Cái gì? Đúng là buồn cười, tám vị đại nhân có ý gì, vì sao trơ mắt nhìn kẻ này phá giải phong ấn mà không ngăn cản! Nếu chuyện này để cho Thánh Tôn biết được vậy sẽ thế nào.

- Hỏng rồi hỏng rồi, tám vị đại nhân bị tám Thạch linh cuốn lấy, kẻ này không hề kiêng dè mà.

- Vậy phải làm sao đây.
- Các vị gấp cái gì, nói không chừng... đó là tám vị đại nhân cố ý buông thả thì sao? Một Yêu Vương thoạt nhìn tinh ranh nói, trong mắt xẹt qua tia sáng.

Yêu Vương khác quay lại, liếc hắn nhàn nhạt nói: - Hồ Lập, ăn có thể ăn bậy, nói không được nói lung tung!

Yêu Vương Hồ Lập cười ha ha, nói: - Bổn vương thuận miệng nói mà thôi, các huynh đệ cứ tùy tiện nghe.

Có những lời không phải tùy tiện nghe rồi thôi, trước đó Thánh sứ to con không cho bọn họ tới gần chiến trường, mà còn muốn bọn họ tiếp tục cảnh giác xung quanh, làm các Yêu Vương nổi lòng nghi ngờ. Hiện tại Hồ Lập nhắc nhở, trong lòng bọn họ chấn động, mơ hồ cảm giác được đây mới là chân tướng của chuyện này.

Thoáng cái, các Yêu Vương đều cảm thấy da đầu tê dại, cả người rét run.

Tám vị Thánh sứ.... đang muốn chống lại Thánh Tôn sao? Nếu thật như thế, toàn bộ Cổ Địa sẽ rối loạn rồi.

Có ý tưởng này, lại nhìn chiến đầu tưng bừng, các Yêu Vương nhanh chóng phát hiện chỗ không đúng, chiến đấu bên đó nhìn qua rất kịch liệt, tám sứ cùng tộc Thạch linh giống như hận không thể đẩy đối phương vào chỗ chết, ra tay không hề nương tình.

Nhưng đánh qua đánh lại, vẫn không ai bị thương, một chút thương nhỏ cũng không có.

Tình huống này rõ ràng có cổ quái.

Hồ Lập đảo mắt, nhìn sang hướng khác, kinh ngạc nói: - Bốn vị Thánh Tôn đi nơi nào? Vì sao không thấy bóng?

Hắn không phát hiện bóng dáng nào ở bên đó.

Lúc này có Yêu Vương đáp: - Nghe nói trước đó bốn vị Thánh Tôn nhận được tin tức, liền vội vàng rời đi, không rõ đi đâu.

- Nhận được tin tức! Trong mắt Hồ Lập xẹt qua một tia kinh dị. - Tin tức gì còn trọng yếu hơn Huyết Môn, làm cho bốn vị Thánh Tôn đều chạy đi.

- Vậy thì ta không rõ. Yêu Vương kia lắc đầu.

- Thú vị, điệu hổ ly sơn, lẻn vào lúc trống, đập nồi dìm thuyền.... Tộc Thạch linh có đầu óc như thế? Hồ Lập cười khẽ.

Hắn nói không lớn, nhưng các Yêu Vương khác đều nghe rõ ràng, đến lúc này, các Yêu Vương nào còn không biết bên Huyết Môn có trò mèo.

Tâm tình liền trở nên phức tạp, vừa gấp gáp lại lo lắng.

Gấp gáp, là loài người kia phá giải phong ấn nửa ngày, vẫn không một chút thành quả, đúng là phế vật. Lo lắng là... lỡ như bốn vị Thánh Tôn trở lại, chiến đấu bên Huyết Môn sẽ nhanh chóng kết thúc, tộc Thạch linh đương nhiên rất dữ dằn, nhưng ở trước mặt bốn vị Thánh Tôn thì vẫn không ra gì, một khi chiến đấu kết thúc, sẽ không thể phá giải phong ấn Huyết Môn.

- Chúng ta làm gì đây? Yêu Vương lên tiếng ban đầu đến gần Hồ Lập, nhỏ giọng nói.

Các Yêu Vương khác cũng nhìn sang, như tôn hắn làm đầu lĩnh.

Hết cách, Hồ Lập coi như đầu óc tốt nhất trong các Yêu Vương, mặc kệ thế cục phức tạp hay âm mưu quỷ kế thế nào, hắn đều có thể dễ dàng giải quyết.

Đây cũng là vì sao hắn chỉ là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, lại có thể trở thành 32 lộ Yêu Vương.

Toàn bộ Man Hoang Cổ Địa, 32 lộ Yêu Vương, chỉ có chân thân Hồ Lập không phải là yêu thú bậc mười hai đỉnh phong. Nếu đơn đấu, các Yêu Vương khác không coi hắn ra gì, nhưng nếu nói về chơi tâm kế, 31 lộ Yêu Vương khác gộp lại cũng không phải đối thủ của hắn.

Vào lúc đặc thù này, các Yêu Vương tự nhiên hy vọng hắn có thể đưa ra ý kiến.

Hồ Lập nghe vậy liền cười, bâng quơ nói: - Các vị nhìn ta làm gì, ta cũng muốn biết phải làm gì đây.

Yêu Vương kia hừ lạnh: - Người đàng hoàng không nói tiếng lóng, Hồ Lập, các huynh đệ đồng sinh cộng tử nhiều năm trong Cổ Địa, có lời thì nói trắng ra, làm gì che che giấu giấu.

- Đúng thế, Hồ Lập, hiện tại không phải lục giở trò tính kế.

Một đám Yêu Vương đe dọa nhìn hắn, cứ muốn phải có một ý kiến.

Hồ Lập xòe tay, cười khổ nói: - Chuyện này các vị thật không nên hỏi ta, không có ý nghĩa gì!

Vừa nghe vậy, các Yêu Vương đều không hài lòng, thầm cảm thấy tên gian xảo này đúng là không phải đạo, làm người ta bực bội.

Hồ Lập lại mỉm cười nói: - Các vị đại nhân không phải vừa nói sao, bảo chúng ta cảnh giới xung quanh, đề phòng có kẻ xâm nhập, chúng ta nghe theo lệnh là được!

Hắn nói có hàm ý khác, làm các Yêu Vương đều sáng mắt lên.

Một Yêu Vương nắm tay lại, hô to một tiếng, nói: - Đúng thế, chúng ta chỉ cần nghe lệnh làm việc là được, trời sập xuống có người khác chống lên.

- Đúng thế đúng thế!

Lời này lan ra, các Yêu Vương đều thoải mái, đều đứng ở xa nhìn chiến đấu kịch liệt, thỉnh thoảng còn chỉ trỏ, đánh giá chiến trường, quá sức tiêu dao.

Đúng như Hồ Lập nói, bọn họ đang làm theo lệnh, cảnh giới xung quanh, dù sau chuyện này các Thánh Tôn trách tội, bọn họ cũng có lý do, bị phạt cũng chỉ là tám vị Thánh sứ, không liên quan tới bọn họ.

Nhưng nếu trước khi các vị Thánh Tôn trở về, tên loài người kia phá giải được phong ấn....

Đến lúc đó tất cả Yêu Vương cùng Thánh sứ khẳng định sẽ lập tức xông vào Huyết Môn, ai còn để ý Thánh Tôn.

- Tộc Thạch linh mưu đồ lớn như thế, chẳng lẽ thật sự nắm chắc? Hồ Lập đứng ở giữa các Yêu Vương, nhìn về phía Dương Khai, hơi nhíu mày. Theo hắn biết, từ khi cấm địa Huyết Môn xuất hiện tới nay, hình như không ai có thể phá giải được, bình thường càng không thể nào đến gần nó, nếu không phải lần này Huyết Môn dị biến, chỉ sợ trong vòng 10 dặm vẫn là một mảnh cấm địa.

Trên đại thụ cao tận mây, trong tán cây dày đặc, vươn ra một cái đầu nhỏ, chính là Trương Nhược Tích đang trốn trong đó.

Nhìn về phía trước, Nhược Tích liền thấy được chiến đấu ở gần Huyết Môn, cũng nhìn thấy Dương Khai tuôn trào đế nguyên vận chuyển thần thông không gian.

Cục diện nhìn rất nguy hiểm, thỉnh thoảng lại có bí pháp cuồng bạo của Yêu tộc xẹt ngang qua gần Dương Khai.

Tiên sinh gặp rắc rối.

Trong lòng Nhược Tích quýnh lên, người khẽ động muốn bay tới hỗ trợ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau