VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2556 - Chương 2560

Chương 2558: Thời kỳ khổ

U Hồn cả giận nói: - Đoàn Hồng Trần, ngươi ăn nói nên có chừng có mực!

Đây cũng không phải là coi trọng tiểu tử kia, mà là coi thường hắn, sao U Hồn có thể không giận.

Đoàn Hồng Trần thản nhiên nói: - Hắn tinh thông lực lượng không gian!

- Có chuyện này sao? U Hồn hơi kinh ngạc, nếu Đoàn Hồng Trần đã nói tiểu tử kia tinh thông lực lượng không gian, vậy thì người này quả thật là giết không được.

- Hắn còn học Tuế Nguyệt Như Toa Ấn!

- Cái gì? Tuế Nguyệt Như Toa! U Hồn thật sự khiếp sợ. Tuế Nguyệt Như Toa, đây chính là thần thông của Tuế Nguyệt Đại Đế, loại thần thông duy nhất trong thiên hạ liên quan đến thời gian pháp tắc, ngay cả U Hồn hắn cũng không có cách nào nhìn thấu được. Tuế Nguyệt Như Toa Ấn vừa ra, có lẽ thật đúng là có thể chôn nữ nhi mình theo cùng.

- Đúng rồi, Sơn Hà Chung cũng ở trong tay hắn! Đoàn Hồng Trần ném ra từng tin tức một, dường như lần lượt giáng mạnh vào U Hồn, khiến vẻ mặt của hắn ngày càng khoa trương. Đoàn Hồng Trần lặng lẽ quan sát, trong lòng sảng khoái không chịu được.

Cũng không biết sao lão lại biết những điều này, dù sao lúc ở trong Toái Tinh Hải, Dương Khai cũng không bại lộ ra nhiều quân bài như vậy.

Gương mặt U Hồn Đại Đế đã ngốc trệ, khóe miệng không ngừng co quắp.

Thật lâu sau, hắn mới trầm giọng nói: - Là Sơn Hà Chung của tên Nguyên Đỉnh kia?

Đoàn Hồng Trần nhướng mày nói: - Ngoại trừ Sơn Hà Chung kia, thì còn Sơn Hà Chung nào?

Vẻ mặt U Hồn lại càng co quắp hơn.

Tuy nói hắn là một trong 10 đại Đế Tôn, Đế Bảo trên tay không thiếu, nhưng Sơn Hà Chung là vật gì chứ, đây chính là hồng hoang dị bảo, không ngấp nghé muốn là không thể. Năm đó khi Phệ Thiên bị vây công, Phệ Thiên dù liều mạng bị thương cũng muốn chém chết Nguyên Đỉnh trước, nguyên nhân lớn nhất chính là kiêng kỵ lực trấn áp của Sơn Hà Chung.

Ngay cả Phệ Thiên còn kiêng kỵ đồ chơi này, U Hồn hắn sao có thể xem như không thấy chứ.

Lực lượng không gian, Tuế Nguyệt Như Toa, Sơn Hà Chung...

Vận may của tiểu tử này cũng không khỏi quá biến thái, sao mà thứ gì tốt cũng đều bị hắn chiếm được chứ, võ giả bình thường có thể chiếm được một thứ trong đó đã là phước đức ba đời tổ tiên, vậy mà tên này lấy cuỗm được hết, cũng không biết phần mộ tổ tiên nhà hắn chôn ở nơi nào.

U Hồn im lặng một hồi, rồi hừ lạnh nói: - Ngươi nói cho ta những điều này làm gì, thật là nhàm chán!

Đoàn Hồng Trần cười ha hả, nói: - Tùy tiện tâm sự thôi...

Hắn biết, U Hồn hẳn là sẽ không hạ sát thủ đối với Dương Khai, bởi vì hắn cũng không nắm chắc với thân thể Hồn giáng của mình có thể giết được Dương Khai, nếu không phải như vậy, Đoàn Hồng Trần cũng sẽ không để lộ ra những tin tức này.

Nói rồi, Đoàn Hồng Trần lại không kiên nhẫn thúc giục: - Ngươi giải quyết chuyện bên kia nhanh lên một chút a, lão phu còn chờ ngươi tách ta và Phệ Thiên ra đó. Tên chó già này một mực chiếm cứ trong cơ thể lão phu, khiến cho lão phu muốn đi thanh lâu vui vẻ một chút cũng không được!

U Hồn Đại Đế phong hiệu U Hồn, dĩ nhiên là vô cùng tinh thông lực lượng thần hồn, cũng là người nghiên cứu tối thấu triệt lực lượng thần hồn nhất trong 10 đại Đế Tôn, cho nên Đoàn Hồng Trần mới phải tới U Hồn Cung, tìm U Hồn Đại Đế hỗ trợ, xem hắn có biện pháp nào trục xuất thần hồn Phệ Thiên trong thân thể mình ra không.

Nếu như ngay cả U Hồn cũng không có biện pháp, thì lão chỉ có thể tạm thời giữ vững loại trạng thái này rồi nghĩ cách khác, ngẫm lại những ngày sau này, Đoàn Hồng Trần không nhịn được rùng mình một cái.

Nói đến chuyện chính, U Hồn cũng trở nên nghiêm nghị, nói: - Hồng Trần, ta cũng không gạt ngươi, tình huống này của ngươi có chút khó giải quyết, không nhất định ta có thể giúp được ngươi.

- Có giúp được hay không, thử qua rồi nói sau. Đoàn Hồng Trần trầm giọng nói.

U Hồn gật gật đầu, lần nữa nhắm mắt lại.

Bên ngoài lối vào Cổ Địa, Dương Khai tay nắm Bách Vạn Kiếm, một mực chú ý Phù lão, không dám có chút lơ là.

U Hồn Đại Đế Hồn giáng mà đến, sau khi nói một câu bảo hắn chờ một chút, bỗng nhiên liền không có động tĩnh, điều này khiến cho Dương Khai không sao hiểu được, không biết rốt cuộc người này muốn làm cái gì.

Hay là thừa dịp hắn chưa chuẩn bị, chạy trước rồi tính sau?

Nhưng chuyện này nếu không giải quyết tốt, sẽ bị U Hồn Cung để mắt tới, U Hồn Cung không cùng một đẳng cấp với Hoàng Tuyền Tông, người bị U Hồn Cung để mắt tới tuyệt đối không phải chuyện gì tốt.

Suy nghĩ một chút, trong đầu hắn liền hiện ra một suy nghĩ lớn mật.

Hay là tiên hạ thủ vi cường, giết chết hai người trước mặt này đi, vậy là xong hết mọi chuyện. Nhưng cái ý nghĩ này cũng chỉ lóe lên trong đầu, liền Dương Khai ném ra ngoài. Nếu thật sự làm như thế, vậy thì đã hoàn toàn đắc tội với U Hồn Đại Đế.

Trước mắt cứ xem tình huống một chút đã. Dương Khai quyết định lấy bất biến ứng vạn biến, nếu U Hồn Đại Đế thật sự muốn ra tay với hắn, lúc đó lại tính toán cũng không muộn. Nghĩ tới đây, hắn liền liếc nhìn về phía Lâm Nhi, vừa lúc đụng phải ánh mắt của nàng.

Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai liền cười gằn, bộ dáng đáng sợ.

Lâm Nhi hoảng sợ, vội chuyển ánh mắt đi chỗ khác, thầm nghĩ phụ thân đại nhân đang làm cái gì chứ, sao chưa giết quách tên tiểu tử này cho xong đi, nữ nhi của mình bị khi dễ cũng không ra mặt, thật là khiến cho người ta thương tâm.

Đúng lúc này, bỗng nhiên Phù lão đang bất động tựa như đã lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai.

Dương Khai không nhịn được nuốt nước miếng một cái, cứng rắn nói: - Đại nhân có gì chỉ giáo?

Phù lão hơi nhếch miệng, quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới, lại nhìn hơn 20 thi thể đệ tử Hoàng Tuyền Tông bên kia, biết rằng những tên này bị giết thật sự không oan. Một người có nhiều cơ duyên như vậy, lại đã từng liên thủ cùng Hồng Trần Đại Đế đối phó Phệ Thiên, thì bọn này sao có thể là đối thủ chứ?

Sơn Hà Chung là hồng hoang dị bảo, từ mấy vạn năm trước đã được Nguyên Đỉnh mang từ nơi này ra ngoài, không ngờ có ngày lại được quay về nơi này.

- Chuyện xảy ra ta đã biết không sai biệt lắm. "Phù lão" hờ hững nói: - Chuyện này đúng là tiểu nữ có chút vô lý làm loạn, khiến ngươi bị ảnh hưởng.

- Ha ha, quả nhiên đại nhân mắt sáng như đuốc. Dương Khai nghe vậy lập tức trầm tĩnh lại, biết rằng hắn sẽ không gặp nguy hiểm gì. U Hồn tốt xấu gì cũng là Đại Đế, nếu như đã nói vậy, tất nhiên sẽ không gây phiền toái cho hắn.

Ngược lại, Lâm Nhi bên kia nghe được, tức giận đến miệng co quắp, vẻ mặt tràn đầy bất mãn.

"Phù lão" gật đầu nói: - Cổ Địa hung hiểm, ngươi tự giải quyết cho tốt đi.

Nói rồi, hắn liền đưa tay chụp về phía Lâm Nhi, điều động đế nguyên hút Lâm Nhi lại, muốn rời đi.

- Chờ một chút!

Dương Khai vừa thấy hành động của hắn, vội vàng hô lên.

- Còn có chuyện gì? "Phù lão" quay đầu, có chút không kiên nhẫn nhìn Dương Khai.

Khóe miệng Dương Khai giật một cái, nói: - Đại nhân, ngài sẽ không phải cứ như vậy mà bỏ đi đó chứ?
Nói giỡn, hắn vì nữ nhân kia mà bị thương, không có điểm bồi thường đã muốn đi sao? Cho dù Thiên Vương lão tử tới Dương Khai cũng sẽ không đáp ứng a.

Phù lão ngạc nhiên, vẻ mặt cổ quái nói: - Ngươi muốn như thế nào?

Dương Khai nhe răng trợn mắt, chỉ vết thương trên ngực mình, hừ hừ nói: - Đại nhân, vết thương này của vãn bối là bởi vì lệnh ái mà có, xương cốt cũng bị chém đứt, không nghỉ ngơi một năm rưỡi e là không có cách nào bình phục...

"Phù lão" dời ánh mắt nhìn miệng vết thương đang nhúc nhích kia của Dương Khai, khóe mắt không nhịn được hơi co quắp lại.

Hắn làm như mắt của mình bị mù không bằng? Tuy rằng không biết tên này tu luyện công pháp luyện thể gì, nhưng thương thế như vậy với hắn mà nói chỉ có thể xem như bị thương ngoài da, không tới mấy ngày sẽ bình phục, vậy mà lại thét lên một năm rưỡi, quả thực là càn rỡ mà!

Dương Khai làm như không thấy vẻ mặt của hắn, nói tiếp: - Đại nhân cũng nói, Cổ Địa này hung hiểm, vãn bối có chuyện cần xông vào trong, nếu bởi vì vết thương này mà bỏ mạng, lệnh ái cũng khó chối tội a. Nếu chuyện này đồn ra ngoài, dù đại nhân không ngại mặt mũi của mình, thì khẳng định người khác cũng sẽ nói đại nhân dung túng nữ nhi hành hung, chậc chậc... uy tín của Đại nhân sẽ như thế nào chứ?

- Ngươi dám uy hiếp ta? Phù lão nhướng mày, mặt đen lại nói: - Rốt cuộc ngươi muốn gì?

Dương Khai thu kiếm, hùng hồn nói: - Thực lực của vãn bối cũng xem như không tệ, nhưng không có gì nắm chắc sẽ xông qua Cổ Địa này, nếu đại nhân có thể tùy tiện ban thưởng cho ít bí bảo phòng ngự, che miệng vết thương của ta lại, thì không còn gì tốt hơn.

"Phù lão" giận quá hóa cười, nói: - Ngươi muốn bí bảo phòng ngự gì? Nói nghe thử.

Dương Khai nghiêm mặt nói: - Cái chén trên tay lệnh ái kia... Ta thấy cũng không tệ...

Lâm Nhi kinh hãi, cả giận nói: - Tên lưu manh này, dám đánh chủ ý lên bảo bối của ta!

Dương Khai trợn mắt, hừ một tiếng nói: - Đại nhân đang nói chuyện, tiểu hài tử chớ xen vào!

Phù lão cười tủm tỉm nhìn Dương Khai, nói: - Ngươi muốn Ngọc Quế Oản?

- Thứ đó gọi là Ngọc Quế Oản sao... Dương Khai nhướng mày, cười hắc hắc nói: - Nếu đại nhân có thể ban thưởng, điều đó không còn gì tốt hơn, không nói gạt ngài, tiểu tử lẻ loi một mình xông xáo Tinh Giới, trong túi nói ra đích thực ngượng ngùng, mặc dù đã đến Đế Tôn, nhưng vẫn không thể mua được một ít bảo bối thuận tay, cuộc sống khổ sở a!

"Sơn Hà Chung cũng đều ở trên tay ngươi, lại còn dám khóc than, tin ngươi mới có quỷ đó"! Phù lão thầm hừ lạnh.

- Đại nhân là một đời chí tôn Đại Đế, cũng không thiếu một món Đế Bảo phải không.

Dương Khai tiếp tục dây dưa, hắn thật sự có ý đồ đối với Ngọc Quế Oản, đồ chơi kia dùng để phòng ngự quả thực không tồi, mà vừa lúc hắn đang thiếu bí bảo phòng ngự, để ở trong tay Lâm Nhi quả thực có chút phí của trời. Nếu lọt vào tay hắn, nhất định như hổ thêm cánh.

- Ta là ta, cha ta là cha ta, sao ngươi cứ nhắm vào bảo bối của ta như thế? Lâm Nhi tức đến lệch mũi, tên tiểu tặc này thật đáng ghét, không ngờ một mực dây dưa không thôi, nếu không phải đánh không lại hắn, nàng đã sớm hung hăng dạy dỗ hắn một trận.

- Chuyện này còn không phải do ngươi gây ra sao, ngươi nhìn vết thương của ta đi! Dương Khai ưỡn ngực một cái, miệng vết thương dữ tợn tới mức khiến Lâm Nhi sợ hãi lập tức quay đầu đi chỗ khác.

Động một chút là hắn đưa vết thương ra nói chuyện, mà vết thương này cố tình lại nhìn rất dọa người.

"Phù lão" hờ hững một hồi, rồi gật gật đầu nói: - Nói cũng có lý, Ngọc Quế Oản cũng không phải là không thể cho ngươi được!

Dương Khai nghe vậy, trong lòng nở hoa, vốn hắn chỉ muốn tranh thủ một chút, dù sao với danh tiếng của U Hồn Đại Đế, hắn cũng phải chú ý thể diện của mình ở bên ngoài, cho dù không cho Ngọc Quế Oản thì cho thứ gì khác cũng tốt, nếu không thù oán giữa hắn và Lâm Nhi không phải sẽ kết thúc trắng tay sao?

Nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ tới, U Hồn Đại Đế không ngờ dễ nói chuyện như thế, nghe ý tứ trong lời nói, hắn quả thật muốn cho mình Ngọc Quế Oản.

Dương Khai mặt mày hớn hở, trực tiếp đưa tay ra với Lâm Nhi nói: - Đưa đây!

Lâm Nhi há hốc miệng nhìn "Phù lão", ủy khuất nói: - Cha!

"Phù lão" không đổi sắc, thản nhiên nói: - Ngọc Quế Oản có thể cho ngươi, nhưng cũng không có thể cho không, bổn tọa trao đổi với ngươi một vật ngang hàng, nếu ngươi đáp ứng, Ngọc Quế Oản sẽ là của ngươi.

Dương Khai lập tức cảnh giác: - Là vật gì?

Lại còn có điều kiện, thì còn gọi gì là bồi thường?

Chương 2559: Trao đổi cái chuông

Hơn nữa, trên người mình có vật gì để cho nhân vật như U Hồn Đại Đế coi trọng như vậy?

Bách Vạn Kiếm? Không phải đâu...

Bách Vạn Kiếm mặc dù không tệ, nhưng chưa chắc U Hồn coi trọng trong mắt. Người ta là Đại Đế một thời đại, muốn Đế Bảo gì không có, quan tâm tới Bách Vạn Kiếm làm gì!

Vậy lão muốn trao đổi với mình cái gì? Dương Khai nghĩ tới nghĩ lui, cũng không có nghĩ ra U Hồn này có ý gì.

- Đại nhân muốn trao đổi... không phải là tánh mạng của tiểu tử chứ? Dương Khai cười hì hì, hỏi.

Phù lão "xì" một tiếng nói: - Một cái mạng đê tiện, bổn tọa muốn có ích lợi gì?

Dương Khai sắc mặt tối sầm, hắn tuy rằng cũng không cảm thấy mạng của mình có đáng giá bao nhiêu, nhưng bị người trước mặt nói là cái mạng đê tiện đương nhiên sẽ không vui, nếu không vì cố kỵ thân phận đối phương, hắn đã sớm nhào lên liều mạng rồi!

- Ngươi cứ nói ngươi có đáp ứng hay không đi!

Phù lão vẫn ung dung bình thản nhìn Dương Khai, khóe miệng nổi lên ý châm biếm.

"Ngươi đều không nói rõ ràng ta như thế nào đáp ứng, thật nghĩ là chỉ số thông minh của bổn thiếu có hạn giống như con gái nhà ngươi sao?" Dương Khai hừ lạnh một tiếng, nói: - Nếu đại nhân không nói rõ ra, thứ cho tiểu tử khó có thể nhận lời!

Trước mắt vị lão quái vật sống không biết đã bao nhiêu năm này, Dương Khai cũng không dám tùy tiện đồng ý điều gì, tránh cho trúng vào bẫy rập của người ta, đến lúc đó bị người ta bắt chẹt ở trên tay thì xui xẻo lớn rồi.

Phù lão thản nhiên nói: - Bổn tọa muốn trao đổi với ngươi một cái chuông!

Lời vừa nói ra, Dương Khai chấn động tâm thần mãnh liệt, trong lòng nổi lên cảnh giác.

Trao đổi cái chuông! Cái chuông nào? Trên người mình trừ Sơn Hà Chung còn có cái chuông nào?

Làm sao lão biết? Một trận chiến ngày hôm nay, Dương Khai vốn cũng không có dùng tới Sơn Hà Chung, địch nhân trước kia thấy qua Sơn Hà Chung đều đã chết... làm thế nào U Hồn Đại Đế biết chuyện này?

Chẳng lẽ là cảm ứng được? Cái này cũng không có khả năng! Sơn Hà Chung đã bị mình luyện hóa, nếu không thả ra đối địch với người khác căn bản không thể cảm ứng.

Thế mà lão già này nói chắc chắn như thế, làm như nhận định trên người mình có cái chuông, đích thực làm cho Dương Khai không nắm bắt được rốt cuộc là lão bắt thóp mình hay là thật sự có định liệu trước.

"Hẳn không phải là muốn giết người đoạt bảo chứ!" Dương Khai âm thầm cắn răng. Nếu U Hồn Đại Đế thực sự có ý niệm này, thì những ngày sau này sợ là hắn sẽ không dễ chịu lắm!

- Chuông gì? Đại nhân có ý gì? Dương Khai xoay chuyển ý niệm trong lòng, trên mặt lại không chút đổi sắc, lộ ra dáng vẻ như không hiểu.

Phù lão nhìn hắn chế giễu, cười lạnh nói: - Ngươi là thật không biết hay là giả như không biết?

Dương Khai dĩ nhiên không dám lộ ra sơ hở gì, cắn răng nói: - Còn xin đại nhân chỉ rõ, tiểu tử nghe thật hồ đồ, không biết đây là ngài muốn nói điều gì!

Trong lòng hắn thầm nảy sinh ý ác độc, nếu lão già này nhắc tiếp chuyện cái chuông, đợi lát nữa trước hết ta cho lão chăm sóc con gái trước lúc lâm chung.

Phù lão lại nói: - Nếu như thế, thì bổn tọa cũng không miễn cưỡng ngươi!

Khi nói chuyện, đế nguyên bọc lấy Lâm Nhi rồi lao ra ngoài, trong nháy mắt liền vọt vào thông đạo Cổ Địa, biến mất không thấy.

Không ngờ lão nói đi là đi, cực kỳ dứt khoát, hoàn toàn không để cho Dương Khai có mảy may thời gian phản ứng.

- Con bà nó! Bánh quế không để lại, tốt xấu gì cho chút nguyên tinh chứ!? Thương thế bổn thiếu kia uổng phí rồi! Một hồi lâu, Dương Khai mới phản ứng, tức giận lớn tiếng mắng chửi.

Lần này đúng là thua thiệt lớn, Lâm Nhi lại nhiều lần làm khó mình, thậm chí liên thủ với Hoàng Tuyền Tông uy hiếp tới tính mạng mình... mình cũng chỉ là đấu mồm mép một trận với Hồn giáng của U Hồn, ngay cả nửa điểm chỗ tốt cũng không có mò được...

Bất quá rất nhanh. Dương Khai cũng cảm nhận được phía sau mình một mảnh ướt lạnh.

Vừa rồi U Hồn bỗng nhiên nhắc tới chuyện cái chuông, quả thật dọa cho hắn hoảng sợ không nhẹ.

Hết nhìn trái phải tới nhìn đông tây một hồi, Dương Khai cũng không dám dừng lại lâu, đi tới chỗ đệ tử Hoàng Tuyền Tông chết đi kia thu lấy nhẫn không gian của họ, lúc này mới vội vội vàng vàng phóng vọt vào bên trong Cổ Địa.
Ra ngoài thông đạo, coi như chính thức bước chân vào Man Hoang Cổ Địa.

Đây là một vùng đất chưa từng khai thác, đây cũng là một trong những địa phương hung hiểm nhất ở Tinh Giới, dù là Đế Tôn Cảnh vào trong đó cũng không dám bảo đảm an toàn của mình.

Ở bên trong Cổ Địa này có vô số nguy hiểm khó có thể chống đỡ, có rất nhiều cấm chế trời sinh, di chủng hoang dã sinh sống ở chỗ này đều là tồn tại muốn tánh mạng người.

Cũng có lời đồn đãi, ở trong Cổ Địa này còn có thánh linh sinh tồn, chỉ không biết là thật hay giả.

Dương Khai đi sâu vào phía trước không tới một trăm dặm, liền nhận ra chỗ cổ quái của Cổ Địa này.

Trong không khí chung quanh chảy xuôi một loại năng lượng kỳ bí. Năng lượng kia dường như có hiệu quả áp chế lực lượng của võ giả, càng đi sâu vào trong hiệu quả này càng rõ rệt.

Những cây cổ thụ chọc trời, lấp trong mây; trên mặt đất lại sinh trưởng rất nhiều hoa cỏ kỳ lạ Dương Khai vốn chưa từng thấy qua, một mùi vị cổ xưa thê lương từ trước mặt ập tới.

Lực lượng của hoang dã!

Khắp Man Hoang Cổ Địa, đều tràn đầy loại hoang dã lực kỳ lạ này, đó là lực lượng hồng hoang đến từ thuở thiên địa sơ khai. Dưới lực lượng này, bất kỳ sinh linh nào đều sẽ sinh ra một loại cảm giác mình nhỏ bé; dưới áp chế của lực lượng này, bất kỳ võ giả nào xâm nhập trong đó đều không thể phát huy ra toàn bộ thực lực!

Dương Khai thoáng cảm thụ một hồi, phát hiện loại hoang dã lực này lại không có mảy may tác dụng áp chế đối với mình.

Ăn mòn vào cơ thể chỉ giống như gió mát phất vào mặt, có thể cần để ý tới.

Trong cơ thể hắn có Sơn Hà Chung là hồng hoang dị bảo như vậy, tất cả hoang dã lực xâm nhập trong cơ thể hắn đều bị Sơn Hà Chung chủ động hóa giải. Ý thức được điểm này, Dương Khai ổn định trong lòng.

Lúc trước hắn uống vào Man Hoang Tửu cũng đã có điều phát hiện, tuy rằng trong lòng có hơi suy đoán, nhưng tới giờ khắc này mới chính thức xác nhận.

"Xem ra, có Sơn Hà Chung, mình đi lại trong Man Hoang Cổ Địa này chiếm tiện nghi rất lớn đây!" Dương Khai khoan khoái nghĩ trong lòng. May mà ở trong Toái Tinh Hải nhận được cơ duyên này, bằng không đúng là không có tiện lợi như thế!

Hắn vừa đi, vừa lấy ra một khối ngọc giản, so sánh cảnh sắc bên ngoài với địa hình trong ngọc giản. Đây là ngọc giản Bì Tam đưa cho hắn, bên trong rập in tất cả tình huống địa mạo đã biết về Man Hoang Cổ Địa, còn có tình huống phân bố yêu thú. Chỉ có điều là tin tức trong ngọc giản cũng không hoàn chỉnh, cả Cổ Địa cũng không biết diện tích bao lớn, cho đến tận bây giờ, các võ giả kế tiếp các đời thăm dò ra chỉ sợ còn chưa tới một phần mười của Cổ Địa.

Bất quá có ngọc giản này trong tay, Dương Khai cũng có thể tiết kiệm rất nhiều phiền toái.

Một canh giờ sau, hắn đã hoàn toàn đi vào Cổ Địa, tìm một cái sơn động đi vào.

Sơn động này cũng không biết là yêu thú gì chiếm cứ, trong động khô ráo rộng rãi, chỉ là không thấy bóng dáng yêu thú, cũng không rõ lắm là ra ngoài tìm thức ăn hay là bị người giết. Dương Khai đoán chừng có khả năng rất lớn là bị người giết, bởi vì nơi này cách cửa vào cũng không xa, võ giả từ thông đạo đi vào đây rất dễ dàng tìm tới nơi này, yêu thú ở loại địa phương này thường thường là không có không gian sinh tồn.

Phất tay thả ra Trương Nhược Tích, Dương Khai phân phó: - Ta muốn trị thương, cô nương giúp ta hộ pháp, chú ý chống lại hoang dã lực kia. Có động tĩnh gì hoặc là không kiên trì nổi hãy gọi ta!

- Dạ! Trương Nhược Tích ngoan ngoãn đáp, nhìn thấy thương thế khiếp người trên vai Dương Khai kia, trái tim nàng run lên một cách kỳ lạ.

Nàng cũng không có hỏi nhiều, đi thẳng tới chỗ cửa động khoanh chân ngồi xuống.

Trong sơn động, Dương Khai lấy ra một chút liệu thương đan nhét vào trong miệng, nhắm mắt luyện hóa.

Thương thế của hắn thật ra không nghiêm trọng lắm, mặc dù không xử lý cũng chỉ cần mấy ngày là có thể khôi phục. Nhưng đi lại ở loại địa phương này Dương Khai không dám qua loa khinh thường. Vạn nhất bởi vì mùi máu tươi ở miệng vết thương dẫn tới một chút phiền toái không cần thiết, thì đúng là mất nhiều hơn được!

Cho nên hắn nghĩ trước trị thương rồi tính sau, chuyện đi tìm Tiểu Tiểu nhất thời cũng không vội.

Miệng vết thương, thịt da nhuyễn động, không ngừng bù đắp khép lại, thoạt nhìn ký quái dọa người, sức khôi phục thân thể của Dương Khai vốn đã cường hãn, giờ này cộng thêm liệu thương đan, có lẽ không tới một vài ngày là có thể khôi phục như lúc ban đầu.

Ngoài động, Trương Nhược Tích tuân theo lời dặn của Dương Khai, thúc giục nguyên lực bảo vệ thân mình.

Lúc mới đầu nàng còn có chút bận tâm cái gọi là hoang dã lực kia, dù sao trước đây Dương Khai đã đề cập qua với nàng về thứ cổ quái này, biết tất cả võ giả đi vào Cổ Địa đều sẽ bị hoang dã lực áp chế, tu vi càng thấp bị áp chế càng lợi hại.

Mặc dù nàng có tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng trên đoạn đường đi này cũng không thể giúp gì cho Dương Khai, đoạn đường cuối cùng đi vào thông đạo Cổ Địa tới đây thậm chí nàng còn bị Dương Khai thu vào bên trong Huyền Giới Châu.

Trương Nhược Tích thầm hận trong lòng thực lực của mình thấp kém, chẳng những không thể phân ưu giải nạn cho Dương Khai, ngược lại còn là gánh nặng của tiên sinh. Miệng vết thương trên vai tiên sinh lớn như vậy, cũng không biết chảy bao nhiêu máu rồi, cũng không biết có đau đớn bao nhiêu, càng không biết lúc ấy có bao nhiêu hung hiểm...

Hết thảy của nàng có hiện nay đều là tiên sinh ban cho, nếu như không có tiên sinh, chỉ sợ nàng sớm đã bị đám mù mắt vong ân bội nghĩa Lục gia kia đoạt trở về chà đạp rồi, Trương gia chỉ là một gia tộc nho nhỏ, cũng không thể tiếp tục đặt chân ở Phong Lâm Thành.

Chẳng những tiên sinh cứu nàng, còn cứu vớt cả Trương gia, mà còn cho nàng vô số tài nguyên tu luyện, mới giúp nàng có thành tựu như hôm nay.

Nàng không biết năm đó tại sao tiên sinh mang theo mình rời Trương gia, nhưng qua những năm tiếp xúc này, nàng sớm đã thành thói quen đi theo bên cạnh tiên sinh đi đây đi đó.

Nhưng mình lúc nào có thể thay tiên sinh chắn kiếp tiêu tai đây! Cũng không thể cứ một mực để tiên sinh bảo vệ như vậy, cho dù là để cho mình chăm sóc về ăn uống, trải giường chiếu... bị nằm chồng lên cũng có thể mà...

Cố tình ngay cả chuyện như vậy mình cũng chưa từng làm được...

Trương Nhược Tích khẽ cắn bờ môi đỏ mọng, trái tim đều co thắt, thầm nhủ trong lòng nhất định phải trở nên mạnh mẽ, thúc đẩy nàng thầm vận lên huyền công, ngồi tu luyện.

Đây chỉ là động tác vô ý thức.

Nhưng rất nhanh, Trương Nhược Tích liền hoảng sợ, vội vàng ngừng lại.

Không gì khác, nàng chợt nhớ tới nơi này là Man Hoang Cổ Địa, linh khí thiên địa trong này tràn đầy hoang dã lực, căn bản không phải là địa phương để tu luyện. Nếu như hút vào trong cơ thể hoang dã lực kia, chẳng những không thể hấp thu, mà còn có thể cản trở tu vi tăng lên.

Ý thức được điểm này, Trương Nhược Tích sắc mặt tái nhợt, vội vàng dò xét tình huống bản thân.

Một lần dò xét không gấp gáp này, tình huống bản thân lại làm cho đầu óc Trương Nhược Tích mơ hồ.

Bởi vì nàng phát hiện tuy rằng trong lúc lơ đãng mình hấp thu một chút hoang dã lực, nhưng thứ này dường như cũng không có hại gì đối với mình, ngược lại sau khi tản ra trong thân thể, biến thành lực lượng căn nguyên của bản thân.

Chỉ trong chốc lát này, không ngờ hiệu suất tu luyện lại hơn gấp hai lần so với trước kia!

Đây là chuyện gì vậy?

Trương Nhược Tích đầy mặt kinh ngạc, không sao hiểu được... vốn nàng muốn hỏi Dương Khai cho biết, dù sao tiên sinh hẳn phải hiểu biết nhiều hơn mình, nhưng thời khắc này Dương Khai đang bận trị thương, nàng cũng không tiện quấy rầy...

Chương 2560: Biến cố của Huyết Môn

Hờ hững hồi lâu, Trương Nhược Tích lấy can đảm lần nữa vận chuyển lên công pháp.

Lần này nàng ngược lại cẩn thận cảm thụ một chút, phát hiện ở chỗ này tu luyện, hấp thu vào trong cơ thể trừ linh khí thiên địa ra còn có hoang dã lực. Nhưng cực kỳ cổ quái là, hai loại lực lượng này đều có chỗ tốt cực lớn đối với nàng, nhất là hoang dã lực kia, lại làm cho nàng có cảm giác ăn tủy biết mùi, đam mê, muốn ngừng mà không được.

Đây là làm sao vậy? Thân thể của mình sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ? Đây chính là hoang dã lực mà...

Trương Nhược Tích bỗng nhiên nổi lên sợ hãi, cũng không dám tu luyện tiếp, ngừng vận chuyển công pháp, lặng lẽ ngồi tại chỗ, đầy mặt kinh nghi không chừng.

Chuyện này đích thực nàng không tìm được nguyên do, khả năng giải thích duy nhất là do huyết mạch của mình, vì như tiên sinh đã nói, huyết mạch lực của nàng cực kỳ cổ quái, cũng không biết có truyền thừa gì đó.

Chính nàng cũng rất lấy làm lạ, bởi vì công pháp nàng tu luyện sử dụng là tự mình lĩnh ngộ, mà không phải là do Trương gia truyền thụ. Dường như những thứ này đã khắc sâu trong đầu óc của nàng, một khi tu luyện liền biết nên vận công như thế nào.

Ngây người ngồi tại chỗ cũng không có chuyện gì làm, bốn phía yên tĩnh, hết thảy an bình.

Trương Nhược Tích ngẫm nghĩ một lúc rồi lấy ra Không Linh Ngọc Bích từ trong nhẫn không gian. Trước khi đi vào đây, tiên sinh đã giao cho nàng vật này, bảo nàng nghiên cứu nhiều một chút, nói là có khả năng giải đáp bí mật huyết mạch lực của nàng.

Thời khắc này vừa lấy ra, bỗng nhiên thân thể Trương Nhược Tích chấn động, ngẩng đầu nhìn về một hướng.

Loại cảm giác này lại tới nữa!

Trong mơ hồ, dường như có vật gì đó đang phát sinh cộng minh với Không Linh Ngọc Bích trên tay mình, đang ở xa xa gọi mình, làm cho máu huyết toàn thân nàng đều chảy tăng tốc, vô cùng nóng nảy.

Cảm giác này trước đây từng có một lần, thời khắc này lại phát sinh lần nữa, Trương Nhược Tích có thể xác định đây cũng không phải là ảo giác.

Bất quá cũng vẻn vẹn chỉ lướt qua trong giây lát, chờ đến lúc Trương Nhược Tích cẩn thận cảm thụ, thì lại không phát hiện được gì.

Trên Không Linh Ngọc Bích, vẫn như cũ lóe lên các loại phong cảnh xinh đẹp, Trương Nhược Tích cầm ở trên tay lật qua lộn lại nghiên cứu một hồi lâu, cũng không có đầu mối, không biết đây rốt cuộc là dùng để làm gì.

- - - - - - - - - - - - -

Trong khu rừng rậm rạp, ở chỗ sâu trong Cổ Địa.

Nơi này là chỗ sâu chân chính của Man Hoang Cổ Địa, là địa phương chưa từng có Nhân tộc đặt chân. Tỉ tỉ năm qua, chỉ có các loại di chủng hoang dã sinh sống, sinh sôi nảy nở ở nơi này.

Nơi này nghiễm nhiên là một cái thế giới khác, hoàn toàn bất đồng với thế giới của bốn vực Tinh Giới.

Trên núi cao nguy nga, một vật hình trứng đang tản ra tia sáng màu máu đỏ rạng rỡ, vật này một mảnh máu đỏ, phảng phất như từ máu tươi đúc thành, mà lại tản ra mùi thơm kỳ dị.

Huyết Môn!

Các Yêu tộc sinh sống ở chỗ sâu trong Man Hoang Cổ Địa đều biết chỗ này có một Huyết Môn, chỉ là không có người nào có thể đi vào trong đó, càng không biết Huyết Môn này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì!?

Bất quá ở trong Cổ Địa có lời đồn đãi bên trong Huyết Môn này có huyền bí có thể làm cho sinh linh Cổ Địa tiến hóa thành thánh linh. Sinh linh Cổ Địa ở đây, trong cơ thể hoặc nhiều hoặc ít đều lưu lại lực huyết mạch của thánh linh thượng cổ, chỉ là nhiều ít bất đồng mà thôi.

Mặc dù là một con rắn nhỏ thoạt nhìn vô cùng bình thường, nếu ngược dòng viễn cổ, nói không chừng cũng có thể có quan hệ dính dáng đến Long tộc.

Huyết mạch thượng cổ ẩn giấu ở trong cơ thể kia một khi bị kích phát, sinh linh Cổ Địa liền có thể có thực lực sánh ngang với tổ tiên thánh linh. Từ xưa đến nay, tỉ tỉ sinh linh nhưng có mấy người thành công khai quật ra lực lượng huyết mạch của bản thân, tiến hóa thành thánh linh?

Tính toán chi tiết, thì không vượt quá con số hai bàn tay.

Thế nhưng trong lời đồn đãi của các tộc Cổ Địa, Huyết Môn kia lại có lực lượng thần bí, có thể để cho Yêu tộc hoặc là di chủng hoang dã đi vào trong đó hoàn toàn khai thác ra lực lượng huyết mạch, một khi thành công là có cơ hội cực lớn tiến hóa thành thánh linh, tái hiện huy hoàng của tổ tiên.

Nguyên nhân chính vì lời đồn đãi này, cho nên vị trí chỗ Huyết Môn chính là Thánh địa của các tộc trên Man Hoang Cổ Địa. Vô số sinh linh tự cho mình có thực lực hoặc có cơ duyên, kẻ trước người sau kế tiếp nhau muốn thông qua Huyết Môn, muốn kích phát huyết mạch bản thân.

Thế nhưng không một ai có thể thành công.

Thậm chí ngay cả tới gần Huyết Môn đều không làm được, phàm là tới gần Huyết Môn trong vòng mười dặm, đa số sinh linh Cổ Địa đều sẽ tan chảy thành một bãi nước mủ, bị chết cực kỳ thê thảm. Từng có một vị Yêu Vương cường hãn thực lực đạt tới bậc mười hai đỉnh phong, trước khi đại nạn sắp tới đã đến chỗ này, muốn ra sức liều mạng một phen. Bởi vì thọ nguyên của nó sắp hết, nếu không nghĩ biện pháp chỉ sợ sẽ rất nhanh chết già.

Huyết Môn là hy vọng cuối cùng của nó.

Bậc mười hai đỉnh phong, đây chính là tương đương với cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh của Nhân tộc, cả Tinh Giới, lại có bao nhiêu tồn tại như vậy?

Thế nhưng nó dùng hết toàn lực, cũng chỉ đi tới ba dặm ở ngoài Huyết Môn, không thể tiến thêm một bước, cuối cùng kiên trì ba ngày ba đêm, còn là biến thành bãi nước mủ, hồn phi phách tán.

Từ sau ngày đó, không còn sinh linh Cổ Địa nào dám tùy ý tới gần Huyết Môn, ngay cả Yêu Vương bậc mười hai đỉnh phong kia đều không thể đi vào Huyết Môn, mở ra huyết mạch, những sinh linh khác sao có lá gan dám thử?

Trong lúc nhất thời Huyết Môn trở thành cấm địa trong Cổ Địa, bất kỳ một sinh linh Cổ Địa nào đều không dám tùy ý tới gần, e sợ cho chết không minh bạch.

Chuyện này tuy rằng từ niên đại rất xưa, nhưng sinh linh trong Cổ Địa, bất luận là Yêu tộc hay là các di chủng hoang dã kia, đều tuổi thọ rất dài, cho nên rất nhiều Yêu Vương hoặc là bá chủ một phương đều là bản thân trải qua chuyện này, cũng thấy tận mắt vận mạng bi thảm của vị Yêu Vương bậc mười hai đỉnh phong kia. Dưới cảnh báo răn đe nghiêm khắc của họ, thủ hạ của bọn họ dứt khoát không dám tới gần Huyết Môn.

Giờ khắc này, Huyết Môn đứng sửng trên đỉnh núi cao kia, vô số năm qua không có biến hóa chút nào bỗng nhiên phát ra ánh sáng đỏ chói mắt, ánh sáng đỏ kia hội tụ thành cột sáng, xông thẳng lên trời cao, đâm phá những đám mây trên trời thành một cái lỗ thủng to.

Bất quá rất nhanh cột sáng liền biến mất không thấy, chỉ để lại điểm điểm sáng đỏ, từ từ tiêu tán giữa không trung.

Ngoài Huyết Môn trăm dặm, một con Ô Mãng toàn thân đen như mực đang dùng thân thể tráng kiện cuốn con mồi của mình, siết chặt, há cái miệng to như chậu máu nuốt con mồi vào trong miệng.

Phương hướng đối mặt với nó, chính là vị trí chỗ Huyết Môn.

Cảnh tượng cột sáng màu đỏ kia chợt dâng lên rồi tiêu tan nó nhìn thấy rõ ràng.

Trong nháy mắt Ô Mãng trợn tròn con ngươi, chăm chú nhìn vào Huyết Môn, trong mắt tràn đầy thần sắc kinh khủng.

Không sợ không được mà! Truyền thuyết về Huyết Môn quá kinh khủng đi! Nhiều năm qua như thế Huyết Môn vẫn luôn đứng sửng ở đó không có biến hóa gì, bỗng nhiên lại có biến cố như thế, ai mà không lo lắng đề phòng?

Bất quá biến cố này phát sinh cực nhanh, cũng không có lan đến gần nó, cuối cùng trong lòng nó cũng an tâm một chút.

Đợi một hồi lâu không dám tùy ý hành động, một lát sau thấy Huyết Môn không có gì khác thường nữa, lúc này nó mới uốn éo thân mình, kèm theo một tràng tiếng vang xương cốt sai vị trí, hình thể thân mình to lớn dài hơn năm trượng của Ô Mãng đã xảy ra biến hóa cực lớn.
Trước sau không tới một cái chớp mắt, con Ô Mãng liền hóa thành một nam nhân trung niên sắc mặt đen sẫm, ánh mắt hung ác nham hiểm, mặc trường bào đen như mực.

Miệng của hắn vẫn còn há to như cái chậu máu, dầy đặc răng, ngoài miệng còn ngậm con mồi của mình, bộ dáng thoạt nhìn rất khủng bố dọa người.

"Oạch" một tiếng, Ô Mãng biến thành nam nhân trung niên bỗng nhiên hút con mồi chỗ miệng vào trong bụng, bụng hắn lập tức nổi lên tròn vo, dường như hoài thai tháng thứ mười. Hắn lại duỗi tay vỗ trên bụng một cái, cái bụng tròn xoe lập tức xẹp xuống.

- Xảy ra chuyện lớn rồi, phải mau đi bẩm báo với đại nhân!

Nam nhân trung niên sắc mặt âm trầm lẩm bẩm một hồi, trên người yêu khí bốc lên, hóa thành một luồng sáng đen cấp tốc vọt đi hướng xa xa.

Nhìn dao động lực lượng phát ra từ trên người hắn, lại có trình độ bậc mười một, không sai biệt lắm tương đương với một võ giả Đạo Nguyên Cảnh.

Một canh giờ sau, phía trước một ngọn núi cao thật lớn, ngoài sơn môn, một luồng sáng đen từ xa chạy tới gần.

Hai tên thủ vệ Yêu tộc lập tức cảnh giác, trên tay một tên hiện ra một cây cốt chùy; tên kia thì tay cầm hai cây gai xương, nhìn chằm chằm về phía luồng sáng đen kia.

- Người nào! Yêu tộc cầm cây cốt chùy chỉ tới phía trước quát một tiếng, nói: - Đây chính là tẩm cung của Tê Lôi Yêu Vương, người đến mau mau hiện ra chân thân, nếu không giết không tha!

- Giết không tha! Yêu tộc cầm hai cây gai xương kia cũng thét lớn một tiếng, khí thế hung dữ.

Luồng sáng đen lập tức dừng ở trước mặt bọn chúng cách không xa, lộ ra hình dáng, chính là nam nhân trung niên do Ô Mãng biến thành kia.

- Người mình người mình! Hai vị ca ca, ta cũng là thủ hạ của Tê Lôi đại nhân, có chuyện quan trọng bẩm báo đại nhân, còn xin thông báo một tiếng! Nam nhân trung niên chắp tay nói.

Hai tên Yêu tộc giữ cửa liếc nhìn nhau, có chút nghi ngờ đánh giá hắn. Ngược lại cũng không trách hai tên Yêu tộc canh giữ sơn môn không có nhãn lực, chỉ là ở chỗ này rất nhiều Yêu tộc, thủ hạ Tê Lôi Yêu Vương nắm trong tay tới mấy trăm ngàn Yêu tộc, đều rải ở địa giới phương viên mấy chục vạn dặm này, trừ những tên lúc bình thường thấy qua, ai còn biết ai là người nào chứ?

Hơn nữa Tê Lôi Yêu Vương cũng không phải người nào muốn gặp thì gặp.

Yêu tộc cầm gai xương kia hừ lạnh một tiếng: - Ngươi nói người mình liền là người mình? Có cái gì chứng minh?

Nam nhân trung niên dường như sớm biết có câu hỏi này, vội vàng đưa tay từ trong nhẫn không gian của mình lấy ra một vật, cung kính đưa tới.

Yêu tộc tự nhiên sẽ không luyện chế nhẫn không gian các thứ, nhưng có không ít võ giả Nhân tộc đi vào và chết ở trong này, nhẫn không gian kia dĩ nhiên là bị Yêu tộc đoạt lấy.

Nam nhân trung niên cũng từng giết một võ giả Nhân tộc, mới có một cái nhẫn không gian. Lúc bình thường có thứ gì hắn đều đặt ở bên trong, ngược lại cũng rất tiện lợi.

Đầu óc của nhân loại đúng là sử dụng tốt nha, luyện chế được bí bảo và linh đan cũng đều rất tốt, đáng tiếc Yêu tộc không người nào có thể luyện chế.

Yêu tộc cầm cốt chùy nhận lấy, phát hiện vật kia là một khối lệnh bài chế bằng xương, mặt chính lệnh bài có một đồ ảnh Tê Ngưu bốn vó chen chúc lao xuống, mặt trái có một chữ Lôi to lớn.

Đây đúng là lệnh bài của Tê Lôi Yêu Vương chế tạo, tuy rằng thô sơ, nhưng không phải người nào cũng có thể bắt chước, bởi vì vật liệu chế tạo lệnh bài kia chính là xuất từ hài cốt cùng một con yêu thú.

Hai tên thủ vệ Yêu tộc từng thấy nhiều lệnh bài như vậy, cho nên vừa thấy liền biết lệnh bài là thật.

Yêu tộc có thể nhận được lệnh bài như thế cũng không nhiều, trong mấy trăm ngàn Yêu tộc, chỉ có ước chừng hai ngàn Yêu tộc có thể có được, đây là một loại tượng trưng cho thân phận.

Cho nên vừa thấy nam nhân trung niên lấy ra lệnh bài bằng xương này, hai tên thủ vệ Yêu tộc sắc mặt ngược lại cũng dịu xuống không ít, tên Yêu tộc cầm gai xương nói: - Tuy rằng ngươi cũng là thủ hạ của đại nhân, nhưng cũng không thể thả ngươi đi vào. Đại nhân nói, chuyện nhỏ không nên quấy rầy ngài, ngươi có chuyện gì, chúng ta có thể nhắn dùm!

Nam nhân trung niên vội la lên: - Cũng không phải là chuyện nhỏ gì, ta phải nói ngay mặt đại nhân mới được!

Chuyện này làm được chính là một công lớn, nam nhân trung niên sao có thể tùy tiện trao vào tay người khác?

Chương 2561: Tê Lôi

Mặc cho nam nhân trung niên cọ xát phá mồm mép cùng hai tên thủ vệ Yêu tộc kia, cũng không thể làm cho bọn chúng đồng ý thông báo.

Bị ép bất đắc dĩ, nam nhân trung niên chỉ có thể lấy ra một chút lễ mọn dâng lên. Hoang sơn dã lĩnh cũng không có thứ gì tốt, đơn giản chỉ lấy ra một vài nội đan yêu thú bị hắn giết chết.

Nội đan đối với các tộc sinh linh trong Man Hoang Cổ Địa chính là đồng tiền mạnh, bởi vì bất luận là ai cũng có thể mượn nội đan tăng lên thực lực, lúc này mới làm cho hai tên kia mặt mày hớn hở, thương nghị với nhau một hồi, rồi một yêu trong đó xoay người đi vào bên trong, hiển nhiên là đi bẩm báo.

Nam nhân từ Ô Mãng biến thành kia quả thực cảm nhận được một phen cái gì gọi là Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó dây dưa.

Cùng tên thủ vệ Yêu tộc còn lại kia hư tình giả ý, nói chuyện phiếm giết thời gian, gã nam nhân thầm nảy sinh lòng ác độc: "Đợi lần này lập công lớn được phong thưởng, sẽ cho bọn ngươi biết bổn tọa lợi hại, dám ở chỗ này lên mặt với bổn tọa, ăn của ta cũng phải phun ra cho ta!"

Không lâu sau, tên Yêu tộc đi thông báo kia đã đi trở về, chắp tay nói với nam nhân trung niên:

- Đại nhân hôm nay tâm tình không tệ, cho phép ngươi yết kiến, tự đi là được!

Nam nhân trung niên miệng nói cảm tạ, vội vàng từng bước một đi lên núi.

Để lại hai tên Yêu tộc thủ vệ sơn môn kia thưởng thức mấy viên nội đan, tâm tình sung sướng.

Tuy rằng không có người dẫn đi, nhưng hiển nhiên gã nam nhân trung niên không phải là lần đầu tới đây, ngược lại cũng coi là quen thuộc đường xá, một đường đi tới qua mấy cửa ải, rất nhanh liền tới chỗ đỉnh núi. Trên đỉnh núi lại có một kiến trúc hình dáng giống như cung điện, chỉ có điều khác biệt so với kiến trúc của các tông môn lớn nhỏ trên Tinh Giới, cung điện nơi này đều lộ ra một loại phong cách thô cuồng phóng khoáng, dùng tảng đá lớn chồng lên, không hề có mỹ cảm gì để nói; mà bên ngoài cung điện, cũng có một pho tượng Tê Ngưu to lớn, bốn vó chen chúc lao xuống, dường như đang xung phong, uy mãnh không thể đỡ.

Chân thân của Tê Lôi Yêu Vương là một con Tê Ngưu, cũng không biết thu được cơ duyên gì, lại giúp hắn tu luyện đến bậc mười hai đỉnh phong, từ đó trấn giữ một phương ở trong Man Hoang Cổ Địa, dưới trướng có mấy trăm ngàn Yêu tộc nghe lệnh.

Cả Man Hoang Cổ Địa, tồn tại giống như Tê Lôi tổng cộng có 32 vị cát cứ địa bàn riêng, đều thuộc bốn vị thánh linh cai quản, không xâm phạm lẫn nhau.

Mỗi một nhà thánh linh đều có tám vị Yêu Vương, đều có tu vi cường đại bậc mười hai đỉnh phong. Dưới Yêu Vương, cũng có Yêu Soái Yêu Tướng, yêu thú bậc mười hai phía dưới còn là đếm không hết... có thể tưởng tượng Man Hoang Cổ Địa này rốt cuộc có hung hiểm bao nhiêu.

Dĩ nhiên, những điều này người bên ngoài hoàn toàn không có khả năng biết, đều nói bên trong Man Hoang Cổ Địa nguy cơ trùng trùng, hỗn loạn không chịu nổi, thật ra ở chỗ sâu trong Cổ Địa chân chính dĩ nhiên có phương thức sinh tồn của mình.

Nam nhân trung niên đi tới trước cung điện, thủ vệ Yêu tộc chứng nghiệm thân phận, liền cho hắn đi vào.

Thật ra cũng không phải qua loa khinh thường, chủ yếu là chút tu vi này của nam nhân trung niên, ở trước mặt Tê Lôi Yêu Vương thật đúng là không nổi lên bọt sóng gì, Yêu tộc hành sự cũng là từ trước đến nay không bám vào một khuôn mẫu, không có nghiên cứu nhiều như vậy.

Nếu không đổi lại là tông môn Nhân tộc, một Đạo Nguyên Cảnh muốn gặp một vị cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh, sao có thể thoải mái dễ dàng như thế.

Vào bên trong cung điện, bên tai lập tức truyền đến một tràng âm thanh tà dị, mỹ nữ múa hát nhịp nhàng, tơ trúc vây quanh, cũng làm cho nam nhân trung niên hơi sửng sốt, theo bản năng nghĩ là mình đi nhầm địa phương.

Bất quá giương mắt nhìn lên, lại phát hiện bên trên điện phủ, có một đại hán khôi ngô ngồi xếp bằng ở đó, trên bàn trước mặt hắn đặt một thi thể yêu thú không biết tên, thoạt nhìn chết đi không bao lâu, máu tươi còn nhỏ giọt... đại hán khôi ngô hai tay cầm thi thể yêu thú kia, ăn uống khoái trá, bên khóe miệng máu loãng không ngừng chảy xuống, thoạt nhìn cực kỳ kinh người, cố tình hắn còn ăn hứng thú say sưa, hai tròng mắt chớp lóe sáng đỏ.

Nam nhân trung niên bắp chân co rút một cái, suýt nữa quay mình bỏ chạy.

Đã sớm nghe nói những Yêu Vương này thích dùng bữa bằng máu thịt của thủ hạ, còn tưởng rằng chỉ là tung tin vịt, hôm nay vừa thấy mới biết không có lửa làm sao có khói.

Đại hán khôi ngô kia không thể nghi ngờ chính là Tê Lôi Yêu Vương, nam nhân trung niên cũng từng thấy qua một lần ở xa xa, cho nên liếc mắt một cái liền nhận ra.

Tê Lôi gặm máu thịt mấy cái, tâm tình sung sướng, cười ha hả không dứt.

Hai bên hắn có hai nữ nhân hầu hạ, quần áo để lộ mảng lớn mảng lớn thân thể lỏa lồ trắng như tuyết, cực hạn lấy lòng, thân thể mềm mại uyển chuyển, áo sa mỏng nhẹ bay, phong cảnh tuyệt vời như ẩn như hiện, khiến người nhìn thấy máu huyết sôi sục, hít thở khó khăn.

Một nữ nhân trong đó thừa dịp thơi điêm Tê Lôi cười to, đưa tay kẹp lên từ trên bàn một linh quả giống như trái nho, lột vỏ, nhét vào trong miệng Tê Lôi.

Tê Lôi hô to đã ghiền, ôm nữ nhân kia xâm phạm không chút kiêng kỵ.

Một lát sau, nữ nhân kia cũng một miệng đầy máu tươi, nàng cũng không giận, ngược lại vui vẻ chịu đựng, đưa ra cái lưỡi đỏ thắm liếm sạch sẽ máu tươi bên miệng... bộ dáng phóng đãng quả thực làm người ta sôi sục.

Nam nhân trung niên đứng phía dưới xem thấy sợ hết hồn hết vía, lại không ngừng hướng tới, không biết mình năm nào tháng nào mới có thể có tu vi như Tê Lôi như thế, đến lúc đó mình cũng có thể để mỹ nhân yêu thương nhung nhớ... hưởng hết diễm phúc thế gian này.

Mà ở phía dưới bệ bàn trong phòng lớn kia, còn có mấy mỹ nữ hồ ly vừa múa vừa hát, eo nhỏ mông to, ăn mặc chỉ có thể dùng đồi phong bại tục để hình dung.
Trong lúc nhất thời nam nhân trung niên kia lại nhìn xem ngây ngốc, con ngươi quay mồng mồng, căn bản không biết nhìn vào trên người thân hình mỹ nhân nào mới tốt.

Mỹ nhân bị Tê Lôi xâm phạm trước đó dường như chú ý tới hiện diện của nam nhân trung niên, khóe miệng khẽ hé lộ ra nụ cười tủm tỉm, đôi mắt nhu tình như nước kia liếc nhìn hắn một cái, suýt nữa câu hồn của nam nhân trung niên đi mất.

Nàng ghé sát bên tai Tê Lôi, thấp giọng nói một câu.

Lúc này Tê Lôi mới nhướn mắt nhìn lại hướng nam nhân trung niên, phất tay một cái, mấy mỹ nữ hồ ly múa hát phía dưới lập tức lui sang một bên.

Thời khắc này nam nhân trung niên cũng không dám càn rỡ, vội vàng mắt nhìn thẳng đi tới trước, quỳ xuống nói: - Tiểu nhân Ô Truy, ra mắt đại nhân!

Tê Lôi trầm giọng nói: - Lúc trước là ngươi nói có chuyện quan trọng bẩm báo?

- Dạ đúng!

- Nói đi, chuyện gì không gặp mặt bổn vương không được? Nếu là chuyện nhỏ, cẩn thận cái đầu của ngươi!

Ô Truy sắc mặt tối sầm, cũng không dám che giấu, vội vàng nói:

- Bẩm đại nhân, là chuyện có liên quan tới Huyết Môn!

- Huyết Môn! Tê Lôi Yêu Vương đứng bật dậy, nữ yêu các tộc bên trong điện phủ kia cũng đồng loạt bụm đôi môi đỏ mọng, trợn to đôi mắt đẹp nhìn Ô Truy.

Quả thực hai chữ Huyết Môn có ý nghĩa rất trọng đại với sinh linh Cổ Địa! Nghe đồn bên trong Huyết Môn chính là ẩn giấu huyền bí có thể làm cho sinh linh Cổ Địa mở ra huyết mạch lực, tiến hóa thành thánh linh!

Tê Lôi mặc dù là Yêu tộc bậc mười hai đỉnh phong, cũng không thể ức chế khát vọng đi vào Huyết Môn của mình. Nếu thật có thể tiến hóa thành thánh linh, vậy thì có thể sửa đổi bố cục của Cổ Địa mấy vạn năm nay, để bốn vị Thánh Tôn Cổ Địa biến thành năm vị Thánh Tôn

- Tất cả lui ra! Tê Lôi vung tay lên, quát lớn. Ý thức được tầm quan trọng của tin tức này, hắn cũng có chút không bình tĩnh.

- Đại nhân! Một trong hai nữ yêu hầu hạ hắn trước đó dựa thân thể mềm mại sát vào hắn, dáng vẻ nũng nịu yêu kiều chọc người trìu mến, hiển nhiên là muốn ở lại nghe một chút tin tức.

Tê Lôi quay đầu, trừng hai con mắt đỏ thẫm nhìn nàng.

Thân thể mềm mại nữ yêu kia cứng đờ, đâu còn dám càn rỡ, vội vàng thành thực thối lui ra sau, cùng những người khác rất nhanh không thấy bóng dáng.
- Nói đi, Huyết Môn có chuyện gì? Đợi cho cả đám người toàn bộ biến mất không thấy, Tê Lôi mới trầm giọng hỏi.

Ô Truy vội vàng nói: - Huyết Môn có dị động!

- Cái gì dị động? Tê Lôi cả kinh hỏi tới.

Ô Truy vội vàng nói ra một màn mình nhìn thấy trước đây, Tê Lôi nghe xong, chau mày, sắc mặt kinh ngạc nghi hoặc không chừng.

Chủ yếu là dị động này quá rõ ràng, tên thủ hạ này không có khả năng bịa đặt, nhưng nhìn thấy không có khả năng chỉ có một mình hắn, đến lúc đó tùy tiện tìm Yêu tộc ở gần Huyết Môn đối chất một chút là biết rõ chân tướng... Thế nhưng dị động này lại có ý nghĩa gì?

Từ khi Huyết Môn xuất hiện đến nay, cũng không biết đã bao nhiêu năm, chưa từng có biến hóa, nó chỉ lẳng lặng đứng sừng sững trên đỉnh núi kia, giờ này chợt phát ra ánh sáng đỏ, xông thẳng lên trời cao, rõ ràng có điều khác thường.

Không quản ra sao, tin tức này đối với bất kỳ một sinh linh Cổ Địa nào đều vô cùng trọng yếu.

Tê Lôi thong thả đi tới đi lui mấy bước trong đại điện, sắc mặt dường như do dự không quyết, thật lâu, mới dừng lại thân mình nói:

- Ngươi theo ta đi gặp mặt Thánh Tôn, trình báo đầy đủ những gì ngươi thấy!

- Thánh... Thánh Tôn! Ô Truy thiếu chút nữa cắn trúng đầu lưỡi của mình.

Cả Cổ Địa có bốn vị Thánh Tôn, Tê Lôi hiện đang làm thủ hạ trung thành với một vị trong đó, chỉ là bốn vị Thánh Tôn như "rồng thần thấy đầu không thấy đuôi", Yêu tộc bình thường căn bản không gặp được. Dù là 32 cường giả cấp bậc Yêu Vương kia, cũng không phải nói gặp là gặp.

Ô Truy thế nào cũng không nghĩ tới, không ngờ có một ngày mình có thể gặp được Thánh Tôn.

Bất quá rất nhanh, hắn liền hưng phấn, bởi vì nếu đã đi gặp mặt Thánh Tôn, vậy nói rõ tin tức mình mang đến này vô cùng trọng yếu... nói không chừng thật có thể lập được công lớn, từ nay về sau thăng quan tiến chức như diều gặp gió.

Hắn cũng không có trông mong nhiều lắm, dù sao thực lực của mình bày ở đó, hắn chỉ hy vọng có thể nhận được một chút ban thưởng, nếu như có thể thăng chức làm Yêu Tướng, thì không còn gì tốt hơn... Đến lúc đó cũng có thể thống lĩnh một số thủ hạ, trấn giữ một đỉnh núi, dù sao cũng tốt hơn giờ này mình đơn độc một mình bôn ba khắp nơi, cố giữ an toàn mạng sống.

Sau khi ổn định tâm thần, Ô Truy ôm quyền nói: - Cẩn tuân lệnh của đại nhân!

- Đi! Tê Lôi cũng là tính tình nóng như lửa, nếu quyết định đi gặp mặt Thánh Tôn, thì một chút cũng không chậm trễ, hắn nổi lên một trận gió yêu cuốn lấy Ô Truy, vọt thẳng ra ngoài đại điện.

- Tin tức này... trừ ngươi ra, còn có ai biết không?

Tê Lôi bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

Ô Truy đáp: - Thấy được Huyết Môn dị động nhất định không chỉ một mình tiểu nhân, bất quá tiểu nhân ngay tức thì ngựa không ngừng vó chạy đến bẩm báo với đại nhân, rốt cuộc có người nào khác phát hiện, ta thật cũng không rõ lắm!

Tê Lôi khẽ gật gật đầu, biết hắn nói không sai, dị động kia rõ ràng như vậy, khẳng định không chỉ một mình hắn phát hiện, nói không chừng hiện tại 32 lộ Yêu Vương tất cả đều biết được, khẳng định đều đang chạy tới báo với Thánh Tôn bên kia, đều muốn nắm trên tay công lao là kẻ đầu tiên bẩm báo.

Ô Truy chợt xoay chuyển con ngươi, cũng không biết nghĩ tới điều gì, thở dài nói: - Bất quá tiểu nhân thân phận thấp kém, lúc tới đây cầu kiến bị hai vị giữ sơn môn cản trở rất lâu, không cho phép đi vào, cuối cùng tiểu nhân còn phải lấy ra toàn bộ tài vật tặng cho họ, mới được cho vào! Nói xong, hắn còn thấp thỏm lo âu nhìn Tê Lôi nói: - Không có làm chậm trễ chuyện của đại nhân chứ?

Tê Lôi gương mặt đen xuống, quát lớn: - Thật là càng ngày càng không thể tưởng tượng nổi!

Dứt lời, bỗng nhiên hắn tung một quyền xuống phía dưới.

"Rẹt rẹt..."

Một luồng sấm sét nổ vang, chấn cho màng tai Ô Truy sinh đau, một tia chớp lớn như cái thùng nước từ trên trời đánh xuống, như rồng thần phóng xuống phía dưới.

Một lát sau, truyền đến một tràng tiếng nổ vang, xen lẫn hai tiếng hét thảm rồi ngừng bặt.

Ô Truy cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy chỗ sơn môn kia đã trở thành một mảnh hỗn loạn, trên đất xuất hiện một cái hố to lớn, hai tên Yêu tộc giữ sơn môn sớm đã không thấy bóng dáng...

Chương 2562: Tới bắt ta đi!

Một ngày sau, Dương Khai từ trong sơn động đi ra, miệng vết thương trên vai đã lành lặn, cũng đổi mặc vào bộ quần áo mới, tránh cho mùi máu tươi dẫn tới phiền toái không cần thiết.

Trương Nhược Tích canh giữ ở cửa động nghe động tĩnh vội vàng đứng lên, phát hiện Dương Khai sắc mặt đỏ hồng, lúc này mới yên lòng lại.

Tuy rằng nàng cũng biết Dương Khai bị thương không nghiêm trọng lắm, tuy nhiên vẫn lo lắng không thôi.

Hai người nhìn nhau, Dương Khai gật gật đầu, Trương Nhược Tích nói: - Tiên sinh, ta phát hiện một chuyện lạ!

- Chuyện gì vậy? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

Trương Nhược Tích vội vàng nói một lần tình huống mình vận công tu luyện trước đây, rồi mới nhìn Dương Khai, mong đợi hắn có thể giải đáp phần nào.

Dương Khai nào biết đây là vấn đề gì, trước mặt Trương Nhược Tích lại không tiện để lộ sự dốt nát của mình, chỉ có thể giả bộ trầm ngâm một hồi, nói: - Cẩn thận sẽ không sai lầm lớn! Ở trong Cổ Địa này, cô nương tạm thời không cần tu luyện, nếu như cần khôi phục lực lượng, thì tận lực sử dụng nguyên tinh và linh đan, đích thực không được thì vào Tiểu Huyền Giới!

Trương Nhược Tích đương nhiên là nghe theo mệnh lệnh, không mang lòng nghi hoặc chút nào, chần chờ một chút nói: - Còn tiên sinh thì sao?

Dương Khai cười nói:

- Ta không sao, hoang dã lực trong này còn không làm gì được ta!

Trương Nhược Tích nhìn Dương Khai, đầy mặt sùng bái, trong đôi mắt đẹp toát ra điểm điểm sáng nhỏ, thầm nghĩ: "Tiên sinh thật lợi hại! Nghe nói hoang dã lực trong này dù là Đại Đế đích thân tới cũng ít nhiều bị chút ảnh hưởng, nhưng với tiên sinh không ngờ một chút chuyện cũng không có!"

Dương Khai ho nhẹ một tiếng, nói: - Đi thôi...

Vừa mới dứt lời, hắn bỗng nhiên biến sắc, quay đầu nhìn về một hướng, quát lớn: - Người nào lén lút?

Trương Nhược Tích cũng bị giật mình hoảng sợ, nàng một mực canh giữ chỗ này, căn bản không có dấu vết có sinh linh nào tới gần, không nghĩ tới tiên sinh vừa hiện thân liền có phát hiện, bất quá tiên sinh không có khả năng bắn tên không đích, nói cách khác, chỗ này thật sự có người!

Nàng nghiêng đầu nhìn chung quanh, theo ánh mắt của Dương Khai nhìn về phía một gốc cây cổ thụ.

Bên kia không có mảy may khác thường, rất yên tĩnh, ngay cả nàng dùng thần niệm quét qua, cũng không có phát hiện chỗ nào không thích hợp.

Dương Khai hừ lạnh nói: - Giấu đầu lòi đuôi, muốn bổn thiếu mời ngươi đi ra hay sao?

m vang vừa dứt, chỉ thấy trên tán cây cổ thụ kia, vang lên một loạt tiếng "xoạt xoạt", ngay sau đó, từ trong lá cây rậm rạp thò ra một cái đầu, một đôi mắt to sáng ngời đảo lên đảo xuống, nhìn ngắm trên người Dương Khai và Trương Nhược Tích, nhe răng trợn mắt cười.

Trương Nhược Tích sắc mặt đều đen xuống.

Ở địa phương quỷ quái này, bỗng nhiên có người cười chế giễu mình như thế, tạo cho người có cảm giác đích thực quá đột ngột!

- Hả? Dương Khai kinh nghi kêu một tiếng, ánh mắt quan sát cẩn thận trên khuôn mặt người đó, chỉ thấy người này tóc tai bù xù, dường như vô số năm chưa có tắm gội, rối rối cuộn vào nhau giống như những con rắn đen bao trùm trên đỉnh đầu.

Mà trên gương mặt của người này cũng giống như sơn một màu đen nhánh, không thấy rõ hình dáng; duy chỉ có đôi mắt kia rất sáng ngời, và hàm răng kia trắng nõn mà thôi.

Nữ nhân!

Mặc dù không thấy được khuôn mặt, nhưng Dương Khai liếc mắt một cái liền nhìn ra, người nọ là một nữ nhân!

Đâu có nữ nhân nào không thích làm đẹp, nhưng cố tình nữ nhân này lại có bộ dáng bẩn thỉu rách rưới, còn nhếch nhác hơn so với Hồng Trần Đại Đế trong vai lão lừa đảo lúc trước Dương Khai gặp được ở Phong Lâm Thành, cũng không biết ở trong Man Hoang Cổ Địa này nàng gặp phải chuyện gì?

Không chỉ như thế, Dương Khai theo bản năng cảm giác thần trí người này dường như có chút vấn đề. Bởi vì giờ khắc này nàng lại treo ngược trên cành cây khô, ánh mắt tuy rằng sáng sủa, lại tạo cho người ta có cảm giác cực kỳ hỗn loạn.

Bất quá càng làm cho Dương Khai để ý là công pháp ẩn giấu hành tung của nàng.

Nếu không phải vừa rồi bỗng nhiên nàng gây ra một chút động tĩnh trên cây, thì đúng là Dương Khai cũng không có phát hiện nàng ẩn trốn ở chỗ này.
Đây là người nào?

Thần niệm quét qua, cảm nhận được dao động năng lượng hơi yếu trong cơ thể nàng, Dương Khai lập tức sợ hãi cả kinh, người nữ này lại là một cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh!

Ngay lúc trong lòng Dương Khai nghi hoặc không hiểu, nữ nhân kia bỗng nhiên cười hì hì nói: - Tới bắt ta đi!

Khi nói chuyện, thân mình nàng ta bỗng nhiên giống như cành liễu từ trên cành khô rớt xuống, còn không đợi rơi xuống đất, eo ếch nàng uốn một cái lập tức bắn vào trong rừng, thoáng cái không thấy bóng dáng, chỉ để lại một chuỗi tiếng cười như chuông bạc: - Tới bắt ta đi... tới bắt ta đi!

"Bắt lão nương ngươi!" Dương Khai giật giật khóe miệng, càng xác định nữ nhân này thần trí có vấn đề.

Bằng không đường đường là một cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh như thế nào hành sự như thế? Chẳng những ăn mặc lôi thôi lếch thếch, nói chuyện cũng không ra làm sao. Đi tới Man Hoang Cổ Địa lại đụng phải một nữ nhân điên khùng như vậy, đích thực Dương Khai không biết nói gì cho tốt, nào có tâm tình chơi trò mèo đuổi chuột với nàng ta.

- Tiên sinh, y phục của nàng... Trương Nhược Tích lại dường như phát hiện điều gì, đưa tay che lại đôi môi đỏ mọng, khiếp sợ nhìn chằm chằm theo hướng nữ nhân điên khùng kia biến mất.

- Quần áo làm sao? Dương Khai nhíu mày hỏi.

Trước đó lúc nữ nhân điên kia từ trên cành khô rơi xuống, Dương Khai thật ra cũng nhìn lướt qua, quần áo cũng giống như bản thân nàng ta, rách rưới, hơi động một chút là lộ hết xuân quang, cũng không biết trước đây vốn màu sắc gì, dù sao bây giờ là màu xám tro, dường như đã rất nhiều năm không có giặt tẩy.

- Tiên sinh không cảm thấy có chút quen mắt sao? Trương Nhược Tích không đáp hỏi ngược lại.

Dương Khai ngạc nhiên, qua nhắc nhở của nàng như thế, bỗng nhiên hắn nổi lên nghi hoặc.

- Đó là phục sức của đệ tử Băng Tâm Cốc a!

Trương Nhược Tích vội vàng nói.

- Cô xác định? Dương Khai trợn to mắt hỏi.

Trương Nhược Tích nói: - Lần trước ở Băng Luân Thành tại Bắc Vực, ta đã gặp không ít đệ tử Băng Tâm Cốc, các nàng mặc y phục giống như vị vừa rồi kia, tuy rằng rách nát, nhưng dấu hiệu hoa băng nơi ngực của nàng ta lại không giả!

- Đệ tử của Băng Tâm Cốc làm sao lại chạy tới nơi này?! Dương Khai vô cùng khiếp sợ.
Băng Tâm Cốc ở Bắc Vực, nơi này là Đông Vực, giữa hai vực cách nhau rất xa, người bình thường không có khả năng đi tới nơi này. Tuy nhiên nghĩ tới Man Hoang Cổ Địa này đều là bảo địa mơ ước của cường giả cả Tinh Giới, ngược lại cũng là chuyện bình thường.

Hắn coi như là đệ tử của Nam Vực, hắn đều có thể chạy đến đây, người của Bắc Vực tới nơi này có gì lạ. Nơi này vốn là chỗ hội tụ của cường giả bốn vực, là địa phương rồng rắn lẫn lộn hỗn tạp.

Thế nhưng có một điều hắn không biết rõ, từ khi Băng Vân tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc, số lượng cường giả cũng không nhiều, Đế Tôn Cảnh lại thưa thớt, như thế nào có một đệ tử Đế Tôn lưỡng tầng cảnh lưu lạc ở chỗ này, hơn nữa thần trí còn xảy ra vấn đề.

Suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên trong mắt Dương Khai sáng ngời, nhớ lại một chuyện.

Năm đó lúc Băng Vân từ Tịch Hư Bí Cảnh quay trở về Băng Tâm Cốc, thay mặt cốc chủ cũng chính là đại đệ tử An Nhược Vân của bà từng báo cho bà biết một chuyện: sau khi Băng Vân mất tích, tam đệ tử của bà đã đi ra ngoài tìm kiếm, nhưng cho tới nay cũng không có bất kỳ đầu mối, cuối cùng ngay cả vị tam đệ tử kia cũng mất tích, đến nay đã có hơn ba ngàn năm, không biết sống chết.

Lúc An Nhược Vân bẩm báo chuyện này, Dương Khai ở ngay bên cạnh, lúc đó hắn cũng cảm khái không thôi, cảm thấy lão tam kia sợ là dữ nhiều lành ít! Dù sao Tinh Giới hung hiểm, nếu như lão tam kia còn sống, không có khả năng hơn ba ngàn năm không có tin tức.

Bất quá dù sao đây cũng là chuyện nhà của người ta, Dương Khai cũng không có để ở trong lòng lắm.

Hiện tại qua Trương Nhược Tích nhắc tới như thế, đột nhiên Dương Khai có cảm giác, nữ nhân điên kia rất có khả năng chính là tam đệ tử của Băng Vân. Tu vi Đế Tôn lưỡng tầng cảnh ngược lại cũng thích hợp, bởi vì đại đệ tử An Nhược Vân cùng nhị đệ tử Tôn Vân Tú của Băng Vân cũng đều là tu vi này, lão tam hẳn cũng không thể kém hơn.

Ý thức được có khả năng này, Dương Khai vội vàng nhìn lại hướng nữ nhân điên biến mất, nhưng đâu còn thấy bóng dáng của nàng ta. Nữ nhân này sớm đã không biết chạy tới địa phương nào rồi!

Lão tam tại sao lại xuất hiện ở địa phương này ngược lại cũng dễ giải thích: nàng rời Băng Tâm Cốc là để tìm tung tích Băng Vân, Man Hoang Cổ Địa danh tiếng vang xa, đương nhiên nàng sẽ không bỏ qua, nhất định là hy vọng tới nơi này có thể tìm được Băng Vân.

Còn vì sao thần trí xảy ra vấn đề, Dương Khai cũng không biết, bất quá có thể tưởng tượng: nữ nhân này hẳn đã chịu không ít đau khổ, nếu không một cường giả Đế Tôn lưỡng tầng cảnh như thế nào điên điên khùng khùng, không để ý tới hình tượng như thế.

Dĩ nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán của Dương Khai, nữ nhân điên kia rốt cuộc có phải là tam đệ tử của Băng Vân hay không... còn cần có kiểm chứng. Cũng có lẽ nữ nhân điên kia giết chết lão tam, đoạt y phục của nàng cũng nói không chừng.

Nhưng nếu không gặp cũng không sao, nếu đã gặp, mà chuyện còn liên quan tới Băng Tâm Cốc và Băng Vân, Dương Khai cũng không tiện bỏ mặc.

- Tiên sinh, trước Ban lão đã nói, ở trong thông đạo Cổ Địa có một vị cường giả Đế Tôn Cảnh bị lạc hơn mười năm, hơn nữa còn là một nữ nhân... ngài nói xem, hẳn không phải là nàng chứ? Trương Nhược Tích bỗng nhiên lên tiếng nói.

Dương Khai cũng không nghĩ tới điểm này, bất quá cẩn thận nghĩ lại, ngược lại cũng không phải không có khả năng! Có lẽ cũng vì bị lạc quá lâu ở bên trong thông đạo Cổ Địa, cho nên nàng ta mới trở nên điên khùng.

Ban lão nói thiếu nữ kia là Đế Tôn nhất tầng cảnh, nhưng Ban lão mới là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh mà thôi, sao biết rõ lão tam rốt cuộc là nhất tầng cảnh hay là lưỡng tầng cảnh, có lẽ cũng chỉ là phỏng đoán.

- Đuổi theo nhìn kỹ tính sau! Dương Khai phất phất tay, đế nguyên bọc lấy Trương Nhược Tích rồi bay theo hướng nữ nhân điên biến mất.

Nhưng trên đường bay qua, lại không thấy nửa điểm dấu vết của nàng ta, Dương Khai buông ra thần niệm, cũng không có phát hiện khí tức của nữ nhân kia, nhưng ngược lại phát hiện không ít bóng dáng yêu thú.

Còn nữ nhân điên giống như tiêu tan trong hư không, cũng giống như lúc nàng ta đột ngột xuất hiện.

- Đi đâu mất rồi! Dương Khai áo não không thôi, nếu sớm biết nữ nhân điên kia rất có khả năng là lão tam của Băng Tâm Cốc, hắn đã sớm ra tay ngăn cản nàng, đâu có để cho nàng chạy mất, giờ này muốn tìm nàng chỉ sợ không dễ dàng lắm.

Đuổi theo hơn nửa ngày cũng không có mảy may thu hoạch, Dương Khai không thể không dừng lại bước chân. Ở bên trong Man Hoang Cổ Địa này chạy loạn ào tới chính là hành vi không sáng suốt, làm không tốt sẽ dẫn tới một số di chủng hoang dã thực lực cường đại.

Tìm cũng không tìm được, Dương Khai chỉ có thể tạm thời bỏ qua, tính toán đợi xong chuyện nơi này, sẽ đi một chuyến tới Bắc Vực, truyền đạt tin tức nữ nhân điên này cho Băng Vân, nói vậy Băng Vân sẽ có an bài.

Lấy ra ngọc giản dò xét một phen, Dương Khai phát hiện truy đuổi nửa ngày này, đã làm mình xâm nhập vào sâu trong Cổ Địa không ít, nếu tiếp tục đi tới trước, có một địa phương tụ tập đông đúc yêu thú, dường như còn có một con yêu thú bậc mười hai.

Dương Khai vô tình đi trêu chọc phiền toái, chuyến này chủ yếu là đi tìm Tiểu Tiểu, đương nhiên là tận khả năng lẩn tránh chỗ nguy hiểm.

Hắn thu cất ngọc giản, đang chuẩn bị đi vòng tránh địa phương kia, bất chợt trên một cây cổ thụ cách không xa lại truyền tới tiếng "xoạt xoạt", ngay sau đó, một gương mặt đen như mực từ trong đám lá cây thò ra, nhe răng trợn mắt cười, lộ ra hàm răng trắng tinh, còn ngoắc tay về phía Dương Khai, nói: - Tới bắt ta đi! Mau tới bắt ta đi!

Nữ nhân điên này, làm cho Dương Khai tức giận lỗ mũi đều sai lệch: Mình một mực không tìm được, thì ra nàng ta vẫn ẩn núp ở phụ cận, đây là đùa chơi với mình hay sao...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau