VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2576 - Chương 2580

Chương 2578: Mộc Linh nhất tộc

Theo Tiểu Tiểu tiếp tục đi tới phía trước, rất nhanh liền tới một khoảnh đất trống.

Chỗ này đã tụ tập bảy tám Thạch linh, đang phân biệt đứng ở phía sau một cái bàn đá. Mỗi cái bàn đá này đều lớn bằng cỡ cái thớt, hẳn là Thạch Linh nhất tộc tự mình chế ra, đặt ở đây dùng như một cái bàn.

Phía sau bàn đá, cũng đều có ghế đá.

Ở sau bàn đá phía trước nhất, chính là Thạch linh trưởng lão đã ngồi đó, đang cười híp mắt nhìn lại hướng bên này.

Lúc Dương Khai cùng Trương Nhược Tích theo Tiểu Tiểu một đường đi tới, các Thạch linh đứng ở hai bên đều rối rít hành lễ, làm cho Dương Khai rất là ngượng ngùng, cũng phải cùng Trương Nhược Tích không ngừng đáp lễ. Những Thạch linh này mỗi người cũng không biết sống đã bao nhiêu năm, có thể nói hết chín thành chín bọn họ đều là tuổi thọ cao hơn so với người của Tinh Giới, ở trước mặt bọn họ Dương Khai dĩ nhiên không thể vô lễ.

Vị trí phía dưới chỗ Trưởng lão, có hai bàn đá để trống, rõ ràng là chuẩn bị cho Dương Khai và Trương Nhược Tích.

Đợi đi tới gần, trưởng lão mới đưa tay mời, nói:

- Hai vị khách nhân mời ngồi!

Dương Khai cáo lỗi một tiếng, đi tới bàn đá bên phải phía sau trưởng lão ngồi xuống, Nhược Tích thấy vậy cũng đi tới bên kia lẳng lặng ngồi xuống.

Tiểu Tiểu ngược lại như một làn khói chạy tới sau cùng, chen lấn chung một bàn với một Thạch linh khác, bộ dáng còn không thành thật, chọc cho Thạch linh kia giơ tay lên gõ đầu nó một cái, phát ra một tiếng kêu vang động.

Lập tức nó đàng hoàng lại không ít.

- Có khách từ phương xa tới, Thạch Linh nhất tộc ta cảm thấy rất vinh hạnh, thiết yến chiêu đãi khách quý, mong rằng khách nhân không chê tệ xứ nghèo hèn! Trưởng lão cười hì hì, nói tiếng như sấm động, chấn muốn điếc tai.

Dương Khai đứng lên nói: - Trưởng lão khách sáo rồi! Có thể được quý tộc chiêu đãi là vinh hạnh của tiểu tử, không dám chê bai nhiều lắm!

Trưởng lão mỉm cười gật gật đầu, đưa tay ra hiệu mời Dương Khai ngồi xuống, lúc này mới lên tiếng nói tiếp: - Thạch Linh nhất tộc ta trời sinh tộc nhân thưa thớt, mọi người tại đây đã là toàn bộ tộc nhân còn sống của tộc ta, mọi người tự giới thiệu mình với khách quý một chút, miễn cho khách quý lẫn lộn không phân biệt rõ!

- Dạ! Các Thạch linh phía dưới rối rít đáp lời, lúc này mới từng người đứng dậy, hướng về phía Dương Khai hành lễ, tự giới thiệu mình: - Thạch Nhất!

- Thạch Nhị!

- Thạch Tam!

...

- Thạch Bát!

Dương Khai nhìn một hồi trợn mắt há hốc mồm, khóe miệng co giật.

Tên của các Thạch linh này thật ra rất bớt việc, mỗi người đều dùng con số làm tên. Tính thêm trưởng lão và Tiểu Tiểu, tổng cộng cũng mới có mười tộc nhân mà thôi, quả nhiên là quá thưa thớt có chút không thể tưởng tượng.

Mấu chốt là bọn họ tự giới thiệu mình như vậy cũng không có ý nghĩa quá lớn, Dương Khai nhìn đi nhìn lại, vẫn cảm thấy bọn người kia đều là một khuôn mẫu khắc ra, hoàn toàn không thể phân biệt rõ người nào là người nào!?

Tuy rằng không phân biệt rõ, nhưng phần lễ tiết vẫn phải có, Dương Khai nhất nhất đáp lễ, dáng vẻ như ta nhớ kỹ, kì thực hai mắt như bôi đen.

Đợi cho tám Thạch linh đều giới thiệu xong, trưởng lão mới cười ha hả, nói: - Thạch Linh nhất tộc ta trời sinh không quá mười người, quá mười nhất định chết yểu, đây cũng là số trời!

Dương Khai ngạc nhiên: - Quý tộc chưa từng có vượt qua mười tộc nhân?

Trưởng lão gật gật đầu: - Không sai!

Dương Khai chợt hiểu trong lòng, không trách được năm đó tuy rằng mình thu được hai cái phôi thai Thạch linh, nhưng cuối cùng chỉ có một mình Tiểu Tiểu nở ra, cái kia thật sự là bị bất đắc dĩ, bị hắn tế luyện thành pháp thân, lúc này mới sống sót.

Hắn còn tưởng rằng thời vận không đủ, hiện tại xem ra, cũng không phải là vấn đề bồi dưỡng của hắn lúc đó, mà là thiên mệnh cho phép.

Không biết nếu thả cho pháp thân ra ngoài, các Thạch linh này sẽ có phản ứng gì?! Trưởng lão lại nói tiếp: - Tộc nhân tuy ít, nhưng cũng không tranh chấp với thế gian, mới sống tạm bợ đến nay, để khách nhân chê cười rồi!

Dương Khai vội vàng xua tay.

- Không nói nhiều nữa, hãy bắt đầu dạ tiệc đi!

Trưởng lão cười ha hả, cất cao giọng nói: - Ở nơi đơn sơ này không có gì chiêu đãi, duy chỉ có dâng lên chút linh quả và linh tửu, mong rằng khách nhân chớ chê cười!

- Không dám không dám! Dương Khai trong miệng đáp, ngoài mặt lại rất nghi hoặc.

Bởi vì tuy rằng vị trưởng lão nói muốn dâng lên linh quả linh tửu gì đó, nhưng hắn hoàn toàn không thấy vật gì. Hơn nữa mười tộc nhân của Thạch Linh nhất tộc đều ở đây, ai mang mâm rượu, trái cây lên tới? Nghiêng đầu nhìn lại, thì thấy chín Thạch linh kia bao gồm Tiểu Tiểu đều ngồi yên tại chỗ, không nhúc nhích, ngược lại những cặp mắt đều nhìn vào chỗ sâu trong rừng rậm tràn đầy mong đợi.

"Làm cái quỷ gì?" Dương Khai trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng chỉ có thể lẳng lặng theo dõi biến chuyển.

"Bốp bốp!" Bỗng nhiên trưởng lão vỗ hai bàn tay, dáng vẻ như đang gọi về vật gì.

Ngay tức thì, chỉ thấy cây cối từ chỗ sâu trong rừng rậm tới chung quanh đều tỏa sáng rực rỡ đủ mọi màu sắc, dây leo quấn quanh tán cây tàn cây kia cũng lập tức đều như sống lại như những dải lụa màu.

Trong ánh sáng mông lung mờ ảo, hình như có những bóng dáng nhỏ bé yêu kiều bay trên trời mà đến, từng người chân đạp trên những dải lụa màu kia, trên người tản ra vầng sáng kỳ dị, phảng phất như tiên nhân hạ phàm, cảnh tượng này đẹp đẽ không sao tả xiết.

Dương Khai trợn to con ngươi, ập vào mắt chỉ thấy vô số người tí hon nhỏ bé yêu kiều ước chừng chỉ bằng cánh tay mình, xuất hiện một cách kỳ bí, những người tí hon này dường như đều không phải là thân thể máu thịt, trên người mỗi người đều sáng lấp lánh tinh xảo, dường như từ ngọc thạch điêu khắc thành.

Trong rừng lập tức sôi sục, từ bốn phương tám hướng bay ào ra trên một trăm người tí hon như vậy, nữ có nam có, nam khuôn mặt thanh tú, anh tuấn bất phàm, nữ dung mạo xuất chúng, tư sắc bất phàm, mặc váy ngắn, cánh tay và bắp đùi nhỏ nhắn lộ ra ngoài, da thịt trắng như tuyết.

Những người tí hon này trên tay mỗi người đều cầm một vài thứ, từng người bay múa đến trước từng cái bàn đá, theo thứ tự đặt vật trên tay xuống.

Rất nhanh, trên mỗi bàn đá đều dọn lên chén đá, vò rượu, còn có sọt nhỏ chứa linh quả ập vào mũi mùi thơm ngát. Các sọt nhỏ kia chắc cũng là dùng dây mây bện thành, vô cùng tinh xảo, trên mỗi cái sọt nhỏ đều chứa một số linh quả khác nhau, sớm đã rửa sạch sẽ, có thể tùy ý thưởng thức.

Dương Khai, Nhược Tích chưa từng thấy sinh linh như vậy, đều nhìn không nháy mắt, vô cùng kinh ngạc.

Một người tí hon nữ tính bay đến trước mặt Dương Khai, đặt cái sọt trên cánh tay nhỏ xuống, ngẩng đầu nhìn lên, bất chợt nhìn thấy Dương Khai đang trợn to cặp mắt nhìn chằm chằm vào nàng, lập tức hai gò má ửng hồng, che mặt thối lui, dáng vẻ rất thẹn thùng, làm Dương Khai có chút ngượng ngùng, cảm giác như mình hù dọa người ta.

Bên kia Trương Nhược Tích lại đưa ra một ngón tay, định chạm trên mặt người tí hon nữ tính kia, cũng không phòng bị người tí hon nữ tính kia lại đưa tay đẩy ngón tay của nàng ra, dẩu dẩu miệng, tức giận bỏ đi. Nhược Tích không khỏi thè thè cái lưỡi nhỏ xinh xắn, tuy nhiên đôi mắt đẹp vẫn nhìn chằm chằm vào những người tí hon này không thả.

Người tí hon thon nhỏ xinh đẹp, tự nhiên dẫn tới nàng rất hứng thú, thầm nghĩ: "Nếu như có thể mang theo về mấy người để nuôi thì tốt biết bao!"

- Trưởng lão, đây là... Dương Khai thật vất vả mới tỉnh hồn lại, quay đầu hỏi Thạch linh trưởng lão bên kia.

Trưởng lão cười hà hà, nói: - Đây chính là Mộc Linh nhất tộc, cùng Thạch Linh nhất tộc ta cùng sống dựa vào nhau, là đồng minh kiên định nhất mà Thạch Linh nhất tộc ta có thể tin! Dừng một chút, trưởng lão nói tiếp: - Thạch Linh nhất tộc ta lại có rất nhiều chỗ cần trợ giúp của họ, mà Mộc Linh nhất tộc cũng không am hiểu chiến đấu, ở trong Cổ Địa sinh tồn khó khăn này, phải cần tộc ta che chở, cho nên chúng ta coi như là hỗ trợ giúp đỡ nhau!

Dương Khai chợt hiểu, gật gật đầu nói: - Thì ra là thế!

Những người tí hon này thoạt nhìn quả thật không am hiểu chiến đấu, chỉ sợ tùy tiện tới một con yêu thú đều có thể cắn chết bọn họ một mảng lớn... Cổ Địa vô cùng hung hiểm, muốn kéo dài sống sót, chỉ có cách duy nhất là dựa vào cường giả.

Thạch Linh nhất tộc không thể nghi ngờ chính là đối tượng dựa vào của họ.

Chuyến này hắn tới Cổ Địa, đúng là xem như mở rộng tầm mắt, chẳng những gặp được nhiều tộc nhân của Tiểu Tiểu, mà còn gặp được Mộc Linh nhất tộc thần kỳ ở nơi này. Người bình thường chỉ sợ ngay cả tồn tại của hai chủng tộc này cũng không biết.

Đang nói chuyện, một người tí hon nữ tính thoạt nhìn có chút bất đồng với các Mộc linh khác bay tới, người tí hon này mặc y phục không thể nghi ngờ là hoa lệ hơn một chút, hơn nữa về khí chất cũng tinh thuần cao quý hơn, trên khuôn mặt tinh xảo kia lại phủ một tầng hào quang sánh trắng, trên đầu còn đội một cái vòng nguyệt quế kỳ lạ, thoạt nhìn rất thần thánh hóa, nghiêm trang không thể xâm phạm.

Trưởng lão giới thiệu:

- Vị này chính là Mộc Na tộc trưởng của Mộc Linh nhất tộc!

Dương Khai vội vàng đứng dậy, luống cuống nói: - Dương Khai ra mắt Mộc tiền bối!

Tuy rằng vị tộc trưởng Mộc linh này cũng chỉ lớn bằng cánh tay hắn, trông hết sức thon nhỏ, nhưng nếu là tộc trưởng một tộc, thì dĩ nhiên là tồn tại đã sống không biết bao nhiêu năm, xung hô một tiếng tiền bối là chuyện đương nhiên.

Mộc Na cười ôn hòa, phất tay nói: - Nếu là khách nhân của Thạch Linh nhất tộc, thì cũng là khách nhân của Mộc Linh nhất tộc ta, tới nơi này coi như thành nhà của mình, không cần đa lễ!

Trưởng lão cười nói: - Lúc bình thường muốn ăn chút ít linh quả và linh tửu của Mộc Linh nhất tộc đúng là việc khó, hôm nay coi như dính chút hào quang của khách quý, có thể ăn uống no say một bữa!

Mộc Na hé miệng cười nói: - Trưởng lão cũng không nên mở to mắt nói dối như vậy, Mộc Linh nhất tộc ta trồng linh quả và ủ chế linh tửu, lúc nào thiếu chuyển qua cho các người!

Cả đám Thạch linh nghe nói vậy cười khà khà, hiển nhiên lúc bình thường ăn uống không ít từ Mộc Linh nhất tộc này.

Dương Khai nhìn ra, giữa hai tộc này đều không phải là chỗ dựa và che chở nhau đơn giản như thế, mà quan hệ hẳn là vô cùng không tệ, nếu không đối thoại giữa trưởng lão và tộc trưởng Mộc linh không có khả năng tùy ý như thế.

Trưởng lão khoát tay nói: - Khách quý tới đâyđúng như mong ước, phải say mới nghỉ!

Cả đám Thạch linh phía dưới lập tức gào thét một tràng như quỷ hú sói tru, còn vỗ bàn đá "ầm ầm", dường như sắp xuất chinh giết người... Dương Khai nhìn thấy kinh hồn bát vía, cũng không biết một đám phần tử bạo lực như thế làm sao có thể chung sống hoà bình với Mộc Linh nhất tộc.

Ngay cả Tiểu Tiểu cũng ở đó, người như điên khùng, hưng phấn khó kiềm chế.

Bên cạnh lập tức bay ra mười mấy Mộc linh nữ tính, đi tới cạnh mỗi bàn, thở hổn hển ôm lấy bình rượu rót đầy chén đá cho mọi người.

Mộc linh nữ tính tới hầu hạ Dương Khai, dường như chính là Mộc linh trước đó bị Dương Khai nhìn chằm chằm đầy mặt thẹn thùng bay đi kia, nhìn bộ dáng nàng ôm bình rượu với vẻ mặt cố hết sức, Dương Khai hơi có chút không đành lòng, vội vàng lên tiếng: - Ta tự mình rót là được rồi, không nhọc đại giá!

Lời vừa nói ra, Mộc linh nữ tính kia không khỏi quay đầu nhìn hắn, con ngươi lập tức đỏ bừng, nước mắt đọng trong hốc mắt, như tỏ rõ là ta gặp chuyện thương tâm.

Dương Khai toát mồ hôi hột, không biết mình nói sai điều gì, vội vàng quay đầu dùng ánh mắt cầu cứu trưởng lão.

Trưởng lão cười hà hà nói: - Mộc Linh nhất tộc tuy rằng có tính rất bài ngoại, nhưng nếu người nào có thể trở thành khách nhân của họ thì có thể cảm nhận được một mặt hiếu khách của họ: rót rượu cho khách nhân là lễ nghi cơ bản nhất, nếu như khách nhân cự tuyệt, chính là nói rõ bọn họ làm không tốt, trở lại sẽ bị tộc nhân toàn tộc bài xích!

Chương 2579: Dạ tiệc

- A... Dương Khai nghe nói giật mình, cái này hậu quả có hơi nghiêm trọng đây! Vốn ý của hắn chỉ là không muốn để cho Mộc linh tí hon này mệt nhọc, đâu nghĩ tới lại làm liên lụy đến nàng bị tộc nhân toàn tộc bài xích... liền vội vàng rụt tay lại, lúng túng không thôi, áy náy cười, ôn tồn nói với Mộc linh: - Vậy thì làm phiền!

Lúc này Mộc linh mới tiếp tục ôm bình rượu, rót đầy chén đá trước mặt hắn, rồi lẳng lặng bay qua bên cạnh.

Trưởng lão nâng chén, cất cao giọng nói: - Trăng sáng trên không trung, khách quý như ngọc, lão hủ thay mặt hai tộc Thạch linh Mộc linh, kính khách nhân một chén, còn xin khách nhân uống cạn!

Một đám Thạch linh cũng đều rối rít giơ cao chén đá, theo trưởng lão ra hiệu mời hướng Dương Khai.

Dương Khai luống cuống vội vàng đứng dậy, bưng chén rượu quay quanh một vòng, ngửa đầu uống cạn chén rượu ngon, lúc này mới lộn ngược chén đá, ra hiệu mình đã uống cạn.

Các Thạch linh cũng đều uống một ngụm cạn rượu ngon trong chén, mỗi người đều gật gù đắc ý, theo vẻ mặt của họ, dường như rượu ngon này mùi vị tuyệt vời không thể tả đối với bọn họ.

- Mời khách nhân ngồi! Trưởng lão uống cạn chén rượu, rồi hướng về phía Dương Khai phất tay nhè nhẹ, lúc này Dương Khai mới lần nữa ngồi xuống.

Rượu ngon trong bụng quả thật mùi vị không tệ, chạy trong cơ thể một vòng, trở về chỗ vô cùng, dù hắn là người không thích rượu, uống vào cũng cảm thấy thể xác và tinh thần sảng khoái, cũng không biết Mộc Linh nhất tộc rốt cuộc có kỹ nghệ chưng cất rượu đặc biệt như thế nào.

Sau khi cạn chén rượu, Mộc Na tộc trưởng vẫn đứng bên cạnh trưởng lão, bỗng nhiên vỗ nhẹ tay một cái.

Ngay tức thì, hơn 20 Mộc linh bay múa đến giữa sân, trong đó một nửa Mộc linh trên tay đều cầm một cái nhạc khí tinh diệu khéo léo, cũng không có người chỉ huy. Trong nháy mắt, tiếng địch du dương, tiếng đàn bay lên, xen lẫn tiếng cộc cộc của trống gỗ kỳ lạ, phảng phất như tiếng suối chảy róc rách giữa khe núi, thanh âm cực kỳ êm tai... Thơi điêm từng Mộc linh thổi kèn kéo đàn ca hát, nhạc luật tuyệt vời quanh quẩn trong khu rừng tươi đẹp này.

Một nửa Mộc linh ở giữa sân kia thì khẽ giương vòng eo, hai tay khẽ dang ra, theo âm vận nhạc luật vừa múa vừa hát, dị tộc phong tình mười phần.

Những hình ảnh thấy vào mắt, âm thanh nghe trong tai, dường như có một loại ma lực thần kỳ, gột rửa tâm linh người ta, làm cho Dương Khai, Trương Nhược Tích hai khách nhân từ bên ngoài này lập tức tâm thần bình tĩnh lại, nhìn không chớp mắt.

Nhất là Nhược Tích, đúng là nhìn xem hai mắt sáng lên, càng xem những Mộc linh này nàng càng ưa thích khó tả.

Thạch linh trưởng lão cũng ở bên kia nhìn xem cười híp mắt, thấy được chỗ hay lại khẽ gật gật đầu, đưa tay vuốt chòm râu đá của mình.

Mộc linh kia lần nữa rót đầy chén rượu cho Dương Khai, Dương Khai cũng không hề phát hiện. Chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần cả người đều bị âm luật cùng ca múa kia hấp dẫn, cảm nhận được bình tĩnh chưa bao giờ có, hết thảy tạp niệm trong lòng đều không còn sót lại chút gì.

Một khúc ca múa xong, Dương Khai vẫn như cũ thật lâu chưa có tỉnh thần lại.

Nhưng thật ra động tĩnh náo loạn ở bên cạnh làm hắn bừng tỉnh, quay đầu nhìn lại, lập tức khóe miệng giật một cái.

Chỉ thấy chín Thạch linh ở bên kia bao gồm Tiểu Tiểu, lại đều đang vùi đầu ăn hùng hục, bộ dáng như quỷ chết đói đầu thai; tất cả đều ôm bình rượu của mình tu "ừng ực"... Rượu ngon người thường khó gặp này theo khóe miệng bọn họ chảy dài trên ngực, lãng phí vô số... Bọn họ uống một ngụm rượu ngon, rồi lấy linh quả trong sọt trước mặt nhét vào trong miệng nhai "rột rột"...

Chín Mộc linh ở bên cạnh bồi rượu đều nhìn bọn họ với vẻ mặt chê trách.

Hai tộc sinh linh họp chung một chỗ, quả thực là tổ hợp duy mỹ và cuồng dã, xung đột thị giác thật mãnh liệt.

Trưởng lão và Mộc Na tộc trưởng ngược lại đối với chuyện này đã thành thói quen, đều mặt ngậm cười theo dõi, không nói một lời.

Dương Khai dứt khoát cũng vùi đầu thưởng thức linh quả.

Những linh quả do Mộc Linh nhất tộc này trồng ra, cùng với linh tửu bọn họ chế tạo, chẳng những mùi vị ngon miệng, mà dường như đều có một loại kỳ hiệu gột rửa tâm linh, khiến Dương Khai ngạc nhiên không thôi, âm thầm cảm thấy nếu như có người tẩu hỏa nhập ma có thể có được những thứ này, nói không chừng có thể hóa giải triệu chứng.

Rượu qua ba vòng, ăn qua năm vị, bầu không khí lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Hai Thạch linh uống vào lắc lư lắc lư bỗng nhiên từ chỗ ngồi đứng lên, cũng không biết là thạch mấy và thạch mấy, dù sao hình dáng cũng không có gì khác nhau... cả hai sãi bước đi tới giữa sân.

Những Mộc linh thổi kèn kéo đàn ca múa, dường như biết đợi lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì, nên vội vàng rối rít tránh ra, bay đến bên ngoài sân... rồi gương mặt cười tủm tỉm nhìn hai Thạch linh kia.

Dương Khai, Nhược Tích không biết hai tên này định làm gì, cũng đều rất tò mò, dồn hết chú ý ngắm nhìn.

Hai Thạch linh giữa sân nhìn nhau một hồi, bỗng nhiên đồng loạt phát ra tiếng rống giận, rồi chạy tới, "ầm" một tiếng vang thật lớn, hai Thạch linh giống như hai ngọn núi đụng vào nhau, một Thạch linh hai tay nắm cổ của đối phương, còn Thạch linh kia hai tay ôm thắt lưng đối phương; hai người đều đứng tấn hình chữ bát ổn định tại chỗ, hai chân còn không ngừng quét tới chân của đối phương... xu thế như có mối thù không đội trời chung, muốn đẩy đối phương vào chỗ chết.

Dương Khai nhìn thấy mà run sợ trong lòng, sợ hai tên này đánh quá hăng say, bị thương lây cho các Mộc linh tí hon ở bên cạnh, cố tình các Mộc linh kia không ngờ cũng đều nhìn xem hứng thú say mê, còn không ngừng reo hò cỗ vũ cho hai Thạch linh: cố gắng lên.
Nhìn một hồi lâu, Dương Khai mới nhìn ra, hóa ra hai Thạch linh này đang chơi trò đánh vật.

Chỉ là Thạch Linh nhất tộc vô cùng to lớn, đánh vật dã man như vậy cũng không phải chủng tộc nào đều có thể chơi được. Mỗi một lần va chạm đều làm cho mí mắt người ta nhảy dựng... cố tình tộc nhân của hai tộc đều như thường thấy đã thành thói quen.

Chơi đùa một hồi lâu, một Thạch linh xem đúng cơ hội, một chân quét phía dưới một cái, hai tay dùng sức xô đối thủ của mình té xuống đất, văng lên vô số bụi bậm.

"Grào..." Thạch linh thắng lợi ngửa mặt lên trời gầm thét, hai đấm dùng sức nện trên ngực, vô cùng ngang ngược lớn lối.

Lập tức có Thạch linh khác không nhìn được, nhảy ra giữa sân chụp lấy hắn...

Không ngừng có Thạch linh bị đào thải, không ngừng có người thay thế, bầu không khí càng ngày càng náo nhiệt, liên đới các Mộc linh tí hon kia cũng đều quên hết tất cả, nhưng lại bay đến giữa sân, vây quanh hai Thạch linh kêu lên cổ vũ không ngừng.

Dương Khai vui vẻ xem náo nhiệt, tâm tình bị kích động, cũng reo hò cổ vũ.

Càng nhìn xem, trên người càng nóng.

Tám thành niên Thạch linh đều lần lượt ra sân, Thạch linh thắng lợi cuối cùng kia thấy không còn đối thủ, lại quay đầu nhìn hướng Dương Khai bên kia ngoắc ngoắc tay, xu thế như muốn hắn ra đánh một trận.

- Ta? Dương Khai đưa tay chỉ cái mũi của mình, vội vàng xua tay: - Không được không được! Ta xem náo nhiệt là tốt rồi!

Nói giỡn cái gì vậy chứ? Đánh vật với Thạch linh ư, đây không phải là tìm ngược đãi sao? Lực đạo cường đại của Tiểu Tiểu năm đó không phải hắn chưa có thử qua, chỉ bằng vào so đấu khí lực, mười mình cũng không phải đối thủ của nó!

Nào biết Thạch linh kia cũng không mảy may cho hắn mặt mũi, cố tình nhắm vào hắn không ngừng ngoắc ngoắc, thấy hắn không muốn ra sân, lại vung cánh tay to một cái.

"Vù vù..." lập tức bay tới mười mấy Mộc linh tí hon, quay chung quanh bên cạnh Dương Khai, không nói lời nào, trực tiếp nâng hắn lên, đưa ra hướng giữa sân.

- Các ngươi... Dương Khai dở khóc dở cười, lần đầu cảm thấy những Mộc linh tí hon này lại không đáng yêu như thế.

Đợi tới giữa sân buông hắn xuống, các Mộc linh kia lập tức giải tán, tất cả đều bay ra bên ngoài, gương mặt nhìn hắn rất hứng thú.

Dương Khai quay đầu nhìn về phía trưởng lão và Mộc linh tộc trưởng với vẻ mặt cầu cứu.

Trưởng lão cười quay mặt đi, hiển nhiên không có ý định giải vây cho Dương Khai, ngược lại Mộc Na ôn tồn nói: - Khách nhân có thể dùng toàn bộ thực lực, không cần cố kỵ!
Đều nói đến nước này, Dương Khai cũng rất là bất đắc dĩ.

Trong lòng thầm tính toán, nếu như thi triển bí thuật long hóa, nói không chừng còn có thể liều mạng một chút với Thạch linh

Cái ý niệm này còn không có chuyển xong, Thạch linh kia không ngờ nổi giận gầm lên một tiếng nhào tới, chụp lấy cánh tay Dương Khai, rồi quét dưới chân một cái.

Dương Khai đầy mặt ngạc nhiên, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng một trận, rồi thân mình đập mạnh trên mặt đất.

Thạch linh kia tập kích thành công, giơ cao hai tay, gào rống một tràng, bộ dáng như ta là thiên hạ vô địch ai dám tới chiến!

Dương Khai từ dưới đất bò dậy, che mặt rút lui, xám xịt chuồn về lại chỗ ngồi.

Rất mất mặt, đơn thuần so đấu khí lực hoàn toàn không phải là đối thủ a! Trên đời này sợ là không có người nào có thể khí lực lớn hơn so với Thạch linh.

Mộc linh bồi rượu ở bên cạnh nhìn hắn một cái với ánh mắt đồng tình, lặng lẽ rót đầy chén rượu cho hắn.

Nhìn thấy Dương Khai bị thua thiệt, Tiểu Tiểu từ đầu không có ra sân, lập tức giận dữ vọt ra giữa sân, hoa tay múa chân, làm như muốn báo thù rửa hận cho Dương Khai, nhưng thân cao của nó ở trong đám Thạch linh chỉ là vóc dáng nhỏ nhất mà thôi, đối mặt với Thạch linh thành niên kia cũng chỉ kiên trì thời gian ba hơi thở liền bị ném bay ra ngoài, đập ở bên ngoài phát ra một tiếng "ầm".

Một cuộc yến hội, vô cùng náo nhiệt, hai tộc chung sống hòa hợp, hoà thuận vui vẻ.

Sau màn đánh vật, các Thạch linh lại bắt đầu so đấu vật tay... tất cả đều là so đấu khí lực.

Sau khi nếm mùi một lần thua thiệt, Dương Khai nói cái gì cũng không ra so đấu với Thạch linh nữa, chỉ ngồi ở một bên lặng yên nhìn xem.

Qua nửa đêm, các Thạch linh còn đang ầm ĩ, dường như đã rất lâu không có náo nhiệt như thế. Nhìn xu thế của họ, không náo động đến trời sáng thì sẽ không dễ dàng cam chịu ngừng nghỉ, nhưng thật ra rất nhiều Mộc linh đều không còn tinh thần, từng người bắt đầu gật gà gật gù ngủ gật.

Mộc linh vẫn đứng bên cạnh Dương Khai kia bỗng nhiên bay đến sát bên tai Dương Khai nhẹ giọng nói một câu.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bên kia Thạch linh trưởng lão cùng Mộc linh tộc trưởng đều đứng dậy, rồi đi tới một cây cổ thụ cách không xa, Mộc Na còn quay đầu lại nhìn hắn một cái.

Dương Khai hội ý, cũng vội vàng đứng lên, ngầm truyền âm một câu cho Trương Nhược Tích, bảo nàng đợi tại chỗ, rồi cất bước đi theo.

Đi tới dưới gốc cây kia, trưởng lão đã không thấy, chỉ có Mộc Na còn đang đợi, thấy Dương Khai liền đưa tay nói: - Mời!

Dương Khai không biết hai tộc này tìm mình định làm gì, nhưng cũng không có hỏi nhiều, theo lời đi vào phòng trong hốc cây.

Căn phòng này dường như lớn hơn, cổ xưa hơn so với các phòng cây khác, vách tường cây bốn phía lốm đốm loang lổ, Thạch linh trưởng lão lẳng lặng đứng ở một phương vị nơi đó.

Dương Khai nhìn quanh một vòng, lúc này mới lên tiếng: - Không biết trưởng lão có gì phân phó!

Trưởng lão quay đầu lại, đưa tay ra hiệu bảo Dương Khai ngồi xuống nói chuyện.

Đợi sau khi khách và chủ ngồi xuống, trưởng lão mới nói: - Khách nhân tới đây là định mang theo Thạch Cửu rời đi phải không?

Thạch Cửu, là tên của Tiểu Tiểu trong Thạch Linh nhất tộc, bởi vì nó là người nhỏ nhất.

Thì ra là hỏi chuyện này, Dương Khai hiểu rõ trong lòng, mỉm cười nói: - Nếu nó nguyện ý rời đi, quý tộc lại nguyện ý thả người, tự nhiên ta có thể dẫn nó đi. Không dối gạt trưởng lão, lần này ta tới Man Hoang Cổ Địa là để tìm nó!

Trưởng lão nhẹ gật gật đầu, bày tỏ hiểu rõ.

Dương Khai lại nói:

- Tuy nhiên nếu nó muốn lưu lại, ta cũng không miễn cưỡng! Nó có thể tìm tới tộc quần của mình, sinh sống chung một chỗ với tộc nhân của mình, cũng là điều ta hy vọng nhìn thấy...

Chương 2580: Thiên địch của thánh linh

- Khách nhân có lòng nhân hậu, nhưng thật ra lão hủ lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi! Trưởng lão vuốt chòm râu đá, mỉm cười.

Dương Khai nói: - Thật ra theo bổn ý của ta, ta càng hy vọng Tiểu Tiểu có thể ở lại, chung sống với các vị. Chuyến này đến đây có thể tìm được nó, ta cũng đủ mãn nguyện rồi!

Đúng như hắn vừa nói, Tiểu Tiểu có thể tìm đến tộc quần của mình, cùng sinh sống chung với tộc nhân của mình, dù sao cũng tốt hơn luôn là một người đơn độc ở bên cạnh hắn. Bất kể là loại sinh linh nào, đều có đặc tính quần cư, một mình đơn độc thì sớm muộn gì tâm tính sẽ xảy ra vấn đề.

Trưởng lão cùng Mộc Na liếc nhìn nhau, khẽ gật gật đầu, làm như cùng đồng ý Dương Khai cái gì.

Mộc Na hé miệng cười, mở miệng nói: - Không biết khách nhân có từng nghe nói qua Huyết Môn?

Dương Khai nhướn mày, không biết vì sao bỗng nhiên liền nhảy tới đề tài này, nhưng cũng gật đầu nói:

- Trước khi tới Cổ Địa cũng không biết, bất quá trước đây vài ngày vừa mới nghe một chút chuyện có liên quan tới truyền thuyết Huyết Môn!

Mộc Na đôi mắt đẹp sáng ngời, nói: - Nếu khách nhân đã biết, thì thiếp khỏi cần giải thích!

Dương Khai ngạc nhiên nói: - Huyết Môn có quan hệ gì với các vị?

Lần này Mộc Na lại không lên tiếng, mà quay đầu nhìn Thạch linh trưởng lão, trưởng lão trầm giọng nói:

- Huyết Môn cùng toàn bộ sinh linh Cổ Địa đều có quan hệ lớn lao: Trong Cổ Địa, lưu truyền một câu nói: vào Huyết Môn, được tân sinh, phản tổ mạch, hóa thánh linh!

Lời này trước đây Tạ Vô Úy đã nói, cũng là chuyện mấy ngày hôm trước, tự nhiên hãy còn mới mẻ trong ký ức Dương Khai.

Trưởng lão nói tiếp: - Phần lớn sinh linh Cổ Địa tuy rằng nghe qua câu đồn đãi này, nhưng căn bản không có biện pháp xác nhận thật giả, chỉ có một số ít người mới biết, đây là sự thật!

Dương Khai hơi đổi sắc, nói: - Vào Huyết Môn kia, là thật sự có thể khởi động huyết mạch của tổ tiên, hóa thân làm thánh linh ư?

Trưởng lão cười hà hà nói: - Cũng không nhất định đều đúng, chỉ là có cơ hội mà thôi!

Dương Khai lại hứng thú, nói: - Nguyện ý nghe giải thích!

Trưởng lão trầm ngâm một lát, dường như châm chước tìm từ, một hồi lâu mới nói:

- Sinh linh Cổ Địa đa số đều là di chủng hoang dã, cho nên hoặc nhiều hoặc ít đều có huyết mạch và di truyền của thánh linh thượng cổ, chỉ sinh linh có di truyền huyết mạch thánh linh thượng cổ, đi vào Huyết Môn mới có khả năng hóa thân làm thánh linh, hơn nữa quá trình của nó cực kỳ hung hiểm, có thể nói là cửu tử nhất sinh!

Mộc Na nói tiếp lời: - Khách nhân dám vào Man Hoang Cổ Địa, nói vậy tu vi không tầm thường, cũng đã tiếp xúc đến lực lượng căn nguyên rồi chứ?

Dương Khai gật gật đầu, thứ lực lượng căn nguyên này, võ giả Đạo Nguyên Cảnh đã bước đầu tiếp xúc, hắn đã là Đế Tôn, thì đâu có xa lạ gì.

Mộc Na nói: - Muốn hóa thân làm thánh linh, tái hiện huy hoàng của tổ tiên, đi vào Huyết Môn chỉ là bước thứ nhất mà thôi, sau khi vào Huyết Môn, mới thật sự là khảo nghiệm... Phần lớn sinh linh Cổ Địa đều nghĩ rằng đi vào Huyết Môn là có cơ hội trở thành thánh linh, tuy rằng không tính là sai, nhưng cũng rất phiến diện, bọn họ chỉ là biết như thế lại không biết nguyên do của nó!

- Khảo nghiệm đó là cái gì? Dương Khai chau mày, lập tức bắt được trọng điểm.

Trưởng lão trầm giọng nói: - Mỗi một thánh linh đều có căn nguyên thánh linh của mình. Huyết mạch phản tổ là một mặt, có thể chiếm được căn nguyên thánh linh thừa nhận mới là trọng yếu nhất! Chỉ có sinh linh chiếm được căn nguyên thánh linh, mới có thể có cơ hội trở thành thánh linh chân chính!

Lời này mặc dù nghe khó hiểu, nhưng Dương Khai vừa nghe liền suy nghĩ minh bạch.

Căn nguyên thánh linh là một loại lực lượng rất kỳ lạ, tỷ như Phượng Hoàng Chân Hỏa chính là căn nguyên thánh linh, sinh linh chiếm được Phượng Hoàng Chân Hỏa, có cơ hội rất lớn trở thành Hỏa Phượng. Tỷ như Lưu Viêm đã có cơ hội này, nhưng rốt cuộc có thể thành công hay không, còn phải nhìn số phận của chính nàng. Nếu không thể chiếm được Phượng Hoàng Chân Hỏa thừa nhận, Lưu Viêm chỉ sẽ dữ nhiều lành ít... Đối với nàng mà nói điều này sao không phải là một khảo nghiệm?!?

Nói cách khác, muốn trở thành thánh linh, huyết mạch lực và căn nguyên thánh linh thiếu một thứ cũng không được.

Dương Khai sợ hãi cả kinh, chần chờ một hồi rồi nói: - Ý của hai vị, chẳng lẽ là nói bên trong Huyết Môn kia có căn nguyên thánh linh?
Trưởng lão cùng Mộc Na liếc nhìn nhau, đều tỏ ý kinh ngạc, dường như cảm thấy lối suy nghĩ cùa Dương Khai quá mức nhạy cảm, thậm chí ngay cả vấn đề này đều nghĩ ra.

Trưởng lão gật gật đầu nói: - Không sai! Bên trong Huyết Môn quả thật có căn nguyên thánh linh, nếu sinh linh có được cơ duyên đi vào trong đó, thì có thể thử dung hợp, một khi thành công mới có thể thực sự trở thành thánh linh, nhưng nếu thất bại thì chỉ có một đường chết!

- Bên trong Huyết Môn vì sao lại có căn nguyên thánh linh? Dương Khai rất ngạc nhiên.

Trưởng lão cười khổ nói: - Bởi vì Huyết Môn chỉ là một cái cửa vào, bên trong Huyết Môn có một Thánh Linh Cung, trong đó chứa rất nhiều lực lượng căn nguyên của thánh linh, có thể nói, gần như bao gồm phần lớn lực lượng căn nguyên của thánh linh thượng cổ!

Dương Khai cả kinh thất sắc: - Làm sao có thể như vậy? Hắn đột nhiên nảy sinh một suy đoán, rúng động nói: - Chẳng lẽ trong đó và Vạn Linh Chi Mộ là tồn tại chung một tính chất, các thánh linh kia khi sắp chết sẽ chủ động đi vào trong đó, sau khi chết sẽ lưu lại lực lượng căn nguyên?

Nếu không phải như thế, Thánh Linh Cung bên trong Huyết Môn kia làm thế nào có vô số lực lượng căn nguyên của thánh linh?

- Cũng không phải như vậy! Mộc Na lắc lắc đầu, mở miệng nói: - Thiên đạo vô thường, trời làm việc có thường, lực lượng của thánh linh quá mức cường đại, không ai có thể chống lại. Thời kỳ thượng cổ số lượng thánh linh quá nhiều, mỗi một thánh linh đều có bản lĩnh nối liền trời đất, hơn nữa mỗi người tính tình tàn bạo, động một cái là vung tay, quấy rối thiên địa không được an bình, những sinh linh khác không được yên ổn sinh sống. Nhưng vạn vật cùng sinh sống, âm dương tương khắc, rồi có một ngày, trong nhân loại sản sinh ra một cường giả tuyệt đại, người đó lực lượng vô cùng khắc chế thánh linh, có thể nói là thiên địch của thánh linh. Người đó hao phí vô số năm tháng, chém chết vô số thánh linh làm ác, lấy đi những lực lượng căn nguyên của thánh linh kia, phong ấn bên trong Thánh Linh Cung. Lại dùng lực lượng kỳ bí phong ấn Thánh Linh Cung, giấu bên trong Huyết Môn, cắt đứt vô số truyền thừa của thánh linh, không cho nó tiếp tục làm ác!

- Thiên địch của thánh linh!? Dương Khai hít vào một hơi lạnh, thật không nghĩ tới trên đời này lại còn có tồn tại như vậy, người như vậy phải cường đại biết bao nhiêu?!?

Mộc Na nghiêm nghị nói:

- Theo như lời đồn đãi lực lượng của người đó tuy rằng cường đại, nhưng cũng không có vượt hơn cường giả cùng thời đại nhiều lắm, chỉ là lực lượng của người đó là chuyên môn khắc chế thánh linh, bất kỳ thánh linh nào ở trước mặt người đó đều không thể sinh ra sức phản kháng... cho nên trong Thánh Linh Cung mới có rất nhiều lực lượng căn nguyên của thánh linh. Mà người kia tự xưng là Thiên Hình, ngụ ý là thay trời hành đạo, cầm trong tay một thanh Thiên Hình Kiếm, nơi đi qua, thánh linh tránh lui, không ai không sợ mất mật khi nghe tin!

"Thiên Hình!" Dương Khai nhớ kỹ, khẽ gật gật đầu, bất quá rất nhanh lại nghi hoặc nói:

- Chuyện cổ xưa như vậy, như thế nào các người biết được?

Mộc Na liếc nhìn hướng trưởng lão một cái, trưởng lão cười ha hả, nói: - Nếu bàn về trường thọ, chỉ sợ trên đời không có chủng tộc nào có thể so sánh tuổi thọ lâu dài hơn Thạch Linh nhất tộc ta, những chuyện này là truyền miệng trong Thạch Linh nhất tộc ta, cũng chỉ là chuyện hai đời trước mà thôi!

Chỉ hai đời trước, Dương Khai co giật khóe miệng một cái, ý thức được vị Thạch linh trưởng lão này chỉ sợ là lão quái vật sống mười mấy vạn năm, không trách được thoạt nhìn già nua như thế.

Dương Khai hít sâu một hơi, bình phục lại rung động trong lòng, nghi hoặc nói: - Trưởng lão và tộc trưởng bảo ta tới đây, cố ý nói cho ta biết những chuyện này, muốn ta làm gì?

Trưởng lão bỗng nhiên nghiêm mặt, trầm giọng nói: - Lão hủ muốn mời khách nhân giúp cho một chuyện, giúp Thạch Linh nhất tộc ta thu hồi căn nguyên thánh linh của tổ tiên lưu lại!
Dương Khai ngẩn ra: - Trưởng lão! Tổ tiên Thạch Linh nhất tộc các vị cũng là thánh linh ư?

Trưởng lão gật gật đầu nói: - Không sai! Tổ tiên của Thạch Linh nhất tộc tên viết là Thái Nhạc, năm đó bởi vì mạo phạm Thiên Hình, bị hắn giết chết, thu lấy lực lượng căn nguyên phong ấn bên trong Thánh Linh Cung!

Dương Khai trên mặt co giật: - Các vị vì sao lại nghĩ tới tìm ta hỗ trợ, chuyện này ta cũng hoàn toàn không hiểu, hơn nữa Huyết Môn bên kia hiện tại có chút dị thường, ánh mắt của bốn vị Thánh Tôn Yêu tộc đều nhìn chằm chằm chỗ đó, muốn đi vào Huyết Môn cũng không phải là chuyện dễ dàng!

Mộc Na nói:

- Điểm này chúng ta đương nhiên biết, Huyết Môn dị biến chính là trời cao đưa cho gợi ý, nếu không có như thế, chúng ta cũng không nghĩ tới đúng lúc này động thủ!

Trưởng lão thở dài: - Thạch Linh nhất tộc tuy rằng cường đại, nhưng sinh tồn không dễ, cũng chính vì chúng ta nắm giữ lực lượng phi phàm, cho nên bốn vị Thánh Tôn ở Cổ Địa kia vẫn luôn muốn thu phục chúng ta để mình sử dụng. Đoạn thời gian trước, bốn vị Thánh Tôn đều hạ thông điệp cuối cùng, báo cho tộc ta, nếu không thần phục thì sẽ hoàn toàn hủy diệt chúng ta! Tộc ta nếu muốn phản kháng, chỉ có nắm giữ lực lượng đánh một trận với họ, mà Huyết Môn, chính là cơ hội cuối cùng!

Dương Khai nhíu mày, biết Thạch Linh nhất tộc này sợ là không có cách nào, lúc này mới đánh chủ ý lên Huyết Môn, muốn đoạt lại lực lượng căn nguyên của Thái Nhạc, để đứng ngang hàng với bốn vị Thánh Tôn.

Tiểu Tiểu giờ này cũng là một thành viên Thạch Linh nhất tộc, sống còn của Thạch Linh nhất tộc cũng quan hệ đến lợi ích của nó, Dương Khai thật ra cũng không tiện bỏ mặc.

Suy nghĩ một hồi, Dương Khai nói: - Nếu như trưởng lão nguyện ý, ta có thể mang theo các người rời khỏi Man Hoang Cổ Địa, bốn vị Thánh Tôn tuy rằng lợi hại, nhưng nếu muốn rời nơi này, chỉ sợ cũng ngoài tầm tay của họ!

Trưởng lão cười khổ một tiếng, nói: - Cố thổ khó xa rời, còn xin khách nhân thứ lỗi cho!

Đây là cự tuyệt!

Mộc Na nói: - Trưởng lão là muốn cho Thạch Cửu đi thừa kế lực lượng của Thái Nhạc, nếu có thể thành công, thì Thạch Cửu chính là Thái Nhạc mới, đến lúc đó liền có thực lực che chở cho hai tộc Thạch linh và Mộc linh. Thạch Cửu là khách nhân một tay nuôi lớn, khách nhân cũng hy vọng nó tốt hơn chứ?

"Làm sao có cảm giác giống như buộc thòng lọng cho mình vậy?!" Dương Khai không khỏi lẩm bẩm trong lòng, bất quá nghe trưởng lão nói muốn cho Tiểu Tiểu thừa kế lực lượng Thái Nhạc như thế, Dương Khai không tránh khỏi có chút động tâm.

Nếu Tiểu Tiểu thật sự có thể thừa kế lực lượng Thái Nhạc, thì chính là một thánh linh mới.

Ngẫm lại xem, sau này Tiểu Tiểu trở thành Thái Nhạc, Lưu Viêm trở thành Hỏa Phượng... cảnh tượng này mới nghĩ tới đã thấy tuyệt vời biết nhường nào.

Tuy rằng động ý động lòng, nhưng Dương Khai vẫn như cũ trang nghiêm trang trọng nói: - Tại sao lại để Tiểu Tiểu đi thừa kế lực lượng Thái Nhạc? Chẳng lẽ không có người nào để chọn hay sao?

Trưởng lão mỉm cười nói: - Thạch Cửu còn nhỏ, rất dễ thích nghi, để nó thừa kế xác suất thành công lớn nhất!

- Nói cách khác còn có khả năng thất bại sao? Dương Khai cau mày.

Trưởng lão và Mộc Na trầm mặc, vấn đề này hiển nhiên rất khó trả lời.

Dương Khai sa sầm mặt xuống, nói: - Chuyện này Tiểu Tiểu có biết không?

Trưởng lão gật đầu nói: - Chuyện này ta đã hỏi ý Thạch Cửu, nó cũng đồng ý!

Dương Khai gương mặt không thoải mái, nói: - Nói cách khác, cho dù ta không giúp một tay, các người cũng định xông vào Huyết Môn?

- Đúng vậy! Trưởng lão trả lời khẳng định.

Dương Khai lập tức sắc mặt khó coi, nếu đã quyết định như vậy, còn nói với mình làm cái rắm gì chứ! Tuy rằng hai tộc Thạch linh Mộc linh tạo cho hắn ấn tượng không tệ, nhưng dù sao không có giao tình nhiều lắm, bọn họ muốn đi chịu chết, Dương Khai cũng không quản được, mấu chốt là Tiểu Tiểu cũng liên lụy vào trong đó.

Dương Khai thầm nghĩ có nên hay không tìm cơ hội bắt Tiểu Tiểu chạy đi... quên đi... tránh giẫm chân vào vũng nước đục này...

Chương 2581: Ý trời

Thấy sắc mặt Dương Khai khó coi, trưởng lão cùng Mộc Na nhìn nhau một cái, cùng nhau hành lễ, khẩn cầu nói: - Mong khách quý hãy trợ giúp hai tộc chúng ta một tay!

Dương Khai nghiêng người tránh qua một bên, thản nhiên nói: - Hai vị đây là muốn làm khó cho ta a.

Trưởng lão lắc đầu nói: - Không phải như vậy, chúng ta chỉ là thuận theo ý trời thôi.

- Ý trời?

Dương Khai cười lạnh một tiếng. - Ý trời đâu ra!

Trưởng lão mỉm cười, nghiêng người qua một bên, chỉ vào vách động nói: - Khách quý mời xem.

Mộc Na cũng vung tay lên, một luồng sáng bảy màu đột nhiên bắn ra, chiếu sáng cả một vách động. Luồng sáng đó dán chặc vào vách động, chậm rãi quay quanh, mà theo ánh sáng chiếu vào, Dương Khai đột nhiên phát hiện trên vách động đó lại hiện lên vài bức họa vô cùng cổ xưa.

Bức thứ nhất, một người ngồi khoanh chân, trên hai đầu gối đặt một tảng đá. Người đó đưa một ngón tay ra, trên đầu ngón tay nhỏ ra một giọt máu tươi rơi trên tảng đá đó. Kỳ lạ là máu tươi trên đầu ngón tay của người trong bức họa lại không phải màu đỏ sẫm mà là màu vàng.

Dương Khai nhìn ngơ ngác, còn chưa nhìn thấu triệt thì ánh mắt không tự chủ được theo luồng sáng di chuyển sang bức thứ hai.

Trên bức họa thứ hai, người đó vẫn ngồi khoanh chân, chỉ là gần đó lại có thêm một thân ảnh xinh xắn, lưng khom xuống, tứ chi chạm đất, giống như một con khỉ đang nhảy nhót đuổi theo bướm bay.

Hai bức họa cũng chỉ dùng những nét vẽ đơn giản nhất để phác họa ra, trông vô cùng thô sơ, nhưng ý tứ muốn biểu đạt thì lại được bày ra rất sống động.

Đây là Tiểu Tiểu cùng mình sao? Đầu Dương Khai mơ hồ, quả thực không dám tin tưởng vào hai mắt của mình. Cái thân ảnh xinh xắn đỏ rõ ràng chính là Tiểu Tiểu a, còn thân ảnh có thể nhỏ ra máu màu vàng thì ngoài mình ra còn có thể là ai khác?

Chỉ là... hình vẽ này rõ ràng đã loang lỗ nhiều năm, cực kỳ cổ xưa, ít nhất cũng vật của vài trăm đến ngàn năm trước, làm sao có thể vẽ mình lên trên đó?

Dương Khai không khỏi sinh ra một loại cảm giác cực kỳ không chân thật.

Lại nhìn sang bức thứ ba, hình ảnh đập vào mắt khiến mí mắt Dương Khai không khỏi co rút lại. Bởi vì trên bức họa thứ ba đó chính là cảnh tượng mình cùng Tiểu Tiểu kề vai chiến đấu. Hình ảnh Tiểu Tiểu cầm Hám Thiên Trụ trong tay đại phát thần uy rất là sắc sảo, giống y như đúc.

Bức thứ tư tựa như là ở trong một thông đạo, ánh sao lượn lờ, không gian vỡ nát. Tiểu Tiểu bị hút vào trong khe nứt không gian, chỉ còn một cánh tay còn lộ ra bên ngoài, dường như muốn nắm bắt cái gì đó.

Đây là lúc mới vào Tinh Giới, cảnh ngộ trong thông đạo tinh quang a!

Bưc thứ năm, xung quang Tiểu Tiểu nhiều thêm chín thân ảnh bằng đá giống nó như đúc, trong một khu rừng nguyên thủy rậm rạp nghỉ ngơi lấy sức, bốn phía có rất nhiều Mộc linh nhỏ bé bay lượn.

Bức thứ sáu, người trong bức họa đầu tiên tìm được thân ảnh xinh xắn đó, xa cách lâu ngày gặp lại, vui mừng không kiềm chế được, lửa trại sáng sủa, rất nhiều Thạch linh cùng Mộc linh ở một bên vừa múa vừa hát, cùng với chuyện phát sinh đêm này hoàn toàn trùng khớp với nhau.

Bức thứ bảy, trên bức họa xuất hiện một cái cửa lớn hình trứng, toàn thân màu đỏ như máu, vô số sinh linh thiên hình vạn trạng ở gần cửa lớn màu máu chiến đấu với nhau, tử thương thành một mảnh.

Bức thứ tám, thân ảnh xinh xắn đó ngang trời mà đến, dưới sự giúp đỡ của nhân loại xông vào trong cửa lớn màu máu, biến mất không thấy.

Bức thứ chín, cái gì cũng không có, chỉ còn lại một cái cửa lớn màu máu, ngoài ra không còn vật gì khác, lưu lại cảm giác hụt hẫng.

Có tất cả chín bức họa, khắc ở trên vách thân cây, tuy phác họa đơn giản nhưng sống động như thật.

Dương Khai xem xong, tâm tư xoay chuyển, một lát sau mới ngẩng đầu nói: - Đây là có ý gì?

Trưởng lão nói: - Mộc linh nhất tộc mặc dù không giỏi chiến đấu nhưng lại có nhiều năng lực kỳ lạ, tộc trưởng đời trước của Mộc linh tộc tinh thông thuật bói toán. Trước khi chết, cảm nhận được một ngày nào đó trong tương lại hai tộc chúng ta sẽ gặp phải tai ương diệt tộc, liền dùng sinh mệnh lực cuối cùng làm cái giá để tính một quẻ, vì hai tộc chúng ra tìm được đường ra. Chín bức họa này chính là nàng lưu lại.

Mộc Na thở dài nói: - Hơn một ngàn năm rồi, ta cùng với trưởng lão vẫn luôn tìm hiểu ngụ ý của chín bức họa này nhưng vẫn không thể hiểu được. Cho đến khi Thạch Cửu đột nhiên từ ngoại giới tìm đến, khiến cho chúng ta ấn chứng với nội dung trên bức họa thứ năm. Chúng ta mới hiểu được hi vọng của hai tộc không nằm trong hai tộc mà là ở trên người Thạch Cửu, trên người của khách quý ngài.

Khóe miệng Dương Khai giật một cái: - Chỉ dựa vào chín bức họa này hai vị liền mạo hiểm tính mạng của mọi người trong hai tộc?

Trưởng lão nghiêm nghị lắc đầu, nói: - Đây là ý trời, đây là gợi ý, không phải là mạo hiểm! Khách quý, chúng ta đã đợi ngài rất lâu rồi!

Dương Khai sửng sốt, hôm nay lúc vừa mới gặp trưởng lão thì đã nghe lão nói qua lời này. Lúc đó hắn còn tưởng rằng là bởi vì Tiểu Tiểu, lại không nghĩ tới lão còn có ý khác.
Bên trong cây, ánh mắt của trưởng lão cùng Mộc Na đều sáng quắt nhìn Dương Khai, gương mặt đầy kỳ vọng.

Dương Khai thở dài:

- Cho dù là gợi ý do tộc trưởng đời trước của Mộc linh tộc dùng sinh mệnh cuối cùng lưu lại cũng không có nói sự việc nhất định thành công a. Hắn chỉ vào bức họa thứ chín nói: - Ở đây cái gì cũng không có!

Mộc Na nghiêm mặt nói: - Ta tin tưởng đại nhân đời trước sẽ không làm chuyện vô ích, nếu đây là một cái tuyệt lộ thì ngài sẽ không lưu lại gợi ý ở đây. Nếu như ngài đã lưu lại vậy thì sẽ chỉ cho chúng ta con đường chính xác.

- Khách nhân ngài...

Trưởng lão lại mở miệng nói.

Còn chưa kịp nói hết lời, Dương Khai đã xua tay cắt ngang lão: - Chuyện này liên quan quá lớn, ta phải suy nghĩ lại, hai vị không cần nói thêm nữa.

Nói xong, Dương Khai cũng không cần biết hai người có ý nghĩ gì, xoay người đi ra hốc cây. Bên ngoài vẫn huyên náo không ngừng, rất nhiều tộc nhân của Mộc linh cùng Thạch Linh đều ca múa nói cười. Nhược Tích bị một đám Mộc linh kéo đi, đang nhẹ nhàng nhảy múa, tư thế duyên dáng, làm cho một đám Mộc linh vỗ tay khen ngợi, vài tên Thạch linh thì nhìn tới con ngươi cũng muốn rớt ra ngoài.

Tiểu Tiểu cũng uốn tới ẹo lui giống như người điên vậy, chỉ là bộ dáng quả thật không dám khen.

Dương Khai không có đi quấy rầy bọn họ, thân hình lắc một cái, liền quay về nhà trên cây của Tiểu Tiểu, khoanh chân ngồi xuống.

Mắt thấy hắn biến mất, trưởng lão khẽ thở dài một hơi, dường như đang tiếc hận không thể ngay tại chỗ thuyết phục được Dương Khai.

Mộc Na quay đầu nhìn chín bức họa, đột nhiên vung tay một cái, luồng sáng nhấp nháy, bức họa thứ chín hoàn toàn biến đổi. Cửa lớn màu máu vẫn như cũ, chỉ là nhiều thêm một người đá khổng lồ có hình thể to lớn, bễ nghễ ngông cuồng, tự cao tự đại, trên vai khiêng một cây gậy to lớn đen như mực, rõ ràng là Tiểu Tiểu.

Mộc Na nói: - Nếu như là hình ảnh này, lúc nãy hắn có thể đồng ý hay không?

Trưởng lão nói: - Nếu đã là gợi ý, tự nhiên sẽ chỉ dẫn con đường, sẽ không chỉ ra kết quả. Nếu là như vậy, sợ là hắn sẽ nổi lên nghi ngờ, hắn cũng không phải ngu ngốc, hình ảnh lúc trước là tốt nhất.

Mộc Na nghe vậy, gật đầu đồng ý, lại vung tay lên, bức họa thứ chín lại khôi phục như ban đầu.

Trưởng lão thở ra một hơi nặng nề, nói: - Chúng ta liên thủ lừa gạt hắn vốn là không nên, chỉ là chúng ta đã tới bước đường cùng rồi, muốn thành công nhất định phải có trợ giúp, tự nhiên phải cho hắn cơ hội suy nghĩ.

Mộc Na nói: - Trưởng lão nói không sai!
Hai vị tộc trưởng cũng coi như là khổ tâm suy tính rồi. Dương Khai làm sao nghĩ tới hai vị này thoạt nhìn đức cao vọng trọng không ngờ lại cấu kết với nhau lừa gạt mình. Mà chín bức họa trên vách cây cũng chỉ là Mộc Na tiện tay tạo ra mà thôi, căn bản không phải là cái gì gợi ý do tộc trưởng đời trước của Mộc linh tộc lưu lại.

Nếu mà biết được, Dương Khai nhất định đánh bọn họ thành đầu heo.

Dương Khai khoanh chân ngồi trong nhà cây đang lưỡng lự, theo hắn nghĩ, trực tiếp mang hai tộc ra khỏi nơi thị phi này là cách tốt nhất, nếu không được thì mang Tiểu Tiểu đi.

Nhưng một câu cố thổ khó rời của trưởng lão làm cho ý nghĩ của hắn chết yểu. Nếu thật sự muốn cưỡng ép mang Tiểu Tiểu đi cũng không phải không được nhưng nếu làm như vậy thì sẽ khiến cho Tiểu Tiểu mất đi cơ hội trở thành Thái Nhạc thánh linh.

Một mặt có cơ hội để Tiểu Tiểu trở thành thánh linh, một mặt lại phải đối mặt với nguy hiểm lớn lao, Dương Khai rơi vào thế khó xử.

Vẫn phải xem suy nghĩ của bản thân Tiểu Tiểu a.

Khi trời sáng, cuộc vui chơi của hai tộc cuối cùng cũng dừng lại. Đám Mộc linh rối rít ẩn vào trong rừng biến mất không thấy, đám Thạch linh cũng từng người quay về nhà cây của mình.

Nhược Tích cùng Tiểu Tiểu cùng nhau quay về, thấy Dương Khai khoanh chân ngồi ở nơi đó. Nhược Tích không nhịn được thè lưỡi ra, tối hôm qua chơi đến quên hết tất cả, rốt cuộc tiên sinh biến mất lúc nào nàng cũng không biết.

- Tiểu Tiểu qua đây! Dương Khai hướng về phía Tiểu Tiểu vẫy vẫy tay.

Tiểu Tiểu lập tức nhảy nhót tới bên cạnh, tò mò nhìn hắn, không biết Dương Khai có chuyện gì.

Dương Khai đưa một tay ra, cầm một tay của Tiểu Tiểu, thúc dục thần niệm cùng nó bắt đầu nói chuyện.

Một hồi lâu sau, Dương Khai mới than nhẹ một tiếng: - Ngươi thật sự quyết đinh vậy sao?

Không ngoài dự đoán, Tiểu Tiểu quả thật muốn vào Huyết Môn, lợi hại trong đó trưởng lão đã sớm nói qua với nó rồi, không hề có nửa điểm ý tứ cưỡng ép.

Tiểu Tiểu đứng thẳng người, hai đấm vỗ vào ngực, dáng điệu ta rất cường tráng, ta cái gì cũng không sợ.

Dương Khai lắc đầu cười khổ, trầm mặc một hồi mới mở miệng nói: - Đi nói với trưởng lão, chuyện của hắn ta đáp ứng.

Tiểu Tiểu ngẩn ra, hiển nhiên là không hiểu được ý tứ của Dương Khai, nhưng vẫn nghe lời chạy ra ngoài.

- Tiên sinh, có phải là xảy ra chuyện gì hay không? Nhược Tích thấy sắc mặt Dương Khai không tốt, không khỏi có chút bất an.

Dương Khai nhíu nhíu mày, cũng không có che giấu, nói: - Hai tộc Thạch linh cùng Mộc linh muốn đưa Tiểu Tiểu vào Huyết Môn, đi kế thừa căn nguyên thánh linh lực, ta có chút lo lắng.

- A! Nhược Tích lập tức che miêng kinh hô. - Vào Huyết Môn, nhưng lúc này ở nơi đó...

- Đúng vậy, rất khó, nếu ta không giúp thì bọn họ khẳng định không có cách nào đột phá được phòng ngự xung quang Huyết Môn, cho dù có ta giúp đỡ cũng không nhất định thành công.

- Vậy vì sao tiên sinh còn đáp ứng?

Dương Khai nói: - Làm hết sức mình, còn lại theo ý trời, nếu thật sự không được thì ta vẫn có chút nắm chắc dẫn bọn họ chạy trốn.

Ánh mắt Nhược Tích lóe lên, khẽ cắn đôi môi đỏ mộng, nói: - Vậy ta cũng muốn giúp.

Dương Khai trừng mắt nhìn nàng một cái, nói: - Không được, nếu lần này thật sự muốn xông qua Huyết Môn, cục diện sẽ rất nguy hiểm, thực lực của ngươi... không đủ, ngoan ngoãn chờ đợi là được.

Gương mặt Trương Nhược Tích đầy vẻ ủy khuất, nhưng lại không dám làm trái ý của Dương Khai, chỉ có thể nhẹ giọng đáp: - Biết rồi!

Dương Khai nhìn nàng một cái, ôn hòa nói: - Ta từ Trương gia mang ngươi ra thì có trách nhiệm bảo vệ an toàn cho ngươi, đợi tới lúc ngươi tấn thăng Đế Tôn rồi lại tham gia chuyện như vậy cũng không muộn.

- Vâng! Trương Nhược Tích rầu rĩ trả lời.

Chương 2582: Xuất phát

Trong nhà trưởng lão trên cây, Thạch linh trưởng lão cùng Mộc linh tộc trưởng đều mừng rỡ ra mặt khi nghe được Tiểu Tiểu thông báo, thầm cảm thấy không có uổng phí một phen khổ tâm, cuối cùng cũng khiến cho Dương Khai đáp ứng thỉnh cầu của hai tộc.

Hai người còn tay trong tay mà đến, chủ động đến nhà trên cây của Tiểu Tiểu.

Nhược Tích cùng Tiểu Tiểu bị đuổi ra bên ngoài, chỉ còn lại Dương Khai cùng tộc trưởng hai tộc ngồi khoanh chân ở bên trong.

Trưởng lão cười ha hả, rõ ràng tâm trạng không tệ, gương mặt Mộc Na cũng như gió mùa xuân, vui không kiềm chế được.

Chỉ có Dương Khai mặt như đưa đám, có chút phá hỏng phong cảnh.

- Trưởng lão, ta nói trước, giúp các ngươi là giúp các ngươi, nhưng nếu sự việc không ổn, ta sẽ mang Tiểu Tiểu rời đi ngay, các ngươi chỉ có thể tự cầu phúc.

- Tất nhiên tất nhiên! Trưởng lão vuốt râu đá, liên tục gật đầu. - Nếu thật sự chuyện không làm được, chúng ta cũng không miễn cưỡng cái gì.

Dương Khai gật đầu nói: - Một khi đã như vậy, ta cũng không còn gi để nói, hai vị có kế hoạch gì không?

Trưởng lão cùng Mộc Na nhìn nhau một cái, người trước nói: - Xông qua đó đưa Thạch Cửu vào trong Huyết Môn, đây có tính là kế hoạch không?

Khóe miệng Dương Khai co giật một cái, cả giận nói: - Cái này tính là kế hoach cái rắm! Lúc này Huyết Môn đang bị bốn đại Thánh Tôn giám thị, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là tám sứ cùng xuất hiện, ba mươi hai đường Yêu Vương gào thét chạy ra, các ngươi làm sao xông qua đó?

Trưởng lão hơi có chút ngượng ngùng nói: - Khách nhân ngài không phải tinh thông lực lượng không gian sao? Mang theo chúng ta xông qua là được rồi.

Mí mắt Dương Khai co lại, nhìn chằm chằm lão nói: - Tiểu Tiểu nói cho ngươi biết?

Hắn chưa từng ở trước mặt Thạch linh nhất tộc thi triển qua lực lượng không gian. Trưởng lão ngay cả cái này cũng biết, rõ ràng là nghe được từ Tiểu Tiểu.

Mộc Na nói: - Khách nhân không nên tức giận, hai tộc chúng ta tuyệt đối không có ác ý với ngài, sẽ không tiết lộ bất kỳ bí mật nào của ngài. Chuyện này cũng không phải Thạch Cửu chủ động nói ra. Là nhờ vào tin tức do trưởng lão thăm dò được từ trong ký ức của Thạch Cửu lúc Thạch Cửu tìm đến chúng ta.

Thanh âm của Dương Khai càng thêm rét lạnh, nhẹ nhàng cười nói: - Vậy hai vị còn biết được bí mật gì của ta nữa?

Trưởng lão ho khan một tiếng, nói: - Chúng ta còn biết khách nhân có một bí báo không gian rất thần kỳ, có thể thần không biết quỷ không hay mang chúng ta đi cùng.

Dương Khai không khỏi liếc mắt một cái, có chút muốn giết người diệt khẩu, chỉ một cái là xong. Hắn cũng hiểu được tại sao hai tộc nhất định muốn nhờ mình giúp đỡ, thậm chí trước đó ngay cả mình có thực lực gì cũng không hỏi thăm câu nào.

Mình có Huyền Giới Châu, lại tinh thông lực lượng không gian, quả thật có thể thần không biết quỷ không hay mang bọn họ cùng nhau đến trước Huyết Môn. Đây là ưu thế không người nào có được.

Tìm ai hỗ trợ cũng không bằng tìm mình hỗ trợ được nhanh gọn như vậy.

Trưởng lão nói: - Kế hoạch của chúng ta là như vậy. Đầu tiên tộc nhân hai tộc chúng ta sẽ trốn trong không gian bí bảo, sau đó khách nhân ngài sẽ thi triển thần thông không gian mang chúng ta đến trước Huyết Môn. Những chuyện còn lại khách nhân không cần quá lo lắng nữa, chỉ cần có thể tới gần Huyết Môn, chúng ta tự có biện pháp đưa Thạch Cửu vào trong đó.

Dương Khai híp mắt nói: - Theo như ta được biết, Huyết Môn là một trong hai đại cấm chế của Man Hoang Cổ Địa, ngày thường sinh linh trong Cổ Địa ngay cả đến gần cũng không cách nào làm được, càng không cần nói tiến vào trong đó. Các ngươi có biện pháp gì sao?

Mộc Na hé miệng cười, nói: - Ngày thường là ngày thường, hiện giờ Huyết Môn có dị động, lực cấm chế đó đã buông lỏng rất nhiều rồi. Đến gần Huyết Môn không phải là vấn đề, vấn đề lớn nhất là làm sao phá vỡ phong ấn của Huyết Môn.

Trưởng lão ngạo nghễ nói: - Lực lớn thắng mười người luyện võ, Thạch linh nhất tộc ta cùng ra tay, phong ấn gì cũng có thể đánh nát!

Sắc mặt Dương Khai khó coi nói: - Các ngươi đây là muốn dùng bạo lực?

Trưởng lão giật giật lông mày nói: - Có gì không ổn!

Dương Khai một tay dán lên mặt mình, quay đầu nhìn Mộc Na nói: - Tộc trưởng, Thạch linh nhất tộc đầu óc không linh hoạt, làm bừa như vậy cũng thôi, ngươi làm sao cũng hô hào đi theo a?

Mộc Na cười khổ nói: - Không lẽ còn có biện pháp tốt hơn sao?

Dương Khai không nói nên lời, ý thức được hai tộc này căn bản không có kế hoạch gi hay cả, thuần túy chỉ là không trâu bắt chó đi cày, bị thông điệp của bốn đại Thánh Tôn bức bách đến không còn biện pháp, lúc này mới mạo hiểm thử một lần. Nếu thật sự có thể để cho Tiểu Tiểu kế thừa Thái Nhạc Lực, trở thành thánh linh thượng cổ, như vậy hắn tự nhiên có thể bảo vệ hai tộc dưới mí mắt của bốn đại Thánh Tôn rồi.

Nói chung, hai tộc nếu không thành công thì thành nhân!
Dương Khai hờ hững một hồi rồi nói: - Hay là... để ta thử xem có thể xé rách phong ấn của Huyết Môn hay không. Trong Huyết Môn nếu đã phong ấn Thánh Linh Cung, như vậy trong đó nhất định là một tiểu thiên địa. Thần thông không gian của ta may ra có thể xé rách giới diện lực của tiểu thiên địa đó.

Trưởng lão nghe vậy, lập tức chà xát hai tay nói: - Có khách nhân ra tay tất nhiên không còn gì tốt hơn, nhưng mà nếu không được, vẫn phải dùng bạo lực.

Trưởng lão luôn tạo cho Dương Khai một loại cảm giác cơ trí, nhưng hiện giờ xem ra Thạch linh rốt cuộc vẫn là Thạch linh. Cho dù sống đủ lâu, suy nghĩ cũng không phải rất linh hoạt. Thạch linh tôn sùng bạo lực để giải quyết vấn đề hơn, thật là làm khó cho Mộc linh nhất tộc có thể cùng bọn họ chung sống lâu như thế a.

- Khi nào chúng ta sẽ hành động? Dương Khai nhìn hai người hỏi.

- Việc này không nên chậm trễ, sớm muộn gì cũng phải đi, chủ ý của lão hủ là sáng mai sẽ hành động. Trưởng lão nghiêm mặt nói.

Mộc Na hơi gật đầu, hiển nhiên cũng có ý như vậy.

Dương Khai thở dài: - Được rồi, hai vị quay về cho tộc nhân chuẩn bị một chút, mai sáng... lên đường!

Trưởng lão cùng Mộc Na lập tức cáo từ rời đi, rõ ràng là quay về thông báo cho tộc nhân của mình.

Dương Khai vẫn như cũ khoanh chân ngồi trong nhà. Hành động này của hai tộc có thể nói là cực kỳ mạo hiểm, nói thật là Dương Khai cũng thấy không ổn, khả năng thất bại rất lớn. Hiện giờ hắn cần suy tính làm sao để gia tăng độ an toàn cùng tỷ lệ thành công. Dù sao cũng hành động dưới mí mắt của bốn đại Thánh Tôn trong Cổ Địa, một khi chọc cho bốn thánh linh ra tay ngăn trở thì lúc đó cho dù Dương Khai có thần thông không gian cũng không nhất định có thể an toàn thoát thân.

Có lẽ... Tạ Vô Úy có thể giúp một chút.

Cả đêm Dương Khai đều trầm tư suy nghĩ.

Lúc trời sáng, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân chỉnh tề. Dương Khai mở mắt, thần niệm quét qua, lập tức thấy được Thạch linh nhất tộc đã toàn bộ xuất động. Không chỉ Thạch linh nhất tộc, ngay cả Mộc linh nhất tộc cũng chạy ra hơn một trăm tộc nhân, dưới sự lãnh đạo của Mộc Na bay trên đầu của Thạch linh nhất tộc.

Lúc này tên đã lên dây, không thể không bắn, Dương Khai than thở một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài.

Thấy Dương Khai xuất hiện, thần sắc tộc trưởng hai tộc đều nghiêm lại, trưởng lão nói: - Khách nhân, chúng ta đã chuẩn bị xong rồi!

Dương Khai nhìn Mộc Na, cau mày nói: - Mộc Linh nhất tộc cũng muốn đi?

Hôm qua tuy rằng Mộc Na với trưởng lão cùng thương lượng nghị sự với hắn nhưng hắn thật không nghĩ tới Mộc linh nhất tộc sẽ dốc toàn bộ ra hết. Chuyến đi này hung hiểm vạn phần, Mộc linh nhất tộc không am hiểu chiến đấu thì có thể làm gì? Một khi bị cuốn vào trong chiến đấu, tùy tiện một Yêu Vương cũng có thể tàn sát sạch sẽ bọn họ.

Trưởng lão mỉm cười nói: - Mộc linh nhất tộc cùng Thạch linh nhất tộc ta đồng sinh cộng tử, mặc dù bọn họ sẽ không trực tiếp tham gia chiến đấu nhưng vẫn có thể giúp được việc lớn đấy, khách nhân không cần lo lắng.
Dương Khai nhíu nhíu mày, hắn cũng không hỏi nhiều, gật đầu nói: - Nếu như thế, vậy thì tùy các ngươi!

Quay đầu nhìn, Dương Khai hồ nghi hỏi: - Nhược Tích đâu?

Hắn không ngờ không tìm thấy Trương Nhược Tích. Hôm qua hắn một mực ở trong phòng tĩnh tọa, trầm tư suy nghĩ, cũng không có gặp mặt Trương Nhược Tích, còn tưởng nàng vẫn ở bên ngoài. Nhưng đến bây giờ mới phát hiện, Trương Nhược Tích vậy mà không thấy đâu.

Trưởng lão cùng Mộc Na nhìn nhau một cái, mỗi người quay đầu hỏi tộc nhân của mình, nói: - Có ai thấy qua vị tiểu cô nương kia không?

Không ai trả lời, đừng nói Thạch linh ít người, ngay cả hơn một trăm Mộc linh cũng không thấy bóng dáng của Nhược Tích.

Dương Khai biến sắc, thần niệm như thủy triều điên cuồng khuếch tán ra bốn phía, ngay lập tức bao trùm phạm vi mấy ngàn dặm, nhưng trong phạm vi thần niệm bao phủ căn bản không có khí tức của Nhược Tích.

Điều này làm hắn vừa sợ vừa giận, một người sống sờ sờ, làm sao vô duyên vô cớ biến mất?

- Thạch Cửu, ngươi có phải là biết chút gì không? Trưởng lão đột nhiên trầm giọng hỏi.

Dương Khai quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Tiểu Tiểu đứng ở nơi đó, vẻ mặt lo lắng bất an, không ngừng nắm tai gãi cằm, ánh mắt mơ hồ không chừng.

Trong lòng Dương Khai vừa động, nhìn nó nói: - Tiểu Tiểu, Nhược Tích đi đâu rồi?

Thấy không tránh khỏi, Tiểu Tiểu lập tức ủ rũ cúi đầu, trong miệng ô ô vài tiếng.

Sắc mặt Dương Khai đại biến, ngẩng đầu nhìn về hướng Huyết Môn, cắn răng nói: - Nha đầu này!

Mộc Na cũng che miệng thất thanh nói: - Nàng ta lại đi trước đến phụ cận Huyết Môn?

Dương Khai cả giận nói: - Nhất định là hôm qua ta ngăn cản nàng tham gia hành động lần này mới khiến nàng hành động tự tiện như thế, chờ bắt được sẽ đánh cho nhừ mông!

Quả thật bị chọc tức mà, Nhược Tích luôn ngoan ngoãn nghe lời, không nghĩ tới lần này lại dám gạt mình len lén chạy đi, thế này còn được sao?

Dương Khai lại giơ tay gõ Tiểu Tiểu một cái, cả giận nói: - Ngươi nếu biết, tại sao không sớm nói với ta!

Tiểu Tiểu ôm đầu, gương mặt ủy khuất kêu ô ô hai tiếng.

- Hiện giờ nói cái này cũng vô dụng rồi, khách nhân tốt nhân nên nhanh chóng tìm được nàng. Hiện giờ phụ cận Huyết Môn giăng đầy Yêu tộc, nếu để cho nàng rơi vào tay của Yêu tộc thì sự tình sẽ rất phiền toái. Trưởng lão cho lời khuyên.

Dương Khai làm sao không biết đạo lý này, chỉ có thể đè xuống xao động trong lòng, mở miệng nói: - Đều thả lỏng thể xác và tình thần, không nên chống cự, đợi lát nữa vào trong thấy được cái gì cũng không nên sợ hãi cùng kỳ quái.

Sau khi nói xong, Dương Khai đưa tay chụp hướng hai tộc, pháp tắc không gian được thúc dục, miệng giới của Huyền Giới Châu mở ra, thu tộc nhân hai tộc vào trong Tiểu Huyền Giới.

Pháp thân đang cười híp mắt ngồi ở bên trong sớm đã nhận được thông báo của Dương Khai, nghênh tiếp tộc nhân hai tộc.

Trưởng lão nói qua, Thạch linh nhất tộc trời sinh không quá mười, quá mười nhất định chết yểu.

Cũng không biết lát nữa họ thấy được pháp thân sẽ có biểu tình gì, Dương Khai cũng lười để ý tới, càng không có tâm tư đi giải thích cho bọn họ đặc thù của pháp thân. Sau khi thu toàn bộ tộc nhân hai tộc vào Tiểu Huyền Giới, hắn lập tức xoay người lại, thân hình nhoáng một cái, nhanh chóng phóng về phía Huyết Môn.

Những nơi chạy qua, Dương Khai không ngừng thả ra thần niệm dò xét, hy vọng có thể tìm được bóng dáng của Trương Nhược Tích.

Nhưng nha đầu này xuất phát trước một ngày, nếu đi với tốc độ tối đa thì nói không chừng đã đến phụ cận Huyết Môn, tự nhiên trên đường sẽ không có bóng dáng nàng rồi.

Sự thật cũng đúng là như vậy, lúc này Trương Nhược Tích đã đến bên ngoài Huyết Môn ba trăm dặm. Nàng một đường cẩn thận đi tới, ngược lại cũng có vài phần may mắn nên không gặp phải trắc trở quá lớn.

Chỉ có điều đến nơi này rồi, nàng cũng không dám đi tiếp nữa, phía trước thực sự có quá nhiều Yêu tộc, ai cũng không hề che giấu, khí tức đều lộ ra bên ngoài. Nếu nàng dám tùy ý xuất hiện khằng định sẽ bị phát hiện ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau