VŨ LUYỆN ĐIÊN PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ luyện điên phong - Chương 2551 - Chương 2555

Chương 2553: Tiểu nha đầu muốn chết

Khí thế một kích này của Quỷ Vương vô cùng kinh người, công kích chưa tới, kình phong lạnh thấu xương đã cắt da thịt Dương Khai đau nhói. Vù vù Thân kiếm Bách Vạn Kiếm kêu lên vù vù, Dương Khai nghiêng kiếm đâm ra, đế nguyên toàn thân được thúc dục mạnh mẽ, kiếm quang rực rỡ chói mắt.

Một tiếng "ầm" vang lên, tia lửa bắn ra khắp nơi. Thân hình Quỷ Vương đang đánh tới hơi dừng lại, thân thể khổng lồ cũng phải ngửa về phía sau, có thể thấy được một kích này của Dương Khai cường đại thế nào, tin tức từ trên người Quỷ Vương truyền lại càng làm cho Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần không thể tin được, đồng tử trong mắt co rụt lại.

Cùng lúc đó, Dương Khai bị bay ngược ra sau như bao tải rách, đụng thẳng vào quần sáng tinh khiết kia mới dừng lại được. Trong mắt hắn lóe lên một tia kinh hãi, dường như không nghĩ tới thực lực Quỷ Vương lại lợi hại như vậy.

Bên kia, Doãn Nhạc Sinh thấy Dương Khai bị thua thiệt, không nhịn được cười ha hả nói:

- Có ta và Hoa sư thúc liên thủ, thực lực của Quỷ Vương này có thể so với Đế Tôn tam tầng cảnh, Dương Khai, ngươi lấy gì đấu với ta, mau mau nhận lấy cái chết! Dứt lời, hắn lại lần nữa thúc giục Quỷ Vương tấn công Dương Khai, nhìn khí thế này là muốn thừa dịp Dương Khai còn chưa kịp hồi khí muốn lấy mạng của hắn.

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt Cái liềm to lớn đen như mực lần nữa bổ tới, uy mãnh không thể đỡ, trực tiếp bổ thân thể Dương Khai làm đôi.

Hoa Phi Trần nhướng mày, không chút do dự nói:

- Hư ảnh!

Dưới sự liên thủ của hai người, dường như cảm giác trở nên cực kỳ nhạy cảm, lập tức nhìn ra Dương Khai đã sớm biến mất, thứ bị bổ ra chỉ là tàn ảnh Dương Khai để lại mà thôi.

- Quỷ Vương, trở về! Doãn Nhạc Sinh cũng không chút chần chờ hét lớn một tiếng, pháp quyết trên tay cũng thay đổi, Quỷ Vương bên kia bỗng nhiên nổ thành một đám sương mù đen, quỷ dị biến mất tại chỗ.

Ngay sau đó, thân hình Dương Khai chợt quỷ dị hiện ra trước mặt Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần, cách chúng khoảng ba trượng, vẻ mặt lạnh lùng, kiếm mang Bách Vạn Kiếm trên tay phun ra nuốt vào, chém xuống hai người. Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần bốn mắt nhìn nhau, cười lạnh, không thấy chút hoảng loạn nào.

Phía sau Dương Khai, một đám sương mù đen đột ngột hiện ra, trong sương mù đen, thân hình Quỷ Vương thoắt ẩn thoắt hiện. Lưỡi liềm to lớn ngang trời chém tới. Dương Khai nhướng mày, cảm nhận được hàn ý từ sau đánh tới, sao còn không biết Quỷ Vương đã đánh tới phía sau chứ.

Hắn cũng không ngờ thứ này lại khó dây dưa như vậy, quả thật như giòi đục xương vậy, khó mà thoát được. Hắn vốn định bắt giặc trước bắt vua, giết chết Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần, không giao phong chính diện với Quỷ Vương. Nhưng hiện tại xem ra, cái tính toán này không dùng được a.

Trong lúc cấp bách, Dương Khai chỉ có thể một lần nữa biến mất, đợi lần xuất hiện tiếp, đã cách đó hơn mười mấy trượng.

- Nhảy tới nhảy lui có gì là thú vị chứ, Dương Khai, nếu ngươi vẫn là nam nhân thì phóng tay đại chiến một trận đi! Doãn Nhạc Sinh giận tím mặt, tuy rằng đã phong tỏa vùng không gian này khiến Dương Khai không thể thi triển được thần thông không gian chạy trốn.

Nhưng ở trong không gian bị phong tỏa này, Dương Khai lại vẫn như cũ nhàn nhã ung dung, trơn như trạch, căn bản không bắt được a. Dương Khai cười lạnh không ngừng:

- Ngươi liên thủ với sư thúc của mình, lại có nhiều sư huynh sư đệ bày trận trợ uy, đã không biết xấu hổ còn nói muốn ta phóng tay đại chiến một trận? Đầu óc ngươi có bị hỏng không? Doãn Nhạc Sinh bị nói vậy, vẻ mặt trở nên ngượng ngùng, nhưng vẫn mạnh miệng nói:

- Có bản lĩnh thì ngươi cũng tìm sư thúc và huynh đệ đến đi, Doãn mỗ nhất định sẽ không nói gì.

Dương Khai hừ nói: - Già mồm át lẽ phải.

Bách Vạn Kiếm trên tay hắn chỉ vào Doãn Nhạc Sinh nói: - Họ Doãn kia, thù cũ nợ mới hôm nay nhất định phải thanh toán, nếu như ngươi còn là một nam nhân thì hãy như bổn thiếu đơn đả độc đấu, nhìn xem bổn thiếu có đánh ngươi đến mẹ ngươi cũng không nhận ra được không.

- Mẹ ta đã chết, ngươi kéo người vào làm gì! Doãn Nhạc Sinh cả giận nói.

Dương Khai châm chọc nói: - Dẫu sao ngươi cũng là đại đệ tử thủ tịch Hoàng Huyền Tông, lại là bá chủ một phương Đại Hoang Tinh Vực. Làm sao vậy? Ngay cả can đảm một đấu một với ta cũng không có?

Sắc mặt Doãn Nhạc Sinh sa sầm xuống, giận sôi gan, khiến Quỷ Vương bị liên đới, ánh sáng trên người cũng chập chờn không ngừng. Bất kể với cương vị là đại đệ tử của thủ tịch Hoàng Huyền Tông hay bá chủ Đại Hoang Tinh Vực, Doãn Nhạc Sinh đều có kiêu ngạo của bản thân, nếu người khác nói lời này, hắn đã sớm xông tới đánh một trận, song đối mặt Dương Khai, thật lòng hắn không dám một đấu một.
Thực lực và bản lĩnh của Dương Khai hắn cũng đã thấy được, bản thân hắn không phải là đối thủ, nếu nhất thời tức giận thua thiệt chính là mình.

- Sư điệt, hắn đang trì hoãn thời gian! Hoa Phi Trần lạnh lùng nói, lúc nói chuyện, vô tình hay cố ý liếc nhìn Quỷ Vương kia.

Trên người Quỷ Vương chằng chịt Phệ Hồn Trùng, đang không ngừng truyền ra những tiếng rột rột, rõ ràng đang cắn nuốt năng lượng của Quỷ Vương. Chỉ mới một lúc, Hoa Phi Trần đã cảm thấy Quỷ Vương suy yếu đi không ít, nếu còn tiếp tục, chỉ sợ Dương Khai không ra tay, Quỷ Vương cũng không còn. Một khi Quỷ Vương bị diệt, tất cả đệ tử Hoàng Huyền Tông ở đây đều sẽ bị cắn trả, ngay cả hắn và Doãn Nhạc Sinh cũng không phải ngoại lệ.

- Ta biết! Doãn Nhạc Sinh nghiến răng nói.

- Việc này không nên chậm trễ, mau động thủ! Hoa Phi Trần quát lớn, một lần nữa kết linh quyết.

Doãn Nhạc Sinh cùng phối hợp, ánh mắt vô tình hay cố ý hướng ra ngoài liếc nhìn Lâm Nhi một cái.

- Đúng là phế vật! Lâm Nhi hừ lạnh, ngay cả Thiên La Phong Tuyệt đại trận đều đã bố trí, không ngờ vẫn bị người ta đánh cho loạn cả lên, đám Hoàng Huyền Tông này sao lại vô dụng không chịu nổi như vậy chứ? Nếu sớm biết như vậy, mình cũng sẽ không tới tìm bọn họ nhờ giúp mình trút giận.

Hiện tại tức giận không giảm, ngược lại tích góp từng tí một, nhất là thấy điệu bộ diễu võ dương oai không ai bì nổi của Dương Khai, Lâm Nhi tức giận muốn nổ phổi, hận không thể tự mình lên dạy dỗ hắn một chút.

Nàng cũng không nghĩ tới, bản thân mình chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nào có bản lĩnh dạy dỗ Dương Khai, không nhìn thấy đám người Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần hiện tại như lâm đại địch sao.

- Gàoo..

Cũng không biết hai vị Đế Tôn Cảnh Hoàng Huyền Tông này thúc giục bí thuật gì, bỗng nhiên Quỷ Vương kia ngửa mặt lên trời gầm thét một tiếng, uy lực lưỡi liềm trên tay tăng mạnh, trong nháy mắt thân hình to lớn đã vọt đến trước mặt Dương Khai, hung hăng chém tới.

Dương Khai không nén nổi nói: - Quá tam ba bận, các ngươi nghĩ loại công kích này có tác dụng với bổn thiếu sao?

Lúc này hắn cũng không vội dùng chiêu bắt giặc trước bắt vua, chỉ cần tiếp tục dây dưa cùng đám người Hoàng Huyền Tông, không cần bao lâu Phệ Hồn Trùng sẽ có thể ăn hết Quỷ Vương, đến lúc đó thậm chí không cần hắn tự mình ra tay, đám người Hoàng Huyền Tông cũng không có kết cục tốt đẹp gì.

Cho nên vừa nói chuyện, hắn vừa tránh né. Nhưng vào lúc này, hư ảnh cây cổ thụ trên quầng sáng tinh khiết bao phủ khắp mặt đất kia, chợt động, rồi một nhánh cây từ trong quầng sáng lao ra nhanh như chớp, cuốn lấy Dương Khai. Dương Khai sao có thể nghĩ tới biến cố như thế? Quầng sáng tinh khiết này hắn không biết được tạo thành như thế nào, còn tưởng rằng là thủ đoạn do đám người Hoàng Huyền Tông bố trí. Lúc trước thứ này cũng không có động tĩnh dị thường gì, chỉ phong tỏa không gian, cho nên Dương Khai căn bản không chút phòng bị. Nhất thời không quan sát, không ngờ lúc này một cánh tay của hắn lại bị nhánh cây kia trói lại.

Hắn ngạc nhiên dùng sức chém một nhát, không ngờ không thoát được. Vậy vẫn chưa xong, hư ảnh không ngừng lắc lư, lại có ba nhánh cây như roi da đánh úp tới, vô cùng chính xác quấn lấy cánh tay còn lại và hai bắp đùi của hắn. Trong nháy mắt, Dương Khai đã bị bốn nhánh cây cuốn chặt, kéo thành hình chữ đại. Nhánh cây rút lại, kéo hắn lên giữa không trung.

Dương Khai như nghĩ tới gì đó, quay đầu trừng mắt nhìn về phía cô gái áo đỏ Lâm Nhi, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi tái nhợt đi, tay đang bấm linh quyết, dường như đang thúc giục bí thuật nào đó. Chính là nàng đang giở trò quỷ!

Dương Khai bỗng nhiên tỉnh ngộ, nghiến răng quát lên: -Tiểu nha đầu, ngươi muốn chết!

Bởi vì cố kỵ bối cảnh của đối phương, cho nên lúc trước ở trong Hoang Thành hắn chỉ hơi trừng phạt cảnh cáo, ở chỗ này thấy nàng và đám người Hoàng Huyền Tông đứng cùng một chỗ, cũng không nghĩ sẽ đụng đến nàng, chỉ tính giải quyết hết đám người Hoàng Huyền Tông mà thôi.

Nào biết nàng lại có thủ đoạn quỷ dị như vậy, đánh mình trở tay không kịp. Trong lòng Dương Khai quả thật đã động sát cơ.

Lâm Nhi thấy hắn hung thần ác sát như vậy cũng hoảng sợ, nhưng rất nhanh liền nghiến răng nói:

- Ngươi có chết ta cũng sẽ không chết!

Bên kia, Doãn Nhạc Sinh cười to nói: - Lâm Nhi tiểu thư làm tốt lắm, ta xem tiểu tử này né thế nào!

Tuy Hoa Phi Trần không nói một lời, nhưng cũng thúc giục đế nguyên, cùng Doãn Nhạc Sinh khống chế Quỷ Vương nhào tới trước mặt Dương Khai. Lưỡi liềm to lớn đánh xuống, hơi thở tử vong liền ập tới. Con ngươi Doãn Nhạc Sinh cũng trợn tròn, dường như đang muốn thưởng thức cảnh tượng Dương Khai nhận lấy cái chết.

Hoa Phi Trần cũng mỉm cười, cảm thấy chuyện này cuối cùng cũng xong, nếu trong tình huống này Dương Khai còn có thể trốn ra, vậy thì thật không thể tưởng tượng được.

Trong nháy mắt công kích đã ập tới, đồng tử Dương Khai co lại như cây kim, miệng khẽ quát một tiếng:

- Long hóa!

Một tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc vang lên, phía sau Dương Khai liền hiện ra một đầu rồng vàng rực, cả trời đất tựa hồ cũng đang run sợ dưới long uy tràn ngập, vạn vật thần phục.

Thân hình Quỷ Vương đang đánh tới trước mặt không khỏi hơi dừng lại, công kích đang bổ tới cũng thoáng dừng lại. Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần há hốc miệng, kinh ngạc nhìn đầu rồng đang ngửa đầu gào thét kia, trong lòng có cảm giác vô cùng hoang đường.

Lâm Nhi lại càng không chịu nổi, tu vi của nàng thấp nhất, dưới ảnh hưởng của long uy, thân thể mềm mại lắc lư, suýt nữa cắm đầu xuống. Bị sự quấy nhiễu này, uy năng của Thái Ất Ngọc Quế Oản cũng giảm đi.

Nàng vốn không thể phát huy ra toàn bộ uy năng của Đế Bảo này, cũng không thể kéo dài quá lâu, bị ảnh hưởng như thế, quầng sáng tinh khiết kia liền có dấu hiệu sụp đổ.

Cũng may nàng đã từng thấy qua không ít những tràng cảnh hoành tráng, cho nên vội cắn răng chống đỡ, không dám để cho Dương Khai thoát khỏi trói buộc của mình. Hư ảnh đầu rồng chỉ thoáng lên một cái liền chui vào cơ thể Dương Khai.

Ngay sau đó, hai tay Dương Khai hóa thành móng rồng, trên da thịt trần trụi xuất hiện từng phiến Long Lân, thậm chí ngay cả phía sau cũng xuất hiện một cái đuôi rồng do năng lượng màu vàng ngưng tụ thành, nó quật xuống mặt đất làm xuất hiện từng rãnh sâu, nhìn thấy mà giật mình.

Ầm Vừa lúc đó, công kích của Quỷ Vương đã tới, bổ thẳng vào ngực Dương Khai. Két két két Tiếng va chạm làm người ta ê răng vang lên, tia lửa văng ra khắp nơi. Một kích này của Quỷ Vương dường như không phải chém trúng tấm thân máu thịt, mà như là chém vào bí bảo cứng rắn nhất vậy.

Dương Khai phun ra một ngụm máu tươi, nhưng khiến người khác trợn mắt há hốc mồm chính là, máu người khác phun ra là màu đỏ, mà của hắn lại là màu vàng. Mà trên ngực của hắn cũng xuất hiện vết thương dài đến một thước, sâu thấy tận xương. Dương Khai thi triển bí thuật long hóa, lực phòng ngự của bản thân tăng lên cực lớn, sau khi đỡ một kích của Quỷ Vương cũng không dễ chịu gì

Chương 2554: Ta chờ ngươi trên Hoàng Tuyền Lộ.

Nếu không có Phệ Hồn Trùng đã cắn nuốt không ít năng lượng của Quỷ Vương, nếu thân thể hắn không cường hãn vô cùng, chỉ sợ một kích này thật sự lấy mạng hắn.

Tính mạng tuy không sao, nhưng thương tích kia lại vô cùng kinh người, nhất là xung quanh miệng vết thương, lại có năng lượng đen như mực quấn lấy, cản trở sự khôi phục của Dương Khai, ăn mòn máu thịt của hắn. Đây chính là âm hàn lực của Quỷ Vương, rất khó bài trừ.

- Vậy màcũng không chết? Doãn Nhạc Sinh trợn tròn mắt la lên thất thanh, quả thật hắn không thể tin được, thân thể Dương Khai rốt cuộc cứng rắn đến mức nào, còn có bí thuật quỷ dị vừa rồi, hắn rõ ràng nhìn thấy một đầu rồng, còn cảm nhận được long uy thuần khiết.

Chẳng lẽ thật là một thánh linh sao? Nghĩ đến đây, đôi chân của Doãn Nhạc Sinh không khỏi run lên.

- TaTa sắp không kiên trì nổi. Lâm Nhi nghiến răng hô nhỏ. Lấy tu vi nhỏ bé của nàng, có thể kiên trì thúc giục Đế Bảo Thái Ất Ngọc Quế Oản lâu như thế đã khó được, vốn đã không kiên trì được bao lâu nữa, hơn nữa vừa rồi bị long uy uy hiếp, tâm thần chấn động, nên lúc này nguyên lực đã không còn đủ, căn bản không thể trụ được nữa.

Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần nghe vậy liền kinh hãi, không dám sơ suất, đồng thời thúc giục đế nguyên, lần nữa khống chế Quỷ Vương đánh tới. Thật vất vả mượn lực của vị tiểu thư này trói Dương Khai lại thành một cái bia, nếu như vậy còn không giết được hắn, chờ đợi đám người mình chính là cái chết.

- Các ngươi đều phải chết. Ánh mắt Dương Khai lóe lên lạnh lẽo, chém mạnh một kiếm. Chỉ nghe vài tiếng "xoẹt xoẹt" nhỏ vang lên, những cành cây trói buộc tay chân hắn liền bị chém làm nhiều đoạn. Lâm Nhi khẽ rên lên một tiếng, dường như bị cắn trả, quầng sáng trắng nõn kia đột nhiên thu lại, lần nữa hóa thành một cái chén ngọc sáng bóng bay về phía nàng, nhập vào cơ thể nàng biến mất.

Không có áp chế của Đế Bảo, bỗng nhiên Dương Khai cảm thấy áp lực nhẹ đi đi, cả người tràn đầy sức sống. Tới lúc này hắn mới hiểu được, quầng sáng tinh khiết kia là do một món Đế Bảo biến thành. Quỷ Vương hung dữ chém tới, nhưng Dương Khai lại coi vẻ mặt tỏ ra ngưng trọng.

Đế nguyên trên người như thủy triều bắt đầu khởi động, hai tay nhanh chóng kết pháp ấn.

- Tuế nguyệt khô vinh, như toa như mộng. Thần thông Tuế Nguyệt Đại Đế vừa ra, thời gian trong nháy mắt dường như đứng lại. Ấn quyết kia ầm ầm đánh về phía Doãn Nhạc Sinh và Hoa Phi Trần. Hai người vẫn hồn nhiên không biết, trợn tròn mắt nhìn về phía trước. Dường như chỉ trong nháy mắt, lại như thể đã qua ngàn vạn năm.

Lúc tinh thần hai người khôi phục lại thì ấn quyết kia đã đánh đến gần. Gương mặt Doãn Nhạc Sinh tràn đầy sợ hãi, hai tay nhanh chóng vũ động. Máu tươi không ngừng phun ra từ miệng, quát lớn nói:

- Sư thúc ráng trụ a. Cũng không biết hắn thi triển bí thuật gì mà thân hình trơn tuột như con cá trạch mau chóng trốn về phía sau, cùng lúc đó, tinh khí thần của hắn nhanh chóng suy yếu, tu vi Đế Tôn Cảnh mới tấn cấp không bao lâu cũng điên cuồng suy giảm Bí thuật này dường như gây tổn thương cực lớn cho bản thân.

- Ngươi Hoa Phi Trần bi phẫn muốn chết.

Người khác không biết Doãn Nhạc Sinh rốt cuộc thi triển bí thuật gì, nhưng hắn lại rõ ràng. Doãn Nhạc Sinh rõ ràng là tự chém tu vi, bỏ qua mối liên hệ với Hoàng Tuyền Luyện Ngục Phiên.

Kể từ đó, hắn có thể không chịu cắn trả của Vạn Quỷ Phệ Thân, nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc hắn bỏ qua thành quả tu luyện nhiều năm ở Hoàng Tuyền Tông. Phải bắt đầu toàn bộ lại từ đầu, thậm chí còn có tổn hại đến căn cơ.

Bản thân được tên sư điệt này nhờ vả, mang hơn 20 đệ tử đến giúp hắn loại trừ kẻ thù, không ngờ đến lúc nguy cơ sinh tử trước mắt, hắn lại bỏ chạy, ngược lại đẩy mình ra chịu trận. Có chuyện gì có thể làm người ta tức giận hơn nữa? Hoa Phi Trần tức giận muốn hộc máu, trong lòng thầm mắng Hoàng Huyền Tông thật đã dưỡng ra một kẻ vong ân bội nghĩa, trước kia sao lại không nhận ra, đúng là đường xa mới biết sức ngựa, lâu ngày mới biết tâm người.

Nếu được lựa chọn lại, hắn tình nguyện yên ổn ở trong tông môn tu luyện, làm sao có thể chạy ra ngoài nhúng vào vũng nước đục này, khiến hiện tại hắn phải rơi vào hoàn cảnh cận kề cái chết như vậy chứ. Đủ loại ý nghĩ còn chưa hiện ra hết, Tuế Nguyệt Như Toa Ấn đã đánh tới người hắn.

Cũng nhờ có hắn ngăn cản, Doãn Nhạc Sinh mới có thể chạy ra ngoài. Mắt thường cũng có thể thấy được, da thịt Hoa Phi Trần trở nên già nua, sinh cơ đang nhanh chóng biến mất, thân thể hắn như thể đã trải qua trăm ngàn năm rồi vậy

- Súc sinh. Hoa Phi Trần quay đầu nhìn theo hướng Doãn Nhạc Sinh bỏ chạy, nghiến răng mắng ra hai chữ. Ngay sau đó liền nghiêng đầu ngã xuống đất, thở hổn hển từng hơi một. Lực lượng năm tháng ăn mòn thân thể hắn, khiến hắn vô lực ngăn cản, tử vong chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Mất đi sự khống chế của hắn, Quỷ Vương bỗng nhiên nổi điên, hai mắt đỏ thẫm giống như cục than hồng, lưỡi liềm trên tay quơ loạn xạ không mục đích.

- A Mười mấy tiếng hét thảm đồng thời vang lên, những tên đệ tử Hoàng Huyền Tông còn kéo dài hơi tàn đồng thời ngã xuống, trên người thoát ra năng lượng đen như mực thiêu đốt bọn chúng. Bọn chúng hiển nhiên là bị cắn trả, căn bản không có hy vọng sống sót.

Dương Khai không để ý đến bọn chúng, cũng không quản Quỷ Vương đã mất đi khống chế, chỉ lạnh lùng liếc nhìn về phía Lâm Nhi đang đứng, hừ một tiếng nói: - Đợi lát nữa ta sẽ thu thập ngươi.

Lâm Nhi vừa tiếp xúc với ánh mắt lạnh lẽo của hắn, không nhịn được rùng mình, dường như hắn không có hù dọa. Song nàng vẫn quật cường trừng mắt nhìn Dương Khai, không chút tỏ ra nhượng bộ. Dương Khai lắc mình, đuổi theo hướng Doãn Nhạc Sinh chạy.

- Tiểu thư, chạy mau. Phù lão toát mồ hôi như tắm, vội vàng lặng lẽ truyền âm. Lúc này không chạy, chỉ sợ sẽ không còn cơ hội chạy trốn nữa. Hai vị Đế Tôn Cảnh Hoàng Huyền Tông liên thủ, còn có hơn 20 đệ tử phụ trợ, thậm chí cả Quỷ Vương cũng triều hồi ra, lại vẫn không thể chế trụ được Dương Khai, ngược lại bị hắn giết đến gà chó không yên.

Cái tên gọi là Dương Khai này, thực lực quả thật là trâu bò mà. Ở trong Hoang Thành mình thua quả thực không oan, dựa vào thực lực hắn biểu hiện ra, muốn giết mình chỉ sợ chẳng khác gì bóp chết một con kiến.

- Chạy làm gì. Lâm Nhi cả giận nói

- Bản tiểu thư ở chỗ này, ta ngược lại muốn nhìn xem hắn có dám ra tay với ta hay không. Nàng nói điều này cũng khôngt phải là nói lẫy, chủ yếu là thật sự là chưa từng có ai dám hạ sát thủ với nàng, huống chi, hiện tại hai chân nàng đã mềm nhũn, muốn chạy cũng không được.

Phù lão khẩn trương, nói: -Tiểu thư, người không thấy hắn giết người đỏ cả mắt rồi sao, đợi hắn ngộ thương thân thể thiên kim của tiểu thư, lão phu biết bẩm báo với đại nhân như thế nào a.

Lâm nhi hừ hừ nói: - Cho hắn 180 lá gan, thử xem hắn dám không.

Phù lão quả thực không biết nói gì, bởi vì tiểu thư cản trở, mà Dương Khai mới bị Quỷ Vương chém một nhát, miệng vết thương đến giờ vẫn còn chảy máu, khẳng định sẽ không dễ dàng bỏ qua a. Hắn đã tận tình khuyên bảo vẫn vô dụng, lại không dám dùng dùng sức mạnh với tiểu thư,quả thật đã vội vàng như kiến bò trên chảo nóng.

Bên kia, Doãn Nhạc Sinh mới chạy không bao xa, liền bị Dương Khai đuổi kịp. Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, truy lùng chạy trốn là mạnh nhất, huống chi thực lực của Doãn Nhạc Sinh bây giờ giảm mạnh, khí tức không ngừng suy nhược, hiển nhiên đã gần rơi xuống Đạo Nguyên Cảnh, sao có thể chạy nhanh hơn hắn.

Hắn vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Dương Khai như quỷ đuổi theo phía sau, vẻ mặt lạnh lùng gần như kết thành một tầng sương lạnh, vừa đuổi theo vừa chế nhạo:

- Chạy? Ta xem ngươi chạy đường nào?
Doãn Nhạc Sinh biết là chạy không thoát, liền trở nên dữ tợn, trên tay bỗng nhiên xuất hiện một vật, nghiến răng một cái xoay người muốn thúc giục uy năng của nó.

Nhưng trong chớp mắt xoay người lại liền hoảng sợ, bởi vì Dương Khai đã đứng trước mặt hắn, lạnh lùng nhìn vật trên tay hắn. Không đợi Doãn Nhạc Sinh thúc giục lực lượng, Dương Khai đã vung Bách Vạn Kiếm lên. Xoẹt Một cánh tay của Doãn Nhạc Sinh bay ra ngoài, lập tức máu tươi phun ra như suối.

Dương Khai quơ tay, lấy vật hắn nắm trong tay lại, liếc mắt nhìn, rồi hừ lạnh nói:

- Đế Tuyệt đan, biết ngay là thứ quỷ này.

Trước kia ở trong Toái Tinh Hải, hắn từng nếm qua một viên từ thiếu tông chủ Vấn Tình Tông, Phong Khê, biết nhóm đệ tử ưu tú như hắn đều có bảo vật hộ thân do trưởng bối ban cho. Đế Tuyệt đan là thứ thường thấy nhất.

Tuy nói ngưng luyện ra không dễ, còn thuộc về vật phẩm tiêu hao, nhưng trên người có một viên, ở thời điểm mấu chốt có thể tạo được hiệu quả chuyển bại thành thắng. Phong Khê thiếu chút nữa đã dùng Đế Tuyệt đan của cha hắn giết chết Dương Khai.

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, Dương Khai sao có thể không phòng bị Doãn Nhạc Sinh chứ. Cho nên lần này căn bản không cho hắn có cơ hội tế ra Đế Tuyệt đan, trực tiếp chặt đứt tay hắn.

- A Dường như tới lúc này Doãn Nhạc Sinh mới có cảm giác, kinh ngạc nhìn một bên cụt tay, kêu thảm một tiếng, lảo đảo lùi về sau rồi té xuống đất, sắc mặt xám xịt. Coong Một luồng hàn quang dí đến gần, Dương Khai cầm Bách Vạn Kiếm trong tay, từ trên cao quan sát hắn, mũi kiếm chỉ sống mũi hắn, kiếm mang như lưỡi rắn độc, không ngừng phun ra nuốt vào.

Doãn Nhạc Sinh ngừng kêu thảm, không nhịn được nuốt nước miếng một cái, gương mặt hoảng sợ. Hắn biết mình đã bại, hơn nữa bại vô cùng triệt để, cho dù lần này Dương Khai bỏ qua, chỉ sợ hắn cũng không thể tu luyện lại nữa, bởi vì vừa rồi vì chạy trối chết hắn đã vận dụng cấm thuật tự chém tu vi, đã tổn hại căn cơ, lúc này lực lượng đã rớt xuống Thánh Vương Cảnh, hơn nữa còn không ngừng tiếp tục giảm.

- Nói cho cùng, dường như chúng ta cũng không có thâm cừu gì cả. Dương Khai nhìn Doãn Nhạc Sinh, máu tươi trên ngực rơi tí tách xuống mặt đất, mặt không chút thay đổi nói:

- Đây là do ngươi tự tìm đường chết a. Nếu hắn thành thật ở Hoang Huyền Tông củng cố cảnh giới của bản thân, buông xuống ân oán giữa hắn và Dương Khai, sau này chưa chắc đã không thể kế thừa y bát của sư phụ hắn, nắm giữ Hoàng Huyền Tông, nhưng hắn cố tình lại dẫn người đến nơi này chặn giết Dương Khai.

Doãn Nhạc Sinh cười gằn nói: - Con đường võ đạo, ai nói rõ ràng thị phi ân oán, hôm nay ta bị đánh bại, ngày sau cũng chưa chắc ngươi có thể đi tới đỉnh phong, ngươi đắc ý cái gì.

- Có lẽ vậy. Dương Khai gật gật đầu nói: - Nhưng ta có thể đi xa hơn ngươi, cứ nhìn hiện tại là biết.

Khóe miệng Doãn Nhạc Sinh giật một cái, dường như không biết đáp trả thế nào.

- Có di ngôn gì không? Nói nghe một chút. Dương Khai hờ hững hỏi.

Doãn Nhạc Sinh nghiến răng nói: -Ta chờ ngươi trên Hoàng Tuyền Lộ

- Ương ngạnh. Dương Khai hừ lạnh một tiếng, mũi kiếm tiến về trước một chút: - Có tin ta giết ngươi, hút hồn luyện phách ngươi hay không?

Doãn Nhạc Sinh lập tức ngậm miệng lại, không dám càn rỡ nữa. Có đôi khi chết cũng không phải đáng sợ nhất, đáng sợ hơn chính là sống không bằng chết.

Dương Khai nghiêng đầu nhìn hắn, toét miệng cười, nói: -Lừa ngươi thôi.

Dứt lời, Bách Vạn Kiếm hơi trầm xuống, từ từ đâm tới. Hai mắt Doãn Nhạc Sinh trong nháy trợn tròn, rõ ràng nghe được âm thanh Bách Vạn Kiếm cắm vào thân thể mình, thọc vào trong tim mình, cảm giác chậm chạp mà kinh khủng, trong nháy mắt bao phủ lấy hắn

Chương 2555: Thật muốn giết

- Hoàng Tuyền Tông ta... Tuyệt đối sẽ không sẽ dễ dàng tha thứ ngươi!

Một âm thanh thê lương từ cách đó không xa vang lên, Dương Khai quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hoa Phi Trần sinh cơ sắp đoạn tuyệt đang nằm trên đất, hai mắt trợn trừng nhìn về phía này, tròng mắt đã xám trắng như mắt cá chết vậy.

Nói xong câu đó, hắn cũng ngoẹo đầu, hoàn toàn không còn khí tức.

Trong Tuế Nguyệt Như Toa Ấn mà còn cầm cự được đến bây giờ mới chết, cũng coi như hắn không tồi.

Uy hiếp của người chết tự nhiên Dương Khai sẽ không để ý, hắn tách tay Doãn Nhạc Sinh lấy nhẫn không gian ra, ném vào trong lồng ngực mình.

Tên này chính là đại đệ tử thủ tịch của Hoàng Tuyền Tông, thứ tốt trên người nhất định không ít, Dương Khai sao có thể bỏ qua chứ.

Khi hắn còn chưa kịp xoay người đi xử lý thi thể tên Hoa Phi Trần, bỗng nhiên Dương Khai biến sắc, vội vàng ném Đế Tuyệt đan trong tay ra ngoài.

Bụp...

Một tiếng nổ vang lên, Đế Tuyệt đan lập tức nổ tung, biến thành phấn vụn tiêu tán trong không khí.

Sắc mặt Dương Khai âm trầm, tâm trạng đang tốt đẹp lập tức bị phá hỏng, nghiến răng nói: - Cấm chế!

Hắn không biết Đế Tuyệt đan này đã bị bố trí cấm chế gì, nhưng khẳng định liên quan đến sống chết của Doãn Nhạc Sinh. Đan dược này dù sao cũng là bảo vật hộ thân của tông chủ Hoàng Tuyền Tông ban cho Doãn Nhạc Sinh, Doãn Nhạc Sinh chết đi, cấm chế kia lập tức phát động, dẫn tới viên Đế Tuyệt đan này liền bị lãng phí một cách vô ích.

Dương Khai đau lòng muốn chết, nhưng chuyện đã như vậy, có đau lòng cũng vô dụng, chỉ có thể ổn định tâm tình lại, đi tới bên cạnh Hoa Phi Trần thu lấy nhẫn không gian của hắn.

Bên kia, Quỷ vương đã mất đi khống chế không đáng để lo ngại, vô số Phệ Hồn Trùng đang gặm nhấm trên người nó, biến nó trở thành bữa ăn ngon, không bao lâu sẽ cắn nuốt hầu như không còn.

Hơn 20 thi thể ngổn ngang trên mặt đất, mùi máu tươi gay mũi.

Bản thân Dương Khai cũng bị thương, một đao kia của Quỷ vương bổ trúng, cho tới bây giờ cũng chưa khép lại, quanh miệng vết thương lượn lờ năng lượng đen như mực, không ngừng ăn mòn.

Dương Khai đưa tay phát ra một chiêu, lập tức liền có một đám nhỏ Phệ Hồn Trùng bay tới, hạ xuống vị trí vết thương.

Nếu Phệ Hồn Trùng có thể gặm nhấm Quỷ vương, thì thanh toán khí âm hàn của Quỷ vương khẳng định cũng không thành vấn đề, nên Dương Khai mới gọi chúng tới xử lý thương thế. Quả nhiên đúng như hắn nghĩ, Phệ Hồn Trùng hạ xuống vị trí vết thương của hắn, liền ra sức cắn nuốt.

Không lâu sau, năng lượng màu đen kia đã bị cắn nuốt sạch sẽ, không có khí âm hàn ăn mòn, năng lực khôi phục cường đại của Kim huyết trong cơ thể Dương Khai cuối cùng cũng phát huy tác dụng, máu thịt nơi miệng vết thương nhúc nhích, chỉ sợ không tới mấy ngày sẽ có thể lành lại.

Đến lúc này, Dương Khai mới quay đầu nhìn về phía thiếu nữ áo đỏ bên kia.

Ánh mắt song phương vừa tiếp xúc, Lâm Nhi đã không nhịn được nuốt nước miếng một cái. Đừng thấy vừa rồi nàng nói rất hay mà lầm, thật ra trong lòng nàng cũng rất sợ chết. Cho tới bây giờ nàng chưa từng thấy người nào hung tàn như vậy, có thể lấy một địch lại số đông, còn chém chết toàn bộ địch nhân, hơn nữa người hắn giết còn không phải bình thường, chính là hai vị Đế Tôn Cảnh của Hoàng Tuyền Tông, cộng thêm một đám Đạo Nguyên Cảnh bố trí Đại Trận Thiên La Phong Tuyệt đó!

Lại phối hợp vết thương thật lớn nơi ngực Dương Khai, khiến hắn trông càng thêm dữ tợn.

Thấy Dương Khai nhìn về phía này, nói nàng không luống cuống là không thể nào, lúc này Lâm Nhi cũng cảm thấy rất hối hận, sớm biết như vậy nàng đã như Phù lão, chạy thoát khỏi chỗ này, ở lại nơi này cậy mạnh làm cái gì chứ.

Nàng không hề nghĩ tới, với bản lãnh của Dương Khai, cho dù nàng muốn chạy trốn cũng không chạy được bao xa, trừ khi nàng và Phù lão cùng độn trở về lối vào Cổ Địa, mượn màn sương mù kỳ lạ quấy nhiễu mới có thể thoát khỏi Dương Khai.

Bịch bịch...

Dương Khai bước từng bước một về phía đó, ánh mắt lạnh như băng, khiến cho Lâm Nhi cảm thấy áp lực rất lớn.

Phù lão hộ chủ thấy vậy trở nên khẩn trương, vọt đến trước mặt Lâm Nhi, vẻ mặt cảnh giác.

- Coi như cũng thành thật! Dương Khai đi tới trước mặt cách bọn họ ba trượng liền đứng lại, giơ kiếm phát ra kiếm khí, lạnh lùng nói: - Thấy các ngươi thành thật như vậy, bổn thiếu có thể cho các ngươi thống khoái, nói đi, muốn chết như thế nào?

Phù lão vừa nghe vậy liền khẩn trương hẳn lên, vị này muốn làm thật sao? Trên đời này có mấy ai dám cầm kiếm chỉ vào đại tiểu thư nhà mình hỏi nàng muốn chết như thế nào chứ? Nhìn gương mặt đằng đằng sát khí của Dương Khai, dường như là hắn thật sự không bỏ qua cho hai người mình.

Nghĩ đến cũng phải, lúc trước hắn bị tiểu thư dùng Đế Bảo trói buộc, thiếu chút nữa bỏ mạng trong tay đám người Hoàng Tuyền Tông, đổi thành bất cứ ai cũng phải nổi giận.

Nhưng tiểu thư sao có thể chết được chứ? Nếu nàng chết, chỉ sợ thiên hạ này sẽ loạn mất. Phù lão trầm giọng nói: - Vị thiếu gia này, oan gia nên giải không nên kết, lần này là chúng ta sai, mong ngươi giơ cao đánh khẽ, coi như chuyện hôm nay chưa từng phát sinh qua, được không?

- Chưa từng phát sinh qua? Dương Khai liếc mắt nhìn hắn, thầm nổi giận, hừ lạnh nói: - Vết thương trên người bổn thiếu chẳng lẽ là giả sao? Sao có thể làm như chưa từng có chuyện gì phát sinh qua chứ?

Miệng vết thương của hắn vẫn còn chưa khép lại đó, xương cốt trắng hếu lộ cả ra ngoài, sao có thể làm như chưa từng có chuyện gì phát sinh chứ?

Sắc mặt Phù lão trầm xuống, nói: - Lão phu nói vậy cũng là vì muốn tốt cho ngươi, nếu ngươi vẫn cứ khăng khăng như vậy, nhất định sẽ chuốc họa vào thân.

Dương Khai giận quá hóa cười, nói: - Bổn thiếu biết lai lịch các ngươi không nhỏ, phía sau có đại nhân vật làm chỗ dựa, nhưng như vậy thì tính sao, rơi vào trong tay bổn thiếu, sống hay chết chỉ trong một ý niệm của ta, kẻ bại phải có giác ngộ của kẻ bại, còn dám khoác lác thêm nữa, có tin ta một kiếm đâm ngươi hay không?!

Dứt lời, Dương Khai phát động kiếm khí, chĩa thẳng vào ngực Phù lão, cổ tay khẽ phất, kiếm khí sắc bén lập tức chấn vỡ trang phục trên người Phù lão, khiến lão sợ tới mức vội vàng lui về sau một bước, thái độ ương ngạnh trong nháy mắt cũng tan thành mây khói.

Lão thật sự sợ Dương Khai nóng giận sẽ đâm mình một nhát, nếu tiểu thư bị tên này giết khẳng định sẽ chuốc họa, nhưng nếu người bị giết là lão thì cũng không có ai ra mặt thay mình cả.

Lão vốn chỉ là một hộ vệ, phụ trách bảo vệ an toàn của tiểu thư, hiện tại ngay cả mạng mình còn không bảo vệ được, sao có thể bảo vệ tiểu thư được chứ.

Phù lão cảm thấy thật hối hận, sớm biết người này cường đại như vậy, sớm biết đám người Hoàng Tuyền Tông kia phế vật như vậy, sao hắn sẽ chủ động tìm tới cửa hợp tác cùng Hoàng Tuyền Tông chứ, khiến cho tiểu thư hết lần này tới lần khác khiêu khích Dương Khai?

Nhưng nói đi thì phải nói lại, ai mà biết một tên Đế Tôn nhất tầng cảnh lại có thể mạnh như thế chứ.

- Vậy ngươi muốn thế nào? Khí thế Phù lão liền hạ xuống, yếu ớt dò hỏi.

Hiện tại người ta là dao thớt, mình là thịt cá, không cúi đầu không được a, nhục nhã gì đó tạm thời để qua một bên, chờ cứu được cái mạng rồi tính sau, quân tử báo thù mười năm không muộn.

Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, nói: - Có thù báo thù, có oán báo oán, bổn thiếu đã nói, quá tam ba bận, vậy mà tiểu thư nhà ngươi lại liên tiếp khiêu khích, sớm muộn gì cũng xảy ra đại họa, không bằng hiện tại bổn thiếu liền thay đại nhân phía sau ngươi thanh lý môn hộ, đỡ cho hắn phải lo lắng.

Phù lão kinh hãi, những gì mình vừa mới nói đều là đàn gảy tai trâu mà, sát khí người này không chút tiêu tan, một lòng muốn đưa tiểu thư vào chỗ chết, phải làm sao đây?

Hắn không dám do dự nữa, vội vàng nói: - Ngươi có biết chúng ta là ai không, còn tiểu thư nhà ta nữa? Nàng chính là...

- Cút ngay! Dương Khai không chờ hắn nói hết lời, liền đạp tới một cước.

Phù lão căn bản vô lực phản kháng, trơ mắt nhìn bàn chân to tướng kia đạp tới, kêu thảm một tiếng, bay thẳng ra ngoài, lỗ mũi thiếu chút nữa cũng bị dập mất, lão té xuống đất thở hổn hển một hồi lâu vẫn không bò dậy nổi. Sau khi Dương Khai dùng một cước xử lý Phù lão, liền trợn trừng mắt nhìn thiếu nữ áo đỏ, trầm giọng nói: - Ngươi, tiểu yêu tinh càn quấy này, trong Hoang Thành bổn thiếu đã hảo tâm tha cho ngươi một mạng, ngươi không biết ơn thì thôi, lại còn liên thủ cùng Hoàng Tuyền Tông khi dễ bổn thiếu, hôm nay ta sẽ lấy tính mạng của ngươi, để cho ngươi biết trên đời này có một số người người ngươi không thể đắc tội được.

Lâm Nhi kinh hãi, mặt mày thất sắc hô lên: - Ngươi dám!

Nhưng vừa dứt lời, nàng đã thấy Dương Khai giơ kiếm bổ về phía mình.

Chỉ trong chốc lát, khuôn mặt tươi tắn của Lâm Nhi liền trở nên tái nhợt, khí tức tử vong bao phủ, khiến toàn thân nàng lạnh như băng, tay chân run lập cập.

Chưa bao giờ nàng trải nghiệm qua cảm giác như vậy, từ nhỏ đến lớn, nàng đã quen sống an nhàn sung sướng, tiền hô hậu ủng, nơi nàng đi qua, không ai dám không nghe lệnh, chứ đừng nói chi đến chuyện có người dám giết nàng.

Nhưng hiện tại, lại đang có một người muốn mạng của mình, hơn nữa hắn không chỉ nói ngoài miệng, mà thật sự đã ra tay.

Nàng chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, vừa rồi thi triển Đế Bảo vốn đã tiêu hao to lớn, lúc này ngay cả bước đi còn không vững, sao có thể phòng bị một kích trước mắt này chứ.

Chết... thì ra là loại cảm giác này sao?

Thực sự có người dám giết mình sao? Lâm Nhi lập tức đứng trơ trơ tại chỗ run rẩy, tựa như bị trúng Định Thân Thuật vậy.

Bách Vạn Kiếm ngang trời đánh xuống, không có mảy may nương tay, đế nguyên phát ra mạnh mẽ, cho dù là Phù lão cũng có thể bị chẻ làm hai, đừng nói chi là Lâm Nhi yếu đuối.

Nhưng ngay khi Bách Vạn Kiếm sắp bổ trúng, bỗng nhiên sợi dây chuyền đen như mực trên cổ Lâm Nhi chợt nổ tung, hóa thành một tấm màng chắn đen như mực bao phủ nàng bên trong.

Ầm...

Một tiếng vang thật lớn truyền ra, Bách Vạn Kiếm bổ vào màng chắn kia, không ngờ lại không thể sứt mẻ mảy may, ngược lại khiến Dương Khai phải lui về sau mấy bước.

Dương Khai híp mắt lại, không chút nào tỏ ra kinh ngạc, dường như đã sớm dự liệu rồi vậy, hắn nhìn chằm chằm vào tấm màng chắn màu đen kia, hừ lạnh một tiếng.

Mà tấm màng chắn màu đen kia, sau khi che chắn Lâm Nhi xong, lập tức liền hóa thành một luồng ánh sáng đen, lượn một vòng rồi bắn thẳng vào người Phù lão đang té ngồi trên mặt đất.

Ong...

Thiên địa bỗng nhiên vang lên tiếng ong ong, một cỗ uy áp khó có thể tưởng tượng chợt tràn ngập ra, định thần nhìn lại, thì ra nguồn gốc uy áp kia lại phát ra từ trên người Phù lão.

Rào rào rào...

Trong vòng trăm dặm, chim thú chạy tán loạn, dường như đã nhận ra được nguy hiểm gì đó, liều mạng chạy trốn.

Dương Khai cũng không nhịn được nuốt nước miếng cái ực, âm thầm đề phòng.

Tình cảnh trước mắt này hắn quen thuộc không thể quen thuộc hơn nữa, rõ ràng chính là cường giả Hồn giáng a.

Ngày trước, khi ở trong Toái Tinh Hải, Phong Khê cũng làm ra hành động như vậy, khiến ký ức của hắn còn rất mới mẻ.

Những tên đệ tử tinh anh xuất thân từ những tông môn đứng đầu, dường như mỗi tên đều có thủ đoạn áp đáy hòm, Đế Tuyệt đan chỉ là loại thường thấy nhất, Hồn giáng không thể nghi ngờ là càng lợi hại hơn một chút, đó chính là một luồng thần hồn chân chính của đại cường giả phủ xuống, tuy nói không thể phát huy được toàn bộ thực lực, nhưng cũng không phải là người bình thường có thể đối phó.

Cường giả Hồn giáng, mang đến không chỉ là trên thực lực áp lực, mà còn là uy vọng cùng danh tiếng.

Cường giả đỉnh cao như vậy chỉ có một số ít người, một khi thần hồn phủ xuống, ai dám khinh thị chứ?

Phong Khê đã có thể khiến cho cha hắn Hồn giáng Toái Tinh Hải, thì dĩ nhiên vị Lâm Nhi tiểu thư trước mắt này cũng có thể khiến cho cường giả phía sau nàng Hồn giáng tới đây.

Dương Khai đã sớm biết sẽ có chuyện như vậy, cho nên căn bản không hy vọng có thể giết chết Lâm Nhi, chỉ là không xả được cơn tức giận trong lòng, quả thực là khó chịu.

Chương 2556: U Hồn Đại Đế

Cường giả bí ẩn lựa chọn Hồn giáng trên người Phù lão có lẽ cũng có suy tính riêng của mình. Một là, Lâm Nhi chỉ là một thiếu nữ, ít nhiều cũng có chút bất tiện, hai là thực lực Phù lão so với Lâm Nhi mạnh hơn rất nhiều, Hồn giáng trên người lão có thể phát huy ra nhiều thủ đoạn hơn, hơn nữa, cho dù sau đó thân thể Phù lão có tổn thương gì cũng không sao.

Cường giả Hồn giáng, đối với kẻ thân thể yếu ớt có tác dụng phụ cực lớn.

Dưới ánh mắt chăm chú của Dương Khai, Phù lão đang nằm trên đất chợt vững vàng đứng dậy, mái tóc hoa râm không gió tự bay, ánh mắt thâm sâu như biển, khiến người ta sinh lòng kính sợ.

Trong chớp mắt, khí chất Phù lão liền đại biến, ánh mắt bễ nghễ thiên hạ, không giận mà uy.

Ánh mắt Phù lão đảo qua Dương Kha, rồi chuyển sang phía Lâm Nhi, vẻ mặt hờ hững, không biết đang vui hay buồn.

Giờ phút này, Lâm Nhi liền có phản ứng, đưa tay sờ tới nơi đeo sợi dây chuyền trên cổ mình, lại nhìn nhìn Phù lão. Đối mặt với ánh mắt quen thuộc kia, nàng không nhịn được rụt cổ lại, lúc này mới ý thức được đã xảy ra chuyện gì.

- Cha... Nàng khẽ kêu lên nghe như tiếng muỗi kêu, cũng không bởi vì cha mình Hồn giáng mà cảm thấy cao hứng, ngược lại gương mặt tỏ ra sợ hãi.

- Hừ! Phù lão hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: - Không phải ngươi đang bế quan sao, sao lại xuất hiện ở nơi này?

Nghe hỏi vậy Lâm Nhi á khẩu không trả lời được, co đầu rụt cổ, căn bản không dám đối mặt với phụ thân.

Trong lòng Dương Khai vừa động, thì ra vị đại tiểu thư này trốn ra ngoài a, chẳng trách khi thấy cha mình Hồn giáng đến đây lại sợ hãi như vậy. Sao mà những nha đầu này đều thích làm như vậy chứ, Mạc Tiểu Thất cũng từ Linh Thú Đảo trốn ra ngoài, nha đầu trước mắt này cũng vậy.

Đều là bị nuông chiều thành hư mà, Dương Khai thầm hừ lạnh.

- Lại gây ra họa gì đây! Phù lão lên tiếng hỏi.

Lâm Nhi không đáp, nhìn trái nhìn phải, tựa như đang muốn tìm đường chạy trốn vậy.

- Hỏi ngươi sao ngươi không nói? Bỗng nhiên Phù lão khẽ quát một tiếng.

Thân thể mềm mại của Lâm Nhi liền run lên, bật thốt lên như phản xạ có điều kiện: - Nữ nhi bị người ta khi dễ...

Nói rồi, nước mắt nàng thi nhau rơi xuống, muốn bao nhiêu thương tâm thì có bấy nhiêu thương tâm, đâu còn cái vẻ hung hăng càn quấy trước đó, cứ như thể hai người hoàn toàn khác vậy.

Dương Khai sợ đến ngây người, thầm nghĩ vị đại tiểu thư này biểu hiện thật không tầm thường, xem ra bình thường đã xài chiêu này không ít.

Muốn khóc là khóc được ngay, nước mắt rơi lã chã, tiếng khóc thương tâm muốn chết, như thể thật sự bị làm sao rồi vậy. Nàng còn chỉ tay về phía Dương Khai, nói: - Chính là tên này, hắn muốn giết ta, phụ thân, người phải làm chủ cho ta a.

Gương mặt Phù lão không chút thay đổi nói: - Còn có ai dám khi dễ ngươi sao? Là chính ngươi ỷ thế hiếp người, gây chuyện khắp nơi, rồi bị người ta dạy dỗ phải không?

Tựa hồ hắn đã cực kỳ hiểu nữ nhi của mình rồi, cho nên căn bản không tin lời nàng, chỉ vài ba câu đã nói trúng chỗ yếu hại.

Tiếng khóc Lâm Nhi hơi ngừng, há hốc mồm nhìn Phù lão.

- Đại nhân quả nhiên anh minh! Dương Khai vội vàng ôm quyền nói, trên mặt nở nụ cười.

Phù lão quay đầu lại, hờ hững nhìn Dương Khai: - Bổn tọa nói chuyện cùng nữ nhi của mình, khi nào đến phiên ngươi chen miệng vào?

Dương Khai không khỏi bĩu môi, cảm thấy bó tay.

Phù lão nói: - Dường như ngươi gặp được bổn tọa cũng không có chút kinh ngạc nào?

Dương Khai hừ một tiếng, nói: - Có gì phải kinh ngạc, nếu không phải ngươi dung túng bảo vệ, chỉ bằng tính khí và bản lĩnh rước họa của nữ nhi nhà ngươi, sao có thể sống đến bây giờ chứ, sớm không biết đã chết ở nơi nào rồi.

Tên này không khách khí với mình chút nào, nên Dương Khai cũng không thèm nể mặt hắn, dù sao chuyện này hắn cũng không sai, Dương Khai không tin hắn thật sự có thể làm gì được mình.

Phong Huyền cha của Phong Khê có thể không để ý mặt mũi, thay con trai mình ra mặt, nhưng tên trước mặt này tuyệt đối không có khả năng, ít nhiều hắn cũng cố kỵ hạ thấp thân phận mình. Cũng chính bởi vì vậy, Dương Khai mới không sợ chút nào.

Lâm Nhi ngạc nhiên nhìn liếc nhìn Dương Khai, nàng không hề nghĩ đến lá gan tên này lại lớn đến thế, mặt đối với phụ thân mình mà vẫn có thể nói ra như vậy, đây là chuyện không phải ai cũng có thể làm được.

Sao mình lại có thể trêu chọc tới người như vậy chứ? Lâm Nhi vô cùng hối hận.

Phù lão trừng mắt tức giận, âm trầm nói: - Tiểu tử, ngươi đang chỉ trích bổn tọa quản giáo không nghiêm?

Dương Khai hừ lạnh, không phản ứng gì, chuyện rõ ràng như vậy, còn hỏi để tự tát vào mặt mình làm gì chứ?
Phù lão thấy hắn vẫn tỏ ra bình thản, cũng ngạc nhiên không thôi, mở miệng nói: - Ngươi không sợ bổn tọa sao?

Dương Khai liếc nhìn hắn, nói: - Sao phải sợ ngươi?

Nếu trước đó hắn không tiến vào Toái Tinh Hải trước, có lẽ Dương Khai còn có thể e ngại, nhưng giờ này hắn cũng không phải là một kẻ vô tri nữa, ngay cả Hồng Trần Đại Đế cùng Phệ Thiên Đại Đế hắn đều đã đụng phải, kinh nghiệm đã sớm rất phong phú.

- Ngươi có thể biết bổn tọa là ai không? Phù lão lại hỏi.

Dương Khai trầm ngâm một hồi, rồi liền ôm quyền, nói: - Vãn bối Dương Khai, bái kiến U Hồn đại nhân!

Một lễ này, không phải là do hắn kiêng kỵ e ngại, mà là sự tôn kính đối với cường giả.

Phù lão không khỏi hoảng sợ, không ngờ Dương Khai lại nói được thẳng ra thân phận thật sự của mình, có thể thấy được không phải là hắn không biết mình là ai.

Đúng như Dương Khai nói, người Hồn giáng mà đến chính là một trong 10 đại Đế Tôn của Tinh Giới, U Hồn Đại Đế, cũng là bá chủ Đông Vực. U Hồn Cung chính là do hắn sáng lập nên.

Thần Hồn Khế lưu thông trên khắp Tinh Giới, cũng chính là do vị này chế tạo ra.

Dương Khai đoán được là do thái độ đám người Hoàng Tuyền Tông đối với Lâm Nhi. Hoàng Tuyền Tông dầu gì cũng là tông môn đứng đầu Đông Vực, nếu không phải thân phận Lâm Nhi so với bọn hắn còn tôn quý hơn, sao bọn chúng lại khách khí với nàng như vậy chứ?

Mà người có thân phận còn cao hơn cả Hoàng Tuyền Tông, thì có thể là ai chứ?

Liên kết những điều này lại, hắn đoán được cũng chẳng có gì lạ.

- Làm thế nào ngươi biết được? Phù lão nhướng mày hỏi.

Dương Khai cười hắc hắc, nói: - Đoán.

Ánh mắt Phù lão lóe lên một cái, ngược lại cũng không dây dưa nhiều vấn đề này, hắn trầm ngâm chốc lát rồi nói: - Nếu ngươi đã sớm biết bối cảnh Lâm Nhi, sao cón dám thẳng tay hạ sát thủ đối với nó? Hay là... ngươi là muốn dẫn dụ bổn tọa hiện thân?

Lão gia hỏa này, đầu óc cũng không tầm thường...

Bị hắn vạch trần, Dương Khai cũng không che đậy nữa, liền ôm quyền nói: - Đại nhân mắt sáng như đuốc, vãn bối xác thực có ý đó.

Dĩ nhiên, nếu hắn không hiện thân, Dương Khai sẽ thật sự giết người diệt khẩu. Lâm Nhi nhiều lần trêu chọc hắn, xém chút đã khiến hắn chết trong tay đám người Hoàng Tuyền Tông, chuyện này Dương Khai cũng không thể làm như chưa từng có chuyện phát sinh.

Phù lão hiếu kỳ nói: - Ngươi phí hết tâm tư dẫn dụ bổn tọa hiện thân là muốn như thế nào? Dương Khai thở dài, vẻ mặt đau khổ nói: - Đại nhân, vãn bối cũng không còn cách nào khác, thật sự là bị nữ nhi nhà ngươi ép quá.

- Liên quan gì tới ta!

Lúc này Lâm Nhi ngược lại cũng không hoảng hốt, phụ thân nàng đã Hồn giáng, chắc chắn nàng đã không phải lo lắng mất mạng nữa, việc nàng phải lo lắng chính là lần này bị bắt trở về không biết sẽ bị giam bao lâu.

Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, tức giận nói: - Nếu ngươi không có bối cảnh như vậy, ngươi cho rằng hiện tại còn mạng để nói chuyện sao?

Lâm Nhi hừ một tiếng, hếch đầu sang một bên không thèm đôi co với hắn, tuy nhiên nhớ lại một kiếm vừa nãy Dương Khai bổ tới không chút do dự, không khỏi vẫn còn sợ hãi, trong lòng cũng biết hắn nói không sai, nếu không có phụ thân bảo vệ, quả thật nàng đã mất mạng.

Dương Khai tỏ ra ủ rũ, ôm quyền nói: - U Hồn đại nhân, nữ nhi ngài nhiều lần làm khó vãn bối, vốn vãn bối không muốn tính toán với nàng, tiểu nha đầu mà thôi, có chút nghịch ngợm cũng là hợp tình hợp lý. Nhưng vãn bối đã nhiều lần bỏ qua cho nàng, vậy mà chẳng những nàng không cảm kích, ngược lại còn thông đồng cùng Hoàng Tuyền Tông phục kích chặn giết vãn bối. Tức giận có thể nhịn nhưng nhục thì không thể, vãn bối trong lúc giận dữ đã giết chết hơn 20 tên Hoàng Tuyền Tông...

Phù lão giương mắt nhìn về phía bên kia, lúc trước hắn đã phát hiện ra thi thể đầy đất, chỉ là không ngờ những người này lại là đệ tử Hoàng Tuyền Tông.

Tiểu tử này có bản lĩnh như vậy sao? Hắn chỉ là một Đế Tôn nhất tầng cảnh, sao có thể giết được nhiều người như thế?

Dương Khai tiếp tục nói: - Đám người Hoàng Tuyền Tông chết không có gì đáng tiếc, nhưng nữ nhi của ngài, quả thực vãn bối không dám lỗ mãng!

- Ngươi... Ngươi nói láo! Lâm Nhi tức giận chỉ vào Dương Khai, khẽ kêu lên:

- Rõ ràng vừa rồi ngươi muốn giết ta.

Dương Khai cười lạnh nói: - Không để ngươi gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, sao có thể khiến cho đại nhân hiện thân!

Phù lão híp mắt nhìn Dương Khai nói: - Ngươi dẫn dụ bổn tọa hiện thân là muốn gì?

Dương Khai ngẩn ra, nói: - Đại nhân, nữ nhi của ngài ta không dám giết, nhưng ngụm ác khí trong lòng ta cũng phải nói rõ một chút chứ? Tất nhiên chỉ có thể tìm ngài nói chuyện, ai bảo nắm đấm của ngài lớn làm gì.

Phù lão khẽ cười lạnh.

Ý gì đây, không phải là lão gia hỏa này cho rằng mình bị khi dễ như vậy là rất đúng đó chứ? Dương Khai thầm tức giận chạy thẳng tới, mở miệng nói: - Đại nhân, ta thiếu chút nữa đã mất mạng do nữ nhi của ngài gây nên, ngài xem những vết thương này đi, rất đau đó.

Phù lão dời ánh mắt xuống, thấy vết thương dài đến một xích nơi ngực Dương Khai kia, không khỏi cũng có chút động dung.

Bị nặng như thế thương thế, không ngờ tiểu tử này mặt vẫn không đổi sắc, thong thả nói chuyện với hắn, ngược lại cũng thật kỳ quái, hắn không sợ mình tiện tay đập hắn thành bánh thịt sao?

- Bổn tọa hiểu rõ, vậy ngươi muốn bổn tọa phải làm thế nào? Phù lão ung dung nhìn Dương Khai: - Bổn tọa đang ở chỗ này, ngươi muốn nói cái gì cứ việc nói đi, chậm trễ sẽ không còn cơ hội nữa.

Dương Khai mặt trầm xuống, nói: - Đại nhân, chẳng lẽ ngài định giết người diệt khẩu sao? Với thân phận đại nhân mà làm ra loại chuyện này, nếu truyền ra ngoài không phải sẽ mất hết mặt mũi sao?

Phù lão nói: - Bất kể ngươi có lý do gì, nhưng hành động muốn giết nữ nhi của bổn tọa lại là sự thật, bổn tọa giết ngươi thì đã sao?

Dương Khai bị chọc tức, cả giận nói: - Đại nhân muốn ỷ thế hiếp người, ỷ lớn hiếp nhỏ sao?

Lão già này cũng quá không biết xấu hổ, vốn cho rằng lão là 1 trong 10 đại Đế Tôn, dầu gì cũng sẽ chú ý mặt mũi, không ngờ lại vô sỉ như vậy.

Bên kia, Lâm Nhi cao hứng hét lớn: - Cha, chớ nhiều lời với hắn, mau giết hắn đi!

Phù lão cười lạnh, nhìn Dương Khai nói: - Sợ rồi sao?

Dương Khai nghiến răng nói: - Sợ cái gì chứ, ngay cả Hồng Trần Đại Đế bổn thiếu cũng từng cùng kề vai chiến đấu qua, không phải là chưa từng thấy bản lĩnh của Đại Đế, bổn thiếu cũng là một người từng trải, có cái gì phải sợ.

Lời này vừa nói ra, lập tức Phù lão trở nên cổ quái, hỏi:

- Ngươi từng cùng lão nhi Hồng Trần kề vai chiến đấu qua?

- Không sai. Dương Khai hừ một tiếng, nói: - Nếu Đại nhân là chân thân phủ xuống, dĩ nhiên vãn bối sẽ rất sợ hãi, nhưng hiện tại đại nhân chỉ là một luồng Hồn giáng, có khả năng phát huy ra bao nhiêu bản lĩnh chứ? Thứ cho vãn bối nói thẳng, cho dù vãn bối có chết, trước đó rất có khả năng cũng sẽ kéo con gái ngài chôn cùng, không biết đại nhân có quan tâm đến tính mạng nữ nhi không?

Chương 2557: U Hồn Chỉ của bổn tọa

Dương Khai tỏ ra hung ác, hắn đã thật sự có quyết định như vậy mà không phải là chỉ nói cho đã miệng.

- Hèn hạ! Lâm Nhi tức giận mặt trắng bệch, tên hỗn đản này quả nhiên là muốn giết mình a, tiểu tử nhất thiết không nên rơi vào tay bổn tiểu thư, nếu không định mình sẽ giết chết hắn.

- Nếu Đại nhân không tin, có thể thử một chút! Dương Khai vung Bách Vạn Kiếm lên, khí thế như muốn cùng địch nhân đồng quy vu tận.

Vẻ mặt Phù lão lạnh nhạt, nhẹ giọng nói: - Kề vai chiến đấu cùng Hồng Trần Đại Đế, tiểu tử, ngươi cũng quá thổi phồng rồi đó, không sợ bị nổ banh xác sao?

Dương Khai nói: - Vãn bối chỉ nói sự thật, chưa bao giờ khoác lác.

- Vậy sao... Phù lão nở nụ cười thâm ý sâu sắc, dừng một chút nói: - Ngươi chờ chút!

- Chờ cái gì?

Dương Khai ngạc nhiên nhìn hắn, khẽ nhíu mày. Không biết người trước mắt này rốt cuộc định làm gì, nhưng hắn biết rõ mình cũng không phải đối thủ của người ta, cho nên căn bản không dám phớt lờ.

Người này cũng không phải Phong Huyền có thể so sánh được, mặc dù chỉ là Hồn giáng mà đến, nhưng Dương Khai cũng không nắm chắc địch lại. Tuy nhiên nếu bàn về chạy trốn, hắn vẫn có chút tự tin, nếu không phải như vậy, sao hắn còn có thể đứng ở đây mặt không đổi sắc mà chậm rãi nói chuyện chứ?

Bên kia, ánh mắt Phù lão hơi trầm xuống, đứng tại chỗ không nhúc nhích. Dương Khai nghi thần nghi quỷ, nhưng cũng không dám có dị động gì.

...

Núi cao lồng lộng, núi tuyết trắng xóa, kiến trúc xây thành từng phiến, liên miên chập chùng, thỉnh thoảng có võ giả bay vút qua lại. Đình lâu ở phía dưới cũng người đến người đi, vô cùng náo nhiệt.

Nơi thì huynh đệ tỷ thí so tài, nơi thì đánh cờ dưới đình đài, tỳ nữ kết thành từng nhóm nhộn nhịp, cử chỉ nho nhã.

Hoa mai nở rộ khắp nơi, tỏa hương thơm ngát; rất nhiều kỳ trân dị thú được thuần phục tung tăng trong núi rừng, cuốn theo từng dải hào quang.

Cảnh tượng như thể tiên cảnh, linh khí thiên địa vô cùng nồng đậm.

Đó chính là tông môn của bá chủ Đông Vực, U Hồn Cung.

Người chưa đến U Hồn Cung không hề nghĩ tới khung cảnh bên trong tông môn lại giống như vậy, vừa nghe đến tên còn tưởng rằng đó là một nơi quỷ khí dày đặc. Thực tế và tưởng tượng khác nhau một trời một vực.

Trên ngọn núi cao nhất, dưới màn tuyết trắng có một cung điện to lớn, trong điện vắng ngắt như thể đã lâu rồi không có người ở vậy.

Mà trong phạm vi trăm dặm quanh ngọn núi này cũng không thấy bóng người, thậm chí ngay cả chim thú cũng không dám tới gần nơi này mảy may.

Nơi này chính là cấm địa U Hồn Cung, là nơi U Hồn Đại Đế bế quan tu luyện.

U Hồn là một trong 10 đại Đế Tôn, tồn tại cao nhất ở Tinh Giới, một lần bế quan hết mấy chục đến trên trăm năm là chuyện bình thường, không được hắn gọi tới căn bản không ai dám tới nơi này quấy rầy, ngay cả con gái của hắn, cũng phải có sự cho phép của hắn mới được đặt chân tới.

Cho dù là thiếu cung chủ U Hồn Cung, Hào Tự, cũng đã ba năm không gặp phụ thân mình, hắn chỉ biết là dường như phụ thân đang tìm hiểu bí thuật gì đó, không thể quấy rầy.

Giờ phút này, trong cung điện sáng trưng có hai bóng người đang khoanh chân ngồi đối diện với nhau.

Một người tóc đen nhánh, thân mặc hắc bào, vẻ mặt lạnh nhạt, mang theo một cỗ uy nghiêm trời sinh của bề trên, khiến người ta vừa nhìn đã thấy kính sợ. Đây chính là U Hồn Đại Đế, cung chủ U Hồn Cung, một trong 10 đại Đế Tôn.

Mà người ngồi đối diện cùng hắn lại là một lão già hơi lớn tuổi, lão già ngồi ủ rũ không có chút hình tượng, tỏ vẻ chán muốn chết, con ngươi đảo trái đảo phải như đang muốn xem thử nơi quỷ quái này có thứ gì đáng tiền, chuẩn bị thừa lúc U Hồn Đại Đế không chú ý cuỗm lấy rồi tính sau.

Vẻ mặt cùng với động tác kia của lão lúc này, dùng từ lén lút để miêu tả cũng không đủ.

Nếu Hào Tự thấy một màn như vậy, nhất định sẽ thất kinh.

Bởi vì cung điện này luôn luôn chỉ có phụ thân và mấy người tối tâm phúc mới có thể đặt chân, chưa từng có người ngoài đi vào. Nhưng lúc này lại có một lão già không rõ đang ngồi đối diện cùng phụ thân mình, vậy mà phụ thân đại nhân nửa điểm đề phòng cũng không...

Nếu là Dương Khai thấy một màn như vậy, khẳng định cũng sẽ thất kinh.

Bởi vì kia lão già hơi lớn tuổi kia không phải ai khác, chính là người vừa từ biệt với hắn ở Tử Nhạc Hoang Mạc không lâu, Đoàn Hồng Trần.

Cũng không biết tại sao Đoàn Hồng Trần lại chạy đến đây, hơn nữa lại tới gặp thẳng U Hồn Đại Đế.

Khung cảnh yên lặng, chỉ có ngọn đèn dầu kêu tí tách, bỗng nhiên, U Hồn Đại Đế từ từ mở mắt, tinh thần Đoàn Hồng Trần chấn động, thẳng người dậy, vội vàng hỏi: - Xong việc rồi sao?

- Chưa. U Hồn Đại Đế chậm rãi lắc đầu. Đoàn Hồng Trần ngẩn ra, ngạc nhiên nói:

- Chưa xong sao ngươi mở mắt làm gì, còn không mau giải quyết một chút, lão phu còn có việc muốn ngươi hỗ trợ.

Thái độ của lão cực kỳ không khách khí, tựa như rất thân thiết với U Hồn Đại Đế.

U Hồn Đại Đế mỉm cười, nói: - Chuyện của ngươi không vội, ta có một chuyện muốn hỏi ngươi trước.

Đoàn Hồng Trần hiếu kỳ nói: - Hỏi ta? Có chuyện gì cần hỏi ta?

U Hồn Đại Đế cười nói: - Có một tên không biết trời cao đất rộng, nói đã từng kề vai chiến đấu cùng ngươi, chuyện này là thật là giả?

U Hồn Đại Đế mới vừa đối thoại cùng Dương Khai bên kia, bên này đã đối chất với Đoàn Hồng Trần, không biết nếu Dương Khai biết sẽ có cảm tưởng gì.

Đoàn Hồng Trần cười xùy một tiếng, nói: - Ai nói ngươi cũng tin sao, thật là hoang đường, đã lâu rồi lão phu chưa từng cùng người nào kề vai chiến đấu qua, nhất định là có kẻ khoác lác, muốn mượn danh lão hù để hù dọa ngươi, mau mau đuổi đi, chuyện của lão phu quan trọng hơn.

U Hồn gật gật đầu nói: - Ta cũng nghĩ vậy...

Hắn cũng cảm thấy Dương Khai đang ba hoa, Đoàn Hồng Trần là ai chứ, cho dù tự chém tu vi, thực lực tụt xuống nhiều, nhưng cũng không đến mức phải cần liên thủ đối địch cùng người khác. Tuy nhiên vừa vặn lúc này Đoàn Hồng Trần đang ở ngay U Hồn Cung của hắn, cho nên tiện thể hỏi một chút cũng không tốn công gì.

- Chờ chút!

Bỗng nhiên Đoàn Hồng Trần lại hô lên một tiếng, trên mặt hiện ra vẻ hơi cổ quái, nói: - Người nói câu này, có bộ dáng như thế nào?

Hắn chợt nhớ tới, đúng là có người cùng kề vai chiến đấu qua với mình, hơn nữa còn là chuyện mới xảy ra không lâu.

U Hồn không đáp, chỉ tiện tay ở vung lên, không gian giữa hai người nhanh chóng nổi lên gợn sóng, một hình ảnh rõ ràng lập tức đập vào trong mắt Đoàn Hồng Trần, chính là Dương Khai đang cầm Bách Vạn Kiếm đứng ở lối đi Cổ Địa, xung quanh còn có một đống thi thể.

Đoàn Hồng Trần liếc mắt nhìn, khóe miệng lập tức co quắp, nói: - Sao lại là tiểu tử này...

U Hồn Đại Đế ngạc nhiên, nói: - Ngươi biết hắn?

Bỗng nhiên sắc mặt Đoàn Hồng Trần biến thành dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: - Có hóa thành tro bổn tọa cũng nhận được hắn, U Hồn, mau giết chết hắn, giúp bổn tọa giải tỏa một ngụm ác khí, bổn tọa sẽ nhớ kỹ nhân tình này của ngươi!

U Hồn Đại Đế thở dài một tiếng, nói: - Phệ Thiên, ngươi lại chạy ra ngoài lảm nhảm, cẩn thận bổn tọa không khách khí với ngươi, U Hồn Chỉ của bổn tọa cũng không phải là ăn chay đâu.
Hắn liếc mắt một cái đã nhìn ra, người vừa nói không phải là Đoàn Hồng Trần, mà là song hồn cộng thể với Đoàn Hồng Trần, Phệ Thiên Đại Đế Ô Quảng.

"Đoàn Hồng Trần" cười lên một tiếng quái dị, nói: - U Hồn, ngươi thật to gan, dám dùng loại khẩu khí này nói chuyện cùng bổn tọa, năm xưa sao ngươi có can đảm này.

U Hồn Đại Đế mỉm cười, nói: - U Hồn Chỉ của bổn tọa cũng không phải là ăn chay...

Hắn không muốn chắc lại chuyện năm xưa, hiển nhiên là khi đó ăn nhiều thua thiệt dưới tay Phệ Thiên.

Sắc mặt "Đoàn Hồng Trần" trầm xuống, nói: - Ngươi có thể đổi sang câu khác hay không? Lúc nào cũng lấy câu này ra uy hiếp bổn tọa, có ý gì?

U Hồn Đại Đế mặt không đổi sắc, vẫn mỉm cười như cũ: - U Hồn Chỉ của bổn tọa...

- Con mẹ ngươi!

Cho dù là tâm tính Phệ Thiên Đại Đế kiên định, nhưng thời khắc này cũng không nhịn được văng tục.

Đúng lúc này, bỗng nhiên vẻ mặt dữ tợn của Đoàn Hồng Trần trong nháy mắt biến mất không thấy, thay vào đó chính là gương mặt phẫn nộ.

Bất cứ người nào đang nói chuyện lại đột nhiên bị linh hồn một kẻ khác cưỡng chế nắm giữ thân thể, cũng sẽ không nhịn nổi. Nhưng lão và Phệ Thiên, người này cũng không thể làm gì được người kia.

- Ngươi thật biết tiểu tử này? U Hồn thấy Phệ Thiên đã bị áp chế xuống, lúc này mới lên tiếng hỏi.

- Chậc chậc... Đoàn Hồng Trần chép chép miệng, nói: - Tiểu tử đã kể với ngươi lúc trước, chính là tên này.

U Hồn nhướng mày, nói: - Hắn chính là người cùng ngươi liên thủ công kích Phệ Thiên? Phá hỏng chuyện tốt của Phệ Thiên?

- Không sai, nhưng tình huống trong đó khá phức tạp, trong lúc nhất thời không thể nói rõ được, dù sao kết quả cuối cùng ngươi cũng thấy đấy. Đoàn Hồng Trần tỏ ra bất đắc dĩ nói.

U Hồn Đại Đế khẽ gật gật đầu, nói: - Nói vậy, đúng là hắn không có khoác lác?

- Ngươi định xử trí hắn sao? Đoàn Hồng Trần có chút lo âu nhìn hình ảnh Dương Khai trước mặt.

Hắn biết U Hồn Đại Đế Hồn đang giáng đến một nơi nào đó, dường như là nữ nhi của hắn gây chuyện gặp phải nguy hiểm gì đó. Đại Đế Hồn giáng cũng không phải chuyện đùa, dù sao cũng phải có thu hoạch gì đó mới coi là xong chuyện, cũng như một số bảo kiếm vậy, không xuất thì thôi, đã xuất ra khỏi vỏ nhất định phải uống máu.

Đại Đế Hồn giáng, không giết được người muốn giết liền chạy về, việc đó thật mất mặt.

Nếu là người khác thì cũng thôi, nhưng Dương Khai... Đoàn Hồng Trần thật tâm không muốn hắn chết ở trên tay U Hồn, dù sao lúc ở Toái Tinh Hải hắn cũng đã giúp lão rất nhiều.

U Hồn liếc mắt nhìn hắn, nói:

- Ngươi muốn ta bỏ qua cho hắn?

Đều là lão yêu quái tu luyện không biết đã bao nhiêu năm, căn bản không cần nói rõ, U Hồn đã biết Đoàn Hồng Trần suy nghĩ cái gì, vừa lúc để cho lão già này thiếu mình một cái nhân tình.

U Hồn âm thầm tính toán.

- Ta cùng hắn không thân không quen, hắn sống hay chết không liên quan tới ta, ngươi muốn làm sao thì làm, cần gì hỏi ta. Đoàn Hồng Trần phất phất tay, tỏ ra không liên quan gì đến mình, bộ dáng cao cao tại thượng.

U Hồn có thể đoán được hắn nghĩ gì, sao hắn lại không đoán được U Hồn tính toán gì chứ? Vốn đã thiếu hắn một cái nhân tình, nếu còn thiếu một cái nữa, đời này chỉ sợ sẽ phải làm trâu làm ngựa cho U Hồn, vụ mua bán lỗ vốn này, hắn không làm!

- Được, vậy bổn tọa sẽ giết hắn! U Hồn gật đầu, nói tiếp: - Tiểu nữ tuy rằng có chỗ không đúng, nhưng cũng không phải ai cũng có thể khi dễ.

- Hắc hắc. Đoàn Hồng Trần biến hoá kỳ lạ cười, nói:

- Nếu ngươi muốn nữ nhi mình chôn cùng, thì cứ xuất thủ.

U Hồn trầm mặt xuống, nói: - Đoàn Hồng Trần, ngươi cũng quá xem thường bổn tọa rồi, mặc dù chỉ là một luồng Hồn giáng của bổn tọa, nhưng muốn xử lý một Đế Tôn nhất tầng cảnh cũng không thành vấn đề.

Đoàn Hồng Trần gật gù đắc ý nói: - Đế Tôn nhất tầng cảnh bình thường dĩ nhiên không có khả năng là đối thủ của ngươi, nhưng tiểu tử này... chậc chậc, không bình thường a, ngươi muốn xử lý hắn, chỉ sợ phải chịu chút tổn thất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau