VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2566 - Chương 2570

Chương 2568: Vạn Linh Chi Mộ

Tu luyện trong núi, không biết năm tháng trôi đi.

Dương Hữu Vi rất thức thời, từ sau ngày bị Trương Nhược Tích đuổi đi liền thật sự không ra mặt nữa, nhưng mà Dương Khai không sợ hắn giở trò gì, hiện tại hồn ấn cũng nằm trong tay mình, Dương Hữu Vi căn bản không thoát khỏi khống chế, dám có ý bậy bạ gì thì là tự tìm đường chết.

Trương Nhược Tích cũng không đi ra, ở ngay bên cạnh dốc lòng tu luyện, hiện tại nàng là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, lại được lợi không ít trong Toái Tinh Hải, còn có được cả căn nguyên tinh tú nguyên vẹn, chỉ cần dung hợp căn nguyên, cảm ngộ đế ý, chờ thời cơ xung kích Đế Tôn Cảnh.

1 tháng sau, có tiếng gõ cửa.

Dương Khai mở mắt, phất tay, cửa phòng mở ra.

Dương Hữu Vi cung kính tiến vào, chắp tay nói: - Đại nhân, có tin tức.

Dương Khai tinh thần rung lên, đứng dậy quát: - Dẫn đường!

Chuyện của lão tam không nên kéo dài, mau chóng giải quyết mới có thể an lòng đi tìm Tiểu Tiểu, bởi vậy vừa nghe Dương Hữu Vi báo cáo, không muốn chậm trễ chút nào, lập tức lên đường.

Ra ngoài cửa, Trương Nhược Tích được Dương Khai truyền âm cũng vội đi ra, nhìn nhau, Dương Khai gật đầu, Trương Nhược Tích không nói một lời theo sau.

Hào quang bắn lên, rời xa đỉnh núi, xoay một vòng trên không, nhắm một hướng bay đi.

Giữa đường, Dương Hữu Vi tỉ mỉ kể lại chuyện phát hiện.

Trong 1 tháng qua, hơn 20 thủ hạ Yêu tộc của hắn luôn tìm dấu vết lão tam, nửa ngày trước, một tiểu yêu có phát hiện, vội bẩm báo lên Dương Hữu Vi, nhưng bọn họ không dám bứt dây động rừng, thật là vì lão tam quá cảnh giác, mấy chục năm qua bọn họ nhiều lần phát hiện được lão tam, nhưng không lần này bắt được nàng thành công, bởi vậy luôn chú ý động tĩnh lão tam từ xa, im lặng theo dõi.

Nhưng nói đi phải nói lại, thực lực của đám Yêu tộc này, dù đối đầu với lão tam thì cũng không phải đối thủ của nàng.

Dương Khai đoán chừng Dương Hữu Vi không hề biết lão tam đã là Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, bằng không 1 tháng trước sao dám ngông nghênh đánh ra.

Căn cứ thủ hạ báo cáo, lão tam vẫn ẩn nấp dưới dòng sông, lần này phát hiện được cũng là trùng hợp, có thể vì lão tam trốn lâu quá muốn ra hít thở không khí, nào biết vừa rời sông liền bại lộ tung tích.

Dương Khai không khỏi cảm khái, nhiều người quả nhiên dễ làm việc.

Nếu để hắn đi tìm lão tam, không biết phải tìm đến bao giờ, lần trước không đánh chết Dương Hữu Vi, mà đi thu phục hắn, thật là quyết định sáng suốt.

Khoảng cách không xa, nhưng đám người Dương Khai chưa kịp đến, đằng trước đã có một Yêu tộc lao tới.

Dương Hữu Vi nhìn kỹ, vội nói: - Là người một nhà.

Hắn bay lên trước, đón đầu Yêu tộc kia, hai bên gặp mặt, nhỏ giọng mấy câu, Dương Hữu Vi đổi sắc, quay lại, có chút lo lắng nhìn Dương Khai.

Thấy thần sắc của hắn biến đổi, trong lòng Dương Khai khẽ động, trầm giọng hỏi:

- Có biến cố gì.

Dương Hữu Vi đau khổ nói: - Bị phát hiện rồi.

- Lão tam lại chạy? Dương Khai mặt trầm như nước, lần trước lão tam trốn một tháng, lần này trốn chỉ sợ lại phải hơn 1 tháng, hắn nào có nhiều thời gian tiêu hao ở chỗ này.

- Có thể nói là chạy, cũng có thể nói là không chạy mất! Dương Hữu Vi sắc mặt khó xử, như là không biết giải thích cho Dương Khai thế nào.

- Là sao? Dương Khai mắt lạnh nhìn.

Dương Hữu Vi há miệng, thở dài nói: - Nữ nhân đó tiến vào mộ địa!

- Mộ địa gì? Dương Khai nhíu mày.

- Vạn Linh Chi Mộ!

Dương Hữu Vi tràn đầy đau khổ, nói đến bốn chữ đó, sắc mặt trắng bệch, thân thể run run, như rất kiêng kỵ.

Dương Khai không hiểu rõ, bực tức nói: - Nếu biết nàng ở trong đó, vì sao không tiếp tục theo dõi?

Sắc mặt Dương Hữu Vi đại biến, sợ hãi nói: - Đại nhân có điều không biết, Vạn Linh Chi Mộ đó căn bản không vào được, là chỗ chôn thân của tất cả sinh linh trong Cổ Địa, trước giờ đều có vào không ra.

Dương Khai hừ lạnh nói:
- Ta mặc kệ, sai người của ngươi tiếp tục theo dõi, bằng không ngươi chờ xem!

Dương Hữu Vi cả kinh: - Đại nhân, xin nghe ta nói trước Vạn Linh Chi Mộ rốt cuộc là thế nào, ngài hiểu được rồi sẽ biết tiểu nhân cũng phải bất lực.

Dương Khai mắt lạnh nhìn, thấy hắn không phải đang lớn tiếng dọa người, liền nói: - Được, xem ngươi còn làm ra trò gì.

Dương Hữu Vi cười khổ nói:

- Tiểu nhân không dám, sẽ nói rõ ràng cho đại nhân, Vạn Linh Chi Mộ là chỗ vô hình, cũng là mộ phần của sinh linh trong Cổ Địa.

- Thế nào là chỗ vô hình?

Dương Hữu Vi khổ sở nói: - Không ai biết nó ở chỗ nào, cũng căn bản không tìm được chỗ đó.

Dương Khai tức giận: - Vừa rồi rõ ràng ngươi nói lão tam vào Vạn Linh Chi Mộ, bây giờ lại nói không biết chỗ nào, coi bổn thiếu là trẻ con ba tuổi, tùy tiện lừa gạt?

Trương Nhược Tích sắc mặt phát lạnh trừng hắn, thần sắc không tốt, chủ yếu là lời trước sau của Dương Hữu Vi mâu thuẫn quá lớn, làm người ta không nghi ngờ cũng khó.

Dương Hữu Vi hoảng sợ không thôi, cảm nhận được thần hồn đè nén, biết mình không giải thích rõ ràng thì hôm nay phải chết, vội vàng nói: - Đại nhân bớt giận, tiểu nhân nói thật, hơn nữa Vạn Linh Chi Mộ là thứ mà tất cả sinh linh Cổ Địa đều biết, ngài tùy tiện hỏi là biết được, tiểu nhân làm sao dám lừa dối ngài?

Dương Khai nhíu mày, cũng cảm thấy hắn sẽ không nói bậy chuyện này, khoát tay: - Nói tiếp!

Dương Hữu Vi thở hổn hển mấy hơi, biết mình nhất thời không chết được, cân nhắc câu chữ rồi nói: - Vạn Linh Chi Mộ, mờ ảo vô tung, tùy ý xuất hiện ở bất kỳ nơi nào trong Cổ Địa, không có quy luật nào, ngắn thì một vài ngày, lâu thì mấy tháng, mỗi lần đều chỉ xuất hiện một cửa mộ, muốn đi vào thì thông qua cửa mộ đó. Nhưng bao nhiêu năm qua, chưa từng có người nào đi ra, hơn nữa.... Vạn Linh Chi Mộ vừa xuất hiện, những yêu thú hay sinh linh Cổ Địa sắp chết già gần đó đều sẽ chủ động đi vào mộ địa chờ chết, cho nên nó mới được gọi là Vạn Linh Chi Mộ, cùng với Huyết Môn là hai đại cấm địa trong Cổ Địa.

Sao lại liên lụy tới một cái Huyết Môn nữa? Dương Khai không biết Huyết Môn là thứ gì, nhưng nếu là cấm địa, tự nhiên vô cùng nguy hiểm.

Hắn không có lòng dạ hỏi chuyện Huyết Môn, nói: - Theo như ngươi nói, Vạn Linh Chi Mộ chính là chỗ mà sinh linh Cổ Địa chết già?

- Đại nhân minh giám! Dương Hữu Vi cúi người.

- Vậy lão tam đi vào làm gì? Dương Khai nhíu mày.

Dương Hữu Vi thầm nghĩ ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai, nhưng không dám càm ràm, đành khổ sở nói: - Vậy thì tiểu nhân không rõ, nhưng nếu vào trong... chỉ sợ dữ nhiều lành ít, bởi vì ngay cả Yêu Vương hùng mạnh nhất đi vào trong, cũng chỉ có đường chết.

Nói đến mức này, hắn chỉ mong vị đại nhân này đừng làm bừa.

Nào biết Dương Khai trầm ngâm một hồi, liền khoát tay:

- Đi trước dẫn đường, đến chỗ Vạn Linh Chi Mộ xem thử. Hóa ra mình nói cả đống cũng vô dụng, Dương Hữu Vi trong lòng rên xiết, có muốn khuyên can, nhưng vừa gặp ánh mắt Dương Khai, liền ngoan ngoãn đi trước dẫn đường.

Không lâu sau, mấy người đáp xuống trước một mảnh sơn cốc rộng rãi, trong rừng rậm xung quanh nhảy ra mấy Yêu tộc, Dương Khai cũng quen mắt, đều là những thủ hạ của Dương Hữu Vi lần trước đã gặp.

- Đại nhân! Mấy Yêu tộc đi lên hành lễ.

Dương Hữu Vi khoát tay, bảo bọn họ đứng một bên, ánh mắt rụt rè nhìn Dương Khai.

Dương Khai đang quan sát sơn cố này, muốn xem Vạn Linh Chi Mộ ở chỗ nào, nhưng không phát hiện được, nhíu mày: - Mộ địa đâu?

Dương Hữu Vi nghiêng đầu nhìn sang thủ hạ, Yêu tộc kia liền chỉ ra: - Ở ngay phía trước.

- Ngươi giỡn mặt ta? Sắc mặt Dương Khai âm trầm.

Dương Hữu Vi cả kinh, vội nói: - Tiểu nhân không dám, chỉ là cửa mộ cũng là vật vô hình, không thể thấy được, trừ khi có người sắp chết đi vào, mới thoáng hiện ra một chút.

- Thật không vậy? Dương Khai tràn đầy hoài nghi nhìn Dương Hữu Vi, với thần niệm mạnh mẽ của hắn lại không hề phát hiện, cố tình Dương Hữu Vi nói rất ly kỳ, làm hắn không nghi ngờ cũng khó.

- Tiên sinh không thấy được sao? Bỗng nhiên Trương Nhược Tích lên tiếng.

- Thấy được cái gì? Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng.

- Bên đó có một cánh cửa ánh sáng, cửa ánh sáng màu xám! Trương Nhược Tích chỉ về phía đó.

Mấy Yêu tộc vừa nghe, lập tức trừng lớn mắt, khiếp sợ nhìn Trương Nhược Tích.

Dương Khai vận đủ ánh mắt, thần niệm càn quét, vẫn không có được gì, ủ rũ nói: - Không có gì cả.

- Sao lại như vậy, rõ ràng ở chỗ này... Trương Nhược Tích tràn đầy khó hiểu.

Dương Hữu Vi sợ sệt nhìn Trương Nhược Tích, dò hỏi: - Cô nương, cô có thể... thấy được cửa mộ?

- Đúng thế. Trương Nhược Tích không biết bọn họ đang sợ cái gì.

Sắc mặt Dương Hữu Vi lập tức không được tự nhiên, ngó qua ngó lại, các Yêu tộc đều có vẻ kỳ quái.

Dương Khai mắt lạnh quét qua, hừ nói: - Không phải ngươi vừa nói chỉ có người sắp chết mới thấy được cửa mộ sao? Giờ giải thích thế nào? Chẳng lẽ Nhược Tích cũng là người sắp chết?

Trương Nhược Tích hoảng sợ, mày liễu dựng lên, căm phẫn trừng Dương Hữu Vi.

Yêu nghiệt này dám rủa nàng sẽ chết, đúng là không phải thứ gì tốt lành.

Dương Hữu Vi khóc than nói:

- Cổ xưa tương truyền đều là vậy, cho nên tiểu nhân mới nói Vạn Linh Chi Mộ là chỗ vô hình, hôm nay không biết sao lại thế này! Hắn quay lại, kéo cổ áo một tên, giận dữ nói: - Các ngươi xác định bên này có cửa mộ?

Yêu tộc này hoảng loạn nói: - Xác định, xác định, nữ nhân đó biến mất ở chỗ đó, lúc đi vào cửa mộ lóe lên, chúng ta thấy rõ ràng!

Hai Yêu tộc bên cạnh cũng không ngừng gật đầu.

Dương Hữu Vi mới buông hắn ra, trong lòng không yên nhìn Dương Khai.

Đùng đùng dùng....

Đúng lúc này, những tiếng trầm thấp vang vọng, như có thứ gì to lớn đang tới gần, bên phía phát ra âm thanh lại truyền tới tiếng cây cối ngã rạp.

Đoàn người Dương Khai nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy bên đó tro bụi tung lên, một cái bóng khổng lồ đang đi lại trong rừng rậm, mỗi một bước đạp xuống là núi đá rung chuyển.

Bên trên bóng dáng khổng lồ đó, có không thiếu Yêu tộc đang bay cạnh, vừa bay còn không ngừng gào thét, vô cùng lo lắng.

Chương 2569: Đại họa tày trời

- Đại nhân, là người bên Ngưu đại nhân! Một Yêu tộc tới gần Dương Hữu Vi, nhỏ giọng nói.

Dương Hữu Vi nghe vậy hơi biến sắc, vội vàng bay lên nhìn, khi thấy rõ hình dáng quái vật khổng lồ đó, không nhịn được quát khẽ: - Ngưu Toàn!

Trước đó hắn từng có nhắc tới Ngưu Toàn, dù Dương Khai không hỏi kỹ, nhưng cũng hiểu Ngưu Toàn là một Yêu Tướng, hẳn là ngang hàng với Dương Hữu Vi, không ngờ hôm nay lại gặp ở đây.

Dương Khai đang nghĩ có nên cho Dương Hữu Vi phối hợp với mình giết người diệt khẩu, miễn cho những Yêu tộc không liên quan này phát hiện mình đi cùng Dương Hữu Vi mà xảy ra biến cố, nhưng không ngờ Dương Hữu Vi trực tiếp bay sang bên đó, ở trên không trung lớn tiếng gọi: - Lão Ngưu, ngươi đang làm gì!

Không hề có đáp lại.

Sắc mặt Dương Hữu Vi lại biến đổi, vội hô: - Lão Ngưu, ta là lão Dương, ngươi tỉnh lại nhìn ta!

Những Yêu tộc bay theo cùng Ngưu Toàn cũng nhận ra Dương Hữu Vi, liền có Yêu tộc gào khóc hô: - Dương đại nhân, ngài mau tìm cách cứu đại nhân nhà ta, không biết sao hôm nay đại nhân lại đột nhiên hiện ra chân thân, mặc kệ mọi thứ chạy về phía này, chúng ta ngăn cản thế nào cũng không được, gọi thế nào cũng không đáp lại.

Nghe hắn nói vậy, Dương Hữu Vi lập tức kiểm chứng được suy đoán của mình, ánh mắt lướt qua chỗ cửa mộ địa, sắc mặt đau thương, thở dài nặng nề, khoát tay bay về bên cạnh Dương Khai.

Ầm ầm...

Cây cối gãy ngang, quái vật lớn đó cuối cùng xông qua rừng cây, Dương Khai nhìn kỹ, đó là một con yêu thú dạng bò có hình thể khổng lồ, toàn thân sáng bóng, trên da đầy khe rãnh ngang dọc, rõ ràng là dấu vết thời gian để lại, bốn chân to như căn phòng, mỗi lần dậm xuống là rung trời rung đất.

Hai bên đầu yêu thú này có sừng nhọn như dao, nhưng một cái sừng bị gãy, không biết là ai gây ra, sừng gãy chẳng những không suy yếu khí thế yêu thú này, mà càng làm nó trở nên dữ tợn.

Đây chính là Yêu Tướng Ngưu Toàn! Dương Khai hiểu được, nhưng không rõ vì sao Yêu Tướng này lại hiện ra chân thân, dù rằng Yêu tộc hiện ra chân thân thì sức chiến đấu sẽ tăng vọt, nhưng dù sao cũng không linh hoạt bằng thân người, cho nên không đến lúc bất đắc dĩ, Yêu tộc sẽ không hiện ra chân thân.

- Đây là chuyện gì? Dương Khai quay sang Dương Hữu Vi.

- Đại nạn đã đến, hắn muốn vào mộ địa. Dương Hữu Vi thở dài, có chút thỏ chết cáo khóc, hắn sớm biết Ngưu Toàn sống không được lâu, nhưng không ngờ ngày này đến đột ngột như vậy.

Dương Khai nhìn Ngưu Toàn, lại nhìn về phía cửa mộ mà đám yêu đã chỉ, chợt hiểu ra: - Nó cảm nhận được Vạn Linh Chi Mộ kêu gọi?

Dương Hữu Vi gật đầu: - Tất cả sinh linh Cổ Địa, trước khi đại nạn đến đều có thể cảm nhận được vị trí Vạn Linh Chi Mộ, sẽ không khống chế đi vào trong đó, lão Ngưu hắn... Ôi... Thở dài nặng nề, không nói nên lời.

- Vậy lần này có thể xem thử. Dương Khai nhướng mày.

Hắn không có giao tình với Ngưu Toàn, trước đó không xác định được Vạn Linh Chi Mộ thật giả, hiện tại lại có cách kiểm chứng, bởi vậy Dương Khai không có cảm xúc gì, mà lại hứng thú theo dõi, coi như mở rộng tầm mắt.

Đám thủ hạ của Ngưu Toàn vẫn không ngừng kêu gọi, nhưng sau khi hóa thành chân thân, nó như không nghe được tiếng nào, chỉ biết từng bước đi về phía mộ địa.

Không lâu sau, các Yêu tộc đến đây đều nghe thủ hạ Dương Hữu Vi nói cho chân tướng, hiểu được đại nhân nhà mình muốn vào Vạn Linh Chi Mộ, thần sắc đều ảm đạm, cực kỳ bi ai.

Trước mắt mọi người, Ngưu Toàn đến trước vùng trống trải trước sơn cốc, đột nhiên ngừng bước, ngửa mặt rống ngọ ngọ, liền cắm đầu về phía trước.

Dương Khai lập tức mở to mắt.

Bởi vì trong hư không, một cánh cửa ánh sáng màu xám đen chợt lóe lên, cao mười mấy trượng, đứng sừng sững ở đó, nhưng lại ẩn nấp vô hình, nếu không phải Ngưu Toàn đi vào dấy lên một chút gợn sóng, sợ là người ta không thấy được.

Đúng như Dương Hữu Vi đã nói, chỉ những sinh linh sắp chết trong Cổ Địa mới thấy được cửa mộ này.

Ngưu Toàn đi qua cửa mộ, thân hình khổng lồ nhanh chóng biến mất, gợn sóng lướt qua, cửa mộ cũng ẩn đi.

Các Yêu tộc đi theo Ngưu Toàn đến đây đều khóc rống, kêu rên không ngớt.

Dương Hữu Vi cũng chép miệng, sắc mặt không biết thế nào. - Thật có cửa mộ! Tận mắt thấy được, Dương Khai hiểu đám người Dương Hữu Vi không gạt mình, bởi vậy chứng minh lão tam thật sự vào Vạn Linh Chi Mộ!

Giờ phải làm sao? Dương Khai đầu to như đấu, hắn không biết bên trong có nguy hiểm gì, nếu vào trong rồi thì làm sao đi ra, lỡ như Vạn Linh Chi Mộ là chỗ có vào không ra, đi vào chẳng phải tự tìm đường chết? Dù hắn có lực lượng không gian, cũng không dám làm bừa.

Mà còn nha đầu Nhược Tích, không ngờ lại thấy được cửa mộ, đúng là làm người ta kỳ quái.

Nghĩ vậy, hắn quay sang Trương Nhược Tích, không xem thì thôi, vừa nhìn liền hoảng sợ, bởi vì Trương Nhược Tích lại đang đi về phía cửa mộ, một tay lần mò cửa mộ vô hình, trong ánh mắt toát ra tia sáng kỳ dị, nhìn rất cổ quái.

- Nhược Tích ngươi đang làm gì! Dương Khai hét lớn.

Trương Nhược Tích người run lên, chợt tỉnh táo lại, khi phát hiện mình lại đến trước cửa mộ mà không hề phát giác, mặt mày biến sắc, muốn lùi trở ra.

Nhưng vào lúc này, cửa mộ ẩn hình lại hiện ra, hơn nữa lần này hiện ra trọn vẹn.

Trong sơn cốc trống rỗng, một cánh cửa ánh sáng xám đen tỏa ra hào quang kỳ dị, lóe lên bao trùm toàn bộ sơn cốc.

Tất cả Yêu tộc bị tia sáng bao phủ đều kinh hãi phát hiện mình không thể động đậy, trong ánh mắt toát ra thần sắc cực kỳ kinh hãi, không ngừng hô to gọi nhỏ.

Dương Khai mắt muốn nứt ra, bị ánh sáng đen bao phủ, mặc kệ hắn vận chuyển lực lượng thế nào, nhưng không thể dời được một bước, thi triển lực lượng không gian cũng không thuấn di được.

Mọi người cùng yêu trong sơn cốc, đều như trúng phép định thân.

- Tiên sinh, ta... Trương Nhược Tích suýt khóc ra, nàng cũng không hiểu mình đã làm gì, nhưng cảnh tượng hiện tại rõ ràng không phải chuyện tốt, trong lòng hoảng sợ cũng tự trách không thôi, cảm thấy lần này tiên sinh bị nàng liên lụy.

- Đại nhân cứu mạng! Dương Hữu Vi gào lên, vốn còn mong Dương Khai cứu mình, nào biết nhìn lại mới thấy Dương Khai cũng không lo được cho mình, bản thân khó bảo toàn, trong lòng cũng trầm xuống đáy.

Biến đổi xảy ra cực nhanh, nhanh đến không ai kịp phản ứng.

Dương Khai lắc mình phát hiện không giãy được, cắn răng muốn tế ra Sơn Hà Chung, nhưng lúc này cửa mộ lại chớp lên, lại ẩn nấp biến mất. Cùng biến mất, còn có tất cả sinh linh sống trong sơn cốc.

Một mảnh thế giới màu xám đen, không có trời trăng ánh sao, không hoa cỏ cây cối, một mảnh tĩnh mịch, như một mảnh mộ địa.

Dương Khai, Trương Nhược Tích cùng các Yêu tộc hiện thân, lực lượng thần bí trói buộc bọn họ cũng liền biến mất.

Dương Khai lập tức lắc mình đến cạnh Trương Nhược Tích, vận chuyển đế nguyên bao phủ, cảnh giác nhìn xung quanh.

Vừa nhìn, Dương Khai không khỏi ngẩn ra.

Mọi người như đang đứng trên một núi xương, hơn nữa trong tầm nhìn, toàn là xương trắng, những khung xương tan rã dưới đất có lớn có nhỏ, nhỏ gần như bỏ qua, lớn lại cực kỳ khổng lồ, lúc trước thấy Ngưu Toàn biến thành chân thân cũng không đáng kể gì.

Những xương trắng này là của yêu thú đã chết không biết bao nhiêu năm để lại, tất cả đều rất giòn, hơi tác động một chút liền hóa thành vụn xương, rơi xuống.

Ngọ ngọ...

Tiếng thú rống từ gần đó truyền tới, Dương Khai nhìn tới, ánh mắt co rút: - Ngưu Toàn!

Ngưu Toàn đã gặp trong sơn cốc cũng đang ở đây, có điều lúc này nó quấn quanh tử khí, lẳng lặng nằm giữa núi xương, không động đậy, tuổi già xế chiều, đang nằm chờ chết.

Những đốm huỳnh quang bay ra từ người nó, nhảy múa như những tinh linh, tăng thêm một tia sức sống cho vùng đất xám đen đơn điệu này, những huỳnh quang đó như bị dẫn dắt, đang bay vào sâu bên trong.

Huỳnh quang biến mất, sinh cơ trên người Ngưu Toàn càng thêm tối tăm.

- Vạn Linh Chi Mộ! Sắc mặt Dương Khai trầm xuống.

Nếu nói trước đó còn là suy đoán, vậy sau khi thấy Ngưu Toàn, chỗ này là đâu thì chỉ cần nhìn là hiểu.

Vạn Linh Chi Mộ!

Phần mộ sinh linh Cổ Địa, chỗ mà có vào không ra, dù cho Yêu Vương hùng mạnh nhất đi vào đây, cũng đừng muốn sống đi ra ngoài.

Sao lại chạy vào chỗ quỷ quái này vậy chứ? Trước đó Dương Khai còn do dự có nên vào thăm dò, tìm dấu vết của lão tam, giờ hay rồi, không cần nghĩ đã vào, không cho hắn chần chờ.

- Tiên sinh, xin lỗi, vừa rồi ta cũng không biết sao lại như vậy! Trương Nhược Tích sắp khóc ra, nàng cũng biết mình phạm lỗi lớn, chỉ là tình hình vừa rồi thật không phải do nàng, nàng không thể khống chế được thân thể.

Từ sau khi vào Man Hoang Cổ Địa, nàng đã phát hiện bản thân không đúng, nhưng không ngờ lại gây ra tai họa cỡ này.

Dương Khai nhìn nàng, vỗ nhẹ đầu nàng, cũng không nói gì.

Giờ nói gì cũng trễ rồi, đã vào đây, trách mắng Trương Nhược Tích có được gì, hơn nữa hắn cũng chú ý tới Trương Nhược Tích không phải cố ý, hiện tại quan trọng nhất là rời khỏi chỗ quỷ quái này.

Hắn quay lại, nhìn Dương Hữu Vi.

Dù sao Dương Hữu Vi cũng là Yêu tộc bản thổ, nói về hiểu biết Vạn Linh Chi Mộ thì không như mình, nếu có đường ra nào, hắn nhất định là biết.

Vừa nhìn, khóe miệng Dương Khai co rút, hiểu được chỉ sợ Dương Hữu Vi sẽ không giúp được mình, bởi vì lúc này Dương Hữu Vi cùng đám yêu tộc đang ngây ngốc đứng đó, một lớp hào quang màu đen bao phủ bọn họ, những đốm huỳnh quang toát ra từ trong người bọn họ.

Chương 2570: Uy lực Vạn Thú Ấn

Ngưu Toàn đã vậy, đám Yêu tộc Dương Hữu Vi cũng thế, trong người họ tỏa ra huỳnh quang có liên quan tới sinh cơ trôi đi, trôi đi càng nhiều, sinh cơ càng yếu, dần dần bọn họ cũng sẽ chết.

Ngưu Toàn còn có thể nói là đại nạn đã đến, chủ động tới chờ chết, đám Yêu tộc Dương Hữu Vi thì lại đều là bị liên lụy.

- Đại nhân cứu mạng! Dương Hữu Vi cảm giác được ánh mắt của Dương Khai, ngẩng đầu lên, mặt phủ đầy tử khí run rẩy hô.

Dương Khai biểu tình khó xử, tay che miệng ho khan nói: - Chuyện này ta không thể làm được, chuyện này, các ngươi tự cầu phúc đi.

Hắn cũng không rõ Vạn Linh Chi Mộ rốt cuộc là thế nào, làm sao mới cứu được đám Dương Hữu Vi, thật ra có thể đưa bọn họ vào Tiểu Huyền Giới, có lẽ sẽ thoát được kiếp nạn. Nhưng Tiểu Huyền Giới là tuyệt mật của Dương Khai, ngoài những người chân chính tin cậy được, hắn sẽ không bại lộ ra ngoài, vì cứu những Yêu tộc này mà bại lộ sự tồn tại của Tiểu Huyền Giới, không có lời.

Dương Hữu Vi vừa nghe, lập tức tuyệt vọng, nhưng nhanh chóng kinh ngạc nhìn Dương Khai: - Đại nhân, vì sao các ngươi lại bình yên không sao cả?

Chuyện này thì Dương Khai cũng phát hiện, trong những người bị hút vào mộ địa, hắn cùng Trương Nhược Tích bình yên, tất cả Yêu tộc khác thì đang nhanh chóng trôi mất sinh cơ, nếu không phải vậy, Dương Khai làm sao nhanh chóng bình tĩnh được.

- Không biết, có lẽ là vì chúng ta không phải sinh linh Cổ Địa, không phải ngươi nói nơi này là mộ phần của sinh linh Cổ Địa hay sao. Dương Khai thuận miệng giải thích, ngoài lời này, hắn cũng không hiểu nguyên nhân tình hình hiện tại.

- Còn có chuyện tốt như vậy? Khóe miệng Dương Hữu Vi co rút, trong mắt lóe lên tia oán độc.

Nếu không phải ngươi hạ lệnh cho ta tìm tung tích nữ nhân điên kia, làm sao lại liên lụy tới Vạn Linh Chi Mộ, lưu lạc đến nước này. Giờ hay rồi, bản thân mình xui xẻo tới đầu, sắp không chống nổi, còn ngươi tiêu dao tự tại, không phải lo chết trong này, cố tình còn không giúp đỡ.

Trong lòng Dương Hữu Vi giận điên, hận không thể xé xác Dương Khai cho hả cơn giận.

- Đại nhân, ngài cũng không thể mặc kệ chúng ta được.

Dương Hữu Vi cắn răng hét lên.

Dương Khai nhíu mày không kiên nhẫn: - Ta đã nói không có cách nào, quỷ mới biết mộ địa này là chuyện gì. Nói rồi, hắn chợt liếc Dương Hữu Vi, khóe miệng toát ra cười lạnh: - Thế nào, ngươi rất tức giận.

Nói nhảm, chuyện này gặp ai mà không tức giận được, Dương Hữu Vi đột nhiên to gan ra, ánh mắt âm lãnh nói: - Đại nhân, nếu ngài buông tay mặc kệ, nói không chừng chúng ta sẽ kéo ngài chôn cùng.

Dương Khai liền vui vẻ, liếc hắn: - Kéo ta chôn cùng, có phải ngươi đã quên, sống chết của ngươi chỉ bằng một ý niệm của bổn thiếu, ngươi có tư cách gì kéo ta chôn cùng.

"......" Dương Hữu Vi thần sắc cứng lại, lập tức tắt lửa, vừa rồi chỉ lo tức giận, lại quên mất chuyện này, giờ mới tỉnh ngộ, coi như hắn muốn kéo theo Dương Khai chôn cùng cũng không có năng lực, hồn ấn còn bị người ta nắm giữ mà.

Nhất thời lại bi thương, ngồi xuống đất gào khóc: - Thê thảm, quá thê thảm, ngẫm lại lão Dương ta khổ sở tu luyện đến nay, còn chưa kịp hưởng phúc đã chết rồi, ông trời thật là không có mắt. Ông trời già, lão Dương ta thề tha cho ngươi.

Hắn gào khóc thảm thiết xé lòng, cực kỳ bi thương, những Yêu tộc khác nghe vậy cũng thê lương.

Rơi vào trong mộ địa, bọn họ cũng đoán được kết cục của mình, chỉ là không biểu hiện quá mức như Dương Hữu Vi, nhưng khẳng định trong lòng đều không dễ chịu.

Dương Khai hừ nói: - Đừng khóc khó coi như vậy, có chết cũng là mọi người cùng chết, trên đường suối vàng có bạn, cũng không cô đơn lẻ loi.

Dương Hữu Vi quẹt nước mắt, tức giận nói: - Ngươi đừng có nói mát, mộ địa là mộ địa của sinh linh Cổ Địa, liên quan gì tới các ngươi.

Dương Khai bĩu môi, không nói nữa, hắn cũng kỳ quái, sao mình cùng Trương Nhược Tích không bị Cổ Địa ảnh hưởng, còn những Yêu tộc khác lại đang trôi mất sinh cơ, hóa thành đốm huỳnh quang.

Chẳng lẽ đúng như mình nói bừa ban nãy.

Lúc này, tiếng u u vang lên, những hào quang màu đen bắn ra từ xương trắng phía dưới, những tia sáng đen xuất hiện liền hóa thành bóng dáng đủ loại yêu thú màu đen, đè các Yêu tộc còn sống xuống đất. Mỗi một cái bóng yêu thú xông tới, đều làm sinh cơ của Yêu tộc đó yếu đi, huỳnh quang bắn ra ngày càng nhannh.

- Thú hồn! Dương Hữu Vi cả kinh, hét lên.

Sắc mặt Dương Khai cũng thay đổi, bởi vì chỉ trong một thoáng, bên dưới núi xương cốt bay ra cả ngàn bóng đen, những bóng đen này có chút tương tự âm hồn, âm khí dày đặc, rõ ràng là thú hồn của các yêu thú để lại sau khi chết.

Vạn Linh Chi Mộ tồn tại không biết bao nhiêu năm, vô số năm qua cũng có không biết bao nhiêu yêu thú chết trong này, sau khi chúng chết, thú hồn lại vẫn còn lưu giữ, vậy số lượng thật sự không thể đếm hết.

Chỉ trong nháy mắt, trên núi xương đã bay múa vô số thú hồn, đủ loại hình dạng, đều giữ lại hình dáng khi sống, khí tức hung hăng, như đám mây đen bao phủ mộ địa.

Đám Yêu tộc Dương Hữu Vi muốn chống cự, nhưng làm sao chống đỡ được lâu, mỗi Yêu tộc đều bị thú hồn dày đặc bao vây, không ngừng phát ra tiếng gào thét thảm thiết, đang gặp phải hành hạ khủng khiếp, xem ra sống không nổi.

Trương Nhược Tích sắc mặt trắng bệch, dính chặt vào Dương Khai không dám động đậy.

Từng có kinh nghiệm đối phó quỷ vật âm hồn, Dương Khai không nói hai lời trực tiếp tế ra Nô Trùng Trạc, thả ra tất cả Phệ Hồn Trùng, hội tụ thành lồng chắn quanh mình và Trương Nhược Tích, trước tiên đảm bảo an toàn của bản thân, còn thừa Phệ Hồn Trùng mới phái ra đuổi bắt gặm nhấm thú hồn.

Phệ Hồn Trùng vừa ra, vô số thú hồn rõ ràng gặp khắc tinh, vội vàng tránh né chỗ Dương Khai, không dám tới gần chút nào.

Dương Khai mừng rỡ không thôi, chuyến này Phệ Hồn Trùng biểu hiện thật chói lọi trong Cổ Địa, tuyệt đối là thủ đoạn tốt nhất để đối phó âm hồn, thầm hạ quyết tâm về sau phải bồi dưỡng trọng điểm, chờ khi Phệ Hồn Trùng trưởng thành, nói không chừng sau này gặp lại U Hồn Đại Đế cũng có thể liều mạng.

Lão già này ỷ vào tu vi cao thâm dung túng con gái làm bừa làm bậy, cố tình mình không làm gì được, thật làm Dương Khai hận ngứa răng.

Tiếng gào thét của đám Yêu tộc Dương Hữu Vi đang yếu dần, không tới mấy chục hơi thở, liền không còn động tĩnh, đều đã chết hết. Dương Khai cảm nhận hồn ấn của Dương Hữu Vi cũng vỡ tan, điều này làm hắn không khỏi thổn thức.

Dù rằng trước đó hắn không có để ý chết sống của Dương Hữu Vi, khống chế hắn cũng là muốn dùng hắn tìm kiếm tung tích của lão tam, nhưng chết như thế vẫn ngoài dự liệu.

- Tiên sinh, mở ra một lỗ hổng đi. Bỗng nhiên Trương Nhược Tích lên tiếng. Dương Khai không biết nàng muốn làm gì, thật là bị hành động của Trương Nhược Tích dọa sợ, có chút như một lần bị rắn cắn, 10 năm sợ dây thừng, nhưng vừa thấy Trương Nhược Tích cầm ra một cái ấn lớn, ánh mắt liền sáng ngời, liền khống chế Phệ Hồn Trùng tách ra một lỗ hổng.

Trương Nhược Tích cầm ấn đánh ra, ném nó ra ngoài.

Sau đó hai tay không ngừng bấm linh quyết, khống chế uy năng của chiếc ấn.

Chiếc ấn bay ra, đón gió lớn ra, to như căn phòng, màu đen như mực.

Xoảng xoảng xoảng....

Tiếng xiềng xích vang lên, Trương Nhược Tích biến ảo pháp quyết, bên trong ấn bắn ra vô số sợi xích đen, bắn ra bốn phía.

Những con thú hồn không chú ý, liền bị xiềng xích đen trói cứng.

Xiềng xích kéo căng, bị Trương Nhược Tích khống chế, kéo vào trong ấn, chỉ trong nháy mắt đã có cả trăm con thú hồn hung hăng bị kéo vào biến mất trong ấn, mặc chúng giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được.

- Ngươi đã hoàn toàn luyện hóa Vạn Thú Ấn? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Mấy ngày trước đã luyện hóa xong! Trương Nhược Tích không ngừng tay, vui vẻ nói: - Không ngờ lại gặp được chuyện tốt như thế.

Chiếc ấn này chính là Vạn Thú Ấn, vốn của Tổ Hoằng thành chủ Khôn Nguyên Thành, Tổ Hoằng bị Dương Khai đánh chết trong dược viên thượng cổ, liền đưa Vạn Thú Ấn cho Trương Nhược Tích phòng thân, tốt xấu gì cũng là Đế Bảo, uy năng không kém, hơn nữa uy lực của nó không liên quan tới bản thân, mà là dựa vào số lượng cùng sức mạnh thú hồn phong ấn trong đó.

Bên trong phong ấn càng nhiều thú hồn, thực lực càng mạnh, uy lực Vạn Thú Ấn cũng càng lớn, ngược lại cũng thế.

Tổ Hoằng lấy được Vạn Thú Ấn, cực khổ vô cùng chỉ giết được không tới ngàn con yêu thú, dùng bí pháp phong ấn hơn ngàn thú hồn, hơn nữa đa số thú hồn đều là bậc mười, bậc mười một, còn bậc mười hai lại chỉ đếm trên ngón tay, không thể phát huy uy lực chân chính của Vạn Thú Ấn.

Nhưng trong này là Vạn Linh Chi Mộ, thú hồn yêu thú bậc mười hai có ở mọi nơi, nếu thật sự bị Trương Nhược Tích phong ấn hết vào Vạn Thú Ấn, đến lúc đó Đế Bảo này có thể phát huy ra uy lực khó mà tưởng tượng.

Thú hồn khó tìm, dù sao giết một con yêu thú mới lấy được một thú hồn, còn phải dùng bí pháp tế luyện, miễn cho tổn thương thú hồn, nếu thú hồn tổn thương thì không có uy lực gì.

Nhưng trong này là chỗ tụ tập thú hồn trời sinh, quả thật là chỗ bổ sung uy năng làm riêng cho Vạn Thú Ấn.

Trước đó nàng còn nghĩ mình nên đi đâu chém giết yêu thú, tăng cường uy lực Vạn Thú Ấn, nhưng không ngờ chuyện tốt này lại đụng thẳng vào nàng, nàng làm sao không vui cho được.

Xưa nay, vô số sinh linh Cổ Địa chết ở trong này, ngay cả những Yêu Vương hùng mạnh sánh ngang Đế Tôn tam tầng cảnh cũng không thể tránh khỏi, đủ tưởng tượng được trong này hội tụ bao nhiêu thú hồn mạnh mẽ.

Nếu thật sự phong ấn toàn bộ thú hồn trong này vào Vạn Thú Ấn, kéo ra ngoài chiến đấu, chỉ sợ toàn bộ Tinh Giới cũng phải chấn động.

Xoảng xoảng xoảng....

Tiếng xiềng xích kéo ngang trời vang lên không ngừng, mỗi lần Trương Nhược Tích ra tay, đều có cả trăm thú hồn bị bắt phong ấn vào Vạn Thú Ấn, lặp đi lặp lại, làm không biết mệt.

Dương Khai nhìn cũng thèm thuồng.

Chương 2571: Phát tài

Vạn Thú Ấn có lực khắc chế cực mạnh đối với thú hồn, những thú hồn đang bay múa kia bất kể mạnh yếu lớn nhỏ, một khi bị Vạn Thú Ấn khóa lại thì có muốn thoát cũng không thoát được, rối rít bị thu vào trong đại ấn biến mất không thấy.

Dương Khai thấy rõ, nhiều thú hồn có thể so với yêu thú bậc mười hai đều bị kéo vào. Lần này Nhược Tích quả thật là phát lớn rồi, sau chuyến này, không biết uy năng của Vạn Thú Ấn sẽ tăng đến mức nào.

Suy nghĩ một lát, sắc mặt Dương Khai lại trầm xuống, nơi này là Vạn Linh Chi Mộ, hắn không biết ra ngoài bằng cách nào, cũng không biết xé rách không gian chỗ này có hiệu quả hay không.

Ầm ầm ầm Vô số thú hồn đụng phải vách núi xương, khiến nó bị tàn phá tan tành, không ngừng có xương trắng bị nghiền nát rơi xuống như tuyết. Bỗng nhiên một luồng ánh sáng vàng mờ nhạt chợt bay tới trước mặt Dương Khai, Dương Khai đưa tay bắt lấy luồng sáng trong tay, đó là một vật tròn xoe, nắm trong tay có cảm giác mát lạnh, năng lượng không kém lập tức truyền tới.

"Nội đan!"

Mắt Dương Khai sáng ngời, lộ ra thần sắc ngạc nhiên. Không ngờ lại là nội đan của yêu thú, hơn nữa từ dao động năng lượng phát ra cho thấy, dường như đây là nội đan của yêu thú bậc mười một.

Hắn khiếp sợ đứng chết trân mất một hồi, cũng không biết nghĩ tới cái gì, có vẻ vô cùng kích động. Hắn vung tay lên, phát ra một trận cuồng phong. Rào rào rào Núi xương cốt sụp đổ, vô số xương thú hóa thành tro bụi, phát tán ra khắp xung quanh.

Ở nơi đó xuất hiện một luồng lốc xoáy, mà ở trung tâm gió lốc lại lộ ra một khoảng đất trống mười mấy trượng, trên mặt đất có mấy chục viên nội đan màu sắc không giống nhau đang nằm ngổn ngang.

- Ha ha ha... Dương Khai không nhịn nổi cất tiếng cười to, nhìn mấy chục viên nội đan trên mặt đất, cười suýt chảy nước mắt.

Mặc dù Trương Nhược Tích vô cùng chăm chú phong ấn thú hồn, nhưng nàng vẫn quan sát động tác của Dương Khai, lúc này vừa thấy, liền duyên dáng gọi to nói:

- Tiên sinh, chẳng lẽ sau khi những yêu thú kia chết đều lưu nội đan lại nơi này?

- Chắc chắn là như vậy. Nhược Tích, chúng ta phát tài rồi.

Dương Khai vui sướng trả lời, sau đó cách không thu hồi mấy chục viên nội đan lại. Mặc dù mấy chục viên nội đan này có phẩm chất khác nhau, nhưng thấp nhất cũng là bậc chín, cao nhất còn có cả bậc mười hai.

Vô số yêu thú chết ở trong Vạn Linh Chi Mộ, sau khi chúng chết hồn phách hóa thành thú hồn, bảo vệ chỗ này. Thân xác hóa thành huỳnh quang biến mất không thấy, nhưng nội đan lại đượuc lưu lại hoàn chỉnh không chút sứt mẻ.

Không thể đếm được có bao nhiêu thú hồn, tương tự, ở nơi này cũng không thể tính toán được hết số lượng nội đan. Nội đan của yêu thú được sử dụng rất rộng rãi, nhiều nhất là dùng để luyện đan.

Rất nhiều linh đan đều cần nội đan yêu thú phụ trợ luyện chế. Trên tay Dương Khai tích góp không ít linh thảo diệu dược, nếu ở trong này có thể chiếm được nội đan đủ nhiều, như vậy lúc hắn luyện chế linh đan có thể có nhiều lựa chọn.

Lúc trước hắn còn cảm thấy nơi này chính là cơ duyên của Trương Nhược Tích, không nghĩ tới trong nháy mắt cơ duyên này cũng rơi lên đầu mình. Nếu quét sạch nội đan trong mộ địa này, đó sẽ là khoản tài phú khổng lồ đến mức nào?

Chỉ sợ ngay cả 10 đại Đế Tôn đều phải đỏ mắt a. Thu xong mấy chục viên nội đan kia, Dương Khai lại phất tay quét qua, dọn sạch đống hài cốt gần đó, trên mặt đất lập tức có thêm mấy chục viên nội đan có phẩm chất không giống nhau.

Ở bên kia, Trương Nhược Tích đang ra sức phong ấn hồn thú, bên này Dương Khai cũng ra sức thu nội đan, nhìn như mỗi người một việc nhưng lại có vẻ hợp tác vô cùng hòa hợp.

Lúc mới bắt đầu, Dương Khai còn dọn hài cốt, nhưng làm vậy cảm thấy phiền toái, liền dứt khoát thả thần niệm ra tìm vị trí của những viên nội đan, sau đó mới phóng Kim Huyết Ti ra thu những viên nội đan bị vùi lấp trong đống hài cốt lại, cũng làm giảm bớt bụi bặm, chướng khí nơi này.

Hiệu suất lập tức tăng lên không ít. Chẳng mấy chốc, thú hồn gần đó đều bị Trương Nhược Tích dẹp xong, nội đan trong phạm vi mười mấy dặm cũng bị Dương Khai cướp đoạt sạch sẽ, mặc dù không đếm kỹ càng nhưng cũng có hơn vạn viên.

Trong hơn vạn viên nội đan này, mặc dù nội đan yêu thú bậc mười hai chỉ chiếm một phần trăm, nhưng như vậy cũng đã là hơn trăm viên nội đan bậc mười hai rồi, mỗi một viên đều vô giá. - Đi thôi, đổi sang nơi khác xem. Xung quanh trống rỗng, không có thú hồn cũng không còn nội đan. Dương Khai lập tức kéo Trương Nhược Tích dời đi, còn làm sao để ra ngoàitrước tìm thêm chỗ tốt đã rồi nghĩ sau cũng không muộn.

Lại là một ngọn núi hài cốt, Trương Nhược Tích tế ra Vạn Thú Ấn, Dương Khai thì thả ra thần niệm tìm kiếm những nội đan bị lấp dưới hài cốt. Không đến thời gian uống cạn một chung trà, chỗ này lại bị quét sạch. Không nói nhiều, Dương Khai lại kéo Trương Nhược Tích lần nữa chuyển sang chỗ khác.

Một đường quét sạch, thú hồn thì bị Trương Nhược Tích phong ấn sạch sẽ, nội đan thì bị Dương Khai cướp đoạt không còn, cả Vạn Linh Chi Mộ từ khi hình thành tới nay, chỉ sợ đây là lần đầu gặp phải biến cố như vậy. Đây quả thực là cướp sạch a. Chuyện này nếu để tứ đại thánh linh Man Hoang Cổ Địa biết được, không biết sẽ có cảm giác gì.

Nơi này không có nhật nguyệt tinh tú, không phân biệt ngày đêm, nhưng Dương Khai đoán mình và Trương Nhược Tích ở chỗ này đã được khoảng ba ngày, không sai biệt lắm đã chạy hết cả mộ địa. Trong này hẳn là một mảnh tiểu thiên địa bị ngăn cách, diện tích cũng không quá lớn, hai người ở trong này ba ngày chủ yếu là phong ấn thú hồn và thu nội đan, nếu dùng sức phi hành, không đến một canh giờ là có thể bay hết mộ địa.

Thu hoạch khó có thể tưởng tượng nổi. m khí trên Vạn Thú Ấn dày đặc, càng thêm xanh đen, mặc dù không thúc giục uy năng cũng có thể khiến người khác cảm giác được sự mạnh mẽ của nó, theo như Trương Nhược Tích nói, Vạn Thú Ấn gần như sắp bão hòa, bên trong phong ấn tối thiểu cũng mấy trăm ngàn thú hồn, đó là còn chưa tính những thú hồn bị Phệ Hồn Trùng cắn nuốt.

Mấy ngày nay Phệ Hồn Trùng cũng được đại bổ, những thú hồn kia có hơn phân nửa là bị Trương Nhược Tích phong ấn, còn lại hơn một nửa đều bị bọn chúng thôn phệ sạch sẽ. Hiện tại Phệ Hồn Trùng truyền tới Dương Khai một loại cảm giác lười biếng, dường như có dấu hiệu muốn ngủ say.

Dương Khai biết đây là dấu hiệu báo trước bọn chúng muốn tiến hóa, trong lòng cũng mừng rỡ không thôi. Mà số lượng nội đan Dương Khai chiếm được đâu chỉ một triệu, trên đất trống của Tiểu Huyền Giới, nội đan gần như chất thành một ngọn núi nhỏ, từ bậc chín đến bậc mười hai đều có đủ.

Số lượng nội đan lớn như thế, một thế lực đơn độc không thể lấy ra nổi, cho dù đó là tông môn do Đại Đế sáng lập ra cũng không có tài lực này. Lại chạy một vòng quanh Vạn Linh Chi Mộ, xác nhận không còn nhiều cá lọt lưới, Dương Khai mới dừng chân, quay đầu nhìn về một hướng.

- Tiên sinh muốn đi bên đó sao? Trương Nhược Tích thu Vạn Thú Ấn, duyên dáng đứng cạnh hắn hỏi.

Mấy ngày nay hai người chạy khắp mộ địa, nhưng cũng không có phát hiện ra cửa ra, càng không tìm thấy dấu vết của lão tam. Nếu nói là có cửa ra gì đó, thì cũng chỉ có hướng kia mới có khả năng, bởi vì bên kia không có hài cốt yêu thú, cho nên hai người cũng không có đi vào bên trong dò xét.

Nơi đó hẳn là trung tâm của Vạn Linh Chi Mộ, tất cả yêu thú tới đây chờ chết đều xếp thành hình tròn bao vây khu trung tâm kia, tạo thành một khu vực trống trải. Lúc trước Dương Khai luôn chuyên chú thu nội đan, nên cũng không chú ý đến tình huống nơi đó.

Hiện tại phải đi xem một chút, nếu lão tam còn ở nơi này, vậy nhất định sẽ ở khu trung tâm kia, cũng không biết hiện tại nàng còn sống hay chết. Dương Khai gật gật đầu, khẽ dậm chân bay về hướng kia, Trương Nhược Tích vội vàng đi theo phía sau.
Xuyên qua núi xương cốt trắng như tuyết, rất nhanh hai người đã đi tới khu vực trống trải kia, phóng mắt nhìn tới, ở phía xa dường như thấp thoáng có tia sáng màu đen lóng lánh phát ra, Dương Khai tăng cường thị lực, híp mắt quan sát. Trong chốc lát, sắc mặt hắn tỏ ra vui mừng.

Bởi vì tia sáng màu đen kia, không ngờ chính là thứ hắn nhìn thấy ở cửa mộ lúc trước. Nếu trong kia thật là cửa ra, nếu như có thể từ nơi đó đi ra ngoài, thì Dương Khai sẽ không cần phiền toái thi triển lực lượng không gian xé rách không gian nữa, hơn nữa Dương Khai cũng không nắm chắc có thể xé rách giới diện của một tiểu giới diện. Tốc độ Dương Khai lập tức tăng vọt, đang bay được nửa đường, bỗng nhiên Dương Khai chợt dừng lại, cúi đầu quan sát phía dưới.

Trương Nhược Tích cũng trợn tròn mắt, tỏ ra kinh ngạc. Bởi vì ở nơi nào đó phía dưới, không ngờ lại có một luồng khí tức cực kỳ hung hãn truyền đến, mà ngọn nguồn của khí tức kia rõ ràng là một thân thể gầy gò, da bọc xương.

Thân thể kia, tóc tai bù xù, trông tàn tạ không chịu nổi, nhưng rõ ràng vẫn còn sinh cơ. Trên thân thể gầy yếu có khói đen lượn lờ xung quanh, nhiều đốm sáng không ngừng phiêu dật.

- Yêu tộc. Trương Nhược Tích khẽ thốt lên, liếc mắt liền nhận ra sinh linh kia chính là một Yêu tộc, hơn nữa còn là một Yêu tộc có thực lực cực mạnh.

- Là một Yêu Vương. Dương Khai bổ sung một câu, trong lòng khiếp sợ.

Hắn không biết tên Yêu Vương này như thế nào lại xuất hiện ở nơi này, bởi vì nơi này thoạt nhìn không giống như chỗ Yêu tộc có thể đặt chân, nếu không cũng không sẽ không có khu vực trống trải này, sớm đã chất đầy xương trắng rồi. Hơn nữa, Yêu Vương này rõ ràng còn chưa chết, đang cực khổ ngăn cản sinh cơ của bản thân mất đi. Chỉ có điều nhìn bộ dáng của hắn, hẳn là không cầm cự được bao lâu nữa.

Chẳng trách lúc trước Dương Hữu Vi có nói cho dù là Yêu Vương cường đại nhất tiến vào Vạn Linh Chi Mộ cũng chỉ có đường chết, Yêu Vương trước mắt này chính là bằng chứng tốt nhất. Có thể trở thành Yêu Vương Yêu tộc, đều có thể so với cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh đỉnh phong, nhưng vào trong này vẫn như cũ không thể thoát khỏi.

Chần chờ một chút, Dương Khai liền lắc mình đi tới trước mặt Yêu Vương kia. Tên Yêu Vương này rõ ràng hoảng sợ, thân mình chỉ còn da bọc xương run lên, ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai. Hai hốc mắt sâu thẳm kia đã hơi thất thần, quả thật đã nỏ mạnh hết đà.

- Sao lại là nhân loại Khóe miệng Yêu Vương mấp máy, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên.

Dương Khai nhướng mày, lại nghe hắn nói vậy, cau mày hỏi:

- Trước đây ngươi có thấy người nào khác tới đây không?

Yêu Vương kia rõ ràng sắp chết, nhưng không ngờ lại vô cùng ương ngạnh không thiện ý, nghe vậy liền mở miệng, nỗ lực nặn ra một nụ cười lạnh, so với khóc còn khó nhìn hơn, nói:

- Dựa vào cái gì mà bổn vương phải nói cho ngươi biết.

Ánh mắt Dương Khai lóe sáng, chỉ vào quang môn bên kia, nói:

- Lát nữa ta muốn từ nơi đó ra ngoài, nếu ngươi muốn sống, ta có thể mang ngươi đi theo.

Yêu Vương ương ngạnh kia lập tức tỏ ra mất bình tĩnh, ánh mắt vô thần liền sáng lên, tỏ ra rất quan tâm, nhưng rất nhanh lại biến mất, hừ một tiếng nói:

- Ngươi mà có lòng tốt như vậy sao?

Dương Khai hờ hững nói:

- Trao đổi cùng có lợi thôi, chỉ cần ngươi có thể nói cho ta điều ta muốn biết, ta tiện tay cứu ngươi một mạng cũng không tính là cái gì.

Chương 2572: Thà chết chứ không chịu khuất phục

- Ta lừa ngươi thì được gì chứ, dù sao ngươi cũng sắp chết. Dương Khai hờ hững nhìn hắn.

Yêu Vương kia nói: - Lời nói của nhân loại các ngươihừ hừ Ý hắn muốn nói, phần lớn nhân loại đều là kẻ lừa gạt, không đáng tin.

Dương Khai không nói hai lời, xoay người rời đi: - Một khi đã như vậy thì quên đi.

- Chờ chút

Không ngoài dự đoán, Dương Khai mới đi mấy bước, phía sau đã truyền đến tiếng kêu của Yêu Vương kia.

Dù sao tính mạng cũng quan trọng, có một chút hy vọng cũng phải níu vào.

Dương Khai nghiêng người, liếc mắt nhìn hắn.

Yêu Vương lầm bầm một câu, cũng không biết có phải chửi người hay không, một lúc sau mới nói:

- Trước tiên hãy mang bổn vương ra ngoài đã, ngươi muốn biết gì bổn vương sẽ nói hết cho ngươi.

- Cút! Dương Khai hừ lạnh một tiếng, cũng không muốn để ý đến hắn nữa.

Thấy Dương Khai thật muốn đi, tên Yêu Vương liền trở nên khẩn trương, không dám nói điều kiện với Dương Khai nữa, thanh âm khàn khàn nói: - Không sai, lúc trước quả thật có một người từ nơi này rời đi!

Dương Khai lần nữa dừng chân, quay người lại, vẻ mặt lạnh lùng nhìn hắn, nói: - Đừng có giở thủ đoạn bịp bợm ra đây, nếu không ta lập tức đi ngay.

Sắc mặt Yêu Vương khó coi, cũng không dám nhiều lời.

Dương Khai hỏi: - Người từ nơi này rời đi trông như thế nào?

Yêu Vương tức giận nói: - Một nữ nhân, tóc tai bù xù điên điên khùng khùng, còn cầm một viên nội đan đập vào gáy bổn vương, thật là tức chết bổn vương mà, nếu không phải bổn vương là hổ xuống đồng bằng, sao có thể bị nàng ta lăng nhục như thế!

Dương Khai nghe vậy tức cười, nhưng nghĩ lại, lão tam thật đúng là có thể làm ra chuyện như vậy, hắn thản nhiên, mặt không đổi sắc tiếp tục hỏi: - Nàng rời đi từ phía đó sao?

- Không sai!

Nghe vậy, Dương Khai không khỏi yên tâm. Trước kia hắn không phát hiện ra chút dấu vết nào của lão tam, rất sợ nàng gặp phải bất trắc ở trong này, dù sao trong này cũng rất hung hiểm, vô số thú hồn cực kỳ không dễ chọc. Dương Khai sờ sờ cằm, lại hỏi: - Nàng có thể rời đi, vậy vì sao ngươi vẫn còn bị giữ lại?

Yêu Vương tỏ ra bi phẫn nói: - Nếu có thể rời khỏi, sao bổn vương cò ở lại nơi này chứ, Vạn Linh Chi Mộ có tính áp chế cực lớn đối với sinh linh Cổ Địa, bổn vương có thể đi tới đây đã là may mắn rồi, nhưng muốn rời khỏi lại bất lực!

- Xem bộ dáng của ngươi cũng không giống như gặp đại nạn, vậy sao ngươi ại chạy đến nơi này? Dương Khai tò mò nhìn hắn.

Nhắc đến chuyện này, Yêu Vương không khỏi thổn thức, thở dài nói: - Người có họa phúc khó lường, bổn vương bước nhầm chân liền đi tới địa phương quỷ quái này.

Ở Cổ Địa cũng không biết có bao nhiêu kẻ gặp phải tình cảnh như Yêu Vương, không phải mỗi một sinh linh đi vào nơi này đều là do đại nạn đưa tới, nhưng sau khi vào trong này thì quả thật chính là gặp đại nạn

Cũng may thực lực của Yêu Vương này mạnh mẽ, mới có thể miễn cưỡng chạy đến nơi này, thoát khỏi sự đuổi giết của thú hồn. Nếu không đã sớm chết ngay cả cặn bã đều không còn.

Sau khi nói xong, Yêu Vương thúc giục: - Còn có gì muốn hỏi thì hỏi nhanh đi, bổn vương không biết còn kiên trì được bao lâu.

- Không còn. Dương Khai lắc đầu, ánh mắt nhìn qua khắp người hắn.

Thấy ánh mắt hắn không có ý tốt, trong lòng Yêu Vương khẽ động, ý thức được Dương Khai muốn qua cầu rút ván, lúc trước nói cái gì mà tiện tay mang hắn theo, hoàn toàn chỉ là hoang đường. Trong nháy mắt tâm trạng của hắn bi phẫn vô cùng, đã sớm biết nhân loại nói không đáng tin, nhưng hắn vẫn ôm một tia hy vọng, kết quả là vẫn bị người ta qua cầu rút ván, Yêu Vương chỉ cảm thấy muốn gặp được một người lương thiện thật là xa vời, xa vời...

Nhưng không nghĩ tới Dương Khai không lập tức hạ sát thủ với hắn, mà ngược lại, sau một hồi trầm ngâm liền nói: - Giao hồn ấn ra đây, tha ngươi khỏi chết!

Hắn ăn quen bén mùi, lúc trước khống chế Dương Hữu Vi, kết quả lão tam vừa xuất hiện đã do thám được hành tung. Dương Hữu Vi chỉ là một tên Yêu Tướng mà thôi, thủ hạ dưới tay có hạn, nếu có thể khống chế được một tên Yêu Vương phục vụ cho mình, đừng nói tìm lão tam, chỉ sợ tìm Tiểu Tiểu cũng là làm ít hưởng nhiều a.

Hơn nữa có Yêu Vương này làm lá chắn, hắn đi lại hành động ở trong Cổ Địa này cũng dễ dàng hơn.

Yêu Vương vừa nghe vậy lập tức như mèo bị giẫm phải đuôi, giễu cợt nói: - Si tâm vọng tưởng! Nghĩ lại, hắn đường đường là một trong 32 Yêu Vương, thân phận tôn quý, thực lực mạnh mẽ, sao có thể cam tâm bị một tên nhân loại khống chế? Tên nhân loại này còn không lợi hại bằng mình, nếu mình ở trạng thái đỉnh phong, chỉ cần một bạt là có thể đập chết hắn. Vậy mà hắn lại dám yêu cầu mình giao ra hồn ấn, quả thật là chuyện cười.

Dương Khai cũng không ép buộc hắn, chỉ ung dung nói: - Nếu ngươi chết thì cái gì cũng không còn, còn sống mới có hy vọng.

Yêu Vương cười lạnh không ngừng: - Dù sao vẫn tốt hơn là bị người nô dịch, kéo dài hơi tàn!

Dương Khai quét mắt nhìn hắn, thản nhiên nói: - Yêu Vương, ngươi có con cái không? Nếu ngươi chết ở đây, thì con cái của ngươi tính sao? Những Yêu tộc từng bị ngươi chèn ép chắc chắn sẽ không khách khí với chúng. Đúng rồi, Yêu Vương, ngươi có thê thiếp không? Với thân phận địa vị Yêu Vương, thê thiếp có lẽ đều xinh đẹp quyến rũ như hoa, sau khi ngươi chết đi, những thê thiếp kia e là sẽ bị người khác mặc sức giày xéo thưởng thức. Lúc đó Yêu Vương ngươi đã bị mất hồn mất xác không thể cảm nhận được gì nữa, đáng tiếc, đáng tiếc a, một đám cô nhi quả phụ, sau này e là sẽ không dễ chịu lắm!

Yêu Vương nghe Dương Khai nói những lời này, sắc mặt vốn mờ đi lập tức đen như đít nồi, chỉ cảm thấy lời nói của tên nhân loại này quả thực như đâm vào tim gan, khiến hắn không khỏi nghĩ tới kết cục bi thảm của con cái và thê thiếp của mình sau khi chết đi.

Nhất là những thê thiếp kia, nếu quả thật bị người khác đặt dưới thân tùy ý rong ruổi

Yêu Vương không muốn nghĩ tiếp nữ, hai mắt đều đỏ lên, không ngừng thở phì phì qua lỗ mũi.

Trương Nhược Tích ở bên cạnh nghe cũng vô cùng không được tự nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, thầm nghĩ sao tiên sinh lại có thể nói ra những lời này chứ, mắc cỡ chết đi được.

Yêu Vương biến sắc, đốm sáng phát ra từ trong người cũng đột nhiên tăng nhanh không ít, dường như bởi vì tâm tình biến hóa mà không thể áp chế được sinh cơ đang mất đi vậy.

Ngoài dự liệu của Dương Khai, một lát sau, không ngờ Yêu Vương lại quay đầu, nghiến răng nói: - Bổn vương thà chết cũng không chịu khuất phục!

Ngay cả những điều này cũng không làm hắn khuất phục? Dương Khai hơi ngạc nhiên, trong lòng cũng có chút kính nể đối với hắn. Người bình thường, thời điểm sắp chết chỉ sợ điều kiện gì cũng sẽ đáp ứng, giống như Dương Hữu Vi vậy, mình muốn hắn giao hồn ấn ra, hắn liền lập tức giao ra, nhưng tên Yêu Vương này không ngờ cũng có chút phong phạm, quả thật khiến người ta nhìn với ánh mắt khác trước.

Không có biện pháp thì chỉ có thể dùng chiêu lợi hại hơn. Dương Khai còn trông cậy Yêu Vương này làm việc cho mình, nên không thể giết hắn lúc này, ngẩng đầu nháy mắt ra hiệu cho Trương Nhược Tích, hừ lạnh nói: - Cho hắn mở mang một chút.

Trương Nhược Tích ngẩn ra, tuy nhiên tâm tư nàng cũng linh hoạt, chỉ trong chốc lát đã hiểu ý Dương Khai, liền đưa tay vỗ vào hư không, lấy ra Vạn Thú Ấn.

Yêu Vương cười lạnh không ngừng: - Muốn giết cứ giết, không cần nhiều lời. Hắn vẫn tỏ ra thấy chết không sờn, ngược lại cũng khiến người ta phải ghé mắt.

Dương Khai không nói một lời. Trương Nhược Tích bấm niệm pháp quyết, không ngừng điểm về phía Vạn Thú Ấn. Chỉ trong chốc lát, liền vang lên những tiếng rào rào chói tai, liên tiếp có từng thú hồn với hình dáng khác nhau từ trong Vạn Thú Ấn bay ra, chẳng mấy chốc đã tràn ngập khắp không gian.

Mỗi một thú hồn đều bảo lưu lại hình dáng khi còn sống, đều uy vũ bất phàm, khí chất lẫm liệt, khí tức kia đều không yếu hơn Yêu Vương, thậm chí còn muốn mạnh hơn.

Yêu Vương trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn. Trương Nhược Tích nói: - Đây chính là Vạn Thú Ấn, có lực khắc chế cực mạnh đối với hồn phách của yêu thú các ngươi, Yêu Vương, hiện tại ngươi thần phục tiên sinh nhà ta, hay là chờ sau khi ngươi chết ta dùng Vạn Thú Ấn thu thần hồn của ngươi lại, khiến ngươi vĩnh viên không thể luân hồi, ngươi tự chọn đi!

Thân thể gầy yếu của Yêu Vương lập tức run lên, giơ tay chỉ vào Dương Khai, bi phẫn nói: - Các ngươiquả thực khinh người quá đáng!

Hắn có thể thà chết chứ không chịu khuất phục, không muốn hiến ra hồn ấn để sống lay lắt, nhưng như vậy thì tính sao? Vạn Thú Ấn vừa ra, cho dù hắn chết đi cũng không được an bình, hồn phách vẫn như cũ bị thu vào trong Vạn Thú Ấn.

Đến lúc đó, quả thật chính là sống không bằng chết.

Dương Khai cười hắc hắc, ra hiệu Trương Nhược Tích thu Vạn Thú Ấn lại, lúc này mới đưa tay vỗ vỗ bả vai Yêu Vương, nói: - Đừng nói những lời khó nghe như thế, Yêu Vương thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành, khí khái anh hùng quả thật khiến người khác bội phục, nhưng ta và ngươi dù sao cũng là Nhân Yêu khác đường, không có chỗ tốt thì ta cứu ngươi làm gì!

- Ngươi mà cũng đồng cảm với ta sao. Yêu Vương phẫn nộ nhìn Dương Khai, nhưng hắn cũng không biết làm sao.

Dương hai sờ cằm, nói: - Trước khác nay khác, có câu kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! Nói thật, Yêu Vương, ta cũng sẽ không làm khó ngươi, ta muốn ngươi thần phục sinh ta cũng chỉ là muốn ngươi làm chút chuyện nhỏ, đợi sau khi làm xong ta sẽ rời khỏi Cổ Địa, đến lúc đó nhất định sẽ trả lại tự do cho ngươi!

- Ta còn có thể tin lời ngươi nói sao?

Yêu Vương khinh bỉ nhìn Dương Khai.

Dương Khai hừ một tiếng, nói: - Hiện tại ngươi còn có lựa chọn sao?

Tên này trở mặt so với lật trang sách còn nhanh hơn, Yêu Vương sửng sốt nhìn hắn.

- Không có thời gian dây dưa với ngươi, muốn giao hồn ấn ra hay muốn lập tức bị giết chết rồi thu hồn phách ngươi vào Vạn Thú Ấn, ngươi tự xem mà làm! Dương Khai vung tay lên, ngữ khí không cho phép hoài nghi.

Bên kia Trương Nhược Tích đã khống chế Vạn Thú Ấn bay đến đỉnh đầu Yêu Vương, rất có khí thế nếu hắn dám không đáp ứng sẽ lập tức động thủ.

Yêu Vương không cam lòng, nhưng lại không có biện pháp gì, chỉ có thể nghiến răng khẽ kêu lên: - Giao!

Trong thanh âm của hắn tràn đầy bi phẫn cùng không cam lòng, lần này quả nhiên là "rồng bơi nước cạn gặp tôm giỡn, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh" mà.

Dương Khai lập tức đổi thành vẻ mặt tươi cười, đưa tay ra.

Yêu Vương thúc giục bí pháp, rất nhanh liền có một luồng ánh sáng vàng hiện ra trên trán, Dương Khai bắt lại, phong ấn vào trong thức hải của mình.

Chuyến này vào mộ địa, không chỉ có được Dương Hữu Vi, mà còn có thêm một tên Yêu Vương, cũng không tính là thua thiệt.

Mà lúc này, sau khi Yêu Vương thi triển bí pháp giao ra hồn ấn bản thân thì suy yếu vô cùng, đốm sáng sinh cơ tỏa ra tán loạn, như thể sắp chết đến nơi vậy.

Dương Khai dùng một tay đỡ lấy hắn, rồi xoay người bay về hướng quang môn màu xám đen kia, cất tiếng hỏi: - Có thể ra ngoài từ nơi này đúng không?

Yêu Vương khẽ gật đầu, ánh mắt phức tạp. Tuy lần này thoát vây, nhưng lại mất đi tự do, từ nay về sau phải làm nô bộc cho người ta, đây quả thật không phải là điều hắn mong muốn, cho nên hắn cũng không tỏ ra vui sướng sau khi sống lại từ cõi chết, ngược lại tâm trạng rất kém.

Không bao lâu, Dương Khai đã dẫn theo Yêu Vương đi tới trước quang môn, hắn thúc giục đế nguyên, bao phủ Yêu Vương và Trương Nhược Tích lại, lúc này mới chợt lách người vọt vào.

Trong nháy mắt, hai người một yêu đã thoát khỏi Vạn Linh Chi Mộ, lần nữa xuất hiện ở một thế giới xanh biếc.

Xung quanh là cổ thụ cao chọc trời, tràn đầy lực lượng hoang dã, chính là một nơi nào đó trong Man Hoang Cổ Địa.

Không ngờ lại dễ dàng như vậy! Dương Khai không khỏi có chút kinh ngạc.

Xem ra sự tồn tại của Vạn Linh Chi Mộ quả thật là nhắm vào sinh linh trong Man Hoang Cổ Địa, cũng không hạn chế người từ ngoài vào, dĩ nhiên, sau khi đi vào sẽ phải trốn khỏi sự đuổi giết của vô số thú hồn, nếu không thì cũng đều chỉ là con đường chết.

Hắn quan sát xung quanh, nơi này không phải là sơn cốc lúc trước đi vào Vạn Linh Chi Mộ, cũng không biết là nơi quỷ quái nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau